KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 486 - Chương 490

Quyển 4 - Chương 112: Ẩn đế

Lục Thất lắc đầu, Lý Nham lại hỏi:
- Nghe nói Lục tướng quân đã từng nắm giữ Thường Châu.

Lục Thất ngây người nhìn Lý Nham, đáp lại:
- Thuộc hạ chỉ từng sở hữu quân điền Thường Châu, chưa từng nắm giữ Thường Châu.

- Phải chi Lục tướng quân có thể tiếp tục sở hữu quân điền Thường Châu, thì đã có thể khí ngự tinh không rồi.
Lý Nham tiếc nuối nói.

- Thuộc hạ cũng luyến tiếc không nỡ từ bỏ quân điền Thường Châu, vì an trị Thường Châu cũng đã bỏ ra rất nhiều sức lực, thế nhưng không buông thì sẽ mất đi nhưng thứ khác, cho nên chỉ đành nuốt đau đớn mà buông tay thôi.
Lục Thất tiếc nuối nói.

Lý Nham ồ một tiếng. Lục Thất lại lắc đầu cười khổ nói:
- Kỳ thực trước khi thuộc hạ buông tay, vốn nghĩ dâng thư cho Quốc chủ bệ hạ thông báo về mối nguy Trương thị, chỉ là rốt cuộc không dám góp lời.

- Ồ, vì sao không góp lời? Ngươi cần phải góp lời nhắc nhở Bệ hạ mới tốt chứ.
Giọng điệu Lý Nham trách cứ.

- Nếu thuộc hạ góp lời, có lẽ Bệ hạ sẽ cho rằng thuộc hạ có ý đồ chiếm cứ Thường Châu lâu dài.
Lục Thất bình thản hồi đáp.

Lý Nham im lặng, một lát sau mới nhẹ giọng nói:
- Bệ hạ đã làm ra rất nhiều quyết định sai lầm.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Lý Nham, Lý Nham cười nhạt một tiếng, nói:
- Khi ngươi ở Nam Xương Phủ, có cảm thụ gì?

Lục Thất nhíu mày, không đoán được tâm tình của Lý Nham, một lát sau mới hồi đáp:
- Cảm thụ lớn nhất chính là Chu Lệnh Vân đại nhân luôn đối đầu với đại nhân đóng giữ, bức bách đại nhân đóng giữ không thể không thực thi chiến lược đột kích Kinh quốc, nếu như Vũ Văn thị không tạo phản, chiến sự ở Tây bộ bây giờ đã đại thắng rồi.

Lý Nham im lặng, một lát sau gật đầu nói:
- Chu Lệnh Vân là một tên gian tặc giỏi nhất là tài mê hoặc Bệ hạ, trước kia là chính Chu Lệnh Vân hãm hại Vương Văn Hòa đại nhân, mà sai lầm lớn nhất của Bệ hạ chính là vứt bỏ Vương Văn Hòa đại nhân.

Lục Thất im lặng, Lý Nham lại hỏi:
- Ngươi cho rằng không phải sao?

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Nói đến sai lầm lớn nhất của Bệ hạ, nên là sự thiếu tín nhiệm đối với Lâm Nhân Triệu đại nhân. Nếu Bệ hạ tín nhiệm Lâm đại nhân, chiến sự Tây bộ căn bản sẽ không thất bại, là Bệ hạ không chịu tăng thêm quân lực cho Lâm đại nhân, bằng không Lâm đại nhân sớm đã có thể đánh bại Sở quốc.

- Là vì tài năng của Lâm Nhân Triệu đại nhân bộc lộ quá rõ.
Lý Nham lắc đầu nói.

Lục Thất gật đầu, chuyển sang hỏi:
- Đại nhân, thuộc hạ có thể bái kiến Thái tử điện hạ hay không?

Lý Nham ngẩn ra, gật đầu nói:
- Đương nhiên có thể.- Thuộc hạ muốn gặp Thái tử điện hạ ngay bây giờ.
Lục Thất lại nói thêm.

- Được, ta đưa ngươi đi qua đó.
Lý Nham không chút do dự đáp lại.

Theo Lý Nham rời khỏi Soái phủ, đi tới một căn nhà ở phía đông, trên đường đi, Lý Nham nói:
- Lục tướng quân, khi gặp Thái tử điện hạ thì nên khuyên giải Điện hạ trở về Kinh thành, ở Ninh Quốc quân thời gian lâu sẽ càng khiến cho Thái tử điện hạ rơi vào hoàn cảnh bất lợi.

- Thuộc hạ cũng hiểu Thái tử điện hạ cần phải trở về Kinh thành, nhất định sẽ nói vài lời khuyên giải.
Lục Thất đáp lại.

Sau đó hai người cũng không nhiều lời đồng hành đi tới trước tòa nhà, Lục Thất vừa nhìn thì thấy tướng thủ vệ đều là giáp vệ được trang bị minh quang khôi giáp. Lý Nham và thủ vệ trao đổi với nhau một chút, thủ vệ kia hành quân lễ rồi đi vào trong, một lát sau đi ra mời Lục Thất tiến vào.

Lục Thất hành quân lễ chào Lý Nham, rồi mới xoay người đi vào trạch viện. Lý Nham dõi theo Lục Thất vào trong trạch viện, vẻ mặt đăm chiêu thêm vài phần cổ quái, sau đó xoay người rời đi.

Lục Thất vào viện liền tiến đến một sảnh đường không khác tiền sảnh nhà bình thường, vừa vào trong sảnh, Lục Thất liền thấy rất nhiều người, trong đó chỉ có môt người mặc áo bào tím, còn lại thì đều mặc minh quang giáp y.

- Thần bái kiến Thái tử điện hạ.
Lục Thất tiến nhanh tới ba bước, quỳ một chân trên đất hành đại lễ bái kiến.

- Tốt, Thiên Phong đứng lên đi.
Thái tử rõ ràng kích động nói.

Lục Thất đứng dậy, tự nhiên đi tới gần Thái tử, dung nhan Thái tử gầy yếu rõ rệt, ánh mắt tuy biểu lộ sự vui sướng, nhưng cũng lộ ra vẻ mệt mỏi, thoáng như người trải qua cơn bệnh nặng mới khỏi.
- Điện hạ, ngài gầy quá.
Lục Thất quan tâm nhẹ nhàng nói.

- Ừ, cô có bị bệnh một lần.
Thái tử nghẹn ngào đáp, trong mắt ẩn hiện ánh lệ, giống như một đứa nhỏ bị ủy khuất, gặp được người thân nhất.

Lục Thất im lặng gật đầu, Thái tử chợt cười nói:
- Đến đây, cùng cô trò chuyện nào.

*****

Lục Thất cùng Thái tử Đường quốc trò chuyện ước chừng hai thời, nói rất nhiều về những chuyện phát sinh, hắn đồng thời khuyên giải Thái tử trở về kinh thành, kết quả Thái tử chỉ lắc đầu, cuối cùng nói với Lục Thất, y tình nguyện làm một công tử phú gia bình thường, cũng sẽ không đi Chu quốc, bởi vì chuyện trước đây ở Dương Châu, nếu y đi tới Chu quốc chắc chắn sẽ chịu đủ sự lăng nhục

Kết thúc cuộc gặp mặt với Thái tử, Lục Thất liền cáo từ Lý Nham rời khỏi đại doanh Ninh Quốc quân, hắn sẽ không qua đêm trong đại doanh Ninh Quốc quân, hắn cảm giác gã Lý Nham kia chỉ sợ cũng không phải hạng người lương thiện gì.

Hai ngày sau, Lục Thất thuận lợi về tới huyện Vụ Nguyên, tiếp tục cuộc sống ẩn Đế của hắn, tất cả các quyết sách có liên quan tới quân sự vả bổ nhiệm quan lại của Tấn quốc đều được đưa tới cho Lục Thất phê duyệt. Lục Thất cũng mời Trấn Giang hầu đến Tấn quốc đảm nhiệm chức Lại bộ Thượng thư, Trấn Giang hầu đồng ý nhậm chức, dùng tên giả chạy tới Phúc Châu làm Lại bộ Thượng thư, còn kiêm chức quan đóng giữ Phúc Châu.

Lục Thất ưng thuận kiến nghị của Vương Trọng Lương, định Phúc Châu làm Nam Đô, Tô Châu làm Đông đô, Giang Lăng làm Bắc Đô, Tấn An Phủ giữ lại làm quân phủ.

Nguyên do đề nghị của Vương Trọng Lương chính là vì lãnh thổ quốc gia của Tấn quốc quá mức hẹp dài, để có thể mau chóng làm an ổn lòng dân thì cần phải nhanh chóng giải quyết chính vụ phát sinh ở mỗi địa phương. Tuy nhiên nếu tất cả các nơi đều hướng về Phúc Châu xin chỉ thị, vậy sẽ mất rất nhiều thời gian, dễ dàng làm hỏng việc.

Lục Thất cũng thường xuyên gửi thư cho người thân, trao đổi tâm tình và thăm hỏi đang làm những gì. Nhạn Thê quận chúa ở gần Mục Châu, hắn cũng đưa thư ân cần thăm hỏi, quan tâm hỏi han nữ nhi quý tộc bồi giá Nhạn Thê quận chúa, hỏi xem ở chỗ Quận chúa có cái gì tốt không, Lục Thất cho người tới mua nhiều lễ vật tặng cho người thân.

Hồi âm cho Lục Thất, người viết nhiều nhất chính là Vân Khê hoàng phi, dùng chữ viết xinh đẹp thuật lại những gì Vân Khê đã trải qua. Vân Khê ở Tuyền Châu chủ trì nghi thức khai quang tượng Quan Âm bằng ngọc thạch, ước chừng có năm mươi vạn người tới tham dự, mặc dù đông đến kinh người, nhưng đều có trật tự ngay ngắn, không hề xuất hiện sự kiện gây rối nào.

Hiện giờ Vân Khê đã ở Hải Châu, nàng mặc kệ quân vụ và chính vụ, mỗi ngày đều ra ngoài phân phát thuốc men chăm lo cho dân di dời, cũng đề cập tới thương nghiệp xuất khẩu thổ sản Hải Châu. Vân Khê nói người đi Hải Châu lúc mới bắt đầu rất lo lắng hoảng sợ, nhưng qua không bao lâu lại vui vẻ bằng lòng khai hoang ở Hải Châu, nàng thỉnh thoảng sẽ đi khuyên giải dân chúng dời tới Hải Châu.

Lục Thất nhìn ra, Vân Khê đã thật sự dung nhập vào hoàn cảnh sinh sống ở Hải Châu, hắn hồi âm bày tỏ ý khen ngợi và sự quan tâm, đồng thời phân phó hộ vệ ở Hải Châu chú tâm bảo vệ tốt Hoàng phi. Đương nhiên, trong thư từ qua lại giữa Lục Thất và người thân, hắn đều nói là đang trấn thủ ở Hành Châu, bình định cương vực mới.

Không lâu sau, Tô Châu truyền đến tin vui cho Lục Thất, Thu Đường sinh ra một cô con gái, Lục Thất được lên chức phụ thân, vui mừng đặt tên cho con gái là Lãm Nguyệt quận chúa, tên mụ là Lan Nhi, phong ấp huyện Thiên Đài Đài Châu.

Con gái ra đời vừa được một tháng, lại có tin vui truyền đến, Ninh Nhi sinh một cậu con trai. Lúc này nơi nơi Tấn quốc chấn động, các quan lại khi biết tin đều dâng thư chúc mừng, rất nhiều trọng thần trực tiếp xin lập Thái tử.

Ninh Nhi sinh con trai, Lục Thất đương nhiên vui mừng, chẳng qua hắn không đáp ứng lập Thái tử, mà đáp lại với quần thần rằng, “Ta lập trữ quân là dựa vào đức hạnh và tài năng, phải đến tuổi cập quán mới đủ tư cách”, như vậy hắn sẽ có thể linh hoạt chọn người thừa kế, chứ không lập trưởng tử làm Thái tử. Hắn phong con trai trưởng làm Ninh Vương, phong ấp huyện Ninh Đức Phúc Châu.

Khi con trai được đầy tháng, Lục Thất dâng thư xin triều đình cho trở về Giang Ninh thăm thân, không lâu sau Lý quốc chủ chấp thuận cho Lục Thất quay về Giang Ninh.

Lục Thất lập tức thông báo với Tân Cầm Nhi, bảo Tân Cầm Nhi không cần đưa tấu chương tới huyện Vụ Nguyên nữa. Sở dĩ hắn ở tại huyện Vụ Nguyên không rời, là chờ cho Tấn quốc tiến vào giai đoạn an trị có kỷ luật, các quan lại giữ chức vụ trọng yếu do hắn tự tay phê duyệt bổ nhiệm sẽ tượng trưng cho trung ương tập quyền của Hoàng đế đặt nên nền móng, sau này chính vụ sẽ do Chính sự đường chủ trì, quân sự do Tân Cầm Nhi âm thầm thay mặt hắn cầm quyền.

Lục Thất khởi hành, hắn chỉ mang theo mười cận vệ đồng hành. Cận vệ của hắn đã mấy lượt thay đổi, sau khi trở nên quen thuộc với Lục Thất, đều được đưa đi tới đất Tây bộ nhậm chức Huyện Úy hoặc Đô Úy. Thứ Sử và quan võ địa phương đều do Lục Thất đích thân phê nhiệm, các quan văn khác thì giao cho Chính sự đường bổ nhiệm. Tấn quốc trong giai đoạn sơ lập, Lục Thất chỉ có thể vững chắc cầm giữ quân quyền, không dám trao quyền cho Chính sự đường.

Ngay khi Lục Thất vừa đến Kính huyện Tuyên Châu, không ngờ gặp được Lâm Nhân Triệu. Mấy tháng không thấy, Lâm Nhân Triệu dường như già đi hẳn, hai người bất ngờ gặp lại đều ngơ ngẩn nhìn nhau, rốt cuộc Lâm Nhân Triệu vẫy tay cùng Lục Thất đồng hành vào thành.

Quyển 4 - Chương 113: Nói gạt

Tiến vào huyện thành Kính, hai người vào quán rượu Lai Phúc, đặt một nhã gian, cùng ngồi xuống nói chuyện.

Tiểu nhị theo sau trước tiên đưa tới rượu và bốn món đồ ăn có sẵn. Lục Thất đứng dậy rót rượu cho Lâm Nhân Triệu, Lâm Nhân Triệu cũng không khách khí ngăn cản, thấy Lục Thất tự rót cho mình xong, ông ta nâng chén làm điệu bộ mời rồi há mồm uống cạn, Lục Thất cũng lặng lẽ uống cạn.

Buông chén, Lâm Nhân Triệu nhìn Lục Thất, hỏi:
- Ngươi cũng đi Kinh thành à?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vâng, trở về Giang Ninh thăm người thân, đại nhân quay về Giang Ninh làm gì vậy?

- Ta bị gọi về Kinh thành, rời chức đi nhậm chức Tiết Độ Sứ Kinh Khẩu quân.
Lâm Nhân Triệu đáp lại.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Điều đại nhân đi nhậm chức Tiết Độ Sứ Kinh Khẩu quân, vậy quân lực Trì Châu sẽ do người nào tiếp quản?

- Quy về dưới quyền Chu Lệnh Vân rồi, hiện giờ Chu Lệnh Vân là Đô Chỉ Huy Sứ Trì Châu, tiết chế toàn bộ quân lực Trì Châu.
Lâm Nhân Triệu bình thản nói.

Lục Thất cau mày nói:
- Vì sao ta không biết tin này?

- Ngươi thuộc Ninh Quốc quân, đương nhiên sẽ không được biết sớm tin tức này, huống chi đây là mật chỉ đưa tới Trì Châu.
Lâm Nhân Triệu bình thản trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đại nhân vốn có kinh nghiệm trấn thủ Kinh Khẩu, lần này triều đình đã chỉ định đúng người rồi.

Lâm Nhân Triệu im lặng. Lục Thất đứng dậy rót rượu cho ông ta, sau đó mới ngồi xuống tự rót cho mình. Lâm Nhân Triệu lại bình thản nói:
- Kỳ thực, ta không muốn rời khỏi Trì Châu, từng dâng thư thỉnh cầu Bệ hạ, thừa dịp nền móng Vũ Văn thị chưa được ổn định, tăng binh lực phản công phản tặc, kết quả ta vẫn bị điều đi khỏi Trì Châu.

Lục Thất bình tĩnh lắng nghe, nói:
- Đại nhân không nên trực tiếp dâng thư.

Lâm Nhân Triệu im lặng gật đầu, nâng chén uống một ngụm, buông bát xuống rồi hỏi:
- Ta vẫn khó hiểu, nếu ngươi đã không đầu phục Tấn quốc, cũng không chiếm cứ Thường Châu, vậy tại sao phải làm việc không hợp khuôn phép?

- Trong mắt của đại nhân chỉ có Quốc chủ bệ hạ, hành vi của ta đương nhiên là không hợp khuôn phép rồi.
Lục Thất thản nhiên đáp lại.

Lâm Nhân Triệu ngây người nhìn Lục Thất, nhìn giây lát mới nói:
- Ngươi là vì Thái tử điện hạ ư?

Lục Thất cười cười nói:
- Trong triều đình có rất nhiều việc phân không rõ đúng sai. Khi ta đến kinh thành, đầu tiên là nhập vào thế lực của phủ Ung Vương, đáng tiếc cho đến nay ta vẫn chưa một lần gặp mặt Ung Vương. Tiếp đó ta lại được Thái tử điện hạ ban cho chức vị Thiên Ngưu Vệ, trở thành Đô Ngu Hầu của Ninh Quốc quân, mà Vu tướng quân trên thực tế cũng ủng hộ Thái tử, cho nên cất nhắc ta.

- Nhưng ngươi là con rể của Ung Vương.
Lâm Nhân Triệu nói.

- Đúng vậy, nhưng nhân duyên của ta và Quận chúa là do Tiêu phi nương nương thúc đẩy, còn Bệ hạ thì vì đối phó Thường Châu Trương thị, cùng với tìm cách giải quyết vấn đề bạc nuôi quân, cho nên tứ phong Ngô Thành công chúa. Đại nhân có biết vì sao Quận chúa muốn kết thành nhân duyên với ta hay không?
Lục Thất cười nhạt nói.

Lâm Nhân Triệu im lặng bình tĩnh nhìn hắn, Lục Thất cười nhạt nói:
- Có lẽ đại nhân cho rằng là vì kết thành thế lực bè đảng, nhưng căn bản không phải. Lúc đầu ta ở Kinh thành, chẳng qua chỉ là một võ quan có xuất thân tầm thường mà thôi, lúc đó ta vào được mắt các quý nhân, đáng giá cho các vị cao cao tại thượng muốn kết giao hay sao?
Lâm Nhân Triệu ồ một tiếng, Lục Thất cầm chén uống một ngụm, buông chén lại nói tiếp:
- Nhân duyên của ta với Quận chúa, là khi ta còn ở huyện Thạch Đại từng giải cứu Quận chúa thoát khỏi phỉ tặc, nhưng khi đó ta vốn không biết người mình cứu là Quận chúa, mãi cho đến khi Công chúa cầu Tiêu phi nương nương thành toàn, ta trở thành Ngô Thành phò mã, nhưng vẫn mơ màng không biết ra sao.

Lâm Nhân Triệu kinh ngạc nhìn Lục Thất, Lục Thất nhìn lại Lâm Nhân Triệu, lạnh nhạt nói:
- Đại nhân lúc này đã hiểu ra chưa, Lục Thiên Phong ta có thể như ngày hôm nay, không phải là nhờ Bệ hạ chiếu cố, mà là do Thái tử điện hạ và Tiêu phi nương nương ban ân. Bệ hạ đối đãi với Lục Thiên Phong ta, chẳng những chưa từng thật lòng ban ân, ngược lại còn năm lần bảy lượt chèn ép, mà ta vốn không có được sự độ lượng của đại nhân, cho nên mới làm một số chuyện đại nhân không vừa mắt.

Lâm Nhân Triệu nhíu mày, bỗng giơ tay cầm chén uống một ngụm. Lục Thất cũng lấy rượu uống, lại nói:
- Tình thế Thường Châu tốt dường nào? Có phủ Công chúa kềm chế Trương thị, mà Trương thị bị kềm chế giống như phủ Công chúa đều là bên ủng hộ Thái tử điện hạ, chỉ là đáng tiếc, trạng thái kềm chế ở Thường Châu vẫn bị Bệ hạ phá hủy, khó trách có người nói Bệ hạ là vị vua nhân ái thích trợ giúp kẻ đối địch.

Lâm Nhân Triệu nhíu mày im lặng, đối với lời nói của Lục Thất từ chối cho ý kiến. Lục Thất cũng không phải muốn du thuyết lập công cho nên không quan tâm ý kiến của Lâm Nhân Triệu, mà là tận lực nói gạt Lâm Nhân Triệu, khiến Lâm Nhân Triệu nghĩ rằng hắn hiệu lực cho Thái tử Đường quốc. Nói thật lòng, hắn rất e ngại và kiêng kị Lâm Nhân Triệu, chỉ muốn một chưởng đánh chết cho xong, có điều Lâm Nhân Triệu mà chết đi sẽ gây bất lợi cho hành trình tới Giang Ninh của hắn. Hơn nữa, hắn cũng không nắm chắc có thể giết chết Lâm Nhân Triệu.

- Hiện giờ phản tặc Vũ Văn thị bất cứ lúc nào cũng có khả năng đột kích Trì Châu, ngươi không nên rời khỏi Hấp Châu.
Lâm Nhân Triệu chợt mở miệng chuyển đề tài, rõ ràng không hề có ý đối địch với Lục Thất.

- Ta ở bên ngoài đã lâu rồi, cần phải trở về khấu đầu thỉnh an mẫu thân. Ta cũng không giấu giếm đại nhân, ta trở về Giang Ninh thăm thân cũng là vì tự bảo vệ mình. Bệ hạ luôn nghi kỵ võ tướng, ta ở bên ngoài quá lâu rất dễ bị người dèm pha hãm hại. Chu Lệnh Vân đã từng mật cáo Vương Văn Hòa đại nhân, ta không thể không phòng.
Lục Thất thẳng thắn đáp lại.

Lâm Nhân Triệu gật gật đầu, Lục Thất nhấp một hớp rượu, mỉm cười nói:
- Đại nhân từng chinh chiến ở Giang Hoài, chúng ta nói về chiến sự đi.

Lâm Nhân Triệu ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Ngươi có hứng thú với chiến sự Giang Hoài sao?

- Ta là quân tướng, dĩ nhiên là cảm thấy hứng thú với quân sự, nếu không bàn về quân sự, ta với đại nhân khó có đề tài gì chung để trò chuyện đấy.
Lục Thất cười khẽ nói.

Lâm Nhân Triệu gật đầu, cầm chén uống một ngụm, buông chén nói:
- Trong số những người trẻ tuổi mà ta từng gặp qua, ngươi là một tướng tài kiêu hùng am hiểu về mưu lược nhất, bất luận là trị quân hay xuất chiến đều có thể thượng binh phạt mưu, rất thông hiểu về đạo vận thế.

- Đại nhân cũng là một tướng tài kiêu hùng, chỉ là so với Vương Văn Hòa đại nhân, khuyết thiếu hùng tâm và cái nhìn xa rộng, không bao dung được toàn bộ cơ sở có thể đạt tới thắng lợi.
Lục Thất bình thản nói.Lâm Nhân Triệu ngẩn ra, suy nghĩ một chút gật đầu, nói:
- Quân lược của ta theo khuynh hướng bảo thủ, cho nên mới dẫn tới thất bại ở Tây bộ.

Lục Thất im lặng, Lâm Nhân Triệu cười cười, lại nói:
- Có lẽ ngươi sẽ thắc mắc, vì sao ta không hợp binh trước tiên giải quyết Sở quân ở Hồng Châu.

- Ta đúng là rất nghi hoặc.
Lục Thất đáp lại.

- Không cho ngươi tới hợp binh có ba nguyên nhân, một là ta hy vọng Sở quốc và Tấn quốc sẽ nảy sinh chiến tranh; hai là nếu ngươi tới hợp binh sẽ phải chịu sự tiết chế của Chu Lệnh Vân, Chu Lệnh Vân là Giám quân, y có quyền can thiệp phân chia hết quân quyền của ngươi; ba là ta không ngờ đã đưa tới Vũ Văn thị tạo phản, mười tám vạn đại quân nếu xuất phát tới Hồng Châu, thì chẳng khác nào là cho Vũ Văn thị lợi dụng. Ta sớm biết trong quân Ngạc Châu đã bị Vũ Văn thị sắp xếp rất nhiều nội ứng, có điều ta thật không ngờ, Lưu Hồng Hiên lại chính là nội ứng của Vũ Văn thị.
Lâm Nhân Triệu thản nhiên giải thích.

Lục Thất ồ một tiếng, lại nghe Lâm Nhân Triệu nói:
- Còn có, ta cũng thật không ngờ Kinh Châu sẽ xuất tới mười vạn Sở quân, khiến cho Vũ Văn thị không thể không phản. Khi đó, ta tưởng Sở quốc đã đoạt đi Kinh Châu, tuy nhiên sau đó Sở quốc đại bại, ta mới hiểu ra đó hẳn là quân lực của Tấn quốc, bởi vậy ta mới hoài nghi ngươi giúp tay cho Tấn quốc chiếm cứ Kinh Châu.

Lục Thất cười khổ, nói:
- Ta đúng là làm không công cho Tấn quốc, thật không ngờ Tấn quốc lại đột nhiên xuất binh đánh vào Sở quốc.

Lâm Nhân Triệu im lặng, Lục Thất nâng chén uống môt ngụm rượu, hắn biết Lâm Nhân Triệu vẫn còn hoài nghi hắn. Dù sao hắn đã từng chia binh tiến vào Cát Châu, rồi chuyển chiến tới Hành Châu, còn lệnh cho Ngạc Châu quân tiến quân đến Vĩnh Châu. Tuy nhiên bởi vì Vũ Văn thị thành lập Ngụy quốc, khiến cho Lâm Nhân Triệu sắp tới không cách nào do thám được chân tướng của đại chiến phát sinh tại Hành Châu, thậm chí không biết cả trận ác chiến của hơn mười vạn đại quân xảy ra tại Hành Châu. Bây giờ Lâm Nhân Triệu bị điều chức khỏi Trì Châu, thì càng khó biết được toàn bộ chân tướng chiến sự.

- Kết quả của chiến sự Tây bộ, bên được lợi lớn nhất chính là Tấn quốc.
Lâm Nhân Triệu chợt bình thản nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tấn quốc mượn cơ hội đã chiếm cứ hơn phân nửa lãnh thổ của Sở quốc.

- Nếu là ngươi, ngươi sẽ bố cục chiến lực phản công thế nào, là tiến công Vũ Văn thị, hay là tiến công Tấn quốc?
Lâm Nhân Triệu đề xuất vấn đề.

- Nếu là ta, ta sẽ tiến công Tấn quốc, có thể từ khu vực phòng tuyến Ninh Quốc đột kích Mục Châu hoặc Cù Châu.
Lục Thất không chút do dự đáp lại.

- Tại sao phải tiến công Tấn quốc, mà không phải là Vũ Văn thị?
Lâm Nhân Triệu hỏi.

- Bởi vì chiến tuyến của Tấn quốc quá dài, trong một thời gian ngắn rất khó thuần phục lòng người, nếu bị đại bại tại Mục Châu, sẽ dẫn phát tạo phản theo phản ứng dây chuyền. Việt quốc sẽ phản kích, thế lực còn sót lại của Sở quốc cũng sẽ tạo phản, thậm chí tướng soái thống quân của Tấn quốc cũng sẽ tạo phản cát cứ, còn Vũ Văn thị thì sẽ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.
Lục Thất thản nhiên trả lời.

Lâm Nhân Triệu gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Tuy nhiên Đường quốc muốn tấn công Tấn quốc cần phải có lý do chính đáng, bằng không một khi xuất binh sẽ gánh chịu khả năng thất lợi. Chủ yếu nhất là Bệ hạ, Bệ hạ có lẽ sẽ không cho đại nhân lĩnh quân đột kích Tấn quốc, còn nếu để cho tướng soái bình thường lĩnh binh, không bằng phòng thủ còn hơn.

- Ngươi cũng nhìn ra được, hiện giờ Tấn quốc là một con rắn lớn bị bội thực, mỗi khớp xương đều tồn tại khả năng bị đứt đoạn, chỉ cần đánh một đòn nặng vào eo ếch, sẽ có thể khiến cho Tấn quốc lâm vào nguy cơ sụp đổ loạn trong giặc ngoài, đáng tiếc triều đình không chịu tiếp nhận ý kiến của ta.
Lâm Nhân Triệu thản nhiên nói.

Lục Thất thầm kinh hãi, nói:
- Hóa ra đại nhân đã dâng thư đột kích Tấn quốc.

- Đúng là có dâng thư đề cập qua.
Lâm Nhân Triệu bình thản trả lời.

Quyển 4 - Chương 114: Trở lại Giang Ninh

Lục Thất lắc đầu, nâng chén uống một ngụm rượu, nói:
- Tình hình Đường quốc hiện nay cũng đã là loạn trong giặc ngoài rồi, Bệ hạ sẽ không chịu tiếp nhận chiến lược mạo hiểm đâu, trừ phi có Chu quốc liên quân xuất binh.

- Liên quân với Chu quốc chính là hợp tác với hổ.
Lâm Nhân Triệu lắc đầu nói.

- Chu quốc có thể theo đường biển tiến công Tấn quốc.
Lục Thất nói.

- Chu quốc sẽ không xuất binh bằng đường biển, chủ yếu là thủy quân của Chu quốc không hùng mạnh, số lượng quân binh vận chuyển một lần rất có hạn, tiếp tế tiếp viện cũng khó khăn, thêm vào vấn đề quân phương Bắc không thích ứng với chiến trường phương Nam. Nếu có thể lấy được đảo Lưu Cầu làm ván cầu, có lẽ có thể tập kết hơn mười vạn quân lực, tuy nhiên nghe nói Tấn quốc rất coi trọng đảo Lưu Cầu, thiết lập trọng binh trú đóng.
Lâm Nhân Triệu bình thản phản bác.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Sau khi Dương Châu bị tập kích, Chu quốc nói sẽ triệu tập bốn mươi vạn đại quân công Đường, không biết Chu quốc có được binh lực đó hay không?

- Nếu thật sự có đủ binh lực như vậy để tấn công Đường quốc, Chu quốc đã sớm cho đại quân xuôi Nam rồi. Nếu Chu quốc dốc hết lực lượng đi tiến công Đường quốc, sẽ khiến cho bản thân lâm vào nguy cơ diệt quốc, phía bắc và tây bắc của Chu quốc đều có kẻ địch cường đại. Bằng không, Chu quốc sao có thể cho phép Kinh quốc tồn tại hai mươi mấy năm được chứ, tuy nói là có Hán quân hỗ trợ, nhưng trên thực tế, là do thực lực của Chu quốc không đủ, khó có thể chống đỡ chiến sự với Kinh quốc. Đến Kinh quốc chỉ cách mỗi con sông Hán Thủy cũng chiếm không được, muốn công diệt Đường quốc lại càng khó.
Lâm Nhân Triệu lạnh nhạt đáp lại.

Lục Thất im lặng, hắn đang suy ngẫm, nếu Chu quốc thật không có năng lực xuôi Nam, vậy có nên thay đổi sách lược hay không, phát động chiến sự thống nhất phía nam Đại Giang. Hiện tại Tấn quốc bất ổn, nhưng Ngụy quốc cũng đồng dạng bất ổn, Đường quốc thì bởi vì sự nghi kỵ của Lý quốc chủ khiến cho quân lực Đường quốc không phát huy được chiến lực vốn có, nếu phát động bất ngờ tiến công Hấp Châu, Trì Châu và Tuyên Châu, chiếm cứ không khó lắm.

Không đúng, lời nói của Lâm Nhân Triệu cũng không chính xác, Chu quốc có lẽ không có đủ binh lực để xuôi Nam, nhưng cũng cần phải bàn đến mức độ nặng nhẹ. Nếu Tấn quốc phát động chiến lược thống nhất phía nam Đại Giang, Chu quốc sao có thể ngồi nhìn Tấn quốc ở tiếp giáp trở thành một quốc gia hùng mạnh. Trước kia hắn đã nghĩ qua hậu quả của việc tiến công Đường quốc, cho nên mới ẩn nhẫn tiếp tục làm thần tử Đường quốc.

Hơn nữa Tấn quốc đang trong giai đoạn sơ lập, lòng dân và lòng quân rất dễ dao động, nếu hắn tiếp tục phát động chiến sự sẽ khiến cho người dân Tấn quốc sinh lòng mâu thuẫn, đại đa số người đều không thích chiến tranh, đều mong muốn một cuộc sống an cư lạc nghiệp. Hắn thân là Tấn Vương, việc bây giờ phải làm nhất chính là thống trị an định, lung lạc lòng người Tấn quốc quy phục.

- Ngươi nghĩ gì thế?
Lâm Nhân Triệu hỏi.

- Ta đang suy nghĩ về quân sự Đường quốc, có lẽ mất đi Tây bộ là một sự giải thoát đối với Đường quốc, Vũ Văn thị chiếm cứ Tây bộ, nhưng lại cô lập một lỗ hổng Chu quốc có thể đột kích.
Lục Thất tùy ý đáp lại.

- Đúng là nói bậy.
Lâm Nhân Triệu trách mắng.

- Xác thực là nói bậy, nhưng cũng là lời nói thật. Đổi lại, ta cho rằng Vũ Văn thị càng có khả năng chống đỡ tiến công của Chu quốc, mà không còn như trước kia, chiến lược nào cũng bị triều đình kiềm chế. Trong triều đình của chúng ta, căn bản không có danh tướng tinh thông quân sự, đều là một đám kỳ thủ (chơi cờ) chỉ biết lý luận suông.
Lục Thất không khách khí phản bác. Lâm Nhân Triệu cau mày lạnh lùng nhìn Lục Thất, Lục Thất nhếch mày nói:
- Ta có nói gì sai sao? Nếu đại nhân cảm thấy không tán thành, thế thì mời đại nhân cho ta biết, trên triều đình có vị danh tướng nào hay không.

Lâm Nhân Triệu quay đầu im lặng, một lát sau lạnh nhạt nói:
- Lời ngươi nói là đại nghịch.

- Lục Thất cười cười, nói:
- Ta nói rồi, chúng ta chỉ thích hợp nói chuyện về quân sự, mời đại nhân chỉ bảo cho hậu bối thêm chút năng lực.

Lâm Nhân Triệu nhìn hắn một cái, nâng chén uống một hơi cạn sạch, Lục Thất đứng dậy rót rượu.

Lục Thất nhường cho Lâm Nhân Triệu đi trước một ngày, hắn ở Kính huyện một ngày rồi mới khởi hành. Sau khi cùng Lâm Nhân Triệu uống rượu, Lục Thất gửi một phong thư cho Tân Vận Nhi, bảo Tân Vận Nhi thông báo cho Đông huyện thừa và Lãnh Nhung, lệnh bọn họ âm thầm xách động dân trong huyện trốn chạy khỏi huyện Thạch Đại. Nếu Chu Lệnh Vân đã trở thành quan viên nắm quyền quản chế tối cao ở Trì Châu, Lục Thất đương nhiên sẽ không để mặc cho huyện Thạch Đại gặp phải cảnh bóc lột và mộ binh.

Vả lại trước đó, huyện Thạch Đại đã vì việc cung cấp nuôi dưỡng trú quân mà trả giá rất nhiều. Hai ngày sau khi thư của Lục Thất được gửi đi, ở huyện Thạch Đại đột nhiên nổi lên tin đồn rằng Vũ Văn thị ở Tây bộ muốn tập kích Trì Châu, vì thế huyện Thạch Đại đã xảy ra một trận đại đào vong, tiếp đó dẫn phát đông đảo dân chúng ở huyện Thanh Dương và huyện Quý Trì khủng hoảng trốn chạy.

Chỉ trong thời gian gần mười ngày, nhân khẩu Trì Châu đã giảm hơn phân nửa, đa số đều đã đào vong tới Tuyên Châu ở phía đông, số ít thì chạy đi Hấp Châu, cũng có một số vượt qua Hấp Châu hướng tới Cù Châu. Mà năm vạn quân nguyên bản do Lâm Nhân Triệu làm Thống soái cũng xảy ra binh biến đào binh, trong mấy ngày đã chạy trốn hơn hai vạn người, hô hào là quay về quê nhà. Phương hướng đào binh chạy đi là Tín Châu, nghe đâu là muốn trở về Sở quốc ban đầu.

Việc lính đào ngũ không có liên quan tới Lục Thất. Căn nguyên dẫn phát đào binh có hai, một là hàng binh của Sở quốc vốn không ổn định, hai là quân hưởng để duy trì quân tâm hiệu lực thiếu hụt nghiêm trọng, cái ăn cũng chỉ đủ lửng dạ. Khi có Lâm Nhân Triệu, còn có thể nghiêm mật ước thúc quản chế quân đội, Lâm Nhân Triệu vừa đi, tạo cho hàng binh có cơ hội chạy trốn. Số hàng binh này qua khỏi Tín Châu liền tìm đến Tấn quốc dựa dẫm, điều kiện là được trở về gặp thân nhân, sau khi gặp mặt thân nhân rồi, sẽ bằng lòng hiệu lực cho Tấn quốc.

Đoàn người Lục Thất rốt cục đã tới Giang Ninh, khi vào thành, vẻ mặt của tướng sĩ giữ cửa thành có chút cổ quái. Đại danh của Lục Thiên Phong hiện giờ ở Giang Ninh là nửa khen nửa chê, đồn đại về Lục Thiên Phong có rất nhiều, có người nói Lục Thiên Phong đầu hàng Tấn quốc, cũng có người nói Lục Thiên Phong là kẻ chủ mưu gây ra binh biến ở Thường Châu, còn nói Lục Thất trên thực tế là người giúp sức cho Giang Âm Trương thị. Lời đồn có ý tốt là, Lục Thiên Phong ở Tây bộ nhận mệnh lệnh của Lâm Nhân Triệu lĩnh quân suốt ngày đêm vượt Đại Giang cướp lấy Hạ Khẩu, sau khi cướp lương của Kinh quốc thành công thì trở về Ngạc Châu triển khai bước tiếp theo, thống lĩnh mười lăm vạn đại quân đột kích Nhạc Châu, binh lâm Đàm Châu kinh thành Sở quốc và Trường Sa Phủ. Đáng tiếc, Vũ Văn thị đột nhiên khởi binh phản loạn, khiến cho đại thắng sắp thành lại bại.

Giang Ninh hôm nay đã trải qua rất nhiều biến cố, rất nhiều quan lão gia cao cao tại thượng bị xét nhà ban chết, Lý quốc chủ luôn được danh nhân từ Phật tâm, đối với quan viên bị hạ ngục lại hết sức vô tình, cho treo cổ thành nhóm hoặc phát rượu độc, đàn bà nhà tội quan bị bán cũng có hơn hai ngàn. Giang Ninh những ngày qua trở nên quạnh quẽ trông thấy, nhóm quý nhân bình thường thích nơi phong nhã, đa số đều đóng cửa không ra ngoài.

Nhìn đoàn người Lục Thất đi xa, quan binh thủ thành mới bắt đầu tranh cãi nghị luận, phỏng đoán vị Lục tướng quân này cách cái chết cũng không xa, nếu mà Lục Thất nghe được, khẳng định sẽ một cước đạp bay.

Lục Thất trước tiên đi tới Binh bộ báo cáo, sau đó mới có thể trở về phủ Quận chúa. Lúc này đã là buổi trưa, Lục Thất mang thuộc hạ đi tửu lâu dùng cơm, hắn đương nhiên là tới tửu lâu Túy Vân, kết quả vừa đến tửu lâu Túy Vân, Lục Thất lập tức nhíu mày, không ngờ tửu lâu bị tổn hại nghiêm trọng, rõ ràng là đã bị đập phá.

Trong tửu lâu có người trông giữ, thấy là Đông gia đến đây, liền bẩm báo nói là người của Hữu Kim Ngô Vệ gây ra. Tháng trước có mấy chục người đến ăn uống, ăn xong lại cứng rắn nói là đồ ăn không sạch sẽ làm hỏng bụng, không chịu trả tiền. Chưởng quầy nói đây là cửa tiệm của phủ Ngô Thành công chúa, kết quả những Hữu Kim Ngô Vệ đó la lối om sòm đánh đập phá hủy tửu lâu Túy Vân.

Lục Thất nghe xong thầm suy nghĩ hàm nghĩa trong đó, hắn và Hữu Kim Ngô Vệ chưa từng có đụng chạm, Dương Côn là Trung Lang Tướng của Tả Kim Ngô Vệ, Trung Lang Tướng của Hữu Kim Ngô Vệ là ai thì hắn không biết, hỏi chưởng quầy cũng không biết, chưởng quầy nói quan ở Kinh thành hoán đổi liên tục, hơn nữa quan tướng trong quân đội bị thay đổi càng nhiều hơn.

Lục Thất mang thủ hạ đến quán rượu khác ăn cơm, sau giờ ngọ đi Binh bộ báo cáo, vào Binh bộ báo cáo công tác chỉ cần gặp một chủ sự cửu phẩm là được. Lục Thất báo cáo xong, lại đi gặp Binh bộ Lang trung Hoắc đại nhân, cũng chính là quan viên lúc trước Lục Thất tới lĩnh ấn Lữ soái gặp được.

Lục Thất cất bước đi vào nơi xử lý công vụ lịch sự tao nhã, hắn vô lễ xông vào khiến cho người trong phòng sửng sốt, Lục Thất vừa nhìn liền thấy Hoắc đại nhân đang dựa lưng trên chiếc ghế sau án, tay nâng chén trà thưởng thức, bên cạnh có tiểu đồng hầu hạ.

- Ngươi là ai? Sao có thể tự ý xông vào?
Tiểu đồng lên tiếng trước, mang theo chất giọng giòn giã chất vấn.

- Câm mồm.
Hoắc đại nhân thấp giọng quát lớn, đã buông chén trà đứng dậy, vội vã đi tới hành lễ, cung kính nói:
- Lục tướng quân đến đây.

- Hoắc đại nhân khách khí rồi.
Lục Thất mỉm cười đáp lại, lúc trước hắn tới gặp Hoắc đại nhân, chính là cung kính như thế, bây giờ lại đổi chỗ với nhau. Tiểu đồng kia nhìn xem tới choáng váng.

- Mời Lục tướng quân ngồi.
Hoắc đại nhân cung kính nhún nhường, Lục Thất gật đầu, cất bước đi tới chỗ tiếp khách trong phòng ngồi xuống.

- Hoắc đại nhân cũng ngồi đi.
Lục Thất sau khi ngồi xuống thì nói, Hoắc đại nhân cung kính thi lễ rồi mới ngồi xuống đối diện.

Quyển 4 - Chương 115: Hồi phủ

- Lúc này Giang Ninh xảy ra biến cố, Hoắc đại nhân vì sao không tranh thủ cơ hội bước lên con đường tiến chức?
Lục Thất mỉm cười hỏi.

- Hạ thần có thể giữ được quan chức hiện nay đã biết đủ lắm rồi, không dám chọc vào phiền phức.
Hoắc đại nhân cười khổ nói.

Lục Thất gật đầu, bình thản nói:
- Sau này nếu muốn đến địa phương nhậm chức Thứ sử, cũng có thể đấy, còn không có lòng làm quan địa phương, thì ở lại triều đình lâu cũng tốt.

- Vâng, hạ thần tạ Tướng quân đại nhân.
Hoắc đại nhân hiểu ý cung kính nói tạ ơn.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Tửu lâu Túy Vân của ta bị đập phá là có ẩn tình gì sao?

Hoắc đại nhân ngẩn ra, nói:
- Tửu lâu Túy Vân? Ồ, hạ thần có biết, là một Doanh tướng trong Hữu Kim Ngô Vệ gây sự, Doanh tướng kia họ Lý, là ngoại tôn của Tả tướng Thang đại nhân. Gã tới tửu lâu đập phá là vì có lời đồn rằng, tôn tử của Tả tướng thống quân ở Tây bộ là bị Tướng quân đại nhân hại chết, vì nghe nói tôn tử của Tả tướng đã quy về dưới trướng Tướng quân đại nhân.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Ở Giang Ninh có rất nhiều lời đồn đãi về ta hay sao?

- Chủ yếu là đồn đại Tướng quân đại nhân quy hàng Tấn quốc, trước kia cũng có lời đồn rằng Tướng quân đại nhân là chủ mưu trong vụ việc binh biến xảy ra ở Thường Châu, có điều Vũ Văn thị vừa tạo phản, lời đồn kia liền trở thành trò cười.
Hoắc đại nhân đáp lại.

- Theo ông, lời đồn ta quy hàng Tấn quốc sẽ gây bất lợi cho ta hay không?
Lục Thất hỏi.

- Theo hiểu biết của thần về đương kim Quốc chủ, lời đồn đại nhân đầu phục Tấn quốc trước mắt trái lại có lợi. Đại nhân có năm vạn quân lực trú đóng tại huyện Vụ Nguyên, nếu đại nhân ở Giang Ninh xảy ra chuyện không hay, vậy chẳng khác nào khiến cho Đường quốc lần nữa tiếp nhận sự tổn thất về quân lực. Hơn nữa, đương kim Quốc chủ sẽ càng e dè, một khi đại nhân gặp chuyện rủi ro, sẽ gặp phải can qua với Tấn quốc, hiện tại đương kim Quốc chủ rất e ngại chiến sự nổi lên.
Hoắc đại nhân cung kính hồi đáp.

- Ở Giang Ninh không có tin đồn ta và Tấn Vương có quan hệ với nhau sao?
Lục Thất lại hỏi.

- Đàm luận về Tấn quốc vô cùng nhiều, nhưng không hề nghe thấy tin đồn đại nhân là vị kia, dù sao điều đó cũng quá khó tin, cho nên chỉ là đồn đại đại nhân quy thuận Tấn quốc mà thôi.
Hoắc đại nhân cung kính trả lời.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta đi đây.

- Hạ thần tiễn đại nhân.
Hoắc đại nhân đứng dậy cung kính nói. Lục Thất gật đầu đứng dậy, cất bước rời khỏi nơi của Hoắc đại nhân, ở ngoài cửa xoay người lại cung kính thi lễ rồi mới rời đi.

Dõi theo Lục Thất rời đi mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng nữa, Hoắc đại nhân thở ra một hơi như trút được gánh nặng, tiếp đó lại lắc đầu cảm khái, cũng than thở thế sự vô thường. Mới qua bao lâu đâu, thế mà tiểu nhân vật ông ta thuận miệng chỉ điểm, hiện giờ đã là một vị vua tài trí mưu lược kiệt xuất của một quốc gia.

Lục Thất về tới phủ Ngô Thành quận chúa, vừa đến trước cửa phủ đã nhìn thấy hai huynh đệ binh dũng quân trong số thủ vệ. Lục Thất mỉm cười chào hỏi, nhóm thủ vệ cung kính chào theo nghi thức quân đội đáp lại, dáng vẻ vô cùng quy củ.

Lục Thất bước vào cửa phủ, tiến vào trong thì gặp mấy nô tì mặc áo xanh. Tiểu Phức có báo tin cho hắn, vì để tránh rước lấy nghi kỵ, Lục Thất đến kinh, đôi bên sẽ không liên lạc với nhau cũng không cần chờ đón. Cho nên khi Lục Thất tiến vào thành Giang Ninh, không có sai người tới báo, đương nhiên cho dù không báo, Điệp Y ở phủ Quận chúa vẫn có thể cảm giác được Lục Thất đã đến.

Nhóm cận vệ được nhóm thủ vệ cửa phủ tiếp đón, Lục Thất một mình đi tới thư phòng, bỗng có rất nhiều mỹ nữ từ bên trong đi ra, đi đầu đúng là Tiểu Phức, sau Tiểu Phức là Kim Trúc, Thanh Văn, Lý Tuyết Tâm, Điệp Y. Còn các nàng Ngọc Trúc thì đã đi tới Tô Châu định cư và nhậm chức.

Hai bên gặp lại nhau, trong lòng mỗi người trào dâng tình ý nhung nhớ sâu đậm, tựa hồ đã chia cách nhau thật lâu thật dài. Lục Thất đột nhiên bước nhanh tới, dang rộng cánh tay ôm lấy Tiểu Phức vào lòng, lặng yên ôm nhau trong chốc lát, Tiểu Phức mới khẽ đẩy Lục Thất ra. - Thất lang, trước tiên đi thỉnh an mẫu thân đi.
Tiểu Phức ngửa lên khuôn mặt má lúm xinh đẹp dịu dàng nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, tiếp đó ngẩng đầu nhìn về những người con gái hắn yêu thương ở phía sau Tiểu Phức, dịu dàng nhìn ngắm giây lát, mỉm cười nói:
- Các nàng đều tốt cả chứ?

Ánh mắt của chúng nữ tràn đầy ôn tình, các nàng dịu dàng gật đầu đáp lại. Lục Thất ôn hòa nói:
- Ta đi gặp mẫu thân.

Lục Thất và chúng nữ cùng đi tới tiền phủ, tiền phủ cũng được phân thành nhiều trạch khu, mẫu thân của Lục Thất đương nhiên là ở tại một tòa lầu có một sân viện. Vừa vào viện, Lục Thất ngay ngẩn, ôi chao, bên trong trạch viện rộng lớn có nhiều nữ nhân đến đếm không hết đang bận rộn thêu dệt.

- Những người phụ nữ này là người trong nhà các tội quan được mua về đấy, ở chỗ mẫu thân có một trăm lẻ ba người, ở tú trang còn có hơn bốn trăm.
Tiểu Phức ôn nhu nói.

Lục Thất ngạc nhiên nhìn Tiểu Phức, mua đàn bà phụ nữ của nhà các quan viên phạm tội liên quan tới Vũ Văn thị và Vinh thị ư? Chẳng phải làm vậy sẽ dễ gây ra chuyện hay sao, hơn nữa còn mua hơn năm trăm, Lý quốc chủ chỉ sợ là hận tới nghiến răng nghiến lợi.

- Chúng ta vốn dĩ đã bị nghi kỵ rồi, mua về những người phụ nữ mang tội danh này về cũng ảnh hưởng không lớn, vốn chỉ định đi mua những người được nhờ vả, kết quả thấy một đám bọn họ khóc lóc van xin ở trong lao, thiếp thân không đành lòng nên đã mua về rất nhiều, mang về đây rồi thì đều giao cho công việc thêu dệt.
Tiểu Phức bùi ngùi giải thích.

Lục Thất ồ một tiếng, hắn hôm nay đã mang trên người đủ loại hiềm nghi tới không còn sợ nữa rồi, nếu Lý quốc chủ muốn giết hắn, nhiều tội hơn hay ít tội hơn cũng chẳng ảnh hưởng bao nhiêu.

- Sau khi mẫu thân đến kinh thành thì rất thích thêu thùa, hiện giờ buôn bán của chúng ta ở kinh thành chỉ có tú trang là còn có thể kinh doanh bình thường, cho nên xây dựng thêm tú trang.
Tiểu Phức lại giải thích nói.

Lục Thất gật đầu, bây giờ tài lực của phủ Quận chúa ở Giang Ninh không thể trông cậy vào bên ngoài cung ứng, chỉ có thể tay làm hàm nhai, bất luận là thu hoạch tài lực gì đều ra sức làm quang minh chính đại. Tuy nói là như vậy, nhưng tú trang ở Giang Ninh nếu muốn khuếch trương thị trường, xuất khẩu số lượng lớn ra bên ngoài, còn phải trông cậy vào tiêu thụ tới Tô Châu hoặc Tấn quốc.

Lục Thất đến, khiến cho nhóm nữ công hoảng sợ đều đứng dậy, bất an nhìn về phía Lục Thất. Lục Thất và Tiểu Phức đi vào trong viện, lập tức cảm giác một luồng khí ấm phả vào mặt. Ở trong nội viện cũng được đặt rất nhiều lò sưởi ấm, loại sưởi ấm lộ thiên này rõ ràng quá lãng phí, nhưng Lục Thất cũng hiểu, đây chính là cách thể hiện với nhóm nữ nhân mang tội được mua về làm nữ công thêu dệt.

Trên đường đi ngang qua, mặc dù Lục Thất không cố ý ngắm nhìn, nhưng cũng phát hiện các nữ tử trong nội viện mỗi người đều là mỹ nhân đoan trang. Dung mạo xinh đẹp của các nữ công này cho thấy, là Tiểu Phức lựa chọn ra giữ lại ở phủ Quận chúa. Tuy nhiên Lục Thất cũng không thấy kỳ quái, hắn linh hoạt đoán ra, sau này Tiểu Phức sẽ làm mai mối cho rất nhiều quan viên.Vào đến lầu các, Lục Thất trông thấy có mười mấy tú nữ ở trong sảnh, trong đó có mẫu thân của hắn. Lục mẫu ngẩng đầu trông thấy Lục Thất, lập tức mỉm cười gật đầu, sau đó phân phó mọi người ra ngoài, nhóm tú nữ cung kính lui ra ngoài.

Lục Thất đi lên quỳ gối trước mặt mẫu thân, nhìn mẫu thân ôn hòa nói:
- Nương, con về rồi đây.

- Mau đứng lên, ngồi xuống đi con.
Lục mẫu cười nói.

Lục Thất quỳ khấu đầu với mẫu thân rồi mới đứng dậy, xoay người tự dời ghế dựa tới bên cạnh mẫu thân ngồi xuống. Lục mẫu từ ái nhìn Lục Thất, khẽ nói:
- Tiểu Phức nói con hai ngày này sẽ quay về, thật sự đã về rồi.

- Con nên trở về.
Lục Thất ôn hòa nói.

- Nương trái lại mong con đừng về.
Lục mẫu lắc đầu nói.

Lục Thất nhìn mẫu thân, dung nhan mẫu thân không có gì thay đổi, hắn vẫn lo lắng mẫu thân ở Giang Ninh sẽ ngày đêm bất an. Tuy rằng dung nhan của mẫu thân không có biến hóa, nhưng hắn biết rõ trong lòng mẫu thân rất bất an, nguyên nhân là vì mẫu thân thích thêu thùa, hẳn là vì muốn quên đi nỗi lo lắng và sợ hãi.

- Nương yên tâm đi, con ở Hấp Châu có năm vạn Ninh Quốc quân trú đóng, Lý quốc chủ nếu không muốn dẫn phát thảm họa chiến tranh, thì chỉ đành phải ẫn nhẫn dung sự tồn tại của con mà thôi.
Lục Thất trấn an mẫu thân.

- Chuyện của con Tiểu Phức đều đến đây thông báo cho nương biết, Tiểu Phức sớm tối đều tới thỉnh an nương, nương ở trong này tuy không quen, nhưng vẫn rất hài lòng.
Lục mẫu mỉm cười nói, Tiểu Phức đi tới đứng ở phía sau bên sườn Lục Thất.

- Sáng sớm và chiều tối thỉnh an là bổn phận của con dâu, con dâu vẫn luôn áy náy về việc khiến cho mẫu thân phải tới Giang Ninh này.
Tiểu Phức dịu dàng khẽ nói.

Lục mẫu lắc đầu, nói:
- Nương đến Giang Ninh là vì Lục thị, không liên can tới con, đến đây cùng ngồi đi.

Tiểu Phức hành nữ lễ, Lục Thất đứng dậy cho nàng ngồi vào chỗ của mình, lại đi lấy một chiếc ghế dựa khác ngồi xuống. Lục mẫu nhìn Lục Thất, mỉm cười nói:
- Nghe nói Ninh Nhi sinh con trai, cuối cùng có thể an tâm rồi.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đúng là việc vui, cũng có thể củng cố Tấn quốc nhiều ít.

Lục mẫu ngẩn ra, hỏi:
- Con lập con trai của Ninh Nhi làm người thừa kế rồi à?

- Không có, con đã thông cáo, lập Trữ quân của Tấn quốc là dựa vào đức hạnh và tài năng, khi tới tuổi cập quán rồi mới có tư cách tranh giành chức vị Thái tử. Tuy nhiên vì để yên ổn lòng người, con phong cho trưởng tôn của người làm Ninh Vương.
Lục Thất ôn hòa đáp lại.

Lục mẫu gật đầu, nói:
- Nếu là lập Trữ quân, hẳn là nên lập con vợ cả cho thỏa đáng, thứ xuất làm Thái tử sẽ dễ dẫn tới họa trong nhà.

Quyển 4 - Chương 116: Mẫu tử nói chuyện

Lục Thất nghe xong lắc đầu, nói:
- Nương à, nếu như con đã là Hoàng đế rồi, vậy thì tất cả các con của con đều không phân chia cao thấp. Lập Trữ nên đặt năng lực lên làm tiêu chuẩn đầu tiên, sau đó mới xem đến địa vị của sinh mẫu, nếu chỉ nhìn vào địa vị của sinh mẫu mà lập Trữ, Lục thị sẽ dễ dàng đánh mất quyền thống trị.

Lục mẫu cười khổ lắc đầu, nói:
- Nghe lời con nói làm nương thật sợ hãi, nương không dám quản chuyện con lập Trữ, chỉ mong con được bình an là tốt rồi.

Mũi Lục Thất đau xót, im lặng gật đầu, lại nghe Lục mẫu nói:
- Tiểu Mai cũng sắp sinh rồi, con có tính toán đưa nàng ta đến Tô Châu luôn không?

Lục Thất ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Không ạ, Tiểu Mai sẽ ở lại Giang Ninh.

Lục mẫu gật đầu, chợt nhìn Tiểu Phức, ôn hòa nói:
- Tiểu Phức, con tạm thời không nên có thai, đợi thêm một đoạn thời gian đã.

Tiểu Phức cả kinh, trong đôi mắt đẹp lập tức lộ ra vẻ lo sợ nghi hoặc, Lục Thất cũng ngây người, Lục mẫu lại ôn hòa nói:
- Nếu Tiểu Phức có con, sẽ dễ dàng bị Lý quốc chủ kia nắm giữ làm con tin, tạm thời chờ thêm một năm nữa đi.

Lục Thất im lặng, Lục mẫu lại nhìn Tiểu Phức, ôn hòa nói:
- Tiểu Phức, nương muốn tốt cho con thôi, nếu con có đứa nhỏ, tên Lý quốc chủ kia tám phần sẽ ôm lấy vào trong cung nuôi dưỡng, khi đó con sẽ hết sức thống khổ.

Tiểu Phức u oán liếc mắt nhìn Lục Thất một cái, cúi lễ với Lục mẫu nói:
- Con dâu đã hiểu.

Lục mẫu nhìn nàng, ôn hòa nói:
- Tiểu Phức, con yên tâm đi, danh hiệu Hoàng hậu Tấn quốc sẽ không ai có thể thay thế được con, nương sẽ làm chủ cho con.

Tiểu Phức vội đứng dậy rồi quỳ xuống, cung kính dịu dàng nói:
- Con dâu tạ nương quan tâm.

- Đứng lên đi, chúng ta đều là người nhà cả.
Lục mẫu ôn hòa nói, Tiểu Phức đứng dậy ngồi về chỗ. Lục Thất vươn tay âu yếm nắm lấy bàn tay ngọc ngà của nàng, Tiểu Phức ngượng ngùng cúi đầu.

Lục mẫu nhìn Lục Thất, ôn hòa nói:
- Nghe Tiểu Phức nói, tình thế Tấn quốc hiện nay rất bất ổn, cho nên con mới cần phải trở về Giang Ninh.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tấn quốc quật khởi quá nhanh, bây giờ đang trong trạng thái hàng binh chấn nhiếp hàng binh, nếu như tạo phản không phát sinh, hàng binh sẽ cảm thấy quân lực Tấn quốc hùng mạnh không thể đảo điên, nhưng một khi có tạo phản, sẽ dẫn phát nhiều cuộc tạo phản khác nổi lên ở nhiều nơi.

Lục mẫu gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Cho nên Tấn quốc lúc này cần thời gian an trị, nhanh chóng tiến vào giai đoạn thống trị tách ly quân sự và chính trị, chỉ là quan văn có thể tin dùng không nhiều lắm, cho dù có Tiêu thị ủng hộ, quan văn vẫn là chỗ hổng rất lớn, con chỉ có thể ở mỗi nơi dùng một ít hàng thần.

Lục mẫu gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Tấn quốc ngoài nội loạn, họa ngoại xâm chính là Chu quốc. Quân lực của Chu quốc rất hùng mạnh, nếu xuất đại quân viễn chinh đánh Tấn quốc, đoán chừng hai mươi vạn quân lực là đã có thể tiêu diệt Tấn quốc. Tấn quốc không chịu nổi thử thách đại chiến, một khi bị bại trận, sẽ dẫn phát nội loạn khiến cho quốc gia sụp đổ.

- Chu quốc có thể tiến công Tấn quốc sao?
Lục mẫu khó hiểu hỏi, cho thấy bà rõ ràng có hiểu biết về địa lý của Tấn quốc và Chu quốc.

- Cũng có thể tiến công, đường biển đã bị con khống chế, Chu quốc không thể xuất quân theo đường biển được, nhưng đường bộ thì khó nói lắm. Nếu Chu quốc cảm thấy Tấn quốc là đại địch số một, nhất định sẽ dốc sức tiến công Kinh Châu, Ngạc Châu, Trì Châu, cho nên con chỉ có thể dung túng sự thành lập của Ngụy quốc, cũng không thể không tiếp tục làm thần tử Đường quốc, mục đích chính là lợi dụng Đường quốc và Ngụy quốc ngăn trở Chu quốc tiến quân.
Lục Thất đáp lại.
- Nghe Tiểu Phức nói, con lo sợ Đường quốc và Chu quốc sẽ liên quân, cho nên mới mạo hiểm duy trì thân phận thần tử Đường quốc.
Lục mẫu nói.

- Đó là một trong những nguyên nhân chính con không dám tiến công Đường quốc. Trì Châu, Hấp Châu và Tuyên Châu của Đường quốc có phòng ngự rất yếu ớt, lấy quân lực của Tấn quốc bây giờ có thể dễ dàng tiến công chiếm đoạt, cuối cùng bức bách Đường quốc chỉ còn có Nhuận Châu. Tuy nhiên con e dè Chu quốc, một khi phát động chiến sự diệt Đường, Đường quốc rất có thể sẽ dẫn Chu quân vượt sông liên hợp, mà Ngụy quốc tuyệt đối sẽ không ngồi xem Tấn quốc diệt Đường, thậm chí Việt quốc cũng sẽ khởi binh cắn trả, cho nên con chỉ có thể ẩn nhẫn. Chờ khi hóa giải được nguy cơ nội loạn bên trong Tấn quốc, mới có thể nắm chắc khả năng đối kháng Chu quốc.
Lục Thất ôn hòa đáp.

Lục mẫu gật đầu, nhẹ nhàng nói:
- Nhưng con tới Giang Ninh thật là mạo hiểm quá mức.

- Nương và các thân nhân của con đều ở Giang Ninh, cho dù Tấn quốc an bình không có nội loạn, con cũng sẽ mạo hiểm tới đây. Nếu vì làm Hoàng đế mà mất đi những người quan trọng nhất của đời con, con tình nguyện không làm Hoàng đế.
Lục Thất bình thản nói.

Lục mẫu từ ái nhìn Lục Thất, ôn hòa nói:
- Đừng nói lời ngốc nghếch thế chứ, cho dù con không làm Hoàng đế, tên Lý quốc chủ kia cũng khó có thể dung con, ngược lại con đã thành lập nên Tấn quốc hùng mạnh, khiến cho Lý quốc chủ không thể không dung con đấy.

Lục Thất im lặng gật đầu, Lục mẫu lại hỏi:
- Con có nắm chắc khống chế Tô Châu và Thường Châu không?

- Tương đối nắm chắc, ở Tô Châu con có uy vọng rất cao, đa số quan tướng thống quân đều trung thành với con. Trương Hồng Ba mặc dù là người Trương thị, nhưng là một hán tử trọng ân nghĩa, hơn nữa có những quân soái khác phân quyền, cùng với chế độ Phủ quân kiềm chế, Tô Châu quân rất khó tạo phản.
Lục Thất bình thản đáp lại.

Lục mẫu gật đầu, nói:
- Nương lo lắng chính là Giang Âm Trương thị, Giang Âm Trương thị dù sao cũng là địa chủ cường thế ở Thường Châu.

- Đúng là địa chủ cường thế, có điều quân lực Tô Châu hơn phân nửa đều là quân lực của Tây bộ, mà hơn phân nửa số quân Tây bộ trong đó chính là Trung Ngô quân ban đầu, cho nên Trương thị muốn xúi giục Tô Châu quân hiện giờ rất khó thành công. Chờ Tây bộ an ổn, con còn có thể điều năm vạn quân tới Tô Châu, một là chấn nhiếp những nhân vật không an phận ở Tô Châu, hai là tăng cường đề phòng Chu quốc, với lại vài năm sau con sẽ tiến công Chu quốc.
Lục Thất hồi đáp.

- Con muốn chủ động tiến công Chu quốc ư?
Lục mẫu kinh ngạc nói.
Lục Thất mỉm cười gật đầu, nói:
- Một khi Tấn quốc đi vào giai đoạn bình ổn, con sẽ ra tay làm suy yếu Chu quốc, sẽ từ đường biển xuất quân tập kích quấy rối vùng Giang Hoài, các huyện ở vùng duyên hải của Chu quốc.

Lục mẫu hiểu gật đầu, bà xuất thân nhà tướng, tự nhiên rất có kiến thức về quân sự. Lục Thất theo đường biển đột kích quấy rối các huyện ở vùng duyên hải Chu quốc, sẽ khiến Chu quốc rơi vào cảnh hậu phương không được yên ổn, như vậy chẳng khác nào liên tục đâm đao vào bên sườn Chu quốc, không những làm xói mòn tài phú Chu quốc, còn có thể kềm chế số lượng lớn quân lực phòng ngự.

Còn chiến lược lâu dài của Lục Thất ít nhiều có liên quan tới Lâm Nhân Triệu. Lâm Nhân Triệu từng chinh chiến tại Giang Bắc, đã chỉ ra điểm yếu hiện nay của Chu quốc chính là phòng ngự ở vùng duyên hải không đủ, mà lực lượng hùng mạnh nhất của Chu quốc chính là lục quân, trên xây dựng thiết lập hải quân lại có khởi bước muộn màng. Hiện giờ Chu quốc vô cùng ỷ lại vào tài phú thu hoạch ở vùng duyên hải, cho nên một khi bị tập kích cướp bóc quấy rối, sẽ khiến cho Chu quốc bị thương trí mạng, không vực dậy nổi.

Tiếp đó mẫu tử nói về việc nhà, bắt đầu từ huynh trưởng của Lục Thất. Lục Thiên Hoa hiện giờ là Lễ bộ Viên ngoại lang, Lễ bộ ở Đường quốc cũng coi như là một bộ phận rất quan trọng, bởi vì Lễ bộ trông coi khoa thi chọn sĩ, tuy rằng chọn lựa kẻ sĩ đa số đều là quyết định trong nội bộ, nhưng quyết định nội bộ cũng phải thông qua được quan viên của Lễ bộ mới có thể thực hiện, chẳng qua Lục Thiên Hoa ở Lễ bộ là một người chưởng quản lễ sự công chánh liêm minh, chưa từng nhận hối lộ.

Một thời sau, Lục Thất và Tiểu Phức rời khỏi chỗ ở của mẫu thân, trên đường quay về, Lục Thất dịu dàng an ủi Tiểu Phức, Lục Thất biết Tiểu Phức tất nhiên rất muốn hoài thai. Tiểu Phức cũng chỉ miễn cưỡng mỉm cười, bà bà đã lên tiếng, nàng không dám làm trái, hơn nữa nàng cũng hiểu lo lắng của bà bà không phải không có lý. Lý quốc chủ thật sự có thể mang con của nàng vào trong cung nuôi dưỡng, lý do rất đơn giản, chỉ cần một câu ‘Thái phi ưa thích đứa nhỏ, tạm giữ ở trong cung mấy ngày’, là đủ để chặn mọi lời phản bác của Tiểu Phức.

Mới trở lại trung phủ, Tiểu Phức chợt nghiêm nghị khẽ nói:
- Thất lang, Vinh phi ở trong cung bây giờ không xong rồi.

Lục Thất ngẩn ra, nhíu mày, dừng một chút mới khẽ nói:
- Nàng ấy làm sao vậy?

- Đã bị tước bỏ hết toàn bộ phong nghi, bị nhốt ở Dịch Đình cung, hôm nay khí trời rét lạnh thế này, chỉ sợ đứa trẻ trong bụng nàng giữ không được.
Tiểu Phức sầu lo nói.

Lục Thất im lặng, một lát sau mới hỏi:
- Thủ vệ Hoàng cung hiện tại có biến đổi gì hay không?

- Thủ vệ Hoàng cung không có thay đổi bao nhiêu, chỉ là một ít quan tướng bị đưa ra ngoài rồi.
Tiểu Phức đáp lại.

Lục Thất gật đầu, chợt lại hỏi:
- Đông Ngô quân của Chu Chính Phong có thay đổi hay không?

- Có thay đổi đấy, Chu Chính Phong đã đã bị giáng chức làm Tiết Độ Phó Sứ, Lý quốc chủ cường lệnh Vương Văn Hòa đại nhân đảm nhiệm chức Tiết Độ Sứ Đông Ngô quân.
Tiểu Phức đáp lại.

- Cái gì? Vương Văn Hòa đại nhân nhậm chức Tiết Độ Sứ Đông Ngô quân, tại sao Tiêu thị không thông báo với ta?
Lục Thất cau mày nói.

- Có thể là vì không có quan hệ với Tấn quốc, cho nên Tiêu thị không coi trọng đi thông báo.
Tiểu Phức giải thích.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Tiêu thị quá sơ suất rồi, ta vẫn cho Đông Ngô quân chính là biến số kế tiếp.

- Vương Văn Hòa đại nhân đảm nhiệm Tiết Độ Sứ của Đông Ngô quân là do Hữu tướng đại nhân đang ôm bệnh dâng thư thúc đẩy.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu, hắn vẫn luôn kỳ quái tại sao Đông Ngô quân không tạo phản chạy về Tây bộ, bây giờ thì hiểu ra rồi, hóa ra là có Vương Văn Hòa đại nhân trấn thủ Đông Ngô quân.

Đây cũng là một phiền phức lâu dài, Vương Văn Hòa đại nhân lần nữa hiệu lực cho Đường quốc sẽ tạo thành uy hiếp rất lớn cho Tấn quốc. Sở trường của danh tướng chân chính chính là có thể căn cứ vào tình báo của thám báo mà thông suốt toàn bộ chiến lược của kẻ địch, từ đó ra một đòn sấm sét bắt lấy nhược điểm của kẻ địch, Vương Văn Hòa chính là loại danh tướng đáng sợ thế đấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau