KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 481 - Chương 485

Quyển 4 - Chương 107: Phản loạn

Sáng sớm hôm sau, mười bảy vạn đại quân xuất phát đến phía bắc, còn trong đêm qua, trong Nam Xương Phủ đột nhiên xảy ra binh biến. Gần một nửa Trấn Nam quân và ba vạn Kỳ quân binh biến, Chu Lệnh Vân và Lâm Nhân Triệu hoảng sợ chạy khỏi Nam Xương Phủ, quân lực đi theo chưa đầy hai vạn, Lâm Nhân Triệu chỉ đem theo hơn một nghìn huân vệ.

Còn đại quân của Lục Thất sau khi xuất phát vẫn chưa ra khỏi Tín Châu, Ngạc Châu quân ở phía sau đột nhiên có hiện tượng binh lính bỏ chạy. Hữu Đô úy Hữu quân Vũ Xương dẫn sáu vạn Ngạc Châu quân chạy đến Phủ Châu, Tả quân Vũ Xương cũng chạy mất một vạn quân, hữu Đô úy thống quân này vội cấp báo cho Lục Thất biết.

Mặc dù Lục Thất đã có sẵn tâm lý chuẩn bị nhưng nghe thấy vậy vẫn cảm thấy giật mình. Thật không ngờ hữu Đô úy Ngạc Châu quân lại là người của Vũ Văn thị khiến hắn rất bất ngờ. Lâm Nhân Triệu Thống soái Ngạc Châu quân nhiều năm nhưng thật không ngờ để hữu Đô úy làm nội gián. Hiện giờ mười hai vạn Ngạc Châu quân đã chạy mất bảy vạn, cũng khiến Lục Thất bất ngờ, số đó dường như phần lớn là quân tinh nhuệ Ngạc Châu.

Trung quân Lâm Nhân Triệu cũng nghe thấy cấp báo, lập tức không rõ nguyên nhân nên kinh sợ giật mình. Lục Thất cũng chỉ có thể giả bộ hồ đồ, lập tức dẫn quân quay đầu đuổi theo, tất nhiên hắn hiểu bảy vạn quân bỏ chạy đó có rất nhiều người là nghe theo quân lệnh của Đô úy thống soái mà rời đi.

Đuổi đến tận Phủ Châu nhưng bảy vạn quân rời đi kia lại chuyển hướng chạy đến Hồng Châu, vào Hồng Châu rồi vội vàng hành quân đến phía tây Hồng Châu, rõ ràng là định đến nơi cách xa Nam Xương Phủ, vượt qua Hồng Châu chạy đến Ngạc Châu. Sau khi đuổi đến Hồng Châu, Lục Thất đã hiểu bảy vạn quân rời đi là muốn đến Ngạc Châu tấn công mười vạn tướng sĩ Tấn quốc.

Nhưng trong lúc truy đuổi, thám báo của Lâm Nhân Triệu và Chu Lệnh Vân tìm được đại quân của Lục Thất, lệnh cho Lục Thất đi tụ hợp quân. Mục đích Lục Thất ép Vũ Văn thị tạo phản đã đến rồi, hắn lập tức thuận thế nghe lệnh dừng hành quân mà thu quân về. Hắn không lo mười vạn đại quân Tấn quốc ở Ngạc Châu, bởi vì Cố tướng quân nói, một khi Vũ Văn thị tạo phản thì mười vạn tướng sĩ sẽ lui quân về Ngạc Châu, quay về Kinh Châu, sau đó để lại hai vạn quân trấn thủ ở Giang Hạ.

Cố Tướng quân cho rằng, nên ‘dung túng’ cho Vũ Văn thị tạo phản. Vũ Văn thị tạo phản mới có thể làm đảo loạn thế cục tây bộ, mới có thể để Tấn quốc chiếm châu vực Sở quốc một cách hợp tình hợp lý, mới có thể để Đường quốc ỷ lại vào Tấn quốc chứ không phải là sau khi đánh bại Sở. Quân binh tiên phong Đường quốc chỉ hướng đến Tấn quốc là bởi vì hiện giờ khu vực Sở quốc quy thuộc, tồn tại rất nhiều ý kiến tranh luận.

Nửa ngày sau, Lục Thất và Lâm Nhân Triệu tụ hợp, nói là tụ hợp không bằng nói là độc lập riêng rẽ. Lục Thất đưa năm vạn Ngạc Châu quân quy thuộc Lâm Nhân Triệu, không đưa cũng không được. Đô úy thống quân và doanh tướng chắc chắn sẽ nghe theo lệnh của Lâm Nhân Triệu, còn Lục Thất thì Thống soái năm vạn quân, từ chối đến gặp Lâm Nhân Triệu.

Lâm Nhân Triệu nhận lấy quân Vũ Xương, vẻ mặt lạnh như băng, y thật sự muốn tính sổ với Lục Thất nên cố ý để Lục Thất gây sức ép phía Sở quốc. Y cũng biết quân Sở ở Hồng Châu đang chơi ‘không doanh kế’ nhưng lại nhẫn nại đợi quân Sở tấn công ồ ạt Tấn quốc.

Nhưng y thật không ngờ Lục Thất đột nhiên lại dẫn đại quân rời khỏi Sở quốc đến chu du lấy lại những phần đất đã mất. Trong lúc y cảm thấy Sở quốc có lẽ không tấn công được Tấn quốc thì đột nhiên nhận được thám báo Ngạc Châu đến bẩm báo, nói phía Ngạc Châu có mười vạn quân Sở từ Kinh Châu vượt sông đến. Lâm Nhân Triệu nghe xong thì vô cùng kinh hãi, tất nhiên y vẫn không biết trận đại chiến ở Hành Châu. Phản ứng đầu tiên của y là Kinh Châu đã bị Sở quốc đánh lén chiếm đóng rồi, trong lúc đang đoán việc quân Sở vào Ngạc Châu thì Nam Xương Phủ lại xảy ra binh biến.

Binh biến ở Nam Xương Phủ khiến Lâm Nhân Triệu vô cùng tuyệt vọng bất lực, quân lực phản loạn quá lớn. Nếu không phải y sớm đã biết tai họa ngầm của binh biến, vì vậy dùng huân vệ tiếp quản cổng nam thành thì chỉ e y đã không chạy ra khỏi Nam Xương Phủ được rồi.

Nhưng đả kích lớn nhất đối với Lâm Nhân Triệu là quân lực Ngạc Châu phản loạn rời đi. Hữu Đô úy quân Vũ Xương quân Lưu Hồng Hiên vẫn luôn là người y coi trọng và tín nhiệm nhất thì không ngờ gã ta lại là là nội gián. Còn Chu Lệnh Vân cũng là người ủy khuất, vẫn luôn coi giữ Trấn Nam quân nhưng không nghĩ sẽ có một nửa quân lực bị Vũ Văn thị xúi giục tạo phản, quả thực là khiến y phát điên.

Một lúc sau, Chu Lệnh Vân dẫn hơn một vạn Trấn Nam quân đến tụ hợp. Sau khi gã biết tình hình thì cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, đặc biệt là sau khi biết Lục Thất từ chối đến gặp Lâm Nhân Triệu, tâm trạng của gã vừa mừng vừa lo. Lúc này, Lâm Nhân Triệu và Lục Thiên Phong nội chiến thì không phải là chuyện tốt lành với hắn lắm.

Kết quả là Chu Lệnh Vân đã trở thành người trung gian, mời Lục Thiên Phong và Lâm Nhân Triệu rời khỏi quân cùng nhau thương lượng ở bên ngoài nên làm thế nào? Hiện giờ Vũ Văn thị tạo phản, quân lực Giang Châu thêm cả quân lực phản loạn đầu hàng, chỉ e đã có hai mươi vạn đại quân rồi. Quân lực của bọn họ tụ hợp lại, cũng chỉ nhiều hơn mười một vạn, hơn nữa phần nhiều là đám ô hợp.

Mọi người ngồi lại với nhau, Lâm Nhân Triệu lạnh lùng nhìn Lục Thất, hỏi:
- Lục Thiên Phong! Có phải ngươi đã đầu hàng Tấn quốc rồi không?

Lục Thất cũng lạnh lùng nhìn Lâm Nhân Triệu, đáp:
- Nếu tôi đầu hàng Tấn quốc thì sớm đã đem tặng mười bảy vạn đại quân cho Tấn quốc rồi, còn ngược lại là đại nhân vẫn luôn ‘trêu đùa’ tôi, để tôi gây sức ép bên Sở quốc. Nếu như đại nhân sớm lệnh cho tôi dẫn quân tụ hợp tấn công đại doanh quân Sở ở Hồng Châu thì đâu có hậu quả như ngày hôm nay!

Lâm Nhân Triệu nhau mày, hỏi:
- Trước đây ngươi dẫn ba vạn sáu nghìn quân, rõ ràng là đã thay đổi rất nhiều tướng sĩ, còn hơn ba nghìn quân thì ngươi giải thích thế nào? Đừng nói là người của Ninh Quốc quân?
- Chính là người của Ninh Quốc quân, chỉ có điều tôi không muốn giải thích.
Lục Thất lạnh lùng nói.

Lâm Nhân Triệu ngẩn ra, suy nghĩ một chút, chợt nhìn Lục Thất nói:
- Là Quan Xung đã nói dối?

Chu Lệnh Vân ở bên cạnh nghe xong sắc mặt biến đổi, nhếch mi nói:
- Quan Xung nói dối? Lẽ nào một vạn Ninh Quốc quân đến tây bộ căn bản không bị tập kích.

Lục Thất lạnh lùng nói:
- Tôi không hiểu hai vị đại nhân đang nói gì? Hiện giờ tôi bằng lòng đến đây là muốn biết nên đối phó thế nào với việc Vũ Văn thị tạo phản?

Lâm Nhân Triệu nhau mày im lặng, Lục Thất nhìn về phía Chu Lệnh Vân. Chu Lệnh Vân bình thản nói:
- Nếu như Vũ Văn thị có thể tạo phản thì chắc hẳn là hắn đã có chuẩn bị rồi. Bổn tướng quân thấy, chúng ta nên lui về Trì Châu trước, trước hết giữ vững Trì Châu, sau đó xin chi viện của triều đình.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Cũng chỉ có thể đến Trì Châu thôi! Hiện giờ binh lực của chúng ta mới có mười một vạn, ở đây cũng không có quân nhu tiếp tế. Nếu như chuyển chiến đi Kinh Châu thì chỉ e cửa ải Sở quốc kia sẽ không dễ qua.

- Không đi Kinh Châu được! Trước đó ta đã nhận được tin báo là có mười vạn quân Sở vượt sông từ Giang Hạ đến Ngạc Châu, có thể Kinh Châu đã bị quân Sở đột kích chiếm lấy rồi.
Lâm Nhân Triệu nói.

- Sao? Kinh Châu bị quân Sở chiếm rồi sao?Lục Thất kinh ngạc thất thanh hô lên.

- Chắc là đúng!
Lâm Nhân Triệu thản nhiên đáp lại.

Lục Thất gật đầu, kinh ngạc nói:
- Nếu như quân Sở đã chiếm được Kinh Châu vậy Vu tướng quân và ba vị chủ soái Kỳ quân đều gặp nguy hiểm rồi.

Lâm Nhân Triệu ngẩn ra, hỏi:
- Chủ soái Kỳ quân cũng ở Kinh Châu sao?

Lục Thất cười khổ gật đầu, nói:
- Chủ soái tất nhiên luôn ở trong quân rồi, nếu không có quân binh rời đi thì không tốt, hiện giờ thật sự là không xong rồi.

Lâm Nhân Triệu liếc nhìn Lục Thất một cái, lạnh lùng nói:
- Nếu đã là quan tướng thì khó tránh được cái chết. Hiện giờ ba chủ soái Nam Xương Phủ cũng không biết sống chết ra sao, chỉ có thể là sáu vị chủ soái cùng nhau bẩm báo lên triều đình.

Lục Thất quay đầu nhìn về phía Chu Lệnh Vân. Chu Lệnh Vân gật dầu nói:
- Đại nhân nói có lý, hiện giờ không nên nhiều chuyện, chỉ có thể đổ lên đầu Vũ Văn thị thôi.

Lục Thất im lặng gật đầu. Hắn hiểu mặc dù Lâm Nhân Triệu vẫn đang nghi ngờ hắn đã đầu hàng Tấn quốc nhưng hiện giờ y nắm năm vạn quân, vì vậy chỉ có thể nhượng bộ giúp y. Tâm lý của Chu Lệnh Vân cũng vậy, trước mắt không muốn để xảy ra nội chiến.

- Được! Chúng ta sẽ dời quân đến Trì Châu!
Chu Lệnh Vân nói.

Ba thống soái quân cũng coi như đã đạt được sự nhất trí, mười một vạn đại quân xuất phát chạy đến Hấp Châu, từ Hấp Châu tiến vào trấn giữ Trì Châu, không có chi viện quân nhu nên binh lực cũng yếu ớt hơn hẳn, chỉ có thể đến Trì Châu là bước thuận lợi nhất.

Ở Nhiêu Châu, Lục Thất sớm đã thông báo trước cho Vương Trọng Lương và Đỗ Dũng để bọn họ chuẩn bị đường chạy. Có thể lui đến Trì Châu, cũng có thể lui đến Hấp Châu, sau đó từ Hấp Châu tiến vào Mục Châu hoặc Cù Châu của Tấn quốc. Nhưng điều kiện đến Tấn quốc là không được đi cùng Mạnh Thạch và Vi Hạo.

Sau đó Lục Thất mới biết Vương Trọng Lương đã dẫn theo người nhà chạy đến Mục Châu, vẫn luôn theo quyết định của Lục Thất, trở thành khai quốc công thần của Tấn quốc, đảm nhiệm Tả Thừa tướng của Chính Sự đường kiêm Hộ Bộ Thượng Thư và Thứ sử Xử Châu.

Còn Đỗ Dũng và Vương Đạo lại hộ vệ Mạnh Thạch bỏ chạy đến Trì Châu. Sau khi gặp Lục Thất ở Trì Châu, Vương Đạo mới lặng lẽ đến Tấn quốc, nhậm chức hữu Đô úy Xử Châu, sau đó lại dời đến nhậm chức Trấn phủ sứ phủ quân vùng Nam Việt. Sau mấy năm, y tích công được phong làm Hải Dương Hầu.

Đỗ Dũng thì vẫn luôn hộ vệ Mạnh Thạch, cùng Mạnh Thạch quay về Giang Ninh. Mặc dù Đỗ Dũng không đến Tấn quốc làm quan nhưng luôn có quân chức Trung Lang Tướng cấm quân ở Tấn quốc, nhiều năm sau trở thành Đại tướng quân, cuối cùng được Lục Thất phong làm Quận Vương Ba Lăng.

Quyển 4 - Chương 108: Về nhà

Năm ngày sau, mười một vạn đại quân thuận lợi đến được Trì Châu, hơn nữa theo thám báo nói, sau khi Vũ văn thị tạo phản đã lập Nam Xương Phủ làm kinh thành, quốc hiệu Đại Ngụy. Gia chủ Vũ Văn thị là Vũ Văn Chiêu tự xưng là Hoàng đế Đại Ngụy, quân lực có trong tay nhanh chóng chiếm được tây bộ, không những chiếm được Hồng Châu, Cát Châu, Phủ Châu, Tín Châu, Nhiêu Châu, Viên Châu mà còn tiến chiếm Ngạc Châu và Nhạc Châu, binh lực có bốn mươi vạn quân.

Sau khi Đại Ngụy thành lập thì ngay lập tức đã đi sứ đến Tấn quốc, muốn cùng Tấn quốc đạt được cục diện hòa hảo, nguyện cùng phân chia Sở quốc. Ngoài việc chiếm được Nhạc Châu hiện giờ, Đại Ngụy quốc chỉ muốn một nửa của Đàm Châu nữa, chính là vùng Trường Sa Phủ quy thuộc Đại Ngụy, còn những vùng đất khác đều thuộc Tấn quốc, bao gồm Kinh Châu, nhưng Đại Ngụy chỉ hợp sức với Tấn quốc tấn công Trường Sa Phủ thôi, còn đất Kinh Châu, Tấn quốc phải tự mình đi lấy.

Lục Thất nhận được thư xin chỉ thị của Tân Cầm Nhi, hắn hồi âm là đồng ý với điều kiện của Đại Ngụy quốc. Hắn cũng hiểu kẻ thù lớn nhất hiện giờ của Đại Ngụy quốc vẫn là Đường quốc, vì vậy điều cấp bách lúc này là đạt được sự hòa hảo với Tấn quốc. Nhưng hiện giờ Lục Thất cần sự tồn tại của Đại Ngụy quốc, có sự ngăn cách của nước này thì Tấn quốc mới có thể hợp tình hợp lý, có thời gian ‘tiêu hóa’ đất chiếm được của Sở quốc.

Lục Thất đồng ý với điều kiện của Đại Ngụy quốc nhưng trong thư cũng dặn dò phải cẩn thận với gián kế của Ngụy quốc. Ngụy quốc rất có thể ngoài mặt thì kết làm đồng minh với Tấn quốc nhưng bên trong thì cấu kết với Sở quốc để hại Tấn quốc, ở phía Kiến Châu cũng đặc biệt phải canh phòng nghiêm ngặt.

Hai ngày trôi qua, đột nhiên có Trấn phủ sứ mới nhậm chức của triều đình Đường quốc đến Trì Châu, không ngờ lại mang theo thánh chỉ điều Lục Thất quay về Giang Ninh. Thánh chỉ lệnh cho Lục Thất giao quân lực cho Trấn phủ sứ mới nhậm chức, còn hắn quay về Giang Ninh nhận chức Trung Lang Tướng Kiêu Kỵ vệ.

Vì có sự nhắc nhở của Tiêu thị nên Lục Thất sớm đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng khi tiếp nhận thánh chỉ thì hắn âm thầm lắc đầu. Thánh chỉ này đến muộn rồi, thiết nghĩ là Lý Quốc Chủ nghe lời trách tội của Hộ bộ Thị lang nên cuối cùng cũng muốn đoạt lấy quyền Thống soái hơn mười vạn đại quân của hắn. Hắn chỉ cảm thấy nực cười, Vũ Văn thị xuất thân là Binh bộ Thị lang đã tạo phản, vậy mà quân lực Lục Thất thống soái cũng chỉ có năm vạn.

Năm vạn quân lực hiện giờ của Lục Thất đều là các tướng sĩ trung thành với Tấn quốc, binh sĩ phần nhiều đều là quân lực Cán Châu. Nhưng dù là quân lực Cán Châu thì những người biết Lục Thất là Tấn vương cũng chỉ có chủ soái các quân, Đô úy và Tư mã Hành quân, các doanh tướng thông thường cũng không biết Lục Thất là Tấn vương. Nhưng các doanh tướng và đội trưởng cũng biết trước được, sứ mệnh của bọn họ là mạo danh tướng sĩ quân Đường.

Ban đầu khi Lục Thất dẫn theo năm vạn quân này, cũng chẳng qua là muốn đổi hàng binh Kinh Châu, cũng có ý định giao năm vạn quân này cho Lâm Nhân Triệu. Một là cần sự tồn tại của quân lực Kinh Châu dẫn theo, hai là muốn gieo cho Lâm Nhân Triệu một tai họa ngầm. Chỉ có điều những thay đổi sau đó đã khiến những kế hoạch của Lục Thất khó lòng thực hiện được.

Nhận lấy thánh chỉ, Lục Thất giao nộp quân lực cho vị Trấn phủ sứ mới nhận chức với tướng mạo lão thành tầm hơn bốn mươi tuổi kia. Hắn nói cho Trấn phủ sứ mới nhận chức rằng, năm vạn quân đều là hàng binh có được từ Sở quốc, ‘sức sống’ không ổn định lắm, cố gắng không được thiếu nhiều quân lương và không được để họ đói.

Trấn phủ sứ mới nhận chức nghe xong thì sắc mặt trở nên khó coi. Trước khi đến đây, ông ta nghĩ rằng mình sẽ tiếp quản hơn mười vạn đại quân, nhưng hôm nay lại để ông ta tiếp quản năm vạn hàng binh, còn phải phụ trách quân lương và lương thực, như này thì làm sao mà nhận được, hậu quả quá nghiêm trọng! Lúc này ông liền từ chối tiếp nhận năm vạn quân của Lục Thất, nói Vũ Văn thị tạo phản, việc tiếp quản ban đầu nên do triều đình.

Lục Thất cũng không ‘bỏ gánh’ như vậy nhưng hắn mời Trấn phủ sứ đó cùng trình thư lên triều đình, nói rõ ràng tình hình để hỏi triều đình nên giải quyết thế nào? Vị Trấn phủ sứ đó đồng ý, hiện giờ ông ta căn bản không dám nhận những việc khó giải quyết, ở cùng với đám binh hàng kia thì quả thật là lấy thân làm bạn với sói.

Sau khi trình thư lên, Lục Thất lấy danh dự trù lương thực để rời khỏi biên giới Trì Châu và Nhiêu Châu, thật ra chính là khu vực của huyện Thạch Đại. Giờ đây về đóng tại quê nhà, Lục Thất đã viết thư hỏi thăm người thân, Tân Vận Nhi cũng hồi âm, ngoài hỏi thăm quan tâm ra thì nàng cũng nói đến việc lòng người dân huyện Thạch Đại hoang mang nhường nào. Rất nhiều người đang chuẩn bị rời khỏi đây để đến hướng đông, các nhà giàu đều đến hỏi hướng đi của Tân Vận Nhi, rõ ràng là xem Lục gia như con ngựa đầu đàn rồi.

Lục Thất không muốn huyện Thạch Đại xuất hiện cảnh trốn chạy đó, hắn hồi thư bảo Tân Vận Nhi ổn định lòng người. Cứ nói là mặc dù Vũ Văn thị nổi loạn nhưng binh lực không đủ để tiến tới phía đông. Trì Châu có quân Khang Hóa, biên giới cũng có mười mấy vạn đại quân phòng ngự, Hấp Châu cũng có Ninh Quốc quân mà.

Tuy nhiên Lục Thất cũng bảo Tân Vận Nhi để lộ tin, mặc dù chạy trốn cũng không nên đến phía đông mà nên chạy đến huyện Hấp Châu, tìm Ninh Quốc quân che chở. Trên thực tế nếu như chạy đến Hấp Châu thì có thể vào Mục Châu hoặc Cù Châu, mà đi vào Mục Châu hoặc Cù Châu thì chính là quy thuộc Tấn quốc.

Lục Thất chỉ dẫn theo mười cận vệ, lặng lẽ quay về Vọng Giang Bảo. Hiện giờ Vọng Giang Bảo như đang đứng trước địch, đang tập kết binh lính xếp thành quân đội, tất nhiên là để bảo vệ quốc gia nhà cửa rồi. Nhưng lại là các bô lão lén tụ tập kết quân, không có mệnh lệnh của quan phủ thì Lục Thất cũng không làm gì được.

Lúc vào đến Vọng Giang Bảo, Lục Thất đeo mặt nạ, do cận vệ nắm lấy đại ấn công văn thông quan của Trấn phủ sứ. Hắn phải vào Vọng Giang Bảo đến gặp Lục phu nhân, binh lính gác cửa tất nhiên không dám ngăn lại nhưng cũng rất có trách nhiệm dẫn mấy chục người đến Lục gia, chính là hiệu thuốc Lục Thất đã mua trước đây. Hiện giờ Tân Vận Nhi vì tránh phiền phức và tiện cho việc liên hệ với Lục Thất nên đã chuyển nhà về Vọng Giang Bảo để ở.

Trong hiệu thuốc cũng có mười quan binh canh gác bên ngoài, tất nhiên là do Lãnh Nhung sắp xếp. Cận vệ của Lục Thất chủ động ở bên ngoài cửa, cùng nói chuyện với mười quan binh đó, biết điều không làm cái đuôi theo sau Lục Thất.

Lục Thất bước vào hiệu thuốc với tâm trạng có chút xúc động, vừa nhìn thấy người bán thuốc là người trung tuổi lạ mặt, còn có một mỹ nhân mặc váy xanh đứng bên trong hiệu thuốc. Mỹ nhân đó vừa nhìn thấy Lục Thất, gương mặt kiều diễm lập tức lộ ra vẻ giật mình khó tin.

- Ngọc Nhi! Ta về rồi!
Lục Thất nhìn mỹ nhân váy xanh đó, mỉm cười bước lại.

- Lão gia!
Mỹ nhân đó vui mừng gọi lớn, nàng ta chính là Tống Ngọc Nhi.Người trung tuổi bán thuốc kia giật mình nhìn Lục Thất, nhìn Lục Thất bước lại, giơ tay ôm ‘bà chủ’ thì liền đi ra phía sau. Người bán thuốc đó sững sờ nhìn cửa sau một lát rồi mới lấy lại tinh thần muốn rời đi. Chỉ có điều vừa mới ra khỏi quầy lại quay người lại nhưng không dám đi truyền ra ngoài.

Lục Thất ôm Tống Ngọc Nhi đến nhà sau thì nàng ta mới có phản ứng, vội duyên dáng gọi lớn:
- Song Nhi! Lão gia quay về rồi!

Rất nhanh, ba cửa ở nhà sau có bảy cô gái đi ra, có một mỹ nhân váy trắng đi ra từ cửa giữa, khuôn mặt trái xoan trắng như ngọc, đó chính là Vi Song Nhi, còn những người khác là nô tì.

- Lão gia!
Một tiếng gọi vui mừng khó tả, Song Nhi bước nhanh lại phía Lục Thất.

Trong lòng Lục Thất cảm thấy ấm áp vô cùng, tay trái giơ ra ôm lấy Song Nhi, tay phải cũng ôm Tống Ngọc Nhi chặt một chút, ba người ôm nhau đứng ở trong sân mà không hề để ý có người đang nhìn.

Một lát sau, Song Nhi có phản ứng trước, dịu dàng nói:
- Lão gia! Chủ mẫu đi gặp Dương phu nhân rồi, nô tì sẽ đi thông báo!

Lục Thất cúi đầu mỉm cười lắc đầu, khẽ nói:
- Để kẻ dưới đi đi! Các nàng ở lại ‘hầu hạ’ ta!

- Vậy không được hay cho lắm! Để Ngọc Nhi tỷ hầu hạ lão gia đi ạ!
Song Nhi dịu dàng nói.

- Không không! Nô tì sẽ đi thông báo cho chủ mẫu biết!
Tống Ngọc Nhi vội nói. Lục Thất cười, quay đầu nói:
- Đi thông báo cho phu nhân là trong nhà có khách đến, không được nói những chuyện khác!

Đám nô tì đứng nhìn đó vội vàng cung kính nghe theo, Lục Thất lại hai tay ôm hai mỹ thiếp của mình bước vào trong phòng. Vừa vào trong phòng, hai mỹ thiếp ngượng ngùng khẽ rời khỏi Lục Thất để hắn vào căn phòng bên phải.

Bước vào căn phòng đơn giản sạch sẽ, Lục Thất cảm thấy như say mê, hắn khẽ ngửi mùi hương phụ nữ trong đó. Đã lâu hắn không được gần nữ sắc rồi, trong chinh chiến luôn phải hạn chế không tìm hoan lạc. Ở trong huyện Vụ Nguyên hắn cũng không tìm đến phụ nữ nhưng không cấm các tướng sĩ luân phiên đến huyện thành hoặc ngoài huyện ‘hưởng lạc’.

Tay ngọc khẽ chạm lên áo giáp của hắn, tay Lục Thất nâng đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đó lên, ánh mắt dịu dàng nhìn khuôn mặt đẹp của Song Nhi. Hắn đột nhiên cười, tay hắn buông tay nàng ra rồi vòng lại tự cởi áo giáp ra. Song Nhi và Ngọc nhi cũng lặng lẽ hầu hạ hắn cởi áo giáp và áo bên trong ra.

- Sao lão gia không mặc áo bông?
Ngọc Nhi quan tâm dịu dàng hỏi.

- Ta không lạnh.
Lục Thất dịu dàng trả lời, tay phái ôm thân thể của Ngọc Nhi, ánh mắt nồng nhiệt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngượng ngùng của nàng, nói:
- Các nàng hầu hạ ta nhé!

- Lão gia! Chúng nô tì không được hầu hạ Người trước chủ mẫu. Chủ mẫu rất nhanh sẽ về ạ!
Ngọc Nhi dịu dàng từ chối.

- Không được! Đã lâu ta không được chạm vào phụ nữ rồi!
Lục Thất không thuận theo mà phản bác, khó khăn lắm mới được về nhà, hắn vẫn luôn kìm nén khí thế bừng bừng về thể xác và tinh thần như thế.

- Lão gia!
Ngọc Nhi gọi lớn một tiếng nhưng Lục Thất đã giơ tay xé váy của nàng ra, nàng ta sợ đến mức vội giơ tay ra cởi.

- Song Nhi! Cùng hầu hạ ta!
Lục Thất quay đầu dịu dàng nói, Vi Song Nhi cười, khẽ cúi đầu, tay ngọc cũng cởi váy của mình ra.

Nửa canh giờ sau, Tân Vận Nhi cùng một thiếu phụ mặc váy xinh đẹp trở về, hai nàng vội vàng đến nhà sau hiệu thuốc. Vừa vào đến sân đã nghe thấy tiếng nói của phụ nữ, nàng ngẩn ra dừng bước, và tiếng nói của phụ nữ cũng đột nhiên dừng lại.

- Vận Nhi! Nàng và Thiều Hoa vào đây!
Giọng nói của Lục Thất xuyên ra bên ngoài.

Tân Vận Nhi cười, quay đầu dịu dàng nói:
- Thiều Hoa! Lão gia gọi cô vào kìa!

Thiếu phụ mặc váy đó ngượng ngùng cúi đầu. Nàng ta là con gái của Lý Xuyên, Tân Vận Nhi giơ tay dắt tay Thiều Hoa cùng đi vào trong phòng.

Quyển 4 - Chương 109: Nói chuyện

Buổi sáng hôm sau, Lục Thất rời Vọng Giang Bảo đến huyện Thạch Đại thăm Tiêu phủ. Hắn cần nói chuyện với Tiêu phủ, hơn nữa cũng là lúc ban thưởng cho Tiêu phủ rồi.

Tiêu phủ mở rộng cửa khi Lục Thất đến, Trấn Giang Hầu tự mình ra nghênh đón, ông trịnh trọng đón Lục Thất vào phủ. Lục Thất cũng không tỏ ra tự cao tự đại, cũng thi lễ lại, khiêm nhường bước vào. Nhưng sau khi bước vào cửa phòng, Trấn Giang Hầu lại có ý lùi sau nửa bước, biểu hiện này rõ ràng là tôn sùng Lục Thất làm chủ thượng.

Tất nhiên Lục Thất cũng không thể khách khí mãi, hắn ung dung bước vào trong phòng khách. Sau khi vào phòng khách, Trấn Giang Hầu mời Lục Thất ngồi ở vị trí của chủ, còn ông sau khi cáo lễ mới ngồi ở vị trí của khách, hơn nữa trong phòng chỉ có Lục Thất và Trấn Giang Hầu.

Lục Thất mỉm cười nhìn Trấn Giang Hầu, bình thản nói:
- Ông là trưởng bối, nhưng ta đã là Tấn Vương, chúng ta có gì cứ nói thẳng nhé!

Trấn Giang Hầu gật đầu, nói:
- Thuộc hạ cũng muốn nói thẳng!

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tiêu thị ủng hộ ta, ta cũng không nói đến công trạng gì quá lớn, công cao lấn chủ cũng không phải là chuyện tốt. Ông có thể đưa ra điều kiện quy thuộc Tấn quốc, nếu ta cảm thấy được thì sẽ đồng ý với ông, một khi chúng ta hỗ trợ lẫn nhau thì sau này sẽ không còn gì nghi kỵ nữa.

Trấn Giang Hầu gật đầu, nói:
- Chủ thượng thẳng thắn phóng khoáng, thần rất thích. Nếu như chủ thượng đã nói vậy thì thần xin nói thẳng. Gia quyến của thần quy thuộc Tấn quốc, nguyện ủng hộ chủ thượng trả ruộng cho dân. Tất cả những thứ khác của Tiêu thị đều hy vọng không bị mất đi, ví dụ như tài sản buôn bán, địa vị huân quý.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Có thể có được tài sản buôn bán nhưng chỉ có thể kinh doanh theo pháp luật, không có đặc quyền miễn thuế, cũng không được cậy quyền lộng hành.

- Đó là điều đương nhiên ạ! Tiêu thị buôn bán sẽ không hống hách mà sẽ nộp thuế buôn bán theo pháp luật.
Trấn Giang Hầu đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ông muốn địa vị huân quý như nào?

- Thuộc hạ nghĩ, địa vị huân quý, dù thế nào cũng cao hơn phong hầu nên thuộc hạ muốn xin được làm quốc công. Ngoài ra thêm hai lần phong hầu, phong cho hai người khác nữa.
Trấn Giang Hầu trả lời thẳng.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút, nói:
- Ta phong ông làm Quận Vương được không?

Trấn Giang Hầu ngẩn ra, đáp lại:
- Quốc công và địa vị huân quý của Quận Vương tương đương nhau. Nhưng phong vương sẽ tồn tại kiêng kị, thuộc hạ thật sự không dám nhận.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Nếu là muốn tạo phản, cho dù là quốc công thì vẫn sẽ tạo phản như vậy. Ta phong ông làm Quận Vương cũng không phải để ông lập quốc mưu phản gì, chỉ là muốn cho Tiêu thị địa vị cao quý hơn mà thôi.

Trấn Giang Hầu đứng dậy, đi đến trước mặt Lục Thất quỳ xuống, cung kính thi lễ nói:
- Thần Tiêu Tri Đức tạ ơn chủ thượng ban thưởng!

- Được rồi! Hãy đứng lên về chỗ nói chuyện đi!
Lục Thất ôn hòa nói.

Trấn Giang Hầu cung kính nghe theo, ông đứng lên ngồi lại vị trí của mình. Lục Thất nhìn ông, cười nói:
- Phong ông làm Quận Vương, ban thưởng ông khai phủ, Vương phủ có ba nghìn huân vệ, cho phép Trấn Giang Hầu làm phủ hầu. Phong hầu hai nhà khác của Tiêu thị cũng thuộc phủ hầu thế tập. Cái gọi là phủ hầu, chính là ban thưởng chỉ có địa vị cao quý, có thể chia sẻ quyền lực và những bổng lộc mà ông nhận được.

Trấn Giang Hầu ngẩn ra rồi gật đầu, nói:
- Thần hiểu rồi!

Lục Thất khẽ cười, hỏi:
- Ông muốn danh hiệu gì?

- Danh hiệu phải là do chủ thượng ban thưởng chứ ạ!
Trấn Giang Hầu cung kính nói.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Ta muốn để ông tự nguyện nói ra. Ông nói đi, chọn một địa danh cũng được.

Trấn Giang Hầu gật đầu, suy nghĩ một chút nói:- Mộ của tổ tiên thần ở huyện Thạch Đại nên không muốn chọn nơi khác. Nhưng thần biết huyện Thạch Đại cũng là đất của tổ tiên chủ thượng nên thần không dám mạo phạm, thần chỉ xin lấy tên Thái Bình.

Lục Thất nghe xong im lặng, một lát sau lắc đầu nói:
- Đất tổ tiên, quân thần cùng có là chuyện bình thường. Trì Châu là đất tổ tiên của ông, vậy phong ông hai chữ “Quý Trì” được không?

Trấn Giang Hầu vội đứng dậy, Lục Thất đưa tay ngăn, nói:
- Đừng cảm tạ vội! Ông hãy đi hỏi lão phu nhân chuyện có liên quan đến phủ Quận Vương đi!

Trấn Giang Hầu ngẩn ra, sau đó cung kính nói:
- Vâng! Thần tạ ơn chủ thượng khoan dung!

Nhìn Trấn Giang Hầu rời đi, Lục Thất dựa vào sau nhắm mắt nghỉ ngơi một lát. Tiêu thị là thế tộc mà hắn nhất định phải dựa dẫm, vì vậy hắn nhất định phải ban thưởng cho Tiêu thị hậu hĩnh một chút. Như thế có thể trấn an Tiêu thị và cũng có thể để lại danh tiếng là hắn hậu đãi công thần.

Mặc dù Đường quốc liên tiếp gặp phải tổn thất, mất đi rất nhiều quân lực và lãnh thổ nhưng dù sao cũng lập quốc được mấy chục năm rồi, có căn cơ truyền thống rất mạnh. Hiện giờ Tấn quốc có lãnh thổ rộng lớn giống như rắn nuốt voi, thật sự cần thời gian lập nên căn cơ thống trị ổn định. Vì vậy Lục Thất tình nguyện cho Ngụy quốc thành lập, tình nguyện để Đường quốc tồn tại tiếp.

Lục Thất nghĩ, tốt nhất hắn không nên dẫn binh tiêu diệt Đường quốc. Vì hắn dẫn binh tiêu diệt Đường quốc sẽ mang tiếng xấu là giết vua, như vậy sẽ để lại tiếng xấu cho việc thống trị và kế thừa Tấn quốc sau này. Hắn có thể giết vua soán ngôi, như vậy sau này đại soái nắm binh quyền của Tấn quốc cũng có thể noi gương tạo phản, đầu đọc lòng quân.

Vì vậy, thủ đoạn diệt Đường quốc tốt nhất là để Đường quốc chủ động đầu hàng. Giống như Dương Ngô trước đây, bị Thái Tổ Đường Quốc cướp ngai vàng, sau khi thay thế, nghe nói đã bị cả nước chỉ trích. Còn nếu muốn ‘hòa bình’ để Đường quốc đầu hàng, như vậy sẽ đắc tội với Tiêu thị và rất nhiều thế lực Đường quốc, cuối cùng chủ Đường quốc mất quyền lực chỉ còn cách chủ động đầu hàng.

Tuy nhiên Lục Thất cũng không lạc quan như vậy. Đường quốc vẫn luôn không khống chế được tây bộ, vì vậy mất đi tây bộ cũng là điều bình thường. Việc Đường quốc muốn lấy lãnh thổ phía đông Trì Châu, lòng quân và quân lực đều ủng hộ Đường quốc.

Sau nửa canh giờ, Trấn Giang Hầu quay về. Sau khi bái kiến Lục Thất, ông cung kính nói:
- Chủ thượng! Gia mẫu nói rất thích Linh Tú của Cửu Hoa, có thể phong là Cửu Hoa được không ạ?

Lục Thất nghe xong ngẩn ra, phong là Cửu Hoa? Lão phu nhân của Tiêu thị cũng tàn nhẫn quá. Hắn nghĩ một chút, gật đầu nói:
- Được! Sau này núi Cửu Hoa sẽ là đất của Tiêu thị, nhưng không được cấm mọi người lên núi thăm quan.

- Thần khấu đầu tạ ơn chủ thượng!
Trấn Giang Hầu cung kính quỳ xuống đất tạ ơn.

Lục Thất bảo Trấn Giang Hầu đứng dậy, ngồi vào chỗ, sau đó hỏi:
- Thúc phụ biết được chuyện của Tấn quốc đến mức nào?

Trấn Giang Hầu ngẩn ra. Cách xưng hô thúc phụ của Lục Thất không hợp với quy tắc quân thần lắm. Ông thi lễ sửa đổi:
- Chủ thượng nên gọi tên của thần hoặc là chức quan.Lục Thất bình thản nói:
- Nói chuyện riêng tư như này thì không sao! Duyên phận giữa ta và Tam tiểu thư của Tiêu phủ, chắc thúc phụ cũng biết rồi.

Trấn Giang Hầu gật đầu, nói:
- Thần có biết!

- Thúc phụ có cách nào diệt trừ Hình thái giám không?
Lục Thất hỏi.

Trấn Giang Hầu ngẩn ra rồi đáp lại:
- Chắc là rất khó! Hình thái giám đó vốn là người luyện võ. Người của Tiêu thị ở trong cung giết không nổi, cơ hội ở bên ngoài cũng rất ít.

Lục Thất gật đầu, lại hỏi:
- Lần này Vũ Văn thị làm phản ở Nam Xương Phủ, ta không nhìn thấy người của Vinh thị, không biết có phải là Vinh quốc công tháo chạy rồi không? Ta khi còn Nam Xương Phủ có gặp Vinh quốc công một lần.

- Vinh quốc công không tháo chạy mà đã đầu hàng Vũ Văn thị rồi ạ! Nhưng với hiểu biết của thần về Vinh quốc công thì có lẽ sẽ không phải thật lòng muốn đầu hàng Vũ Văn thị đâu.
Trấn Giang Hầu đáp lại.

Lục Thất gật đầu. Hắn lo lắng Vinh quốc công sẽ tiết lộ mọi chuyện, nhưng khả năng Vinh quốc công bán đứng hắn là không lớn, giữ bí mật của những chuyện hồ đồ, sau này Vinh thị mới có thể không đến mức phải treo cổ.

- Chủ thượng! Thần cảm thấy chắc hẳn Vinh quốc công cố ý ở lại Nam Xương Phủ, nếu không Lâm Nhân Triệu có thể trốn chạy, Vinh quốc công không thể phản ứng chậm hơn Lâm Nhân Triệu được.
Trấn Giang Hầu nói thêm.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vũ Văn thị tạo phản lập quốc, trong triều đình Đường quốc sẽ có rất nhiều quan lại bị bắt đây.

- Đó là điều chắc chắn ạ! Vinh thị cũng sẽ bị liên lụy.
Giọng điệu của Trấn Giang Hầu có chút thương cảm.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Thúc phụ hiểu được bao nhiêu về Tấn quốc?

- Thần biết chủ thượng đánh bại được mười lăm vạn quân tinh nhuệ Sở quốc ở Hành Châu, mà trước đó chủ thượng đã chiếm được Kinh Châu. Hiện giờ Ngụy quốc có thể thành lập, chắc là điều chủ thượng hy vọng.
Trấn Giang Hầu đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tấn quốc phất lên quá nhanh, hiện giờ triều đình thành lập chưa được kiện toàn, đất chiếm được đều dựa vào quân doanh, như vậy rất dễ dẫn đến hỗn loạn và tạo phản. Vì vậy nhiệm vụ cấp bách hiện nay của Tấn quốc là chia rẽ quân quyền, không được để ở địa phương hình thành cục diện chia cắt quân quyền.

Trấn Giang Hầu gật đầu, nói:
- Những lời chủ thượng nói, thật sự là nguy hiểm của Tấn quốc. Quân tướng đảm nhiệm quân quyền ở địa phương, dễ dàng hình thành thế phản loạn.

- Vì vậy, ta cần nhiều quan văn, tướng sĩ tài năng của Đường quốc đến Tấn quốc làm quan.
Lục Thất bình thản nói.

- Chủ thượng yên tâm, Tiêu thị đã chuẩn bị mời được các tướng sĩ có tài rồi, có hơn bốn trăm vị, những người đó đến Tấn quốc thì có thể tiến hành kiểm tra trước rồi mới đến nhậm chức. Hơn nữa thần có thể bảo đảm, những tướng sĩ đó đều mời với danh nghĩa của Tấn quốc. Thần cũng xin được nói thật, Tiêu thị không thể lộ liễu mang danh phản bội Đường quốc được.
Trấn Giang Hầu thành khẩn đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Thúc phụ yên tâm, chỉ cần không đề cập đến việc quân thì ta sẽ không nghi kỵ Tiêu thị đâu.

- Tạ ơn chủ thượng tín nhiệm, thần bảo đảm Tiêu thị sẽ biết kiềm chế!
Trấn Giang Hầu thi lễ đáp lại.

Lục Thất nói thẳng ra điểm mấu chốt. Tiêu thị cũng thẳng thắn biểu lộ ra việc không đề cập đến việc quân, như vậy sẽ đạt được cơ sở và thành ý khi hợp tác.

Quyển 4 - Chương 110: Giữ vững cơ nghiệp

Kế tiếp, hai người trao đổi quan điểm về nền thống trị của Tấn quốc. Trấn Giang hầu cũng không làm ra vẻ, biết gì nói nấy, kể ra rất nhiều kiến giải của ông ta về cách trị quốc. Lục Thất có đôi chỗ xin chỉ bảo, học hỏi được rất nhiều về công dụng bộ máy quan lại trong triều đình. Trước đây, Lục Thất chỉ có hiểu biết sơ sài về các cấp quan lại trong lục bộ của triều đình Đường quốc Giang Ninh.

Giữa trưa, Lục Thất dùng cơm ở Tiêu phủ, rất ít người cùng dùng bữa, chỉ có lão phu nhân, Trấn Giang hầu và Trấn Giang hầu phu nhân, cũng chính là mẫu thân của Tiêu phi ở Giang Ninh, có thể nói là một bữa cơm gia đình đơn giản ấm áp.

Sau ngọ, Lục Thất rời khỏi Tiêu phủ bí mật đi gặp Lãnh Nhung và Đông huyện thừa. Ở tửu lâu Liễu Minh, ba người tụ hợp thân cận trao đổi tin tức. Sau khi Đông huyện thừa biết được tình hình hiện tại của Tấn quốc thì kinh hãi, lập tức trở nên câu nệ rất nhiều, còn Lãnh Nhung thì lại hết sức sung sướng.

Lục Thất từ miệng Đông huyện thừa biết được tin tức về tình huống Khang Hóa quân, cùng với phản ứng của Trì Châu bây giờ. Đông huyện thừa trả lời rằng, hiện giờ Khang Hóa quân còn lại hai vạn quân, cháu của y Đông Quan còn ở tại Khang Hóa quân. Theo trong thư của Đông Quang gửi tới, Mã đại nhân đang lặng lẽ chuẩn bị trốn chạy, tính toán mang số lượng lớn tài vật trong Mã phủ vận chuyển khỏi Trì Châu.

Từ khi nghe nói Vũ Văn thị tạo phản chiếm cứ Nhiêu Châu, lòng người Trì Châu hôm nay bàng hoàng không thôi. Ở huyện Thạch Đại, bởi vì Tiêu phủ và Lục thị không có động tĩnh gì, cho nên không có nhiều nhà giàu rời đi. Mà huyện Thanh Dương và huyện Quý Trì đã có rất nhiều nhà giàu bỏ đi, gần như đều là đi về phía đông.

Lục Thất vừa nghe, lập tức phân phó Lãnh Nhung chuẩn bị đi đánh cướp, hắn sẽ điều đến ba ngàn quân cho Lãnh Nhung sai khiến, phải cướp được tài vật Mã đại nhân chở đi, cùng với cướp bóc các nhà giàu rời đi, dùng cho bổ sung quân nhu. Năm vạn đại quân của Lục Thất không thể tiếp tục để cho Tấn quốc cấp dưỡng, mà huyện Thạch Đại này, Lục Thất trước mắt tìm cách cố hết sức lực phòng thủ bảo vệ.

Lục Thất trở về Vọng Giang Bảo, ngày hôm sau lại bí mật đi thăm hỏi Dương gia Đại huynh, thân thiết trò chuyện với nhau một hồi, Lục Thất liền trở về gia trạch chờ hồi âm của triều đình Đường quốc. Đồng thời âm thầm viết ra ý nghĩ của mình, gửi thư thông báo cho Tân Cầm Nhi, bảo Tân Cầm Nhi linh hoạt dùng những ý tưởng trong thư, cố gắng nhanh chóng thành lập bộ máy thống trị triều đình Tấn quốc.

Ước chừng mười lăm ngày qua đi, triều đình Đường quốc mới đưa đến hồi âm, Lục Thất sau khi nhận được hồi âm thì rất bất ngờ. Không ngờ năm vạn quân của hắn bị quy vào Ninh Quốc quân, Lục Thất đảm nhiệm chức Đô Ngu Hầu Ninh Quốc quân, lập tức thống lĩnh năm vạn quân tới huyện Kỳ Môn ở Hấp Châu đóng quân. Huyện Kỳ Môn nằm ở phía nam huyện Thạch Đại, cũng là một trong các cửa ngõ thông tới Nhiêu Châu.

Biến hóa nhanh chóng, đối với việc mình bất ngờ trở thành Đô Ngu Hầu của Ninh Quốc quân, Lục Thất không nói gì, tuy nhiên Tiêu thị rất nhanh đưa tới tin tức, hắn có thể trở thành Đô Ngu Hầu của Ninh Quốc quân là do Tiêu Tri Lễ ngầm cho người kiến nghị. Triều đình Đường quốc sau kinh biến, lập tức lâm vào hỗn loạn, Lý quốc chủ hạ chỉ trắng trợn bắt người, hễ là quan viên có quan hệ với Vũ Văn thị đều gặp tai ương, mà Hộ bộ thị lang cũng đã đi trước một bước chạy trốn khỏi Giang Ninh.

Bởi vì Vũ Văn thị tạo phản, khiến cho lời chỉ tội Lục Thất trước đây trở thành trò cười. Không lâu sau tấu thư của Lục Thất và Trấn Phủ Sứ tân nhậm đã đến triều đình, trần thuật về tình huống quân lực, lúc này Lý quốc chủ không tiếp tục khăng khăng đòi thay đổi Lục Thất nữa.

Chẳng qua nên xử lý năm vạn quân thuộc sở hữu Lục Thất như thế nào, Lý quốc chủ để cho triều thần bàn luận. Lại bộ Thượng thư đề nghị thành lập lại Ngô Thành quân, Lý quốc chủ không tán thành, thì ra là ba ngàn quân Ngô Thành quân bây giờ đã trở thành Long Kỳ Vệ một trong các chi quân đội kinh thành.
Binh bộ Lang trung dưới sự chỉ thị của Tiêu Tri Lễ trước đó, đúng lúc ra mặt, đề nghị quy nhập vào Ninh Quốc quân, nói rằng Ninh Quốc quân hiện giờ chỉ còn lại hai vạn quân trấn thủ biên cảnh, tuy rằng Tấn quốc hữu hảo, nhưng cũng không thể không đề phòng. Hơn nữa Y Cẩm quân của Việt quốc vẫn còn, khó đảm bảo sẽ không thừa cơ tấn công Đường quốc.

Quy năm vạn quân của Lục Thất vào Ninh Quốc quân có hai cái lợi, một là có thể đồn trú ở Hấp Châu, phòng ngự Tấn quốc và phản tặc Vũ Văn thị. Hai là năm vạn quân của Lục Thất đều là binh lính đầu hàng, không nên đặt ở trung bộ Trì Châu, đẩy đi tới Hấp Châu, có thể phòng được tai họa chưa xảy ra. Lý quốc chủ nghe xong cảm thấy có lý liền chuẩn tấu, bổ nhiệm Lục Thất trở thành Đô Ngu Hầu Ninh Quốc quân.

Ý tứ của Tiêu thị là, sau khi Lục Thất trở thành Đô Ngu Hầu Ninh Quốc quân, là có thể vương trị Tấn quốc. Tiêu thị cho rằng lúc này là thời kỳ mấu chốt của Tấn quốc sơ lập, nhất định cần có Lục Thất tự mình chấp chính quốc sự. Ngoài ra Lục Thất trú đóng ở Hấp Châu, một khi có điều gì bất lợi, có thể kịp thời quay về Tấn quốc.

Chẳng qua Tiêu Tri Lễ đề nghị, qua một đoạn thời gian Lục Thất nên dâng thư thỉnh cầu đi Giang Ninh báo cáo công tác sẵn tiện thăm người thân. Hiện giờ bất luận lời đồn đãi nào gây bất lợi cho Lục Thất ở Giang Ninh căn bản đều không có ai tin, cũng không ai dám tung tin đồn bậy, bằng không sẽ bị coi là đồng đảng của Vũ Văn thị. Qua chút thời gian nữa, xin được đi Giang Ninh thăm thân có thể làm vơi đi lòng nghi ngờ của Lý quốc chủ, thêm vào vấn đề bất ổn năm vạn quân lực của Lục Thất cũng khiến cho Lý quốc chủ không dám nổi lên sát tâm với Lục Thất. Lý quốc chủ bây giờ đã trải qua rất nhiều đả kích, tiều tụy trông thấy.

Còn có, Hữu tướng Hàn Hi Tái đại nhân lâm bệnh nặng, nghe nói không qua được mùa xuân sau, hiện giờ xử lý chính sự triều đình là Tả tướng Thang đại nhân. Thang đại nhân cùng với Tiêu thị có nhiều mối bất hòa, chỉ sợ sau này Tiêu thị làm việc trong triều sẽ gặp nhiều trở ngại.

Lục Thất rời khỏi Vọng Giang Bảo, dưới sự đưa tiễn lưu luyến của thê thiếp trở về quân doanh ở biên giới, sau đó thông báo Lâm Nhân Triệu và Chu Lệnh Vân nhổ doanh đi tới huyện Kỳ Môn ở Hấp Châu.

Trong thư Tiêu Tri Lễ có nói với Lục Thất, Lâm Nhân Triệu không có dâng thư lên triều đình buộc tội hắn, còn Chu Lệnh Vân có bí mật tố cáo hắn hay không thì không biết. Tuy nhiên Chu Lệnh Vân có lẽ không có thượng cáo Lục Thất, với tình hình phòng ngự của Trì Châu hiện giờ, kết quả của nội chiến chính là một bên tổn hại tất cả đều tổn hại.Còn có Lý quốc chủ đã điều động ba vạn quân lực đóng quân ở Kim Đàn đi Trì Châu quy vào dưới trướng Chu Lệnh Vân trở thành Trấn Nam quân. Chu Lệnh Vân rõ ràng được thánh ân, rất được Lý quốc chủ tín nhiệm nể trọng.

Khi Lục Thất dẫn quân đến huyện Kỳ Môn, quân báo chiến sự ở Trường Sa Phủ đã tới. Cố tướng quân bẩm báo rằng, Ngụy quốc xác thực có lòng muốn hợp tác với Tấn quốc, đã xuất ra hai mươi vạn quân mãnh liệt tiến công cửa thành đông Trường Sa Phủ. Cố tướng quân cũng đã lĩnh hai mươi vạn quân phụ trách công kích cửa thành tây Trường Sa Phủ.

Trong quá trình công thành, Sở Vương thủ Trường Sa Phủ cự tuyệt đầu hàng, dùng hơn hai mươi vạn quân thủ thành kiên trì phòng thủ, nhiều lần cho người phá vòng vây tới phía nam truyền lệnh, ý đồ điều đến quân lực ở Nam Việt đến cứu viện. Có điều một chiêu thất lợi, mọi bước đều thất lợi, đại bại của Sở quốc ở Hành Châu khiến cho quân lực vốn hùng mạnh của Sở quốc tức tốc biến yếu, Tấn quốc ở phương nam hoàn toàn chiếm thế chủ động, phân cách mối liên hệ giữa Nam Việt và Trường Sa Phủ.

Sau mười hai ngày liên tục công thành, quân Sở ở cửa thành tây bất ngờ làm phản quy hàng Tấn quốc, khiến cho thành trì Trường Sa Phủ bị phá, sau khi thành bị phá Sở Vương tự sát. Cố tướng quân tuân theo ước hẹn thối lui khỏi Trường Sa Phủ, đóng đại quân ở trung bộ Đàm Châu, Ngụy quốc cũng giữ lời không có đột kích, mỗi bên đều tự y theo ước hẹn sắp xếp binh lính canh gác.

Cố tướng quân báo cáo, công kích Trường Sa Phủ tổn hại ba vạn binh, tiếp nhận tám vạn quân Sở đầu hàng, bắt được Thái tử Sở quốc và bộ phận triều thần cùng quyền quý, bắt sống hai ngàn nữ nhân và hơn một ngàn thái giám trong hậu cung Sở quốc, tất cả đều đã bị áp giải tới Tấn An Phủ. Một đề xuất khác nữa là quy một nửa Đàm Châu về dưới sự quản hạt của Lãng Châu, đề nghị thành lập Phủ quân tại Lãng Châu.

Lục Thất hồi âm chuẩn tấu, tại Lãng Châu thành lập Phủ quân Đàm Vân, Cố tướng quân giữ chức Đại soái Phủ quân, phụ trách phòng ngự từ phía nam Lãng Châu tới Hành Châu và Mẫn Châu. Phòng ngự của Lễ Châu do Phủ quân Giang Lăng quản lý. Từ phía nam Hành Châu và Mẫn Châu tới khu vực cửa ngõ Nam Việt thành lập Phủ quân Tĩnh Giang, do An Quốc hầu Từ Minh nhậm chức Đại soái.

Đại soái của Phủ quân Quảng Xương thuộc Cán Châu do Trương Kích trở lại đảm nhiệm, tại Cán Châu vẫn như trước sẽ đóng giữ trọng binh, phụ trách chi viện Tấn An Phủ và châu vực phía tây. Hơn nữa Đại soái của Phủ quân chỉ có quyền tiết chế chiến quân, không được phép chỉ huy quan binh địa phương, cho nên địa bàn phòng ngự lớn hay nhỏ không có ý nghĩa, có ý nghĩa chính là có thể quản chế bao nhiêu quân lực.

Đối với tiến công vùng Nam Việt, Cố tướng quân đưa ra kiến nghị bảo thủ, đề nghị tạm thời không công. Cố tướng quân nói rằng, sở dĩ Ngụy quốc lựa chọn liên hợp cùng Tấn quốc, nguyên nhân lớn nhất chính là Tấn quốc vừa mới thành lập, Ngụy quốc và Tấn quốc đều tồn tại nguy cơ trên vấn đề thống trị, đôi bên đều cần thời gian ổn định nội chính.

Nhưng nếu Tấn quốc điều binh đi tiến công vùng Nam Việt, không dám bảo đảm Ngụy quốc sẽ giữ lời, Tấn quốc ngày hôm nay thâu tóm được rất nhiều lãnh thổ quốc gia, mà trong quân lực của Tấn quốc cũng có rất nhiều quân binh đầu hàng. Mở rộng lãnh thổ quốc gia, tất nhiên cần phải để lại quân lực trấn thủ, quân lực một mình trấn giữ một địa phương rất dễ sinh lòng phản bội, một khi có nơi làm phản, tiếp theo sẽ dẫn phát phản ứng dây chuyền. Cho nên Tấn quốc không thể kéo quá dài chiến tuyến, nên thấy đủ mà tập trung vào việc thống trị, và ổn định hệ thống bên trong, sau đó đi đoạt Nam Việt cũng không muộn.

Đề nghị của Cố tướng quân cực kỳ hợp với tâm tư của Lục Thất, hắn cũng biết không thể cứ tiếp tục công chiếm, tham lam chiếm đoạt chỉ tổ làm hại Tấn quốc, hậu quả là thành cũng bởi hàng binh, mà bại cũng bởi hàng binh. Lục Thất đáp ứng kiến nghị của Cố tướng quân, hạ lệnh đình chỉ tiến quân Nam Việt, quân lực chuyển thành phòng ngự, bắt đầu chỉnh quân tập kết đóng quân.

Quyển 4 - Chương 111: Gặp được quan

Sau khi tới huyện Kỳ Môn trú đóng, Lục Thất cố ý mang ba vạn trú quân đi huyện Vụ Nguyên. Huyện Vụ Nguyên ở phía nam huyện Kỳ Môn, tiếp giáp huyện Khai Hóa Cù Châu, Cù Châu cũng là lãnh thổ thuộc Tấn quốc.

Tuy nhiên trước khi Lục Thất tới huyện Vụ Nguyên đóng quân, có sai người đi hỏi ý Thứ Sử Hấp Châu về việc dùng đại quân phòng ngự huyện Vụ Nguyên? Thứ Sử Hấp Châu có thể nói không cần hay sao, việc Ninh Quốc quân tới đóng giữ, kỳ thực Thứ Sử Hấp Châu không có đủ quyền can thiệp.

Huyện Vụ Nguyên có một con sông Vụ Thủy, cho nên việc đồng áng ở huyện Vụ Nguyên so với huyện Kỳ Môn tốt hơn nhiều, tuy nhiên huyện Vụ Nguyên là nơi chủ yếu sản xuất trà, đồng thời sản xuất một loại nghiên mực rất nổi danh gọi là Long Vĩ nghiễn (nghiên mực Đuôi Rồng), là bảo bối cung cấp cho người phú quý. Đường quốc trọng văn, càng làm tăng giá trị sang quý cho Long Vĩ nghiễn.

Đại quân của Lục Thất vừa mới tới huyện Vụ Nguyên trú đóng, Huyện lệnh Vụ Nguyên lập tức tặng một cái Long Vĩ nghiễn làm lễ vật lấy lòng, khi đó Lục Thất mới biết huyện Vụ Nguyên sản xuất ra vật phẩm gì. Thứ hắn quan tâm là lương thực, nhưng Huyện lệnh Vụ Nguyên khó xử nói cho hắn biết, huyện Vụ Nguyên chủ yếu sản xuất trà, không có khả năng cung cấp quân lương.

Lục Thất nghe vậy cũng không làm khó Huyện lệnh Vụ Nguyên, có sản xuất trà, vậy quân lương và quân hưởng không cần lo nữa, hắn có thể đem lá trà bán cho thương nhân Tấn quốc, đổi lấy bạc mua lương thực. Lúc này liền nói với Huyện lệnh Vụ Nguyên, hắn có thể phụ trách bán lá trà, một phần bạc thu được xem như Hấp Châu cấp dưỡng Ninh Quốc quân.

Huyện lệnh Vụ Nguyên nghe xong liền mừng rỡ, hiện giờ Tây bộ gặp thiên tai và chiến loạn, khiến cho lá trà huyện Vụ Nguyên bị ứ hàng nghiêm trọng, lá trà lại không thể dùng thay lương thực để no bụng, cho nên rất nhiều hộ dân thỉnh cầu sang năm đổi lại thành trồng cây lương thực. Đặc sản trà ở địa phương đổi thành lương thực, chính là phá sản.

Huyện lệnh Vụ Nguyên đi rồi, Lục Thất đem chuyện thu trà và giao dịch với Tấn quốc giao cho hai cận vệ đi xử lý, hắn khởi hành đi về hướng Tuyên Châu bái phỏng bản doanh Ninh Quốc quân, hắn cũng không biết bản doanh Ninh Quốc quân là do ai đóng giữ.

Hai ngày sau, Lục Thất đã tới bản doanh Ninh Quốc quân, hiện giờ Ninh Quốc quân đã bị rút đi hơn phân nửa số quân lực, trong đó có bốn vạn trú quân đã đi huyện Kim Đàn. Nhưng ở phía nam Trường Đãng hồ huyện Kim Đàn vốn đã có hai vạn Ninh Quốc quân đóng quân, bốn vạn Ninh Quốc quân bây giờ ở huyện Kim Đàn không biết có còn mang danh Ninh Quốc quân nữa hay không.

Vừa đến đại doanh của Tiết Độ Sứ Ninh Quốc quân, cảm giác đầu tiên của Lục Thất chính là không khí trong doanh rất lạnh lẽo. Tướng sĩ Ninh Quốc giữ cổng doanh xem công văn nhậm chức của Lục Thất mới giật mình nhận ra Lục Thất, trong Ninh Quốc quân không ai không biết đến tên tuổi của Lục Thất, nhưng số người từng gặp qua Lục Thất rất ít.

Tướng thủ môn đi vào bẩm báo, Lục Thất hỏi thăm tướng sĩ thủ vệ, kết quả khiến hắn vô cùng sửng sốt chính là Dương Côn không còn ở Ninh Quốc quân, đã bị Lý quốc chủ điều đi nhậm chức Binh bộ Thị lang. Hiện giờ Tiết Độ Phó Sứ Ninh Quốc quân mới nhậm chức tên là Lý Nham, vốn là Trung Lang Tướng của Hữu Vũ Lâm Vệ thuộc Kinh thành. Còn Tư Mã hành quân của Ninh Quốc Tiết Độ Sứ quân đã thống soái bốn vạn Ninh Quốc quân đi huyện Kim Đàn, quy vào dưới quyền quản chế của Anh Vương và Hoàng Phủ Kế Huân.

Lý Nham? Lục Thất không biết người này. Lục Thất cảm thấy có chút mất mát khi biết Dương Côn không còn ở Ninh Quốc quân, hắn vốn định trông cậy vào Dương Côn giúp hắn ở mặt ngoài thống lĩnh năm vạn quân, còn hắn thì dựa vào sự che đậy chạy đi Tô Châu xem tình hình. Giờ không có Dương Côn che giấu cho mình, nếu có người tới huyện Vụ Nguyên tìm hắn lại không gặp được hắn, sẽ dễ dàng đưa tới nghi ngờ.

Lục Thất lại hỏi tới Thái tử Đường quốc, được cho biết Thái tử Đường quốc còn ở đại doanh Ninh Quốc quân, vẫn chưa quay về Giang Ninh, Lý quốc chủ cũng không đưa đến ý chỉ lệnh Thái tử trở về.

Lục Thất nhíu mày suy tư, Dương Côn bị triệu hồi về Giang Ninh nhậm chức Binh bộ Thị lang, mà Binh bộ Thị lang nguyên bản là phụ thân của Vinh Xương, chẳng lẽ Lý quốc chủ bắt đầu muốn xuống tay với Vinh thị?

- Tướng quân đại nhân, thuộc hạ có một chuyện muốn hỏi.
Lục Thất đang trong lúc phỏng đoán, bỗng bị gã đội trưởng mình nãy giờ vẫn đặt câu hỏi hỏi ngược lại.

- Ồ, ngươi nói đi.
Lục Thất mỉm cười đáp lại.

- Thuộc hạ muốn biết, hiện giờ Thường Châu đã bị Giang Âm Trương thị chiếm cứ, vậy ruộng đất ở Thường Châu dùng để thưởng công có phải sẽ có biến đổi hay không.
Đội trưởng có chút câu nệ hỏi.

Lục Thất nghe xong bình tĩnh, cười nhạt nói:
- Ruộng đất Thường Châu thưởng công cho ngươi nếu bây giờ không bị mất, sau này cũng sẽ không mất.

- Thuộc hạ chỉ là lo lắng sau này nếu xảy ra chiến sự, Trương thị sẽ chiếm đoạt ruộng đất của chúng ta.
Đội trưởng lo lắng nói.

- Bổn tướng nghĩ rằng, nếu như thân nhân của ngươi đang ở tại Thường Châu, cho dù sau này chiến sự nổi lên, Trương thị cũng sẽ không cướp đoạt ruộng đất của thân nhân các ngươi, bởi vì những ruộng đất kia đều đã có chủ, nếu Trương thị cưỡng đoạt, sẽ phải trả một cái giá lớn cho hành vi lật lọng đó đấy.
Lục Thất bình thản trả lời, cũng ngầm hàm chứa ẩn ý.

Gã đội trưởng cái hiểu cái không gật đầu, nói:
- Đại nhân đã nói như vậy, thuộc hạ cũng an tâm rất nhiều.
Lục Thất thản nhiên mỉm cười, bình thản nói:
- Ngươi không cần lo lắng, trong vài năm tới, Đường quốc rất khó nổi lên chiến sự với Thường Châu. Thực lực của Giang Âm Trương thị không đủ để tiến công Đường quốc, mà Đường quốc cũng rất khó chủ động phát động tấn công Thường Châu, uy hiếp lớn nhất hiện giờ của Đường quốc vẫn là Chu quốc.

- Nhưng thuộc hạ cảm thấy Tấn quốc cũng rất đáng sợ, Tấn quốc đã đánh bại Việt quốc, nghe nói trong tay Tấn quốc cầm binh tới cả trăm vạn.
Đội trưởng lo lắng nói.

- Dù cho Tấn quốc cầm giữ trăm vạn quân, cũng sẽ không tùy tiện tiến công Đường quốc, nhược điểm của Tấn quốc là lòng người bất ổn, còn Đường quốc của chúng ta đã lập quốc mấy thập niên rồi, lòng người ổn định. Tuy rằng chúng ta mất đi Tây bộ, nhưng Tây bộ vốn cũng đã vì sự xâm lấn của Việt quốc mà ly tâm với triều đình.
Lục Thất bình thản giải thích, một mực tỏ thái độ ủng hộ Đường quốc.

Đội trưởng im lặng gật đầu, rõ ràng không tán đồng với lời nói của Lục Thất, thái độ đó Lục Thất há có thể không hiểu. Hiện giờ Đường quốc liên tiếp bị chiến bại đả kích, hơn nữa những quyết định sai lầm của Lý quốc chủ trên phương diện quân sự đã làm suy yếu nghiêm trọng lòng tin tưởng cùa người dân Đường quốc. Đối với một quốc gia điều đáng sợ nhất chính là lòng người thất vọng.

- Thế nào? Ngươi cảm thấy lời ta nói không đúng sao?
Lục Thất bình thản hỏi.

Đội trưởng cả kinh nhìn Lục Thất, thấy ánh mắt Lục Thất ôn hòa, gã hơi do dự rồi hạ giọng nói:
- Đại nhân, xin thứ cho thuộc hạ vô lễ. Theo đại nhân, nếu Tấn quốc hoặc Y Cẩm quân của Việt quốc tiến công đến đây, chúng ta có thể ngăn cản hay không? Bây giờ ở trong này phòng thủ chỉ có hai vạn quân mà thôi.

Lục Thất im lặng, một lát sau mới nói:
- Lời ngươi nói là sự thật, nhưng là lời không nên nói ra, bổn tướng coi như chưa từng nghe qua.

- Vâng, tạ ơn đại nhân.
Đội trưởng lo sợ không yên cúi đầu chào theo nghi thức quân đội đáp lại.

Chờ thêm một lúc lâu sau, Lục Thất trông thấy từ trong đại doanh có một đám tướng sĩ đi tới, người đi đầu mặc kim giáp, dường như là Tiết Độ Phó Sứ tự mình ra nghênh đón Lục Thất.

Tới cửa doanh, tướng soái ra nghênh đón mỉm cười nhìn về phía Lục Thất, Lục Thất cũng đã thấy rõ người tới, là một nhân vật uy vũ tuổi chừng bốn mươi, mày kiếm mắt hổ, dáng người khôi ngô, cao ngất, thấy rõ là một quân nhân mạnh mẽ.

- Thuộc hạ Lục Thiên Phong, bái kiến Tiết Độ Phó Sứ đại nhân.Lục Thất cung kính hành quân lễ ra mắt.

- Ha hả, Lục tướng quân đa lễ rồi, bắt ngươi phải chờ lâu.
Tiết Độ Phó Sứ sang sảng nói.

- Là thuộc hạ vào doanh bái kiến mới đúng.
Lục Thất mỉm cười đáp lại, cũng nói lời xã giao.

- Ha hả, mời Lục tướng quân vào doanh.
Tiết Độ Phó Sứ cười nói.

Lục Thất gật đầu, cất bước tiến vào đại doanh của Tiết Độ Sứ Ninh Quốc quân, Tiết Độ Phó Sứ vừa đi vừa nói:
- Ta tên là Lý Nham, đã nghe qua uy danh của Lục tướng quân.

- Thuộc hạ tuy có chút thanh danh, nhưng vẫn chỉ là người mới ra đời hiểu biết ít, có điều gặp được thời cơ mới có được địa vị hiện tại, nghe nói đại nhân vốn là Trung Lang Tướng của Vũ Lâm Vệ.
Lục Thất mỉm cười đáp lại.

- Ha hả, chức vị Trung Lang Tướng của ta là mỗi năm kiên trì đi lên thôi, không có gì đáng khen.
Lý Nham sang sảng đáp lại.

- Đại nhân khiêm tốn rồi, Quốc chủ Bệ hạ dùng người rất coi trọng năng lực.
Lục Thất đáp.

Lý Nham chỉ cười không trả lời, cùng nhau tiến vào phủ Soái, vào tới khách sảnh thì ngồi xuống, Lục Thất hỏi:
- Thuộc hạ mạo muội hỏi một câu, đại nhân rời khỏi Kinh thành lúc nào vậy?

- Ta rời đi vào mười ngày trước, triều đình nơi đó xảy ra rất nhiều biến cố, các quan lại có liên quan với Vũ Văn thị và Vinh thị đều bị bắt bỏ tù. Nghe nói Hộ bộ Thị lang đã bỏ chạy, Binh bộ Thị lang Vinh Kiếm thì bị bắt giữ tống vào ngục giam, cho nên Dương Côn đại nhân bị điều tới Kinh thành nhậm chức Binh bộ Thị lang.
Lý Nham trả lời.

Lục Thất cau mày nói:
- Vinh thị phản bội Đường quốc ư? Vì sao thuộc hạ không có nghe nói.

- Nghe nói là Vinh quốc công phản bội đầu phục Vũ Văn thị đấy.
Lý Nham trả lời.

Lục Thất im lặng gật đầu, lại nghe Lý Nham nói:
- Ta nghe nói Lục tướng quân và Vinh thị có quan hệ bất hòa đúng không?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đúng là bất hòa, chẳng qua khi thuộc hạ còn ở Nam Xương Phủ, quân lương của Nam Xương Phủ là dựa vào Vinh thị cung cấp, cho nên trên phương diện quốc sự Vinh thị đã có nhiều cống hiến. Bây giờ triều đình có thể bắt giữ Vinh Kiếm, vậy đã nói rõ Vinh thị không có tâm đầu hàng Vũ Văn thị.

Lý Nham gật đầu, tuy nhiên lại nói:
- Vinh thị coi như xong rồi, triều đình rất khó buông tha.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau