KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 476 - Chương 480

Quyển 4 - Chương 102: Theo kinh châu

Lục Thất gật đầu khen ngợi. Nếu như tám vạn Kinh Môn quân phát hiện bị lừa, chắc chắn sẽ tức giận dẫn đến binh biến. Vì vậy Lục Thất nhất định phải đưa tám vạn Kinh Môn quân đến phía nam Đại Giang. Lý do rất đơn giản, phụng mệnh tấn công Sở quốc.

Nhưng tám vạn Kinh Môn quân vừa đi thì phòng ngự Kinh Châu lại trở nên trống rỗng, quân Ngạc Châu cũng không thể ở lại Kinh Châu được. Bởi vì quân Ngạc Châu trên thực tế rất thân cận với Lâm Nhân Triệu, Lục Thất không nắm chắc có thể thu hàng, vì vậy hắn hợp nhất quân lực quy hàng Kinh Châu đều là lấy quân lực Tấn quốc làm nòng cốt.

- Chủ thượng! Thuộc hạ cho rằng thương lượng với Hán quốc có thể dùng danh nghĩa của Đường quốc và Lâm Nhân Triệu để hành sự, như vậy có thể để Hán quốc nghĩ rằng sau khi Kinh Châu bị Đường quốc chiếm đóng có thể có được quân lực chi viện từ Ngạc Châu. Còn tại sao Hán quốc vẫn không tấn công chiếm đóng Kinh quốc, là bởi vì Hán quốc không muốn gây chiến với Kinh quốc. Kết quả của sự gây chiến đó sẽ làm cho Chu quốc “ngư ông đắc lợi”, một khi Chu quốc có được Kinh Châu, điều đó có nghĩa là đã mở ra cánh cửa tấn công Ba Thục rồi.
Ngũ Hải lại góp lời.

Lục Thất mỉm cười, nhìn Ngũ Hải nói:
- Bổn vương cảm thấy, ngươi thật sự rất thích hợp làm chủ soái.

Ngũ Hải ngẩn ra, xấu hổ cúi đầu xuống. Lục Thất cười, nói:
- Ngươi có lý tưởng của ngươi, bổn vương cũng sẽ không làm khó ngươi. Ngươi đi đi, sau này đến Tấn quốc thì sẽ nhậm chức Huyện lệnh trước.

- Tạ ơn chủ thượng!
Ngũ Hải đáp lại, ngẩng đầu do dự một chút, nói:
- Chủ thượng! Thuộc hạ nguyện cống hiến sức lực cho việc đi sứ Hán quốc.

Lục Thất nhìn Ngũ Hải, chợt gật đầu nói:
- Đi sứ Tương Châu thì được! Ngươi đi Tương Châu có thể khiến quân Hán không thể tấn công ở đây trong thời gian sắp tới, điều này giúp bổn vương tranh thủ được thời gian điều quân.

- Vâng! Thuộc hạ hiểu rồi!
Ngũ Hải cung kính đáp.

- Ngươi đi đi!
Lục Thất ôn hòa nói, Ngũ Hải sau khi thi lễ thì rời đi luôn.

Lục Thất theo quân lệnh, điều mười vạn quân lực Cán Châu, chia thành năm tốp đến Ngạc Châu, sau đó vượt sông trấn giữ Kinh Châu. Kinh Môn quân cũng sẽ chia làm năm tốp điều đến Ngạc Châu, sau đó hợp với quân Ngạc Châu tấn công Nhạc Châu. Mặc dù Lục Thất điều quân đến Kinh Châu, có thể sẽ khiến Giang Châu và Lâm Nhân Triệu biết được nhưng đi đến bước này, Lục Thất cũng đành phải làm vậy. Hắn không muốn mất đi trận địa chiến lược Kinh Châu này.
Năm người đưa thư cưỡi ngựa đi rồi. Lúc đến Hạ Khẩu, không còn sự tồn tại của Vu tướng quân, chủ soái một vạn quân cũng không dám ngăn lại hỏi nhiều, còn nghĩ rằng Vu tướng quân vẫn đang tụ hợp lương thực, cũng không biết rằng Kinh quốc đã không còn tồn tại nữa.

Ngũ Hải đi sứ đến Tương Châu, Lục Thất lại một lần nữa hạ lệnh các tướng sĩ Tấn quốc ở bên Kinh Môn quân không được nói ra tin tức của Tấn quốc. Sau đó hắn bắt đầu chỉnh đốn cai trị quan lại ở Kinh Châu, bãi miễn và đề bạt quan lại các nơi của Kinh Châu, bãi miễn nói là đề bạt, điều đến Giang Lăng rồi giam lại. Đề bạt chủ bạc làm Huyện lệnh, Huyện Úy bị điều đến giam giữ ở Giang Lăng rồi xử tướng quan khac dẫn binh đến làm Huyện Úy địa phương.

Lục Thất vì muốn “mê hoặc” Lâm Nhân Triệu nên cố ý chở ba vạn thạch lương thực đến Ngạc Châu, do binh dũng quân Ngạc Châu chở đến. Mỗi lần chở ba nghìn thạch đến Nam Xương Phủ, với thông tin là đang đánh trận với Kinh quốc. Còn về có thể làm “mê hoặc” Lâm Nhân Triệu - một nhân vật khôn róc đời của Kinh quốc hay không thì Lục Thất không quan tâm. Hắn chỉ mong Lâm Nhân Triệu trong khi nghi ngờ sẽ do dự thêm vài ngày, giúp hắn có thêm thời gian điều động mười vạn đại quân Cán Châu.

Trên thực tế, Lâm Nhân Triệu thân ở Nam Xương cũng bị mê hoặc rồi. Nguyên nhân là nhận được tin từ chủ soái đóng quân tại Hạ Khẩu, chủ soái Hạ Khẩu nói Vu tướng quân đang tụ hợp lương thực, Trấn phủ sứ dẫn đại quân đến đột kích Giang Lăng, chắc đang đi chinh chiến.

Lâm Nhân Triệu căn bản sẽ không nghĩ tới Lục Thất sẽ mượn danh nghĩa liên quân của Chu quốc và Đường quốc để hù dọa thành Giang Lăng đầu hàng. Y biết rằng thành Giang Lăng rất khó tấn công, vì vậy tin rằng Lục Thất đang chinh chiến ở Giang Lăng.

Thấm thoát đã bảy ngày trôi qua, năm tốp đại quân “Đường quốc” từ Cán Châu đến, cuối cùng có hai tốp đã bị thám báo Nam Xương Phủ phát hiện. Sau khi thám báo báo cáo lên thì Lâm Nhân Triệu lập tức thấy kinh ngạc. Y không biết tại sao lại có đại quân Đường quốc ở đây, lặng lẽ theo hồ Bà Dương đến Ngạc Châu, phạm vi thăm dò của thám báo cũng chỉ ở khu vực Hồng Châu, cũng không biết bốn vạn quân Đường đó từ đâu mà đến. Nhưng có thể khẳng định, đó không phải là quân lực triều đình phái tới.

Trong lúc Lâm Nhân Triệu kinh ngạc khó hiểu, muốn sai người đến Ngạc Châu điều tra thì Lục Thất đã mệnh lệnh cho mười vạn Kinh Môn quân xuất phát đến Giang Hạ, đồng thời lấy quân lệnh của Trấn phủ sứ lệnh cho quân Ngạc Châu ở Kinh Châu xuất phát đến Giang Hạ, vượt sông quay về Ngạc Châu. Mười vạn Kinh Môn quân và mười vạn quân lực Cán Châu không biết nới giao nhau cách nửa huyện lại xảy ra trận chiến.

Lục Thất cũng rời khỏi Kinh Châu, giao nhiệm vụ quan trọng trấn thủ Kinh Châu cho Quan Xung. Quan Xung làm đại soái Giang Lăng quân phủ, trấn thủ thành Giang Lăng. Mười vạn quân lực Cán Châu biến thành Kinh Môn quân, quân soái Kinh Môn mới là Hải Ngu Hầu Cao Thái phụ trách trấn thủ sông Hán Thủy đến việc phòng ngự Giang Hạ nhưng Kinh Môn quân thuộc sở hữu điều hành của Quan Xung.
Lục Thất vừa về tới Ngạc Châu, lập tức lấy thân phận của Trấn phủ sứ tiếp quản tám vạn quân Ngạc Châu. Hắn nói Vu tướng quân ở lại Giang Lăng cùng cai quản Kinh Châu với Quan Xung, còn hắn phụng quân lệnh của Lâm Nhân Triệu xuất quân từ Ngạc Châu tiến đánh Nhạc Châu, tiếp đó tiến thẳng đến Đàm Châu thuộc kinh thành Sở quốc. Đàm Châu bị tấn công, quân Sở tấn công Nam Xương Phủ phải rút quân về cứu kinh thành. Lúc đó Lâm đại nhân sẽ xuất quân truy kích, cuối cùng một trận là đánh bại được Sở quốc.

Mặc dù Lục Thất giải thích về Vu tướng quân có phần không hợp lý, bởi vì cứ coi như Vu tướng quân ở lại Kinh Châu, thân làm Tiết Độ Sứ Ngạc Châu cũng nên phát quân lệnh thư tay đến cho Ngạc Châu quân, không nên do Trấn phủ sứ nói tiếp quản là tiếp quản. Nhưng Lục Thất lấy danh của Lâm Nhân Triệu, còn có một loạt chiến lược tấn công, Vu tướng quân cũng động viên báo cho tướng soái Ngạc Châu quân biết rồi. Hơn nữa Lục Thất và Vu tướng quân trước đây có mối qua lại thân tình khiến các tướng soái Ngạc Châu cũng không nghi ngờ chuyện Lục Thất quản chế Ngạc Châu quân là có hợp tình hợp lý hay không?

Tại sao Lục Thất lại phải vội vàng tấn công Sở quốc, tất nhiên là vì quân lực Cán Châu thiếu mười vạn quân, hơn nữa việc có được Kinh Châu cũng làm cho khai thông liên kết khu vực trở thành một chuyện cấp bách. Kinh Môn quân và Ngạc Châu quân khác, đã có thể lợi dụng, tất nhiên là không thể bỏ qua.

Sau khi gửi thư nói về quân tình cho Lâm Nhân Triệu, Lục Thất ngang nhiên rút quân tấn công Nhạc Châu, tổng cộng mười tám vạn đại quân rời khỏi Ngạc Châu, hoàn toàn là vứt bỏ phòng bị Ngạc Châu. Nếu Chu quốc thừa cơ vượt sông, hoặc Vũ Văn thị ở Giang Châu xuất binh đều có thể dễ dàng chiếm được Ngạc Châu.

Nhạc Châu còn được gọi là Ba Châu, nằm ở hồ Động Đình, nha phủ nằm ở huyện Ba Lăng ở bờ phía đông của hồ Động Đình. Sở quốc có năm vạn quân Tiết Độ Sứ Bình Giang đóng tại Nhạc Châu, chính là ứng phó và phòng bị Ngạc Châu quân, còn phía tây Nhạc Châu là Lễ Châu. Hiện giờ huyện Công An thuộc Lễ Châu là khu vực đối diện cách bờ với Giang Lăng Kinh Châu, vì vậy Lễ Châu là nơi Lục Thất nhất định phải chiếm được. Nhưng ở Lễ Châu lại có năm vạn quân Tiết Độ Sứ Vũ Bình của Sở quốc chiếm đóng.

Mười tám vạn đại quân của Lục Thất vừa xuất phát thì Nhạc Châu rất nhanh đã được tin cấp báo của thám báo, Tiết Độ Sứ Bình Giang của Sở quốc một mặt cấp báo cho kinh thành Đàm Châu, mặt khác lại hạ lệnh lui quân. Năm vạn quân có chênh lệch quá lớn với mười tám vạn quân, đóng giữ huyện thành Ba Lăng nhưng lại sợ bị vây khốn. Tiết Độ Sứ Bình Giang căn bản không thể ngờ tới quân Đường đột kích với mong muốn là đánh nhanh thắng nhanh.

Ba ngày sau, đại quân của Lục Thất kéo đến ngoài huyện thành Ba Lăng, dễ dàng chiếm được huyện thành. Quan lại và binh sĩ Sở quốc trong thành Ba Lăng đều chạy hết, cư dân cũng chạy trốn hơn nửa, chiến loạn khiến con người ta sợ hãi nhất, vì vậy đa số đều lựa chọn chạy trốn.

Lục Thất thắt chặt kỷ luật quân đội, không cho phép hại huyện thành Ba Lăng. Những người không chạy trốn hiện giờ ở thành Ba Lăng phần lớn đều là dân lành, nếu có vào thành cướp bóc thì cũng không được gì. Trong lúc khởi binh, Lục Thất đã cấp đủ quân lương, hơn nữa Lâm Nhân Triệu trị quân nghiêm khắc, vì vậy mười tám vạn đại quân cũng coi như chấp nhận với quân lệnh không được gây tai họa cho thành Ba Lăng của Lục Thất.

Vào đêm, Lục Thất nghỉ ngơi trong huyện nha Ba Lăng, dưới ánh đèn hắn xem tin tức được chuyển đến. Sau khi Thường Châu binh biến, Lý Quốc Chủ ở Giang Ninh hoảng sợ bất chấp tất cả điều động đại quân đến tập kết ở huyện Kim Đàn, cử Hoàng Phủ Kế Huân làm Đô Ngu Hầu đại quân, Anh Vương làm chủ soái Đại tướng quân. Hiện giờ bốn vạn quân Đông Ngô của Chu Chính Phong đã đóng tại huyện Kim Đàn.

Trong thư Tiểu Phức gửi đến nói Lý Quốc Chủ tạm thời không có ý đồ liên lụy tội cho Lục Thất, nhưng phủ Quận chúa rõ ràng là bị nhiều người giám sát, cũng khiến cho buôn bán trong kinh thành rơi vào tình trạng ảm đạm, khó khăn, dường như là vô cùng vắng vẻ. Nhưng dư luận trong kinh thành vì có người âm thầm phao tin nên những người chỉ trích và hoài nghi phủ Quận chúa không nhiều mà Phan Hữu lại trở thành người ‘đứng mũi chịu sào’. Mọi người đều chỉ trích Phan Hữu thất tín gạt chủ quốc nên mới xảy ra binh biến ở Thường Châu.

Tiểu Phức nói, mặc dù Lý Quốc Chủ tập kết đại quân ở huyện Kim Đàn nhưng rõ ràng là xuất phát từ việc phòng ngự, đa số mọi người trong triều đình đều không tán thành với việc tấn công Thường Châu. Hiện giờ không có người nhắc đến việc liên quân với Chu quốc, tất cả đều kéo dài không quyết.

Quân báo phía Thường Châu nói, sau khi mười vạn đại quân đóng tại huyện Tấn Lăng, không dẫn đến khủng hoảng loạn dân, lòng quân cũng rất ổn định. Trương Hồng Ba nói, Giang Âm hầu muốn gặp hắn.

Sau khi Lục Thất suy nghĩ một lát thì hồi thư Thường Châu, nói cho Trương Hồng Ba nói đến điều kiện phong Vương với Đường quốc, xin phong Giang Âm hầu làm Trung Ngô Quận Vương. Đợi sau khi xong chuyện của Tây bộ thì sau này hắn sẽ gặp Giang Âm hầu.

Quyển 4 - Chương 103: Chinh chiến

Ngày hôm sau, Lục Thất chia ra làm ba vạn quân đến chiếm đóng huyện Hoa Dung. Huyện Hoa Dung nằm ở phía nam hồ Động Đình, phía bắc Đại Giang, cũng là huyện nằm đối diện cách sông với Kinh Châu. Phía tây huyện Hoa Dung tiếp giáp với huyện Công An, huyện Hoa Dung và huyện Công An trước đây đều từng thuộc một phần của Kinh Châu.

Sau khi chiếm được huyện Hoa Dung và huyện Ba Lăng, Lục Thất ở huyện Ba Lăng đình quân không tiến mà lần lượt gửi cho Binh bộ và Lại bộ của Đường quốc một phần báo cáo, báo cáo đó nói đến từ khi đến Nam Xương Phủ, nói Lâm đại nhân đóng giữ Nam Đô cho rằng chức Trấn phủ sứ là triều đình ban cho, chức trách là phò trợ đóng giữ Nam đô.

Nói Lâm Nhân Triệu vì thực hiện chiến lược của tây bộ, điều lệnh ba vạn Kỳ quân quy thuộc Lục Thất Thống soái, sau đó lệnh cho Lục Thất dẫn quân đến thu phục Tín Châu để mê hoặc quân Sở. Sau đó đột nhiên lệnh cho Lục Thất dẫn quân đến Ngạc Châu hợp binh với Vu tướng quân Tiết Độ Sứ Ngạc Châu, để quân lực Ngạc Châu qua đêm vượt Đại Giang tấn công Hạ Khẩu. Cuối cùng mười ba vạn đại quân tấn công vào Kinh quốc tiến thẳng đến thành Giang Lăng, sau khi bao vây tấn công Giang Lăng một ngày, Kinh Vương đã đầu hàng.

Hiện giờ Kinh quốc đã bị tiêu diệt, lấy được lượng lớn lương thực làm quân dụng. Lục Thất phụng lệnh dẫn những binh sĩ Kinh quốc đầu hàng và năm vạn Ngạc Châu quân vượt sông quay về Ngạc Châu, ba vạn Kỳ quân khác phụng quân lệnh của Lâm Nhân Triệu ở lại Kinh Châu quy thuộc nghe tướng quân sai bảo, hiện giờ Kinh Châu có tám vạn quân Đường đóng giữ.

Lục Thất phụng mệnh dẫn quân quay về Ngạc Châu, tuân theo bố trí quân lệnh chiến lược của Lâm Nhân Triệu, dẫn mười lăm vạn đại quân tấn công Nhạc Châu. Hiện giờ đã chiếm được hơn phân nửa Nhạc Châu, đang tấn công Đàm Châu.

Lục Thất xem xong mới sao chép công văn. Tác dụng của bản báo cáo này rất nhiều, một là giải thích hành tung của hắn, hai là giải thoát hậu họa của Kỳ quân.

Sau đó không lâu, Kinh Châu có thể xảy ra biến cố, Vu tướng quân và ba vạn Kỳ quân không may tử vong. Ba là hãm hại Lâm Nhân Triệu, bốn là uy hiếp. Hắn nói cho Lý Quốc Chủ, hiện giờ Lục Thiên Phong là Thống soái của mười lăm vạn đại quân, hù doạ Lý Quốc Chủ không dám liên lụy tội danh trong thời gian tới, mà chuyện vốn có thể kéo dài được có thể cũng mờ nhạt dần.

Gấp công văn lại, Lục Thất lại cẩn thận suy nghĩ một chút. Hắn dặn dò người đến Nam Xương Phủ một chuyến, gặp Vinh quốc công hỏi một chút, chuyện hắn có được Tô Châu, Vinh Xương có biết được không. Hắn muốn nhắc nhở Vinh quốc công chớ để xảy ra sai sót không đáng có nào.

Ba ngày sau, người đưa thư đã quay về, mang theo thư của Vinh quốc công. Sau khi mở thư ra xem, Lục Thất gật đầu hài lòng. Trong thư Vinh quốc công nói hắn cứ yên tâm, chuyện hắn có Tô Châu, ngoài thám báo ra thì chỉ có ông ta biết thôi. Binh bộ Thị lang Giang Ninh cũng không biết, bởi vì thế lực mật thám Vinh thị chỉ do Vinh quốc công nắm giữ, đệ đệ của ông Binh bộ Thị lang chỉ phụ trách một vài thế lực kinh thành.

Còn chuyện ở trong cung, Vinh Khánh Nhi chỉ mật thư nói cho Vinh quốc công biết, Binh bộ Thị lang cũng không biết. Vì vậy những bí mật liên quan đến Lục Thất không cần lo bị tiết lộ ra ngoài. Còn hiện giờ Vinh thị đã rơi vào nguy hiểm nhưng Vinh quốc công tuyệt đối sẽ không bán đứng Lục Thất.

Vinh quốc công hồi thư, Lục Thất đều tin cả. Trong bản ghi chép của tình báo Vương Trọng Lương, ghi lại rất nhiều về Vinh thị. Binh bộ Thị lang kinh thành là đệ đệ ruột của Vinh quốc công nhưng cứ coi như đệ đệ ruột thì Vinh quốc công vẫn luôn nắm quyền binh Vinh thị, thế tộc có thế lực ngầm tồn tại, nếu như Vinh quốc công không muốn bị đoạt mất quyền lực, tất nhiên sẽ phải nắm chắc hơn rồi.

Bản công văn được chuyển đi, Lục Thất đột nhiên hạ lệnh, đại quân chia làm hai lộ đến tập kích Lễ Châu. Một lộ tám vạn quân tiến công huyện Công An, một lộ mười vạn quân dọc theo bờ hồ Động Đình xuống phía nam, vòng qua phía nam hồ Động Đình, tấn công Lãng Châu. Lãng Châu và Lễ Châu liền nhau, đối diện với Nhạc Châu cách hồ Động Đình. Nếu như ở phía nam vòng qua hồ Động Đình tấn công Lễ Châu, vậy tất nhiên sẽ phải đi qua Lãng Châu. Lãng Châu là hạ hạt của huyện Long Dương, huyện Võ Lăng và huyện Đào Nguyên.

Lục Thất đột kích Lễ Châu và Lãng Châu tất nhiên là chiến đấu vì Tấn quốc, lợi dụng mười tám vạn quân lực “bẻ gãy” sự thống trị của Sở quốc đối với Lễ Châu và Lãng Châu. Hơn nữa hắn cũng không muốn tấn công Đàm Châu trước, hắn muốn đợi Sở quốc điều quân lực Cát Châu và Hồng Châu về Đàm Châu, đây mới là mục đích chiến lược mà hắn muốn đạt được khi tấn công Nhạc Châu.

Việc bỏ Đàm Châu không tấn công nữa mà đi ngược lại chinh chiến Lãng Châu và Lễ Châu ở xa đã khiến tướng soái Ngạc Châu nghi ngờ. Lục Thất giải thích rằng tấn công trực tiếp đến Đàm Châu rất khó tấn công phá kinh thành Sở quốc. Một khi tấn công lâu mà không phá được, không những thương vong nhiều mà còn chịu sự uy hiếp của Cần Vương Sở quốc.

Trên thực tế, quân lực chính quy của Sở quốc rất nhiều, Trường Sa Phủ có năm vạn quân kinh thành, Nhạc Châu có năm vạn quân Bình Giang, Lễ Châu có một vạn thủy quân, năm vạn lục quân. Mười vạn quân lực tấn công Hồng Châu, quân lực tấn công Cát Châu vốn dĩ là mười vạn, tám vạn Tĩnh Giang quân trấn thủ vùng Tây Nam, quân lực trấn thủ vùng Lâm Hải cũng có bảy vạn, còn có ba vạn Chiêu Võ quân quy hàng, tổng binh lực của Sở quốc thật sự nhiều hơn Đường quốc.

Thay vì bao vây khổ chiến Sở quốc chi bằng áp dụng sách lược chuyển chiến bao vây ngoài, từng bước từng bước nuốt sống quân biên giới của Sở quốc. Hơn nữa việc tiêu diệt sáu vạn quân Sở ở Lễ Châu có thể được ủng hộ đường lương thực, có thể vận chuyển lương thực trực tiếp vượt sông từ Giang Lăng nuôi mười tám vạn đại quân.

Tướng soái Ngạc Châu quân chấp nhận lời giải thích đó của Lục Thất, nghe lệnh chuyển hướng Lãng Châu. Mười vạn đại quân hành quân dọc theo hồ Động Đình, sau bốn ngày tiến vào khu vực Lãng Châu, đại quân đi thẳng đến huyện Võ Lăng và huyện Long Dương. Sau khi vây thành kêu gọi đầu hàng, kết quả bị từ chối, Lục Thất hạ lệnh tấn công thành, chỉ tấn công một lần đã dẹp được huyện Long Dương.
Sau khi phá thành xong, Lục Thất giết tất cả quan lại, cướp hết phủ kho và người nhà quan thần trong huyện Long Dương, những của cải cướp được đều thưởng hết cho các tướng sĩ, nhưng hắn vẫn không cho phép sát hại huyện Long Dương. Sau khi nghỉ ngơi nửa ngày, đại quân giết đến huyện Võ Lăng, kết quả là Thứ sử Lãng Châu của huyện Võ Lăng hèn nhát vừa bị vây thành liền mở thành xin hàng.

Sau khi Lục Thất chiếm được huyện Võ Lăng, đại quân nghỉ ngơi qua đêm, sáng sớm hôm sau rời đi tập kích bất ngờ Lễ Châu. Trong năm vạn quân Sở đóng tại Lễ Châu nghe nói liền lui về giữ thành, nhưng một vạn thủy quân huyện Công An đã bị tám vạn quân ập đến tiêu diệt, sáu nghìn quân Sở bị bắt làm tù binh. Có bộ phận thủy quân của Sở quốc lập tức lên thuyền bỏ trốn, phần lớn thuyền trở thành chiến lợi phẩm, các tù binh được chuyển đến đối diện bên kia Giang Lăng.

Lục Thất hạ lệnh đại quân vây thành, mười lăm vạn đại quân bao vây huyện thành Lễ Châu. Có ba vạn quân dùng để tiếp quản chiếm địa, nhưng sau khi đại quân vây thành, Lục Thất không tấn công thành mà vây chứ không đánh.

Thoắt cái đã tiêu hao mất mười ngày, Lục Thất kiên trì chịu đựng nhưng tướng soái Ngạc Châu quân không kiên trì được, mấy lần xin được tấn công thành. Lục Thất thuận theo thỉnh cầu đó hạ lệnh tấn công thành, chủ động tấn công cổng thành phía Tây.

Lục Thất lệnh cho Ngạc Châu quân và quân Kinh Môn cùn xuất quân tấn công thành, bốn vạn đại quân nhận lệnh xuất kích, từng đội vác thang anh dũng tiến về phía trước. Lục Thất cũng không nhàn hạ, tự mình dẫn hai nghìn tướng sĩ cung tên, mạo hiểm tiếp cận thành trì, bắt đầu nhiệm vụ tấn công phụ.

Hai ngàn cung thủ đều được Lục Thất tụ tập trong mười ngày, người nào cũng đều là thiện xạ, đứng thành mấy hàng thay phiên nhau bắn. Lục Thất đứng ở trên cùng, tay cầm đại cung, bắn ra hàng loạt mũi tên nhọn, mỗi mũi tên đều bắn trúng, quân Sở trên tường thành cũng bắn phản công.

Trong trận mưa mũi tên, đại quân tấn công thành xông đến sông Hộ Thành, phía trước bắc cầu, phía sau vác theo thang trèo lên, anh dũng nhảy lên tường thành cao năm mét. Quân Sở vòng cung lại phản kích, có những người bắn tên xuống.

Lục Thất nhìn chằm chằm vào nơi thang đó, không ngừng bắn lại, quân địch ở đó vừa xuất hiện liền bị bắn ngay, giúp cho tướng sĩ tấn công thành trèo lên tường thành rất thuận lợi. Lục Thất chuyển hướng đối phó về phía đội quân thang khác, trận mũi tên như châu chấu trên thành phản kích lại đội binh cung tên của Lục Thất, rất nhiều người bị thương. Lục Thất thân mặc giáp vàng, lớn bước về trước sáu bước, chỉ tránh những kẽ hở khi cung bắn tới.

Một lúc sau đã có hàng nghìn tướng sĩ tấn công lên tường thành, đặc biệt là tướng sĩ Ngạc Châu quân, rất nhiều người dũng mãnh, trái lại quân Kinh Môn lại yếu đuối hơn nhiều. Lục Thất hiểu được, một là do Lâm Nhân Triệu có cách trị quân, hai là Ngạc Châu quân chiến đấu vì nước nhà, còn quân Kinh Môn phần lớn là quân đầu hàng, vì vậy không muốn nỗ lực chiến đấu.

Tường thành bị phá, đại quân chiếm ưu thế, đại quân của Lục Thất đông như kiến, chen lấn trèo vào huyện thành Lễ Châu. Sau ba canh giờ, chiến sự kết thúc, Tiết Độ Sứ của Sở quốc chủ động đầu hàng.

Trận chiến tấn công thành này, hai bên thương vong hơn năm nghìn người, số người thương vong ngang hàng nhau, chỉ có thể nói ý chí chiến đấu của năm vạn quân Sở trong thành không mạnh, và một trong những nguyên nhân đó là bị bao vây tiêu hao công sức, quân địch bị vây khốn gấp ba lần. Từng ngày trôi qua nhưng không nhìn thấy viện quân tất nhiên sẽ khiến lòng quân rối loạn, hơn nữa Tiết Độ Sứ đóng tại Lễ Châu cũng là thống soái quân Sở mới đến nhậm chức.

Quyển 4 - Chương 104: Thuận lợi?

Trên thực tế, năm vạn quân Sở đóng tại huyện Lễ Châu, có bốn vạn không phải quân đóng tại đó mà là quân lực mới chiêu mộ. Quân lực vốn đóng tại Lễ Châu có bốn vạn bị điều đến tấn công Đường quốc, còn Lục Thất có được thám báo, hắn cố ý kéo dài thời gian không tấn công.

Hơn bốn vạn quân Sở bị bắt làm tù binh, hôm đó bị áp giải đến huyện Công An đều vượt sông vận chuyển đến Kinh Châu, sắp xếp rải rác vào quân lực Kinh Châu. Lục Thất mệnh lệnh vận chuyển tù binh đi, các tướng sĩ Ngạc Châu quân không hề nghi ngờ gì. Đánh thắng được trận này, ai ai cũng đều vui mừng nhưng căn bản là không biết mình đang bị lợi dụng bán mạng.

Lục Thất lấy của cải Lễ Châu thưởng cho đại quân, mượn cơ hội dẹp sạch một lần với Lễ Châu. Thật ra bản chất của chiến tranh là hai chữ “tàn khốc”, Lục Thất vì muốn cổ vũ và dao động lòng quân nên bắt buộc phải trở thành người không có nhân tính, kiêu phỉ máu lạnh.

Lục Thất ngồi nhìn một vài thám báo trong Thứ sử nha môn của huyện thành Lễ Châu. Thật ra việc hắn vây thành chứ không tấn công Lễ Châu cũng là sách lược “dẫn hổ đến đấu”. Tấn công thành rất hay bị chịu thiệt, cứ coi như quân lực Ngạc Châu khó khống chế được Lục Thất cũng không muốn tùy ý “chôn vùi” tính mạng của các tướng sĩ. Hắn muốn Sở quốc có viện quân đến Lễ Châu, từ đó tiến hành san bằng đại chiến một lần, nhưng Sở quốc vẫn luôn không có viện quân đến.

Điều khiến Lục Thất bất ngờ đó là sau khi hắn tấn công, Sở quốc không điều mười vạn quân về Hồng Châu, tình hình bên Cát Châu Lục Thất tạm thời không biết Sở quốc đóng quân tại Cát Châu, có phải là bị điều đến Đàm Châu rồi không?

“ Nếu ngươi đã không muốn điều quân về Đàm Châu, vậy cũng tốt. Ta sẽ chiếm Nhạc Châu, Lễ Châu và Lãng Châu, cộng thêm hơn nửa Đàm Châu, cùng kéo dài thời gian với ngươi”.
Lục Thất suy tư một lúc lâu, cuối cùng không dám dẫn quân xuống phía nam.

Hắn vốn nghĩ Sở quốc có thể điều quân lực về Hồng Châu, giúp cho bên Lâm Nhân Triệu có thể xuất binh tiến công, nhưng Sở quốc lại không chịu điều quân về phòng ngự kinh thành. Sở quốc không điều quân về, Lục Thất cũng không dám đơn độc dẫn quân đến đột kích Trường Sa Phủ.

Trong tay Lục Thất có mười tám vạn quân lực, nhưng đi tiến công Trường Sa Phủ, hắn cảm thấy khó mà phá được trong thời gian ngắn. Nếu như rơi vào chiến sự giằng co thì sự thương vong của mười tám vạn quân cũng không ngừng tăng lên, lòng quân sẽ dao động, hậu quả sẽ làm sụp đổ chiến lược tấn công của hắn. Sở quốc không điều quân về, vậy thì Trường Sa Phủ kia cũng giống như miếng mồi ngon, cố ý để đại quân của Lục Thất đến ăn nhưng khi ăn vào thì sẽ “tiến thoái lưỡng nan”.

Nếu như cứ kéo dài mãi thì cũng sẽ rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Phải biết rằng quyền Thống soái của Lục Thất với Ngạc Châu quân là mượn danh nghĩa của Vu tướng quân và Lâm Nhân Triệu. Một khi Lâm Nhân Triệu có quân lệnh đến thì Ngạc Châu quân chắc chắn sẽ không nghe theo quân lệnh của Lục Thất nữa.

Nếu như đã tiến thoái lưỡng nan thì từ trong mà hành sự. Một mặt Lục Thất lệnh cho ba vạn quân trấn thủ mấy châu của hồ Động Đình, mặt khác hắn tự mình dẫn quân bắt đầu xuất chinh. Trước tiên hắn tiến quân Thần Châu và Khê Châu giáp với Lãng Châu, mười ngày đã chiếm được thành công, tiến xuống phía tây của Khê Châu chính là địa bàn của dân tộc thiểu số rồi.

Sau khi lấy được Khê Châu, Lục Thất lại xuất quân đến Ý Châu, Cẩm Châu, Tưởng Châu và Tự Châu phía tây của Đàm Châu. Trên đường tiến quân thế như chẻ tre, khí thế của các tướng sĩ cũng rất lớn, được nhiều công trạng, của cải lớn.

Sau khi dẫn quân chiếm được Tự Châu, lại một tháng qua đi, tiết trời đã vào đông, Lục Thất thật sự chịu thua rồi. Hắn chiếm cát cứ ở phía sau Sở quốc nhưng Sở quốc vẫn không chịu điều quân về Hồng Châu, hắn cũng không dám tiếp tục xuống phía nam chiếm Thiệu Châu, ngược lại dẫn quân theo hướng đông Đàm Châu, vào Đàm Châu rồi bao vây huyện Tương Hương.

Vừa mới bao vây huyện Tương Hương, Lục Thất đột nhiên nhận được cấp báo của Tân Cầm Nhi. Sau khi xem xong hắn vô cùng bất ngờ, thì ra Sở quốc xảy ra nội loạn, là giám quân Sở quốc trấn thủ ở Quảng Châu dưới sự ủng hộ của quân Chiêu Võ đã phát động binh biến lập cát cứ mấy châu Lâm Hải. Chính là khu vực liền với Chương Châu, vốn là Nam Việt quốc.

Tân Cầm Nhi nói, sau khi Nam Việt xảy ra binh biến, giám quân đó tự xưng là Minh Mương Nam Hải, kêu gọi Tấn quốc, mong trở thành thuộc quốc, nói là nguyện xưng thần tiến cống, cùng khởi binh đánh Sở. Tân Cầm Nhi cũng không quyết định được, chỉ có thể xin chỉ thị của Lục Thất.

Lục Thất xem xong cấp báo, trong lòng tính toán suy nghĩ cẩn thận. Phía nam Sở quốc xảy ra nội loạn muốn tự lập, đây là chuyện tốt với Tấn quốc. Nếu như chấp nhận xưng thần của Minh Vương Nam Hải kia, liên minh đánh Sở thì có lợi với chiến bại Sở quốc. Nếu như không chấp nhận thì Sở quốc cũng sẽ khai chiến dẹp loạn Minh Vương Nam Hải.

Còn hắn ở đây dẫn đại quân tung hoành ở Sở quốc. Mắt thấy cần từng bước bao vây bên ngoài bức ép Trường Sa Phủ, nếu như Sở quốc không điều quân về xuất chinh thì hắn cũng không để ý đi tiến công Trường Sa Phủ nữa.
Lục Thất khẽ thở dài, nhấc bút viết một bức thư hồi âm, sau đó gọi tướng quan gửi thư vào. Quan tướng bước vào cung kính bái kiến, Lục Thất bảo y ngồi xuống rồi hỏi chuyện.

- Trên đường đi có gặp trở ngại gì không?
Lục Thất hỏi.

- Bẩm chủ thượng! Trên đường đi rất thuận lợi, không gặp trở ngại gì. Bọn thuộc hạ đều mặc áo giáp Đường quốc.
Quan tướng cung kính trả lời.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, chợt mặt biến sắc, dường như nghĩ tới điều gì, hắn nhau mày nói:
- Thuận lợi?

Quan tướng chợt thấy sắc mặt Lục Thất từ tươi cười chuyển sang u ám thì bị dọa đến mức sợ hãi. Y cũng không biết mình đã nói sai gì? Vội nghĩ lại thì cũng không nói sai gì mà!

Lục Thất im lặng rồi đứng lên đi ra bên ngoài phòng, ngửa mặt nhìn bầu trời. Gió lạnh thổi lất phất lên khuôn mặt ấm áp của hắn, lòng hắn cũng giá lạnh dần dần, ánh mắt lộ ra sát khí.

“ Khá khen cho tên Lâm Nhân Triệu, Lục Thiên Phong ta chắc hẳn đã trúng kế của ngươi rồi. Nhưng lúc này vẫn chưa muộn đâu!”
Lục Thất chợt lầm bầm nói.

Hai chữ “thuận lợi” của quan tướng vô tình chạm đến suy nghĩ của Lục Thất, khiến hắn cảm thấy có gì đó bất thường. Từ khi hắn dẫn quân tấn công Sở quốc đến nay, Lâm Nhân Triệu hoàn toàn có thái độ bỏ mặc, để Lục Thất tự chủ chinh chiến, còn Lâm Nhân Triệu yên tĩnh ngồi trấn thủ ở Nam Xương Phủ.
Suy nghĩ của Lục Thất vẫn luôn bị chiến lược của Lâm Nhân Triệu khống chế. Hắn vẫn luôn một lòng muốn Sở quốc có thể điều quân về, sau đó quân Đường ở Nam Xương Phủ truy kích gia nhập chiến sự, Lục Thất ngay từ ban đầu đã cảm thấy không nên đơn độc tấn công Trường Sa Phủ, vì vậy chiến lược của hắn là gây sức ép phía sau Sở quốc.

Nhưng quan tướng nói đến hai chữ “thuận lợi” đột nhiên khiến Lục Thất có chút tỉnh ngộ. Hắn tám phần là đã trúng kế của Lâm Nhân Triệu, tất nhiên, Tân Cầm Nhi gửi thư xin chỉ thị, cũng là một trong những nguyên nhân khiến Lục Thất tỉnh ngộ.

Một giám quân Sở quốc binh biến tự lập, còn nói là quân Chiêu Võ ủng hộ, thế lực của Sở quốc có thể phát triển như hiện giờ, điều này tất nhiên cũng có thủ đoạn với việc nắm trong tay binh quyền. Đặc biệt là đối với Nam Việt, tất nhiên là sự thận trọng với việc trọng dụng quan lại cũng sẽ kiềm chế thủ đoạn phòng ngự quan lại chuyên quyền.

Vì vậy nói, tạo phản xưng vương rất có thể là mưu lược làm tê liệt của Sở quốc khiến cho Tấn quốc vứt bỏ phòng ngự đối với vùng Nam Việt, tìm cơ hội “trở mặt” tấn công Tấn quốc. Hoặc là trong lúc cùng Tấn quốc đánh Sở thì đột nhiên từ đồng minh biến thành thù địch.

Nếu như Sở quốc đang dùng sách lược đó, vậy bước tiếp theo có thể giải thích được, tại sao Sở quốc không điều quân tấn công Đường quốc. Nghĩ một cách sâu xa hơn cũng có thể cho rằng Lâm Nhân Triệu đã dung túng cho Hồng Châu ở Sở quốc.

Nói cách khác, Sở quốc đã quyết định giải quyết Tấn quốc trước, rất có thể đã đột nhiên điều động mười vạn quân lực Hồng Châu, điều động hơn nửa đến phía nam chuẩn bị chiến tranh với Tấn quốc. Còn Lâm Nhân Triệu vẫn để mặc Lục Thất dẫn quân gây sức ép, trên thực tế là lạnh lùng nhìn Sở quốc tấn công Tấn quốc. Vì vậy Lâm Nhân Triệu ngồi yên vị ở Nam Xương Phủ, không hề có ý đồ xuất quân tấn công quân Sở ở Hồng Châu.

Nếu thật sự đúng với những gì Lục Thất đoán thì Tấn quốc đang đứng trước nguy cơ diệt vong rồi, chỉ cần Cán Châu binh bại thì sẽ dẫn đến sự thống trị sụp đổ của Tấn quốc. Tấn quốc sơ lập, lòng người cũng khá hoang mang.

“ Lâm Nhân Triệu! Chúng ta tiếp tục ‘chơi’ nào! Ngươi không chết thì ta chết!”
Trong lòng Lục Thất dấy lên sát khi mạnh mẽ, hắn nhất định phải diệt trừ Lâm Nhân Triệu.

Lục Thất chậm rãi quay về phòng, trước hết cười gật đầu trấn an quan tướng đưa thư kia, sau đó lại đưa thư, chỉ ra khả năng của âm mưu đó. Hắn hồi thư bảo Tân Cầm Nhi tương kế tựu kế, cũng phải mật báo nói cho các tướng sĩ của Cán Châu và Chương Châu, tránh các tướng sĩ mất tinh thần, cũng tránh sau này hiểu nhầm Tấn Vương thất tín với Minh Vương Nam Hải.

- Lần hồi thư này rất quan trọng nhưng trong lúc ngươi đi qua Nam Xương Phủ thì phải tùy ý quay về bình thường, không được đi nhanh, nếu không các ngươi sẽ bị giết đó.
Lục Thất dặn dò.

- Chủ thượng yên tâm, thuộc hạ hiểu rồi!
Quan tướng cung kính đáp lại.

Lục Thất giơ tay vỗ vai trái của quan tướng, cười nói:
- Ngươi làm bổn vương nhớ tới sơ suất của mình, bổn vương đã nhớ công của ngươi rồi, sau này sẽ thưởng cho ngươi! Đi đi!

- Tạ ơn chủ thượng!
Quan tướng vui mừng thi lễ rồi rời đi.

Quyển 4 - Chương 105: Kỳ thủ

- Truyền lệnh, mời Đô Úy Tả quân và Hữu Vũ Xương quân đến đây.
Lục Thất ra khỏi phòng dặn dò.

Tám vạn Ngạc Châu quân ban đầu là do hữu Đô úy thống soái năm vạn quân của mình, do tả Đô úy thống soái ba vạn binh dũng quân. Tư mã Hành quân của Vũ Xương quân bị Vu tướng quân bí mật bắt lại, Tiết Độ Phó sứ bị Lục Thất bí mật bắt lại, sau đó bị sát hại bí mật.

Hiện giờ trải qua chiến sự trường kỳ, tám vạn Ngạc Châu quân đã hao tổn mất một vạn, nhưng số lượng quân lực bành trướng lại lên đến mười hai vạn. Lục Thất để Ngạc Châu quân hợp nhất rất nhiều hàng binh và tráng sĩ, khiến Tả quân và Hữu quân Vũ Xương đều có sáu vạn đại quân, để Đô úy thống soái sáu vạn đại quân, đúng là không hợp quân chế nhưng đây là thời chiến.

Nửa canh giờ sau, bốn Đô úy của quân lực Ngạc Châu đều đến cả. Sau khi cung kính thi lễ với Lục Thất xong, Lục Thất ngồi nhìn bốn Đô úy thống soái đại quân này. Bốn Đô úy đều là những nhân vật uy võ hơn ba mươi tuổi, cũng vô cùng thiện chiến. Nhưng Lục Thất luôn hiểu được, chừng nào Lâm Nhân Triệu còn thì hắn căn bản không thể thu phục được đội Ngạc Châu quân tinh nhuệ. Hắn để Ngạc Châu quân thu nạp hàng binh và tráng sĩ vốn không có ý tốt gì.

- Mời bốn vị lại đây! Bổn sứ cảm thấy vẫn nên thực hiện chiến lược vây đánh ngoài. Bổn sứ không tin, Sở Vương mất đi nhiều châu vực như vậy mà vẫn có thể ẩn binh không xuất phát.
Lục Thất nhếch mi nói.

- Đại nhân còn muốn tiến công ở đâu nữa ạ?
Hữu Đô úy của Vũ Xương quân hỏi.

- Bổn sứ muốn lấy được Thiệu Châu trước, sau đó sẽ tấn công Đàm Châu.
Lục Thất nói.

Mấy Đô úy đều gật đầu, mấy ngày này tấn công thành chiếm đất khiến bọn họ cũng cảm thấy quen dần rồi. Hữu Đô úy kia hỏi:
- Đại nhân! Lấy huyện thành Tương Hương trước rồi mới tấn công chiếm Thiệu Châu sao?

- Không phải! Huyện Tương Hương do bổn sứ giải quyết, các ngươi cứ dẫn quân lực của mình đến chiếm Thiệu Châu đi!
Lục Thất trả lời.

Bốn Đô úy bất ngờ nhìn nhau. Từ khi xuất quân Sở quốc, Lục Thất chưa từng để bọn họ dẫn quân rời đi, phần lớn đều mệnh lệnh các tướng sĩ Kinh Môn quân độc lập ra ngoài, các vùng đất chiếm lĩnh được cũng để lại cho tướng sĩ Kinh Môn quân trấn thủ, khiến cho hơn chín vạn Kinh Môn quân giờ chỉ còn lại hơn sáu vạn. Nhưng chiến lực của Kinh Môn quân rõ ràng là không bằng Ngạc Châu quân, vì vậy Lục Thất để Ngạc Châu quân trở thành chủ lực chinh chiến cũng là hợp tình hợp lý.

- Sao? Các ngươi có gì khó xử sao?
Lục Thất hỏi với vẻ mặt không hiểu.

- Không ạ! Thuộc hạ xin tuân mệnh!
Các Đô úy đều đáp lại.
Lục Thất gật đầu, nói:
- Đi đi! Cẩn thận quân Tĩnh Giang của Sở quốc ở phía nam, không được sơ suất mà kẻo chịu thiệt.

- Tuân mệnh!
Các Đô úy cung kính đáp lại. Mấy ngày này bọn họ đối với Lục Thất đã là sự kính trọng.

Nhìn các Đô úy Ngạc Châu quân rời đi, Lục Thất đi đến trước bàn, viết một quân lệnh rồi sai người đưa đến Giang Lăng. Quân lệnh đó là điều năm vạn đại quân thiện chiến đến Đàm Châu hội hợp. Hiện giờ Ngũ Hải đi sứ quân hán đã gặt hái được thành công, quân Hán đã đồng ý liên minh ‘cự tuyệt’ Chu quốc, cũng sẽ giữ hiện trạng không tấn công Kinh Châu.

Bất luận Hán quốc có giữ chữ tín hay không thì Lục Thất vẫn điều quân lực chi viện của Tấn quốc đến. Mấy ngày này, Lục Thất đã gửi mười vạn hàng binh và tráng sĩ đến Kinh Châu, mặc dù sẽ tạo nên sự bất ổn trong thống trị Kinh Châu nhưng sẽ hình thành sức uy hiếp đối với bên ngoài. Theo tình hình thông thường, Hán quốc và Chu quốc chỉ có thể từ số lượng để cân bằng quân lực cơ bản.

Ngạc Châu quân vừa đi, Lục Thất liền hạ lệnh gần bảy vạn Kinh Môn quân tấn công huyện thành Tương Hương. Huyện thành Tương Hương chỉ có năm trăm quân coi giữ, đại quân của Lục Thất vừa tấn công thì quan binh Sở quốc trên tường thành rất nhanh đã bị dọa vứt bỏ phòng ngự mà chạy trốn, chạy vào trong thành cởi áo giáp ra, trở thành dân thường để trốn tránh.

Lục Thất vào huyện thành Tương Hương, trước khi tấn công thành hắn đã cử thám báo đến điều tra quân lực Sở quốc ở Hồng Châu, hắn nghi ngờ quân Sở ở Hồng Châu đã chơi ‘không doanh kế’. Hiện giờ bất luận là Sở quân ở Hồng Châu có dùng kế này hay không thì Lục Thất vẫn huy động quân đến đánh phía đông nam, qua huyện Lễ Lăng của Đàm Châu tiến vào Viên Châu từng là biên giới của Đường quốc. Qua Viên Châu tiến vào Cát Châu sẽ tập hợp cùng với quân lực Cán Châu đánh quân Sở ở Cát Châu.

Thật ra sau khi tỉnh ngộ, Lục Thất đã cảm thấy mình thật nực cười. Lâm Nhân Triệu hoàn toàn có thể cho hắn đến Hồng Châu hợp quân, cùng đánh bại quân Sở ở đó, nhưng đều do hắn tấn công Sở quốc. Còn y thì sao, trong tiềm thức luôn chống cự quay về phủ Nam Xương, chắc hẳn cũng thấy lợi dụng được quân lực chinh chiến Ngạc Châu rồi. Vì vậy Lục Thất đã sa vào kế của Lâm Nhân Triệu ‘trung thành’ gây sức ép với Sở quốc.

Mục đích của Lâm Nhân Triệu là ngồi nhìn Sở quốc tấn công Tấn quốc. Một khi Tấn quốc đại bại sụp đổ thì Lâm Nhân Triệu có thể lấy đi những gì Lục Thất có được ở Sở quốc và Kinh Châu bất cứ lúc nào. Tấn quốc không còn thì Lục Thất cũng mất đi quyền xưng vương.
Lục Thất ở huyện thành Tương Hương, viết cho triều đình Đường quốc một bản tấu, trong đó có nói đến việc phụng quân lệnh của Lâm Nhân Triệu, hiện giờ đã dẫn binh đến Trường Sa Phủ, chiến bại Sở quốc đã trong tầm tay. Trong thư hắn không ngừng tán dương Lâm Nhân Triệu biết cách trị quân, tám vạn Ngạc Châu quân dũng mãnh thiện chiến, hơn nữa kỷ luật nghiêm minh. Chiến lực này còn mạnh hơn cả mười vạn Hưng Hóa quân, hắn thân làm hậu bối, thật sự cảm thấy kính phục.

Lục Thất nói vậy chẳng khác nào muốn hại Lâm Nhân Triệu. Nếu như triều đình Đường quốc xem xong bản tấu của hắn, chắc chắn là không mấy hài lòng mà ngược lại còn tỏ ra lo lắng. Lo lắng Lâm Nhân Triệu chiến bại Sở quốc, vậy thì tây bộ và Sở quốc sẽ đều nằm trong tay Lâm Nhân Triệu rồi.

Hai ngày sau, Lục Thất dẫn mười hai vạn đại quân rời khỏi huyện Tương Hương, tập kích bất ngờ huyện Lễ Lăng. Vừa đến huyện Lễ Lăng thì quan lại và quan binh Sở quốc đã chạy hết, Lục Thất liền hạ lệnh cho quân vào thành nghỉ ngơi.

Vừa mới vào thành thì thám báo đi Hồng Châu quay về, bẩm báo nhìn xa phía sau có đại doanh quân Sở, quy mô mười doanh trại mười vạn đại quân, binh cũng rất nhiều. Mặc dù không nhìn rõ doanh trại ở giữa nhưng doanh trại của mười vạn đại quân dường như có rất ít người ra vào. Tuy nhiên bây giờ là mùa đông nên người ra ngoài ít cũng là chuyện bình thường.

Ngày hôm sau, mười hai vạn đại quân ở huyện Lễ Lăng đột nhiên rời khỏi Đàm Châu thẳng đến Viên Châu. Đại quân của Lục Thất vừa mới vào Viên Châu thì Trường Sa Phủ cũng có năm vạn đại quân truy kích đến. Lục Thất nhận được thám báo cũng không để ý gì mà tiếp tục tiến đến Cát Châu.

Ngày hôm sau, đại quân của Lục Thất tiến vào Cát Châu, nhưng tám vạn quân Sở ở đó đã nhận được khoái mã đưa tin, hốt hoảng lui về phía Hành Châu rồi. Còn Cán Châu cũng nhận được khoái mã đưa tin của Lục Thất, điều động mười lăm vạn đại quân ra khỏi Cán Châu, tiến công đến thẳng Hành Châu.

Ngày hôm sau nữa, đại quân của Lục Thất cách đại quân Cán Châu hai mươi dặm, tương đương với hợp quân tiến đánh hành Châu. Trong huyện Hành Dương của Hành Châu đã xảy ra một trận quyết chiến với mười lăm vạn đại quân của Sở quốc, trước một ngày của trận quyết chiến, một quân lệnh đã đến với Ngạc Châu quân ở Thiệu Châu.

Lục Thất mệnh lệnh cho mười hai vạn Ngạc Châu quân lập tức rời khỏi Thiệu Châu, tiến công Vĩnh Châu ở phía nam của Thiệu Châu. Sau khi tiếp nhận lệnh thì Ngạc Châu quân liền thi hành theo lệnh, xuất phát đến tấn công Vĩnh Châu.

Ngạc Châu quân căn bản không biết ý nghĩa thật sự của việc đột kích Vĩnh Châu. Ý nghĩa đó là hình thành thế tấn công kép, để đại quân Sở quốc lui về Hành Châu rơi vào trận giả hai mặt giáp địch, còn Ngạc Châu quân tấn công Vĩnh Châu cũng là làm kinh sợ và ngăn chặn khả năng quân Tĩnh Giang chi viện cho Hành Châu. Trên thực tế, Ngạc Châu quân căn bản không biết ở Hành Châu đã xảy ra một trận đại quyết chiến.

Ánh mắt Lục Thất lạnh lùng nhìn chiến trường đẫm máu đó. Lần này hắn đã trở thành Thống soái hai mươi vạn đại quân thực thụ, không cần phải làm tiên phong xung phong mạo hiểm nữa.

Ở Hành Châu quả nhiên là có bảy vạn đại quân quân Sở ẩn nấp, Sở quốc thật sự đang bày ra thế trận để tiêu diệt Tấn quốc. Một khi “quân cờ” được đặt đúng chỗ thì có thể tập hợp ba mươi vạn đại quân đồng loạt tiến công Tấn quốc. Chỉ có điều Sở quốc toàn làm những việc thừa, dùng sách lược “sói đội lốt cừu” để đánh Tấn quốc nhưng không ngờ lại làm Lục Thất tỉnh ngộ, khiến Lục Thất ‘nhảy ra’ khỏi trận chiến mà Lâm Nhân Triệu bày ra, giúp cho Lục Thất nhảy ra khỏi ván cờ và từ quân cờ biến thành kỳ thủ.

Mấy chục vạn đại quân bị chém giết như thầm hòa vào sự xơ xác tiêu điều trong tiết trời mùa đông giá rét. Hai bên như thủy triều va chạm vào nhau, liều mạng tiến về trước, phía trước đổ xuống, phía sau không muốn tiến về trước cũng không được, đều bị đẩy xông về trước. Nhìn thấy địch mà ta không tấn công thì hãy đợi bị binh khí của địch đâm vào người thôi.

Trận đại quyết chiến diễn ra trong ba canh giờ, mười lăm vạn đại quân có thể nói là quân lực tinh nhuệ của Sở quốc cũng không chịu nổi. Đại quân của Tấn quốc về vũ trang thì không bằng được quân Sở nhưng ý chí chiến đấu thì cao hơn nhiều, dường như gấp đôi quân lực, rõ ràng là chiếm ưu thế về thanh thế và lòng quân. Hơn nữa quân Sở ứng chiến bị động, lòng quân và khí thế cũng suy yếu trước rồi.

Thống soái quân Sở trong trận ác chiến hạ lệnh quân lui về Đàm Châu. Sở dĩ y quyết đoán lui quân như vậy là bởi vì nhận được thám báo phía sau có mười hai vạn đại quân tiến đánh Vĩnh Châu rồi. Quân lực trong trận chiến này chênh lệch quá lớn, cứ coi như là quân tinh nhuệ, mười lăm vạn đấu với bốn mươi vạn, hơn nữa còn có mười hai vạn quân lực ở phía sau đến, đó còn không phải là đám quân lực ô hợp hay sao?

Binh bại như núi đổ, trong trận chiến đột nhiên hạ lệnh lui quân, khiến cho ý chí chiến đấu của quân Sở cũng sụp đổ theo. Có người nghe lệnh hốt hoảng lui quân, cũng có người không lui được vứt bỏ khí giới và đầu hàng. Khí thế đại quân Lục Thất lớn mạnh như nước lũ, một tốp người chạy lên trước bắt tù binh, chiến công tù binh nhiều hơn nửa lần đầu người.

Quyển 4 - Chương 106: Quyền chủ động

Hai canh giờ sau, ước chừng năm vạn quân Sở chạy trốn, chiến sự được dọn sạch, bắt được hơn sáu vạn quân Sở. Quân lực Tấn quốc bị tổn thất hơn năm vạn, còn quân Sở chết mất ba vạn, so với chết trận thì rõ ràng so độ mạnh yếu về tố chất quân lực. Lục Thất tất nhiên hiểu được tại sao quân Sở lui quân, chính là bị những hiểm họa từ quân lực Ngạc Châu hù dọa, nếu không thì trận đại chiến này cứ coi như quân Tấn thắng cũng thiệt hại mất mười vạn tướng sĩ.

Lục Thất lặng lẽ đến gặp các tướng soái Tấn quốc, gặp mặt sau đại thắng tất nhiên là vô cùng vui mừng, các tướng soái cấp cao tụ hợp cùng nhau nói chuyện. Lục Thất trong lúc nói chuyện với Cố tướng quân vô ý nói đến việc hắn còn bố trí mười hai vạn đại quân ở Vĩnh Châu, dùng để ngăn chặn quân chi viện cho Sở quốc ở phía nam, tất nhiên cũng có thể đến Hành Châu tham chiến. Các tướng soái nghe thấy thì vô cùng ngạc nhiên, cảm thấy càng kính nể Lục Thất hơn.

Tiếp đó, Lục Thất chia Kinh Môn quân vào Cán Châu quân, gần sáu vạn Kinh Môn quân trở thành quân Tấn. Sau khi bị phân cách quy thuộc, có mâu thuẫn cũng không dám tạo phản, hơn nữa Lục Thất thống soái bọn họ nhiều ngày, trong lòng cũng cảm thấy thân thiết, vì vậy đều im lặng chấp nhận sự thật trở thành quân Tấn.

Phân tách sáu vạn Kinh Môn quân xong, Lục Thất gửi cho Tân Cầm Nhi một bức thư khẩn, bảo nàng ta phái người đi sứ Đường quốc. Nói Tấn quốc cùng với Đường quốc cùng xuất binh đối phó với Sở quốc, làm một cuộc ‘ngoại giao’ tiền trảm hậu tấu.

Làm xong việc ở Hành Châu, Lục Thất dẫn năm vạn được gọi là Kinh Môn quân đến Cát Châu, rồi lại gửi thư cho mười hai vạn Ngạc Châu quân ở Vĩnh Châu. Hắn lệnh cho Ngạc Châu quân quay về Đàm Châu, sau đó cùng tiến công Trường Sa Phủ. Sau khi nhận lệnh, Ngạc Châu quân chấp hành cho đại quân rời khỏi Vĩnh Châu, quay về Đàm Châu, tụ hợp cùng với Kinh Môn quân của Lục Thất.

Sau cuộc đại chiến, quân lực Tấn quốc khác ở Hành Châu, bắt đầu chấp nhận thành quả chinh chiến của Lục Thất, từ Hành Châu, tiếp nhận Vĩnh Châu, Thiệu Châu, rồi đại quân đến phía nam chiếm đóng các châu vực, ép bảy vạn Tĩnh Giang quân trấn thủ ở Quế Châu tháo chạy đến vùng Nam Việt.

Đại quân Cán Châu đoạt được lãnh thổ, Lục Thất đã tụ hợp với Ngạc Châu quân ở huyện Lễ Lăng của Đàm Châu. Năm vạn Kinh Môn quân giả mạo của hắn chỉ là chia tách hàng binh của Kinh Châu cho quân lực Cán Châu, doanh tướng kỳ quân ban đầu và trên đó đều còn, vì vậy tướng soái của Ngạc Châu quân nhất thời không nhìn ra Kinh Môn quân có sự biến đổi.

Sau khi tụ hợp ở huyện Lễ Lăng, Lục Thất không đi tấn công Trường Sa Phủ mà dẫn đại quân ‘chơi’ với châu vực Chu Du. Mười bảy vạn đại quân đến Viên Châu trước, tất nhiên rất dễ dàng tấn công được huyện Bình Hương, huyện Nghi Xuân và huyện Tân Du của Viên Châu và ở lại Viên Châu tận năm ngày liền.

Trên thực tế, Lục Thất đang tranh thủ thời gian cho đại quân Tấn quốc. Trong trận đại chiến với mấy chục vạn quân Hành Châu, sau khi Tấn quốc thắng lợi thì thành quả lớn nhất trên thực tế là binh giáp, mười vạn binh giáp vũ khí có được sẽ khiến cho quân lực Cán Châu được hùng mạnh, tiếp đến mới là việc có được tù binh.

Cái mà Lục Thất gọi là lấy lại phần đất đã mất đó chính là tranh thủ thời gian chỉnh quân cho Tấn quốc và thời gian chiếm các châu vực của Sở quốc, cũng cho Sở quốc thời gian nghỉ ngơi sau cuộc đại bại. Tất nhiên hắn không muốn chiến sự ở tây bộ kết thúc nhanh chóng như thế, hắn sẽ không để Lâm Nhân Triệu và Chu Lệnh Vân dễ dàng ‘hái được quả ngon’ như vậy.

Sau khi chiếm được Viên Châu, Lục Thất cố ý chọn quân doanh ở trong Ngạc Châu quân trấn thủ chỉnh lý huyện vực, thậm chí còn bổ nhiệm tả hữu Đô úy đại diện các châu nha, từng bước từng bước thu thập tích góp chứng cứ phạm tội của Lâm Nhân Triệu.

Sau khi ở Viên Châu năm ngày, Lục Thất mới dẫn quân đến tiến đánh chiếm lấy Cát Châu. Vừa mới lấy được huyện An Phúc thì đột nhiên có người đưa thư đến, là Tiêu thị cử người đưa thư đến, nói cho Lục Thất biết sự thay đổi ở kinh thành. Hiện giờ Tiểu Phức đã không dám để người rời khỏi kinh thành đưa thư đến đây.
Tiêu thị nói, Lý Quốc Chủ đã đồng ý sắc phong Giang Âm Hầu làm Quận Vương Trung Ngô, có nghĩa là đã thừa nhận Trương thị có Thường Châu. Nhưng trong kinh thành lại có lời đồn, nói rằng người thật sự chiếm Tô Châu và Thường Châu là Lục Thiên Phong. Hộ bộ Thị Lang dựa theo lời đồn đó mà nghi ngờ Lục Thất, nói Lý Quốc Chủ điều Lục Thiên Phong hồi kinh. Tiêu thị biết ý khuyên Lục Thất không nên quay về Giang Ninh, chỉ cần dẫn binh ở ngoài thì Lý Quốc Chủ sẽ không dám đối phó với người thân của Lục Thất, về Giang Ninh rồi sẽ có nguy hiểm rất lớn.

Lục Thất xem xong thư, trong lòng suy nghĩ nên ứng phó ra sao. Hộ bộ Thị lang là người ‘phát ngôn’ của Vũ Văn thị ở Giang Ninh, mà Vũ Văn thị trong thời gian này lại đối đầu với hắn khởi xướng lời đồn công kích khiến Lục Thất cảm thấy khó hiểu. Biểu hiện của Vũ Văn thị trong thế lực tây bộ là luôn im lặng quan sát, thật ra chiến lược kéo dài việc lấy lại châu vực chu du của Lục Thất cũng là điểm sáng trong việc dấy lên tâm ý tạo phản của Vũ Văn thị.

Vũ Văn thị khởi xướng lời đồn công kích, lẽ nào không muốn tạo phản nữa? Nếu như điều Lục Thất trở về Giang Ninh, vậy có lợi gì với Vũ Văn thị? Lục Thất rời đi, chắc chắn sẽ để Lâm Nhân Triệu tiếp quản đại quân. Nếu như Lâm Nhân Triệu tiếp quản mười bảy vạn đại quân thì càng bất lợi với Vũ Văn thị hơn. Trừ khi Vũ Văn thị đã biết, Lục Thất là Tấn vương.

Trầm tư thật lâu sau, miệng Lục Thất lộ ra ý cười nham hiểm. Nếu như Vũ Văn thị “đâm một đao” ở Giang Ninh, vậy cũng tốt. “Tại sao ta không thể múa đao ở tây bộ. Nếu người không làm phản thì ta ép ngươi tạo phản”.

Sau đó, Lục Thất viết một lá thư cho Cố Tướng quân, mệnh lệnh mười vạn đại quân tinh nhuệ xuất phát đến Ngạc Châu, tạo khả năng nghi binh của Giang Châu. Nếu như Sở quốc xuất binh muốn lấy lại châu vực gần Đàm Châu thì có thể lui lại trước để nhường cho Sở quốc nhưng Lãng Châu và Lễ Châu không thể mất đi. Vì Lễ Châu là nơi chiến lược quan trọng chi viện tương trợ cho Kinh Châu.

Sắp xếp xong điều quân, ngày hôm sau đại quân của Lục Thất xuất phát đến tấn công huyện Lư Lăng. Đại quân vừa đến thì quan binh Sở quốc ở huyện Lư Lăng đã chạy hết. Thật ra trước khi Lục Thất tiến quân Cát Châu thì quan binh Sở quốc đã chạy một lần rồi, đại quân của Lục Thất vừa đuổi đến Hành Châu thì quan binh Sở quốc liền quay về. Chỉ là chim sợ cành cong, nghe thấy thanh thế thì liền trốn chạy.

Đêm đó, Lục Thất mở tiệc chiêu đãi tất cả quan tướng, cùng nhau uống rượu ăn cơm thắt chặt tình cảm, mục đích của Lục Thất là thêm gần gũi với Ngạc Châu quân hơn. Trong lòng hắn hiểu rất rõ, Ngạc Châu quân cũng sẽ giống như Hưng Hóa quân, tất nhiên sẽ có tướng quan của Vũ Văn thị cài vào, thậm chí còn có thế lực quan tướng Vinh thị cài vào nữa.Vũ Văn thị ở Giang Ninh ‘đâm một dao’ sau lưng Lục Thất, đó tất nhiên là không hiểu được tình thế hiện giờ ở tây bộ. Sau khi Lục Thất kịp thời phá hủy được cục chiến Sở quốc thì Tấn quốc đã chiếm được quyền chủ động trong trận đấu, Lục Thất có năng lực tiên phong tiến về Giang Châu.

Tiến quân Giang Châu, Vũ Văn thị để không bị tiêu diệt chỉ có thể vội vàng khởi binh tạo phản, chỉ có thể điều động tất cả lực lượng ngầm của mình ứng phó với đại quân của Lục Thất bức ép tới. Vì vậy, quân lực Vũ Văn thị ẩn giấu trong các quân đều phải lộ ra hết.

Bữa tiệc cuối cùng cũng tan, Lục Thất trong men say tâm trạng cũng có chút thương cảm. Hôm nay nâng cốc nói vui, có lẽ không bao lâu hắn cũng phải giáp mặt với rất nhiều người này trong trận chiến.

Ngày hôm sau, Lục Thất tiếp tục thống soái đại quân đi lấy huyện Vĩnh Tân và huyện Thái Hòa, hắn vẫn phân công quan tướng Ngạc Châu trấn thủ. Hai ngày sau, đại quân Lục Thất đến Phủ Châu, ở Phủ Châu Lục Thất không hề để đại quân được ở cùng mà chia binh đến chiếm huyện vực Phủ Châu. Trên thực tế, Phủ Châu đã không còn sự tồn tại của quân Sở, Ngạc Châu quân đến cướp thành, trực tiếp trở thành quan huyện đóng giữ ở đó.

Lại một ngày, Lục Thất dẫn quân tiến vào Tín Châu, Tín Châu đã có quan binh mà ban đầu Lục Thất để lại nhưng Lục Thất đến Tín Châu là để trú đóng ở huyện Quý Khê, lặng lẽ đợi mười vạn tướng sĩ Tấn quốc đến Ngạc Châu.

Tuy nhiên trong lúc đợi, Lục Thất lại phái rất nhiều thám báo đến Giang Châu, cố ý thăm dò huyện Đô Xương và huyện Bành Trạch ở phía đông của hồ Bà Dương, thậm chí sẽ xâm nhập vào huyện Hồ Khẩu để thăm dò.

Nhưng trước đó Cố Tướng quân trả lời thư nói, y đã lệnh cho mười vạn đại quân đến Lễ Châu, từ Lễ Châu vượt sông vào Kinh Châu, đi qua Kinh Châu đến Hạ Khẩu, từ Hạ Khẩu vượt sông đến Ngạc Châu.

Tại sao phải vượt sông đường vòng Kinh Châu? Cố Tướng quân giải thích, một là có thể giấu được quân Sở thăm dò trong thời gian ngắn, hai là có thể là nhân tố khiến Kinh Châu bất ổn, ba là dấy lên lòng quân trấn thủ Kinh Châu, bốn là để Hán quốc và Chu quốc sợ hãi, năm là xuất binh từ Kinh Châu có thể hình thành cụ diện đánh lén. Sau khi Vũ Văn thị ở Giang Châu biết tin sẽ càng nhạy cảm, cho rằng mười vạn đại quân đột nhiên xuất hiên ở Ngạc Châu, chính là nhằm vào Giang Châu.

Lục Thất vô cùng tán thành với cách làm của Cố Tướng quân. Mười vạn đại quân tinh nhuệ đi một lần như vậy, thật sự là lấy được lợi ích rất lớn. Hắn dựa vào thời gian chiến lược hành quân cần mà nhẫn nại chờ đợi, hắn đang đợi Vũ Văn thị bắt buộc phải dùng thế lực quân ngầm tạo phản.

Sau bốn ngày đóng tại Tín Châu thì đột nhiên tướng quan trung quân của Lâm Nhân Triệu đến, hỏi Lục Thất tại sao lại ngưng binh bất động ở Tín Châu. Lục Thất trả lời là để làm Tấn quốc sợ hãi, hắn lo lắng Tấn quốc xuất quân đoạt Tín Châu, Cát Châu và Phủ Châu, cũng lo đại quân Sở quốc sẽ quay về Cát Châu.

Nghe xong giải thích gượng ép của Lục Thất, quan tướng trung quân chỉ có thể nói Lâm Nhân Triệu bảo Lục Thất dẫn đại quân đến phủ Nam Xương tụ hợp. Lục Thất do dự rồi đồng ý, nói đang lo quân lương không đủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau