KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 471 - Chương 475

Quyển 4 - Chương 97: Quy thuận

Lục Thất kiên nhẫn đóng quân chờ đợi, lại gọi Quan Xung tới cho biết lần đến Ngạc Châu này, trên thực tế là muốn đột kích Kinh quốc, hỏi gã có sẵn lòng tham dự đột kích hay không, nếu như nguyện ý, hắn có thể đi thỉnh cầu Vu tướng quân, để Quan Xung suất lĩnh sáu ngàn Trung Hộ quân đi đột kích, bởi vì Lục Thất biết Vu tướng quân sẽ an bài sử dụng quân lực như thế nào.

Quan Xung nghe xong rất xúc động, lúc này bày tỏ sẵn lòng đi đột kích Kinh quốc, hoá ra gã thật là hậu duệ của Quan Vũ tiếng tăm lừng lẫy, chỉ có điều niên đại đã lâu, gã không được coi là hậu duệ dòng chính của Quan Vũ.

Lục Thất viết thư cho Vu tướng quân, tiến cử Quan Xung suất lĩnh sáu ngàn quân tham chiến.

Sáng sớm ngày thứ hai, bỗng nhiên Vu tướng quân đích thân đi đến đại doanh của Lục Thất, Lục Thất vô cùng bất ngờ ra nghênh đón tiếp kiến, vừa thấy Vu tướng quân, thấy Vu tướng quân một thân quân giáp Giáo Úy, dung mạo đen hơn chút so với trước kia, Lục Thất vui mừng mời Vu tướng quân đi vào soái trướng.

Sau khi ngồi vào trong soái trướng đơn sơ, Quan Xung đi theo, theo nghi thức quân đội bái kiến Vu tướng quân, Vu tướng quân cười nhìn gật đầu đáp lại, sau khi Quan Xung bái kiến, tự động lùi ra, hôm nay là hai đại cự đầu gặp gỡ, gã thuộc loại thị vệ trưởng, chỉ có thể dự thính.

Đáp lại Quan Xung xong, Vu tướng quân quay đầu nhàn nhạt mỉm cười nhìn Lục Thất, ánh mắt rất thân thiết, Lục Thất cũng cảm thấy rất ấm áp, yên tĩnh một lúc, Vu tướng quân lấy một bức thư đưa cho Lục Thất, bảo Lục Thất xem.

Lục Thất vừa mở ra xem sắc mặt biến hóa, không ngờ thư là do Lâm Nhân Triệu viết cho Vu tướng quân, nói rõ sự việc binh biến phát sinh ở Thường Châu, hoài nghi có liên quan với Lục Thất, hơn nữa Lục Thất lại thay thế rất nhiều tướng sĩ sở thuộc, rõ ràng cho thấy mưu toan thật lớn, đề nghị Vu tướng quân có thể sau khi đột kích Kinh quốc, bí mật bắt giữ Lục Thất.

- Thường Châu binh biến, cùng ngươi có liên quan không?
Vu tướng quân bình thản hỏi.

Lục Thất nhìn Vu tướng quân, gật đầu nói:
- Có liên quan, là do ta hạ lệnh cho quân đội nổi loạn.

Vu tướng quân bình tĩnh gật đầu, hỏi:
- Ngươi làm thế nào chiếm cứ Tô Châu?

Lục Thất tự thuật một lúc, Vu tướng quân gật đầu, nói:
- Tấn quốc cũng do ngươi thành lập phải không?

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Ngài làm sao mà biết được?

Vu tướng quân mỉm cười, nói:
- Chỉ cần hiểu về hải chiến, hiểu rõ thế cục Tây Nam, người hiểu biết quân sự, là có thể đoán ra Tấn quốc do ngươi thành lập.

Lục Thất nhẹ ồ một tiếng, Vu tướng quân lại nói:
- Căn bản của quân sự là gì, là người và lương thực, có lương thực mới có thể chiêu binh nuôi quân, mới có thể an ổn quân tâm và dân tâm, bởi vì binh lính tầng thấp và bình dân, bọn họ muốn, đó là có thể được ăn no an cư lạc nghiệp, chỉ có quan lại nhà giàu mới đối với quốc gia tồn vong có cái gọi là bi ai trung thành.

Lục Thất gật đầu, Vu tướng quân lại tiếp tục nói:
- Tây Nam là nơi hẻo lánh, từ xưa đã xưng là man di, nhưng theo việc buôn bán trên biển ra đời và phát triển, lợi ích to lớn từ mậu dịch đã làm cho vùng duyên hải hoang vu trở nên phồn vinh, ngươi chiếm cứ Tô Châu, đã lấy được nhân lực và lương thực, lại đạt được sự ủng hộ của quân Giang Âm, cho nên ngươi có đủ khả năng mang quân đi chinh tây đất Tây Nam. Đất Tây Nam từ lâu đã lâm vào trạng thái phân liệt, có Mân Quốc, có Thanh Nguyên quân, từng thế lực Tây Nam đều không đủ xưng bá đã thành lập nên quốc gia hùng mạnh, mà Tấn quốc có thể đột nhiên quật khởi, điều đó tất nhiên là có quân lực hùng mạnh từ bên ngoài đến, đã gia nhập địa vực Tây Nam.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Vu tướng quân, ngài đã biết chuyện của ta, vậy sẽ lựa chọn như thế nào?

Vu tướng quân rầu rĩ lắc đầu, nói:
- Hiện trạng của Đường quốc đã là mặt trời sắp lặn, Lý quốc chủ cũng đã mất đi rất nhiều nhân tâm, đã từng có người nói qua, nói y là kẻ bất tài vô dụng, cuối cùng sẽ trở thành vị vua mất nước, bị Tống quốc tiêu diệt."

- Tướng quân có thể phụ tá cho ta không?
Lục Thất thành khẩn hỏi.

Vu tướng quân nhìn hắn, bình thản nói:
- Có thể, nhưng có điều kiện!

- Tướng quân mời nói.
Lục Thất gật đầu đáp ứng.

- Ngươi không thể hủy diệt Đường quốc, nếu như ngày sau Đường quốc bị diệt vong, ngươi phải sắc phong cho Thái tử hiện giờ của Đường quốc thành Đường Hoàng, đất phong Giang Ninh.
Vu tướng quân nghiêm mặt nói.

Lục Thất nghe xong ngạc nhiên nhìn Vu tướng quân, một lát sau mới nói:- Phong thành Đường Hoàng? Đường quốc hiện nay là Lý Quốc Chủ.

- Đúng vậy, phải phong thành Đường Hoàng, đồng thời mở phủ Thân Vương, chỉ là Hoàng hiệu, không phải Hoàng Đế, tương đương với Tịnh Kiên Vương, ta không muốn Đường Quốc tại sau khi Đại Tấn đế quốc thành lập liền biến mất.
Vu tướng quân nghiêm nghị nói.

Lục Thất im lặng, yêu cầu của Vu tướng quân khiến hắn thật bất ngờ, cũng rất khó xử, Đường quốc nếu như phong Hoàng tiếp tục tồn tại, vậy sẽ trở thành một tai hoạ ngầm tạo phản lâu dài, sẽ làm cho rất nhiều cựu thần của Đường quốc có tâm tư tạo phản.

- Tại sao lại là loại điều kiện này?
Lục Thất bình thản hỏi.

- Mỗi người đều có một nỗi tiếc nuối, Hoàng Hậu trước của Đường Quốc từng cố gắng muốn thay đổi vận mệnh Đường quốc bị diệt vong, ta muốn cho Đường quốc tiếp tục tồn tại, quản chi chỉ là một sự tồn tại trên danh nghĩa.
Vu tướng quân nhẹ nhàng giải thích nói.

Lục Thất nghe xong lòng sinh kính ý, cũng cảm nhận được một tâm linh nhàn nhạt bi ai, hắn bỗng nhiên hiểu ra, trên thực tế người mà Vu tướng quân nguyện trung thành hẳn là Hoàng Hậu trước của Đường quốc.

- Được, ta đáp ứng ngươi, ngày sau sẽ phong Thái Tử hiện giờ của Đường quốc thành Đường Hoàng, cũng đáp ứng ngươi, tuyệt không sát hại Thái Tử hiện giờ của Đường quốc.
Lục Thất chấp thuận cam kết.

Vu tướng quân gật đầu, đứng dậy bái lạy nói:
- Thần Vu Hoa bái kiến Chủ thượng.

- Tướng quân miễn lễ.
Lục Thất sau khi nhận lễ bái, nhấc tay vui mừng đáp lại.

Vẻ mặt của Quan Xung đứng cạnh cũng rõ ràng có ý cười, người trở thành kẻ phản nghịch như gã rất cần tiêu trừ cảm giác có tội ở trong lòng, Vu tướng quân đã từng là thượng quan của gã, hiện giờ thượng quan cũng đã quy thuận Lục Thất, khiến trong lòng Quan Xung trở nên thông suốt.

Sau khi Lục Thất bảo Vu tướng quân quay về chỗ ngồi, liền hỏi:
- Vu tướng quân, Giang Hạ bên kia có bao nhiêu binh lực?

- Chủ thượng, binh lực Kinh Quốc thủ vệ Giang Hạ là một vạn.
Vu tướng quân hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, nói: - Một vạn binh lực, khó trách Lâm Nhân Triệu khát vọng muốn đột kích Kinh Quốc.

Vu tướng quân gật đầu, nói:
- Giang Hạ là yếu địa chiến lược, theo lý ít nhất cũng phải đóng ba vạn binh lực, chỉ có điều gần mười năm nay Đường Quốc vẫn dùng sách lược cầu an, cho nên Kinh Quốc đóng quân ở Giang Hạ từ ba vạn biến thành hai vạn. Từ sau khi Lâm Nhân Triệu bị điều đi khỏi Ngạc Châu, quân đóng ở Giang Hạ lại bị điều đi một vạn.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Nguyên là hai vạn quân đóng giữ ở Giang Hạ.

- Đúng vậy, theo điều tra, có một vạn quân lực điều đi Kinh Môn quân, dùng để tăng cường phòng ngự Hán Thủy, cùng với tăng cường phòng bị đối với Hán quân trú đóng tại Tương Châu.
Vu tướng quân hồi đáp nói.

Lục Thất gật đầu, Vu tướng quân lại nói:
- Căn cứ tình báo gom góp của Lâm Nhân Triệu, Kinh Quốc có mười một vạn quân lực, cơ bản chia thành bảy vạn Kinh Môn quân, hai vạn Hán Dương quân và hai vạn Kinh quân phủ Giang Lăng, nếu chúng ta đột phá được phòng ngự sông Trường Giang chiếm cứ Giang Hạ, thì có thể đem đại quân bất ngờ tập kích Giang Lăng, chỉ cần trước khi Kinh Môn quân kịp phản ứng đánh hạ Giang Lăng, bắt được Kinh Vương và một số quyền quý, là có thể uy hiếp cưỡng bức Kinh Môn quân quy hàng.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tuy nhiên Giang Hạ cách Giang Lăng khá xa, cũng chưa chắc có thể nhanh chân hơn Kinh Môn quân, cho dù vượt qua được Kinh Môn quân, nếu như không thể nhanh chóng đánh hạ Giang Lăng, cũng là nguy hiểm.

Vu tướng quân gật đầu, nói:
- Cho nên thần dự định đêm đến vượt Đại Giang, đột kích Giang Hạ, một khi dừng chân, lập tức chia năm vạn quân tập kích bất ngờ Giang Lăng.

Lục Thất gật đầu, Vu tướng quân nói:
- Thần một mực không cho phép quan tướng ở đê sông Giang có bất kỳ dị động, Võ Xương bên này tập kết binh lính cũng lấy danh nghĩa là đi phủ Nam Xương tham chiến, cho nên Giang Hạ bên kia có lẽ không thể phát giác được.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vu tướng quân dự định tối nay vượt sông sao?

- Đúng vậy, tối nay liền vượt sông, năm vạn Võ Xương quân và quân lực của Chủ thượng toàn bộ vượt sông đi qua, trong quân có người dẫn đường quen thuộc con đường có thể đánh chớp nhoáng Giang Lăng, một khi vượt sông liền phân năm vạn quân đi tập kích Giang Lăng.
Vu tướng quân hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Tập kích bất ngờ Giang Lăng là ta lĩnh quân sao?

- Chủ thượng nguyện đi, thần liền trấn thủ Giang Hạ.
Vu tướng quân hồi đáp.

- Được, ta đi tập kích bất ngờ Giang Lăng.
Lục Thất sảng khoái nói.

- Thần bây giờ liền trở về chuẩn bị, Chủ thượng có thể đóng giả thành mật sứ của triều đình, đi gặp quan tướng của Võ Xương quân.
Vu tướng quân nói.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Không ổn, nếu ta giả mạo mật sứ của triều đình đi gặp quan tướng Võ Xương quân, ngày sau sẽ không thể trở về Đường quốc được nữa, mà ta còn cần trở về Đường quốc.

Vu tướng quân gật đầu, nói:
- Hoá ra Chủ thượng còn phải trở về Đường quốc.

- Không trở về không được, thân nhân của ta ở Giang Ninh, hơn nữa một khi sự thực ta là Tấn vương bại lộ, sẽ có thể dẫn đến Đường quốc và Chu quốc liên thủ, hiện giờ tuy rằng binh biến của Thường Châu khiến cho triều đình Đường quốc hoảng hốt, nhưng còn không đến mức bất chấp tất cả liên quân với Chu Quốc, cho nên ta phải trở về Đường quốc, tận lực mê hoặc triều đình Đường Quốc.
Lục Thất giải thích nói.

Vu tướng quân gật đầu, đứng dậy hành lễ nói:
- Thần đi chuẩn bị.

Quyển 4 - Chương 98: Vượt sông trước

Lục Thất đứng dậy hỏi:
- Vu tướng quân, ông ở Ninh Quốc quân nhiều năm, không biết có thể chiêu dụ Ninh Quốc quân?

Vu tướng quân ngẩn ra, nói:
- Sợ là rất khó, binh theo tướng chuyển, nếu thần có thể chiêu dụ, có lẽ cũng chỉ được hơn một vạn tướng sĩ Ninh quốc thôi.



Lục Thất gật đầu, nói:
- Vậy cũng tốt, Dương Côn hôm nay là Tiết độ Phó sứ Ninh quốc, có ngươi xách động lại cộng thêm Dương Côn góp lực vào, mới có thể đủ hơn nửa Ninh quốc, mà Ninh Quốc quân thưởng công điền, gần như đều tại Thường Châu.

Vu tướng quân gật đầu, nói:
- Thần sẽ tận lực.

Lục Thất vui sướng gật đầu, đưa tiễn Vu tướng quân rời đi.

Cùng Quan Xung về soái trướng, tiến lên hành lễ nói:
- Chúc mừng chủ thượng, Vu tướng quân là bậc đại tài, có ngài ấy phụ tá, chủ thượng được hồng phúc.

Lục Thất mỉm cười, gật đầu:
- Ta cũng thật không ngờ, Vu tướng quân có theo trợ giúp ta, đúng là quả rất may mắn, được y phụ tá, Ninh Quốc quân sớm muộn gì cũng thuộc sở hữu của Tấn quốc.

Quan Xung gật đầu, Lục Thất nhìn quanh, cười nhẹ nói:
- Quan đại ca, nếu để cho ngươi lĩnh quân đi đột kích Giang Lăng, ngươi có thể nắm chắc bao nhiêu phần thắng.

Quan Xung ngẩn ra, không ngờ nói:
- Đột kích Giang Lăng, không phải là do chủ thượng thống soái sao?

Lục Thất cười nói:
- Ta sẽ tham chiến, nhưng ta là Tấn vương, tốt hơn nên ẩn tàng, lúc này ta nghĩ tới để cho ngươi tác chiến, ngươi là hậu nhân Quan Vũ, nếu như ngươi hạ Giang Lăng, với thanh danh và tôn hiển của ngươi tất được lòng người ủng hộ, dĩ nhiên là đại soái của ba vạn sáu ngàn đại quân rất cần trải qua ma luyện để trưởng thành, lại cũng cần quân công phục chúng, ngươi lại cũng không thể mãi chỉ là một dũng tướng, hẳn nên trở thành danh tướng lưu danh sử sách.


Quan Xung giật mình nhìn kĩ Lục Thất, chợt cúi đầu chào theo nghi thức binh gia, cung kính nói:
- Tạ ơn chủ thượng cho cơ hội.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ngươi hiểu biết Giang Lăng, nhanh đi suy nghĩ phương thức tác chiến đi.

- Vâng, thần cáo lui.
Quan Xung cung kính đáp lại, xoay người rời đi trướng soái.

Lục Thất nhìn gã đi rồi, khóe miệng chợt hiện nụ cười thản nhiên, đầu hơi ngẩng lầm bầm:
- Ngươi có thể lợi dụng ta thâu tóm Phó sứ Tiết độ sứ, lẽ nào lại không thể bị ta dụ tự chui đầu vào lưới, mặc lệ ngươi là thật tình hay giả ý ta nhất quyết không rời binh lực của mình.



Hoa đăng rực lên, đại quân Lục Thất yên lặng tới trước sông lớn vùng Phàn Khẩu, lúc này trời sẩm tối, mưa tuyết nhẹ, tầm nhìn trên sông không được xa, thời tiết này thực sự xấu, nhưng đối với quân lực vượt sông để đánh lén mà nói, thời tiết này khiến địch quân phía bên kia bờ Hạ Khẩu không thể do thám được tình hình bên này, quả là trời giúp.

Lục Thất nhìn rất nhiều thuyền lớn thả neo, nói là thuyền lớn cũng không hẳn, thuyền này so với thủy quân Mân quốc thì nhỏ hơn bốn thành, Lục Thất biết, bởi vì quốc chủ Lý quốc không có ý muốn đột kích Kinh quốc, cho nên không cho Ngạc Châu phát triển thủy quân, không được triều đình ủng hộ, thủy quân nơi đây không những có ít thuyền hơn Kinh quốc hơn phân nửa thuyền mà còn phần lớn thuyền ở đây đều đã mục nát.

Nhìn thân thể lạnh run của các tướng sĩ, Lục Thất biết rằng đây không phải do sợ hãi mà là lạnh, hơn ba vạn tướng sĩ của hắn phần lớn thuộc vùng Nam Hải, nơi này là phương Bắc, tự nhiên không thích ứng được thời tiết hiện tại.

Lúc này Vu tướng quân đã tới, đi đến bên cạnh Lục Thất, hành lễ bái kiến một chút, Lục Thất xua tay miễn lễ. Vu tướng quân bước tới đứng bên cạnh hắn.

- Vu tướng quân, vượt sông an bài ra sao?
Lục Thất hỏi.

- Đội tàu thủy quân vượt sông, trước cho năm trăm tiên phong đi thuyền Mông Trùng đột kích Hạ Khẩu, sau khi thuyền lớn thẳng tiến, rất dễ bị hỏa công bắn phá, thuyền con của chúng ta chỉ có thể mang ba nghìn tướng sĩ vượt sông, tuy nhiên quân địch trú đóng ở Hạ Khẩu bình thường chỉ có hai ngàn, số còn lại ở hậu phương, muốn nhận tin tiếp viện cũng phải mất chút thời gian.Vu tướng quân hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Như vậy đi, Ngạc Châu quân và quân lực của ta, mỗi lần cử ra một vạn năm trăm tướng sĩ vượt sông, thuyền Mông Trùng tiên phong sẽ có một nửa là binh lực của ta, như vậy có thể khích lệ quân tâm Ngạc Châu.







Vu tướng quân suy nghĩ một chút gật đầu, Lục Thất nhìn nước sông, lại nói:
- Mặt sông hơn ba dặm, hôm nay ngược dòng đông phong, hẳn là rất nhanh có thể sang bờ bên kia.

- Cũng không hẳn có thể dễ dàng như vậy, mặc dù là gió hướng đông, nhưng quá yếu.
Vu tướng quân cẩn thận nói.

- Có lẽ ta vừa lên thuyền, gió lập tức mạnh lên.
Lục Thất cười nói.

Vu tướng quân ngẩn ra, Lục Thất quay đầu lại nói:
- Lần này đột kích, ta tiên phong.

Vu tướng quân ngẩn ra, vẻ mặt không ngờ, chợt Quan Xung từ phía sau hô vội lên:
- Không thể, chủ thượng không thể đi, thuộc hạ có thể làm tiên phong.

Lục Thất quay đầu lại cười trách, mắng:
- Ngươi làm tiên phong, ngươi biết bơi ư, ta tại trong biển cũng như cá lớn, rơi xuống sông ta cũng có thể bơi về bờ, ngươi thì sao?

Quan Xung ngẩn ra không nói gì, trên thực tế gã không biết bơi, nhưng rất nhanh lại nói:
- Cho dù vậy chủ thượng cũng không nên đi làm tiên phong.

Lục Thất quay đầu lại nhìn sông, nói:
- Yên tâm đi, nếu không có thuyền ta vẫn có thể qua, lần này vượt sông không cho phép thất bại, ngươi làm tốt chức trách của ngươi đi.Vu tướng quân không nói gì thêm, Quan Xung vái chào theo lễ binh gia rồi cũng yên lặng, Lục Thất bấy giờ mới phân phó:
- Cho ta ba bình điêu tiễn.

Có cận vệ đáp lại, Lục Thất nhìn Vu tướng quân, cười nói:
- Đi nào, ta lên thuyền chuẩn bị tác chiến.

Vu tướng quân hơi khẽ nhún người hành lễ, chìa tay làm thế mời Lục Thất bước vào, Quan Xung mang kính ý nhưng lại bất đắc dĩ sai điểm vài tướng sĩ tinh nhuệ theo sau tháp tùng Lục Thất.

Một thân kim giáp, Lục Thất bước lên thuyền lớn của thủy Ngạc Châu quân, cùng tướng sĩ tiên phong, Ngạc Châu quân biết hắn đích thân tiên phong mạo hiểm đột kích Hạ Khẩu, nhất thời quân tâm chấn động, khí thế ngùn ngụt, át chế hết đi áp lực trước khi diễn ra đại chiến.

Canh ba, vốn gió đông rất yếu bỗng dần dần mạnh lên, thủy quân bắt đầu căng buồm lên đường, đồng thời lắc mái chèo trợ lực, thuyền lớn nơi Lục Thất đứng là một trong ba tiên phong, mặc kim giáp, tay trái nắm đại cung đứng trước mũi thuyền, mắt nhìn về trước, nội trong mười trượng đều thấy được.

Vu tướng quân lặng yên đi tới bên cạnh Quan Xung, Quan Xung thấy vậy vột hành lễ một chút, Vu tướng quân gật đầu, ánh mắt nhìn sông lớn, nói:
- Không thể tưởng được, ngươi hiện giờ đã là thống soái ba vạn đại quân.

- Do chủ thượng cất nhắc, chủ thương không nên trọng dụng thuộc hạ.
Quan Xung đáp.

- Ồ vì sao?
Vu tướng quân hỏi.

- Do thuộc hạ từng có chút thiếu suy nghĩ.
Quan Xung đáp, chuyển sang nói về sự tình Mục Châu.

- Ừ, chính điểm này của ngươi lại khiến hắn coi trọng ngươi.
Vu tướng quân dường như cảm thán nói.

Quan Xung im lặng, Vu tướng quân lại tiếp:
- Ngươi thấy thế nào về việc chủ thượng làm tiên phong lần này?

- Chủ thượng là vì muốn khích lệ quân tâm, muốn hình thành sự sùng kính trong quân tâm, chỉ có điều hắn là chủ thượng, làm vậy rất mạo hiểm.
Quan Xung hồi đáp.

Vu tướng quân gật đầu, nói:
- Chủ thượng có thể tự đắc thế tại Thường Châu, chiếm Tô Châu, sau đó lại thành lập nên Tấn quốc, trên thực tế quân hùng uy vọng đã vô cùng lớn, hắn có thể gây ảnh hưởng tới Ninh Quốc quân, chính là tạo nên một trận hùng chiến.

- Chủ thượng cũng là một danh tướng thiện chiến, trận chiến huyện Cú Dung, sách lược đại chiến Thường Châu, cùng mưu kế bày ở Tô Châu, đại nhân không biết thiện mưu của chủ thượng ở Tô Châu, thuộc hạ lúc trước có từng nghe người ta nói qua, thật sự rất sảo diệu.
Quan Xung giọng sùng kính nói.

- Ồ, ngươi nói nghe một chút.
Vu tướng quân bình thản nói.

Lục Thất đứng im lặng một hồi ở mũi thuyền, ánh mắt nhạy bén nhìn chằm chằm phía trước, hắn trước đây có nghiên cứu bàn luận qua chiến sự phát sinh ở Kinh Châu, nhất là chiến dịch vượt sông ở Hạ Khẩu. Hạ Khẩu chính là cửa sông lớn Hán Thủy chạy vào Đại Giang, ở trong này xảy ra rất nhiều chiến sự, nổi tiếng nhất là trận chiến Giang Hạ.

Cuối nhà Hán, Ngô quốc Tôn thị từ Giang Nam đã từng nhiều lần đem thủy quân tới đoạt Giang Hạ, khi đó trấn thủ Giang Hạ là một nhân vật có tên là Hoàng Tổ, mấy lần ngăn chặn thành công đột kích của Tôn thị, tuy nhiên cuối cùng vẫn bị quân binh của Tôn thị công diệt.

Quan Xung nói chiến sự đột kích Hạ Khẩu, nếu như xuất kỳ bất ý, sẽ không quá khó, Hạ Khẩu không có khả năng đóng mấy ngàn quân lực, nhất là loại thời tiết mưa tuyết lạnh giá này, quân lực còn khả năng phản kháng còn lại rất ít.

Quan Xung nói việc khó khăn nhất chính là làm thế nào có thể mau chóng đánh hạ thành Giang Lăng, nơi này hào bao quanh rất sâu, dễ thủ khó công, một khi Giang Hạ bị tập kích, khẳng định sẽ có tin cấp báo tới Giang Lăng, cho nên dù đột kích xuống thành Giang Lăng, cũng rất khó mà đánh nhanh thắng nhanh.

Nếu không thể nhanh chóng công phá thành Giang Lăng, vậy sẽ chịu tám vạn quân Kinh Môn công kích, cho nên hậu quả đột kích thành Giang Lăng, có tới bẩy thành là mất nhiều hơn được, Quan Xung suy tính cẩn thận, thấy rằng vẫn là chú trọng việc cướp lương thảo đầu tiên.

Quyển 4 - Chương 99: Đoạt hạ khẩu

Lục Thất biết đánh chiếm thành Giang Lăng rất khó, hắn suy nghĩ về chiến lược của Kinh quốc, hắn không nói cho Quan Xung, đợi sau khi vượt sông thành công, chiếm được Giang Hạ, mới có thể phân phó Quan Xung đi làm.

Thuyền lướt trên sông trong đêm đầy mưa gió, càng gần Hạ Khẩu, tầm mắt bị hạn chế, thủy quân chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm dò đường tiến lên phía trước, tới bờ bên kia chưa chắc đã có thể tới nơi cần tới, có lẽ cập bến sẽ vào bãi sông hoặc vách núi, nhưng đại khái chỉ cần tới được bờ bên kia, cũng có thể tạm coi là thành công.

Lục Thất yên lặng nhìn chằm chằm phía trước, tầm nhìn của hắn trên mười trượng, phía trước mờ nhạt hiện ra thân núi, Lục Thất thấp giọng hô:
- Phía trước có núi.

- Thật sao? Hướng thượng nguồn, xuôi dòng dời đi.
Thủy quân giáo úy ở phía sau hồi đáp.

- Có thể xuyên qua vách núi không?
Lục Thất hỏi.

- Rất khó, vách núi không dễ đi, nếu phía trên có thủ hộ, tiến công sẽ không tốt, nhưng nếu có thể trèo lên phía trên, có chỗ đặt chân, như vậy lại rất có lợi, quân địch cũng không dễ gì mà đánh úp được.
Giáo úy hồi báo.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tiến công bắt đầu tại đây, thả thuyền Mông Trùng.

- Vâng.
Giáo úy đáp lại, thấp giọng hạ lệnh tướng sĩ hai bên thả neo thuyền, để binh sĩ tiên phong lên trước.

Lục Thất nhìn thoáng qua vách nó, hắn đi tới mạn trái thuyền thấp giọng hô:
- Các huynh đệ, các ngươi men theo vách núi đá mà đi, ta sẽ phòng thủ tấn công những kẻ địch cố ý ngăn cản.

Các tướng sĩ nghe xong có chút kinh nghi, tướng sĩ quân doanh Ngạc Châu kinh ngạc nói:
- Đại nhân ngài nhìn thấy?

Lục Thất cười, gật đầu nói:
- Vách núi đá phía trước ta nhìn vô cùng rõ.

Các tướng sĩ giật mình nhìn Lục Thất, bọn họ nhìn lại phía trước chỉ thấy một màn đêm u tối. còn tưởng cách bờ sông rất xa, hiện tại Lục Thất nói cho biết, quân tâm lại lần nữa đại chấn, cảm thấy Trấn phủ sứ đại nhân sẽ không nói bừa.

Hai chiếc thuyền Mông Trùng hơn năm trăm tên tướng sĩ, mái chèo từ từ dừng, rất nhanh tất cả đã rời thuyền, Lục Thất đứng trên mũi thuyền, gài tên giương cung nhắm ngay đỉnh núi, hắn sở dĩ chọn nơi này để tiến công, thứ nhất vì cần tốc chiến, thứ hai là Quan Xung từng nói qua, bờ sông Hạ Khẩu là nơi phòng ngự chủ chốt, mà binh lực vùng núi sẽ rất ít, tuy nhiên vùng núi phòng ngự có lăn đá và gỗ cây, dễ thủ khó công.
Một lát sau, vách núi truyền tới tiếng va chạm trầm thấp, việc thuyền Mông Trùng va phải bờ đá là điều khó tránh khỏi, ánh mắt của Lục Thất bình tĩnh nhìn chằm chằm đỉnh núi, rất nhanh, một thân thể mờ mờ ló ra, tư thế ngó xuống, Lục Thất bắn cung.

Mũi tên vừa lướt đi, rất nhanh dội lại tiếng kêu thảm, tướng sĩ dưới vách núi nghe được rõ, lập tức một đám hùng hổ bám lấy vách leo lên, vách núi cao hơn mười trượng, tuy không phải hoàn toàn dựng đúng nhưng hai bên đường dốc bị phong hóa, có cây cối và rong cỏ.

A! A!
Lại thêm hai tiếng kêu thảm thiết, tiếp theo có người hô lớn:
- Chết người, có kẻ ở phía dưới bắn tên, là địch tập kích.

- Mau lăn gỗ xuống.
Lập tức có người sợ hãi kêu lên.

Trên vách có hai thân ảnh nâng vật đưa lên qua khe vách, nhưng sau đó chỉ có hai tiếng hét thảm rồi ngã xuống, Lục Thất đứng ở mũi thuyền cung lớn bắn liên tục, bách phát bách trúng, tiếng sĩ phía sau khiếp sợ nhìn chăm chú.

Một lát sau thuyền Mông Trùng trở lại, các tướng sĩ phía sau tiếp tục rời khỏi thuyền lớn, cuộc chiến này có vẻ dễ dàng, liều chết xung phong lao tới chính là quân công.

Trên đỉnh vách, kẻ thù không dám ló đầu, chỉ dám ném đá xuống, nhưng tướng sĩ đột kích dưới sự bảo hộ của Lục Thất nhanh chóng tiếp cận được tới đỉnh, kẻ thù luồn lên ngăn chặn, vụt, một mũi tên xé gió mà tới, trúng ngay mắt trái địch nhân, hét thảm một tiếng ngã ngửa ra sau, kẻ tiếp đuôi lên ngăn chặn vì sợ quá mà vội nằm rạp xuống, kết quả tướng sĩ leo tới được trên vách, thuận thế mà chém giết.

Lục Thất buông cung, nắm đại thiết thương, tại lúc nhóm tướng sĩ thứ ba lên thuyền Mông Trùng tới bờ bên kia. Lục Thất thả người, sải chân tới dưới vách đá, tiện đà nương người bắt lên vách núi, chân tay không cần cùng đồng thời leo mà trực tiếp nhảy bám, tướng sĩ phía sau vừa rời thuyền ngửa đầu lên thấy được, Trấn phủ sứ đại nhân thế mà đã gần tới đỉnh núi, một đám liền vội vàng hướng về phía vách núi mà leo.

Lục Thất nhanh chóng tới đỉnh núi, gặp được trăm tướng sĩ bên mình, lập tức có Giáo úy bẩm báo:- Đại nhân, vùng núi này chỉ có hai trăm người trấn thủ, phân tán nhỏ, nơi này có năm mươi người, vừa xong đã giết hết.

- Tốt, đẩy nhanh tiến độ, mở rộng phạm vi mai phục, cho một nghìn người tiến hành đột kích.
Lục Thất phân phó nói.

- Vâng.
Giáo úy ứng đáp, sau khi an bài các tướng sĩ mọi nơi đẩy nhanh phòng ngự, tới chỗ người tới sau.

Nửa giờ sau, vùng núi lục tục kéo tới hơn ngàn tướng sĩ, Lục Thất chỉ đạo đột kích, có do thám địa hình, chỉ dẫn phương pháp đột kích Hạ Khẩu bất ngờ, Lục Thất tay cầm thương lớn, hô tướng sĩ lt khai vùng núi, đến nơi đất bằng, tiếng chém giết bắt đầu vang lên, Lục Thất biết đã có một thuyền khác cập bờ sông, hắn nhanh chóng đánh tới nơi đó.

Chạy được hai trăm mét, Lục Thất nhìn thấy một lều trại, đại thương trong tay, tiên phong vọt tới phía trước mười mét đến thằng tòa doanh trại, nhìn bên trong doanh trại có mấy chục người đang ở ngay của trướng, chân không một tiếng động, tiếp cận thành công, vừa thấy kẻ địch liền giơ thương đánh tới, nhất kích tất sát, ngay chính cổ họng.

Bởi trời đêm tối, Lục Thất tiếp cận đánh giết, quân địch mới hoảng hồn kêu thét, đại thương hùng liệt đâm công liên tục, một mạch giết hơn bảy tên địch, quân địch bị dọa đều chạy lui vào bên trong trại.

Tướng sĩ theo sau lúc này vừa tới, Lục Thất phất tay chia ra, rồi vội vàng xoay người chạy hướng bờ xông, binh tướng nghe lệnh liền chia thành hai nửa, một nửa tiến công doanh trại, một nửa theo sau Lục Thất chạy tới bờ sông.

Men theo tiếng chém giết, Lục Thất chuẩn xác tới được bờ sông, vừa thấy đông nghịt đều là quân địch, đang ngăn chặn quân tiên phong đổ bộ. hắn như cũ lặng lẽ tiếp cận, nâng thương, hạ độc thủ từ phía sau.

Hậu trận quân địch bị tập kích, lập tức kinh loạn, có quan tướng hét lệnh tách ra phản kích, kết quả một tiếng một mạng, Lục Thất chộp được cây thương, thuận tay ném tới, trúng ngay quan tướng cách đấy mười trượng, dị năng nhìn xuyên màn đêm của hắn, lúc này đạt lợi thế không nhỏ, tướng sĩ theo sau anh dũng đánh giết tới.

Một lúc sau, thủ vệ Hạ Khẩu hai bờ sông Kinh quốc đã bị giết hơn nửa, còn lại bị bắt giữ, phần khác đoạt được hơn chục thuyền lớn nhỏ, giúp hỗ trợ thêm nhiều tướng sĩ vượt sông.

Lục Thất thẩm vấn một quan tướng Kinh quốc, biết được bởi vì nhiều năm qua Đường quốc không có ý xâm chiếm Hạ Khẩu. khiến phòng ngự ở đây bị nơi lỏng, hơn nữa Chu quốc cùng Sở quốc ở mạn khác đánh tới, cho nên Kinh quốc đem phần lớn binh lực Hạ Khẩu và hơn phân nửa thuyền bè lớn nhỏ đều dùng đi phản công Sở quốc cùng Chu quốc đột kích.

Sở dĩ Hạ Khẩu hiện tại vẫn còn đóng hơn mười ngàn quân bởi vì lo phòng bị thủy quân Chu quốc vượt sông tập kích, tuy nhiên bên trong Chu quốc có mật thám Kinh quốc, nếu Chu quốc xuất động thủy quân lập tức sẽ bị lộ. Ở Ngạc Châu Kinh quốc cũng có mật thám, nhưng với tình hình Đường quốc và Ngạc Châu hiện tại, khiến mật thám khó có thể ngờ tới quân lực Ngạc Châu vượt sông đột kích.

Lục Thất thẩm vấn xong, càng chắc chắn được bố cục binh lực Kinh quốc, Giăng Lăng là đồn trú hai vạn quân, tuy nhiên có mười ngàn thủy quân, phòng ngự phân tán hai bên bờ sông lớn, chủ yếu là phòng ngự Sở quốc, Sở quốc mấy năm nay lăm le khối bảo địa là Kinh quốc, chỉ có điều phòng ngự ở Kinh quốc rất ngặt, quân lực thiện chiến, khiến Sở quốc mấy lần đột kích không thành công, lại có thêm Chu quốc cũng cùng ý đồ xâm lược, nếu Kinh quốc không được sự ủng hộ của Hán quốc, chắc sớm đã bị Chu quốc tiêu diệt.

Lục Thất chờ đại quân vượt sông, nhàn rỗi hỏi một chút về Hán quốc, tù binh trả lời nói, Hán quốc mặc dù rất hùng mạnh, nhưng nội loạn và ngoại xâm rất nặng, Hoàng đế Hán quốc dù rất cần chính cường quân, nhưng cũng rất tham hoan, hơn nữa rất đa nghi, tước đoạt rất nhiều võ thần binh quyền, cắt cử văn thần nắm quân sự.

Hán quốc ngoại xâm chủ yếu là Chu quốc và Sở quốc, Đại Lý quốc và Thổ Phiên quốc gây hiềm khích, Hán quốc rất tham lam, đại quân Hán quốc chú đóng ở Tương châu, lương thực do Kinh quốc chu cấp, sản lượng lương thực ở Kinh quốc tuy lớn nhưng cấp dưỡng hai trăm ngàn đại quân thực sự mà nói là rất gắng sức, hơn nữa gần mười năm trở lại đây, Sở quốc đột nhiên lớn mạnh, hiếu chiến đột kích Kinh quốc, khiến phòng ngự trở nên căng thẳng, ứng phó khó khăn

Quyển 4 - Chương 100: Giết soái

Lúc trời canh năm, gần bốn vạn đại quân vượt sông đến Hạ Khẩu, Lục Thất hạ lệnh đột kích chiếm huyện Giang Hạ. Khi mặt trời lên cao, huyện Giang Hạ đã rơi vào tay liên Ngạc Châu quân, đại quân còn sót lại cũng đều vượt sông đến huyện Giang Hạ.

Mặc dù là ban ngày nhưng trời vẫn đen ngòm, mưa kèm theo tuyết, Lục Thất hạ lệnh cho quân đội nghỉ ngơi, còn hắn đi hội họp với Quan Xung và Vu tướng quân ở huyện nha.

Sau khi gặp mặt, Vu tướng quân và Quan Xung thi lễ với Lục Thất, xong xuôi đều ngồi vào chỗ. Lục Thất nhìn Vu tướng quân, nói:
- Vu tướng quân! Ta dự định cùng Quan Xung dẫn năm vạn sáu nghìn quân đến đột kích Giang Lăng, ngươi thống soái ba vạn quân ở lại giữ Giang Hạ được không?

- Được ạ! Có ba vạn quân, thần có thể giữ vững được Giang Hạ.
Vu tướng quân đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ba vạn quân ở lại, ta dự định để lại hai vạn Kỳ quân và một vạn Ngạc Châu quân, có được không?

Vu tướng quân ngẩn ra, chần chừ một chút mới nói:
- Chủ thượng để lại hai vạn Kỳ quân, chỉ e một khi gặp chiến sự, thần không có cách nào phát huy được chiến lực mạnh nhất!

- Ngươi yên tâm đi, ta sẽ dặn dò chủ soái Kỳ quân nghe theo hiệu lệnh của ngươi. Ta dẫn đi bốn vạn Ngạc Châu quân chính là muốn trong chiến sự thân cận với Ngạc Châu quân, tiến tới thu phục Tấn quốc, nếu không thì cuộc vượt sông trước đó, ta cũng sẽ không mạo hiểm làm tiên phong vậy đâu.
Lục Thất mỉm cười nói.

Vu tướng quân gật đầu, thi lễ nói:
- Xin nghe theo sắp xếp của chủ thượng!

Lục Thất vừa lòng gật đầu, nói:
- Lần này đột kích Giang Lăng, ta giao cho Quan Xung làm đại soái, ta làm giám quân đi cùng. Bây giờ ngươi điểm bốn vạn quân giao cho Quan Xung, giờ Ngọ sẽ tập kích Giang Lăng.

- Thần tuân mệnh!
Vu tướng quân đứng dậy đáp, Quan Xung cũng đứng dậy.

Lục Thất gật đầu, nhìn Quan Xung nói:
- Quan tướng quân! Ngươi làm chủ giữ lại hai vạn quân quy thuộc sở hữu Vu tướng quân thống lĩnh, ta không tham gia vào nữa.

- Tuân mệnh!
Quan Xung chào theo nghi thức quân đội cung kính đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Các ngươi đi làm đi! Ta nghỉ ngơi một chút!

- Cung kính tiễn chủ thượng!
Lục Thất nói xong đứng dậy đi ra ngoài, kết thúc cuộc gặp ngắn ngủi.

Nhìn Lục Thất rời đi, Vu tướng quân cười nhạt lắc đầu, nói:
- Chủ thượng cẩn thận quá, không ngờ lại để lại hai vạn Kỳ quân!

- Chủ thượng rất tín nhiệm đại nhân đó, chủ thượng rất vui mừng đối với sự quy thuộc của đại nhân.
Quan Xung nói.

Vu tướng quân gật đầu, không nói gì nhiều nữa, cùng với Quan Xung đi điểm quân điều đổi quân.

Buổi trưa, trờivẫn u ám nhưng mưa kèm theo tuyết đã ngừng, các tướng sĩ vượt sông suốt đêm phần lớn phải phụng lệnh dậy trong khi đang ngủ rất say. Sau khi ăn cơm xong, đại quân xuất phát theo hướng Ô Lâm, sau khi đến Ô Lâm thì sẽ thẳng đến Giang Lăng.

Năm vạn sáu nghìn đại quân trên đường đi về phía Tây, vì chiếm được Giang Hạ thuận lợi và đã ăn no ngủ say rồi nên sĩ khí của quân rất lớn. Lục Thất không cưỡi ngựa đi cùng Quan Xung mà vừa đi vừa trao đổi chiến lược với Quan Xung.

- Quan đại ca! Sau khi đến Giang Lăng, huynh hãy đến bao vây thành Giang Lăng trước, sau đó giả mạo thánh chỉ của Hoàng đế Chu quốc, yêu cầu Kinh Vương dâng thành đầu hàng.
Lục Thất nói.

- Giả mạo Chu quốc? Chúng ta đều có mục tiêu Đường quốc mà.
Quan Xung kinh ngạc nói.

Lục Thất cười, nói:
- Đường quốc hiện giờ xưng thần Chu quốc, cho nên chúng ta có thể nói, là Lý Quốc Chủ phụng thánh chỉ của Hoàng đế Chu quốc xuất binh đột kích Kinh quốc ở Ngạc Châu, sở dĩ liên quân đột kích Kinh quốc là vì muốn mở đường đi đến Sở quốc. Đường quốc muốn mượn quân lực của Chu quốc để đánh bại Sở quốc, với mong muốn chuyển cục diện thất bại ở Tây bộ.

Quan Xung giật mình, kinh ngạc nói:
- Ý của chủ thượng là muốn dùng danh nghĩa liên quân của Đường quốc và Chu quốc dọa Kinh Vương đầu hàng.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta hiểu tình thế của Kinh quốc, hiện giờ tình thế nước này rất kém ở việc ứng phó với nạn bên ngoài, đặc biệt là Chu quốc, áp lực đối với Kinh quốc đã vô cùng lớn. Hơn nữa Kinh quốc không những phải xuất lương thực ra để nuôi quân Hán đang đóng tại Tương Châu mà còn phải đề phòng quân Hán, vì vậy trên dưới Kinh quôc hiện giờ chắc hẳn là vô cùng khó khăn vất vả. Cho nên chỉ cần đại quân vây thành, dùng danh nghĩa liên quân của Chu quốc và Đường quốc hù dọa, cho đãi ngộ tốt khi đầu hàng thì có lẽ Kinh Vương sẽ đầu hàng đó.

Quan Xung gật đầu, nói:
- ‘Thượng binh phạt mưu’, đây quả là thượng sách!

- Thượng sách cũng chưa chắc dùng được, cho nên sau khi huynh vây thành thì lập tức chia binh đến cướp thuyền của Giang Lăng. Sau đó bất luận là Giang Lăng đầu hàng hay không thì huynh đều phải cướp được lương thực xung quanh Giang Lăng, sau đó cho lên thuyền vận chuyển đi. Nếu như lúc quân Kinh Môn đến tập kích mà thành Giang Lăng vẫn không đầu hàng thì huynh hãy dẫn quân rời đi, cuối cùng lui về Ngạc Châu. Quan Xung gật đầu, nói:
- Thuộc hạ đã hiểu!

Lục Thất cười, nói:
- Huynh dẫn quân đến Giang Lăng đi! Ta dẫn ba nghìn quân đến huyện thành khác để cướp lương thực, gây chiến một lần, không thể lấy được quá ít.

Quan xung ngẩn ra, gật đầu, nói:
- Thuộc hạ sẽ cố gắng hết sức!

- Trước tiên hãy chọn ra một tướng sĩ dũng cảm biết ăn nói làm sứ giả đến khuyên hàng. Nói cho tướng sĩ đó, bổn Vương sẽ nhớ đại công của hắn.
Lục Thất ôn hòa nói.

- Vâng! Thuộc hạ hiểu!
Quan Xung gật đầu đáp lại.

Lục Thất điểm ba nghìn tướng sĩ Kỳ quân, rời khỏi đại đội chạy theo hướng tây bắc. Sau khi đi ra được mười mấy dặm, hắn giao phó một hồi, sau đó chỉ dẫn theo mười tướng sĩ rời ba nghìn quân, để ba nghìn quân tự đi cướp đoạt, hắn thì cưỡi ngựa quay về huyện Giang Hạ.

Lúc đến gần huyện Giang Hạ, một Tả Đô úy Kỳ quân lên nghênh đón. Sau khi thi lễ, Lục Thất xuống ngựa, đi đến bên cạnh tả Đô úy, hỏi:
- Vu tướng quân đã làm được những gì?

- Bẩm chủ thượng! Vu tướng quân đã bố trí canh phòng bình thường, còn lệnh chuyển lương thực Giang Hạ đến Ngạc Châu.
Tả Đô úy trả lời.

- Một vạn Ngạc Châu quân bố trí canh phòng ở đâu?
Lục Thất hỏi.

- Ở Hạ Khẩu ạ! Vu tướng quân cũng ở đó, hai vạn Kỳ quân ở huyện thành Giang Hạ.
Tả Đô úy tiếp tục trả lời.

Lục Thất suy nghĩ một chút, nói:
- Ngươi đi tìm Vu tướng quân xin chỉ thị, hỏi có thể xuất binh đến nơi xa một chút để tập kết lương thực không?

- Tuân mệnh!

- Bất luận Vu tướng quân trả lời thế nào thì ngươi cũng không cần nhiều lời, quay về là được!

- Vâng! Xin chủ thượng quay về doanh trại nghỉ ngơi!
Tả Đô úy cung kính nói.

Lục Thất gật đầu, cởi giáp soái vàng ra, thay áo giáp Giáo Úy, cùng tả Đô úy đến đại doanh quân Đông Kỳ. Sau khi bí mật gặp chủ soái Kỳ quân thì liền nấp ở trong doanh trại.
Gần xế chiều, tả Đô úy đó quay về, nói Vu tướng quân đã đồng ý rồi, bảo ngày mai xuất quân đi tập kết lương thực. Lục Thất nghe xong không nói gì thêm, yên tĩnh ở lại trong đại doanh.

Sáng sớm hôm sau, chợt tướng ngoài cửa đến báo Vu tướng quân đã đến rồi. Chủ soái dưới sự sai bảo của Lục Thất, đi ra nghênh đón Vu tướng quân vào. Vu tướng quân vừa vào soái trướng đột nhiên nhìn thấy Lục Thất đứng đó, không khỏi cả kinh sửng sốt.

- Vu tướng quân đến rồi!
Lục Thất cười nhạt chào hỏi.

- Chủ thượng quay về khi nào vậy, thần bái kiến chủ thượng.
Sau khi kinh ngạc một phen, Vu tướng quân cung kính bái kiến trước lời chào hỏi của Lục Thất.

- Ta về từ hôm qua, vẫn luôn đợi ngươi!
Lục Thất bình thản nói.

- Chủ thượng đang đợi thần? Có chuyện gì sao ạ?
Vu tướng quân kinh ngạc nói.

Lục Thất nhìn y, bình thản nói:
- Vu tướng quân! Ngươi thật lòng muốn phò trợ ta không?

Vu tướng quân lập tức nhau mày, nhìn Lục Thất nghiêm nét mặt nói:
- Chủ thượng đang nghi ngờ tâm ý của thần sao ạ?

- Đúng vậy! Ngươi không nên ở lại Giang Hạ. Nếu như ngươi thật lòng thì phải chia sẻ ưu tư với chủ nhân chứ không phải chặn đường lui của ta!
Lục Thất thản nhiên trả lời.

- Chủ thượng phỏng đoán như vậy, thật sự làm thần đau lòng!
Vẻ mặt Vu tướng quân có chút không vui, y tức giận đáp lại.

Lục Thất bình tĩnh nhìn Vu tướng quân, một lát sau mới nói:
- Vu tướng quân! Có lẽ ta đã vu oan cho ngươi nhưng ta không muốn đánh cược tính mạng của hơn ba vạn tướng sĩ Tấn quốc. Bởi vì đột kích Kinh quốc, vốn là đi vào con đường chết.

Vu tướng quân ánh mắt lạnh lùng nhìn Lục Thất, nói:
- Chủ thượng muốn giết thần?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đúng vậy! Bởi vì ngươi có thể nắm được quá nhiều quân. Ngươi khác với Lâm Nhân Triệu, những lời ngươi nói thì Lý Quốc Chủ sẽ tin, hơn nữa trong lòng ngươi vẫn luôn hy vọng Đường quốc có thể tồn tại. Vì vậy, có lẽ ngươi sẽ phản bội Lý Quốc Chủ nhưng ngươi cũng có thể sẽ ‘bồi dưỡng’ Thái Tử Đường quốc trở thành một Hoàng đế huy hoàng của Đường quốc.

Vu tướng quân lạnh lùng nhìn Lục Thất, đột nhiên nói:
- Sao Chủ thượng biết thần sẽ đến đây. Nếu như thần không đến thì lẽ nào Người vẫn sẽ đợi?

Vẻ mặt Lục Thất bình tĩnh, đáp:
- Ngươi có thể đến vốn là muốn vội vàng nắm quân trong tay. Ngươi muốn mượn cơ hội cướp đoạt quyền khống chế Kỳ quân, vì vậy một khi có cơ hội thì tất nhiên ngươi sẽ đến thân cận rồi.

Vu tướng quân lắc đầu, nhìn Lục Thất nói:
- Chủ thượng thật sự hiểu nhầm rồi! Đường quốc đã không còn thuốc cứu chữa, thần thật sự chỉ nghĩ, bảo vệ được Thái Tử Đường quốc là thần đang trả được ân tình của Trương Hoàng hậu đối với thần.

- Ta đã nói rồi, cứ coi như ta vu oan cho ngươi thì kết quả vẫn giống nhau cả thôi.
Lục Thất bình thản đáp lại.

Vu tướng quân nhìn Lục Thất, nói:
- Chủ thượng không cần thần xúi giục Ninh quốc quân nữa sao?

- Ta đã nói rồi, ta không đánh cược được nên sẽ không cược nữa.
Lục Thất lạnh lùng nói.

Vu tướng quân nhìn Lục Thất, bỗng nhiên cười khổ, gật đầu nói:
- Đúng vậy! Khó trách Người có thể lập quốc xưng vương, có những chuyện Người không đánh cược nổi.

Lục Thất đưa tay khoát tay một cái, chủ soái Kỳ quân ở phía sau Vu tướng quân đột nhiên rút kiếm đâm vào sau Vu tướng quân. Vu tướng quân kêu lên một tiếng, mắt đau đớn nhìn Lục Thất.

- Vu tướng quân! Ta đồng ý với ngươi, sẽ không thay đổi. Thái Tử Đường quốc sẽ là Đường Hoàng, hậu duệ của ngươi sẽ là Ninh quốc công.
Lục Thất nhìn lại Vu tướng quân, nói có chút thương tâm.

- Cảm ơn chủ thượng! Thật ra trong lòng thần vẫn luôn rất mâu thuẫn. Thần muốn phò tá vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất, lập danh thiên cổ, làm người kiệt xuất. Chỉ là trước đây người phụ nữ thần yêu, cũng tốt, giải thoát cũng tốt.
Vu tướng quân nói ra yếu ớt, mắt dần nhắm lại rồi ngã xuống.

Quyển 4 - Chương 101: Dọa đầu hàng

Chủ soái quân Đông Kỳ thuận thế khẽ thu kiếm về, Lục Thất nhìn Vu tướng quân nằm trên đất, ngẩng đầu nói:
- Truyền lệnh! Hai vạn Kỳ quân xuất phát, cứ nói là Vu tướng quân tự mình dẫn quân đến tập kết lương thực, một vạn Ngạc Châu quân thì không cần thông báo.

- Tuân mệnh!
Chủ soái quân Đông Kỳ cung kính đáp lại.

Lục Thất lại nói:
- Hãy chôn cất thi thể của Vu tướng quân đi, sau này tìm cơ hội nói là tử trận.

- Vâng! Thuộc hạ nhớ rồi, thuộc hạ cũng tuyệt đối không nói ra bên ngoài.
Chủ soái quân Đông Kỳ cung kính đáp lại.

- Ta giết Vu tướng quân là vì y trên thực tế là người ủng hộ Thái Tử Đường quốc. Ngươi căng thẳng cái gì, mau ra ngoài giải quyết ‘cái đuôi’ kia đi.
Lục Thất tức giận giải thích, dặn dò.

- Vâng! Thuộc hạ hiểu rồi!
Chủ soái quân Đông Kỳ vui mừng đáp lại, xoay người ra ngoài, mười tên hộ vệ và trung quân đi theo Vu tướng quân đều trở thành ‘quỷ chết oan’.

Lục Thất đi đến bên cạnh thi thể của Vu tướng quân, ngồi xổm, khẽ nói:
- Ngươi có ân với ta nhưng ta đã là Vương, sự tồn tại của ngươi khiến Vương ta cảm thấy bất an. Trên thực tế, ta cũng không tự tin có thể khống chế được ngươi.

Lục Thất khẽ nói, tay phải duỗi ra, dường như khẽ ấn nhẹ lên trán của Vu tướng quân một cái, thi thể của Vu tướng quân run rẩy. Lục Thất đứng dậy, vẻ mặt bình tĩnh đi ra ngoài.

Lúc Lục Thất dẫn hai vạn đại quân đến Giang Lăng, đại quân của Quan Xung đã vây thành một ngày rưỡi, sứ giả khuyên hàng buổi sáng được phái đi bị bắt vào trong thành Giang Lăng đến nay vẫn chưa có hồi âm. Ba nghìn thủy quân Kinh quốc đóng tại Giang Lăng, trong lúc trời còn chưa sáng đã bị hai vạn đại quân đột kích bất ngờ chiếm đóng, lấy được một trăm thuyền lớn và nhiều xung thuyền.

Mắt thấy mặt trời sắp lặn về tây, Lục Thất hạ lệnh hai vạn quân đến vây thành, hắn mắt nhìn thành Giang Lăng, thầm lắc đầu. Thành trì Giang Lăng thật là hùng vĩ, dường như không tương xứng với thành Giang Ninh. Chớ thấy chỉ có một vạn quân giữ thành, ngay đến gần tám vạn quân lực của Lục Thất cũng rất khó tấn công, cái chính là không có binh khí sắc bén tấn công thành.

Lục Thất sai người bắn thư vào dọa, nói nếu sáng sớm mai vẫn không đầu hàng thì sẽ không chấp nhận quy hàng nữa. Còn điều kiện sứ giả đi chiêu hàng rất hậu đãi, chỉ cần giao ra binh quyền thì có thể được phong làm Quận Vương khai phủ, có ba nghìn huân vệ và vạn hộ thực ấp, hơn nữa không tịch thu tài sản của Vương tộc và gia đình quan lại.

Lục Thất cũng chỉ có thể chờ đến trưa ngày mai, theo thám báo hồi báo, quân Kinh Môn đóng tại sông Hán vẫn chưa tập kích đến cứu Giang Lăng, có lẽ là Giang Hạ bị mất quá đột ngột khiến cho quân Kinh Môn vẫn chưa tin được hoặc vẫn chưa nhận được Vương lệnh của Giang Lăng nên không dám tự mình rời khỏi phòng ngự sông Hán Thủy.

Sau khi ăn cơm chiều xong, Lục Thất lệnh cho các tướng sĩ nổi trống, hò hét, chế tạo thang mây ngoài thành, bày bố trận như sắp tấn công thành. Đồng thời cũng tiếp tục chuyển lương thực cướp được lên thuyền, Kinh quốc vẫn thật sự có được bội thu, ở vùng Giang Lăng cướp được hai mươi vạn thạch lương thực, thêm những thu hoạch ở Giang Hạ thì tấn công Kinh quốc lần này đã đạt được mục đích chiến lược cơ bản.

Sau khi ăn xong cơm sáng hôm sau, đại quân vây thành bắt đầu tập kết quân lực theo hướng ngoài cổng thành phía Tây, bày trận chủ động tấn công cổng thành. Mới gõ một hồi trống đột nhiên trên cổng thành phía Tây có người lớn tiếng hô:
- Đừng tấn công nữa! Kinh Vương bằng lòng đầu hàng!

- Là Ngũ Hải!
Quan Xung và Lục Thất cùng vui mừng hô lên.

Một lát sau, cầu treo ở cổng thành phía Tây Giang Lăng buông xuống, cổng thành mở ra. Sứ giả Ngũ Hải hô lớn ở đầu thành sánh vai cùng một người trung tuổi mặc vương bào màu tím đi ra cầu treo đó, phía sau còn có hai hàng văn võ quan viên đi theo, cùng đi đến phía quân vây thành.

Nhìn thấy Lục Thất mặc giáp vàng, người mặc vương bào màu tím có chút sửng sốt, rất nhanh nâng tay lên, cung kính nói:
- Cao thị chủ Kinh quốc, dâng ngọc tỷ và thư xin hàng, nguyện xưng thần quy hàng thượng quốc Đại Chu.Lục Thất gật đầu, nói:
- Tốt lắm! Ngươi có thể quy hàng, không những có thể bảo toàn Cao thị được phú quý giàu sang mà còn tránh được vạn dân sinh linh Kinh Châu lầm than. Ta chấp nhận quy hàng của ngươi.

- Vâng! Tạ ơn tướng quân đại nhân không trách tội!
Kinh Vương Cao thị cung kính đáp lại.

Lục Thất tiến lên trước tự tay nhận lấy thư xin hàng. Mặc dù hắn giả mạo danh nghĩa liên quân Chu quốc và Đường quốc, hù dọa Kinh quốc quy hàng nhưng hôm nay hắn thân làm Tấn Vương tự mình chấp nhận đầu hàng, đó cũng chính là thắng lợi của Tấn quốc, đồng thời cũng là lời hứa với Tấn Vương.

Tiếp đến một vạn quân trong thành Giang Lăng ra khỏi thành quy hàng, chấp nhận chỉnh biên phản loạn, đồng thời do võ thần Kinh quốc lấy Vương lệnh cùng hai vạn Kỳ quân thu hàng quân Kinh Môn. Lúc này quân Kinh Môn phòng ngự ở sông Hán đã tập kết xuất phát, kết quả là mới xuất quân được mười dặm đã nhận được Vương lệnh đại quân đầu hàng.

Kiểm tra qua Vương lệnh, Tiết Độ Sứ quân Kinh Môn không có phản ứng phẫn nộ bi thương, cũng không có ý tạo phản mà phối hợp triệu tập quan tướng cấp cao, truyền nhau xem Vương lệnh, cuối cùng cũng quy hàng. Bọn họ không hàng không được, gia quyến tướng soái cấp cao đều ở trong thành Giang Lăng cả rồi.

Các tướng soái cấp cao giao nộp quân quyền, do hai vạn quân Đường đến tiếp nhận tám vạn đại quân. Bọn họ ngoan ngoãn quay về Giang Lăng đoàn tụ với thân nhân, hơn nữa bọn họ cũng nghe lời hứa, sau này quan chức sẽ không thay đổi. Chỉ có điều hiện giờ nhàn rỗi hơn một chút, vì vậy các tướng soái cấp cao quân Kinh Môn dường như không có phản ứng chống cự, có lẽ trong lòng bọn họ đã phần nào muốn quy thuận Chu quốc hùng mạnh rồi, trận địa tứ chiến của Kinh quốc thật sự là quá nhỏ.

Thật sự là dọa Kinh quốc đầu hàng, điều này khiến Lục Thất có chút bàng hoàng khó tả. Trong lúc tấn công Kinh quốc muốn chiếm đóng Kinh quốc, giờ đây chiếm được rồi, Lục Thất mới cảm thấy áp lực. Bởi vì đóng giữ được Kinh Châu quá khó, phía tây có đại quân Tương Châu của Hán quốc, phía bắc có ‘hổ rình mồi’ cách sông Hán của Chu quốc.

Hiện giờ Kinh Châu không mượn được thế lực của Tấn quốc, muốn đồng thời đối địch với Hán quốc và Chu quốc, hậu quả không nghĩ cũng biết. Hiện giờ chỉ còn cách phải lựa chọn, đi sứ Chu quốc hơn hay đi sứ Hán quốc hơn, nhất định phải liên hợp với một nước.

Lục Thất trong lúc rầu rĩ thì nhìn thấy Ngũ Hải đến bái kiến. Ngũ Hải là binh cũ trong quân của Quan Xung, Quan Xung nói Ngũ Hải túc trí đa mưu, ăn nói khéo léo, vì vậy để y đi thuyết phục quân địch đầu hàng.

“ Đây quả là nhân tài!”
Lục Thất khen từ tận đáy lòng, “ Nghìn quân dễ có, một tướng khó cầu” nhưng càng khó có được hơn là sứ thần mưu sĩ ngoại giao có tài ăn nói.

- Ngũ Hải! Sau này ngươi sẽ là chủ soái của một vạn quân. Ta đã căn dặn rồi, sẽ để lại chức vị chủ soái quân Kinh Môn cho ngươi.Lục Thất mỉm cười nói.

- Tạ ơn chủ thượng! Chủ thượng! Thuộc hạ có thể không làm chủ soái được không?
Ngũ Hải cung kính nói.

Lục Thất ngẩn ra, cười nói:
- Không làm chủ soái, vậy ngươi muốn làm gì?

- Thuộc hạ muốn làm quan văn, bởi vì thuộc hạ vốn là một học trò!
Ngũ Hải cung kính trả lời.

Lục Thất ồ một tiếng nhìn Ngũ Hải. Ngũ Hải tướng mạo bình thường, vừa nhìn đã thấy rất thật thà chất phác, làn da thô, đen, hội tụ đầy đủ hình tượng của một quân Hán. Học trò...Sao nhìn chẳng có nét khí chất văn nho gì vậy?

- Ngươi muốn làm quan văn cũng được, nhưng chỉ có thể làm từ chức Huyện lệnh, có được chiến tích, bổn vương mới tiếp tục trọng dụng ngươi. Nếu như không có chiến tích gì thì bổn vương vẫn phải để ngươi vào quân làm Lục sự.
Lục Thất ôn hòa nói.

- Thuộc hạ thích hợp làm chức quan đồn điền, cũng có thể làm Huyện lệnh.
Ngũ Hải đáp.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Ngươi không nên rời quân, làm chủ soái rồi, sau này còn có cơ hội phong hầu nữa đấy.

Ngũ Hải cười khổ, nói:
- Không phải là thuộc hạ không muốn làm chủ soái mà là không có tài quân sự thiên bẩm, sở trường của thuộc hạ là tài ăn nói, dễ sai bảo. Nhưng làm chủ soái rồi, rất có thể sẽ khiến nhiều huynh đệ bị liên lụy. Thuộc hạ ở trong doanh trại của Quan tướng quân, vẫn luôn bị người khác coi thường, tất cả dựa vào văn sự mới miễn cưỡng không bị đá ra doanh Đô úy.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ngươi cứ làm Huyện lệnh trước, trí nhớ của bổn vương rất tốt, sau này sẽ không quên ngươi đâu.

- Vâng! Thuộc hạ tạ ơn chủ thượng khoan dung!
Giọng nói Ngũ Hải nghẹn ngào đáp lại.

- Ta hỏi ngươi một chuyện! Nếu như ta muốn chiếm đóng Kinh quốc thì nên đi sứ Hán quốc hơn hay là Chu quốc hơn?
Lục Thất thỉnh giáo Ngũ Hải.

Ngũ Hải ngẩn ra, suy nghĩ một chút nói:
- Thuộc hạ nghĩ đi sứ Hán quốc hơn. Bởi vì Hán quốc là quân lực Tương Châu trú đóng phía nam sông Hán, vẫn luôn cùng nơi đây đánh Chu quốc. Nếu như đi sứ Chu quốc, sẽ khiến Hán quốc trực tiếp đến tấn công chúng ta, hơn nữa đi sứ Chu quốc chỉ e sẽ dẫn sói vào nhà.

Lục Thất nghe xong gật đầu, Ngũ Hải lại nói:
- Nhưng nếu như đi sứ Hán quốc thì tốt nhất là đưa tám vạn quân Kinh Môn đến phía nam Ngạc Châu của Đại Giang, nếu không sẽ dẫn đến binh biến phản loạn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau