KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 466 - Chương 470

Quyển 4 - Chương 92: Tính kế

Lục Thất thầm suy nghĩ rất lâu, gọi người lấy văn phong tứ bảo, đợi sau khi bút mực chuẩn bị xong, thét ra lệnh dừng quân nghỉ nửa tiếng, hắn xuống ngựa đi viết quân lệnh chiến lược, sau đó nhét vào thùng thư, lệnh cho hai thân vệ kết bạn đưa đi Kiến Châu.

Sau khi nghỉ ngơi tiếp tục hành quân, thuận lợi tới được thị trấn Dực Dương, kết quả hai trăm quân Việt ở thị trấn Dực Dương, đã nghe tin mà chạy đi rồi, Lục Thất hạ lệnh vào thành nghỉ ngơi, ngày mai lại tiến quân đoạt lại huyện Thượng Nhiêu nha phủ Tín Châu, các tướng sĩ là húp cháo gấp rút lên đường, đương nhiên nguyện ý nghỉ ngơi.

Gần đến hoàng hôn, cận vệ từ Kiến Châu chạy về giao lệnh.

Ngày thứ hai sau khi ăn sáng xong khởi hành, Lục Thất bỗng nhiên truyền quân lệnh đi Đông Kỳ quân, lệnh Thang chủ soái dẫn đầu binh lính thuộc thượng doanh đi đoạt huyện Duyên Sơn, quân lính hạ doanh của Đông Kỳ quân tạm thời thuộc về quản hạt Nam Kỳ quân, nói rõ là công lao đoạt thành, sau khi Thang chủ soái nhận lệnh cũng không có chống đối, ông ta càng hi vọng dẫn quân rời khỏi Lục Thất.

Thang chủ soái dẫn đầu sáu nghìn quân lực chuyển đi huyện Duyên Sơn, còn có hai nghìn quân hạ doanh lưu lại đại đội, quân hạ doanh chính là mộ binh Nhiêu Châu, mang đi huyện Duyên Sơn là không có tác dụng gì, mà huyện Duyên Sơn chính là nằm ở phía bắc núi Võ Di, trên thực tế chính là vùng đất giao nhau với Kiến Châu.

Sáu nghìn Đông Kỳ quân cũng không vội tiến, mà là hành quân bình thường, Thanh chủ soái cũng không coi việc tiến đoạt huyện Duyên Sơn thành việc khó gì, đại quân vừa đến, hai trăm quân thủ thành còn không phải ngoan ngoãn mở cửa thành đầu hàng, loại chiến công đoạt thành này là dễ dàng, có thể báo lên binh bộ cũng là có thể trở thành chiến công trọng đại.

Mắt thấy thị trấn Duyên Sơn ở ngay phía trước, sáu nghìn quân một đám uể oải đi tới, trừ thân quân của chủ soái có thể ăn no, các quân doanh khác đều là uống cháo gạo, một đường hành quân đến chỗ nào mà còn sức lực, huống hồ cũng biết chính là đến huyện thành trước mặt cũng là ăn không được lương thực.

Đột nhiên, tiếng trống trận ầm ầm vang lên, sáu ngàn quân kinh hãi đều dừng bước nhìn xung quanh, lập tức cả đám sắc mặt đại biến, chỉ thấy hai bên hông xuất hiện đại quân nhiều không đếm được, hàng ngũ xếp ngang liền đến nghìn mét, lại nhìn theo hướng dọc cũng là nhìn không thấu, này rõ ràng là bị năm sáu vạn đại quân bao vây rồi.

Thang chủ soái ở trên ngựa kinh hãi sắc mặt đã trắng bệch rồi, hoài nghi có phải đang nằm mộng rồi hay không, mắt thấy đại quân hai bên từng bước áp sát, cuối cùng cách khoảng hai mươi mét thì dừng lại, có một quan tướng cưỡi ngựa phóng ra.

- Các ngươi nghe đây, lại dám tự ý xâm nhập lãnh địa Tấn quốc ta, lập tức buông vũ khí, đợi xử trí.
Vị quan tướng kia cao giọng hô.

A ! Thang chủ soái kinh ngạc, vội hỏi:
- Huyện Duyên Sơn là lãnh địa của Tấn quốc sao?

- Không phải đi, huyện Duyên Sơn là thuộc Tín Châu quản lí, phía nam núi Võ Di mới là Kiến Châu, cũng chính là Tấn quốc.
Một thân vệ trả lời.

- Được, ngươi đi thương lượng với bọn chúng, nói là hiểu lầm, chúng ta sẽ lui quân rời đi.
Thang chủ soái dặn dò, thân vệ kia đáp ứng, chạy đi đàm phán với vị quan tướng kia.

Một lát sau trở về, hoảng hốt kể:
- Tướng quân, vị quan tướng kia nói, trước kia huyện Duyên Sơn ở Tấn quốc đã trình lên hỏi quốc chủ Đường quốc, đã là lãnh địa của Tấn quốc, là quốc chủ thừa nhận đấy, hiện giờ bọn họ để chúng ta hạ vũ khí đầu hàng, sau đó do quốc sứ cùng triều đình Đường quốc thương lượng, nếu như không đầu hàng, sáu vạn đại quân chúng ta chỉ có thể tiến công.

Thang chủ soái nghe mà kinh sợ không ngừng, bỗng nhiên tỉnh ngộ, buột miệng mắng:
- Lục Thiên Phong, đây là gian kế của Lục Thiên Phong, hắn ta là cố ý muốn hại bổn soái.

Tướng sĩ xung quanh nhìn nhau, đều không dám nói gì, vị thân vệ kia vội nói:
- Tướng quân, chúng ta làm gì bây giờ? Phá vòng vây sao?

- Phá vòng vây?
Thang chủ soái quay đầu nhìn bốn phía.

- Chỉ sợ rất khó đột phá vòng vây được, các tướng sĩ đều chạy không nổi được.
Hành quân tư mã ở bên cạnh, đột nhiên nhẹ giọng nói.
Thang chủ soái hận đến vung quyền, cắn răng căm hận nói:
- Lục Thiên Phong, ông sẽ khiến cho ngươi nhà tan cửa nát.

Sáu ngàn quân dưới quân lệnh của Thang chủ soái, đầu hàng Tấn quân, đều chiếu theo yên cầu của Tấn quân hạ vũ khí xuống, cởi áo giáp, sau đó tiến lên rời khỏi nơi để áo giáp vũ khí, lại lần lượt trói tựa vào nhau áp giải đi thị trấn Duyên Sơn, chính là Thang chủ soái cũng không có được ưu đãi.

Tiến vào thành không lâu, quan tướng của sáu nghìn quân xuất thân từ Hưng Hóa quân, bao gồm đội trưởng đội phó, đều bị dẫn tới khu thành đông, thị trấn Duyên Sơn cũng là bị tàn phá nặng nề, chỉ có hơn một nghìn cư dân.

Đến khu thành đông, liền nhìn thấy một tướng soái mặc kim giáp, đứng một mình ở trên bức tường đổ nát cao một thước, trên cao uy vũ nhìn xuống, có một tướng sĩ tù binh sau khi nhìn thấy tướng soái mặc giáp vàng, lại cảm thấy rất quen mắt, rất nhanh có người nhận ra.

- A, đây không phải là Yến Khôi Sơn đã rời đi sao?
Có người hô nhỏ nói.

- Yến Khôi Sơn, là ai vậy ?
Có người không quen hỏi.

- Chính là người du thuyết Trương Kích rời đi, không phải có hơn một vạn quân lực bỏ đi sao? Ta đã thấy người này đi du thuyết đấy.
Có người biết nói.

- Các vị, ta là Yến Khôi Sơn, có phải có huynh đệ nhận ra ta không.
Yến Khôi Sơn có chút tư thế của đại vương sơn tặc, lớn tiếng hô

- Có, Yến Khôi Sơn, ngươi làm cái gì vậy?
Có một quan tướng hỏi.

- Làm gì? Đương nhiên là đang khuyên hàng các ngươi. Yến Khôi Sơn ta xuất thân Hưng Hóa quân, dù sao cũng không thể để các huynh đệ chịu tội đúng không? Các huynh đệ đều làm tướng sĩ của Tấn quốc đi, Yến Khôi Sơn ta có thể bảo đảm, các ngươi có thể ăn no, có thể có thưởng công điền, có thể có quân hưởng đủ ngạch.
Yến Khôi Sơn lớn tiếng nói.
- Yến Khôi Sơn, ta không muốn phản bội Đường quốc, chúng ta phải quay về.
Có một quan tướng lập tức phản bác.

Yến Khôi Sơn lập tức nhìn vị quan tướng kia, nhướng mi lạnh nhạt nói:
- Ngươi muốn trở về, có khả năng sao? Ngươi nói không muốn làm tướng sĩ Tấn quốc, vậy được thôi, lão tử trước tiên bắt ngươi vào đại lao, qua mấy ngày lại bán đến hải ngoại làm nô lệ, con bà nó, lão tử nhẹ nhàng thì không chịu, ngươi cũng không cho lão tử mặt mũi à.

Cái kia quan tướng lập tức ngậm miệng im lặng, Yến Khôi Sơn quay đầu liếc một vòng, lớn tiếng nói:
- Con bà nó, đều là một lũ đầu dài, các ngươi là tù binh, không đầu hàng còn muốn trông cậy vào có chỗ tốt nào, họ Thang kia đấy, lão tử đã giết rồi, nếu các ngươi không muốn nửa đời còn lại đi hải ngoại làm nông nô, lập tức nhận mệnh quy hàng Tấn quốc đi, lão tử nói không đủ rõ ràng không? Không muốn thì lên tiếng đi.

Các quan tướng tù binh nhìn nhau, nhưng không có người dám can đảm lên tiếng chống lại, Yến Khôi Sơn vừa lòng gật đầu, lớn tiếng nói:
- Được, ta mở tiệc đón gió tẩy trần cho các huynh đệ, đi.

Yến Khôi Sơn nói xong xuống tường, vẫy tay ngang nhiên đi, các quan tướng tù binh chỉ có thể trầm lặng đi theo, xung quanh có mấy trăm cung thủ đang nhìn chằm chằm bọn họ, sau khi bọn họ đi ra được trăm thước, đột nhiên cả đám tinh thần chấn động lớn, bước chân không tự chủ được nhanh hơn, vì bọn họ ngửi thấy được mùi thịt, bọn họ đã rất lâu rồi không được ăn thịt.

Rất nhanh nhìn thấy rất nhiều bàn đồ ăn, thịt heo, cá lớn, đựng trong chậu gỗ, còn có cơm và bánh bao, vò rượu bày trên mặt đất, tai nghe thấy Yến Khôi Sơn hô:
- Các huynh đệ, trước ăn lót dạ đã, lại nói sau.

Các tướng sĩ tù binh vừa nghe vội chen chúc về phía trước, một đám giống như sói đói giơ tay chộp tới, vội vàng nhét vào miệng ăn, đói, là thật sự quá đói.

- Các huynh đệ, yên tâm mà ăn, các huynh đệ khác ăn không tốt như vậy, nhưng cũng có thịt có cá, cơm đảm bảo đủ, ha ha, Tấn quốc chúng ta chính là không thiếu cá lớn, càng không thiếu muối, lương thực hơi căng thẳng một chút, tuy nhiên có thể ăn một chút thổ sản vùng núi và hải sản bổ sung vào, nhưng ta rất thích ăn thịt, ha ha, ăn thôi.
Yến Khôi Sơn lớn tiếng nói chuyện, rất nhiều tướng sĩ vừa ăn vừa gật đầu

- Tốt lắm, tốt lắm, uống rượu, đừng ăn nữa.
Yến Khôi Sơn lấy vò rượu ở tay mở ra, bắt đầu tự mình rót rượu cho các tướng sĩ, quan tướng được rót rượu đều cung kính nói cảm ơn.

- Yến…Yến tướng quân, ngài là chức quan gì?
Có người hỏi.

- Ta à, ta là quân soái của Tấn An quân, Tấn An quân biên chế có ba vạn, tuy nhiên ta còn là phòng ngự sứ của Kiến Châu, cho nên còn có chủ soái đoàn quân ba vạn thuộc về ta chỉ huy, hôm nay chính là ta dẫn sáu vạn quân bắt các huynh đệ làm tù binh, các huynh đệ nhưng không nên mang thù nha.
Yến Khôi Sơn lớn tiếng trả lời.

Các quan tướng kinh sợ nhìn nhau một trận, Yến Khôi Sơn đại soái của sáu vạn quân này vốn chỉ là một quan tướng bình thường.

- Yến tướng quân yên tâm, chúng tôi sẽ không mang thù đâu, chúng tôi dù mang thù, cũng là thù Lục Thiên Phong thôi.
Một quan tướng trả lời.

Yến Khôi Sơn quay đầu nhìn, cười nói;
- Huynh đệ, ngươi thù Lục Thiên Phong, còn không bằng thù ta.

- Người tới, đem thư giao cho mọi người xem thử.
Yến Khôi Sơn phân phó.

Quyển 4 - Chương 93: Đổi trắng thay đen

.Bên ngoài có một quan tướng đáp lời, lấy ra thùng thư đi về phía quan tướng nói mang thù kia, tự mình lấy thư mở ra, cầm trong tay để vị quan tướng kia xem, vị quan tướng kia xem xong lập tức ngơ ngác, tướng sĩ cầm thư lại đi tới vị quan tướng kế tiếp, sau khi mười mấy người xem qua, hai bên đều nói đã biết rồi.

Tiếp theo ở bên ngoài có hai tướng sĩ áp giải một người bị trói đi vào, người kia vẻ mặt kinh hoàng, nhóm quan tướng đang ăn vừa nhìn, có người nhận ra, là một thân vệ của Thang chủ soái.

- Nói đi.
Một tướng sĩ áp giải uy phong quát.

- Ta nói, là sáu chủ soái của Tam Kì quân ở nha môn của huyện Qúy Khê thương lượng giết Lục Thiên Phong, nhưng sau khi thương lượng lại là không có cách nào giết Lục Thiên Phong, vì Lục Thiên Phong là Trấn Phủ sứ, bản thân lại là mãnh tướng có thể xung phong liều chết vạn quân, còn có đệ nhất dũng tướng Ninh Quốc quân hộ vệ, các tướng soái cũng không dám dùng tướng sĩ xuất thân Hưng Hóa quân đi ám sát, sợ ngược lại bị Lục Thiên Phong xúi giục, cho nên sau khi thương lượng, liền cùng dâng sớ vạch tội Lục Thiên Phong, nói Lục Thiên Phong can thiệp vào việc điều chuyển và bổ nhiệm quan tướng của Kì quân, ý đồ nắm giữ ba vạn đại quân, tâm gây rối, đã có ý đồ mưu phản.
Cận vệ tù binh kia hoảng sợ trả lời, dường như là bị kinh hãi rất lớn.

Các quan tướng tù binh nghe xong nhìn nhau, liền nghe thấy Yến Khôi Sơn lớn tiếng nói:
- Nghe thấy không, không phải là Lục huynh đệ nảy lòng muốn hại các ngươi, nếu như hắn không hại các ngươi thành tù binh Tấn quốc, vậy kết cục của hắn chính là bị tịch thu tài sản và giết cả nhà, chủ soái họ Thang là tôn tử của tả tướng Đường quốc, hắn ta dâng tấu vạch tội, tuyệt đối là vừa cáo tội đã được chuẩn tấu.

- Nói như vậy, Lục Thiên Phong đã quy hàng Tấn quốc?
Có một quan tướng ngạc nhiên nghi ngờ hỏi.

- Quy hàng rồi, không quy hàng Tấn quốc, vậy chỉ có con đường chết mà đi thôi, cái tên Lý quốc chủ của Đường quốc kia tâm địa độc ác, chỉ cần nghe nói có võ tướng nào có khả năng tạo phản, cam đoan sẽ giết chết hoặc là cách chức, Vương Văn Hòa đại nhân vì sao phải từ quan, là vì Tiết Độ Sứ Trấn Nam Quân Chu Lệnh Vân mật cáo Hoàng Đế Đường Quốc, nói Vương đại nhân cùng với Vũ Văn Thị và Vinh Thị cấu kết quá sâu, ý đồ là tự lập ở tây bộ, cho nên Vương đại nhân chỉ có thể cáo bệnh từ quan, còn chủ động đi Giang Ninh, hơn nữa Vương đại nhân mới vừa đến Giang Ninh, tây bộ chính là bị Sở Quốc đột kích, trong triều đình hữu tướng đại nhân chủ trương gắng sức để Vương đại nhân quay về Hưng Hóa quân, nhưng là Hoàng Đế Đường quốc nói cái gì cũng không đồng ý, còn hạ chỉ phân chia Hưng Hóa quân, phân chia thì phân chia đi, nhưng là khiến cho một đám ăn hại đến chỉ huy tướng sĩ thiện chiến, các ngươi nghĩ thử xem, nếu như là cái họ Thang kia hiểu được quân sự cơ bản, ta có thể dễ dàng bắt được các huynh đệ sao? Có người nói là sơ ý, ta nói đó là lời rắm thối, lão tử có sơ ý, cũng biết sai mấy người ăn no cưỡi ngựa đi phía trước dò đường.
Yến Khôi Sơn mồm lớn vừa mở, liền nói một hồi diễn thuyết, nếu như để Lục Thất nhìn thấy, nhất định sẽ cực kì bất ngờ.

Nghe xong Yến Khôi Sơn nói chuyện, đại đa số các quan tướng bị bắt làm tù binh đều nổi lên đồng tình gật đầu đồng ý, Hưng Hóa quân gặp phải một loạt các đả kích liên tiếp, khiến cho các tướng sĩ rất nghẹn khuất, hơn nữa hôm nay các tướng sĩ hôm nay mới biết được, Vương Văn Hòa đại nhân từ quan lại là do Chu Lệnh Vân vu cáo tạo thành, điều này khiến cho các tướng sĩ Hưng Hóa quân chịu đối xử bất công ở Nam Xương Phủ nổi lên mối hận với Chu Lệnh Vân.

- Yến tướng quân, ta nguyện ý thật sự quy thuộc Tấn quốc.
Một quan tướng bỗng nhiên lớn tiếng bày tỏ thái độ, các quan tướng khác nghe xong đều bày tỏ quy thuộc, bất kể là thật sự nguyện ý hay không, lúc này không biểu lộ thái độ, hậu quả tất nhiên không tốt.

- Được, Yến Khôi Sơn ta cảm ơn các huynh đệ cổ vũ, cảm tạ, nào, uống rượu.
Yến Khôi Sơn giơ vò rượu, phóng khoáng nói, các quan tướng tù binh đều sôi nổi hưởng ứng.Uống xong rượu, Yến Khôi Sơn lớn tiếng nói:
- Các huynh đệ, chiếu theo quân quy của Tấn quốc, các huynh đệ mới gia nhập, không có cách nào ở cùng một chỗ, cũng chính là nói, các ngươi vẫn là quan, nhưng là thuộc hạ sẽ thay đổi, cho nên các huynh đệ chỉ có thể được phân đi các quân Tấn quốc, quy định này nói rõ là có hai tác dụng, một là phòng ngừa có huynh đệ không cam lòng sẽ phản bội, lòng người cách bụng tín nhiệm cần phải có thời gian để kiểm chứng, hai là quan trọng nhất, các huynh đệ đều là binh lính tinh nhuệ, quân lực của Tấn Quốc đám quân ô hợp quá nhiều, cần các huynh đệ đi dạy bảo rèn luyện.

Các quan tướng tù binh đều ngẩn người, nhất thời rất nhiều người nhíu mày, có một quan tướng hỏi:
- Yến tướng quân, chúng ta không thuộc vào quân của ngài sao?

- Trước mắt là không thể thuộc về, các huynh đệ, đừng cảm thấy thất vọng, lão Yến ta nói thật, các ngươi là bị Lục huynh đệ và ta bắt làm tù binh, nếu đổi thành người khác, những quan tướng các ngươi có thể giữ được tính mạng cũng coi như là may mắn lớn rồi, Tấn quốc quật khởi đến nay, quan tướng tù binh bị giết đến hơn ngàn vạn, tất cả người quy hàng, Tấn quốc chỉ nguyện đề bạt tướng sĩ ở tầng lớp thấp trong binh sĩ, nguyên nhân là sao, các huynh đệ so với ta càng hiểu rõ hơn, đều biết đủ đi.
Yến Khôi Sơn giải thích.

Các tướng sĩ nghe xong đều im lặng gật đầu, nói không sai, không chết hoặc là trở thành tù nhân, đã là vô cùng may mắn rồi, nếu như bọn họ bị Sở quốc bắt làm tù binh, kia kết cục chính là trở thành khổ sai, hoặc là trực tiếp bị giết, quan tướng của quân địch, là loại dễ dàng phản bội nhất, mà đề bạt quan tướng từ trong hàng ngũ hàng binh thấp nhất, một là được đội ơn, hai là không dám phản bội trở về cố quốc.

- Nào, uống rượu, hôm nay phải uống một bữa thống khoái với các huynh đệ.
Yến Khôi Sơn nâng vò rượu, hào phóng mời rượu.
Đại quân thuận lợi nắm được huyện Thượng Nhiêu phủ trị Tín Châu, Lục Thất cũng nhận được mật tín của Yến Khôi Sơn, xem xong hắn mỉn cười, hắn viết quân lệnh gửi lại, lại viết thư cho Tân Cầm Nhi, để Tân Cầm Nhi dùng danh nghĩa Tấn Vương quân phủ, phát quân lệnh đi Cán Châu, khiến cho Cán Châu lấy doanh làm đơn vị, mỗi quân điều đi ba vạn năm nghìn tướng sĩ chiến lực thỏa đáng, hợp thành ba soái đoàn quân, có năm nghìn tướng sĩ không thuộc biên chế theo đến.

Mà quân lực bắt được ở Tín Châu này, lần lượt đưa đi Cán Châu, làm xáo trộn việc bố trí các quân Cán Châu, quân lực bắt được ngoài quan tướng có thể cầm lại vũ khí, binh lính hết thảy đều tay không áo vải đi Cán Châu nhập quân.

Lục Thất cũng từng nghĩ trực tiếp dùng tướng sĩ quy hàng, chỉ là sau khi cân nhắc hắn vẫn là không dám mạo hiểm, tướng sĩ chủ động quy thuận và tướng sĩ bị bắt làm tù binh quy hàng, trong lòng là khác nhau lớn, tướng sĩ quy hàng mà hắn dùng mưu kế bắt làm tù binh, tất nhiên tạo thành nghẹn khuất ở trong lòng tướng sĩ quy hàng, cũng sẽ âm thầm không phục, thậm chí là thù hận Lục Thất, cho nên Lục Thất vì ổn thỏa, dứt khoát thực thi kế sách đổi trắng thay đen.

Ngày thứ hai sau khi chiếm giữ huyện Thượng Nhiêu, Lục Thất lệnh cho chủ soái Tây Kì quân dẫn binh đi chiếm lại huyện Quảng Phong, chủ soái Tây Kì quân cũng không chống đối, dẫn đầu bảy nghìn thượng doanh quân đi về hướng đông nam của huyện Quảng Phong

Lại một ngày sau, Lục Thất lại lệnh cho chủ soái Nam Kì quân dẫn quân đi huyện Duyên Sơn, lí do là thực thi kế hoạch tiến công nghi binh quan thủ thành, chủ soái Nam Kỳ quân nghĩ có thể cùng Thang đại ca hội hợp cũng tốt, không chống đối dẫn quân đi.

Lục Thất dẫn đi quân lực hơn nửa đều là mộ binh Tha Châu, đóng quân ở huyện Thượng Nhiêu, hơn hai nghìn quân chủ lực Kì quân lần lượt bị tính kế trở thành tù binh, các tướng soái và hộ vệ kiêu ngạo, Lục Thất không lệnh Yến Khôi Sơn sát hại, mà là đều áp giải đi Hải Châu trở thành trọng phạm nông nô, Lục Thất nghĩ về sau có lẽ có thể dùng được.

Lại sáu ngày sau, hơn ba vạn đại quân của Cán Châu xuất phát đến huyện Thương Nhiêu, cùng với Lục Thất sống chung với nhau nhiều ngày, cùng nhau huấn luyện quân sự qua cho một vạn mộ binh Tha Châu, bị các quan tướng mang đi khỏi huyện Thượng Nhiêu xuất phát đi Kiến Châu, lại từ Kiến Châu vòng đi Cán Châu, không hiểu ra sao cả trở thành người Tấn quốc.

Nhận được tin quân lực vừa đến, Lục Thất tập trung tinh thần vào việc chỉnh quân, lúc này hơn phân nửa quân lực không có vũ khí, Lục Thất đem vũ khí của tù binh phát xuống, xây dựng chế độ ngụy trang tam kỳ quân Đường quốc, trung hộ quân cũng mở rộng biên chế thành sáu nghìn tướng sĩ, Quan Xung trở thành Đô Ngu Hầu, trên thực tế chính là đại soái ba vạn sáu nghìn quân lực ở dưới Lục Thất, Lục Thất chính là để tướng soái chiêm ngưỡng như vậy, cũng nói rõ là giao phó quân quyền.

Lại năm ngày sau, huyện Thượng Nhiêu bỗng nhiên nổi lên mưa cùng với tuyết nhiệt độ không khí lập tức lạnh đi rất nhiều, Lục Thất vẫn như bình thường vừa sáng liền luyện binh, lúc gần trưa, đột nhiên có bốn gã tín sứ đến, là từ Tô Châu mà đến, ven theo đường bộ đưa đến thư gấp.

Lục Thất mở thùng thư, lấy thư vừa xem, lại là thư thỉnh cầu của Trương Hồng Ba, trong thư nói ba vạn Trung Ngô quân đã xuất phát đến Thường Châu, Trương Hồng Ba muốn Tô Châu xuất sáu vạn quân hội họp với hai vạn quân Thường Châu, bắt lấy Trung Ngô Quân tiến vào Thường Châu.

Trong lòng Lục Thất đã hiểu, trực tiếp viết thư hồi âm, đồng ý với thỉnh cầu của Trương Hồng Ba, lệnh cho Trương Hồng Ba làm chủ soái tổng chỉ huy ba vạn quân tấn công chiếm lĩnh Thường Châu, Phạm Hổ làm phó soái chỉ ba vạn quân tiến chiếm Thường Châu, Mã Vân Lộc chỉ huy ba vạn quân làm tốt phòng ngự Đại Giang, con trai của Cố tướng quân chỉ huy năm vạn quân trấn thủ tiền tuyến Côn Sơn.

Hai vạn Trung Phủ Dũng là do quan tướng Đường quốc làm chủ soái, nhưng trên thực tế đã sớm không phải là tướng sĩ ban đầu, thời gian ở Tô Châu đại chiến với quân Chu, hơn phân nửa đều lưu lại Tô Châu, về sau tám vạn quân Tô Châu tây chinh, lại có một vạn tướng sĩ vốn là của Trung Phủ Dũng đi tây chinh, cho nên chính là coi như hai vạn quân lực Thường Châu đổi chủ soái, trong thời gian ngắn cũng là khó khiến cho tân chủ soái nắm giữ, trừ phi là đổi tướng một số lượng lớn, nhưng là thế nào dám đổi tướng.

Quyển 4 - Chương 94: Binh biến Thường Châu

Lục Thất lệnh cho Hữu Đô Uý của hai vạn quân lực Thường Châu, ở thời điểm binh biến Thường Châu làm chủ soái một vạn quân, Tả Đô Uý làm chủ soái một vạn quân, đều là thuộc về Trương Hồng Ba chỉ huy.

Mặt khác nếu như ở Thường Châu thuận lợi bắt được ba vạn quân Đường, vậy đem toàn bộ binh sĩ tù binh vận chuyển đường biển đi Đài Châu, hắn sẽ lệnh cho hải quân Vĩnh Gia đến bến tàu Thái Thương chờ, doanh tướng trở lên đến tướng soái lưu lại tạm giam ở Thường Châu, Lục Thất chỉ có thể đem tù binh vận chuyển đến Tấn quốc, phân chia vào các quân, lưu lại ở Tô Châu sẽ là một đại họa, còn phải hãm chân quân lực để giam giữ.

Sau khi người đưa tin đi rồi, Lục Thất gửi thư cho Ngư Hoa Hiên và Lý Xuyên, để bọn họ phối hợp với binh biến Thường Châu, nếu như sau khi binh biến Thường Châu Đường quốc điều động Ninh Quốc quân đi về phía đông, vậy quân lực Mục Châu liền làm ra trạng thái có khả năng tiến quân đánh Đường quốc, đi đến tình thế bây giờ, Lục Thất chỉ có thể tận lực bảo vệ Thường Châu, khiến cho Tấn quốc và Đường quốc vạch mặt ở ngoài sáng cũng không tiếc.

Sau khi gửi thư đi, Lục Thất lại đem thư vạch tội chủ soái Tam Kỳ quân, sai người đưa cho Lâm Nhân Triệu, trước đây hắn đã nói qua với Lâm Nhân Triệu, tốt nhất nội trong một tháng phải phát động tiến công chiếm lĩnh Kinh quốc, hiện giờ lại đưa tới thư vạch tội, chính là bức bách Lâm Nhân Triệu nhanh chóng lựa chọn.

Lục Thất biết, Thường Châu một khi binh biến, Lý Quốc Chủ tất nhiên sẽ kinh sợ hoài nghi hắn, sẽ rất nhanh phái tới thánh chỉ điều hắn đi Giang Ninh, mà hắn nhất định phải mạo hiểm đi Giang Ninh, cho nên hắn nghĩ ở trước thời điểm thánh chỉ của Lý Quốc Chủ tới, hoàn thành chiến lược tấn công Kinh quốc.

Lục Thất ở nơi này công bố mệnh lệnh, tất cả mọi chuyện ở huyện Thượng Nhiêu vẫn là trạng thái như trước sóng lớn không động, hai ngày sau, đại quân Tô Châu đã chuẩn bị trạng thái chiến đấu, sau khi nhận được quân lệnh của Lục Thất, lập tức phát động tấn công Thường Châu, mà ở Thường Châu nơi đó, Tả Hữu Đô Uý của hai vạn Trung Phủ Dũng sau khi nhận được quân lệnh của Lục Thất, im lặng phát động binh biến, bắt gữ cầm tù một ngàn tướng soái và hộ vệ đến từ kinh thành.

Tiếp đó đại quân Tô Châu cuồn cuộn tiến vào Thường Châu, ba vạn quân đồn trú ở ranh giới huyện Giang Âm và huyện Võ Tiến, ba vạn đồn trú tại huyện Thường Thục, có ba ngàn quân Trung Phủ Dũng im lặng chiếm cứ thị trấn Tấn Lăng, bắt tất cả quan lại Đường quốc, Bạch Tùng cũng ủy khuất bị tống vào ngục, tuy nhiên Trung Phủ Dũng vẫn là giữ nghiêm quân kỷ, không có bất cứ một việc loạn quân làm ác nào.

Ngày kế, cái gọi là ba vạn Trung Ngô quân của Đường quốc tới địa vực thị trấn Tấn Lăng, đã sớm chủ định tốt sứ giả châu nha chủ động đi nghênh đón, nhìn thấy Tiết Độ Sứ Hách đại tướng quân của Trung Ngô Quân truyền đạt kiến nghị của Thứ Sử đại nhân, đề xuất ba vạn đại quân tốt nhất là đóng quân ở huyện Nghi Hưng, vì hai vạn Trung Phủ Dũng vẫn luôn đóng quân ở huyện Võ Tiến, như vậy có thể kinh sợ Tung Phủ Dũng không dám trốn đến Tô Châu.

Hách đại tướng quân cũng do dự, nói thật, trong lòng ông ta là không tán thành bố trí hoán đổi quân lực Thường Châu, ông ta dẫu sao cũng là tướng soái dẫn binh, cho dù không là thiện chiến kỳ tài, cũng có thể thông hiểu một số tâm lí của quân nhân, ông ta hiểu được Quốc Chủ bệ hạ là quá vội vàng rồi, nhưng là ông ta cũng biết Quốc Chủ bệ hạ vì sao vội vàng, chính là vì bóc lột tồn lương của Thường Châu quân hộ.

Sau khi do dự, Hách đại tướng quân không thể không tiếp nhận đề nghị, ông ta là người cẩn thật không không muốn gánh trách nhiệm, cho nên ông ta vì để đại quân ít nguy hiểm nhất mà đóng quân ở huyện Tấn Lăng, dưới sự uy hiếp kia, rất có khả năng tạo thành quân Trung Phủ Dũng phát sinh chạy trốn, Quốc Chủ bệ hạ muốn điều hai vạn quân Trung Phủ Dũng đi phòng ngự Kinh Khẩu, nếu như phát sinh lưu vong, vậy ông ta không tiếp nhận đề nghị của Thường Châu Thứ Sử, liền biến thành một loại sai lầm rồi.

Ba vạn đại quân đóng quân ở thị trấn Tấn Lăng, Hách đại tướng quân cẩn thật sai thám báo đi dò xét Thường Châu, chủ yếu là để hiểu rõ tình trạng của huyện Nghi Hưng, thám báo hồi báo nói, huyện Nghi Hưng không có trú quân, huyện Vô Tích nơi đó cũng không có trú quân, chỉ có huyện Võ Tiến có đại doanh Trung Phủ Dũng tồn tại.

Hách đại tướng quân yên tâm, sáng sớm hôm sau xuất phát đi huyện Nghi Hưng, tên giả mạo sứ giả Thứ Sử kia thầm thất vọng, ông ta thịnh tình mời Hách đại tướng quân vào trong thành bày tiệc đón gió tẩy trần qua đêm, nhưng là Hách đại tướng quân cự tuyệt không chút do dự, hiến cho sách lược cầm vương gập ông đập lưng ông không có cách nào thực hiện được.

Ba vạn đại quân tạo thành trường long tiến lên phía trước, cũng là lấy ba nghìn đoàn quân làm đơn vị ngăn cách tiến lên, chỉ có Tiết Độ Sứ quân của Hách đại tướng quân là tiếp cận một vạn tướng sĩ, đại quân phần đuôi đi ra địa vực huyện Tấn Lăng, ba vạn đại quân đóng quân ở biên giới huyện Giang Âm và huyện Võ Tiến, lặng lẽ xuất phát phong tỏa đường lui của Trung Ngô quân Đường quốc, mà ba vạn đại quân đóng quân ở huyện Thường Thục đã sớm xuất quân tiến vào huyện Vô Tích.

Ba vạn Trung Ngô quân của Đường quốc ở huyện Võ Tiến tiến lên, các tướng sĩ đều có thể nhìn thấy đại doanh của Trung Phủ Dũng, đột nhiên, đại doanh Trung Phủ Dũng tràn ra tướng sĩ như thủy triều, mạnh mẽ tấn công về phía bọn họ, sau khi tướng sĩ Trung Ngô quân Đường quốc ngây người, quan tướng lập tức hiểu được đây là địch đột kích, vội vàng hét ra lệnh bày trận đón đánh.

Chỉ là quân địch đột kích quá bất ngờ, ở trên phương diện tâm lí cũng không hề đem Trung Phủ Dũng coi là địch nhân nên không có tính cảnh giác, huống hồ hành quân là bày trận trường long, một khi bị tập kích, khiến cho phản ứng của tướng sĩ lâm vào lúng túng, mới bày được trận, còn chưa kịp cung tiễn ngăn địch, địch nhân đã xông đến, hai quân vừa chạm trán, Trung Phủ Dũng quân như một mũi tên nhọn xuyên qua hàng ngũ, đem Trung Ngô quân Đường quốc phân làm hai nửa, giết không tha.
Trung Phủ Dũng Quân vừa phát động, đã lấp kín con đường rút lui của ba vạn đại quân cũng phát động thế tấn công, bởi vì quân lực của Trung Ngô quân Đường quốc quá đông, lại áp dụng chiến thuật đánh úp bất ngờ chia nhỏ quân địch, rất nhanh khiến cho Trung Ngô quân Đường quốc bị chia nhỏ thành rất nhiều nhóm quân nhỏ đơn độc, mất đi liên hệ với Tiết Độ Sứ, các nhóm quân bị số lượng lớn địch nhân đánh úp bao vây tấn công, rất nhanh lâm vào tình trạng quân tâm hoảng sợ, ở trong một loạt tiếng đe dọa bức hàng, tướng sĩ Trung Ngô quân Đường quốc không biết vì sao phải tranh đấu nội bộ, lựa chọn đầu hàng dần dần tăng nhiều.

Nhưng cũng có chỗ chiến đấu kịch liệt, Hách đại tướng quân chỉ huy một vạn quân lực cùng với hơn hai vạn “quân tạo phản” xảy ra đại chiến bất khuất, hai bên vô tình liều mạng chém giết, Hách đại tướng quân hoảng sợ hối hận lẫn lộn, một gương mặt vốn tuấn nhã bỗng hung ác dữ tợn như quỷ, lệnh cho tướng sĩ liều chết phản kích, linh hồn của quân đội chính là chủ soái, chủ soái dũng mãnh gan dạ không sợ chết, thuộc hạ sẽ rất ít xuất hiện tình trạng lùi bước.

Chỉ là dù Hách đại tướng quân dũng mãnh không sợ chết, cũng là không ngăn được “phản quân” xông tới càng ngày càng nhiều, sau khi bao vây xung quanh Trung Ngô quân Đường quốc, quân lực Trung Phủ Dũng và Phạm Hổ xông lên tấn công quân Tiết Độ Sứ Đường quốc, Phạm Hổ bị Hách đại tướng quân phản công kịch liệt mà giận giữ, mệnh lệnh cung thủ trực tiếp bắn tên như mưa vào trung tâm quân địch, ông ta không muốn bắt sống Tiết Độ Sứ quân địch nữa.

Mấy ngàn quân bị mưa tên mà tan tác, tạo thành thương vong một mảng ở chỗ Hách đại tướng quân, tướng sĩ cầm soái kỳ bị hơn mười mũi tên xuyên thân mà chết, soái kỳ lập tức cùng người rơi trên đất, mà tướng sĩ cầm soái kỳ xung quanh không phải đang cản tên, chính là trúng tên thương vong, khiến cho soái kỳ xuất hiện tình trạng không người đi cầm chống đỡ, sắp bị sụp đổ rồi.

Soái kỳ vừa đổ, quân địch lại nhiều khó có thể đếm được, rất nhiều tướng sĩ Trung Ngô quân Đường quốc xung quanh bắt đầu tuyệt vọng đầu hàng, một vạn tướng sĩ của quân Tiết Độ Sứ Trung Ngô quân Đường quốc rất nhanh bị gần bốn vạn “phản quân” công phá hàng ngũ, cuối cùng lấy hơn hai nghìn tướng sĩ thương vong trả giá, tiếp nhận sự thật chiến bại.

Phạm Hổ sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị đi đến chỗ Hách đại tướng quân. Hách đại tướng quân đã chết, trên người trúng năm mũi tên, nhưng đều không phải là mũi tên trí mạng, điểm trí mạng là một thanh bảo kiếm hoa lệ, lưỡi kiếm cắt ngang cổ Hách đại tướng quân. Hách đại tướng quân ngồi dựa vào bánh xe của xe chở lương thực, máu loãng đỏ thẫm trên người ông ta, vẻ mặt của ông ta vặn vẹo, mắt mở to.

- An táng long trọng.
Vẻ mặt của Phạm Hổ vẫn lạnh lùng nghiêm nghị như cũ, thản nhiên hạ lệnh, sau người có cận vệ cung kính đáp lời.

Một lúc sau, Trương Hồng Ba cũng đến chỗ Phạm Hổ. Ba vạn quân của Trương Hồng Ba chủ yếu là để đối phó với một vạn quân mũi nhọn Trung Ngô quân Đường quốc, Phạm Hổ thấy Trương Hồng Ba đến, vội nghênh đón hành lễ. Hiện giờ Phạm Hổ và Mã Vân Lộc đều là chủ soái ba vạn quân, nhưng Trương Hồng Ba lại là đại soái quân phủ có thể tiết chế Phạm Hổ.

- Tốt lắm, bước tiếp theo chính là công văn đến.Trương Hồng Ba mỉn cười nói.

Phạm Hổ gật đầu, bước tiếp theo chính là dùng hai vạn quân danh nghĩa Trung Phủ Dũng, chỉ trích Lý quốc chủ trước đây thất tín, ý đồ cướp đoạt ruộng đất và lương thực đã thuộc về Trung Phủ Dũng, hiện giờ Trung Phủ Dũng đầu phục Giang Âm quân Trương Thị, mời Trương Thị chủ trì công đạo.

- Phạm tướng quân, quan tướng tù binh tạm giam liền giao cho ông, còn chuyện binh sĩ tù binh vận chuyển đường biển do ta đi làm, ta đã cầu thủy quân Giang Âm mau chóng đưa đi.
Trương Hồng Ba ôn hòa nói.

- Vâng, thuộc hạ sẽ làm tốt.
Phạm Hổ cung kính trả lời.

Trương Hồng Ba gật đầu, quay đầu nhìn thoáng qua, mỉn cười nói:
- Hiện giờ Thường Châu cũng chân chính thuộc về Tấn Quốc, Chủ Thượng phát triển ở Tây nam cũng là rầm rộ, xem ra không đến mấy năm, là có thể tiêu diệt Đường quốc rồi.

- Đại soái không nên lạc quan quá, chủ thượng vẫn luôn lo lắng Chu quốc và Đường quốc sẽ liên minh đột kích, cho nên đối với việc chiếm cứ Thường Châu đã băn khoăn rất nhiều.
Phạm Hổ trả lời nói.

Trương Hồng Ba gật đầu, nói:
- Là có nguy cơ đó, nhưng Thường Châu nếu không chiếm trước, vậy sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra không thuận lợi cho cục diện, chủ thượng cũng hiểu rõ, cho nên mới nguyện ý chiếm giữ Thường Châu.

Phạm Hổ gật đầu, Trương Hồng Ba lại nói:
- Ngươi yên tâm đi, gần ba vạn tù binh đưa đi Đài Châu, chủ thượng rất nhanh sẽ điều ba vạn quân Tây Bộ qua, cho nên dù Đường quốc và Chu quốc liên minh, chúng ta cũng là có thể chiến đấu.

Phạm Hổ ngẩn người, nói:
- Điều quân? Chủ thượng nói vậy sao?

- Không cần phải nói, nếu chủ thượng không thể tăng binh ở đây, sẽ không nguyện ý xuất quân chiếm Thường Châu đâu.
Trương Hồng Ba tự tin nói, Phạm Hổ trầm lặng gật đầu.

Quyển 4 - Chương 95: Xuất động

Lục Thất đứng lẳng lặng trong viện, mắt nhìn về phương nam, im lặng suy tư như thế nào để tăng quân cho Tô Châu, trong đầu suy nghĩ điều động quân lực nơi nào là thích hợp. Cán Châu bên kia khẳng định là không thể động, một là có Sở quốc uy hiếp, hai là đạo quân bên đó có rất nhiều là lũ ô hợp, ba là quân đầu hàng cũng rất nhiều, nhất là nhóm quân hàng Hưng Hóa, đều là quân lính hùng dũng, rất khó quy quản, cho nên nhóm quân lực sùng kính hắn tại Cán Châu không thể lại điều đi.

Quân phủ Long Nguyên cũng không có thể động, nơi đó là nơi thủ hộ Chương Châu, Tuyền Châu, Phúc Châu, thậm chí cửa ngõ của Hải Châu, xem ra chỉ có điều ba vạn quân Mục Châu đi Tô Châu, sau đó điều ba vạn quân Tấn An Phủ đi Mục Châu.

Chỗ khuyết của Tấn An Phủ sẽ mộ binh bổ túc vào, tuy nhiên ba vạn quân Mục Châu trước phải điều đi Hải Châu, sau đó đi đường biển đến Tô Châu, lấy mục đích mê hoặc Việt Quốc, để Việt Quốc nghĩ rằng Tấn Quốc đang tiến hành luân chuyển quân lực bình thường, thay phiên đến Hải Châu khai hoang, khiến Việt Quốc lầm tưởng quân lực chỉ là điều đi Hải Châu.

Lục Thất cười khổ, kỳ thật hơn phân nửa quân lực của Mục Châu không phải cường quân, dù cho điều đi Tô Châu, biên độ tăng trưởng chiến lực cũng không lớn, nhưng nhất định phải điều quân đi qua. Có quân lực mới đến Tô Châu, sẽ cho quân lực Tô Châu một loại ảo giác, chính là Tô Châu không phải tứ cố vô thân, mà là bất cứ lúc nào cũng sẽ có càng nhiều quân lực có thể đến, mang ý nghĩa ổn định quân tâm, tăng chiến lực theo một nghĩa rộng.

Nhiều phần quân lệnh và thư tín nói rõ hàm ý đã được phát ra ngoài, dưới sự chủ đạo của Lục Thất quân lực của Tấn Quốc đã phát sinh thay đổi, các Quân soái và Chủ soái đều lặng lẽ ủng hộ Lục Thất điều quân, quân lệnh của Lục Thất có kẹp theo mật thư giải nghĩa, để các Thống soái hiểu được ý đồ mê hoặc Việt Quốc, cùng với trợ giúp phòng ngự Tô Châu và Thường Châu.

Năm ngày sau, Lục Thất nhận được thư của Lý Xuyên bẩm báo, hơn hai vạn tù binh đã được vận chuyển đến Đài Châu, y sẽ căn cứ sắp xếp của Lục Thất, áp giải từng nhóm chuyển đi các quân, một nửa sẽ đưa đi Bình Hải quân và Bành Hồ quân.

Tù binh của Thường Châu đa phần đều là thủy quân Đại Giang đóng quân tại Kinh Khẩu, vốn Trấn Hải quân của Đường Quốc chính là đại quân thủy bộ, cũng chỉ có Lý quốc chủ không hiểu quân sự, nên lý luận suông chiếu theo ý nghĩ của mình đi trị quân bố phòng.

Lại một ngày, đột nhiên có quân lệnh của Lâm Nhân Triệu đến, mệnh lệnh Lục Thất suất lĩnh đại quân đột kích Phủ Châu, qua Phủ Châu tiến binh áp sát biên giới Cát Châu, sau đó chờ đợi quân lệnh đánh vào phía bắc của ông ta. Lâm Nhân Triệu giải thích ý đồ dẫn dắt quân Sở đóng ở phủ Nam Xương phân quân đi phía nam.

Lục Thất tiếp nhận quân lệnh của Lâm Nhân Triệu, đồng thời trong lòng buông lỏng, cũng có nghi hoặc cổ quái, tâm buông lỏng là do, Lâm Nhân Triệu rốt cục lựa chọn dùng hắn thực thi kế hoạch chiến lược, trước kia hắn từng trao đổi với Lâm Nhân Triệu về khả năng binh biến tại Thường Châu, đây kỳ thật chính là tạo cho Lâm Nhân Triệu có một nhận thức ban đầu giữ vai trò chủ đạo.

Nếu như trước kia hắn không dối gạt qua Lâm Nhân Triệu, như vậy một khi Thường Châu xảy ra binh biến, phản ứng đầu tiên của Lâm Nhân Triệu sẽ cho rằng Thường Châu binh biến cùng hắn có quan hệ, tiến tới áp dụng một loạt biện pháp phòng bị như kẻ địch.

Một khi bị Lâm Nhân Triệu coi như kẻ địch, Lâm Nhân Triệu ngay lập tức sẽ điều quân trở về phủ Nam Xương, bước kế tiếp là tước đoạt quyền lĩnh quân của Lục Thất, cũng sẽ không tiếp tục dùng Lục Thất đi thực hiện hành động đột kích Kinh Quốc, mà sau khi Lục Thất biết được chiến lược của Lâm Nhân Triệu, cũng cảm thấy đó là một bố cục chiến lược có lợi cho Tấn Quốc.
Một khi chiến lược tập kích Kinh Quốc của Lâm Nhân Triệu được tiến hành, sẽ khiến cho Đường Quốc và Sở Quốc chân chính tiến nhập tranh phong, cuối cùng bất kể là ở Tây Bộ giành được thắng lợi hay không, đều đối với Tấn Quốc có lợi, mà Lục Thất cũng rất có hứng thú đối với Kinh Quốc kia.

Lục Thất coi trọng Kinh Quốc là xuất phát từ suy nghĩ chiến lược sâu xa, đất Kinh Quốc là trọng địa chiến lược thích hợp nhất để đột kích Ba Thục và Chu Quốc, nếu như Lâm Nhân Triệu đã phát động chiến sự đột kích với Kinh Quốc, dựa theo kế hoạch sau khi đột kích Kinh Quốc, sẽ rút quân về đột kích Nhạc Châu, tiến tới lại đánh phá Đàm Châu kinh thành của Sở Quốc.

Một khi quân lực Ngạc Châu đột kích tới Đàm Châu, Sở Quốc tất nhiên sẽ hoảng hốt điều quân cần Vương (cứu giúp triều đình trong cơn hoạn nạn), nếu như Sở Quốc điều đi quân lực tiếp giáp Cống Châu, như vậy cớ gì quân lực Cống Châu không xuất mười vạn quân đột kích Sâm Châu, lại tiện đà đột kích Hoành Châu, đánh hạ Hoành Châu là có thể thẳng tiến đến Đàm Châu. Hoặc là không cùng Đường Quốc tranh đoạt Đàm Châu, mà trước tiên đổi sang tiến công châu vực của Động Đình Hồ ở Tây bộ, đánh thông đến quốc vực mới của Kinh Quốc, sau đó lại mưu đồ những vùng đất bị Đường Quốc chiếm lĩnh.

Suy nghĩ chiến lược càng cao xa, giả tưởng bố cục tranh hùng càng nhiều, đối với Lục Thất mà nói, chiến lược của Lâm Nhân Triệu có lợi đối với Tấn Quốc, vậy thì đáng để phối hợp, trong lúc phối hợp vì Tấn Quốc tối đa hóa cơ hội tìm kiếm lợi ích. Sở Quốc bị đánh bại, đương nhiên Tấn Quốc cũng muốn mượn cơ hội cướp đoạt càng nhiều.

Tuy nhiên khiến Lục Thất nghi hoặc cổ quái chính là, Lâm Nhân Triệu thế nào sẽ để hắn suất quân đột kích Phủ Châu, đi binh bức quân Sở của Cát Châu. Hắn chỉ có hơn ba vạn quân lực, chẳng lẽ Lâm Nhân Triệu muốn cho Sở quân Cát Châu nghĩ rằng, Tấn Quốc đã liên minh với quân Đường, muốn cùng nhau tiến công quân Sở ở Cát Châu, khiến cho quân Sở Cát Châu cầu viện quân lực Hồng Châu.

Sau khi Lục Thất cẩn thận suy xét, hắn sai người đi báo cho Yến Khôi Sơn, bảo Yến Khôi Sơn tăng cường quân lực khu vực Vũ Di Sơn, tốt nhất là xây dựng quân trại hiểm yếu, chuẩn bị nhiều trúc mâu, trúc mâu chính là thân tre vót nhọn, bởi vì võ bị thiếu thốn, cho nên Lục Thất phát triển quân ném mâu, dùng tre thay mâu, sau đó để tướng sĩ khỏe mạnh luyện tập quăng phóng, nếu là hơn mấy trăm ngàn tướng sĩ cùng nhau ném mâu, thì lực sát thương còn lợi hại hơn so với cung tiễn, chỉ là cự ly phóng không xa bằng cung tiễn, tuy nhiên nếu như mâu từ trên cao phóng xuống, thì tuyệt đối so với cung tiễn thực dụng hơn.

Lục Thất lệnh hơn ba vạn đại quân xuất phát tập kích bất ngờ Phủ Châu, đồng thời tung ra đại lượng thám báo từ xa thăm dò phía Phủ Châu và phủ Nam Xương, Lục Thất lo lắng bị Lâm Nhân Triệu tính kế, nếu phát hiện chỗ không đúng, hắn sẽ lập tức lui quân đi Kiến Châu hoặc Hấp Châu, một nơi là hang ổ của hắn, một nơi là phòng tuyến Ninh Quốc quân của Dương Côn.*****

Khi thời khắc đại quân Lục Thất tiến vào Phủ Châu, trong phủ Nam Xương cũng lâm vào tình huống tranh chấp kịch liệt, nhân vật chính tranh chấp là Chu Lệnh Vân và Lâm Nhân Triệu. Chu Lệnh Vân cầm một phong mật thư, để Lâm Nhân Triệu nhìn xem, y bảo Lâm Nhân Triệu lập tức điều Lục Thiên Phong trở về.

Sau khi Lâm Nhân Triệu xem xong thư, lập tức nhíu mày, trong mật thư nói, ba vạn quân Trung Ngô mới được tổ chức phụng ý chỉ Quốc chủ điều đi Thường Châu trú quân, không ngờ sau khi đến Thường Châu, đột nhiên bị mười vạn đại quân đột kích bất ngờ, đã làm cho ba vạn quân toàn quân bị diệt.

Thông qua mật thám ẩn núp tại Thường Châu lẩn trốn đến Giang Ninh hồi báo, không ngờ là hai vạn Trung Phủ dũng tạo phản, đầu hàng quân Giang Âm Trương Thị. Sau khi Giang Âm Trương Thị đạt được hai vạn quân Trung Phủ dũng quy hàng, gộp thành mười vạn quân tập kích tiêu diệt ba vạn Trung Ngô quân, sau đó mười vạn đại quân tụ tập trú tại huyện Tấn Lăng, đã hoàn toàn chiếm cứ Thường Châu. Mà trước đó, trên thực tế Giang Âm Trương Thị đã chiếm cứ Tô Châu.

Mật thư nói sau khi Giang Ninh nhận được hồi báo, Lý quốc chủ kinh hãi ngất đi, sau khi tỉnh lại liền hạ chỉ điều quân, điều ba vạn Ninh Quốc quân đi huyện Kim Đàn, điều hai vạn Khang Hóa quân cũng chạy tới huyện Kim Đàn, điều Đông Ngô quân lập tức rời khỏi Tây bộ, cũng đi huyện Kim Đàn.

Chu Lệnh Vân dựa vào mật thư, nghiến răng nói, việc Thường Châu xảy ra binh biến thoát không được quan hệ với Lục Thiên Phong, bởi vì Lục Thiên Phong có thể hiệu lệnh Trung Phủ dũng của Thường Châu, cho nên tuyệt không thể để cho Lục Thiên Phong tiếp tục ở ngoài lãnh quân.

Lâm Nhân Triệu cũng lâm vào rối rắm, ông ta nhận được hồi âm của Ngạc Châu, Vu Tướng quân nguyện ý đột kích Kinh Quốc, cho nên ông ta mới cho Lục Thất quân lệnh. Ngược lại, ông ta không có lòng dạ tính kế Lục Thất, không phải vì tín nhiệm Lục Thất, mà là ông ta cần Lục Thất phụ trợ, đi thực hiện kế hoạch chiến lược. Trên thực tế ông ta đối với Lục Thất không có bao nhiêu hảo cảm, đánh giá là một hạng người gian xảo ích kỷ.

Lâm Nhân Triệu rất nhanh cự tuyệt yêu cầu của Chu Lệnh Vân, lý do chính là Thường Châu bên kia, bởi vì ý chỉ của Quốc chủ bệ hạ, sở thuộc phủ Quận chúa của Lục Thiên Phong toàn bộ trở về Giang Ninh, trên thực tế Lục Thiên Phong đã mất đi ảnh hưởng đối với Thường Châu, hơn nữa không có công văn chính thức của triều đình, ông ta không thể một mình có bất kỳ hành động hoài nghi nào với Lục Thiên Phong.

Lâm Nhân Triệu đương nhiên có ý nghĩ của mình, ông ta cho rằng cho dù binh biến tại Thường Châu có liên quan tới Lục Thiên Phong, hiện giờ đi điều Lục Thiên Phong quay lại đã muộn. Khi Lục Thiên Phong gửi tới cho ông ta thư thượng cáo của Chủ soái, ông ta liền hiểu được, Lục Thiên Phong tất nhiên sẽ thực hiện nắm giữ ba vạn Kỳ quân, hiện tại ông ta cho quân lệnh điều về, nếu như Lục Thiên Phong thật sự có liên quan tới sự việc Thường Châu, thì còn có thể trở về phủ Nam Xương sao? Chỉ sợ sẽ dẫn theo ba vạn quân trốn chạy rồi.

Chu Lệnh Vân thấy Lâm Nhân Triệu không chịu điều đại quân trở về, tức giận phẫn nộ rời đi. Trở về soái phủ của mình, lập tức viết một phần quân lệnh, giao cho một Chủ soái của một quân đoàn ba nghìn quân khôn khéo, lệnh Chủ soái kia cầm quân lệnh, suất lĩnh thuộc hạ đi Tín Châu gặp ba Chủ soái Kỳ quân, lệnh ba Chủ soái Kỳ quân phụng lệnh quay lại phủ Nam Xương. Chu Lệnh Vân không dám mệnh lệnh bắt giữ Lục Thất, dù sao triều đình còn không có công văn ý chỉ giáng tội, mà y cũng không biết rằng Lục Thất đã phụng mệnh đi Phủ Châu.

Quyển 4 - Chương 96: Rút quân

Trong Châu nha, quan tướng Trung Quân hồi báo với Lâm Nhân Triệu, nói rằng có ba nghìn Trấn Nam quân rời khỏi Nam Xương Phủ, chạy về phía Tín Châu. Lâm Nhân Triệu chỉ là mặt u ám gật đầu.

- Đại nhân, Lục Thiên Phong có liên quan tới việc Thường Châu xảy ra binh biến hay không?
Trung Quân lo lắng nói.

- Có liên quan hay không liên quan, đối với chiến sự Tây Bộ mà nói, không có ảnh hưởng lớn.
Lâm Nhân Triệu thản nhiên trả lời.

- Đại nhân, ba nghìn Trấn Nam quân đã đi rồi, có thể thật sự triệu về ba vạn quân hay không?
Trung Quân lo lắng nói. Gã biết kế hoạch chiến lược của Lâm Nhân Triệu.

- Ba nghìn quân đã đi là chuyện tốt, nếu là một đi không trở lại, vậy thì ra lệnh Lục Thiên Phong dẫn quân đi Ngạc Châu, chúng ta bắt đầu tiến quân.
Lâm Nhân Triệu bình tĩnh nói.

- Đại nhân là nói, Lục Thiên Phong sẽ đoạt lấy ba nghìn Trấn Nam quân ư?
Trung Quân giật mình nói.

- Lục Thiên Phong nếu như đã nắm trong tay ba vạn quân, thì tất nhiên sẽ bắt giữ được ba nghìn quân này. Nếu như hắn đã nghe lệnh đi Phủ Châu, vậy chứng minh hắn nguyện ý suất quân đột kích Kinh Quốc.
Lâm Nhân Triệu bình tĩnh nói.

Trung Quân hiểu ra gật đầu, lại nghe Lâm Nhân Triệu nói:
- Sáng mai, ngươi dẫn người đi truyền lệnh, nếu như thấy Trấn Nam quân đã bị bắt giữ, ngươi liền truyền lệnh Lục Thiên Phong rút quân dọc theo bờ hồ Bàn Dương tiến đến Ngạc Châu, nói cho hắn, trên đường cẩn thận phía Giang Châu.

- Vâng! Thuộc hạ nhớ kỹ.
Trung Quân cung kính nói.

Quân Sở ở Phủ Châu cũng không đóng đại quân, bởi vì sau thiên tai ở Phủ Châu, nhân khẩu lục tục rời đi nơi khác, khiến cho ở Phủ Châu mười nhà có chín nhà bỏ trống, so sánh với Tín Châu, chỉ có thể nói là khá hơn một chút, cho nên chỉ ở huyện thành mới có quân Sở .

Ba vạn quân của Lục Thất vừa đến, quan binh Sở Quốc hoặc là nghe hơi mà chạy, hoặc là mở thành đầu hàng, khiến cho đại quân Lục Thất một đường thắng lợi, nhưng loại thắng lợi này cũng không có gì đáng để kiêu ngạo, hơn nữa Lục Thất là một đường chạy thẳng đến Cát châu, cho nên cũng không đi chiếm đoạt huyện Lâm Xuyên, có chiếm đoạt cũng sẽ từ bỏ.Khi đại quân mới thẳng tiến đến biên giới Cát Châu, chợt có trinh sát hồi báo, nói phía Nam Xương Phủ có ba nghìn quân chạy về phía Tín Châu, xem biên chế hẳn là thuộc quân đoàn Trấn Nam quân.

Lục Thất nghe xong, thấp thoáng hiểu rõ trong lòng, nếu là quân lực của Chu Lệnh Vân rời khỏi Nam Xương Phủ, chạy về Tín Châu, thì nói rõ Chu Lệnh Vân và Lâm Nhân Triệu đã nổi lên bất đồng nghiêm trọng, Lâm Nhân Triệu hẳn là không muốn đối phó hắn.

Lục Thất làm chuẩn bị chờ đợi thích hợp. buổi trưa ngày thứ hai, Lục Thất được báo sau khi ba nghìn quân tới huyện Quý Khê, đã chuyển đến Phủ Châu, trước mắt hẳn là đã tới huyện Nghi Hoàng. Buổi chiều, hơn mười kỵ tướng từ phía đông đến, tự nói là Trấn Nam quân, đang ở ngoài đại doanh cầu kiến Thang chủ soái. Môn tướng sau khi vào báo cáo quay lại, nói Thang chủ soái và Trấn Nam quân không thể tự mình hội kiến, mời bọn họ đi gặp Trấn Phủ Sứ.

Nhóm người tới đành phải lấy ra quân lệnh bảo môn tướng chuyển giao, môn tướng đi vào, thật lâu sau mới đi ra, bảo bọn họ trở về đi, chờ sau khi Thang chủ soái và Chủ soái hai quân khác thương lượng rồi, mới có thể quyết định nghe lệnh hành sự hay không, nhóm người đành phải quay về.

Hai giờ sau, đại quân của Lục Thất trú đóng tại huyện Nhạc An Phủ Châu, có ba vạn quân xuất phát quay về huyện Nghi Hoàng, bao vây ba nghìn Trấn Nam quân trú đóng ở huyện Nghi Hoàng, kêu gọi đầu hàng nói phụng quân lệnh Trấn Phủ Sứ, tiến đến bắt phản tặc giả truyền quân lệnh của Giám Quân Sứ.

Chủ soái của ba nghìn Trấn Nam quân là nhân vật rất cẩn thận, chính gã không có gan tự mình đi gặp Thang chủ soái, nhưng gã cũng thật không ngờ, vị Trấn Phủ Sứ kia sẽ cả gan làm loạn, bắt giữ Chủ soái Kỳ quân có bối cảnh cường thế. Cho nên sau khi gã nhận được hồi âm, liền tiếp tục chờ đợi, sau đó lại nhận được tin trinh sát của thám báo, rằng có ba vạn quân bắt đầu lên đường đi đến huyện Nghi Hoàng, mà quân doanh của Trấn Phủ Sứ không có động tĩnh, cho nên gã tưởng là Chủ Soái của ba vạn Kỳ quân nghe lệnh rời bỏ Trấn Phủ Sứ.

Ba vạn đánh ba nghìn, còn bị bao vây, mặt khác là đường đường chính chính phụng quân lệnh của Trấn Phủ Sứ Nam Đô hành sự, sau đó Chủ soái Trấn Nam quân hoảng sợ lựa chọn vứt bỏ chống cự, đầu hàng, gã nghĩ rằng ngày sau ắt có Tiết Độ Sứ đại nhân can thiệp vào việc làm của Trấn Phủ Sứ, lại không nghĩ sau khi đầu hàng, tất cả Doanh tướng cấp Tướng soái trở lên đã thành quỷ dưới đao, đội trưởng cùng binh sĩ đều bị áp giải đi Cống Châu, chuyển ngược đi Hải Châu, được vinh dự trở thành công dũng khai hoang Hải Châu.

Ngày thứ hai sau khi bắt giữ ba nghìn Trấn Nam quân, quân lệnh của Lâm Nhân Triệu tới, mệnh lệnh Lục Thất rút quân về Nam Xương Phủ, hành quân xuôi theo bờ hồ Bàn Dương, chạy thẳng đến Ngạc Châu quy vào dưới trướng Vu tướng quân, ven đường cẩn thận phục kích của quân lực Giang Châu.
Lục Thất tuân lệnh rút quân, đi cùng với quan tướng Trung Quân đến truyền lệnh của Lâm Nhân Triệu, đại quân hành quân về phương hướng Nam Xương Phủ, quan tướng Trung Quân của Lâm Nhân Triệu đương nhiên phát hiện biến hóa của Trung Hộ quân của Lục Thất, không chỉ là nhân số nhiều hơn ba nghìn, hơn nữa vũ khí chỉnh tề, trang nghiêm như chiến quân tinh nhuệ.

Lục Thất giải thích nói, người và vũ khí đều do Ninh Quốc quân bí mật viện trợ, có hai ngàn vũ khí vốn là chiến lợi phẩm của đại chiến Thường Châu, đây đều do Quan Xung đi Ninh Quốc quân cầu viện, Lục Thất cũng thừa nhận bắt được ba Chủ soái Kỳ quân, đều bí mật áp giải đi Hấp Châu giao cho Ninh Quốc quân giam giữ, đợi sau khi Tây bộ đại chiến, lại thả những chủ soái này trở về, giờ đây vì cầu cho Tây bộ thắng lợi, chỉ có thể không để ý hậu quả làm liều thôi.

Quan tướng Trung Quân của Lâm Nhân Triệu nghe xong bán tín bán nghi, nhưng gã lại không thể rời khỏi đội ngũ Trung Hộ quân đi xem ba vạn quân kia, tuy nhiên cho dù là bán tín bán nghi, gã cũng hy vọng ba vạn quân hiện giờ là cường quân có thể dốc sức chiến đấu.

Đội quân đến phía bắc Nam Xương Phủ, quan tướng Trung Quân của Lâm Nhân Triệu rời đi, quay về Nam Xương Phủ phục mệnh.

Sau khi Lâm Nhân Triệu nghe xong hồi báo, sắc mặt u ám thật lâu không nói, sau khi Trung Quân hỏi thăm, ông ta cũng không nói gì thêm, nhưng trong lòng Trung Quân lại sinh ra hàn ý, gã đi theo Lâm Nhân Triệu nhiều năm, biết Lâm Nhân Triệu âm trầm không nói như vậy là một loại biểu hiện cực kỳ tức giận, cũng có thể nói, là sinh ra sát khí dày đặc trong lòng.

Trung Quân có chút khó hiểu, Lâm Nhân Triệu từ khi đến Nam Đô, mặc dù là nơi nơi nghẹn khuất gian nan hành sự, nhưng đối với khó dễ của Chu Lệnh Vân, cũng không có âm trầm sinh ra sát khí, phần lớn là bất đắc dĩ phẫn nộ vài câu, nhưng đối với việc Lục Thiên Phong nghe lệnh hành sự, dường như đột nhiên lâm vào thù hận.

Lúc này, Lục Thất giống như có cảm giác nhìn về phía Nam Xương Phủ, hắn nhìn một lúc lắc đầu, hắn không biết Lâm Nhân Triệu sinh ra sát tâm với hắn, nhưng hắn biết rằng ngày sau không thể trở về Nam Xương Phủ, Chu Lệnh Vân mất đi ba nghìn quân, tất nhiên là hận hắn thấu xương rồi.

Hai ngày sau, đại quân tiến nhập địa giới Ngạc Châu, một đường hành quân không hề bị chặn đánh, cũng không phát hiện tung tích của quân Giang Châu, nhưng Lục Thất cũng không dám buông lỏng, một mặt sai người đi gặp Vu tướng quân, một mặt đốc thúc trinh thám dò xét chặt chẽ, kết quả không thấy nguy cơ gì, để cho hắn thuận lợi đến huyện Vũ Xương.

Huyện Vũ Xương là cố đô của nước Ngô thời Tam quốc, cũng là nơi diễn ra trận chiến Xích Bích trứ danh, đối diện Đại Giang huyện Vũ Xương chính là huyện Giang Hạ của Kinh Quốc, nếu muốn đột kích Kinh Quốc, phải tái hiện lại trận chiến Xích Bích, chẳng qua hiện nay Kinh Quốc thế nhược, Đường Quốc ở Ngạc Châu cũng chỉ có năm vạn quân thủy bộ, cho nên khó có thể so sánh với đại chiến trăm vạn quân năm đó.

Mới vào địa vực huyện Vũ Xương, sứ giả sai đi gặp Vu tướng quân đã quay về quân đội của Lục Thất, mang về thư tín của Vu tướng quân, Lục Thất vừa mở ra xem, có chút không nói nên lời, hoá ra Vu tướng quân còn chưa bắt giữ Tiết Độ Phó Sứ, lại bảo hắn làm giúp, Vu tướng quân sẽ lấy lý do nghênh đón Trấn Phủ Sứ của triều đình, để Tiết Độ Phó Sứ tới gặp Lục Thất.

Lục Thất đành phải hạ lệnh đóng quân, sau khi viết xong một phong cáo thư trình lên, đóng lên đại ấn Trấn Phủ Sứ của hắn, nội dung là phụng thánh chỉ suất lĩnh ba vạn quân mới chiêu mộ đến đổi với ba vạn tướng sĩ Ngạc Châu đi Tây bộ tham chiến, Tiết Độ Phó Sứ Ngạc Châu sẽ suất lĩnh ba vạn tướng sĩ Ngạc Châu đi Nam Xương Phủ, quy thuộc quyền tiết chế của quan đóng giữ Nam Đô.

Ngày thứ hai sau khi tín sử đi, Tiết Độ Phó Sứ của quân Ngạc Châu thật sự dẫn theo năm trăm tướng sĩ tới gặp Lục Thất, Tiết Độ Phó Sứ Ngạc Châu không thể không đến, một là có mệnh lệnh của Tiết Độ Sứ, hai là liên quan đến câu nói y dẫn quân đi Nam Xương Phủ. Y căn bản không nghĩ tới, Tiết Độ Sứ Vu tướng quân sẽ cùng người cấu kết tính kế mình, kết quả vừa tiến nhập đại doanh, còn chưa có gặp mặt Trấn Phủ Sứ, đã bị bắt giữ trở thành tù nhân.

Bắt giữ Tiết Độ Phó Sứ quân Ngạc Châu rồi, tín sứ thông báo với Lục Thất, Vu tướng quân bảo hắn trước đóng quân bất động, bởi vì đã không còn sự cản trở của Tiết Độ Phó Sứ, Vu tướng quân sẽ hạ lệnh tập hợp binh dũng quân từ tất cả các nơi ở Ngạc Châu, có khả năng tập hợp ba vạn quân lực. Lục Thất giờ mới hiểu được chân ý của cái gọi là tám vạn quân lực đột kích Kinh Quốc, hoá ra không phải cộng thêm quân lực của hắn làm thành quân lực tám vạn quân.

Lục Thất thẩm vấn một tên quan tướng theo Tiết Độ Phó Sứ đến, quan tướng kia vốn là lão tướng trong quân Ngạc Châu, trải qua tìm hiểu, Lục Thất mới biết được, Lâm Nhân Triệu tại Ngạc Châu đã chuẩn bị chiến tranh nhiều năm, trên thực tế ba vạn binh dũng quân đều là lão binh đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, có thể nói, Lâm Nhân Triệu tại Ngạc Châu trả giá tâm huyết rất nhiều, chỉ có điều đáng tiếc vua của Đường Quốc hèn nhát sợ chiến, bằng không Lâm Nhân Triệu đã sớm đánh qua Đại Giang, rất có thể công diệt Kinh Quốc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau