KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 46 - Chương 50

Quyển 1 - Chương 46: Tâm tính

Tân Vận Nhi bị Lục Thất ôm chặt vừa sợ, vừa thẹn, tim đập mạnh như hươu chạy, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nàng cúi đầu co người lại rồi nhỏ giọng la lên:
- Đừng như vậy được không, chúng ta vẫn chưa thành thân.

Lục Thất ôm lấy nàng không chịu buông, dịu dàng nói:
- Vận Nhi, nàng yên tâm đi, ta biết phải tôn trọng nàng, ta chỉ muốn ôm hôn nàng một cái thôi.

- Không, không, như vậy không được, ôi.
Tân Vận Nhi xấu hổ sợ hãi lắc đầu, khuôn mặt lại bị một cánh tay lớn nâng lên. Một đôi môi nồng cháy đặt lên môi nàng. Cánh tay lực lưỡng ôm chặt lấy thân hình mềm yếu của nàng, nàng giãy dụa không động đậy được.

Lục Thất tham lam vừa hôn một cái thật sâu liền vòng qua eo nàng. Đông Thanh đứng sau Tân Vận Nhi vừa nhìn thấy cảnh ướt át này liền đỏ mặt lên, quả tim nhỏ bé giật mình đập thình thịch, đầu cúi xuống nhưng rất nhanh một đôi mắt xinh đẹp lại giương lên nhìn trộm. Từ sau khi tỷ tỷ Tiểu Vân lớn mật cầu tiến, nàng biết Tân chủ mẫu đã coi các nàng làm tỳ nữ của hồi môn rồi.

Đông Thanh là con gái nhà nghèo, đa số các cô gái nhà nghèo không để ý đến tình yêu vọng tưởng mà chỉ hy vọng có thể làm tiểu thiếp nhà giàu, có thể được ăn no mặc ấm, thoát khỏi cảnh nghèo khó.

Sau khi Đông Thanh được Lục Thất mua về, chưa bao giờ nàng có hi vọng trở thành tiểu thiếp của công tử. Nhưng sự to gan của tỷ tỷ đã khiến nàng có hy vọng xa vời này.Trở thành tỳ nữ thượng phòng có nghĩa là sau này nàng có thể cùng chủ mẫu hầu hạ Lục công tử. Nếu có thể sinh con nàng sẽ đổi danh thành thiếp thất. Nghĩ đến tương lai tốt đẹp đó, nàng đê mê trong trạng thái sung sướng.

- Đông Thanh, em sao vậy?
Có âm thanh nhẹ nhàng vang lên.

Đông Thanh giật mình ngẩng đầu lên, thấy Tân chủ mẫu đang đối diện với mình, vẻ mặt hâm mộ của nàng lại càng kiều diễm hơn lúc bình thường. Nàng chộ dạ, cúi đầu lúng túng hoảng sợ nói:
- Nô tỳ không sao?

- Em không sao là tốt rồi, công tử đi rồi, trời cũng không còn sớm nữa, ngươi đi đóng cửa lại đi.
Tân Vận Nhi chỉ ôn tồn dặn dò. Đông Thanh vâng lời, nàng vội vàng đi, trong lòng buông lỏng.

Nhìn dáng người nhỏ nhắn của Đông Thanh đi, Tân Vận Nhi thản nhiên cười. Vừa rồi thấy vẻ mặt vui sướng, xấu hổ của Đông Thanh còn kèm theo chút mơ mộng, ngớ ngẩn nàng hiểu cô bé hiền lành này đang mơ mộng hão huyền.

Về đôi chị em này trở thành tỳ nữ bên người nàng, trong nội tâm nàng không phải là không hài long, nguyên nhân vì hai chị em này là người thô tục. Tiểu Vân thì được, thông minh lanh lợi còn Đông Thanh thì lại là cô gái đúng kiểu nhà nông thô lỗ.

Trong những cuộc giao lưu xã hội ở Đường quốc, tỳ nữ bên cạnh một cô gái nhà giàu là thể hiện cho thể diện và trình độ của cô gái đó. Tỳ nữ không chỉ hiểu biết về đối ngoại mà còn là một người hiểu biết trợ giúp, đồng thời còn là người mà nữ chủ lợi dụng nhằm giữ trái tim nam chủ, cho nên những tiểu thư con nhà giàu từ nhỏ đã chọn tỳ nữ bên cạnh mình rất nghiêm khắc. Tỳ nữ đã lựa chọn sẽ được hưởng chế độ giáo dục ngang với tiểu thư.

Em gái Tiểu Nghiêu của Lục Thất cũng giống như Tân Vận Nhi đều là những thiếu nữ tài hoa, xinh đẹp không kém gì tiểu thư. Một cô gái nghèo rất khó có thể trở thành tỳ nữ cho tiểu thư nhà giàu, còn tiểu như nhà giàu cũng rất khó để chọn cho mình một tỳ nữ phù hợp. Cho nên đa số là bồi dưỡng tỳ nữ từ khi còn nhỏ.

Tân Vận Nhi chính là tỳ nữ được bồi dưỡng từ nhỏ trong Chu phủ, nhờ vào Tân Di Nương có quyền thế ở Chu phủ cho nên mới thoát được thân phận đó. Hiện tại nàng đã là con gái nhà quan lại chưa xuất thế, tâm tính nàng cũng từ nô tì mà chuyển thành chủ mẫu. Đương nhiên, nàng cũng có yêu cầu rất cao đối với nô tỳ bên cạnh mình. Nàng quyết định bồi dưỡng Tiểu Vân và Đông Thanh nghiêm khắc để trở thành thục nữ, tránh sau này để người ta cười chê ảnh hưởng đến hình tượng tôn nghiêm của nàng.

Đông Thanh đóng cửa cửa hàng xong lại quay về, nàng còn phải đi nấu cơm chiều, mới đi đến hậu viện đã bị Tân Vận Nhi gọi tới. Vẻ mặt của nàng trang trọng nhìn cả người Đông Thanh, rồi lại nắm lấy bàn tay thô giáp của nàng và nhìn kỹ, còn lấy tay sờ eo, mông, đùi của Đông Thanh khiến cho Đông Thanh sởn gai ốc.- Chủ mẫu, người làm gì vậy?
Đông Thanh hoảng hốt nói.

- Đông Thanh, em còn trẻ, dẻo dai, dáng người và dung mạo cũng rất đẹp, bắt đầu từ ngày mai ta sẽ mời đầu bếp dạy em nấu ăn.
Tân Vận Nhi ôn tồn nói.

Đông Thanh nghe xong thấy kinh ngạc rồi khó hiểu nói:
- Chủ mẫu, nô tì biết nấu ăn mà.

Tân Vận Nhi nghiêm mặt nói:
- Ta biết em biết nấu ăn, cũng chính vì em biết nấu ăn ta mới mời đầu bếp dạy cho em thành thạo. Sau này món ăn mà em nấu phải được nâng cấp, phải có tay nghề của đầu bếp nhà hàng.

Đông Thanh giật mình nói:
- Tay nghề đầu bếp nhà hàng, nô tì có thể làm được sao?

Tân Vận Nhi nghiêm mặt nói:
- Em chắc chắn sẽ làm được.

Đông Thanh nghe xong ánh mắt có vẻ do dự, Tân Vận Nhi dịu dàng nói:- Đông Thanh, em vừa sinh ra đã không giống người thường, trí tuệ và tài năng rất khá. Chỉ cần chịu khó cố gắng là có thể vượt lên mức xuất sắc. Bây giờ, em là tỳ nữ bên cạnh ta, từ nay về sau muốn hầu hạ Lục Thất công tử thì phải hiểu các sở thích của công tử. Nếu như em nấu ăn ngon, các tỳ nữ khác sẽ thua kém em. Đương nhiên Lục Thất công tử sẽ chú ý đến em cũng sẽ thích em, em hiểu chưa?

Đông Thanh đỏ mặt, xấu hổ một chút rồi gật đầu nhỏ giọng nói:
- Chủ mẫu, tô tì sẽ cố gắng hết sức.

Tân Vận Nhi dịu dàng mỉm cười nói:
- Ngày mai ta sẽ thuê một người phụ nữ chuyên làm việc nặng, sau này em ở dưới bếp không được chẻ củi nhóm lửa nữa, chỉ được cầm muôi rửa rau. Đồ bếp và gia vị ta sẽ mua cho em. Mỗi ngày em phải học chữ, tính toán, hàng này phải dùng dược liệu ngâm mình 1 canh giờ, ít ra ngoài và tránh gió đi. Ngoài ra còn phải học cầm kỳ thư họa.

Đông Thanh nghe xong giật mình, ngây ra nhìn Tân Vận Nhi, Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Đông Thanh em phải nhớ kỹ, em không phải là một tỳ nữ làm việc nặng nhọc mà là tỳ nữ thượng phòng hầu hạ chủ nhân. Tỳ nữ thượng phòng là nữ nhân cao quý, phải biết bảo vệ vẻ đẹp của mình. Sau này em và Tiểu Vân phải hiểu lễ nghĩa, Tiểu Vân giúp ta đối ngoại chuyên phụ trách kinh doanh các cửa hiệu. Em giúp ta đối nội, nấu những món ngon, quản lý những chi phí trong nhà của ta. Học quy tắc sai khiến nô bộc, những thứ này ta sẽ dạy em từng bước một, ta tin em có thể học được.

Vẻ mặt hoảng sợ của Đông Thanh thay đổi, nàng nhìn Tân Vận Nhi với ánh mắt đầy mong chờ, mặt đỏ lên, nàng khẽ cắn môi nhỏ giọng nói:
- Chủ mẫu, tô tỳ không thông minh như tỷ tỷ, nô tỳ sẽ cố gắng làm tốt.

Tân Vận Nhi mỉm cười, nàng rất thích sự thật thà của Đông Thanh, liền nói:
- Được ngày mai bắt đầu.
Đông Thanh gật đầu kiên định.


Sau khi Lục Thất hôn Tân Vận Nhi nồng nhiệt, vì sợ trời muộn không kịp về thành khiến mẫu thân lo lắng đã vội vàng từ biệt để về thị trấn Thạch Đại. Về nhà an toàn, Lục mẫu nhìn thấy con trai về mới yên tâm. Hai mẹ con nói chuyện một lúc. Lục mẫu nói với Lục Thất chiều hôm có một quan sai đến thấy Lục Thất không có nhà liền nhắn bảo hắn về hãy lập tức đến gặp Vương Chủ Bộ.

Trong lòng Lục Thất đã có sự chuẩn bị, bây giờ trời đã tốt mịt để mai đi. Chỉ một lát sau, Lục Thiên Hoa đã quay về thấy Lục Thất liền thở phào nhẹ nhõm. Nghe thấy dược liệu đã buôn về thì sung sướng liền phân ra ngày mai vận chuyển vào thành một phần, từ nay sẽ chính thức mở tiệm kinh doanh.

Lúc đến bữa tối, Lục Thiêu Hoa nhắc đến chuyện hôm qua giết Trần Hổ, nói kẻ cướp vô cùng tàn nhẫn hình như có thù oán với Trần Hổ, giết người xong không ngờ còn để đầu lại một chỗ. Nghe nói là kẻ cướp muốn thị uy với quan phủ, hôm qua quan binh đã xuất quân trên quy mô lớn, nhưng không bắt được tên cướp nào.

Lục Thất nghe xong làm ra vẻ ngạc nhiên, quần áo dính máu, đoản mâu hắn đã ném xuống một con sông nhỏ trên đường đi đến huyện Tam Nguyên. Khoản nợ khế kia hắn cũng đã chôn dưới tán cây trên một triều núi.

Nghe chuyện ác xong, Lục Thất thuận miệng hỏi, đại quan triều đình rời khỏi khi nào. Lục Thiên Hoa nói đại quan triều đình chưa rời khỏi, hôm qua sau khi vào thành đã đến Tiêu Phủ, nghe nói có thân quen với Tiêu Phủ cố ý đến thăm hỏi lão phu nhân, cũng không biết lúc nào thì đi.

Tin này khiến Lục Thất cảm thấy nghi ngờ, tuy ngoài ý muốn nhưng chuyện hôm qua cũng không nên để trong lòng. Sau khi ăn xong, hắn về phòng cả ngày, được Ninh Nhi và Vi Song Nhi hầu hạ tắm rửa lau mặt xong, hắn đi ngủ luôn.

Sáng sớm hôm sau Lục Thất không đi gặp Vương chủ bộ mà cùng huynh trưởng ra khỏi thành đến Vọng Giang Bảo lấy một phần dược liệu. Vận chuyển đến nhập với hiệu thuốc bắc phố Tây Đại. Hắn dặn huynh trưởng ngày mai khai trương không cần rầm rộ, lý do là Trần Hổ vừa mới chết. Nếu làm quá lớn sẽ dễ dẫn đến gây phản cảm cho đám du côn, Lục Thiên Hoa cũng đồng ý.

Quyển 1 - Chương 47: Cung tốt

Vừa mới thương lượng với huynh trưởng xong thì có một quan vệ nha dịch đến hiệu thuốc bắc, rất không vui mời Lục Thất đi gặp Vương chủ bộ. Nhìn cái mặt chảy dài kia chắc là đã tìm Lục Thất rất lâu rồi. Tên nha dịch thuộc quyền quản lý của huyện nha vì thế mà cũng không sợ đắc tội với Huyện úy hộ quân.

Lục Thất đã chuẩn bị đóng gói quan phục và yêu lưng của Huyện úy. Tên nha dịch tìm hắn đang ôm túi đó và mặc trường bào đi huyện nha. Tới ngoài huyện nha, tên nha dịch không dẫn hắn đi từ cửa chính vào mà lại đi cửa phụ, sau khi thông báo mới dẫn Lục Thất vào thư ký đường.

Lục Thất vừa vào cửa đã nhìn thấy Vương chủ bộ ngồi sau án, hắn đi lên bái kiến nói:
- Tham kiến Vương đại nhân.

Vẻ mặt của Vương chủ bộ không vui nhìn hắn, rồi phất tay bảo tên nha dịch lui ra. Y đứng dậy ra khỏi án đối mặt với Lục Thất lạnh lùng nói:
- Hình như Lục đại nhân rất bận?

Theo chức sự thì chủ bộ và Huyện úy là một võ một võ, quan viên ngang cấp. Huyện thừa cao hơn Chủ bộ và Huyện úy nửa cấp. Huyện lệnh cao hơn 1 cấp, theo quy tắc Vương chủ bộ không được phép quản lý Huyện úy. Nhưng trong bối cảnh quan trường quyết định quyền lực, Vương chủ bộ là nhân vật thực quyền so với Huyện lệnh.

Lục Thất tạm thời rời khỏi cương vị, Lục gia lại ở huyện Thạch Đại, đương nhiên phải chịu nhẫn nhịn, hắn ôn tồn nói:
- Xin Vương đại nhân thứ lỗi, hai ngày nay tại hạ bận vì kế sinh nhai.

Vương chủ bộ liếc mắt nhìn hắn rồi lạnh nhạt nói:
- Lục đại nhân làm việc tư hơn việc công, có biết hai ngày nay không làm tròn bổn phận không?

Lục Thất nghe thấy liền chột dạ, chắc là Vương chủ bộ đã đi tìm một tên lính liên lạc đến thẩm vấn, hắn lạnh lùng nói:
- Vương đại nhân quá lời rồi, có hai vị Huyện úy Lôi, Tống ở đây rồi còn chuyện gì cần đến ta nữa.

Vương chủ bộ cũng lạnh lùng nói:
- Họ ở đây có việc của họ, Lục đại nhân là Huyện úy hộ quân, sao lại vì bất mãn mà không làm tròn bổn phận thế?

Lục Thất lạnh lùng nói:
- Vương đại nhân, hai ngày này hình như không xảy ra chuyện gì lớn chứ?

Vương chủ bộ thay đổi sắc mặt, tức giận nói:
- Trần Hổ bị giết ngươi có biết không?

Lục Thất bình tĩnh nói:
- Biết, tối hôm qua ta nghe gia huynh nói rồi, Trần Hổ cũng không phải nhân vật quan trọng, chết cũng không phải chuyện gì lớn.

Vương chủ bộ tức giận nói:
- Trần Hổ là cử nhân thành danh, chết sao lại không phải chuyện lớn?

Lục Thất mỉm cười nói:
- Vương đại nhân, huyện Thạch Đại có nhiều người thành danh, Trần Hổ có công danh thì có gì quan trọng. Theo ta được biết, Trần Hổ chẳng qua chỉ là một tên tiểu tốt của Huyện úy Ngưu đại nhân. Ngưu đại nhân chỉ cần tùy ý là có thể tìm được người quản lý phố Tây Đại. Một tên cầm đầu đám du côn chết ta thấy không có gì quan trọng.

Vương chủ bộ nhìn Lục Thất thật sâu, lạnh lùng nói:
- Lục đại nhân, theo điều tra Trần Hổ chết vừa đúng lúc ngươi ra khỏi thành.

Lục Thất sửng sốt lạnh lùng nói:
- Vương đại nhân, ngài liên tưởng như vậy không được hay cho lắm. Ta và Trần Hổ vốn không quen biết, ta chỉ đặt mua một sạp hàng nhỏ trên phố Tây Đại, thủ hạ của Trần Hổ cũng không làm khó ta, không thù không oán mà.

Vương chủ bộ lạnh lùng nói:
- Lục đại nhân đừng hiểu lầm, bản quan chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi.

Lục Thất không muốn dài dòng nữa, hắn nói vòng:
- Vương đại nhân, ngài gọi ta đến có phải là nhận quan phục, yêu lưng hay không?

Vương chủ bộ nghe thấy vậy vẻ mặt rất bình tĩnh, cười nhạt nói:
- Lục đại nhân hiểu lầm rồi, trước mắt chưa có người tiếp quản chức sự của ngươi.

Lục Thất sửng sốt nói:
- Vương đại nhân, hôm trươc ngài nói hình như có người nhậm rồi.

Vương chủ bộ cười nhạt nói:
- Bản quan từng nói có người muốn đảm nhiệm, nhưng đó là Lôi huyện úy nói. Châu nha vẫn chưa có văn bản truyền đạt chính thức, bản quan nói như vậy là muốn cho Lục đại nhân có sự chuẩn bị tốt về mặt tâm lý, trước mắt chức quan này vẫn là của Lục đại nhân.

Lục Thất nghe xong liền hiểu, trong lòng hắn biết hai ngày nay Vương chủ bộ đã thay đổi suy nghĩ, tám phần là do cái chết thảm của Trần Hổ, gây kinh sợ cho những đại nhân trong nha huyện, không thể không giữ lại hắn.
Hắn ôn hòa nói:
- Hóa ra là như vậy, sớm biết ta đã không vội đi làm việc tư rồi.

Vương chủ bộ nói:
- Lục đại nhân chỉ cần làm hết phận sự, có chuyện tư cần giải quyết cũng là điều dễ lý giải.

Lục Thất chắp tay nói:
- Đa tạ Vương đại nhân đã hiểu cho.

Vương chủ bộ cười, rồi lại nghiêm mặt nói:
- Lục đại nhân, đám Trần Hổ hơn 10 người bị cướp sát hại tàn nhẫn khiến cho cả huyện Thạch Đại lớn bé không yên. Bởi vậy Huyện thừa đại nhân quyết định thực hành tuần tra ngoài thành. Từ ngày mai, mời Lục đại nhân dẫn theo binh lính phụ trách tuần tra xung quanh đường xá tại các bảo thành làng xã, huyện sẽ trả đại nhân 100 lượng phí thù lao.

Lục Thất sửng sốt, hắn suy nghĩ một chút rồi ôn hòa nói:
- Vương đại nhân, tuần tra các xã ngoại thành ta sẽ làm hết phận sự, nhưng phạm vi 4 xã thì quá lớn, ta không thể tập trung chú ý hết được. Năng lực của ta chỉ chú ý được 2 xã, hai xã khác xin đại nhân cho hai vị Huyện úy Tống, Lôi. Ta chỉ lấy 50 lượng phí thù lao.

Vương chủ bộ nghe thấy vậy liền chau mày do dự một lúc, cuối cùng cũng gật đầu nói”
- Được rồi, sau này Lục đại nhân phụ trách xã Vọng Giang Pha và xã Đông Lưu. Nếu bảo thành của hai xã có phỉ tập kích, cũng cần Lục đại nhân gấp rút đi tiếp viện, mỗi tháng trả 60 lượng thù lao.

Lục Thất chắp tay nói:
- Đa tạ Vương đại nhân.

Vương chủ bộ cười nhạt nói:
- Hy vọng Lục đại nhân có thể làm tròn chức trách.

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Ta sẽ không làm đại nhân thất vọng đâu, nhưng ta còn có hai thỉnh cầu.

Vương chủ bộ hơi sững sờ rồi cười nhạt nói:
- Mời Lục đại nhân nói.

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Vương đại nhân, thỉnh cầu thứ nhất là mời đại nhân xuất công, ở giữa Hương Bảo và huyện thành dùng trúc xây dựng một trạm canh gác đơn giản, mặt khác cũng phải thông báo Xã Bảo đang xây dựng một phong hỏa đài ở trong bảo, sau này sẽ dùng khói lửa để tung tin. Thỉnh cầu thứ hai là nếu có xuất hiện một lượng lớn thổ phỉ, xin đại nhân cho phép ta điều động 30 quan binh ở các cửa thành đến trợ giúp.

Vương chủ bộ sầm mặt xuống suy nghĩ một lát rồi gật đầu nói:
- Được.
Lục Thất ôn tồn nói:
- Đa tạ sự ủng hộ của đại nhân.

Vương chủ bộ nói:
- Thỉnh cầu của Lục đại nhân là diệt thổ phỉ cầu an cho dân, bản nhân nên ủng hộ chứ.

Lục Thất cười chuyển đề tài ôn hòa nói:
- Vương đại nhân, ta có chuyện muốn hỏi một chút, Tả hữu huyện úy của Thạch Đại có phải không được hòa thuận lắm phải không?

Vương chủ bộ nhìn hắn một cái rồi cười nhạt nói:
- Sao Lục đại nhân lại nghĩ vậy?

Lục Thất nói:
- Vương đại nhân, ta nghe nói quan trường và quân sai cũng không khác nhau là mấy, luôn chú ý phân rõ ràng các mối quan hệ. Ta đây là một Huyện úy hộ quân là đại nhân đề nhiệm đương nhiên là cùng chiến tuyến với đại nhân. Hai ngày trước, ta giao lưu với hai vị Huyện úy kia, kết quả là thái độ của hai vị huyện úy đó rất lạnh lùng. Như vậy có thể thấy được hai vị Huyện úy và đại nhân không được hòa thuận cho lắm.

Vương chủ bộ cười nhạt nói:
- Lục đại nhân hiểu lầm rồi, quan hệ của bản quan và tất cả các đại nhân Thạch Đại rất tốt, Tả Hữu huyện úy lạnh nhạt với đại nhân chắc là vì đại nhân hơi trẻ tuổi.

Lục Thất nói:
- Quan hệ với đồng nghiệp của đại nhân rất tốt, bao gồm cả Huyện lệnh đại nhân sao?

Vương chủ bộ nghe xong liền chau mày, Lục Thất lại ôn hòa nói:
- Mấy hôm trước ta gặp Huyện lệnh đại nhân, cảm giác rất thân thiết.

Vương chủ bộ nhìn Lục Thất một cái rồi đạm mạc nói:
- Nhật cửu tri tâm, đương nhiên là Lục đại nhân cho rằng Tôn đại nhân thân thiết, không ngại thì cứ gần gũi nhiều một chút.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Vương đại nhân không nên hiểu lầm, ta chỉ là Huyện úy hộ quân tạm thời, sớm hay muộn cũng phải về quân. Thân mật được với Vương đại nhân như vậy là đủ rồi, nếu như ta có đi đút lót Tôn đại nhân thì cũng sẽ không nói với Vương đại nhân đâu.

Vương chủ bộ cười nhạt nói:
- Lục đại nhân là người sáng suốt, bản quan thích kết giao với người sáng suốt.

Lục Thất mỉm cười chắp tay nói:
- Sau này có việc Vương đại nhân cứ chỉ bảo, không quấy rầy đại nhân làm việc nữa, xin cáo từ.

- Người đâu, tiễn Lục đại nhân.
Vương chủ bộ gọi, một tên Nha dịch đi vào dẫn Lục Thất ra khỏi huyện nha.

Lục Thất đi rồi, ở một góc khác của thư ký thiên đường có một người đàn ông mặt tròn có râu đi vào, vị quan viên này vẻ mặt hiền lành, vừa đi vào đã không vui nói:
- Đại nhân không nên mặc cả với hắn.

Vương chủ bộ mỉm cười nói:
- Ngưu đại nhân chớ hiểu lầm, hạn cuối của bản quan chính là bảo hắn đi tuần tra hai xã. Nếu không với sự cao ngạo của Tống huyện úy, chẳng phải sẽ không làm gì cả, mà đây cũng là vì đại cục không thể không cầu toàn vẹn được. Hiện giờ, nạn trộm cướp ở huyện Thạch Đại đã lan đến thành biên rồi, ảnh hưởng nghiêm trọng đến lợi ích thiết thân của chúng ta.

Ngưu huyện úy cau này nói:
- Đại nhân dùng họ Lục đó lâu vậy, cháu của Vu đại nhân phải làm sao?

Vương chủ bộ khẽ thở dài nói:
- Không còn cách nào khác, đành phải từ chối thôi.

- Từ chối, Vu đại nhân là Tham quân chính sự châu nha, lại có quan hệ trong triều, chúng ta không được có lỗi.
Ngưu huyện úy nhíu mày nhìn Vương chủ bộ, đầy hoài nghi với quyết định đó.

Vương chủ bộ lạnh lùng nói:
- Huyện úy hộ quân là một chức quan có độ nguy hiểm rất cao. Ngươi cũng biết bản lĩnh của Triệu Triệu, y bị đạo tặc giết. Nếu để cháu của Vu đại nhân đảm nhiệm chức Huyện úy hộ quân, nếu như bị chết ở huyện Thạch Đại thì chúng ta phải giải thích thế nào. Cháu của Vu đại nhân tính nết thế nào? Tài cán ra sao ta và ngươi rõ nhất, thực sự nếu để y đảm nhiệm chức huyện úy hộ quân, thì chúng ta có thể để cho y làm ổ ở trong thành không làm gì cả.

Quyển 1 - Chương 48: Hậu trường

Ngưu huyện úy cau mày nói:
- Đại nhân nói có lý, nhưng từ chối thẳng e là không hay.

Vương chủ bộ gật đầu:
- Cái này ta hiểu, ngày mai ngài nhận 1000 lượng đến Trì Châu, đích thân giải thích với Vu đại nhân một chút, nếu ông ấy muốn cháu mình đảm nhiệm Huyện úy hộ quân, ngài hãy khuyên bảo đảm nhận chức Binh phòng Tri Tào thì có thể được. Nếu Vu đại nhân không đồng ý, vậy chúng ta cũng cố hết sức rồi, đành để cho cháu của Vu đại nhân đảm nhận chức Huyện úy hộ quân đi.

Ngưu huyện úy cau mày nói:
- Đại nhân muốn động đến lão Hà?

Vương chủ bộ lạnh lùng nói:
- Con mắt của lão Hà hỏng rồi, không thích hợp để đảm nhiệm chức Binh phòng nữa.

Ngưu huyện úy nghe xong liền do dự không lên tiếng, nghĩ Binh tào lão Hà có và y có quan hệ, Vương chủ bộ cười nhạt nói:
- Ngưu đại nhân không cần khó xử, bản quan biết ngươi rất sủng ái cháu của lão Hà, lão Hà không hợp nhậm lại chức Binh phòng, có thể đi làm đại gia của phố Tây Đại, chức đó rất hợp lại được dưỡng lão.

Tinh thần của Ngưu huyện úy linh hoạt hẳn lên, y cung kính nói:
- Ngưu Huy đa tạ đại nhân.

Vương chủ bộ cười cười, y mới là hậu trường chân chính nắm giữ địa bàn của phố Tây Đại, chứ không phải Ngưu Huyện úy.

Ngưu huyện úy cung kính tạ ơn xong rồi lại nghiêm mặt nói:
- Đại nhân, ta cảm thấy cái chết của Trần Hổ có liên quan đến Lục đại nhân, liệu có phải họ Lục triệu tập binh lính dưới tay làm không?

Vương chủ bộ chau mày, lạnh nhạt nói:
- Không phải, binh lính thủ hạ của Lục Thiên Phong đều là những người lương thiện có nhà có cửa, sẽ không làm điều ác, hơn nữa ta đã điều tra thẩm vấn rồi, Lục Thiên Phong không có động cơ gây án, hắn chỉ mua một sạp thuốc nhỏ ở phố Tây Đại, cũng giao phí đàng hoàng. Mặt khác mười bih lính hắn dẫn đi lúc về giao binh khí cũng không hao tổn gì. Tóm lại vụ án này của Trần Hổ chỉ xử theo án loạn phỉ. Sau này ngươi đừng nghi ngờ lung tung quấy nhiễu Lục Thiên Phong nữa, dễ sinh chuyện đấy.

Ngưu huyện úy lại nghi ngờ nói:
- Đại nhân, ta nghi ngờ sao họ Lục lại có nhiều bạc buôn thuốc như vậy, Trần Hổ từ Bảo thành xã Lưu Đông trở về, hẳn mang theo rất nhiều bạc.

Vương chủ bộ chau mày nói:
- Lục Thiên Phong là Tán quan thất phẩm từ trong quân trở về, hắn có thể mang về 2000-3000 lượng bạc là chuyện rất bình thường. Ta cũng đã điều tra Lục Thiên Phong từng dùng vàng đổi bạc. Vì thế hắn có nhiều bạc như vậy để đổi buôn thuốc cũng là rất bình thường.

Ngưu huyện úy ồ lên một tiếng rồi gật đầu:
- Có lẽ là ta đa nghi rồi.

Vương chủ bộ nghiêm mặt nói:
- Lục Thiên Phong chỉ là tên tiểu tốt dùng tạm thời, bất cứ lúc nào ta cũng có thể đưa hắn về nguyên hình. Bởi vậy, ngươi không cần lo lắng hắn ở huyện Thạch Đại này gây nên uy hiếp gì cho ngươi. Bây giờ ngươi cần chú ý chính là Triệu huyện úy, có khả năng y bị Tôn Văn lôi kéo rồi.

Ngưu huyện úy kinh ngạc nói:
- Triệu huyện úy, sao có thể? Gã là tộc chất của huyện thừa đại nhân, luôn trung thành với huyện thừa đại nhân mà.

Vương chủ bộ lạnh lùng nói:
- Cái gì cũng có thể, ngươi cho là họ Tôn sẽ can tâm bị sắp đặt sao? Ngươi hãy nhớ, sau này hai xã sáp nhập không cần đến xã Đông Lưu nữa, trước tiên giữ lại ở trong nhà ngươi, qua thời gian nữa ta sẽ trọng dụng.

- Vâng, tôi sẽ làm theo.
Ngưu huyện úy kính cẩn đáp lời rồi đi.

Lục Thất rời khỏi huyện nha tâm trạng rất tốt, có thể tiếp tục đảm nhiệm chức huyện úy hộ quân là nhu cầu cấp bách của hắn. Cho dù đảm nhiệm được bao lâu nữa đối với hắn mà nói chỉ cần còn một ngày thì tăng thêm một phần cơ hội làm giàu.

Sau khi đối thoại với Vương chủ bộ, hắn hiểu rõ Vương chủ bộ và Tôn huyện lệnh như nước với lửa. Điều này đối với hắn cũng không quan trọng, hắn chỉ cần làm Huyện úy hộ quân đến đâu hay đến đó, cho dù cuộc đấu tranh trong quan trường hắn cũng không muốn bị cuốn vào trong.Hắn không quay trở lại hiệu thuốc bắc mà về thẳng nhà cũ. Lúc này trong lòng hắn đang suy nghĩ, sau khi Lục gia tụ họp sẽ có bao nhiêu nhân lực, hắn phải căn cứ vào nhân lực để xác định bước làm giàu tiếp theo.

Quay vể nhà cũ gặp mẹ, cần ghi chép về người của Lục gia, sau khi xem xét cẩn thận thì có chút thất vọng, con cháu các chi nhánh của Lục gia vô cùng ít, đa số chỉ sống bằng nghề bốc vác. Có 2-3 người là thợ xây, thợ mộc. Không ai là nhân tài có tay nghề thượng đẳng. Nữ nhân cũng như vậy, không tinh thông thêu thùa, may vá chỉ dựa vào việc nặng kiếm tiền.

Lục mẫu nhìn ra sự thất vọng của con trai liền dịu dàng nói:
- Tiểu Thất, đương nhiên con có thể buôn dược liệu, có thể làm hiệu thuốc bắc lớn hơn một chút, con đi buôn thuốc cũng có thể cần đến những trai tráng đấy.

Lục Thất nói:
- Mẹ, việc kinh doanh hiệu thuốc bắc không thể khoa trương được. Một là sẽ khiến người ta ghen tỵ; hai là người mua thuốc chỉ biết giá thuốc và dược phẩm, mặt tiền của cửa hiệu lớn hay nhỏ cũng không có ảnh hưởng gì. Về phần buôn thuốc người cần dùng là các võ sĩ thực chiến, nam đinh của Lục gia không thích hợp, hơn nữa một khi xảy ra chuyện chúng ta cũng không biết giải thích với người thân của họ thế nào.

Lục mẫu ồ lên một tiếng, Lục Thất lại cười nói:
- Mẹ yên tâm đi, dùng người thế nào con đã có ý tưởng ban đầu, đợi sau này chắc chắn con sẽ nói với mẹ.

Rời khỏi chỗ mẹ Lục Thất về phòng, trong phòng ngủ Ninh Nhi đang ngồi trên giường thêu thùa. Vi Song Nhi nằm trên giường nhìn ra ngoài, nàng cũng đang thêu. Hai nàng vừa nhìn thấy Lục Thất quay về, cả hai liền đứng dậy hầu hạ Lục Thất thay quần áo.

- Ninh Nhi, sao tỷ không ở chỗ của mẹ ta?
Hưởng thụ sự hầu hạ của mỹ nữ, Lục Thất ôn tồn hỏi. Vì Ninh Nhi khi làm Di nương cũng thường đến phòng của Lục mẫu bầu bạn.

- Phu nhân muốn yên tĩnh một mình một chút, lệnh cho tỷ về phòng thêu thùa.
Ninh Nhi dịu dàng nói.

Lục Thất nhìn Vi Song Nhi một cái rồi ôn tồn nói:
- Song Nhi, mai ta đưa nàng đến chỗ của Tân chủ mẫu.

Vi Song Nhi giật mình, thấp giọng nói:
- Vâng, nô tì tuân lệnh.

Ninh Nhi do dự một chút rồi nhỏ giọng nói:- Thiếu chủ, chi bằng để Song Nhi ở lại nhà cũ đi.

Lục Thất nhìn Ninh Nhi dịu dàng, hắn biết chắc chắn là Vi Song Nhi đã cầu xin Ninh Nhi. Ninh Nhi bị Lục Thất nhìn, má lúm đồng tiền ửng lên, cúi đầu xuống.

Lục Thất cười nói:
- Ninh Nhi, ta giữ Song Nhi ở nhà cũ, tỷ có thể quản được cô ấy sao?

Ninh Nhi sửng sốt ngẩng đầu lên nhìn Lục Thất, hắn nháy mắt một cái tinh nghịch rồi nhẹ nhàng nói:
- Ninh Nhi, ý ta nói ta là đàn ông, có lúc cũng sẽ thích một cô gái quyến rũ một chút.

Má lúm đồng tiền của Ninh Nhi thoáng hiện, nàng nhỏ giọng nói:
- Đệ yên tâm, tỷ sẽ quản giáo tốt cô ấy.

Lục Thất quay đầu lại nhìn về phía Song Nhi dịu dàng nói:
- Song Nhi, ta cho ngươi lựa chọn nếu ngươi theo Ninh Nhi ở lại nhà cũ, sau này ngươi có con của ta, theo nó 5 năm ngươi sẽ không có danh phận thiếp thất. Còn nếu bây giờ ngươi đi theo Tân chủ mẫu, từ ngày con ta sinh ra được 1 năm sẽ có danh phận thiếp thất, ngươi hãy tự lựa chọn đi.

Lục Thất nói xong câu này, Ninh Nhi và Vi Song Nhi nghe xong đều sửng sốt. Lục Thất lại bổ sung:
- Ninh Nhi làm tỳ thiếp đầy trăm ngày, ta cho tỷ danh phận thiếp thất. Song Nhi nhập phòng sẽ được tự chọn, có thể sáng sớm mai trả lời ta.

Ninh Nhi giật mình nói:
- Thiếu chủ, không thể được, theo quy tắc tỳ thiếp không có con không được làm thiếp, ngài làm như vậy phu nhân sẽ không hài lòng đâu.

Lục Thất nhìn Ninh Nhi mỉm cười nói:
- Ninh Nhi, từ ngày đầu tiên ta tiếp nhận tỷ đã không coi tỷ là tỳ thiếp. Ta dõi theo tỷ lớn lên từ khi mình còn nhỏ, trong lòng ta tỷ chính là tỷ tỷ, làm đệ đệ sao lại không tôn trọng tỷ tỷ chứ? Bây giờ ta là chủ nhà, có đặc quyền. Việc này ta sẽ thuyết phục mẹ, tỷ không cần lo lắng nhiều.

Ninh Nhi nghe xong mắt đỏ lên, cúi thấp đầu cố nén không cho dòng nước mắt rơi xuống. Vi Song Nhi ở bên cạnh giật mình. Lục Thất cho nàng lựa chọn, khiến nàng lâm vào cảnh khó xử.

Lục Thất nhìn nàng một lúc rồi cười nhạt nói:
- Tân tiểu thư là người hiền lành, cũng giống như Ninh Nhi. Nàng không cần lo lắng, cách sáng mai vẫn còn sớm mà.

Vi Song Nhi kinh ngạc, nhìn Lục Thất sợ hãi liếc mắt một cái, chợt cung kính nói:
- Thiếu chủ, sau này nô tỳ nguyện ở lại bên cạnh Ninh tỷ tỷ.

Lục Thất nhìn dung nhan nàng, mấy giây sau hắn nói:
- Nàng quyết định, sau này ở trong nhà gọi Nhinh Nhi là chủ mẫu đi.

Vi Song Nhi đồng ý, xoay người đối diện với Ninh Nhi quỳ xuống cung kính nói:
- Nô tỳ dập đầu trước chủ mẫu.
Nói xong nàng dập đầu 3 cái, Nhi Nhi vội khom người đỡ Vi Song Nhi dậy, đôi mắt xinh đẹp của nàng ngấn lệ.

Lục Thất cười bước về phía giường, hắn muốn nằm nghỉ một lát. Chủ ý của hắn khiến Vi Song Nhi phải đến chỗ Tân Vận Nhi nhanh chóng. Nguyên nhân là hắn thích ở cùng chỗ với Ninh Nhi. Nhưng tính nết của Vi Song Nhi nhẹ nhàng, nhu mì, ở cùng có lẽ cũng không ảnh hưởng gì đến hắn và Ninh Nhi. Mặt khác, sớm hay muộn hắn cũng vì mẹ, chị dâu và Ninh Nhi mà mua hầu gái về nhà hầu hạ.

Lục Thất nằm trên giường, Ninh Nhi cũng ngồi trên giường, Vi Song Nhi cũng đứng hầu, sự bất đồng về địa vị khiến nàng không thể ngồi như Ninh Nhi được.

- Tiểu Thất, phu nhân nói với ngài chuyện của tiểu thư Thiên Nguyệt chưa?

Quyển 1 - Chương 49: Quân chế tuần tra

Lục Thất nghe xong liền ngẩn người ra, tiểu thư Tiểu Nguyệt chính là chị ruột của hắn, từ nhỏ đã được đính hôn cho con trai thứ hai của đồng nghiệp cha hắn. Mười năm trước đi lấy chồng xa ở huyện Thanh Dương. Huyện Đông Dương nằm ở phía đông bắc của huyện Thạch Đại nhưng nhà chồng của tỷ tỷ cũng cách chỗ này chỉ có hơn 100 dặm. Nhưng từ sau khi đi lấy chồng tỷ tỷ cũng ít khi về, đây cũng là chuyện bình thường. Con gái đi lấy chồng là con người ta, về nhà nhiều sẽ khiến chồng và người bề trên không hài lòng.

- Ninh Nhi, tỷ tỷ của ta có chuyện gì không?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

- Không có chuyện gì lớn, chỉ có điều nghe nói Thiên Nguyệt chỉ sinh được 2 đứa con gái cho nhà chồng. Mẹ của cô gia muốn lấy thêm 1 vợ hai và 5 thiếp thất cho Dương nhị công tử. Trước kia, mỗi năm Thiên Nguyệt về nhà một lần nhưng đến nay đã 3 năm rồi mà chưa về. Năm ngoái có viết thư về cho phu nhân yên tâm. Phu nhân lo lắng có phải Thiên Nguyệt sống ở nhà chồng không được thoải mái, muốn ngài bớt chút thời gian mang quà đi thăm hỏi Dương gia.
Ninh Nhi dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu, hiểu ý của mẫu thân là muốn hắn đi làm chỗ dựa cho tỷ tỷ, để nhà chồng coi trọng tỷ tỷ mình một chút. Thực tế hắn và tỷ tỷ cũng không thân thiết lắm, tỷ tỷ xuất giá khi hắn vẫn là một tiểu thiếu niên, lúc đó tỷ tỷ là một thiếu nữ đoan trang, ít nói, ít quan tâm hắn. Ở trong Lục gia phụ nữ khiến hắn tôn trọng nhất là có mẫu thân, gẫn gũi nhất là Ninh Nhi và người khiến cho hắn ấm lòng nhất chính là muội muội tiểu Nghiên.

- Ta biết rồi, hai ngày nay ta đã sắp xếp binh lính phòng ngự, sau đó sẽ đi một chuyến.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Ngài đi nghỉ sớm đi, phu nhân sẽ lo lắng đấy.
Ninh Nhi dặn dò.

- Ta biết rồi, không quên được đâu.
Lục Thất cười nói, rồi duỗi tay ra ôm Ninh Nhi lên giường, Vi Song Nhi nhìn thấy vậy mặt đỏ lên lẳng lặng quay đi chỗ khác.

Sáng sớm, Lục Thất lại huấn luyện trên giáo trường, 10 tên lính liên lạc đã lần lượt đến đủ từ giờ mão rồi. Vừa nhìn thấy Lục Thất mặc quan phục, ánh mắt của đám lính toát lên vẻ hưng phấn, họ liên tục chào hỏi. Lục Thất giải thích quan trên còn dùng hắn, nhưng dùng bao lâu thì không nói, hắn cũng nói nhiệm vụ tuần hộ các xã cho mọi người.

Lính tiếp tục đến được 77 người, trong đó có 27 người đến muộn. Nguyên nhân là hai ngày trước báo danh không thấy quan, cũng nghe nói người quản lý họ sắp mất chức, rồi nghe nói vị quan quản bọn họ cũng đã bị miễn chức rồi. Thấy quân lương tháng mà quan phủ hứa hẹn cũng chưa phát, đám binh lính tự nhiên cũng trở nên lười nhác.

Lục Thất không làm tròn bổn phận trước, nên không trách phạt những binh dũng đến muộn và chưa tới, đồng thời vì để xoay chuyển lòng người, trước mắt mọi người hắn hứa hẹn ngày mai hắn sẽ chi trước cho lính nửa tháng lương. Nếu trăm lính giải tán hắn quyết định không thu hồi lại quân lương, điều này rất hợp lòng người khiến tinh thần của đám linh phấn chấn hẳn lên.

Hôm sau Lục Thất mang theo 100 lượng bạc đến giáo trường. Lương của quan binh thời Đường không cao, mỗi tháng chỉ có 20 lượng bạc, là binh dũng đến ngay cả môt lượng bạc cũng không được lấy, giá 1 lượng bạc đổi được 10 quan tiền. Người nghèo làm công một tháng vất vả chỉ kiếm được 3-4 quan tiền. Quan quân lương 2 lượng bạc là cao rồi. Như Lục Thất cho 10 tên lính liên lạc 30 lượng bạc, vậy thì đó là thù lao trên trời rồi.

Vì hôm qua đã hứa phát lương, cho nên hôm nay cả trăm binh dũng không thiếu 1 người. Lục Thất sai người khiêng 1 cái bàn gỗ đến, để bạc trên bàn, vừa nhìn đã thấy từng thỏi bạc lớn nhỏ, đám binh lính lặng như tờ.

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Các vị, ta không muốn để các vị thiệt nhưng cũng không muốn mình bị thua lỗ. Tính từ ngày đầu tiên ta lãnh đạo các ngươi, cứ nửa tháng ta lại dự phòng chi quân lương cho binh. Nếu các vị cần quân lương nhất định phải tuân theo quân lệnh. Không phục tùng thì không được nhận, hiện tại bắt đầu từ số 1, mỗi binh dũng lĩnh một phần quân lương, bắt đầu.Nhìn thấy bạc mắt mọi người đều sáng lên, gần 10 tên lính liên lạc chênh lệch hơn một chút, trước đó bọn họ cũng đã lĩnh được khoản lớn, hơn nữa vì khoản lớn đó, giữa họ đã hứa hẹn sẽ không truyền ra ngoài. Một là khiến mọi người đố kỵ, hai là sợ bị quan phủ quy tội làm chuyện phi pháp. Cho nên chuyện 30 lượng bạc, sau khi Vương chủ bộ thẩm vấn cũng không biết. Bạc đến tay cũng không lan truyền ra ngoài.

Phát quân lương xong, Lục Thất dẫn theo 100 tên lính rời khỏi giáo trường, tới xã lộ thông hành đến Vọng Giang Bảo. Lúc này đến xã lộ đã dựng một tòa canh gác bằng gỗ cao đến 20m. Cả đài canh gác chiếm mất khoảng 50m2. Chỉ có một cái thang lớn nối lên đỉnh trạm.

Lục Thất chỉ vào đài canh gác lớn tiếng nói:
- Các vị, đây là trạm canh gác phong hỏa, dùng để theo dõi hành tung của thổ phỉ. Chỉ cần bọn giặc xuất hiện thì người theo dõi trên đài canh gác phải đốt cỏ khô khói đặc cuồn cuộn đi truyền tin.

Đám lính nghe xong liền đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn trạm cách gác cao lớn này. Lục Thất lại lớn tiếng nói:
- Các vị, bản quan phụ trách tuần tra trị an hai xã. Bởi vậy sẽ có 2 phong hỏa đài. Bắt đầu từ hôm nay mỗi trạm canh gác sẽ có 10 người trông coi. 100 binh dũng sẽ thay nhau mà làm việc.

Lục Thất nói xong rồi nhìn quét binh lính một lượt, rồi lại trang nghiêm nói:
- Các vị, canh gác là một trách nhiệm trọng đại, cũng là một việc làm vô cùng nguy hiểm. Nếu đạo tặc muốn cướp dọc đường thì việc đầu tiên là phải hủy đài canh gác này. Vì thế ta nhắc nhở các vị, muốn sống thì đừng có coi thường việc canh gác. Bản quan không yêu cầu các ngươi lúc nào cũng phải căng hai mắt lên nhìn, mà 10 người chia làm 5 tổ. Yêu cầu này cũng không khó, nếu bản quan tuần tra thấy có người lơ là nhiệm vụ, người đang trực…. thì những người khác cũng mắc tội liên đới.

Đám lính nghe xong liềng gật đầu. Lục Thất lại nghiêm trang nói:
- Bản quan còn phải nói phải cảnh giác hơn nữa. Thứ nhất 10 người không có chuyện gì thì phải dốc sức mà canh gác, không trực đêm thì có thể ngủ, nói chuyện phiếm nhưng tuyệt đối không được đánh bài bạc. Nếu để bản quan biết sẽ bị phạt 10 côn. Thứ hai, không được để người lạ đến gần trạm canh gác, nếu các ngươi không muốn sống thì cứ nhiệt tình tiếp xúc với người ta. Với kinh nghiệm trong quân của bản quan, bản quan chỉ nói cho các ngươi biết một bí mật. Tất cả những người không nghe lời cảnh báo đến gần trạm canh gác cứ bắn tên chết. Tội giết người đã có bản quan đỡ tội thay ngươi. Các ngươi hãy nhớ, đừng vì sơ suất mà khiến bản thân mình mất đi chỗ dựa.
Câu nói này nghe đầy tình người khiến đám binh lính cảm động. Có không ít người lớn tiếng hô sẽ ghi nhớ lời đại nhân, họ càng thêm kính phục Lục Thất.

- Được, Đỗ Mãnh, hôm nay ngươi hãy dẫn 3 tổ binh dũng ở trạm canh gác canh phòng.
Lục Thất nghiêm túc dặn dò, mỗi tổ 3 người lính theo thứ tự là Đao thuẫn binh, Trường thương binh và Cung tiễn binh.

- Vâng, tuân lệnh đại nhân.
Đỗ Mãnh lớn tiếng đáp.

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Đỗ Mãnh, ta sẽ không nói nhiều nữa, ta nói lần nữa cho ngươi biết, thổ phỉ rất tàn độc muốn sống thì hãy phòng bị nhiều một chút.

- Đại nhân yên tâm, thuộc hạ có đi vệ sinh dưới đài cũng phải xem trước trong vòng 100m có người hay không.
Đỗ Mãnh cam đoan một cách thô tục, có không ít lính bị chọc cười.

- Được, lên đài gác đi.
Lục Thất ôn tồn nói, Đỗ Mãnh lập tức thổi kèn bước ra khỏi hàng chào Lục Thất theo nghi thức rồi dẫn theo chín người leo lên trạm canh gác.

Lục Thất dẫn theo 90 tên lính đi về hướng đường xã Đông Lưu, rồi cũng lệnh cho một gã lính khác dẫn theo 9 người lên đài canh gác. Sau khi dẫn 80 tên lính đi đến sân luyện võ thì luyện tập không ngừng nghỉ. Lục Thất công bố, tuần tra thổ phỉ ngoài thành lần này được thưởng 50 lượng, hắn sẽ mang hết về chia cho binh lính, để binh lính yên tâm nghỉ ngơi luyện tập, có lửa báo động sẽ lập tức xuất binh trợ giúp. Đám binh dũng vừa nghe thấy làm nhiệm vụ, lần này còn có tiền thì ai cũng vui yên tâm ở lại sân tập luyện.

Khoảng hơn nửa tháng trôi qua, vì để tăng sức chiến đấu hắn đã huấn luyện cho 20 tên lính rất nghiêm khắc. Dạy bọn họ các cưỡi ngựa xung phong, dùng đao chém bia cỏ. Đỗ Mãnh tiếp thu nhanh nhất, một ngựa xông vào trong đám bia cỏ, trường đao tả xung hữu đột một lúc đã chém đứt 90 cái bia cỏ. kỵ chiến đã tiếp cận Lục Thất rất gần, nhờ sự giúp đỡ của hắn mà người có võ công thấp kém nhất cũng trở nên mạnh mẽ. Lục Thất kiểm tra sự dũng mãnh của Đỗ Mãnh, cho y đảm nhiệm làm Binh dũng kỵ úy, khi Lục Thất không có mắt thì sẽ do Đỗ Mãnh toàn quyền phụ trách quân vụ.

Trong quân huấn, mỗi ngày Lục Thất đều dẫn 4 gã lính đi tuần tra lộ xã từ giờ tý. Mỗi lần đi tuần tra hắn đều mang cho binh lính trên đài canh gác hoa quả, đồ ăn, dặn đám lính không được mua đồ ăn ở vùng đài canh gác. Đám binh lính tự lĩnh giáo, cũng tận lực canh gác.

Vì 4 đường đều có đài canh gác hỏa phong khiến nhân dân trong thành rất yên tâm. Việc buôn bán trong thành cũng được đẩy mạnh. Nhưng việc xây dựng phong hỏa đài cũng đã đắc tội với Triệu huyện úy. Nguyên nhân là ông ta xuất thành làm việc, khi đi qua phong hỏa đài của xã Đông Lưu, đã mệnh thủ hạ bắt binh dũng trên đài xuống chào hỏi.

Kết quả là binh dũng trên đài từ chối, còn cảnh cáo nếu Triệu huyện úy đến gần sẽ bắn tên. Triệu huyện úy nghe xong tức giận cố tình đến gần, kết quả bị bắn suýt nữa thì bị thương. Trong cơn tức giận ông ta nói sẽ kiện lên Huyện Thừa, yêu cầu nghiêm trị đám binh lính phạm thượng đó. Sau khi Vương chủ bộ biết đã phái người đi trách cứ Lục Thất.

Lục Thất đang ở trên sân tập thấy người của Vương chủ bộ phái đến, nghe trách cứ xong hắn cũng không nói gì thét lệnh binh dũng xếp thành hàng, ở ngay trước mặt mọi người thưởng cho 10 tên lính kia mỗi người 1 xâu tiền, cũng nghiêm khắc nói rõ với mười người này, nếu vi phạm quân lệnh của hắn mà xuống đài canh gác, hôm nay không những không được thưởng một xu mà còn bị phạt 10 gậy, người đến kia thấy thế mặt lại trầm xuống rồi quay về.

Quyển 1 - Chương 50: Đánh phỉ

Chuyện này ở trong huyện một ngày không có bất kỳ một tin tức giáng tội nào, nhưng vào xế chiều trong xã lộ Thất Lý lại xảy ra một huyết án. Năm quan binh phong hỏa tiêu đài thuộc cai quản của Tống huyện úy bị thổ phỉ sát hại. Đầu tiên thổ phỉ dùng thuốc mê bỏ vào rượu của quan binh, sau đó lột sạch quần áo của họ mặc vào giả làm quan binh vào thành cướp của nhà giàu, còn bắt 1 vị tiểu thư. Vụ án này còn nghiêm trọng hơn vụ án của Trần Hổ.

Lục Thất trở về lúc xế chiều mới biết, lúc đó vừa nghe chuyện hắn liền giật mình. Hắn thầm sợ, ít nhiều đây cũng không phải hung án nằm trong vùng hắn quản lý. Hắn vội vàng đi đến huyện nha gặp Vương chủ bộ. Vương chủ bộ vốn đang tức giận, cảm thấy Lục Thất không biết trời cao đất dày là gì, cho hắn chút quyền lực thì hắn dám lên mặt rồi. Nhưng hung án ở xã lộ Thất Lý giống như một cây dậy to đập vào đầu, y không tức giận nữa mà bừng tỉnh thấy cách làm của Lục Thất là rất chính xác. Lúc Lục Thất đến vẻ mặt y rất hòa nhã, ngược lại y dặn dò Lục Thất phải canh phòng cẩn mật nhằm tránh bị phỉ tập kích.

Ra khỏi huyện nha, tinh thần của Lục Thất rất nhẹ nhàng, hắn hiểu đám quan văn này chỉ biết tranh quyền đoạt lợi, căn bản là không hiểu kế sách dùng quân hoặc có thể nói là làm mà không hiểu gì. Mình vì tạo quân uy chỉ có thể mạo hiểm đắc tội với Vương chủ bộ, hai thứ này chỉ có thể lấy một.

Đương nhiên ông chủ bắt thuộc hạ mưu chức cong thì phải cong, đó là quy tắc cơ bản để sinh tồn trong xã hội. Lục Thất bên ngoài đắc tội với Vương chủ bộ thì vẫn phải thầm nghĩ cách cứu vãn. Hắn vốn định tìm thời điểm thích hợp để giải thích với y, không ngờ hung án xã lộ Thất Lý lại giải vây cho hắn, đúng là ruộng hạn lâu ngày gặp mưa.

Trong tâm linh của Lục Thất cuộc sống quân lữ ác liệt gây ra tính cách ích kỷ tối tăm. Chỉ cần chuyện không liên quan đến mình, chuyện hung ác đến đâu hắn cũng sẽ không dễ thương hại. Lúc hắn liều mạng, ai có ai thương hại hắn.

Ngày hôm sau, vì hung án của xã lộ Thất Lý đám quan viên trong thành tiến hành càn quét trên quy mô lớn ở xã lộ Thất Lý. Ai cũng biết đạo tặc chứ không phải cỏ cây, chúng cướp bóc tài sản xong lẽ nào lại chờ binh lính đến chém. Nhưng quan binh thì ngu ngốc vẫn luôn thả phải thả ngựa sau pháo.

Sáng sớm Lục Thất đã đến giáo trường huấn luyện quân đội, đêm qua tâm trạng hắn rất thoải mái, nhưng chuyện Ninh Nhi giục khiến hắn đau đầu. Vẫn bảo hắn mau đi thăm Thiên Nguyệt. Lục Thất biết Ninh Nhi muốn lấy lòng mẫu thân, sợ mình cho nàng danh phận thiếp thất khiến mẫu thân không hài lòng và có thành kiến.

Trong lòng Lục Thất chuyện đi thăm tỷ tỷ Thiên Nguyệt khôn quan trong bằng chuyện tuần tra. Hiện tại hắn không dám khinh xuất. Nhất định phải huấn luyện cho cho đám binh lính thủ hạ đạt đến tố chất của quân nhân. Quan trọng là hơn 10 tên lính liên lạc này phải có năng lực ứng biến độc chắn một phương, lúc đó hắn mới yên tâm mà đi.

Đứng trên giáo trường, cơn gió mát làm cho đầu óc của Lục Thất tỉnh táo, cảm giác nhẹ nhàng và sung sướng đêm hôm qua đã biến mất, thay vào đó là một sự bất an.

Hắn ngồi chổm hổm trên mặt đất, dùng nhánh cây vẽ nhằng nhịt lên mặt đất vẽ ra bố cục của huyện Thạch Đại. Ở giữa là thị trấn, ngoài thị trấn các khu vực xung quanh làng xã, lấy huyện thành xã Thất Lý và xã Đông Lưu xảy ra chuyện không may làm ranh giới một đông, một tây.

Nhìn sơ đồ trên mặt đất, tim Lục Thất nhảy dựng lên, hắn chậm rãi đứng lên nhìn mặt trời mới mọc đầy suy tư. Hắn là thám mã trong quân, được cha dạy quân pháp từ khi còn nhỏ. Nhờ vào sự nhạy bén của quân nhân đặc chủng, hắn giác được sự nguy hiểm. Mặc dù chỉ là phán đoán nhưng nếu xảy ra chuyện gì thì tội của hắn sẽ là rất lớn.

Đám lính liên lạc lần lượt đến, Lục Thất thoáng nhìn Vương Đạo rồi ôn tồn nói:
- Vương Đạo, hôm nay là cho ngươi một nhiệm vụ thám mã, ngươi hãy dẫn người tuần tra ở phía đông Bảo Thành. Chú ý quan sát xem có đám người nào nhìn vũ dũng tiến vào Bảo Thành không? Mặt khác cũng phải chú ý đến những người không khả nghi khác rồi lập tức quay về báo.

Vương Đạo tuân lệnh, Lục Thất lại gọi một tên lính liên lạc đến lấy danh khảo nghiệm phái đi Vọng Giang Bảo dò hỏi. Sau khi Lục Thất tuân theo lệ thường đưa 20 tên binh dũng đến 2 đài canh gác, sau đó lại cùng với 2 gã lính liên lạc khác cưỡi ngựa quay về giáo trường huấn quân.

Thời gian ở thao trường buổi trưa đã được một nửa, bất chợt cùng Vương Đạo và binh lính vội vàng trở về, tìm được Lục Thất dâng thư. Lục Thất vừa mở ra đọc, trên đó viết: “Đại nhân, thuộc hạ thấy có một đám thương khách tiến về phía Đông Bảo, tổng cộng có 42 người, 2 chiếc xe bồng và nhiều tráng sĩ”.

Vẻ mặt của Lục Thất căng thẳng, hắn thoáng suy tư rồi lập tức phái người mang bút, mực đến hắn viết thư: “Vương đại nhân, đâylà tin báo của thám mã, tại hạ nghi vụ án giết người xã Thất Lý là kế dương đông kích tây. Nếu đại nhân cho là quan trọng, xin hãy phái 200 quan quân đi về phía đông Bảo Thành xem xét, tại hạ gánh vác chức trách, có nghi ngờ nên không thể không đi kiểm tra được. Xin đi trước.

Viết thư xong, Lục Thất phái một gã lính liên lạc mang đến thị trấn giao cho Vương chủ bộ. Sau đó, hắn thét lệnh cho đội quân phía sau:
- Các vị, xã Thất Lý vừa có người bị đạo tặc giết, vì sự an nguy của dân chúng, bây giờ theo bản quan đi tuần tra, xuất phát.Lục Thất dẫn theo đám binh lính rời khỏi sân võ chạy thẳng về phía bảo thành Đông Lưu. Hơn hai mươi người chưa đến nửa canh giờ đã thấy Vương Đạo chờ ở ngoài bảo thành. Vừa nhìn thấy Lục Thất, binh dũng lính quân vội lên đón.

- Đại nhân, những người đó vừa mới đến Kỳ lão Trần phủ chưa được bao lâu. Thuộc hạ thấy sắc mặt của họ không được tốt, e là không giống khách thương nhân.
Vương Đạo thấp giọng báo.

Lục Thất kinh ngạc, vội quay đầu lệnh cho quân lính:
- Toàn quân chuẩn bị, vào thành.
Nói xong, hắn phái Vương Đạo ở đằng sau rồi phi ngựa thẳng về phía cầu treo Bảo Môn.

- Tránh ra, bản quan là Huyện úy hộ quân, chấp hành công vụ.
Lục Thất ở giữa câu treo lớn tiếng đe dọa, lính giữ Bảo Môn ngẩn ra nhìn hắn vọt qua. Lính liên lạc và binh dũng phía sau phi nước đại theo sát.

Vương Đạo chỉ đường cho Lục Thất đến Kỳ lão Trần phủ rất chính xác. Cổng Trần phủ cao lớn, bề thế, có sư tử đá ở bậc thềm. Lúc này cửa lớn đóng chặt, dưới bậc cửa có hai chiếc xe ngựa, trên xe chỉ có phu xe.

Vừa nhìn thấy đoàn nhân mã và binh dũng chấp binh khí xuất hiện, hai phu xe giật mình vội huýt còi. Vừa nghe thấy tiếng còi Lục Thất biết là đã đúng rồi, chỉ cần là người dân bình thường cũng biết chiêu thức đó, hắn quát to:
- Đây là phỉ nhân, giết.

Hai phu xe như đồng thời đánh xe chạy lên trước, Đỗ Mãnh gương mẫu đầu tầu vượt qua Lục Thất, đuổi theo xe ngựa, trường đao trong tay chém liên tục. Đầu của 2 phu xe lần lượt rơi xuống đất.- Đao thuẫn thủ xô cửa, trường thương binh yểm hộ, cung tiễn thủ theo vào.
Lục Thất lớn tiếng ra lệnh, hắn cũng không tự xông lên.

Đám đao thuẫn thủ xông lên trước cửa phủ, cửa phủ khép hờ chỉ cần chạm vào là mở. Đám đao thuẫn thủ cầm thuẫn nhảy vào, trường thương binhở phía sau đỉnh thương cùng vào. Cung tiễn thủ cứ 5 người một hàng, có 3 hàng cũng vào.

Tinh tang, tinh tang một chuỗi âm thanh vang lên xen lẫn tiếng kêu đau của con người. Đám đao thuẫn thủ có người bị thương, cung thủ phía sau đồng loạt bắn tên phản kích, 15 mũi tên dài bắn vào sau, đám binh dũng đồng loạt xông vào cửa phủ.

Lục Thất nhảy xuống ngựa rút trường đao xông tới, hắn sải bước nhảy vào của phủ. Vừa vào đã thấy có 7-8 thi thể của nô bộc và những ám khí phi đao. Còn có hơn 10 người đàn ông cầm đao mặc trang phục bình dân, một đám hung ác nhảy vào quân lính.

- Cung tiễn thủ.
Lục Thất hét lớn, những cung tiễn thủ có tố chất huấn luyện, nghe tiếng hô đã đồng loạt bắn tên như mưa.

- Giết!
Lục Thất lớn tiến hét lên, đuổi theo mưa tên về đám phỉ nhân.

Đám phỉ nhân vội nâng đao lên đẩy tiễn hoặc né tránh, trường đao của Lục Thất nhanh như chớp, mỗi một tiếng “giết” là một tiếng kêu thảm thiết. Một gã phỉ nhân bị chém vỡ vai, đao thế của Lục Thất trầm xuống vừa kéo vừa lui về phía sau, phỉ nhân lập tức kinh sợ né tránh.

Lục Thất vừa lui, đám đao thuẫn thủ một hàng xông lên, cùng hô to vung đao chém về phía phỉ nhân. phỉ nhân kinh hãi hỗn loạn vung đao đón đỡ, trường thương binh hung ác đâm tới, từng tiếng gào thét, có 3 tên phỉ nhân thấy thế vội lui lại bảo vệ mạng sống. Đáng tiếc đao thuẫn thủ và trường thương binh lui sau nửa bước để cung tiễn thủ phía sau đồng loạt bắn xuyên qua ba tên phỉ bỏ chạy kia, uy lực của quân đội đã chính là phối hợp quần lực tấn công địch.

- Các huynh đệ, hai tổ một đội theo vào, cứ thấy phỉ nhân thì giết.
Lục Thất giơ trường đao thét lệnh, đám binh lính vừa giết bọn thổ phỉ quân tâm phấn chấn, lập tức 2 tổ 6 người thẳng tiến vào phủ.

Lục Thất và đám lính liên lạc từng người nhảy vào, thấy phỉ nhân là giết, giết đỏ cả mắt, thấy đám nam đinh chưa gục xuống cũng tăng thêm đao thương, không nghe lời tứ chi hoạt động thì đều coi như là phỉ nhân.

Lục Thất một mạch xông thẳng vào hậu trạch, hậu trạch của Trần phủ rất rộng, mỗi viện lạc đều có nhà 7-8 gian chính phòng thiên phòng. Hắn vừa đi qua hai viện lạc chợt thấy có một người đàn ông đi từ trong cửa phòng ra, tay cầm theo đao, quần áo xộc xệch chạy ra khỏi cửa.

Lục Thất lặng lẽ vác trường đao đi lên chém, người đàn ông kia nhìn thấy thế kinh hoàng bất chấp quần vướng víu vội giơ hoành đao ra đón. Nào biết Lục Thất thu trường đao lại, sau đó hai tay cầm đao đâm như chớp về phía trước, người đàn ông kia bị đâm vào ngực kêu thảm lên. Trước khi chết vẫn bổ đao về phía Lục Thất, hắn vứt đao lóe sang bên phải tránh, chân trái bước qua đá một cước, phịch một cái người đàn ông kia ngã xuống đất, bất động.

Sau khi người đàn ông ngã sấp xuống, lập tức có một cái túi lớn và hai kim nguyên bảo lăn từ trong áo ra. Mắt của Lục Thất sáng lên, nhảy tới nhanh chóng cầm lấy kim nguyên bảo và túi tơ cho vào trong ngực, sau đó đứng thẳng nhìn xung quanh cảnh giác rồi mới yên tâm rút trường đao trên thi thể ra

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau