KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 456 - Chương 460

Quyển 4 - Chương 82: Phủ nam xương

Đi qua huyện Dư Can đã tới hồ Nam Dương, Lục Thất ở lại nghỉ ngơi, hồ Nam Dương ở phía nam hồ Bà Dương, là một hồ nước hẹp dài đến hơn năm mươi dặm. Hồ Nam Dương chảy về hướng bắc vào hồ Bà Dương, lệ thuộc vào huyện Tiến Hiền. Có thể nói hồ Bà Dương và hồ Nam Dương là một cái bình chắn do thiên nhiên tạo ra của Tha Châu, nhưng cái bình chắn này đối với phủ Nam Xương mà nói lại là một bất lợi.

Dưới trời chiều, Lục Thất đứng ở ven hồ Nam Dương, nhìn thuyền đánh cá không nhiều lắm ở trong hồ, nghĩ xem hậu quả nếu Vũ Văn thị phản bội Đường quốc, quân Tiết độ sứ Phụng Hóa ở Giang Châu, trên thực tế là thủy quân mạnh nhất Đường quốc, chủ yếu là phòng ngự Chu quốc vượt sông.

Theo tin tình báo Vương Trọng thu thập được, thực ra vào sáu năm trước, Lý quốc chủ từng có thánh chỉ thay đổi Tiết độ sứ quân Phụng Hóa, nhưng thánh chỉ tới Giang Châu cũng mất đi hiệu lực, Tiết độ sứ quân Phụng Hóa Triệu Chấn Vũ cự tuyệt việc bị điều đi. Khi đó đúng là lúc chiến sự ở phía tây Đường quốc và Việt quốc đang vô cùng kịch liệt, Lý quốc chủ sợ hãi không dám hỏi tội, sợ bức quân Phụng Hóa tạo phản.

Kết quả kéo dài đến nay, Lý quốc chủ vẫn không dám đường hoàng đối phó với Tiết độ sứ quân Phụng Hóa, hơn nữa cũng hiểu dược Tiết độ sứ quân Phụng Hóa dám kháng chỉ là do có Vũ Văn thị ủng hộ. Biết là quốc họa, Lý quốc chủ chỉ có thể dùng cách dụ dỗ, thế cho nên bây giờ tách Vương Văn Hòa ra khỏi quân Hưng Hóa, nhiều hay ít là vì Tiết độ sứ quân Phụng Hóa tạo ra sự ám ảnh đối với Lý quốc chủ.

Lục Thất kì thật nghĩ tới, nếu Vũ Văn thị phản bội Đường quốc, vậy tất nhiên sẽ cho chiến thuyền đi vào hồ Bà Dương, đổ bộ đột kích Nhiêu Châu. Đường quốc nếu mất đi Nhiêu Châu, vậy giống như bị đóng kín mất con đường phía tây, binh linh của phủ Nam Xương sẽ bị cô lập hoàn toàn cho đến khi đầu hàng.

Lục Thất bây giờ có thể khẳng định Vũ Văn thị đã tạo phản, nhưng lại không có cách nào biết Vũ Văn thị và Sở quốc quan hệ bất chính như nào.

Liên minh bình đẳng? Hẳn là rất khó tồn tại sự tín nhiệm, nếu đầu hàng Sở quốc, lợi ích có được không lớn, trừ phi Sở quốc đồng ý cho Vũ Văn thị cát cứ một phương, nhưng Vũ Văn thị sao có thể tin lời hứa của Sở quốc.

Đêm đến, Lục Thất nghỉ ngơi, sáng sớm hôm sau, thuê thuyền đánh cá chở người và ngựa qua hồ Nam Dương, đặt chân đến địa giới phủ Nam Xương, Lục Thất chầm chậm đi đến thành phủ Nam Xương, gần buổi trưa mới tới thành Nam Xương.

Quan binh thủ thành vừa nhìn thấy công văn, lại không dám chậm trễ cung kính đối đáp, nhưng lại không cho Lục Thất đi vào cửa thành đông, nói đại nhân trấn giữ có lệnh, hễ là người mang theo binh khí vào thành, nhất định phải đợi điều tra, Lục Thất nghe xong chỉ có thể chờ.

Đi đến binh phòng bên cạnh cửa thành ngồi chờ, binh khí của đám người Lục Thất đã bị mang đi rồi, Lục Thất đối với chuyện này cũng có thể hiểu được, cũng đối với người trấn giữ Lâm Nhân Triệu nhiều hơn chút hảo cảm, Lục Thất đứng ở lập trường Tấn quốc đánh giá Lâm Nhân Triệu đấy.

Trong tin tình báo của Vương Trọng Lương, ghi lại rất tỉ mỉ về Lâm Nhân Triệu trấn giữ Nam Đô, Lâm Nhân Triệu nổi danh là hổ tướng thiện chiến, không ngờ có xuất thân là người Mân quốc ở Phúc Châu. Hai mươi năm trước, lúc binh phong của Đường quốc cực thịnh, đã phát binh tấn công phía tây nam tiêu diệt Mân quốc, khi đó Lâm Nhân Triệu là một đội phó trong quân đội, theo thượng quan đầu hàng Đường quốc, được đưa vào quân Chiêu Võ.

Sau này Giang Bắc của Đường quốc xảy ra chiến sự, quân doanh của Lâm Nhân Triệu bị điều đi Giang Bắc tham chiến, ở Giang Bắc Lâm Nhân Triệu tác chiến dũng mãnh, được người đứng đầu Đường quốc trước đây khen ngợi, liên tục thăng chức. Chính là lúc ba năm sau khi Lâm Nhân Triệu rời khỏi quân Chiêu Võ, Mân Vương trốn ra hải ngoại mượn sự ủng hộ của Việt quốc phục quốc thành công, khi đó Đường quốc chủ yếu đối phó với Chu quốc, đối với phía tây nam và Sở quốc chỉ có thể nhượng bộ dụ dỗ.

Vương Trọng Lương có ghi lại, Lâm Nhân Triệu ở đời chủ thượng trước của Đường quốc, đã rất được trọng dụng, từng làm Tiết độ sứ quân Trấn Hải Nhuận Châu. Nhưng sau khi Lý Quốc Chủ đăng cơ, cũng không thích Lâm Nhân Triệu nữa, đã điều Lâm Nhân Triệu đi Ngạc Châu đảm nhiệm Thứ sử kiêm Tiết độ sứ quân Võ Xương, không lâu trước mới bị điều đến Nam Đô đóng giữ, còn được phong là Tín quốc công.

Lấy thân phận Tấn vương của Lục Thất, đương nhiên sẽ không hy vọng Đường quốc có loại nhân vật thiện chiến như Lâm Nhân Triệu này, hơn nữa Lâm Nhân Triệu xuất thân người Mân ở Phúc Châu, thì càng khiến Lục Thất cố kị. Một ngày nào đó Tấn quốc và Đường quốc khai chiến, Lâm Nhân Triệu nếu tiến công phía tây nam, sẽ tự nhiên có được sự ủng hộ của con người nơi đó, bởi vì Lâm Nhân Triệu có thể là người anh hùng trong lòng người Mân.

Trong lúc ngồi đợi, có vệ binh oán giận binh phòng lạnh giống hầm băng, cũng không có chút lửa sưởi ấm, Lục Thất nghe xong cười, lần này hắn về Nhiêu Châu cảm thụ lớn nhất chính là thời tiết lạnh lẽo. Hắn ở Phúc Châu và Hải Châu khí hậu ấm áp, khắp nơi đều là thực vật xanh tốt, nhưng Nhiêu Châu và phủ Nam Xương đã bắt đầu vào mùa đông chân chính, khắp nơi đều là cảnh tượng héo úa.

Cũng khó trách đám vệ binh oán giận, Lục Thất hắn không có cảm giác với nóng lạnh, cho nên không nghĩ mặc thêm áo bông. Hắn không nói lời nào, đám vệ sĩ cũng không dám rời khỏi đi mua, hơn nữa ở huyện Bà Dương gần như đều ở trong phòng sân sau không biết là trời rất lạnh.

Ước chừng đợi mất một lúc, mới thấy một quan tướng Giáo úy đi vào phòng bái kiến Lục Thất, cầm công văn cẩn thận nhìn một lúc, Lục Thất ngồi ở chỗ kia thản nhiên không nói, rất nhẫn nại.

- Đại nhân, công văn này rất lâu rồi mà?
Quan tướng bình thản hỏi.

- Đúng, bản quan nhận được công văn vài ngày rồi nhưng vẫn luôn ở Nhiêu Châu tĩnh dưỡng.
Lục Thất thản nhiên trả lời.
- Ồ, sao đại nhân không qua đây sớm một chút?
Quan tướng có chút vô lễ vặn hỏi.

Lục Thất nhìn quan tướng, cười nhạt nói:
- Bản quan đến sớm làm gì? Đến gây thêm phiền phức cho đại nhân trấn giữ sao? Chức quan Trấn Thủ Sứ của bản quan trên thực tế là hỗ trợ trấn giữ Nam Đô, giống như chức Giám Quân Sứ của Chu đại nhân, có quyền kềm chế đại nhân trấn giữ làm việc. Bản quan đến đây xen vào việc của người khác, ngươi nói đại nhân trấn giữ có vui mừng không?

Quan tướng nghe xong ngẩn ngơ, lập tức hành quân lễ nói:
- Ty chức mạo phạm đại nhân, xin đại nhân thứ tội.

Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Không cần nói lời sáo rỗng, bản quan cũng là xuất thân võ tướng, có chuyện gì cứ nói thẳng là được.

- Vâng ạ, mời đại nhân đi gặp đại nhân trấn giữ.
Quan tướng cung kính nói.

Lục Thất gật đầu đứng dậy, sau đó đi theo quan tướng ra khỏi binh phòng, đi thẳng vào trong thành. Trong lúc đi, quan tướng cung kính nói:
- Uy danh của Lục đại nhân, đại nhân trấn thủ ở đây đã từng nghe qua.

Lục Thất mỉm cười đáp lại:
- Chút thành tựu này của ta so với chiến công của Tín quốc công còn kém rất nhiều.

Quan tướng nghe xong vẻ mặt hơi nghệch ra, lập tức cười khổ, Lục Thất nhìn thấy thản nhiên hỏi:
- Sao vậy? Ta nói có gì không ổn sao?Quan tướng vội vàng lắc đầu, nói:
- Không phải, là đại nhân nói đến phong hào Tín quốc công, có chút không hay, đại nhân nếu gặp đại nhân trấn thủ ở đây, có thể gọi là đại nhân trấn thủ hoặc Lâm tướng quân.

Lục Thất ngẩn ra nhìn quan tướng, quan tướng đánh cười khổ nói:
- Quốc chủ bệ hạ phong là Tín quốc công, được ba nghìn hộ ở Tín Châu, nhưng hôm nay Tín Châu rơi vào tay Sở quốc lại không tốt rồi.

Lục Thất hiểu gật đầu, thuận miệng nói:
- Tín Châu cho dù không rơi vào tay Sở quốc, cũng là vô cùng nghèo khó, căn bản không có gì mà hộ dân, phong danh của bệ hạ cũng chỉ là hư phong.

Quan tướng ngẩn ra nhìn Lục Thất, hơi kinh ngạc nói:
- Đại nhân lại dám nói.

Lục Thất thản nhiên mỉm cười nói:
- Có cái gì không dám nói, đất của ta ở Thường Châu hiện giờ đều bị bệ hạ tịch thu rồi, số đất đó đều là ta dùng tiền mượn nợ mua được đấy. Lúc đấy vì trấn an quân đầu hàng, không thể không dùng phương pháp quan áp ngân khế trao đất, kết quả có đại thần vừa thượng tấu, bệ hạ liền thất tín tịch thu hết tất cả của ta ở Thường Châu, ngươi nói ta nên kêu oan với ai.

Quan tướng ngạc nhiên nhìn Lục Thất, bất ngờ nói:
- Nói như vậy, quan áp ngân khế ở Thường Châu không tồn tại?

- Đúng là không tồn tại, đã bị bệ hạ hủy bỏ rồi, bệ hạ dùng lý do quận chúa không nên có phủ riêng tước đoạt đi tất cả của phủ Công chúa, đem toàn bộ phủ Công chúa ở Thường Châu thu lại. Quan áp ngân khế ở Thường Châu vừa bị phế bỏ, bức bách ta không thể không đưa hết bạc thưởng công của quan áp ngân khế đưa cho quân hộ, đấy đều là bạc trước đây ta bán gạo mà có. Bây giờ ta cùng quận chúa, không thiếu bạc quân hộ, nhưng lại trở thành một hộ quan lại vô cùng bình thường, ha hả, một triệu vạn lượng và ruộng tốt Thường Châu, nói mất là mất.

Lục Thất giễu cợt giải thích, cố ý đả kích uy tín của Lý Quốc Chủ, đồng thời cũng nói một chút hắn bây giờ không phải tài chủ rồi, không thể trông cậy vào việc giúp đỡ chiến sự ở Tây bộ.

Quan tướng nghe xong giật mình nhưng gật đầu, chợt thở dài:
- Quan trấn giữ đại nhân cũng rơi vào khó khăn, các huynh đệ Hồng Châu theo đại nhân tới hiện giờ có đủ lương thực để ăn cũng khó, toàn bộ dựa vào Vinh thị tiếp tế đồ ăn, đừng nói là bạc thưởng công, ngay cả quân hưởng cũng không có.

Lục Thất gật đầu nói:
- Cho nên ta không muốn đến phủ Nam Xương, ta đã không đủ năng lực giống như tiếp tế cho Nhiêu Châu để trợ giúp chiến sự nơi này rồi.

- Triều đình nếu thu lại đất ở Thường Châu của đại nhân, vậy hẳn là có thể vận chuyển quân lương đến đây.
Quan tướng hy vọng nói.

Lục Thất cười khổ, lắc lắc đầu nói:
- Ngươi không cần trông cậy vào việc triều đình vận chuyển quân lương đến đây, bệ hạ sở dĩ thất tín lấy đi tất cả của phủ Công chúa ở Thường Châu, chủ ý là vì cung phụng Chu quốc. Chu quốc muốn công nạp rất nhiều, chính là số lương thực còn tồn lại ở Thường Châu bây giờ tất cả cống nạp cho Chu quốc vẫn không đủ, cho nên quân lương cung cấp cho chiến sự Tây bộ chỉ có thể tự giải quyết.

Quan tướng sắc mặt thay đổi, nhìn Lục Thất một cái, muốn nói lại thôi sắc mặt âm trầm. Lại đi một chút, Lục Thất đột nhiên mở miệng hỏi tình hình phủ Nam Xương, quan tướng hỏi một câu đáp một câu, rõ ràng tâm trạng giảm sút rồi

Quyển 4 - Chương 83: Lâm nhân triệu

Đi thẳng tới châu nha ở khu thành Đông, phủ Nam Xương là thủ đô thứ hai của Đường quốc, cho nên cũng giống như Giang Ninh có ngự nhai trung ương. Ngự nhai có hai đầu nam bắc, phía bắc chính là hoàng cung, nhưng hoàng cung ở Nam Xương so với hoàng cung ở Giang Ninh đơn sơ hơn nhiều, chỉ có thể nói là lớn hơn phủ Quốc công một chút.

Vào châu nha, đi qua đại đường đến khách sảnh ở phía sau, quan tướng thỉnh Lục Thất chờ một chút, y đi vào trong bẩm báo, một lúc lâu sau, quan tướng mới quay ra mời Lục Thất vào.

Lục Thất đi vào phòng, thấy trong khách sảnh trên ghế chủ vị có một nam trung niên mặc áo bào tím đang ngồi. Nam trung niên kia dáng người khôi ngô, tuổi hẳn là bốn mươi đổ lên, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, trong uy nghi lộ ra vẻ hung dữ, bởi vì bên má trái của nam trung niên có một vết sẹo rất sâu, ánh mắt của người trung niên sáng ngời nhìn Lục Thất.

Lục Thất thong dong đi đến, thi lễ nói:
- Hạ quan Lục Thiên Phong bái kiến Lâm tướng quân.

Người trung niên bình tĩnh gật đầu, phất tay nói:
- Lục đại nhân mời ngồi.

Lục Thất tạ ơn ngồi xuống khách vị bên phải vị quan. Lâm Nhân Triệu cười nhạt nhìn hắn, bất ngờ hỏi:
- Nghe trong quân nói, Lục đại nhân đã mất đi đất vườn ở Thường Châu.

Lục Thất ngẩn ra, bị nói thẳng ra làm cho có chút lúng túng, hắn gật đầu nói:
- Đúng vậy, không chỉ mất đi quyền quản chế đất đai ở Thường Châu, mà kho gạo cũng bị triều đình tịch thu.

Lâm Nhân Triệu gật đầu, bất ngờ nói:
- Có thể quy về triều đình là chuyện tốt, đối với ngươi mà nói cũng là phúc chứ không phải họa.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức cười khổ, vị Lâm đại nhân này nói chuyện đúng là đủ ác liệt, rồi lại nghe Lâm Nhân Triệu nói:
- Nhưng bổn quân nghe nói, lương thực ngươi cứu tế cho Nhiêu Châu là mua từ Tô Châu.

- Đúng vậy gần một nửa là mua từ Tô châu, số còn lại là mua từ trong tay quân hộ của Thường Châu.
Lục Thất thong dong trả lời, câu hỏi của Lâm Nhân Triệu cũng trong dự liệu của hắn.

Lâm Nhân Triệu gật đầu hỏi:
- Ngươi còn có thể mua lương thực ở Tô Châu không?

- Không thể, bệ hạ đã bỏ đi quyền khai phủ Ngô Thành, hiện giờ thuộc hạ sở thuộc Ngô thành đã rời khỏi Tô Châu và Thường Châu, đã quay về kinh thành. Ta cũng không dám có quan hệ gì với Thường Châu và Tô Châu nữa, bởi vì Quận chúa nghe người trong cung nói, bệ hạ rất tức giận chuyện ta vận chuyển lương thực tới Tây bộ cứu giúp thiên tai.
Lục Thất bình thản hồi đáp.

Lâm Nhân Triệu chau mày, một lát sau mới hỏi:
- Ngươi từng là quân Hưng Hóa?

- Đúng, nhưng chỉ là một binh lính thường, sau khi ta hồi hương mới trở thành Huyện úy, sau đó trong lúc vô tình cứu Quận chúa Ngô thành, vì thế mới trở thành quan binh ở kinh thành.
Lục Thất bình thản trả lời, thành thật giống như nói với bề trên.

Lâm Nhân Triệu ồ một tiếng gật đầu nói:
- Bây giờ phủ Nam Xương rất thiếu lương thực, Lục đại nhân nếu như là Trấn Phủ Sứ hỗ trợ trấn thủ Nam Đô, cũng hẳn nên dốc sức vì phủ Nam Xương.

- Đại nhân, hạ quan xuất thân là một võ tướng, có thể xuất lực làm gương cho binh lính thủ hộ Nam Đô, nhưng còn lương thực, hạ quan bất lực rồi, hạ quan muốn thân nhân ở kinh thành được bình an, không muốn lại làm bậy khiến bệ hạ tức giận.
Lục Thất bình thản đáp lại.

Lâm Nhân Triệu nhìn Lục Thất bình thản nói:
- Việc Lục đại nhân làm bậy không ít, nhưng những chuyện làm bậy của Lục đại nhân đều khiến bổn quân tôn kính.

Lục Thất cười cười nói:
- Uy danh của đại nhân khiến hạ quan càng tôn kính hơn.

Lâm Nhân Triệu cười nhạt một tiếng nói:
- Vừa rồi Lục đại nhân nói, nguyện ý dốc sức làm gương cho binh sĩ bảo vệ Nam Đô, không biết có phải thật lòng không?

Trong lòng Lục Thất đột nhiên cảm giác được có điều gì đó không ổn, hắn nói làm gương cho binh sĩ chỉ là lời nói khách sáo mà thôi. Trên thực tế chính là tỏ ý không muốn quản bất cứ điều gì, cam tâm làm một quan lại không có thực quyền, theo lý thuyết thì Lâm Nhân Triệu hẳn là phải chấp nhận sự khiêm nhường của hắn chứ.- Đương nhiên là thật lòng.
Lục Thất chỉ có thể ứng phó nói, cũng cảm giác được Lâm Nhân Triệu sẽ đưa cho hắn một vấn đề khó.

Lâm Nhân Triệu gật đầu nói:
- Phủ Nam Xương thiếu lương thực, cũng khó giải quyết ngay được, Lục đại nhân cũng không thể vận chuyển lương thực đến, cho nên chúng ta chỉ có thể đi cướp lương thực.

Lục Thất ngẩn ngơ, hỏi:
- Cướp lương thực? Đại nhân muốn đi cướp lương thực của quân Sở sao?

Lâm Nhân Triệu cười nói:
- Lương thực của quân Sở không thể nào đoạt được, bổn quân là muốn đi đoạt lương thực của Tấn quốc.

Lục Thất cả kinh, đi đoạt lương thực của Tấn quốc? Lâm Nhân Triệu đang đùa gì vậy? Hắn bất động thanh sắc ồ một tiếng hỏi:
- Tấn quốc ở phía nam Tín Châu, đại nhân nếu muốn đi đoạt lương thực của Tấn quốc, lại có thể thuận đường thu phục Tín Châu phải không?

Lâm Nhân Triệu chau mày, sau đó nhìn Lục Thất hỏi:
- Lục đại nhân từ Tấn quốc trở về có phải không? Có hiểu biết gì về Tấn quốc không?

- Hiểu biết cũng không nhiều, hiện giờ Tấn quốc đã chiếm cứ Mục Châu và Đài Châu, bức bách Việt quốc xưng thần, xuống làm Việt Vương khai phủ. Nghe nói ở Mục Châu có chín vạn quân trú đóng của Tấn quốc, ở Kiến Châu có năm vạn, tuy nhiên hạ quan từng xem qua quân lực của Tấn quốc ở Kiến Châu, võ bị rất kém, hơn phân nửa đều là tân binh ô hợp, nếu đại nhân xuất kỳ binh tập kích, hẳn là có thể lập được công.
Lục Thất thong dong hồi đáp.

Lâm Nhân Triệu gật đầu, chợt nhìn Lục Thất nói:
- Bổn quân muốn cho Lục đại nhân mang theo ba vạn quân đi đột kích Kiến Châu đoạt lương thực.

Lục Thất kinh ngạc nhìn Lâm Nhân Triệu, không ngờ nói:
- Đại nhân muốn để ta suất quân đi đoạt lương thực của Tấn quốc?

- Đúng, Lục đại nhân quay về từ Kiến Châu, hẳn là thông hiểu địa hình và việc bố trí quân lực của Kiến Châu, hơn nữa Lục đại nhân là Trấn Phủ Sứ do triều đình bổ nhiệm, có tư cách dẫn quân xuất chinh.
Lâm Nhân Triệu bình thản nói.

Lục Thất nhíu lông mày, lắc đầu nói:- Không được đâu, hạ quan sao có thể lĩnh quân được, nếu để bệ hạ biết vậy sẽ là tai họa rồi, đại nhân vẫn nên mời Giám quân sứ Chu đại nhân lĩnh quân đi, hạ quan nguyện làm quân tiên phong.

Lâm Nhân Triệu chau mày nói:
- Bổn quân nghe nói Lục đại nhân là một người quả cảm sao có thể yếu đuối như vậy được?

Lục Thất nhìn Lâm Nhân Triệu, lạnh nhạt nói:
- Từ sau khi quân Trấn Hải có hai chủ soái bị giết, lá gan của hạ quan cũng nhỏ đi, mẫu thân và huynh trưởng và thê nhi của hạ quan đều ở tại Giang Ninh, không vì mình cũng phải vì thân nhân mà suy nghĩ.

Mặt Lâm Nhân Triệu lập tức âm trầm, Lục Thất nhìn ông ta lạnh nhạt nói:
- Đại nhân họ Lâm, đã từng chiến đấu ở Giang Bắc, không biết có biết tướng quân Lâm Chi Hòa không?

Lâm Nhân Triệu nhìn chằm chằm Lục Thất, trầm giọng nói:
- Ngươi có quan hệ gì với Lâm Chi Hòa tướng quân?

- Lâm Chi Hòa tướng quân là nhạc phụ của hạ quan, bởi vì bại trận mà bị giết, vị hôn thê của hạ quan bất hạnh bị bán vào thanh lâu, cho đến khi hạ quan đến kinh thành mới có khả năng cứu được đưa vào cửa Lục thị. Đại nhân nếu có điều gì đó kính sợ, thì không nên làm bậy mới tốt.
Lục Thất thản nhiên trả lời.

Lâm Nhân Triệu nhìn Lục Thất trầm giọng nói:
- Thân là thần tử, tiếc gì gia đình.

Lục Thất lạnh lẽo nhìn Lâm Nhân Triệu lạnh nhạt nói:
- Lời nói này của đại nhân cũng đừng nên nói ra ngoài, nếu để cho Quốc Chủ bệ hạ nghe thấy, vậy đại nhân tiếc gì gia đình liền trở thành Lưu Bang người có thể vứt bỏ gia đình không quan tâm.

Lâm Nhân Triệu căm tức nhìn Lục Thất giận dữ nói:
- Ngươi dám chửi bổn quân.

Lục Thất lạnh lẽo nhìn y, lạnh nhạt nói:
- Là đại nhân đang tự chửi mình, một người có thể bỏ qua tình thân, sao có thể khiến cho Quốc Chủ bệ hạ tín nhiệm, bất cứ ai nghe xong lời nói không tiếc gia đình của đại nhân, chỉ cho rằng đại nhân là người có thể gây dựng đại nghiệp trở thành một vị vua tài trí kiệt xuất.

Nét mặt của Lâm Nhân Triệu biến thành kinh ngạc, quan tướng bên cạnh cũng khiếp sợ nhìn Lục Thất, dường như lời nói của Lục thất chạm đến kiêng kị gì đó.

Lục Thất mẫn cảm phát hiện được sự biến hóa của Lâm Nhân Triệu và quan tướng, hắn cũng là nhớ trong những điều Vương Trọng Lương ghi lại, biết khi Lâm Nhân Triệu nhận chức Tiết độ sứ quân Trấn Hải, từng liên tiếp thượng tấu lên Lý Quốc Chủ, chủ trương gắng sức xuất binh thu phục Giang Bắc, sau đó lại bị Lý Quốc Chủ điều đi Ngạc Châu vô cùng xa Giang Ninh. Nhưng đến Ngạc Châu rồi vẫn không biết điều, lại liên tiếp thượng tấu muốn tập kích Kinh quốc, kết quả bị điều đến Nam Đô đóng giữ, cũng mất đi quyền lực của Tiết độ sứ quân Võ Xương.

Sau khi trầm mặc một lúc, Lâm Nhân Triệu mới bình thản nói:
- Bây giờ là thời chiến loạn, bổn quân được bệ hạ cho toàn quyền chủ trì chiến cuộc Tây bộ, Lục đại nhân thân là Trấn phủ sứ, đáng ra phải dốc hết sức vì bảo vệ phủ Nam Xương. Ngày mai bổn quân sẽ điều ba vạn quân về dưới trường Trấn phủ sứ đại nhan, bất cứ lúc nào cũng phải nghe theo lệnh của bổn quân xuất kích, Lục đại nhân không được dị nghị.

Thật sự là ngoan cố không biết điều, nghe xong mệnh lệnh mang tính cưỡng chế, Lục Thất đành phải đứng lên chào theo nghi thức quân đội nói:
- Tuân lệnh đại nhân.

Lâm Nhân Triệu vừa lòng gật đầu, xua tay cho Lục Thất ngồi xuống, sau đó nói:
- Bổn quân nghe nói Tấn quốc đã chiếm được Cống Châu.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng vậy.

Lâm Nhân Triệu gật đầu nói:
- Tấn quốc mới thật sự là một mãnh hổ chân chính, hiện giờ Sở quốc sau khi Tấn quốc quật khởi đã trở thành một con hổ bệnh tật, Sở quốc trên thực tế đã lâm vào hoàn cảnh bất lực.

Lục Thất tán thành gật đầu, nhưng lại nói:
- Quân Sở vẫn rất mạnh, đã công chiếm hơn phân nửa Tây bộ.

Quyển 4 - Chương 84: Mục đích

Lâm Nhân Triệu lắc đầu mà rằng:
- Thời điểm Tây bộ của Sở quốc gặp thiên tai mà đi tấn công Đường quốc thì đúng là một quyết định ngu ngốc. Tây Bộ gặp thiên tai thì chỉ có thể thuận lợi cho việc tiến quân thôi chứ sau khi chiếm được rồi thì lấy gì mà nuôi quân. Nếu như không có sự xuất hiện của Tấn quốc thì Sở quốc có thể chiếm cứ Tây bộ lâu dài, nhưng chính sự xuất hiện của Tấn quốc đã khiến cho Sở quốc lâm vào hoàn cảnh hai mặt thụ địch. Mặt khác, Tấn quốc xuất hiện một cách dũng mãnh như vậy, sự bành trướng của quân đội cũng khiến người ta phải kinh ngạc. Nếu như cho Tấn quốc thời gian bình định khoảng vài năm, đối với Đường quốc mà nói, Tấn quốc sẽ trở thành một kẻ địch nguy hiểm hơn cả Chu quốc.

Lục Thất gật đầu tán thành:
- Cho nên, đại nhân muốn tấn công Tấn quốc.

Lâm Nhân Triệu gật đầu mà rằng:
- Hiện giờ, đối mặt với sự quật khởi của Tấn quốc, Sở quốc đã rất hoang mang rồi, chính vì vậy họ mới phải chon cách rút binh, và tạm dừng kế hoạch tấn công Nam Xương Phủ. Nếu như chúng ta chia quân đi tấn công Tấn quốc thì Sở quốc cũng sẽ làm như vậy. Tấn quốc dù sao cũng chỉ là nước mới thành lập, lòng dân và lòng quân vẫn chưa ổn định, một khi bị nước khác tấn công với quy mô lớn nhất định sẽ thất bại nhanh chóng.

Lục Thất tỏ vẻ kinh ngạc nhưng vẫn gật đầu tán thành, Lâm Nhân Triệu nói tiếp:
- Mấy ngày trước, một vạn mộ binh Nhiêu Châu đã đến đây, bản tướng quân sẽ phân chia đều vào ba cánh quân. Ngài đã từng đến Nhiêu Châu giúp dân chống thiên tai, nhất định sẽ nhận được sự ủng hộ của mộ binh Nhiêu Châu.

Lục Thất hơi bất ngờ trước những lời này, vội hỏi lại:
- Hóa ra sự thiếu hụt binh lính của Hưng Hóa quân vẫn chưa được bổ sung hay sao?

- Quan trọng là không có nguồn binh lính có thể chiêu mộ, chỉ có một vạn mộ binh của Nhiêu Châu, vẫn là nhờ có sự ủng hộ của Mạnh thứ sử thì mới có thể chiêu mộ được.
Lâm Nhân Triệu bình thản đáp lại.

Lục Thất gật đầu, hắn liền nhớ tới chuyện Quan Xung muốn đến Nam Xương Phủ. Liên quan đến chuyện này, Vương Trọng Lương cũng đã ghi chép lại, nghe đâu đã quy thuộc về Trấn Nam quân.

- Đại nhân, hạ quan nghe nói, chủ soái Quan Xung của Ninh Quốc quân cũng tới Nam Xương Phủ, không biết ông ta sẽ được phân công về đâu?
Lục Thất có ý thăm dò.



- Quan Xung? Ồ, Quan Xung đã không còn là chủ soái nữa rồi, trên đường đi, ông ta đã bị mấy vạn đại quân của Tấn quốc phục kích, kết quả là một vạn quân chỉ có vài trăm người may mắn sống sót và đến được Nam Xương Phủ. Tiết độ sứ của Trấn Nam Quân không đồng ý cho ông ta giữ chức chủ soái trong quân doanh, cho nên bản tướng quân đã cho ông ta giữ chức doanh tướng của Nam Đô Tây Kỳ quân. Nghe nói Quan Xung ở Ninh Quốc quân tự xưng là một mãnh tướng, ta còn nghe nói Lục đại nhân và ông ta đã từng tỷ thí.
Lâm Nhân Triệu bình thản nói.

Lục Thất ngạc nhiên nhìn Lâm Nhân Triệu và nói:
- Bị mấy vạn quân Tấn tấn công, chuyện này là thật sao?

- Quan Xung nói là đó là quân mai phục của Việt quốc nhưng Việt quốc sớm đã đã bị Tấn quốc tấn công nên đương nhiên là không còn tâm trí đâu mà đến biên giới huyện Hấp tấn công Ninh Quốc quân ngang qua. Chính vì vậy chỉ có thể khẳng định lần tấn công đó là của quân Tấn quốc.
Lâm Nhân Triệu chắc như định đóng cột.

Lục Thấy gật đầu nhưng lại nghi ngờ hỏi:
- Tấn quốc vì sao lại đến biên giới huyện Hấp, rồi tấn công Ninh Quốc quân qua đường?

- Vấn đề này, chúng ta phải đi hỏi tướng soái Tấn quốc đóng quân ở Mục Châu. Nhưng bổn tướng quân cho rằng chuyện này là do Tấn quốc cố tình gây ra, muốn Ninh Quốc quân thù hận Việt quốc, khiến Ninh Quốc quân sẽ quay lại tấn công Y Cẩm quân để trả thù, sách lược này của Tấn quốc quả thực là rất cao minh.
Lâm Nhân Triệu đáp lại.

Lục Thất nghe xong không nói gì, bởi vì tin tức bế tắc, Lâm Triệu Nhân suy đoán như thế cũng không có gì là kỳ lạ cả, hoàn toàn có thể suy đoán sau đại thắng ở Mục Châu, Tấn quốc lại suất quân đến huyện Hấp tấn công một vạn Ninh Quốc quân, mục đích chính là muốn lợi dụng tiêu kỳ của Việt quốc rồi đổ tội lên đầu họ, mà Ninh Quốc quân, vì có sự xuất hiện của Dương Côn nên rất nhiều tin tức về trận chiến ở Mục Châu trên đường báo cáo đã bị thất lạc, về phía triều đình Đường quốc chỉ có thể dựa vào tấu sớ của Tiết độ sứ rồi đưa ra những phán đoán tương ứng. Còn Lâm Nhân Triệu cũng chỉ là nghe kể lại từ Quan Xung, cộng với tính hợp lý về tình thế mà đưa ra phán đoán của mình.
- Đại nhân, hạ quan và Quan Xung đúng là có chút thân quen, ngài xem có thể để ông ta gia nhập vào trong đội quân xuất kích không?
Lục Thất vội đưa ra một đề nghị

- Có thể, ừm, Quan Xung vốn là chủ soái của 3000 quân, bổn tướng quân cũng muốn dùng mộ binh Nhiêu Châu, vì ông ta đã bổ sung kịp 3000 quân, cho ông ta là trung hộ quân của ngài vậy.
Lâm Nhân Triệu hào phóng trả lời.

Lục Thất khá bất ngờ trước câu trả lời này, vị tướng quân Lâm Nhân Triệu này đúng là một người có lòng, tuy là có lúc có chút cố chấp đáng ghét, nhưng cũng có lúc cũng là một người hiểu lý lẽ, hắn cung kính đáp lại:
- Đa tạ đại nhân chiếu cố!

- Đây sao có thể gọi là chiếu cố cơ chứ, chuẩn bị binh khí cho mộ binh của Nhiêu Châu vẫn còn chưa đủ, gần như là chưa có gì, chỉ có thể biên chế ông ta trở thành trung hộ quân của ngài, mới có thể phát huy hết khả năng của mình trên chiến trường.
Lâm Nhân Triệu thẳng thắn đáp lại.

Lục Thất lại được một lần bất ngờ nữa, hắn đánh phải cười trừ đáp lại, rồi hắn chợt nhớ đến trận tiêu phỉ lần trước, thật không ngờ đến hôm nay hắn lại có thể một lần nữa thống lĩnh một đội quân “ăn mày” .

- Tốt lắm, Lục đại nhân hãy về quân nha nghỉ ngơi đi, ngay mai hãy đến tham gia vào cuộc tuyển binh.
Lâm Nhân Triệu bình thản nói.

- Vâng, hạ quan xin cáo lui!
Lục Thất đứng dậy hành lễ, rồi được một vị tướng quân tiễn ra ngoài.

Một lát sau, vị tướng quân này trở vào trong sảnh, đi đến trước mặt Lâm Nhân Triệu bẩm báo:
- Đại nhân, những lời vừa rồi của Lục Thiên Phong quả là có lý.

Lâm Nhân Triệu lạnh lùng đáp lại:
- Cái đạo lý chết tiệt đó, mười phần là vì chút mưu đồ tư lợi cho bản thân.Vị tướng quân này nghe xong muốn nói gì nhưng lại thôi, cuối cũng ông ta đã lấy hết dũng khí để lên tiếng:
- Đại nhân, Quốc chủ bệ hạ nghi kỵ đại nhân là chuyện hoàn toàn có thật, sự gian xảo của Lục Thiên Phong chắc chắn là do Quốc chủ bệ hạ rèn luyện cho.

Lâm Nhân Triệu lạnh lùng nhìn người này một cái, rồi nhắm mắt lại một lúc sau đó mới thản nhiên đáp lại:
- Sau chiến sự tây bộ lần này, bổn tướng quân sẽ từ chức.

Vị tướng này ồ lên một tiếng rồi gật đầu tán thành:
- Đại nhân định làm gì với Lục Thiên Phong để thực hiên kế hoạch này.

- Chỉ có hắn là người thích hợp nhất, hắn là Trấn phủ sứ của triều đình, lại là tướng quân Thiên Ngưu Vệ, một danh tướng dũng mãnh, từ chiến trận của huyện Cú Dung có thể khẳng định rằng hắn ta là một anh hùng có bản lĩnh. Dùng hắn thống lĩnh đại quân, có thể danh chính ngôn thuận áp chế thính lệnh của chủ soái kỳ quân của quân kinh thành, mấy cái tên chủ soái kỳ quân đến từ kinh thành ở đây đều có thể nghe lệnh tác chiến, nếu như hạ lệnh cho họ đi viễn chinh 80% là họ sẽ từ chối xuất binh.
Lâm Nhân Triệu đưa ra phân tích của mình.

- Nhưng đại nhân lại tùy ý giao cho hắn quyền thống lĩnh đại quân, nếu như để Quốc chủ bệ hạ biết được, e rằng sẽ gặp họa ngay. Nghe nói Quốc chủ bệ hạ rất kiêng dè với Lục Thiên Phong, nên mới cử hắn đến nhận chức ở tây bộ. Sau khi Lục Thiên Phong dẫn binh đi thì hắn lại một lần nữa to gan làm bừa, hơn nữa nghe nói hắn ta có khả năng hiệu lệnh hai vạn quân lực trung phủ ở Thường Châu.
Người này lo lắng đáp lại.

- Không sao, chiến sự ở tây bộ nếu như muốn thắng lợi thì cần phải có gan làm bừa, vì vậy sau khi chuyện này kết thúc, ta sẽ lập tức xin từ chức cáo lão hồi hương. Bổn tướng quân nhận được ân điển của Tiên hoàng, nên chẳng tiếc gì cái thân già này, chỉ mong chiến sự tây bộ có thể đại thắng.
Lâm Nhân Triệu thản nhiên đáp lại, ánh mắt sắc sảo nhìn ra phía ngoài cửa.

Vị quan này cười khổ đáp lại, nhưng vẫn là ông ta không kìm nén được:
- Thuộc hạ biết đại nhân rất trọng dụng Lục Thiên Phong, có phải là vì cái tên khốn nạn Chu Lệnh Vân, cái tên khốn kiếp này suốt ngày gây khó dễ cho ngài.

Lâm Nhân Triệu hơi bất ngờ, rồi bình thản gật đầu mà rằng:
- Ngươi nói không sai, có Lục Thiên Phong thống lĩnh đại quân, ba vạn quân mới có thể rời khỏi Nam Xương Phủ.

***

Lục Thất bước ra khỏi châu nha nhưng lại không đi đến quân nha mà lại cùng 10 tên thuộc hạ đi đến khách điếm. Hắn không có lòng dạ nào đi bái kiến cái tên Nam Đô giám quân sứ Chu Lệnh Vân. Hắn thực sự không hài lòng về sự sắp đặt này. Nếu như Lâm Nhân Triệu thực sự muốn hắn thống lĩnh quân đi tấn công Kiến Châu, thì hắn tự nhiên sẽ có cách khiến cho tình thế có lợi cho Tấn quốc.

Nhưng hắn cảm thấy Lâm Nhân Triệu vẫn chưa dứt khoát trong việc để hắn thống lĩnh đại quân đi tấn công Tấn quốc, rất có khả năng đây là một cách nghi binh, thúc đẩy quân Sở chia quân đi tấn công Cán Châu. Lão Lâm Nhân Triệu đúng là có con mắt tinh tường, chiến lược rất cao minh. Lão muốn khiến cho Sở quốc và Tấn quốc đánh nhau, để quân Đường có thời gian nghỉ ngơi, điều chỉnh. Trên thực tế ba nước ở tây bộ thì lực lượng của quân Đường là yếu nhất, thiếu lương thực, thiếu hậu cần hơn nữa nội bộ hay xảy ra ra những chuyện bất hòa.

Sau khi từ khách điếm trở về, Lục Thất cho thuộc hạ đi mua quần áo rét, còn hắn thì trốn trong phòng nghỉ ngơi, kết quả là mới được một tiếng đã có người mang thiếp tới đưa cho hắn. Lục Thất cầm lấy tấm thiếp mà trong lòng kinh ngạc vô cùng, không ngờ là Vinh thị mời hắn tới phủ một chuyến.

Tay cầm tấm thiếp nhưng Lục Thất lại rất do dự, hắn và Vinh thị có thể nói là không thù không oán. Bây giờ hắn mới tới Nam Xương Phủ, vừa mới gặp qua Nam Đô lưu thủ Lâm Nhân Triệu thì Vinh gia lại mời hắn đến phủ một chuyến. Có chuyện gì để nói chứ, đến 80% là vì chuyện lương thực, cuối cùng thì hắn quyết định không đi và nhờ vệ sĩ chuyển lời nói về tình cảnh bây giờ của hắn, nếu như bây giờ gặp Vinh thị tất sẽ gây ra những nghi ngờ vô căn cứ. Người đưa thiếp chính là người quản gia lớn nhất của Vinh thị, vừa nghe xong câu trả lời thì ông ta liền lặng lẽ rời đi.

Đèn hoa mới lên, chợt có vệ sĩ chạy vào bẩm báo, có người tới bái kiến, cũng là tới đưa thiếp. Lục Thất mở thiệp ra nhìn, sắc mặt liền thay đổi, trên thiếp có ghi hai chữ “Khánh Nhi”. Hắn suy nghĩ một lúc rồi sai vệ sĩ mời người đó vào.

Người đó bước vào phòng, Lục Thất ở trong phòng đứng nghiêm đón khách. Vinh thị đột nhiên lại làm ra chuyện hồ đồ như thế này chắc chắn là có chuyện rất quan trọng muốn gặp hắn, hắn không thể không gặp. Hơn nữa hắn cũng không nghĩ rằng chuyện hồ đồ lần đó, nữ cung nhân kia không ngờ lại đi nói với gia đình, về lý mà nói thì chuyện này tốt nhất là không được để cho nhiều người biết.

Quyển 4 - Chương 85: Mục đích chân chính

Lục Thất nhìn về phía kẻ mới bước vào, người này mặc áo bông màu xanh ngọc, khoảng 40-50 tuổi, mặt tròn, phong thái và rất khí chất. Lục Thất đoán được ra ngay người này, chắc chắn ông ta là một nhân vật quan trọng của Vinh gia, nếu không thì ông ta sẽ không thể nào biết được chuyện hồ đồ đó của hắn.

- Để ngài đến tận cửa thế này, vãn bối Lục Thiên Phong quả là có lỗi.
Lục Thất bình thản ra đón khách, đồng thời nói luôn lời xin lỗi.

- Lão phu Vinh Hòa đến gặp Vương Tô Châu, cũng không thể nói là thiệt thòi được.
Người tới cười đáp lại.

Lục Thất ngạc nhiên hỏi lại:
- Ngài là Vinh quốc công đại nhân?

- Đúng là lão phu, ngạc nhiên lắm à?
Vinh quốc công cười đáp lại.

Lục Thất tươi cười nói:
- Đúng là rất bất ngờ, sao ngài lại đến tìm vãn bối?

- Chỉ có lão phu thì mới có đủ thành ý để nói chuyện với ngài, hơn nữa chuyện này nếu đem so sánh với sự tồn vong của Vinh gia thì thể diện của lão có là gì.
Vinh quốc công cười cười và nói thẳng vào vấn đề.

Lục Thất cung kính mời lão:
- Mời ngài ngồi!

Vinh quốc công gật đầu ngồi xuống. Lục Thất ngồi vào chiếc ghế bên kia, bình thản hỏi chuyện:
- Đại nhân có việc gì, xin cứ nói thẳng.

Vinh quốc công nhìn Lục Thất nói:
- Lão phu đến đây là muốn kết giao với Lục đại nhân, mặt khác cũng là vì chuyện lương thực.

Lục Thất cười khổ mà rằng:
- Lương thực của Tô Châu đương nhiên không thể chuyển ra bên ngoài được, dân và quân của Tô Châu thực sự quá nhiều.

Ving quốc công gật đầu và nói:
- Không cần quá nhiều đâu, năm vạn thạch là đã đủ rồi, vận chuyển lương thực từ ngoài vào chủ yếu là để an lòng dân. Số lương thực còn lại của Vinh gia trên thực tế chỉ còn đủ để chống chọi đến mùa xuân thôi.

Lục Thất ngẩn người ra, gật đầu nói:
- Được rồi, vãn bối sẽ xuất 5 vạn thạch lương thực, tặng cho Vinh gia.

Vinh quốc công khẽ cười , gật đầu và hỏi:
- Ngài đã gặp Lâm Nhân Triệu rồi, vậy ngài đã nói những gì?

Lục Thất khá bất ngờ trước câu hỏi này, chuyện Lâm Nhân Triệu giao quyền cầm quân cho hắn, dù sao thì ngày mai mọi người sẽ đều được biết.

Vinh quốc công nghe xong sắc mặt liền trầm xuống:
- Thật không ngờ, Lâm Nhân Triệu lại có thể lợi dụng ngài để trở thành lĩnh quân.

- À, trở thành lĩnh quân thì có gì không ổn à?
Lục Thất ngạc nhiên hỏi lại.

- Lâm Nhân Triệu là Nam Đô lưu thủ, nhưng khi ngài ấy ở Nam Đô thì chuyện gì cũng gặp phải trở ngại, có lẽ trở ngại lớn nhất chính là Chu Lệnh Vân. Về mặt thủ thành thì Chu Lệnh Vân luôn ủng hộ Lâm Nhân Triệu nhưng về những hành động khác của quân đội thì lại ngược lại. Lâm Nhân Triệu với tư cách là chủ soái toàn quyền trận chiến Tây bộ nhưng trên thực tế trừ hai nghìn thân vệ ra thì lão ta không thể làm theo ý mình. Vinh gia và Lâm Nhân Triệu vốn đã có ân oán với nhau nhưng chuyện lần này thì Vinh gia chỉ còn cách toàn tâm toàn lực ủng hộ Lâm Nhân Triệu.
Vinh quốc Công giải thích.

Lục Thất gật đầu, Vinh Quốc công liền nói tiếp:
- Lâm Nhân Triệu có một kế hoạch cướp lương thực, ngài ấy chắc đã nói qua với ngài rồi.

Lục Thất gật đầu mà rằng:
- Vâng đúng là như vậy, lần này ta định xuất quân đến Kiến Châu cướp lương thực.Vinh quốc công cười rồi nhìn Lục Thất:
- Đến Kiến Châu cướp lương thực, có được không vậy? Hiện tại, Kiến Châu là vùng đất của Tấn quốc, mà Tấn quốc lại là một nước phụ thuộc được quốc chủ thừa nhận, nếu Lâm Nhân Triệu không có thánh chỉ của Bệ hạ về chuyện tấn công Tấn quốc thì chuyện này khác gì với tội tạo phản.

- Vãn bối đoán là, Lâm đại nhân chỉ là muốn đánh nghi binh Tấn quốc thôi, mục đích là khiến cho Tấn quốc phải chia quân ra để đi tấn công Cán Châu, Lâm đại nhân nói, Tấn quốc đã trở thành kẻ thù lớn nhất của Sở quốc.
Lục Thất giải thích cho Vinh quốc công.

Vinh quốc công gật đầu nói thêm:
- Lâm Nhân Triệu đúng là có dụng tâm đó, ngài ấy muốn nhử Sở quốc chia quân đi tấn công Cán Châu, nhưng Lâm Nhân Triệu thực sự muốn tấn công lại chính là Kinh Quốc.

Lục Thất ngẩn ra, bất ngờ hỏi lại:
- Tấn công Kinh Quốc?

Đáp lại Lục Thất bằng một điệu cười rất ẩn ý rồi nói:
- Ngài rất bất ngờ đúng không?

Lục Thất nhíu lông mày và nói:
- Kinh Quốc ở Ngạc Châu, phía bắc Đại Giang, cách nơi đây rất xa, dù có là vượt sông tác chiến cũng là một chuyện không dễ gì.

- Đúng là rất khó nhưng Kinh Quốc là một vương quốc của lúa gạo, năm nay họ lại được muà, kế hoạch của Lâm Nhân Triệu chính là muốn tấn công Kinh quốc để cướp lương thực, sau đó sẽ lấy Ngạc Châu là căn cứ xuất quân tiến đánh Nhạc Châu, tiếp đến sẽ là Đầm Châu, cuối cùng là thẳng tiến về kinh thành của Sở quốc.
Vinh quốc công bình thản tiếp lời.

Lục Thất nghe xong mà đầu óc cảm thấy choáng váng, đã sinh ra chút kính trọng và kiêng dè đối với con người của Lâm Nhân Triệu. Chiến lược của lão đúng là cao minh kỳ diệu, đầu tiên là buộc Sở quốc phải chia quân ra để tranh hùng cùng Tấn quốc, một khi Sở quốc chia quân ra thì Lâm Nhân Triệu sẽ xuất binh đến Ngạc Châu, vượt sông tập kích Kinh Quốc, sau khi thành công sẽ tiếp tục tấn công Nhạc Châu của Sở quốc. Kế hoạch này đúng là một chiến lược cao minh, có sức mạnh thay đổi cục vận, chuyển từ thế bị động sang thế chủ động.

- Trước kia Lâm Nhân Triệu là tiết độ sứ Ngạc Châu, lúc đó ngài ấy đã muốn tấn công Kinh Quốc nhưng chỉ là Quốc chủ không đồng ý cho ngài ấy làm vậy, thậm chí Người còn điều Lâm Nhân Triệu đến nhậm chức ở Nam Đô. Lâm đại nhân là một người hiểu rõ quân sự và địa hình của Kinh Quốc như lòng bàn tay, ngài ấy đã từng nói Kinh Quốc chính là nước chư hầu lớn nhất của Ba thục Hán Quốc, vì đây chính là một yếu điểm phòng ngự của Châu quốc, còn về sự phòng ngự ở Đại Giang cũng là bởi kẻ thù lớn nhất – Sở quốc. Bởi Đường hoàng luôn trung thành với quốc sách kính an, cho nên chuyện quân Đường vượt sông tấn công Kinh Quốc chắc chắn sẽ là một chuyện vô cùng khó khăn.
Vinh Quốc công bình tĩnh phân tích.

Lục Thất gật đầu tán thành:
- Đủ đề khiến mọi người kinh ngạc.

- Đúng vậy! Lâm Nhân Triệu đã nói, nếu như Sở quốc và Đường quốc giao tranh ở tây bộ thì sẽ khiến cho Kinh Quốc cảm thấy Đường quốc không đủ mạnh để tấn công nước họ, chỉ cần 8 vạn quân Đường vượt sông thành công thì chúng ta có thể thẳng tiến đến Giang Lăng.
Vinh quốc công bình thản nói.
Lục Thất gật đầu, vẫn không khỏi băn khoăn:
- Quân lực của Kinh Quốc chắc là khoảng hơn 8 vạn, hơn một nửa đóng quân ở biên giới Châu quốc, nếu như tiến công Giang Lăng không thể đánh nhanh thắng nhanh đoạt thành thì e rằng đội quân của chúng ta phải chịu tổn thất to lớn, kế sách của Lưu thủ đại nhân trên thực tế đúng là có chút mạo hiểm.

- Mạo hiểm nhưng cũng đáng để chúng ta liều một phen, cứ bị động phòng ngự như thế này e rằng sẽ ngày càng có lợi cho Sở quốc, chỉ cần Sở quốc chiếm được tây bộ trong một thời gian dài, e rằng lòng người sẽ quy thuận. Nhưng bây giờ triều đình lại không đồng ý tấn công Chu quốc, cũng không ủng hộ cho chiến trận tây bộ cho nên lão phu đành phải đồng ý ủng hộ kế hoạch của Lâm Nhân Triệu, chiến sự ở tây bộ của Đường quốc buộc phải thay đổi tình thế thì mới có cơ hội thành công.
Vinh quốc công nói.

Lục Thất gật đầu nói:
- Lưu thủ đại nhân sai tôi thống lĩnh ba vạn quân tấn công Kiến Châu nhưng ngài lại nói rằng có 8 vạn quân đi tiến đánh Kinh Quốc, vãn bối nhớ là Tiết Độ sứ quân của Ngạc Châu là 5 vạn, ba vạn kia là của Giang Châu à?

Sắc mặt của Vinh quốc công chợt trầm xuống:
- Giang Châu quân thì không thể đặt hi vọng vào, trái lại chúng ta còn phải đề phòng họ. Trên thực tế ba vạn quân tấn công Kinh Quốc cũng chính là ba vạn quân mà ngài thống lĩnh.

Lục Thất ngạc nhiên nhìn Vinh quốc công và hỏi:
- Đại nhân, vãn bối nếu như thống lĩnh quân đội đến Kiến Châu thì chẳng phải là sẽ càng xa Ngạc Chây hay sao? Hơn nữa nếu như đây chính là đội quân mà chúng ta phải đề phòng thì tại sao lại phải thu quân về Ngạc Châu như vậy sẽ rất khó qua mặt Giang Châu quân và quân của Sở quốc, thậm chí còn phải đi qua Nam Xương Phủ nữa.

Trên địa lý, nếu như Hồng Châu là trung tâm thì Ngạc Châu sẽ là phía bắc của Hồng Châu, Kiến Châu sẽ nằm ở phía nam, Giang Châu tiếp giáp với Ngạc Châu và Hồng Châu, nếu như Lục Thất muốn thống lĩnh quân đội đánh vào Tín Châu rồi tiện đà đánh luôn Kiến Châu ở bên cạnh, tiếp đó dẫn quân đến Ngạc Châu, chẳng những quãng đường này quá dài lại còn rất dễ bị phát hiện.

- Ba vạn quân của ngài chắc là quân viện trợ, chiến lược của Lâm Nhân Triệu chủ yếu là muốn cướp lương thực, năm vạn quân của Ngạc Châu sẽ tiến công đến Kinh Quốc, còn ba vạn quân của ngài sẽ thay thế quân Ngạc Châu phòng ngự, đề phòng tình hình ở Ngạc Châu xấu đi ví dụ như là bị Giang Châu quân hoặc là Sở quốc tấn công.
Vinh quốc công từ từ phân tích.

Lục Thất gật đầu đáp lại:
- Đại nhân, chuyện liên quan đến Giang Châu quân là như thế nào? Tại sao họ lại phản bội Đường quốc?

- Cũng coi như là phản bội Đường quốc, Vũ Văn Thị ở Giang Châu muốn xưng Vương, hiện tại đang chờ cơ hội xuất quân.
Ving quốc công nặng nề giải thích.

- Theo vãn bối được biết Vũ Văn Thị và Vinh gia quan hệ rất tốt.
Lục Thất hỏi.

- Ngài nghe ai nói vậy. Không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau mưu sự nghiệp được. Vinh gia chúng tôi ở tây bộ nhưng chưa bao giờ qua lại với Vũ Văn thị, ngược lại luôn tìm cách kiềm chế sự phát triển của họ. Nếu như không có sự tồn tại của Vinh gia ở tây bộ thì mảnh đất này sớm đã bị Vũ Văn thị chiếm cứ rồi. Bây giờ nếu như không phải là Sở quốc tấn công thì Vũ Văn thị cũng chỉ có thể tiếp tục ẩn nhẫn không dám vọng động.
Vinh quốc công phản bác lại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vậy là vãn bối hiểu nhầm rồi.

Vinh quốc công nhìn hắn, bình thản đáp lại:
- Ngài và Tấn quốc có quan hệ với nhau?

Lục Thất nghe vậy bình thản đáp lại:
- Đúng là có quan hệ với nhau. Tô Châu bây giờ chính ra là thuộc về Tấn quốc, nhưng tôi lại quen biết vi huynh của Tấn Vương, Tấn vương lại còn phong tôi làm Ngô Vương nữa.

- Cái gì? Ngài đã quy thuận Tấn quốc?
Vinh quốc công kinh hoàng thốt lên.

Lục Thất cười nhạt đáp lại:
- Mảnh đất Tô Châu là nơi tiếp giáp với ba Châu quốc- Đường quốc – Việt quốc, nếu như tôi không phải là kẻ thức thời thì sớm muộn cũng sẽ bị giết.

Vinh quốc công ngạc nhiên nhìn Lục Thất rất lâu, mãi sau ông ta mới lên tiếng:
- Tại sao ngài lại chọn Tấn quốc để quy thuận?

- Không chọn Tấn quốc lẽ nào lại chọn Đường quốc. Nếu như vãn bối quy thuận Đường quốc vậy thì khác gì tự tìm chỗ chết, Quốc chủ Đường quốc ngày nay đối ngoại yếu kém, đối nội thì lại lấy tâm địa độc ác để trị dân, khiến ai cũng phải kinh sợ, thậm chí là Châu quốc, cho dù là ta có quy thuận họ thì chưa chắc đã được trọng dụng nhưng Tấn quốc thì lại khác, đó như là nơi sinh ra ta lần thứ hai, tổ tiên của ta và tổ tiên của Tấn quốc vốn là có chung nguồn gốc cho nên ta mới quy thuận Tấn quốc. Cũng chính vì nhờ có sự quy thuận của ta mà Tấn quốc mới có thể đánh bại được Việt quốc, khiến cho Việt quốc phải cúi đầu xưng thần.
Lục Thất nói.

Quyển 4 - Chương 86: Vinh thị

Vinh Quốc Công nhíu lông mày, lạnh nhạt nói:
- Nói như vậy, ngươi đã phản bội Đường Quốc.

- Không tính là phản bội, Tấn quốc vẫn là nước phụ thuộc Đường Quốc.

Lục Thất phản bác nói.

Vinh Quốc Công im lặng, một lát sau mới nói:
- Nếu như ngươi lĩnh quân đi Kiến Châu, sẽ không trực tiếp đưa ba vạn quân cho Tấn quốc chứ.

- Sẽ không đâu, hôm nay kẻ địch lớn nhất của Tấn quốc là Sở quốc, Tấn vương hi vọng Đường Quốc có thể chiến thắng ở tây bộ, bởi vì Tấn vương biết, đương kim Đường Quốc Chi Chủ cầu an, cho dù Sở quốc diệt vong, Đường Quốc cũng sẽ không tấn công Tấn quốc.

Lục Thất khẳng định đáp.

Gò má Vinh Quốc Công tựa hồ khẽ nhăn một cái, tiếp theo gật đầu nói:
- Ngươi nói có lý, nếu Tấn quốc nếu cùng hợp lực với Đường Quốc, sẽ dễ dàng chiến thắng Sở quốc hơn rất nhiều.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Đại nhân không thể trông cậy vào Tấn quốc xuất lực, Tấn vương nói với ta, hôm nay Tấn quốc đang cố gắng an trị, sẽ không chủ động xuất kích tấn công, Tấn vương nói, nếu như tiếp tục tham lam công thành đoạt đất, hậu quả sẽ khiến cho Tấn quốc lâm vào bất ổn, quan trọng hơn là, sẽ dẫn tới viẹc Chu Quốc tấn công, Tấn vương nói, Chu Quốc hi vọng các nước sẽ tồn tại ở phía nam Đại Giang, bất kỳ một nước nào có thể thống nhất ở phía nam Đại Giang thì sẽ trở thành cái đinh trong mắt Chu Quốc.

Vinh Quốc Công ngạc nhiên nhìn Lục Thất, tiếp theo cau mày nói:
- Cách nói của vị Tấn vương kia khiến lão phu cảm thấy khó có thể tin, nếu Tấn vương là một nhân vật bảo thủ, như vậy Tấn quốc làm sao có thể quật khởi mạnh mẽ được.

Lục Thất khẽ giật mình, tiếp theo gật đầu nói:
- Đại nhân nói cũng có lý.

Vinh Quốc Công bình thản nói:
- Chuyện Tấn quốc nhiều lời cũng vô dụng, hôm nay chúng ta băn khoăn là ngươi có dẫn theo ba vạn quân rời đi Nam Xương phủ hay không.

Lục Thất gật đầu, hỏi ngược lại:
- Vãn bối cũng là cảm thấy khó hiểu, tại sao Lưu thủ đại nhân phải dùng ta lĩnh quân.

- Có lẽ bởi vì Chu Lệnh Vân, Chu Lệnh Vân sẽ không ủng hộ chủ trương chiến lược của Lâm Nhân Triệu, cho nên Lâm Nhân Triệu không có quyền đưa ba vạn quân rời đi, mà ngươi là Trấn phủ sứ của triều đình, để cho ba vạn quân thuộc sở hữu dưới trướng ngươi, Chu Lệnh Vân không cách nào phản bác quân lệnh hợp lý của Lâm Nhân Triệu, hơn nữa tướng soái của ba vạn quân cũng không thể kháng lệnh quy thuộc, chẳng qua quy thuộc dễ dàng nhưng lại dễ dàng đưa tới những mâu thuẫn ngu ngốc, dù là có thể mang rời khỏi rồi, nhưng tại bên ngoài, có thể tuân theo hiệu lệnh hay không cũng không thể biết.

Vinh Quốc Công trả lời nói.

Lục Thất cười nói:

- Vãn bối đã biết rõ, chuyện xui xẻo của Lâm đại nhân này khó mà thực hiện được rồi.

Vinh Quốc Công nhìn hắn, ôn hòa nói:

- Ngươi là quân hùng thiện chiến, lại xuất thân Hưng Hóa quân, sẽ thành công.

Lục Thất cười, hỏi:

- Ngài dĩ nhiên biết vãn bối quy thuộc Tấn quốc, nếu như vãn bối đã đạt thành chiến lược tấn công Kinh Quốc, không biết Vinh Thị có thể cho vãn bối điều gì?

Vinh Quốc Công nhìn Lục Thất, ôn hòa nói:
- Vậy phải xem thiên mệnh, nếu như Khánh Nhi sinh ra con trai, quan hệ giữa Vinh Thị và ngươi dĩ nhiên là không tầm thường rồi, nếu như là con gái, điều Vinh Thị chỉ có thể làm được chính là không tiết lộ bí mật của ngươi.

Lục Thất cười cười, nói:
- Vãn bối thật không ngờ, cháu gái đại nhân lại nói cho ngài biết.

- Khánh nhi sợ vị Hình hoạn uy hiếp gia hại, nó muốn loại trừ những nguy hiểm trước khi con mình sinh ra. Khánh nhi đặc biệt để ý đứa con trong bụng, cho nên hi vọng Vinh Thị có thể cùng ngươi thân cận.

Vinh Quốc Công ôn tồn nói.

Lục Thất trầm mặc, một lát sau mới hỏi:

- Có khả năng khiến cho Hình thái giám biến mất được không?

- Rất khó, Vinh Thị ở hoàng cung thế lực rất yếu, chỉ là mua được tai mắt, không thể làm việc thích khách, Hình hoạn trong hoàng cung có thế lực rất mạnh, bản thân y cũng là người luyện võ, mặt khác tây bộ lâm vào chiến sự, Vinh Thị dĩ nhiên không có năng lực chú ý Giang Ninh, nay thế lực của Vinh thị ở tây bộ đang bận rộn tích trữ quân nhu cùng lương thực. Vinh Quốc Công bất đắc dĩ đáp.

Lục Thất gật đầu, Vinh Quốc Công lại nói:

- Thôi, ngươi nghỉ ngơi đi.

- Vãn bối tiễn đại nhân.

Lục Thất đứng dậy hành lễ, Vinh Quốc Công đứng dậy gật đầu, đi ra.

Nhìn Vinh Quốc Công đi rồi, trong mắt Lục Thất ánh lên tia lạnh lùng, Vinh Quốc Công đích thân đến, nhưng rất thiếu thành ý có thể tin, rõ ràng đang dùng bí mật uy hiếp Lục Thất, mà Lục Thất cũng đã sớm chuẩn bị, chính là nói Tô Châu thuộc sở hữu Tấn quốc, hắn quy thuộc Tấn quốc, sẽ khiến cho bất luận người nào biết hắn chiếm cứ Tô Châu sẽ có băn khoăn, không dám dễ dàng áp dụng cách nghĩ bắt vương, đương nhiên, người biết hắn là Tấn vương ngoài Tiêu thị thì không có ai khác.

*

Vinh Quốc Công đi ra khách điếm, ngồi vào kiệu xa hồi phủ, trong xe có một người trung niên, sau khi xe đi, người trung niên hỏi:
- Cha, cùng Lục Thiên Phong nói như thế nào.

- Lục Thiên Phong thừa nhận có liên quan với Tấn quốc, nhưng hắn nói Tô Châu đã thuộc sở hữu Tấn quốc, hắn được Tấn vương phong làm Ngô vương.

Vinh Quốc Công cau mày trả lời.

- Gì vậy? Hắn quy thuộc Tấn quốc, có thật không vậy.

Người trung niên thất vọng nói.

- Có phải thật vậy hay không, trước mắt không quan trọng, quan trọng là Lục Thiên Phong có thể lĩnh quân đi Ngạc Châu.

Vinh Quốc Công nói.

Người trung niên khẽ giật mình, nhưng lại nói:

- Cha, Lâm Nhân Triệu là kẻ điên, hắn ở Ngạc Châu một mực đã muốn tấn công Kinh Quốc, hôm nay tại Nam Xương phủ, y vẫn không quên muốn đi tấn công Kinh Quốc, Kinh Quốc có thể tồn tại lâu đến mấy chục năm, dễ dàng bị tấn công tiêu diệt như vậy sao, chỉ sợ đại quân sang sông dễ dàng, trở về khó khăn.

Vinh Quốc Công im lặng, một lát sau mới nói:
- Cha cũng biết rằng tấn công Kinh Quốc phần thắng không lớn, nhưng đây là một cơ hội thay đổi, có thể đem quân lực Ngạc Châu kéo vào chiến sự tây bộ, chúng ta hiện nay rất khó chính diện đánh bại quân Sở, bởi vì chiến tâm quân lực Nam Xương phủ chưa thống nhất, Chu Lệnh Vân thời khắc nào cũng cản tay Lâm Nhân Triệu, tên tiểu nhân kia chỉ sợ Lâm Nhân Triệu đại thắng lấy được tây bộ mà vùi ở trong thành để kéo dài.Người trung niên im lặng gật đầu, Vinh Quốc Công lạnh nhạt nói:
- Chúng ta không thể dông dài, phải mau sớm quyết định thắng bại, thắng, Vinh thị chúng ta vẫn còn xưng hùng ở Nam Xương phủ, thua, theo ý mong muốn của con, cả tộc chạy đi Tô Châu đầu nhập vào Lục Thiên Phong.

Người trung niên khẽ giật mình, nói:
- Chạy đi Tô Châu. Con chưa từng nghĩ như vậy, con chỉ muốn tận lực giữ gìn thực lực, đi Giang Ninh.

Vinh Quốc Công nhìn người trung niên, ôn hòa nói:
- Nếu chúng ta thua là ở tây bộ, vậy thì sẽ trở thành chó rơi xuống nước, sẽ khiến cho rất nhiều thế lực bỏ đá xuống giếng, mà thực tế Lý Quốc Chủ kia căn bản cũng sẽ không cho chúng ta tồn tại, đi Tô Châu, Vinh Thị mới có nơi dừng chân, bởi vì Lục Thiên Phong đang cần ủng hộ.

Người trung niên gật đầu, Vinh Quốc Công lại nói:
- Để cho Vinh Phong đi Tấn quốc, âm thầm tìm hiểu, nhất là về tin tức Tấn vương.

Người trung niên khẽ giật mình, khổ sở nói:
- Cha, về Tấn quốc để sau hãy tìm hiểu, nay chúng ta đang cần nhân thủ, nếu Vinh Phong đi Tấn quốc, có lẽ sẽ rất nguy hiểm.

Vinh Quốc Công im lặng, một lát sau, nói:
- Được rồi, để Vinh Phong trà trộn vào trong quân Lục Thiên Phong trước.

Người trung niên không phản bác, gật gật đầu.

*

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Lục Thất mặc Minh Quang Tướng Giáp đi châu nha báo danh, vừa vào châu nha, nhìn thấy Lâm Nhân Triệu đang đứng ở trong hành lang. Lục Thất vừa thấy sửng sốt một chút, Lâm Nhân Triệu mặc kim giáp, theo lý mà nói đáng nhẽ mặc quan bào mới đúng.

- Lục Đại nhân đến rồi. - Lâm Nhân Triệu mỉm cười chào.

- Thuộc hạ bái kiến đại nhân.

Lục Thất chào theo nghi thức quân đội cung kính bái kiến.

Lâm Nhân Triệu khẽ giật mình, tiếp theo gật đầu nói:

- Được, không hổ là bản sắc quân tướng.

Lục Thất khoanh tay nhìn Lâm Nhân Triệu, hỏi:

- Đại nhân, hôm nay người nào sẽ đến.

- Quy thuộc ngươi có ba chủ soái Kỳ Quân, hành quân Tư Mã, doanh tướng đều sẽ tới, còn có Giám quân sứ cho cũng tới.

Lâm Nhân Triệu hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, thầm nghĩ không biết có Vương Dũng đại ca hay không, nhưng hắn có thể đề xuất muốn Quan Xung, nhưng lại không thể nhắc đến tên Vương Dũng, cho dù không ai biết hắn đã từng là thuộc hạ của Vương Dũng, nhưng lại không thể khẳng định hắn nhất định có quan hệ thân cận với Vương Dũng.

- Hành quân Tư Mã cùng chủ soái đều là bệ hạ đích thân bổ nhiệm đấy, chủ soái cũng có chức Thiên ngưu tướng quân, hành quân Tư Mã thì lại là quan tướng Kinh Quân đảm nhiệm đấy.
Lâm Nhân Triệu nói.

Lục Thất cười gật đầu, Lâm Nhân Triệu nhìn hắn, bình thản nói:

- Ngươi có biện pháp nào có thể làm cho quân lực thuộc sở hữu phục quản không?

Lục Thất khẽ giật mình, hỏi ngược lại:

- Đại nhân có gì chỉ giáo?

- Không có, nếu bổn quân có biện pháp phục quản Nam Đô Chư Quân cũng sẽ không nhờ ngươi lĩnh quân rồi. Lâm Nhân Triệu thẳng thắn đáp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau