KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 451 - Chương 455

Quyển 4 - Chương 77: Có được quân đội

Cốc tướng quân ở trên bờ biển kinh sợ, y thật sự không ngờ sẽ xuất hiện nhiều quân địch như vậy, trên thực tế y đã dò la chỗ Bành Hồ rồi, tin tức gửi tới chỉ có bốn nghìn quân đóng ở đấy, mà thì ra chỉ có hai nghìn lục quân, có hai nghìn thủy quân mới đến huyện Bành Hồ gần đây.

Trong tay Cốc tướng quân chỉ có ba nghìn quân, một nghìn quân đóng quân ở địa khu bí mật ở phía bắc đảo Lưu Cầu, hai nghìn thủy quân, nhưng hai nghìn thủy quân trên thực tế đều là tướng sĩ cao thuyền, tướng sĩ chân chính đều đi đến Phúc Châu. Cho nên Cốc tướng quân không nắm chắc cơ hội có thể chiếm đoạt được Bành Hồ, chỉ có thể đợi chiến quân quay về mới có thể tiến công đánh Bành Hồ.

Cốc tướng quân biết sự hiện hữu của Lục Thất, là một mật thám y bố trí ở trong quân bí mật báo cáo lại, Cốc tướng quân bởi vì Lưu Đạo Minh truyền tin giả nói vào trước là chủ, không hề hoài nghi quân Phúc Châu đã có thay đổi. Mà mật thám kia lẫn trong đám binh lính đầu hàng, cũng không dám làm cái gì khác thường trên biển, cho đến khi tới đảo Lưu Cầu mới có cơ hội lên bờ báo cáo.

Cốc tướng quân nhận được mật báo kinh sợ không thôi, vội điều cung thủ từ soái thuyền đi đối phó Lục Thất, đồng thời cũng cho người đi gọi quan tướng cao thấp đến nghị sự. Nhưng vừa ra quân lệnh, cũng không thấy có người đi đến, được báo cáo lại Lưu Đạo Minh trực tiếp cự tuyệt đi đến, Cốc tướng quân sau khi biết được hối hận không ngớt, y không nên để Lưu Đạo Minh lúc ở Phúc Châu rời khỏi soái thuyền quay về chiến quân.

- Toàn quân rời bến.
Cốc tướng quân quyết định rất nhanh, lớn tiếng hạ lệnh cho thuyền biển rời khỏi đảo Lưu Cầu trốn chạy.

- Cốc tướng quân nói người đồng ý đi theo y tha hương ở hải ngoại nhanh chóng rời khỏi.
Lục Thất lấp tức lớn tiếng châm chọc thông báo.

Cốc tướng quân nghe xong thiếu chút nữa hộc máu, sau khi Mân quốc diệt vong, y sở dĩ khó có thể nắm giữ hoàn toàn thủy quân Mân quốc không phải bởi vị sự tồn tại của Vương tử Mân quốc, mà là thân nhân của các tướng sĩ đều ở Phúc Châu. Cho nên y chỉ có thể để cho Vương tử Mân quốc mang chiến quân đến Mân quốc, sau đó nghe nói Vương tử Mân quốc thu phục được quan tướng trấn thủ Phúc Châu của Tấn quốc, y cũng từng nghĩ phục quốc càng tốt, y có thể thành người quan trọng nhất của Mân quốc.

Cốc tướng quân uất hận nhìn chằm chằm Lục Thất, chạy vội về thuyền của mình, bây giờ không phải là chuyện phản kích nữa rồi mà là có thể có khả năng chạy thoát hay không, một khi cứng rắn đối đầu với Tấn vương, muốn đầu hàng cũng không dám đầu hàng.

Không ngờ mới cùng thuộc hạ chạy được ba mươi mét, trước mặt đã có rất nhiều tướng sĩ chặn đầu, người cầm đầu chính là Lưu Đạo Minh, Lưu Đạo Minh hô lớn nói:
- Các huynh đệ, đầu hàng đi, các ngươi nếu đến hải ngoại chỉ có đường chết thôi.

Mấy trăm tướng sĩ đằng sau Cốc tướng quân dừng lại, có người giơ cao binh khí, không biết làm sao lo sợ nhìn, Cốc tướng quân quát to:
- Cung thủ, bắn.

- Các ngươi dám bắn ta giết cả nhà.
Lưu Đạo Minh lập tức lớn tiếng đe dọa.

Một câu hăm họa khiến cho mấy trăm cung thủ hơn phân nửa lập tức hạ cung xuống, cung thủ không hạ thấp cung cũng không dám buông tay bắn, chiến quân có uy danh rất cao trong lòng thủy quân, hơn nữa Lưu Đạo Minh cũng là quan tướng có thực quyền trong thủy quân, lúc này đấu tranh nội bộ, các tướng sĩ rất dễ dàng dao động trong khuynh hướng mạnh mẽ cứng rắn.

Sau khi Lưu Đạo Minh uy hiếp, nhìn Cốc tướng quân lạnh nhạt nói:
- Cốc tướng quân, hẳn là ngươi, trước phản bội Vương tử điện hạ, ngươi nên đầu hàng để bảo toàn tính mệnh đi.

Cốc tướng quân thù hận nhìn chằm chằm Lưu Đạo Minh, lạnh lùng nói:
- Điện hạ đâu?

- Tất nhiên ở Phúc Châu.
Lưu Đạo Minh hiên ngang đáp lại, đúng là ở Phúc Châu chẳng qua là chết rồi thôi.

Cốc tướng quân ánh mắt buồn bã, xua tay trầm giọng nói:
- Quy hàng.

Vừa có tiếng quy hàng, tướng sĩ ở đằng sau đều buông vũ khí xuống, Lưu Đạo Minh hạ lệnh đi thu binh khí lại, Cốc tướng quân vừa đầu hàng, thủy quân Mân quốc không tiếp tục phản kháng nữa.

Lục Thất nhìn kết quả quay đầu mỉm cười nói:
- Ngươi tên là Cổ Lục?- Đúng vậy, tiểu nhân tên Cổ Lục.
Cổ Lục cung kinh thi lễ đáp lại.

Lục Thất gật đầu nói:
- Sau này ngươi là Giáo úy của năm thuyền.

- Tạ ơn Đại vương cất nhắc.
Cổ Lục vui mừng đáp lại.

Lục Thất nghe xong thấy buồn cười, rất hiểu, thủy quân Mân quốc thực hiện chế độ một thuyền một đội trưởng, năm thuyền có một Giáo úy, mỗi thuyền hai mươi người, tổng coongjc so hai nghìn thủy quân, có ba nghìn chiến quân, chiến quân được bố trí thành sáu doanh, chiến quân không thuộc về binh lực trên thuyền, mà là theo quân lệnh lên thuyền chiến đấu.

Lục Thất đi thuyền nhỏ lên bờ biển, Lưu Đạo Minh lập tức đi nhanh đến bên người hắn, chào theo nghi thức quân đội nói:
- Thuộc hạ bái kiến chủ thượng.

Lục Thất mỉm cười gật đầu nói:
- Ngươi làm rất tốt, công lao hôm nay của ngươi ta sẽ nhớ, ngươi bây giờ nên suy nghĩ xem muốn đi nhậm chức Tả đô úy Phúc Châu hay là nhậm chức chủ soái ba nghìn Bình Hải quân. Bổn vương đã quyết định xây dựng ba vạn thủy Bình Hải quân, mười nghìn quân đóng ở Phúc Châu, hai vạn đóng ở đây, cho dù là ngươi chọn lựa thế nào thì ngươi cũng có thể dẫn theo huynh đệ trong bản doanh đi theo.

- Vâng, tạ ơn ân điển của chủ thượng, thuộc hạ sẽ thương lượng cùng với các huynh đệ.
Lưu Đạo Minh cung kính đáp lại.

Lục Thất gật đầu, cất bước đi đến nơi nghỉ chân mà quân mai phục đã sắp xếp, hắn vẫn chưa đi đến nơi quân mai phục thì trong quân mai phục đã có rất nhiều quan tướng đi ra, đứng đầu chính là một tướng soái anh khí mặc kim giáp dáng người khôi ngô, mày kiếm, chính là Cao Dương của Vân Tiêu quân.

- Thần Cao Dương bái kiến chủ thượng.
Cao Dương nhìn thấy Lục Thất, vui mừng cung kính chào theo nghi thức quân đội, quan tướng ở đằng sau cũng đều chào theo nghi thức quân đội.

- Miễn lễ, khổ cực rồi.Lục Thất mỉm cười nói, các tướng quân buông tay ngẩng đầu.

Cao Dương bước lên hai bước mỉm cười nói;
- Không biết chủ thượng đích thân tới, chúng thần lỗ mãng rồi.

- Không phải lỗ mãng, các ngươi đến rất đúng lúc, bổn vương đến đây chính là muốn thu phục thủy quân Mân quốc, nếu không có sự xuất hiện đột nhiên của các ngươi, thủy quân Mân quốc chắc sẽ không dễ dàng đầu hàng như vậy, mà bổn vương muốn chính là chiếm được toàn bộ thủy quân Mân quốc.
Lục Thất mỉm cười đáp lại Cao Dương, trực tiếp thừa nhận công lao của Vân Tiêu quân.

Các tướng quân nghe xong, rất nhiều người đều vui vẻ, Lục Thất chuyển đề tài hỏi:
- Bổn vương nghe nói ở đây có hai vạn dân thường của Mân quốc, có thật không?

Cao Dương ngẩn ra, đáp lại:
- Có dân di dời, nhưng là hơn bốn nghìn người, ngoài ra còn có có một vạn hai nghìn nô lệ, từ đây đi hai mươi dặm, có một chỗ khai hoang, ước chùng có khoảng hơn hai vạn mẫu đất, hơn nữa chất đất rất tốt, đảo Lưu Cầu này, không, Hải Châu chính là một nơi rất thích hợp để dân định cư và trồng trọt.

Lục Thất gật đầu, Cao Dương lại nói;
- Thần đã nắm giữ được nơi khai hoang, tù binh đều bị giam ở đó.

Lục Thất gật đầu nói;
- Đợi chút nữa bổn vương đi xem.

Cao Dương đáp ứng, Lục Thất xoay người đi, tới bờ biển, quan tướng của thủy quân Mân quốc đều đến bái kiến, Lục Thất sau khi được bái kiến hỏi Lưu Đạo Minh:
- Ngươi muốn sao?

- Bẩm chủ thượng, thuộc hạ đã quen việc cầm quân, nguyện ý tiếp tục làm quan tướng thủy quân, chỉ có điều không biết quân chế của chủ thượng có phải giống bây giờ hay không?
Lưu Đạo Minh cung kính trả lời.

Lục Thất ngẩn ra, bình thản nói:
- Bổn vương định xây dựng ba vạn Bình Hải quân, sẽ có mười nghìn lục quân thay nhau đến đây đóng quân, mười nghìn quân sẽ là thủy quân chân chính, nếu như ngươi cảm thấy không ổn có thể đề xuất ý kiến.

Lưu Đạo Minh thi lễ nói:
- Chủ thượng, thuộc hạ cảm thấy, đối với mười nghìn thủy quân mà nói, số lượng thuyền biển bây giờ chắc chắn là thiếu rất nhiều, mà quân nhân giống như thuộc hạ không rời khỏi được thuyền biển. Thuộc hạ cảm thấy, có thể theo quân chế bây giờ, ba nghìn quân chia thành quân điều khiển thuyền và chiến quân, đem những thuyền biển này đưa cho các quân nhân, cho tất cả mọi người đều có cơ hội làm thủy quân.

Lục Thất suy nghĩ một chút, hắn hiểu được ý của Lưu Đạo Minh, chính là mỗi một chủ soái của Bình Hải quân, đều có được thủy quân và thuyền biển, mà chế độ trước của hắn, cũng là đem hai vạn quân trực tiếp quy về quân lục chiến, lúc không có chiến tranh thì ở trên đất liền, có chiến tranh thì lên thuyền chiến đấu, như vậy có chủ soái không có thuyền biển để điều khiển.

Lưu Đạo Minh đề nghị như vậy không phải chỉ vì mỗi y, chính y đã thành một trong những chủ soái của ba nghìn thủy quân, y đang nói vì càng nhiều tướng sĩ khác, tại sao phải có loại đề nghị này, bởi vì thủy quân không có khả năng chỉ đóng quân trên đất đợi có chiến sự, còn có chuyện buôn bán trên biển và ích lợi của nghề đánh cá.

- Được, đề nghị của ngươi bổn vương chấp nhận, nhưng vì cân bằng quân lực, một nửa thuyền biển sẽ thuộc sở hữu của Bành Hồ quân, mà Bành Hồ quân cũng sẽ có một nửa số thuyền thuộc sở hữu của Bình Hải quân, các tướng sĩ tùy theo thuyền được sở hữu, ngoài ra sau này buôn bán trên biển, bổn vương sẽ bố trí quan khác đến quản lí, các ngươi không được vi phạm quân quy tư lợi.
Lục Thất nhượng bộ bình thản đáp lại.

- Vâng, chúng thuộc hạ đã hiểu.
Các tướng quân quy hàng đều chào theo nghi thức quân đội đáp ứng.

Quyển 4 - Chương 78: Tín ngưỡng

Lục Thất gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn về phía biển, vài chục con thuyền lớn nhỏ đã tiếp cận bờ biển, hắn nhìn Lưu Đạo Minh nói:
- Lưu tướng quân, ngươi sau này sẽ thuộc về Bành Hồ quân được chứ?

Lưu Đạo Minh ngẩn ra, sau đó cung kính chào theo nghi thức quân đội nói:
- Vâng, thuộc hạ tuân mệnh.

Lục Thất gật đầu nói;
- Sau này Bành Hồ quân cũng xây dựng thành ba vạn quân, nơi đóng quân là Bành Hồ và dải đảo phía nam, cùng với Tuyền Châu và Chương Châu đều thuộc sở hữu của các tướng sĩ Bành Hồ quân, thân nhân họ có thể chuyển đến Tuyền Châu và Chương Châu, bổn vương sẽ cấp cho đất vườn, đất và nhà ở Phúc Châu sẽ định giá bán cho quan gia hoặc bà con.

- Tạ ơn chủ thượng ban ân.
Lưu Đạo Minh cung kính đáp.

- Đây là các tướng sĩ nên có.
Lục thất cười nhạt nói, Lưu Đạo Minh nghe xong ngẩn ra, có chút không quen cách nói của Lục Thất.

- Thống soái Bành Hồ quân tên Lý Thương, từng buôn bán, cho nên sẽ không bảo thủ gạt bỏ thủy quân kinh doanh, chờ y đến đây, ngươi cùng với một số quan tướng nguyện ý đi Bành Hồ quân trực tiếp đi tiếp nhận đi.
Lục Thất thản nhiên nói.

- Vâng, thuộc hạ đã hiểu, tạ ơn chủ thượng cân nhắc.
Lưu Đạo Minh cung kính đáp lại, sau đó đi hỏi xem có ai nguyện ý đi Bành Hồ quân.

Lục Thất xoay người đi về phía Cao Dương, các tướng quân thảo luận một chút quyết định Vân Tiêu quân lưu lại đảo Nam một năm, một năm sau đồng ý ở lại thì sẽ được nhận đất, không muốn ở lại thì có thể trở về Chương Châu.

Nửa giờ sau, Bành Hồ quân cho người đưa tin đến chứng thực, sau khi bái kiến Lục Thất và nhìn thấy Vân Tiêu quân mới yên tâm quay về truyền tin. Nửa giờ sau, Lý Thương mang theo quan tướng Bành Hồ quân lên bờ bái kiến Lục Thất, trong lúc vui mừng vì gặp lại, Lục Thất khen ngợi vài câu.

Sau đó Lục Thất đứng ra phân quân, dưới ánh trăng đem năm mươi mốt thuyền biển của Mân quốc quy về thuộc sở hữu của Bành Hồ quân. Một nửa số thuyền của Bành Hồ quân thuộc sở hữu của Bình Hải quân, Lục Thất còn trực tiếp làm theo chế độ xây dựng ba vạn quân, lấy ra tám chủ soái đảm nhiệm tám kì quân của Bành Hồ quân, trực tiếp phân xong thuyền chiến.

Lục Thất còn nói rõ, số tướng sĩ còn thiếu của Bành Hồ quân và Bình Hải quân thì tự mình thay nhau mộ binh, binh được chiêu mộ sẽ có đồn điền và cùng tiết chế quân soái, cho đến nửa đêm, mới kết thúc việc phân quân tự mình đi nghỉ ngơi.

Ngày thứ hai, Lục Thất và rất nhiều quan tướng cùng đi xem huyện dân mà Cốc Minh bí mật cho đi khai thác, tới nơi vừa nhìn, đúng là một nơi có đất có nhà, chỉ là rất đơn sơ. Phòng ở là phòng trúc và cỏ, hơn một vạn nô lệ Lục Thất cũng xem qua, nhìn qua rất thảm hại, không phân biệt nam nữ đều có hình cụ trên người, bị nhốt ở trong chuồng cỏ, đa số là không mặc gì hoặc là da thú vây lấy eo.

Lục Thất cũng không dám có ý tốt nói phải giáo hóa đối xử tử tế với thổ dân, bây giờ số thổ dân đấy một khi bỏ đi hình cụ sẽ là một đám ác lang, chỉ có thể trước tiên nô dịch như vậy, đợi thời gian lâu rồi sẽ dần dần chịu quy và chịu giáo hóa.

Lục Thất cũng gặp qua tù binh, cư dân bình thường và binh lính trực tiếp đầu hàng, toàn bộ quan tướng bị đuổi về Phúc Châu, sau đó Lục Thất lại hiểu một chút về nơi này, biết được Cốc Minh đã chiếm giữ nơi này được năm năm rồi.

Năm năm này, có rất thứ có được thông qua việc khai thác, nhưng cũng đã chết hơn hai nghìn người, một ít là chết vì bệnh, đa số là bị thổ dân giết chết. Nhưng bây giờ phía bắc đảo thổ dân ít hơn nhiều, hoặc là bị giết hoặc là bị bắt thành tù binh làm nô lệ, hoặc là rời khỏi.

Lục Thất nghe xong rất xúc động, người mở đường thường sẽ phải bỏ ra cái giá rất lớn, Cốc Minh có lòng khai thác nơi này, cũng bỏ ra rất nhiều, cũng khó trách y rất rất muốn chiếm đảo Lưu Cầu tự lập. Phía bắc đảo Lưu Cầu đối với Cốc Minh mà nói là một quả được kết từ nhiều năm khổ cực, hiện giờ bị Lục Thất hái được, mà Cốc Minh bây giờ đã thành một tù binh của Bành Hồ, sẽ bị đưa đến Dương Châu tống vào đại lao, Lục Thất bâu giờ chưa muốn giết Cốc Minh, sợ dẫn đến sự phản cảm và lo sợ trong lòng quân.

Đến gần trưa, Lục Thất để lại một nửa Tiêu Vân quân và Bành Hồ quân trấn thủ, một nửa khác quay về Bành Hồ trấn thủ. Còn hắn mang theo một nửa thuyền biển khởi hành về Phúc Châu, đợi về đến Phúc Châu, sẽ cùng Tả Kiếm Huy thương lượng việc xây dựng Bình Hải quân.

Thuyền biển rất thuận lợi về đến Phúc Châu, thân nhân của các tướng sĩ đã đưa đi cũng mang về một nửa, một nửa khác ngày mai sẽ quay về, Lục Thất không hề bắt ở ở lại, hắn càng muốn có những thân của của các tướng sĩ thủy quân Mân quốc có thể tiếp tục ở lại Phúc Châu.

Đêm đến, Lục Thất có chút mệt mỏi nghỉ ngơi trong hoàng cung tại Phúc Châu, hoàng cung Mân quốc xây dựng rất tốt, đình đài lầu các, điêu lan ngọc thế, lại còn có hồ nhân tạo, chẳng qua luận về sự xa hoa thì không bằng hoàng cung Giang Ninh, luận về lịch sự tao nhã thì không bằng vương phủ Tô Châu.
Hoàng cung ở đây có rất nhiều chỗ bị phá hại rồi, lúc Vương tử Mân quốc muốn chạy trốn, phẫn hận nên cho người phá hư, thiếu chút nữa lấy lửa đốt hoàng cung, cũng may có thuộc hạ cấp báo phản loạn, mới dọa Vương tử Mân quốc trốn đi, chỉ có điều vừa ra khỏi hoàng cung Mân quốc đã bị loạn quân giết chết.

Lục Thất nằm trên giường, đầu gối lên chân của Vân Khê, tay của Vân Khê nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho Lục Thất, Lục Thất nói đau đầu, cho nên mới cần tiểu mỹ nhân hầu hạ, chỉ có điều khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Khê, giống như hương mai thanh lệ trong tuyết.

- Vân Khê, kỳ thật, nàng tốt nhất là ở lại đây không nên đi Hải Châu.
Lục Thất đang nhắm mặt nhẹ giọng nói.

- Thiếp ở lại đó cũng được, có lẽ thiếp đi Hải Châu rồi sẽ không muốn rời khỏi nữa.
Vân Khê điềm đạm đáp lại.

- Đúng vậy, ta trước kia từ trong quân về huyện Thạch Đại, cũng không muốn rời đi nữa.
Lục Thất bùi ngùi nói.

- Thiếp vẫn sẽ đến Hải Châu, Thiếp phải hầu hạ Thất Lang.
Vân Khê nhỏ giọng nói.

Khóe miệng Lục Thất có ý cười, một lát sau mới nhỏ giọng nói:
- Sau này Vân Khê có con trai, chính là Vân Vương, có con gái chính là Hải Vân công chúa.

Vâng! Vân Khê ngượng ngùng khẽ đáp lại, trong các lại yên lặng, nhưng vẫn rất ấm áp, thật lâu sau, Lục Thất mới nhỏ giọng nói:
- Vân Khê, tín ngưỡng của nàng là gì? Đạo, phật, hay là không tin theo cái gì?

- Thiếp theo mẫu thân tin phật, mẫu thân của thiếp rất thành kính Quan Thế Âm Bồ Tát.
Vân Khê dịu dàng trả lời.

- Quan Thế Âm Bồ Tát.Lục Thất khẽ nói.

- Đúng vậy, Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn, phổ độ chúng sinh.
Vân Khê ôn nhu nói.

Ánh mắt của Lục Thất bỗng nhiên mở to nhìn trần nhà, thoáng chút suy nghĩ, một lát sau mới khẽ nói:
- Vân Khê, nàng biết không ta còn là đạo sĩ Mao Sơn đấy.

- Thiếp biết, thiếp từng nghe nói, Hoàng đế bệ hạ phong là Ngô Thành Phò mã, Mao Sơn chân nhân, không không, là quốc chủ.
Vân Khê dịu dàng khẽ nói, biết sai nói lại.

Lục Thất mỉm cười, nhỏ giọng nói:
- Ta là Mao Sơn chân nhân, ngay cả nàng cũng biết.

- Người trong kinh thành đều biết, thiếp nghe nói, thân thể chàng bị trọng thương không chết, chính là do tiên khí Mao Sơn giúp đỡ đấy, hơn nữa nghe nói chàng có vận phú quý, chính là số mệnh được Mao Sơn phù hộ, cho nên có rất nhiều người đều đến Mao Sơn cúng bái cầu vận may.
Vân Khê ôn nhu nói.

Ồ! Lục Thất nghe xong cũng ngồi dây, một ý niệm đột nhiên dần hình thành trong hắn, bái đạo cầu phú quí vận may, bái phật cầu bình an ít tai ương, hai cái này thật ra có thể cùng tồn tại. Bây giờ Tấn quốc vừa mới thành lập, trên thực tế trong một thời gian ngắn rất khó lấy được sự tán thành của mọi người, hơn phân nửa đều dùng vũ lực để uy hiếp, lòng dân ủng hộ hay phản đối, cần phải dùng một phương pháp, nắm giữ được lòng người mới tốt.

- Thất Lang, sao vậy?
Vân Khê dịu dàng hỏi.

- Không có việc gì, chợt nhớ tới một chuyện.
Lục Thất mỉm cười đáp lại, sau đó đứng dậy rời đi, ra bên ngoài dặn dò người một chút.


Sáng sớm hôm sau, Lục Thất mặc một đạo bào màu xanh bình thường, mặc áo bào, lưng đeo một tiểu hồ lô lớn bằng bàn tay, cùng mười vệ sĩ mặc áo gấm rời khỏi hoàng cung, thản nhiên đi trên đường.

Lục Thất đi như vậy, sau còn có vệ sĩ mặc áo gấm, tất nhiên vô cùng đáng chú ý, Lục Thất thần tình lại lạnh nhạt nhìn không chớp mắt, áo bào phóng khoáng bước đi thản nhiên nhưng lại chạy đến Ô Sơn trong thành.

Ô Sơn là một trong ba ngọn núi trong thành Phúc Châu, cùng với Vu Sơn và Bình Sơn tạo thành thế chân vạc, ba ngọn núi ở Phúc Châu rất nổi danh, Ô Sơn còn được gọi là Ô Thạch Sơn, trong núi đá lởm chởm, rừng heo hút, thiên nhiên giống như tiên cảnh.

Lục Thất đi như vậy, lại khiến cho những người biết chuyện đi theo, một đường đi tới chân núi Ô Sơn, lại nhìn thấy Lục Thất đối diện với Ô Sơn, một tay thi lễ cúi đầu, sau đó ngẩng đầu nhìn núi.

Thật lâu sau, Lục Thất mới quay đầu lại, thản nhiên ra lệnh:
- Bổn vương muốn xin được khí tốt của núi Phúc Châu, các ngươi đi theo không được quấy nhiễu, nhìn thấy cái gì cũng không cần quan tâm.

- Vâng.
Lãnh Nhưng ở trong mười vệ sĩ chào theo nghi thức quân đội đáp ứng.

Lục Thất quay người nhìn núi Ô Sơn, bắt đầu cất bước đi lên, nhìn thấy hắn đi lên núi Ô Sơn mười thước, bỗng nhiên đứng lại, dường như là gặp trở ngại gì đó. Nhưng thấy tay trái hắn duỗi ra dùng phất một cái, sau đó cất bước chạy lên, mười vệ sĩ đằng sau đi theo, bọn họ không biết Tấn Vương đang làm gì, Lãnh Nhưng chỉ được dặn dò một chút, chuẩn bị sẵn sàng.

Quyển 4 - Chương 79: Tin thần

Nhìn thấy Lục Thất sau khi đi lên mười thước, chợt dừng lại hô to:
- Ô Sơn, Lục Bính đến bái lạy, xin nhận một bái.

Nhìn thấy sau khi Lục Thất hô lớn một tiếng, một tay hành lễ xoay người bái lạy, kết quả đột nhiên có thay đổi, Lục Thất mới xoay người được một nửa bỗng nhiên cứng đờ bất động, dường như có lực gì đó ngăn cản Lục Thất bái lạy.

Đám vệ sĩ không hiểu nhìn, đằng xa cũng có người nhìn chuyện hay, bỗng nhiên nhìn thấy tóc của Lục Thất bay bay trong gió, áo bào cũng bay lên, bộ dáng giống như đang đối kháng với một lực lượng nào đó.

Đột nhiên, cảnh tượng càng kinh người xuất hiện, thân thể của Lục Thất không ngờ chậm rãi bay lên, mà cảnh tượng áo bào Lục Thất bay bay, dường như đang cố gắng muốn rơi xuống đất.

A! Tất cả những người nhìn thấy trong lòng đều khiếp sợ, nhìn thấy thân thể của Lục Thất giống như bị một lực lượng gì đó đẩy lên cao, dần dần không ngờ đẩy lên cách mặt đất ba thước, cảnh tượng áo bào lay động quả thực giống như một tiên nhân có thể bay trên trời.

Hừ! Bỗng nhiên Lục Thất kêu ra tiếng, thân thể đang trên không đột nhiên bay xuống dưới, trực tiếp đánh về phía đám vệ sĩ, có vệ sĩ vừa nhìn thấy, vội chạy đến đỡ Lục Thất.

- Lui về phía sau không được chạm vào chủ thượng.
Lãnh Nhung gào to một tiếng, đám vệ sĩ chạy về phía trước vội vã lui về phía sau, cùng Lãnh Nhung nhanh chóng lùi về sau, nhìn thấy thân thể Tấn Vương đột nhiên rơi xuống đất.

- Ô Sơn, bản chân nhân là thành tâm đến bái lạy, tuyệt đối không có ý gì khác, sau khi bái lạy chín cái sẽ làm suối báo đáp.
Lục Thất đứng yên ngẩng đầu, lớn tiếng nói.

Lục Thất nói xong đứng im trong chốc lát mới vung ống tay áo bước đi, đi đến nơi vừa bái lạy, chợt giơ tay lấy hồ lô bên hông, hai tay giơ cao hồ lô lên, sau đó mở ra hướng xuống đất, một thứ trong suốt đổ trên mặt đất.

Sau khi thu hồ lô lại, Lục Thất lại thi lễ bái núi, lúc này rất thuận lợi bái thành công, sau khi bái lạy xong Lục Thất lại tiếp tục cất bước đi về phía trước, đám vệ sĩ ở đang sau kinh ngạc và nghi ngờ đi theo, những người đằng sau đám vệ sĩ nhìn rõ sự thực lại càng khiếp sợ.

Lục Thất đi lên trước khoảng mười bước, lại bái lạy cái thứ hai, lại đi về hướng tây mười bước sau đó bái lạy cái thứ ba, sau đó đi đến trước một dòng suối nhỏ bái lạy cái thứ tư, sau đó lại đi đến một bãi đá vô cùng kỳ vĩ bái cái thứ năm... Một đường đi cho đến tận nơi cáo nhất núi Ô Sơn, đài Lăng Tiêu.

Sau khi tới đài Lăng Tiêu bái cái thứ chín, Lục Thất ngồi trên núi mặt hướng về Mân Giang, lúc này trên đài Lăng Tiêu có sáu người đang ngắm cảnh, nhìn thấy Lục Thất tất nhiên rất kinh ngạc, lại nhìn mười hộ vệ đi theo phía sau, sắc mặt lập thức thay đổi lùi về phía sau.
Lục Thất ngồi ở đài Lăng Tiêu đúng ba ngày ba đêm, mặt vẫn hướng về hướng Mân Giang ngồi bất động, mà cảnh tượng ly kỳ Tấn vương đến bái lạy núi Ô Sơn, giống như gió thổi lan truyền khắp thành Phúc Châu. Rất nhanh trong thành người Phúc Châu ai cũng biết ràng, Tấn Vương có được số mệnh có được núi Ô Sơn, mà trong lúc dung hợp với long khí Phúc Châu, mà cảnh tượng biểu hiện bái lạy ở núi Ô Sơn dường như núi Ô Sơn đã tiếp nhận kỳ bái của Lục Thất rồi.

Khiếp sợ, mịt mờ, lo sợ, nghi hoặc sau khi biết chuyện Tấn Vương làm ra, tâm trạng nhân dân thành Phúc Châu rất phức tạp, không ngờ có rất ít người hoài nghi, bởi vì tận mắt nhìn thấy cảnh tượng Tấn Vương bái sơn đều là người dân Mân quốc Phúc Châu, người Mân Phúc Châu vốn là người vô cùng thiện lương, nếu như có người hoài nghi Tấn Vương, thì sẽ chửi bới người đó nói láo.

Lục Thất ngồi đúng ba ngày, đủ loại truyền thuyết về hắn cũng bắt đầu truyền khắp nơi, thủy quân Mân quốc đầu hàng tự nhiên sẽ nói Tấn vương đao thương bất nhập, tướng sĩ đã từng nhìn thấy Lục Thất giết rắn cũng nói là Lục Thất bách độc bất xâm, kết luận chính là Lục Thất có thần linh bảo vệ.

Còn có lời đồn nói rằng Tấn Vương trời sinh có số mệnh làm vương, lại thông hiểu thuật quan thiên điểm long, cho nên có thể khiến Tấn quốc vận may càng nhiều, khiến cho quân Tấn quốc chiến thắng liên tục.

Sáng sớm ba hôm sau, Lục Thất đứng dậy rời khỏi đài Lăng Tiêu, thân thể khỏe mạnh như thường xuống núi Ô Sơn, lại không trở về hoàng cung ngay mà lại đi Vu Sơn trong thành Phúc Châu, lên núi bái lạy Báo Ân tự và một tòa bạch tháp, thể hiện sự tôn trọng với người sáng lập ra Mân quốc quốc vương Vương Thẩm Tri, Bạch tháp và Báo Ân tự của núi Vu Sơn chính là do Mân vương Vương Thẩm Tri xây dựng.

Buổi sáng đi bái lạy núi Vu Sơn, sau buổi trưa lại đi núi Bình Sơn ở trong thành Phúc Châu, đi núi Bình Sơn lại đi cùng Vân Khê, Lục Thất và Vân Khê ở lại đến tận khi mặt trời lặn mới trở về hoàng cung.

Ngày hôm sau, Lục Thất gọi quan viên Phúc Châu đến, mặc vương bào uy nghi cùng quan viên Phúc Châu đi lên Ô Sơn, tự mình dặn dò một chút, chúng quan viên kính cẩn ghi nhớ, Lục Thất dặn dò xong thì đi xuống núi về hoàng cung sau đó dẫn đại đội rời khỏi thành Phúc Châu.

Rất nhanh, nhân dân trong thành Phúc Châu thấy bố cáo, Tấn vương truyền khẩu dụ, lấy thuế phú một năm của Phúc Châu xây dựng Lăng Tiêu quan ở trên Ô Sơn, cầu cho Phúc Châu trong lúc nước sôi lửa bỏng có được vận may dài lâu.
Ở khe suối Ô Sơn xây dựng Quan Âm viện, cầu Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn bảo vệ dân chúng Phúc Châu bình an nhiều phúc.

Ở chân núi Ô Sơn, xây dựng Bạch Lộc Thư Viện, cho phép tất cả trẻ con Phúc Châu đến học mở mang kiến thức, Văn Xương Phúc Châu trở thành thượng bang.

Ngoài ra ở Vu Sơn mở rộng Báo Ân tự, ở cách xa một chút xây dựng một tòa Cửu Tiên quan, chân núi xây dựng Thạch Thành thư viện. Ở trên núi Bình Sơn xây dựng Sơn Hà Quan Tinh lầu, dùng để cho nhân dân Phúc Châu cầu phúc.

Lục Thất đi rồi, lại để lại cho dân chúng Phúc Châu một truyền kì kính sợ, ba ngọn núi trong thành Phúc Châu bắt đầu xây dựng, thời điểm quan phủ thu thuế cũng rất ôn hòa, thuế phú so với thuế thời Mân quốc ít hơn một nửa, kết quả quan phủ ôn hòa thu thuế phú lại khiến dân chúng Phúc Châu rất ít người trốn thuế. Bởi vì một năm này thuế chỉ dùng để xây dựng nơi cúng bái, ai cũng không dám khinh nhờn, tâm sợ mà không dám làm gì sai trái.

Lệnh của Lục Thất cũng truyền đến Hải Châu, Tuyền Châu và Chương Châu, lệnh cho Chương Châu và Tuyền Châu ở trên đất Vọng Hải xây dựng Quan Âm viện quy mô lớn, cũng truyền lệnh triệu tập người có tay nghề, nhanh chóng xây dựng một Ngọc Thạch Quan Âm viện thật lớn. Lục Thất muốn xây dựng Quan Âm viện Tuyền Châu, biến Tuyền Châu thành thánh địa sùng kính Quan Âm, cùng với Hải Châu và Chương Châu thành thánh địa phật giáo.

Đại đội của Lục Thất một đường đi về hướng đông, tuần tra xong tất cả các huyện khác của Phúc Châu, sau đó đi vào Ôn Châu, tình hình Ôn Châu ổn định, dù sao các châu khác liền kề vừa xảy ra chiến sự không lâu, Tấn quốc đại thắng khiến cho lòng dân Ôn Châu cũng có xu hướng an ổn, dưới sự uy hiếp hùng mạnh, có rất ít người muốn gây sóng gió, người hưởng ứng cũng không nhiều lắm.

Ôn Châu cũng có ba nghìn thủy quân Vĩnh Gia, Lục Thất ở Ôn Châu cũng không thay đổi gì, chỉ là đi gặp quan phủ như bình thường, thuận lợi đi qua Ôn Châu, đi vào địa giới Đài Châu, ở Đài Châu gặp Lý Xuyên. Lý Xuyên là chủ soái mười nghìn quân trấn thủ Đài Châu và biên giới Việt Quốc, đồng thời cũng áp chế thế lực phản kháng ở Đài Châu.

Hai người gặp mặt, Lý Xuyên dẫn theo quan tướng tới bái kiến Lục Thất và hoàng phi Đại Tấn, sau đó nói chuyện riêng với Lục Thất. Lục Thất nói hết tất cả những chuyện xảy ra từ Cống Châu đến Phúc Châu, nói có lòng muốn để Lý Xuyên sau này đến trấn thủ một huyện của Hải Châu và Tuyền Châu. Lý Xuyên đáp ứng, nhưng đề nghị bây giờ để y ở lại tiếp tục khai thác huyện vực Hải Châu, y có thể để thuộc hạ thay nhau đi Hải Châu.

Lục Thất sau khi suy nghĩ, để Lý Xuyên thống lĩnh thủy quân Vĩnh Gia Ôn Châu, giao cho Lý Xuyên phụ trách đi chiêu mộ binh lính ở Đài Châu và Ôn Châu, cũng cho phép mở đường buôn bán trên biển. Nói cách khác, Ôn Châu và Đài Châu có thể tạo thành đường buôn bán với Hải Châu, Hải Châu sẽ trở thành một nơi tập kết hàng hóa thông thương với các nước đông nam.

Lý Xuyên nghe xong vô cùng vui vẻ, không chỉ vui mừng vì được Lục Thất tín nhiệm và trọng dụng, hơn nữa sau khi y trấn thủ Đài Châu, đã biết lợi nhuận từ việc buôn bán trên biển rất lớn, có lợi nhuận của việc buôn bán trên biển chống đỡ, y phụ trách chuyện khai thác Hải Châu sẽ thuận lợi không chút mâu thuẫn.

Lục Thất rời khỏi Đài Châu, chuyển hướng đi về hướng bắc Vụ Châu, Vụ Châu cũng có mười nghìn quân trấn thủ, chủ soái thống quân tên Trịnh Hâm, xuất thân là Dực vệ phủ Công chúa, vốn là Hữu đô úy của Hải Ngu quân, Lục Thất trước gặp mặt chủ tướng, sau đi đi tuần phủ gặp các quan viên.

Thuận lợi rời khỏi Vụ Châu, đi Mục Châu, bảy vạn quân lực Hổ Bí quân trú đóng ở Mục Châu, trọng binh quân phủ ở Mục Châu chủ yếu là Y Cẩm quân, gián tiếp uy hiếp Đường quốc, thậm chí còn hô ứng với Tô Châu và Thường Châu, nếu Tô Châu và Thường Châu có nguy hiểm, bảy vạn Hổ Bí quân sẽ đi Hồ Châu viện trợ, đường bộ dù sao so với đường biển nhanh hơn nhiều.

Đương nhiên, trước mắt không thể bại lộ Tô Châu và Tấn quốc là một nhà, có thể giấu giếm càng lâu càng tốt, ngay cả có lời nói đồn đại để Việt quốc, Chu quốc và Đường quốc nghe được, với cách nghĩ bình thường đa số sẽ cho rằng Tô Châu có thể là âm thầm kết minh với Tấn quốc.

Quyển 4 - Chương 80: Quay về Nhiêu Châu

Lục Thất bí mật triệu kiến tướng soái Hổ Bí quân, sở dĩ bí mật triệu kiến là vì Mục Châu tiếp giáp với Việt quốc và Đường quốc, hơn nữa quận chúa Nhạn Thê của Việt quốc đã ở Mục Châu. Mà trước mắt Lục Thất không muốn gặp Nhạn Thê quận chúa, tướng mạo và tuổi thực của hắn không thể để người Việt quốc biết, từ đó dẫn đến sóng gió, ngoài ra Lục Thất cũng không có thời gian lưu lại Mục Châu lâu.

Đối với việc an bài Nhạn Thê quận chúa, Lục Thất đã sớm nói với Tân Cầm Nhi, biến huyện Thuần An của Mục Châu thành phủ Nhạn Thê, gọi là Nhạn phủ Mục Châu, khu vực sông Tân An của phủ Nhạn Thê đổi tên là sông Nhạn Thê, bổ nhiệm Nhạn Phủ Sử chuyên quản lí chuyện của phủ Nhạn Thê. Ý tưởng lập Vân phủ ở Hải Châu của Lục Thất chính là từ phong ấp cho quận chúa Nhạn Thê mà nảy sinh ra đấy.

Vị trí địa lý của phủ Nhạn Thê, trên thực tế chính là biên giới, phía bắc tiếp giáp với Hấp huyện của Đường quốc, phía đông tiếp giáp với Hồ Châu, nếu có chiến sự, phủ Nhạn Thê chính là nơi đứng mũi chịu sào, nhưng trái lại, phủ Nhạn Thê cũng trở thành nơi ảnh hưởng Việt quốc.

Lúc Lục Thất bí mật triệu kiến tướng soái Hổ Bí quân, Vân Khê lại đi gặp quận chúa Nhạn Thê, thay mặt Lục Thất trấn an quận chúa Nhạn Thê. Một tác dụng khác của việc Vân Khê đi gặp, chính là tiết lộ tình thế và quân lực hiện giờ của Tấn quốc, đương nhiên, Vân Khê sẽ nói Tấn vương hiện giờ đang trấn thủ ở Cống Châu.

Lục Thất chỉ ở lại Mục Châu một ngày, sáng sớm hôm sau liền cùng Vân Khê rời khỏi Mục Châu, hắn ban đầu vốn định bí mật gặp Dương Côn ở Ninh Quốc quân, muốn cùng thảo luận một chút. Nhưng Lãnh Nhung khuyên hắn, nói từ Mục Châu đi liên hệ với Dương Côn rất dễ dẫn đến phiền phức, bây giờ người định đoạt trong Ninh Quốc quân cũng không phải Dương Côn, rất dễ bị Tư mã hành quân Ninh Quốc quân bắt gió bắt bóng mật báo với Lý quốc chủ.

Lục Thất vào Cù Châu, cũng không tuần phủ mà trực tiếp đi qua, khiến cho vạn dân và quan viên Cù Châu chỉ cho là quân đội bình thường được điều động đi ngang qua. Qua Cù Châu, Lục Thất về tới Kiến Châu, hoàn thành việc đi tuần các phủ.

Lục Thất ở phủ Tấn An bí mật nghỉ ngơi hai ngày mới yên lặng cùng Lãnh Nhung, mang theo mười thị vệ rời khỏi Kiến Châu, chọn tuyến đường thông qua Tín Châu đến Nhiêu Châu. Lãnh Nhung chào từ biệt ở Nhiêu Châu, một mình trở về huyện Thạch Đại tiếp tục làm Huyện úy. Y còn một nhiệm vụ là đi gặp Dương Côn, thay mặt Lục Thất đi nói chuyện với Dương Côn về tình thế hiện giờ của Tấn quốc, chia sẻ với Dương Côn một ít tin tức thắng lợi, đồng thời cũng để Dương Côn sáng tỏ, lợi dụng Ninh Quốc quân giúp đỡ quân Mục Châu áp bách Việt quốc.

Người vừa tới Nhiêu Châu, Lục Thất buông xuống trách nhiệm của Hoàng đế, còn lấy thân phận hạ thần, hắn trực tiếp đi huyện Bà Dương gặp Vương Trọng Lương, kết quả hắn có được lệnh nhậm chức của Lý Quốc Chủ. Lý quốc chủ cho Lục Thất làm Trấn phủ sứ Nam Đô, phụ trợ Lâm Nhân Triệu trấn thủ Nam Đô.

Lục Thất nhìn xong nhíu mày, hắn không biết quyền lực của Trấn Phủ Sứ Nam Đô là gì, trên lệnh cũng không viết rõ, mà lệnh là mười ngày trước đã tới Nhiêu Châu. Hóa ra lúc Lục Thất đi Cống Châu, Tân Cầm Nhi đã dùng danh nghĩa của hắn, cho người đi Giang Ninh truyền tin, nói rằng nhiệm vụ đưa hôn đã thành, ở lại Nhiêu Châu đợi mệnh.

Lục Thất lại nhìn thư Tiểu Phức gửi đến, mới hiểu được tại sao Lý quốc chủ lại cho hắn đảm nhiệm chức Trấn phủ sứ Nam Đô, là vì Tiểu Phức dâng tấu xin hủy đi tước phong, là vào ngày thứ ba sau khi Ti Nông Tự Khanh Phan Hữu dâng tấu, Tiểu Phức dâng tấu thỉnh cầu hủy bỏ quyền khai phủ.

Lý Quốc Chủ chuẩn tấu, có lẽ cảm thấy sẽ dẫn tới những lời phê bình không tốt, cho nên bên cạnh việc hủy phong tước, lại hoàn trả phong ấp huyện Thạch Thiền nguyên bản về cho Tiểu Phức, sau đó lại phong cho Lục Thất là Trấn phủ sứ Nam Đô, Trấn phủ sứ Nam Đô tương đương với chức vụ hỗ trợ trấn giữ Nam Đô. Lục Thất được đảm nhiệm Trấn phủ sứ Nam Đô, mà Tiết độ sứ Trấn Nam quân Chu Lệnh Vân được phong nhận chức Giám quân sứ Nam Đô, cũng tương đương với chức vụ hỗ trợ trấn giữ Nam Đô.

Lục Thất im lặng, cái chức Trấn phủ sứ này không có nói rõ chức quyền, rõ ràng chính là hư quan. Chu Lệnh Vân người ta chính là Tiết độ sứ Trấn Nam quân nha, là có quân quyền đấy, hắn đến Nam Đô có thể quản cái gì? Chỉ có thể thành bình hoa di động coi nét mặt của Quan đóng giữ Nam Đô mà làm việc thôi. Thực quyền là phải có phạm vi chức quyền được giao cho rõ ràng, hoặc là quản tài vụ hoặc là chưởng quân.

- Chủ thượng, Nhiêu Châu bây giờ đã chiêu mộ được mười nghìn quân, nếu Chủ thượng đảm nhiệm chức Trấn phủ sứ Nam Đô, vậy không bằng mượn cơ hội dẫn theo mười nghìn quân đến Nam Đô.
Vương Trọng Lương hiểu được tâm tư Lục Thất, ở bên kiến nghị.

Lục Thất mỉm cười lắc đầu nói:
- Quân lực Nhiêu Châu, ta cũng không thể tiếp nhận, chức quan Trấn phủ sứ này, không có quyền lực càng tốt, ta đi Nam Đô hưởng thụ ngày tháng yên bình.

Vương Trọng Lương gật đầu nói:
- Vậy rất đáng tiếc mười nghìn quân này.

Lục Thất nhìn Vương Trọng Lương, cười yếu ớt nói:
- Không có gì đáng tiếc cả, bây giờ chiêu mộ được mười nghìn quân Nhiêu Châu, chắc trang bị rất kém, lòng quân cũng sa sút, quân lực không chịu nổi một trận chiến, ta dẫn theo ngược lại chính là gánh nặng.

Vương Trọng Lương gật đầu nói:
- Mười nghìn quân chính là binh dũng quân, được mặc giáp vô cùng ít.Lục Thất gật đầu hỏi:
- Trú quân huyện Dư Can còn không?

- Chỉ còn lại Đông Ngô quân của Chu Chính Phong, Lục Kì quân Nam Đô đã đi về Nam Đô, nghe nói Sở quốc không còn tiếp tục bao vây Nam Đô nữa, ngược lại lui về phía tây Nam Đô mười dặm đóng quân, nghe nói là hậu phương Sở quốc xuất hiện binh biến.
Vương Trọng Lương nhìn Lục Thất nói.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Đúng là ta xuất binh chiếm Cống Châu, cho nên Sở quốc không thể không chọn lựa, hoăc là tiếp tục vây khốn Nam Đô Đường quốc, hoặc là triệu tập quân lực đi đoạt lại Cống Châu.

- Chủ thượng đã chiếm Cống Châu rồi sao?
Vương Trọng Lương kinh ngạc nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, nói ra tình thế và lãnh thổ hiện giờ của Tấn quốc. Vương Trọng Lương nghe xong khiếp sợ gật đầu liên tục, cuối cùng lại nghiêm mặt nói;
- Tấn quốc một khi đã mạnh mẽ như vậy, Chủ thượng không nên rời khỏi.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Chuyện ta là Tấn vương nếu bị nhiều người biết, chỉ sợ Chu quốc và Đường quốc sẽ liên minh, cho nên nhất định phải rời khỏi, nếu như không rời khỏi thì khó có thể lừa được Đường quốc.

Vương Trọng Lương gật đầu nói;
- Chỉ có điều, Chủ thượng ở bên ngoài quá nguy hiểm.
Lục Thất mỉm cười nói:
- Vì để Tấn quốc có thời gian ổn định và cường quân, ta ở bên ngoài mạo hiểm rất đáng, chỉ cần kéo dài hai ba năm, quân lực của Tấn quốc có thể đủ hùng mạnh rồi, quân lực hiện giờ có rất nhiều đều là đám ô hợp.

Vương Trọng Lương gật đầu, suy nghĩ một chút nói:
- Chủ thượng, Tấn quốc nếu khai chiến với Sở quốc, sao không chiếm Phủ Châu và Tín Châu, như vậy lãnh thổ quốc gia càng sâu, thì càng có lợi cho việc công thủ.

Lục Thất bình thản nói:
- Phủ Châu và Tín Châu dù sao vốn cũng là lãnh thổ của Đường quốc, nếu ta tiến lên chiếm lấy, dễ dàng dẫn đến Đường quốc bị khủng hoảng, tình thế hôm nay cần phải tạo sự ỷ lại của Đường quốc đối với Tấn quốc. Ngoài ra lãnh thổ của Tín Châu và Phủ Châu hiện giờ rất hoang vắng, vô cùng nghèo khó, nếu như chiếm rồi, chẳng những không thể được tiếp viện ngược lại còn phải bỏ tiền ra cứu tế, thực lực của Tấn quốc không thể tiêu hao được.

Vương Trọng Lương nghe xong gật đầu, Lục Thất nhìn y, mỉm cười nói:
- Trọng thúc nhẫn nại một chút, sẽ không ở Nhiêu Châu lâu đâu.

Vương Trọng Lương cũng cười, gật đầu nói;
- Thần nghe Chủ thượng nói như vậy, thật sự rất muốn đến Tấn quốc nhìn xem, đi một chút. Nhưng thần hiểu được tác dụng của việc thần ở Nhiêu Châu đối với Tấn quốc sau này quan trọng hơn.

Lục Thất gật đầu, Vương Trọng Lương vẻ mặt chợt nghiêm trọng nhìn Lục Thất nói:
- Chủ thượng, thần gần đây đột nhiên cảm giác được, Giang Châu nơi đó có dị thường. Sở quốc đột kích Đường quốc, vây khốn Nam Đô, nhưng Giang Châu vẫn luôn im lặng, có thể nào Vũ Văn thị ở Giang Châu cấu kết với Sở quốc không?

Lục Thất nghe xong trong lòng cũng chấn động, suy nghĩ một chút nói:
- Vũ Văn thị hẳn không thể đầu hàng Sở quốc, Vũ Văn thị đầu hàng Sở quốc thì lợi ích có được không thể nào nhiều bằng Đường quốc, Vũ Văn thị vẫn luôn im lặng có thể là có tâm tư muốn làm ngư ông đắc lợi.

Vương Trọng Lương nói:
- Hẳn là ngư ông đắc lợi, nhưng xem ra kết quả khiến cho Vũ Văn thị rơi vào hoàn cảnh cả hai bên đều không lấy lòng được. Tình hình hiện giờ, Vũ Văn thị giúp bên nào bên đấy có thể thắng lợi, nếu trợ giúp Đường quốc đánh bại Sở quốc vậy có thể đạt được càng nhiều lợi ích.

Lục Thất gật đầu nói:
- Có lẽ Vũ Văn thị muốn duy trì thực lực.

Vương Trọng Lương chần chừ một chút nói:
- Chủ thượng, thần cũng lo lắng, nếu Vũ Văn thị thật sự đầu hàng Sở quốc, vậy Chủ thượng đi Nam Đô liền gặp nguy hiểm rồi. Vũ Văn thị đương nhiên sẽ phát động tấn công Nhiêu Châu, cùng Sở quốc vây kín Nam Đô, chặt đứt đường lui của Đường quốc.

Lục Thất nghe xong thoáng suy nghĩ một chút, vẻ mặt chợt cổ quái, một lát sau mới nói:
- Ta không sợ Vũ Văn thị đột kích Nhiêu Châu, nhưng lại sợ Sở quốc sẽ nảy sinh ý muốn độc ác đột kích Cống Châu. Quân lực của Vũ Văn thị là bảy vạn, nếu như để Sở quốc sử dụng đột kích Cống Châu vậy Cống Châu liền nguy hiểm rồi.

- Không thể nào, Giang Châu cách Cống Châu rất xa, cho dù là Vũ Văn thị đầu hàng Sở quốc, cũng sẽ lo lắng quân lực sau khi nhập vào Sở quốc sẽ là có đi mà không có về.
Vương Trọng Lương phản bác.

Quyển 4 - Chương 81: Lập kế hoạch

Lục Thất lắc đầu nói:
- Dụng binh, sách lược chính là ngoài dự đoán của mọi người, hiện giờ Sở quốc bị thiệt hại nặng sau khi chiến tranh với chúng ta, sẽ bị xấu hổ mà muốn tìm cách đòi lại, hơn nữa Tấn Quốc quật khởi mạnh mẽ, sẽ khiến Sở quốc cho rằng là kình địch vượt qua cả Đường quốc.

- Nói như vậy, Sở quốc trước tiên sẽ dốc sức đối phó với Tấn quốc chúng ta.
Vương Trọng Lương lo lắng nói.

- Chắc sẽ như vậy, cho dù Sở quốc không được quân lực của Vũ Văn thị hỗ trợ, cũng sẽ có hơn phân nửa khả năng là dốc sức đối phó với Tấn quốc.
Lục Thất bình thản nói.

- Sở quốc nếu dốc sức đối phó với chúng ta, chẳng phải là cho Đường quốc cơ hội phản công hay sao?
Vương Trọng Lương nói.

Lục Thất cười nhạt một tiếng nói:
- Vậy phải xem Sở quốc có quyết đoán mạo hiểm không, một trăm nghìn đại quân lui lại lập doanh trại, khiến cho Lục Kỳ quân thuận lợi vào Nam Đô hợp binh, thì nhất định là một loại dị thường, sẽ có hai loại khả năng.

Vương Trọng Lương ngẩn ra, khó hiểu nhìn Lục Thất, Lục Thất tiếp tục nói:
- Ta xuất thân từ quân Hưng Hóa, nhiều hay ít cũng hiểu biết về quân Hưng Hóa. Quân Hưng Hóa trên thực tế bị Vũ Văn thị và Vinh thị can thiệp rất sâu, rất nhiều quan tướng đã bị Vũ Văn thị và Vinh thị lôi kéo rồi. Nếu như Vương Văn Hòa đại nhân thống quân, quân Hưng Hóa sẽ rất khó xảy ra chia cắt, tướng sĩ quân Hưng Hóa rất sùng kính Vương Văn Hòa đại nhân, Vương đại nhân còn thì trên dưới quân Hưng Hóa bền chắc như sắt thép.

Vương Trọng Lương nghe xong mặt biến sắc, cả kinh nói:
- Nói như vậy, nếu như Vũ Văn thị có ý muốn phản bội Đường quốc, vậy Lục Kỳ quân ở Nam Đô sẽ trở thành nội ứng phá thành.

Lục Thất gật đầu nói:
- Cho nên, khả năng thứ nhất là Vũ Văn thị đầu hàng Sở quốc, hoặc là cùng Sở quốc đạt thành điều kiện kết minh, do đó phải hợp lực chiếm thành Hồng Châu. Khả năng thứ hai là Sở quốc lui xuống tạo doanh, có lẽ là muốn chơi kế sách doanh trống, muốn to gan yên lặng điều một nửa đại quân đi chiến đấu ở Cống châu.

Vương Trọng Lương hiểu được gật đầu, Lục Thất nói:
- Bất kể là khả năng nào xảy ra, ta đều phải tăng binh ở Cống Châu, Hồng Châu và Nhiêu Châu nếu như mất đi, vậy Sở quốc tất nhiên sẽ quay lại chủ động tấn công Tấn quốc, ta phải đề phòng trước khi xảy ra.

- Chủ thượng từng nói, Cống Châu đã có mười tám vạn quân lực rồi.Vương Trọng Lương nói.

- Mười tám vạn quân lực nhưng trong đó có sáu vạn công dũng không có binh khí, mười hai vạn quân chính quy đa số đều là đám ô hợp, không đến một nửa được mặc giáp. Nếu Sở quốc từ Hồng Châu điều đi bảy tám vạn quân thiện chiến, cùng với bảy vạn quân lực ở Cát Châu hợp lại đánh Cống Châu, quân lực ở Cống châu cũng chỉ có thể thủ thành. Hậu quả có thể kéo Tấn quốc vào vũng bùn chiến tranh, cho nên tăng binh ở Cống Châu mới có thể tăng khí thế cho lòng quân và tăng quân lực lên, dám chiến đấy mới có thể chống cự địch ở bên ngoài, mới có thể chiếm được quyền chủ động trong chiến tranh.
Lục Thất bình thản nói.

Vương Trọng lương gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Việt quốc đã đồng ý xưng thần, chứng tỏ Việt Vương là một nhân vật thích bình yên. Có thể điều hai vạn quân thiện chiến ở Mục Châu đi Cống Châu, ngoài ra còn phải chọn một tướng quân chân chính đi Cống Châu thống soái quân đội, ta sẽ gửi thư đi thỉnh cầu Cố tướng quân, mời Cố tướng quân xuất lĩnh hai vạn quân đi Cống Châu đảm nhiệm chức đại soái quân Quảng Xương, sau đó điều bốn vạn quân Đồn Điền ở Cống Châu đi Hải Châu.

Vương Trọng Lương kinh ngạc ồ một tiếng nói:
- Bốn vạn quân đến Cống Châu, rồi lại điều đi bốn vạn ư?

Lục Thất mỉm cười nói:
- Tất cả những việc điều quân, đều lấy danh nghĩa khai hoang Hải Châu để làm, nếu Cống Châu chỉ có vào chứ không có ra, như vậy vấn đề quân lương sẽ trở thành một gánh nặng rất lớn, quân làm đồn điền ở Cống Châu cũng tiêu hao lương thực, không bằng đem quân lực đi làm ruộng, điều đi Hải Châu. Hơn nữa dùng danh nghĩa đi khai hoang Hải Châu điều đi, có thể làm cho lòng quân và lòng dân ổn định. Sở quốc vẫn chưa điều đại quân đột kích đâu, chúng ta đừng làm lòng quân hoảng loạn.

Vương Trọng Lương tán dương gật đầu, sau đó đi chuẩn bị giấy mực, Lục Thất viết một quân lệnh và thư tín gửi cho Ngư Hoa Hiên, nói rõ nguy hiểm của Cống Châu, để cho Ngư Hoa Hiên hiểu được để điều đi hai vạn quân thiện chiến, cũng nói rõ vấn đề Việt quốc, Ngư Hoa Hiên trấn thủ Mục Châu, Chủ thượng như hắn mới có thể yên tâm.
Có thư viết cho Cố tướng quân, nói tình thế Cống Châu, khẩn cầu Cố tướng quân có thể đi đảm nhiệm chức đại soái quân Quảng Xương. Kỳ thật Lục Thất cầu Cố tướng quân còn có một nguyên nhân, chính là phủ Công chúa Ngô thành không còn, chỉ có để Cố tướng quân đảm nhiệm chức đại soái ở Cống Châu, mới có thể hoàn toàn trói chặt Cố tướng quân vào Tấn quốc, lấy danh là trọng dụng người có tài có đức, thực ra là tiến thêm một bước để Cố tướng quân thể hiện thái độ.

Cũng viết cho Trương Hồng Ba một bức thư, nói là nếu Cố tướng quân đi rồi, nhất định phải phòng ngự Việt quốc và Chu quốc đột kích. Tình hình Việt quốc hiện giờ có khả năng không dám đột kích Tấn quốc, nhưng có lẽ là trong tâm trạng phẫn hận cùng không cam lòng, sẽ có ý đồ tập kết trọng binh đoạt lại Tô Châu, hơn nữa Việt quốc mặc dù đã xưng thần với Tấn quốc, nhưng rất có thể âm thầm liên minh với Chu quốc.

Lục Thất viết xong chuyện công sự rồi, lại viết cho thân nhân ở Tô Châu một bức thư hỏi thăm, mới cho bốn cận vệ đi truyền tin. Lần điều quân và thay đổi chức vụ này có một ý nghĩa rất quan trọng, chính là quân lực thuộc quân phủ không nhất định sẽ phải ở lâu dài tại một phủ, mà sẽ theo quân lệnh của Tấn Vương bất cứ lúc nào cũng có thể chuyển đến một quân phủ khác.

Sau đó Lục Thất ở lại huyện Bà Dương, an tâm lật xem tin tình báo Vương Trọng Lương tìm được. Vương Trọng Lương thu thập được rất nhiều tin tức về Nhiêu Châu, Hồng Châu và cả Giang Châu, trong đó đối với biến đổi quan viên và quân lực điều tra rất chi tiết tỉ mỉ.

Theo tin tình báo, Lục Thất tìm được lý do tại sao Vương Trọng Lương lo lắng Vũ Văn thị, nguyên nhân là gần đây ở Nhiêu Châu rất nhiều quan viên và nhà giàu có có quan hệ với Vũ Văn thị thường thường tụ lại một chỗ, hiện tượng này chính là tồn tại sợi dây cấu kết.

Ngoài ra quân lực ở chỗ Giang Châu cũng yên lặng xảy ra thay đổi rất lớn, quân lực trấn thủ Giang Châu chủ yếu là quân địa phương và bảy vạn quân Phụng Hóa Tiết Độ Sứ quân. Mà tin tình báo Vương Trọng Lương có được thể hiện, quan tướng địa phương Giang Châu và quan tướng quân Phụng Hóa đã thay đổi, quan tướng đổi như vậy nhất định là phi pháp, không nghe nói qua có lệnh của triều đình xuống.

Quan tướng Tiết Độ quân và quan tướng địa phương đổi cho nhau sao? Lục Thất nhìn tin tình báo cảm thấy khó hiểu, nếu như Vũ Văn thị đang giở trờ, vậy hoán đổi quan tướng có ích lợi gì, chẳng nhẽ là muốn dùng quan tướng Tiết Độ quân nắm địa phương trong tay? Hay là muốn dùng quan địa phương nắm giữ quân Tiết độ trong tay, nhưng loại chuyện đổi quan tướng này, nếu không được triều đình chỉ định, Vũ Văn thị chắc chắn đang chuẩn bị phản bội Đường quốc.

Lục Thất tĩnh dưỡng đợi mười ngày, rốt cục đợi được người đưa tin đi Tô Châu quay về. Cố tướng quân đáp ứng dẫn mười nghìn quân đi Cống Châu, nhưng lại đưa ra điều kiện, không được công khai lai lịch thực sự của y với tướng sĩ Cống Châu, y đổi tên thành Cố Xuất Vân, hai là con y phải được trở thành chủ soái một vạn quân, ở lại tiền tuyến Côn Sơn Tô Châu.

Lục Thất đương nhiên đồng ý đáp ứng, nhưng người đưa tin lại nói cho hắn, trước khi trở về, Cố tướng quân đã dẫn mười nghìn quân xuất phát đi huyện Đông Hải, dùng hành động để đáp lại thỉnh cầu của Lục Thất, cũng chẳng khác gì thể hiện, Lục Thất sẽ đáp ứng điều kiện của y.

Lục Thất vừa nghe đã biết không cần hồi âm, ngược lại viết cho các quân soái ở Cống Châu một bức mật thư, trực tiếp nói ra có nguy cơ đại quân Sở quốc sẽ đột kích, để các quân soái toàn lực ủng hộ Cố tướng quân điều binh và trị quân. Hơn nữa trong thư viết cho Trương Kích, trực tiếp nói với Trương Kích sau khi đi đảm nhiệm chức đại soái phủ quân Quảng Xương, không được có mâu thuẫn gì xảy ra, nghiêm túc học tập Cố tướng quân, tôn sùng Cố tướng quân là lão tướng quân trị quân không khác gì Vương Văn Hòa đại nhân.

Ngoài ra Lục Thất trả lời thư của Tân Cầm Nhi, để Tân Cầm Nhi dùng danh nghĩ Tấn Vương quân phủ, phát lệnh điều quân, còn có hạ lệnh điều động quân Đồn Điền ở Cống Châu đi Hải Châu. Nhất định phải cho người đi tuyên truyền một chút, nói Hải Châu là một nơi khí hậu tốt hợp lòng người, chỉ cần đi một năm rưỡi là có thể quay về Cống Châu, đi Hải Châu còn có thể nhìn thấy biển rộng, còn được ăn hải sản mỹ vị, thậm chí có thể mang về hàng hóa quý hiếm của các nước hải ngoại.

Lục Thất khởi hành, dẫn theo mười cận vệ chậm rì rì đi Nam Đô. Địa lý Nam Đô, Lục Thất đã biết, giống Giang Ninh, nhập huyện Nam Xương và huyện Tân Kiến cùng một thành quản chế. Khác với Giang Ninh chính là, phủ Nam Xương còn quản lí huyện Tiến Hiền, huyện Cao An, huyện Phong Thành, huyện Tân Ngô, huyện Kiến Xương, bây giờ phủ Nam Xương đã trở thành nơi chiến tranh, dường như chỉ còn lại Nam Xương phủ một tòa cô thành còn chưa bị quân Sở dày xéo.

Lục Thất rời khỏi huyện Bà Dương, đi qua huyện Dư Can, từ xa nhìn thấy nơi đóng quân của quân Đông Ngô của Chu Chính Phong, quân Đông Ngô được lập ra thời gian cũng không được coi là ngắn, cũng không biết Chu Chính Phong tên kia đối với việc nắm trong tay quân lực có phải là có chút tiến triển gì đó không, trong lòng Lục Thất cũng không coi trọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau