KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 446 - Chương 450

Quyển 4 - Chương 72: Đột biến ở Phúc Châu

Gần một trăm tướng sĩ đi đến, Lục Thất bình tĩnh quan sát, thấy áo giáp của đa số các tướng sĩ đều có vết máu, vẻ mặt rõ ràng rất cung kính nhưng cũng lộ ra vẻ mệt mỏi. Lục Thất nhìn hai chủ soái đi đầu, chủ soái Bình Hải quân Tả Kiếm Huy áo giáp nhiều chỗ bị hư hại, trên áo có nhiều vết máu loang lổ. Chủ soái Trường Hà quân Phùng Diên Kỳ, áo giáp vô cùng chỉnh tề nhưng vẻ mặt lại mệt mỏi pha lẫn hoảng hốt.

- Chúng thần khấu kiến chủ thượng.
Hai chủ soái chào theo quân lễ cung kính bái kiến Lục Thất.

- Miễn lễ, các ngươi hãy nói trước đã.
Giọng điệu Lục Thất bình thản nói.

Hai chủ soái nhìn nhau một lúc, Phùng Diên Kỳ mới thi lễ nói:
- Bẩm chủ thượng, nghe nói là con trai của Mân Vương còn sống sót đã phát động dân chúng nổi loạn lần này, đột nhiên có mấy ngàn người ở trong thành tạo phản, hiện giờ loạn dân chiếm cứ huyện Mân, thần và Tả Tướng quân sau khi biết được đuổi tới dưới thành, không ngờ lại có mấy ngàn quân địch đột nhiên tập kích, bọn thần sau khi đã hết sức chiến đấu không thể không lui về sau một chút.

- Trong thành hẳn là có hai ngàn quân binh, sao lại bị loạn dân đoạt thành được chứ?
Lục Thất bình tĩnh hỏi.

Phùng Diên Kỳ do dự một chút, nói:
- Bẩm chủ thượng, bởi vì nhận được mệnh lệnh mộ công Hải Châu cho nên hơn phân nửa quân binh trong thành đã rời khỏi thành để làm việc rồi.

Lục Thất im lặng gật đầu, Phùng Diên Kỳ lại nói:
- Chủ thượng, thần trị quân bất lực, đang lúc giao chiến cùng với quân địch đến tập kích thì các binh sĩ dưới quyền đột nhiên có ba phần phản chiến, may mà có Tả Tướng quân cứu viện đúng lúc toàn quân mới không bị tiêu diệt.

Lục Thất nhướn mày, ánh mắt nhìn Tả Kiếm Huy, Tả Kiếm Huy thi lễ nói:
- Chủ thượng, lời của Phùng tướng quân là thực, sau khi thần hỏi qua một vài tướng sĩ, họ nói là trong Trường Hà quân từng bị người xúi giục, nói là một đứa con trai của Mân Vương từ ngoài biển trở về, kêu gọi người Mân tạo phản.

Lục Thất gật đầu, Phùng Diên Kỳ khổ sở nói:
- Thần có tội, là thần trị quân không tốt.

Lục Thất nhìn gã, bình thản nói:
- Ngươi đã tới gặp bổn vương, chính là vô tội.

- Thần tạ ơn chủ thượng khoan dung.
Phùng Diên Kỳ tạ ơn nói.

- Bổn vương nghe nói huyện Mân là thành trì lớn nhất ở Phúc Châu, có ba quả núi trong đó, rất là hùng vĩ to lớn, có thật không vậy?
Lục Thất bình thản nói.

- Bẩm chủ thượng, là sự thật, huyện Mân trước kia là thành Vương, vài lần xây dựng thêm, cho nên so với các huyện thành khác lớn hơn rất nhiều.
Phùng Diên Kỳ hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Các ngươi có lòng tin sẽ đoạt lại được không?

Phùng Diên Kỳ quay đầu nhìn Tả Kiếm Huy, Tả Kiếm Huy thi lễ nói:
- Chủ thượng, thần cho rằng rất khó đoạt lại được, hiện giờ binh lực của thần và Phùng tướng quân cộng lại mới chỉ có bốn ngàn quân, hơn nữa có hơn một ngàn quân binh ra ngoài thủ thành, chúng ta không có năng lực đánh chiếm lại thành trì.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nếu công không được, vậy các ngươi hãy trú đóng ở ngoài thành Phúc Châu, trước tiên hãy chiến đấu với quân địch ở ngoài thành, bổn vương sẽ điều đại quân đến chiếm lại thành Phúc Châu.

- Vâng!
Tả Kiếm Huy và Phùng Diên Kỳ chào theo quân lễ cung kính đáp lại.

- Tả Tướng quân sẽ là chủ soái trận chiến Phúc Châu, trước mắt chỉ huy quân lực Phúc Châu.
Lục Thất lại ra lệnh.

Tả Kiếm Huy ngẩn ra, sau đó liền cung kính chào theo quân lệnh đáp lại:
- Vâng, thuộc hạ tuân lệnh.

Lục Thất lại hỏi:
- Quan lại trong thành không có chạy ra sao?

- Bọn thuộc hạ không thấy.
Tả Kiếm Huy hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, nói: - Trước kia bổn vương lo lắng chính là Phúc Châu, mới lập ra Trường Hà quân và Bình Hải quân đến trấn thủ Phúc Châu nhưng vẫn xảy ra chiến loạn.

- Đô úy trong thành lẽ ra phải thông báo cho bọn thuộc hạ đi thủ vệ giúp.
Phùng Diên Kỳ trách móc.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Đúng, là sơ suất của bổn vương, lẽ ra phải báo trước cho các ngươi trợ giúp lẫn nhau.

Phùng Diên Kỳ và Tả Kiếm Huy im lặng, Lục Thất lại nhướng mày nói:
- Các ngươi trở về nói cho các tướng sĩ, trước hết ở ngoài thành chịu đựng vài ngày, bổn vương sẽ điều đến một trăm ngàn quân bao vây thành Phúc Châu.

- Vâng!
Các tướng sĩ phấn chấn lên tiếng, sau đó Tả Kiếm Huy ở lại còn Phùng Diên Kỳ dẫn thuộc hạ rời đi.

Lục Thất vẫy tay gọi Tả Kiếm Huy đi xa hơn mười thước, sau đó hỏi:
- Phùng Diên Kỳ trong cuộc chiến có làm gương cho các binh sĩ không?

Tả Kiếm Huy ngẩn ra, do dự một chút, thi lễ nói:
- Phùng tướng quân cũng không có trực tiếp chém giết, nhưng mà y rất trung thành với chủ thượng.

Lục Thất gật đầu, Tả Kiếm Huy lại nói:
- Phùng tướng quân từng là tướng của quân doanh Lang Phong, y sẽ không cấu kết với người Mân, hơn nữa hiện giờ Đại Tấn quốc có trong tay hơn ba trăm ngàn quân, người hiểu chuyện căn bản sẽ không cấu kết với con trai của Mân Vương.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Bổn vương không có hoài nghi Phùng tướng quân, mà là đang nghĩ y không thích hợp lĩnh quân, qua chuyện ở Phúc Châu, nên chuyển y làm quan văn, hoặc là làm Đô úy địa phương.

Tả Kiếm Huy gật đầu, nói:
- Phùng tướng quân làm Đô úy trị thành có lẽ thích hợp, y là người rất cẩn thận, lúc này thuộc hạ làm phản, chủ yếu là vì người Mân không dễ dàng quy thuận.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Bổn vương lưu lại ngươi là muốn nói cho ngươi biết cần phải hết sức chú ý quân địch chạy ra ngoài, một khi phát hiện phải lập tức nhanh chóng đánh tới.

Tả Kiếm Huy ngẩn ra, sau đó giật mình, nói:
- Chủ thượng nói điều đến một trăm ngàn đại quân vây thành, quân địch chắc chắn sẽ biết.

Lục Thất cười nhạt gật đầu, nói:
- Quân địch chẳng qua chỉ có mười ngàn, nếu như biết được sẽ có một trăm ngàn đại quân tới, trong lòng sẽ khủng hoảng muốn chạy trốn, nếu như chạy trốn, một là trốn ra biển, hai là trốn sâu vào trong núi.- Có lẽ sẽ trốn ra biển, trên biển tất nhiên có thuyền của thuỷ quân nước Mân trước kia, đó là phương tiện thông dụng của nước Mân.
Tả Kiếm Huy nói chắc chắn.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Còn có một khả năng, nếu như kẻ thù trong thành đã biết đến sự tồn tại của bổn vương có lẽ sẽ tập kích bất ngờ, cho nên bổn vương sẽ trú đóng ở một địa phương, chờ kẻ thù tìm đến.

Tả Kiếm Huy bất ngờ nhìn Lục Thất, rất nhanh lắc đầu nói:
- Chủ thượng, vậy thì không thể được, ngài là Tấn vương, không thể chịu nguy hiểm.

Lục Thất bình thản nói:
- Bổn vương là một chiến tướng, không ngại, mà ngươi phải làm ra bộ dáng đang chờ đợi viện quân đến, đóng quân ở bên ngoài cửa thành nam.

Tả Kiếm Huy chần chừ một chút, nói:
- Chủ thượng, hay là hợp binh đều trú đóng ở ngoài cửa thành nam.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Ngươi cứ việc đi làm là được, những lời bổn vương đã nói với ngươi, ngươi chỉ có thể nói cho Phùng Diên Kỳ là bảo y chuyển sang đảm nhiệm Đô úy địa phương, còn về phần chiến lược không được để lộ ra.

Tả Kiếm Huy ngẩn ra, gật đầu nói:
- Thuộc hạ nhớ rồi.

- Đi đi, chỉ huy tất cả quân lực cùng một chỗ đóng quân ngoài cửa thành nam, không được rời khỏi cánh quân của Phùng Diên Kỳ.
Lục Thất thản nhiên nói.

- Vâng! Thuộc hạ cáo lui.
Tả Kiếm Huy cung kính thi lễ, sau đó dẫn người rời đi.

Tả Kiếm Huy đi rồi, Lục Thất nhíu mày nhìn về phía thành Phúc Châu, trong lòng hắn nổi lên hoài nghi Phùng Diên Kỳ. Quan tướng Trường Hà quân đều là lựa chọn ra từ đám binh lính mà đảm nhiệm, các tướng sĩ ở Kiến Châu đã có được đất vườn, không ngờ hiện giờ lại có ba phần tướng sĩ bị xúi giục phản chiến, cho dù là do con trai của Mân Vương kêu gọi, Phùng Diên Kỳ thân làm chủ soái không thể không phát hiện được, Phùng Diên Kỳ rõ ràng không phải là một viên tướng sơ suất.

Tướng sĩ Trường Hà quân có thể làm phản, có thể bị ảnh hưởng bởi người Mân bản địa mà bị xúi giục, nhưng cũng có thể là Phùng Diên Kỳ xảy ra vấn đề, hoặc là Phùng Diên Kỳ không đối xử thuộc hạ công bằng khiến cho các tướng sĩ sinh lòng bất mãn mà làm phản.

Lục Thất hạ lệnh cho thám báo tìm một cánh rừng ven triền núi gần đó dời đến đóng quân. Sau khi ổn định việc đóng quân, Lục Thất căn dặn các tướng sĩ âm thầm chuẩn bị làm một số việc, cũng điều đi một vài người đưa tin chia ra ba phương hướng.

Đêm đến, một đêm yên ổn trôi qua. Ngày thứ hai, Lục Thất lệnh cho Lãnh Nhung đến quân doanh của Tả Kiếm Huy đốc xúc Tả Kiếm Huy chỉnh đốn ba quân, và thông báo cho các tướng sĩ đại quân nội trong năm ngày sẽ đến, trước mắt chính là đóng quân đợi viện binh, không được tự tiện xuất kích công thành.

Đêm thứ hai, trăng sáng sao thưa, ánh trăng chiếu sáng khắp mặt đất, nơi quân doanh của Lục Thất, cánh rừng nơi triền núi, tại bìa rừng, một vài tên lính đứng dựa vào thân cây đang gác đêm.

Bất chợt, một đám đông đen nghịt tựa như bầy sói đói kiếm ăn ban đêm tiến tới cánh rừng ven triền núi.

- Đứng lại, các ngươi là ai?
Từ trong cánh rừng ven triền núi chợt truyền tới tiếng quát hỏi.

Sau tiếng quát hỏi, từ đám đông đen nghịt chợt xuất hiện nhiều đốm lửa, rồi sau đó ánh lửa cũng rất nhanh xuất hiện, tiếp theo là rất nhiều cây đuốc, không, không phải là cây đuốc, mà là những mũi tên nhọn đang bốc cháy.

Mấy trăm hỏa tiễn bắn về phía rừng cây, giống như pháo hoa rực rỡ trong ngày lễ hội, hỏa tiễn gặp rừng, lập tức đốt cháy cỏ khô lá khô, rừng cây rất nhanh biến thành biển lửa hừng hực.

Bỗng nhiên, phía trái bầu trời đêm, một mũi tên nhọn giống như cánh chim ăn đêm bay vụt qua, dưới ánh lửa, xuyên qua khoảng một trăm mét, bay đến trên đầu đám đông đen nghịt, chuẩn xác và tàn nhẫn cắm vào mặt một tên quan tướng cưỡi ngựa, một tiếng hét thảm thiết vang lên, tên quan tướng kia bụm mặt gục xuống.

Giết! Một tiếng quát to uy nghiêm vang vọng, tiếp đó phía bên trái tiếng kêu chém giết bùng lên, ánh trăng cùng với ánh lửa chiếu rọi, vô số binh tướng ào ào xuất hiện, đi đầu là một người mặc kim giáp, tay cầm thương lớn vọt nhanh về phía trước.

Quân địch tiến đến đánh lén cũng không rối loạn trận thế, rất là điềm tĩnh tự động chuyển hướng nghênh địch, một đám cung tiễn thủ cài tên giương cung, bỗng nhiên, phía bên phải bầu trời đêm mưa tên dày đặc từ trong bóng đêm hiện ra không chút chần chừ rơi vào đám quân đánh lén, từ phía cánh quân đánh lén lập tức vang lên tiếng kêu thảm thiết, xuất hiện cảnh tượng rối loạn.

- Tả doanh kiểm soát phía tây, hữu doanh đánh phía đông. Giết!
Một âm thanh uy nghiêm vang lên, điều khiển cuộc chiến, cánh quân đánh lén lập tức giống như sóng lớn tách ra làm hai, quân trận không loạn chia nhau ra hai bên nghênh chiến địch.

- Vậy mới tốt chứ, bổn vương là Lục Bính, ngươi là Hữu đô úy trấn thủ Phúc Châu sao?
Thanh âm của Lục Thất theo đó vang lên, các tướng sĩ ào ạt chạy đến, chợt dừng lại sắp xếp trận thế ở phía sau Lục Thất.

Quyển 4 - Chương 73: Vương quyền

Quân đánh lén sau khi nghe tiếng hô của Lục Thất, rối loạn trong hàng ngũ tạm thời ổn định. Những người đang tiến về phía trước hay chần chừ không tiến lập tức đều dừng lại, bởi vì đối diện với kẻ thù dĩ nhiên phải dừng lại.

- Dương Hồng Vũ, bổn vương tự hỏi ta đã đối xử vô cùng tử tế với các tướng sĩ, nhất là với loạn quân trước đó, bổn vương đều đã hết sức ban cho trọng trách và phú quý. Hiện giờ Việt quốc đã cúi đầu xưng thần, Tấn quốc của bổn vương đại thế đã thành, có được mười ba châu quốc vực, có ba trăm hai mươi ngàn đại quân, bổn vương thật sự nghĩ mãi mà không rõ, ngươi phản bội bổn vương sẽ được cái gì, có phải hay không đã sớm phản bội đầu hàng con trai của Mân Vương cho nên hiện giờ ngươi đã trót cưỡi lên lưng cọp khó mà xuống được?
Lục Thất đề thương uy nghi đứng ở trước trận, lớn tiếng gọi tên chất vấn.

- Hữu doanh nghe lệnh, tiến công.
Lục Thất tiếng nói vừa dứt, đổi lại phía địch lại hạ lệnh tiến công.

Quân địch nghe lệnh mà động, Lục Thất lập tức lớn tiếng nói:
- Bổn vương Lục Bính ra lệnh, bãi miễn chức tướng của Dương Hồng Vũ, hôm nay hễ là người nào quy hàng, bất kể lai lịch ra sao đều sẽ vô tội như nhau, theo công trận cơ bản mà cấp ruộng đất.

Tiếng nói vừa dứt, hàng ngũ quân địch lập tức xuất hiện hỗn loạn không đồng nhất, Lục Thất nâng thương chỉ ra, quát:
- Người nào nguyện quy hàng, lập tức rời khỏi Dương Hồng Vũ.

Thanh âm vừa dứt, đáp lại về phía quân địch xuất hiện mười mấy người chạy đi, đã có người chạy lập tức kéo theo càng có nhiều người hơn nữa cũng chạy, cũng có rất nhiều âm thanh lớn tiếng quát bảo ngưng lại, cuối cùng, bên phía quân địch rốt cục chỉ còn lại có mười ba quân tướng. Quân địch hơn hai ngàn giờ giống như là đang tránh né ôn thần, bỏ rơi chủ tướng của bọn họ tụ tập ở phía ngoài 20m mà nhìn.

Lục Thất quay đầu lại căn dặn một câu, sau đó đi nhanh tới, một mình đề thương đi về phía mười ba tên quân địch nọ. Lục Thất vừa đi đến, đột nhiên trong số mười ba tên địch lại có mười tên rời khỏi, chỉ còn lại có ba tên quan tướng đứng ở đó, bọn họ cắn răng căm hận nhìn chằm chằm Lục Thất đang đi tới.

- Trả lời câu hỏi của bổn vương, bổn vương tha cho các ngươi rời đi.
Lục Thất dừng chân lạnh nhạt nói.

Ba gã địch quân ngẩn ra, gã quan tướng trung niên đứng ở giữa lạnh nhạt nói:
- Họ Lục kia, ngươi là một người hèn hạ nhất trong số những người mà ta từng thấy.

Lục Thất lạnh lẽo nhìn gã quan tướng kia, lạnh nhạt nói:
- Dương Hồng Vũ, ta là Tấn vương, phú quý của ngươi là bổn vương cho đấy, hôm nay bổn vương sẽ thu hồi lại, dĩ nhiên ngươi đã thành một đống phân chó rồi. Ngươi rất ngu xuẩn, biết rõ là rất khó có thể lén giết bổn vương nhưng lại không thể không ôm hy vọng đánh lén, bởi vì một trăm ngàn đại quân của bổn vương vừa đến thì con đường sống duy nhất của ngươi chính là lưu vong ở nước khác, tướng sĩ tình nguyện đi theo ngươi sống lưu vong thế mà lại chỉ có hai người như vậy.

Gã quan tướng trung niên Dương Hồng Vũ nghiến răng nhìn chằm chằm Lục Thất. Lục Thất lạnh lùng hỏi:
- Tả Đô úy đâu?

- Chết rồi.
Dương Hồng Vũ ngang nhiên lạnh nhạt trả lời.

- Thật sự có đứa con của Mân Vương sao?
Lục Thất lại hỏi.
- Có, đứa con của Mân Vương trở về đã lâu rồi.
Dương Hồng Vũ lạnh nhạt đáp.

- Ngươi có lẽ còn có một gã đồng mưu, phải không?
Lục Thất thản nhiên hỏi.

Dương Hồng Vũ ngẩn ra, hỏi ngược lại:
- Làm sao ngươi biết?

- Hắn không nên để cho các thuộc hạ lâm trận mà làm phản, sở dĩ hắn ở ngoài thành là muốn tìm cơ hội giải quyết Tả Kiếm Huy, chẳng qua, bổn vương tới không đúng lúc, làm rối loạn kế hoạch của các ngươi.
Lục Thất lạnh giọng đáp.

Dương Hồng Vũ giật mình nhìn Lục Thất, Lục Thất nhìn y lại hỏi:
- Ngươi và Phùng Diên Kỳ, người nào phản bội đầu hàng con trai của Mân Vương trước?

- Là ta, ta vốn là người Mân, Phùng Diên Kỳ cũng coi như là người Mân, là ta lợi dụng trong một lần mở tiệc chiêu đãi bức bách dụ hắn chịu sự chi phối. Tên kia căn bản chính là một tên nhút nhát gian xảo, ta cũng không rõ vì sao ngươi lại trọng dụng hắn để cho hắn đến Phúc Châu này trấn thủ.
Dương Hồng Vũ lạnh giọng châm biếm trả lời.

- Rất đơn giản, hắn có công hiến kế, hơn nữa quan tướng trấn thủ Phúc Châu ta chỉ dám dùng người có xuất thân từ Phúc Châu vì mong muốn mau chóng cai quản an ổn, ngay cả hiện giờ, bổn vương vẫn sẽ dùng quan tướng xuất thân từ Phúc Châu để trấn thủ Phúc Châu…

Lục Thất nói chưa xong, đột nhiên viên tướng bên trái Dương Hồng Vũ vung tay tung ra một vật đánh úp về phía Lục Thất. Lục Thất chau mày đại thương điểm một cái vào vật kia, mà gã quan tướng kia sau khi lén ném ra cũng đánh mạnh về phía Lục Thất, tay liên tiếp ném ra sáu mũi phi đao.Bịch! Đại thương của Lục Thất sau khi đâm trúng vật cong kia, không ngờ nó lại bắn ra làn khói màu đen. Sáu mũi phi đao thừa lúc xuyên qua làn khói đánh úp về phía Lục Thất, nhưng trong lúc phi đao vừa đột kích, gã quan tướng kia lại tung ra một vật bay về phía thân dưới của Lục Thất.

Lục Thất lui ra phía sau một bước, thương lớn nhanh chóng đẩy sáu mũi phi đao ra, cũng tránh được ám toán đánh về phía dưới thân. Tiếng leng keng vang lên, sáu mũi phi đao chuẩn xác bị đánh bay, vật đánh úp về phía dưới thân cũng rơi xuống, nhưng vật này sau khi hạ xuống lại giống như lò xo bật lên tiếp tục truy kích Lục Thất. Lục Thất nhìn thấy rõ vật kia không ngờ lại là một con rắn lục nhỏ.

Lục Thất bình tĩnh lùi lại phía sau một bước, ngón tay trái cầm thương nới lỏng ra dò xét, mũi thương hướng về phía đầu của con rắn nhỏ, không ngờ con rắn nhỏ kia lại phun ra một tia chất lỏng màu xanh nhoáng một cái đã dính vào trên tay của Lục Thất. Lục Thất làm ra vẻ không hề phát hiện tiếp tục đâm xuống, đâm chính xác ngay đầu con rắn, lập tức đem con rắn lục nhỏ hất bay ra ngoài, con rắn nhỏ rơi xuống đất vặn vẹo giãy dụa, cái đầu rắn dĩ nhiên đã nát bét.

Gã quan tướng đánh tới nọ tay cầm hai thanh kiếm ngắn, lấn đến gần Lục Thất vung thanh kiếm ngắn hung hăng đâm mạnh, đại thương của Lục Thất nhanh chóng đón đánh, mũi thương thẳng về phía cổ họng của gã quan tướng kia, thanh kiếm ngắn trên tay gã quan tướng kia đột nhiên phóng vào Lục Thất. Thân thể Lục Thất linh hoạt giống như một con báo, nhoáng một cái đã chuyển bước qua bên trái gã quan tướng, đại thương trong tay giống như quái xà chuyển mình, cán thương vung mạnh đuổi theo phía sau lưng gã quan tướng.

Gã quan tướng quá sợ hãi, gã hoa cả mắt, kẻ thù đã tiến về phía bên trái, tu vi bộ pháp võ đạo kia rõ ràng là cực kỳ cao minh, binh! Phía sau lưng gã quan tướng bị Lục Thất đánh một cái, bị đánh gã lảo đảo nhào tới trước năm bước, há miệng phun ra một bụm máu.

- Ba người các ngươi, cút.
Lục Thất đề thương đứng yên ở phía sau, lạnh lùng uy nghiêm lạnh nhạt nói câu phóng thích.

Gã quan tướng bị trào máu quay nhanh ngược trở lại nhìn về phía Lục Thất, sắc mặt trắng bệch nhìn chằm chằm Lục Thất. Lục Thất thản nhiên nhìn gã, lạnh nhạt nói:
- Cút đi, rắn độc vô dụng thôi.

Ánh mắt nhìn chằm chằm của gã quan tướng biến thành khó có thể tin được, gã nhìn tay trái của Lục Thất, tay trái của Lục Thất rõ ràng lộ ra nước màu xanh, nhưng làn da trên tay không hề biến đổi, nếu như hữu dụng, lúc này cánh tay của Lục Thất, thậm chí là cả cơ thể đều đã nhanh chóng biến thành màu đen, trở nên co giật, cuối cùng nọc rắn ngấm vào tim mà chết.

Gã quan tướng bước nhanh đi về hướng Dương Hồng Vũ, ba gã quan tướng phía địch được Lục Thất phóng thích hoảng sợ chạy vội rời đi, bọn họ cho rằng, Lục Thất để cho bọn họ rời đi là vì thanh danh của Tấn vương mới không thể không nói ra sự thật.

Lãnh Nhung chạy vội tới gần Lục Thất, lo lắng nhìn tay trái của Lục Thất. Lục Thất bình thản nói:
- Không hề gì, ta trời sinh không sợ độc vật, ngươi đi tiếp nhận những binh sĩ quy hàng, cố gắng trấn an bọn họ, ta đi tẩy rửa độc rắn một chút để tránh gây thương tổn cho các ngươi.

Lãnh Nhung yên tâm cung kính vâng lệnh cùng với các Hành kỳ sự của Lục Thất rời đi. Sau đó, Lãnh Nhung dẫn mười tên quan tướng tới gặp Lục Thất, báo cho Lục Thất biết nguyên nhân biến loạn ở Phúc Châu.

Hoá ra không lâu sau khi đại quân Tô Châu rời khỏi Phúc Châu, đứa con trai thứ ba của Mân Vương đã ra biển đi mua bán ở nước khác trở về, sau khi phát hiện nước của mình đã không còn, đành phải lệnh cho thuỷ quân lén lút đổ bộ đóng quân ở phía bắc đảo Lưu Cầu, sau đó cho mật sứ lẻn vào Phúc Châu tìm hiểu, rồi mật sứ lại xúi giục Hữu đô úy trấn thủ Phúc Châu Dương Hồng Vũ.

Sở dĩ Dương Hồng Vũ nghe theo lời xúi giục là vì trong lòng cũng có ý làm phản, muốn trở thành chủ mới của Mân quốc. Quan hệ giữa con trai thứ ba của Mân quốc và Dương Hồng Vũ chính là quan hệ hợp tác dựa trên thống nhất về lợi ích. Dương Hồng Vũ từng bước một dùng phương pháp lợi dụng uy thế ép buộc và dụ dỗ về mặt lợi ích để cho các thuộc hạ đi theo, nhưng tin thắng lớn của chiến sự tây chinh của quân Tô Châu xuất hiện vang dội lại có thể bức bách Việt quốc cúi đầu xưng thần, còn tiến chiếm Cán Châu, đã có được ba trăm ngàn đại quân.

Dương Hồng Vũ lâm vào tiến thoái lưỡng nan, y đã lộ liễu tiến hành cát cứ Phúc Châu, có quá nhiều người đã biết y phản bội đầu hàng vương tử Mân quốc, thế nên đã chặt đứt đường lui của y. Vì vậy dù biết rõ tình hình Tấn quốc đã trở nên mạnh mẽ, sau khi nhận được vương lệnh thay nhau khai hoang Hải Châu, cho rằng là lúc được lòng người, là thời cơ để làm phản cho nên đã phát động ra cuộc phản loạn.

Sau khi phản loạn xảy ra, quả thật đã chiếm được hưởng ứng của rất nhiều người ở thành Phúc Châu. Dương Hồng Vũ tăng cường quân bị đạt đến năm nghìn, cùng với ba nghìn thuỷ quân của con trai Mân Vương chiếm cứ thành Phúc Châu, chỉ có điều trong số hai ngàn quan binh trấn thủ thành Phúc Châu có rất nhiều quan tướng xuất thân là Trung Ngô quân, tướng cầm đầu là Tả Đô úy, đương nhiên không muốn phản bội Tấn quốc, cho nên Dương Hồng Vũ chỉ có thể đem các tướng sĩ không quy thuận trước tiên rời khỏi thành Phúc Châu, Tả Đô úy không chịu đi bị Dương Hồng Vũ lén sát hại rồi.

Quyển 4 - Chương 74: Thủy quân Mân quốc

Chủ soái quân Trường Hà Phùng Diên Kỳ, đúng là bị Dương Hồng Vũ xúi giục, mặc dù trên dưới quân Trường Hà đa số là người Phúc Châu Mân quốc, nhưng lại rất khó xúi giục phản bội Tấn quốc. Nguyên nhân chính là quan tướng đều được cất nhắc từ binh lính ở tầng thấp nhất lên, hơn nữa các tướng sĩ còn có được quân điền ở Kiến Châu, rất nhiều người nhà đều định cư ở Kiến Châu. Chủ yếu là do Phùng Diên Kỳ cũng mới thống quân, vẫn chưa lập được mạng lưới quan hệ trong quân.

Phùng Diên Kỳ dùng phương pháp dụ dỗ, miễn cưỡng xúi giục được một ít quan tướng, khiến cho ba phần tướng sĩ lâm trận phản loạn. Phùng Diên Kỳ còn bị Dương Hồng Vũ lệnh cho giải quyết quân Bình Hải, cách làm chính là để cho Tả Kiếm Huy công thành, trong chiến sự tiêu hao một lượng lớn quân lực Bình Hải, cũng khiến cho Phùng Diên Kỳ tìm được cơ hội ám sát Tả Kiếm Huy.

Chỉ có điều Tả Kiếm Huy cũng không chịu đi công thành, lý do là quân lực không đủ, cho dù là đánh vào cửa thành, cũng chỉ là không ngừng mất sức mà lại không thể chiếm được. Phùng Diên Kỳ bất đắc dĩ, nhưng Tấn Vương đột nhiên đến, kết quả không ngờ Tấn Vương lại để cho Tả Kiếm Huy tiếp quản quân lực của gã, còn cố ý giữ lại Tả Kiếm Huy nói chuyện, cho nên Phùng Diên Kỳ vội vàng đi tìm Dương Hồng Vũ thương lượng đối sách.

Dưới sự thương lượng, chỉ có giết Tấn vương mới có thể thay đổi cục diện bị giết, vì thế Dương Hồng Vũ dẫn theo năm trăm quân của Vương Tử Mân quốc, xưng là tả doanh, thêm hai nghìn năm trăm quân của thuộc hạ, đi tập kích ban đêm nơi đóng quân của Tấn vương. Chỉ là trên đường đi tập kích, không ngờ lại chạy mất mấy trăm người, hơn phân nửa đều là binh lính mới chiêu mộ được trong thành.

Từ trong miệng quan tướng quy thuận Vương tử Mân quốc, Lục Thất biết được thủy quân Mân quốc có một trăm linh hai thuyền biển, năm nghìn thủy quân, Mân quốc cũng rất coi trọng việc buôn bán trên biển, cho nên dốc sức xây dựng thủy quân hùng mạnh. Trên biển buôn bán, chiến lực nếu không mạnh, căn bản chính là một miếng thịt ngon để người ta làm thịt, chẳng những có hải chiến, chiến đấu đổ bộ cũng là điều thường xuyên.

Chỉ là từ sau khi Mân quốc bị Tấn quốc tiêu diệt, thủy quân Mân quốc trở về xuất hiện vấn đề nghiêm trọng, thân nhân của năm nghìn thủy quân đều ở tại Phúc Châu, thậm chí ở Kiến Châu. Hơn nữa Mân quốc diệt vong, khiến cho Vương tử Mân quốc trở thành người lưu vong không chốn dung thân, lực uy nhiếp đối với quân lực trong tay giảm mạnh. Vương tử Mân quốc vì ổn định thủy quân, không thể không tìm ra con đường phục quốc, y lại muốn đi hải ngoại lập quốc, nhưng tướng sĩ thủy quân không có khả năng đồng ý.

Sở dĩ quân lực hiện tại đến đánh lén vừa được Lục Thất hứa hẹn liền quy thuận, một là Tấn quốc thưởng quân công bằng ruộng đất đã xâm nhập sâu vào lòng người, hai là nhiều tướng sĩ bị bức bách phản loạn, ba là bây giờ Phúc Châu phản loạn, khiến cho nhiều tướng sĩ bị bức ép không thấy được hi vọng thành công quá lớn, vừa nghe Tấn quốc có ba trăm nghìn đại quân, thì đã cảm thấy phản loạn đúng là hành động ngu xuẩn đi đùa với lửa.

Ôn hòa dịu dàng trấn an quan tướng đầu hàng, cho các tướng quân quay về quân, vốn dĩ là quan gì sau này vẫn là quan đấy, hơn nữa còn trấn thủ ở Phúc Châu. Các tướng quân sau khi nghe xong rất vui mừng, đều quỳ một gối chào theo nghi thức quân đội, bày tỏ thành ý quy thuận với Lục Thất.

Các tướng quân đi rồi, Lãnh Nhung mới nói:
- Chủ thượng, tên quan tướng công kích chủ thượng kia, thần cho rằng không nên thả ra.

Lục Thất cười nói:
- Ta là Tấn Vương, dưới ánh mắt của nhiều tướng sĩ như vậy, đã nói nhất định phải làm, cho dù là bị công kích, ta cũng không thể giữ gã lại.

Lãnh Nhung gật đầu, lại nói:
- Chủ thượng, bây giờ nghe cách nói của mấy người đầu hàng, chúng ta hẳn là đã có thể chiêu hàng được phản quân.

Lục Thất nhìn phương hướng thành Phúc Châu một cái nói:
- Ngươi có biết ta tại sao phải nói thả Dương Hồng Vũ không? Chính vì phản quân trong thành Phúc Châu không dễ dàng đầu hàng.

Lãnh Nhung nghe xong ngạc nhiên, Lục Thất nhìn phương xa, bình thản nói:
- Ngươi có lẽ sẽ cho là ta ác độc, ta đúng là đang làm một chuyện ác độc. Dương Hồng Vũ vừa quay về, sẽ chặt đứt hoàn toàn khả năng có được thành Phúc Châu, con đường sống duy nhất của gã chính là trốn chạy. Trước khi gã và cái tên Vương tử Mân quốc kia rời đi, sẽ phải cướp bóc một lần. Người thành Phúc Châu sau khi bị người Mân hại xong, mới có thể mở mắt nhận ra, Tấn vương ta đây thống trị khoan dung nhân từ như nào.

Lãnh Nhung giật mình nhìn Lục Thất, sau đó im lặng gật gật đầu. Lục Thất lại bình thản nói:
- Đôi khi, phải dùng phương pháp ác độc để phá hủy hoàn toàn tín ngưỡng dân tộc thâm căn cố đế. Người Mân ở Phúc Châu vô cùng bài xích người ngoại tộc thống trị và vào định cư, cho nên Dương Hồng Vũ tạo phản mới có thể có được nhiều người ủng hộ.

Lãnh Nhung gật đầu, Lục Thất bình thản nói:
- Cũng không thể khiến thành Phúc Châu bị phá hoại quá mức, để cho những người quy thuận này đi đến ngoài thành kêu gọi Phúc Châu đầu hàng, nói chỉ truy cứu những kẻ phản loạn, nguyện ý thu nhận những người vô tội đầu hàng, kỳ hạn là trước khi một trăm nghìn đại quân đến bao vây thành.

- Vâng thuộc hạ sẽ dặn dò kĩ.
Lãnh Nhung cung kính đáp lại.

- Ngoài ra thủy quân Mân quốc nhất định phải thu phục hết, nghe quan tướng kia nói chân chính có thể thống lĩnh được hai nghìn thủy quân Mân quốc là một gã tướng quân Cốc Minh. Bây giờ gã tướng quân Cốc Minh kia đang nắm giữ hai nghìn thủy quân và thuyền đang bỏ neo ở phía bắc Hải Châu. Mà ba nghìn chiến quân đến Phúc Châu, ta lo lắng Cốc Minh kia sau khi biết rõ tình hình Phúc Châu xong, sẽ dẫn thủy quân đi, cho nên cần phải dụ thủy quân Mân quốc đi vào Phúc Châu mới tốt.
Lục Thất nói.
Lãnh Nhung gật đầu nói:
- Có thể cho gã doanh tướng kia đi truyền tin, để cho thủy quân Mân quốc cho thuyền tới đón gia quyến.

- Vấn đề là, chúng ta không có thư tín làm bằng chứng. Ngươi gọi gã quan tướng kia đến đây.
Lục Thất nói.

Lãnh Nhung đáp lại, rất nhanh dẫn theo gã quan tướng kia trở lại. Sau khi nhận lễ, Lục Thất hỏi:
- Lưu Đạo Minh, bổn vương muốn thu phục thủy quân Mân quốc, nếu cho ngươi đi truyền tin, lừa gạt thuyền Mân quốc đến Phúc Châu đón người, ngươi có làm được không?

Lưu Đạo Minh cung kính nói:
- Bẩm chủ thượng, Cốc tướng quân rất khôn khéo, không có thư viết tay của Tam vương tử thì không thể nào lừa được. Thuộc hạ cảm thấy chủ thượng có thể dùng cách chiêu hàng, thuộc hạ có thể làm thuyết khách cho người.

- Bổn vương không muốn chiêu hàng, nguyên do chính là không thể đồng ý để Cốc tướng quân tiếp tục thống lĩnh thủy quân và thuyền biển. Nếu ngươi có thể lừa gạt đội thuyền của Mân quốc đến đây đón người, bổn vương sẽ ghi nhớ công của ngươi, cho ngươi đảm nhiệm chức Tả Đô úy Phúc Châu.
Lục Thất bình thản nói.

Lưu Đạo Minh vẻ mặt khó xử nói:
- Chủ thượng, thuộc hạ tay không đi thật sự rất khó lừa được.

- Nếu làm giả một phong thư, phong thư kia đã bị rơi vào trong nước biển rồi, ngươi xem có thể lừa được không?
Lục Thất nghĩ kế hỏi.

Lưu Đạo Minh ngẩn ra, sau đó gật đầu nói:
- Chắc sẽ được, thuộc hạ từng nhìn thấy thư của Tam vương tử, chính là viết bốn chữ, biển trời bình yên, và đóng một cái ấn tín, nếu rơi vào trong biển sẽ mơ hồ không rõ.

- Vậy ngươi dám đi không?
Lục Thất cười hỏi.- Thuộc hạ dám đi.
Lưu Đạo Minh không chút do dự đáp.

Lục Thất mỉm cười gật đầu nói:
- Sau khi ngươi đi, phải nói Tấn quốc đã rất mạnh, vì vậy Phúc Châu không thể ở lâu, chỉ có thể nhanh chóng mang gia quyến đi khỏi.

- Vâng thuộc hạ đã hiểu.
Lưu Đạo Minh cung kính trả lời.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, Lưu Đạo Minh chần chừ một chút, nói:
- Chủ thượng, có một tin tức khả thi, thuộc hạ muốn nói một chút.

- Ngươi nói đi.
Lục Thất bình thản nói.

- Chủ thượng, sau khi thủy quân biết Mân quốc bị tiêu diệt, thối lui đến đảo Lưu Cầu, Cốc Minh tướng quân từng chủ trương cố hết sức thực hiện tiến công Bành Hồ, ý đồ muốn chiếm đảo Lưu Cầu trước. Chỉ có điều Tam vương tử không đồng ý, nhất định phải quay về Phúc Châu phục quốc, mà rất nhiều tướng sĩ cũng đồng ý quay về Phúc Châu, bởi vì thân nhân đều ở Phúc Châu.
Lưu Đạo Minh nói.

Lục Thất bình tĩnh một chút gật đầu nói:
- Ý ngươi là, gã tướng quân Cốc Minh kia có ý đồ chiếm cứ đảo Lưu Cầu.

- Đúng vậy, Cốc Minh tướng quân nói chúng ta có lợi thế về thủy quân, chỉ cần chiếm cứ đảo Lưu Cầu làm căn cứ là có thể chống lại địch trong biển. Nhưng Tam vương tử lại sợ sau khi chiếm đảo Lưu Cầu sẽ bị Cốc tướng quân cướp mất quyền lực, cho nên kiên trì nói, một khi chiếm lấy đảo Lưu Cầu các tướng sĩ rất khó có thể được gặp thân nhân. Trước nên tìm cách phục quốc, phục quốc không thành, ít nhất cũng có thể cho thân nhân của các tướng sĩ đến đảo Lưu Cầu đoàn tụ, cho nên rất nhiều tướng sĩ ủng hộ việc quay về Phúc Châu.
Lưu Đạo Minh giải thích.

Lục Thất gật đầu nói:
- Khả năng này của ngươi nói rất hay, bổn vương sẽ nhớ công của ngươi, ngươi đi chuẩn bị thư đi.

Lưu Đạo Minh đáp ứng rời khỏi, Lục Thất mặt ngưng trọng nhìn Lãnh Nhung nói:
- May mà không áp dụng sách lược chiêu hàng, cái tên Cốc Minh kia thậm chí có lòng muốn chiếm đảo Lưu Cầu, hẳn là một hùng tài không cam lòng thần phục.

Lãnh Nhung gật đầu nói:
- Chủ thượng, hẳn nên tăng mạnh binh lực Hải Châu mới tốt.

Lục Thất gật đầu, sau đó viết một phần quân lệnh, nói rõ nguyên do, điều quân Vân Tiêu của phủ quân Long Nguyên đi đến huyện Bành Hồ trấn thủ, ngoài ra lệnh cho thủy quân ở Bành Hồ canh phòng nghiêm ngặt tránh bị đánh lén, cũng có thể tùy cơ ứng biến tra xét thủy quân Mân quốc.

Sáng hôm sau, hơn hai nghìn binh lính đầu hàng đi đến ngoài thành Phúc Châu kêu gọi đầu hàng, nói ra tình thế hiện giờ của Tấn quốc, nói là Tấn vương ra lệnh đặc xá, lại nói trong vòng mấy ngày nữa sẽ có một trăm nghìn đại quân đến vây thành, nhanh đầu hàng là sách lược tốt nhất.

Mà chủ soái Phùng Diên Kỳ của quân Trường Hà, cũng là lúc ban đêm rời khỏi đồn trú, không ngờ là một mình đi khỏi đấy, các tướng sĩ cũng không biết đi đâu, nhưng Tả Kiếm Huy lại biết. Bởi vì y phụng mật lệnh của Lục Thất, ám sát Phùng Diên Kỳ. Lục Thất đề bạt Phùng Diên Kỳ là một sai lầm, cho nên mới dẫn đến chuyện Phùng Diên Kỳ làm phản, Lục Thất chỉ nghĩ là âm thầm xử lí.

Quyển 4 - Chương 75: Lấy thân mạo hiểm

Sáng ngày thứ hai sau khi khi kêu gọi đầu hàng, trong thành bỗng nhiên xảy ra đại loạn, quân kêu gọi đầu hàng hỏi quân coi giữ trên thành xảy ra chuyện gì, nhưng quân coi giữ trên thành không hề trả lời, thậm chí cả đám đều biến mất, dường như đã không thèm thủ thành nữa, nhưng Tả Kiếm Huy vẫn đóng quân bất động như trước.

Sau giờ ngọ, cầu treo cửa thành nam bỗng nhiên được buông xuống, cửa thành cũng được mở ra, không đếm được có bao nhiêu tướng sĩ ra đầu hàng. Tả Kiếm Huy lúc này mới hạ lệnh tiếp nhận đầu hàng, sau khi kiểm kê có hơn bốn nghìn người, một nửa là thủy quân Mân quốc.

Hóa ra buổi sáng Tam vương tử Mân quốc và Dương Hồng Vũ, đột nhiên ra lệnh cướp bóc, cướp đoạt toàn bộ của cư dân trong thành, kết quả dẫn đến cư dân phản kháng mắng chửi. Rất nhiều tướng sĩ nhận mệnh đi chém giết cướp bóc bị bà con mắng chửi xẩu hổ vô cùng, cũng mâu thuẫn với kế hoạch cướp bóc rồi trốn chạy ra hải ngoại, cho nên phát sinh chuyện trở giáo làm phản.

Vì thế tướng sĩ làm phản ngày càng nhiều, bắt đầu là binh lính Dương Hồng Vũ tuyển mộ, cuối cùng là thuộc hạ của Tam Vương tử Mân quốc, sau khi nghe nhóm người phản bội kêu gọi đầu hàng, hơn phân nửa phản chiến làm phản. Sau một hồi chém giết Dương Hồng Vũ và Tam vương tử Mân quốc không ngờ bị giết rồi, tướng sĩ làm phản chính là không muốn bọn họ sống, mà Lục Thất cũng không muốn bọn họ sống.

Tả Kiếm Huy mang theo thái độ sùng kính, đi về phía Lục Thất bẩm báo, phản loạn Phúc Châu bình ổn rồi, hơn nữa nhóm quan huyện thành Phúc Châu đều còn sống, đều bị nhốt vào đại lạo. Nhóm quan huyện không bị binh lính phản loạn giết hại, cũng đúng là kỳ tích rồi, sở dĩ không bị giết là vì nhóm quan huyện đều là thanh quan, sau khi bị giam giữ vẫn thành thật. Dương Hồng Vũ nhất thời không muốn sát hại bọn họ, muốn ở lúc Tấn quốc phản kích, ở trên đầu thành giết người thị uy, nhưng vẫn luôn không xảy ra chuyện công thành.

Lục Thất khen ngợi Tả Kiếm Huy, cho Tả Kiếm Huy mang theo tất cả binh lính đầu hàng làm quân Bình Hải, sau này quân Bình Hải xây dựng ba mươi nghìn quân, trong đó mười nghìn quân là thủy quân. Sau này khai thác phía bắc Hải Châu thành lập huyện Bình Hải, trú đóng ở đó hai mươi nghìn quân Bình Hải, mười nghìn quân Bình Hải đóng ở Phúc Châu, chế độ quân Trường Hà từ nay về sau không còn.

Tả Kiếm Huy sau khi cúi đầu tạ ơn xong thì rời đi, bây giờ y đã trở thành đại soái của thủy bộ ba mươi nghìn đại quân, từ chủ soái ba nghìn quân trở thành chủ soái ba mươi nghìn quân, địa vị một bước lên mây, nhưng điều kiện tiên quyết là xây dựng chế độ quân Bình Hải cần thuyền biển của thủy quân Mân quốc.

Hai ngày sau, Lục Thất lẫn trong đám người hỗn loạn, đứng lặng ở bờ biển nhìn biển rộng, phía sau hắn là một nghìn quân Mân quốc đầu hàng, hơn bốn nghìn già trẻ lớn bé là gia quyến, cũng vì dụ dỗ thủy quân Mân quốc mà từ xã và huyện thành tập hợp toàn bộ thân nhân của thủy quân Mân quốc.

Gần trưa, thuyền biển Mân quốc chờ mong mãi mới khoan thai chậm rãi xuất hiện, Lục Thất chấn động dõi mắt nhìn phía xa. Nửa giờ sau, ánh mắt hắn thể hiện chút thất vọng, hóa ra thuyền biển xuất hiện rất nhiều, ước chừng khoảng trăm thuyền, nhưng sau khi nhìn rõ Lục Thất mới biết được, thuyền biển của Mân quốc so với thuyền biển của thủy quân Giang Âm nhỏ hơn rất nhiều. Nhìn về phía xa ước tính, mỗi chiếc thuyền cũng chỉ lớn bằng một nửa thuyền của thủy quân Giang Âm, thân tàu bằng một nửa, vậy năng lực chắc còn kém rất nhiều rồi.

Mặc dù là ở một đoạn bến tàu chờ, nhưng thuyền biển Mân quốc cũng không phải toàn bộ đều cập vào, mà chỉ có hai chiếc thuyền biển đi tới. Sau khi cập bờ, rất nhiều tướng sĩ cảnh giác nhìn quét qua, bỗng nhiên trên bến tàu có người hoan hô kêu to, sau đó rất nhiều gia quyến hô lến, tướng sĩ trên tàu vẻ mặt từ cảnh giác chuyển thành sung sướng, đều xua tay đáp lại, cũng không có lên tiếng quát to.

Thủy binh bắt đầu bắc cầu ván, có một quan tướng hô to:
- Cốc tướng quân có lệnh, chỉ có thể cho năm thuyền một chuyến, lên thuyền đi, ngồi đầy sẽ đi.

Các gia quyến bắt đầu lên thuyền, bọn họ không biết bí mật quân sự, nhóm đầu hàng sau khi được lệnh, không dám nói ra chân tướng, Lục Thất đứng trong đám người hỗn loạn, trên người mặc bào y cũ nát, khập khiễng đi lên thuyền.

Sau khi lên thuyền, một binh sĩ nhìn hắn hỏi;
- Lão đệ làm gì?

- Kế toán.
Lục Thất bình thản trả lời, binh lính ồ một tiếng gật gật đầu không để ý đến Lục Thất nữa.

Sau khi thuyền đầy, trên đường tiếp cận đội tàu, Lục Thất thấy đội tàu có hai chiếc thuyền lớn, kiểu dáng và độ lớn nhỏ giống như đúc thuyền của thủy quân Giang Âm.

- Lão huynh, hai chiếc thuyền lớn kia là do chúng ta làm sao?Lục Thất hỏi.

Binh lính phía trước nhìn thoáng qua:
- Đó là thuyền của Vương tử điện hạ và Cốc tướng quân, không phải là thuyền do Mân quốc làm mà là mua từ quân Giang Âm.

Lục Thất ồ một tiếng, binh lính lại nói:
- Chính là chiếc thuyền này cũng không phải do chúng ta làm, thuyền của Mân quốc đều là đi mua, chiếc thuyền này là mua ở ngoại quốc phía đông nam.

Lục Thất gật đầu lại hỏi:
- Nghe nói đảo Lưu Cầu rất hoang vu, chúng ta đến nơi đó có thể sống sao?

- Yên tâm đi, phía bắc đảo Lưu Cầu, sớm đã có mấy vạn mẫu ruộng tốt và hai vạn huyện dân rồi, đó là Mân quốc chúng ta lặng lẽ sở hữu, hơn nữa sau khi các ngươi đến đảo Lưu Cầu, chúng ta sẽ đột kích huyện Bành Hồ, chiếm cứ huyện Bành Hồ và huyện Vân Lâm. Đảo Lưu Cầu chính là của chúng ta đấy, tuyệt đối là dễ thủ khó công, thuyền biển của chúng ta đủ để đánh bại tất cả thủy quân xâm phạm.
Binh lính hưng phấn đáp lại.

- Ta nghe nói thủy quân Giang Âm rất lợi hại.
Lục Thất đáp lại một câu.

Binh lính vẻ mặt bị kiềm hãm, có chút xấu hổ gật đầu nói:
- Thủy quân Giang Âm là bá chủ trên biển, ta nói là thủy quân Tấn quốc không thể đánh bại chúng ta. Thủy quân Giang Âm chủ yếu là buôn bán trên biển, chỉ cần không chủ động đi gây sự, thủy quân Giang Âm chắc chắn sẽ không tiến công đánh chúng ta.
Lục Thất gật đầu, nói:
- Lão huynh nói huyện dân đảo Lưu Cầu là huyện gì vậy?

- Vẫn chưa có tên huyện, thực ra dân chúng và đất đai ở đảo Lưu Cầu là Cốc tướng quân bí mật cho người khai thác đấy. Cố tướng quân là một người có tầm nhìn xa trông rộng.
Binh lính đáp lại.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, thầm nghĩ tướng quân Cốc Minh kia đã bắt đầu lộ liễu phản bội Vương tử Mân quốc, bắt đầu thu nạp lòng người, đã tạo nên uy vọng của chính mình, đúng là một nhân vật không cam lòng ở dưới người khác.

Tuy nhiên Vương tử Mân quốc kia, ở trong thành Phúc Châu gần như bị toàn bộ thuộc hạ phản bội, đúng là một Vương tử thiếu sức phục chúng. Trên thực tế, Vương tử Mân quốc chết ở thành Phúc Châu không phải người thừa kế Mân quốc, vì thế đã định sẵn ở trong lòng thủy quân Mân quốc thiếu đi quyền uy chân chính.

Hai chiếc thuyền biển sau khi về đến đội ngũ, sau đó là năm thuyền một đội đi đón gia quyến, Lục Thất nhìn thuyền chủ soái, cũng phục sự cẩn thận của tên tướng quân Cốc Minh kia. Xem ra một khi phát hiện có biến, đội tàu sẽ ngay lập tức trốn xa, Lục Thất vốn định tìm cơ hội ám sát Cốc Minh, sau đó nói là phụng mệnh lệnh của Vương tử Mân quốc, cho thủy quân thuộc sở hữu Tấn quốc, nhưng bây giờ hắn rất khó đến thuyền chủ soái.

Đợi gia quyến và một nghìn quân đầu hàng đều lên thuyền, thủy quân Mân quốc lên đường đi về đảo lưu Cầu, Lục Thất chỉ có thể nhìn biển than thở, sách lược hắn chuẩn bị đã thất bại, vốn định ở gần biển Phúc Châu bắt lấy thủy quân Mân quốc, lại khiến cho hắn không thể không đi đảo Lưu Cầu tìm thời cơ làm việc.

Lúc mặt trời dần lặn về phía tây, đội tàu đã tới đảo Lưu Cầu, Lục Thất đứng ở trên thyền, nhìn đất đảo Lưu Cầu mênh mông. đảo Lưu Cầu đúng là rất to lớn, căn bản không nhìn ra đây là một ‘đảo’, hơn nữa còn có sức sống mãnh liệt. Cái gọi là địa phương hoang vu phải nói là khuyết thiếu số lượng lớn cư dân văn minh.

Bờ biển ở trước mắt, cũng không có người xây dựng bến tàu để sử dụng, thuyền chỉ có thể đi vào gần ở một mức nhất định để tránh mắc cạn. Lục Thất nhìn lục địa hoang dã, không thấy có dấu hiệu dân cư sinh sống, hẳn là đất đai khai khẩn ở chỗ sâu.

Trăm thuyền biển tận lực tới gần bờ biển, sau đó bắt đầu dùng thuyền nhỏ đưa người vào đảo Lưu Cầu. Lục Thất cố ý ở lại, còn chủ động giúp người đi thuyền nhỏ, thuyền nhỏ chỉ chở nhiều nhất mười người, quay đi quay lại bảy tám chuyến mới xong, nhìn thấy đã sắp hoàng hôn, gia quyến ngồi thuyền thời gian dài, không thể chờ đợi muốn được lên lục địa.

Ánh mắt Lục Thất vẫn chú ý đến thuyền chủ soái, sách lược tốt nhất bây giờ vẫn là ám sát Cốc Minh, Cốc Minh vừa chết, một nghìn hàng tốt hắn mang đến có thể phát huy tác dụng chiêu hàng.

Bỗng nhiên, sắc mặt Lục Thất âm trầm, bởi vì hắn nhìn thấy trên bờ biển có rất nhiều người cầm cung tiễn chạy tới, rõ ràng là chạy vội về chiếc thuyền của hắn. Hắn biết rằng mình đã phạm vào sai lầm quá dễ tin người, nên nói là hắn quá muốn chiếm được thuyền biển của thủy quân Mân quốc, mà không tiếc lấy thân mạo hiểm, nhưng bây giờ trong một nghìn quân đầu hàng có người nhận ra hắn hơn nữa bán rẻ hắn.

Trăm cung tiễn thủ đứng ở bờ biển, giương cung cài tên nhắm về phía thuyền biển của Lục Thất, chỗ thuyền của Lục Thất, hơn phân nửa số người vẫn chưa lên bờ, vừa nhìn thấy trận thế trên bờ biển lập tức loạn một đoàn.

- Các ngươi làm cái gì vậy?
Đội trưởng thuyền lập tức lớn tiếng kinh sợ hỏi.

- Trên thuyền của các ngươi có mật thám quan trọng của Tấn quốc, Cốc tướng quân có lệnh, trước tiên bắt lại.
Một quan tướng ở bờ biển đáp lại nói

Quyển 4 - Chương 76: Bình hải

A! Người trên thuyền lập tức kinh hoàng nhìn nhau, Lục Thất đi tới đầu thuyền, đứng bên cạnh đội trưởng bình thản nói:
- Bọn họ tới tìm ta đấy, ngươi tiếp tục cho người lên bờ đi.

Đội trưởng kia bị hù dọa nhảy một bước cách xa ra, nhanh chóng quay ngược lại đối mặt với Lục Thất rút mã tấu ra. Lục Thất cũng không nhìn y, liền đứng lên mũi thuyền lớn tiếng nói:
- Bổn vương là người đứng đầu Tấn quốc, gọi Cốc tướng quân của các ngươi đến đây, bổn vương có điều muốn nói với y.

A! Đằng sau Lục Thất một mảnh tiếng kinh hô, cung tiễn ở trên bờ biển lập tức đều hướng về phía Lục Thất. Lục Thất im lặng đứng ở trên mũi thuyền, thản nhiên không sợ hãi nhìn quan tướng kia, quan tướng kia bị Lục Thất nhìn, lập tức hô:
- Ngươi chính là Tấn vương?

- Đúng, bổn vương muốn nói chuyện với Cốc tướng quân.
Lục Thất đáp lại.

- Ngươi chờ đấy.
Quan tướng kia đáp lại, sau đó dặn dò người đi thông báo.

Lục Thất thấy người truyền tin rời đi, hắn bỗng nhiên ngửa đầu quát lớn:
- Bình Hải.

Một tiếng này cực kì đột ngột, cũng rất vang, rất nhiều người bị kinh sợ theo bản năng run lên, những cung thủ kia thiếu chút nữa rời tay bắn, rất nhiều cung thủ vội hạ thấp cung xuống, không có lệnh mà bắn địch chính là tội lớn đấy.

- Bình Hải, Bình Hải.
Sau khi tiếng vang vọng, rất nhanh có nhiều người đáp lại hô lớn, sau đó rất nhiều thuyền xảy ra bạo loạn.

Trên khóe miệng Lục Thất là nụ cười lạnh nhạt, vẫn tốt, một nghìn quân đầu hàng cũng không có chưa lâm trận đã tạo phản. Chủ ý của hắn là muốn ám sát Cốc Minh ở trên đất liền, hoặc là sau khi đổ bộ phát động binh biến, hắn muốn chiếm được thuyền biển của Mân quốc hoàn hảo không bị hư hỏng, cho nên không muốn xảy ra hải chiến, hoặc là xuất hiện thủy quân trốn chạy.

Sau khi rất nhiều thuyền của thủy quân nước Mân xuất hiện bạo loạn, trong khi lâm vào mê mang, đấu tranh nội bộ rất dễ khiến cho các tướng sĩ khác không biết phải làm sao. Mà Lục Thất sở dĩ phát động binh biến, một là nhìn phản ứng của một nghìn quân đầu hàng, tuy rằng thân nhân của quân đầu hàng đều ở Phúc Châu, nhưng khó bảo đảm rằng dưới uy vọng của Cốc Minh sẽ có thể khiến quân đầu hàng chưa lâm trận đã phản bội hay không.

Hai là tiên phát chế nhân hành động trước để kiềm giữ đối phương, Lục Thất không thể chờ Cốc Minh trước đối phó với một nghìn quân đầu hàng, trong thời gian đi trên biển, Lục Thất vẫn giám thị đội tàu có giống bình thường không, nếu như phát hiện thuyền trưởng triệu thuyền phó đi qua, như vậy trên đường đi sẽ phát động binh biến.

Ba là làm lớn thanh thế, trực tiếp ngả bài đối chọi với đối phương. Cốc Minh thoáng cái đã đến, Lục Thất liền tới đàm phán chiêu hàng, nếu không đồng ý tiếp nhận đầu hàng, vậy thì khai chiến. Bây giờ thuyền tới gần bờ biển, muốn quay đầu hay lui về biển rất khó nhanh chóng làm được, làm cho Lục Thất có cơ hội nắm chắc việc giữ lại những thuyền biển này.

Một lát sau, mười mấy tướng sĩ mặc áo giáp đi tới chỗ cung thủ, ở đằng trước là một tướng lĩnh trung niên mặc giáp quang minh, mày kiếm mắt hổ, dáng người khôi ngô uy mãnh, y đứng yên ở bờ biển, nhìn về phía Lục Thất, qua mấy giây mới trầm giọng hỏi:
- Ngươi chính là Tấn vương?

- Đúng là bổn vương.

- Ngươi chính là Cốc tướng quân muốn tự lập đất nước.
Lục Thất nói trắng ra, khiêu khích nói.

Tướng soái trung niên ngẩn người, lập tức đưa tay chỉ quát lên:
- Được, là ngươi tự chui đầu vào lưới.

- Thối lắm, bổn vương nghe nói ngươi muốn tự xây dựng ở đảo Lưu Cầu, cho nên không thể không tự mình đến thu nhận thủy quân của Phúc Châu, bổn vương nếu như không phải sợ ngươi dẫn theo thủy quân lưu vong dị quốc, sao có thể theo thuyền đến đây.Lục Thất không khách khí nói tục phản kích, đối thủ rõ ràng ngôn ngữ vô lễ, hắn cũng chẳng cần thiết phải mềm mỏng đối đáp.

Tướng soái trung niên vẻ mặt giận dữ, phẫn nộ nói:
- Tiểu bối, nói không biết ngượng, bổn quân đang ở đây, làm gì có đất để cho ngươi ngang ngược.

Lông mày Lục Thất nhướng lên, lớn tiếng nói:
- Tướng sĩ thủy quân nghe đây, thân nhân của các ngươi ở Phúc Châu đang đợi các ngươi trở về, bổn vương hứa, nếu các tướng sĩ về dưới trướng bổn vương, vẫn có thể làm thủy quân Phúc Châu như trước, bây giờ ba nghìn thủy quân ở Phúc Châu đã về dưới trướng của bổn vương.

- Bắn tên.
Một tiếng quát chói tai vang vọng, tướng soái trung niên hạ lệnh, lập tức mưa tên ở bờ biển bắn ra, bay về phía thuyền của Lục Thất.

- Né tránh.
Lục Thất lạnh lùng quát một tiếng, dời sang bên phải một bước, tay phải nâng lên đẩy cái đội trưởng kia đang kinh sợ giật mình kia một cái, đang lúc không chuẩn bị gì cả bị đẩy lập tức ngã sấp xuống, kết quả không ngờ bay ra khỏi thuyền.

Lục Thất đẩy đội trưởng kia đi rồi, nhưng chính hắn cũng không tránh né, nhìn thấy mưa tên sắp bay đên trúng vào thân thể hắn, lập tức trúng hơn hai mươi mũi tến, chỉ có điều hai mươi mũi tên này sau khi bắn trúng Lục Thất xong, không ngờ đều từ từ rời xuống.

A! Tất cả mọi người nhìn thấy đều khiếp sợ khó có thể tin, thân thể không mặc giáp, lại không bị mũi tên làm bị thương, đây là người gì vậy? Đây còn là người sao?

- Con mẹ ngươi, đám khốn khiếp các ngươi.
Bỗng nhiên có một tiếng mắng xuất hiện, là tiếng nói từ trong biển.

Sau khi có tiếng mắng, bốn tướng sĩ trong thuyền chạy tới mép thuyền, tung dây thừng xuống kéo đội trưởng lên, đội trưởng kia nhanh chóng bò lên thuyền, nhìn thấy Lục Thất vẫn đứng ở đầu thuyền không khỏi ngẩn ra, bốn tướng sĩ sau khi kéo y lên thuyền cũng vội vàng lui ra sau.

- Cốc Minh, ngươi làm như vậy là không muốn quy về dưới trướng bổn vương?Thanh âm của Lục Thất lạnh lùng truyền đến.

Tướng sĩ ở trên bờ biển giật mình nhìn Lục Thất, thuyền cách bờ biển khoảng 40m, cung tiễn ở trong khoảng cách 40m lực sát thương rất mạnh, nhưng không ngờ không xuyên qua được thân thể kẻ địch. Kẻ thù rõ ràng là không mặc áo giáp, loại kết quả này đúng là khiến người khác cảm thấy rất bất thường, cổ nhân cực kì mê tín, lập tức khiến cho rất nhiều người hoảng sợ, Tấn vương này chẳng nhẽ được thần linh bảo vệ?

Cốc tướng quân kia cũng giật mình, nhưng y lại hiểu được, Tấn vương này hẳn là nhân vật luyện võ đạt đến cảnh giới thượng thừa, cho nên có thể đao thương bất nhập. Đến lúc này, tác dụng của cung tiễn bình thường trong khoảng cách bốn mươi mét có bắn thêm cũng vô dụng.

Yên tĩnh trong chốc lát, bỗng nhiên có người phía sau Lục Thất hô lên:
- Các huynh đệ, Cổ Lục ta đã quy hàng Tấn vương rồi, Phàn Long, Lưu Mang là huynh đệ đã theo ta rồi.

Lục Thất ngẩn ra cũng không quay đầu lại, mấy giấy sau, hai chiếc thuyền biển tới gần có người cao giọng đáp lại, tiếp theo dần dần có thuyền lên tiếng hưởng ứng, không ngờ liên tiếp có hai mươi mấy thanh âm đáp lại, nói cách khác, ít nhất có hơn hai mươi quan tướng trên các thuyền biển tỏ vẻ quy thuận Tấn vương.

- Câm mồm.
Một tiếng quát chói tai vang lên, chính là Cốc tướng quân ở trên bờ biển giận dữ quát.

- Thối lắm.
Lục Thất lập tức giễu cợt nói một câu.

Hắn đương nhiên không thể để mặc cho Cốc Minh thị uy, ưu thế của hắn so với Cốc Minh chính là ở thân nhân của thủy quân Mân quốc ở Phúc Châu, cùng với một nghìn thủy quân đầu hàng hắn mang đến, cho nên hắn nắm chắc có thể xúi giục được thủy quân Mân quốc, bởi vì rất ít ai tình nguyện vĩnh viễn không gặp gỡ thân nhân.

Lục Thất nói lớn một tiếng thối lắm, lập tức khiến lực uy hiếp của Cốc Minh giảm hẳn, khiến cho những người nghe thấy đều thả lỏng muốn cười, chỉ có điều sẽ không ai cười, rất nhiều người vẻ mặt quái dị nhìn, tâm tình rơi vào trạng thái xem chừng.

Cốc tướng quân phẫn nộ nhìn chằm chằm Lục Thất, sự vô lại của Lục thất khiến y rất bị động, y tuy rằng là thống soái thủy quân Mân quốc buôn bán trên biển nhiều năm, nhưng trên thực tế y cũng không thể một tay che trời, quan tướng thủy quân gần như đều là nhân vật quyền quý hoặc là thân nhân của Mân vương đảm nhiệm, xuất ngoại cũng phái Vương tử giám sát y, y cũng không có quyền bổ nhiệm, miễn nhiệm hay thay đổi quan tướng, cho nên y có ảnh hưởng không sâu đối với quan tướng.

Đang lúc im lặng giằng co, bỗng nhiên có người kinh sợ hô:
- Có thuyền đến.

Lục Thất nghe thấy tiếng quay đầu nhìn lại, thấy trên biển xuất hiện rất nhiều thuyền lớn nhỏ không đều, xếp thành một hàng vội vã đi đến đảo Lưu Cầu, nhìn số lượng có khoảng mấy chục chiếc.

- Chẳng lẽ là thủy quân Bành Hồ?
Lục Thất sau khi nhìn thì đoán.

Bỗng nhiên ở bờ biển có người sợ hãi kêu lên, Lục Thất vội nhìn lại, lập tức ngẩn ra, chỉ thấy bên trong đất liền đảo Lưu Cầu, xuất hiện rất nhiều tướng sĩ không đếm được, trong vòng mấy trăm mét giống như đàn trâu rừng chạy như điên đến bờ biển.

Lục Thất bỗng nhiên mỉm cười, ánh mắt nhạy bén của hắn thấy rõ tướng sĩ chạy đến mặc áo giáp của Tấn quốc, hẳn là ứng quân lệnh của hắn, quân Vân Tiêu rời khỏi đồn trú huyện Bành Hồ. Có lẽ là sau khi hắn thông báo sự tồn tại của thủy quân Mân quốc, quân lực Bành Hồ đã thừa cơ tiến đến chiếm lấy nơi này.

- Đây là tướng sĩ của bổn vương, quan tướng nguyện ý quy về dưới trướng của bổn vương, mời đứng ở đầu thuyền.
Lục Thất lớn tiếng tuyên cáo bắt đầu xúi giục, có thể trước một bước đầu hàng, so với sau khi trở thành tù binh mới đầu hàng, trong lòng lại càng không dễ lật lọng.

Sau khi Lục Thất hô, quan tướng ở phụ cận một trăm mét nghe được, lập tức lúng túng. Bởi vì bờ biển xuất hiện quân mai phục, hơn phân nửa quan tướng thủy quân đều đứng lên đầu thuyền nhìn, nghe được Lục Thất kêu gọi đầu hàng, theo bản năng nhìn trái phải, không biết có nên rời khỏi đầu thuyền không. Kết quả ngươi xem ta ở đầu thuyền, ta xem ngươi ở đầu thuyền, nhất thời không có người dám rời khỏi đầu thuyền.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau