KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 441 - Chương 445

Quyển 4 - Chương 67: Đảo lưu cầu

Trần Hạo cười khổ, anh hùng loạn thế đều có một dã tâm mưu toan kiến nghiệp, thời điểm ông ta ở Tô Châu, cũng không có một suy nghĩ gì không hợp quy củ, chỉ là tây chinh đến Chương Châu, ông ta giành được thắng lợi nắm trong tay quyền hành một phương, có sáu vạn đại quân làm thuộc hạ, trong lòng ông ta nảy sinh mưu toan.

Chỉ là ông ta không có cơ hội, ông ta mới chưởng quản sáu vạn quân lực chưa lâu, đột nhiên Tấn vương Lục Thất phái tới bốn vạn quân Tô Châu, lệnh cho ông ta cùng nhau tiến công giằng co chống chọi với Chiêu Võ quân, kết quả Chiêu Võ quân thua cuộc bỏ chạy, mà Lục Thất lại điều đi ba vạn quân lực dưới trướng của ông ta, mà ông ta thì không có cách nào kháng cự, vì quân lệnh của Lục Thất là trực tiếp truyền đạt xuống cho chủ soái của ba vạn quân lực, ngày Chiêu Võ quân rút chạy, ba vạn quân cũng theo bốn vạn quân Tô Châu rời đi.

- Đại soái, thuộc hạ biết hùng tâm của đại soái, nhưng là có Tấn vương chủ thượng ở đây, đại soái chỉ có thể buông tha cho loại hùng tâm đó, đại soái yên tâm, thuộc hạ sẽ không bán đứng đại soái, huống hồ thuộc hạ cho rằng hành vi hôm nay của Tấn vương chủ thượng kì thật là thủ đoạn cai quản bình thường, ở Tô Châu và Cán Châu, đều tồn tại kiềm chế phân hóa quyền lực, chuyện chủ thượng phân quyền tuyệt đối không phải là nhằm vào đại soái.
Vương Viễn Sơn cung kính nói.

Trần Hạo nghe xong, cười nhạt lắc đầu, nói:
- Hùng tâm? Ở thời điểm Tấn vương chủ thượng điều chuyển hai vạn quân, ta đã không có cái gì là hùng tâm nữa rồi, chỉ là trong lòng không vui, không vui khi Tấn vương chủ thượng đối với ta không tín nhiệm, chỉ là hiện giờ đã biết, Vương Kiếm và Triệu Lâm cũng không phải là chủ thượng cố ý phải đến để áp chế ta, ta cũng đã vừa lòng rồi.

Vương Viễn Sơn gật đầu nói:
- Nếu Chủ thượng không tin tưởng đại soái, đã sớm điều đại soái rời đi rồi.

Trần Hạo gật đầu, nói:
- Chủ thượng là vị minh chủ, có thể phụ tá chủ thượng, ta nên thấy đủ rồi, có thể đạt được quyền vị hiện tại, ta càng nên thấy đủ.

Vương Viễn Sơn gật đầu, Trần Hạo nhìn anh ta, cười nhạt nói:
- Ngươi đi đi, làm tốt chuẩn bị cho việc phân quân ngày mai.

- Vâng, thuộc hạ cáo lui.
Vương Viễn Sơn cung kính đáp, đứng dậy rời đi.

Sau khi Vương Viễn Sơn rời đi, một quan tướng khác nhìn Trần Hạo nói;
Đại soái, chỉ sợ Tấn vương thật sự là nghi kị đại soái.

- Nghi kỵ thì cũng không có cách nào, Tấn vương thiện mưu, đến đây liền lung lạc quân tâm dụ dỗ phân hóa, thứ ta có thể cho, Tấn vương đã cho, Vương Viễn Sơn đã không muốn ủng hộ ta rồi, Cao Dương càng là không có khả năng chịu ta uy hiếp dụ dỗ hay chia rẽ, đại đa số các quan tướng Côn Thừa quân đều xuất thân Trung Ngô quân, ta nếu là không biết tiến thoái, vậy chính là đi tìm chết rồi.
Trần Hào dửng dưng nói.

- Đại soái, chúng ta có thể hạ độc ám sát.
Quan tướng nói.

- Ồ, ngươi thử nói qua một chút, ám sát hạ độc như thế nào?
Trần Hạo vẻ mặt nghiêm nghị hỏi.Quan tướng đứng dậy đi qua mộc án đến trước mặt Trần Hạo, nghiêng người nói:
- Đại soái, thuộc hạ có một loại độc, có thể cho vào trong nước, a, ngươi..........

Trong khi quan tướng nói chuyện, Trần Hạo đột nhiên giơ tay bóp chặt yết hầu quan tướng, thần sắt biến thành ác nghiệt, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm quan tướng, lạnh lùng nói :
- Vương Viễn Sơn ta có thể tin tưởng, ngươi lại là không thể tin, ngươi hẳn là cùng một phe với Tôn Lỗi, cho nên không thể lưu ngươi được.

Quan tướng sắc mặt trở nên xanh lét bị Trần Hạo đẩy ra, ngã trên mặt đất thành tử thi.

- Người tới
Rất nhanh bên ngoài có tiếng đáp hai tướng sĩ xông vào, vừa nhìn liền ngẩn người.

- Doanh tướng Lý Ngạn không ngờ là đồng bọn của Tôn Lỗi, ý đồ ám sát bổn tướng quân đoạt lấy quân lệnh, theo bổn tướng đi điều tra trướng của hắn.
Trần Hạo lạnh giọng giải thích phân phó, tướng sĩ lập tức cung kính đáp lời.

Ngày hôm sau, trời mới mờ sáng, tiếng kèn quân của Vân phủ vệ doanh vang lên, các tướng sĩ tập kết bắt đầu thao luyện, Lãnh Nhung và Lục Thất tự mình thao luyện Vân phủ vệ.

Vân phủ vệ doanh vừa mới thao luyện lập tức quân hiệu vang lên, toàn bộ Long Nguyên quân phủ đều luyện tập buổi sáng sớm hơn, hơn nữa vô cùng chăm chỉ dốc sức, từ đó về sau, thời gian lần này Lục Thất luyện tập buổi sáng đã trở thành thời gian luyện tập buổi sáng phổ biến ở trong quân.
Sau khi thao luyện buổi sáng, Lục Thất và các tướng sĩ cùng ăn cơm, sau đó mới đi đến soái trướng quân phủ, hôm nay do hắn tự mình chủ trì phân quân, cũng chính là đem ba vạn quân phân thành năm quân soái, quan tướng thiếu sẽ bốc thăm đấu võ đảm nhiệm, binh sĩ thiếu sẽ do Trấn phủ sứ phụ trách chiêu mộ ở địa phương.

Lục Thất ở Long Nguyên quân phủ phân quân chọn lựa bổ nhiệm ba ngày, hoàn thành ủy nhiệm năm vạn quân quan tướng, lại tự mình tiến hành một lần đại hội đấu võ thao luyện.

Trong ba ngày, đại soái Trần Hào yên lặng phụ tá Lục Thất, lại không hề nhắc đến chuyện doanh tướng bị giết, mà khi Lục Thât phân quân, đối với quân doanh Côn Thừa quân lựa chọn tự nguyện quy thuộc, hắn cũng không biết rằng có một doanh tướng đổi người, dù là đã biết, cũng sẽ coi như không biết.

Trên thực tế, Lục Thất cũng không hề hoài nghi lòng trung thành của Trần Hạo, Trần Hạo làm người hắn là không hiểu rõ, nhưng là Tân Cầm Nhi nói Phạm Hổ vô cùng tôn sùng tài năng của Trần Hạo, mà Lục Thất chân chính cần chính là soái tài phụ tá, hắn sở dĩ phòng bị, là do sự cẩn thận của người làm vương, hắn xét đến cùng đoạt rất nhiều quyền lực của Trần Hạo, hơn nữa hắn đối với Long Nguyên quân phủ trong tiềm thức thiếu cảm giác tín nhiệm, hơn một nửa quân lực ở nơi này cũng không phải là thân cận với hắn.

Đoàn người Lục Thất rời khỏi đại doanh Long Nguyên quân phủ, hắn chỉ là đến tuần phủ tăng cường khống chế, Chương Châu chỉ là một địa hạt mà hắn đi tuần, chỉ là vì đồn trú trọng binh cho nên hắn mới hết sức coi trọng mà lưu lại, để hoàn thiện chế độ quân chính càng có lợi cho việc cai quản.

Đoàn người Lục Thất đi đến huyện thành Hoài Ân ở không xa, hội kiến nhóm quan huyện của huyện Hoài Ân, lần này cùng Lục Thất rời khỏi đại doanh của Long Nguyên quân phủ còn có Trấn phủ sứ và Chuyển vận sứ, để cho các quan huyện của Chương Châu và Tuyền Châu biết quy chế mới. Lục Thất muốn tự mình nói xác định rõ ràng chức trách của quan lại.

Ở huyện Hoài Ân dừng lại hai tiếng, đoàn người liền khởi hành đi huyện Chương Phố, huyện Chương Phố là châu trị của Chương Châu, tuy nhiên hiện nay còn chưa có châu quan, Long Nguyên quân phủ Trấn phủ sứ và Chuyển vận sứ mới nhậm chức, có thể xem như là một nửa châu quan của Tuyền Châu và Chương Châu.

Đến huyện Chương Phố, Lục Thất nhìn thấy cảnh tượng phồn vinh hơn nhiều so với huyện Hoài Ân, dù sao đây cũng là châu trị, xây dựng bến tàu lớn, thương nghiệp và ngư nghiệp đều rất hưng thịnh, với lại huyện Chương Phố này còn là nơi hai ngàn thủy quân Long Khê đồn trú, biên chế thủy quân Long Khê là ba nghìn, có một nghìn quân đóng tại đảo Kim Môn, đảo Kim Môn là một hòn đảo chiến lược phi thường trọng yếu ở trên biển, thuộc huyện vực Long Khê.

Ngoài hai nghìn thủy quân Long Khê, huyện Chương Phố còn có hai nghìn quan binh đồn trú, quan binh tướng sĩ đa phần là quân Tô Châu đóng quân lưu lại, số ít là hàng binh bản địa, Lục Thất trước tiên diện kiến nhóm quan huyện Chương Châu, nghe tình hình của huyện Chương Phố, sau đó căn cứ vào hiểu biết câu trả lời mà chỉ đạo quản lí chính trị liên quan.

Nghe tình hình huyện Chương Phố, huyện lệnh Chương Phố nhắc đến đảo Lưu Cầu, nói đảo Lưu Cầu vô cùng đáng giá dời dân đến chiếm giữ, tốt nhất là dời mười vạn dân đến đảo Lưu Cầu, phòng ngừa việc dị quốc đưa dân đi trước tiến chiếm, vì đảo Lưu Cầu ở thời đại Thanh Nguyên quân cũng chỉ di dời ba vạn người, mà sở dĩ Thanh Nguyên quân Tiết độ sứ di dân đến đảo Lưu Cầu là vì có ý tưởng thành lập phòng tuyến cuối cùng.

Chuyện đảo Lưu Cầu, Lục Thất đương nhiên là đã nghe qua, tám vạn đại quân Tô Châu chính là trước tập kích chiếm đảo Lưu Cầu, sau đó mới vượt biển tập kích Tuyền Châu và Chương Châu, chỉ là hắn đối với đảo Lưu Cầu cô độc trên biển không có hứng thú đi chú ý, Tấn quốc hiện nay cần chính là tận lực thống nhất phía nam đại giang.

Di dân mười vạn đi đảo Lưu Cầu, tại thời điểm hiện tại rõ ràng là mất nhiều hơn được, mấy châu ở tây nam Tấn quốc vốn là đất rộng người thưa, ngoài ra di dân đi đảo Lưu Cầu, đó là việc rất khó có thể làm được, căn bản không có người nào nguyện ý chuyển nhà, nếu như là cưỡng ép di dời hoặc là lưu đày rất nhiều điêu dân đi đảo Lưu Cầu, vậy Lục Thất hắn chẳng khác nào bê đá tự đập chân mình cả, rõ ràng sẽ khiến đảo Lưu Cầu trở thành nơi cát cứ, ngược lại trở thành đại họa cho phòng thủ trên biển của Tấn quốc.

Lục Thất thân là Vương, rất nhẫn nại giải thích một chút, không nghĩ tới huyện lệnh Chương Phố lại đứng dậy quỳ gối trước mặt hắn, nghiêm mặt nói:
- Chủ thượng, chính là vì đại họa của phòng thủ trên biển, mới nên càng sớm càng tốt khiến cho đảo Lưu Cầu quy trị, quân Tô Châu có thể dùng đảo Lưu Cầu làm bàn đạp quay ngược lại đột kích Tuyền Châu, kia một khi đảo Lưu Cầu bị quân đội dị quốc chiếm cứ, cũng giống nhau có thể không ngừng tập kích quấy rối hải phận của Tấn quốc, chỉ có thể nắm chắc đảo Lưu Cầu, hải phận của Tấn quốc mới tránh khỏi việc bị đại quân nước khác quấy nhiễu, chủ thượng, một khi đảo Lưu Cầu bị dị quốc chiếm cứ, nếu như muốn đoạt về, vậy cái giá phải trả, tuyệt đối sẽ vượt mười vạn di dân.

Lục Thất nghe xong yên lặng, hắn cũng biết đảo Lưu Cầu kia một khi rơi vào tay dị quốc, khi đó hải phận của Tấn quốc sẽ rất khó yên ổn, đảo Lưu Cầu nếu như có địch nhân hùng mạnh tồn tại sẽ khiến cho Tấn quốc phải bỏ ra rất nhiều quân lực đồn trú ở vùng duyên hải, cũng sẽ khiến cho các châu ở vùng duyên hải rơi vào tình trạng hao tổn lớn, nhưng hiện giờ Tấn quốc mới lập nước, thật sự là hữu tâm vô lực đi nắm giữ đảo Lưu Cầu.

Đảo Lưu Cầu hiện giờ vẫn chỉ là nơi hoang vu, nghe nói nơi có thể khai hoang được rất ít, nếu như di dời mười vạn người, kia lương thực và kiến tạo lúc đầu hơn nửa là phải dựa vào Tấn quốc trợ giúp, Tấn quốc hiện giờ kẻ địch bao quanh, Lục Thất căn bản không muốn tin có thể chuyển mười vạn dân đi đảo Lưu Cầu hoang dã.

Quyển 4 - Chương 68: Đảo lưu cầu (2)

Lục Thất ôn hòa nhìn huyện lệnh Chương Phố, đây là một người trung niên có khuôn mặt cương nghị, tên là Vương Đức Toàn, vóc người cao lớn, giống như một vị võ quan.

- Vương huyện lệnh, Tấn quốc hiện giờ mới thành lập, hầu như mỗi một châu đều tồn tại không ổn định, nếu như dời dân đến đảo Lưu Cầu, tất nhiên phải chọn lương dân để di dời, mười vạn lương dân Tấn quốc rời đi sẽ chỉ khiến cho Tấn quốc lâm vào tình trạng càng thêm bất ổn, huống hồ, đảo Lưu Cầu hoang dã, mười vạn người đi, có thể tự cấp tự túc không? Mà tài lực và lương thực của Tấn quốc là cần chống đỡ rất nhiều quân lực.
Lục Thất ôn hòa trả lời.

- Chủ thượng, đảo Lưu Cầu hiện giờ hoang dã, nhưng là chỉ cần bỏ ra hai năm cai quản lập tức có thể trở thành nơi có sản lượng lượng thực không thua Chương Châu, hơn nữa đảo Lưu Cầu có thể phát triển muối nghiệp, chưa tới một năm liền có thể lập bãi phơi muối, chỉ dựa vào muối nghiệp, cũng đã đáng giá việc dời mười vạn dân.
Huyện lệnh Chương Phố cũng cố chấp nêu ý kiến.

Lục Thất ngẩn người, hai chữ muối nghiệ khiến cho hắn có chút động tâm, hắn suy nghĩ một lúc, nói:
- Ngươi để bổn vương ngẫm lại, ngày mai sẽ trả lời ngươi, đứng lên đi.

- Vâng
Huyện lệnh Chương Phố cung kính đứng dậy, sau đó cùng nhóm quan huyện rời đi.

Nhóm quan huyện vừa đi, Lục Thất nhìn Trấn phủ sứ Vu Hải Khánh và Chuyển vận sứ Hoàng Vân, cười nói:
- Các ngươi đều nghe thấy rồi, nói thử kiến giải của các ngươi đi.

Trên đường đi, Vu Hải Khánh và Hoàng Vân đã vô cùng thân cận với Lục Thất, Vu Hải Khánh càng cảm tạ, y xuất thân Ninh Quốc quân theo Vương Kiếm quy thuộc Tấn quốc, sau khi quy thuộc, trong nội tâm có chút hối hận, nguyên nhân chính là nhìn thấy Lý Xuyên và Chu Vân Hoa đều đã trở thành chủ soái một vạn quân, mà y lại là bị phái đến Chương Châu, trong lòng y đương nhiên có chút bất bình, hiện giờ chủ thượng vừa đến, lại đề bạt y thành Trấn phủ sứ ở trên chủ soái, y lúc này mới đồng ý, là tìm được minh chủ.

Hoàng Vân và Vu Hải Khánh bất đồng, y là xuất thân Mao Sơn Vũ Lâm Vệ, trong lòng đã sớm vô cùng sùng bái Lục Thất. Lục Thất đề bạt hắn, y đương nhiên vui mừng, không đề bạt y, y cũng sẽ không sinh lòng oán, bởi vì y có thể trở thành Trung quân ngu hầu của Côn Thừa quân, vốn chính là nhận được trọng dụng rồi.

Trung quân ngu hầu được Lục Thất bổ nhiệm, cùng với chủ soái trung quân của Đường quốc là không giống nhau, Trung quân ngu hầu và Hành quân tư mã giống nhau, là quyền lực tương đương với phó soái, cùng loại với tham mưu trưởng hiện giờ, có quyền lực can thiệp và nghi ngờ chất vấn quân lệnh của chủ soái, mà Trung quân ngu hầu của Đường quốc cơ hồ đều là thân cận của chủ soái đảm nhiệm, trên cơ bản chính là quan truyền lệnh nghe lệnh mà làm việc.

- Chủ thượng, Vương huyện lệnh nói đều là tính trọng yếu của đảo Lưu Cầu ở trên phương diện chiến lược, thuộc hạ biết được đảo Lưu Cầu quả thật dễ trở thành một đại họa của lãnh hải Tấn quốc, hơn nữa nếu như sau khi bị hàng loạt hải quân của Sở quốc hoặc Chu quốc chiếm cứ, vậy chẳng khác nào đâm một đao vào lưng Tấn quốc, nhưng đảo Lưu Cầu cũng là không dễ khai hoang như vậy, một mảnh đất hoang muốn lương thực được mùa là cần thời gian rất dài, đất hoang của đảo Lưu Cầu cực kì khó trở thành ruộng tốt, còn về muối nghiệp, thuộc hạ không hiểu rõ nên không thể loạn ngôn.
Vu Hải Khánh nói trước.

Lục Thất nghe xong gật đầu nhìn về phía Hoàng Vân. Hoàng Vân nói:
- Thuộc hạ đã từng thấy đảo Lưu Cầu, đảo Lưu Cầu hiện giờ có huyện Bành Hồ và huyện Vân Lâm, huyện Bành Hồ là một quần đảo, nơi đó vô cùng thích hợp cho thủy quân dừng trú, có hơn hai vạn dân, đa số đều sinh sống bằng nghề đánh cá, đảo chính Lưu Cầu có một huyện Vân Lâm, hẳn là có hơn ba vạn dân, rất nhiều đều là thổ dân Lưu Cầu.

Lục Thất gật đầu, Hoàng Vân tiếp tục nói:
- Thuộc hạ nghe thủy quân Giang Âm nói qua, bọn họ từng có tính toán chiếm cứ lâu dài đảo Lưu Cầu, chỉ là Giang Âm hầu không đáp ứng, cho nên đảo Lưu Cầu liền trở thành một đường buôn bán trên biển của Giang Âm quân, một bến cảnh hết sức trọng yếu, Giang Âm hầu chỉ cho phép hải thương, không cho phép hải quân có lãnh địa ở bên ngoài.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Theo ý ngươi, đảo Lưu Cầu có đáng giá để chuyển dân chiếm giữ không?

- Thuộc hạ cho rằng là đáng giá, đảo Lưu Cầu có chỗ có khí hậu thích hợp, nghe nói có thể hơn một năm thu hoạch được lương thực ba lần, tuy nhiên hải tai của đảo Lưu Cầu cũng rất nghiêm trọng, cho nên không thể mong đợi trở thành đất trồng lương thực ổn định lâu dài, huống hồ chủ thượng cũng đã nói, Tấn quốc mới lập, không thích hợp di dân về đảo Lưu Cầu.
Hoàng Vân trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Các ngươi đi nghỉ đi, bổn vương ngẫm lại rồi quyết định.

- Vâng, thuộc hạ cáo lui.
Lãnh Nhung, Vu Hải Khánh và Hoàng Vân đứng dậy cung kính từ lễ, rời đi.

Mọi người đi rồi, Lục Thất quay đầu nhìn Vân Khê, cười nói:
- Vân Khê, nàng cho rằng thế nào?

Vân Khê ngẩn ra, suy nghĩ một lúc, dịu dàng nói:
- Thiếp cảm thấy, nhiều thêm một vùng quốc thổ, có lẽ là việc tốt, Thinh Châu cũng là rất nghèo, chủ thượng cũng là muốn dời dân hưng thịnh.

Lục Thất ngẩn người dường như suy nghĩ một lúc, ôn hòa nói:
- Căn cứ vào vấn đề khó khăn nhất của đảo Lưu Cầu kì thật là không có người nguyện ý dời đi.Vân Khê im lặng gật đầu, Lục Thất cười, nói:
- Đi nghỉ ngơi đi, ngày mai còn có việc nữa.

Vân Khê gật đầu, dịu dàng nói:
- Chủ thượng cũng nghỉ ngơi đi.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Ta muốn đi xem một chút nơi này.

Vân Khê kinh ngạc, do dự một lúc, nhẹ nhàng nói:
- Chủ thượng, có thể mang theo thiếp cùng đi không?

Lục Thất mỉn cười, gật đầu nói:
- Nếu nàng không mệt thì cùng đi đi.

Lục Thất đổi y phục, dẫn Vân Khê và Lãnh Nhung cũng mười người nữa đi ra châu nha, đi lên đầu phố huyện Chương Phố còn chưa tối, lại là nhìn thấy xe tới người đi, đa số là xe đẩy chở cá.

Trên đường đi, quan sát cửa hàng hai bên đường, thương nghiệp của huyện thành Chương Phố rất phồn vinh, các loại hình kinh doanh rất đầy đủ, đi một vòng, Lục Thất nhìn trúng một tiệm rượu tên Hải Thiên, cùng đoàn người tùy tùng đi vào.

Quy mô của tiệm rượu Hải Thiên không nhỏ, vào cửa liền nhìn thấy trong đại sảnh bày hơn ba mươi cái bàn, khách ăn chiếm sáu phần, đoàn người Lục Thất tiến vào, khiến cho đại sảnh có chút ồn ào biến thành yên tĩnh, đám người Lục Thất cho dù không mặc quan giáp, cũng rõ ràng cùng người ở đây không hợp nhau.

- Chủ quán, có nhã phòng không?
Lục Thất thản nhiên nói chuyện.

- Có, có, khách gia mời vào, lầu hai mời.
Một tiểu nhị mặc áo xanh vội đáp lời đi lên, vui mừng chào hỏi.

Lục Thất gật đầu, cất bước theo tiểu nhị đi lên lầu hai, vào một gian nhã phòng, Lục Thất để tùy tùng đi một gian nhã phòng khác, hắn và Vân Khê, Lãnh Nhung cùng ngồi.

- Mang một chút món ngon nhất của tiệm, cùng cách vách hai phần giống nhau.Lục Thất phân phó nói.

Tiểu nhị vội đáp lại, quay người vội vàng đi, đây là một khách hàng lớn tới a, một lát sau thức ăn và rượu hương thơm lan bốn phía được bưng vào, tiểu nhị kia như một người tiếp khách, giới thiệu rượu, thức ăn cho Lục Thất, Lục Thất cũng không có ghét bỏ, ngược lại mỉn cười nghe, sau đó lấy đũa gắp đồ ăn cho Vân Khê, xong mới tự mình gắp, Vân Khê điềm đạm nho nhã tiếp nhận sự yêu thương của Lục Thất, nhưng Lãnh Nhung lại có chút cẩn trọng im lặng ăn mỹ thực ở gần.

- Không tồi, rất ngon.
Lục Thất sau khi ăn qua mỉn cười tán dương.

Tiểu nhị lập tức mặt mày hớn hở mỉn cười, Lục Thất lại hỏi:
- Hỏi ngươi một chuyện, ngươi biết đảo Lưu Cầu không?

Tiểu nhị ngạc nhiên, gật đầu nói:
- Biết, đó là hòn đảo rất lớn trên biển.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Hải tai ở đảo Lưu Cầu so với nơi này nghiêm trọng không?

- Không sai biệt lắm, đảo Lưu Cầu rất lớn, có lẽ so với Chương Châu cũng không kém, hải tai cũng chính là gió lớn và mưa to, nhưng cũng không phải là thường xuyên.
Tiểu nhị trả lời.

- Vậy ngươi cho rằng, đảo Lưu Cầu vì sao không có người đi khai hoang? Ta nghe nói đảo Lưu Cầu rất hoang vu.
Lục Thất hỏi.

Tiểu nhị liếc Lục Thất một cái, nói:
- Đảo Lưu Cầu là ở trên biển, có ai nguyện ý đi đến chỗ đó sống chứ, huống hồ đảo Lưu Cầu có thổ dân, vô cùng dã man, còn có hải tặc cũng thường đến tập kích.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta là quan viên triều đình Tấn quốc, Tấn vương muốn chuyển dân đến đảo Lưu Cầu định cư khai hoang, ngươi cho rằng cần có điều kiện gì mới có người nguyện ý đi đảo Lưu Cầu định cư.

Tiểu nhị lập tức biến sắc, vội thấp hèn nói:
- Quan gia, tiểu nhân không biết.

- Chỉ là hỏi ngươi thôi, cũng không phải bắt ngươi đi đảo Lưu Cầu.
Lục Thất không vui nói.

Tiểu nhị khó xử cười khổ, thấp hèn nói:
- Quan gia, tiểu nhân cho rằng, điều kiện gì cũng không có người nguyện ý đi, trước kia người đi đảo Lưu Cầu đều là bị cưỡng ép dời đi.

Lục Thất gật đầu, thuận miệng cười nói:
- Ngươi có cách nào để người ta tự nguyện đi không? Nếu như có, ta sẽ thưởng cho ngươi.

Tiểu nhị ngẩn người, do dự nhìn Lục Thất, Lục Thất mỉn cười nói:
- Nói đi, ta xem có khả năng không?

Tiểu nhị thấp giọng nói:
- Nếu như là ruộng khai hoang được thuộc về chính mình, còn có thể miễn đi các loại quan thuế, có lẽ sẽ có người nguyện ý đi.

Lục Thất gật đầu, giơ tay ném một khối bạc vụn, tiếp đó xua tay để tiểu nhị rời đi.

Quyển 4 - Chương 69: Hải Châu Vân phủ

Tiểu nhị vừa đi, Lục Thất bắt đầu ăn uống bình thường, hắn uống với Lãnh Nhung ba chén. Lãnh Nhung buông chén, nhìn Lục Thất nói:
- Chủ thượng, thuộc hạ cho rằng nếu đảo Lưu Cầu có tầm quan trọng to lớn về mặt chiến lược vậy thì có thể dùng biện pháp khai hoang để lập đồn điền, trực tiếp điều đi mấy mươi ngàn quân lực đến đó khai hoang.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Điều quân lực đi đảo Lưu Cầu lập đồn điền rất dễ khiến cho lòng quân sinh ra oán thán đấy, chẳng khác nào với việc cưỡng chế di dân.

Lãnh Nhung gật đầu, suy nghĩ một chút, lại nói:
- Chủ thượng, nếu như đóng quân khai hoang ngắn hạn chắc là lòng quân không sinh ra oán thán, có thể cho quân lực ở các châu vùng duyên hải nước Tấn thay phiên đến đóng quân khai hoang ở đảo Lưu Cầu, thời hạn là một năm, sau một năm nếu tướng sĩ không muốn ở lại thì có thể rời khỏi đảo Lưu Cầu, mà đất được khai hoang sẽ được quan gia mua lại.

Lục Thất nghe vậy suy nghĩ một chút, một lát sau nói:
- Luân phiên ở đó một thời gian ngắn cũng được, cho phép gia đình của các tướng sĩ ấy đi theo cùng, mặt khác chiêu mộ thêm binh đi khai hoang ở các châu vùng duyên hải, thời hạn là một năm rưỡi, sau một năm rưỡi giải giáp về quê, nếu không muốn về quê thì có thể ở lại đảo Lưu Cầu nhập hộ, miễn thuế ba năm.

Lãnh Nhung gật đầu, Lục Thất cười cười, nói:
- Ngươi đi hỏi các tướng sĩ xem có tình nguyện đi đảo Lưu Cầu làm quan tướng hay không, nhất định phải tự nguyện, không được bắt buộc.

- Vâng!
Lãnh Nhung đáp lại.

- Lãnh Nhung, ngươi thấy ta để cho Vương Đức Toàn cai quản đảo Lưu Cầu có thích hợp không?
Lục Thất hỏi.

- Có lẽ thích hợp, dù sao cũng là y đề xướng với chủ thượng, tuy nhiên không thể để cho y nắm giữ quân quyền.
Lãnh Nhung hồi đáp.

- Nếu chỉ là quân lực thay phiên đi đóng quân đồn điền khai hoang, tất nhiên y sẽ lấy được quân quyền thực sự, cho nên ta cũng cần rất nhiều quan tướng thân tín áp chế y.
Lục Thất bình thản nói.

Lãnh Nhung gật đầu, nói:
- Thuộc hạ hiểu, tình nguyện đi gặp các tướng sĩ, nhất định phải là người có tài năng.

Lục Thất gật đầu, nâng chén uống một ngụm, chợt quay đầu nhìn Vân Khê, cười hỏi:
- Vân Khê, ta muốn đổi tên cho đảo Lưu Cầu, bố trí lập một châu vực ở đảo Lưu Cầu.

Vân Khê ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Chủ thượng, đã có tên đảo Lưu Cầu, liệu thay đổi có ổn hay không?

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Ta là Vương Đại Tấn, nếu muốn biểu thị công khai uy quyền, sửa lại địa danh cũng là một loại phương pháp để ra uy, đảo Lưu Cầu là ta muốn mạnh mẽ xử lí nên trước hết cần phải đổi tên.

Vân Khê gật đầu, suy nghĩ một chút, dịu dàng nói:
- Nô cảm thấy, nếu là châu vực ở biển hay là gọi Hải Châu đi.

Lục Thất mỉm cười, gật đầu nói:
- Hải Châu, tốt lắm.

Vân Khê thản nhiên cười, không ngờ Lục Thất lại nói:
- Hải Châu đã có huyện Vân Lâm rồi, sau này sẽ đổi lại là Vân Khê phủ, gọi là Hải Châu Vân phủ, là nơi phong ấp của Vân Khê.

Vân Khê giật mình nhìn Lục Thất, ánh mắt Lục Thất ôn hòa cũng nhìn nàng, một lát sau, Vân Khê mới tỉnh ngộ đứng dậy rời ghế, hướng về phía Lục Thất quỳ xuống, cung kính dịu dàng nói:
- Nô tì tạ ơn chủ thượng phong tứ.

Lục Thất đứng dậy bước tới đỡ Vân Khê dậy, dìu nàng cùng ngồi xuống, mỉm cười nhìn kỹ Vân Khê, ôn hòa nói:
- Hải Châu hiện nay là nơi hoang vu hẻo lánh, nhưng ngày sau tuyệt đối sẽ trở thành nơi giàu có, về sau quân chính ở huyện Bành Hồ cũng sẽ thuộc về nàng, ta sẽ cho bố trí mười ngàn thuỷ quân đóng ở huyện Bành Hồ, Vân Khê phủ sẽ được bố trí thành Vân phủ sứ, Chuyển vận sứ và Trấn phủ sứ, nếu Vương Đức Toàn kia tình nguyện trở thành Vân phủ sứ, y sẽ là chủ quản ở Hải Châu, địa vị tương đương với Thứ sử, nhưng y tuyệt đối vẫn là bề tôi của nàng.

Vân Khê hoảng loạn gật đầu, Lục Thất cười, nói:
- Chúng ta ăn đi.Về tới châu nha, Vân Khê đi nghỉ ngơi, Lục Thất và Lãnh Nhung nghỉ ngơi ở phòng bên trong nhà sau, Lục Thất chợt cười nói:
- Lãnh Nhung, ngươi cho rằng tại sao ta phải coi trọng đảo Lưu Cầu?

Lãnh Nhung phản ứng bình tĩnh, hồi đáp:
- Thuộc hạ cảm thấy thế sự vô thường, Hải Châu là nơi trọng yếu về chiến lược, nhưng cũng sẽ là một nơi thoái thân dễ thủ khó công.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Thế sự vô thường, ta thành lập Tấn quốc, là dị quân quật khởi như nấm mọc lên sau mưa, quật khởi vô cùng mau, có lẽ sụp đổ cũng rất mau, sau này chưa chắc ta có thể thống nhất đại giang nam bắc được, có lẽ không lâu, Chu quốc hoặc Sở quốc sẽ hướng về phía Tấn quốc tiến công quy mô, đảo Lưu Cầu là ván cầu tập kích đại quân, ta không thể sơ suất bỏ qua được, Tấn quốc dù có khó khăn hơn nữa cũng phải nhanh chóng làm cho Hải Châu phát triển.

Lãnh Nhung gật đầu, nói:
- Thuộc hạ cho rằng ý tưởng của chủ thượng là chính xác.

Lục Thất gật đầu, bình thản nói:
- Ta đem Hải Châu tứ phong cho Vân Khê là vì tạo một uy quyền chính thống, cũng thể hiện là ta quyết tâm làm cho Hải Châu phát triển, Hải Châu là nơi hoang vu nhưng khi có mấy trăm ngàn nhân khẩu sẽ lập tức trở thành nơi thích hợp để cho người ta tới.

Lãnh Nhung ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Chủ thượng phải di dân mấy trăm ngàn người sao?

- Trước hết là một trăm ngàn quân dân, sau khi không ngừng luân phiên di dân đi khai hoang xây dựng, khiến cho người nước Tấn nhận thức được sự tồn tại của Hải Châu.
Lục Thất bình thản nói.

Lãnh Nhung gật đầu, lại nghe Lục Thất nói:
- Ngày mai ta sẽ đi tuần tra thủy quân Long Khê.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lục Thất để Vân Khê ở lại huyện thành Chương Phổ, dẫn theo năm trăm Vân phủ vệ đi đến bên tàu bên bờ biển, Lục Thất gặp quân không nên dẫn theo phụ nữ ở bên cạnh.

Tới bến tàu bên bờ biển, Lục Thất thấy bến tàu của huyện Chương Phổ thật đúng là không nhỏ, dài một dặm, hơn một ngàn con thuyền lớn nhỏ đang bỏ neo, bến tàu có mấy ngàn người đang bận rộn, đột nhiên thấy Vân phủ vệ đến, lập tức kinh hoàng tránh xa, Lục Thất thấy bọn họ đều là thợ khéo, cũng có thể có phần lớn là ngư dân.

Rất nhanh có quan binh tới hỏi, vừa nghe là Tấn vương giá lâm vội hoảng hốt chạy đi báo, một lát sau, mấy chục quan tướng và một người trung niên mặc quan phục cửu phẩm vội vàng chạy tới.

Vân Phủ vệ sắp thành hàng hai bên đường, mấy chục quan tướng kia cung kính dè dặt đi vào binh trận, nhìn thấy Lục Thất một thân kim giáp, vội đồng loạt quỳ lạy nói:
- Cung nghênh Tấn vương chủ thượng.- Đứng lên nói đi.
Lục Thất đứng nghiêm bình thản nói.

Mấy chục quan viên đứng dậy, Lục Thất nhìn vị quan cửu phẩm kia, hỏi:
- Ngươi là quan viên của huyện Chương Phố?

- Hồi bẩm chủ thượng, hạ quan là quan viên của huyện Chương Phố, là Đô Giám của bến cảng, hạ quan vốn là quan Lục sự của bến tàu, là đại nhân Trung phủ sứ đề bạt hạ quan làm Đô Giám bến tàu.
Viên quan cửu phẩm cung kính trả lời, biểu hiện coi như điềm tĩnh.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ngươi đi đi, mong ngươi tận tâm làm việc chớ có lơ là.

- Vâng, hạ quan không dám không làm tròn bổn phận, hạ quan cáo lui.
Viên quan cửu phẩm cung kính lui đi.

- Ngươi là Lý Thương?
Lục Thất nhìn người đàn ông mặc giáp Đô úy hỏi.

- Vâng, thuộc hạ là Lý Thương.
Quan tướng cung kính chào theo nghi thức quân binh đáp lời.

Lục Thất gật đầu, đi lên nói:
- Các ngươi theo bổn vương đi nhìn biển.

- Vâng!
Các tướng quân cung kính lên tiếng, xoay người đi theo Lục Thất, Vân Phủ vệ chỉ có Lãnh Nhung đi theo.

Một đường yên lặng nhưng khi đi tới cạnh bến tàu, Lục Thất mới quay đầu mỉm cười hỏi:
- Lý Thương, có muốn trở về Tô Châu không?

- Bẩm chủ thượng, thuộc hạ không phải là rất muốn trở về, thuộc hạ ban đầu vốn cũng không phải là người Tô Châu, thuộc hạ là người Đài Châu.
Lý Thương bình thản hồi đáp.

- Ồ, ngươi là người Đài Châu, Đài Châu hiện giờ cũng thuộc về Đại Tấn quốc rồi.
Lục Thất mỉm cười nói.

- Vâng, thuộc hạ đã biết, còn biết Đại Tấn đã diệt được Võ Thắng Quân, đẩy lui tám mươi ngàn quân Sở, thừa lúc tiến chiếm Cán Châu, hiện giờ Việt quốc đã xưng thần với Đại Tấn, xuống làm Khai Phủ Việt Vương.
Lý Thương thong dong hồi đáp.

Lục Thất cười nhạt gật đầu, trong lòng ẩn hiện một chút không hài lòng, không hài lòng về đại soái Long Nguyên quân phủ Trần Hạo, vì tăng cường thống trị, ổn định lòng người thắng lợi chiến sự đã phát sinh, đều báo tin đại thắng cho các quân ở các huyện, nhưng Lục Thất đã phát hiện tướng sĩ của Long Nguyên quân phủ cũng không có thông báo rộng rãi tin đại thắng.

- Chủ thượng, thuộc hạ và rất nhiều tướng sĩ thủy quân Đông Hải muốn gặp chủ thượng để khấu tạ đấy.
Lý Thương lại chân thành nói.

Lục Thất ngẩn ra, mỉm cười nói:
- Cảm tạ ta cái gì? Cho các ngươi đã trở thành thuỷ quân Đông Hải sao? Lúc đó ta là không thể không quyết định, ta còn không đến mức phát rồ vì che lấp một ác danh mà lạm sát các tướng sĩ có công.

Mấy chục quan tướng vẻ mặt cảm động gật đầu, bọn họ lúc trước đột kích Dương Châu, sau đó trở về đột nhiên bị điều đi huyện Đông Hải, càng làm cho bọn họ hoảng sợ chính là Trương Hồng Ba tiếp quản bọn họ, không ngờ lại ép bọn họ giao nộp hết tiền của ra, lúc ấy bọn họ tưởng đại họa lâm đầu rồi, không nghĩ lại là trở thành thuỷ quân Đông Hải, mà tiền của đổi được thương địa ngân khế của huyện Đông Hải.

Sau khi đã trở thành thuỷ quân Đông Hải, Trương Hồng Ba gặp bọn họ một lần, nói rằng chuyện ở Dương Châu quá mức tồi tệ, một khi truyền ra ngoài sẽ đưa tới vô số chỉ trích, cho nên chủ thượng chỉ có thể để cho các tướng sĩ trở thành thuỷ quân, đợi đến khi mọi chuyện phai nhạt sẽ cho các tướng sĩ trở thành lục quân.

Quyển 4 - Chương 70: Thủy quân Bành Hồ

Các tướng sĩ không bị diệt khẩu, tự nhiên ở cái gọi là sau khi có được đường sống vô cùng cảm kích chủ thượng đã bỏ qua, hiện giờ hơn hai ngàn tướng sĩ đã từng đột kích Dương Châu đều tham dự tây chinh, cũng đều là thuỷ quân, chẳng qua chia làm rất nhiều thuỷ quân, rất nhiều binh lính đã trở thành quan tướng.

- Lý Thương, theo ngươi thì đảo Lưu Cầu có trọng yếu không?
Lục Thất nhìn về biển cả rộng lớn, hỏi.

Lý Thương ngẩn ra, hồi đáp:
- Thuộc hạ cho rằng vô cùng trọng yếu, chúng ta đã từng lợi dụng đảo Lưu Cầu để đóng quân, những kẻ địch khác cũng vậy cũng đều có thể lợi dụng đảo Lưu Cầu để đóng quân, tiến tới không ngừng đột kích các châu vùng duyên hải Tấn quốc, như vậy đối với Tấn quốc sẽ tạo thành hậu quả khó có thể yên ổn.

- Vậy ngươi cho rằng là phần lớn thủy quân trú đóng ở đảo Lưu Cầu trọng yếu hay là đóng ở vùng duyên hải trọng yếu?
Lục Thất lại hỏi.

- Trọng binh thủy quân nên trú đóng ở huyện Bành Hồ đảo Lưu Cầu, nếu trọng binh thuỷ quân trú đóng ở đảo Lưu Cầu vậy thì các thuỷ quân từ bên ngoài tới trừ phi hùng mạnh nếu không sẽ không dám đột kích Tuyền Châu, Chương Châu và Phúc Châu, nếu không sẽ bị thủy quân đảo Lưu Cầu chặt đứt đường lui đấy.
Lý Thương không chút do dự hồi đáp.

- Ngươi có đồng ý trú đóng ở huyện Bành Hồ không?
Lục Thất hỏi.

- Thuộc hạ là quân nhân, lệnh của chủ thượng không thể không theo.
Lý Thương thẳng thắn trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Có người hết sức nêu ra ý kiến với bổn vương là cần phải mạnh mẽ khai hoang đảo Lưu Cầu, đồn trú trọng binh, nói nếu là đảo Lưu Cầu bị kẻ thù chiếm cứ, chẳng khác gì là cái eo của Tấn quốc bị đâm vào một lưỡi dao sắc bén.

Lý Thương gật đầu nói:
- Chủ thượng, người nọ nói là thật.

- Là thật, nhưng Tấn quốc mới vừa thành lập, lòng người chưa yên, kẻ thù bên ngoài còn mạnh mẽ hơn, mà khai hoang đảo Lưu Cầu cần rất nhiều nhân lực và lương thực, bổn vương lo lắng sẽ lâm vào cảnh tác chiến nhiều phía.
Lục Thất cười khổ nói.

Lý Thương gật đầu, nói:
- Đúng thật là khó khăn, bất quá vẫn cần phải khai hoang đảo Lưu Cầu, thuộc hạ đến nơi này rất hiểu về đảo Lưu Cầu, đảo Lưu Cầu ở ngắn hạn cũng là có lợi đấy, có thể tạo ra đồng muối, có thể vận chuyển hải sản bán đến Cán Châu và Kiến Châu.

Lục Thất quái lạ nhìn kỹ Lý Thương, gật đầu nói:
- Ngươi rất biết làm ăn.

Vẻ mặt Lý Thương có chút xấu hổ, nói:
- Thuộc hạ đã từng là người bán dạo, hơn nữa đại nhân Trung phủ sứ từng để cho thuộc hạ tìm hiểu sản vật ở đó.

Lục Thất giật mình gật đầu, Tân Cầm Nhi am hiểu nhất chính là buôn bán, tự nhiên sẽ nghĩ tới đạo lí bù đắp nhau, việc muốn khai hoang đảo Lưu Cầu Tân Cầm Nhi cũng đã từng suy nghĩ qua.

- Lý Thương, quân lực trú đóng ở đảo Lưu Cầu nhiều hay ít, ngươi có biết không?
Lục Thất hỏi, trên thực tế hắn không biết Tân Cầm Nhi ở đảo Lưu Cầu để lại bao nhiêu quân trú đóng.

Lý Thương ngẩn ra, hồi đáp:
- Chủ thượng, nếu không có gì thay đổi thì có hai ngàn quân trú đóng ở đảo Lưu Cầu, đều là lục quân, trước kia đảo Lưu Cầu có ba nghìn Thanh Nguyên quân, hơn hai ngàn tù binh Thanh Nguyên quân kia đều bị dẫn khỏi đảo Lưu Cầu, nghe nói cư dân đảo Lưu Cầu có hơn bốn mươi ngàn, đều tụ cư ở huyện Vân Lâm và huyện Bành Hồ phía nam của đảo và còn có rất nhiều thổ dân ở trung bắc bộ đảo.

Lục Thất gật đầu, nói:- Bổn vương muốn mạnh mẽ khai hoang đảo Lưu Cầu, đã đổi tên đảo Lưu Cầu thành Hải Châu, huyện Vân Lâm đổi thành Vân Khê phủ, gọi là Hải Châu Vân phủ, bổn vương đã đem Hải Châu Vân phủ tứ phong cho hoàng phi Đại Tấn, đã trở thành phong ấp của hoàng phi Đại Tấn, huyện Bành Hồ cũng thuộc phong ấp.

Các tướng quân ngẩn ra, Lý Thương gật đầu, Lục Thất tiếp tục nói:
- Bổn vương sẽ bổ nhiệm Vân phủ sử cai quản Hải Châu, Lý Thương, về sau Long Khê thủy quân thuộc về Bành Hồ quân, nơi này chỉ cần để lại năm trăm thuỷ quân trú đóng, sau này ngươi sẽ là Trấn phủ sứ của Bành Hồ quân, một phần của Vân Khê phủ.

- Vâng! Thần tạ ơn chủ thượng đề bạt.
Lý Thương chào theo quân lễ cung kính đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nhiệm vụ sắp tới của Bành Hồ quân chính là chở người và vật phẩm đi đảo Lưu Cầu, bổn vương sẽ tiến hành luân phiên khai hoang Hải Châu, sẽ chiêu mộ các thanh niên khỏe mạnh ở các châu để trở thành quân đồn điền, cho phép quân đồn điền dẫn theo người thân cùng huyết thống đi Hải Châu khai hoang, kỳ hạn là một năm rưỡi, hết hạn có thể về quê hoặc cũng có thể ở lại Hải Châu nhập hộ được nhận đất định cư, hơn nữa đồn điền quân khai hoang đất ruộng, sẽ chiếu theo giá qui định mà trả công ngân.

Các tướng quân ngạc nhiên, Lý Thương kinh ngạc nói:
- Chủ thượng nói vậy là không phải di dân ở lại Hải Châu mà là giống như lao dịch, luân phiên đi khai hoang Hải Châu.

- Cũng không hẳn là lao dịch, chính là cưỡng chế công nhân làm thuê, bổn vương là trả tiền, sau khi công nhân được thuê hết thời hạn trở về quê có thể được bạc, ở lại thì sẽ được nhận đất ruộng theo qui định, hơn nữa lại được miễn thuế năm năm, bổn vương sẽ không ép buộc hộ dân đi định cư Hải Châu, nếu quả thật có rất ít người tình nguyện lưu cư ở Hải Châu vậy thì cách luân phiên kia sẽ phải tiếp tục kéo dài cho đến khi nhân khẩu định cư ở Hải Châu đạt đến ba trăm ngàn.
Lục Thất bình thản nói.

Lý Thương giật mình nhưng gật đầu, nói:
- Biện pháp luân phiên đi Hải Châu khai hoang của chủ thượng vô cùng cao minh, sẽ làm cho người đi Hải Châu không có lo sợ mà chống đối, một năm rưỡi, không kể thời gian đi, sau khi đến Hải Châu sinh sống một năm rất dễ dàng qua nhanh.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Làm như vậy cũng không phải bổn vương khởi đầu, trước kia ở biên cương cũng có đồn điền của binh Phiên.

Lý Thương gật đầu, Lục Thất lại nhìn y, bình thản nói:
- Lý Thương, sau khi ngươi đảm nhiệm chức vụ Trấn phủ sứ Bành Hồ quân trông coi việc quân sự, Vân phủ sử trông coi việc chính sự, còn có Chuyển vận sứ trông coi tài vật thu chi, lương thực và những phí tổn của Bành Hồ quân sẽ do Chuyển vận sứ trao, ngươi không được can thiệp chính sự và tài vụ, mà điều động quân sự là nhiệm vụ của ngươi.

- Vâng! Thuộc hạ hiểu rồi.Lý Thương cung kính trả lời.

Lục Thất gật đầu, Lý Thương chần chừ một chút, hỏi:
- Chủ thượng, thuộc hạ và các tướng sĩ, có được buôn bán không?

Lục Thất nhìn y, mỉm cười nói:
- Khi không có việc quân, không gây ảnh hưởng đến lợi ích của dân chúng, các tướng sĩ có thể đánh cá bán lấy tiền, tuy nhiên buôn bán là phải nộp thuế, nếu không nộp thuế thì sẽ có tội, mà các tướng quân, nếu như lợi dụng chức quyền cướp đoạt thu hoạch của binh sĩ, sẽ chết.

- Vâng! Thuộc hạ đã rõ, về sau các tướng sĩ có ngoại thu, tuyệt đối sẽ theo qui định mà có, nhất định sẽ không vì tư bỏ công.
Lý Thương cung kính hiểu rõ đáp lại.

Lục Thất gật đầu, hắn cũng là quân nhân, đương nhiên hiểu rõ tâm tư của quân nhân, ở núi nhờ núi, ở biển nhờ biển, mỗi một người lính đều muốn có thể có ngoại thu. Lục Thất đưa ra điều kiện tiên quyết, điểm mấu chốt của vấn đề ngoại thu chính là những quân nhân có thể đánh cá bán để lấy tiền mặt, nhưng bán cá phải nộp thuế theo qui định, cũng khiến cho các quan tướng không thể mượn cơ hội nô dịch mà bóc lột binh lính.

Biện pháp của Lục Thất rất khoan dung cũng là do không thể nào khác được, hiện giờ Tấn quốc vừa mới thành lập, nhân tâm bất ổn, rất nhiều quan viên cũ có tập tính đã ăn vào rất sâu khó mà thay đổi, nếu như hắn cố gắng trị quân đạt tới mức hoàn toàn thanh liêm sẽ làm rất nhiều tướng sĩ bất mãn không đoàn kết, cho nên chỉ có thể ngăn chặn ngay từ lúc đầu, không thể khắc nghiệt chặt đứt tài lộ của tướng sĩ, chỉ có thể giữ nghiêm điểm mấu chốt để cho các tướng sĩ được ngoại thu.

Lục Thất dẫn theo các tướng quân trở về huyện thành Chương Phố, tới châu nha, để cho Lý Thương dẫn đầu các tướng quân đến bái kiến hoàng phi Đại Tấn, hiện giờ bọn người Lý Thương là tướng sĩ lệ thuộc Hải Châu Vân phủ.

Sau khi bọn người Lý Thương rời đi, Lục Thất lại triệu kiến các huyện quan của huyện Chương Phố, nhìn các huyện quan khom người quỳ lạy, Lục Thất mỉm cười nhìn Vương Đức Toàn, hỏi:
- Vương Huyện lệnh, ngươi đề xuất với bổn vương, chủ trương gắng sức thực hiện chiếm cứ đảo Lưu Cầu, nhưng trong lòng có muốn đến đảo Lưu Cầu làm quan không?

Vương Đức Toàn phản ứng bình tĩnh, cung kính làm lễ nói:
- Không dám dối gạt chủ thượng, hạ quan là muốn đi đảo Lưu Cầu làm quan, là muốn cuộc đời này có thể có một cơ hội lưu danh sử sách.

Lục Thất gật đầu, Vương Đức Toàn nói rất thẳng thắn, nếu làm quan khai hoang đảo Lưu Cầu là có thể làm cho Vương Đức Toàn lưu danh sử sách, nếu như vẫn nhậm chức Huyện lệnh như ở Chương Phố vậy thì rất khó lưu lại cái gì thanh danh.

- Bổn vương đã nghĩ qua, cũng đã hỏi Lý Thương, bổn vương quyết định khai hoang đảo Lưu Cầu.
Lục Thất bình thản nói.

- Chủ thượng thánh minh, hạ quan tình nguyện làm một Huyện lệnh vì chủ thượng khai thác đảo Lưu Cầu.
Vương Đức Toàn cung kính tự tiến cử.

Lục Thất mỉm cười nhìn Vương Đức Toàn, nói:
- Có lẽ làm ngươi thất vọng rồi, bổn vương đã đổi tên đảo Lưu Cầu thành Hải Châu, huyện Vân Lâm đổi thành Vân Khê phủ, bổn vương đem Hải Châu phong ban cho hoàng phi Đại Tấn, hiện giờ Hải Châu Vân Khê phủ và huyện Bành Hồ là phong ấp của hoàng phi Đại Tấn.

Các huyện quan lập tức ngạc nhiên nhìn Lục Thất, Lục Thất lại nói:
- Bổn vương đã lập ra Bành Hồ thủy quân, Lý Thương làm Trấn phủ sứ Bành Hồ quân, lệ thuộc Hải Châu Vân phủ, nếu Vương Huyện lệnh có tâm khai hoang Hải Châu, bổn vương ghi công của ngươi đề xướng, có thể cho ngươi đảm nhiệm chức Vân phủ sứ, chủ quản khai hoang Hải Châu.

Vương Đức Toàn giật mình nhìn về phía hoàng phi Đại Tấn đang cùng ngồi với Lục Thất, y chần chừ một chút, thi lễ nói:
- Chủ thượng muốn thực hành chế độ phân đất phong hầu sao?

Lục Thất ngẩn ra, lập tức cười nói:
- Ngươi cho là vậy cũng được.

Quyển 4 - Chương 71: Đề phòng hậu hoạn

Vương Đức Toàn do dự một chút, nói:
- Chủ thượng, hạ quan cho rằng tệ nạn của chế độ phân đất phong hầu là rất lớn.

Lục Thất mỉm cười, lạnh nhạt nói:
- Đề nghị của ngươi là khai hoang Hải Châu, thân là quan địa phương không nên quản nhiều làm gì.

- Vâng, hạ quan lỗ mãng rồi.
Vương Đức Toàn vội vàng cung kính nhận sai.

- Ngươi có đồng ý đảm nhiệm chức Vân Phủ sứ không?
Lục Thất hỏi.

- Hạ quan đồng ý.
Vương Đức Toàn cung kính đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nhìn những huyện quan khác, hỏi:
- Có ai tình nguyện đi theo hỗ trợ Vương đại nhân không? Cứ việc nói thẳng.

Các huyện quan nhìn lẫn nhau, một viên Huyện Úy mặt tròn dáng người lực lưỡng thi lễ nói:
- Bẩm chủ thượng, thuộc hạ là Vương Mông, nguyện ý theo Vương đại nhân đi Hải Châu.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Về sau ngươi là Hữu đô úy Hải Châu Vân phủ.

- Vâng! Tạ ơn chủ thượng đề bạt.
Vương Mông chào theo quân lễ cung kính trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ba ngày nữa, Huyện lệnh Chương Phố sẽ do Huyện thừa tạm thời đảm nhiệm, nếu làm tốt, có thể thăng làm Huyện lệnh Chương Phố.

- Vâng, thần sẽ tận tâm làm việc.
Huyện thừa Chương Phố vội vàng cung kính đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vương Đức Toàn và Vương Mông ở lại, những người khác lui ra đi.

Các huyện quan cung kính hành lễ sau đó rời đi, Lục Thất nói:
- Sau này các ngươi là tôi thần của hoàng phi Đại Tấn rồi, mau bái kiến hoàng phi chủ thượng đi.

- Tôi thần bái kiến hoàng phi chủ thượng.
Vương Đức Toàn và Vương Mông cung kính bái kiến.

- Hai vị miễn lễ.
Vân Khê dịu dàng đoan trang nói.

Sau khi hai thuộc thần đứng lên, kế tiếp Lục Thất nói đến kế hoạch luân phiên khai hoang Hải Châu. Vương Đức Toàn nghe xong hết sức tán thành, bèn bẩm báo với Lục Thất những việc làm cụ thể để khai hoang Hải Châu. Vương Đức Toàn cho rằng, nếu như có thể khai hoang vùng bình nguyên bắc bộ Hải Châu vậy thì Hải Châu tuyệt đối có thể trở thành nơi thu hoạch lương thực trọng yếu, sẽ cung cấp thật nhiều cho Tấn quốc.

Cuối cùng, Lục Thất cũng đồng ý với Vương Đức Toàn, nếu khai hoang Hải Châu thành công, hắn sẽ công nhận cho Vương Đức Toàn là người có công khai hoang, cho lập bia truyền đời. Vương Đức Toàn và Vương Mông quỳ lạy tạ ơn.

Thuộc thần đi rồi, Lãnh Nhung cũng lui xuống, Lục Thất nhìn Vân Khê, cười nói:
- Đợi Hải Châu ổn định rồi nàng có thể đi xem đấy.

Vân Khê ôn nhu nhìn kỹ Lục Thất, nhẹ nhàng nói:- Thần thiếp có đi xem cũng chỉ muốn đi cùng với chủ thượng thôi.

Lục Thất khẽ cười lắc đầu, nói:
- Sắp tới ta sẽ không có thời gian đi Hải Châu xem được, chờ khi ta trở về Đường quốc nàng phải đi Hải Châu xem một chút.

Vân Khê đôi mắt đẹp ảm đạm, dịu dàng nói:
- Thiếp cho rằng chủ thượng không nên trở về Đường quốc.

- Nhất định phải trở về, Tấn quốc cần thời gian mới có thể đạt được hùng mạnh và ổn định thật sự.
Lục Thất cười nhẹ nói.

Vân Khê buồn bã gật đầu, Lục Thất chợt nắm lấy tay ngọc của nàng. Đôi mắt xinh đẹp của Vân Khê thoáng kinh hãi sau đó ngượng ngùng nhìn xuống. Lục Thất khẽ cười, yêu thích nhìnVân Khê, hai người lặng im cảm nhận được sự ấm áp trong tâm hồn.

Một lát sau, Lục Thất ôn hòa nói:
- Sau khi ta rời khỏi Tấn quốc, nàng phải đi Hải Châu, giúp ta trấn thủ.

Vân Khê mở to đôi mắt đẹp, nhẹ nhàng nói:
- Chủ thượng nói là để cho thiếp đi Hải Châu trấn thủ sao?

Lục Thất gật đầu, Vân Khê lắc đầu, dịu dàng nói:
-Thiếp không được đâu, thiếp không hiểu việc quân.

Lục Thất khẽ cười nhìn nàng, ôn hòa nói:
- Nàng tới Hải Châu không phải là để tham dự việc quân mà là đại diện cho vương uy của Tấn quốc, nếu như không có sự hiện hữu của vương uy Tấn quốc, lòng người Hải Châu tự nhiên sẽ trở nên kiêu ngạo, mà kiêu ngạo rồi nếu như không có điều gì khiến cho sợ hãi sẽ không còn kiêng dè điều gì nữa, dần dần kết bè kết đảng tạo thế, tiến tới cả gan làm loạn, cuối cùng chiếm lĩnh làm chủ Hải Châu.

Vân Khê giật mình nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Chủ thượng là sợ Vương đại nhân kia sẽ chiếm lĩnh làm chủ Hải Châu.

Lục Thất cười nhạt, nói:
- Không chỉ là Vương Đức Toàn mà là rất nhiều chi sĩ tài năng khác nữa, nếu như bản thân có dã tâm độc quyền, chỉ cần gặp được kỳ ngộ, dã tâm độc quyền tức khắc sẽ trưởng thành, ta chính là cái loại người này, ta vốn là một người chỉ mong có được phú quý là đủ, nhưng khi kỳ ngộ đến thì ta cũng làm mưa làm gió mà trở thành Vương.

Vân Khê hoảng sợ e dè gật đầu, dịu dàng nói: - Thiếp cái gì cũng không hiểu, chỉ sợ không quản được chuyện gì.

Lục Thất mỉm cười, chớp mắt mấy cái, ôn hòa nói:
- Ta hỏi nàng, một tên trộm muốn trộm túi tiền của một người, nhưng bên cạnh lại có nàng đang nhìn tên trộm đó, nàng nói xem tên trộm kia có dám giơ tay lấy trộm túi tiền trước cái nhìn chăm chú của nàng không?

Vân Khê ngẩn ra, nhẹ nhàng nói:
- Tên tặc kia sẽ không dám rồi.

- Đúng vậy, Hải Châu chính là một cái túi tiền, nàng có mặt ở Hải Châu sẽ khiến cho rất nhiều người có tật giật mình không dám làm bậy, bởi vì sự tồn tại của nàng ở Hải Châu cũng giống như đôi mắt của ta, đang lặng yên nhìn bọn họ làm việc.
Lục Thất ôn hòa nói.

Vân Khê gật đầu, nhẹ nhàng nói:
- Thiếp đã hiểu.

Lục Thất cười nhẹ nhàng gật đầu, nói:
- Ở Hải Châu, quyền uy của nàng là lớn nhất, một khi xảy ra đại sự, mọi người chỉ có thể hướng về phía nàng xin chỉ thị, việc cần làm của nàng chính là nghe đề nghị của người bên cạnh một chút, Hải Châu Vân phủ, sẽ có một Tham quân và một Lục sự, hai người này không thể trị quyền Hải Châu mà chỉ là phụ trách giám sát và đưa ra sách lược, gọi là mưu sĩ giúp việc.

Vân Khê dịu dàng nói:
- Thiếp đã hiểu.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Ở Hải Châu, nàng có thể quan tâm đến những điều khó khăn, cũng có thể ra ngoài du ngoạn, nhưng nhất định phải nhớ kỹ không được rời khỏi hộ vệ.

Vân Khê gật đầu, nhẹ nhàng nói:
- Thiếp tạ ơn chủ thượng đã quan tâm.

Lục Thất khẽ cười gật đầu, nói:
- Đi lấy giấy viết đến đây, ta muốn viết vương lệnh.

Vân Khê dịu dàng gật đầu, lặng yên đứng dậy đi. Lục Thất nhìn bóng dáng xinh đẹp của Vân Khê không khỏi cười khổ. Hải Châu hoang vắng như thế, thật sự là không nên để cho Vân Khê phải chịu khổ cực lẫn nguy hiểm, nhưng nếu không để Vân Khê đi trấn áp dã tâm có thể có vậy thì sau này Hải Châu sẽ phải trả giá rất lớn, có thể sẽ tồn tại cát cứ, một khi Hải Châu đã có được ba trăm ngàn nhân khẩu trở lên, tuyệt đối sẽ trở thành Hải quốc dễ thủ khó công.

Hai ngày sau, lệnh của Tấn vương Lục Thất phát đi tất cả huyện vực Tấn quốc khiến cho tiếng bàn tán vang dội khắp nơi. Đương nhiên, lệnh của Tấn vương Lục Thất là để cho Tân Cầm Nhi xem qua. Tân Cầm Nhi hồi âm ủng hộ quyết sách của Lục Thất, tuy nhiên cũng lo lắng lương thực sẽ không đủ cho nên đề nghị để cho quân luân phiên khai hoang đồn điền cố gắng tự chuẩn bị đồ ăn, sau đó sẽ trả lại công ngân tương ứng.

Nội dung của Tấn vương lệnh Lục Thất là thông cáo đảo Lưu Cầu đổi tên là Hải Châu và trở thành nơi phong ấp của hoàng phi Đại Tấn, tóm tắt sơ lược tình hình và giá trị đạt được sau khi khai thác Hải Châu, chỉ rõ tầm quan trọng về chiến lược của Hải Châu, nói rằng nếu Hải Châu bị dị quốc và hải tặc chiếm cứ, sẽ tạo thành mối họa lớn đối với Tấn quốc.

Biện pháp luân phiên khai hoang của Lục Thất tuy là đã cố hết sức vỗ về nhưng vẫn có rất nhiều sự chống đối. Đảo Lưu Cầu ở trong ấn tượng của rất nhiều người giống như là địa ngục rất đáng sợ, nói là một khi đi sẽ chết vì nhiễm phải chướng khí, lại còn bị gió lốc tàn phá.

Tuy rằng dẫn tới rất nhiều chống đối, nhưng cũng có rất nhiều người nói đảo Lưu Cầu không đáng sợ đến như vậy, chỉ là hoang dã xa xôi khiến cho người e sợ không dám đi. Tuy nhiên dưới vương lệnh, các quan lại ở các huyện đương nhiên phải chấp hành, dưới sự uy hiếp của quân lực, từng đám mộ công dẫn theo người nhà cùng huyết thống không thể không phục tùng bước lên đường ly hương, bởi vì Lục Thất đã hứa hẹn một năm rưỡi, cho nên cũng không xảy ra tạo phản chống đối quá lớn, nhưng trốn mộ cũng là rất nhiều.

Lúc này, Lục Thất đã ở tại địa giới Tuyền Châu, đang ở cạnh bờ biển cùng với Vân Khê nhìn đảo Kim Môn. Tuyền Châu có bốn huyện đó là huyện Nam An, huyện Phủ Điền, huyện Tiên Du và huyện Tấn Giang. Lục Thất trước đó đã tuần phủ qua huyện Tấn Giang, cùng đi với các quan huyện nhìn qua Tấn Giang.

Lục Thất tuần phủ ở Tuyền Châu bốn ngày, hơn phân nửa thời gian đều dành cho việc đi đường. Bởi vì là tuần phủ nên chỉ có thể giống như khách qua đường rất vội vàng, ít khi được du sơn ngoạn thủy, tính ra thời gian Lục Thất ở Tấn quốc không ngắn nhưng một Tống hôn sứ không nên dừng lại ở Tấn quốc quá lâu.

Khi đại đội đến huyện Mân Phúc Châu thì không ngờ lại nhìn thấy cảnh chiến loạn. Thám báo được phái đi rất nhanh quay về hồi báo là thành Phúc Châu đã xảy ra loạn dân tạo phản, nhưng phát hiện có khả năng quân lực bên ngoài đổ bộ đột kích.

Lục Thất nghe xong rất bình tĩnh, hạ lệnh đóng quân phòng ngự, trước khi chưa nghe được tin tức cụ thể hắn lựa chọn chờ đợi, chờ đợi quan viên nơi này bẩm báo.

Một lúc sau, chủ soái của Trường Hà quân và Bình Hải quân dẫn theo mấy chục tên tướng sĩ tới gặp. Lục Thất ra lệnh cho các tướng sĩ đều tiến nhập doanh địa, hắn đứng ngay ở tại trong doanh tiếp kiến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau