KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 431 - Chương 435

Quyển 4 - Chương 57: Tấn công

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất đã trở về huyện Lệ Thủy, thay vương bào, dẫn theo Vân Khê tiếp tục lộ trình tuần tra, lần lượt đi qua huyện Thanh Điền và huyện Tùng Dương, cuối cùng từ huyện Tùng Dương quay trở về Tấn An Phủ Kiến Châu.

Khi trở về tới Tấn An Phủ, Yến Khôi Sơn đã dẫn ba vạn quân Tấn An xuất chinh rồi, khiến cho Kiến Châu chỉ có sáu vạn quân lực. Lục Thất trấn chủ Tấn An Phủ, trước tiên bí mật triệu kiến một số quan tướng di dân Phủ Châu, cùng nói chuyện thân mật.

Tướng soái di dân tới từ Phủ Châu, đại bộ phận là phạm nhân tạo phản được Lục Thất tha cứu, vừa gặp Lục Thất rất nhiều người vui mừng chủ động hứa chết vì Tấn Vương chủ thượng cũng không hối hận. Tâm huyết của các tướng sỹ khiến Lục Thất cũng đã tìm lại được cảm giác kiếp sống của quân lữ trước đây.

Hôm sau, Lục Thất nhận được kiến nghị của chủ soái Tào Nham người Phủ Châu, đích thân tham gia điều chỉnh huấn luyện tập võ. Nhưng hắn lại mang theo một chiếc mặt nạ uy nghiêm màu xanh, người mặc kim giáp, tay cầm thương lớn, tham gia diễn võ mã chiến và bắn tên.

Tấn Vương tham gia tập võ khiến sáu vạn tướng sỹ cảm thấy phấn chấn. Có tướng sỹ xuất thân từ Hưng Hóa quân hiếu thắng, sau khi Lục Thất bước ra khiêu chiến, liền bước ra ứng chiến, kết quả là bị Lục Thất đánh bại liền 7 người, khiến cho đại bộ phận tướng sỹ xuất thân Hưng Hóa quân kinh ngạc. Trước đây, khi ở Hưng Hóa quân, danh tiếng của Lục Thất không phải là quá lợi hại.

Tập võ quan trọng nhất là kỹ thuật bắn tên, có đại soái Trương Kích được mệnh danh thần tiễn, cùng Lục Thất triển khai ngôi đâu bàng, liên tiếp bắn tên, phóng ngựa bắn cung, bắn tên vòng cung, bắn xâu tiền, cuối cùng Lục Thất đã bị lệch đi một mũi tên mà bại. Nhưng, dù bại mà vinh, võ lực của Tấn Vương trong lòng vạn quân, quân uy đại thịnh.

Thậm chí có người hiểu chuyện nói, mấy hôm trước Tấn Vương đã giết chết một tên thích khách lợi hại. Mà bản thân Tấn Vương lợi hại nhất lại là võ đạo bộ chiến.

Sau khi Lục Thất trở về Tấn An Phủ 3 ngày, bỗng có thám báo cấp báo, quân Sở đóng quân ở Phủ Châu bỗng có tám vạn đại quân xuất phát tới Kiến Châu. Lục Thất nghe mà kinh sợ, thật là trùng hợp, hôm nay cũng là ngày tổng tiến công của trận chiến Vụ Châu.

Lục Thất trấn định lại bước ra đại sảnh, nhìn về phía Vụ Châu. Hắn không biết quân đột kích Tô Châu liệu có tới nơi bí mật không? Hắn không có tín ưng có thể truyền đạt quân sự, giống như quân Tô Châu tập kích Thanh Nguyên quân, chỉ có thể dựa vào ngày đã định mà tiến công.

Trương Kích và các tướng soái liền chạy tới, thấy Lục Thất đã quyết định chủ ý. Lục Thất nhìn các tướng soái, nói:
- Hiện nay, không chiến mà lui lòng quân tối kỵ, xuất binh, trú đóng ở vùng Sùng An.

- Vâng!
Các tướng soái hành quân lễ cung kính.

Sáu vạn đại quân Tấn An Phủ dốc toàn lực xuất động. Tấn Vương cũng trấn thủ trong quân. Các tướng sỹ nghe nói Tấn Vương đã hạ lệnh, để ba vạn quân lực của Xử Châu trở về chi viện phòng ngự Kiến Châu, cho nên lòng quân của sáu vạn đại quân cũng xem ra rất ổn định. Về việc xuất chiến không phải là quá mâu thuẫn, dù sao họ cũng đã bảo vệ được Kiến Châu rồi.

Hành quân nửa đường, Lục Thất lại đột nhiên hạ lệnh, lệnh cho Trương Kích dẫn ba vạn Chương Võ quân quay về phía huyện Chiêu Võ. Huyện Chiêu Võ sẽ xuất kích từ Kiến Châu tới Phủ Châu.

Trương Kích nhận lệnh kinh ngạc. Lục Thất nói, quân Sở đóng quân ở Phủ Châu, có lẽ bên phía huyện Chiêu Võ tập kích Kiến Châu là hợp lý nhất. Nhưng tám vạn quân Sở lại đi Tín Châu trước, mới chuyển đột kích Kiến Châu, vòng xa là vì cái gì? Có khả năng là muốn có một đường quân lực tập kích Kiến Châu.

Lục Thất nói, suy đoán của hắn chưa chắc đã chính xác, ba vạn Chương Võ quân sau khi đi về phía huyện Chiêu Võ, nếu phát hiện thấy quân tập kích của Sở quốc, địch ít thì tấn công, địch nhiều thì cố thủ, địch mạnh thì rút lui. Nếu không gặp quân địch thì đi thẳng tới Phủ Châu tấn công. Trương Kích nhận lệnh ra đi, dẫn theo Chương Võ quân chuyển hướng về phía sau, còn Lục Thất đích thân thống lĩnh ba vạn quân, tiếp tục tiến về phía trước.

Lục Thất đoán Sở quốc đột ngột xuất động tám vạn đại quân, từ Tín Châu tới tấn công Kiến Châu, không hợp với đường tiến công của Tấn An Phủ, rất có thể là Sở quốc đã hợp tác với nước Việt. tám vạn quân Sở vòng qua tấn công Kiến Châu, trên thực tế không phải là chủ công Tấn An Phủ, mà là mượn đường đột kích Xử Châu, hòng mưu đồ hợp sức tấn công tám vạn quân mạnh Tấn quốc ở Xử Châu.

Lục Thất chủ động xuất quân nghênh địch, trên thực tế hắn căn bản không tin có thể đấu lại được với tám vạn quân Sở. Sáu vạn quân lực của Tấn An Phủ, vũ khí còn thiếu quá nhiều. Đặc biệt là có lợi về mặt phòng ngự cung tên thì chỉ có hơn 2000, quân dụng tốt đều bị quân lực Xử Châu lấy rồi, đương nhiên không phải đi phân phối quân nhu, mà sau khi chiến thắng, quân dụng của hàng tốt tự nhiên sẽ bị quân Tô Châu thu hết đi rồi.

Việc xuất quân của Lục Thất chính là muốn thể hiện tư thái dám chiến, co đầu rụt cổ ở Tấn An Phủ hoặc vừa hạ lệnh đã bỏ thành mà chạy, đối với uy tín của Tấn Vương là một đả kích nghiêm trọng. Còn chiến bại là chuyện khác, chiến bại cũng là đã qua chiến đấu.
Sở dĩ Lục Thất điều đi ba vạn Chương Võ quân, trên thực tế là có 3 nguyên nhân. Một là đề phòng tập kích của quân Sở. Hai là có thể linh hoạt bại lui, sáu vạn người tháo chạy, bên đó có ba vạn người tháo chạy dễ dàng hơn một đại quân bại trận. Người càng nhiều càng dễ bị tan tác, giẫm đạp lên nhau. Ba là, Lục Thất muốn đích thân chỉ huy ba vạn quân tập kích. Hắn không thể để tám vạn quân Sở thuận lợi đi tham chiến Xử Châu được.

Trương Kích dẫn quân đi về phía sau không lâu, Lục Thất hạ lệnh dừng lại, triệu tập tướng soái cao cấp của ba vạn quân nghị sự, bao gồm cả Đô úy. ba vạn quân hiện tại, trên thực tế chính là Nam Bình quân là chính.

Các tướng soái sau khi tập hợp ở triền núi, Lục Thất đứng trên cao nhìn xuống, bình thản nói:
- Tám vạn quân Sở tới tập kích, chúng ta không thể thắng được. Cho nên, bổn vương chia quân đi tập kích Phủ Châu. Hiện tại ở đây chỉ còn lại ba vạn quân.

Các tướng soái im lặng nhìn Lục Thất. Họ cũng không phải là kẻ ngốc, đương nhiên cũng đã thấy người của Chương Võ quân không tới rồi.

Lục Thất dừng lại một lát, nói:
- Bổn vương thấy, tám vạn đại quân Sở quốc tập kích Kiến Châu, trên thực tế không phải là đột kích Tấn An Phủ, mà là muốn đột kích tám vạn quân Tấn quốc ở Xử Châu. Có lẽ là muốn cùng với Võ Thắng quân, tấn công quân lực Xử Châu của chúng ta.

Các tướng soái nghe xong giật mình gật đầu, nhưng cũng thấy nghi ngờ. Lục Thất mỉm cười nói:
- Nói thực, sáu vạn quân của chúng ta vũ khí quá kém, đặc biệt là cung tên lại thiếu, cho nên không có ý nghĩa gì khi đánh nhau với quân Sở chính diện.

Các tướng sỹ im lặng nhìn Lục Thất. Bây giờ Lục Thất là Tấn Vương, tùy ý nói sẽ bị nghi là đại bất kính. Các tướng soái đều hiểu nên giữ mồm giữ miệng.

- Từ giờ trở đi, chúng ta chia ra thành chẵn lẻ. Mỗi quân đều độc lập tác chiến. Mục đích chiến lược chính là tập kích quân Sở, làm bước đệm bám lấy quân Sở tập kích Xử Châu.
Lục Thất bình thản nói.

Các tướng soái tỏ ý hiểu gật đầu, Lục Thất nói tiếp:
- Ta yêu cầu các ngươi tác chiến, phải giống như phỉ núi bình thường đối phó quân Sở, cố gắng không được liều lĩnh. Tốt nhất chính là lợi dụng địa hình đối phó quân Sở, thường xuyên đánh lén tiểu đội quân Sở.Các tướng soái gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Nếu các ngươi không cản được quân Sở, chỉ có thể rút lui về Tấn An Phủ. Sau đó rút về Tấn An Phủ trấn thủ, mục đích chiến lược chính là phân tán quân Sở. Do vì bây giờ quân lực của Xử Châu đã tập kích Vụ Châu rồi, bổn vương đã điều hai mươi vạn đại quân tấn công Võ Thắng quân, thành bại ngày mai mới biết.

Các tướng soái liền trấn động tinh thần, lại thấy Lục Thất nghiêm nghị nói:
- Chiến sự tập kích hôm nay, ba ngàn quân mỗi một cánh quân từng người tự chiến. Nếu còn xuất hiện hậu quả tan dã không thành quân, sẽ không còn tư cách cầm quân nữa, nhớ chưa?

- Vâng!
Các tướng soái hành quân lễ hiên ngang đáp lại.

- Được rồi, bổn vương cũng là một cánh quân độc lập, các ngươi mỗi người cũng không cần phải để ý cách hành sự của bổn vương, rút lui.
Lục Thất nhướn mày nói, nói xong liền khoát tay.

Các tướng soái hành quân lễ đáp lại, lần lượt tự đi dẫn quân tác chiến. Bây giờ Tấn Vương đã giao quân quyền tác chiến, cũng đã tính linh hoạt vô cùng lớn, tấn công và rút chạy đều được. Điều này khiến cho các tướng soái đều cảm thấy hưng phấn. Hơn nữa, trận chiến này là vì chiến sự bên phía Xử Châu mà chiến đấu, lại là một sứ mệnh vinh quang.

Lục Thất nhìn các tướng soái đi rồi, cười cười. Bên cạnh hắn chỉ còn lại Lãnh Nhung đi cùng, hai người cất bước về phía Vân Phủ Vệ đóng quân.

- Lãnh Nhung, ngươi thấy ý nghĩa chiến lược xuất quân là gì?
Trong lúc tản bộ, Lục Thất bỗng hỏi.

Lãnh Nhung ngẩn người, nói:
- Chủ thượng đã nói rồi, là để tranh thủ thời gian cho chiến sự Xử Châu.

Lục Thất mỉm cười, dừng bước nói:
- Nếu ta nói không phải, ngươi nghĩ là sẽ có mục đích gì?

Lãnh Nhung liền dừng bước ngẩn người nhìn Lục Thất, nhưng rất nhanh chóng quay đi suy nghĩ, lát sau nhìn Lục Thất lắc đầu nói:
- Nếu không phải là vì đề phòng chủ động xuất kích của Tấn An Phủ, vậy thuộc hạ không nghĩ ra được mục đích khác.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Là để phòng ngự Tấn An Phủ. Đôi khi, tấn công là các phòng ngự tốt nhất. Việc tiến công của chúng ta sẽ khiến cho quân Sở càng muốn đột kích Xử Châu, mà không phải đi tấn công Tấn An Phủ.

Lãnh Nhung bất ngờ nhìn Lục Thất, kinh ngạc nói:
- Ý của Chủ thượng, ý nghĩa thực sự xuất quân ngăn cản, ngược lại là dụ dỗ quân Sở càng muốn đột kích Xử Châu.

Quyển 4 - Chương 58: Ý nghĩa trận chiến

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ngăn chặn của chúng ta có thể dẫn dụ được phán đoán của quân Sở, có thể khiến cho quân Sở biết quân lực Xử Châu đã tấn công Vụ Châu. Ta đang ép quân Sở đi chi viện quân Việt Vụ Châu.

A! Lãnh Nhung kinh ngạc nhìn Lục Thất. Tư duy của hắn ta thoắt cái đã rơi vào trạng thái không thể lý giải được.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Ba vạn quân hay sáu vạn quân của chúng ta căn bản không thể tấn công nổi với quân Sở, chỉ một trận là tan. Hiện tại, thành bại của chúng ta hoàn toàn nằm ở trận chiến Vụ Châu. Nếu Vụ Châu đại thắng, quân Sở tập kích chỉ có thể rút lui.

Lãnh Nhung gật đầu tỏ ý đã hiểu, Lục Thất mỉm cười, nói:
- Chiến sự Vụ Châu, ta tính thắng 7 phần, chờ quân Sở chạy tới Vụ Châu, đã muộn rồi.

Lãnh Nhung suy nghĩ một hồi, nói:
- Chủ thượng, nếu quân Việt Vụ Châu biết quân Sở sẽ tới chi viện, mà chọn chiến lực trấn thủ, giành chiến thắng trong khoảng thời gian ngắn đó quả không hề dễ.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Ngươi nên biết sách lược vây Ngụy cứu Triệu. Quân Việt Vụ Châu nếu cố thủ, vậy thì quân lực Xử Châu sẽ chuyển sang tiến quân Việt Châu. Đại quân sẽ chạy thẳng tới Hàng Châu, với chức trách của Tiết độ sứ Võ Thắng quân, hắn làm con rùa rụt đầu ở Vụ Châu mà để mặc quân lực Tấn quốc tiến thẳng đến kinh thành, y không gánh nổi tội danh đó.

Lãnh Nhung bừng tỉnh gật đầu. Nếu quân Tấn tấn công về phía Việt quốc, quân Việt Vụ Châu chắc chắn sẽ xuất quân ứng chiến, cơ bản không dám chờ chi viện của Sở quốc. Thân là thần thuộc, không dám để vua rơi vào cảnh nguy hiểm. Nếu bỏ mặc thì chính là không xuất chiến, đó lại là một hiềm nghi phản bội cầm binh tự trọng.

Lục Thất lại nói:
- Hiện nay, diễn biến của chiến sự Vụ Châu chính là phản ứng của Y Cẩm quân. Nếu, Y Cẩm quân không quan tâm tới việc chi viện gấp phòng ngự biên giới Vụ Châu, như vậy sẽ khiến cho quân lực của chúng ta mất đi ưu thế.

Lãnh Nhung gật đầu, nói tiếp:
- Quân tập kích từ Tân An Giang vào đột kích Việt quốc. Chiến tuyến phòng ngự của Y Cẩm quân rất dài, chính là muốn chi viện gấp, cũng là khó điều đi nhiều quân lực.

- Chỉ sợ Y Cẩm quân cũng có nhân vật cầm quyền giống như tứ huynh Dương Côn, cũng đi điều quân trước.
Lục Thất thản nhiên nói.

Lãnh Nhung im lặng gật đầu. Lục Thất nhìn Lãnh Nhung, bình thản nói:
- Lãnh Nhung, ngươi là huynh đệ tốt của ta, có gì khác ta sẽ cho ngươi biết, chủ động xuất quân ngăn chặn quân Sở. Ý nghĩa đối với ta mà nói thì rất nhiều, ngươi có muốn nghe không?

Lãnh Nhung ngẩn người ra, gật đầu nói:
- Thuộc hạ muốn nghe, hơn nữa tuyệt đối sẽ giữ kín miệng.

Lục Thất bật cười, nói:
- Xuất quân đánh Sở, một là thể hiện rõ Tấn Vương ta không sợ chiến đấu. Hai là dụ quân Sở đi Vụ Châu. Ba là ta đang tạo thế cân bằng chiến công.

- Cân bằng chiến công?
Lãnh Nhung không hiểu nói.- Đúng vậy, cân bằng chiến công. Ta hẳn là muốn chiến công Vụ Châu, cũng muốn để quân trấn thủ của Tấn An phủ đạt được chút vinh quang. Ta muốn cho toàn bộ tướng sỹ đều cảm thấy lập chiến công hiển hách cho Tấn quốc, có trả giá và vinh quang, mới biết quý trọng và xem trọng sự tồn tại của Tấn quốc.
Lục Thất bình thản nói.

Lãnh Nhung gật đầu tỏ ý hiểu. Lục Thất quay đầu sang nhìn về phía đông nam, nói:
- Ta muốn Yến Khôi Sơn lĩnh quân đi cướp lấy Đài Châu, chính là cho y có cơ hội lập công huân. Nói ra, năng lực của Yến Khôi Sơn không đủ để trở thành đại soái của ba vạn quân. Nhưng Yến đại ca lại là thần thuộc đáng được ta tín nhiệm. Lãnh Nhung, ngươi cũng vậy. Sau này, ngươi có thể là chủ soái kinh quân bên cạnh ta. Nếu ngươi bằng lòng lĩnh quân ra ngoài, ta cũng để cho ngươi làm thống soái vài vạn đại quân, trấn thủ một phương.

Lãnh Nhung ngẩn người ra, chậm rãi nói:
- Thần tạ Chủ thượng tín nhiệm.

Lục Thất cười, nhìn Lãnh Nhung nói:
- Ta và ngươi là huynh đệ rồi, xem như ta trở thành Hoàng đế, chúng ta vẫn là huynh đệ. Nhưng việc lên chức của ngươi, có lẽ là nên dựa vào chiến công mới có thể phục chúng. Chiến công lần này, ngươi chính thức trở thành quân soái.

Lãnh Nhung cảm động gật đầu, nói:
- Thuộc hạ hiểu rồi, tạ Chủ thượng thành toàn.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nếu chiến sự Vụ Châu đại thắng, ngươi thống lĩnh hai doanh trại Vân Phủ Vệ đi kết hợp với Chương Võ quân của Trương Kích. Sau này tập kích chiếm được Vụ Châu, hai doanh trại Vân Phủ Vệ sẽ trở thành Tả Hữu đô úy Vụ Châu. Còn ngươi trở về, cùng ta tiếp tục tuần tra các huyện, cùng ta lặng lẽ rời khỏi Tấn quốc, tiếp tục phát triển ngoại thế.

Lãnh Nhung hiểu ý gật đầu, nói:
- Chủ thượng muốn chiếm Vụ Châu.

Lục Thất gật đầu, nói:- Sở quốc đã tiến quân Tấn quốc. Ta phải quay lại cắn một miếng. Hơn nữa, sau khi chiếm được Cán Châu, đối với việc phòng ngực và tiến công của Tấn quốc sau này càng có lợi. Cán Châu sẽ trở thành tiền tuyến của Tấn quốc tấn công Sở quốc.

- Sau khi cùng Chủ thượng nghĩ về chiến sự với Việt quốc, liền chuyển sang tấn công Sở quốc.
Lãnh Nhung nói.

- Không nhanh thế đâu, bây giờ ta tiến gấp là hình thế ép buộc bất đắc dĩ mà làm. Nếu thống nhất với chiến sự Việt quốc, chuyển sang tấn công Sở quốc, vậy thì hậu quả cơ bản càng không ổn định, lòng dân yên ổn. Đa số quân dân là không muốn chiến tranh, hơn nữa quan trọng nhất là chúng ta không thể cáng đáng được tổn thất chiến sự phía sau. Chiến tranh cần lượng bạc và thương thực lớn. Cho nên, cùng với chiến sự Việt quốc, Tấn quốc phải chuyển sang phòng thủ, lợi dụng sự kiềm chế của Đường quốc đối với Sở quốc, nắm bắt cơ hội ổn định nội chính và tích lũy tài lực. Nếu nội chính không thuận, đại quân Tấn quốc một khi viễn chinh, hậu phương e là sẽ xuất hiện phản loạn.
Lục Thất lý trí đáp.

Lãnh Nhung hiểu ý gật đầu, Lục Thất cười, nói:
- Ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi. Hiện giờ nên nhất là tấn công Sở quốc là Đường quốc. Nếu Tấn quốc đại quân tiến chiếm Sở quốc, xem như thắng lợi, cuối cùng cũng phải đấu tranh với Đường quốc. Cho nên, ta chỉ muốn tiến chiếm Cán Châu, Phủ Châu chính là công chiếm, ta cũng có thể bỏ qua.

Lãnh Nhung gật đầu, nói:
- Thuộc hạ hiểu rồi.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Được rồi, chúng ta đi tham gia cuộc chiến ngăn tập kích.

Lúc này, đại quân Xử Châu đã tiến vào Vụ Châu, đột kích thẳng tới phủ trị huyện Kim Hoa. Khi tới huyện Kim Hoa, bảy vạn Võ Thắng quân đã thủ thành chiến. Võ Thắng quân vốn chỉ có hơn năm vạn tướng sỹ, trước khi trở về Vụ Châu đã chiêu mộ binh lực lên tới bảy vạn quân. Vốn còn có ba vạn Trấn Tây quân lại đi cứu viện Đài Châu.

Thấy Võ Thắng quân áp dụng chiến thuật con rùa rụt đầu phòng ngự, Ngư Hoa Hiên quyết định nhanh, dẫn đại quân đánh thẳng Thuận Châu, lại tấn côn Việt Châu khác với Lục Thất đã nghĩ. Ngư Hoa Hiên thân là chủ soái, đương nhiên có chiến lược của mình.

Ngư Hoa Hiên muốn nhân nhượng tiến quân vào tập kích Mục Châu. Nếu tập kích Việt Châu, có thể sẽ có tác dụng ép Võ Thắng quân xuất chiến. Nhưng đột kích Việt Châu sẽ khiến cho sự tồn tại của quân đột kích nhanh chóng bị Võ Thắng quân biết được. Bây giờ đi tấn công Thuận Châu, nếu Võ Thắng quân bất động, vậy thì đại quân tấn công thẳng tới Y Cẩm quân ở biên giới. Suy nghĩ của Ngư Hoa Hiên chính là Võ Thắng quân hoặc Y Cẩm quân, chỉ cần diệt được một, Việt quốc sẽ xong rồi.

Hơn nữa tấn công Mục Châu, về mặt chiến lược cũng có ý nghĩa hô ứng với Tô Châu. Nên biết phía đông Mục Châu chính là Hồ Châu. Một khi Y Cẩm quân chiến bại, đại quân Tấn quốc sẽ có thể đánh tới Thái Hồ.

Ngoài ra, Ngư Hoa Hiên rất hiểu, y dẫn quân đi tấn công Mục Châu, Võ Thắng quân khẳng định sẽ xuất quân truy đuổi. Nguyên nhân là Võ Thắng quân sẽ cho rằng, có thể cùng với Y Cẩm quân ép lấy quân Tấn mà đánh, hơn nữa cũng không thể vì chờ quân chi viện Sở quốc, mà ngồi nhìn Y Cẩm quân bị diệt. Sự thực, quân Tấn đột kích Mục Châu, càng dễ dụ rắn ra khỏi hang hơn là đột kích Việt Châu.

Chính trong lúc quân Tấn tiến vào Mục Châu, Tiết độ sứ Võ Thắng quân Chu Hải lại rơi vào sự lựa chọn khó khăn. Quân Tấn sẽ tấn công Mục Châu nằm ngoài dự tính của y. Y cho rằng quân Tấn sẽ đi đột kích Việt Châu.

- Vì sao lại đi tấn công Mục Châu? Đó là đại kỵ của nhà binh, dù không quan tâm bỏ lại Xử Châu phía sau. Nếu đột kích Việt Châu, có thể uy hiếp Việt quốc, vượt qua có thể kết hợp với quân lực tấn công Đài Châu, cũng có thể tùy cơ lui binh cố thủ cái gọi là Tấn quốc.

- Nhưng chin vạn đại quân chính là đi tấn công Mục Châu, cùng ba vạn quân tấn công Đài Châu, hoàn toàn trở thành hai cánh quân không thể tụ hợp được. Mặt khác, hiện giờ môn hộ Xử Châu rộng mở, nếu Võ Thắng quân đi tập kích cái gọi là Tấn quốc, tất có thể đánh bại quân phòng thủ Tấn quốc dễ dàng. Chẳng lẽ quân Tấn đi đột kích Mục Châu là cố ý để Võ Thắng quân đi tập kích Xử Châu và Kiến Châu?
Chu Hải nhíu mày đứng trên tường thành, mái tóc hóa râm tung bay trong gió.

- Các ngươi nói, vì sao quân Tấn lại đi tấn công Mục Châu? Vì sao không quan tâm tới việc phòng ngự Tấn quốc phía sau? Bổn quân thấy, tấn công Mục Châu là đại kỵ nhà binh. Nhưng quân địch cố tình tấn công Mục Châu.
Chủ Hải quay lại hỏi.

Quyển 4 - Chương 59: Dám chiến

Mười mấy quan tướng nhìn nhau, một soái tướng trung lưu nói:
- Đại nhân, theo báo cáo Tấn quốc đã trở thành phụ thuộc Đường quốc. Bây giờ quân Tấn tiến quân Mục Châu như vậy liệu có phải là đã cấu kết quân sự với Đường quốc không? Ý đồ cùng Ninh Quốc quân tập kích Y Cẩm quân.

Chu Hải nhíu mày nói:
- Hồng Tư Mã cho rằng chúng ta nên xuất quân truy kích chứ?

- Thuộc hạ cho rằng, nếu quân Tấn thực sự cấu kết với Ninh Quốc quân, vậy thì Y Cẩm quân sẽ bị nguy hiểm. Y Cẩm quân bây giờ còn lại năm mươi nghìn quân. Mặc dù là quân thiện chiến, nhưng binh lực của quân địch cũng rất mạnh. Nếu chúng ta ngồi xem, sau này cũng bất lợi.
Soái tướng trung niên đáp.

- Tôn đại nhân thấy thế nào?
Chu Hải quay đầu lại hỏi.

Một lão tướng khuôn mặt hơi gày, nhướn mày đáp:
- Thần cho rằng phát quân đi thẳng tới Đài Châu, sau khi tiêu diệt quân Tấn tập kích Đài Châu, lại quay về Xử Châu và Kiến Châu. Có công cướp đất, sau này triều đình cũng không thể oán trách Võ Thắng quân được.

- Phó sứ đại nhân, nếu quan Y Cẩm bị tiêu diệt, quân Tấn và Ninh Quốc quân có thể sẽ đột kích Hàng Châu.
Hồng Tư mã kinh sợ nói.

- Chính là đột kích Hàng Châu. Hàng Châu cũng không dễ công phá như vậy. Chúng ta tiêu diệt Tấn quốc, sau đó sẽ trở về cứu viện, cũng vẫn kịp.
Tôn đại nhân nhướn mày nói.

- Phó sứ đại nhân, nếu Y Cẩm quân bị tiêu diệt, chúng ta quay về cứu sẽ kịp. Nhưng chỉ dựa vào Võ Thắng quân, có thể nắm chắc được chiến thắng mười mấy vạn quân địch.
Hồng Tư Mã có chút chua xót nói.

Tôn đại nhân lạnh lùng liếc nhìn, nói:
- Bây giờ chính là ngang với lang sói, hắn tiến công chúng ta cứu. Chúng ta đi đột kích tiêu diệt Tấn quốc, cuối cùng tới trận quyết chiến lớn, bổn quân cũng biết nên đi cứu viện Y Cẩm quân. Nhưng ngươi đừng quên, hiện tại có tám mươi nghìn quân Sở đang chạy tới Vụ Châu. Nếu chúng ta lúc đó đi liều chết với quân Tấn, hậu quả sẽ rất có thể khiến quân mệt nỏi, bị quân Sở cắn cho một miếng, nguy hiểm cho Y Cẩm quân, chi bằng trước tiên đi tiêu diệt Tấn quốc, sau đó cùng tám mươi nghìn quân Sở đi cứu viện.

Hồng Tư Mã nghe xong giật mình, lại thấy Tôn đại nhân nói với Chu Hải:
- Đại nhân, ngao cò tương tranh, ngư ông đắc lợi. Nếu lúc này chúng ta đi liều mạng với quân chủ lực Tấn quốc, rất có thể khiến cho Sở quốc ngư ông đắc lợi. Đương nhiên, dù là phía đông hay phía tây, ta cũng tuyệt đối nghe theo lời của đại nhân.

Chu Hải quay đầu nhìn về phía xa, lát sau thản nhiên nói:
- Hướng đông đi. Chúng ta không thể có hiềm nghi không thần, mà cứ xem như đã công chiếm được mấy châu phía tây nam, cuối cùng cũng sẽ trở mặt với Sở quốc. Quân Sở tới cướp đất, cũng chẳng phải là đồng minh có thể tín nhiệm gì nữa.
Rất nhiều tướng sỹ im lặng gật đầu. Chu Hải lại lạnh lùng nói:
- Quân Sở hiện giờ có lẽ vẫn chưa tới Vụ Châu, cứ xem như chúng ta liều chết với quân Tấn cũng không thể để cho quân Sở ngư ông đắc lợi được. Truyền lệnh, xuất quân.

- Vâng!
Các tướng sỹ hiên ngang đáp lời. Nửa giờ sau, bảy mươi nghìn Võ Thắng quân đã rời khỏi huyện Kim Hoa Vụ Châu, truy kích về phía Mục Châu.

Khu vực Sùng An, hai mươi nghìn quân tiên phong của Sở quốc, bỗng dừng lại, bởi vì có một kỵ binh đi tới, tên kỵ binh đó mặc minh quang kim giáp, mặt đeo mặt nạ màu xanh dữ tợn, phía dưới là bốn con tuấn mã màu vàng, tay phải cầm thiết thương lớn, phía sau lưng hắn còn đeo chiếc cung lớn và túi tên.

- Oanh, quân Sở nghe đây, ta chính là Lục Bính vua của Tấn quốc. Nếu bọn ngươi vào Tấn quốc, sẽ có người tới dám chiến.
Lục Thất đơn thương độc mã chặn hàng vạn quân, lớn tiếng khiêu chiến.

Tướng sỹ quân Sở kinh ngạc, ánh mắt khó tin nhìn người gọi là Tấn Vương cách mấy chục mét, bị sự “dũng cảm” của Lục Thất làm cho bàng hoàng. Võ tướng một mình khiêu chiến dường như chỉ là truyền thuyết cổ đại, bây giờ chính là hai quân mới được tận mắt chứng kiến.

- Cái gì? Không ai dám tới chiến sao?
Lục Thất lớn tiếng châm chọc khiêu khích.

- Ngươi là tên ngốc à? Vậy mà còn tới khiêu chiến võ đấu, xuất quân, chém hắn.
Một quan tướng quân Sở lướn tiếng đáp lại lợi khiêu chiến của Lục Thất, lập tức có mười mấy tên kỵ tướng cưỡi ngựa lao ra khỏi doanh trận.
Lục Thất thấy thế không lùi mà tiến, cưỡi ngựa xông lên. Ngựa chạy, hắn cũng lấy cung tên ra, liền rút tên bắn ra hung hắn bắn về phía doanh trận quân Sở. Mũi tên đó lại bắn thẳng về phía tướng Sở vừa lên tiếng đó.

Quân Sở liền kinh động, rất nhiều tướng sỹ liền giơ lá chắn lên, lại nghe thấy tiếng binh binh vang lên. Mũi tên đó thậm chí còn xuyên qua tấm chắn, trong tiếng hô hét kinh hoàng lao thẳng về phía tên quan tướng hạ lệnh đó, bỗng có một tướng sỹ lao ra chắn ngang trước mặt tên quan tướng đó. Phù một tiếng, mũi tên trúng vào áo giáp. Mũi tên đó rơi xuống, vốn đã hết lực mạnh rồi.

- Tất cả xuất quân, giết chết hắn.
Tên quan tướng đó tức giận rít gào lên hạ lệnh, đại quân lập tức ứng lệnh mà hành động, như bầy kiến đông nghịt lao về phía trước.

Lục Thất rút mũi tên ra, rất nhanh thu cung lại, giơ đại thương lên hung hăng đâm về phía trước, nghênh đón hai tên kỵ tướng tay cầm phác đao trên đầu, một tả một hữu lao vào chém Lục Thất. Đại thương của Lục Thất đâm tới tấp về phía trước, khiến cho tên kỵ binh bên trái phản ứng không kịp, một đao chém vào đại thương, nhưng đại thương cũng nhanh chóng tung đòn đâm thẳng vào ngực y.

Tang lên một tiếng, đao trảm bên phải xuyên thẳng về phía Lục Thất, tay phải vừa giơ ra liền nắm lấy đại thương thu về, quay một vòng trước mặt, đuôi thương lại xiên sang bên phải, bâng một tiếng. Giữa hai con ngựa giao nhau, gã kỵ tướng bên phải bị đuôi thương đâm trúng vào xương sườn, liền kêu lên một tiếng ngã nhào xuống đất.

Đại thương của Lục Thất thuận theo đó tiếp tục nghênh chiến với kỵ tướng. Đại thương của hắn rất nhanh đâm trúng kỵ tướng bên phải, đầu thương quay một đường xiên trúng cổ họng của quân địch. Sau khi đại thương đâm trúng cổ họng, lại thu về tấn công tên kỵ binh bên trái.

Đao của tên kỵ binh đó đã nhanh chóng chém lên người Lục Thất, không ngờ quân địch lại không để ý tới đao chem rất hung hãn, hắn run sợ theo bản năng lùi về phía sau, thu đao mà chạy. Nhưng đại thương của Lục Thất đã đâm trúng một tay, suýt chút nữa thì đâm vào mặt tên kỵ tướng.

Đại thương đâm trúng lập tức thu lại, Lục Thất lại phi ngựa lao về phía trước. Hắn chắc chắn sẽ sa vào trong vạn quân, chú ngựa vàng bị quân lính bủa vậy.

Lục Thất vừa chạy thoát ra, liền rút đại cung ra, quay đầu thu hết sức bình sinh, bắn tên, chí ít cũng có thể giết chết được 3 người. Quân Sở cũng tức giận, bắt đầu mưa tên liên tiếp truy sát. Lục Thất lại không sợ mưa tên truy sát, biểu diễn tạp kỹ bắt lấy mũi tên bắn tới. Hắn giống như một con hồ ly, quyến rũ địa quân tức giận truy kích tới mười mấy dặm.

Sau khi đại quân Sở quốc chạy qua, lập tức có một nghìn Vân Phủ Vệ lặng lẽ tập kích tới. Quân Sở bị tấn công bất ngờ bị thương và quân Sở chăm sóc, hơn hai trăm quân Sở bị Vân Phủ Vệ tập kích giết chết. Vân Phủ Vệ nhanh chóng thu lượm quân dụng, lấy cung tên, tiếp tục truy kích quân Sở. Sau khi đuổi kịp bất ngờ bắn tên, hơn nữa còn bắn phía sau khiến bọn chúng chạy tan tác về phía gò núi.

Quân Sở bị chọc giận phân tán truy kích, nhưng tốc độ đánh lén quân địch nhanh chóng và linh hoạt, căn bản không bị sự cản trở nào. Nhưng chờ khi quân Sở muốn trở về mới quay đầu được một đoạn đường, lập tức có mấy mũi tên ngầm lao tới.

Giằng co một lúc, đại soái quân Sở đã hạ quân lệnh, chỉ chú ý đi qua dãy núi Võ Di, không cần quan tâm tới sự đột kích của quân Tấn. Đại quân chạy thẳng tới Xử Châu. Quân tiên phong lĩnh mệnh, chỉ có thể chịu đựng sự tập kích liên tục, gặp phải tập kích cũng không phân tán quân mà đối phó, chỉ dùng cung tên tùy cơ bắn trả.

Sau nửa ngày, tám mươi nghìn quân Sở đã bị tổn thất hơn hai nghìn người, cuối cùng qua cuộc bao vây đột kích của quân Tấn ở hơn 100 dặm đường, quân Sở đã phải hứng chịu rất nhiều trận tập kích nhỏ. Do vì không thể truy kích, khiến cho cuộc đột kích của quân Tấn rất càn rỡ, chơi đùa và chửi rủa ngươi.

Mặc dù quân Sở bị động, nhưng quân Tấn cũng đã bị tổn thất hơn một nghìn người, chủ yếu đều là bị bắn chết. Nhưng cũng khiến cho quân Tấn thu được hơn hai mươi nghìn mũi tên, chỉ tiếc là không phải là thuyền cỏ mượn tên, mà là dùng sinh mạng để tập kích lấy tên.

Lục Thất thấy quân Sở đã chạy về phía Xử Châu, hạ lệnh kết thúc chiến lược tự chiến đấu, chuyển sang tập kết thành đại quân cũng đi Xử Châu. Xử Châu hiện giờ tự nhiên đã ban bố chiến sứ. Toàn bộ quan lại và quan binh đều tạm thời chạy trốn, bình dân cũng phát động khuyên đi, nhưng không muốn đi cung không cưỡng ép.

Quyển 4 - Chương 60: Chiến sự

Quân tình xuất động của Võ Thắng quân, Ngư Hoa Hiên tự nhiên được báo tin, liền vui mừng khôn xiết. Bây giờ đại quân vừa mới công hạm được huyện Kiến Đức Phủ Trị Mục Châu. Huyện Kiến Đức chỉ có hai nghìn quan binh, mà năm mươi nghìn quân đột kích cũng đã liên lạc được. Y liền hạ lệnh quay về ứng chiến, đồng thời cũng cử nhiều Xích hầu đi thám báo hướng Hồ Châu, tránh phần lớn Y Cẩm quân sẽ tham chiến bất ngờ.

Ngư Hoa Hiên đương nhiên không biết, Dương Côn đã làm thủ đoạn kiềm chế Y Cẩm quân, chính là phân tán Ninh Quốc quân phải tấn công Hồ Châu. Mà Ninh Quốc quân cũng đã nhận được cái gọi là quân tình của Xích hầu báo cáo, nói Y Cẩm quân định bí mật tập kích quân Chu Thường Châu. Cho nên, tướng sỹ Ninh Quốc quân đã sẵn sàng, Y Cẩm quân nhận được hồi báo sẵn sàng chiến đấu của Ninh Quốc quân, đương nhiên cũng đã sẵn sàng. Chính là biết được chiến sự Mục Châu, cũng không dám chia quân đi tham chiến.

Võ Thắng quân và quân Tấn Hổ Bí đã gặp nhau ở biên giới Vụ Châu và Mục Châu. Hai bên vừa gặp nhau, Ngư Hoa Hiên liền hạ lệnh tấn công, hơn một trăm nghìn đại quân đã hình thành hai cánh quân xông lên, hung hăng đâm chém lẫn nhau, gào thét rung trời.

Dưới soái kỳ của Võ Thắng quân, Chu Hải bình tĩnh nhìn chiến trường đang liều chết liều sống, bỗng có một kỵ tướng chạy vào hộ quân, tới trước mặt Chu Hải nhảy xuống ngựa, tinh thần hoảng loạn nhìn Chu Hải.

Chu Hải bình tĩnh nhìn tên kỵ tướng trước mặt, thản nhiên hỏi:
- Bao nhiêu người tới?

- Đại nhân, có lẽ là năm mươi nghìn quân.
Tên kỵ tướng đó hạ giọng đáp đầy vẻ bi thương.

Chu Hải gật đầu, nhìn ra chiến trường. Tên kỵ tướng đó do dự một chút, bước lên phía trước hạ giọng nói:
- Đại nhân, nếu biết trước sẽ có phục binh, vì sao vẫn muốn xuất quân Mục Châu?

- Rất đơn giản, bổn quân không còn lựa chọn nào nữa. Lần trước, bổn quân đã bỏ Cù Châu và Vụ Châu rồi, đã là đại tội diệt tộc rồi. Lần này, tất phải chiến đấu.
Chu Hải bình thản đáp.

- Nếu lần trước không bỏ, hậu quả có thể sẽ bị Hưng Hóa quân vây chết. Ai có thể ngờ rằng, Sở quốc sẽ đột kích phía tây Đường quốc, khiến cho Hưng Hóa quân rút quân đi. Thực tế thì không thể trách đại nhân được.
Người kỵ tướng chua xót nói.

Chu Hải lắc đầu, nói:
- Sai vẫn là sai, thời vận không đảo lỗi, cũng là lỗi của ta. Bây giờ ta chỉ muốn biết, lĩnh quân phía trước là người thế nào? Ta cảm giác có lẽ là quen biết. Ta muốn hỏi hắn ta, vì sao không tấn công Việt Châu? Mà lại không để ý đột kích Mục Châu phía sau.

Kỵ tướng kinh ngạc, bỗng tiếng gào thét dâng cao, kỵ tướng nhìn về phía bắc, chỉ thấy cánh quân phía bắc đã giết được bao nhiêu quân địch. Y căm hận nghiến chặt răng, bất đắc dĩ lắc đầu.

Tham chiến tập kích của năm mươi nghìn đại quân Tấn quốc lập tức đã khiến cho Võ Thắng quân rơi vào thế yếu, khiến cho lòng quân dao động. Mà trong quân cũng không có quân lệnh phản ứng, thoáng chốc Võ Thắng quân đã rơi vào đại bại.

Sau trận chiến, Chu Hải trở thành tù binh cao cấp, không bị gông xiềng, bị dẫn đi gặp đại soái quân phủ. Đứng giữa sảnh nha huyện của huyện Kiến Đức, các tướng soái đứng dọc hai bên, Chu Hải nhìn thấy đối phủ sau án. Y nhìn rất bình tĩnh, bỗng bật cười.

- Quả đúng là ngươi.
Chu Hải mỉm cười, ngữ điệu giễu cợt nói.

Ngư Hoa Hiên nhìn Chu Hải, đáp:
- Vãn bối cũng không ngờ sẽ có cuộc gặp mặt này hôm nay, thế túc có thể nguyện quy thuận Tấn quốc.

Chu Hải lắc đầu, hỏi:
- Hỏi ngươi một việc, vì sao người lại đột kích Mục Châu mà không phải là Việt Châu?

- Vãn bối hỏi thế thúc một câu. Nếu đột kích Việt Châu, thế thúc có xuất quân không?Ngư Hoa Hiên hỏi lại.

- Không thể, nếu người đột kích Việt Châu, ta chỉ có thể chờ gặp quân Sở. Bởi vì, ngươi đột kích Việt Châu là quân cô, khó mà nhanh chóng tấn công tới Hàng Châu. Nhưng ngươi lại đột kích Mục Châu, quân tiên phong thẳng tới Y Cẩm quân. Nếu ta ngồi nhìn Y Cẩm quân bị tiêu diệt, đó chính là nói không rõ tội rồi.
Chu Hải đáp.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, nói:
- Vãn bối đột kích Mục Châu, là muốn tiêu diệt Y Cẩm quân. Y Cẩm quân hay Võ Thắng quân của Việt quốc chỉ tiêu diệt một, Việt quốc sẽ khó mà trở mình được.

- Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta. Ta muốn biết, vì sao ngươi không để ý tới sự an nguy phía sau Tấn quốc?
Chu Hải lạnh lùng nói.

- Bố trí tử địa mà hồi sinh, tám mươi nghìn đại quân Sở quốc đột kích Tấn quốc. Trong trường hợp Võ Thắng quân tồn tại, Tấn quốc hầu như là bại rồi. Cho nên, ta trấn chủ Xử Châu cũng chẳng có ích gì. Vì vậy, ta tiến quân Mục Châu, ta muốn tới trước quân Sở, tiêu diệt Võ Thắng quân hoặc Y Cẩm quân. Nếu thế thúc không xuất quân, ta có thể đi tiêu diệt Y Cẩm quân, thông đường tới Tô Châu. Trên thực tế, nước quan trọng nhất của Tấn quốc là Tô Châu.
Ngư Hoa Hiên đáp.

Chu Hải bình tĩnh gật đầu, nói:
- Quả nhiên là quân Trung Ngô. Ta đã nghe Xích hầu hồi báo rồi, nói nghe được tin quân địch ở Tô Châu. Bây giờ gặp ngươi, ta đã hiểu rồi.

- Ta có thể tiến cử thế thúc lên Tấn Vương. Thế thúc có lẽ nên nghĩ tới đời sau.
Ngư Hoa Hiên khuyên nhủ.

Chu Hải lắc đầu, nói:
- Quen biết một hồi, đưa ta về Hàng Châu đi.

Ngư Hoa Hiên ngẩn người ra, lại thấy Chu Hải đã rút ra một thanh kiến, đâm vào cổ họng. Chu Hải đã nhắm mắt, tự ngồi phịch xuống. Ngư Hoa Hiên im lặng nhì, hồi lâu mới dặn dò người mua quan tài thu xác.
Sau khi thi thể Chu Hải được khiêng đi, Ngư Hoa Hiên mới uy nghiêm nói:
- Tám mươi nghìn quân Sở có lẽ đã vào tới Tấn quốc rồi. Chủ thượng dặn, không nên tử chiến bao vây tiêu diệt quân Sở, chỉ cần dọa chạy là được. Hổ Bí quân phủ lập tức xuất phát trở về Xử Châu nghênh địch, quân đột kích đóng ở Mục Châu, giải quyết tốt hậu quả, chờ quân lệnh của Chủ thượng.

- Vâng!
Các tướng soái hành quân lễ đáp. Sau khi đại thắng, họ càng thêm tín phục Lục Thất hơn, đối với Ngư Hoa Hiên cũng đã kính phục.

Tám mươi nghìn đại quân của Hổ Bí quân phủ đã xuất phát rời khỏi Mục Châu. Lần này đã tiêu diệt được Võ Thắng quân, binh lực Hổ Bí quân phủ cũng giảm đi 10000, bắt làm tu binh gần năm mươi nghìn Võ Thắng quân, năm mươi nghìn quân đột kích chỉ thương vong hai nghìn tướng sỹ. Ngư Hoa Hiên sáng suốt không hợp nhất tù binh, đó là quyết sách Chủ thượng nên đi làm.

Cùng ngày hôm đó, bên phía Đài Châu cũng đã xảy ra chiến sự quy mô lớn. Ba mươi nghìn Trấn Tây quân Việt quốc đã đột kích quân Tấn An của Yến Khôi Sơn. Yến Khôi Sơn cũng không phải là soái thường, sớm đã sẵn sàng phòng thủ. Sau khi y nhận được tin đại quân Việt quốc tới tập kích, lập tức tiếp nhận kiến nghị của thuộc hạ, đại quân chạy tới đã được huyện thành Lạc An trong tay, sau đó cố thủ trong thành.

Dưới sự công thành không được của Trấn Tây quân, sau đó được tin Võ Thắng quân đại bại và đại quân Tấn quốc đã xuất phát quay về, sợ quá liền rời khỏi Đài Châu, lui về Việt Châu chờ quyết sách của triều đình.

Trấn Tây quân vừa đi, Yến Khôi Sơn nhanh chóng nhận được quân báo đại thắng và quân lệnh. Ngư Hoa Hiên lệnh cho y dẫn quân xuất phát đi tụ hợp. Yến Khôi Sơn nhận lệnh liền xuất phát, tụ hợp với quân lực Hổ Bí quân phủ ở Xử Châu. 110000 đại quân nghênh đón tám mươi nghìn quân Sở, còn ba mươi nghìn đại quân của Lục Thất sau khi nhận được tin đại thắng, lại rút về Tấn An phủ cho quân Sở con đường lui.

Quân Sở sau khi nhận được tin Võ Thắng quân đại bại, khi đóng quân ở Xử Châu, cuối cùng đã chọn cách lui quân. Còn Lãnh Nhung sớm đã dẫn một nghìn Vân Phủ Vệ, cầm quân lệnh của Lục Thất chạy tới Phủ Châu. Tới Phủ Châu giao quân lệnh cho Trương Kích.

Trương Kích đã thuận lợi chiếm được 4 huyện thành Phủ Châu. Y rất không hiểu quân lệnh của Lục Thất muốn y bỏ Phủ Châu, song dù không hiểu cũng vẫn chỉ có thể chấp hành quân lệnh, xuất quân quay về Cán Châu. Lãnh Nhung đã nói chiến lược ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi của Lục Thất cho Trương Kích nghe, cho Trương Kích biết Chủ thượng muốn Đường quốc và Sở quốc hình thành kiềm chế chiến tranh. Còn Tấn quốc cần thuận lý nội chính và tích lũy tài lực cho chiến tranh.

Trong lúc quân Sở rút lui, Lục Thất đã dẫn theo trăm kỵ hổ khâu vệ, rời khỏi Tấn An phủ. Nửa đêm đã đi tới Mục Châu, trước giờ ngọ ngày hôm sau đã tới huyện Kiến Đức Phủ Trị Mục Châu. Hắn một mình phong trần bí mật đi gặp một vài tướng soái.

Lục Thất nóng lòng muốn gặp riêng, đương nhiên là Lý Xuyên Ninh Quốc quân, Chu Vân Hoa và ba vị chủ soái, địa điểm mặt kiến là ở cửa thành tây huyện Kiến Đức. Thấy Lục Thất tự mình phi ngựa tới, năm vị quan soái mỗi người có một suy đoán riêng.

Triệu Lâm thì bình tĩnh, Quan Xung thì thản nhiên, Vương Kiếm thì âm trầm, Lý Xuyên thì mỉm cười, Chu Vân Hoa thì có chút cẩn trọng. Mặc dùChu Vân Hoa được Lục Thất cất nhắc, nhưng lại thường không gặp mặt Lục Thất chính thức.

Cố nhân gặp nhau, trong lòng Lục Thất cũng có chút cảm thán. Hắn cười bước tới, bình tĩnh mà lại thân thiết nói:
- Lần này, vất vả các ngươi rồi.

Quan Xung nhìn Lục Thất mỉm cười, nói:
- Lần này thần hành sự theo quân lệnh của Dương tướng quân, chứ không phải là vì điều gì mà làm.

Lục Thất nghe xong ánh mắt bình tĩnh, nhìn Quan Xung, bình thản nói:
- Tấn quốc đã là nước phụ thuộc của Đường quốc, Quan đại ca có bằng lòng ở lại phụ tá ta không?

Quan Xung nhíu mày, lắc đầu nói:
- Ta không muốn ở lại.

Lục Thất nhìn y, lại nói:
- Nếu Quan đại ca quay về quân Trấn Nam, chỉ e là sẽ bị thiệt thòi. Với tài năng và tính khí của đại ca, trong quân Trấn Nam sẽ bị bài xích. Tiết độ sứ quân Trấn Nam nghe nói là người đố kỵ hiền tài.

Quyển 4 - Chương 61: Khuyên ở lại

Quan Xung nhíu mày nhìn về phía xa, Lục Thất quay đầu lại nhìn Triệu Lâm, mỉm cười nói:
- Triệu tướng quân, lần này ở lại nhé.

- Vâng!
Triệu Lâm không hề do dự hành quân lễ đồng ý.

Lục Thất gật đầu, lại nhìn về phía Vương Kiếm nói:
- Vương tướng quân cũng ở lại nhé, có thể đi Tô Châu quy thuận Cố tướng quân.

Vương Kiếm nhìn Lục Thất kinh ngạc, bất ngờ nói:
- Cố tướng quân, Cố tướng quân quy thuận Tấn quốc sao?

- Cố tướng quân không quy thuận Tấn quốc, nhưng Cố tướng quân đã nói rồi, y là thần của Ngô Thành.
Lục Thất bình thản đáp.

Vương Kiếm sững người gật đầu, chần chừ nhíu mày, Lục Thất lại nói:
- Tới quy thuận Cố tướng quân đi, bên phía quân Trấn Nam quả thực không thích hợp với ngươi.

Vương Kiếm liếc nhìn Lục Thất, cúi mặt im lặng gật đầu. Lục Thất mỉm cười nhìn Quan Xung, nói:
- Ta thực sự hy vọng Quan đại ca có thể ở lại.

Quan Xung quay đầu nhìn hắn, lắc đầu nói:
- Ta phải tới Tây Bộ.

Lục Thất im lặng, lát sau mới lên tiếng:
- Ta sẽ đưa Quan đại ca rời khỏi đây, nhưng Cứu quan tướng trong quân của Quan đại ca chỉ có thể ở lại.

Quan Xung không chút do dự đáp:
- Có thể.

Lục Thất vui vẻ nói:
- Ta tiễn Quan đại ca.

Kết thúc cuộc nói chuyện, mọi người đã xuống thành, Quan Xung gọi Chu Vân Hoa, xuất thành trở về quân doanh.

Thấy Quan Xung đi rồi, Lục Thất mới quay người nói:
- Triệu Lâm, ngươi tới Chương Châu được chứ?

Triệu Lâm sững người, nhưng rất nhanh hành quân lễ nói:
- Thuộc hạ tuân lệnh.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Ta là đang hỏi ngươi có muốn đi không? Bên phía Chương Châu là tiền tuyến của nước Sở. Bởi vì cách đây rất xa, ta lo là ngươi và thuộc hạ của ngươi không muốn đi đóng quân ở nơi xa như vậy.

Triệu Lâm chần chừ một lát, gật đầu nói:
- Thuộc hạ thì có thể, chỉ là quân tùy tùng có lẽ sẽ có mâu thuẫn. Song, thuộc hạ có thể dẫn theo tướng sỹ bằng lòng đi, đi trấn thủ Chương Châu, tướng sỹ không muốn đi, Chủ thượng có thể quy thuận quân đóng ở đây.

Lục Thất gật đầu, lại quay sang nhìn Vương Kiếm, nói:
- Vương tướng quân trước tiên cứ đóng quân ở đây, chờ quân lực Hổ Bí trở về phòng ngự Mục Châu, Vương tướng quân có thể theo Tô Châu quân tới Tô Châu.Vương Kiếm chần chừ một chút, nói:
- Lục đại nhân, ta có thể đi Chương Châu không?

Lục Thất nghe mà thấy bất ngờ, nhìn Vương Kiếm ngạc nhiên nói:
- Vương tướng quân bằng lòng đi Chương Châu?

Vương Kiếm gật đầu, nói:
- Thuộc hạ muốn đi xa một chút, không muốn bị Đường quốc biết.

- Đi Tô Châu cũng rất khó bị Đường quốc biết.
Lục Thất bình thản đáp.

- Thuộc hạ không muốn đi Tô Châu. Quy thuộc của thuộc hạ là quyết định của mình, không liên quan tới Cố tướng quân. Thuộc hạ không muốn cho người ta biết là thuộc về Cố tướng quân. Chuyện đó cũng không tốt cho danh tiếng của Cố tướng quân.
Vương Kiếm giải thích.

Lục Thất gật đầu hiểu ý, Vương Kiếm có lẽ là rất hiểu tâm thái của Cố tướng quân. Cố tướng quân cũng đã từng nói, chỉ cần tự thân vô cấu. Điều đó có nghĩa chính là muốn giữ lại danh tiếng của trung thần.

- Được rồi, ngươi và Triệu lâm đều đi Chương Châu quy thuận Long Nguyên quân phủ. Nhưng đều là tạm tời, cũng có thể không được bao lâu, các ngươi sẽ có thể dẫn quân đi chinh chiến.
Lục Thất đáp.

- Vâng! Thuộc hạ bái kiến Chủ thượng.
Vương Kiếm hành quân lễ cung kính bái kiến, chính thức bày tỏ quy thuận.

Lục Thất mỉm cười, gật đầu, quay sang nhìn Lý Xuyên, thân mật nói:
- Thúc thúc cũng ở lại đây đi, quy thuận Hổ Bí quân phủ.

- Vâng!Lý Xuyên cung kính hành quân lễ đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đi tôi, chúng ta đi bố trí tù binh.

Lát sau, Chu Vân Hoa bỗng quay về gặp, nói Quan Xung đã đi rồi, nhưng chỉ dẫn theo tướng sỹ tả doanh. Đó là quân doanh vẫn luôn sát cánh bên Quan Xung. Hơn hai nghìn tướng sỹ khác, Quan Xung lệnh quy về sự thống lĩnh của Chu Vân Hoa, ở lại. Quan Xung còn nhắn lại, y sẽ nói là không biết lai lịch của mấy vạn đại quân phục kích, khiến mười nghìnmười nghìn đại quân đại bại.

Lục Thất nghe xong trong lòng thầm cảm kích, hắn cam lòng mạo nhận nguy hiểm tiết lộ bí mật rất lớn, hứa để Quan Xung ra đi, còn Quan Xung cũng đã biết cách hồi báo cho hắn rồi. Quan Xung chỉ dẫn theo quân doanh thân tín, vậy chuyện quân Ninh Quốc tham gia chiến sự Mục Châu sẽ không thể bị tiết lộ. Về bí mật Lục Thiên Phong hắn là vua của Tấn quốc cũng chỉ có Quan Xung biết. Quan Xung có lẽ sẽ không thể nói cho quân lực thuộc hạ biết được. Đó là một người đàn ông chấp nhất mà lại trọng nghĩa.

Tiếp theo, Lục Thất lại rơi vào việc chỉnh đốn quân vụ nặng nề, năm mươi nghìn tù binh Võ Thắng quân, trước tiên ban cho ngân khế quan áp, sau đó chia ra các quân khác nhau.

Lục Thất đương nhiên không thể để Trương Kích một mình ở Vụ Châu được, đã lệnh cho bốn mươi nghìnbốn mươi nghìn Hổ Bí quân trực tiếp tới Đinh Châu, cùng sáu mươi nghìnsáu mươi nghìn Long Nguyên quân hợp lại tấn công ba mươi nghìn Chiêu Võ quân. Sau khi đánh bại Chiêu Võ quân, Long Nguyên quân phủ có thể giữ lại ba mươi nghìn tiếp tục trấn giữ hộ môn Chương Châu, chia Hổ Bí quân ra thành ba mươi nghìn và bốn mươi nghìn quân cùng đi Cán Châu chi viện phòng ngự.

Đương nhiên, điều quân chi viện tới Cán Châu đều là đóng tạm thời, sau này sẽ hợp nhất phần lớn tù binh Võ Thắng quân, xuất phát đi Cán Châu quy thuận quân lực thường trú. Còn ở Cán Châu sẽ lập lên quan phủ Quảng Xương, tiết chế chư quân.

Khi quân Sở rút lui qua núi Võ Di, Ngư Hoa Hiên liền dẫn theo 70000 quân lực quay lại Mục Châu. Vừa quay trở lại, ba mươi nghìn Tấn An quân liền phụng mệnh tiếp tục đi tiến chiếm Đài Châu, mà sau khi Việt quốc bị tiêu diệt Võ Thắng quân, không ngờ lại không lập tức phát quân phản công.

Điều đó cũng đã cho thấy lời của Ngư Hoa Hiên trước đây, tiêu diệt Võ Thắng quân, đại quân thiện chiến thực sự của Việt quốc chỉ còn lại 50000 Y Cẩm quân, sáu mươi nghìn quân lực của Gia Hưng, còn có ba mươi nghìn quân Trấn Tây cũng coi là quân có khả năng chiến đấu. Nhưng, sau khi rút lui qua Việt Châu, lại không có dấu hiệu phản công nào. Đối với phòng ngực của quân Tấn ở Tây Bộ, Việt quốc nghiễm nhiên là rơi vào trạng thái không phải là sợ hãi do suy yếu.

Phản công chậm chạp của Việt quốc, đối với Tấn quốc mà nói là cơ hội trời ban, khiến cho Lục Thất có thể sách quy thuận lợi tù binh thành quân. 5 ngày sau, ở Tấn quốc đã xảy ra sự điều động và bố phòng quân lực quy mô lớn.

Lục Thất định lập quân phủ Quảng Xương ở Cán Châu, Trương Kích sẽ là đại soái quân phủ, tiết độ quân lực hai mươi nghìn. Ngoài ba mươi nghìn Chương Võ quân của Trương Kích ra, còn có ba mươi nghìn Nam Khang quân, ba mươi nghìn An Viễn quân và ba mươi nghìn Tây Sơn quân. Việc phân công tướng soái đều chiếu theo quân công mà đề cử, nhưng cũng có cắm thêm xuất thân ẩn.

Bên phía Long Nguyên quân phủ sẽ đóng ba mươi nghìn quân. Vương Kiếm và Triệu Lâm mỗi người làm chủ soái mười nghìn quân. Đại soái quân phủ là chủ soái Côn Thừa quân Tô Châu vốn là Tân Cầm Nhi bổ nhiệm, xuất thân là dực vệ phủ Công chúa.

ba mươi nghìn Tấn An quân từ Đài Châu quay về đóng ở phủ Tấn An Kiến Châu. Quân Nam Bình điều hết về Hổ Bí quân phủ, ngoài ra còn tăng thêm sáu mươi nghìn quân tiên phong chủ soái, khiến cho biên chế Hổ Bí quân lên tới chín mươi nghìn quân.

Sau khi Lục Thất đã xác định được Tấn An quân, hạ lệnh cho mười nghìn0 Tô Châu quân tây chinh, sẽ chia ra thành mấy nhóm theo đường bộ và đường biển trở về Tô Châu. Nhưng cái gọi là mười nghìn0 Tô Châu quân quay về, có ba phần là quân binh dũng Tây Bộ, Lục Thất đã giữ lại rất nhiều quân tây chinh ở Tấn quốc. Tấn quốc cần tướng sỹ thuần thục làm nòng cốt chiến lực, mà tướng sỹ quân Trung Ngô trước đây có rất nhiều chính là quê Tây Bộ, là được chiêu mộ đi Tô Châu.

Sau trận chiến Mục Châu 7 ngày, Việt quốc mới có phản ứng, cử sứ thần tới Mục Châu. Bên phía Tấn quốc sớm đã chờ Việt quốc tới đàm phán, quả thực đã tới thật, tự nhiên do Trung phủ sứ Tân Cầm Nhi chủ trì đàm phán.

Sứ thần của Việt quốc là một vị quân văn trung niên nho nhã, thái độ rất nhún nhường, trực tiếp đưa ra đề nghị hòa nghị. Việt quốc chậm chạp 7 ngày mới có phản ứng, chính là nội bộ đã xảy ra cuộc tranh chấp kịch liệt. Phái chủ chiến và phái chủ hòa đã tranh luận liên tiếp. Sau cùng vì Tấn quốc đột ngột dừng tiến quân, khiến cho người theo khuynh hướng chủ hòa của Việt quốc thắng.

Điều kiện của Tấn quốc đã được thương lượng thỏa đáng. Một là Việt quốc xưng thần với Tấn quốc, sau này không được dùng cái gọi là quốc chủ ban phong của Chu quốc nữa, đổi thành Việt Vương.

Hai là Việt quốc không được có quân Tiết độ sứ. Y Cẩm quân phải trở thành quân Việt Vương Bắc Phủ. Quân Trấn Tây phải quy về quân Việt Vương Tây Phủ. Quân Gia Hưng phải trở thành quân Việt Vương Đông Phủ. Quân thủy sẽ trở thành quân Việt Vương Nam Phủ. Quân cao nhất của quân phủ chỉ có thể là Đô Ngu Hầu.

Ba là không được qua lại với Chu quốc nữa, chỉ có Tấn quốc mới có thể đại diện Việt quốc ngoại giao. Hiện tại quân Chu đóng quân ở Việt quốc, phải đưa ra khỏi lãnh thổ.

Bốn là để bày tỏ thành ý nghị hòa, Việt quốc phải gả Quận Chúa Nhạn Tê cho vua Tấn. Vua Tấn hứa phong làm Tây Vương Phi. Lễ cưới của Việt quốc phải là 4 cung nữ xinh đẹp xuất thân tiểu tư quan thần, trăm viên hạt châu lớn thượng phẩm, một nghìn hộ quân, mười nghìn lượng vàng.

Điều kiện lại là Ngư Hoa Hiên kiến nghị, Tân Cầm Nhi làm chủ cộng thêm cái gọi là đồ cưới. Mục đích là đả kích vào uy vọng của triều định Việt quốc mang tính thực chất, khiến cho người Việt quốc cảm thấy sự nhục nhã, từ đó càng thêm thất vọng đối với tầng lớp thống trị của Việt quốc.

Sứ thần Việt quốc mang điều kiện nghị hòa của Tấn quốc trở về, Tân Cầm Nhi uy hiếp đã nói, Tấn quốc chỉ cho nghị hòa trong thời gian 10 ngày. Sau 10 ngày không có hồi âm, sẽ phát binh tiếp tục đột kích Việt Châu và Minh Châu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau