KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 426 - Chương 430

Quyển 4 - Chương 52: Mưu phạt

Lục Thất gật đầu hiểu ý, Ngư Hoa Hiên chợt quay sang Yến Khôi Sơn nói:
- Yến tướng quân, trận chiến Vụ Châu có lẽ khó tránh khỏi có quân Việt trốn chạy. Ta yêu cầu tướng quân có thể không nên vội chỉ huy quân chặn lại lập công, bởi vì quân Việt bỏ chạy nếu ít, chặn lại cũng không thể có được công lớn gì. Nhưng, nếu quân Việt bỏ chạy quá nhiều, Yến tướng quân nếu đi chặn lại, hậu quả là đại công biến thành đại tội. Bởi vì, quân Việt có thể bỏ chạy tất nhiên là quân tinh nhuệ của quân Võ Thắng, chính là mấy ngàn tướng sỹ, cũng không phải là thuộc hạ của Yến tướng quân có thể địch nổi.

Yến Khôi Sơn giật mình, liền đáp:
- Thuộc hạ nhớ rồi.

Lục Thất liền cười nói:
- Yến tướng quân chỉ cần trấn thủ Đài Châu chính là đại công, nhưng đừng quên lời dặn dò của Ngưu tướng quân. Tướng sỹ quân Tấn An ít được rèn luyện và vũ khí, nếu bị chém giết nhiều, đó không chỉ là chuyện thành bại, mà là hậu quả sau này, sẽ hao tổn rất nhiều ngân lượng. Tấn quốc mới lập, tiền bạc hao phí giống như nước chảy.

Yến Khôi Sơn sững người, tiếp tục gật đầu nói:
- Chủ thượng yên tâm, thuộc hạ biết nuôi dưỡng quân lực nhiều như vậy, rất khó khăn. Thuộc hạ không thể vội lập công mà liều lĩnh được.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Chờ quân lực trở thành quân nhân chân chính, ngươi và Trương Kích sẽ có rất nhiều cơ hội chiến đấu.

Yến Khôi Sơn và Trương Kích gật đầu đáp lại, Lục Thất lại hỏi:
- Hai người các ngươi, ai có thể tiến cử chủ soái của quân Bình Hải, phải thông thuộc Phúc Châu.

Yến Khôi Sơn liền nhìn sang Trương Kích. Trương Kích lắc đầu nói:
- Thuộc hạ không quen quan tướng xuất thân Phúc Châu.

Lục Thất gật đầu, bỗng Yến Khôi Sơn lên tiếng:
- Cứ phải là xuất thân Hưng Hóa quân sao? Kiến Châu không được sao?

Lục Thất cười, nhìn Yến Khôi Sơn nói:
- Người khác tiến cử xuất thân Kiến Châu, ta nói không được.

Yến Khôi Sơn cũng cười, nói:
- Anh họ của thuộc hạ, tên Yến Khôi Hải, rất có khả năng quân võ, vốn là đội trưởng trong Mân quân, đã từng đóng quân ở cửa tây Phúc Châu, cho nên cũng thông thạo phòng ngự Phúc Châu.

Lục Thất gật đầu nói:
- Nếu là đội trưởng thì để Yến Khôi Hải dẫn quân tương ứng, trở thành chủ soái quân Bình Hải.

- Tạ Chủ thượng tín nhiệm.
Yến Khôi Sơn đứng dậy chào theo quân lễ.

Lục Thất xua tay để hắn ta ngồi xuống, nói tiếp:
- Kiến Châu có văn nhân nổi tiếng và nhân vật quan tốt, ngươi cũng có thể tiến cử với Trung phủ sứ.

- Có văn nhân nổi tiếng, thuộc hạ có thể tiến cử, quan thì miễn đi, không có người tốt.
Yến Khôi Sơn thẳng thắn đáp.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, lại quay sang hỏi:
- Ngưu tướng quân có kiến giải gì về chuyện của Phúc Châu và Tuyền Châu không?

Ngư Hoa Hiên nói:
- Phúc Châu và Tuyền Châu, thần không thông thuộc, nhưng hai nơi đó quả thực nên đóng quân lực mạnh.

Lục Thất gật đầu, chợt quay đầu lại nhìn Tân Cầm Nhi, nói:
- Cầm Nhi, nàng đi hỏi người ở đây xem, đánh giá về Yến Khôi Hải thế nào?

Tân Cầm Nhi giật mình, gật đầu đứng dậy đi. Lục Thất nhìn Yến Khôi Sơn, mỉm cười nói:
- Yến đại ca là người ta hiểu, cho nên muốn cùng phú quý. Chủ soái của Yến Khôi Hải tín nhiệm, ta cũng phải tìm hiểu chút, bởi vì Phúc Châu rất quan trọng.
Yến Khôi Sơn ban đầu hơi giật mình, sau khi nghe xong liền gật đầu, nói:
- Cách của Chủ thượng rất đúng, thuộc hạ không dám nghi ngờ.

Lục Thất bật cười, Ngư Hoa Hiên liền nghiêm mặt nói:
- Dùng người không khách quan sẽ khiến cho lòng người bất bình, chỉ có tuyền tài mà dùng mới là căn bản của cường quốc an trị. Chủ thượng có thể công tư phân minh là phúc của Tấn quốc.

Lục Thất gật đầu, quay sang hỏi:
- Ngưu tướng quân, nếu có thể đánh bại quân Vụ Châu, vậy Việt quốc sẽ có phản ứng thế nào? Là chiếm đóng hay điều quân đánh tới?

- Có lẽ là chiếm đóng cầu hòa. Nếu Vụ Châu bại, quân lực Việt quốc vẫn còn năm mươi nghìn Y Cẩm quân, ba mươi nghìn Đông Phủ quân trấn thủ Việt Châu, ba mươi nghìn Tây Phủ quân trấn thủ Hàng Châu, bên phía Minh Châu còn có hai mươi nghìn quân thủy, ngoài ra chính là sáu bảy mươi nghìn Gia Hưng quân.
Ngư Hoa Hiên đáp.

- Còn có gần hai trăm nghìn quân lực rất mạnh nữa.
Lục Thất gật đầu nói.

- Hai trăm nghìn quân lực, thiện chiến thực sự đã có một trăm nghìn rồi, Đông Phủ quân và Tây Phủ quân trên thực tế đều là quan tướng quý tộc, thối nát vô cùng. Là quân huân quý của Việt quốc nuôi dưỡng. Ngoài ra, bất lợi cho Việt quốc là Việt quốc không nuôi dưỡng được hai trăm nghìn đại quân, chủ yếu là mất đi Tô Châu. Bây giờ lại mất đi mấy châu lương thực phía tây.
Ngư Hoa Hiên phân tích.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Nếu Việt quốc cầu hòa, chúng ta nên ứng phó thế nào?

- Thần thấy có thể đồng ý cầu hòa, để Việt quốc cắt nhường Thuận Châu, sau này khi Việt quốc cầu hòa, để Việt quốc xưng hầu với Tấn quốc.
Ngư Hoa Hiên đáp.

Lục Thất gật đầu, chợt Yến Khôi Sơn lên tiếng:
- Chủ thượng, nếu có thể chiếm cứ Thuận Châu, vậy hà tất phải đồng ý cầu hòa, trực tiếp tiến quân Hàng Châu há chẳng phải càng tốt hơn sao? Có thể thông nhau với Tô Châu.

Lục Thất nhìn Yến Khôi Sơn, nói:
- Ta cũng muốn tiến quân Hàng Châu, nối liền biên giới. Côhỉ là chúng ta chưa khống chế được Việt quốc. Một khi chiến sự rơi vào thế giằng co, sẽ rơi vào hai chiến tuyến giữa Sở quốc và Việt quốc.

Yến Khôi Sơn lắc đầu, nói:- Thuộc hạ thấy không đúng, đánh rắn nếu không đánh chết, sẽ bị cắn lại. Nếu tấn công Vụ Châu thắng sẽ tạo thành khí thế tiêu diệt Việt quốc. Việt quốc bị tiêu diệt rồi, Tô Châu được nối liền, có lợi cho việc ứng phó với Sở quốc.

Lục Thất cười, nói:
- Xét tổng thế chiến lược mà nói, sự tồn tại của Việt quốc, rất tốt.

Yến Khôi Sơn sững người, chần chừ một lát, nói:
- Chủ thượng có thể nói rõ hơn một chút được không? Thuộc hạ biết là bí mật quân đội, tuyệt đối không truyền ra ngoài.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Chính là nói xét tổng thể chiến lược mà nói, Việt quốc bị tiêu diệt, chẳng khác nào chúng ta đã tuyên chiến với Chu quốc. Biên cương Tấn quốc một khi đã thông với Tô Châu rồi, sẽ bại lộ bí mật Tô Châu và Tấn quốc là một nhà. Hậu quả sẽ khiến cho Đường quốc liên hợp với Chu quốc.

Yến Khôi Sơn gật đầu, hỏi:
- Bây giờ chúng ta tiến công Việt quốc, chẳng phải là đã tuyên chiến với Chu quốc rồi sao?

- Khác nhau, đối với Chu quốc mà nói, hy vọng muốn nhìn thấy nhất là Đại Nam lấy các nước phía nam san sát, bất kỳ nước nào có hy vọng thống nhất phía nam đều sẽ trở thành kẻ địch số 1 của Chu quốc. Cho nên, chúng ta phải cố ý chia ra thành hai thế lực, Tô Châu và chúng ta là một nhà bí mật, có thể giữ bí mật được càng lâu càng tốt.
Lục Thất giải thích.

- Chủ thượng, quân Tô Châu hiện giờ nhiều như vậy ở phía tây, chỉ e là không giấu được bao lâu nữa.
Yến Khôi Sơn nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Thì rất khó giấu được quá lâu, nhưng do vì chiến sự của Sở quốc nổi lên, cho nên Đường quốc và Việt quốc cứ xem như đã nhận được tin, cũng là nửa tin nửa ngờ, không thể khảo chứng được. Hơn nữa chúng ta sẽ dùng hành vi thực tế, phủ định mối quan hệ với Tô Châu. Đó chính là đáp ứng cầu hòa của Việt quốc rồi, chỉ để Việt quốc xưng thần là được. Việt quốc chỉ cần xưng thần với Tấn quốc, chẳng khác nào phản bội lại Chu quốc. Sau này sẽ quay lại ý đồ dễ dàng hơn.

Yến Khôi Sơn gật đầu, Ngư Hoa Hiên liền lên tiếng:
- Chỉ dựa vào quân lực để tấn công tiêu diệt Việt quốc, chúng ta sẽ phải trả cái giá rất lớn. Cái gì mà đưa lính mưu phạt, lính không chiến đấu mà rút lui chính là có trí tuệ mưu lược toàn bộ. Chỉ dựa vào võ dũng công phạt thì không thể có được thiên hạ.

Yến Khôi Sơn mỉm cười, Ngư Hoa Hiên nhìn y, mỉm cười nói:
- Ta biết Yến tướng quân không phục, vậy ta hỏi Yến tướng quân, Chủ thượng muốn đồng ý Việt quốc cầu hòa, ý đồ thực sự là gì?

Yến Khôi Sơn ngẩn người ra, nói:
- Chủ thượng không phải đã nói rồi sao?

Ngư Hoa Hiên lắc đầu, lại nhìn sang Trương Kích, hỏi:
- Trương tướng quân có biết không?

Trương Kích suy nghĩ một hồi, đáp:
- Không biết, xin đại nhân chỉ giáo.

Ngư Hoa Hiên bình thản nói:
- Ta có thể nói, nhưng ta muốn hỏi một câu, Chu Vũ tướng quân ở trong lòng các ngươi là nhân vật thế nào?

Yến Khôi Sơn và Trương Kích ngẩn người ra, Yến Khôi Sơn đáp:
- Chu Vũ, người đó hiệu xưng Võ Gia Cát, chẳng phải là rất thân cận với Chủ thượng sao?

Trương Kích cũng nói:
- Tướng tài Chu Vũ rất nổi danh, ý đồ thực sự của đại nhân muốn nói, Chu Vũ có thể thấy rất rõ, về mặt võ lược thuộc hạ tự biết không sánh được với Chu Vũ.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, nói:
- Các ngươi quả thực không bằng Chu Vũ. Chu Vũ là đại soái có tài. Tài của các ngươi cũng chính là chủ soái của đoàn quân ba nghìn lính, thích hợp với minh đấu ngoài chiến trường.

Quyển 4 - Chương 53: Ý đồ thực sự

Yến Khôi Sơn nghe xong gật đầu, nói:
- Thuộc hạ cũng tự biết, hiện giờ đã thống soái ba mươi nghìn quân, đầu óc cũng có chút không thể đảm đương được.

Ngư Hoa Hiên cười, nói:
- Biết được khuyết điểm của mình là chuyện tốt. Thừa nhận khuyết điểm của mình là thông minh. Ngươi vận khí tốt, trở thành đại soái, cho nên ngươi có thể từng bước thích ứng với chức trách của đại soái. Ta dạy ngươi một cách, tìm ra một số tướng tài võ lược ở tầng lớp thấp nhất trong quân, giữ lại bên mình làm tham quân Ngu hầu là Lục sự. Ngươi là đại soái, chỉ cần thu nạp võ lược của người khác mà dẫn quân chinh chiến. Sau khi trải qua chiến sự, ngươi chính là danh tướng thực sự rồi.

Yến Khôi Sơn và Trương Kích gật đầu, gần như cùng làm quân lễ, nói:
- Tạ đại nhân chỉ giáo.

Lục Thất cũng gật đầu, nói:
- Mỗi người các ngươi có thể có 10 Ngu hầu tham quân.

- Vâng, thuộc hạ ghi nhớ.
Hai vị quân soái lần lượt đáp lời.

Ngư Hoa Hiên liền cười, nói:
- Chủ thượng đồng ý Việt quốc cầu hòa, một là tránh rơi vào chiến sự giằng co. Bên ngoài chiến trường đánh giết lẫn nhau, đa số cả hai đều bị thương tổn, tập kích thì lại khác, đặc điểm của chiến lược là tập kích bất ngờ, cho nên đột kích mới có thể đạt được chiến quả dùng ít thắng nhiều. Chiến lược đột kích của Chủ thượng là cố gắng chiếm lấy ưu thế, chính là chiến thuật lấy lớn ép bé. Chiến quả là tổn thất rất thấp, vài người đánh một, bên nhiều đương nhiên không dễ bị tử chiến, bên ít do vì quân lực quá yếu, cho nên lòng quân cực kỳ hoang mang, khiến cho đầu hàng nhiều vô cùng.

Yến Khôi Sơn và Trương Kích gật đầu, Ngư Hoa Hiên nói tiếp:
- Đồng ý cầu hòa với Việt quốc, thu hoạch lớn nhất sẽ là lòng người quy trị. Chúng ta là chiếm cứ vùng biên giới Việt quốc, nhưng lòng người của vùng đất bị chiếm cứ lại thù hận với chủ chúng ta. Hậu quả chính là tạo phản, liên tục đánh lén tướng sỹ của chúng ta, còn tướng sỹ của chúng ta bị giết, đương nhiên sẽ nổi giận mà truy sát. Truy sát sẽ liên lụy tới rất nhiều người. Kết quả chính là giết chóc và báo thù kinh hoàng. Cho nên Việt quốc xưng thần với Tấn quốc sẽ có thể chiếm được lòng dân nơi đó, giảm được sự oán hận đối với chúng ta. Bởi vì vua của Việt quốc đã đầu hàng Tấn quốc.

Yến Khôi Sơn và Trương Kích bừng tỉnh gật đầu, Ngư Hoa Hiên nói tiếp:
- Về phương diện quân sự, đồng ý cầu hòa Việt quốc sẽ hóa giải được thế đứng của Chu quốc ở Việt quốc. Quân đóng của Chu quốc tất sẽ phải rời khỏi Việt quốc, lực ** Chu vừa rời đi, Việt quốc sẽ càng suy yếu, cũng có thể thực sự phục thuộc vào Tấn quốc.

Yến Khôi Sơn và Trương Kích nghiêm trọng gật đầu, Lục Thất mỉm cười nói:
- Hiện tại chúng ta chỉ là suy đoán chiến lược. Diễn biến của chiến sự rất nhiều, Việt quốc có sự uy hiếp của Chu quốc cũng chưa chắc đã đồng ý điều kiện xưng thần.

- Chủ thượng, nếu tập kích Vụ Châu thành công, Việt quốc tất sẽ đồng ý xưng thần. Thần hiểu triều đình Việt quốc. Triều đình Việt quốc chỉ chú ý tới nguy cơ trước mắt, chỉ cần có hy vọng ngưng chiến, họ sẽ cố gắng cầu an, không có dũng khí thề sống chết chiến đấu. Hơn nữa, sau trận chiến Vụ Châu, quân tập kích sẽ trở về Tô Châu, tiếp tục ở tiền tuyến Côn Sơn làm thế công, cũng sẽ khiến cho triều đình Việt quốc khiếp sợ mà đồng ý điều kiện xưng thần.
Ngư Hoa Hiên lại có lòng tin nói.

Lục Thất mỉm cười, bỗng Tân Cầm Nhi bước vào, mọi người đều nhìn thấy. Tân Cầm Nhi hành lễ với Lục Thất, nghiêm mặt nói:
- Chủ thượng, thần thiếp đã hỏi qua 10 tên lính hàng ở đây rồi, có 2 người nói Yến Khôi Hải rất tốt, 8 người nói Yến Khôi Hải là người kẻ trên bắt nạt kẻ dưới. Hơn nữa còn thường xuyên dọa nạt nam nữ, cướp bóc của thuộc hạ, ở Kiến Châu đã nổi danh binh bá.

Yến Khôi Sơn liền biến sắc mặt, kinh hoàng nói:
- Trung phủ sứ đại nhân, người mà ngài hỏi, liệu có phải.

Trương Kích bỗng giơ tay chỉ vào y, Yến Khôi Sơn liền câm miệng. Lục Thất cũng bất ngờ nhìn Tân Cầm Nhi. Tân Cầm Nhi lại bình tĩnh nói:
- Thần thiếp đã sai người đi tìm hiểu rồi, đặc biệt là ở trấn Yến Bắc, có thể hỏi được danh tiếng của Yến Thị.

Yến Khôi Sơn nhíu mày, Trương Kích liền nói:
- Danh tiếng của Yến Khôi Hải ở đây thì không tốt, thuộc hạ cũng đã nghe nói.

Yến Khôi Sơn ngẩn người nhìn y, nói:
- Lão Trương, lão nghe nói không tốt, sao lão không cho ta biết?

Trương Kích liền cười, nói:
- Chỉ là nghe nói không tốt, ta và ngươi ở Kiến Châu không lâu, sự vụ lại nhiều. Yến Khôi Hải xem như cũng không tốt đi, ta cũng không nên nói lời ác ý với hắn ta.

Yến Khôi Sơn nhíu mày, liền nói:
- Tên khốn kiếp này đã làm mất niềm vui cả ta.

Lục Thất nhíu mày, Yến Khôi Sơn thấy thế liền nói:
- Chủ thượng không cần khó xử, thuộc hạ sẽ đi bắt y lại.

Lục Thất ngẩn người ra, nói:
- Không cần y cũng được.Yến Khôi Sơn lắc đầu, nói:
- Tên khốn kiếp này biết Chủ thượng là Lục Thiên Phong. Dù thần không nói, nhưng trong quân đã tới gặp chủ soái của Chủ thượng, có lẽ sẽ bị y hỏi tới.

Lục Thất giật mình, Trương Kích liền nói:
- Chuyện này do Trung phủ sứ đại nhân xử lý đi, ngươi không cần can thiệp.

Yến Khôi Sơn nghe xong, gật đầu, hành lễ với Tân Cầm Nhi nói:
- Làm phiền Trung phủ sứ đại nhân. Nếu Yến Khôi Hải quả thực là có tiếng xấu ở Kiến Châu, xin chặt đầu hắn. Đại nhân không cần lo lắng tới ta. Quan hệ giữa ta và Yến Khôi Hải không thân, là trở về mới gần gũi với nhau.

Tân Cầm Nhi gật đầu, quay người bước ra ngoài. Lục Thất cười nhăn nhó, Yến Khôi Sơn thấy vậy liền hành lễ nói:
- Chủ thượng, chuyện của Yến Khôi Hải, thuộc hạ không có khúc mắc đó, sau này có lẽ người tiến cử, thuộc hạ vẫn có thể tiến cử, sau khi thẩm tra không đạt, có thể không dùng.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một hồi, nói:
- Phúc Châu quả thực cần tăng quân gấp. Chủ soái của quân Bình Hải, ngươi quay về xem xem, hỏi tướng sỹ xuất thân quân Hưng Hóa xem có ai muốn đi đảm nhiệm?

Yến Khôi Sơn suy nghĩ một hồi, lắc đầu nói:
- Bây giờ thông thạo đều là chủ soái, tướng sỹ quen rất nhiều, nhưng có thể một mình làm soái tài một phương lại rất khó.

Lục Thất gật đầu, Yến Khôi Sơn bỗng lên tiếng:
- Chủ thượng, Ngưu tướng quân có thể tiến cử người thích hợp.

Lục Thất quay sang nhìn Ngư Hoa Hiên, mỉm cười nói:
- Ngưu tướng quân, Yến tướng quân đề cử ngươi, nói đi.

Ngư Hoa Hiên khổ sở, suy nghĩ một hồi, nói:
- Được rồi, thần nói, hiện tại soanh tướng Tả Kiếm Huy trong quân Xử Châu là người Phúc Châu, là người công chính, võ lược cũng được.

Lục Thất suy nghĩ một lát, Tả Kiếm Huy hắn cũng có ấn tượng, là một dực lâm vệ Mau Sơn, hắn nói:
- Tả Kiếm Huy bổn vương đã gặp rồi, sẽ điều Tả Kiếm Huy đưa quân doanh theo chủ soái quân Bình Hải.

Chủ soái quân Bình Hải đã định rồi, Ngư Hoa Hiên lại nói:- Chủ thượng có nên đi Xử Châu tuần tra không?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Bổn vương muốn đi toàn bộ các châu một vòng, tăng cường sự thống trị của Tấn quốc một chút.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, nói:
- Chủ thượng nên đi một vòng, nhưng thần lo là Yến tướng quân dẫn quân rời đi, quân Sở của Phủ Châu có lẽ sẽ tập kích Kiến Châu. Thần cho rằng Chủ thượng có thể đi Xử Châu tuần tra, sau đó lại quay về phủ Tấn An trấn thủ. Có Chủ thượng trấn thủ, có thể ổn định lòng người, cũng có thể quyết định đưa ra quyết sách tương ứng.

Lục Thất nghe xong liền gật đầu, hắn hiểu ý của Ngư Hoa Hiên. Nếu quân Sở Phủ Châu tập kích thực sự, vậy thì sách lược tốt nhất chính là lùi một chút. Mà lui rời khỏi phủ Tấn An, đối với Trương Kích mà nói, là một hậu quả quyết sách không thể đảm đương được. Trương Kích chỉ có thể chôn chân ở phủ Tấn An.

- Được rồi, bổn vương đi qua Xử Châu, sẽ nhanh chóng quay về.
Lục Thất đồng ý với ý kiến của Ngư Hoa Hiên.

Tiếp đó, Trương Kích và Yến Khôi Sơn rời khỏi đó, ra nha huyện, Yến Khôi Sơn oán hận nói:
- Lão Trương, chuyện của Yến Khôi Hải ngươi nên sớm cho ta biết.

Trương Kích nghe xong cười chua xót:
- Ta đây là vì ngươi mà giảng hòa. Chuyện của Yến Khôi Hải ta căn bản không biết. Ngươi và ta đã tới Kiến Châu rồi, đều mỗi người bận quân vụ riêng của mình. Người bên cạnh ta đều là thân vệ đáng tin cậy, cũng chính là ngươi, dám dùng tốt hàng ở bên cạnh.

Yến Khôi Sơn giật mình, nhíu mày nói:
- Ngươi là giải hòa, vậy là oan uổng cho Khôi Hải rồi.

- Oan cái đầu ngươi, Trung phủ sứ đã khiến người thân của ngươi oan uổng sao?
Trương Kích tức giận bác bỏ.

Yến Khôi Sơn nghe xong liền gật đầu tán thành, Trương Kích lại nghiêm mặt nói:
- Lão Yến, lần này dẫn quân đi, ngươi đừng phạm vào tội dung túng thuộc hạ cướp bóc nữa, nhất định phải nghiến răng chấp hành sự giao phó của Chủ thượng.

Yến Khôi Sơn ngẩn người ra, gật đầu nói:
- Ngươi yên tâm, ta không thể dung túng cho thuộc hạ được. Ta sẽ dùng từ tục tĩu để báo trước, nếu vị huynh đệ đó không xem ra gì, ta cũng không nói gì tới tình cảm nữa.

Trương Kích gật đầu, nói:
- Chủ thượng muốn Đài Châu không xảy ra họa binh, đó là vì sau này có thể dễ dàng đạt được toàn bộ biên cương Việt quốc.

Yến Khôi Sơn gật đầu, bỗng cười nói:
- Ta hiểu rồi, Lục huynh đệ vì sao có thể thành sự, hắn quả thực là nhân vật có trí tuệ.

- Ngươi nha, cố gắng cẩn thận lời nói, Lục huynh đệ có thể không gọi nữa.
Trương Kích khuyên nhủ.

Yến Khôi Sơn cười, nói:
- Ta không hồ đồ, ở chỗ riêng tư gọi Lục huynh đệ, không thể có chuyện được.

Trương Kích cũng cười, bỗng cảm khái nói:
- Tất cả bây giờ quả thực như một giấc mộng Hoàng Lương.

- Cái gì mà giấc mộng Hoàng Lương, là giấc mơ thành sự thật. Yến Khôi Sơn ta mong muốn nhất chính là cuộc đời này có thể trở thành đại tướng quân. Hiện giờ chúng ta chính là đại tướng quân rồi.
Yến Khôi Sơn ngạo nghễ đáp lại.

Trương Kích mỉm cười gật đầu, nói:
- Đi thôi, đại quáng quân của chúng ta vinh quang, cố gắng mới có thể giữ được.

Quyển 4 - Chương 54: Tri kỷ

Trong phòng, ba người Lục Thất tiếp tục nghị sự. Đề tài từ quân sự chuyển sang chính sự, đề cập tới lương thực tồn kho, dân sinh và nạn trộm cướp.

Tân Cầm Nhi nói, việc thu hoạch lương thực ngoài châu rất tốt, ước tính có thể đạt tới 5, 6 thành thu hoạch gạo ở Thường Châu. Nhưng do vì sự e dè về phương diện chiến lược, sau khi quân Tô Châu chiếm được Xử Châu, đã dụ dỗ rất nhiều địa chủ, nhà giàu ở nhiều nơi, không có cưỡng chế, chiếm đoạt ruộng đất.

Sau khi Lục Thất và Ngư Hoa Hiên thương thảo với nhau. Ngư Hoa Hiên thấy cần phải thu ruộng cướp lương thực, bởi vì kho gạo Tô Châu chỉ có thể miễn cưỡng duy trì chi viện cho Tây Bộ Tấn quốc một năm nữa thôi. Tây Bộ không thể chỉ trông chờ vào việc cung cấp nuôi dưỡng của Tô Châu lâu dài được, hơn nữa sự tồn tại của các địa chủ là mối họa không ổn định nhất. Bây giờ đang là thời chiến, có thể dùng phương pháp mưu hại để giải quyết các địa chủ.

Lục Thất đồng ý, còn áp dụng tiền lệ của Tô Châu, tha cho các quan thân có danh tiếng tốt, đồng thời còn để Tân Cầm Nhi đích thân đi xử lý, thanh trừ giai đoạn đầu phải cố gắng không để chết oan.

Ngư Hoa Hiên cũng rời khỏi đó, đi thiếp nhận Nam Bình quân. Hôm sau Ngư Hoa Hiên thống lính 6000 Nam Bình quân cùng Lục Thất đi tới Xử Châu. 8 đoàn Nam Bình quân tạm thời thuộc sở hữu của Tiết chế Trương Kích. Nếu Lục Thất trở về phủ Tấn An trấn thủ, tự nhiên sẽ bao gồm cả Trương Kích.

Lục Thất mỉm cười nhìn Tân Cầm Nhi, quan tâm nói:
- Những ngày này, nàng vất vả quá.

Tân Cầm Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Chuyện ở đây còn phức tạp hơn Tô Châu nhiều.

Lục Thất tỏ ý hiểu gật đầu, nói:
- Người Mân rất khó quy thuận, dễ gây xung đột, thù hận với dân di cư. Chúng ta không muốn đổ máu, đôi khi cũng cần phải đổ máu.

Tân Cầm Nhi chua xót mỉm cười, trong những ngày này, khi người Mân thường xuyên tập kích di dân, xung đột thù hận khiến nàng phải đau đầu, bức bách nàng không thể không cho phép quân đội tùy cơ trấn áp. Vì bao che cho nhau, quân đội Kiến Châu đã tiêu diệt hơn một nghìn người Mân. Các thế lực tạo phản ở các nơi cũng hung hăng ngang ngược, cũng không biết đã bị chết bao nhiêu người rồi.

- Cầm Nhi, bên phía Thường Châu, chờ sau chiến sự Vụ Châu, nàng hãy trở về đi, chuẩn bị khế đất Thường Châu. Nếu triều đình cướp quyền mở phủ của Ngô Thành, chúng ta sẽ phát khế ước. Nếu tài lực của chúng ta đủ, cũng có thể dùng bạc thưởng công ngân khế quan tướng đổi dùng, để quan áp ngân khế ở Thường Châu biến mất.
Lục Thất ôn tồn nói.

Tân Cầm Nhi sững người, nói:
- Lão gia là muốn giữ lời với dân.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Một là giữ chữ tín. Hai là thoát khỏi việc liên lụy với chuyện của Thường Châu hoàn toàn.

Tân Cầm Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Thiếp quay về đó rồi ở đây làm thế nào? Lão gia có người đáng tin cậy không?

- Ta muốn giao cho Ngư Hoa Hiên.
Lục Thất đáp.

- Không được, Ngư tướng quân chỉ có thể trọng dụng hạn chế. Nếu không có nhân vật giữ cân bằng, tuyệt đối không thể độc dụng hắn ta.
Tân Cầm Nhi liền phản bác.

- Người có thể kiềm chế Ngư Hoa Hiên, hiện tại cũng rất nhiều. Tướng sỹ Hưng Hóa quân, tướng sỹ tới từ Phủ Châu và thống soái quân Tô Châu đều có thể khống chế Ngư Hoa Hiên.
Lục Thất ôn tồn đáp.Tân Cầm Nhi lắc đầu nói:
- Thiếp hiểu tâm ý của lão gia, là không muốn thiếp gách vác quá nhiều chỉ trích máu tanh. Nhưng để Ngư Hoa Hiên cai quản Tấn quốc, tuyệt đối không được. Bên Thường Châu, Tiểu Vân có thể làm tốt.

Lục Thất im lặng gật đầu. Hắn không đành lòng để Tân Cầm Nhi gánh vác quá nhiều. Nhưng, quả thực hắn không thể hoàn toàn tín dụng năng thần. Uy vọng và khả năng của Quý Ngũ Thúc không quản nổi Tấn quốc hiện giờ, cũng không thể trấn áp được lòng quân Tấn quốc.

- Lão gia đừng lo lắng cho thiếp, hay là đi gặp Hoàng phi chút đi.
Tân Cầm Nhi dịu dàng nói.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Ta bây giờ không còn tâm trạng đâu mà đi gặp, nàng thay ta thăm hỏi chút nhé.

Tân Cầm Nhi lắc đầu, nói:
- Thiếp không nên đi bái kiến trước, hơn nữa cũng giống như lão gia, bây giờ cũng không có tâm trạng nào, miễn cưỡng nói lời nịnh nọt, nếu không thể thân cận được với Hoàng phi hơn thì chi bằng không gặp.

Lục Thất giật mình, tỏ vẻ hiểu ý, gật đầu, cười mang tính ứng phó, quả thực là mệt mỏi vô cùng. Tân Cầm Nhi bây giờ vất vả vì quốc sự, tinh lực đã tiêu hao quá nhiều rồi.

- Cầm Nhi, Tiểu Phức định sắc phong hậu cung, Tây Vương Phi đang trống, ta muốn dành cho nàng, được chứ?
Lục Thất ôn tồn nói.

Tân Cầm Nhi sững người, lắc đầu nói:
- Thiếp không thích hợp, thiếp chỉ nên ở dưới danh của chủ mẫu Vận Nhi mới tốt, trở thành Tây Vương Phi ngược lại sẽ khiến cho thiếp bị bó buộc.

Lục Thất im lặng gật đầu, chợt nghiêng người ôm lấy Tân Cầm Nhi vào lòng, cúi xuống hôn lên tóc. Tân Cầm Nhi thẹn thùng ngả vào người Lục Thất, hai người tình tứ ôm nhau.Thật lâu sau, Lục Thất mới nhẹ nhàng nói:
- Cầm Nhi, nàng nói con đường nhân sinh của ta hiện nay là đúng đắn chứ?

- Nước chảy chỗ thấp, người hướng lên cao. Cuộc đời mỗi con người đều khao khát hướng lên, đó gọi là biết đủ là phúc. Đó là cách tự an ủi chính mình bất đắc dĩ. Bởi vì không thể hướng lên mới có thể thấy đủ. Nếu lão gia thấy đã thu hoạch đủ ở huyện Thạch Đại, cũng có thể là hậu quả nhà tan cửa nát. Con người chỉ có đi tranh giành quyền thế, không có đường lui, chỉ có không ngừng đi lên mới có thể sinh tồn.
Tân Cầm Nhi nhẹ nhàng đáp.

Lục Thất im lặng, lát sau mới khẽ nói:
- Khi ta ở huyện Thạch Đại, quả thực là đã thấy thu hoạch đủ rồi. Điều ta mong muốn nhất chính là có thể trở về huyện Thạch Đại, tiếp tục làm Hộ quân Huyện úy của mình. Chỉ là sau này ta mới biết, nếu ta trở về huyện Thạch Đại, hậu quả chính là tán gia diệt môn.

- Lão gia sống ở huyện Thạch Đại, đã tiếp xúc với quyền thế quan cao, đương nhiên sẽ bị thanh trừ, chính là dựa vào Tiêu phủ, cũng trở thành một tên lính hầu không thể tự chủ.
Tân Cầm Nhi khẽ nói.

- Chỉ là tự chủ bây giờ lại khiến ta càng không mãn nguyện, muốn cùng người nhà nói chuyện ấm cúng với nhau cũng là điều rất khó.
Lục Thất cảm khái nói.

- Lão gia là vì sự sinh tồn mà bận rộn, cứ xem như lão gia không có mưu nước, cũng khó mà cùng người nhà đoàn tụ ấm cúng được. Thời buổi loạn lạc, không chấp nhận được lão gia làm một huân quý chỉ cầu bình an. Nếu huân quý không có quyền, cuộc sống cũng sầu khổ như thế thôi. Chu đại huynh chính là tấm gương tốt nhất. Sống trong cảnh khốn đốn nhiều năm như vậy, nếu không có sự đề bạt của lão gia, Chu đại huynh cơ bản không có ngày nổi danh.
Tân Cầm Nhi mỉm cười khẽ nói.

Lục Thất nghe xong thoáng chút suy nghĩ, chợt nói:
- Cầm Nhi, trước khi Thường Châu có biến, có phải nên để đại huynh rời khỏi là tốt hơn, để đại huynh sớm tới Tây Bộ nhậm chức Thứ sử một châu.

- Chúng ta không nên chủ động điều đại huynh. Hơn nữa, đại huynh tới Tây Bộ nhậm chức, một là dễ khiến Đường Hoàng biết. Hai là sẽ có mối họa không hợp khí hậu. Một số quan lại tới Tây Bộ nhậm chức không lâu liền bị ngã bệnh, còn có hơn một nghìn quân Tô Châu cũng bị bệnh.
Tân Cầm Nhi đáp.

Lục Thất gật đầu, Tân Cầm Nhi lại nói:
- Chu đại huynh ở huyện Võ Tiến làm rất vui vẻ. Chúng ta không nên chọc đại huynh không vui. Hơn nữa quan Tây Bộ cũng không phải dễ làm, người mà Tiêu Thị tiến cử quả đúng là có thể làm, đều vất vả cần chính vô cùng. Thiếp còn muốn ban ngân khế áp quan để thưởng công.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nên thế, nhưng nếu nói là vì sự nguy hiểm thời chiến, cho nên họ mới được thưởng quân, không thể có cớ chính trị cũng có thể được thưởng công.

Tân Cầm Nhi gật đầu, hai người ấm áp bên nhau, nói liên miên chuyện nước chuyện nhà, vô tình đã bõ lỡ khoảng thời gian, sau cùng Tân Cầm Nhi chủ động để Lục Thất rời đi.

Lục Thất được 6 tên hổ khâu vệ dẫn xuống, tới hoa viên sau nhà, hậu hoa viên của nha huyện Kiến An còn kém cỏi hơn nha huyện của huyện Thạch Đại. Hoàng cung nước Mân ở Phúc Châu, Lục Thất hiện đang phòng ngự Kiến Châu là chính, phủ Tấn An chính là vương thành. Nhưng cái gọi là hoàng cung đó mấy năm nay không được tu sửa, cải tạo.

Nha huyện Kiến An thì bình thường, nhưng lấy nha huyện làm trung tâm trong vòng 300m2 thì lại trở thành nơi quản quân. Ngoài Hổ Khâu Vệ ra, còn có hai nghìn dực vệ quân Phổ Vương. Mà Hổ Khâu Vệ ở đây không gọi là Hổ Khâu Vệ, mà là dực vệ trong quân phủ, chuyên bảo vệ nha huyện.

Lục Thất tới có 10 tên Vân Khê Vệ canh giữ, hiện ba trăm Vân Khê Bệ cũng đã đóng quân trong thành, được Tân Cầm Nhi sắp xếp chỗ ở bên ngoài dực vệ quân phủ, khiến cho quân lực của nha huyện đông đúc rõ rệt. Lục Thất không muốn để Vân Khê Vệ và quân ngoài đóng quân cùng nhau.

Quyển 4 - Chương 55: Người đẹp lưng ong

10 tên Vân Khê Vệ đã gặp Lục Thất, liền cung kính hành quân lễ. Lục Thất gật đầu sau đó đi tới cổng các, đích thân gõ cửa báo danh, cánh cửa nhanh chóng được mở ra. Mở cửa là một tỳ nữ xinh đẹp, độ tuổi khoảng 22, 23 tuổi, khí chất có chút quý phái, giống như tiểu thư xuất thân quan lại.

- Lục đại nhân mời vào.
Tỳ nữ xinh đẹp mỉm cười nói, rất tự nhiên không chút e dè. Lục Thất gật đầu bước vào.

Vừa bước vào cư các là bộ cục của sảnh, không lớn có các lệch trái phải, còn có cầu thang đi lên. Cư các này bao gồm cả phòng chủ nô và phòng khách. Lục Thất không biết Tân Cầm Nhi vốn đã ở đây, vì biết Hoàng phi sắp tới, mới cho Hoàng phi tới vì lòng kính trọng.

Ánh mắt Lục Thất nhìn chủ vị của sảnh, một người phụ nữ đẹp mặc váy xanh lam. Người phụ nữ đó khoảng 15, 16 tuổi, khuôn mặt trái xoan, mày cong, miệng nhỏ, sống mũi thẳng, da trắng như tuyết, vừa nhìn đã thấy động lòng. Tự nhiên chính là Quận Chúa Vân Khê. Bên trái Quận Chúa Vân Khê còn có một tỳ nữ xinh đẹp khoảng 15, 16 tuổi.

- Anh rể lại đây, mời ngồi.
Quận Chúa Vân Khê dịu dàng nhìn Lục Thất, giọng nói đoan chính.

Lục Thất ngưỡng mộ trong lòng, bước tới ngồi xuống vị trí của khách. Sau đó mỉm cười nhìn Vân Khê, quan tâm hỏi:
- Khi tới đây đã khiến nàng sợ hãi rồi.

Vân Khê ngẩn người ra, gật đầu dịu dàng đáp:
- Rất sợ hãi, nhưng bây giờ đã không còn sợ nữa rồi.

Lục Thất khẽ cười, gật đầu nhìn Vân Khê, hỏi:
- Anh rể, anh đã gặp Tấn Vương chưa?

Lục Thất mỉm cười, nhìn Vân Khê, ôn tồn nói:
- Vân Khê, Lục Thiên Phong ta chính là Tấn Vương ở đây.

A! Ba người phụ nữ trong sảnh đều kêu lên thất thanh. Ánh mắt xinh đẹp của Vân Khê nhìn chằm chằm Lục Thất. Lục Thất bình tĩnh nhìn lại. Lát sau Vân Khê mới e sợ nói:
- Anh rể, lời này không đùa được đâu.

Lục Thất mỉm cười, ôn tồn nói:
- Ta nói là sự thật, để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta vẫn luôn không nói cho nàng biết sự thực. Trên thực tế là ta đã chiếm được sáu châu tây nam rồi, đã lập lên Tấn quốc.

Vân Khê kinh ngạc nhìn Lục Thất. Lục Thất lại ôn tồn nói:
- Vân Khê, dù nàng có vui hay không, nàng chỉ có thể là người phụ nữ của ta, hy vọng nàng không oán hận ta. Có thể yên tâm trở thành Hoàng phi Đại Tấn.

Vân Khê sợ hãi gật đầu đáp lại, bỗng khẽ nói:
- Nếu chàng nói là thật, ta nguyện ở lại.

Lục Thất sững người, cười nhạt nói:
- Nàng bằng lòng ở lại là tốt rồi, chờ vài ngày nữa, ta sẽ cùng nàng đại hôn.

Vân Khê ngượng ngùng nhìn Lục Thất, khẽ hỏi:
- Anh, anh rể, sao có thể được? Là Tấn Vương.Lục Thất mỉm cười, lại lôi chuyện xuất quân Thường Châu ra nói chuyện, giấu là đã được Tô Châu. Sau khi giải thích với Vân Khê một hồi, Vân Khê đã hiểu liền gật đầu nói:
- Chẳng trách Thiền Nhi tỷ tỷ đã nói, sau này sẽ gặp lại ta.

Lục Thất gật đầu, ôn tồn nói:
- Thiền Nhi tỷ tỷ của nàng chính là Hoàng hậu của Tấn quốc. Nàng ấy đã chọn nàng là người thân rồi, sau này nàng cũng đừng oán trách nàng ấy nữa.

- Nô sẽ không oán hận Thiền Nhi tỷ tỷ, ngược lại sẽ nhớ ân tình của tỷ tỷ. Chuyện nô vốn đã đính hôn rất không hay, cho nên chuyện cầu thân với Tấn quốc, nô rất bằng lòng.
Vân Khê thẳng thắn nói.

Lục Thất sững người, gật đầu cười, ôn tồn nói:
- Vân Khê, sau này, ta sẽ đối xử tốt với nàng. Ở đây, nàng sẽ là Hoàng phi Đại Tấn tôn quý, không thể vì chuyện cầu thân mà sắp xếp được.

Vân Khê ngượng ngùng gật đầu, chợt người nô tỳ xinh đẹp đó lên tiếng:
- Quận Chúa đã gặp Tấn Vương Chủ thượng rồi, nên dâng trà. Mời Quận Chúa dâng trà kiến lễ.

Vân Khê và Lục Thất đều ngẩn người ra, nhìn người nô tỳ xinh đẹp đó đã dâng chén trà tới trước mặt Quận Chúa Vân Khê. Quận Chúa Vân Khê gật đầu, đưa cánh tay ngọc của mình ra đỡ lấy chén trà, đứng dậy tới trước mặt Lục Thất, e thẹn mà lại đoan trang dâng trà.

- Thần thiếp Vân Khê, kính trà Tấn Vương Chủ thượng.
Vân Khê dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu, ngồi ngay ngắn đưa tay ra đón lấy ly trà, cười nhìn Vân Khê, thu tay về uống trà. Vân Khê e thẹn nhìn Lục Thất, thấy Lục Thất đã uống trà rồi, nàng mới chủ động đưa tay ra, lại thấy sắc mặt Lục Thất có chút biến đổi, ánh mắt tinh quái nhìn mình. Vân Khê sợ hãi.

Nhưng ánh mắt sắc bén của Lục Thất rất nhanh chóng chuyển sang người nữ tỳ xinh đẹp đó, lại thấy người nữ tỳ đó đi tới, tay phải nhanh chóng cầm lấy thanh kiếm. Lục Thất nhanh chóng túm lấy ngực áo Vân Khê kéo đi.Đồng thời, chén trà trong tay Lục Thất cũng bay ra ngoài. Chén trà vừa bay đi, Lục Thất há miệng phun nước trà ra. Nhưng thấy người nữ tỳ đó di chuyển thân người khác thường, rất dễ lao tới tập kích, giống như một con báo đang lao về phía Lục Thất.

Ánh mắt Lục Thất sắc như dao, tay kéo Vân Khê tới phía sau chiếc ghế. Hắn thì tay phải tung chén trà lên, lập tức chụp lấy chiếc ghế bên trái, giơ lên ném về phía người nữ tỳ xinh đẹp đó. Người nữ tỳ đó tránh được chiếc ghế, nhanh chóng lao tới trước mặt Lục Thất, đâm thẳng một đường vào mặt Lục Thất.

Lục Thất nhấc chân phải lên, không muốn đá. Con dao của người nữ tỳ đó bỗng đâm thẳng xuống chân. Lục Thất nhíu mày, bật tung người lên, nắm tay phải đấm mạnh vào mặt người nữ tỳ đó.

Không ngờ nắm đấm mới tới sát mặt người nữ tỳ đó, cô ta liền há miệng ra, một lối nhỏ bỗng đâm vào nắm tay của Lục Thất. Lục Thất liền cảm thấy xương ngón tay đau nhức. Hắn bỗng tức giận kêu lên, giơ tay tát thẳng cô ta.

Sau khi cô ta bị một chiêu, quay người bỏ chạy. Song mới chạy được nửa tấc, chợt có lực lã đè lên người, lại có cảm giác như cơ thể bị sa vào vũng lầy khó mà thoát ra được. Tiếp đến, bộ ngực đầy đặn bị một tay ấn xuống vô tình, chỉ một cái, cô ta liền giống như sấm nổ, cơ thể run lên, nhìn Lục Thất.

- Ngươi? Tiên Thiên?
Trong lúc người nữ tỳ đó nói, từ trên khóe miệng trào máu ra. Đôi mắt đẹp không cam lòng nhìn Lục Thất, từ từ ngã nhào xuống đất.

Lục Thất tái mặt ngồi xuống ghế. Tay phải hắn vòng về trước mặt, thấy xương ngón giữa bị châm một kim, kim mày xanh đậm, hắn cảm thấy có độc. Nữ thích khách này ban đầu đã cho độc vào chén trà, thấy Lục Thất uống trà mà không hề gì mới quả đoán ra tay tiếp tục dùng độc khí tấn công. Tay trái Lục Thất nhỏ chiếc kim độc ra.

- Anh rể, người bị thương rồi?
Tiếng sợ hãi của Vân Khê từ phía sau vang lên.

- Chỉ là thương ngoài da, không sao. Tỳ nữ này từ đâu tới?
Lục Thất có gắng ôn tồn hỏi.

- Mai Ảnh là một vị Quận phu nhân tặng cho nô, là Nam Sơn Quận Công. Nam Sơn Quận Công cũng là họ hàng.
Vân Khê sợ hãi đáp.

Lục Thất im lặng, lai lịch của thích khách này nhất thời không thể tìm ra người sai khiến thực sự. Nam Sơn Quận Công chắc chắn cũng là bị lợi dụng, cũng có lẽ không thể là Lý Quốc Chủ sai khiến. Hy vọng thế lực của Tấn Vương bị tiêu diệt, có lẽ là rất ít, không loại trừ đó là thích khách của Chu quốc hoặc Sở quốc cài vào.

Một lát sau, Lục Thất đứng dậy mở cửa các, dặn dò:
- Hồ Khâu, đi mời Trung phủ sứ tới đây.

Một Hổ Khâu Vệ lĩnh mệnh vội đi. Lát sau, Tân Cầm Nhi vội đi tới. Sau khi biết chuyện Lục Thất bị thích khách tập kích, liền âm trầm, đích thân khám sát thi thể nữ thích khách. Ngoài khí độc ra, không có bất lỳ bằng chứng nào về lai lịch.

Tân Cầm Nhi gọi Hổ Khâu Vệ vào, nói rõ chuyện của thích khách. Hổ Khâu Vệ nghe xong mà kinh hãi, nghe xong dặn dò cách xử lý thi thể nữ thích khách, không lâu sau quân hộ vệ trong ngoài còn có cả Vân Khê Vệ cũng biết chuyện thích khách lẻn vào hành thích vua. Kết quả bị Tấn Vương giết chết. Sự xuất hiện của thích khách khiến cho việc hành sự của các hộ vệ cũng nghiêm cẩn hơn nhiều.

Tân Cầm Nhi buồn bực, còn làm mặt giả cười bái kiến Hoàng phi. Chờ sau khi Tân Cầm Nhi vấn an xong, Lục Thất quan tâm để nàng ta rời đi, tiếp tục ở lại an ủi Quận Chúa Vân Khê, tìm hiểu từ lúc Quận Chúa Vân Khê tới Tấn quốc, đã dẫn theo hai nô tỳ. Mai Ảnh là người khác đưa tới. Bích Dao cũng xuất thân là hồi môn của phủ Quận Công, từ nhỏ chính là nữ tỳ của Vân Khê.

Lục Thất hỏi không ra kết quả gì, lát sau liền rời khỏi đó, lại đi gặp Tân Cầm Nhi. Khi gặp Tân Cầm Nhi, Ngư Hoa Hiên cũng ở đó. Ba người phân tích một hồi, Ngư Hoa Hiên cho rằng thích khách tám phần là liên quan tới Sở quốc. Nếu Chu quốc phục kích, có lẽ sẽ không vội đối phó với Tấn quốc. Hành vi phục kích của Chu quốc chỉ là nhận được lệnh của Chu quốc mới được ra tay. Mà Tấn quốc vừa thành lập chưa được bao lâu, có lẽ vẫn chưa có sự phản ứng của triều đình Chu quốc được.

Quyển 4 - Chương 56: Nạp gián

Ngư Hoa Hiên đi rồi, Tân Cầm Nhi đưa Lục Thất trở về nơi ở của nàng. Chỗ ở của Tân Cầm Nhi chỉ có hai tỳ nữ nhan sắc bình thường, đang đi tây chinh rồi. Tân Cầm Nhi đặc biệt không dẫn theo cung nhân, tất cả đều để lại Tô Châu.

Một đêm, Lục Thất và Tân Cầm Nhi không viên phòng, chỉ ôm nhau ngủ và luyện khí.

Sáng hôm sau, Lục Thất, Vân Khê và Tân Cầm Nhi khởi hành, dẫn theo năm trăm Hổ Khâu Vệ, ba nghìn Vân Phủ Vệ, cộng thêm sáu nghìn Nam Bình quân của Ngư Hoa Hiên, xuất phát rời khỏi phủ Tấn An, đi về Xử Châu. Lần này chủ yếu là tới quân Phủ biểu thị công khai Vương uy, trực tiếp bổ nhiệm Ngư Hoa Hiên làm đại tướng Hổ Bí quân phủ. Đại tướng cũ của Hổ Bí quân phủ Chủ soái Thanh Phổ quân Vương Khải Đông.

Ngư Hoa Hiên lo lắng lâm trận thay soái sẽ khiến lòng quân oán hận. Lục Thất khiến hắn ta yên tâm, Vương Khải Đông đã bị mất đi chức đại soái Hổ Bí, không có chuyện sinh lòng oán hận. Quân phủ chỉ là quyền tiết chế vốn có, chỉ cần Vương Khải Đông không mất đi soái vị của bổn quân thì sẽ không thể sinh lòng oán hận được.

Gần trưa, đại quân tiến vào biên giới Xử Châu, đóng quân bên ngoài thị trấn Long Tuyền. Lục Thất và Ngư Hoa Hiên cùng đứng trong doanh trại, nhìn ngọn núi Dự Chương phía xa, nghe Ngư Hoa Hiên kể lại câu chuyện và địa lý Xử Châu.

Xử Châu bây giờ bố trí có năm huyện, lần lượt là huyện Lệ Thủy, Long Tuyền, Thanh Điền, Vân Hòa, Tùng Dương của Châu Trị. Thủy văn của Xử Châu phong phú, khí hậu hợp lòng người, nằm ở phía bãi biển phía bắc Ôn Châu, không bị hải tặc quấy nhiễu, cho nên việc thu hoạch đồng áng cũng phong phú.

Không lâu sau, Huyện lệnh huyện Long Tuyền, Huyện thừa, Chủ bộ và Huyện úy tả hữu tới triệu kiến. Lục Thất tới Xử Châu lần này không chỉ là để gặp quân, mà còn muốn đi gặp quan lại của 5 huyện Xử Châu. Chờ sau khi trận chiến Vụ Châu có kết quả rồi, hắn sẽ tiếp tục tuần tra tất cả các huyện của Tấn quốc.

Lục Thất mặc áo bào tím tiếp kiến các quan huyện. Quan huyện nước Tân hiện nay tổ thành, Huyện úy chắc chắn là rời đảm nhiệm trong quân. Quan văn phần lớn là tiến nhiệm Tiêu Thị. Còn có lượng ít quan huyện, là văn sỹ nổi tiếng xuất thân địa phương. Văn sỹ danh vọng địa phương, Tân Cầm Nhi đã chủ động sai người đi mời đảm nhiệm. Nhưng phần lớn đã bị từ chối. Văn sỹ danh vọng địa phương phần lờn đã chọn thái độ xem chừng

Các quan huyện tiến vào đại doanh, quỳ lạy Tấn Vương Chủ thượng ở trướng soái. Lục Thất thấy Huyện lệnh Long Tuyền là một nhân vật nho nhã gần ngũ tuần. Hắn tôn trọng ban ngồi, những người khác chỉ có thể đứng.

Huyện lệnh Long Tuyền vừa mới ngồi xuống, Lục Thất lại mỉm cười giới thiệu Hoàng phi Đại Tấn ngồi bên cạnh, nói rõ lai lịch của Vân Khê. Đồng thời lấy thánh chỉ của Lý Quốc Chủ ra cho các quan huyện xem qua. Các quan huyện kinh ngạc quỳ xuống khấu kiến Hoàng phi Đại Tấn.

Chờ sau khi Huyện lệnh Long Tuyền ngồi xuống rồi, Lục Thất bình tĩnh nói:
- Long Tuyền lệnh, chuyện bổn vương đã được thân vương hoàng phong, sau khi các ngươi trở về có thể thông báo rộng khắp.

- Chủ thượng yên tâm, thần ghi nhớ.
Huyện lệnh Long Tuyền cung kính đáp lại.

Lục Thất hài lòng gật đầu, liếc nhìn các quan huyện, hỏi:
- Các ngươi làm quan ở huyện Long Tuyền, có khó khăn gì không?

Các quan huyện liền nhìn nhau, Hữu Huyện úy cung kính nói:
- Hồi Chủ thượng, nạn phỉ của huyện Long Tuyền rất nhiều, mà vốn là không có nhiều, bây giờ ở Dự Chương đã kéo tới hàng ngàn quân phỉ. Theo điều tra, có lẽ là thế lực cường hào địa phương ủng hộ mà hình thành.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Bổn vương đã quyết định quét sạch nhưng cường hào Xử Châu danh tiếng lẫy lừng, các ngươi thấy thế nào? Có thể nói xem.

Các quan huyện nhìn nhau, vẫn là Hữu Huyện úy cung kính nói:
- Chủ thượng, thần cho rằng, nên quét sạch đại hộ hào bá, có thể cắt đứt được sự ủng hộ của nạn phỉ.Lục Thất gật đầu, Chủ bạc huyện Long Tuyền do dự một hồi, liền cung kính nói:
- Chủ thượng, thần thấy không ổn. Đại đa số đại hộ của huyện Long Tuyền hiện giờ đều có thái độ xem chừng. Nếu vì truy quét mà tịch gia diệt hộ sẽ làm tổn hại tới cục diệt, sẽ khiến cho rất nhiều đại hộ sinh lòng lo sợ, về lâu về dài cũng sẽ tạo thành khó khăn.

Lục Thất nhìn Chủ bộ huyện Long Tuyền. Đây là một chàng thanh niên nho nhã 27, 28 tuổi. Sau khi quan sát, liền hỏi:
- Bổn vương thanh trừ đại hộ hào bá, một là để nhanh chóng đạt được quy trị chân chính. Hai là bổn vương cần đất cho dân, và thu hoạch quân lương.

- Chủ thượng, Xử Châu hiện nay đã thực hiện quan chế an ân. Quả thực là không nên vi phạm quân lực hào đoạt. Chủ thượng muốn hoàn đất cho dân, có thể dùng phương pháp quan chế mà làm. Ví dụ như cũng dùng phương pháp ngân khế quan chế, ép mua ruộng đất và lương thực của cường hào, đã nói muốn thực hiện quân phủ điền chế của triều Đường, không cho phép đại họ có quá nhiều ruộng. Nếu có cường hào từ chối bán ruộng mới có thể dùng quân lực đi cướp. Song, dùng quân lực cướp cũng không nên tịch gia diệt hộ, nên cho phép cường hào đại hộ mang theo tài sản và ngân khế quan áp, áp giải tới Tấn quốc. Về phần rời khỏi Tấn quốc thì đi nước Đường hoặc Việt quốc. Nhưng do cường hào tự chọn bị áp giải đi.
Chủ bộ huyện Long Tuyền cung kính góp lời.

Lục Thất nghe xong thoáng suy nghĩ, lát sau mới nói:
- Ý kiến của ngươi đúng, dùng ngân khế quan áp mua ruộng đất của cường hào, cố gắng dùng phương pháp mềm mỏng, cướp lại thế lực của cường hào địa phương.

- Đúng vậy, ép mua cũng mua được, chỉ cần để lại cho cường hào đại hộ con đường sống, thì có thể giảm bớt tạo phản, cũng có thể lấy được danh tiếng pháp chế. Nếu tịch gia đoạt hào hàng loạt, hậu quả là sẽ làm rối loạn lòng quân.
Chủ bộ huyện Long Tuyền cung kính đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ngươi nói có lý. Được rồi, bổn vương bổ nhiệm ngươi làm tham quân chính sự Xử Châu, chuyên phụ tá Trung phủ sứ xử lý hoàn ruộng cho dân, bắt đầu từ huyện Long Tuyền.

- Vâng, thần Bàng Nhạc tạ Chủ thượng tín nhiệm.
Bàng Nhạc cung kính đáp.Lục Thất gật đầu, lại nhìn các quan huyện, nói:
- Xử Châu mới có được, các ngươi phải cai quản tốt huyện Long Tuyền, không được xuất hiện chuyện tham ô, gian lận. Các ngươi đều là công thần khai quốc, bổn vương sẽ ghi nhớ chiến công của các ngươi, không nên vì chút lợi trước mắt mà cắt đứt sự tôn quý tương lai của các ngươi.

- Vâng, ghi nhớ Chủ thượng giáo huấn.
Các quan huyện cung kính đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tả Hữu Huyện thừa, các ngươi cũng phải trói buộc tốt thuộc hạ. Nếu vi phạm lệnh, bổn vương tuyệt đối không nương tay. Công trị an của các tướng sỹ, sau này sẽ ban bạc thưởng công.

- Vâng! Xin ghi nhớ Chủ thượng giáo huấn, tạ Chủ thượng ban ân.
Hai Huyện úy cung kính hành quân lễ đáp.

Lục Thất gật đầu, lại bàn qua một chút về tình hình của huyện Long Tuyền với các quan huyện, biết được ruộng tốt của Xử Châu đại đa số đều bị quan cao và thế tộc Việt quốc chiếm cứ, cho nên việc thu ruộng của Lục Thất chính là khai đao với các huân quý của Việt quốc. Trên thực tế, hắn chính là tịch thu tài sản Xử Châu của huân quý Việt quốc cũng hợp tình hợp lý. Nhưng để đạt được nhiều hơn, Lục Thất đã tiếp nhận ý kiến của Bàng Nhạc.

Từ ý kiến của Bàng Nhạc, Lục Thất đã mơ hồ thấy được lợi ích có được của Tiêu Thị. Tiêu Thị ủng hộ Lục Thất, nhưng ủng hộ cũng có mức độ. Tiêu Thị cần Lục Thất hứa một chuyện, chính là lo Lục Thất sẽ qua cầu rút ván. Tiêu Thị có thể hưởng ứng hoàn đất cho dân của chủ mới, nhưng tuyệt đối không muốn tài sản và quyền thế từ mình, cuối cùng bị Lục Thất nuốt chửng.

Sau khi các quan huyện đi rồi, Ngư Hoa Hiên cũng có lời khen ngợi Bàng Nhạc, nói tiện lợi hơn rất nhiều. Đặc biệt là áp giải cường hào rời khỏi Tấn quốc, sẽ khiến cho huân quý của Việt quốc và nước Đường giảm đi mâu thuẫn khi Tấn quốc nhập chủ sau này.

Lục Thất lại mỉm cười, ý kiến của Bàng Nhạc đã khiến hắn cõng thêm gánh nợ lớn. Tài sản vốn có thể chiếm được, bây giờ lại chỉ dùng phương thức quốc trái mua lại. Cũng chính là nói, rất nhiều huân quý thân ở Hàng Châu Việt quốc, cũng sẽ trở thành chủ nợ của Lục Thất.

Lục Thất đương nhiên không thể hoàn toàn hài lòng. Sau khi hắn và Tân Cầm Nhi bàn bạc với nhau, để Tân Cầm Nhi dùng thủ đoạn của quan ty, bá chiếm ruộng đất của một số cường hào, cứt đứt với người địa phương Xử Châu, để đạt được mục đích mua chuộc lòng người và an ủi đại hộ.

Buổi trưa, Lục Thất rời khỏi huyện Long Tuyền. Sau buổi trưa đã tới huyện Vân Hòa. Vẫn là tiếp kiến quan viên của huyện Vân Hòa, tiến hành khen ngợi và uy hiếp dọa nạt. Sau đó khởi hành tới huyện Lệ Thủy, gần tới buổi hoàng hôn dựng trại nghỉ qua đêm, hôm sau tiếp tục hành trình, tới gần trưa thì tới huyện Lệ Thủy.

Tám mươi nghìn đại quân của Xử Châu không đóng ở huyện Lệ Thủy. Còn ở biên giới phía đông bắc huyện Lệ Thủy, Lục Thất tiếp kiến quan lại của huyện Lệ Thủy. Quan châu của Xử Châu bây giờ còn chưa nhậm chức, các huyện xin chỉ thị thẳng của Hổ Bí quân phủ, quan châu của Kiến Châu chính là phủ Tấn An.

Sau khi tiếp kiến xã giao với quan lại huyện Lệ Thủy, Lục Thất thay kim giáp uy vũ, để Quận Chúa Vân Khê ở lại huyện Lệ Thủy. Hắn và Ngư Hoa Hiên dẫn quân đi đóng quân biên giới.

Tin Tấn Vương Chủ thượng sắp tới được lưu truyền xôn xao trong tám mươi nghìn đại quân. Lần này Lục Thất tuần tra thăm quân, doanh tướng, Trung quân lệnh và Lục sự quân tào cùng các quan tướng cấp trên của tám mươi nghìn đại quân đều tụ hợp diễn võ, khấu kiến vị Tấn Vương Lục Bính.

Sau khi khấu kiến, Lục Thất bước lên đài, đích thân nói bổ nhiệm Ngư Hoa Hiên là quân soái Hổ Bí. Sau khi tuyên cáo chức quyền của Ngư Hoa Hiên, đích thân thụ ấn cho Ngư Hoa Hiên. Ngư Hoa Hiên cung kính nhận ấn. Sau đó ôm ấn soái đứng trước mặt các quan tướng, tiếp nhận tham bái.

Sau khi tuyên thị uy vương, chúng tướng quy quân, chỉ còn lại các tướng soái cấp cao nghị sự. Lục Thất chủ trì cuộc họp quân sự, nói ẽo kế hoạch chiến lược tập kích. Sau khi các tướng soái trở về rồi, có thể tiệt lộ Tấn quốc muốn tấn công Vụ Châu và Đài Châu. Các soái vui vẻ, ai nấy đều trở về chuẩn bị chiến đấu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau