KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 421 - Chương 425

Quyển 4 - Chương 47: Nói chuyện trong doanh

Các tướng sĩ ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn Lục Thất, rồi lại nhìn Lãnh Nhung, Lãnh Nhung cau mày, nói:

- Nghe tướng quân đại nhân nói đi.

Các tướng sĩ vội nhìn về phía Lục Thất, Lục Thất gật đầu:

- Sau khi các ngươi trở thành lính bảo vệ Vân phủ, sẽ được cấp quân lương và ruộng tốt, các ngươi sẽ hộ tống Vân Khê quân chúa tới Kiến Châu, hiện giờ Kiến Châu xem như là lãnh thổ của Đường quốc, các ngươi chính là tuân theo ý chỉ của quốc chủ, đến Kiến Châu.

Các tướng sĩ nhìn nhau, chợt có người hỏi:

- Lục đại nhân, bọn thuộc hạ đi Kiến Châu, có phải là sẽ không về được?

Lục Thất nhìn người đó, cười nhạt:

- Hẳn là vậy, các ngươi trở thành hộ quân của Vân Khê quận chúa, sau này người nhà của các ngươi sẽ chuyển đến định cư cư ở Kiến Châu, mà ta sẽ là tướng quân của các ngươi.

- Lục đại nhân cũng sẽ đi Kiến Châu?

Người đó kinh ngạc hỏi lại.

- Đúng vậy, hôm nay ta là quan viên Kiến Châu, nếu các ngươi không muốn theo ta đi Kiến Châu, thì có thể không cần đi.

Người kia lưỡng lự một chút, hỏi:

- Nếu là đi theo Lục đại nhân, thì thuộc hạ sẵn sàng.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, lại nhìn lướt qua một lượt, các tướng sĩ nhìn nhau, rồi đều gật đầu. Trên thực tế, họ có nghe nói các binh lính được Lục Thất dẫn theo trước đây, hiện giờ đều đã phát tài, bởi vậy cho nên tuy nhiều binh lính không muốn rời khỏi huyện Thạch Đại, nhưng vì lời hứa được lương cao và ruộng tốt của Lục đại nhân, cũng đã chấp nhận rời đi.

Lãnh Nhung chợt chắp tay:

- Đại nhân, các tướng sĩ mà thuộc hạ lựa chọn, quá nửa đều là đến từ Tín Châu, bởi vậy cho nên đến Kiến Châu, cũng không đến nỗi miễn cưỡng lắm.

Lục Thất ừ, gật đầu, rồi quay lại căn dặn:

- Diêu Tùng, tướng quân phát lương cho các huynh đệ trước đi.

Diêu Tùng chào theo nghi thức quân đội, lập tức cùng các hộ vệ dỡ các túi bạc trên lưng ngựa xuống, bắt đầu phát quân lương. Từng thỏi bạc lần lượt được phát cho ba nghìn tướng sĩ, khuôn mặt ai cũng lộ vẻ vui sướng, lại biết sau này sẽ được cấp ruộng tốt ở Kiến Châu, cho nên cũng không buồn lắm khi phải rời quê hương.

Thật ra trước đó, Lãnh Nhung đã theo hướng dẫn của Lục Thất, thực hiện việc động viên các quan tướng, nguyên do là vì chiến sự ở Tây bộ căng thẳng, triều đình đã ra lệnh cho Trì Châu trưng binh đến phía tây tham chiến, mà y không muốn các huynh đệ đến Tây bộ, mới thỉnh cầu Lục đại nhân tiếp nhận các huynh đệ, chỉ cần các tướng quân không mâu thuẫn, sẽ áp chế được các binh sĩ, mà các tướng quân đều là người có võ nghệ cao cường.

Tiếp quản xong ba nghìn Vân phủ vệ, Lục Thất sai hai hộ vệ đến Tấn quốc báo tin, bảo Tân Cầm Nhi công khai tuyên bố việc hòa thân, mặt khác lại chuẩn bị chuyển ba nghìn binh khí tới biên thùy, để trang bị cho binh lính được tuyển mộ của huyện Thạch Đại, mà đội Vân phủ vệ, sẽ nói là hộ quân được Lý quốc chủ đặc biệt tuyển mộ, nhằm làm hộ quân cho Vân Khê quận chúa, nhằm nhấn mạnh sự coi trọng của Lý quốc chủ đối với Tấn quốc và khích lệ lòng quân, lòng dân Tấn quốc.

Sau khi tổ chức xong ba nghìn Vân phủ vệ, Lục Thất ở lại đích thân huấn luyện họ, hắn muốn Vân phủ vệ trở thành một đội quân thép có kỷ luật nghiêm minh, cũng muốn tác phong của họ càng nghiêm cẩn và dũng mãnh, bởi vì đây là một đội quân luôn phải thực hiện các nghi thức.

Mười ngày sau, lúc gần giữa trưa, đội Nam Ưng vệ bảo vệ Vân Khê quận chúa đến ranh giới quân doanh, trước đó Lục Thất cũng đã rời khỏi quân doanh ra nghênh đón. Quý Ngũ thúc đi đầu Nam Ưng vệ, vừa thấy Lục Thất, vội xuống ngựa bước nhanh tới, tiếp đó Ngư Hoa Hiên cũng từ phía sau đội ngũ chạy tới. Binh lính Nam Ưng vệ lần lượt dừng chân, kỵ mã cũng xuống ngựa đứng thẳng.

Gặp hai bề tôi giỏi, sau một lúc đàm đạo, Lục Thất đã biết chỉ có Quý Ngũ thúc và Lỗ Hải dẫn quân tới, bọn Đàm Viêm còn ở lại Giang Ninh, trở thành lực lượng chờ được sử dụng. Quý Ngũ thúc cũng hiểu tâm tư của Lục Thất, không dám tự ý tin tưởng bọn Đàm Viêm, mà bởi vì không biết rõ bối cảnh của bọn họ, Lục Thất cũng không dám tin tưởng.

Quý Ngũ thúc nói, y chỉ đưa các chủ mẫu tới chỗ chủ mẫu Tiểu Vân, không dám đi Tô Châu, mà tình hình Thường Châu cũng không có gì thay đổi, tuy nhiên khi y trở lại Giang Ninh, Thuận Hộ có rất nhiều thủy sản, Lục Thất nghe vậy rất hài lòng, sau khi trao đổi một lát với Ngư Hoa Hiên, hắn đi gặp Vân Khê quận chúa.

- Hạ quan bái kiến Quận chúa.

Lục Thất tới bên phải xe kiệu, làm lễ bái kiến.

- Ngô Thành tỷ phu (anh rể) khách khí rồi, không cần đa lễ.

Bên trong xe vang lên một giọng nữ dịu dàng và ấm áp.Lục Thất ngẩn người, có ấn tượng rất tốt đối với Vân Khê quận chúa, hắn mỉm cười:

- Đã gần trưa rồi, mời Quận chúa đến quân doanh nghỉ ngơi, sau giờ Ngọ lại đi.

- Được, vất vả cho tỷ phu quá.

Vân Khê quận chúa dịu dàng đáp.

Lục Thất cười, ra lệnh cho đội quân khởi hành, trùng trùng điệp điệp đi tới quân doanh biên giới, Nam Ưng vệ đóng quân ở một bên quân doanh biên giới, Lục Thất lập tức cùng Quý Ngũ thúc và Ngư Hoa Hiên bàn công việc.

Sau khi ngồi xuống, Lục Thất nói về biến cố ở Hưng Hóa quân, Ngư Hoa Hiên mới giật mình, chợt hiểu vì sao Lý quốc chủ coi trọng Tấn quốc như vậy, y cũng kể lại tóm tắt những lời đối đáp khi gặp Lý quốc chủ.

Rồi Ngư Hoa Hiên lo lắng nói:

- Chúa thượng, hiện giờ mấy nghìn người chúng ta tới Tín Châu, chỉ sợ sẽ bị Sở quân tập kích, hay là sai Kiến Châu xuất quân tiếp ứng?

Lục Thất cười, bình thản đáp:

- Ngày mai quân Kiến Châu sẽ đến tiếp ứng.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, lại hỏi:

- Sau khi chúa thượng về nước, có dự định gì không?

- Dự định là dựa vào tình hình mà xác định, nếu như Sở quốc chấp nhận không xâm phạm lẫn nhau, vậy thì phải dốc sức lo việc nội chính, cũng chờ thời đột kích Việt quốc, nếu như đình chiến, thì tấn công Lĩnh Nam đạo, đoạt Triều Châu và Mai Châu.

Ngư Hoa Hiên gật đầu:

- Lĩnh Nam đạo vốn là Nam Việt quốc, đã bị Sở quốc tiêu diệt tám năm trước, khi đó Nam Việt quốc đã xưng thần và cầu viện Việt quốc, nhưng hoàng đế Việt quốc không xuất binh trợ giúp.

Lục Thất gật đầu, Ngư Hoa Hiên lại nói:
- Việc Nam Việt quốc bị Sở quốc tiêu diệt, có liên quan rất lớn đến Giang Âm quân, thực lực của Nam Việt quốc dựa vào lợi nhuận buôn bán trên biển, nhưng sau một cuộc đại chiến trên biển với Giang Âm quân, thủy quân Nam Việt quốc bị tiêu diệt hoàn toàn, do đó thực lực cả nước bị suy yếu.

Lục Thất kinh ngạc gật đầu, Ngư Hoa Hiên lại nói:

- Tuy nhiên cuộc đại chiến đó, thủy quân Giang Âm cũng bị thiệt hại một nửa lực lượng, hải chiến không giống như những trận chiến trên bộ, đội thuyền rất dễ bị hủy diệt bằng hỏa công thủy quân Giang Âm sở trường về sử dụng dầu hỏa để tấn công, khi đó Nam Việt quốc muốn tiêu diệt thủy quân Giang Âm, nhằm giành quyền bá chủ trên biển, nhưng rốt cuộc đã tự rước họa diệt vong.

Lục Thất gật đầu, Ngư Hoa Hiên lại nói:

- Việt quốc cũng giống Đường quốc, chỉ muốn cầu an, năm đó khi thủy quân Giang Âm bị thiệt hại nghiêm trọng, nếu Việt quốc phái Trung Ngô quân và thủy quân ngăn chặn thủy quân Giang Âm ở hải khẩu, thì sẽ phải trả một cái giá đắt, nhưng có thể hoàn toàn tiêu diệt thủy quân Giang Âm, một khi thủy quân Giang Âm bị tiêu diệt, đại quân trên đất liền của họ sẽ khó có thể tiếp tục tồn tại, bởi vì sự hùng mạnh của lục quân Giang Âm dựa vào nguồn lợi buôn bán trên biển.

Lục Thất gật đầu, hỏi:

- Ngư tướng quân, theo ngươi thì việc Sở quốc đột kích Đường quốc, có sự ủng hộ ngấm ngầm của Chu quốc không?

Ngư Hoa Hiên ngẩn ra:

- Điều này cũng khó nói, giữa các quốc gia đều có sự phân tranh về lợi ích, tuy nhiên thần nghiêng về khả năng Chu quốc không liên quan, việc Sở quốc tấn công Đường quốc, có thể là vì Sở quốc vừa thôn tính xong Nam Việt quốc, thực lực và sự tự tin tăng lên rất nhiều, từ đó tham vọng cũng bành trướng theo.

Lục Thất gật đầu, Ngư Hoa Hiên lại nói:

- Sở quốc có thể sách động được Chiêu Võ quân, cho thấy việc tấn công Đường quốc, đã được họ chuẩn bị rất lâu từ trước, tuy nhiên Sở quốc hơi nóng vội, lẽ ra nên chờ quân lực ở Tây bộ được điều chuyển đến phía đông, sẽ thừa cơ đoạt khu vực phía tây, hôm nay quân chủ lực của Hưng Hóa quân vẫn còn, coi như bị Đường quốc đoạt mất thời cơ chiến đấu, nhưng không bao lâu nữa, sẽ phản công Sở quân.

Lục Thất gật đầu:

- Có lẽ Sở quốc không biết tình hình ở phía đông Đường quốc, bởi vậy cho nên khi thấy Hưng Hóa quân tấn công Việt quốc, thì cho rằng thời cơ phát động tấn công đã tới.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, lại nói:

- Tốt nhất là chúa thượng không nên khinh thường Sở quân, nếu như chúa thượng tấn công Lĩnh Nam đạo, thì chiến tuyến sẽ quá dài, rất dễ bị Sở quân tập kích vào giữa, sẽ rơi vào thế bị động.

- Ý ngươi là, tấn công Lĩnh Nam đạo là không thích hợp.

Lục Thất hỏi lại.

- Thần nghĩ hiện giờ không thích hợp, nếu lãnh thổ quốc gia trở nên quá dài, việc phòng ngự sẽ trở nên khó khăn. Thần nghĩ thay vì tiến công Lĩnh Nam đạo, chi bằng tiến công Công Châu của Sở quốc, hoặc là đoạt lấy Phủ Châu và Tín Châu.

Ngư Hoa Hiên đáp.

- Đột kích Cống Châu thì có thể, nhưng Phủ Châu và Tín Châu thì không thể chiếm lấy. Thật ra ta đột kích Sở quốc, chính là muốn dùng đạo nghĩa trói buộc Đường quốc, trước hết ta biểu lộ thành ý của một nước phụ thuộc, mục đích trước hết là kết giao với Đường quốc, thứ hai là mượn tính chính thống của Đường quốc để áp chế những kẻ dị tâm trong nội bộ Tấn quốc.

Lục Thất nói ra ý định của mình.

Ngư Hoa Hiên hơi khựng lại, rồi gật đầu nói:

- Chúa thượng nói rất có lý, dù sao Đường quốc cũng tồn tại vài thập niên, uy tín và tính chính thống đã ăn sâu vào lòng người, mà Tuyền Châu và Chương Châu của Tấn quốc, tuy rằng tự trị nhiều năm, nhưng dù sao trên danh nghĩa vẫn là thần dân của Đường quốc, còn có hơn hai mươi vạn dân mới chuyển tới của Phủ Châu, cũng là dân của Đường quốc, nếu muốn thuận nước dong thuyền, mượn tính chính thống của Đường quốc, sẽ có thể khiến trong lòng của dân chúng, không chống đối lại Đường quốc.

- Chỉ có thể giảm thiểu mâu thuẫn mà thôi, tác dụng lớn nhất là cáo mượn oai hùng, Tấn quốc là nước phụ thuộc của Đường quốc, nếu là phản lại Tấn quốc, có nghĩa là cũng phản lại Đường quốc.

Lục Thất cười nhẹ, nói thẳng ý đồ cáo mượn oai hùm.

Ngư Hoa Hiên cười lúng túng, Tấn vương Lục Thiên Phong nói như thế, y là bề tôi, không thể nói gì, nhưng y cũng hiểu, đó là Lục Thất nói thật lòng, hổ cấp đất cho cáo, trong khu đất đó muôn thú phải nghe lệnh cáo, nếu không nghe, nghĩa là muốn chống lại hổ.

Quyển 4 - Chương 48: Lại bày trận tập kích

Lục Thất thu hồi vẻ tươi cười, nói:

- Theo tình thế hiện nay, nếu chúng ta tiến công Việt quốc, có vẻ phần thắng không cao.

Ngư Hoa Hiên gật đầu:

- Đã không có Hưng Hóa quân tương trợ, chúng ta đánh nhau với Việt quốc, cho dù có thắng, cũng phải trả một cái giá rất đắt, trước mắt nên phòng thủ, củng cố những nơi chiếm đóng. Tuy nhiên nếu áp dụng chiến lược phòng thủ, sẽ bất lợi đối với Tô Châu, thần lo lắng Chu quốc sẽ tập trung đại quân, lại công phạt Tô Châu lần thứ hai, thậm chí cũng sẽ phản công Tấn quốc.

Lục Thất gật đầu, hiện nay, trước sự uy hiếp của Sở quốc đối với Tấn quốc, Tấn quốc sẽ không thể dốc hết sức lực, nếu Tấn quốc phối hợp với quân lực Tô Châu, giáp công Việt quốc, quân lực của Việt quốc vốn đã rất mạnh, khi đối diện với nguy cơ mất nước, Việt quốc sẽ càng chống trả rất kiên cường.

Mặt khác, Lục Thất còn biết nhược điểm của quân mình, đám ô hợp chiếm đa số, trang bị cũng thiếu hụt rất nhiều, mười vạn tướng sĩ Hưng Hóa quân có thể đánh tới Hàng Châu, nhưng hai mươi vạn quân Tấn quốc chưa chắc có thể đánh tới Hàng Châu, nói tóm lại, đội quân của hắn cần có thời gian để chỉnh đốn và huấn luyện lại.

- Nếu Chúa thượng lại có thể mượn được quân lực của Ninh Quốc quân, phái Ninh Quốc quân tiến công Y Cẩm quân, khiến Y Cẩm quân không thể trợ giúp Võ Thắng quân ở Vụ Châu, thì có thể diệt được Việt quốc.

Ngư Hoa Hiên nói.

Lục Thất lắc đầu, Dương Côn đã mất quyền điều binh, chủ trương phòng ngự thì còn có thể, chứ tiến công thì chắc chắn là không được, tuy nhiên Ngư Hoa Hiên nói như thế, khiến hắn nảy ra một ý kiến táo bạo.

- Ngư tướng quân, nếu quân Tô Châu điều năm vạn quân đến Tây bộ, hợp lực với hai vạn Trung Phủ dũng, cùng tiến công Việt quốc, liệu có thể được không?

Lục Thất hỏi.

Ngư Hoa Hiên cả kinh:

- Chúa thượng, như thế quá mạo hiểm, nếu chẳng may Việt quốc hoặc Chu quốc, điều tra ra được “Không Thành kế”, thì Tô Châu sẽ mất.

- Ý ta là dùng lục quân đột kích, Ninh Quốc quân có thể tấn công Thường Châu ở phía đông, như vậy quân Tô Châu cũng có thể chớp nhoáng tấn công Tây bộ, ta nghĩ điều đại quân đến Nghi Hưng của Thường Châu, xâm nhập Tuyên Châu, từ tuyến phòng ngự của Ninh Quốc quân, hành quân tới huyện Hấp của Hấp Châu, sau đó xuôi theo sông Tân An tiến vào Việt quốc, thẳng tiến Vụ Châu, mà quân lực Xử Châu cũng đột kích Vụ Châu, hai phía giáp công, đánh cho Võ Thắng quân và Trấn Tây quân tơi tả.

Lục Thất bình thản nói ra chiến lược của mình.

Ngư Hoa Hiên hơi giật mình:

- Chúa thượng muốn dùng “Không Thành kế”, tập kết binh lực có ưu thế, cùng đánh Việt quân ở Vụ Châu, thì thượng sách là tập kích bất ngờ, nhưng sẽ rất mạo hiểm, sau khi quân ta phối hợp cùng tấn công, tất nhiên Việt quốc sẽ biết quân Tô Châu được điều tới phía tây, tám vạn liên quân Việt quốc ở Gia Hưng nhất định sẽ tiến công Tô Châu.

- Khi đánh úp Việt quốc, ta sẽ mượn tạm cờ hiệu của Ninh Quốc quân, điều ta lo lắng là lúc điều động đại quân rời khỏi Tô Châu, sẽ bị quân do thám của Việt quốc phát hiện.

Lục Thất bình thản đáp.

Ngư Hoa Hiên ngẩn người suy nghĩ một chút, rồi nói:

- Chúa thượng, Tô Châu thực hiện việc chỉ huy quân phủ, bởi vậy cho nên khi tám vạn đại quân được điều chuyển, đều tưởng là diều chuyển bình thường, tuy nhiên nếu điều động tới năm vạn quân, cũng rất khó giấu các tướng sĩ còn ở lại đóng giữ, một khi các tướng sĩ ở lại biết quá nửa quân lực Tô Châu đã rời đi, tất nhiên lòng quân sẽ hoảng sợ, mà các gián điệp nằm vùng hoặc các thế lực không quy phục, sẽ tiết lộ Tô Châu Không Thành kế.
- Tiết lộ cũng không sao, hiện nay Chu quốc còn chưa có khả năng tập kết đại quân, chỉ cần sáu ngày, quân Tô Châu tham gia tập kích có thể quay về Tô Châu, hơn nữa, ta tin tưởng ở Cố tướng quân và Trương Hồng Ba, cho dù quân lực thua kém liên quân hai nước đối địch, cũng vẫn có thể phòng thủ được sáu ngày.

Lục Thất nhướng mày, nói.

Ngư Hoa Hiên ngẩn người, Lục Thất nhìn y, bình thản nói:

- Thời gian càng trôi qua, càng bất lợi cho chúng ta, hiện nay lòng người Tấn quốc đang rất dao động, nhất định là trong lòng quân dân Tấn quốc không tin là Tấn quốc có thể tồn tại lâu dài, cũng giống như Tô Châu, Tấn quốc cần đánh bại kẻ địch hùng mạnh, mới có thể nhanh chóng ổn định lòng người.

Ngư Hoa Hiên gật đầu tán thành, Lục Thất lại nói:

- Còn có một nguyên nhân nữa, Trung Phủ sứ phái người đến Sở quốc đàm phán, đến nay không có tin tức gì, ta lo lắng không biết Sở quốc có quyết định liên quân với Việt quốc hay không, trước hết sẽ ăn tươi nuốt sống Tấn quốc chúng ta.

Vẻ mặt ngưng trọng, Ngư Hoa Hiên gật đầu:

- Điều đó rất có khả năng xảy ra, Tấn quốc mới thành lập, lại có phần lớn nhân khẩu từ Phủ Châu chuyển tới, hơn nữa đối với Sở quốc, diệt được Tấn quốc chúng ta, lãnh thổ của Sở quốc càng có lợi trong tiến công và phòng ngự, sự tồn tại của Tấn quốc, đã trở thành một mối họa lớn mà Sở quốc buộc phải đề phòng.

Lục Thất gật đầu:

- Một khi Sở quốc và Việt quốc liên quân, chúng ta sẽ rơi vào hoàn cảnh khó khăn, phải cùng chiến đấu trên cả hai mặt trận, bởi vậy cho nên không thể chờ đợi đến lúc Tấn quốc đã ổn định, mới tiến hành tiêu diệt Việt quốc, mà trước hết phải tập kết quân lực, đánh cho tan nát đội quân hùng mạnh của Việt quốc.

Ngư Hoa Hiên gật đầu:

- Chúa thượng đã quyết định mào hiểm?

- Cũng coi như là đã quyết định, tuy nhiên ta phải đến gặp Dương đại ca trước, hỏi xem hắn có thể che đậy việc quân Tô Châu hành quân đánh chớp nhoáng không.Lục Thất đáp.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, Lục Thất nhìn y nói:

- Ngươi cũng phải nghĩ cách tiến công Vụ Châu như thế nào, trong trận chiến này, ngươi sẽ đại soái của các dũng sĩ quân phủ.

Ngư Hoa Hiên giật mình, lập tức cung tay chào theo nghi thức quân đội, cung kính nói:

- Thần tạ ơn Chúa thượng tín nhiệm.

Lục Thất miễn cưỡng gật đầu, Ngư Hoa Hiên thật sự là tướng tài, hơn nữa xuất thân võ tướng thế gia ở Hàng Châu của Việt quốc, rất hiểu biết đối với quân sự và địa lý của Việt quốc, biết mình biết người, mới có thể gia tăng phần thắng, Lục Thất không muốn chiến thắng bằng cái giá quá đắt, mà phải giành thắng lợi càng dễ dàng càng tốt.

Lục Thất dẫn theo đám hơn mười người Quý Ngũ thúc rời khỏi quân doanh, đi tới đại doanh trú quân của Tiết độ sứ Ninh Quốc quân, thuận lợi đến huyện Ninh Quốc, hắn để Quý Ngũ thúc đến gặp Dương Côn, còn mình thì vào ngồi chờ ở một tửu lâu trong huyện thành Ninh Quốc.

Sáng sớm hôm sau, Dương Côn dẫn theo trăm tên hộ vệ tới huyện Ninh Quốc, tìm đến tửu lâu. Lục Thất đang ngồi một mình trong phòng ăn, Dương Côn mặc soái giáp đi tới cùng Quý Ngũ thúc. Sau khi bước vào, Dương Côn tươi cười nhìn Lục Thất, Lục Thất đứng dậy mỉm cười nghênh đón.

Hai người im lặng ngồi xuống, Quý Ngũ thúc đứng cạnh, Dương Côn nhìn Lục Thất, bình thản nói:

- Huynh đệ đến, hẳn là có đại sự, trước hết chúng ta nói về chính sự đi.

Lục Thất gật đầu, nói lên suy nghĩ của mình về chiến lược, cũng kể lại tóm tắt về những gì đạt được cho tới ngày hôm nay, Dương Côn nghe xong kinh ngạc nhìn Lục Thất, y xuất quân trong lúc khẩn cấp để bù đắp cho tính toán thiếu sót của Lục Thất, nhưng lúc đó y cũng chỉ biết là chuyện của Thường Châu, còn chuyện Việt quốc đại bại ở Gia Hưng, gần đây y mới biết. Tuy nhiên theo tình báo quân sự, đó là chiến tích của Giang Âm quân.

Sau một thoáng kinh ngạc, Dương Côn suy tư, một lúc lâu sau mới nhìn Lục Thất, nói:

- Huynh đệ, chiến lược điều quân từ phía đông đến phía tây đánh úp, ta có thể giúp ngươi tiến quân một cách thuận lợi, tuy nhiên quân Tô Châu của ngươi không nên điều đi năm vạn, bốn vạn là đủ rồi, ta sẽ âm thầm giúp ngươi một vạn quan Ninh Quốc tham chiến, lúc đó sẽ mai phục ở hồ Trường Đãng.

Lục Thất nghe xong thở phào nhẹ nhõm, Dương Côn nói có thể tiến quân, thì chiến lược đánh úp bất ngờ của hắn có thể thực hiện được, lại nghe Dương Côn nói:

- Sau khi quân Tô Châu của ngươi đến Nghi Hưng, phải giương cờ hiệu của Ngô Thành Hổ Uy quân, cho thấy phải đến Tây bộ để trợ giúp.

Lục Thất gật đầu, Dương Côn mỉm cười nói:

- Giương cờ hiệu của Hổ Uy quân đi đến Tây bộ , không phải để đánh lừa Ninh Quốc quân mà là đánh lừa mật thám của Y Cẩm quân, ý định của ngươi là tập kích Võ Thắng quân, không thể để Y Cẩm quân đến trợ giúp Võ Thắng quân, chặn đường lui của ngươi. Ngươi không nên trông mong Ninh Quốc quân chủ động tiến công, viên Hành quân Tư mã mới tới tuyệt đối sẽ không chủ động tiến công Việt quốc, hôm nay cho dù toàn bộ Y Cẩm quân rời khỏi phòng tuyến, Ninh Quốc quân cũng chỉ đưa mắt nhìn mà không làm gì cả.

Lục Thất cười khổ gật đầu, có một hoàng đế như Lý quốc chủ, sự sụp đổ của Đường đã thành điều hiển nhiên. Dương Côn lại nói:

- Ta nói có thể giúp ngươi một vạn quân, cũng không phải là ta có thể điều động, mà là có ý chỉ của triều đình tới, điều ba đoàn quân đến Tây bộ, bởi vậy cho nên ta có thể để bọn họ chờ quân Tô Châu của ngươi ở huyện Hấp, sau khi hợp quân, sẽ bất ngờ tập kích Việt quốc.

Quyển 4 - Chương 49: Tính kế

Lục Thất bỗng ồ lên một tiếng, Dương Côn mỉm cười nói:
- Hiện giờ tôi ở Ninh Quốc quân chẳng khác gì một vật bài trí, ngay cả quân quyền phó sứ huấn luyện quân và bố trí phòng ngự cũng bị Tư mã hành quân mới tới can dự vào, cho nên dù tôi muốn lặng lẽ điều nhiều quân lực đi ủng hộ ngươi căn bản cũng không thể làm nổi.

Lục Thất tỏ ý hiểu gật đầu, hắn biết trong trận chiến Thường Châu, Dương Côn tất sẽ nhận được sự kính trọng của tướng sỹ Ninh Quốc. Quan trọng nhất là bất luận tướng sỹ Ninh Quốc trong cuộc chiến phòng ngự Ninh Quốc hay cuộc chiến Thường Châu đều được thưởng công hậu hĩnh. Có thể đạt được thưởng công, các tướng sỹ tự nhiên sẽ quy công cho Dương Côn.

- Ngươi dám dùng kế thành trống Tô Châu, liệu có phải Cố tướng quân quy thuận ngươi rồi?
Dương Côn hỏi.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đúng vậy, trận Tô Châu đột kích Gia Hưng chính là ta mời Cố tướng quân làm đại soái.

Dương Côn gật đầu, nói:
- Cố tướng quân quy thuận ngươi rồi, vậy phân nửa Ninh Quốc quân này cũng chẳng khác gì đã quy thuận ngươi. Cố tướng quân ở Ninh Quốc quân là lão soái đức cao vọng trọng. Ngươi có được Cố tướng quân quy thuận, ta cũng có cách xúi giục Ninh Quốc quân quy thuận ngươi. Nhưng không đảm bảo tất cả sẽ quy thuận ngươi. Quan tướng trong Ninh Quốc quân, bối cảnh cũng phức tạp.

Lục Thất gật đầu, Dương Côn lại nói tiếp:
- Huynh đệ nếu đã có Tô Châu và sáu châu phía tây, ta đề nghị ngươi tạm thời bỏ qua Thường Châu là tốt nhất. Trước tiên hãy thoát thân khỏi sự dính líu của Thường Châu, chờ tới khi Thường Châu xuất hiện hộ quân bóc lột, liền kích động binh biến chiếm cứ Thường Châu.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta cũng có dự định đó. Hiện giờ Đường Hoàng yếu đuối xưng thần Chu quốc, Ngô Thành Công chúa đã hạ làm Quận Chúa rồi, theo quy chế đã không hợp để xây phủ nữa.

Dương Côn gật đầu, thẫn thờ nói:
- Quốc chủ bất luận đã làm gì, ta cũng đều không nên chỉ trích.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Thái tử vẫn ở trong quân chứ?

- Còn, nhưng còn không bằng không còn, nói cái gì cũng không được xem ra gì. Hộ quân cũng không cho Thái tử đi gặp tướng quân Ninh Quốc. Gần đây nghe nói Thái tử thường khóc lóc, có lẽ là sợ tới Chu quốc.
Giọng Dương Côn trầm xuống.

Lục Thất nhíu mày, hỏi:
- Quốc chủ để Thái tử đi Chu quốc sao?

- Có thể, Quốc chủ bây giờ chính là đang chờ Thái tử dâng tấu xin. Nhưng Thái tử không muốn dâng tấu đi Chu quốc. Cho nên đang ở Ninh Quốc quân, chỉ là trì hoãn cũng chẳng có tác dụng gì. Trì hoãn quá lâu, Thái tử có lẽ sẽ thay người.
Dương Côn lạnh lùng nói.

Lục Thất ngẩn người ra, nói:
- Sẽ thay Anh Vương làm Thái tử sao?

Dương Côn cười kỳ dị nói:
- Không thể là Anh Vương được. Anh Vương là bảo bối trong lòng Quốc chủ. Nghe nói trong cung có hai hậu phi, đã có thai rồi.

Lục Thất giật mình, liền hoảng hốt nhìn Dương Côn, khó tin nói:
- Ngươi nói cái gì? Lẽ nào sẽ thay Thái tử còn chưa chào đời sao?

Dương Côn gật đầu nói:
- Rất có thể, kéo dài 10 tháng nữa, chờ hậu phi sinh ra, tự nhiên sẽ có thể thay Thái tử rồi.

Lục Thất liền nhíu mày, lắc đầu nói:
- Không thể nào, Chu quốc sao có thể bằng lòng để một đứa con nít làm con tin chứ? Chu quốc muốn con tin chính là để kiềm chế Lý Quốc Chủ không dám làm bậy.

- Ngươi nhầm rồi, Chu quốc muốn Thái tử làm con tin, phần lớn là xuất phát từ khía cạnh thị uy với Quốc Chủ, mà Quốc Chủ là người rất ích kỷ, ông ta chẳng quan tâm gì tới Thái tử làm con tin. Ông ta chỉ quan tâm tới quyền lực của mình có bị mất đi hay không.
Dương Côn lắc đầu nói.Lục Thất im lặng, trong lòng thấy ngỡ ngàng, lại thấy Dương Côn nói tiếp:
- Nhưng điều kiện là Thái tử đồng ý kéo dài, bây giờ Thái tử phải đưa ra sự chọn lựa, hoặc là chủ động xin đi Chu quốc, hoặc là sau này bị phế bỏ. Theo ta thấy, Thái tử sẽ chủ động xin, bởi vì Thái phó đã gửi thư cho Thái tử rồi.

Lục Thất kinh ngạc nhìn Dương Côn. Dương Côn lại nói:
- Được rồi, chuyện của triều đình lo lắng cũng ích gì. Huynh đệ, trước tiên hãy lên kế hoạch chiến sự trong thời gian tới, xem xem cần ta làm gì?

Lục Thất nghe mà xúc động, liền hỏi:
- Tứ huynh, trận chiến Thường Châu, tướng sỹ Ninh Quốc có lẽ đã mang vũ khí về rồi, liệu có lấy đi được không?

Dương Côn ngẩn người ra, liền cười nói:
- Ngươi hỏi đúng rồi, vũ khí của Thường Châu mang về, ta đã chọn ra 2000 bộ cất đi rồi. Ngoài ra ở huyện Ninh Quốc, ngươi cũng phải cầm đi đi.

Lục Thất vui mừng nói:
- Ta ở huyện Thạch Đại đã chiêu mộ được ba ngàn vệ binh, đã đóng quân ở biên giới Nhiêu Châu rồi, lại cần 3000 vũ khí.

Dương Côn ngẩn người ra, mỉm cười nhìn Lục Thất, nói:
- Được rồi, hết rồi, chỉ cần thu nạp 1000 binh khí cũ về cho ngươi.

- Cảm ơn Tứ huynh.
Lục Thất mỉm cười đáp lại.

Dương Côn gật đầu, nói:
- Ngày mai ta sẽ cho Triệu Lâm mang tới cho đệ.

Lục Thất gật đầu, sau đó hai người bắt đầu lên kế hoạch chi tiết tiến quân tập kích bất ngờ. Dương Côn nắm rõ tuyến phòng ngự của Ninh Quốc, đã chỉ rõ cho Lục Thất và Ngũ Quý Thúc tuyến đường hành quân hợp lý, và sau khi tới huyện Hấp, làm thế nào để tiêu diệt 2000 thủ quân của Y Cẩm quân. Sau đó men theo tuyến đường tập kích Tân An Giang và nghỉ ngơi, để đại quân tập kích có thể đi thẳng tới Vụ Châu mà không bị lạc đường.

Khi Dương Côn rời khỏi tửu lầu, Lục Thất mới dẫn người rời khỏi đó. Trước khi đi khỏi đó hắn đã viết quân lệnh cho Quý Ngũ Thúc đi Tô Châu điều quân. Quý Ngũ Thúc dĩ nhiêu hiểu rõ sách lược của Lục Thất và Dương Côn. Y có thể làm Phó soái thời chiến tập kích quân Tô Châu. Chính soái Lục Thất đã dành cho chủ soái Dương Trừng quân Phạm Hổ. Phạm Hổ là người quả cảm, trị quân nghiêm cẩn, là quân võ mạnh xuất thân từ Hưng Hóa quân.

Lục Thất liện quay trở lại quân doanh biên giới, gặp hộ vệ của Tấn quốc đã bình an trở về. Hộ vệ nói tin đã được gửi đi. Lục Thất lại hỏi tình hình của Tín Châu. Hộ vệ đáp không có biến đổi gì, chỉ có số ít quân Sở chiếm cứ thị trấn. Hương dã bởi vì quân Sở tập kích, đã khiến cho người Tín Châu vốn đã trở về phần lớn lại rời khỏi đó. Hầu như đại bộ phận là đi Kiến Châu, bởi vì nghe nói Kiến Châu có lương thực.
Lục Thất lại viết một bức thư cho hộ vệ gửi đi Tấn quốc. Hộ vệ vui vẻ lên đường, đưa tin qua lại này đều được tích lũy làm chiến công, mà không phải là chân chạy không công. Quân Sở ở Tín Châu thưa thớt, dù là bỗng gặp phải đại quân, hộ vệ dựa vào chiến mà và cơ trí cũng có thể trốn thoát.

Buổi chiều hôm sau, có 3000 đại quân áo giáp chỉnh tề đến đột ngột, Vân Phủ vệ kinh hãi, nhưng ngay sau đó có hai tướng soái tới bên ngoài doanh trại, một vị tướng soái mặc kim giáp uy vũ đó cung kính xin được bái kiến Lục đại nhân.

Điều khiến cho Vân Phủ vệ kinh ngạc là sau khi Lục Thất nhận được tin, liền nói “mời vào”, nghênh tiếp không chút sợ hãi. Biểu hiện rõ ràng, tướng soái uy vũ tới là hạ quan của Lục đại nhân.

Các tướng sỹ Vân Phủ vệ xuất thân hèn mọn, trong lòng lại thấy xúc động khi gặp mặt. Hình tượng của Lục Thất trong lòng họ nhanh chóng được phát triển lớn dần lên. Họ biết Lục Thất chủ yếu là từ sự uy phong của Lục Thất khi làm Huyện Úy. Sau lại là Phò mã Công chúa, chỉ cảm thấy vị Lục đại nhân này rất may mắn, bước chân vào hoàng thân rồi.

Triệu Lâm và Lý Xuyên được Vân Phủ vệ cung kính đưa vào doanh trại, thấy Lục Thất đang mỉm cười đứng trên khu đất trống giữa doanh trại, hai người liền tiến lên phía trước hành quân lễ cung kính bái kiến. Từ trận chiến Thường Châu, và lời đồn bá đạo về Lục Thiên Phong đã khiến cho Triệu Lâm hoàn toàn kính phục Lục Thất.

Sau khi chào hỏi, Triệu Lâm mới bình tĩnh nói:
- Đại nhân, Dương tướng quân lệnh thuộc hạ đã đưa tới 3000 binh khí.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vất vả cho ngươi rồi, binh khí là ta yêu cầu Tứ huynh, ta cần trang bị vũ khí cho 3000 quân ở đây.

Triệu Lâm chần chừ một lát, liền hỏi:
- Đại nhân trang bị vũ khí cho 3000 quân, là muốn đi phía tây tham chiến sao?

Lục Thất mỉm cười lắc đầu, nói:
- Không phải, là để hộ tống Quận Chúa Vân Khê tới Tấn quốc.

- Tấn quốc? Tấn quốc ở đâu?
Triệu Lâm bất ngờ nói, y vẫn chưa nghe nói tới sự ra đời của Tấn quốc.

- Tấn quốc chính là Mân quốc và Thanh Nguyên quân trước đây, bây giờ đã biến thành Tấn quốc rồi. Ta đưa Quận Chúa tới Tấn quốc cầu thân.
Lục Thất bình tĩnh nói. Hắn không thể nói cho Triệu Lâm biết chân tướng, ngộ nhỡ Triệu Lâm là phái tử trung của Đường quốc, như vậy sẽ ảnh hưởng tới chiến lược tập kích.

Triệu Lâm tỏ vẻ hiểu liền gật đầu. Hắn ta đã nghe nói Mân quốc và Thanh Nguyên quân ở tây nam, nhưng chuyện chẳng liên quan gì tới mình, hắn cũng không quan tâm vì sao mà trở thành Tấn quốc. Y quan tâm tới chính là động hướng của Lục Thất.

Lục Thất mỉm cười nhìn phản ứng của Triệu Lâm, thấy Triệu Lâm không hứng thú gì với Tấn quốc, hắn liền nói:
- Nghe Tứ huynh nói, ngươi và Quan Xung đều được điều đi tây bộ rồi.

Triệu Lâm gật đầu, nói:
- Là Hoàng đế, ồ, là ý chỉ của Quốc chủ bệ hạ ban xuống.

- Ngươi muốn đi chứ?
Lục Thất hỏi.

Triệu Lâm nhìn Lục Thất, nói:
- Đại nhân, ta là quân nhân, không thể có chuyện muốn hay không muốn. Nhưng nói thật là không muốn đi. Thuộc hạ không phải là sợ chiến, mà là không muốn tủi nhục. Thuộc hạ không muốn quy thuộc Trấn Nam quân.

Lục Thất ngẩn người ra, bất ngờ nói:
- Ngươi sẽ quy thuộc Trấn Nam quân?

Triệu Lâm gật đầu, nói:
- Ý chỉ thì viết như vậy, yêu cầu thuộc hạ quy thuộc Trấn Nam quân. Nhưng thuộc hạ nghe Vu tướng quân nói rồi, Tiết độ sứ Trấn Nam quân Chu Toàn Cản là người tài trí bình thường, còn đố kỵ với người hiền tài. Thuộc hạ không cam lòng quy thuộc. Nếu có thể quy thuộc đại nhân thì tốt rồi.

Quyển 4 - Chương 50: Về nước

Lục Thất mỉm cười lắc đầu, nói:
- Quốc Chủ là không muốn cho ta lĩnh quân, điều này không muốn ta trở thành tống hôn sứ sao?

Triệu Lâm im lặng, gật đầu nói:
- Bây giờ Sở quốc tấn công Đường quốc quy mô lớn, đương kim Quốc Chủ vẫn không muốn tướng tài thần giỏi, Đường quốc chỉ e là càng ngày càng xuống dốc rồi.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Chuyện đột kích, Dương tướng quân đã nói với ngươi chưa?

Triệu Lâm gật đầu, nói:
- Nói rồi, Dương tướng quân nói để chúng ta đi về tây bộ trước, có thể tập kích Vụ Châu của Việt quốc.

- Để ngươi đột kích Vụ Châu, ngươi không thấy lạ sao?
Lục Thất mỉm cười hỏi.

- Cảm thấy kỳ lạ, nhưng Dương tướng quân nói là yêu cầu của đại nhân, có thể nghe lệnh tập kích, cũng có thể trực tiếp tiến về tây bộ. Mặc dù thuộc hạ cảm thấy kỳ lạ, nhưng nếu liên quan tới đại nhân, thì nên nghe lệnh đột kích.
Triệu Lâm thẳng thắn bày tỏ thái độ.

Lục Thất thấy trong lòng cảm kích liền gật đầu nói:
- Đột kích Vụ Châu đi. Sau trận chiến ngươi sẽ biết tất cả. Khi đó, ngươi muốn đi về tây bộ, ta cũng không cản ngươi.

Triệu Lâm ngẩn người ra, lập tức hành quân lễ cung kính nói:
- Dạ! Thuộc hạ lĩnh mệnh.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, quay đầu lại nhìn Lý Xuyên, thân mật nói:
- Thúc thúc hẳn là đã hiểu nói cho ta biết.

Lý Xuyên mỉm cười, liền cung kính hành quân lễ nói:
- Xin đại nhân lượng thứ.

Lục Thất gật đầu không nói thêm gì nữa, để Triệu Lâm và Lý Xuyên đi ra. Sau khi đoàn quân của Triệu Lâm giao nhận binh khí xong, đã trở về Hấp Huyện đóng quân chờ lệnh. Triệu Lâm nghĩ gì, Lục Thất cũng không thể đoán được, chỉ cần Triệu Lâm đột kích Vụ Châu, đó chính là khai quốc công thần của Đại Tấn rồi.

Ngày hôm sau, gần 4000 đại quân áp giáp chỉnh tề xuất phát đi thẳng hướng đông nam tới Tín Châu. Lục Thất đã thay một bộ giáp tướng mới, bảo vệ bên cạnh xe Quận Chúa Vân Khê. Trong longf 3000 Vân Phủ vệ sau khi được binh khí vừa xúc đôngj lại càng tôn sùng Lục Thất hơn, sỹ khí hưng phấn vô cùng. Đội ngũ trong lúc hành quân cũng vô cùng chỉnh tề, khiến người ta chỉ nhìn là tán thưởng rồi. Đây là đội quân tinh nhuệ thiện chiến.

Lục Thất cũng đã hiểu, quân dung chỉnh tề không có nghĩa là khả năng chiến đấu tốt. Khả năng chiến đấu của một cánh quân, quân trị chỉ là một mặt, trải qua chiến sự mới trở thành đội quân thực sự. Quân nhân chưa trải qua cảnh máu tanh, rất dễ nảy sinh sợ hãi, cho nên quân lực của hắn bây giờ nghe là nhiều, nhưng chỉ thích hợp với chiến cục ưu thế, chỉ có thể như chiến thuật mấy vạn người đối với một vạn người ở huyện Lâm Xuyên vậy.

Lục Thất biết nhược điểm của Vân Phủ vệ, cho nên Nam Ưng vệ thám báo phái ra rất nhiều. Tuy nhiên quân Sở ở Phủ Châu còn chưa tới Tín Châu tập kích, 4000 quân Đường tự do tới Tín Châu, thuận lợi tới Tấn An phủ của Kiến Châu.

Khi còn cách Tấn An Phủ 5 dặm đã thấy sự đón tiếp long trọng vô cùng, tướng sỹ hai bên tổ thành một đường hẹp 20m. Phía sau tướng sỹ có rất nhiều người dân thường, nhìn thoáng qua đã thấy biển người.

Bốn ngàn tướng sỹ hộ xe chỉnh tề bước vào đường rãnh. Mỗi người đều có cảm giác căng thẳng tim đập thình thịch, quá là hoành tráng, quả thực quá nhiều người, không, có lẽ là quân đội quá nhiều, khắp nơi đều là quân nhân xếp hàng. Vô số cặp mắt đang nhìn, giống như hàng kiếm vậy.

Lục Thất cưỡi ngựa lớn, đi giữa tướng sỹ bộ hành giống như chim hạc đứng giữa đàn gà. Hắn đi cạnh xe, vui vẻ nhìn tướng sỹ và người dân đón tiếp ở hai bên đường. Hôm nay là một ngày nước Đại Tấn của hắn tuyên cáo chính thống, dùng không khí long trọng khiến người ta ý thức được bản thân mình là người nước Đại Tấn.
Tiến lên 100m, Lục Thất bỗng nhìn thấy bên phải là một quan tướng cưỡi ngựa, lại là Yến Khôi Sơn. Yến Khôi Sơn thấy Lục Thất, liền xuống ngựa, ngang tay chào theo nghi thức quân đội, hô lớn:
- Tấn An quân nước Đại Tấn, cung nghênh Hoàng phi Đại Tấn, Hoàng phi nương nương thiên tuế.

- Tấn An quân cung nghênh Hoàng phi Đại Tấn, Hoàng phi nương nương thiên tuế.
Yến Khôi Sơn hô xong, tướng sỹ hai bên lần lượt chào theo kiểu nhà binh, cùng hô lớn.

Thanh thế ngút trời, âm vang chấn động lòng người, khí huyết sôi sục, Lục Thất hài lòng gật đầu. Hắn chính là muốn có kết quả mù quáng, cùng reo mừng hò hét, có thể hình thành lực ngưng tụ, có thể khiến cho vạn dân chúng đồng tâm, có thể cảm thấy mình là người của nước Đại Tấn. Lục Thất đang tạo thành tín ngưỡng của người dân trong nước.

- Tấn An quân cung nghênh Đại Tấn Hoàng phi, Hoàng phi nương nương thiên tuế.

- Chương Vũ quân cung nghênh Hoàng phi Đại Tấn, Hoàng phi nương nương thiên tuế.

- Nam Bình quân cung nghênh Hoàng phi Đại Tấn, Hoàng phi nương nương thiên tuế.

Năm dặm đường hẻm, tiếng cung nghênh lần lượt vang lên, 90000 tướng sỹ, hơn bốn mươi vạn người dân tới tham gia cung nghênh Hoàng phi Đại Tấn. Nghi lễ long trọng này khiến mọi người vui vẻ, có tác dụng kết nối, tăng thêm sự hòa hợp giữa người dân địa phương và người di dân. Tên gọi Mân quốc sẽ dần nhạt đi, thay vào đó sẽ là ta là người Tấn quốc.

Sau khi đội ngũ của Lục Thất vào thành, xa giá Quận Chúa Vân Khê liền được nghỉ ngơi. Nghi thức cung nghênh long trọng này cũng không biết có khiến cho thiếu nữ Vân Khê sợ đến thế nào? Còn Lục Thất trên đường đi tới bởi vì trong lòng có việc lớn, hắn lại không chủ động đi gặp Quận Chúa Vân Khê. Vân Khê thân là Quận Chúa xuất giá, đương nhiên không thể chủ động đi tìm Lục Thất để nói chuyện được.

Vào tới cái gọi là điện Vương Phủ, gần 100 quan tướng tới gặp Lục Thất, có người biết Lục Thất là Tấn Vương, có người không biết Lục Thất là Tấn Vương. Ví dụ như quan tướng của Phủ Châu tới thì cho rằng Lục Thất chỉ là Lục đại nhân. Mà lần này Lục Thất chỉ tiếp kiến những tướng soái đáng tin cậy.

Sau khi trong phủ đều bái kiến Tấn Vương, rất nhiều quan tướng sau khi kinh ngạc liền vui mừng, mới biết Lục đại nhân, Lục tướng quân chính là Chủ của Tấn quốc. Đặc biệt là tướng soái từ Phủ Châu tới, giật mình thảng thốt. Họ đối với việc hơn một vạn Hưng Hóa quân nhập chủ vẫn luôn cảm thấy không thoải mái, bây giờ vừa gặp Lục đại nhân là Vương của Tấn quốc, bất luận mâu thuẫn gì cũng đều tiêu tán phân nửa. Bởi vì quan tướng xuất thân Phủ Châu, hầu như đều là phạm nhân tạo phản. Nếu không có Lục Thất cứu họ, kết quả của họ chính là chết đói trong nhà lao.

Tướng soái xuất thân Hưng Hóa quân cũng là lúc biết được chân tướng, cho nên thấy phản ứng của Lục Thất là cung kính, hơn nữa cũng yên tâm hơn rất nhiều, hóa ra Tấn Vương là nhân vật xuất thân của Hưng Hóa quân. Vậy tự nhiên đường quan lộ và đường sống tương lai đã được bảo đảm rồi, không đến mức sau khi bị lợi dụng, hậu quả qua cầu rút ván.

Nhưng cũng khó tránh khỏi có một số nhân vật trong lòng cảm thán không phục, chỉ là dù như không phục, cũng không thể bán đứng Lục Thất được, so với quốc Chủ Lý quốc, tự nhiên phúc lợi của Lục Thất ban cho tốt hơn, đáng tin cậy hơn. Căn do không phục là Lục Thất ở Hưng Hóa quân chỉ là một tên lính quèn.
Sau khi bái kiến, trước tiên Lục Thất đã bổ nhiệm Ngư Hoa Hiên làm đại soái Nam Bình quân, đại soái Hổ Bí quân phủ, chính thức giao quân quyền cho Ngư Hoa Hiên. Ngư Hoa Hiên tạ ân, ngày mai sẽ cùng Lục Thất đi Xử Châu, quản lý Hổ Bí quân phủ, sau đó chủ trì chiến sự tập kích.

Bổ nhiệm Ngư Hoa Hiên, Lục Thất nhìn quanh một lượt, nói:
- Các vị đều là tướng tài quân võ, bổn vương muốn hỏi một chút, ai có kiến giải gì về quân sự của Tấn quốc, có thể chỉ giáo bổn vương.

Các tướng soái nhìn nhau, bỗng có một vị Đô Úy đứng lên cung kính nói:
- Chủ thượng, thuộc hạ có kiến giải.

Lục Thất vừa nhìn là một vị quan tướng trung niên khuôn mặt tròn trịa, lông mày nhỏ, mắt nhỏ, không quá uy vũ, hắn nghiêm mặt nói:
- Phùng Đô Úy xin nói.

- Chủ thượng, thuộc hạ xuất thân Phúc Châu, 15 tuổi đã trốn chiến loạn tới Tín Châu. Thuộc hạ cho rằng Tấn quốc bây giờ quá là coi trọng phòng ngự lục địa, quân lực ở Phúc Châu quá ít, rất dễ bị Sở quốc và Việt quốc tập kích theo đường biển.
Phùng Đô Úy cung kính đáp.

Lục Thất nhìn Tân Cầm Nhi. Tân Cầm Nhi nghiêm mặt nói:
- Phúc Châu chỉ để lại 2000 quân, một vạn tù binh ở Phúc Châu đều được đưa tới các quân ở đây rồi.

Lục Thất gật đầu, nhìn Phùng Đô Úy, hỏi:
- Phùng Đô Úy thông thuộc địa lý Phúc Châu chứ?

Phùng Đô Úy giật mình, cung kính đáp:
- Hồi Chủ thượng, thuộc hạ thông thuộc Phúc Châu, bởi vì là cố hương, cho nên thuộc hạ lo lắng cho phòng ngự của Phúc Châu.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Truyền quân lệnh bổn vương, điều động 6000 hàng tốt phổ thông phân tán biên giới Phúc Châu tổ thành quân Trường Hà và quân Bình Hải, Phùng Diên Kỳ thăng chức lên làm chủ soái quân Trường Hà, quan tướng khác của hai quân do quân phủ chủ trì đề bạt từ hàng tốt. Sau khi thành lập đi Phúc Châu phòng ngự ven biển. Chủ soái quân Bình Hải do quân phủ đề nghị tiếp.

Lục Thất vừa hạ lệnh, khiến các quan tướng thấy bất ngờ, Phùng Đô Úy liền bước ra khỏi hàng quỳ xuống, cung kính bái lạy:
- Thuộc thần tiếp lệnh, tạ Chủ tượng ban ân.

- Không phải ban ân, là vì tài mà trọng dụng. Bổn vương dùng ngươi, là vì ngươi thông thuộc Phúc Châu, hy vọng ngươi không để bổn vương thất vọng.
Lục Thất bình thản đáp.

- Dạ! Thuộc thần sẽ không để Chủ thượng thất vọng.
Phùng Đô Úy liền đáp.

- Đi Phúc Châu rồi không được vi phạm pháp luật và quân uy. Nếu ngươi không xứng đáng, ngươi sẽ bị mất tất cả. Nếu ngươi xứng đáng, bổn vương sẽ không keo kiệt ban thưởng, trở về hàng đi.
Lục Thất ôn tồn giáo huấn.

- Dạ! Thuộc thần ghi nhớ.
Phùng Đô Úy cung kính đáp, sau đó trở về vị trí cũ.

Quyển 4 - Chương 51: Quân nghị

Lục Thất liếc mắt nhìn quanh một lượt, bình thản nói:
- Sau này có ý kiến gì, có thể dâng tấu lên Tấn Vương quân phủ, bổn vương cần tiếp thu ý kiến rộng rãi. Nhưng dâng tấu sẽ không được quá nhiều công huân. Hôm nay bổn vương đã dùng Phùng Đô Úy, là vì việc cấp bách của Phúc Châu.

Các quan tướng lần lượt gật đầu, Lục Thất cũng gật đầu, quay lại hỏi:
- Sứ thần đi Sở quốc đã về chưa?

- Vẫn chưa, cũng không có tùy thuộc trở về đưa tín.
Tân Cầm Nhi đáp.

Lục Thất ánh mắt sắc lạnh nói:
- Xem ra Sở quốc không muốn cầu hòa rồi. Bổn vương nghe nói, Sở quốc có thể sẽ liên kết với Việt quốc.

Các tướng nghe xong, rất nhiều người nhìn nhau kinh ngạc, Lục Thất cười nhạt nói:
- Các vị trở về là phải tăng cường huấn luyện quân.

- Chủ thượng yên tâm, bây giờ không thiếu ăn thiếu uống, chúng tôi sẽ nhanh chóng bài bố ra đại quân thiện chiến.
Yến Khôi Sơn liền bước lên trước đáp.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Yến tướng quân nói đúng, một trong những ưu thế của chúng ta chính là không thiếu ăn thiếu uống. Mười vạn quân Sở tại Phủ Châu và Cát Châu lại rất thiếu ăn thiếu uống, cho nên quân Sở chắc chắn sẽ tới tìm đồ ăn của chúng ta.

- Chủ thượng yên tâm, quân lực hiện giờ cơ bản là tiến công có lẽ không đủ, nhưng phòng ngự thì lại đủ. Chúng ta đã huấn luyện gấp trường thường binh là chính.
Trương Kích đáp. Bây giờ y và Yến Khôi Sơn là đại soái chư quân, có liên quan nhất tới lợi ích của Lục Thất.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Các vị, Tấn quốc bây giờ không thích hợp trở mặt với Đường quốc, cho nên các vị sau khi trở về không được nói Lục Thiên Phong là Tấn Vương. Đây là quân lệnh. Kẻ nào vi phạm chém đầu. Hôm nay như vậy thôi, ba vị quân soái ở lại, lui điện.

Các tướng hành quân lễ chào, sau đó lần lượt đi ra, chỉ còn lại Yến Khôi Sơn, Trương Kích và Ngưu Hoa Hiên, còn có Tân Cầm Nhi.

Lục Thất mời ba vị quân soái ngồi gần đó, nhìn Yến Khôi Sơn và Trương Kích, cười hỏi:
- Các ngươi đã làm thống soái của ba vạn đại quân rồi, cảm giác tốt chứ?

Yến Khôi Sơn liền cười nói:
- Đương nhiên là tốt rồi, từ doanh tướng đi lên tới Tiết độ sứ, quả thực là nằm mơ. Nhưng cũng có chỗ không tốt, việc vặt quá nhiều, thiếu cái gì cũng đều tới tìm thần lấy. Việc nhỏ cũng hỏi thần có được không? Lúc ban đầu, thần cảm thấy trong lòng hoang mang, bây giờ thì khá hơn nhiều rồi. Tướng sỹ tới từ Hưng Hóa quân rất nể thần.

Lục Thất mỉm cười, gật đầu, Trương Kích cũng nói:
- Chủ thượng, sự dung hợp của đại quân hiện giờ đã thích ứng rồi, kém chút chính là huấn luyện quân võ và tôi luyện chiến sự. Mười vạn quân ở đây quá nhiều quân ô hợp, hơn 9 phần không có võ nghệ, nhưng sau khi huấn luyện quân trận đơn giản đã có chiến lực nhất định rồi.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Sắp tới, sẽ có một cuộc đại chiến, ta muốn chỉ huy quân tấn công quân Việt ở Vụ Châu, có thể điều một nửa quân lực ở đây đi tham chiến. Trương Kích, ta muốn để ngươi ở lại trấn thủ Kiến Châu, ngươi có thể dùng năm vạn quân hiện tại trấn thủ được không?

Trương Kích kinh ngạc nhìn Lục Thất, bất ngờ nói:
- Chủ thượng muốn điều quân lực ở đây đi tấn công Việt quốc?

Lục Thất gật đầu, Trương Kích lắc đầu nói:
- Chủ thượng, thứ cho thuộc hạ nói thẳng, lúc này không nên tấn công Vụ Châu. Mười vạn quân Việt Vụ Châu là quân tinh nhuệ thiện chiến, mà 50000 quân ở đây, chiến lực rất yếu, dù là hợp với tám vạn quân của Xử Châu, cũng rất khó đánh bại quân Việt Vụ Châu được.Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta cũng biết không nên xuất kích, quân lực cần phải huấn luyện. Song, tình thế lại không cho phép chúng ta huấn luyện quân mạnh. Sở quốc và Việt quốc nếu liên minh lại, chúng ta sẽ rơi vào thế bị động của hai chiến tuyến. Điều lo sợ nhất là Chu quốc. Chu quốc hiện không kịp tập kết đại quân chi viện Việt quốc, một khi Chu quốc xuất quân chi viện Việt quốc, vậy thì chúng ta tất bại rồi.

Trương Kích vẻ mặt nghiêm trọng gật đầu, nói:
- Tình hình Chủ thượng nói quả thực không nên kéo dài không chiến.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Hiện giờ ta bố trí một chiến lược. Ta sẽ điều ba vạn quân từ Thường Châu tới Hấp Huyện, Ninh Quốc quân có hai vạn cũng sẽ hợp quân tham chiến, năm vạn quân sẽ đột kích vào Việt quốc, men theo Tân An Giang đột kích thẳng tới Vụ Châu, còn tám vạn quân Xử Châu cũng sẽ đột kích Vụ Châu.

Yến Khôi Sơn và Trương Kích hầu như đồng thời à lên một tiếng, Yến Khôi Sơn liền nói:
- Còn có năm vạn quân có thể tiến công phía sau Vụ Châu.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Chiến lược này của ta chủ yếu là để đánh cho quân lực mạnh nhất của Việt quốc tàn phế, không hy vọng có thể tiếp tục tiến quân Hàng Châu. Bởi vì chiến tuyến một khi quá dài, sẽ tạo cơ hội động đao cho Sở quốc, chỉ cần đánh quân Việt Vụ Châu tàn phế, chúng ta có thể ổn định được lòng quân, mới có thể khiến cho trên dưới Tấn quốc tự tin phát triển lâu dài.

Yến Khôi Sơn và Trương Kích gật đầu, Lục Thất lại nhìn sang Ngư Hoa Hiên nói:
- Tướng quân Nam vốn là Tư mã hành quân Trung Ngô quân, là thống soái quân Lang Phong quân lực mạnh nhất Trung Ngô quân. Nhưng do vì Tín Vương Thế Tử cố ý xuất quân, dẫn tới Trung Ngô quân Thường Châu bị đại bại. Ngưu Tướng quân là vị soái tài thiện chiến, cũng thông thuộc địa lý và chiến lực Việt quốc, cho nên y cũng là đại soái Hổ Bí quân phủ chủ trì chiến sự lần này.

Yến Khôi Sơn và Trương Kích gật đầu, Lục Thất nhìn Yến Khôi Sơn nói:
- Yến Tướng quân, ngươi dẫn theo quân bản bộ quy thuộc tiết chế Ngưu tướng quân.

- Vâng!
Yến Khôi Sơn đứng dậy cung kính, lại quay sang Ngư Hoa Hiên hành quân lễ nói:
- Quân soái Tấn An Yến Khôi Sơn bái kiến đại soái Hổ Bí.
- Yến Tướng quân mời ngồi.
Ngư Hoa Hiên bình thản đáp lại, Yến Khôi Sơn cung kính ngồi xuống.

Ngư Hoa Hiên lại nhìn Yến Khôi Sơn, nói:
- Chủ thượng lệnh ta cầm quân, ta cố gắng đảm nhiệm. Yến Tướng quân, nhiệm vụ của ngươi chính là dẫn quân tập kích Đài Châu. Khi tập kích Đài Châu không nhất thiết phải lập công, cố gắng không cần tấn cộng mạnh thành trì, thương vong càng ít càng tốt. Mục đích tập kích Đài Châu chính là ép Vụ Châu chia quân ra đi ứng cứu.

- Vâng, thuộc hạ hiểu rồi.
Yến Khôi Sơn đáp lời.

Ngư Hoa Hiên nói tiếp:
- Cuộc chiến công thành rất tiêu hao quân lực, cố gắng bao vây mà không đánh, nên dùng danh nghĩa của Tấn quốc chúng ta, đại lượng bắn thư chiêu hàng vào trong thành. Nội dung trong thư là, Chủ thượng Tấn quốc không muốn đánh phế Đài Châu, cũng sẽ đối xử tử tế với thần hàng. Nếu tướng sỹ muốn đầu hàng, đều được thưởng công đất đai.

- Vâng, thuộc hạ ghi nhớ.
Yến Khôi Sơn đáp lại.

Lục Thất liền nói:
- Yến Tướng quân, tiến quân Đài Châu nhất định phải ước thúc sở thuộc không được đánh cướp, nói với các tướng sỹ, bổn vương muốn là có thể biên cương quy trị, không cần phá bại, phải xây dựng lại phế địa. Đồng thời cũng nói cho các tướng sỹ biết, xuất chinh được thưởng công. Bổn vương đều ban thưởng sau trận chiến.

- Vâng, thuộc hạ ghi nhớ.
Yến Khôi Sơn nhìn Lục Thất cung kính.

Ngư Hoa Hiên lại nói:
- Yến Tướng quân, lời dặn của Chủ thượng không phải khó xử. Tác dụng của chiến lược ngươi tiến quân Đài Châu chính là dụ địch. Nhưng khi ngươi bao vây mà không đánh, không được khinh thường quân địch tập kích lao tới, phải để nhiều người theo dõi bên ngoài. Nếu quân lực của ngươi bị đột kích, rất dễ bị đánh tan. Nhưng nếu có sự chuẩn bị, đột kích của mấy ngàn quân cũng chẳng động gì tới lòng quân của mấy vạn đại quân.

- Vâng, thuộc hạ sẽ cẩn thận.
Yến Khôi Sơn cung kính nhận chỉ giáo.

Ngư Hoa Hiên lại quay sang nhìn Lục Thất, nói:
- Chủ thượng, kế dụ địch của thần chỉ là lâm thời, Tiết độ sứ Võ Thắng quân Chu Hải là một lão soái thiện chiến còn sâu sắc hơn thần. Yến Tướng quân dù đột kích Đài Châu, Chu Hải cũng không chắc sẽ chia quân đi cứu, cho nên quân lực của chúng ta ở Xử Châu trực tiếp đi tấn công Vụ Châu, khiến cho Chu Hải thấy chúng ta đã phát động cuộc chiến tấn công toàn diện, khiến cho quân đột kích của hậu phương có cơ hội tấn công.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một hồi, nói:
- Ngưu Tướng quân, lần trước Hưng Hóa quân tập kích, chiến lược rút lui của Võ Thắng quân đã biết rồi. Nếu Chu Hải phát hiện ra sớm quân tập kích phía sau, hắn ta liệu có rút lui khỏi Vụ Châu không?

Ngư Hoa Hiên gật đầu, nói:
- Hẳn là kết quả đó. Cho nên thần vốn muốn điều chuyển quân lực. Nhưng Chu Hải thiện chiến, tất sẽ cử thám báo đi giám sát quân lực Xử Châu. Nếu điều quân lực thiện chiến Xử Châu đi tấn công Đài Châu, tới Đài Châu lại chuyển chiến bao vây Vụ Châu, khiến cho Yến tướng quân đi Xử Châu tấn công Võ Thắng quân, thần lại lo sẽ lợn lành thành lợn què. Một khi Chu Hải biết quân lực Xử Châu đổi thành quân yếu, hắn ta sẽ trực tiếp tấn công Xử Châu. Từ đó sẽ khiến cho quân tập kích không hoàn thành nhiệm vụ, Võ Thắng quân lại đánh bại quân Xử Châu.

Lục Thất tỏ ý hiểu gật đầu, tám vạn quân lực ở Xử Châu, phần lớn đều là quân Tô Châu thiện chiến. Võ Thắng quân và quân lực Xử Châu đã đụng độ nhau một lần rồi, kết quả là bất phân thắng bại. Cho nên, Tiết độ sứ Võ Thắng quân đã biết quân lực Xử Châu rất mạnh, do đó tạm thời dừng lại dự định thu phục Xử Châu.

Nếu hắn ta vì bao vây Võ Thắng quân, cố ý điều quân lực Xử Châu đi tấn công Đài Châu. Sau khi tới Đài Châu lại chặn đường lui của Võ Thắng quân, còn quân lực của Yến Khôi Sơn đi Xử Châu bổ sung tham chiến, hậu quả sẽ tạo cơ hội cho Võ Thắng quân. Quân Xử Châu yếu đi, Chu Hải thiện chiến đó tất sẽ nắm lấy cơ hội tấn công Xử Châu. Còn Võ Thắng quân đã tấn công Xử Châu rồi, cũng có thể tấn công bất ngờ, đương nhiên không thể tiếp cận quân địch được. Một khi sự tồn tại của quân tập kích bị bại lộ, Võ Thắng quân chắc chắn sẽ có đối sách ứng phó.

- Nếu Chủ thượng đã định chiến lược đột kích, vậy quân lực Xử Châu có lẽ là phụ trợ. Chủ thượng không nên lo lắng Võ Thắng quân sẽ chạy tới. Nếu quân lực Xử Châu tấn công, Chu Hải có thể tiếp chiến. Võ Thắng quân lần trước rút lui đã khiến cho Chu Hải chịu áp lực tâm lý. Nhưng lần trước có thể dùng Hưng Hóa quân hùng mạnh giải thoát. Nếu lần này gặp quân lực Xử Châu còn chạy, vậy Chu Hải sẽ không còn mặt mũi nào cầm quân nữa.
Ngư Hoa Hiên mỉm cười giải thích.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau