KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 416 - Chương 420

Quyển 4 - Chương 42: Tình thế

Hưng Hóa quân có nhiều thay đổi, khiến cho lực ảnh hưởng đối với chế độ Đông Ngô quân gần như bằng không, những quan tướng hắn tiến cử cho doanh tướng, toàn bộ trở thành kỳ quân của Nam đô, Lý quốc chủ hủy bỏ chế độ Hưng Hóa quân rõ ràng sớm có chuẩn bị, lập nên tiết độ sứ Đông Ngô quân, các quan tướng bị điều ra ngoài tương đối nhiều, rõ ràng đã hạn chế quân quyền của Chu Chính Phong.


Lục Thất từ việc Hưng Hóa quân bị phân chia và hủy bỏ chế độ, có thể đoán được tính toán của Lý quốc chủ, nếu Sở quốc không đột kích, Lý quốc chủ sẽ xây dựng chế độ Đông Ngô quân, nhanh chóng đến đóng quân tại Thường Châu, sau đó trở mặt tịch thu quân điền của Thường Châu, nhưng hiện tại Sở quốc tập kích, khiến cho quân lực của Tây bộ không đủ để điều đến Thường Châu, ngược lại phía đông còn phải trưng binh để trợ giúp cho chiến ở Tây bộ.


Xem ra không thể chờ cho Lý quốc chủ tịch thu quân điền được, nếu đợi đến khi chiến sự ở Tây bộ ổn định, hai nước Đường quốc và Chu quốc thiết lập hòa bình, Lý quốc chủ sẽ tập trung binh lực đối phó với Thường Châu, thậm chí cấu kết cùng Chu quốc mưu đồ đoạt Thường Châu và Tôc hâu, đương nhiên, Lý quốc chủ chưa chắc sẽ hợp tác cùng Chu quốc, mà là Chu quốc bức bách Lý quốc chủ hợp tác.

Lý do hợp lý cho Lý quốc chủ thu quản Thường Châu tất đã có sẵn, nhưng nếu phong cho Ngô Thành là Quận chúa, vậy không thể tiếp tục nhận quan chế của Công chúa, vì vậy, Quận chúa Phủ quân sẽ trở thành Ttiết độ sứ quân, Quận chúa cũng không thể nắm giữ quyền lực của phủ nha, và quân điền của Thường Châu hiển nhiên sẽ thuộc về quyền quản lý của triều đình.


Trước khác nay khác, Lục Thất trước kia sợ phải động binh đao với Đường quốc, cho nên chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng sự bóc lột của Lý quốc chủ, nhưng hiện giờ vì Sở quốc đột kích, nên không cần phải sợ Đường quốc, nên nhanh chóng thu tóm Thường Châu về tay.

Sau khi Lục Thất suy nghĩ cẩn thận, viết một phong thư cho Tân Cầm Nhi, nói rõ tình thế hiện nay và hành động của Lý quốc chủ, nếu xuất quân thu tóm Thường Châu có phải quá vội vàng?

Điều hắn lo nhất chính là một khi công khai chiếm cứ Thường Châu, sẽ thúc đẩy Đường quốc và Chu quốc liên minh, nhưng nếu bí mật chiếm cứ Thường Châu, đợi đến khi Lý quốc chủ điều động quân về phía đông, thu tóm “phủ công chúa”, quân ta có thể rơi vào thế bị động không.

Sau khi gửi mật thư, hai ngày sau Tân Cầm Nhi ở Kiến Châu nhận được phong thư này, quan điểm của Tân Cầm Nhi cho rằng nếu chiếm cứ Thường Châu vào lúc này có phải quá sớm hay không, vì Tần quốc mới lập cần có thời gian ổn định chính quyền.

Tần Cầm Nhi nói rõ với Lục Thất, lúc thu hoạch lương thực ở Thường Châu, sớm đã bí mật vận chuyển một nửa tới Tô Châu, hiện giờ lương thực tại Thường Châu đều được ghi chép rõ ràng trên sổ sách, nhất định sẽ bị trưng thu rất nhiều, nhất thời không đủ lương thực, vậy Lý quốc chủ chỉ có thể mua lương thực của quân hộ hoặc cường trưng, bất kể dùng phương pháp nào, kế sách thu tóm vào tay Đường quốc đều tiến thêm một bước.


Lục Thất nhìn thấy hồi âm trong lòng vô cùng vui sướng, không thể ngờ được Tân Cầm Nhi sớm đã vận chuyển một nửa lương thực của Thường Châu, thật sự là nhìn xa trông rộng, lúa gạo của Thường Châu tuy đã được thu hoạch, nhưng cụ thể gặt hái được nhiều ít chỉ có phủ Công chúa mới có quyền kiểm kê, quan viên Thường Châu cũng chỉ có thể nhìn vào lượng lương thực trên sổ sách, mà Lục Thất phải nhọc lòng suy nghĩ gấp gáp tấn công, chính vì không cam lòng lúa gạo của Thường Châu đều cống nạp cho Lý quốc chủ.

Tân Cầm Nhi còn nói cho Lục Thất biết, Hưng Hóa quân đã tự rút quân, Việt quân nhanh chóng trở về Cù Châu và Vụ Châu, khi quân Tô Châu chiếm cứ Xử Châu và Ôn Châu đã đối chiến cùng với Việt quân ở sông Lệ Thủy, kết quả bất phân thắng bại, mà Việt quân chỉ tiến đánh mọt lần liền tạm dừng chiến không tiếp tục tiến quân, giằng co với quân Tô Châu.



Hiện giờ Tấn quốc đã có sáu châu Tây bộ, rộng lớn hơn nhiều so với Tô Châu, nhưng nhân khẩu lại ít hơn so với Tô Châu, đất rộng người thưa, khiến cho việc phòng ngự trở nên khó khăn hơn nhiều, hiện giờ chỉ có thể đóng quân tại các khu vực trọng tâm như Chương Châu, Kiến Châu và Xử Châu.

Tại Chương Châu có năm vạn quân đóng giữ, trong đó chủ chốt là mười ngàn quân Nhiêu Châu và mười ngàn quân Tô Châu, thu hàng thêm hai vạn Thanh Nguyên quân và mười ngàn Trấn Tây quân, trộn lẫn với binh lính Nhiêu Châu, mười ngàn quân Tô Châu chưa qua huấn luyện nhập vào hàng binh tốt của Mân địa, thực tế chính là những binh lính chưa có kinh nghiệm thực chiến.


Tại Kiến Châu có một trăm ngàn quân đóng giữ, hầu hết là binh lính Lục Thất mang đến Phủ Châu, một số ít là binh tốt của Mân địa, tụ tập thành một trăm ngàn binh lính, nhưng kinh nghiệm thực chiến và tính ổn định trên thực tế là không cao.


Tám vạn quân đóng giữ tại Xử Châu, sáu vạn là quân Tô Châu, hai vạn quân còn lại là thu nạp từ hàng binh tốt, hiện giờ, do chế độ trưng binh nên hao tổn mười ngàn quân Tô Châu, vì hàng phòng ngự nghiêm ngặt nên không thể tiếp tục điều động quân Tô Châu, nguyên nhân chủ yếu là đã chiếm được Xử Châu và Ôn châu nằm ngoài dự đoán.


Tân Cầm Nhi nói với hắn đề nghị của Ngư Hoa Hiên lấy danh nghĩa Tấn quốc phái sứ giả đến Phủ Châu, đàm phán cùng Sở quốc, định ra ước định không xâm phạm lẫn nhau, nhưng sứ giả lại không trở về, vì vậy, hiện giờ nàng chỉ có thể mau chóng chỉnh đốn quân ngũ, thu đồn điền để trấn an lòng dân.



Sau khi đọc xong mật thư, Lục Thất lâm vào trầm tư, sự việc tại Thường Châu vẫn phải tiếp tục nhẫn nhịn, tình hình của Tấn quốc mới là trọng yếu, không thể không trù bị trước, hắn cần phải suy nghĩ thận trọng, cuối cùng, hắn rời khỏi huyện Bà Dương, mang theo bốn hộ vệ đến huyện Dư Can.
Khi đến huyện Dư Can, trước mắt chính là quân chiếm đóng một mảnh hỗn loạn, vì thánh chỉ xuất quân của Lý quốc chủ, khiến cho Hưng Hóa quân lâm vào tình trạng tuyệt vọng, hỗn loạn, nhất là các tướng soái, tâm tình vô cùng khó chịu, không cam lòng, ngoại trừ luyến tiếc khi phải chia tay với những thượng quan, hạ quan thân cận nhiều năm, sau khi hủy bỏ chế độ Hưng Hóa quân ngược lại bị giáng chức, tước quyền, khiến các tướng soái buồn bực, nhưng không ai có thể phản đối thánh chỉ hủy bỏ chế độ quân này.


Lục Thất một thân áo giáp hỏi thăm các binh lính, nhanh chóng tìm được doanh trại Yến Khôi Sơn, Yến Khôi Sơn vừa nhìn thấy Lục Thất, vô cùng kinh ngạc, lập tức tươi cười nghênh đón, có chút gióng trống khua chiêng.

- Lục huynh đệ, sao ngươi lại tới đây?
Yến Khôi Sơn cười hỏi.

- Ta gặp phải chuyện lớn khó giải quyết cho nên đến gặp ca ca, muốn hỏi ca ca có thể giúp một tay không.
Lục Thất mỉm cười nói rõ ý đồ đến đây.

Yến Khôi Sơn ngẩn ra, lập tức hào sảng nói:
- Nói đi, ta nếu làm được, tuyệt không để ngươi phải thất vọng.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Nghe nói ca ca hiện giờ thuộc quyền của Nam Đô rồi.

- Đúng vậy, nhưng không phải là toàn quân, ta mới đến trình diện với Hàn tướng quân, chờ quân lệnh xuất phát đến Hồng Châu, ngươi có chuyện gì khó xử, nói đi.

Yến Khôi Sơn hồi đáp.

Lục Thất nghiêm cẩn nhìn Yến Khôi Sơn nói:
- Ta muỗn mời ca ca về dưới trướng của phủ công chúa.

Yến Khôi Sơn ngẩn người, kinh ngạc nói:
- Về dưới trướng phủ công chúa?
Lục Thất gật đầu nói:
- Phủ công chúa hiện cần tướng tài thống lĩnh quân, chế độ Hưng Hóa quân không còn tồn tại, ta muốn ca ca có thể đến giúp ta.

Yến Khôi SƠn giật mình nhìn kỹ Lục Thất, một lát sau mới nói:
- Lục huynh đệ, ngươi có thể điều ta về dưới trướng phủ công chúa?

Lục Thất lắc đầu nói:
- Ta không thể, chỉ có thể để ca ca tự mình đầu nhập phủ công chúa thôi.

Yến Khôi Sơn sửng sốt, tiếp lời:
- Lục huynh đệ, ý của ngươi không phải là muốn ta tự tiện rời khỏi nơi này đến đầu nhập phủ công chúa của ngươi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng vậy, ta muốn xin ca ca nguyện rời khỏi nơi này, đến quân ta.

Yến Khôi Sơn cau mày, trầm tư một lát nói:
- Lục huynh đệ, không được đâu, ta nếu đầu nhập phủ công chúa của ngươi, nếu sau này không thể giấu diếm triều đình, vậy sẽ gây ra hậu hoạn khôn lường.

- Nếu triều đình không phát hiện, vậy ca ca sẽ nguyện ý đầu nhập phủ công chúa của ta không?
Lục Thất bình thản tiếp lời.

Yến Khôi Sơn chần chờ, một lát liền nói:
- Lục huynh đệ, triều đình làm sao không biết được?

- Nếu ca ca đáp ứng đầu nhập, ta mới nói rõ cho ca ca, vì sao triều đình không biết được.
Lục Thất mỉm cười đáp lại.

Yến Khôi Sơn do dự nhìn Lục Thất, cuối cùng nói:
- Lục huynh đệ, ta cũng mong muốn được đầu nhập với ngươi, nhưng chuyện này không thể lỗ mãng được.

- Nếu ca ca nguyện ý đầu nhập quân của ta, vậy ta có thể nói cho huynh biết, ta ở Tây Nam chiếm được sáu châu, trong đó có Kiến Châu.
Lục Thất bình thản kể rõ sự tình.

Yến Khôi Sơn kinh ngạc nhìn Lục Thất, nhìn tới nhìn lui mới cảm thấy khó hiểu:
- Ngươi nói ngươi chiếm cứ Kiến Châu? Lúc trước ngươi nói ngươi thuộc phủ công chúa nha.

- Vâng, là muốn mời ca ca đầu nhập phủ công chúa, nhưng ta chỉ là dùng lực lượng của phủ công chúa, bí mật đánh chiếm Mân quốc khi Đường quốc có biến, ca ca ở Cù Châu hẳn có nghe qua Mân quốc cũng đã xảy ra chiến sự.
Lục Thất giải thích.

- Ta đúng là biết Mân quốc có chiến sự, nghe nói là Thanh Nguyên quân đột kích Mân quốc.
Yến Khôi Sơn vẻ mặt ngưng trọng nói.

Quyển 4 - Chương 43: Đục khoét nền tảng

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Trên thực tế, không phải Thanh Nguyên quân đột kích Mân quốc, mà do quân lực Thường Châu của ta, hiện giờ, Mân quốc dĩ nhiên bị ta chiếm cứ, nhưng lại thiếu thống lĩnh tướng soái, ta rất tin tưởng ca ca, cho nên Hưng Hóa quân không còn như trước, ta muốn thỉnh cầu ca ca, âm thầm đến Kiến Châu trợ giúp ta.

Yến Khôi Sơn kinh sợ, gật đầu, chợt hạ thấp giọng nói:
- Lục huynh đệ, ngươi có phải đang tạo phản hay không?


- Phải mà cũng không phải, ta vẫn còn là thần tử của Đường quốc, ta sau khi chiếm cứ Mân quốc, lại dùng danh nghĩa Thanh Nguyên quân lập nên Tấn quốc, sau lại dâng sớ nhận sắc phong, hiện giờ triều đình dĩ nhiên thừa nhận Tấn quốc là nước phụ thuộc, cho nên ca ca nếu đến Kiến Châu, kia cũng được coi là tướng soái của Đường quốc, chẳng qua là trực tiếp nằm dưới trướng của Tấn vương thôi.
Lục Thất bình thản hồi đáp.

Yến Khôi Sơn hiểu rõ gật đầu, ánh mắt biểu lộ kinh ngạc nhìn Lục Thất, Lục Thất mỉm cười nói:
- Ta đã nói sự thật cho ca ca biết, vậy ca ca có nguyện ý giúp đỡ ta?

Yến Khôi Sơn ngẩn người, nhưng rất nhanh gật đầu nói:
- Có thể giúp sức cho Lục huynh đệ, ta rất nguyện ý, tuy nhiên, chỉ mình ta thôi sao? Tống đô úy cũng rất nguyện ý, Trương Kích cũng muốn giúp sức cho Lục huynh đệ.

Lục Thất gật đầu nói:
- Lão Thanh tạm thời không thể đến Kiến Châu, Trương đại ca nếu nguyện ý đi, ta đương nhiên sẽ đích thân đến thỉnh cầu.

Yến Khôi Sơn hiểu rõ, gật đầu nói:
- Được, ta dẫn ngươi đến gặp Trương Kích.

Cùng nhau đến doanh trướng của Trương Kích, Trương Kích bây giờ nằm dưới trướng của Mã tướng quân, nghe xong thỉnh cầu của Lục Thất, Trương Kích sửng sốt hồi lâu, dưới dự thúc giục của Yến Khôi Sơn đã tỏ rõ thái độ nguyện ý giúp sức, tuy nhiên, y lại muốn biết rõ tình hình của Tấn quốc hiện nay, Lục Thất nhất nhất nói rõ.

Yến Khôi Sơn và Trương Kích nghe đến nơi gọi là Tấn quốc, thật không ngờ sẽ có hơn hai mươi vạn đại quân, bọn họ ai cũng kinh hãi không thể tin nổi, Lục Thất cũng nói cho bọn họ biết, đến Tấn quốc cũng chỉ có thể trở thành tướng soái của một vạn quân, ngày sau mới có thể luận công thăng chức, mặt khác không thể tiết lộ Tấn vương chính là Lục Thiên Phong hắn.

Lục Thất lặng lẽ rời khỏi huyện Dư Can, chỉ để lại hai hộ vệ âm thầm nghe ngóng tin tức, hắn lần này mạo hiểm đến đây để đoạt tướng tài, đã tạo nên một cách ứng đối tích cực với nguy cơ của Tấn quốc, hắn chủ yếu là muốn mời Yến Khôi Sơn đến Tấn quốc, Yến Khôi Sơn là người Kiến Châu, có thể giảm bớt lòng căm thù của dân địa phương Kiến Châu.
Mặt khác cướp tướng tài là muốn bồi đắp quan tướng cho đại quân, Lục Thất sẽ không nguyện ý một lần nữa đề bạt tướng lĩnh của Việt quốc tới trợ giúp, vì tình thế trong quân đội rất dễ kết bè kết phái, hắn cần phải tạo nên tình trạng e dè lẫn nhau.

Sau khi tam đại quân đóng giữ ở Tấn quốc, tướng soái xuất thân từ Hưng Hóa quân, tướng soái xuất thân từ Tô Châu, tướng soái xuất thân từ binh lính huyện Thạch Đại sẽ xen kẽ hình thành các binh đoàn, không thể để mấy vạn binh sĩ đều xuất thân từ một nơi, Lý quốc chủ tại sao phải hủy đi Hưng Hóa quân, chính là một phái vỡ bè phái trong quân đội, vì bè phái này rất dễ phản.

Hôm sau vào giờ ngọ, một hộ vệ của Lục Thất phi ngựa trở về, nói cho Lục Thất một tin tức ngoài ý muốn, quân đội đóng giữ huyện Dư Can đêm qua đột nhiên xảy ra trận binh biến lớn, sau nửa đêm, hơn một vạn tướng sĩ xuất quân, đều là từ chính doanh, phương hướng hình như là đến Tín Châu.

Lục Thất nghe xong liền nhíu mày kinh ngạc, hắn chỉ là muốn dụ dỗ Yến Khôi Sơn và Trương Kích, không nghĩ sẽ gây ra cuộc binh biến lớn như vậy, mười ngàn quân đến Tấn quốc, vậy căn bản không thể lừa được Đường quốc, hậu quả khó lường, Trương Kích và Yến Khôi Sơn sao có thể dẫn theo mười ngàn quân phản thành mà rời khỏi như vậy?

Lục Thất nhíu mày khó hiểu, hắn lại không biết lúc hắn đến cướp tướng tài, là thời điểm Hưng Hóa quân vô cùng phẫn uất bất bình, nếu Lý quốc chủ hủy đi chế độ quân này chính là dùng phương pháp đề bạt, vậy đối với tướng sĩ Hưng Hóa quân chính là chuyện vui thăng quan tiến chức, nhưng Lý quốc chủ lại cho các quan tướng ngoại thành đảm nhiệm các chức vụ trong quân, để các tướng sĩ Hưng Hóa quân làm vật hy sinh, hậu quả tạo nên bất mãn cho các tướng sĩ, nhưng cái bất mãn này trong quân ngũ chỉ có thể nghẹn khuất nhẫn nhịn, nhưng một khi châm ngòi dễ dàng nổi loạn

Yến Khôi Sơn không giỏi ăn nói, nhưng Trương Kích là một người giao du rộng rãi, từng kết giao với rất nhiều binh lính Hưng Hóa, Trương Kích sau khi đáp ứng đầu nhập quân Lục Thất, đã hỏi qua tình hình Tấn quốc, biết được quân lực của Tấn quốc không ổn định, y tự nhiên muốn lôi kéo thêm nhiều người, nên hắn đã bàn bạc và nhất trí ý kiến với Yến Khôi Sơn.

Cách thuyết phục của Trương Kích chính là nói cho mọi người biết Tấn quốc là nước phụ thuộc được Đường quốc che chở, hiện nay Tấn quốc chiếm cứ Xử Châu, đó là một vùng đất giàu có tiếp giáp với Cù Châu và Vụ Châu, chỉ cần đầu nhập sẽ được chia ruộng đất, có thể trở thành thống lĩnh của binh tốt, tướng quan mộ binh, vì vậy nhiều người liền dao động, lại kéo theo nhiều hão hữu gia nhập, cuối cùng có tới hai vạn binh lính ra đi, đương nhiên hơn một nửa, đều là theo mệnh lệnh của quan tướng xuất quân rời khỏi.

Hơn một vạn tướng sĩ bỏ trốn, các tướng sĩ khác sẽ không biết gì sao? Đương nhiên biết, nhưng vẫn là giữ im lặng, sau khi biết được chỉ vụng trộm cười lạnh đứng xem náo nhiệt, đợi đến khi chủ soái biết được hơn một vạn tướng sĩ tự ý rời khỏi, chủ soái mới nhậm chức kinh sợ vô cùng, nhưng ban đêm nên không dám xuất binh truy đuổi, sợ sau khi có lệnh xuất binh sẽ xảy ra một trận binh biến, càng sợ gặp phải Sở quân.
Lục Thất tuyệt không ngờ được, lần đục khoét nền tảng này của hắn không chỉ kích động hơn một vạn tướng sĩ thiện chiến, mà còn gây ra chấn động mạnh đối với dã tâm của Đường quốc, hơn một vạn tướng sĩ tự ý rời khỏi so với Chiêu Võ quân phản loạn còn nghiêm trọng hơn, phản ứng đó của các tướng sĩ Đường quốc, làm cho Lý quốc chủ vô cùng hụt hẫng, thất vọng.

Trương Kích và Yến Khôi Sơn dẫn theo hơn một vạn tướng sĩ, thuận lợi vượt qua Tín Châu, tới Tấn An Phủ Kiến Châu, cầm bức thư của Lục Thất đến tiếp kiến Tân Cầm Nhi.

Tân Cầm Nhi hiển nhiên đã được thám báo cấp báo, nói có hơn một vạn quân lính áo giáp chỉnh tề tiến nhập Kiến Châu làm cho nàng vô cùng kinh hãi, hai vạn quân Tô Châu đã bị triều đình điều động đi cứu trợ, cái gọi là một trăm ngàn quân đóng giữ ở Tấn An Phủ căn bản không thể chống đỡ chiến sự, cũng may Trương Kích trước đã sai người đưa thư tiến của Lục Thất đến, Tân Cầm Nhi từ kinh hãi trở nên vui mừng.

Sau khi tiếp kiến, Tân Cầm Nhi dựa vào bức thư tiến cử của Lục Thất với Trương Kích, tự mình làm chủ, để cho một vạn hai ngàn quân sĩ Hưng Hóa hợp lại với mười vạn quân quân Kiến Châu, sửa lại chế độ, Yến Khôi Sơn thống lĩnh ba vạn Tấn An quân, chuyên trách trấn thủ Kiến Châu.

Trương Kích cũng thống lĩnh ba vạn Chương Võ quân, trước cũng trấn thủ Kiến Châu, còn ba vạn Nam Bình quân sẽ do Ngư Hoa Hiên trở về thống soái, còn hai vạn quân điều về Thanh Nguyên quân, mặt khác quân chế cũng có nhiều thay đổi, chủ soái của ba ngàn quân trực thuộc sáu ngàn quân, hai vạn bốn ngàn quân sĩ còn lại chia làm tám quân đoàn, ba nghìn tướng sĩ một quân đoàn.

Quân chế thay đổi, một là tận lực để cho tướng sĩ Hưng Hóa quân vừa đầu nhập trở thành quan tướng, hai là không giáng chức những nguyên soái trước đây, thứ ba cũng là điều quan trọng nhất, phân tán quân quyền, ở Tấn quốc cũng thi hành quân nha phủ quân, chẳng qua vương quyền quân phủ dưới danh nghĩa là quân phủ Tấn vương, quản lý quân phủ chính là Hồ Bí quân phủ của Xử Châu và Long Nguyên quân phủ của Chương châu.

Tân Cầm Nhi dựa theo những chỉ thị đại khái của Lục Thất, ba ngày sau liền thay đổi chế độ hợp quân, tiếp theo liền phát thưởng công điền cho hơn một vạn quân sĩ, toàn bộ đều định cư tại Xử Châu, cam đoan với các tướng sĩ, sẽ mau chóng dẫn các thân nhân của họ tới tiếp quản quân điền.

Được cấp quân điền, quân lương tới tay, quân thực sung túc, thực sự đã trở thành tướng quan lĩnh quân, khiến cho hơn một vạn Hưng Hóa quân an tâm, quân tâm yên ổn thì sĩ khí mới chấn hưng, từng bước chỉnh đốn một đám ô hợp.

Mười vạn đại quân ô hợp dĩ nhiên sẽ không chấp nhận người ngoại tiếp quản, nhưng rất nhanh liền tâm phục khẩu phục, di binh tướng sĩ đến từ Phủ Châu vừa biết được Hưng Hóa quân đầu nhập quân mình, liền kính trọng phục tùng quân chế mới, Hưng Hóa quân rất nổi danh ở Tây bộ, đó là một đại quân thiện chiến, mà những tướng sĩ Hưng Hóa quân đến Tấn quốc đa số đều là những quan võ có bản lĩnh, chỉ có những tướng sĩ có bản lĩnh mới bất an đối với hiện trạng lúc này, trong Hưng Hóa quân có rất nhiều tướng sĩ bất mãn, không được trọng dụng.

Chỉ có năm ngày, mười vạn quân ô hợp liền có thay đổi lớn, đã không còn tản mạn và hỗn loạn, mặc dù phần lớn binh sĩ không mặc áo giáp, nhưng quân ngũ được chỉnh đốn, che giấu tình trạng suy yếu không chịu nổi một kích, Tân Cầm Nhi nhìn thấy sự thay đổi của quân lực, dĩ nhiên vô cùng vui mừng, nhưng theo đó cũng mang đến nỗi oán hận cho những binh lính khác, rất nhiều binh sĩ chính là những đầu bếp tay cầm dao hoặc cầm trúc thương, loại binh lính đó chỉ có thể đuổi về ruộng cày bừa.

Tân Cầm Nhi cũng không muốn nuôi dưỡng nhiều quân lực như vậy, hiện giờ chính là dựa vào tài sản, lương thực từ Tô Châu để chống đỡ, sáu châu của Tấn quốc, trên thực tế, Xử Châu đã thu hoạch, lương thực Kiến Châu vốn còn rất nhiều, nhưng hơn hai mươi vạn di dân và quân Tô châu tiến vào, lập tức làm cho lương thực trở nên thiếu thốn, cũng may có lương thực được vận chuyển từ Tô châu đến giải nguy, mà những người Mân quốc vì nhận được lương thực cứu tế, liền gió chiều nào theo chiều đó, nên rất ít kẻ tạo phản.

Tuy nên giải trừ quân tịch để làm dân thường, nhưng Tân Cầm Nhi nào dám giải trừ quân tịch, nàng nói cho các tướng lĩnh, rất nhanh sẽ có ba vạn vũ khí được vận chuyển tới, mà lúc trước Tân Cầm Nhi không có tính toán sẽ để binh tướng vận chuyển đến Tấn quốc, nguyên nhân chính là nàng thiếu lòng tin đối với việc Tấn quốc trường tồn không bại, cho nên chỉ nguyện ý vận chuyển lương thực đến trấn an lòng dân để dễ bề cai trị.

Sau khi hứa hẹn sẽ vận chuyển vũ khí đến, Tân Cầm Nhi cũng đề nghị thành lập Quân Khí Giám, lấy vài tướng sĩ chế tạo vũ khí lập thành nhóm, bắt đầu tinh luyện chế tạo vũ khí, khu vực sáu châu thật đúng là không thiếu tài nguyên khoáng sản, không lâu sau, Tiêu phủ tiến cử một số quan lại, thuyền vận chuyển lượng thực cũng đã tới Tấn quốc, sau khi Kế quân phủ phân chia cai quản, khiến cho chính quyền thống trị của Tấn quốc cũng đi vào quỹ đạo.

Quyển 4 - Chương 44: Mất bò mới lo làm chuồng

Hơn một vạn tướng sĩ Hưng Hóa quân trốn chạy, khiến Chu Chính Phong giận tím mặt, trong đó có ba nghìn tướng sĩ dưới quyền ông ta, ông ta tức giận muốn suất quân truy sát, nhưng Chu Phong đã hết lời khuyên nhủ, rằng nếu đuổi giết, chỉ sợ sẽ càng khiến nhiều tướng sĩ hoang mang chạy trốn, tốt nhất là không nên có hành động gì, chỉ cần thuận lợi tiếp quản số tướng sĩ không chạy trốn, đã là kết quả tốt đẹp nhất rồi.

Chu Chính Phong nghe lời khuyên, các chủ soái các quân cũng tới gặp ông ta, sau khi trao đổi, cùng ký tên dâng thư, bọn họ không biết Tấn quốc đã thành lập, cho nên cho rằng hơn vạn binh lính Hưng Hóa quân đã phản bội đầu hàng Sở quốc.

Trong khi Chu Chính Phong chuẩn bị dâng thư, người đưa tin của Lục Thất cũng quay về từ Tấn quốc, mang theo danh sách gia quyến các quan tướng trực thuộc bị sách động, Lục Thất giao cho Vương Trọng Lương, bảo Vương Trọng Lương lập tức tìm kiếm và tập trung một chỗ, rồi đưa đến Tín Châu, để quân đội Tấn quốc tiếp nhận.

Trên thực tế, Tín Châu cũng bị quân Sở chiếm cứ, nhưng bởi vì Tín Châu đã trở thành một đống đổ nát, quân Sở chỉ đồn trú ở Tín Châu rất ít, quân Sở cũng thiếu lương thực, phân nửa là dựa vào lương thực tại địa phương.

Lục Thất rất cẩn thận, lại viết mật thư cho Vương Dũng, nói rõ nguyên do cuộc binh biến lần này và tình hình Tấn quốc, nói hắn chỉ muốn sách động Yến Khôi Sơn tới Kiến Châu, không ngờ là Yến Khôi Sơn lại giật dây cho hơn một vạn tướng sĩ chạy trốn.

Hắn viết thư cho Vương Dũng, thứ nhất là tránh việc Vương Dũng hiểu lầm, hơn nữa là biểu lộ sự thân cận đối với Vương Dũng, sắp đặt trước một thế lực ngầm cho tương lai, thứ hai là về việc hơn một vạn tướng sĩ chạy tới Tấn quốc, sau khi Vương Dũng biết rõ đầu đuôi, miễn là y ghi nhớ tình nghĩa và đường lui, sẽ ngầm giúp hắn phản bác là các tướng sĩ không chạy tới Tấn quốc.

Sau khi nhận được mật thư của Lục Thất, Vương Dũng vui vẻ mỉm cười, y đã đoán biết việc các tướng sĩ binh biến có liên quan tới Lục Thất, bởi vì người khởi xướng binh biến là Trương Kích và Yến Khôi Sơn, bây giờ hai người đó đến được kinh thành, trong Hưng Hóa quân có rất nhiều người được Lục Thất tiến cử.

Cũng như các tướng soái khác, Vương Dũng không làm gì liên quan đến binh biến, chỉ lặng lẽ quan sát, tinh thần của tướng sĩ Hưng Hóa quân còn chưa bị dao động, lúc này không ai muốn bán rẻ chiến hữu của mình, để lấy lòng chủ soái ở kinh thành, cũng không dám bán đứng các tướng sĩ trốn đi lúc binh biến, gần như tất cả đều có tâm trạng vui sướng khi người khác gặp họa và chờ xem náo nhiệt.

Lục Thất đã gửi thư giải thích, đương nhiên Vương Dũng biết phải làm gì, y viết một phong thư tiến cử, sau đó gọi hai mươi ba quan tướng trong doanh tới, bảo người đứng đầu cầm mật thư của Lục Thất và thư tiến cử của y, theo một vạn tướng sĩ chạy tới Tấn quốc, cũng kịp lúc hội quân. Tân Cầm Nhi vừa nhìn thấy đại ca của Lục Thất, đương nhiên không dám chậm trễ tiến cử, cho người dẫn đầu trở thành chủ soái của đoàn quân ba nghìn tướng sĩ, số quan tướng còn lại cũng lần lượt trở thành quan tướng của đoàn quân đó.

Có thể nói phản ứng của Vương Dũng hết sức thông minh, vừa biểu lộ sự thân cận với Lục Thất, cũng vừa thể hiện sự ủng hộ hắn, sau này khi Lục Thất thật sự đạt được đế nghiệp, thì sự tiến cử của y ngày hôm nay, sẽ trở thành nền tảng để giành được địa vị cao, ngược lại, nếu Lục Thất thất bại, thì y cũng không bị liên lụy, mà các tướng sĩ được y tiến cử, sau này sẽ được báo cáo lên cấp trên là đã mất tích trong chiến sự ở Sở quốc.

Ở hoàng cung kinh thành, trong Bài Vân Các. Lúc này vẻ mặt Lý quốc chủ rất khó coi, trông tiều tụy đi rất nhiều, Chu quốc ngang ngược uy hiếp, Sở quốc làm phản tấn công, khiến Lý quốc chủ chịu đả kích rất lớn, hôm nay phía tây lại dâng thư làm ông ta rất bất ngờ, đưa mắt nhìn cựu thần hữu tướng với vẻ xấu hổ.

- Hàn khanh, là trẫm nóng nảy, đã không nghe theo lời khuyên của khanh.

Lý quốc chủ xin lỗi một cách chua xót.

Trước kia ông ta khăng khăng thực hiện phương pháp xé lẻ quân đội, hữu tướng đã hết sức phản đối, nói chiến tranh với Sở quốc, đặc biệt cần đội quân có sức chiến đấu mạnh mẽ như Hưng Hóa quân, một khi thực hiện phương pháp xé lẻ quân, sẽ khiến sức chiến đấu của tướng sĩ giảm sút rất nhiều, thậm chí sẽ bị bất ổn.

Nhưng xé lẻ Hưng Hóa quân là tâm bệnh đã lâu của Lý quốc chủ, từ lâu ông ta đã chuẩn bị chia nhỏ Hưng Hóa quân ra, cũng cho rằng chiến sự ở miền tây, sẽ là cơ hội tốt để sắp xếp tướng soái ở kinh thành, vì vậy ông ta vẫn làm theo ý mình, bất chấp sự phản đối của hữu tướng, rốt cuộc là chủ soái của bọn Chu Chính Phong tới dâng thư, bẩm báo rằng trong lúc phân chia quân lực, đột nhiên hơn một vạn quân âm thầm nổi loạn, trốn về phía Tín Châu, có thể là đã đầu hàng Sở quân.

Vẻ mặt Hữu tướng hơi u ám, y thật sự rất thất vọng đối với sự khăng khăng cố chấp của Lý quốc chủ, căn bản cũng không biết tình hình quân lực và lòng quân phức tạp đến thế, tuy nhiên việc hơn một vạn quân chạy tới Sở quân, cũng khiến y rất bất ngờ. Điều làm y luôn lo lắng, đó là nhà Vũ Văn sẽ nhân cơ hội có binh biến, có thể khiến cho tướng sĩ Hưng Hóa quân chạy tới quy phục Giang Châu.

- Hàn khanh, khanh xem bây giờ nên làm như thế nào?

Lý quốc chủ lại hạ mình hỏi.

- Bệ hạ, hơn một vạn tướng sĩ trốn đi, cho thấy lòng quân không ổn định, rất có thể lại có thêm quân lính bỏ trốn, kế sách trước mắt là sai Vương Văn Hòa thống lĩnh quân đội, nếu như bệ hạ không muốn dùng Vương Văn Hòa, thì chỉ có thể chậm lại việc phản kích Sở quân, để tân quân đóng quân ở huyện Dư Kiền để chỉnh quân, còn nếu vội vàng xuất chinh, sẽ gặp bất lợi.

Hữu tướng đè nén sự oán trách, đáp.

Lý quốc chủ im lặng, hồi lâu sau mới nói:- Trẫm điều người nguyên là Tiết độ phó sứ Hưng Hóa quân đến thống lĩnh quân đội, khanh thấy được không?

- Thần có biết nguyên Tiết độ phó sứ Hưng Hóa quân Triệu đại nhân, người này tài trí bình thường, không có uy danh ở Hưng Hóa quân, gọi về rất có thể hỏng việc.

Hữu tướng trả lời thẳng thắn.

Lý quốc chủ ngẩn người, vẻ mặt càng trở nên mất tự nhiên, nguyên viên Tiết độ phó sứ vốn là quan văn này là do ông ta phái đến kìm chế Vương Văn Hòa, ông ta điều Tiết độ phó sứ Hưng Hóa quân đến Khang Hóa quân, là muốn giáng chức Vương Văn Hòa làm Tiết độ phó sứ, không ngờ Vương Văn Hòa lại chủ động cáo bệnh rời quân như vậy.

Lý quốc chủ ngẫm nghĩ một chút, rồi nói:

- Chiến sự ở Tây bộ không thể kéo dài, trẫm sẽ sai người mời Vương khanh đến Tây bộ.

Nửa ngày sau, Hạ đại nhân phúc đáp cho Lý quốc chủ, Vương Văn Hòa bị chứng ngất xỉu, không thể ra trận, sợ không làm tròn việc nước, xin Lý quốc chủ thứ lỗi.

Nghe tin Vương Văn Hòa từ chối, Lý quốc chủ ngẩn người hồi lâu, ông ta chợt có cảm giác lo sợ bất an vì bầy tôi có tài xa lánh, suy nghĩ có nên đích thân đến mời Vương Văn Hòa hay không, cân nhắc hồi lâu, lại nghĩ mình làm như vậy là không sai, nếu như lại để Vương Văn Hòa nắm Hưng Hóa quân, nếu y lại đánh bại Sở quân lập công lớn, thì có thể sẽ mộ quân tạo thanh thế, chiếm Tây bộ mà tự lập.

Ý chỉ của Lý quốc chủ được truyền tới huyện Dư Kiền, ra lệnh cho bọn Chu Chính Phong chỉnh quân ở huyện Dư Kiền, tạm thời giữ thế giằng co với Sở quân, đợi đến lúc lòng quân ổn định, sẽ lại tiến quân lấy lại những vùng đất đã mất.

Ý chỉ của Lý quốc chủ vừa được truyền đi, ngày hôm sau sứ thần Tấn quốc đến bái biệt, trước đó Lý quốc chủ đã tiếp sứ thần Tấn quốc một lần, lễ nghi đón tiếp chỉ mang tính ứng phó, lần này gặp lại, Lý quốc chủ hỏi rất nhiều, chẳng hạn như Tấn quốc có dân số bao nhiêu, Tấn vương bao nhiêu tuổi v.v..., Ngư Hoa Hiên ung dung lần lượt trả lời, không quên tăng thêm cho Lục Thất mười tuổi.

Sau đó, Ngư Hoa Hiên trở về Hồng Lư Tự, chuẩn bị lên đường, trong lòng thoải mái vì mọi việc đều thuận lợi. Lần này, với tư cách là quốc sứ, y đã hoàn thành sứ mệnh, có thể nói là có lợi cho việc được phong quận vương về sau, Lục Thất đã hứa với y, nhưng nếu muốn mọi người đều phục khi được phong tước, thì phải dựa vào công trạng.

Ngư Hoa Hiên đang muốn nhanh chóng rời khỏi Giang Ninh như chạy trốn, bỗng Hình thái giám tìm tới, nói với y, quốc chủ bệ hạ muốn có quan hệ hữu hảo lâu dài với Tấn quốc, sẽ gả một cô gái trong hoàng tộc cho Tấn vương, muốn Ngư Hoa Hiên chủ động đứng ra làm lễ hòa thân (kết thông gia).

Quyển 4 - Chương 45: Hòa thân

Hòa thân? Tình thế xảy ra đột ngột khiến Ngư Hoa Hiên bất ngờ và lúng túng, trước đó Đường quốc tỏ thái độ miễn cưỡng tán thành đối với việc Tấn quốc thành lập, bây giờ lại đột nhiên đưa ra đề nghị kết thông gia với Tấn vương, Ngư Hoa Hiên biết, đây là hành động cho thấy Đường quốc coi trọng sự tồn tại của Tấn quốc và muốn lôi kéo, tuy nhiên y không biết do Hưng Hóa quân làm loạn, khiến cho cuộc phản công quy mô lớn của Đường quốc bị trì trệ, cũng khiến Lý quốc chủ đột ngột coi trọng Tấn quốc, mong rằng Tấn quốc có thể kìm chế và uy hiếp Sở quốc.

Việc khác thì Ngư Hoa Hiên còn có thể làm chủ, nhưng việc hòa thân này thì y có điều cố kỵ không dám nhận lời, bởi vì hiện giờ quốc mẫu Tấn quốc đang ở Giang Ninh, nếu y nhận lời kết thông gia, chỉ sợ sau này sẽ trở thành mối họa.

Ngư Hoa Hiên thận trọng nói sẽ cân nhắc việc này, ngày mai sẽ trả lời, Hình thái giám nghe vậy cảm thấy tức tối, thầm nghĩ chuyện tốt như vậy, ngươi là một sứ thần tiểu quốc, vậy mà còn làm ra vẻ, thật là không biết tốt xấu gì cả. Tuy nhiên Hình thái giám chỉ truyền lời lại, đương nhiên sẽ không tự tìm phiền phức, không nói gì thêm, trở về phục mệnh.

Ngư Hoa Hiên khá nhanh trí, lập tức phái mười thủ hạ ngoài mặt là đi hỏi thăm về vị tôn nữ kia, nhưng thật ra trong số đó có một người ngầm đến Di Tâm Trà Các, chuyển thư của y cho Tiểu Phức để báo tin, việc hòa thân này, Ngư Hoa Hiên khôn khéo thể hiện sự tôn trọng đối với quốc mẫu.

Sau khi nhận được tin, Tiểu Phức hết sức vui mừng, quan điểm của nàng lúc này đương nhiên không tức giận Lý quốc chủ không có chí hướng, ngược lại là thấy vui mừng vì Tấn quốc được coi trọng, đồng thời cũng vui vẻ vì được Ngư Hoa Hiên tôn trọng, địa vị quốc mẫu của nàng hiện giờ, cũng không phải là nhất định sẽ không thay đổi.

Tiểu Phức cẩn thận suy xét rồi trả lời mật thư của Ngư Hoa Hiên, trước khi Ngư Hoa Hiên tới kinh thành, đã gửi mật thư vấn an, đồng thời nói rõ việc thành lập và hiện tình của Tấn quốc, mà khi trở lại Giang Ninh, Tiểu Phức khiêm tốn tỏ lời miễn tiếp khách, hàng ngày đều ở trong phủ không ra ngoài.

Nhận được hồi âm của quốc mẫu, Ngư Hoa Hiên thầm khen quốc mẫu là người phụ nữ hiểu được chuyện lớn, cũng là người có trí tuệ, trong thư, nàng không chỉ chỉ định người thực hiện việc kết thông gia, mà còn xác định hệ thống hậu cung gồm có Vương hậu, Hoàng phi, Quý phi, Đông vương phi, vị tôn nữ hoàng tộc kết hôn với Tấn vương sẽ là Hoàng phi.

Hậu cung Tấn quốc lại lập Hoàng phi và Quý phi, đó vốn là điều đại bất kính, có vẻ như sắc phong của một triều đình, nhưng hôm nay, Tấn quốc phong cho tôn nữ của Đường quốc làm Hoàng phi, là biểu lộ thành ý vô cùng tôn trọng thượng quốc.

Ngày hôm sau, Ngư Hoa Hiên trình quốc thư lên Hồng Lư Tự xin dâng sính lễ kết thân, các quan viên Hồng Lư Tự đã được thông báo trước, nhưng vừa xem nội dung thư đã nhíu mày, chỉ ra điều không ổn, đề nghị Ngư Hoa Hiên suy xét lại.

Ngư Hoa Hiên nói, Tấn vương đã có Vương hậu và phi tần có quan hệ thông gia vô cùng quan trọng, y là sứ thần, tuy rất tôn trọng thượng quốc, nhưng chỉ có thể thỉnh hôn như thế, nếu không lúc trở về, y sẽ đắc tội với rất nhiều thế lực, nếu thượng quốc không đồng ý, thì sau khi trở về, y sẽ xin Tấn vương quyết định rồi hãy nói.

Các quan viên Hồng Lư Tự cảm thấy bất đắc dĩ, đành phải trình lên Lý quốc chủ ngự phê, cũng báo lại lời giải thích của sứ thần. Lý quốc chủ xem xong, Hạ đại nhân cũng báo cáo những việc làm của sứ thần Tấn quốc rồi kết luận, sứ thần Tấn quốc là một người thận trọng và khéo đưa đẩy, nội dung thư thỉnh phong có phần bất kính, nhưng đó cũng là sách lược lấy lòng cả hai phía.

Lý quốc chủ thật sự coi trọng sự tồn tại của Tấn quốc, cũng không quan tâm đối với việc thỉnh phong hậu cung vượt mức như vậy của một tiểu quốc man di, cho dù ông ta có sắc phong vượt mức, thì tiểu quốc cũng vẫn chỉ là tiểu quốc, bất quá chỉ là một tiểu quốc tự cao tự đại mà thôi, ông ta cũng không có tâm trạng đâu mà gọi trọng thần đến để bàn xem có nên sắc phong vượt mức như thế này hay không, mà bèn ngự phê đồng ý luôn.

Ngư Hoa Hiên nhận được hồi âm, vô cùng mừng rỡ, đây hoàn toàn là thu hoạch lớn rất bất ngờ, từ xưa đến nay, danh hiệu hoàng tộc không thể tùy ý sắc phong, quận chúa Đường quốc gả cho Tấn vương làm Hoàng phi, như vậy chẳng khác nào thừa nhận Tấn vương được sánh vai với các vương của Đường quốc, Hoàng phi Đại Tấn được sắc phong, sẽ khiến trong tiềm thức thần dân Tấn quốc đều cho rằng, Tấn vương thuộc hoàng tộc.
Ngư Hoa Hiên ở lại thêm ba ngày, Tiểu Phức cũng đột nhiên hoạt động, chủ động đến gặp Quận chúa được chọn, là một Quận chúa mới mười lăm tuổi, là một tiểu mỹ nhân thuộc nhánh bên của hoàng tộc ở phủ Quận công, hôm nay được phong làm Vân Khê quận chúa.

Sau ngày Tiểu Phức đến gặp Vân Khê quận chúa, Ngư Hoa Hiên bỗng dâng thư thỉnh cầu, Đường quốc có thể phái Kinh quân hộ tống, tốt nhất là có một vị sứ tống hôn, mà trùng hợp là Ngô Thành quận chúa cũng dâng thư, xin phép cho Quận mã ở Nhiêu Châu, được trở về kinh thành.

Thư của Tiểu Phức đến tay Lý quốc chủ, Lý quốc chủ hơi tức giận, khi cuộc chiến ở Tây bộ diễn ra, Chiêu Võ quân phản bội, Lục Thất đã từng dâng thư từ Tây bộ, khiến Lý quốc chủ thầm căm hận.

Thật ra trước đó, Ngô Thành công chúa tự mình chuyển lúa gạo đến Nhiêu Châu cứu trợ thiên tai, đã khiến Lý quốc chủ nổi sát khí, hôm nay Ngô Thành quận chúa lại xin cho Quận mã trở về trong lúc chiến sự Tây bộ đang còn tiếp diễn, khiến Lý quốc chủ càng tức giận, Lý quốc chủ đáp ứng lời thỉnh cầu, dự định đợi Lục Thất trên đường trở về, sẽ sai người giết hắn.

Thế nhưng, Lý quốc chủ vừa ưng thuận không bao lâu, thì quan viên Hồng Lư Tự, bẩm báo lời thỉnh cầu của sứ thần Tấn quốc. Lý quốc chủ nghe xong, hơi cau mày, đương nhiên ông ta không muốn để Kinh quân tống hôn đi Tấn quốc, Kinh quân là lực lượng trung thành với ông ta, làm sao có thể dùng vào việc đưa dâu cơ chứ? Nhưng ông ta biết hôm nay đến Tấn quốc, phải đi qua khu vực Sở quân chiếm đóng, bởi vậy ông ta cũng hiểu lý do vì sao sứ thần Tấn quốc lại thỉnh cầu như vậy.

Suy nghĩ một hồi, Lý quốc chủ chợt nhớ tới Nam Ưng vệ của phủ công chúa, Nam Ưng vệ vốn thuộc hệ Nam Đô quân, nhưng hôm nay cũng hộ vệ Ngô Thành quận chúa tới Cứu, không những thế sẽ còn ở lại không đi, rõ ràng là không muốn tới Tây bộ tham chiến.

- Truyền chỉ, lệnh cho Nam Ưng vệ của Ngô Thành tại Cứu, đi hộ tống Vân Khê quận chúa tới Tấn quốc, Vũ Lâm lang tướng Lục Thiên Phong làm sứ tống hôn.

Thỉnh cầu của sứ thần Tấn quốc đã cải biến quyết định trước đó của Lý quốc chủ, chuyện nguy hiểm, không thể để Kinh quân tham gia và bị tổn hại.Tiểu Phức nhận được chỉ dụ từ trong cung truyền tới, thầm thở phào nhẹ nhõm, phương pháp “Dục phóng cố quy” (1) tài tình ấy, là do Tiêu Tri Lễ sai người mang mật thư kiến nghị, mục đích là để Lục Thất trở về Tấn quốc chủ trì mọi việc.

Tiêu Tri Lễ cho rằng, Tấn quốc vừa mới thành lập, để lòng quân dân hướng về một mối, phải có có mặt Lục Thất, Tiêu Tri Lễ cũng lo lắng, nếu tướng soái nào đó của Tấn quốc nắm lấy binh quyền, thì có khả năng uy danh sẽ lấn át Lục Thất, về lâu về dài sẽ làm binh biến giành lấy nền tảng của Tấn quốc.

Tiểu Phức cũng rất tin ở năng lực của Tân Cầm Nhi, đồng thời cũng tin vào sự trung thành của các tướng soái xuất thân từ Dực Vệ, tuy nhiên sự lo âu của Tiêu Tri Lễ cũng khiến nàng cũng sợ lây.

Tiêu Tri Lễ nói, những hành động gần đây của phủ Công chúa, đã phạm vào cấm kỵ của Lý quốc chủ, chủ yếu là việc xuất binh áp tải lương thực tới Nhiêu Châu cứu trợ thiên tai, nhất định khiến Lý quốc chủ muốn giết người, bởi vậy tốt nhất là đừng cho Lục Thất trở về Giang Ninh, nếu cần thiết, thì cứ ở bên ngoài giả chết, rồi đến Tấn quốc làm Tấn vương.

Tuy nhiên, Tiêu Tri Lễ cũng nói, hiện nay Tấn quốc mới thành lập, tình hình Tô Châu cũng không ổn định, hãy cố gắng hết mức dựa vào trụ cột của Đường quốc sao cho ổn thỏa, một khi Đường quốc biết chuyện Lục Thất chính là Tấn vương, tất nhiên Đường quốc và hai nước cùng chung mối thù là Việt quốc và Chu quốc sẽ đem quân thảo phạt, nói tóm lại, nền tảng của Tấn quốc còn rất yếu kém.

Lúc tiếp nhận sách lược kiến nghị của Tiêu Tri Lễ, Tiểu Phức nàng cũng lo lắng là khéo quá hóa vụng, nhưng trong thư, Tiêu Tri Lễ đã nói nhất định thành công, Tiêu Tri Lễ làm quan nhiều năm ở kinh thành, đã thấu hiểu suy nghĩ và đi guốc trong bụng Lý quốc chủ, muốn giở trò với Lý quốc chủ là việc rất dễ dàng.

Hiện nay Tiêu thị đã thật sự ủng hộ Lục Thất, sự tin nhiệm của Lục Thất đối với Tiêu thị, khiến Tiêu thị cảm nhận được sự tri ngộ của hắn, mà quan trọng nhất là, Lục Thiên Phong đã đi tới bước thành lập một nước, lúc ở tại Tô Châu, kế tiếp sẽ chiếm cứ khu vực Lục Châu ở phía tây nam, đã có khí thế tranh hùng giành ngôi bá chủ rồi.

Tiêu Tri Lễ còn kiến nghị với Tiểu Phức, hiện nay tình hình Đường quốc còn thay đổi rất nhiều, Đường quốc đã hạ mình xưng thần với Chu quốc, khiến cho việc Ngô Thành quận chúa tự mình khai phủ, trở thành không hợp quy chế, mà ở Thường Châu chỉ có hai vạn phủ dũng (2), lương thực tiêu hao sẽ tăng lên rất nhiều, so với việc để Lý quốc chủ ngấm ngầm mưu tính, chi bằng giao cho triều đình cho rảnh nợ.

Tiêu Tri Lễ còn nói, qua một thời gian nữa, Tiểu Phức nên dâng thư thỉnh cầu được mở phủ quân chính, sau đó giao Thường Châu cho triều đình tiếp quản. Hiện nay, trước sự uy hiếp của Chu quốc và cuộc chiến ở Tây bộ, một khi triều đình tiếp quản Thường Châu, tất nhiên sẽ bóc lột quân hộ (3) một khi quân hộ bị bóc lột, đợi đến khi thời cơ chín muồi, từ Tô Châu có thể đột nhiên xuất binh chiếm cứ Thường Châu.

(1) Dục phóng cố quy: Muốn được thả cho đi nhưng lại cố ý quay về.

(2) Dũng: binh lính không biên chế, có thể được chiêu mộ tạm thời trong chiến tranh.

(3) Quân hộ: Chế độ sung quân thời phong kiến Trung Quốc, thường là mấy đời đi lính, cha chết, con thay, anh mất em thế. Binh lính và gia đình của họ được gọi là quân hộ.

Quyển 4 - Chương 46: Chuẩn bị về

Nhưng tiền đề quan trọng khi muốn xuất binh chiếm Thường Châu, là tình hình Tấn quốc phải ổn định, bằng không sẽ rơi vào tình thế khổ chiến, kết quả là mất nhiều hơn được.

Về việc dâng thư thỉnh cầu “Mở phủ quân chính”, nhất định phải nắm lấy thời cơ, hiện giờ các quan trong triều, cầm đầu là Ti nông tự khanh (1) Phan Hữu, đã nhiều lần dâng thư cho Lý quốc chủ, phê phán “quan áp ngân khế” (2) là mối họa đối với đất nước, khuyên Lý quốc chủ hủy bỏ càng sớm càng tốt, giao Thường Châu về triều đình quản lý, thực hiện phủ quân điền chế (3).

Tiêu Tri Lễ mỉa mai Phan Hữu là một con mọt sách hồ đồ, căn bản không biết nguyên do hiện trạng thối nát của Đường quốc, chỉ một lòng trông mong vào Lý quốc chủ, có thể thay đổi chế độ ruộng đất để khiến quốc gia hùng mạnh, Lý quốc chủ là một ông vua có bản tính cầu an, không dám quyết đoán tuyên chiến với những đại địa chủ.

Tiêu Tri Lễ nói, thời cơ là lúc Phan Hữu lại dâng thư, lúc đó Tiểu Phức cũng sẽ dâng thư cho Lý quốc chủ và Chính Sự đường (4), thỉnh cầu phong tước, nhất định phải nắm chắc lời chỉ trích “mối họa quốc gia” của Phan Hữu, tìm một kẻ gánh tội thay cho cuộc binh biến Thường Châu về sau.

Tiểu Phức vui vẻ nghe theo chỉ bảo của Tiêu Tri Lễ, im lặng chờ đợi thời cơ, nàng cũng muốn nhanh chóng thoát khỏi sự việc ở Thường Châu. Việc một nửa số lương thực thu hoạch được ở Thường Châu, được âm thầm chở tới Tô Châu, nàng đã biết, hôm nay kho lương thực đã hao tổn rất nhiều, hai vạn Trung phủ dũng cũng không chiếm ưu thế só với quân Tô Châu, bởi vậy tạm thời bỏ đi là sáng suốt, trên thực tế, tướng sĩ Ninh Quốc quân chiếm hầu hết quân điền của Thường Châu.

Dưới sự chỉ huy của Quý Ngũ thúc, tám trăm Nam Ưng vệ hộ vệ Vân Khê quận chúa lên đường rời khỏi Giang Ninh. Tiểu Phức không đi tiễn, trước đó nàng đến gặp Vân Khê quận chúa, chúc mừng theo lễ tiết, nàng không nói sự thật cho Vân Khê quận chúa biết, chỉ an ủi nàng Quận chúa bé nhỏ đang sợ hãi rơi lệ vài câu.

Người đưa tiễn Vân Khê quận chúa xuất giá rất ít, chỉ có hơn mười phụ nữ là người thân thuộc của gia tộc, Vân Khê quận chúa xuất thân từ phủ Quận công, là hậu duệ của huynh đệ của Thái tổ, hiện nay đã sa sút, trở thành hạng quý tộc có địa vị thấp kém trong giới quyền quý Giang Ninh, hôm nay đột nhiên được tứ phong hòa thân, khiến phủ Quận công trở nên nổi tiếng, nhưng số quan viên theo đóm ăn tàn vẫn rất ít.

Lục Thất đang ở Nhiêu Châu, nhận được mật thư do kỵ mã đưa tới, mật thư có hai phong, một là của Tiểu Phức, một là của Ngư Hoa Hiên, hắn xem thư của Ngư Hoa Hiên trước.

Lời lẽ kính cẩn, Ngư Hoa Hiên bẩm báo về tình hình đi sứ, cũng nói về ý nghĩa quan trọng của việc Lý quốc chủ tứ phong hòa thân, Lục Thất rất bất ngờ, nhưng hắn liền hiểu ý của Lý quốc chủ, hiểu lý do vì sao ông ta đột nhiên coi trọng Tấn quốc.

Thư của Tiểu Phức thì ngoài quan tâm ân cần thăm hỏi, còn giải thích ý nghĩa việc phong cho hậu cung, đề nghị Lâm Tiểu Điệp làm Quý Phi, Tân Vận Nhi làm Đông vương phi, còn Tây vương phi sẽ định sau. Nàng rất ngạc nhiên vì đã sai người tìm Lâm Tiểu Điệp, cũng đén tiêu cục dò hỏi, nhưng vẫn không tìm được Lâm Tiểu Điệp, người của tiêu cục nói, Lâm Tiểu Điệp rời khỏi Giang Ninh, đi đâu không rõ.

Tiểu Phức còn kể lại những kiến nghị của Tiêu Tri Lễ, nêu rõ Lục Thất có thể trở lại Tấn quốc, đó là nhờ công lao kiến nghị của Tiêu Tri Lễ, còn nói nhóm thứ hai những người tài năng am hiểu về kỹ thuật, quân khí và nông nghiệp, sẽ nhanh chóng đến Tô Châu, rồi đến Tấn quốc.

Sau cùng Tiểu Phức nói cho Lục Thất biết tin, Tiêu phi và Vinh phi đồng thời có thai, Vinh phi tên là Vinh Khánh Nhi, thuộc Vinh thị, được phong là Lệ phi, còn Tiêu phi được phong Quý phi.

Tuy nhiên nghe nói việc Vinh phi và Tiêu phi mang thai, Lý quốc chủ không vui, tỏ ra cáu kỉnh mấy ngày, cho rằng trong lúc đang có lắm chuyện phải lo, việc đó chỉ càng thêm rối.

Tuy nhiên chuyện hai hậu phi có mang, lại khiến Vinh thị hết sức vui mừng, mời rất nhiều đại thần tới uống rượu chúc mừng, những phụ nữ thân thuộc trong gia tộc cũng nhiều lần vào cung chúc mừng và ân cần thăm hỏi. Tiêu thị vốn lặng lẽ, nhưng sau khi Tiểu Phức bí mật cho họ biết chuyện, Tiêu thị cũng đột nhiên phấn khởi, tuy nhiên không tụ tập ăn mừng, chỉ có phụ nữ trong gia tộc vào cung chúc mừng, riêng Tiểu Phức không vội vã vào cung chúc mừng, bởi vì nàng sợ sau khi Lý quốc chủ biết, sẽ gây phiền phức.

Xem thư xong, Lục Thất cau mày, vậy là hắn đã thật sự gieo được giọt máu của mình, lên Tiêu phi và Vinh phi, khiến hắn hơi bất ngờ, Hình thái giám quả là gan bằng trời, tuy nhiên Lục Thất hiểu rõ, những phi tần cung nữ trong cung, không có cơ hội được gần gũi với Lý quốc chủ.

Lục Thất biết tin này trong lòng cũng hơi hổ thẹn, hắn “gieo giống” bừa bãi lại thành công, trong khi đối với Tân Vận Nhi và Tiểu Phức, dù hắn đã cố gắng, đến nay hai người vẫn chưa mang thai, xem ra hắn còn chưa cố gắng hết mình rồi.

Lục Thất bí mật báo cho bọn Tiểu Phức trở về, cũng chấp nhận kiến nghị của Tiêu Tri Lễ, mặt khác cũng gửi thư cho Tân Vận Nhi, nói hắn sẽ nhanh chóng trở về huyện Thạch Đại một chuyến.Người đưa thư vừa đi, Lục Thất bắt đầu chuẩn bị trở về Tấn quốc, hắn đi gặp Vương Trọng Lương căn dặn một số việc. Không lâu sau, Tây bộ lưu truyền chuyện Quận chúa Đường quốc trở thành Hoàng phi Đại Tấn, Tấn quốc vừa mới được thành lập, đã nhận được sự tán thành của Lý quốc chủ, trở thành một quốc gia có thể sánh vai với Sở quốc.

Lục Thất dẫn theo hộ vệ âm thầm trở về huyện Thạch Đại, hắn cần tuyển mộ một số tướng sĩ ở đây, để tăng cường quân lực Tấn quốc, thành phần quân lực Tấn quốc quá phức tạp, ẩn dấu không ít người hai lòng, mà một khi hắn ở lại Tấn quốc lâu, lai lịch khó tránh khỏi bị tiết lộ và bị kẻ gian mật báo cho Đường quốc, do đó nguy hiểm cho người thân.

Các tướng sĩ tuyển mộ được ở huyện Thạch Đại, sẽ trở thành hộ vệ cho quân phủ Tấn vương, sẽ là lực lượng cách ly Lục Thất với ngoại quân, như vậy sẽ chỉ có một số ít tướng sĩ thân tín biết lai lịch thật sự của Lục Thất. Hắn đề phòng nhiều nhất đối với binh lính đầu hàng của Mân quốc và Thanh Nguyên quân, mà ngay cả binh lính Phủ Châu, hắn cũng không tín nhiệm nhiều, bởi vì trong số binh lính Phủ Châu, có binh lính đầu hàng của Chiêu Võ quân, đương nhiên cũng ẩn dấu những gián điệp do Chiêu Võ quân bố trí ở huyện Lâm Xuyên.

Sau khi tới huyện Thạch Đại, Lục Thất rất hài lòng đối với công việc của Đông huyện thừa và Lãnh Nhung, Lãnh Nhung lấy danh nghĩa tiễu phỉ, đã luân phiên chiêu mộ và huấn luyện năm nghìn binh lính, Lãnh Nhung nói, chủ yếu là những Kỳ lão ở các làng xã xung quanh hết sức ủng hộ, không chỉ tích cực cung cấp người, mà còn cung cấp cả lương thực và binh giáp.

Lục Thất sai Lãnh Nhung chọn ra ba nghìn binh lính dũng mãnh nhất, sau đó bí mật tới biên giới Nhiêu Châu đóng quân chờ sẵn, sau đó hắn đến đó tiếp quản. Lãnh Nhung tuân lệnh dẫn quân đi, Lục Thất lại nói cho Đông huyện thừa biện pháp ứng đối khi có điều tra về việc ba nghìn quân rời đi, đó là do họ nghe nói ở Nhiêu Châu, khi gia nhập quân đội, sẽ được ban thưởng công điền, bởi vậy cho nên có rất nhiều người tự mình chạy tới Nhiêu Châu. Đông huyện thừa nghe vậy, tâm trạng mới buông lỏng, quả thật y đang lo lắng không biết nên ứng đối như thế nào trước việc ba nghìn quân thất thoát, chiêu này của Lục Thất đúng là rất cao tay.

Lục Thất bí mật mai phục ở Vọng Giang Bảo, đoàn tụ với Tân Vận Nhi và thân nhân một ngày một đêm. Sau cuộc ân ái mặn nồng, Lục Thất muốn Tân Vận Nhi đi Tấn quốc, nhưng nàng không chịu, nói ở huyện Thạch Đại còn rất nhiều việc cần nàng lo liệu, chẳng hạn như thành lập thư viện Thạch Thành, việc kinh doanh cửa hàng.

Quan trọng nhất là, danh tiếng của Lục Thất ở huyện Thạch Đại cần một người vợ như nàng xã giao giữ gìn, Công chúa Tiểu Phức đã bất chấp nguy hiểm ở lại kinh thành vì Lục thị, thì nàng cũng có thể ở lại đây để ra sức phục vụ cho Lục thị, Lục Thất nghe vậy rất cảm động.

Sáng sớm, Lục Thất bịn rịn rời khỏi Vọng Giang Bảo, dẫn hộ vệ đến biên giới Nhiêu Châu và Trì Châu, Lãnh Nhung đã đóng quân ở đó chờ hắn, hơn nữa, Lục Thất nói, cũng sẽ cho y đến Tấn quốc khiến Lãnh Nhung rất vui mừng.

Khi đến nơi, Lục Thất nhận thấy nơi trú quân của ba nghìn binh lính rất nghiêm chỉnh và quy củ, hoàn thành theo đúng phương pháp hành quân đóng quân, trong doanh có rất nhiều binh lính đứng canh trong các trạm canh gác, tác phong rất uy nghiêm. Mới tới cửa doanh, Lãnh Nhung đã cùng mười mấy người ra đón, vừa thấy Lục Thất, y chấp tay chào theo nghi thức quân đội, cung kính nói:

- Bái kiến tướng quân đại nhân!

- Bái kiến tướng quân đại nhân!

Các binh lính tướng sĩ cũng hô lên và chào theo nghi thức quân đội.

- Các vị miễn lễ.

Lục Thất bình thản đáp.

Tiếp đó, Lãnh Nhung mời Lục Thất vào trong doanh, doanh quân của ba nghìn quân không nhỏ, Lục Thất vừa đi vừa quan sát, thấy các tướng sĩ trong doanh rất ít người mặc giáp, mà đa số cũng chỉ mặc giáp ngắn, binh khí thì đa số là trường thương. Bọn lính đứng nghiêm, mắt hiếu kỳ nhìn Lục Thất, có người nhận ra Lục Thất, lập tức giật mình, nhưng không dám lên tiếng.

Lục Thất rất hài lòng đối với kỷ luật của các tướng sĩ, hắn cần những binh sĩ hộ vệ nghiêm cẩn. Khi tới doanh trướng, Lục Thất dừng lại, nhìn lướt qua mọi người:

- Bổn tướng là Lục Thiên Phong, hẳn là các vị đã biết.

Các tướng sĩ đều im lặng gật đầu, Lục Thất cũng gật đầu:

- Từ hôm nay, các người là Vân phủ vệ, là hộ quân của Vân Khê quận chúa.

(1) Ti nông Tự khanh: Ti nông là tên chức quan, có nhiệm vụ tích trữ lương thực, quản lý kho lẫm và cung cấp lương bổng cho các quan trong triều, còn gọi là Đại ti nông. Tự khanh là cách gọi ngắn gọn của Cửu tự đại khanh, tức chín chức quan, gồm: Thái thường, Quang lộc huân, Vệ úy, Thái phó, Đình úy, Đại hồng lư, Tông chính, Đại ti nông, Thiếu phủ.

(2) Quan áp ngân khế: Một loại khế ước nhà nước tính bằng giá trị thị trường của bạc, kiểu như công trái, trái phiếu nhà nước ngày nay.

(3) Phủ quân điền chế: tạm hiểu là chế độ phân chia ruộng đất cho phủ quân, lưu ý là từ “quân” (军) ở đây là quân đội, khác với “quân điền chế” (均田制) là chế độ phân chia ruộng đất đồng đều (“quân”:均 là đều, bằng nhau)

(4) Chính Sự đường: thường gọi Đô đường, Chính phủ, Đông phủ, là tên công sở nhà nước, được thiết lập thời Đường, Tống và dưới thời Trung Hoa Dân Quốc Viên Thế Khải

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau