KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 406 - Chương 410

Quyển 4 - Chương 32: Bắt cá

Sau giờ ngọ, hơn bảy trăm phạm nhân bị vu cáo và thiếu nợ, cũng được thả khỏi đại lao, đi ra ngoài thành làm công ích, Thứ sử Phủ Châu sau khi nghe tin kinh ngạc, định phản bác việc Lục Thất làm. Nhưng gần hai nghìn phạm nhân đã đi ra khỏi thành, nếu cho người đuổi theo, chỉ sợ sẽ dẫn đến tạo phản, một khi phạm nhân chạy trốn khắp nơi, vậy tội lỗi đều thuộc về y rồi, Thứ sử Phủ Châu sau khi cân nhắc, hận cắn răng nhịn, y không muốn bị tiếng xấu.

Lục Thất cũng đắc ý cười lạnh, cái gì binh bá? Bây giờ hắn chính là binh bá, hai nghìn phạm nhân được thả ra ngoài thành, Thứ sử Phủ Châu cũng chỉ có thể câm nín không dám làm bậy, phạm nhân mười mấy người dễ bắt, nhưng hai nghìn, nếu xuất binh đi bắt, hậu quả rất dễ đoán, hậu quả dung túng Lục Thất, chính là càng sai, từng bước từng bước không theo kịp.

Đương nhiên, Lục Thất thả phạm nhân ra khỏi thành cũng tồn tại nguy hiểm rất lớn, nhưng Lục Thất cũng hiểu rõ tâm lý phạm nhân, phạm nhân có thể tạo phản, và phạm nhân phạm pháp khác nhau rất nhiều đấy, đa số đều là không chịu được bóc lột mà tạo phản, sâu trong con người vẫn là người lương thiện. Chỉ cần đưa cho họ hi vọng sống sót và sự tín nhiệm, thì sẽ nghe lời, cho nên Lục Thất thả phạm nhân ra khỏi thành, căn bản không cần xuất Nam Ưng vệ ra trông coi, trực tiếp tìm một quản lí đốc công, lấy phạm nhân kiềm chế phạm nhân.

Nhoáng một cái ba ngày trôi qua, việc phát lương thực cho thiên tai cũng đã đến hạn, nạn dân đến thị trấn nhận cháo đã hơn vạn người, ứng tuyển để tham gia xây dựng công trình trị thủy cũng đến hơn năm nghìn người, Lục Thất lặng lẽ triệu hồi một nghìn công dũng, bắt đầu thu lưới.

Cái gọi là thu lưới, chính là bắt người không phải nạn dân nhưng trà trộn vào xin cháo, trong lòng Lục Thất hiểu rõ, việc hắn phát lương, nhất định sẽ khiến nhiều người chiếm tiện nghi và phá hư. Nhất định sẽ có quan lại muốn việc phát cháo miễn phí tiêu hao càng nhiều, hơn nữa cũng có rất nhiều nạn dân không có lương tâm, nhận rồi lại còn sang điểm cháo khác nhận tiếp, cho nên đều là cá để thu lưới.

Một nghìn công dũng vào thành bắt cá, cũng có thể nói là một loại tín nhiệm và mệnh lệnh của Lục Thất đối với công dũng. Một buổi sáng, khiến cho toàn bộ cao thấp huyện Lâm Xuyên đều khiếp sợ gió lốc đánh úp, đột nhiên có hơn bảy trăm nạn dân bị bắt.

Trên đường cái, Huyện lệnh giống như bồ tát sống kia lại biến thành sát thần, thẩm vấn hơn bảy trăm nạn dân kia bên đường, một đám nạn dân bị bắt bị ấn xuống đường, đại nhân còn vô tình đánh đập, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, khiến lòng người phát lạnh.

- Đại lão gia, tiểu nhân khai, tiểu nhân là nô bộc nhà Hoàng lão gia.

- Đại lão gia, tiểu nhân là vì đói quá, mới đi nhận cháo ở nhiều nơi, đại lão gia khai ân, tiểu nhân không dám nữa.

- Lúc này nhận nhiều cháo hơn không khác gì ăn cắp vàng, giải vào đại lao, định tội ăn trộm năm lượng vàng.

Lục Thất lạnh lẽo nhìn gần trăm người phạm tội nhận cháo, những người này đều là nô tài của Hoàng lão gia, mà Hoàng lão gia chính là địa chủ lớn nhất huyện Lâm Xuyên, đằng sau có Tiết độ sứ Chiêu Võ quân là em họ, y đúng là một con cá lớn trong lưới.

- Người đâu, theo bản quan đi bắt phạm nhân.
Lục Thất uy nghiêm hạ lệnh, trăm Nam Ưng vệ nghe lệnh tập kết, Lục Thật lại lệnh cho Huyện úy Lâm Xuyên mang theo trăm quan binh, Huyện úy Lâm Xuyên không dám cái lệnh, y đã biết lai lịch của Lục Thất, y cũng không muốn thành Huyện úy Cú Dung thứ hai.
Lục Thất dẫn theo hai trăm binh và năm trăm công dũng, đến thành tây tìm được Hoàng phủ, trực tiếp hạ lệnh vào xét nhà, Nam Ưng vệ lập tức như lang hổ tiến vào cửa Hoàng phủ. Huyện úy Lâm Xuyên dưới ánh nhìn lạnh lẽo của Lục Thất, bất đắc dĩ mang binh vọt vào, năm trăm công dũng và Lục Thất đứng bên ngoài chờ đợi.

Cúng lúc đó, gần trăm gia nô Hoàng phủ bị mười Nam Ưng bệ, cùng với hai trăm công dũng áp tải đi khắp phố, gia nô bị lột áo, chỉ mặc quần, có năm người trong tay cầm một tấm biển, trên đó viết:
- Ta là gia nô Hoàng phủ, ta táng tận lương tâm, không nên đi ăn cháo cứu tế.

-Vạn dân huyện Lâm Xuyên nghe xong, có người ý đồ phá hư chuyện giúp nạn dân gặp thiên tai, giả mạo nạn dân cố ý làm tiêu hao nhiều gạo hơn, Huyện lệnh đại nhân có lệnh, người tham dự mỗi người phải nộp trả trăm thạch gạo chuộc tội, người trong vòng ba ngay không nộp, định tội là trộm mười lượng vàng.
Đi quanh phố tuyên cáo, cũng khiến cho vạn dân ra xem, người xem phẫn hận thậm chí ném đồ vật vào người bọn gia nô.

Sau khi đi hết các phố trong thành, cũng đi ra khỏi thành thông báo, mặt khác Lục Thất cũng dò xét Hoàng phủ, đem Hoàng lão gia vốn có chức quan bát phẩm, cùng với mười “thủ phạm chính” áp giải đến đại lao huyện nha, tịch thu khế đất sổ sách Hoàng phủ, hơn nữa giam giữ thất cả phòng thu chi.

Thứ sử Phủ Châu sau khi được nghe báo cáo lập tức sợ ngây người, y tuyệt đối không thể tưởng được, Lục Thiên Phong không ngờ dám can đảm xuống tay với Hoàng phủ, hơn nữa là xét nhà, đó đã là vượt quyền làm bậy nghiêm trọng, mới đến có mấy ngày, vừa không để ý đã khiến Lục Thiên Phong làm ra tai họa lớn như vậy rồi.

Chính sự Tham quân Phủ Châu nhận mệnh gấp rút đi gặp Lục Thất khuyên bảo Lục Thất nhanh thả người Hoàng Phủ, lập tức ngừng việc làm bậy. Lục Thất cũng đưa lên một phần tấu chương cho Chính sự Tham quân nhìn, sau khi Chính Tham tòng quân xem xong hết hồn, Lục Thất không ngờ lại bày ra hơn bốn mươi tội danh, quả thực nói Hoàng phủ thành đại nhân vật cầm quân quyền ở huyện Lâm Xuyên.
Cái gì mà ép mua chiếm đoạt gần bảy mươi mẫu đất huyện Lâm Xuyên, khiến cho thuế phú huyện Lâm xuyên xói mòn, ở trong huyện thành có hơn năm trăm quân, còn cầm ba nghìn quân ở các xã, Huyện lệnh trước đây vì giúp nạn dân gặp thiên tai đi xin Hoàng phủ giúp đỡ, kết quả liên tiếp bị năm lần cự tuyệt không gặp, không lâu sau lại bị ám sát.

Bây giờ Lục Thiên Phong hắn đến đây, thấy huyện Lâm Xuyên đã có hơn sáu nghìn người chết đói, vì thế phát lương giúp nạn dân gặp thiên tai, kết quả không ngờ Hoàng phủ âm thầm quấy rối, cho mấy trăm gia nô đến giành cháo ăn, có ý đồ bất chính, vân vân rất nhiều tội danh, Chính sự Tham quan xem xong bị hù dọa cái gì cũng không dám nói.

Thứ sử Phủ Châu được hồi báo, tức giận một lúc lâu sau mới phẫn hận viết một phong thư báo cáo, y chỉ có thể kiện với cấp trên Lục Thất làm bậy, lại không thể đi cứu Hoàng phủ, bởi vì đã lướn chuyện, nếu y trực tiếp đối đầu với Lục Thiên Phong, tất nhiên sẽ bị dân chúng Phủ Châu phỉ nhổ, chuyện ở huyện Lâm Xuyên, y chỉ có thể không đi can thiệp.

Lục Thất đưa cho Chính sự Tham quân xem tấu chương xong, đương nhiên sẽ không báo cáo như vậy, mà lại viết một tấu chương khác, đại bộ phận tội lỗi của Hoàng phủ không sửa, nhưng mà cường điệu Hoàng phủ có quan hệ mật thiết với Phủ Châu. Huyện thừa huyện Lâm Xuyên lúc mới gặp hắn, cố ý nhắc nhở hắn không thể đắc tội với Hoàng phủ, nguyên nhân là Hoàng phủ và Tiết độ phó sứ Chiêu Võ quân là anh em họ.

Lục Thất lúc này viết tấu chương là trình lên Lại bộ, hắn không hề dùng đặc quyền phủ Công chúa gửi lên Hoàng đế, trong triều trình tấu chướng, có Tiêu Tri Lễ phục vụ cho hắn, hắn cũng không quan tâm có thể có phản ứng gì. Bây giờ Đường Hoàng phiền lòng chính là chuyện Chu quốc, nhìn thấy tấu chương buộc tội của hắn, cũng sẽ không lập tức điều hắn khỏi huyện Lâm Xuyên, huyện Lâm Xuyên cách kinh thành rất xa đấy, trong một tháng triều đình chưa hẳn sẽ xử trí.

Ngày hôm sau, Lục Thất bắt đầu thẩm vấn án Hoàng phủ, hễ là đến tố cáo Hoàng phủ chiếm đất, đều được thắng kiện, ở tại công đường nhận lại đất vườn nhà mình, ban đầu là mấy trăm công dũng đến tố cáo, cuối cùng người càng nhiều. Đất vườn của Hoàng phủ bị bỏ ra tám phần, mà hai vạn lương thục còn dư, và hơn năm vạn bạc toàn bộ sung công làm tài lực để khắc phục lũ lụt.

Dùng thời gian ba ngày xử lí Hoàng phủ, Lục Thất tiện đà lại dùng án tử để thu thập một ý phú hộ, thu được càng nhiều bạc và lương thực. Mười ngày sau, huyện Lâm Xuyên không ngờ kêu gọi được hơn ba vạn công dũng, bắt đầu xây dựng công trình chống lũ.

Chống lũ lụt, Lục Thất đương nhiêu là người ngoài nghề, hơn nữa địa hình huyện Lâm Xuyên cùng với việc biến hóa khí hậu cũng là mấu chốt của việc chống lũ, ba mươi mốt người có khả năng quen thuộc thủy văn huyện Lâm Xuyên, đã trở thành người đứng đầu chỉ đạo việc thi công thế nào. Mà Lục Thất chỉ đích thân tới trấn thủ, thậm chí cũng không tham gia vào việc lao động, nhưng hắn không cho phép Nam Ưng vệ tham dự, Nam Ưng vệ chính là muốn chấp hành chức trách quân nhân.

Lòng người nhất trí, Thái Sơn cũng phải dời, bởi vì lại có được đất vườn một lần nữa, bởi vì là quê hương mình, bởi vì có thể ăn no mà lao động, bởi vì có thể thấy được hy vọng vụ mùa sang năm được thu hoạch, bởi vì Lục đại lão gia tự mình khích lệ. Mấy vạn dân chúng đầu mùa đông ở bên sông Hoàng Hà, đào đường sông, làm đập đá, sửa chữa đầm tích nước, đào giếng, xử lí lại đất vườn sau khi thiên tai, huyện Lâm Xuyên biến hóa kinh người, đại danh của Lục Thiên Phong cũng vang xa.

Lục Thất ở cùng dân công, nhưng hắn không hề buông lỏng cảnh giác, sớm đã cho Nam Ưng vệ đi giám thị phương hướng của Chiêu Võ quân, nhưng khiến hắn kỳ quái chính là, nên đến trả thù vẫn chưa đến, chính là người có thể ra mặt nói giúp Hoàng phủ không hề có một ai, vị Tiết độ phó sứ Chiêu Võ quân vẫn chưa tìm Lục Thất tính sổ, chính là Chiêu Võ quân cũng không phản ứng chút nào.

Chuyện khác thường tất nhiên có nguyên nhân, nửa tháng sau, Lục Thất cho người đi điều tra tình hình Chiêu Võ quân, kết quả hồi báo là, Chiêu Võ quân không có bất kì động thái gì, muốn nói đến tình hình dị thường thì cũng có, chính là Chiêu Võ quân không hề cho người đến các huyện thúc giục lương thực, hình như là sợ cái gì.

Sợ cái gì? Lục Thất lại không cảm thấy chủ soái Chiêu Võ quân sợ mình, nhưng hắn cũng không nghĩ ra sao Chiêu Võ quân lại phải yếu đuối như vậy, hắn cũng từng hiểu, Tiết độ phó sứ Chiêu Võ quân Hoàng Đào nghe nói không phải là người khoan dung.

Quyển 4 - Chương 33: Sở bá

Hoàng hôn, Lục Thất về tới huyện nha, cũng nhận được mật thư Tô Châu gửi đến, mở ra xem xong mỉm cười, Trương Hồng Ba viết lại chiến lược Tây Bộ, nói vượt biến Tô Châu đi Lưu Cầu đảo, thủy quân vì thông thương đã đi qua, vận chuyển đại quân đi chiếm cứ đảo Lưu Cầu không thành vấn đề ước chừng nửa tháng có thể tới Lưu Cầu.

Tuy nhiên đảo Lưu Cầu bây giờ lại nằm dưới sự trị hạ của Thanh Nguyên quân Tuyển Châu, một khi tiến vào chiếm đảo Lưu Cầu, vậy tất nhiên không thể giấu diếm được Thanh Nguyên quân. Sau khi Trương Hồng Ba đề nghị chiếm lấy đảo Lưu Cầu, trước diệt Thanh Nguyên quân, sau đó mới tiến công Mân quốc.

Ngoài ra người đưa tin nói, Lục Thất chuyển năm nghìn vũ khí đã giao cho Vương Trọng Lương tiếp nhận, năm nghìn tướng sĩ Tô Châu cũng sẽ chia thành hai nhóm lặng lẽ báo danh với Lục Thất. Bây giờ Tô Châu chờ Lục Thất quyết định, một khi quyết định, liền ước định thời gian, do năm nghìn lục quân đi trước lặng yên tập kích, để hấp dẫn Thanh Nguyên quân hoặc quân Mân quốc ứng chiến.

Lục Thất nhìn mật thư trầm tư, hắn hình như cảm thấy có chỗ nào không ổn, người tới đưa tin là một Hôt Khâu vệ, ở bên ngoài cung kính chờ, ánh mắt thể hiện sự sùng kính nhìn bóng lưng Lục Thất, bây giờ Lục Thất ở trong lòng quân Tô Châu, giống như thần quân.

Thật lâu sau, Lục Thất mới trở lại nói:
- Ta cần phải suy nghĩ cẩn trọng, ngày mai ngươi hẵng rời đi.

- Vâng.
Người đưa tin đáp ứng, Diêu Tùng khách khí mời người đưa tin đi nghỉ ngơi, một lát sau quay trở về.

- Diêu Tùng, ngươi đưa người đưa tin đi dạo một vòng, để cho Vương đại nhân chuyển giao cho Vương Văn Hòa đại nhân, nói cho Vương đại nhân, là ta cần hồi âm.
Lục Thất bình thản nói, Diêu Tùng đáp ứng đi chuẩn bị thư, không lâu sau mang theo tin Lục Thất rời khỏi.

- Mất lương xét nhà, các ngươi cũng là ẩn nhẫn không đến báo thù, đúng là khiến ta khó hiểu nha.
Lục Thất nhìn bầu trời đêm, lẩm bẩm.

Giữa trưa ngày thứ hai, Diêu Tùng mệt mỏi quay về, nói cho Lục Thất:
- Đại nhân, Vương Văn Hòa đại nhân đáp lời, nói là đến vì đáp lễ, chỉ lần này, về sau sẽ không quấy rầy sự yên bình của y.

Lục Thất ngẩn ra gật đầu, nhận lấy thư hồi âm Diêu Tùng mang tới, mở ra xem xong đó lâm vào trầm tư, đột nhiên sắc mặt đại nhiến, hồi âm chỉ có hai chữ: “Sở Bá.”

Lục Thất quay đầu mạnh mẽ nhìn về phía tây, Sở quốc? Hắn bởi vì không hiểu sao chủ soái Chiêu Võ quân lại ẩn nhẫn không báo thù, cho nên có cảm giác bất an, nghĩ đến Hưng Hóa quân và Chiêu Võ quân có quan hệ rất tốt, có lẽ Vương Văn Hòa đại nhân có thể giải thích một chút, nhưng hắn hỏi chuyện Chiêu Võ quân, Vương Văn Hòa lại chỉ trả lời Sở bá hai chữ.

Trong lòng Lục Thất lạnh hẳn, hắn được nhiên hiểu được ẩn nghĩa của hai chữ Sở bá, Vương Văn Hòa hẳn là ngầm nói cho hắn, Chiêu Võ quân có thể là bị Sở quốc xúi giục, mà bởi vì bị Sở quốc xúi giục, cho nên Chiêu Võ quân chỉ có thể nhẫn nại không làm hỏng đại sự, nói cách khác, Sở quốc rất có thể có chiến lược đột kích Đường quốc.

Trong lòng Lục Thất có thể không lạnh sao? Chiêu Võ quân nếu như là quân Đường, vậy tự nhiên sẽ nhìn Hưng Hóa quân đột kích Cù Châu, nhưng Chiêu Võ quân nếu thực sự bị Sở quốc xúi giục, vậy Hưng Hóa quân giao chiến với Võ Thắng quân và Trấn Tây quân. Chiêu Võ quân có thể sẽ phát động binh biến chiếm cứ Phủ Châu, sau đó ủng hộ quân Sở công chiếm Chư Châu phía tây, nếu Chiêu Võ quân ác độc, cũng có thể tập kích Hưng Hóa quân, khiến cho Hưng Hóa quân rơi vào hoàn cảnh hai mặt đối địch.Chiến lược trước đây không thích hợp rồi, bất kể là Hưng Hóa quân đột kích Cù Châu, hay là năm nghìn bộ quân đột kích Thanh Nguyên quân, cũng có thể bị Chiêu Võ quân cắn một cái. Nếu chỉ bằng đường biển cướp lấy Thanh Nguyên quân hay Mân quốc vậy phải trả giá rất lớn, chiến bằng cách đi đường biển rất khó, không khác gì công thành. Nếu vì cướp lấy Thanh Nguyên quân mà tổn thất một hai vạn đại quân, vậy thì thiệt quá lớn, chỉ có thể cho đại quân đường biển tận lực đổ bộ nhiều hơn, đó mới có thể tạo thành ưu thế dùng quân lực chèn ép.

Lục Thất suy nghĩ rất lâu, tâm khẽ động, lập tức phân phó Diêu Tùng đi thư phòng Hoàng phủ tìm tất cả thư tín, Diêu Tùng lĩnh mệnh đi, Lục Thất tiếp tục suy tư, nên làm như nào mới có thể loại bỏ chướng ngại vật Chiêu Võ quân.

Tố cáo với triều đình không được, một là thời gian rất dài, hai là rất khó giữ lời. Xem ra chỉ có thể lợi dụng Hưng Hóa quân, thông báo Tống Lão Thanh cẩn thận Chiêu Võ quân bất ngờ tập kích từ phía sau.

Vấn đề là Chiêu Võ quân nếu như đánh lén Hưng Hóa quân, vậy lại là chuyện tốt, nhưng nếu như không tập kích trộm Hưng Hóa quân, vậy đối với Lục Thất là chuyện xấu rồi. Hắn ở Phủ Châu, sẽ đứng mũi chịu sào bị Chiêu Võ quân tập kích, hắn có thể tùy thời cảm thấy không ổn liền trốn, nhưng kế hoạch tiến quân đường bộ không thể thực thi, hơn nữa một khi định ra ngày tập kích Thanh Nguyên quân, đại quân đường biển tất nhiên sẽ đúng ngày tiến công.

Sau giờ ngọ Diêu Tùng mang theo thư Hoàng phủ giấu quay về, Lục Thất sau khi xem qua xong, rất thất vọng, không tìm được bất cứ tin có liên quan gì đến Tiết độ phó sứ Chiêu Võ quân, đến một phong thư liên quan cũng không có, ngược lại nói rõ khả năngTiết độ phó sứ Chiêu Võ quân có vấn đề rất lớn, Lục Thất vốn định đi thẩm vấn một chút người Hoàng phủ, nghĩ lại lại thôi, hắn đi thẩm vấn tất nhiên sẽ rút dây động rừng.

Lục Thất lưu lại người đưa tin đợi lệnh, hắn cho Diêu Tùng đi bí mật gặp Tống Lão Thanh truyền tin, một ngày sau Diêu Tùng trở về.

Lục Thất mở ra thư hồi âm liền thấy:
“Tiểu Thất, dùng Hưng Hóa quân đột kích Cù Châu làm cho Chiêu Vũ quân phản bội, sau đó rút quân về không đánh, sách lược này không ổn, nếu Chiêu Võ quân và Việt quân đã thông đồng trước thì Hưng Hóa quân sẽ lâm vào tình thế nguy hiểm bị hai bên giáp công. Nếu đã mưu đồ chiếm Thanh Nguyên quân, như vậy mười nghìn quân Tha Châu có thể hợp với năm nghìn quân Tô Châu, sau đó mạo danh Hưng Hóa quân đi đường vòng đột kích Thanh Nguyên quân, đi qua huyện Lâm Xuyên, xuyên qua Cát châu đánh thẳng vào Thanh Nguyên quân, trong lúc tiến công Thanh Nguyên quân, Hưng Hóa quân cũng sẽ đột kích Cù Châu.

Nhưng có thể sẽ xuất hiện một tình huống, nếu Chiêu Võ quân phản bội Sở quốc, vậy có thể sẽ không đánh lén Hưng Hóa quân, ngược lại đi đánh lén mười lăm nghìn Thanh Nguyên quân, cho nên một khi Chiêu Võ quân đi đánh lén phải khiến cho mười lăm nghìn quân kia đúng lúc tránh được.”
Lục Thất nhìn thư, lại nghĩ một lúc, cuối cùng chấp nhận đề nghị của Tống Lão Thanh, hắn đã không tránh thoát, nếu Sở quốc đã có lòng muốn chiến lấy phía tây, vậy hắn nhất định phải chiếm được đất Mân làm căn cơ phía tây.

Người đưa tin đi rồi, Lục Thất lại an tâm bắt đầu cuộc sống Huyện lệnh, ba ngày sau, mười lăm nghìn quân sau khi đi qua huyện Lâm Xuyên, do Lục Thất sắp xếp tốt một đốc công, chọn lấy một nơi hẻo lánh mang qua huyện Lâm Xuyên, đi vào Cát Châu.

Hai ngày sau, một tin tức cực kì ngoài ý muốn khiến Lục Thất giật mình, hắn nhận được công văn giáng phong của phủ Công chúa và thư của Tiểu Phức, Ngô Thành Công chúa giáng phong làm Ngô Thành quận chúa, Lục Thiên Phong hắn không còn là Phò mã Đô úy mà trở thành Ngô Thành quận mã.

Tiểu Phức gửi thư nói, giáng phong không phải là Đường Hoàng trừng phạt, mà là Hoàng đế Đường quốc bỏ đi quốc hiệu Hoàng đế, đã trở thành Giang Nam quốc chủ, là do Chu quốc đưa ra điều kiện ngừng chiến. Điều thứu nhất chính là bức bách Đường Hoàng bỏ đi niên hiệu Đường quốc, cúi đầu xưng thần với Chu quốc, Hoàng đế Chu quốc được phong làm quốc chủ Giang Nam. Điều thứ hai là để Thái tử Đường quốc đến Chu quốc làm con tin, điều thứ ba là danh sách quỷ.

Bây giờ Đường Hoàng đã đồng ý điều kiện một và ba của Chu quốc, còn điều kiện để Thái tử đi làm con tin vẫn chưa đồng ý, nhưng Đường Hoàng vì biểu hiện thành ý ở bên ngoài, chủ động bỏ đi quốc hiệu Hoàng đế, tự xưng là quốc chủ Giang Nam, Ngô Thành Công chúa cũng vì vậy mà bị giáng phong, nhưng quan chế phủ Công chúa không biết sẽ thay đổi thế nào.

Lục Thất sắc mặt âm trầm nhìn về phương xa, sự yếu đuối của Hoàng Đế vượt ra ngoài dự đoán của hắn, không ngờ sẽ tiếp nhận điều kiện hà khắc bỏ đi quốc hiệu Hoàng đế, một khi xưng thần với Chu quốc, vậy có nghĩa Đường quốc đã không còn, tồn tại cũng chỉ là một đất nước phụ thuộc, trên danh nghĩa, hắn đã thành người Chu quốc.

Lục Thất nhìn về hương tây nam, mười lăm nghìn đại quân hẳn là đã tiếp cận địa giới Chương Châu của Thanh Nguyên quân đóng trú, giờ phút này tâm tình của hắn lại vì Đường quốc xuống dốc mà bi ai, cũng vì tự mình quật khởi mà dã tính cao lên, hắn thật sự rất muốn tự mình đi cướp lấy nơi mà đại quân cướp lấy Thanh Nguyên quân.

- Con mẹ nó, ngươi thật nhút nhát.
Đại doanh Hưng Hóa quân, Chu Chính Phong tức giận mắng to, y thật sự xem xong một phong thư giận tím mặt.

- Đại soái, sao vậy?
Ngu hầu Trung quân giật mình hỏi.

Tống Lão Thanh cách đó không xa cũng cả kinh, y gắng sức ủng hộ việc đánh Cù Châu, nhưng Chu Phong cũng khuyên Chu Chính Phong không thể làm bậy khiến Chu Chính Phong lâm vào thế khó xử.

- Cái gì? Hoàng đế bệ hạ bỏ đi niên hiệu, xưng thần với Chu quốc rồi.
Chu Phong sau khi xem mật thư xong, cũng giật mình thất thố, Đường quốc xưng thần với Chu quốc, có thể nói là mất đi rất nhiều tinh thần chống đỡ, thân là thân nhân chân chính, gần như đều cảm thấy bị sỉ nhục.

Tống Lão Thanh tiến lên lấy mật thư, xem xong lắc đầu nói:
- Sao có thể như vậy? Như vậy Đường quốc không còn tồn tại rồi

Quyển 4 - Chương 34: Chu đại soái

Yên tĩnh trong chốc lát, Chu Chính Phong lạnh nhạt nói:
- Thư này ta vẫn chưa xem, lão Thanh, truyền lệnh cho quân lính, nếu có sáu phần binh lực đồng ý đột kích Cù Châu, chúng ta sẽ đi, nếu như không điều động được đám cẩu nương kia, vậy thì làm đi.

- Vâng.
Tống Lão Thanh chào theo nghi thức quân đội lĩnh mệnh, Chu Phong muốn nói lại thôi, nhìn Tống Lão Thanh đi ra ngoài.

- Không nên suy nghĩ nhiều, ta nếu như không bắt lấy cơ hội này vậy sau này sẽ không có cơ hội nữa rồi.
Chu Chính Phong lạnh lùng nói.

- Đại soái, thuộc hạ lo lắng chính là Tống Lão Thanh, người này quá mức nhiệt tình, lại lần nữa giật dây đại soái ra quân, trong lòng tuyệt đối là không tốt.
Chu Phong van nài nói.

- Ngươi nói ta biết, chờ có được Việt quốc, sẽ giết y, sau đó cho ngươi trấn thủ Việt quốc.
Chu Chính Phong trầm giọng nói.

- Đại soái muốn đi đâu?
Chu Phong sợ hãi hỏi.

- Nếu ta có được Việt quốc, đương nhiêu sẽ quay về kinh thành, ta không quay về, Chu thị sẽ gặp phiền toái, nhưng trước khi quay về, muốn để cho cái tên ẻo lả kia phong ta là Quốc công.
Chu Chính Phong trầm giọng nói.

- Đại soái nếu lấy được Việt quốc, quay về chỉ sợ sẽ mang họa sát thân.
Chu Phong giật mình nói.

- Yên tâm đi, ta trở về không chết được, cái tên ẻo lả kia sẽ quan tâm đến tình cảm của Hoàng hậu, ta nếu như không quay về, cũng khó có thể trấn áp lâu dài được Hưng Hóa quân. Không bằng quay về kinh thành, cho cái tên ẻo lả kia lo lắng việc giải quyết Hưng Hóa quân, ta muốn cái danh hiệu Quốc công kia, sau này mới có thể từng bước có được quyền lực.
Chu Chính Phong trầm giọng trả lời.

Chu Phong gật đầu nói:
- Hóa ra đại soái cũng hiểu được, Hưng Hóa quân rất khó thu phục để dùng.

- Ta cũng không phải người ngu, sao có thể không biết, cho nên mới cần lợi dụng triệt để một lần.
Chu Chính Phong trầm giọng nói.

Chu Phong gật gật đầu, chợt nghe Chu Chính Phong lại nói:
- Ta đã nghe ngươi nói, Lục Thiên Phong đang ở huyện Lâm Xuyên?

- Đúng vậy, là Đường Hoàng cử đi làm Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên.
Chu Phong đáp lại.

Chu Chính Phong gật đầu nói:
- Lục Thiên Phong là một nhân vật trước kia lại bỏ qua hắn.

Chu Phong ngẩn ra hỏi:
- Đại soái muốn kết giao với Lục Thiên Phong sao?

Chu Chính Phong lắc đầu nói:
- Muộn rồi, bây giờ ta không thu phục được hắn, nhưng cũng không thể đi hại hắn, gia chủ Chu thị đã gửi mật thư tới, nghiêm lệnh ta không được đối đầu với Lục Thiên Phong, phải giữ vững quan hệ tốt, ta biết rằng, Chu thị hẳn là xem trọng Lục Thiên Phong, nghe nói Lục Thiên Phong đã có được Thường Châu.

- Cho dù có Thường Châu, gia chủ cũng không cần thiết phải gửi thư đến nghiêm lệnh chỉ báo đại soái đi?
Chu Phong nghi ngờ nói.
- Có thể là Lục Thiên Phong đã thân cận với Chu thị, Chu thị tất nhiên đã hoàn toàn thất vọng với tên ẻo lả kia rồi, cho nên bắt đầu chú trọng vào việc bồi dưỡng chỗ dựa mới. Thanh danh của Lục Thiên Phong chính là giữ chữ tín trọng người thân, cho nên đáng giá được Chu thị coi trọng.
Chu Chính Phong bình thản nói.

Chu Phong gật đầu, Chu Chính Phong cười cười nói:
- Nếu Lục Thiên Phong thật sự thân cận với Chu thị rồi, ta sẽ đối với hắn thật tốt, bây giờ người có thể giữ chữ tín, thật đúng là hiếm thấy.

Chu Phong ngẩn ra, lại nghe Chu Chính Phong ôn hòa nói:
- Chu Phong, ngươi cũng là người giữ chữ tín, ở đây ta cũng chỉ dám tin tưởng ngươi, Tống Lão Thanh rõ ràng chính là một tên tiểu nhân muốn lợi dụng ta.

- Thuộc hạ trung thành với đại soái là việc nên làm.
Chu Phong cung kính đáp lại, Chu Chính Phong gật đầu.

- Báo đại soái, chủ soái của quân doanh tiên phong thứ sáu, Hồ tướng quân đồng ý, đã đến đây xin gặp.

Một lúc sau.

- Báo cáo đại soái, chủ soái quân doanh tiên phong thứ năm, thứ hai và thứ bốn đồng ý, đã đến gặp.

- Báo cáo đại soái, chủ soái quân tiên phong thứ nhất và thứ ba cũng đã đồng ý xuất phát.

- Được, lập tức thông báo đại doanh Tiết độ sứ, sáu vạn đại quân tiên phong đã đồng ý xuất chiến, bốn vạn đại quân đại doanh lập tức khởi binh, hai giờ sau xuất phát đánh Cù Châu.
Chu Chính Phong bất ngờ đứng lên, vui mừng hạ lệnh khởi binh.

Y căn bản không trông cậy quá lớn vào sáu vạn đại quân tiên phong đóng ở bên ngoài có thể đáp ứng quân lệnh của y xuất chinh. Trên thực tế, y đến đại doanh Tiết độ sứ, cũng có cảm giác bị bỏ ra ngoài, cho nên đã đánh mất rất nhiều lòng tin trong việc điều quân, thậm chí không dám hạ lệnh điều quân, một khi bị từ chối, vậy đối với y mà nói, sẽ thật sự trở thành một vật trang trí trong quân.

Một trăm nghìn đại quân dưới sách lược âm thầm của Lục Thất và Tống Lão Thanh, rầm rập tiến đánh Cù Châu, Lục Thất rất nhanh nhận được tin tức, hắn lập tức hạ lệnh mấy vạn dân phu và công dũng đang lao động, lập tức rút lui vào thị trấn Lâm Xuyên. Hắn phải đề phòng Chiêu Võ quân đến đoạt mấy vạn trai tráng, trai tráng ở cổ đại chính là tài nguyên quý giá nhất.

Mấy vạn trai tráng không biết làm sao, nhận mệnh lệnh đành phải lui vào thị trấn Lâm Xuyên, Nam Ưng vệ đã được Lục Thất dăn dò, bốn mươi người một tổ chia ra đi bốn cửa thành. Năm nghìn công dũng thì phụ trách ổn định trai tráng vào thành không gây náo loạn, Lục Thất dẫn người đi lên cửa thành nam, thủ cửa thành chính là quan binh châu nha, đối với Lục Thất vị Tư mã đại nhân này leo lên thành cũng không dám đắc tội, chủ yếu là vì Lục Thất hống hách, cũng làm cho bọn quan binh không dám rước họa vào thân.

Ước chừng khoảng hai giờ trôi qua, chợt có hai người cưỡi ngựa vội vàng chạy đến, cũng là Nam Ưng vệ của Lục Thất, Lục Thất đã tới cửa thành chờ, một Nam Ưng vệ thấy Lục Thất, vội ghé vào tai bẩm báo, Lục Thất bất động thanh sắc gật đầu.- Người đâu, lên thành nâng cầu treo, đóng cửa thành.
Lục Thất ra lệnh, Nam Ưng vệ đang đứng chờ ở cửa thành đáp ứng, nhanh chóng đi lên tường thành.

Quan binh thủ thành kinh ngạc, vội lấy binh khí ngăn lại, Lục Thất quát to:
- Mau đóng cửa thành, quân Việt quốc đánh tới rồi.

A! Quan binh thủ thành lập tức sửng sốt, để mặc Nam Ưng vệ lên thành kéo cầu treo, đội trưởng thủ thành vội hỏi:
- Lục đại nhân, là Việt quân đánh tới sao?

- Có thể, quân thăm dò của ta phát hiện mười nghìn đại quân đang đi về hướng này, bản quan chỉ là để cho các ngươi đóng cửa thành phòng ngự, nếu không phải quân Việt quốc, vậy lại mở cửa thành là được.
Lục Thất đáp lại.

- Đại nhân, không thể nào, có Chiêu Võ quân phòng thủ, Việt quân sao có thể đến đây.
Đội trưởng Giáo Úy nghi ngờ nói, cũng đi tới bên cạnh Lục Thất.

Đột nhiên hàn quang xuất hiện, mã tấu của đội trưởng Giáo úy rất nhanh chém về phía Lục Thất, Lục Thất quát to một tiếng lui về phía sau, tiện đà hô lớn:
- Không hay, mật thám Việt quốc muốn giết quan.

Lục Thất vừa hô, lập dẫn hấp dẫn nhiều người nhìn, phải biết rằng ở nơi không xa cửa thành đang có mấy trăm công dũng đang đứng. Sau khi bọn họ ngẩn ra, lập tức có rất nhiều người sợ hãi kêu đánh về phía Lục Thất. Mà trên thành lập tức có mười mấy quan binh đánh về phía Nam Ưng vệ, càng nhiều quan binh giật mình kinh sợ không biết phải làm sao.

Thấy mấy chục công dũng dũng mãnh đánh tới, trong lòng Lục Thất cảm động, biết rõ nơi này nguy hiểm, còn dám tay không lại cứu hắn, đây là người thật tâm muốn bảo vệ hắn.

Hắn đương nhiên không thể để những người cứu trợ bị hại, mũi chân điểm xuống đất thân thể lùi về sau, tay trái chộp lấy, không ngờ một phát bắt được mã tấu đang bổ tới. Đội trưởng Giáo úy sắc mặt lập tức khẽ biến, tuyệt đối không thể tưởng được kẻ thù lại có thể bắt được lưỡi đao sắc bén. Sau đó thấy một bàn tay đánh tới mặt, tiếp đó cổ họng đau xót bị bóp chặt, giống như con ngỗng bình thường bị xách lên khỏi mặt đất.

- Trói lại, áp giải lên tường thành.
Lục Thất phân phó, ném đội trưởng Giáo úy xuống mặt đất, nhóm công dũng đang lào về phía trước sợ hãi giật mình, nhưng rất nhanh đánh về phía tù binh, ba chân bốn cẳng giật xuống đai lưng tù binh trói lại, giống như ong vỡ tổ nâng lên tường thành.

Mà chiến đấu trên tường thành đã kết thúc, Nam Ưng vệ đều có chuẩn bị, bốn mươi người đánh mười mấy phản quân rất dễ dàng, quan binh còn lại sợ hãi bái kiến Tư mã đại nhân, Lục Thất giải thích là mật thám Việt quốc ẩn núp, hắn nếu nói kia là mật thám Sở quốc, vậy rất khó giữ lời.

Nửa giờ sau, Thứ sử Phủ Châu và một đám người đi đến cửa thành nam, nhìn hơn mười thi thể bị giết ở cửa thành, một đám kinh hãi mặt không còn chút máu. Lục Thất lại nhìn thấy bên cạnh Thứ sử nhiều hơn một quan viên mặc áo đỏ thẫm, người gầy, hơn bốn mươi tuổi, hắn biết rằng kia là Trưởng sử Phủ Châu vẫn chưa từng gặp.

- Thứ sử đại nhân, người bị giết đều là mật thám ẩn núp của Việt quốc, âm mưu giết bản quan tiếp tục nắm giữ cửa thành, người ở đây đều nhìn thấy.
Lục Thất thi lễ bẩm báo.

Thứ sử Phủ Châu gật gật đầu, y đã được bẩm báo, mới giật mình chạy tới đây, Lục Thất lại nói:
- Đại nhân, theo tin báo có mười nghìn đại quân đang chạy về hướng huyện Lâm Xuyên, hạ quan thỉnh cầu, lập tức chiêu mộ binh lính phòng ngự.

Thứ sử Phủ Châu ngẩn ra, Trưởng sử Phủ Châu đột nhiên nói:
- Lục đại nhân nói như vậy chưa chắc là thật, có Chiêu Võ quân phòng ngự, vậy sẽ có đại quân mười nghìn binh đến, Lục đại nhân cần chiêu mộ binh lính chẳng nhẽ có ý đồ gì?

Thứ sử Phủ Châu ngẩn ra nhìn Lục Thất, Lục Thất lại nhìn Trưởng sử Phủ Châu, cười lạnh nói:
- Ta sẽ có gì đồ gì, thân nhân của ta tất cả ở kinh thành làm con tin, chỉ có thể dốc hết sức lực vì Đường quốc, nhưng ngươi lại ngu xuẩn, đang êm đẹp chạy tới chui đầu vào lưới, phản quân ở cửa nam thành, không phải là lệ thuộc trực tiếp Thứ sử đại nhân đi.

Trưởng sử Phủ Châu mặt biến sắc, Lục Thất chợt nhìn Thứ sử Phủ Châu, quát:
- Đại nhân, mau rời khỏi hắn.

Quyển 4 - Chương 35: Khống chế thành

Thứ sử Phủ Châu cả kinh, theo bản năng cất bước đi, không nghĩ phía sau có một quan tướng đột nhiên đi ra, giơ tay bắt lấy áo đằng sau của Thứ sử đại nhân, một cái mã tấu cũng bay nhanh về phía trước cổ Thứ sử. Sau đó một quan tướng sợ hãi kêu lên, rút đao chĩa về quan tướng tập kích Thứ sử, mà sau khi Lục Thất la lên cũng không nhúc nhích, mắt nhìn hai Đô úy Phủ Châu ra tay.

- Lui ra.
Quan tướng tập kích Thứ sử dẫn theo Thứ sử xoay người, đối mặt với Hữu Đô úy ngăn cản, Hữu Đô úy kinh hãi thu đao không dám tiến lên, Trưởng sử Phủ Châu cũng bước nhanh về phía Thứ sử.

- Ngươi, hạ lệnh thả cầu treo xuống.
Tả Đô úy ra lệnh, lưỡi đao khẽ cứa vào cổ Thứ sử Phủ Châu, lập tức đổ máu.

- Thả cầu treo xuống.
Thứ sử Phủ Châu hoảng sợ kêu to.

Bọn quan binh cửa thành nhìn nhau, đại đa số đều nhìn về phía Lục Thất, bởi vì Nam Ưng vệ của Lục Thất đang giữ cầu treo, hơn nữa bây giờ quan lớn nội chiến, khiến cho bọn quan binh không biết nghe theo ai.

- Ngươi, thả Thứ sử đại nhân ra ta tha cho các ngươi ra khỏi thành.
Lục Thất lạnh lùng nói.

- Câm mồm, lập tức mở cửa thành.
Tả Đô úy rống to.

- Mau hạ lệnh cho người của ngươi mở cửa thành.
Tả Đô úy cúi đầu nhìn Thứ sử rống to.

- Trần Hồng, mở cửa thành.
Thứ sử hoảng sợ hạ lệnh.

Hữu Đô úy da mặt run lên, quay đầu nhìn về phía Lục Thất, Lục Thất mày nhướng lên nói:
- Mở cửa thành bằng với đầu hàng Việt quốc, tha thứ cho ta khó mà tuân theo.

Hữu Đô úy cắn răng một cái:
- Người đâu, chiếm cửa thành.

Quân lệnh vừa hạ, lập tức có hơn hai trăm quan binh hưởng ứng, đều là quan binh Tả Hữu Đô úy mang đến, một đám lập tức chạy về phía đường cái, Lục Thất cũng lập tức hô lớn:
- Nhóm công dũng, hỗ trợ bản quan bắt đám phản quân này.

Lục Thất hô xong chạy về hướng Hữu Đô úy, nhóm công dũng ở phía xa chợt có mấy chục người cũng triển khai, hưởng ứng mệnh lệnh của Lục Thất. Mấy chục người vừa động, lập tức đa số người kinh nghi cũng mù quáng đi theo, nhất thời hơn một nghìn công dũng chạy về phía cửa thành.

Hữa Đô úy vừa thấy mặt biến sắc, ý của y là muốn nắm thế cục trong tay, cứu Thứ sử đại nhân về nói sau, nhưng hơn nghìn công dũng cũng tham dự vào, vậy đối với y mà nói là một bất lợi rất lớn. Cho dù công dũng không có trang bị vũ khí, nhưng nhân số quan binh của y kém hơn rất nhiều, hơn nữa còn có hơn một trăm quan binh không nghe theo lệnh của y, lại thêm mấy chục Nam Ưng vệ của Lục Thất, Hữu Đô úy quyết đoán đánh về phía Lục Thất.

Lục Thất một thân mặc quan phục, tay phải cầm lên một cái mã tấu của một tù binh, chạy nhanh về phía Hữu Đô úy, Hữu Đô úy cũng muốn bắt người cầm đầu trước, mã tấu tuốt khỏi vỏ, chém ra một đạo hàn quang đánh về phía Lục Thất.

Lục Thất đang đi nhanh đột nhiên lùi về sau một bước, khiến cho mã tấu chém tới chém ngay vào khoảng không, mà ánh mắt hắn nháy một cái, đao ở tay phải ra chiêu, một đạo hàn quang lao đi, lại vô tình chém vào cổ Hữu Đô úy, một đao liền chém đứt đầu địch.

A! Nhiều người kêu to, vừa rồi đối mặt chính là sinh tử, hơn nữa Tả Đô úy kia trơ mắt nhìn Hữu Đô úy bị chém mất đầu, y kinh hãi theo bản năng đao hơi động, lập tức nghe được tiếng kêu thảm, kinh sợ cúi đầu nhìn, thảm rồi, Thứ sử cổ họng bị cắt một đường lớn, máu ào ào chảy.

Lục Thất một đao giết chết quân địch, sau đó thấy Tả Đô úy ngộ thương, hắn lập tức hô:
- Không hay, quân phản bội giết Thứ sử.Một tiếng giống như thuật định thân, phần lớn người đều dừng lại xem, rất nhanh nhìn thấy thi thể Hữu Đô úy ngã xuống, mà Thứ sử đại nhân bị bắt tay đang ôm lấy yết hầu, máu ào ào chảy ra, thân thể vẫn còn đang tránh ra, rõ ràng là bị trọng thương.

- Buông binh khí, sẽ được vô tội.
Lục Thất sau đó lại xông về phía quan binh đoạt thành hô to.

Nhóm quan binh đang xông về phía đường cái nhìn nhau, mà hơn một nghìn công dũng sĩ khí ngùn ngụt tiếp cận hơn rất nhiều, một đám nhìn chằm đám gọi là quan binh làm phản này. Vài giây sau, rốt cục cũng có quan binh phản bội buông binh khí đầu hàng, không có hi vọng giành chiến thắng, thủ lĩnh lại chết, ý chí chiến đấu sụp đổ.

- Lột áo giáp thay lên, truyền quân lệnh của Tư Mã ta, lập tức chiêu mộ binh lính hộ thành, có thể mở ra kho vũ khí.
Lục Thất lập tức phân phó nói, có Nam Ưng vệ ứng lệnh, bắt đầu chỉnh lí Công Dũng thành quân lính.

Sau khi Lục Thất hạ lệnh, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Tả Đô úy và Trưởng sử Phủ Châu sắc mặt xám xịt, lúc này mười mấy Nam Ưng vệ từ trên tường thành đi xuống, mỗi người cầm một cái cung tiễn, tất nhiên là ở trên tường thành phải ngăn chặn phản quân đoạt cửa thành.

- Các ngươi không đầu hàng sao?
Lục Thất lớn tiếng hô.

Trưởng sử Phủ Châu kinh hãi nhìn về phía Tả Đô úy, lại không nghĩ Lục Thất phất tay một cái, Nam Ưng vệ liền bắn tiễn, lập tức bắn Trưởng sử, Thứ sử và Tả Đô úy thành con nhím.

Tả Đô úy lúc sắp chết nâng đao chỉ về phía Lục Thất, ánh mắt mở to giận dữ nhìn chằm chằm. Khi chết, y hình như hiểu được đã trúng kế, y không nên trong tình thế cấp bách bắt giữ Thứ sử Phủ Châu.

Lục Thất cười lãnh đạm, trong tình hình có được thời cơ, hắn đã thành quan viên cao nhất Phủ Châu, Chính sự tham quân và quan lại khác, cùng với Lục sự tham quân cũng không thể kiềm chế hắn. Điều quan trọng nhất, là hắn có thể nắm giữ quân lực, chức quan Tư mã chính là quản lí binh lính đấy.

Cái gọi là làm phản mới xảy ra được nửa giờ, cửa thành có tiếng hô vọng lại có đại quân xuất hiện, Lục Thất vội cùng quan viên Phủ Châu và một ít Nam Ưng vệ theo đường cái lên tường thành. Vừa nhìn tất cả đều vẻ mặt ngưng trọng, chỉ thấy một đại quân không đếm xuể đang chạy tới cửa thành nam, thanh thế rất lớn, Lục Thất bằng kinh nghiệm thống quân, đánh giá có khoảng mười nghìn quân.

- Đúng là quân Đường, là Chiêu Võ quân.
Một lát sau, Chính sự tòng quân vui mừng hô to.
- Đúng là Chiêu Võ quân, Chiêu Võ quân đến huyện Lâm Xuyên làm gì?
Lục Thất quay đầu thản nhiên hỏi.

Chính sự tham quân ngẩn ra, suy nghĩ một chút mới nói:
- Hẳn là tới lấy quân lương?

- Lấy quân lương? Dùng mười nghìn đại quân sao? Để cho người cướp lấy cửa thành sao?
Lục Thất lạnh lùng hỏi.

Nhóm quan viên sắc mặt khẽ biến, kinh nghi nhìn Lục Thất, Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Ta mặc kệ vì sao Chiêu Võ quân lại đến đây, cửa thành tuyệt đối không được mở ra, ta sẽ cho người đi thông báo cho Nam Đô, Phủ Châu xảy ra binh biến.

Nhóm quan viên nhìn nhau, đều không dám nói, ai cũng không ngốc, bây giờ nắm trong tay quân lực của huyện Lâm Xuyên chính là Lục Tư mã, nếu mở lời giải thích cho quân đến, chỉ sợ sẽ giống như kết quả của Thứ sử đại nhân.

- Lấy cung đến đây.
Lục Thất phân phó, lập tức có Nam Ưng vệ đưa lên một cái cung.

Lúc này đại quân đã đến sông đào bảo vệ thành, có một quan tướng hô lớn:
- Chúng ta là Chiêu Võ quân, buông cầu treo xuống.

- Các ngươi là cẩu tặc phản bội Đại Đường, các ngươi đến muộn rồi.
Lục Thất lập tức lớn tiếng đáp lại.

Quan quân dưới thành lập tức xôn xao, quan tướng kia lập tức lạnh lùng nói:
- Ngươi nói bậy bạ gì đấy? Chúng ta là Chiêu Võ quân.

Lục Thất phất tay chặn lại, lập tức có Nam Ưng vệ đưa đội trưởng Giáo úy ghé vào tường thành, tóc tù binh bị giật lên, Lục Thất lớn tiếng nói:
- Nhìn thấy không, nội ứng của các ngươi đã bị bắt, còn muốn lừa gạt, các ngươi là cẩu tặc phản quân.

Mặt quan tướng dưới thành nhìn lên lập tức âm trầm, lại bị Lục Thất dứt khoát, hắn âm trầm lạnh lùng nói:
- Chém.

Nam Ưng vệ lập tức vung đao chém đầu, đầu tù binh bay xuống dưới thành, rơi xuống sông đào bảo vệ thành, đại quân dưới thành xôn xao một mảnh, vẻ mặt phẫn nộ nhìn lên. Lại nhìn quan viên vừa nói chuyện không ngờ giương cung bắn một mũi tên, mũi tên kia bay thẳng về phía đại quân, nhóm quân kia vội nâng lá chắn phòng hộ, nhưng mũi tên kia không ngờ xuyên thấu lá chắn, một tiếng hét thảm một người bị bắn chết.

- Phản tặc, có Lục Thất ta ở đây, đừng mơ tưởng thực hiện được.
Lục Thất sau khi bắn một mũi tên, lớn tiếng thị uy, hắn phải hoàn toàn tạo thù hận, chọc giận quân xông thành, như vậy mới thực sự biến thành phản quân, cũng sẽ khiến cho người trong thành không dễ dàng đầu hàng.

Quả nhiên, đại quân ở dưới thành đều bị chọc giận, đều lấy cung bắn lên thành, nhóm quan viên bị hù dọa dưới yêu cầu của Lục Thất đều trốn chạy. Lục Thất hoàn toàn khống chế tuyến phòng thủ trên thành, lập tức hạ lệnh đánh trả, hắn cũng kéo cung, gần như là mũi tên nào cũng là mũi tên đoạt mệnh, đại quân ở dưới thành chịu thiệt chỉ có thể lui về sau. Một lần tiến công, hao tổn mất gần trăm người, trên thành cũng chỉ có mười mấy người bị thương.

Một lúc sau, đại quân lui về sau trăm mét đột nhiên ra làm bốn phần, không ngờ phân ra chặn bốn cửa của thành Lâm Xuyên, Kỳ chủ soái không ngờ bọn họ chọn dùng kế vây thành, mà không có cường công huyện Lâm Xuyên, nhưng Lục Thất lại biết, địch không có công cụ công thành, cho nên trước tiên chỉ có thể làm như vậy.

Nhìn mười nghìn Chiêu Võ quân đến để đột kích, Lục Thất cũng lo lắng mười lắm nghìn quân đường bộ đột kích Thanh Nguyên quân, nếu Chiêu Võ quân phân mười nghìn quân đi tập kích huyện Lâm Xuyên, vậy ba mươi nghìn quân còn lại khả năng đi đánh lén Hưng Hóa quân rất nhỏ rồi.

Quyển 4 - Chương 36: Dẫn dụ

Một khi bị bao vây, ngược lại lại đúng ý của Lục Thất, khiến hắn có lý do chính đáng để chiêu mộ binh lính, phải biết rằng đa số dân chúng sợ hãi chiến tranh, ra nhập làm công có thể, nhưng đáp ứng chiêu mộ binh lính thì lại sợ hãi đấy, nếu Lục Thất cưỡng chế chiêu mộ binh lính, vậy hình tượng vị quan tốt sẽ bị phá hủy.

Nhưng có thể lấy lý do vì bảo vệ quốc gia để che đậy, việc Lục Thất chiêu mộ binh lính biến thành việc bình thường, nửa ngày sau, hai vạn binh lính đã được chiêu mộ. Lục Thất không có lòng tham, gần tứ vạn tráng đinh đã thành quân, mà lựa chọn tráng đinh thành quân, còn có quan tướng của binh lính, đa số là phạm nhân tạo phản trước đây.

Sau khi hai vạn binh lính được chiêu mộ xong, tráng đinh còn lại được phân làm công dũng, Lục Thất thu gom lại vũ khí trong huyện Lâm Xuyên, võ trang cho hai vạn binh lính, để cho binh lính ít nhất cũng có côn và dao làm bếp, nhưng cũng có ba nghìn binh lính được trang bị như quan binh.

Lục Thất sau khi xây dựng quân đội xong cũng không vội vàng xuất chiến, hắn phải đợi tin tức ở các nơi, trước khi Phủ Châu thay đổi, hắn đã tạo ra nơi chuyên do thám gồm hai trăm người, do Nam Ưng vệ đứng đầu, công dũng phạm nhân làm thuộc hạ, tản ra ngoài tra xét tin tức.

Lục Thất cảm thấy nếu Chiêu Võ quân đã tạo phản, vậy Sở quốc có khả năng cũng đã xuất quân, hắn đương nhiên chú ý nhất chính là chiến sự nơi Thanh Nguyên quân, chỉ khi biết được thắng bại ở chiến sự chỗ Thanh Nguyên quân, hắn mới có thể ra quyết định xuất quân ở huyện Lâm Xuyên như nào.

Nhoáng cái đã bốn ngày trôi qua, Lục Thất ngày ngày ở trong thành luyện quân, hắn lý do ở bên ngoài chính là đang đợi mệnh lệnh ở Nam Đô, quan viên Phủ Châu đương nhiên không dám nói gì, chỉ có thể nghe theo Lục Thất. Mà mười nghìn quân ở ngoài thành cũng không tiến công, dường như chỉ muốn bao vây lấy thị trấn Lâm Xuyên, bởi vì lương thực còn tồn lại của thị trấn Lâm Xuyên có hạn. Gạo Tô Châu của Lục Thất cũng không có vận chuyển đến thị trấn Lâm Xuyên, chiếu theo tiêu chuẩn được ăn no, Lục Thất cũng biết, trong thành gần một trăm nghìn nhân khẩu, lương thực còn tồn lại cũng chỉ chống đỡ được mười ngày.

Nhưng Lục Thất không sợ cạn lương thực, cạn lương thực ngược lại là lúc hắn có thể mượn đề để nói chuyện của mình. Hắn ở bên ngoài bố trí mật thám, một khi phát hiện có nhiều quân địch đến hơn, mật thám sẽ cưỡi ngựa quay lại hồi báo. Người dưới thành gửi tiễn thư thông báo, nếu quả thật lại có thêm mười nghìn quân đến, Lục Thất sẽ không do dự xuất quân phá vòng vây trốn đi. Trên thực tế, Lục Thất đang chờ, nên chọn đường nào để thu thập tin tức.

Ngày thứ năm, gần trưa, Lục Thất đột nhiên nhận được tin tức chờ đợi đã lâu, ngoài tường nam thành, người đưa tin báo danh muốn gặp Lục Thất. Lục Thất vội chạy đến tường thành, vừa đi xuống, thấy kị binh giống như thổ dân, kỵ binh trên tay có cung tiễn đang nhìn lên.

Kị binh kia vừa nhìn thấy Lục Thất lập tức hô lớn:
- Tướng quân đại nhân, thuộc hạ là Hổ Khâu, phụng mệnh truyền tin, mời tướng quân nhận thư.

Kị binh kia hô xong liền bắn một mũi tên lên, mũi tên phi vào trong thành, trong thành có binh lính nhanh chóng nhặt lên đưa cho Lục Thất, Lục Thất nhận tiễn tin, giật xuống một cái ống trúc nhỏ bóp nát lấy ra thư mở ra xem.

- Sông Ba ly thủy thuận lợi, đã lấy được mỏ muối, hợp với Hoàng Hà, dọa ba nghìn Chiêu Võ quân sợ trong lúc giằng co, sông đã chảy về hướng đông, Tiểu Cầm.

Lục Thất nhìn thư nhẹ nhàng thở ra, Tô Châu không ngờ điều tám vạn đại quân đi tập kích Thanh Nguyên quân, hơn nữa còn do Tân Cầm Nhi tự mình thống lĩnh. Xuất ra tám vạn đại quân, cũng tạo thành bất lợi đối với việc phòng ngự Tô Châu, nhưng xuất binh thì tồn tại cách đánh tốc chiến tốc thắng.

Lục Thất hồi âm:
- Có được mấy vạn tráng binh Phủ Châu, tới Kiến Châu hội hợp, Chiêu Võ quân đã phản bội đầu hàng Sở quốc, chú trọng đề phòng phía tây.

Sau khi bắn hồi âm xuống, người đưa tin chào theo nghi thức quân đội với Lục Thất, sau đó lên ngựa chạy đi, Lục Thất xuống khỏi tường thành, triệu tập mấy trăm quan tướng, bắt đầu công tác động viên.

- Vừa rồi thám báo báo lại, Chiêu Võ quân không ngờ đầu hàng Sở quốc, bây giờ ba vạn quân đang hỗ trợ Sở quốc đánh Nam Đô, một vạn quân ở đây bao vây chúng ta. Bây giờ lương thực của chúng ta còn lại không nhiều, cũng không trông cậy được vào Nam Đô tới cứu viện, cho nên nhất định phải phá vòng vây rời khỏi.

Nhóm quan tướng nghe xong, vẻ mặt đều hoảng loạn, Lục Thất uy nghiêm nhìn quét qua, lại nói:
- Sau khi phá vòng vây có ba lựa chọn, một là giải tán quân quay về nhà, các ngươi rất nhanh sẽ bị Sở quốc chiêu mộ làm quân nhân, bởi vì chiến sự giữa Đường quốc và Sở quốc là ở tại Phủ Châu, về sau không là quân Đường thì cũng là quân Sở.
Nhóm quan tướng sợ hãi giật mình nhìn nhau, chợt có người lớn tiếng nói:
- Nếu Sở quốc đánh tới, chúng tôi nguyện ý đi theo đại nhân.

- Đúng, chúng ta hãy đi theo đại nhân.
Có người dẫn đầu, lập tức các tướng quân đều tỏ thái độ.

Lục Thất bình thản gật đầu, xua tay yên tĩnh một chút, lại nói:
- Hai lựa chọn khác sau khi phá vòng vây, một là đi về phía Nhiêu Châu, một là đi về phía Kiến Châu, mà ta có ý đi hướng Kiến Châu.

- Kiến Châu? Đây không phải là địa phận của Mân quốc sao?
Lập tức có người nghi ngờ nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vốn là Mân quốc, kỳ thật Mân quốc chính là một bộ phận của Việt quốc, nhưng hiện giờ bị Hưng Hóa quân chiếm cứ.

A! Nhiều người bất ngờ thốt ra, Lục Thất lại nói:
- Chuyện xảy ra đều là ngoài ý muốn, mười hai vạn đại quân Hưng Hóa quân, phụng thánh chỉ của Hoàng đế tiến công Việt quốc. Nhưng tuyệt đối không thể tưởng được, Hưng Hóa quân đi Việt quốc chinh chiến, Chiêu Võ quân lại phản bội đầu hàng Sở quốc, ta vốn cho là phản bội đầu hàng Việt quốc đấy.

Lục Thất dừng một chút, các tướng quân hiểu được theo bản năng gật đầu, Lục Thất lại tiếp tục nói:
- Bây giờ Hưng Hóa thắng như chẻ tre, nguyên nhân chính là quân lực ở phía tây Việt quốc, một nửa bị điều đi tác chiến ở phía đông. Mà ta sở dĩ chọn đi Kiến Châu, nguyên nhân là ta vốn là quan tướng của Hưng Hóa quân, chủ soái bây giờ của Hưng Hóa quân chính là bạn của ta.Sau khi ta đưa các ngươi đến Kiến Châu, có thể để cho các ngươi cởi bỏ quân phục làm dân, ở Kiến Châu sinh sống lâu dài. Bởi vì Hưng Hóa quân cần dân Đường đến chiếm cứ đất, các ngươi đi có thể có được đất vườn Kiến Châu, khế ước đất ở Phủ Châu các ngươi cũng phải giữ cẩn thận, chỉ cần một khi Phủ Châu vẫn là của Đường quốc, vậy vẫn là đất vườn của các ngươi.

Nếu ta đưa các ngươi đến Nhiêu Châu, vậy kết quả thật sự ta rất khó nói. Các ngươi sẽ bị Nam Đô giữ lại tiếp quản, mà ta không thể can thiệp vào quân vụ ở Nam Đô. Hơn nữa Tha Châu, Hồng Châu và Phủ Châu đều thiếu lương thực giống nhau, các ngươi đến, là binh lính còn có cơm ăn, người nhà cũng chỉ có thể chịu đói.

- Đại nhân, chúng ta đi Kiến Châu.
Lập tức có người bày tỏ thái độ, vì thế các tướng quân lập tức phụ họa.

Lục Thất gật đầu, lòng người ủng hộ hay phản đối vấn đề là phải làm đúng theo lí, nếu không sẽ mất đi lực ngưng tụ, cũng sẽ lưu lại rất nhiều hậu quả không tốt. Lục Thất chính là thuyết phục người đồng ý, mới có thể khiến cho người Phủ Châu, thay hắn đi chiếm cứ Mân quốc, đây chính là sau khi chiến tranh xong sẽ có người đến chiếm đất, là biện pháp tốt nhất để có thể nhanh chóng chiếm lấy được, nếu là Tô Châu tự di dân, một là mâu thuẫn quá lớn, hai là khí hậu không thuận rất dễ nhiễm bệnh.

- Đại nhân, Kiến Châu sẽ có lương thực sao?
Chợt có người hơi e sợ hỏi.

Lục Thất nhìn lại, thấy một người đàn ông khôi ngô, hắn mỉm cười nói:
- Cho dù thiếu lương thực, cũng sẽ nhiều hơn Tha Châu, hơn nữa ngươi yên tâm, Hưng Hóa quân có rất nhiều quân lương, ta có thể xin cho các ngươi vượt qua mùa đông. Nếu các ngươi thật sự có thể giúp Hưng Hóa quân ổn định Kiến Châu và Phúc Châu, cho lương thực cũng giống như trả thù lao.

Người đàn ông kia gật gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Còn có, lúc phá vòng vây, hễ là người hi sinh hoặc bị thương, nhất định phải nhớ kĩ, sau này tới Kiến Châu sẽ theo quân công trợ cấp thêm đất vườn và bạc.

A! Đa số quan tướng không ngờ hô ra tiếng, Lục Thất lại nói:
- Trên thực tế, lần này chúng ta đi Kiến Châu, chính là vì bao che cho Hưng Hóa quân, Hưng Hóa quân là đại quân mười hai vạn vô cùng thiện chiến, mà quân lực Hồng Châu không chỉ số lượng không bằng Hưng Hóa quân, mà là quân đội an nhàn nhiều năm, có thể nói, năng lực chiến đấu không bằng các ngươi.

Các tướng quân phấn chấn tinh thần, Lục Thất lại nói:
- Trở về chuẩn bị xuất kích, hai vạn quân chúng ta, đều từ một cửa thành đi ra, ta cũng không tin hai nghìn quân ở cửa thành, có thể chống lại mười nghìn quân của chúng ta, bản quan sẽ làm quân tiên phong, mang các ngươi đến chỗ sinh sống tốt hơn.

Các tướng quân đứng dậy chào theo nghi thức quân đội, quay về bắt đầu truyền lời của Lục Thất, Lục Thất cũng thay quang minh giáp, tự mình kiểm ra ngựa mang từ huyện Thạch Đại đến. Lúc này đây hắn phải dũng mãnh một chút, một là đề cao uy danh, hai là phải làm gương cho binh sĩ, bằng không hai vạn binh lính thêm hai vạn công dũng chỉ sợ lên trận rất nhanh sẽ sụp đổ.

- Hài, sớm biết như vậy sẽ cho Từ Minh đến đây.
Lục Thất tự giễu cười nói.

Hắn cũng không biết, Từ Minh đang xung phong trận tuyến rồi, Tân Cầm Nhi đích thân tới Mân quốc, sao có thể không mang theo chiến tướng mạnh nhất, chính là Ngư Hoa Hiên bị Tân Cầm Nhi để lại Trung quân làm quân sư. Mà Lục Thất bởi vì không ngờ tới phía tây sẽ có chiến sự, cho nên cho Ngư Hoa Hiên thống lĩnh tám trăm Nam Ưng, bảo vệ cho Tiểu Phức đi kinh thành, nhưng Ngư Hoa Hiên vừa đến kinh thành, đã bị Tân Cần Nhi viết thư điều đến Tô Châu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau