KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 401 - Chương 405

Quyển 4 - Chương 27: Tình nghĩa quân nhân

Một lát sau, Tống Lão Thanh và hai quan tướng mặc giáp cùng trở lại, vừa đến gần, Tống Lão Thanh liền cười nói:
- Ta không có gạt các ngươi phải không, thật sự là Lục huynh đệ đến đây mà.

- Ha hả, thật là Lục huynh đệ.
Một quan tướng dáng người khôi ngô vừa nhìn thấy Lục Thất liền cười to hô lớn, thậm chí đi tới trước mặt Lục Thất, vươn tay đấm nhẹ một quyền.

Đối mặt với động tác thân cận của quân nhân, lòng của Lục Thất nóng lên, cười nói:
- Yến đại ca chịu tới gặp mặt là vinh hạnh của Lục Thất.

- Thôi đi, ta bằng lòng tới gặp ngươi thì có cái gì là vinh hạnh hay không vinh hạnh chứ.
Bàn tay to của Yến Khôi Sơn ngăn lại, hào sảng nói.

- Bây giờ Lục huynh đệ đã là quan văn rồi, chính là Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên đấy, nói chuyện đương nhiên là phải tỏ ra có cung cách chớ.
Tống lão Thanh tiếp lời trêu ghẹo.

- Đúng vậy nha, Lục huynh đệ, đang êm đẹp, sao tự nhiên võ quan không làm, lại đi làm Huyện lệnh vậy?
Yến Khôi Sơn kinh ngạc nói.

- Hoàng đế trách ta làm xằng làm bậy, cho nên lệnh ta đi làm Huyện lệnh Lâm Xuyên.
Lục Thất cười khổ trả lời.

Miệng Yến Khôi Sơn giật giật mấy cái, mới bất đắc dĩ nói:
- Một võ tướng thiện chiến đi làm Huyện lệnh gì chứ.

Lục Thất cười. Một quan tướng khác cũng đã đi tới, cười nói:
- Làm Huyện lệnh cũng tốt, có được quan uy không tầm thường.

Đây là một hán tử hơi gầy, khuôn mặt vuông vắn, hiển lộ sự cương nghị, Lục Thất cười nói:
- Vẫn là Trương đại ca nói chuyện xuôi tai.

- Xuôi tai? Hắn thả rắm thối thì có.
Yến Khôi Sơn lập tức chê bai.

Trương Kích chỉ cười trừ, hẳn là đã quen với tính thô lỗ của Yến Khôi Sơn. Lục Thất hỏi:
- Hai vị đại ca ở trong này có tốt không?

- Chẳng tốt tí nào, còn không bằng lúc đi tiêu diệt phỉ, ở trong này buồn chán muốn chết rồi. Người nơi này xem chúng ta như thổ phỉ vậy, còn con mẹ nó thiếu tiền thiếu lương thực, hằng ngày ta chỉ có thể uống nước chống đói thôi.
Yên Khôi Sơn lập tức oán thán một trận.

Lục Thất gật đầu. Yến Khôi Sơn lại nói:
- Lục huynh đệ chớ có hiểu lầm, ta được làm chức Doanh tướng là tốt lắm rồi, có điều ở nơi này cảm thấy nghẹn khuất mà thôi.

Lục Thất cười. Trương Kích tiếp lời nói:
- Hiện giờ mâu thuẫn trong nội bộ Hưng Hóa quân quá lớn, quân nhu lại khuyết thiếu nghiêm trọng. Quân lương lúc ban đầu có tám phần là do Vũ Văn thị và Vinh thị cung cấp, nhưng Chu tướng quân vừa tới nắm quyền, thế gia liền chặt đứt nguồn cung cấp, lấy lý do là Tây bộ gặp thiên tai lớn, không còn khả năng cung cấp quân lương cho Hưng Hóa quân. Còn quân lương của triều đình căn bản chả thấy bóng dáng đâu.

Lục Thất gật đầu. Yến Khôi Sơn lại nói:
- Hôm nay chúng ta nghèo nàn, muốn mời Lục huynh đệ uống rượu cũng không được.

Lục Thất cười khổ, hắn sao lại trở thành người nghe tố khổ thế này, chợt Tống Lão Thanh nói:
- Thôi được rồi, chuyện quân lương, Lục huynh đệ sẽ nhanh chóng vận chuyển tới, các ngươi bớt than khổ đi.

A! Hai quan tướng lập tức kinh sợ nhìn Lục Thất, Yến Khôi Sơn vội la lên:
- Lục huynh đệ, ngươi đến đây đưa lương thực ư?

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Ta tới bán lương thực đấy, đưa lương ta đưa không nổi đâu.

- Bán lương thực?
Yến Khôi Sơn ngạc nhiên.

Lục Thất gật đầu nói:
- Nếu Hưng Hóa quân còn tiếp tục tình trạng thiếu lương thực, chỉ sợ sẽ đi theo chiều hướng giải tán quân, mà ta thì không muốn Hưng Hóa quân giải tán.

Trương Kích gật đầu, nói:
- Kỳ thực chúng ta biết, Vũ Văn thị và Vinh thị cắt đứt cung cấp lương thực là vì muốn cho Hưng Hóa quân giải tán về quê. Hơn phân nửa số Hưng Hóa quân một khi giải tán sẽ có rất nhiều tướng sĩ trực tiếp đi đầu phục Vũ Văn thị và Vinh thị. Đáng trách triều đình chẳng biết nguy cơ, dâng thư đã lâu như vậy mà đến nay vẫn lần lữa không phát quân lương tới.

Lục Thất ngẩn ra, như thoáng chút suy nghĩ gật đầu, lời của Trương Kích đã điểm đúng chỗ mấu chốt chỉ ra âm mưu của thế gia ở Tây bộ. Bề ngoài là vì Chu Chính Phong nắm quyền khiến cho thế gia Tây bộ không muốn xuất lực, kỳ thực là muốn bức bách Hưng Hóa quân giải tán. Mà các quan tướng có quan hệ với thế gia ở Tây bộ tự nhiên là sẽ mang binh đi đầu phục thế gia Tây bộ.

- Lục huynh đệ, ngươi có rất nhiều lương thực à? Bán có đắt không? Nếu cao giá, chỉ sợ Hưng Hóa quân mua không nổi.Yến Khôi Sơn lại hỏi.

Lục Thất nhìn về phía Tống Lão Thanh. Tống Lão Thanh khẽ cười nói:
- Lục huynh đệ bằng lòng cho Hưng Hóa quân mượn lương, sau đó hy vọng Hưng Hóa quân có thể đột kích Cù Châu, sau khi đoạt được chiến lợi phẩm thì hoàn trả tiền lương thực.

- Cái gì? Đột kích Cù Châu, làm sao có thể?
Yến Khôi Sơn giật mình đáp lại.

Sau giờ ngọ, Lục Thất rời khỏi đại doanh Tiết Độ Sứ, một mình đi Mã Sơn trấn, hắn muốn gặp Vương Dũng trò chuyện, thế nhưng Tống Lão Thanh có yêu cầu hắn đừng nói ra đại kế mưu quốc với Vương Dũng. Vương Dũng hôm nay có bối cảnh thế gia Tây bộ, trước kia còn là thượng quan của Lục Thất, tâm tính chưa chắc sẽ tiếp nhận sự thật Lục Thất quật khởi.

Trông thấy Mã Sơn trấn quen thuộc, Lục Thất tự nhiên khó tránh cảm khái. Năm năm kiếp sống ở tầng thấp nhất trong quân, cùng với sự quật khởi huy hoàng không tới một năm này, hiện thực và ảo mộng đan xen vào nhau. Mã Sơn trấn hôm nay gần như đã là cảnh còn người mất, rất nhiều chiến hữu thân quen đã rời khỏi đoàn quân của Hồ tướng quân.

Lục Thất ở cửa trấn chua xót phát hiện, đã không còn bóng dáng một tướng sĩ nào hắn nhận biết. Nhưng hắn xin gặp Vương Dũng khiến cho nhóm thủ vệ không dám chậm trễ, lập tức có người vội vàng chạy đi truyền tin.

Sau một nén nhang, Vương Dũng mới ra tới cửa trấn, vừa thấy Lục Thất liền run sợ giây lát, sau đó vẻ mặt mới chuyển thành kinh hỉ, đi nhanh tới trước mặt Lục Thất, giơ tay vỗ vỗ lên bả vai Lục Thất.

- Huynh đệ, sao đệ lại đến đây?
Vương Dũng thân thiết kích động nói.

Mũi Lục Thất đau xót, cảm động nhìn Vương Dũng, đáp lại:
- Vương đại ca, ta tới Tây bộ nhậm chức, luôn tiện ghé thăm huynh một chút.

- Ồ, đến Tây bộ làm quan? Đệ tới đây chưởng quản một quân sao?
Vương Dũng quái lạ hỏi.

- Ta làm Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên.
Lục Thất cười khổ trả lời.

- Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên ư? Sao lại làm Huyện lệnh?
Vương Dũng ngạc nhiên hỏi, rõ ràng là rất bất ngờ.

Lục Thất yếu ớt cười nói:
- Đại ca, chúng ta đi vào rồi nói.

- Được, đi thôi.
Vương Dũng vui sướng đáp lại, sau đó sóng vai cùng Lục Thất đi vào Mã Sơn trấn.

Một đường tiến vào Mã Sơn trấn vừa đi vừa nói, đã tới một tòa trạch viện đại hộ, đi qua sân trong tiến vào khách sảnh, sau khi đôi bên ngồi xuống, Vương Dũng nói:
- Nói như vậy, huynh đệ là vì bị Đường Hoàng kiêng kị mới bị đẩy tới Tây bộ.
- Đúng vậy, ta vốn đã giữ chức quan văn Thái Thường Thừa, lúc về quê tế tổ, thì đột nhiên bị bổ nhiệm làm Huyện lệnh Lâm Xuyên. Bây giờ Tây bộ đang gặp nạn mất mùa, lại để cho ta tới làm Huyện lệnh, rõ ràng là muốn làm khó ta, hơn nữa Phủ Châu nghe nói là địa bàn của Chiêu Võ quân.
Lục Thất đáp lại.

Vương Dũng gật đầu, nói:
- Chức Huyện lệnh Lâm Xuyên không dễ làm, vấn đề là một nửa quyền quản hạt của Phủ Châu nằm trong tay quân đội, đệ tới làm Huyện lệnh, chỉ sợ sẽ bị làm khó.

Lục Thất cười, nói:
- Ta cũng không phải là một quả hồng nhũn, tùy người khó dễ.

Vương Dũng gật đầu, nói:
- Theo lời của đệ, chỗ dựa của đệ dường như không phải là Hoàng đế.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Chỗ dựa của ta chỉ có bản thân ta thôi.

Vương Dũng ngây người, chợt từ bên ngoài có ba nữ nhân đi tới. Lục Thất quay đầu nhìn lại, thì thấy là một thiếu phụ xinh đẹp, cùng với hai tỳ nữ xinh đẹp. Bụng của thiếu phụ kia nhô lên, rõ ràng là đang mang thai.

- Tiểu Thất, đây là nhị tẩu của đệ, họ Hàn.
Vương Dũng lập tức mỉm cười giới thiệu.

Lục Thất vội đứng dậy, chắp tay nói:
- Tiểu Thất bái kiến tẩu tẩu.

- Ngọc nương, đây là Lục huynh đệ mà ta nói với nàng đấy.
Vương Dũng cười nói.

- Thì ra là Lục huynh đệ, Tam lang thường xuyên nhắc tới đệ đấy.
Thê tử của Vương Dũng ôn nhu nói, biểu hiện rất ôn hòa.

Lục Thất mỉm cười, hắn biết vị thiếu phụ này hẳn là cháu gái của Binh bộ Hàn viên ngoại lang, lại nghe Hàn Ngọc nương dịu dàng nói:
- Lục huynh đệ ngồi đi.

Lục Thất chắp tay rồi ngồi về chỗ. Vương Dũng cười nói:
- Lục huynh đệ, sau khi đệ hồi hương, chắc là đã cưới vợ nạp thiếp rồi, đã có ai mang thai chưa.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Đúng là đã cưới vợ nạp thiếp rồi, hiện giờ có ba thị thiếp đã hoài thai.

- Ồ, tiểu tử đệ cũng rất cố gắng nha, tuy nhiên đệ đã trở thành Phò mã, gia sự còn có thể tự chủ hay sao?
Vương Dũng hỏi.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Công chúa rất hiền huệ, ta có thể làm chủ gia sự.

Vương Dũng mỉm cười, nói:
- Đệ với ta có tình nghĩa huynh đệ nhiều năm, đệ đã sắp có con cái rồi, mà Ngọc nương cũng đã mang thai, hay là chúng ta định ra một mối hôn sự, đệ thấy thế nào?

Lục Thất ngây người, đề nghị này của Vương Dũng khiến hắn rất bất ngờ, tuy nhiên hắn cũng không cảm thấy đường đột. Chuyện kết thân gia giữa bằng hữu trong quân vô cùng phổ biến, có khi chỉ cần uống một chầu rượu, đôi bên liền trở thành thông gia với nhau.

- Đại ca, là thị thiếp của ta có thai, đứa nhỏ sinh ra sẽ là thứ xuất.
Lục Thất chỉ ra điểm không thích hợp thoái thác nói.

- Đệ hôm nay đã là Phò mã, con gái của đệ dù là thứ xuất cũng xứng với con của Ngọc nương mà.
Vương Dũng rất tùy ý đáp lại.

Lục Thất liếc nhìn Hàn Ngọc nương một cái, bắt gặp nét cười miễn cưỡng trên khuôn mặt Hàn Ngọc nương, hắn hơi suy nghĩ một chút, ngẩng đầu cười nói:
- Được rồi, hôn sự này ta đáp ứng.

Vương Dũng cười, nói:
- Tiểu tử đệ, chỉ có đáp ứng một cái hôn sự còn do do dự dự cái gì, có phải chuyện lớn gì đâu.

Lục Thất cười khổ, hắn biết việc kết thông gia giữa bằng hữu trong quân không phải là chuyện vô cùng trịnh trọng gì, ngoài miệng đáp ứng coi như là đã định. Giống như hôn nhân của đời hắn, chẳng những đính ước Lâm Tiểu Điệp làm thê thất, còn định hôn với con gái của Lý Xuyên làm thị thiếp. Việc định hôn ước ở trong quân mang hàm ý thân cận kéo bè kết phái, nói cách khác, Vương Dũng thật sự coi trọng hắn.

Quyển 4 - Chương 28: Thuyết phục

Ngọc Nương, cho người chuẩn bị chút rượu và đồ nhắm.
Vương Dũng dặn dò nói, Hàn Ngọc Nương trả lời, có thể nhận ra được là một nữ nhân hiền lành dịu dàng.

Nữ nhân vừa đi, Vương Dũng nhìn Lục Thất nói:
- Huynh đệ, nghe nói hai vị huynh đệ Chu Vũ và Vương Bình dưới sự chỉ dẫn của đệ đến hôm nay đã là Đô Ngu hầu và Đô úy rồi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Chu đại ca là Đô Ngu hầu của Ngô Thành Quân, chưởng quan quân nhu và hình pháp, quyền lực gần bằng chủ soái, Vương Bình đại ca là Đô úy Ngô Thành Quân.

Vương Dũng gật đầu, Lục Thất hỏi:
- Chuyện của đại ca, đệ đã từng hỏi thăm qua, biết được đại ca rất quan tâm đệ, muốn vì đệ mà cầu xin Tiết độ sứ đề cử.

Vương Dũng ngẩn ra, sau đó mỉm cười nói:
- Ta ở quân Hưng Hóa, được làm Đô úy, đã là chuyện không dễ dàng, nhưng mà ta cảm thấy đủ rồi, Chu Vũ bây giờ là Đô Ngu hầu đã là chức quan cao, nhưng ta biết rằng, y có được chức quan này cũng không ổn định đâu.

Lục Thất gật đầu hỏi:
- Đại ca bây giờ là người của Vinh thị sao?

Vương Dũng lắc đầu, cười nhạt nói:
- Ta là người của Hồ tướng quân, Hồ tướng quân nghe ai thì ta sẽ nghe người đấy. Trên thực tế cái gọi là bối cảnh ở trong quân rất khó xác định, không ai nguyện ý nói rõ ràng người đứng sau lưng mình.

Lục Thất hiểu gật đầu, hắn biết quan tướng tầng lớp thấp nhất như Vương Dũng này không muốn đi tham dự chuyện tranh giành quyền lực gì, đều hết sức giữ lại thế cân bằng, chỉ nguyện ý mình là một người cầm binh, tận lực chỉ nghe theo quân lệnh mà làm việc, tỷ như Hồ tướng quân bị cách chức, vậy chủ soái mới đến cũng sẽ tiếp nhận Vương Dũng.

- Đối với tình trạng bây giờ của Hưng Hóa quân đại ca có nhận xét gì không?
Lục Thất hỏi.

- Nhận xét? Không có nhận xét gì, bây giờ Hưng Hóa quân chính là quan trên đang âm thầm tranh đấu, việc ta có thể làm chính là làm tốt một Đô úy, chỉ nghe theo mệnh lệnh của Hồ tướng quân.
Vương Dũng hồi đáp.

- Nếu quân lệnh của Chu Chính Phong đến, đại ca dám không nghe sao?
Lục Thất lắc đầu nói.

Vương Dũng ngẩn ra nhìn Lục Thất hỏi:
- Huynh đệ, đệ có phải có quan hệ với Chu Chính Phong không?

- Không có quan hệ gì, nhưng gần đây có làm chút giao dịch với Chu Chính Phong, đệ muốn bán cho Chu Chính Phong gạo Thường Châu, để cho Chu Chính Phong cho quân đi đột kích Cù Châu.
Lục Thất bình thản nói.

Vương Dũng sắc mắt khẽ biến, hỏi:
- Đệ có ý gì?

- Đại ca đã biết biến cố ở Thường Châu, cũng đã biết Tô Châu bị Giang Âm quân chiếm cứ, cũng biết Đường Hoàng muốn thu hồi quân điền ở Thường Châu. Cho nên đệ cần Chu Chính Phong đột kích Việt quốc, khiến cho lực chú ý của Đường Hoàng chuyển về phía Chu Chính Phong, để Thường Châu của đệ có thời gian cắm rễ.
Lục Thất bình tĩnh trả lời.

- Cắm rễ ở Thường Châu?
Vương Dũng khó hiểu hỏi.

- Đúng, Thường Châu có ba vạn Trung Phủ dũng quân, đều nằm trong bàn tay đệ, có thể nói quân chính hiện giờ ở Thường Châu, ngoại trừ huyện Giang Âm, đều nằm ở trong tay đệ. Mà đệ và Giang Âm quân đã âm thầm đạt thành hiệp ước, bây giờ điều đệ cần chính là thời gian để cắm rễ.
Lục Thất giải thích nói.

Vương Dũng kinh sợ giật mình gật đầu, chần chừ một chút nói:- Đệ tới gặp ta có phải là muốn ta giúp đệ phải không?

Lục Thất lắc đầu nói:
- Đệ đến chỉ muốn hỏi thăm đại ca, nhưng nếu Chu Chính Phong thật sự có thể đột kích Cù Châu, vậy đối với đại ca chính là một cơ hội, đệ có lẽ sẽ ảnh hưởng đến Chu Chính Phong để y cho đại ca trấn thủ một châu.

Vương Dũng im lặng, một lát sau nói:
- Huynh đệ, đệ cảm thấy Hưng Hóa quân có thể đánh bại Võ Thắng Quân không?

- Chắc là có thể, bây giờ Võ Thắng Quân, hẳn là chỉ có sáu vạn quân, bởi vì trận chiến ở huyện Gia Hưng, Việt quốc bị Giang Âm quân đánh cho thảm bại, hao tổn mất sáu vạn đại quân, khiến cho Việt quốc điều ba vạn Võ Thắng Quân đi chống đỡ Giang Âm quân. Bây giờ Việt quốc một khi lọt vào sự tập kích từ ba phía của Giang Âm quân, Hưng Hóa quân và Ninh Quốc quân, vậy thì rất khó phòng ngự.
Lục Thất đáp lại.

- Cái gì? Việt quốc bị hao tổn mất sáu vạn đại quân ở Gia Hưng?
Vương Dũng giật mình hoài nghi nói.

- Đương nhiên là thật, sau khi Việt quốc mất đi Tô Châu, liền điều hai vạn Y Cẩm quân và bốn vạn quân địa phương đi trấn thủ Gia Hưng, kết quả bị Giang Âm quân đánh bại thảm hại, nhưng tin tức này, Đường Hoàng chắc chắn sẽ không công khai thông báo đâu.
Lục Thất cười nhạt nói.

Vương Dũng giật mình nhưng gật đầu nói:
- Nghe lời đệ nói, Việt quốc mất đi bảy vạn Trung Ngô Quân, lại ở Gia Hưng hao tổn mất sáu vạn quân, vậy quân lực của Việt quốc, đã mất nguyên khí rồi.

- Cho dù là tổn hại nghiêm trọng quân lực, Đường Hoàng cũng sẽ không đồng ý tiến công toàn diện Việt quốc đâu, Đường Hoàng kiêng kị quân hùng, cũng e ngại sau khi diệt Việt quốc sẽ dẫn đến Chu quốc tiến công Đường, chuyện Trấn Hải quân, đại ca hẳn là biết đi?
Lục Thất nói.

- Trấn Hải Quân làm sao?
Vương Dũng quái lạ hỏi.

Lục Thất cười khổ, lại nói chuyện xảy ra ở Giang Ninh gần đây, Vương Dũng nghe xong biến sắc, khó có thể tin nói:
- Hoàng đế không ngờ vì lấy lòng Chu quốc mà lại chém soái bồi tội?
Lục Thất im lặng gật đầu, nói:
- Đệ nói cho đại ca một ít chuyện, không phải trông cậy đại ca sẽ giúp đệ chuyện gì, mà là muốn nhắc nhở đại ca. Bây giờ Chu Chính Phong kiêu ngạo, nếu đột kích Việt quốc, vậy đối với đại ca mà nói, có thể đối lấy được chức quan cao. Hơn nữa sẽ không có hậu hoạn gì, nếu Đường Hoàng giáng tội, chỉ có thể nhằm vào Chu Chính Phong, đối với tướng sĩ Hưng Hóa quân chỉ có thể là trấn an ngợi khen.

Vương Dũng nhìn Lục thất một cái, gật đầu nói:
- Ý tứ của đệ ta hiểu, nếu Chu Chính Phong ra lệnh đột kích, ta sẽ ảnh hưởng để Hồ tướng quân nghe lệnh.

Lục Thất nghe xong da mặt hơi dãn ra, theo bản năng nhìn thoáng qua bên ngoài phòng, Vương Dũng cười nói:
- Tình nghĩa bao nhiêu năm của huynh đệ chúng ta, so với người đứng sau tất nhiên là thân cận hơn, ta không dám nói có thể là đồng đạo với đệ, nhưng có thể giúp, ta cũng sẽ cố hết sức thuận nước giong thuyền.

Lục Thất im lặng gật đầu, một lát sau mới nói:
- Đại ca ở trong quân nhiều năm chăm sóc, Tiểu Thất đều khắc sâu vào tâm khảm.

Vương Dũng mỉm cười nói:
- Huynh đệ chúng ta, không phải nhiều lời, trong quân nhiều ta, ta có ngày hôm nay, cũng chính là nhờ có các huynh đệ ủng hộ, nhưng nói thật, ta thích nhất là đệ và Vương Bình, cùng đệ với Vương Bình ta không phải buồn phiền.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Vương Dũng, chợt hạ giọng nói:
- Đại ca, có phải là đệ thay đổi rất nhiều không?

Vương Dũng mỉm cười lắc đầu nói:
- Không phải là thay đổi, mà trí tuệ vốn có của đệ, theo đà lên cao của địa vị mà phát huy tác dụng khác nhau.

Lục Thất im lặng gật đầu, Vương Dũng lại nói:
- Huynh đệ, con người của ta năng lực quân sự không bằng Chu Vũ, võ cũng không bằng đệ và Vương Bình, nhưng ta có sở trường hơn các đệ. Trước kia Chu Vũ và Vương Bình lúc rời đi, là ta để cho bọn họ mang đi rất nhiều tinh anh trong doanh, sự rộng lượng của ta chính là sở trường. Đệ nên biết, sức chiến đầu của quân doanh không thể tách rời được tướng sĩ tinh anh, tướng sĩ tinh anh mất đi đối với ta mà nói là một sự tổn hại rất lớn.

Lục Thất giật mình nhìn Vương Dũng, từ trong lòng sinh ra sự kính trọng, Vương Dũng nói không sai, trên thực tế tướng sĩ trong mỗi quân doanh, chính là tài sản riêng của tướng quân, Vương Dũng có thể rộng lượng cho Chu Vũ và Vương Bình mang đi rất nhiều tướng sĩ tinh anh, đúng là khoan hồng độ lượng.

- Được rồi, huynh đệ chúng ta không dễ mới được gặp mặt, hôm nay chúng ta liền uống một trận, tìm lại sự vui vẻ trước kia, từ lúc ta làm Đô úy, đệ và Chu Vũ Vương Bình đều rời đi, cuộc sống của ta cũng mất đi rất nhiều lạc thú.
Vương Dũng cảm thán nói, Lục Thất im lặng gật đầu, trong lòng ấm áp, Vương Dũng, là một vị đại ca tốt.

- Tam Lang, nghe nói Lục Thiên Phong đối địch với thúc phụ, kết thân không được tốt cho lắm.
Ban đêm, Hàn Ngọc Nương nhẹ giọng nói.

- Ngọc Nương, đứa nhỏ nàng sinh để kết thân với Lục Thiên Phong, có lẽ là phúc khí của nàng, thế sự vô thường, không cần mang tất cả của chúng ta đều cột vào với thúc phụ. Lục Thiên Phong bây giờ là một đại nhân vật, thúc phụ trong mắt Lục Thiên Phong, đã thành một hư quan không đáng để vào trong mắt, hơn nữa nàng yên tâm, ta sẽ không để con chúng ta chịu ủy khuất. Hôm nay chỉ là đính hôn bằng miệng, sau này thay đổi rất nhiều, con của Lục Thiên Phong nếu không thành tài, ta cũng sẽ không hối hận kết thân, cho nên nàng cũng không được truyền ra bên ngoài chuyện đính hôn.
Vương Dũng ôm Ngọc nương, giọng đầy mùi rượu an ủi.

- Tam Lang nói như vậy, thiếp an tâm.
Hàn Ngọc Nương nhỏ giọng đáp lại.

Vương Dũng thở dài, ánh mắt nhìn lên nóc nhà, một lúc lâu sau mới thản nhiên mỉm cười, giống như nói lời say:
- Vương Dũng ta có thể có ngày hôm nay, chính là am hiểu nhìn thời thế, ta biết ngay bọn Chu Vũ rời đi, tám phần sẽ thăng chức rất nhanh, cũng thật không ngờ Lục huynh đệ mang khế đến, bây giờ, thu hoạch có lẽ sẽ càng nhiều.

- Tam Lang, chàng nói gì đó?
Hàn Ngọc Nương ôn nhu hỏi.

- Ta đang nói, thu hoạch sau khi bỏ ra, ngủ đi.
Vương Dũng ôn hòa đáp lại.

Quyển 4 - Chương 29: Huyện lâm xuyên

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất mới rời khỏi trấn Mã Sơn, sau khi đi được mười dặm, Lục Thất ghìm ngựa ghìm lại, thẫn thờ lắc đầu. Đêm qua hắn ở chỗ Vương Dũng, uống rượu không hề ít nhưng đêm cũng không ngủ được, trước đây hắn có thể thản nhiên ngủ say ở trấn Mã Sơn nhưng bây giờ không tìm về được cảm giác trước đây.

Nhìn một lúc, Lục Thất dứt khoát quay đầu lại, thúc ngựa nhanh chóng lao đi, nếu đã có ý đồ lập nước, cũng đừng nghĩ đến tín nhiệm và thẳng thắn một lần nữa, hắn đã là vương, trong lòng vĩnh viễn sẽ có sự nghi kị không thể xóa bỏ được.

Một mình một ngựa thuận lợi tới huyện Lâm Xuyên, sau khi hội hợp với đại đội đang đóng quân trên đường, thì đã là buổi trưa. Lục Thất cũng không nóng lòng đi vào thị trấn Lâm Xuyên, mà tiếp tục lưu lại ở Tung Hồ Bảo. Trước tiên hắn tĩnh tâm viết cho Tô Châu một bức thư, một là hỏi số lương thực còn tồn, hai là hỏi mức độ khả thi của việc vận chuyển bằng đường biển, ba là sách lược.

Ở Tung Hồ Bảo, Lục Thất cố ý ngầm hỏi tình hình huyện Lâm Xuyên, kết quả khiến hắn rất ngạc nhiên. Tình hình của phủ châu này mấy năm gần đây không tốt, năm kia thì đại hạn không mưa, đồng ruộng gần như không có thu hoạch gì, năm ngoái cũng hạn hán, nhưng thu hoạch vẫn khả dĩ hơn. Năm nay ông trời lại thay đổi, không ngờ mưa không dứt, đã tạo thành lũ về bất ngờ, sông vỡ đê, hoa mầu đều bị ngập nước, thu hoạch không được hai phần.

Bây giờ huyện Lâm Xuyên bị thiên tai binh tai tàn phá, binh tai lớn nhất chính là Chiêu Võ Quân, Chiêu Võ Quân căn bản mặc kệ cuộc sống của dân chúng, chỉ quản chuyện thu quân lương, khiến cho người chết đói ở đây có thể nhìn thấy tùy ý, thứ hai chính là quan bóc lột, đại đa số đất vườn đều bị bốn đại gia tộc nuốt hết.

Lúc Lục Thất còn ở Tín Châu giữ binh, cũng không nghe nói Phủ Châu mưa to tạo thành lũ, là lúc hắn vừa đi không lâu, toàn bộ phía tây mới bắt đầu có hồng thủy, nhưng hắn lúc đó, không có tâm tư quan tâm cuộc sống nhân dân, tâm trạng vẫn còn đang tập trung ở chuyện tự do của binh lính.

Sau khi biết được, Lục Thất nghĩ xem nên làm gì bây giờ, hắn không có khả năng làm phật gia đại từ đại bị, đem gạo ở Tô Châu vận chuyển đến Phủ Châu bố thí, hắn cũng không nỡ bố thí, hắn vốn tính toán, có khuynh hướng qua ngày, nhưng hôm nay lại có chiến lược tiến quân Mân quốc.

Ớ phía đông nam Phủ Châu, chính là giáp Kiến Châu của Mân quốc, trên thực tế tác dụng chủ yếu của Chiêu Vũ Quân chính là phong ngự quân Mân quốc và Việt quốc. Chỉ có điều rất nhiều năm qua, nơi tiếp giao giữa ba quốc gia này rất ít khi có chiến sự xảy ra, Việt quốc chủ yếu tiến công vào Tín Châu liền với Phủ Châu.

Ngày hôm sau, Lục Thất lúc trời sáng đã tới bên ngoài thành thị trấn, hắn chỉ dẫn theo mười hai Nam Ưng vệ vào cửa đông thành. Vừa vào thành, đã nhìn thấy cảnh tượng thê lương, trên đường cái khắp nơi đều là nạn dân xanh xao vàng vọt, uể oải.

Sau khi hỏi thăm, Lục Thất tìm được huyện nha ở khu bắc, châu nha ở đông khu, Lục Thất muốn trươc tiên giao quan ấn, sau đó mới đi châu nha bái kiến thượng quan, hơn nữa hắn vẫn là Tư Mã Phủ Châu, ở châu nha cũng có chiếu quan chức của hắn.

Qui mô thị trấn Lâm Xuyên so với huyện Quý Trì của Liễu Trì Châu còn lớn hơn rất nhiều, nhưng lịch sử chiến loạn ở Phủ Châu cũng vô cùng nổi danh. Phủ Châu tiếp giáp Mân quốc, mà người mân thuộc về niên kỉ đầu giáo hóa không dài, lúc thường xuyên có loạn lạc xảy ra, ngày hôm nau chính là Mân quốc tồn tại trên thực tế chính là Thanh Nguyên quân cát cứ.

Lục Thất tới bên ngoài huyện nha, cũng nhìn thấy cảnh tượng thủ vệ nghiêm khắc, cửa nha môn có hơn hai mươi quan binh mặc giáp đang đứng, quan binh vừa thấy đám người Lục Thất đi tới, không ngờ cảnh giác cầm mã tấu lên.

- Dừng lại, các ngươi là ai?
Một quan binh quát hỏi.

- Bản quan Lục Thiên Phong, là huyện lệnh mới nhậm chức của huyện Lâm Xuyên.
Lục Thất đứng ở phía trước hắng giọng đáp lại.

Bọn quan binh ngạc nhiên, Lục Thất dừng lại đưa ra công văn nói:
- Đến xem đi.

Quan binh vừa rồi quát hỏi quay đầu dặn dò một câu, có một quan binh đi đến bên cạnh Lục Thất, trước cung kính chào, mời giơ tay tiếp nhận công văn xoay người trở về, đem công văn giao cho quan binh vừa quát hỏi, quan binh kia hẳn là đội trưởng.

Đội trưởng đội quan binh sau khi nhận công văn nhìn,vội vàng chào Lục Thất theo nghi thức quân đội, cung kính nói:
- Không biết đại nhân giá lâm, xin thứ tội.

Lục Thất gật đầu nói:
- Không có tội, Huyện lệnh đại nhân có ở đây không?

- Hồi bẩm đại trân, Huyện lệnh đại nhân trước đây đã bị thổ phỉ ám sát, đã qua đời một tháng rồi, nha môn hiện tại do Huyện thừa và Chủ bộ đại nhân làm chủ.
Đội trưởng cung kính trả lời.

Lục Thất ngẩn ra, hóa ra Huyện lệnh tiền nhiệm của huyện Lâm Xuyên đã chết rồi, là bị ám sát đấy, hắn bình thản nói:
- Vậy quan đến làm thế nào để nhận quan ấn?

- Đại nhân có công văn của Lại bộ, có thể tiến quản huyện Lâm Xuyên, nhưng đại nhân tốt nhất đi châu nha báo cáo một chút.
Đội trưởng cung kính trả lời.

Lục Thất gật đầu hỏi:
- Tư mã Phủ Châu có người đảm nhiệm chưa?

- Tư mã phủ Châu? Là Tống đại nhân, vẫn đang tại nhiệm.Đội trưởng kinh ngạc đáp.

Lục Thất gật đầu nói:
- Chức vị của ta chính là Tư mã Phủ Châu, quyền tri Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên.

Ồ, đội trưởng gật đầu, Lục Thất hỏi:
- Chức quan của người là gì?

- Bẩm đại nhân, thuộc hạ là một trong những đội trưởng đội nha binh, tên gọi Thiết Phong, thống lĩnh năm mươi nha binh. Nha binh huyện Lâm Xuyên có hai trăm người, do Cao Huyện úy thống lĩnh, đương nhiên đều nghe lệnh Vu đại nhân.
Đội trưởng Thiết Phong cũng kính trả lời, rất có ý tứ lấy lòng.

Lục Thất gật đầu nói:
- Được, ta trước tiên đi tiếp nhận quan ấn Huyện lệnh, rồi đi gặp Thứ sử đại nhân.

Thiết Phong ngẩn ra, y đã nhắc nhở Lục Thất rồi, nhưng rất nhanh cung kính nói:
- Vâng, mời đại nhân vào.

Lục Thất gật đầu cất bước, lập túc có quan binh nghe ám lệnh của Thiết Phong, chạy vào trong huyện nha báo tin, Lục Thất một thân áo bào gấm đi vào đại sảnh huyện nha, ở đại sảnh dừng lại chờ, một lát sau, ở đại sảnh lục tục có rất nhiều người đi vào.

Trong đó có ba người mặc quan phục màu xanh, một gầy một béo một khôi ngô, Thiết Phong tiến lên phía trước đem công văn giao cho quan viên gầy, quan viên gầy sau khi xem giao cho quan viên béo, quan viên béo sau khi nhìn xong giao cho quan viên khôi ngô tuấn tú.

- Hạ quan là Lý Lộc huyện thừa huyện Lâm Xuyên, cung nghênh đại nhân.
Quan viên gầy hành lễ bái kiến.

- Hạ quan Chủ bộ huyện Lâm Xuyên Vương Văn bái kiến đại nhân.
Quan viên béo cung kính bái kiến.

- Hạ quan Cao Tân huyện úy huyện Lâm Xuyên, bái kiến đại nhân.
Quan viên khôi ngô thi lễ bái kiến, rất có khí độ võ tướng.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Các vị đại nhân mời, ta tên Lục Thiên Phong, về sau phải cùng làm việc với các vị đại nhân, hy vọng có thể hợp lực cùng quản lí tốt huyện Lâm Xuyên.Ba người quan chủ chốt của huyện đều ngẩn ra, lại nghe Lục Thất nói:
- Bản quan vừa vào huyện Lâm Xuyên, cũng thấy cảnh hoàng tàn đổ nát khắp nơi, nghe nói người chết đói rất nhiều, như vậy không hay cho lắm, nhà kho của huyện nha chẳng nhẽ không còn lương thực để phát cho nạn dân sao?

Ba quan huyện chủ chốt nhìn nhau, đối với tư thế chất vấn của Lục Thất đều thấy bất ngờ, chuyện trong quan trường, dù thế nào cũng phải giả vờ khách khí, như này vẫn chưa chính thức đảm nhiệm đâu, đã hỏi trước việc chính sự rồi.

- Bẩm đại nhân, nha kho huyện Lâm Xuyên quả thật không còn lương thực nữa rồi.
Huyện thừa cung kính trả lời.

- Ồ, sao bản quan lại nghe nói có lương thực vậy?
Lục Thất chất vấn.

- Đại nhân nói có lương thực, là bị người che mắt, lương thực trong kho đều là quân lương.
Chủ bộ cung kính trả lời.

- Quân lương? Huyện Lâm Xuyên còn phụ trách nộp quân lương lên sao?
Lục Thất chất vấn.

Ba chủ quản ngẩn ra, Huyện úy đáp:
- Đúng vậy, Phủ Châu phụ trách đưa quân lương cho Chiêu Võ Quân.

- Ồ, bản quan lại nghe nói, quân lương của Chiêu Võ Quân không phải do huyện Lâm Xuyên cung cấp, Lý đại nhân lại nói cấp cho Chiêu Võ Quân, vậy Lý đại nhân hãy lấy ra công văn của triều đình, ta muốn xem.
Lục Thất nói.

Ba chủ quản biến sắc, đều nghe ra được Lục Thất đang cố ý bới móc, Chủ bộ thi lễ nói:
- Đại nhân, cung cấp quân lương là thường lệ thời chiến sự kéo đến tận bây giờ, không có công văn của triều đình.

Lục Thất gật đầu nói:
- Được rồi, bản quan đi xem kho lương thực, huyện ấn của bản quan đâu, nên đưa rồi.

Huyện thừa nghi ngờ một chút nói:
- Đại nhân đã đi Châu nha báo cáo chưa?

- Vẫn chưa, ta trước nhận quan ấn sau mới đi đảm nhiệm châu quan, Hoàng Đế bệ hạ phong ta là Tư mã Phủ Châu, quyền tri huyện lệnh Lâm Xuyên.
Lục Thất thong dong trả lời.

Ba chủ quan ngẩn ra, Huyện thừa nói:
- Đại nhân, theo quy củ thì đại nhân hẳn nên đi châu nha báo cáo một chút sau đó mới có thể nhậm chức.

- Quy củ, bản quan là phụng thánh chỉ đến đảm nhiệm Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên, chẳng lẽ thánh chỉ của Hoàng đế còn không bằng một lệnh của Thứ sử sao? Diêu Tùng, lấy thánh chỉ cho bọn y xem.
Lục Thất lạnh lùng nói.

- Vâng.
Diêu Tùng đáp ứng, lấy ra thánh chỉ đưa cho Lý huyện thừa.

Ba quan chủ quản sắc mặt đại biến, Lý huyện thừa vội vàng khom lưng cung kính nhận thánh chỉ, mở ra nhìn kĩ, tai nghe Lục Thất nói:
- Bản quan đường đi ra ngoài, bệ hạ biết Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên bị giết, cùng với sau khi Lâm Xuyên bị thiên tai, vô cùng buồn bực, liền cho bản quan đến đây.

Ba quan chủ quản nhìn thánh chỉ, rồi nhìn nhau, cái gọi là thánh chỉ chỉ là một chỉ thị viết tay, cũng không phải thánh chỉ chính thức, trên chỉ thị viết rõ, để Phò mã Đô úy Lục Thiên Phong đảm nhận chức Tư mã Phủ Châu, quyền tri Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên, cũng không có trao quyền và chỉ thị khác.

Quyển 4 - Chương 30: Trên nước

Sau khi Huyện thừa và Chủ bộ giao lưu ánh mắt xong, Huyện thừa mới cung kính nói:
- Nếu đại nhân phụng theo khẩu dụ đến, hạ quan sẽ giao trọng trách cho đại nhân.

Chờ một lúc, Lục Thất mới lấy được quan ấn Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên, mở ra nhìn kĩ, sau đó đưa cho Diêu Tùng. Lần này trước khi Phủ Châu này, Quý Ngũ thúc và Lỗ Hải phụ trách hộ tống tiểu muội đi Tô Châu, để cho người khác phụ trách hộ tống, Lục Thất không yên tâm. Cho nên thuộc hạ cũ chỉ có Diêu Tùng đi theo, đợi đám người Đàm Viêm quay về thì tất cả nghe theo Quý Ngũ thúc.

- Lý đại nhân, bản quan trước tiên đi xem kho lương, sau khi xem xong, mời đến Châu nha nhậm chức.
Lục Thất trực tiếp tiến hành bước tiếp theo, hắn phải nắm giữ số lương thực còn dư lại.

Đại Ấn cũng đã đưa, ba vị quan không có cách nào cự tuyệt, chủ yếu là do lai lịch và xuất thân của Lục Thất làm cho bọn họ e dè. Lời nói và việc làm của Lục Thất rõ ràng không đem Thứ sử Phủ Châu đặt ở trong mắt, chỉ sợ là cận thần của Đường Hoàng.

Nhà kho lương thực không phải ở ngoại thành, mà ở trong mười nhà dân ngay sau huyện nha, do 150 binh lính cai quản. Đây là quân lương của Chiêu Võ quân phải nộp lên, nếu có mất, vậy quan huyện Lâm Xuyên căn bản không chịu nổi trách nhiệm, chính là số quân lương này, còn thiếu một nửa số quân lương phải nộp lên trên.

Lục Thất nhìn số lương thực tồn đọng, lại kiểm tra một chút, phát hiện rất nhiều gạo đã hỏng, không nhịn được hỏi:
- Gạo đều như vậy rồi còn không mang ra dùng.

- Đại nhân, đây là quân lương, vốn không đủ, cũng ta nào dám dùng, lại nói dùng số lương thực này cứu giúp nạn dân thì phải được lệnh của Thứ sử đại nhân và Trưởng sử đại nhân mới được.
Huyện thừa cười giải thích.

Lục Thất cũng không nhiều lời, gọi Diêu Tùng lại dặn dò vài câu, Diêu Tùng lĩnh mệnh đi, Huyện thừa thấy Diêu Tùng đi rồi, mới nói:
- Đại nhân, hạ quan cho rằng, đại nhân tốt nhất nên đi Châu nha báo cáo đi.

- Ta biết rồi, đợi người của bản quan đến, tiếp quản kho lương thực ta sẽ đi.
Lục Thất đáp lại.

- Đại nhân, đây là quân lương, không được làm mất, nếu không Chiêu Vũ quân sẽ truy cứu tội đấy.
Huyện thừa kinh sợ nói.

- Bản quan nếu là Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên, sau này xảy ra chuyện gì, sẽ không có quan hệ đến các ngươi.
Lục Thất thản nhiên trả lời.

Ba vị quan nhíu mày nhìn chằm chằm, chợt nghe Lục Thất hỏi:
- Hung án của quan tiền nhiệm đã phá chưa?

Huyện thừa cả kinh, vội hỏi:
- Vẫn chưa phá được, người đảm nhiệm Huyện lệnh trước đây bị ám sát, đến nay vẫn chưa bắt được hung thủ.

- Quan tiền nhiệm trước khi chết tiếp nhận án tử gì?
Lục Thất lại hỏi.

- Cái này, thời gian cũng lâu rồi, hạ quan phải đi xem lại mới biết được.
Huyện thừa đáp lại.

- Ừ, đem tất cả các án đều giao cho bản quan, bản quan xem xem quan tiền nhiệm từng tiếp xúc với những vụ án nào, không ngờ dám to gan ám sát Huyện lệnh, bản quan sẽ không tha cho hung thủ.
Lục Thất lạnh nhạt nói, Huyện thừa cung kinh đáp lại.

Lục Thất vừa lòng gật đầu, Huyện thừa lại cung kính nói:
- Đại nhân, hạ quan nhìn qua khẩu dụ, đại nhân là Phò mã Đô úy.

- Đúng, bản quan là Ngô Thành Phò mã, các ngươi hẳn là đã nghe nói rồi.
Lục Thất thản nhiên đáp lại.

Huyện thừa và Chủ bộ thoáng nhìn nhau, Chủ bộ cung kính nói:
- Đại nhân, Phủ Châu cách kinh thành quá xa, cũng chưa nghe đến đại danh của đại nhân.

Lục Thất vừa nghe cười nhìn Chủ bộ nói:
- Sao nào? Không ngờ chưa nghe đến cái tên Lục Thiên Phong ta, ừ tốt lắm.
- Đại nhân, theo hạ quan biết, triều đình đưa Huyện lệnh về đều là văn nhân có công danh.
Chủ bộ cung kính nói thêm.

Lục Thất nghe xong bình tĩnh gật đầu nói:
- Ngươi nói không sai, Hoàng đế bệ hạ luôn dùng văn nhân làm Huyện lệnh, nhưng bản quan là một ngoại lệ, ta vốn là võ tướng. Sau khi trở thành Phò mã, lập được chiến công rất lớn ở Thường Châu, cho nên Hoàng đế bệ hạ liền ban ân cho đảm nhiệm Thái thường thừa, nhưng Thái thường thừa chỉ là quá độ, không lâu sau, bệ hạ liền để ta làm Tư mã Phủ Châu, còn thực quyền là làm Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên.

Huyện thừa và Chủ bộ liếc nhau, vẫn là Chủ bộ nói:
- Hóa ra đại nhân là võ tướng lập được công lớn ở Thường Châu.

Lục Thất cười nhạt gật đầu nói:
- Thường châu có ba vạn Ngô Thành Trung Phủ quân, là quân lực trực thuộc Ngô Thành phủ Công chúa, hơn nữa chỉ nghe theo lệnh của ta, cho nên Hoàng đế bệ hạ rất lo lắng ta liền để cho ta đến phía tây làm quan văn.

Huyện thừa và Chủ bộ ngạc nhiên nhìn nhau, Lục Thất nói trắng ra khiến bọn họ bất ngờ, bọn họ hoài nghi Lục Thất giả mạo đảm nhiệm chức quan, theo lý mà nói Lục Thất cho dù không phải giả mạo, cũng có thể chơi chu toàn, nhưng lại nói trắng ra, là bị Hoàng đế đố kị điều đến Phủ Châu.

Mà sự thẳng thắn của Lục Thất, tất nhiên sẽ có mục đích ẩn giấu, hắn tính toán tiến vào phía tây, cho nên muốn tạo cho mình uy vọng, nếu là mượn danh nghĩa Đường Hoàng làm việc, vậy đối với việc thu mua lòng người rất bất lợi.

Một mục đích khác của việc nói trắng ra, là muốn có được quân thế ở Phủ Châu, nếu như đường biển thật sự có thể vận chuyển đại quân đi đường dài, vậy đại quân ở đường bộ phải hấp dẫn lực chú ý của quân Mân quốc rời xa bờ biển. Lục Thất đã tính toán điều năm nghìn quân đến Phủ Châu, năm nghìn quân này lấy cớ là đưa lương thực đến Phủ Châu, sau đó lại lấy cớ khác cứ ở không đi, chờ đến khi phối hợp đường biển tập kích Mân quốc.

Sự thẳng thắn của Lục Thất, khiến cho nhóm quan chủ huyện Lâm Xuyên hoài nghi, cũng nhất thời không biết phải nói như thế nào cho phải. Chủ bộ nói có chuyện đã đi rồi, trong lòng Lục Thất biết phải đến Châu nha báo danh, mà hắn sở dĩ tới huyện nha Lâm Xuyên trước chính là muốn chiếm được thời cơ trước, hắn muốn bỏ lương thực ra gây chuyện.

Chủ bộ đi không lâu, Diêu Tùng mang theo Nam Ưng vệ đến huyện nha, Lục Thất hạ lệnh tiếp quản kho lương, sau đó lập tức mở kho lương thực phát cháo miễn phí, Nam Ưng vệ được võ trang đầy đủ sau khi hỏi thăm xong lựa chọn trầm mặc, hắn chỉ có thể đợi tin tức của Thứ sử đại nhân.

Tiếp quản được kho lương thực, Lục Thất mới rời khỏi huyện nha Lâm Xuyên, đi châu nha báo cáo, mới đến ngoài châu nha, chỉ thấy một đám quan binh đi ra, Lục Thất liếc mắt liền nhìn thấy Chủ bộ huyện Lâm Xuyên, bên cạnh Chủ bộ là một Đô úy trung niên mặc giáp võ quan.

Đón đầu đụng nhau, hai bên lập tức dừng lại nhìn chằm chằm, Lục Thất nhìn Chủ bộ huyện Lâm Xuyên lạnh nhạt nói:
- Vương đại nhân, không phải ngươi không được khỏe sao? Sao lại chạy đến đây rồi?

Chủ bộ huyện Lâm Xuyên lập tức kinh sợ cúi đầu, Đô úy kia nhìn Lục Thất, lạnh nhạt nói:
- Vương đại nhân là đến làm công vụ, ngươi chính là người mới nhậm chức Huyện lệnh Lâm Xuyên?

Lục Thất mặt trầm xuống nói:
- Bản quan là quyền tri Huyện lệnh Lâm Xuyên, chính quan là Tư mã Phủ Châu.
Đô úy ngẩn ra, lập tức quay đầu nhìn Chủ bộ huyện Lâm Xuyên ở bên cạnh, nếu Tư mã Phủ Châu vậy là quan cao hơn y một bậc.

- Trần Đô úy, xem qua công văn của Lại bộ, chính quan là Tư mã Phủ Châu.
Chủ bộ huyện Lâm Xuyên nhỏ giọng đáp lại.

Đô úy ồ một tiếng, nhìn Lục Thất thi lễ nói:
- Mạo phạm đại nhân rồi, hạ quan phụng mệnh Thứ sử đại nhân đi mời đại nhân, nếu đại nhân đã đến đây vậy xin mời vào trong.

Lục Thất gật đầu, cất bước thong dong tiêu sái đi vào châu nha, binh lính mà Đô úy mang theo đều nhường đường, lộ rõ mười phần uy áp của Lục Thất. Đô úy nhìn xong chau mày, dừng chốc lát mới cất bước đi, hắn không ngờ Lục Thất đến lời nói khách khí cũng không nói, cho dù là Tư mã Phủ Châu, người mới đến, cũng nên câu nệ khiêm tốn một chút.

- Trần đại nhân, vị đại nhân này là Ngô Thành Phò mã, hắn nói, trước đây ở Thường Châu, thống soái ba vạn Trung phủ quân, nói là quân lệ thuộc trực tiếp Ngô Thành phủ Công chúa.
Chủ bộ Lâm Xuyên nhỏ giọng nói.

Đô úy giật mình kinh hãi nhìn bóng lưng Lục Thất theo bản năng hỏi:
- Tục danh của hắn là gì?

- Lục Thiên Phong.
Chủ bộ huyện Lâm Xuyên nhỏ giọng trả lời.

- Lục Thiên Phong? Hắn chính là Lục Thiên Phong?
Đô úy kinh ngạc nói.

- Sao vậy? Lục Thiên Phong rất nổi danh sao?
Chủ bộ huyện Lâm Xuyên nghi ngờ nói.

- Ở trong quân rất nổi danh, nghe nói ở huyện Cú Dung, dùng hai nghìn nhược quân tiêu diệt bốn nghìn thổ phỉ Mao Sơn, sau lại ở Thường Châu đoạt lấy quyền hành, tức chết Thứ sử Thường Châu.
Đô úy thấp giọng trả lời.

- A! Cái người tức chết Thứ sử Thường Châu chính là hắn à.
Chủ bộ huyện Lâm Xuyên kinh sợ nói, lại thấy Đô úy đã đi nhanh đuổi theo sau.

- Đại nhân đợi một chút, hạ quan vào bẩm báo.
Đô úy đuổi theo sau Lục Thất, khách khí dẫn đường, ở ngoài phòng mời Lục Thất chờ.

- Làm phiền rồi.
Lục Thất thấy Đô úy khách khí, hắn cũng không thể làm mặt lạnh.

Một lát sau, Đô úy đi ra mời Lục Thất đi vào, Lục Thất cất bước vào phòng bên, cũng nhìn thấy hơn mười người, chỉ có một người đang ngồi trong nội đường, người nọ mặc áo bào tím, tai to mặt lớn, tuổi chừng năm mươi, rất có uy nghiêm.

- Hạ quan Lục Thiên Phong bái kiến Thứ sử đại nhân.
Lục Thất tiến lên, thong dong bái kiến.

- Lục đại nhân, mời lấy ra công văn đảm nhiệm.
Thứ sử Phủ Châu thản nhiên đáp lại.

Lục Thất lấy ra công văn, có quan nhỏ lại lấy, sau khi Thứ sử nhìn xong, lạnh nhạt nói:
- Lục đại nhân vì sao không đến châu nha báo cáo trước?

- Hạ quan không biết nhậm chức cần tới châu nha trước, hơn nữa trên đường đến đây thấy rất nhiều người chết đói, vào thành lại thấy nạn dân hấp hối, cho nên nóng vội đến huyện nha, phải nhanh mở kho lương phát chẩn cứu dân.

Lục Thất thong dong trả lời.

Quyển 4 - Chương 31: Phát lương thực

Ánh mắt Thứ sử Phủ Châu lập tức nhìn chằm chằm Lục Thất, cả giận nói:
- Lục đại nhân, việc phát lương thực còn chưa đến lượt ngươi làm chủ, nếu như ngươi một mình phát lương vậy là tội lớn.

Lục Thất cũng lạnh lẽo nhìn Thứ sử Phủ Châu, lạnh nhạt nói:
- Thứ sử đại nhân, lương thực đều đã hỏng cả rồi, ngài còn không mang ra cứu dân, vậy ngài có biết tội của mình không?

- Làm càn.
Thứ sử Phủ Châu giận dữ mắng mỏ.

Lục Thất mặt trầm xuống, lạnh nhạt nói:
- Ta hôm nay là Huyện lệnh Lâm Xuyên, chức trách của ta chính là quản lí huyện Lâm Xuyên, đại nhân có thể thoái mái yên tâm nhìn dân chúng chết đói, nhưng ta thì không, phát lương là việc đã công bố, nếu đại nhân cảm thấy không ổn, có thể đi nói với dân chúng không cho phép Huyện lệnh Lâm Xuyên phát lương.

- Làm càn, đó là quân lương sao có thể cho ngươi sử dụng.
Thứ sử Phủ Châu tức giận khiển trách.

- Ồ, là quân lương vậy mong đại nhân hãy nói cho hạ quan biết kia là quân lương của quân đội nào?
Lục Thất lạnh giọng hỏi.

- Là quân lương của Chiêu Võ quân.
Một quan viên thay mặt trả lời.

Lục Thất nhìn quan viên kia, lạnh nhạt nói:
- Nếu là quân lương của Chiêu Võ quân, vậy mời mang công văn triều đình ra đây, hoặc là thánh chỉ của Hoàng đế bệ hạ lấy ra để hạ quan kiểm chứng.

Quan viên kia ngẩn ra, ấp úng không nói gì, Lục Thất lập tức lạnh nhạt nói:
- Sao vậy? Không có công văn sao?

- Quân lương của Chiêu Võ quân là do Phủ Châu tự cung cấp, là chuyện thật nhiều năm, Phủ Châu cần Chiêu Võ quân bảo vệ quốc gia.
Quan viên kia đáp lại đúng tình hợp lý.

- Ồ, sự thật nhiều năm, là do Thứ sử đại nhân bắt đầu sao? Không có thánh chỉ của bệ hạ, Thứ sử đại nhân dám một mình tự cung cấp quân lương, đây là muốn lấy lòng quân sao? Hay là cấu kết với Chiêu Võ quân, có ý đồ bất chính.
Lục Thất vừa nói, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Thứ sử Phủ Châu.

A! Cả sảnh đường mười mấy người mỗi người một sắc mặt, ánh mắt khó có thể tin nhìn Lục Thất, loại uy hiếp trắng trợn như vậy, dám can đảm nói thẳng với Thứ sử đại nhân quả thực là khó có thể tưởng tượng ra, đây là người gì vậy, sao lại có thể kiêu ngạo vô lại như vậy.

- Lục Tư mã, quân lương Chiêu Võ quân nếu có tổn thất, hậu quả ngươi có thể gánh vác sao?
Thứ sử Phủ Châu uy nghiêm nói.

- Việc phát lương, bổn quan có thể gánh vác tất cả.
Lục Thất ngạo nghễ đáp lại.

Thứ sử Phủ Châu ngẩn ra, sau đó gật đầu nói:
- Được, nếu Chiêu Võ quân có tới hỏi, liền do Lục Tư mã đứng ra giải thích.

Lục Thất lạnh nhạt nói;
- Nơi đóng quân của Chiêu Võ quân hẳn là huyện Nam Phong, huyện Nam Thành, huyện Lê Xuyên, nếu Chiêu Võ quân tự tiện rời khỏi đại quân đến huyện Lâm Xuyên, chính là mắc tội mưu phản, cách giải quyết của bổn quan chỉ có thể là báo cáo lên triều đình.Da mặt Thứ sử Phủ Châu khẽ giật, lạnh nhạt nói:
- Được rồi, bản phủ sẽ đợi lời giải thích của Lục Tư mã.

Lục Thất thi lễ nói:
- Đại nhân, hôm nay đã ra mắt xong, hạ quan còn có công sự phải xử lý, cũng nên đi quân nha tiếp nhận chức Tư mã Phủ Châu rồi.

Thứ sử Phủ Châu lạnh lẽo nhìn Lục Thất nói:
- Bản phủ đồng ý.

- Hạ quan cáo lui.
Lục Thất xoay người thi lễ cáo từ, xoay người đi.

Sau khi nhìn Lục Thất rời khỏi, Thứ sử Phủ Châu hừ một tiếng, lập tức quan viên vừa nói kia oán giận nói:
- Đại nhân, người này cũng quá kiêu ngạo đi.

- Đúng vậy, đại nhân, quân lương nếu như tổn thất, đây chính là một phiền toái lớn.
Một quan viên khác phụ họa nói.

Sắc mặt Thứ sử Phủ Châu lại hiện lên sự trào phúng, lạnh nhạt nói;
- Quân lương vốn cũng không đủ, nếu như có một Huyện lệnh mới đến cố ý phát lương, bản phủ cũng không còn cách nào khác.

Mười mấy quan viên nhìn nhau, đều gật đầu, Phủ Châu gặp thiên tai, thân là quan viên Phủ Châu, cuộc sống cũng không tốt, chẳng những phải chịu nhiều nguy cơ và chỉ trích, lại còn không thu hoạch được gì nhiều. Bây giờ trong thành ngày nào cũng có người chết, gây rối bạo loạn cũng có mười mấy vụ, nhưng Chiêu Võ quân bên đó chỉ biết thúc giục lương thực, căn bản không xuất binh trấn áp giúp.

- Đại nhân, Lục Thiên Phong này thật không đơn giản, từng dùng binh chiếm lấy nha phủ Thường Châu, tức chết Thứ sử Thường Châu, là một nhân vật cực kì hống hách, đại nhân nếu như để kệ hắn thích làm gì thì làm chỉ sợ sẽ tạo thành tai họa khó lường.
Trần Đô úy đứng ở một bên tố cáo với Thứ sử.
Thứ sử Phủ Châu nhìn Đô úy một cái, lạnh nhạt nói:
- Nếu không có ngươi báo cáo trước cho ta biết, bản phủ sao có thể cho phép hắn vô lễ, tất nhiêm sẽ lấy tội mạo phạm để giam giữ hắn. Nhân vật như vậy sở dĩ có thể hống hách, nguyên nhân chính là bối cảnh hùng hậu, nếu không chuyện hắn gậy nên, sỡm đã bị Hoàng đế bệ hạ giết, mà không sẽ mềm mỏng dụ dỗ tới nơi này.

Đô úy im lặng gật đầu, Thứ sử Phủ Châu lại nói:
- Hắn đến Phủ Châu làm loạn, cũng là chuyện tốt, tình hình Phủ Châu, cần một người đến can thiệp vào, chúng ta trước tiên im lặng quan sát, sau đó sẽ đưa ra quyết định.

Thị trấn Lâm Xuyên không khí vốn trầm lặng giờ náo nhiệt hẳn lên, tân Huyện lệnh mới đến nhận chức ngày đầu tiên, liền yêu quí dân sinh mở kho lương phát cháo miễn phí. Trong thành Lâm Xuyên có sáu địa điểm phát cháo, vì nạn dân phát cháo miễn phí cứu mạng, mấy nghìn vạn dân nghe nói tụ tập lại, xếp hàng đi lĩnh một muôi cháo loãng.

Lục Thất thay đổi quan phục thất phẩm, tự mình đi tuần tra trong thành, nạn dân đứng xếp hàng ở điểm phát cháo, đều uể oải thở dài hoặc quỳ xuống tạ ơn Lục Thất, Lục Thất chỉ nói người già và trẻ nhỏ được ưu tiên nhận cháo, khiến cho rất nhiều người rơi lệ tạ ơn.

Lục Thất sau khi đi tuần tra, hoàng hôn mới về tới huyện nha, sau khi ăn đơn giản xong, bắt đầu lật xem án tử, bây giờ trong đại lao huyện Lâm Xuyên nhốt hơn hai nghìn phạm nhân, đa số là tội danh tạo phản, cũng có rất nhiều là bị vu cáo tội danh tạo phản, vẫn còn nợ chưa trả.

Lục Thất một đêm không ngủ xem tất cả các bản án, cùng với năm thuộc hạ sắp xếp lại cho tốt tất cả các vụ án, chuẩn bị ban ngày xử lí án kiện. Sáng sớm, Lục Thất cho thuộc hạ đi nghỉ ngơi, hắn lại mặc quan phục đi ra bên ngoài tuần tra.

Vừa đi lên đường, Lục Thất nhìn thấy số lượng nạn dân càng nhiều hơn, trong dự liệu của hắn đây cũng chỉ là biện pháp ứng phó tạm thời, chính là phương pháp quan sát, phàm là nạn dân chân chính, hắn sẽ phát cháo miễn phí, nhưng không tránh được sẽ có người đục nước béo cò đoạt thức ăn.

Hôm nay điểm phát cháo cũng tăng lên thành mười hai điểm, đều là do Nam Ưng vệ phụ trách phát cháo, Lục Thất đã dặn dò, trong vòng ba ngày không bắt người đục nước béo cò, ba ngày sau sẽ thu lưới bắt tất cả.

Ngoài ra còn dán cáo thị có đại ấn Huyện lệnh của Tư mã, trong nạn dân chiêu mộ hiền tài xử lí nạn lũ lụt ở huyện Lâm Xuyên, phái kéo dài kênh đắp bờ, vì bảo vệ việc thu hoạch của năm sau. Hy vọng người Lâm Huyện có tiền bỏ tiền, không tiền bỏ công, bỏ công sẽ được bao ăn, người nhà được ưu tiên cháo gạo cứu tế.

Bên cạnh cáo thị chiêu mộ, còn có cáo thị chiêu hiền, dùng số tiền lớn để chiêu mộ hiền tài có thể xử lý nạn lũ lụt, mặc kệ xuất thân, chỉ cần biết rõ tình hình lũ lụt ở huyện Lâm Xuyên, đều có thể báo danh giải trừ tai họa cho huyện Lâm Xuyên. Bố cáo dán được ngày đầu tiên, liền chiêu mộ được hơn sáu trăm người, mấu chốt là điều kiện bao ăn no rất hấp dẫn, đương nhiên chiêu mộ cũng có tiêu chuẩn, không thể làm việc đương nhiên không cần.

Lục Thất ở trong thành dạo qua một vòng rồi trở về huyện nha, lập tức thăng đường thẩm án, hắn trực tiếp chuyển đại sảnh đến đại lao, bọn nha dịch thật sự không có cảm tình gì đối với vị tân Huyện lệnh đại nhân này, đành rằng là trong lòng ghét nhưng mà lại sinh ra e sợ.

Ngồi trong hoàn cảnh nhà tù ẩm ướt, Lục Thất yên ổn ngồi trên ghế dựa loén, tay tùy ý nắm một quyển án tông, sau khi mở ra nhìn liền hạ lệnh đưa người đến, lính coi ngục không dám chậm trễ, nhanh nhẹn tìm được phạm nhân, mở lao thả ra bảy phạm nhân.

Bảy phạm nhân thân thể suy yếu, giúp đỡ lẫn nhau đi tới quỳ xuống trước mặt Lục Thất, Lục Thất nhìn thoáng qua, hỏi:
- Các ngươi có tội tạo phản, nhưng có chứng nhận không?

Bảy phạm nhân cùng ngẩng đầu, ngạc nhiên không hiểu nhìn Lục Thất, Bộ đầu bên cạnh cung kính nói:
- Đại nhân, bọn họ là do quan binh bắt được, không cần chứng nhận.

Lục Thất nhìn y lạnh lùng nói:
- Quan binh bắt được liền không cần chứng nhận, đây chẳng phải là vi phạm quốc pháp sao, định tội cho một người nhất định phải có chứng cớ, ngươi không biết sao?

Bộ đầu ngạc nhiên, vội vàng gật đầu không nói, Lục Thất quay đầu nhìn bảy phạm nhân nói:
- Nếu không có chứng cớ, vậy các ngươi chỉ là nghi phạm, bản quan khai ân, đồng ý cho các ngươi trở thành người đi lao động, vì khắc phục lũ lụt bỏ công sức ra chuộc tội, các ngươi có đồng ý không?

Bảy người nghĩ mình đang nằm mơ, ngây người mấy giây mới nói đồng ý, quỳ rạp người xuống đất tạ ơn, Lục Thất nói:
- Người đâu, dẫn bọn y đi ăn cơm, bố trí làm lao động.

Có Nam Ưng vệ đáp ứng, lại dẫn theo bảy phạm nhân phạm tội tạo phản rời khỏi đại lao, Lục Thất giơ tay lại cầm lên án tông, sau hai canh giờ, hơn một nghìn người phạm tội tạo phản toàn bộ phóng thích trở thành lao động thực hiện trị thủy, trong đó có hai trăm người biết võ, còn trở thành đốc công, ngay hôm đó ra khỏi thành lập thành quân doanh, chuẩn bị xuất phát đi khắc phục lũ lụt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau