KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 396 - Chương 400

Quyển 4 - Chương 22: Gặp mặt

Ăn tối xong, Lục Thất thay đổi một bộ áo bào cũ, một mình ra khỏi khách điếm dò hỏi dân tình. Trên đường tiến vào Nhiêu Châu, chứng kiến những cảnh tượng thảm trọng do lũ lụt gây ra, thu hoạch ruộng đồng chỉ được có một hai phần mười, có rất nhiều dân bị nạn, thế nhưng không hề thấy triều đình cứu tế.

Bước đi trên đường cái huyện Nhạc Bình, chỉ thấy khung cảnh quạnh quẽ, Lục Thất ở khách điếm biết được hơn phân nửa số dân bị nạn đã tới huyện Bà Dương mưu sinh. Gạo hắn vận chuyển tới, trực tiếp được đưa tới huyện Bà Dương giao cho Vương Trọng Lương. Bây giờ ở huyện Bà Dương, số gạo mới được vận chuyển tới phân làm hai, một nửa bán ra để bình ổn giá bán, một nửa dùng để nấu cháo phân phát miễn phí. Cái gọi là phát cháo miễn phí, đương nhiên chỉ vẻn vẹn đủ không đói chết mà thôi.

Đang lúc đi lại, Lục Thất chợt rẽ vào một quán ăn nhỏ, trong quán ăn u ám chỉ có hai người khách đang dùng cơm. Một người trung niên có khuôn mặt gầy ngồi ở ngay trước quán, chắc là chủ quán, vừa trông thấy Lục Thất tiến vào, người trung niên vội vàng đứng dậy tiếp đón.

- Đại gia muốn dùng chút gì không?
Người trung niên hèn mọn hỏi.

Lục Thất thuận miệng gọi một bát mì, sau đó ngồi ở bàn bên cạnh chỗ hai thực khách, sau khi hắn ngồi xuống thì nhìn sang bàn bên, nói:
- Bữa cơm của hai vị lão ca ta xin mời, ta có chút chuyện muốn hỏi thăm, có thể chứ?

Hai thực khách ngây người nhìn Lục Thất, bọn họ là một già một trẻ, mặt mũi dính đầy bụi đất, quần áo cũng cũ kỹ nhếch nhác, lão thực khách mở miệng nói:
- Vị gia này muốn hỏi cái gì?

- Ta trên đường đến đây, nghe nói phủ Ngô Thành công chúa có vận chuyển lương thực đến Nhiêu Châu cứu nạn thiên tai, không biết có phải là thật hay không?
Lục Thất hỏi.

- Ồ, phủ Ngô Thành công chúa vận lương đến Nhiêu Châu là thật.
Lão thực khách đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Thì ra là thật.

- Vận chuyển lương thực đến Nhiêu Châu là thật, nhưng cứu nạn thiên tai là giả.
Thực khách trẻ tuổi bỗng nói một câu, lão thực khách lập tức nhíu mày ném tới một ánh mắt.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Cứu nạn thiên tai là giả ư?

Thực khách trẻ tuổi chần chừ một chút, nói:
- Ta nghe nói lương thực là triều đình dùng để cứu trợ thiên tại, lệnh phủ Công chúa gì đó vận tải tới, kết quả phủ Công chúa tham lam khấu trừ đem bán lấy tiền.

Lục Thất chấn động, nhưng vẫn giữ cho nét mặt bình tĩnh gật đầu, lại cười nhạt nói:
- Nghe thật thú vị, lương thực của triều đình vì sao lại để cho phủ Công chúa thay mặt vận chuyển chứ? Lương thực cứu trợ thiên tai của triều đình hẳn là chỉ có Hộ bộ mới có thể vận tải.

- Tiểu tử không hiểu chuyện, nó nói bậy đấy.
Lão thực khách vội nói.

Lục Thất nhìn lão thực khách, cười nhạt nói:
- Lão nhân gia là người lõi đời, ta đây hỏi thẳng một câu, là ai nói lương thực phủ Công chúa vận chuyển tới là lương thực cứu trợ thiên tai của triều đình?

Một khối bạc vụn bay tới rơi trên bàn bên, sắc mặt của già trẻ thực khách kinh biến. Lục Thất lạnh lẽo nhìn bọn họ, một hồi lâu, thực khách trẻ tuổi mới sợ hãi nói:
- Ta cũng chỉ nghe nói thôi, rất nhiều người đều nói như vậy.

Lục Thất gật đầu, tùy ý ném ngân lượng trên bàn, đứng dậy rời khỏi quán ăn nhỏ. Già trẻ thực khách ngạc nhiên nhìn nhau, người trẻ tuổi hạ giọng nói:
- Đây là người nào nha?

Lão thực khách giơ tay cầm bạc vụn lên xem, một lát sau cười khổ, nói:
- Chúng ta gây tai họa rồi, chỉ sợ ngày mai, lương thực đến Nhiêu Châu sẽ bị chặt đứt.

- Người nọ là người của phủ Công chúa sao?
Thực khách trẻ tuổi kinh sợ nói.

- Chuyện hôm nay tuyệt đối không được nói ra ngoài, bằng không, phụ lão ở Nhiêu Châu sẽ nuốt sống chúng ta đấy.
Lão thực khách sắc mặt cực kỳ khó coi, nhìn chằm chằm thực khách trẻ tuổi căn dặn. Thực khách trẻ tuổi bị dọa mặt mày trắng bệch gật đầu.

Chiều ngày hôm sau, đại đội của Lục Thất đi qua huyện Vạn Niên, đã tới huyện thành Dư Can. Đến huyện Dư Can rồi, nếu tiếp tục đi về phía tây nam, sẽ tới ranh giới huyện Lâm Xuyên, huyện Lâm Xuyên là nơi châu trị của Phủ Châu. Phủ Châu quản hạt huyện Lâm Xuyên, huyện Nghi Hoàng, huyện Sùng Nhân, huyện Kim Khê, huyện Nam Phong, huyện Nam Thành, huyện Lê Xuyên.
Ở một khách điếm, Lục Thất bí mật gặp mặt Vương Trọng Lương, Đỗ Dũng và Vương Đạo. Ba người vừa thấy Lục Thất, trực tiếp hô bái kiến Chủ thượng. Lục Thất nhận lễ bái kiến, rồi mời ba người bọn họ ngồi xuống.

Phản ứng của Vương Trọng Lương coi như bình thản, chỉ là vui sướng mỉm cười. Còn Đỗ Dũng và Vương Đạo lại có vẻ hơi gò bó và kích động thất thố, sự xuất hiện của Lục Thất gây cho tâm hồn của bọn họ chấn động thật sự quá lớn.

- Trọng thúc, tình hình Nhiêu Châu thế nào?
Lục Thất mỉm cười quét mắt nhìn một cái, rồi chuyển ánh mắt tới Vương Trọng Lương hỏi.

- Bẩm Chủ thượng, hiện giờ mượn thời cơ cứu trợ thiên tai, chúng ta đã chiêu mộ được gần vạn binh lính, lấy danh là tiêu diệt phỉ và hỗ trợ trị thủy, kỳ thực là thành lập quân đội gây dựng căn cơ.
Vương Trọng Lương hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Mạnh Thạch đại nhân hiện giờ ra sao?

- Mạnh Thạch đại nhân rất cần chính, đích thân tới nơi bị lũ lụt đốc thúc, ngày ngày đều gấp rút đi sớm về trễ. Đại nhân mà gặp Mạnh Thạch đại nhân, chưa chắc đã nhận ra đâu.
Vương Trọng Lương đáp lại.

Lục Thất thầm cảm khái gật gù, ở Đường quốc, quan có thể cần chính yêu dân không nhiều lắm, hắn chuyển đề tài nói về chuyện nghe được ở huyện Nhạc Bình. Vương Trọng Lương nghe xong phản ứng bình tĩnh, nói:
- Chủ thượng, loại lời đồn vu khống hãm hại này đều là do quan lại và thân sĩ gây nên. Chủ thượng yên tâm, thần đã có chuẩn bị cách ứng phó, mấy ngày tới sẽ cắt đứt nguồn lương thực cứu trợ để phản kích.

Lục Thất gật đầu, lại hỏi:
- Trọng thúc hiểu rất rõ về Phủ Châu ư?

- Có biết một chút. Phủ Châu trên thực tế là do quân đội nắm một nửa quyền quản chế, Chiêu Võ quân ở Phủ châu chính là bá chủ. Lúc Tiên Đế Đường quốc còn tại, để chống đỡ Việt quốc, đã bố trí Chiêu Võ quân trấn thủ huyện Nam Phong, huyện Nam Thành và huyện Lê Xuyên của Phủ Châu, dùng sản xuất của ba huyện để nuôi dưỡng quân. Về sau Việt quốc nhiều lần xâm chiếm, khiến cho quân dụng tăng lên gấp bội, Chiêu Võ quân dần dần thu chiếm toàn bộ sản xuất của Phủ châu, triều đình cũng lặng lẽ bỏ mặc.
Vương Trọng Lương trình bày hiểu biết của mình.

Lục Thất nhíu mày, nói:
- Ta còn nhớ lúc chinh chiến ở Tín Châu, Chiêu Võ quân không có tham chiến. Chiến sự ở Tín Châu là do Hưng Hóa quân đánh lùi Việt quân.

- Đích thực là vậy. Chiêu Võ quân trên thực tế không hề xuất chiến, thế mà lại được triều đình khen ngợi, được mỹ danh là đội quân thủ hộ cửa ngõ Nam Đô.
Vương Trọng Lương châm chọc cười nói.

Lục Thất bất đắc dĩ cười nói:
- Nói như vậy, triều đình không có ban bố văn bản rõ ràng về việc toàn bộ Phủ Châu cần phải cấp dưỡng cho Chiêu Võ quân.

Vương Trọng Lương nghiêm nghị gật đầu, nói:- Đúng vậy, nếu Chủ thượng muốn ở Tây bộ thành lập uy danh, có thể tranh quyền với Chiêu Võ quân, tuy nhiên thần không đề nghị Chủ thượng đi tranh giành. Nơi đó dù sao cũng là địa bàn của Chu Võ quân, rất dễ biến thành tranh đấu vũ lực.

Lục Thất gật đầu:
- Chúng ta xem tình hình rồi định đoạt.

Vương Trọng Lương gật đầu, lại nói:
- Quân lực của Chủ thượng tại Tô Châu hiện giờ đã ổn định chưa?

Lục Thất nhìn y, bình thản nói:
- Các ngươi yên tâm đi, hiện giờ Tô Châu đã tuyệt đối nằm trong tay ta. Bây giờ ta chỉ khuyết thiếu một cái đại nghĩa để cầm giữ binh cát cứ, ta đang đợi Đường Hoàng ra tay.

Vương Trọng Lương gật đầu, nói:
- Chủ thượng đang chờ Đường Hoàng thất tín trước có phải không?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta đang chờ Đường Hoàng thâu tóm ruộng đất của quân hộ Thường Châu. Một khi Đường Hoàng ra tay tịch thu đất đai Thường Châu, Trương Hồng Ba sẽ suất lĩnh sáu vạn quân Tô Châu vào Thường Châu, trực tiếp chiếm cứ huyện Tấn Lăng, sau đó cộng thêm bốn vạn quân Thường Châu, mang danh là mười vạn đại quân uy hiếp Đường Hoàng.

Vương Trọng Lương gật đầu, Đỗ Dũng và Vương Đạo nghe xong vẻ mặt trở nên thận trọng, Lục Thất khẽ cười nói:
- Nếu Trọng thúc không yên tâm tình hình ở Tô Châu, có thể bớt chút thời giờ đích thân tới Tô Châu nhìn xem.

Vương Trọng Lương cười khổ, thẳng thắn nói:
- Thu hoạch của Chủ thượng quá mức huyền thoại, thần thật muốn đi xem, nhưng lại không dám rời khỏi Nhiêu Châu.

Lục Thất cười nói:
- Vậy thì để Vương Đạo đi xem đi, xem ta khống chế và thống trị Tô Châu như thế nào.

Vương Đạo ngẩn ra, thấy ánh mắt mọi người nhìn lại, gã chần chừ một chút, đứng dậy chào theo nghi thức quân đội, nói:
- Vâng! Tạ ơn Chủ thượng tín nhiệm.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Đều là lão huynh đệ với nhau, nếu là các ngươi mà ta cũng không tin nổi, thì ta còn có thể tin ai.

Đỗ Dũng và Vương Đạo cảm động gật đầu. Lục Thất bảo Vương Đạo ngồi, sau đó nói:
- Đi Tô Châu, chớ có nói ra tên Lục Thiên Phong. Ở Tô Châu, ta là Quy Đức tướng quân, Quân Soái cao nhất của Tô Châu. Ngươi tới Tô Châu rồi sẽ hiểu ta trị quân như thế nào.

- Vâng! Thuộc hạ hiểu được.
Vương Đạo cung kính đáp lại.

Lục Thất nhìn Vương Trọng Lương, hỏi:
- Trọng thúc còn có điều gì muốn nói không?

- Có, thần biết được một tin tức, Tiết Độ Sứ của Hưng Hóa quân Vương đại nhân hiện đang ở huyện Bà Dương.
Vương Trọng Lương lập tức đáp lại.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Tiết Độ Sứ của Hưng Hóa quân, Vương Văn Hòa đại nhân sao?

- Vâng, đúng vậy. Nghe nói Vương Văn Hòa đại nhân đã cáo bệnh xin từ quan về quê, hiện giờ Hưng Hóa quân do Chu Chính Phong đảm nhiệm chức Tư Mã hành quân chưởng quản. Tiết Độ Phó Sử của Hưng Hóa quân đã đến Khang Hóa quân nhậm chức Tiết Độ Phó Sứ, còn Tiết Độ Phó Sứ mới nhậm chức của Hưng Hóa quân vẫn chưa biết là vị nào.
Vương Trọng Lương nghiêm nghị hồi đáp.

Lục Thất giật mình, việc Vương Văn Hòa đại nhân từ quan rời khỏi Hưng Hóa quân thật sự khiến hắn không ngờ tới. Kỳ thực, khi hắn còn ở Hưng Hóa quân, hình tượng của Vương Văn Hòa trong lòng hắn giống như một vị thần chiến đấu, bây giờ vị thần chiến đấu này lại lựa chọn giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang.

- Chủ thượng, thần cảm thấy, Chủ thượng nên lặng lẽ đi bái kiến Vương đại nhân.
Vương Trọng Lương đề nghị.

Quyển 4 - Chương 23: Thuộc quốc

Lục Thất nghe xong không trả lời, sau một lúc lâu, lắc đầu nói:
- Ta có đi cũng sẽ không gặp được. Nếu Vương đại nhân đang trên đỉnh vinh quang lại giã từ sự nghiệp, biểu thị đã không còn muốn dính dáng vào bất cứ việc gì nữa.

Vương Trọng Lương im lặng gật đầu, không ngờ Lục Thất lại nói:
- Ta viết hai chữ, thúc đưa qua đó thay ta.

Vương Trọng Lương ngẩn ra, lập tức gật đầu. Vương Đạo vội đi chuẩn bị văn phòng tứ bảo.

Lục Thất nhìn sang Đỗ Dũng, mỉm cười nói:
- Đỗ Dũng, ngươi có điều gì muốn nói phải không.

Đỗ Dũng ngớ ra, cung kính nói:
- Chủ thượng, thuộc hạ đã nghe nói về uy danh của trận chiến huyện Cú Dung của Chủ thượng, cũng nghe Lãnh Nhung thuật lại về trận quân Tô Châu tiêu diệt đội quân đột kích của Chu quốc. Đường quốc vẫn luôn khiếp sợ Chu quốc, chiến thắng Tô Châu nếu được công khai ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến cho thiên hạ khiếp sợ.

Lục Thất cười, lắc đầu nói:
- Chiến thắng Tô Châu tạm thời không thể công khai, một khi công khai sẽ đưa tới sự phẫn nộ của Đường Hoàng. Thời điểm Chu quốc dùng Giang Đô quân thực hiện không thành kế đánh lén Tô Châu, ta đồng thời lệnh cho ba ngàn quân giả mạo Trấn Hải quân của Đường quốc đánh lén Dương Châu. Sau hai lần chiến bại, Chu quốc thẹn quá hóa giận, cử sứ giả tới uy hiếp Đường Hoàng, dọa rằng sẽ triệu tập bốn mươi vạn đại quân tấn công Đường quốc. Đường Hoàng dưới sự đe dọa, không hỏi căn do lập tức chém chết Tiết Độ Phó Sứ và Tư Mã hành quân của Trấn Hải quân, đồng thời để lấy lòng Chu quốc, chủ động phế đi chế độ tổ chức Trấn Hải quân.

Đỗ Dũng vừa nghe liền sửng sốt nhìn Lục Thất, khó có thể tin nói:
- Chém tướng bồi tội, Đường Hoàng thật sự đã làm vậy sao?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Thật sự đã xảy ra. Hiện giờ Đường Hoàng lệnh cho Ung Vương làm sứ giả đi Chu quốc bồi tội, theo ta thấy, Ung Vương tám phần là không trở về được.

Vương Trọng Lương nghe xong nhíu mày lắc đầu nói:
- Khẩu phật tâm xà, chỉ biết đấu tranh nội bộ.

Lục Thất cười cười. Đỗ Dũng trầm mặc, hẳn là vẫn chưa thoát khỏi sự bàng hoàng. Vương Trọng Lương bỗng nhiên nói:
- Chủ thượng, thần còn có một việc muốn nói.

- Ồ, nói đi.
Lục Thất đáp lại.

- Chủ thượng, mấy ngày trước đây có người Sở quốc đến ngỏ ý mua gạo với thần.
Vương Trọng Lương nói.

- Người Sở quốc ư?
Lục Thất kinh ngạc nói.

- Vâng, chính là người Tây Sở, theo lời của người Sở quốc kia, ở Đàm Châu cũng đang xảy ra thiên tai trầm trọng, nghe nói về chúng ta cho nên đến Nhiêu Châu này mua gạo.
Vương Trọng Lương nói.

Lục Thất trầm mặc, nước Sở hắn cũng có biết đến, năm đó hắn ở Tín Châu biết được Đàm Châu ở phía tây Hồng Châu và Viên Châu chính là lãnh thổ của Sở quốc. Nhưng Sở quốc cũng là nước phụ thuộc Đường quốc, Sở quốc xưng Vương, hướng tới Hoàng đế Đường quốc xưng thần.

Theo hắn biết, Sở quốc xưng thần với Đường quốc là công tích của Đường Hoàng đời trước. Mười mấy năm trước, Đường quốc từng công phạt Sở quốc, cuối cùng mặc dù thắng lợi, tuy nhiên lại bị hàng quân phản bội, khiến cho Đàm Châu vừa chiếm được lại đánh mất. Sau cùng hàng quân phản bội chủ động xưng thần, sau đàm phán, Đường quốc bất đắc dĩ tiếp nhận Sở quốc xưng thần tự trị. Bởi vì khi đó Đường quốc gặp phải sự uy hiếp cường đại của Chu quốc, không thể tăng cường binh lực tiến hành tấn công tiêu diệt triệt để Sở quốc.

Thuộc quốc giống như Sở quốc xưng vương tự trị, Lục Thất còn biết hai nơi, một là Kinh quốc. Kinh quốc không lớn, nằm ngay tại thượng du Đại Giang phía bắc Sở quốc, cũng chính là Kinh Châu nơi Quan Vũ tiếng tăm lừng lẫy năm đó trấn thủ.

Địa lý Kinh quốc hết sức tinh tế, nó phụ thuộc Hán quốc trên đất Ba Thục, đông giáp Ngạc Châu của Đường quốc, bắc là Chu quốc, nam là Sở quốc. Kinh quốc không lớn nhưng giữ vị trí yết hầu, Đường quốc nếu có ý đồ với Ba Thục, trước hết phải công chiếm Kinh quốc.
Lâm Nhân Triệu đã từng trấn thủ Ngạc Châu, nhiều lần dâng thư thỉnh cầu tiến quân Kinh Châu, toan tính đi trước Chu quốc một bước chiếm cứ Kinh Châu, tiếp đó triển khai tới Ba Thục. Đường Hoàng bị dọa cho khiếp sợ không thể không điều đi Lâm Nhân Triệu, sợ Lâm Nhân Triệu làm bậy. Ý nghĩ của Đường Hoàng chính là trông cậy vào Hán quốc kiềm chế Chu quốc, nếu đột kích Kinh quốc, chẳng phải là trực tiếp can qua với Hán quốc hay sao.

Một thuộc quốc khác mà Lục Thất biết đến là Mân quốc, Mân quốc là nước phụ thuộc Việt quốc, chiếm cứ Phúc Châu và Kiến Châu. Mân quốc đã từng bị Đường quốc công diệt một lần, sau Việt quốc xuất binh dập tắt hy vọng phục quốc của Mân quốc. Tuyền Châu và Chương Châu hiện nay của Đường quốc vốn là một bộ phận của Mân quốc, nhưng bây giờ có Thanh Nguyên Tiết Độ Sứ quân đóng quân, trên thực tế Tuyền Châu cũng là tự trị.

- Trọng thúc nhắc tới người Sở quốc, có phải là có hàm ý gì hay không?
Lục Thất thoáng suy nghĩ rồi hỏi.

- Đúng là có. Sở quốc nghe tiếng nên đến mua gạo, nếu tay không trở về, có thể sẽ sinh ra thù hận với Đường quốc. Sở quốc có thể sẽ thượng thư chỉ trích Đường quốc không thương cảm cho thần dân nước phụ thuộc. Một khi Sở quốc thượng thư, sẽ khiến cho phủ Công chúa mang tội danh tư buôn gạo gây tổn hại cho quốc gia, Đường Hoàng tất nhiên sẽ mượn cơ hội này giận chó đánh mèo Chủ thượng.
Vương Trọng Lương hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Trọng thúc có đối sách chăng?

- Có, lập tức tuyên bố thanh minh, gạo bán là gạo Tô Châu, là do Giang Âm quân bán ra, phủ Công chúa chỉ là nhà buôn trung gian. Đồng thời lập tức cho người đi liên hệ người nước Sở kia, bán ra một nhóm gạo Tô Châu của Giang Âm quân. Chẳng qua thần lo lắng, không biết gạo Tô Châu có đủ hay không.
Vương Trọng Lương hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Có thể bán cho Sở quốc ba vạn thạch, tuy nhiên giá bán đắt gấp đôi so với Nhiêu Châu, hơn nữa nhất định phải do người Sở quốc tự mình vận chuyển khỏi Nhiêu Châu.

- Chỉ có thể để người Sở quốc tự mình vận chuyển, bằng không cửa ải Trấn Nam quân kia khó mà qua được, làm không tốt còn có thể bị gán lên người tội danh thông đồng với địch.
Vương Trọng Lương mỉm cười nói, thấy rõ tâm tình đã buông lỏng nhiều.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Trọng thúc rất cẩn thận, chuyện Sở quốc mua gạo quả thật có khả năng dẫn phát hậu hoạn lớn.

- Thần cẩn thận là việc nên thế.
Vương Trọng Lương cung kính đáp lại.
Lục Thất mỉm cười gật đầu, lại nói:
- Trọng thúc có hiểu biết nhiều về Sở quốc hay không?

- Không nhiều lắm, nếu không phải người Sở quốc tìm đến, thần căn bản không nhớ tới phía tây Đường quốc còn có một Sở quốc. Nếu Chủ thượng cần, thần sẽ cho người lẫn vào Sở quốc tìm hiểu một chút.
Vương Trọng Lương nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vậy thì cho người đi Sở quốc tìm hiểu đi, ngoài ra cũng phải thu thập tin tức về Kinh quốc và Mân quốc, cùng với Thanh Nguyên quân ở Tuyền Châu, chừng nào thu thập đủ rồi thì đưa đến cho ta.

- Thần sẽ đi làm. Chủ thượng muốn tìm hiểu về các thuộc quốc, chẳng lẽ là có ý tưởng gì?
Vương Trọng Lương hỏi lại.

- Đúng vậy, ta có một ý tưởng xa hơn. Tô Châu và Thường Châu chỉ là một góc địa phương, thời điểm bị ta chiếm cứ thì vừa vặn là mùa thu hoạch lúa lớn, nhưng về sau chưa chắc có thể hàng năm đều được mùa thu hoạch. Ngoài ra thời gian lâu dài sẽ dần dần rơi vào hoàn cảnh bị kẻ địch chủ công, một khi Chu quốc và Đường quốc hòa hảo, Chu quốc tất nhiên sẽ xem Tô Châu như cái đinh trong mắt, cho nên ta không thể thỏa mãn với những gì trước mắt đoạt được. Nếu có khả năng, tốt nhất là lặng lẽ bằng đường biển tiến quân vào Phúc Châu, sau khi chiếm được Phúc Châu rồi, sẽ cùng với Tô Châu hình thành thế trận đông tây hô ứng giáp công Việt quốc. Chỉ cần ta có thể chiếm cứ được Việt quốc, đó mới là có thực lực căn cơ chân chính.
Lục Thất đáp lại.

Vương Trọng Lương nghe xong muốn nói lại thôi, Lục Thất nhìn thấy thì cười nói:
- Trọng thúc là người cố vấn của ta, có lời gì cứ việc nói thẳng.

- Chủ thượng, thần cảm thấy, tiến quân Phúc Châu cũng rất khó phát huy được hiệu quả đông tây hô ứng, bởi vì Phúc Châu là nơi rất khó thu phục và quản lý, ngược lại sẽ kềm chế quân lực, như vậy đối với Tô Châu sẽ bất lợi.
Vương Trọng Lương nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Lời thúc nói rất có đạo lý, chẳng qua ta sẽ không đơn độc đột kích Phúc Châu, mà sẽ lợi dụng Hưng Hóa quân. Hiện giờ Hưng Hóa quân đóng ở Tín Châu, người chưởng quân là Chu Chính Phong.

Vương Trọng Lương ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Chu Chính Phong? Chu Chính Phong sẽ chịu cho Chủ thượng sử dụng sao?

- Chỉ có thể lợi dụng thôi, sau khi ta trở lại huyện Thạch Đại đã từng suy nghĩ rất nhiều. Hiện giờ việc quan trọng nhất là tiêu diệt Việt quốc, nhưng chỉ bằng quân lực Tô Châu thì không cách nào diệt được Việt quốc, cho nên chỉ có thể lợi dụng Đường quân tại Tây bộ công kích Việt quốc. Bây giờ Chu Chính Phong đang chưởng quản Hưng Hóa quân, mà Chu Chính Phong hẳn là rất nóng lòng phát động tiến công. Ta nghĩ chỉ cần cho gã một lý do để xuất binh, gã nhất định sẽ tiến công Việt quốc.

Lục Thất đáp lại, sau đó thì cười cười liếc mắt Đỗ Dũng một cái. Đỗ Dũng ngầm hiểu gật đầu, ý tứ là đã cùng Tống Lão Thanh bí mật liên hệ.

Vương Trọng Lương không biết đến sự hiện hữu của Tống Lão Thanh, nghe xong gật đầu, nói:
- Nếu Chu Chính Phong thật sự nóng lòng muốn phát động công kích, vậy lý do xuất binh cũng dễ tìm thôi, cứ nói Việt quốc đã xuất binh tập kích là được.

Lục Thất chỉ mỉm cười không nhiều lời, trước mắt lý do Việt quốc xuất binh tập kích không có tác dụng. Chẳng qua hắn cũng biết, hiện giờ Chu Chính Phong gấp rút cần chiến tranh nổ ra, chỉ có điều động quân trong chiến tranh, mới có thể giúp cho Chu Chính Phong nhanh chóng nắm giữ được quân quyền Hưng Hóa quân. Bằng không Chu Chính Phong ở Hưng Hóa quân chỉ là một vật bài trí, thậm chí một Tiết Độ Phó Sứ mới đến cũng có thể làm cho Chu Chính Phong bị bó tay bó chân.

- Trọng thúc, hãy mau chóng thành lập xong binh dũng quân Nhiêu Châu, sau đó khi nhận được lệnh điều động của Hưng Hóa quân, lập tức xuất phát đến Tín Châu quy vào Hưng Hóa quân.
Lục Thất bình thản nói.

Vương Trọng Lương ngẩn ra, khó hiểu nói:
- Quy thuộc Hưng Hóa quân? Hưng Hóa quân có quyền lực đó sao?

- Có đấy, ta còn nhớ chiến sự ở Tín Châu, Tiết Độ Sứ Hưng Hóa quân có quyền tiết chế quân lực Nhiêu Châu và Tín Châu. Rất nhiều tướng sĩ trong Hưng Hóa quân đều là ứng theo lệnh mộ quân của Tiết Độ Sứ Hưng Hóa quân mà đến Tín Châu đấy.
Lục Thất giải thích.

Quyển 4 - Chương 24: Vọng sơn

Đỗ Dũng lập tức gật đầu nói:
- Đúng là Tiết Độ Sứ Hưng Hóa quân có quyền điều động, thuộc hạ có từng xem qua công văn trong quân phủ, trên thực tế, quân lực của Tín Châu và Nhiêu Châu đều thuộc quyền quản chế của Hưng Hóa quân.

Vương Trọng Lương hiểu ra gật đầu, nói:
- Hóa ra quân lực của Nhiêu Châu thuộc quyền quản chế của Hưng Hóa quân, ta vốn tưởng là thuộc quyền cai quản của Hồng Châu.

- Mặc dù Hồng Châu là Nam Đô, nhưng không có quân quyền quản chế binh lực bên ngoài Hồng Châu. Sở dĩ Hưng Hóa quân có quyền quản lý quân lực Nhiêu Châu là do tình hình chiến sự căng thẳng. Năm đó có thánh chỉ giao phó quyền tiết độ quân lực Nhiêu Châu và Tín Châu cho Hưng Hóa quân, thậm chí còn cho Trì Châu mộ binh chi viện cho chiến sự Tín Châu. Tuy rằng bây giờ Việt quốc tập kích đã chấm dứt, nhưng quyền quản chế quân lực Nhiêu Châu đã giao cho, hẳn là Đường Hoàng chưa từng hạ chỉ hủy bỏ.
Lục Thất đáp lại giải thích.

Vương Trọng Lương gật đầu, nói:
- Chủ thượng muốn mượn cơ hội này khiến cho quân lực Nhiêu Châu sáp nhập vào Hưng Hóa quân phải không.

- Đúng vậy, sự tồn tại của một vạn binh lính ở Nhiêu Châu sớm muộn gì cũng sẽ bị triều đình biết đến, khi đó tất nhiên sẽ hạ lệnh giải tán hoặc quy vào một Tiết Độ Sứ quân nào đó. Đường Hoàng người kia tuyệt không chấp nhận cho Mạnh Thạch nắm giữ trọng binh.
Lục Thất giải thích nói.

Vương Trọng Lương hiểu gật đầu, đáp lại:
- Tốt lắm, thần sẽ cho một vạn binh dũng đi Hưng Hóa quân, tuy nhiên không thể để cho Đỗ Dũng lĩnh quân rồi.

- Đỗ Dũng tạm thời không thể rời khỏi Nhiêu Châu, ta cũng cần hắn ở Nhiêu Châu khống chế địa phương, về sau có cơ hội, ta sẽ cho Đỗ Dũng trở thành Chủ soái một đoàn quân vạn quân.
Lục Thất cam kết.

- Chủ thượng yên tâm, thuộc hạ chỉ cần có thể hiệu lực cho Chủ thượng, làm gì cũng đều được.
Đỗ Dũng vội đứng dậy chào theo nghi thức quân đội tỏ thái độ.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho Đỗ Dũng ngồi, sau đó nhìn Vương Trọng Lương nói:
- An bài người của chúng ta lãnh một vạn binh dũng quân, không cần có Đô Úy, cao nhất là Doanh tướng thôi.

- Vâng, thần nhớ kỹ.
Vương Trọng Lương cung kính đáp lại.

Lục Thất gật đầu, quay đầu nhìn lại Vương Đạo, Vương Đạo đã mài mực sẵn sàng. Lục Thất gật đầu với gã, đi đến bên cạnh bàn, nâng bút chấm mực, không chút do dự hạ bút chỉ viết hai chữ: ‘vọng sơn’.

- Vọng sơn. Khi ta còn ở Hưng Hóa quân, khát vọng lớn nhất chính là có thể gặp mặt Vương Văn Hòa đại nhân, hai chữ này, hãy thay ta giao cho Vương đại nhân.
Lục Thất bình thản nói.

Vương Trọng Lương cung kính đáp ứng. Hai chữ ‘vọng sơn’ đã thể hiện lòng kính trọng của Lục Thất dành cho Vương Văn Hòa. Cao sơn ngưỡng chỉ, núi cao hùng vĩ đấy, con người chỉ có thể ngửa mặt trông lên mà thôi.

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất mang quân rời khỏi huyện thành Dư Can, rời đi không lâu, Lục Thất đổi một bộ quân giáp, một mình kín đáo thoát ly đại đội, cưỡi ngựa tiến đến Tín Châu. Hắn muốn bí mật gặp mặt Tống Lão Thanh, có lẽ cũng đi gặp Vương Dũng một chút.

Tới gần buổi trưa, Lục Thất rất thuận lợi tìm được đại doanh của Tiết Độ Sứ Hưng Hóa quân. Nơi Hưng Hóa quân đóng quân không thay đổi, tình cảnh của Tín Châu vẫn là dân sinh điêu linh, nhân khí thấy được nhiều nhất chính là quân đội Hưng Hóa.

Ở cổng đại doanh, Lục Thất xưng là quan binh Nhiêu Châu tới truyền tin, xin được gặp Đô Úy Tống Lão Thanh. Tướng sĩ thủ vệ vừa nghe không dám chậm trễ, vội cho người đi thông báo. Hiện giờ cao tầng trong Hưng Hóa quân đã đổi chủ, Tiết Độ Sứ đại nhân chủ động cáo bệnh xin nghỉ dưỡng, Tiết Độ Phó Sứ thì dẫn theo tam doanh thân quân đi Khang Hóa quân nhậm chức. Quân lực của đại doanh Tiết Độ Sứ đã tiếp nhận dung nhập tân Tiết Độ Sứ nha quân, hiện giờ cầm quyền chính là Tư Mã hành quân Chu Chính Phong tướng quân.

Nửa thời sau mới thấy binh lính đi thông báo trở về, trực tiếp dẫn Lục Thất tiến vào đại doanh gặp Tống đô úy. Lục Thất mơ hồ có cảm giác không thích hợp, ánh mắt của binh lính đưa tin tựa hồ miễn cưỡng khách khí với hắn.

Đi chốc lát đã tới một doanh trại, Lục Thất từ xa đã trông thấy Tống Lão Thanh đứng lặng nhìn hắn, hắn vừa thấy được Tống Lão Thanh, bất an trong lòng mới tiêu tán. Kỳ thực, lấy địa vị là vương Tô Châu hiện giờ của hắn, thật sự không nên một mình đến Hưng Hóa quân, hẳn là nên cho người đi liên lạc với Tống Lão Thanh, ước hẹn địa điểm gặp mặt.

Tống Lão Thanh mặc trên người tướng giáp của Đô Úy, trên mặt chứa ý cười theo dõi Lục Thất đi tới. Sau khi Lục Thất đến gần, Tống Lão Thanh trước tiên đuổi đi tên lính truyền tin, mới tự nhiên gọi Lục Thất vào trong doanh trại.

Vừa vào doanh trại, Tống Lão Thanh liền cười hỏi:
- Tiểu Thất, sao đệ lại đến Tín Châu?

- Bây giờ ta đến Tây bộ làm quan, Đường Hoàng lệnh ta làm Huyện lệnh Lâm Xuyên.
Lục Thất tùy ý đáp lại, trong doanh trại cũng không có ai khác.

Tống Lão Thanh ngây ra, nhìn Lục Thất kinh ngạc nói:
- Đệ nói cái gì? Đệ làm Huyện lệnh Lâm Xuyên ư?
Lục Thất gật đầu, mỉm cười nói:
- Bất ngờ lắm có phải không, là Đường Hoàng cố ý đẩy ta tới Tây bộ đấy.

Tống Lão Thanh ồ một tiếng, gật đầu nói:
- Huyện lệnh là chức quan văn, Đường Hoàng muốn chuyển đệ thành quan văn á.

- Đến đây ngồi đi.
Tống Lão Thanh gọi.

Lục Thất gật đầu ngồi xuống, hỏi:
- Huynh thế nào rồi? Không khí trong đại doanh này dường như có chút không đúng.

- Thế nào? Đệ cũng cảm giác được.
Tống Lão Thanh mỉm cười nói.

Lục Thất gật gật đầu, nói:
- Vẻ mặt của tướng sĩ thủ vệ rất căng thẳng cứng ngắc.

Tống Lão Thanh gật đầu nói:
- Hơn phân nửa đại doanh Tiết Độ Sứ này đều là thân tín của Vương đại nhân, Chu tướng quân vào nắm quyền, Tiết Độ Sứ nha quân nguyên bản nhất thời khó có thể tiếp nhận. Chủ yếu là Đô Úy nha quân nguyên bản vẫn còn, cho nên tên Đô Úy nha quân ta đây trở nên có vẻ dư thừa.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vương đại nhân rời đi, không ngờ lại không mang đi quân lực thân tín.

- Vương đại nhân vẫn chưa chính thức rời chức đâu, hơn nữa theo ta thấy, Vương đại nhân không phải thật sự muốn cáo bệnh từ quan, mà là ngài ấy đang uy hiếp triều đình nhượng bộ.
Tống Lão Thanh lạnh nhạt nói.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức hiểu được gật đầu, Vương Văn Hòa đại nhân có khả năng là đang dùng sách lược lấy lui làm tiến, tuy nhiên cũng có thể là làm tính toán đường lui thật sự. Bởi vì Việt quốc ở trước mắt đã không có năng lực đột kích Tín Châu, lực chú ý của Việt quốc hơn phân nửa khả năng đã chuyển hướng tới Tô Châu, đối với thế cục Tây bộ, ngược lại là lo lắng Đường quốc tiến công.

- Tiểu Thất, đệ tới đây hẳn không phải chỉ để gặp ta.
Tống Lão Thanh cười khẽ nói, giọng điệu tùy ý và tự tin, trải qua kinh nghiệm cầm binh, dần dà đã dưỡng thành khí độ tướng soái.

Lục Thất cười, nói:
- Một là gặp mặt huynh, hai là muốn thương lượng chút kế hoạch với huynh.Tống Lão Thanh gật đầu, nói:
- Nói đi, chỗ này của ta không có người ngoài nghe lén đâu.

Lục Thất suy nghĩ một chút, nói:
- Lão Thanh, ta ở Nhiêu Châu đã dựng nên thế lực, huynh cũng biết đấy. Hiện giờ Nhiêu Châu nơi đó đã thu thập được một vạn binh lính, ta nghĩ sẽ để cho một vạn binh lính kia quy về Hưng Hóa quân, hơn nữa tốt nhất là do huynh làm Thống soái.

Vẻ mặt của Tống Lão Thanh nghiêm trọng, đáp lại nói:
- Hành động này của đệ thật lớn mật đấy.

- Đúng là lớn mật, nhưng ta nhớ tới Hưng Hóa quân có thánh chỉ được quyền quản chế quân lực Nhiêu Châu, bây giờ tuy rằng chiến sự kết thúc, nhưng ý chỉ hủy bỏ quyền tiết độ vẫn chưa tới Hưng Hóa quân.
Lục Thất nói.

Tống Lão Thanh ngây người, nói:
- Hưng Hóa quân có thánh chỉ cấp quyền tiết độ quân lực Nhiêu Châu ư, vì sao ta chưa từng nghe nói qua?

- Là Vương Dũng đại ca nói với ta.
Lục Thất giải thích.

Tống Lão Thanh giật mình, suy nghĩ một chút nói:
- Một vạn binh lính kia nếu quy vào Hưng Hóa quân, để ta làm Thống soái là không thể nào. Chu Chính Phong sẽ không đáp ứng đâu, chủ yếu là vì hiện giờ Chu Chính Phong rất nể trọng ta, cần ta ở bên người vạch mưu tính kế. Hơn nữa ta đi thống lĩnh một vạn quân, không bằng tiếp tục ở lại đại doanh Tiết Độ Sứ cho thỏa đáng.

- Nếu không thể do huynh làm Thống soái, vậy thì có thể trực tiếp quy nhập vào Tiết Độ Sứ nha quân, ta nghĩ cái Chu Chính Phong trước mắt cần nhất chính là quân lực chịu nghe lệnh gã.
Lục Thất lại đề nghị.

Quan tướng của một vạn binh dũng quân kia đều là huynh đệ của hắn trong binh dũng quân huyện Thạch Đại, nếu quy vào dưới trướng người xa lạ thống lĩnh, một là dễ dàng bị lộ ra Lục Thiên Phong hắn, hai là dễ bị buộc phải đổi tướng.

Tống Lão Thanh nghe xong gật đầu, nói:
- Vậy thì có thể đấy, Chu Chính Phong chắc sẽ bằng lòng.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nếu một vạn quân kia thành công dung nhập vào Hưng Hóa quân, huynh hãy tìm một cái lý do tiến công Việt quốc.

Tống Lão Thanh nghe xong cười, nói:
- Chuyện đột kích Việt quốc ta đã góp lời với Chu Chính Phong rồi. Chu Chính Phong cũng hy vọng có thể xua quân kiến công.

Lục Thất ngẩn ra, đáp lại:
- Vậy thì tốt lắm, ta rất cần Hưng Hóa quân đột kích Việt quốc.

Tống Lão Thanh ngớ ra, nói:
- Ở Tín Châu trực tiếp tiến công Việt quốc sẽ không thành. Ta cùng với Chu Chính Phong có thương lượng qua, tính toán sẽ xua quân đánh Mân quốc, lấy lý do là nhận được cầu cứu của Thanh Nguyên quân, nói Mân quốc đột kích Tuyền Châu.

Lục Thất ngây ra, lập tức cười nói:
- Tốt, đột kích Mân quốc là một nước cờ hay.

Tống Lão Thanh lại lắc đầu, nói:
- Hay thì có hay, tuy nhiên khuyết thiếu hậu lực chi viện.

Lục Thất sửng sốt, xoay chuyển ý nghĩ một hồi, hỏi:
- Là thiếu quân lương à?

Tống Lão Thanh gật đầu, nói:
- Bây giờ Hưng Hóa quân đã lâm vào hoàn cảnh thiếu lương thực và quân hưởng, mười vạn quân ngày hôm nay cũng chỉ có thể mỗi ngày uống cháo loãng no bụng. Quân lương do triều đình tiếp tế vẫn chưa thấy tới, lại thêm Tây bộ gặp thiên tai, Tín Châu gần như không có thu hoạch mùa màng. Hiện giờ lòng quân đê mê xao động, còn lan truyền lời đồn đãi rằng triều đình muốn đại quy mô giải tán quân cho về quê.

Quyển 4 - Chương 25: Sách lược

Lục Thất im lặng gật đầu, nội tâm đang cân nhấc có nên trợ giúp quân lương cho Hưng Hóa quân hay không. Thu hoạch của Tô Châu và Thường Châu dĩ nhiên là đáng kể, nhưng cũng không thể vô tiết chế vận lương ra bên ngoài, Tô Châu cũng có trăm vạn nhân khẩu cần ăn cơm đấy. Nếu chẳng may xảy ra chiến sự quy mô lớn, như vậy lượng tiêu hao lương thực tồn trữ sẽ tăng nhiều, hơn nữa thu hoạch nhà nông bảy phần là phụ thuộc vào ông trời, Tô Châu nhất định phải chừa lại khẩu phần lương thực cho sang năm.

- Tiểu Thất, ta đề nghị Chu Chính Phong tiến công Mân quốc, là vì nghe nói thu hoạch mùa màng của Mân quốc so với nơi đây tốt hơn nhiều. Chỉ có thể dùng sách lược lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, bằng không Hưng Hóa quân cứ như vậy trú đóng, cho dù triều đình không hạ lệnh giải tán quân, chúng ta cũng phải chủ động giải tán thôi.
Tống Lão Thanh nói.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Lão Thanh, chiến trận Thường Châu huynh có nghe nói chưa?

- Có nghe rồi, cũng nghe về trận chiến ở huyện Cú Dung của đệ, cùng với việc làm tức chết Thứ Sử Thường Châu.
Tống Lão Thanh cười nói.

Lục Thất cũng cười, tiếp đó nói:
- Thường Châu năm nay được vụ thu hoạch lúa rất lớn.

Tống Lão Thanh ngẩn ra, nói:
- Ta có nghe đồn rằng, phủ Công chúa vận chuyển gạo Thường Châu tới Nhiêu Châu cứu trợ thiên tai.

Lục Thất cười, nói:
- Lão Thanh, theo huynh nếu ta ủng hộ một chút quân lương cho Hưng Hóa quân, có lợi hay không?

Tống Lão Thanh nói với vẻ mặt nghiêm túc:
- Đệ có thể giúp đỡ bao nhiêu?

- Một tháng quân lương của mười vạn đại quân.
Lục Thất bình thản trả lời.

Tống Lão Thanh gật đầu, nói:
- Vậy đủ rồi. Phải mất một tháng mới có thể chiếm cứ Mân quốc, sau đó có thể dùng thu hoạch đoạt được từ Mân quốc để nuôi dưỡng quân. Mân quốc chỉ có ba vạn quân, sẽ ngăn không được công kích của Hưng Hóa quân.

- Vấn đề là, ta bỏ ra quân lương, phải chăng là làm không công cho Chu Chính Phong.
Lục Thất bình thản hỏi.

Tống Lão Thanh cười, nói:
- Ta góp ý kiến đột kích Mân quốc với Chu Chính Phong, sau khi thành công, giai đoạn sau dự tính sẽ ủng hộ lập Chu Chính Phong làm vương, chiếm cứ mấy châu ở phía tây nam tạo thành xu thế cát cứ, như vậy chúng ta đã có được một cơ sở trá hình rồi.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Chu Chính Phong sẽ không xưng vương, hắn nóng lòng lập công, sẽ không nguyện hại thân tộc Chu thị.

Tống Lão Thanh mỉm cười, nói:
- Tiểu Thất, xưng vương chỉ là một cái danh nghĩa mà thôi, cho dù Chu Chính Phong không xưng vương, thế nhưng trên thực tế quân sự và chính trị của mấy châu do gã quản chế đều là tự trị, chẳng phải giống nhau cả sao?

Lục Thất im lặng, giây lát sau mới bình thản nói:
- Lão Thanh, huynh có từng nghĩ qua, coi như là Hưng Hóa quân chiếm cứ Mân quốc, mười vạn tướng sĩ nhất định sẽ ủng hộ việc cát cứ hay sao? Huynh nên biết, đừng nói tới thánh chỉ, chỉ là lời nói của Vương Văn Hòa đại nhân thôi, Hưng Hóa quân sẽ tình nguyện phản bội à?

Tống Lão Thanh bình tĩnh nghe xong, nhìn Lục Thất, nói:
- Ta đương nhiên biết, nhưng ta cũng biết hiện giờ cơ hội để nắm giữ quân quyền cực kỳ khó được. Vương đại nhân cáo bệnh, bất kể Đường Hoàng có phê chuẩn hay không, hậu quả đều có thể khiến cho Chu Chính Phong mất đi quyền lực chấp chưởng quân đội. Chu Chính Phong là con cờ mà Đường Hoàng dùng để kiềm chế Vương đại nhân, Vương đại nhân đã không còn ở Hưng Hóa quân, không bao lâu nữa Đường Hoàng cũng sẽ lệnh Chu Chính Phong rời khỏi Hưng Hóa quân.

Lục Thất nghe xong tán thành gật đầu, Tống Lão Thanh lại nói:
- Mười vạn đại quân một khi đầu nhập vào chiến sự, biến số tùy thời đều có, mà khi các tướng sĩ sa vào thành quả chiến thắng, tâm tính cũng sẽ phát sinh thay đổi.Lục Thất gật đầu. Trên cơ bản thái độ của phần lớn tướng sĩ là tùy theo chiến lợi phẩm mà bị chi phối, cái gọi là nắm giữ binh quyền tạo phản, điều kiện cơ sở là có thể cho tướng sĩ được ưu đãi. Sở dĩ hắn ở Tô Châu và Thường Châu thu được hàng tốt, chính là vì đã cấp cho hàng tốt ruộng đất và bạc, bằng không bọn họ sao chịu quy phục hắn.

- Tiểu Thất, cơ hội cần phải đi tranh thủ, nếu như chiếm được Mân quốc, tự nhiên sẽ có được số lượng lớn tài vật cấp cho tướng sĩ. Có thể đem ruộng đất và đàn bà Mân quốc đều phân cho các tướng sĩ, như thế sẽ thu được sự ủng hộ cát cứ của bọn họ.
Tống Lão Thanh bình tĩnh nói tiếp.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Đại ca nói có đạo lý, kỳ thực ta đã làm qua như vậy.

Tống Lão Thanh ngây người nhìn Lục Thất, chợt kinh ngạc nói:
- Tiểu Thất, đệ có thể vận chuyển gạo Thường Châu đến cứu trợ thiên tai, chẳng lẽ là đã chiếm giữ được Thường Châu rồi?

- Chiếm giữ Thường Châu vẫn còn kém một bước, tuy nhiên Tô Châu đã nằm trong tay ta rồi.
Lục Thất bình thản trả lời, sau đó thuật lại chuyện ở Thường Châu và Tô Châu với Tống Lão Thanh.

Cuối cùng, Lục Thất cười nói:
- Ta còn tưởng huynh đã biết chuyện ở Thường Châu.

Tống Lão Thanh khiếp sợ nhìn Lục Thất, một lát sau mới nói:
- Ta làm sao biết được chuyện ở Thường Châu chứ.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Hiện giờ ta đã nắm giữ được Tô Châu, cũng đã đánh bại liên quân của Việt quốc và Chu quốc, tuy nhiên Tô Châu dù sao cũng là một góc địa phương, không duy trì được bao lâu. Đại quân Chu quốc một khi tập kết đủ rồi tất nhiên sẽ cùng Việt quốc đồng thời công kích Tô Châu, cho nên chúng ta cần phải nhanh chóng diệt Việt quốc.

Tống Lão Thanh gật đầu, nói:
- Nếu đệ đã chiếm cứ Tô Châu, lại có mười vạn đại quân trở lên, mượn thêm lực lượng của quân Hưng Hóa tiến công Việt quốc, quả thật có khả năng diệt được Việt quốc đấy.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Cho dù không diệt được Việt quốc, cũng có thể làm suy yếu.Tống Lão Thanh gật đầu, nói:
- Ta vừa tới nơi này liền tỉ mỉ tìm hiểu về phân bố quân lực của Việt quốc. Quân lực chủ yếu của Việt quốc ở Tây bộ là chín vạn Võ Thắng Tiết Độ Sứ quân, sáu vạn Trấn Tây Tiết Độ Sứ quân, cùng với ba vạn quân của Mân quốc. Ở vùng Ôn Châu còn có hai vạn thủy quân, Y Cẩm quân là bảy vạn, chủ yếu là phân tán để phòng ngừa Ninh Quốc quân.

Lục Thất gật đầu, Tống Lão Thanh tiếp tục nói:
- Theo như lời đệ, Việt quốc đã điều đi ba vạn Tiết Độ Sứ quân ở Tây bộ, tất nhiên là điều động từ Võ Thắng quân và Trấn Tây quân, dựa theo tỉ lệ chắc là từ Võ Thắng quân điều động hai vạn quân, thậm chí là toàn bộ xuất từ Võ Thắng quân. Bởi vì Trấn Tây quân trú đóng ở vùng giao giới giữa Mân quốc, Việt quốc và Đường quốc, mục đích quân sự chính là hỗ trợ và bảo vệ Mân quốc, cũng như phòng bị Mân quốc.

Lục Thất gật gật đầu. Tống Lão Thanh nói:
- Võ Thắng quân là kẻ thù quen thuộc của Hưng Hóa quân, nếu Võ Thắng quân thật sự chỉ có sáu vạn quân, không bằng chúng ta đây trực tiếp tiến công Võ Thắng quân.

Lục Thất ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Võ Thắng quân có chiến lực rất mạnh, hơn nữa một khi tiến công Võ Thắng quân, cho dù đắc thắng, cũng sẽ lâm vào cảnh bị Trấn Tây quân và quân lực Hàng Châu giáp công.

Tống Lão Thanh mỉm cười, nói:
- Nếu không phải biết đệ đã chiếm cứ được Tô Châu, Hưng Hóa quân tiến công Mân quốc đúng là chiến lược tốt nhất. Thế nhưng Hưng Hóa quân sau khi chiếm được Mân quốc sẽ phải cùng Trấn Tây quân đối kháng lâu dài, khiến cho Hưng Hóa quân bị kiềm chế ở Mân quốc. Kế sách đột kích Mân quốc trên thực tế là phương pháp biến báo để mưu được căn cơ, tuy nhiên xác suất đạt được căn cơ rất thấp.

Lục Thất ngẩn ra, tán thành gật đầu. Tống Lão Thanh lại nói:
- Nhưng bây giờ bất đồng, đệ đã chiếm cứ được Tô Châu, lại đánh bại liên quân Chu quốc và Việt quốc, đã khiến cho nguyên khí Việt quốc tổn thương nặng nề. Lực chú ý của Việt quốc hiện giờ hơn phân nửa là đặt ở phương đông, nếu Hưng Hóa quân bất ngờ tấn công Võ Thắng quân, quân lực kinh thành Việt quốc căn bản không dám trợ giúp Võ Thắng quân. Nếu Võ Thắng quân bị Hưng Hóa quân đánh bại, Trấn Tây quân có đến cứu viện cũng không kịp.

Lục Thất suy nghĩ một chút gật gật đầu. Tống Lão Thanh lại nói:
- Đệ đã nói Nhiêu Châu có thể đưa đến đây một vạn quân, mà đệ hẳn là có năng lực cung cấp áo giáp cho một nửa số đó. Mười một vạn đại quân đột kích sáu vạn Võ Thắng quân, phần thắng rất lớn, sau trận chiến cũng đủ lực lượng để ngăn cản Trấn Tây quân phản công.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta có thể cung cấp năm ngàn trang bị vũ khí.

Tống Lão Thanh gật đầu, nói:
- Kỳ thực đột kích Võ Thắng quân còn có một lợi thế không thể bỏ qua, chính là điều động Hưng Hóa quân tiến công Mân quốc rất dễ bị tướng soái Hưng Hóa quân hoài nghi sinh ra mâu thuẫn, hơn nữa đại quân bất ngờ tập kích về phía tây nam cũng sẽ làm cho Chiêu Võ quân ở Phủ Châu biết được. Cho nên chúng ta từ Tín Châu trực tiếp đột kích Cù Châu của Việt quốc, một là có lý do đầy đủ, hai là tướng sĩ Hưng Hóa quân sẽ không sinh lòng mâu thuẫn.

Lục Thất gật gật đầu, nói:
- Nếu Hưng Hóa quân thật sự có thể tập kích Cù Châu, ta sẽ xuất Tô Châu quân đánh nghi binh, đồng thời cho Ninh Quốc quân theo dõi Y Cẩm quân, thậm chí cũng sẽ làm ra hành động đánh nghi binh.

Tống Lão Thanh gật đầu, y theo lời tự thuật của Lục Thất về trận chiến Thường Châu cũng đã đoán ra Dương Côn của Ninh Quốc quân hiển nhiên có quan hệ thâm hậu với Lục Thất. Cho dù Dương Côn đã mất quyền điều binh, nhưng thân là Tiết Độ Phó Sứ, hoàn toàn có thể chính đáng cho Ninh Quốc quân tăng cường tuần tra phòng bị. Quân lực khẩn trương tuần phòng trên thực tế chính là một loại trạng thái bất cứ lúc nào cũng có thể đột kích.

- Tiểu Thất, nếu Việt quốc thật sự bị diệt, đối với Tô Châu chưa chắc là kết quả tốt nhất.
Tống Lão Thanh còn nói thêm.

- Đúng là chưa chắc tốt nhất, tuy nhiên cũng có thể chặt đứt liên minh giữa Chu quốc và Việt quốc. Mà nếu Chu Chính Phong thật sự có thể diệt được Việt quốc, Đường Hoàng khẳng định sẽ đứng ngồi không yên chỉ lo suy nghĩ biện pháp áp chế Chu Chính Phong. Ngoài ra, ta cảm thấy Hưng Hóa quân chưa chắc có khả năng diệt được Việt quốc, trừ phi có Ninh Quốc quân và quân lực của Tô Châu đồng tiến công, nhưng Ninh Quốc quân rất khó đột kích Việt quốc, mà ta cũng không muốn tiến quân vào Hàng Châu.
Lục Thất đáp lại.

- Đệ không muốn tiến quân Hàng Châu ư? Nói như vậy, nếu như Chu Chính Phong thật sự tiến công tới Hàng Châu, đệ cũng làm ngơ sao?
Tống Lão Thanh khó hiểu nói.

- Huynh nói đúng đấy, nếu Chu Chính Phong chiếm cứ Hàng Châu, ta cũng sẽ không đi tranh đoạt. Mà sẽ để cho Chu Chính Phong trước tiên đánh cho thế lực Việt quốc tàn phế, cùng với hấp dẫn lực chú ý của Đường Hoàng.
Lục Thất bình thản trả lời.

Quyển 4 - Chương 26: Định ra sách lược

Tống Lão Thanh gật đầu hiểu ra, ý định của Lục Thất là dẫn hổ nuốt sói, trước hết khiến cho Chu Chính Phong xông pha đi đầu trấn áp Việt quốc phản kháng. Một khi Chu Chính Phong công diệt được Việt quốc, hậu quả sẽ là công cao lấn chủ, Đường Hoàng tất nhiên sẽ nghi kỵ Chu Chính Phong.

- Lão Thanh, Hàng Châu ta sẽ không đi tranh giành, nhưng Kiến Châu và Phúc Châu của Mân quốc, cùng với Tuyền Châu và Chương Châu ở lân cận, ta nghĩ sẽ nắm vào trong tay trước.
Lục Thất bình thản nói.

Tống Lão Thanh ngẩn ra nhìn Lục Thất. Lục Thất nói:
- Ta tính toán sẽ dùng danh nghĩa Giang Âm quân, chuyên chở binh lực theo đường biển bất ngờ tấn công Mân quốc. Sở dĩ ta không muốn sớm tiến vào Hàng Châu chiếm cứ, cũng là vì tồn tại vấn đề nhân tâm không thể bỏ qua. Tô Châu quân dù sao cũng đều là binh lính đầu hàng của Việt quốc, để cho hàng binh của Việt quốc đi tiến đánh Hàng Châu, sẽ khiến bọn họ sinh ra tâm lý mâu thuẫn tự giết lẫn nhau, bởi vì ta dù sao cũng có xuất thân Đường quốc.

- Tiểu Thất, suy nghĩ đó của đệ phải chăng là lo xa quá?
Tống Lão Thanh hoài nghi nói.

- Sự ủng hộ hay phản đối của nhân tâm rất trọng yếu, nếu ta là hàng binh, còn bị người dị quốc mệnh lệnh đi giết hại hương thân của mình, tất nhiên lòng sẽ có mâu thuẫn. Ta lệnh Tô Châu quân tiến công Gia Hưng, cũng đồng thời nghiêm lệnh không được đốt nhà giết người cướp của hiếp dâm, nhưng nếu tiến công Hàng Châu, thì lại cần giết chóc để chấn nhiếp.
Lục Thất giải thích, trên thực tế hắn muốn dùng đức trị an dân, chứ không phải dùng phương thức triệt để trấn áp tạo phản để ứng phó.

Tống Lão Thanh mỉm cười, nói:
- Đệ nói có lý thì là có lý.

Lục Thất mỉm cười lắc đầu, nói:
- Coi như là ta lo lắng thái quá, thế nhưng ta quả thật không nên chiếm Hàng Châu trước, chỉ cần có thể chiếm cứ được bốn châu ở Tây bộ kia, vậy thì tiến tới Hàng Châu cũng không khó rồi.

Tống Lão Thanh gật đầu, suy nghĩ một chút, nói:
- Nếu đệ muốn tiến công chiếm lấy Mân quốc, vậy thì chiến thuật cần phải thay đổi một chút. Trước khi Hưng Hóa quân đột kích Cù Châu, nên làm cho Trấn Tây quân phát hiện ra, để cho Trấn Tây quân có thể chi viện Võ Thắng quân.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Chỉ làm cho Trấn Tây quân biết được hành động tiến công của Hưng Hóa Hưng còn chưa đủ, cần phải khiến cho Trấn Tây quân biết Hưng Hóa quân và Chiêu Võ quân đều nhận được mật chỉ của Đường Hoàng, đồng loạt đột kích Cù Châu, tiếp đó thẳng tiến Hàng Châu tiêu diệt Việt quốc.

Tống Lão Thanh lập tức dùng ánh mắt quái lạ nhìn Lục Thất, chợt gật đầu nói:
- Đệ thật lợi hại.

Lục Thất cười, nói:
- Huynh có biện pháp khiến cho Việt quân trúng kế hay không?

- Có thể để cho một tên thám báo bị bắt sống.
Tống Lão Thanh không chút do dự nói.

Lục Thất im lặng, suy nghĩ một chút nói:
- Cho một tên lính bị Việt quốc bắt sống, chỉ sợ rất khó tín nhiệm. Lão Thanh, huynh có hiểu biết nhiều ít về Thanh Nguyên quân?

- Thanh Nguyên quân? Thanh Nguyên quân trên danh nghĩa là thần tử của Đường quốc, kỳ thực cũng chẳng khác Mân quốc, chiếm cứ Tuyền Châu và Chương Châu cát cứ tự trị, có được ba bốn vạn thủy bộ đại quân. Sự tồn tại của Thanh Nguyên quân trên thực tế là kết quả của Đường quốc năm đó diệt Mân quốc thất bại, đồng đẳng với Mân quốc trước kia phân chia thành Thanh Nguyên quân và Mân quốc.
Tống Lão Thanh đáp lại.

Lục Thất nghe xong gật đầu, nói:
- Thanh Nguyên quân tiếp giáp với Mân quốc, trên thực tế là cát cứ tự trị. Nếu Hưng Hóa quân phát đi một phong quân lệnh của Tiết Độ Sứ, nói rằng Hưng Hóa quân và Chiêu Võ quân nhận được mật chỉ của Đường Hoàng, phải hợp quân đột kích Cù Châu. Vì để quá trình tiến quân được thuận lợi, mời Thanh Nguyên quân làm ra hành động tiến công Mân quốc, nhằm kiềm chế Mân quốc và Trấn Tây quân, chờ sau khi công diệt được Việt quốc, sẽ nhớ rõ đại công của Thanh Nguyên quân.

Tống Lão Thanh nghe xong gật đầu, nói:
- Ý tưởng của đệ là khiến cho Thanh Nguyên quân tự tiết lộ ra tin tức tiến công Cù Châu.Lục Thất gật đầu, nói:
- Môi hở răng lạnh, Thanh Nguyên quân nếu đã cát cứ tự trị, hơn nữa nhiều năm như vậy không hề nảy sinh chiến tranh với Việt quốc, chứng tỏ Thanh Nguyên quân ít nhất có quan hệ liên minh ngầm với Mân quốc. Nếu Việt quốc bị diệt, kế tiếp chính là Thanh Nguyên quân sẽ phải quy về triều đình quản chế. Chỉ cần Thanh Nguyên quân không cam lòng mất đi quyền tự trị, tất nhiên sẽ đem quân lệnh của Tiết Độ Sứ đưa cho Mân quốc, Mân quốc sẽ giao cho Trấn Tây quân, Trấn Tây quân sẽ báo cho Võ Thắng quân. Võ Thắng quân một mặt sẽ bẩm báo và xin cứu viện với Hàng Châu, một mặt sẽ điều tra động tĩnh của Hưng Hóa quân, nếu phát hiện Hưng Hóa quân có quân lương và tăng cường quân đội, cũng liền nghiệm chứng tính chân thật của hành động đột kích sắp tới.

Tống Lão Thanh nghiêm mặt gật đầu, nói:
- Tiết Độ Sứ của Thanh Nguyên quân tên là Trần Hồng Tiến, nghe nói là chiếm đoạt lãnh địa của Lưu thị đấy, còn được Đường quốc phong làm Ngạc Quốc Công, đúng là một nhân vật không chịu cam lòng bị triều đình quản lý.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nếu như có thể lợi dụng Thanh Nguyên quân truyền tin, thì có thể khiến cho Trấn Tây quân dời về phía đông trợ giúp Võ Thắng quân, thậm chí Mân quốc cũng sẽ xuất quân viện trợ Việt quốc. Còn ta sẽ theo đường biển vận chuyển ba vạn binh đi trước công chiếm đảo Lưu Cầu làm đồn trú, khi Hưng Hóa quân phát động đột kích Cù Châu dẫn dắt Trấn Tây quân rời xa khỏi Mân quốc, quân trú đóng trên đảo Lưu Cầu có thể đổ bộ tiến chiếm Mân quốc.

- Ba vạn quân từ đảo Lưu Cầu vượt biển đột kích Mân quốc coi như là một chiêu xuất kỳ bất ý. Nhưng Mân quốc có ba vạn quân, Thanh Nguyên quân có lẽ cũng sẽ không ngồi nhìn Mân quốc bị diệt, ngược lại sẽ dẫn tới hậu quả quân lực của chúng ta rơi vào vòng vây nguy hiểm đấy.
Tống Lão Thanh lập tức chỉ ra điểm không ổn.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút nói:
- Nếu ta lại xuất ba vạn quân tiến công theo đường bộ, có khả năng sẽ bị vây công không?

- Đệ muốn từ Tô Châu xuất ra sáu vạn đại quân sao?
Tống Lão Thanh kinh ngạc nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Hiện giờ Chu quốc còn chưa tập kết đại quân, mà lực chú ý của Đường quốc đều tập trung vào ứng đối với Chu quốc, trong vòng hai tháng không có khả năng tịch thu tiếp quản ruộng đất Thường Châu. Nói cách khác, trong vòng hai tháng, có thể lợi dụng không thành kế cho Tô Châu quân xuất chinh tới phía tây đánh Mân quốc.

Tống Lão Thanh gật đầu, hỏi:
- Ba vạn đại quân đường bộ, đệ có thể đưa sang đây sao?

- Hẳn là được, có thể mượn cớ vận chuyển lương thực che đậy, chia quân đến Tây bộ. Ninh Quốc quân sẽ không can thiệp, nhưng ba vạn đại quân đến Tây bộ cũng không gạt được thế lực quan lại ở Tây bộ, cho nên phải tìm một nơi hẻo lánh để đóng quân.Lục Thất đáp lại.

- Ba vạn quân khẳng định là không qua được mắt của Đường quốc rồi, bởi vì có nhiều tướng sĩ trong Hưng Hóa quân có quan hệ với Vinh thị và Vũ Văn thị. Nếu như đệ muốn dùng đại quân chiếm đoạt Mân quốc, tốt nhất là tiến công bằng đường biển, đường bộ chỉ có thể dùng một vạn quân đánh nghi binh dẫn dụ quân lực Mân quốc nghênh địch mà thôi.
Tống Lão Thanh bác bỏ.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vấn đề là chuyên chở bằng đường biển nhiều nguy hiểm, tới đảo Lưu Cầu cũng ẩn ngầm tai họa là khí hậu không thuận, việc này ta cũng cần trưng cầu ý kiến của Trương Hồng Ba về độ an toàn của vận chuyển theo đường biển. Nếu nguy cơ lớn, ba vạn quân ta cũng sẽ không chuyển tới, Tô Châu quân chịu không nổi tổn thất lớn.

Tống Lão Thanh gật đầu, nói:
- Nếu có thể chuyên chở đại quân theo đường biển, ta đề nghị sau khi đệ diệt xong Mân quốc rồi, lại lặng lẽ diệt Thanh Nguyên quân. Sở dĩ Thanh Nguyên quân có thể cát cứ, nguyên nhân là bởi Mân Nam là nơi khuất nẻo, Đường quốc tuy nói là không có năng lực tiến quân, nhưng trên thực tế là không nguyện hao phí thực lực quốc gia đi buộc Tuyền Châu và Chương Châu quy về quốc trị. Nếu như diệt được Thanh Nguyên quân, vậy thì đệ có thể giả mạo Thanh Nguyên quân dâng thư với Đường quốc, kế nhiệm cát cứ.

Lục Thất ngẩn ra, tiếp đó hiểu ra gật đầu, ý của Tống Lão Thanh là đề nghị hắn ngầm cai trị giống như Tô Châu. Nếu Tô Châu quân diệt Mân quốc và Thanh Nguyên quân, vậy thì có thể giả mạo là nội bộ Thanh Nguyên quân xảy ra binh biến đổi chủ. Hắn có thể khiến cho một quan tướng dâng thư với Đường quốc thỉnh cầu phong tước kế nhiệm.

Đường quốc bây giờ dưới tình hình loạn trong giặc ngoài, tám phần sẽ phê chuẩn lời thỉnh cầu. Một khi nhận được thánh chỉ phong tước kế nhiệm của Đường Hoàng, sẽ miễn được nguy cơ Đường quân thảo phạt, tiếp đó triển khai thi hành chính sách an định nhằm quy phục địa phương chiếm cứ. Tranh đấu giành thiên hạ khó, muốn người địa phương quy thuận càng khó.

Lục Thất thật sự động tâm rồi, nếu như chiếm cứ được mấy châu ở Tây Nam làm căn cơ, chẳng những có thể cùng Tô Châu đông tây hô ứng giáp công Việt quốc, còn có thể tiến quân vào Tín Châu, Cát Châu và Phủ Châu thiết lập nền móng, Nhiêu Châu và Hồng Châu ở xa hơn cũng có thể ở trong tầm mắt.

- Tốt, quyết định như vậy đi, ta sẽ gửi thư cấp báo đi Tô Châu hỏi ý kiến.
Lục Thất mỉm cười nói.

Tống Lão Thanh cũng mỉm cười gật đầu, nói:
- Coi như là đã bàn xong chuyện rồi, đệ có muốn gặp những người khác không?

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Huynh nói là Vương Dũng đại ca à?

Tống Lão Thanh ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Vương Dũng không thân cận với ta, chuyện của chúng ta không dám nói cho Vương Dũng. Ta là chỉ Yến Khôi Sơn và Trương Kích, bọn họ biết việc mình có thể trở thành Doanh tướng là do đệ tiến cử, rất cảm kích đệ, cũng hết sức kính phục trận chiến huyện Cú Dung của đệ.

Lục Thất kinh ngạc gật đầu, thoáng suy nghĩ nói:
- Hiện giờ ta gặp bọn họ có ổn hay không?

- Bọn họ đều là hán tử chính trực, nếu như bây giờ đệ gặp mặt có thể hình thành quan hệ thân cận. Còn nếu để đến sau này, biết được thành tựu hiện nay của đệ rồi, khi đó gặp lại sẽ trở nên xa lạ, bởi vì có nghi ngại nịnh bợ, bọn họ sẽ sinh ra tâm lý xa cách với đệ.
Tống Lão Thanh cho lời khuyên.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Được rồi, vậy ta gặp bọn họ.

Tống Lão Thanh cười, nói:
- Yến Khôi Sơn là người Kiến Châu đấy.

Lục Thất ngây ra, Tống Lão Thanh đã cất bước đi rồi, hắn mỉm cười hơi lắc đầu rồi tĩnh tâm chờ. Lần này tới gặp Tống Lão Thanh có thể nói là đạt được chiến lược phát triển mới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau