KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 391 - Chương 395

Quyển 4 - Chương 17: Sợ ngoài ép trong

Nhìn đại quân vận chuyển lương thực đã đi xa, Lục Thất vẫn nghĩ về chuyện của Dương Châu, không biết triều đình Đường quốc sẽ phản ứng thế nào. Chu quốc trong thời gian ngắn khẳng định là không đủ sức mà chú ý đến phía nam, bởi vỉ một nửa chủ lực của Chu quốc đang ở phương bắc, một phần tư ở phía tây, một phần tư phòng ngự ở Đại Giang.

Trên thực tế, Hán quốc chiếm cứ đất Thục và Yến quốc ở phương bắc, đối với Chu quốc luôn luôn giống như hổ rình mồi, chỉ có Đường quốc không dám mạo phạm Chu quốc chút nào, hàng năm đều biểu đạt tình hảo hữu. Chu quốc quân lực hùng mạnh, nhưng kẻ thù cũng rất nhiều, kẻ thù lớn nhất chính là Yến quốc và sự uy hiếp của dị tộc đến từ thảo nguyên.

Nếu Đường quốc cũng giống như Yến quốc, nhìn Chu quốc như hổ rình mồi, Chu quốc với thực lực của một nước vốn dĩ không thể cường thịnh như ngày hôm nay. Có thể nói, là Đường quốc nhu nhược, làm cho vùng Giang Hoài của Chu quốc có cơ hội nghỉ ngơi dưỡng sức, gây dựng quân lực chống lại mới càng thêm cường thịnh. Nếu Đường quốc không ngừng phản công Giang Bắc, Chu quốc đương nhiên sẽ không thể ứng phó nổi.

Nhưng mặt khác, nếu như Chu quốc bị Yến quốc hoặc dị tộc tấn công tiêu diệt, việc này đối với Đường quốc cũng là một mối họa lớn. Đường quốc hiện giờ đang vỗ về, thứ nhất là e ngại võ hùng tạo phản soán vị, thứ hai chính là hy vọng duy trì tình trạng các nước kiềm chế lẫn nhau. Nhưng Chu quốc ngày càng hùng mạnh, cũng khiến Hoàng đế Đường quốc càng ngày càng e sợ.

Lục Thất đoán chừng phản ứng của triều đình Đường quốc, nhưng quan trọng là hắn vẫn đánh giá thấp chút yếu đuối của Đường hoàng, cũng đánh giá thấp khí phách quả cảm của Hoàng đế Chu quốc. Lúc này, sứ thần Chu quốc lại tới Giang Ninh, trực tiếp đưa đến chiến thư, lên án gay gắt việc ác quân Đường tẩy máu Dương Châu, nói với Đường hoàng, Chu quốc sẽ triệu tập bốn trăm ngàn đại quân, tấn công Đường quốc toàn diện.

Đường hoàng nhận chiến thư, đủ loại kinh hãi và phẫn nộ trào dâng trong lòng, thiếu chút nữa nổi giận, thân là Hoàng đế Đường quốc, phẫn nộ không phải vì Chu quốc uy hiếp trắng trợn, mà phẫn nộ vì Trấn Hải quân cả gan làm loạn, lập tức phát thánh chỉ bắt giữ Hành quân Tư mã và Tiết độ Phó sứ của Trấn Hải quân.

Hai đại thống soái của Trấn Hải quân oan uổng bị Thiên Ngưu vệ tới Trấn Hải quân bắt đi. Hai vị thống soái đương nhiên muốn kêu oan, nhưng Đường hoàng vốn không tin, trực tiếp hạ chỉ giết tại chỗ, hai thống soái ngay cả Hoàng đế cũng không được gặp, đã bị giết ngay trong ngục. Mà cũng ra đi cùng lúc với bọn họ, còn có La trưởng sử của Ung Vương phủ, bị Hạ đại nhân tiện thể tiễn đi luôn.

Sau khi Đường hoàng hạ chỉ giết hai đại thống soái Trấn Hải quân, một mặt vỗ về nói với sứ thần Chu quốc, chủ soái Trấn Hải quân làm càn đã nhận tội, một mặt hạ chỉ lệnh cho Ung Vương làm Quốc sứ, đi sứ tới Chu quốc bồi tội.

Lục Thất đang ở huyện Thạch Đại, hoàn toàn không thể tưởng tượng vì chuyện đánh lén Dương Châu, Đường hoàng sẽ giáng tội chủ soái Trấn Hải quân, cũng không ngờ bố vợ hắn chưa từng gặp mặt hai ngày trước đã đi theo sứ thần Chu quốc tới Chu quốc bồi tội rồi. Hắn có nghĩ thế nào, cũng cảm thấy thật bất ngờ, cũng là tất yếu.

Mãi đến ba ngày sau, Tiểu Phức đột nhiên sai người tới, cho biết kinh thành xảy ra biến cố trọng đại, bảo Lục Thất lập tức giả bệnh đừng ra ngoài. Lục Thất nghe xong tin vô cùng bất ngờ và kinh ngạc, lập tức nghe lời nằm liệt giường. Huyện Thạch Đại rất nhanh truyền ra, Phò mã Lục đại nhân mấy ngày lao lực vì việc nhà mà ngã bệnh.

Lục Thất đương nhiên trốn trong nhà tránh họa, cũng may không phải đang ở kinh thành, bằng không gã Đường hoàng mặt người dạ thú kia, có lẽ sẽ lấy cớ hộ vệ, bắt hắn làm bạn với Ung Vương đi sứ Chu quốc mất. Chuyện Đường hoàng gây nên, thật là khiến người ta rét lạnh, lại càng khiến người Đường quốc cảm thấy bị sỉ nhục. Chu quốc cho một tên sứ thần tới hù dọa, Đường hoàng đã giống như chuột gặp phải mèo.

Dù cho Chu quốc thật sự triệu tập bốn trăm ngàn đại quân, có Đại Giang ngăn trở, vốn dĩ bốn trăm ngàn đại quân không thể đồng loạt tiến công, quân Đường chỉ cần phòng ngự cho tốt, hai trăm ngàn đại quân cũng đủ để ngăn chặn Chu quốc vượt sông. Còn đối với Chu quốc mà nói, không dám đánh Đường quốc lâu dài. Sự uy hiếp từ phương bắc lớn hơn sự uy hiếp từ Đường quốc rất nhiều.Sau khi Lục Thất bình tĩnh, hắn bỗng nhiên hiểu ra, tám phần là Chu quốc thật sự sẽ tập kết bốn trăm ngàn đại quân tấn công Đường quốc, có hai nguyên nhân. Một là tấn công Tô Châu thảm bại, đó không chỉ là tổn thất về quân lực, còn sỉ nhục quyết sách sai lầm của Chu quốc.

Hai là Đường quốc đột kích Dương Châu một cách bất thường, làm Chu quốc cảm thấy nguy cơ rất lớn. Giang Hoài là nơi có tài nguyên quan trọng của Chu quốc, Dương Châu bị đánh lén, vậy chẳng khác nào giáng cho Chu quốc một đao, đánh một đao đã chạy, nhưng vẫn có thể tiếp tục đánh một đao nữa, Chu quốc đương nhiên sợ hãi.

Có thể còn có một nguyên nhân nữa, Việt quốc mất đi Thường Châu và Tô Châu, điều đó trong mắt Chu quốc, chính là Đường quốc đã phát động đẩy mạnh chiến lược thống nhất phía nam, Chu quốc đương nhiên không thể ngồi yên nhìn Đường quốc hoàn toàn chiếm cứ phía nam Đại Giang, mà chủ động trợ giúp Việt quốc, trên thực tế chính là ngăn cản Đường quốc thâu tóm Việt quốc.

Chỉ có điều Chu quốc đã đánh giá thấp sự không quả quyết của Hoàng đế Việt quốc, lại nhân lúc ở Giang Hải tập kích ba vạn thủy quân Chu quốc, cũng đánh giá sai quân lực thực sự phòng ngự Tô Châu, được thương nhân thám báo đưa tin mê hoặc, cho nên không đợi liên quân Việt quốc phản công, đã đột kích Tô Châu, ý đồ sau khi chiếm cứ trung tâm Tô Châu, khiến hàng binh tốt của Việt quốc nhụt chí, phản bội quy hàng.

Trên thực tế nếu như không có hai vạn trung phủ dũng tham chiến, ba vạn quân Chu có thể đủ khả năng phá vây thoát đi hơn phân nửa đó. Mà chủ soái Chu quốc sở dĩ dám đột kích Tô Châu, phân nửa nguyên nhân là vì do thám thấy Giang Âm còn quân chưa rời khỏi Thường Châu, còn chiến tuyến Côn Sơn đó tình hình quân lực cũng đã rõ ràng. Chưa cần kể đến hai vạn Trung phủ dũng, sao có thể xem nhẹ, bởi vì chủ soái Chu quốc cho rằng Tô Châu do Trương thị chiếm cứ, hơn hai vạn đại quân thiện chiến, ưu liệt kém xa.

Sau khi Lục Thất suy nghĩ tìm hiểu, bắt đầu phỏng đoán nếu Chu quốc thật sự tập kết đại quân, vậy sẽ tấn công Đường quốc, ở Trì Châu này nhất định là một đường đột phá nhà kho Cửu Giang, Vu Hồ, Giang Ninh, Tự, Dĩ và Tô Châu, có điều Chu quốc đã chịu thiệt hại nặng ở Tô Châu, cũng chưa chắc dám chú trọng vào tấn công Tô Châu nữa.
Vấn đề là, nếu Chu quốc tấn công Đường quốc, vậy hắn phải làm sao để mưu đồ đại cục. Nếu Đường hoàng điều Trung phủ dũng tới phòng ngự Chu quốc, vậy có nên nghe theo không đây? Không nghe, có thể khiến lòng người chê trách, đứng ngoài chiến sự, một khi lùi bước sẽ dễ dàng khiến ngàn người chỉ trích, vạn dân thóa mạ.

Nếu nghe theo, lại dễ dàng bị Đường hoàng thao túng. Trước tiên Đường hoàng phân chia xuất ra ba nghìn Trung dũng phủ, cứ thế có thể lợi dụng cái gọi là yêu cầu chiến sự, từng bước phân tán toàn bộ trung dũng phủ.

Tuy rằng triều đình cho là Trung dũng phủ tồn tại để kiềm chế Giang Âm quân, nhưng một khi đại quân Chu quốc vượt sông, vậy thì Đường hoàng cũng đành phải phòng bị Giang Âm quân như thế, mà sẽ hoảng sợ điều quân lực Thường Châu đi phòng ngự Đại Giang, che chở cái hang ổ Giang Ninh của y.

Lục Thất cần suy nghĩ, đưa ra một quân lệnh, sai Tân Cẩm Nhi lệnh cho thủy quân Thái Hồ bắt đầu tới huyện Nghi Hưng, giả mạo làm quân Việt đổ bộ tập kích Thường Châu, sau đó bảo Chu Vũ thúc đẩy Vạn Bân, tới cầu viện hai vạn hổ kỳ quân đóng ở huyện Kim Đàn. Hắn sắp xếp như vậy, trước tiên là để dựng nên cho Trung phủ dũng một kẻ địch hùng mạnh.

Thống soái hai vạn Hổ kỳ quân Hách Chung Văn Lục Thất cũng từng quen biết, đây tuyệt đối là một chủ soái chỉ nghe lệnh Đường hoàng mà hành sự. Một khi nhận được cầu viện, tất nhiên sẽ xin chỉ thị của Đường hoàng, một khi Đường hoàng biết là đại quân Việt quốc ở huyện Nghi Hưng có thể đổ bộ đột kích Thường Châu, sẽ e ngại không dám tùy tiện điều trung phủ dũng đi, cho dù Đường hoàng có liều lĩnh điều trung phủ dũng, trung phủ dũng cũng có thể lấy Thường Châu làm lí do mà cự tuyệt.

Thấm thoắt đã mười ngày trôi qua. Lục Thất vẫn tránh ở đông viện, nhận được tin trả lời, sau khi thủy quân Thái Hồ giả mạo làm Việt Quốc quân, Vạn Bân và Trung phủ sứ đều lần lượt phát ra tin chiến sự, thỉnh cầu Hổ kỳ quân vào Thường Châu phòng ngự.

Nhưng điều khiến Lục Thất im lặng chính là, kết quả hơn phân nửa nằm ngoài dự liệu của hắn. Thống soái Hổ kỳ quân nhận được quân tình, quả nhiên như Lục Thất dự liệu bảo người lên lớp giảng bài, báo cáo với Đường hoàng xin chỉ thị, nhưng câu trả lời của Đường hoàng không ngờ lại là điều quân rời khỏi. Đường hoàng hạ chỉ điều Long kỳ quân ở Ngô Thành rời khỏi Thường Châu, trú tại Giang Ninh, thuộc sự chỉ huy của Kinh quân Đô chỉ huy sứ.

Hai vạn Hổ kỳ quân cũng rời khỏi huyện Kim Đàn, trú tại Tự. Ba vạn Trấn Hải quan của Tự hủy bỏ chế độ xây dựng, thuộc sở hữu của Hổ kỳ quân Ngô Thành. Ngô Thành Hổ kỳ quân bỗng chốc lên đến năm vạn đại quân. Chỉ dụ còn lệnh cho Ngô Thành Trung phủ sứ phụ trách cung cấp quân lương.

Lục Thất im lặng dở khóc dở cười. Không ngờ Đường hoàng sẽ điều Ngô Thành Long kỳ quân tới đóng quân ở Thường Châu, mặt khác còn tăng cường bóc lột tài lực của phủ công chúa. Hắn cũng không biết, việc điều Ngô Thành Long kỳ quân chi viện là đề nghị của Hữu tướng.

Hữu tướng nói có Trung phủ dũng phòng ngự Thái Hồ là đủ rồi, nguy cơ ở Đam Châu, Giang Âm quân tuyệt đối không ngồi nhìn, cho nên chi bằng điều Long kỳ quân và Hổ kỳ quân rời khỏi Thường Châu quay lại đối phó với khả năng Chu quốc đột kích.

Đường hoàng sợ nhất chính là nguy cơ tiềm ẩn ở Giang Ninh, lập tức thực thi việc điều quân, tuy nhiên cũng hủy bỏ chế độ xây dựng của Trấn Hải quân, một là cố ý xoa dịu đi địch ý của Chu quốc, hai là tăng cường bóc lột nguồn dự trữ của phủ Công chúa.

Quyển 4 - Chương 18: Lại đến Tiêu phủ

Lục Thất im lặng một lúc lâu, trên mặt hắn hiện lên một tia cười nhạt. Đường Hoàng từng bước chèn ép muốn ngang nhiên cướp đoạt gạo của phủ Công chúa, hắn há có thể ngậm bồ hòn làm ngơ. Trước kia hai vạn Hổ Uy quân, là bởi vì mới có được Thường Châu nên phải tạm chịu thua thiệt, hôm nay đã trở thành năm vạn Hổ Uy quân rồi, quả thực là sư tử ngoạm, lòng tham không đáy.

Lục Thất lập tức giao một phong thư cho Tân Cầm Nhi, nói Tân Cầm Nhi từ giờ giao phó nhiệm vụ cung cấp quân lương của Hổ Uy quân cho Chu Vũ phụ trách. Bảo với Chu Vũ đại ca rằng, sau này lương thực cấp cho Hổ Uy quân lấy hỏa trưởng làm đơn vị cung cấp, nói cách khác quân lương sẽ trực tiếp phát đến cấp bậc hỏa trưởng trong Hổ Uy quân. Hơn nữa một khi nghe nói trong một doanh xảy ra chuyện tham ô, lập tức cắt đứt nguồn lương thực.

Chu Vũ mặc dù là Đô Ngu Hầu của Long Kỳ quân, nhưng cũng là thuộc thần của phủ Công chúa, có tư cách thay mặt chấp hành quyền lực và trách nhiệm nội bộ phủ Công chúa. Hổ Kỳ quân trên danh nghĩa đã là Phủ quân của phủ Công chúa, vậy thì phải tiếp nhận chế độ cung cấp quân lương mới. Đường Hoàng nếu đã lòng tham không đáy, vậy thì Lục Thất sẽ khiến cho toàn bộ tướng sĩ trong Hổ Kỳ quân hiểu được một điều, chính là phủ Công chúa mới là người cho bọn họ cơm ăn.

Mặt khác Lục Thất cũng là muốn trấn an Chu Vũ. Hắn thật không ngờ Long Kỳ quân sẽ bị điều đi kinh thành, mà Chu Vũ nhất định là không muốn đi kinh thành, cho nên để cho Chu Vũ chấp chưởng việc phân phát quân lương. Nếu như Đường Hoàng can thiệp không đồng ý cho Chu Vũ quản chế quân lương của Hổ Kỳ quân, Thường Châu sẽ cắt đứt cung cấp lương thực. Tình thế ‘hưng thịnh’ sau đại thắng Tô Châu của ngày hôm nay đã cho Lục Thất lòng tin và lực lượng, trên một số vấn đề ‘hợp lý’, có thể ngầm giao phong tranh quyền với Đường Hoàng.

Lại qua ba ngày, Lục Thất mang ‘thân thể’ đã chuyển biến tốt xuất môn đi bái kiến Tiêu phủ, luôn tiện định ra hôn kỳ. Ý tứ của Tiểu Phức là muốn xuất giá từ Tiêu phủ, do lão phu nhân Tiêu phủ làm chủ hôn tống giá. Lão phu nhân Tiêu phủ từ sớm đã biết Tiểu Phức không phải là con gái ruột của Ung Vương.

Lục Thất vận một bộ áo bào gấm, ngồi xe đến Tiêu phủ. Lần này hắn vào từ cửa chính, hơn nữa còn được chủ nhân ra nghênh đón. Người tiếp đón là một vị thanh niên tướng mạo đường đường mặc áo bào, tên là Tiêu Tri Sơn, ở Tiêu phủ thuộc hàng con vợ lẽ. Còn người đứng đầu thế hệ này là Trấn Giang hầu Tiêu Tri Đức không ra nghênh đón, Lại bộ Thị lang Tiêu Tri Lễ chính là đệ đệ của Tiêu Tri Đức, đều là con đẻ của lão phu nhân.

Lục Thất được một người con vợ lẽ ra nghênh đón, nhưng không sinh lòng bất mãn. Mặc dù hắn là Ngô Thành phò mã, nhưng địa vị thấp hơn Trấn Giang hầu rất nhiều, hơn nữa tình huống khá xấu hổ chính là Tiểu Phức vốn là con dâu của Trấn Giang hầu. Hiện giờ Lục Thất đến nhà cầu hôn con dâu của người ta, thấp thoáng là một hành vi sỉ nhục. Tuy nhiên Tiểu Phức muốn xuất giá từ Tiêu phủ, Lục Thất cũng không lay chuyển được.

Tiêu Tri Sơn rất tôn trọng Lục Thất, khách khí nghênh tiếp mời Lục Thất tiến vào cửa chính. Có thể vào Tiêu phủ bằng cửa chính nói lên Tiêu phủ đã cho Lục Thất mặt mũi rồi. Vừa tiến vào Tiêu phủ, Lục Thất liếc mắt liền trông thấy một vị cố nhân, hắn hữu hảo mỉm cười gật đầu chào.

Người nọ chính là người trước đây dẫn Lục Thất đi gặp tiểu muội, Ngôn tổng quản. Ngôn tổng quản thấy Lục Thất hữu hảo gật đầu với mình, ngớ ra giây lát, sau đó vội hành lễ nói:
- Tiểu nhân bái kiến Lục đại nhân.

Lục Thất cười nói:
- Trước kia được Ngô tổng quản chiếu cố nhiều, ta vẫn luôn khắc ghi trong lòng.

- Đại nhân quá lời rồi, đưa đại nhân đi gặp Lục tiểu thư là bổn phận của tiểu nhân.
Ngôn tổng quản cung kính đáp, biểu hiện đúng với quy củ.

Lục Thất gật đầu với ông ta, sau đó theo Tiêu Tri Sơn vào một phòng bên chờ Hầu lão phu nhân triệu kiến. Lục Thất rất có tính nhẫn nại, cùng Tiêu Tri Sơn nói chuyện đông tây, chỉ chốc lát sau, Lục Thất phát hiện Tiêu Tri Sơn là một người rất có học vấn thực tế, không ngờ thông hiểu về kỹ thuật chế tạo. Khởi đầu từ đề tài phường tạo giấy của Lục Thất, Tiêu Tri Sơn tán thưởng phường tạo giấy của Lục Thất được xây dựng vô cùng tốt, y thậm chí từng đi quan sát qua.

Tác dụng của phường tạo giấy, Lục Thất đã từ lâu không màng tới, chẳng qua hắn rất có hứng thú với tài năng của Tiêu Tri Sơn. Mấy năm nay Tô Châu tuy rằng mưa thuận gió hòa, thế nhưng phát hiện ra các thiết lập phòng chống lũ lụt đã bị hoang phế, đường sông ứ đọng đã rất nghiêm trọng. Nói cách khác, nếu muốn Tô Châu hàng năm thu hoạch được mùa, vấn đề thủy lợi nhất định phải có phòng ngừa chu đáo.

Đề cập tới việc thủy lợi, Tiêu Tri Sơn cũng có thể nói ra một bụng các tri thức liên quan, tuy nhiên Tiêu Tri Sơn có quá ít kinh nghiệm thực tiễn, tất cả các kiến giải về kỹ thuật chế tạo của y đều đọc từ sách. Y là một người ưa thích tạp học, chán ghét thi từ ca phú, cho nên vẫn không có quan chức. Mà Tiêu thị ở Trì Châu vẫn luôn khiêm tốn ở mặt ngoài, nên không có mưu cầu quan chức cho Tiêu Tri Sơn. Công tác của Tiêu Tri Sơn hiện giờ chỉ là quản lý điền vụ của Tiêu thị, cũng chính là làm tổng quản trông coi ruộng đất.

Một thời sau, có tỳ nữ tới mời Lục Thất đi tiến kiến. Lục Thất và Tiêu Tri Sơn chào từ biệt nhau, sau đó hắn theo tỳ nữ đi về phía hoa viên. Vừa vào tới hoa viên, từ đối diện bỗng có mấy người đi tới, người đi đầu là một thiếu niên áo gấm, tuổi chừng hai mươi, tướng mạo tuấn mỹ phú quý.

Tỳ nữ dẫn đường vừa thấy vội dời bước đứng sang một bên cúi đầu, Lục Thất ngớ ra cũng dời bước theo. Thiếu niên kia chợt nhìn thấy Lục Thất, dừng bước hỏi:
- Ngươi là Lục Thiên Phong phải không?

- Tại hạ là Lục Thiên Phong.
Lục Thất bình thản trả lời.

Vẻ mặt của thiếu niên lập tức âm trầm, lạnh nhạt nói:
- Lục Thiên Phong, Tiêu phủ không chào đón ngươi, sau này không được đến đây nữa.
Lục Thất ngẩn ra, cau mày nói:
- Ngươi là người phương nào?

- Đây là Thiếu hầu gia của nhà ta, còn không hành lễ.
Một người trung niên đứng sau lưng thiếu niên ngạo mạn tiếp lời.

Lục Thất lạnh lẽo liếc mắt một cái nói:
- Trấn Giang hầu còn đáng để cho ta hành lễ ra mắt, vị này thì chưa đủ tư cách đó đâu.

Thiếu niên mặt mày lập tức phẫn nộ, lớn tiếng mắng:
- Cẩu nô tài ngươi dám không biết tôn ti, nơi này là nơi để ngươi giương oai sao, người đâu, bắt hắn lại ném ra ngoài cho ta.

Người trung niên ở phía sau ngây người, hai gia tướng vóc người khôi ngô đứng sau lưng gã nghe được lệnh thoáng chút chần chờ, nhưng sau đó vẫn lao ra. Lục Thất ngây người, không thể tưởng được vị Thiếu hầu gia này lại dám không để ý hắn là khách của Tiêu phủ.

Mắt thấy hai gia tướng hung bạo vồ đến, tỳ nữ hoảng sợ thụt lùi, tay của hai gia tướng chụp tới Lục Thất. Lục Thất vẻ mặt âm trầm, thình lình nhấc chân đá tới, phịch một tiếng đá vào bụng một gia tướng. Tên gia tướng kia trầm thấp kêu một tiếng bay ngược về sau, một tiếng phanh vang lên, đập vào một thân cây, thân cây bị đập gãy, gia tướng xụi lơ ngã trên mặt đất.

Lục Thất nhanh chóng rút chân về, tay phải nắm quyền mãnh liệt đánh về phía một gia tướng khác. Tên gia tướng kia thấy đồng bạn bị đánh bay nên động tác hơi bị chậm lại, gấp gáp quay đầu liếc nhìn, chỉ trong khoảnh khắc liếc mắt đó bất chợt cảm giác lồng ngực đau xót, giống như bị một cây gậy to đập một phát, lập tức kêu thảm một tiếng rồi bay ngược đi.

Giơ tay nhấc chân một cái giải quyết xong hai gia tướng, Lục Thất lập tức lạnh lẽo phóng ánh mắt về phía thiếu niên. Thiếu niên và người trung niên theo sau lưng mặt mày sửng sốt, đã thấy Lục Thất bước tới một bước. Thiếu niên bị dọa sợ lui về sau, thân mới động, má trái đã bị đánh một cái, hét thảm một tiếng người ngã sấp xuống, lúc ngã xuống đầu nghiêng sang bên phun ra một búng máu và răng.

- Đi thôi.
Lục Thất đứng nghiêm, quay đầu nhìn tỳ nữ, lạnh nhạt nói.

Tỳ nữ khiếp sợ, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt, ánh mắt giống như nhìn thấy yêu quái, sợ hãi nhìn Lục Thất, nghe thấy tiếng liền hết hồn vội cất bước đi. Lục Thất với ánh mắt bình tĩnh đi theo, dường như chưa hề có chuyện gì phát sinh.
Một đường tới bên ngoài một khách sảnh, Lục Thất dừng lại, để tỳ nữ trước tiên tiến vào trong sảnh thông báo. Chờ một hồi thật lâu, thẳng tới khi chờ được một đám kéo tới vấn tội, cầm đầu chính là một người trung niên mặc áo bào gấm, mặt như quan ngọc, khuôn mặt phẫn nộ ẩn hàm oai uy.

- Lục Thiên Phong, ngươi thật to gan.
Người trung niên bộc phát uy nghiêm phẫn nộ khiển trách.

- Vị này hẳn là Trấn Giang hầu gia, tại hạ Lục Thiên Phong đến quý phủ của Hầu gia làm khách. Có điều gặp phải một tiểu tử vô lễ, chẳng những nhục mạ bổn quân là cẩu nô tài, còn lệnh người bắt ta ném ra khỏi phủ. Bổn quân nhất thời khó chịu, mới làm bị thương mặt của Thiếu hầu gia.
Lục Thất với thái độ lạnh nhạt đáp lại.

Trấn Giang hầu ngây người, chợt một giọng nữ từ khách sảnh truyền tới:
- Lão phu nhân có mệnh, mời Lục đại nhân cùng Hầu gia tiến vào.

Lục Thất nghe vậy xoay người bước vào. Trấn Giang hầu mang vẻ mặt giận dữ cũng cất bước đi vào khách sảnh. Ba mỹ phụ ở phía sau cũng đi theo, khuôn mặt của một người trong đó mang đầy hận thù.

Trong khách sảnh, một lão phụ tóc đen hơi bạc tư thái ung dung, thanh nhã ngồi trên ghế. Trong khách sảnh còn đứng sáu nô bộc già, tỳ nữ dẫn đường kia ở cách xa lão phụ, nao núng cúi đầu kính cẩn đứng.

- Lục Thiên Phong bái kiến Tiêu lão phu nhân.

- Nhi tử thỉnh an mẫu thân.

- Con dâu thỉnh an mẫu thân.

Đám người tiến vào lần lượt bái kiến lão phụ. Lão phụ nhìn Lục Thiên Phong, hạ giọng nói:
- Lục Thiên Phong, hôm nay ngươi tới là vì việc vui, vì sao không thể nhẫn một chút?

- Hồi lão phu nhân, lời nói và việc làm của thiếu gia quý phủ ương ngạnh đến cực điểm, Thiên Phong không thể nhẫn. Thiên Phong cảm thấy vị thiếu gia kia của quý phủ và gia chủ của Thường Châu Tiêu thị rất giống nhau.
Lục Thất cung kính đáp lại, lời nói cũng đầy khắc nghiệt.

- Lục Thiên Phong, ngươi làm càn.
Trấn Giang hầu phẫn nộ quát mắng.

- Hầu gia, Thiên Phong nói là lời có ích đấy. Một người thừa kế chẳng biết cấp bậc lễ nghĩa, có hành vi tùy ý, đối với Trì Châu Tiêu phủ không phải là phúc đâu.
Lục Thất thản nhiên đáp lại.

- Câm mồm, chuyện của Tiêu phủ đến lượt một gã thất phu như ngươi nhiều lời sao.
Mỹ phụ mang vẻ mặt ngoan lệ kia đột nhiên rít lên mắng chửi.

- Ngươi câm mồm, đi ra ngoài.
Lão phụ đột nhiên phát giận, người đứng trong sảnh ai ai cũng khiếp sợ, mỹ phụ vừa lên tiếng kia bị dọa sợ đột nhiên che miệng.

Quyển 4 - Chương 19: Tiêu thị

Đi ra ngoài.
Trấn Giang hầu nhíu mày, thấp giọng giục. Mỹ phụ kia sợ hãi hành lễ với lão phụ, rồi xoay người đi ra ngoài.

- Hai người các ngươi cũng ra ngoài đi, những người khác cũng đi ra ngoài.
Lão phụ lại bình thản nói. Hai mỹ phụ khác vội hành lễ, cùng với tất cả nô tỳ ra ngoài.

- Lục Thiên Phong, lúc này ngươi đã hài lòng chưa?
Lão phụ lạnh lùng nói.

- Lão phu nhân hiểu lầm rồi, chủ tâm của Thiên Phong là muốn cùng Trì Châu Tiêu phủ thân cận, bằng không sẽ không nhiều lời như vậy.
Lục Thất cung kính đáp lại.

- Những chuyện ngươi làm, Phức Nhi đã kể lại rất nhiều với ta, lão phụ cảm thấy ngươi không nên đắc ý quá sớm.
Lão phụ lạnh nhạt nói.

- Vâng, Thiên Phong thụ giáo.
Lục Thất kính cẩn nói.

- Ngươi muốn ngày nào đến đón Phức Nhi?
Lão phu nhân bình thản hỏi.

- Thiên Phong định là ba ngày sau.
Lục Thất cung kính trả lời.

- Tốt lắm, vậy thì ba ngày sau đi, lão phụ biết chuyện Hoàng đế lệnh người tới đón mẫu thân của ngươi rồi.
Lão phu nhân bình thản nói.

Lục Thất ngây người, hỏi:
- Lão phu nhân là nghe nói sao?

- Không phải, là vì chuyện của Chu quốc sẽ khiến cho Hoàng đế nổi lên tâm tư cấp thiết chiếm cứ Thường Châu.
Lão phụ bình thản nói.

Lục Thất gật đầu, lại nghe lão phụ hỏi:
- Ngươi có mấy phần tin tưởng có thể khống chế quân lực của hai châu Tô Thường?

- Hồi lão phu nhân, là mười phần nắm chắc.
Lục Thất tự tin trả lời.

- Ồ, ngươi có vẻ hết sức tự tin nha.
Lão phu nhân kinh ngạc nói.

- Lúc ban đầu thì không có bao nhiêu tự tin, chỉ là trước đó vài ngày, ta ở Tô Châu đã bày ra chiến cuộc. Chẳng những tiêu diệt thủy quân của Việt quốc ở Thái Hồ, mà còn tổ chức xây dựng một vạn thủy quân, dụ bốn vạn địch quân Chu quốc tiến công vào vùng trung bộ Tô Châu, tiêu diệt toàn quân. Đồng thời phát động đại quân đột kích Gia Hưng, diệt bốn vạn Việt quân, di dời hai mươi vạn dân chúng Gia Hưng tới Tô Châu. Đại thắng liên tiếp đã làm cho quân tâm của Tô Châu quân trên cơ bản quy thuận ta rồi.
Lục Thất bình thản hồi đáp.

Lão phu nhân im lặng nhìn Lục Thất, Trấn Giang hầu cũng một dáng vẻ khó có thể tin nhìn Lục Thất, yên tĩnh chỉ chốc lát, lão phu nhân nói:
- Hôm nay xảy ra chuyện không hay, không giữ ngươi ở lâu, ngươi rời khỏi đây rồi thì đi gặp muội muội của ngươi đi.

- Thiên Phong hôm nay lỗ mang, mong lão phu nhân thứ lỗi, Thiên Phong cáo từ.
Lục Thất chân thành đáp lại.

Lục Thất đi rồi, Trấn Giang hầu nhíu mày hỏi:- Nương, lời của Lục Thiên Phong là sự thật ư?

- Là thật. Một kiêu hùng nắm trong tay gần hai mươi vạn đại quân, thế mà Kiệt Nhi dám mắng là cẩu nô tài, nó quả thật không làm được Trấn Giang hầu rồi.
Lão phu nhân lạnh nhạt nói.

- Nương, Kiệt Nhi chỉ là phẫn nộ về việc ở Thường Châu mới vô lễ với Lục Thiên Phong như vậy thôi.
Trấn Giang hầu giải thích.

- Nói nhảm, con của ngươi tâm tính thế nào, chẳng lẽ ngươi không biết? Kiệt Nhi sao có thể phẫn nộ vì chuyện của Thường Châu chứ? Nó là không cam lòng chuyện gả Tiểu Phức cho Lục Thiên Phong thôi.
Lão phu nhân thô lỗ bác bỏ nói.

Vẻ mặt của Trấn Giang hầu cứng ngắc, tiếp đó cau mày nói:
- Nương, coi như là Lục Thiên Phong chiếm cứ được Tô Châu và Thường Châu đi, nhưng chưa chắc hắn có thể được việc gì.

- Ngươi nói không thể được việc, vậy ngươi nói thử xem Đường quốc có cái thế lực nào là có thể được việc. Đương kim Hoàng đế thì không cần trông cậy vào rồi, chỉ biết một lòng cầu an, lúc nào cũng nghi kỵ lương thần trung tướng. Ngày nay chỉ cần Chu quốc hù dọa một cái thôi, y sẽ sợ hãi lập tức giết oan uổng quân thần để lấy lòng. Chu quốc là một nước hổ lang, há có thể dùng phương thức lôi kéo để cầu được chung sống yên ổn. Nhưng Lục Thiên Phong, chỉ bằng vào lực lượng của Tô Châu đã tiêu diệt sạch bốn vạn Chu quân đột kích, người thiện chiến như vậy, thật sự rất hiếm thấy ở Đường quốc.
Lão phu nhân nhẹ giọng nói.

- Ý của mẫu thân là quyết định phò tá Lục Thiên Phong ư?
Trấn Giang hầu nhíu mày hỏi.

- Không phải, Lục Thiên Phong chỉ là một thế lực đáng giá cho Tiêu thị đặt cược mà thôi, hiện giờ hắn vẫn không thể khởi binh tạo phản. Hắn nói có mười phần nắm chắc khống chế quân Tô Châu, hẳn là nói phóng đại đấy. Quân lực tại Tô Châu của Lục Thiên Phong đều là binh tốt đầu hàng, có lẽ là gần như ổn định, nhưng khẳng định sẽ chống đỡ không nổi chiến sự trùng kích quá lớn. Hiện giờ Tô Châu không có khả năng đồng thời khai chiến với Chu quốc, Việt quốc và Đường quốc, nhất là Đường quốc, sẽ khiến cho Lục Thiên Phong rơi vào hoàn cảnh nghịch thần. Cho nên Lục Thiên Phong chỉ có thể ở mặt ngoài mạo hiểm để làm mê muội triều đình. Hắn cần có thời gian để củng cố cho thế lực và căn cơ được vững chắc, cần giành được một thời cơ đại nghĩa để có được lý do chính đáng cầm binh cát cứ.
Lão phu nhân hồi đáp.

- Cầm binh cát cứ có thể có lý do chính đáng hay sao?
Trấn Giang hầu chau mày nói.

- Có chứ, hơn nữa chẳng bao lâu nữa Hoàng đế sẽ dâng tới cái thời cơ kia cho Lục Thiên Phong. Lục Thiên Phong cần Hoàng Đế thu quản quân điền Thường Châu, một khi Hoàng đế thu quản ruộng đất của quân hộ, sẽ dẫn phát quân lực Thường Châu cùng chung mối thù, hoàn toàn ủng hộ Lục Thiên Phong cát cứ Thường Châu. Mà Hoàng đế thất tín đưa tới binh biến, sẽ càng khiến cho Hoàng đế lâm vào tình huống bị động.
Lão phu nhân giải thích nói.

Trấn Giang hầu hiểu được gật đầu. Lão phu nhân lại nói:
- Việc chúng ta phải làm chính là tận lực bảo hộ cho Lục Thiên Phong không chết, ở kinh thành cố hết sức giải vây cho hắn. Nếu Lục Thiên Phong thật sự nắm trọn lực khống chế Tô Châu và Thường Châu, chúng ta thậm chí có thể hỗ trợ cho hắn thoát khỏi kinh thành, cùng với ẩn giấu thân nhân của hắn. Trấn Giang hầu im lặng. Lão phu nhân lại nói:
- Chúng ta chỉ có thể dùng thế lực trong triều ngầm trợ giúp cho Lục Thiên Phong, không có khả năng vận dụng vũ lực hưởng ứng. Thế sự khó liệu, nếu Lục Thiên Phong không thành, chúng ta buộc phải đầu nhập vào Chu quốc rồi. Chúng ta là thế gia, quan tâm nhất chính là sự tồn vong của Tiêu thị.

Trấn Giang hầu thẫn thờ gật đầu, khổ sở nói:
- Đương kim Hoàng đế a, cho dù chúng ta ra sức phụ trợ thế nào cũng không phấn phát nổi, thật khiến người ta thất vọng. Con không hiểu nổi, kính Phật sùng văn có thể hữu dụng hơn tăng cường quân lực hay sao?

- Tự Hoàng đế cho rằng hữu dụng thì chính là hữu dụng, chúng ta chỉ có thể thuận theo mà làm thôi. Tiêu thị đã phải ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, mới miễn cưỡng có được bình an, nhưng cũng vì thế mà thế gia của chúng ta dần dần biến thành một thế lực đơn độc, chúng ta không thể đầu nhập vào các thế gia khác. Hoặc là ủng hộ Hoàng tộc, hoặc là phò tá tân quân, như vậy mới có thể tiếp tục sinh tồn.
Lão phu nhân lạnh nhạt nói.

- Nhi tử hiểu được, sẽ lấy đại cục làm trọng.
Trấn Giang hầu đáp lại.

- Nương còn chưa hỏi ngươi, cái nhìn của ngươi đối với việc Lục Thiên Phong nhổ đi nhánh chính Thường Châu thế nào?
Lão phu nhân hỏi.

- Nhánh chính Thường Châu là một mối họa lớn đối với Tiêu thị. Nhiều năm qua chúng ta cung cấp tài lực duy trì Đoàn luyện quân Thường Châu, chỉ đổi lấy nhánh chính Thường Châu kiêu ngạo rời bỏ. Bọn họ bị nhổ đi là chuyện tốt.
Trấn Giang hầu lạnh giọng trả lời.

- Ngươi có thể hiểu được là tốt rồi. Đã nhiều năm như vậy, chúng ta trả giá để xây dựng Thường Châu quân, kết quả là nuôi lớn một con sói lòng dạ thâm độc. Nhánh chính Thường Châu bị nhổ, nhánh chính Trì Châu chúng ta sẽ lại khôi phục quyền uy của gia chủ.
Lão phu nhân thản nhiên nói.

- Cho nên, nhi tử không có bài xích Lục Thiên Phong.
Trấn Giang hầu tỏ thái độ nói.

- Lục Thiên Phong quật khởi là kỳ tích, cũng là điều tất nhiên, phương thức dùng quan áp ngân khế hoàn trả ruộng đất cho dân, có thể nói là một đao đâm trúng chỗ yếu hại thối nát của Đường quốc. Nhiều năm qua thế gia ở Tây bộ chỉ biết một mực lôi kéo quan thế, không nghĩ đến hoàn trả đất đai cho dân vì lợi ích của dân, trong đầu một lũ chỉ có một chữ lợi, chỉ biết phụ thuộc vào cường giả chân chính.
Lão phu nhân thản nhiên nói.

- Chính sách trả lại đất đai cho dân không thể thực hiện ở Tây bộ, nếu thế gia ở Tây bộ hoàn trả đất cho dân, cũng đồng nghĩa với tự hủy hoại mình. Thế gia ở Tây bộ chủ yếu dựa vào số lượng lớn ruộng đất nắm trong tay mới có thể chống đỡ các thế lực mạnh, mà Thường Châu thì bất đồng. Đất đai ở Thường Châu bị Việt quốc chiếm cứ, sau khi đoạt lại hoàn trả cho dân, cũng không có bất kỳ thế lực đại địa chủ nào gây trở ngại cho sự thực thi chính sách quan áp ngân khế.
Trấn Giang hầu hồi đáp rõ ràng.

- Nếu sau này Lục Thiên Phong thật sự thành sự, ngươi là gia chủ của Tiêu thị, có tình nguyện chủ động giao ra ruộng đất hay không?
Lão phu nhân hỏi.

- Nếu Lục Thiên Phong thành sự, chúng ta nhất định phải hoàn trả ruộng đất cho dân, bằng không sẽ có tai họa.
Trấn Giang hầu hồi đáp.

- Ngươi có thể hiểu được là tốt rồi, chỉ đáng tiếc, Tiêu thị chúng ta thủy chung không chiếm được cơ hội thành đại sự. Cây to đón gió, nội tình thế gia chúng ta ngược lại trở thành trở ngại trong việc phát triển đại thế lực.
Lão phu nhân thản nhiên nói, trong ngữ nghĩa ẩn hàm ý tứ không cam lòng.

Trấn Giang hầu gật đầu. Nếu Tiêu thị có bất cứ hành động gì lớn, căn bản không thể qua được mắt của các thế gia và Đường Hoàng. Cho nên vì tự bảo vệ mình, Trì Châu Tiêu thị thận trọng không dám tham dự vào việc tranh thủ quân lực. Chẳng như Lục Thiên Phong, có thể mạnh dạn làm việc không cố kỵ gì, trực tiếp tranh đấu giành lấy căn cơ và đại quân.

- Ngươi đi đi, xem chừng nữ nhân của ngươi cho tốt, đừng để xảy ra chuyện chân ngoài dài hơn chân trong, nhỡ chọc vào họa, chính là Tiêu thị phải gánh chịu đấy.
Lão phu nhân ôn hòa dặn dò.

- Mẫu thân yên tâm, nhi tử sẽ phân phó xuống, nghiêm phòng tin mật bị truyền ra ngoài.
Trấn Giang hầu đáp lại, sau đó rời đi

Quyển 4 - Chương 20: Đoàn viên

Lục Thất ra khỏi khách sảnh, gọi một tỳ nữ dẫn đường đi gặp tiểu muội. Lúc nãy hắn đánh Thiếu hầu gia Tiêu phủ, đương nhiên không phải vì tức giận mà hành động lỗ mãng, mà chủ yếu là vì hiển uy. Hắn muốn nói cho người Tiêu thị biết, Lục Thiên Phong hắn đã có thành tựu, không cần phải dựa hơi Tiêu thị.

Ngày hôm nay, nếu Tiêu thị có ý nghĩ cùng Lục Thất đứng trên một trận tuyến, thì nhất định phải cùng Lục Thất nói chuyện ngang hàng, đó là điểm mấu chốt của Lục Thất. Lục Thất sẽ không thấp hèn đi cầu xin Tiêu thị ủng hộ, hắn chính là muốn biểu hiện ra sự quả quyết và tự tin của mình, hắn cũng có thực lực để làm việc bá đạo.

Nghe nô tì nói, tiểu muội và Trình di nương vẫn cư ngụ ở gần chỗ ở của Tiêu Tứ tiểu thư, mà tỳ nữ đáp lời cũng tôn kính xưng Lục tiểu thư. Lục Thất nghe xong rất thư xướng, bỗng nhớ lại nỗi thống khổ và mất mát trước đây khi tới gặp tiểu muội, nội tâm cảm khái không thôi.

Trở lại nơi cũ, Lục Thất lập tức trông thấy thân nhân của hắn, vẫn là ba ngươi, vẫn đứng ở đó chờ hắn, dung nhan chưa từng biến đổi, lại cho Lục Thất một cảm giác xa lạ. Tiểu muội và Trình di nương đứng sóng vai, mặc trên người váy áo đại biểu địa vị tôn quý. Mà người làm vườn Lý Thông cũng mặc một bộ áo bào màu xanh thẫm, có điều trên khuôn mặt đôn hậu kia lộ ra hoảng hốt lúng túng.

Lục Thất mỉm cười đi tới, rõ ràng tiểu muội bọn họ đã chờ hắn từ sớm. Hắn đi qua, trước tiên chắp tay cung kính hành lễ với Lý Thông:
- Tiểu Thất bái kiến dượng, dượng mạnh khỏe.

- Tốt tốt, đại nhân mạnh khỏe.
Đối mặt với lễ chào của Lục Thất, Lý Thông kinh hãi lập tức khom lưng chín mươi độ hoàn lễ, bộ dáng kia chính là nô bộc thấy đại lão gia.

Lục Thất vẻ mặt bình thản, lại nhìn Trình di nương, mỉm cười nói:
- Dì, Tiểu Thất đến đây.

Trình di nương với đôi mắt đẹp rưng rưng gật đầu. Tiểu Nghiên chăm chú nhìn Lục Thất, khẽ gọi:
- Thất ca ca.

Lục Thất yếu ớt mỉm cười nhìn tiểu muội, nhất thời không biết nên nói cái gì, thật lâu sau mới ôn hòa nói:
- Tiểu Nghiên, Thất ca ca không khiến cho muội thất vọng.

Tiểu Nghiên gật gật đầu, bỗng nhào tới ôm lấy Lục Thất. Lục Thất cúi đầu, hai tay khẽ ôm lấy tiểu muội trong lòng, mũi đau xót, vài giọt lệ rơi xuống. Đã nhiều năm như vậy, tiểu cô nương năm đó gọi hắn về nhà ăn cơm, khóc lóc đưa tiễn hắn đi xa, hiện giờ, hắn rốt cuộc đã có năng lực bảo hộ muội ấy rồi.

Thật lâu sau, Lục Thất mới ngẩng đầu hỏi:
- Dì, người và dượng sau này muốn đến đâu cư trú?

Trình di nương quay đầu nhìn Lý Thông một cái, quay lại dịu dàng nói:
- Tiểu Thất, về sau, dì và Lý Thông muốn quản lý một cửa hàng nhỏ.

Lục Thất mỉm cười gật đầu nói:
- Cũng được, con trở về sẽ nói với Vận Nhi, lựa chọn một cửa hàng giao cho dì quản lý.

- Tiểu Thất, dì cám ơn con.
Trình di nương rưng rưng nói.

Lục Thất cười, nói:
- Chờ dì an ổn chỗ ở bên ngoài rồi, con sẽ bảo huynh trưởng đến bái kiến.

- Không không, vậy không tốt cho huynh trưởng con, đừng cho nó tới gặp.
Trình di nương hoảng hốt đáp lại.

- Dì, chữ hiếu làm đầu, huynh trưởng nên đến bái kiến dì và dượng, dì không cần lo ngại gì cả.
Lục Thất nghiêm nghị đáp, hắn là gia chủ, hắn thừa nhận ai, thì toàn thể Lục thị cũng phải thừa nhận người đó.

Trình di nương rưng rưng nước mắt gật đầu. Lục Thất cúi đầu nhìn tiểu muội, nhẹ nhàng vỗ lên lưng nàng, ôn hòa nói:
- Tiểu Nghiên, muội cùng Thất ca trở về quỳ bái mẫu thân đi. Chờ qua lễ thành hôn của Thất ca, muội lại về chỗ dì ở.

Tiểu Nghiên dạ một tiếng. Trình di nương lại nói:
- Tiểu Nghiên đã trở về thì ở lại hầu hạ phu nhân luôn đi.Lục Thất lắc đầu, nói:
- Mẹ con không thiếu người hầu hạ, con nghĩ dắt Tiểu Nghiên về ở vài hôm, còn về sau thì vẫn sẽ ở cùng dì.

Trình di nương gật đầu không nhiều lời nữa, sau đó Tiểu Nghiên đi cáo từ Tiêu Tứ tiểu thư, trở về thì cùng Lục Thất rời khỏi Tiêu phủ. Chuyến đi này coi như Lục Thất đã đạt thành mục đích. Hắn đánh Thiếu hầu gia Tiêu phủ, Tiêu phủ cũng không trở mặt, chứng tỏ Tiêu phủ quả thật có ý muốn hợp tác với hắn. Còn chuyện rước Tiểu Phức về nhà cũng đã thuận lợi định xong.

Ngồi trong xe quay về nhà, Lục Thất tươi cười nhìn muội muội ngồi đối diện. Gương mặt thanh thuần mỹ lệ của Tiểu Nghiên hơi xấu hổ, buông xuống hàng mi đẹp ngồi ngay ngắn đúng quy củ.

- Tiểu Nghiên của ca đã trưởng thành rồi.
Lục Thất ôn hòa, bùi ngùi thốt.

Tiểu Nghiên nâng mắt nhìn Lục Thất, dịu dàng khẽ cười nói:
- Thất ca ca của Tiểu Nghiên cũng đã là đại nam nhân rồi.

Lục Thất ngẩn ra, hiểu ý liền mỉm cười, ôn hòa nói:
- Tiểu muội, chờ Thất ca thành hôn rồi, muội cũng đi Tô Châu đi, đến làm bạn với Ninh Nhi và Thu Đường.

Tiểu Nghiên ngây người, dịu dàng nói:
- Không phải Thất ca định để muội ở lại huyện Thạch Đại sao?

- Huyện Thạch Đại cũng không an bình. Qua không bao lâu nữa, mẫu thân và Tiểu Phức tẩu tẩu của muội phải đến kinh thành cư ngụ, khi đó muội cũng có khả năng sẽ bị mang đến kinh thành, mà Thất ca thật không mong muội đến kinh thành.
Lục Thất mịt mờ đáp lại.

Tiểu Nghiên gật đầu, dịu dàng nói:
- Thất ca, trước mắt muội không muốn xa cách huyện Thạch Đại. Kỳ thực, muội muốn cùng tiểu thư vượt qua khó khăn.

Lục Thất ngẩn ra, hỏi:
- Tiêu Tứ tiểu thư không tốt sao?

- Không tốt, chuyện từ hôn ở kinh thành đã làm cho tiểu thư lâm vào hoàn cảnh xấu hổ. Bây giờ hôn sự chẳng những không hủy được, mà Vinh thị ngược lại còn lệnh người đến giục hôn, buộc tiểu thư sắp tới phải xuất giá tới Hồng Châu.Tiểu Nghiên sầu lo nói, thể hiện rõ tình nghĩa sâu nặng giữa nàng và Tiêu Tứ tiểu thư.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Chuyện Tiêu Tứ tiểu thư từ hôn, ca cũng có nghe Tiểu Phức nói ra nguyên do. Nếu Tiêu Tứ tiểu thư thật sự gả đi Hồng Châu, chỉ sợ sẽ gặp cảnh bất hạnh.

- Đúng vậy, cho nên muội mới lo lắng.
Tiểu Nghiên dịu dàng đáp lại.

Lục Thất suy nghĩ một chút, nói:
- Tiểu muội, chờ Thất ca thành hôn rồi, muội và Tiêu Tứ tiểu thư cùng đến Tô Châu đi.

- Làm sao có thể?
Tiểu Nghiên kinh ngạc nghi hoặc đáp lại.

- Thất ca nói được, tất có thể được. Sau khi Tiêu Tứ tiểu thư đi Tô Châu rồi, ta sẽ nói với Tiêu phủ Tiêu Tứ tiểu thư chết bệnh, về sau muội và Tiêu Tứ tiểu thư cứ định cư ở Tô Châu đi.
Lục Thất tự tin đáp lại.

Tiểu Nghiên nhìn Lục Thất với ánh mắt sửng sốt, lời nói của Lục Thất hết sức khí thế, lại nói có thể giật dây Tiêu phủ. Mà một nửa nguyên nhân Lục Thất tự tin như vậy là vì biết rõ chân tướng của vụ việc Tiêu Tứ tiểu thư từ hôn.

- Vậy để di nương cũng đi Tô Châu.
Tiểu Nghiên dịu dàng nói.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Dì tạm thời không nên đi Tô Châu.

Tiểu Nghiên ngẩn ra, rồi gật gật đầu, nàng không biết ý tưởng trong lòng Lục Thất. Tô Châu là căn cứ của Lục Thất, Lục Thất cần duy trì hình tượng chủ thượng của mình, cố hết sức tránh cho người ta có cơ hội chỉ trích khinh thường. Mà Trình di nương một khi tới Tô Châu với thân phận trưởng bối, có lẽ sẽ tăng thêm phiền phức trong việc quản lý Tô Châu.

Lục Thất để cho tiểu muội và Tiêu Tứ tiểu thư đi Tô Châu, một là để bảo hộ, hai là muốn mở đầu mối quan hệ thân cận với Tiêu thị. Sắp tới người Tiêu thị tới Tô Châu còn có thể có Tiêu Tri Sơn và Ngôn tổng quản. Lục Thất thậm chí đã tính toán để cho một nhà nhạc phụ của huynh trưởng cũng dời đi Tô Châu.

Thuận lợi về tới lão trạch, trong lão trạch đã bắt đầu chuẩn bị cho việc rước dâu. Trưởng tẩu Chu Nguyệt Nhi là người chủ trì xếp đặt, mang vẻ mặt sung sướng chỉ bảo hết thảy. Hiện giờ địa vị của Chu Nguyệt Nhi không giống như trước, nàng là chính thê của Thạch Thành bá, có được huyện quân cáo phong, đã không thuộc hàng thứ xuất nữa, địa vị trong gia tộc trên cả Tân Vận Nhi.

Nhưng điều khiến Chu Nguyệt Nhi thật sự sung sướng chính là, nàng âm thầm bức bách Lục Thất gieo giống vào một nữ tỳ hầu phòng mới mua. Nữ tỳ kia vốn là nữ nhân trong Chu phủ ở Vọng Giang Bảo bị Chu Nguyệt Nhi mua về làm tỳ nữ, chờ sau khi nữ tỳ kia sinh con ra, đứa nhỏ đó sẽ là con của Chu Nguyệt Nhi nàng.

Cho nên, đối với việc Đỗ Lan Nhi qua cửa, Chu Nguyệt Nhi không bài xích. Chu Nguyệt Nhi rất hài lòng với xuất thân của Đỗ Lan Nhi, nàng cũng hiểu trượng phu là đại quan triều đình, ngày sau khó tránh phải cưới bình thê.

Hơn hai ngày qua đi rất nhanh, sáng sớm, Lục Thất vận một thân lễ phục tân lang, cưỡi một con ngựa cao lớn, mang theo đội ngũ rước dâu phải nói là khổng lồ, trùng trùng điệp điệp tới Tiêu phủ đón dâu.

Toàn bộ huyện Thạch Đại xôn xao, lễ thành hôn của Công chúa và Phò mã không ngờ lại cử hành ở huyện Thạch Đại, hơn nữa còn do Tiêu phủ làm chủ hôn tống giá. Nghe nói lão phu nhân Tiêu phủ vô cùng thích Ngô Thành công chúa từng là cháu dâu của mình, cho nên coi như cháu gái mà tống giá.

Dân chúng bình thường và các hộ nhà giàu tự nhiên là tin tưởng, tuy nhiên có rất nhiều nhân vật trong quan trường nhạy cảm hiểu được một điều. Trì Châu Tiêu phủ vẫn luôn khiêm tốn ẩn nhẫn, nay lại đường hoàng tống giá Công chúa của Hoàng tộc, đây là biểu đạt ý nghĩa gì? Hành động gióng trống khua chiêng tống giá cũng chính là tuyên bố, bây giờ Ngô Thành phò mã Lục Thiên Phong và Tiêu phủ đã thành lập quan hệ bè đảng.

Lễ thành hôn này của Lục Thiên Phong mơ hồ mang đậm ý nghĩa kết quan thế. Hỉ thiếp được phân phát khắp nơi tại Trì Châu, đến cả Nhiêu Châu cũng dùng khoái mã thông báo. Mạnh Thạch cầm đầu rất nhiều quan lại Nhiêu Châu đều từ xa gửi lễ vật tới. Thứ Sử, Trưởng Sử, cùng các quan viên khác tại Trì Châu đều nhận được hỉ thiếp. Cả huyện Thanh Dương cũng không ngoại lệ, từ Huyện lệnh đến Kỳ lão, cùng với một số văn nhân có quan thân, đều được đưa tới hỉ thiếp. Chỉ có Dương phủ là không nhận được, hành vi này tựa hồ là cố ý thị uy với Dương phủ ở huyện Thanh Dương.

Công chúa đại hôn, lại có Tiêu phủ tống giá, cho nên hễ là người nhận được hỉ thiếp, có chín phần là hồi lễ thiếp chúc mừng. Huyện lệnh Thanh Dương chính là một trong những người không hồi lễ, tuy nhiên các hương quan ở huyện Thanh Dương đều có gửi thiếp chúc mừng đáp lại. Chủ bộ và Huyện thừa huyện Thanh Dương, cùng với Hữu huyện úy cũng đã lặng lẽ gửi thiếp chúc mừng, tâm lý của bọn họ đương nhiên là không muốn đắc tội với Tiêu phủ và Lục Thiên Phong.

Mã đại nhân ở Trì Châu lúc đầu không muốn gửi thiếp chúc mừng, nhưng ngẫm lại thì cảm giác không ổn. Công chúa đại hôn đưa hỉ thiếp tới, ông ta không cần phải vạch rõ giới hạn làm mất lễ độ, đắn đo một hồi, sai người mua mười khúc tơ lụa đưa lễ tới. Trưởng Sử Trì Châu nhìn thấy hành động của Thứ Sử Trì Châu, sau khi cân nhắc, cũng đưa tới tám cây tơ lụa. Các quan viên tầng dưới cũng làm theo, số lượng lễ đưa tới cũng theo thứ tự giảm dần.

Quyển 4 - Chương 21: Vừa lòng đẹp ý

Đại hôn của Công chúa mặc dù đã được giản đơn rất nhiều, nhưng vẫn còn khá nhiều lễ nghi. Lục Thất giằng co ở Tiêu phủ mãi cho tới trưa mới đón được hỉ kiệu ba người ngồi về lão trạch, ngoại trừ Tiểu Phức xuất giá, Lý Tuyết Tâm và Thanh Văn cũng là tân nương.

Hơn nữa Tiểu Phức đặc biệt vì các nàng bố trí tổ đường bổn gia. Lục Thất thuận theo, quỳ lạy bài vị tổ tông, rồi mới ra nghênh đón Lý Tuyết Tâm và Thanh Văn. Cưới các nàng ấy vốn không cần những nghi thức này, nhưng Lục Thất tôn trọng Tiểu Phức rộng lượng, vô cùng nghiêm túc tuân theo các lễ nghi nghênh thú, không có bất kỳ hành vi có lệ hay không kiên nhẫn nào.

Đón dâu về tới lão trạch, Lục Thất và ba vị tân nương dắt dây đỏ bái đường thành thân, sau đó dắt dây đỏ mang ba vị giai nhân đi động phòng. Ba vị tân nương nhập động phòng cùng nhau ngồi trên giường cưới, còn Lục Thất thì đi xã giao tân khách.

Tới gần hoàng hôn, Lục Thất mới được Tân Vận Nhi đỡ về động phòng. Tân Vận Nhi đến ngoài cửa liền rời đi, tiếp tục đi xã giao với các nữ khách đến chúc mừng. Các nhà giàu bình thường ở huyện Thạch Đại đương nhiên không cảm giác được nguy cơ gì, ngược lại cảm thấy có thể tham dự đại hôn của Phò mã và Công chúa đúng là vinh hạnh, cho nên có rất nhiều người tới.

Lục Thất dùng ánh mắt áy náy tiễn Tân Vận Nhi đi, rồi mới bước vào động phòng. Ba hỉ nương vẫn luôn chầu chực và hầu hạ tân nương vừa thấy Lục Thất tiến vào, rối rít cung kính nói lời chúc mừng. Lục Thất mỉm cười gật đầu đáp lại, đồng thời hắn cũng nhìn thấy một vị mỹ nhân mặc y phục màu xanh lục quen thuộc.

Mỹ nhân mặc y phục xanh lục chính là Tống Ngọc Nhi. Ở động phòng gặp được Tống Ngọc Nhi, Lục Thất không cảm thấy bất ngờ. Tân Vận Nhi có nói qua với hắn, Tống Ngọc Nhi trước kia từng có lời đắc tội với Công chúa Tiểu Phức, cho nên vào ngày đại hỉ, Tân Vận Nhi cho Tống Ngọc Nhi đến động phòng hầu hạ Công chúa, cầu hóa giải oán hận của Công chúa.

Lục Thất mỉm cười gật đầu với Tống Ngọc Nhi ở đối diện. Tống Ngọc Nhi nhìn Lục Thất với ánh mắt phức tạp một cái, liền cúi đầu hành nữ lễ, võ quan mà ngày xưa mình chướng mắt, hiện giờ đã là đại quý nhân. Lục Thất mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía ba vị tân nương.

Một hỉ nương đi lên đưa tới hỉ xứng, cung kính nói:
- Vừa lòng đẹp ý. Lão gia, Công chúa điện hạ phân phó người đầu tiên được vén khăn, đêm nay sẽ viên phòng.

Lục Thất nghe xong trái tim nhộn nhạo, hắn giơ tay nhận lấy hỉ xứng, cất bước tới gần ba vị tân nương. Không cần nhìn kỹ, hắn cũng biết ba tân nương đều ăn diện độc nhất vô nhị. Hắn tay cầm hỉ xứng, mỉm cười quét mắt nhìn chốc lát, bỗng khom lưng nửa người.

- Ta có cách để biết ai với ai đấy, nhưng hôm nay ta không nên chơi xấu khi dễ các nàng. Một đời này của Lục Thiên Phong ta, đoạn thời gian khốn khổ nhất là ở Tây bộ, khổ tận cam lai, ta chọn nàng ngồi ờ phía tây vậy.
Lục Thất nhẹ giọng nói.

Nói xong hắn bước sang trái một bước, đưa tới hỉ xứng vén ra khăn hỉ, lộ ra gương mặt hốt hoảng thẹn thùng của một mỹ nhân, tân nương đó chính là Thanh Văn. Lục Thất cười gật đầu, sau đó dùng hỉ xứng vén ra khăn hỉ của hai nàng còn lại, ngồi ở chính giữa lại là Lý Tuyết Tâm, ngồi ở bên phải mới là Tiểu Phức. Tiểu Phức là Công chúa, không ngờ không ngồi ở giữa.

Ba tân nương mỹ nhân thẹn thùng nhìn trộm Lục Thất. Lục Thất vẻ mặt ngốc ngốc vừa nhìn vừa cười, chợt Tống Ngọc Nhi đi tới, cung kính nói:
- Nô tì Tiểu Ngọc, phụng mệnh hầu phòng.

Tiểu Phức ngẩn ra, nhìn Tống Ngọc Nhi, trên khuôn mặt trắng ngọc xinh đẹp khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng mỉm cười, rồi dịu dàng nói:
- Ngươi nếu đã đến đây, vậy thì hầu hạ Thanh Văn đi.

- Vâng, nô tì tạ ơn Công chúa điện hạ khoan dung.
Tống Ngọc Nhi vội quỳ xuống đất đáp lại, sau đó đứng dậy hầu hạ Thanh Văn thoát y phục, còn hỉ nương thì đi đến hầu hạ Tiểu Phức và Lý Tuyết Tâm thay y phục, cởi đồ trang sức.

Nhóm hỉ nương làm xong nhiệm vụ, cung kính hành lễ rời đi, tự đi ra ngoài lĩnh tiền thưởng. Bọn họ cũng buồn bực khó hiểu, Công chúa xuất giá, vì sao không có đội ngũ nô tì làm của hồi môn, dù là tiểu thư nhà quan bình thường khi xuất giá cũng sẽ có bảy tám nô tì theo làm của hồi môn đấy.
- Các nàng có mệt không?
Lục Thất nhìn Tiểu Phức và Lý Tuyết Tâm, ôn nhu quan tâm hỏi.

Tiểu Phức tự nhiên cười, khẽ nói:
- Mệt chết đi được, nhưng cuối cùng cũng đã gả cho chàng rồi.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức buồn cười không thôi, mỉm cười nói:
- Nàng cũng không nên nói như vậy.

- Thiếp càng muốn nói như vậy đấy, không được sao?
Tiểu Phức oán trách đáp lại, trong giọng nói mang ý cười.

Lục Thất mỉm cười, chắp tay cung kính nói:
- Phu nhân muốn nói thế nào đều được, không gì không thể.

Tiểu Phức dịu dàng mỉm cười, khẽ nói:
- Thiếp mệt quá rồi, chàng đi qua đi.

Lục Thất thẳng lưng, tiến lên một bước ôm lấy Tiểu Phức. Tiểu Phức cả kinh vội nói:
- Thất lang.
- Nàng và Tuyết Tâm cũng ở cùng đi.
Lục Thất nhếch môi cười khẽ nói.

Tiểu Phức ngẩn ra, đôi mắt đẹp oán trách liếc hắn một cái, mặc cho Lục Thất ôm đặt lên giường, sau đó Lý Tuyết Tâm cũng bị ôm lên, cuối cùng Lục Thất đi ôm thân thể lả lướt mỹ diệu của vưu vật Thanh Văn vào cùng.

Năm ngày sau, một nhà Lục Thất đang đắm chìm trong sự yên vui của tân hôn, đột nhiên có một vị khách từ kinh thành tới tiếp kiến. Là một vị Thiên Ngưu Vệ tướng quân họ Vương, mang đến thủ dụ của Đường Hoàng và công văn của Lại bộ, bổ nhiệm Lục Thiên Phong làm Tư Mã Phủ Châu, Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên.

Lệnh bổ nhiệm của Đường Hoàng khiến cho một nhà Lục Thất hết sức ngoài ý muốn. Không ngờ Đường Hoàng sẽ phóng Lục Thất tới Tây bộ nhậm chức quan, hơn nữa ngoài giữ chức Tư Mã Phủ Châu, còn làm Huyện lệnh cai quản huyện Lâm Xuyên. Nếu là bình thường, phóng Lục Thất ra ngoài chỉ cần cấp cho một chức quan Tư Mã là đủ rồi.

Thiên Ngưu tướng quân vừa dẫn người đi, Tiểu Phức lập tức đi Tiêu phủ. Hai thời sau Thanh Bao quay về, nói với Lục Thất tình hình ở Phủ Châu tương tự với Trì Châu, có bốn vạn Chiêu Võ Tiết Độ quân trú đóng. Cũng như Trì Châu, quân lương của Chiêu Võ quân do Phủ Châu cung cấp. Bởi vì có sự tồn tại của Chiêu Võ quân, cho nên Phủ Châu không có hương binh luân phiên trú đóng, thế nên chức quan Tư Mã Phủ Châu chỉ là một hư quan.

Lời nói của người Tiêu phủ khai thông cho Lục Thất hiểu ra, chức Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên kỳ thực là mở đầu con đường chuyển hóa Lục Thất từ quan võ sang quan văn, hơn nữa Phủ Châu là địa bàn của Chiêu Võ Tiết Độ quân. Hiện giờ Phủ Châu cũng đang gặp cảnh thiên tai náo loạn, chỉ sợ chức sự Huyện lệnh Lâm Xuyên sẽ hết sức khó khăn, trên có quân đội áp chế thúc giục lương thực, dưới có người dân gặp nạn thiên tai cần cứu giúp.

Tiêu phủ đề nghị Lục Thất kéo dài thời gian đi nhậm chức, để tránh cạm bẫy ở Phủ Châu. Cái nhìn của Tiêu phủ là, Đường Hoàng vội vàng đẩy Lục Thất đến Phủ Châu nhậm chức, có thể là vì muốn nhanh chóng thâu tóm Thường Châu. Thường Châu nổ ra chiến sự, bất kể Lục Thất có mặt ở Phủ Châu nhậm chức hay không, đều không có ảnh hưởng gì. Nếu Đường Hoàng đã muốn truy cứu tội của Lục Thất, Lục Thất có ở nơi nào cũng vậy.

Tiểu Phức đã trở về, nói với Lục Thất, lão phu nhân Tiêu phủ đã đáp ứng cho Tiêu Tứ tiểu thư, Tiêu Tri Sơn cùng với Ngôn tổng quản, bí mật tới Tô Châu trốn tránh và nhậm chức. Nhưng chuyện về Phủ Châu, lão phu nhân không nói gì thêm, chỉ là nói Tiểu Phức, mấy ngày nữa cùng với Lục mẫu và một nhà Lục Thiên Hoa khởi hành tới kinh thành định cư.

Lục Thất nghe xong đương nhiên hiểu được, lão phu nhân Tiêu phủ là đang ám chỉ hắn nên tới Phủ Châu nhậm chức càng sớm càng tốt. Lục Thất cũng hiểu được, hắn cần phải nhanh chóng tới tây bộ, một là ra vẻ hưởng ứng lệnh của Đường Hoàng, hai là hắn muốn đi thăm vài người quen cũ, liên lạc với một số quan thế.

Tiểu Phức đành phải bất đắc dĩ đáp ứng, nhưng lên tiếng đề nghị cho Tân Vận Nhi theo Lục Thất đi Phủ Châu. Lục Thất cự tuyệt, nói rằng chuyến này tới Phủ Châu lắm hiểm nguy, một mình hắn đi còn có niềm tin có thể tự bảo hộ, nếu dẫn theo người nhà hắn sẽ phân tâm. Hơn nữa việc Đường Hoàng thu quản Thường Châu không tới mấy tháng nữa sẽ xảy ra rồi, chỉ sợ hắn ở Phủ Châu nhậm chức không lâu, đã phải rời chức bị triệu hồi về kinh thành.

Tiểu Phức cũng hiểu được, nên không nhiều lời nữa, chuyển sang thương lượng với Lục Thất về việc ứng biến về sau. Tiểu Phức đề nghị Lục Thất, một khi nghe được tin tức Đường Hoàng vấn tội, dứt khoát chạy tới Tô Châu, dụng binh bức bách Đường Hoàng thỏa hiệp. Lục Thất đáp lại khi nào chuyện đó xảy ra, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

Ngày hôm sau, nhóm tiểu muội rời khỏi huyện Thạch Đại, bí mật đi Tô Châu, người ở lão trạch không ai đi đưa tiễn. Lục Thất hoài nghi Đường Hoàng rất có thể để lại người giám thị, một khi Lục gia hắn có bất kỳ hành động dị thường gì, chỉ sợ sẽ xuất hiện vũ lực cướp giết.

Ngày kế sau khi tiểu muội rời đi, Lục Thất cùng người nhà chia tay trong nước mắt, cũng rời khỏi huyện Thạch Đại. Chẳng qua hắn dẫn theo hai trăm Nam Ưng Vệ đi, tám trăm Nam Ưng Vệ khác thì hộ vệ người nhà đi kinh thành, hơn nữa sau đó cũng sẽ giữ lại ở kinh thành hộ vệ cho phủ Công chúa. Lục Thất đương nhiên không muốn Nam Ưng Vệ thực sự quy vào quân hệ của Nam Đô.

Một đường đi về phía tây, qua một ngày liền tới ranh giới Nhiêu Châu, đến huyện Nhạc Bình thì đóng quân. Huyện Nhạc Bình thuộc khu vực trung tâm Nhiêu Châu, qua khỏi huyện Nhạc Bình là huyện Bà Dương, cũng chính là nơi châu trị của Nhiêu Châu.

Lục Thất đắn đo, không biết có nên tới huyện Bà Dương hay không, lo lắng nhỡ bị Đường Hoàng biết được, sau này có khả năng sẽ ảnh hưởng tới bố cục quan thế của hắn tại Nhiêu Châu. Nhưng hắn rất muốn gặp lại các huynh đệ binh dũng quân, cũng muốn nghe xem lời giải thích của Vương Trọng Lương.

Suy tư một hồi, Lục Thất cảm thấy không nên công khai đi huyện Bà Dương. Hắn lệnh người lên đường trong đêm tới huyện Bà Dương thông báo, muốn ở huyện Dư Can bí mật hội hợp. Lần này hắn đi Phủ Châu, đi qua huyện Dư Can là chuyện bình thường

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau