KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 386 - Chương 390

Quyển 4 - Chương 12: Bắt rùa trong hũ

Ngày hôm sau, Lục Thất về đến Ngô huyện, hắn giao nhiệm vụ tập kích bất ngờ cho Hổ Khâu vệ, để Lý Hổ thống lĩnh quân đi tập kích. Tất nhiên Lý Hổ hiểu đây là cơ hội để lập công nên vui mừng dẫn quân đến Động Đình Tây Sơn.

Lục Thất lại hạ lệnh điều quân đến tiền tuyến Côn Sơn, chỉ giữ lại một vạn bảy nghìn quân lực ở Ngô huyện, trong đó có năm nghìn Trung phủ dũng, còn Quy Đức quân không làm được quân lực tin dùng, có một nghìn thủy quân Thái Hồ tiễn Hổ Khâu vệ đi tập kích.

Lục Thất thì trấn giữ ở Ngô huyện thành, không cần lộ diện tham gia chiến trận. Hắn là Vương, trước đây đã xây dựng hình tượng anh hùng tiêu diệt phỉ Thái Hồ, lại còn tự mình đến Thái Thương quân, cũng đến Côn Sơn để gặp Cố tướng quân và Trương Hồng Ba. Có thể nói, trận chiến sắp tới đã để các tướng sĩ biết là hắn đang chủ đạo, như vậy là đủ rồi.

Những tưởng là có thể ngồi đợi tin tức ở Ngô huyện, nhưng ngày hôm sau hạ lệnh điều quân thì Lục Thất đột nhiên nhớ đến cảnh cáo của Cố tướng quân, nói rằng phía Tây Thái Hồ còn có hai nghìn thủy quân Thái Hồ, có thể một lần vận chuyển được năm nghìn quân, những lời của Cố tướng quân có thể là kế sách “bắt rùa trong hũ” rồi.

Nhưng nếu như sau khi đánh xong phía Tây Côn Sơn, Việt quốc chưa chắc áp dụng cách tiến công thủy quân, như vậy thay vì ngồi đợi bắt rùa trong hũ chi bằng chủ động ra tay tấn công thủy quân Việt quốc ở phía Tây Thái Hồ, một đòn chặn đứt đường tấn công bằng đường thủy của chúng.

Lục Thất lại có ý dẫn quân tiến công. Hắn hạ lệnh điều động năm nghìn quân bên Thái Hồ đến Động Đình Tây Sơn chuẩn bị nghênh chiến, đồng thời cũng quyết định người đánh lén Dương Châu. Hắn viết một bức mật thư cho Tiểu Vân, bảo nàng ta đến mượn thuyền của Giang Âm hầu, sau khi mượn được thuyền qua sông thì lại đến tìm Vương Bình, bảo Vương Bình lặng lẽ dẫn hai nghìn Trung phủ dũng giả mạo Trấn Hải quân qua sông đến tập kích Dương Châu. Lần này huynh đệ Nam Bắc tề tụ, cùng đánh nhau mới vui.

Ngày hôm sau, Lục Thất đích thân tới Động Đình Tây Sơn, Hôi Ưng- Trấn phủ sứ của Động Đình Tây Sơn, Tư Mã hành quân của Cổ Lãng quân và Thanh Phổ quân cùng cung nghênh Lục Thất đến. Trong đại sảnh của phủ Đô đốc cũ, Lục Thất nói ra kế hoạch đi đường thủy đến tập kích thủy quân phía Tây Thái Hồ và nói rõ ý đồ chiến lược, sẽ xuất ra năm nghìn quân, giữ hai nghìn quân bảo vệ Động Đình Tây Sơn.

Ba vị lĩnh quân nghe xong đều rất hưng phấn, tự mình đi chuẩn bị chiến đấu. Lục Thất đến hậu trạch hoa viên, một mình đứng giữa hoa viên, thả lỏng người, hôm nay phía Tây Côn Sơn chắc hẳn đã thúc đẩy đại quân rồi, Hổ Khâu vệ chắc cũng đến thành Gia Hưng, tất cả đều thể hiện hết sức hai chữ “Đột kích”.

Gần đến buổi trưa, Hôi Ưng đột nhiên vội vàng đến gặp Lục Thất, nói cho hắn một biến cố ngoài ý muốn. Có hai trăm thuyền đội từ phía Tây Thái Hồ đánh tới, thật không ngờ đó là thủy quân Việt quốc ở phía Tây Thái Hồ. Hiện giờ những thuyền đội Việt quốc đó giống thuyền đưa thư, lấy công văn của Binh Bộ Việt quốc, yêu cầu đổ bộ lên Động Đình Tây Sơn.

Lục Thất nghe xong thì vô cùng ngạc nhiên, hắn mới chuẩn bị đi tập kích thủy quân Việt quốc ở phía Tây, sao thủy quân Việt quốc lại đến trước được? Cầm công văn của Binh Bộ Việt quốc đến yêu cầu đổ bộ lên đây, là thật sự không biết Động Đình Tây Sơn đã mất hay là cố ý dối trá để cướp đảo?

- Ta thay áo giáp rồi đi xem sao!
Lục Thất rất nhanh đã đưa ra quyết định.

Lúc đi ra khỏi sảnh, Lục Thất đã có biện pháp ứng đối. Hắn dặn dò Hôi Ưng đi chuẩn bị, Hôi Ưng tuân mệnh đi, Lục Thất lập tức đến bến Tây Sơn luôn.

Hắn tới bến tàu nhìn thì quả nhiên có một quan văn trung tuổi mặc áo đỏ thẫm và mười mấy tướng sĩ mặc giáp Việt quốc, còn mấy trăm tướng sĩ “Việt quốc bên mình” thì cung tên đã nhắm vào những kẻ đó, hoàn toàn là tư thế sẵn sàng đón quân địch.

Lục Thất đi lại, lúc này hắn thay giáp tướng Giáo Úy, hắn bước lại thi lễ nói:
- Xin bái kiến đại nhân! Bổn quan là Soái phủ Ngu Hầu, xin được kiểm tra công văn của đại nhân.

Sắc mặt của quan văn trung tuổi kia vô cùng khó coi, lạnh lùng nhìn Lục Thất một cái, hỏi:
- Đô đốc của các ngươi đâu?

- Đô đốc nhà chúng tôi ở kia!
Lục Thất quay người chỉ ra phía xa, nói.

Quan văn trung tuổi thuận mắt nhìn theo hướng chỉ của Lục Thất, quả nhiên là bãi đất cao mà Lục Thất chỉ có rất nhiều tướng sĩ đứng, chỉ cách mấy trăm mét, chỉ có thể nhìn đại khái, cụ thể là ai thì không rõ.

- Thưa đại nhân! Động Đình Đông Sơn hiện giờ mới mất, Đô đốc nhà chúng tôi không dám sơ suất hành sự, dặn dò bổn quan có thể toàn quyền xử lý.
Lục Thất cung kính nói.

Vị quan văn kia nhìn Lục Thất, lấy ra công văn và đưa hắn. Lục Thất cầm lấy công văn, ngẩng đầu hỏi:- Đại nhân! Trong bản công văn này nói để viện binh đổ bộ đột kích Tô Châu, sao không nói rõ viện binh thuộc quản lý của vị chủ soái nào vậy?

- Viện quân đến đều có chủ soái, không liên quan gì đến các ngươi!
Quan văn lạnh lùng nói.

- Đại nhân! Chức trách trên mình bổn quan, nếu như sau khi viện quân đổ bộ Tây Sơn, đại nhân lại lấy ra một tiết chế quân lệnh khác, Đô đốc nhà tôi sẽ không đồng ý đâu.
Lục Thất không nhượng bộ, tranh giành nói.

Quan văn ngẩn ra, lập tức mặt trầm xuống, nói:
- Chớ có hàm hồ, công văn Binh Bộ của bổn quan chỉ có một bản thôi.

- Nếu đại nhân đã nói như vậy thì Đô đốc nhà chúng tôi thân làm chủ Tô Châu, về lý mà nói thì sẽ trở thành chủ soái tấn công Ngô huyện. Nếu viện quân là thủy quân thuộc Y Cẩm quân thì không so được với địa vị của Đô đốc nhà tôi rồi, vậy phải nghe theo quản lý của Đô đốc nhà tôi.
Lục Thất lập tức yêu cầu.

Lúc đó sắc mặt của quan văn sầm lại, tất nhiên gã ta hiểu, đây là Đô đốc của thủy quân Thái Hồ Tô Châu, lo lắng viện quân chiếm quân quyền chủ đạo, vì vậy để một soái phủ Ngu Hầu ra mặt tranh quyền.

Quan văn nén tức giận xuống, hiện giờ gã lấy đại cục làm trọng, sau này có thể thượng tấu giáng tội. Gã lạnh lùng nói:
- Viện quân đến lần này không phải thủy quân thuộc Y Cẩm vệ mà là minh quân đến từ Chu quốc, ngươi chớ có dài dòng, nếu không sẽ mắc tội lớn đó.

Vẻ mặt Lục Thất kinh ngạc, nói:
- Là viện quân đến từ Chu quốc, có tổng cộng bao nhiêu người vậy?

- Một vạn viện binh của Chu quốc hiện giờ đã vận chuyển đến năm nghìn người, vẫn còn năm nghìn cần quay về để chuyển đến. Ngươi còn dài dòng thì chính là mắc trọng tội đó.
Quan văn lạnh lùng uy hiếp.
- Ồ! Hạ quan hiểu rồi nhưng Đô đốc đã dặn dò, chỉ có năm mươi thuyền mới được đổ bộ lên. Xin đại nhân lượng thứ cho sự thận trọng của Đô đốc nhà hạ quan.
Lục Thất cung kính đáp lại.

Quan văn chau mày, gật đầu nói:
- Được rồi!

- Vậy hạ quan sẽ đến bẩm báo với Đô đốc, cũng sẽ mang lương thực đến cho viện quân.
Lục Thất cung kính đáp lại, sau đó xoay người đi như bay về bãi đất cao mà hắn chỉ ở phía xa.

Nhìn bóng hình Lục Thất chạy xa, quan văn không vui hừ lạnh một tiếng, quay người dặn dò đám tín thuyền quay về, chỉ bảo năm mươi thuyền thủy quân áp sát bến để đổ bộ lên. Qua sự càn quấy ngăn cản của Lục Thất, vị quan văn này cũng mất hết cảnh giác.

Thật ra Lục Thất không biết, vị quan văn đến này căn bản không biết tướng soái thủy quân Tô Châu là ai. Lý do là thủy quân Tô Châu được Tín Vương ‘nâng đỡ’, còn lần này Việt quốc vội vàng cử viện quân đến là lo thủy quân Tô Châu dưới sức ép sẽ phản bội đầu hàng Đường quốc. Cứ coi như thủy quân kiện lên cấp trên Tô Châu đã mất thì cũng không nhận được sự tín nhiệm của triều đình Việt quốc.

Năm mươi thuyền lớn tiến gần bến tàu Tây Sơn, trong thuyền lớn đó có năm mươi đội ngũ tướng sĩ. Kiểu dáng áo giáp của các tướng sĩ đó giống với kiểu của Đường quốc và Việt quốc nhưng ký hiệu thì hoàn toàn khác với hai nước, hơn nữa các tướng sĩ đổ bộ đều rất ‘nghiêm túc’, sau khi chưa đặt chân lên bờ đã có phản ứng vui mừng.

- Các vị đã vất vả rồi, xin đi theo bổn quan, vào ăn chút gì đi!
Lục Thất tất nhiên nhanh như bay quay về, nhiệt tình chào đón.

Quan tướng Chu quốc lĩnh quân nhìn về phía quan văn. Quan văn đó lập tức cười nói:
- Đi đường vất vả rồi, gần trưa thì đi nghỉ ngơi chút đi!

Vì thế, tướng quan Đường quốc dẫn quân đội đi theo Lục Thất, đi vào trong đảo mười dặm vào một thôn trấn. Trong thôn trấn đó, mùi cơm thơm ngào ngạt, dưa muối, cá, nước đưa đến trước mặt tướng sĩ Chu quốc, các tướng sĩ bắt đầu ăn.

Lục Thất ở nơi xa nhìn lại, hỏi:
- Thật sự là nửa canh giờ mới phát huy tác dụng sao?

- Chủ thượng yên tâm đi! Thuốc thần tiên này ăn vào nửa canh giờ sau mới hôn mê, chỉ tiếc là có mùi tanh, sau khi kê đơn không thể kéo dài, vì vậy chỉ có thể thêm vào cá thôi.
Hôi Ưng thấp giọng đáp. Y là phỉ nhân, còn phỉ Thái Hồ cũng đa số là phỉ nhân, vì vậy thuốc mê là vật cần thiết.

Năm nghìn đại quân Chu quốc lần lượt xuất phát đến cái gọi là thôn trấn đó, kết quả là đều trúng thuốc mê, chân tay đều bị trói. Tất nhiên, thuốc thần tiên không quá nhiều, dù sao hàng thuốc mê dự trữ cũng dùng mấy lần rồi, nếu dùng nhiều sẽ phạm đại quân.

Quan văn đó trên đường đi cũng trở thành tù binh, còn thuyền đội sau khi chủ động được Tây Sơn đưa thức ăn đến, trở về đến đón năm nghìn đại quân khác. Thuyền đội vốn không phát hiện có biến, bọn họ rời đi dưới sự thúc giục của quan văn.

Kết quả là đám tù binh cũng đưa đến chỗ Lục Thất, Chu quốc và Việt quốc đã là liên minh, hơn nữa là Chu quốc chủ động tìm đến Việt quốc, nhưng địa thế Hàng Châu của Việt quốc, chỉ muốn chấp nhận hai vạn quân chi viện. Sau khi thương lượng thành công, hai vạn Giang Đô quân của Chu quốc bí mật rời bến đến Việt quốc, có một vạn bị Việt quốc yêu cầu tấn công Ngô huyện bằng đường thủy, một vạn ở lại Hàng Châu.

Hiện giờ Hàng Châu đã tập kích sáu vạn đại quân ‘ngoại lai’ đang đợi Việt Hoàng định đoạt thống soái là vị nào. Điều khiến Lục Thất không có gì để nói chính là đại quân Việt quốc không ngờ đã tập kết mười hai ngày rồi. Mười hai ngày vẫn không nhanh chóng xuất chinh, theo như Lục Thất thấy thì quả là chần chừ vô cùng.

Ngoài hai vạn Giang Đô quân chi viện thì không còn đội quân Chu quốc nào tham chiến nữa. Nhưng Giang Đô quân chi viện của Việt quốc, quả thật là do Chu quốc Hoàng đế hạ chỉ điều quân, vùng Dương Châu hiện giờ chắc hẳn không điều trọng binh đến bổ sung nữa.

Quyển 4 - Chương 13: Thắng lợi

Lục Thất thu hoạch Động Đình Tây Sơn, sai khoái mã báo tin cho Cố tướng quân và Trương Hồng Ba biết, sau đó hạ lệnh vận chuyển tù binh giam giữ trong đại lao của huyện Ngô, quan văn Việt quốc kia, thẳng tay giết chết, còn quan tướng Chu quốc nói một câu vô lễ kia, cũng đã thành quỷ dưới đao.

Thắng lợi không mất một giọt máu, chưa nhắc tới việc khoan dung lôi kéo tù binh, Lục Thất chỉ muốn lấy tù binh Chu quốc, cũng sẽ chỉ hợp nhất hỏa trưởng và binh lính cấp thấp nhất, quan tướng chỉ có thể vứt bỏ mà thôi.

Trưa ngày hôm sau, tin chiến thắng từ chiến tuyến Côn Sơn truyền tới tay Lục Thất. Dưới sự chủ trì của Cố tướng quân, Trương Hồng Ba tận tâm phụ tá, tám vạn đại quân vừa phá hủy phòng tuyến quân Việt, sách lược của Cố tướng quân là đánh yếu, cố ý lệnh cho Trương Hồng Ba ứng ra sáu vạn quân chủ lực, toàn bộ tấn công quân chủ soái của Việt quốc, hai vạn quân chủ soái của Việt quốc dễ dàng sụp đổ, trực tiếp tạo thành thế cô lập hai vạn y cẩm quân, không thể không lui.

Tám vạn đại quân thừa thắng xông lên, vẫn đột kích đất Gia Hưng, đáng tiếc là, trước đó một ngàn Hổ Khâu vệ không thể kiểm soát được thành trì Gia Hưng. Tuy nhiên quân Việt đại bại lại tạo thời cơ cho Hổ Khâu Vệ, vừa đúng lúc giả mạo quân Việt chiếm cứ cửa bắc thành.

Đại quân Tô Châu vừa đến, từ lỗ hổng ở cửa bắc thành đánh vào thành trì Gia Hưng, khiến hai vạn quân Việt trốn trong thành trì Gia Hưng không kịp bỏ chạy, gần như tám phần bị bắt làm tù binh, hiện giờ quan tướng của quân Tô Châu đang theo quy ước tương ứng để giải quyết hậu quả cho ổn thỏa, không được đốt giết dâm nữ, quán triệt quân lệnh của chủ soái, giật tiền cướp người, thu nạp nhân khẩu khắp nơi đưa về Tô Châu, chỉ cần nguyện ý đi, sẽ không được cướp đoạt những của nổi kia.

Lục Thất thở phào nhẹ nhõm, tuy hắn biết rằng khả năng thắng lợi là rất lớn, nhưng chiến sự biến đổi khôn lường, nếu đại quân Việt quốc tập kết có thể kịp thời đuổi tới Gia Hưng, vậy thì chưa chắc đã thắng lợi, hiện giờ tiên phát chế nhân thành công, cũng hung hăng cắn Việt quốc một miếng lớn. Quân lực song phương đối lập, làm yếu đi ưu thế lớn của Việt quốc.

Vừa thở phào nhẹ nhõm, bỗng có khoái mã cấp báo, ở huyện Thái Thương, đột nhiên có đội thuyền đột kích, có mấy vạn đại quân Chu quốc đổ bộ tập kích Tô Châu, Chu Vũ thỉnh cầu Quy Đức quân phủ điều quân Côn Sơn đi cướp lấy đội thuyền đột kích, hoặc chặn đường lui của quân Chu.

Tám vạn quân Côn Sơn đã ở vùng Gia Hưng, cho dù Lục Thất điều về cũng là đội quân đã mỏi mệt, hơn nữa chuyện khắc phục hậu quả không thể bỏ được. Quan trọng nhất là, một khi để quân Côn Sơn biết Chu quốc đột kích, dĩ nhiên sẽ làm lòng quân dao động. Phải biết rằng tám vạn đại quân cách Việt quốc không xa. Lúc này hoàng đế Việt quốc kia vô luận có không quả quyết đến cỡ nào, cũng sẽ kinh sợ mà nhanh chóng lệnh cho đại quân mau chóng tới tiếp viện, quân Côn Sơn tuyệt đối không thể hoảng sợ thoái lui.

Sau khi cân nhắc, Lục Thất quyết đoán lệnh cho Thanh Phổ quân, Cổ Lãng quân, năm nghìn Trung phủ dũng của huyện Ngô xuất phát đi trợ giúp chiến sự phòng ngự Đại Giang. Hắn gửi mật thư báo cho Chu Vũ, lí do đại quân Côn Sơn không thể mau chóng quay về, đột kích quân Chu ở Tô Châu, có thể giữ lại bao nhiêu thì giữ bấy nhiêu, đừng cưỡng cầu mà toàn diệt.

Đại quân hùng dũng mau chóng hành quân đi, khiến tuyến phòng ngự của huyện Ngô rơi vào hoàn cảnh yếu nhất, Lục Thất không thể không điều một ngàn thủy quân Tây Sơn đến đây trấn thủ thành Ngô huyện , cả bờ Thái Hồ chỉ có một ngàn thủy quân phòng ngự.

Cùng lúc, Lục Thất sai khoái mã quân sử, dùng mệnh lệnh của Quy Đức quân phủ, điều Hổ Khâu vệ, Đông Hải vệ, Côn Sơn vệ, một là để lấp lỗ hổng trong quân lực huyện Ngô, hai là tạo quyền uy cho Quy Đức quân phủ, chỉ điều Huân vệ trở về, không dễ dàng đưa tám vạn đại quân tới gây nghi ngờ.

Sau khi quân lệnh truyền đi, Lục Thất tự mình tới trông coi đại lao huyện Ngô, năm nghìn tù binh quân Chu ở đại lao huyện Ngô, mới là mối họa đáng sợ nhất. Có gần một nửa tù binh bị giam giữ trong phòng giam, chỗ trong đại lao cũng có hạn, Lục Thất thực hiện giam giữ nghiêm ngặt, chính là cố ý để tù binh nhìn thấy tướng sĩ bị giam, trên thực tế, bên ngoài đại lao không có tướng sĩ nào cả.

Sáng hôm sau, ba nghìn vệ quân mệt mỏi cưỡi ngựa tới huyện Ngô, Quy Đức quân lệnh vừa đến đại quân Côn Sơn, Trương Hồng Ba và Cố tướng quân không chút do dự sai thuộc vệ cưỡi ngựa mau chóng tới huyện Ngô, chiến mã của đại quân không nhiều lắm, một nửa đã bị thuộc vệ mượn đi rồi.

Lục Thất rất hài lòng, để Hổ Khâu vệ đã quen trấn phòng Ngô thị đảm nhiệm trấn thủ thành Ngô huyện, mình dẫn theo Đông Hải vệ và Côn Sơn vệ, cùng một ngàn thủy quân tới thủ ngự Thái Hồ.

An bài Huân vệ xong, ngày hôm sau, thủy quân phía tây Thái Hồ của Việt quốc lại tiếp tục tới, Lục Thất và Hôi Ưng dùng đúng cách như ở Động Đình Tây Sơn, chẳng những bắt năm nghìn quân Chu, còn dùng danh nghĩa của đại nhân quan văn, nói dối để một ngàn thủy quân Việt quốc đổ bộ nghỉ ngơi, kết quả liền trở thành tù binh. Gần bảy ngàn tù binh, cũng chỉ cần hai ngàn thủy quân bắt giữ và tạm giam.

Hai ngày sau, chiến sự phòng thủ Đại Giang kết thúc, quân Chu đột kích vấp phải thất bại thảm hại, ba vạn đại quân, bị sáu vạn đại quân Tô Châu vây công thống kích, từ huyện Ngô tiến vào đoạt thuyền đại quân, cũng vì có chút bất lợi, chỉ đoạt được mười chiếc quân thuyền, các quân thuyền khác thấy tình thế không ổn thoát ra nhà kho bến tàu lớn, cũng chặt đứt đường lui của ba vạn đại quân Chu quốc, hậu quả là ba vạn đại quân đột kích chết gần phân nửa, bị bắt mười lăm ngàn, quân Tô Châu cũng thương vong gần một vạn, con số tổn thất nhiều hơn quân đột kích Gia Hưng Côn Sơn rất nhiều.

Sau khi nhận được tin Đại Giang phòng thủ thắng lợi, Lục Thất lặng lẽ đón xe rời khỏi Tô Châu. Sau khi tới Thường Châu, cải trang cưỡi ngựa rời Thường Châu, hắn thẳng tiến về hướng huyện Thạch Đại, chẳng quản ngày đêm cướp đổi ba lượt ngựa, ba ngày sau đã tới huyện Thạch Đại.

Kết quả nghe ngóng ở huyện Thạch Đại khiến hắn đành im lặng trở về tìm kiếm, hóa ra nhóm người Tiểu Phức vẫn chưa tới huyện Thạch Đại. Cuối cùng ở một tòa xã bảo huyện Đồng Lăng, tìm được Nam Ưng vệ và nhóm Tiểu Phức.Hóa ra ở lại Mao Sơn bốn ngày, rồi suốt dọc đường xuất phát bắt đầu giả bệnh, sau đó không ngờ thật sự bị bệnh, phải dừng lại ở huyện Đồng Lăng sáu ngày.

Vào nhà nhìn Tiểu Phức lộ rõ vẻ tiều tụy, Lục Thất không khỏi đau lòng. Hắn ngồi bên giường, đưa tay nhẹ nhàng cầm tay ngọc của Tiểu Phức, ánh mắt thâm tình dừng lại trên khuôn mặt Tiểu Phức, đó vốn là gò má bạch ngọc, không ngờ đã gầy thêm vài phần.- Tiểu Phức, ta trở về rồi, chuyện của Tô Châu, ta đã xử lý ổn thỏa rồi.
Lục Thất cất giọng dịu dàng an ủi Tiểu Phức.

Tiểu Phức say sưa nhìn Lục Thất, một hồi lâu sau, nước mắt chợt tuôn rơi nơi khóe mắt, nhỏ giọng nói:
- Ôm ta.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức mỉm cười nghiêng người đưa cánh tay ướm thử, rồi bế Tiểu Phức rời giường, nhẹ nhàng ôm ngồi trên chân, dựa vào mình, rồi cúi đầu khẽ hôn lên mái tóc Tiểu Phức.

- Tiểu Phức, trên người ta có mùi đó.
Lục Thất nhẹ giọng nói.

- Đối với ta, là hương thơm đó.
Tiểu Phức nhỏ giọng đáp lại, nghiêng người một cái thiếp đi trong ngực Lục Thất.

Trong phòng yên tĩnh, vắng vẻ. Lý Tuyết Tâm và Ngọc Trúc ở bên, đôi mắt đẹp dịu dàng ngắm nhìn Lục Thất, thật lâu sau đó, Tiểu Phức mới lại nhỏ giọng nói:
- Thiên Phong, ta là công chúa Ngô Thành.

Hả! Lục Thất khẽ thốt lên, lập tức giật mình hiểu rõ, cúi đầu nhìn Tiểu Phức. Đôi mắt đẹp của Tiểu Phức cũng ôn nhu nhìn chăm chú hắn, hai người dịu dàng như thế trong phút chốc, Lục Thất chợt cười yếu ớt khẽ nói:
- Đáng đánh, nàng không nên giấu diếm ta lâu vậy chứ.

Tiểu Phức cụp đôi mắt đẹp, nhỏ giọng nói:- Lúc rời kinh, ta đã muốn cho chàng một niềm vui bất ngờ, lại bị chàng làm cho kinh hãi, nói không nên lời.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức sinh lòng áy náy, tai nghe Tiểu Phức nhỏ giọng hỏi:
- Thiên Phong, nếu ta không phải là công chúa, chàng có ghét bỏ ta không?

- Lại nói lời ngốc nghếch rồi. Chuyện ta thích nàng và danh phận công chúa gì đó không liên quan đến nhau.
Giọng nói Lục Thất như trách cứ đáp lại.

- Ta sợ, ta không còn là công chúa nữa, chàng sẽ chán ghét ta.
Tiểu Phức nhỏ giọng nói.

Lục Thất cười yếu ớt nhìn nàng, khẽ lắc đầu, nhẹ giọng đáp:
- Đừng suy nghĩ lung tung, ta thích cô gái nào, không phải vì xuất thân ở đâu.

Đôi mắt đẹp của Tiểu Phức dịu dàng nhìn sâu vào Lục Thất, một lát sau, nhỏ giọng nói:
- Thiên Phong, ta không phải công chúa đâu.

Lục Thất ngẩn ra, lại nhíu mày, bình thản nói:
- Tiểu Phức, ta thật sự thích nàng.

Tiểu Phức dịu dàng chăm chú nhìn Lục Thất, khẽ nói:
- Ta là công chúa, cũng không phải công chúa. Ta là con gái của Ung Vương, cũng không phải con gái của Ung Vương. Trên thực tế, ta không phỉa huyết mạch của hoàng tộc.

Lục Thất sững sờ nhìn kỹ Tiểu Phức, qua vài giây mới kinh ngạc nói:
- Tiểu Phức, nàng nói là, nàng không phải con gái ruột của Ung Vương.

- Đúng vậy. Mẹ ruột của ta có thai rồi mới vào Ung Vương Phủ. Ta sinh được một tháng, đột nhiên được Ung Vương thừa nhận là con gái ông ấy. Khi ta một tuổi, đã định quan hệ thông gia với Tiêu thị rồi.
Tiểu Phúc nhỏ giọng đáp lời.

Lục Thất hiểu rõ gật đầu, lại nghe Tiểu Phức nức nở nói:
- Mẹ ruột của ta, không lâu sau khi ta được một tuổi, đã bị Ung Vương phi sát hại, cũng vì ta không phải con gái ruột của Ung Vương, cho nên Ung Vương vẫn lãnh đạm với ta, ngày thường đều không nhìn mặt ta, từ nhỏ hầu hạ ta đều là lão nô tỳ do Ung Vương phi sai bảo. Khi ta tới Tiêu phủ, cũng vẫn do bốn lão nô của Ung Vương phi trông coi, cho nên, ta không có nô tỳ cùng tuổi.

Lục Thất gật đầu tỏ ý đã hiểu, Tiểu Phức lại nói:
- Tuy rằng ta bị người của Ung Vương phi trông chừng, nhưng ở Tiêu phủ, lão tổ tông lại cực kỳ chiếu cố ta, thường xuyên ân cần thăm hỏi, còn thường gọi ta tới khuyên bảo, cho nên, ta vẫn tự nhận là nữ nhân Tiêu thị.

Quyển 4 - Chương 14: Hồi hương

Lục Thất gật đầu, nhẹ giọng hỏi:
- Làm sao nàng biết nàng không phải con gái của Ung Vương.

- Là lén nghe được, có một lần, lão nô trông coi ta tưởng ta không ở đó, nói mấy câu oán hận ngay trong phòng, ta nghe được bọn họ gọi ta là con hoang. Khi đó ta đã hiểu, ta không phải con gái ruột của Ung Vương.
Tiểu Phức đau khổ khẽ trả lời.

Lục Thất gật đầu, Tiểu Phức ngước mắt nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi:
- Thiên Phong, chàng sẽ ghét bỏ một đứa con hoang như ta phải không?

Lục Thất cười trìu mến, đưa tay ôm chặt nàng, khẽ cất tiếng nói:
- Tiểu Phức, nàng là Tiểu Phức của ta, gọi ta Thất Lang đi.

- Thất Lang.
Tiểu Phức nghẹn ngào gọi to, oa oa nức nở, tay ngọc nắm chặt áo bào của Lục Thất.

Ngọc Trúc, Thanh Văn và Lý Tuyết Tâm yên lặng đứng nhìn. Đôi mắt đẹp của Thanh Văn và Lý Tuyết Tâm đều lấp lánh nước, Ngọc Trúc tuy cũng hơi có nét thê lương, nhưng đôi mắt đẹp cũng chỉ lộ rõ vẻ bất đắc dĩ, cô không bị cảm động, cũng không kinh ngạc trước xuất thân thật sự của Tiểu Phức.

Nhưng trí tuệ của Tiểu Phức, thật sự làm cho cô ghê sợ. Cô là người ngoài cuộc, cũng có thể nghe được cái gọi là tầng bí mật, cô hiểu không phải công chúa coi cô là tâm phúc, mà là để cô tận mắt chứng kiến, chứng kiến Lục Thất yêu thích, hứa hẹn với Tiểu Phức.

Ngày hôm sau, một nghìn Nam Ưng hộ giá công chúa bệnh tình đã có chuyển biến tốt cùng phò mã khởi hành, suốt dọc đường đi, thương thế của phò mã tái phát, không thể ra gió, công chúa đang chăm sóc cũng ngã bệnh, người biết nội tình thì cố ý che đậy, không biết nội tình cũng thật sự lo lắng, công chúa và phò mã, quả thật đều là đông chủ khó gặp.

Khi Lục Thất đến huyện Thạch Đại một chuyến, chiến báo về việc tập kích Dương Châu cũng được đưa tới tay hắn. Xem chiến báo, Lục Thất cười khổ, không ngờ Vương Bình đại ca lại dẫn theo quân đội của mình, hơn nữa còn là hai ngàn năm trăm Trung phủ dũng vượt sông tập kích Dương Châu, Dương Châu quả thật đã không có trọng binh trấn thủ nữa rồi, bị Vương Bình xuất kỳ bất ý đánh vào thành Dương Châu.

Vương Bình đánh vào quân đội của thành Dương Châu, thật sự đã trở thành phỉ quân rồi, gieo họa giết người gian dâm, nhà giàu Dương Châu gần như đều gặp phải thảm họa chiến tranh, bị cướp hết lượng lớn của cải, quan lại Dương Châu gần như đều bị giết giữa thanh thiên, một ngàn quan binh Dương Châu vốn không ngăn cản nổi quân Đường như lang như hổ, gần tám phần bị giết, tạo thành thảm họa chiến tranh đến rợn người cho Dương Châu.

Lục Thất xem chiến báo xong thì nhíu mày, hắn đã chỉ thị, cố gắng chỉ giết một ít quan hộ là đủ rồi, tàn khốc tắm máu Dương Châu như vậy, sau này rất có thể sẽ trở thành tiếng ác họa ngầm, hơn hai ngàn quân tập kích, rất khó bịt miệng. Về sau hắn châm chước, hạ lệnh cho Trung phủ doãn tham dự trận tập kích Dương Châu, tất cả điều đi huyện Đông Hải, để Trương Hồng Ba phụ trách trông chừng.

Không lâu sau Trương Hồng Ba tiếp nhận hơn hai ngàn quân Trung phủ dũng, y hiểu ý Lục Thất là để bịt miệng, tuy nhiên bịt miệng không phải là bí mật giết người, Trương Hồng Ba một mặt ra lệnh cho Trung phủ dũng tập kích Dương Châu, dùng của cải đầu tư kiến thiết huyện Đông Hải, một mặt thành lập thủy quân Đông Hải, dùng quân chế tách hai ngàn Trung phủ dũng ra khỏi lục quân. Mấy năm sau, hơn hai ngàn Trung phủ dũng thủy quân, đã trở thành tướng sĩ giàu có nhất Đông Hải. Bọn họ thu hoạch Dương Châu, cũng trở thành chiến lợi phẩm trên biển một cách hợp tình hợp lý.

Ầm! Huyện Thạch Đại oanh động, huynh đệ Lục thị vinh quy hồi hương, một ngàn Nam Ưng vệ chỉnh đốn áo giáp, trú đóng ở sàn đấu võ ngoài thành huyện Thạch Đại. Khi đoàn xe của Lục Thất đến cửa đông thành huyện Thạch Đại, một đám quan viên huyện Thạch Đại xếp thành hàng cung nghênh, gọi là nghênh đón Công chúa điện hạ, kì thực là để nịnh bợ hai vị quan gia Lục đại mà thôi.

Lục Thất và huynh trưởng mặc áo bào gấm, xuống xe rất thân thiện chờ gặp mặt quan viên. Tôn huyện lệnh cung kính xưng hạ quan, Lục Thất ậm ừ, ánh mắt chân thành nhìn Lãnh huyện úy và Đông huyện thừa một chút. Đông huyện thừa bình thản đáp lại cho có lễ, Lãnh Nhung thì cung kính giơ tay chào theo nghi thức quân đội.

Xã giao xong thì vào thành. Đoàn xe của Tiểu Phức tới Tiêu phủ, còn huynh đệ Lục thị thì trở về nhà cũ, bái mẫu thân, gặp họ hàng, còn Vương nhị phu nhân thì trở về gia trạch của mình, phụ nữ Đỗ thị cũng trở về nhà. Đợi huynh trưởng của Lục Thất cưới vợ, Vương nhị phu nhân cũng có thể nói là tâm tính phức tạp vô cùng, một lần rời nhà, cũng đã trải qua quá nhiều gian nan và thay đổi.Lục Thất và huynh trưởng trở lại nhà cũ, nhà cũ đã chật kín người rồi. Bái kiến mẫu thân nước mắt rưng rưng xong, Lục Thất lấy lí do trong người không được khỏe, cùng Tân Vận Nhi tránh đi, huynh trưởng ở lại một mình xã giao chúc thân nhân và khách nhân.

Lục Thất và Tân Vận Nhi cùng nhau tới đông viện gặp Ninh Nhi và Tương Nhi, cho nên không lộ diện ở nhà cũ kia nữa. Nhưng Lục Thất ở đông viện cũng chỉ có thể gặp gỡ các thê thiếp trong chốc lát, vui vẻ bất ngờ gặp mặt nói vài câu.

Lục Thất còn nhìn thấy khuôn mặt hoảng sợ của Tống Ngọc Nhi. Tân Vận Nhi nói, Ngọc Nhi là thị thiếp trong phòng của nàng. Lục Thất không nói gì thêm, chủ động mỉm cười ôm lấy Tống Ngọc Nhi, dùng hành động trấn an trái tim mỹ thiếp. Cho đến giờ, Lục Thất thân là nam nhân trong tâm thái bậc bề trên, đã không còn quá đa tâm suy nghĩ tới những chuyện của nữ nhân nữa rồi.

Mà điều khiến Lục Thất không ngờ chính là, đông viện của hắn có thêm một vị thiếp thất thanh tú xinh đẹp, mười bảy xuân xanh, còn là con gái của Lý Xuyên. Kỳ thực là con gái một người anh em ruột của Lý Xuyên, được Lý Xuyên nhận làm con gái để làm con thừa tự. Lục Thất nhìn thiếp thất ngượng ngùng chào hỏi vẻ xa cách, nghe Tân Vận Nhi giới thiệu, hắn mới hiểu những lời Lý Xuyên nói trước kia.

Gặp gỡ đơn giản mà ấm cúng với các thị thiếp, Lục Thất lại hỏi về tiểu muội, Tân Vận Nhi nói ở Tiêu phủ rồi. Tuy nhiên tiểu muội đã thoát nô tịch, có điều Trình di nương cũng đã thoát nô tịch, nhưng bị lão phu nhân giữ lại trong Tiêu phủ, Lục gia cũng không tiện chủ động đón về.

Lục Thất chỉ có thể gật đầu. Sau khi một mình rời khỏi cửa sau đông viện, hắn đã sai người thông báo cho Lãnh Nhung và Đông huyện thừa, hắn cần móc nối với Đông huyện thừa càng sớm càng tốt. Thường thì chỉ hơi trì hoãn một chút, sẽ sinh ra biến cố ngay.

Liễu Minh tửu lâu, nơi Lục Thất và huynh trưởng từng uống rượu tâm sự, bây giờ đã là sản nghiệp của Lục thị. Nguyên chủ nhân của nó không ngờ lại là Ngưu huyện úy. Sau khi Ngưu huyện úy bị chém đầu tịch thu nhà, Tân Cầm Nhi mượn cơ hội mua cửa hàng lớn của Tam gia ở đường cái phía tây, chỉ có điều khi đó Tân Cầm Nhi vốn không thể nghĩ tới việc mua lại cửa hàng lớn huyện Thạch Đại, bây giờ đương nhiên chỉ có thể gắng gượng trông coi cửa hàng nhỏ này thôi.

Vào Liễu Minh tửu lâu, Đông huyện thừa và Lãnh Nhung đã chờ trong nhã gian. Vừa thấy Lục Thất bước vào, hai người vội đứng dậy chào, Lục Thất để họ tùy ý, ba người ngồi xuống.

Ngồi xuống rồi, Lục Thất liền hỏi thẳng Đông huyện thừa:
- Hà thúc, Đông Quang đại ca bây giờ thế nào rồi?
- À, nhờ phúc của đại nhân, Đông Quang bây giờ đã là doanh tướng của quân Khang Hóa, hơn nữa được quân Khang Hóa giao cho ba quân đoàn. Thứ sử Trì Châu Mã đại nhân cực kỳ coi trọng Đông Quan.
Đông huyện thừa mỉm cười hồi đáp.

Ông ta cũng chỉ biết Lục Thất là phò mã, cùng với việc nghe nói cuộc chiến ở huyện Cú Dung và danh tiếng làm tức chết Thứ sử Thường Châu. Trong lòng ông ta, Lục Thất cũng chỉ là một võ quan leo cao nhờ tiền bạc mà thôi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, quay đầu hỏi Lãnh Nhung:
- Lãnh Nhung, quan huyện úy, làm thế nào?

- Còn có thể đấy, có sự ủng hộ của Đông đại nhân, thuận lợi nắm trong tay quan binh và đường cái phía tây, cung cấp bạc cũng thu được năm nghìn bạc.
Lãnh Nhung hồi đáp, thuận tiện bày tỏ chút công với Đông huyện thừa.

Lục Thất nhìn Lãnh Nhung mỉm cười, đúng là làm quan, sẽ được giúp đỡ trên quan trường. Lãnh Nhung bị Lục Thất nhìn rồi cười như thế thì xấu hổ, nói:
- Đại nhân, ta tiếp nhận mệnh lệnh của phủ công chúa, đừng bắt ta bóc lột thương hộ quá mức đấy.

Lục Thất lắc đầu, cười nói:
- Ta cũng không nói ngươi cung cấp bạc không đủ, ta cũng không cần huyện Thạch Đại cung cấp bạc. Sau này bạc ngươi cung cấp lấy từ huyện Thạch Đại, dùng cho địa phương mình đi.

Lãnh Nhung lập tức sợ run người, ánh mắt bất ngờ nhìn Lục Thất vẻ không hiểu, ban đầu y nghĩ mình làm huyện úy, Lục Thất gửi thư nói về chuyện cung cấp bạc, là đại sự liên quan đến dưỡng quân phủ công chúa, không thể lơ là.

Lục Thất mỉm cười, bình thản nói:
- Trước khác nay khác, hiện giờ ta đã có Tô Châu và Thường Châu làm căn cơ, đã không cần huyện Thạch Đại cung cấp bạc để nuôi quân nữa.

À! Lãnh Nhung và Đông huyện thừa đồng thời khẽ ồ lên, phản ứng của bọn không phải là cực kỳ khiếp sợ, mà là nghĩ ra rồi. Lục Thất có thể lấy bạc từ chỗ Thường Châu cung cấp.

Lục Thất hiểu hai người chưa nghe ra dụng ý thật sự, lại nói:
- Ta nói ở đây, không phải là cung cấp bạc gì đó, mà là quân chính của Thường Châu và Tô Châu, đã bị ta chiếm cứ cả rồi.

Hả! Đông huyện thừa kinh ngạc thất thanh nhìn Lục Thất, Lãnh Nhung không phản ứng mạnh, chỉ nhìn Lục Thất. Lục Thất cười nói:
- Đại chiến Thường Châu, đã cho ta lấy được hai vạn đại quân, tiếp đó ta lại đột kích Tô Châu Việt quốc, đoạt lấy Tô Châu. Gần đây ta lại đánh bại ba vạn đại quân đột kích Tô Châu của Chu quốc, cùng với bốn vạn đại quân khi đánh bại Việt quốc phòng ngự Gia Hưng. Hiện giờ ở Tô Châu và Thường Châu, đã có được mười sáu vạn đại quân rồi.

Đông huyện thừa và Lãnh Nhung khó tin nhìn nhau một lát, chỉ cảm thấy Lục Thất có phải đang nói nhảm không, sao có thể có chuyện hoang đường như thế được?

Quyển 4 - Chương 15: Hưng vân

Ánh mắt Lục Thất rất bình tĩnh, tiếp tục nói:
- Tuy rằng ta đã có được Tô Châu, nhưng vẫn chưa đủ để tự tạo dựng binh quyền. Ta còn thiếu đại nghĩa để tự nắm binh quyền, cho nên qua một khoảng thời gian, Đường hoàng có thể sẽ lấy lại quân hộ của phủ công chúa ở Thường Châu. Khi đó quân Tô Châu mới có thể có được đại nghĩa, tiến tới xuất binh hoàn toàn chiếm cứ Thường Châu.

- Đại nhân, chuyện người nói, có thật không?
Đông huyện thừa cẩn thận hỏi lại.

- Thế sự vô thường, ta cũng thật không ngờ, có thể lấy lại được thế ở Thường Châu và Tô Châu. Hiện giờ triều đình Đường quốc vẫn tưởng rằng Giang Âm Trương thị đã tiến chiếm Tô Châu, cho nên phản ứng bằng cách dụ dỗ, phong Trương Hồng Ba làm Đông Hải hầu. Nhưng trên thực tế, Trương Hồng Ba là thuộc hạ của ta ở Tô Châu.
Lục Thất đáp lại.

Đông huyện thừa cười lớn, Lục Thất nhìn ông ta nói:
- Giang thúc đừng nghi ngờ, việc ở Tô Châu và Thường Châu, ở đây sẽ không nghe được chân tướng đâu. Đợi qua thời gian tới, Giang thúc có thể sẽ nghe ngóng được chút tin đồn.

- Ở đây, cũng chỉ nghe nói đến trận chiến huyện Cú Dung của đại nhân, và việc làm tức chết Thứ sử Thường Châu thôi.
Đông huyện vẫn đáp trả.

- Thứ sử Thường Châu không phải bị ta làm cho tức chết, mà là bị ta giết chết.
Lục Thất bình tĩnh nói.

Đông huyện thừa cả kinh cắn răng nhìn Lục Thất, Lục Thất cũng nhìn ông ta, lạnh nhạt nói:
- Thứ sử Thường Châu và Tiêu thị Thường Châu là chủ, là chướng ngại ngăn cản ta chiếm cứ Thường Châu, cho nên ta phải quét trừ bọn họ. Hiện giờ quan binh Thường Châu toàn bộ đều do thuộc hạ của ta đảm nhiệm. Ba vạn Ngô Thành Quân ở Thường Châu, cũng là quân lực của ta. Giang Âm Quân cũng liên minh với ta rồi.

Đông huyện thừa kinh hãi vô thức gật đầu. Lục Thất quay đầu nhìn về phía Lãnh Nhung, cười nói:
- Lãnh Nhung, sau này có đồng ý làm thuộc hạ của ta không?

Lãnh Nhung giật mình, lập tức đứng dậy chào theo nghi thức quân đội, cung kính nói:
- Đại nhân, Lãnh Nhung vẫn luôn là thuộc hạ của đại nhân, vĩnh viễn là như thế.

Lục Thất cười gật đầu, phất tay ra dấu cho Lãnh Nhung ngồi, sau đó nhìn về phía Đông huyện thừa. Đông huyện thừa đành phải đứng dậy, hành lễ cung kính nói:
- Hạ quan và đại nhân, là vinh nhục không rời.

Lục Thất gật đầu, phất tay bảo ông ta ngồi, sau đó nói:
- Hiện giờ ta không thể chủ động khởi binh phản Đường, cho nên chỉ có thể mạo danh tiếp tục ở lại kinh thành, sau này một khi Thường Châu có tin tức khởi binh, chuyện các người phải làm, chính là bảo vệ cả tộc Lục thị của ta.

Hai người gật đầu, Đông huyện hơi hồ nghi hỏi:
- Đại nhân ở Tô Châu, có mười sáu vạn quân lực?

Lục Thất gật đầu, giải thích sơ qua vụ tập kích bất ngờ, cuối cùng nói:
- Với quân lực của Tô Châu và Thường Châu, ta có thể đối chiến với Chu quốc và Việt quốc, nhưng trước mắt không thể khai chiến với Đường quốc. Chủ yếu là vấn đề lòng người ủng hộ hay phản đối, dù sao ta vẫn là Đường thần, chủ động xuất binh ở Thường Châu sẽ không có được lòng người, lòng quân dễ sinh ra mâu thuẫn, cho nên ta chỉ có thể chờ thời cơ mới tự lập nắm binh quyền.

Đông huyện thừa gật đầu, đột nhiên nói:
- Nếu Thường Châu khởi binh, đại nhân lại ở đó, chẳng phải là nguy hiểm lắm sao.

Lục Thất tự tin mỉm cười, lạnh nhạt nói:
- Thường Châu và Tô Châu có gần hai mươi vạn đại quân, một khi bảy vạn trú binh tiến đến huyện Lăng, Đường hoàng sẽ thỏa hiệp. Hoàng đế Đường quốc ta nhìn thấu được, chỉ là một tên lấn mềm sợ ác, một lòng cầu bình an, hoàng đế vô năng kiêng kị không muốn nghênh chiến. Ta ở lại kinh thành, nếu ta mà bị bắt, đại quân Thường Châu sẽ đánh thẳng vào Nhuận Châu thẳng tiến đến kinh thành, quân đội kinh thành đều là lão gia binh thấy máu đã choáng, chỉ cần hai vạn biên quân, cũng đủ đánh cho bốn vạn kinh quân chạy tan tác rồi.

Đông huyện thừa ồ một tiếng. Lục Thất nhìn ông ta, cười yếu ớt nói:
- Chuyện việc quân, Giang thúc có thể hỏi Đông Quang đại ca. Trận chiến của ta ở huyện Cú Dung, hai ngàn quân tiêu diệt bốn ngàn phỉ quân Mao Sơn, thiệt hại chín trăm người, còn kinh quân xuất bốn ngàn tướng sĩ trang bị hoàn mỹ, tới Trích Quả Tử tiêu diệt năm trăm tàn phỉ Mao Sơn, kết quả phỉ chưa diệt sạch, đã chết hơn ngàn người.

Đông huyện thừa giật mình nhưng vẫn gật đầu, đòn này của Lục Thất khiến ông ta nhất thời khó có thể tiếp nhận, Lục Thất lại nói:
- Cung ngân của Hà thúc, sau này không cần đưa về kinh nữa, cứ dùng để lôi kéo thuộc hạ và các thượng quan Thứ sử các châu.

- Vâng.Đông huyện thừa gật đầu đáp lại.

Lục Thất lại nhìn Lãnh Nhung, hỏi:
- Chuyện diệt phỉ ở huyện Thạch Đại có biến chuyển gì không?

- Có ạ, quân trừ phỉ của triều đình đã tới, tiêu diệt phỉ núi Bạch Sa Lâm, bọn phỉ ở núi khác thấy gió thì né, hiện giờ vẫn đang tụ lại một chỗ.
Lãnh Nhung hồi đáp.

Lục Thất gật đầu nói:
- Sau này, các người nên coi trọng việc diệt phỉ, chiêu mộ nhiều binh cao quân dũng có chút năng lực, dùng cung ngân âm thầm chống đỡ mua chuộc nhân tâm, ta cũng sẽ từ Thường Châu điều một lượng lớn gạo đến huyện Thạch Đại, vừa bán công khai, vừa chống đỡ quân lương, ta muốn huyện Thạch Đại trở thành một nơi an cư lạc nghiệp, là ta giúp bọn họ an cư lạc nghiệp.

- Vâng, thuộc hạ đã hiểu.
Lãnh Nhung sảng khoái đáp.

- Vâng, hạ quan lĩnh mệnh.
Đông huyện thừa cung kính đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nhìn Đông huyện thừa nói:
- Báo cho Đông Quang đại ca một tiếng, ta muốn nói chuyện với huynh ấy.

- Vâng, bây giờ hạ quan sẽ cho người thông báo.
Đông huyện đáp.

Lục Thất gật đầu, lại hỏi:
- Chuyện ở Nhiêu Châu kia, các ngươi có tin tức gì không?

- Nghe nói Thứ sử Nhiêu Châu mới nhậm chức, sau khi nhậm chức, đã xảy ra vài vụ huyết án xung đột lớn, tuy nhiên Thứ sử Nhiêu Châu vẫn vượt qua được.
Đông huyện thừa đáp lại.

Lục Thất gật đầu, Lãnh Nhung đột nhiên nói:
- Nghe nói ở Nhiêu Châu đó, năm nay xảy ra thiên tai gây náo loạn, lương thực thu hoạch được rất thấp, mười mấy ngày trước Vương đại nhân đưa tin tới, bảo chúng ta thu gom ít lương thực, bởi vì cung ngân của ta vốn không đủ, cho nên không thể bỏ bạc ra mua lương thực được.- Vương đại nhân đưa tin xin viện trợ lương thực, nhưng huyện Thạch Đại cũng thiếu lương thực, một khi chúng ta mua một lượng lớn lương thực nữa, rất dễ gặp rắc rối. Hơn nữa Thứ sử Mã đại nhân đã hạ công văn xuống, không được đưa lương thực của Trì Châu ra ngoài.
Đông huyện thừa cũng nói.

Lục Thất nghe xong lại động tâm, hắn có được Thường Châu và Tô Châu, cũng tương đương có được kho lúa vô cùng lớn. mấy năm nay ông trời có mắt, Tô Châu và Thường Châu mưa thuận gió hòa, lương thực được mùa. Mà hiện giờ Thường Châu và Tô Châu bị hắn chiếm cứ, cũng đã tạo thành hiện tượng dư thừa lương thực rồi.

Ý định ban đầu của Lục Thất đương nhiên là hy vọng tồn lượng lương thực càng nhiều càng tốt, nhưng lương thực là một nhu yếu phẩm không thể tồn trữ lâu dài, hiện giờ lương thực Thường Châu có thể đem ra bán lấy tiền mặt, nhưng lương thực ở Tô Châu lại không cách nào chuyển một lượng lớn đến Thường Châu bán được. Biết được lợi ích không nhỏ từ nguồn lương thực ở Thường Châu, mà lại vừa phát sinh ác chiến với Chu quốc và Việt quốc, vốn không thể trông cậy vào việc thông thương được.

Hiện giờ nghe Tây Bộ gặp tai họa thiếu lương thực, cũng vì lương thực của Tô Châu có một con đường để bán, quân hộ có nhiều lương thực thừa, nếu đổi được bạc trắng, vậy thì đối với việc quy thuận lòng người sẽ tuyệt đối là dựng sào thấy bóng, tuy nhiên cho dù Nhiêu Châu có thiếu lương thực, Lục Thất cũng không thể chủ động chuyển lương đem bán, chủ động đi bán lương thực được, việc này không có hiệu quả thu phục lòng người chút nào.

- Đem bút tới đây.
Sau khi Lục Thất suy nghĩ, thuận miệng bảo, Đông huyện thừa ngẩn ra, vội đứng dậy ra khỏi nhã gian.

- Đại nhân muốn viết thư à?
Lãnh Nhung hỏi.

Lục Thất cười nói:
- Ta viết một bức thư gửi Trọng thúc, ngươi đích thân đưa thư nhé.

Lãnh Nhung ngẩn ra, lại cung ứng đáp:
- Vâng, thuộc hạ nhất định đưa tới nơi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Lãnh Nhung, ngươi đang ở huyện Thạch Đại này, sau này sẽ huấn luyện quân đội và lôi kéo lòng người. Trước kia ta làm thế nào, ngươi cứ làm như thế là được.

- Đại nhân yên tâm, thuộc hạ tự biết làm tốt.
Lãnh Nhung tự tin nói.

Lục Thất cười nhẹ, hắn đã chiếm cứ Tô Châu và Thường Châu, nhưng nếu muốn thành tựu đại thế, thì nhất định phải tiến thêm một bước phát triển thế lực ủng hộ nhiều hơn nữa. Huyện Thạch Đại là quê cũ của hắn, hắn cũng hi vọng vào mọi người ở huyện Thạch Đại này rất cao, nên đã chú tâm xây dựng thế lực vững chắc nhất ở đây.

Lúc này Đông huyện thừa trở về, lại đích thân mài mực cho Lục Thất, Lục Thất hỏi:
- Hà thúc, nghe nói đại huynh Dương gia, đã trở thành Kỳ lão của Vọng Giang Bảo rồi.

- Đúng vậy, đại nhân gửi thư tới chiếu cố, còn Tứ Lang Dương gia lại là Thống soái Ninh Quốc quân, cho nên hạ quan chỉ đề nghị một chút với Tôn huyện lệnh, đã lấy được sự ủng hộ của ngài ấy, rồi ra mặt thúc đẩy.
Đông huyện vẫn đáp.

Lục Thất gật đầu, Đông huyện thừa lại nói:
- Đại Lang Dương gia nằm trong số những người thừa kế phong bá, xin làm Kỳ lão là hợp đạo lý, cho nên không khó.

Lục Thất gật đầu, Đông huyện thừa lại tiếp:
- Huynh trưởng của đại nhân, nói là có năm trăm hộ thực ấp, tuy nhiên nếu không có công văn của Hộ bộ gửi cho huyện Thạch Đại, năm trăm hộ thực ấp kia cũng không chiếm được đâu.

Lục Thất cười, bình thản nói:
- Ta biết năm trăm hộ thực ấp kia là hư phong, Đường quốc ngoài phong hầu trở lên, tất cả huân bổng đều là hữu danh vô thực.

Đông huyện thừa gật đầu, nói:
- Huân phong nhiều lắm, ngân khố quốc gia của triều đình trống rỗng, dĩ nhiên không cấp nổi rồi.

Quyển 4 - Chương 16: Cuộc chiến lương thực

Lục Thất gật đầu, Đông huyện thừa hơi do dự, hỏi:
- Nghe nói đại nhân và Dương gia có thù oán phải không?

- Đương nhiên không liên quan đến Dương gia, người có thù oán với ta là Nhị Lang Dương gia, Đại Lang và Tứ Lang Dương gia chủ động kết tình phụ bối với ta. Đây là bí mật của ta và Dương gia, các ngươi không được nói ra đâu đấy.
Lục Thất đáp lời.

- Vâng, hạ quan nhớ rõ rồi.
Đông huyện thừa vẫn đáp.

Lục Thất nhìn ông ta, cười nhạt nói:
- Ở Tô Châu, tướng soái các quân đều tôn xưng ta là chủ thượng, ở đây để tránh mối họa từ lời nói, ông tự xưng thuộc hạ giống Lãnh Nhung nhé.

- Vâng, thuộc hạ nhớ rõ rồi.
Đông huyện thừa vội đáp, trong lòng rùng mình. Lúc này, ông ta mới thật sự tin tưởng, những lời của Lục Thất không ngoa chút nào.

- Hà thúc, sau này ông phụ trợ Lãnh Nhung, thay phiên nhau huấn luyện vạn binh dũng, sau này Lãnh Nhung cũng sẽ là chủ soái, chúng ta đi từng bước một, đợi thời cơ chín muồi, ta sẽ để Lãnh Nhung dẫn một vạn người tới bờ Thái Hồ lấy vũ khí. Trước đây ta ở Tô Châu, từng diệt hơn hai vạn quân địch, vũ khí không thiếu.
Lục Thất thản nhiên căn dặn.

- Vâng, thuộc hạ sẽ phụ tá cho Lãnh đại nhân ạ.
Đông huyện thừa cung kính đáp.

- Là phụ trợ, không phải phụ tá. Sau này chức quan văn của ông, so với Lãnh Nhung chỉ có cao hơn chứ không thể thấp hơn.
Lục Thất sửa lại, chi tiết này có thể ảnh hưởng đến việc lòng người ủng hộ hay phản đối.

- Vâng, thuộc hạ nhớ rõ rồi.
Đông huyện thừa cung kính trả lời.

Lục Thất gật đầu, đưa tay lấy bút đã no mực, viết thư ngay trước mặt Đông huyện thừa và Lãnh Nhung, đại ý là Tô Châu có lương thực, có thể bán cho Nhiêu Châu, tuy nhiên bán lương thực chỉ được lợi về tiền bạc, không thể mua được lòng người. Có thể vận chuyển trước ba nghìn thạch gạo tới Nhiêu Châu, nói là Thứ sử Mạnh Thạch cầu Ngô Thành công chúa phủ ở cứu tế, dùng để giúp cho nạn thiên tai ngay lập tức. Nếu muốn nhiều gạo hơn nữa, có thể cầu Ngô Thành công chúa phủ ra mặt mua giúp, nhưng xin Nhiêu Châu thanh toán tiền trước. Phủ công chúa có thể cam đoan, lấy đúng giá gạo mua ở Thường Châu, chỉ tăng một thành coi như phí dùng để hộ tống.

Lục Thất đặt bút xuống, hỏi:
- Gạo của Thường Châu, chưa đến huyện Thạch Đại ư?- Nghe nói chỉ tới năm trăm thạch, nghe đâu trên đường vận chuyển, còn bán gấp cho người dân dọc đường nữa.

Đông huyện vẫn đáp, giọng điệu có chút bất đắc dĩ, ông ta thân là Huyện thừa huyện Thạch Đại, dĩ nhiên hi vọng huyện Thạch Đại có đủ lương thực, chỉ có điều hai năm qua huyện Thạch Đại thu hoạch quá bình thường, nhà giàu còn trữ lương thực, tiếc không nỡ bán. Có thể đáp ứng quân lương cho Khang Hóa quân, đã là chật vật lắm rồi.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Thư này do Lãnh Nhung dẫn theo mười người cưỡi khoái mã đưa đi, gạo của Thường Châu đã chuyển tới huyện Thạch Đại, toàn bộ đều bắt đầu vận chuyển đi, tổng cộng bắt đầu vận chuyển một ngàn thạch. Về phần nhà kho quan huyện Thạch Đại, sau khi ta mượn lương thực của nhà giàu xung quanh sẽ tiếp viện vào sau.

- Được, vậy cũng được.
Đông huyện thừa vẫn đáp, lương thực trong nhà kho quan phủ chính là quân lương, chưa có lệnh của Thứ sử thì không thể vận động, nhưng quyền biến một chút chắc cũng không đến mức gánh tội không thể tha chứ nhỉ.

Liên lạc xong, Lục Thất rời khỏi Liễu Minh tửu lâu trở về nhà, an tâm gặp mẫu thân nói chuyện. Lục mẫu cực kỳ khiếp sợ trước thu hoạch của Lục Thất. Đối với việc có thể tới kinh thành làm con tin, phản ứng rất bình tĩnh, như đã sớm biết rồi vậy. Lục Thất vẫn quỳ gối trước mẫu thân khóc, được mẫu thân xoa đầu một lúc lâu, dưới sự thúc giục của mẫu thân, mới lưu luyến không rời mà trở về đông viện.

Ngày hôm sau, năm trăm Nam Ưng vệ phụng mệnh chuyển một ngàn thạch lương thực, rời khỏi huyện Thạch Đại tới huyện Bà Dương của Nhiêu Châu, đồng thời cũng được lệnh tới Thường Châu gặp Tiểu Vân truyền tin, theo Tiểu Vân liên lạc với Tân Cầm Nhi, bảo Tân Cầm Nhi chuyển lương theo đường thủy từ Thái Hồ đổ bộ vào huyện Nghi Hưng, sau hai ngàn tướng sĩ hộ tống lương thực cho Tô Châu, qua Lật Dương rồi tiếp tục theo hướng tây đến huyện Bà Dương. Sau khi giao lương thực bảo tướng sĩ đem bạc trở về, còn nhóm tiếp theo sẽ thay đổi tướng sĩ khác chuyển lương.

Đến chiều, Lãnh Nhung vất vả suốt dọc đường vừa trở về, mang theo thư hồi âm của Vương Trọng Lương. Lục Thất mở ra xem, lời đầu thư khiến Lục Thất hơi giật mình, không ngờ lại là:
- Chủ thượng tính toán, được căn cơ của Tô Thường, thần Vương Trọng Lương xin khấu đầu chúc mừng, lòng vui khôn xiết.

Khóe miệng Lục Thất cười nhẹ, Vương Trọng Lương này linh hoạt hơn Cảnh Tri rất nhiều, có điều ban đầu ông ta từ Ninh Quốc quân trở về huyện Thạch Đại, khi đó Vương Trọng Lương đã có lòng muốn phụ tá cho hắn thành việc lớn, bây giờ vẫn tỏ rõ lập trường không che đậy.- Thần nhận được thư của chủ thượng, không khỏi kinh ngạc vui mừng, nhất thời nghĩ mình nằm mộng, thật lâu sau mới bình thường trở lại. Kế sách của chủ thượng, thần đã hiểu rõ, trước bỏ sau thương, thực sự có thể giành được lòng người Nhiêu Châu. Nếu quả thật có thể ổn định được giá gạo cung cấp cứu trợ thiên tai, thần cũng có lòng tin cùng Đô Dũng đô úy, nắm được thế cục của Nhiêu Châu.

Nhưng Mạch Thạch đại nhân lại là người làm chủ, chỉ sợ sau này chủ thượng khó có thể dùng, thần cũng biết chủ thượng yêu thương hết thảy, cố thuật lại để Mạch Thạch đại nhân có thể rời khỏi Nhiêu Châu. Thần có một kế, chủ thượng cũng biết có Trưởng sử Vi Hạo, mấy tháng sau sẽ lên lớp giảng bài cho Đường hoàng, nói Mạch Thạch xin lương thực của phủ công chúa cứu trợ thiên tai, có được sự ủng hộ lớn của quân dân Nhiêu Châu, chủ thượng sẽ có được căn cơ của Tô Thường. Xin chủ thượng đích thân gửi thư cáo cho Trưởng sử thật thỏa đáng, thần lạy tạ.

Lục Thất xem âm thầm gật đầu, Mạch Thạch ở Nhiêu Châu, thâm nhập vào thế lực của y dĩ nhiên là một trở ngại, mà sở dĩ hắn chưa gửi thư cho Vi Hạo, chủ yếu vì trong lòng vẫn còn nghi ngờ, cảm giác của hắn với Vi Hạo, vẫn chưa phải quá mức tâm giao, còn Vương Trọng Lương lại không giống như vậy, chỉ có thể dựa vào ông ta, mới có thể thực hiện được khát vọng lớn nhất đời này.

Lục Thất không viết thư cho Vi Hạo, dù có viết thì mấy tháng sau cũng sẽ phải viết nữa. Khi tướng sĩ vận chuyển lương thực tới được Tô Châu, hắn lại gửi thư hồi âm cho Vương Trọng Lương, nói thẳng với ông ta sự băn khoăn của mình với Vi Hạo, nói rõ rằng chỉ có thể duy trì quan hệ hợp tác với Vi Hạo, không thể tín nhiệm, coi y là một thành viên trong kế hoạch vĩ đại này.

Những ngày tiếp theo, Lục Thất ở huyện Thạch Đại cũng không thanh nhàn được. Đầu tiên là tác thành hôn sự của huynh trưởng và Đỗ Lan Nhi, tiếp theo là làm gia chủ, bắt tay với tộc tế Lục thị. Đây chính là chuyện quan trọng vô cùng, vì phụ thân tu sửa lại mộ tướng quân, xây dựng tổ từ của Phong bá lễ chế, lựa chọn trưởng lão chủ tế, dần dần nhất quyết bảo Lục Thất ra mặt. Huynh trưởng của Thạch Thành thân là ấm phong, lại không thể thay mặt Lục Thất làm chủ, Lục Thất thân là gia chủ, không phải lập uy, mà là đang hành hiếu.

Mà huynh trưởng của Lục Thất cũng không nhàn rỗi, sau tân hôn lại bắt đầu thăm đáp lễ các quan huyện Thạch Đại, chủ động bái vọng một vài văn nhân tài tử. Danh Viết muốn thành lập một thư viện Thạch Thành, làm cho nền văn hóa Trì Châu càng thêm phát triển. Chỉ cần là văn sĩ có tài, đều có thể vào thư viện Thạch Thành nghiên cứu học vấn và trở thành giáo sư, đương nhiên mọi chi phí ăn ở đều được miễn. Có thể là giáo sư ở đó, còn được phong tặng nữa.

Việc Lục Thiên Hoa đã làm, đương nhiên là chủ trương của Lục Thất, không thể bỏ qua thế lực của văn nhân được, văn nhân trong mắt dân chúng đầu là quý nhân có phẩm cách, một thân là người đọc sách, được đa số bình dân kính trọng, tất cả đều là hạ phẩm, chỉ có người đọc sách là cao, đó là sự thật về lòng người hiện giờ.

Thấm thoắt hơn mười ngày trôi qua, tướng sĩ vận chuyển lương thực đến Tô Châu đột nhiên đi theo đường huyện Thạch Đại. Hai ngàn tướng sĩ mười ngàn thạch gạo, quân giáp trên người đều mang dấu hiệu của quân Đường, người lĩnh quân là Tả đô úy của Điện Sơn quân, và Tả đô úy của Thanh Phổ quân.

Sau khi Lục Thất nghe tin báo về, bí mật đi gặp hai Đô úy, mới biết tình hình hiện giờ của Tô Châu. Tô Châu hiện giờ thật sự có mười sáu vạn đại quân, nếu tính cả thủy quân Thái Hồ và thủy quân Đông Hải hiện giờ, hẳn là phải lên đến bảy vạn đại quân, sau khi tấn công Gia Hưng và vây diệt quân Chu quốc, lòng quân Tô Châu nhiệt huyết dâng trào, thắng lợi áp đảo hết thảy phe phái không ổn định.

Mà đột kích Gia Hưng thắng lợi, ép mười sáu vạn nhân khẩu rời đi, cộng thêm số tù binh của Chu quốc và Việt quốc nữa, Tô Châu nháy mắt tăng thêm hai mươi vạn nhân khẩu, bây giờ Trung phủ sứ phát ra công văn, phân chia lại huyện vực, ngoại trừ huyện Đông Hải không thay đổi, Côn Sơn hợp với một phần huyện Ngô lập thành một huyện mới lấy tên là huyện Ngô Giang, huyện Thường Thục, huyện Ngô hợp với một phần huyện Thái Thương thành huyện Trường Châu.

Hai trăm ngàn người tăng thêm chia đều về định cư ở các huyện, tù binh phàm là người nguyện ý đầu hàng, có thể lấy những phụ nữ chưa chồng của Gia Hưng làm vợ, sau đó nhận ít đất vườn theo từng hộ. Nếu nguyện ý gia nhập quân đội lần nữa, ngoài việc cấp cho thẻ thương quan áp ngân khế, mỗi tháng thê tử đều có thể lĩnh thương lợi, tất cả thẻ thương quan áp ngân khế ba năm sau sẽ bán ra ngoài.

Hiện giờ hơn phân nửa tù binh đều gia nhập quân đội lần nữa, sau khi vào quân đội mỗi tháng có mười ngày được người thân thăm nom, hơn nữa được sắp xếp trú đóng ở huyện vực gần nhà nhất có thể, nhưng khi có chiến sự, ngày nghỉ thăm người thân có thể được tích lũy. Để tránh việc tù binh cấu kết tạo phản, binh lính xuất thân từ tù binh, không được có quá nhiều người rời quân về nhà.

Lục Thất nghe xong yên tâm rất nhiều, nhưng hắn biết tình trạng Tô Châu vẫn bất ổn như trước, chính là do có quá nhiều tù binh, nhất là tù binh Chu quốc, rất dễ tạo phản. Nhưng nếu tù binh Chu quốc bị trưng dụng đi lao động khổ sai, vậy thì càng tạo nên bất ổn lớn hơn, cũng sẽ kiềm chế quân lực Tô Châu dùng để trông coi, Phân tán các quân là cách xử trí tốt nhất, cách tệ nhất là giết hết, nhưng hậu quả khi giết tù binh, sẽ khiến quân địch sau này thà chết không hàng.

Lục Thất lại hỏi trên đường có gặp trở ngại gì không, cũng không có trở ngại gì. Chỉ gặp phải trinh sát tuần tra của Ninh Quốc quân, nhưng vừa nghe là phụng quân lệnh của phủ công chúa chuyển lương thực tới Nhiêu Châu cứu trợ thiên tai, một đội trinh sát kia lập tức bỏ đi. Tuy nhiên khi rời khỏi, đội trưởng trinh sát tuần tra còn nói một câu, Chúng ta chưa từng gặp mặt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau