KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 381 - Chương 385

Quyển 4 - Chương 7: Kế hoạch

Theo căn cứ, trong mười vạn quân đã có bốn vạn là quân coi giữ Gia Hưng, thời gian dài như vậy, chắc sẽ có ba bốn vạn quân lực tây bộ được điều tới. Thêm nữa là Hàng Châu còn có ba vạn quân kinh thành, Chu quốc lại vận chuyển thuyền đến chi viện thêm ba vạn nữa, thậm chí Việt quốc còn một lần nữa chơi “Kế không thành ”, bí mật điều động ba bốn vạn Y Cẩm quân đến Gia Hưng tham chiến, có lẽ sẽ lợi dụng đường thuỷ từ Thái Hồ tấn công Ngô huyện.

Trương Hồng Ba kiến nghị, một là muốn Lục Thất ngay lập tức viết mật thư cho Dương Côn, bảo Dương Côn tăng cường tuần tra, theo dõi sát những Y Cẩm quân, khiến bọn chúng không dám chơi “Kế không thành’. Hai là lập tức giải quyết phỉ Thái Hồ, sự tồn tại của chúng không chỉ khống chế Tô Châu có thể dùng quân lực mà cũng là một đường vận chuyển tấn công theo đường thuỷ của Việt quốc.

Lục Thất tiếp thu những kiến nghị đó, trước tiên viết một bức mật thư cho Dương Côn, mật thư lại để sau khi Tiểu Thanh ghi nhớ kỹ thì đốt đi, để Tiểu Thanh đến Mao Sơn tìm Quý Ngũ thúc, hai người cùng đến tìm Dương Côn. Khi tìm thấy thì Tiểu Thanh phải tự xưng là người của Dương gia, Lục Thất nhất định phải thận trọng hành sự, tuyệt đối không được để Dương Côn gặp phải bất cứ nguy hiểm nào.

Còn chuyện phỉ Thái Hồ, Lục Thất vốn định gác lại mấy ngày, đợi lúc thu được thuyền thì sẽ từ sông Ngô Tùng ngược vào Thái Hồ, sau đó vận chuyển trọng binh đến tiêu diệt phỉ Thái Hồ luôn một mẻ.

Ý tưởng chiến lược dụ Chu quân của Lục Thất là do thiếu thuyền mà thành. Thuyền của Giang Âm quân đã đi buôn bán xa, hơn nữa cũng không dễ mượn đến vậy. Lý do là sau khi Tô Châu thay đổi, vì những chuyện chia lợi ích mà thủy Giang Âm quân rất không hài lòng, chỉ có điều không nói nên lời.

Mặc dù những chuyện sau này đều do Tân Cầm Nhi làm chủ nhưng Lục Thất cũng vốn không muốn cắt huyện Thái Thương cho thuỷ quân Giang Âm tự trị. Tô Châu nhất định phải dưới sự thống trị chỉnh thể của hắn, không được xuất hiện tình thế chia cắt nào. Ngay cả Trương Hồng Ba là Đông Hải hầu nhưng cũng không phải là người có quân chính của huyện Đông Hải.

Phát hiện thấy những hành động bất thường của Giang Đô quân Chu quốc khiến Lục Thất buộc phải chuyển hướng đến phỉ Thái Hồ. Hắn hiểu rằng lý do Chu quốc và Việt quốc kéo dài thời gian chưa tấn công Tô Châu rất đơn giản, Chu quốc và Việt quốc cần đi sứ , đặc biệt là Chu quốc, dùng đại quân tất nhiên phải có sự cho phép của Hoàng đế Chu quốc.

Đại quân Chu quốc nhúng tay vào khiến cho việc giải quyết phỉ Thái Hồ sau trở thành hậu hoạ lớn. Một lý do khác mà Lục Thất vốn không nóng lòng giải quyết phỉ Thái Hồ đó là đợi tin tức của Hôi Ưng. Hôi Ưng nhận lệnh đến đầu quân làm phỉ Thái Hồ, đến nay vẫn không có tin tức gì. Nếu như có thể mở ra lỗ hổng trong nội bộ phỉ Thái Hồ thì việc tiêu diệt bọn phỉ đó sẽ trở nên dễ dàng hơn.

Sau một phen lựa chọn, Lục Thất quyết định tự mình đến gặp Hôi Ưng, đồng thời cũng quyết định tấn công mạnh Động Đình Tây Sơn, nhất định phải nhổ được cái đinh này trước khi đại quân Việt quốc tấn công.

Lục Thất căn dặn Tân Cầm Nhi, phối hợp với Chu Vũ xây dựng chế độ Vũ Dương quân phủ. Hắn nói đi xem đóng quân ở bê bờ Thái Hồ, sau đó dẫn trăm Hổ Khâu Vệ rời khỏi thành Ngô huyện, trên đường đến đóng quân tại trấn Quang Phúc, xuất quân lệnh tìm chủ soái của Thanh Phổ quân, Cổ Lãng quân và Tư Mã hành quân đến.

Chủ soái hai quân nhận được lệnh của Quy Đức tướng quân vội cùng Tư mã hành quân dẫn cận vệ đến gặp Lục Thất. Sau khi gặp Lục Thất ở một quán trọ, miệng xưng cung kính bái kiến chủ thượng, Lục Thất bảo bốn tướng soái ngồi trong sảnh.

- Ta gọi các ngươi đến gặp không phải là muốn dò xét quân vụ mà muốn nhanh chóng giải quyết phỉ Thái Hồ ở Động Đình Tây Sơn.
Lục Thất nói thẳng vào ý đồ đến của mình.

Bốn vị tướng soái nghe xong cảm thấy bất ngờ. Bọn họ tưởng rằng Lục Thất đến tuần quân, Vương Khải Đông của Thanh Phổ quân đứng dậy thi lễ nói:
- Chủ thượng! Theo như vi thần được biết, muốn giải quyết phỉ Thái Hồ ở Động Đình Tây Sơn trong thời gian ngắn thì chỉ e là không dễ. Chúng ta không thể dùng thuỷ quân chính quy, chiến thuyền sử dụng hiện nay đều quá nhỏ, vào hồ chỉ bị thiệt.

- Nếu vận binh qua đêm có được không? Ta muốn nói, vòng qua phía tây của Động Đình Tây Sơn, đổ bộ tấn công.
Lục Thất hỏi.

- Chỉ sợ không thành, ngay cả ban đêm cũng rất khó tiếp cận Động Đình Tây Sơn, mà thuyền hiện có của chúng ta một lần nhiều nhất có thể tải tám trăm người.
Vương Khải Đông đáp. - Sở dĩ ta không đến quân đội gặp các ngươi chính là có một kế hoạch. Ta muốn đột nhập vào Động Đình Tây Sơn, sau đó sẽ làm nội ứng trong đó, mở một lỗ hổng, sau đó trú đóng ở đó chờ chi viện.
Lục Thất bình thản nói.

Bốn tướng soái đều kinh sợ, chủ soái Cổ Lãng quân Hoàng Chiêu kinh ngạc:
- Chủ thượng không nên mạo hiểm!

- Đúng vậy! Làm sao chủ thượng có thể đi mạo hiểm được, chuyện nội ứng là chức trách của đám thuộc hạ.
Vương Khải Đông cũng nghiêm mặt nói.

Lục Thất cười, nói:
- Chỉ có ta đi mới thích hợp. Không giấu gì các ngươi, trong trận chiến Thường Châu ta đã sắp xếp người đột nhập vào phỉ Thái Hồ. Chỉ có ta đi mới có thể để người lẻn vào đó tin tưởng.

Vẻ mặt bốn tướng soái ngạc nhiên, trong trận chiến Thường Châu đã sai người trà trộn vào phỉ Thái Hồ, những tưởng bố trí lúc đó là quá sớm. Nhưng bây giờ mới thấy đó là biểu hiện của tầm nhìn chiến lược lâu dài.

- Chủ thượng! Cứ coi như phỉ Thái Hồ đã có nội ứng, thần cũng cảm thấy không đáng để chủ thượng đi mạo hiểm. Thần nghĩ, không cần đến ba tháng, chúng ta đã có thể có thuyền lớn để dùng.
Vương Khởi Đông bác bỏ.
Lục Thất mỉm cười, nói:
- Ta vốn không nóng vội, muốn mượn dùng thuyền của thuỷ Giang Âm quân, nhưng không kịp nữa rồi. Việt quốc đang tập kết đại quân để phản công Tô Châu, hơn nữa phản công của Việt quốc có thể nhận được ba vạn quân chi viện từ Chu quốc.

- Á!
Bốn tướng soái biến sắc, Tư mã hành quân của Cổ Lãng quân Đồng Thành kinh ngạc:
- Chu quốc và Việt quốc có liên quân sao?

- Có thể là liên quân, thám báo Trung phủ dũng của Thường Châu phụng mệnh giám sát động tĩnh của Chu quốc. Ở Kinh Khẩu phát hiện thuỷ quân Giang Đô của Chu quốc không đóng ở nơi dừng chân, quân Giang Đô vẫn luôn giằng co với Trấn Hải quân của Đường quốc. Đến nay chơi ‘Kế không thành’ vậy chiến thuyền với quân lực có thể đi đâu? Không thể điều đi tấn công Yên quốc được.
Lục Thất bình thản nói.

Bốn tướng soái vẻ mặt ngưng trọng, Hoàng Chiêu mở miệng nói:
- Chủ thượng! Giang Đô quân chơi “không thành quân”, lẽ nào Chu quốc không sợ Trấn Hải quân thừa cơ tấn công Dương Châu sao?

- Trấn Hải quân biết Giang Đô quân không ở đối diện, cũng không dám tự động xuất quân, có lẽ sẽ xin chỉ thị của Đường Hoàng. Còn Đường Hoàng vẫn luôn e ngại sẽ nảy sinh chiến trận với Đường quốc, vì vậy cứ coi như Dương Châu không có binh thì ông ta cũng không dám hành động theo cảm tính.
Lục Thất thản nhiên trả lời.

Bốn tướng soái gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Các ngươi không cần lo Chu quốc sẽ tham chiến, quân lực của Chu quốc ở Giang Bắc rất thiếu, hơn nữa số lượng vận chuyển binh vượt sông trong một lần cũng có hạn. Ta đã điều chỉnh cục diện quân lực, sẽ tập trung trọng binh ở trung bộ Tô Châu, xây dựng chế độ Vũ Dương quân phủ chủ trì phòng ngự Đại Giang. Đại soái của Vũ Dương quân phủ là đại huynh Chu Vũ của ta. Đến nay, Trung phủ dũng Thường Châu đang lặng lẽ xuất phát đến Tô Châu, với mong muốn để Tô Châu sẽ có quân lực hùng mạnh nhất.

- Chủ thượng còn xây dựng chế độ Vũ Dương quân phủ sao?
Vương Khải Đông kinh ngạc nói.

- Ừm! Hồng Ba đại huynh cũng tán thành rồi. Phòng ngự Đại Giang cũng cần điều động chỉnh thể, nhưng Vũ Dương quân phủ tương đương với phó soái, quyền tiết chế thấp hơn Vân Huy quân phủ, còn Vũ Dương quân phủ chỉ có thể tồn tại âm thầm. Hiện nay ta và Chu Vũ huynh đều không thể lộ diện, chúng ta vẫn không thể hình thành trạng thái đối địch với Đường quốc.
Lục Thất giải thích.

Bốn tướng soái gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Chuyện giải quyết phỉ Thái Hồ cứ quyết định vậy đi! Sau khi các ngươi quay về, lựa chọn tinh binh chuẩn bị qua hồ, đêm hôm sau sẽ xuất phát vòng qua phía tây của Động Đình Tây Sơn. Chỉ cần từ xa nhìn thấy nó có gì khác thường, ví dụ như có ánh lửa hoặc sát khí thì lập tức đến tiếp ứng.

- Rõ!
Bốn tướng soái đứng dậy chào theo nghi thức quân đội cung kính nghe theo.

Quyển 4 - Chương 8: Lẻn vào

Sau khi bí mật định ra kế hoạch, do chủ soái Cổ Lãng quân đi cùng Lục Thất rời khỏi trấn Quang Phúc, đi theo hướng tây bắc đến bờ Thái Hồ, rồi lại sắp xếp một thuyền cá cho Lục Thất. Hắn ta tự mình chèo thuyền lẻn vào Thái Hồ, lúc hoàng hôn tự mình đi trong hồ mới gặp phải thuyền tuần tra của phỉ Thái Hồ, tự nhiên trở thành “tù binh” bị áp giải đến Động Đình Tây Sơn.

Khi đến Động Đình Tây Sơn trời cũng vào đêm, Lục Thất đã nhìn thấy rất nhiều thuyền lớn. Có chừng ba trăm thuyền, còn có rất nhiều thuyền cá nhỏ, cũng nhìn thấy rất nhiều tướng sĩ mặc áo giáp Việt quốc, điều đó chứng tỏ phỉ Thái Hồ chính là thuỷ quân của Việt quốc.

Phỉ Thái Hồ canh gác không hề làm khó Lục Thất, dù sao Lục Thất đến tìm huynh đệ, nhưng bọn chúng lại không biết đến Hôi Ưng mà Lục Thất nói đến, điều đó khiến Lục Thất lo lắng. Hắn lo không biết có phải Hôi Ưng đã xảy ra chuyện không, nếu như đã xảy ra chuyện thì lần đi này của hắn đúng là vô cùng nguy hiểm rồi.

Điều khiến Lục Thất không ngờ đến là hắn vừa mới đặt chân vào Động Đình Tây Sơn, đã trực tiếp bị đưa đến giam tại một nhà lao. Điều này khiến lòng Lục Thất nặng trĩu, thầm nghĩ lẽ nào Hôi Ưng đã bị hại rồi? Hay là Hôi Ưng không gia nhập vào phỉ Thái Hồ.

Ngày hôm sau, mặt trời lên cao, đột nhiên người canh lao đưa Lục Thất ra, tăng thêm cái cùm bằng gỗ đưa đến một miếu thờ, chắc hẳn là miếu thờ cúng Thuỷ thần.

Vào miếu thờ, Lục Thất ngẩn ra, không ngờ trong miếu cũng có công đường, có một người trung niên đứng uy nghiêm trước tượng thần. Gã ta thân mặc áo bào đỏ thẫm, hai bên có hai tướng sĩ mặc giáp đứng, không khí ảm đạm tiêu điều vô cùng.

- Tiểu nhân bái kiến đại nhân!
Lục Thất cung kính cúi đầu bái kiến.

- Tên của ngươi là gì?
Tên quan viên uy nghiêm lạnh lùng hỏi.

- Khởi bẩm đại nhân! Tiểu nhân tên Dương Thất Hổ!
Lục Thất cung kính trả lời.

- Hôi Ưng mà ngươi muốn tìm là ai?
Quan viên lại lạnh lùng hỏi.

- Hôi Ưng đại ca vốn là sơn chủ của Hôi Y Bang, sau đó gây mối thù truyền kiếp với đại sơn chủ nên đã bỏ đi!
Lục Thất đáp.

- Hôi Y Bang? Dường như ta đã từng nghe qua rồi, tên Hôi Ưng đó tại sao lại gây thù truyền kiếp với đại sơn chủ?
Quan viên hỏi.

- Nghe Hôi Ưng đại ca nói, nguyên nhân gây nên là một tiểu thư nhà giàu, Hôi Y Bang đi cướp tiểu thư nhà giàu, đại sơn chủ muốn ngủ với nàng ta nhưng nhị sơn chủ không cho. Nói là có được tiền chuộc thì phải giữ chữ tín thả nàng ta về, kết quả là mấy ngày sau, đại sơn chủ đã giết chết nhị sơn chủ. Sau khi biết tin, Hôi Ưng đại ca đã trốn khỏi Hôi Y Bang, vì Hôi Ưng đại ca rất thân với nhị sơn chủ.
Lục Thất đáp.

Quan viên im lặng, Lục Thất giương mắt nhìn một chút, thấy quan viên nhau mày nên cũng nhau mày lại. Một lát sau, quan viên hỏi:
- Ngươi nói như vậy, phải chăng ngươi không phải là người của Hôi Y Bang?

- Tiểu nhân không phải, tiểu nhân vốn hay đi lại buôn bán, tình cờ gặp Hội Ưng đại ca nên mới kết giao. Bởi vì gần đây bên Đường quốc gặp nhiều sóng gió nên đến đây thăm Hôi Ưng đại ca.
Lục Thất cung kính trả lời.

Quan viên im lặng, một lát sau, dặn dò:
- Thả hắn ra, đưa hắn đến Bạch Ngư doanh báo cáo!

Có tướng sĩ đáp lại, Lục Thất vội cung kính nói:
- Tiểu nhân tạ ơn đại nhân!

- Đại nhân! Hôi Ưng đại ca có ở đây không?
Lục Thất lại hỏi.

- Đi rồi sẽ biết!
Quan viên lạnh lùng trả lời, Lục Thất đành phải cung kính thi lễ.

Đi cùng với bốn giáp sĩ ra ngoài miếu bỏ cực hình ra, Lục Thất vận động một chút, cười nói:
- Làm buôn bán nhiều năm như vậy nhưng đây là lần đầu tiên trên đầu tôi đeo cái này.

- Ngươi hãy biết đủ đi, đây là ngươi may mắn gặp được Vương đại nhân trực ban, nếu đổi lại là Cổ đại nhân thì chỉ e đã chém đầu ngươi rồi!
Một giáp sĩ cười đáp lại.

- Không phải chứ! Cứ coi như tôi không mang danh trạng thì cũng không đến mức bị chém đầu chứ!
Lục Thất kinh ngạc nói.

- Ngươi đến không phải lúc rồi! Đi đi!
Giáp sĩ đáp lại.

Đi được năm dặm vào trong đảo, đến được một doanh trại, giáp sĩ và tướng sĩ canh cửa nói qua lại vài câu, tướng sĩ canh cửa vội vàng vào báo. Một lát sau mới có người đi ra, Lục Thất vừa nhìn thì liền thấy Hôi Ưng, nhưng Hôi Ưng mặc áo giáp bình thường, đi theo sau một tướng quan trung tuổi.

- Đại ca!
Giọng nói Lục Thất vui mừng thân thiết gọi.

Hôi Ưng nhìn thấy Lục Thất nhưng phản ứng rất bình thản. Y quay đầu cung kính nói gì đó với tướng quan. Tướng quan gật đầu, sau khi nhìn Lục Thất một cái, y quay đầu bước đi, lúc này Hôi Ưng mới bước ra cửa doanh trại.- Thất huynh đệ! Sao lại đến đây thế này?
Vừa ra khỏi cửa, Hôi Ưng hỏi một câu với giọng điệu trách mắng.

- Phương Bắc không dễ hoà nhập nên đệ đến thăm đại huynh!
Lục Thất cười nói.

- Đệ không nên đến đây, ở đây cũng không dễ sống đâu!
Hôi Ưng lắc đầu nói, nói xong quay đầu cung kính làm cách thức giao tiếp với giáp sĩ.

Giáp sĩ vừa đi, Hôi Ưng đưa Lục Thất vào doanh trại. Lục Thất vừa đi vừa cười nói:
- Xem ra đại ca ở đây không dễ sống lắm!

Hôi Ưng quay đầu nhìn Lục Thất, ánh mắt phức tạp hàm chứa trách cứ, vui mừng nói:
- Ta đến đây, đến nay chỉ là Hoả Trưởng, không được trọng dụng.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Đại ca lẻn vào đây không có tác dụng sao?

- Có tác dụng, hai vạn bạc cũng chỉ để chúng ta vào cùng một nhóm. Ở đây trên thực tế là Việt quân.
Hôi Ưng đáp.

Lục Thất gật đầu, lại nghe Hôi Ưng nói:
- Gần đây có rất nhiều người đến đầu quân vào phỉ Thái Hồ, đại sơn chủ của Hôi Y Bang cũng đưa hơn bốn trăm người gia nhập phỉ Thái Hồ. Hiện giờ hắn tốt hơn ta nhiều, là doanh tướng của Hắc Ngư doanh.

- Á!
Lục Thất bất ngờ kêu lên tiếng thất thanh, nói:
- Đại sơn chủ của Hôi Y Bang chưa chết sao?

- Sơn tặc biết được dễ dàng tuyệt gốc, thấy tình thế bất ổn thì tất nhiên sẽ chạy trốn. Tên đó đến sớm hơn ta, lúc ta đến thiếu chút nữa bị hắn hại chết, cũng may Thôi quan giám quản Vương đại nhân không chịu nghe những lời nói hãm hại đó, thả cho ta con đường sống vào Bạch Ngư doanh.
Hôi Ưng oán giận nói.

- Ồ! Đệ cũng được vị Vương đại nhân đó thả ra!
Lục Thất đáp lại.

Hôi Ưng gật đầu, nói:
- Thật sự đệ không nên đến đây!

Lục Thất cười, đi cùng Hôi Ưng đi đến phòng doanh trại, bái kiến quan lớn nhất trong doanh trại, còn có đội trưởng và đội phó, sau đó mới đến gặp quan quản Hôi Ưng. Hôi Ưng gia nhập Thái Hồ chỉ dẫn theo năm huynh đệ.
Năm huynh đệ kia vừa nhìn thấy Lục Thất thì vẻ mặt ngạc nhiên khác thường, trước sự hỏi han ân cần của Lục Thất, đám người câu nệ cung kính. Hôi Ưng vội giới thiệu hai người chiến hữu kia cho Lục Thất, hai người đó rõ ràng là người đàn ông đánh cá. Hôi Ưng thân là Hoả Trưởng, trực thuộc quyền của y có bảy người, thêm Lục Thất nhưng vẫn thiếu một người.

Giới thiệu xong, Hôi Ưng lệnh cho hai huynh đệ và hai chiến hữu mới đi mua đồ ăn tiếp đãi Lục Thất. Người vừa đi, huynh đệ còn lại lặng lẽ tản ra bên ngoài khi Hôi Ưng khoát tay. Hôi Ưng và Lục Thất đứng ở trong phòng nói chuyện.

- Đại nhân! Sao Ngài lại tự mình đến đây?
Hôi Ưng cung kính hỏi.

- Chỉ có một mình ta đến thì mới đảm bảo là không liên luỵ đến ngươi! Hiện giờ ta đang muốn nhanh chóng giải quyết phỉ Thái Hồ, hẹn đêm ngày mai có mấy trăm người đổ bộ vào Tây Sơn.
Lục Thất bình thản đáp.

Hôi Ưng gật đầu nói:
- Thuộc hạ cũng chuẩn bị làm nội ứng nhưng thật không ngờ lại đến sớm như vậy!

- Ngày mai có cơ hội không?
Lục Thất hỏi.

- Có ạ! Trên thực tế, thuộc hạ phải tuần tra Thái Hồ, đêm mai có thể tuần tra, đến lúc đó khống chế một đội mười thuyền, mở một lỗ hổng cho quân tiến từ bên ngoài vào.
Hôi Ưng đáp.

- Tốt lắm!
Lục Thất vui mừng đáp.

Có được hy vọng chuyện sẽ thành, tất nhiên là đáng mừng. Trên thực tế, tại sao Lục Thất bằng lòng mạo hiểm lần này, chắc hẳn có một nửa là đang có ước vọng có được quân đội oai hùng. Tấm lòng không sợ dám chống địch của hắn tất nhiên sẽ chiếm được sự sùng kính của quân sĩ rồi.

- Đại ca! Lòng quân ở đây thế nào?
Sau khi vui mừng, Lục Thất lại hỏi.

- Nói không tốt! Người ở đây cứ coi như không hài lòng cũng không dám nói lung tung. Nhưng chuyện chủ soái bêu đầu sứ giả chắc sẽ khiến nhiều người không vui, nhưng bởi vì có thể lui đến Việt quốc, vì vậy lòng quân ổn định, căn bản không thể xúi giục làm phản.
Hôi Ưng đáp.

Lục Thất gật đầu, lại hỏi:
- Quân lực ở nơi này ra sao? Là quân chế gì?

- Quân chế mang danh thuỷ quân Thái Hồ, có tổng cộng hơn sáu nghìn, ở Tây Sơn có năm nghìn quân, chia làm mười doanh. Chủ soái làm đô đốc, phó soái là Trấn Phủ sứ, còn có tả hữu Thôi quan, là quản lý hình tra, Đô đốc và tả hữu Thôi quan đều là sứ giả Việt quốc. Trấn Phủ sứ lại là thủ lĩnh phỉ Thái Hồ cũ.
Hôi Ưng đáp.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút hỏi:
- Võ nghệ của Đô đốc ra sao? Hộ vệ là bao nhiêu?

Hôi Ưng ngẩn ra, nói:
- Đô đốc không phải là người biết võ, Đô đốc và Trấn Phủ sứ đều quản một doanh riêng. Đô đốc là hộ vệ quân lực của một doanh nhưng Đô đốc phủ doanh đóng ba doanh quân ở không xa. Bạch Ngư doanh là một trong số đó, ở đây cách phủ Đô đốc có năm dặm thôi.

Lục Thất gật đầu, Hôi Ưng lại nói:
- Đại nhân hỏi như vậy, có phải là muốn ám sát gã?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nếu như có thể ám sát Đô đốc thì lòng quân ở đây tất đại loạn.

Hôi Ưng gật đầu, nói:
- Chính là cái lý đó, thuộc hạ có thể đi ám sát!

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Ta đi sẽ thích hợp hơn. Đêm mai ngươi chủ trì tiếp ứng cho quân đổ bộ vào, chúng ta phân nhau làm việc.

Hôi Ưng chần chừ một lát, nói:
- Ám sát quá nguy hiểm, thuộc hạ am hiểu khinh công, chắc sẽ dễ dàng hành sự.

- Không cần nói nhiều, đổ bộ quan trọng hơn. Ta đi ám sát, cũng chưa chắc có thể ra tay!
Lục Thất đáp lại.

Hôi Ưng gật đầu, tiếp đó yên tâm đợi. Sau khi cơm rượu mua về, Hôi Ưng mời đội trưởng đội phó và các Hoả Trưởng đến, cùng nhau uống rượu ân tình, làm điểm đà cho hành sự ngày mai.

Thấm thoắt đã đến đêm hôm sau, Hôi Ưng và một đội tướng sĩ rời đến bờ tuần thú, tất nhiên chủ động chèo thuyền đến tuần đêm bên bờ. Lục Thất ở nửa đường khoát tay rời đi, quay về lẻn vào phủ Đô đốc.

Quyển 4 - Chương 9: Đâm

Cái gọi là phủ Đô đốc trên thực tế là một quân doanh rất chính quy, khu vực Tây Sơn rất lớn, ở đó cũng có rất nhiều thôn trấn. Chỉ có điều, Việt quốc chiếm nhiều năm như vậy nhưng vẫn luôn ở trạng thái quân quản (*).
(*) Quân quản: Chế độ quản lý xã hội do bộ máy quân sự đảm nhiệm tại những vùng mới được giải phóng khỏi sự chiếm đóng của quân địch

Địa vị ban đầu của thủy quân Thái Hồ rất cao, nhưng từ khi chiến tuyến Việt quốc đẩy đến huyện Vũ Tiến khiến cho sự tồn tại của thủy quân Thái Hồ cũng không có tác dụng lớn lắm. Thậm chí triều đình Việt quốc còn có ý định để phân nửa thủy quân Thái Hồ rời đi trở thành thủy quân trên biển.

Lục Thất theo như báo cáo của Hôi Ưng, thừa lúc đêm tới gần ‘góc chết’ của quân doanh phủ Đô đốc. Hôi Ưng ẩn nấp trong mấy ngày này tất nhiên sẽ không thể để lãng phí thời gian như vậy. Y đã từng thăm dò quân doanh phủ Đô đốc chính là có tâm ý muốn hành thích phủ này.

Lục Thất mai phục trong bóng tối ở hàng rào gỗ của quân doanh, thuận theo khe hở quan sát bên trong quân doanh. Phòng ngự ở bên trong đó cũng coi như nghiêm ngặt, ngoài doanh trại và soái phủ đều có binh sĩ đứng gác, nếu như có người vào thì rất dễ bị phát hiện ra.

Lục Thất ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời u ám giống như bầu trời ngày mưa. Đúng không phải là ông trời đang ‘chiếu cố’ cho Lục Thất mà là vùng Thái Hồ nhiều mưa, mặc dù gần tới đầu đông nhưng vẫn mưa rất nhiều.

Một lúc sau, mưa lớn trút xuống, lính gác trong quân doanh bắt đầu nháo nhác đi lấy áo mưa. Lục Thất vừa nhìn thấy cơ hội đến thì liền thay đổi suy nghĩ, thân thể nhẹ tênh bay lên không một tiếng động, rất nhanh hắn đã bay qua hàng rào rồi đặt chân xuống đất. Sau đó, Lục Thất can đảm thấp đầu chạy vào.

Hắn rất nhanh đã chạy tới doanh trại gần nhất, đúng lúc gặp phải một lính gác hất áo mưa ra. Lục Thất quay đầu lại hỏi:
- Huynh đệ! Còn áo mưa nào nữa không? Cho mượn hai cái!

Người lính gác kia khẽ giật mình , hỏi:
- Ngươi ở đội nào? Sao lại đến đây?

- Tôi là kỳ vệ soái phủ, phải đi ra ngoài đưa thư. Gặp trời mưa nên tới đây mượn một chiếc.
Lục Thất ung dung đáp.

Người lính gác kia nhìn Lục Thất một cái, gật đầu nói:
- Ngươi đợi chút để ta đi lấy!

Tên lính gác quay người trở về doanh trại, Lục Thất liền bước nhanh vào, giơ tay đánh về hướng cổ gã ta một cái. Tên lính gác đó dường như biết mình sẽ bị công kích nên trong lúc Lục Thất ra tay thì gã vội nhào tới, đồng thời hô lên:
- Có...

Âm thanh vừa mới phát ra thì tay lớn của Lục Thất đã ghì chặt cổ tên lính gác đó. Gã ta giơ tay đi rút đao thì bị đầu gối của Lục Thất thụi vào bụng, lập tức thân thể gã cong lại, sau đó bị Lục Thất bóp chết tươi.

Lục Thất nhanh chóng thả thi thể trên đất còn mình thì nhanh chóng bước đến trong cửa doanh trại. Chỗ lính gác kia chết là đầu phòng ngoài doanh trại, Lục Thất không ngờ tên lính gác đó lại cảm giác ra có gì bất thường. Còn sở dĩ hắn ra tay quyết đoán như vậy là vì tên lính đó sau khi nghe xong hắn là kỳ vệ soái phủ, không những không có phản ứng cung kính mà lại có những hành động khác thường.

- Đại Hồng! Sao thế? Ban nãy kêu cái gì vậy?
Một âm thanh truyền ra, tiếp đó một người đàn ông khôi ngô từ trong doanh trại đi ra. Mặc dù đầu phòng ngoài doanh trại rất tối nhưng vẫn có thể nhìn thấy Lục Thất.

Lục Thất chỉ một cái và nói:
- Vị huynh đệ kia ngã thôi!

Người đàn ông kia giật mình nhìn Lục Thất nhưng lại bình tĩnh hỏi:
- Ngươi là ai? Sao lại đến phủ Đô đốc, khẩu âm của ngươi hẳn là người phương bắc!Vẻ mặt Lục Thất lộ ra vẻ cười khổ, hắn biết tên lính gác đó tại sao lại nghi ngờ, chính bởi khẩu âm của hắn. Những binh sĩ muốn đến nơi này đều có cảnh giác nghiêm ngặt với người phương bắc.

- Ngươi là gian tế?
Người đàn ông đó trầm giọng hỏi nhưng không có chút bối rối nào.

Lục Thất lắc đầu , nói:
- Tôi không phải là gian tế, tôi phụng mệnh đến đây, với nhiệm vụ là giết người.

Thần sắc người đàn ông kia trở nên nghiêm trọng, đột ngột hỏi:
- Ngươi...Ngươi là thuộc hạ của ai?

- Không nói được!
Lục Thất thản nhiên đáp.

Người đàn ông kia mím môi một cái, đột nhiên vung mạnh tay lên, rất nhanh đã lao về phía Lục Thất, nhưng dường như Lục Thất ra tay sớm hơn, tay phải ‘đường đường chính chính’ ấn ngực người đàn ông kia xuống. Sắc mặt tên kia kinh hãi, thân thể gã đột nhiên bị một lực vô hình đè nặng xuống. Lực đó giống như cướp mất hơi thở của gã, trong nháy mắt giữ thân thể khiến gã như sa vào vũng bùn và gã chỉ trơ mắt nhìn một tay đang ấn lên ngực mình.

Thân thể người đàn ông khôi ngô run rẩy, ánh mắt khó tin nhìn chằm chằm vào Lục Thất. Gã ta không tin Lục Thất lại có võ, mà sao võ của Lục Thất lại có sức mạnh tà môn như vậy. Miệng của người đàn ông kia phụt máu ra, sự tự tin của gã cũng dần mất đi giống tính mạng gã.

Lục Thất sớm đã lùi ra ba bước, khuôn mặt khẽ tái nhợt, tuyệt kỹ “Long quân phá” tất nhiên sẽ không chỉ là một quyền bạo ngược như vậy. Thoạt nhìn thì đó là một quyền đơn giản nhưng lại cần vận chân khí phức tạp. Chân khí phức tạp đó có thể hình thành một lưới bắt bạch tuộc, chỉ có điều cái lưới đó nhất định phải thực hiện một loại tiên thiên công nào đó thì mới có thể đạt được.

Vận dụng chân khí “Long quân phá” mà Lục Thất cảm thấy tâm đắc hiện giờ đã đi vào cảnh giới thuần thục rồi, chỉ có điều mỗi lần thực hành lại có sức ép quá nặng với hắn. Nhưng hiện giờ hắn có chiêu “Long quân phá” này rồi, cho dù là lại gặp cao nhân võ đạo nhanh như trước đây thì cũng sẽ không rơi vào cảnh chỉ bị đánh thôi.

Nhìn người đàn ông kia dường như ngã xuống đất không nói nên lời, Lục Thất vẫn nhìn về phía cửa phòng doanh trại với ánh mắt cảnh giác. Sở dĩ hắn ra một quyền giết nhanh như vậy là bởi vì biểu hiện của kẻ thù quá điềm tĩnh, nếu như thật sự rơi vào trận địa giáp lá cà, vậy chắc chắn khiến hắn rơi vào tình thế càng nguy hiểm hơn, cũng sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch đổ bộ lên bờ của hắn. Lặng chờ trong chốc lát, hao tổn của Lục Thất đã khôi phục được một nửa. Hắn nhìn xung quanh không phát hiện có người ẩn nấp ở cửa doanh trại, hắn chậm bước đến cửa doanh trại, giơ tay nâng một đường nhỏ của rèm cửa nhưng lại nhìn thấy rất nhiều người, nhưng bọn họ đều nằm ngủ trên giường cả. Sau khi ngẩn người ra hắn mới hiểu, trong quân có quy tắc luân phiên trực đêm, những binh sĩ này, sau nửa đêm sẽ phải dậy tuần tra còn những người ra ngoài chắc hẳn là đội trưởng.

Lục Thất suy nghĩ một chút, dời bước lột áo giáp của lính gác kia mặc lên, sau đó ôm thi thể của lính gác và người đàn ông kia vào trong doanh trại đặt ở trên giường. Có mấy binh sĩ xoay người động đậy một chút, cũng có người ngẩng đầu lên nhìn Lục Thất một cái nhưng không nhìn rõ nên gục đầu xuống ngủ tiếp.

Lục Thất lui ra khỏi doanh trại, lúc này bên ngoài đã mưa to. Hắn khoác áo mưa đi ra khỏi soái phủ, quay người nhìn xung quanh, thấy không có ai có thể nhìn lại đây, lúc này hắn mới nhẹ nhàng bay vào soái phủ.

Điểm dừng chân chắc hẳn là nhà sau của soái phủ, cảnh quan um tùm tươi tốt, đường u tối. Lục Thất thừa lúc trời mưa, “mạnh dạn” bước vào, dựa vào thị lực ‘siêu nhân’ của mình, hắn rất nhanh đã tìm thấy một nơi rất có thể là nơi Đô đốc ẩn náu. Đó là một phòng khách, có tám giáp sĩ đứng ở bậc cửa, có hộ vệ, tất nhiên sẽ có canh phòng nghiêm ngặt.

Lục Thất nhìn một lát, đột nhiên nhấc chân đá một cây, cây đổ phịch một cái, âm thanh đó lập tức làm kinh động đến giáp vệ trong phòng. Một lát sau, có bốn giáp sĩ khoác áo mưa đi tuần tra.

Nhưng Lục Thất đã nấp ở trên một thân cây khác. Bốn giáp sĩ mặc dù đến tuần tra nhưng cũng không phòng bị lắm, tưởng rằng động tĩnh đó do con vật nào gây nên. Chỉ đến khi một thanh đao đâm vào gáy của một giáp sĩ thì ba giáp sĩ kia mới cảnh giác xoay người lại nhưng đáng tiếc chỉ nhìn thấy một tia lóe sáng xẹt ngang qua cổ hai giáp sĩ. Còn một giáp sĩ bị đá ở bên dưới thân, y khom người xuống kêu lên một tiếng, tiếp đó bị một cánh tay lớn bổ sau gáy rồi y ngã gục xuống.

- Sao vậy?
Âm thanh đó phát ra không thể tránh khỏi nguời khác chú ý khiến cho giáp sĩ canh cửa phòng khách vội quát, hỏi.

- Không có gì, là con rắn thôi ạ!
Lục Thất cố gắng đè giọng xuống đáp lại.

- Rắn ư? Các ngươi mau quay lại đi!
Giáp sĩ đó mệnh lệnh.

Lục Thất lập tức cúi đầu, trong màn mưa nhanh chóng chạy ra khỏi phòng khách, đường thẳng tắp cũng cách ba mươi mét. Hắn chạy vượt qua mấy lùm cây, bước lên thềm đá của phòng khách.

- Con rắn lớn quá!
Lục Thất lên bậc đá, nói.

Lời nói vừa dứt thì người hắn đã đứng gần trước bốn tên giáp vệ đó, hắn cũng cầm ngược đao lại, đột nhiên nhấc lên ngang cánh tay. Tên giáp vệ bên phải không kịp đề phòng, thoáng cái đã bị thanh đao xẹt ngang cổ, đao tiếp tục chém tới, một tên giáp sĩ nữa luôn nhìn Lục Thất, vì vậy đồng bọn vừa bị giết thì y có thời gian phản ứng, kinh hãi lui về sau.

Lục Thất không chịu buông tha, đao cắt ngang đó đột nhiên đâm tới, một đường sáng lóe đâm tới, chém vô tình vào miệng tên giáp sĩ lùi lại ban nãy, sau khi đâm xuyên qua thì hắn rút đao ra.

Hai tên giáp sĩ ở bên trái kinh hãi, vội lui về phía sau rút đao ra. Lục Thất nhanh như bay, hai tay rút từ trong giày ra một thanh kiếm, ném ra với tốc độ nhanh vô cùng và bắn vào mặt hai tên giáp sĩ, đồng thời thân người nhào tới.

Một tên giáp sĩ vội rút đao ngăn cản kiếm bay tới, trong lúc đó, thân người của Lục Thất cũng nhào tới, một quyền như sét đánh đánh vào ngực tên giáp sĩ đó. Tên giáp sĩ kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã nhào xuống đất.

Lục Thất dùng một chân đá lên, thân người lập tức lao tới một tên giáp sĩ khác. Tên giáp sĩ đó lựa chọn cách nghiêng người để tránh kiếm ném tới nhưng đánh giá thấp tốc độ của kiếm. Y vừa mới chi chuyển nửa bước thì kiếm đã đâm tới, thoắt cái đã đâm vào má trái của y, y kêu lên một tiếng đau đớn thảm thiết. Tiếp đó, Lục Thất nhào tới, một chân đá vào bụng tên giáp sĩ, tên giáp sĩ đó ngã xuống đất luôn.

Quyển 4 - Chương 10: Ban đêm đoạt lấy Tây Sơn

Sau khi Lục Thất dừng chân, thân thể nhanh chóng chuyển về sau bổ nhào vào trong đại sảnh, rút đao quân của mình ra. Hắn vừa vào đại sảnh thì có tiếng phụ nữ kêu lên chói tai, hoá ra trong phòng đó có một nam hai nữ đang ôm nhau.

Đao sắc vô tình chạm vào gáy ngọc của hai mỹ nhân, tiếng kêu thất thanh vang lên, thanh đao đầy máu đâm vào người tầm hơn bốn mươi tuổi. Người đàn ông mặt như ngọc kia ngẹn đắng, ánh mắt sợ hãi nhìn chằm chằm vào Lục Thất.

- Ngươi là ai?
Người đàn ông trung tuổi kinh ngạc hỏi.

- Là người giết ngươi! Là Trấn Phủ sứ đại nhân không muốn để ngươi tiếp tục sống!
Lục Thất lạnh lùng nói.

- Ngươi muốn gì, bổn tướng quân đều có thể đáp ứng cho ngươi!
Sau khi sắc mặt biến đổi, người trung tuổi đó cắn răng nói.

- A….A!
Thanh đao vô tình đâm vào họng người đàn ông đó, sau khi Lục Thất rút đao ra thì xoay người nhanh chóng rời đi. Hắn rời đi với khuôn mặt có nụ cười ẩn ý dị thường. Trong lúc Lục Thất rời đi không lâu thì sau một chiếc ghế của đại sảnh có một đứa trẻ gương mặt thanh tú bò ra. Cậu bé sợ hãi cực độ liếc nhìn một lượt, đột nhiên đứng dậy chạy ra ngoài.

Sau nửa canh giờ, Động Đình Tây Sơn đang yên ổn đột nhiên có đại quân điều động. Trung quân Ngu Hầu của phủ Đô Đốc hạ lệnh đại quân đến bao vây quân doanh Trấn Phủ sứ. Đồng thời có một binh sĩ của phủ Đô Đốc, chạy đến báo cáo trong đêm bão táp là Trấn Phủ sứ đã đầu hàng Đường quân Tô Châu rồi, đã giết chết Đô đốc đại nhân, lệnh cho các chư doanh Động Đình Tây Sơn lập tức thảo phạt Trấn Phủ sứ, báo thù cho Đô đốc đại nhân.

Vì vậy, Động Đình Tây Sơn xảy ra đại loạn, quân lực kinh hoàng bất ổn, tiếp đó rơi vào tình trạng đối lập. Quân lực ủng hộ Trấn Phủ sứ đều xuất quân chống lại quân lực của phủ Đô đốc. Sự đối lập này đột nhiên có một nơi xuất hiện một trận đấu.

Chiến đấu như này lập tức thành một mồi lửa, trong đêm mưa xảy ra chiến loạn. Nhưng bởi vì không phân rõ được ta địch, vì vậy quân lực ủng hộ Trấn Phủ sứ không cho phép quân lực phủ Đô đốc đến gần quân doanh của Trấn Phủ sứ. Vì vậy hai bên vừa tiếp xúc đã phân, không rơi vào tình trạng đối chiến diện rộng, nhưng phần lớn quân lực của phỉ Thái Hồ đều tập trung ở thế giằng co trong đảo.

Lục Thất vừa thấy trận chiến không có thêm tiến triển thì đành phải trà trộn vào trong phủ Đô đốc chờ đợi. Sau nửa canh giờ, trong phủ có người kêu lên:
- Đô đốc đại nhân thật sự đã bị giết sao?

- Mạc lão tặc! Ngươi đã giết Đô đốc đại nhân, tên nghịch tặc nhà ngươi, đúng là không bằng loài cầm thú.
Một giọng nói phẫn hận vang lên.

Người đối diện im lặng trong chốc lát, mới đáp lại:
- Tài tướng quân! Lão phu tuyệt đối không giết hại Đô đốc đại nhân, có phải tướng quân đã nhầm không?

- Tuỳ đồng của Đô đốc đại nhân tận tai nghe thấy tên giết người đó nói là làm theo lệnh Mạc lão tặc nhà ngươi. Đến giờ ngươi còn dám giảo hoạt sao?
Tài tướng quân phẫn nộ nói.

Người đối diện im lặng trong chốc lát, chợt lớn tiếng nói:
- Tài tướng quân! Chắc là Ngài đã mắc lừa rồi, nếu như lão phu có tâm phản nghịch thì sẽ bị lâm vào thế đối lập ngay. Nhanh! Lập tức tản quân phòng ngự, chắc là thích khách của Đường quốc đã giết Đô đốc đại nhân rồi!

- Những lời ngươi nói là thật sao?Tài tướng quân nghi ngờ hỏi.

- Lão phu quy Đường thì có lợi gì chứ. Mau đi phòng ngự, truyền lệnh của bổn sứ, lập tức tản quân đi phòng ngự. Mau!
Trấn Phủ sứ lớn tiếng ra lệnh!

Sau khi quân lực đối đầu do dự trong chốc lát thì bên này Trấn Phủ sứ bắt đầu rút lui quân xuất phát ra hướng đảo, đột nhiên có tiếng kêu thảm vang lên, quân lực định xuất phát ra đó lập tức dừng bước.

- Không xong rồi, Tài tướng quân bị giết rồi!
Một tiếng hô kinh sợ vang lên.

- Là thích khách quân Đường, lập tức về phòng ngự, không cần tập trung ở đây nữa. Mau lên!
Giọng nói của Trấn Phủ sứ lập tức vang lên, quân lực ngay lập tức từ bốn phía chạy về.

Lục Thất vung một đao đã giết chết được Tài tướng quân. Hắn biết đã không ngăn được phỉ Thái Hồ về phòng ngự nhưng qua thời gian dài điều quân rời đi phòng ngự thì quân lực Tô Châu tới đổ bộ chắc là được.

Hắn im lặng theo đại đội đi ra đảo, rất nhanh đã nghe thấy tiếng kêu thất thanh của phỉ Thái Hồ:
- Thuyền…Sao thuyền lại không thấy đâu?

- Các ngươi…Các ngươi là ai? Á!
Một tiếng kêu thảm mở màn trận đánh đêm, mấy trăm tướng sĩ lạ lẫm ở bến tàu Động Đình Tây Sơn, vô tình chém giết phỉ Thái Hồ quay về phòng ngự.

Lục Thất ở phía sau cũng im lặng mở giết, một đám phỉ Thái Hồ ‘oan uổng’ bị chém vào cổ, đồng bọn bị giết hại, doạ phỉ Thái Hồ lần lượt rời đi. Bọn chúng lớn tiếng hỏi thân phận của người đó, người quen biết mới dám phòng ngự bên ngoài, căn bản không dám tấn công chiếm đóng bến tàu của kẻ địch thế này.Sau nửa canh giờ, mấy trăm thuyền lớn vận chuyển gần vạn đại quân đổ bộ lên Động Đình Tây Sơn, quân lực chiếm ưu thế bắt đầu chèn ép lấn chiếm. Trước đó phỉ Thái Hồ căn bản bị tin đồn là Trấn Phủ sứ đầu hàng quân Đường, vào làm chủ trước, đối mặt với lượng lớn đại quân tiến công không rõ này, rất nhiều phỉ Thái Hồ đã đầu hàng trong đêm mưa gió.

Tất nhiên Lục Thất không thể giả anh hùng xông lên tiền tuyến, hắn giả oai hùng thì chỉ e sẽ đánh lộn với quân mình. Mấy trăm thuyền lớn vừa đến, hắn liền chủ động “đầu hàng” quy thuận quân Đường. Vừa nhìn thống quân thì không ngờ lại là Tư mã hành quân của hai quân.

Tư mã hành quân hai quân vừa nhìn thấy Lục Thất, kích động bái kiến theo nghi thức quân đội, sau đó lại tự mình đến giúp Lục Thất thay giáp soái màu vàng. Hôi Ưng cũng lại bái kiến, đồng thời hỏi Lục Thất. Tất nhiên Lục Thất không khiêm tốn gì mà nói hành động vĩ đại của mình, các tướng sĩ lúc này mới biết, tại sao đổ bộ đoạt thuyền lại dễ dàng như vậy, đám phỉ Thái Hồ đều bị lừa gạt, bị đưa hết đi!

Trời hửng sáng, mưa vẫn không ngớt nhưng chiến sự của Động Đình Tây Sơn đã chấm dứt. Gần bốn nghìn phỉ Thái Hồ bị bắt làm tù binh, vị Trấn Phủ sứ cuối cùng cũng tận trung vì Việt quốc, vị Vương thôi quân cũng bị giết nhưng lại khiến Lục Thất tiếc nuối. Đại sơn chủ của bang áo xám đầu hàng nhưng đã bị Lục Thất âm thầm hạ lệnh giết rất nhiều tên cầm đầu, chỉ giữ lại mấy trăm phỉ nhân để Hôi Ưng nhận lại.

Sau chiến trận, Hôi Ưng trở thành Trấn Phủ sứ của thuỷ quân Thái Hồ, quyền chức cùng với chủ soái đoàn quân. Phần nửa phỉ Thái Hồ bị áp giải đến quân bộ, chỉ giữ lại phần nhỏ quân phỉ biết chèo thuyền. Thanh Phổ quân và Cổ Lãng quân chọn lựa người biết chèo thuyền điều vào thuỷ quân Thái Hồ, khiến thuỷ quân Thái Hồ biên chế làm ba nghìn tướng sĩ.

Lục Thất chỉ cho thuỷ quân Thái Hồ hai ngày để thành lập, ý của hắn vì tiêu diệt được phỉ Thái Hồ nên lại muốn đi tập kích bốn vạn Việt quân ở Gia Hưng. Bên chỗ Trương Hồng Ba lại mang đến cho hắn một tin xấu, nói thám báo đi Việt quốc thăm dò không quay về đúng hẹn, rất có thể là đã thất bại rồi, đến nay tình hình bên Hàng Châu không thể biết được.

Ý tưởng tập kích đường thuỷ của Lục Thất được Trương Hồng Ba tán thành, hiện giờ không phải là dẫn dụ tiêu diệt Chu quân mà là không thể dung túng cho Chu quốc và Việt quốc tập kết quá nhiều quân lực, ‘cơm phải ăn từng miếng mới không bị nghẹn chết!’

Võ Dương quân phủ lặng lẽ xây dựng chế độ, một vạn năm nghìn quân trung phủ dũng cũng lặng lẽ đóng tại Tô Châu. Lục Thất dùng mệnh lệnh của Quy Đức quân phủ điều động tập hợp ba vạn đại quân, lại điều động năm nghìn trung phủ dũng đóng tại bờ Thái Hồ để phòng ngự bị Việt quốc tập kích đường thuỷ cướp mất địa bàn.

Sau khi thành lập thuỷ quân Thái Hồ, đại quân cũng đang trong lúc được điều động. Lục Thất rời khỏi Ngô huyện, đến Côn Sơn. Hắn muốn đến gặp Cố tướng quân, nói chuyện tiến quân, hắn không thể để bốn vạn quân của Trương Hồng Ba tiến công được. Lần này, hắn muốn tập kết chín vạn đại quân, đè ép bốn vạn đại quân của Việt quốc.

Lần này đến gặp Cố tướng quân, Lục Thất không hề tỏ ra khiêm tốn, dưới sự hộ vệ của ba trăm Hổ Khâu vệ, thân mặc soái giáp màu vàng đến quân tiết độ sứ Giang Âm. Trong đại doanh báo cáo Quy Đức tướng quân Lục Thiên Phong muốn gặp Cố tướng quân.

Lục Thất đường hoàng đến khiến Cố tướng quân vô cùng bất ngờ, sau khi do dự thì sai con trai đến Viên Môn nghênh đón Lục Thất vào doanh. Con trai trưởng của Cố tướng quân Cố Vân Đào cũng là trung quân Ngu Hầu của Cố tướng quân, tất nhiên cũng sẽ là người kế thừa của Côn Sơn hầu tương lai.

Cố Vân Đào vừa ra Viên Môn, liền cung kính tiến lên trước bái kiến:
- Thần, Côn Sơn vệ Ưng Dương lang tướng bái kiến Quy Đức tướng quân.

Vẻ mặt Lục Thất tươi cười, mặc dù Cố tướng quân không ra nghênh đón nhưng con trai ông ta lại tự nhận là quy thuộc phủ Công chúa. Nói cách khác là Cố tướng quân đã thừa nhận chủ soái như hắn rồi. Nếu như không thừa nhận, vậy thì sẽ có kết quả cự tuyệt không gặp.

- Cố thiếu hầu miễn lễ! Bổn tướng đến đây là có quân vụ muốn thỉnh giáo Cố tướng quân!
Lục Thất ôn hòa nói.

Cố Vân Đào đứng thẳng người, cung kính nói:
- Gia phụ đang ở bên trong cung kính đợi, mời Quy Đức tướng quân vào.

Lục Thất gật đầu, cất bước đi vào Viên Môn, sau lưng chỉ có chín tên Hổ Khâu vệ đi theo. Lúc đến soái trướng của Cố tướng quân, chín tên Hổ Khâu vệ bị Lục Thất khoát tay ở bên ngoài. Hắn và Cố Vân Đào cùng bước vào trướng.

Quyển 4 - Chương 11: Mời soái

Cố Tướng quân đứng lặng ở trong trướng, thấy Lục Thất vào, đứng dậy thi lễ bình thản nói:
- Võ Lâm Lang tướng Côn Sơn vệ phủ Công chúa, bái kiến Quy Đức tướng quân.

- Quy Đức tướng quân Lục Thiên Phong bái kiến Cố tướng quân!
Lục Thất nghiêm nghị thi lễ lại, hiện giờ hắn chưa lập quốc, danh vọng đại nghĩa vẫn là Ngô thành công chúa Phủ của Đường quốc, còn Cố tướng quân cũng chỉ nguyện tự nhận Ngô Thành công chúa là chủ thượng.

Cố Tướng quân mỉm cười mời Lục Thất ngồi xuống, Lục Thất sau khi ngồi xuống, trực tiếp nói:
- Cố Tướng quân! Lần này ta tới là có quân vụ muốn thỉnh giáo!

- Xin Lục tướng quân cứ nói!
Cố Tướng quân ung dung đáp lại.

Lục Thất nói:
- Cố Tướng quân! Mấy ngày trước ta nhận được hồi báo của thám báo đi Thường Châu, phát hiện thủy quân Giang Đô Dương Châu đóng ở đối diện, hiện giờ không thấy binh và thuyền nào. Vì vậy, ta dự định hành động trước để kiềm chế đối phương.

Cố Tướng quân nghe thấy thì giật mình, y kinh ngạc nói:
- Giang Đô quân Dương Châu dời chỗ đóng quân rồi sao?

- Đúng vậy! Ta vì sự an nguy của Tô Châu nên phái riêng thám mã giám sát việc đóng quân của Chu quốc ở đối diện Đại Giang. Gần đây thám mã ở thượng du đến gần Chu quốc, kết quả phát hiện không thấy chiến thuyền nào của Giang Đô quân. Ta nghi ngờ, Chu quốc có thể muốn Việt quốc viện binh, vì vậy, ta muốn hành động trước để kiềm chế đối phương tấn công bốn vạn Việt quân ở Gia Hưng.

Cố Tướng quân vẻ mặt ngưng trọng như thoáng chút suy nghĩ. Cố Vân Đào đứng ở cửa trướng, sau nghe thấy tin đó thì kinh ngạc nhìn Lục Thất. Y ngoài việc kinh ngạc về tin tức đó thì còn kinh ngạc vì Lục Thất lại có thể phái thám mã đến giám sát Chu quốc ở phạm vi lớn. Vì là nơi đóng quân của Trấn Hải quân Đường quốc nhưng lại để Giang Đô quân ung dung rời đi như vậy.

- Giang Đô quân không thấy đâu, khả năng lớn nhất là muốn tấn công Tô Châu.
Cố Tướng quân gật đầu nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Bởi vì ‘chuyện xấu’ đó của Chu quốc nên hai ngày trước ta buộc phải tự mình giải quyết phỉ Thái Hồ. Hiện giờ phỉ Thái Hồ đã bị diệt, ta đã điều động xây dựng chế độ thủy quân Thái Hồ khác rồi.

- Sao? Phỉ Thái Hồ đã bị Ngài tiêu diệt rồi sao?
Cố Tướng quân giật mình thất thanh, vẻ mặt bất ngờ nhìn Lục Thất.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đúng vậy! Ta vốn định mượn thuyền của Giang Âm quân, ngược sông đột nhập tấn công phỉ Thái Hồ. Nhưng vì chuyện của Chu quốc nên ta không thể để phỉ Thái Hồ tồn tại quá lâu, ta đã tự mình lẻn vào Động Đình Tây Sơn, lúc tìm được chiến trận Thường Châu, sai nội ứng đột nhập vào phỉ Thái Hồ. Ta đã ám sát được thủy quân Đô đốc ở Động Đình Tây Sơn, nội ứng cũng phối hợp cùng lúc với mấy trăm tinh binh cướp thuyền thành công, sau đó vận chuyển trọng binh, tiêu diệt hết phỉ Thái Hồ.

Cố Tướng quân giật mình nhìn kỹ Lục Thất một cái rồi gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Hiện giờ thuyền của Thái Hồ chỉ có thể chuyển được một vạn binh, ta muốn đến tập kích Gia Hưng một lần, từ Thái Hồ vận chuyển ba vạn binh đến đổ bộ tây nam Thái Hồ. Sau đó huy động quân tấn công Gia Hưng và bốn vạn quân Việt. Nhưng ở đây ta muốn mời Cố Tướng quân hợp nhất với bốn vạn quân của Trương Hồng Ba, cùng tiến quân áp sát bốn vạn quân Việt.

Cố Tướng quân nghe xong như thoáng chút suy nghĩ, một lát sau, nói:
- Lục Tướng quân, lão phu có chút thiển kiến, có thể nói ra không?

- Xin Cố tướng quân cứ nói! Lần này ta đến là thỉnh giáo mà!
Lục Thất mỉm cười đáp lại.

- Lục Tướng quân! Cái gọi là tập kích bất ngờ, điều kiện quan trọng nhất là hành động khi người ta không đề phòng. Lục tướng quân đã tập kích bất ngờ được Tô Châu, Việt quốc đã chịu thiệt một lần thì chỉ e sẽ không cho cơ hội bị đánh lén nữa đâu, đặc biệt là ba vạn đại quân, điều đó căn bản là không thể giấu được Việt quốc.
Cố Tướng quân nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ý của Cố Tướng quân là chỉ dễ cho tấn công đại quân ở đây?
- Không! Việc tập kích bất ngờ vẫn có thể thực hiện được nhưng tốt nhất là chỉ xuất ra một vạn tướng sĩ đến tập kích chiếm huyện thành Gia Hưng là được. Một khi bốn vạn Việt quân trong thất bại phát hiện thành Gia Hưng đã mất thì lòng quân sẽ rối loạn, cũng có lợi cho tấn công chính diện. Nếu như dùng ba vạn quân đến tập kích Gia Hưng, nếu chẳng may quân lực của Việt quốc và Chu quốc đã tập kết xong thì ngược lại sẽ khiến ba vạn quân đổ bộ lên bờ sẽ lâm vào tử địa. Còn một nghìn quân tập kích bất ngờ thành công thì tốt, nếu như không thành thì cũng không tổn hại lớn lắm, hơn nữa người ít, hoàn toàn có thể lui về Thái Hồ, do thuỷ quân tiếp ứng trở về an toàn.
Cố Tướng quân giải thích.

Lục Thất thụ giáo gật đầu, nói:
- Tướng quân nói có lý!

Cố Tướng quân nhìn Lục Thất thật sâu, lại nói:
- Theo lão phu được biết, trong Thái Hồ có hai thuỷ quân, một ở Tô Châu, một ở Hồ Châu phía Tây Thái Hồ. Thủy quân Thái Hồ của Hồ Châu chỉ có hai nghìn quân, lệ thuộc vào Y Cẩm quân. Lão phu cho rằng, nếu như Việt quốc không biết thủy quân Tô Châu đã có chủ, có lẽ sẽ tấn công Ngô huyện theo đường thủy Thái Hồ. Nếu như thật sự tấn công theo đường thủy, vậy vận chuyển một lần cũng chỉ được năm nghìn quân, có thể thực hiện kế sách “bắt rùa trong hũ”.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, nói:
- Ta cũng sợ Ngô huyện thất thế nên đã điều động năm nghìn trung phủ dũng đến đóng bên bờ Thái Hồ. Nếu hiện giờ đã không dùng đến ba vạn quân tập kích, vậy hai vạn đại quân có thể xuất phát đến Côn Sơn, đến lúc đó ta sẽ mời Cố Tướng quân chủ trì đại cục tiến công.

Cố Tướng quân ngẩn ra, nói:
- Nghe nói, Lục Tướng quân đã thành lập nên Vân Huy quân phủ, tiết chế quân lực Tô Châu, như vậy không cần dùng đến lão phu nữa.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Cố Tướng quân là lão tướng quân có hiểu biết sâu rộng, chắc hẳn có thể nhìn ra dụng ý thành lập quân phủ của ta. Ta xây dựng chế độ Quy Đức quân phủ, là muốn tạo dựng Vương quyền, xây dựng Vân Huy quân phủ, là muốn tạo dựng Soái quyền. Dù sao Trung phủ sứ cũng là phụ nữ, chỉ thích hợp cho chính trị lâu dài, còn trị quân là Quy Đức tướng quân ta.

Cố Tướng quân gật đầu, nói:
- Cách làm của Ngài rất đúng, xây dựng quân phủ phân quyền có thể làm suy yếu tướng soái độc quân phát triển, cũng có thể làm linh hoạt việc sử dụng quân lực chỉnh thể, hơn nữa quả thật không cần dùng đến danh nghĩa trị quân của Trung phủ sứ.

Lục Thất gật đầu, lại nói việc xây dựng chế độ Võ Dương quân phủ, cuối cùng nói:
- Ta và Chu Vũ đều không tiện lộ diện, còn lão tướng quân là Tiết Độ Sứ Giang Âm của Đường quốc, chủ trì tấn công lần này đúng là danh chính ngôn thuận, Hồng Ba đại ca có thể nghe điều động của lão tướng quân rồi.

Cố Tướng quân im lặng, một lát sau, gật đầu nói:
- Lão phu có thể chủ trì.

- Hay lắm! Đa tạ lão tướng quân có thể lao tâm khổ tứ như vậy, ta sẽ quay về hạ lệnh luôn.
Lục Thất vui mừng đáp lại.Cố Tướng quân nhìn Lục Thất, lạnh nhạt nói:
- Lão phu là quân thần của Đường quốc, kiếp này chỉ cầu có thể sống trong sạch.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức cười nhẹ nói:
- Ý nguyện của lão tướng quân ta đã hiểu, người kế thừa Côn Sơn hầu sau này chắc sẽ phải thay đổi rồi.

Cố Tướng quân ngẩn ra, tiếp đó cười khổ. Lục Thất đứng dậy thi lễ, nói:
- Xin lão tướng quân dừng bước, có thiếu tướng quân tiễn ta là được rồi.

Cố Tướng quân cũng đứng dậy, nhìn Lục Thất chần chừ như muốn nói điều gì đó. Lục Thất thấy vậy liền cười hỏi:
- Lão tướng quân còn điều gì muốn chỉ bảo nữa không?

Cố Tướng quân cười, bình thản nói:
- Lão phu muốn hỏi một câu, nếu như chiếm được Gia Hưng thì sẽ đặt cát cứ ở đó sao?

- Không! Sẽ lui về đây, nhưng nhân lực và tài vật của Gia Hưng sẽ cố gắng dời đến Tô Châu và Thường Châu.
Lục Thất mỉm cười trả lời.

Cố Tướng quân vui mừng gật đầu, lại mỉm cười nói:
- Lão phu còn nghĩ, nếu Lục Tướng quân có con trai, tốt nhất hãy nuôi dưỡng ở Tô Châu, nếu như con trai mà do Công chúa sinh ra thì càng tốt. Có con trai ở Tô Châu, như vậy ít nhiều cũng có lợi co sự an nguy của Lục Tướng quân.

Lục Thất ngẩn ra, tiện đà gật đầu mỉm cười, nói:
- Đa tạ lão tướng quân nhắc nhở, Thiên Phong xin cáo từ.

Cố Tướng quân thi lễ tiễn, còn Cố Vân Đào tiễn Lục Thất rời đi. Một lát sau, Cố Vân Đào quay lại, hỏi:
- Cha! Lục Thiên Phong có ý gì vậy? Sau này sẽ ban thưởng khác sao?

- Về sau con không phải là Côn Sơn hầu, còn ta, mãi mãi sẽ là Côn Sơn hầu, sau khi ta chết sẽ có đại ca con tiếp quản. Còn có lẽ sau này con sẽ là quốc công, không cần kế thừa Côn Sơn hầu.
Cố Tướng quân thản nhiên trả lời.

Cố Vân Đào khẽ thở nhẹ một cái, nói:
- Tên Lục Thiên Phong này quả thật là lợi hại.

- Đúng là một nhân vật lợi hại, tiêu diệt phỉ Thái Hồ, lòng quân và lòng dân Tô Châu lung lay thì sẽ có phần nửa nghiêng về bên Lục Thiên Phong. Nếu như tiếp tục đại thắng thì sự thống trị của Lục Thiên Phong ở Tô Châu sẽ không còn lung lay gì nữa. Hắn có thể tin người chuyên dùng xây dựng chế độ quân phủ phân quyền, thật sự là thiên tài trị quân.
Cố Tướng quân nói.

- Cha! Chúng ta gia nhập Vân Huy quân phủ thay phiên chỉ huy sao?
Cố Vân Đào hỏi.

- Không cần! Hiện giờ Lục Thiên Phong vẫn cần danh nghĩa tồn tại của Tiết Độ Sứ Giang Âm quân.
Cố Tướng quân bình thản trả lời.

Lục Thất rời khỏi Tiết Độ Sứ Giang Âm Quân rồi đến huyện Đông Hải để gặp Trương Hồng Ba. Hai người gặp mặt rồi thi lễ quân thần, sau đó cùng nhau uống rượu nói chuyện như huynh đệ. Trong khi uống rượu, Trương Hồng Ba bày tỏ ý nguyện mong Lục Thất đồng ý, sau này huyện Đông Hải trở thành phủ Hải Đông. Lục Thất vốn cũng dự định như vậy nên tất nhiên là đồng ý luôn, sau đó hai huynh đệ vui mừng uống rượu trò chuyện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau