KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 376 - Chương 380

Quyển 4 - Chương 2: Quy Đức quân phủ

Lục Thất nghe thấy tai hoạ ngầm đó thì mới biết mình đã lạc quan quá sớm. Hắn suy nghĩ một chút, nói:
- Cầm Nhi! Theo ta thấy, tai hoạ ngầm lớn nhất chính là một vạn phạm nhân đang bị giam giữ kia, sự tồn tại của chúng sẽ khiến nhiều thế lực đối địch có can đảm và hy vọng, nhất định phải xử lý trước mới được.

- Thiếp cũng biết những phạm nhân đó có tai hoạ rất lớn, cũng phải dùng đến rất nhiều quân lực trung thành trông coi nhưng không thể giết hết được, cũng không dám áp giải ra bên ngoài làm khổ sai.
Tân Cầm Nhi dịu dàng đáp lại.

Lục Thất gật đầu, hắn biết rằng sát hại nhiều người thì chỉ tạo nên ác danh sát sinh thôi, như vậy sẽ dẫn đến hậu quả khiến mọi người sợ hãi và chán ghét. Muốn có được cục diện thống trị thông thường thì nhất định phải xây dựng được đức trị, trời cao có đức hiếu sinh, đó cũng là thiện niệm mà người người hướng tới.

Suy nghĩ một chút, Lục Thất nói:
- Tốn kém để nuôi dưỡng bọn họ thì chắc chắn không được. Chi bằng có điều kiện thì thả hết ra, chỉ cần họ bằng lòng đầu hàng thì sẽ thả hết.

- Thả họ? Như vậy sẽ có hậu hoạ đó! Hơn nữa, chính vì những người đó không muốn nhận tội quy quản nên mới bị giam giữ, có lẽ biết chúng ta không thể giết vì vậy mới không chịu đầu hàng.
Tân Cầm Nhi lắc đầu nói.

Lục Thất mỉm cười, lạnh nhạt nói:
- Nếu như có kết cục còn đáng sợ hơn cái chết thì không biết có bao nhiêu người có thể chống lại cái chết?

Tân Cầm Nhi ngẩn ra nhìn Lục Thất, Lục Thất cười nhẹ nói:
- “Cố hương khó rời”, có thể nói cho những phạm nhân đó, nếu như không muốn đầu hàng thì chúng ta không thể dùng cơm gạo nuôi lâu dài được, sẽ đưa họ đến Yến quốc mưu sinh.

- Á!
Tân Cầm Nhi thất thanh kêu lên. Lục Thất mỉm cười, lạnh nhạt nói:
- Chiêu này rất thâm! Nàng hãy trực tiếp đi thông báo, đây là quyết định của chủ thượng ta!

- Không! Không! Thiếp có thể!
Tân Cầm Nhi vội đáp lại.

Lục Thất cười nhạt nhìn Tân Cầm Nhi khẽ lắc đầu nói:
- Cầm Nhi! Ta nói câu này, nàng không cần suy nghĩ nhiều đâu! Nàng là phụ nữ, tất nhiên không dễ để đàn ông tâm phục, đặc biệt là sự kính phục của lòng quân.

Tân Cầm Nhi ngẩn ra, gật đầu khẽ nói:
- Những lời lão gia nói đều là thật, thiếp hiểu rồi!

- Nếu nàng đã hiểu, vậy thì quân lệnh nàng truyền đi sẽ lấy danh nghĩa là gì, là của Trung phủ sứ sao?
Lục Thất bình thản hỏi.

Tân Cầm Nhi ngẩn ra im lặng, một lát sau mới khẽ nói:
- Là lệnh của Trung phủ sứ! Là thiếp đã làm sai!

Lục Thất ôn hòa nói:
- Không phải là lỗi của nàng! Là vì nàng lo sẽ liên luỵ đến ta nên chỉ dám dùng danh nghĩa của phủ Công chúa để hành sự!

Đôi mắt Tân Cầm Nhi đẹp dịu dàng nhìn Lục Thất, khẽ nói:
- Lão gia có cách hành sự khác không?

Lục Thất mỉm cười, bình thản nói:
- Nếu ta đã đến thì nhất định phải làm điều gì đó. Sau này quân chính của Tô Châu phải chia ra, tất cả những gì thuộc về quân vụ đều phát lệnh với danh nghĩa của ta, chính lệnh thì vẫn là Trung phủ sứ.

Tân Cầm Nhi chần chừ một chút, khẽ nói:
- Sau này lão gia không rời khỏi Tô Châu sao?
- Tất nhiên là ta phải rời khỏi đó rồi nhưng ‘người rời danh không rời’. Ý của ta là lập một quân phủ khác làm thống soái Tô Châu, ta lấy danh là tướng quân, do nàng thầm dùng danh nghĩa của ta ra lệnh. Nhưng đại danh Lục Thiên Phong của ta thì không thể công bố, chỉ có thể là danh hiệu tướng quân gì đó thôi.
Lục Thất cười nói.

Tân Cầm Nhi gật đầu bừng tỉnh, Lục Thất lại cười nói:
- Ta còn nhớ trong Võ tán quan có hai chức tán quan ngang bằng với Huân Phong Khai Quốc Hầu, đó là Quy Đức tướng quân và Vân Huy tướng quân, tương đương với Đại tướng quân cấp tam phẩm, vậy sau này sẽ thành lập nên Quy Đức quân phủ.

Tân Cầm Nhi gật đầu, cười nhẹ nói:
- Thiếp hiểu rồi, sau này sẽ là Quy Đức quân phủ phát lệnh quân.

Lục Thất mỉm cười, nhưng vẻ mặt có chút kỳ quái, cười nhạt nói:
- Quy Đức…Quy Đức! Xem ra ta phải lấy đức phục người mới được, một vạn phạm nhân kia chắc hẳn phải lấy cách mộ quân để nhận đầu hàng, sẽ thành lập Quy Đức quân. Chỉ cần trở thành quân sĩ mà còn dám ngầm phản nghịch thì chỉ có thể trị theo quân pháp.

Tân Cầm Nhi với vẻ mặt nghiêm trọng, gật đầu, nàng hiểu ý trong lời nói của Lục Thất. Quân pháp sát hại trong quân đội không dễ dàng hình thành ác danh, nhưng lạm sát dân lành thì sẽ dẫn đến danh tiếng ngược đãi, sát hại người. Chỉ cần những phạm nhân kia bằng lòng ứng mộ thành binh, như vậy sẽ mất đi sự bảo hộ của dân chúng. Nàng ta nghĩ chuyện không giống với Lục Thất, Lục Thất giỏi nhất trong việc dùng những liên quan đến quân đội để giải quyết mọi việc, còn Tân Cầm Nhi thích dùng buôn bán và các cách chính quyền để giải quyết mọi việc.

- Cầm Nhi! Ở Ngô huyện chỉ thành lập một Quy Đức quân phủ sẽ dễ dàng tự chuốc lấy hoạ, để Trương Hồng Ba ở huyện Đông Hải cũng thành lập một Vân Huy quân phủ. Trên danh nghĩa là thống soái quân Tô Châu nhưng thực chất chỉ là tiết chế tất cả quân lực của huyện Đông Hải.
Lục Thất nói thêm.

Tân Cầm Nhi ngẩn ra, lo lắng nói:
- Lão gia! Chúng ta không nên quá tin tưởng Trương Hồng Ba, quân lực ở huyện Đông Hải hiện giờ đã đạt năm vạn quân rồi.

Lục Thất lắc đầu cười, bình thản nói:
- Cầm Nhi! Không nói ta là ân nhân cứu mạng của Trương Hồng Ba, mà nói ngay hiện giờ, chúng ta nhất định phải tín nhiệm và nể trọng y. Y chính là bia đỡ đạn để chúng ta ứng phó với triều đình Đường quốc, càng là lực lượng quan trọng để uy hiếp quân sĩ.

Tân Cầm Nhi nghe xong im lặng, Lục Thất lại nói:
- Cầm Nhi! Nàng nên biết, quyền tiết chế và quyền trực thuộc không giống nhau. Quyền tiết chế chỉ là quân quyền chỉ huy điều động quân, Trương Hồng Ba có quyền tiết chế, y có thể điều động quân lực nhưng y không có quyền bổ nhiệm và miễn nhiệm tướng quan, cũng không có quyền can thiệp vào nội vụ quân. Nhưng quyền lực bổ nhiệm và miễn nhiệm quan tướng lại nằm trong tay Quy Đức quân phủ, là vương quyền, còn Vân Huy quân phủ có quyền tiết chế thì là soái quyền.

Tân Cầm Nhi ngẩn ra nhìn Lục Thất, Lục Thất lại cười nhạt nói:
- Sự thành lập của hai đại quân phủ, Quy Đức quân phủ là vương quyền, đảm nhiệm quân đội, thưởng công thậm chí là điều chỉnh quân lực. Còn Vân Huy quân phủ chỉ có thể có được quyền tiết chế, là soái quyền. Cầm Nhi! Nàng nên để các tướng quan hiểu được, Trương Hồng Ba là đại nguyên soái, còn ta là chủ thượng, là vương nuôi dưỡng quân đội thật sự.
Tân Cầm Nhi như thoáng chút suy nghĩ, gật đầu nói:
- Thiếp hiểu rồi! Cho dù Trương Hồng Ba có quyền tiết chế thì căn bản quyền thống lĩnh quân vẫn trong tay Quy Đức quân phủ.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Cho Trương Hồng Ba quyền tiết chế quân Tô Châu, một là có thể làm mê muội triều đình Đường quốc, hai là khi Trương Hồng Ba có được quyền tiết chế, y sẽ trở thành soái của chư quân, không những có thể kịp thời ứng biến chiến sự mà chư quân còn có người lãnh đạo trực tiếp, họ sẽ sợ hãi trong lòng. Bởi vì quân lực của mỗi quân đều không đủ lớn để làm trái lệnh y, lòng người khó đoán. Chủ soái các quân đang thuộc tình thế song quản, sẽ dễ dàng bị động mà không dám nổi lên tâm làm phản, còn nội vụ độc lập của các quân khiến Trương Hồng Ba không thể thật sự nắm được binh quyền.

Tân Cầm Nhi gật đầu, nói:
- Thiếp hiểu rồi!

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Có Trương Hồng Ba làm chủ soái chư quân vậy chư quân sẽ không miễn cưỡng cho rằng, khuất phục dưới phụ nữ. Còn ta thân làm vương, cứ coi như không thể trực tiếp nắm quyền mà rời đi thì cũng sẽ nắm trong tay quân đội Tô Châu như vậy thôi.

Tân Cầm Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Trong việc trị quân, lão gia vẫn thông thái hơn. Chỉ là thiếp vẫn luôn lo lắng các tướng quân sẽ tạo phản.

Lục Thất bình thản nói:
- Ta và nàng, ai cũng có sở trường riêng, ta lại có hiểu biết rất nông cạn về dân sinh. Cầm Nhi! Nàng chính là Tể tướng của ta!

Tân Cầm Nhi ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Thiếp thân là nữ nhi, sao có thể làm Tể tướng chứ!

Lục Thất mỉm cười, bình thản nói:
- Đại Đường có Võ Tắc Thiên Hoàng đế, nếu như ta lập nước xưng đế thì tại sao không thể cho người phụ nữ của mình làm Tể tướng chứ. Cầm Nhi! Ngày ta xưng đế thì nàng chính là Tể tướng số một của ta.

Tân Cầm Nhi ngạc nhiên nhìn Lục Thất, chợt lắc đầu nói:
- Không! Thiếp là người của lão gia, sau này sẽ yên vị ở hậu cung.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Nếu như ta là Hoàng đế thì tất cả mọi việc sẽ giống như những điều ta nói. Tể tướng số một chắc chắn là nàng, ban ngày nàng chủ chính, ban đêm thì hầu hạ ta và Vận Nhi.

Tân Cầm Nhi quay đầu nhìn ra bên ngoài phòng, ánh mắt có chút mờ mịt. Lục Thất hứa hẹn với nàng khiến nàng ta có cảm giác mơ mộng. Phụ nữ được làm Tể tướng, đó là chuyện nghịch thiên, chỉ e sẽ bị người đời lên án.

- Cầm Nhi! Nàng không cần khó nghĩ, chúng ta cứ quan tâm đến chuyện trước mắt đã!
Lục Thất cười nói nhắc nhở Tân Cầm Nhi.

Tân Cầm Nhi bỗng nhiên hoàn hồn, hơi ngượng ngùng, dịu dàng nói:
- Lão gia muốn làm gì trước?

- Ta muốn đi đối phó với đám phạm nhân kia trước, nàng làm cho ta một áo giáp soái, ba trăm giáp vệ, còn chuyện thành lập quân phủ thì nàng lập tức đi làm, sau đó chuyển cáo đến chư quân.
Lục Thất nói.

Tân Cầm Nhi gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Đợi sau khi hai đại quân phủ thành lập xong, nàng hãy thông báo cho Trương Hồng Ba điều động quân đội bên ngoài của huyện Đông Hải, thay phiên đến bến tàu làm công. Một là tạo nên sự thật Trương Hồng Ba có thể điều động quân, hai là xây dựng uy tín cho Trương Hồng Ba đại soái, để chuyển dời sự chú ý của chư quân đối với nàng.

Tân Cầm Nhi gật đầu nghe theo, dịu dàng đáp:
- Thiếp sẽ đi chế ấn, tin rằng vương phủ có sẵn ấn soái, làm một chút là thành ngay.

Quyển 4 - Chương 3: Quy Đức quân

Lục Thất cười nhẹ, gật đầu, sau đó cùng Tân Cầm Nhi đi đổi giáp soái, được ba trăm Hổ Khâu minh quang giáp vệ. Ưng Dương lang tướng của Hổ Khâu giáp vệ lại là Trung quân lệnh Lý Hổ. Nhưng điều khiến Lục Thất ngạc nhiên là sau khi nhận được thư của Công chúa thì Thanh Văn lại lập tức rời khỏi Ngô huyện, còn điều khiến Lục Thất không nói nên lời chính là Thanh Văn không đến bến tàu mà rời Tô Châu quay về kinh thành Đường quốc.

Vứt bỏ những tiếc nuối vì không được gặp Thanh Văn, Lục Thất uy võ đến xử lý các phạm nhân. Hơn một vạn phạm nhân cũng đủ nhiều rồi, nhưng Lục Thất cũng hiểu được tại sao lại nhiều như vậy. Bởi vì phần nhiều là liên tội các bộ tộc, nói cách khác là trưởng giả bộ tộc phản kháng hắn nhập chủ, như vậy các tiểu tộc khác cũng đi theo.

Một vạn phạm nhân được giam giữ tách ra, hơn hai nghìn Hổ Bí vệ của Tín Vương bị giam ở đại lao, hơn nữa những quan tướng lớn nhỏ của Hổ Bí vệ đều bị Tân Cầm Nhi hạ lệnh giết, những người còn lại đều là vệ binh thông thường. Chính vì là vệ binh thông thường nên tính nguy hiểm của nó không thể coi thường.

Tám nghìn phạm nhân khác chia làm mười bộ, giam giữ ở bên trong một ngôi nhà. Một vạn phạm nhân cần đến ba nghìn tướng sĩ canh gác, có hai nghìn tướng sĩ canh giữ thành, còn có một vạn năm nghìn quân đóng ở bên Thái Hồ, phòng ngự quân tấn công từ Thái Hồ, còn cả một nghìn Hổ Khâu vệ. Quân lực Ngô huyện có là hai vạn một nghìn người, nhưng trong số đó, những người có tâm bất chính muốn tạo phản lại rất nhiều, tâm thái muốn vượt trốn lại càng nhiều hơn.

Lục Thất dưới sự bảo hộ của Hổ Khâu vệ uy võ đã đến một ngôi nhà lớn. Những tướng sĩ canh gác các phạm nhân đều vô cùng bất ngờ khi Lục Thất đến. Những tướng quân có binh đều nhận ra Lục Thất, ai ai cũng rất nghiêm trang, đều chào theo nghi thức quân đội hô một tiếng “Bái kiến chủ thượng!”.

Lục Thất gật đầu với vẻ mặt ung dung, sau khi bước vào, dặn dò thả phạm nhân đến gặp. Các tướng quan canh gác hạ lệnh chấp hành, một đám phạm nhân bị giam giữ trong phòng lần lượt được thả ra tiền viện. Lục Thất đứng uy nghiêm ở cửa lớn, lạnh lùng nhìn phạm nhân được tập trung ở trước mặt.

Phần lớn các phạm nhân đều mặc áo bào, cho thấy xuất thân của họ không tầm thường, hơn nữa trên cổ không đeo gông, cũng không được có quá nhiều cực hình như vậy. Ánh mắt Lục Thất quan sát những “nhân vật” đặc biệt trong đám phạm nhân, đó đều là những người đàn ông rất già, nhưng trong đám phạm nhân lại là những người bắt chước làm theo thôi.

Đám phạm nhân nhìn tướng soái mặc kim giáp ở trước cửa, trông rất trẻ, tướng mạo cũng bình thường nhưng làm cho người ta cảm giác uy nghiêm không dám nhìn thẳng. Có lẽ là xung quanh có nhiều giáp vệ sáng bóng đứng đó, khiến cho tướng soái kim giáp đó hiển nhiên không tầm thường chút nào.

- Ta là Quy Đức tướng quân, là quân soái cao nhất của Tô Châu hiện nay. Ta đến là muốn nói cho các ngươi biết, bổn tướng quân không muốn nuôi một đám vô dụng.
Lục Thất thản nhiên làm lời dạo đầu.

Vẻ mặt của các phạm nhân biến đổi, rất nhiều người trên mặt hiện lên vẻ tức giận, còn những người “bắt chước làm theo” kia thì nhìn với ánh mắt miệt thị, hoặc là vẻ mặt ngang nhiên nhìn Lục Thất, thoáng như đang nhìn một tên hề.

Lục Thất rất bình tĩnh, lại lạnh nhạt nói:
- Đế quốc Đại Đường năm đó, huy hoàng mấy trăm năm, phản loạn của các dị tộc khiến cho đế quốc thất thế, dẫn đến thiên hạ đại loạn. Quần hùng tranh giành, Việt quốc chẳng qua cũng chỉ là một góc nhỏ của đế quốc Đại Đường mà thôi.

- Câm miệng! Đường quốc của các ngươi chỉ là nguỵ Đường mà thôi. Thiên hạ đều biết, đó chẳng qua cũng là tướng của Từ thị, mạo danh Lý tộc mà giả hậu duệ Đại Đường.
Một cụ già giơ tay chỉ vào Lục Thất, giận dữ nói với giọng điệu bác bỏ.

Lục Thất nghe xong không phiền não mà ngược lại còn mỉm cười đáp lại:
- Cụ nói rất đúng, bổn tướng quân xin thụ giáo!

Cụ già kia ngẩn người ra, sắc mặt lập tức biến đổi, dường như hiểu được ý nói của Lục Thất. Nhưng Lục Thất đột nhiên thay đổi sắc mặt lạnh lùng, uy nghiêm nói:- Bổn tướng nói rồi, ta không nuôi đám người vô dụng, thiên hạ đại loạn, từ khi quần hùng tranh giành tới nay, chân lý đúng đắn là thuận yên nghịch vong. Giờ đây ta là chủ của Tô Châu, lương thực Tô Châu không nuôi được dân nước khác. Nếu các ngươi đã trung thành với Hoàng đế Việt quốc như vậy, Việt Hoàng cũng nên rơi lệ gào khóc cho sự trung thành đó của các ngươi. Nhưng bổn tướng nghe nói Việt Hoàng chỉ thích ca hát rượu say, có lẽ lúc tỉnh mới có thể gào khóc vài tiếng cho các ngươi thôi.

Đám phạm nhân nghe xong thì vẻ mặt kinh hãi, đều nghe ra sát ý rồi, tai lại nghe thấy tướng soái kim giáp quát:
- Lý Hổ! Tuyên lệnh!

- Rõ!
Lý Hổ đáp lại, tiếp đó lên trước một bước, lớn tiếng nói:
- Quy Đức quân phủ có lệnh mộ binh, những người quy thuận có thể gia nhập Quy Đức quân, những người không quy thuận sẽ thuộc dân nước khác, ngay hôm sau áp giải rời khỏi Tô Châu, ngồi thuyền đến Yến quốc mưu sinh.

- Á!
Đám phạm nhân kêu lên một tiếng kinh hãi, lập tức vẻ mặt trở nên phẫn nộ, sợ hãi. Ngay cả những người “bắt chước làm theo” cũng mất bình tĩnh, ai ai cũng kinh sợ nhìn chằm chằm về phía Lục Thất.

Lục Thất lạnh lùng nhìn lại, nhếch mi nói:
- Tất cả nghe rõ đây! Bổn tướng nói là không nuôi những kẻ vô dụng nhưng ta cũng phụng theo trời cao có đức hiếu sinh, không giết các ngươi mà là thả cho các ngươi con đường sống để các ngươi đến Yến quốc. Giá của các ngươi có thể đổi lại rất nhiều muối cho vạn dân Tô Châu, bổn tướng có thể bảo đảm, muối đổi về sẽ phân phát hết cho vạn dân Tô Châu, để họ nhớ đến ân đức cống hiến của các ngươi.

- Bắt đầu mộ binh! Những người không quy thuận sẽ lập tức áp giải đến bến tàu.
Lục Thất nói xong, lại lớn tiếng ra lệnh, sau khi ra lệnh xong thì xoay người đi ra cửa lớn.
- Súc sinh, kẻ táng tận lượng tâm như ngươi sẽ không được chết tử tế đâu!
Phía sau vọng lại tiếng chửi mắng quen thuộc, đó lại là cụ già ban nãy nói bác bỏ lời của Lục Thất. Tiếp đó là những tiếng rên rỉ, chắc là bị tướng sĩ đưa đi.

Lục Thất bước đi với sắc mặt thản nhiên, thắng làm vua thua làm giặc, có được chết tử tế hay không, đến nay chưa đến lượt hắn. Lịch sử là do kẻ mạnh viết lên, những lời của tiểu dân chẳng qua cũng chỉ thoáng qua như mây khói, cũng chỉ là câu nói vớ vẩn mà thôi.

Một lát sau, lần lượt có phạm nhân bước ra tiền viện, bọn họ cúi đầu xếp thành hàng theo như căn dặn, cũng có người bị tướng sĩ áp giải ra, trực tiếp bị trói tay chân vứt lên xe bò, miệng vẫn còn mắng đến mức toé máu. Cũng có người bị áp giải ra cửa, đột nhiên cầu xin bằng lòng nhập quân.

Sau hai canh giờ, hơn tám trăm phạm nhân, thì đã có hơn bảy trăm người quy thuận, chỉ có ba mươi hai người là kiên quyết không chịu đầu hàng. Nhưng cũng có hơn hai mươi người phản kháng bị tướng sĩ giết chết, cụ già mắng Lục Thất, cũng vì xông lên tấn công mà bị tướng sĩ giết.

Lục Thất đứng ở trước mặt hơn bảy trăm người ứng mộ, nhìn liếc một cái, uy nghiêm nói:
- Ta là Quy Đức tướng quân, quân soái cao nhất của Tô Châu, các ngươi đã nhớ cả chưa?

- Nhớ rồi ạ!
Các mộ binh yếu ớt hô lên.

- Lớn tiếng đáp, những kẻ nào dám làm càn, lập tức bị đưa đi, nhớ kỹ chưa?
Lục Thất lớn tiếng nói nữa, âm thanh chấn động tai người.

- Nhớ rồi ạ!
Đám mộ binh kinh sợ đáp lại, giọng nói rõ ràng vang hơn hẳn.

Lục Thất gật đầu, quay đầu gọi các tướng quan canh gác lại, bảo hai trăm tướng sĩ canh gác trực tiếp vào mộ binh phạm nhân, tổ hợp thành hai doanh quân lực Quy Đức, Quy Đức quân chính thức thành lập. Chỉ có điều Quy Đức quân hiện nay không thể trông cậy vào chiến lực, cho dù một quân đoàn đại lao, phạm nhân mộ binh trong thời gian ngắn cũng không có được binh giáp và vũ khí, chỉ có thể có được cái gọi là quân phục Quy Đức nhưng xây dựng chế độ của Quy Đức quân lại tăng thêm thanh danh cho quân lực Tô Châu.

Hai ngày sau, một vạn quân Quy Đức quân đã được thành lập, hai nghìn tướng sĩ canh gác trở thành quân nòng cốt của Quy Đức quân. Còn về hơn hai nghìn Hổ Bí tù binh và tướng quan cấp cao của Trung Ngô quân ban đầu, Lục Thất không dám thu hàng về Quy Đức quân. Hơn tám nghìn phạm nhân căn bản là quan thân, phần lớn là văn nhân hay lão gia không giỏi võ thuật, quân lực nòng cốt của đại quân có thể trấn áp được, những người không nghe lời có thể dùng quyền bắt phục tùng theo, đánh là phục luôn.

Tù binh Hổ Bí và tướng quan cấp cao của Trung Ngô quân ban đầu không thành, bản chất chính là họ từng là quân nhân quý tộc, rất khó áp chế. Nhưng Lục Thất cũng có cách giải quyết, toàn bộ đều áp giải đến huyện Côn Sơn, giao cho Cố tướng quân bố trí. Hai vạn quân lực của Cố tướng quân hoàn toàn là người của Đường quốc, căn bản không sợ hơn hai nghìn tù binh làm phản. Tân Cầm Nhi hoàn toàn đồng ý, cũng vui mừng thở phào nhẹ nhõm.

Việc giải quyết phạm nhân mặc dù vẫn tồn tại những nguy cơ bất ổn nhưng cũng giải thoát được quân lực gay gắt của Ngô quận. Còn Quy Đức quân phủ cũng từ đó mà được thành lập, làm được soái ấn và mệnh lệnh của Vân Huy quân phủ, cũng để Trương Hồng Ba đi, đồng thời thông báo cho chư quân về sự thành lập và chức quyền của hai đại quân phủ. Chức quyền của lệnh Trung phủ sứ chỉ đối với trị chính của Tô Châu.

Quyển 4 - Chương 4: Trị quân

Huyện Đông Hải ở rất xa, Trương Hồng Ba nhận được mệnh lệnh và ấn soái thành lập Vân Huy quân phủ và thông báo thành lập Quy Đức quân. Sau khi Trương Hồng Ba xem xong thì vui mừng cười, lập tức tìm đến hai chủ soái quân đoàn nghị sự. Hai vạn quân lực trực thuộc của y đều là tâm phúc làm thống soái quân, hơn nữa chính là thuôc hạ ban đầu Lục Thất đã cứu.

Hai vị tâm phúc xem xong mệnh lệnh và chức quyền thành lập Vân Huy quân phủ thì đều rất ngạc nhiên và bất ngờ, không ngờ để Trương Hồng Ba có thể điều hành tất cả quân lực Tô Châu, mà trước đó Trung phủ sứ công bố mệnh lệnh, chỉ có Trung phủ sứ mới có quyền điều động quân.

- Không cần bất ngờ! Đây hẳn là chủ thượng của chúng ta, Lục huynh đệ truyền lệnh, hơn nữa, chủ thượng nhất định là đã ở Ngô huyện rồi.
Trương Hồng Ba mỉm cười nói.

- Chắc hẳn là chủ thượng đã ở Ngô huyện rồi, phong cách hành sự thể hiện ra khí phách và sự tự tin. Cách mà những phạm nhân này thành lập quân không phải là cách Trung phủ sứ có thể làm được. Cách của Trung phủ sứ là sách lược bảo thủ về trị quân, Trung phủ sứ cũng tuyệt đối không dám tín nhiệm đại soái như vậy.
Tâm phúc Vương Khải Đông đáp lại.

Trương Hồng Ba gật đầu, vui mừng nói:
- Sớm phải trị quân như vậy rồi, chỉ có điều ta không tiện chủ động đề ra.

Hai tâm phúc gật đầu, Trương Hồng Ba lại nói:
- Gọi các người đến chính là để các người dùng danh nghĩa của mình, viết một phần báo cáo trình lên Quy Đức quân phủ, nội dung là tình hình quân lực, còn Tư mã hành quân cũng cần phải viết một bản trình lên Quy Đức quân phủ. Nội dung là quân nhu, quân chức, quân công, quân hao trong quân. Sau này Tư mã hành quân chỉ phụ trách với Quy Đức quân phủ, quân lệnh của bổn tướng chỉ ra mệnh lệnh với chủ tướng các cấp và trung quân.

- Rõ!
Hai chủ soái tâm phúc đáp lại.

- Bắt đầu từ hôm nay, bổn tướng đã không có cái gọi là quân lực chính thống, quân Tô Châu đều là chính thống của Vân Huy quân phủ. Lệnh điều quân của Vân Huy quân phủ sẽ là hai phần, thống soái và doanh tướng sẽ truyền đạt trực tiếp đến các quân, doanh tướng sau khi tiếp lệnh chỉ cần báo cáo với chủ soái, có thể tự chủ nhổ trại quay về Vân Huy quân phủ nghe lệnh.
Trương Hồng Ba nói.

Hai chủ soái ngẩn ra, Vương Khải Đông kinh ngạc nói:
- Quân lệnh điều động truyền trực tiếp đến doanh tướng đó là cách làm suy yếu quân quyền thống lĩnh của chủ soái, nhưng chủ thượng có cho phép không?

- Chủ thượng sẽ cho phép, sở dĩ chủ thượng thành lập hai đại quân phủ trị quân, mục đích lớn nhất là để tăng cường quân lực và lòng quân của Tô Châu, biến thành khả năng làm suy yếu các quân tướng dùng binh tự kiêu. Chủ thượng chỉ có thể giao quyền tiết chế cho ta, quyền trị quân sẽ là của Quy Đức quân phủ. Quyền điều hành của ta trên thực tế là kiềm chế quân quyền của tướng quan cấp cao. Nếu như doanh tướng có quyền tự chủ điều binh, điều đó sẽ dẫn đến các tướng quan cấp cao không dám có ý tạo phản.
Trương Hồng Ba đáp lại.

Hai chủ soái gật đầu, Trương Hồng Ba lại nói:- Trước tiên có thể bắt đầu thực hành ở năm vạn quân, ta sẽ lấy mệnh lệnh của Vân Huy quân phủ trực tiếp điều động doanh tướng các quân quay về quân phủ, mỗi phủ quân của mỗi doanh đều có bổn tướng của riêng mình. Ta sẽ điều động ba phần của doanh quân mỗi quân đều thuộc Vân Huy quân phủ. Sau này hai ngươi không cần tự xưng là quân trực thuộc của ta, mà giống như tất cả Tô Châu quân, quy về hai đại quân phủ quản hạt.

- Vâng! Thuộc hạ hiểu rồi!
Hai chủ soái đáp.

*****

Lục Thất rất nhanh đã xem được công văn mà khoái mã đưa tới, là Trương Hồng Ba trình thư lên Quy Đức quân phủ, trực tiếp thỉnh cầu Quy Đức tướng quân chấp thuận một loạt yêu cầu. Lục Thất sau khi xem xong liền cười, Trương Hồng Ba đã hiểu ý của mình, chủ động phối hợp với sách lược trị quân ngầm của hắn, thừa nhận quy thuận Quy Đức tướng quân là thống soái cao nhất của quân Tô Châu. Lục Thất không ký tên hồi âm, mà để Tân Cầm Nhi dùng danh nghĩa của Quy Đức quân phủ, dùng quân ấn để trả lời thỉnh cầu đó.

Một ngày sau, Vương Khải Đông dẫn một vạn đoàn quân đóng tại Ngô huyện, sau khi đến Ngô huyện, chia làm sáu doanh ba nghìn tướng sĩ, sẽ hợp ba nghìn người Quy Đức quân, ba nghìn tướng sĩ Cổ Lãng quân, ba nghìn tướng sĩ Dương Trừng quân. Sau khi hợp quân, áp giải gần ba nghìn phạm nhân đến Đông Hải quân đến báo cho Vân Huy quân phủ, ba nghìn phạm nhân sẽ trực tiếp giao cho Cố tướng quân tuỳ ý xử trí.

Quân lực điều động đến rồi lại đi lập tức tăng cường tính ổn định quân lực của Ngô huyện. Rất nhiều quân lực bất ổn bị điều đến huyện Đông Hải, hơn nữa phạm nhân nguy hiểm bị áp giải đi, khiến lòng quân Ngô huyện rõ ràng thay đổi. Cùng là ba vạn quân đó nhưng lại trở thành đội quân hùng mạnh.

Sau khi bước đầu quân phủ trị quân, ánh mắt Lục Thất chuyển đến Thái Hồ phỉ. Hắn lệnh cho Vương Khải Đông làm chủ công của Thanh Phổ quân, bắt đầu tấn công Động Đình Đông Sơn. Động Đình Đông Sơn là bán đảo xâm phạm vào Thái Hồ, còn Thái Hồ phỉ chiếm cát cứ ở Động Đình Đông Sơn và Động Đình Tây Sơn. Động Đình Tây Sơn là đảo lục lớn nhất trong Thái Hồ, cách sông với Động Đình Đông Sơn.

Trên thực tế, Thái Hồ phỉ sớm đã bị Việt quốc chiêu an, danh là hải tặc, thực chất là thuỷ quân Việt quốc, chỉ có điều phần lớn là hợp thành thuỷ phỉ. Hơn nữa Lục Thất còn biết, sau khi hắn tập kích bất ngờ chiếm Tô Châu, sở dĩ Việt quốc có thể sau một tháng phát hiện không phải là nội bộ tiết lộ. Bởi vì Tô Châu là địa bàn của Tín Vương lại là thời kỳ chiến sự, vì vậy nam nhi Hồ Châu căn bản không muốn nhập Tô Châu, sợ bị cưỡng ép trưng quân. Sau biến ở Tô Châu, người Hồ Châu thăm thân nhân hoặc đi giao thương đều bị áp giải đến rồi không về được. Có điều thuỷ quân Thái Hồ không thể vào Ngô huyện nhưng người đi không thấy quay lại, dưới tình hình khác thường, từ minh bạch trở nên mật thám, kết quả mới phát hiện Tô Châu đã có chủ.

Bảy nghìn Thanh Phổ quân của Vương Khải Đông tiến công Động Đình Đông Sơn cũng có thế như trẻ tre. Một ngày đã chiếm được Động Đình Đông Sơn, nhưng chiến tích cũng bình thường, chỉ là giết được hơn hai trăm phỉ quân trên bờ thôi. Phỉ quân sớm đã có chuẩn bị, vừa nhìn thấy quân đội tiến công rất nhiều, võ bị cũng tinh nhuệ thì lập tức rút khỏi Động Đình Đông Sơn, đi thuyền đến Động Đình Tây Sơn.

Nhưng đại quân bên bờ Thái Hồ không có lượng thuyền lớn có thể dùng vào thuỷ chiến, chỉ có thể nhìn Động Đình Tây Sơn mà than thở. Sau khi Lục Thất được tin báo, hiểu được không dễ tấn công cấp bách liền lệnh cho Thanh Phổ quân và Cổ Lãng quân canh gác ở bên Thái Hồ, còn Dương Trừng quân của Phạm Hổ lại sớm đã đóng ở Ngô huyện, những tướng sĩ canh gác phạm nhân trước đó đều là thuộc hạ dưới trướng của Phạm Hổ.

Phạm Hổ vốn là Hoả Trưởng Dực Vệ của phủ Công chúa, sau một thời gian hộ tống Trung phủ sứ nhận được sự tín nhiệm của Tân Cầm Nhi. Thanh Phổ quân của Vương Khải Đông vừa đến thì Tân Cầm Nhi liền yêu cầu Phạm Hổ quay về cố thủ thành Ngô huyện , còn Dương Trừng quân hiện giờ chỉ có năm nghìn tướng sĩ. Hai nghìn tướng sĩ của Dương Trừng quân đã trở thành nòng cốt của Quy Đức quân, ba nghìn tướng sĩ được điều thuộc về Vân Huy quân phủ.

Ngày thứ sáu đến Tô Châu, Lục Thất đưa một trăm Hổ Bí vệ xuất hành. Hắn đến thăm dò hai vạn quân đóng tại bên bờ Đại Giang, lần lượt là Thái Thương quân và Hải Ngu quân. Đối với phòng ngự Đại Giang là chiến lược không thể bỏ qua. Chu quốc đối diện với Đại Giang, sau khi biết Tô Châu đã có chủ có lẽ sẽ điều động tập kết đại quân, vượt sông đến tấn công Tô Châu. Chu quốc và Việt quốc vẫn luôn tồn tại mối quan hệ đồng minh, nghe nói sở dĩ Việt quốc tấn công Đường quốc là chịu áp lực của Chu quốc.

Tô Châu hiện giờ tự xưng là mười vạn quân nhưng bố cục biên phòng vẫn thể hiện rõ sự thiếu thốn về quân lực. Để chấn áp quân Việt ập đến, trên nền tảng Thanh Phổ quân và Hoa Đình quân của Trương Hồng Ba thì Tân Cầm Nhi điều động Điến Sơn quân, Côn Thừa quân và Ngô Tùng quân đến huyện Đông Hải làm công, để lại Hải Ngu quân phong toả biên giới Tô Thường, cũng hỗ trợ Thái Thương quân phòng ngự bên bờ Đại Giang. Có thể nói phòng ngự của hai quân là rất mỏng, phòng tuyến quá dài.

Sau khi Lục Thất biết được bố cục quân lực thì rất lo lắng sự phòng ngự của Đại Giang. Tân Cầm Nhi quá nghiêng về phòng ngự Việt quốc nhưng hắn cũng biết Tân Cầm Nhi không còn cách nào khác nên mới lo lắng đến an nguy của Ngô huyện trước và coi việc phòng ngự Việt quân là chính.

Nguyên cớ lớn nhất của quân lực thiếu thốn chính là quân lực có thể dùng được bị quân lực không dùng được khống chế. Hiện giờ đã thành lập được quân phủ trị quân thì có thể làm giảm khả năng phản bội của quân lực. Trước đây Tân Cầm Nhi nắm quyền không dám điều quân lực không thể tin dùng đến tiền tuyến, dường như đều để Ngô huyện biến thành nơi canh gác. Lục Thất hiện giờ không khách khí để Trương Hồng Ba và Cố tướng quân cùng chia sẻ mối nguy hiểm về quân lực.

Trong lúc tiếp nhận kiến nghị của Trương Hồng Ba, Lục Thất cũng công bố quân lực mới, để Điến Sơn quân, Côn Thừa quân và Ngô Tùng quân, sáu nghìn tướng sĩ quay về phòng ngự Đại Giang, đóng tại trung bộ Tô Châu, vùng đông nam của hồ Dương Trừng. Bốn nghìn tướng sĩ của Hải Ngu quân và Thái Thương quân đều xuất phát đến huyện Đông Hải, dùng ba vạn tướng sĩ của năm đoàn quân hình thành hệ thống phòng ngự cho Đại Giang.

Điến Sơn quân, Côn Thừa quân và Ngô tùng quân đều là trụ cột, một khi Thái Thương quân phát hiện được Chu quốc có thuyền qua sông thì phải đốt lửa truyền tin, quân trụ cột được tin có thể ngay lập tức tấn công. Ngược lại, nếu như quân Việt phát động tấn công, bất luận là đường thủy Thái Hồ hay đường bộ phía tây Côn Sơn thì quân lực đóng tại trung bộ Tô Châu đều có thể chi viện.

Trương Hồng Ba đồng ý với cách bố trí của Lục Thất, đề nghị để lòng dân bớt oán hận, Hoa Đình quân cũng có sáu nghìn tướng sĩ đóng tại trung bộ, cũng chính là mỗi đoàn quân đều phân ra, mười vạn quân có bốn vạn quân quy thuộc Vân Huy quân phủ. Trung bộ chuẩn bị quân có thể là bốn đoàn quân, hai vạn bốn nghìn tướng sĩ là số ảo, có đoàn quân không đủ một vạn người.

Lục Thất đồng ý với đề nghị của Trương Hồng Ba, nói cách khác quân lực trực thuộc Vân Huy quân phủ của Trương Hồng Ba, bề ngoài không có quân lực trực thuộc, tình cảm riêng tư của tướng soái lại là một chuyện khác. Sau này Trương Ba điều động quân lực trung bộ chi viện cũng sẽ điều động một phần ở mỗi đoàn quân.

Còn bốn đoàn quân lực ở Ngô huyện, trước khi chưa giải quyết được phỉ Thái Hồ thì Trương Hồng Ba nói y sẽ không điều động nhưng cũng phải hành sự công bằng, điều động tiếp hàng nghìn tướng sĩ đến Vân Huy quân phủ báo cáo. Tất nhiên là Lục Thất ủng hộ, trước khi xuất hành còn hạ lệnh bốn nghìn người đến huyện Đông Hải, hàng nghìn người của Quy Đức quân khi đi có rất nhiều người đã gào khóc, bị quân sĩ dùng bạo lực, đối với những người sống chết cũng không chịu đi thì chỉ còn cách trói vứt lên xe.

Quyển 4 - Chương 5: Thái Thương quân

Trên đường đi đến bờ Đại Giang, Lục Thất buộc phải khiêm tốn mặc minh quang giáp thông thường, mang theo soái giáp, chỉ khi nhìn thấy quân mới có thể mặc. Lần này hắn đi, Tân Cầm Nhi lo lắng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, muốn để Phạm Hổ dẫn theo hai nghìn quân bảo vệ nhưng Lục Thất không cho. Chủ soái của Thái Thương quân và Hải Ngu quân vốn là Hoả Trưởng Dực Vệ của phủ Công chúa, nếu không Tân Cầm Nhi cũng không trọng dụng quân đơn độc bên ngoài như vậy.

Quá trưa, đám người Lục Thất đã đến nơi dừng chân của Thái Thương quân, chỗ đó có tên là trấn Tào Vương. Trấn Tào Vương có mô hình là quân trấn, lúc Việt quốc có năm trăm quân trấn đóng tại đó, Việt quốc và Chu quốc là đồng minh nhưng không thể đề phòng. Chỉ là quân lực phòng ngự tương đối ít, hơn nữa chiến sự của huyện Vô Tích vừa nổ ra thì ngạc nhiên là năm trăm quân của trấn Tào Vương đã bị Tín Vương điều đi bốn trăm, chỉ còn lại một trăm quân lực giữ trấn.

Nhìn thấy Tào Vương Bảo cũng giống với mô hình như Vọng Giang Bảo, trong lúc Lục Thất sai người đến thông báo thì hắn cũng thay soái giáp màu vàng trong Hổ Khâu vệ. Trong lúc chuẩn bị cũng tươm tất rồi, phía cửa Tây của Tào Vương Bảo cũng có mấy chục tướng sĩ xuất hiện, người dẫn đầu cũng mặc minh quang giáp màu vàng.

Lục Thất chủ động đi ra ngoài đón, không phải hắn không có cung cách của bề trên mà chiến địa phòng ngự hiện giờ, hắn khéo léo chú ý đến an nguy của tướng sĩ đóng ở đó, hắn ra gặp mặt thì không cần nảy sinh ngăn cách hay sợ hãi nữa.

Lục Thất vừa chủ động đến phía trước thì chủ soái mặc kim giáp vàng từ Tào Vọng Bảo ra cũng lập tức nhanh bước lên trước. Hai quân soái đã nhìn rõ nhau, lập tức buông lỏng cảnh giác, vui vẻ nói chuyện.

- Thần Mã Vân Lộc cung kính nghênh đón chủ soái!
Mã Vân Lộc - Quân soái của Thái Thương quân, cung kính chào nghi thức quân đội bái kiến Lục Thất, những tướng sĩ theo sau cũng lại bái kiến.

Lục Thất cười nhẹ gật đầu, nói:
- Tất cả miễn lễ!

Mã Vân Lộc đáp lại một tiếng rồi thu nghi lễ, ngẩng đầu nhìn Lục Thất, cười nói:
- Chủ thượng! Mời vào trong!

Lục Thất mỉm cười gật đầu, Mã Vân Lộc năm nay ba mươi ba tuổi, cũng là một danh tướng trong Hưng Hoá quân, cao to trông rất có tướng, nhưng đã ở trong Hưng Hoá quân mười mấy năm vẫn ở mức thấp nhất. Nếu không phải là Chu Vũ đưa y ra, Lục Thất trọng dụng y làm Hoả Trưởng Dực Vệ, sau đó được sự tín nhiệm của Tân Cầm Nhi thì y không thể một bước mà trở thành thống soái vạn quân như vậy được.

Dưới sự tháp tùng của tướng sĩ, Lục Thất bước vào Tào Vương Bảo. Vừa bước vào, Lục Thất hỏi:
- Mã tướng quân! Ngươi đã nhận được thông báo của quân phủ chưa?

- Thưa chủ thượng! Thần đã nhận được thông báo của Quy Đức quân phủ rồi, cũng nhận được lệnh điều quân của Vân Huy quân phủ. Thần đang làm theo lệnh điều quân.
Mã Vân Lộc, lùi sau nửa bước, bình thản đáp.

- Mã tướng quân thấy quân phủ xây dựng chế độ thế nào? Ngươi cứ nói thẳng, nói thật!
Lục Thất bình thản hỏi.

- Chủ thượng! Thần thấy quân phủ xây dựng chế độ rất tốt, nhưng cũng thấy, có phải là quyền lực của Vân Huy quân phủ quá lớn chăng. Mặc dù chỉ có quân quyền điều động nhưng có thể triệu tập quân lực quá lớn.
Mã Vân Lộc trả lời thẳng thắn, y và Lục Thất cũng được coi như là chiến hữu, không cảm thấy xa lạ.

Lục Thất hiểu những lời Mã Vân Lộc nói, y đang nhắc nhở mình không nên quá tín nhiệm Trương Hồng Ba. Nói cách khác những tướng sĩ xuất thân Dực Vệ giống như Mã Vân Lộc thì đều có chút e dè và bài xích với Trương Hồng Ba. Đây là một thói quen ‘bẩm sinh’ rồi chăng.

- Tình thế Tô Châu cần điều hành chỉnh thể về quân lực, tránh xuất hiện tình thế chiến đấu nhỏ lẻ. Sở dĩ ta thành lập hai đại quân phủ, mục đích chính là để phòng ngự Chu quốc, vì phòng ngự Đại Giang ở đây quá mềm mỏng.
Lục Thất bình thản nói.

- Chủ thượng nói như vậy, phải chăng sẽ tăng quân phòng ngự Đại Giang?
Mã Vân Lộc kinh ngạc hỏi.

- Không phải là tăng quân ở đây mà là muốn đóng trọng binh ở trung bộ Tô Châu, đã đạt đến bố cục chiến lược chi viện hình quạt rồi. Sau này bốn phần quân lực của mỗi quân đều sẽ thay nhau về quản Vân Huy quân phủ, sẽ có bốn soái quân đóng tại trung bộ Tô Châu, hai soái quân phòng ngự Đại Giang, bốn soái quân ở Thái Hồ Ngô huyện. Nhưng Quy Đức quân mà ta mới thành lập chỉ là dựng lên doạ người, đều là các quan thần phạm nhân tạo thành.
Lục Thất bình thản nói.

Mã Vân Lộc gật đầu, nói:
- Chủ thượng bố trí như vậy lại khiến thần có chút niềm tin rồi.

Lục Thất cười, hỏi:
- Tư mã hành quân Vương Tướng quân không ở đây sao?

- Vương Hải tướng quân ra bên ngoài ghi chép tình hình, phải báo quân tình với hai đại quân phủ. Cũng vì sẽ có bốn nghìn tướng sĩ phải điều đi nên trấn quân phòng ngự Đại Giang cần bố trí nghiêm ngặt hơn.Mã Vân Lộc trả lời.

Lục Thất gật đầu, hắn biết phòng ngự Đại Giang cần dùng chế trấn quân, là từ Việt quốc xuống. Nói cách khác Thái Thương quân trên thực tế đã phân thành rất nhiều trấn quân.

Vào soái phủ, Lục Thất chỉ cùng Mã Vân Lộc, trung quân Ngu Hầu, tả doanh Đô úy, hữu doanh Đô uý nghị sự.

Tất nhiên Lục Thất đều biết bốn vị chưởng quân của Thái Thương quân, trung quân Ngu Hầu và hữu doanh Đô úy vốn xuất thân là Võ Lâm Vệ, Tư mã hành quân cũng xuất thân là Võ Lâm Vệ. Chủ soái Mã Vân Lộc và tả doanh Đô úy xuất thân là Dực Vệ ở phủ Công chúa, tổ hợp này vốn tồn tại những khống chế ngầm.

Nhưng sự tổ hợp của các chưởng quân này, với xuất phát điểm không phải để khống chế nhau mà là có lợi cho việc phục tùng soái quân. Dù sao Thái Thương quân gần như đều là hàng binh Trung Ngô quân. Nếu như các thống quân cấp cao và tướng quan đều là tướng sĩ Đường quốc, chỉ e sẽ dẫn đến mâu thuẫn giữa các tướng sĩ, hơn nữa Tân Cầm Nhi cũng không có nhiều Dực Vệ để phân công như vậy.

Bất luận là xuất thân Dực Vệ hay tướng quan Võ Lâm Vệ Mao Sơn thì đối với Lục Thất mà nói đều là cấp dưới cũ, vì vậy khi ở cùng đều không có gò bó và phân biệt. Bốn tướng soái khi ở cùng Lục Thất đều có tâm thái bình đẳng ngang hàng nhau.

Sau khi thân thiện cười nói vài câu, Lục Thất đi vào chủ đề chính. Hắn hỏi:
- Mã tướng quân! Ở đây có hay giao lưu qua lại với Chu quốc không?

- Chủ thượng! Ở đây chỉ có đến chứ không có qua lại nhiều! Ở đây vốn có giao thương với Chu quốc, bên bờ sông có bến tàu nhưng sau khi chúng thần chiếm đóng ở đây, để không tiết lộ quân mật, những thương nhân và thuyền từ Chu quốc đến đã đều bị bắt.
Mã Vân Lộc trả lời.

- Bờ sông ở đây có bến tàu sao?
Lục Thất bất ngờ hỏi.

- Có ạ! Thậm chí còn rất lớn, cách thượng du Ngô Tùng một đoạn.
Mã Vân Lộc đáp.

- Giao thương với Chu quốc thì thường buôn bán những gì?
Lục Thất hỏi.

- Chu quốc chủ yếu là mua gạo và tơ lụa, còn có phụ nữ nữa, ở đây cần bạc và muối, những thứ khác hai bên đều cấm buôn bán, ví dụ những tài nguyên có liên quan đến quân dụng.
Mã Vân Lộc đáp.
Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút, nói:
- Nếu như khôi phục buôn bán thì có được không?

Bốn tướng soái ngẩn ra, Mã Vân Lộc nói:
- Khôi phục thì được nhưng quân mật của chúng ta sẽ không giữ được.

Lục Thất gật đầu, lại hỏi:
- Mã tướng quân! Nếu như Chu quốc biết được quân mật phòng ngự Đại Giang của chúng ta thì ngươi thấy, Chu quốc có khả năng sẽ đến tập kích không?

Mã Vân Lộc ngẩn ra, đáp:
- Chủ thượng! Điều đó là rất có thể. Theo chúng thần tìm hiểu, bờ sông bên kia có hai vạn Tĩnh Hải quân, bên Dương Châu còn có hai vạn Giang Đô quân, Diêm Thành xa hơn còn có thuỷ quân chiến thuyền của Chu quốc. Chu quốc hoàn toàn có đủ khả năng vận chuyển đại quân đến đột kích Tô Châu.

Lục Thất gật đầu, dừng một chút, nói:
- Mã tướng quân! Ta cần một chiến sự hành động trước. Bây giờ ta lệnh cho ngươi, hôm nay thả hết thương nhân, mở rộng bến tàu.

Mã Vân Lộc ngẩn ra, tiếp đó đứng lên chào theo nghi thức quân đội, cung kính nói:
- Vâng! Thuộc hạ xin tuân lệnh!

- Ngồi đi!
Lục Thất nói đơn giản, Mã Vân Lộc liền ngồi xuống.

Lục Thất bình thản nói:
- Chuyện mở rộng giao thương thì ngươi cứ nói ra bên ngoài là ý của ngươi, lý do là gạo và tiền thưởng của các tướng sĩ nhiều quá, không để được lâu, phải đổi thành bạc và muối. Còn chuyện Hải Ngu quân và Thái Thương quân bị điều đi bốn nghìn tướng sĩ, ngươi phải giả dạng như bí mật mà không bí mật để các thương nhân biết.

Mã Vân Lộc gật đầu, nói:
- Chủ thượng muốn dụ địch tấn công?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Phòng trộm không bằng bắt trộm, Chu quốc sớm muộn gì cũng sẽ phát động đại quân tấn công Tô Châu. Hiện giờ chúng ta “bán” sơ hở ra, dẫn dụ Chu quốc nhanh chóng đến đột kích.

Vẻ mặt bốn tướng soái ngưng trọng gật đầu. Trung quân Ngu Hầu nói:
- Chủ thượng muộn tái hiện trận chiến Cú Dung huyện.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Đúng là ý đó! Nhưng chưa chắc đã thành, Chu quốc không giống như phỉ Mao Sơn, sở dĩ thực lực của Chu quốc mạnh mẽ là vì có rất nhiều tướng tài giỏi chiến đấu.

- Tướng tài của Chu quốc rất nhiều nhưng kế sách dụ địch của chủ thượng tám phần là sẽ thành công. Nguyên do là Tô Châu trong mắt người ngoài đang vào thời kỳ bất ổn, là thời kỳ tốt nhất để tấn công. Nhưng thuộc hạ lo, dụ hổ dễ nhưng giết hổ mới khó. Chu quốc trị quân nghiêm ngặt, quả thật là chúng vô cùng giỏi chiến đấu.
Mã Vân Lộc tiếp lời.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Mã Tướng quân, ngươi đoán nếu như Chu quốc đến tập kích thì sẽ dẫn theo bao nhiêu quân lực?

- Thuộc hạ phỏng đoán, chắc là không quá ba vạn. Bởi vì lượng vận chuyển đường thuỷ là có hạn.
Mã Vân Lộc đáp.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Nếu như ta chủ trì tấn công Tô Châu thì ít nhất cũng sẽ xuất ra năm vạn đại quân.

Quyển 4 - Chương 6: Chiến lược

Mã Vân Lộc ngẩn ra nhìn Lục Thất, Lục Thất mỉm cười, nói:
- Ta sẽ chuyển hai vạn quân đến Gia Hưng, sau đó sẽ tiếp tục dùng thuyền chuyển ba vạn đại quân, tấn công ở đây, kết hợp tập kích đường thuỷ Thái Hồ, Tô Châu sẽ trong tình cảnh ba mặt tác chiến.

- Á!
Bốn tướng soái đều đột nhiên biến sắc. Lục Thất cười nói:
- Vì thế ta muốn hành động trước để khống chế đối phương, dụ địch đột kích, muốn để Chu Vương không kịp điều động năm vạn đại quân, thậm chí là nhiều quân lực hơn nữa.

Cả bốn tướng soái đều im lặng, đến lúc này họ đã hoàn toàn kính phục Lục Thất. Lục Thất nói không sai, Chu quốc hoàn toàn có thể hợp quân cùng với Việt quốc tiến đánh Tô Châu. Một khi Việt quân ở Gia Hưng nhận được sự giúp đỡ của Chu quân thì tất nhiên sẽ chuyển từ thế cố thủ sang tấn công, hơn nữa Việt quốc nhất định sẽ tiếp nhận viện quân của Chu quốc.

Lặng im trong chốc lát, Lục Thất nói:
- Nếu như kế dụ địch của ta không thành thì các ngươi thật sự phải đi thông thương với Chu quốc đó. Nhưng những lời nói khó nghe của ta là ở phía trước, nếu như các ngươi làm được thì chủ soái như ta sẽ không “keo kiệt”, nếu như các ngươi ‘lấy được cái không nên lấy’ thì ta quyết không dung túng.

- Vâng!
Bốn tướng soái đồng loạt đứng dậy chào theo nghi thức quân đội, đáp lại với cảnh cáo đó của Lục Thất.

Lục Thất gật đầu, xua tay bảo bọn họ ngồi xuống, Mã Vân Lộc hỏi:
- Chủ thượng! Nếu như kế dụ địch thành công thì quân lực của chúng ta có đủ dùng không?

Lục Thất bình thản nói:
- Cho dù Chu quốc đột kích ba vạn thì quân lực của chúng ta ở Tô Châu cũng rất khó ứng phó, cái chính là lòng quân và sức chiến đấu của quân đội không mạnh, tự xưng là mười vạn quân nhưng trên thực tế còn không bằng năm vạn quân của Ninh quốc. Vì vậy ta sẽ điều động hai vạn Trung phủ dũng của Thường Châu đến tham chiến, thậm chí sẽ bảo Trương Hồng Ba thỉnh cầu Giang Âm Hầu tham chiến.

Bốn tướng soái vẻ mặt thả lỏng hơn, gật đầu. Lục Thất lại bình thản nói:
- Ta đã từng hứa Trung phủ dũng sẽ không tham gia vào chiến sự Việt quốc, nếu như đối chiến với Chu quốc thì cũng không thể coi là thất tín với các tướng sĩ.

- Nếu như có viện chiến của hai vạn Trung phủ dũng thì quân lực của chúng ta sẽ chiếm ưu thế lớn. Hơn nữa thuộc hạ thấy, Giang Đô quân mà Chu quốc đóng tại Dương Châu sẽ không dám dời đi, quân tập kích đến nhiều nhất là ba vạn quân.
Mã Vân Lộc nói.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Ngươi nghĩ vậy là sai rồi! Theo ta thấy, xác suất Chu quốc điều động Giang Đô quân đến Tô Châu sẽ cao hơn Tĩnh Hải quân. Bởi vì Giang Đô quân phải đối phó là Trấn Hải quân của Đường quốc, Trấn Hải quân không có thánh chỉ của Đường Hoàng thì căn bản là không dám tự qua sông tập kích Dương Châu. Ngay ca khi xin thánh chỉ của Đường Hoàng thì Đường Hoàng cũng sẽ không cho phép Trấn Hải quân xuất kích đâu.

Mã Vân Lộc ngẩn ra, gật đầu nói:
- Là thuộc hạ đã xem thường Đường Hoàng là Hoàng đế không có chí tiến thủ!

Lục Thất như thoáng có chút suy nghĩ, một lát sau, nói:
- Nếu như Giang Đô quân thật sự dời khỏi Dương Châu, ngươi xem chúng ta có nên đi tập kích bất ngờ một trận không?

Mã Vân Lộc ngẩn ra, đáp:- Cho dù tập kích thành công thì chúng ta cũng không chiếm được.

Lục Thất mỉm cười, nhìn Mã Vân Lộc hỏi:
- Dương Châu rất giàu phải không?

Mã Vân Lộc ngẩn người ra, tiếp đó cười khổ, nói:
- Tất nhiên là rất giàu, nếu như chỉ để cướp bóc thì tập kích bất ngờ cũng đáng.

Lục Thất gật đầu, nhếch mi mắt nói:
- Tốt lắm! Nếu như Giang Đô quân thật sự dời đi thì chúng ta sẽ đến Dương Châu phát tài, hơn nữa còn phải đánh cờ hiệu của Trấn Hải quân nữa.

Mã Vân Lộc giật mình gật đầu, y đã hiểu ý của Lục Thất. Hắn ta muốn cố ý khơi dậy căm thù của Chu quốc với nước cách sông như Đường Quốc. Nếu như Đường Quốc và Chu quốc xảy ra chiến trận thì Đường Hoàng sẽ càng muốn có Tô Châu và Thường Châu.

- Được rồi, chuyện dụ địch sẽ giao cả cho các ngươi. Thành công thì càng tốt, còn nếu thât bại cũng không phải suy sụp tinh thần. Nếu như Chu quân đến thì chúng ta sẽ hành động, nếu như Chu quân chậm trễ không đến thì cũng là thuận lợi cho chúng ta “cắm rễ” ở Tô Châu, tăng cường chỉnh đốn quân đội.
Lục Thất cười, nói.

Bốn tướng soái cũng thấy nhẹ nhõm, gật đầu đồng tình. Lục Thất lại suy nghĩ một chút, nói:
- Chu Vũ huynh là một soái tài! Nếu như Chu quốc thật sự đột kích thì ta sẽ để Chu huynh chủ trì chiến sự ở đây, các ngươi phải phối hợp tốt với huynh ấy!

Bốn tướng soái vẻ mặt bất ngờ nhìn nhau. Lục Thất cười, nói:
- Ta thích hợp đi đốc chiến ở Côn Sơn hơn, ta ở Côn Sơn thì Cố tướng quân và Trương Hồng Ba sẽ có thể hợp tác hết sức với nhau. Nếu như ở Côn Sơn mà tác chiến đơn độc thì sẽ rất nguy hiểm.
Bốn tướng soái chợt bừng tỉnh, gật đầu. Lục Thất lại nói:
- Lần này ta sẽ quay về, sau khi về ta sẽ hạ lệnh thành lập Vũ Dương quân phủ, do Chu Vũ huynh làm chủ soái, điều động đóng quân trung bộ và quân lực phòng ngự Đại Giang.

Bốn tướng soái ngẩn ra, Mã Vân Lộc nói:
- Chủ thượng! Nếu như thành lập Vũ Dương quân phủ thì chẳng phải là sẽ gây xung đột với Vân Huy quân phủ về tiết chế quân quyền sao?

- Không xung đột đâu, tiết chế quân quyền của Vũ Dương quân phủ thấp hơn so với Vân Huy quân phủ. Nếu như Vân Huy quân phủ là soái thì Vũ Dương quân phủ là phó soái, hơn nữa Vũ Dương quân phủ không thể công khai, chỉ có thể âm thầm chủ trì cuộc chiến phòng ngự Đại Giang. Trên thực tế, Chu Vũ huynh không đủ để nổi danh, chỉ khi chúng ta hoàn toàn có thể chống lại Đường quốc và Việt quốc thì Vũ Dương quân phủ mới có thể công khai với thiên hạ.
Lục Thất giải thích nói.

Bốn tướng soái hiểu được liền gật đầu, bọn họ hiểu rằng, Vũ Dương quân phủ trên thực tế chính là để phòng ngự Đại Giang, khi tác chiến sẽ là soái phủ, còn nếu như lần này dụ địch thành công thì quả thật sẽ cần toàn cục chiến lược quân phủ. Nhưng một khi không xảy ra chiến sự, vậy thì Vũ Dương quân phủ cũng giống như Chiết Xung phủ, chỉ tiết chế quân dự bị.

Lục Thất rời khỏi Tào Vương bảo, hắn không đến Hải Ngu quân mà quay về Ngô huyện. Về đến Ngô huyện hắn lập tức dùng danh nghĩa của Quy Đức quân phủ, nói cho Trương Hồng Ba suy nghĩ chiến lược của mình.

Sáng sớm hôm sau, Trương Hồng Ba trả lời Lục Thất. Y ủng hộ chiến lược của Lục Thất, ủng hộ xây dựng chế độ tiết chế quân dự bị của Vũ Dương quân phủ, cũng bày tỏ niềm tin sẽ ngăn cản được tấn công của sáu vạn đại quân và lập tức tăng cường chuẩn bị chiến đấu.

Lục Thất lại gửi thư cho Chu Vũ, một ngày sau cũng nhận được chiến lược chắc chắn của Chu Vũ. Nhưng Chu Vũ cũng kiến nghị hiện giờ Trung phủ dũng luân phiên nhau ‘lẻn vào’ Tô Châu, cuối cùng chỉ giữ lại năm nghìn Trung phủ dũng để làm tai mắt thôi.

Chu Vũ nói, hiện giờ không thể trông cậy vào Vạn Bân quy thuận, mặt khác cũng nói, nếu Chu quốc không bị lay động thì phải dứt khoát hợp binh lực đi chiếm Gia Hưng. Hiện giờ Tô Châu rất cần khích lệ chiến thắng, phải mau chóng ngưng tụ lòng quân quy thuộc.

Đối với kiến nghị chủ động xuất binh chiếm Gia Hưng, Lục Thất lại rất bảo thủ. Hắn cho rằng như vậy sẽ tạo hậu quả “cây to đón gió”. Một khi chiếm Gia Hưng, vậy chiến tuyến sẽ mở rộng hơn, cũng sẽ dẫn đến Việt quốc hoảng sợ mà lao đến, và cũng dẫn đến sự chú ý của Đường Hoàng. Sách lược tốt nhất với Tô Châu giờ đây vẫn là yên lặng tích thế.

Trong khi có được nhận thức chung của hai đại soái thì tờ trình của Mã Vân Lộc cũng đến được Ngô huyện. Nói rằng thương nhân Chu quốc bị giam và hai mươi tư chiếc thuyền đều đã được thả ra. Đồng thời trong lúc thương nhân ở đó, điều động bốn nghìn tướng sĩ, còn cố ý để tướng sĩ tiết lộ quân mật, nói Trương Hồng Ba muốn tập kết quân lực tiến công Gia Hưng, đồng thời để tướng sĩ vận chuyển gạo đến bến tàu, làm ra vẻ vội vàng muốn giao thương với Chu quốc.

Lục Thất rất hài lòng, bắt đầu âm thầm tập kết quân lực ở phía đông nam của hồ Dương Trừng, thậm chí hắn còn điều động năm nghìn Dương Trừng quân đang cố thủ Ngô huyện đến đóng ở biên giới đông nam Ngô huyện. Nếu như Chu quốc không đến thì coi như là một lần diễn tập điều quân quy mô lớn.

Nhưng ngay ngày hôm sau khi Lục Thất hạ lệnh điều quân thì một người đưa thư của Chu Vũ đến cấp báo, nói cho Lục Thất một phát hiện vô cùng quan trọng. Thì ra sau khi xem xong chiến lược của Lục Thất, Chu Vũ đã phái hai thám báo đến thăm dò động tĩnh của Giang Bắc Chu quốc.

Thám báo cưỡi khoái mã ra Thường Châu, sau khi đột nhập vào Nhuận Châu đến thượng du Kinh Khẩu, mua được một chiếc thuyền theo hướng bờ Giang Bắc, thuận đường đi xuôi dòng khi có thể nhìn rõ tình hình, kết quả là phát hiện bến tàu Giang Bắc không có một chiếc thuyền nào, nếu có thì cũng chỉ là thuyền đánh cá nhỏ. Đến nay một thám báo đã lẻn vào Giang Bắc thăm dò, một thám báo khác lại chèo thuyền trở về, từ bến tàu Giang Âm quay về cấp báo.

Lục Thất nghe xong cấp báo thì vô cùng kinh hãi. Hắn muốn bày trí để dụ Chu quốc đột kích nhưng hiện giờ biết được Dương Châu không có bóng thuyền nào, hắn lập tức nhận ra, rất có thể thuỷ quân Giang Đô ở Dương Châu đã trong quá trình vận chuyển đi, vậy thì những thuyền quân đó có thể đi đâu?

Lục Thất lập tức gửi thư cho Trương Hồng Ba, nói rõ sự thực thăm dò được để Trương Hồng Ba lập tức phái thám báo tinh nhuệ đến Hàng Châu xem, có phải là Chu quốc đang dời binh đến Hàng Châu không? Nhưng chỉ có thể nói cho thám báo là thăm dò thông thường, không được tiết lộ là đã biết thuyền của Giang Đô quân không còn ở nơi dừng chân nữa.

Nửa ngày sau, Trương Hồng Ba hồi âm, nói đã phái thám báo đến Hàng Châu thăm dò, lại nói nếu như Chu quốc thật sự lặng lẽ dời binh thì tình thế phòng ngự ở Côn Sơn sẽ vô cùng nguy hiểm. Chu quốc và Việt quốc tất nhiên là đang tập kết quân lực hùng hậu nhất của mình, phỏng chừng có thể đạt tới trên mười vạn quân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau