KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 366 - Chương 370

Quyển 3 - Chương 111: Gian nan khổ cực

Tiểu Phức gật gật đầu, Lục Thất do dự một chút, nói:
- Trương Hồng Ba ta yên tâm, đấy là võ tướng có thanh danh trọng tình trọng nghĩa, người ta lo lắng là Chu đại ca, huynh ấy là một người có hùng tâm, tráng trí.

Tiểu Phức ngẩn ra, nói:
- Chu Vũ đại ca, không phải ở Thường Châu Ngô Thành Quân sao?

- Đúng là đang ở Thường Châu Ngô Thành Quân, nhưng thư báo tới từ Tiểu Vân, nói cho ta biết Chu Vũ đại ca vừa về tới Ngô Thành Quân liền chủ động tiếp quản Trung phủ dũng, nói tăng mạnh quân huấn, mà quan tướng Trung phủ đều do huynh ấy đề bạt, thậm chí hơn phân nửa quan tướng tập kích bất ngờ quân Tô Châu cũng là huynh ấy đề bạt, hơn nữa quan tướng đảm nhiệm Dực Vệ, trên thực tế, tầm lực ảnh hưởng về quân lực của chúng ta đối với quân Tô Châu yếu hơn Chu đại ca rất nhiều, cái duy nhất hơn là chúng ta là chính thống và là người bỏ ra cấp dưỡng cho quân.

Lục Thất chua xót nói..

Tiểu Phức ngây ngẩn cả người, nàng không quá lưu tâm về Chu Vũ, đó là chiến hữu tốt nhất của Lục Thất, hiện giờ nghe Lục Thất vừa nói, nàng mới biết hậu quả đáng sợ việc Chu Vũ ở Thường Châu.

- Thiên Phong, ý ngài nói là nếu coi như ngài là vua ở Tô Châu thì Chu Vũ chính là tướng soái, hắn so với ngài càng được quân Tô Châu ủng hộ hơn.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

- Không hẳn, vế trước có phần đúng, vế sau thì chưa chắc, hiện giờ Chu Vũ chưa có danh phận đại nghĩa, vẫn chưa đủ năng lực hiệu triệu binh lực quân Tô Châu, Tô Châu quân vẫn do ta cấp dưỡng, quyền điều động binh lực đều trong tay Cầm Nhi, Chu đại ca vẫn chưa có thể kích động quân tình, đa số quân tướng đều không chủ động đấu tranh nội bộ, không tùy tiện phò Chu đại ca không chính danh, nói cách khác nếu Chu đại ca có hành vi xúi giục kẻ dưới, đó chính là một hành vi thất đức, giống như đảo chính, không danh chính ngôn thuận.
Lục Thất giải thích.

Tiểu Phức gật đầu, nói:
- Chu đại ca nếu không xúi giục quân Tô Châu, vậy gã nắm trong tay Trung phủ dũng Thường Châu, không có quá lớn uy hiếp.


- Ta lo lắng là sau này, nếu Thường Châu khởi binh tụ ở huyện Tấn Lăng, sẽ có ít nhất ba vạn quân Tô Châu tới đó, khi đó Chu đại ca thuận lý thành chương làm Thống soái, Trương Hồng Ba lại không thích hợp rời bỏ Tô Châu, y được trấn thủ huyện Đông Hải, giám sát Cố Tướng quân đại nhân, Cố Tướng quân cũng không tỏ rõ thái độ quy thuận, nhưng cho dù có quy thuận thật sự, ta cũng không thể tùy tiện tín nhiệm.
Lục Thất rành mạch nói.

Tiểu Phức gật đầu, nàng được ý của Lục Thất rất khó kiềm chế Chu Vũ, nếu là uy vọng không thể cùng Chu Vũ thống soái quân Tô Châu, cũng rất dễ bị cướp binh quyền, Lục Thất khó xử là nếu cắt cử thân tín đi tiếp quản sợ sẽ không đạt được tin phục, mà đề bạt trong quân Tô Châu, Lục Thất lại không yên tâm giao phó trọng trách.

- Không phải có Ngư Tướng quân đã quy thuận sao?
Tiểu Phức nói.

- Ngư Tướng quân sợ liên lụy gia tộc ở Việt quốc, đến nay vẫn không dám công khai quan hệ rõ ràng ra bên ngoài, y thống lĩnh Nam ưng vệ coi như cũng được, nhưng nếu để y thống soái mấy vạn đại quân, chắc chắn giấu không được quan hệ, hơn nữa ta cũng không dám giao cho y mấy vạn quân binh.
Lục Thất cười khổ nói, hắn hơi chút cảm thấy bản thân giống Đường Hoàng, muốn dùng người kia đều e dè.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Thiên Phong, ta thấy Chu đại ca chưa chắc đã cùng ngài trở mặt.

Lục Thất vẻ mặt ảm đạm, hạ giọng nói:
- Ta cũng không vô cớ nghi ngờ Chu đại ca, nhưng ta không dám đánh cược, cho nên ta nghĩ nên áp chế cơ hội Chu Đại ca đạt được quân quyền, nhưng cũng không cho phép người khác hại huynh ấy, ta lo lắng, sau này ta với huynh ấy trở mặt thành thù, ta không muốn mất tình nghĩa huynh đệ.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Không bằng để Trung Phủ sứ lựa chọn một người để bồi dưỡng, chọn một tướng tài nhưng lại không có quan hệ gì tới Chu đại ca, rồi nâng đỡ lên.

Lục Thất suy nghĩ một chút, lắc đầu không nói:
- Gấp rút cắt cử bồi dưỡng, rất dễ mắc sai lầm, cũng dễ khiến Chu đại ca sinh lòng bất mãn, ta cũng chỉ là lo lắng nhưng không chắc Chu đại ca sẽ cùng ta trở mặt, không bằng để Cầm Nhi âm thầm điều huy đại quân, dựng lên một quan soái bù nhìn, tạm thời ứng phó triều đình.

Tiểu Phức ngẩn ra, nói:
- Trung phủ sứ nếu rời khỏi Tô Châu, vậy Tô Châu làm sao bây giờ?

- Để Thanh Văn thay người quản lý Tô Châu, Thanh Văn cũng có chút trí tuệ, có thể thay thế Trung phủ sứ cai quản Tô Châu.Lục Thất nói.

Tiểu Phức gật đầu, Lục Thất bỗng nói:
- Tiểu Phức, không bằng nàng đi Tô Châu đi, cùng Thanh Văn quản lý Tô Châu.

Tiểu Phức ngẩn ra, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn Lục Thất, hạ giọng nói:
- Ta không đi Tô Châu, ngài đi, ta mới có thể đi.

Lục Thất cảm động, khẽ liếc nhìn Tiểu Phức, Tiểu Phức hơi ngượng ngùng cười nhẹ, tiện đà dịu dàng nói:
- Năng lực của Tiểu Vân cũng rất lợi hại đấy, nàng chủ quản ở Thường Châu, giám hộ thu hoạch công, nếu nàng nhát gan nhượng bộ, liền sẽ bị Thứ sử Thường Châu chèn ép.

Lục Thất gật đầu, mỉm cười nói:
- Tiểu Vân và Cầm Nhi tác phong cùng năng lực làm việc đều tương đương.

- Không bằng để Tiểu Vân đi Tô Châu phụ tá đi, giúp Trung phủ sứ tạo dựng nền móng.
Tiểu Phức cười nhẹ nói.

Lục Thất ngẩn ra, nhìn Tiểu Phức, chần chừ một chút mới nói:
- Tiểu Phức, nàng không tin tưởng Thanh Văn?

- Đúng vậy, bởi vì Thanh Văn cùng với ngài cảm tình không sâu sắc, mà nàng đối với quyền lực lại rất có dã tâm, trí tuệ của Tiểu Vân có lẽ không bằng Thanh Văn nhưng Tiểu Vân đối với ngài thấu hiểu, chắc có lẽ sẽ không gây hại ngài, mà Thanh Văn lại không giống vậy, nàng ta có thể vì bản thân âm thầm gây dựng thế lực, thậm chí có thể cấu kết cùng với Trương thị, ta rõ ràng, Thanh Văn và Trương Hồng Ba không phải thân tộc cùng một chi.
Tiểu Phức bình tĩnh trả lời.

Lục Thất im lặng, hắn cùng với Thanh Văn cảm tình chóng vánh, thật đúng là bình thường, tuy nhiên Thanh Văn trợ giúp hắn chiếm được Tô Châu, hắn không muốn làm ra chuyện qua cầu rút ván, làm thương tổn tới Thanh Văn.

- Chúng ta có thể có được Tô Châu, Thanh Văn góp phần cốt yếu, nàng ấy nên ở lại Tô Châu, ta không muốn bởi vì nghi kỵ mà bỏ qua công lao của Thanh Văn, Tiểu Vân có thể đi Tô Châu phụ tá, Thanh Văn vẫn giữ được quyền lực bây giờ, đừng để nàng ấy trở về kinh.
Lục Thất kiến quyết nói.
- Thanh Văn không về, ta sợ nàng không phục Tiểu Vân, ngược lại tạo thành tranh đấu nội bộ, tạo thành bất lợi lớn.
Tiểu Phức thành thật nói.

- Đi hỏi Cầm Nhi, ngoại trừ việc quân chính, hẳn còn có việc phù hợp với Thanh Văn.
Lục Thất nói.

Tiểu Phức lặng lẽ nhìn Lục Thất, Lục Thất ngẩn ra, chợt hiểu, hẳn là Tân Cầm Nhi gửi thư có nhắc tới Thanh Văn, khiến Tiểu Phức không muốn Thanh Văn tiếp tục lưu lại Tô Châu, không thể tưởng được, Tiểu Phức lại tuyệt đối tin tưởng Tân Cầm Nhi như vậy.

- Thanh Văn cùng Trương thị có qua lại mật thiết?
Lục Thất nhìn Tiểu Phức hỏi.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Không chỉ là thân tình với thân nhân Trương thị, hơn nữa còn gạt Trung phủ sứ, lén lôi kéo quan tướng, cố ý ép gả Tú nữ xinh đẹp cho một ít quan tướng, mà sở dĩ Trung phủ sứ lập Tú nữ quân, chính là bù lại lương tâm hổ thẹn, cố để Tú nữ bất hạnh này được gả như ý lang quân, cho nên không cho phép ép gả, cũng bởi vì chuyện này mà Thanh Văn cùng Trung phủ sứ gây bất hòa.

- Cầm Nhi còn nói gì không?
Lục Thất bình tĩnh hỏi.

- Trung phủ sứ nói, nếu không để Thanh Văn rời khỏi Tô Châu, sẽ để Thanh Văn đi quản lý xây dựng bến tàu, làm cho Thanh Văn rời khỏi nội bộ huyện Ngô, chỉ có điều nơi đó lại là địa bàn của Trương Hồng Ba, nếu để cho Thanh Văn đi, có thể sẽ khiến Trương Hồng Ba hiểu lầm là đi giám sát anh ta.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Để Thanh Văn đi bến tàu, trước hết viết cho Trương Hồng Ba phong thư, nói rõ nguyên nhân, nói Trương đại ca rằng Thanh Văn vốn có công lớn, ta không muốn để nàng rời khỏi Tô Châu trở lại kinh thành, mời Trương đại ca cho phép nàng ở bến tàu phụ trách việc thông thương trên biển, nếu Trương đại ca cảm thấy việc này ảnh hưởng tới quyền lợi của mình, có thể từ chối.

Tiểu Phức gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Thuận tiện để Cầm Nhi đưa tin, không những cần chú ý hải tặc, mà còn đề phòng hải quân Việt quốc với Chu quốc tập kích bất ngờ, viết xong thư, sẽ họa một bức phong hỏa phòng ngự đồ.

Tiểu Phức gật đầu, quay đầu nhìn Ngọc Trúc, dịu dàng nói:
- Ngọc Trúc, bảo Thanh Phù đi tiếp quản Tú nữ quân, được không?


Ngọc Trúc ngẩn ra, cung kính nói:
- Thanh Phù đảm nhiệm được.

Tiểu Phức cười nhẹ gật đầu, dịu dàng nói:
- Ngọc Trúc về sau em làm Thượng cung Tú nữ quân, Thanh Phù là một chưởng viện, em cũng vậy, là chưởng viện Tú nữ quân.

Ngọc Trúc ngẩn ra, cung kính nói:
- Nô tì tạ ơn điện … ân điển.

Tiểu Phức thản nhiên cười nhẹ, Lý Tuyết Tâm bên cạnh hữu lễ nói:
- Tuyết Tâm bái kiến thượng cung đại nhân.

- Tạ ơn Tuyết Tâm muội muội.
Ngọc Trúc dịu dàng đáp lại.

Quyển 3 - Chương 112: Độc chiếm thiên hạ

Lục Thất nghe rõ, địa vị của Ngọc Trúc tăng thêm một bậc, còn là nhất đẳng cung nhân, hắn cũng mỉm cười:
- Chúc mừng tỷ tỷ thăng chức.

Ngọc Trúc ngẩn ra, liếc nhìn hắn oán trách, Tiểu Phức buồn cười nói:
- Ngài là Phò mã, góp vui cái gì.

Lục Thất cười, nhìn Tiểu Phức hỏi:
- Tiểu Phức, Công chúa vẫn còn đang ở chỗ Tiêu Phi?

Tiểu Phức cười nhẹ nhìn hắn, nói:
- Đúng vậy.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, Tiểu Phức chợt nhớ tới cái gì đó, dịu dàng nói:
- Thiên Phong, Tiêu Tứ và tiểu Nghiên muội muội trở về huyện Đại Thạch rồi.

Lục Thất ngẩn ra, có chút tiếc nuối gật đầu, hắn trở về không gặp được muội muội, lại nghe Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Còn có đại ca, đảm nhiệm Lễ Bộ Viên Ngoại Lang, ngài cũng biết rồi.

Lục Thất gật đầu, đáp lại:
- Ta biết rồi, đại ca rất khó rời đi kinh thành.

Hai má lúm đồng tiền của Tiểu Phức lộ vẻ buồn bã, chần chờ một chút, dịu dàng nói:
- Nếu không thể rời đến Tô Châu, chỉ sợ không qua được bao lâu, Đường Hoàng sẽ làm cho mẫu thân huyện Thạch Đại đến ngụ cư ở kinh thành.

Lục Thất bình tĩnh, gật đầu nói:
- Ta biết, nếu đại ca tới kinh thành mẫu thân cũng đành phải tới nơi này, bởi nếu như ta chết, mẫu thân cho dù ở Tô Châu cũng khó yên ổn. Hơn nữa mệnh lệnh của Đường Hoàng, không thể trái.



Tiểu Phức khẽ buông xuống mí mắt, Lục Thất thở dài, hắn không muốn để mẫu thân tới kinh thành, nhưng hiện giờ mọi chuyện hắn không thể quyết, Lục thị tất chịu sắp đặt, tổ chim bị phá, cũng đừng nghĩ an bình, trên thực tế, nếu mẫu thân không tới kinh thành, Đường Hoàng nhất định giáng tội huynh đệ hắn.

- Thiên Phong, thị thiếp mang thai, đi Tô Châu định cư.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Lục Thất nghe xong hiểu được, im lặng gật đầu, Tiểu Phức lại dịu dàng nói:
- Nói chuyện vui đi, đại ca quyết định cưới Đỗ Lan Nhi làm bình thê, Đỗ Lan Nhi có thai rồi.

Lục Thất thầm giật mình, theo bản năng chột dạ nói:
- Có thai.

- Đúng vậy, đại ca vô cùng vui mừng, chủ động mời ta làm mối, sửa nạp thiếp thành cưới bình thê.
Tiểu Phức sung sướng nói.

- Đại ca có thể thăng chức lại còn cưới bình thê, hiện giờ Đỗ đại nhân cũng là quan lớn, duyên này cũng là xứng rồi.
Lục Thất cười nói, tâm tình của hắn rất nhanh bình thường trờ lại.

- Đúng vậy, Phó Điển Quân sau khi nghe xong, không ngờ vui mừng thiết đãi Dực Vệ quân.
Tiểu Phức cười nói.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, nữ nhi từ thiếp gả thành bình thê, đương nhiên vô cùng vui mừng, nếu không, hóa ra việc tạo duyên nạp thiếp lại thành bán nữ nhi cầu phú quý.

- Thiên Phong, không bằng để cho cha con Đỗ gia, tới Tô Châu phụ tá Trung phủ sứ thống soái quân.
Tiểu Phức đề nghị.

- Bọn họ biết dùng binh không?
Lục Thất hỏi.

- Quân sự, ban đầu Đỗ gia cũng là con cháu nhà tướng.
Tiểu Phức nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Trước hết để cho huynh trưởng của Đỗ Lan Nhi đi Tô Châu, Đỗ phụ thì sau khi Lan Nhi thành thân cùng đại ca rồi mới đi, tuy nhiên chức vị Phó điển quân thì không cần đảm nhiệm nữa, nói là cha con Đỗ gia về quê xử lý gia sự rồi. Nói bọn họ sau khi tới Tô Châu tận lực đổi danh tính cho tốt.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Thiên Phong, ngài viết thư, rồi đi nghỉ ngơi đi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, lại hỏi:
- Ta chuẩn bị đảm nhiệm Thái thường thừa, quan phục phát rồi chưa?

Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Quan phục và quan ấn đều đưa tới phủ công chúa rồi, tuy nhiên việc ngài đảm nhiệm chức vụ này chỉ là hư quan, không cần thực sự đi đảm nhiệm.
Lục Thất cười lạnh nói:
- Bệ hạ cho ta đảm nhiệm, ta đương nhiên làm hết phận sự, ngày mai ta phải đi Thái Thường Tự nhậm chức.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Ngài đi ứng phó cũng được, tuy nhiên Thái Thường tự ở trong hoàng cung, ngài cũng nên cẩn thận đấy.

Lục Thất ngẩn ra, trong lòng chợt xúc động, chần chừ một chút đi tới án thư, Lý Tuyết Tâm và Ngọc Trúc đồng thời lấy bút nghiên, Lục Thất hạ bút, hoàn thành xong liền rời đi cùng Ngọc Trúc.

Lý Tuyết Tâm cẩn thận cho thư vào bao thư, đi tới giường gấm, Tiểu Phức ngẩng đầu cười, thân thiết vươn tay kéo Lý Tuyết Tâm ngồi xuống cạnh mình, một tay nhẹ nhàng đỡ sau lưng.

- Tuyết Tâm, hầu hạ phò mã nhé?
Tiểu Phức nhỏ giọng hỏi.

Lý Tuyết Tâm hai má phiếm hồng, nhẹ lắc đầu:
- Nô tì sẽ không dám tranh trước Công chúa hầu hạ Phò mã đâu ạ.

Tiểu Phức im lặng, một lát sau, nhỏ giọng nói:
- Em nên hầu hạ Phò mã.

- Nô tì sao phải làm vậy, Công chúa có chuyện gì ạ?
Lý Tuyết Tâm thận trọng hỏi lại.

Tiểu Phức cười khổ, nhỏ giọng nói:
- Thanh Văn làm ta thất vọng rồi.

- Công chúa không nên chỉ nghe lời từ một phiá, Công chúa tín nhiệm Trung phủ sứ quá mức ạ.
Lý Tuyết Tâm nhẹ nhàng bác bỏ.

- Tuyết Tâm, ta có lý do để tin tưởng, Trung phủ sứ không thực sự trung thành đối với ta, nhưng ta biết rằng, nàng ta tuyệt đối duy trì lợi ích cho Phò mã, Trung phủ sứ và Tiểu Vân cùng Phò mã có ân tình sâu nặng, bọn họ dù có chết cũng không phản bội hắn, bao chuyện trải qua của họ ta đều biết.
Tiểu Phức dịu dàng đáp lại.

Lý Tuyết Tâm im lặng, Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Em có biết Thanh Văn ở Tô Châu đang làm cái gì không? Chuyện nàng ta cùng thân nhân Trương thị qua lại không quá bất thường, nhưng nàng ta không nên dâng mười Tú nữ quân cho thân nhân Trương thị, hành vi này chọc giận Tân Cầm Nhi, lập tức dùng quyền mạnh mẽ ngăn cản.

Lý Tuyết Tâm ngoài ý muốn a lên một tiếng, hàng mi thanh tú hơi nhíu, Tiểu Phức lại nói:
- Ta không biết có phải do Trương thị đòi hỏi hay không, cho dù là vì tạ ơn mượn thuyền, cũng không cần làm như vậy.

- Thanh Văn làm vậy thật là quá rồi.
Lý Tuyết Tâm nói.- Trung phủ sứ nói, lập Tú nữ quân, một là giảm nghiệp, hai là tránh triều đình nghi ngờ vô căn cứ, cũng trở thành phương pháp xử trí tù nhân nữ, ba là lôi kéo lòng quân dân, làm cho mọi người đều biết rằng, phủ công chúa không như Hoàng đế, đoạt mấy ngàn mĩ nhân về làm hậu cung nô tì, bốn là Tú nữ nhân tạm thời chưa thể cưới gả, là nhân lực căn bản cho nghề thêu, bởi vì đa phần Tú nữ đều là thôn nữ khéo léo.
Tiểu Phức nhẹ nhàng nói.

- Công chúa, nô tì vẫn cảm thấy Thanh Văn không phải người lỗ mãng, hay là do các Tú nữ kia có thân phận đặc thù không phù hợp ở lại Tú nữ quân, cũng không thích hợp gả cho quan tướng.
Lý Tuyết Tâm tiếp tục biện hộ cho cho Thanh Văn.

Tiểu Phức hơi ngẩn ra, suy nghĩ, Lý Tuyết Tâm lại nhỏ giọng nói:
- Khả năng, mười mĩ nhân kia là nữ nhi hoặc phi tần thị thiếp của Tín Vương Việt quôcs.

Tiểu Phức giật mình, gật đầu suy nghĩ, nói:
- Cho dù là vậy, Thanh Văn cũng không nên làm rối loạn quy củ vốn có của Tú nữ quân, việc này sẽ làm tổn hại đến danh dự của phủ Công chúa.

- Nhưng nếu như vậy, nàng ta cũng chỉ vì một lòng muốn tránh đi mối họa, lại tạo được quan hệ tốt với thân nhân Trương thị.
Lý Tuyết Tâm dịu dàng nói.

- Vậy em nói, nên làm cái gì bây giờ? Không cho nàng ta rời đi sao?
Tiểu Phức bất đắc dĩ nói.

- Thanh Văn nhất định phải đi, trong lòng nàng ta cũng có chút không phục Tân Cầm Nhi, tuy nhiên Công chúa không thể làm tổn thương nàng ta, để nàng ta lấy đại cục làm trọng, cũng đem chuyện Phò mã không muốn nàng ta trở lại kinh thành nói lại.
Lý Tuyết Tâm dịu dàng nói.

Tiểu Phức gật đầu, Lý Tuyết Tâm lại nói:
- Để Ngọc Trúc tỷ cũng đi Tô Châu đi, đi đón quản Tú nữ quân, Ngọc Trúc tỷ có uy, lại giỏi thân quen người khác, Thanh Văn bị Ngọc Trúc thay thế chắc chắn sẽ bất mãn, sự vụ tại kinh thành nên để cho Kim Trúc tỷ kiêm quản.

Tiểu Phức gật đầu, hơi bất đắc dĩ nói:
- Thật sự là làm tâm can rối bời, dùng người vậy mà khó lo suy lo thiệt.

- Hiện giờ chúng ta độc chiếm thiên hạ rồi, đương nhiên cùng triều đình gây xung đột, mấy ngày nay Công chúa ngủ không ngon giấc rồi?
Lý Tuyết Tâm nhẹ giọng nói.

Tiểu Phức mệt mỏi, nhỏ giọng nói:
- Thật ra mà nói, ta thật sự coi Thanh Văn là bạn, nhưng ta biết, tâm can nàng ta lại một lòng muốn xa rời.

Lý Tuyết tâm gật đầu, đứng dậy hầu hạ Tiểu Phức cởi váy, mặc vào áo lụa tơ tằm trắng thướt tha, mà thân thể Lý Tuyết Tâm lại để khỏa, ngọc thể lả lướt, để Tiểu Phức ôm lấy.

- Công chúa, nô tỳ vĩnh viễn không rời người.
Lý Tuyết Tâm nũng nịu nói.

- Ừ

- Tuyết Tâm, lúc em ở Mao Sơn, Phò Mã có thích em không?
Tiểu Phức nhỏ giọng nói.

- Ở Mao Sơn, Phò mã rất tôn trọng nô tỳ, nô tỳ tận tình hậu hạ đầy đủ cho ngài ấy hằng ngày, Phò Mã còn dạy nô tỳ võ nghệ, truyền cho nô tỳ bí công “Long quân phá”, nô tỳ nhìn ra được Phò Mã trong lòng bận sự, lo toan, không chút tâm tư tầm hoan hưởng lạc, nô tỳ cũng không dám cùng Công chúa tranh trước, đem thân mình cho ngài.
Lý Tuyết Tâm đáp.

- Ừ, mấy ngày nữa, ta thỉnh cầu Hoàng đế, đi huyện Thạch Đại đón mẫu thân về kinh, chúng ta đi huyện Thạch Đại, thành hôn.
Tiểu Phức nói.

- Công chúa đón mẫu thân tới kinh thành, sau này Phò Mã biết được liệu có trách.
Lý Tuyết Tâm nói.

- Có oán hận cũng chịu, vốn ta còn tính toán mượn cơ hội đi huyện Thạch Đại, thừa dịp chạy tới Tô Châu, nhưng theo như lời hắn vừa nói thì chuyện này là không thể.
Tiểu Thức bất đắc dĩ nói.

- Lời Phò Mã nói rất đúng, lòng dân Tô Châu và Thường Châu, không chịu nổi chiến sự sắp tới, cây cắm rễ cần thêm thời gian.
Lý Tuyết Tâm dịu dàng đáp.

- Phò Mã bằng lòng ở lại kinh thành, hắn đang đánh cược số mệnh của Lục gia, nếu đã chọn hắn, ta nguyện cùng hắn sống chết.
Tiểu Phức nhỏ giọng nói.

- Ngủ đi, chuyện qua rồi, tốt rồi.
Lý Tuyết Tâm nhẹ giọng nói, đôi mắt đẹp nhắm lại, chỉ chốc lát đã ngủ, nàng dường như quá mệt mỏi.

Quyển 3 - Chương 113: Thái thường tự

Sáng hôm sau, Lục Thất đứng trong hoa viên, hắn vừa mới luyện công buổi sáng xong, hắn đối với võ đạo tuyệt đối sẽ không lười biếng, luyện công xong hắn dùng nước giếng tắm rửa, mặc quần áo tới tìm Tiểu Phức cùng ăn sáng.

Sau khi ăn xong, Tiểu Phức hầu hạ hắn thay quan phục ngũ phẩm, mang quan ấn Thái Thượng Thừa, rời phủ công chúa, một mình đi bộ tới Hoàng cung Thái Thường Tự điểm danh.

Lần đầu mặc phục sắc quan văn, Lục Thất cảm thấy không được tự nhiên, có chút hơi lúng túng, hắn vốn quen mặc võ quan linh hoạt, giờ khiến hắn bước đi từng bước, hắn cảm thấy không quen, cuối cùng chẳng cố học bước làm gì, cứ chậm chậm đi.

Tới cửa Đông cung, điểm danh, làm cho tướng sĩ thủ vệ không biết làm sao cho tốt, bọn họ đều biết đại danh Lục Thiên Phong, chỉ có điều lệnh tiến danh chưa có, cũng may Lục Thiên Phong hiện giờ ai cũng biết hắn, thủ vệ tướng sĩ thương lượng một chút liền cho hắn vào, đồng thời cho người dẫn hắn đi báo danh.

Lục Thất được đưa đến nha môn Thái Thường Tự, cách cửa Đông Thành 300m, Đường quốc cửu tự nha môn có năm cái trong hoàng cung, hắn biết Đại Lý Tự, Vệ úy tự, Ti Nông tự, Hồng Lư Tự ở ngoài hoàng cung, mà cửu tự nha môn không rộng lớn bằng lục bộ, nhưng cũng không phải nơi rảnh rỗi.

Lục Thất chậm rãi bước đi vào Thái Thường Tự, ngoài cửa vệ có đứng mười giáp sĩ, nhìn Lục Thất bước vào rất ngạc nhiên, trước đó không có lệnh tân nhiệm đến, nhưng quan ấn là thật, nhưng điều họ kinh ngạc là vị Thái Thường Thừa tân nhiệm tuổi còn rất trẻ.

Lục Thất tiến vào, lập tức kinh ngạc, trên dưới Thái Thường Tự, nha môn vốn bình lặng lại như tảng đá ném xuống hồ, vừa nhìn đã thấy hơn chục người mặc quan phục, nhưng không ai có chức tước cao hơn hắn, Lục Thất biết, hắn là tả thừa Thái Thường Tự, chức trách là chưởng phán tự sự.

Thái Thường Tự là nha môn chủ quản tự lễ, chủ yếu phục vụ quan nha hoàng cung, tên là chủ tế tự, thực ra là quản vụ sự phục vụ trong hoàng cung, tổng thể là Thái y viện, quản lý dược phẩm. Thái Nhạc viện, quản nhân sự đàn ca hý kịch, Đường Hoàng ban cho phủ công chúa mười nhạc kỹ, chính là từ Thái Nhạc viện, tuy nhiên nơi thực sự chủ quản âm nhạc, là Nhạc Nghệ, chỉ phục vụ Hoàng đế và hậu cung.

Thái Bặc thự, chỉ chưởng quản bói toán và việc cử hành lễ tế, sau lại hợp vào Kinh giao xã viện thự và Cổ Xúy thự. Bẩm hi thự là nha môn thiết lập thêm, chuyên quản chế đồ dung hiến tế, chưởng quản tứ quý cúng tế.

Chức tránh của hắn cho dù là chủ trì nghi thức tế lễ hắn cũng không có tư cách tôn quý gì, chủ trì nghi lễ chính là Thái Thường Tự Khanh và Thiếu Khanh, giống như tổng quản bên trong phủ công chúa, quản lý sự vụ trong tự và giám sát, ví dụ như có nghi thức tế lễ thì giúp hỗ trợ mà không thì sẽ là giám sát, có quyền sai quản cấp dưới.

- Thái Thường Tự Khanh không có ở đây?
Lục Thất uy nghiêm hỏi.

- Bẩm đại nhân, Thái Thường Tự Khanh đại nhân không luôn ở tại nha môn, hai vị Thiếu Khanh đại nhân cũng rất ít tới, chỉ có khi có việc cần, chỉ có Thường Thừa đại nhân chính là luôn túc trực giám sát.
Một vị lão quan mặc sắc phục quan thất phẩm, cung kính trả lời.

Lục Thất vừa nghe chút nữa thì phì cười, Thái Thường Tự quả nhiên thanh nhàn, một đám không đi làm, hắn chợt nhớ tới trước kia có nghe tên một vị Thái Thường Tự Thiếu Khanh từ Lục Châu, hình như là họ Ngô.

- Xin hỏi Thiếu Khanh đại nhân họ gì?
Lục Thất tâm hữu sở xúc hỏi.

- Thái Thường Tự Thiếu Khanh là Vương đại nhân và Ngô đại nhân.
Lão quan cung kính trả lời, bộ dáng vội vàng không dám chần chừ dù chỉ một chút.

Lục Thất gật đầu, lão quan lại cung kính hỏi:
- Xin hỏi đại nhân họ gì?

- Tên ta là Lục Thiên Phong, là Ngô Thành Phò mã Đô úy.
Lục Thất nói.

Lập tức tất thảy quan viên sắc mặt đổi từ ngạc nhiên thành cổ quái, Lục Thất vừa thấy, mặt trầm xuống, lạnh nhạt nói:
- Như thế nào? Có gì không ổn sao?

Mấy chục quan viên liền cúi thấp đầu, Lục Thất liền hừ lạnh một tiếng, lão quan vừa rồi vội ngẩng đầu, cung kính nói:
- Đại nhân không nên hiểu lầm, chúng hạ quan nghe uy danh của đại nhân là không ngờ tới.

Lục Thất ừ một tiếng, nói:
- Tốt lắm, bản quan nếu đã tới, vậy sẽ làm hết phận sự của mình, dẫn ta đi xem xét một chút, đi Thái y viện nhìn.
Lão quan hơi do dự rồi mới dẫn Lục Thất đi, Lục Thất vừa khuất bóng, mấy chục quan viên còn lại bắt đầu bàn tán.

- Hắn chính là Lục Thiên Phong, một võ phu Phò mã, tới đây chơi uy phong rồi.

- Lão đệ ăn nói cẩn thận, Lục Thiên Phong rất hống hách, để hắn nghe được, chỉ sợ sẽ đánh cho ngươi tàn phế, hắn là cái từng cấm quân đấy.

- Buồn cười, đây là Thái Thường Tự, đại nội hoàng cung, sao hắn dám giương oai.

- Ngươi nói buồn cười vậy tự đi mắng hắn một câu xem?

- Ta là người biết lễ độ, sao có thể lỗ mãng.

… … .

- Lưu đại nhân coi như xui xẻo, họ Lục này đắc tội không ít đại nhân vật, Lưu đại nhân nhìn nhầm rồi, tuổi cao lực cạn rồi.

- Cũng không chắc, phủ công chúa ở Thường Châu hiện nay uy danh đang lên, bệ hạ phong hắn Thái Thường Thừa, là ban ân, gần uy vua rồi.

- Đặc ân gì, ngươi xem đi, không quá một năm, nhất định xảy ra biến cố.

- Sao? Ngươi chẳng lẽ nghe ngóng được gì?



Lục Thất không biết có một ít quan viên lời qua tiếng lại sau lưng hắn, hắn đi, sau biết lão quan họ Lưu là đại học sĩ trong Thái Thường Tự, quan chủ quản, quan viên chính thức ở nơi này có bốn vị, mà tới Thiếu Thường Thừa đã là đại quan rồi, chỉ có điều chủ quản ý kiến phúc đáp, không thể tự mình thi hành.

Lục Thất nghe rất hài lòng, Đường Hoàng coi như khai ân, không bắt hắn làm chân chạy việc ở Thái Thường Tự đại học sĩ, nhưng hắn không biết Đường Hoàng chỉ muốn cho hắn một chức hư quan, để sau đoạt binh quyền từ hắn, chẳng trông cậy vào hắn có nhậm chức hay không, Phò mã Đô úy là ngũ phẩm, ban ân cũng chỉ là cho hắn quan văn ngũ phẩm, đại quan ở Thái Thường Tự, rảnh rỗi nhất mà không mang binh quyền.

- Lưu đại nhân, ta muốn ngươi nói thật lòng, ta hỏi ngươi trả lời, không được lòng vòng.Lục Thất nói.

- Đại nhân xin hỏi.
Lưu đại học sĩ cung kính nói.

- Thái Thường Tự quyền lực lớn nhất là ai?

- Đương nhiên là Thái Thường Tự Khanh đại nhân?

- Thiếu Khanh quyền lực thì sao? Ta nghe nói có Thái Thường Tự Thiếu Khanh họ Ngô, quan lực cũng bình thường.

- Đại nhân muốn nghe lời nói thật, hạ quan xin nói thẳng, quyền lực năng nhẹ, chủ yếu do bổi cánh và số người thuận theo, không ai nghe lệnh, cũng chỉ như đồ trang trí, phụ thân Ngô đại nhân năm đó là Lễ bộ Thương Thư, sau khi qua đời Tiên đế ban ân, cho Ngô đại nhân vào làm Thái Thường Tự Thiếu Khanh nhưng bởi Ngô đại nhân không có bối cảnh gì, nên chỉ là đại nhân chuyên Lễ xướng.

- Vương Thiếu Khanh thì sao?

- Như nhau cả, có hơn Ngô đại nhân một chút, thực tế thực quyền Thái Thường Tự là do Thái Thường Hừ Thừa nắm giữ, mà Thái Thường Hữu Thừa là cháu ruột của Thái Thường Tự Khanh đại nhân, dưới quyền Thái Thường Thừa, đều là hạ quan.

- Tả Thường Thừa trước kia thì sao?

- Chỉ là trang trí.

- Vậy ngươi thấy ta thì sao?
Lục Thất cười hỏi.

- Thái Thường Tự dù sao cũng không phải trong quân đội, đại nhân muốn tranh quyền, rất khó.
Lưu Bác sĩ nói.

Lục Thất cười lạnh:
- Ta nếu muốn tranh quyền, cho dù không phải trong quân đội, chỉ cần không nghe mệnh lệnh hợp lý từ ta thì ta vẫn sẽ đánh người, đánh cho tới hắn nghe lời, tuy nhiên ta không có hứng thú với quyền lực ở Thái Thường Tự, tự nghĩ cái uy không vấn đề.

- Đại nhân nói như vậy, vậy hẳn có tự tin, thật ra đại nhân không cần lợi ích gì, tự nhiên đã tôn kính vô cùng.
Lưu Bác sĩ cung kính nói.

- Lợi ích? Nói xem là lợi ích gì?

- Lợi ích của Thái Thường Tự, chủ yếu là từ dược phẩm và tế phẩm, nghe nói nhà đại nhân có một hiệu thuốc bắc, thuốc ở thái y viện đều lấy, đều có người đặt hàng.
Lưu Bác sĩ cung kính nói.

- Hiệu thuốc bắc? À, đúng, ta mở một hiệu thuốc bắc.
Lục Thất giật mình nói, sau lại lắc đầu:
- Hiệu thuốc bắc kia ta cũng không rõ.


Lưu Bác sĩ mỉm cười nói:
- Nghe nói kinh doanh không được tốt, chủ yếu do vị trí không ổn, mà quân dược cũng nhiều.

Quyển 3 - Chương 114: Lý giải

Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:
- Về chuyện hiệu thuốc, trước kia quả thật là trông cậy vào nó để kiếm bạc, nhưng hiện giờ không còn quan trọng nữa. Thu hoạch của phủ Công chúa ở Thường Châu rất nhiều, chúng ta không thiết yếu đi tranh dược lợi với Thái Thường Tự.

Lưu tiến sĩ cung kính gật đầu, nói:
- Hạ quan cũng có nghe nói phủ Công chúa vận chuyển số lượng lớn gạo Thường Châu đến đây, lợi tức hẳn là rất lớn.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Lợi nhuận quả là rất lớn, nhưng chi ra cũng rất lớn. Giải quyết tốt hậu quả chiến tranh với Việt quốc sẽ cần đến số tiền rất lớn để thưởng công và trợ cấp. Còn có Ngô Thành Hổ Kỳ quân hai vạn tướng sĩ mà Bệ hạ đã thành lập cũng quy về phủ Công chúa cấp dưỡng. Nói thật, cho dù ta có đi tranh lợi ích với Thái Thường Tự, đối với việc tiếp tế tiếp viện cho chiến sự, nó cũng chỉ là như muối bỏ biển thôi, thu nhập dược lợi của Thái Thường Tự còn không tới mười vạn bạc mỗi năm.

- Mười vạn bạc? Làm sao có thể! Ngay cả ở trong cung, tiền thuốc một năm cũng chỉ có tám vạn.
Lưu tiến sĩ giật mình nói.

Lục Thất mỉm cười, gật đầu nói:
- Quả là thanh thủy nha môn (đơn vị ít phúc lợi)! Ngay cả bạc cung cấp ta thu được từ huyện Thạch Đại cũng phải ba bốn vạn bạc rồi, mà đó chỉ là bạc cung cấp của một Huyện Úy thôi đấy. Thái Thường Tự Khanh đại nhân chẳng lẽ không nhận được bạc cung ứng từ nơi nào cả sao?

- Nghe nói lả không có. Thái Thường Tự không có quan hệ với quan địa phương.
Lưu tiến sĩ cười lớn trả lời.

Lục Thất gật đầu nói:
- Khó được người dám cùng ta thân cận, ông hãy tự mình đến phủ Công chúa lĩnh năm trăm bạc đi, chớ có cho ai khác biết.

Lưu tiến sĩ ngẩn ra, tiếp đó giật mình nhìn Lục Thất, có hơi chần chờ rồi cung kính nói:
- Tạ ơn đại nhân ban thưởng.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Chuyện của Tiêu phi nương nương, ông có biết hay không?

Lưu tiến sĩ cả kinh, chần chờ nói:
- Đại nhân sao lại hỏi đến Tiêu Phi nương nương?

- Chẳng lẽ ông không biết quan hệ giữa phủ Ngô Thành công chúa và Trì Châu Tiêu phủ?
Lục Thất quái lạ hỏi.

Lưu tiến sĩ vẻ mặt bừng tỉnh, sau đó gật đầu nói:
- Đại nhân muốn biết điều chi?

- Tiêu Phi nương nương ở trong cung có địa vị như thế nào? Bệ hạ có thường lui tới hay không? Ông cảm thấy Tiêu phi nương nương có năng lực ảnh hưởng tới Bệ hạ chứ? Bên người Tiêu phi nương nương có những ai?
Lục Thất liên tiếp đặt câu hỏi.

- Địa vị của Tiêu phi nương nương đương nhiên là cao, tuy nhiên Bệ hạ chỉ thích đi chỗ của Hoàng hậu nương nương, gần đây nghe nói có tới chỗ của Tiêu phi nương nương vài lần, nhưng là vì một cung kỹ am hiểu nhu vũ (múa dẻo). Hạ quan cảm thấy, Tiêu phi nương nương rất khó có sức ản hưởng tới tâm tư của Bệ hạ, chỉ có Hoàng hậu nương nương mới có năng lực đó.

- Về phần người bên cạnh Tiêu phi nương nương, chủ yếu là Vương công công, Bạch Huệ Nhân và Tào quản sự, ngoài ra thì đều là các công công và nô tì bình thường.
Lưu tiến sĩ hồi đáp.

- Chẳng phải còn có cung kỹ nhu vũ hay sao?
Lục Thất hỏi.

- Cung kỹ nhu vũ kia không thuộc về Ngọc Hoa cung, ở trong cung chỉ có nhạc tịch, trực thuộc giáo phường quản lý. Tuy rằng thường trú ở Ngọc Hoa cung, nhưng là phụ thuộc vào sự sắp xếp của giáo phường. Giáo phường là do Thái Nhạc Thự quản chế.
Lưu tiến sĩ hồi đáp.

Lục Thất gật gật đầu, hắn chỉ là thuận miệng hỏi thôi. Bạch Huệ Nhân hẳn là Bạch Linh Nhi, đáng tiếc không thể đi nhìn xem.

- Lưu đại nhân, bên trong Thái Thường Tự, người nào có thể đi gặp Tiêu phi nương nương?
Lục Thất hỏi.
Lưu tiến sĩ ngẩn ra, nói:
- Có thể dễ dàng gặp được các nương nương trong hậu cung nhất, đương nhiên là thái y rồi, Tần thái y là người phụ trách chăm sóc sức khỏe cho Tiêu phi nương nương. Còn có nhạc kỹ trong giáo phường cũng thường xuyên được gọi tới Ngọc Hoa cung hầu hạ, Tiêu phi nương nương rất ưa thích thưởng nhạc.

Lục Thất gật đầu, tự lẩm bẩm:
- Không ngờ Tiêu phi nương nương lại không được Bệ hạ yêu thích.

- Trong cung, Bệ hạ chỉ thích Hoàng hậu nương nương thôi, tuy nhiên Tiêu phi nương nương rất được Thái phi yêu thích. Tiêu phi nương nương và Ngô Thành công chúa điện hạ cũng vô cùng thân cận.
Lưu tiến sĩ đáp lại, nghĩ là sắp được bạc, cho nên biết gì nói nấy.

- Điều đó ta cũng biết.
Lục Thất nói.

- Đại nhân, chúng ta quay lại đi.
Lưu tiến sĩ nói.

Lục Thất ngẩn ra:
- Làm sao vậy?

- Đại nhân, chúng ta đã đi qua Thái Y Thự rồi, phải quay ngược về.
Lưu tiến sĩ mỉm cười nói.

Lục Thất ngẩn ra mỉm cười, xoay người nói:
- Vậy trước đó, ta hỏi ông thêm một chuyện. Chuyện của Hoàng Phủ Kế Huân đại nhân, ông biết được nhiều ít?

Lưu tiến sĩ cả kinh nhìn Lục Thất, kinh ngạc nói:
- Vì sao đại nhân đề cập tới Hoàng phủ đại nhân?

- Ta ở huyện Cú Dung nghe nói, Chủ soái của đội quân đi Mao Sơn tiêu diệt phỉ là Hoàng Phủ Kế Huân. Ta có hơi tò mò người mà Bệ hạ dùng.
Lục Thất giải thích.

- Ồ, Hoàng Phủ đại nhân bây giờ là Đô Chỉ Huy Sứ của Kinh quân rồi, nắm quyền thống lĩnh và huấn luyện toàn bộ Kinh quân. Hoàng Phủ đại nhân vốn là Vệ Úy Tự Thiếu Khanh, được ân phong Định Quốc hầu, thực ấp kinh thành hai ngàn hộ, chính là đại nhân vật số một số hai ở kinh thành đấy.
Lưu tiến sĩ hồi đáp.
- Ồ, không ngờ Hoàng Phủ đại nhân là Vệ Úy Tự Thiếu Khanh, vậy chính là thượng quan của ta rồi. Bây giờ ta là Vệ Úy Tự Võ Lâm Lang Tướng, thống lĩnh một ngàn Nam Ưng Vệ của phủ Công chúa, tuy nhiên Nam Ưng Vệ đã quy về Nam Đô đóng giữ tiết chế rồi.
Lục Thất nói.

Lưu tiến sĩ ngẩn ra, nói:
- Đại nhân, cái gọi là quyền tiết chế của Vệ Úy Tự, vào thời điểm bình thường kỳ thực chỉ là danh hão mà thôi. Chỉ khi có chiến tranh diễn ra hoặc có thánh chỉ, Vệ Úy Tự mới được quyền điều động tiết chế quân, cho nên đại nhân không thể nghe mệnh lệnh của Vệ Úy Tự. Bệ hạ đối với việc điều động quân đội vô cùng mẫn cảm.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Chẳng phải bây giờ Hoàng Phủ đại nhân có quyền thống lĩnh Kinh quân hay sao?

- Hoàng Phủ đại nhân vô cùng được Bệ hạ tín nhiệm, cho nên mới được làm Đô Chỉ Huy Sứ. Nghe nói Bệ hạ cảm thấy chiến lực Kinh quân khuyết thiếu sự tôi luyện, có lẽ là có ý định cho Kinh quân xuất chiến.
Lưu tiến sĩ đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta cũng có nghe nói Kinh quân đều là lão gia binh, cần phải trải qua sự tôi luyện trong chiến tranh mới được.

Lưu tiến sĩ ngẩn ra, chần chờ một chút, nói:
- Nói là nói như vậy, nhưng hạ quan cảm thấy Kinh quân rất khó xuất chiến. Trong chiến dịch tiêu diệt phỉ, vậy mà đã chết hơn một ngàn người, còn đại nhân thì lấy ít thắng nhiều.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Ông nói như vậy không đúng rồi. Cho dù là ta tiến vào Mao Sơn tiêu diệt phỉ cũng sẽ gặp tổn thất nặng nề đấy. Địa thế Mao Sơn có lợi cho đạo phỉ tập kích.

- Vậy nếu là đại nhân lĩnh quân đi thanh trừ mấy trăm Mao Sơn phỉ, ngài sẽ dùng chiến lược thế nào?
Lưu tiến sĩ nhìn Lục Thất hỏi.

Lục Thất ngây ra, hỏi ngược lại:
- Tại sao ông lại hỏi như vậy?

- Bởi vì hạ quan có một đứa cháu chết trận ở Mao Sơn.
Lưu tiến sĩ buông mắt xuống nói.

Lục Thất im lặng, một lát sau nói:
- Căn cứ vào địa thế có lợi cho phòng thủ, cần phải bao vây chặt chẽ ngọn núi, trước tiên vây khốn rồi cẩn trọng tiêu diệt từng bộ phận. Tuy nhiên triều đình chưa chắc bằng lòng kéo dài chiến sự Mao Sơn, dùng chiến lược trên thì phải quá nửa năm mới có thể chấm dứt.

- Vì sao không thể kéo dài chứ? Ở kinh thành cũng là ăn cơm, ở Mao Sơn cũng là ăn cơm. Còn hơn là nóng vội công kích để rồi lãnh lấy hậu quả là hơn ngàn tính mạng, bạc tiêu hao cũng càng lớn.
Lưu tiến sĩ thấp giọng oán giận.

Lục Thất im lặng, vấn đề của Lưu tiến sĩ hắn căn bản không nên trả lời. Một lát sau, Lưu tiến sĩ cung kính nói:
- Hạ quan đưa đại nhân đi tuần tra.

Gần trưa Lục Thất rời khỏi Hoàng cung. Hắn chỉ dừng lại ở Thái Y Thự hồi lâu, thái độ của Thái Y Thự Lệnh với hắn rất cung kính, mặc cho Lục Thất hỏi lung tung này kia, còn đưa đi xem Dược ti, lại giới thiệu với Lục Thất Tần thái y. Tần thái y là vị lão quan có khuôn mặt ôn hòa, thân hình phúc hậu, đối đãi với Lục Thất đương nhiên là cung kính.

Lục Thất ra khỏi Hoàng cung chưa có trở về phủ Công chúa ngay, mà đi tuần sát thương nghiệp ở kinh thành. Bây giờ hắn chính là muốn bày ra một bộ dáng coi trọng sự phát triển của kinh thành, làm như không hề hay biết tới những hiện tượng giả của Thường Châu và Tô Châu.

Trên thực tế, Lục Thất không quá rõ ràng tình trạng đích thực của Tô Châu. Tình hình Tô Châu hiện giờ chỉ cho phép Giang Âm Trương thị tiến vào thông thương. Tân Cầm Nhi cho một vạn đại quân trú đóng phong tỏa ranh giới giữa huyện Vô Tích và huyện Thường Thục. Sản xuất của Tô Châu đều được vận chuyện đến biên giới giao cho thế lực phủ Công chúa tiếp thu bán ra. Người bên Thường Châu rất khó lẻn vào Tô Châu, cũng dễ dàng bị người tố cáo bắt giữ, trừ phi thông qua Giang Âm lẫn vào. Thế nhưng Giang Âm hầu ủng hộ Trương Hồng Ba, đương nhiên đã ra nghiêm lệnh cấm thông đồng với địch.

Sự phong tỏa của Tân Cầm Nhi và Giang Âm hầu đã tạo thành hiện tượng giả là Tô Châu bị Giang Âm Trương thị chiếm cứ. Cho dù khó tránh để lọt người tiến vào Tô Châu, trong thời gian ngắn cũng không làm rõ được tính chân thật của tin tức liên quan. Chưa có tin tức xác thực, cơ sở ngầm của triều đình đã chui vào được Thường Châu và Tô Châu, vì nguyên nhân có liên quan tới Công chúa hoàng tộc, căn bản không dám hồi báo loạn.

Lục Thất trước hết đến cửa hàng gạo. Cửa hàng gạo ở ngay đối diện tửu lâu Túy Vân, nguyên bản cũng là cửa hàng bán gạo. Sau khi Kim Trúc mua về vốn định kinh doanh văn phòng tứ bảo, có điều không có thời gian cải biến. Có được Thường Châu, khiến cho việc buôn bán văn phòng tứ bảo bị hoãn lại. Cửa hàng gạo bắt đầu kinh doanh gạo Thường Châu, hơn nữa vừa làm lần đầu đã thành công. Gạo Thường Châu giá cả rẻ, nhanh chóng chiếm được hơn phân nửa lượng tiêu dùng ở kinh thành.

Lục Thất đứng ở trên đường, nhìn dòng người đi mua gạo nối liền không dứt, mấy chục chiếc xe lớn có nhỏ có xếp thành hàng dài, việc kinh doanh hết sức thịnh vượng. Còn tửu lâu Túy Vân ở đối diện, khách đến khách đi cũng rất nhiều. Hắn quan sát trong chốc lát, mới một thân quan phục đi vào cửa hàng gạo. Ta đây chính là đến để thể hiện quan uy đấy.

Quyển 3 - Chương 115: Chiến tranh lương thực ngầm

Vừa trông thấy Lục Thất, đám đông chen chúc ở trước cửa hàng liền rối rít nhường đường, để cho Lục Thất thuận lợi một đường đi vào cửa tiệm dường như hơi chật hẹp. Lập tức có một người trung niên mặc áo dài vội vàng ra nghênh tiếp.

- Quan gia đến mua gạo phải không ạ?
Người trung niên chắp tay cung kính hỏi.

- Đến xem thôi. Chủ sự của phủ Công chúa ở nơi này là ai?
Lục Thất hỏi với vẻ mặt hòa nhã.

Người trung niên ngẩn ra, nhanh chóng đánh giá Lục Thất một cái, lại cung kính nói:
- Mời quan gia chờ một chút, tiểu nhân đi thông báo ngay.

Lục Thất gật đầu, người trung niên xoay người vội vàng đi. Lục Thất quay đầu quan sát việc buôn bán trong cửa tiệm. Mười mấy tiểu nhị mặc áo ngắn làm nhiệm vụ khuân vác và cân đong. Có ba người mặc áo dài ngồi ở bên cạnh chỗ cân đong, nhất nhất ghi chép. Ở lối vào còn có một người làm nhiệm vụ thu chi đang thu bạc.

Một lát sau, người trung niên dẫn theo một mỹ nữ mặc váy màu lam đến. Vừa thấy Lục Thất, mỹ nữ váy lam lập tức bước nhanh hơn, gần như chạy tới. Lục Thất mỉm cười, mỹ nữ đi tới chính là Uyển Ngọc.

- Nô tì bái kiến Phò mã.
Khuôn mặt xinh đẹp của Uyển Ngọc vừa có hơi hoảng hốt vừa có thẹn thùng vui sướng, hành nữ lễ bái kiến.

- Gặp ta rồi còn chạy cái gì? Coi chừng té ngã đấy.
Ngữ khí Lục Thất khiển trách, nhưng cũng ngầm quan tâm ôn nhu.

- Lần sau nô tì sẽ không chạy.
Uyển Ngọc khẽ đáp, đôi mắt đẹp dịu dàng nhìn Lục Thất.

Lục Thất cười, tự nhiên bước lên nói:
- Tới phía sau đi.

Uyển Ngọc dịu dàng đáp ứng, xoay người cùng Lục Thất đi vào trong, để lại người trung niên giật mình đứng lặng dõi mắt theo hồi lâu. Sau đó, tin tức Lục Thiên Phong đến cửa hàng gạo lập tức được truyền ra, tửu lâu Túy Vân ở đối diện cũng nhanh chóng biết được, là bởi có phân nửa số tiểu nhị trong cửa hàng gạo được điều từ tửu lâu Túy Vân qua.

Qua cửa đi đến một cái sân ở hậu trạch, Lục Thất nhìn lướt qua, thấy trong sân chất đống rất nhiều bao gạo, có năm sáu tiểu nhị đang ở trong đó khuân vác vận chuyển, nơi này rõ ràng đã trở thành kho lương thực.

- Lão gia, Thường Châu đã vận chuyển đến năm chuyến gạo, nơi này không còn đủ chỗ để chứa nữa, nghe nói về sau sẽ chở đến Trì Châu.
Uyển Ngọc ôn nhu nói.

Lục Thất gật đầu. Mặc dù Thường Châu liên miên gặp thảm họa chiến tranh, nhưng hai năm qua rất được ông trời chiếu cố, lúa Việt quốc treo trồng rất được mùa, cũng tiện nghi cho phủ Ngô Thành công chúa. Thương phẩm chủng loại gạo này không thích hợp trữ lâu, để lâu dễ bị hư hỏng. Gạo hư ăn không tốt, cho nên phải tận lực không tồn trữ quá lâu, vả lại tồn gạo cũng cần phí tổn giữ gìn, chẳng bằng bán gạo mới còn có lợi hơn.

Lục Thất dĩ nhiên biết, cho nên chỉ vận chuyển có một thành gạo Thường Châu đem bán, nhưng như vậy cũng đã thu được tám chín vạn bạc tiền lợi, đó là kết quả của việc bán với giá thấp. Lương thực Đường quốc thiếu thốn, thành ra giá cả lương thực cao, bằng không nạn trộm cướp cũng sẽ không hoành hành. Từ đó suy ra, chỉ bằng lương thực Thường Châu liền kiếm được trăm vạn bạc mỗi năm, ngày sau sẽ không chỉ có Đường Hoàng nóng mắt thèm thuồng, mà cả quyền quý cũng sẽ ghen ghét và nhớ thương tài nguyên Thường Châu.

Đối với việc đem gạo vận chuyển ra khỏi Thường Châu bán lấy tiền, Tân Cầm Nhi giải thích với Tiểu Phức thế này, một là gạo cần phải bán với số lượng lớn, hai là có thể dùng tiền bán gạo để mua các khí cụ bằng sắt cần thiết, vật liệu gỗ, tơ sống v.v..., các loại nguyên liệu dùng trong việc chế tạo. Tân Cầm Nhi muốn chế tạo thuyền, muốn cho bến tàu Tô Châu có được thương đội thủy quân của riêng mình.

Hai là cho vạn dân bên ngoài Thường Châu được hưởng lợi ích thiết thực. Gạo Thường Châu xuất hiện, sẽ nhiều ít hóa giải được vấn đề lương thực khan hiếm, cố nhiên cũng sẽ rước lấy ganh ghét và lòng tham của đại địa chủ và đại quan liêu. Tuy nhiên, có thể khiến cho đa số vạn dân được nếm ngon ngọt, sẽ có càng nhiều người muốn di dời đến Thường Châu, càng nhiều người sẽ càng có lợi cho việc phát triển lớn mạnh thế lực Thường Châu. Trên thực tế, Thường Châu chính là thiếu người, nguyên nhân đương nhiên là vì chiến loạn dẫn đến số lượng lớn dân chúng trốn chạy hoặc bỏ mạng.

Ba là ngày sau một khi triều đình muốn cướp đoạt đất đai Thường Châu, Thường Châu khởi binh sẽ dẫn tới giá lương thực ở bên ngoài Thường Châu tăng vọt trên diện rộng. Lương thực giảm giá thì nơi nơi vui mừng, nhưng khi tăng vọt sẽ lập tức làm cho người dân khủng hoảng. Khủng hoảng sẽ tích trữ lương thực, tích trữ lương thực sẽ làm cho lương thực càng trở nên khan hiếm, lương thực quá cao giá sẽ khơi lên tiếng oán than dậy đất. Khi đó đa số dân chúng sẽ chỉ biết oán trách triều đình không nên đi chiếm đoạt đất đai của phủ Công chúa.

Tin tức trong thư Tân Cầm Nhi gửi cho Tiểu Phức, Tiểu Phức chọn ra những điểm mấu chốt, trong lúc hầu hạ Lục Thất thay y phục và dùng cơm thì kể ra. Tiểu Phức tán thưởng trí tuệ của Tân Cầm Nhi tuyệt đối có thể đảm đương chức Tể tướng, nói rằng một đám đại nhân trên triều đình hiện nay căn bản chẳng có chút kiến thức trị quốc, chỉ biết hoang tưởng chiêm bao, chẳng hề làm được hành động thiết thực nào cả.

Lục Thất cũng chịu phục Tân Cầm Nhi. Hắn biết tranh đấu giành thiên hạ khó, thống trị nắm giữ giang sơn càng khó. Nếu như không có Tân Cầm Nhi phụ tá, coi như là hắn tập kích bất ngờ chiếm được Tô Châu, cũng sẽ rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Hắn thật sự không tìm được loại nhân tài có trí tuệ như Gia Cát có thể tín nhiệm, bởi vì hắn còn quá trẻ, lại không có căn cơ của đại tộc thế gia chống đỡ. Nam nhân duy nhất mà hắn tín nhiệm nhất hiện nay chính là Quý Ngũ thúc, đáng tiếc với năng lực của Quý Ngũ thúc có lẽ chỉ thích hợp làm thống lĩnh thân quân thị vệ, không thể giống như Chu Vũ, có thể làm một Thống Soái thiện chiến trên đầu gió đỉnh sóng.
Cùng Uyển Ngọc đi qua cái sân chứa lương thực, vào đến sân trong, trước mắt là mười mấy nữ nhân mặc áo vải thô đang bận rộn giặt giũ túi đựng gạo, chà rửa giỏ đựng gạo. Uyển Ngọc dẫn Lục Thất tới một gian sương phòng thanh tĩnh.

Vào đến sương phòng, vừa ngồi xuống Lục Thất liền giơ tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Uyển Ngọc, kéo mỹ nhân ngồi vào lòng, cánh tay choàng quanh eo, nghiêng đầu hôn một cái lên bờ má lúm xinh đẹp của Uyển Ngọc.

Uyển Ngọc ngượng ngùng cúi đầu, ngã người dán sát lên lồng ngực Lục Thất, bàn tay ngọc ngà đan vào tay trái Lục Thất. Lục Thất yêu thương dịu dàng thơm lên mái tóc nàng.

- Uyển Ngọc, có thích công việc quản sự ở nơi này hay không?
Lục Thất dịu dàng hỏi.

- Nô tì chỉ là lâm thời đến giám thị thôi.
Uyển Ngọc nhẹ giọng trả lời.

- Ta hỏi nàng có thích làm quản sự ở đây hay không? Nếu thích, ta sẽ cho nàng ở lại đây lâu dài.
Lục Thất ôn nhu đáp lại.

- Nô tì không biết. Trước đây cùng Băng Nhi quản lý Ti trù ở phủ Công chúa, ngày ngày trôi qua rất bình lặng, đến nơi này thì gặp nhiều rối ren, tuy nhiên cảm giác rất chân thật. Thời gian nô tì ở phủ Công chúa, thường xuyên tưởng niệm lo lắng cho lão gia, đến đây rồi, bởi vì công việc bận rộn, ưu tư cũng tan biến theo, dù là trở về phủ Công chúa, cũng ngủ được rất say.
Uyển Ngọc nhẹ nhàng trả lời.

Lục Thất mỉm cười, ôn nhu nói:
- Vậy là nàng ưa thích nơi này rồi.

- Không phải vậy. Nếu lão gia ở kinh thành, nô tì muốn trở về phủ Công chúa, cùng Băng Nhi tiếp tục quản lý Ti trù.
Uyển Ngọc khẽ bác bỏ.

Lục Thất yêu thương ôm chặt nàng, ôn hòa nói:
- Mấy năm này có lẽ ta không rỗi rãnh được. Qua ít ngày nữa ta sẽ rời kinh trở về huyện Thạch Đại thỉnh an mẫu thân, nàng cũng đi cùng đi, đến dập đầu với mẫu thân. Công việc giám thị quản lý nơi này về sau sẽ giao cho nàng, ta sẽ nói với Công Chúa Lệnh.

- Cảm tạ lão gia cho phép nô tì đi dập đầu với mẫu thân.Uyển Ngọc sung sướng đáp lại, được làm lễ dập đầu với nương thân của Lục Thất có ý nghĩa rất trọng đại.

- Sau này, nàng và Băng Nhi phải có hài nhi của mình làm bạn mới tốt, tuy nhiên các nàng và con của các nàng, vẫn như trước đều thuộc về phòng của Ngọc Trúc.

Lục Thất cười nhẹ nói lời hứa hẹn, nhưng vẫn duy trì lời cam kết trước đây. Hắn biết Ngọc Trúc có lẽ không sinh được con cái, cho nên, hắn tuyệt sẽ không làm thương tổn đến trái tim của Ngọc Trúc tỷ tỷ. An bài của hắn chỉ rõ, con cái do Uyển Ngọc và Băng Nhi sinh sẽ gọi Ngọc Trúc là mẫu thân, còn Uyển Ngọc và Băng Nhi chỉ được xưng hô là di nương.

- Cảm tạ lão gia, nô tì cả đời đều là người của Ngọc Trúc chủ mẫu.
Uyển Ngọc vui mừng ngượng ngùng đáp.

Lòng Lục Thất rung động, cúi đầu khẽ nói:
- Uyển Ngọc, hiện tại ta cho nàng.

Không ngờ Uyển Ngọc lắc đầu, khẽ nói:
- Nô tì không thể hầu hạ lão gia. Nô tì ở bên ngoài làm việc, phải y theo quy củ mặc hộ trinh y. Hộ trinh y, chỉ khi nô tì trở lại phủ Công chúa, mới có thể cởi bỏ. Nếu hộ trinh y có tổn hại, nô tì sẽ không thể thanh minh.

Lục Thất ngẩn ra, im lặng cười cười, rồi lại nghe Uyển Ngục nhẹ giọng nói:
- Sở dĩ có quy củ mặc hộ trinh y, là vì Tiểu Mai tỷ đã có thai rồi, nghe nói là lão gia lúc ở tú trang cho nàng ấy hầu hạ đấy.

Lục Thất ngây ra, kinh ngạc nói:
- Tiểu Mai có thai ư?

- Đúng vậy, không phải là lão gia sao?
Uyển Ngọc kinh sợ đáp.

- Ồ, là ta, chỉ là không ngờ mới có một lần đã làm nàng ấy mang thai rồi.
Lục Thất có chút vui vẻ cười nói, lần hắn cho Tiểu Mai hầu hạ là vào ngày tâm trạng hắn hết sức sung sướng.

- Hù chết nô tì rồi.
Bàn tay ngọc ngà của Uyển Ngọc xoa xoa ngực, yêu kiều nói.

Lục Thất cười, ôn hòa nói:
- Tiểu Mai có còn ở tú trang không?

- Có ở. Tuy nhiên Công chúa... Lệnh đã gán tội cho nàng ấy, nói là chờ nàng ấy sinh con rồi, sẽ nhận hình phạt mười hai roi, mỗi tháng đánh một roi, mãi cho tới khi đánh hết mới thôi.
Uyển Ngọc nhỏ giọng nói.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Không thể trách Tiểu Mai.

- Công Chúa Lệnh nói rằng, ở bên ngoài một mình mà thụ thai, thì có hiềm nghi là con hoang, phủ Công chúa không chấp nhận cung nhân ở bên ngoài làm xằng làm bậy.
Uyển Ngọc nhẹ giọng nói.

Lục Thất nghe xong im lặng. Hắn không ngu xuẩn, đương nhiên hiểu được Tiểu Phức trừng phạt Tiểu Mai không phải nhằm vào hắn, mà là có ý tứ ngầm lập uy, để giữ gìn uy nghiêm quy củ của phủ Công chúa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau