KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 361 - Chương 365

Quyển 3 - Chương 106: Thể chế ở Tô Thường

Việc tú nữ, chỉ là một loại bồi thường cho tội nghiệt của bản thân Tân Cầm Nhi, cũng là phương pháp xử lí tù nữ. Nàng không thích, cũng không có khả năng dùng phương pháp ban cho các tướng quân, nàng cho rằng một khi ban cho, chẳng những sẽ bại lộ sự thật phủ Công chúa thống quân, hơn nữa còn dẫn đến oán khí bất bình. Mà Lục Thất đã nói với nàng, trị quân phải hết mức công bình, như vậy mới có thể ức chế quyền uy của quan tướng phát triển an toàn, còn phải nghiêm cấm quan tướng cắt xén quân lương, cũng đoạt được tài vật của thuộc hạ.

Tân Cầm Nhi một mặt tăng quân lương và thưởng công cho các tướng quân, một mặt ban bố quân lệnh nghiêm khắc trừng trị, cho nên đại Tô Châu quân ngoại trừ quân của Cố tướng quân, còn lại chín vạn quân có thói quen tham tài rất hiếm thấy. Trương Hồng Ba hoàn toàn ủng hộ Tân Cầm Nhi trị quân, vì việc cướp đoạt, đã giết mười sáu quan tướng, hung hăng áp chế trào lưu giấu diếm cướp đoạt.

Bây giờ hai vạn đại quân của Trương Hồng Ba cũng đã đến huyện Đông Hải, chính là huyện Hoa Đình trước đây, mà Việt quốc cũng vội vàng điều bốn vạn đại quân chạy tới Gia Hưng, nhưng trạng thái chính là trạng thái phòng ngự. Chủ yếu là do Tô Châu quân và Trung Ngô quân đi quá đột nhiên, sau khi Việt quốc hay tin, bị dọa vội vàng điều hai cạn Y Cẩm quân, cùng với một vạn kinh quân, thêm vào một vạn quân ở các địa phương, vội vàng cứu viện Gia Hưng.

Đối với việc tiến công Gia Hưng, là do sau khi Lục Thất đi rồi Trương Hồng Ba đề xuất, nhưng Tân Cầm Nhi không muốn, nói cho dù là tập kích bất ngờ chiếm được Gia Hưng, nhưng kết quả cũng sẽ là bị triều đình Đường quốc thu hồi. Phòng ngự ở biên cảnh cũng tăng mấy lần, bây giờ chính là chiếm cứ ở Thường Châu và Tô Châu, lấy phía tây huyện Côn Sơn và huyện Hoa Đình làm ranh giới ổn định, tham lam nhiều quá sẽ khiến người chú ý.

Tân Cầm Nhi đề nghị Trương Hồng Ba cùng lúc trấn thủ huyện Đông Hải cũng lựa chọn địa điểm ở bờ biển xây dựng cải tạo bến tàu.

Trương Hồng Ba cũng biết lợi ích của việc buôn bán trên biển, đương nhiên đồng ý ở huyện Đông Hải xây dựng bến tàu, nhưng y vẫn âm thầm gửi cho Giang Âm hầu một bức mật thư. Giang Âm hầu hồi âm, nói không cần để ý đến bến tàu Giang Âm, chỉ cần sau này thủy quân của Giang Âm quân có thể dùng bến tàu huyện Đông Hải là được rồi.

Trương Hồng Ba rất xúc động, con trai trưởng của thúc phụ đích thân đến chức mừng, y biết ông nội đã tha thứ cho y làm bậy, cũng nguyện ý ủng hộ y, mà sự ủng hộ của thúc phụ cũng có nghĩa là Trương Hồng Ba y đã bị khai trừ ra khỏi chủ chi của Trương thị, bây giờ có thể phát triển ở huyện Đông Hải rồi.

Bến tàu ở huyện Đông Hải bắt đầu khai công rồi, hai vạn đại quân bị Tân Cầm Nhi điều đến huyện Đông Hải làm lao động, quân lương dựa theo mà lấy, tiền công tính khác, cũng cho phép quân đội của Trương Hồng Ba tham dự, thay phiên kiếm tiền.

Mà Tân Cầm Nhi sở dĩ vội vã xây dựng bến tàu ở huyện Đông Hải, một là muốn nhanh chóng hợp nhất lòng quân của thuộc hạ, hai là vì sợ Việt quốc không dám tiến công. Việt quốc điều đến bốn vạn, nàng liền tăng binh lên sáu vạn, Việt quốc lại tăng binh, nàng cũng chỉ nhiều không ít tăng thêm binh ở biên cương.

Tân Cầm Nhi bây giờ sợ xảy ra chiến sự, thời gian binh lính đầu hàng quá ngắn, lòng quân không ổn định, không xảy ra chiến tranh còn dễ khống chế, một khi xảy ra chiến sự gì, khó tránh khỏi có người có lòng khác đầu hàng quấy rối, dễ dàng dẫn đến tan vỡ.

Trên thực tế, phương pháp đe dọa của Tân Cầm Nhi làm rất đúng, chủ soái của hai vạn Y Cẩm quân của Việt quốc vừa đến đã muốn tiến công, nhưng chủ soái kinh quân không đồng ý. Lý do chính là đối diện với sáu vạn quân địch, sáu vạn quân nếu cứ áp dụng chiến thuật phòng thủ, vậy thua thiệt nhất định là quân tiến công, kiên trì đợi càng nhiều quân lực đến mới thực hiện tiến công.

Điều mà Tân Cầm Nhi cần chính là kéo dài thời gian, tiền công xây dựng bến tàu của nàng, không phải là ngân lượng, mà toàn bộ đưa vào quan áp ngân khế, một năm sau thu được lợi tức. Nói cách khác, tiền công các tướng sĩ kiếm được càng nhiều, thì tâm sẽ càng thuộc về phủ Công chúa, không ai muốn những hồi báo mình vất vả có được cuối cùng lại bay mất.
Việt quân tuyệt đối là bỏ lỡ mất thời gian tiến công có lợi nhất, nếu như đến rồi mà mãnh liệt tiến công, như vậy sẽ dễ dàng phá hủy được ý chí chiến đấu của binh lính. Binh lính đầu hàng vốn đã số là quân Việt quốc, trong tâm vốn luôn tồn tại sự dao động, bây giờ giằng có như vậy, binh lính rất nhanh biết đối mặt chỉ có bốn vạn quân, hơn nữa trong đó hai vạn quân là binh lính địa phương khẩn cấp chiêu mộ, lập tức quân tâm có một cảm giác chiếm ưu thế.

Việt quân chờ càng nhiều quân lực đến, là một quyết sách sai lầm, Việt quốc căn bản không có cách nào nhanh chóng điều đến đại quân, vốn Y Cẩm quân tiến công Đường quốc, nhưng hôm nay điều đi hai vạn tinh binh, so sánh ra quân Đường ít đi một vạn, chỉ có thể biến thành đóng cửa phòng ngự, cũng không dám tiếp tục phân quân ra đi Gia Hưng.

Mà quân lực của kinh thành Việt quốc cũng như kinh quân của Đường quốc, chính là binh lính chưa từng xuất binh, Việt Hoàng nhận được thư cầu cứu của Gia Hưng, muốn tiếp tục điều một vạn kinh quân đến Gia Hưng, kết quả là tướng quân của kinh quân có quan hệ với đại thần quý tộc, lập tức dùng an nguy kinh thành ngăn cản, cuối cùng chỉ có thể điều ba vạn quân lực phía tây, đợi ba vạn quân ở phía tây đến được Gia Hưng tham chiến, trong vòng một tháng cũng đừng nghĩ tới làm gì.

Dưới sự chỉ đạo của Tân Cầm Nhi, Tô Châu nhanh chóng thay đổi hoàn toàn, Thường Châu cũng đi vào trạng thái ổn định, Tiểu Vân thân là Trung phủ phó sứ, tuân theo lời của Tân Cầm Nhi, chủ quản việc đồng áng ở Thường Châu, không hề nhượng hộ tranh giành quyền lực với quan phủ Thường châu.

Hễ là đất vườn của quan áp ngân khế, Tiểu Vân sẽ không cho phép quan phủ Thường Châu tham gia, không hề sợ sệt hạ lệnh cho binh lính Ngô Thành Trung phủ sứ tịch thu, thu lại sáu phần lương thực, bốn phần đưa vào kho của phủ Công chúa, một phần làm thuế giao cho quan Thường Châu, một phần vận chuyển vào kinh thành bán.

Thứ sử Thường Châu mới nhận chức đương nhiên không làm, cho người lệnh cho Tiểu Vân giao ra lượng thực trong kho phủ Công chúa, cùng với việc không được can thiệp vào việc trưng thu thuế ở Thường Châu. Tiểu Vân cản bản không thèm để ý, chỉ có một câu, đều là quân lương đồn điền, chỉ có thể do phủ Công chúa tự quản, hơn nữa Trung phủ dũng nhận được lệnh của Tiểu Vân, hễ ai can đảm dám đi thu cái gì gọi là thuế phú, lập tức dùng vũ lực giải quyết. Kết quả quan sai xui xẻo, bị đánh trốn về Lăng huyện, mà quan thế ở các huyện Vũ Tiến, huyện Nghi Hưng và huyện Vô Tích đối với mệnh lệnh của Thứ sử chỉ nói một câu, không dám thu thuế phú của phủ Công chúa.

Thứ sử Thường Châu tức giận kiện lên cấp trên nhiều lần, nhận được hồi báo của Chính sự đường là, quản tốt chuyện của Lăng huyện là được rồi, nói Ngô Thành Trung phủ dũng là binh lính đầu hàng, không nên làm chuyện quá khích. Trước hết cứ để cho phủ Công chúa trông coi đi, sự phúc đáp của Chính sự đường, chính là một sách lược dụ dỗ, cho rằng từ từ làm, triều đình còn trông cậy Trung phủ dũng kiềm chế Giang Âm quân.
Nhưng điều khiến Thứ sử Thường Châu buồn bực chính là, cho dù là Lăng huyện cũng không thể quản theo ý mình, khắp nơi là thế lực của Ngô Thành phủ Công chúa, Châu binh vốn là một đám thương binh và Trung phủ dũng tạo thành, đối với mệnh lệnh của y rất lề mề không chịu làm. Còn có phú hộ ở Lăng huyện, cũng là há mồm phủ công chúa, ngậm mồm cũng phủ Công chúa, Thứ sử mới nhậm chức rốt cục hiểu rõ, nếu y tranh quyền với phủ Công chúa, chỉ sợ có một ngày cũng sẽ chết tại Thường Châu.


Thứ sử Thường Châu buồn bực, mà Vạn Bân ở huyện Vũ Tiến cũng thất vọng, một thân một mình ở trong trướng buồn bực uống rượu, đại chiến Thường Châu y thân là một chủ soái của một quân, tuy rằng số lượng binh ít, nhưng tác dụng của y rất lớn, nhất là đúng lúc xuất binh khiến Giang Âm quân khiếp sợ, chính y là người có liên quan đến thắng bại ở Thường Châu.

Nhưng đến nay Dương Côn đã được phong Lăng hầu, thực ấp là hai nghìn hộ của Lăng huyện, lại được ban thưởng một nghìn huân vệ tự vệ. Hầu tước thêm Thượng huân vệ, đó là quang vinh có được nha, còn có Cố Viêm Vũ cũng được phong hầu, Giang Âm quân Trường Hồng Ba không ngờ cũng được phong hầu. Mà y không ngờ một chút ban thưởng cũng không được, cho dù là phong là khai quốc bá, cũng có thể thể hiện được chiến công của y ở đại chiến Thường Châu.

Càng làm cho Vạn Bân chua xót chính là, Đường Hoàng điều một vạn Khang Hóa quân và một vạn Trấn Hải quân đến đóng quân ở phía bắc hồ Trường Đãng Kim Đàn, hợp thành cái gì Ngô Thành Hổ Kỳ quân, thống soái là Hách Chung Văn, vốn là Long Võ quân Trung lang tướng, chính là Trung lang tướng mà Mạnh Thạch mang Lục Thất đi gặp.

Theo lý mà nói, thành lập Hổ Kỳ quân không có gì xung đột với Vạn Bân, nhưng khiến Vạn Bân không ngờ chính là, thánh chỉ sẽ quy Ngô Thành Long Kỳ quân và Ngô Thành Trung phủ dũng về dưới quyền Hách Chung Văn.

Vạn Bân thân là chủ soái Long Kỳ quân, ở Thường Châu chẳng những không nhận được tán thành công lao, bây giờ còn bị quy về dưới trường Hổ Kỳ quân, Vạn Bân giống như bị người tát vào mặt, thánh chỉ của Đường Hoàng làm tổn thương nghiêm trọng tự ái của y, Long Kỳ quân quy về Hổ Kỳ quân, tướng sĩ Long Kỳ quân sẽ nhìn Vạn Bân y thế nào.

- Báo, đại nhân, Trung phủ phó sứ đến gặp.
Bên ngoài chợt có tiếng bẩm báo.

Tay đang nâng chén của Vạn Bân lập tức dừng lại, Trung phủ phó sứ? Ồ, là tiểu nha đầu kia, nghe nói Trung phủ sứ bị bệnh, để cho một cung nhân làm Trung phủ phó sứ, ra bên ngoài làm việc.

Vạn Bân buông chén nhíu mày, mấy ngày nay y chỉ để ý đến luyện tập của Ngô Thành quân, Chu Vũ kia cũng chạy tới đại doanh của Trung phủ dũng thao luyện. Trên thực tế thánh chỉ thứ nhất của Đường Hoàng tương đương giải trừ quyền tiết chế của Trung phủ sử đối với y, Ngô Thành Trung phủ dĩ nhiên trực tiếp quy về sự tiết chế của thống soái Hổ Kỳ quân, cùng Ngô Thành Long Kỳ quân là quan hệ bình đẳng.

- Mời vào.
Vạn Bân tâm tình không tốt, cũng lười ngụy trang khuôn mặt đi nghênh tiếp một tiểu nha đầu.

Quyển 3 - Chương 107: Lôi kéo

Một lát sau, từ cửa trướng có một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo giáp đi vào, sau khi đi vào, ôm quyền chào:
- Bái kiến Vạn tướng quân.

Vạn Bân gật đầu, nói:
- Ngươi đến có chuyện gì không?

- Vạn tướng quân, Trung phủ sứ đại nhân muốn lập bên Thái Hồ huyện Nghi Hưng một bia đình ghi chiến tích Thường Châu, và xây dựng một thư viện. Đây là văn bia Lễ bộ yêu cầu lập, mong đại nhân xem qua một chút, nhìn xem có thể làm được không?
Tiểu Vân mỉm cười nói, đi lên mang thư đưa cho Vạn Bân.

Vạn Bân ngẩn ra nhận thư, mở ra xem qua, sắc mặt lập tức âm trầm bất định, nội dung chính là chiến kí Thường Châu, viết cũng coi như lời văn khí khái, chỉ có điều tổng soái chỉ huy binh thu phục hồ Trường Đãng viết thành Anh Vương. Mà y cũng trở thành một chủ soái quan trọng, dưới quyền Anh Vương, ba đại thống soái chính là Dương Côn, Cố Viêm Vũ và Vạn Bân, ngoài ra vẫn còn miêu tả mấy chục người, Lục Thiên Phong cũng ở trong đó, nhưng bị kẹp trong mười người.

- Đại nhân, Trung phủ sứ đại nhân đã nói, văn bia này có thể khiến đại nhân bị Bệ hạ nghi ngờ, nếu đại nhân cho rằng không sao, vậy cứ chuyển lên kinh.
Tiểu Vân cười nhạt nói.

Vạn Bân do dự trong chốc lát, mới nói:
- Không sao.

- Nếu không sao, vậy chuyện thư viện vẫn phải thông báo cho đại nhân một tiếng, đại nhân lập được công ở Thường Châu, hẳn là sẽ được thưởng công của phủ Công chúa. Chỉ có điều đại nhân cự tuyệt phủ Công chúa thưởng công, mà phủ Công chúa cũng không thể chiếm lấy phần thưởng công của Vạn đại nhân, cho nên hay là dùng số tiền thưởng công của Vạn đại nhân đi xây thư viện, sau này học sinh ở Thường Châu có thể học miễn phí.
Tiểu Vân dịu dàng nói.

Mặt Vạn Bân biến sắc, chần chừ một chút, lắc đầu nói:
- Không được, đó là tai họa.

- Trung phủ sứ đại nhân cũng nói, tiền xây dựng thư viện còn có của Dường Côn tướng quân và Cố tướng quân, chỉ là Vạn tướng quân dùng toàn bộ tiền thưởng công, hơn nữa là phủ Công chúa làm chủ.
Tiểu Vân mỉm cười lại nói.

Vạn Bân ngẩn ra, suy nghĩ một chút, nói:
- Thay ta cảm ơn Trung phủ sứ đại nhân.

- Đại nhân, Trung phủ sứ còn nói, cuộc chiến ở Thường Châu, công của Ngô Thành Quân cao, Trung phủ sứ sẽ báo cáo lên Công chúa, mong Công chúa điện hạ thăng quan cho tướng sĩ Ngô Thành Quân.
Tiểu Vân lại nói thêm.

Vạn Bân ngẩn ra nhìn Tiểu Vân, chần chừ một chút, nói:
- Công chúa phong, không được hay cho lắm.

- Đại nhân, Trung phủ sứ nói, chỉ có thể phủ Công chúa quang minh chính đại phong, nếu để người khác, sẽ xuất hiện hiềm nghi. Trung phủ sứ đại nhân nói, sẽ xin phong hầu cho đại nhân, nhưng chưa chắc có thể thành.
Tiểu Vân đáp lại.

Vạn Bân ngẩn ra, trong mắt có sự ảm đạm nói:
- Nhất định sẽ không thành, đừng hao tổn tâm trí lại gây ra tai họa nữa.

- Trung phủ sứ đại nhân nói, nếu là thực phong hẳn là khó thành, nhưng có thể xin hư phong thử xem, tỷ như xin phong thành Ngô Thành Hổ Khâu hầu, Chu Vũ tướng quân xin phong làm Vi Dương Trừng bá, Vương Bình đại nhân xin phong là Tửu Tuyền bá, Ngưu tướng quân xin phong thành Thạch Công bá.
Tiểu Vân nói.

Vạn Bân sửng sốt, kinh ngạc nói:
- Ngươi nói, phần lớn là phong cảnh của Tô Châu.

- Đúng vậy, Hổ Khâu Hàm Kiếm, nghĩa là soái. Sơn Kỳ thuộc Thạch Công. Vũ vi Cương, có thể so sánh với Dương Trừng. Vương Bình đại nhân thích rượu ngon, tự nhiên hy vọng càng nhiều càng tốt.
Tiểu Vân cười nhạt nói.

Vạn Bân nghe xong thoáng suy nghĩ một chút, một lát sau, hạ giọng nói:
- Dâng tấu lên như vậy sao?

- Nghe nói Bệ hạ thích văn yêu nhã, chính là dâng tấu như vậy, nhưng đại nhân sau này phải nói không biết chuyện xin phong hầu.
Tiểu Vân cười nói.

Vạn Bân gật đầu nói:- Bổn quân đã hiểu, cảm tạ trước.

- Xin phong hầu cho đại nhân là chuyện nên làm, phủ Công chúa có thể có được Thường châu, công lao của đại nhân không thể bỏ qua.
Tiểu Vân nghiêm nghị nói.

Vạn Bân ngẩn ra nhìn Tiểu Vân, Tiểu Vân cười nhạt nói:
- Đại nhân, ta đi đây.

- Ồ, ta tiễn Phó sứ đại nhân.
Vạn Bân đứng dậy khách khí nói, thật sự tiễn Tiểu Vân rời đi.


Hoàng cung Đường quốc, Hi Vũ các, Đường Hoàng một thân mặc áo bào trắng rộng ngồi ở trên giường cẩm, ngồi ở bên trái giường là một mỹ nhân xinh đẹp, mỹ nhân mi thanh mục tú, thần thái muôn vẻ.

Đường Hoàng lúc này đang xem một tấu sớ, mày chợt nhíu lại, mỹ nhân bên cạnh nhìn thấy, ôn nhu hỏi:
- Bệ hạ, có chuyện gì phiền lòng sao?

- Ngô Thành đưa lên tấu xin phong hầu, nhìn rất lý thú, nhưng trẫm cảm thấy hình như có cái ý hàm ẩn gì đó, ngươi xem giúp trẫm xem.
Đường Hoàng thuận miệng nói.

Hạ đại nhân vội tiếp nhận tấu, chuyển qua cho mỹ nhân, mỹ nhân nhận lấy tấu, nhìn một chút, cười nói:
- Ngô Thành đúng là thú vị, sao lại xin phong danh hiệu như vậy, nhìn giống như tên phong cảnh, Hổ Khâu hầu, Hổ Khâu không phải là danh thắng của Tô Châu sao, nghe nói còn có chùa ở đó.

Đường Hoàng gật đầu nói:
- Ngô Thành xin chính là hư phong, hẳn là muốn đạt thành, trẫm lại lo lắng, nàng ta muốn lôi kéo lòng quân.

- Đã xin hư phong, nếu Bệ hạ không phê chuẩn, chỉ sợ sẽ khiến tướng sĩ sinh ra lòng oán hận.
Mỹ nhân đáp lại.

Đường Hoàng gật đầu, dặn dò:
- Đại Ban, đem tấu là mang đến Chính sự đường, thảo luận một chút, nếu được thông qua thì cho Chính sự đường thi hành đi.

- Nô tài tuân mệnh.
Hạ đại nhân đáp ứng, qua lấy quyển tấu, xoay người đi dặn dò người đưa đi.- Bệ hạ, nghe nói thế lực của Ngô Thành Công chúa bây giờ đã rất lớn rồi.
Mỹ nhân dịu dàng nói.

- Chỉ là thế lực hào nhoáng ở bên ngoài, thế cục ở Thường Châu bây giờ không ổn, Trẫm chỉ có thể từ từ bình ổn, một năm sau, Trẫm sẽ không mặc kệ nữa.
Đường Hoàng đáp lại.

- Bệ hạ vẫn nên cẩn trọng thì hơn, Ngô Thành được Tiêu thị ủng hộ đấy.
Mỹ nhân dịu dàng nói.

- Trẫm biết, đợi Thường Châu ổn định rồi, trẫm sẽ thay đổi hết quan ở Thường Châu, từng bước một thu hồi đồn điền quan áp ngân khế để triều đình quản chế, bây giờ nếu như phủ định quan áp ngân khế, sẽ khiến cho tù binh phản bội, đặc biệt Trương thị đã ở Tô Châu, đúng là họa lớn.
Đường Hoàng nhẹ giọng đáp lại.

Mỹ nhân gật đầu, Đường Hoàng quay đầu hỏi:
- Đại Ban, sao lại không nhận được hồi báo từ Thường Châu, tình hình Tô Châu phải nhanh chóng thăm dò.

Hạ đại nhân chần chừ một chút nhỏ giọng nói:
- Bệ hạ, nô tài cũng cảm thấy có điều khác thường, quân lực đi thăm dò Thường Châu không hề có một lần nào hồi âm, chỉ sợ đã xảy ra chuyện.

- Đã xảy ra chuyện? Sao có thể?
Đường Hoàng lạnh lùng đáp.

- Bệ hạ, nô tài hoài nghi, có thể là Trương thị tiêu diệt quân thăm dò Thường Châu, Trương thị có một Phi Ngư Đường, cũng là thế lực mật thám, người của chúng ta ở Thường Châu rất khó giấu diếm được Ngư Phi Đường, nô tài đã cử người khác đi, giả mạo quan áp ngân khế kín đáo tới Thường Châu, hẳn là rất nhanh sẽ có hồi báo.
Hạ đại nhân đáp lại.

Đường Hoàng gật đầu, Phi Ngư Đường của Trương thị là do Hoàng hậu trước thành lập, mà bây giờ thuộc về Thiên Ảnh vệ cơ cấu mật thám của ông ta, cùng với Thiên Ngưu vệ một sáng một tối để ông ta sử dụng. Thực ra Thiên Ảnh vệ cũng là Hoàng hậu trước đề nghị, chỉ có điều ông ta cực kì ghét Hoàng hậu trước, chán ghét việc Hoàng hậu luôn muốn tăng thế lực can thiệp đến quan niệm và sự yêu thích của mình, lại ghét lời nói đe dọa của Hoàng hậu trước.

- Để một đội Thiên Ngưu vệ đến Thường Châu, đến gặp Vạn Bân tìm hiểu một chút tình trạng của Thường Châu và Tô Châu, thuận tiện xem việc phong hầu của Vạn Bân xem sao? Để Thiên Ngưu dẫn theo thông văn và quan ấn của Chính sự đường, đại diện đưa đến Ngô Thành quân.
Đường Hoàng dặn dò nói.

- Bệ hạ, Thường Châu không ổn định, không bằng cử nhiều người hơn.
Hạ đại nhân đề nghị.

- Không cần, nếu xảy ra chuyện, hai trăm Thiên Ngưu đi cũng khó quay về, trẫm không muốn tổn thất quá nhiều.
Đường Hoàng thản nhiên đáp lại.

- Nô tài tuân chỉ.
Hạ địa nhân cung kính đáp lại.

Thực ra y và Hoàng Đế đều cảm thấy sự khác thường ở Thường Châu, thư từ ở Thường Châu trước kia cũng coi như thông suốt. Chính là sau khi chiến sự ở Thường Châu xảy ra, khó nhận được hồi âm, thứ sử Thường Châu chỉ thượng tấu lên có một lần, vậy hay là người đưa tin đi đường vòng. Thực ra, Thứ sử Thường Châu dâng tấu năm lần, nhưng Hạ đại nhân và Hoàng đế chỉ hoài nghi Trương thị tạo nên, không hề hoài nghi thế lực khác.

Việc đoạn tin là do Tân Cầm Nhi lệnh cho hơn trăm thổ phỉ Hôi Ung, mai phục giết hết người đưa tin ở Thường Châu, khiến cho Thường Châu trở thành nơi dễ vào khó ra, cách làm của Tân Cầm Nhi, tự nhiên là tranh thủ càng nhiều thời gian được yên ổn hơn, cướp lấy cơ hội vì hai châu Tô Thường.

Bây giờ Tô Châu rất ít người nhắc đến chuyện tập kích bất ngờ, cách nói Giang Âm quân xúi giục Trung Ngô quân, ngược lại trở thành trào lưu nói chuyện, mà bằng chứng chính là con trai trưởng của Giang Âm hầu chúc mừng Trương Hồng Ba, và Trương thị cũng bắt đầu thông thương ở Tô Châu.

Lục Thất suất quân tập kích bất ngờ dần dần thành trò cười không thể tin, tất cả thật giả, cũng có thể dùng uy quyền thay đổi, giả nếu như có chứng cứ đầy đủ thuyết phục, có thể áp đảo chân tướng, chủ yếu là Cố tướng quân, Trình Diễm cũng với Vạn Bân những người có tư cách chỉ ra chân tướng đều trầm mặc.

Trong đó Trình Diễm thuộc loại nửa bất đắc dĩ và nửa bị ép, y đối với Lục Thất rất có cảm tình, nhưng đối với Đường Hoàng chính là trung thành, nhưng y lại ở trong quân mà Cố tướng quân cầm đầu, Tư mã Hành quân tìm y thông báo chân tướng Lục Thất tập kích bất ngờ, để y và Cố tướng quân cùng dâng tấu thông báo cho triều đình.

Trình Diễm trong sự khiếp sợ lại cảm thấy được nguy cơ, không thể không quyết đoán đi hội hợp với Cố tướng quân, Tư mã Hành quân kia ngu xuẩn, y cũng có thể hiểu tâm lý của Cố tướng quân, tuyệt đối không nguyện sự huy hoàng của Thường Châu mất đi, cùng nhau thượng tấu chẳng khác nào lột da hổ.

Về phần Vạn Bân, bởi vì luôn luôn đóng quân ở trong huyện Vũ Tiến Thường Châu, đối với chân tướng việc Thường Châu vẫn chưa từng nghe nói đến, chỉ biết là Giang Âm quân xúi giục Trung Ngô quân, đã có được Tô Châu, y tin cách nói kia, hơn nữa việc Tô Châu không có quan hệ gì với y, y cũng sẽ không chủ động quan tâm tới.

Quyển 3 - Chương 108: Hứa hẹn

Một đội Thiên Ngưu vệ năm mươi hai người, thuận lợi tiến tới Ngô Thành quân, đưa đến huân phong của triều đình đối với quân tướng Ngô Thành, thực tế cái gọi là huân phong ở đây chỉ là hữu danh vô thực, chỉ có phong hầu và phong quốc công mới có ý nghĩa trọng đại, nhưng triều đình sớm đã không còn huân bổng.

Vạn Bân tiếp nhận công văn phong hầu và Hổ Khâu hầu ấn, trong lòng kìm nén uất ức xen lẫn vui mừng, vui mừng bởi vì có thể đạt được danh phong hầu, như vậy có thể lấy được công nhận của Thường Châu đại chiến, trở thành danh tướng được lưu danh sử sách.

Uất ức bởi vì phong hầu này do Chính Sự đường công nhận chứ không phải do hoàng đế chiếu chỉ, sự chênh lệch tương đối lớn, có được sự công nhận của Chính Sự đường là một loại quan phong còn chiếu chỉ của Hoàng đế là một loại tứ phong, một bình thường, một tôn quý, có được thánh chỉ phong hầu có thể khiến con cháu đời sau được vinh hiển, còn công văn của Chính Sự đường thì lại không khác gì công văn nhậm chức của quan lại bình thường, con cháu sau này chẳng thể nhờ đấy mà được hưởng.

Vạn Bân đứng lặng một lúc lâu nhìn công văn phong hầu, mới có thể kìm hãm lại uất ức trong lòng để ứng đối Thiên Ngưu vệ, người hỏi ta đáp một hồi, chỉ biết được một vài sự kiện gần đây của Thường Châu, cuối cùng Thiên Ngưu vệ chẳng biết làm sao đành thỉnh Vạn Bân phái năm trăm quân, cùng Thiên Ngưu vệ đi huyện Vô Tích và huyện Thường Thục để do thám tình hình.

Vạn Bân lập tức cự tuyệt ngay, nói rằng không dám tự mình điều động quân đi huyện Thường Thục và huyện Vô Tích, hai vùng này là biên giới, hiện nay còn có một vạn quân Giang Âm trú đóng, một khi tới rất dễ khiến quân Giang Âm hiểu lầm, hơn nữa hiện giờ quân lực tại Ngô Thành chính là để chấn nhiếp biến động bên trong Ngô Thành.

Vạn Bân không chịu ra quân trợ giúp, Thiên Ngưu vệ quân cũng không dám đi do thám một mình, thực tế địa phận huyện Thường Châu là nơi tù binh tụ, lại thuộc vùng thế lực quân Giang Âm đại thịnh, một khi bị giết, chết vô ích, nhưng bọn họ nhận lệnh mà đến, liền ngầm bàn ý nhau, không thể làm gì khác hơn là trước đi tới huyện Vô Tích mà dò hỏi, tại biên giới khi nhìn đến quân doanh dựng lên như thành luy xong, căn bản không dám bén mảng tới, vội vàng tránh xa trở về huyện Tấn Lăng, ở đây nửa tháng rồi trở về kinh, hồi báo lại, nói Tô Châu đúng là bị Trương thị chiếm cứ.

Thiên Ngưu vệ rời khỏi không lâu, sứ giả công chúa phủ Tiểu Vân cũng đến, giao cho Vạn Bân hai phần công văn rồi rời đi.

Vạn Bận trở lại trong lều, mở công văn ra xem xong, cau mày, một cái là phúc bản công văn phê chuẩn của Chính Sự đường, chuẩn thỉnh cầu của Ngô Thành phủ công chúa, đem ba ngàn Võ Lâm vệ đổi tên thành Hổ Khâu vệ, Lang Phong vệ, Nam Ưng vệ, đất phong Ngô Thành Tô Châu trực thuộc Đông Hải hầu huân vệ và Côn Sơn hầu huân vệ, chính danh trực thuộc Ngô Thành phủ công chúa, quy theo Vệ úy tự chỉ huy, tên Ngô Thành Đông Hải vệ cùng Ngô Thành Côn Sơn vệ.

Một phần khác là công văn nhậm chức của phủ công chúa, chỉ đích danh Vạn Bân phong hầu huân vệ, thuộc một trong hộ vệ quân Ngô Thành phủ công chúa, ban thưởng quân hiệu Ngô Thành Hổ Khâu vệ.

Nhưng bên dưới nét chữ xinh đẹp lại đề thêm: “Hổ Khâu ngậm kiếm, ý vi làm soái.’’

Nét chữ này rõ ràng lớn hơn gấp hai nét chữ xinh đẹp bên trên, hơn nữa nét chữ hữu lực, ẩn hiện sự sắc bén, so sánh với nét chữ mềm mại bên trên, hiện ra rất bất thường, bên dưới lại là đại ấn của công chúa.

“Chữ viết này là của ai? Hẳn là của nam tử, chẳng lẽ là Lục Thiên Phong? Hắn lại đề thêm một bút bên trong công văn phủ công chúa, là có ý gì?’’

Vạn Bân nhíu mày thầm nghĩ, Võ Lâm vệ phủ công chúa đổi tên và thuộc quyền sở mời, có thể khiến Chính Sự đường phê duyệt, việc này không khiến ông ta khó hiểu, đây chỉ là một dạng biến đổi trên danh nghĩa, là một trong những thủ đoạn nhằm lung lạc Tô Châu, ông ta cảm thấy khó hiểu bởi ý nghĩa của bút tích kia trong công văn, trong lòng ông ta, mặc dù Lục Thiên Phong coi như là Ngô Thành phò mã, cũng không có khả năng áp đảo được ông ta.

*****

- Cha, trên công văn này sao lại viết một câu như vậy: ‘Côn Sơn sừng sững, không cười lão’ có ý gì? Hẳn không phải Ngô Thành công chúa viết.
Một vị tướng trung niên, cầm công văn nói.

Cố Tướng quân trầm mặc một lúc, lát sau mới nói:
- Đây là một lời hứa hẹn, sau này ắt có thể hữu dụng hoặc vô dụng, người cẩn thận cất kỹ, nếu làm thất lạc, có lẽ gặp phải họa diệt môn.

- Họa diệt môn, chi bằng đem tiêu hủy.
Vị tướng trung niên giật mình nói.- Tiêu hủy mới thực là họa diệt môn, đem cho ngoại nhân thấy cũng sẽ chọc tai ách, cất giấu đi.
Cố Tướng quân bất đắc dĩ nói.

- Cha, đây là hứa hẹn từ phía Lục Thiên Phong?
Vị tướng trung niên nhẹ giọng hỏi.

Cố Tướng quân chưa vội đáp, một lúc sau mới nói:
- Truyền lệnh xuống, lệnh cho mỗi doanh cắt cử ba phần mười tướng sĩ, thay nhau đi huyện Đông Hải làm công.

- Cha, làm vậy được sao, quân tâm sẽ bị lung lạc.
Vị tướng trung niên vội nói ngăn.

- Vậy ngươi nói, Tô Châu chín vạn đại quân, lại thêm hai vạn Giang Âm bản quân, hai vạn Ngô Thành quân, tổng cộng mười ba vạn đại quân, hai vạn đại quân của ta có khả năng chống lại sao?
Cố Tướng quân tự giễu hỏi.

Vị tướng trung niên im lặng, Cố Tướng quân lắc đầu, nói:
- Phần công văn này, là một lời hứa hẹn, cũng là một loại ngấm ngầm dò ý, nếu trước đây chúng ta còn có lựa chọn có thể lui lại về huyện Tấn Lăng, hiện giờ đã không có đường lui, cho dù Trung phủ sử kia không đột kích diệt chúng ta, lòng quân cũng sẽ dần hướng về quân Tô Châu, nếu như còn không biết thời thế, chỉ sợ hai vạn quân từng bước đều sẽ làm phản cả rồi.

- Trung phủ sử kia cũng thực sự lợi hại, một nữ nhân, lại có thể thao túm được quân chính của Tô Châu, Trương Hồng Ba người kia căn bản chính là thuộc hạ, con chỉ có chút không rõ, Trương Hồng Ba hiện rõ là một người hùng tài võ lược, vì sao không nhân cơ hội này chiếm đoạt Tô Châu? Người này đương nhiên thống soái hai vạn đại quân, lại có lá chắn sau là Giang Âm quân.
Vị tướng quân trung niên khó hiểu nói.- Chỉ có hai khả năng, một là không nắm chắc phần thắng, cho nên không dám mạo hiểm. Hai là do thật tâm kính phục Lục Thiên Phong, cam nguyện thuần phục làm bề tôi. Có lẽ, cả hai nguyên do trên.
Cố Tướng quân nhẹ giọng trả lời.

- Kính phục Lục Thiên Phong?
Vị tướng quân trung niên hoài nghi khó hiểu.

- Lục Thiên Phong mưu trí hơn người, điều đó không thể phủ nhận, có lẽ hắn có thiên mệnh, hoàn hảo đạt được Tô Châu, thậm chí là Thường Châu.
Cố Tướng quân nhẹ giọng nói ra.

- Dạ, vận khí Lục Thiên Phong đúng là vô cùng tốt, Giang Âm quân ngay lân cận, hẳn cũng có lợi thế tập kích bất ngờ đến được Tô Châu, đáng tiếc lại đem cơ hội cho người khác.
Vị tướng trung niên đáp lại.

- Ngươi sai lầm rồi, việc tập kích bất ngờ, Giang Âm quân đi làm cơ hội thành công là rất nhỏ, bởi vì bên trong Giang Âm quân khẳng địng có nội gián Việt quốc, Lục Thiên Phong có thể thành công cũng tại vì khéo léo che mắt Việt quốc, còn có một nguyên nhân quan trọng, chính là Lục Thiên Phong dùng hàng tốt tập kích bất ngờ, hàng tốt tác dụng cực lớn một là đánh úp, hai là có thể dễ dàng đoạt được Trung Ngô quân để bản thân sử dụng, nếu là năm nghìn quân sĩ Giang Âm tới tiếp quản Trung Ngô quân, cho dù có thay hết toàn bộ quan tướng trong quân, một khi trong Trung Ngô quân xuất hiện quan tướng nhà Đường, rất dễ gây ra phản kháng, mà hàng tốt thì lại không giống vậy, bọn họ ban đầu vốn là Trung Ngô quân Việt quốc, thậm chí hầu hết đều là quan tướng, bọn họ làm chủ, sẽ làm cho mâu thuẫn trong Việt quân binh sĩ giảm đi, hơn nữa Lang Phong quân là quân đoàn mạnh nhất Trung Ngô quân, lại càng dễ áp chế quân tâm.
Cố Tương quân bác bỏ, nói.

Vị tướng quân trung niên thụ giáo gật đầu, lại nói:
- Lục Thiên Phong có thể làm cho hàng tốt ủng hộ không phản, quan áp ngân khế ảnh hưởng cũng không nhỏ rồi.

- Vân Đào, ngươi lại sai lầm rồi, ảnh hưởng của quan áp ngân khế, còn phải xem là do ai cấp, Lục Thiên Phong cấp quan áp ngân khế, có thể phát huy tác dụng lôi kéo nhân tâm lớn ở Thường Châu và Tô Châu, nhưng nếu là triều đình cấp quan áp ngân khế, tác dụng lại không đáng kể, nguyên nhân thì tự ngươi ngẫm nghĩ một chút, vi phụ vì sao cho ngươi đem công văn giấu đi, cũng bởi vì đạo lý này.
Cố Tướng quân nhẹ giọng dạy bảo.

- Cha, bởi vì Lục Thiên Phong thủ nghĩa tín?
Vị tướng trung niên lập tức hỏi lại.

Cố Tướng quân gật đầu, nói:
- Lục Thiên Phong được danh cực kỳ thủ nghĩa tín, lại dám làm dám chịu, thành tựu của hắn ở Tấn Lăng hay việc hắn làm ở kinh thành cùng huyện Cú Dung, ở Thường Châu chắc chắn không ít người biết, đặc biệt là cố sự hắn nhận ủy thác của người, cầm kỹ nữ mấy vạn lạng bạc mà không tham, lại lúc ở huyện Tấn Lăng hành sự bá đạo xong, chính là mượn gạo mà bồi hoàn, danh dự và uy tín bực này mặc nhiên là thâm nhập nhân tâm, đó mới chính là điểm đáng giá của việc phủ công chúa quan áp ngân khế, bởi ai cũng sẽ tin tưởng Lục Thiên Phong không bội tín.

- Lại nhìn tới triều đình, tác phong biến hóa vô thường, trong quân luôn nói thưởng quân công, nhưng tướng sĩ lại chẳng đạt được cái gì, người xem đi, không quá một năm, triều đình nhất định sẽ thu quản quan áp ngân khế Thường Châu thay thế quân hộ, khi đó, sẽ nếm trải quả đắng thế nào là tự khiêng đá đập chân mình.
Cố Tướng quân lạnh giọng nói.

- Khi đó, Lục Thiên Phong sẽ tạo phản?
Vị tướng trung niên kinh sợ nói.

Quyển 3 - Chương 109: Hứa hẹn (tiếp)

- Sẽ không tạo phản, nhưng lại tương đương tạo phản, triều đình thất tín thu điền, sẽ làm Thường Châu hoàn toàn bị khống chế bởi thế lực của Lục Thiên Phong, khi đó, một trăm vạn đại quân trú đóng tại huyện Tấn Lăng, cam đoan hù dọa hoàng đế chịu thua, đương kim hoàng thượng lúc bấy giờ chỉ còn là một hôn quân vô lực.
Cố Tướng quân cười lạnh nói.

Vị quan tướng trung niên ngạc nhiên liếc nhìn phụ thân, ông ta lần đầu nghe thấy phụ thân nói lời đại nghịch bất đạo như vậy, tâm phụ thân mình, thực sự đã hoàn toàn hướng về Lục Thiên Phong rồi.

- Vân Đào, nếu Lục Thiên Phong cho con làm Côn Sơn hầu, mà Đường Hoàng nói sẽ phong con làm quận Vương, con sẽ nhận cái nào.
Cố Tướng quân thản nhiên hỏi.

Vị tướng trung niên ngẩn ra, rồi gật đầu nói:
- Con đã hiểu, quận Vương, phải còn mạng đi làm mới được.

Cố Tướng quân gật đầu, nói:
- Đương kim hoàng thượng làm việc bội tín nhiều lắm, ông ta phòng bị võ tướng giống như phòng bị cướp, một lòng cầu an, không muốn phát triển, Đường quốc khó lâu bền.

Vị quan tướng trung niên gật đầu, nói:
- Tuy nhiên Lục Thiên Phong cũng không nên rời khỏi Tô Châu, rất có thể sẽ mất mạng.

- Việc gì làm đều có lợi có hại, Lục Thiên Phong nếu như ở lại Tô Châu, lời hắn nói ra sẽ không khác gì Lưu Bang, mà rời đi lại có thể bảo toàn được thanh danh trọng tín nghĩa, kỳ thật hắn rời đi là đúng, phía sau có hơn mười vạn đại quân uy hiếp, xem lấy bổn tính cầu an của đương kim hoàng thượng, căn bản không dám giết hắn, phải biết rằng Lục Thiên Phong cũng không phải thống soái, hắn mà chết, ngay lập tức Trung phủ sứ sẽ phù lập hậu đại của Lục Thiên Phong, tiện cớ ngang nhiên đuổi giết Giang Ninh.
Cố Tướng quân nhẹ giọng nói.

Vị quan tướng trung niên gật đầu, Cố Tướng quân lại nói:
- Coi như Lục Thiên Phong thực sự tạo phản, hắn cũng không thể chủ động dẫn quân ra Thường Châu, giết hoàng đế, ngược lại sẽ lâm vào thế bị động, tốt nhất chính là tùy cơ ứng biến, chờ đợi thời cơ chín muồi, như vậy sẽ không trở thành kẻ đầu tiên tạo phản, sử ký, liệu có mấy kẻ dẫn đầu tạo phản mà không trở thành cục đá kê chân.

Vị quan tướng trung niên gật đầu, chợt cười nói:
- Đáng tiếc phụ thân không thể đi dạy bảo Lục Thiên Phong.

- Ta già rồi, chỉ hy vọng có nơi chốn an hưởng, con cháu có phúc, chúng ta có thể không chủ động đắc tội Lục Thiên Phong, nhưng cũng sẽ không hoàn toàn quy phục, chính là nhìn xem, để tùy cơ mà ứng biến.
Cố Tướng quân lạnh nhạt nói, vị tướng trung niên gật đầu.

*****

Không suýt soát bao nhiêu thời gian so với cha con Côn Sơn hầu, Trương Hồng Ba cũng vừa xem xong công văn đưa tới từ phủ Công chúa, bên trong công văn cũng có bút tích của Lục Thiên Phong: ‘Hải đông Hồng Ba, vĩnh huynh đệ.’
Sau khi cẩn thận cất kỹ công văn, Trương Hồng Ba thản nhiên mỉm cười, bước ra soái trướng, ánh mắt lặng lẽ nhìn biển rộng, tiện đà nhìn tới phía bờ biển, biển người mênh mông, mấy vạn người phân bố rất rộng, âm thanh lao động liên tiếp, quang cảnh nhộn nhịp phi thường.

Kiến tạo bến tàu ở huyện Đông Hải, chẳng cần roi da khắp nơi quất giục người, các tướng sĩ đều chủ động ra bến tàu xây dựng, tiến độ làm rất nhanh, Trung phủ sứ đưa xuống tài vật, Tô Châu vận chuyển xuống nguyên liệu, lần lượt từng đợt đổ tới bờ biển.

Trương Hồng Ba hiểu được hàm ý bên trong bút tích của Lục Thất, sau này y chính là quận vương Hải Đông, rồi tiếp đến sẽ có Hải Đông phủ, có thể chính là toàn bộ địa phận của huyện Hải Đông, tuy địa vực không lớn, nhưng Trương Hồng Ba lại biết rõ được lợi ích của thông thương cảng biển, nơi này mai sau nhân khẩu đông đúc, phồn hoa không khác gì nơi đất đai màu mỡ.

*****

Lục Thất lúc này lại rất nhàn rỗi, Tô Châu quân chính đang ổn định, Côn Sơn chiến sự chưa khởi, Thường Châu thu lương thực thành công, Đường triều ứng phó trì độn, để hắn lo hai tháng, cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Cách Đường Hoàng truyền dụ để hắn trở lại phủ Công chúa ở kinh thành chỉ còn vài ngày rồi, hắn bởi vì lo lắng Tô Châu sinh biến mà không thể tiếp tục lưu lại chờ đợi, một khi nghe được tin tức xấu, hắn nhất định phải tới Tô Châu để ứng phó.

- Lục chân nhân tới.
Lục Thất vừa bước vào Càn Nguyên quán, Hoằng Vân đạo nhân đã vui vẻ ra nghênh tiếp.

- Ta tới chào từ biệt sư huynh.
Lục Thất mỉm cười đáp lại.
- Sư đệ duyên trần chưa dứt, nên rời đi.
Hoằng Vân mỉm cười đáp lại, lời nói ẩn chứa huyền cơ, Lục Thất chỉ có thể cười mà không nói, hắn đối với vị đại tiên này thực là đau đầu.

Hoằng Vân là truyền nhân của chính tông Mao Sơn Thượng Thanh Phái, tuổi bốn mươi lăm, từ khi Đường quốc tôn phật giáo làm chính đạo, lại có Mao Sơn phỉ, khiến cho Mao Sơn đạo giáo vốn cường thịnh bị suy vong, tuy Mao Sơn phỉ không hủy đạo cơ, nhưng tín đồ mới là cốt lõi để đạo giáo cường thịnh.

Từ khi Lục Thất trở thành Mao Sơn chân nhân, Mao Sơn đạo quán hương khói đột nhiên cường thịnh trở lại, dân chúng huyện Cú Dung và huyện Kim Đàn đều vào Mao Sơn bái Đạo Tổ, khiến Mao Sơn đạo giáo có dấu hiệu khởi sinh, mà Lục Thất cũng chủ động vào Càn Nguyên quán, trở thành tại Tịch Lục chân nhân.

Nhưng trên thực tế hắn đồng ý đầu nhập vào Mao Sơn đạo giáo tất cả là bởi vì Lý Tuyết Tâm, Lý Tuyết Tâm cứ một tháng lại tới Mao Sơn làm bạn, nói là muốn lên núi bái đạo, Lục Thất không để để mỹ nhân đi một mình, liền cùng Tiểu Thanh với Ngư Tú Hoa và Lý Tuyết Tâm vào núi bái Đạo tổ Lão tử, thần xưng Thái Thượng Lão Quân.

Ngư Tú Hoa chính là con gái Ngư Tướng quân, vừa tròn mười bảy, là một nữ nhân dịu dàng, trước khi tới Mao Sơn, Ngư Tú Hoa luôn một vẻ buồn bực trầm lặng, thấy Lục Thất đều cẩn thận cúi đầu như tỳ nữ, Lục Thất lại bởi vì sầu lo chuyện ở Tô Châu, không có tâm tư để quan tâm nàng, để cho Tiểu Thanh thân cận cùng Ngư Tú Hoa, dần dần hai nàng thân thiết, tự nhiên nàng cũng dễ dàng đối mặt với Lục Thất.

Trên thực tế, Ngư Tú Hoa là do thiếp của Ngư Hoa Hiên sinh ra, nếu bàn về địa vị xuất thân, thì không thể gả cưới cho Lục Thất, nhưng Ngư Tú Hoa lại là nhi nữ xinh đẹp nhất của Ngư Hoa Hiên, ông ta cũng rất yêu quý coi như hòn ngọc quý trên tay, bằng không cũng sẽ không bị tam công tử của Tín Vương nhìn trúng đem tới giam giữ.

Lần đầu tiên Lục Thất tới Càn Nguyên quán, đã bị Hoằng Vân đạo nhân giáo hóa, vì lỗ tai thanh tĩnh, hắn vào Càn Nguyên quán tịch, không ngờ tới lại bị ép nhập đạo, làm cái lợi sau này trên con đường đế vương, hắn được cho là một đạo phân thân chuyển sinh của Lục Áp đại thần, lấy được thiên mệnh thần dụ hào quang.

Cùng Lý Tuyết Tâm tiến vào thần điện lạy Đạo tổ Lão tử, Lục Thất nhập thân đạo sĩ, ứng đối vị khách hành hương nhận ra hắn, miệng cười nhạt, ngôn ngữ khiêm tốn, rất có phong độ của bậc tiên gia, khách hành hương lại không để ý đến Lục chân nhân vốn là một vị sát tướng lãnh huyết.

Tiểu Thanh cùng Ngư Tú Hoa và Lý Tuyết Tâm tín ngưỡng khác biệt, Ngư Tú Hoa là tín đồ phật đạo, nên chỉ lễ bái ở bên ngoài điện, Tiểu Thanh tuy không có kiêng kị gì nhưng nàng và Lý Tuyết Tâm lại không thân cận lắm, tự nhiên cũng ở bên ngoài cùng Ngư Tú Hoa.

Ứng đối xong chuyện ở Càn Nguyên quán, một hàng bốn người trở về nghỉ ngơi, hôm nay bọn họ còn phải trở về kinh thành, Lục Thất không muốn bị Đường Hoàng nghi kị, để Ngư Hoa Hiên thống lĩnh một ngàn Nam Ưng vệ tiếp tục lưu lại Mao Sơn, hắn chỉ dẫn theo sáu vị tham vệ trở về kinh thành.

Đến cửa nam kinh thành, đã qua giờ ngọ hai khắc, Lục Thất khiêm tốn xuống ngựa, để tham vệ dẫn xe tiến lên, tuy hắn đã rất khiêm tốn, nhưng tới cửa thành vẫn dẫn tới chú ý của quan binh.

Hiện giờ thanh danh Ngô Thành phủ Công chúa đang là tâm điểm chú ý lớn nhất ở kinh thành, nguyên nhân không phải do Ngô Thành phủ Công chúa có nhiều quyền thế, mà là công chúa vận chuyển rất nhiều gạo từ Thường Châu tới kinh thành buôn bán, lập tức khiến giá gạo kinh thành hạ xuống ba thành, quý tộc thương nhân hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng phần đông người dân kinh thành lại vui mừng.

Hơn nữa sau đợt chuyển gạo lại tới đặc sản Tô Châu cua hồ Dương Trừng, cùng cá tươi, lập tức khiến Túy Vân lâu làm ăn phát đạt, ngày đó không ngờ thu vào được sáu ngàn lượng bạc, hao trừ tiền vốn, lợi tức tới bốn ngàn, kẻ có tiền ở kinh thành nhiều vô kể, phần đông đầu tư vào cua hồ Dương Trừng.

Lục Thất đương nhiên không thông thạo buôn bán, nhưng cho dù biết cũng không phải việc hay ho, bán gạo thì có thể nhưng bán cua lại dễ khiến người khác ganh ghét, lời lãi lớn, tất nhiên sẽ trở thành con dê béo trong mắt quan lại, nhất là Đường Hoàng, rất nhanh muốn thâu tóm Thường Châu công chúa phủ, hắn cảm thấy, cắm rễ ở Tô Châu còn cần thêm càng nhiều thời gian.

Lục Thất không nắm rõ tình hình Tô Châu hiện tại, Tân Cầm Nhi hiện giờ tiêu pha hoang phí, xây dựng bến tàu khổng lồ, tạo thâm hụt cực lớn, có điều việc xây dựng này lại giúp dễ dàng lung lạc lòng quân và dân tâm, sau này lại có thể phát triển buôn bán, gốm sứ Tô Châu, sản phẩm tơ lụa, cũng có thể thông thương hải cảng giao dịch để thu lợi lớn.

Quyển 3 - Chương 110: Về nhà

Mặt khác để thu phục nhân tâm, Tô Châu miễn trừ rất nhiều loại thuế, cho nên Tân Cầm Nhi phải nhanh chóng thành lập tài nguyên buôn bán, để bù vào phần tiêu tốn mỗi ngày, bởi vì một khi khai chiến, tài vật hao phí sẽ như nước chảy.

Xây dựng bến tàu, lợi ích lớn nhất đối với Tân Cầm Nhi là buôn bán muối, Đường quốc vô cùng thiếu muối, nhất là vùng trung bộ của Đường quốc, nơi đó chính là huyện Đại Thạch, muối rất đắt, hơn nữa chất lượng lại kém, mà Giang Âm Quân buôn muối, khi tiến một đoạn vào đại giang lại rất mất thời gian, nếu huyện Đông Hải có bến tàu, thì số lượng thuyền thông thương sẽ nhiều lên.

*****

Nhóm người Lục Thất âm thầm một mạch trở về phủ công chúa, vừa vào trong nơi ở. Ngay lập tức hiện ra trước mắt là bóng hồng mĩ nhân, từng đôi từng đôi một, ánh mắt đầy ân cần, khiến trong lòng Lục Thất cảm thấy ấm áp nhưng cũng có chút lúng túng, hắn không quen lắm khi bản thân bị vây quanh bởi quá nhiều hoa thơm cỏ lạ.

- Thân thể đã tốt chưa.
Tiểu Phức ôn nhu hỏi.

Lục Thất hơi xúc động gật đầu, hắn giả vờ bị thương đã được mấy ngày nay, nhưng bây giờ lại không nỡ lừa dối người quan tâm hắn.

- Tất cả giải tán đi, Phò mã cần xử lý chính sự, sau đó mới có thể cùng các ngươi nói chuyện.
Tiểu Phức dịu dàng bảo.

- Vâng.
Đám oanh yến đáp lời, rồi đồng loạt xoay người ly khai, chỉ có Ngọc Trúc và Lý Tuyết Tâm lưu lại, Vân Nga mời Tiểu Thanh cùng Ngư Tú Hoa cùng rời đi.

Cùng tới thư hiên, sau khi ngồi xuống, Tiểu Phức ngồi ở trên giường cẩm, đôi mắt đẹp dịu dàng nhìn Lục Thất, chợt cười yếu ớt nói:
- Thiên Phong, cảm ơn ngài vì đã trở về.

Lục Thất ngẩn ra, mỉm cười nói:
- Đây là nhà ta, ta đương nhiên sẽ trở về.

Tiểu Phức nhắm mắt, gật gật đầu, im lặng một lát, mới mở mắt nói:
- Ta thật không ngờ, thời gian ngắn như vậy, ngài và Tân Cầm Nhi có thể phát triển được sự nghiệp bên ngoài, lòng ta đến nay vẫn còn lo sợ.

Lục Thất lặng lẽ nhắm lại mắt, hồi lâu mới nhìn Tiểu Phức, nhẹ giọng nói:
- Khó mà dễ, ta cũng thật không ngờ, một kỳ ngộ xuất hiện, để ta dùng đến tất cả vốn liếng, chiến Thường Châu, tập kích Tô Châu, một lần khó thành, hiện giờ ta đây cũng khó biết về sau họa phúc.

- Ta nghĩ, chúng ta nên bí mật di cư đến Tô Châu, ta lo lắng bệ hạ một khi biết rõ tình hình ở Tô Châu, sẽ bất lợi cho người và những người thân cận ngươi.
Tiểu Phức ôn nhu nói.

Lục Thất ngẩn ra, nhìn Tiểu Phức, trong lòng trào dâng xúc động, đột nhiên hỏi:
- Tiểu Phức, nàng nguyện ý theo ta đi Tô Châu?

Tiểu Phức nhỏ giọng cúi đầu, mãi sau mới nhẹ nhàng nói:
- Thiên Phong, thật ra ta vẫn gạt ngài, trượng phu của ta đã qua đời nhiều năm.


Lục Thất lập tức giật mình nhìn chăm chú nhìn Tiểu Phức, hồi lâu mới kinh ngạc nói:
- Tiểu Phức, nàng nói thật chứ?

- Là thật, không biết ngài có chê ta đã từng xuất giá không.
Tiểu Phức hơi do dự, nhỏ giọng nói.- Nàng nói ngốc cái gì, ta làm sao có thể chê nàng, nàng nên nói sớm hơn.

Lục Thất lập tức nhẹ giọng trách cứ, giọng điệu có vẻ đang cố kìm nén vui mừng, thậm chí thân thể có chút mất tự nhiên, hai tay hơi run run, theo bản năng muốn tới ôm Tiểu Phức, nhưng nhìn đến bên cạnh nàng là Lý Tuyết Tâm, hơi chột dạ thu tay lại.

Lý Tuyết Tâm khẽ liếc Tiểu Thất một cái, khóe môi nhàn nhạt ý cười, Lục Thất tự nhiên nhìn thấy, trong lòng xao động một hồi, Lý Tuyết Tâm bầu bạn cùng hắn đi Mao Sơn một tháng, nhưng chưa bao giờ cùng hắn thân cận, giữ lễ ứng xử, ngày thường tận tâm phục vụ Lục Thất, nhưng bộ dáng một mực thanh nhã lạnh lùng, khiến Lục Thất không dám xằng bậy.

Tiểu Phức khóc, lệ như châu ngọc trượt dài trên má, Lục Thất nhìn mà lòng đau xót, tay run run, muốn nói lại thôi, nhất thời không biết phải nói gì.

Lý Tuyết Tâm xoay người lấy khăn, quay lại đến bên Tiểu Phức, tự mình cầm khăn lau nước mắt cho Tiểu Phức, nhẹ nhàng như đang chăm sóc tiểu muội muội, Lục Thất ánh mắt ôn nhu nhìn Tiểu Phức, trong lòng kinh ngạc, vừa hoảng sợ vừa vui mừng, có loại cảm giác như đang mơ.

- Thiên Phong ngài quyết định di cư tới Tô Châu sao?
Lý Tuyết Tâm vừa rời đi, Tiểu Phức nhìn Lục Thất, ôn nhu hỏi.

Lục Thất hoàn hồn, lắc đầu nói:
- Không có, chúng ta không thể đi Tô Châu.

- Không đi Tô Châu, ngài không sợ Hoàng đế giáng tội sao?
Tiểu Phức hoài nghi nói.

- Căn cơ của chúng ta ở Tô Châu mới bén rễ, chịu không được mưa gió tàn phá, cần thời gian trưởng thành vững chắc, nói cách khác Tô Châu khó mà cùng Việt quốc và Đường quốc, hai bên tác chiến.
Lục Thất bình tĩnh trả lời.

- Có tin truyền đến từ Tô Châu, nói đã có chín vạn đại quân, bản quân Giang Âm ủng hộ Trương Hồng Ba, còn có Trung phủ dũng quân Thường Châu, quân lực đã rất nhiều.
Tiểu Phức tính toán.
Lục Thất mỉm cười, lắc đầu nói:
- Ngay cả khi có tới hai mươi vạn đại quân cũng không có mấy phần thắng, nếu chúng ta chạy tới Tô Châu tự lập, Đường quốc và Việt quốc sẽ lập tức sẽ ngừng chiến, ngược lại hợp tác vây công chúng ta, Y Cẩm quân sẽ công kích Côn Sơn đoạt Tô Châu, Ninh quốc cùng Đường quốc sẽ tiến công Thường Châu, mà quân lực của chúng ta gần như đều là hàng tốt, một khi chiến sự lâm vào thế giằng co, thậm chí thất bại, quân tâm sẽ suy sụp, ngược lại tạo phản, đầu hàng.

Tiểu Phức giật mình, gật đầu, nàng thật sự không hiểu tính phức tạp của quân sự, hơn nữa nàng đề nghị đi Tô Châu định cư, có một nửa là lo lắng Tô Châu sẽ bị kẻ khác đoạt mất, nàng tin tưởng năng lực buôn bán của Tân Cầm Nhi, nhưng quân lực lại dễ dàng bị quan tướng nắm giữ, nàng cảm thấy nếu không phải đích thân Lục Thất thống soái đại quân, phủ công chúa sẽ mất khống chế Tô Châu.

- Tiểu Phức, nếu chúng ta tự lập, sẽ đem Tô Châu và Thường Châu kéo vào chiến tranh, hậu quả chính là bị người khác phỉ nhổ, chúng ta hiện giờ có thể chiếm cứ Tô Châu và Thường Châu, trên thực tế là từ lợi ích mà ra, sở dĩ chúng ta có thể làm cho người tin phục đón nhận lợi ích, nguyên nhân là nhờ vị thế hiện tại của phủ công chúa, đoạt quyền uy của triều đình.
Lục Thất nói thêm.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Ta hiểu được.

Lục Thất cười nói:
- Hiện giờ việc chúng ta có thể làm là mạo hiểm kéo dài thời gian, thời gian càng lâu, đến khi chúng ta thống trị được Tô Châu và Thường Châu, càng thuận lòng người, mặt khác chúng ta không thể chủ động mưu phản, theo ta thấy, Đường Hoàng đối với việc Thường Châu quan áp ngân khế, chắc chắn sẽ không trì hoãn mặc kệ, không ngoài một năm, sẽ thay thế thưởng công quân điền ở Thường Châu bằng quan áp ngân khế, khi đó ta sẽ bí mật tập kết năm vạn đại quân đóng quân ở huyện Tấn Lăng, hoàn toàn chiếm cứ Thường Châu.

- Đây không phải giống tạo phản sao?
Tiểu Phức giật mình hoài nghi.

- Khẩu hiệu bảo vệ tướng sĩ thưởng công điền, triều đình nói không giữ lời biến thành thu điền, hiện giờ phủ công chúa ở Thường Châu ruộng vườn trù phú, nộp thuế bốn thành còn sáu thành tự thu, ruộng đất bỏ hoang thậm chí còn miễn thuế, nếu thu xong sáu thành sẽ không phải nộp các thuế phụ, có thể nói rất có lợi cho quân hộ, nói rõ hơn nữa là liên quan tới lợi ích được mất của cá nhân, chúng ta khởi binh chiếm đóng Thường Châu, sẽ được lòng người ủng hộ, hơn nữa bởi vì do triều đình thất tín, nên sẽ khiến lòng Ninh quốc quân sinh bất mãn, nếu triều đình còn điều quân Ninh quốc đi chinh chiến, ta thậm chí có thể xúi giục Ninh Quốc quân quy phục.
Lục Thất tự tin nói.

- Dạ, Dương Côn bây giờ là tiết độ Phó sứ Ninh quốc quân rồi.
Tiểu Phức dịu dàng đáp.

- Thành Tiết độ Phó sứ, trên thực tế là minh thăng ám giáng rồi (bề ngoài là thăng chức nhưng bên trong ngầm giáng chức), Tiết độ Phó sứ không có quyền điều binh, Dương Tứ huynh đại quân đông đánh, vẫn bị Đường Hoàng trị tội. Nhưng ta xúi giục Ninh quốc quân, chỉ trông vào Dương Tứ huynh là không được, phải khiến cho quan tướng trung hạ tầng đều bị lung lạc mới được.
Lục Thất ôn hòa nói.

Tiểu Phức đồng ý, Lục Thất nói tiếp:
- Chúng ta chỉ có thể lưu lại kinh thành, khi Thường Châu khởi binh, chúng ta cũng sẽ không rời khỏi kinh thành, đại quân tạo phản nhưng chúng ta lại không ở Thường Châu và Tô Châu, như vậy không thể áp đặt vào ta.

- Mặc dù nói vậy, nhưng có thể có bị liên lụy hay không thì rất khó nói.
Tiểu Phức lo lắng nói.

Lục Thất mỉm cười, hắn lấy sách chiến ở Thường Châu để đánh cược, bất ngờ tập kích Tô Châu cũng là đánh cược, bây giờ hắn cố ý lưu lại kinh thành cũng là đánh cược, đối với hắn mà nói tất cả chính là đánh cược với vận mệnh, đánh thắng là Hoàng đế, thua chính là bỏ mạng.

- Thiên Phong, thật ra ta không yên lòng nhất chính là quân lực Tô Châu sẽ bị kẻ khác cướp mất, nhất là Giang Âm Quân Trương thị, bọn họ ở Tô Châu rất có ưu thế.
Tiểu Phức nhỏ giọng nói, mắt đẹp ôn nhu nhìn Lục Thất.

Lục Thất nhìn Tiểu Phức, cười yếu ớt nói:
- Hiện giờ ta đây chỉ có thể tin người thì không nghi ngờ, ta tin Trương Hồng Ba, nếu lỡ như sai người, đó chính là vận mệnh của ta đã tận.

Tiểu Phức im lặng gật đầu, Lục Thất vẻ mặt thoáng chút suy nghĩ, một lát sau mới nói:
- Tiểu Phức, nàng không cần lo lắng, Trương Hồng Ba khó có thể cướp quân lực Tô Châu, hắn không có quyền bổ nhiệm hay miễn nhiệm của quan tướng, hơn nữa phần lớn quan tướng đều do Dực Vệ phủ công chúa đảm nhiện, cùng với những quan tướng đầu hàng từng theo ta đi Mao Sơn, trên thực tế, quân lực bên trong Tô Châu tồn tại khống chế rất lớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau