KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 36 - Chương 40

Quyển 1 - Chương 36: Tiểu Vân bảo vệ chủ

Lục Thất cúi mặt xuống, lo lắng nói:
- Đệ thật không ngờ Tân Vận Nhi lại độc ác như vậy!

Ninh Nhi sửng sốt, trong đôi mắt đẹp đó hiện ra một tia bất an. Thủ đoạn độc ác đó của Tân Vận Nhi, nàng thân làm tỳ thiếp có thể không sợ không. Nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhẫn nhịn tủi nhục rồi nhưng thật sự phải đối mặt thì vẫn có chút lo sợ bất an.

- Công tử! Nghi thức hôm nay cũng không thể trách chủ mẫu ra tay độc ác được. Đó là do cô gái kia không “hợp tác” mới tự mình chịu tội thôi.
Bên tai hai người chợt vang lên giọng nói của Tiểu Vân.

Lục Thất kinh ngạc, hắn quên rằng phía sau quầy thuốc vẫn còn có Tiểu Vân nữa. Hắn không khỏi quay đầu lại nhìn rồi cau mày nói:
- Ngươi nói gì?

Tiểu Vân bị nét mặt sầm xuống của Lục Thất nhìn rồi hỏi như vậy thì sợ đến mức mặt biến sắc. Nhưng rất nhanh cô bé đã định thần lại, lấy dũng khí nói:
- Công tử! Nô tỳ nói, chủ mẫu ra tay độc ác là do cô gái kia không hợp tác nên mới thế.

Ánh mắt Lục Thất sụp xuống, lạnh lùng nói:
- Ngươi đã biết bảo vệ chủ nhân mới nhanh như vậy rồi!

Tiểu Vân kinh hoàng nói:
- Không phải đâu công tử! Chủ mẫu là chủ nhân của nô tỳ, công tử càng là chủ nhân của nô tỳ hơn. Nô tỳ nói như vậy không phải là muốn lấy lòng chủ mẫu mà nghi thức vào nhà của tỳ thiếp đều như vậy. Lúc vào Triệu gia làm nô tỳ, từng về nhà mẹ đẻ với chủ mẫu của Triệu gia, vừa khéo gặp lúc chủ mẫu nhà mẹ của Triệu gia mua về hai tỳ thiếp. Lúc đó, những gì hai tỳ thiếp phải chịu còn thê thảm hơn cô gái ngày hôm nay phải chịu rất nhiều.

Lục Thất sầm mặt xuống nhìn ra nơi khác, Tiểu Vân bị dọa đến mức vội bước nhanh ra ngoài quầy, quỳ trước mặt Lục Thất, hoảng sợ nói:
- Công tử! Những điều nô tỳ nói đều là sự thật, những nhà giàu mua tỳ thiếp về phần lớn để tỏ vẻ cao quý và để mua vui, vì thế không cho phép những tỳ thiếp được có lòng hổ thẹn, cũng không cho phép họ có những hành vi trái lời chủ nhân. Vì thế tỳ thiếp vừa vào nhà sẽ phải chịu những nhục hình giáo huấn, chủ nhân phải dùng giáo huấn nghiêm ngặt, ép tỳ thiếp vứt bỏ lòng hổ thẹn của mình. Trước đây, nô tỳ nhìn thấy cảnh này ở nhà mẹ đẻ của chủ mẫu Triệu gia, trong đó có một tỳ thiếp mới vào nhà không chịu nghe lời, kết quả bị chủ nhân quát nô bộc lấy chậu than hồng đến, ấn tỳ thiếp đó xuống in dấu. Tỳ thiếp đó không chịu được cực hình nên đã cầu xin tha mạng và nói sẽ nghe lời. Lần này chủ mẫu không làm khó cô gái kia quá mức, chỉ để cô ta làm những động tác không khó quá mà thôi. Nếu như cô gái đó biết điều chịu khó nghe lời thì chủ mẫu nhất định sẽ không đánh nghiêm khắc vậy đâu. Công tử! Chủ mẫu cũng chỉ phụng mệnh phu nhân chủ trì nghi thức thôi, theo như nô tỳ nghĩ thì cũng không quá đáng đâu ạ.

Lục Thất nghe trong lời nói của Tiểu Vân có nhắc đến mẫu thân mình, hắn lập tức không vui, tức giận nói:
- Ngươi nói bậy bạ cái gì vậy?

Tiểu Vân bị dọa đến mức nước mắt tuôn rơi, sợ khóc không ra tiếng:
- Công tử! Nô tỳ không dám nói bậy, tỳ thiếp vào nhà thật sự là như vậy!

Lục Thất buồn bực hừ lạnh một tiếng, thân thể Tiểu Vân run lẩy bẩy, sợ hãi đến mức mặt tái nhợt đi. Cô bé vừa nhìn thì chợt thấy Ninh Nhi ở bên cạnh, cô lập tức quỳ quay hướng sang đó, giơ tay nắm lấy tay áo của Ninh Nhi, nức nở nói:
- Ninh Nhi tỷ tỷ! Tiểu Vân nói đều là sự thật, tỷ chắc phải biết điều này chứ.

Sắc mặt Ninh Nhi có chút tái nhợt, nàng cũng từng nghe nói chút ít về chuyện Tiểu Vân vừa nói nhưng nàng ta ở lâu trong nhà không ra ngoài nên cũng không hiểu nhiều lắm chuyện tỳ thiếp. Nàng chỉ biết, tỳ thiếp là nô tỳ hầu hạ chủ nam, là người phụ nữ có địa vị thấp hơn thiếp thất nhưng không biết rõ sự thê thảm tỳ thiếp phải chịu. Lúc trước, nàng tự nguyện bán mình làm tỳ thiếp, một là để báo đáp Lục mẫu, hai là nghe nói sau khi Trình di nương bán mình làm tỳ thiếp thì sống rất tốt. Nếu như trước đây nàng nghe thấy những lời này của Tiểu Vân thì tám phần là không có dũng khí bán mình làm tỳ thiếp nữa.

- Tiểu Thất! Đệ chớ trách Tiểu Vân! Những lời Tiểu Vân nói đều là thật đấy!
Ninh Nhi chần chờ một chút nhưng vẫn dịu dàng giải vây cho Tiểu Vân.Ninh Nhi vừa nói thì sắc mặt của Lục Thất giãn ra rồi hắn ôn tồn nói:
- Tiểu Vân! Đứng lên đi, ta đã trách nhầm ngươi rồi!

Tiểu Vân sửng sốt, vui mừng khấu đầu một cái, vội nói:
- Tạ ơn công tử không trách nô tỳ, tạ ơn Ninh Nhi tỷ tỷ!

Lục Thất nhìn Tiểu Vân đứng lên, nhẹ giọng nói:
- Ta đi một mình ra con phố này một chút, nhìn xem có chỗ buôn bán nào phù hợp không.
Nói xong hắn quay người đi ra hiệu thuốc, để lại Tiểu Vân đang thành khẩn cảm ơn Ninh Nhi.

Đi trên đường, tâm trạng Lục Thất bình tĩnh lại. Giải thích của Tiểu Vân cũng hóa giải ít nhiều những ác cảm của hắn đối với Tân Vận Nhi. Không phải hắn không biết thân phận tỳ thiếp chính là kỹ nữ, kỹ nữ tất nhiên là người phụ nữ mua vui cho chủ nhân. Những nhà giàu có tỳ thiếp thì lúc có khách đến sẽ gọi tỳ thiếp ra làm vui lòng khách, là một cách thể hiện ra địa vị cao quý của mình. Nếu như khách ngủ lại đó, lệnh cho tỳ thiếp hầu hạ cũng là sự tôn trọng với khách.

Ninh Nhi trên thực tế là tỳ thiếp của Lục gia nhưng thân phận tỳ thiếp của Ninh Nhi là do gia cảnh nên mới phải như vậy, đó chỉ là thân phận “quá độ” thôi. Ninh Nhi ở trong lòng Lục Thất không giống như những tỳ thiếp khác, trước nay hắn vẫn luôn coi nàng là thê thiếp của mình.

Ban nãy hắn tức giận với Tiểu Vân và bớt giận khi nghe thấy những lời nói của Ninh Nhi đều là một tín hiệu cảnh báo với Tiểu Vân. Hắn muốn để Tiểu Vân cảm nhận Ninh Nhi có vị trí vô cùng quan trọng trong lòng nam chủ, và cũng gián tiếp thông qua Tiểu Vân để cảnh cáo Tân Vận Nhi chớ có đối xử ác độc với Ninh Nhi.

Lục Thất đã phát hiện thấy Tiểu Vân là cô bé lanh lợi, rất biết nắm lấy cơ hội để làm vui lòng chủ nhân mình. Tiểu Vân hiểu rất rõ, Tân Vận Nhi sau này mới là ‘trời” của cô nên khi nghe thấy những lời bất mãn của Lục Thất thì lập tức to gan giải thích giúp chủ nhân mình. Có thể cô sợ Lục Thất tức giận nhưng trong nỗi sợ hãi đó lại dám kiên định nói ý kiến của mình. Biểu hiện không khuất phục không từ bỏ này khiến Lục Thất coi trọng Tiểu Vân thêm vài phần.

Trong lòng Lục Thất biết rõ, hắn không thể hủy hôn với Tân Vận Nhi được. Đúng như Tiểu Vân nói, Tân Vận Nhi phụng mệnh mẫu thân mình chủ trì nghi thức, sự ác độc của Tân Vận Nhi đã tạo nên sự ác cảm trong lòng hắn, nhưng trong mắt mẫu thân lại xem trọng khả năng chủ trì gia đình của Tân Vận Nhi hơn. Có mẫu thân yêu thích thì hắn phận làm con còn có thể làm thế nào được.
Lục Thất khẽ thở dài, thư giãn một chút lo âu trong lòng. Nói đến sự ác độc thì cách làm của Tân Vận Nhi còn kém xa so với sự tàn ác mà hắn đã làm. Trong quân đội, lúc lao vào quân địch nếu như nắm được “đầu lưỡi”, đao nhỏ vừa sáng lên thì “đầu lưỡi” trong tay đã bị cắt đứt . Nhưng người đàn ông ở ngoài có thể hung tàn, nhưng ở trong nhà thì bất cứ người đàn ông nào cũng thích người phụ nữ bên cạnh mình là “con chim nhỏ”, có ai muốn lấy một người phụ nữ ác độc về làm vợ chứ.

Trong lúc đi dạo phố thì Đông Thanh tìm hắn về ăn cơm trưa. Lục mẫu đã cử Đông Thanh ra bên ngoài mua đồ ăn và quyết định sau khi ăn cơm xong rồi sẽ về thành, Chu Nguyệt Nhi và tỳ thiếp mới mua cũng về cùng.

Có tư cách ngồi ăn cơm ở nhà chính chỉ có Lục mẫu, Tân di nương, Lục Thất và Tân Vận Nhi, bốn nữ tỳ phải ăn cơm ở phòng khác. Trong lúc ăn cơm, vẻ mặt Tân di nương bình thản, khuôn mặt Lục Thất lại đờ đẫn nhìn không chớp mắt, chỉ để ý đến việc ăn cơm. Tân Vận Nhi dường như khẩu vị không ngon nên cúi đầu bưng bát cơm ăn nhỏ nhẹ. Lục mẫu hiền từ nhìn Tân Vận Nhi, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn vào bát cho nàng, thể hiện sự yêu quý đặc biệt đối với nàng.

Sau khi ăn cơm trưa với không khí có chút nặng nề, Lục Thất rời khỏi Chu gia đi lấy ngựa và gọi xe ngựa đến. Hắn thay mẫu thân từ biệt Chu lão gia và phu nhân, Chu lão gia vui vẻ dặn dò Lục Thất và mọi người thường xuyên đến chơi.

Tân Vận Nhi, Tân di nương, Đông Thanh và Tiểu Vân đứng lặng người trước cửa hiệu thuốc tiễn biệt. Lục Thất ở trên ngựa, lúc từ biệt mới nhìn thẳng vào Tân Vận Nhi một cái. Hắn thấy vẻ kiều diễm ngượng ngùng ban đầu của nàng ta giờ đây đã biến đổi rồi, má lúm đồng tiền đẹp trở nên ảm đạm, trong đôi mắt đẹp ẩn chứa sự lo lắng, vẫy tay từ biệt Chu Nguyệt Nhi cũng chỉ là cười gượng mà thôi.

Trong tiếng xe ngựa rời đi, chiến mã của Lục Thất chầm chậm đi cùng. Tân Vận Nhi nhìn bóng hình đã đi xa của Lục Thất mà trong lòng đau đớn thất vọng, trong đôi mắt đẹp chứa đầy lệ. Buổi sáng nàng với niềm vui vô hạn, vui mừng mình cuối cùng cũng được gả cho người đàn ông tốt, có chỗ dựa hạnh phúc cả đời. Vậy mà sau nghi thức của buổi trưa, người đàn ông mình gửi gắm cả đời lại đột nhiên thay đổi lạnh lùng khác thường, lạnh nhạt giống như người sắt đá không có cảm xúc vậy.

- Vận Nhi, không sao đâu! Cậu ấy sẽ đối tốt với con thôi.
Tân di nương dịu dàng an ủi cháu gái.

- Cô cô! Có phải là do cháu đánh cô gái đó mà chàng giận cháu không, chàng trở nên quá lạnh nhạt.
Tân Vận Nhi cuối cùng cũng bật khóc, trong tiếng khóc thút thít, gặng hỏi lý do.

Tân di nương dịu dàng nói:
- Người đàn ông phần lớn đều thích những người con gái dịu dàng, người đàn ông càng kiên cường uy võ đến đâu thì càng thích những cô gái dịu dàng như nước vậy. Biểu hiện của cháu hôm nay rất hung ác nhưng cô cô biết, cháu cũng cắn răng mới ra tay mạnh như vậy. Theo cô cô thấy thì cháu làm không sai, nếu như cháu không khuất phục được tỳ thiếp mới kia, trong giờ Ngọ không hoàn thành được nghi thức chủ trì mà Lục phu nhân giao cho thì Lục phu nhân chắc chắn sẽ thất vọng về cháu. Hôm nay cháu chỉ có thể làm Lục phu nhân hài lòng, sau này cháu sẽ dùng sự dịu dàng và ân cần chăm sóc của mình để thay đổi ấn tượng hung ác của Lục Thất đối với cháu.

Tân Vận Nhi lắc đầu, đau khổ nói:
- Vận Nhi còn chưa chính thức bước vào Lục gia thì tại sao lại để Vận Nhi làm chuyện này?

Tân di nương khẽ thở dài:
- Lẽ ra chuyện hôm nay phải do Lục phu nhân chủ trì mới hợp lý, để cháu chủ trì có lẽ là khảo nghiệm thôi. Hoặc có thể Lục phu nhân tốt bụng không chủ trì được nên đã đẩy cho cháu chủ trì nghi thức.

Tân Vận Nhi ngẩn ra không hiểu nhìn về phía cô cô. Tân di nương cười nhạt nói:
- Người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê! Trong lúc ăn cơm trưa, Lục phu nhân đã quá mức nhiệt tình với cháu. Bà ấy là mẹ chồng cháu, yêu quý cháu cũng không cần phải liên tục gắp thức ăn như vậy chứ. Đó là cách cảm kích bù đắp lại tình cảm đó.

Tân Vận Nhi quay đầu lại, giật mình nhìn phương xa. Tân di nương mỉm cười nói:
- Cháu yên tâm đi! Người phụ nữ gả đến nhà chồng, khó nhất chính là lấy lòng mẹ chồng, làm sao để làm bà ấy vui. Cháu đã được mẹ chồng yêu thích, sau này gả vào Lục gia thì sẽ rất hạnh phúc.

Quyển 1 - Chương 37: Đoàn tụ sum vầy

Tân Vận Nhi nghe xong cũng không có phản ứng vui vẻ gì, trong ánh mắt vẫn chứa sự lo lắng. Một người con gái nếu như có được sự yêu mến của mẹ chồng mà bị phu quân hắt hủi thì còn có được bao nhiêu hạnh phúc nữa, nàng ta thà rằng hoán đổi hai cái cho nhau.

- Chủ mẫu! Người không cần lo lắng đâu! Trước đó, công tử cảm thấy chủ mẫu hơi ác độc, nhưng nô tỳ đã giải thích và công tử đã không giận chủ mẫu nữa rồi.
Tiểu Vân ở bên cạnh Tân Vận Nhi, tức thời nói.

- Tiểu Vân, em nói sao? Em đã giải thích thế nào?
Lời nói của Tiểu Vân khiến Tân Vận Nhi và Tân di nương sửng sốt. Tân Vận Nhi lập tức dịu dàng hỏi.

Nhìn ánh mắt chờ mong của Tân Vận Nhi, Tiểu Vân có chút kiêu ngạo nói mình đã giải thích rất hùng hồn giúp chủ nhân mình. Tân Vận Nhi nghe xong, má lúm đồng tiền đẹp nhẹ nhàng, lập tức dịu dàng cảm kích nói:
- Tiểu Vân, cảm ơn em!

Tiểu Vân khiêm tốn nói:
- Nô tỳ bênh vực chủ mẫu là điều nên làm ạ!

Tân Vận Nhi vui mừng trong lòng, Tân di nương ở bên cạnh cười hiền hòa nói:
- Tiểu Vân! Lần này thật sự ngươi đã làm một chuyện rất tốt. Ân tình này Tân di sẽ ghi nhớ trong lòng, đợi hai năm nữa Tân di sẽ tìm cho ngươi người đàn ông giàu có.

Mặt Tiểu Vân biến đổi, cúi đầu chần chờ một chút mới nhỏ giọng nói:
- Tân phu nhân! Nô tì chỉ muốn hầu hạ chủ mẫu cả đời.

Tân di nương ngẩn ra, đôi mắt đẹp nhìn Tiểu Vân một cách khác thường, cười hiền nói:
- Vậy thì càng tốt, sau này Vận Nhi chính thức vào Lục gia thì ngươi và Đông Thanh đều là tỳ nữ thượng phòng, lúc đó Vận Nhi sẽ làm chủ, ban cho các ngươi danh phận thị thiếp.

Tiểu Vân cúi đầu xuống, người khẽ run lên, chợt giơ một tay kéo Đông Thanh đang ngu ngơ không hiểu. Hai người cùng quỳ sụp xuống, Tiểu Vân cung kính nói:
- Tỷ muội nô tỳ tạ ơn Tân phu nhân! Chúng nô tỳ sẽ mãi mãi trung thành với Vận Nhi chủ mẫu!

Tân Vận Nhi vội giơ tay đỡ hai người dậy, dịu dàng nói:
- Sau này ta sẽ coi các em như muội muội, không cần đa lễ quỳ lạy nữa.

Tiểu Vân vui mừng gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Nô tỳ phải đi trông coi cửa hiệu rồi!
Nói xong lôi Đông Thanh không hiểu gì trở lại hiệu thuốc.

Tân di nương lắc đầu, mỉm cười nói:
- Tuổi nhỏ mà lanh lợi gớm! Cô bé Tiểu Vân này rất nhanh nhẹn, gặp chuyện thì tùy cơ ứng biến, dám nghĩ dám làm, còn Đông Thanh thì giản dị, lương thiện, biết tự trọng nhưng tính tự ti quá lớn. Tiểu Vân muốn làm thiếp thất của Lục Thất nhưng Đông Thanh đến nghĩ cũng không dám nghĩ.

Tân Vận Nhi cười hiền hòa, nói:
- Vận Nhi cũng rất thích hai tỷ muội này, bọn họ một người thì hoạt bát thông minh, một người thì điềm đạm. Có được họ theo Vận Nhi quả là may mắn của Vận Nhi rồi, sau này cháu sẽ tác thành cho tỷ muội họ.

Tân di nương mỉm cười nói:
- Vận Nhi, bây giờ không buồn sầu nữa chứ?

Gò má Tân Vận Nhi ửng đỏ, nàng thẹn thùng gật đầu, tâm trạng của Tân di nương cũng tốt lên. Bà chợt nhớ đến một chuyện, nghiêm mặt nói:
- Vận Nhi! Cháu nhất định phải nhớ kỹ một chuyện, sau này không được nói với bất cứ ai trong Chu phủ, người mà cháu đính hôn là Huyện Úy hộ quân. Bởi vì chức Huyện Úy hộ quân này của Lục Thất rất có thể sẽ không được lâu dài, hiện giờ để người của Chu phủ biết thì chỉ có hại chứ không có lợi gì, chuyện này cháu phải khiêm tốn giữ miệng đấy.

Tân Vận Nhi gật đầu nói:
- Vận Nhi sẽ không nói đâu! Chuyện này mẫu thân của Lục Thất cũng căn dặn Vận Nhi rồi!Tân di nương lại dịu dàng nói:
- Còn nữa, trong lời nói của Tiểu Vân cũng có ám hiệu đó. Sau này, cháu vào Lục gia thì đừng có cư xử kích động quá với Ninh Nhi. Cháu có thể sai khiến dạy bảo cô ta vừa phải để cô ta thấy rõ mình là tỳ thiếp, còn cháu là chủ mẫu. Nếu cô ta ỷ vào mình được sủng ái mà không tôn trọng thì cháu có thể trách mắng chứ không cần đánh.

Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Cô cô cứ yên tâm! Người con gái tên Ninh Nhi kia là người rất dịu dàng, Vận Nhi tin rằng sau này mình có thể chung sống hòa thuận với cô ấy.

Tân di nương nghe xong muốn nói lại thôi. Bà ta vốn muốn khuyên Tân Vận Nhi không nên sơ suất nhưng lại nghĩ đến gia phong của Lục gia không giống Chu phủ. Cách dùng uy phong để lấn áp của mình chưa chắc đã thích hợp với Lục gia, nếu làm không tốt khéo còn làm Lục gia phản cảm, như vậy sẽ đẩy Tân Vận Nhi lâm vào thế cô lập.

Hai cô cháu chuyển chủ đề nói được một lúc. Lúc Tân di nương vừa muốn về Chu phủ thì chợt nghe thấy tiếng vó ngựa vọng lại bên tai, bà không khỏi quay lại nhìn, chỉ thấy Lục Thất cưỡi ngựa quay lại.

Lục Thất đã tới hiệu thuốc, hắn xuống ngựa trong ánh mắt kinh ngạc của hai người phụ nữ. Trước tiên hắn gật đầu ra ý chào hỏi với Tân di nương, sau đó nghiêm mặt nói với Tân Vận Nhi:
- Vận Nhi! Trên đường từ Vọng Giang Bảo đến huyện thành có rất nhiều thổ phỉ. Sau này ta không đến đón nàng thì không được phép đi một mình đến thỉnh an mẫu thân, nhất định phải nhớ kỹ.

Tân Vận Nhi ngây người ra, gật đầu. Lục Thất đột nhiên quay lại nói những lời này khiến nàng cảm thấy như trong mơ vậy. Lục Thất vừa cười quay người lên ngựa thì Tân Vận Nhi chợt lấy lại tinh thần, mặt đỏ ửng. Nàng ngẩng đầu lên ngượng ngùng nhìn Lục Thất ở trên lưng ngựa.

- Cảm ơn chàng! Mẫu thân đã căn dặn thiếp rồi.
Tân Vận Nhi lấy hết dũng khí, dịu dàng nói.

Lục Thất trên lưng ngựa nhìn nàng ta cười, nhẹ nhàng nói:
- Ta quay về còn có chuyện khác, đợi làm xong việc công, ta và Tiểu Vân sẽ đi huyện Tam Nguyên bán thuốc, lúc đó nàng cũng đi cùng đi!

Đôi mắt đẹp của Tân Vận Nhi sáng lên, nàng thẹn thùng gật đầu nói:
- Thiếp nhớ rồi!

Tân di nương chợt mỉm cười nói:
- Tiểu Thất! Là Lục phu nhân bảo cậu quay lại sao?
Ánh mắt của Lục Thất liền chuyển đến Tân di nương. Hắn nhẹ giọng đáp:
- Tân di! Lục Thất đã không còn là đứa trẻ nữa, con biết mình nên gánh vác những chuyện gì. Mẫu thân con không biết con quay lại làm gì.

Tân di nương vui mừng gật đầu. Nếu như Lục Thất quay lại là do theo lệnh của Lục mẫu thì lúc này Tân di nương và Tân Vận Nhi giống như “ngậm quả đắng” rồi, nhưng Lục Thất chủ động quay lại, thì đó là hai quả ngọt.

- Sao? Cậu không trách Vận Nhi hung ác nữa rồi?
Tân di nương cười hỏi.

Lục Thất nhìn Tân Vận Nhi với má lúm đồng tiền xấu hổ thì trong lòng bất giác dấy lên một sự vui mừng ấm áp, được người khác yêu thích là một hạnh phúc nên trân trọng.

Hắn ôn tồn nói:
- Tân di! Không phải là con trách Vận Nhi, mà là có chút lo lắng. Con e sau này Vận Nhi sẽ không hiểu đạo lý.

- Chàng yên tâm! Thiếp sẽ không như vậy đâu!
Tân Vận Nhi lập tức dịu dàng bộc lộ thái độ, đôi mắt sáng và trong suốt nhìn Lục Thất.

Lục Thất nhìn Tân Vận Nhi nhẹ nhàng gật đầu. Hắn trở về lần này là đã vượt qua đấu tranh tư tưởng, cuối cùng hắn cũng nghĩ thông suốt. Tân Vận Nhi đã là vị hôn thê của mình, hắn không nên lạnh lùng với nàng ấy. Lúc từ biệt, sự lo lắng không vui của Tân Vận Nhi khiến hắn cảm nhận được Tân Vận Nhi thật lòng yêu hắn. Trái tim hắn đã bị sự lo lắng, sự yếu mềm của Tân Vận Nhi cảm hóa và quyết định quay lại hòa giải với nàng ấy. Hắn dùng sự tôn trọng để đổi lấy sự dịu dàng và khoan dung của Tân Vận Nhi. Trên thực tế, hắn đã nhìn thấy mình quay lại là hoàn toàn chính xác.

- Tân di, Vận Nhi! Lục Thất phải đi rồi!
Nói xong, Lục Thất nhìn lâu Tân Vận Nhi một lát rồi thúc ngựa chạy đi.

Chỉ đến khi không nhìn thấy bóng hình của Lục Thất nữa, Tân Vận Nhi mới xấu hổ vui mừng nhào vào người Tân di nương, hai mắt đưỡm lệ.

Tân di nương giơ tay vỗ nàng nhẹ một cái, lắc đầu cười nói:
- Cháu đó! Đúng là nha đầu ngốc đã đánh mất trái tim mình rồi!

Tâm trạng Lục Thất vui mừng đi ra ngoài. Sau khi tụ họp cùng với xe ngựa dừng ở ngoài phủ thì hắn quay lại nhà cũ ở huyện thành. Cả nhà năm người đã tề tụ trong đại viện, Ninh Nhi nhẹ nhàng đỡ tỳ thiếp mới mua về đi chầm chậm từng bước, nhìn thấy mông bị đánh mấy chục thước bị sưng tấy lên.

Vào nhà cũ của Lục gia, người tỳ thiếp đó nhìn một lượt căn nhà trước mặt, căn nhà cũ nát cho người ta cảm giác của một gia đình sa cơ thất thế. Ở đây thua kém hơn nhiều so với căn nhà của Lư gia ở Vọng Giang Bảo. Nhà nghèo như này lại có thể bỏ ra ba trăm lạng bạc để mua nàng ta về làm tỳ thiếp, trong lòng người tỳ thiếp mới này có chút khó hiểu.

Lục Thất trả tiền xe rồi bước vào, vừa vào cửa hắn đã nhìn thấy Ninh Nhi đỡ người tỳ thiếp mới mua nhìn về phía hắn. Mặt đối mặt, trái tim Lục Thất như muốn nhảy ra ngoài, con ngươi như ngưng lại. Từ ngi thức ở hiệu thuốc đến khi lên xe xuống xe về thành, người tỳ thiếp đó chỉ cúi đầu. Lục Thất cũng luôn giữ nguyên tắc, đó không phải là người phụ nữ của mình nên không được nhìn bừa và cũng cố ý trốn tránh.

Bây giờ quay về lại nhìn chính diện khiến Lục Thất thấy rõ, người tỳ thiếp này là người con gái xinh đẹp tuyệt trần. Nàng ấy với gương mặt trái xoan, lông mày như vẽ, mũi cao môi đỏ, gương mặt hơi tái nhợt giống như ngọc không tỳ vết. Đặc biệt là đôi mắt đẹp nhuốm đầy sự đau buồn khiến người ta có cảm giác u buồn theo.

Lục Thất vì sắc đẹp đó mà ngưng nhìn nàng ta mấy giây, rất nhanh hắn tỉnh ngộ chuyển hướng nhìn ra nơi khác, cất bước đi với vẻ mặt đờ đẫn. Trong lòng hắn bất giác so sánh những người phụ nữ hắn đã từng nhìn thấy, và kết quả so sánh là người tỳ thiếp mới đó là đẹp nhất. Ninh Nhi và Tân Vận Nhi dịu dàng xinh đẹp tuyệt trần cũng vẫn thua kém một chút.

- Đại huynh lần này đúng là có diễm phúc rồi.
Trong lòng Lục Thất chúc phúc cho huynh trưởng, không có chút đố kỵ nào.

- Chủ nhân! Xin đừng bỏ rơi nô tỳ, được không?
Một tiếng kêu thê lương vọng đến tai Lục Thất. Trong khi Lục Thất bước đi, người tỳ thiếp mới đó xoay người quỳ sấp xuống, giơ tay ôm lấy chân trái hắn.

Lục Thất kinh ngạc dừng lại, hắn cúi đầu ngạc nhiên nhìn về phía tỳ thiếp ôm chân mình, mắt thấy khuôn mặt với tiếng kêu thê lương. Việc xảy ra quá đột ngột, Lục mẫu và Chu Nguyệt Nhi bỗng dừng bước quay đầu lại, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn cảnh tượng người tỳ thiếp đó ôm chân Lục Thất.

Quyển 1 - Chương 38: Vi song nhi

Mỹ nữ đau khổ quỳ xuống cầu cứu khiến trái tim Lục Thất run rẩy, hắn đờ đẫn hai giây rồi đột nhiên tỉnh ngộ, mặt trầm xuống, lạnh lùng quát:
- Bỏ tay ra!

- Không! Khăn hỷ trên đầu nô tỳ là do Người vén lên, Người mới là người đàn ông của nô tỳ. Nô tỳ không muốn đi hầu hạ người khác.
Lục Thất lạnh lùng quát mắng, đổi lại là tiếng khóc thút thít của mỹ nữ và thân nàng ta ôm chặt chân của Lục Thất.

- Ngươi là người phụ nữ của đại huynh ta. Đi ra!
Lục Thất không muốn vì người phụ nữ lạ này mà sinh hiềm khích với huynh tẩu, quyết tâm đá chân trái đẩy cô gái đó ra, sau đó hắn bước lớn về cửa phòng ngủ của mình.

- Không! Nô tỳ là người phụ nữ của Người, cầu xin chủ nhân đừng đẩy nô tỳ cho người khác.
Cô gái bị đẩy ngã xuống đất, khóc thút thít bò lên đuổi theo Lục Thất.

- Rầm!
Lục Thất vào phòng ngủ rồi đóng mạnh cửa lại. Chuyện xảy ra đột ngột khiến hắn cảm thấy đau đầu không biết làm thế nào. Người phụ nữ này ở hiệu thuốc thì vẫn bình thường nhưng sau khi đến nhà cũ này lại làm loạn cả lên.

- Nguyệt Nhi! Đưa cô ta về phòng!
Bên ngoài vọng lại tiếng quát tức giận của mẫu thân Lục Thất.

Người phụ nữ kia đuổi tới cửa phòng của Lục Thất, đau khổ giơ tay giật cửa cầu cứu. Chu Nguyệt Nhi vội chạy tới kéo nàng ta, nhưng nàng ta không chịu thuận theo, tay trái bám chặt vào khe, tay phải không ngừng lôi mạnh cửa.

Chu Nguyệt Nhi bắt đầu vừa kéo vừa dịu dàng khuyên ngăn, khuyên một lúc nhưng cô gái kia căn bản không để ý đến Nguyệt Nhi. Sắc mặt Chu Nguyệt Nhi sầm lại nổi giận, chuyện này xảy ra khiến nàng ta khó chịu vô cùng. Cô gái đó trong tay Tân Vận Nhi thì ngoan giống như con cún con vậy, đến tay nàng ta thì không biết tốt xấu làm loạn cả lên. Chu Nguyệt Nhi tức giận xoay người tìm một cây gậy trúc rồi đánh mạnh vào người nàng ta.

Cây gậy trúc đó đánh vào mông của cô gái, nàng ta kêu lên đau đớn. Chu Nguyệt Nhi đánh liên tục, ra tay càng lúc càng mạnh, cố ý ép cô gái đó “khuất phục”. Nhưng cô gái đó dường như chống cự, bị đánh mười mấy cái cũng không kêu lên, cũng không chịu buông cửa ra. Đến lúc cuối cùng, Chu Nguyệt Nhi đánh một cái thì cô gái đó liền đập đầu vào cửa.

Vết máu xuất hiện trên ván cửa, Chu Nguyệt Nhi vừa nhìn thì sợ đến mức dừng tay luôn. Nàng ta là cô gái lương thiện, nhất thời tức giận mới ra tay đánh như vậy. Vừa thấy cô gái đó đập đầu, máu me chảy ra thì lập tức mềm lòng, kinh hoàng, đờ đẫn người ra nhìn cô gái đó một lúc, lắc đầu với vẻ mặt chua xót.

- Tiểu Thất, mở cửa ra đi!
Chu Nguyệt Nhi bất đắc dĩ khẽ gọi .

Lục Thất ở trong phòng cũng rất khó chịu, không hiểu sao tỳ thiếp mới mua này lại ngang ngược làm loạn như vậy. Nghe thấy tiếng kêu của tẩu tẩu, hắn chần chờ một lát, cất bước đến trước cửa rồi mở cửa ra. Cửa vừa mở thì cô gái đó thuận thế nhào vào phòng, Lục Thất vừa hé cửa thì cô gái đó ngã sấp trên mặt đất.

- Tiểu Thất! Chuyện này coi như xong đi, đệ để cô ta trong phòng đi!
Chu Nguyệt Nhi bất đắc dĩ nói.

- Không được! Cô ta là người của đại huynh. Đệ sẽ đưa cô ta đến phòng của đại huynh!
Lục Thất không chút do dự từ chối.

- Không cần đâu, thật ra huynh trưởng của đệ cũng không đồng ý việc mua tỳ thiếp, là ý của tẩu thôi. Như này cũng tốt, nếu không huynh trưởng của đệ quay về lại tức giận. Thôi được rồi, cô ấy bị thương cũng không nhẹ đâu, đệ giúp cô ấy đắp thuốc đi!
Chu Nguyệt Nhi nhẹ nhàng nói xong thì quay người đi về phía Lục mẫu.

Lục Thất nghe xong cũng không biết nên làm thế nào mới được, mắt thấy mẫu thân gọi Ninh Nhi và Chu Nguyệt Nhi cùng vào nhà chính. Hắn vừa xoay người thì thấy cô gái nhào vào phòng đó đã đứng dậy và quỳ trước mặt mình rồi.
- Nô tì Vi Song Nhi khấu đầu trước công tử!
Người phụ nữ đó tự nói tên, thi lễ với Lục Thất.

Lục Thất lạnh lùng nhìn nàng ta một cái, có chút tức giận nói:
- Cô làm ầm ĩ gì vậy. Đại huynh ta là nho sĩ uyên bác, đại tẩu là người có tấm lòng lương thiện, thấu tình đạt lý. Cô đi theo họ là hạnh phúc lớn nhất đó.

Vi Song Nhi lắc đầu đau khổ nói:
- Công tử! Nô tỳ từng là con gái của Thứ sử Thái Châu, nguyên quán vốn là người Trừ Châu, gia phụ dẫn gia tộc dời đến Giang Nam, không ngờ đột ngột qua đời, Vi thị cũng từ đó mà suy đồi. Mặc dù nô tỳ là thân phận thấp hèn nhưng từ nhỏ đã được dạy dỗ đàng hoàng, cứ coi như địa vị bị sa sut đến đâu cũng không thể làm nhục đến tộc Vi thị được. Nô tỳ có thể làm tỳ thiếp nhưng thà chết chứ không làm kỹ nữ. Nô tỳ bán mình làm thiếp cho Lư gia, vào Lư gia mới được một năm, phu quân đã qua đời, phu nhân của Lư gia buồn giận lây sang nô tỳ, nói nô tỳ khắc vong với con mình, muốn bán nô tỳ đến thanh lâu. Là do nô tỳ lấy cái chết để bức bách nên mới đổi thành bán làm tỳ thiếp. Nô tỳ biết thân làm tỳ thiếp thì không được có lòng xấu hổ, nô tỳ cũng nguyện nhận giáo huấn của chủ mẫu. Chỉ cầu xin công tử để nô tỳ danh thực chỉ hầu hạ một mình công tử thôi, đừng lệnh cho nô tỳ đi hầu hạ người đàn ông khác. Đây là sự tôn nghiêm cuối cùng để nô tỳ có thể tiếp tục sống.

Giọng nói đau buồn thảm thiết khiến người ta đau lòng, Lục Thất nghe xong, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như trước. Hắn xoay người đến cửa phòng, trầm ngâm nhìn một lát. Hai người một đứng một quỳ yên lặng trong một tuần trà thì bóng dáng của Ninh Nhi ở bên ngoài xuất hiện.

Ninh Nhi thấy cửa phòng mở, trong phòng Lục Thất thì đứng ở cửa còn tỳ thiếp đẹp tuyệt trần kia quỳ ở trước cửa, thấy vậy nàng không khỏi giật mình. Lục Thất thấy Ninh Nhi đến thì sắc mặt lại bình thường, nhưng hắn thấy sắc mặt Ninh Nhi có chút khó coi, dường như có tâm sự gì đó.

- Ninh Nhi! Mẫu thân tìm tỷ có chuyện gì không?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

Mặt Ninh Nhi giãn ra, cười hiền một cái rồi nhỏ giọng nói:
- Không có gì! Phu nhân chỉ hỏi tỷ có nói gì không thôi. Tỷ đáp là không nói câu gì.

Lục Thất vừa nghe thì trong lòng hiểu được, trong lời nói của Ninh Nhi đã có ẩn ý, nàng ấy đã nói gì đó với Vi Song Nhi. Ninh Nhi muốn tránh trách nhiệm có thể nói dối mẫu thân hắn nhưng không muốn nói dối hắn.

Lục Thất nhẹ nhàng nhìn Ninh Nhi một cái, sau đó cúi đầu trầm ngâm rồi mới ngẩng đầu lên ôn tồn nói:
- Ninh Nhi! Đệ đi tìm huynh trưởng thương lượng chuyện cửa hiệu. Tỷ nói với mẫu thân một tiếng rằng tối nay đệ và huynh trưởng không về ăn cơm.
Ninh Nhi sửng sốt nhưng lại thấy Lục Thất đã bước ra khỏi cửa phòng rồi. Ninh Nhi cứ nhìn Lục Thất ra khỏi sân mới đóng cửa lại. Cửa vừa đóng, nàng quay người lại nén giận, nhìn chằm chằm vào Vi Song Nhi, thấp giọng nói:
- Cô quay về làm ầm ĩ gì vậy? Có biết là cô đã hại tôi rồi không?

Vi Song Nhi lo sợ nghi ngờ hỏi:
- Tỷ tỷ! Có phải muội đã hại tỷ bị trách phạt rồi không?

Ninh Nhi thấp giọng, ảo não nói:
- Cô làm ầm ĩ như vậy, phu nhân và trưởng thiếu phu nhân đều cho rằng trong lúc ăn cơm tôi đã nói gì với cô. Tôi là một tỳ thiếp, nếu chọc giận chủ nhân thì sẽ có hậu quả rất đáng sợ.

Vi Song Nhi rưng rưng nước mắt kêu lên:
- Tỷ tỷ! Thật sự xin lỗi tỷ, Song Nhi khấu đầu nhận sai với tỷ.
Nói xong nàng ta cúi xuống khấu đầu một cái, đột nhiên có chút máu tươi chảy ra.

Ninh Nhi nhìn thấy kinh ngạc vội lên trước đỡ nàng ta dậy, vội tìm vật băng bó cho nàng. Xong xuôi mới oán giận nói:
- Tôi đã nói với cô rồi, vợ chồng trưởng thiếu chủ là người tốt, sau này cô sẽ rất hạnh phúc. Tại sao đến đây thì cô lại làm loạn lên? Tại sao vậy?

Vi Song Nhi rơi lệ nói:
- Tỷ tỷ! Song Nhi không muốn gạt tỷ! Song Nhi làm loạn lên là muốn giữ lại một chút tự tôn cho mình, nếu như Song Nhi thật sự trở thành người phụ nữ mà ai cũng có thể làm chồng thì đời này của muội bị hủy hoại hoàn toàn rồi.

Ninh Nhi ngây người ra một lúc, nghi ngờ nói:
- Lý do này của cô thật không thể tin được. Nếu như cô không đến phòng trưởng thiếu chủ, cứ coi như danh là người của Thất thiếu chủ thì Thất thiếu chủ cũng không để cô hầu hạ đâu. Còn khi cô về phòng của trưởng thiếu chủ, đợi khi có con rồi thì chắc chắn cô sẽ trở thành thiếp thất của trưởng thiếu chủ thôi.

Vi Song Nhi nghe xong, vẻ mặt xấu hổ cúi thấp đầu xuống. Ninh Nhi lạnh lùng nói:
- Tốt nhất là cô hãy nói sự thật cho tôi biết.

Vi Song Nhi rơi lệ, nức nở nói:
- Tỷ tỷ! Đó là do muội sợ thôi. Muội được gả vào Lư gia hơn một năm, phu quân trước đó đã có hai thê bốn thiếp nhưng không ai có con, đó là do thân thể của phu quân không khỏe. Muội biết Lục gia mua muội về chủ yếu là để sinh con, nhưng trưởng thiếu chủ của Lục gia lấy vợ bao nhiêu năm cũng không có con, chuyện này phần lớn là do người đàn ông ‘không thành’. Tỷ tỷ cũng là tỳ thiếp, chắc phải biết người tỳ thiếp già rồi là lúc thê thảm nhất, cơ hội duy nhất để có được hạnh phúc chính là sinh con và nuôi dạy con. Nếu như muội gả cho trưởng thiếu chủ, vậy cả đời này sẽ không còn hy vọng gì rồi. Tỷ tỷ! Tỷ hãy giúp muội đi, Song Nhi sẽ mãi mãi ghi nhớ đại ân đại đức của tỷ!
Vi Song Nhi nói xong lại quỳ xuống.

Ninh Nhi nghe xong, ngây người ra một lúc, cuối cùng nàng mềm lòng đỡ Vi Song Nhi đứng dậy, dịu dàng nói:
- Tôi tìm thuốc đắp cho cô trước đã!
Vi Song Nhi nước mắt tuôn trào, gật đầu.

Lục Thất ra khỏi nhà cũ, tâm trạng có chút nặng nề rồi đi ra phía đường tây, chuyện Vi Song Nhi làm loạn khiến hắn rất không vui. Hắn không phải là trẻ con nữa, rời nhà năm năm sống ở trong quân đội, chủ đề mà mọi người nói nhiều đến nhất chính là chuyện tình cảm nam nữ. Huynh trưởng thành thân nhiều năm chưa có con, hắn biết vấn đề phần lớn là ở huynh ấy.

Những lời nói thảm thiết đau buồn của Vi Song Nhi không hề làm hắn động lòng mà đại tẩu Chu Nguyệt Nhi nói huynh trưởng không đồng ý việc mua tỳ thiếp mới khiến hắn để ý. Hắn muốn tìm huynh trưởng nói chuyện, nếu như huynh trưởng không chê, muốn tỳ thiếp đó thì bất luận Vi Song Nhi làm loạn thế nào thì hắn vẫn sẽ “vứt” cô ta về phòng của huynh trưởng. Nếu như làm loạn thật sự quá mạnh mẽ thì hắn sẽ không khách khí bảo mẫu thân bán cô ta đi. Lục gia tuyệt đối sẽ không vì một người con gái ở bên ngoài mà sinh loạn lên.

Trước lúc Lục Thất đến cửa hiệu ở phố tây thì sắc trời đã là giờ Thân. Hắn đứng nhìn cửa hiệu đã thay đổi hoàn toàn, cột cờ bên cạnh cửa hiệu treo trên hai màn trướng, bên trên là hai chữ “Lục Ký”. Trên cửa hiệu không có biển, là do trước khi mở cửa hiệu một ngày mới có thể treo lên tấm vải đỏ, ngày thứ hai lúc khai trương mới mở nó ra.

Quyển 1 - Chương 39: Huynh đệ tâm sự

Lục Thất đi vào cửa hiệu, thấy diện tích bên trong chiếm sáu mươi mét vuông đã hoàn toàn là kết cấu của hiệu thuốc, sau hiệu thuốc có nhà sau tầm sáu mươi mét, chủ yếu là để làm kho chứa, thường ngày canh đêm cũng chỉ có tiểu nhị ở lại đó.

Huynh trưởng mặc chiếc áo lam cũ đang lau hộp thuốc, có thể thấy huynh ấy rất tâm huyết với hiệu thuốc này, ngoài huynh trưởng còn có một người đàn ông thấp mặc áo vải tầm hơn ba mươi tuổi. Lục Thất biết đó là thúc thúc nhà Lục thị, là người đàn ông cà thọt (*). Vì nhà nghèo, người lại dị tật nên đến bây giờ vẫn chưa thành thân, ông được xem như tiểu nhị số một của cửa hiệu thuốc này.
(*) cà thọt: chân khập khiễng, có tật

- Đại huynh! Trang trí xong xuôi hết cả rồi sao?
Lục Thất ôn tồn hỏi, sau đó chào hỏi thúc thúc kia một cái. Vị thúc thúc đó vội cung kính đáp lễ, người nghèo thân ty tiện, còn Lục Thất là chủ gia tộc.

- Tiểu Thất, hôm nay quay lại sớm thế!
Lục Thiên Hoa đặt hộp thuốc xuống, mặt mày hớn hở ở quầy sau vòng ra.

- Hôm nay đệ quay lại sớm một chút! Đại huynh! Đệ thấy hiệu thuốc này đã trang hoàng xong xuôi cả rồi, đợi mấy ngày nữa đệ sẽ đi Vạn Sinh đường ở Tam Nguyên huyện buôn thuốc, rồi sẽ mở hiệu.
Lục Thất liếc mắt nhìn một cái rồi ôn tồn nói.

- Đệ cũng biết Vạn Sinh đường ở huyện Tam Nguyên sao?
Lục Thiên Hoa nghe xong có chút kinh ngạc.

- Là Tiểu Vân nói cho đệ biết. Mấy ngày nữa đệ sẽ đưa cô bé đến Tam Nguyên huyện để buôn thuốc.
Lục Thất ôn tồn nói.

Lục Thiên Hoa ồ lên một tiếng rồi chợt nghiêm mặt nói:
- Tiểu Thất! Chuyện của Trần Hổ Đại gia nhất định phải giải quyết trước.

Lục Thất nhẹ nhàng nói:
- Chuyện của Trần Hổ thì huynh cứ yên tâm đi!

Lục Thiên Hoa gật đầu. Lục Thất nhìn ra ngoài một cái rồi ôn tồn nói:
- Đại huynh! Chúng ta đến Liễu Minh tửu lầu uống chén rượu, tiện thể bàn bạc một số chuyện.

Lục Thiên Hoa sửng sốt, nhìn Lục Thất có chút không hiểu rồi gật đầu nói:
- Được thôi! Huynh đệ ta cũng chưa bao giờ ngồi uống rượu cùng nhau cả!

Trên phố tây có bảy tám tửu quán nhỏ, Liễu Minh lớn thứ ba trong số đó, là một tửu quán có ba tầng. Lục Thất và Lục Thiên Hoa rời hiệu thuốc đi hơn năm trăm mét thì đến Liễu Minh tửu lầu. Dưới sự đón tiếp nhiệt tình của tiểu nhị, hai người chọn một phòng tao nhã ở tầng hai, gọi sáu món và một vò rượu.

Sau khi rượu và thức ăn được bầy lên, Lục Thất rót đầy chén cho huynh trưởng rồi tự rót cho mình. Lục Thiên Hoa vừa nhìn chén rượu thì lắc đầu cười, nói:
- Tiểu Thất! Chén rượu lớn như này thì chỉ cần ba chén là huynh say rồi!

Lục Thất mỉm cười nói:
- Không sao! Chén đầu tiên huynh nhất định phải uống một hơi, còn lại thì uống chầm chậm cũng được.

- Được! Nào! Chúng ta hãy cạn hết chén này!
Lục Thiên Hoa bị khởi dậy hào khí, nâng chén lên, hai huynh đệ khẽ chạm chén rồi nhìn nhau cười, uống một hơi cạn sạch.

Lục Thiên Hoa đặt chén rượu xuống, khẽ lau miệng, cười nói:
- Thật là sảng khoái!
Nói xong rồi lấy đũa gắp thức ăn.

Lục Thất đặt chén xuống rồi lại rót rượu. Lục Thiên Hoa vừa ăn vừa cười, nói:
- Tiểu Thất! Có chuyện gì thì đệ nói đi!

Lục Thất mỉm cười nói:
- Đại huynh! Hôm nay đệ đã bớt chút thời gian cùng mẫu thân và đại tẩu đến Vọng Giang Bảo để xem mặt, đính hôn với Tân Vận Nhi tiểu thư, mấy ngày nữa đệ sẽ làm lễ cưới bình thê.

Lục Thiên Hoa sửng sốt, cười nói:
- Thật sao? Đại tẩu của đệ cũng nói qua việc này rồi, rất có thiện cảm với vị Tân tiểu thư đó. Huynh chúc mừng đệ!

Lục Thất ôn tồn nói:
- Cảm ơn đại huynh!

Lục Thiên Hoa cười nói:
- Xem đệ bình thản chưa kìa? Lẽ nào không thật sự yêu thích vị Tân tiểu thư đó?Lục Thất suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng nói:
- Không phải là quá thích nhưng đệ rất có cảm tình. Đệ thấy Tân Vận Nhi đã ưng đệ rồi, mẫu thân cũng hy vọng đệ nhanh thành thân. Dù sao nam nhi cưới nhiều thê tử, vì lòng hiếu thuận nên đệ cũng đồng ý rồi.

Lục Thiên Hoa cười nói:
- Được người ta yêu là hạnh phúc nhất rồi, đệ đừng có trong phúc lại không biết hưởng, lại làm tổn thương người ta.

Lục Thất cười nói:
- Chỉ cần nàng ấy biết tôn trọng niềm yêu thích của đệ thì đệ cũng sẽ tôn trọng và yêu mến nàng ấy.

Lục Thiên Hoa gật đầu, nói:
- Đệ thành thân sớm một chút, mẫu thân mong có con cháu nối dõi lắm rồi đó.

Lục Thất nhìn huynh trưởng một cái, thấy mặt huynh trưởng đỏ lên trong men rượu nồng.

Lục Thất chần chờ một chút rồi ôn tồn nói:
- Đại huynh! Hai ta là huynh đệ ruột, từ nhỏ huynh đã đối với đệ rất tốt, có chuyện này đệ muốn nói với huynh. Đại tẩu muốn mua tỳ thiếp cho huynh, mẫu thân và đệ đều tán thành. Đệ đến là muốn hỏi riêng huynh xem huynh có muốn tỳ thiếp đó không?

Lục Thiên Hoa nghe xong rất bình tĩnh, cầm chén rượu lên uống một hơi. Y nhau mày nói:
- Tiểu Thất! Huynh không muốn! Bởi vì huynh không muốn hại người ta, nhưng quan trọng hơn là huynh không muốn mất mặt.

Lục Thất nghe xong thì trong lòng rung động. Mặc dù hắn đoán nguyên nhân không thể có con là ở huynh trưởng nhưng hiện tại chứng thực huynh ấy không muốn chấp nhận. Hắn chần chờ một chút, ôn tồn nói:
- Đại huynh! “Không thể” sao?

Lục Thiên Hoa chua xót mỉm cười, nhìn Lục Thất rồi thẳng thắn nói:
- Tiểu Thất! Đệ là đệ ruột của huynh nên chuyện này huynh không cần phải giấu đệ, không phải là huynh “không thể”. Lên giường vui đùa với phụ nữ huynh tràn trề sinh lực, nếu không đại tẩu của đệ sẽ không muốn mua tỳ thiếp sinh con cho huynh đâu. Năm đó huynh đã làm một chuyện ngu xuẩn, hại mình ‘mất khả năng’ đó, bất luận có nỗ lực thế nào cũng không có kết quả.

Lục Thất ngẩn người ra, huynh trưởng là văn nhân, lần đầu tiên Lục Thất nghe thấy những lời nói thô tục như vậy.

Lục Thiên Hoa thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Lục Thất, y lắc đầu bưng chén rượu lên uống một hơi, lau miệng, nói:
- Tiểu Thất! Huynh đã không còn là văn nhân “đơn thuần” nữa rồi, mấy năm nay sớm đã trở nên thô tục, ti tiện rồi, chỉ là giả bộ trang nhã ở trong nhà vậy thôi. Năm huynh mười tám tuổi có tham gia một hội thơ cùng các văn nhân khác, địa điểm là một thanh lâu. Kết quả là huynh uống say ngủ lại thanh lâu đó, bảy tám ngày sau khi rời khỏi thanh lâu thì thấy thân thể không khỏe. Đi khám đại phu thì mới biết mình đã mắc bệnh hoa liễu, huynh lén đi khám ba tháng mới lành bệnh. Sau đó thành thân nhưng không có con mới biết rằng mình đã mắc bệnh tuyệt tự.

Lục Thiên Hoa nói một mạch rồi lại uống một hớp rượu, thở dốc nói:
- Tiểu Thất! Huynh chính là “vết xe đổ” của đệ, đệ phải nhớ, thích đàn bà thì có thể mua mười mấy người vui đùa thỏa thích nhưng đừng bao giờ đến thanh lâu. Nếu đi thì tìm một vài danh kỹ chứ còn những kỹ nữ ô hợp thì không nên động đến.

Lục Thất gật đầu nói:- Đệ sẽ cẩn thận!

Lục Thiên Hoa lắc đầu, nói rất nghiêm trọng:
- Tiểu Thất! Tại sao huynh lại đam mê với y học và việc bán thuốc này, chính là vì muốn trị khỏi bệnh tuyệt tự đó. Mấy năm nay, bệnh này chưa khỏi được nhưng huynh lại đam mê với y học rồi. Mẫu thân hy vọng huynh chuyên tâm đèn sách nhưng đệ hãy nhìn cái xã hội này xem, nếu như không có cửa quan để dựa dẫm thì những nho sĩ hàn môn chỉ dựa vào gấm vóc văn chương thì có ngày ngóc đầu lên được không?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Đại huynh! Những thơ văn vô dụng thì có thể không đọc nhưng triết lý và trí mưu cổ nhân dạy bảo thì không thể vứt bỏ được.

Lục Thiên Hoa cười khổ nói:
- Ta học triết lý đó thì có tác dụng gì chứ?

Lục Thất nhẹ nhàng nói:
- Trước mắt thì không có tác dụng gì nhưng có một ngày Tiểu Thất được làm quan lớn thì sẽ rất cần đến sự giúp đỡ của đại huynh.

Lục Thiên Hoa sửng sốt, kinh ngạc nói:
- Tiểu Thất! Đệ có lòng tin như vậy thì chắc chắn sẽ có tiền đồ thăng quan tiến chức.

Lục Thất lại ôn tồn nói:
- Đại huynh! Thời thế loạn lạc nhưng cũng có cơ hội của nó. Đệ sớm muộn cũng phải quay lại trong quân, quay lại mà đệ lại có gốc quan rồi, đệ sẽ cố gắng vươn lên. Tất nhiên đệ cũng không thể bảo đảm nhất định sẽ thành nhưng đệ có một nửa niềm tin.

Lục Thiên Hoa nhìn Lục Thất, trang trọng gật đầu nói:
- Huynh hứa với đệ, từ nay về sau sẽ ra sức học mưu lược kinh bang tế thế.

- Nào! Uống cạn một hơi đi!
Lục Thất nâng chén lên hô, hai huynh đệ so rồi uống cạn chén rượu lớn.

Lục Thiên Hoa đặt chén xuống, áy náy nói:
- Tiểu Thất! Huynh không thể tiếp tục lừa gạt đại tẩu của đệ nữa. Bao nhiêu năm nay, huynh đã đè nén quá nhiều, sống quá mệt mỏi rồi. Hôm nay trở về, huynh sẽ thỉnh tội với đại tẩu đệ, sau đó để nàng được đi lấy người khác.

- Đại huynh! Nguyệt Nhi tẩu tẩu là người phụ nữ hiền dịu lương thiện, hơn nữa tẩu ấy vô cùng yêu huynh! Tẩu tẩu nếu biết chuyện thì cũng sẽ không oán giận huynh đâu, càng không muốn cải giá. Nếu như huynh ép tẩu ấy rời đi thì chẳng khác nào ép tẩu tẩu tự sát. Huynh đừng bao giờ làm chuyện ngốc nghếch đó.
Lục Thất vội khuyên bảo.

Lục Thiên Hoa rơi lệ, lẩm bẩm nói:
- Nguyệt Nhi! Ta có lỗi với nàng! Nàng là thê tử tốt nhất trên đời này!
Y nâng chén lên ngửa đầu uống cạn một hơi.

- Đại huynh! Huynh uống chậm một chút!
Lục Thất vội khuyên can. Lục Thiên Hoa uống rượu giải sầu nhưng đã say sáu phần rồi.

- Tiểu Thất! Huynh muốn cầu xin đệ một việc!
Lục Thiên Hoa đặt chén xuống, đôi mắt đỏ say lờ đờ nhìn Lục Thất.

Lục Thất ngẩn người ra, ôn tồn nói:
- Chuyện gì vậy, huynh cứ nói đi!

Lục Thiên Hoa nhìn chằm chằm vào Lục Thất mấy giây rồi nhẹ giọng nói:
- Tiểu Thất! Huynh “không thành”, vậy sau này đệ có thể cho huynh con thừa tự được không?

Lục Thất không có phản ứng ngạc nhiên, hắn đã đoán ra huynh trưởng muốn cầu xin hắn chuyện gì. Sau khi nghe xong, Lục Thất không trả lời ngay mà nâng chén rượu lên uống một ngụm trầm tư.

- Tiểu Thất! Đệ không bằng lòng sao?
Lục Thiên Hoa thất vọng, hỏi.

Lục Thất ngẩng đầu, nhẹ giọng nói:
- Đại huynh! Chúng ta là huynh đệ ruột thịt, con của đệ là con thừa tự của huynh là chuyện bình thường, sao Tiểu Thất lại không bằng lòng chứ. Nhưng bên ngoài việc con thừa tự đó có rất nhiều vấn đề, chi bằng nghĩ cách biến báo cho việc con thừa tự đó.

Quyển 1 - Chương 40: Phố tây đại

- Cách biến báo? Là cách gì?
Lục Thiên Hoa giật mình hỏi.

Lục Thất cười nhạt nói:
- Rất đơn giản! Đệ “thay” huynh là được.

Lục Thiên Hoa ngẩn người ra, lập tức thay đổi sắc mặt:
- Không được! Nguyệt Nhi là tẩu tẩu của đệ đó.

Lục Thất chau mày, ôn tồn nói:
- Đại huynh! Nguyệt Nhi tẩu là chính thê của huynh, được mai mối đàng hoàng, Tiểu Thất sao có làm những việc xấu làm nhục gia môn như vậy được. Ý đệ muốn nói, mua một quả phụ nào đó, Tiểu Thất sẽ âm thầm “giúp” huynh có con, sau đó sẽ do huynh nạp tỳ thiếp. Sau này sinh con thì tất nhiên sẽ danh chính ngôn thuận là con của đại huynh rồi.

Lục Thiên Hoa hơi sửng sốt, gật đầu nói:
- Cách này rất hay!

Lục Thất mỉm cười nói:
- Sau khi làm như vậy, huynh cũng có thể vơi bớt buồn phiền, và cũng tránh được những lời đồn nhảm nhí. Chọn người thì do huynh quyết định, còn sau khi mua phụ nữ về xong thì đệ sẽ giúp huynh. Sau khi việc này thành, ngoài tẩu tẩu ra thì huynh không được nói cho bất cứ ai, bao gồm cả con tương lai và mẫu thân của nó. Tiểu Thất không muốn vì chuyện này mà dẫn đến tranh đấu đời sau.

Lục Thiên Hoa gật đầu. Y hiểu, Lục Thất là con mẹ cả, còn danh huynh trưởng, mày là con vợ thứ, địa vị của con vợ cả trong gia tộc cao hơn rất nhiều so với con vợ thứ, đặc biệt sẽ chiếm ưu thế hơn trong quyền thừa kế. Nếu như đứa trẻ thừa tự sinh ra biết Lục Thất là cha đẻ của mình thì rất có thể sẽ oán Lục Thất không công bằng, từ đó sẽ thù hận các huynh đệ khác.

- Đại huynh! Nếu như huynh đã thích y học như vậy, sau này huynh có thể học nhiều về y thuật chữa trị vết thương được không?
Lục Thất chuyển đề tài, nói.

Tâm trạng Lục Thiên Hoa đã tốt lên nhiều, nghe xong thì ôn tồn nói:
- Huynh đã từng học rất nhiều y thuật trị thương rồi!

Lục Thất gật đầu nói:
- Vậy thì quá tốt rồi! Sau này huynh đến quân đội sẽ rất có vai trò đấy.

Lục Thiên Hoa ngẩn người ra, kinh ngạc nói:
- Tiểu Thất! Ý đệ nói, sau này đệ cũng đưa cả huynh vào quân đội sao?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Không nhất định! Đệ nhìn tình hình chiến loạn hiện nay, phỏng đoán triều đình vẫn đang chiêu binh diện rộng, mà quan y trong quân thông thường là an toàn nhất, bị bắt cũng không bị giết đâu. Sau này, lúc triều đình thật sự hạ lệnh chiêu binh, đệ có thể đưa huynh đến quân đội của đệ để huynh đệ ta hỗ trợ lẫn nhau.

Lục Thiên Hoa gật gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Huynh hiểu rồi! Huynh sẽ học sâu hơn về y thuật trị thương!

Lục Thất gật đầu, bưng chén rượu lên uống một ngụm. Lục Thiên Hoa cũng uống một ngụm, sau đó nhìn Lục Thất, nhẹ giọng nói:
- Tiểu Thất! Huynh thấy đệ rời nhà năm năm đã thay đổi rất nhiều. Đệ trước đây thẳng thắn cởi mở, giờ đây đã trở nên trầm tĩnh hơn rất nhiều, có phải những ngày tháng sống trong quân đội rất nguy hiểm và khổ sở không?

Lục Thất cười nhạt nói:
- Năm năm không gặp, huynh trưởng thay đổi rất nhiều, Tiểu Thất có thể không thay đổi không? Huynh trưởng muốn nói mình đã trở thành người thô tục ti tiện hơn nhiều, thật ra Tiểu Thất cũng không tốt được bao nhiêu. Trong quân đội năm năm, ngoài việc chém giết đẫm máu hơn trăm quân địch, Tiểu Thất cũng làm không ít chuyện xấu như đốt, giết, cướp,...Tiểu Thất trên thực tế cũng đã là tên cặn bã xấu tính rồi.

Lục Thiên Hoa giật mình nói:
- Chiến trận Tín Châu là chiến tranh “hồi phục”, quan quân ở Tín Châu đốt, giết, cướp hiếp dân thường nhà Đường mà quan trên không cấm sao?

Lục Thất lạnh lùng nói:
- Thứ mà quan trên cần là bạc, ai quan tâm đến bạc thì sao mà làm được, trong quân đội không thể làm binh sĩ chính nghĩa được. Ban đầu khi vào quân, vì chưa quen với việc xấu xa trong quân mà đệ từ chối tham gia cướp bóc của dân thường, kết quả là không có bạc cống lên quan trên. Không những bị cô độc so với chiến hữu mà thường bị phái đi tiên phong chiến đấu nguy hiểm, có không dưới chục lần suýt bị quan trên hại chết. Sau đó có vị Vương đội trưởng biết được tài năng của đệ, cố ý để đệ qua đó, dạy đệ làm thế nào để tồn tại trong quân đội. Để sinh tồn, đệ chỉ có thể dần dần trở nên xấu xa, đệ đã từng cưỡng hiếp phụ nữ. Vì vậy, nếu đại huynh muốn có con nối dõi, đệ có thể không để ý gì mà giúp huynh một lần.
Lục Thiên Hoa giật mình nói:
- Quân nhà Đường hại người dân nhà Đường, đây là tội hại nước hại dân đó.

Lục Thất cười nhạt nói:
- Đại huynh! Đó là những chuyện trong quân đội, chúng ta không cần quan tâm đến, Tiểu Thất đã quay về rồi, tất nhiên cũng có thể làm người lương thiện. Được rồi, chúng ta đừng nói đến những chuyện này nữa, để tránh nói nhiều họa nhiều.

Lục Thiên Hoa xúc động, gật đầu. Lục Thất gắp thức ăn, vừa ăn vừa hỏi:
- Đại huynh! Huynh đã hỏi thăm chuyện của Trần Hổ thế nào rồi?

Lục Thiên Hoa ôn tồn nói:
- Vẫn là một số tin đó, thợ thủ công đó cũng không biết được nhiều lắm.

Lục Thất gật đầu, đứng dậy đến cửa lớn, hướng đầu ra ngoài rồi gọi tiểu nhị. Sau khi hắn ngồi vào chỗ, tiểu nhị bước vào tươi cười nói:
- Khách quan còn cần gì nữa ạ?

Lục Thất cho tay vào ngực lấy ra hai xâu tiền đặt trên bàn, ôn tồn nói:
- Huynh đệ ta mở cửa hiệu trên phố tây, nghe nói muốn khai trương thuận lợi thì phải “tiếp đãi” tốt với Trần Hổ Đại gia. Ta muốn biết chi tiết tỉ mỉ về lão ta, ví dụ như có quan lớn nào làm chỗ dựa, Trần Hổ Đại gia có chỗ thân thích nào, có sản nghiệp gì ở huyện Thạch Đại. Hành tung bình thường là gì và thông thường phải “hiếu kính” bao nhiêu?

Tiểu nhị nhìn thoáng qua xâu tiền trên bàn, tươi cười nói:
- Khách quan hỏi đại nhân là hỏi đúng người rồi. Chỗ dựa của Trần Hổ Đại gia là Huyện Úy Ngưu đại nhân, chỗ thân quen của Trần Hổ gia ở trong thành rất nhiều, nhưng có vị bá bá họ là đại nhân quê ở Đông Lưu. Sản nghiệp trong thành của Trần Hổ gia rất nhiều đều ở phố tây, ruộng sản nghiệp ở quê cũng rất nhiều, đều ở Đông Lưu cả. Thông thường Trần Hổ gia thích đến Lệ Thủy các nhất, ở đó có ba bốn cô nương rất “thân mật”, thỉnh thoảng đến quê Đông Lương thu tô và bái kiến Trần lão gia. Còn về cửa hiệu phải “cung kính” bao nhiêu, thông thường phải cống hai mươi đến trăm lạng, còn cửa hiệu của quan gia ít nhất cũng phải hai mươi lạng.

Lục Thất ngẩn người ra, cười nói:
- Hóa ra đại huynh đây biết cửa hiệu chúng tôi mua?

Tiểu nhị có chút cao ngạo nói:
- Những chuyện ở phố tây này, những chuyện mà tiểu nhân không biết thật sự rất ít.

Lục Thất cười nói:
- Nếu đại huynh biết nhiều như vậy thì tôi lại muốn hỏi một câu nữa. Ở phố tây này, ngoài Trần Hổ Đại gia cũng có tiếng tăm ra thì còn vị nào nữa không?Tiểu nhị cười nói:
- Phố tây chỉ có Trần Hổ Đại gia là có tiếng tăm thôi, xếp sau đó là Triệu Nhị gia và La tam gia. Bình thường tuần phố thu bạc là La Tam gia, còn Triệu Nhị gia là tổng quản của Trần Hổ Đại gia, võ nghệ cao cường. Nếu như Trần Hổ Đại gia ra ngoài thì Triệu Nhị gia nhất định sẽ đi cùng.

Lục Thất cười nói:
- Nói như vậy, võ nghệ của Triệu Nhị gia giỏi hơn Trần Hổ Đại gia rất nhiều.

Tiểu nhị cười nói:
- Khách quan nói nhầm rồi. Trần Hổ Đại gia là văn sĩ, không biết võ.

Lục Thất sửng sốt, lập tức cười nói:
- Là ta nghe thấy vậy thôi. Số tiền này đại huynh cầm lấy đi, đa tạ!

Tiểu nhị giơ tay thu số tiền trên bàn, chần chờ một chút lại nói:
- Khách quan! Tiểu nhân muốn nhắc nhở một câu, cửa hiệu hai ngài mua là thuộc địa bàn của La Tam gia, chuyên môn lừa gạt không biết người ngoài ra sao. Cửa hiệu đó ngài có tình nguyện cung kính bạc cũng chỉ e là không mở được.

Lục Thất cười nói:
- Cảm ơn ngươi! Nhưng không sao, ta có quan hệ rất thân mật với Chu phủ ở Vọng Giang Bảo, sẽ lấy danh nghĩa của Chu phủ lão gia đến cầu cạnh Trần lão gia ở Đông Lưu một phen.

Tiểu nhị sửng sốt, vội kinh ngạc nói:
- Hóa ra ngài cầu cạnh được Chu lão gia sao? Vậy thì chuyện này không thành vấn đề, Trần Hổ Đại gia tuyệt đối sẽ nể mặt Chu Kỳ lão. Nếu như La Tam gia biết được, cũng tuyệt đối không làm khó dễ đâu.

Lục Thất cười nói:
- Đa tạ rồi! Ngươi đi làm việc đi!

Tiểu nhị vừa đi thì Lục Thiên Hoa lo lắng nói:
- Tiểu Thất! Đệ giả mạo có quan hệ với Chu Kỳ lão liệu có thích hợp không?

Lục Thất cười nói:
- Đại huynh! Đệ đâu có nói ba chữ “Chu Kỳ lão”, binh pháp có kế “danh hư người thực”, đối phó với đám du côn này nhất định phải dùng tư cách của quan chức để khống chế chúng. Thân phận Huyện Úy hộ quân của đệ chỉ có thể lấn áp nhất thời, quan trọng nhất là sẽ động chạm đến Ngưu Huyện Úy, điều này không có lợi cho phát triển sau này của đệ. Ban nãy đệ nói cho tiểu nhị mối quan hệ này, không dùng đến một ngày La Tam gia kia sẽ biết, đến lúc đó đệ sẽ chủ động đến nói chuyện.

Lục Thiên Hoa gật đầu, lại thở dài:
- Tiểu Thất! Huynh thật sự hy vọng chức Huyện Úy hộ quân kia của đệ có thể làm lâu dài một chút. Cái xã hội này không có quan chức để dựa vào thì làm việc sẽ rất khó.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Đệ sẽ cố gắng, chỉ cần còn hy vọng thì sẽ không phải lo. Chí ít đệ vẫn phải kiên trì khi Lục gia còn ở huyện Thạch Đại để có được của cải giàu có.

Lục Thiên Hoa gật đầu, hai huynh đệ nâng chén kính rượu nhau rồi từ từ ăn cơm, lại hết một hồi rượu nữa. Nỗi vướng mắc trong lòng Lục Thiên Hoa được giải tỏa nên cũng không say nhiều lắm.

Chợt nghe bên ngoài có người hô gấp lên:
- Lão gia! Nhị lang! Có người đến đập cửa hàng!

Hai huynh đệ kinh ngạc, nghe ra là giọng nói của Lục thúc thúc nhà Lục gia liền vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài. Vừa ra khỏi Liễu Minh tửu quán thì nhìn thấy thúc thúc đó, thúc thúc vội nói có bảy tên côn đồ hung hãn đến cửa hàng, không ít người cầm gậy trong tay. Hai huynh đệ không nói lời nào chạy thẳng về cửa hiệu, người tiểu nhị của tửu quán vội đuổi theo, vì tiền cơm vẫn chưa thanh toán.

Lúc chạy gấp về, Lục Thất dặn dò huynh trưởng không được nói lời nào, tất cả sẽ do hắn ứng phó, Lục Thiên Hoa không yên tâm, chỉ biết gật đầu. Lúc quay về đến cửa hiệu, vừa vào trong nhìn thì Lục Thất thở phào nhẹ nhõm, trong cửa hiệu không bị tổn thất gì, chỉ có bảy “vị khách” không mời mà đến. Trong đó có một tên tầm ba mươi tuổi ngồi trên quầy dài, những tên khác thì đứng tản ra trong cửa hiệu đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau