KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 356 - Chương 360

Quyển 3 - Chương 101: Tập kích bất ngờ Tô Châu (7)

Thanh Văn gật đầu đi cùng Lý Hổ, Lục Thất xoay người nhìn ra phía ngoài thành, thầm nghĩ sao Ngư Hoa Hiên phải giết Tam vương tử của Tín Vương, vì thể hiện sự trung nghĩa sao? Nhưng mà tự ý giết chết tù binh quan trọng, thì cũng quá làm bộ làm tịch.

Một nén nhang sau, Thanh Văn đã trở lại, đứng ở gần Lục Thất dịu dàng nói:
- Lão gia, trong xe Tam vương tử có một nữ nhân, bị Tam vương tử dùng tính mạng con người uy hiếp bức bách phải phục tùng.

Lục Thất ngẩn ra, trong đầu lập tức hiện lên nữ nhân khỏa thân trong xe, không thể tưởng được chính là nữ nhi của Ngư Hoa Hiên, lúc ấy hắn chỉ liếc qua một cái, thấy rõ là một mỹ nhân xinh đẹp như hoa, vẻ mặt cũng rất miễn cưỡng.

- Quên đi.
Lục Thất quyết định, nếu Ngư Hoa Hiên thật là vì bày tỏ cõi lòng mà giết người, Lục Thất chưa chắc sẽ bỏ qua cho y, có chuyện không thể làm bậy.

- Lão gia, vị Ngư tiểu thư kia, nô tỳ đã hỏi qua, hôm nay vừa mới bị Tam vương tử đưa ra từ nơi giam giữ, nàng vẫn còn nguyên vẹn, không bằng lấy nàng, kết thân với Ngư tướng quân.
Thanh Văn nhẹ giọng nói.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Thanh Văn, chợt lắc đầu nói:
- Không được, quan hệ thông gia mà cưỡng ép rất mỏng manh, hơn nữa ta không muốn để cho Ngư Hoa Hiên có cơ hội mượn thân quật khởi.

- Nô tì cảm thấy, Ngư tướng quân đáng giá để thu nạp, nô tỳ cho rằng, sau này Ngư tướng quân có thể theo lão gia về Mao Sơn, trở thành Lang tướng Ưng dương của Võ Lâm vệ, một khi trở thành Võ Lâm Vệ lang tướng, ngày sau có thể nói cho quan tướng ở Tô Châu, sự thật Ngư tướng quân đã là quy thuộc, vậy có thể tăng cường lòng trung thành của các tướng đầu hàng.
Thanh Văn cũng đề nghị.

Lục Thất nghe xong thoáng suy nghĩ một chút, một lát sau, gật đầu nói:
- Nàng đi làm đi, nhưng nàng phải nói cho Ngư tướng quân, không được cưỡng ép con gái mình đồng ý, cho dù không có cuộc hôn nhân, sau này vẫn sẽ là Lang tướng Ưng dương của Võ Lâm vệ, đều là Quận vương.

- Cái gì? Lão gia sau này sẽ để cho Ngư tướng quân trở thành Quận vương?
Thanh Văn giật mình đáp lại.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta từng đồng ý với Ngư tướng quân và Trương đại ca, ngày ta lên làm Hoàng đế, chính là ngày bọn họ trở thành Quận vương.

Thanh Văn hiểu gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Nô tỳ đi làm ngay.

Nhìn bóng dáng Thanh Văn rời đi, Lục Thất xoay người nhìn về phương xa, tâm tình lại có vài phần hạ xuống, hắn rốt cục vẫn phải vì quyền thế mà kết thông gia, sau này có lẽ loại chuyện như vậy vẫn sẽ xảy ra. Nếu bước lên con đường tranh giành thiên hạ, rất nhiều chuyện không muốn làm cũng phải làm theo, kỳ thật Hoàng đế lại càng không được tự do, nhưng hắn không thể lùi bước được rồi.

- Tiểu Thanh, nàng thích ta trước đây hay là thích ta bây giờ?
Lục Thất chợt quay đầu, nhìn Tiểu Thanh, cười hỏi.

Tiểu Thanh ngẩn ra, nghĩ một chút, nhỏ giọng nói:- Nô tỳ cảm thấy, lão gia bây giờ vẫn giống trước kia, vẫn đối tốt với nô tỳ và hung ác với kẻ thù.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức cười vui vẻ, đúng vậy, hắn cũng không làm người ác, mặc dù rất nhiều nữ nhân, nhưng hắn vẫn là nam nhân quan tâm đến tất cả nữ nhân, hắn không hề ghét bỏ bất cứ ai.

Một lát sau, Thanh Văn và Ngư Hoa Hiên cùng đi lên, Ngư Hoa Hiên đi đến bên cạnh Lục Thất, chào theo nghi thức quân đội cung kính nói:
- Thuộc hạ tạ ơn chủ thượng, tạ ơn chủ thượng không chê bai.

- Ngư tướng quân nói quá lời rồi, cho dù bây giờ ta là chủ thượng của ông, nhưng cũng không ghét bỏ Ngư tiểu thư, ông là ông, Ngư tiểu thư là Ngư tiểu thư, Ngư tiểu thư kết hôn với ta, là bình đẳng, nàng ta có thể nói không muốn, mà ta cũng tôn trọng ý nguyện của nàng.
Lục Thất ôn hòa nói.

Ngư Hoa Hiên ngẩn ra, nhưng cũng không dám phản bác lời nói của Lục Thất, đành phải nói:
- Chủ thượng yên tâm, tiểu nữ là tự mình bằng lòng.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ngư tướng quân nếu như muốn gặp thân nhân, có thể lặng lẽ đi gặp.

Ngư Hoa Hiên lắc đầu nói:
- Thuộc hạ không đi gặp nữa, thật sự sẽ liên lụy đến gia tộc ở Hàng Châu, thuộc hạ sau này nhận chức lang tướng Ưng Dương, cũng phải có danh mới thỏa đáng.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút, cười nói:
- Nếu muốn có danh, vậy lấy tên Nam Bình là được.Ngư Hoa Hiên ngẩn ra, sau đó cúi người quỳ xuống đất, cung kính nói:
- Thuộc hạ tạ ơn chủ thượng ban cho tên Nam Bình.

Lục Thất xoay người đỡ Ngư Hoa Hiên dậy, hai người nhìn nhau cười, một người bái một người đỡ, đã định ra lời hứa quân thần, Thanh Văn ở bên cạnh cười chứng kiến, Tiểu Thanh đơn thuần căn bản không hiểu.

Sau khi Lục Thất và Ngư Hoa Hiên ở trên tường thành nghiên cứu thảo luận sách lược của hắn, Ngư Hoa Hiên nghe xong nói:
- Sách lược của chủ thượng rất đúng, dùng uy thế của Giang Âm Quân uy hiếp Đường Hoàng, sau khi hợp tác, cũng sẽ khiến cho sự tồn tại của Ngô Thành Quân và Trung Phủ dũng càng trở nên quan trọng. Nhưng có hai điều phải lo lắng, một là chủ thượng đã tới Tô Châu là sự thật, khó tránh khỏi sẽ bị Đường Hoàng biết được, hai là Giang Âm Quân có hay không sẽ đứng ra giải thích chuyện Tô Châu không có liên quan gì đến y.

Lục Thất gật đầu nói:
- Những điều lo lắng ông nói, đúng là xảy ra, nhưng ta cũng chỉ có thể biết có lo lắng nhưng vẫn muốn mạo hiểm một lần, bởi vì quân lực bây giờ của ta, căn bản không thể cùng một lúc khai chiến với cả Đường quốc và Việt quốc.

Ngư Hoa Hiên vẻ mặt ngưng trọng gật đầu, y hiểu được sự thực mà Lục Thất nói, nếu như đồng thời khai chiến với cả Đường quốc và Việt quốc, như vậy kết quả tất sẽ thất bại, cho dù là Tiết độ sứ Giang Âm quân của huyện Vô Tích cũng sẽ bị Lục Thất đả kích trầm trọng, nguyên nhân chính là quân lực của Lục Thất ở hai tỉnh Tô Thường, gần như đều là hàng tốt, một khi khai chiến, rất dễ dàng tan tác hoặc phản bội.

- Những mối lo, ta chỉ cần quay về Mao Sơn là có thể thể phản bác chuyện Tô Châu có ta tham gia vào, không có chứng cứ xác thực, Đường Hoàng chỉ có thể cho người đi điều tra. Mà chúng ta bây giờ chính là cần thời gian để chỉnh lí quân đội, chỉ cần có thể kéo dài hai ba tháng, vậy gốc rễ đã đâm xuống Tô Châu rồi, rễ vừa thành, đại quân đã lên đến mười vạn, Đường Hoàng sẽ e dè không dám truy cứu tội.
Lục Thất giải thích nói.

Ngưu Hoa Hiên gật gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Về phần Giang Âm hầu, ta đoán là y sẽ không dám biện giải đâu, cho dù là y giận Trương Hồng Ba phản loạn, cũng không muốn tự giết lẫn nhau, hơn nữa bên trong Giang Âm Quân thực sự rất bất hòa. Một khi Giang Âm hầu vạch trần sự thật, chỉ sợ Trương thị Giang Âm sẽ lập tức xuất hiện tách ra, quân quyền của Giang Âm hầu, trên thực tế chỉ điều động được một bộ phận Giang Âm Quân, Giang Âm Quân là do bốn gia tộc ghép lại.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, chuyện Giang Âm Quân, y còn biết sớm hơn Lục Thất, y trước kia cũng thấy đáng tiếc cho thực lực hùng hậu của Giang Âm Quân, không ngờ nguyện ý co đầu rụt cổ ở huyện Giang Âm, Giang Âm Quân hoàn toàn có năng lực tiến đến Thường Châu, mà Trung Ngô Quân của Tô Châu sở dĩ là bảy vạn đại quân, kì thật chính là phòng ngự Giang Âm Quân mở rộng đấy.

Trên thực thế, Hoàng đế Việt quốc cũng kiêng kị thế lực Tín Vương quá mạnh, cho nên đem Trung Ngô Quân chia thành hai bộ phận, một là hai vạn quân tiên phong đóng ở Thường Châu, hai là năm vạn quân dự bị đóng ở Tô Châu. Mà Ngư Hoa Hiên chính là chủ soái thống lĩnh quân tiên phong, mặc dù nói là độc lập thống quân, nhưng trên thực tế, Ngư Hoa Hiên sao dám đắc tội với Tín Vương, cho thế tử Tín Vương vội vàng muốn lập công, y không thể không cho cơ hội, chỉ có điều phải trả giá quá lớn, mà Ngư Hoa Hiên thật sự muốn làm thuộc hạ của Lục Thất, y thật sự không thể quay về Việt quốc, chỉ có thể tìm một chủ mới để bắt đầu sự nghiệp.

Chiếm lĩnh thành huyện Ngô cũng coi như thuận lợi, chính là Tín Vương phủ xảy ra chiến đấu kịch liệt, nhưng cũng chỉ là một lúc liền bắt được Tín Vương, mà huyện nha nới đó, Tân Cầm Nhi vừa đi, liền giả mạo Việt quân tra án, khiến cho quan huyện ngoan ngoãn lấy ra tất cả văn án, sau khi lấy được, một đám quan huyện đều thành oan hồn dưới đao.

Sau đó là rửa sạch, mọi người ở thành huyện Ngô bối rối, sao lại bắt đầu bắt người rồi, bị hù như chim thấy cành cong cũng không dám ra khỏi cửa, Tân Cầm Nhi thành nữ sát tinh, trong thành huyện Ngô bị tịch thu hai trăm sáu mươi bốn hộ, giết hơn sáu trăm người, mà năm nghìn người vốn bị giam giữ, chọn thả hơn ba nghìn, số còn lại đợi điều tra rồi tính.

Trong lúc thành huyện Ngô bị thanh tẩy, Tân Cầm Nhi để cho Thanh Văn chủ trì ngụy dụ Tín Vương, đem đám quan địa phương Huyện úy ăn hối lộ, mang theo quân tập kích bất ngờ đi thay cho quân của Huyện úy và quan binh ở huyện Tô Châu, một huyện hai trăm quân tập kích bất ngờ, sau này sẽ bổ sung dung hợp thành năm trăm, mà quan lại huyện vực trước tiên không động đến, nhưng quan huyện Côn Sơn xui xẻo, trực tiếp bị đưa đến thành huyện Ngô, sau khi bị Tân Cầm Nhi triệu kiến đã thành oan hồn dưới đao quỷ.

Đồng thời đối với thế lực của huyện vực thay đổi, ngụy dụ của Tín Vương cũng phát đi đại quân chiến đấu của huyện Thường Thục, Tiết độ phó sứ thống quân không hiểu vì sao bị triệu hồi về thành huyện Ngô nghị sự, vừa vào Tín Vương phủ liền thành oan hồn, mà Trương Hồng Ba thì thành Tiết độ phó sứ, mang theo ngụy dụ của Tín Vương và quân ấn đi thống lĩnh hơn năm vạn đại quân ở huyện Thường Thục.

Đương nhiên, bây giờ năm vạn Trung Ngô Quân, có hai vạn là quân mới chiêu mộ, Trương Hồng Ba vừa đến, tự xưng là đích thân Hoàng đế bệ hạ bổ nhiệm phái đến thống quân, nguyên Tiết độ phó sứ đến kinh thành báo cáo tình hình. Y rất thuận lợi tiếp nhận đại quân, điều quan tướng cao cấp đến huyện Ngô nghị sự, kết quả người còn chưa trở về, lại có ngụy dụ của Tín Vương điều quan tướng tầng trung rời khỏi quân, tuy rằng nhiều quan tướng cảm thấy không đúng, nhưng ai cũng không dám nghi ngờ quân lệnh.

Quyển 3 - Chương 102: Uy hiếp

Gần nửa tháng, quan tướng của năm vạn đại quân từ Tiết độ phó sứ cho tới hỏa trưởng, toàn bộ bị tướng sĩ quân tập kích bất ngờ thay thế, sau đó năm vạn đại quân chia làm năm doanh, Trương Hồng Ba thân thống hai vạn đại quân đóng quân ở huyện Thường Thục, tiếp tục giằng co với quân Đường ở huyện Vô Tích.

Ba vạn đại quân khác thì lần lượt đi đến huyện Thái Thương, huyện Hoa Đình và Ngô huyện, sau khi đóng quân bắt đầu oanh oanh liệt liệt đánh thổ hào, phân đất vườn, lần lượt từng quan áp ngân khế tới trong tay tướng sĩ, sau niềm vui mừng ngoài dự liệu, mới biết là con dân Đường quốc, hơn nữa còn là quan áp ngân khế của Ngô Thành Công chúa phủ.

Đã biết chân tướng, đại quân ở các nơi cũng không xảy ra bạo loạn, nguyên nhân chính là tâm tính binh lính tầng thấp nhất như cây cỏ đầu tường, hơn nữa rất ít người có khả năng lãnh đạo, cũng e ngại trở thành chim đầu đàn, cho nên thành quân Đường cũng tốt, dù sao còn có đất, mặc dù số đất vườn ban cho này không đáng tin cậy cho lắm.

Còn về phần quan áp ngân khế của Ngô Thành Công chúa phủ, cũng là Tân Cầm Nhi chủ trương thực hiện, lý do của nàng một là cho quân dân Tô Châu biết được đã thuộc về thế lực nào, hai là danh dự của quan áp ngân khế ở Thường Châu đã đi vào lòng người, sau này tự nhiên sẽ ảnh hưởng đến Tô Châu. Ba là có thể nghe nhìn lẫn lộn, để cho Trương Hồng Ba dâng sớ thừa nhận là người cấp quan áp ngân khế cho Tô Châu, sẽ khiến cho người khác có cảm giác đã có người cố ý tạt nước bẩn vào Ngô Thành phủ Công chúa, cuối cùng sẽ chủ động ủng hộ Trương Hồng Ba.

Tô Châu oanh oanh liệt liệt, rồi lại không tiếng động tiến hành thay đổi, Lục Thất, Tiểu Thanh và cha con Ngư Hoa Hiên, cũng đã về đến Mao Sơn, Chu Vũ cũng hộ tống quay về Ngô Thành Quân ở Thường Châu.

Đối với sự tín nhiệm của Lục Thất đối với Trương Hồng Ba, Chu Vũ thể hiện sự lo lắng, cho nên dùng một ít thân tín, dùng chức phó kiềm chế quyền lực của Trương Hồng Ba. Lục Thất chỉ cười nói một câu, việc có được Tô Châu chính là một ván bài, nếu hợp tác rất tốt, như vậy chỉ có thể dùng người thì không nghi ngờ người.

Chu Vũ cũng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu, y đối với việc quay lại Thường Châu cũng không phản đối, y cũng là người hiểu chuyện, y và Lục Thất quả thật không nên ở Tô Châu lâu, hơn nữa đối với y mà nói, tất nhiên là lo lắng chuyện của Tô Châu, cũng càng không yên lòng việc ở Ngô Thành Quân. Ngô Thành Quân mới là căn cơ quân lực chủ yếu của Chu Vũ, y không ởđó, có lẽ sẽ khiến cho Vạn Bân mượn cơ hội lấy lòng quân, Ngô Thành Quân và Trung phủ dũng mới là chiến trường chủ yếu giành công huân của Chu Vũ y.

Thấm thoắt một tháng trôi qua, cuộc sống của Lục Thất ở Mao Sơn bên ngoài thản nhiên, thực ra rất lo lắng, đại quân giằng co với quân ở huyện Vô Tích, thổ phỉ ở Thái Hồ bị phong tỏa, khiến tin tức của Tô Châu không thể đến được Thường Châu, nên càng không thể truyền đến Mao Sơn.

Nửa tháng nay, Lục Thất thường xuyên đến huyện Kim Đàn mặt mày rạng rỡ uống rượu, thân thiện kết giao với người huyện Kim Đàn, thận chí còn quản một vài việc, lệnh cho Võ Lâm vệ bắt một ác bá huyện Kim Đàn đưa đến huyện nha, Huyện lệnh bị dọa không thể không theo công bằng xử nặng tên ác bá đưa đi lưu đày, tịch thu gia sản.

Tất cả những gì Lục Thất gây nên, dĩ nhiên là cố ý lộ mặt, nhưng trong lòng dân chúng trong huyện Kim Đàn thiện lương lòng hướng phật, vừa nhìn thấy đã dứt khoát tôn kính xưng Lục chân nhân.

Từ sau khi Lục Thất rời khỏi Tô Châu được nửa tháng, Tô Châu tin tức không thông đã thay đổi, vẫn phải dựa vào Trương Hồng Ba lộ mặt, Trương Hồng Ba đầu tiên là kết giao với quân Đường ở huyện Vô Tích, công bố Việt quân không muốn chiến đấu, âm thầm đầu hàng Giang Âm Quân, bây giờ y đã thu nhận hàng tốt (binh lính đầu hàng), biên chế thành tả quân Giang Âm Quân, tổng cộng sáu vạn đại quân.

Sau khi tả quân Giang Âm xây dựng chế độ, công phá thành huyện Ngô, bắt sống Tín Vương Việt quốc, bây giờ mới xin Cố Tiết độ sứ mở đường Tiết độ sứ, y phái cho người đưa tù binh Tín Vương đến Giang Ninh lập công. Mặt khác xin Tiết độ sứ đại nhân dời quân sang phía tây Côn Sơn, cùng tả quân Giang Âm cùng nhau chống đỡ quân Việt quốc tiến công, nếu quân lực của huyện Vô Tích không chịu dời quân đến huyện Côn Sơn, hậu quả chính là tự chịu.

Cố tướng quân nghe xong đương nhiên không tin, cho thân tín đến huyện Thường Thục điều tra, kết quả là, Tô Châu đúng là thay đổi nghiêng trời lệch đất, chẳng những quân đội tự xưng là tả Giang Âm Quân Đường quốc, ngay là quan địa phương cũng tự xưng là thuộc hạ của Ngô Thành phủ Công chúa, nói Tô Châu cũng là vùng đất thuộc Ngô Thành, là Đường Hoàng đích thân cấp cho Ngô Thành Công chúa, hơn nữa Tô Châu cũng thực hiện dùng quan áp ngân khế của Ngô Thành phủ Công chúa để thưởng công, tuy nhiên nghe nói quan áp ngân khế ở trong tay Trương Hồng Ba.

Cố Tướng quân khó có thể tin nhíu lông mày, quân Đường cao thấp đều choáng váng, thời gian trước còn chiến đấu ngươi chết ta sống, bây giờ đối mặt với quân địch, lại nhanh chóng cũng biến thành Giang Âm Quân, chơi cái trò gì vậy? Không chơi trò này nữa, nhưng đại đa số quân Đường cũng vui mừng, không ai nguyện ý liều chết liều sống, nếu đối diện với kẻ thù phản bội biến thành Giang Âm Quân, bất kể là tả hay hữu, hẳn cũng không thể tiếp tục liều mạng nữa.Nhìn xe tù áp tải Tín Vương Việt quốc, Cố tướng quân không thể không tiếp nhận sự thật khó tin, y một mặt lệnh cho đại quân không được buông lỏng, một mặt viết thư trình lên chuyện đã chứng kiến, cuối cùng hỏi Đường Hoàng có dời quân đến huyện Côn Sơn không? Nếu không đi huyện Côn Sơn, vậy nhất định phải lui về Lăng huyện, nếu không sẽ bị rơi vào trong tay tám vạn đại quân, rơi vào hoản cảnh hai mặt đối địch, bây giờ Ngô Thành Quân và Trung phủ dũng căn bản không đủ đến chống lại hai vạn Giang Âm Quân.

Mà thư của Trương Hồng Ba cũng đã tuyên bố:
- Thần Trương Hồng Ba, Mộc Thiên Ân, được Thái tử điện hạ tiếp đãi long trọng, trong lòng cảm kích, nay phụng mệnh, thúc đẩy sáu vạn Trung Ngô quân ở Tô Châu, vì xoa dịu lòng quân, đáp ứng lời mời, chỉnh đốn lại tả Giang Âm Quân, nguyện phục vụ cho Tiết độ sứ Giang Âm Quân, tôn Giang Âm hầu lên làm hữu quân.

Lúc dụ dỗ, binh lính đầu hàng cầu được thưởng đất vườn, nói rất tin quan áp ngân khế của Ngô Thành phủ Công chúa, thần cũng biết Tô Châu là Hoàng đế bệ hạ ban cho Ngô Thành phủ Công chúa. Vì để đạt thành mục đích, thần đã hứa, đại diện cho Ngô Thành phủ Công chúa thực hiện quan áp ngân khế, cũng đại diện cho Ngô thành phủ Công chúa thừa nhận quan thế Tô Châu, thần và quân dân Tô Châu, nguyện tôn Ngô Thành Công chúa là chủ thượng, tận tâm vì Đường quốc.

Thần đã dụ dỗ được Trung Ngô quân thành công, bắt Tín Vương Việt quốc dâng lên cho bệ hạ, giương uy thế của nước Đại Đường chúng ta, mong có thể vì sự đóng góp của thần, phong hầu cho huyện Hoa Đình.

Ngoài ra mời Giang Âm Trung Quân dời từ đến phía tây huyện Côn Sơn, cùng thần lãnh đạo quân chống lại Việt quốc.

Vì sự thành tâm muốn quy hàng của sáu vạn hàng quân, vì để không xảy ra biến cố, thần mong bệ hạ ân chuẩn, chờ mong hồi âm.


Oanh! Không phải là cái gì nổ, mà là kinh thành oanh động, dân chúng đứng đầy đường xem tù binh, dư chấn của đại chiến ở Thường Châu vẫn chưa hết, đột nhiên tin tức ở Tô Châu truyền đến nhanh chóng, lập tức tạo nên nhiều cuộc tranh luận, hoài nghi, đa số người đều cảm thấy nghe được một câu chuyện cười của thiên hạ.Nhưng vừa qua nửa ngày, những lời đồn đại chê cười, cũng có được căn cứ xác thực từ quan viên triều đình, tấu chương của Trương Hồng Ba và Giang Âm quân Tiết độ sứ Cố Tướng quân, gần như đồng tới truyền tới Binh bộ và Chính sự đường. Binh bộ vừa nhận được thư của Trương Hồng Ba, sau khi xem xong lập tức bị dọa sợ không dám nộp lên, mà hỏi quan trên một chút, kết quả chính là sau khi bị Tể chấp của Chính sự đường khiển khách liền vội vàng nộp lên.

Trong Bài Vân các, không khí vô cùng áp lực, Đường Hoàng nhìn hai tấu chương, khuôn mặt âm trầm dường như muốn ngất, đó là dấu hiệu cực kì phẫn nộ, đại thần đến Bài Vân các cũng không nhiều, có gần ba mươi vị, một đám vẻ mặt khác nhau, đa số vô cùng khẩn trương.

- Các khanh thấy hai cái tấu này thế nào?
Đường Hoàng thản nhiên hỏi, ánh mắt lạnh lùng quét qua.

Các đại thần nhìn nhau, Hữu tướng thi lễ nói:
- Bệ hạ, Giang Âm quân Tiết độ sứ Cố tướng quân sẽ không nói điêu, nhưng chuyện của Tô Châu phải đợi điều tra mới bàn tiếp được, bây giờ là lúc cấp bách, cần phải quyết định nơi Giang Âm Quân Tiết độ sứ thuộc về, nên dời đến nơi thích hợp, một khi để lâu, quả thật là nguy hiểm khó lường.

Đường Hoàng gật đầu, ông ta thấy trên tấu của Cố tướng quân có nói đến con số tám vạn, lập tức sợ hãi, không ngờ Giang Âm Quân của Trương thị lại có được tám vạn đại quân, hơn nữa Trương Hồng Ba dâng tấu lên, tràn đầy sự uy hiếp trắng trợn, nếu như Đường Hoàng không đáp lại kịp thời, y có thể sẽ làm gì đó.

- Bệ hạ, vẫn là dời đến Lăng huyện là thỏa đáng nhất, có thể tránh được bị hai mặt giáp công, lại có thể chiêu mộ bi sĩ ở Nhuận Châu.
Lại bộ Thượng thư trần thuật nói.

- Bệ hạ, dời đến Lăng huyện hẳn là không ổn, bây giờ Giang Âm Quân Tiết độ sứ đang giáp công tại trung tâm, một khi dời đến Lăng huyện, chỉ sợ sẽ dẫn đến sự hiểu lầm của Giang Âm Quân Trương thị, chỉ sợ sẽ tạo nên việc nổi loạn tiên phát chế nhân.
Binh bộ thị lang đứng dậy hành lễ phản đối.

- Nếu dời đến trú đóng ở huyện Côn Sơn, như vậy sẽ cùng với Thường Châu cách Tô Châu và Thái Hồ, hậu quả chẳng phải là bỏ rơi hai vạn đại quân bình thường hay sao?
Lại bộ Thượng thư phản bác.

- Dời đến huyện Côn Sơn sao lại là bỏ rơi? Nếu Trương thị bộc lộ là thuộc về Đường quốc, đại quân dời đến huyện Côn Sơn chính là phòng ngự bình thường, trước mắt trọng yếu nhất chính là phải ổn định Trương thị. Nếu Trương thị lấy cớ triều đình không đồng ý hợp lực mà ngang nhiên tấn công tiêu diệt Giang Âm Quân Tiết độ sứ và Ngô Thành Quân, vậy quân tiên phong chỉ sợ sẽ qua mười vạn. Đến lúc đó nếu đột kích Nhuận Châu, sợ không phải chỉ có sáu vạn đại quân, cũng tạo thành nguy hiểm cho kinh thành, triều đình bây giờ không kịp điều quân bảo vệ Giang Ninh đấy.
Binh bộ thị lang bác bỏ.

Quyển 3 - Chương 103: Dụ dỗ

Lại bộ Thượng thư nhíu mày im lặng, Binh bộ thị lang mặc dù có ý tứ làm trái, nhưng nói cũng toàn sự thật, bây giờ Ninh Quốc quân và Y Cẩm quân giao chiến, Trấn Hải quân và Khang Hóa quân là có thể gấp rút điều đến kinh thành, nhưng việc phòng ngự Chu quốc không thể buông thả. Cho dù là điều đại quân về, kết quả cũng chỉ làm lâm vào thế giằng co, rất khó có thể dùng một trận để đánh bại quân Trương thị, còn về Kinh quân, Lại bộ Thượng thư cũng biết gần như là quân an nhàn chưa hề trải qua chiến sự.

- Bệ hạ, nếu Trương thị thể hiện sự thần phục, vậy có được Tô Châu chính là lợi cho Đại Đường, Tô Châu thuộc về Việt quốc nhiều năm, nếu Trương thị tiến đánh Tô Châu, vậy tự nhiên sẽ đả kích đến thực lực của Việt quốc, bây giờ, quả thật không nên lại tạo nên chiến sự, một khi xảy ra chiến tranh với Trương thị, chỉ sợ sẽ dẫn đến Chu quốc tham vọng.
Hộ bộ Thị lang cũng bẩm báo nói.

Da mặt của Đường Hoàng run lên một cái, im lặng gật đầu nói:
- Các khanh nói rất có lý, Giang Âm Quân Tiết độ sứ, tạm thời rời đến huyện Côn Sơn.

Đường Hoàng vừa dứt lời, đợi định xong khúc nhạc dạo dụ dỗ Trương thị, kế tiếp chấp nhận Giang Âm Quân của Trương Hồng Ba là trung quân, tôn bản quân Giang Âm hầu thành hữu quân, đều thể hiện sự tán thành, nhưng việc Trương Hồng Ba tôn Ngô Thành Công chúa là chủ thượng lại dẫn tới hoài nghi.

Hộ bộ thị lang thi lễ nói:
- Bệ hạ, Trương Hồng Ba sao phải tôn Ngô Thành Công chúa lên làm chủ thượng, việc này rất kì quái, phải đợi sau khi điều tra mới có thể kết luận.

- Tả đại nhân nói như vậy cũng quá nông cạn rồi, Trương Hồng Ba tôn Ngô Thành điện hạ lên làm chủ thượng, rõ ràng chính là đại nghĩa dựa theo Tô Châu. Tô Châu trước chính là Ngô Thành, bệ hạ ban thưởng cho Ngô Thành, là vì đại nghĩa triều đình tán thành, Trương thị mượn dùng, rõ ràng chính là không muốn cho triều đình có lí do đi tiếp quản Tô Châu. Mà Ngô Thành phủ Công chúa, có năng lực tranh đoạt Tô Châu với Trương thị, cũng chính là cản trở quan viên triều đình cai quản.
Lại bộ thị lang Tiêu Tri Lễ lại mở miệng phản bác.

Hộ bộ thị lang chau mày, Lại bộ thị lang lại hành lễ nói với Đường Hoàng:
- Bệ hạ, Trương thị có thể xúi giục Trung Ngô quân, chiếm cứ Tô Châu, vậy hẳn là kết quả nhiều năm. Đại chiến Thường Châu trước mắt, trên thực tế nếu như không phải Ninh Quốc Quân đánh bại Việt quân, chỉ sợ binh lực của Trương thị sẽ lớn mạnh hơn bây giờ rồi.

Đường Hoàng ngẩn ra, vẻ mặt thoáng suy nghĩ một chút, một lát sau, Tiêu Tri Lễ lại nói:
- Bệ hạ, nếu Trương thị mượn đại nghĩa đất phong của Ngô Thành phủ Công chúa, thần đề nghị, để cho phủ Công chúa thuận theo, lệnh cho người của phủ Công chúa đến Tô Châu.

- Không được, nếu phủ Công chúa thật sự vào tranh giành quyền lực ở Tô Châu, chỉ sợ sẽ dẫn đến hành động bất lợi của Trương thị.
Binh bộ Thị lang lập tức phản bác.

- Vinh đại nhân, vào Tô Châu không nhất thiết phải lộ liễu tranh quyền đoạt thế, phủ Công chúa vào Tô Châu, là một loại đại nghĩa nhập chủ. Trong điều kiện không cần thiết phải xung đột với Trương thị, dùng thủ đoạn kéo lại lòng dân đi theo Đường quốc. Phủ Công chúa chỉ cần sống yên ở Tô Châu, vậy thể hiện Tô Châu chính là biên giới Đường quốc, Trương thị là thần tử của Đường quốc.
Lại bộ Thị lang phản bác nói.

Binh bộ Thị lang im lặng, Tiêu Tri Lễ lại nói tiếp với Đường Hoàng:
- Bệ hạ, triều đình không thể chỉ nhân nhượng Trương thị, nếu Trương thị tôn Ngô Thành Công chúa là chủ thượng của Tô Châu. Thần đề nghị, bệ hạ ban thưởng Tín Vương phủ ở Ngô huyện cho Ngô Thành phủ Công chúa, để cho triều đình tạo nên đại nghĩa chính thống ở Tô Châu, nếu Trương thị đến một cái phủ cũng không chịu nhượng, vậy thì đã tự đánh vào mặt, khiến cho người khác chỉ trích.

Đường Hoàng nghe xong im lặng, một lát sau gật đầu nói:
- Vậy nghe theo lời khanh.

- Bệ hạ, thần có một đề nghị, nếu Trương Hồng Ba hiến kế được công, vậy không bằng chúng ta liền phong tước, thần nghe nói trong Trương thị có sự bất hòa, Trương Hồng Ba mặc dù là cháu của Giang Âm hầu, nhưng cha lại là con vợ kế. Nếu Trương Hồng Ba được phong hầu tước, tất nhiền sẽ khiến cho dòng chính ghen ghét đố kị.
Binh bộ Thị lang bẩm tấu nói.

Đường Hoàng gật đầu nói:
- Khanh nói có lý, Trương Hồng Ba bắt được thân vương Việt quốc, cũng đáng được phong hầu tước, khanh nghĩ phong chức gì thì thỏa đáng?
- Bệ hạ, thần nhớ rõ phía đông huyện Côn Sơn có huyện Hoa Đình, không bằng bệ hạ đổi thành huyện Đông Hải, phong Trương Hồng Ba là Đông Hải hầu.
Binh bộ Thị lang hồi đáp.

Đường Hoàng gật đầu, chợt Lễ bộ Thượng thư hành lễ nói:
- Bệ hạ, nếu phong Trương Hồng Ba là Đông Hải hầu, lại không thể làm mất lòng Giang Âm Quân Tiết độ sứ, hẳn là nên ban thưởng bình đẳng.

Đường Hoàng ngẩn ra, suy nghĩ một chút gật đầu nói:
- Được, phong Giang Âm quân Tiết độ sứ Cố Viêm Vũ là Côn Sơn hầu, cùng Đông Hải hầu đóng ở Nhung Biên.

- Bệ hạ, nếu Tô Châu trên danh nghĩa là đất phong của Ngô Thành phủ Công chúa, nếu là trong đất phong hầu tước, cũng dễ sinh ra chê cười, thần cảm thấy, không bằng dùng huyện Nhiêu Châu phong hầu đi.
Tiêu Tri Lễ cũng đưa ra dị nghị, y nói cũng có lý, không nên để đất phong chồng chéo lên nhau.

- Lời Tiêu đại nhân nói không đúng rồi, Trương Hồng Ba nếu coi Ngô Thành Công chúa là chủ thượng, phong hầu cho y đương nhiên phải ở Tô Châu, dùng huyện Nhiêu Châu để phong hầu, chẳng phải là dung túng cho y sao.
Hộ bộ Thị lang lập tức phản bác, có chút ý tứ đối đầu.

Tiêu Tri Lễ vẻ mặt chán ghét chau mày, không nói gì nữa.

Hữu tướng thi lễ nói:
- Bệ hạ, đề phòng biến cố xảy ra, tận lực tăng quân cho Thường Châu, Trung phủ dũng quân ở Thường Châu dễ xảy ra biến cố.

Đường Hoàng gật đầu, suy nghĩ một chút nói:
- Một vạn Trấn Hải quân ở ngoài kinh thành, có thể đến huyện Kim Đàn, một vạn Khang Hóa quân đi Ninh quốc quân, sau khi chiến sự bình ổn, cũng đến đóng quân ở huyện Kim Đàn, hai vạn quân sáp nhập làm một, gọi là Ngô Thành Hổ Kỳ quân. Trẫm được Thứ sử Thường Châu hồi báo, hai huyện Vô Tích và Nghi Hưng của Thường Châu, thu hoạch được rất nhiều lúa, vậy thì để cung cấp lương thảo cho Ngô Thành Hồ Kỳ quân.
Rất nhiều đại thần nghe xong theo bản năng rũ mí mắt, thầm nghĩ Hoàng đế bệ hạ thật sự có thể mặt dày, hai vạn đại quân thay đổi tên, để cho Ngô Thành phủ Công chúa cung cấp lương thảo, rõ ràng là muốn phủ Công chúa trở thành tài nguyên để khai thác, chỉ sợ tất cả những gì của phủ Công chúa ở Thường Châu, sớm muộn gì cũng biến thành của Hoàng đế.

Phong ba ở Thường Châu, trong tình hình có thể nói là có lợi, kết quả của sách lược dụ dỗ, chúng thần căng thẳng tập hợp, tâm tình vui vẻ rời khỏi, chỉ cần Trương thị không phản lại Đường quốc, cuộc sống của bọn họ sẽ vẫn là thái bình yên ổn.

Sau khi chúng thần rời khỏi, Đường Hoàng thở dài một hơi, Hạ đại nhân vội dâng trà, Đường Hoàng uống một ngụm, hạ giọng nói:
- Thật sự là không được an bình.

Hạ đại nhân gật đầu, nhỏ giọng nói;
- Bệ hạ, nô tài cảm thấy, Trương thị hẳn mưu đồ chiếm lấy Tô Châu đã lâu, có thể là do thất bại ở Thường Châu, làm loạn mất kế hoạch vốn dĩ của Trương thị.

Đường Hoàng nghe xong suy nghĩ một chút, một lát sau hạ giọng nói:
- Chẳng lẽ Giang Âm hầu vốn muốn đột kích Giang Ninh.

- Có khả năng, có thể là bị Dương tướng quân cho một kích, khiến cho ba vạn Việt quân vốn thuộc sở hữu của Giang Âm hầu biến thành Ngô Thành Trung Phủ dũng.
Hạ đại nhân nhỏ giọng nói.

Đường Hoàng giật mình trong chốc lát, mới ôn hòa nói:
- Truyền chỉ, phong Dương Côn làm Tấn Lăng hầu, ban hai nghìn hộ, ban thưởng một nghìn huân vệ.

- Truyền chỉ, người được phong hầu, đều được thêm hai nghìn hộ, ban thưởng một nghìn huân vệ.
Đường Hoàng bổ sung nói.

- Lục Thiên Phong đang làm gì?
Đường Hoàng lại hỏi.

- Luôn ở Mao Sơn, thỉnh thoảng có vào huyện Kim Đàn.
Hạ đại nhân trả lời tỉ mỉ, Đường Hoàng mấy hôm không nhắc đến Lục Thiên Phong rồi.

- Lục Thiên Phong này, thật sự là người nhiều chuyện, truyền chỉ đến hắn, nếu như khỏe rồi, lập tức quay về phủ Công chúa ở kinh thành đi.
Đường Hoàng có chút bất đắc dĩ nói, Hạ đại nhân đáp ứng.

Đường Hoàng thoáng suy nghĩ, một lát sau nói:
- Thế lực của Ngô Thành không nhỏ, chỉ sợ sẽ bị Ung Vương lợi dụng, Đại Ban, chuyện La Sĩ Thành, ngươi nghĩ một cách giải quyết đi.

- Vâng, nô tài sẽ làm tốt.
Hạ đại nhân đáp ứng.

Quyển 3 - Chương 104: Thế gia

Các đại thần rời khỏi hoàng cung, lần lượt lên kiệu về phủ, Lại bộ Thị lang Tiêu Tri Lễ ngồi trong kiệu, sắc mặt âm trầm, dường như có chuyện gì khiến y phiền não.

Về tới phủ Thị lang, vào trong chính sảnh ngồi xuống, sau khi dặn dò hạ nhân, tận lực hòa hoãn vẻ mặt, một lát sau, một lúc sau một mỹ nhân cũng Tiểu Phức thân mật tiến vào trong sảnh.

- Bái kiến Công chúa điện hạ.
Tiêu Tri Lễ đứng dậy bái kiến.

- Thúc phụ miễn lễ.
Tiểu Phức dịu dàng đáp lại.

- Phu nhân, ta và Công chúa có chuyện cần thương lượng.
Tiêu Tri Lễ sau khi đứng dậy, ôn hòa nói, mỹ nhân gật đầu, lặng lẽ rời khỏi chính sảnh.

- Điện hạ mời ngồi.
Tiêu Tri Lễ khách khí nói.

Tiểu Phức ngồi ở vị trí dành cho khách, đôi mắt xinh đẹp chờ mong nhìn Tiêu Tri Lễ, Tiêu Tri Lễ cũng không nhiều lời, nói thẳng vào quá trình nghị triều.

- Tạ ơn thúc phụ giúp Bổn cung.
Tiểu Phức vui mừng dịu dàng nói tạ ơn.

Tiêu Tri Lễ vẻ mặt lại nghiêm túc nói:
- Ta hoàn thành việc điện hạ nhờ cậy, nhưng ta không hiểu, vì sao Trung phủ sứ nhất định phải nhập chủ Tín Vương phủ. Ta hoài nghi, những thay đổi của Tô Châu, chưa chắc là do Giang Âm hầu chủ chương đâu, nếu như vậy, vậy không tới phiên Trương Hồng Ba lên tiếng. Ta hoài nghi, sự thay đổi của Tô Châu, là kết quả của việc cấu kết giữa Trung phủ sứ của điện hạ và Trương Hồng Ba.

Tiểu Phức cả kinh, nàng đương nhiên biết chân tướng việc Tô Châu thay đổi, mà Trương Hồng Ba sở dĩ lên tiếng, là vì không thể giấu nữa. Là do Việt quốc phát hiện sự thay đổi của Tô Châu, cho nên, chỉ có thể theo kế hoạch ngả bài với Đường quốc trước, nếu Đường quốc không bị hù dọa, vậy cũng chỉ có thể dùng vũ lực để diệt nốt quân Đường ở huyện Vô Tích, sau đó ngang nhiên chuẩn bị khai chiến với Việt quốc và Đường quốc.

Đường nhiên trước khi khai chiến, Tiểu Phức sẽ dẫn theo người của phủ Công chúa rời khỏi kinh thành, người ở huyện Thạch Đại cũng trốn đến Thường Châu. Sau khi khai chiến, một khi thất bại, cũng chỉ có thể đi thuyền biển trốn đến dị quốc, đây là một đoạn trong bức mật thư Tân Cẩm Nhi viết cho Tiểu Phức. Tiểu Phức sau khi hay tin cũng không hề kinh hoàng, mà trấn định làm theo những gì Tân Cầm Nhi viết, cấp bách cầu Tiêu Tri Lễ ở trên triều đình nói giành được những thứ cần thiết.

- Thúc phụ đã giúp bổn cung, bổn cung cũng không nên giấu diếm thúc phụ. Thực ra, những thay đổi của Tô Châu, là do Phò mã và Trương Hồng Ba kết hợp, dẫn năm nghìn đại quân tập kích bất ngờ thành huyện Ngô....

Tiểu Phức nói sự thật cho Tiêu Tri Lễ biết, bởi vì Tiêu Tri Lễ thực sự đã lên thuyền giặc, hơn nữa Tiểu Phức còn cần Tiêu Tri Lễ, sau này có thể chủ động, tiếp tục ảnh hưởng đến quyết sách của triều đình. Trong triều đình có người làm quan lớn, có Tiêu Tri Lễ ở trên triều đình phản bác, sẽ dẫn đến rất nhiều điều bất lợi cho những quyết sách của phủ Công chúa không thể tiến hành.

Tiêu Tri Lễ kinh hãi, không ngờ thất lễ đứng dậy đi lại suy nghĩ, y thông qua chi tiết bất hợp lí phát hiện ra điều dị thường. Không ngờ chính là Lục Thiên Phong cả gan làm loạn, y tưởng là Trung phủ sứ cấu kết với Giang Âm quân, nhưng trên thực tế, lại là Lục Thiên Phong dùng năm nghìn quân chiếm cứ Tô Châu, nghịch thiên nha, quá khó tin rồi.

Tiêu Tri Lễ rốt cục bình tĩnh, y ngồi xuống, nhìn Tiểu Phức, bình tĩnh nói:
- Nếu điện hạ nói là sự thực, vậy hậu họa có thể rất lớn, chân tướng của Tô Châu sớm muộn gì cũng sẽ bị triều đình biết. Ít nhất có ba người rất nhanh có thể báo cáo cho triều đình, một là Giang Âm hầu, nhưng khả năng không lớn, hai là Vạn Bân, đó là cận vệ tâm phúc của Hoàng đế, ba là Tiết độ sứ Giang Âm quân Cố tướng quân, đặc biệt là Cố tướng quân đang đóng quân ở Tô Châu, có thể rất nhanh biết chuyện tập kích bất ngờ.

Tiểu Phức gật đầu nói:
- Còn có một người nữa là Trình Diễm tướng quân.

Tiêu Tri Lễ ngẩn ra, ánh mắt không hiểu nhìn Tiểu Phức, hòi:
- Điện hạ đã có cách giải quyết rồi?

Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Trung phủ sứ của ta gửi thư nói, những người đó sẽ im lặng.

- Ồ chẳng lẽ bọn họ đã hàng phục Lục Thiên Phong?
Tiêu Tri Lễ kinh ngạc nói.

- Không, Trung phủ sứ nói, Trình Diễm và Phò mã ở huyện Cú Dung từng trải qua một trận chiến, có tình nghĩa sâu nặng, tuy rằng không phản bội Hoàng đế, nhưng sẽ không muốn hại Phò mã. Vạn Bân và Cố tướng quân, hẳn là không muốn gánh trách nhiệm bại trấn, hơn nữa Vạn Bân một nửa là thuộc tướng của bổn cung, bổn cung ủng hộ hắn dẫn binh đấy. Mà lúc Cố tướng quân ở Ninh quốc quân, đã từng có quan hệ rất tốt với Phò mã, nếu bọn họ nói ra chân tướng, kết quả chẳng những bản thân gặp nguy hiểm, mà còn dẫn đến chiến loạn.
Tiểu Phức đáp lại.

Tiêu Tri Lễ nghe xong im lặng, Tiểu Phức lại nói:
- Thúc phụ cũng biết, tổ tông từng nói vận số Đường quốc sắp hết, ta mặc dù là Công chúa, nhưng ta vẫn nhận là cháu gái của lão tổ tông. Chuyện của Tô Châu bây giờ, chính là cần thời gian để thâm nhập, chỉ cần nửa năm bình an, sẽ thâm nhập được Tô Châu và Thường Châu, sau này một khi Đường quốc suy vong, Tiêu thị cũng sẽ không biến thành gia tộc mặc người ta chém giết.

Tiêu Tri Lễ chau mày, sau đó thở dài nói:
- Điện hạ, ta bội phục lòng dũng cảm của Lục Thiên Phong, nhưng lập thế không phải chuyện đơn giản, bây giờ không những phải chịu nguy hiểm bị triều đình định tội. Đáng sợ hơn là có thể không nắm được Tô Châu trong lòng bàn tay, nếu Lục Thiên Phong chiếm Tô Châu, hắn không nên rời khỏi, hắn nên ở lại Tô Châu, tự mình thống soái đại quân Tô Châu, mà không phải giao cho Trương Hồng Ba hay tướng quân đầu hàng, hậu quả chỉ sợ sẽ bị cướp mất Tô Châu, lại còn đánh mất tính mạng người thân.

- Tô Châu còn có Trung phủ sứ của ta, Trung phủ sứ của ta là một nữ tử hiếm thấy, nàng ta có năng lực nắm quân lực của Tô Châu trong tay, mà quan tướng nòng cốt của bảy vạn đại quân Tô Châu, tất cả đều do Trung phủ sứ đảm nhiệm, Trương Hồng Ba không có quyền thay đổi quan tướng, y chỉ là thống soái trên danh nghĩa.Tiểu Phức nét mặt nghiêm túc nói.

Tiêu Tri Lễ ngẩn ra, sau đó gật gật đầu, Tiểu Phức lại nói:
- Trung phủ sứ nói, bởi vì đều là quân đầu hàng, không có kinh nghiệm trải qua đại chiến, một khi rơi vào hoàn cảnh bị Đường quốc và Việt quốc giáp công, rất dễ dàng sụp đổ, cho tên Phò mã quyết tâm quay về Mao Sơn.

Tiêu Tri Lễ gật đầu, Tiểu Phức lại dịu dàng nói:
- Phò mã là người giữ chữ tín, thúc phụ nếu giúp hắn, hắn sẽ nhớ ân.

Tiêu Tri Lễ cười thản nhiên nói:
- Ta là vì Tiêu thị mới đóng góp đấy.

- Ta cũng vì Tiêu thị tận lực, ta là nữ nhi của Tiêu thị.
Tiểu Phức dịu dàng đáp lại.

Tiêu Tri Lễ im lặng, một lúc sau ôn hòa nói
- Điện hạ cần phải trở về.

Tiểu Phức đứng dậy, ôn nhu nói:
- Sau này thúc phụ muốn được cái gì?

Tiêu Tri Lễ quay đầu nhìn Tiểu Phức, cười yếu ớt nói:
- Sau vậy? Muốn hứa cái gì à?

- Ta muốn hỏi Phò mã, xem có thể cho Tiêu thị cái gì?
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Tiêu Tri Lễ lắc đầu nói:
- Không cần làm việc ngốc nghếch này, yêu cầu mà có được chưa chắc đã tốt đối với Tiêu thị.

- Thiền Nhi đã hiểu.
Tiểu Phức dịu dàng đáp lại.

Tiêu Tri Lễ chần chừ một chút, hỏi:
- Điện hạ không sợ Lục Thiên Phong sẽ thay lòng sao?- Không sợ, ta tin tưởng Phò mã có thể cả đời đối tốt với ta, giang sơn dễ đổi bản tính khó đời, cho dù là Phò mã có đăng quang, chỉ cần ta không chạm đến chuyện kiêng kị của hắn, liền sẽ không có người nào có thể thay thế ta, hơn nữa theo ta được biết, Phò mã chưa bao giờ thất tín.
Tiểu Phức tự tin đáp lại.

Tiêu Tri Lễ cười gật đầu nói:
- Thanh danh của Lục Thiên Phong ở kinh thành, đúng là người giữ chữ tín.

- Thúc phụ, Thiền Nhi cáo từ.
Tiểu Phức thi lễ chào tạm biệt, Tiêu Tri Lễ đưa đến ngoài sảnh, có phu nhân tiếp tục tiễn khách.

Trở lại trong sảnh, Tiêu Tri Lễ đứng im sợ hãi, một hồi lâu mới tự nói:
- Lục Thiên Phong quả thật có thể nắm trong tay một trăm nghìn đại quân, cũng đáng được Tiêu thị giúp đỡ, chỉ có điều việc Tô Châu cũng không đáng tin cho lắm.


- Cha, Trương Hồng Ba được phong là Đông Hải hầu.

Trong tòa nhà của Trương thị Giang Âm, một người trung niên phẫn hận nói, y đưa một phong thư đưa một một ông già râu bạc đang ngồi trên ghế dựa, Giang Âm hầu.

Giang Âm hầu thần tình lạnh nhạt nhận thư xem qua, không ngờ cười yếu ớt nòi:
- Phong hầu là chuyền tốt, con gấp cái gì?

Người trung niên ngẩn ngơ, không ngờ nói:
- Cha, Hồng Ba đã làm chuyện đại nghịch rồi.

- Y làm chuyện gì đại nghịch, y giết trưởng lão sao? Y binh biến mưu phản sao?
Giang âm hầu thản nhiên nói.

- Cha, nhưng y một mình tự mình xuất quân.
Nam trung niên ngạc nhiên la lên.

- Đó là quân của y, y đi tranh thủ tiền đồ, thành hay bại đều là chuyện riêng của y, y không làm tổn hại đến Giang Âm Trương thị, ta đây là ông nội, ta sẽ không hồ đồ mà sinh ra oán hận. Nhưng ngươi, có được Tô Châu, có tổn hại đến lợi ích của ngươi, không có tổn hại ngươi làm loạn gì chứ?
Giang Âm hầu lạnh giọng đáp lại.

Nam trung niên lập tức không nói gì, Giang Âm hầu lại lạnh nhạt nói:
- Hồng Ba là kiệt xuất, y rời khỏi, đi phát triển Trương thị, nếu y chỉ nguyện ở lại nơi này phung phí, đối với ngươi là một điều rất bất lợi, thánh chỉ phong hầu tới rồi, ngươi tự mình đi tiếp đi.

- Cái gì? Để con tự mình đi chúc mừng y?
Nam trung niên lập tức chống đối nói.

- Ngu ngốc, ngươi đi chúc mừng Hồng Ba, sẽ chỉ tăng thêm uy vọng của ngươi, Hồng Ba dù sao cũng là cháu ruột của ngươi, Hồng Ba sẽ là thế lực bên ngoài của ngươi, sẽ khiến cho thân tộc e dè, không dám khinh thị ngươi.
Giang Âm hầu tức giận trừng mắt dạy bảo.

- Con đã hiểu.
Nam trung niên vội biết điều đáp ứng.

- Đi đi, không cần ghen ghét Hồng Ba, Hồng Ba trở thành Đông Hải hầu, đối với ngươi là có lợi nhất về sau không ai dám tranh chức Giang Âm hầu với ngươi.
Giang Âm hầu xua tay nói, nam trung niên đáp ứng rời khỏi.

Nhìn bóng lưng con trai trưởng, Giang Âm hầu bất đắc dĩ lắc đầu, kỳ thật lão không có ý tiến thủ nhiều lắm, một nửa là vì người thừa kế vô năng này, bởi vì người thừa kế không thể bảo vệ được gia nghiệp quá lớn, chờ lão nhắm mắt chỉ sợ con cháu tương tàn.

Giang Âm hầu cũng biết, chờ lúc lão vừa chết, Trương thị tám phần sẽ giải thể, những người trong tộc căn bản không phục con trai trưởng của mình, lão vừa chết, bàng chi sẽ một là tạo phản, hai là rời khỏi lập môn hộ khác, mà dưới tình hình gia nghiệp không lớn, bàng chi sẽ có khuynh hướng rời khỏi huyện Giang Âm, đi nơi khác xây dựng môn hộ.

- Tiểu tử thối, ông nội ta đây vẫy cờ cho ngươi, cũng coi như là tạ lỗi với ngươi rồi, người cha chết đi của ngươi, chắc sẽ không oán ta.
Giang Âm hầu tựa vào ghế, thì thào tự nói, đôi mắt thậm chí có lệ quang.

Quyển 3 - Chương 105: Được phong hầu

Ba hôm sau một đại quân chậm rãi rời khỏi huyện Vô Tích, tiến vào huyện Thường Thục, đặt chân đến đất Tô Châu.

Trong quân, trước soái kì là một vị lão tướng mặc áo giáp màu hoàng kim, cưỡi một con ngựa vàng đốm trắng, có chút thần thánh, chỉ có điều vẻ mặt của lão tướng lại có chút âm trầm, phảng phất có tâm sự gì đó.

Chợt phía sau có người cưỡi ngựa đuổi đến, tiến vào quân của lão tướng, quân lính đều thúc ngựa nhường đường, khiến cho người cưỡi ngựa rất nhanh đến bên phải lão tướng, cùng đồng hành với lão tướng, người đến là một Đô úy mặc áo giáp oai hùng.

- Bái kiến Tiết độ sứ đại nhân.
Quan tướng Đô úy chào theo nghi thức quân đội.

Lão tướng quay lại gật đầu, mỉm cười nói:
- Trình Ngu Hầu, có chuyện gì sao?

- Không có, chỉ là muốn nói chuyện với đại nhân thôi.
Trình Diễm mỉm cười đáp lại.

- Ồ, được, lão phu và Trình Ngu Hầu vẫn chưa có thời gian rảnh để nói chuyện đấy.
Cố tướng quân cười nói, đại quân này, đúng là phụng theo thánh chỉ dời đến huyện Côn Sơn.

- Thuộc hạ vẫn chưa chúc mừng đại nhân, được phong làm Hầu gia.
Trình Diễm chân thành nói.

- Bây giờ vẫn chưa muộn, lão phu cũng bất ngờ, có lẽ là được nhờ phúc của tiểu tử Trương thị.
Cố tướng quân thản nhiên đáp lại.

- Lời của đại nhân không đúng, chiến công của đại nhân ở Thường Châu, tuyệt đối đáng được phong Hầu.
Trình Diễm nghiêm mặt nói.

Cố tướng quân nhìn về phía trước, cười nhạt không nói, Trình Diễm chần chừ một chút lại nói:
- Đại nhân, đại thắng ở Thường Châu không phải dễ, Đường quốc có được Tô Châu cũng là nhờ công của đại nhân, nếu mất đi, thực là một chuyện đáng tiếc trong cuộc đời rồi.

Cố tướng quân ngẩn ra nhìn Trình Diễm, nói:
- Trình Ngu Hầu, có chuyện gì cứ nói thẳng, lão phu không có thói quen đoán chữ.

- Đại nhân, thuộc hạ cảm thấy cuộc đời này chúng ta có thể đặt chân lên đất Tô Châu cũng không phải một chuyện dễ dàng, vẫn cản thấy vì lời nói vô căn cứ châm ngòi mà tạo thành hậu quả tự chém giết lẫn nhau, đây hẳn là một chuyện ngu xuẩn.
Trình Diễm vẫn âm thầm ám chỉ.

Cố tướng quân nhìn Trình Diễm không nói gì, Trình Diễm đành phải nói:
- Thuộc hạ nghe Tư mã Hành quân nói, Tô Châu trên thực tế là do Lục Thiên Phong tập kích bất ngờ mà có được, thuộc hạ nghe xong cũng cảm thấy, đây là một chuyện nực cười.

Cố tướng quân nét mặt kỳ lạ, lạnh nhạt nói:- Trình Ngu Hầu đã thân cận với Lục Thiên Phong rồi?

Đối với câu hỏi trắng trợn, Trình Diễm lắc đầu nói:
- Chưa, ta cùng Lục huynh đệ là bạn bè, nhưng ta trung với bệ hạ. Tuy nhiên Tô Châu vốn thuộc về Việt quốc, có thể thuộc về Đường quốc đúng là không dễ. Nếu chỉ vì lời nói vô căn cứ mà lại làm mất đi Tô Châu và Thường Châu vậy cũng là tai họa của Đường quốc.

Cố tướng quân gật đầu, lạnh nhạt nói:
- Cho dù là lời nói vô căn cứ, lão phu cũng không có quyền can thiệp vào lời nói của Tư mã Hành quân, rất khó làm đấy.

Trình Diễm chần chừ một chút nói:
- Thuộc hạ cảm thấy, vì đại cục có thể giết người diệt khẩu, chỉ có điều bên cạnh người kia có rất nhiều người tin lời nói vô căn cứ.

- Trình Ngu Hầu có thể làm cho người kia câm miệng là được rồi.
Cố tướng quân thản nhiên đáp lại.

- Thuộc hạ đã hiểu, cáo lui.
Trình Diễm chào theo nghi thức quân đội rồi thúc ngựa quay về.

Một quan tướng trung niên thúc ngựa đến gần Cố tướng quân, thấp giọng nói:
- Cha, người họ Trình này có chuyện gì sao?

- Đúng là người biết điều, cũng là người có mắt tinh tường, đợi sau khi y giết Tư mã Hành quân, không được để người của Tư mã Hành quân thoát khỏi.
Cố tướng quân thấp giọng đáp lại.

- Vâng con đã hiểu.Quan tướng trung niên đáp lại, giọng điệu thậm chí có chút vui mừng hưng phấn.

Cố tướng quân ngẩng đầu nhìn về phía xa, ánh mắt y dường như đã nhìn thấy huyện Côn Sơn, đối với loại lão tướng nhiều năm bị đè nén này, cuộc chiến ở Thường Châu chính là sự huy hoàng trong cuộc đời này của y, Tô Châu chính là nơi tôn sùng hậu nhân của y.

Không phải y muốn phản bội Đường Hoàng, sẵn sàng góp sức với Lục Thiên Phong, mà là được phong hầu, lưu danh thiên cổ, đối với loại lão tướng như y đúng là hấp dẫn quá lớn. Y già rồi, y cần lưu lại sự huy hoàng và tôn quí cho con cháu, y sợ hãi mất đi tất cả những gì có được, y là Côn Sơn hầu.

Đêm hôm đó, Tư mã Hành quân của Giang Âm Quân chết trong quân, trải qua Tiết độ sứ đại nhân tự mình điều tra là do đột tử vì bệnh cấp tính. Không lâu sau đó, vốn chống đỡ với Việt quân ở huyện Côn Sơn, năm nghìn Giang Âm Quân vốn đóng ở Lăng huyện, một nửa chết vì nước. Mặc dù có một số lời đồn đại truyền ra, nhưng không lâu sau sẽ không có người nói đến nữa. Một tháng sau thánh chỉ đến, Trình Diễm được thăng chức lên làm Tư mã Hành quân của Giang Âm Quân, trên cơ sở cũ, nắm giữ ba doanh Giang Âm Quân, uy quyền gần như tương đương Tiết độ sứ Giang Âm quân.


Bội thu rồi, ngay lúc Trình Diễm thăng chức, Thường Châu và Tô Châu, hơn phân nửa số người đều nở nụ cười, quân hộ ở Thường Châu, đã thu hoạch được từ trên bốn mảnh đất, sáu phần bị phủ Công chúa thu làm quân lương. Hơn nữa phủ Công chúa sẽ phụ trách nộp thuế, nói cách khác, sau khi quân hộ thu được bốn phần, thì sẽ không bị thu vì cái khác nữa, sẽ không bị bóc lột lần nữa.

Mà sự thay đổi ở Tô Châu, đã xảy ra chuyện máu tanh giết chóc khiến cho người sợ hãi, rất nhiều đại quan và nhà giàu bị uy hiếp, không hiểu gì bị bắt giữ xét nhà, sau đó đất đai lại thành thưởng công cho quân hộ.

Bây giờ, hễ là binh lính đều được có đất thưởng công, khiến cho dân chúng của Tô Châu và Thường Châu từ do dự hoài nghi biến thành chủ động tranh giành làm binh lính. Nhưng trở thành binh lính cũng không dễ, phải trải qua khảo nghiệm thân thể đủ tư cách mới có thể nhập quân, xuất hiện vấn đề khó vào lại khiến cho càng nhiều người nguyện ý gia nhập quân, khiến cho quân lực ở Tô Châu rất nhanh đạt đến chín vạn, như vậy chủ động đào thải hơn một vạn nhược binh, nếu không chính là mười vạn đại quân rồi.

Chín vạn thêm vào hai vạn đại quân của Cô tướng quân, sự tồn tại của mười một vạn đại quân, trên lý thuyết thì trọng trách rất nặng đấy, nhưng Tân Cầm Nhi cũng không phải xằng bậy. Một là gấp gáp cần quân lực bảo vệ tất cả những gì có được, hai là Tô Châu và Thường Châu vốn là nơi sản xuất lương thực.

Mà trong thời gian Tín Vương thống trị, bóc lột hai châu Tô Thường rất nghiêm trọng, lương thực Thường Châu sản xuất ra, hơn phân nửa là vận chuyển tới kho lúa Ngô huyện. Nói là vận chuyển thuế triều đình, nhưng một nửa đều bị Tín Vương ăn chặn làm của riêng, bây giờ số lương thực tồn ở Ngô huyện, cũng đủ cho mười một vạn đại quân dùng trong hai năm.

Hơn nữa thêm việc tiêu diệt một số lượng lớn nhà giàu ở Tô Châu, số lương thực và tài vật thu được, thậm chí có thể chống đỡ sự tiêu hao của mười một vạn đại quân trong vòng năm năm. Làm lính có thể có được đất và có được quân lương đầy đủ, như vậy sẽ ổn định lòng quân, có quan tướng có tâm tư khác rất khó khuấy động phản bội, binh lính ở tầng thấp nhất xem trọng nhất dĩ nhiên là thật sự chiếm được thủ.

Tân Cầm Nhi có được công văn hợp pháp được vào phủ Tín Vương, lập tức ngầm thống trị chuyển thành nửa sáng nửa tối, Tín Vương phủ ở trong Ngô huyện chuyển thành Ngô thành phủ Công chúa, một nghìn Võ Lâm vệ trú ở thị trấn Ngô, đổi cho Hổ Bí vệ của Tín Vương, dấu hiệu chỉ có thể từ từ thay đổi.

Ban đầu hơn hai nghìn thô sứ nô tỳ của Tín Vương phủ, toàn bộ đưa cho quan tướng ngoại quân làm nô tỳ quan gia, hơn một nghìn cung nhân và lệ tỳ, thêm vào các mỹ nữ thu được ở các nơi, tổng cộng hơn năm nghìn, lại bị Tân Cầm Nhi tập hợp thành tú nữ quân

Sau khi tú nữ quân thành lập, Tân Cầm Nhi gửi công văn thông báo cho các quân, đồng ý các tướng sĩ dùng thưởng công cưới tú nữ làm vợ, có thể xin kết thân, hơn nữa chỉ có thể cưới tú nữ làm vợ hoặc bình thê, một khi thân cận thành công, phủ Công chúa sẽ làm chủ để gả tú nữ đi.

Công văn vừa đến các quân, lập tức dẫn đến sự ngạc nhiên nghị luận, trước kia đều ban mỹ nữ xuống làm thiếp, bây giờ không ngờ chỉ có thể thưởng công hoặc dùng bạc cưới làm vợ, vì thế có rất nhiều quan tướng hiếu kì móc hầu bao xin kết thân, kết quả đều được điều đến Ngô huyện thân cận.

Tú nữ quân do Thanh Văn phụ trách, quá trình thân cận khác với suy nghĩ của quan tướng, không ngờ là để cho tú nữ âm thầm nhìn quan tướng trước, quan tướng được nhìn trúng, mới cho quan tướng và tú nữ gặp mặt. Cho dù là đã gặp mặt, nếu quan tướng và tú nữ không thích nhau thì thất bại, quan tướng chỉ có thể tay không trở về.

Lần đầu tiên thân cận, có ba mươi bảy đôi thành công, trong đó có mười một quan tướng ôm mỹ nữ quay về, phủ Công chúa thật sự làm chủ giống như gả con gái đi, chuẩn bị cho tú nữ một bộ đồ mới và một ít đồ cưới, và cấp cho tú nữ lệnh.

Dựa vào tú nữ lệnh, tú nữ đã gả ra ngoài, cả đời có thể lấy được một nửa quân lương của quan binh, đồng thời nhận được sự ủng hộ trong việc hôn nhân của phủ Công chúa. Nói cách khác, tú nữ chẳng những có tiền lương cố định, cho dù là trượng phu muốn bỏ cưới vợ khác thì nhất định phải được phủ công chúa đồng ý.

Quan tướng thực sự cưới được mỹ nhân trở về, khiến cho tên của Ngô Thành tú nữ trở thành một chuyện lý thú ở Tô Châu, mặc dù các tướng sĩ cảm thấy rất tốt, nhưng lại không có ai nguyện ý đi xin cưới tú nữ. Tú nữ dù sao cũng là nữ nhân không có nhà, hơn nữa giá phải trả cho việc cưới tú nữ cũng không phải rẻ, cho nên chuyện hôn nhân của tú nữ cũng không tạo thành sự tranh giành, rất nhiều tướng sĩ bây giờ có đất có tiền, căn bản không lo không lấy được nữ nhân đàng hoàng làm vợ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau