KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 351 - Chương 355

Quyển 3 - Chương 96: Tập kích bất ngờ Tô Châu (2)

Trời mới tờ mờ sáng, đội tàu lên đường, ngoài sự tham dự của Giang Âm Quân, tất cả Giang Âm Quân còn lại đều không có phát hiện gì. Đây là đặc điểm của thủy quân Giang Âm. Mỗi một đội tàu đều là tộc hệ quản lý. Năm ngàn thủy quân chia làm 4 thế lực, thành lũy rất rõ ràng.

Hơn nữa, giữa thủy quân và lục quân thậm chí còn tồn tại mâu thuẫn về lợi ích rất nhiều năm. Cho nên lục quân Giang Âm nếu không có chuyện gì sẽ không đặt chân vào phạm vi của bến tàu để tránh những gì không thoải mái xảy ra.

Lục Thất ở trên thuyền mới biết nhiều bí mật của Giang Âm Quân. Giang Âm Quân chính là một chỉnh thể gia tộc khổng lồ, Giang Âm Hầu là lão Đại nhưng. Nhưng lão Đại lại không hoàn toàn nắm tất cả Giang Âm Quân. Giang Âm Hầu chỉ là một lão Đại duy trì Giang Âm Quân không tiêu tan mà thôi.

Lần này xuất chinh bất ngờ, Thanh Văn cũng chủ động đi theo cùng với Lục Thất, Tiểu Thanh và Tân Cầm Nhi ở trong một nhà kho nhỏ. Vì là đi xuất chinh cho nên không khí trong khoang thuyền có hơi áp lực.

- Thanh Văn, ta nghe nói Giang Am Trương thị nổi dậy có liên quan đến Trương hoàng hậu, có thật không vậy?
Lục Thất bắt đầu đề tài nói.

- Là thật, năm đó Trương Thị chỉ là một gia tộc thương cổ. Địa vị cũng không thể ảnh hưởng đến quốc sự. Cũng vì dự kiến sau đó của Trương hoàng hậu mới khiến cho Trương Thị vùng lên.
Thanh Văn trả lời.

- Trương hoàng hậu dự kiến cái gì?
Tân Cầm Nhi tò mò hỏi, nàng tò mò chính là thương nghiệp.

- Trương hoàng hậu dự đoán Đường quốc sẽ mất đi Giang Bắc, cho nên liền đề nghị Giang Âm hầu tích trữ một lượng muối rất lớn. Giang Âm Hầu nghe theo liền mua một lượng muối rất lớn, sau đó Đường Quốc mất đi Giang Bắc vì thế Trương Thị nhờ vào số muối kia mà phát tài lớn và nhanh chóng mở rộng sang quân lực thủy lục.
Thanh Văn trả lời.

Tân Cầm Nhi gật đầu ồ lên một tiếng, Lục Thất cười nói:
- Cầm Nhi, đó cũng là cùng kiểu mua khế đất của nàng.

Tân Cầm Nhi lắc đầu nói:
- Thiếp là đánh bạc còn Trương hoàng hậu là dự đoán được, không giống nhau. Nhưng năm đó, Trương hoàng hậu có thể thuyết phục được Giang Âm Hầu mua muối cũng đã là một kỳ tích rồi.

- Không phải là kỳ tích, là tin tưởng. Trên thực tế Trương hoàng hậu sau khi thành lập thủy quân Giang Âm có 5 con thuyền cỡ trung và lớn lần đầu tiên rời bến đi Nam Dương kiếm được rất nhiều của cải. Sau khi Trương hoàng hậu biết được nhiều quốc gia biển đã thành lập được rất nhiều con đường buôn bán trên biển. Cùng với Đông Doanh, Tân La, Nam Dương thậm chí là Yến Quốc đều thông thương, nhất là thông thương với Yến Quốc, có thể thu hoạch được một lượng muối lớn. Giá muối hiện giờ của Đường quốc có thể không cao đó là công lao của Giang Âm Quân, nhưng lại là phúc của Trương hoàng hậu.
Thanh Văn ngưỡng mộ giải thích.

Lục Thất gật đầu hỏi:
- Vì sao Trương hoàng hậu biết buôn bán trên biển với các hải quốc lại mang đến giá trị lớn?

Thanh Văn chần chừ một chút rồi hạ giọng nói:
- Trương hoàng hậu khi tại thế từng nói, bà ta không phải là người của thời đại này, ý là sự thành công của bà ta khiến cho một thế gia bình thưởng nổi dậy, cũng không biết tự lượng sức mình, mưu toan của cải biến đổi vận mệnh của một quốc quốc gia. Bà ta nói, Đương kim hoàng thượng không phải kẻ ngốc, còn nói lịch sử toàn là lừa chỉ nói hươu nói vượn. Bà ta nói, Đương kim hoàng đế là một tên đàn ông vô tích sự.
Lục Thất kinh ngạc nhìn Thanh Văn, câu nói của Trương hoàng hậu kia cũng đủ dũng mãnh khiến người ta nghe xong tưởng là bị trúng tà đến tám phần.

- Thanh Văn, ta từng nghe Trương hoàng hậu nói Đường quốc sẽ bị Tống quốc tiêu diệt, nói một vị đại tướng của Triệu Khuông Dận sẽ cướp nôi Chu quốc.
Lục Thất chứng thực nói.

- Trương hoàng hậu có từng nói như vậy nhưng bà ta cũng từng nói vì sự nổi dậy của Trương thị, dựa vào việc bà ta là hoàng hậu của Đương kim hoàng thượng, cho nên ít nhiều đã cải biến hướng đi lịch sử. Bà ta nói, nếu như lịch sử là một chiếc xe đi thẳng, vậy thì sự xuất hiện của bà ta là một cú hích làm lệch hướng đi ban đầu của chiếc xe. Nhưng Trương hoàng hậu cũng nói, chỉ có điều cú hích này chỉ làm lệch quỹ đạo chệch một đoạn, sau này nó vẫn sẽ đi đúng hướng của nó. Bà ta nói, có lẽ Tống quốc sẽ không xuất hiện, cũng có thể xuất hiện muộn một chút.
Thanh Văn trả lời.

Lục Thất nghe xong như thoáng suy nghĩ, lại nghe Thanh Văn nói:
- Lúc lâm chung Trương hoàng hậu từng nói, bà ấy chỉ biết sẽ phát sinh Tống quốc Triệu Khuông Dẫn diệt Đường, nhưng không biết là sẽ diệt thế nào. Còn nói sau này đương kim hoàng đế sẽ trở thành quân vương mất nước, sẽ viết nên tuyệt từ lưu truyền thiên cổ. Nhưng Trương hoàng hậu chỉ nhớ một câu “Vấn quân năng hữu kỷ đa sầu, kháp tự nhất giang xuân thủy hướng đông lưu.”

Trương hoàng hậu nói bà ấy sẽ vì từ đế thiên cổ mới ép người khác chiếm ngôi vị hoàng hậu, nhưng lại tự chịu quả đắng mình làm. Bà ấy không hối hận những gì mình đã làm, chỉ có điều không yên lòng về thái tử. Trước khi lâm chung, Trương hoàng hậu dặn dò thái tử, sau này đừng tranh giành, có tranh giành cũng vô dụng mà ngược lại sẽ làm mất tính mạng. Nếu không tranh giành sẽ bình an cả đời.
Thanh Văn dừng lại một chút, giọng điệu cảm thương.

Lục Thất gật đầu, Thanh Văn nhẹ nhàng nói:
- Lão gia, lời của Trương hoàng hậu, lão gia có tin không?

Lục Thất giật mình gật đầu nói:
- Ta tin, sự thật là, chỉ với thế lực to lớn của Giang Âm Quân không dễ để cho ta không tin.

Thanh Văn nhẹ nhàng mỉm cười rồi nói:- Tiếc là lời của Trương hoàng hậu nhớ được không nhiều, nếu không sẽ rất có ích cho lão gia.

Lục Thất hơi giật mình rồi lắc đầu nói:
- Không có ích gì đâu, biết rồi ngược lại sẽ là một kiểu nói dối. Trương hoàng hậu cũng từng nói, bánh xe lịch sử đã bị một cú hích của bà ta trật đi một đoạn, bây giờ ta tin rồi, ví dụ như trận chiến Thường Châu và việc tập kích Tô Châu bất ngờ như hiện nay có lẽ là cơ hội mà Trương hoàng hậu sáng tạo ra cho ta. Ta bây giờ, chỉ có thể nắm lấy thời cơ trước nay chưa từng có, ta đã không có đường lui nữa rồi.

Thanh Văn và Tân Cầm Nhi đều gật đầu, chỉ có Tiểu Thanh ở bên lặng nghe. Trái tim của nàng rất đơn thuần sẽ không có sự mâu thuẫn, nghe không hiểu nàng cũng không tò mò hỏi.

- Mọi người nói chuyện đi, ta đi gặp các tướng sĩ.
Lục Thất đứng lên nói, hắn tranh thủ thời gian để gần gũi với thuộc hạ nhiều hơn.

- Lão gia, nếu cướp huyện Ngô thành công như vậy chọn võ quan địa phương đảm nhận, trước khi đi tốt nhất là gặp Ngư tướng quân một chút, vậy sẽ giảm được khả năng phản bội.
Tân Cầm Nhi dịu dàng nói.

Lục Thất giật mình, suy nghĩ một chút rồi gật đầu ra ngoài. Hắn biết, Tân Cầm Nhi nói có lý, trong con mắt của tướng đầu hàng dám phản bội là rất ít. Nhưng nếu thả ra ngoài thì rất khó nói, nếu võ quan đảm nhiệm biết Ngư Hoa Hiên cũng đầu hàng rồi thì cũng sẽ không dễ dàng phản bội.


Gần đến buổi trưa, đội tàu ra cửa sông một cách thuận lợi. Ở trên biển, các tướng sĩ lần lượt ra ngoài hít thở không khí. Lục Thất, Tiểu Thanh và Tân Cầm Nhi lần đầu tiên nhìn thấy biển rộng đương nhiên là rất ngạc nhiên và thích thú.

Lúc này, các tướng sĩ mới biết là phải đổ bộ vào huyện Hoa Đình giả mạo là viện quân nhận lệnh đánh vào kinh thành của Việt quốc, bất ngờ tập kích Tô Châu một cách lộ liễu để cướp huyện Ngô phủ trị Tô Châu. Từ sau khi có huyện Ngô, lại đổi phương pháp đổi tướng sang cướp Tô Châu.

Các tướng sĩ nghe xong đa số là vẻ mặt hưng phấn, có 3 nguyên nhân. Một là rất nhiều tướng sĩ có nhà ở Tô Châu. Hai là có thể một lần nữa lấy lại được địa vị võ quan thậm chí còn có được nhiều hơn thế nữa. Ba là những người có tâm lý u ám, một khi làm lính tốt đầu hàng sẽ hi vọng có càng nhiều người giống mình.

Đổ bộ vào huyện Hoa Đình là một trong hai khó khăn nhất, chủ yếu là sợ bị cơ sở ngầm của quân Việt phát hiện ra được. Vì sao Lục Thất lại cho rằng lúc này là cơ hội tập kích bất ngờ, chính là vì hành động lúc đó họ không đề phòng và quân Việt chủ lực bị kiềm chế tại tiền tuyến. Nhưng kế tập kích bất ngờ của hắn là hoàn toàn mù quáng, căn bản là không hiểu hết tình hình hiện tại của Tô Châu. Cũng chính là không có cách nào lấy được tin tình báo đúng lúc.

Trên thực tế hắn đang đánh cuộc, nếu thắng hắn có thể có được Tô Châu, nếu bị kẻ thù phát hiện ra ý đồ. Vậy thì hắn chỉ có thể liên tục chiến đấu ở các chiến trường và bỏ chạy khỏi huyện Vô Tích, qua khe hở của hai quân để về Thường Châu. Cũng vì có được thu hoạch lớn cho nên hắn mới bằng lòng đánh cuộc.

Vốn tưởng rằng việc đổ bộ sẽ gặp phải ngư dẫn nhưng không ngờ sau khi quân doanh của Trương Hồng Ba đổ bộ lại không gặp một bóng người. Điều này vô cùng lạ thường, sau khi Lục Thất có tin báo đã cẩn thận lựa chọn. Đại quân của hắn hiện tại đang ở trên thuyền lớn, có thể tiến thoái tự nhiên nhưng một khi đã dùng thuyển nhỏ để đổ bộ, nếu hắn gặp phải phục binh thì sẽ không thể trở về được nữa.

- Lão gia, binh quý thần tốc, nếu đã đánh cuộc thì đừng do dự cùng lắm thì tha cho năm ngàn quân của chúng ta. Nếu do dự, một khi thuyền biển bị phát hiện sẽ lộ lai lịch của đại quân.
Tân Cầm Nhi ở bên nhỏ giọng thức tỉnh Lục Thất.

Lục Thất lập tức hiểu ra hạ lệnh đổ bộ.

Quyển 3 - Chương 97: Tập kích bất ngờ Tô Châu (3)

Sau khi ra lệnh, 5 ngàn lục quân xuống thuyền nhỏ rời biển còn quân của Trương Hồng Ba đã tản ra, trên danh nghĩa là tra xét kẻ thù chứ thực ra là để ngăn chặn trong 5 ngàn quân có người chạy trốn. Nhiều lính như vậy khó tránh khỏi sẽ có kẻ về Việt quốc.

Sau khi đổ bộ thuận lợi, cách xa đội tàu Giang Âm trong khoảng cách có thể nhìn thấy bờ biển. Sau 5 ngày phái thuyền nhỏ đi hỏi tin. Nếu tập kích bất ngờ bị thất bại, thủy quân Giang Âm sẽ cố gắng yểm hộ cho quân đội chạy thoát. Nhưng cần điều kiện tiên quyết là thủy quân phải được đảm bảo an toàn mới có thể tiến gần bờ biển được.

Sau khi kiểm kê, chỉnh quân rất nhanh đại quân đã rời khỏi bờ biển mở quân về hướng huyện Hoa Đình. Còn quân của Trương Hồng Ba trở thành đội quân tiên phong không ngừng phái thám báo chạy xa hồi bào.

Kết quả là Lục Thất nhận được tin tình báo hiếm có, khu vực huyện Hoa Đình đã xảy ra điêu dân tạo phản có quy mô. Ngư dân và nông dân tập trung lại có 2 ngàn người đang công chiếm huyện Hoa Đình (vùng Thượng Hải ngày nay), hiện tại ở thành Hoa Đình đang chiến đấu quyết liệt cùng với quan binh.

Theo tin thám báo nguyên nhân là trưng binh và tăng thuế má, nghe nói chiến sự giằng co của quân Đường, Tín Vương đã hạ lệnh trưng binh trợ giúp chiến sự kết quả là gây ra tạo phản ở huyện Hoa Đình. Khẩu hiệu là đi chiến đấu cũng sẽ chết, chi bằng chết tại quê hương.

- Đi, chúng ta đi chiếm huyện Hoa Đình trước.
Lục Thất kịp thời ra quyết sách, chiếm huyện Hoa Đình làm cứ điểm trước tiên, đóng cửa nghỉ trong thành 1 đêm. Đóng quân dã ngoại có người muốn chạy trốn cũng rất khó phòng.

Hơn 5 ngàn đại quân đánh về phía huyện Hoa Đình, Lục Thất cũng không muốn xảy ra huyết chiến và loạn chiến. Vừa thấy thị trấn hắn liền hạ lệnh 2 ngàn quân chắn ở 4 cửa sau đó mới dẫn đại quân tiến vào từ cửa thành đông. Đại binh vừa thẳng tiến vừa hô lớn.

- Tạo phản nghe đây, các ngươi đã bị 5 ngàn đại quân bao vây. Tướng quân đại nhân có lệnh, nếu đồng ý đầu hàng nhập quân sẽ bỏ qua chuyện cũ. Tạo phản nghe đây...

Mùi máu tanh trong huyện Hoa Đình không quá nồng, trên đường lớn cũng có mấy chục thi thể và nhiều quần áo cũ nát. Lục Thất đột nhiên dẫn đại quân tham gia đã khiến dân chúng tạo phản đang tấn công huyện nha và đám phú hào lập tức kinh hoàng bỏ chạy. Bọn họ vừa thấy đội quân mặc áo giáp chỉnh tề thì đã không còn dũng khí nữa rồi.

Nhưng chạy đến cửa thành thì tuyệt vọng, 4 cừa thành đều có quân mặc áo giáp xếp hàng lớn tiếng khuyên chiêu hàng. Chạy trốn cũng vô vọng, dân chúng đều quỳ xuống đất đầu hàng, chênh lệch quá xa về vũ lục hơn nữa lòng dân từ trước đến nay vẫn là sợ quan.

Lục Thất đang ở trong tướng sĩ bao vây ngoài cửa huyện nha. Hôm nay, hắn mặc Minh quang giáp tướng, tỏ rõ sự uy nghi. Trước huyện nha, đám dân chúng tạo phản quỳ la liệt, đám nào cũng cúi đầu quỳ phục, hoảng sợ sẽ gặp vận xui.

Rất nhanh, mấy chục người từ huyện nha vội vàng đi ra. Người đi đầu mặc quan phục thất phẩm, độ tuổi 50, đằng sau cũng có quan phục chắc là Huyện thừa và chủ bộ, mặc nhiều nhất là áo giáp.

- Hạ quan bái kiến tướng quân đại nhân, đa tạ tướng quân đã cứu toàn thể huyện Hoa Đình.
Lão huyện lệnh vừa nhìn thấy Lục Thất đã cung kính nói chuyện một cách hèn mọn.

Lục Thất nhìn lão thản nhiên nói:
- Nghe nói ngươi khiến cho dân làm loạn?

Ôi! Lão Huyện lệnh kinh sợ ngẩng đầu lên nhìn Lục Thất rồi chợt lắc đầu nói:
- Tướng quân đại nhân, hạ quan là phụng theo công văn của Tín Vương phủ trưng binh đấy chứ.

- Lấy ra cho ta xem.
Lục Thất lạnh lùng nói.
- Được, được mau đi lấy đi.
Huyện lệnh đại nhân vội vàng nói, người phía sau lão lập tức đi ngay dâng công văn lên.

Lục Thất mở công văn ra đọc một lúc rồi ảo não nói:
- Công văn chỉ bảo bọn ngươi trưng binh, vì sao lại thêm phú?

Đám quan huyện cả kinh, chuyện thêm phú là chuyện tư của bọn họ, đó là cơ hội để có thêm thu nhập rất thường thấy không ngờ lần này lại khơi dậy lòng dân biến đổi.

- Người đâu, mang đầu tất cả quan viên đi bêu đầu thị chúng.
Lục Thất độc ác lấy cớ để ra sát lệnh, trước mắt vẫn không thể để lộ bí mật việc quân được.

Hơn 20 tướng sĩ phía sau lập tức đi ra, bắt các quan viên chủ yếu của huyện Hoa Đình mang thẳng đi chém đầu. Mấy chục quan binh kia bị hù dọa đồng loạt lui về sau không hề có ý phản trong đầu. Máu tanh lại xuất hiện, đám dân phản đang quỳ cũng ngây ra như phỗng. Không ngờ những đại quan của thị trấn bị chém đầu chứ không phải bọn họ.

- Toàn thành giới nghiêm, kẻ nào ra vào, giết!
Lục Thất lạnh lùng hạ giọng, sau khi vào huyện nha những chuyện khác đều có người đi làm.

Đêm nay, huyện Hoa Đình tiếp tục có gió tanh mưa máu. Sau khi những quan huyện chủ chốt bị giết, đội trưởng, đội phó quân đội cũng bị giết. Hơn 200 quan binh bị ép vào quân, vốn huyện Hoa Đình có 500 quan binh, lúc trước đã bị điều ra tiền tuyến một nửa rồi.

Phú hộ của huyện Hoa Đình cũng bị hại, 17 hộ bị tịch thu tài sản và giết cả nhà. Nhưng nhà giàu có danh tiếng thì không lọt vào thảm họa chiến tranh. Huyện Hoa Đình thay đổi, hai vị Huyện úy đại nhân mới nhậm chức thay quyền huyện chính. 500 quan binh là phản dân tạo thành, có hơn 1 ngàn dân phản loạn khác bị rút thành quân nhân, còn lại đều mang tội làm dân phu trong huyện thành.

Lục Thất cũng không rảnh rỗi trong nha huyện. Ở trong thành thời khắc biến thiên do Tân Cầm Nhi chủ trì. Hắn đến tường thành tuần tra. Trương Hồng Ba và Chu Vũ đã phân vùng điều tra trên đó. Lần tập kích bất ngờ này Lục Thất không thể cho Từ Minh và môt số Võ Vệ tham gia. Đây là cuộc chiến trong bóng tối, Từ Minh không thích hợp, chi bằng ở lại Thường Châu mê hoặc các quan viên Đường quốc.Sáng sớm hôm sau, đương nhiên là 7 ngàn đại quân tập kích bất ngờ đã xuất phát. Hơn 1 ngàn phản dân kia cố gắng mặc áo giáp vũ trang. Tuy võ bị và quân dung hơi hỗn độn nhưng lúc chiến tranh cũng tùy vào tình hình. Hơn nữa dân quân và hơn 200 quan binh đã được cho biết để bọn họ đi giữ huyện Ngô chứ không ra tiền tuyết chiến đầu. Vì thế lòng quân cũng khá ổn.

Đại quân trùng trùng điệp điệp, giữa ban ngày tiến thẳng đến huyện Ngô. Trên con đường qua huyện vực Côn Sơn không được thông suốt. Thậm chí còn phải đóng quân nghỉ ngơi ở ngoài thị trấn Côn Sơn. Không ngờ huyện lệnh Côn Sơn phải ra ngoài thành an ủi lòng quân và cung kính bái kiến Lục Thất.

Hơn nữa nghe nói là viện quân kinh thành đến, sau khi huyện lệnh Cô Sơn trở về đã dẫn một cô gái xinh đẹp đến cho Lục Thất khiến hắn dở khóc dở cười. Hắn vì không muốn để cho kẻ địch nghi ngờ mới gặp huyện lệnh Côn Sơn, tỏ ra hòa khí. Không ngờ y cũng cho rằng đáng phải nịnh bợ, người thiếu nữ kia Lục Thất đã thuận miệng cho Thanh Văn làm tỳ nữ.

Nếu huyện lệnh Côn Sơn đã không nghi ngờ gì, Chu Vũ đề nghị Lục Thất trì hoãn việc tấn công huyện Ngô. Lục Thất tiếp nhận đề nghị, để đại quân đóng ở bên cạnh huyện Ngô. Đề nghị của Chu Vũ là xuất phát từ đại quân, nếu tiếp tục tốc hành, đến thị trấn Ngô trời sẽ tối vậy sẽ bất lợi cho việc xuất kỳ bất ý chiếm đóng huyện Ngô.

Lần này là đại quân đi tập kích bất ngờ huyện Ngô cho nên không cần hành quân gấp. Chỉ cần bình thường tiến lên, thậm chí còn kéo dài thời gian. Hành quân như vậy sẽ để thám báo quân địch phát hiện ra cũng sẽ không do dự mà đưa tin cho Tín Vương. Vì một khi kẻ thù nghi ngờ mà đóng cửa thành, vậy muốn công phá cũng vô cùng khó khăn, cũng mất đi hơn 1 nửa ý nghĩa của việc tập kích bất ngờ.

Lại là một đêm không ngủ, đại quân trú đóng dã ngoại, khảo nghiệm tâm lý và áp lực đè nặng Lục Thất lên đến đỉnh điểm, đề nghị của Chu Vũ, giá phải trả cho việc để lộ tin tức rất cao, bảy ngàn đại quân vẫn lấy lính đầu hàng làm chủ lực, bản thân Lục Thất cũng cảm thấy hoang mang, nghi ngờ có phải mình muốn trở thành hoàng đế mà điên rồ, mất đi ý chí rồi không?

Đại quân đóng trú không thể không có phòng bị, Tiểu Thanh và Tân Cầm Nhi sớm đã nấp ở ngoài quân doanh. Chu Vũ và Trương Hồng Ba đóng thành hai gọng kìm bên ngoài quân doanh. Chu Vũ thống lĩnh đám quân là phản dân, đám quân này vẫn luôn độc lập, hành quân cũng để khoảng cách với đại quân.

- Báo, sứ thần của Tín Vương đến.
Tiếng của Lý Hổ ngoài liều vải vang lên có vẻ hơi trầm thấp. Lý Hổ và Chu Vũ đảm nhiệm quân lệnh trong doanh, bây giờ đều được điều về nghe lệnh của Lục Thất.

Lục Thất cả kinh quay đầu lại nhìn Ngư Hoa Hiên trong trướng vải. Trong trướng còn có cả Thanh Văn và thiếu nữ huyện Côn Sơn kia.

Ngư Hoa Hiên rất bình tĩnh nói:
- Chủ thượng, hỏi xem người đến là ai?

Lục Thất hỏi, Lý Hổ ngoài trướng vải nói là thái giám dẫn theo 10 tên võ quan. Ngư Hoa Hiên nghe xong liền nói:
- Người đến chắc là do Tín Vương phái đi hỏi quân tình, nếu là thái giám vậy chúng ta không bị nghi ngờ.

Lục Thất gật đầu, Ngư Hoa Hiên nói:
- Nếu là thái giám đến, vậy chủ thượng hãy nói là sở thuộc Võ Thắng quân. Tiết độ sứ Võ Thắng quân tên là Chu Hải, Phó sứ tên là Tôn Vọng Toàn, Hành quân tư mã tên là Hồng Tú Chướng. Chủ thượng có thể tên là Hồng Tú Phong, là tứ đệ của Hồng Tú Chướng.

Lục Thất gật đầu, Thanh Văn liền đi tới dịu dàng nói:
- Bỏ áo giáp đi đón đi.

Lục Thất hơi giật mình nhưng rồi hắn hiểu ra ngay. Thanh Văn giúp hắn cởi áo giáp, sau khi đi cùng ra trướng vải, Lục Thất đi đến trước doanh nghênh đón. Ngư Hoa Hiên tự động vòng sau chướng vải. Thanh Văn lại đi qua gọi Lý Hổ cùng vào trong trướng.

Quyển 3 - Chương 98: Tập kích bất ngờ Tô Châu (4)

- Ngươi, đi qua đánh ngất cô ta.
Vừa quay về trướng, Thanh Văn liền nhỏ giọng phân phó, Lý Hổ ngẩn ra, quay đầu chần chừ nhìn thiếu nữ đang cúi đầu đứng cách đó hai thước.

- Bổn cung lệnh cho ngươi, ngươi không nghe thấy sao?
Thanh Văn lạnh lùng nói.

Lý Hổ cả kinh, vội đáp lại theo nghi thức quân đội, sau đó cất bước đi về hướng thiếu nữ, không chần chừ vươn bàn tay ra đánh, người thiếu nữ kêu lên một tiếng ngã quỵ, Lý Hổ chần chừ một chút, vẫn giơ tay ra đỡ.

- Ôm nàng ta đi vào trong, nhanh.
Thanh Văn dặn dò nói, Lý Hổ không dám chần chừ, bế thiếu nữ đi, đặt ở trên cỏ sâu nhất trong trướng.

Chờ sau khi y đi, Thanh Văn nhỏ giọng nói:
- Về sau nàng ta là nữ nhân của ngươi.

Lý Hổ giật mình nhìn Thanh Văn, Thanh Văn khoát tay nói:
- Ra ngoài đứng đi.

- Vâng.
Lý Hổ vội vàng đáp lại, cất bước đi ra ngoài.

Lục Thất bình ổn một chút tâm tình, bước nhanh ra khỏi cửa doanh, đứng thật xa nhìn thấy cửa đại doanh. Gọi là đại doanh, trên thực tế các tướng sĩ đều nghỉ ngơi ngoài trời, xung quanh căn bản không có hàng rào quân doanh, chỉ là dựa theo nơi đóng quân, Lục Thất bất ngờ đến, không thể mang theo vật dụng hành quân, trướng của Lục Thất là lấy được từ huyện Hoa Đình.

- Hạ quan Hồng Tú Phong, cung nghênh Vương sứ.
Lục Thất tới cửa doanh, cung kính lễ gặp.

Người đến là một thái giám, ước chừng bốn mươi tuổi, ngũ quan đoan chính, làn da trắng nõn, đằng sau còn có mười binh lính, thái giám nhìn Lục Thất một cái, nói:
- Ngài là người của quân kia?

- Hạ quan là thuộc hạ của Võ Thắng Quân, phụng lệnh Tiết độ sứ đại nhân, tiếp đón bảy nghìn quân gấp gáp đến Tô Châu.
Lục Thất thẳng lưng thong dong trả lời.

- Võ Thắng Quân, lần này đến đây sao lại không biết lễ tiết như lần trước?
Thái giám nhỏ giọng hỏi.

- Hạ quan là cho người thông báo, bởi vì chưa thấy quay về, cho nên không dám liều lĩnh mạo phạm huyện Ngô, mà quân sĩ lại mỏi mệt rồi, liền đóng quân ở đây, hạ quan tính là sáng mai đích thân đi huyện Ngô nhận mệnh.
Lục Thất cung kính đáp.

Thái giám gật đầu, Lục Thất lại cung kính nói:
- Vương sứ đêm đến, mời vào bên trong nghỉ ngơi, sáng mai hạ quan và Vương sứ cùng nhay khởi hành.

Thái giám chần chừ một chút, cất bước vào quân doanh, vừa đi vừa nhìn tướng sĩ nghỉ ngơi xung quanh mười mét, đi thẳng vào trướng của Lục Thất. Lục Thất hơi sửng sốt, Thanh Văn không ngờ vẫn chưa rời khỏi, ngược lại ngồi ở bên trong, bên cạnh nàng còn có thiếu nữ huyện Côn Sơn đang nằm, lưng quay ra ngoài.

Thái giám tất nhiên thấy được hai nữ nhân, y chỉ nhìn thoáng qua liền nhìn nơi khác, sau đó nói:
- Hồng tướng quân là quan giai gì vậy?

- Là Chiêu Võ Giáo úy, là Đô úy tả doanh của Võ Thắng Quân, bây giờ phụng mệnh dẫn quân đến Tô Châu.
Lục Thất cung kính đáp.

- Ngươi chỉ là Chiêu Võ Giáo úy? Vì sao lĩnh quân không phải là chủ soái đoàn quân?
Thái giám kinh ngạc nói.

- Gia huynh nói, không ai nguyện ý đến Tô Châu, liền lệnh cho hạ quan lĩnh mệnh đến đây.
Lục Thất giải thích nói, hắn vì sao không tự nói là quan lớn, một là hắn còn quá trẻ, hai là quân giáp trong trướng của hắn không phải là soái giáp, rất dễ bị bại lộ.

- Huynh trưởng ngươi là ai?Thái giám hỏi.

- Huynh trưởng là Hồng Thanh Tú, là Hành quân tư mã của Võ Thắng Quân.
Lục Thất cung kính trả lời.

Thái giám ồ một tiếng gật đầu, lập tức hiểu được, để một Đô úy dẫn đại quân đến giúp Tô Châu, vậy tự nhiên là muốn cầu được thăng quan, cái gì mà không ai nguyện ý đến Tô Châu, căn bản chính là Hành quân tư mã của Võ Thắng Quân dùng người không khách quan.

- Hồng Đô úy, chúng ta thấy đại quân của ngươi, võ bị cũng được, giáp có mấy tầng nha?
Thái giám hỏi.

Lục Thất vừa nghe đã thả lỏng được một nửa, hắn cung kính nói:
- Hồi đại nhân, mặc giáp có chín thành, còn một bộ phận tân binh huyện vực mặc giáp ít, Tiết độ sứ Võ Thắng Quân Chu đại nhân vô cùng coi trọng lần cứu viện này, nói Tô Châu là kho lúa của Việt quốc, không thể mất, nếu binh lực chưa đủ, chỉ cần triều đình cho phép, có thể lại cho thêm mười nghìn quân đến cứu viện.

Thái giám nghe xong mỉm cười gật đầu nói:
- Được, lời nói của chúng ta ta sẽ báo lên Tín Vương điện hạ, cũng sẽ vì Hồng Đô úy nói vài câu, tin tưởng ngày mai Hồng Đô úy có thể là Hồng tướng quân rồi.

- Tạ ơn đại nhân cất nhắc.
Lục Thất cung kính chào theo nghi thức quân đội.

- Được rồi, chúng ta trở về.
Thái giám mỉm cười nói.

- Nơi này không thích hợp để đại nhân nghỉ ngơi, cũng là khiến đại nhân vất vả rồi.
Lục Thất cung kính đáp lại.

Thái giám gật đầu, xoay người đi ra ngoài, Lục Thất vẫn luôn đi theo ra, vừa đi vừa hỏi thái giám họ Trịnh, là cung giám trong Tín Vương phủ, có thể trở thành sứ giả, tự nhiên là tâm phúc của Tín Vương.

Lục Thất quay vào trong trướng, thấy Thanh Văn đứng một mình, hắn cười đi qua, duỗi cánh tay ôm lấy thân hình mềm mại, hắn đối với việc phối hợp trí tuệ của Thanh Văn rất hài lòng. Việc trong trướng có tồn tại nữ nhân, sẽ khiến lòng nghi ngờ của thái giám kia giảm đi, càng cho rằng Lục Thất có thể thống quân, chính là dựa vào việc dùng người không khách quan.

- Nàng ta ngất rồi?
Lục Thất cười nhẹ hỏi.
- Vâng, nàng ta nghe được cuộc nói chuyện, nô tỳ liền cho Lý Hổ đánh ngất nàng ta, và hứa đem nàng ta cho Lý Hổ.
Thanh Văn dịu dàng trả lời.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Nàng làm rất đúng, hơn nữa chỉ có thể nàng thay ta làm việc này.

- Lão gia có thể hiểu là được rồi.
Thanh Văn dịu dàng nói.

Lục Thất cười, nghiêng người hôn nàng một chút, sau đó áp tai nhỏ giọng nói:
- Sau khi Ngư tướng quân vào trướng, chúng ta cùng nhau đi du ngoạn Thái Hồ.

Thanh Văn ngượng ngùng gật đầu, Lục Thất tha cho nàng, trực tiếp mở lời mời Ngư Hoa Hiên đến trướng.

Ngư Hoa Hiên đi vào trong trướng, vẻ mặt tự nhiên hỏi:
- Chủ thượng, người tới là Trịnh cung giám, chủ yếu là vì xem xét tình hình quân đội, y hẳn là không hoài nghi gì.

Lục Thất gật đầu, Ngư tướng quân lại nói:
- Quân lực bây giờ của huyện Ngô chính là ba nghìn Hổ bí vệ của Tín Vương, ngày mai sau khi xuất phát, có thể để cho do thám đến Huyện Ngô xem xét. Nếu thủ thành chính là Hổ bí vệ, vậy chứng tỏ quân lực của Huyện Ngô đều bị điều đi huyện Thường Thục, nói cách khác, quân lực thủ vệ Tín Vương phủ sẽ rất yếu

Lục Thất gật đầu, Ngư tướng quân tiếp tục nói:
- Cho dù thủ vệ bạc nhược, cũng rất khó công kích, bởi vì binh lực được cho phép vào thành cũng không nhiều hơn hai trăm. Cho nên có hai phương án, một là cho hai trăm quân tiến vào cửa đông, đi vòng trong thành đến cửa nam làm nội ứng, đợi sau khi quân lực ở thành nam tiến vào, hợp lại thành bốn trăm binh lính, chiếm lấy cửa thành nam. Hai là chỉ có thể mang theo hai trăm quân đi tiến kiến Tín Vương, sau đó khống chế Tín Vương.

Lục Thất nghĩ một chút, nói:
- Dùng phương án thứ nhất, hai trăm quân rất khó khống chế được Tín Vương, ngược lại sẽ bứt dây động rừng, không bằng xuất kích bất ngờ để đại quân vào thành.

- Thuộc hạ cũng biết phương án thứ nhất thích hợp hơn, phương án thứ hai rất bị động, bởi vì chưa chắc có thể khống chế được Tín Vương, cho dù gặp được, võ vệ của Tín Vương rất khó đối phó, không bằng để đại quân vào thành không chế thế cục.
Ngư Hoa Hiên đáp lại.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Những Hổ bí vệ đó có thể chiêu hàng không?

- Chủ thượng cũng không cần quan tâm đến cái đấy, Hổ bí vệ là quân chủng của quý tộc, bọn họ có lẽ rất sợ chết, nhưng rất khó bị đất đai mê hoặc, thuộc hạ đề nghị, sau này áp tải đến Thường Châu làm nông nô.
Ngư Hoa Hiên đáp lại.

Lục Thất ngẩn ra gật đầu, Thường Châu rất cần điền lực, bởi vì Trung phủ dũng quân rất khó phân tán đi làm ruộng. Trên thực tế, binh lính một khi rời khỏi quân đội, sau lại đi phục hồi thành quân, vậy chiến lực sẽ giảm rất nhiều, dù là chiến lực phủ quân không bằng mộ quân sở tại, quý ở chuyên trách.

- Chủ thượng, nếu như không còn chuyện gì nữa, thuộc hạ cáo lui.
Ngư Hoa Hiên biết điều nói.

- Được, tướng quân đi nghỉ ngơi đi.
Lục Thất cười nói, Ngư Hoa Hiên chào theo nghi thức quân đội sau đó đi khỏi.

Sáng sớm hôm sau, đại quân xuất phát, điều khiến Lục thất bất ngờ và vui mừng chính là, Tân Cầm Nhi và Tiểu Thanh ở bên ngoài một đêm, cũng không bị phát hiện là lẩn trốn. Nhưng trên thực tế, Lục Thất rất nhanh được báo lại, ban đêm đã chết bốn mươi bảy người, tất cả đều là tướng sĩ bị giết do tự lẩn trốn hoặc kích động người phản loạn. Lục Thất sau khi nghe mới biết được, năm nghìn quân sĩ này, không ngờ thật lòng ủng hộ hắn, trong cảm giác vui mừng, cũng cảm thấy có vài phần khó hiểu.

Đại quân đến buổi trưa liền đến nơi cách huyện Ngô mười dặm, quả đúng như lời Ngư Hoa Hiên nói, thủ vệ huyện thành gần như chính là ba nghìn Hổ bí vệ của Tín Vương, tất cả quân lực chính quy đều bị điều đến huyện Thường Thục tham chiến.

Cũng khó trách Tín Vương phát cuồng, đứa con mà y yêu mến nhất, người thừa kế vương vị, không ngờ trở thành tù binh của Đường quốc, mà y lại không thể cúi đầu đi xin về. Cho nên, y phải công phá phòng tuyến của quân Đường, ảo tưởng có thể đi hội hợp tù binh, sau đó quân tiên phong vào Nhuận Châu thẳng hướng bức bách Giang Ninh, dùng chiến thắng để rửa sạch sỉ nhục, dùng binh để quang minh chính đại cứu đứa con về.

Sau khi đại quân dừng lại, theo đúng như kế hoạch, Lục Thất trước tiên dẫn hai trăm quân đi vào cửa đông Huyện Ngô, sau đó Trương Hồng Ba dẫn hai trăm quân đi vào cửa nam thành, sau đó đại quân tiến công chiếm lấy huyện Ngô.

Quyển 3 - Chương 99: Tập kích bất ngờ Tô Châu (5)

Chu Vũ nhìn Lục Thất dẫn quân đi xa, cảm thán lắc lắc đầu, vốn y cũng muốn đi, nhưng Lục Thất không cho, nói là đại quân cần Chu Vũ thống lĩnh, mà khả năng chiến đấu của hắn cũng cao hơn Chu Vũ, thích hợp đi tiên phong đoạt cửa.

Mặc kệ Chu Vũ nghĩ thế nào, lần đoạt cửa thành này Lục Thất nhất định phải là người thống lĩnh, khả năng chiến đấu của hắn cao hơn Chu Vũ rất nhiều, hai là hắn lo lắng sẽ gặp phải cái Trịnh thái giám kia. Không chừng cái tên thái giám kia đang ở cửa thành đón hắn, muốn trực tiếp dẫn hắn đến gặp Tín Vương. Ba là hắn cần uy vọng, hắn biết rằng, cho dù chiếm được Tô Châu, hắn cũng không thể nào đối kháng với Đường quốc và Việt quốc, hắn cần thời gian thể giải quyết hậu quả chiến đấu.

Thuận lợi đi đến cửa thành đông, thủ thành đều là tướng sĩ mặc minh quang giáp, nhưng điều khiến Lục Thất kì quái chính là, cửa thành quả thực có rất ít người, đi ra đi vào cũng chỉ có năm người, có thể nói là lạnh lùng, Huyện Ngô không nên tiêu điều sơ xác như vậy.

Tới cửa thành đông, thủ vệ Hổ bí vệ không ngờ gây khó dễ không cho vào, ngạo mạn nói là cần thượng cấp chỉ đạo.

Lục Thất sao có thể cho phép xin chỉ thị, mặt lập tức trầm xuống, ảo não nói:
- Hôm qua Trịnh đại nhân đích thân đi gặp bổn quân, đối với bổn quân rất ôn hòa, các ngươi không ngờ lại khinh rẻ bổn quân như vậy, có phải là không thích bổn quân đến giúp Tô Châu, nếu như đúng, bổn quân có thể dẫn bảy nghìn đại quân trở về, không đoạt công lao của các ngươi.

Chủ tướng Hổ bí vệ lập tức thay đổi sắc mặt, một quan tướng khác bên cạnh y bước lên phía trước một bước cười nói:
- Tướng quân hiểu lầm rồi, chúng ta phụng mệnh làm việc, nếu tướng quân từng gặp Trịnh đại nhân, chúng ta sẽ đi dàn xếp, mời tướng quân vào trong.

Lục Thất sắc mặt hòa hoãn, chắp tay nói:
- Đa tạ.

Thấy quân đội của Lục Thất đi vào, quan tướng nói chuyện đầu tiên mới mắng:
- Con mẹ nó, đúng là quá kiêu ngạo.

- Bây giờ số quân bên ngoài này không thể đắc tội, Tín Vương điện hạ phải trông cậy vào số quân đội mà triều đình điều đến càng nhiều càng tốt, chúng ta cũng không nên gây chuyện.
Quan tướng hòa giải lắc đầu nói.

Lục Thất kiêu ngạo đi vào thị trấn Ngô, vừa bước trên đường, lập tức cảm thấy quá yên tĩnh, liếc nhìn qua, cả một khu phố to như vậy cũng chỉ thấy có mấy chục người, các cửa hàng cũng không mở cửa.

Lục Thất cảm thấy quái lạ, cho người đi tìm hiểu, người đi tìm hiểu quay về thông báo nguyên nhân. Hóa ra sau khi Thường Châu đại bại, trong thành huyện Ngô đã xảy ra rất nhiều vụ xét nhà, bắt hơn năm nghìn người, đứng mũi chịu sào đúng là Ngư phủ, hễ là quan tướng có liên quan đến Ngư phủ đều bị liên lụy, người bị dọa chạy rất nhiều, mà người ở bên ngoài cũng không dám đến thị trấn Ngô, sợ gặp phải tai họa.

Lục Thất nghe xong trong lòng mừng thầm, tình hình Huyện Ngô như vậy có lợi với hắn, trên đường tiêu điều, mà quân coi giữ cửa thành hắn đã nhìn qua rồi, ước chừng hơn hai trăm người, mà hắn một khi hội hợp với Trương Hồng Ba, thậm chí có thể không kinh động đến quân lực bên trong thành, yên lặng nắm lấy cửa nam, hắn im lặng mang uân vào.

Lúc đối hướng đi về cửa nam, chợt thấy phía đối diện xuất hiện một đoàn ngựa, Lục Thất cả kinh xua tay dừng lại, hắn rất nhanh thấy rõ đoàn ngựa che chở cho một cái xe, mà đoàn ngựa có khoảng mấy chục xe, tất cả đều là tướng sĩ minh quang giáp, rất phô trương, hẳn là nhân vật rất quan trọng.

Lục Thất không thể tiếp tục đi về phía cửa nam, chỉ có thể đứng đợi tùy cơ ứng biến, một lát sau, đoàn ngựa đến gần, phía trước có một quan tướng mặc minh quang giáp hỏi:
- Các ngươi là ai?

- Hạ quan là Đô úy Võ Thắng quân, phụng mệnh đến Tô Châu.
Lục Thất thi lễ đáp.

Quan tướng kia gật đầu, Lục Thất thuận thế hỏi:
- Xin hỏi, đây là vị quý nhân nào xuất hành?

Quang tướng ngẩn ra, trả lời:
- Đây là Tam vương tử của Tín Vương điện hạ.
- Hóa ra là Tam vương tử điện hạ, hạ quan thất kính.
Lục Thất cung kính đáp lại.

Quan tướng ngẩn ra, chợt cười mất tự nhiên, lời nói của Lục Thất thực ra là không tuân theo quy định, danh xưng của điện hạ chỉ có Tín Vương và thế tử mới được quyền gọi. Nhưng thế tử của Tín Vương lại thành tù binh, nếu không về được, vậy Tam vương tử ở trong xe có khả năng sẽ thành thế tử. Nhưng quan tướng chỉ phụng mệnh hộ vệ, y cũng không phải người của Tam vương tử, mà Tam vương tử cũng không có tư cách có được quân vệ chính quy, nói trắng ra chỉ là một quý tộc có địa vị rất cao quý.

Chợt có người hô:
- Lưu Giáo úy, mời vị quan tướng kia lại đây.

Quan tướng nghe xong chau mày, Lục Thất cũng thấy người hô không phải là minh quang giáp sĩ, mà là một người mặc áo bào gấm trong xe, nổi bật trong một đám giáp sĩ.

- Mời đi qua.
Sau khi quan tướng chần chừ, vẫn bảo Lục Thất đi qua, bây giờ y cũng không dám đắc tội với Tam vương tử.

Lục Thất thong dong đi vào đoàn ngựa, đi đến bên cạnh xe chào theo nghi thức quân đội nói:
- Đô úy Hồng Tú Phong bái kiến điện hạ.

Cửa xe mở, một mùi hương bay ra, Lục Thất thấy cảnh tượng trong xe, thân thể không nhịn được căng cứng, bên trong xe có một thanh niên mặc áo bào gấm đang ngồi, bộ dạng người thanh niên đoan chính, chỉ có điều sắc mặt rất trắng, mắt rõ ràng là sưng, đôi mắt cũng có chút vô thần, không ngờ trong ngực y còn có một nữ nhân khỏa thân đang ngồi, hơn nữa ngọc nữ mặt hướng ra cửa xe, thân thể hoàn toàn rơi vào trong mắt Lục Thất.

- Ngươi là quan tướng đến Tô Châu cứu viện?
Tam vương tử nhìn Lục Thất, nhẹ giọng hỏi.

- Vâng, hạ quan phụng mệnh đến làm thuộc hạ của Tín Vương điện hạ.
Lục Thất cúi đầu cung kính đáp lại.
- Ồ, ngươi tên là Hồng Tú Phong, tốt, tên rất hay, bản hầu nhớ kĩ.
Tam vương tử nói lời kì quái.

Lục Thất ngẩn ra ngẩng đầu, cung kính nói:
- Hạ quan còn có công vụ phải làm, không quấy rầy điện hạ.

Tam vương tử gật đầu, mỉm cười nói:
- Được, về sau nếu rảnh, bản vương hầu mời ngươi uống rượu.

- Tạ điện hạ nâng đỡ, hạ quan cáo lui.
Lục Thất cung kính đáp lại, sau khi lui ra rời khỏi đội ngựa, có người tiến lại đóng cửa xe, quan tướng kia sau khi liếc mắt nhìn Lục Thất một cái, quay đầu về ngự mã, quân kị bảo vệ xe đi theo phía sau.

Nhìn phương hướng đội ngữ đi đến cửa nam, Lục Thất chợt mỉm cười thản nhiên, hắn cất bước đi theo, bắt đầu cách đội ngũ phía trước khoảng hơn mười mét, sau thì càng ngày càng gần, giáp sĩ quang minh giáp ở phía trước tất nhiên phát hiện, nhưng cũng chỉ quay đầu lại nhìn sau đó liền không thèm để ý, nghĩ là đội quân này cũng muốn ra khỏi thành.

Mãi cho đến tận cửa thành nam, Lục Thất gần như chỉ cách đội minh quang giáp sĩ chỉ có mười thước, nhìn thấy đội ngũ minh quang giáp hơi dừng một chút, rồi lại tiếp tục tiến về phía cửa thành, mà quân đội của Lục Thất cũng đi đến trước động cửa thành.

- Đứng lại, giấy thông hành của các ngươi đâu?
Quan tướng thủ thành hỏi.

Lục Thất ở phía trước làm bộ ngẩn ra, dừng bước nhìn quan tướng kia, đáp lại:
- Giấy thông hành? Giấy thông hành gì, chúng ta là quân bảo vệ Tam vương tử.

Quan thủ vệ ngẩn ra, theo bản năng quay đầu nhìn đằng sau Lục Thất một chút hỏi:
- Các ngươi là hộ quân của Tam vương tử? Sao chúng ta lại không biết?

- Chúng ta từ hôm qua mới bắt đầu là thuộc hạ của Tam vương tử điện hạ.
Lục Thất đáp lại hợp tình hợp lí.

Quan tướng thủ vệ ngẩn ra, theo bản năng quay đầu nhìn về phía đội minh quang giáp sĩ, mắt chợt lóe ra hàn quang, sau đó cổ họng bị cái gì đó đâm vào, y đến tiếng la cũng không thể phát ra, liền bị đá một cước ngã xuống.

Lục Thất nhổ đao ra, tướng sĩ ở đằng sau ùa lên, Lục Thất nháy mắt giết chết quan tướng, lập tức chạy về phía đường cái, có rất nhiều tướng sĩ thân thể thoăn thoắt cũng đi theo cùng, trên đường căn bản không có kẻ thù, Lục Thất không hề bị ngăn cản liền xông lên tường thành.

Chiến đấu ở cửa thành, không thể tránh khỏi có tiếng vang, Hổ bí vệ trên thành nghe thấy tiếng vọng, rất nhanh thấy Lục Thất dẫn người vọt lên, Hổ bí vệ lập tức chen chúc chạy lại ngăn, đồng thời có người hạ lệnh kéo cầu treo, đó là quy củ lúc gặp địch, nhưng đội ngũ của Tam vương tử đúng lúc đang trên cầu treo.

Đáng sợ hơn chính là cách cầu treo ba mươi mét có hai trăm binh sĩ đang chờ vào thành, nghe nói đó là một ngoại quân quên mang theo công văn, bị Hổ bí vệ lệnh chỉ có thể chờ ở cách thành ba mươi mét, tới gần liền bắn chết.

Lục Thất ở trong thành vừa động thủ, lập tức bị đội ngũ Trương Hồng Ba nhìn thấy, lập tức cầm vũ khí lên đánh về phía cửa thành, hộ quân của Tam vương tử ngẩn ra, sau đó kinh hoàng quay đầu lui về sau, kết quả tiến thoái lướng nan, Trương Hồng Ba cầm trong tay giáo lớn chạy về phía trước, tới cầu treo, không nói không rằng vung giáo liền công kích về phía Lưu Giáo úy kia.

Lưu Giáo úy sớm đã rút mã tấu ra, nhưng vừa nhìn thấy giáo lớn đâm tới, mắt lập tức hiện lên tia tuyệt vọng, y ở trên cầu treo căn bản không có không gian để trốn tránh, ở đằng sau cũng loạn thành một đoàn, y cắn răng vung đao đón giáo đánh tới, keng một tiếng, giáo kia chỉ hơi lệch một chút, đột nhiên đánh rơi mã tấu, ác độc đâm vào ngực phải của Lưu Giáo úy, giết chết Lưu Giáo úy tại chỗ.

Quyển 3 - Chương 100: Tập kích bất ngờ Tô Châu (6)

Lục Thất ở trên tường thành, cũng dũng mãnh như hổ, mã tấu trong tay nhanh như thiểm điện, tốc độ di chuyển nhanh như sói, đánh giáp lá cà, không ngờ đao đao đoạt mệnh giết chết liên tục sáu Hổ bí vệ, tướng sĩ nhìn thấy đều ngạc nhiên, đao kia tuyệt đối là giống như sấm xét.

Hổ bí vệ ở phía sau chạy lên, thấy Lục Thất giết người bị hù cho dừng lại, Lục Thất nhanh chóng thở dốc một hơi, Hổ bí vệ chỉ là hơi dừng, sau đó tức giận đánh về phía Lục Thất. Nhưng tường thành không rộng, cũng có lợi cho Lục Thất phát huy võ công, tướng sĩ khác cũng dũng cảm tiến lên, cùng Lục Thất phối hợp nghênh chiến với kẻ thù.

Trên cầu treo, Trương Hồng Ba tiến công quả thực đã biến thành một trận đồ sát, giáo lớn khua qua khua lại ác độc hống hách, một mình y đã khiến cho Hổ bí vệ trên cầu treo hoảng sợ tuyệt vọng. Vũ khí của Hổ bí vệ đều là mã tấu, bọn họ trên thực tế chính là quân hộ vệ, thậm chí bọn họ còn là binh lính đại diện cho thể diện của Tín Vương phủ. Chiến lực của từng binh sĩ có lẽ không kém, nhưng ý chí chiến đấu yếu ớt, một khi gặp phải sát thần mãnh tướng chân chính, khí thế liền sụp đổ.

Trên tường thành cũng giống như vậy, Lục Thất và thuộc hạ dũng mãnh, rất nhanh đã đánh tan ý chí chiến đấu của Hổ bí vệ, Hổ bí vệ bị giết sinh ra e sợ, từ chạy về phía trước biến thành lui về phía sau, một khi có đường lui. Lập tức biến thành chạy trốn. Nếu trốn không thoát thì bị hù cho ném binh khí xuống dập đầu xin tha thứ, không đến nửa giờ, quân đội của Lục Thất liền chiếm được cửa nam, bắt gần hai trăm Hổ bí vệ làm tù binh.

Các tướng sĩ nhanh chóng quét dọn chiến trường, sớm có người đi cản lại những người có ý định ra khỏi thành, nói phát hiện ra tội phạm bỏ trốn, Huyện Ngô gần bốn phía đều có rất nhiều người, cho nên vừa nghe thì thật sự không dám hoài nghi nhiều lời, đa số người vừa nghe, lập tức trở về không ra khỏi thành.

Trương Hồng Ba cho người đi thông báo cho đại quân, sau đó thương lượng với Lục Thất, dứt khoát thực hiện sách lược dụ ra để giết, để cho một thuộc hạ mặc minh quang giáp có máu, men theo tường thành chạy tới đông thành báo tin, nói có phản tặc muốn chạy ra khỏi thành, thỉnh cầu trợ giúp.

Đông thành sau khi nghe tin đúng là bị lừa, không ngờ điều một nửa quân lực men theo tường thành chạy tới trợ giúp. Kết quả vừa đến cửa nam, mới phát hiện trong cái áo minh quang giáp quen thuộc lại là một khuôn mặt xa lạ, do chưa chuẩn bị nên bị giết một nửa, một nửa bị bắt lại, bị giải vào trong thành làm bạn.

Nửa giờ sau, đại quân tập kích bất ngờ đã tới thành huyện Ngô, Trương Hồng Ba dĩ nhiên mang theo hai trăm quân giả danh Hổ bí vệ đi giải quyết cửa đông. Đại quân vừa vào thành, Lục Thất cũng không tiếp tục xung phong ở phía trước, do Chu Vũ và Trương Hồng Ba đi chiếm lĩnh thành, hắn vinh quang rút khởi chức chủ soái.

Tân Cầm Nhi cũng không nhàn rỗi, nàng suất lĩnh nghìn quân đi chiếm huyện nha, chủ yếu là lấy được hộ tịch bên trong huyện nha. Có hộ tịch là có thể lựa chọn ra mục tiêu để xét nhà, vua nào triều thần đấy, hễ là quan lại và nhà giàu có liên quan đến Việt quốc, nhất định phải diệt trừ, nhưng thanh danh rất tốt, lại không thể giết chóc.

Lục Thất, Thanh Văn và Tiểu Thanh đứng ở trên cửa thành nam, tâm tình rất tốt, Lục Thất chám vào tường chắn mái, cảm thụ được sự hùng vĩ của thành huyện Ngô. Quy mô tòa cổ thành này, hẳn gần vỡi Giang Ninh, nếu cố công kích, cho dù là công phá được, chỉ sợ cũng tổn thất mất một nửa số quân tập kích bất ngờ, hơn nữa một khi thương vong quá nhiều, vậy quân tập kích bất ngờ đều sẽ xuất hiện sự phản bội nghiêm trọng.

- Lão gia định dùng nơi này làm kinh thành sao?
Thanh Văn ôn nhu hỏi.

Lục Thất mỉm cười, hồi đáp:
- Ta làm Hoàng đế vẫn là còn chuyện sớm.

- Lão gia có được Tô Châu, chẳng lẽ vẫn muốn rời đi, nếu như rời khỏi đi gặp Hoàng đế Đường quốc chỉ sợ sẽ có họa sát thân.
Thanh Văn lo lắng nói.

- Ta nhất định phải rời khỏi, ta không rời đi, không chỉ phủ Công chúa gặp tai họa, còn cả gia tộc ở huyện Thạch Đại cũng sẽ gặp họa ngập đầu, ta không thể không chú ý đến.
Lục Thất ôn hòa nói.

- Lão gia nếu rời khỏi, không chỉ sẽ lo lắng về việc mất mạng, chỉ sợ Tô Châu vất vả lắm mới có được cũng bị người khác chiếm mất.
Thanh Văn nói thẳng ra.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Ta hiểu ý của nàng, nhưng nếu như ta ở lại Tô Châu, cũng chưa chắc có thể sống bình yên, việc ta ở lại, sẽ tạo thành loạn trong giặc ngoài, Tô Châu và Thường Châu không chịu được hai nước Đường quốc và Việt quốc giáp công, một khi lâm vào ác chiến hai tuyến, hàng tốt dễ dàng sinh biến nhất, chúng ta cần thời gian để cắm rễ ở hai nơi Tô Thường.

- Chẳng lẽ việc lão gia rời khỏi, sẽ không tạo thành loạn trong giặc ngoài.Thanh Văn hoài nghi nói.

- Có một số việc, chính là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, ta đã nghĩ kĩ, nếu muốn Tô Châu không bị Đường quốc công kích, chỉ có thể mượn da hổ của Giang Âm quân, thực thi sách lược minh phân âm thầm hợp tác.

- Sách lược chính là sự biến đổi của Tô Châu, phải tung tin là Việt quân ở thành Tô Châu xảy ra binh biến, là phản quân Việt quốc liên hợp với Giang Âm quân chiếm cứ Tô Châu. Mà ta sẽ để cho Trương Hồng Ba công khai tự xưng là Tư mã hành quân của tả quân Giang Âm quân, lấy danh nghĩa Giang Âm quân đưa quân đến Giang Ninh, biểu đạt là vì Đường quốc dốc sức là thật.

- Theo ta đoán, Đường hoàng cũng cách xa Giang Ninh, đối với tin tức của Tô Châu trong thời gian ngắn khó có thể biết hết được. Mà sự chủ quan của ông ta, vẫn luôn coi Giang Âm quân là mối họa trong lòng, cho nên, sự thay đổi của Tô Chây, ông ta sẽ cho rằng là do Giang Âm quân gây nên, mà không phải là do Trương Hồng Ba tự mình làm việc.
Lục Thất nói rõ ràng.

- Ý lão gia nói, một khi Đường Hoàng cho rằng Tô Châu thay đổi chính là do Giang Âm quân gây nên, sẽ e dè không dám mang binh thảo phạt.
Thanh Văn dịu dàng nói.

- Đúng vậy, Tô Châu vốn cũng không thuộc về Đường quốc, Giang Âm quân chiếm được, trong lòng Đường Hoàng cũng sẽ không thoải mái, nhưng sẽ không có ý định cướp đoạt. Hơn nữa Đường Hoàng kiêng kị việc hưng binh, ông ta chính là một Hoàng đế thích an tường, Giang Âm quân chiếm Tô Châu, ông ta thậm chí còn vui mừng cho rằng, sau này có Giang Âm quân làm lá chắn rồi.
Lục Thất nói lại.

Thanh Văn gật đầu, nói:
- Đường Hoàng người này, chỉ chú ý đến an bình trước mắt.

Lục Thất gật đầu nói:
- Nếu đổi lại là ta chiếm được Tô Châu, Đường Hoàng sẽ không dễ dàng cho qua, ta cũng không có thế lực cường đại khiến cho Đường Hoàng e dè, cho nên ta phải rời khỏi Tô Châu, đem Tô Châu giao cho Trương đại ca và Cầm Nhi, mà nàng, cũng phải ở lại Tô Châu phụ tá cho Cầm Nhi.

- Thiếp có thể ở lại phụ tá, chỉ có điều lòng người khó dò, lão gia không sợ Hồng Ba huynh, lâu ngày sinh ra lòng độc chiếm sao?
Thanh Văn dịu dàng khách quan nói.Lục Thất mỉm cười, nhìn Thanh Văn ôn hòa nói:
- Ta đã nói rồi, có một số việc phải đánh cược, hơn nữa ta nói thật, sau này Trương đại ca sẽ là người thống lĩnh quân Tô Châu, nhưng chỉ có thể thống lĩnh một phần, đại bộ phận quân đội, sẽ âm thầm do Cầm Nhi thống lĩnh, năm nghìn quân tập kích bất ngờ lần này đến, sau này chính là quân nòng cốt ở Tô Châu, sau này bọn họ sẽ nghe ai cũng rất khó biết.

Thanh Văn gật đầu, lại hỏi:
- Cầm tỷ tỷ nếu tiếp nhận việc ở Tô Châu, vậy Thường Châu thì sao? Cầm tỷ dù sao cũng là Trung phủ sử thống lĩnh Ngô Thành Quân.

Lục Thất ôn hòa nói:
- Chuyện cụ thể, Cầm Nhi sẽ an bài tốt, việc nàng phải làm, chính là phụ tá cho Cầm Nhi chuyện Tô Châu, không được gây ra mẫu thuẫn mà hỏng đại sự.

- Lão gia yên tâm, thiếp biết nặng nhẹ, tuyệt đối sẽ không làm hỏng việc.
Thanh Văn nghiêm nghị đáp.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, quay đầu nhìn về phía ngoài thành, nhìn chốc lát lại hạ giọng nói:
- Ở đây, ta chỉ có thể ở lại một ngày, ngày mai phải về huyện Hoa Đình lên thuyền rời đi, mau chóng quay về Mao Sơn.

- Lão gia trở về, vậy Chu tướng quân thì sao?
Thanh Văn hỏi.

Lục Thất nhìn về phương xa im lặng, một lúc sau mới nói:
- Chu đại ca nhất định cũng phải về, nếu không việc Tô Châu thay đổi, sẽ xuất hiện điểm đáng ngờ rất lớn, Chu đại ca chỉ có thể về cùng với Ngô Thành Quân.

Thanh Văn im lặng gật đầu, nàng cũng hiểu được, Chu tướng quân kia tám phần sẽ không cam tâm rời khỏi, Lục Thất chỉ có thể tín nhiệm Trương Hồng Ba và Tâm Cầm Nhi, độ tín nhiệm Chu Vũ sẽ ít hơn một chút, sẽ không cam lòng chắp tay đem Tô Châu cho người ta.

Yên tĩnh trong chốc lát, chợt phía dưới truyền đến tiếng hét thảm, Lục Thất cả kinh xoay người, nhưng hắn không hề kinh hoàng dời bước nhìn, cửa thành nam có năm trăm quân tập kích bất ngờ trấn thủ, hắn thân là chủ soái nhất định phải thể hiện sự điềm tĩnh của mình.

Rất nhanh, Lý Hổ liền chạy vội lên, bước nhanh đến chỗ Lục Thất, chào theo nghi thức quân đội nói:
- Bẩm chủ thượng, cái người đi cùng chủ thượng đột nhiên giết chết Tam vương tử.

Lục Thất nghe xong ngẩn ra, Lý Hổ nói hẳn là Ngư Hoa Hiên, Ngư Hoa Hiên sao lại giết chết Tam vương tử.

Danh xưng chủ thượng, khi Tân Cầm Nhi ở huyện Hoa Đình đã truyền đạt lại cho quân tập kích bất ngờ, chính là Trương Hồng Ba thấy hắn, tuy rằng còn tùy ý nhưng vẫn chủ động sửa thành chủ thượng, nhưng năm nghìn quân cũng đồng thời được phong khẩu lệnh, chính là không được nói ra ba chữ Lục Thiên Phong. Mà Chu Vũ vẫn gọi là Lục huynh đệ, Lục Thất vẫn như cũ gọi Chu đại ca.

Lục Thất nghe tin báo hơi suy nghĩ một chút, liền nhìn về phía Thanh Văn nói:
- Thanh Văn, nàng đi xem một chút.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau