KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 346 - Chương 350

Quyển 3 - Chương 91: Chiêu binh

Âm thanh vừa rơi xuống, Lục Thất lại lớn tiếng giới thiệu:
- Ta tên là Lục Thiên Phong, là Phò Mã Đô Úy phủ Ngô Thành Công Chúa, hiện giờ đã có được chức sự thống lĩnh một ngàn Võ Lâm Vệ. Những ai sẵn lòng nhận sự chiêu mộ làm Võ Lâm Vệ phủ Công Chúa, mời ra đại lao. Điều kiện cơ bản sẽ được là ba mươi mẫu ruộng tốt Thường Châu, lương quân cơ bản mỗi tháng bảy lượng bạc. Còn nếu không muốn nhận sự chiêu mộ, mời an tọa trong nhà lao, đãi ngộ về sau vẫn không đổi, cho đến lúc người của triều đình đến tiếp quản mới thôi. Mở lao.

Lục Thất tự mình nói một hồi, trước đó đã có người đem chuyện của Trung Phủ Dũng nói cho các quan tướng này nghe rồi.

Có binh lính mở cửa một nhà lao ra, giam giữ trong đó đều là hỏa trưởng, có bốn mươi ba người. Cửa vừa được mở ra, các tù binh bên trong nhìn nhau, chợt thấy có người cất bước đi ra ngoài. Tâm lý của những tù binh có chức quan thấp và binh lính thường không khác nhau là mấy. Một lát sau nhà lao trống không, cả bốn mươi ba người đều đã ra ngoài.

Tiếp đến nhà lao thứ hai, thứ ba, thứ tư mở ra. Người bên trong đi ra, đột nhiên có một đại hán khôi ngô đánh mạnh về phía Lục Thất. Khoảng cách của hai người chừng hơn mười thước, ở giữa không có gì ngăn cản. Trong tiếng hô sợ hãi của binh lính, gã đại hán kia sải ba bước lớn nhào đến gần Lục Thất, hung hăng vung tới một quyền.

Lục Thất đứng lặng bất động, đối diện với sự tấn công của gã đại hán kia không một chút sợ hãi, thấy quyền đánh tới mới vươn tay ra, nhanh như tia chớp nắm trụ quả đấm, quyền của gã đại hán bị đình chỉ không cách nào tiến lên được. Hai người trong nháy mắt đứng bất động ở đó.

Sắc mặt hung ác của tên đại hán kia biến thành kinh sợ, nhưng rất nhanh nhấc chân phải đá ra, không ngờ chân phải của Lục Thất đồng thời nâng lên, hơn nữa còn nhanh đến mức không thể nhìn rõ được. Một cước nghênh tiếp cú đá tới của tên đại hán, phịch một tiếng, chân của tên đại hán lập tức bị đá trở về.

- Về đi.
Lục Thất nói một câu lạnh lùng, bịch một tiếng, tên đại hán bị Lục Thất đá cho bay đi.

Ầm! Tên đại hán kia rơi xuống đất người cong lên, máu tươi từ khóe miệng chảy ra, không ngờ nội phủ đã bị trọng thương.

- Đỡ gã về đi.
Lục Thất lạnh lùng nói. Binh lính cung kính nhận lệnh, ba người đi qua đỡ tên đại hán quay lại nhà tù.

Không khí lặng ngắt như tờ, không đếm được có bao nhiêu cặp mắt đang chằm chằm nhìn Lục Thất, hắn nhìn lướt qua rồi lạnh lùng nói:
- Ta cho các ngươi một cơ hội nữa. Nếu đồng ý làm mộ binh của ta, một năm sau, muốn xuất ngũ ta có thể đưa các ngươi trở về Việt Quốc, hơn nữa sẽ sẽ nói là thoát thành trở về.

Lục Thấy nói xong liền khoát tay, binh lính bắt đầu tiếp tục thả người trong nhà lao ra. Cuối cùng vẫn có gần trăm người không bước ra khỏi nhà lao. Lục Thất cũng không nói nhiều nữa, mà đi ra ngoài chỉnh đốn quân ngũ.

Chỉnh quân ở hoa viên phía sau huyện nha, bên ngoài hoa viên có mấy trăm tướng sĩ cầm cung tiễn trông coi, chỗ này không lớn, không thể dùng cách phân tổ tỷ võ tuyển chọn theo mô hình Kim Tự Tháp được. Lục Thất dứt khoát dùng cách tranh cướp rút quan, bày các chức quan của Võ Lâm Vệ ra. Những người đồng ý tranh giành thì ký tên vào giấy báo danh, sau đó rút thăm rồi đi khoa chân múa tay một chút, người thắng sẽ được chức quan. Kết quả nửa ngày cũng đã hoàn thành bổ nhiệm các vị trí trong Võ Lâm Vệ.

Sau khi chỉnh quân, Lục Thất bắt đầu tuyên bố quy tắc, hắn la lớn:
- Làm thuộc hạ của ta, ngoài quân quy ra còn có một quy tắc không được phạm phải, chính là trong quân không được biếu tặng tài vật cho nhau, không được mời nhau ra ngoài ăn cơm, tìm đàn bà. chỉ cho phép mỗi người tự trả tiền. Nếu để ta biết ai phạm phải quy tắc này nhẹ thì chặt đứt tay, nặng thì chém đầu.
Thiên binh ngạc nhiên nhìn Lục Thất, nhưng rất nhanh đã hiểu được dụng ý của hắn, đó chính là từ nay về sau quan trên không được phép chèn ép bóc lột quan dưới, quan dưới cũng không được đút lót lấy lòng quan trên. Quy tắc này rõ ràng đã đánh trúng vào lợi ích của đám trung và hạ quan.

Sau khi Lục Thất nói ngắn gọn thì bắt đầu phát ngân khế và quân hưởng, đồng thời sai người đi Việt Quốc tìm hiểu tình hình người thân của các tướng sĩ, nếu có thể sẽ cố gắng đón về Thường Châu định cư lâu dài. Còn nói vì để tránh cho Việt Quốc trả thù các tướng quan đầu hàng, hắn sẽ dẫn các tướng sĩ đi Mao Sơn ẩn cư một thời gian.

Điều khiến Lục Thất không ngờ đó là những tù binh quan tướng này có một nửa là người Thường Châu bản địa, hơn nữa người của huyện Vô Tích chiếm đa số, non nửa là người Tô Châu. Chỉ có gia quyến của quan tướng cao cấp là ở phủ trị Tô Châu, cũng chính là huyện Ngô, một số rất ít là ở Hàng Châu kinh thành Việt Quốc.

Lúc này đã xuất hiện một vấn đề nghiêm trọng, đó là có nên thừa nhận ruộng đất ở huyện Vô Tích nguyên bản thuộc sở hữu của các tướng sĩ hay không. Lục Thất phải tìm hiểu thận trọng một phen mới thở phào nhẹ nhõm. Các tướng sĩ có ruộng đất ở huyện Vô Tích chỉ chiếm một số rất nhỏ, địa chủ lớn nhất là Tín Vương, đám bọn họ nhiều nhất cũng chỉ có trăm mẫu ruộng đất. Tình hình quan liêu, quý tộc của Việt Quốc chiếm đất tuyệt không kém Đường Quốc. Đất đai Việt quân đánh hạ chiếm được chỉ có một bộ phận rất nhỏ thưởng cho quan tướng, còn binh lính cấp thấp không có chút nào.

Sau khi tìm hiểu rõ Lục Thất đã thừa nhận, hơn nữa cấp cho ba mươi mẫu đất chiếu trên quan áp ngân khế . Các tướng sĩ nghe xong, rất nhiều người vui mừng ra mặt. Dù sao đại quan cũng là số ít, dù là đội trưởng trong quân cũng đa số có gia cảnh bình thường. Sức hấp dẫn của quan áp ngân khế với họ mà nói không hề thấp hơn các binh lính cấp thấp.

Qua nhiều lần nghe ngóng, Lục Thất mới ngộ được nghiêm trọng của cái ý tưởng này. Hơn một ngàn quan tướng này một khi hắn cho họ đủ sự cám dỗ vậy thì sẽ rất khó phản bội có tập đoàn. Thậm chí sẽ vì vừa có được lợi ích mà phản bội trở mặt thành thù. Con người chết vì tiền tài đã là chân lý từ xưa đến nay.

Bình đẳng thu nạp và tổ chức biên chế tù binh quan tướng xong, Lục Thất cũng chưa chọn ra Võ Lâm Vệ của Tân Cẩm Nhi. Hắn chỉ dặn dò gia quyến của các tù binh quan tướng ở huyện Vô Tích hãy….. nhưng tài sản quá trăm mẫu đất thì phải khai báo với hắn. Sau khi hắn tra hỏi, nếu giá trị lợi dụng của quan tướng kia không quá lớn hắn sẽ thanh trừ. Loại quan tướng này ở Việt Quốc chắc chắn là đại quan, hắn không cần phải giữ lại tránh tai họa ngầm về sau.

Lục Thất không muốn tham gia vào việc rút tuyển của hai ngàn Võ Lâm Vệ khác. Lúc đang định đi thì không ngờ Trình Diễm xuất hiện, đương nhiên là y chạy tới từ huyện Lật Dương. Hai người gặp nhau nói cười, Trình Diễm bày tỏ tiếc nuối không thể tham gia vào đại chiến Thường Châu, đó là niềm tiếc nuối của cả đời người.

Lục Thất tự nhiên giới thiệu Trình Diễn với Tân Cầm Nhi, mong hai người có thể trợ giúp cho nhau. Trình Diễm không từ chối nhưng cũng không đảm bảo điều gì, y là người cẩn thận. Đường Hoàng điều Trình Diễm đến Thường Châu, một là để nắm giữ quân nhu kiềm chế Tiết Độ Sứ của quân Giang Âm. Hai là, phân đi một ngàn Trung Phủ Dũng. Ba là, có ý tứ giám quân Thường Châu. Trình Diễm khẳng định có thể trực tiếp dâng tấu lên Đường Hoàng.

Lục Thất dẫn theo một ngàn Võ Lâm Hữu Vệ dời khỏi Thường Châu. Có thế nói là tuân theo thánh chỉ, phải làm thật nhanh, thành thật nghe lời đến Mao Sơn làm chân nhân.*****

Mà lúc Lục Thất vừa mới đến huyện thành Kim Đàn, Thị lang bộ Hình và Thị lang bộ Binh ở Kinh Thành đã cầm thư thượng cáo của gia chủ Tiêu thị Thường Châu, vội vàng tiến cung gặp vua. Vừa nhìn thư thượng cáo, vẻ mặt của Đường Hoàng lập tức trầm xuống.

Thư dâng lên không ngờ là tố cáo Lục Thiên Phong cả gan làm loạn, ý đồ mưu phản, nói Lục Thiên Phong mượn cuộc chiến Thường Châu cố tình lợi dụng thánh chỉ quân quyền, bóp méo điều đi tất cả quân lực của huyện Tấn Lăng.

Sau đó Lục Thiên Phong dẫn đại quân đến huyện Tấn Lăng tiếp quản, gia chủ của Tiêu Thị không phục. Không ngờ, Lục Thiên Phong mượn danh quân lương không đủ đã cướp bóc tất cả lương thực của huyện Tấn Lăng, phàm có người không thuận theo sẽ xử bằng máu tanh. Hơn hai mươi người dân kháng nghị đã bị giết khiến cho huyện Tấn Lăng hoàn toàn nằm trong tay của Lục Thiên Phong.

Xem thư kiện, suy nghĩ đầu tiên trong đầu Đường Hoàng là lẽ nào Lục Thiên Phong trọng thương là giả? Nếu không sao hắn có thể đến huyện Tấn Lăng cả gan làm loạn. Nhưng sự nghi ngờ của ông ta là vô căn cứ, ông ta cũng không phải là người quá hồ đồ, lập tức triệu kiến Hữu tướng tiến cung.

Hữu tướng vào cung, sau khi xem thư kiện liền nói:
- Bệ hạ, đây là kẻ ác tố cáo trước.

- Sao lại nói như vậy?
Đường Hoàng nói.

- Như thần được nghe, gia chủ hiện tại của Tiêu Thị Thường Châu là người bảo thủ, ương ngạnh, lòng dạ hẹp hòi. Nếu thực sự Lục Thiên Phong đã mang binh đến huyện Tấn Lăng, khẳng định là bị gia chủ Tiêu Thị bức bách đến không thể không đi. Có thể là gia chủ Tiêu Thị cắt đứt quân lương của chiến sự Thường Châu, một khi quân lương bị chặt đứt, vậy thì chắc chắn là phòng ngự tiền tuyến sẽ thất thủ, quân tù binh cũng sẽ bất ngờ làm phản. Hơn nữa chỉ có Cố tướng quân là có thể điều động quân địa phương ở huyện Tấn Lăng. Cố tướng quân có thể hạ lệnh điều quân, vậy thì chắc là sợ hãi quân lương bị cắt.
Hữu tướng quân chỉ thẳng nguyên nhân.

Đường Hoàng im lặng, Binh bộ Thị lang lại nói:
- Cách nói của Hữu tướng đại nhân thiên về võ đoán. Hơn nữa nghe nói Lục Thiên Phong thân bị trọng thương, tại sao có thể đến huyện Tấn Lăng làm bậy được.

Hữu tướng lạnh nhạt nói:
- Đừng nói là trọng thương, dù cho chỉ còn hấp hối , một khi biết chiến sự Thường Châu có nguy cơ thì cũng phải liều mạng làm điều gì đó. Nếu Thường Châu thất bại, Lục Thiên Phong hắn sẽ phải trả giá, chắc chắn không chỉ có cái mạng của hắn mà cả gia tộc cũng phải gánh vác trách nhiệm của chiến bại này.

- Bệ hạ, việc này chỉ cần sai người thân tín đi gấp hỏi Cố tướng quân là sẽ biết chân tướng.
Hữu tướng chắp tay phát biểu.

Quyển 3 - Chương 92: Trốn về

Đường Hoàng gật đầu, sau đó sai sáu gã Thiên Ngưu cận vệ đến Thường Châu tra hỏi. Ba ngày sau Thiên Ngưu Vệ trở về mang theo cả thư trần tình của Cố tướng quân và phong thư xin lệnh của Lục Thiên Phong.

- Bẩm bệ hạ, nhận được tin báo nguy cạn lương thực của Lục đại nhân, thần hết sức hoảng sợ, cũng có nghi ngờ, nên đã cố tình sai thân tín đến huyện Tấn Lăng thu mua lương thực. Kết quả, tướng sĩ hóa trang thành bình dân chỉ có thể mua được rất ít lương thực, mà tướng sĩ mặc quân giáp đích thân đi mua, thật sự là hoàn toàn không mua được lương thực. Thần sợ hãi phẫn nộ, càng sợ các tướng sĩ biết được chuyện ở huyện Tấn Lăng, khiến quân tâm sinh oán giận, dẫn đến tan tác. Thần bèn vận dùng quyền của Bệ hạ giao cho điều đi quan binh và ba ngàn Đoàn luyện binh huyện Tấn Lăng đến huyện Vô Tích tham chiến.

- Thần điều quân, một là sợ mối họa cạn lương thực, hai là để lòng quân phấn chấn và tăng thêm quân lực. Hiện tại, chiến sự huyện Vô Tích đang vô cùng thảm thiết, mấy vạn Trung Ngô quân điên cuồng vồ đến, quân địch tổn hại hơn vạn binh, quân ta cũng thương vong sáu ngàn người. Nhưng thần có lòng tin có thể tiếp tục phòng ngự kháng chiến, chắc chắn sẽ không phụ lòng Bệ hạ.

Nhìn thư trần tình của Cố tướng quân, rồi lại nhìn thư xin lệnh của Lục Thất, cùng với Thiên Ngưu Vệ hồi báo Lục Thất là ngồi xe bò, dẫn theo một ngàn thương binh có thể đi lại đi tiếp quản huyện thành Tấn Lăng. Hơn nữa, bố cáo của Lục Thất cũng được sao chép về. Cũng điều tra ra việc Lục Thiên Phong giết người là thật, tuy nhiên những người bị giết đều là người của các cửa hàng Tiêu Thị kháng cự, đồng thời đã đoạt về lương thực của cửa hàng gạo. Nhưng nghe nói Thứ sử Thường Châu vì tức giận những gì Lục Thiên Phong làm đã nổi cơn thịnh nộ, ban đêm đột nhiên đột tử mà chết.

Hơn nữa, ngay ngày mà Lục Thiên Phong nhận thánh chỉ nhậm chức liền dời khỏi huyện Tấn Lăng. Ngày hôm sau liền dẫn theo một ngàn Trung Phủ Dũng dời khỏi Thường Châu, đi Mao Sơn tĩnh dưỡng. Hiện giờ đã ở Mao Sơn được hơn hai ngày rồi.

. . . .

- Lục Thiên Phong này, làm liều giết chết Huyện Úy huyện Cú Dung xong, lần này lại xằng bậy bức chết Thứ Sử Thường Châu. Bản tính dữ dằn như vậy để hắn ở Mao Sơn tu dưỡng tâm tính cho tốt đi.

- Truyền chỉ Tiết Độ Sứ Giang Âm quân. Lệnh đem ba nghìn Đoàn luyện binh và quan binh bị điều đi lên biên chế nhập vào quân ngũ, không cần trở về huyện Tân Lăng nữa. Trẫm sẽ để cho quan lại tiếp quản huyện Tấn Lăng.

- Gia chủ Tiêu Thị huyện Tấn Lăng tâm địa hiểm ác, mưu đồ chặt đứt nguồn quân lương, có tâm thông đồng với địch bán nước, cho Tam Ti cùng hội thẩm, sai người đi truy bắt mang đến kinh thành. Tịch thu tài sản của Tiêu Thị Thường Châu, chuẩn tấu cho người trong tộc giải tán về quê nương nhờ họ hàng.

. . . .

Đường Hoàng không truy tội Lục Thất. Sở dĩ Đường Hoàng điều Lục Thất đi Mao Sơn tĩnh dưỡng, một là để Lục Thất dời khởi Thường Châu, hai là làm giảm tầm ảnh hưởng chiến công của Lục Thất. Nếu Lục Thất mang thân thể trọng thương về đến Kinh Thành, vậy sẽ khiến cho cả Kinh Thành trên dưới đều sùng bái hắn. Hiện giờ, Anh Vương mới là đại công thần lớn nhất trong đại chiến Thường Châu, đương nhiên không thể để Lục Thất cướp đi quá nhiều hào quang hình tượng được.

Còn điều khiến Lục Thất không thể ngờ đó là, hắn tàn nhẫn đối phó với Tiêu Thị Thường Châu, lại làm liên lụy đến La Trưởng Sử của Ung Vương Phủ. Tên gia chủ của Tiêu Thị Thường Châu bị tập nã đến kinh thành, trong sự tuyệt vọng, vì muốn được sống sót đã tiếp nhận sự cám dỗ của Hạ đại nhân, làm chứng tố giác La Trưởng Sử tội danh mưu phản.
Kết quả, La Trưởng Sử bị bắt giữ thẩm tra, chịu tử tội. Nếu như Lục Thất biết sẽ liên lụy đến La Trưởng Sử thì hắn tuyệt đối không làm, có lẽ không làm quá tuyệt tình, mà sẽ đàm phán với gia chủ Thường Châu. Dù sao, hắn có thể làm quan đến bước này, La Trưởng Sử cũng là đóa mây xanh đầu tiên của hắn. Mà thực tâm hắn cũng không muốn hại La tam phu nhân phải tan cửa nát nhà.

Đương nhiên, Lục Thất tiến quân vào huyện Tấn Lăng là cách làm chính xác. Một lần hành động liền phá hủy được thế lực quan lại cường bá cũ ở Thường Châu. Thay vào đó sẽ có được thời gian quý báu cho phủ Công Chúa bắt rễ, khiến cho thế lực của phủ Công Chúa trở thành quan thế được lòng dân Thường Châu tin phục nhất. Để sau này, quan lại do Đường Hoàng bổ nhiệm sẽ không thể trở thành quan thế chủ đạo của Thường Châu.

Còn chuyện sau đó, Lục Thất cũng không thể tiên tri được. Hắn hiện giờ đang sống cuộc sống nhàn nhã của một người phàm tục, chìm đắm trong cảnh non xanh, nước biếc, khí hậu trong lành, núi non trùng điệp của Mao Sơn.

Đương nhiên, trên đường từ Thường Châu đến Mao Sơn không tránh khỏi có tù binh mộ binh chạy trốn. Mới ra Thường Châu đã có mười ba người chạy trốn. Có báo danh cho Lục Thất, hắn phản ứng rất bình thản, chỉ nói một câu:
- Lấy chiến bại của thế tử Tín Vương, cho dù có trốn về Việt Quốc được, cũng đừng mong không bị gán tội.

Lục Thất vừa nói câu này, không một ai trốn đi nữa, thậm chí còn có năm người quay về, hẳn là về để thông đồng làm phản, thế nhưng không ai muốn đi. Nghe Lục Thất nói xong mới hiểu, trốn về Việt Quốc chỉ bằng vào có mấy người, vậy chắc chắn sẽ trở thành con quỷ dưới lưỡi đao tiết hận của Tín Vương. Ngược lại, không bằng theo Lục Thất còn có tương lai tốt đẹp hơn.

Lục Thất không truy tội năm người trở về, mà im lặng để họ dời khỏi đội ngũ.

Đối với Võ Lâm Vệ do quan tướng Việt Quốc tổ thành này, đương nhiên Lục Thất vô cùng cảnh giác. Cho nên ngoại trừ việc phân phát quân hưởng và quan áp ngân khế, vũ khí hắn chỉ cho quân đao. Lý do là quân giáp của Việt Quốc không thể mặc khỏi Thường Châu, phải cải tạo đánh dấu một chút rồi mới có thể sử dụng. Không có quân giáp trên người, bản tâm của những tướng sĩ này tất nhiên là thiếu đi rất nhiều sự tự tin của một quân nhân.Sau khi đến Mao Sơn, Lục Thất cố tình tỏ ra tin tưởng. Hắn phân Vũ Lâm Vệ ra làm năm chia ra đóng quân, chỉ cần một đội thay phiên bảo vệ hắn. Hơn nữa hắn cho phép từng nhóm luân phiên đi huyện Kim Đàn và huyện Cú Dung thả lỏng xả hơi. Cũng cho phép viết thư về cho người thân, nhưng mỗi bức thư phải do đích thân thám vệ của Lục Thất đi gửi, không cho phép lén gửi thư. Hắn còn đồng ý qua một thời gian nữa sẽ cho thuộc hạ phân thành từng nhóm nhỏ đi Thường Châu xem ruộng đất hoặc thăm người thân của mình.

Nhìn thì có vẻ cuộc sống thảnh thơi, bình tĩnh nhưng thực ra Lục Thất đang âm thầm cảnh giác. Hắn giống như đang cùng nhảy múa với một đàn sói. Hắn có thể trở thành Lang Vương được bầy sói công nhận hay không, chỉ có thể dựa vào cách dụ dỗ, đồng hóa từng ngày một. Nếu hắn có thể trở thành Lang Vương chân chính, vậy thì tương lai Võ Lâm Vệ này cùng với hai vạn Trung Dũng Phủ sẽ rất khó bị quân lệnh của triều đình Đường Quốc khống chế.

Thời gian thấm thoắt đã mười ngày trôi qua. Lục Thất bắt đầu ra ngoài vãn cảnh. Hắn cố tình đi đến những vùng sâu, vùng xa của Mao Sơn. Mục đích chính là đóng giả đi du sơn, trên thực tế hắn sẽ âm thầm lẻn về Thường Châu, cùng Ngư Hoa Viên đi đến Giang Âm quân, sau đó rời bến vòng đi Việt Quốc.

Quý Ngũ Thúc hiện là Ưng Dương Lang Tướng của Võ Lâm Vệ, đương nhiên chỉ là nhậm chức tạm thời, Lục Thất không có khả năng để cho Qúy Thúc rời khỏi hắn đi Hồng Châu được. Qúy Ngũ Thúc không tán thành sự mạo hiểm của Lục Thất, chi bằng để cho y đi. Nhưng Lục Thất đang rất hiếu kỳ, hắn muốn đích thân đi tìm hiểu về thủy quân Giang Âm, tự mình lĩnh hội các vùng biển rộng lớn trong truyền thuyết.

Sau bốn ngày ở trong Mao Sơn, Lục Thất quay về nơi dừng chân, lại khiến hắn bất ngờ lớn. Không ngờ gặp được các ái thiếp của mình ở huyện Thạch Đại, Tiểu Vân, Tiểu Thanh, Trần Tuyết Nhi, Trần Trúc Nhi, Băng Ngọc, Vũ Nhi, còn cả Tiêu Hương Lan cùng với nô tì tùy tùng.

Gặp mặt bất ngờ, vui sướng nói mới biết được, hóa ra là Tân Cầm Nhi bảo các nàng đi Thường Châu hỗ trợ, chủ yếu là tiếp quản rất nhiều cửa hàng. Tiểu Vân là phụ tá cho Tân Cầm Nhi xử lý các chuyện của Thường Châu. Tiểu Thanh là theo Lục Thất xuất hành.

Chào đón một lúc, Lục Thất để các ái thiếp khởi hành. Chuyện của Thường Châu không thể chậm trễ, nhóm ái thiếp đã đợi hắn hai ngày rồi. Lục Thất tiễn thẳng ra địa giới Mao Sơn mới chia tay lưu luyến. Điều khiến Lục Thất không ngờ chính là Lãnh Nhung sai hai trăm quan binh hộ tống, đó gần như là hơn nửa số thuộc hạ của Lãnh Nhung rồi.

Sáng sớm ngày thứ hai sau khi các ái thiếp đi rồi, Lục Thất lại đi du cảnh, thực ra là đi đường vòng rời khỏi Mao Sơn, hóa trang thành một người dắt lừa bán dạo chạy đến Thường Châu. Dọc đường Lục Thất có vẻ kinh ngạc, có rất nhiều người đi về phía Thường Châu, đa số đều là gấp rút lên đường.

Vừa hỏi thì biết đều là người nhà của Ninh Quốc quân, khẩn cấp đi Thường Châu để được lấy ruộng đất. Tình hình mất đất của người dân Đường Quốc vô cùng nghiêm trọng, bình dân làm nông có đến chín phần là tá điền cho các nhà giàu có. Cho nên, vừa nghe có được ruộng tốt của riêng mình, hơn nữa lại còn được miễn thuế một năm, lập tức vội vàng chạy về Thường Châu. Cho dù không phải là thật thì cùng lắm là lại trở về. Hơn nữa điều lạ là quan phủ địa phương không hề cản trở người dân đến Thường Châu. Bởi vì Ninh Quốc quân đang đánh giặc, quan địa phương sợ phạm phải tội danh gây ảnh hưởng đến chiến sự.

Trên thực tế, đại danh của Lục Thất đã rất nổi. Không phải Lục Thất nổi tiếng gan dạ, dũng mãnh ở Thường Châu, hay là dũng mãnh, gan dạ trên chiến trường, mà là chuyện Lục Thất làm xằng bêu đầu Huyện Úy huyện Cú Dung, làm bậy ép Thứ sử Thường Châu tức chết. Thành tựu đó trong chốn quan trường là vô cùng hiếm thấy, khiến cho tiếng ác của Lục Thất bay xa. Đương nhiên chuyện Lục Thất lật đổ Tiêu Thị Thường Châu cũng đủ khiến người ta chú ý.

Lục Thất lẫn vào dòng người chuyển nhà, ung dung tiến vào huyện Vũ Tiến Thường Châu. Một mình hắn đi rất dễ bị người khác chú ý, ở Thường Châu đương nhiên hắn là một nhân sĩ rất nổi tiếng

Quyển 3 - Chương 93: Cầu tài

Ở huyện Vũ Tiến, Lục Thất ở cửa hàng hội hợp với Tiểu Thanh rồi lại cùng Tiểu Thanh đi gặp Ngư Hoa Hiên. Ngư Hoa Hiên vừa nhìn thấy Lục Thất thì hơi sửng sốt. Lục Thất tóc ngắn rối bời giống như người hầu của Tiểu Thanh. Ba người rời khỏi thị trấn Vũ Tiến dần dần đến huyện Giang Âm.

Đến một thị trấn nhỏ của huyện Giang Âm, gặp một thuộc hạ của Trương Hồng Ba sau đó 4 người ngồi xe đến bờ sông Thủy Ổ.

Ở trong xe, Ngư Hoa Hiên vẫn luôn im lặng không nói, bỗng y nhìn Lục Thất hạ giọng nói:
- Ngươi không nên đích thân đến Lịch Nguy.

Lục Thất cười, bình thản nói:
- Có lẽ vậy, nhưng ta muốn xem Việt Quốc một chút.

Ngư Hoa Hiên ngẩn người ra kinh ngạc nói:
- Ngươi muốn xem Việt Quốc?

Lục Thất gật đầu nói:
- Dưới con mắt của ta Việt Quốc là một nước phát triền, ta muốn xem tình hình của Việt Quốc so với Đường Quốc là thế như thế nào. Có phải lòng dân cũng giống nhau là muốn có ruộng đất hay không. Nếu đúng như vậy ta sẽ có lòng tin tiến quân vào Việt Quốc.

Ngư Hoa Hiên im lặng một lát sau mới hạ giọng nói:
- Ngươi chính là một quan áp ngân khế, rất lợi hại, khống chế sự ủng hộ hoặc phản đối của lòng quân. Thực ra ta biết rằng, giá trị của ta đối với ngươi là không lớn.

Lục Thất lắc đầu bình thản nói:
- Ngàn quân dễ có, một tướng khó tìm. Ta cũng cần một đại tướng thiện chiến để phụ tá. Quân đội của ngươi đang trong thế bị động bất loạn. Nếu không phải binh lực quân Đường chiếm ưu thế, nhuệ khí thái thịnh, ngươi lại không cam lòng bị Tín Vương thế tử đánh bại, thì chưa chắc toàn quân đã bị tiêu diệt.

Ngư Hoa Hiên im lặng, Lục Thất lại nói:
- Tác dụng ảnh hưởng của quan áp ngân khố từ xưa đến nay thể hiện rõ. Năm đó, đế quốc Đại Đường huy hoàng cường thịnh, tại sao bây giờ lại biến thành các nước chiến loạn. Căn nguyên chính là triều đình để vạn dân mất đi ruộng vườn. Còn điều mà ta muốn làm chính là lấy lại ruộng đất cho dân, tái hiện lại một đế quốc Đại Đường khác.

Ngư Hoa Hiên giương mắt lên nhìn Lục Thất, ánh mắt bình tĩnh một lát sau mới nói:
- Ngươi rất khó thành công, cho dù có cơ hội sống ở Thường Châu ngươi cũng khó có thể đứng vững gót chân được. Dù sao ngươi cũng là thần tử Đường quốc, thân là thần tử đồng thời lại bị Hoàng đế quản thúc. Hoàng đế không thể để cho ngươi tạo thành cát cứ ở Thường Châu được. Chưa đến nửa năm, hoặc lúc chiến sự đã ổn Hoàng đế sẽ làm tan rã thế lực ngươi đã xây dựng. Nếu như ngươi làm phản, vậy thì không có được lòng người. Chức quan áp ngân khố của ngươi có một nhược điểm trí mạng, đó là không trụ được thánh chỉ của Hoàng đế. Nếu Hoàng đế hạ chỉ ruộng đất là của tất cả mọi người vậy ngươi sẽ mất đi sự ủng hộ của lòng quân. Bởi vì lòng người không biết thế nào là đủ. Có được ruộng đất rồi cũng muốn có thêm một bước tự chủ nữa.

Lục Thất gật đầu, hắn biết điều Ngư Hoa Hiên nói là sự thật, nhưng chắc chắn là không có khả năng hắn lui về sau. Hắn chỉ có thể đánh cuộc, đánh cuộc lòng quân của Thường Châu, trong vòng nửa năm thế lực của hắn không đủ thì hắn sẽ đấu với uy tín của Hoàng đế.

- Ngư tướng quân nói rất đúng sự thật nhưng ta tin để lòng quân và lòng dân của Thường Châu càng nể phục ta thì sẽ có rất nhiều nguyên nhân. Một, Hoàng đế có thể hạ chỉ làm tan rã quan áp ngân khố nhưng đó là một hành vi thất tín. Mà lòng người thì không biết thế nào là đủ, nhưng ta có thể cho vạn dân Thường Châu an cư lập nghiệp là sự thật, Thường Châu không có quan bá hoành hành, không có trọng phú bóc lột đất lành, ỷ giàu ức yếu. Mà Đường quốc ngoài kinh thành thái bình thì chỗ nào cũng là áp bức bóc lột.

- Hai là nắm quân đội trong tay, Trung Phủ Dũng và Ngô Thành Quân của Thường Châu gốc rễ của họ một khi cắm vào Thường Châu vậy thì không muốn thuyên chuyển. Mà một khi Hoàng đế hủy Trung Phủ Dũng và Ngô Thành Quân chắc chắn sẽ nảy sinh mâu thuẫn giữa các tướng sĩ. Cho nên, thánh chỉ của Hoàng đế không dao động được sự tồn tại của hai quân, hơn nữa lúc trước, người của ta đương nhiên là dùng danh nghĩa của triều đình, đồng ý cho Trung Phủ Dũng tồn tại lâu dài ở Thường Châu.

- Ba, ta không sợ đánh một trận với triều đình, ta rất hiểu tình hình quân lực hiện tại của Đường Quốc, quân Kinh Thành đều lã lão binh, quân biên cương thì rất khó điều. Quan trọng nhất chính là Đường Quốc thiếu bạc cho chiến sự. Lần này đại chiến Thường Châu kéo dài, tất cả đều nhờ vào phủ Công Chúa chống đỡ, Triều đình không hề ủng hộ chút nào. Hơn nữa, Đường Hoàng kia cũng e ngại Thường Châu phát sinh biến cố, đó chính là một Hoàng đế duy trì an bình.

Ngư Hoa Hiên im lặng. Lục Thất nhìn ông ta lại nói:
- Ngư tướng quân, điều ta cần là bản lĩnh tướng tài của ông chứ không phải là muốn ông đi quản lý Trung Phủ Dũng. Bây giờ, Trung Phủ Dũng và Ngô Thành Quân chỉ cần qua 1-2 tháng nữa cơ bản sẽ hoàn toàn quy phục vào thế lực của ta. Nếu ông thực sự muốn phụ tá ta thành nghiệp lớn, sau này thành một Tập Hầu ta sẽ không keo kiệt. Nếu ông có chiến công hiển hách cũng không thể không trở thành quận Vương được.

Ngư Hoa Hiên ngẩn người ra, nhìn Lục Thất mất giây mới nói:
- Điều kiện hấp dẫn của ngươi đúng là không thấp.

Lục Thất cười nhạt với y nói:
- Ông nói như vậy là sợ sau này không có cơ hội đi lấy sao?

Ngư Hoa Hiên nghe thấy vậy liền bình tĩnh nói:- Không phải thế, ta hiện giờ đương nhiên là mệnh không thể tự chủ.

Lục Thấy cười nhạt nói:
- Những gì ta nói đã là thành ý lớn nhất rồi.

Ngư Hoa Hiên mỉm cười bình tĩnh nói:
- Thành ý lớn nhất của ngươi là có thể tự mình cùng ta đến Viên Quốc. Còn ta cũng tự tin mà nói ngươi, chỉ khi ngươi tới Việt Quốc rồi thì sẽ là chủ nhân của ta, ta sẽ vì ngươi mà cống hiến.

Lục Thất im lặng gật đầu trong chốc lát, rồi đột nhiên Ngư Hoa Hiên lại hỏi:
- Đại chiến Thường Châu có phải là ngươi có dự mưu với Giang Âm quân không?

Lục Thất nghe xong lắc đầu nhìn Ngư Hoa Hiên nói:
- Ta và Giang Âm quân không phải là đồng minh, chỉ là lợi dụng phía sau một chút thôi.

Ngư Hoa Hiên gật đầu, không ngờ Lục Thất hỏi lại hỏi ngược lại:
- Chuyện Ngô Thành Quân tập kích, là do ngươi chủ đạo, còn Tín Vương thế tử chủ trương thực hiện?

Ngư Hoa Hiên ngẩn người ta nói:
- Là thế tử chủ trương thực hiện. Ngài ấy muốn lập công, nhất định phải dẫn một vạn Lang Phong Quân đi tập kích tiêu diệt Ngô Thành Quân. Ta sợ là Giang Âm quân dụ địch, đành phải tập kết tất cả binh lực đi ứng biến.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Giang Âm quân thật lòng muốn hợp tác với các ngươi, dụ địch là ta, Ngô Thành Quân là mồi nhử.

Hả? Ngư Hoa Hiên và thuộc hạ Trương Hồng Ba đều ngạc nhiêu nhìn Lục Thất. Ngư Hoa Hiên đột nhiên nói:
- Không phải là đại quân Ninh Quốc, là ngươi… không thể?
Lục Thất nhìn ông ta cười nhạt nói:
- Có gì mà không thể, không cần phải cảm thấy bại mà ấm ức. Từ khi Ngô Thành Quân theo đường thủy nhập vào Thường Châu ta dã bày ra cuộc chiến Thường Châu. Phong ba mua đất huyện Tân Lăng, Anh Vương có thể đích thân đến Thường Châu. Còn các lời đồn tăng quân Thường Châu đều là ta làm xúi bẩy. Mục đích là bức Giang Âm quân cảm thấy nguy cơ, cuối cùng Giang Âm quân đã sai người đi gặp ông, đã đạt thành ước định tọa sơn quan hổ đấu, mà đó chính là kết quả mà ta mong muốn.

- Cuộc chiến Thường Châu là ngươi đứng sau lưng xúi bẩy sao?
Ngư Hoa Hiên khó tin, kinh ngạc nói.

- Nếu không phải ta xúi bẩy, phủ Công chúa sẽ điên cuồng mua đất bị chiếm đóng sao? Đó chính là một loại hành vi tạo thành. Triều đình điều đại quân đến Thường Châu là giả, bởi vì ta cho 1 vạn quân mai phục phía bắc hồ Trường Đãng. Ninh Quốc Quân cũng đã chuẩn bị điều đại quân tấn công phía đông. Ông bại trận không phải là ngoài ý muốn, điều duy nhất không ngờ là phục quân xuất kích ở hồ Trường Đãng thắng lợi quá mức dễ dàng.

Lục Thất cười nhạt nói, hắn biết Ngư Hoa Hiên bại trận sẽ nghẹn uất, mà hắn thì lại rất cần ông ta. Hiện giờ, mục đích chủ yếu hắn thu phục ông ta là để sau này tiến quân vào Việt Quốc. Sự quy phục của Ngư Hoa Hiên mới đủ để làm giảm bớt đi lòng thù hận của tù binh Việt Quốc.

Ngư Hoa Hiên nhìn Lục Thất một lúc lâu rồi mới lặng im gật đầu nói:
- Ta chỉ nghi ngờ Giang Âm quân đang sắp xếp, nhưng cũng nghi ngờ vì sao Ninh Quốc quân lại phản ứng thần tốc như vậy? Bây giờ thì đã hiều, chỉ là ta không hiểu sao ngươi lại có thể điều được đại quân Ninh Quốc? Lẽ nào ngươi có quan hệ với Thống soái Ninh Quốc quân hay sao?

Lục Thất lắc đầu lạnh nhạt nói:
- Ta và Thống soái Ninh Quốc quân không có quan hệ gì. Nhưng ta làm Đô Ngu hầu của Ninh Quốc quân, ta giật dây cuộc chiến Thường Châu, chính là dùng thân phận Đô ngu hầu đề nghị Thống soái Ninh Quốc quân mang đại quân đánh đông. Rất nhiều tướng soái của Ninh Quốc quân rất mong muốn được lập công.

Ngư Hoa Hiên bình tĩnh nhìn Lục Thất rồi chợt bình thản nói:
- Ngươi nói láo, dùng kế thành trống đại quân đánh đông, sao lại chỉ dựa vào đề nghị của ngươi mà nguyện ý làm được. Hẳn là khả năng ngươi đánh giá sai quân lực tập kết của ta, để Thống soái Ninh Quốc quân cứu vãn sai lầm của ngươi, quả cảm điều đại quân đông kích.

Lục Thất nhìn Ngư Hoa Hiên ngẩn ra, rồi chợt cười nói:
- Ta thực sự cần ông làm phụ tá.

Ngư Hoa Hiên khẽ than, dường như trút được gánh nặng, yên lặng một lúc ông ta mới nói:
- Ta nói rồi, chờ ngươi đến Việt Quốc rồi nói sau.

Lục Thất nghe thấy vậy cười, im lặng một lúc sau hắn mới hỏi:
- Ngư tướng quân, người thân của ông đang ở đâu?

- Trực Hệ ở huyện Ngô, gia tộc ở kinh thành.
Ngư Hoa Hiên trả lời.

- Ở huyện Ngô, ông cảm thấy người thân hiện giờ có thể thế nào?
Lục Thất hỏi.

- Ở huyện Ngô chắc là trong lao rồi, gia tộc ở kinh thành có lẽ là không bị liên lụy nhưng nếu tin ta đầu hàng truyền ra ngoài chỉ e cả gia tộc sẽ bị hỏi tội.
Ngư Hoa Hiên trầm giọng trả lời.

- Cho nên, ta không để cho ông đi gặp thuộc hạ cũ.
Lục Thất hạ giọng nói.

- Cảm ơn!
Ngư Hoa Hiên đáp lại.

Quyển 3 - Chương 94: Được Thường muốn Tô

Lục Thất cười cười, đột nhiên hắn hỏi:
- Ông cho rằng bây giờ có thể đột kích huyện Ngô không?

Ngư Hoa Hiên ngẩn người ra, ngạc nhiên nói:
- Ý ngươi là sắp tới muốn tập kích tấn công huyện Ngô?

Lục Thất gật đầu nói:
- Bây giờ chủ lục Trung Ngô quân đang chiến tranh với quân Đường ở huyện Vô Tích. Hậu phương huyện Ngô chắc là trống không, nếu có thể xuất kỳ binh đánh lén huyện Ngô chắc là dễ dàng nắm được thời cơ.

Ngư Hoa Hiên suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nói:
- Rất khó, không thể tiến quân bằng thông đạo đánh lén được, Thái Hồ cần có thuyền, hơn nữa thực tế là thổ phỉ trên Thái Hồ đã sẵn sàng góp sức cho Trung Ngô Quân.

Lục Thất nhìn về phía thuộc hạ của Trương Hồng Ba nói:
- Cho nên ta muốn xem thuyền của Giang Âm Quân có thể chở được 3 ngàn tướng sĩ của ta rời bến hay không?

Tên thuộc hạ kia ngẩn người ra rồi lập tức lắc đầu nói:
- Không được đâu, doanh tướng đại nhân không có quyền can thiệp vào thủy quân. Các ông người ít cho nên lên thuyền rất có thể tạo thành hỗn độn.

- Nếu ta gặp Giang Âm Hầu thương lượng một chút thì thế nào?
Lục Thất hỏi.

- Ông đừng đi gặp Hầu gia, vậy sẽ rất nguy hiểm đấy.
Người thuộc hạ kia vội vàng khuyên can, y rất cảm ơn Lục Thất.

- Trương Tuyết Điệp? ngươi biết không?
Lục Thất hỏi.

Người thuộc hạ kia ngây ra rồi ngạc nhiên nói:
- Trương Tuyết Điệp, ý ngài nói là con gái của Trương Thị trong hoàng cung kinh thành ư?

Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng thế, hiện giờ Trương Tuyết Điệp là người phụ nữ của ta, là cung nhân của Ngô Thành phủ công chúa.

Người thuộc hạ kia gật đầu ngạc nhiên nói:
- Hóa ra là Điệp tiểu thư đã thoát khỏi hoàng cung rồi.

- Đùng là đã thoát khỏi hoàng cung rồi, vì sao Trương Thị các ngươi không cứu nàng ấy đi?
Lục Thất chất vấn.

Tên thuộc hạ kia ngẩn người ra rồi trả lời:
- Điệp tiểu thư nay đã là nữ nhi đã xuất giá, là người phụ nữ của đương kim Hoàng thượng. Cho dù bị đối xử lạnh nhạt, Trương Thị cũng không có lý do gì đường hoàng đón cô ấy về. Ngay cả có lòng thì làm sao có thể cứu người trong hoàng cung? Điệp tiểu thư là con gái của bàng chi Trương Thị, không phải là ruột thịt của Hầu gia, là cháu gái họ của huynh đệ Hầu gia. Mà vị tam đệ kia của Hầu gia đã qua đời 3 năm rồi.

Lục Thất nghe thấy vậy hơi giật mình, hắn chỉ biết Thanh Văn là con gái Trương Thị chứ không hiểu nhiều. Nói như vậy Thanh Văn chỉ có chút ít quan hệ với Trương Thị xuất thân giống như Tiêu Hương Lan.

Lục Thất gật đầu, nếu Thanh Văn đã không quan trọng gì với Trương Thị vậy hắn cũng không cần phải mạo hiểm đi gặp Giang Âm Hầu, từ đường biển vòng về đất liền, dùng kỳ binh lấy huyện Ngô là ý tưởng của hắn khi ở Mao Sơn. Vì hắn đã từng nói với mấy thuộc hạ, đã hiểu rõ tình hình của Tô Châu.

- Đông Chủ, cho dù ngài bất ngờ tập kích chiếm được Tô Châu thì cũng chỉ có thể làm lợi cho Đường Quốc mà thôi.
Ngư Hoa Hiên đã sửa lại cách xưng hô.

Lục Thất quay đầu lại nhìn ông ta, giải thích nói:
- Suy nghĩ trước kia của ta là cảm thấy lúc này tập kích huyện Ngô bất ngờ là một cơ hội. Nhưng cơ hội tập kích bất ngờ cần có Giang Âm Quân âm thầm đứng sau. Ta sẽ cùng với Trương thị Giang Âm cùng có được Tô Châu. Bề ngoài là Trương Thị Giang Âm có được Tô Châu nhưng thực ra là ta và Trương thị cùng có Tô Châu. Tô Châu của Trương Thị Giang Âm thì Đường Hoàng sẽ không thể mượn cơ hội thủ đoạn chiếm thành quả của ta. Cũng vì Trương Thị có được Tô Châu, Cố tướng quân bố trí chiến tuyến, một khi Trương Thị có được Tô Châu trên danh nghĩa vậy thì áp lực Thường Châu bị cướp cũng sẽ giảm bớt đi.

Ngư Hoa Hiên lắc đầu nói:
- Nói là hợp tác nhưng một khi Tô Châu bị chiếm rồi, Giang Âm Quân chưa chắc đã đồng ý cùng Đông chủ làm chủ.Lục Thất cười nhạt nói:
- Điều ta cần chỉ là danh nghĩa của Giang Âm Quân. Nếu tập kích bất ngờ để có được Tô Châu, ta sẽ chỉ hợp tác với Trương Hồng Ba. Lúc đó quân Việt đầu hàng sẽ được gọi là Giang Âm Quân do Trương Hồng Ba làm thống soái. Còn nếu Giang Âm Quân của huyện Giang Âm muốn vào Tô Châu, như vậy Trung Phủ Dũng sẽ tấn công huyện Giang Âm.

Lục Thất nói chuyện nhìn về phía thuộc hạ của Trương Hồng Ba rồi tiếp tục nói:
- Nhưng tập kích bất ngờ huyện Tô Châu phải có điều kiện cơ bản, đó là phải có đủ thuyền chở binh rời bến.

Tên thuộc hạ kia kinh sợ nhìn Lục Thất, nghe xong y lắc đầu nói:
- Sức ảnh hưởng của đại nhân nhà ta không đến được thủy quân Giang Âm đâu.

Lục Thất cười nói:
- Thế thì bỏ đi.

Tên thuộc hạ kia im lặng nhìn Lục Thất rồi lại hướng về Ngư Hoa Hiên nói:
- Nếu người thân của ông không bị giam ngục, vậy thì lời hứa lúc trước của ông và ta có thể không tồn tại, ta sẽ thả ông.

Ngư Hoa Hiên ngẩn người ra, u buồn lắc đầu nói:
- Nếu không bị giam thì cũng bị cấm không được ra ngoài. Chờ thêm một thời gian nữa. Tín Vương cũng sẽ tức giận truy cứu tội đấy. Tội bại binh của ta có thể tha thứ được nhưng sự thực Tín Vương thế tử bị chiếm đóng thì quả thực không thể tha thứ.

Lục Thất im lặng, đương nhiên là hắn hiểu Ngư Hoa Hiên không thể trở về Việt Quốc. Đó cũng là lý do hắn muốn chiêu mộ Ngư Hoa Hiên. Mà Ngư Hoa Hiên vốn là Tư mã hành quân của Trung Ngô Quân. Sự đầu hàng của ông ta sẽ ảnh hưởng đến khả năng Lục Thất có thể sử dụng được Việt Quân Tô Châu hay không. Còn Trung Phủ Dũng đầu hàng thì không giống, đó là hành vi vây khốn không thể không khuất phục.


Lục Thất đã đến bến tàu ở bờ sông, hắn xuống xe đã lập tức ngạc nhiên thán phục, rất nhiều, rất nhiều thuyền lớn. So với thuyền cá mà trước kia hắn đã nhìn thấy thì quả thực đây là đám quái vật. Mỗi một con thuyền dài đến 50m, trên thuyền có cột buồm rất vững, thuyền có 6 tầng.

Thủ hạ của Trương Hồng Ba đi rồi, trước khi đi có dặn tuyệt đối không được rời khỏi đấy. Vì phạm vi vị trí hiện tại của bọn họ bây giờ tất cả thuộc nhà kho của Trương Hồng Ba. Nói cách khách, Trương Hồng Ba cũng có quyền tham gia vào việc buôn bán, kinh doanh trên biển.

Thuộc hạ của Trương Hồng Ba vừa đi được nửa tiếng thì nửa tiếng sau cũng cùng đến với Trương Hồng Ba. Vừa gặp Trương Hồng Ba đã hỏi Lục Thất:
- Ngươi muốn bất ngờ tập kích huyện Ngô Tô Châu.

Trong lòng Lục Thất đã có sự chuẩn bị, đương nhiên là hắn hiểu tâm trạng của Trương Hồng Ba. Một sự xao động không bằng lòng của một võ tướng, cho nên, hắn có thể nói rất nhiều bí mật trước thuộc hạ của Trương Hồng Ba.

- Đúng, nhưng không thể vận binh rời bến.Lục Thất trả lời thẳng.

- Ta cũng không thể giúp ngươi được nhưng ngươi lại là người đàn ông của Tuyết Điệp. Như vậy có một người, có thể giúp ngươi vận binh.
Trương Hồng Ba trả lời.

- Để ta đi gặp sao?
Lục Thất bình tĩnh hỏi.

Trương Hồng Ba quay đầu lại nhìn Ngư Hoa Hiên nói:
- Trước khi gặp, ta muốn hỏi Ngư tướng quân. Nếu bất ngờ tập kích huyện Ngô Tô Châu thì có thể nắm chắc thế cục Tô Châu bao nhiêu phần. Chi binh tập kích bất ngờ nhưng không được vùi lấp trong khổ chiến tứ cố vô thân.

- Chỉ cần 5 nghìn Lang Phong Quân tập kích bất ngờ sau đó mới có thể ổn định được Tô Châu. Hơn nữa, đã là tập kích bất ngờ, vậy đương nhiên là giả mạo quân huyện Ngô tiến thẳng vào huyện Ngô. Sau khi vào thành chỉ cần lấy được binh phù phủ Tín Vương thì đương nhiên là có thể điều, đổi được quan tướng, quân lực Tô Châu. Sau khi điều chỉnh mới dễ lấy danh.
Ngư Hoa Hiên không chút do dự mà trả lời, rõ ràng là đã suy nghĩ.

Trương Hồng Ba nhìn Lục Thất cười nói:
- Sự tập kích bất ngờ của 5 nghìn Lang Phong, đây chính là vụ đánh cuộc lớn nhất.

Lục Thất hiểu được ý của ông ta, hắn đáp lại:
- Đã là đánh cuộc, vậy thì cứ cho là đánh cuộc đi. Sau khi công thành, ta, ngài và Ngư tướng quân chỉ có thể ủng hộ nhau. Thiếu một người cũng không được, nếu các ngươi cảm thấy có thể độc lập, vậy thì ta thua cuộc rồi.

- Đông chủ yên tâm, lời hứa của đông chủ đáng để Ngư Hoa Hiên phụ tá, tuyệt đối sẽ không u mê mà tự tìm đường chết.
Ngư Hoa Hiên nghiêm nghị đáp lại.

Lục Thất nhìn Trương Hồng Ba cười nói:
- Lão huynh cũng nghe thấy rồi, ta không phải là Thái tử Đường Quốc, bắt ta không đổi được địa vị của quận Vương đâu.

Trương Hồng Ba cũng cười hỏi:
- Ta?

- Ngài hà tất phải nói lời vô dụng, nếu ta là Hoàng đế thì đương nhiên ngài là quận Vương rồi.
Lục Thất nghiêm nghị nói.

Trương Hồng Ba nghiêm nghị gật đầu, thi lễ nói:
- Xin đợi chút, ta đi thuyết phục bọn Thập nhị đường huynh. Thập Nhị đường huynh chính là đường huynh của Tuyết Điệp, quản lý 20 thuyền và 1 ngàn thủy quân, là một trong 5 chủ soái thủy quân.

Trương Hồng Ba đi rồi, Ngư Hoa Hiên hạ giọng nói:
- Đông chủ rất tin nhiệm Trương Hồng Ba đấy.

- Nếu muốn thành việc thì phải có dũng khí tín nhiệm. Nếu ta có thể có được hai châu Tô - Thường sẽ thực sự có được cơ sở để có được thiên hạ. Hơn nữa, 3 người chúng ta hợp tác đều có được lợi ích lớn nhất. Nếu nội chiến chính là tự tìm đường chết rồi.
Lục Thất thể hiện sự lợi hại.

Ngư Hoa Hiên gật đầu nói:
- Ta chỉ có thể âm thầm phụ tá đông chủ, ta không thể hại gia tộc Việt Quốc tại kinh thành được.

- Yên tâm đi, chỉ cần có Tô Châu vậy thì rời quân đến Hàng Châu cũng không còn quá xa nữa.
Lục Thất trả lời.

- Đông chủ không nên gấp tiến mới tốt. Sau khi có được Tô Châu, tốt nhất là đại quân ở tại Côn Sơn nghỉ ngơi. Dùng phương pháp quan áp ngân khố để trấn an lòng người, đứng vững gót chân. Nếu vội vàng phát binh tiến quân sẽ dẫn đến lòng người oán thán, phản loạn.
Ngư Hoa Hiên lập tức khuyên can nói.

Quyển 3 - Chương 95: Tập kích bất ngờ Tô Châu (1)

Lục Thất gật đầu, hắn cũng biết phía tây huyện Côn Sơn của Việt Quốc đã thuộc về Tô Châu. Lúc này, hắn có thể lợi dụng thời cơ đến thẳng huyện Ngô khống chế trung tâm quyền lực của Tô Châu, rồi từng bước một chiếm các huyện của Tô Châu. Một khi tấn công vào địa giới Tô Châu quá sớm sẽ thu hút đại quân Việt Quốc xông đến. Sau khi, bất ngờ tập kích Tô Châu cần một thời gian để chỉnh đốn quân.

- Đông chủ, thuộc hạ lo lắng nhất là quân Đường của huyện Vô Tích. Đám quân Đường đó chưa chắc đã thuận theo đâu, đem chiến tuyến dời vào vùng Côn Sơn cũng có khả năng sẽ phát binh chiếm địa vực huyện Tô Châu trước. Nếu là kết quả này, chúng ta sẽ lâm vào cảnh hai mặt thụ địch.
Ngư Hoa Hiên nêu ra ưu điểm khuyết điểm.

Lục Thất gật đầu, mỉm cười nói:
- Nếu sau khi tập kích bất ngờ, chúng ta có được Tô Châu, vậy có thể suy trì được trong một thời gian ngắn không? Sau khi chỉnh đốn Tô Châu lại để đám quân Đường này biết Tô Châu đã bị chiếm.

- Lúc đó nói cũng sẽ là hậu quả hai mặt thụ địch.
Ngư Hoa Hiên lắc đầu nói.

- Lúc đó, nếu Cố tướng quân không chịu dời quân đến Côn Sơn, ta sẽ giết y.
Lục Thất lạnh lùng nói.

Ngư Hoa Hiên im lặng có lẽ là không ủng hộ sự khờ khạo này của Lục Thất. Hắn lại mỉm cười, hạ giọn nói:
- Ông yên tâm đi, quân Đường ở Vô Tích, ta có năng lưc ảnh hưởng đến. Chỉ có điều quan hệ với Thống soái Cố tướng quân không thân thiết. Ngoài ra, ông không cần phải lo Cố tướng quân sẽ phát binh chiếm Tô Châu trước. Y không có tư cách chiếm Tô Châu. Bỏi vì, Tô Châu là đất phong của Ngô Thành công chúa. Ta chỉ muốn chiếm, biết sử dụng danh phận đại nghĩa một cách đường hoàng.

Ngư Hoa Hiên bất ngờ ồ lên một tiếng, mắt liền sáng lên. Câu nói của Lục Thất vô cùng hữu dụng, đã có được danh phận đại nghĩa hợp pháp quả thật sẽ khống chế được quân Đường huyện Vô Tích. Điều kiện tiên quyết đang chưa có thánh chỉ của Hoàng đế, Tiết Độ Sứ Giang Âm Quân vẫn chưa dám đi chiếm đất phong của công chúa. Hơn nữa, còn có thể lấy cớ việc quân khẩn cấp ép quân Đường ở huyện Vô Tích dời đi Côn Sơn.

Một khi quân Đường mất đi phúc địa giữa Tô – Thường, vậy thì thế cục bất lợi lớn với họ. Phải biết rằng báo cáo xin chỉ Hoàng đế là cần thời gian về sau. Thậm chí sẽ phát sinh tin kết thúc ngoài ý muốn. Nếu kéo dài 1, 2 tháng, vậy tình thế của Thường Châu và Tô Câu sẽ hoàn toàn bị họ nắm trong tay.

Ánh mắt của Ngư Hoa Hiên tỏ rõ sự vui mừng của thành công. Ông ta là tướng bên thua, đối với ông ta mà nói danh dự như sinh mạng. Hơn nữa, vì thống lĩnh quân đội nhiều năm trong lòng khó tránh khỏi sẽ có tham vọng. Qủa thực trong lòng ông ta rất bất mãn với triều đình của Việt Quốc. Rất nhiều võ tướng của Việt Quốc khát vọng kiến công thành danh nhưng hoàng đế Việt Quốc không những ăn chơi sa đọa mà cũng như hoàng đế Đường quốc, sợ xuất hiện võ hung, cho nên đối với tấn công Đường quốc vẫn với thái độ lắc lư.

Lục Thất ngầm thở dài, có thể chiếm được Tô Châu hay không là điều vô cùng quan trọng với hắn cho nên can đảm là một sự mạo hiểm lớn. Bây giờ hắn đã hơi hối hận chưa đề nghị đoàn quân của Triệu Lâm, tranh thủ ở lại dưới trướng của Cố tướng quân là sai lầm.

Lúc này, Trương Hồng Ba đã quay lại đến gần Lục Thất nói:
- Thập Nhị đường huynh nói nhìn thấy Tuyết Điệp ông ta mới bằng lòng tham dự.
Lục Thất ngẩn người ra rồi giật mình nói:
- Ta cũng cần thời gian chuẩn bị chiến tranh.

- Vậy được, chúng ta tính toán kế hoạch một chút rồi phân công nhau làm việc.
Trương Hồng Ba trả lời, có thể thấy là y rất muốn nắm bắt cơ hội lần này.

Ba người kia tại nhà kho thương lượng một chút. Một lúc sau. Lục Thất, Tiểu Thanh và Ngư Hoa Hiên được đưa đi rời khỏi huyện Giang Âm đến huyện Vũ Tiến. Lục Thất bảo Tiểu Thanh đi gặp Tân Cầm Nhi, bảo Tân Cầm Nhi đi thông báo với Chu Vũ cùng đến đây. Lần này phải làm chuyện lớn, nhất định các bước kế hoạch phải cẩn thận. Có thể dùng đến quân lực cũng phải bố trí cho tốt.

Tiểu Thanh đi rồi, Ngư Hoa Hiên hỏi tình hình của quan tướng Lang Phong quân. Lục Thất nói xong, Ngư Hoa Hiên đề nghị có thể để quan tướng Lang Phong quân tham gia vào vụ tập kích bất ngờ. Vì tâm trạng và kinh nghiệm của bọn họ có thể có lợi cho việc tập kích bất ngờ thành công, cũng có lợi cho việc việc điều quân đổi quan lại khi đã chiếm cứ. Vì một binh sĩ lại làm Huyện úy và Quan tướng, cũng là nhân vật rất khó nhập quan.

Lục Thất suy nghĩ một chút rồi đồng ý, hắn biết Ngư Hoa Hiên nói rất đúng tình hình thực tế. Muốn nhanh chóng nắm quân thế và quan thế Tô Châu trong tay, dùng tướng đầu hàng là lựa chọn tốt nhất. Về phần mạo hiểm, vốn dĩ là hắn đang đánh cuộc Tô Châu. Phản bội thì kế hoạch sẽ thất bại, nếu như hắn chỉ muốn được ổn thỏa vậy thì không nên có tham vọng làm Hoàng đế một nước.

Sau khi Tân Cầm Nhi và Chu Vũ đến, nghe Lục Thất đánh ván bài lớn thì lập tức kinh hãi. Vừa mới đánh cuộc đại chiến Thường Châu, bây giờ lại muốn đánh cuộc Tô Châu, nhưng Chu Vũ cũng kịp phản ứng rất nhanh liền tỏ thái độ ủng hộ.

Ông ta cho rằng suy nghĩ của Lục Thất là chính xác, lúc này đúng là là cơ hội tốt nhất để cướp Tô Châu. Một là xuất kỳ bất ý, hai là sau này Việt Quốc chắc chắn sẽ gia tăng quân cho Tô Châu nhằm tăng cường phòng ngự và tấn công. Nếu phòng tuyến đổ đến vùng Côn Sơn, lấy hai châu Tô – Thường làm căn cứ, vậy thì sẽ có thể lực chống lại Đường Quốc và Việt Quốc. Thường Châu quá đơn bạc, một khi Đường Hoàng vạch mặt sẽ lâm vào bị động.
Sau một hồi thương lượng, Tân Câm Nhi nhất định phải tham gia vào cuộc tấn công bất ngờ. Chu Vũ cũng muốn đi, cuối cùng đều đi, còn Ngư Hoa Hiên cũng không thể hiện thái độ, chỉ có thể thông báo cho người thân ở huyện Ngô ủng hộ. Cuối cùng đã quyết định sau khi tập kích Tô Châu bất ngờ do Chu Vũ và Trương Hồng Ba một tay nắm quân. Tân Cầm Nhi nắm toàn bộ đổi mới quan lại và quan binh các huyện Tô Châu và giết một vài địa chủ. Lục Thất cũng nhắc nhở một câu, đại tộc Thư Hương và danh tiếng tốt không thể giết hại, có thể dùng hình thức quan áp ngân khế để lấy được đất đai.

Sau khi đã định, Tân Cầm Nhi sai Dực Vệ đi đón Thanh Văn đến Thường Châu, lại lệnh cho Võ Lâm trung phủ vệ mới lập rời khỏi Thường Châu đi Mao Sơn đổi Võ Lâm Vệ của Lục Thất trở về Thường Châu. Tất cả đều chuẩn bị cho tập kích bất ngờ, lặng lẽ và gấp rút tiến hành.

Còn Tiểu Vân được Tân Cầm Nhi cho đảm nhiện Trung phủ phó sứ, thay quyền Thường Châu sự và thống lĩnh Trung Phủ Dũng. Mặt khác lại từ trong Trung Phủ Dũng chọn bát doanh tiến đến đóng quân ở huyện Tấn Lăng. Sau khi Vạn Bân biết được thông báo điều quân của Tân Cầm Nhi đã không để ý can thiệp gì nữa. Lúc không có chiến sự, y cũng không có quyền can thiệp vào việc đóng trú huấn quân của Trung Phủ Dũng.

Ba ngày sau, Thanh Văn được đón đến Thường Châu không quản mệt mỏi mà đến thẳng gặp Đường Huynh. Còn việc điều quân của Lục Thất cũng đã chuẩn bị. Thanh Văn đi gặp rất thuận lợi. Đường Huynh đã đồng ý việc dùng thuyền tại bến thuyền Giang Âm. Ban đêm, Lục Thất bí mật lệnh cho đại quân lên thuyền. Sáng sớm xuất phát rời bến theo đường biển đi về huyện Hoa Đình.

Ban đêm, trong quân doanh Võ Lâm Vệ của Lục Thất, một ngàn tướng sĩ tâm trạng bất an. Bọn họ, không hiểu bị điều rời Mao Sơn, đều có dự cảm dường như phải đi tham chiến. Bọn họ ở Mao Sơn rất vừa ý, hơn nữa điều khiến Lục Thất không ngờ đó là, Võ Lâm Vệ đi huyện Cú Dung và huyện Kim Đàn, vừa nghe nói đó là thuộc hạ của Lục Thiên Phong, dân của hai thị trấn này sôi nổi hẳn lên. Bọn họ cũng đã nghe nói đến trận chiến huy hoàng ở huyện Cú Dung của Lục Thất.

Bản tính của quân nhân là rất sùng kính mãnh tướng và danh tướng. Mãnh tướng là sự can đảm của quân đội, danh tướng là linh hồn của quân đội, được nhóm Võ Lâm Vệ rất tôn kính và sùng bái. Dựa vào biểu hiện dũng mãnh của Lục Thất ở trong ngục, thêm nữa là sự tín nhiệm và quan tâm của thuộc hạ làm cho lòng quân nhanh chóng hướng về Lục Thất.

Lục Thất xuất hiện trước mặt Võ Lâm Vệ, vốn là hắn muốn để cho Ngư Hoa Hiên gặp nhưng ông ta đã không hề do dự mà cự tuyệt, nói là không muốn làm phiền đến thân tộc. Nhưng Lục Thất cũng thầm khen người này biết tiến thoái. Bây giờ không ra mặt thì sau này sẽ lấy được nhiều huy hoàng hơn nữa. Nhưng Lục Thất vẫn dẫn Ngư Hoa Hiên đi cùng, một khi có sự phản bội, Ngư Hoa Hiên sẽ xuất hiện quấy nhiễu đúng lúc. Nếu là ván bài thiên đại thì Lục Thất chỉ có thể tín nhiệm.

- Các vị, tối nay các vị sẽ xuất kích cùng bản tướng. Để cho các vị đi giành chiếm chức quan một lần nữa. Không muốn đi thì có thể ở lại, sau này bổn tướng cũng sẽ không truy tội.
Lục Thất ngang nhiên hỏi.

Các tướng sĩ ngẩn người ra, một vị Lữ Soái chào theo nghi thức quân đội nói:
- Đại nhân, tôi tình nguyện nghe lệnh mà làm.

Một người dẫn đầu tỏ thái độ, các tướng sĩ đều chào theo nghi thức quân đội. Lục Thất gật đầu nói:
- Được, ta sẽ không nói nhiều nữa, xuất phát.

Một ngàn Võ Lâm Vệ đã mặc áo giáp, điều khiến bọn họ bất ngờ là áo giáp vẫn có ký hiệu của quân Việt. Bọn họ tưởng là không kịp đổi. Bọn họ hành quân cả đêm đến bờ sông lên thuyền, rồi trốn trong nhà kho không một tiếng động.

Năm ngàn năm trăm đại quân trong đêm cứ lẳng lặng như vậy, lẳng lặng chốn trong 200 con thuyền lớn. Hóa ra Đường huynh của Thanh Văn còn chủ động nhờ một chủ soái khác hỗ trợ vận chuyển binh. Còn Trương Hồng Ba cũng dẫn theo quân đội của mình, nhận ra y cũng đã quyết định rõ ràng rồi. Tập kích Tô Châu là kết quả bất kể thắng bại, Trương Hồng Ba đều có thể sẽ vì người cầm quyền của Trương Thị mà không dễ bỏ cuộc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau