KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 341 - Chương 345

Quyển 3 - Chương 86: Họa cạn lương thực

Lục Thất cười, hỏi:
- Huynh trưởng tới đây thăm ta à?

- Đúng vậy, nhưng cũng không đúng. Ta tới là để đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi đấy. Nếu trước đó đã giúp ngươi, ta cũng không muốn ngươi thất bại trong gang tấc. Ta biết ngươi đang lâm vào tình huống thiếu lương thực.
Trương Hồng Ba đáp lại.

Lục Thất ngớ ra, nói:
- Thiếu lương thực?

Trương Hồng Ba ngây người, kinh ngạc nói:
- Chẳng lẽ người phụ nữ trí tuệ kia không nói cho ngươi biết?

Lục Thất hiểu ra, lắc đầu nói:
- Cho dù nàng có nói với ta, cũng là vô ích.

Trương Hồng Ba gật đầu, nói:
- Nếu đại quân thiếu thốn lương thực, nhất là tù binh quân, sẽ rất dễ phản bội. Lương thực của các ngươi chỉ có thể chống đỡ được năm sáu ngày, một khi bắt đầu cung ứng theo khẩu phần, hai vạn tù binh sẽ lập tức biết tình hình chiến sự khẩn trương. Khi ăn không đủ no, lòng người sẽ trở nên nông nổi.

Lục Thất gật đầu, chăm chú nhìn Trương Hồng Ba, không nói gì. Trương Hồng Ba cười nhạt nói:
- Ở Trường Lâm Bảo huyện Kim Đàn có một kho lương bí mật của Trương thị. Lương thực ở nơi đó có thể duy trì ba vạn đại quân trong một tháng, hiện tại do thân thúc của ta chủ quản. Ta có thể nói với thúc ấy cho ngươi mượn lương thực, sau đó ngươi lại vận chuyển lương thực từ nơi xa tới bù lại.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút nói:
- Chiến sự căng thẳng, huynh trưởng có thể giúp ta vận chuyển đến hay không?

- Không thể, toàn bộ Giang Âm quân đang trong trạng thái chuẩn bị chiến đấu, chính ta cũng không thể rời đi lâu, ngươi tự nghĩ biện pháp đi thôi.
Trương Hồng Ba cự tuyệt nói.

Lục Thất gật đầu. Trương Hồng Ba giơ tay đưa cho Lục Thất một phong thư, sau đó đứng lên, nói:
- Dựa theo chỉ dẫn trong thư đi tìm là được. Ta trở về đây. Cẩn thận Thường Châu Tiêu thị ra tay cướp đoạt, Tiêu thị có một đội ba ngàn binh dũng quân đấy. Cả Thứ sử Thường Châu cũng có thể sẽ âm thầm phá hoại, cho nên ngươi chớ nên trông cậy vào quan binh Thường Châu đi vận chuyển lương thực.

Lục Thất ngẩn ra, ngửa đầu nói:
- Ta tất nhiên sẽ dùng thân tín của mình đi lấy lương thực.

Trương Hồng Ba cười, đột nhiên hỏi:
- Lục huynh đệ, cuộc chiến Thường Châu, vị hoàng đế kia chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng, chẳng lẽ ngươi vẫn trung thành với y?

Lục Thất nghe xong, thần sắc bình tĩnh, lạnh nhạt nói:
- Trung hay không, còn phải xem thiên mệnh đại thế, không phải cứ chúng ta muốn thế nào là sẽ được thế đó.

Trương Hồng Ba gật gật đầu, quay người cất bước, lặng lẽ rời đi. Quý Ngũ thúc tiễn ra ngoài, một lát sau vào trướng nói:
- Công tử, ta đi truyền thư, bảo Từ Minh mang vài người theo đi lấy lương thực.

Lục Thất gật đầu, đưa thư giao cho Quý Ngũ thúc, nói:
- Thúc và Lỗ Hải cùng đi tìm Trung Phủ Sử, lập lại những lời vừa rồi của Trương Hồng Ba với Trung Phủ Sử, căn dặn Trung Phủ Sử gấp rút đưa tin cho Cố tướng quân, nói về việc thiếu lương thực, xin Cố tướng quân điều ba ngàn đoàn luyện binh Thường Châu tới huyện Vô Tích.

Quý Ngũ thúc đáp lại, còn nói thêm:
- Chuyện tình thiếu lương thực, thuộc hạ cũng có biết. Nghe nói chủ yếu là vì gia chủ của Thường Châu Tiêu thị làm khó dễ, giật dây làm cho nhà nhà đại hộ ở huyện Tấn Lăng chỉ tích trữ không chịu bán, khiến cho Trung Phủ Sử không mua được lương thực. Gia chủ của Thường Châu Tiêu thị muốn Trung Phủ Sử dùng tài vật khế đất trao đổi lương thực, nhưng lại ra giá rất thấp, một thạch gạo đổi một mẫu đất, Trung Phủ Sử suýt nữa đã đồng ý mua với cái giá đó. Trung Phủ Sử dự định dùng số tài vật khế đất còn dư lại để giải quyết hậu quả sau chiến tranh, cho nên không dám lấy để đổi lương thực. Thuộc hạ không muốn công tử lo lắng cho nên mới không nhiều lời.
Lục Thất nhíu mày, im lặng trong chốc lát mới ôn hòa nói:
- Ngũ thúc, lần này là thúc làm sai rồi, sau này đừng như thế nữa.

- Vâng, về sau thuộc hạ sẽ không làm hỏng việc nữa.
Quý Ngũ thúc cung kính cam đoan.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút nói:
- Ta viết một phong thư, thúc gấp rút đưa tới chỗ Cố tướng quân trước đi.

Quý Ngũ thúc đáp lại rồi đi lấy bút mực bày ra. Lục Thất nâng bút viết:
- Thuộc hạ Lục Thiên Phong thượng bẩm Cố tướng quân. Thuộc hạ được Ngô Thành Trung Phủ Sử cấp báo, hiện tại nhà nhà đại hộ ở huyện Tấn Lăng đều tồn trữ lương thực tiếc không nỡ bán. Sau đó được họ hàng bên vợ trong bàng chi Tiêu thị mật báo mới biết được, là gia chủ của nhánh Thường Châu Tiêu thị làm khó dễ, cố ý giật dây khiến cho chiến sự Thường Châu gặp nạn cạn lương thực. Nguyên nhân là vì phủ Ngô Thành công chúa nhập chủ Thường Châu, khiến cho gia chủ Tiêu thị sinh lòng bài xích.

- Trung Phủ Sử đã lệnh cho người rời khỏi Thường Châu đi mua lương thực và quân dược, nhưng gia chủ Tiêu thị làm khó dễ, sai sử thuộc hạ dùng vũ lực ngăn cản lương thực từ bên ngoài nhập vào Thường Châu, nghe nói Thứ Sử Thường Châu cũng cùng một giuộc với Tiêu thị. Thuộc hạ được biết Tướng quân đại nhân có thánh chỉ được quyền điều hành quân lực Thường Châu. Vì để tránh phát sinh họa cạn lương thực, thuộc hạ xin đại nhân điều ba ngàn đoàn luyện binh của Thường Châu, cùng với quan binh của huyện Tấn Lăng đi đến huyện Vô Tích. Thuộc hạ nguyện lĩnh ngàn thương binh có thể đi lại tiến vào huyện Tấn Lăng trú đóng trấn giữ, nguyện ra sức bảo vệ cho hậu phương không bị hỗn loạn.

Quý Ngũ thúc cầm lấy thư rồi cùng Lỗ Hải rời đi. Lục Thất đứng dậy trong trướng, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị. Phủ Công chúa nhập chủ Thường Châu, kỳ thực cản trở lớn nhất chính là Thường Châu Tiêu thị. Còn Trương thị thì vẫn co đầu rụt cổ ở huyện Giang Âm. Huyện Tấn Lăng có thể nói chính là địa bàn của Tiêu thị.

Nếu gia chủ của nhánh Thường Châu Tiêu thị không để ý đại cục, không để ý tới quan hệ giữa phủ Công chúa và Trì Châu Tiêu thị, muốn kéo cẳng nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, vậy cũng tốt, hai bên xé rách da mặt trực tiếp đối đầu. Ngươi tồn trữ lương thực không nỡ bán ra có phải không? Tốt, ta sẽ làm cho ngươi đến một hạt gạo cũng không còn.

Lục Thất làm bộ dáng vẻ bị thương, gọi Diêu Tùng dìu đỡ. Ra khỏi trướng vác thân thể lung lay đi một vòng quanh quân doanh, đi xem xét nhóm thương binh một chút, sau đó tập trung các thương binh có thể đi lại. Trước tiên thông báo khả năng có thể sẽ đi huyện Tấn Lăng, không ra tiền tuyến tham chiến. Vừa nói ra, lập tức tụ tập hơn một ngàn ba trăm người, thương binh cũng đều có trang bị áo giáp binh khí.

Lục Thất quan sát xong, sau đó giải tán thương binh, rồi quay về trướng chờ Quý Ngũ thúc trở về.

Sáng sớm ngày kế, Quý Ngũ thúc và Lỗ Hải mới trở về, mang về mười tên quan tướng, đều là thân binh của Cố tướng quân.

Sau khi hành lễ bái kiến Lục Thất, quan tướng trung niên cầm đầu cung kính nói:
- Đô Ngu Hầu đại nhân, Cố đại nhân có phân phó, để cho bọn thuộc hạ đích thân tới huyện Tấn Lăng thăm dò tình hình một chút. Nếu quả thật không mua được lương thực, bọn thuộc hạ mới có thể ra mặt điều đi quân đội của huyện Tấn Lăng, đồng thời đem quân lệnh nắm quyền trấn giữ huyện Tấn Lăng giao cho đại nhân.

Lục Thất gật đầu, nói:- Nên thế.

- Đại nhân, thuộc hạ cáo từ.
Quan tướng trung niên cung kính nói.

Lục Thất gật đầu, bỗng nói:
- Sau khi thăm dò nếu các ngươi cảm thấy là thật, thì không nên lập tức đi điều binh, phải về đây hội hợp với ta, cùng đi gặp mặt người cầm quân ở địa phương Thường Châu.

Quan tướng trung niên ngẩn ra, hành quân lễ đáp lại:
- Vâng.

- Ta là muốn tốt cho các ngươi thôi. Nếu các ngươi đi, có lẽ sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này đấy.
Lục Thất cười nhạt nói.

Vẻ mặt của mười tên quan tướng biến đổi, quan tướng trung niên nói:
- Ý đại nhân là, người cầm quân huyện Tấn Lăng dám cả gan kháng cự lệnh, giết chết chúng thuộc hạ à?

- Có gì mà không dám. Thay vì tuân theo mệnh lệnh đi tới huyện Vô Tích huyết chiến, không bằng giết chết các ngươi, sau đó cứ nói là không gặp được các ngươi. Dù Cố tướng quân có biết, cũng chỉ đành tức tới hộc máu thôi.
Lục Thất thản nhiên đáp lại.

Mười tên quan tướng im lặng. Lục Thất lại nói:
- Ta sẽ dẫn theo hơn một ngàn thương binh cùng các ngươi đi điều binh. Ta không tin bọn họ có can đảm làm phản giết hơn một ngàn người.

- Tạ ơn đại nhân bảo hộ.
Mười tên quan tướng hành quân lễ nói lời cảm tạ.

- Trong thành Tấn Lăng có rất nhiều cửa hàng lương thực, lớn nhất chính là cửa hàng gạo của Tiêu thị. Các ngươi có thể cử một người giả trang thành bình dân đi mua gạo, rồi lại cho một quân nhân đi mua gạo, nhìn thử sẽ có hiệu quả thế nào. Tuy nhiên về chiến sự ở huyện Vô Tích, các ngươi phải nói thành là đã đánh mấy trận, hiện giờ đang giằng co. Tình hình chiến sự thảm thiết không thể nói ra để tránh dẫn phát khủng hoảng.
Lục Thất lại dặn dò.

- Vâng, thuộc hạ nhớ kỹ.
Quan tướng trung niên cung kính nói, sau đó rời đi.

Các quan tướng vừa đi. Lục Thất phân phó người đi tới vùng lân cận mướn xe, hơn một ngàn thương binh khẳng định đi không nổi, hơn nữa hắn nhất định phải giả dạng như bị trọng thương chưa lành.

Lúc hoàng hôn, mười quan tướng đã trở lại, vẻ mặt của mỗi người bọn họ đều phẫn nộ. Bọn họ y theo lời của Lục Thất, để cho một người giả dạng bình dân đi mua gạo, kết quả mua được chút ít gạo với giá rất cao. Mặc vào vũ khí đi mua, cửa hàng gạo nào cũng đều nói thiếu hàng. Tuy rằng Thường Châu chiến loạn nhiều năm, nhưng huyện Tấn Lăng vẫn bình an, thậm chí còn là địa phương xuất khẩu gạo, nói thiếu gạo, làm sao có thể?

Mười quan tướng đương nhiên phẫn nộ, bọn họ ở huyện Vô Tích huyết chiến, có thể nói chính là chiến đấu vì Thường Châu. Thật không ngờ kết quả lại có người dùng thủ đoạn cắt đứt nguồn lương thực của bọn họ, không ngờ lại hy vọng bọn họ chiến bại.

Chẳng những vậy, quan phủ Thường Châu cũng làm cho trái tim bọn họ băng giá. Cố tướng quân phân phó bọn họ đi tìm Thứ Sử hỏi xem kho thóc của quan còn tồn trữ bao nhiêu lương thực. Rốt cuộc khi Thứ sử Thường Châu gặp bọn họ, lại nói rằng kho lương của quan chỉ có triều đình mới có thể hỏi số lượng, tương tự, muốn sử dụng lương thực trong kho cũng phải có mệnh lệnh của Hộ bộ trên triều đình. Cũng may Lục Thất trước đó có dặn dò, bọn họ không có nói ra chuyện điều động quan binh.

Lục Thất cùng các quan tướng bàn bạc với nhau. Hắn nói với các quan tướng, nếu có thể thành công điều binh, thời điểm xuất phát phải tuyên bố với các tướng sĩ rằng ngày sau bọn họ sẽ có được ruộng đất Thường Châu làm phần thưởng công trạng.

Các quan tướng đương nhiên hiểu ra. Kỳ thực các tướng sĩ huyết chiến ở huyện Vô Tích đều đã nhận được thưởng công của phủ Ngô Thành công chúa, đa số là ruộng tốt ở huyện Nghi Hưng, số ít là ruộng tốt ở huyện Vô Tích. Tướng sĩ bỏ mình và tàn tật, trợ cấp sẽ lập tức được cộng vào ngân khế ban hành. Cho nên các tướng sĩ phòng ngự ở huyện Vô Tích chiến đấu hết sức ngoan cường, bởi vì sau khi chết đi thì những ruộng đất thuộc về bọn họ cũng có thể truyền xuống đời này qua đời khác.

Quyển 3 - Chương 87: Khí phách

Sáng sớm hôm sau, đoàn xe thật dài xuất phát, đi hơn nửa ngày đường mới tới được bên ngoài huyện Tấn Lăng. Đến cửa thành Nam rồi, sau khi trao đổi, đội trưởng quân thủ vệ cửa thành lại không cho vào, nói là cần xin chỉ thị của Thứ Sử đại nhân.

Lục Thất nửa ngồi nửa nằm trên chiếc xe bò đi đầu, nghe rõ ràng xong, lập tức lớn tiếng ra lệnh:
- Mở đường vào thành, nếu có ai dám ngăn cản, giết!

Lỗ Hải và Diêu Tùng lớn tiếng đáp lại, mỗi người cầm binh khí khí thế hùng hổ lao tới cửa thành. Rất nhiều tướng sĩ thương thế hơi nhẹ cũng xuống xe chạy tới cửa thành. Trên đường đã chịu đựng lâu lắm rồi, mắt thấy sắp được vào thành nghỉ ngơi, thế mà bị chặn lại không cho vào, bọn họ đương nhiên là nổi giận. Đã có mệnh lệnh của đại nhân, tự nhiên không phải e dè gì nữa.

Lục Thất vừa hô lên quân lệnh, quan binh cửa thành nghe thấy nhìn tới, liền thấy Lỗ Hải và Diêu Tùng hùng hổ nhào đến, lập tức bị dọa cho luống cuống, rối rít lui về sau chạy trốn vào trong thành. Quan binh địa phương vốn là một quần thể chuyên bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh. Nếu trước đó biết người tới là tướng sĩ tiền tuyến, có đánh chết bọn họ cũng không dám đối chọi trực tiếp, bằng không xui xẻo rước lấy cái chết vô ích.

Đoàn xe thật dài tiến vào thành, trải qua chuyện ở cửa thành, tinh thần của hơn một ngàn thương binh đầy kiêu ngạo và vui sướng. Đi theo Lục đại nhân, một người dám làm dám chịu, thật là hể hả. Mười quan tướng tới từ Ninh Quốc quân cũng âm thầm thán phục, sự tích về Lục Thất, bọn họ có nghe nói qua. Vốn nghĩ rằng chiến tích về huyện Cú Dung là do người ta khuếch đại, hiện giờ được chứng kiến tận mắt, quả thật là sát phạt quyết đoán, khí thế ngút trời.

Tân Cầm Nhi được báo tin từ sớm, đã làm chuẩn bị theo chỉ bảo của Lục Thất. Thương binh vừa vào thành, lập tức xuất hiện hơn một trăm người đàn ông xếp đặt ghế trúc dựa và bàn trúc nhỏ, giúp đỡ thương binh xuống xe ngồi, dâng lên cơm cháo và thức ăn sáng, thậm chí còn có điểm tâm.

Nhóm thương binh sớm đã đói bụng, đều bắt đầu ăn cơm. Rất nhiều thương binh vừa ăn vừa chảy nước mắt. Cơm canh tuy bình thường, nhưng sự quan tâm thế này thật khó có được. Mạng của tiểu binh vốn ti tiện, bị tàn phế thì càng thêm ti tiện. Bây giờ có thể có được tôn trọng, khiến cho nhóm thương binh ấm lòng xiết bao.

Tân Cầm Nhi không hề tới gặp Lục Thất, đó là do Lục Thất căn dặn. Hiện tại Lục Thất đang chấp hành công vụ, không thễ lẫn với việc tư làm cho người ta chú ý.

Dùng xong cơm, Quý Ngũ thúc đã chuẩn bị sẵn giấy và bút mực ở trên bàn. Lục Thất được Quý Ngũ và Diêu Tùng ở hai bên trái phải dìu đỡ, tự mình chấp bút viết bố cáo.

- Cáo vạn dân chúng Thường Châu. Tướng sĩ ở tiền phương hiện đang phải chiến đấu đẫm máu thủ hộ cửa ngõ Thường Châu. Nay nghe được tin có ác đồ mang lòng dạ ác độc giấu giếm lương thực nhằm cắt đứt nguồn quân lương của tướng sĩ tiền phương. Thống soái mặt trận tiền phương Cố tướng quân biết tin lập tức kinh sợ, lo sợ tinh thần của các tướng sĩ phòng thủ kháng chiến sẽ giảm sút dẫn đến toàn quân tan tác, khiến cho đất Thường Châu trở thành nơi vùi lấp hậu quả thảm thiết của loạn chiến.

- Cố tướng quân có lệnh. Phụng thánh chỉ có quyền tiết chế điều động quân lực Thường Châu, vì bảo vệ Thường Châu không biến thành nơi loạn chiến, vì trả lại sự an cư lạc nghiệp cho Thường Châu, trở lại là một vùng đất lành phồn hoa cường thịnh, vì khích lệ tinh thần của tướng sĩ tiền phương, nay điều tướng sĩ bản địa Thường Châu đến tiền phương tham dự phòng ngự kháng chiến. Người nào đi đều được thưởng công là ruộng đất Thường Châu. Người nào không đi, sẽ lấy tội thông đồng với địch trảm thủ tịch thu tài sản.

- Lệnh ba ngàn tướng sĩ Đoàn luyện quân của Thường Châu, ngay trong ngày xuất phát đến mặt trận tiền phương.

- Lệnh toàn bộ quan binh trong huyện thành Tấn Lăng Thường Châu xuất phát tới mặt trận tiền phương. Lệnh Lục Thiên Phong thống lĩnh thương binh tiếp quản phòng ngự huyện thành Tấn Lăng.

......

- Cáo quan binh trong huyện thành Tấn Lăng. Phụng quân lệnh của Cố tướng quân, cùng ngày Lục Thiên Phong tiếp quản phòng ngự huyện thành Tấn Lăng. Sau hoàng hôn, nếu quan binh bản địa vẫn còn ở trong thành, sẽ lấy tội lâm trận bỏ chạy, giết! Kẻ nào ngay hôm nay rút khỏi quân đội chuyển chức, giết! Người nào rời khỏi thành mà không tới mặt trận tiền phương báo danh, lấy tội thông đồng với địch tịch biên tài sản hủy gia trạch.

- Lục Thiên Phong cáo vạn dân huyện Tấn Lăng. Tính từ ngày hôm nay, nội trong ba ngày, nếu tình nguyện đem lương thực tàng trữ cất giấu cho các tướng sĩ đang anh dũng chiến đấu đẫm máu vay mượn, khi lương thực từ bên ngoài chuyển đến, cho mượn một thạch sẽ được hoàn trả một thạch rưỡi.
- Sau ba ngày, phàm là người có kho tàng trữ lương thực, toàn bộ đều bị tịch thu quy về quân đội. Kẻ nào kháng cự, sẽ lấy tội thông đồng với địch mang ý đồ cắt đứt nguồn lương thực của quân đội, giết!

......

Lục Thất dùng bút lực hào hùng ẩn hàm mũi nhọn sắc bén viết xong bố cáo, sau đó mời mười vị quan tướng xem qua, coi có thỏa đáng hết thảy hay chưa. Mười quan tướng sau khi xem xong đều nhất trí tán thưởng. Được thông qua, Lục Thất lại múa bút viết bốn phần, sau đó giao cho mười quan tướng.

Hắn nói với mười quan tướng, phân ra bốn người cầm theo quân lệnh của Cố tướng quân cùng với bản bố cáo, trực tiếp tới đại doanh của Đoàn luyện binh ở thành Bắc điều binh. Phải uy nghiêm thẳng tắp đứng trong doanh lớn tiếng tuyên đọc bố cáo, sau đó lệnh cho võ quan cao nhất trong doanh lập tức tập kết nhổ trại, đến ngoài cửa thành Nam báo danh. Quá thời gian quy định sẽ không chờ. Hậu quả của việc chống lại quân lệnh ngày sau tự gánh vác. Bốn quan tướng tuyên cáo xong, phải lập tức rời khỏi quân doanh tới cửa thành Nam chờ, tuyệt đối không được nấn ná ở trong doanh.

Sáu quan tướng khác chia thành ba tổ, phân biệt ở ngoài ba cửa thành đông nam tây tiếp nhận quan binh, hai thời sau mặc kệ có bao nhiêu quân tới trình diện, lập tức xuất phát rời đi. Những người đuổi theo sau sẽ tiếp nạp, kẻ nào không đi ngày sau sẽ bị truy cứu vấn tội.

Quan tướng đề xuất có nên đưa quân lệnh tới cho Thứ Sử hay không. Lục Thất nói với bọn hắn không cần phải đi, có đi cũng sẽ bị ngăn chặn, làm việc chính yếu là phải ra đòn sấm sét nắm giữ thế chủ động. Chỗ của Thứ Sử và Trưởng Sử, hắn sẽ sai người đến truyền tin, nhưng sau này vẫn cứ nói là quân lệnh đã đưa qua, dù sao nhóm quan tướng vốn dĩ đã tới gặp mặt Thứ Sử Thường Châu.

Các quan tướng đáp ứng, bọn họ cũng muốn đơn giản hóa mọi việc để dễ xử lý. Hơn nữa Lục Thất là thượng quan bọn họ trực tiếp lệ thuộc, tự nhiên có sẵn một loại tâm lý không thể cự tuyệt.

Bên trong huyện thành Tấn Lăng chấn động một phen. Ngay từ đầu, một số lượng lớn thương binh ở ngay trên đường cái làm việc và nghỉ ngơi cũng đủ để thu hút sự chú ý của mọi người. Lúc này, tại bốn cửa thành đột nhiên dán bố cáo của quân đội, không ngờ lại là lệnh điều quân địa phương Thường Châu tới mặt trận tiền tuyến.

Tại bốn cửa thành chật ních người đến xem. Ba mươi thương binh binh giáp xác xơ tiêu điều đứng một hàng ở cửa thành. Có hai người mặc áo bào đứng ở bên cạnh bảng bố cáo, thay phiên nhau lớn tiếng tuyên đọc. Người không biết chữ cũng có thể nhanh chóng biết được nội dung của bố cáo.

- Viết thật hay. Các ngươi thử ngẫm lại xem, nhiều ngày qua, khi tướng sĩ đang ở mặt trận chiến đấu quên mình, bọn chúng lại ở đây giấu gạo không chịu bán ra. Đều là một lũ chó tham tài đáng chết.Một ông lão tóc bạc, kích động nói.

- Các ngươi nghe mấy câu kia kìa, ‘Vì bảo vệ Thường Châu không trở thành vùng đất chiến loạn, vì trả lại sự an cư lạc nghiệp cho Thường Châu, trở lại là một miền đất lành phồn hoa cường thịnh’, nếu thật sự được như vậy chẳng phải là quá tốt hay sao.
Ông lão kích động còn nói, cũng kéo theo đại chúng đến xem nhất nhất tán đồng gật đầu. Ông lão này là một vị trưởng giả đức cao vọng trọng trong Lý thị, một đại tộc thư hương nổi danh.

- Lục Thiên Phong này là ai vậy? Nghe có vẻ quen tai.

- Lục Thiên Phong chính là Phò mã của Ngô Thành công chúa đấy. Trước đó vài ngày đã tiêu diệt mấy ngàn thổ phỉ ở Mao Sơn. Nghe nói trong trận đại chiến Thường Châu đã dũng mãnh xung phong tiến vào trận địch, thân trúng hơn hai mươi mũi tên bị trọng thương, quả là một mãnh tướng thiện chiến.

- À, có nghe nói qua. Nghe đồn, vào thời điểm chiến tranh bùng phát đã giết chết Huyện Úy huyện Cú Dung bêu đầu thị chúng. Đó là mệnh quan triều đình nha, vậy mà sau đó ba vị Thị lang ở trên triều buộc tội, Hoàng Đế cũng không truy cứu.

- Là thật đấy. Lúc này còn có thánh chỉ, nếu mà quan binh trong thành thật sự còn ở lại trong thành sau hoàng hôn, Lục Thiên Phong kia nhất định sẽ thẳng tay giết người.

- Không có khả năng. Nếu hơn một ngàn quan binh không chịu ra đi, Lục Thiên Phong hắn có đủ năng lực chống chọi hay sao?

- Chống chọi cái gì? Ngươi nghe mà vẫn chưa hiểu ra à. Nguyên nhân của lần điều binh này chính là vì Cố tướng quân ở tiền phương phẫn nộ. Không ngờ hậu phương lại dám can đảm chặt đứt quân lương của ông ta, hành động này chẳng phải là muốn mạng của quân đội phòng ngự kháng chiến ở tiền phương hay sao? Ta dám nói, nếu quan binh trong thành không chịu đi, tất sẽ bị gán lên người tội danh tạo phản. Tiếp đó Lục Thiên Phong sẽ trực tiếp điều hai vạn Ngô Thành quân tới đây. Điều Ngô Thành quân đến tiền phương thì không dám, nhưng tới huyện Tấn Lăng trấn áp phản loạn, hẳn là có khả năng đấy.

- Kỳ thực, hiện giờ đang diễn ra cuộc chiến tranh giành lương thực. Nếu bị cắt đứt nguồn lương thực, chiến đấu phòng ngự ở tiền phương nhất định sẽ đại bại. Trước nguy cơ đối mặt với hậu quả đại bại, Cố tướng quân và Lục Thiên Phong có cái gì không dám làm.

- Ông trời ơi, tuyệt đối không thể điều tù binh quân đến huyện Tấn Lăng, đó chính là dẫn sói vào nhà nha...

......

Quan binh thủ cửa thành đã chủ động ra ngoài cửa thành báo danh. Lúc đầu bố cáo vừa được dán lên, nhóm thương binh đứng một hàng dài, khiến cho bọn họ nổi cáu. Nhưng sau khi đọc qua bố cáo, lại nghe các loại nghị luận, mỗi người đều mang tâm tư bất đồng, có hưng phấn, có lo sợ, nhưng đại đa số là dấy lên một nỗi khát vọng.

Đa số quan binh là bình dân tầng lớp thấp nhất, khát vọng của bọn họ chính là có được sản nghiệp của riêng mình, nhất là ruộng đất. Trong số bọn họ có rất nhiều người đã tự bán vãi tổ điền của mình. Bây giờ nghe nói, chỉ cần đi đến tiền phương lập tức sẽ có được ruộng đất Thường Châu, sức hấp dẫn này thậm chí vượt qua cả cái giá phải trả bằng sinh mạng.

Cho nên không bao lâu sau đã có quan binh tự mình chạy tới báo danh. Ý nghĩ trong đầu bọn họ chính là, ruộng đất của Thường Châu rất nhiều, đất đai thưởng công cho bọn họ có thể là ở Nghi Hưng, như vậy sẽ tránh được sự trả thù của thượng quan huyện Tấn Lăng. Kết quả là mặc kệ quan binh giữ cửa thành có tình nguyện hay không đều đến trình diện, dù sao không đi chính là tử tội.

Trong vòng một thời, đều là bóng dáng của quan binh vội vội vàng vàng chạy về hướng ngoài cửa thành. Một bên cám dỗ, một bên uy hiếp sinh mạng, triệt để hủy đi quyền uy của quan viên địa phương Thường Châu, đến cuối cùng Huyện Úy và Đô Úy cũng không thể không vội vã chạy ra khỏi thành, nếu không đi, hậu quả của bọn họ so với của binh sĩ càng thê thảm hơn. Không tới nửa ngày, toàn bộ huyện Tấn Lăng đã bị Lục Thất tiếp nhận phòng ngự, không chỉ có nha dịch tự nhận là binh lính ra khỏi thành, mà còn cả những người được Lục Thất thừa nhận là binh.

Quyển 3 - Chương 88: Gặp ban đêm

Mười quan tướng hướng về phía Lục Thất kính nể cáo từ. Sau khi đợi gần 5 nhìn quân địa phương từ biệt người thân ở ngoài thành, cả đội quân xuất phát ra tiền tuyến. Ba ngàn binh dũng quân đó không cưỡng lại được sự hấp dẫn, bọn họ còn khát vọng có được đất đai hơn cả quan binh. Lúc các tướng quân tuyên đọc xong rời đi, rất nhiều binh dũng quân vẫn còn đang nhìn theo rõ ràng là sợ mất cơ hội có ruộng.

Có người dẫn đầu, binh dũng quân lập tức hành động, khiến Phó sứ binh dũng quân không thể đợi được mệnh lệnh của Tiêu thị gia chủ Thường Châu. Nếu y chờ đợi, e là trên thực tế sẽ thành đội trưởng thì cũng có tội lớn.


Đèn rực rỡ được thắp lên, Lục Thất đi đến một khách điếm gặp Tân Cầm Nhi. Hắn chỉ có thể bí mật gặp mỹ nhân một lát, sau đó trên đường trở về quân trướng đi cùng nhóm thương binh. Một là phải gương mẫu đồng cam cộng khổ. Hai là phải ứng phó mới chuyện phát sinh đột ngột. Những gì mà hắn gây nên có lẽ sẽ bị thứ sử Thường Châu và Tiêu Thị Chủ trả thù.

Sự hận thù của Thứ sử Thường Châu vẫn là thứ hai, dù sao cũng là quan binh của Triều Đình, nhưng 3 nghìn đoàn luyện quân trên danh nghĩa vẫn thuộc quyền sở hữu quản hạt của Thường Châu Tư Mã. Trên thực tế, lại là Thường Châu Tiêu Thị cho cấp dưỡng. Lần điều quân này của Lục Thất đã chém đi cánh tay máu chảy đầm đìa của Thường Châu Tiêu Thị, cướp đi quân quyền uy lực của Thường Châu Tiêu Thị. Đó là đội quân mà Thường Châu Tiêu Thị phải bỏ ra rất nhiều mới có được.

Lục Thất là được dẫn vào quán trọ, vào phòng khách chỉ có một mình Tân Cầm Nhi. Qúy Ngũ Thúc và Diêu Tùng lui ra ngoài. Vừa đóng cửa Lục Thất đã đứng lên cười dài đến gần Tân Cầm Nhi.

- Lão gia nên để thiếp đỡ.
Tân Cầm nhi nhẹ nhàng oán trách, đôi mắt xinh đẹp dịu dàng nhìn Lục Thất chăm chú.

Lục Thất cười lắc đầu, hắn duỗi hai tay ôm Tân Cầm Nhi vào ngực rồi dịu dàng nói:
- Cầm Nhi, vất vả cho nàng rồi.

- Thiếp không vất vả, là điều nên làm mà.
Tân Cầm Nhi nhẹ nhàng nói.

Hai người ôm nhau rất lâu rồi mới tách ra, Tân Cầm Nhi cười nói:
- Nhạn Nhi và Thương Nhi cũng muốn gặp lão gia, thiếp sợ lão gia lo lắng nên không nói cho họ biết.

Lục Thất hơi giật mình, hắn gật đầu nói:
- Nàng làm đúng, bây giờ nguy hiểm vô cùng, ta cũng không thể phân tâm được.

Tân Cầm Nhi gật đầu nói:
- Lão gia lần này không nên cố ý bị thương. Trong vạn quân nhiều chuyện bất ngờ, sau này đừng như vậy nữa.

Lục Thất cười nói:
- Lần này xúi bẩy cuộc chiến Thường Châu ta quá lộ liễu rất dễ khiến Hoàng đế nghi ngờ vô cớ. Cho nên đành phải dùng khổ nhục kế, dễ bị kích động, dũng mãnh để che giấu trí tuệ mưu đồ. Bình thường mà nói, một người thiện mưu, chắc sẽ không xung phong vùi thân trong lâm nguy mà nên trốn trong bóng tối nghĩ mưu cho tất cả.

Tân Cầm Nhi gật đầu nói:
- Chàng dùng khổ nhục kế thoát thân, Dương gia Tứ huynh dùng kế không thành tranh công danh đều là vô cùng nguy hiểm. Ta thấy Chu đại nhân cũng là người thiện mưu, thiếp có hơi bận tâm.

Lục Thất im lặng, hắn hiểu ý của Tân Cầm Nhi một lát sau mới hạ giọng nói:
- Ta biết Chu đại ca là người có khát vọng. Nhưng nếu không có huynh ấy thì khó có được Thường Châu, ta chiếm nhân hòa, địa lợi chính thống trước tiên, dù ta không thể đích thân thống quân, cũng sẽ là Vương trong lòng Ngô Thành Quân.

- Lão gia không thể khinh thường được, cho dù chúng ta có tài khế kiềm chế Ngô Thành quân nhưng người làm trưởng quân đối với thuộc hạ có thể làm tốt hơn.
Tân Cầm Nhi cảnh cáo nói.

Lục Thất gật đầu, trong lòng vẫn hơi buồn rầu. Hắn vô cùng kính trọng Chu Vũ nhưng có chuyện thì không thể nhượng bộ được. Nhượng bộ có lẽ sẽ mất sinh mạng của cả thân tộc, cho dù là huynh đệ tình thâm, hắn cũng không dám mang sự tồn tại của cả thân tộc đi đánh cuộc.

- Vậy địch soái kia đồng ý đầu hàng sao?
Lục Thất hỏi, hắn để Từ Minh tặng địch soái giao cho Tân Cầm Nhi thực ra là có mưu tính.

- Người nọ là Hành quân Tư Mã trong quân Ngô kia vẫn luôn nắm hai vạn quân tiên phong của địa vực Thường Châu, tên là Ngư Hoa Hiên, y nói có thể đầu hàng nhưng nhất định phải cứu thân nhân của y.
Tân Cầm Nhi trả lời.Lục Thất gật đầu, Tân Cầm Nhi lại nói:
- Y nói Giang Âm quân có khả năng cứu người ở Việt Quốc, đừng trông cậy vào đường thủy Thái Hồ không thể giấu diếm được thế lực Việt Quốc. Giang Âm Quân có thể ở bờ biển, đón người đến nhưng giao dịch với Giang Âm quân sẽ phải trả giá rất lớn.

Lục Thất gật đầu nói:
- Địa vị của Trương Hồng Ba ở Giang Âm Quân bình thường. Ta không biết, y có thể khai thông đường biển được hay không?

- Chắc là được, Giang Âm Quân có đội thủy quân hùng mạnh, nghe nói là làm bá chủ hành thương trên biển đến thủy quân Việt Quốc cũng không dám dễ dàng khai chiến.
Tân Cầm Nhi nói.

Hắn ngạc nhiên nhìn Tân Cầm Nhi, nàng mỉm cười dịu dàng nói:
- Thật bất ngờ đúng không, sự hùng mạnh của Giang Âm Quân, thực ra chính là mạnh trên biển. Giang Âm Quân có lục quân võ bị mạnh mẽ như vậy chính là dựa vào việc buôn bán trên biển gần đây. Nếu không chỉ dựa vào mỗi sinh ý của huyện Giang Âm, có được đủ lương thực đã là khá lắm rồi.

Lục Thất hiểu gật đầu nhưng kiến thức về buôn bán trên biển của hắn gần như rỗng không, lại rất hiếu kỳ. Chỉ có điều hiện tại cũng không có lòng dạ nào đi tìm hiểu.

- Ta sẽ gửi thư đi hỏi Trương Hồng Ba.
Lục Thất nói.

Tân Cầm Nhi gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Ngay mai ta bắt đầu thu lương thực, nàng hãy chuẩn bị bạc đi.

- Lão gia không có lương thực dự trữ sao?
Tân Cầm Nhi nói.

Hắn mỉm cười hạ giọng nói:
- Ta làm việc lấy chữ tín làm đầu, ta mượn một sẽ trả một, nhìn thấy là lỗ bạc nhưng ta giữ chữ tín danh tiếng sẽ lan truyền ở Thường Châu. Vậy sẽ có lợi cho các thế lực ủng hộ chúng ta ở Thường Châu. Ít nhất là có thể tăng danh tiếng của quan áp ngân khế trên diện rộng. Hiện giờ, chắc là rất nhiều người đang nghi ngờ về sự tồn tại của quan áp ngân khế.

Tân Cầm Nhi hiểu, gật đầu, Lục Thất lại nói:- Mặt khác chính vì đả kích Thường Châu Tiêu Thị Chủ có Tiêu Thị nâng đỡ cùng chúng ta.

Tân Cầm Nhi cười gật đầu, Lục Thất lại hỏi:
- Cầm Nhi, còn bao nhiêu khế ước, có thể khắc phục được hậu quả không?

- Còn một nửa thôi, huyện Vô Tích mua 8 phần, Nghi Hưng 7 phần, Vũ Công 5 phần, huyện Tấn Lăng rất ít mới có thể chống đỡ được hậu quả. Chủ yếu là Ninh Quốc Quân giải quyết tốt hậu quả, có lẽ cũng là để chúng ta thưởng công. Chắc là hoàng đế không cho gì đâu.
Tân Cầm Nhi trả lời.

Lục Thất gật đầu nói:
- Để cho chúng ta giải quyết hậu quả cũng được, có thể dời nhiều nhân khẩu đi rất nhanh. Trong vòng 1 năm nhất định chúng ta phải khiến Thường Châu biến thành vùng đất lành.

- Một năm có thể được, chỉ cần đủ nhân lực ngay lập tức có thể phát triển nông nghiệp. Hơn nữa thiếp đã cho người đi tuầntr a, ruộng đất ở huyện Nghi Hưng và Vô Tích đa số là gieo trồng được. Hơn nữa chỉ cần hơn 1 tháng là có thể thu hoạch được. Thiếp chỉ dùng rất ít, sau 2 tháng chúng ta có thể có được một lượng thu hoạch lớn. Chúng ta nhất định phải thu 8 phần, 2 phần còn lại cho địa chủ.
Tân Cầm Nhi cũng mỉm cười sung sướng nói.

Lục Thất nghe xong mắt sáng lên, hắn cũng từng lo nghĩ về Thường Châu. Phải biết rằng thời kỳ đầu ngoài việc nhập lương thực, còn phải tốn vốn đầu tư cho nông nghiệp. Ở Nghi Hưng hắn đã từng thấy từng thửa ruộng xanh tốt. Dựa vào cách xử lý ruộng lúa của tá điền cũng biết những ruộng lúa đó đều thuộc quan liêu Việt Quốc. Chỉ có điều bây giờ đã thuộc về Đường quốc, còn những tá điền đó là không dám, cũng không muốn phá hủy những ruộng lúa đó. Bọn họ chỉ có thể chờ sau khi chủ mới đến lấy được ít gạo làm công. Thực ra chỉ có việc nông ở huyện Vũ Tiến là thiệt hại nặng nề.

- Được, Cầm Nhi, tất cả làm nàng vất vả rồi.
Lục Thất chân thành nói.

Nhưng hắn biết, tất cả mọi việc thuận theo phủ công chúa của Thường Châu đó là những chuyện vô cùng rườm rà. Hắn có thể trị quân chứ bảo hắn đi làm việc trị an cho Thường Châu thì khiến hắn điên lên mất.

Tân Cầm Nhi cười, nét mặt nghiêm nghị nói:
- Lão gia, thiếp có một ý tưởng, muốn ám sát thứ sử Thường Châu.

Lục Thất ngây người ra nhìn Tân Cầm Nhi, nàng nghiêm mặt nói:
- Thứ sử Thường Châu sẽ là trở ngại của chúng ta. Huyện lệnh huyện Vũ Tướng mời Mộ Quân Hòa tiến nhiệm hộ quân Huyện Uý. Kết quả thứ sử Thường Châu không phúc đáp, thiếp thân ở huyện Vũ Tiến, cần vũ lực địa phương phối hợp làm việc, nếu thứ sử Thường Châu chết rồi, vậy Trưởng sử Thường Châu có quyền thay mặt Thứ sử Thường Châu làm việc, đồng ý làm việc cho chúng ta.

Lục Thất giật mình, hắn chợt nhớ đến Bạch Linh Nhi. Hắn nhớ rõ huynh trưởng của Linh Nhi đi làm quan ở Thường Châu, hình như là Tư Mã hoặc là Thôi quan gì đó.

- Trưởng sử Thường Châu tên là gì?
Lục Thất hỏi.

- Tên là Bạch Tùng, vốn là người huyện Thạch Đại chắc là có quen biết với lão gia.
Tân Cầm Nhi cười trả lời.

Da mặt Lục Thất nóng lên, hắn hiểu có thể Tân Cầm Nhi biết chuyện của hắn và Bạch Linh Nhi. Hắn trong im lặng. Tân Cầm Nhi dịu dàng nói:
- Lão gia, Bạch Tùng được thăng nhiệm chức Trưởng sử Thường Châu mới được 1 năm. Ở Thường Châu hắn vẫn là con rối của Tiêu Thị Chủ. Chính là một sự sắp xếp, sau khi hắn biết lão gia thì rất kích động nhưng cũng hơi áy náy.

- Đều là chuyện đã qua rồi.
Lục Thấy mất tự nhiên nói.

- Lão gia, Bạch Tùng nói, sở dĩ y được làm quan ở Thường Châu là dựa vào Tiêu Thị, cũng là mượn vinh quang của em gái. Bạch Linh Nhi, nay là cung nhân của Tiêu Phu rồi.
Tân Cầm Nhi dịu dàng nói.

Quyển 3 - Chương 89: Nói là làm

A! Lục Thất nghẹn ngào nhìn Tân Cầm Nhi thất thanh nói:
- Nàng ấy là cung nhân của Tiêu Phi, nàng ấy không phải là bị Triệu huyện thừa… ồ, nàng ấy đi Tiêu Phủ ư?

Tân Cầm Nhi gật đầu nói:
- Bạch Linh Nhi là bị Triệu huyện thừa cưỡng ép thu nạp, nhưng cũng đúng dịp, hoàng đế chọn Tam tiểu thư Tiêu Phủ làm Hoàng Phi. Lúc đó Tiêu Phủ chọn trúng Bạch Linh Nhi làm của hồi môn, dám mua Bạch Linh Nhi đi Tiêu Phủ thì Triệu huyện thừa sẽ không dám đối đầu với Tiêu Phủ đâu.

Lục Thất gật đầu nói:
- Nói như vậy thì Bạch Linh Nhi ở hoàng cung rồi.

Tân Cầm Nhi gật đầu:
- Đúng thế, nghe Bạch Tùng nói, em gái của lão gia là Tiểu Nghiên là do Bạch Linh Nhi muốn Tứ tiểu thư Tiêu Phủ mua mang vào Tiêu Phủ. Đây là vì để bảo vệ cho Tiểu Nghiên, cũng là để giải vây cho Lục Gia. Chỉ có điều rốt cuộc Bạch Linh Nhi cũng chỉ là nô tì, đi Kinh Thành cũng chỉ có thể giúp được huynh ruột nhà mình.

Lục Thất kinh ngạc gật đầu, trong đầu hiện lên hình ảnh yếu ớt của Bạch Linh Nhi, trong lòng hắn thấy đắng cay khiến hắn gần như rơi lệ.

- Lão gia, thiếp biết lão gia thích Bạch Linh Nhi nhưng thiếp cầu xin lão gia vì sự sinh tồn của Lục gia mà đừng đánh mất lý trí đi tìm Bạch Linh Nhi nữa.
Tân Cầm Nhi dịu dàng khuyên bảo.

Lục Thất cả kinh gật đầu, rồi ngẩng đầu lên nhẹ giọng nói:
- Ta sẽ không đi nữa.

Tân Cầm Nhi gật đầu nói:
- Lão gia, thực ra điều thiếp lo lắng nhất chính là một khi Thường Châu đã ổn định rồi. Đường Hoàng sẽ ra tay tranh giành kết quả. Lúc đó chúng ta sẽ rất khó ứng phó.

Lục Thất cười lạnh nói:
- Có gì mà khó ứng phó, thánh chỉ đến cứ bỏ mặc là được.

- Làm như vậy, sau này Lục gia và lão gia sẽ bị hỏi tội đấy.
Tân Cầm Nhi cả kinh nói.

- Nàng sai rồi, đến Thường Châu một bước ta cũng không có đường lui, chỉ có giống như Giang Âm Quân mới có thể sống được.
Lục Thất lạnh lùng nói.

- Chỉ e là không được, chắc chắn Đường Hoàng sẽ để lão gia ở Kinh Thành. Thậm chí còn đón mẫu thân đến Kinh Thành, còn cả huynh trưởng Thiên Hoa nữa.
Tân Cầm Nhi lo lắng nói.

Ánh mắt của Lục Thất lặng im, hắn nói:
- Điều nàng nói ta biết, cho nên nàng hãy nhớ sau này thánh chỉ của Đường Hoàng chỉ có thể bỏ mặc. Chỉ cần Thường Châu có khả năng binh biến thì Đường Hoàng cũng không dám giết ta một cách dễ dàng. Điều mà nàng và Chu đại ca phải làm là nắm trong tay Ngô Thành Quân, Trung Phủ Quân thậm chí là quân địa phương.

Tân Cầm Nhi lo lắng không nói gì, Lục Thất nắm lấy bàn tay ngọc ngà của nàng, hắn hạ giọng nói:
- Cầm Nhi, sau này Đường Hoàng sẽ không để cho ta ở lại Thường Châu nữa. Chu đại ca ủng binh tự trọng là điều đương nhiên. Còn điều nàng phải làm chính là kiềm chế Chu đại ca. Sở dĩ ta để lại Ngư Hoa Hiên kia chính là vì ảnh hưởng đến sự ủng hộ hay phản đối lòng quân của tù binh quân.

Tân Cầm Nhi gật gật đầu, Lục Thất thẫn thờ nói:
- Ta và Chu đại nhân là huynh đệ tốt nhưng liên quan đến khả năng làm hoàng đế sau này, chúng ra có thể sẽ trở mặt thành thù. Không phải là ta không muốn nhường mà là không dám nhường. Con người của Chu đại ca thâm trầm, ta sợ sau này huynh ấy sẽ không dung tha cho ta.

- Thiếp hiểu.
Tân Cầm Nhi nhỏ giọng nói.

Lục Thất thoáng suy nghĩ một chút rồi nhìn thẳng vào hiện tại nói:
- Thứ sử Thường Châu chết lúc nào thì tốt?- Bốn ngày sau, thiếp sẽ đi giải quyết ông ta. Không phải chết vì bệnh mà là tức chết.
Tân Cầm Nhi nhẹ giọng trả lời.

Lục Thất gật đầu nói:
- Cầm Nhi, ta phải về rồi.

Tân Cầm Nhi gật đầu rồi chợt nghiêng mình đỡ Lục Thất, chủ động hôn lên hai má của Lục Thất một chút, sau đó nàng thấy xấu hổ lại đẩy hắn ra.

Lục Thất ở ngoài cửa được Qúy Ngũ Thúc và Diêu Tùng đưa về. Trên đường đi hình ảnh của Bạch Linh Nhi cứ hiện lên trong đầu đều bị hắn cố gắng xua đi. Tình hình của hắn không chấp nhận được phép xuất hiện trạng thái này.

Trong quân trướng trên đường lớn, Lục Thất dặn dò Qúy Ngũ Thúc ngày mai bí mật đi gặp Trương Hồng Ba hỏi y xem có khả năng dùng thủy quân Giang Âm hay không. Hắn cũng dặn Qúy Ngũ Thúc địa giới của Giang Âm là không thể khinh thường. Vì trong Giang Âm Quân bất hòa, có lúc sẽ bị Trương Hồng Ba phản lại làm chuyện xấu.

Ngày hôm sau, Lục Thất áp dụng kế hoạch mượn lương thực. Hắn điều cả trăm tên tướng sĩ đến cửa hàng gạo Tứ gia của Tiêu Thị Chủ tọa ở giữa phố ngồi chờ, tư thế như thế muốn bắt Tiêu Thị Chủ đi khai đao vậy.

Buổi sáng, có hai cửa hàng gạo nhỏ nể mặt đại tộc thư hương Lý thị đã chủ động cho mượn quân lương. Lục Thất sai người xem cửa hành gạo rồi chính thức làm giấy vay 7 phần gạo. Gạo vẫn còn ở cửa hàng nhưng không được phép của quân đội, không được bán hoặc cho mượn mà thuộc quân lương để sử dụng, hơn nữa cho dù quân đội có đi đến đâu thì sau này cũng phải trả lại gạo như trong giấy.

Ngày thứ hai của kế hoạch mượn gạo, 10 cửa hàng gạo trong thành đã không thể đỡ nổi. Bọn họ e sợ sự uy hiếp của Tiêu Thị Chủ nhưng trước mắt Lục Thiên Phong càng khiến họ sợ hãi hơn. Thanh danh dũng mãnh của Lục Thiên Phong dĩ nhiên làm cho quan dân huyện Tấn Lăng biết, chủ yếu nhất là 3 ngàn đoàn luyện quân có lực uy hiếp đối với Tiêu Thị, dễ dàng để cho Lục Thiên Phong tính kế đi tiền tuyến khiến cho sự lực uy hiếp của Tiêu Thị giảm đi.

Ngày thứ 3, chỉ còn cửa hàng Tứ Gia của Tiêu Thị Chủ là chưa cho mượn gạo. Sáng sớm ngày thứ 4, Lục Thất ngồi ở trên xe bò cùng 300 tướng sĩ đã đến cửa hàng gạo Tiêu Thị ở phố Đông.

Lục Thất ở trên xe nhìn cửa hàng gạo, hắn lạnh lùng liếc mắt một cái ra lệnh:
- Thu gạo, ai ngăn cản giết!

Các tướng sĩ đáp lời, Lỗ Hải và Diêu Tùng dẫn lính xông vào cửa hàng gạo. Rất nhanh đã có tiếng kêu thảm từ trong cửa hàng vọng ra ngoài, tiếng đánh nhau, một lát sau Lỗ Hải dính vết máu đi ra ngoài.

- Đại nhân, giết 4 người, còn lại đều quỳ xuống rồi.
Lỗ Hải báo cáo.- Để lại 40 người thu gạo chất lên xe, chuẩn bị đưa đến Ngô Thành Quân, đi đi cùng luôn.
Lục Thất thản nhiên phân phó.

Buối sáng, sự thật việc Lục Thất dùng máu đã được báo cáo lên các quan cao thấp của huyện Tần Lăng. Hắn nói là làm, cửa hàng gạo Tứ Gia của Tiêu Thị bị giết 11 người. Gạo bị tịch thu toàn bộ đưa đến thị trấn. Đám thương gia của cửa hàng gạo kẻ nào cũng che ngực, nghĩ mà sợ.


Bốp! Một bát trà rơi xuống mặt đất, một người trung niên mặc áo bào gấm, gào lên:
- Lục tiểu nhi khinh người quá đáng, ta sẽ khiến ngươi chết không tử tế.

Trong phòng khách hơn 10 vị nam nhân mặc áo bào, cả đám trang nghiêm lặng im, dường như rất sợ họa rơi vào mình.

- Tri Lương, ngươi mau đi Kinh Thành báo quan Lục tiểu nhi giết người.
Người trung niên mặc áo bào gấm quay đầu lại lạnh lùng nói.

- Tam huynh, Tri Lễ sợ là sẽ không tố cáo được. Trên thực tế Lục Thiên Phong có bối cảnh là Tiêu Phủ Trì Châu. Chi bằng chúng ta nhẫn nại một chút, sau này lại đòi về.
Một người trung niên cung kính trả lời.

- Tiêu Phủ Trì Châu? Lẽ nào sự ác độc của Lục tiểu nhi chính là Tiêu Phủ Trì Châu chỉ điểm sao?
Người trung niên mặc áo bào gấm lớn tiếng hỏi lại.

- Tam huynh, có phải Trì Châu chỉ điểm hay không thì trước mắt không quan trọng, quan trọng là chúng ta đấu không lại Lục Thiên Phong, chi bằng nhẫn nại một chút. Nếu chúng ta lại đi gây sự với hắn thì chỉ rơi vào thế bị động, chịu thiệt thôi. Sự tàn ác của Lục Thiên Phong sẽ để cho Tiêu Phủ Thường Châu chúng ta diệt vong. Hiện giờ, rõ ràng là chúng ta đang yếu thế, nếu lại gây sự với Lục Thiên Phong vậy 3 nghìn đoàn luyện quân kia sẽ một đi không trở lại là chắc rồi.
Tiêu Tri Lương khuyên nài.

- Chúng ta dàn xếp ổn thoải, 3 nghìn đoàn luyện quân có thể trở về sao? Đệ đúng là đồ ngốc.
Người trung niên mặc áo bào gấm chửi ầm lên.

- Đương nhiên là có thể trở về, chỉ cần Tam huynh viết thư xin Trì Châu đồng ý. Trì Châu sẽ ra mặt tìm Ngô Thành công chúa thuyết phục. Lục Thiên Phong chỉ có thể nghĩ cách đưa 3 nghìn đoàn luyện quân về cho chúng ta.
Người trung niên phân trần nói.

- Ngươi ngu xuẩn, đoàn luyện đi tiền tuyến, Lục Thiên Phong có cách làm quay về được sao.
Người trung niên mặc áo bào mắng to.

- Tam huynh, đừng gây chuyện với Lục Thiên Phong nữa. Hắn là Đô Ngu Hầu của Ninh Quốc Quân, là Ngô Thành Quân có thực lực có kẻ ủng hộ. Nhân vật như vậy, huynh gây chuyện gì với hắn… Hiện giờ chúng ta đấu không lại hắn, ở triều đình có giám quan cũng sẽ chỉ gieo mầm họa cho chúng ta. Tam huynh, đừng hành động theo cảm tính nữa. Là chúng ta chọn nội chiến trước, những cái khác thân tộc chủ chi sẽ không giúp được chúng ta đâu.
Tiêu Tri Lương kích động phản bác.

- Cút, cút ra khỏi Tiêu phủ, đi mà lập môn hộ của ngươi.
Người trung niên mặc áo bào gấm tức giận đuổi.

Tiêu Tri Lương không nhún nhường, đau khổ nói:
- Tạ ơn Tam huynh đã thả cho ta con đường sống. Tam huynh nghĩ cách đi cứu chữa đi, họa cạn lương thực hiện ngay trước mắt, 8 phần triều đình sẽ mượn cơ hội định tội đấy.

Tiêu Tri Lương nói xong liền xoay người đi, người trung niên mặc áo bào ngẩn người ra nhìn bóng lưng ông ta rồi như thoáng suy nghĩ, sắc mặt của y trầ muống, y nói:
- Lấy bút ra đây.

Quyển 3 - Chương 90: Lựa chọn

Ngày thứ hai thu lương thực bằng trận máu tanh, một tin tức bất ngờ đã làm chấn động cả huyện Tấn Lăng. Thứ sử Thường Châu đại nhân không ngờ một giấc ngủ mà chết không tỉnh lại. Lục Thất nghe tin liền đến Châu Nha, gặp Bạch Tùng đã nhiều năm xa cách.

Năm nay, Bạch Tùng 30 tuổi là một nhân vật hào hoa, phong nhã, phong thái đoan chính, làn da trắng nõn khiến người khách có một cảm giác yếu đuối. Cũng là thực sự yếu đuối, làm quan Châu nhiều năm như vậy rồi mà vẫn là một con dối không hề tạo dựng cho mình một chút thế lực nào.

Chủ yếu là cho Tiêu Thị quản thúc ông ta rất nghiêm. Thuộc cấp của ông ta tất cả đều do Tiêu phủ sắp xếp, đến nô tỳ cũng là của Tiêu phủ Thường Châu. Ông ta yếu đuối cùng phải chịu nhiều thiệt thòi, cho nên Tiêu phủ Thường Châu vẫn luôn rất hài lòng với ông ta, còn chủ động tính mưu cho ông ta thăng quan, cuộc sống bình thường cũng khá đầy đủ. Ông ta chính là vị quan quân bài mà Tiêu phủ Thường Châu nuôi dưỡng.

Hai người gặp mặt, hai bên tỏ ra xa lạ mà thân thiết, thậm chí Bạch Tùng còn e lệ khiến Lục Thất thấy không được tự nhiên, cùng may chỉ là hắn thích em gái của Bạch Tùng.

Đương nhiên là hai người giả vờ không quen biết nhau. Nhưng Bạch Tùng không thể biết Thứ sử Thường Châu bị giết. Ông ta biết Lục Thất ở Thường Châu là kết của của việc Tân Cầm Nhi chủ động đi thăm hỏi. Bạch Tùng vừa nghe thấy thành tựu hiện tại của Lục Thất thì vô cùng cảm thán và vui mừng. Năm đó, ông ta có chơi thân với Lục Thiên Hoa cũng hi vọng có thể trở thành thân thích của Lục Gia.

Chỉ là Bạch phụ không thích Lục Thất là người luyện võ, cùng là có suy nghĩ con nhà võ thì thường nhiều thói xấu. Nhưng sau khi Lục Thất đi thì Bạch phụ đã hối hận. Nguyên nhân chính là con gái bị Triệu huyện thừa thèm muốn, ông ta muốn trèo cao nhưng cũng không muốn con gái gả cho Triệu huyện thừa. Sau đó Tiêu Phủ chọn trúng Bạch Linh Nhi thì Bạch phụ lập tức đồng ý bán con gái.

Châu nha hiện giờ chỉ còn lại trên dưới 100 người, bốn ngỗ tác dĩ nhiên đã khám nghiệm tử thi. Áp Ti cũng đã hỏi người nhà và nô tì. Kết quả cuối cùng chính là hôm qua Thứ sử đại nhân lên cơn thịnh nộ rồi đột tử mà chết.

Lục Thất và Bạch Tùng vẫn chưa xem thi thể, sau khi nghe xong kết quả Bạch Tùng có hỏi Thứ sử phu nhân nên làm thế nào? Nếu như có ý kiến vậy thì đưa quan tài đến Hình Ty ở kinh thành. Còn nếu như không có ý kiến gì thì ký tên tán thành. Sau khi xử lý gia sự, an ủi Thứ sử phu nhân đau thương… Lục Thất chiếu theo tình hình lập tức phủi mông bỏ của chạy lấy người.

Huyện Tấn Lăng không ai nghi ngờ Thứ sử là bị mưu sát, thủ pháp giết người là Tân Cẩm Nhi dạy Dực Vệ, dùng châm nhỏ đâm vào tử huyệt tạo nên hiện tượng độ tử giả. Thứ sử Thường Châu đã hơn 50 tuổi, qua nhiều biến cố điều quân của huyện Tấn Lăng, chuyện người cửa hàng gạo bị giết khiến ông ta tức giận uất ức à chết cũng là hợp lẽ thường.


Sau hôm Thứ sử Thường Châu chết, thánh chỉ đến kinh thành khiến rất nhiều người bất ngờ. Lục Thất được thăng làm Thiên Ngưu tướng quân, vệ úy tự Võ Lâm Lang Tướng, thống lĩnh một ngàn Võ Lâm hữu vệ Ngô Thành Công chúa phủ, quy thuộc quân hệ Nam Đô, đều chịu sự tiết chế của Nam Đô.

Chức quan Ngô Thành Trung Phủ sứ trở thành chính quan triều đình, phẩm cấp Ngũ phẩm, chức quyền giống với Đoàn luyện sứ, quản hạt Ngô Thành Trung Phủ dũng, thuộc quyền quản lý của Ngô Thành Quân. Một ngàn Võ Lâm Trung Vệ khác thuộc Ngô Thành phủ công chúa không thuộc tiết chế của Ngô Thành Quân, nhưng trú ở Thường Châu cho tiện dời đi, chịu sự tiết chế của Vệ úy.

Anh Vương Phủ Quân dời khỏi Thường Châu, tiếp tục phụ trách đi diệt phỉ, nguyên Anh Vương Phủ quân Tả Đô úy Trình Diễm điều nhiệm làm Giang Âm quân đô Ngu Hầu kiêm nhiệm Giang Âm quân nha quân hữu doanh đô úy, chưởng quản quân nhu Giang Âm quân. Một người khác nhậm chức Vệ úy tự Võ Lâm Lang tướng, thống lĩnh một ngàn Võ Lâm Tả Vệ Ngô Thành công chúa phủ nhưng trú ở Thường Châu cho tiện dời đi, chịu sự khống chế của Vệ úy.

Tiết độ Phó sứ Ninh Quốc Quân Cố Viêm Vũ đoạt đất giành được công lớn, chuyển nhiệm Tiết độ sứ Giang Âm quân. Ở Thường Châu biến thành Giang Âm quân, ở huyện Tấn Lăng tiếp nhận Giang Âm nha quân, cho phép tổ chức bố trí biên chế, tiếp tục trách nhiệm gìn giữ đất đai, khống chế cả quân lực Thường Châu.Lục Thiên Phong thôi chức Đô Ngu Hầu Ninh Quốc Quân đi nhậm chức doanh tướng Anh Vương Phủ quân, gia ân chức Thái Thường thừa, bởi vì nước mà chịu thương nặng, đồng ý lĩnh quân đi Mao Sơn tĩnh dưỡng, gia ân phong Mao Sơn Chân Nhân, vết thương lành lại về kinh báo cáo công tác, đi nhậm chức.

Chức quan còn thiếu của Anh Vương Phủ quân, được bổ nhiệm theo công lao, ba ngàn Võ Lâm Vệ của phủ Công Chúa do Trung Phủ Dũng lựa chọn, mỗi một vệ thiết lập Võ Lâm Lang tướng thống quân, Ung Dương Lang tướng phụ lĩnh, ở dưới lại bố trí Ngũ Lữ Soái, Đội trưởng, Đội phó, mỗi đội có 50 binh chế.

Lục Thất nghe nội dung thánh chỉ xong vừa bực mình lại vừa buồn cười. Không ngờ Đường Hoàng lại phong hắn làm Mao Sơn Chân Nhân, còn cấp thêm quan chức Thái Thường thừa. Hắn biết Thái Thường Thừa là chức quan quản lý tế tực hoàng tộc, chắc là một chức quan nhàn tản. Còn bảo hắn đi Mao Sơn dưỡng thương thực ra chính là bảo hắn rời khỏi Thường Châu, hơn nữa đem hắn quy thuộc quân hệ Nam Đô cách Thường Châu rất xa.

Nhưng việc giao chính quan cho Ngô Thành trung phủ sứ cùng quản hạt Trung Phủ dũng và Võ Lâm Vệ Công chúa phủ cũng là điều khiến người khác rất không ngờ tới. Nhưng Lục Thất cũng hiểu, vậy chắc là Đường Hoàng đã bắt đầu phân giải quân tù binh, cẩn thận mưu đồ từng chút một.

Nhận được thánh chỉ, Anh Vương Phủ quân ngăn chặn Việt quân đổ bộ lên bờ Thái Hồ. Hôm đó rời khỏi Thái Hồ, Lục Thất đã thầm mắng Đường Hoàng ngu xuẩn, đang yên đang lành điều Anh Vương Phủ quân làm gì? Sự ủng hộ của Anh Vương Phủ quân đối với chiến sự không chiếm phần quan trọng nhưng rút lui cũng sẽ làm ảnh hưởng đến ý chí chiến đấu của Thường Châu quân.

Cũng may Cố lão tướng quân mới đến nhậm chức Tiết Độ Sứ Giang Âm quân, Anh Vương Phủ quân mới rút lui ngay lập tức điều 2 đoàn quân, 6 ngàn người đến cản ở Thái Hồ. Quân lực tuần kích bên Thái Hồ nhiều gấp đôi cũng tránh hậu quả làm dao động lòng quân.

Lục Thất hiểu, thánh chỉ vừa đến mình nên biết điều mà dời khỏi Thường Châu. Hơn nữa, càng nhanh càng tốt. Qúy Ngũ Thúc cũng mang tin tức của Trương Hồng Ba về. Trương Hồng Ma chỉ có khả năng để cho mấy người lẫn vào Giang Âm quân, thủy quân đến có thể đưa mấy người đi Việt Quốc cứu người. Sau đó đi tiếp ứng, thủy Giang Âm quân rời khỏi bến đều đi thành đội, thuyền đi đơn lẻ một đoạn sông cũng dễ gặp phải chuyện không may.
Lục Thấy lại phải đối mặt với sự lựa chọn, thánh chỉ của Đường Hoàng đã đến khiến cho giá trị lợi dụng của Ngư Hoa Hiên bị giảm đi. Vì là Tân Cầm Nhi trực tiếp quản lý Trung Phủ Dũng, Vạn Bân và Chu Vũ chỉ có quyền tiết chế.

Cái gọi là quyền tiết chế, đó là đủ để ra lệnh cho Trung Phủ Dũng làm việc chứ không được can thiệt vào nội bộ của Trung Phủ Dũng. Chính là quân lệnh của Vạn Bân và Chu Vũ chỉ có thể truyền đạt mệnh lệnh cho Trung Phủ Sử, không có quyền vượt qua quyền quản lý của Trung Phủ Sử và mệnh lệnh của Trung Phủ Dũng. Từ thánh chỉ của Đường Hoàng có thể thấy được, Đường Hoàng đã cảnh giác với quyền binh quá nặng của chủ tướng Ngô Thành Quân. Cho nên đã giao cho Ngô Thành Trung Phủ Sử quyền thống quân, tức là khuynh hướng tín nhiệm Trung Phủ Sứ phủ công chúa.

Có thể Lục Thất không cần Ngư Hoa Hiên nhưng Ngư Hoa Hiên cũng ra điều kiện để quy hàng. Hơn nữa, tương lai sẽ thay đổi nhiều, dù sao Tân Cầm Nhi cũng là phụ nữ thiếu sự kính phục của lòng quân, còn quan tướng của Trung Phủ Dũng dù sao cũng là võ phu đảm nhiệm, chính là Dực vệ doanh tướng của Thống quân, cũng là cấp dưới của của Chu Vũ.

Quyết định cuối cùng của Lục Thất là đi cứu người thân của Ngư Hoa Viên. Hơn nữa hắn sẽ đích thân đi một chuyến, lý do của chuyến đi một nửa là cứu người, một nửa là tò mò về biển cả, tò mò chuyện buôn bán trên biển của Giang Âm quân. Hắn muốn có thêm kiến thức.

Giang Âm quân rời bến theo định kỳ. Trương Hồng Ba nói cứ 20 ngày là có một lần rời bến. Lục Thất cũng sắp xếp thời gian, hắn được đi Mao Sơn tĩnh dưỡng nhưng trước khi đi Mao Sơn, một ngàn Võ Lâm Vệ của hắn đã được định. Hắn đến đại lao của huyện Võ Tiến.

Đại lao của huyện Vũ Tiến giam giữ hơn 1 ngàn tù binh là quan tướng, do 200 Ngô Thành Quân trấn thủ. Không còn cách nào khác, quan quân của huyện Vũ Tiến vẫn chưa thành lập. Thứ sử Thường Châu lại không chịu có ý kiến phúc đáp phê duyệt phân công Huyện úy hộ quân. Huyện lệnh Vũ Tiến Châu Vân có hơn 40 người có thể tín nhiệm được, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi. Chủ yếu là việc phối hợp với quan áp ngân khế thưởng công. Ông ta phải ghi chép nhập hộ tịch, còn phải điều tra nhân khẩu hiện có.

Ngày Lục Thất nhận được thành chỉ liền rời khỏi việc tiếp quản thị trấn Tấn Lăng giao cho Tân Cầm Nhi. Vì Tân Cầm Nhi đã là cùng là Đoàn Luyện Sứ được triều đình tán thành. Nàng tiếp quản phòng ngựa huyện Tấn Lăng còn danh chính ngôn thuận hơn cả Lục Thất. Lục Thất thì phải mượn quân lệnh và thủ đoạn của Cố tướng quân mới được tiếp quản đến huyện thành Tấn Lăng được.

Lục Thất vào đại lao huyện Vũ Tiến, trong đại lao đã chật kín người nhưng các tù binh tướng quân không bị kỳ thị. Bọn họ được đối xử rất tử tế, Lục Thất đến khiến đại lao xôn xao.

Lục Thất bị thương đứng ngoài nhà lao, hắn đảo mắt nhìn toàn bộ nhà lao một lượt, sau đó lớn tiếng nói:
- Ta tên là Lục Thiên Phong, giống như các vị đều nhận lương bổng quân đội làm tướng quân hiệu mệnh của ta. Nếu ta chiến bại, cũng sẽ giống các vị, vận mệnh phụ thuộc vào người khác.

Ta đến chỗ này, rất đơn giản chính là muốn hòa hảo, chiêu mộ các ngươi cống hiến cho ta. Tất cả mọi người đều là quân tướng, không dông dài nữa, muốn lấy quân lương thì theo ta. Không muốn làm quân nhân nữa thì đợi ở chỗ này mà đợi vân mệnh giáng xuống lần nữa.

Đừng nghi ngờ lời ta nói, Lục Thiên Phong ta nói là làm. Các ngươi cũng đừng nuôi oán giận trong lòng. Thất bại của Việt quân không phải là hậu quả mà các ngươi phải gánh vác. Nếu các ngươi cảm thấy Việt Quốc mang đến cho bản thân nhiều lợi ích, Việt Quốc sẽ đối xử tử tế với người thân của các ngươi để các ngươi vô cùng áy náy, vậy thì cứ áy này, không cần phải ra khỏi nhà lao này.

Được, chiêu binh bắt đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau