KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 321 - Chương 325

Quyển 3 - Chương 66: Thưởng công hóa khế

Vương Cầm Nhi lắc đầu, nói:
- Nếu các ngươi không hiểu, vậy bổn sứ sẽ nói thực, tiền thưởng bây giờ đưa cho các ngươi, phủ Công chúa hoàn toàn có thể làm được, nhưng chiến công lần này là không thể báo lên quan, các ngươi cầm tiền đi dùng, tất nhiên sẽ khiến cho người khác biết, những Dực vệ khác biết, có thể sẽ khiến trong lòng khó chịu. Cho nên, các ngươi có công nên được thưởng, nhưng vì sự an nguy của phủ Công chúa, tiền thưởng của các ngươi chỉ có thể biến thành thương khế. Hơn nữa, một năm sau mới có thể lấy tiền lãi trả cho các ngươi. Sau này tiền thưởng của phủ Công chúa cũng sẽ toàn là thương khế. Thương khế của mỗi người trị giá bao nhiêu bạc, là bí mật của mỗi người các ngươi. Bất luận nhiều ít, sau này phủ Công chúa sẽ thừa nhận. Bạc trị giá thương khế là các ngươi đầu tư vào kinh doanh mà có được.

Vương Cầm Nhi giải thích như vậy, phần lớn kỵ quân đều gật đầu tỏ ý đã hiểu, Phạm Hổ nói:
- Ý của đại nhân chính là bạc thưởng lần này vốn là tiền đen, nhưng để không bị người khác nghi ngờ truy cứu tội mà biến thành bạc kinh doanh có được.

Vương Cầm Nhi gật đầu, nói:
- Là ý đó, sau này giá trị thương khế của các ngươi chính là bạc trắng của các loại thưởng chuyển thành. Phủ Công chúa sẽ làm sổ sách hợp lý. Đương nhiên, nếu trong nhà các ngươi có việc gấp dùng bạc, vẫn có thể xin dự chi từ phủ Công chúa. Dự chi sẽ đề tên là mượn bạc. Nhưng không muốn các ngươi dự chi trong thời gian gần, điều kiện dự chi cũng phải là nhà có việc gấp dùng mới được.

Các kỵ quân lần lượt gật đầu, mọi người cũng đã có chút vui vẻ trở lại, thuyết pháp tiền đen biến thành bạc trắng thì họ lại rất hiểu. Trong quân cũng thường có chuyện này, giết người cướp được của cải, đương nhiên là phải có một quá trình hợp pháp rồi, không ai muốn tiêu tiền đen để rước họa vào thân.

Vương Cầm Nhi lên xe, các kỵ quân tiếp tục hộ tống xe đi, dường như không có chiến sự gì xảy ra. Vương Cầm Nhi trong xe khẽ lắc đầu, thương khế mà nàng nói chủ yếu dùng để mua chuộc lòng quân. Phủ Công chúa dùng bạc để mua chuộc lòng quân, cũng giống như 10 người đầu tư tiền vào một cửa hàng, người bỏ tiền đầu tư không ai muốn cửa hàng bồi thường. Vì lợi ích thiết thực của bản thân, chỉ có thể hy vọng phát triển.

Thưởng công dùng phương pháp thương khế, Dực vệ là nhóm thực hành đầu tiên. Sau này ngoại quân của phủ Công chúa cũng sẽ được thẩm thấu, hơn nữa sẽ dùng lợi nhuận để thu hút, khiến cho các tướng sỹ động lòng đầu tư vào phủ Công chúa, khiến cho phủ Công chúa trở thành nòng cốt tài chính của các tướng sỹ.

Đề nghị này của Vương Cầm Nhi đã được Công chúa tán thành. Nhưng, Công chúa không muốn Vương Cầm Nhi tiến hành gấp quá, phải từ từ, tránh có người phá nghĩa mà buộc tội. Cho nên, cách thức thương khế trước tiên chỉ dùng cho thưởng công. Lý do chính mà phủ Công chúa phải dùng phương pháp thương khế là để giải quyết tài lực không đủ cho bạc thưởng và trợ cấp.

**********

Buổi hoàng hôn, Lục Thất đã ở huyện Kim Đàn, đại quân đóng trại ở hồ Trường Đãng. Các binh sỹ vừa tới ven bờ Trường Đãng liền xin đi tìm món ăn thôn quê và hàng nhập lậu, Lục Thất đã phê chuẩn. Hắn cũng tham gia hành động tìm kiếm thức ăn, lại tìm được rất nhiều cua và ốc. Các binh sỹ ở trong hồ không sâu, rất vui vẻ trêu đùa, dần dần đã nảy sinh tình quân hữu nghị.

Ăn xong đặc sản phong phú trong hồ, Lục Thất và Quý Ngũ Thúc đã đi dạo bên hồ, thấy cỏ lau quanh hồ và làn khói chiều buông xuống mặt hồ khiến lòng người tĩnh lặng, cảm giác thư thái trong lòng.

- Ngũ Thúc, ngươi có thích sống lâu dài ở đây không?
Lục Thất bình thản hỏi.

- Không thích, thuộc hạ thích vùng núi, không quen sống ở trong nước.
Quý Ngũ Thúc đáp.

Lục Thất cười, nói:
- Ta hỏi chỗ ở của Ngũ Thúc, Ngũ Thúc lại không quên gốc gác.

Quý Ngũ Thúc cũng cười, nói:
- Rất khó quên đi cội nguồn, nhưng thuộc hạ quả thực không thích sống ở vùng nước non, thuộc hạ là người rất thực tế, không thể thoát khỏi trần thế đa sầu thiện cảm gì được, chỉ thích cuộc sống thực tại.

Lục Thất gật đầu, hạ giọng nói:
- Hy vọng cả đời này luôn ở cùng với Ngũ Quý.

Quý Ngũ Thúc sững người, đáp:
- Sau này trừ phi là đi không đặng, thuộc hạ mãi mãi đi theo công tử.

Lục Thất cảm động gật đầu, nhìn xa xăm về phía hồ, hắn mới khẽ nói:
- Ngũ Thúc, ngươi thấy ta có thể trở thành Hoàng đế không?
- Cái gì?
Quý Ngũ Thúc kinh ngạc thất thanh, nhìn Lục Thất. Lục Thất nhìn ra xa, không nói thêm gì nữa.

Quý Ngũ Thúc quay đầu cũng nhìn về phía hồ xa, lát sau mới đáp:
- Công tử, chuyện đó quá khó.

- Rất khó, nhưng có người muốn ta làm Hoàng đế.
Lục Thất hạ giọng đáp.

- Là ai?
Quý Ngũ Thúc chần chừ hỏi.

- Tống Lão Thanh.

- Lúc gặp mặt bí mật, Tống Lão Thanh nói y muốn có một cuộc đời phấn đấu. Y nói nếu ta muốn làm Hoàng đế, y nguyện phò tá cho ta thành sự, cùng nỗ lực trong âm thầm. Nếu ta không muốn làm Hoàng đế, y hy vọng có thể rời khỏi Hưng Hóa quân, trở thành hộ vệ của ta, sống yên ổn cùng ta tới già. Cuối cùng ta đã nói muốn làm Hoàng đế.
Lục Thất nhìn ra phía hồ xa, hạ giọng tự thuật.

Quý Ngũ Thúc ồ lên một tiếng, nói:
- Tống Lão Thanh hiện là Hữu doanh đô úy trong quân Chu Chính Phong. Sau này cũng sẽ trở thành Nha quân đô úy của Hưng Hóa quân, quả thực rất có thể sẽ đạt được thế lực quân quyền hùng mạnh.

- Ngũ Thúc, nếu bây giờ ta buông tất cả, đi làm một phú ông, sau này sẽ thế nào?
Lục Thất hỏi.

Quý Ngũ Thúc im lặng, lát sau trả lời:
- Thuộc hạ cho rằng hiện trạng của công tử cũng giống như đang giao phong với kẻ địch, lui sẽ bị truy sát, đầu hàng cũng có thể sẽ bị bêu đầu, chỉ có thể đánh bại kẻ địch mới có thể làm chủ được sinh tử của mình.
Lục Thất mỉm cười, nói:
- Ngũ Thúc nói đúng, ta không còn đường lui nữa rồi. Nghe nói Công chúa Phủ quân đã là ba ngàn đại quân, cuộc chiến diệt phỉ huyện Cú Dung không nói sách lược là ta bày ra, chính là biểu hiện mạnh mẽ của mấy chục Dực vệ cũng đủ khiến cho Đường Hoàng kinh ngạc. Ta cứ xem như chủ động sống yên ổn rảnh rỗi, sau này cũng không thoát khỏi liên lụy. Ta chính là nhân cách của Chu Vũ và Vương Bình, có một ngày Đường Hoàng muốn đối phó với họ cũng là đường chết của ta rồi.

Quý Ngũ Thúc sững người, nói:
- Đường Hoàng đối phó với họ?

- Trước mắt thì không, nhưng thời gian trôi đi, nhưng uy lực trong quân của Chu Vũ và Vương Bình ngày càng cao, bởi vì đây là loạn thế, xâm phạm biên giới có thể khiến cho tướng tài thực sự vùng lên mạnh mẽ, danh khí tướng quân chiến thắng xuất hiện, Đường Hoàng sẽ không thể ngồi yên được, sẽ sinh lòng nghi kỵ cho rằng ta liệu có tạo phản hay không?
Lục Thất giải thích.

Quý Ngũ Thúc gật đầu hiểu, bối cảnh của Lục Thất rất dễ khiến cho Hoàng đế nghi kỵ. Cứ xem như không có bất kỳ qua lại gì với Ung Vương, nhưng sự thực thân phận con rể Ung Vương sẽ khiến cho Đường Hoàng sau này bất an, ảo tưởng khả năng ủng vương soán vị. Mặt khác Lục Thất vẫn còn là thế lực của Thái tử, như vậy có thể có khả năng tạo phản.

- Kỳ thực, điều ta lo lắng nhất là Trương Thị sẽ tạo phản.
Lục Thất lại hạ giọng nói.

- Trương Thị sẽ tạo phản?
Quý Ngũ Thúc kinh ngạc nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nếu ta là Trương Thị, có lẽ trước tiên sẽ hành động kiềm chế đối phương. Trong trường hợp Ngô Thành quân vẫn chưa ổn định, sẽ ngang nhiên phản kích.

- Phản kích?
Quý Ngũ Thúc ngạc nhiên, y không biết chuyện kiêu kỵ vệ cướp giết Trương Hồng Ba.

Lục Thất nói một lát, Quý Ngũ Thúc nghe, nói:
- Theo thuộc hạ thấy, cứ xem như Đường Hoàng cướp giết Trương Hồng Ba, Trương Thị cũng không dám tạo phản.

- Nếu không tạo phản, vậy thì chỉ có ba nguyên nhân. Một là Giang Âm Hầu ngu xuẩn. Hai là nội bộ Trương Thị bất hòa. Ba là điều kiện nhận đầu hàng của Việt Quốc quá hà khắc.
Lục Thất thản nhiên đáp.

Quý Ngũ Thúc kinh ngạc đáp, nói:
- Trương Thị sẽ phản bội Việt Quốc.

- Ta đã nói rồi, nếu là ta, sẽ ngang nhiên phản kích. Nếu Đường Hoàng điều Ngô Thành quân tới Thường Châu, vậy thì đối với Trương Thị mà nói đã là họa ngay trước mắt rồi, chờ Ngô Thành quân đứng vững ở Thường Châu, Đường Hoàng sẽ một lần nữa tăng cường quân tới Thường Châu. Cánh Anh Vương phủ quân và Ninh Quốc đoàn quân mở rộng, Khang Hóa đoàn quân sẽ liên tiếp đi tới Thường Châu, khi đó Trương Thị muốn tạo phản cũng muộn rồi.
Lục Thất nói.

Quý Ngũ Thúc suy nghĩ một lát, nói:
- Trương Thị bây giờ tạo phản, chỉ e cũng là phần thẳng không được nhiều lắm.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Ngũ Thúc, quân tiên phong một là chữ bén, Ngô Thành quân hiện tại là một tổ hợp nội bộ vô cùng bất ổn. Vạn Bân thống lĩnh quân là một chủ soái không có kinh nghiệm. Hắn ta và Chu Vũ chỉ có thể ngấm ngầm bất hòa. Quân doanh của Chu Vũ có thể ảnh hưởng trực tiếp, chỉ có một, mà quan tướng của quân doanh khác dường như toàn là không có nhân vật có kinh nghiệm quân chiến. Còn các binh sỹ cũng phần lớn là có lai lịch không ổn định, cho nên Ngô Thành quân chính là một đội quân ô hợp.

Quyển 3 - Chương 67: Suy đoán

Quý Ngũ Thúc nghe xong gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Đám quân ô hợp như vậy đã đi Thường Châu rồi, là rất cần sự mài giũa nội bộ, cũng chính là cần đủ thời gian ổn định. Mà nếu Giang Âm quân phản công hung hãn, chỉ cần ba ngàn quân như vậy là có thể đánh bại được Ngô Thành quân rồi, thậm chí còn bao vây tiêu diệt Ngô Thành quân nữa.

- Đường Hoàng viện cớ Giang Âm quân phản kích, một là đã giết chết Trương Hồng Ba, chứng cứ chính là quân dụng kiêu kỵ vệ mà Trương Hồng Ba mang về. Hai là điều Ngô Thành quân. Đó là hiện tượng vô cùng bất lợi cho Trương Thị. Có hai cớ chính này, Giang Âm Hầu có lẽ sẽ xuất binh tiêu diệt trên dưới Giang Âm quân. Nếu dễ dàng thắng được Ngô Thành quân sẽ khiến cho lòng Giang Âm quân dâng lên, còn Ngô Thành quân bị diệt không chỉ khiến cho Giang Âm quân thu được nhiều quân lực hơn, còn dọa cho Đường Hoàng không dám đưa quân tới Thường Châu nữa.
Lục Thất tiếp tục nói.

- Nếu Giang Âm quân tiêu diệt được Ngô Thành quân, sẽ dọa được Đường Hoàng không dám đưa quân đi thảo phạt ư?
Quý Ngũ Thúc hoài nghi nói.

Lục Thất châm chọc cười, nói:
- Sao Giang Âm quân có thể tồn tại được? Đó chính là Đường Hoàng thời trước bất đắc dĩ đã tạo thành. Đường Hoàng hiện tại càng chỉ muốn một mặt dụ dỗ, kiêng kỵ nhất là chuyện hưng binh. Ngươi xem xem quân đóng ở kinh thành có khi nào xuất chính không? Đó chính là quân yếu không có quân mạnh, quan tướng kinh quân hầu như đều chỉ là quan lão gia chỉ biết hưởng thụ. Kinh quân của Đường Hoàng chỉ có tác dụng hù dọa, một khi Giang Âm quân hung hăng xông tới uy hiếp, sau đó tiếp tục dâng thư yêu cầu nghiêm trị hung thủ giết kinh quân Trương Hồng Ba, Đường Hoàng tất nhiên sẽ thỏa hiệp, sau đó sẽ tìm người chịu tội thay.

Quý Ngũ Thúc do dự một chút, nói:
- Nói như vậy, Ngô Thành quân đi Thường Châu có lẽ sẽ có nguy hiểm.

- Có nguy hiểm, đó là ta có được Ngô Thành quân sau khi mở rộng, khả năng nếu chỉ là ngàn binh Ngô Thành quân thì có thể tự nhiên tiến thoái do Chu Vũ chủ đạo. Nhưng, hiện tại ba ngàn Ngô Thành quân, phần lớn còn dưới sự thống lĩnh của thân tín của Vạn Bân, điều này đã khiến cho Chu Vũ rất khó ảnh hưởng tới quyết sách của Vạn Bân. Hơn nữa, Ngô Thành quân ba ngàn người, một khi đối mặt với tập kích đột ngột, không chiến mà lui là đại tội.
Lục Thất đáp.

- Công tử có đối sách gì chưa?
Quý Ngũ Thúc hỏi.

- Không có đối sách hay, hơn nữa đoán là dù không phải sự thực, ta chỉ có thể biết Công chúa đã lệnh cho Chu Vũ và Vương Bình, quay về kinh lấy quân dụng, dùng phương pháp việc bên ngoài, tránh nguy hiểm. Đối với Vạn Bân bây giờ mà nói, có lẽ hy vọng Chu Vũ và Vương Bình rời khỏi Ngô Thành quân.
Lục Thất đáp.

Quý Ngũ Thúc gật đầu, nói:
- Không đếm xỉa đến, đó lại là hạ sách, một khi Vạn Bân bị giết chết, họ cũng sẽ bị liên lụy.

- Là hạ sách, cho nên chỉ có thể là bên ngoài là rời khỏi nhưng ngầm không rời khỏi. Chu Vũ và Vương Bình rời khỏi bổn quân, có thể đóng quân ở phía sau khoảng mấy chục dặm, sau khi rời khỏi Vạn Bân, Sử xích hầu linh hoạt giám sát Giang Âm quân.
Lục Thất đáp.

Quý Ngũ Thúc giật mình, nói:
- Độc lập thành quân thoát khỏi sự cản trở của Vạn Bân.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đương nhiên vẫn còn một khả năng khác nữa, Giang Âm quânkhông ngang nhiên phát binh không có khả năng quyết đoán kia, nhưng lại không muốn để Ngô Thành quân dừng lại Thường Châu, cho nên có khả năng sẽ giả mạo phỉ nhân, hoặc cấu kết với quân đội việt quốc tiêu diệt Ngô Thành quân.
- Là khả năng đó. Nếu là ta, sẽ chọn cách ngầm tập kích giải quyết nguy cơ xâm phạm, dù sao họa tạo phản sau này cũng quá lớn.
Quý Ngũ Thúc nói kiến giải của mình.

Lục Thất cười gật đầu, nói:
- Sáng mai, ta sẽ để Diêu Tùng mang tin đi, trước tiên là tới phủ Công chúa để có chỉ thị viết tay, sau đó sẽ tới Thường Châu gặp hai vị ca ca. Ta chỉ có thể đưa tin nhắc nhở, cụ thể vẫn do các ca ca linh hoạt ứng phó.

Quý Ngũ Thúc nhìn về phía đông, nói:
- Công tử, ở đây cách Thường Châu không xa, chi bằng thuộc hạ chạy một chuýn đi nhắc nhở càng sớm càng tốt. Huyện Kim Đàn không thể có chiến sự gì được.

Lục Thất suy nghĩ một hồi, gật đầu nói:
- Cũng được, nhưng ngươi đi cùng với Lỗ Hải.

************

Buổi tối ngày hôm đó, trời vừa lên đèn, trong một tòa phủ của thị trấn Kim Đàn, Vinh Xương lặng lẽ ngồi trên ghế, ánh mắt y lộ rõ sự oán hận. Vinh Huy biểu hiện cẩn trọng đứng cách đó 2m.

Sâu thẳm trong nỗi oán hận của Vinh Xương, có thể nói là nặng nhất từ lúc chào đời cho tới nay. Y nhận được tin của lão gia, chửi cho mất mặt. Y một con người tự kiêu tự đại, từ nhỏ đã được nịnh hót là nhân vật kiệt xuất một thời đại của Vinh Thị rồi. Nhưng lần này, sai lầm của y đã khiến cho y trở thành trò cười ngốc nghếch.

- Hạ lệnh, lệnh cho lính ngầm giết chết Lục Thiên Phong.
Sau khi Vinh Xương ngồi im lặng một giờ, bỗng hầm hầm gào lên.
Vinh Huy kinh hãi, chần chừ một lát, liền đáp:
- Đại nhân, nếu ẩn binh không được sự cho phép của gia chủ, không thể tùy ý hành động.

- Nói láo, phụ thân ta ở kinh thành, có quyền tiết chế toàn bộ thế lực của Vinh Thị. Lục Thiên Phong đã là kẻ thù số 1 của Vinh Thị, tất phải tiêu diệt hắn. Ngươi đi mật lệnh cho mời, ta biết trong doanh trại của Lục Thiên Phong có ẩn binh.
Vinh Xương bỗng giận giữ hạ lệnh.

- Dạ, thuộc hạ sẽ đi ngay.
Vinh Huy bất đắc dĩ đáp. Gã không thể động tới Vinh Xương, không dám từ chối khuyên can, cũng biết khuyên can chẳng có ích gì.

************

Tiễu Phỉ quân Anh Vương ở huyện Kim Đàn 5 ngày. Vinh Xương luôn trốn trong thị trấn tranh thủ thời gian, Lục Thất cũng không biết Đô Ngu Hầu đã xuất phát đi thỉnh thị hay chưa, không đi cũng được, hàng ngày cùng quân doanh thao luyện tập võ, xuống hồ tìm kiếm thức ăn, cũng giống như nghỉ phép.

Quý Ngũ Thúc đi gặp Chu Vũ và Vương Bình, một ngày sẽ trở về, mang theo tin không tốt. Quả nhiên như Lục Thất dự liệu, Vạn Bân và Chu Vũ trong quân đã xuất hiện rạn nứt.

Theo lời Chu Vũ nói, khi bắt đầu diệt phỉ, Vạn Bân rất muốn nghe theo ý kiến của Chu Vũ. Nhưng khi sắp tới Thường Châu, sau khi nhận được tin từ kinh thành tới, hành sự của Vạn Bân liền thay đổi. Đối với những ý kiến quân sự của Chu Vũ, phần lớn đều từ chối thu nhận, thậm chí y đề nghị Chu Vũ nơi thích hợp đóng quân, Vạn Bân liền chọn một nơi khác đóng quân. Bây giờ Chu Vũ đã không còn nói gì nữa. Chu Vũ nghi ngờ sự biến đổi của Vạn Bân có thể là thư của Đường Hoàng đã nói gì đó.

Lục Thất đương nhiên có thể đoán được đại khái Đường Hoàng đã nói gì, tất nhiên là trách Vạn Bân không thể không có chủ kiến của chủ soái, phải tạo lên sự uy nghiêm của chủ soái, phải hành sử quyền binh chủ soái, phải khống chế được Ngô Thành quân, không thể dung túng Chu Vũ và Vương Bình cầm giữ Ngô Thành quân.

Tin tức mà Quý Ngũ Thúc mang về, khiến Lục Thất đã hiểu, Đường Hoàng đã bắt đầu nghi kỵ thế lực của phủ Công chúa rồi. Nguyên nhân chính có lẽ vẫn là bắt nguồn từ trận chiến của huyện Cú Dung. Thắng lợi của Lục Thất, sự thiện chiến của tướng sỹ phủ Công chúa đã kích động tới thần kinh nhạy cảm của Đường Hoàng.

Đường Hoàng lập phủ Công chúa ý chính là lợi dụng, nhưng một khi phủ Công chúa đã mất đi sự khống chế, Đường Hoàng sẽ sinh lòng lo lắng, thậm chí còn hối hận đã tạo lập phủ Công chúa. Nhưng ban đầu còn gọt giũa quyền lực, lại là chỉ thích làm không muốn nghe, cho nên Đường Hoàng biết Vạn Bân sẽ có ý đoạt quyền. Còn đối với Lục Thất ở đây thì áp chế chỉ có thể dùng quyền của doanh tướng vốn có.

Quý Ngũ Thúc nói, Chu Vũ đã khiêm tốn làm việc, không tham lam bất kỳ quyết sách quân sự nào. Bây giờ đang cùng với Vương Bình thao luyện tướng sỹ tả doanh, còn Vạn Bân cũng nể mặt, đối với chuyện của tả doanh không can thiệp. Hai chủ tướng rất nhanh chóng đạt được sự phân quyền lớn nhỏ trên thực tế.

Đối với sự nhắc nhở của Lục Thất, Chu Vũ chỉ muốn tập kích phỉ và Việt quân, lại không nhận thức được sự uy hiếp của Giang Âm quân. Còn đối với sách lược không đếm xỉa tới của Lục Thất, Chu Vũ trả lời là rất khó làm được. Nguyên nhân y là Đô Ngu Hầu của chưởng hình. Hai là Vạn Bân sự thực rất tinh nhanh, không phải là một người chỉ biết tới tham vọng tranh quyền đoạt lợi.

Vạn Bân rất hiểu sự tồn tại của tả doanh mới là lực lượng nòng cốt của Ngô Thành quân hiện nay. Binh sỹ của 4 quân doanh mới tổ thành khác phải nể sợ tả doanh. Ngưu Sơn Kỳ của hữu doanh cũng có bản lĩnh tướng tài, chỉ có điều là thiếu hãn tướng, đều không có quan tướng có kinh nghiệm chiến sự. Trên thực tế chính là thế lực của Công bộ thị lang đảm nhận. Ngưu Sơn Kỳ có quan hệ với phần lớn quan tướng sở thuộc, tương tự như quân doanh của Lục Thất.

Chu Vũ nói chính là chỉ thị viết tay của Công chúa, Vạn Bân cũng chỉ có thể để cho Ngưu Sơn Kỳ quân rời khỏi lấy quân nhu. Mặt khác, Vạn Bân cũng cảnh giác khả năng chiến tập. Nhìn chung, kinh nghiệm quân vũ của Vạn Bân không bằng Chu Vũ, nhưng suy nghĩ của y lại không cũ kỹ. Đối với việc cân nhắc lợi hại, có thể không câu nệ tới cách hành sự và dùng người, có thể nói là chủ soái đạt tiêu chuẩn.

Nói tới quân nhu, Chu Vũ lại không khách khí nói tới cung tiễn, một đường tiêu diệt vài lần quân phỉ đều không thu được cung tiễn quân dụng. Cung là vũ khí phòng bị, tấn công tốt nhất, có thể giảm thiểu thương vong, mà chính là tả doanh cũng chỉ có 23 chiếc cung loại thường, hơn nữa còn không có trọng cung.

Quyển 3 - Chương 68: Cắt đuôi

Quý Ngũ Thúc tự thừa nhận là khi tự thuật chiến sự huyện Cú Dung đã để lộ ra cung tên tư tàng, Lục Thất liền cười cho qua. Hắn không cần phải trách cứ Quý Ngũ Thúc nhiều, chiến sự huyện Cú Dung là vinh quang của hắn, khiến cho Chu Vũ biết Ngô Thành Quân đó tự nhiên cũng sẽ truyền ra. Nếu lại có thể tặng đi một số chiến lợi phẩm, điều đó sẽ có thể khiến cho tướng sỹ Ngô Thành Quân tin tưởng hoàn toàn.

Vấn đề là, hắn tặng cung tên giấu riêng cho Ngô Thành Quân, liệu có rước họa vào thân không? Dù sao Đường Hoàng cũng đã có lòng đố kỵ rồi, như vậy tặng cung tên sẽ trở thành một cái cớ hỏi tội. Tặng đường hoàng cũng không nên, tặng giấu lại không lòng quân kính trọng.

- Công tử, thuộc hạ nghĩ thế này, trợ cấp của Ngô Thành Quân sẽ do phủ Công chúa giải quyết, như vậy thương vong càng nhiều, tổn thất của phủ Công chúa cũng sẽ càng lớn. Còn phương pháp giảm thiểu tổn thất chính là nâng cao khả năng chiến đấu của Ngô Thành Quân lên.
Quý Ngũ Thúc nói.

- Ngũ Thúc nói ta đã hiểu rồi, nhưng tặng quân nhu riêng, có lẽ sẽ bị Đường Hoàng hỏi tội.
Lục Thất đáp.

- Công tử, giấu riêng cũng có thể biến thành hợp pháp. Đường Hoàng hạ lệnh cho Dực vệ phủ Công chúa xuất chiến, sau khi chiến đấu không những không luận công ban thưởng mà còn thu hồi quân nhu mượn dùng. Sự thực là khiến người ta chê cười. Nếu Đường Hoàng không thưởng công cho Dực vệ phủ Công chúa, vậy những thứ mà Dực vệ phủ Công chúa thu được khi diệt phỉ tự nhiên nên xem như sở hữu của phủ Công chúa chứ.
Quý Ngũ Thúc nói lên suy nghĩ của mình.

Lục Thất sững người ra, nói rất đúng, Dực vệ của phủ Công chúa là xuất chiến theo lệnh của Đường Hoàng. Nếu là xuất chiến hợp pháp, vậy thì có thể thu được chiến lợi phẩm. Mà sau cuộc chiến, Đường Hoàng lại không luận công cho Dực vệ phủ Công chúa, đã không luận công thì có nghĩa là ngầm cho phép phủ Công chúa luận công, phủ Công chúa luận công thế nào? Dĩ nhiên phải luận công bằng chiến lợi phẩm giao nộp. Phủ Công chúa dùng chiến lợi phẩm để thưởng công, vậy thì chiến lợi phẩm được tặng cho Ngô Thành Quân. Sau này Binh bộ sẽ không thể truy cứu tội, bởi vì phủ Công chúa đang làm chuyện công, về mặt đại nghĩa vì quốc mà chi trả.

Lục Thất để Quý Ngũ Thúc giấu riêng rất nhiều quân nhu. Vốn là để chuẩn bị dùng sau này, nhưng quân nhu giấu riêng lại rất nguy hiểm, cũng khó tránh khỏi bị kẻ khác nghi ngờ tố cáo. Dù sao quân nhu thu được và quân nhu thu nạp cũng có rất nhiều người để ý.

- Ngũ Thúc, ngươi đề nghị giao ra quân nhu giấu riêng, liệu có phải là có chút lo lắng hậu họa về sau?
Lục Thất bình tĩnh hỏi.

Quý Ngũ Thúc giật mình, gật đầu nói:
- Thuộc hạ là có chút lo lắng này, dù sao cũng đã có rất nhiều người chú ý rồi, hơn nữa công tử cất giấu quân nhu, nhiều hơn một chút người ta nhìn là sẽ biết đã ít đi rất nhiều rồi.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Việc này không nên chậm chễ, ngươi lập tức đi tới huyện Cú Dung, đưa toàn bộ quân nhu tới ngoài kinh thành. Ta sẽ cho Diêu Tùng đi nói với Tiểu Phức sai người tới thu nhận nhập sổ, trở thành bằng chứng thưởng công cho Dực vệ tham chiến, sau này sẽ từ từ đưa người hộ tống tới Thường Châu.

- Gửi đi toàn bộ? Đó là 363 bộ binh giáp, có phân nửa là minh quang giáp, 350 cây mã tấu tốt nhất, 474 phổ cung, 54 trọng cung, chúng ta nên để lại một ít.
Quý Ngũ Thúc nói.

Lục Thất ngẩn người ra, nói:
- Ngươi đã giấu đi nhiều thế sao?

Quý Ngũ Thúc mỉm cười gật đầu, Lục Thất nói để y chọn một ít quân nhu tốt giấu đi. Y liền giấu đi nhiều như vậy, sau này lại cảm thấy có chút không thỏa đáng. Khi đi gặp Chu Vũ, thấy vũ khí của Ngô Thành Quân không sắc bén, liền muốn xuất ra một nửa.

Lục Thất gật đầu, trong lòng lại bắt đầu lo nghĩ. Hắn để Quý Ngũ Thúc chọn ra một ít tốt giấu đi, vốn là giấu đi mấy chục bộ binh giáp. Khi đó trong lòng hắn nghĩ là đang giải quyết hậu quả, sau đó cũng quên hỏi Quý Ngũ Thúc. Quý Ngũ Thúc cũng rất lợi hại, không ngờ đem giấu đi nhiều quân nhu đến vậy.

- Ngũ Thúc, ngươi đưa Diêu Tùng và Lỗ Hải mau đi đi, trực tiếp để Diêu Tùng gửi tin về kinh thành. Ngươi chờ ở huyện Cú Dung, sau đó trực tiếp áp giải tới Ngô Thành Quân, cố gắng ngầm đưa tới Ngô Thành Quân.Lục Thất dặn dò.

Quý Ngũ Thúc nghe xong thấy căng thẳng, liền vâng lệnh đi. Thấy Quý Ngũ Thúc đi rồi, Lục Thất liền tự trách trong lòng. Hắn đã quá tin tưởng vảo khả năng làm việc của Quý Ngũ Thúc, cho nên tính ỷ lại không cảnh giác hỏi lại. Bây giờ y ở huyện Cú Dung đã từng bộc lộ tài năng, tất nhiên đã có rất nhiều người chú ý tới, giấu nhiều quân nhu như vậy, quả thực sẽ trở thành Tề Thị thứ hai rồi.

Chiều hoàng hôn, Diêu Tùng liền gửi thư về báo, nói với Công chúa điện hạ để Trung phủ sứ bố trí xử lý số quân nhu giấu riêng, đang ở bên trong kiểm kê, hơn nữa Trung phủ sứ đại nhân lại lệnh cho huyện lệnh Cú Dung tới hiện trường, đúng giờ kiểm đếm, quân nhu đã được chất lên xe rời khỏi thị trấn Cú Dung.

Lục Thất khẽ thở phào, sự việc đã được truyền tới quan phủ, vậy là đã cởi bỏ được đại tội cất giấu quân nhu. Nếu sau này có người truy cứu tội, Lục Thất hắn đã hoàn toàn có thể nói, chiến lợi phẩm của Dực vệ phủ Công chúa. Đương nhiên là phải phân biệt tõ với Tiễu Phỉ quân Anh Vương phủ rồi, dựa vào cái gì mà tặng không cho Anh Vương phủ? Nói chung, Lục Thất hắn không cất giấu riêng quân nhu lâu là sự thực, chỉ có điều là tư tâm vì phủ Công chúa.

Sáng hôm sau, Quý Ngũ Thúc và Lỗ Hải cũng đã trở về, nói cho Lục Thất biết Trung phủ sứ đã đích thân đưa 21 tên Dực vệ tới, không những áp giải quân nhu tư tàng mà còn bán 500 đại thương thượng phẩm, chính là nhà ép mua trước đây. Điều này cưỡng ép mua được, không nhưng Trung phủ sứ lần trước thiếu bạc trả, còn mang theo 1000 quân phục, 300 quân lương tướng sỹ, cùng gửi tới Ngô Thành Quân.

Lục Thất quả thực đã yên tâm rồi. Sau khi Quý Ngũ Thúc rời khỏi chỗ Lỗ Hải, lại bí mật báo với Trung phủ sứ đã giết chết thuộc hạ của Vinh Xương rồi, 30 người đều đã bị giết chết, cướp đi hàng hóa có giá trị lên tới mười sáu vạn bạc. Trung phủ sứ nghe vậy nói, sau này phải dùng chút buôn bán để biến thành tài chính hợp pháp, cũng đã dùng để bổ sung số bạc cung cấp không đủ của Lãnh Nhung.

Hai ngày trôi đi trong yên tĩnh, cuối cùng Vinh Xương trong thành huyện Kim Đàn dường như đã thu xếp xong rồi, rời khỏi thị trấn, hạ lệnh xuất phát. Ba ngàn đại quân bắt đầu tiến về phía huyện Lật Dương. Buổi chiều tà đã tới thị trấn Lật Dương.

************

Trong hoàng cung, Đường Hoàng mặc cẩm bào ngồi trên giường cẩm, thần khí cười mà như không cười, nhìn bốn vị đại thần trước mặt, lại là chuyện buộc tội Lục Thiên Phong. Binh bộ, Hình bộ, Hộ bộ, thêm Đại lý tự, chỉ có điều lần này buộc tội đều là quan viên từ Thị lang trở xuống.

- Bệ hạ, Lục Thiên Phong tư tàng lượng quân nhu lớn, bằng chứng rõ ràng, có tâm gây rối, xin Bệ hạ minh giám.
Hàn Viên Ngoại Lang của Binh bộ cung kính bẩm báo.

- Lục Thiên Phong đã cất giấu quân nhu, bây giờ đã chuyển tới Ngô Thành Quân. Ngươi là nói để Trẫm biết những thứ đó là tội chứng? Ban truy hồi sao?Đường Hoàng thản nhiên hỏi.

- Bệ hạ, quân nhu chỉ có Binh bộ mới có quyền thu lại cấp cho. Lục Thiên Phong làm vậy thực đã xúc phạm tới quốc pháp rồi.
Hàn Viên Ngoại Lang cung kính đáp.

- Chuyện này không cần bàn tới nữa, Trẫm không thể làm mất lòng quân của tướng sỹ phủ Công chúa. Lục Thiên Phong đã làm là có chút không thỏa đáng, nhưng quân nhu mà phủ Công chúa thu được đều được thưởng công cho phủ Công chúa. Nội bộ phủ Công chúa đã chuyển đi Ngô Thành Quân rồi, cũng chỉ cần báo cho Binh bộ là được. Ngươi chờ hồi báo đi.
Đường Hoàng quả quyết, Tứ bộ đại thần cung kinh thoái lui.

Các đại thần vừa đi, Đường Hoàng liền lắc đầu, đưa tay ra cầm lấy cuốn sổ xem. Hạ đại nhân ở bên cạnh nói nhỏ:
- Bệ hạ, lần này các Thị lang lại không tới.

- Họ biết tội danh buộc tội không đủ, chỉ có thể sai một số thuộc hạ tới ứng thí với tình hình.
Đường Hoàng hạ giọng đáp.

Hạ đại nhân im lặng, lát sau Đường Hoàng hỏi:
- Đại Ban, khanh nói Lục Thiên Phong đã giấu nhiều áo giáp như vậy là tư tâm hay là hùng tâm?

- Nô tỳ thấy là tư tâm. Nếu là hùng tâm, chỉ cần giấu riêng lượng ít, giấu nhiều như vậy rất khó mà che được bên ngoài, rõ ràng chính là chuẩn bị cho Ngô Thành Quân. Giữa Ngô Thành Quân và Tiễu Phỉ quân, Lục Thiên Phong dĩ nhiên đã muốn chuẩn bị vũ khí cho Ngô Thành Quân hùng mạnh.
Hạ đại nhân đáp.

Đường Hoàng gật đầu, nói:
- Đó là báo cáo của Chu Vũ gửi tới cho Ngô Thành Quân. Chu Vũ nói hiện trạng của Ngô Thành Quân, nói Ngô Thành Quân đã được mở rộng, vì nhiều quân phỉ đầu hàng, cho nên lòng quân bất ổn, lại cộng thêm vũ khí thiếu và chất lượng kém, khiến cho khả năng chiến đấu không tốt, một khi gặp phải quân mạnh thì khó mà chiến thắng, dễ xảy ra hậu quả đáng tiếc. Nếu Ngô Thành Quân thảm bại sẽ càn rỡ thanh thế của địch, tạo thành danh tiếng để đời quân Đường không chịu nổi một đòn. Hắn thỉnh cầu Trẫm ban cho Vạn Bân quyền gặp thời lui giữ, một khi gặp phải quân mạnh có thể bảo đảm được sức sống chu toàn với kẻ địch, hoặc chiến lược thoái lui, hợp binh với quân chi viện tấn công kẻ địch.

Hạ đại nhân gật đầu, nói nhỏ:
- Ngô Thành Quân vừa mới lập, quả thực đã tồn tại lòng quân bất ổn.

Đường Hoàng gật đầu, nói:
- Cho nên Trẫm đã buông tha Lục Thiên Phong tội tư tàng quân nhu. Nhưng Trẫm không muốn hắn làm bậy.

Hạ đại nhân gật đầu, nói nhỏ:
- Bệ hạ, chi bằng điều Lục Thiên Phong về kinh, để đó không dùng hắn.

- Lục Thiên Phong bây giờ đang muốn Trẫm có thể điều hắn trở về. Hắn không muốn Thái tử hiểu lầm hắn. Trẫm thì không muốn hắn trở về, để hắn ở trong Anh Vương phủ quân, lâu dài làm một doanh tướng rất tốt.
Đường Hoàng lắc đầu nói.

Quyển 3 - Chương 69: Quyền giam

Hạ đại nhân sững người ra, nói nhỏ:
- Bệ hạ là không muốn Lục Thiên Phong và Thái tử điện hạ quá thân cận với nhau.

Đường Hoàng gật đầu, nói:
- Trước đây Thái tử rất ỷ lại vào Mạnh Thạch. Mạnh Thạch đi rồi, Lục Thiên Phong lại trở thành chỗ dựa của Thái tử. Nếu Lục Thiên Phong tiếp xúc với Thái tử quá lâu, rất dễ trở thành tử sĩ của Thái tử. Trẫm đã gây dựng phủ Công chúa, không chấp nhận được bất kỳ cái gì gọi là cắn trả.

Hạ đại nhân gật đầu, nghe Đường Hoàng nói tiếp:
- Bây giờ Lục Thiên Phong và Tống Thị đã trở thành tử địch rồi. Sau này Lục Thiên Phong thuộc Anh Vương Phủ quân sẽ đi Nam Đô, quy về Nam Đô Lưu thủ tiết chế. Bên phía Nam Đô không chỉ có thể có Anh Vương Phủ quân, Công chúa phủ quân cũng nên tồn tại.

Hạ đại nhân im lặng, Đường Hoàng nói tiếp:
- Truyền khẩu dụ cho Vạn Bân, Trẫm cho hắn ta nắm quân quyền Ngô Thành Quân, không phải để cho hắn ta làm gì cũng phải làm trái ý với Chu Vũ, phải có sự bàn bạc mà làm.

- Truyền chỉ tới Ninh Quốc quân, ba đoàn quân mới mở điều đi phòng ngự phía nam hồ Trường Đãng huyện Kim Đàn. Nếu có quân lệnh của Vạn Bân tới, ba đoàn quân mới phải ứng lệnh tiếp viện. Thời chiến thuộc về Vạn Bân tiết chế, hai đoàn quân của Ninh Quốc vốn đóng quân ở huyện Kim Đàn không thuộc Vạn Bân điều lệnh.

- Truyền chỉ Ngô Thành Quân, Vạn Bân và Chu Vũ có công diệt phỉ, thống lĩnh có cách. Vạn Bân thăng chức lên làm tướng quân Tuyên Uy, Chu Vũ thăng chức lên làm tướng quân Minh Uy, các tướng sỹ còn lại thưởng công, do phủ Công chúa ban thưởng.

Hạ đại nhân lần lượt vâng mệnh, Đường Hoàng im lặng một hồi, liền hỏi:
- Đại Ban, khanh nói điều Mã Khanh đi Trấn Nam Quân, có phù hợp không?

Hạ đại nhân sững người lại, nói:
- Nô tài thấy tuổi tác của Mã đại nhân cũng đã lớn rồi, ở Trì Châu phòng thủ là được rồi. Nếu đi Trấn Nam Quân, e là lực bất tòng tâm.

Đường Hoàng im lặng, lát sau mới nói:
- Chu Khanh là đại tài, thống lĩnh quân ở Nam Đô đã nhiều năm rồi, vẫn luôn chống lại việc biển thủ của thế gia. Trẫm muốn để hắn ta tới kinh thành thống soái kinh quân. Trẫm thấy kinh quân quá là an nhàn, nên tăng cường luyện tập.

Hạ đại nhân chần chừ một lúc, muốn nói nhưng lại thôi, Đường Hoàng cười nhạt nói:
- Khanh thấy người nào thích hợp thống lĩnh tập luyện kinh quân?

- Nô tài thấy tướng quân Vu Hoa cũng được, chỉ là Vu tướng quân đối với Thái tử điện hạ hình như là có chút thân cận.
Hạ đại nhân nhỏ giọng đáp.

- Vu Hoa, Trẫm không thể dùng hắn ta ở kinh được. Trẫm đã quyết định để hắn ta đi Ngạc Châu đảm nhiệm Thứ sử, kiêm Tiết độ sứ Vũ Xương Quân. Tiết độ sứ trước đây Lâm Nhân Triệu điều đi nhậm chức Thứ sử Phủ Châu, kiêm Tiết độ sứ Chiêu Vũ.
Đường Hoàng nói.

- Bệ hạ muốn điều tên Lâm Hổ Tử đó đi Phủ Châu?
Hạ đại nhân kinh ngạc nói.

- Lâm Khanh nhiều lần dâng tấu, đề nghị nhân lúc chiến tranh giữa Chu Quốc và Yến Quốc, có thể xuất quân nhập Xuyên. Trẫm là sợ hắn ta làm bậy, chỉ có thể điều hắn ta đi Phủ Châu. Hắn ta nguyện chiến thì đi chiến đấu với Việt Quốc đi.
Đường Hoàng bất đắc dĩ nói, ngữ khí cũng có chút phiền chán.Hạ đại nhân cũng nhíu mày, Lâm Nhân Triệu là võ thần nguyên lão danh vọng cực lớn, xuất thân ở vùng đất Mân, thời kỳ tiên đế nhiều lần lập được chiến công, làm quan tới Thứ sử Nhuận Châu kiêm Tiết độ sứ Trấn Hải. Bây giờ Đường Hoàng đăng cơ chưa được bao lâu, Lâm Nhân Triệu liền dâng tấu xin quân mạnh, hòng có thể thu phục kẻ địch Giang Bắc.

Mà Đường Hoàng bây giờ không thích chiến sự, trong lòng e ngại khởi chiến với Chu Quốc, song cũng không thể bác bỏ ý trí chiến đấu vì nước của võ thần nguyên lão, do đó đã bất lực lấy lý do phòng ngự Ngạc Châu, điều Lâm Nhân Triệu rời khỏi kinh thành tới nhậm chức ở xa.

Hạ đại nhân thì rất không thích Lâm Nhân Triệu, lại rất có thiện cảm với Lục Thất, cho nên vô ý có ý ảnh hưởng Đường Hoàng về việc Lục Thất không có tội. Nguyên nhân rất đơn giản, Lục Thất luôn tôn trọng và cung kính thái giám. Thái giám cũng là con người, quyền giám ngoài phục vụ chủ tử ra, thái giám bình thường còn muốn có ngân lượng nhất. Quyền giám tối cao muốn có được nhất lại là sự tôn kính.

Hạ đại nhân cũng đã từng gặp Lâm Nhân Triệu. Khi đó, ông ta cung kính bái kiến Lâm Nhân Triệu, kết quả là Lâm Nhân Triệu chỉ nhíu mày liếc nhìn ông ta. Thần thái đó khiến Hạ đại nhân cảm thấy thật đáng ghét, khinh thường, không thèm để ý tới phản ứng, cho nên Hạ đại nhân vô cùng không thích. Thái giám ghi hận còn hẹp hòi và đáng sợ hơn phụ nữ rất nhiều.

- Bệ hạ, Lâm đại nhân xuất thân Mân tướng, ở Mân địa vốn có uy vọng cực cao. Thời tiên đế còn, cũng đã kiêng kỵ để không xa kinh thành, thực sự không nên điều đi nhậm chức ở Phủ Châu.
Hạ đại nhân nói, lý do rất đầy đủ.

Đường Hoàng ngẩn người suy nghĩ, nói:
- Kinh thành cũng không nên để hắn ta lại.

- Nô tài thấy, có thể để lại trấn thủ Nam Đô. Chu đại nhân có thể không kiêm nhiệm Lưu thủ Nam Đô.
Hạ đại nhân nhỏ giọng góp lời, lại có ý tước đoạt quân quyền Tiết độ sứ của Lâm Nhân Triệu, Lưu thủ Nam Đô chủ yếu là quyền hạn và trách nhiệm của Thứ sử.

Đường Hoàng gật đầu, lại suy nghĩ một hồi, mới lên tiếng:
- Điều Lâm Nhân Triệu đi làm Lưu thủ Nam Đô, phong hắn ta là Dự quốc công, ban Quận vương khai phủ nghi, gia ân ba ngàn huân vệ của Vệ úy tự, ba ngàn hạ thực ấp Tín Châu.

Hạ đại nhân giật mình, liền đáp lễ. Ông ta hiểu vị Hoàng đế này không phải là ngu xuẩn, chỉ là bản tính ghét chiến tranh và dễ nghi kỵ. Ý của ông ta là muốn trả thù Lâm Nhân Triệu mất đi quân quyền, nhưng Hoàng đế lại hiểu Lâm Nhân Triệu danh thần công lớn, chỉ có thể thăng chức mà không thể giáng chức được. Nếu thả lão ta đi Nam Đô, vậy thì chắc chắn phải phong gia ân Quốc công, rõ ràng là hoàng ân bao la, lại có thể có được địa vị đó để khống chế Vinh Thị. Lâm Nhân Triệu thì không thể cấu kết với Vinh Thị, bởi vì Vinh quốc công đời thứ hai cũng ghét việc trong quân.
*********

Lục Thất yên tâm ở trong quân doanh, sau khi ăn cơm xong nói chuyện quân sự với đám người Địch Bình. Địch Bình biết rất nhiều quân lực giữa Đường quốc và Việt quốc có hình thức giằng co.

Đường biên giới giữa Đường quốc và Việt quốc rất dài. Ngoài Thái Hồ là biên cảnh thủy vực ra, hầu như các nơi khác đều là biên cảnh lục địa. Mà Việt quốc thường từ dải đất Thường Châu và Tín Châu xâm nhập Đường quốc, biên giới giữa Hồ Châu và Tuyên Châu của Việt quốc ở giữa, rất ít xảy ra chiến sự. Bên Việt quốc đó là Y Cẩm Tiết Độ sứ quân. Bên Đường quốc là Ninh Quốc Tiết Độ sứ quân. Phòng ngự của Ninh Quốc quân từ phía đông tới huyện Kim Đàn, nam tới huyện Hấp của Hấp Châu, binh lực mạnh vô cùng.

Lục Thất lại hỏi về tình hình của Thường Châu. Địch Bình nói, tình hình giữa địch và ta ở Thường Châu rất lớn. Thường Châu có năm huyện, huyện Tấn Lăng là Châu Trị, huyện Giang Âm ở phía đông nam huyện Tấn Lăng, huyện Vô Tích nằm ở phía nam giữa huyện Giang Âm và huyện Tấn Lăng. Hiện tại huyện Vô Tích đã bị Việt quốc công chiếm từ thời tiên đế.

Còn phía tây nam của huyện Tấn Lăng lần lượt là huyện Võ Tiến và huyện Nghi Hưng, chính là hai huyện lân cận với huyện Kim Đàn. Nhưng nhiều năm như vậy, huyện Nghi Hưng sớm đã trở thành chiến trường của hai nước rồi. Huyện Võ Tiến cũng là vùng đất thường bị chiếm đóng. Trên thực tế, hoàn toàn thuộc về Đường quốc chính là huyện Tấn Lăng và huyện Giang Âm. Mà huyện Giang Âm chính là địa bàn của Trương Thị. Nghe nói, có 15000 đại quân trấn giữ, còn có 5000 nha quân Tiết độ sứ đóng ở huyện Tấn Lăng, đó lại là thuộc về triều đình.

- Nói như vậy, binh lực của Thường Châu chính là Giang Âm quân?
Lục Thất hỏi.

- Không phải, có lẽ còn có ba bốn ngàn đoàn luyện quân nữa. Nghe nói là nơi Tiêu Thị cấp dưỡng quân hùng mạnh. Ngoài Châu Nha ra còn có ngàn quan binh, cộng thêm Ngô Thành Quân mới tới, binh lực của Đường quốc ở Thường Châu cũng không yếu.
Địch Bình đáp.

- Việt quốc có bao nhiêu binh lực?
Lục Thất hỏi.

- Binh lực đầu tư vào Thường Châu cụ thể thì không biết, chỉ biết binh lực Việt quốc tấn công Thường Châu xuất ra từ Trung Ngô Tiết độ sứ Quân. Trung Ngô Tiết độ sứ quân công khai biên chế là bảy vạn.
Địch Bình đáp.

Lục Thất nghe xong thoáng suy nghĩ, lại nghe Địch Bình nói tiếp:
- Ngoài ra trong Thái Hồ còn có 2000 – 3000 hồ phỉ, nghe nói những hồ phỉ đó đã nghiêng về Việt quốc, thường phối hợp với Việt quân tập kích cướp bóc.

Lục Thất nghe xong nhíu mày, hắn liền nghĩ tới một khả năng, đó chính là sách mượn dao giết người. Trương Hồng Ba bị cướp giết, Ngô Thành Quân đóng ở Thường Châu. Nếu hắn là một trong những quân đầu não của Giang Âm quân, chắc chắn sẽ phẫn hận và cảm thấy nguy hiểm.

Nhưng, đúng như Quý Ngũ Thúc đã nói, ngang nhiên tập kích Ngô Thành Quân chưa chắc đã để lại hậu họa quá lớn, song Giang Âm quân lại có thể lợi dụng Việt quân đánh Ngô Thành Quân. Đó chính là đi sứ Việt quân, bí mật ký kết ước định của cuộc chiến.

Còn Việt quân cũng không thể hy vọng Đường quốc tăng thêm quân lực ở Thường Châu, sau khi đạt được hiệp ước bí mật quan chiến của Giang Âm quân, dưới tâm lý khao khát lập công, tám phần là sẽ muốn xuất quân tiêu diệt Ngô Thành Quân. Trong lòng Lục Thất lại lo lắng, mấu chốt là Ngô Thành Quân không chịu nổi một trận của quân mạnh khác, hơn nữa còn bị Đường Hoàng can thiệp, khiến cho việc hành sự của tướng lĩnh bị lo sợ.

- Chỉ có thể là để Diêu Tùng lại đi một chuyến nữa nhắc nhở.
Lục Thất bất đắc dĩ thầm nghĩ.

Hắn tin là có được tướng tài Chu Vũ. Vấn đề là Chu Vũ không phải là chủ soái, hơn nữa Chu Vũ cũng không biết nhiều về hắn, không thể dựa vào tâm thái giữa ta và địch rắc rối phức tạp mà suy nghĩ tới khả năng nguy hiểm được.

Quyển 3 - Chương 70: Bái kiến kinh tâm

Thoáng chốc đã 3 ngày trôi qua, Anh Vương Phủ Quân lại đóng quân ở huyện Lật Dương bất động. Diêu Tùng đi truyền lời nhắn hai ngày đã trở về rồi, mang tin về cho Lục Thất biết tình hình của Thường Châu quả đúng như Địch Bình đã nói. Ngô Thành Quân đã đóng trại về phía tây thị trấn Tấn Lăng 50 dặm, cùng với đại doanh Tiết độ sứ Nha quân Giang Âm phía đông thị trấn, tạo thành một cơ giác.

Chu Vũ sau khi được Lục Thất suy đoán nhắc nhở, tỏ ý sẽ sai quân do thám thâm nhập sâu vào giám sát địa vực Việt quốc, tránh Việt quốc điều đại quân đánh úp Ngô Thành Quân, đồng thời cũng cảm ơn Lục Thất đã chuyển quân dụng tới cấp bách.

Quân dụng vừa tới nơi, lòng quân của Ngô Thành Quân phấn chấn hẳn lên, còn Chu Vũ cũng thấy bình tĩnh hơn, phân nửa đã được chia đều cho vệ doanh tả hữu, phân nửa chia đều cho bốn thượng doanh. Tuy nhiên, hắn ta cũng đã yêu cầu các doanh trại chỉ có thể diễn võ để đạt được quân dụng, lại nhận được sự ủng hộ của Vạn Bân, hơn nữa còn đích thân tới đôn đốc, giám sát diễn võ, đích thân phát quân dụng cho người thắng cuộc.

Lục Thất đã tin Vạn Bân là một soái tài, dù sao cũng có thể vứt bỏ được sự thiên vị thân sơ nhằm lung lạc của lòng quân. Chuyện trong quân không công bằng đã quá nhiều rồi, thường là cấu kết với các quan. Quan trên lung lạc quan dưới là cách thường thấy, chính là quyền phân phối quân dụng. Cách làm của Vạn Bân sẽ khiến cho doanh tướng bất mãn, nhưng lại nâng cao được khả năng tập trung của Ngô Thành Quân.

Diêu Tùng nói xong chuyện Thường Châu, còn nói Chu Vũ để hắn ta vào thành bái kiến Trung phủ sứ. Sau khi gặp mặt, Trung phủ sứ đã nói chuyện với hắn ta rất lâu, đặc biệt là rất hứng thú nói về Lục Thất. Hiện tại Trung phủ sứ ở trong thị trấn Tấn Lăng mua được 20 cửa hàng. Trung phủ sứ nói cửa hàng của Thường Châu giá rất rẻ, tổng cộng mới chi một vạn lượng bạc. Trung phủ sứ còn nói phải mua thêm đất đai, đặc biệt là khế đất và khế cửa hàng của huyện Võ Tiến và huyện Nghị Hưng, thậm chí là huyện Vô Tích, có chút ngân lượng là có thể mua được.

Lục Thất nghe mà thấy sững người, Thường Châu là vùng đất loạn lạc, cửa hàng và đất đai đương nhiên là rẻ rồi. Mua cửa hàng ở thị trấn Tấn Lăng còn có lý, mua bất động sản ở huyện Võ Tiến và Nghị Hưng đó chẳng phải là ném bạc đi rồi ư?

Nhưng sau đó lại nghe Diêu Tùng nói tiếp, để hắn hiểu rõ hơn, Vương Cầm Nhi nói vùng đất Thường Châu vốn là nơi cá gạo dồi dào, đáng để lấy nhỏ đổi lớn. Nếu Ngô Thành Quân đã đóng ở Thường Châu, vậy sau này sẽ có thể quân Đường nam tiến, cướp được huyện Nghị Hưng. Một khi quân Đường đã chiếm được huyện Nghị Hưng, vậy thì cửa chiếm được đã đạt được giá lên tới mấy trăm ngàn bạc. Ngược lại, tổn thất cũng không lớn lắm.

Diêu Tùng còn nói về chuyện của Vân Nga và Tiêu Hương Lan. Trung phủ sứ đã giải thích cặn kẽ, dưới sự chứng nhận của quan, các nàng đã hoàn toàn thoát ly quan hệ với nhà chồng trước, sau đó lại cùng với gia tộc của Vân Nga và Tiêu Hương Lan, lập lên hôn thú. Bây giờ hai người phụ nữ đã là thiếp thất hợp pháp của Lục gia, chỉ là Tiêu gia yêu cầu là chính thiếp, Trung phủ sứ đã đồng ý rồi, còn hứa sẽ là địa vị cung nhân nhất đẳng phủ Công chúa.

Lục Thất nghe xong trong lòng cảm thấy vui mừng. Hắn biết Vương Cầm Nhi đi Thường Châu đưa quân nhu, mục đích quan trọng khác lại là mưu cầu sự phát triển của Thường Châu, cho nên liên hôn của Tiêu Hương Lan và Vân Nga sẽ trở thành bước đệm để bước vào Thường Châu. Sức ảnh hưởng của đại tộc đứng đầu có thể làm giảm được rất nhiều trở ngại và phiền phức.

Quan niệm địa phương là trở ngại vô cùng lớn. Giả dụ Vương Cầm Nhi mua được nhiều cửa hàng như vậy, nếu không có sự chấp nhận của người địa phương, thì căn bản không thể kinh doanh bình thường được. Điều này cũng giống như hắn mua cửa hàng ở huyện Thanh Dương, không có ai tới cửa mua bán, vậy thì còn kinh doanh cái gì chứ? Chỉ có thể đóng cửa là tốt rồi.

Ngày tháng trôi qua, buổi trưa hôm nay bỗng có hàng trăm tướng sỹ tới phía ngoài doanh Lục Thất cầu kiến Đô Ngu Hầu Lục đại nhân. Lục Thất sau khi nghe tin báo kinh ngạc ra nhìn, vừa nhìn thấy liền bất ngờ, không ngờ là Triệu Lâm và Lý Xuyên cuả Ninh Quốc Quân.

Triệu Lâm bây giờ, thân mặc minh quang soái giáp, lá giáp mạ vàng sáng lấp lánh, giống như hộ pháp thần nhân, dáng vẻ cũng uy nghiêm anh tuấn, lộ rõ khí chất của người bề trên. Lý Xuyên đứng phía sau bên trái Triệu Lâm, thân mặc giáp tướng Đô úy, mỉm cười nhìn Lục Thất.

- Bái kiến Đô ngu hầu đại nhân.
Triệu Lâm gặp Lục Thất, cung kính cúi đầu hành lễ, tướng sỹ theo sau y cũng lần lượt cúi đầu hành lễ, tất cả đã hiện lên vẻ trang nghiêm.

Lục Thất giật mình, gần đó còn có rất nhiều người hiếu kỳ đứng xem, cũng đều rất ngạc nhiên. Phải, biết trăm kỵ binh này tới đột ngột vốn chính là kỵ binh binh giáp chỉnh tề, hơn nữa khí thế rõ ràng còn mạnh hơn Anh Vương Phủ quân rất nhiều. Lúc này, một quan soái kim giáp bỗng cung kính bái kiến một doanh tướng, quả thực là thế giới đảo lộn hết cả.

Lục Thất há hốc miệng, kinh ngạc muốn nói nhưng không nói thành lời, quay sang cười nói:
- Triệu đại nhân khách khí rồi, mời vào doanh trại một chút.

- Vâng.Triệu Lâm cung kính đáp, sau đó ngẩng đầu dặn dò một tiếng, cùng Lý Xuyên đi vào quân doanh Lục Thất.

Lục Thất vừa đi vừa thấy lo lắng trong lòng. Triệu Lâm đường hoàng đến thăm như vậy, quả thực là muốn rước họa cho hắn, nhưng thấy tư thế của Triệu Lâm và còn có Lý Xuyên đi cùng, không phải là cố ý tới hãm hại hắn. Mặt khác, Triệu Lâm làm như vậy, đối với Triệu Lâm cũng là rước họa vào thân. Lẽ nào hắn ta không hiểu là đang gặp nguy hiểm? Không thể chứ.

Tướng sỹ trong doanh trại kinh ngạc cung kính nhìn vào, ba người Lục Thất đi vào trướng. Lục Thất mỉm cười sau khi nhường chỗ, nói:
- Triệu đại nhân và Lý Đô úy sao lại nhàn rỗi tới đây thế?

Triệu Lâm cung kính tới gặp, tự nhiên có dụng ý của Triệu Lâm. Y thấy Lục Thất từ đầu tới cuối đều rất bình tĩnh, lộ rõ vẻ tự tin, không khom lưng bất loạn, lại khiến cho y lâm vào thế bí. Y đương nhiên đã hiểu tới bái kiến Lục Thất thế này, tám phần sẽ là rước họa vào thân, nhưng Vu tướng quân đã gửi cho y một bức mật thư.

Mật thư nói, Lục Thất đã trở thành quý nhân cấp Quận Vương, gần đây lại lộ rõ vẻ quân hùng tướng giỏi, và thủ đoạn quả cảm, nắm lấy thời cơ mà hành sự, diệt quan bá lấy giáp binh khổng lồ này, dụ phỉ Mao Sơn rời núi quyết tử chiến một phen, lấy 2000 binh yếu đánh bại gần 4000 ngàn quân phỉ Mao Sơn ngoan cố.

Vu tướng quân cho Triệu Lâm biết, mình có thể để bạt y làm chủ soái đoàn quân, nhưng sau này lại khó giữ được lâu dài. Sau này rất dễ bị Đường Hoàng lấy xuống, hoặc sẽ bị quan tướng có bối cảnh quyền thần cướp mất, cho nên Triệu Lâm phải tìm tới một người có bối cảnh như ông ta mới có thể đảm bảo được hoặc có đường lui.

Vu tướng quân rất xem trọng Lục Thất, nói Lục Thất trọng nghĩa giữ chữ tín, lại có bối cảnh phủ Công chúa của Hoàng tộc. Nếu Triệu Lâm đầu phục Lục Thất, xem như Lục Thất không thể giữ được chủ soái đoàn quân của y, thì cũng có thể khi y bị mất đi sẽ chuyển sang đảm nhiệm chức quan của phủ Công chúa, sau này còn có ngày xuất ra làm soái.

Còn có một nguyên nhân khác nữa, chính là Lý Xuyên sau khi nghe tin đồn Lục Thất đã tiêu diệt được phỉ Mao Sơn, lại còn nghe nói Tiễu Phỉ quân ở bên ngoài thị trấn Lật Dương, liền xin nghỉ phép tới gặp một chút. Nếu Lý Xuyên một mình tới gặp, thì không gặp Triệu Lâm, sau này muốn đầu phục Lục Thất, rõ ràng là thành ý không đủ, cho nên y dứt khoát cũng tới gặp, chỉ là trong lòng không phục, cố ý khoa trương tới gặp. Nếu Lục Thất biểu hiện sợ hãi sinh loạn, Triệu Lâm gã sẽ lập tức xóa hẳn ý nghĩ đầu phục Lục Thất. Y cần chính là một nhân vật bối cảnh dám đảm đương.

- Đại nhân, thuộc hạ dẫn quân đi qua Lật Dương, phụng quân lệnh đóng quân ở huyện Kim Đàn.
Triệu Lâm mỉm cười đáp, thần thái tự nhiên ôn hòa.Lục Thất sững người, hỏi:
- Sao các ngươi lại đi đóng quân ở huyện Kim Đàn?

- Là phụng thánh chỉ đi, thánh chỉ lệnh cho ba đoàn quân mới lập đi đóng quân Kim Đàn, tạm thời chờ thống soái của Ngô Thành Quân, quân lệnh của tướng quân Vạn Bân tiết chế.
Triệu Lâm đáp.

Lục Thất nghe xong mà trong lòng rối bời. Đường Hoàng đã điều ba đoàn quân đi đóng quân ở huyện Kim Đàn, không ngờ sẽ quy thuộc tiết chế của Vạn Bân, cũng chính là nói Đường Hoàng cũng đang lo lắng Ngô Thành Quân bị tập kích, cho nên điều quân làm quân chi viện.

- Chúng tôi đều nghe nói đại nhân đã có hành động vĩ đại diệt phỉ Mao Sơn, cho nên tới bái kiến, bày tỏ thành ý.
Triệu Lâm thẳng thắn nói, y cũng không có sở trường nịnh nọt.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Hành động đó của ta là mạo hiểm, chính là chuyện xét nhà quan bá cũng đủ khiến cho ta bước vào đại lao Hình bộ rồi. Ngươi chớ có học theo ta, ta là dựa vào thân phận Phò mã, to gan đánh cược một trận.

Triệu Lâm tâm phục gật đầu. Y hiểu Lục Thất nói là dựa vào địa vị Phò mã, nhưng trên thực tế cũng đã có dũng cảm gan dạ đi làm, diệt phỉ thành công rồi. Địa vị Phò mã có thể bỏ, nếu thất bại, đó chính là đại tội khó thoát. Thân đã là quý nhân, càng dễ có dũng khí đập nồi dìm thuyền đó.

- Đại nhân, không biết sau này đại nhân trở thành Phò mã, thê thiếp của huyện Thạch Đại có địa vị gì?
Lý Xuyên liền hỏi.

Lục Thất giật mình, đáp:
- Bình thê Tân Vận Nhi của ta là địa vị quân huyện, chính thê là cung nhân bậc 1 của phủ Công chúa, tòng thiếp là cung nhân bậc 2.

Lý Xuyên gật đầu nói:
- Ồ, thuộc hạ biết rồi.

Lục Thất mỉm cười, cũng không nghĩ nhiều tới câu hỏi của Lý Xuyên, trong lòng lại nghĩ tới việc điều quân của Đường Hoàng sẽ khiến cho cục diện Thường Châu có biến động gì? Ba đoàn quân là một vạn đại quân. Nếu đóng quân ở huyện Kim Đàn, vậy rất có thể là để trinh sát quân Giang Âm và quân Việt. Điều này đối với Ngô Thành Quân mà nói, có thể sẽ được sống yên ổn.

- Triệu đại nhân, ngươi dẫn quân đi Kim Đàn, sẽ đóng quân ở đâu?
Lục Thất sau khi suy nghĩ liền lên tiếng hỏi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau