KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 316 - Chương 320

Quyển 3 - Chương 61: Bí mật trong cung

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Trình đại ca, chủ tướng của quân kinh thành lần đi Mao Sơn tiêu diệt phỉ này tên là Hoàng Phủ Kế Huân, đại ca có biết hắn không?

Trình Diễm ngẩn ra, nhíu mày, im lặng không đáp, Lục Thất kiên nhẫn chờ, một lát sau Trình Diễm mới thấp giọng nói:
- Hoàng Phủ Kế Huân là một tên tiểu nhân, ngươi về sau nếu có gặp, nhớ là không được đắc tội hắn, nếu không sẽ gặp họa.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta tới thỉnh giáo đại ca là vì lo lắng tên Hoàng Phủ Kế Huân sẽ đến nơi này làm phiền.

- Vậy ngươi không cần lo lắng, có Vinh Xương ở đây, Hoàng Phủ Kế Huân sẽ không tới đâu, ở Giang Ninh, Chu Chính Phong và Hoàng Phủ Kế Huân luôn đối đầu với nhau, tuy nhiên Hoàng Phủ Kế Huân so với Chu Chính Phong thâm độc hơn, Chu Chính Phong làm việc đường hoàng ngang ngược, luôn luôn khinh người, còn Hoàng Phủ Kế Huân thì nham hiểm hại người.
Trình Diễm đáp.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Có thể đối đầu cùng Chu Chính Phong, Hoàng Phủ Kế Huân có bối cảnh như thế nào?

Trình Diễm liếc Lục Thất một cái, nói:
- Thật ra mà nói, nếu so sánh Chu Chính Phong với Hoàng Phủ Kế Huân, chính là một sói và một hổ, Chu Chính Phong thua kém Hoàng Phủ Kế Huân nhiều lắm, bối cảnh của Hoàng Phủ Kế Huân là Hoàng Đế bệ hạ, là thân thích thật sự của ngài.

Lục Thất gật đầu hiểu ra, nói:
- Nhân vật như vậy, giờ ta mới biết.

Trình Diễm mỉm cười, lắc đầu nói:
- Không phải ta coi thường ngươi, tuy thân là Phò mã, nhưng ngươi căn bản không có gia nhập quan trường đích thực của Đường quốc, quan lại cao thấp trong triều đình, ngươi có thể biết được chỉ có vài vị, đừng nói chi là quen biết. Ngươi chỉ là con hổ nhỏ ở ngoài triều đình, còn sông Đường quốc rất sâu nha.

Lục Thất cười khổ gật đầu, thực tế đúng như Trình Diễm nói, hắn ở kinh thành hầu như chưa từng qua lại với những nhân vật chân chính trong triều đình, La Trưởng sử, Mạnh Thạch, Thái Tử, Tiểu Phức, không ai là không có quyền tham gia vào quyết sách trong triều đình, Công bộ Thị lang là đại quan triều đình, hắn cũng chưa từng gặp qua.

- Tuy nhiên sự quật khởi của ngươi, cũng là có thể xem như huyền thoại rồi, đa số đều dựa vào con đường làm quan mà từng bước một đi lên, còn lại thì dựa vào thế gia, dựa vào xuất thân cao quý, dựa vào miệng lưỡi, mà ngươi chính là dựa vào vận khí mà một bước lên trời.
Trình Diễm cười nói, nâng bát uống một ngụm.

- Đại ca không thể nói như vậy, ta ít nhiều cũng dựa vào võ công đấy.
Lục Thất mỉm cười nói.

- Dựa vào võ công? Hừ, ngươi đừng có nói nhảm, nếu chỉ dựa vào võ công, ngươi hiện tại cao lắm chỉ là một Huyện Úy, một võ quan nho nhỏ phiêu diêu bất định, cho dù ngươi ở trong Hưng Hóa quân có võ công cao cường hơn đi nữa, cao nhất chỉ là Đô úy, những người bằng võ công mà thăng quan, đều con mẹ nó đang nằm đâu đó ngoài kinh thành rồi, làm đếch gì có cơ hội vào triều đình quyết định cái gì mà vận mệnh đất nước.
Trình Diễm không khách khí phản bác một cách thô tục.

Lục Thất lòng đầy cảm xúc gật đầu, thuận miệng hỏi:
- Đại ca biết Vu tướng quân không?

Trình diễm ngẩn ra, hỏi:
- Vu Hoa tướng quân?

Lục Thất gật đầu, Trình Diễm nhìn hắn với ánh mắt kỳ quái, sau khi nâng bát uống một ngụm mới nói:
- Cho ngươi một lời khuyên, sau này đừng qua lại thân mật với Vu Hoa tướng quân, coi chừng rước họa vào thân đấy.

Lục Thất gật đầu, Trình Diễm lại nói:
- Nguyên nhân là do Hoàng hậu trước, nghe nói Vu Hoa tướng quân trước kia rất đồng ý với ý kiến của Hoàng hậu trước, nhưng Hoàng Đế bệ hạ lại chán ghét nàng.

Lục Thất ngẩn ra, ánh mắt quái lạ nhìn Trình Diễm, chần chừ một chút rồi nhẹ giọng hỏi:
- Nghe nói bệ hạ không thích Hoàng hậu trước là vì nàng ấy đã hại chết một phi tần?
Trình Diễm lắc đầu, nói:
- Cũng không thể nói là do Hoàng hậu trước hại chết, có thể là do trong lòng uất ức mà chết đấy.

Lục Thất ngẩn ra, Trình Diễm nhìn hắn một cái, nói:
- Trong cung có rất nhiều chuyện thật ra cũng không phải bí mật gì, nhưng nếu không biết kiêng kị, thận trọng từ lời nói đến việc làm, sẽ gặp tai bay vạ gió, ngươi nếu đã trở thành thế lực của Thái Tử, nên biết nhiều hơn về những việc kiêng kỵ trong cung, ví dụ như Vu tướng quân, nếu như ngươi thân cận với hắn quá mức, có thể sẽ làm bệ hạ không hài lòng.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Cảm ơn đại ca đã chỉ giáo.

Trình Diễm cười nói:
- Hoàng hậu trước là một người con gái hiếm thấy, cục diện Trương gia ngày nay, nghe nói tất cả là nhờ Hoàng hậu, ngày đó Giang Âm hầu nghe theo lời tiên đoán của con gái, ngày nay mới một mình nắm trọn binh quyền.

- Lời tiên đoán?
Lục Thất kinh ngạc nói.

- Năm đó Hoàng hậu tiên đoán Đường quốc sẽ mất Giang Bắc, kết quả đã trở thành sự thật, hơn nữa trước đó là Hoàng hậu chủ động muốn gả cho đương kim bệ hạ, khi ấy bệ hạ chỉ là một thân vương không có khả năng trở thành Hoàng đế, mà khi đó ngài đã cùng tiểu thư Chu gia đính hôn, nhưng Hoàng hậu nhờ vào bối cảnh mạnh mẽ của Giang Âm hầu mà đoạt được chức vị Vương phi, mà tiểu thư Chu gia liền trở thành nhũ nhân, sau đó trở thành quý phi, mà bệ hạ thì rất thích Chu quý phi, khi Chu quý phi mất, đã được chôn cất theo lễ nghi dành cho Hoàng hậu, bị mọi người lén lút xưng là Đại Chu hậu, mà Chu hoàng hậu hiện giờ chính là em gái của Chu quý phi.
Trình Diễm cười nhạt nói.

Lục Thất kinh ngạc gật đầu, Trình Diễm cười nói tiếp:
- Bệ hạ và Chu quý phi vô cùng yêu thương nhau, nhưng ngài vẫn đối xử với Trương Hoàng hậu rất tốt, chỉ có điều Trương Hoàng hậu rất quan tâm đến quốc sự, luôn khuyên bảo bệ hạ không nên quá mê muội tiếng quan thoại và tôn kính phật, có một lần đã xảy ra xung đột kịch liệt, Trương Hoàng hậu chỉ trích Chu quý phi quyến rũ vua làm hại nước, như Ðát Kỷ thời xưa, kết quả là bệ hạ giận dữ, nói Trương Hoàng hậu không có thất nữ đức (hình như là tam tòng tứ đức).

Lục Thất nghe xong nói:
- Trương Hoàng hậu nói vậy đúng là không ổn.

Trình Diễm cười cười nói:
- Không ổn còn ở phía sau, Trương Hoàng hậu đối mặt với sự phẫn nộ của bệ hạ, không ngờ lại nói bệ hạ nếu không cố gắng phát triển quốc gia, sau này sẽ bị Tống quốc tiêu diệt, trở thành vua mất nước, lời nói lúc đó đại khái chính là có ý nghĩa như vậy..

Lục Thất ngẩn ra, khó hiểu hỏi:
- Tống quốc? Hiện giờ có Tống quốc sao?- Không có Tống quốc, chỉ có điều nghe đồn Trương Hoàng hậu đã từng nói Chu quốc sẽ bị đại tướng Triệu Khuông Dẫn soán vị thành lập Tống quốc, nhưng đến nay Chu quốc vẫn chưa xảy ra thay đổi gì, mà quả thật có người tên Triệu Khuông Dẫn, là huynh đệ kết nghĩa của Hoàng đế Chu quốc, nghe nói đối với Chu hoàng vô cùng trung thành và tận tâm, cho nên lời nói của Trương Hoàng hậu chẳng những không ai tin, mà ngược lại cho rằng Trương Hoàng hậu thân là hoàng hậu, không nên nói xằng nói bậy, bệ hạ còn nói Trương Hoàng hậu trúng tà ma, nhưng sau lần xung đột đó không lâu, Chu quý phi mắc bệnh qua đời, Chu quý phi mất, tính tình bệ hạ trở nên u ám, không thèm gặp Trương Hoàng hậu, cho đến khi Trương Hoàng hậu chết bệnh, cũng không đi gặp mặt lần cuối.
Trình Diễm sau khi nâng bát uống một ngụm, đáp.

Lục Thất gật gật đầu, trong lòng có chút tò mò với chuyện của Trương Hoàng hậu, Thanh Văn hẳn là biết rất nhiều chuyện về Trương Hoàng hậu, về sau có thể hỏi, vả lại hắn cảm thấy dường như đã từng nghe qua 2 cái tên Tống quốc và Triệu Khuông Dẫn.

- Ngươi và Vu tướng quân rất thân sao?
Trình Diễm hỏi.

- Không thân, khi ta buộc gia nhập Ninh Quốc quân, Vu tướng quân rất tôn trọng ta, mà ta nghe nói Vu tướng quân có thể cũng bị điều khỏi Ninh Quốc quân.
Lục Thất đáp.

Trình Diễm bình tĩnh gật đầu, nói:
- Vu tướng quân sau khi trở về kinh thành, tám phần sẽ bị bỏ mặc không dùng, tốt nhất là ngươi không nên chủ động đi gặp hắn.

Lục Thất ngẩn ra, hắn nghe Dương Côn nói qua, Đường Hoàng có thể sẽ để Vu tướng quân đi đóng giữ Nam đô, sao Trình Diễm lại nói như vậy?

- Trình đại ca, ai đang đóng giữ Nam đô? Có phải là quốc công thuộc Vinh gia?
Lục Thất vòng vo.

- Không phải Vinh gia, Vinh gia chỉ là địa đầu xà, đóng giữ Nam đô chính là Trấn Nam Tiết Độ Sứ tên Chu Lệnh Vân.
Trình Diễm đáp.

Lục Thất giật mình, nói:
- Trấn Nam Tiết Độ Sứ Chu đại nhân, ta đã từng nghe nói qua, hoá ra vẫn đang đóng giữ Nam đô.

Trình Diễm cười nói:
- Chu Lệnh Vân là quân thần mà bệ hạ vô cùng tín nhiệm, đương nhiên được kiêm nhiệm đóng giữ Nam đô, tuy nhiên tài năng quân sự so sánh với Vương Văn Hòa đại nhân là không bằng, năm đó bệ hạ là muốn Chu Lệnh Vân chủ trì chiến sự ở Tín Châu, hắn lại cho là trách nhiệm đóng giữ Nam đô lớn hơn, kết quả là bệ hạ đành để cho Vương Văn Hòa đại nhân chủ trì.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta cứ nghĩ rằng Tây Bộ là một thế gia mạnh mẽ, nhưng xem ra sự kiểm soát của triều đình vẫn rất mạnh.

Trình Diễm cười, nói:
- Có một số việc không thể nhìn mặt ngoài mà biết được, trên thực tế Vũ Văn gia và Vinh gia ở phía tây có thế lực rất mạnh, bọn họ xâm thực Tiết độ quân nghiêm trọng, có thể chính là tướng lĩnh Trấn nam Tiết độ quân rất ít dính dáng với Vinh gia và Vũ Văn gia, đó là bởi vì Trấn nam quân không thiện chiến, từ lúc bệ hạ đăng cơ tới nay, chưa từng xuất chiến bao giờ.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Nghe nói Trấn nam quân có 4 vạn người, so với Hưng Hóa quân của Vương Văn Hòa đại nhân ít hơn rất nhiều.

- Hưng Hóa quân là trong thời gian chiến tranh mở rộng biên chế, quân số 10 vạn, ngươi không biết tại sao Vương Văn Hòa đại nhân phải dính dáng cùng thế gia sao?
Trình Diễm nói.

Lục Thất ngẩn ra, im lặng lắc đầu, Trình Diễm cười khổ nói:
- Là vì chiến thắng, nếu không có sự ủng hộ của thế gia, căn bản không có khả năng chiến thắng Việt quân, chỉ có hợp tác cùng thế gia mới liên tục có được trợ lực, mới không bị mất đi chỗ dựa, cho nên Vương Văn Hòa đại nhân không thể phân rõ giới hạn với thế gia.

Lục Thất trong long nặng nề gật đầu, Trình Diễm hạ giọng nói tiếp:
- Nhưng bệ hạ không hiểu sự khó xử của Vương Văn Hòa đại nhân, chỉ biết ngờ vực Vương đại nhân vô căn cứ, bệ hạ là một Hoàng đế chưa từng cầm quân nên sẽ không biết được là một quân đội muốn đạt được thắng lợi là phải có rất nhiều điều kiện cần thiết, nhận thức của bệ hạ đối với việc quân, chỉ là những con cờ vây trên bàn cờ, còn chiến trường thực sự, kẻ thù ở khắp mọi nơi.

Quyển 3 - Chương 62: Anh vương

Lục Thất gật đầu, Trình Diễm chợt nhìn hắn, cười hỏi:
- Ngươi nghĩ xem tại sao Vũ Văn Đào lại đi đảm nhiệm chức Tư Mã Tín Châu?

Lục Thất ngẩn ra, Trình Diễm hỏi câu này là thật hay đùa đây, hắn trả lời:
- Đương nhiên là vì được nắm binh quyền.

Trình Diễm mỉm cười, giơ tay cầm vò rượu, ngửa đầu uống một ngụm lớn, Lục Thất nhìn, hỏi:
- Chẳng lẽ không đúng?

- Vũ Văn gia ngu xuẩn như vậy sao? Lại để con cháu chi trưởng đi làm cái gì mà Tư Mã Tín Châu, Tín Châu còn có biết bao nhiêu người, thử hỏi có thể nắm được bao nhiêu binh quyền, còn không bằng đi làm Huyện Úy huyện Thạch Đại.
Trình Diễm lắc đầu trả lời.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Chẳng lẽ là kế ly gián?

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Tám phần là như vậy, hơn nữa ngươi có biết là ai đã bẩm lên bệ hạ không?

Lục Thất im lặng lắc đầu, Trình Diễm cười lạnh nói:
- Là Chu Lệnh Vân mật cáo đấy, tên kia bẩm lên rất nhiều cái gọi là chứng cứ phạm tội cấu kết, khó lòng dằn được mong muốn thể lòng trung thành chó má với bệ hạ, trên thực tế, chính là muốn vu cáo hãm hại Vương đại nhân, chiến sự ở Tín Châu hắn không dám đi đánh, đến khi người ta thành công rồi hắn lại ghen ghét, quả thực không bằng heo chó.

Lục Thất giật mình, lần đầu tiên hắn hiểu được những màn đấu đá nhau trong bóng tối của thượng tầng Đường quốc, nếu không nhờ Trình Diễm nói, hắn vẫn nghĩ rằng Vương Văn Hòa đại nhân thật sự có dính dáng với thế gia.

- Người anh em, nhớ kỹ, về sau đừng bộc lộ tài năng như vậy, rất dễ thiệt thòi, lúc này nếu như ngươi vô tội, nên kiềm chế lại thì tốt hơn.
Trình Diễm chân thành khuyên Lục Thất.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Cám ơn đại ca đã quan tâm.

Trình Diễm mỉm cười, uể oải nói:
- Ngươi tôn trọng ta, ta rất cảm động, lần tiêu diệt phỉ này, đúng là được thoải con mẹ nó mái một trận, ta trước kia, cả ngày làm ông nội, nhưng con mẹ nó chả khác gì con cháu, cái gì cũng không dám nói, biết rõ bệ hạ bị che mắt, nhưng cũng không dám nói, trong lòng bệ hạ có thành kiến, ta mà nói là coi như chuốc họa vào thân, hơn nữa chức trách của ta chỉ là hộ vệ, không thể vượt quyền tham gia vào chính sự.

Lục Thất gật gật đầu, thầm nghĩ Trình Diễm quả nhiên là do Đường Hoàng bổ nhiệm, chắc cũng là cận vệ của Hoàng đế giống Vạn Bân.

- Ta biết ngươi đang lo lắng điều gì, huyện Cú Dung xảy ra chuyện lớn như vậy, ngươi cũng hiểu được, triều đình nhất định sẽ cho người đến tuyên cáo an ủi.
Trình Diễm nói thêm.

Lục Thất gật đầu, Trình Diễm cười nói:
- Ngươi yên tâm đi, tình huống của ngươi, tám phần là ưu khuyết điểm triệt tiêu, nếu tất cả những chuyện này là quân kinh thành làm, căn bản không có chuyện xử tội, ngược lại công lao sẽ được thổi phòng lên, thậm chí chủ tướng sẽ được phong tước cha truyền con nối, còn ngươi lại không được trọng thưởng gì cả.

Lục Thất ngẩn ra, mỉm cười nói:
- Vô tội là tốt rồi.

Trình Diễm nhìn hắn, một lát sau mới hạ giọng nói:
- Nói cho cùng trong lòng bệ hạ không quá tín nhiệm ngươi, nhưng cứ từ từ rồi cháo cũng phải nhừ, mà chắc mất vài năm đấy.

Lục Thất cười nói:
- Trình đại ca, ta phải đi rồi.

Trình Diễm gật đầu, nói:
- Đi đi, giấu cái đuôi của ngươi cho kỹ, hôm nay không truy xét, nhưng sau này nếu xui xẻo sẽ gặp phiền toái đấy.

Lục Thất gật đầu hành lễ, sau đó đứng dậy rời khỏi, Trình Diễm lấy vò rót rượu, nâng bát uống một ngụm, chợt lẩm bẩm:
- Những vết thương do thương đâm này tám phần là ngươi làm, tại sao ngươi phải giúp Trương gia? Là mệnh lệnh của Thái Tử sao?

*****

Gần trưa hôm sau, có mấy trăm quân kinh thành xuất hiện ngoài quân doanh huyện Cú Dung, Lục Thất đã sớm được hồi báo của trạm canh gác bên ngoài, hắn có chút thấp thỏm nhìn đoàn quân kinh thành, không biết kinh thành phái ai tới, liệu có gây bất lợi với mệnh lệnh của hắn không, phủ công chúa vẫn không truyền tin đến, chắc là không có tin tức gì.

- Anh Vương điện hạ giá lâm, Tiễu phỉ quân mau ra nghênh đón.
Một tướng quân kinh thành, ở ngoài doanh trại lớn tiếng thông báo.
Tướng lĩnh Tiễu phỉ quân nghe tiếng nói liền nhanh chóng đi ra, bọn lính thì tụ tập trong doanh trại nhìn ra ngoài, Trình Diễm ở bên cạnh Lục Thất nhỏ giọng nói:
- Là Anh Vương điện hạ đến, sẽ không có chuyện xấu đâu.

Lục Thất yên tâm gật đầu, nếu là người của Hình Bộ hoặc Binh bộ tới thì mới có khả năng có chuyện xấu, các tướng lĩnh xếp thành 4 tổ nghênh đón, ngay sau đó một đám giáp sĩ bảo hộ một thiếu niên mặc giáp vàng đi tới.

Lục Thất kinh ngạc nhìn thiếu niên mặc giáp vàng, không ngờ vị Anh Vương này lại rất có khí phách của võ tướng, dáng đi anh tuấn, bước chân vững vàng, khuôn mặt tuấn tú hơi trẻ con, nhưng vẫn lộ ra vẻ oai hùng.

- Cung nghênh Anh Vương điện hạ.
Tướng lĩnh Tiễu phỉ quân đồng loạt cúi đầu chào theo nghi thức quân đội, vừa đồng thanh nói.

- Các vị dũng sĩ miễn lễ.
Anh Vương giọng sang sảng đáp lại, không ngờ lại dùng 2 từ dũng sĩ.

Các tướng lĩnh ngẩng đầu, Anh Vương nhìn lướt qua, hỏi:
- Vinh tướng quân không có ở đây sao?

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lục Thất, Lục Thất đành phải chào theo nghi thức quân đội rồi nói:
- Hồi bẩm điện hạ, Vinh tướng quân đang ở trong thành, thần sẽ cho người đi báo.

Anh Vương nhìn Lục Thất, lạnh nhạt nói:
- Hắn lại được hưởng phú quý rồi, không cần, bổn vương chút nữa đi gặp hắn.

Lục Thất quân lễ xong im lặng, Anh Vương nói tiếp:
- Ngươi chính là Lục Thiên Phong?

- Vâng, thần là Lục Thiên Phong.
Lục Thất cung kính đáp lại.

- Ừ, ngươi làm rất tốt, bổn vương cũng nghĩ vậy, tuy nhiên ba vị Thị lang trong triều cho rằng ngươi có trọng tội làm bậy, không thể dung túng làm tổn hại quốc pháp, nhưng Hữu tướng Hàn đại nhân lại cho rằng ngươi có công lớn, cuối cùng bệ hạ tha thứ cho ngươi, chỉ tước quan giai Trí Quả Giáo Úy, ngày sau ở trong Tiễu phỉ quân sẽ không được quyền Đô úy nữa.
Anh Vương sảng khoái nói.

Lục Thất bớt được gánh nặng trong lòng liền cung kính nói:
- Thần tạ ơn bệ hạ khoan dung.

Anh Vương nói tiếp:
- Tiễu phỉ quân chủ soái là Vinh Xương nên công lao lần tiêu diệt phỉ này là của Vinh Xương, quan giai vượt lên Tuyên Uy tướng quân, ngày sau có công sẽ lại ban thưởng.
Các tướng lĩnh Tiễu phỉ quân gần như đồng loạt ngẩng đầu, mặt lộ vẻ không hài lòng, hành động của Vinh Xương làm cho trên dưới Tiễu phỉ quân vô cùng thất vọng, sau trận chiến mới biết, Vinh Xương không ngờ lại ở trên tường thành xem náo nhiệt, không để hơn 200 minh quang giáp thuộc hạ trợ chiến, làm cho trên dưới Tiễu phỉ quân vô cùng tức giận, bây giờ đứng xem náo nhiệt lại thành lập công, làm sao có thể chấp nhận được.

Anh Vương thấy không ai phản ứng, gã cũng không nhiều lời về Vinh Xương, nói tiếp:
- Tiễu phỉ quân lần này lập công lớn, bệ hạ rất vui mừng, ban cho huyện Cú Dung ruộng tốt để khen thưởng và trợ cấp, và miễn thuế ba năm, cụ thể hơn sẽ có quan viên đến tiến hành.

A! Nhóm binh sĩ phía sau các tướng lĩnh, không kìm được nghẹn ngào, chợt tất cả đều quỳ xuống, đồng thanh hô to:
- Tạ ơn bệ hạ ban ân, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Thanh âm có chút lộn xộn, nhưng tràn đầy vui sướng vang vọng, ước vọng của bình dân thật sự không cao, có được ruộng đất chính là hạnh phúc trời ban, chẳng sợ hy sinh tính mạng và tàn phế, cũng là rất đáng.

Anh Vương mỉm cười gật đầu, phản ứng của binh lính khiến gã rất hài lòng, mà theo quan niệm của gã, không được bạc đãi những tướng sĩ đã vì quốc gia chinh chiến, tính tình của gã cùng với huynh trưởng bất đồng, gã có khuynh hướng quân võ, nhưng Đường quốc lại trọng văn khinh võ, nên hắn không dám bỏ qua văn, chủ yếu là sợ Đường Hoàng không hài lòng.

- Công lao của các ngươi, nhớ báo cáo rõ ràng với bổn vương, để bổn vương chuyển tới Binh bộ, tuy nhiên tất cả nhất định phải là sự thật, người nào giả dối tự gánh lấy hậu quả.
Anh Vương cao giọng nói.

Các tướng lĩnh nhìn về phía Lục Thất, Lục Thất cung kính nói:
- Bẩm Anh Vương điện hạ, ngày đó công lao mỗi người trong Tiễu phỉ quân đều được ghi chép lại, tuyệt đối không giả dối, mời Anh Vương điện hạ phân xử thay tướng sĩ Tiễu phỉ quân làm chủ.

Anh Vương ngẩn ra, mỉm cười gật đầu nói:
- Tốt, lấy ra đi.

- Tạ điện hạ.
Lục Thất cung kính nói, Triệu Hàn đứng phía sau hắn, vội lấy sổ ghi chép công lao đưa lên, liền có giáp sĩ đi ra tiếp lấy.

- Ai là Tần Hạo?
Anh Vương hỏi.

Các tướng lĩnh đều ngẩn ra, Lục Thất quay đầu nhìn lại, Tần Hạo nghe xong cũng ngẩn ra, nhưng vẫn kịp phản ứng, vội chào theo nghi thức quân đội:
- Có thuộc hạ.

- Ngươi ra đây.
Anh Vương nói, Tần Hạo vội bước ra khỏi hàng, cung kính chào theo nghi thức quân đội.

- Tần Hạo, theo những người theo dõi trận chiến từ trong thành, thì ngươi là người chém đầu lĩnh Mao Sơn phỉ.
Anh Vương nói.

Tần Hạo cả kinh ngẩng đầu lên, định quay mặt ra sau, bỗng phía sau có người nói:
- Điện hạ, là Tần Hạo một đao chém chết đầu lĩnh thổ phỉ.

Tần Hạo ngừng xoay người lại, Anh Vương gật đầu, nói:
- Chém chết đầu lĩnh Mao Sơn phỉ là công lớn, bệ hạ thưởng phạt phân minh, ban cho Tần Hạo quan giai Chiêu Võ Giáo Úy, chức Ti Nam Nha Quả Nghị Đô Úy, Tiễu phỉ quân tăng lên Tả Hữu doanh, Tần Hạo là Tiểu phỉ quân Hữu Đô úy, phụ tá Vinh Xương tướng quân tiếp tục diệt phỉ.

Tần Hạo chần chừ một chút, rồi cúi người quỳ một chân trên đất, cung kính nói:
- Thuộc hạ tạ ơn bệ hạ ban ân, tạ ơn Anh Vương điện hạ.

- Đứng lên đi, Tần Đô úy, lát nữa cùng bổn vương đi gặp Vinh tướng quân.
Anh Vương cười nói, Tần Hạo cung kính đứng dậy.

- Trình Diễm, ngươi về sau chính là Tả Đô úy của Tiễu phỉ quân.
Anh Vương nhìn Lục Thất đứng sau Trình Diễm, bình thản nói.

Trình Diễm cả kinh, vội bước ra khỏi hàng quỳ một chân trên đất, cung kính nói:
- Thần tạ ơn bệ hạ ban ân, tạ ơn Anh Vương điện hạ.

- Đứng lên đi.
Anh Vương bình thản nói, gã đương nhiên biết Trình Diễm, thậm chí Trình Diễm đã từng dạy gã võ nghệ.

Quyển 3 - Chương 63: Quân biến

Trình Diễm cung kính đứng dậy, Anh Vương ngẩng đầu lên nhìn, nói:
- Những vị quan tướng các ngươi sau này không phải là quân của Ung Vương phủ nữa rồi, sau khi diệt phỉ xong sẽ thuộc sở hữu khác.

À! Các tướng lĩnh liền ồ lên, Anh Vương tiếp tục nói:
- Bệ hạ lấy Ung Vương Phủ quân mới lập vì nước phân ưu, nhưng Ung Vương lại chậm chạp không cho quân nhu và quân lương. Binh bộ liên tiếp ra thông báo thúc giục 5 lần đều không có hồi ứng gì. Vì vậy, Ung Vương Phủ quân mới lập đã bị phế bỏ quân hiệu. Các ngươi sau này sẽ quy thuộc Nam Nha.

Các tướng sỹ im lặng, phần lớn bọn họ đều là thân tín của Ung Vương phủ, bây giờ bỗng không thuộc Ung Vương phủ nữa trong lòng cũng có chút hoang mang, cũng giống như mất đi một đứa con trong nhà, tương lai không biết thế nào.

- Được rồi, các ngươi về doanh trại đi.
Anh Vương dặn dò.

Các tướng lĩnh cung kính vâng lệnh, sau đó quay về doanh trại. Lục Thất bước lên, bái chào nói:
- Bẩm Anh Vương điện hạ, tài sản xét nhà của huyện Cú Dung đang ở doanh trại của thần, xin điện hạ thu nhận.

Anh Vương gật đầu nói:
- Bổn vương đi xem xem.

Cả đám người đi tới doanh trại của Lục Thất. Lục Thất giải thích có một ít vàng dụ thổ phỉ, đã rơi vào sào huyệt thổ phỉ Mao Sơn. Anh Vương lại chỉ có hứng thú quá trình tiêu diệt thổ phỉ, nghe Lục Thất thuật lại một lần.

Sau cùng, Anh Vương nói:
- Lục Thiên Phong, Bệ hạ đã dặn dò, muốn dùng một phần tài sản này tu sửa Bảo Hoa Phật tự, siêu độ cho các vong hồn tướng sỹ anh linh.

Lục Thất gật đầu, đáp:
- Nên thế, người thân của các tướng sỹ bỏ mình cần được an ủi, siêu độ việc Phật có tác dụng an ủi lòng người nhất.

Anh Vương gật đầu, cho cận vệ thu hết sổ sách lại, sau đó rời khỏi thị trấn Cú Dung. Hai vị đô úy Tần Hạo và Trình Diễm cũng đi cùng, lại gặp Vinh Xương ở cổng thành, tất nhiên là một chuyện xã giao khác.

Anh Vương vừa đi, các thuộc quan của Lục Thất mới tụ hợp lại, Địch Bình Đệ Nhất bất mãn nói:
- Đại nhân hẳn là công đầu, sao lại còn bị giáng tội? Tên Vinh Xương đó ở trong thành xem náo nhiệt, lại được thăng quan.

Lục Thất cười, nói:
- Có được kết quả này, đối với ta mà nói đã là rất tốt rồi.

- Thế đạo gì, chúng ta bán mạng tiêu diệt thổ phỉ hầu như là toàn bộ thổ phỉ Mao Sơn, kết quả bây giờ lại là điều ba ngàn kinh quân tới hái đào, sao không tới sớm?
Thuộc quan Đàm Viêm cũng bất mãn nói.

Lục Thất nhìn Đàm Viêm, nhẹ nhàng nói:
- Trái cây của Mao Sơn nếu là chúng ta đi hái, chỉ e là có số đi mà không có số ăn. Ba ngàn kinh quân đó đã tới Mao Sơn rồi, cứ xem như chỉ có 500 tên thổ phỉ đi, cũng khó mà tiêu diệt được.

- Nếu tiêu diệt thổ phỉ dễ như vậy, ba năm trước đã tiêu diệt được rồi. Ba ngàn kinh quân đi lần này đã tiêu diệt được 500, chỉ e cũng tự chết đến 800 rồi. Đại nhân, nguy hiểm lần này dụ phỉ xuất núi chính là không muốn để Tiễu Phỉ quân đi Mao Sơn chịu chết. Hơn nữa, chúng ta chính là dù tiêu diệt lại thổ phỉ Mao Sơn, cũng không thể tăng thêm được bất kỳ công lao gì.
Diêu Tùng lên tiếng nói một hồi, tự thay mặt Lục Thất an ủi lòng người.

Các thuộc quan lần lượt gật đầu, Lục Thất ôn tồn nhìn quanh một lượt, cuộc chiến phỉ lần này chủ yếu là binh doanh tổn thất nhiều, đội trưởng và đội phó mang binh mỗi bên chết một người, tham vệ của hắn cũng chết hai người. Điều này cho thấy, những vị thuộc quan này của hắn đều là võ tướng có bản lĩnh thực sự.

- Các vị, chờ Tần Đô úy trở về, ta sẽ nói chuyện với hắn ta, để mọi người thuộc sở hữu của Tần Đô úy.Lục Thất mỉm cười nói.

À! Vài tên thuộc quan thất thanh, các thuộc quan kinh ngạc nhìn Lục Thất, Đàm Viêm ngạc nhiên hỏi:
- Đại nhân, sao lại thế?

Lục Thất nghiêm túc nói:
- Rất đơn giản, sách lược dụ phỉ tiêu diệt lần này, khởi nguồn chính là lương thực trong quân không công bằng dẫn tới. Ta muốn để các huynh đệ ăn ngon hơn một chút, lại động tới cơ hội sửa trị của Vinh tướng quân, bây giờ tiêu diệt phỉ đã có công rồi, trên thực tế là đẩy Vinh tướng quân vào chỗ khó, cho nên sau này rất có thể hắn ta sẽ báo thù. Mà phương pháp tránh xảy ra chuyện của ta chính là khiêm tốn một chút, không nên làm những chuyện bất công. Còn các huynh đệ đi theo Tần Đô úy, một là có thể trở thành quan tướng hữu doanh. Hai là tránh bị Vinh tướng quân ghi hận. Còn bản thân ta là thân phận Phò mã, không có gì phải sợ hắn ta.

Các thuộc quan nhìn nhau, Lý Võ nói:
- Đại nhân, chúng tôi quy thuộc Tần Đô úy rồi, vậy sau này không biết sẽ đi về đâu?

Phần lớn các thuộc quan đều nhíu mày, Lục Thất cười nói:
- Hà tất phải lo lắng chuyện sau này, cứ coi như các ngươi vẫn là Ung Vương Phủ quân, vậy sau này vẫn phải rời khỏi kinh thành trở thành ngoại quân. Bây giờ các ngươi không phải là Ung Vương Phủ quân, vậy sau này chính là một đoàn quân. Đoàn quân quy thuộc thế nào đều là ngoại quân, chỉ cần xây dựng là có thể tồn tại. Vậy, các ngươi chính là quan tướng của ngoại quân rồi.

Các thuộc quan gật đầu, Đàm Viêm liền nói:
- Kỳ thực, thuộc hạ muốn quy thuộc phủ Công chúa.

Lục Thất giật mình, nhìn Đàm Viêm. Các thuộc quan lại quay sang nhìn hắn, hắn cũng kịp phản ứng lại, ôn tồn nói:
- Ta cũng muốn ở cùng các huynh đệ, nhưng chuyện ngoại quân của phủ Công chúa không phải do ta làm chủ.

- Phủ Công chúa chẳng phải là có dực vệ sao?
Đàm Viêm lại nói.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Có dực vệ, nhưng tiền đồ của dực vệ rất bị hạn chế. Mà các huynh đệ ở ngoại quân mới có cơ hội thăng quan.
- Thuộc hạ lại muốn làm dực vệ của phủ Công chúa.
Đàm Viêm đáp.

Lục Thất giật mình, nhìn quanh các thuộc quan một lượt, nói:
- Thế này đi, ta hy vọng các huynh đệ có thể dốc sức ở ngoại quân một thời gian, nếu không như ý có thể quay lại tìm ta.

Đa số các thuộc quan gật đầu, thân là quan võ tráng niên, không có mấy người muốn sớm từ bỏ con đường thăng quan của mình. Dực vệ thì có thể ở lại kinh thành, nhưng cũng hạn chế sự phát triển tiền đồ. Quan trọng nhất là chuyện ngoại quân của phủ Công chúa, Lục Thất đã nói không tính, nếu không thì làm dực vệ của phủ Công chúa ngược lại càng dễ dàng ra ngoài thăng quan hơn.

Hai giờ sau, Trình Diễm và Tần Hạo đã trở về. Họ đều bí mật tới gặp Lục Thất, chính là lúc trong trướng chỉ có ba người. Tần Hạo cung kính nói:
- Đại nhân, thuộc hạ tạ ơn đại nhân thành toàn.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Tần Đô úy là thượng quan của ta rồi.

- Là đại nhân thành toàn cho thuộc hạ. Thuộc hạ không dám không tôn kính.
Tần Hạo cung kinh nói.

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Trong quân không thể rối loạn trên dưới, chờ khi ra khỏi đây ngươi và ta có thể thoải mái xưng hô.

Tần Hạo gật đầu, nói:
- Tên trùm phỉ kia, trên thực tế là đại nhân một thương lấy mạng.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Không có sự tấn công của ngươi, thương đó của ta không thể lập được công. Trên thực tế là đao của ngươi bêu đầu. Mặt khác, ta có lập công đó cũng chẳng có tác dụng gì, chẳng có lợi gì. Trong lòng ngươi cũng không cần phải áy náy, có thể giành được thưởng công lớn nhất mới là chính.

Tần Hạo im lặng gật đầu, công lao của Lục Thất nhường cho, khiến y cảm động vô cùng. Hơn nữa Trình Diễm cũng đã cho y biết, y có thể trực tiếp được ban thưởng công lao, tất nhiên là Lục Thất trực tiếp dâng tấu lên Hoàng thượng, bày tỏ công lao của y, nếu không cửa đó ở Binh bộ, công chặt đầu của Tần Hạo sẽ bị gặp trở ngại. Nguyên nhân rất đơn giản, Tần Hạo không có người chống đỡ phía sau.

Sau khi giao lưu với hai vị Tân Đô úy, đi ra khỏi trường bắt đầu phân về quân doanh. Ý của Lục Thất chỉ là muốn ba người Quý Ngũ Thúc theo mình, không muốn Đàm Viêm, Giang Ngư và Lý Võ nhất định đi theo hắn. Địch Bình và Triệu Hàn cũng tỏ vẻ muốn theo cùng, bị Lục Thất từ chối.

Sau cùng, Lục Thất chỉ dẫn theo sáu tên tham vệ. Triệu Hàn quy thuộc Trình Diễm. Địch Bình quy thuộc Tần Hạo. Toàn bộ tham vệ còn lại đi theo Tần Hạo, quan tướng dẫn quân dưới sự can thiệp của Lục Thất, ba đội quy thuộc Tần Hạo, hai đội quy thuộc Trinh Diễm. Nếu Lục Thất không nói, hầu như không ai chọn quy thuộc Trình Diễm, chủ yếu là Trình Diễm vẫn luôn không muốn sống cùng trong quân.

Vì thế, trong một doanh địa, lặng lẽ tồn tại ba quân doanh. Còn các quan tướng và binh lính còn thiếu thì không phải là doanh tướng có thể làm chủ đảm nhiệm, mà chờ luận công của Binh bộ bổ nhiệm. Cũng chính là nói quan tướng còn thiếu sẽ được đề bạt từ toàn bộ Tiễu phỉ quân. Việc chia quân của ba người Lục Thất có thể báo cáo lên Binh bộ, nhưng kết quả lại chưa chắc đã được tán thành.

Ngày hôm sau, quan lại của Binh bộ và Hộ bộ cũng tới.

Ngày thứ ba, vốn Huyện lệnh Cú Dung cũng quan phục nguyên chức trở về huyện Cú Dung. Trên dưới huyện Cú Dung bắt đầu cái gọi là điều tra nghiên cứu, đã bị Huyện lệnh Cú Dung hãm hại, dứt khoát phản công cướp lại. Đại hộ có mối quan hệ mật thiết với Tề Thị và Huyện thừa Cú Dung, đều bị ra công đường, lượng lớn điền sản đều bị sung công.

Đương nhiên Lục Thất không tới tham gia rồi, nhưng lại để cho Tần Hạo tới gặp Huyện lệnh Cú Dung, yêu cầu bổ sung binh lính. Chủ yếu là trưng binh ở Bạch Hà Bảo. Phần lớn binh mạnh của Bạch Hà Bảo được trưng quy về Tiễu Phỉ quân, còn dưới sự ủng hộ của Anh Vương cũng có thể nói là dưới sự đảm bảo bổ nhiệm của Anh Vương, trên sổ ghi công rất nhiều binh lính đều trở thành quan tướng.

Năm ngày sau, Tiễu phỉ quân của ba ngàn tướng sỹ sáu doanh trại được hình thành hoàn chỉnh. Ngoài ra, điều khiến Lục Thất không thốt lên lời là việc chia quân của hắn trước đây bị Anh Vương phủ quyết. Sau khi Anh Vương bổ nhiệm quan tướng đã áp dựng phương pháp diễn võ để tranh giành đảm nhiệm quan tướng dẫn quân và tuyển chọn quan binh của vệ doanh tả hữu. Cuối cùng đã khiến cho lượng lớn quân tinh nhuệ của Tiễu Phỉ quân quy tụ vào quân doanh Đô úy.

Quyển 3 - Chương 64: Muốn đi

Phản ứng của Lục Thất rất nhanh, hắn thấy Anh Vương chủ trì hoàn toàn tổ chức lại Tiễu Phỉ quân, chủ tướng Vinh Xương được trở thành Phó soái câm điếc, hắn đã hiểu ba ngàn Tiễu Phỉ quân mới tám phần sẽ trở thành Anh Vương Phủ quân. Khi đã hiểu rồi, hắn cũng biết muốn thành kẻ câm điếc, nghe lệnh theo khuôn phép là được.

Tới ngày thứ 9 Anh Vương tới, kinh quân diệt phỉ Mao Sơn đã chiến thắng trở về kinh, nghe nói chủ tướng của kinh quân diệt phỉ nhanh gọn, quyết đoán, lục soát núi với quy mô lớn, đã chết có ngàn tướng sỹ, cuối cùng xee như đã diệt phỉ thành công.

Ngày thứ ba của kinh quân diệt phỉ thành công, thánh chỉ từ kinh thành tới, đồng thời cũng có rất nhiều quan tướng tới. Một vị trong số đó là Đô Ngu Hầu, thánh chỉ phong quân diệt phỉ lần này là Anh Vương Phủ quân, ban thưởng Thanh Long kỳ, phong Vinh Xương làm Chưởng quân Trung lang tướng, tiếp tục tận tâm diệt phỉ.

Sau khi tuyên đọc xong thánh chỉ, quan tướng quân phủ bái kiến vương chủ mới. Anh Vương rất vui, nói vài câu chúc mừng.

Lục Thất cũng cười chua xót, nhưng có lẽ điều đó không tốt, không ngờ hắn đã thật sự trở thành thuộc quan của Anh Vương rồi. Nếu Thái tử biết được, chắc chắn sẽ lo lắng. Hắn trở thành một thành viên thế lực của Thái tử, đã là chuyện rõ ràng rồi. Nếu Đường Hoàng đưa Tiễu Phỉ quân quy thuộc Anh Vương phủ, như vậy có lẽ sẽ điều hắn về kinh. Bây giờ còn tính đến chuyện gì khiến cho phủ Công chúa bị lung lay sao?

Trở về doanh trại rồi, Lục Thất suy đi nghĩ lại, cảm thấy có lẽ nên tấu xin được điều đi là tốt. Một bàn chân giẫm lên mấy con thuyền chẳng phải là chuyện gì tốt đẹp, hậu quả rất có thể sẽ không thể lường trước được. Trước đây, hắn có thể dùng không thể tự chủ được làm qua loa tắc trách. Bây giờ hắn đã có thể tự chủ được cuộc sống của mình rồi.

Lục Thất đã viết một bức thư xin điều đi trình lên, đưa cho Diêu Tùng gửi tới kinh thành. Hiện tại quân doanh của hắn người cũ chỉ chuyển đi một nửa. Địch Bình và Triệu Hàn vẫn đi theo hắn, tham vệ thì có sáu người tự nguyện, cộng thêm sáu người có công đề bạt. Ngoài ra sáu tham vệ mới và quan tướng cầm binh còn khuyết, tất cả đều tự nguyện gia nhập doanh trại của hắn.

Ngày hôm sau Diêu Tùng quay về, mang về một bức thư tay, mở ra xem liền giật mình, trong thư tay viết:
- Khanh rất thích làm bậy thế sao?

Một câu hỏi đơn giản mà lại khiến cho Lục Thất kinh hoàng không nói được lời nào. Đó là lời cảnh cáo của Hoàng đế, đang cảnh cáo hắn thân là tướng quân thì nên nghe lệnh là được rồi. Hắn chẳng có tư cách gì chủ động đi lựa chọn, hỏi về hàm nghĩa khác cũng đã cho Lục Thất biết, không thể điều ngươi đi được.

Quý Ngũ Thúc và Diêu Tùng cũng đã xem thư tay. Diêu Tùng thấy Lục Thất run sợ hồi lâu, liền hỏi:
- Đại nhân, đây có phải là Hoàng đế nổi giận không?

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Không biết, nhưng lại là cảnh cáo ta, chỉ có thể ngoan ngoãn tiếp tục đi diệt phỉ.

Quý Ngũ Thúc biết Lục Thất vì sao dâng tấu, y khẽ nói:
- Công tử, Hoàng đế không cho người rời đi, có lẽ là không muốn thế lực của Thái tử mạnh quá, muốn cho phủ Công chúa trở thành một thế lực trung gian.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta cũng đã hiểu rồi, chỉ là rất dễ nghi ngờ vô căn cứ. Nếu Thái tử có lòng đố kỵ với ta, vậy sau này sẽ không còn tin ta nữa. Hơn nữa, thái độ của Anh Vương những ngày vừa qua rõ ràng là lạnh nhạt với ta.

- Anh Vương đương nhiên là không thích đại nhân ở đây rồi. Đại nhân ở đây, uy vọng đã thâm nhập vào lòng quân. Còn Anh Vương rõ ràng là muốn hoàn toàn nắm được quân lực ở đây.
Diêu Tùng nói.

Lục Thất cười, nói:
- Cho nên ta mới muốn bỏ đi.

- Công tử cũng không cần phải lo lắng, tấu của công tử, Thái tử tất sẽ biết. Điều đó chẳng khác nào thể hiện rõ thái độ rồi.
Quý Ngũ Thúc nói.

Lục Thất gật đầu, thư giao lại cho Diêu Tùng, nói:
- Sau này sẽ hồi kinh, bức thư tay này sẽ giao cho Tiêu phủ thiếu phu nhân cất giữ, sau này có thể sẽ còn dùng tới.
Diêu Tùng nhận bức thư, nhìn Lục Thất muốn nói nhưng lại thôi. Mấy lần y trở về kinh thành đưa thư, đã biết được cái gọi là Công chúa, chính là Tiêu phủ thiếu phu nhân trong miệng Lục Thất, nhưng y không dám phá vỡ chuyện này, chính là Quý Ngũ Thúc y cũng không dám nói, không phải là y bất trung bất nghĩa, mà là y cảm thấy chuyện vợ chồng của ông chủ, một khi y nhiều chuyện, sau này sẽ rất khó sống.

Hơn nữa, Diêu Tùng có ấn tượng rất tốt về chủ mẫu Tiểu Phức. Thân là Công chúa, đối với y cũng có vẻ ôn hòa, vào nhà ban ngồi, còn quan tâm hỏi han tới chuyện nhà của y, khiến y cảm thấy rất được sủng ái. Y vốn là một lưu phỉ, trong kinh thành gặp quan binh đều phải cúi đầu khom lưng, lại được một vị Công chúa điện hạ tôn trọng như vậy.

Lục Thất không để ý thấy Diêu Tùng ngập ngừng muốn nói điều gì. Hắn thấy chuyện này chỉ có thể như vậy, nói nhiều cũng vô ích, dù sao thì cũng không thể bỏ đi được, vậy thì chỉ cần thuận thế là được. Hắn giữ vững tinh thần, bước ra ngoài trướng, bắt đầu làm hết phận sự của mình.

Doanh tướng có quyền điều chỉnh quân doanh của mình. Bởi vì Lục Thất lo lắng bất an, cho nên lơ là việc chỉnh quân, chủ yếu là không muốn để các tướng sỹ không biết theo ai có oán tâm, muốn làm một người ba phải chạy theo người nịnh hót.

Bây giờ không thể đổi tướng được nữa rồi, Lục Thất bắt đầu chỉnh đốn quân kỷ. Hắn sẽ biên chế 5 đội doanh quân thành 3 đội quân lớn. Một đội là kỵ xạ binh chủ chiến, hai đội đao thương lá chắn hợp với bộ binh, hai đội là khinh trang bội đao và cung tiễn binh.

Chức trách của quan tướng là có chiến thì là chủ tướng, Quý Ngũ Thúc là chủ tướng thời chiến của hai đội cung tiễn binh. Địch Bình là chủ tướng thời chiến của hai đội đao thuẫn bộ binh. Bốn doanh quân của ngoại quân Đô úy thuộc Anh Vương Phủ quân đều là thượng doanh, hơn nữa quân nhu còn được phân chia rất đầy đủ.

Sự trấn thủ của Anh Vương khiến cho Huyện lệnh Cú Dung tấn công lại, quả thực đã trở thành Quân nhu quan rồi, thu hết lượng binh khí áo giáp lớn. Tề Thị bị diệt, hù trên dưới huyện Cú Dung không dám tư tàng vũ khí. Huyện lệnh đã truyền xuống, ai nộp lên đều miễn chết. Phủ Anh Vương quân cũng chỉ là chọn cách phân phát là tốt nhất, không thể để lại cho huyện Cú Dung được, dùng để xây dựng đội quân hùng mạnh tiêu diệt phỉ Xích Sơn Hồ.

Ngày thứ hai Lục Thất chỉnh đốn quân, Tiễu Phỉ quân di chuyển rồi. Hơn ba ngàn đại quân uy vũ chỉnh tề quân giáp, rời khỏi huyện Cú Dung, tiến về phía huyện Kim Đàn. Nạn thổ phỉ lớn nhất của huyện Kim Đàn cũng là thổ phỉ Mao Sơn, cho nên từ đây đi tới huyện Kim Đàn có lẽ chỉ là tiện đường mà thôi.

Trong lúc hành quân, Lục Thất và Quý Ngũ Thúc, Diêu Tùng cưỡi ngựa, vừa đi vừa nói chuyện. Lúc này đã tới địa giới Mao Sơn rồi. Nhìn từ xa ngọn núi Mao Sơn đứng sừng sững, núi non trùng điệp, vững chắc, không hổ là thánh địa có tiên nhân trong truyền thuyết.

- Thổ phỉ Mao Sơn vừa được tiêu diệt, lần này đi sẽ không thể có đại chiến được.
Nhìn Mao Sơn, ngữ khí của Quý Ngũ Thúc cũng đã thoải mái hơn nhiều.

Lục Thất thừa nhận gật đầu, Diêu Tùng cũng cười nói:
- Sơn phỉ cũng không phải là kẻ ngốc, đại quân mạnh như vậy sớm đã hô hào phân tán rồi, quân qua lại tụ hợp lại.
Lục Thất gật đầu, bỗng Quý Ngũ Thúc hạ giọng nói:
- Công tử, ta thấy tên Vinh Xương đó hung hăng nhìn công tử, công tử nên cẩn thận.

Lục Thất gật đầu, Vinh Xương đã không có ý tốt gì với hắn, hắn đương nhiên là biết rồi. Đồng thời hắn cũng biết Vinh Xương hận mình thấu xương, ngoài mặt thì Vinh Xương thăng quan là niềm vui lớn, nhưng thực tế thì lại thành một cái gai. Mặt khác, Vinh Xương đã là Trung lang tướng rồi, nhưng quyền lực lại là một sự trở ngại rất lớn.

Đô Ngu Hầu mới tới cũng như Chu Vũ, có được quân nhu và hình quyền, cũng có tư cách nghi ngờ quyết sách quân sự của Vinh Xương. Dưới y lại có thêm hai Đô úy nắm quân quyền tinh binh, bốn tên quy về thượng doanh cũng bất hòa với Vinh Xương. Vinh Xương danh là chủ soái, nhưng lại chỉ có thể hành sử một chút quân lệnh bình thường, còn trước đây trong Tiễu Phỉ quân, quyền uy của Vinh Xương gần như là có thể làm theo ý mình.

***********

Cùng ngày hôm đó, sau giờ ngọ, một đoàn kỵ quân minh quang giáp sáng loáng, khoảng 30 người, hộ tống hai chiếc xe ngựa đi từ đông sang tây. Đội quân này vốn nên có uy vũ lúc này lại ầm ầm tiếng chửi mắng, rất nhiều người liền ở trên lưng ngựa ôm bụng, tình hình vô cùng phức tạp hỗn độn.

Bỗng nhiên đoàn quân này rất nhiều người xuống ngựa, vội cởi áo giáp ra, lần lượt chạy sang hai bên đường, có người lớn tiếng chửi phải về tìm người tính sổ. Hơn 20 người tập trung ngồi xổm xuống hai bên đường, thở phù phù, chỉ có ba kỵ tướng là không đi ngoài. Họ nghi ngờ thảo luận cùng nhau.

Lát sau, kỵ binh đi ngoài lần lượt đứng dậy quay về, có tiếng chửi rủa yếu ớt, ầm ầm kêu gào trở về trấn Chu Vân. Ba kỵ tướng ý thức được tình hình, sau khi trao đổi với nhau liền thuận theo ý mọi người quay trở về.

Đội kỵ binh hành quân quay về, liền bị hai người theo dõi từ xa nhìn thấy, có một người chạy nhanh về báo cáo, sau khi chạy được 300m thì gặp một đoàn kỵ binh khác, chỉ có điều đoàn bị binh này mặc khóa tử giáp. Những kỵ binh đó có gần 20 người, cũng hộ tống hai chiếc xe có rèm.

Người theo dõi đã tới phía trước một chiếc xe, hành lễ cung kính nói:
- Bẩm Trung phủ sứ đại nhân, mục tiêu sau khi bị đi ngoài, đã quay trở về.

- Quay đầu, lui, tiếp tục theo dõi.
Trong quân có người phụ nữ dặn dò, người theo dõi tuân lệnh đi, kỵ binh bắt đầu quay đầu lại.

- Hồi báo, các ngươi lập tức xuất kích, không giữ lại một kẻ nào.
Xe quay đầu vừa mới đi, cô gái lại dặn dò.

- Dạ.
Có hai tướng quân kỵ binh cung kính vâng lệnh, kỵ quân hộ xe liền đi.

…………………….

- Bẩm Trung phủ sứ đại nhân, mục tiêu lại đi ngoài rồi.
Người theo dõi vội vàng chạy tới cung kính bẩm báo.

- Đi thôi, phải phủ đầu địch trước tiên, không được liều chết từ xa.
Người phụ nữ trong xe truyền lệnh ra.

- Dạ!
Hai kỵ tướng hồi đáp, tiếp theo ngự mã chạy tới, các kỵ quân tự nhiên đi theo ngự mã, người theo dõi đó cũng đã lên ngựa đi rồi.

Quyển 3 - Chương 65: Cướp giết

Nhóm kỵ quân của Minh Quang giáp quả thực rất thảm hại, tập thể lại ngồi xổm sang hai bên đường, chỉ có ba vị kỵ tướng dẫn đầu là vô sự, nhíu mày nhìn đám thuộc hạ gặp xui xẻo. Họ nghỉ trưa ở thị trấn Chu Vân, kỵ tướng đương nhiên ở trong phòng tao nhã, còn các thuộc hạ được bảo vệ xe ở bên ngoài, ăn uống thì tiệm rượu mang thức ăn tới, kết quả là mọi người bị đau bụng.

Tiếng vó ngựa ầm ầm truyền tới, kỵ quân Minh Quang giáp kinh sợ nhìn lên, thấy một đoàn kỵ binh mặc khóa tử giáp. Đoàn kỵ binh đó tốc độ không nhanh, quất ngựa chạy tới, hơn nữa cũng chỉ có hơn 10 người, xem ra là quan binh địa phương.

Đoàn kỵ binh đó thấy kỵ quân Minh Quang giáp, chợt dừng lại ở cách đó 20m, kỵ tướng dẫn đầu hô lớn:
- Xin hỏi, các ngươi là thượng quan nơi nào?

- Chúng ta là kinh quân, các ngươi thuộc quân nào?
Một kỵ tướng Minh Quang giáp đáp.

- Bọn ta là quan binh huyện Đương Đồ, phụng lệnh huyện Vu Hồ hộ giải.
Kỵ tướng thủ lĩnh lớn tiếng đáp lại.

- Các ngươi đi.
Kỵ tướng Minh Quang giáp xua tay dặn dò.

Kỵ tướng cầm đầu đáp lại, quất ngựa tiến về phía trước, dẫn quân đi thẳng qua kỵ quân Minh Quang giáp, tăng tốc chạy thẳng. Nhìn kỵ quân dần chạy đi, kỵ quân Minh Quang giáp mới dần giãn ra, tiếp tục nhăn mặt cúi đầu đi ngoài, ba tên kỵ tướng cũng buông lỏng binh khí.

Đám kỵ quân dần đi xa bỗng nhiên quay lại, kỵ quân như một con rồng khổng lồ quay về, từng chiếc tấu mã được rút ra khỏi vỏ, trường binh giơ lên, ầm ầm xông lên giết hồi mã thương.

Ba tên kỵ tướng Minh Quang giáp giật mình trước tiên, sững người nhìn một lát sau mới tỉnh ngộ, liền có một kỵ tướng hét lớn:
- Bọn chúng là địch tập kích, mau tập kết.

Kỵ quân Minh quang giáp lập tức bị hỗn loạn, lần lượt đứng dậy xách quần áo chạy đi, chạy thẳng tới quân mã. Đa số kỵ binh đi ngoài không mang theo binh khí, hơn nữa cơ thể sau khi bị đi ngoài cũng đã yếu đi rất nhiều, chỉ cảm thấy Minh quang giáp trên người đều nặng trĩu.

Rất nhanh, kỵ quân như rồng lớn đã xông tới, đứng mũi chịu sào chính là ba kỵ tướng trên đường. Khi vòi rồng bắt đầu xông lên tập kích, binh khí lần lượt vung lên tấn công. Ba tên kỵ tướng minh quang giáp dũng mãnh xông lên, song không thể đỡ xuể, mỗi người chỉ cản lại được ba tên, bị hàng đàn kỵ quân phía sau chém chết tại trận.

- Giết!
Một tên kỵ tướng cầm đầu giơ đao lên quát, thúc ngựa xông lên phía quân Minh Quang giáp còn chưa kịp kéo quần lên kịp đó.

Tiếng vó ngựa vang lên loạn xạ, tiếng gào thét chói tai tạo thành những tiếng kêu la thảm thiết, mùi máu tươi tràn ngập khắp nơi, kỵ quân Minh Quang giáp bị trúng thuốc xổ xám xịt lại, tất cả trở thành một đàn dê. Dưới vó ngựa hung hãn của quân địch, kỵ quân Minh Quang giáo đã vô tình bị giết chết thảm hại.

Ngoài trăm mét, một người phụ nữ che mặt mặc váy xanh đứng bên cạnh xe kiệu, bình tĩnh nhìn sự chết chóc thảm khốc đó như xem một cuộc đấu võ. Ngược lại, người phu xe trung niên nghiến chặt răng sợ hãi quan sát trận chiến.

Nửa giờ sau, một kỵ tướng người đẫm máu chạy về phía chiếc xe, cung kính nói:
- Bẩm đại nhân, đã giết chết toàn bộ 30 tên địch, trong một chiếc xe có 4 người phụ nữ.

- Ngươi không nghe rõ quân lệnh sao?
Giọng lạnh lùng bên trong trách cứ.
- Vâng, thuộc hạ biết tội.
Kỵ tướng cung kính đáp, nói xong ngẩng đầu nhìn ra phía sau, giơ tay trái lên vẽ thẳng xuống dưới một đường. Ở phía xa nhanh chóng vang lên mấy tiếng kêu thảm thiết của phụ nữ.

- Tiền của và quân dụng lập tức chuyển ra sau xe, thi thể vùi đốt phía sau. Ngươi dẫn theo 16 vệ phụ trách, đừng để bổn sứ thất vọng.
Giọng lạnh lùng của Trung phủ sứ dặn dò.

- Vâng, đại nhân yên tâm, không thể sai sót được.
Kỵ tướng cung kính đáp.

- Tên phu xe này thay bằng Dực vệ, ngươi đưa hắn ta đi.
Trung phủ sứ ra lệnh.

Kỵ tướng sững người lại, sau đó liền dựa vào xe kiệu, tay vung đao lên hung hăng quét một đường qua cổ tên phu xe. Tên phu xe đó vốn đang sợ hãi nhìn tên kỵ tướng đầy máu tanh, cổ bị chém một phát, vẻ mặt vẫn còn đang sợ hãi. Một cánh tay đẫm máu giơ lên túm lấy tên phu xe kéo đi, hai người quay trở lại chiến trường.

Vương Cầm Nhi thấy tên kỵ tướng đã đi rồi, nàng lạnh lùng lắc đầu, phu xe là phủ Công chúa mướn đấy, chuyện lần này không thể chừa đường sống được, cho nên nàng phải quả quyết giết bỏ. Mà những Dực vệ này lại là một đám sát thủ cực giỏi, quân kỷ nghiêm minh, võ nghệ cao cường, càng phải sát phạt quyết đoán. Chuyện lần này nàng vốn nghĩ là sẽ gặp mâu thuẫn, khi biết những tên Dực vệ này căn bản không cần biết kẻ địch là ai, sau khi ra lệnh thì không chút do dự nào.

Cho tới rất lâu sau đó, Vương Cầm Nhi mới hiểu được chân tướng trong lòng những tên Dực vệ này. Đó là một đám tướng sỹ thuộc ở hữu của phủ Công chúa, mà sự sở hữu này căn bản chính là Lục Thất. Những Dực vệ này không những có ơn với Lục Thất, mà còn có niềm tự hào thân thiết. Lục Thất chính là một nhân vật nổi tiếng xuất thân từ Hưng Hóa quân, khiến cho những tướng sỹ xuất thân từ Hưng Hóa quân này có sự đồng cảm vô cùng.

Mặt khác, là những Dực vệ xuất thân từ Hưng Hóa quân này căn bản đã quen nghe lệnh không vi phạm, cũng quen giết người ưu việt rồi. Sự đồng cảm của họ khiến cho họ cam lòng bán mạng, kiếp sống quân lữ máu tanh khiến họ không còn cảm thấy nghe lệnh giết người có gì là không ổn nữa.

Dưới sự bảo vệ của bốn tên Dực vệ, Vương Cầm Nhi rời khỏi vùng đất chết chóc. Đằng sau xe nàng ngồi là một chiếc mắc xe, hai xe nối liền với nhau. Trong chiếc xe phía trước đã chất đầy tiền bạc nặng trĩu, trong mắc xe chất đầy vũ khí. Nàng đã hoàn thành nghiệm vụ của Lục Thất giao cho. Những của cải này sau này sẽ từng bước trở thành của cải hợp pháp của phủ Công chúa, hoặc sẽ trở thành ngân lượng của huyện Thạch Đại.

Đối với ngân lượng của huyện Thạch Đại Lãnh Nhung không thể không có đủ, khiến Lục Thất vẫn luôn băn khoăn. Hắn không muốn ép Lãnh Nhung vì vơ vét tiền của mà điên cuồng. Hắn muốn để Lãnh Nhung ở huyện Thạch Đại có thể có uy danh thực sự, cho nên tiền bạc Lãnh Nhung cung cấp, có thể bình thường là được, không cần phải đi cướp bóc.
Vương Cầm Nhi đã biết hết thảy phủ Công chúa rồi, cũng biết Công chúa phủ quân diệt phỉ đã đi qua Thường Châu, bây giờ đã từ ngàn binh biến thành ba ngàn đại quân của sáu doanh trại rồi. Nghe nói đã thu phục được rất nhiều phỉ nhân đầu hàng. Mà không ngờ Đường Hoàng đã cho phép hợp nhất, nhưng quan tướng thống lĩnh quân đều do thân vệ Vạn Bân đảm nhiệm, xuất ra hơn hai ngàn cấp dưỡng quân đội, lại theo lệ cũ do phủ Công chúa gánh vác.

Điều khiến Công chúa Tiểu Phức lo lắng và vui mừng chính là hai chiến hữu ca ca của Lục Thất quả thực là có nghĩa khí gan dạ. Trong bối cảnh tiêu diệt phỉ đã tư tàng được rất nhiều tiền của, âm thầm thông báo với Tiểu Phức sai người đi tiếp nhận, nghe nói giá trị lên tới bảy vạn lượng. Nếu có thể bình an không bị bại lộ còn có thể giải quyết được nguy cơ tài chính của phủ Công chúa rất lớn.

Đang lúc hoàng hôn, quân Dực vệ khắc phục hậu quả đã truy đuổi dần tới xa giá Trung phủ sứ. Kỵ tướng bẩm báo với Trung phủ sứ, xe ngựa cũng đều được đốt bỏ sau khi giết chết rồi. Không còn cách nào khác, trên những con ngựa đó phần lớn là có dấu vết quân của Vinh Thị, không thể để lại dùng được dù rất tiếc, vì những con ngựa đó còn tốt hơn ngựa của Dực vệ rất nhiều.

Sau khi nghe xong bẩm báo, Vương Cầm Nhi liền xuống xe, bình tĩnh nhìn quanh một lượt, nói:
- Hôm nay các ngươi đã vì phủ Công chúa lập được công lao, phủ Công chúa sẽ ban thưởng.

- Đại nhân, thuộc hạ đã vì phủ Công chúa mà hết lòng, nên thế mà.
Kỵ tướng Phạm Hổ vui vẻ đáp.

Vương Cầm Nhi quay sang nhìn gật đầu, nói:
- Vì phủ Công chúa mà làm, là bổn phận của các ngươi, nhưng hiệu lực cũng phân nặng nhẹ. Hiệu lực hôm nay là chiến công, có thể đạt được thưởng công ngoài bổn phận.

Các kỵ quân đều không nói gì, Trung phủ sứ nói rất hợp với quân quy, có tham chiến là có thể đạt được thưởng công, lại nghe Trung phủ sứ nói tiếp:
- Thưởng của các ngươi hôm nay, Hỏa trưởng 500 lượng bạc, vệ sỹ 300 lượng bạc.

Các kỵ quân bỗng sáng mắt rực lên, có bạc ai nấy đều vui vẻ. Họ đã trở thành quân nhân, căn bản chính là vì thăng quan và kiếm tiến, có bạc mới có thể có được cuộc sống phú quý.

- Các ngươi cũng đừng nên vui mừng, thưởng của phủ Công chúa là theo hình thức thương khế mới có thể có được mà không phải là lập tức đưa bạc cho các ngươi.
Vương Cầm Nhi lại nói.

Các kỵ quân liền sững người ra, nhìn nhau, không hiểu vì sao thưởng công lại có thể là thương khế. Phạm Hổ lễ phép nói:
- Đại nhân, thuộc hạ nghe không hiểu, xin đại nhân nói rõ.

Vương Cầm Nhi gật đầu, nói:
- Thưởng công là thương khế, chính là bạc thưởng công của các ngươi sẽ đầu tư vào việc kinh doanh của phủ Công chúa, một năm sau mới cho phép các ngươi lấy ra, giống như là ngân phiếu. Nhưng khác với ngân phiếu là thương khế có tiền lãi, việc kinh doanh của phủ Công chúa có lãi sẽ theo thương khế chia phần lãi mà các ngươi được hưởng.

Các kỵ quân nhìn nhau, có một số người lộ rõ vẻ thất vọng. Họ thích thực sự là tiền thật tới tay, biến thành thương khế như vậy họ cảm thấy là thưởng ngoài miệng.

- Bổn sứ biết các ngươi không hiểu. Thế này đi, chính là phủ Công chúa nợ các ngươi tiền thưởng một năm.
Vương Cầm Nhi đành phải dùng phương pháp nói trắng ra như vậy.

- Được rồi, tạ đại nhân thưởng công.
Phạm Hổ liền đáp lại, các kỵ quân khác cũng lần lượt đáp lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau