KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 31 - Chương 35

Quyển 1 - Chương 31: Huấn luyện binh lính

Ninh Nhi ngẩn người, nàng biết mình trong lòng Chu Nguyệt Nhi chỉ là một tỳ thiếp, Chu Nguyệt Nhi là đang nhắc nhở nàng, ngươi đã không còn là Lý di nương nữa, không nên tiếp tục có tôn nghiêm của một nữ chủ.

Ninh Nhi cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, nàng lựa chọn làm thiếp có được tình yêu của nam nhân, lại đánh mất tôn nghiêm và địa vị bề trên đã gắng giữ gìn nhiều năm, giữa được và mất cái nào quan trọng hơn.

Nàng ngẩn người suy nghĩ miên man, một lúc lâu mới bất đắc dĩ chua xót mỉm cười, nay nàng đã là tỳ thiếp, hiện tại nghĩ tới có ích gì, nếu Lục Thất không trở về cố hương, nàng gả đến nhà khác sẽ không như lúc này chỉ là một tỳ thiếp mất hết tôn nghiêm, chính mình bây giờ có thể lưu lại Lục gia, lại được nam nhân yêu thương sủng ái, thực đã là rất may mắn rồi, không nên quá tham lam cưỡng cầu địa vị hay tôn nghiêm đó.

Giải được khúc mắc trong lòng, Ninh Nhi giãn mi tâm ra, nàng nhớ tới Lục Thất điên cuồng, hoang dã kia, hai gò má bất giác đỏ ửng nóng bừng, tay khẽ vuốt ve bụng mình, nàng biết mình vẫn còn hy vọng, chỉ cần có thai, địa vị mà nàng đánh mất sẽ lấy lại được.


Trời vừa tờ mờ sáng, Lục Thất cưỡi ngựa phi nhanh ra cửa thành Tây, hắn thân là quan phụ mẫu không thể đến trễ. Sáng sớm vừa ra cửa mẫu thân đã thức dậy, khi từ biệt bà nói rõ ý muốn nạp nhất thiếp cho hắn, chính là chất nữ Tân Vận Nhi của Tân Di nương, từng là tỳ nữ của tiểu thư Chu phủ, đã từng gặp mặt ở tiệm thuốc bắc Vọng Giang Bảo.

Mẫu thân bày tỏ rất vừa ý vị Tân Vận Nhi kia, Lục Thất nghe xong nhớ mang máng, ở hiệu thuốc bắc Vọng Gia Bảo khi gặp Tân Di nương có dẫn theo một tỳ nữ, nhưng vì là tỳ nữ nên hắn cũng không để ý, chỉ nhìn thoáng qua, bởi vậy ấn tượng có chút mơ hồ, nhưng nhất định không phải là một nữ nhân xấu xí, tất nhiên, xinh đẹp lại vừa ý với mẫu thân, nạp làm thiếp cũng không phải không được, nên hắn gật đầu ưng thuận.

Hắn là người đầu tiên đến nơi huấn luyện của quân doanh, binh lính trực đêm coi giữ cửa quân doanh bất mãn mở cửa cho hắn, nhìn vào sàn đấu võ trống vắng hắn liền tìm một cây trường thương luyện vài chiêu, hắn giỏi bắn cung cưỡi ngựa, thích dùng trường đao, cũng am hiểu về trường thương, nhưng hắn còn có một tuyệt kỹ chính là phi mâu, hắn có thể phi mâu trúng binh lính mặc áo giáp trong vòng năm mươi bước, đây chính là tuyệt kỹ hắn dùng để ám sát chủ tướng của quân địch.

Trường thương dài hai mươi mét trong tay hắn như có sinh mạng, đâm nhanh như linh xà thè lưỡi, quét tới như cự xử khiếu phong, từng chiêu bổ, đâm, trảm, quét, trở mình, cây trường thương như một bộ phận trên thân thể hắn cùng hắn vũ động.

Từng trận vó ngựa tiến tới sàn đấu, đến sau Lục Thất là mười tên lính liên lạc, rượu sẽ không uống chùa, lòng trung thành vừa kết cũng sẽ không thay đổi chỉ trong một đêm, mười tên lính coi Lục Thất như đông chủ phát tài, trong đó cũng có những tên có giác ngộ cao nhìn xa trông rộng, sau này nếu Lục Thất được làm quan, tự nhiên sẽ để một ít thuộc hạ cũ làm quan viên bộ hạ.

Lục Thất thấy có người đến thu lại trường thương, trong lòng vui mừng mỉm cười chào hỏi mười người kia. Uy thế là cái gì? Nhiều người đông đảo chính là uy thế, có mười thuộc hạ được vũ trang đầy đủ theo mình, tới đâu cũng tạo ra khí thế.

Mười tên lính liên lạc bái kiến Lục Thất, Lục Thất chào hỏi hai câu liền phân phó nhiệm vụ cho bọn họ, hôm nay chủ yếu là lập uy, huấn luyện đơn binh.

Từng nhóm binh lính từ giờ mẹo nối tiếp nhau đến quân doanh, Lục Thất để những binh lính đã nhận vũ khí tùy ý nói chuyện phiếm, sắp đến giờ mẹo hắn hét lên ra lệnh tập kết, gần chín mươi binh lính theo mệnh lệnh xếp thành hàng đứng phía sau Lục Thất, người nào cũng ưỡn ngực đứng nghiêm trang.

Mười tên lính liên lạc đứng thành một hàng riêng sau lưng Lục Thất, tạo nên một không khí áp bức đối với gần chín mươi binh lính kia, bọn họ bất giác xếp hàng chỉnh tề, nghiêm trang nhìn về phía Lục Thất.
Lục Thất nghiêm mặt ra lệnh điểm danh, mỗi nhóm binh lính đều có số lượng nhất định, lập tức từ 1 điểm danh đến cuối hàng, sau khi điểm danh xong liền đứng lên báo cáo vẫn còn thiếu, là năm mươi sáu và tám mươi lăm.

Sau khi điểm danh xong, Lục Thất tuyên bố các hạng mục huấn luyện trong ngày hôm nay, hắn sẽ đích thân dạy các thế võ cơ bản cho binh lính, nói rõ người nào luyện xong có thể lập tức nghỉ ngơi, người nào không học xong không được nghỉ, binh lính nghe xong ai nấy đều cảm thấy căng thẳng, lúc trước, bọn họ đến tập huấn đều là xếp hàng xong, điểm danh báo cáo, sau đó loa qua luyện vài động tác, cũng qua một ngày, nhàm chán không nói còn không có tính thực chiến.

Vừa mới thông báo xong các hạng mục huấn luyện, có hai tên lính thở hổn hển chạy vào hàng ngũ đứng nghiêm trang, Lục Thất lạnh lẽo liếc nhìn, khoát tay một cái, sáu tên lính liên lạc từ phía sau hùng hổ đến bắt hai tên lính đến trễ, ba người giữ một người, lột y phục, ấn hai tên lính nằm sấp trên mặt đất. Hai tên lính liên lạc khác tay dâng trường thương cho Lục Thất.

- Chấp hành quân pháp.
Lục Thất lạnh lùng ra lệnh, hai tên lính liên lạc tuân theo mệnh lệnh xoay người bước tới, trong tiếng cầu xin hoảng sợ của hai tên lính kia liền nện xuống ba cán thương, đánh cho hai tên lính kia khóc lóc thảm thiết, khiến cho gần chín mươi binh lính trong hàng kinh hồn khiếp đảm, âm thầm cảm thấy may mắn vì mình không đến trễ.

- Các vị. bản quan không nói lời vô nghĩa, đã nói sẽ làm, lần sau nếu lại có người vi phạm quân quy liền phạt năm quân côn, bắt đầu tập huấn.
Lục Thất lạnh lùng, nghiêm nghị ra lệnh, sáu tên lính liên lạc buông hai tên lính kia ra để bọn họ về nhóm tập huấn.

Thế võ cơ bản của Lục Thất rất đơn giản, lính sử dụng trường thương bắt đầu đứng tấn, luyện tập đâm mạnh vào ngực của người gỗ, có thể đâm trúng ba mươi nhát trong phạm vi ba tấc ngực của người gỗ, có thể đến tìm Lục Thất để khảo hạch, thực hiện được tiêu chuẩn đã đề ra lập tức có thể về nghỉ ngơi, không được lại luyện thêm nửa canh giờ mới có thể tiếp tục khảo hạch.

Binh lính sử dựng đao và mâu luyện tập dùng mâu yểm trợ để xuất đao, mục tiêu cũng là người gỗ, nhưng điểm công kích chính là đầu, chấp mâu xuất đao trảm trúng đầu người gỗ ba mươi nhát là đạt chuẩn. Binh lính cưỡi ngựa bắn cung cũng rất đơn giản, chỉ cần trong vòng ba mươi bước bắn trúng nửa người gỗ là hợp lệ. Vì do đích thân Lục Thất thao luyện, lại có thể nghỉ ngơi nếu đạt tiêu chuẩn, từng nhóm binh lính người nào cũng phấn chấn tinh thần, nghiêm túc luyện tập.Lục Thất khi vừa nhập ngũ chỉ là một tên lính quèn, sau vì thân thủ lợi hại trở thành thám mã của Cận Vệ Doanh, trong quân doanh thám mã binh là một đội riêng biệt, thuộc quyền quản lý trực tiếp của thống soái, giống như thân binh của chủ soái, vì vậy, sau khi Lục Thất lập công được thăng thành Tán quan, hơn nữa chủ soái lại là người biết quý trọng nhân tài, cho phép Lục Thất trở về cố hương lại giữ lại quân tịch, khi thượng soái xuất binh sẽ truyền lệnh gọi về, vì vậy sẽ không có mấy ai dám đụng chạm, gây hấn với sai kỵ triều đình.

Nhận nhiệm vụ huấn luyện chín mươi binh lính, Lục Thất đích thân huấn luyện mười tên lính liên lạc, hắn biết rõ thắng bại trên chiến trường quan trọng là nhân tố tin tức, hơn nữa, hắn chuyên trách hộ tống lương thực, thuế của Huyện Úy, biết rõ hướng đi của các băng cướp vô cùng quan trọng. Hắn dạy họ cách dịch dung dò hỏi, như thế nào để kiểm tra binh lực và vũ khí của địch, quan trọng hơn là năng lực thoát thân.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, mười tên lính nghiêm túc tập luyện, đây chính là vũ khí kinh nghiệm của quý nhân. Hiện giờ tình hình bất ổn, bất cứ lúc nào cũng có thể bị trưng dụng làm binh lính, một tên lính quèn trong quân doanh có thể trở nên nổi danh và giữ được tính mạng chỉ có thể dựa vào bản lãnh, thực lực của chính mình.

Các hạng mục thao luyện của Lục Thất nghe rất đơn giản, nhưng cho dù là một binh dũng khi thao luyện cũng khó lòng nhanh chóng đạt chuẩn, mục tiêu ba mươi nhát rất khó hoàn thành, nhưng có những người dũng cảm tìm Lục Thất đến khảo hạch, sắp tới chính ngọ chỉ có một nửa số người hoàn thành, Lục Thất phân phó cho năm tên lính đạt chuẩn đi mua cơm.

Sau giờ ngọ, Lục Thất để cho mười binh lính liên lạc tự luyện cưỡi ngựa bắn cung, còn hắn đích thân chỉ dạy cho số binh lính còn lại, tiếp thu được động tác then chốt, lại tìm cách an ủi hai tên lính bị phạt, cho chúng hai xâu tiền mua thuốc chữa thương, hai tên lính bị phạt vô cùng cảm động gửi lời cảm ơn Lục Thất, những binh lính khác nhìn thấy cũng hăng say luyện tập hơn.

Huấn luyện suốt một ngày cũng vẫn còn tám người không hợp lệ, Lụa Thất cổ vũ một phen liền cho chúng về nghỉ ngơi, hắn có chút mệt mỏi, trở về nhà trên trấn nghỉ ngơi. Về đến cửa nhà, Ninh Nhi từ trong bếp tiến ra nghênh đón, nói cho hắn biết mẫu thân có chuyện muốn thương lượng với hắn.

Khi tiến vào chính đường vấn an mẫu thân, Lục mẫu chỉ vào hòm gỗ xảo trên mặt đất, vẻ mặt khác thường nói:
- Tiểu Thất, con xem thử đó là thứ gì?

Lục Thất nghi hoặc xoay người mở hòm gỗ, nhìn thấy trong hòm có rất nhiều ngân nguyên bảo, hắn kinh ngạc quay đầu nhìn mẫu thân:
- Nương, từ đâu có nhiều bạc như vậy?

Lục mẫu ôn hòa nói:
- Hôm nay Tân Di nương Chu phủ đến đây, mang theo rương gỗ vào chính đường, sau khi gặp mẫu thiên liền thẳng thắn nói chất nữ của nàng ta thân thế bất hạnh, nhưng sau khi nghe được khúc nhạc kia vô cùng ngưỡng mộ nhạc luật của con, muốn cầm tiêu hòa hợp, gắn bó suốt đời, nương cũng vừa ý với Tân Vận Nhi, cảm nhận được thành ý của Tân Di nương nên đã đáp ứng. Sau khi Tân Di nương lấy một ngàn lượng bạc làm sính lễ cầu hôn, nương lúc đó nghe xong kinh hoảng, không biết nên trả lời như thế nào, Tân Di nương sau đó chỉ vào rương gỗ, nói trong rương chính là tài sản riêng nàng ta đã tích gớp nhiều năm, hôm nay mang đến làm của hồi môn cho Tân Vận Nhi, tiếp đến còn dặn nương là đừng để chị dâu của con biết việc này, coi như đó là tài sản của Lục gia, Tân Di nương nói xong liền rời đi. Sau đó nương quay lại nhìn thấy bạc trong rương thì vô cùng kinh ngạc, đếm được khoảng ba ngàn lượng bạc, nhiều bạc như vậy khiến nương cảm thấy bất an, chờ con về làm chủ.

Lục Thất khép lại nắp rương, bình thản nói:
- Trả về cho Tân Di nương.

Quyển 1 - Chương 32: Ý tứ của mẫu thân

Lục mẫu ngẩn ra, do dự nói:
- Tiểu Thất, nương thật đã đáp ứng mối hôn sự này rồi, nếu trả số bạc này về chẳng khác nào muốn hủy hôn. Hơn nữa, trả về nhiều bạc như vậy sẽ hại Tân di nương đấy, Tân Di nương tín nhiệm Lục gia như vậy, cũng rất có thành ý muốn kết thân, chúng ta không thể hại nàng ta được.

Lục Thất nghe xong liền trầm mặc, hắn hiểu rõ ý tứ của mẫu thân, bạc đã đưa đến cửa không muốn trả về, kỳ thật hắn cũng thích bạc, trên đời có mấy người ghét bỏ giàu sang, hắn hiện tại ngày ngày khổ cực cũng không phải vì bạc sao, nhưng lai lịch của số bạc này khiến hắn thấy khó chịu, không phải hắn là người chính nghĩa không tham lam, nhưng bạc này là tài sản nữ nhân mang đến, hắn là một người có tự tôn cao, không muốn mang ân huệ nữ nhân khiến cho mình bị quản chế, nếu bạc này là hắn trộm cướp được hắn sẽ không chút do dự cho vào trong túi.

Hắn biết mẫu thân muốn giữ lại số bạc này, nhất là sau khi Lục gia vừa vực dậy quả thật cần nhiều bạc để gây dựng lại sự nghiệp, hắn có thể hiểu được tâm tư của mẫu thân, mẫu thân muốn tập hợp lại gia tộc Lục thị, thực tế cũng chỉ là tâm tư hư vinh của một người phụ nữ. Mẫu thân thích được các vãn bối Lục gia đến bái kiến, đó là một loại cảm giác sung sướng, nhưng nếu vãn bối đến mà không thưởng, làm kẻ trên sẽ cảm thấy quẫn bách, tâm tình vui vẻ của kẻ trên chính là dựa vào vàng bạc.

Trong lòng Lục Thất khó chịu không muốn thu số bạc này, nhưng hắn càng không muốn mẫu thân không vui, mẫu thân một mình nuôi dạy con cái đã thật vất vả, cực khổ, hơn nữa chịu nhiều bức bách bởi sự nghèo khó, tự nhiên để ý đến vàng bạc nhiều ít, đồng thời cũng cần cảm giác ký thác trên tinh thần.

- Nương, là con suy nghĩ không chu đáo, Tân Di nương có nhiều tài sản riêng như vậy, nếu đưa trở về quả thật sẽ hại chết bà ta, nếu bà ấy đã có thành ý đối với Lục gia, vậy chúng ta cũng nên giữ lại số bạc này, ngày sau nếu bà ấy có lúc gặp khó khăn, chúng ta sẽ trả lại bà ấy.
Lục Thất biết được tâm ý của mẫu thân liền quyết định sửa lời giữ lại bạc

Lục mẫu gật gật đầu, lời nói của đứa con làm cho bà rất vui, số bạc này có thể an tâm, thoải mái giữ lại rồi.

Lập tức nhẹ nhàng nói:
- Tiểu Thất, chuyện về số bạc này con đừng nói chị dâu biết, chị dâu con tính tình thuần khiết, nếu biết được lai lịch của số bạc này, sẽ cảm thấy tự ti, nương không muốn vì số bạc này làm gia đình không hòa thuận, cũng sợ chị dâu con không giữ miệng sẽ hại đến Tân Di nương.

Lục Thất gật đầu nói:
- Con hiểu được, từ giờ trở đi con sẽ không biết gì về số bạc này, hết thảy do nương an bài.

Lục mẫu gật gật đầu, suy nghĩ mọt chút liền nói:
- Tiểu Thất, ba ngàn lượng bạc này cũng đủ cầu hôn với năm sáu vị thiếp thất xinh đẹp, Tân Di nương có thành ý như vậy, nếu chúng ta lấy lễ nghi nạp thiếp cầu hôn Tân Vận Nhi vậy không thỏa đáng, nương thấy Tân Vận Nhi điềm đạm, dịu dàng, lại xinh đẹp, không bằng lấy cô gái đó làm bình thê, con nguyện ý không?

Lục Thất sửng sốt, lập tức gật đầu nói:
- Nên như vậy, nương ngài làm chủ đi.

Hắn cũng hiểu, thành ý của Tân Di nương khiến cho mẫu thân vô cùng vui vẻ, hắn cần gì lại làm trái ý người, hơn nữa chuyện cầu hôn Tân Vận Nhi hắn cũng đã đồng ý.

Lục mẫu vui mừng nói:
- Được rồi, ngày mau nương sẽ mời bà mối đến đề thân, chọn ngày lành rước Vận Nhi vào cửa.

Lục Thất sửng sốt, suy nghĩ một lát liền ôn hòa nói:
- Nương, cưới bình thê không giống với nạp thiếp, một khi đã đón vào cửa không dễ dàng hưu thê, con cho rằng nên cẩn thận xem xét tính tình của Tân Vận Nhi, trước có thể định hôn sự, còn lễ thành hôn sau này hãy bàn tới.

Lục mẫu do dự nói:
- Việc này không ổn, nếu Tân Vận Nhi rời khỏi Chu phu sẽ không có nhà để về, nếu chúng ta kéo dài hôn lễ cũng là không có thành ý, quan trọng nhất vẫn là nương muốn Lục gia có hậu nhân.

Lục Thất ôn hòa nói:
- Nương, con rất sợ cưới phải một thê tử gian giảo vào cửa, vẫn nên trì hoãn thêm mấy ngày đi, nương có thể nói với Tân gia con công việc đang bề bộn, có thể để Tân Vận Nhi ở hậu trạch trong hiệu thuốc bắc Vọng Giang Bảo, con muốn tìm hiểu nàng ấy khi ở hiệu thuốc.

Lục mẫu nghe xong, trầm tư một chút liền gật đầu:
- Cũng được, hiệu thuốc bắc Vọng Giang giao cho hai tỳ nữ không thỏa đáng, để cho Tân Vận Nhi vào ở rồi quản lý cũng là danh chính ngôn thuận.

Lục Thất nghe xong không nói thêm nữa, trong lòng hắn tính toán, nếu Tân Vận Nhi kia không đối xử tử tế với Đông Thanh và Tiểu Vân, hoặc muốn chiếm độc quyền quản lý hiệu thuốc, đến lúc đó hắn nhất định sẽ hủy hôn, hắn sẽ không cưới một thê tử không thông tình đạt lý như vậy. Thê tử không giống như thiếp thất, nếu thiếp thất không hiền tuệ cũng chỉ là tăng tính quản chế cho một món đồ chơi, nhưng thê tử là nữ chủ, ngang hàng với phu quân, cử án tề mi, là người có quyền quản lý chuyện trong gia đình, cũng có quyền khiển trách thiếp thất, chưởng quản trong nhà.
Sau khi đưa ra quyết định, Lục Thất giúp mẫu thân cất gương bạc, đến phòng bếp dùng cơm, tới ngoại đường phòng bếp chỉ thấy huynh trưởng, Lục Thất mới biết chị dâu đã về nhà mẹ đẻ.

Ninh Nhi dọn xong đồ ăn lền đứng một bên hầu hạ, Lục Thất không thể để Ninh Nhi cùng ngồi ăn trước mặt mẫu thân, cho dù có nói Ninh Nhi cũng không nghe theo.

- Ninh Nhi, con cầm đồ ăn này xuống bếp ăn cơm đi, chốc lát nữa còn phải trở về hầu hạ Tiểu Thất.
Lục mẫu lấy một dĩa thịt nguội đưa cho Ninh Nhi, bà tuy muốn Ninh Nhi giữ quy củ, nhưng cũng rất quan tâm tới Ninh Nhi.

Ninh Nhi dịu dàng nói tạ ơn, nhận lấy đồ ăn đi vào phòng bếp. Lục Thất thở phào nhẹ nhõm nhìn về phía huynh trưởng, thần thái của Lục Thiên Hoa vô cùng thỏa mái, khôi phục vài phần khí chất văn nhã, chỉ đợi làn da đen vàng trắng trẻo trở lại là có thể khôi phục lại như xưa, đó là lúc cần phải ngày ngày dưỡng phục.

- Ca, cửa hàng sửa sang như thế nào rồi?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

- Cũng sửa được một nửa, muốn hoàn thành còn phải thêm ba bốn ngày.
Lục Thiên Hoa vừa ăn vừa trả lời.

- Ca, chuyện đệ nhờ huynh dò la chú ý có manh mối gì không?
Lục Thất vừa gắp đồ ăn vừa hỏi.

Lục Thiên Hoa ngừng một chút, lo lắng nói:
- Tiểu Thất, ca thấy có hai nam nhân hung hãn xông vào cửa hàng nhòm ngó, còn hỏi khi nào khai trương, ca nghe nói đó là người của Trần Hổ đại nhân, người ta khuyên ta trước khi khai trương nên đến thăm hỏi Trần Hổ đại nhân kia trước, nếu không không chỉ không thể thuận lợi khai trương, ngay cả tính mạng đều có thể gặp nguy hiểm.

Lục mẫu nghe xong giật mình nói:
- Tiểu nhị, con nói khai trương cửa hàng sẽ có người đến quấy rối đả thương người sao?

- Nương, không có chuyện gì đâu, con là Huyện Úy, chỉ cần mặc quan phục, Trần Hổ kia cho dù có hung hãn như thế nào thì nhìn thấy con cũng sẽ như một con mèo, con sẽ đàm luận với Trần Hổ trước khi cửa hàng khai trương, nhiều lắm là phải giao tiền bảo hộ thôi.
Lục Thất vội mở miệng trấn an mẫu thân.
Lục mẫu lúc này mới an tâm gật đầu, nhưng Lục Thiên Hoa vẫn lo lắng nói:
- Tiểu Thất, thợ thủ công nói Trần Hổ có tả huyện úy Ngưu đại nhân làm chỗ dựa, nếu đệ trực tiếp đến tìm Trần Hổ có thể gây hấn với Ngưu đại nhân, không bằng trực tiếp tìm người đến dàn xếp với Ngưu đại nhân đi.

Lục Thất điềm tĩnh nói:
- Ca ngươi cứ yên tâm, ta sẽ an bài thỏa đáng.

Lục Thiên Hoa yên tâm gật đầu, sau khi dùng cơm xong Lục Thất kéo huynh trưởng ra ngoài cửa nói:
- Ca, huynh cẩn thận hỏi thăm lại thợ thủ công về tình hình của Trần Hổ, huynh hỏi một chút Trần Hổ bình thường có sở thích gì, có hay ra khỏi thị trấn không? Còn có ở phố Tây ngoại trừ Trần Hổ còn có thế lực ngầm nào không, ngàn vạn lần phải hỏi thăm nhiều thợ thủ công, hỏi xong đưa cho họ chút tiền.

Lục Thiên Hoa gật đầu nói:
- Ca nhớ kỹ, ý tứ của đệ vẫn là muốn dàn xếp với Trần Hổ.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Vâng, chức Huyện úy của đệ chỉ là lâm thời, muốn trực tiếp tìm đến Ngưu đại nhân không dễ, sau khi đàm luận xong lại càng tốn nhiều tiền bạc hơn, không bằng giao tiền hộ phí mới có thể duy trì lâu dài.

Lục Thiên Hoa gật gật đầu, lại hỏi:
- Tiểu Thất, ngày mai đệ có thể bớt chút thời gian rảnh không?

Lục Thất sửng sốt, hỏi:
- Ca , có chuyện gì ạ?

Lục Thiên Hoa do dự một chút mới nói:
- Chị dâu đệ về nhà mẹ đẻ rồi, là đi cùng với hai mươi mấy người, nghe thợ thủ công nói gần đây bên ngoài kẻ cướp hoành hành, hung ác ngang ngược, dám cướp bóc ở hơn mười dặm trên đường trong trấn, nghe nói có hai tên phú thương ra ngoài bị bọn cướp đánh, còn bị bắt cóc chờ người nhà tới chuộc, ca là một văn nhân không thể đối phó với đạo tặc, ngày mai đệ có thể đến Vọng Giang Bảo xem một chút, nếu chị dâu đệ vẫn bình an liền nói nàng không cần ngồi xe về trấn, nhất định phải chờ đệ tới đón.

Lục Thất suy nghĩ một chút, cười nói:
- Được, sáng mai đệ trước đến an bài ở quan doanh rồi sẽ đến xem chị dâu, nếu chị dâu muốn trở về đệ liền hộ tống nàng, nếu chưa trở về đệ sẽ dặn dò chị dâu đợi người tới đón.

Lục Thiên Hòa hổ thẹn nói:
- Ta thật là một thư sinh vô sụng, thật là hổ thẹn.

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Ca, quản lý quốc gia đều là vãn nhân, ca nhất định phải rèn dũa thi sử, nếu tương lai huynh đệ ta nếu có cơ hội nhập sĩ, sau đó tài hoa của ca sẽ có chỗ trọng dụng.

Lục Thiên Hoa cảm động gật đầu, hai huynh đệ sau khi tâm sự xong đều trở về phòng nghỉ ngơi.

Trong phòng, Lục Thất không kìm nổi cùng Ninh Nhi ân ái một hồi, sau khi thỏa mãn ôm Ninh Nhi nói rõ quyết định của mẫu thân, muốn hắn lấy Tân Vận Nhi làm bình thê. Ninh Nhi nghe xong trái tim như thắt lại, lâm vào hoảng sợ, chuyện Lục Thất cầu hôn Tân Vận Nhi nàng đã có chuẩn bị, nhưng lại không ngờ là bình thê, chính là sắp có nữ chủ nhân chân chính tới áp chế nàng.

Lục Thất cảm nhận được tâm tình của Ninh Nhi, vội ôn nhu nói:
- Ninh Nhi tỷ yên tâm, ta sẽ không để người khác ức hiếp tỷ.

Ninh Nhi còn có thể nói được gì, yên lặng vùi mặt vào bờ ngực ấm áp của Lục Thất, nàng đã nghĩ thông rồi, chỉ cần có thể bên cạnh Lục Thất cả đời, sau này có gặp phải khuất nhục gì cũng sẽ cam tâm tình nguyện chịu đựng.

Quyển 1 - Chương 33: Cầu hôn

Trời tờ mờ sáng, Lục Thất đã dậy sớm đến quân doanh huấn luyện. Buổi sáng, lúc rời nhà, hắn nói với mẫu thân hôm nay hãy bớt chút thời gian đến Vọng Giang Bảo, nói mẫu thân không nhất thiết phải mời mai mối ở trong thành mà tốt nhất là tự mình đến Vọng Giang Bảo mời mẫu thân Chu Nguyệt Nhi làm mối. Sau khi việc thành thì có thể tặng nhà Chu lão gia lễ vật tạ ơn mai mối hậu hĩnh một chút. Mẫu thân nghe rồi cũng rất bằng lòng nên ở nhà đợi Lục Thất về đón.

Lục Thất đã đến quân doanh huấn luyện, tới giờ Mão, hắn tuyên bố bài tập luyện của hôm nay vẫn là cách thức tập luyện của hôm qua, chỉ có điều chuyển bắn trúng ba mươi lần thành năm mươi lần. Đồng thời hắn tuyên bố trước mặt mọi người mười đội trưởng có quyền truyền lệnh, có thể phụng lệnh hắn dẫn binh tiết chế bất cứ lúc nào chỉ định binh lính nghe lệnh. Tuyên bố xong, hắn lập tức hạ lệnh mười lính truyền lệnh phụ trách tập luyện cho chín binh lính, hắn lấy danh nghĩa về thành báo cáo nhiệm vụ để rời khỏi quân doanh.

Ra khỏi quân doanh, hắn liền cởi bỏ áo quan ra, về đến thành thì thuê xe đón mẫu thân và Ninh Nhi, một mình đánh xe ra khỏi thành. Người phu xe không dám nhận đi chuyến lần này, tất nhiên là vì bên ngoài thành có nạn cướp bóc, chỉ có đi một nhóm người mới dám ra khỏi thành, nhưng gã ta nhìn thấy Lục Thất là quan nên không dám không nghe theo.

Từ huyện thành đến Vọng Giang Bảo không xa, phu xe sợ gặp phải thổ phỉ nên đánh xe gấp, nhưng “càng sợ gặp quỷ thì lại gặp”. Lúc xe đi được bảy tám dặm thì phía trước xuất hiện mười mấy người đàn ông chặn đường lại. Lục Thất nhìn đám người chặn đường, quần áo xộc xệch, trong tay cầm các loại vũ khí, đặc điểm chung duy nhất đó là trên đầu đeo khăn xanh.

- Là đám người khăn xanh!
Phu xe hốt hoảng thấp giọng kêu, nhưng không dám dừng xe hay quay đầu, mắt nhìn rồi đi lên trước.

Lục Thất sửng sốt, lần trước đi lại vẫn rất an toàn nhưng hôm nay lại gặp phải thổ phỉ. Hắn lạnh lùng nhìn một lượt, trong lòng đã nắm chắc, đám thổ phỉ này rõ ràng là một đám ô hợp, nhìn cách chúng cầm vũ khí thì đã biết không mạnh hơn những binh sĩ bình thường là bao.

Chân Lục Thất thúc ngựa xông lên trước, tay phải cầm đao dài trong tay lấy khí thế tấn công lũ thổ phỉ. Bọn chúng vừa nhìn thấy thì vô cùng sửng sốt, mắt thấy Lục Thất xông tới gần thì cả lũ đồng loạt kinh ngạc trốn tránh, chắc hẳn là lần đầu gặp phải một kỵ tướng dũng mãnh như vậy. Đao sáng lấp lánh rồi một tên thổ phỉ kêu lên một tiếng thảm thiết, ôm đầu ngã sấp xuống.

Lục Thất xông lại đám thổ phỉ, rất nhanh đã thúc ngựa quay đầu. Đao dài cầm trong tay, vừa uy phong chỉ trỏ, vừa quát lớn:
- Kẻ nào chặn đường ta, kẻ đó phải chết!

Tên thổ phỉ kêu thảm thiết ngã trên đất ban nãy được đồng bọn đỡ dậy, vừa nhìn thì không thấy bị thương mà chỉ là trên đầu đã bị cạo trọc, thật không ngờ Lục Thất với một đao đã “san bằng” tóc của y. Đám thổ phỉ nhìn nhau, trong lòng biết mình đã gặp đối thủ rồi. Người ta giơ cao đánh khẽ, lúc đầu chỉ cạo trọc đầu để cảnh cáo, nếu tiếp tục không biết tốt xấu thì chắc là đến cổ. Tên thổ phỉ dẫn đầu quyết định rất nhanh, khoát tay một cái dẫn mọi người đi luôn.

Đám thổ phỉ vừa đi thì sắc mặt phu xe tái nhợt, liên tục lẩm bẩm cảm tạ trời đất đã phù hộ, sau đó đánh xe lên trước. Lục Thất dẫn ngựa quay đầu lại tiếp tục đi sát xe để bảo vệ, cứ thế an toàn đến tận Vọng Giang Bảo.

Xe đã tới nhà Chu lão gia. Chu lão gia, phu nhân và con gái cùng ra nghênh đón, Lục Thất thấy đại tẩu bình an vô sự nên cũng yên tâm. Người phu xe kia hồi phục lại được sắc thái bình thường, dừng xe ở bên cạnh cổng nhà Chu gia để đợi.

Chu Nguyệt Nhi đỡ Lục mẫu vào Chu gia, Ninh Nhi đi theo sau Lục Thất, sau khi chào hỏi xong thì ngồi xuống. Lục mẫu nói rõ mục đích đến của mình, muốn mời Chu mẫu làm mối giúp. Chu mẫu rất vui mừng liên tục gật đầu đồng ý, lập tức bảo Chu Nguyệt Nhi đến lão Chu phủ mời Tân di nương.Sau khi Chu Nguyệt Nhi đi rồi, Lục mẫu và Chu mẫu nói đến việc nhà, trong khi nói chuyện thì nhắc đến chuyện gặp phải thổ phỉ. Lục mẫu nhắc Chu mẫu đừng để Chu Nguyệt Nhi rời Vọng Giang Bảo, muốn về thành thì nhất định phải đợi Lục Thất đến đón. Chu gia có chuyện gì muốn ra Giang Bảo giải quyết thì cũng phải đợi Lục Thất đến hộ tống. Từ nay về sau, Lục Thất sẽ thường xuyên đến hiệu thuốc ở Vọng Giang Bảo để trông nom.

Chu mẫu liên tục tiếp thu lời nhắc nhở đó, chợt hỏi Lục Thất chuyện Huyện Úy hộ quân. Hóa ra, chiều hôm qua, một binh lính của Vọng Giang Bảo đến kiểm tra chứng nhận, kiểm tra xem Lục Thất có thật sự là Huyện Úy quan nha không. Vợ chồng Chu lão gia không biết ngọn nguồn, vừa may Chu Nguyệt Nhi ở nhà giải quyết, Chu Nguyệt Nhi biết chuyện Lục Thất nhậm chức Huyện Úy hộ quân. Mặc dù Lục mẫu căn dặn không được tiết lộ chuyện này ra ngoài nhưng quan gia đã đến điều tra thì không thể giấu được. Tên lính kia sau khi kiểm tra thấy đúng thì nói là không sao, chỉ e bọn thổ phỉ giả mạo làm ảnh hưởng đến sự an toàn của Vọng Giang Bảo.

Lục mẫu nghe xong vội giải thích, nói Lục Thất đã nhậm chức Huyện Úy nhưng chỉ là Huyện Úy hộ quân quan nha tạm thời thôi, chỉ phụ trách thuế vận chuyển lương thực. Bà nói, Lục Thất không có chỗ dựa ở chốn quan trường nên chức Huyện Úy hộ quân này chắc không làm lâu dài được, vì vậy không muốn khoa trương, tránh rước lấy phiền não.

Chu mẫu gật đầu hiểu nhưng Chu phụ lại trừng mắt nhìn về phía Lục Thất nói:
- Cháu ngoan của ta! Chức Huyện Úy hộ quân là Thứ sử Châu Quan mà triều đình đặc chuẩn ủy nhiệm, cũng là mệnh quan triều đình “chính thống” chứ không phải thuộc chức quan huyện có thể nhậm chức tạm thời đâu. Hiện nay, các huyện đều có Huyện Úy hộ quân riêng, có những huyện lớn có hơn ba Huyện Úy, chức trách của Huyện Úy hộ quân chủ yếu là hộ tống quan viên, thuế lương thực và đánh thổ phỉ. Hiện nay thổ phỉ hung hăng ngang ngược, cháu mang theo trọng trách trên vai, gặp chuyện nhất định phải suy tính kỹ, không được kích động hành xử đâu.

Những lời nói vàng ngọc của Chu phụ khiến Lục Thất cảm thấy ấm áp trong lòng:
- Những lời dạy bảo của bá phụ, Thiên Phong sẽ ghi nhớ trong lòng, sau này làm việc nhất định sẽ thận trọng hơn, sẽ theo sách lược “Không cầu công lao, chỉ cầu không thất bại”.

Chu phụ gật đầu nói:
- Cháu làm như vậy là đúng, lý do thổ phỉ ngày nay hung hăng ngang ngược thì rất nhiều, chỉ dựa vào quân lực của huyện thì căn bản không thể tiêu diệt được. Điều quan trọng là cháu phải hộ tống, chỉ cần hộ tống không xảy ra chuyện gì thì sẽ không bị trách tội.Lời nói của Chu phụ nói đúng điểm mấu chốt, nói rất khách quan. Lục Thất gật đầu, nói:
- Thiên Phong hiểu rồi! Ngọn nguồn của nạn thổ phỉ hung hăng ngang ngược là do dân chúng đói khổ mà thành, đa số thổ phỉ đều bị bức ép thôi. Dựa vào năng lực của Lục Thất thì căn bản không thể tiêu diệt được nhưng cũng không muốn đi tàn sát hết họ, sau này chỉ chuyên tâm hộ tống thôi.

Chu phụ vuốt râu gật đầu, ý là “trẻ nhỏ” dễ dạy. Ông là văn sĩ nho học, có thể nhìn thấu lý do nạn thổ phỉ hoành hành để khuyên bảo Lục Thất, quả thực là khác thường trong những văn nhân nhà Đường. Nói một cách nghiêm khắc thì ông bị xem như ‘tặc thần phản quốc đại nghịch bất đạo’ rồi.

Chu Nguyệt Nhi đi lo việc nhà đã quay lại và mời đến Tân di nương với sắc mặt vui mừng. Lục mẫu và Lục Thất có thể tự mình đến Vọng Giang Bảo cầu hôn, Tân di nương cảm nhận được việc bà ta hy vọng đã có kết quả rồi. Trong lòng đã nắm chắc chín phần, Tân Vận Nhi có thể trở thành bình thê của Lục Thất rồi.

Tân di nương đến, Tân Vận Nhi cũng đến cùng, nàng ta nhỏ nhẹ đi theo sau Tân di nương. Đầu nàng khẽ cúi xuống, bên má ửng đỏ lên đẹp tuyệt trần, chắc hẳn là rất ngượng.

Sau khi vào đại sảnh, Tân di nương thi lễ với Chu lão gia và phu nhân trước, vì nàng ta là thiếp, nhìn thấy nam chủ và chính thê của Chu gia thì nhất định phải cúi đầu thi lễ. Bái kiến Chu lão gia, Chu phu nhân và đáp lễ với Lục mẫu xong, tiếp đó bà ta sai Tân Vận Nhi đến thi lễ. Tân Vận Nhi quỳ gối thi lễ với Chu lão gia và phu nhân trước, sau đó đứng dậy khom người xuống thi lễ với Lục mẫu.

Từ lúc Tân Vận Nhi bước vào, Lục Thất ngay lập tức cảm thấy căng thẳng. Hắn thấy nàng Tân Vận Nhi mặc chiếc váy xanh nhạt, dáng người cao gầy với làn da trắng như ngọc, lông mi cong mắt đẹp, môi đỏ má đào, dung nhan có vài phần giống với Tân di nương, nhưng khí chất thanh cao, đoan trang của nàng khác hẳn với tư thái diễm lệ của Tân di nương.

Sau khi quan sát xong, Lục Thất yên tâm được phần nào, ấn tượng đầu tiên với Tân Vận Nhi rất tốt. Sau khi Tân Vận Nhi thi lễ xong thì dưới sự ra hiệu của mẫu thân, Lục Thất cũng cung kính thi lễ với Tân di nương. Tân di nương cười hiền nhận lễ.

Sau khi thi lễ xong, Tân di nương ngồi ở vị trí đối với Lục mẫu, Tân Vận Nhi xấu hổ đứng ngay cạnh cô cô của mình. Chu mẫu ngồi ở vị trí chính cười nói thẳng vào chủ đề, trước tiên hỏi ý muốn cầu hôn của Lục mẫu, rồi lại hỏi xem Tân di nương có đồng ý kết thân không. Sau khi chính miệng di nương đồng ý thì Chu mẫu lại hỏi Tân di nương có yêu cầu sính lễ gì không. Tân di nương rất dễ tính, mời Lục gia quyết định. Lục mẫu theo yêu cầu trước đó của Tân di nương đưa ra hai lạng vàng, sính lễ này khiến người nhà Chu gia cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, cho rằng Lục mẫu thật sự coi trọng đến việc cầu hôn Tân Vận Nhi.

Sau khi mai mối định hôn xong, Chu lão gia vung bút viết lên hai bức hôn thư, do Chu mẫu, Lục mẫu và Tân di nương ấn tay điểm chỉ. Sau khi giao các bức hôn thư đó cho hai bên thì Lục Thất trước tiên đứng dậy bái kiến Tân di nương và gọi một tiếng cô mẫu, sau đó Tân Vận Nhi đoan trang quỳ trước Lục mẫu khấu ba cái, nói bái kiến mẫu thân. Lục mẫu cười đáp rồi bảo Tân Vận Nhi đứng lên, Tân Vận Nhi đứng dậy rồi lại yểu điệu thi lễ bái kiến trưởng tẩu Chu Nguyệt Nhi. Bái kiến xong Chu Nguyệt Nhi thì Lục mẫu gọi Ninh nhi lại quỳ xuống bái kiến Tân Vận Nhi. Ninh Nhi quỳ xuống gọi tiếng chủ mẫu, Tân Vận Nhi đoan trang nhận lễ, dịu dàng gọi tên Ninh Nhi rồi bảo nàng ta đứng dậy.

Có hôn thư làm chứng, Tân Vận Nhi đã là thê thất chính thức trong Lục gia, sau này bái đường thành thân cũng chỉ là nghi thức thôi. Nếu như nạp thiếp thì sau khi viết lên hôn thư, nếu như bên nhà gái nghèo hoặc không chịu bố trí đồ cưới thì bên nhà trai có thể trực tiếp đưa người về. Nạp thiếp tương đương với mua phụ nữ về nhà vậy, giống với hình thức mua bán nô tì. Sau này người đàn ông chết thì nhà gái mà có con làm thiếp phải hoàn trả sính lễ mới được đưa con gái về, nếu như nhà gái không đưa sính lễ ra thì nhà trai đó sau bảy ngày làm tang có quyền bán người.

Cưới vợ lại không như vậy, bên nhà trai nhất định phải dùng kiệu hoa đến rước, sau khi vào nhà thì địa vị và vai trò như nhau. Sau khi người đàn ông qua đời thì người vợ có quyền quyết định số phận mình, bình thường có thể trực tiếp về nhà mẹ đẻ để cải giá. Nếu như thủ tiết không cải giá thì có quyền phân chia tài sản để nuôi dưỡng tuổi già.

Quyển 1 - Chương 34: Khảo nghiệm

Hôn sự đã định, Lục mẫu khéo léo nói Lục gia tụ họp giải quyết mọi việc, còn Lục Thất mới nhậm chức Huyện Úy hộ quân, suốt ngày bận chuyện công, chỉ có thể đợi tất cả ổn định mới có thể chính thức đón Tân Vận Nhi về. Giờ đây mặc dù Tân Vận Nhi vẫn chưa vào Lục gia nhưng nàng ta đã là con dâu của Lục gia rồi, sau này sẽ ở nhà sau của hiệu thuốc ở Vọng Giang Bảo, quản lý việc buôn bán của hiệu thuốc với thân phận là thiếu phu nhân.

Tân di nương nghe nói Lục Thất là Huyện Úy hộ quân thì vẻ mặt hết sức ngạc nhiên, hỏi rất cặn kẽ. Lục mẫu giải thích rất tỉ mỉ, sau khi giải thích xong thì Lục mẫu nói Tân ni nương chớ nên khoa trương ra để tránh sau này có kẻ cười chê.

Tân di nương sau khi liếc nhìn Lục Thất một cách khác thường thì luôn miệng đồng ý, bà ta lại thẳng thắn nói cho Lục mẫu, nói để Tân Vận Nhi rời khỏi Chu phủ xuất giá, hai cô cháu thật sự cảm thấy rất có lỗi với Nhạn Nhi tiểu thư. Sau này Tân Vận Nhi sẽ thường xuyên đến gặp Nhạn Nhi tiểu thư, nếu như Nhạn Nhi tiểu thư về sau bằng lòng gả vào Lục gia thì Tân Vận Nhi sẽ nhường vị trí bình thê cho Nhạn Nhi tiểu thư, còn mình cam tâm làm thiếp.

Lục mẫu nghe xong chỉ cười chứ không có biểu hiện gì với câu nói của Tân di nương. Câu chuyện chuyển đến việc Chu Nguyệt Nhi đi xem mặt người tỳ thiếp, bởi vì người là do Tân di nương giới thiệu.

Tân di nương nói hôm nay sẽ đưa Chu Nguyệt Nhi đi xem, quả phụ là tử thiếp Lư gia ở khu tây của Vọng Giang Bảo, phu quân qua đời là con thứ năm của Lư gia. Nghe nói y không bệnh mà chết, Lư gia mời đạo sĩ về làm phép, đạo sĩ nói thiếp thất của nhà này chứa sát khí, vì vậy Lư gia vội muốn bán đi.

Tân di nương giải thích, con trai thứ năm của Lư gia ham mê tửu sắc, chết là do thú ham mê đó, đạo sĩ được mời về đó chẳng qua cũng là kẻ lừa đảo. Tân di nương hiểu rất rõ tiểu thiếp góa phụ kia, nàng ta xuất thân từ nhà quan gia sa cơ thất thế, văn mạo song toàn, biết lễ nghĩa lại dịu dàng. Lục Nhị công tử là văn nhân, mua tỳ thiếp thì tất nhiên không thể tìm người phụ nữ thô tục, một chữ bẻ đôi cũng không biết được.

Lục mẫu nghe xong lại chần chờ một lúc rồi mới bảo Chu Nguyệt Nhi hãy đi cùng Tân di nương xem sao. Bà dặn dò Chu Nguyệt Nhi nếu vừa ý thì định luôn giờ Ngọ ngày hôm nay đón người. Đón người ở Lục gia thì đưa trực tiếp đến cửa hiệu thuốc tiến hành nghi thức đón dâu. Bởi vì hiệu thuốc là của Lục gia, trực tiếp đi trong thành rất có thể sẽ lỡ giờ Ngọ, tư tưởng của Lục mẫu rất mê tín.

Sau khi Tân di nương và Chu Nguyệt Nhi đi rồi, Lục mẫu cùng con trai, con dâu và Ninh Nhi cùng đến hiệu thuốc. Vừa đến hiệu thuốc đã thấy trong đó được bố trí ngăn nắp, gọn gàng, cho thấy Tiểu Vân và Đông Thanh quản lý rất chu đáo hiệu thuốc đó.

Thấy Lục mẫu và Lục Thất đến, hai cô nương vội vàng chạy ra quầy thi lễ chào. Lục mẫu bảo họ đứng lên rồi khen mấy câu, giới thiệu Tân Vận Nhi với họ. Bà nói rõ rằng, từ nay về sau họ sẽ là tỳ nữ của Tân Vận Nhi và sau này chuyện của hiệu thuốc sẽ do Tân Vận Nhi toàn quyền quản lý.

Vẻ mặt hai cô gái bất ngờ, Lục Thất đã nói sẽ để các cô tiếp quản hiệu thuốc, chỉ có mấy ngày mà đã thay đổi rồi. Sau khi ngẩn người ra, họ vội quỳ xuống tham kiến Tân Vận Nhi và gọi hai tiếng chủ mẫu. Tân Vận Nhi nhẹ nhàng nói rồi đỡ họ dậy.

Hai tiểu cô nương vừa đứng dậy thì Lục Thất chợt ôn tồn nói:
- Tiểu Vân! Thiếu phu nhân chủ yếu là quản lý sổ chi tiêu thôi, còn buôn bán và kiểm kê dược liệu vẫn do cô quản lý. Thiếu phu nhân sẽ phối hợp cùng với cô.

Hắn vừa nói như vậy thì ba cô gái trẻ đều ngẩn người ra. Tân Vận Nhi đỏ mặt nhìn Lục Thất một cái, rồi nàng nghiêm mặt nói với Tiểu Vân:
- Tiểu Vân! Thiếu chủ dặn dò rất đúng, ta biết em hiểu việc buôn bán thuốc, sau này buôn bán ta sẽ nghe em. Việc thu chi và nhập hàng mỗi ngày sẽ do ta phụ trách, cần nhập hàng gì em phải kịp thời nói cho ta, ta sẽ cố gắng giải quyết.

- Vâng! Thưa Thiếu phu nhân, nô tì hiểu!

Tiểu Vân vui vẻ trả lời, cô bé phát hiện thiếu phu nhân là một chủ mẫu rất khoan dung và thấu tình đạt lý, không có dáng vẻ kiêu ngạo nào. Thông thường, các chủ mẫu luôn thể hiện ra vẻ cao quý, đều không hiểu giả hiểu để lấy uy trước.

Lục mẫu mỉm cười nhìn con trai một cái, Lục Thất khẽ xấu hổ quay đầu nhìn nơi khác, “cửa thứ nhất” Tân Vận Nhi đã làm rất êm xuôi. Tân Vận Nhi không biết những suy nghĩ trong lòng của Lục Thất, hành vi và lời nói của nàng đều là thật lòng. Thân làm con dâu Lục gia, tất nhiên phải suy nghĩ cho Lục gia rồi. Nàng ta biết rằng buôn bán điều kỵ nhất là không hiểu hành xử, trong lòng nàng thì kiếm tiền và uy nghiêm của Thiếu phu nhân là hai chuyện khác nhau.

Lần đầu tiếp xúc rất vui vẻ hòa nhã, Tiểu Vân lấy thuốc và sổ kinh doanh đưa cho Tân Vận Nhi. Nàng ta đỏ mặt mơ hồ nhìn một lượt, dù sao nàng vẫn còn là một thiếu nữ, nghĩ đến mình đã là thê tử của người khác thì có thể không đỏ mặt sao?Lục Thất lén nhìn một cái, vẻ thẹn thùng của Tân Vận Nhi khiến hắn có cảm giác khác thường, nhưng khi đối mặt với mẫu thân và Ninh Nhi thì thần thái hắn rất thản nhiên. Hắn do dự một lát, dời bước lại, giơ tay lấy danh sách thuốc đặt ở trên quầy. Hắn nhìn kỹ một lượt, thấy Tiểu Vân viết rất chi tiết, mỗi loại thuốc đều đánh dấu giá thuốc của năm trước và năm nay, có bảng giá tham khảo để lúc nhập thuốc sẽ không dễ bị lừa.

- Tiểu Vân! Bảng danh sách này rất tốt. Ngươi có biết nhập chỗ thuốc này ở đâu là có lợi nhất không?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

- Thưa công tử! Triệu gia trước đây đều nhập thuốc từ Vạn Sinh đường của Tam Nguyên huyện. Vạn Sinh đường chuyên phân phát thuốc và luôn cung cấp ưu đãi cho những hiệu thuốc và y đường nhập thuốc thời gian dài.
Tiểu Vân dịu dàng đáp.

Lục Thất gật đầu. Huyện Tam Nguyên và huyện Thạch Đại cách nhau bởi huyện Thái Bình, lộ trình gần hai trăm dặm, một lần cả đi cả về cũng mất hai ngày. Hiện giờ hắn đang nhậm chức Huyện Úy hộ quân, đi châu huyện quá xa, buôn thuốc cũng không dư dật về thời gian lắm. Đến huyện Tam Nguyên bán thuốc quay về có thể nhanh chóng mở được cửa hàng trong thành.

- Tiểu Vân! Mấy ngày nữa, ngươi theo ta đến huyện Tam Nguyên để bán thuốc.
Lục Thất ôn tồn định ra kế hoạch.

- Vâng, thưa công tử!
Tiểu Vân dịu dàng đáp, giọng nói vui mừng, ánh mắt trong suốt có hồn. Tân Vận Nhi vô tình ngước lên nhìn cô bé một cái.

Tiếp đó Lục mẫu đưa Tân Vận Nhi ra nhà sau, Ninh Nhi và Đông Thanh cũng đi cùng. Lục Thất ở lại trong cửa hiệu nói chuyện phiếm với Tiểu Vân. Tiểu Vân khen Tân Vận Nhi xinh đẹp đoan trang, là chủ mẫu tốt có tấm lòng khoan dung, có thể lấy được thê tử đẹp như vậy là phúc của Lục Thất. Lục Thất nghe xong tất nhiên cũng vui sướng trong lòng, hắn ngẫm nghĩ sau khi về quê, không chỉ có sự nghiệp mà còn thành thân, mỹ nữ cũng chủ động ưng thuận mình, quả là chuyện vui trong đời. Chừng nửa canh giờ qua đi, Chu Nguyệt Nhi và Tân di nương cũng tới hiệu thuốc, nhìn vẻ mặt mừng rỡ của hai người, Lục Thất đoán chừng việc xem thê thiếp chắc thuận lợi. Hắn rất ủng hộ việc Chu Nguyệt Nhi mua tỳ thiếp cho huynh trưởng. Bởi vì phu thê nếu như thời gian dài chung sống mà không có con thì tâm trạng sẽ đau khổ, dày vò, nhưng nếu bằng lòng mua thê thiếp về thì có thể sinh con cho huynh trưởng.

Chu Nguyệt Nhi và Tân di nương đi ra nhà sau không lâu thì Đông Thanh vội cầm một đơn giá gọi Tiểu Vân ra cửa. Bởi vì Tiểu Vân biết chữ, Đông Thanh không biết nhiều chữ lắm.

Sau khi hai cô gái ra cửa thì Ninh Nhi cũng từ nhà sau đến cửa hiệu, truyền lời của Lục mẫu, nói với hắn đến giờ Ngọ rồi chớ nói lung tung, cũng chuẩn bị các nghi thức phối hợp đúng giờ. Lục Thất bất đắc dĩ lắc đầu, những điệu múa điên cuồng loạn thế quỷ tà, mẫu thân và phần lớn dân chúng đều giống nhau, đều mê muội với những loại tà tín. Lần mua tỳ thiếp này lại gây sức ép một phen rồi.

- Ninh Nhi! Tỷ có thấy Tân Vận Nhi là cô gái tốt không?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

Ninh Nhi sửng sốt, dịu dàng nói:
- Tỷ là phận tỳ thiếp, không đủ tư cách bình phẩm chủ nhân, sau này đừng hỏi những câu như này nữa.

Lục Thất ngẩn ra, nhẹ nhàng nói:
- Ninh Nhi! Đệ sẽ không hỏi tỷ nữa! Nhưng đệ nói cho tỷ hay, nếu như nàng ta đối xử không tốt với tỷ thì đệ sẽ không tha thứ cho nàng ta đâu.

Má lúm đồng tiền của Ninh nhi khẽ động, nàng giơ tay ngọc ngà kéo tay áo của Lục Thất, thấp giọng vội vàng nói:
- Tiểu Thất! Tân chủ mẫu đã là thê thất của đệ, khiển trách đánh chửi tỳ thiếp là chuyện bình thường. Hãy hứa với tỷ tỷ, sau này đừng vì tỷ tỷ mà xung đột với Tân chủ mẫu. Tỷ không muốn gây loạn cho Lục gia, như vậy phu nhân sẽ rất đau lòng.

Lục Thất lắc đầu, kiên định nói:
- Thê thất là có quyền đánh chửi tỳ thiếp nhưng Ninh Nhi tỷ thì khác. Trong Lục gia, đệ tuyệt đối sẽ không để ai ức hiếp tỷ.

Đôi mắt đẹp của Ninh Nhi nhuốm lệ, nàng nghẹn ngào nói:
- Tiểu Thất! Đệ đối tốt với tỷ, trong lòng tỷ thấy ấm áp và rất mừng. Nhưng đệ đừng làm khó tỷ nữa, tỷ là tỳ thiếp, Tân chủ mẫu khiển trách là chuyện bình thường, chỉ cần tỷ tuân thủ thuận theo bổn phận tỳ thiếp thì hãy quên đi những chuyện nhỏ nhặt không đáng có đi. Nếu như đệ vì chuyện này mà buồn bực trách mắng Tân chủ mẫu thì Tân chủ mẫu sẽ chỉ thấy đệ chuyện nhỏ xé ra to thôi, có thành kiến với nàng ấy. Từ đó sẽ nổi lên ý thù hận bài xích tỷ, lúc đó trên dưới Lục gia sẽ không yên bình nữa. Tiểu Thất! Đệ đã trưởng thành rồi, yêu ghét cá nhân cũng nên kiềm chế, đệ sủng ái tỷ thái quá chỉ dấy lên oán giận của thê thiếp trong nhà thôi. Nếu như dấy lên ganh ghét tranh giành rồi thì phu nhân nhất định sẽ bảo tỷ rời xa đệ đến phòng phu nhân mà hầu hạ Người, đó mới là điều tỷ sợ nhất. Tỷ thà rằng chịu tủi nhục chứ không muốn rời xa đệ. Tiểu Thất! Vì tâm nguyện này của tỷ mà đệ nhẫn nhịn mới thật sự là đối tốt với tỷ.

Lục Thất nghe xong cảm động, trong lòng chua xót, những lời Ninh Nhi nói đều thật lòng, đều là lời vàng ý ngọc. Hắn duỗi cánh tay ôm chầm lấy Ninh Nhi, áp tai nói nhỏ:
- Ninh Nhi! Đệ hứa với tỷ sẽ cố gắng nhẫn nhịn, chỉ cần là chuyện không quá đáng thì đệ sẽ nhẫn nhịn.

- Có đệ là tốt rồi, như vậy tỷ đã thấy đủ rồi!
Ninh Nhi khẽ nói, hai hàng lệ không ngừng rơi, làm ướt vạt áo của Lục Thất.

Quyển 1 - Chương 35: Nghi thức trừ tà

Hai người ôm nhau nồng ấm, chợt lúc đó có hai tiếng gõ cửa vọng đến tai họ. Bọn họ ngạc nhiên vội vàng nhìn ra hướng cửa thì chỉ thấy một cụ già tóc hoa râm đứng ở cửa. Cụ mặc trên người bộ quần áo cũ rách, nét mặt già nua trông rất đờ đẫn.

- Lão muốn mua thuốc trị phong hàn!
Cụ già nói với giọng yếu ớt, mặt Ninh Nhi đỏ ửng, đột nhiên quay người chạy về phía cửa sau. Lục Thất cũng ngượng ngùng, cái ôm nồng ấm đó đúng là đặt sai nơi rồi.

- Xin mời cụ vào!
Sắc mặt Lục Thất ngượng ngùng, lập tức da mặt dày bình thản chào hỏi.

Cụ già chầm chậm đến trước quầy, run rẩy lấy ra một xâu tiền rồi đếm, đếm được mười lăm đồng thì cụ đặt trên quầy, thấp giọng nói:
- Lão muốn mua thảo dược trị thương hàn!

Lục Thất định thần lại. Tiểu Vân không ở đây, hắn căn bản không biết bán thuốc, vội ôn hòa nói:
- Thưa cụ! Hôm nay nhà cháu có chuyện vui, thuốc cụ mua hôm nay cháu xin tặng cụ. Xin cụ đợi cho một lát, tiền này cụ hãy lấy lại đi.

Cụ già ngây người ra, lập tức giơ tay thu đống tiền trên quầy lại. Sau khi thu lại, cụ thấp giọng nói:
- Cảm ơn chưởng quỹ, chuyện hôm nay lão sẽ không nói ra ngoài đâu!

Lục Thất sửng sốt, hắn nóng ran mặt rồi cười khổ một cái. Hắn không biết bán thuốc nên mới nói sẽ tặng nhưng lại bị cụ già hiểu thành tiền “bịt miệng”. Ninh Nhi là người phụ nữ của hắn, hai người ôm nhau trong hiệu thuốc có chút không nho nhã nhưng cũng không phải là hành vi bại hoại gia phong. Hắn biết có giải thích với cụ già cũng khó nên yên lặng không để ý tới.

Mọi người cứ đợi Tiểu Vân quay lại mới lấy thuốc, lúc cụ già đi còn nhìn chằm chằm vào Lục Thất, thấp giọng nói:
- Cảm ơn! Chuyện đó, lão sẽ không nói ra ngoài đâu.

Lục Thất nghe xong thì dở khóc dở cười. Tiểu Vân tò mò hỏi:
- Công tử! Cụ ấy nói gì vậy?

Lục Thất cười nói:
- Không có gì! Ta thấy cụ ấy già quá nên tặng thuốc, kết quả là cụ đã hiểu nhầm.

Tiểu Vân ồ lên một tiếng rồi ghi vào sổ, sau đó cụ già đó lại đến mua thuốc, cứ đứng ở cửa hiệu đợi Lục Thất. Tiểu Vân không hiểu cứ gặng hỏi, cụ già đó nói chưởng quỹ kia ôm một cô gái nên miễn phí tiền thuốc cho cụ. Sau khi Tiểu Vân nghe xong và hiểu được thì cười ồ lên, nói với cụ già đó, chưởng quỹ và cô gái đó là phu thê nên ôm nhau là chuyện bình thường. Lúc này cụ già mới vứt suy nghĩ ‘tiền thuốc miễn phí’ đi.

Tới gần giờ Ngọ, có một chiếc xe đến bên ngoài hiệu thuốc, Chu Nguyệt Nhi và Đông Thanh ngồi ở bên trên, ngoài ra còn có hai người phụ nữ mặc quần áo cũ rách, trên xe còn đựng một chiếc lồng heo.

Sau khi Chu Nguyệt Nhi và Đông Thanh xuống xe thì hai người phụ nữ khỏe mạnh chuyển lồng heo đó vào trong hiệu thuốc. Lục Thất ở quầy sau nhìn thấy trong lồng heo đó có một người con gái, nàng ta nằm mệt mỏi ở trong lồng. Nàng mặc quần áo của nữ tỳ cũ nát, tay chân đều bị trói chặt, trên đầu buộc khăn đỏ nhìn không ra dáng hình.

Lục Thất biết rằng kết cục của những cô gái bị coi là có tướng sát phu như vậy rất thê thảm, nặng thì bị nhốt vào lồng heo thả xuống sông ghìm chết, nếu nhẹ sẽ bị bán vào thanh lâu. Thông thường sẽ không có nhà nào dám mua về, Lục gia chịu mua cô gái này, đúng là cô ấy rất may mắn.Trong tiếng kêu của Đông Thanh, hai người phụ nữ khỏe mạnh kia nhấc lồng heo ra nhà sau, Tiểu Vân kéo Lục Thất ra xem cùng. Vừa đặt chân ra nhà sau đã thấy tất cả mọi người đều có mặt ở đây, giữa sân đã xếp đầy chum nước lớn. Hai người phụ nữ kia nhấc lên lồng heo để đầu cô gái hướng xuống, họ đến những chum nước đó, nhấc lồng heo lên và hô:
- Tà khí này!

“Bùm” một tiếng, lồng heo bị ném vào chum nước, tiếng nước chảy róc rách, đầu cô gái bị ghìm trong nước, chân tay vùng vẫy giãy dụa. Lục Thất nhìn thấy liền nhau mày, rồi thầm lắc đầu.

Cô gái trong lồng heo đó bị ngâm trong nước tầm hai mươi giây thì được hai người phụ nữ kia nhấc ra dựng đứng trên chum nước. Cô gái đó vừa rời khỏi chum nước thì liên tục ho, cách mười giây thì hai người phụ nữ lại hô một tiếng rồi ném lồng heo vào nước, chừng ba mươi giây lại nhấc ra. Cô gái đó bị ghìm khoảng ba lần mới được đặt nghiêng ra đất. Chu Nguyệt Nhi lấy sáu xâu tiền đưa cho hai người phụ nữ kia, hai người họ vui mừng lấy lồng heo không và tiền đi.

Hai người kia vừa đi thì Chu Nguyệt Nhi khoát tay, Đông Thanh nhấc một giỏ trúc đi đến bên cạnh cô gái, ngồi xổm lấy một xấp giấy vàng dán lên người cô gái đang nằm sấp, dán tầm ba mươi sáu tờ rồi lại lấy ra một loại gạo rắc lên khắp người cô. Làm xong việc thì Đông Thanh đặt giỏ trúc xuống và đỡ người con gái đó lên. Cô gái đó đứng dậy không ngừng ho nhẹ, chắc là bị sặc nước.

Lục Thất lặng lẽ nhìn, mẫu thân đã cố ý sai người dặn dò hắn không được nói linh tinh, chợt Tiểu Vân kéo ống tay hắn, hắn trong lúc giật mình đã bị kéo đến chỗ cô gái đó. Mắt thấy Đông Thanh cởi bỏ sợi dây khăn hỷ đỏ trên đầu cô gái ra, ra hiệu nói Lục Thất lại vén khăn lên.

Lục Thất ngẩn người ra, lắc đầu, giơ tay chỉ vào Chu Nguyệt Nhi, lại chỉ lên trên, ý là đây là tỳ thiếp huynh trưởng mua về thì chỉ có thể là huynh ấy vén khăn thôi. Đông Thanh chỉ tay vào Lục mẫu, Lục Thất theo ý chỉ đi, thấy mẫu thân ung dung gật đầu với hắn.

Đây là ý của mẫu thân, Lục Thất không thể không nghe. Hắn chần chừ một lát rồi lên trước một bước, giơ tay ra vén khăn hỷ, vén xong hắn tiện tay vứt cho Đông Thanh, mắt không hề nhìn lại mà lập tức quay người đi về phía cửa hiệu thuốc. Không ngờ mới đi được mấy bước đã bị Tiểu Vân chặn lại, cô bé vung tay ra hiệu hắn không được đi, vì vậy Lục Thất bất đắc dĩ phải ở lại.

Khăn hỷ đỏ được vén lên, và lộ ra hình ảnh một cô gái với mái tóc dài rối, cô gái cúi đầu đứng thẳng người. Đông Thanh lập tức chuyển một chậu than đến, trong đó đã chất đầy củi. Đông Thanh sau khi nhóm lửa lên thì ném khăn hỷ đỏ vào chậu, rồi ném mấy tờ tiền vàng nhặt từ đất vào chậu, trong đại viện lúc đó có màn khói đen bốc lên không trung.

Lục Thất nhìn thoáng qua chậu than, chợt thấy Tân Vận Nhi đứng song song với mẫu thân mình quay người thi lễ với Lục mẫu. Lục mẫu trang trọng đưa cây thước trúc cho Tân Vận Nhi, nàng cầm lấy thước rồi quay người đến bên cạnh cô gái đó.
- Ngươi đã vào nhà Lục gia thì sẽ là tỳ thiếp của Lục gia, nhanh thay bộ đồ mới đi.
Tân Vận Nhi nghiêm khắc ra lệnh, giọng nói giòn tan đó khiến đại viện đang trong không khí nặng nề cũng có chút dao động.

Cô gái đó cúi đầu giơ tay ra cởi quần áo.“vút”!
- Nhanh lên!

Cô gái kêu lên đau đớn, Tân Vận Nhi dùng thước hung hãn đánh vào mông của cô gái đó, lạnh lùng thúc giục cô. Lục Thất đột nhiên bị sự thay đổi đó làm cho sợ, hắn ngạc nhiên nhìn về phía Tân Vận Nhi, thật không ngờ Tân Vận Nhi lại hung ác như vậy.

Cô gái đó bị đánh nên tốc độ cởi áo rất nhanh, và rồi rất nhanh cô đã cởi quần áo cũ của mình ra, chỉ còn sót lại chiếc áo lót màu sắc thêu hoa lụa thôi, sau khi cởi đồ thì lộ ra hai chân thon dài trắng như tuyết. Lục Thất nhìn thấy, tim như muốn nhảy ra ngoài, cố gắng kiên cường hờ hững quay đầu không chú ý đến. Tim hắn đập thình thịch, thân thể nóng lên, mặt cũng nóng ran. Bất luận cô gái đó xinh hay xấu thì đôi chân trắng ngọc ngà đó đều khiến đàn ông mê mẩn.

Những ý nghĩ xấu khiến hắn không thể kiềm chế bản thân mình. Bên tai hắn nghe thấy Tân Vận Nhi lớn tiếng thúc giục đánh hung hãn ép cô gái đó cởi nốt vải che cuối cùng ra rồi lại ép cô ưỡn ngực ra, quỳ sấp xuống. Nếu như cô gái đó chần chừ không làm theo thì lập tức bị ăn đánh, Tân Vận Nhi hung ác giống như đang huấn luyện một chú khỉ vậy.

Nghe thấy tiếng quát, tiếng đánh và tiếng kêu thảm của cô gái đó, Lục Thất vứt hết tà niệm. Tân Vận Nhi ở trong lòng hắn vừa mới là hình ảnh tốt đẹp giờ đã biến thành ác cảm, đây rõ ràng là một mụ Dạ Xoa. Tâm trạng hắn nặng nề, lo lắng về tương lai, hắn không kìm được quay đầu nhìn về phía Ninh Nhi. Ninh Nhi đứng ngay sau lưng mẫu thân mình, thần sắc bình tĩnh ngoài sự tưởng tượng của Lục Thất. Nàng ta không có lo sợ nào, thoáng như chứng kiến những chuyện bình thường vậy.

Lục Thất không muốn nhìn ở chỗ Tân Vận Nhi nữa, hắn ngẩng đầu nhìn những áng mây trắng trên bầu trời, nghĩ sau này nếu như Tân Vận Nhi hung ác như vậy thì sẽ đối phó với nàng ta thế nào. Trong lòng hắn đã có cảnh giác, từ việc tiếp nhận Tân Vận Nhi chuyển sang muốn gạt bỏ nàng.

Sự huấn luyện độc ác đó kéo dài một tuần trà, cô gái kia dưới trọng hình mới phục tùng mệnh lệnh. Lúc này Tân Vận Nhi mới dừng tay, lệnh cho cô gái đó gọi phu nhân quỳ xuống bái kiến Lục mẫu. Sau khi quỳ bái kiến xong thì lại gọi chủ mẫu, quỳ xuống bái kiến mình. Cuối cùng Tân Vận Nhi lấy thân phận của chủ mẫu đưa cô gái đó cho Chu Nguyệt Nhi, cô gái đó nghe lệnh quỳ xuống bái kiến Chu Nguyệt Nhi, gọi là trưởng chủ mẫu. Chỉ đến cuối cùng, Lục Thất mới nghe hiểu, thì ra cô gái đó là tỳ thiếp của hắn trên danh nghĩa, hắn không hiểu nổi sao mẫu thân lại sắp xếp như vậy.

Nghi thức diệt trừ tà đã kết thúc. Lục Thất với vẻ mặt bình thản xoay người đến hiệu thuốc. Tiểu Vân cũng đi vào cùng tiếp tục bán thuốc, sau một lát thì Ninh Nhi cũng vào.

- Ninh Nhi! Cô gái kia không phải là mua cho đại ca hay sao?
Lục Thất không hiểu hỏi.

- Là mua cho trưởng thiếu chủ, nhưng phu nhân nói cô gái này hung thần quá mạnh, trưởng thiếu chủ là thư sinh yếu ớt, mấy năm nay vận đạo không được tốt. Phu nhân sợ trưởng thiếu chủ không chịu được tà khí mà bị hại nên đổi thành rước về cho đệ, sau này để cho trưởng thiếu phu nhân sai khiến. Phu nhân nói, đệ là võ quan từng tham gia chiến trận, đang có vận tốt, để đệ thay trưởng thiếu chủ nhận hung thần cũng không sao. Trưởng thiếu phu nhân nghe xong cũng rất bằng lòng, vì vậy do Tân chủ mẫu chủ trì nghi thức nạp thiếp đó.
Ninh Nhi dịu dàng giải thích.

Lục Thất giật mình, lắc đầu phản đối, sau đó nhìn Ninh Nhi một cái, quan tâm hỏi:
- Ban nãy tỷ có sợ không?

Ninh Nhi ngẩn người ra, nói một cách không tự nhiên:
- Sợ cái gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau