KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 306 - Chương 310

Quyển 3 - Chương 51: Chủ động

Lục Thất không ở đây, sau khi lục soát Tề phủ, hắn cầm đồ vật trị giá mười vạn bạc trắng đi gặp Vinh Xương.

Vinh Xương thật sự không biết Lục Thất làm gì ở ngoài thành sao? Y đương nhiên biết, chỉ là y lười quản đến, y nghĩ là cứ chỉ đóng quân ở huyện Cú Dung mười ngày, mười ngày sau liền dẫn Tiễu Phỉ quân đi Mao Sơn chịu chết, sau khi Tiễu Phỉ quân thất bại thì trở về thỉnh tội kết thúc lần tiêu diệt phỉ này.

Nhưng bây giờ y lại rất kinh ngạc, chuyện Lục Thất mang đại quân tiến vào thị trấn, người của y vội vàng báo cáo cho y, y nghe xong bối rối, không biết sao Lục Thất lại mang quân vào trong thành gây sức ép, sau đó lại biết Lục Thất không ngờ tiến công Tề phủ, y lập tức biến sắc.

Lục Thất biết bối cảnh đại quan đứng sau Tề phủ, Vinh Xương cũng biết, Hộ bộ thị lang Tả đại nhân, đó là con rể của Vũ Văn thị Vũ quốc công gia. Nói cách khác, Hộ bộ thị lang là người phát ngôn cho Vũ Văn thị trong triều đình, giống như phụ thân, là người phát ngôn cho Vinh thị trong triều đình.

Đang lúc sợ hãi không biết phải làm sao thì Lục Thất đến, Lục Thất được tiến gặp mang theo sáu thuộc hạ, mang lên ba rương lớn, sau khi đặt ở đại sảnh, sáu thuộc hạ lui ra ngoài.

Vinh Xương ngồi ở ghế chủ vị, nhíu mày nhìn thoáng qua rương gỗ, lại lạnh lẽo nhìn Lục Thất, Lục Thất cung kính chào theo nghi thức quân đội:
- Thuộc hạ bái kiến tướng quân.

- Ngươi đang làm cái gì?
Vinh Xương phẫn nộ chất vấn.

- Thưa đại nhân, thuộc hạ được báo, Tề thị huyện Cú Dung tư tàng quân dụng, mưu đồ gây rối, vì vậy tiêu diệt.
Lục Thất nghiêm nghị trả lời.

- Ngươi thật to gan.
Vinh Xương tức giận giơ tay chỉ Lục Thất, khiển trách nặng nề.

- Đại nhân, chúng ta đến là vì tiêu diệt phỉ, thuộc hạ khám xét được hơn 2200 bộ quân giáp ở Tề phủ, mã tấu hơn ba nghìn cái, cung tiễn cũng hơn một nghìn, chứng cứ mưu phản xác thực, thuộc hạ không hề sợ hãi.
Lục Thất bình tĩnh hồi đáp.

Vinh Xương ngẩn ra, sau đó sắc mặt thay đổi, Lục Thất nói như vậy, y đương nhiên hiểu được những điều có lợi mà Lục Thất làm ra, còn đối với Tề phủ đúng là tai họa ngập đầu, số lượng mấy trăm quân dụng tư tàng, ở tình cảnh này chắc chắn là có lý do của nó, hơn hai nghìn áo giáp quân dụng, như vậy thì không thể nào giải thích được, đây chính là có ý đồ tạo phản.

- Ngươi có biết người đứng sau Tề phủ không?
Vinh Xương âm trầm hỏi.

- Biết, là Hộ bộ thị lang.
Lục Thất thản nhiên trả lời.

Vinh Xương thay đổi sắc mặt, chần chừ một lúc, y bỗng nhiên không dám nhiều lời với Lục Thất nữa, chủ yếu là vì thân phận Phò mã của Lục Thất khiến y có sự e dè cảnh giác. Y đương nhiên biết chức Phò mã của Lục Thất là do Hoàng đế đích thân phong cho, Lục Thất cả gan làm loạn như vậy, không loại bỏ có Hoàng đế đứng sau ủng hộ.

- Đại nhân, thuộc hạ đến là vì tiêu diệt phỉ, chỉ muốn thuận lợi đi một lần, tích lũy một chút kinh nghiệm làm quan, thuộc hạ không muốn tranh cãi với đại nhân, ở đây có rương bạc trị giá một vạn lượng, mong đại nhân tha thứ cho thuộc hạ, cùng nhau vượt qua lần tiêu diệt phỉ này, thuộc hạ cáo từ.
Lục Thất thi lễ, nói xong xoay người rời đi.Vinh Xương nhìn chằm chằm bóng lưng của Lục Thất, lộ ra địch ý nghiến răng, cho đến khi không nhìn thấy Lục Thất nữa, y mới thả lỏng thân thể ngả về sau, đứng bên trái của y chỉ có tâm phúc Vinh Thành.

- Đại nhân, tên họ Lục này đúng là quá kiêu ngạo, mới có vài ngày, không ngờ náo loạn ra chuyện lớn như vậy, phải đi ngăn hắn lại, bằng không sẽ càng ngày càng phiền toái.
Vinh Thành nói.

Vinh Xương bực bội giơ tay chặn lại, trong lòng y đúng là hối hận rồi, hối hận không nên cho Lục Thất danh hiệu Đô úy, cũng hối hận dung túng cho Lục Thất diễu võ dương oai. Nhưng bây giờ y đi chặn lại cũng đã muộn rồi, nếu ra mặt sẽ rước họa vào thân, bây giờ phải làm như nào để giải quyết tốt hậu quả, đó mới là vấn đề mấu chốt.

Suy nghĩ một lúc, Vinh Xương dặn dò nói:
- Vinh Thành, ngươi đi hỏi thăm một chút, nhớ rõ Lục Thiên Phong hành sự kiểu gì, sau đó đến kinh thành, báo cho Hộ bộ thị lang.

Vinh Thành lĩnh mệnh, Vinh Xương đứng lên, đi tới bên cạnh rương, xoay người giơ tay mở ra, lập tức bị ánh sáng lấp lánh của vàng rọi vào trong mắt, y nhìn một lúc, chợt đóng rương lại, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài phòng, ánh mắt biểu lộ ra tia âm tàn.

- Lục Thiên Phong, tha cho ngươi tung hoành vài hôm.
Vinh Xương cắn răng oán hận nói, lễ vật của Lục Thất cũng không thể làm mất đi sát khí của y.

Lục Thất rời khỏi tòa nhà Vinh Xương đang ở, cũng nhẹ nhàng thở ra, hắn lo lắng Vinh Xương sẽ mãnh liệt hủy bỏ chuyện hắn gây ra. Một khi vinh Xương xuất hiện chưởng quản cục diện, vậy kế hoạch sau đó của hắn không thể tiếp tục tiến hành, may mắn Vinh Xương dường như có điều gì đó cố kị, không dám nổi bão thể hiện quyền uy của chủ soái.

Trên đường quay về Tề phủ, có thuộc hạ tới báo, nói Huyện thừa huyện Cú Dung bị giam ở trong Tề phủ, Lục Thất nghe xong rất hài lòng, người kế tiếp hắn muốn đối phó chính là Huyện thừa huyện Cú Dung. Quý Ngũ thúc đối với chuyện ở huyện Cú Dung tra xét rất tỉ mỉ, Huyện thừa huyện Cú Dung cũng là một chó săn của Tề phủ, nếu đã động đến Tề phủ thì không thể nào bỏ qua chó săn ở bên ngoài.

Lục Thất lập tức hạ lệnh điều ba trăm quân, lại đi huyện nha huyện Cú Dung, trực tiếp đảo loạn ổ chó săn của Huyện thừa huyện Cú Dung. Chủ bộ huyện Cú Dung là một lão già không quản chuyện, đối mặt với quân đội hùng hổ đến, lập tức giơ tay đầu hàng, cái gì cũng mặc kệ trốn vào trong phòng tránh họa.Lục Thất ở nhà của Huyện thừa huyện Cú Dung, không những thu được hơn mười vạn lượng bạc, còn lục soát được sổ ghi chép các khoản đen, các loại mật thư. Hắn sau khi xem xong mấy mật thư vui mừng, thậm chí còn có mật thư sai khiến vu cáo hãm hại Huyện lệnh huyện Cú Dung, kẻ sai khiến là một viên ngoại lang của Hình bộ, xem ra chủ nhân của Tề phủ vẫn chưa có tư cách trực tiếp ra lệnh cho Huyện thừa huyện Cú Dung làm chuyện đại sự.

Lục Thất mang theo những thứ thu hoạch được quay về Tề phủ gặp Huyện thừa huyện Cú Dung, vừa thấy Huyện thừa, Lục Thất cũng sửng sốt, nhìn thấy diện mạo của Huyện thừa huyện Cú Dung có sáu phần giống Triệu huyện thừa, thân thể mập mạp, tai to mặt lớn.

Huyện thừa huyện Cú Dung vất vả lắm mới đợi được Lục Thất, nhưng vừa nhìn thấy sổ sách và thư tín trong tay Lục Thất, y gào một tiếng, giống như điên đánh về phía Lục Thất, lại bị Lục Thất đá một cước đúng bụng ngã về, lập tức có binh sĩ tiến lên kiềm chế Huyện thừa huyện Cú Dung gần như hôn mê.

Bốn Huyện úy huyện Cú Dung cũng theo Lục Thất đi vào, vừa nhìn thấy kết cục của Huyện thừa, lập tức ai cũng kinh sợ nhìn chằm chằm Lục Thất. Lục Thất đưa vật cầm trong tay giao cho Diêu Tùng, sao đó lạnh mặt nhìn bốn Huyện úy kia.

- Tề phủ ở đây nhất định là lụi bại, tư tàng hơn hai nghìn quân giáp, hẳn là mắc tội mưu đồ tạo phản, Huyện thừa cũng đi đời rồi. Bây giờ ta hỏi mấy vị lão huynh một chút, muốn thoát thân không hay là muốn bị liên lụy cùng một tội mưu phản?
Lục Thất thản nhiên hỏi.

Bốn vị Huyện úy hoảng sợ, có một Huyện úy mặt tròn trung niên mở miệng nói trước:
- Đại nhân muốn như thế nào?

Lục Thất nhìn người nọ, lạnh nhạt nói:
- Rất đơn giản, tội mưu phản lần này, các ngươi cũng không đạt được lợi gì, tờ trình của bản Đô úy lên trên có thể không nhắc đến các ngươi, cũng không cần các ngươi làm nhân chứng. Nhưng bản Đô úy đến là vì tiêu diệt phỉ, cũng cần các ngươi xuất lực phối hợp, nếu các ngươi thật sự phối hợp tiêu diệt phỉ, chẳng những vô tội, bản Đô úy còn có thể ghi công dâng lên.

Bốn Huyện úy nhìn nhau, cuối cùng thống nhất, cùng nhau hành lễ nói:
- Nguyện vì đại nhân dốc sức.

Lục Thất vừa lòng gật đầu, ôn hòa nói:
- Tốt lắm, các ngươi có lẽ cũng không biết lai lịch của bản Đô úy, vậy bản Đô Úy có thể nói cho các ngươi biết. Ta là Phò mã đô úy do Hoàng đế bệ hạ đích thân phong tặng, nhưng nếu các ngươi bằng mặt không bằng lòng lừa gạt ta, vậy cũng đừng trách ta làm gì sau này.

Bốn Huyện úy cả kinh, vội kêu lên:
- Không dám lừa gạt đại nhân.

Lục Thất gật đầu, lại nói:
- Các ngươi trở về lập tức chuẩn bị cho việc tiêu diệt phỉ, bản Đô úy cũng hứa với các ngươi, sẽ không để cho các ngươi đi Mao Sơn chịu chết. Có chiến đấu cũng để cho các ngươi ở phía sau hỗ trợ, Tiễu Phỉ quân yếu thế, không thể xâm nhập vào Mao Sơn, nhưng cũng không thể không đi một lần.

Bốn Huyện úy vẻ mặt buông lỏng, lập tức hiểu cái gọi là đi một lần của Lục Thất, đã thấy Lục Thất gọi bốn tham vệ đến, để cho bốn Huyện Úy làm quen một chút, đây chính là những người truyền đạt quân lệnh của Lục Thất, sau đó để bốn Huyện úy rời khỏi.

Sau khi khuất phục được Huyện úy huyện Cú dung, Lục Thất mang những thứ thu hoạch được, áp tải người được gọi là thủ phạm liên can rời khỏi thị trấn Cú dung, trong lòng hắn hiểu được, bốn Huyện úy huyện Cú Dung tất có người là đồng đảng của Tề phủ và Huyện thừa huyện Cú Dung, mà hắn lại cố ý đưa ra hứa hẹn sẽ không truy tội, chắc sẽ khiến họ do dự, không tính toán đến mức cá chết lưới rách.

Quyển 3 - Chương 52: Thượng thư và lời nói ác độc

Trở về quân doanh ngoài thành, Lục Thất nghĩ tốt kế hoạch, lại xin Trình Diễm viết thay, Trình Diễm đối với những chuyện Lục Thất gây nên cũng không tán thành, cảm thấy Lục Thất làm việc quá lỗ mãng. Nhưng đối với Tiễu Phỉ quân có thể có thêm quân dụng, lại hiểu được chuyện Lục Thất làm ra cũng đáng, y dù sao cũng là một thành viên của Tiễu Phỉ quân, trong lòng tất cũng hy vọng có thể có được công lao.

- Bẩm báo Bệ hạ, thần ở huyện Cú Dung, điều tra được Tề thị là quan bá nổi danh nhất, nghe nói Tề thị và trùm thổ phỉ Mao Sơn là thân tộc, lại điều tra được nhiều năm qua, thổ phỉ Mao Sơn cướp bóc rất nhiều phú hộ, nhưng lại chưa một lần quấy nhiễu đến Tề thị ở huyện Cú Dung. Thần hoài nghi Tề thị là một trong đám thổ phỉ, sau khi sai người tra xét, phát hiện Tề thị tư tàng một số lượng lớn vũ khí, thần xuất quân đi lấy, trong đó thu được hai nghìn sáu trăm ba mươi cái áo giáp, trong đó có mấy chục cái quang minh giáp, ngoài ra còn có hơn trăm áo giáp thượng phẩm, đồ khác còn có hơn năm trăm cung, mã tấu ba nghìn, nỏ trăm cái.
Trình Diễm viết hộ xong, cũng cau mày, nhưng im lặng không nói gì.

- Thần tự tiện xuất quân đánh Tề thị, có hai mục đích, một là giải quyết vấn đề quân dụng cấp bách của Tiễu Phỉ quân, hai là thực hiện sách lược dẫn sói xuống núi. Bây giờ thổ phỉ Mao Sơn có hơn bốn nghìn người, thần cũng biết trước kia có sáu nghìn quân kinh thành đi tiêu diệt phỉ. Trước kia sở dĩ thất bại, cũng là bởi vì địa thế Mao Sơn thuận lợi cho phỉ nhân phục kích, cho nên Tiễu Phỉ quân nếu lại đi Mao Sơn, chỉ có thể chịu tổn thất nghiêm trọng, cho nên thần phải lấy Tề thị làm mồi, dẫn thổ phỉ Mao Sơn chủ động tập kích.

- Thần không biết phán đoán của thần là đúng hay sai, chỉ có thể thực hiện để nghiệm chứng, thần sẽ đem thủ phạm chính của Tề thị để ở quân doanh ngoài thành. Nếu Tề thị thật sự có mối liên hệ với trùm thổ phỉ Mao Sơn, tất sẽ chọc giận thổ phỉ, nếu thổ phỉ Mao Sơn rời núi tập kích thị trấn nghĩ cách cứu người, như vậy việc thần phán đoán là chính xác, nếu không tới, thì đấy là chuyện thần phán đoán sai lầm, mong điện hạ giáng tội.

- Nếu như thần phán đoán sai lầm, nguyện ý nhận tội, nhưng thần không cảm thấy mình làm sai, thần mang nghìn quân đến Bạch Hà Bảo huyện Cú Dung lấy quân dụng, bị quân lính của Bạch Hà Bảo phản kháng, phát hiện lực chiến đấu của mấy trăm binh lính Bạch Hà Bảo cũng rất dũng mãnh. Nếu không phải đánh bất ngờ khống chế Tề phủ, nghìn quân của thần chỉ sợ sẽ tổn thần nghiêm trọng, thần cảm thấy, nếu Tề thị đem số vũ khí cất giấu võ trang cho mấy nghìn binh lính, vậy sẽ tạo thành một đội tinh binh hùng mạnh. Nếu Tề thị và thổ phỉ Mao Sơn là người một nhà, vậy sẽ có một ngày huyện Cú Dung sẽ đột nhiên xuất hiện đại quân gồm mười nghìn quân thiện chiến.
Trình Diễm ngẩng đầu nhìn Lục Thất một cái, Lục Thất cười cười.

- Sách lược dẫn sói xuống núi của thần, cần có thời gian để nghiệm chứng, mong bệ hạ cho thời gian năm ngày, nếu năm ngày không có thổ phỉ đột kích, thần nguyện lĩnh tội.

- Còn một điều muốn bẩm báo lên Bệ hạ, thần cảm thấy Vinh Xương đại nhân dường như không muốn tiêu diệt phỉ, có thể là cảm thấy thổ phỉ Mao Sơn khó tiêu diệt, cho nên đóng quân ở ngoài thành huyện Cú Dung bất động. Mặt khác thần vì ứng phó với việc thổ phỉ tập kích, tự tiện đem vũ khí thu được võ trang bị cho Tiễu Phỉ quân, mong bệ hạ có thể thấu hiểu cho những việc thần làm.

- Còn lúc thần bắt Tề thị, Huyện thừa huyện Cú Dung đột nhiên chạy tới giải vây cho Tề thị, còn dùng bối cảnh của đại quan ở kinh thành để đe dọa thần. Thần biết đây là một con chó săn của Tề thị, sau cho người bắt lại giam trong phủ, cũng xét được một ít chứng cứ phạm tội, bởi vì không có liên quan gì đến thổ phỉ, thần dâng lên cho Bệ hạ xem xét.

Trình Diễm sau khi viết xong rời khỏi, Lục Thất lại tự tay viết cho Tiểu Phức một bức mật thư, dặn dò những điều mấu chốt, hắn nhất định phải chuẩn bị cho nhiều khả năng, thổ phỉ Mao Sơn không đến, hắn cũng phải tạo ra việc thổ phỉ tập kích đã từng xảy ra.

Diêu Tùng và Lý Võ nhanh chóng lên ngựa rời khỏi quân doanh, đi suốt đêm đến kinh thành truyền tin.

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất hạ quân lệnh, lệnh cho các binh lính đứng trong tốp đầu trong lần diễn võ cung tiễn tập kết tới doanh trại của hắn. Kết quả có một chủ tướng của một quân doanh cự tuyệt lệnh của Lục Thất, mà doanh trại kia số cung tiễn chiếm số lượng một nửa.

Lục Thất chỉ có thể tự mình đi thăm vị chủ tướng kia, hắn lạnh lùng đi vào doanh trướng bên cạnh, mười binh lính giữ cửa cũng không dám ngăn cản hắn, đều nhìn nhau do dự. Vừa do dự, Lục Thất đã đi qua bước vào trong doanh, điềm đạm bước vào, đi thẳng đến lều của doanh tướng.

- Đi ra.
Lục Thất đứng ở chính giữa doanh trướng, lạnh giọng hét.

Tiếng vừa phát ra người liền xuất hiện, trong doanh trướng có người đi ra, bốn phía cũng xuất hiện rất nhiều quân binh. Lục Thất lạnh lẽo nhìn quan tướng đi ra từ doanh trướng trung tâm, đó là một người trung niên, không ngờ lại là mặc bào y, mặt chữ điền, mày rậm mắt to, bề ngoài giống như một người thành thật.

Chỉ là doanh tướng bên ngoài nhìn thành thật này lại không biết điều đối đầu với Lục Thất. Lục Thất biết chủ tướng Bàng Xán của doanh trại này cũng là cháu ruột của Tư Mã Ung Vương phủ, mà Chung Hải cũng là do Tư Mã Ung Vương phủ nâng đỡ, nhưng Chung Hải rõ ràng là người tuần quy đạo củ, cũng là một nhân vật rất có chủ kiến.

Bàng Xán nhìn thấy Lục Thất, sắc mặt lập tức âm trầm, y sở dĩ cự tuyệt quân lệnh của Lục Thất, một là vì trong lòng có thù hận, hai là xem thường Lục Thất, ba là Lục Thất xúc phạm quyền lực chủ tướng của y.
Mệnh lệnh diễn võ y có thể nhịn, không ngờ Lục Thất dùng danh nghĩa diễn võ, điều quân đi làm chuyện, quả thực đúng là trắng trợn cướp lấy quân quyền của y, cho nên Lục Thất đưa cho y những quân nhu tốt, y căn bản không cảm kích.

Hai người ánh mặt lạnh lùng nhìn nhau mấy giây, Lục Thất chợt mỉm cười quỷ dị, mở miệng nói:
- Bàng lữ soái, bản Đô úy tới là để hỏi ngươi một chút, có nhận được quân lệnh của Vinh Xương tướng quân không?

Bàng Xán ngẩn ra, câu hỏi của Lục Thất khiến y bất ngờ, y lạnh nhạt nói:
- Không.

- Nếu không nhận được quân lệnh của Vinh Xương tướng quân, vậy sao Bàng lữ soái lại cự tuyệt quân lệnh của bản Đô Úy, hay là người đứng sau Bàng lữ soái là Vinh thị?
Lục Thất lạnh giọng nói.

Bàng Xán ngẩn ra, sau đó biến sắc, bật thốt lên:
- Ngươi nói bậy bạ gì đó.

- Bản Đô úy nói bậy sao? Bàng Lữ soái nên biết, người đứng sau bản Đô úy chính là Ngô Thành Công chúa phủ, mà lai lịch Ngô Thành Công chúa phủ, Bàng Lữ soái hẳn rõ ràng. Bản Đô úy nhớ rõ Tư mã Ung Vương phủ là Thiên ngưu vệ của Bệ hạ, mà Bàng Lữ soái lại là cháu của Bàng Tư mã, người đứng sau của ta và ngươi hẳn là chung đấy. Nhưng hôm nay Bàng Lữ soái không nhận được quân lệnh của Vinh tướng quân, lại chủ động giúp đỡ Vinh tướng quân làm khó bản Đô úy.
Lục Thất nhìn chằm chằm Bàng Xán, lạnh giọng nói.

- Ngươi nói bậy, ngươi nói cái gì, ngươi....
Bàng Xán bị Lục Thất nói ra trúng tim đen, kinh sợ sắc mặt đại biến, lập tức lúng túng, bởi vì lời nói của Lục Thất là một chuyện hết sức kiêng kị.
- Bản Đô úy nói bậy sao? Vinh tướng quân thừa nhận bản Đô úy là Đô úy Tiễu Phỉ quân, ngươi nên hiểu rõ đấy là đang làm khó bản Đô úy. Ngươi biết rõ là làm khó, hôm nay lại còn chủ động giúp Vinh tướng quân, bản Đô úy cũng biết bối cảnh thực sự của Bàng lữ soái, xem ra như thế, bối cảnh của Tư mã cũng là sáng tối khó phân rồi.
Lục Thất lạnh giọng nói.

Sắc mặt Bàng Xán rất khó coi, y biết rõ Lục Thất đang nói hươu nói vượn, nhưng lại bị dọa sợ, y tuyệt đối không thể tưởng được, Lục Thất thân là võ tướng, lại dùng loại võ mồm âm độc như vậy công kích.

- Ngươi đang vu cáo ám hại, đúng là đang nói hươu nói vượn vu cáo hãm hại.
Bàng Xán thanh âm mãnh liệt, giống như gầm mà phản bác.

- Có phải vu cáo hãm hại hay không, đều có thượng cấp định đoạt, bản Đô úy có quyền chiếu theo chuyện phát sinh, bẩm lên Công chúa điện hạ. Trên thực tế Bàng Lữ soái đang giúp đỡ Vinh tướng quân, đang làm khó bản Đô úy.
Lục Thất thản nhiên lạnh lùng nói, nói xong liếc mắt nhìn Bàng Xán một cái, quay người đi.

Bàng Xán âm trầm nhìn chằm chằm bóng lưng của Lục Thất, khóe miệng giật giật không nói ra lời, chợt xoay người, cất bước trở về doanh trướng, thuộc hạ vội đi theo vào.

- Đại nhân, người họ Lục này đúng là không nói đạo lý.
Dường như quan tướng trung quân lệnh có chút sợ hãi.

- Đạo lý gì? Rõ ràng là một tiểu bối âm hiểm.

Bàng Xán đáp lại, khuôn mặt hiện lên sự căm hận, cũng không biểu lộ ra sự hoảng loạn rõ ràng, y cũng không quan tâm đến bối cảnh của Lục Thất, hoặc là quên Lục Thất là nam nhân của Công chúa, lúc này, y mới ý thức tới địa vị, y căn bản không phải cùng một cấp bậc với Lục Thất.

- Đại nhân, chắc vẫn bổ sung hàn gắn một chút cho thỏa đáng, theo như thuộc hạ thấy, đại nhân bây giờ nên đi gặp người họ Lục, xin lỗi hắn, nếu không sẽ rất phiền toái.
Một quan tướng trung niên khác khuyên bảo.

- Ngươi nói cái gì?
Bàng Xán tức giận đáp lại, ánh mắt nhìn chằm chằm quan tướng trung niên kia.

Quan tướng trung niên cười khổ, nói:
- Đại nhân, người họ Lục âm độc như vậy, mà hắn lại là Phò Mã, hắn có thể thông qua Ngô Thành Công chúa , có thể bẩm báo lên Hoàng đế bệ hạ. Nếu hắn thật sự làm như vậy rồi, cho dù là nói hươu nói vượn, vậy cũng sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Tư mã đại nhân, thậm chí sẽ thật sự khiến Hoàng đế bệ hạ hoài nghi lòng trung thành của Tư mã đại nhân, hậu quả kia sẽ không tốt.

Bàng Xán sắc mặt âm trầm, một lát sau, quan tướng trung niên hạ giọng nói:
- Chúng ta đi cùng đại nhân, việc này cũng trách thuộc hạ, suy nghĩ không chu đáo.

Quyển 3 - Chương 53: Ván bài

Lục Thất quay trở về trại của mình, trong đầu hắn liền nảy ra ý định dùng võ lực để đối phó, hắn muốn dùng võ lực để thị uy một trận ra trò. Nhưng trên suốt đoạn đường, hắn vẫn chưa nghĩ ra là bản thân nên dùng cách gì, bởi ở quân tiêu phỉ, chủ soái lớn nhất không phải là hắn.

Một khi dùng đến võ lực thì có thể ép bức được Vinh Xương, buộc y phải lấy cái cớ này đoạt lấy chức đô úy. Bây giờ, Vinh Xuống chẳng khác gì một con rùa rụt cổ: thứ nhất, y cố kỵ chuyện phát sinh ở Tề phủ; thứ hai, chính miệng y đã thừa nhận Lục Thất là đô úy thì trong chốc lát, y không thể lật lọng phủ nhận được.

Ngồi trên chiếc ghế gỗ trong doanh trướng, Lục Thất kiên nhẫn chờ đợi. Với những lời đe dọa kia, hắn không tin rằng, bản thân lại không thể khiến Bàng Xán khuất phục. Ngồi được một lúc thì Quý Ngũ thúc bước vào báo cáo với hắn về chuyện Diêu Tùng dẫn theo người đi rồi.

Chuyện Diêu Tùng dẫn theo mười người bỏ đi chính là một phần trong kế hoạch dụ địch, do Quý Ngũ thúc đề xuất. Trong chuyện này, Diêu Tùng mang theo 1000 lượng vàng thỏi, trên đường đi sẽ xảy ra một vụ cướp, do Hôi Ưng dàn dựng, sau đó Hôi Ưng sẽ mang số vàng đó đến Mao Sơn nhập hội, chỉ cần gã có thể gia nhập vào đó thì tự nhiên gã có thể cung cấp cho Tiễu Phỉ quân những thông tin đắt giá.

Nhưng trị trấn Cú Dung cũng có rất nhiều tai mắt của phỉ Mao Sơn, chuyện Hôi Ưng cố tình tạo ra một trận sóng gió ở đây chắc chắn sẽ thu hút được sự chú ý của chúng. Cho dù phỉ Mao Sơn rất thận trọng, và nắm rõ điểm yếu của Tiễu Phỉ quân cũng như chuyện số vàng bạc đó được cất giấu ở doanh trại bên ngoài thành thì bọn chúng nhất định sẽ xuống núi vì số tài sản kia. Hơn nữa rất có khả năng là chúng sẽ dốc toàn bộ lực lượng để tấn công, chỉ cần phỉ Mao Sơn đột kịch là cục diện phức tạp của Lục Thất lập tức được phá mở.

Quỹ Ngũ thúc vừa bẩm báo xong, thì một tên lính đứng bên ngoài trướng chạy vào báo cáo rằng có Bàng Lữ soái đến gặp. Nghe xong, thì tâm trạng của Lục Thất thoái mái hơn nhiều. Hắn sai binh lính mời Bàng Xán vào trong, đồng thời ra hiệu cho Quỹ Ngũ Thúc lui ra, dù sao thì Bàng Xán cũng là một doanh tướng, Lục Thất vẫn muốn lợi dụng y nên nhất định phải cho y chút thể diện.

Một lát sau, Bàng Xán cùng 2 vị thuộc tướng cấp dưới bước vào. Vừa nhìn thấy Lục Thất ngồi trên ghế, Bàng Xán liền cười lớn nhưng không được tự nhiên, đi lên chào theo nghi thức quân đội:
- Thuộc hạ bái kiến đô úy đại nhân.

Lục Thất gật đầu, tươi cười đáp lại:
- Ngài có thể đến đây, đúng là một chuyện tốt. Ta thực sự khồng hề muốn giữa ta, ngài và Bàng Tư Mã có mối đại thù này.

Bàng Xán vô cùng bất ngờ trước những lời này, y từ tốn đáp lại:
- Chuyện trước đó là do thuộc hạ quá lỗ mãng.

- Ngài đúng là có chút nóng nảy, bây giờ đã là lúc nào rồi mà ngài còn chưa nhìn ra, bản thân thì đang lún dần vào chỗ chết nhưng ngài vẫn cứ hành động theo cảm tính.
Lục Thất bất dắc dĩ nói vài câu giáo huấn.

Ba người Bàng Xán ngạc nhiên nhìn Lục Thất. Lục Thất cũng bình tĩnh nhìn lại và nói:
- Mấy ngài còn chưa hiểu hay sao? Vinh tướng quân căn bản không muốn tiêu diệt thổ phỉ lập công, y ở đây thờ ơ với chuyện thổ phỉ, thờ ơ với Tiễu Phỉ quân, chính là đang đợi mệnh lệnh xuất binh của kinh thành, đến lúc đó y mới hạ lệnh cho đội Tiễu Phỉ quân đi Mao Sơn tiêu diệt phỉ.

Bàng Xán nhìn Lục Thất bằng ánh mắt không hiểu, nhưng vị tướng quân trung niên đứng sau lưng y thì hình như đã hiểu ra rồi. Thấy vậy, Lục Thất cười khổ nói tiếp:
- Bàng đại nhân, đội Tiễu Phỉ quân chúng ta có 2000 người, nếu như đi đến Mao Sơn tiêu diệt phỉ, ngài hãy đoán xem có bao nhiêu người có thể sống sót trở về?

Sắc mặt của Bàng Xán chợt biến đổi, y trầm tư hồi lâu rồi mới dám lên tiếng:
- Ý của đô úy đại nhân là Vinh tướng quân sẽ đưa đội Tiễu Phỉ quân đến Mao Sơn chịu chết?

Lục Thất gật đầu đáp lại:
- Có lẽ là vậy, nếu như có được mệnh lệnh của cấp trên thì Vinh Xương có thể xuất quân đến Mao Sơn, kết quả của chuyến đi này sẽ là thất bại thảm hại, đến 6000 tinh binh được trang bị đầy đủ của kinh thành còn không làm gì được phỉ Mao Sơn, huống chi là 2000 quân yếu nhược của chúng ta, nếu chúng ta dám đến đó thì chắc chắn sẽ không trở về được. Đến lúc đó, Vinh Xương sẽ dẫn theo quốc công thân vệ quay về kinh thành thỉnh tội, nhưng mấy người chúng ta đây, cứ cho là có thể sống sót trở về kinh thành thì kết quả hoặc là bị bãi quan hoặc là bị Vinh Xương gán cho cái tội danh sợ địch mạnh không dám tiến công.

Vẻ mặt của ba người Bàng Xán bỗng trầm ngâm, đầy vẻ ưu lo, y chăm chú lắng nghe Lục Thất nói tiếp:- Vốn dĩ chuyện này không liên quan nhiều đến ta, cho dù là thất bại thì ta vẫn có thể làm phò mã như trước kia, và đương nhiên ta cũng sẽ không phải gánh chịu những tội danh kia. Nhưng Vinh Xương lại cố ý buộc ta phải nhận chức đô úy, rồi sau này nếu chủ soái bị trách tội thì ta cũng phải gánh một nửa trách nhiệm, cho nên trong thời gian gần đây, ta nghĩ rằng, ta đã không phải chịu trách nhiệm về chuyện cấp dưỡng, thì chuyện hao hụt mấy nghìn ngân lượng kia có là gì.

Bàng Xán vẫn giữ nguyên thái độ đó, y gật đầu, cung kính đáp lại:
- Thuộc hạ đúng là ngu muội.

Lục Thất tươi cười nói tiếp:
- Chuyện ta tiêu diệt Tề thị ở huyện Cú Dung cũng là chuyện bất đắc dĩ. Ta đã là đô úy thì sẽ không đồng ý để các huynh đệ Tiễu Phỉ quân phải chết uổng, chính vì vậy ta sẽ cố gắng giúp họ nâng cao sức chiến đấu, cố gắng tìm ra cơ hội chiến thắng và đương nhiên là sẽ không bao giờ ngồi yên chờ chết.

Bãng Xán hơi lặng người trước câu nói chân thành của Lục Thất:
- Thuộc hạ đã hiểu, trở về, thuộc hạ sẽ lệnh cho binh sĩ đến đây ngay.

Lục Thất gật đầu, tươi cười :
- Ta nhỏ tuổi hơn Bàng đại nhận, về cơ bản là không nên có những lời giáo huấn này, nhưng thấy Bàng đại nhân là một người có tính cách ngay thẳng nên ta vẫn mạnh dạn khuyên ngài một câu: thân là chủ tướng, hành sự phải cân nhắc lợi hại, việc tốt thì nên nói ít làm nhiều, việc ta điều động cung thủ huấn luyện chỉ là việc tạm thời, sau này những cung thủ này có thể mang theo cung tên trở về dưới trướng của Bàng đại nhân.

- Vâng, thuộc hạ xin lĩnh giáo!
Bàng Xán cung kính đáp lại.

- Tốt, ta tiễn Bàng đại nhân.
Lục Thất quay người và nói, sau đó thì tiễn ba người Bàng Xán.

*****Buổi sáng, trong hoàng cung của Đường quốc, Đường Hoàng đang ngồi trong Yên Vân hiên xem mật thư được gửi trực tiếp từ phủ công chúa. Mặc dù Lục Thất là phò mã nhưng hắn lại không có đặc quyền trực tiếp truyền đạt, tấu sớ của hắn trước hết phải qua sự sơ thẩm của Binh Bộ thì mới được dâng lên cho Chính sự đường, do nhóm Tể chấp xem qua, sau đó mấy người này sẽ dựa vào mức độ quan trọng của sự việc để đưa ra quyết định. Phần lớn tấu sớ của Lục Thất đều do đám người này phê duyệt và truyền đạt ý kiến xuống, còn đối với những sự việc quan trọng thì họ mới dâng lên Hoàng đế xin chỉ thị, nhưng công chúa thì lại khác, nàng phẩm cấp cao có đặc quyền được trực tiếp dâng tấu sớ.

- Đại Ban, khanh thấy những chuyện này có phải là Lục Thiên Phong đã cả gan làm bừa không?
Đường Hoàng đưa mật thư cho Hình đại nhân.

Hình đại nhân xoay người, kính cẩn đón nhận lấy mật thư, cẩn thận xem một lượt rồi khẽ đáp:
- Đúng là có chút cả gan làm bừa nhưng theo nô tài thấy, Lục Thiên Phong dám làm vậy cũng là do hoàn cảnh bắt buộc. Sách lược thu nạp thổ phỉ của hắn cũng rất phù hợp với binh pháp, hơn nữa, chuyện Tề thị to gan cất giữ hơn 2000 binh khí thực sự là một sự uy hiếp lớn đối với kinh thành.

Đường Hoàng gật đầu bổ sung thêm:
- Đúng vậy, lần này Lục Thiên Phong đã nhân cơ hội này muốn lập được công lớn.

- Đúng là hắn muốn kiến công nhưng cũng có vài phần là do tình thế ép buộc, Vinh Xương đã thừa nhận quyền lực của đô úy Lục Thiên Phong nhưng lại có hàm ý tìm người gánh tội thay. Theo báo cáo của huyện Cú Dung, sau khi Vinh Xương thống lĩnh quân đội đến huyện Cú Dung thì ngay lập tức trốn ở trong thành hưởng thụ, tuyệt nhiên không quan tâm đến Tiễu Phỉ quân, y làm như vậy rõ ràng là không muốn Tiễu Phỉ quân lập công.
Hạ đại nhân báo cáo.

Đường Hoàng im lặng một lúc rồi mới lên tiếng:
- Vạn Bân sở thuộc lại là thế như trẻ tre, hành sự cũng cần phải có gan làm bừa, bây giờ đã tiêu diệt được bốn tên phú hộ thông đồng với bọn thổ phỉ, nếu cứ tiếp tục dung túng như vậy e rằng sau này sẽ có hậu quả không lường.

Hạ đại nhân sau một hồi do dự đã lên tiếng:
- Bệ hạ, nô tài cảm thấy, nếu như không trừng trị đám kiêu dân thông phỉ này thì sau này sẽ là một mối tai họa lớn. Nếu như đám kiêu dân này tạo phản thì hậu quả sẽ còn đáng sợ hơn đám phỉ kia, cuối cùng thì Tiễu Phỉ quân sẽ mất đi chỗ đứng ở địa phương.

Đường hoàng không đáp lại ngay, một lúc sau Người mới bình thản đáp lại:
- Khanh nói sách lược dẫn động thổ phỉ của Lục Thiên Phong, có khả năng dụ thổ phỉ xuống núi không?

- Nô tài cảm thấy, tỷ lệ thành công là 80% , thứ nhất Tiễu Phỉ quân rất yếu, thứ hai theo hồi báo, Lục Thiên Phong đã đem toàn bộ gia sản của Tề thị và huyện thừa Cú Dung vận chuyển đến doanh trại bên ngoài thành, nếu như đám phỉ kia biết chuyện thì rất có khả năng chúng sẽ nảy sinh lòng tham.

Đường Hoàng gật đầu, nghĩ một lúc rồi truyền lệnh:
- Truyền dụ phủ công chúa, lệnh cho tất cả Dực vệ của phủ công chúa đến kho vũ khí mượn quân bị tốt nhất, rồi lập tức đến huyện Cú Dung, âm thầm phối hợp với đội Tiễu Phỉ quân của Ngô Thành phò mã, nhớ là không được hành động quá lộ liễu.

Hạ đại nhân hơi bất ngờ, cung kính đáp lại:
- Nô tài lĩnh dụ.

- Lục Thiên Phong đã muốn đánh canh bạc này vậy thì Trẫm sẽ tác thành cho hắn, nhưng Trẫm không đồng ý với hắn, về chuyện hắn chỉ đặt cược vào Tiễu Phỉ quân.
Đường Hoàng lạnh lùng giải thích.

Quyển 3 - Chương 54: Chuẩn bị chiến đấu

Buổi chiều, Diêu Tùng trở về mang cho Lục Thất một tin bất ngờ: Đường Hoàng bất ngờ hạ lệnh cho Dực vệ phủ công chúa phối hợp với Tiễu Phỉ quân.

Nghe xong, Lục Thất liền nhíu mày, hắn cũng có tâm tư. Mặc dù chính hắn là người khởi xướng sách lược thu hút thổ phỉ nhưng trong lòng hắn hiểu rất rõ, trận chiến với phỉ Mao Sơn, tỷ lệ thắng lợi của Tiễu Phỉ quân là rất thấp, cũng vì tình thế trước mắt mà hắn đành phải liều mạng một phen, bất luận kết quả là thắng hay bại, với hắn nó vẫn tốt hơn nhiều so với việc bị động đi nộp mạng cho phỉ Mao Sơn.

Chính vì phần thắng nắm trong tay là rất thấp nên hắn cũng không có ý định sử dụng Dực vệ phủ công chúa, và hắn cũng không hề muốn họ phảỉ liều mạng theo hắn. Hơn nữa, Tiễu Phỉ quân là Tiễu Phỉ quân, hắn không thể tự tiện điều động Dực vệ phủ công chúa đến tham chiến, làm như vậy chính là làm trái với quân chế.

Chiến trường ác liệt, Dực vệ phủ công chúa tham chiến, bất luận thương vong là bên nào thì cũng là sự tổn thất to lớn của Lục Thất, nhưng Bệ hạ đã hạ lệnh cho Dực vệ âm thầm tham chiến điều này chứng tỏ họ chiến đấu không vì nhận công lao, mệnh lệnh này của Đường Hoàng rốt cuộc là giúp hắn hay là chơi hắn đây?

Tuy là có chút buồn bực nhưng Lục Thất cũng bớt lo đi phần nào, ít nhất Đường Hoàng cũng đã đồng ý với sách lược thu hút thổ phỉ của hắn, không hề tỏ ý trách cứ. Hắn lệnh cho Diêu Tùng đến thông báo cho Từ Minh đợi lệnh ở ngoài 20 dặm, hắn không thể để cho phỉ Mao Sơn phát hiện ra sự tồn tại của quân cứu viện kinh thành, đương nhiên là có cả mấy chục Dực vệ của phủ công chúa, mà nếu họ lỡ bị bị phát hiện thì chưa chắc đã bị đám thổ phi kia coi là quân cứu viện, đây cũng chính là một trong những nỗii lo của Lục Thất, tại sao Đường Hoàng lại không tăng thêm vài trăm Kiêu kỵ?

Kết thúc một ngày huấn luyện cung tên, về cơ bản là Lục Thất đã hài lòng với thành tích của hơn 500 cung thủ, lần này nếu như phỉ Mao Sơn có đến thì đã có sự tấn công dồn dập của cung tên. Nhưng trái lại, Lục Thất lại không chú trọng đến việc phòng thủ trong doanh trại: không đào kênh phòng ngự, không chuẩn bị mai phục, quan binh tuần tra bên ngoài thành cũng cố ý cho tản mạn, tất cả những sự lơ là này đều là cố ý làm ra cho phỉ Mao Sơn nhìn thấy.

Ban đêm, Quý Ngũ thúc lại bước vào trong trướng báo cáo, thông qua điều tra, tả huyện úy Cú Dung-Lý Tuyền, hộ quân huyện úy- Trương Vũ và Tề thị có câu kết với nhau, còn hữu huyện úy và một hộ quân huyện úy khác lại có sự chống lưng của Công bộ Thị Lang, nhưng là cách một bậc.

Lục Thất gật đầu và hạ lệnh cho Quý Ngũ thúc đến gặp và thông báo cho hữu huyện úy Cú Dung rằng hắn và Công bộ Thị Lang là bằng hữu tốt của nhau, hơn nữa ông ta còn từng tặng cho Lục Thất bốn mỹ nhân. Quý Ngũ thúc hiểu được tâm ý của Lục Thất nên đã đích thân đến gặp hữu huyện úy Cú Dung tranh thủ sự ủng hộ của người này.

Trưa ngày thứ hai, Quý Ngũ thúc mang về một tin tốt: hữu huyện úy Cú Dung và một hộ quân huyện úy khác đã tuyệt đối ủng hộ Lục Thất, nhưng Lục Thất đã có lệnh người có thể tuyệt đối phục tùng là tốt nhất.

Lục Thất nghe xong thì yên tâm hơn nhiều, hắn phải cố gắng tận dụng khả năng của quân lực, hắn lại hạ lệnh cho Quý Ngũ Thúc truyền lời đến hữu huyện úy huyện Cú Dung và một hộ quân huyện úy lập tức mang theo binh lực bản bộ rời khỏi huyện thành Cú Dung với lý do tuần tra và bảo vệ làng xã, đông thời quy về dưới trướng của công chúa.

Hoàng hôn, lại xảy ra một chuyện khác khiến Lục Thất không ngờ tới: kết quả của sách lược sai Hôi Ưng đem vàng đến tặng cho Phỉ Mao Sơn lại không lớn. Hôi Ưng đã dẫn theo 5 huynh đệ thân tín mang vàng đến và thuận lợi gia nhập vào bang đảng phỉ Mao Sơn, thêm vào đó Hôi Ưng rất được tên cầm đầu tín nhiệm. Hôi Ưng vừa mới gia nhập vào đó thì phỉ Mao Sơn đã không kìm được lòng tham, ngay lập tức dốc toàn lực xuống núi định đánh úp huyện thành Cú Dung.

Hôi Ưng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên và khó hiểu, chỉ sau khi đi nghe ngóng tin tức gã mới hiểu được. Vốn dĩ ngày mai phỉ Mao Sơn sẽ bất ngờ tập kích Tiễu Phỉ quân nhưng việc Hôi Ưng cướp được vàng của Tiễu Phỉ quân đã khơi dậy lòng tham chúng, khiến cho Mao Sơn Đại Thánh đã quyết định lập tức phát binh đánh úp Tiễu Phỉ quân bởi y lo lắng việc Hôi Ưng cướp vàng sẽ làm kinh động đến Tiễu Phỉ quân, khiến chúng nâng cao cảnh giác đem số vàng khổng lồ đó cất giấu ở trong thành.

Sau khi biết được lý do, Hôi Ưng chỉ còn cách ẩn nhẫn trong phỉ Mao Sơn. Theo y quan sát thì hơn một nửa số quân của phỉ Mao Sơn mặc áo giáp, được trang bị vũ khí chỉnh tề, điều này hoàn toàn trái ngược với 2000 quân ô hợp chưa từng đánh trận của Tiễu Phỉ quân, Hôi Ưng thực sự rất lo lắng cho sự mạo hiểm này của Lục Thất.

Chuyện phỉ Mao Sơn bất ngờ tập kích đúng là có phần sớm hơn so với dự tính nhưng tất cả vẫn nằm trong sự kiểm soát của hắn. Lục Thất đem một nửa quân mật thám phân bố rải rác ở bên ngoài, sau khi đội quân này phát hiện được tình hình của phỉ Mao Sơn đã ngay lập tức phóng ngựa quay về báo cáo cho Lục Thất, nhờ đó mà hắn kịp thời đã nắm rõ được tình hình của chúng: đại đội phỉ Mao Sơn gần như là đi bộ và chúng định trước khi trời tối sẽ bất ngờ đánh úp Tiễu Phỉ quân.

Lục Thất đánh giá rất cao sự bá đạo và sự quyết đoán của Mao Sơn Đại Thánh, y đã biết tận dụng điều kiện tiên quyết là sự hùng mạnh của lực lượng ngang nhiên phát động chiến lược tập kích, nhằm tiêu diệt Tiễu Phỉ quân giữa ban ngày.

Chiến lược tập kích giữa ban ngày của phỉ Mao Sơn có thể khiến cho lòng người hoang mang, khiến cho Tiễu Phỉ quân lâm vào trạng thái hoảng loạn, có thể phát huy tối đa ưu thế về mặt quân sự của địch, có thể khiến toàn bộ số vàng bạc khổng lồ kia không thể vận chuyển được vào trong thành và cuối cùng là có thể khiến cho Tiễu Phỉ quân không kịp trở tay, lui về trấn giữ thành trì.

Mặc dù thế lực của Tiễu Phỉ quân quá yếu kém so với quân địch nhưng Lục Thất sớm đã có kế hoạch, hắn quyết định sẽ đánh cược tất cả vào trận chiến này, cho dù là thất bại thì hắn và các huynh đệ khác có thể tự hào là Tiễu Phỉ quân đã chiến đấu anh dũng, không phải hi sinh vô ích tại Mao Sơn.

Từng đợt quân lệnh được ban xuống, ba chủ tướng của bốn trại Tiễu Phỉ quân cùng bước vào trong lều của Lục Thất, hắn cũng triệu tập cả hữu huyện úy huyện Cú Dung và một hộ quân huyện úy khác đến để bàn bạc chuyện đối phó với quân phỉ.

Các tướng sĩ nhìn Lục Thất với ánh mắt không hiểu, mấy người này cũng biết qua Bàng Xán, nhất là sau khi họ biết Bàng Xán đã quy phục Lục Thất thì tất cả bọn họ đều hiểu rõ một điều, họ không nên đắc tội với vị tướng quân tuổi trẻ tài cao này.

- Các vị tướng quân, phỉ Mao Sơn đã đến rồi.
Lục Thất lướt nhìn họ một lượt rồi bình tĩnh lên tiếng.

Mấy vị quan tướng lại một lần nữa ngạc nhiên nhìn Lục Thất, hình như họ sợ là mình đang nghe nhầm. Thấy vậy Lục Thất liền tười cười trấn an họ:
- Bọn chúng đã đến thật rồi, cách chỗ này khoảng mười mấy dặm.A! mấy vị tướng quân đến lúc này mới dám chắc chắc là mình không nghe nhầm, họ yên lặng tiếp tục lắng nghe:
- Cũng tốt, phỉ Mao Sơn vẫn còn cho chúng ta ăn xong bữa cơm tối này.

- Đại, đô úy đại nhân, chúng có bao nhiêu người vậy?
Bàng Xán buột miệng hỏi nhưng ngữ khí vẫn không giấu nổi sự lo lắng.

Lục Thất nhìn Bàng Xán, bình thản đáp lại;
- Hơn 3000.

- Hả!
Nghe xong mấy vị tướng quân đều hoảng hốt nhìn nhau, không ai dám nói với nhau câu gì, bởi trong đầu họ đã mặc định nếu quân phỉ có đến thì họ nhanh chóng lui vào trong thành cố thủ. Tuy là nghĩ vậy nhưng thân là tướng quân, họ làm sao có thể nói ra, nhất là trong thời điểm then chốt này, hai chữ chạy trốn tuyệt nhiên là điều cấm kỵ, họ càng không dám nói ra chỉ thị của Vinh Xương.

- Chúng ta tuyệt đối không được rút lui, nếu nhưng chúng ta làm như vậy e rằng sau này sẽ bị Hoàng Thượng xử tội chưa lâm trận mà đã bỏ trốn.
Lục Thất bình thản lên tiếng.

Các tướng quân nhìn nhau với bộ dạng khó coi, rồi đột nhiên có người lên tiếng:
- Đô úy đại nhân, chỉ dựa vào 2000 quân, mà chúng ta dám đấu trọi với 3000 quân phỉ Mao Sơn hay sao?

Lục Thất quay đầu lại nhìn, người lên tiếng chính là tướng quân trung niên mặt đỏ, tên là Cao Hùng, là trung quân lệnh của Phong Đao doanh. Mặc dù Phong Đao doanh và Lục Thất đã từng qua lại với nhau nhưng bây giờ vẫn là không thân, một lần thăm hỏi lẫn nhau cũng không có.

- Trong lúc chúng ta giao chiến với phỉ Mao Sơn, thì đội quân kinh thành mai phục ở phía trước sẽ bất ngờ tấn công và chặt đứt đường lui của chúng.
Lục Thất thản nhiên trả lời.

Mấy vị tướng quân lại kinh ngạc lần nữa, Bàng Xán lại lên tiếng:- Chúng ta có cả quân kinh thành đến trợ giúp?

Lục Thất gật đầu trả lời:
- Đúng vậy, cho nên nếu chúng ta không địch lại quân phỉ Mao Sơn thì chúng ta cũng không phải trốn. Các vị tướng quân nếu cảm thấy sợ hãi thì bây giờ vẫn có thể lui vào trong thành hoặc là rời khỏi chiến địa.

Tất cả đều im lặng, nhưng trong lòng họ đều đang mắng thầm Lục Thất: “Con mẹ nó chứ sao lại không rút lui, chúng ta rút lui thì sẽ có quân kinh thành tham chiến, hơn nữa người duy nhất ở kinh thành có quyền chỉ huy, có quyền điều động trận đánh này chỉ có Đường Hoàng mà thôi.”

- Thuộc hạ không dám rút lui, xin đô úy đại nhân cứ yên tâm.
Bàng Xán chào theo nghi thức quân đội và bày tỏ thái độ.

Mặc dù y đã từng bị Lục Thất giáo huấn nhưng những lời giáo huấn của Lục Thất lại giúp y xóa đi nhiều thành kiến về Lục Thất, như bây giờ nếu như không thể rút lui thì cũng nên tỏ rõ thái độ, tránh những hiểu lầm về sau.

Thấy Bàng Xán bày tỏ thái độ dứt khoát như vậy, Phong Đao và Chung Hải cũng nguyện ý nghe theo sự sắp xếp của Lục Thất, tuy nhiên Chung Hải vẫn có một thắc mắc:
- Đô úy đại nhân, không biết quân từ kinh thành đến có bao nhiêu người?

- Không biết, ta chỉ nhận được mật lệnh của quân kinh thành, yêu cầu ta không được trốn tránh trận tập kích này của quân phỉ, chuyện ta đem tất cả gia sản của Tề thị vận chuyển vào trong quân doanh cũng là làm theo mật lệnh.

Chung Hải hơi bất ngờ trước câu trả lời của Lục Thất, sau đó chào theo nghi thức quân đội rồi im lặng, mấy vị tướng quân kia cũng vậy, bây giờ thì họ đã hiểu. Chẳng trách lại có trận đột kích này, hóa ra số vàng bạc khổng lồ trong trại của Lục Thất lại chính là mồi nhử quân phỉ, trước kia họ còn nghĩ là Lục Thất dám cả gan ôm trọn số tài sản kếch sù đó.

Cuộc họp kết thúc, mấy vị tướng quân lần lượt trở về doanh trại của mình âm thầm chuẩn bị cho trận chiến. Viện lý do là muốn làm yên lòng binh sĩ mà Lục Thất đã không cho mấy vị tướng quân biết đại quân biết có phỉ Mao Sơn tập kích. Nếu như trong quân doanh lỡ có xảy ra việc ngoài ý muốn thì hắn sẽ một mình đứng ra, gánh chịu mọi hậu quả.

Mấy vị tướng quân kia vừa rời khỏi không lâu thì hữu huyện và một vị hộ quân huyện úy huyện Cú Dung cùng 4 vị quan binh khác đến gặp Lục Thất. Mấy người này ngoài mặt thì không dám từ chối quân lệnh của Lục Thất. Bây giờ Lúc Thất có thể bắt huyện thừa huyện Cú Dung thì sau này cũng có thể lấy một lý do nào đó để bắt bọn họ và thâu tóm gia sản cho nên họ chỉ còn cách nhẫn nhục nghe theo sự sắp xếp của hắn.

Lục Thất lúc này đang đứng ở bên ngoài trại, tay cầm một cây thiết thương lớn. Cây thương này là được mua ở kinh thành với mục đích là tiêu diệt quân phỉ. Trong giày của Lục Thất còn cất giấu hai thanh Ngư Trường Kiếm, một cái là được ban thưởng, một cái là mua, chất lượng của thanh thứ hai thì tốt hơn nhiều so với thanh được ban tặng.

- Hai vị huyện úy đại nhân đã tới rồi!
Lục Thất cười xã giao chào hỏi.

- Bái kiến đô úy đại nhân.
Hai vị huyện úy cung kính hành lễ.

Lục Thất gật đầu đáp lại:
- Hôm nay ta có mời hai vị đại nhân tới là vì mong muốn hai vị hãy điều động toàn bộ binh lính của mình tới đây, còn bây giờ thì mong hai vị đại nhân đây xuất trình yêu lệnh huyện úy, lệnh cho thuộc hạ đi điều quan binh lại đây nghe sai phái.

Hai vị huyện úy ngạc nhiên nhìn Lục Thất, tả huyện úy vội vã lên tiếng:
- Đại nhân muốn điều binh, nhưng là vì chuyện gì?

- Đương nhiên, dựa theo hồi báo của thám mã, phỉ Mao Sơn đã chuẩn bị tấn công rồi, bản đô úy muốn tập hợp binh lính ứng chiến.
Lục Thất thản nhiên đáp lại.

Quyển 3 - Chương 55: Sát uy

Nghe xong, hai vị huyện úy sợ xanh mặt, tả huyện úy có vẻ vẫn chưa dám tin đây là sự thật , ông ta rụt rè hỏi lại:
- Phỉ Mao Sơn đột kích, sao có thể như vậy được?

- Phỉ Mao Sơn đương nhiên là sắp tới đây rồi, quân lệnh của bản đô úy đã ban xuống mời hai vị huyện úy chấp hành.
Lục Thất lạnh giọng nói.

Hai người này ngơ ngác nhìn nhau, vẫn là tả huyện úy nhanh nhẹn:
- Vâng, hạ quan ngay lập tức đi diều động binh lính.

- Không cần hai ngài phải đích thân đi, chỉ cần hai vị xuất trình yêu lệnh huyện úy rồi cử thuộc hạ đi là được.
Lục Thất lạnh nhạt nói.

- Đại nhân, quân phỉ đột kích, an nguy của huyện thành là quan trọng nhất, hạ quan vẫn nên đích thân đi thì hơn.
Tả huyện úy vẫn chưa bằng lòng với sự sắp xếp này của Lục Thất.

Lục Thất lạnh lùng nhìn ông ta, nói:
- Quân phỉ đã đến đây rồi, bản đô úy nói lại, lập tức xuất trình yêu lệnh, sai thuộc hạ đi điều động binh lính trước, nếu như ngài còn nhiều lời thì ta sẽ khép ngài vào tội chưa lâm trận đã bỏ chạy.

- Đại nhân, hạ quan là huyện úy huyện Cú Dung, về lý hạ quan nên ở lại thủ thành.
Ông ta vẫn chưa chịu, cố tình cãi lý.

Lục Thất lạnh lùng nhìn ông ta, rồi đột nhiên cây thương trong tay hắn phóng ra, mạnh mẽ, nhanh nhẹn và dứt khoát đâm thẳng vào cổ họng của tả huyện úy. Ông ta kinh hoàng, mở to mắt nhìn Lục Thất chằm chằm.

- Á!
Hộ quân huyện úy hoảng sợ, lập túc lùi xuống hai bước, 8 tên lính theo sau ngay lập tức xoay người lại, người nào người ấy đều sẵn sàng trong tư thế đề phòng, tay cầm chắc chuôi kiếm nhưng không dám rút ra. Họ đều nhìn Lục Thất bằng ánh mắt sợ hãi, nhất là khi hắn lạnh lùng rút thương thu về, còn tả huyện úy thì đổ rạp người xuống, mùi máu tanh phảng phất theo gió.

- Lỗ Hải, tả huyện úy huyện Cú Dung lâm trận cự tuyệt quân lệnh tiêu phỉ, phạm tội thông đồng với quân phỉ, bêu đầu thị chúng.
Lục Thất lạnh lùng tuyên bố.

Lỗ Hãi đứng cách đó khoảng hơn 10 thước lớn tiếng ứng lệnh, chạy lại cầm đại phủ chặt đầu thi thể, sau đó thì xách đầu đến từng doanh trại thị chúng.

Lục Thất lạnh lùng nhìn hộ quân huyện úy và nói:
- Ngài, lập tức hạ lệnh điều quân đến đây, quân lính không tới, kết cục sẽ như ông ta, sau khi kết thúc cuộc chiến xét nhà diệt tộc.

Hộ quân huyện úy kinh hãi nhìn hắn, chưa biết nên nói thì đã thấy Lục Thất hạ lệnh cho 8 tên lính đi theo:
- Các ngươi cũng vậy, nếu như không điều động được các huynh đệ khác đến đây thì sau khi cuộc chiến kết thúc, tội thông đồng với địch, xét nhà diệt tộc.

Tám tên này hoảng sợ nhìn nhau, sau đó đồng loạt quay lại nhìn hộ quân huyện úy. Lúc này sắc mặt của hộ quân huyện úy đã trắng bệch, ông ta cứ do dự không nói nên lời, đột nhiên nhìn thấy cây thương dính máu trong tay Lục Thất đụng đậy thì sợ hãi lì xuống một bước.

- Đại nhân, ta điều quân.
Hộ quân huyện úy kinh hoàng đáp lại. Sau khi lệnh cho quan binh cầm hai tấm yêu lệnh đi điều quân, Lục Thất lại lệnh cho ông ta đợi sau khi quan binh ra khỏi thành thì lập tức đóng toàn bộ của thành thị trấn.Bốn vị quan binh kia đi rồi Lục Thất liền quay lại lạnh nhạt với vị hộ quân huyện úy kia:
- Nếu ngài có thể thống lĩnh binh lính đánh thổ phỉ thì sau này ngài có thể thoát tội, còn về tả huyện úy huyện Cú Dung sau này nhất định sẽ bị truy xét tội trạng.

- Vâng, hạ quan nguyện úy cùng ngài đi đánh quân phỉ, nguyện ý nghe theo sự sắp xếp của ngài.
Hộ quân huyện úy vội vàng thể hiện thái độ, ông ta thực sự bị cách định tội của Lục Thất làm cho hết hồn hết vía, đường đường chính chính là Huyện úy chính quy - mệnh quan của triều đình vậy mà chỉ vì không đồng ý với sự sắp xếp của Lục Thất mà bị hắn thẳng tay giết chết, hắn đúng là sát thần coi trời bằng vung mà.

Chiếc đầu của tả huyện úy huyện Cú Dung bị đem đi thị chúng, máu chảy đầm đìa, cảnh tượng này quả thực là vô cùng tàn khốc, đánh trúng vào tâm lí của binh lính. Các vị tướng quân không dám có tâm lý trốn tránh nữa và họ cũng đã tin vào những lời nói trước đó của Lục Thất, đến huyện úy mà Lục Thất còn dám giết chắc chắn hắn có người đứng đằng sau chống lưng.

Nửa canh giờ sau, phỉ Mao Sơn đang ăn cơm và tranh thủ nghỉ ngơi ở bên ngoài cách thành khoảng 5 dặm, Đại Thánh Mao Sơn cũng đang lắng nghe hồi báo của mật thám: Tiễu Phỉ quân căn bản là không có một chút nào là khẩn trương, bọn chúng vẫn đang đóng ở ngoài thành, còn binh lính thủ thành thì vẫn lười nhác như trước, toàn bộ quân đội không có sự phòng bị, cũng không xây dựng hệ thống mai phục, Tiễu Phỉ quân bây giờ chỉ là đóng quân không có bất cứ sự phòng bị nào.

Đại Thánh Mao Sơn nghe xong thì yên tâm lắm, y một người đàn ông trung niên 40 tuổi, khuôn mặt cương nghị, không chỉ tinh thông võ thuật mà còn rất túc trí đa mưu, y lập nghiệp ở Mao Sơn cũng đã được hơn 10 năm cho nên y chính là một đại vương vùng núi đầy hoài bão, lúc hành sự y luôn đợi thời cơ chín muồi, rồi mới hành động.

Lần này nếu không phải là chiến lợi phẩm quá hấp dẫn thì y sẽ không chủ động xuất kích, chính là vì số vàng bạc và kho vũ khí khổng lồ đã làm y bị kích thích, mặt khác chính cơ hội nổi danh cũng khiến y bị xao lòng. Danh vọng chiến đấu lớn mạnh chính là nguyên nhân quan trọng giúp y sau này có thể thống lĩnh quân phỉ ở tứ phương, cho nên y vô cùng hoan nghênh sự xuất hiện của Hôi Ưng, đương nhiên là trước đó y đã điều tra rất kỹ về con người này.

Hôi Ưng cũng được ngồi nghe hồi báo nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng và xót xa, y lo cho sự lỗ mãng của Lục Thất. Chuyện Hôi Ưng quy thuận Lục Thất là do y cam tâm tình nguyện và Lục Thất cũng rất tín nhiệm y, không chỉ vậy Lục Thất còn hứa hẹn với y về một tương lai đầy hi vọng. Đặc biệt là sau khi Hôi Ưng biết Lục Thất là Ngô Thành phò mã, thì y cảm thấy mình đã quy thuận đúng minh chủ, giờ đây y và các huynh đệ cấp dưới đều là Dực vệ, chỉ có điều là trước mắt không thể công bố với mọi người.

- Xuất phát!
Đại Thánh Mao Sơn đứng dậy, phất tay hạ lệnh, khẩu khí hùng hồn như chủ soái của vạn quân.

Quân phỉ Mao Sơn nhận lệnh bắt đầu trận tập kích, người người đều hiểu Tiễu Phỉ quân chẳng qua chỉ là một đám ô hợp không hơn không kém và chuyện Tiễu Phỉ quân khám sát Tề Gia và đem gia sản của họ giấu vào trong doanh trại, một phần nhỏ gia tài mới được chuyển đi thì lại bị Hôi Ưng chặn đường cướp mất, trước mắt họ chính là một khối tài sản kếch xù đang đợi họ đến đem về.

Lục Thất cưỡi chiến mã, tay cầm cây thương lớn, lạnh lùng nhìn hơn 200 binh lính huyện Cú Dung, hùng hồn hạ lệnh:
- Các ngươi hãy nghe đây, nếu như các ngươi không tham gia vào trận đánh này thì sau này sẽ không thoát khỏi tội thông phỉ, và nếu các ngươi còn muốn tịch thu gia tài diệt tộc thì các ngươi có thể lâm trận không chiến đấu. Đám binh lính đều im lặng, thực ra họ đều bị lừa đến đây, khi đến nơi lại phải chứng kiến cảnh thượng quan bị giết hại cho nên tâm lý của họ vừa sợ hãi vừa phẫn nộ, nhưng nỗi kinh sợ về cảnh đầu rơi máu chảy khiến họ không dám có bất cứ phản ứng gì.

- Đại nhân, tại sao lại chỉ có chúng tôi đến tham chiến, hữu huyện úy vì sao lại không đến.
Một vị đối phó không kìm được sự phẫn nộ của mình lên tiếng kháng nghị.

Lục Thất thản nhiên nhìn về phía người này, lạnh lùng đáp lời:
- Hữu huyện úy huyện Cú Dung đã phụng mệnh đi dẫn đường cho quân kinh thành, chúng ta ở lại đấy chiến đấu với phỉ Mao Sơn, quân kinh thành và quan binh hữu huyện úy huyện Cú Dung sẽ có nhiệm vụ tiêu diệt đường lui của chúng. Lần này chúng ta dụ chúng xuống núi chính là để tiêu diệt một nửa số quân của phỉ Mao Sơn.

Đám qua binh bên dưới kinh ngạc “ồ” lên một tiếng, đúng lúc đó chợt có một tên mật thám từ đằng xa chạy lại la lớn:
- Đại nhân, phỉ Mao Sơn đã đánh đến nơi rồi.

Lục Thất bình thản gật đầu rồi hạ lệnh:
- Cung thủ, lập tức nhập trận.

Hơn 500 cung thủ lập tức nhận lệnh hành động, cùng lúc đó rất nhiều binh lính khác khiêng ván gỗ xông thẳng về phía trước. Doanh trại của Lục Thất tất nhiên là mục tiêu của phỉ Mao Sơn cho nên Lục Thất không chỉ tập trung các cung thủ mà còn dùng thủ đoạn để triệu tập hơn 200 quan binh của huyện Cú Dung, một khi chiến trận xảy ra, dù không tình nguyện bán mạng cũng sẽ bị động phản kích, thổ phỉ kia sẽ không để ý ngươi có phải là đến xem náo nhiệt hay không?

Đằng xa xuất hiện một đội quân hùng hậu, phần lớn đều được mặc áo giáp hùng hổ chạy lại, mặt đất như bị rung chuyển, bụi bay mù mịt, tiếng gào thét đòi chém đòi giết cũng vang dậy như sấm, tận mắt chứng kiến cảnh tượng này khiến cho từng người trong Tiễu Phỉ quân sợ đến mức mặt biến sắc, trong khi đó phần lớn trong số họ còn chưa từng trải qua trận đánh nào.

Rất nhiều binh lính lẳng lặng nhìn về phía Lục Thất, họ thấy Lục Thất vẫn rất điềm nhiên: vững chãi trên lưng ngựa, tay phải cầm cây thương lớn, nét mặt vẫn bĩnh thản đến lạ thường thậm chí hắn còn nhếch mép cười châm chọc, đôi mắt cũng vậy, bình tĩnh nhìn về phía địch, nếu như không phải tận mắt chứng kiến thì mọi người chắc sẽ nghĩ rằng hắn đang thưởng ngoạn phong cảnh.

- Ngài ấy không sợ, có thật là ngài ấy không sợ?
Rất nhiều ánh mắt tuy là thể hiện sự khẳng định nhưng tâm tư của họ lại đang rất lo lắng, rối bời, nhưng vượt lên trên tất cả, họ cắn răng cầm chắc lấy binh khí, cương quyết không lùi bước, đúng hơn là không dám lùi bước.

- Phóng tên!
Một tiếng hô thất thanh kèm theo nỗi hoảng sợ vang lên, trong lúc đoàn quân thổ phỉ đang ùn ùn kéo đến thì bỗng nhiên đột nhiên dừng lại bởi một trận mưa tên.

Mưa tên bay rợp trời, cứ mỗi một chiếc tên hạ xuống là lại có những âm thanh thảm thiết kêu lên. Lục Thất ngồi vững trên lưng ngựa, tay cầm chắc cây thương, gạt phăng những mũi tên đang bay tới, hắn làm rất thong thả và chuẩn xác, sau đó thì chỉ mũi thương về phía Quý Ngũ thúc.

Quý Ngũ thúc phụ trách chỉ huy đội quân cung tên, y lập tức hạ lệnh phản công, nhưng khiến quan binh trong doanh không ngờ chinsh là, phản kích của cung tiễn thủ lại quá khó coi, chỉ có hơn 30 cung thủ bắn tên phản công, hơn nữa độ chính xác lại vô cùng thấp, phần lớn tên được bắn ra rơi ngay phía trước quân địch. Đúng là nực cười, 500 cung thủ lại chỉ có hơn 30 người dám phóng tên.

Bọn thổ phỉ ngạc nhiên, trố mắt nhìn cảnh hỗn loạn của đội quân cung thủ, rồi lại mơ hồ nghe thấy tiếng quát tháo inh ỏi. Mà trong doanh, Lỗ Hải và mấy vị thám về đang ra sức gào thét không cho quân lính trốn chạy, rồi lại là cảnh binh lính chạy nháo nhào trong doanh trại.

- Không được trở về thành, con mẹ nó, còn chạy ta sẽ chặt đầu các ngươi…..mau mang thùng lại đây!

Mặc cho những âm thanh ồn ào, bát nháo cứ từng đợt từng đợt theo gió truyền đến tai quân phỉ, bọn chúng còn nhìn thấy trong doanh trại có một người cưỡi ngựa và múa binh khí

Ngay cả đến binh lính trong doanh trại cũng đang há hốc mồm nhìn trò diễn hài này, vốn là một vị chủ tướng nổi tiếng là uy nghiêm mà lại giống như một đứa con nít cưỡi ngựa khoa chân múa tay, rồi ngay cả đến vị tướng quân dữ tợn đang cầm đại phủ kia cũng gân cổ lên gào thét.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau