KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 296 - Chương 300

Quyển 3 - Chương 41: Hiểu biết mù mờ

Người cầm đầu trong năm người là một thanh niên anh tuấn uy vũ, thấy Lục Thất đi tới, chắp tay thi lễ:

- Lục đại nhân, tại hạ là Vinh Huy, quan hộ vệ của Hành quân Tư mã Vinh Xương đại nhân, theo lệnh của Vinh Xương đại nhân, đến thông báo tất cả quan tướng tập trung, xin mời Lục đại nhân.

Lục Thất gật đầu, chắp tay đáp lễ:

- Hạ quan nhận lệnh.

Lục Thất xoay người bước đi, giờ này Vinh Xương mới truyền lệnh tập trung, khiến hắn thấy khó hiểu, vốn nghĩ lại có chuyện gì đó không ổn, trước đó Chu Chính Phong rất cấp bách, mà Vinh Xương lại chậm chạp một cách khác thường, đến lúc sắp xuất chinh, mới sai người tới truyền lệnh.

Sau khi tập trung, hai mươi sáu quan tướng theo các quan truyền lệnh rời khỏi khu đóng quân, trong đoàn người, Lục Thất thấy Chung Hải và Phong Đao, bèn đến gần nhìn hai người mỉm cười gật đầu chào.

Phong Đao thấy vẻ mặt bình tĩnh của Lục Thất, cũng thân thiện gật đầu đáp lại, Chung Hải thì hơi mất tự nhiên, cũng cười cười gật đầu, dường như không muốn thân cận với Lục Thất, Lục Thất thấy vậy cũng không để bụng.

Mọi người theo quan truyền lệnh tới một khu đóng quân tương đối tốt, các kiến trúc ở đây rõ ràng là tốt hơn khu đóng quân của Lục Thất, hơn nữa trong khu vực đóng quân này, cứ năm bước lại có một lính canh, tất cả đều mặc giáp minh quang, trông hết sức oai vệ, khiến các tướng lĩnh đang bước vào bỗng trở thành những quân nhân cấp thấp.

Lục Thất im lặng lướt nhìn qua một lượt, hắn biết Vinh Xương là Vũ lâm Lang tướng, tuy nhiên hắn không biết Vinh Xương thuộc Kinh quân, hơn nữa điều hắn không thể giải thích được là, chủ tướng Kinh quân không có quyền tự tiện điều binh, nhưng rõ ràng tướng sĩ trong khu này đều là những tướng sĩ thượng đẳng của Kinh quân, có lẽ là hoàng đế Đường quốc cho phép làm điều đó.

Tiến vào khu đóng quân, hơn một trăm quan tướng trong doanh quân xếp thành tám đội, mỗi doanh do tướng của doanh đó đứng đầu, phía sau là Trung quân lệnh hoặc Lục sự quân tào, chỉ có doanh của Lục Thất là đặc biệt, Lục Thất và Trình Diễm cùng đứng song song.

- Xin chờ một chút, Vinh tướng quân đang nghị sự với Chu tướng quân ở soái phủ.

Một quan tướng trung niên, dáng vẻ uy vũ, đứng trước các tướng sĩ xếp hàng, bình thản nói.

Các tướng quân đều ngạc nhiên, nhưng chỉ đành im lặng. Lục Thất nghe vậy, thầm lắc đầu, Vinh Xương làm như vậy, có thể là để làm nổi bật địa vị và uy thế của chủ tướng, nhưng xét một cách khách quan, cũng ẩn chứa ý khinh thị, nhất là khi xung quanh các tướng sĩ đều mặc giáp minh quang sáng loáng, còn các quan tướng mới đến lại mặc giáp thường, trong lòng không khỏi có cảm giác không thoải mái.

Chờ chừng hai khắc, các quan tướng bắt đầu mất kiên nhẫn, các quan tướng phía sau bắt đầu nói chuyện, nhất là giọng của Lỗ Hải, Lục Thất nghe được rất rõ ràng.

Trong lòng hắn biết không ổn, nhưng không thể quay lại ngăn cản, không có cách nào, đành quay lại hỏi Trình Diễm:

- Trình ngu hầu, ngươi có biết Vinh tướng quân thuộc về nơi nào trong Kinh quân không?

Trình Diễm cau mày, tất nhiên là nghĩ Lục Thất không nên nói chuyện, nhưng Lục Thất đã hỏi, y không thể không trả lời, lưỡng lự một chút rồi khẽ đáp:

- Vinh tướng quân là quốc công huân vệ, trên danh nghĩa thuộc về Vệ úy tự.

Lục Thất ngẩn ra, không hiểu nhìn Trình Diễm, Trình Diễm đành phải giải thích tiếp:

- Vinh thị là một trong các khai quốc công thần, được thái tổ phong làm Vinh quốc công, ban cho nghi thức mở phủ của quận vương, có ba nghìn Vinh quốc huân vệ, trong đó một nghìn huân vệ thuộc Vệ úy tự ở kinh thành để sẵn sàng nghe lệnh phân công, một nghìn huân vệ ở phủ Vinh quốc công ở Hồng Châu, một nghìn còn lại gọi là tán vệ, chuyên hộ vệ các quan viên quan trọng của Vinh thị.

Lục Thất kinh ngạc gật đầu, hắn không ngờ là Vinh thị có ba nghìn tư quân, mà nhìn vào trang bị của những vệ quân Vinh thị này, có thể thấy sức chiến đấu của ba nghìn tư quân Vinh thị, chắc chắn là tinh binh trong số tinh binh.

- Trình ngu hầu, Đường quốc còn có quốc công nào có huân vệ như Vinh thị không?

Lục Thất lại nhỏ giọng hỏi.

- Ngoại trừ Vinh quốc công, còn có Vũ quốc công của Vũ Văn thị, cũng có ba nghìn huân vệ như vậy, phủ Vũ quốc công ở Giang Châu, ngoài ra Tiêu Thị, Trương thị và Chu thị là khai quốc hầu, họ có thể có năm trăm gia tướng, trong đó Trương thị Giang Âm hầu, là Tiết độ phó sứ của Giang Âm quân.

Lục Thất gật đầu, hắn chợt hiểu ra, vì sao hoàng đế Đường quốc không muốn dời đô khỏi Hồng Châu, tám phần là vì phủ quốc công của Vinh thị ở Hồng Châu, nói cách khác, Vinh thị ở Hồng Châu có quân đội hợp pháp, một ngàn vệ quân dường như không nhiều lắm, nhưng Vinh thị chiếm giữ Hồng Châu nhiều năm, có vũ lực và sự uy hiếp của quan lớn, tất nhiên hình thành địa vị bá chủ, thậm chí có thể dùng huân vệ để che chở, ngấm ngầm luân phiên huấn luyện quân của mình hàng loạt.

Mình đúng là hiểu biết nông cạn, ở Tín Châu nhiều năm như vậy, không ngờ là không biết sự tồn tại của phủ quân Vinh quốc công ở Hồng Châu, mà cũng không biết Thái tổ Đường quốc suy nghĩ như thế nào, lại giao trọng binh cho hạ thần, như thế là tạo thành mối họa tạo phản ngấm ngầm, có thể do lúc đó Đường quốc vừa mới xây dựng, phải có thủ đoạn dụ dỗ thích hợp.- Trình ngu hầu, Tiêu thị được phong hầu gì?

Lục Thất khẽ hỏi.

Trình Diễm nhìn hắn, hỏi lại với vẻ nghi ngờ:

- Đại nhân từ huyện Thạch Đại tới, sao lại không biết chuyện của Tiêu thị?

Lục Thất ngượng ngùng mỉm cười, nhỏ giọng nói:

- Thật sự là không biết, ta vốn là dân thường ở huyện Thạch Đại, vừa trở lại huyện thạch Đại chưa bao lâu, vẫn không có thời gian tìm hiểu chuyện của Tiêu phủ ở huyện Thạch Đại.

Ánh mắt Trình Diễm lộ vẻ kỳ lạ, thậm chí khó tin, Lục Thất thấy vậy, cười khổ nói:

- Đó là sự thật.

Trình Diễm gật đầu, khẽ nói:

- Tiêu thị là Trấn Giang hầu, hơn nữa chỉ có Tiêu thị ở Trì Châu được cha truyền con nối.

Lục Thất ngẩn người, gật đầu nói:

- Ta ở huyện Thạch Đại, không ngờ không biết Tiêu phủ được phong hầu.

- Nghe nói Tiêu phủ Trì Châu luôn khiêm tốn, rất ít lui tới với quan viên và thân sĩ địa phương, nếu đại nhân xuất thân bình thường, không biết việc Tiêu thị được phong hầu cũng là bình thường. Mà trên thực tế, hầu phủ của Tiêu thị là ở Trấn Giang, Tiêu phủ ở Trì Châu không phải là hầu phủ chính thức của Trấn Giang hầu, Trì Châu là cố hương của Trấn Giang hầu đời thứ nhất, khi về già, Trấn Giang hầu về quê và mất ở đó, được chôn ở huyện Thạch Đại, bởi vậy cho nên tuy trên thực tế Tiêu phủ Trì Châu là hầu phủ của Trấn Giang hầu, nhưng cũng không dám tự xưng là hầu phủ, vì trái với quy chế.

Trình Diễm hạ giọng giải thích.

Lục Thất giật mình gật đầu, thảo nào hắn không biết Tiêu phủ được phong hầu, hóa ra là Tiêu phủ kiêng kỵ người ở huyện Thạch Đại gọi phủ mình là hầu phủ, cho nên cho dù người ở huyện Thạch Đại có biết, cũng không dại gì nói ra để đắc tội với Tiêu phủ, cứ như vậy, đương nhiên không có ai nhắc đến việc Tiêu phủ được phong hầu rồi.- Tiêu thị có bốn chi chính, một là Trấn Giang, hai là kinh thành, ba là Trì Châu, bốn là Thường Châu, tuy nhiên người thế tập Trấn Giang hầu đều ở Trì Châu, cho nên gia chủ chân chính của Tiêu thị là ở Trì Châu, mỗi lễ tế lớn được tổ chức ba năm một lần, những tộc nhân Tiêu thị có đủ tư cách bái tổ, đều tập trung ở huyện Thạch Đại tham gia tế lễ.

Lục Thất gật gật đầu, Trình Diễm nhìn hắn, lại hạ giọng nói:

- Trưởng nam đời thứ tư thế tập tước Trấn Giang hầu, từ nhỏ sinh ra đã yếu ớt, bệnh tật liên miên, đã qua đời cách đây bảy năm, khi mới mười lăm tuổi, tuy nhiên từ nhỏ vị này đã đính hôn với một quý nữ, cách đây chín năm đã thành thân để giải trừ vận không may, việc này hẳn là đại nhân càng không biết rồi.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức nhớ tới Tiểu Phức, theo phản xạ gật đầu:

- Đúng là ta không biết thật.

- Thật ra đại nhân hẳn là có biết.

Trình Diễm thản nhiên nói.

Lục Thất ngạc nhiên nhìn Trình Diễm, Trình Diễm cười cười, khẽ nói:

- Vị quý nữ kia là Thạch Thiền huyện chủ, cũng chính là Công chúa điện hạ Ngô Thành.

Trong lòng chấn động mạnh, Lục Thất nhìn Trình Diễm bằng ánh mắt khó tin, Trình Diễm cười cười, lại khẽ lắc đầu như cảm khái vì Lục Thất không biết gì về việc này.

- Ngươi nói là, Công chúa Ngô Thành đã từng đính hôn với người của Tiêu phủ?

Lục Thất khẽ hỏi lại cho chắc.

Trình Diễm gật đầu, hạ giọng:

- Đó là quan hệ thông gia từ khi mới sinh ra, Công chúa điện hạ Ngô Thành đến Trì Châu năm mười ba tuổi, năm nay hẳn là đã hai mươi mốt, hai mươi hai rồi.

“Chẳng lẽ Tiểu Phức chính là công chúa Ngô Thành?”

Lục Thất lập tức liên tưởng một cách nhạy cảm.

“Không thể có chuyện đó. Nếu Tiểu Phức là Công chúa Ngô Thành, như vậy là nàng giấu diếm ta sao? Hơn nữa, dung mạo của Tiểu Phức trông chỉ mới mười tám, mười chín tuổi, Công chúa Ngô Thành hẳn là cùng tuổi với mình, tuy nhiên Tiểu Phức có thể trở thành lệnh quan của Công chúa, hẳn là đã từng ở Tiêu phủ với Ngô Thành công chúa, trong chuyện này cũng có điều tốt.”

“Hóa ra Ngô Thành công chúa từng được gả cho người khác, thảo nào đã không chê ta, nếu nàng chưa lấy chồng, cho dù có Tiểu Phức làm trung gian, cũng rất khó chọn ta làm chồng.”

Lục Thất lại thầm nghĩ, trong lòng cũng không sinh ra cảm giác không hài lòng, ngược lại còn thấy chuyện này như vậy mới hợp lý, dù sao hắn cũng có xuất thân rất bình thường.

“Lần trước Tiểu Phức nói phụng mệnh ra khỏi thành, phải chăng là làm theo ý của Ngô Thành công chúa, thay Công chúa chiêu mộ vệ sĩ?”

Lục Thất lại nhớ tới chuyện lần trước, liền xác định một chút.



Thấy Lục Thất giật mình suy nghĩ, đương nhiên Trình Diễm không nói thêm nữa, bản lĩnh võ nghệ của Lục Thất khiến y càng thêm phần kính trọng, nếu không, y sẽ không nhiều lời, mặc dù biết rất nhiều chuyện về Ngô Thành công chúa, chỉ có điều y thấy hơi buồn cười cho Lục Thất, thân là Phò mã, không ngờ lại không biết chút gì về chuyện Ngô Thành công chúa từng trải qua.

Quyển 3 - Chương 42: Vinh xương

Trong lúc hai người nói chuyện ở phía trước, Địch Bình và Triệu Hàn ở phía sau, chăm chú nhìn sau lưng Lục Thất với vẻ khác thường, bọn họ đã được báo cho biết Lục Thất là Phò mã, nhưng nguồn tin thì không giống nhau, Địch Bình biết là do La tam phu nhân sai người báo tin, Triệu Hàn thì do Lỗ Hải thuận miệng nói ra, phần lớn các quan tướng khác đều không biết, mà ai biết thì cũng giữ miệng không nói, có thể nói những võ tướng thuộc hạ của Lục Thất có lai lịch rất phức tạp, hầu như mỗi người đều có chút không rõ ràng trong lai lịch của mình.

Lại qua hai khắc, chợt có tiếng chân vọng tới, đồng thời với tiếng ma sát của áo giáp, các tướng quân đang đứng đợi lập tức yên lặng, cũng không quay đầu lại nhìn, ở chỗ này, ai cũng biết là chớ làm chủ tướng chú ý tới mình.

Một thanh niên mặc cẩm bào, có tám lính mặc giáp minh quang hộ vệ, nghênh ngang bước tới trước mặt các quan tướng. Lục Thất liếc nhìn, thấy khuôn mặt người này rất anh tuấn, nhưng đang rất u ám, cứ như thể có người thiếu nợ không trả cho y vậy.

Ánh mắt uy nghiêm của thanh niên kia lướt qua các tướng quân một lượt, hình như ngừng lại một chút ở Lục Thất và Trình Diễm, rồi nhìn thẳng về phía trước, lạnh nhạt nói:

- Bổn quân phụng mệnh cai quản các ngươi, ai cả gan chống lại quân lệnh của ta, đừng trách bổn quân tàn nhẫn.

- Xin nghe theo quân lệnh của đại nhân!

Các tướng quân gần như đồng loạt chào theo nghi thức quân đội, cúi đầu cùng hô lên, đây là câu tối thiểu phải đáp lại lời dạy bảo của cấp trên.

Vinh Xương gật gật đầu, chợt nhìn về phía Lục Thất, lạnh lùng hỏi:

- Hai ngươi, người nào là chủ tướng?

- Bẩm tướng quân đại nhân, thuộc hạ là Lục Thiên Phong, là chủ tướng, vị này là Tương ngu hầu do Thái tử bổ nhiệm, tên là Trình Diễm.

Lục Thất cung kính đáp.

- Tương ngu hầu? Ngươi chỉ là doanh quân, sao trong biên chế lại có Tương ngu hầu?

- Bẩm tướng quân đại nhân, đấy là do Thái tử điện hạ bổ nhiệm, thuộc hạ cũng không rõ vì sao.

Lục Thất cung kính trả lời.

Vinh Xương ngập ngừng một chút, quay đầu lại nhìn về phía trước mặt, uy nghiêm nói:

- Bắt đầu từ sáng ngày mai điểm tướng xuất quân ở thao trường, các ngươi trở về chuẩn bị, giải tán!

- Dạ!

Các tướng quân đáp lời, chào theo nghi thức, rồi lần lượt rời đi.

Các tướng quân vừa đi, Vinh Xương quay lại gọi:

- Vinh Huy!

- Có thuộc hạ!

Vinh Huy liền đáp lời, vội tới gần Vinh Xương, lấy ra một xấp giấy dâng lên.

Vinh Xương nhận lấy xấp giấy, mở ra xem một lát, rồi kinh ngạc nói:

- Lục Thiên Phong là Phò mã của Ngô Thành công chúa, còn Tương ngu hầu Trình Diễm vốn là Tả kiêu kỵ Trung lang tướng!

Không ai lên tiếng, Vinh Xương lại xem tờ giấy một lúc nữa, rồi ném xấp giấy cho Vinh Huy. Y vừa xoay người rời khỏi khu đóng quân, lập tức trăm tên lính mặc giáp đều đi theo hộ vệ, đúng là tới vội vàng, đi cũng vội vàng và uy vũ.

Lục Thất trở về doanh trại, trên đường về hắn sai Đàm Viêm theo dõi khu đóng quân của Vinh Xương, khi biết tin Vinh Xương đã dẫn tất cả thuộc hạ rời đi, hắn suy nghĩ một chút, rồi chỉ để lại Quý Ngũ thúc và ba lính tham vệ phòng thủ, các quan tướng còn lại theo hắn trở về kinh. Đến kinh thành, hắn cho các võ tướng thuộc quyền tản ra, về đoàn tụ với người nhà một đêm, sáng hôm sau tập trung ở tửu lâu Túy Vân rồi về doanh.

Trên đường, khi đang đi một mình trên phố, Lục Thất chợt thấy một cô gái xinh đẹp mặc váy tím đi tới, ánh mắt hắn lập tức lộ vẻ nồng nhiệt không tự chủ được, môi cũng lộ vẻ tươi cười, đi nhanh tới nghênh đón.

- Cầm Nhi.

Lục Thất gọi một cách thân mật, hắn thật sự không ngờ, vừa trở lại kinh thành, lại gặp được Vương Cầm Nhi.

Hai người dừng chân, đứng đối diện, dịu dàng nhìn nhau một lúc, Lục Thất mới mỉm cười:

- Cầm Nhi, nàng tới kinh thành lúc nào?
- Thiếp thân tới ngày hôm qua, nhưng cũng không dám đến quân doanh xin gặp lão gia.

Cầm Nhi mỉm cười đáp.

Lục Thất gật đầu:

- Nàng không thể tới quân doanh gặp ta, ở đoàn quân tiễu phỉ, ta có chuyện bất hòa với chủ soái.

- Lão gia đã là Phò mã của Công chúa, chẳng lẽ lại có người dám làm khó dễ sao?

Cầm Nhi khẽ hỏi với vẻ trêu đùa.

Lục Thất cười khổ:

- Nàng cũng biết rồi đấy.

- Sao lại không biết chứ? Chuyện lão gia trở thành Phò mã, đã trở thành câu chuyện truyền tụng nhiều nhất ở huyện Thạch Đại rồi.

Lục Thất lắc lắc đầu, cười khổ:

- Địa vị Phò mã này của ta là do hoàng đế đột nhiên ban cho, ta không hiểu vì sao, cũng không tự mình làm chủ được.

Cầm Nhi ngẩn người, lưỡng lự một chút, chợt nắm lấy tay trái của Lục Thất, xoay người cùng đi. Lục Thất để mặc Cầm Nhi dắt đi, cảm nhận sự mềm mại của bàn tay nàng, trong lòng nhộn nhạo vui sướng, theo nàng bước vào một tửu lâu, vào một gian phòng ở tầng hai.

Ngồi xuống xong, Lục Thất kể lại chuyện đã trải qua, Cầm Nhi chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi vài câu, Lục Thất không chút giấu diếm, trả lời tất cả, sau khi nghe xong, Cầm Nhi hơi mỉm cười nhìn Lục Thất.

Vừa kể xong, trong lòng Lục Thất cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, về chuyện nhân duyên của hắn với Công chúa, hắn vẫn thầm hổ thẹn với các thê thiếp ở huyện Thạch Đại, thật sự là người nói thì nhiều, chứ người biết lắng nghe đâu dễ tìm.

- Lão gia cũng biết chuyện xảy ra ở huyện Thạch Đại chứ?

Cầm Nhi chợt tắt nụ cười, nghiêm nghị hỏi.

Lục Thất ngạc nhiên, đáp:

- Ta biết Lãnh Nhung được hoàng thượng ban chức Tả huyện úy, còn Ngưu huyện úy bị hỏi tội và chém đầu, ngoài ra không biết gì khác.

Mặt Cầm Nhi lộ vẻ chua xót, nhẹ nhàng nói:- Huyện Thạch Đại thật sự là trải qua một cơn sóng gió, không chỉ Ngưu huyện úy bị vấn tội và mất đầu, mà Chu Kỳ Lão và người con trai làm chủ bộ của ông ấy cũng bị hỏi tội và chém đầu rồi!

- Cái gì? Nàng nói Chu Kỳ Lão bị giết rồi?

Lục Thất giật mình hỏi lại.

Cầm Nhi gật đầu, nhẹ nhàng nói:

- Tội là do vị công tử làm phỉ kia, Chu Kỳ Lão bị quan kết tội thông đồng với địch, phản quốc, cùng bị tịch thu gia sản và chém đầu với Ngưu huyện úy, người xử án là Vi Hạo.

Lục Thất im lặng một lát rồi nhỏ nhẹ nói:

- Hẳn là Vi Hạo phụng chỉ phá án, khi ta trở về kinh, từng bái kiến hoàng thượng, hoàng thượng cho ta xem một cuốn sổ, là do Ngưu huyện úy tấu lên Hình bộ Thượng thư, nói ta cấu kết với giặc Chu quốc, mưu đồ gây rối, tên phỉ mà nàng giết, biến thành Ngưu huyện úy giết, nếu như không vì hoàng đế Đường quốc biết rõ tình hình của ta, thì cả nhà họ Lục ta đã gặp phải họa diệt môn rồi!

Khuôn mặt xinh đẹp của Cầm Nhi hơi biến sắc, nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:

- Thì ra trước kia Ngưu huyện úy vu cáo lão gia.

Lục Thất gật đầu:

- Đúng vậy, Ngưu huyện úy không biết ta ở kinh thành gặp được hoàng thượng, vì tranh công mà hắn muốn mượn tay hoàng thượng diệt ta, có thể cũng định diệt cả Chu Kỳ Lão vì có liên quan, chỉ là y không ngờ tới, bản thân mình đã khi quân, chọc giận hoàng thượng.

Cầm Nhi gật đầu, dịu dàng nói:

- Như thế hèn chi.

Lục Thất lại nói lý do vì sao Lãnh Nhung lại được ban chức Tả huyện úy, nói rõ dụng ý của hoàng đế Đường quốc khi lập phủ Công chúa, cũng trình bày về tình hình tài chính rất khó khăn của triều đình Đường quốc, hoàng đế Đường quốc muốn tăng cường quân bị, nhưng lại không muốn tăng thuế má, phá hỏng danh tiếng vị hoàng đế nhân từ, hơn nữa, dù có tăng thuế, cũng không chịu nổi sự tham ô, bòn rút của tầng tầng lớp lớp quan lại sâu mọt.

Cầm Nhi nghe vậy hiểu ra, lại hỏi Công chúa có thể dung nạp Vận Nhi không, Lục Thất nhắc lại lời của Tiểu Phức, sau này Vận Nhi sẽ nhận được lệnh phong, Cầm Nhi hài lòng mỉm cười gật đầu.

Nói chuyện thân mật một lúc, Cầm Nhi bảo Lục Thất quay về phủ Công chúa, để nàng một mình đến yết kiến Công chúa cho thỏa đáng, dặn Lục Thất không nên để lộ chuyện hôm nay gặp lại. Lục Thất đáp ứng, rồi bịn rịn chia tay Cầm Nhi, một mình trở về phủ Công chúa.

Về tới nơi, vừa vào trong phủ, Lục Thất có cảm giác khác lạ, trong gian giữa có thêm hơn mười mấy nô tỳ mặc áo xanh, im lặng đứng ở các vị trí theo quy củ, ngoài cửa thư phòng cũng có hai tỳ nữ mặc áo trắng, là nhạc cơ do hoàng đế ban tặng, có thêm người đông đảo, tự nhiên cũng lộ ra dáng vẻ của gia đình quan lớn.

Lục Thất không nhìn các nô tỳ áo xanh cung kính chào mình, liền đi thẳng tới thư phòng. Tới trước thư phòng, Lục Thất mỉm cười ngắm nhìn hai nữ tỳ đứng trước cửa, khuôn mặt xinh đẹp của hai nàng tràn đầy niềm vui bất ngờ và sung sướng, quay đầu nhìn lại hơi ngượng ngùng, nhưng theo quy củ, không dám có hành động gì khác.

- Có ai ở đây vậy?

Lục Thất cười hỏi.

- Bẩm Phò mã, hôm nay các nữ quan trong phủ đều theo Công chúa điện hạ đi lễ Phật, để cầu nguyện cho Phò mã.

Nữ tỳ bên phải dịu dàng trả lời.

Lục Thất giật mình, buột miệng hỏi:

- Công chúa đến phủ rồi hả?

Cũng nữ tỳ đó đáp:

- Dạ Công chúa chưa tới.

Lục Thất gật gật đầu, hắn không để ý tới vẻ khác thường của hai tỳ nữ, trong lòng thấy vui vẻ và ấm áp, Công chúa dẫn người đi lễ Phật cầu nguyện cho hắn, là để hắn xuất chinh được bình an.

Vì mới từ quân doanh trở về, Lục Thất bảo tỳ nữ chuẩn bị nước tắm, trong lúc chờ đợi, hắn ra vườn, trong lòng cảm thấy yên tĩnh một cách hiếm có. Hôm nay hắn gặp được Cầm Nhi, tuy bất ngờ, nhưng cũng hợp lý, nghe tin hắn thành Phò mã, tất nhiên Cầm Nhi chạy tới kiểm chứng, mà vì nguyên nhân gì Cầm Nhi không muốn cùng hắn đến phủ Công chúa, hắn cũng không muốn nghĩ nhiều, đương nhiên Cầm Nhi có tâm tư riêng của nàng, tâm tư của một người phụ nữ.

Quyển 3 - Chương 43: Văn hoa

Sau khi tắm xong, Lục Thất thay một bộ báo lụa mềm mại, vốn dĩ cả người đều toát ra sự uy vũ cũng trở nên có vài phần văn khí, mười nô tỳ hầu hạ trong tình huống không có bề trên, một đám người như hoa nở rộ, cười nói tự nhiên, đôi mắt xinh đẹp quyến rũ, thậm chí còn vặn vẹo mông, vô tình hoặc cố ý trêu đùa Lục Thất.

Lục Thất định lực rất mạnh, nội tâm hắn không muốn khiến cho Công chúa và nhóm thiếp thị không vui, nhưng hắn lại tiếc cho mười cô nương thanh tú mỹ lệ người gặp người yêu này, lại có sắc tâm, vẫn ôm ấp các cô nương một cái, cùng nhau vui đùa.

Giờ ngọ qua được một nửa, có một tỳ nữ áo xanh đến, thông báo các nữ chủ đến, mười mỹ nữ thất sắc vội vàng chỉnh sửa dung nhan, Lục Thất cũng bình tĩnh không loạn, kêu đám mỹ nữ cùng đi ra ngoài lầu, cùng đứng đợi ở trong vườn.

Một lúc sau, Ngọc Trúc, Kim Trúc, Tư Trúc, Tư Ngọc cùng đi đến chỗ Lục Thất, vừa nhìn thấy Lục Thất, Tư Trúc là người đầu tiên chạy đến, cánh tay rất tự nhiên nắm lấy cánh tay phải của Lục Thất, Lục Thất cười gật đầu, ư nhìn Ngọc Trúc và Kim Trúc.

- Lão gia hôm nay về, đáng nhẽ phải cho người về thông báo một tiếng mới phải.
Ngọc Trúc đi đến bên cạnh Lục Thất, cũng dịu dàng oán giận nói.

Lục Thất tâm ấm áp mỉm cười nói:
- Ta thấy thượng quan rời khỏi đại doanh mới dám trở về nhà gặp mọi người.

Ngọc Trúc gật đầu, ôn nhu nói:
- Công chúa đang ở Thư Hiên, lão gia qua gặp chút đi.

Lục Thất gật đầu, cười với Tư Ngọc, mới cất bước đến, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tư Ngọc đỏ bừng ngượng ngừng, thấy bàn tay của Lục Thất đưa đến, nàng vươn đôi tay cầm lấy tay Lục Thất, cùng đi, lúc đang đi, Lục Thất quan tâm hỏi tình hình của các nàng gần đây, Tư Trúc vui vẻ trả lời.

Đi qua Nguyệt Lượng Môn, Tư Trúc, Tư Ngọc biết điều buông cánh tay Lục Thất ra, im lặng đợi Ngọc Trúc và Kim Trúc đến mới đi theo, Lục Thất một thân áo bào gấm màu trắng, tóc dài đơn giản buộc đằng sau, cả người phóng khoáng đi vào, mờ mờ ảo ảo thấy một mỹ nữ xinh đẹp động lòng người.

Khi hắn đi vào thư hiên, lập tức bị từng đôi mắt xinh đẹp nhìn quái dị, Lục Thất mỉm cười, nhìn thấy rất nhiều khuôn mắt quen thuộc, mà ánh mắt của hắn cũng nhìn chằm chằm một mỹ nhân, ánh mắt lộ ra sự kinh ngạc không ngờ.

Đó là một cung nhân xinh đẹp tuyệt trần mặc váy màu lam, thấy Lục Thất nhìn, mỹ nhân e lệ cúi đầu, Lục Thất cười, quay đầu nhìn về phía Tiểu Phức ngồi một mình, hắn cất bước đi tới.

Đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Phức nhìn Lục Thất đi tới, cho đến khi Lục Thất đứng cách hai thước, nàng mới dịu dàng nói:
- Phò mã, ngồi đi.

Lục Thất gật đầu, Thanh Phù đang mang ghế dựa lên rồi, Lục Thất gật đầu ra hiệu ngồi xuống ghế, hắn đối mặt với Tiểu Phức, nhưng lại nhìn thấy bên trái Tiểu Phức có một mỹ nhân mặc váy màu lam xa lạ đang đứng, làn da trắng nõn nà, dung nhan kiều diễm, khí chất đoan trang.

- Phò mã, vị này chính là Công chúa thừa được thái phi ban thưởng bổ nhiệm, tên là Hàn Ngọc Châu.
Tiểu Phức dịu dàng giới thiệu.

Lục Thất bất ngờ, đứng dậy mỉm cười nói:
- Tại hạ bái kiến Công chúa thừa đại nhân.

- Phò mã khách khí rồi, tiểu nữ bái kiến Phò mã.
Công chúa thừa thi lễ đáp lại.

Lục Thất gật đầu, sau đó ngồi xuống nhìn Tiểu Phức, Tiểu Phức ôn nhu nhìn hắn, cười nói:
- Gặp được Tú Lan, có phải rất bất ngờ hay không?

Lục Thất gật đầu, quay đầu nhìn về phía mỹ nhân mặc váy lam, đó chính là Tú Lan người hắn từng muốn có được, thì ra là tỷ tỷ của Thanh Phù, hắn vừa nhìn thấy Tú Lan thật sự rất bất ngờ, nhưng sau khi bất ngờ thì cũng không cảm thấy kì lạ nữa.

- Đúng là ta xin từ chỗ Lâm nhị tiểu thư, sau đó nàng là người của ngài rồi.
Tiểu Phức nói.

Lục Thất dịu dàng nhìn Tiểu Phức, hạ giọng nói:
- Cảm ơn.

Tiểu Phức mỉm cười dịu dàng, lại ôn nhu nói:
- Muội muội Tiểu Nghiên của ngài, Tiêu Tứ đã đáp ứng với ta là thả nàng, nhưng chuyện giải trừ nô khế cũng cần phải đi về huyện Thạch Đại mới được.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Tiểu Phức, nghe xong tin tức tiểu muội có thể có được tự do, hắn cũng không hề cảm thấy rất vui mừng, bởi vì trước đó hắn đã biết chuyện tiểu muội sắp có được tự do, hắn lại cảm thấy lời nói của Tiểu Phức rất kì quái, nghe có chút giống ý tứ của công chúa.

- Tiêu Tứ có thể nhượng bộ là do Công chúa đích thân đi xin đấy.
Trong lúc Lục Thất đang ngẩn ngơ Tiểu Phức lại dịu dàng nói một câu.

Lục Thất như vừa tỉnh lại từ trong mộng ồ một tiếng, trong tiếng ồ hàm ẩn ý tứ thất vọng mà chỉ có hắn mời hiểu, nhưng hắn rất nhanh tỉnh ngộ, sau đó nhẹ giọng hỏi:
- Công chúa không về sao?- Công chúa điện hạ về thẳng hoàng cung rồi.
Tiểu Phức cười trả lời.

Lục Thất im lặng gật đầu, lại nghe thấy Tiểu Phức hỏi:
- Sao vậy? Ngài có chuyện gì muốn nói với Công chúa sao?

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Ta muốn gặp Công chúa, muốn tìm hiểu lẫn nhau một chút.

- Công chúa vẫn không thể đến gặp ngài được, nếu ngài có chuyện gì, ta có thể thay Công chúa nói với ngài.
Tiểu Phức nhỏ giọng đáp lại, đôi mắt xinh đẹp ôn nhu nhìn Lục Thất.

Lục Thất im lặng, trong lòng chợt nghĩ ra một chuyện, hắn đưa mắt lên nói:
- Ta có một chuyện muốn nhờ Công chúa giúp đỡ.

- Ngài nói đi, ta sẽ thay ngài chuyển đến công chúa.
Tiểu Phức dịu dàng đáp lại.

Lục Thất chần chừ một chút nói:
- Xin chuyển lời đến Công chúa, sau này ta không muốn lại cưới thêm một bình thê nữa, mong Công chúa hãy thay ta cự tuyệt đề hôn.

Tiểu Phức lập tức ngẩn ngơ nhìn Lục thất, khuôn mặt xinh đẹp của cung nhân cũng nhìn Lục Thất, một lúc sau Tiểu Phức mới dịu dàng nói:
- Ngài đã có một bình thê rồi, hẳn là vẫn có thể cưới thêm một bình thê nữa.

- Trong lòng ta đã có hai vị bình thê rồi.
Lục Thất bình tĩnh đáp.

Tiểu Phức giật mình, nhẹ giọng nói:
- Người ngài nói có phải Lâm Tiểu Điệp hay không?

- Đúng vậy, Tiểu Điệp trong lòng ta chính là thê thất, ta lần này trở về huyện Thạch Đại, gia mẫu cũng đã thừa nhận Tiểu Điệp là thê thất của ta, tuy rằng Tiểu Điệp không thể nhận được thân phận công khai, nhưng sau này sẽ được nhập tổ từ, gia mẫu nói chấp nhận nàng là vì nội trạch hiếu ân.
Lục Thất bình thản trả lời.

Tiểu Phức im lặng, một lúc sau mới gật đầu, dịu dàng nói:- Ta sẽ chuyển lời đến công chúa điện hạ.

- Cảm ơn.
Lục Thất nhỏ giọng đáp lại, nội tâm cũng không cảm thấy nuối tiếc.

Hắn làm như vậy, thực ra là thực hiện tâm nguyện trước kia, cũng hoàn toàn thoát khỏi sự giằng co thế lực, bởi vì cự tuyệt hôn sự chính là đắc tội với thế gia và quan lớn, còn về phần nạp thiếp, trong quan trường, không thể long trọng bằng đám hỏi của vợ chồng.

Đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Phức dịu dàng nhìn Lục Thất, chợt cười nói:
- Cũng không ngờ hôm nay Phò mã lại hồi phủ, có một chuyện cần Phò mã trợ giúp đây.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Chuyện gì vậy?

- Biển phủ Công chúa, cần Phò mã đề một chữ.
Tiểu Phức ôn nhu nói.

Lục Thất ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Đề chữ lên biển, chữ của ta không hợp.

- Ngọc Trúc nói, chữ của Phò mã rất đẹp.
Tiểu Phúc dịu dàng nói.

Lục Thất trả lời:
- Chữ của ta cũng coi như là đẹp, nhưng chữ của ta hàm chứa sự phóng khoáng sắc bén, một khi đề tại cửa phủ, một số văn nhân nhìn thấy, chỉ sợ sẽ sinh lòng chán ghét, dù sao của phủ cũng là nơi khách thường đi qua.

Tiểu Phức ngẩn ra, suy nghĩ một chút, chợt cười nói:
- Cửa chính không nên vậy cửa trung chắc có thể, Phò mã viết một bộ, xem có thích hợp không.

Lục Thất chần chừ một chút, chỉ có thể gật đầu, sau đó hắn đứng dậy đi về phía bàn, chúng nữ tử yên lặng theo sau, Thanh Văn và Lý Tuyết Tâm chủ động mài mực chuẩn bị giấy, Tiểu Phức cười đứng ở bên trái Lục Thất.

Lục Thất cảm thấy không khí khác thường, dường như chuyện hắn viết chữ là một loại thử thách, trong lòng hắn có chút không vui, hắn không phải nam nhân đường hoàng thích văn sự, nhưng cũng không thích phải nhẫn nhịn thuận theo.

Cúi đầu trải xong giấy tuyết bạch tuyên, hắn hơi quay đầu cười hỏi:
- Viết Ngô Thành phủ Công chúa được không?

- Viết bốn chữ Ngô Thành trung phủ.
Tiểu Phức cười trả lời.

Lục Thất gật đầu, Lý Tuyết Tâm đưa nghiên mực qua, Lục Thất tay trái cầm ống tay áo, thần tình lạnh nhạt duỗi tay viết chữ, đầu bút rơi xuống viết bốn chữ thể chữ Lệ trên giấy Tuyên Thành.

Thắt lưng thẳng tắp, trong đôi mắt xinh đẹp của chúng nữ tử đều hiện lên tia sáng kì dị, trên giấy có bốn chữ to, tinh tế, từng chữ đầu có một loại khí chất lẫm liệt, chữ viết hùng vĩ, giống như ngọn núi đứng thẳng.

Lục Thất cũng im lặng nhìn, hắn lúc này mới phát hiện chữ của mình viết ra thậm chí có một loại cảm giác xa lạ, trước kia hắn viết chữ có một loại ý nhị hào phóng, bây giờ bốn chữ to này không ngờ ẩn chứa một loại ý vị thâm trường không thể nói ra.

- Chữ của ta, thật sự không thích hợp để treo biển.
Trong lúc Lục Thất cảm thấy quái lạ đã khẽ nói ra ý của mình, hắn thật sự không muốn mang bức chữ này ra treo ở trên biển, cảm thấy chữ này sẽ mang đến phiền toái.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Chữ của Phò mã, giống như có hồn núi ở bên trong, thực sự nếu mang treo ở bên ngoài, cũng là khác biệt với văn phong hiện tại, nếu như mấy văn nhân kia nhìn thấy, chỉ sợ sẽ đố kị, sẽ nói Phò mã có hùng tâm ý chí.

Lục Thất quay đầu nhìn Tiểu Phức, Tiểu Phức chỉ nhìn giấy tuyên thành, lại dịu dàng nói:
- Bức chữ này của Phò mã, tỷ muội chúng ta biết là được rồi, cũng không cần để cho người ngoài nhìn thấy, Vân Nga, ngươi đưa Phò mã trở về đi.

Vân Nga đáp một tiếng, Lục Thất không hiểu bị đuổi khách, đành phải xoay người rời đi

Quyển 3 - Chương 44: Thích gì?

Lục Thất vừa đi, Tiểu Phức ngẩng đầu nhìn, quét mắt một vòng, dịu dàng nói:
- Tài hoa của Phò mã các ngươi đều thấy được, thực sự không phải là một kẻ vũ phu thô lỗ, nhưng Phò mã dù sao cũng là võ quan, một khi tài hoa bị truyền ra ngoài, nhất định sẽ rước lấy nghi kị, có thể nói đương thời một người văn võ toàn tài sẽ không được tốt lắm, các ngươi phải ăn nói cẩn thận.

Chúng nữ tử cúi đầu nhỏ giọng đáp ứng, Công chúa thừa chợt dịu dàng nói:
- Công chúa, nếu Phò mã đã có tài hoa như vậy, sao không cho Phò mã chức quan văn.

Đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Phức nhìn Công chúa thừa, ôn nhu nói:
- Phò mã vốn là một võ tướng, tính tình hắn hào phóng, không thể ở chung với quan văn, trong nội tâm của quan văn cũng sẽ khinh thị và bài xích Phò mã, văn võ toàn tài bây giờ trong mắt mọi người chính là một dị loại.

Công chúa thừa gật gật đầu không nói nhiều lời nữa, Tiểu Phức chuyển ánh mắt, dịu dàng nói:
- Bây giờ mọi việc của phủ Công chúa cơ bản đều đã hoàn thành, các ngươi mỗi người một chức vị, để làm cho phủ Công chúa ổn định lại.

Chúng nữ tử cung kính đáp lại, Tiểu Phức ôn nhu nói:
- Phò mà không dễ hôm nay mới có thể quay về, phải vui mừng, có thể cho cho người gọi phường nhạc đến, Công chúa thừa ở lại, những người khác đi đi.

Chúng nữ tử đáp ứng, sau đó tự động xoay người rời khỏi thư hiên, trong thư hiên chỉ còn Tiểu Phức, Điệp Y, Lý Tuyết Tâm, Thanh Văn và Công chúa Thừa. Tiểu Phức cười rời khỏi bàn, đi đến trước mặt Công chúa thừa, cầm lấy cánh tay mềm mại của Công chúa thừa.

- Ngọc Châu, cô có vừa ý với Phò mã không?
Tiểu Phức ôn nhu hỏi.

Má Công chúa thừa đỏ lựng, cũng cúi đầu nhỏ giọng nói:
- Điện hạ, nô tì là do Thái phi cho phép đảm nhiệm, không được vượt qua bổn phận.

Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Ngươi trở thành nữ nhân của Phò mã cũng không phải chuyện gì làm trái với bổn phận.

Công chúa thừa im lặng, một lát sau, cung kính nói:
- Mong điện hạ thứ lỗi, nô tỳ không muốn trở thành nữ nhân của Phò mã, thái phi từng nói, nô tỳ chỉ có thể đảm nhiệm chức vụ này ba năm, ba năm sau mới có thể rời khỏi cương vị lập gia đình.

Tiểu Phức ngẩn ra, vẻ mặt thể hiện rõ sự thất vọng, buông tay gật đầu nói:
- Bổn cung cũng không ép ngươi, ngươi đi nghỉ ngơi đi.

- Xin công chúa yên tâm, nô tỳ sẽ hết lòng phụ tá, nô tỳ cáo lui.
Công chúa thừa cung kính đáp lại, sau đó xoay người rời khỏi.

Tiểu Phức nhìn ra cửa, cười yếu ớt lắc đầu, Thanh Văn đi tới, dịu dàng nói:
- Sớm biết rằng chuyện sẽ như thế này thì nô tỳ lúc trước đã không đề nghị như vậy.

Tiểu Phức quay đầu mỉm cười, dịu dàng nói:
- Trước khác nay khác, khi đó nếu như ta không cầu thái phi ban thưởng chức này, thì Hoàng đế bệ hạ cũng không nhượng bộ quyền nội phủ, cũng bởi vì thái phi ban thưởng, khiến bệ hạ không thể không từ bỏ nội phủ.

- Chỉ có điều lời nói của Công chúa thừa, Thái phi thực sự muốn có được quyền lực của phủ Công chúa, sau này đúng là một tai họa ngầm.
Thanh Văn dịu dàng đáp.

- Không còn cách nào khác, bổn cung là Công chúa, quyền lực của Công chúa thừa nhiều hay ít cũng là do bổn cung định đoạt, nếu nàng ta không muốn trở thành nữ nhân của Phò mã, vậy tự nhiên sẽ không thể có được quyền quản lí cung nhân, về sau Công chúa thừa chỉ quản chuyện tài vụ.
Tiểu Phức ôn nhu nói.

- Chưởng quản chuyện tài vụ thu chi trong kinh thành, vậy quyền lực cũng rất lớn, tài lực của phủ Công chúa gần như đều ở kinh thành đấy.
Thanh Văn lo lắng nói.
- Trước mắt chỉ có thể giao cho Công chúa thừa chưởng quản việc tài vụ thu chi trong kinh thành, chúng ta không thể chọc giận Thái phi, đợi công chúa Lệnh đến đây, chúng ta mới tìm cách nâng cao tài lực ngoài kinh thành.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

- Công chúa coi trọng Tân Cầm Nhi như vậy, trong lòng nô tỳ rất không phục.
Giọng điệu của Thanh Văn có chút tức giận, dịu dàng đáp lại,

- Ta để ý như vậy là vì hiểu Tân Cầm Nhi, kiến thức và năng lực của chúng ta, ứng phó với quyền lực còn có thể, nhưng không đủ để khống chế tài lực sau này của phủ Công chúa. Mà lòng của ta lại không muốn để bất cứ nam nhân nào ngoại trừ Phò mã đảm nhận chức to trong phủ Công chúa. Sau khi Tân Cầm Nhi trở thành Công chúa lệnh, ta sẽ giao cho nàng quyền lực quân chính cao nhất, dực vệ ở nội phủ và thế lực bên ngoài kinh thành, nàng đều có quyền xử lí.
Tiểu Phức dịu dàng nói ra chuyện sắp xếp.

Thanh Văn ngạc nhiên, Tiểu Phức nhìn nàng mỉm cười, lại dịu dàng nói:
- Không phải bất ngờ, phát triển thế lực bên ngoài kinh thành, chúng ta gần như chỉ là kế hoạch, sau này thực hiện sẽ rất khó, nếu giao cho ngươi đi làm, ngươi có tin rằng mình có thể thành công không?

Thanh Văn giật mình, gật đầu nói:
- Bên ngoài rất nguy hiểm, năng lực của nô tỳ không thể làm được.

- Cho nên ta nhất định phải coi trọng Tân Cầm Nhi, Tân Cầm Nhi cũng giống Điệp Y là người biết võ, nàng ta ở bên ngoài có thể bình an, nhưng ta không thể không để ý đến an nguy và khó khăn của nàng ta. Cho nên sau này Dực vệ nội phủ ít nhất phải có hai mươi người thay nhau đi theo nàng ta để nghe lệnh, sau này chúng ta còn phải phát triển tài lực mạnh mẽ ở Thường Châu và Trì Châu, thậm chí phát triển cả Võ ám vệ.
Tiểu Phức ôn nhu nói ra kế hoạch lớn.

Thanh Văn im lặng gật đầu, Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Lúc nữa chúng ta viết một công văn, xin Lại bộ thiết lập Ngô Thành Trung Phủ sứ Lưu quan.

Thanh Văn ngẩn ra nhìn Tiểu Phức. Tiểu Phức nói:
- Chức quan Công chúa lệnh quá thấp, không có bao nhiêu quyền lực, ta thử thiết lập Trung phủ sứ, bề ngoài là thay mặt ta chưởng quản buôn bán bên ngoài kinh thành, thực ra chính là để quan sát, bên ngoài tùy cơ ứng biến, đại diện cho ta, tương đương với việc bản cung đến.

Thanh Văn kinh ngạc nói:
- Công chúa muốn để Công chúa lệnh sau này trở thành Sử quan.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Chỉ có Sử quan mới có địa vị bao trùm tất cả quan viên trong phủ Công chúa, chính là vạn bân, ở mặt ngoài cũng phải tôn kính Trung phủ sứ, chỉ cần còn tồn tại loại hình thức quan cao thấp, liền sẽ ảnh hưởng đến lòng quân ủng hộ hay phản đối Công chúa phủ, chính là những tướng sĩ phủ Công chúa tự nuôi.Thanh Văn gật đầu, dịu dàng nói:
- Dùng hư quan đi trước một bước xâm nhập vào nắm trong tay Phủ quân, là một phương pháp tốt, chỉ có điều Lại bộ chưa chắc sẽ đồng ý lập lên Trung phủ sứ.

Tiểu Phức mỉm cười, cũng không trả lời, xoay người nhìn về phía án thư, thấy Điệp Y và Lý Tuyết Tâm, vẻ mặt thanh nhã nhìn xuống mặc bảo trên đó, giống như cuồng dại thất hồn.

Tiểu Phức cười lắc đầu, nhỏ giọng hỏi:
- Thanh Văn, ngươi thích Phò mã ở điều gì?

- Nô tì thích chính là sự quả cảm võ uy của Phò mã, tài văn chương của Phò mã đối với nô tì mà nói không quan trọng cho lắm.
Thanh Văn đáp.

- Những điều ngươi thích cũng giống ta, nhưng ta sở dĩ lựa chọn Phò mã lại là vì Phò mã là người giữ chữ tín trọng tình cảm, ta cũng cần là một phu quân có thể dựa vào cả đời, sẽ không chỉ vì mến mộ tài hoa mà muốn nương nhờ.
Tiểu Phức ôn nhu nói.

Thanh Văn gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Nô tỳ có thể nhận ra, Phò mã thích Công chúa, mà Công chúa cũng thích Phò mã.

Tiểu Phức cười không nói, đôi mắt xinh đẹp nhìn ra ngoài cửa, biểu lộ sự vui mừng thản nhiên.

- Đợi Phò mã xuất chinh quay về, chúng ta đến huyện Thạch Đại, cùng nhau thành hôn.
Một lúc sau, Tiểu Phức giống như tự nói, lại giống như thông báo, nói rất khẽ.


Sáng sớm ngày hôm sau, Lục Thất rời khỏi phủ Công chúa dưới ánh nhìn tha thiết của biết bao nhiêu người.

Đêm qua hắn cũng không say trong nữ nhi quốc, chỉ là ngồi cùng chúng nữ tử nói chuyện, hơn nữa có rất nhiều mỹ nhân không tới gặp hắn, như Thanh Phù và Tú Lan, Lý Tuyết Tâm và Thanh Văn, Tư Ngọc và Tư Trúc, Uyển Ngọc và Băng Nhi còn có Điệp Y.

Kì thật hắn muốn trò chuyện nhất là Điệp Y, cũng lại không hay lắm nếu gọi Điệp Y đến, nhưng cuối cùng Kim Trúc và Ngọc Trúc làm bạn với hắn một đêm, Vân Nga vốn là một nữ quan ti nhạc, cũng không chịu ở lại mà rời đi.

Hội hợp với thuộc quan ở Nam đại doanh, Lục Thất bắt tay vào chuẩn bị cuộc xuất chinh cuối cùng, mà Quý Ngũ thúc thừa dịp báo cáo kết quả công tác nói cho Lục Thất chuyện mà Lục Thất giao cho đã làm xong. Lục Thất để Quý ngũ thúc ở lại quân doanh dĩ nhiên có mục đích riêng.

Gần trưa, Lục Thất nói về kinh xử lý một chút chuyện gia đình, một mình cưỡi ngựa rời khỏi Nam đại doanh, các tướng sĩ thấy Lục Thất rời khỏi, cũng không ai cảm thấy kì quái không ổn, sắp phải xuất chinh, đột nhiên có chuyện gia đình cần phải làm cũng là chuyện bình thường, Lục Thất là chủ tướng, không ai muốn vì lắm lời mà bị ghét.

Lục Thất ra khỏi quân doanh đi thẳng về hướng kinh thành, nhưng trên đường đi lại chuyển hướng, chạy nhanh nửa giờ, đến một rừng trúc, chợt nghe thấy một tiếng còi âm truyền ra từ trong rừng trúc, Lục Thất giống như nghe được quân lệnh, thúc ngựa chạy vào trong rừng trúc.

Vừa vào rừng trúc, hắn xuống ngựa, vẻ mặt tươi cười nhìn, trong rừng trúc có một quan quân mặc áo giáp đang đứng, tướng mạo của quan quân này mày rậm mắt to, mũi thẳng mồm vuông, dáng người không cao lắm, làm cho người ta có một cảm giác đôn hậu. Chỉ có điều đôi mắt cũng lộ ra ánh mắt cực kì ôn nhu, làm cho người ta cảm thấy có một loại cảm giác quái dị.

Trong vài phút ngắn ngủi đứng nhìn, hai nam nhân gần như cùng lúc đi về phía trước, dang cánh tay nhanh chóng ôm lấy nhau, hai người ôm chặt giống như thoáng biến thành một thể.

- Cảm ơn.
Quan tướng so với Lục Thất thấp hơn nửa cái đầu, trầm giọng nói.

- Chúng ta đã từng nói, cuộc đời này nhất định phải cùng phú quí, vĩnh viễn là huynh đệ.
Lục Thất nhẹ giọng nói, người hắn bí mật gặp chính là Tống Lão Thanh.

Quyển 3 - Chương 45: Hỏi nguyện vọng ban đầu

Tống Lão Thanh ừ một tiếng, hai người tách ra, cười nhìn đối phương, im lặng một lúc. Tống Lão Thanh mới cảm khái nói:
- Thật sự không thể tưởng được, đệ vừa rời khỏi Hưng Hóa Quân, không ngờ tiền đồ lại thuận lợi như vậy.

- Đệ gặp được cơ hội lớn mới có được quan đồ như giờ.
Lục Thất mỉm cười đáp.

Tống Lão Thanh gật đầu, mừng rỡ nói:
- Nhờ phúc khí của đệ, cuối cùng ta cũng có ngày nổi danh.

Lục Thất gật đầu nói:
- Lão huynh ở dưới trướng của Chu Chính Phong nhất định phải ẩn nhẫn, ta chỉ có thể giúp huynh như vậy có thể có tiền đồ rộng mở.

Tống Lão Thanh gật đầu nói:
- Chỉ đáng tiếc là chúng ta không thể ở cùng nhau.

Lục Thất cười nói:
- Cùng một chỗ cũng không phải tốt đẹp gì, hoàn cảnh của đệ bây giờ cũng sẽ liên lụy đến huynh.

- Nói cái gì mà liên lụy mới chẳng không, chức quan của ta là đệ cho, mất thì sao chứ.

Tống Lão thanh lập tức bác bỏ.

- Đừng nói lời ngốc nghếch, huynh đệ chúng ta có thể xuất đầu lộ diện, nên biết quý trọng những gì đang có.
Lục Thất mỉm cười đáp lại.

Tống Lão Thanh cười gật đầu nói:
- Chức quan của ta cũng là vì đệ mà có, nhưng lại sống yên ổn hơn so với đệ, ta nghe nói, sau này đệ có thể sẽ đi làm trấn tướng.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Trước kia đệ có thể sẽ đi làm trấn tướng, nhưng hôm nay đệ đã là Ngô Thành Phò mã rồi, ngày sau bị lưu lại sẽ càng lớn rồi.

Tống Lão Thanh ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Đệ nói gì? Ngô Thành Phò mã?

Lục Thất cười chua xót, giải thích qua loa một chút, Tống Lão Thanh nghe xong rất kinh ngạc, ánh mắt không thể tin nổi nhìn Lục thất, cả kinh nói:
- Nghe đệ nói như vậy, Chu Vũ và Vương Bình chẳng lẽ đã là thuộc hạ của đệ rồi.

- Hai vị huynh trưởng là quân tướng của Công chúa, không thể nói là của đệ.
Lục Thất cười khổ trả lời.

- Vô nghĩa, Công chúa là nữ nhân của đệ, tất cả những gì là của Công chúa tất nhiên sẽ là của đệ.
Tống Lão Thanh tức giận phản bác.

Lục Thất cười cười, nghiêm mặt nói:
- Công chúa Phủ quân, trên thực tế là Hoàng đế tạo nên vì kiềm chế thế lực của Giang Âm quân đấy, Công chúa chỉ có trên danh nghĩa thôi, cho nên người nắm quyền thống soái quân của phủ Công chúa lúc nào cũng có thể thay đổi, cũng không thể tồn tại lâu dài.

Tống Lão Thanh ngẩn ra gật đầu, dừng một chút, lại khó hiểu hỏi:
- Đệ nói cái gì? Công chúa Phủ quân được tạo ra là vì kiềm chế Giang Âm quân?

Lục Thất gật đầu, giải thích qua loa một chút, Tống Lão Thanh cau mày nói:
- Không ngờ lại có sự tồn tại của quân thế địa phương như vậy, trước kia cũng chưa từng nghe nói qua bao giờ.

- Đệ cũng mới biết đến lúc ở kinh thành.Lục Thất đáp lại.

Tống Lão Thanh gật đầu, nhìn Lục Thất vui vẻ nói:
- Nếu như đệ là Phò mã rồi, ta cũng không cần lo lắng cho đệ nữa.

Lục Thất gật đầu nói:
- Huynh an tâm là tốt rồi, sau này về Hung Hóa quân, chỉ có thể tự mình làm thôi.

Tống Lão Thanh cũng đáp lại nói:
- Sau này nếu đệ có năng lực tốt nhất là điều ta về là Công chúa Phủ quân, ta nguyện ý vì đệ dốc sức.

Lục Thất cười khổ, đáp lại:
- Lão huynh, huynh ở Hưng Hóa Quân đệ càng cảm thấy tốt hơn.

Tống Lão Thanh ngẩn ra, nhìn Lục Thất mấy giây, chợt hạ giọng nói:
- Đệ đã từng nói, vô cùng căm hận triều đình Đường quốc hủ bại, cũng đã nói Vương hầu tướng quân đâu phải cứ là con cháu của quan lại, hôm nay là thời thế chiến loạn, đệ có phải cũng có tâm vậy không, lên làm Hoàng Đế?

Lục Thất ngẩn ra, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Tống Lão Thanh. Tống Lão Thanh bình tĩnh nhìn hắn, một hồi lâu sau, Lục Thất mới cười khổ nói:
- Lão huynh, đệ nói huynh ở Hưng Hóa Quân rất tốt, chính là nói nếu như chúng ta ở cùng nhau, một khi thể hiện sự thân cận sẽ khiến Hoàng đế nghi ngờ.

Tống Lão Thanh lắc đầu, bình tĩnh nói:
- Tiểu Thất, huynh đang hỏi đệ, có tâm muốn lên làm Hoàng đế, nếu như đệ có ý như vậy, huynh đệ chúng ta tự nhiên sẽ cố gắng kinh doanh bố cục. Nếu như đệ muốn an ổn sống phú quý, vậy không bằng cùng nhau vui vẻ sống trong vinh hoa, huynh có thể vứt bỏ chí hướng về làm gia tướng cho đệ.

Lục Thất giật mình, sự thẳng thắn của Tống Lão Thanh, thật khiến hắn kinh ngạc, trắng trợn nói ra dã tâm của hắn, lời nói đại ngịch như vậy, cho dù là Lục Thất hắn có ý như vậy, nhưng mà dựa vào những gì hắn có bây giờ hắn cũng không dám nói gì đến lên làm Hoàng đế.

- Nói đi, nếu đệ thật sự muốn lên làm Hoàng đế, ta nguyện phụ tá cho đệ xây dựng thế lực, bất kể sau này có thể thành công hay không, chúng ta có thể dốc sức một phen, cuộc đời của chúng ta, nên có một ước nguyện giống nhau.
Tống Lão Thanh giọng điệu bình tĩnh thúc giục nói.

Lục Thất âm thầm thở dài nhìn Tống Lão Thanh trong chốc lát, chợt gật đầu nói:
- Đệ muốn làm Hoàng đế.

Tống Lão Thanh vui mừng mỉm cười, gật gật đầu, bình tĩnh nói:- Được, chúng ta cùng nhau cố gắng, có nguyện vọng này, ta có lý do để ẩn nhẫn.

Lục Thất im lặng gật đầu, hắn rất tin tưởng Tống Lão Thanh, nếu Tống Lão Thanh hắn cũng không thể tin thì cuộc đời của hắn chỉ có cô độc mà thôi, hắn không muốn có sự ngăn cách trái tim với Tống Lão Thanh, cho nên, chỉ có thể đáp ứng nguyện vọng của Tống Lão Thanh.

- Đệ là Phò mã, nếu có thể nuôi dưỡng quân, vậy hẳn chắc là có chút bạc, lấy một nghìn lượng bạc cho ta, thay ta đưa cho người nhà ở huyện Bà Dương, nhà của ta rất nghèo, mẫu thân còn đang nằm trên giường bệnh, cần bạc để chữa trị.
Tống Lão Thanh bình tĩnh nói, giọng điệu tự nhiên, giống như Lục Thất buộc phải cho y bạc.

Lục Thất ngẩn ra nói:
- Bá mẫu bị bệnh?

Tống Lão Thanh gật đầu im lặng, Lục Thất gật đầu nói:
- Hôm nay đệ sẽ phân phó người đưa đến.

Tống Lão Thanh gật đầu, mỉm cười nói:
- Đi cũng đã lâu rồi, đệ nói một nơi lần sau chúng ta lại bí mật gặp nhau.

Lục Thất suy nghĩ một lúc nói:
- Đệ ở Nhiêu Châu có thế lực mới tạo nên, sau này liền để nhà của huynh làm nơi trung chuyển đi.

Tống Lão Thanh ngẩn ra nhìn Lục Thất, Lục Thất cười, lại nói:
- Tòng quân Chính sự Nhiêu Châu vốn là chủ bộ của huyện thạch Đại, đệ gửi tin đi, ông ta toàn bộ sẽ nghe theo nhà huynh, tuy nhiên chỉ có thể âm thần giám hộ.

Tống Lão Thanh cũng cẩn thận nói:
- Đệ nói tòng quân hính sự, có thể tin được không? Chúng ta ngày sau có thể mưu quân.

Lục Thất chần chừ một chút nói:
- Không phải đáng tin mười phần, đổi một người khác, như Đô Úy Đỗ Dũng Nhiêu Châu bây giờ là người có thể tin, sau này sẽ để y tiếp ứng với huynh.

Tống Lão Thanh cảm thấy quái lạ nhìn Lục Thất, Lục Thất cười cười, đành phải giải thích một chút, Tống Lão Thanh nghe xong như trút được gánh nặng, cũng không biểu lộ ra cảm xúc gì khác thường, chỉ bình tĩnh gật đầu.

- Đệ nhanh đi, đi lâu dễ sinh chuyện.
Tống Lão Thanh rất quyết đoán thúc giục Lục Thất rời khỏi.

Lục Thất cũng biết không nên ở lâu, cũng không nói nhiều xoay người lên ngựa nhìn Tống Lão Thanh mỉm cười nói:
- Chúng ta là huynh đệ, mãi mãi vẫn như vậy.

Nhín bóng lưng Lục Thất rời đi, vẻ mặt Tống Lão Thanh sung sướng cười thản nhiên, hôm nay y lớn mật nói là lời đại nghịch bất đạo, xác định mục đích của cuộc đời này, tính mạng của y thuộc về Lục Thất, lòng của y có tài nhưng không gặp thời bị áp lực, nảy sinh ra sự cực đoan phẫn hận, bây giờ kì ngộ đã đến, lòng y trên cơ sở việc báo ân nảy sinh tham vọng.

- Không thể tưởng được, thời gian ngắn ngủi, Tiểu Thất thậm chí có rất nhiều cơ sở thành thế, số phận như thế thật khiến người ta cảm thấy ngoài dự liệu.
Tống Lão Thanh im lặng suy nghĩ, đối với tham vọng trong lòng, cũng có nhiều thêm vài phần tin tưởng.

Lục Thất không biết, sự thẳng thắn hỏi tham vọng của Tống Lão Thanh, một là do thời gian cấp bách, khó có thể gặp nhau sau này, hai là do Hoàng đế trực tiếp phân công, Hoàng đế dĩ nhiên lại phân công Tống Lão Thanh thành Hữu đô úy vệ doanh Tiễu Phỉ quân, đó là chủ tướng đứng sau Tư mã hành quân trong quân, nói cách khách, Tống Lão Thanh đã có được quyền lực hết sức quan trọng.

Mà Hoàng đế sở dĩ ban nhiều ân huệ đối với Tống Lão Thanh, dĩ nhiên có tác dụng rất lớn đối với những chỉ đạo gian dối của Lục Thất, Tống Lão Thanh lúc diện thánh, biểu hiện cung kính và kích động, thậm chí còn muốn kìm lại tiếng khóc, đối với những gì Hoàng đế hỏi, chẳng những muốn khuếch đại công lao của bản thân, mà lúc trả lời còn xuất khẩu thành thơ, để lại cho Hoàng thượng ấn tượng tốt.

Lục Thất quả thực không biết quân chức của Tống Lão Thanh, trên thực tế cũng xem như là cấp trên của y, chỉ là Ung Vương phủ tự thành một đường, không phân biệt được với cấp dưới trực tiếp dưới trướng của Chu Chính Phong. Lục Thất không biết chuyện tiêu diệt thổ phỉ đã có biên chế tả hữu vệ doanh, Quý Ngũ thúc đã biết, nhưng sợ nói cho Lục Thất biết lại lộ bí mật, chỉ có thể vội nói nơi và thời gian gặp mặt Tống Lão Thanh.

Lục Thất rời khỏi rừng trúc, khoái mã chạy về phía kinh thành, hắn nói phải trở về kinh thành thì nhất định về về kinh thành một chuyến, để cửa thành lưu lại một bản ghi chép, sau khi hắn vào thành cũng không về phủ Công chúa, mà đi đến tú trang, ở đó dặn dò Tiểu Mai, nếu có một người tên Vương Cầm Nhi tìm đến thì đưa đến phủ Công chúa tiến kiến, sau đó vội vàng về Nam đại doanh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau