KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 291 - Chương 295

Quyển 3 - Chương 36: Lời nói của quân thần

Thái Tử im lặng, một lát sau, hỏi:
- Vậy theo khanh thấy, Vương đại nhân - Tiết Độ Sứ của Hưng Hóa quân có thể cấu kết với Vũ Văn thị không?

Sắc mặt của Lục Thất khẽ biến đổi, hắn im lặng trong chốc lát rồi mới trả lời:
- Điện hạ! Thần là quan võ, nghĩ quốc sự không được toàn diện lắm nhưng thần cho rằng khả năng mà Vũ Văn thị tạo phản là không lớn. Một khi Vũ Văn thị tạo phản thì kết quả chỉ có thể là Việt quốc và Chu quốc được lợi thôi.

Thái Tử im lặng, đột nhiên hỏi:
- Nếu như Vũ Văn thị ủng Vương soán ngôi thì sao?

Lục Thất cả kinh, nhìn kỹ Thái Tử, Thái Tử cũng quay đầu nhìn hắn với đôi mắt bình tĩnh trong suốt. Lục Thất cúi mặt xuống rồi ngẩng đầu nói:
- Điện hạ! Văn Vũ thị ủng Vương tạo phản là điều không thể!

- Nếu thật sự điều đó xảy ra, khanh có ủng hộ Ung Vương không?
Thái Tử hỏi.

Lục Thất không kinh ngạc, hắn không chút do dự lắc đầu nói:
- Không đâu, thưa điện hạ! Thần và Ung Vương không có bất cứ quan hệ nào.

- Nhưng trên thực tế thì khanh cũng là con rể của Ung Vương rồi!
Thái Tử nhẹ giọng nói.

- Điện hạ! Như thần đã nói, quan hệ họ hàng có không có nghĩa là trực thuộc, danh phận Phò mã của thần là do bệ hạ ban ân. Nếu như thần ủng hộ Ung Vương vậy thì hậu quả sẽ khiến thần rơi vào tình cảnh vong ân bội nghĩa. Thần nghĩ rằng đó là hậu quả ngu xuẩn mất nhiều hơn được.
Lục Thất nghiêm nghị đáp lại câu hỏi của Thái Tử.

Thái Tử gật đầu, nói:
- Bổn cung nghe Mạnh Thạch nói, ở huyện Thạch Đại khanh chỉ có một bình thê, mà nàng ta xuất thân là tỳ nữ.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Vâng! Cũng may là Tân tiểu thư không chê, thần có phúc lấy được một vị hiền thê như vậy!

- Một người xuất thân tỳ nữ mà khanh còn nói là nàng ấy không chê khanh sao?
Thái Tử nhau mày nói.

- Có điều bệ hạ vẫn chưa biết! Lúc thần về quê, gia cảnh suy tàn, nợ nần chồng chất, bạc thưởng công ở trong quân mà thần mang về thì phần lớn đều mang đi trả nợ. Sau đó thần có mở cửa hiệu thuốc, lúc đó tẩu tẩu của thần vun vén mối nhân duyên cho thần với con gái nhà Chu Kỳ lão. Lúc đó tỳ nữ của Chu tiểu thư thay chủ ra xem mặt, kết quả là Chu tiểu thư chỉ muốn lấy những văn lang nhưng tỳ nữ Tân Vận Nhi lại yêu mến thần, liền bán thân nguyện làm thiếp của thần. Lúc đó gia mẫu rất cảm động, cũng rất ưng ý Tân tiểu thư đó nên làm lễ nạp bình thê.
Lục Thất đáp lại với giọng điệu ôn hòa.

Thái Tử gật đầu, lại nghe thấy Lục Thất nói:
- Vị Chu tiểu thư đó cũng là người con gái thấu tình đạt lý. Tỳ nữ của nàng ta xuất giá nhưng không có chút oán hận phiền não mà ngược lại còn coi như đang đưa gả muội muội của mình. Nàng ta tặng cho Tân Vận Nhi một đôi hoa tai bằng vàng và hai trăm lạng bạc làm của hồi môn.

Thái Tử kinh ngạc ồ một tiếng rồi gật đầu nói:
- Những người con gái khoan dung như vậy, thật là hiếm thấy!

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vì vậy thần đã thật sự thích Chu tiểu thư. Lúc thần quay trở về Huyện Thạch Đại, nghe nói Chu Kỳ lão vì mưu quan mà ép đưa Chu tiểu thư đến Trì Châu. Sau khi nghe nói như vậy thần đã suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng lúc gặp Mã đại nhân ở Trì Châu, thần đã vứt bỏ thể diện, quỳ xuống cầu xin Mã đại nhân tác thành. Thật không ngờ, Mã đại nhân tha thứ cho sự vô lễ của thần mà cho Chu tiểu thư làm thiếp của thần rồi.

Thái Tử gật đầu, nói:
- Nghe khanh nói như vậy thì Thứ sử Trì Châu quả thật rất tốt!

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Điện hạ! Mã đại nhân có thể dễ dàng tha thứ cho sự vô lễ của thần chắc hẳn là tâm lo sợ quân uy của bệ hạ! Bởi vì lúc đó thần truyền chỉ với thân phận của một quan viên.

Thái Tử gật đầu, suy nghĩ một chút, lại nói:
- Không biết hiện giờ Mạnh Thạch sao rồi?

- Điện hạ không cần lo lắng quá, Mạnh Thạch đại nhân có Vương Trọng Lương giúp đỡ nên sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Lục Thất an ủi, nói.- Vương Trọng Lương? Bổn cung từng nghe nói, người này nguyên là Chủ bộ của Huyện Thạch Đại. Người này rất có tài sao?
Thái Tử hỏi.

- Vương Trọng Lương đại nhân, có thể nói là có ơn đã cất nhắc thần, đó là một người vô cùng khôn khéo, rất am hiểu mưu quyền. Lúc ở Huyện Thạch Đại, Triệu Huyện thừa cũ vì muốn che dấu sự thật độc bá quyền lực của mình ở Huyện Thạch Đại nên dùng Vương Trọng Lương xử lý chuyện hàng ngày của huyện. Dưới sự ủng hộ của Triệu Huyện lệnh, Vương Chủ bộ đã thể hiện rõ tài năng của mình. Nhưng Triệu Huyện lệnh vừa chết thì Vương Trọng Lương cũng mất đi quyền lực ở Huyện Thạch Đại, bị ép chuyển nhậm chức Huyện thừa Vạn Niên ở Nhiêu Châu.
Lục Thất trả lời.

- Điều đi nhận chức Huyện thừa Vạn Niên, đó là dời đảm nhiệm rồi!
Thái Tử nói.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Điện hạ có điều không biết, Vương Trọng Lương điều nhiệm làm Huyện thừa Vạn Niên, tới đó cũng chỉ là sắp xếp thôi, trên dưới quân chính ở Nhiêu Châu, nghe nói đã bị Vũ Văn thị thâu tóm rồi. Vương Trọng Lương nếu to gan đi tranh quyền thế Huyện Vạn Niên thì sẽ chết khi đang nhiệm chức mất.

Thái Tử gật đầu, nói:
- Vì thế bổn cung mới lo cho Mạnh Thạch!

Lục Thất an ủi:
- Mạnh Thạch đại nhân sẽ không sao đâu, thưa điện hạ! Vương Trọng Lương có dẫn theo rất nhiều quan binh tâm phúc đi cùng, trong đó không thiếu gì dũng sĩ. Vũ Văn thị muốn hành thích Mạnh Thạch đại nhân cũng rất khó.

- Nếu là khanh đi thì tốt quá!
Thái Tử than phiền, nói.

Lục Thất ngẩn ra, cười im lặng, lại nghe thấy Thái Tử hỏi:
- Thiên Phong! Nghe nói khanh ở trong quân nhưng lại biết bên ngoài có thích khách, làm sao mà khanh biết được?

Lục Thất ngẩn ra, đáp:
- Rất đơn giản thôi ạ! Thần là thám mã trong quân, tiếp xúc phần nhiều đều là các loại vũ khí tập kích ngầm. Thích khách hay dùng nhất đó là cung tên, đặc biệt tên cơ, khi bắn ra sẽ phát ra tiếng xé trời. Thần dựa theo kinh nghiệm có thể trong chốc lát biết được hướng đi của cung tên.

Thái Tử gật đầu, khen:
- Khanh thật là lợi hại!

Lục Thất nói:- Sau này điện hạ xuất hành, nếu như có mười Dực Vệ của phủ Công chúa hộ tống thì sẽ rất an toàn. Những thám mã binh đã từng trải qua sinh tử trong quân, thậm chí còn có khả năng cảm nhận được nguy hiểm nữa.

Thái Tử gật đầu, hạ giọng nói:
- Nói chuyện với khanh, bổn cung thấy tâm trạng mình tốt hơn nhiều rồi! Thôi khanh quay về đi!

Lục Thất đứng dậy thi lễ, nhưng lại chần chờ một chút, nói:
- Nếu bây giờ điện hạ hồi cung thì thần sẽ hộ tống Người!

Thái Tử mỉm cười, gật đầu nói:
- Được! Bổn cung và khanh cùng xe!

*****

Trong hoàng cung, Đường Hoàng ngồi ở trong gian các có ánh đèn sáng, gương mặt anh tuấn của ông ta bỗng nhiên u ám. Hạ đại nhân đứng ở bên cạnh, sắc mặt cũng không được tự nhiên.

- Truyền dụ! Bãi chức Trình Diễm tả Kiêu Kỵ Trung Lang Tướng, tống giam chờ chịu tội.
Đường Hoàng lạnh lùng ra lệnh.

- Tuân lệnh!
Hạ đại nhân cung kính nghe theo, tiếp đó lại nhỏ giọng nói:
- Bệ hạ! Trình Diễm là người rất trung thành!

- Trung thành ư? Trung thành mà lại làm ra những chuyện ngu xuẩn như vậy. Các Kiêu Kỵ vệ của trẫm đều là những võ sĩ, vậy mà kết quả thì sao? Thật không ngờ làm thiệt hại bốn mươi bảy người, còn để tiểu nữ Trương thị chạy mất. Trước đó trẫm đã cho hắn hai đội quân, kết quả là hắn chỉ điều đi mấy chục người, đúng là chuyện thì không thành mà xuất hiện bao nhiêu bại trận.
Đường Hoàng phẫn nộ trách móc.

Hạ đại nhân im lặng gật đầu, Đường Hoàng giận dữ mắng mỏ xong rồi như thoáng chút suy nghĩ, một lát sau, nói:
- Trẫm nghe tiếng đã lâu, Trương Hồng Ba là tướng tài trẻ tuổi của Trương thị nên muốn tiêu diệt y, nhưng thật không ngờ y lại có thể giết được mấy chục Kiêu Kỵ vệ của trẫm.

- Theo bẩm báo thì Trương Hồng Ba quả thật là bị thương rất nặng, thưa bệ hạ!
Hạ đại nhân nhỏ giọng, nói theo.

- Bị trọng thương mà y còn dám lấy quân bị của Kiêu Kỵ đi, tên tiểu tử này không thể không diệt trừ!
Đường Hoàng buồn bực nói.

- Bệ hạ! Lúc này, chắc hẳn Trương Hồng Ba đã quay về “địa bàn” của Trương thị rồi!
Hạ đại nhân đáp.

Đường Hoàng im lặng, chợt giơ tay lấy ra một bản tấu xem, trong chốc lát, nói:
- Trẫm phải lệnh cho Lục Thiên Phong đi làm!

- Một mình Lục Thiên Phong chỉ e cũng không thành. Dực Vệ ở phủ Công chúa mới vừa nhậm chức.
Hạ đại nhân nhỏ giọng, nói.

Đường Hoàng im lặng, chợt lạnh lùng nói:
- Ý định ban đầu của trẫm là để Lục Thiên Phong đảm nhận phó điển quân ở phủ Công chúa, nhưng Ngô Thành lại không để Lục Thiên Phong đi nhận, không biết có phải là Lục Thiên Phong từ chối nhận không?

- Bệ hạ! Thần cảm thấy không phải là Lục Thiên Phong từ chối không nhận mà là Ngô Thành Công chúa luôn chơi trò “đối mặt không quen”, thần cảm thấy Công chúa có phần hơi quá.
Hạ đại nhân đáp.

- Trong lòng Ngô Thành có thể là mang nỗi sợ hãi hôn nhân. Chắc Công chúa lo lắng Lục Thiên Phong không thể thật lòng thích mình, nếu Công chúa muốn “chơi” thì cứ kệ đi.
Đường Hoàng nói.

Quyển 3 - Chương 37: Tương ngu hầu

Hạ đại nhân gật đầu im lặng, hoàng đế Đường quốc lại căn dặn:

- Truyền dụ, bảo Lục Thiên Phong và Chung Hải ngày mai trở về đội ngũ, mười ngày sau, quân tiễu phỉ phải xuất phát, còn quân của Vạn Bân thì năm ngày sau xuất phát, tiến thẳng đến Thường Châu, quân Vinh Xương thì chịu trách nhiệm tiễu phỉ từ phía tây nam tới Hấp Châu, quân Chu Chính Phong tương ứng, từ dọc theo Đại giang đến Nhiêu Châu.

- Tuân dụ!

Hạ đại nhân đáp, rồi nhỏ giọng nói:

- Bệ hạ ra lệnh cho Vạn Bân tiến đến Thường Châu, chẳng lẽ không cần đi đến phủ Nam Xương?

- Trương thị là mối họa ngầm lớn nhất đối với trẫm, thế lực của họ hầu như tồn tại độc lập, các thế gia ở Tây bộ có thể từ từ vạch kế hoạch xử lý, nhưng Trương thị thì nhất định trẫm phải kiềm chế trước đã. Lúc Vạn Bân dẫn quân tới Thường Châu, sẽ trở thành quân của phủ Công chúa, trú đóng ở Thường Châu, ban cho quân hiệu là Ngô Thành Hắc Long Kỳ.

Hoàng đế nói.

Hạ đại nhân gật đầu, hoàng đế lại im lặng một lát rồi nói:

- Biếm chức Trình Diễm xuống đoàn quân tiễu phỉ, cho làm vệ quan của ngu hầu trong doanh quân của Lục Thiên Phong, nói là Thái tử ban lệnh.

Hạ đại nhân ngẩn ra, vội cung kính đắp:

- Nô tỳ tuân dụ.

- Phạm sai lầm, hẳn hắn đã biết không còn xứng chức, cho hắn tới đội quân của Lục Thiên Phong rèn luyện một thời gian, sau này sẽ tính.

Giọng hoàng đế có phần bất đắc dĩ.

- Bệ hạ khoan dung, Trình Diễm sẽ mang nặng ân đức.

Hạ đại nhân cung kính đáp.

- Trẫm không sợ bầy tôi phạm sai lầm, kẻ nào từng phạm điều ngu xuẩn, về sau sẽ không tái phạm nữa.

Hoàng đế hờ hững nói.

- Bệ hạ, hiện giờ Tả kiêu kỵ vệ không có người chủ sự, như thế cũng không ổn.

Hạ đại nhân nhắc.

- Tạm thời chuyện ở đó do ngươi quản lý, chờ Vinh Xương trở về, trẫm sẽ ban cho Vinh thị.

Hoàng đế thản nhiên đáp.

Hạ đại nhân gật đầu.

***

Sáng sớm, tinh thần sung mãn, Lục Thất rời khỏi phủ Công chúa. Hắn cảm thấy thư thái và sung sướng, chủ yếu là vì chuyện của Trương Hồng Ba không bị bại lộ, mà chuyện ở phủ Công chúa dường như cũng đang được thực hiện từng bước.

Hắn xuống xe, đi vào tú trang, thấy A Hồng và Tiểu Mai, hắn mỉm cười đi tới, Tiểu Mai cũng tươi cười pha lẫn chút ngượng ngùng bước ra nghênh đón.

- Lão gia, đêm qua có người đưa tới tám mỹ nhân, còn kèm theo một phong thư.

Tiểu Mai đến gần Lục Thất đưa lên một phong thư.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, đón lấy phong thư, mở ra xem: “Lục đại nhân, lần trước vì thất lễ, Tam phu nhân rất hối tiếc, đã tự mình làm theo yêu cầu của đại nhân, mong đại nhân chớ để lộ ra, số mỹ nhân kia, xin đại nhân đích thân nhận từ huyện Thạch Đại.”

Lục Thất đọc thư xong, mỉm cười, trong thư nói Tam phu nhân làm chủ việc đó, nhưng nhất định là đã được Công bộ Thị lang thông qua. Vị Công bộ Thị lang kia quả là một nhân vật biết co biết giãn, thảo nào được hoàng đế nể trọng, rất giỏi chèo chống.

Thấy Lục Thất cất thư vào ngực áo, Tiểu Mai nói nhỏ:

- Lão gia, đêm qua tám mỹ nhân kia đều đã tắm nước thơm, bây giờ đang ở nhà sau.
Lục Thất nghe xong, trong lòng cảm thấy khác lạ, thân thể rạo rực, đưa mắt chăm chú nhìn Tiểu Mai, khẽ nói;

- Tiểu Mai, nàng cũng đã tắm nước thơm?

Đôi má mịn màng của Tiểu Mai đỏ bừng lên, mắt nhìn xuống, nàng ngượng ngùng gật đầu, Lục Thất bước tới nắm tay Tiểu Mai dắt đi. Hai người đi qua khu nhà xưởng, tới giếng trời ở nhà sau, Lục Thất ôm lấy Tiểu Mai đi tới một gian sương phòng.

Vào phòng, Tiểu Mai khẽ nói:

- Lão gia, mấy mỹ nhân đó ở phía sau phòng này.

Lục Thất xoay người lại đối mặt với Tiểu Mai, đưa hai tay nâng khuôn mặt xinh đẹp của nàng lên, mỉm cười nhìn xuống. Tiểu Mai thẹn thùng ngước lên, tay ngọc buông thõng ra sau như một chú chim nhỏ, ngực ưỡn ra, mông cong lên hết cỡ.

- Tiểu Mai, hôm nay ta sẽ tặng cho nàng một món quà.

Lục Thất khẽ nói, khóe miệng ẩn hiện một nụ cười gian.

Tiểu Mai như si như ngốc, mặc cho Lục Thất kéo đến trước giường, bị ấn thành tư thế đứng khom người bên giường, váy áo bị vén lên, lộ ra cặp mông căng tròn, trắng như tuyết. Lục Thất cười mỉm, cởi quần áo, đứng áp vào sau mông nàng, vỗ nhẹ một cái lên cặp mông trắng nõn kia, lập tức Tiểu Mai hơi hạ thấp eo thon xuống, Lục Thất liền nâng “thương” tiến vào trận địa.

Tiếng “bì bạch” vang lên không dứt, hòa với tiếng rên rỉ nho nhỏ của Tiểu Mai. Sau nửa giờ, dần dần Tiểu Mai không còn rên rỉ nữa mà phải cắn chặt răng cố chịu đựng để không bật ra tiếng kêu la. Lục Thất thương xót, vội ngừng những cú tấn công dồn dập, từ khi hắn tu luyện Trúc Thư công pháp, không những thể chất của hắn trở nên dũng mãnh, mà trong sinh hoạt phòng the, hắn cũng rất khó xuất ra.

- Tiểu Mai, lần sau ta sẽ “cho” nàng.

Lục Thất hứa hẹn một cách đầy yêu thương.

Tiểu Mai nằm úp sấp, không trả lời, Lục Thất giật mình, thu “thương” xoay người lại đỡ nàng dậy. Thấy nước mắt đau đớn đầm đìa trên khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Mai, hắn hổ thẹn và thương xót:

- Tiểu Mai, ta...

Tiểu Mai lắc đầu thật mạnh, đột nhiên tránh khỏi Lục Thất, chạy ra phía ngoài. Thấy nàng cứ trần truồng như vậy mà loạng chọang chạy đi, Lục Thất rất ngạc nhiên, chần chừ một lúc, rồi mặc quần áo vào. Không ngờ, vừa mặc vào, đã thấy Tiểu Mai trở lại, còn dẫn theo hai mỹ nhân.

Trước sự ngạc nhiên của Lục Thất, Tiểu Mai bước nhanh tới trước mặt hắn, bất ngờ cởi áo bào của hắn, vừa cởi vừa lo lắng nói:

- Lão gia, hôm nay thiếp muốn lão gia ban “nó” cho thiếp.

Lục Thất nhíu mày, rồi lại hơi mỉm cười, Tiểu Mai nhìn thấy, đôi mắt lấp loáng những giọt lệ mừng vui, dịu dàng gọi:

- Lão gia! Lục Thất âu yếm vuốt má nàng, dịu dàng nói:

- Từ nay, cho hai người này về phòng của nàng đi, sau này do nàng đứng ra ban cho người bên ngoài, nhưng nhớ đừng cấp cho Dực Vệ.

Tiểu Mai ngẩn người, khẽ nói:

- Vì sao lão gia không muốn cho Dực Vệ?

- Đây là lễ vật thể hiện thiện ý của Công bộ Thị lang, nếu ta vừa nhận, lập tức thưởng cho thuộc hạ, e rằng sẽ bị oán hận, Công bộ Thị lang sẽ cho rằng ta coi thường hắn. Tạm thời hãy giữ lại, sau này thưởng cho bên ngoài.

Lục Thất đáp.

- Thiếp cũng không dám đứng ra làm việc này, việc này phải do Công chúa điện hạ đích thân làm.

Tiểu Mai khẽ đáp.

Lục Thất gật đầu, Tiểu Mai lại nói:

- Tuy nhiên, thiếp sẽ bẩm báo ý kiến của lão gia với Công chúa.

Lục Thất ngớ ra, rồi sẵn tâm trạng đang vui sướng, choàng tay ôm Tiểu Mai vào lòng.

***

Một buổi sáng, quá nửa thời gian Lục Thất hưởng thụ ngọc thể của mỹ nhân, rồi sau khi tắm rửa, ngồi trong sân dưỡng thần. Hôm nay hắn cho Tiểu Mai cơ hội sinh con, phần lớn là vì tâm trạng đang rất thoải mái.

Say: nằm trên đùi mỹ nhân, tỉnh: nắm quyền thống trị muôn người, nhớ tới hai câu thơ đó, Lục Thất cảm thấy mình đã bắt đầu có cảm giác của một kẻ quyền cao chức trọng. Hiện nay, phủ Công chúa đã trở thành thế lực căn bản của hắn, trước mắt đương nhiên có được lực lượng Dực Vệ trong phủ, mà trên thực tế, cũng nắm được một nửa quân ngoài phủ, chỉ cần một thời gian nữa, các nhóm phủ quân được phủ Công chúa cung cấp nuôi dưỡng, cũng sẽ hướng về phủ Công chúa.

Về thế lực ở huyện Thạch Đại, cũng sẽ trở thành thế lực bên ngoài của phủ Công chúa, được hoàng đế ngầm đồng ý. Nơi xa như Nhiêu Châu, cũng sẽ có thế lực của hắn, nếu các binh lính, các huynh đệ, biết hắn thành Phò mã, tất nhiên sẽ càng tôn sùng hắn, danh hiệu Công chúa, khiến người ta phải ngưỡng vọng.

- Đáng tiếc là những thế lực này của ta, đều được hình thành với sự nâng đỡ của hoàng đế Đường quốc, sau này chỉ cần hoàng đế trở mặt, ta sẽ mất đi tất cả, thậm chí là sinh mạng của cả dòng họ Lục.

Trong lúc nắm vững quyền lực trong tay, Lục Thất không quên nguy cơ, hắn không có bất cứ sự tin tưởng nào đối với vị hoàng đế kia.

- Lão gia, có khách.

A Hồng vội nói, giọng đầy vẻ sợ hãi vì quấy rầy hắn dưỡng thần. Lục Thất đứng lên, đi về phía tiền viện, hắn đoán, hẳn là có quân lệnh của Chu Chính Phong.

Tới nơi, hắn hơi ngẩn người khi nhìn thấy người trung niên mập mạp trắng trẻo kia, đó là Hình đại nhân. Hình đại nhân cười mỉm, trông hiền từ như Phật.

Lục Thất thật sự muốn bước tới, cho ông ta một quyền chết tươi, bởi vì người này hại hắn hầu như rơi vào tử địa, tuy nhiên hắn chỉ có thể thầm hận trong lòng, ngoài mặt vẫn bước tới cung kính chào:

- Hạ quan bái kiến Hình đại nhân.

- Ồ, Phò mã gia, không dám không dám.

Hình đại nhân vội xoay người đáp lễ một cách hèn mọn.

Lục Thất cảm thấy có điều kỳ lạ, bèn liếc mắt quan sát, thấy phía sau bên trái của Hình đại nhân, là một trung niên mặc giáp hiệu úy, tướng mạo có phần anh tuấn, tuy nhiên vẻ mặt đang ủ dột, phía sau ông ta, có bốn người lạ mặc y phục màu xanh.

- Phò mã gia, vị này là Hiệu úy Trình Diễm, nhận lệnh của Thái tử điện hạ, đến doanh của ngài làm Tương ngu hầu.

Hình đại nhân giới thiệu.

Lục Thất ngẩn người, Tương ngu hầu? Tương ngu hầu là một chức vụ nhàn tản, chỉ có cấp quân đoàn mới bổ nhiệm chức này, trên thực tế Tương ngu hầu là quan hộ vệ kiêm truyền lệnh của người chỉ huy quân đoàn, lúc đầu hắn là người được dự bị làm Tương ngu hầu của Hồ đại nhân. Quyền lực của Tương ngu hầu lớn hay nhỏ, hoàn toàn do chủ soái quyết định, còn bản thân chỉ là cấp phó trong quân.

Quyển 3 - Chương 38: Lĩnh quân

Lục Thất không hiểu, nhìn Hình đại nhân:

- Đại nhân, theo hạ quan biết, cấp quân đoàn mới có chức Tương ngu hầu, doanh quân của ta mà sử dụng Tương ngu hầu, thì một là trái với quân chế, hai là thua thiệt cho vị võ quan kia.

- Lục đại nhân, đó là do Thái tử bổ nhiệm, ngươi không có quyền nhiều lời.

Hình đại nhân nói, không cho Lục Thất có cơ hội tranh cãi.

Lục Thất ngẩn người, đành gật đầu, chắp tay thi lễ với Trình Diễm:

- Vậy thì thiệt thòi cho Trình hiệu úy rồi.

Trình Diễm cũng chắp tay cung kính đáp lễ:

- Thuộc hạ bái kiến đại nhân.

- Trình ngu hầu khách khí rồi.

Lục Thất bình thản đáp.

Hắn tinh ý nhận ra Trình Diễm có khí độ bất phàm, e là người có lai lịch, hơn nữa, lại đột ngột nhậm chức Tương ngu hầu trái với quân chế, cũng khiến Lục Thất suy nghĩ, người này có thể là nhân vật thay thế hắn trong doanh, chỉ có điều không biết có đúng là do Thái tử bổ nhiệm hay không. Hắn nghi ngờ việc này là do hoàng đế Đường quốc hạ lệnh, với hoàn cảnh hiện nay, Thái tử sẽ không dám sai người đến giành lấy chức vị trong doanh, mà chỉ dám nhúng tay vào một số hư chức.

- Lục đại nhân, hoàng thượng có dụ, lệnh cho ngươi và Chung Hải ngay hôm nay quay về nam đại doanh để thống quân, mười ngày sau, nhất định phải xuất chinh, do Vũ Lâm lang tướng Vinh Xương đại nhân thống lĩnh, tiến thẳng về Tuyên Châu tiễu phỉ, đến tận Hấp Châu mới thôi.

Hình đại nhân nhẹ nhàng tuyên dụ.

- Thần lĩnh dụ.

Lục Thất vội chắp tay cung kính nhận lệnh.

- Lục đại nhân, Trình đại nhân, ta cáo từ.

Hình đại nhân mỉm cười nói, Lục Thất và Trình Diễm cùng chắp tay chào tiễn khách.


Đợi Hình đại nhân dẫn người đi rồi, Lục Thất mới nhìn Trình Diễm, mỉm cười chắp tay thi lễ:

- Ta tuổi trẻ kiến thức nông cạn, sau này nếu có gì không phải, xin Trình đại ca lượng thứ cho.

Trình Diễm vội thi lễ:

- Thuộc hạ dưới quyền đại nhân, sau này đương nhiên sẽ phục tùng quân lệnh của đại nhân.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Ta xin đa tạ Trình đại ca trước.

Trình Diễm gật đầu, im lặng. Lục Thất mỉm cười:

- Trình đại ca chờ một chút, ta đi tạm biệt người nhà.

Nhìn theo bóng lưng Lục Thất đang rời đi, ánh mắt Trình Diễm có vẻ khác lạ, cho đến lúc không còn thấy hắn nữa, y mới ngước lên nhìn trời, vẻ mặt trở nên chán nản, không cam lòng.

Buổi trưa, đám thuộc hạ của Lục Thất tề tựu ở tửu lâu Túy Vân, hắn bỏ tiền đãi thuộc hạ uống rượu và giới thiệu Trình Diễm với mọi người, nói là do Thái tử điện hạ phái tới nhậm chức, Trình Diễm cũng không nhiệt tình, chỉ đứng dậy lạnh nhạt đáp lễ một chút cho xong chuyện.

Sau giờ Ngọ, Lục Thất dẫn mọi người tới nam đại doanh, lần này thuận lợi vào cửa, chào hỏi Chung Hải đã dẫn người tới vào buổi sáng, rồi chờ lệnh ở đài điểm tướng bên ngoài phủ, rốt cuộc Chu Chính Phong không gặp hắn, mà sai người khác dẫn Lục Thất đi nhận binh lính.

Các doanh quân trong Nam đại doanh đều có nơi trú quân tạm thời, Lục Thất dẫn người vào trong khu vực đóng quân, đưa mắt quan sát kỹ càng xung quanh, nơi này rất lộn xộn, doanh trại rách nát, sân luyện tập võ nghệ đầy nước tù đọng.

Lục Thất ung dung đi vào nơi trú quân, lập tức trong doanh trại cũ nát có tiếng xôn xao, rồi một đám người đi ra, lát sau, bên ngoài doanh trại đã có tới vài trăm người đứng.

Dáng dấp mấy trăm người này rất lôi thôi, đầu bù tóc rối, trang phục quân đội cũ nát, đa số đều xanh xao vàng vọt, ánh mắt hờ hững pha lẫn sợ hãi, đờ đẫn nhìn các tướng quân đang đi tới.

Đám thuộc hạ của Lục Thất hầu như đều biến sắc, đám binh lính này thật sự giống những tên ăn mày, thân thể suy yếu, làm sao có sức chiến đấu, bất cứ ai trong số họ cũng có thể diệt sạch cái đám gọi là binh lính này.

- Lý hiệu úy, xin hỏi phải chăng số binh lính này là cấp cho ta?

Lục Thất quay lại hỏi viên võ tướng dẫn đường.

Viên võ quan xấu hổ gật đầu, y cũng hiểu Chu Chính Phong làm thế này là quá đáng, cấp binh cho Lục Thất, thì ít ra cũng nên cấp xuống vài chục dũng sĩ làm nòng cốt, chứ ai lại cấp một đám quân binh đều là những kẻ yếu ớt bị đào thải như thế này.

Lục Thất gật đầu:

- Cảm ơn Lý hiệu úy, xin trở về đi.

Vị quan tướng kia chắp tay thi lễ, rồi xoay người cúi đầu vội vàng rời đi. Lục Thất cũng bước tới trước mấy bước, bình tĩnh nhìn mấy trăm người trước doanh trại, họ cũng ngạc nhiên và nghi ngờ nhìn hắn.
- Ta tên là Lục Thiên Phong, hôm nay phụng mệnh tới đây thống lĩnh các huynh đệ.

Lục Thất bình thản nói, những binh sĩ im lặng nhìn hắn.

Lục Thất cười cười, lại thản nhiên nói:

- Các huynh đệ, nếu các ngươi vui mừng vì có chủ tướng, thì hãy đồng loạt hét thật to “Ta muốn ăn thịt!”

A! Mấy trăm người ồ lên, bàn tán xôn xao, ngạc nhiên nhìn Lục Thất, toàn trường chợt im lặng như tờ, Lục Thất im lặng nhìn mấy trăm người, trên khuôn mặt bình thản hàm chứa vẻ uy nghiêm.

- Ta muốn ăn thịt!

Một người lính đứng phía trước chợt thấp giọng lên tiếng.

Lục Thất gật đầu, nhìn người đó:

- Chỉ một mình ngươi muốn thôi sao?

- Ta muốn ăn thịt, ta cũng muốn ăn thịt...

Đám lính đều kêu lên.

- Câm miệng!

Lục Thất quát lớn, tiếng ồn ào lập tức dừng lại, cả đám lính hoảng sợ nhìn Lục Thất.

- Hô đồng loạt, chỉ cần một người hô không đều, sẽ không có thịt ăn!

Lục Thất nói một cách uy nghiêm

Bọn lính nhìn nhau, lập tức có người khoát tay phối hợp theo nhịp, đồng loạt hô lên:

- Ta muốn ăn thịt!

Tiếng của mấy trăm người vang lên ầm ầm, tạo thành một một thanh thế to lớn, trong nháy mắt, kích động nhiệt huyết của mọi người lên cao, các võ tướng sau lưng Lục Thất hơi chấn động, đều kinh ngạc nhìn hắn.

- Tốt lắm!

- Triệu quân tào!

Lục Thất gật đầu, chợt cao giọng kêu lên.

- Có thuộc hạ!

Triệu Hàn đáp theo phản xạ tự nhiên.- Triệu quân tào, theo tiêu chuẩn lần trước, đi chuẩn bị lễ gặp mặt các huynh đệ, dẫn theo tham vệ của bổn tướng đi thôi.

Lục Thất bình thản bảo.

Triệu quân tào hơi chần chừ một chút, rồi đáp:

- Thuộc hạ lĩnh mệnh.

Quý Ngũ thúc đi tới, đưa tay mời Triệu quân tào, Triệu quân tào nhìn ông ta, rồi gật đầu cất bước đi tới, tham vệ của Lục Thất đều xoay người đi.

Lục Thất bước tới mấy bước, ồn tồn hỏi:

- Các huynh đệ còn chưa ăn cơm phải không?

- Đại nhân, một ngày chúng ta chỉ được ăn hai chén cháo loãng.

Tên lính lúc nãy lại đáp.

Lục Thất nhìn y gật gật đầu, lại đưa mắt nhìn qua một lượt:

- Năng lực của bổn tướng cũng chỉ có hạn, không đủ khả năng bù đắp số thâm hụt để chu cấp tử tế với các huynh đệ, hiện giờ ta bảo đảm, chỉ cần ta thống lĩnh các huynh đệ ngày nào, ngày đó các huynh đệ sẽ không thiếu cái ăn, quân lương cũng sẽ không thiếu một xu.

Bọn lính kinh nghi nhìn nhau, rồi có người nói lời cảm tạ. Lục Thất gật gật đầu:

- Ta thấy được, các huynh đệ suy yếu như vậy là do ăn đói, cho nên ta sẽ cho các huynh đệ ba ngày tẩm bổ, ba ngày sau, diễn võ để chọn nhóm trưởng, sau đó sẽ là cấp trên của các huynh đệ.

Bọn lính đều gật đầu, ánh mắt lộ vẻ vui mừng và hy vọng, đương nhiên là gặp được một chủ tướng hảo tâm như vậy, đối với bọn họ là phúc khí trời ban.

- Tốt lắm, cho ta xem đồ quân dụng của các huynh đệ một chút.

Lục Thất mỉm cười nói.

Vừa nghe nói đến quân dụng, bọn lính lại đưa mắt nhìn nhau, cũng vẫn tên lính đầu tiên lên tiếng:

- Đại nhân, chúng ta không có quân dụng.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc hỏi:

- Binh khí cũng không có sao?

- Da không, sau khi chúng ta tới, chỉ tham gia một lần diễn võ, rồi được đưa tới đây.

Tên lính kia đáp.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút, đột nhiên hỏi:

- Trong các ngươi, có ai biết chế tạo thương không?

Bọn lính nhìn nhau, có người đáp:

- Đại nhân, tiểu nhân biết làm nông cụ.

Lục Thất nhìn lại, thấy đó là một người trung niên gầy ốm, e dè nhìn hắn, hắn gật đầu, bảo:

- Ngươi liên hệ với một số người biết làm thương, ta có thể đi vùng phụ cận thu mua nông cụ, rồi giao cho ngươi cải tạo lại.

Người kia gật đầu đáp ứng, Lục Thất quay lại, nhìn các quan tướng:

- Các vị, mời theo bổn tướng đi lãnh quân nhu.

Đoàn người rời khỏi khu doanh trại, dọc đường hỏi thăm, tìm được doanh trại quân nhu. Viên quan lục sự của doanh trại quân nhu không dám thất lễ với Lục Thất, nói quân nhu thiếu hụt, không thể phân phối binh khí.

Lục Thất nghe vậy làm sao không phiền, ngay cả trường thương thông thường cũng không cấp phát, vậy thì bạc để làm cái gì? Hắn đành chịu đựng, bảo lục sự viết giấy cấp khống trường thương, lục sự cũng nhanh nhảu đáp ứng.

Lục Thất cầm giấy tờ về tới nơi đóng quân, sau khi hỏi ra tìm được mười mấy người biết làm thương, thật ra đám lính quá nửa đều là nông dân, lúc ở quê cũng không bỏ tiền mua nông cụ, mà đều tự tay chế tạo.

Lục Thất tập trung những người đó lại, cho bàn bạc trao đổi cách làm thương. Nửa giờ sau, Triệu quân tào đã trở lại, mang theo thịt bánh và một ít dưa muối, Lục Thất cho bọn lính xếp hàng lĩnh phần, trong thoáng chốc, cả khu đóng quân đều là cảnh ăn uống nhồm nhoàm ngấu nghiến.

Ăn xong, Lục Thất lại ra lệnh cho Triệu quân tào dẫn theo tham vệ và nhóm chế tạo thương, đi ra ngoài sửa chữa trường thương, thật ra là ra ngoài thu thập cán nông cụ bằng gỗ và lưỡi thương bằng sắt chế sẵn. Có lẽ Triệu quân tào đã biết Lục Thất là Phò mã, sau khi trở về, rõ ràng tỏ ra cung kính hơn trước

Quyển 3 - Chương 39: Huấn luyện

Được ăn no, mọi người đều lên tinh thần, Lục Thất dẫn đầu, bắt đầu đích thân san bằng sân bãi, tu sửa doanh trại, binh lính được ăn cơm thịt no bụng, nhiệt tình tăng vọt, phút chốc khu doanh trại của hắn trở nên hết sức náo nhiệt.

Lúc hoàng hôn, Tiệu quân tào dẫn người quay lại, mang theo thịt và nhiều cán thương, thậm chí còn mang về năm trăm mũi thương, thì ra khi bọn họ đến cửa tiệm bán chế tạo vũ khí ở vùng phụ cận đặt hàng, Lỗ Hải thấy có hàng bày sẵn, lập tức mua về, có người nói là hàng do Kinh quân đặt làm.

Lục Thất nhìn cán thương và mũi thương, hết sức hài lòng, khen ngợi Triệu quân tào trước mặt mọi người, Triệu quân tào hơi lúng túng, nếu Lỗ Hải không nói một câu “mệnh lệnh của phủ Công chúa”, thì mẹ kiếp, y đã không dám lấy những cây thương thượng phẩm này, một cây quân thương tám lượng bạc, cuối cùng Quý Ngũ phải trả ngân phiếu hai nghìn lượng.

Đương nhiên Lục Thất là người biết hàng, vừa nhìn đã biết ngay giá trị của cây thương, cán thương nhẵn nhụi vừa tay, đánh ra đầy tính đàn hồi, giống hệt với loại thương lớn hôm trước Kiêu kỵ vệ đoạt được. Mũi thương này cũng được làm rất tinh xảo, bén nhọn, có thể đâm xuyên khiên mộc các loại.

Từ lúc đến đây, Trịnh Diễm vẫn im lặng, không nói không rằng như người ngoài cuộc, nhưng khi nhìn loại thương này, cũng hơi nhíu mày, chất lượng của nó, rõ ràng là chỉ đội quân tinh nhuệ như Kinh quân, mới được cấp phát. Trên thực tế, binh lính tinh nhuệ trong Kinh quân cũng chỉ có ba phần, trong đó chỉ có duy nhất Kiêu kỵ vệ toàn bộ binh sĩ đều tinh nhuệ.

- Nào, mỗi người một cây thương, sau khi ăn cơm xong, nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai bổn tướng dạy các ngươi tập thương.

Lục Thất vui vẻ lớn tiếng tuyên bố.

- Đại nhân sẽ dạy chúng ta tập thương?

Một binh sĩ vừa vui mừng và ngạc nhiên, nghi ngờ hỏi lại.

- Ta sẽ dạy các ngươi luyện thương, các ngươi có gặt hái được thành quả đến mức nào, là tùy ở sự cố gắng của mình.

Lục Thất thản nhiên đáp.

Bọn lính đều gật đầu, nhận lấy thương, bắt đầu ăn cơm. Ăn cơm xong, có mười mấy tên lính chủ động tới gặp Lục Thất, xin được tập thương, nhưng Lục Thất không đồng ý, bảo họ quay về doanh trại nghỉ ngơi, ngày mai mới bắt đầu tập.

Sáng sớm hôm sau, ăn điểm tâm xong, bọn lính sôi nổi đứng trước doanh trại đã được san phẳng, tay trái mỗi người cầm một trường thương, Lục Thất đứng đối diện với họ, các võ tướng khác thì đứng ở hai bên đám lính phia xa xa.

- Hôm qua, có huynh đệ muốn tập thương thuật, bổn tướng không đáp ứng. Ta hiểu sự khẩn thiết trong lòng các huynh đệ, tuy nhiên quân có quân quy, quyết định như thế nào, phải làm như thế ấy, cơ thể các ngươi bị suy yếu lâu ngày, cần phải có thời gian bồi dưỡng và nghỉ ngơi, cho nên, đêm qua là dịp để các ngươi dưỡng thân.

Lục Thất cao giọng nói, bọn lính đều gật đầu.

Tiếp đó ánh mắt Lục Thất trở nên nghiêm túc:

- Trước khi tập thương, ta muốn nói cho các huynh đệ biết, đã là quan quân nhận lệnh diệt phỉ, thì phải hiểu một điều, trên chiến trường, kẻ nào dũng mãnh, gan dạ thì mới dễ dàng sống sót, trên chiến trường, nếu địch không chết thì ta chết, người nao núng sẽ là người nhận lấy cái chết nhanh hơn!

Bọn lính im lặng, Lục Thất lại cao giọng nói:

- Ta biết các huynh đệ sẽ nghi ngờ lời nói của ta, ta cũng không cần các huynh đệ tiếp nhận lời nói của ta, chờ đến lúc ra chiến trường, tự nhiên các huynh đệ sẽ hiểu ra thôi.

Khuôn mặt đa số bọn lính đều lộ vẻ bất an, Lục Thất bỗng dừng lời, liếc nhìn qua một lượt, lại cao giọng nói:

- Các huynh đệ có biết, công dụng của binh sĩ cấp thấp trong quân đội không?

Đám lính đều ngẩn ra, nhìn nhau, chợt có người lên tiếng:

- Đại nhân, tiểu nhân biết.

Lục Thất nhìn lại, nhận ra là người lên tiếng đầu tiên khi mới gặp, người này chừng ba mươi tuổi, người gầy, dáng vẻ hơi tiều tụy, dường như có bệnh trong người.

- Tốt, ngươi nói xem.

Lục Thất nói.

- Ở trong quân, binh sĩ cấp thấp chính là những cái “trụ thịt”, gánh vác những công việc nặng nhọc nhất. Khi có chiến sự, nếu có công thành, họ hoặc phải liều chết đẩy vũ khí ra phía trước trận tuyến, hoặc phải gánh đất đắp đường công thành. Khi trận chiến diễn ra, số thương vong của họ sẽ gấp mấy lần các binh sĩ cấp cao, do đó mới bị gọi là “trụ thịt”.

Người kia thản nhiên giải thích.

Nghe xong, cả đám lính đều biến sắc, qua nửa đều lộ vẻ hoang mang và sợ hãi. Lục Thất nhìn lướt qua, cao giọng nói:

- Các huynh đệ, sợ hãi không có ích lợi gì, quân lệnh đã truyền xuống, ngay cả ta cũng thẳng tiến không lùi, người lùi về phía sau, chắc chắn là chết!

Bọn lính im lặng nhìn Lục Thất, Lục Thất hơi mỉm cười, đứng yên hồi lâu nhìn qua một lượt, rồi chợt lớn tiếng nói:

- Nếu các ngươi không muốn trở thành những trụ thịt, vậy thì phải trở thành những chiến sĩ, chiến sĩ không cần gánh đất đắp đường công thành, chỉ cần cầm lấy vũ khí, xông lên trước để giành lấy sự sinh tồn.
Bọn lính nhìn Lục Thất, theo phản xạ phần lớn nâng thương bằng hai tay, phút chốc một rừng thương sáng ngời lên, Lục Thất gật đầu, lớn tiếng nói:

- Tốt lắm, bây giờ bắt đầu tập thương.

Thời gian dường như đơn điệu nhàm chán trôi qua, dường như Lục Thất trở thành thầy dạy nơi võ quán, hết sức kiên trì chỉ bảo cho năm trăm binh sĩ yếu ớt. Ngày đầu tiên, hắn chọn được bốn mươi ba binh sĩ tương đối mạnh mẽ, bố trí ở hàng đầu, sáng ngày thứ hai, hắn hướng dẫn binh sĩ luyện tập các yếu quyết cơ bản của thương thuật, buổi chiều hướng dẫn tập quân trận “Thương lâm” (rừng thương), ngày thứ ba hắn bước đầu xác định được trận hỏa thương với năm mươi tay súng kíp.

Trình Diễm vẫn tỏ ra bàng quan, nhìn Lục Thất huấn luyện đám binh sĩ như trò đùa, trong mắt y, đám binh lính này thật sự chỉ là một đám ô hợp không dùng được.

- Trình đại nhân, của ngài đây.

Triệu Hàn lễ độ mang cơm cho Trình Diễm.

Trình Diễm nhận lấy, thản nhiên hỏi:

- Triệu quân tào, ta thấy hình như các ngươi rất tôn trọng Lục đại nhân?

Triệu Hàn nhận thấy thái độ lãnh đạm của Trình Diễm, nhưng cũng không dám thất lễ, mỗi lời nói, cử chỉ của Trình Diễm đều biểu lộ một phong thái uy nghi, Triệu Hàn cũng là người tinh ranh trên chốn quan trường, biết vị này chịu khuất thân làm Tương ngu hầu ở doanh tướng, tám phần là sau này sẽ thay thế Lục Thất làm chủ tướng.

- Bọn thuộc hạ vô cùng tôn trọng Lục đại nhân.

Triệu quân tào cung kính đáp.

- Ngươi tôn trọng Lục đại nhân, là bởi vì Lục đại nhân là Phò mã sao?

Trình Diễm thản nhiên hỏi.

Triệu quân tào ngẩn người, đáp:

- Cũng không phải như thế, bọn thuộc hạ luôn tôn trọng Lục đại nhân, dù lúc Lục đại nhân chưa là Phò mã cũng vậy.

Trình Diễm ngẩn ra, hỏi:

- Trước kia vẫn tôn trọng, có thể nói lý do vì sao không?

Triệu quân tào lưỡng lự một chút:

- Bọn thuộc hạ tôn trọng Lục đại nhân, thứ nhất là vì Lục đại nhân tôn trọng bọn thuộc hạ, thứ hai là vì Lục đại nhân là người vũ dũng, lúc diễn võ ở Ninh Quốc quân, Lục đại nhân đã đấu với đệ nhất dũng tướng của Ninh Quốc quân, tuy rằng mã chiến không địch lại nhưng bộ chiến thì ngang nhau.- Ồ! Lục đại nhân từng đấu võ với đệ nhất dũng tướng của Ninh Quốc quân ư?

Trình Diễm kinh ngạc.

- Đúng vậy, trận chiến hôm ấy bọn thuộc hạ xem mà nhiệt huyết sôi trào, cũng cảm thấy rất vinh quang.

Triệu quân tào xúc động nói, nói xong chợt cảm thấy không thích hợp, theo phản xạ lén liếc nhìn Trình Diễm, thấy Trình Diễm đang nhìn về phía Lục Thất trong đám binh sĩ.

- Lục đại nhân quả thật không giống người bình thường, chỉ riêng sự nhẫn nại trong ba ngày nay, cũng là hiếm có rồi.

Trình Diễm nhận xét.

- Dạ vâng. Lục đại nhân luôn luôn tôn trọng thuộc hạ, bất luận là kẻ mạnh hay người yếu, ngài ấy đều đối xử bình đẳng, làm việc gì cũng chỉ đánh giá theo sự việc, không đánh giá con người.

Trình Diễm nghe vậy, mặt hơi biến đổi, như có suy nghĩ gì đó, Triệu quân tào thấy vậy, hơi hối hận vì đã nhiều lời, chỉ là trong tiềm thức, y cho rằng sau này Trình Diễm sẽ là chủ tướng, bởi vậy theo bản năng có ý nịnh bợ một chút.

Sáng hôm sau, trong khu đóng quân vẫn là cảnh tượng tập luyện thương thuật náo nhiệt, chợt một đám quan tướng mặc giáp đi vào, sự xuất hiện đột ngột của họ khiến bọn lính đang tập luyện bị phân tâm, rất nhiều người dừng động tác nhìn lại.

- Huynh đệ, ta tới thăm ngươi đây.

Vị võ tướng đi đầu vừa đi vừa kêu lên.

Lục Thất mỉm cười bước ra nghênh đón:

- Vương đại ca.

Người đó là Vương Bình, y cười ha hả, tới bên cạnh Lục Thất, khẽ kéo Lục Thất, cười:

- Ngày mai ta phải đi rồi, ghé thăm ngươi một chút.

Lục Thất gật gật đầu, hắn biết rằng phủ quân Công chúa phải xuất chinh sớm hơn hắn năm ngày. Vương Bình quay lại nhìn về phía bọn lính phía sau, cười nói:

- Đám binh lính này, phải phiền đến ngươi rồi.

Lục Thất cười:

- Những huynh đệ này rất lợi hại.

Vương Bình gật đầu, chợt đi thẳng về phía đám lính của Lục Thất, tới bên một binh sĩ ở gần nhất, cầm lấy một cây thương, xoay trở một lát, rồi kinh ngạc nói:

- Thương này ở đâu ra vậy?

Lục Thất đi qua, đáp:

- Mua ở ngoài.

Vương bình gật đầu:

- Đây là thương thượng phẩm trong quân đội, một cây mười lượng bạc.

- Cũng không sai biệt lắm.

Lục Thất cười đáp. Bọn lính nghe vậy đều kinh ngạc cúi nhìn những cây thương.

- Cũng là ngươi chịu chi, bên doanh trại của ta, mẹ nó chứ, toàn thương nát!

Vương Bình bất mãn mắng, rồi vung tay ném thương trở lại

Quyển 3 - Chương 40: Ủng hộ

Ném thương xong, Vương Bình ngẩng đầu nhìn lướt qua, chợt lớn tiếng nói:

- Con mẹ nó, cả đám các ngươi ngon ăn rồi, dùng loại thương thượng hạng này mà xông lên, các ngươi dám trở thành dũng sĩ lắm! Người huynh đệ này của ta nổi danh đệ nhất thần thương ở Hưng Hóa quân, các ngươi được học thương thuật với hắn, là phước lớn của các ngươi đó!

Bọn lính ngẩn ra, đồng loạt quay lại nhìn về phía Lục Thất, đủ loại ánh mắt, nghi ngờ, kinh ngạc, kích động, khó tin...đổ dồn lên người Lục Thất, hắn vẫn thản nhiên, tuy vậy da mặt cũng hơi nóng lên, lòng thầm cười khổ.

- Nào, huynh đệ chúng ta đã lâu không vui đùa, hôm nay cho đám tân binh non tơ này mở mắt một chút.

Vương Bình đĩnh đạc nói, giơ tay lấy một cây thương, ném cho Lục Thất.

Lục Thất đón lấy thương, thấy Vương Bình cầm đao đi tới, hắn cũng tiến tới bảy bước, đứng thẳng, đối diện với Vương Bình.

Vương Bình nhìn Lục Thất, mỉm cười:

- Huynh đệ, anh hùng sợ nhất ôn nhu hương (1), để ta xem ngươi thụt lùi cỡ nào rồi?

Lục Thất nghe vậy tức giận, bất đắc dĩ nói:

- Chỉ sợ là ca ca không bằng đệ thôi!

- Thật sao? Ta thích câu này!

Vẻ mặt mờ ám, Vương Bình đáp.

Vừa dứt tiếng, ánh mắt y chợt biến thành lạnh lùng, trong phút chốc mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, tay phải cầm đao chợt chếch phía sau, đầu nghiêng tới trước một cách mạnh mẽ, trong nháy mắt, cả người căng lên như một con sư tử cuồng nộ.

- Khai thiên!

Quát lên một tiếng, trong tiếng quát còn vang vọng, thân hình của Vương Bình lao tới trước.

Trong nháy mắt, ánh mắt bình thản của Lục Thất cũng biến thành sắc nhọn, chân phải lui về phía sau nửa bước, người hơi khom xuống, thương chênh chếch, cả người như một con báo đang thủ thế chuẩn bị tấn công.

Trong những bước chạy mạnh mẽ, thanh đao còn trong vỏ của Vương Bình vung lên chém mạnh xuống, một đao tràn ngập khí thế, đơn giản và uy lực, tạo ra một uy thế chém giết mạnh mẽ như núi.

Lục Thất chuyển động cây thương, hắn không tránh né như thường lệ, cũng không trực tiếp đón đao, mà mũi thương giống như đầu một con độc xà, mạnh mẽ và đột ngột điểm tới, lấy công phá công, mỗi mũi thương điểm tới lại chạm mạnh vào thân đao.

Choang! Tiếng thương va vào thân đao vang lên chói tai, một đao mạnh mẽ như phá rách Mệnh Môn (2), nghiêng nghiêng chém tới, Lục Thất cũng đứng tại chỗ tấn công, khuỷu tay phải vung lên đánh tới Vương Bình, vẻ mặt Vương Bình lập tức ngưng trọng, rõ ràng tốc độ phản ứng của Lục Thất nhanh hơn trước kia rất nhiều, y cũng biết lượng sức, không trực tiếp chống đỡ khuỷu tay của Lục Thất, chân liền lùi ra sau tránh đòn, nếu đỡ trực tiếp, y sẽ rơi vào thế hạ phong, bị tấn công liên tiếp.

Lục Thất nắm được tiên cơ, cùi chỏ vừa đi vào khoảng không, cây thương trong tay đã cấp tốc đâm tới, Vương Bình vẫn hết sức tập trung, đao nương theo cánh tay chém ngược lên, nghênh tiếp thương trong tay Lục Thất, đồng thời chân bước về phía trước, nhanh chóng chuyển thế tấn công.

Lục Thất cũng không để Vương Bình tiếp cận, thương vừa thu lại, lại phóng ra, liên tục như độc xà tấn công, đao của Vương Bình cũng nhanh như gió đối chọi với mũi thương, thân thể di chuyển trái phải một cách linh hoạt, động tác nhanh đến mức tạo ra hư ảnh, khiến các tướng sĩ đứng xem xung quanh ngơ ngẩn mà nhìn.

- Tiểu tử, ngươi tiến bộ nhanh đấy!

Vương Bình hô to một cách sảng khoái, vừa kêu thân hình vừa mạnh mẽ di chuyển, xông vào tầm tấn công và phòng ngự của Lục Thất, Lục Thất cúi người, thương như ô long vẫy đuôi chặn đao thế, một khi đâm tới, tạo ra hiệu quả tứ lạng bạt thiên cân, khiến Vương Bình rơi vào tình thế thu đao không được, tấn công cũng không xong.

Đao của Vương Bình gom lại tránh những nhát đâm của Lục Thất, chân phải đá mạnh vào người hắn, Lục Thất trầm mũi thương xuống, thân hình đột nhiên nghiêng về phía Vương Bình, Vương Bình bật lui ra sau, thương của Lục Thất bay vụt qua, hai tay Vương Bình vội giơ đao chắn ngang, “choang” một tiếng, thân thể y bị chấn động mạnh, loạng choạng nghiêng ngả, Lục Thất thu thương rồi lại phóng ra, đâm tới Vương Bình, buộc y phải tung người lùi lại thật nhanh.

Lục Thất bước tới, thương vừa thu lại liền đám tới, thân hình Vương Bình đang ở trên không, thấy mũi thương đuổi tới, y bình tĩnh cầm đao ngăn đỡ, nào ngờ cán thương trong tay Lục Thất rung lên, đầu mũi thương hiện ra mấy hư ảnh, vừa đâm trúng thân đao, lại chạm một chút vào người Vương Bình, rồi thu về.

Vương Bình đặt chân xuống đất, buông thõng đao nhìn Lục Thất, mỉm cười:

- Tiểu tử, ngươi thật lợi hại.Lục Thất đứng thẳng người mỉm cười, trả lời:

- Chỉ là khoa tay múa chân thôi mà, đã không có sát ý, sức chiến đấu của ca ca cũng giảm xuống rất nhiều.

Vương Bình lắc đầu, cười:

- Hiện giờ thân thủ của ngươi đã cao hơn trước rất nhiều, nếu là đối địch, ta chỉ có thể liều mạng tấn công một cách hung hãn, mới có thể giành được tiên cơ để triển khai đao thế, hôm nay đao thế của ta đều bị ngươi áp chế, không có cách nào thi triển được.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, hắn biết mình chiếm ưu thế nhờ thương dài và tấn công tốc độ, mà đao thế mạnh mẽ của Vương Bình đã bị hắn phá ngay từ đầu, nếu đây là cuộc huyết chiến thật sự, đao của Vương Bình sẽ mạnh mẽ và quyết liệt hơn nhiều, từng đường đao nối nhau tấn công liên tiếp, thật ra đao thuật của của hắn đến sáu phần là luyện theo sự chỉ bảo của Vương Bình.

Cuộc đọ sức kịch liệt và ngoạn mục kết thúc, Lục Thất đưa Vương bình ra ngoài, các tướng quân đi theo phía sau, lúc ra cửa, Vương Bình dừng lại nhìn Lục Thất, hai tay hơi mất tự nhiên đan vào nhau, khuôn mặt lộ rõ vẻ lấy lòng:



- Này, huynh đệ, ta đến là còn có chút việc muốn nhờ ngươi.

Vương Bình hơi ngượng ngùng nói.

Lục Thất ngẩn ra, mỉm cười hỏi lại:

- Ca ca, chuyện gì vậy?

Vương Bình cười cười:

- Đây chẳng phải là xuất chinh sao? Ta nghĩ Công chúa điện hạ có thể khao ta một bữa?

Lục Thất ngẩn người nhìn Vương Bình, ánh mắt Vương Bình có phần trông đợi nhìn hắn, hắn chợt hiểu ra, lắc đầu nói:

- Phải không vậy? Trong thời gian chiến tranh, trong quân không được phép chè chén.- Ái chà, ngươi xem ta đây này, có khi nào chè chén làm hỏng việc đâu? Ta không muốn làm lão Chu khó xử, cho nên mới nhờ ngươi. Ngươi yên tâm, ta chỉ muốn thấm giọng một chút, tuyệt đối không uống nhiều.

Vẻ mặt hơi đáng thương, Vương Bình nói như năn nỉ, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh dũng mãnh lúc nãy.

Lục Thất thấy khó xử, đang chiến tranh, trong quân không cho phép nhậu nhẹt, nhất là Vương Bình lại là chủ tướng. Vương Bình cũng hiểu điều đó, thấp giọng nói:

- Huynh đệ, ngươi cũng biết ta bản lĩnh của ta, căn bản là không giỏi về kế sách quân sự, sau này có chiến sự, ta nhất định tiếp thu ý kiến của lão Chu, sau khi ta uống vào, có thể để lão Chu thay ta chỉ huy.

Lục Thất nghe vậy cười khổ, rõ ràng là Vương Bình cưỡng từ đoạt lý. Hắn cân nhắc một chút, rồi bình thản nói:

- Ca ca cũng phải giữ lời hứa, tuyệt đối không được uống nhiều.

- Ha ha, yên tâm đi.

Lập tức mặt mày hớn hở, Vương Bình cười nói.

Lục Thất bất đắc dĩ cười cười, lại thấp giọng nói:

- Nếu đêm nay ca ca rảnh rỗi, có thể đến Di Tâm Trà Các trong thành, ở đó có một người quen cũ của ca ca đang chờ đợi.

Vương Bình ngạc nhiên nhìn Lục Thất, Lục Thất nhìn y, lại nhỏ giọng nói:

- Ca ca còn nhớ vị mỹ nhân bầu bạn với mình ở trấn Mã Sơn không? Trong lúc tình cờ, ta có được nàng ấy, nhưng nàng ấy nguyện thuộc về ca ca, ca ca đi gặp nàng ta một lần đi.

Vẻ mặt ngưng trọng, Vương bình lặng lẽ nhìn Lục Thất, Lục Thất nở nụ cười, lại nói:

- Vị mỹ nhân ban đầu theo đệ, hôm nay đệ đã tìm được, nhưng cô nương làm bạn với Chu đại ca, đệ vẫn không tìm ra, đệ mong muốn ca ca cũng giống như đệ, phải quý trọng duyên phận ban đầu.

Vương Bình quay đầu nhìn về phía phương xa, một lúc sau mới quay lại, vỗ vỗ vai Lục Thất, rồi im lặng bước nhanh đi, các quan tướng phía sau theo y.

Lục Thất nhìn đám võ tướng rời đi, trong lòng cảm thấy ấm áp. Hắn biết lần này Vương bình tới, một là chào từ biệt và xin rượu, hai là giúp hắn diễn võ thể hiện uy phong, khiến binh sĩ kính phục, đặc biệt là đối với hắn, cuộc viếng thăm này của Vương Bình, nhất định tạo thành tình thế ủng hộ hay phản đối của Công chúa đối với phủ quân, các tướng sĩ phủ quân của Công chúa, sẽ biết hắn là Phò mã mà sinh lòng kính trọng, mà một mai Công chúa ban rượu, sẽ khiến các tướng sĩ hiểu rõ, Công chúa vô cùng tôn trọng Phò mã.

Qua cuộc viếng thăm đầy ấn tượng của Vương Bình, thấy được võ nghệ cao cường của Lục Thất, khi trở lại luyện thương, chẳng những đám lính trở nên vô cùng tập trung, mà đám võ tướng cũng bỏ qua sĩ diện, chủ động cùng bọn lính tham gia thao luyện và thỉnh giáo Lục Thất.

Thấm thoát đã tám ngày trôi qua, nhờ Lục Thất hết lòng thao luyện, ngày ngày đều cung cấp thức ăn ngon đầy đủ, thân thể và sức chiến đấu của đám lính đã đạt được thành quả nhất định, nếu muốn tiếp tục phát triển, chỉ có thể trải qua chiến đấu trên chiến trường, chỉ có trải qua huyết chiến, mới có thể trở thành tinh binh dũng mãnh, còn hiện giờ họ chỉ là một đội quân có ý chí chiến đấu, tốt hơn đám quân ô hợp vài phần mà thôi.

- Lục Thiên Phong đại nhân có đó không?

Vào buổi sáng, một giọng nói chợt vang lên, phát ra từ năm võ tướng từ bên ngoài tới, tất cả đều mặc minh quang giáp, dáng vẻ uy vũ.

Lục Thất đang thao luyện binh lính trong khu đóng quân, nhìn ra thấy năm võ tướng kia, liền xoay người lại bước ra nghênh đón, bình thản đáp:

- Tại hạ là Lục Thiên Phong đây.

(1) Anh hùng sợ nhất ôn nhu hương: Ý nói người luyện võ kỵ nhất là quan hệ nhiều với phụ nữ, sẽ không giữ được phong độ.

(2) Mệnh Môn: tên một huyệt đạo nằm giữa thắt lưng, ở vị trí chiếu thẳng từ lỗ rún ra sau lưng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau