KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 286 - Chương 290

Quyển 3 - Chương 31: Từ sư đà

Sáng hôm sau, Lục Thất ngồi trong đại sảnh nói chuyện với Vân Nga. Hắn chủ yếu là muốn tìm hiểu về chuyện ở Thường Châu và gia thế nhà Vân Nga và Tiêu Hương Lan.

Rõ ràng là Vân Nga không muốn nói đến Tiêu Hương Lan nhưng trong sự truy hỏi của Lục Thất nàng ta mới nói đến chuyện ân oán trước đây giữa nàng ta và Tiêu Hương Lan. Năm đó, sau khi hai nàng đều rơi vào tay của Triệu Huyện thừa thì Tiêu Hương Lan đã ‘khuất phục’ luôn. Nàng ta từng phụng mệnh cầm cây trúc giáo huấn Vân Nga, ép Vân Nga học điệu bộ và cử chỉ quyến rũ, và cứ luôn dạy dỗ Vân Nga ba ngày liền rồi mới đổi người khác.

Lục Thất khuyên giải một hồi, Vân Nga nói cho Lục Thất, Tiêu Hương Lan xuất thân là cùng họ nhưng khác chi Tiêu thị, luận về giàu có thì giàu hơn nhà Vân Nga. Nhưng nhà Vân Nga ở Thường Châu cũng là gia tộc nổi tiếng thư hương, hơn nữa nàng ta cũng là đích nữ, còn Tiêu Hương Lan chỉ là thứ nữ thôi.

Năm đó Vân Nga và Tiêu Hương Lan xuất giá, sau khi phu quân trước của nàng được đề tên bảng vàng, lúc hồi hương mới kết mối nhân duyên. Điều khiến Lục Thất bất ngờ đó là phu quân trước đây của Vân Nga có thể được đề tên bảng vàng là do được Mạnh Thạch tán thưởng mới được vào thi đình và diện kiến Đường Hoàng bệ hạ. Chỉ là thật không ngờ bị Đường Hoàng chỉ điểm nhậm chức Huyện lệnh huyện Thạch Đại, sau đó vì hành động theo cảm tính, viết thư trình bày chi tiết với Mạnh Thạch, mong Mạnh Thạch tấu lên Đường Hoàng phân xử, không may là lá thư lại rơi vào tay của Triệu Huyện thừa, hậu quả là bị mất mạng.

Buổi sáng, Chu Vũ đến cửa ngoài phủ Công chúa, tất nhiên là do Lục Thất tiếp đón. Vừa gặp mặt, tâm trạng Lục Thất bỗng nóng như lửa, ở ngoài cửa xuất hiện mấy chục võ quan, trong đó hắn quen biết hơn hai mươi vị, đều là chiến hữu cũ của hắn trong Hưng Hóa quân. Vương Bình cũng đến, vừa gặp Lục Thất, y đã lớn tiếng giới thiệu Phò mã gia với các võ quan.

Lục Thất cũng không để ý đến y, trực tiếp ra nghênh đón và cười chắp tay chào. Sau khi các võ quan đáp lễ lại, hắn nói muốn đến tửu quán nói chuyện, đám võ quan lại lên ngựa, đi cùng Lục Thất đến tửu quán.

Trên đường đi, Lục Thất cưỡi ngựa ở giữa, còn Chu Vũ và Vương Bình cưỡi ngựa đi ở hai bên. Trước tiên hắn nói cho Vương Bình điểm khó khăn về tài lực của phủ Công chúa. Vương Bình nghe xong cũng bày tỏ sự thông cảm, đáp lại chỉ cần có rượu là được, không cần rượu đắt.

Nói chuyện với Vương Bình xong, Lục Thất mới nói chuyện chính với Chu Vũ. Trước tiên là nói đến việc đảm nhiệm chức Lục sự, quả nhiên là đã có người nhận rồi, cũng đúng là quan binh thám báo mà Chu Vũ đưa đến. Chu Vũ rất hài lòng, đồng ý với đề nghị đổi chức quan. Những người luyện võ nhậm chức quan văn, vốn là không phù hợp, chỉ vì có được chức quan nên mới đành phải đảm nhiệm.

Nói đến chuyện quân lương, Chu Vũ cũng vô cùng hài lòng. Lục Thất cũng nói cho Chu Vũ một cách mơ hồ, sau này thiếu trợ cấp bạc, chỉ có thể để thân nhân của những binh lính đã chết đến phủ Công chúa cầu cứu. Với tâm trí và kinh nghiệm trong quân đội nhiều năm của Chu Vũ nên khi Lục Thất vừa nói, y liền hiểu ngay, cười và gật đầu đồng ý.

Cuối cùng hỏi đến chuyện quân tào Lục sự có phải là rời chức rồi không, ánh mắt của Chu Vũ rất khác lạ, nhẹ giọng nói:
- Ở phía sau đó, Từ Sư Đà, đệ biết không?

Lục Thất ngẩn ra, tiếp đến là vẻ mặt có chút bất ngờ, hắn kinh ngạc nói:
- Từ Minh Từ Sư Đà sao?

Chu Vũ ung dung gật đầu, sắc mặt của Lục Thất trở nên trầm trọng. Hắn chưa từng gặp Từ Minh nhưng nghe nói đến đại danh, đó là chiến tướng nổi tiếng của Hưng Hóa quân, trên chiến trường chiến đấu với khí thế dũng mãnh, luận về dũng cảm và sức lực có thể ở trên cả Vương Bình.

- Sao gã ta lại đến đây? Gã ta phải là Đô Úy rồi chứ!
Lục Thất giật mình, hỏi.

- Vốn là Đô Úy nhưng vì chuyện quân lương mà đắc tội với Chủ soái. Ha hả! Một quyền của hắn thiếu chút nữa là đấm chết Chủ soái đoàn quân rồi. Nghe nói là nhờ Tiết Độ Sứ đại nhân nói đỡ nên mới giúp gã tránh được tử tội. Lần này gã có thể rời khỏi Hưng Hóa quân, chắc là có người để gã ta rời đi. Chẳng qua lúc rút thăm, thì Doanh tướng mà gã ta phải quy về dưới trướng không muốn gã ta, vì thế ta chủ động gọi đến.
Chu Vũ thấp giọng giải thích.

Lục Thất gật đầu, vì quân lương mà thiếu chút nữa đấm chết Chủ soái, đúng thật rất lỗ mãng. Việc cắt xén quân lương trong quân là hiện tượng rất phổ biến, gã ta vì quân lương mà đánh Chủ soái thì tất nhiên sẽ không có chủ tướng nào muốn bị “cản tay”. Chủ tướng cắt xén quân lương thật ra phần lớn là để cống nạp lên cấp trên.

- Chu đại ca! Mời vị Từ Minh đó lại đây đi!
Lục Thất hạ giọng nói.

Chu Vũ gật đầu, quay đầu lại gọi:
- Từ lão đệ! Lại đây nói chuyện đi!

Một võ quan lên tiếng trả lời rồi thúc ngựa lên trước, Chu Vũ thúc ngựa nhường vị trí để võ quan cưỡi ngựa song song với Lục Thất. Lục Thất quay đầu nhìn võ quan thì thấy võ quan đó có dáng người khôi ngô, tướng mạo khá anh tuấn, tuổi chừng hai bảy hai tám.

- Đại nhân! Có gì dặn dò?
Võ quan Từ Minh thi lễ hỏi Chu Vũ.

Rất lễ phép, không giống với kẻ lỗ mãng có thể đánh Chủ soái, Lục Thất nghe xong rất có ấn tượng với Từ Minh, Chu Vũ ôn hòa nói:
- Là Lục huynh đệ muốn gặp ngươi!Từ Minh quay đầu nhìn Lục Thất, thi lễ nói:
- Phò mã đại nhân có gì dặn dò?

Lục Thất lập tức cảm thấy bực tức, hắn nhìn Từ Minh, tức giận nói:
- Câu thứ nhất của huynh rất dễ nghe nhưng câu thứ hai vừa nghe xong thì tôi muốn đấm huynh một cái!

Từ Minh ngẩn ra, Vương Bình ở bên cạnh vui vẻ, cười nói:
- Đệ còn không biết ăn nói hơn cả ta, đệ gọi Lục đại nhân là được rồi, gọi cái gì mà Phò mã đại nhân, vị huynh đệ này của ta không phải là hạng người sống dựa vào phụ nữ đâu.

Vẻ mặt Từ Minh chợt bừng tỉnh, thi lễ nói:
- Đại nhân! Từ Minh đã thất lễ rồi!

Lục Thất gật đầu, nói:
- Từ huynh! Tôi hỏi huynh một câu, nếu như tôi không thiếu quân lương của huynh thì huynh có làm trái quân lệnh không?

Từ Minh ngẩn ra, trả lời:
- Không phải vì quân lương của bản thân mà tôi dám lỗ mãng với quan trên. Tôi cũng biết việc cắt xén quân lương là thường lệ, sở dĩ tôi đấm Chủ soái là vì hắn ta cắt xén quân lương không công bằng. Tôi vì lập công mà được cất nhắc làm Đô Úy, hắn ta không ưa tôi nên cắt xén nửa quân lương bên Tả doanh, nhưng chỉ cắt xén ba phần bên Hữu doanh, đại nhân bảo sao tôi không tức giận cho được.

Lục Thất gật đầu, trong quân có sự thật cắt xén quân lương không giống nhau, thân cận với chủ tướng thì sẽ cắt xén ít, còn không thân cận với chủ tướng sẽ bị cắt xén nhiều hơn một chút. Hậu quả là những tướng quan không thân cận không có đủ năng lực phục chúng đối với quan binh thuộc hạ, đây là một chuyện xấu xa, nham hiểm trong quân.

- Nói như vậy thì chỉ cần tôi công bằng thì Từ huynh sẽ không làm trái lệnh của tôi?
Lục Thất lại hỏi.

Từ Minh nhìn Lục Thất một chút, nói:
- Tôi chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh của quan trên.
- Nếu Từ huynh quy về làm Dực Vệ ở phủ Công chúa, vậy mệnh lệnh của Công chúa điện hạ không bằng mệnh lệnh của quan trên sao?
Lục Thất cười nhạt, hỏi.

- Không phải! Phủ Công chúa thì tất nhiên mệnh lệnh của Công chúa là cao nhất.
Từ Minh nghiêm sắc mặt đáp.

- Nếu Công chúa hạ lệnh, lệnh cho Từ huynh làm việc theo mệnh lệnh của tôi, mà chức quan của huynh còn cao hơn tôi, không biết Từ huynh sẽ làm như thế nào?
Lục Thất cười nhạt hỏi.

- Có mệnh lệnh như vậy của Công chúa thì Từ Minh tất nhiên phải nghe theo mệnh lệnh của đại nhân rồi, ngay cả có xung đột với mệnh lệnh của quan trên thì cũng phải chấp hành lệnh của Công chúa.
Từ Minh nghiêm mặt đáp.

Lục Thất gật đầu, mỉm cười nói:
- Chúc mừng Từ huynh! Công chúa truyền lệnh ta sắp xếp chuyện Dực Vệ. Bắt đầu từ bây giờ, ta thay mặt Công chúa bổ nhiệm Từ Minh làm Công Chúa Úy của phủ Công chúa, chức quyền dưới Phó Điển Quân, thống lĩnh Dực Vệ nội phủ, bậc võ tán chuyển thành Chiêu Võ Giáo Úy lục phẩm.

Từ Minh ngay lập tức giật mình nhìn Lục Thất, qua mấy giây mới kinh ngạc, nói:
- Đại nhân để tôi làm Công Chúa Úy sao?

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Từ huynh không muốn à?

Từ Minh chần chừ một chút, nói:
- Công Chúa Úy là chức quan lớn khó có được, về lý thì tôi có cầu cũng không được. Nhưng tôi đã quen với việc trong quân, chỉ e không chịu được sự gò bó.

Lục Thất gật đầu, Từ Minh quả là người thẳng thắn. Lục Thất ôn hòa nói:
- Từ huynh! Tôi không ép huynh nhậm chức Công Chúa Úy, nhưng tôi muốn nhắc nhở huynh, cứ coi như một lần nữa huynh được làm Doanh tướng thì huynh vẫn bị ‘chịu nhục’ như trước thôi.

Từ Minh gật đầu, nói:
- Tôi hiểu rõ khuyết điểm của mình. Chỉ có điều đảm nhiệm Công Chúa Úy thì rất có thể không thể ra chiến trường được, tôi muốn làm một đội trưởng hơn, kể cả là hỏa trưởng cũng được.

Lục Thất gật đầu, hắn hiểu những điều Từ Minh nói. Giống như Vương Bình nói, rời khỏi quân đội thì không biết sống thế nào, nhưng chính vì Từ Minh từ chối nên Lục Thất lại càng muốn Từ Minh nhận chức Công Chúa Úy. Đây là người có tính tình thẳng thắn, có tướng tài như này phục tùng mệnh lệnh của Công chúa thì nhất định hắn phải nắm lấy trong tay.

- Từ huynh! Nhậm chức Công Chúa Úy cũng không phải là không được ra chiến trường. Hôm nay thành Công Chúa Úy, chỉ có thể là một đoạn đường trên bước đường hoạn lộ, một khi Phủ quân của phủ Công chúa xuất chinh thì Công Chúa Úy cũng có thể xuất chinh. Nói ngay đến lần diệt thổ phỉ này đi, Công Chúa Úy cũng có thể làm quan áp tải lương thực.
Lục Thất mỉm cười nói.

Từ Minh ngẩn ra, nói:
- Đại nhân nói, tôi làm Công Chúa Úy cũng không phải là mãi mãi chỉ ở trong phủ Công chúa sao?

- Đúng vậy! Nhưng huynh nhậm chức Công Chúa Úy, cứ coi như đến quân đội rồi cũng không được làm trái lệnh của Chủ soái, càng không được can thiệp vào bất cứ chuyện gì trong quân. Nếu như huynh không chịu ngồi yên mà nhất định muốn tham chiến, thì một phần quân công huynh cũng không được hưởng.
Lục Thất ôn tồn giải thích.

Từ Minh suy nghĩ một chút, chợt Vương Bình nói:
- Từ lão huynh! Huynh là đầu gỗ à, còn không nghe ra sao. Huynh muốn một lần nữa được làm Doanh tướng thì rất khó, người huynh đệ kia của tôi để huynh nhận chức Công Chúa Úy trước, sau này phủ Công chúa tăng cường quân bị thì huynh sẽ có cơ hội, có tư cách được điều làm Doanh tướng. Huynh còn muốn làm hỏa trưởng, đúng là muốn nửa đời còn lại làm lính quèn đây mà.

Quyển 3 - Chương 32: Ám hiệu chữ “Dược

Từ Minh ngẩn ra, Lục Thất lập tức nói:
- Từ huynh! Huynh đừng nghe Vương đại ca nói lung tung. Tôi không có khả năng quyết định quan tướng bên ngoài đâu. Đó là do Hoàng đế bệ hạ mới có thể định đoạt.

- Ta nói lung tung nhưng ta hiểu được rằng, từ Công Chúa Úy giáng xuống làm hỏa trưởng thì rất dễ, nhưng một hỏa trưởng muốn trở thành Chiêu Võ Giáo Úy lục phẩm thì, ha hả, thật sự là quá khó.
Vương Bình đáp lại với âm thanh kỳ quái.

Từ Minh nghe xong gật đầu, giơ tay thi lễ, nói:
- Lục huynh đệ! Cảm ơn huynh đã coi trọng tôi, chức quan Công Chúa Úy đó...Tôi sẽ làm!

Lục Thất nghe xong dở khóc dở cười. Chức Công Chúa Úy là chức quan lớn, vốn là chức mà các võ quan tầng trung hạ ao ước. Giờ đây hắn phải đi năn nỉ cho một người bình thường như Từ Minh, vậy mà Từ Minh còn làm bộ miễn cưỡng mãi rồi mới nhận.

- Vậy sau này Từ huynh sẽ là quân lực trung thành của phủ Công chúa rồi!
Lục Thất mỉm cười khách khí nói.

Từ Minh nhìn hắn, nghiêm nét mặt nói:
- Lục huynh đệ! Như huynh đã nói, tôi sẽ là quan áp tải lương thực đó nhé!

Lục Thất vừa nghe thấy thì thiếu chút nữa trợn trừng mắt lên. Hắn vội lắc đầu rồi mới quay đầu lại nói:
- Từ huynh sẽ là quan áp tải lương thực nhưng huynh cũng phải tuân thủ quy định quân đội. Nếu như đến quân đội rồi, huynh nhất định phải nghe theo quân lệnh của Chu đại ca, bởi vì chuyện quân nhu, Đô Ngu Hầu là thượng quan mà quan áp tải quân lương phụ thuộc trực tiếp.

Từ Minh gật đầu nói:
- Tôi hiểu, tôi tuyệt đối sẽ không vi phạm quân lệnh đâu!

Lục Thất yên tâm gật đầu, tiếp đó hắn lại thăm dò, nói:
- Chu đại ca! Chuyện quân dược, ngày mai đệ sẽ sai người đến Tuyên Châu áp tải về!

- Quân dược cũng là một trong những lương thảo trong quân, cứ để Từ Minh đưa người đi lấy đi, nhân tiện đưa hai gia nô của Công chúa điện hạ đến, trong quân ta không thể thiếu Lục sự.
Chu Vũ đáp lại.

Lục Thất nhìn Từ Minh, hỏi:
- Từ huynh! Huynh có bằng lòng đi Tuyên Châu áp tải quân dược không?

- Chu đại nhân đã hạ quân lệnh, thuộc hạ tất nhiên phải vâng theo!
Từ Minh đáp lại một cách đúng mực.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Lần này đi lấy quân dược cũng sẽ dẫn theo nhiều dân dược nữa. Từ huynh sẽ dẫn theo hai mươi Dực Vệ, đợi lát nữa sau khi phân chức Dực Vệ rồi thì Từ huynh có thể tùy chọn hai vị hỏa trưởng quen biết để đi cùng, ngày mai sẽ đi!

- Vâng! Thuộc hạ sẽ làm tốt, sẽ không có sai sót gì!
Từ Minh cung kính đáp lại.

Lục Thất gật đầu, Vương Bình chợt cười nói:
- Từ lão huynh! Lần này thì biết lợi ích của việc nhậm chức Công Chúa Úy rồi chứ. Quan chức lớn còn được tự do, thuận lợi hơn nhiều khi huynh ở trong Nam đại doanh!

Từ Minh im lặng gật đầu, Lục Thất theo sau đổi đường ngựa với gã. Sau khi cưỡi ngựa đi song song cùng với Chu Vũ, hắn thấp giọng bàn bạc việc nhậm chức hỏa trưởng của Dực Vệ. Sau một hồi bàn bạc, họ đã xác định được ba hỏa trưởng, hai người khác thì đã có người nhận rồi.Tới tửu quán, hắn tuyên bố chuyện nhậm chức, tiếp đó là màn uống rượu tâm tình. Lục Thất nói chuyện với các chiến hữu cũ, bọn họ cũng cảm nhận được thay đổi to lớn của Lục Thất.

Lúc trước Lục Thất ở trong quân không hề làm cho người ta chú ý tới, làm việc gì cũng rất khiêm tốn, quan hệ cũng rất tốt. Nhưng sở dĩ Lục Thất khiêm tốn như vậy là do chịu ảnh hưởng của Chu Vũ. Quan điểm của Chu Vũ là khiêm tốn mới dễ dàng tồn tại, cũng dễ có được sự yêu mến của quan trên.

Buổi trưa, Chu Vũ và Vương Bình dẫn thuộc hạ trở về Nam đại doanh, danh sách quân y đã đưa cho Lục Thất, ngân phiếu của Lục Thất cũng đã đưa cho Chu Vũ. Chu Vũ cầm ngân phiếu đến tiền trang đổi bạc vụn, cầm về đưa cho quan binh phát quân hưởng.

Lục Thất dẫn theo nhóm Dực Vệ trở về phủ Công chúa, sắp xếp ở lại phủ Công chúa, sau đó hắn đến gặp Tiểu Phức để bàn bạc về chuyện đi Tuyên Châu lấy thuốc. Tiểu Phức quyết định chọn hai Dực Vệ từ huyện Thạch Đại đến, làm người hành sự chính, còn Từ Minh chỉ phụ trách áp tải.

Ngày hôm sau, Từ Minh dẫn người rời khỏi kinh thành, còn Lục Thất ban ngày đến tú trang, hoàng hôn thì quay về phủ Công chúa sống những ngày yên bình, thoắt một cái đã năm ngày trôi qua.

Lục Thất cũng cảm thấy buồn phiền, sao tên Chu Chính Phong kia vẫn chưa đưa quân lệnh đến triệu hắn đi Nam đại doanh. Chẳng lẽ biết hắn là Phò mã? Nhưng chủ động tới gặp Đàm Viêm lại nói với hắn là một vị Chung lữ soái Binh Mã Sứ khác cũng vẫn luôn đợi ở trong kinh thành.

Lục Thất biết rằng có “đồng bạn” thì tất nhiên sẽ an tâm hơn, hơn nữa hắn sớm đã biết sở dĩ quân diệt thổ phỉ vẫn chưa xuất chinh là vì quân nhu thiếu một cách trầm trọng. Phần lớn binh sĩ không có áo giáp, thậm chí là ba phần không có binh khí. Quân đội không có binh khí thì căn bản không thể ra trận, ra trận không có áo giáp, hậu quả là thương vong rất nặng, người chết cũng nhiều hơn, mà tiền trợ cấp lại thiếu hụt.

Tình hình của quân tiêu diệt thổ phỉ thì tất nhiên là trong lúc uống rượu Chu Vũ đã nói cho hắn biết rồi. Chu Vũ nói rằng, xét về tương đối, lực lượng của hai doanh quân quy thuộc phủ Công chúa, coi như là tinh nhuệ rồi, mặc binh giáp chiếm một nửa, vũ khí cũng tương đối tốt. Hai doanh quân này bị điều đi, đối với Chu Chính Phong, quả thực là đục khoét thịt của gã mà. Nhưng từ khi hai doanh thuộc về phủ Công chúa, Chu Chính Phong dường như biến mất ở Nam đại doanh rồi, bọn họ cũng không biết là y còn ở đó không, dù sao người có thể đối mặt trực tiếp với Chu Chính Phong, chính là Điển quân Vạn Bân.

Giữa trưa, Lục Thất đang ở trong sân tu luyện chưởng pháp “Long quân phá” thì đột nhiên có giọng nói của A Hồng vọng đến:
- Thưa chủ nhân! Có người đến!

Lục Thất cả kinh, vội không tu luyện nữa, đứng dậy nhanh bước đi ra nhà trước. Nhìn thấy người đến đó, hắn liền ngẩn ra. Người đó mặc áo cũ, nhìn kỹ một chút mới nhận ra, thật không ngờ đó là thái giám trước kia đã từng đến đây, đã từng dẫn hắn đến gặp Hình đại nhân!

Tên thái giám kia vừa nhìn thấy Lục Thất liền bước nhanh nghênh đón. Gã đến bên cạnh Lục Thất, cúi đầu nhỏ giọng nói:
- Lục đại nhân, nhanh đến ngoài cửa thành Đông một dặm, có người đang đợi!

Thái giám nói xong, đứng thẳng người, nhỏ giọng nói:- Lục đại nhân! Vải dệt của tiểu nhân tuyệt đối là hàng giá rẻ nhất kinh thành.

Lục Thất với vẻ mặt bình tĩnh, đáp:
- Ta không quan tâm việc của tú trang, ngươi vào nói với Mai tổng quản đi, ta vẫn còn việc phải làm!

Lục Thất nói xong cất bước đi ra ngoài. Hắn ra khỏi tú trang, trên đường đi thuê xe chạy thẳng đến cửa thành Đông. Ở trong xe, hắn thầm đoán người nào muốn gặp hắn, tám phần là người của Thái tử rồi. Có lẽ Thái Tử có chuyện bí mật bảo hắn đi làm, nếu như đã là thái giám có quan hệ với Hình đại nhân đến truyền lời thì hắn chỉ có thể tin là thật.

Đi ra khỏi cửa thành Đông một dặm, Lục Thất qua cửa xe nhìn thấy có một người trung niên đứng đợi ở bên đường. Người đó mặc áo xanh, mặt vuông chữ điền, tay trái cầm một thanh đao, tay phải dắt theo một con ngựa.

Còn cách tầm hơn năm mươi mét nữa, Lục Thất liền hô dừng xe. Sau khi xuống xe và đợi xe ngựa quay đầu rời đi, hắn mới bước về phía trước, rồi cứ thế đi thẳng qua người đó. Điều kỳ lạ là người đó không hề gọi hắn, chỉ là sau khi nhìn hắn một cái rồi lại nhìn quanh về hướng kinh thành, vì vậy Lục Thất đành phải quay vòng lại.

- Lão huynh đang đợi người sao?
Lục Thất đi đến gần chỗ người mặc áo xanh đó, bình thản hỏi.

Người áo xanh cả kinh nhìn Lục Thất, mở miệng nói:
- Huynh là người mua thuốc sao?

Nghe xong câu trả lời khó hiểu đó, tim Lục Thất đập nhanh, chữ “Dược” là ám hiệu mà Hình đại nhân đã dặn trước đó. Hắn liền gật đầu, nói:
- Đúng, tôi chính là người mua!

Người áo xanh im lặng rồi từ trong ngực lấy ra một ống trúc nhỏ đưa cho Lục Thất. Lục Thất nhận lấy rồi mở ống nút ra, lấy ra một cuộn giấy mở ra xem:
- Xin hãy cưỡi ngựa theo hướng đông, đuổi theo Trương Hồng Ba, hộ tống trăm dặm!

Lục Thất ngẩn ra, chần chừ một lúc rồi thu trúc thư vào ngực, sau đó chủ động giơ hai tay ra nắm lấy trường đao và cương ngựa. Hắn cũng không nói gì với người áo xanh, bước lên trước hai bước đến bên cạnh ngựa. Hắn phi lên ngựa, quất dây cương thúc ngựa chạy về hướng đông.

Đây là nhiệm vụ không thể từ chối, Lục Thất nghĩ như vậy. Nhiệm vụ hộ tống lần này, bất luận là Thái Tử hay là Hình đại nhân thì hắn chỉ có thể tuân theo, quan trọng là nhiệm vụ lần này không hề làm khó hắn.

Trên đường đi, tâm trạng của Lục Thất vô cùng hỗn loạn. Hắn đã từng gặp Trương Hồng Ba, đó là người Giang Âm Trương thị, chuyến hộ tống lần này có thể xây dựng quan hệ với Trương Hồng Ba, vì sự phát triển sau này của Thường Châu, tạo dựng cơ hội hữu hảo.

Phóng ngựa theo chiều gió, tâm trạng Lục Thất cũng hào hứng theo. Sự thay đổi của mấy ngày gần đây khiến hắn có cảm giác ảo mộng. Đặc biệt là quay về kinh thành lại có thể trở thành Phò mã, càng khiến hắn khó có thể tin được là Đường Hoàng nhiều lần trao cho phủ Công chúa quyền thế.

Võ Lâm Vệ của phủ Công chúa, có hai chiến hữu của hắn làm chủ tướng, hơn nữa lại do phủ Công chúa nuôi quân, thì quả thực đây là cơ hội để Lục Thất có được quân quyền rồi. Mặc dù hắn không thể trực tiếp ra hiệu lệnh ngàn quân nhưng hắn lại có một quyền uy “ngầm”, đó chính là một loại quân thế.

Tiểu Phức vạch ra kế hoạch phát triển của Thường Châu sau này thật không ngờ lại hợp ý với kế hoạch trước đó của Lục Thất. Đến nay Hôi Ưng vẫn đang ở tại nơi ẩn nấp Quý Ngũ thúc an bài, chỉ đợi sau khi tiêu diệt được thổ phỉ, Lục Thất sẽ để cho Hôi Ưng rời đến Thái Hồ nhập phỉ, hơn nữa nhất định phải đi.

Tiền đồ đã rộng mở rồi sao? Tâm trạng Lục Thất hào hứng tự hỏi, câu trả lời của hắn là chữ “Chưa”. Quyền thế trong phủ Công chúa hiện giờ là vì sách lược của Đường Hoàng mà có được, sự ban ân của ngày hôm nay không có nghĩa là sau này vẫn sẽ cho phép phủ Công chúa phát triển lớn mạnh. Một khi Đường Hoàng sinh nghi ngờ thì sẽ “trở mặt” tước đoạt hết tất cả của phủ Công chúa.

Tại sao Đường Hoàng lại nâng đỡ phủ Công chúa, thứ nhất tài lực của ông ta không đủ để tăng cường quân bị, thứ hai là cần danh nghĩa của phủ Công chúa để chèn ép kẻ đối địch, để Công chúa có được danh nghĩa Quận Vương khai phủ, trong lịch sử dù là con gái ruột của Hoàng đế, cũng rất ít khi có quân quyền của Quận Vương.

Bất cứ lúc nào Đường Hoàng cũng có thể để một đại thần dâng chiếu thư bác bỏ, bước kế tiếp là tước đoat danh nghĩa Quận Vương khai phủ để quân lực của phủ Công chúa đổi tên thuộc về đội quân khác. Ban ân và tước đoạt, đơn giản chỉ là một từ.

Quyển 3 - Chương 33: Tiến lên trước? Lùi về sau?

Chuyện tìm đường lui tuyệt đối không thể gác lại mà phải nhanh chóng thực hiện, có lẽ quyền thế của phủ Công chúa ngày hôm nay chỉ có thể duy trì vài năm rồi sẽ sụp đổ. Một khi Đường Hoàng phát lệnh tước đoạt, trong trạng thái nghi kỵ thì rất có thể Đường Hoàng sẽ ác độc ra tay tiêu diệt bộ tộc Lục thị.

Lòng của Lục Thất, trong lúc tưởng tượng hậu quả đáng sợ, đã trở nên hoàn toàn nguội lạnh. Hắn lĩnh giáo qua những trò âm độc của Đường Hoàng, trên đường đến Ninh quốc quân, hắn hoàn toàn có thể khẳng định những thích khách kia là do Đường Hoàng phái đến. Đường Hoàng muốn giết Mạnh Thạch, đồng thời cũng muốn tiêu diệt hắn.

Chỉ là không thể ngờ rằng, sau khi ở Ninh quốc quân, thích khách của Đường Hoàng phái đến cũng từ đó mà biến mất, giống như một khảo nghiệm trên đoạn đường nguy hiểm đó, chỉ cần vượt qua được ải đó thì đúng là khổ tận cam lai. Mạnh Thạch bị dời đến đảm nhiệm Thứ sử Nhiêu Châu, còn sau khi hắn hồi kinh cũng là may mắn mà được trở thành Phò mã. Tâm tư của Đường Hoàng thật sự có những thay đổi bất ngờ.

Trong lúc suy nghĩ, hắn thúc ngựa chạy được hơn ba mươi dặm, cách kinh thành hơn hai mươi dặm thì phát hiện trên đường lớn có vết chân người. Thói đời hỗn loạn, ngay cả kinh đô và vùng lân cận cũng có rất nhiều thổ phỉ. Tất nhiên Lục Thất biết, Quý Ngũ thúc cũng từng hoạt động trong đám thổ phỉ đó.

Đột nhiên, Lục Thất ghìm chặt cương ngựa, vẻ mặt hắn nhìn chăm chú về phía trước, trên đường lớn hai trăm thước ở phía trước, lúc này lại đang xảy ra một trận ác chiến, có mấy chục người đang đánh nhau, giữa vòng chém giết là một chiếc xe có rèm.

Lục Thất nhìn một chút, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn thấy bóng hình của Trương Hồng Ba, nhưng trong lòng hắn lại chần chừ không biết có nên lại cứu không. Bởi vì hắn nhìn rất rõ, mấy chục tên bao vây Trương Hồng Ba là một đám quân nhân mặc áo giáp, đều mặc minh quang khôi giáp. Đó rõ ràng là đội quân tinh nhuệ trong kinh thành, minh quang khôi giáp không phải là quân dụng thông thường của quân đội kinh thành.

Lục Thất chau mày nhìn ra xa, hắn thấy Trương Hồng Ba đã rơi vào thế bị bao vây, có tất cả sáu người đang khổ sở chống đỡ. Trong tình hình không có quân viện trợ bên ngoài thì chắc chắn là khó chống cự nổi.

Lục Thất chần chừ lựa chọn, tình hình trước mắt khiến hắn vô cùng khó xử. Có thể điều động quân kinh thành được trang bị minh quang khôi giáp thì chỉ có Đường Hoàng mới có thể ra lệnh, còn hắn nhận được mật thư đến hộ tống, chắc hẳn là Thái Tử biết được hung tin nên mới thông báo để hắn tới cứu viện.

Cứu và không cứu, đối với Lục Thất mà nói đều đã có hậu hoạn, đi cứu viện nhất định sẽ giết người, một khi để Đường Hoàng biết thì hậu quả là tội chết. Nếu không cứu, nhất định sẽ khiến Thái Tử hận thấu xương, sau này nhất định sẽ gặp nguy hiểm.

Mắt thấy người của Trương Hồng Ba lại có một người ngã xuống, Lục Thất cắn răng thúc ngựa xông lên. Trong sự lựa chọn này, hắn hiểu rất rõ, hắn giết quân kinh thành, khả năng Đường Hoàng biết là không cao, còn nếu như hắn đắc tội với Thái Tử mới dễ gặp phải báo thù nhất. Hơn nữa hắn cứu Trương Hồng Ba lại ăn khớp với kế hoạch ban đầu của hắn.

Cách tầm khoảng hai trăm thước, Lục Thất phóng ngựa rất nhanh nên đã có thể xông vào chiến trận rồi, hơn nữa lại đúng lúc xông vào có thể đạt được trạng thái dũng mãnh nhất. Tay trái Lục Thất cầm trường đao, một cảm giác chiến trường máu tanh ập tới, trong lòng dâng trào kích động hưng phấn, trong nháy mắt sát khí đã làm chủ ý chí của Lục Thất.

- Đám phỉ nhân to gan! Để mạng lại đây!
Lục Thất lao ngựa như bay rồi lớn tiếng quát.

Lục Thất phóng ngựa chạy tới, tất nhiên là bị phát hiện. Hắn vừa hô, lập tức có người đáp lại:
- Tránh ra! Chúng ta là Kiêu Kỵ vệ!

Vừa hô một hồi mấy giây Lục Thất đã xông vào quân trận mặc giáp đó. Những tên mặc giáp bao vây vừa nhìn thấy ngựa chạy đến thì đều tránh ra, có tiếng quát lớn nói ra thân phận nhưng không có kẻ nào chặn Lục Thất lại.

Ánh mắt của Lục Thất lạnh sắc, trường đao trong tay phải của hắn loé lên như điện, “vô tình” chém hai bên tả hữu, mũi đao chuẩn xác quét qua cần cổ lộ ở bên ngoài áo giáp, những tiếng kêu thảm thiết vang lên nơi ngựa hắn lướt qua. Khi hắn xuyên qua chiến địa, đã có tám tên mặc áo giáp ôm cổ giãy giụa.
Hai tốp người đang chiến đấu trong nháy mắt đình chỉ chém giết, đồng loạt lui về sau quay đầu nhìn theo hướng Lục Thất phóng đi. Sau khi phóng đi mười mấy thước, Lục Thất lại quất ngựa quay trở lại.

- Giết hắn đi! Hắn là đồng bọn của Trương thị đó!
Một tên giáp vệ tức giận gào thét, vốn tưởng rằng là người qua đường thấy chuyện bất bình nên vào ứng cứu nhưng kết quả là sơ ý mà để tám huynh đệ bị giết.

Mắt thấy ngựa của Lục Thất đến, đám giáp vệ phẫn nộ lũ lượt tấn công, từng tên từng tên hung hãn không sợ chết mà cầm đao xông lên chém Lục Thất. Lục Thất cũng trợn trừng mắt, hung hãn phóng ngựa xông đến, trong chiến trận, chỉ có xô xát va chạm bằng máu thịt mới có thể có được thắng lợi thật sự.

- Keng keng!
Hai giáp vệ không sợ chết lao vào đánh nhau với ngựa chiến, ánh mắt của bọn chúng chứa đầy hận thù và sát khí, chúng cầm trường đao trong tay liều lĩnh xông vào chém Lục Thất. Ngựa chiến hí lên kêu rên rỉ, trong lúc va chạm móng trước ngựa đã bị thương nặng, mấy thanh trường đao cũng đồng loạt chém đến.

Lục Thất cảm thấy kinh hãi, đám Kiêu Kỵ vệ dũng mãnh quyết đấu đúng là nằm ngoài dự đoán của hắn, bọn chúng tinh nhuệ thậm chí còn dũng mãnh hơn Hưng Hoá quân rất nhiều. Trong trận chiến, chiến đấu dũng mãnh không sợ chết mới có thể không có đối thủ, vì vậy trên chiến trường, cái gọi là cao thủ võ đạo một khi lâm vào trong đám quân dũng mãnh thì cũng không mạnh hơn những võ quan là bao, nghệ thuật võ đạo lợi hại nhất chính là không tiếc tính mạng mình.

Đường tấn công của Lục Thất gặp trở ngại, hắn đành phải quả quyết chống tay trái xuống, bỏ mặc ngựa mà bay lên. Trường đao ở tay phải cũng đồng thời chém đi, trường đao của địch đồng loạt chém lên lưng ngựa, máu vừa tuôn ra, trường đao nhọn của Lục Thất cũng “vô tình” xẹt qua cổ của ba tên giáp vệ ở bên phải.

- Ôi!
Những tiếng kêu la thất thanh, bốn cây thương lớn lồng vào nhau đâm tới. Lục Thất co người lại, trong lúc hiểm nguy tránh được mũi thương đâm tới, tay trái của hắn nắm chặt một cây thương, cánh tay kéo mạnh một cái, thân thể hắn lập tức đổi dời với tên giáp vệ kia. Trường đao ở tay phải của hắn đâm mạnh, như con rắn độc thè lưỡi đâm vào cổ họng tên giáp vệ đó. Tên giáp vệ trừng mắt nhìn Lục Thất, dường như không tin đao của Lục Thất lại đâm đến nhanh như vậy.

Tay trái của Lục Thất nhấc mạnh cán thương, kéo mạnh một cái, thương lớn bay lên đâm thẳng tới. Một tên giáp vệ vung đao nhảy lên không trung, nhưng cây thương của Lục Thất đã đâm vào cổ họng tên đó rồi. Vẻ mặt Lục Thất lạnh lùng, sau khi ra tay giết người, chân vừa chạm đất lập tức thân thể nhẹ như bay, chạy nhanh đến chiếc xe có rèm xe kia.
Đám giáp vệ không thể chạy theo Lục Thất được, có mười ba tên vẫn đang bao vây Trương Hồng Ba và chiếc xe. Trương Hồng Ba cũng mặc minh quang giáp y nhưng đã bị chém rách nhiều chỗ, toàn thân đều là máu nhưng khua tay múa giáo giống như Ma Vương phối hợp với sáu đao thương chiến đấu với giáp vệ.

- Á!
Trong xe vọng ra tiếng kêu thét chói tai của phụ nữ, sau khi một hộ vệ của Trương thị bị giết thì hai tên giáp vệ đã nhân cơ hội dùng trường thương đâm vào trong xe. Lục Thất chạy lại lập tức quát lên một tiếng, dùng trường đao trong tay chém tới. Hắn đã ra tay thì không thể để người phụ nữ của Thái Tử chết ở đây được.

Thanh đao chém tới giống như mũi băng, vô tình đâm vào bụng của một tên giáp vệ, và không ngờ đã hất bay tên giáp vệ đó lên. Một tên giáp vệ cầm trường thương khác kinh hãi nhìn Lục Thất, nhìn thấy kẻ địch như một con báo, ba tên nhào người đến gần, dùng thương lớn đâm tới.

Tay trái của Lục Thất vung ra nắm lấy thương lớn đâm tới, kéo người lao về trước, tay phải nắm quyền hung hãn nện tới. Tên giáp vệ vội thả lỏng thương lui về sau, nhưng không nghĩ rằng nắm đấm của kẻ địch lại nhanh như vậy, thân người gã ta ngả ra sau, mặt bị đập trúng nặng nề, thân người chao đảo rồi ngã phịch xuống đất.

Tay trái Lục Thất nhấc thương lớn lên, lớn tiếng hỏi:
- Trương tiểu thư! Không bị thương chứ?

- Ta không sao!
Người con gái ở trong xe kinh hoàng đáp lại.

- Vậy thì tốt!
Lục Thất đáp lại, hai tay đột nhiên dùng thương đâm mạnh, hóa ra là có hai tên giáp vệ vung đao đánh tới.

Lục Thất đâm thương đến như con trăn lớn đang lao tới nuốt sống, đám giáp vệ bị công kích kinh hoàng nghiêng người dựng thẳng đao chặn lại, chẳng ngờ chạm vào khoảng không. Thật không ngờ thương lớn đâm tới để lại thương ảnh thu trở về, tiếp đó cổ họng giáp vệ lạnh lẽo, sau đó mắt thấy mũi thương của kẻ địch lướt về phía đồng bọn của mình, trông thấy đồng bọn của gã cũng bị trúng chiêu.

- Là tà thuật sao?
Tên giáp vệ lấy tay ôm chặt lấy cổ, bất lực ngã sụp xuống.

- Thương pháp hay!
Trương Hồng Ba lớn tiếng khen ngợi nhưng rồi kinh ngạc nhìn Lục Thất một cái. Võ đạo của hắn tất nhiên là cao hơn đám giáp vệ, nhưng tốc độ múa thương của Lục Thất, nếu là y đối đầu thì chỉ e cũng rất khó chặn lại những đòn tấn công liên tiếp đó.

Vẻ mặt của Lục Thất vẫn như cũ, hắn nhìn ra Trương Hồng Ba chắc hẳn là một mãnh tướng khi xông trận, thương giáo là vũ khí xung phong lợi hại nhất trên chiến trường, còn sở trường của hắn là bộ chiến, đặc biệt chiếm ưu thế khi trong tình huống ít người, nhưng hắn cũng biết, tốc độ xuất thủ của hắn nhanh hơn gấp rưỡi người trong Hưng Hóa quân, có thể sánh vai với hắn chỉ có Phong Đao và Quan Xung thôi.

Lục Thất giết hại hung hãn nhưng không làm cho đám giáp vệ khiếp sợ lùi bước, hơn hai mươi tên còn lại chen chúc lao tới. Lục Thất trông thấy vừa hợp ý nguyện của hắn, hắn chỉ e bọn chúng chạy trốn tán loạn, vậy thì hậu quả sẽ vô cùng lớn.

Quyển 3 - Chương 34: Cố nhân không ngờ đến

Tiếp đó, Lục Thất và Trương Hồng Ba ăn ý hợp tác, Trương Hồng Ba dùng thương giáo công kích, đại thương của Lục Thất lại công kích một cách kỳ bí, mắt thấy đám giáp vệ từng tên từng tên một bỏ mạng tại chỗ.

Mùi máu tanh tràn ngập bầu không khí, Lục Thất có chút mệt mỏi, vươn vai. Cứ coi như hắn có trúc thư công pháp có thể khôi phục thể lực nhưng loại khôi phục đó chỉ là tăng sức chiến đấu, còn nếu thể lực thật sự bị hao tổn thì không phải là trong mười giây có thể khôi phục lại.

- Cảm ơn ngươi! Sao ngươi lại có thể đến cứu chúng ta?
Trương Hồng Ba tay nắm chặt thương giáo, thân thể hơi run rẩy hỏi. Y bị thương, dưới sức lực chiến đấu lâu dài thì rõ ràng là chưa thể hồi phục nhanh được.

- Có người bảo ta đến nên ta liền đến ngay! Ngươi đừng hỏi ta là ai đã dặn dò, ta không biết đâu!
Lục Thất thản nhiên đáp lại.

Trương Hồng Ba ngẩn ra, tiện đà gật đầu. Lục Thất nhìn về phía thi thể của đám giáp vệ, nói:
- Đám người này là Kiêu Kỵ vệ! Ngươi xem nên xử lý như nào?

- Ngươi nói xem?
Trương Hồng Ba hỏi ngược lại.

Lục Thất cười cười, đáp lại:
- Đám người này là sơn tặc, ta muốn một ít khôi giáp và binh khí này.

Trương Hồng Ba ngẩn ra, kinh ngạc nhìn Lục Thất, nói:
- Khôi giáp binh khí của những kẻ này mà ngươi dám cầm lấy để dùng sao?

- Về sau sẽ dùng đến, hơn nữa nếu không lột những binh giáp này ra thì ta có thể gặp phiền phức. Hình như ta nghe thấy trong rừng có tiếng ngựa hí.
Lục Thất bình thản nói, nói xong đi vào một khu rừng trúc, Trương Hồng Ba cũng đi vào theo.

Vừa vào rừng trúc, Lục Thất quay đầu lại nói:
- Các ngươi thật sự rất may mắn!

Trương Hồng Ba gật đầu, thật không ngờ lại có mấy chục con ngựa ở trong rừng, trên mỗi con đều chất trọng cung và điêu linh tiễn. Y nói:
- Những kẻ đó muốn bao vây bọn ta nên cố ý lại gần nói muốn kiểm tra. Bọn chúng sợ ta thấy tình thế không ổn mà cưỡi ngựa bỏ chạy nên đã chém vào chân ngựa khi ngựa không phòng bị.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vậy bọn chúng cũng là những kẻ ngu xuẩn, chúng hoàn toàn có thể để lại mười tên bao vây bên ngoài và dùng cung tên để tấn công.

- Bọn chúng là Kiêu Kỵ vệ, ngươi không phát hiện ra sao? Đấu pháp của chúng là tán đấu bộ chiến, chiến lực đơn binh của mỗi kẻ trong số đó đều rất dũng mãnh nhưng lại thiếu trận công thuần thục. Trên thực tế, bọn chúng là những thị vệ đã ở lâu trong hoàng cung.
Trương Hồng Ba nói.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu, lại nghe thấy Trương Hồng Ba nói:
- Kiêu Kỵ vệ là vệ quân trung thành với Hoàng đế nhất, trong sạch hơn Thiên Ngưu vệ rất nhiều, thành phần tạo nên Thiên Ngưu Vệ rất phức tạp.

Lục Thất nghe xong thì gật đầu, tiếp đó chuyển toàn bộ thi thể vào trong rừng, còn thuộc hạ đã thiệt mạng của Trương Hồng Ba thì được đặt trực tiếp trên lưng ngựa.

Trong trận ác chiến, mười hai hộ vệ của Trương Hồng Ba chỉ còn có ba người, và họ đều đã bị thương, thật trùng hợp là hai người trong số đó Lục Thất đã từng gặp rồi. Có thể sống sót đến lúc cuối cùng như này thì tất nhiên là cao thủ rồi, một thuộc hạ thương nặng hơn một chút thì đánh xe lên trước trăm thước để đợi.

Sau một lúc, Lục Thất giấu kỹ mười bộ binh giáp ở chỗ sâu một trăm thước trong rừng trúc. Hắn không thể làm không công được, mười bộ binh giáp, cung tên và vũ khí đều cần trang bị cho thuộc hạ Hôi Ưng.

Những chiến lợi phẩm khác đều thuộc về Trương Hồng Ba. Trương Hồng Ba cũng dám lấy, mấy chục con ngựa đã gấp rút chạy đi, men theo đường lớn đi về hướng đông. Lục Thất cũng hiểu được, Trương thị vốn là quân phiệt độc lập, hành động chém giết của Đường Hoàng không thể nói rõ ràng được, sau này chắc hẳn cũng không dám truy cứu đến cùng.

Nhìn đám người Trương Hồng Ba đi xa, Lục Thất cũng không dám trì hoãn mà cưỡi ngựa trở về luôn. Nhưng lần này trở về, hắn đi vòng vèo, hơn nữa hắn đến nơi ẩn nấp của Hôi Ưng, là một trấn nhỏ hơi khuất nẻo ở Thập Lý pha.

Trên đường đi, Lục Thất đã thất đức đánh một người nông dân ngất xỉu, lột áo người đó rồi mặc vào mình. Quần áo dính máu trên người thì hắn buộc đá cho trôi sông, còn ngựa chiến mà hắn cưỡi thì hắn cũng giết rồi chôn ở trong rừng.

Lục Thất xử lý xong các tang vật rồi mới đi bộ đến Thập Lý pha, trên đường đi, tâm trạng của hắn rất lo lắng. Lúc ra khỏi thành cũng không biết quan binh có ấn tượng gì với hắn không, ngoài ra lúc hắn không ở tú trang thì có người nào đến tìm không. Không còn cách nào khác, gặp phải chuyện này, hắn chỉ có thể trong tình trạng bị ép buộc.

Trước lúc hoàng hôn, Lục Thất cũng về tới tú trang, hắn thở phào nhẹ nhõm khi không có ai đến tìm trong lúc hắn đi vắng. Sau đó hắn lại rời tú trang quay về phủ Công chúa, tất nhiên những chuyện xảy ra ban ngày, hắn cũng không dám nói với ai.

Ở phủ Công chúa, lần đầu tiên Lục Thất có cảm giác kinh hãi mất ngủ, thậm chí sáng sớm hôm sau, hắn có nỗi kích động muốn trốn chạy. Nếu như không vì vướng bận người nhà thì có lẽ hắn thật sự sẽ rời khỏi kinh thành.

Lục Thất đến tú trang với nỗi lo trong lòng. Khi mặt trời lên cao, đột nhiên có một người đến khiến Lục Thất cảm thấy bất ngờ, thật không ngờ đó là Nhị tổng quản của phủ Công bộ Thị lang mà trước đây hắn đã từng gặp.
Thấy vẻ mặt bất ngờ của Lục Thất, Nhị tổng quản béo mập đó cung kính thi lễ nói:
- Tiểu nhân tham kiến Lục đại nhân. Lục đại nhân còn nhớ tiểu nhân không?

Lục Thất lấy lại tinh thần, vội mỉm cười nói:
- Là Nhị tổng quản, sao ta lại không nhớ được chứ?

- Ở trước mặt đại nhân, tiểu nhân không dám là tổng quản gì cả. Nếu như đại nhân không coi là người ngoài thì xin cứ gọi tiểu nhân là Triệu Thăng là được rồi!
Nhị tổng quản cung kính đáp lại.

Lục Thất nghe xong đúng là không quen lắm, mỉm cười nói:
- Ta vẫn muốn gọi là Nhị tổng quản hơn. Sao Nhị tổng quản lại đến gặp ta thế này, có chuyện gì không?

Nhị tổng quản liếc nhìn Lục Thất một cái, thấp giọng nói:
- Lục đại nhân! Chuyện đại nhân đến phủ Công bộ Thị lang để cầu tiến trước đây, Thị lang đại nhân nhà nô tài thật sự không biết. Nay đại nhân đã biết rồi và cũng trách Tam phu nhân đã làm hỏng việc.

Lục Thất ngẩn ra, hắn nghe giống như “ý ở ngoài lời” vậy, vị Nhị tổng quản này dường như là đến giao hảo. Hắn cố ý kinh ngạc nói:
- Chuyện ta đến cầu xin, nhưng Tam phu nhân lại không nói cho Thị lang đại nhân sao?

- Vâng! Lục đại nhân là do tộc huynh của Thị lang đại nhân tiến cử. Nếu như đại nhân biết thì chắc chắn sẽ trọng dụng Lục đại nhân đấy ạ!
Nhị tổng quản vội nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đáng tiếc là ta không có duyên được phục vụ Thị lang đại nhân rồi.

- Đại nhân nói là đại nhân cũng rất phiền não, giờ đây Lục đại nhân đã là Phò mã Ngô thành, tất nhiên không thể để đại nhân nhà tiểu nhân bù đắp được hối tiếc.
Nhị tổng quản ôn tồn đáp lại.

Lục Thất nghe xong thật sự muốn đá một phát bay ra ngoài. Chuyện Công bộ Thị lang hại hắn, tất nhiên ở Trì Châu hắn cũng biết được, sau này nếu có cơ hội, hắn tuyệt đối sẽ ra tay báo thù.

- Xin Nhị tổng quản quay về nói với Thị lang đại nhân, sự yêu mến nâng đỡ của đại nhân, Thiên Phong xin ghi tạc trong lòng.
Lục Thất nhẫn nhịn, mỉm cười đáp lại.

Vẻ mặt của Nhị tổng quản lập tức hớn hở vui mừng. Lần này ông ta đến đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị sỉ nhục, ông nghĩ rằng Lục Thất trở thành Phò mã quý nhân rồi thì sẽ dùng uy phong đối đãi ông ta, nhưng thật không ngờ “tên tiểu tử” đó có thể vẫn khiêm tốn như vậy.

- Lục đại nhân! Lần trước tiểu nhân có nghe ngài nói đang tìm một người con gái tên Linh Nhi!Nhị tổng quản nói.

Vẻ mặt Lục Thất lập tức biến đổi, vội nói:
- Là Bạch Linh Nhi, ông có biết nàng ấy ở đâu không?

Nhị tổng quản cười khổ nói:
- Bạch Linh Nhi thì tiểu nhân chưa từng nghe nói.

Lục Thất nghe xong lập tức cảm thấy não nề, hắn nhìn Nhị tổng quản, lạnh lùng nói:
- Vậy ông đến để đùa bỡn ta sao?

- Không! Không! Không phải như vậy đâu ạ! Là Tam phu nhân biết ngài đang tìm Bạch Linh Nhi, vì vậy đã cố ý điều tra tất cả thiếp nô trong phủ, kết quả là có hai người con gái tên Linh. Vì vậy Tam phu nhân lệnh cho tiểu nhân đến đây để Lục đại nhân nhận, xem xem có phải là người Lục đại nhân đang tìm không?
Nhị tổng quản vội giải thích. Ông ta thấy Lục Thất lạnh lùng nói thì bị dọa đến mức trán đầy mồ hôi.

Lục Thất ngẩn ra nhưng cũng hiểu được, Công bộ Thị lang đang muốn xây dựng quan hệ hữu hảo với mình, nghĩ là Đường Hoàng nâng đỡ phủ Công chúa rồi lại giao cho thực lực quân quyền, khiến Công bộ Thị lang cảm thấy không nên kết thù lâu dài, vì vậy chủ động sai người đến bày tỏ thiện ý.

- Người đang ở đâu?
Lục Thất hỏi, trong lòng hắn ôm tia hy vọng.

- Ở ngoài tú trang, thưa đại nhân!
Nhị tổng quản vội cung kính đáp lại, những lời nói lạnh lùng của Lục Thất khiến ông ta trong chốc lát đã hiểu được, người trước mắt giờ đây đã là đại quý nhân rồi.

Lục Thất im lặng, Nhị tổng quản vội biết điều nói:
- Đại nhân! Xin hãy đi theo tiểu nhân!

Hai người cùng đi ra khỏi tú trang, quả nhiên có một chiếc xe đã dừng ở bên ngoài. Nhị tổng quản nhanh bước đến bên cạnh xe, giơ tay mở cửa xe, sau đó dời bước nghiêng mình, khom lưng quay đầu nhìn Lục Thất. Bộ dạng cung kính đó thoáng như Lục Thất là chủ nhân của ông ta vậy.

Lục Thất với vẻ mặt bình tĩnh đi đến trước cửa xe, hắn nhìn vào trong xe thì chỉ thấy trong đó có hai người con gái đẹp mặc váy trắng. Vừa nhìn thấy Lục Thất, hai mỹ nhân ngượng ngùng mỉm cười, thần thái tao nhã nhìn Lục Thất. Lục Thất sau khi nhìn xong thì gật đầu, sau đó dời đó ba bước.

Nhị tổng quản vội bước nhanh theo, Lục Thất quay đầu cười nhạt nói:
- Thay ta tạ ơn Thị lang đại nhân!

Nhị tổng quản lập tức mặt mày hớn hở, gật đầu nói:
- Lục đại nhân yên tâm, tiểu nhân sẽ quay về bẩm báo với đại nhân như vậy!

Lục Thất gật đầu, lại nói:
- Nhưng ta có một thỉnh cầu, xin hãy chuyển lời đến Thị lang đại nhân.

- Xin đại nhân cứ nói!
Nhị tổng quản vội đáp lại.

- Ta nhớ ông đã từng nói, Thị lang phủ có tám người con gái từ huyện Thạch Đại đến. Ta muốn mua những người đó, mong Thị lang đại nhân có thể đồng ý.
Lục Thất bình thản nói.

Nhị tổng quản lập tức giật mình, nhìn Lục Thất mấy giây rồi mới nói:
- Đại nhân muốn có tất cả những người con gái đến từ huyện Thạch Đại sao?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta muốn mua chứ không phải là yêu cầu đưa người!

Nhị tổng quản do dự một chút, thấp giọng nói:
- Điều đó chỉ e là khó thành!

- Ông chỉ cần về bẩm báo như vậy, còn tự Thị lang đại nhân sẽ quyết định.
Lục Thất cười nhạt, nói.

Quyển 3 - Chương 35: Thái Tử triệu kiến

Nhị tổng quản liếc nhìn Lục Thất một cái, gật đầu nói:
- Những điều đại nhân nói, tiểu nhân sẽ về bẩm báo với Thị lang đại nhân.

Lục Thất cười, nói:
- Hôm nay Triệu lão huynh có thể tới thăm, mối thân tình này ta sẽ ghi nhớ mãi.

Nhị tổng quản ngẩn ra, lập tức vui mừng thi lễ nói:
- Tạ ơn đại nhân đã coi trọng!

Lục Thất gật đầu, nói:
- Khi ta đến Thị lang phủ, lão huynh đã đối xử với ta rất tốt. Đời người có những lúc thăng trầm, ta không dám nói sau này có thể giúp lão huynh không nhưng lúc lão huynh không được thuận lợi thì có thể gửi thư đến nói với ta một tiếng.

Nhị tổng quản lại giật mình rồi im lặng gật đầu, thấp giọng nói:
- Tạ ơn đại nhân!

- Lão huynh hãy quay về đi!
Lục Thất ôn hòa nói.

- Tiểu nhân cáo từ.
Nhị tổng quản cung kính đáp lại, sau đó xoay người đi đến xe có rèm che và bảo mỹ nhân trong xe xuống. Sau khi lên xe, ông ta nhìn Lục Thất một cái rồi mới đóng cửa xe rời đi.

Lục Thất xoay người nhìn theo xe có rèm che rời đi, trong mắt ẩn chứa những suy nghĩ lạnh lùng. Hiện giờ hắn không báo thù được Triệu Thị lang nhưng cũng có nhiều chuyện tốt đến với hắn. Hắn không những nhận lấy mà còn cố ý muốn nhiều hơn, làm thế nào để tên Triệu Thị lang đó tức giận hết mức thì thôi.

Lục Thất xoay người trở về Tú trang, hai mỹ nhân ở phía sau cũng đi vào theo, lúc này Tiểu Mai tất nhiên đã ở trong đại viện. Lục Thất bước lại, mỉm cười nói:
- Hãy sắp xếp cho họ ở nhà sau!

Tiểu Mai gật đầu nghe theo. Lục Thất chần chừ một chút, lại nhỏ giọng nói:
- Không phải coi họ là người phụ nữ của ta đâu. Sau này các nàng ấy sẽ đến phủ Công chúa, Công chúa sẽ chọn gả Dực Vệ cho họ, nhưng nàng cũng đừng nhiều lời với họ.

Tiểu Mai ngẩn ra, rồi dịu dàng gật đầu, thần thái mơ hồ lộ ra vẻ vui mừng. Lục Thất mỉm cười cất bước đi, để tự Tiểu Mai sắp xếp cho hai mỹ nhân đó.

Sau giờ ngọ, Lục Thất xem sách ở trong thư phòng lại nghe thấy A Hồng hô lên là có người đến. Lục Thất đứng dậy đến tiền viện, vừa nhìn thấy người đến Lục Thất ngẩn ra, thật không ngờ người đến đó là thanh niên mặc áo gấm xanh, nhìn có chút quen.

- Lục đại nhân, Thái tử điện hạ muốn gặp Ngài!
Người thanh niên mặc áo gấm đó thi lễ, nói.

Lục Thất cả kinh, Thái Tử muốn gặp hắn? Sao Thái Tử lại muốn gặp hắn vào lúc này, đó chẳng phải là nghi ngờ sao? Lục Thất chần chừ một chút, gật đầu theo người thanh niên đó rời khỏi Tú trang.

Thái Tử gặp hắn ở Di Tâm trà các, sau khi vào một gian phòng tao nhã, thấy Thái Tử đang ngồi một mình ở bàn bên cạnh, mắt nhìn ra cửa, vẻ mặt bình thản có đôi chút cô đơn.

- Thần bái kiến Thái tử điện hạ!
Lục Thất đứng thẳng cung kính bái kiến.

- Thiên Phong! Khanh đến rồi! Ngồi đi! Ngồi nói chuyện cùng bổn cung!
Thái Tử nhẹ giọng nói.

Lục Thất ngẩn ra, tiện đà đáp nhẹ một tiếng rồi ngồi xuống bên bàn khác, tai nghe Thái Tử nói:
- Mạnh Thạch không ở đây, bổn cung muốn tìm người để nói chuyện cũng khó!

- Bên cạnh điện hạ chắc phải có rất nhiều người thân tín!
Lục Thất cẩn thận đáp lại.

- Có một vài người thân tín nhưng bọn họ đối với ta cũng chỉ là sự tôn kính. Nói chuyện với bổn cung giống như gỗ mục vậy, chỉ biết gật đầu.
Thái Tử hạ giọng nói.

Trong lòng Lục Thất có chút nghi ngờ, hỏi:
- Điện hạ có điều gì phiền lòng sao ạ?Thái Tử im lặng, một lát sau mới thẫn thờ nói:
- Nhược Lan chết rồi?

Lục Thất ngẩn ra, khó hiểu, nói:
- Nhược Lan? Nhược Lan là ai, thưa điện hạ?

- Là mỹ nhân lần trước đến “bầu bạn” với bổn cung!
Thái Tử nói với giọng điệu đau thương.

- Á!
Lục Thất khẽ than, đôi mắt kinh ngạc nhìn Thái Tử, hắn nhìn xem Thái Tử có đang nói dối không. Trương Nhược Lan, hắn nhớ là lúc đó hắn đã cứu kịp thời, lúc đó hắn vội hỏi trong xe, có tiếng người con gái đáp là không bị thương.

- Điện hạ! Mỹ nhân đó sao lại...?
Lục Thất thử hỏi, hắn hoài nghi Thái Tử đang diễn trò, nhưng cũng có một khả năng khác, có lẽ chuyện lệnh cho hắn đi cứu người không phải là do Thái Tử chủ đạo.

- Nhược Lan trên đường trở về đã gặp phải thổ phỉ. Nghe nói cả đoàn người chỉ có Trương Hồng Ba và ba thuộc hạ có thể sống sót nhưng đều bị trọng thương, Nhược Lan cũng đã bị chết ở trong xe.
Thái Tử đau thương nói.

Lục Thất thấy trong mắt Thái Tử nhuốm lệ, thật sự không giống như đang diễn trò. Hơn nữa Thái Tử mới hai mươi tuổi, lớn lên trong sự bao bọc và bảo vệ thì chắc không thể giỏi đóng kịch được.

“ Mỹ nhân Trương thị kia không thể chết được, chắc là Trương Hồng Ba sau khi bị tấn công thì trong lòng vô cùng hận Đường Hoàng, vì vậy muốn hủy liên hôn với Hoàng tộc. Lần này Đường Hoàng hạ lệnh giết thật sự là thất sách, nhưng nếu như không có ông ta phá rối thì Trương Hồng Ba chết chắc rồi. Chỉ là không hiểu tại sao Đường Hoàng lại muốn giết đám người Trương Hồng Ba, chẳng lẽ là muốn phá hỏng liên hôn giữa Thái Tử và Trương thị?”
Lục Thất nhau mày nghĩ thầm.

- Thiên Phong! Tình hình ở phủ Công chúa thế nào rồi?
Thái Tử chợt trầm giọng hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, vội hỏi:
- Điện hạ! Chuyện ở phủ Công chúa đã từng bước vào nề nếp rồi! Bệ hạ cho phép tự chủ chuyện nội phủ, và Võ Lâm Vệ ở ngoài phủ cũng lấy hai bạn tốt của thần ở trong quân để làm quan tướng. Bệ hạ rất tin tưởng Công chúa và thần.

Thái Tử gật đầu, nói:
- Bổn cung biết bệ hạ ban ân cho phủ công chúa một đội quan Dực Vệ, có phải còn rất nhiều chức vị trống?
Lục Thất ngẩn ra, trả lời:
- Chức vị trống còn rất ít thôi, Chu Vũ - bạn tốt của thần đã tiến cử rất nhiều thuộc hạ vào nhận chức Dực Vệ ở phủ Công chúa, khiến cho chức vị trống ở phủ Công chúa cũng không còn mấy.

- Chu Vũ tiến cử rất nhiều Dực Vệ cho khanh sao?
Thái Tử kinh ngạc nói.

Lục Thất giải thích nguyên do tiến cử, cuối cùng nói:
- Đến nay doanh quân dưới trướng của Ngưu Đô úy đã không có quân binh từ Hưng Hóa quân đến. Chu Vũ tiến cử chủ yếu là không muốn các huynh đệ cũ của mình bị chịu nhục nên Ngưu Đô úy đã dẫn theo một số thân tín của mình đến nhận chức.

Thái Tử gật đầu, suy nghĩ một chút, nói:
- Nói như vậy thì Dực Vệ mà Chu Vũ tiến cử đều là có thể tin tưởng được.

- Chắc chắn là đáng tin, có thể đi theo Chu Vũ đến kinh thành, xuất thân đều trong sạch, cơ bản không có xuất thân danh giá gì.

- Ồ! Khanh nói vậy cũng là kiêng dè gia thế đó chứ!
Thái Tử kinh ngạc nói.

- Là thần kiêng dè, với những gì thần có được bây giờ, tất nhiên thần sẽ kiêng dè có liên quan đến gia thế không trong sạch.
Lục Thất trả lời.

- Khanh nói như vậy là không đúng rồi! Ta, Tiêu thị và Chu thị đều có liên quan đến nhau đó chứ.
Thái Tử nhẹ giọng bác bỏ.

- Điện hạ nói như vậy là bất công rồi, thần nói liên quan ở đấy là chỉ vinh nhục và những quan hệ họ hàng. Nếu như quan hệ họ hàng thì cho dù liên quan thì cũng không nói gì đến không trong sạch cả.
Lục Thất nhẹ giọng phản bác.

Thái Tử gật đầu, nhìn ra cửa như thoáng có chút suy nghĩ, một lát sau chợt hạ giọng nói:
- Thiên Phong! Sáng sớm mai, khanh lần lượt lệnh cho một đội Dực Vệ ở phủ Công chúa đến bên cạnh bổn cung nghe lệnh.

Lục Thất cả kinh nhìn Thái Tử, yêu cầu của Thái Tử nằm ngoài dự tính của hắn. Thái Tử quay đầu nhìn hắn, hỏi:
- Khanh không bằng lòng sao?

- Thần tuân mệnh!
Lục Thất lập tức đứng dậy chào theo nghi thức quân đội đáp lại.

- Được rồi! Ngồi đi!
Thái Tử vui mừng nói.

Lục Thất ngồi xuống, lại nói:
- Điện hạ! Thần tuân lệnh hộ vệ là việc nên làm, nhưng thần muốn nhắc nhở một câu. Nếu như điện hạ muốn dùng Dực Vệ ở phủ Công chúa thì chỉ e sẽ làm Thiên Ngưu Dực vệ không vui.

- Hiện tại bổn cung cảm thấy bất an, cần nhiều hộ vệ mới cảm thấy yên tâm. Dực Vệ ở phủ Công chúa sau này không thể vào hoàng cung chỉ có thể ở biệt phủ ở ngoài cung. Sau này bổn cung xuất cung mới có thể dùng hộ vệ.
Thái Tử trả lời giải thích.

Lục Thất gật đầu, trong lòng hắn cũng hiểu được, nguyên nhân thực sự mà Thái Tử dùng Dực Vệ của phủ công chúa, tám phần là muốn tạo thành một thế lực liên kết, để mọi người biết phủ Công chúa là thế lực lâu dài của Thái Tử.

- Thiên Phong! Sao khanh không chủ động đi Tiễu Phỉ quân? Là do không muốn đến sao?
Thái Tử lại hỏi.

Trong lòng Lục Thất cả kinh, vẻ mặt kinh ngạc, nói:
- Điện hạ! Thần phụng lệnh đợi quy về đấy, vị Chung Lữ Soái khác đã quy về rồi. Còn về chuyện diệt thổ phỉ, trong lòng thần rất mâu thuẫn, thần là võ quan, diệt phỉ là một cách rèn luyện, thần nên đi. Nhưng thần thuộc sở hữu của Chu tướng quân nhưng lại không thích. Hành sự của Chu tướng quân quá mức không thể dùng người, cũng tự cho mình là đúng. Thần nói năng bất kính, nếu như Chu tướng quân là tiêu diệt thổ phỉ, vẫn có thể đảm nhiệm, nếu như thống soái đại quân đấu với Việt quốc thì tỷ lệ thảm bại là rất lớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau