KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 281 - Chương 285

Quyển 3 - Chương 26: Thuộc tướng

Thanh Phù ở trong lòng hắn ừ nhẹ một tiếng, thật lâu sau, nàng mới khẽ nói:
- Công tử, chàng lấy năm ngàn bạc là đủ rồi, toàn bộ đồ nữ trang của nô có giá trị tám ngàn bạc, tuy nhiên công tử cũng phải đáp ứng nô, phải nói thành ba vạn bạc chuộc thân.

Lục Thất ngẩn ra, khó hiểu nói:
- Vì sao?

- Giá trị con người nô là một loại tôn vinh, nếu nói thấp giá, ngày sau nô sẽ bị người coi thường, còn về Khổng Tước lâu, ba vạn bạc tiền chuộc thân mới có thể giữ cho danh khí không bị hạ, ở thanh lâu danh khí là giá trị cực kỳ trọng yếu.
Thanh Phù nhẹ giọng giải thích.

Lục Thất bừng tỉnh, gật đầu cười nói:
- Được rồi, ta sẽ nói tiền chuộc thân của nàng là ba vạn bạc.

- Nô đa tạ công tử.
Thanh Phù khẽ tạ ơn.

Lục Thất im lặng mỉm cười, hắn hiểu tâm lý tinh tế của Thanh Phù, giá trị tự tôn của Thanh Phù chỉ có thể dùng bạc để thể hiện, mà giá trị của tiểu thư nhà quan lại thì phải xem xuất thân cao thấp. Cũng giống như sư tỷ từng nói qua, giá trị con người của Lý Tuyết Tâm là mười vạn bạc trắng, loại giá trị mười vạn bạc trắng này, trên thực tế hơn phân nửa là danh khí, non nửa mới là dung mạo mỹ lệ, bởi vì Lý Tuyết Tâm là cháu gái đích tôn của quan lớn, là nữ nhân thiếu chút nữa đã nhập cung làm phi, cho nên giá trị rất cao.

- Thanh Phù, có biết vì sao ta vội vã đến chuộc thân cho nàng không?
Lục Thất khẽ nói.

- Vì sao?
Thanh Phù khẽ đáp lại.

Lục Thất cúi đầu thuật lại rành mạch vào tai nàng, Thanh Phù nghe xong mạnh mẽ ngửa đầu kinh sợ nhìn Lục Thất, hồi lâu mới lại cúi đầu bổ nhào vào lòng Lục Thất. Lục Thất nói cho nàng biết, bây giờ chuộc thân, nàng sẽ được Công chúa tiếp nhận, có thể trở thành nữ quan phủ Công chúa, nếu để sau này chuộc thân, chỉ có thể có địa vị nô tì hạ đẳng.

*****

Gần như cùng một thời gian, mấy chục võ quan mặc giáp cưỡi ngựa tiến vào kinh thành Giang Ninh, sau khi vào thành đội kỵ mã bắt đầu giảm tốc độ, đội kỵ mã đi hàng hai, nếu như nhìn kỹ sẽ phát hiện trung gian đoàn kỵ mã có một khoảng trống khá lớn.

Hai người đi đầu đội ngũ ở đoạn sau đúng là Chu Vũ và Vương Bình, khuôn mặt Vương Bình khó nén hưng phấn, còn ánh mắt của Chu Vũ lại ổn trọng pha chút vẻ ưu tư, dường như có tâm sự gì.

- Này, ta nói lão Chu ngươi làm sao vậy? Có phải là mất chức Doanh tướng cho nên trong lòng không thoải mái hay không? Ngươi yên tâm đi, doanh quân này của ta đều là huynh đệ của chúng ta đấy, bao gồm cả ta đều sẽ nghe lời ngươi.
Vương Bình tùy tiện an ủi.

Chu Vũ lập tức quay đầu trừng mắt nhìn Vương Bình, thấp giọng trách mắng:
- Nói bậy bạ gì đó, ta trở thành Đô Ngu Hầu quản lý quân pháp và quân lương, chức vụ vốn là đã cao hơn ngươi, nếu Điển Quân đại nhân không có mặt, ta chính là Chủ tướng cao nhất, về sau chớ có nói bậy gây họa.

Vương Bình ngẩn ra, khó hiểu nói:
- Vậy sao mặt mày ngươi u ám nha?

- Ta chỉ cảm thấy kỳ quái, tại sao Hoàng đế bệ hạ lại để cho chúng ta quy về dưới trướng phủ Công chúa.
Chu Vũ nhỏ giọng nói.

- Có chỗ nào kỳ quái, đương nhiên là vì Lục huynh đệ được Hoàng đế thánh ân, Hoàng đế nhất định là tín nhiệm Lục huynh đệ, cho nên mới không kiêng kỵ, để cho huynh đệ chúng ta hợp lại với nhau.
Vương Bình nói trắng ra cái nhìn của mình.

Chu Vũ nghe xong như thoáng chút suy nghĩ gật đầu, Vương Bình cười nói:
- Không cần suy nghĩ nữa, gặp Lục huynh đệ hỏi là sẽ biết ngay.

Chu Vũ gật đầu, còn nói thêm:
- Vương Bình, ta nghe nói phủ Công chúa có một đội quan chức Dực Vệ, ngươi xem có thể cầu Lục huynh đệ cho lão huynh đệ nguyên bản của ta nhậm chức ở phủ Công chúa hay không.

Vương Bình ngẩn ra, gật đầu nói:
- Ngươi sợ các huynh đệ ở lại Hữu doanh sẽ bị ức hiếp có phải không.
Chu Vũ im lặng, kỳ thực điều y ưu sầu chính là việc an trí cho lão huynh đệ. Y và Vương Bình bị điều đến kinh thành, tự nhiên có rất nhiều thuộc hạ nguyện đi theo, Hồ tướng quân cũng rộng lượng thả đi, sau khi bọn họ tới Nam đại doanh ở kinh thành, lão huynh đệ đi theo dĩ nhiên là sáp nhập vào quân doanh.

Vượt quá biên chế thích hợp cũng không có gì phải sợ, dù sao Chủ tướng mang binh sẽ không ngại tinh binh nhiều, nhưng Chu Vũ vừa mất đi quân chức Doanh tướng, việc thu xếp cho các lão huynh đệ lập tức trở nên phiền toái. Người của y tất nhiên sẽ không được tân Chủ tướng trọng dụng, nhất là võ quan thám vệ, gã Ngưu Sơn Kỳ kia cũng tự dẫn theo vệ quan của mình tới nhậm chức đấy.

Theo Chu Vũ tới có hơn ba mươi ba người, hơn nữa Đường Hoàng có điểm về một số quan tướng ở Hưng Hóa quân, khiến cho y không thể an trí sao cho thỏa đáng. Y thăng làm Đô Ngu Hầu, cũng chỉ có được mười sáu Hình vệ, y không thể có lỗi với các huynh đệ theo mình đến đây, nhưng ở kinh thành y không dám phá hỏng quân chế chuốc lấy tội vạ.

Đội kỵ mã đã tới trước cửa chính phủ Công chúa, vừa nhìn thì thấy tòa phủ đang được thi công, tuy nhiên ở ngoài cửa cũng có bốn Phủ vệ mặc phục trang màu xanh. Sau khi báo cáo, một gã Phủ vệ vội vàng đi vào thông báo, Chu Vũ và Vương Bình với hai chủ quan khác cùng nhau đi tới.

- Chu đại nhân, Vương đại nhân, nghe nói hai vị đại nhân là bạn tri kỉ của Ngô Thành Phò Mã.
Điển Quân Vạn Bân mỉm cười thân thiện mở miệng trước, đây là một người trung niên diện mạo như quan ngọc, tuy rằng mặc tướng giáp nhưng rõ ràng không đủ anh khí, chỉ có thể gọi là Nho tướng.

- Đại nhân nói đúng, chúng ta và Phò mã đã từng ở trong cùng một quân doanh.
Chu Vũ mỉm cười đáp lại.

- Hai vị có thể quen biết với Phò mã, thật là có phúc.
Vạn Bân mỉm cười nói thêm.

- Đúng là rất may mắn, chúng ta cũng thật không ngờ Bệ hạ tín nhiệm Lục huynh đệ đến bậc này, để cho chúng ta quy về phủ Công chúa.
Chu Vũ mỉm cười đáp lại, sắc mặt Vạn Bân biến hóa, tiếp đó im lặng gật đầu.

- Hai vị đại nhân, bổn quân hy vọng ngày sau chúng ta có thể trở thành chiến hữu chân chính, không nên xuất hiện tình cảnh đối địch với nhau, bằng không sau này chúng ta sẽ rất vất vả, cũng sẽ bị kẻ địch tính kế.
Vạn Bân thành khẩn bày tỏ thái độ.

- Đại nhân yên tâm, chỉ cần là việc hợp lý hợp pháp, thuộc hạ tự nhiên phải ủng hộ đại nhân.
Thái độ Chu Vũ khá cung kính đáp lại.

Trên thực tế quan giai của y ngang bằng với Điển Quân, mà chủ chức của y chính là chấp chưởng pháp độ trong quân, cách gọi thông thường là Giám Quân. Chức vụ của Giám Quân có nhiều loại, tỷ như chức quan Tư Mã Hành Quân, có khi ở trong quân được xưng là Giám Quân.

Vạn Bân gật gật đầu, Vương Bình đột nhiên nói:
- Về sau vào thời điểm quân chiến, đại nhân có thể thương lượng cùng Chu Vũ, Chu Vũ trong Hưng Hóa quân chính là quân sư có tiếng đấy, ta thì không được rồi, chỉ thích thỏa thê làm càn ở trên chiến trường thôi.
Vạn Bân ngẩn ra, Chu Vũ chau mày, không hài lòng với lời nói của Vương Bình, lại nghe Vạn Bân mỉm cười nói:
- Đề nghị của Vương đại nhân, bổn quân sẽ nhớ kỹ.

Vương Bình nhếch miệng cười, lại hỏi:
- Đại nhân, sau này chúng ta có thể ra bên ngoài trú đóng hay không? Không phải là thật sự làm ổ ở kinh thành này chứ.

- Có đến bên ngoài trú đóng hay không là do Bệ hạ định đoạt, tuy nhiên theo quân chế của chúng ta, khả năng ngày sau trú đóng ở bên ngoài sẽ rất lớn.
Vạn Bân mỉm cười trả lời, tựa hồ có ấn tượng rất tốt với Vương Bình.

Vương Bình gật gật đầu nhìn vào trong phủ, liền thấy Phủ vệ đi thông báo đang bước nhanh quay về, ra cửa phủ, chắp tay cung kính nói:
- Công chúa điện hạ có lệnh, mời bốn vị chủ quan nhập sảnh phủ tiến kiến.

Vạn Bân gật đầu, cất bước đi trước tiên, Ngưu đô úy cung kính đưa tay mời Chu Vũ đi trước, Chu Vũ gật đầu, cất bước đi theo sau Vạn Bân, Vương Bình và Ngưu đô úy sóng vai theo sau.

Vào cửa phủ là đường đạo, bốn vị chủ quan thong dong tiến lên, tới ngoài chính sảnh thì dừng lại, Vạn Bân chắp tay cung kính nói:
- Thuộc quan Điển Quân Vạn Bân, cầu kiến Công chúa điện hạ.

Tiếng vừa dứt, từ trong sảnh một mỹ nhân áo lam đi ra, dịu dàng nói:
- Bốn vị đại nhân, Công chúa điện hạ cho mời.

Vạn Bân gật đầu, nhấc chân bước lên bậc thềm đi đầu vào trong sảnh, bốn người vừa vào trong sảnh, đều sửng sốt. Ôi chao, không ngờ ở trong phòng đều đặn đứng hơn mười vị nữ nhân xinh đẹp, có váy trắng, có váy lam, ngồi ở chủ vị là một vị mỹ nhân mặc y trang gấm vóc, mỹ nhân kia mặt mày như vẽ, khuôn mặt tựa bạch ngọc mài thành, khí chất xuất trần như tiên tử.

- Chúng thuộc thần phụng chỉ dụ Bệ hạ, tiến kiến Công chúa điện hạ.
Vạn Bân đứng thẳng trong sảnh, cung kính bái kiến theo quân lễ, ba người phía sau đương nhiên cũng phải cúi đầu hành quân lễ.

- Bốn vị đại nhân miễn lễ.
Tiểu Phức dịu dàng đáp lại, hôm nay quan tướng Vũ Lâm Vệ đột nhiên tới làm cho nàng rất bất ngờ, gấp gáp gọi người tới tiền trạch, bày trí cho tốt để có thể phô trương tiếp kiến.

- Điện hạ, thuộc thần danh Vạn Bân, mang theo thuộc hạ đến tiến kiến, vị này chính là Đô Ngu Hầu Chu Vũ, phụ trách quân pháp và Lục Sự của Vũ Lâm Vệ.
Vạn Bân nghiêng người giới thiệu Chu Vũ.

Tiểu Phức nhàn nhạt cười quan sát, chuyện quan tướng Vũ Lâm Vệ, hôm qua nàng đã được La tam phu nhân báo cho biết. La tam phu nhân chủ động đến nhà chơi, cũng là khách nhân đầu tiên của phủ Công chúa.

- Đô Ngu Hầu tên là Chu Vũ?
Tiểu Phức dịu dàng nói.

- Vâng, thuộc quan tên là Chu Vũ.
Chu Vũ cung kính trả lời.

- Nói như vậy, Chu đại nhân chính là chiến hữu mà Phò mã đề cập tới rồi.
Tiểu Phức khẽ cười nói.

Chu Vũ ngẩn ra, cung kính nói:
- Vâng, đúng vậy, thuộc quan và Phò mã từng ở cùng một quân doanh.

- Ngày hôm trước Phò mã có cầu với bổn cung, muốn bổn cung giữ quân chức Công Chúa Úy cho Chu Vũ, nhưng không ngờ Chu đại nhân đã trở thành Đô Ngu Hầu của bổn cung rồi, so với nhậm chức Công Chúa Úy tốt hơn nhiều.
Tiểu Phức ôn nhu nói.

Chu Vũ ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Tiểu Phức một cái, liền nhanh chóng cúi đầu, cung kính nói:
- Thuộc thần tạ Điện hạ... tín nhiệm.

Quyển 3 - Chương 27: Thẳng tiến

Tiểu Phức gật đầu, quay đầu nhìn về phía Ngưu đô úy, Vạn Bân lại giới thiệu nói:
- Điện hạ, vị này chính là Hữu doanh Đô Úy, Ngưu Sơn Kỳ đại nhân.

- Thuộc quan Ngưu Sơn Kỳ tiến kiến Công chúa điện hạ.
Ngưu Sơn Kỳ cung kính bái kiến theo quân lễ.

- Ngưu đại nhân có thể đảm nhiệm chức quan Hữu Đô Úy, cũng chớ quên là Bệ hạ ban ân.
Tiểu Phức dịu dàng đáp lại nói.

- Vâng, ban ân của Bệ hạ, thuộc thần sẽ nhớ kỹ.
Ngưu Sơn Kỳ cung kính đáp lại.

Tiểu Phức lại nhìn về phía Vương Bình, cười khẽ nói:
- Có Chu Vũ, vậy hẳn là có Vương Bình, theo dung mạo mà Phò mã miêu tả, vị này chính là Vương Bình đại nhân có phải không?

Vương Bình ngơ ngẩn nhìn Tiểu Phức, qua mấy giây mới gật đầu nói:
- Vâng, thuộc quan Vương Bình, bái kiến Công chúa điện hạ.

- Vương đại nhân khách khí rồi, Phò mã từng nói, Vương đại nhân là hán tử hào sảng thẳng tính.
Tiểu Phức ôn nhu nói.

Vương Bình nghe xong ngượng ngùng buông tay xuống, đột nhiên nói:
- Công chúa điện hạ, sao Lục huynh đệ không tới?

- Phò mã có việc ra ngoài rồi, chàng và bổn cung cũng không biết việc hôm nay sẽ có Vũ Lâm Vệ quan tiến kiến.
Tiểu Phức dịu dàng trả lời.

Vương Bình nghe xong vẻ mặt chần chừ, cuối cùng vẫn nói:
- Công chúa điện hạ, ta tìm Lục huynh đệ là có chuyện muốn nhờ.

- Ồ, là chuyện gì, bổn cung có thể chuyển lời.
Tiểu Phức dịu dàng đáp lại.

- Là như vầy, Chu đại ca làm Đô Ngu Hầu, nhưng một số lão huynh đệ y mang theo từ Hưng Hóa quân lại không cách nào an trí, cho nên muốn hỏi thử Lục huynh đệ có thể nhường cho vài chức quan Dực Vệ, để thu xếp cho ổn thỏa.
Vương Bình có chút ngượng ngùng nói.

Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Lão huynh đệ theo lời Vương đại nhân, tại sao không có cách nào khác để an trí?

- Những lão huynh đệ này là doanh binh vượt quá biên chế, hiện giờ Doanh tướng đã đổi thành Ngưu đô úy, y sẽ không thể giữ lại bọn họ. Về sau Ngưu đại nhân tất nhiên sẽ dùng người mà mình tin cẩn đảm nhiệm Đội trưởng Đội phó và Hỏa trưởng cầm binh, tuy nhiên đó là một loại quy tắc ngầm trong quân, cũng không thể trách Ngưu đô úy.
Vương Bình không hề che đậy thẳng thắn giải thích.

Chu Vũ nghe xong, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn thoáng qua, Ngưu đô úy cũng đang cổ quái nhìn Vương Bình, nhưng không có phản ứng tức giận và xấu hổ, Vạn Bân thì nhíu mày.

- Vương đại nhân, lão huynh đệ có bao nhiêu người.
Tiểu Phức ôn nhu hỏi.

- Có hơn ba mươi người.
Vương Bình thuận miệng trả lời.

Tiểu Phức gật đầu, suy nghĩ một chút, dịu dàng nói:
- Những lão huynh đệ này bổn cung có thể tiếp nhận làm nội phủ Dực Vệ, nếu bằng lòng thì trực tiếp đến đây.

- Tạ ơn Công chúa điện hạ.
Vương Bình vui mừng cảm tạ theo quân lễ.

- Không cần cảm tạ, việc này Phò mã nhất định sẽ cầu bổn cung tiếp nhận, bổn cung không thể cự tuyệt được.
Tiểu Phức dịu dàng đáp lại.

Vương Bình ngẩn ra, hỏi:
- Người là Công chúa mà cũng e ngại Lục huynh đệ à?

Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Vương đại nhân, Phò mã là phu lang của bổn cung, chúng ta nên tôn trọng nhau, giữa đôi bên không tồn tại hai chữ e ngại.

Vương Bình gật đầu, nói:
- Công chúa tốt như vậy, là phúc khí của Lục huynh đệ.

Tiểu Phức nghe xong khẽ mỉm cười thản nhiên, quay đầu nhìn vế phía Vạn Bân, dịu dàng nói:
- Vạn đại nhân, ngày sau Bổn cung sẽ không can thiệp vào việc của Vũ Lâm Vệ, có việc gì bốn vị quan tướng cứ tự chủ thảo luận, nếu thảo luận không có kết quả, các ngươi chỉ có thể cầu Bệ hạ giải đáp.
- Vâng, thuộc thần tuân theo căn dặn của Công chúa.
Vạn Bân cung kính đáp.

- Bốn vị quan tướng còn có việc gì nữa không?
Tiểu Phức ôn nhu hỏi.

Bốn vị quan tướng im lặng, Tiểu Phức nhìn về phía Chu Vũ, dịu dàng nói:
- Chu đại nhân nắm quyền chưởng quản lục sự, về sau cấp dưỡng cho Vũ Lâm Vệ của phủ Công chúa, mời Chu đại nhân tự đến đây lĩnh.

- Vâng, thuộc thần nhớ kỹ.
Chu Vũ cung kính đáp lại.

- Sau khi Chu đại nhân trở về, nhớ tra một chút kích thước của binh y, bổn cung sẽ báo cho y phường chế tạo gấp, chờ có số liệu đầy đủ rồi, mời Chu đại nhân ngày mai đích thân đến báo, thuận tiện lấy quân lương mang về.
Tiểu Phức dịu dàng chỉ bảo.

- Vâng, thuộc thần đã nhớ.
Chu Vũ cung kính đáp lại.

- Tốt lắm, nếu không có việc gì nữa, mời bốn vị đại nhân trở về đi.
Tiểu Phức dịu dàng hạ lệnh trục khách, bốn vị quan tướng cung kính hành lễ cáo biệt, xoay người rời đi.

Thấy bốn vị quan tướng ra khỏi sành rồi, Tiểu Phức mới khẽ thở dài, Thanh Văn ở bên khẽ cười nói:
- Vị Vương đại nhân kia quả là người dám nói.

Tiểu Phức mỉm cười, dịu dàng nói:
- Cái dám nói của gã đã hóa giải được rất nhiều vấn đề khó khăn, đi thẳng về thẳng ngược lại làm cho người ta dễ dàng tiếp nhận, kỳ thực, gã rõ ràng là phát ngôn thay cho Chu Vũ.

- Bệ hạ có thể giao cho Chu đại nhân quyền cao cũng thật làm cho người ta ngoài ý muốn, theo lý mà nói, quyền quản lý về tài vật hẳn là nên giao cho vị Vạn đại nhân kia.
Thanh Văn ôn nhu nói.

- Phó thác của Bệ hạ chính là nhằm phân quyền theo thế chân vạc. Tài quyền giao cho Chu đại nhân, một là có thể kềm chế Chủ Soái chuyên quyền, hai là vì Chu đại nhân là chiến hữu của Phò mã, chúng ta cấp quân nhu cho Chu đại nhân, về lâu dài, chúng ta cũng không tiện có lời oán hận.
Tiểu Phức ôn nhu nói, Thanh Văn gật gật đầu.

- Được rồi, chúng ta trở về thôi.
Tiểu Phức đứng dậy ôn nhu nói.

*****

Vào đêm, trong Yên Vân hiên ở Hoàng cung, Đường Hoàng ngồi trên ghế dựa lớn có khắc hoa văn đang xem sổ con, Hạ đại nhân mập mạp trắng trẻo mang vẻ mặt kính cẩn đứng ở một bên.

- Lục Thiên Phong này thật là, quan tướng đến phủ Công chúa tiến kiến, không ngờ hắn lại chạy tới thanh lâu chuộc về kỹ nữ.Đường Hoàng lắc đầu nói.

- Bệ hạ, có lẽ là vì Lục Thiên Phong chưa biết đến việc của Phủ quân phủ Công chúa. Kỹ nữ mà hắn chuộc về, theo điều tra thông qua nhận biết về Ngọc Trúc, kỹ nữ kia bằng lòng chuộc thân là vì báo đáp ân tình của Ngọc Trúc, chuộc thân rồi sẽ hầu hạ Ngọc Trúc. Còn Lục Thiên Phong đi chuộc nàng ta, nghe nói là vì để cho kỹ nữ kia có thể nhận được danh vị nữ quan của phủ Công chúa.
Hạ đại nhân nhẹ giọng nói.

Đường Hoàng gật gật đầu, ôn hòa nói:
- Hôm nay Ngô Thành làm vô cùng tốt, không uổng công trẫm ân phong nàng, về sau tình hình của phủ Công chúa không cần phải dồn lực lượng vào giám sát nữa, chuyển lực lượng dò thám sang nơi khác đi, tập trung nhiều hơn một chút ở Thường Châu.

- Vâng, nô tì lĩnh dụ.
Hạ đại nhân cung kính đáp lời.

- Phản ứng của Chu Chính Phong thế nào?
Đường Hoàng lại hỏi.

- Vô cùng bình tĩnh, giống như không hề có việc gì phát sinh.
Hạ đại nhân cung kính trả lời.

- Bình tĩnh à, trẫm còn tưởng rằng gã sẽ nổi trận lôi đình đấy chứ.
Thanh âm Đường Hoàng lạnh lùng nói.

- Bệ hạ, Chu tướng quân chắc là cũng biết sợ.
Hạ đại nhân cung kính đáp lại.

- Gã nên biết sợ hãi là gì, ngay dưới mắt trẫm còn dám chuyên quyền dựng thế, nếu không phải vì để phân quyền Hưng Hóa quân, Trẫm sao có thể dùng tới gã chứ.
Đường Hoàng không vui nói.

Hạ đại nhân im lặng, một lát sau, Đường Hoàng đột nhiên hỏi:
- Việc của La Sĩ Thành điều tra thế nào rồi?

- Hồi Bệ hạ, vẫn chưa tìm được manh mối nào hữu dũng, y làm việc vô cùng cẩn thận, chính là làm chuyện gì cũng đều có liên quan đến trọng quần.
Hạ đại nhân cung kính trả lời.

- Trẫm cũng biết y là người cẩn thận, nếu y không có bối cảnh là Tiêu thị, thân lại là quan văn, Trẫm sớm đã không thể dung y. Chẳng qua y ở kinh thành cũng lâu quá rồi, nếu Mạnh Thạch đã đi Nhiêu Châu, Trẫm cũng nên tìm cho y một chỗ.
Đường Hoàng thản nhiên nói.

- La Sĩ Thành là Trưởng Sử phủ Thân Vương, nếu phóng ra ngoài cũng rất khó bố trí ổn thỏa. Hơn nữa thả y ra ngoài sẽ có lo ngại xây dựng thế lực.
Hạ đại nhân nhẹ giọng nêu ra chút khiếm khuyết.

Đường Hoàng gật đầu, như có điều suy nghĩ trong chốc lát, nói:
- Trẫm muốn suy nghĩ thêm một chút, chuyện này tạm gác lại đi.

*****

Lúc hoàng hôn, Lục Thất mang Thanh Phù về tới gia trạch của Tiểu Phức, khi vào cửa phủ mỉm cười bắt chuyện với các huynh đệ, tiến vào trong tòa nhà vẫn là Ngọc Trúc một mình nghênh đón. Lục Thất cũng biết, nhóm thị thiếp ở tú trang của hắn đều đang rất bận rộn gấp gáp chế tạo quần áo.

Ngọc Trúc vừa thấy Thanh Phù, sửng sốt qua đi trên mặt liền nở một nụ cười nhàn nhạt, Thanh Phù bước nhanh tiến lên, hành nữ lễ dịu dàng nói:
- Ngọc Trúc tỷ tỷ, nô tì tới hầu hạ tỷ tỷ đây.

Ngọc Trúc vươn tay đỡ lấy Thanh Phù, dịu dàng nói:
- Muội muội đã đến đây thì không nên nói lời như vậy.

- Được hầu hạ tỷ tỷ là tâm nguyện của Thanh Phù, tỷ tỷ chớ có ghét bỏ Thanh Phù mới đúng.
Thanh Phù chân thành dịu dàng đáp lại.

Ngọc Trúc khẽ cười lắc đầu, dịu dàng nói:
- Muội đã đến phủ Công chúa, cũng đừng nói những lời ngốc nghếch như vậy nữa, chuyện của muội đều có Công chúa an bài.

Thanh Phù ngẩn ra, Lục Thất ở bên khẽ cười nói:
- Việc của Thanh Phù ta đã đáp ứng rồi, về sau nàng sẽ theo tỷ tỷ làm việc.

Ngọc Trúc nghe xong khẽ cười chưa đáp lại, chuyển lời ôn nhu nói:
- Lão gia, phu nhân ở thư phòng chờ chàng đấy, hôm nay có phát sinh một việc, tuyệt đối sẽ khiến cho lão gia không ngờ tới.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu cất bước đi về phía thư phòng, bất kể là chuyện gì xảy ra, hắn đều nên trực tiếp đến chỗ Tiểu Phức tìm hiểu, nghe Ngọc Trúc nói vậy liền không hỏi nhiều nữa

Quyển 3 - Chương 28: Tiêu hao nuôi quân

Vào thư phòng, chỉ có một mình Tiểu Phức, hơn nữa ở trước giường đã đặt một chiếc ghế, hắn không khách khí trực tiếp đi qua, gật đầu ân cần thăm hỏi Tiểu Phức, rồi ngồi trên ghế.

- Tiểu Phức, hôm nay đã xảy ra chuyện gì?
Lục Thất nhìn gương mặt xinh đẹp ngậm một nụ cười nhàn nhạt của Tiểu Phức, hắn bình thản hỏi.

- Hôm nay Công chúa đã tiếp kiến quan tướng Vũ Lâm Vệ ngoại phủ, huynh đoán xem quan tướng tới đây là ai?
Ngữ khí Tiểu Phức mang ý cười hỏi ngược lại.

Lục Thất ngẩn ra, ánh mắt nhìn Tiểu Phức, suy nghĩ một chút nói:
- Chẳng lẽ là người ta quen biết?

Tiểu Phức khẽ cười gật đầu, dịu dàng nói:
- Chính là hảo hữu của huynh, Vương Bình và Chu Vũ.

- Cái gì? Bọn họ,...
Lục Thất sửng sốt kinh sợ không nói nên lời.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Chu Vũ đảm nhiệm chức Đô Ngu Hầu, Vương Bình đảm nhiệm chức Tả Đô Úy, Ngưu Sơn Kỳ đảm nhiệm chức Hữu Đô Úy, Thiên Ngưu Tướng Quân Vạn Bân đảm nhiệm chức Điển Quân.

Lục Thất giật mình quan sát Tiểu Phức, lúc này hắn mới hoàn toàn tin tưởng lời nói của Dương Côn, lại nghe Tiểu Phức tiếp tục nói:
- Doanh quân trực thuộc Vương Bình và Chu Vũ sẽ trực tiếp trở thành Vũ Lâm Vệ của phủ Công chúa.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tại sao có thể như vậy?

- Ta nghĩ có lẽ là Đường Hoàng bệ hạ tín nhiệm chúng ta, cũng có thể Bệ hạ không muốn Chu Vũ và Vương Bình sau này trở về Hưng Hóa quân, mặt khác Chu Vũ đảm nhiệm chức Đô Ngu Hầu, đối với chúng ta mà nói, bỏ ra bạc nuôi dưỡng quân sẽ tình nguyện hơn rất nhiều.
Tiểu Phức dịu dàng trả lời.

Lục Thất suy nghĩ một chút, gật gật đầu, nói:
- Hai vị ca ca đảm nhiệm quan tướng của phủ Công chúa, đối với chúng ta là chuyện tốt.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Là chuyện tốt. Trước đó ta có suy nghĩ, quy thuộc Vũ Lâm Vệ trên thực tế là quân tiễu phỉ, vậy thì quân hưởng cần phải phát như thế nào?

- Ấn theo quân tiễu phỉ mà chi ra, không thể theo Kinh quân, nếu không sẽ có phiền toái.
Lục Thất không chút do dự trả lời, đề cập đến quân sự, hắn cực kỳ thông hiểu về lợi và hại.

- Nếu chúng ta phát quân hưởng ấn theo tiêu chuẩn của quân tiễu phỉ, liệu có đưa tới quân tâm oán giận hay không, huống chi Chu Vũ và Vương Bình thống quân lại có quan hệ thân cận với chúng ta.
Tiểu Phức dịu dàng đưa ra lời bác bỏ.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Cấp quân hưởng chiếu theo quân tiễu phỉ sẽ không khiến cho bọn họ sinh lòng oán giận, sau này khi không còn là quân tiễu phỉ, chúng ta lại nâng cao quân hưởng, lúc đó sẽ càng có hiệu quả thu phục quân tâm.

Tiểu Phức gật gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Lương bổng của quân đội chỉ có thể chiếu theo tiêu chuẩn của quân tiễu phỉ, tuy nhiên có thể nâng cao lượng lương thực phân phát, như vậy càng có thể lấy được thiện cảm của binh lính, nhưng chỉ có thể để cho Chu đại ca đi làm.

Tiểu Phức gật gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Mặt khác, còn có ba khoản quân hao cũng vô cùng lớn, chính là tiền thuốc, tiền trợ cấp và tiền thưởng công trạng.

Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Những khoản huynh nói kia, cũng cần chúng ta cung cấp à.

- Cô cho rằng nuôi quân là chỉ cần bỏ ra quân hưởng thôi sao? Không đơn giản như vậy, nếu Đường Hoàng đã lệnh cho chúng ta cấp dưỡng Vũ Lâm Vệ, thì nghĩa là một phân bạc cũng sẽ không cấp cho phủ Công chúa.
Lục Thất cười nhạt nói.

Kỳ thực, khi hắn vừa nghe Chu Vũ và Vương Bình đã là Chủ tướng Vũ Lâm Vệ, lập tức hiểu ra đó là cơ hội thu được thế lực quân đội. Quân tâm làm thế nào đạt được, một là thống quân, hai là đòi hỏi sự quan tâm đối với binh tướng, nhất là cái sau, hắn tuyệt đối phải khiến cho trong lòng quan binh Vũ Lâm Vệ ghi nhớ đại danh của Lục Thiên Phong hắn.Tiểu Phức ưu sầu hơi nhíu hàng mày cong cong, bất đắc dĩ nói:
- Vậy thì cần phải có bao nhiêu bạc.

- Cũng không nhiều đâu, chúng ta đã tính toán chi ra bảy ngàn lượng cho quân hưởng, vậy thì cứ bỏ ra bảy ngàn lượng bạc. Bảy ngàn lượng bạc làm lương bổng cho quân tiễu phỉ, sau khi phân ra, còn dư lại chính là bạc trợ cấp và thưởng công. Chúng ta giao cho Chu đại ca bạc để Chu đại ca tự mình nắm giữ chi phí, còn quân dược và thức ăn bồi dưỡng, cùng với quân phục, chúng ta tự mình chuẩn bị đưa cho Vũ Lâm Vệ là được.
Lục Thất giải thích trật tự rõ ràng.

Tiểu Phức nghe xong gật đầu, lúm đồng tiền xinh đẹp nhu hòa, Lục Thất khẽ cười nói:
- Nuôi quân rất hao tổn bạc, khi không có chiến tranh còn có thể vạch kế hoạch cấp bạc cho binh lính, nhưng một khi có chiến sự, số bạc cần tiêu hao sẽ nhiều gấp mấy lần. Ngày sau nếu bạc trợ cấp trong quân không đủ dùng, chúng ta cần phải tìm mọi cách đi kiếm bạc từ bên ngoài để trợ cấp. Trợ cấp thân nhân của người chết sẽ thu được lòng kính trọng của binh tướng Vũ Lâm Vệ.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Trợ cấp cho thân nhân người chết chúng ta có thể bỏ ra, chỉ sợ rằng Đường Hoàng bệ hạ sẽ sinh lòng nghi kỵ.

Lục Thất nói:
- Đương nhiên chúng ta sẽ không chủ động đi cấp bạc, mà cần thân nhân người chết tới cửa cầu xin mới được, bị động bố thí là cử chỉ thiện tâm.

Khuôn mặt yêu kiều của Tiểu Phức bừng tỉnh gật đầu, tiếp đó nhàn nhạt mỉm cười khẽ nói:
- Vẫn là tâm tư của huynh linh hoạt.

Lục Thất cười, tiếp đó chuyển sang nói về việc Thanh Phù, thậm chí cả việc bí mật gặp mặt Dương gia Tứ huynh cũng nói thẳng ra. Hắn vô cùng tín nhiệm Tiểu Phức, việc có giao hảo với Dương gia không nên giấu giếm, bằng không sau này sẽ dễ dàng sinh ra hiểu lầm mâu thuẫn không cần thiết.

Tiểu Phức nghe xong kinh ngạc không thôi, cũng không thể tưởng được Lục Thất còn có đồng minh ngầm là một vị Trung Lang Tướng, hơn nữa vị Trung Lang Tướng kia sắp sửa được điều ra ngoài thống lĩnh Ninh Quốc quân, bí mật này khiến cho trái tim nàng quá chấn động.

- Tiểu Phức, Công chúa gặp mặt quan tướng ở nơi nào vậy?
Lục Thất chuyển sang hỏi.

Tiểu Phức từ trong kinh ngạc hoàn hồn, đôi mắt đẹp nhìn Lục Thất, khẽ cười nói:
- Chính là ở trong này.

- Nơi này? Nơi này là gia trạch của cô mà.
Lục Thất nghi hoặc hoài nghi nói.

- Đúng là gia trạch của ta, tuy nhiên Công chúa cũng có thể đến nơi này tiếp kiến quan tướng.Tiểu Phức khẽ cười trả lời, nàng nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Lục Thất, cảm thấy vị phu lang này của mình ngốc nghếch đến thật đáng yêu.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Tiểu Phức, ta có thể cùng Công chúa gặp mặt chưa?

- Không thể, huynh và Công chúa còn chưa thành hôn, nếu huynh rất muốn gặp, có thể tới phủ Ung Vương thỉnh cầu.
Tiểu Phức nhàn nhạt cười nói.

Lục Thất vừa nghe vẻ mặt liền khổ sở, tới phủ Ung Vương cầu kiến Công chúa, hắn sao mà dám, nếu để cho Đường Hoàng biết được, tất nhiên sẽ sinh ra hậu quả xấu.

Nhưng hắn chợt nhớ tới một chuyện, nghi ngờ nói:
- Tiểu Phức, ta nhớ có từng nghe người ta nói, dường như Công chúa đã bị Ung Vương đuổi khỏi phủ Ung Vương.

Tiểu Phức ngẩn ra, chần chờ một chút, nhẹ nhàng nói:
- Xem ra huynh cũng đã biết chuyện Công chúa rời khỏi phủ Ung Vương phủ, hiện giờ Công chúa đang ở cùng với Tiêu Phi nương nương. Tuy nhiên việc Công chúa rời khỏi phủ Ung Vương, Công chúa không muốn cho các thị thiếp của huynh biết.

Lục Thất ồ một tiếng, lại thấy Tiểu Phức quay đầu quan sát thư phòng, dịu dàng nói:
- Huynh ở nơi này cũng không cần khách khí, nơi này đã là phủ của Ngô Thành công chúa rồi.

Lục Thất vừa nghe liền bị kinh sợ giật mình, ngạc nhiên nhìn Tiểu Phức, Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Không cần kinh ngạc, là ta và Công chúa đã đạt thành hiệp thương đồng sở hữu, nơi này vốn là lão quan trạch của Tiêu thị, gia trạch của ta ở phụ cận phủ Ung Vương.

Lục Thất giật mình, im lặng gật gật đầu, hắn không có hứng thú tìm hiểu chuyện Công chúa và Tiểu Phức đã đạt thành hiệp thương thế nào. Phỏng chừng cũng giống như cách hắn và Kim Trúc đồng sở hữu cửa hàng, có lẽ Tiểu Phức đảm nhiệm Công Chúa Lệnh chính là một trong những điều kiện hiệp thương.

- Thiên Phong, ngày mai Chu Vũ sẽ đến lấy quân hưởng, đến lúc đó xã giao, các huynh có thể đi tửu lâu chuyện trò.
Tiểu Phức dịu dàng nói tiếp.

Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút, nói:
- Lần trước ta ở Túy Vân tửu lâu cùng hai vị ca ca uống rượu cũng đã hao phí hơn ba trăm bạc rồi.

- Có một chút rượu, làm sao mà dùng nhiều bạc như vậy?
Tiểu Phức kinh ngạc nói.

- Là do uống rất nhiều rượu ngon.
Lục Thất ngượng ngùng nói.

Tiểu Phức gật đầu, thoáng chút suy nghĩ rồi dịu dàng nói:
- Hai vị ca ca của huynh cũng là người thông tình đạt lý, huynh trực tiếp cho bọn họ biết tình hình thực tế cùng với khốn cảnh của chúng ta, bọn họ sẽ hiểu được, bằng không chúng ta sẽ chịu không nổi đâu. Ngày mai Chu Vũ đến, sẽ mang theo ít nhất hơn bốn mươi vị thuộc quan, Chu Vũ đã tiến cử với chúng ta rất nhiều lão huynh đệ làm Dực Vệ.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Tiểu Phức, Tiểu Phức giải thích những chuyện đã phát sinh hôm nay, Lục Thất nghe xong gật đầu nói:
- Chúng ta nên tiếp nhận, binh lính trong thám báo doanh Hưng Hóa quân gần như đều là tinh binh có bản lãnh thật sự, hơn nữa có thể đi theo Chu đại ca đến kinh, xuất thân tất nhiên là phổ thông rồi, sẽ không dễ ẩn núp nội gian đâu.

Tiểu Phức gật đầu, Dực Vệ chính là lá chắn vũ lực bảo hộ nàng, Dực Vệ có được lai lịch trong sạch và võ nghệ cao siêu, hiện giờ đúng là phủ Công chúa không dễ thu được. Hiện tại có Chu Vũ tiến cử, bổ khuyết vào ghế Dực Vệ còn trống, cũng có thể miễn cho ngày sau có người nhờ vào quan hệ xin tiến vào.

- Thiên Phong, thuộc hạ của huynh trong quân tiễu phỉ, có phải cũng nên chiếu cố một chút hay không.
Tiểu Phức quan tâm hỏi.

- Ta đúng là cần chiếu cố một chút, tuy nhiên chỉ cần chiếu cố trên phương diện cái ăn và quân dược là được, hơn nữa mức quân lương sẽ ngang hàng với thuộc hạ của Chu Chính Phong. Chẳng qua sau khi phủ Công chúa đón nhận người do Chu đại ca tiến cử, không cần tiếp tục bổ nhiệm Dực Vệ, về sau nếu ta mất đi chức sự Lữ Soái phủ Ung Vương, khả năng còn phải an trí một ít thám vệ.
Lục Thất đáp lại nói.

- Thiên Phong, Công Chúa Úy huynh muốn để cho người nào đảm nhiệm?
Tiểu Phức lại dịu dàng hỏi

Quyển 3 - Chương 29: Mưu cầu thế lực bên ngoài

Lục Thất suy nghĩ một chút, cảm thấy nên để cho Quý Ngũ thúc, tuy nhiên Quý Ngũ thúc là tâm phúc mà hắn cực kỳ coi trọng, một khi nhậm chức Công Chúa Úy, khi làm việc có thể sẽ gặp nhiều điều bất tiện.

- Ta nghĩ là để cho Quý Ngũ thúc, có điều ta rất ỷ vào Quý Ngũ thúc làm việc, nếu thúc ấy nhậm chức Công Chúa Úy có thể sẽ gặp nhiều điều bất tiện trong lúc làm việc
Lục Thất trả lời.

- Quý Ngũ thúc?
Tiểu Phức nghi hoặc khẽ nói.

Lục Thất giải thích một hồi, Tiểu Phức nghe xong thì nhẹ nhàng mỉm cười nói:
- Chúng ta thiếu đúng là người trung thành như thế, Công Chúa Úy nên để cho Quý Ngũ thúc.

Lục Thất im lặng chưa đáp lại, suy nghĩ giây lát mới nói:
- Quý Ngũ thúc là người phụ tá trung thành nhất của ta, dù cho không cho quan chức lớn, thúc ấy cũng sẽ không sinh lòng oán hận. Nếu chúng ta đã tiếp nạp thuộc hạ của Chu đại ca, vậy thì tùy cơ ứng biến giao cho chức vụ Công Chúa Úy luôn. Ngày mai nếu trong số người tới có Lục sự quân tào, chúng ta sẽ trao cho người đó quan chức Công Chúa Úy, cũng nhằm để tiếp cận lòng người hơn.

Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Lục sự quân tào là một trong những quan tướng chủ chốt trong doanh quân, chỉ sợ sẽ không dễ dàng rời khỏi chức vị.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Nếu là ta, tuyệt đối sẽ vứt bỏ chức vụ Lục sự quân tào, tình nguyện đến phủ Công chúa làm đầu lĩnh Dực Vệ. Ở trong quân, nếu không có mạng lưới quan hệ cường thế ủng hộ, thế nào cũng sẽ bị Chủ tướng tước đoạt quyền lực sở hữu. Một Lục sự quân tào không có quyền lực, chẳng khác nào một vật bài trí bị cao thấp trong quân khinh bỉ.

Tiểu Phức hiểu ra gật đầu, khẽ cười nói:
- Vậy chuyện này do huynh làm chủ đi.

Lục Thất hơi giật mình, trong lòng dâng lên xúc động, chăm chú nhìn Tiểu Phức. Hai gò má của Tiểu Phức nhuộm một lớp son nhàn nhạt khiến người ngất ngây, thần thái nàng hơi xấu hổ đưa mắt nhìn lại, khẽ mỉm cười nhẹ nhàng nói:
- Huynh nhìn cái gì vậy.

Lục Thất cả kinh, loạn ý tan biến, do dự một chút mới hạ giọng nói:
- Tiểu Phức, nếu cô là Công chúa thì tốt rồi.

Khuôn mặt Tiểu Phức khẽ biến, đôi mắt đẹp dịu dàng nhìn Lục Thất giây lát mới buông xuống ôn nhu nói:
- Huynh nói như vậy, nếu Công chúa biết được sẽ giận huynh đấy.

Lục Thất im lặng không nói gì, một lát sau hắn mới nói:
- Tiểu Phức, trong lòng ta vẫn luôn kềm nén khát vọng muốn tìm hiểu về cô, bây giờ ta chỉ muốn hỏi cô một câu, phu quân của cô ở phủ Ung Vương phủ làm chức quan gì?

- Chuyện nhà của ta không định cho huynh biết, để sau này rồi hãy nói có được không?
Tiểu Phức dịu dàng cự tuyệt.

Lục Thất với ánh mắt yên tĩnh gật đầu, Tiểu Phức lại dịu dàng nói:
- Chúng ta nói chính sự đi, ta đã biết xuất thân của Vân Nga, dự định cho người đi Thường Châu giải quyết triệt để chuyện tình của Vân Nga.

Lục Thất ngây người, nhìn Tiểu Phức, nói:
- Chuyện tình của Vân Nga không cần gấp gáp, hiện giờ việc trước mắt cần phải chú tâm vào đó là việc của phủ Công chúa.

- Chuyện của Vân Nga không thể kéo dài, chúng ta phải tạo dựng một mối quan hệ bè phái với thân nhân của Vân Nga để thành lập một ngoại thế lực. Nếu thân nhân của Vân Nga có nhân tài có thể dùng được, chúng ta cần phải thu nạp làm quan viên của phủ Công chúa, vì mục tiêu tại Thường Châu gầy dựng một cơ sở cung ứng từ bên ngoài.
Tiểu Phức dịu dàng giải thích.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Thường Châu là nơi biên giới thường xuyên xảy ra chiến tranh, thì làm sao mưu cầu được một nơi cung ứng, chỉ sợ là chẳng trông cậy được gì, hơn nữa chúng ta cũng không có năng lực cầu được quan chức tại Thường Châu.

- Suy nghĩ của huynh quá hạn chế rồi, chính vì Thường Châu là nơi biên giới xảy ra chiến tranh, cho nên quan chức mới dễ dàng mưu cầu. Hơn nữa tại Thường Châu có một nhánh chính của Tiêu thị, bằng vào quan hệ thân cận của ta và huynh với Tiêu thị, sẽ có thể thu hẹp những cản trở trong mưu đồ đạt được thế lực quan lại của chúng ta.
Tiểu Phức dịu dàng giải thích.

Lục Thất suy nghĩ chốc lát, lắc đầu nói:- Khi Bệ hạ gặp ta, đã từng cảnh cáo ta không được phép hiệu lực cho La trưởng sử, ta đã đáp ứng Bệ hạ, chẳng qua ta có nói rằng La tam phu nhân có ân với ta, mai sau nếu La tam phu nhân có việc cầu ta bảo hộ, ta không thể cự tuyệt được, Bệ hạ mới miễn cưỡng đáp ứng đấy.

Khuôn mặt Tiểu Phức khẽ biến, cả kinh nói:
- Bệ hạ thật sự đã cảnh cáo huynh như vậy?

Lục Thất gật đầu, vẻ mặt Tiểu Phức trở nên trầm trọng, qua mấy giây, nàng dịu dàng nói:
- Chỉ sợ Bệ hạ đã có tâm tư giáng tội La trưởng sử rồi.

Lục Thất ngây người, hắn suy nghĩ một chút, nói:
- Tiểu Phức, việc này chúng ta không nên nhiều lời.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Ta hiểu, hiện giờ phủ Công chúa chỉ mới nhận được sự tín nhiệm của Bệ hạ, không nên gây thêm rắc rối, chúng ta càng phỏng đoán, trở nên cảnh giác La trưởng sử, ngược lại chỉ sợ sẽ hư chuyện.

Lục Thất gật đầu, trên thực tế hắn không có ấn tượng tốt với La trưởng sự, cũng không muốn bị liên lụy, lại nghe Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Việc gây dựng cơ sở cung ứng bên ngoài tại Thường Châu, chúng ta sẽ không cầu đến La trưởng sử.

Lục Thất ngẩn ra, tiếp đó gật gật đầu, Tiểu Phức lại nói:
- Sở dĩ ta coi trọng việc xây dựng thế lực tại Trường Châu, có một nửa nguyên nhân là Ngô Thành quân, ta nghe nói Bệ hạ có ý định lập Ngô Thành quân tại Thường Châu. Nếu Ngô Thành quân thật sự trú đóng ở Thường Châu, về sau chúng ta có thể hình thành một loại thế lực quân sự và chính sự hỗ trợ cho nhau.

Lục Thất nghe xong trong lòng kinh sợ giật nảy, hắn nhìn Tiểu Phức, nói:
- Lập Ngô Thành quân ở Thường Châu ư? Chẳng lẽ là lệnh cho Vũ Lâm Vệ hiện giờ, sau này đến Thường Châu trú đóng.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Ta cũng đoán là vậy.

Lục Thất gật gật đầu như thoáng chút suy nghĩ, đó đúng là thời cơ để đạt được một đại thế lực bên ngoài trên cả quân sự và chính trị. Trước kia hắn vì khả năng phải đi Thường Châu đóng quân nên đã cố gắng bày bố, để cho Hôi Ưng nhập vào thế lực đạo phỉ ở Thái Hồ, mục đích chính vì ngày sau có được quân lực mà hao tâm tổn trí xếp đặt quân cờ ẩn.

- Còn việc của Thanh Văn nữa, Thanh Văn là nữ nhi của Giang Âm Trương thị, ta định sẽ bí mật thành lập quan hệ giao hảo với Trương thị. Trương thị ở Thường Châu cũng có thế lực rất mạnh, như vậy, người của chúng ta ở Thường Châu có thể dưới sự chấp thuận ngầm của Tiêu thị và Trương thị, có được chỗ đứng.
Tiểu Phức dịu dàng nói ra ý tưởng.
Lục Thất kinh ngạc nhìn Tiểu Phức, Tiểu Phức thân là phận gái tuổi còn non trẻ, thế mà lại có được trí tuệ tung hoành. Một người thông hiểu mưu lược trên thực tế chính là trụ cột để làm đại sự.

Lục Thất cũng chỉ quái lạ liếc mắt nhìn một cái, liền gật đầu biểu thị sự đồng ý, nhưng rồi bỗng thoáng suy nghĩ, lại lắc đầu nói:
- Chúng ta không cần cho người đi liên lạc với Trương thị, sẽ dễ dàng làm lộ bí mật rước lấy tai họa, chờ tất cả có định số rồi, mới đi liên lạc cũng không muộn

Tiểu Phức gật đầu tiếp thu đề nghị, Lục Thất lại nói:
- Ta ở huyện Thạch Đại có một thị thiếp tên là Tiêu Hương Lan, có xuất thân bàng chi Thường Châu Tiêu thị, vốn chung chồng trước với Vân Nga, nếu cô lệnh người đi Thường Châu, có thể giả như quan hệ thân thích mà đi liên lạc.

Tiểu Phức im lặng gật đầu, lại ôn nhu hỏi:
- Huynh chắc là ưa thích có nhiều nữ nhân, thế nhưng vì sao lần trước ta an bài nhạc nô cho huynh, một người huynh cũng không tiếp nhận?

Lục Thất nhìn Tiểu Phức, hạ giọng nói:
- Nữ nhân của ta đã có rất nhiều rồi, ta không muốn rước thêm phiền não, con người ta đúng là thích sở hữu nhiều thị thiếp, nhưng điều kiện tiên quyết chính là thích thì mới có thể nạp cưới.

- Những nhạc nô này cũng không xấu xí, lần sau bọn họ hầu hạ huynh, huynh không nên cự tuyệt làm tổn thương các nàng.
Tiểu Phức ôn nhu nói.

Lục Thất ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Tiểu Phức, ta thật sự không muốn thêm nhiều phiền não.

- Có thêm phiền não huynh cũng phải bằng lòng, mười nhạc nô kia, huynh nhất định phải tiếp nhận.
Tiểu Phức hờn dỗi trách cứ bác bỏ, ngữ khí rất bất đắc dĩ.

Lục Thất ngây người nhìn Tiểu Phức, Tiểu Phức cúi đầu, hạ giọng nói:
- Những nhạc nô này là Bệ hạ ban cho phủ Công chúa, nhạc nô mà Bệ hạ ban tặng kỳ thực có thân phận cung nhân, không phải là nữ tì để sai sử tầm thường, huynh chỉ có thể tiếp nạp các nàng hầu hạ, không thể đem các nàng cho người khác.

Lục Thất ngẩn người, một lát sau mới kinh ngạc nói:
- Là cung nhân Bệ hạ ban tặng à?

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Bệ hạ ban cung nhân cho đại thần là một loại ban ân thể hiện sự tín nhiệm, đồng thời cũng là một phương pháp biến báo đào thải cung nhân lớn tuổi. Bệ hạ ở trong cung chỉ thích sủng hạnh Hoàng hậu và vài vị Hoàng phi, rất hiếm khi sủng hạnh cung nhân, hơn nữa Bệ hạ là một vị Hoàng đế có trái tim thương xót, cung nhân khi đã lớn tuổi, đa số có thể được thả ra khỏi cung.

Lục Thất gật đầu, Tiểu Phức lại dịu dàng nói:
- Nhạc nô là Bệ hạ ban tặng, cho nên Công chúa mới có thể lệnh cho các nàng hầu hạ huynh, nếu huynh không chịu tiếp nhận sự hầu hạ của các nàng, lỡ như bị Bệ hạ biết được, có lẽ sẽ khiến cho Bệ hạ không hài lòng. Bệ hạ là một người rất dễ bị chút chuyện tình yêu nam nữ nhỏ nhặt ảnh hưởng, có thể bởi vì thế mà thay đổi cách nhìn đối với một người đấy.

Lục Thất gật đầu, thoáng chút suy nghĩ, nói:
- Tiểu Phức, ta tạ ơn Công chúa khoan dung, xin thay ta chuyển cáo lời này.

Đôi mắt đẹp của Tiểu Phức dịu dàng nhìn Lục Thất, khẽ nói:
- Ta sẽ.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ chốc lát lại hỏi:
- Sau này thân phận của những nhạc nô này cũng vẫn là cung nhân hay sao?

- Cung nhân cũng phân thành ba cấp bậc, nhạc nô chỉ có thân phận cung nhân tam đẳng thấp nhất, về sau quy về dưới sự chưởng quản của Vân Nga. Vân Nga là cung nhân nhất đẳng, là nữ quan Ti nhạc, Ngọc Trúc cũng là cung nhân nhất đẳng, là nữ quan Ti lễ, Uyển Ngọc và Băng Nhi dưới Ngọc Trúc, là cung nhân nhị đẳng, cũng có nữ quan Ti danh, chẳng qua phải làm việc dưới quyền của cung nhân nhất đẳng.
Tiểu Phức dịu dàng giải thích.

Lục Thất gật đầu, Tiểu Phức lại dịu dàng nói:
- Thanh Phù mà huynh mang về, Kim Trúc cũng có nói với ta, sau này nàng ấy sẽ là cung nhân nhị đẳng, làm việc dưới quyền Ngọc Trúc.

Quyển 3 - Chương 30: Một người làm quan, cả họ được nhờ

Lục Thất gật đầu nhưng lại hỏi:
- Bình thê Tân Vận Nhi của ta ở Huyện Thạch Đại cũng sẽ là cung nhân sao?

Tiểu Phức cười nhẹ nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Bình thê của huynh, sao có thể là cung nhân được?

Lục Thất ngẩn ra nhìn Tiểu Phức. Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Bình thê của huynh thì có thể làm tỷ muội thật sự với Công chúa rồi, sau này có thể nhận được Cáo mệnh huyện quân. Tỷ tỷ ruột của huynh cũng có thể nhận được Cáo mệnh huyện quân, mẫu thân huynh có thể nhận được Cáo mệnh quận quân.

Lục Thất nghe giật mình, lại nghe Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Nhưng cáo mệnh của nữ nhân cũng chỉ là một vinh dự thôi, không có tôn quyền gì thực cả. Đến cả ta đây cũng là cáo mệnh huyện quân thôi.

Lục Thất gật đầu, chợt ngẩng đầu hỏi:
- Tiểu Phức! Muội muội Tiểu Nghiên của ta có thể nhận được cáo mệnh không?

- Muội muội của huynh thì không được! Không phải vì nàng ta đã từng là nô tì mà vì nàng ta là do thị thiếp sinh ra, những người mà do thiếp sinh thì không được nhận cáo mệnh, chỉ có mẹ ruột của đại quan mới được phong thôi. Muội muội của huynh sau này chỉ có thể là con gái tôn quý của Lục thị.
Tiểu Phức dịu dàng trả lời.

Lục Thất thất vọng gật đầu, Tiểu Phức lại nói:
- Chuyện của muội muội huynh trước hết không cần nóng vội. Công chúa sẽ giúp muội muội huynh thoát khỏi nô tịch trước khi Tiêu Tứ xuất giá, giờ đây cứ đợi xem Tiêu Tứ có thể chủ động thả muội muội huynh hay không, có thể giải quyết trong hòa khí là tốt nhất.

Lục Thất thấy ấm áp trong lòng rồi gật đầu nhưng lại hỏi:
- Nếu như Tiêu Tứ tiểu thư không chịu thả người, vậy còn cách khác không?

- Huynh thật sự hồ đồ rồi! Tiểu cô của Công chúa cho người làm nô tỳ, đó là ô danh mà hoàng tộc có thể chấp nhận sao? Chỉ cần Công chúa nói một câu thì Tiêu Tứ đành phải thả muội muội của huynh ra thôi, nếu không là đang có ý sỉ nhục Hoàng tộc. Tội đó Tiêu Tứ có thể gánh nổi không?
Tiểu Phức dịu dàng oán trách.

Lục Thất giật mình, vẻ mặt có chút ngượng ngùng nhưng trong lòng cũng cảm thấy vui mừng. Chuyện tiểu muội bán thân làm nô tỳ vẫn luôn là nỗi áy náy day dứt trong lòng, hắn luôn cho rằng đời này không thể chuộc được tiểu muội ra. Nhưng chuyện mà hắn tưởng vô cùng khó khăn thì giờ đây lại trở nên thật đơn giản. Lúc này, hắn mới phát hiện ra, cảm giác làm Phò mã thật tuyệt, cảm giác giống như “một người làm quan, cả họ được nhờ”.

Im lặng vui mừng trong chốc lát, Lục Thất mới trở lại bình thường. Trong lòng hắn rất nhanh đã nhớ đến một người, môn nô Tiêu Bình đã cho hắn những gợi ý ở trước cửa Tiêu phủ. Hắn đã từng hứa với Tiêu Bình là nếu như sau này được thành công thì sẽ “nâng đỡ” y.

- Tiểu Phức! Ban đầu khi ở cửa Tiêu phủ, ta đã từng nhận được sự giúp đỡ của môn nô tên là Tiêu Bình, lúc đó đã từng hứa với y, nếu như sau này được thành công sẽ giúp đỡ y. Cô xem phủ Công chúa có văn chức nào trọng dụng y được không?
Lục Thất suy nghĩ rồi hỏi.

Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Tiêu Bình? Người mà huynh nói, ta không có ấn tượng gì cả!

- Chỉ là một môn nô thì tất nhiên cô sẽ không có ấn tượng gì rồi. Nhưng cách thức nói năng của người đó không hề tầm thường, chắc chắn là một nhân tài.
Lục Thất cố gắng tiến cử.

Tiểu Phức suy nghĩ một chút, dịu dàng nói:
- Thiên Phong! Trong phủ Công chúa sẽ không dùng đến đàn ông làm văn sự đâu. Thiếp gợi ý cho chàng, chàng có thể đến nhờ Chu Vũ sắp xếp cho, thuộc hạ của Chu Vũ có hai quan văn Lục sự, một người làm thư ký lục sự, một người làm quân tào lục sự, đều là tiểu quan cửu phẩm.
Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Chỉ e hai quan vị đó đã có người đảm nhiệm rồi!

- Có người nhận rồi cũng phải nhường lại một vị trí. Huynh cứ nói là Công chúa muốn sắp xếp gia nô làm Lục sự, người đã nhận chức đó có thể chuyển sang làm Dực Vệ. Theo như ta nghĩ, ngay cả khi có người nhận chức rồi thì cũng là người luyện võ, mà người luyện võ càng mong muốn trở thành Dực Vệ hơn.
Tiểu Phức ôn hòa nói.

Lục Thất gật đầu, lại nghe Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Hai quan văn Lục sự chúng ta đều cần, một vị trí sắp xếp cho Tiêu Bình, vị trí còn lại ta sẽ sắp xếp người khác.

Lục Thất vừa nghe liền lộ ra vẻ mặt cười khổ. Trước đây hắn đã từng nghĩ đến, hơn nửa năm trước, hắn cũng khao khát có thể có được chức quan cửu phẩm. Lúc đó hắn phải liều mạng mới có được chức quan cửu phẩm đó, nhưng hiện giờ chỉ cần một ý nghĩ của hắn liền có thể để rất nhiều người dễ dàng có được chức quan.

- Thiên Phong! Chúng ta nói cũng nhiều rồi, huynh đến lầu các nghỉ ngơi một chút đi!
Tiểu Phức chợt dịu dàng “đuổi khách”.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu rồi mới đứng dậy, Tiểu Phức lại nói:
- Ta không ép huynh chấp nhận mấy nhạc nô đó hầu hạ, nhưng nhất định không được lạnh nhạt với họ. Trái tim phụ nữ một khi bị tan nát, sinh lòng oán hận thì sẽ nói xằng nói bậy đó.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Tiểu Phức, kinh ngạc nói:
- Tiểu Phức! Cô muốn nói, những nhạc nô đó là gian tế sao?

- Phải... Mà cũng không phải! Bọn họ không phải là gian tế nhưng cũng có thể biến thành những gian tế ăn nói xằng bậy. Trong cung rất có thể sẽ cử người âm thầm hỏi các nàng ta, các nàng nói lời hay ý đẹp có lẽ sẽ không sao, nhưng nếu nói những lời khó nghe thì dễ dàng làm hại chúng ta đó.
Tiểu Phức nghiêm nghị nói.

Lục Thất hiểu, gật đầu, đáp lại:
- Ta sẽ chú ý, ta đi đây!Ra khỏi thư phòng, Lục Thất khẽ cười với Thanh Phù và Ngọc Trúc ở ngoài cửa và nói mấy câu. Đợi khi hai nàng vào thư phòng thì hắn mới một mình đi ra hướng hoa viên.

Trên đường đi, trong tâm trạng vui mừng của hắn có chút bất đắc dĩ. Hắn quả thật không còn lời nào để nói về những hành vi của Đường Hoàng. Thân làm Hoàng đế thật sự thiếu sự phân biệt nghiêm minh, ông ta chỉ quan sát tính cách tốt xấu của người qua những chuyện nam nữ phong tình.

Ồ! Thật không ngờ những đại thần thích hưởng lạc chốn phong trần lại là những hạng người không có dã tâm, một lòng lo lắng cho nước nhà, còn những đại thần giống như cây đại thụ, muốn xây dựng nước nhà, lại trở thành những “nhân tố” tạo phản. Hoàng đế như vậy cũng chỉ có thể là “hạng người” cầu an, ông ta không dám trọng dụng những trọng thần, vậy thì Đường quốc không thể có hy vọng được cường thịnh rồi, chỉ có thể sống trong mơ màng và đi đến diệt vong thôi”.

Mặc dù Lục Thất than vãn về những hoài nghi của Đường Hoàng nhưng hắn phải thừa nhận, sách lược trị quốc của Đường Hoàng đối với năng lực của ông ta mà nói là hoàn toàn chính xác. Võ tướng tạo phản ở Trung Nguyên, đây là một sự thật vô cùng tàn khốc.

Đường Hoàng trọng văn khinh võ, quả là cơ hội làm suy yếu quyền lực của võ tướng, đặc biệt là quân đóng ở kinh thành. Thánh chỉ của Đường Hoàng dường như khống chế quân quyền của thống lĩnh quân Trung Lang Tướng, không có thánh chỉ điều quân thì Trung Lang Tướng không có quyền điều động binh tướng dưới quyền mình, khiến cho quân quyền của Trung Lang Tướng quả là không bằng một đội trưởng trong quân đóng ở địa phương.

Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Lục Thất đã hiểu được tâm lý muốn nâng đỡ phủ Công chúa của Đường Hoàng rồi. Đường Hoàng muốn làm lớn mạnh sức uy hiếp với quân đội kinh thành nhưng bạc nuôi quân không thể chiêu mộ được. Hiện trạng cường hào ác bá và quan lại tham ô của Đường quốc làm cho ngân khố nước này từng bước giảm sút. Đường Hoàng có thể nuôi quân kinh thành được như ngày hôm nay, chỉ e là đã phải trả giá rất nhiều.

Lục Thất đi vào hoa viên, đi trên thạch lộ u nhã này, tâm trạng hắn không giống như lúc trước. Nhà quan to lớn này lại biến thành phủ Công chúa, và cũng là nhà của hắn. Nghĩ lại Tiểu Phức cũng là một trong những người trong căn nhà này thì tâm trạng hắn trở nên kỳ lạ khác thường.

- Nếu như Tiểu Phức có thể là nữ chủ thật sự trong ngôi nhà này và sống cùng Công chúa, cùng ta bầu bạn một đời thì ta sẽ là người đàn ông hạnh phúc nhất.
Trong lòng Lục Thất vẫn rất hy vọng xa vời, dục tính đen tối trong hắn cứ lúc ẩn lúc hiện nhưng cuối cùng cũng bị hắn đè nén xuống.

Hắn đẩy cửa lầu các với vẻ mặt bình tĩnh, cất bước đi vào, lập tức có một tốp mỹ nữ mặc váy trắng hút đến mắt. Hắn đứng lặng người ngậm cười nhìn chằm chằm vào các nàng, nhìn kỹ từng mỹ nhân một, từng khuôn mặt kiều diễm xinh đẹp đều ít nhiều chứa đựng sự chờ đợi.

- Mười mỹ nhân, nhưng Vân Nga lại không ở đây! Đây là cơ hội mà Tiểu Phức để cho ta và các nàng ấy được gần gũi hơn sao?.
Sau khi nhìn kỹ, Lục Thất thầm suy nghĩ.

- Trong các nàng, nàng nào biết ca múa?
Lục Thất cười, hỏi.

- Khởi bẩm Phò mã, chúng nô tỳ đều biết ca múa!
Một nô tỳ với khuôn mặt tròn xinh, dịu dàng đáp lại.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, ôn hòa nói:
- Ta muốn thưởng thức múa, các nàng bằng lòng múa cho ta xem không?

- Chúng nô tỳ ca múa vốn là để Công chúa và Phò mã thưởng thức mà!
Nô tỳ đó lại dịu dàng đáp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta và Công chúa vẫn chưa thành thân, các nàng chắc hẳn là thị nữ của Công chúa rồi. Trước khi thành thân với Công chúa, ta muốn tôn trọng nàng ấy. Các nàng không cần mê hoặc ta nữa, hôm nay ta chỉ thích nói chuyện với các nàng thôi, cùng nhau thưởng thức ca múa.

Mười nữ tỳ với khuôn mặt kiều diễm kinh ngạc vui sướng, má bỗng ửng đỏ lên. Lục Thất cười một cái rồi bước lại giơ tay ôm nửa người nữ tỳ vừa nói ban nãy rồi cùng đi đến bậc thang. Những mỹ nữ khác ngại ngùng nhìn bóng hình của Lục Thất, yên lặng dời bước đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau