KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 276 - Chương 280

Quyển 3 - Chương 21: Quân vương kiêng kỵ chưa chắc là họa

Buông chén, Chu Vũ nói:
- Huynh đệ, có mấy lời vẫn phải nói, kỳ thực trở thành Doanh tướng thuộc quân trú đóng bên ngoài chẳng phải quan đồ huy hoàng gì, Doanh tướng nếu không có bối cảnh quan mạch cũng sẽ chịu cảnh nghẹn khuất. Trong doanh thì lục đục bất hòa, ngoài doanh phải khổ cực tranh giành quân nhu quân lương, thật khiến cho người ta phiền não không chịu nổi. Quân nhu quân lương bị cắt xén càng làm cho thuộc hạ bất mãn và ly tâm, cho nên nếu ta làm võ quan hộ vệ của đệ, cũng không cảm thấy mất mát gì nhiều.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu, nói:
- Được rồi, hôm nay trở về ta sẽ hỏi thử, xin Công chúa giữ lại hai chức quan Dực Vệ cho ta, chuẩn bị để sau này cần dùng đến.

- Này, huynh đệ, vị Công chúa kia của dễ không dễ nói chuyện sao?
Vương Bình hỏi.

Lục Thất mỉm cười, trả lời:
- Ta và Công chúa là do Bệ hạ ban hôn, chúng ta còn chưa từng gặp mặt nhau, chẳng qua ta biết Công chúa là một người con gái hiền đức, rất quan tâm và tôn trọng ta.

Vương Bình gật đầu, Lục Thất còn nói thêm:
- Tuy nhiên hai vị ca ca sau này cũng sẽ không dễ dàng mất đi chức quan Doanh tướng đâu, chức quan của các ca ca chủ yếu là do Chu Chính Phong định đoạt, cho nên hai vị ca ca chớ nên đắc tội Chu Chính Phong, cũng không nên đề cập đến ta.

Chu Vũ và Vương Bình gật đầu, Vương Bình hỏi:
- Vậy đệ sau này sẽ thế nào?

- Sau khi kết thúc chiến dịch tiêu diệt phỉ, ta khẳng định sẽ mất chức quan Doanh tướng, ta là Phò mã của phủ Công chúa, không thể kiêm nhiệm quân chức Doanh tướng Ung Vương phủ.
Lục Thất bình thản trả lời.

- Nếu như đệ mất đi chức Doanh tướng, vậy sau này còn có việc gì để làm?
Vương Bình quan tâm hỏi.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Ca ca yên tâm, việc để làm ta không thiếu. Sau khi tiêu diệt phỉ xong, nếu không có việc quan, ta sẽ đi buôn hàng, đến phương xa buôn dược liệu, giấy phẩm. Ta thậm chí sẽ áp tải bạc, áp tải một vạn lượng bạc có thể thu lợi hai ngàn bạc đấy, một thân võ nghệ của ta đây không định để đó không dùng tới.

- Tiểu tử ngươi làm ta đây nghe mà động lòng, mai mốt không có nghề ta liền theo ngươi lăn lộn thôi.
Vương Bình trừng mắt nói.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Sở dĩ ta tính toán như vậy là vì Thái tử điện hạ nói với ta, tuổi tác cỡ ta mà làm quan ngũ phẩm đã là hiếm thấy, cho nên quan đồ của ta rất khó có thể tiến lên trước được nữa. Các ca ca cũng chớ nên từ bỏ chính đồ, chỉ có chính đồ mới có thể làm rạng rỡ tổ tông.

Vương Bình và Chu Vũ gật đầu, Chu Vũ nâng chén cười nói:
- Việc mai sau chỉ có thể thuận theo tự niên, hôm nay huynh đệ chúng ta tương phùng, cùng nhau say sưa một phen nào.

Cụng chén một cái rồi uống cạn, thức ăn cũng lục tục được đưa lên, ba người bạn tri kỉ đã qua chiến tranh sinh tử, thỏa chí uống rượu, nhớ lại những năm tháng cùng tình hữu nghị trong quân, cuối cùng đều say mèm trong tửu lâu.

*****

Sáng ngày thứ hai, Đường Hoàng ngồi trên cẩm tháp, vẻ mặt bình tĩnh xem sổ mật, chợt buông xuống sổ mật, ôn hòa nói:
- Xem ra Lục Thiên Phong thật sự không có ngầm kết giao.

- Lục Thiên Phong hẳn là không ngầm liên kết xã giao, tuy nhiên gã Chu Vũ kia rõ ràng đã phát giác ra việc y có thể thăng quan tới kinh thành, là có liên quan đến Lục Thiên Phong.
Hạ đại nhân ở một bên nhỏ giọng đáp lại.

- Chuyện rõ rành rành thế kia, nếu Chu Vũ kia còn không cảm giác được, thì hoàn toàn có thể nhận định, Lục Thiên Phong đã từng tiết lộ tin tức cho bọn hắn.

- Lời nói và việc làm của gã Vương Bình kia đúng là hạng lỗ mãng.
Hạ đại nhân nhỏ giọng nói.

Đường Hoàng gật đầu, im lặng trong chốc lát, phân phó nói:
- Gọi Dương Côn vào đi.

Hạ đại nhân cất bước đi đến cửa, nhẹ giọng nói:
- Dương tướng quân, Bệ hạ triệu kiến.

- Vâng.
Một nam nhân lên tiếng đáp, tiếp đó bước vào cửa điện, là một thanh niên mày kiếm mắt hổ, diện mạo tuấn lãng, cũng là người chủ động đi gặp Lục Thất Dương Côn.- Thần khấu kiến Bệ hạ, Bệ hạ phúc khang.
Dương Côn cung kính quỳ hành lễ với Đường Hoàng.

- Dương khanh ngồi đi.
Đường Hoàng cười nhẹ, ngữ khí thân thiết tùy ý, Dương Côn tạ ân rồi đứng dậy ngồi.

Đường Hoàng nhìn Dương Côn, ôn hòa nói:
- Dương khanh, Trẫm nghe nói Dương gia các ngươi đã phân tách rồi.

- Hồi Bệ hạ, gia tộc của thần đã phân tách. Đại huynh của thần gửi thư đến, nói rằng không thể chịu đựng sự đối địch của thái phu nhân được nữa, nói thái phu nhân muốn để cho con trai của mình lên làm gia chủ, bức bách đại huynh của thần giao ra ấn tín gia chủ. Đại huynh thần không chịu giao ra ấn, trái lại gửi thư cho thần, tuyên bố huynh đệ chúng thần mỗi người tự lập môn hộ.
Ngữ khí Dương Côn trầm trọng trả lời.

- Nói như vậy, ngươi đã tự lập môn hộ.
Đường Hoàng nhẹ giọng hỏi.

- Thần không có tự lập môn hộ, đại huynh của thần là gia chủ do tiên phụ chỉ định, thần tuy nhận thư, nhưng không muốn làm trái ý của tiên phụ, thần vẫn sẽ tôn đại huynh làm gia chủ.
Dương Côn cung kính trả lời.

Đường Hoàng gật đầu, nói:
- Trẫm gọi ngươi tới, là muốn cho ngươi đi Ninh Quốc quân nhậm chức Tư Mã hành quân Tiết Độ Sứ quân, ngươi có nguyện đi hay không?

Dương Côn ngạc nhiên giương mắt, nhưng rất nhanh kính cẩn nói:
- Bệ hạ, Tư Mã hành quân của Ninh Quốc quân là Vu tướng quân, tài năng của Vu tướng quân vi thần vẫn luôn kính trọng. Thần cảm thấy Bệ hạ không nên điều Vu tướng quân hồi kinh, có Vu tướng quân ở tại Ninh quốc quân mới có thể áp chế một số mãnh tướng trong Ninh Quốc quân.

Đường Hoàng chau mày, im lặng không nói, qua mấy giây, Dương Côn cung kính nói:
- Bệ hạ, Vu tướng quân đối với Bệ hạ tuyệt đối là trung thành và tận tâm, hiện nay Việt quốc liên tục năm lần bảy lượt khiêu khích, trong quân không nên đổi Soái.

Đường Hoàng giương mắt nhìn Dương Côn, ôn hòa nói:
- Trẫm đối với Vu khanh rất tín nhiệm, chính vì tín nhiệm, Trẫm mới muốn điều nhiệm Vu khanh, cho Vu khanh nhận trọng trách đóng giữ tại Nam Xương Phủ.

Dương Côn ngẩn ra, vội cung kính nói:
- Là thần nhiều lời rồi.

Đường Hoàng ôn hòa nói:- Ngươi theo Trẫm nhiều năm, Trẫm biết năng lực của ngươi đủ để đảm nhiệm Tư Mã hành quân của Ninh Quốc quân, ngươi trở về chuẩn bị một chút, mười ngày sau rời kinh đi nhậm chức đi.

- Vâng, thần lĩnh chỉ.
Dương Côn đứng dậy khom lưng đáp lời.

- Ngồi đi.
Đường Hoàng ôn hòa nói.

Dương Côn ngồi xuống, Đường Hoàng lại hỏi:
- Dương khanh, ngươi có biết Ngưu Sơn Kỳ không?

- Thần có nghe nói qua.
Dương Côn cung kính đáp lại.

- Ngươi cảm thấy Ngưu Sơn Kỳ là người thế nào?
Đường Hoàng nhẹ giọng hỏi.

- Bệ hạ, thần nghe nói Ngưu tướng quân và lão tổng quản của phủ Công bộ Thị lang có qua lại thân thiết, nghe nói Ngưu tướng quân làm người rất biết đưa đẩy. Tuy nhiên võ nghệ của Ngưu tướng quân thật sự là lợi hại, nếu không chỉ bằng vào việc nịnh bợ chủ sẽ không chiếm được sự coi trọng của Triệu đại nhân.

Câu trả lời của Dương Côn, trong lời nói cũng là trong bông có kim, y cho rằng mục đích Đường Hoàng dò hỏi là muốn đồng thời cho Ngưu Sơn Kỳ đi Ninh Quốc quân. Y không thích loại người như Ngưu Sơn Kỳ, huống chi bối cảnh của Ngưu Sơn Kỳ là Công bộ Thị lang, y cùng với thế lực của Công bộ Thị lang thậm chí có phần đối địch.

Đường Hoàng nghe xong ánh mắt yên tĩnh, ôn hòa nói:
- Dương khanh, những gì đã nói hôm nay không được truyền ra ngoài, ngươi trở về chuẩn bị đi.

- Bệ hạ yên tâm, thần sẽ giữ kín như bưng, thần cáo lui.
Dương Côn cung kính hành lễ cáo biệt rồi rời đi.

Dương Côn đi rồi, Đường Hoàng suy tư trong chốc lát, phân phó nói:
- Truyền dụ, Ngưu Sơn Kỳ nhậm chức Hữu Đô Úy của Phủ quân phủ Ngô Thành công chúa, Binh Mã Sứ quân tiễu phỉ Vương Bình thăng nhiệm làm Tả Đô Úy của Phủ quân phủ Ngô Thành công chúa, Binh Mã Sứ quân tiễu phỉ Chu Vũ thăng nhiệm làm Đô Ngu Hầu của Phủ quân phủ Ngô Thành công chúa, Tả Thiên Ngưu Vệ tướng quân Vạn Bân nhậm chức Điển Quân phủ Ngô Thành công chúa, tất cả tán giai đều đồng loạt thay đổi.

- Dạ, nô tì lĩnh dụ.
Hạ đại nhân nhẹ giọng kính cẩn đáp, sau đó lại nhỏ giọng nói:
- Bệ hạ, bổ nhiệm như vậy sẽ tạo cho bọn hắn cơ hội kết thành thế lực đấy.

- Nếu Trẫm đã điều bọn họ đến kinh thành, không dùng thì không thích hợp. Thay vì để cho sau này Lục Thiên Phong cùng với Hưng Hóa quân có liên hệ chặt chẽ với nhau, không bằng hiện tại cho bọn họ tụ cùng một chỗ. Trẫm bồi dưỡng phủ Công chúa tự nhiên là muốn trọng dụng, sau khi chiến dịch tiêu diệt phỉ qua đi, Phủ quân của phủ Công chúa sẽ đi trú đóng ở Nam Xương Phủ. Ảnh hưởng từ tình hữu nghị với Lục Thiên Phong, khả năng hai người Vương Bình và Chu Vũ bị thế gia thu mua sẽ rất nhỏ, mà xuất thân của bọn họ hiện tại không hề có dính líu gì đến người của thế gia.
Đường Hoàng thản nhiên giải thích.

Hạ đại nhân gật gật đầu, Đường Hoàng còn nói thêm:
- Cho Vương Bình và Chu Vũ quy về phủ Công chúa vừa có thể biểu lộ sự tín nhiệm của Trẫm, vừa tiêu trừ sự mâu thuẫn của phủ Công chúa. Bọn họ phải bỏ công nuôi quân mà không được dùng, lâu ngày tất sinh lòng oán hận, cũng dễ khiến cho Trẫm bị thần dân chê trách.

Hạ đại nhân gật gật đầu, Đường Hoàng lại nói:
- Ngươi đi tìm Vạn Bân và Ngưu Sơn Kỳ, trực tiếp tới Nam đại doanh thu nạp Vương Bình và Chu Vũ. Phong Vạn Bân làm Phó Soái quân tiễu phỉ, về sau độc lập dẫn Phủ quân của phủ Công chúa đi tiêu diệt phỉ.

- Nô tì lĩnh dụ.
Hạ đại nhân nhẹ giọng đáp lời.

- Trẫm muốn cho các tướng sĩ quân tiễu phỉ biết, thánh chỉ của Trẫm mới là quân lệnh cao nhất. Trẫm dùng Chu Chính Phong là để cho hắn đi kềm chế quyền hành của Hưng Hóa quân, không phải là nuôi lớn một con lang vương độc quyền.
Đường Hoàng giọng lạnh lẽo nói.

Hạ đại nhân gật gật đầu, chợt nhỏ giọng nói:
- Bệ hạ, Lục Thiên Phong đã là Phò Mã Đô Úy tòng ngũ phẩm, tán quan của hắn cũng là Chiêu Võ Giáo Úy chính lục phẩm.

- Trẫm biết, tuy nhiên chính như lời Thái tử nói, tuổi của Lục Thiên Phong còn ít ỏi, Trẫm phải áp chế hắn, tạm không cho hắn quan bậc Tướng quân.
Đường Hoàng lạnh nhạt trả lời.

Quyển 3 - Chương 22: Kết nối

Lúc canh tư, Lục Thất cũng đã tỉnh dậy đang đứng ở trong sân vườn tửu lâu, hắn ngửa đầu ngắm nhìn bầu trời đêm sáng tỏ, vẻ mặt rõ ràng sung sướng thoải mái. Hôm qua hắn vừa vào nhã gian tửu lâu, lập tức cố tình nhìn trộm một chút, hắn phát hiện cách vách có một nam nhân trung niên kín đáo dán sát lên vách tường gỗ, người đó cho hắn cảm giác giống như một gã đầu gỗ không có sinh cơ.

Ở trong sân vườn hoạt động một lát, từ bên ngoài chợt đi tới một người, cũng chính là Quý Ngũ thúc đến theo lời tiểu nhị báo tin.

Sau khi gặp mặt, Lục Thất dặn dò một phen, hắn lệnh cho Quý Ngũ thúc dẫn người cấp bách đi huyện Thạch Đại, đem chuyện cung cấp bạc nuôi quân nói cho Đông huyện thừa biết. Chờ Lãnh Nhung nhậm chức Huyện Úy huyện Thạch Đại rồi, nhờ Đông huyện thừa trợ giúp Lãnh Nhung thu gom bạc để cung ứng. Vì tránh để ngày sau thiếu hụt tiền nuôi quân, Lục Thất nhất định phải đi trước một bước đoạt được thế lực đen của huyện Thạch Đại.

Hắn còn thuận miệng bảo Quý Ngũ thúc nói với Đông huyện thừa, chiếu cố một chút chuyện Đại huynh Dương gia dời đi huyện Thạch Đại.

Mặt khác hắn đã chuẩn bị một phong thư, lệnh cho Quý Ngũ thúc giao đến Thứ sử Trì Châu, trong thư viết lời tạ lỗi, cũng nhắc đến việc Bệ hạ hỏi qua về chuyện chuyển giao mật chỉ, đã biết được Mã đại nhân cung kính tiếp chỉ. Đây đương nhiên là làm cho Mã đại nhân đối với chuyện ở huyện Thạch Đại, có thể không làm khó dễ Lãnh Nhung vơ vét của cải.

Bạc nha, Lục Thất lại một lần nữa cảm nhận áp lực thiếu bạc, hắn nhất định phải có đầy đủ năng lực đi thay Đường Hoàng nuôi quân. Bạc được và mất trên cơ bản gắn liền với họa phúc mai sau của hắn, chỉ có vì quân phân ưu, hắn mới có được bình an phú quý.

Quý Ngũ thúc vừa đi, Lục Thất liền lớn tiếng gọi dậy hai vị ca ca, hắn biết hai vị ca ca phải mau chóng trở về Nam đại doanh. Hắn đã là một Doanh tướng vò mẻ lại sứt bị bài ngoại, Vương Bình và Chu Vũ càng không thể đắc tội Chu Chính Phong.

Đứng dậy rửa mặt, vội vàng dùng cơm, đến cả Vương Bình cũng biết gấp gáp, ăn xong rồi mới mở lớn miệng nói:
- Huynh đệ, lần sau ta lại tới nơi này uống rượu.

Lục Thất nghe xong tức giận, hôm qua uống có một chút rượu ngon thôi đã hao phí ba trăm lượng bạc rồi. Hắn không phải nam nhân nhỏ mọn, mời một chầu rượu rất bình thường, nhưng dù sao sản nghiệp tửu lâu không phải do một mình hắn định đoạt, nếu một tháng ăn vài lần như vậy, phỏng chừng vị Công chúa kia sẽ không vui đâu. Bạc hắn xa xỉ tiêu hao sẽ khiến cho phủ Công chúa phải chi tiêu dè sẻn, áp lực tiền bạc lớn như núi nha.

Lục Thất đương nhiên không thể nói không được, gật đầu cười, sau đó tiễn hai vị ca ca ra cửa, lúc chia tay, Lục Thất mới nhớ tới một việc, nói:
- Vương đại ca, sau này ta có một phần lễ tặng cho huynh đó.

- Tặng lễ? Là ngự tửu à?
Vương Bình lập tức để ý truy vấn.

Lục Thất tức giận đáp lại:
- Không phải, đi nhanh đi.

Vương Bình cười cười leo lên xe, cùng Chu Vũ đi lấy quân mã, sau đó mới có thể ra khỏi thành đi Nam đại doanh. Dõi theo kiệu xa đã đi xa, lòng Lục Thất trở nên ấm áp lại cảm thán, tha hương ngộ cố tri, không dễ dàng nha.

Lục Thất đón xe đi đến nhà Tiểu Phức, hắn bỗng nhiên khát vọng được gặp mặt Công chúa, cùng Công chúa truyền đạt tư tưởng hiểu biết nhau chút ít, cùng với bàn bạc về kế hoạch sinh tồn ngày sau.

Xe đến nơi, Lục Thất vừa xuống xe thì ngẩn ra, chỉ thấy ở ngoài cửa phủ đứng bốn gã truyền lệnh binh, tất cả đều mặc quan phục phủ vệ màu xanh thẫm, quan đao giắt bên đai lưng, đứng ở lối đi, tạo thành quan uy nghiêm nghị.

- Đại nhân bình an.
Bốn truyền lệnh binh mỗi người tay trái đỡ đao, chỉnh tề cung kính cúi đầu hành lễ ra mắt.

Trong mắt Lục Thất nổi lên kinh ngạc, hắn đáp lại:
- Các huynh đệ khổ cực rồi.

- Đại nhân mời vào.
Truyền lệnh binh cung kính nói, Lục Thất mỉm cười gật đầu đi vào cửa phủ.

Tiến vào bên trong tòa nhà, liền nhìn thấy Ngọc Trúc đứng ở giữa trạch, một thân váy áo màu lam thêu hoa văn, trong đoan trang ẩn hàm vài phần hòa nhã cao quý, phảng phất như một cung nữ cao quan.

- Lão gia đã tới.
Ngọc Trúc mỉm cười nghênh đón, thân thiết ân cần thăm hỏi. Không biết bắt đầu từ khi nào, Lục Thất đã lâu rồi không nghe thấy xưng hô công tử.

Lục Thất mỉm cười đi lên chăm chú ngắm nhìn Ngọc Trúc xinh đẹp, đối với vị mỹ nhân tỷ tỷ này, ở trong lòng hắn ngoài kính trọng, sự ưa thích cũng càng ngày càng tăng. Nàng ấy là một đóa hoa thông tuệ hiểu lòng người rất biết hiểu ý nguyện của phu quân, là một người vợ xinh đẹp hiền thục. - Tỷ tỷ, đêm qua ta nhớ tỷ lắm.
Lục Thất giơ tay bắt lấy bàn tay khéo léo của Ngọc Trúc, mặt dày nói lời âu yếm, đêm qua hắn say rượu, theo bản năng nhớ tới nữ nhân, nhưng không chỉ có Ngọc Trúc.

Má ngọc của Ngọc Trúc nhuốm màu son nhàn nhạt, đôi mắt đẹp dịu dàng như ngậm xuân thủy, quay lại chăm chú nhìn Lục Thất một hồi, chợt buông xuống mi mắt, mềm mại khẽ nói:
- Tỷ tỷ cũng nhớ đệ đấy.

Lục Thất nghe xong lòng kích động nóng lên, tiến lên vài bước gần sát Ngọc Trúc, nhỏ giọng nói:
- Tỷ tỷ, tối nay ta muốn song Trúc hầu hạ, cầu các tỷ tỷ cho ta điều tốt nhất.

Ngọc Trúc chỉ im lặng gật nhẹ đầu, xoay người kéo Lục Thất bước đi, đi được vài thước, Lục Thất nói:
- Tỷ tỷ, ta muốn gặp mặt Công chúa, có rất nhiều việc cần truyền đạt và lên kế hoạch đấy, tỷ thay ta đi nói với Tiểu Phức một chút đi.

- Thiếu phu nhân đã là Công chúa lệnh rồi, có thể thay quyền Công chúa xử lý mọi việc trong phủ, lão gia có chuyện gì, nói với thiếu phu nhân là được.
Ngọc Trúc dịu dàng đáp lại.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Tiểu Phức là Công chúa lệnh?

- Đúng vậy, Đường Hoàng bệ hạ cho phép Công chúa điện hạ tự làm chủ việc trong phủ, viên chức quản lý công việc của nội phủ đều do Công chúa tự bổ nhiệm. Còn về Phủ quân ngoài phủ, phủ Công chúa chỉ có thể cấp dưỡng, không thể can thiệp. Đường Hoàng bệ hạ còn ban cho một đội quan chức Dực Vệ thuộc nội phủ, nói cách khác nội phủ có thể tự bổ nhiệm năm mươi hai danh Vệ quan. Chẳng qua chi phí của Vệ quan đều do phủ Công chúa cấp dưỡng, Binh bộ chỉ phụ trách văn chứng nhậm chức của Dực Vệ, và quan ấn của Phó Điển Quân cùng với Công Chúa Úy.
Ngọc Trúc dịu dàng giải thích.

Lục Thất nghe xong giật mình không thôi, Đường Hoàng lại có thể cho phủ Công chúa một đội quan chức Dực Vệ, năm mươi hai võ quan cũng không ít nha. Nên biết Dực Vệ chính là tinh binh trong tinh binh, nếu có được quân dụng cao nhất, chiến lực tuyệt đối là một chọi mười, ý nghĩa phủ Công chúa đã có được quân quyền vũ lực không thể khinh thị.

- Truyền lệnh binh của ta có phải sẽ trở thành Dực Vệ hay không?
Lục Thất giật mình qua đi liền hỏi.

- Đúng vậy, là Tuyết Tâm đề nghị với Công chúa đấy, tuy nhiên Công chúa chỉ dám tín nhiệm thuộc hạ do chính đệ huấn luyện. Công chúa có nói, năm mươi Dực Vệ thà rằng thiếu chứ không chọn bừa, trừ phi tin tưởng được, nếu không người nào tiến cử đều không tiếp nhận.
Ngọc Trúc ôn nhu nói.Lục Thất gật đầu, hắn tán thành ý nghĩ thà rằng thiếu chứ không chọn bừa, tùy tiện bổ nhiệm người được tiến cử, đều có thể lưu lại hậu hoạn dẫn sói vào nhà. Dực Vệ tương đương với thân vệ của Chủ Soái trong quân, tuyệt đối sẽ không tùy ý chiêu mộ.

Trong lúc nói chuyện đã đi đến thư phòng, Lục Thất theo Ngọc Trúc tiến vào thư phòng, thấy trong thư phòng chỉ có một mình Tiểu Phức. Tiểu Phức mặc một thân áo váy trắng rộng bằng tơ, mái tóc tự nhiên buông xõa khoác ở sau vai, kiều dung tựa bạch ngọc mi mục như họa, ngậm nét cười nhàn nhạt thanh nhã, ngồi trên cẩm tháp, hoàn mỹ xuất trần phảng phất như Thiên nữ.

Ánh mắt Lục Thất một mực ngắm nhìn, cũng may định lực không thấp, lại cố kỵ Ngọc Trúc ở bên, hắn nhanh chóng áp xuống thất thố, khôi phục lại bình thường, mặt ngậm cười ngắm nhìn.

- Thiên Phong, lại đây đi.
Tiểu Phức dịu dàng gọi, tự nhiên không có một tia xa lạ.

Lục Thất ngẩn ra, cất bước đi về phía cẩm tháp, Ngọc Trúc cũng chủ động đem ghế dựa thêu qua, để cho Lục Thất ngồi xéo với cẩm tháp, sau đó đứng ở một bên hầu. Hành vi quy củ dường như Tiểu Phức là thê chủ, nếu như Tiểu Phức là khách, Ngọc Trúc thân là chính thiếp, thân phận hẳn là tương đối bình đẳng với nữ chủ.

Lục Thất ngồi xuống, lòng của hắn cũng cảm thấy là lạ, đối mặt với Tiểu Phức, hắn có cùng một loại cảm giác như khi đối mặt với Lâm Tiểu Điệp. Kỳ thực hắn vẫn cảm thấy gia trạch của Tiểu Phức khác thường, có điều hắn không muốn suy nghĩ sâu xa, thậm chí là e dè nếu biết được cái gì, trong nội tâm của hắn sẽ theo bản năng sợ mất đi cái đó.

- Thiên Phong, ta có một số việc muốn thương lượng cùng huynh.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Ta cũng có việc muốn cùng cô thương lượng, nghe Ngọc Trúc nói, cô đã là Công Chúa Lệnh rồi.

Tiểu Phức dịu dàng mỉm cười, gật đầu nói:
- Đúng vậy, chẳng qua ta có đề nghị qua với Công chúa, nói rằng thị thiếp của huynh là Tân Cầm Nhi mới là nhân tuyển thích hợp cho vị trí Công Chúa Lệnh, ta chỉ tạm thời đảm nhiệm thôi.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Hiện giờ thị thiếp kia của ta đã đổi tên là Vương Cầm Nhi, nàng ấy là một nữ nhân trí tuệ, có điều chưa chắc nàng ấy sẽ đồng ý đảm nhiệm chức Công Chúa Lệnh đâu đấy.

Tiểu Phức ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Ý huynh là nàng ấy sẽ không muốn.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tiểu Phức, tâm của Vương Cầm Nhi hướng tới ngao du thiên hạ, nói không chừng hiện tại nàng ấy đang du ngoạn đâu đó bên ngoài.

Gương mặt xinh đẹp của Tiểu Phức khẽ biến, dịu dàng nói:
- Nàng ấy ngao du ở bên ngoài? Lẽ nào nàng ấy giống với Điệp Y.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Đúng vậy.

Tiểu Phức buông xuống mi mắt im lặng, một lát sau mới dịu dàng nói:
- Nàng ấy có được linh hoạt dị năng, phải chăng nàng ấy không muốn hiệu lực cho Công chúa.

- Tiểu Phức, cô nghĩ như vậy là bất công rồi, Cầm Nhi có được dị năng phi phàm, nhưng quan niệm của nàng ấy rất nặng tôn ti. Ta đã từng mang lòng tôn sùng nàng ấy, nàng ấy lại nói tôn ti quy củ là nền tảng cho gia sự hòa thuận, nàng ấy không muốn ta xem trọng nàng ấy. Kỳ thực nàng ấy là cô cô của Vận Nhi, đối với Vận Nhi có đại ân tái sinh, thế nhưng từ khi nàng ấy trở thành thị thiếp của ta, lời nói và việc làm luôn đối đãi kính trọng với Vận Nhi như chủ mẫu. Công chúa nếu có tâm dùng nàng ấy, nàng ấy cho dù không muốn tục sự quấn thân cũng sẽ nhậm chức tận tâm.

Lục Thất cẩn thận giải thích, trong lòng hắn bỗng trông mong Vương Cầm Nhi trở thành Công Chúa Lệnh. Tình trạng của phủ Công chúa cần một nữ nhân trí tuệ cầm lái xử lý công việc, nếu Vương Cầm Nhi có thể quản lý tốt tài sự của Chu phủ, vậy năng lực xử lý công việc và ứng biến của nàng ấy không thể nghi ngờ.

Quyển 3 - Chương 23: Sứ mệnh của Tiểu Phức

Tiểu Phức vui sướng mỉm cười, dịu dàng nói:
- Khi ta ở huyện Thạch Đại có nghe nói qua đại danh của Tân di nương Chu phủ, cho nên mới tiến cử với Công chúa.

Lục Thất cũng cười, nói:
- Nhắc tới huyện Thạch Đại, ta có việc phải báo cho Công chúa đấy.

- Việc gì?
Tiểu Phức ôn nhu hỏi.

Lục Thất thuật lại lời của Đường Hoàng, cùng với an bài của hắn với huyện Thạch Đại, Tiểu Phức nghe xong ngạc nhiên vui mừng nói:
- Nếu thật sự có thể nhận được cung ứng từ bên ngoài, vậy thì không cần sầu tư nữa rồi.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Vẫn là phải sầu thôi, chủ yếu là muốn huyện Thạch Đại trở thành nguồn cung ứng không dễ dàng, sẽ có rất nhiều thế lực tranh ăn, cho nên trọng điểm của chúng ta chính là tập trung trên phát triển thương nghiệp. Hiệu thuốc phải mau chóng nhập hàng, xem thử có thể tiêu thụ giấy phẩm vào cung hay không, thậm chí chúng ta cũng có thể làm nghề hộ tống. Ngọc Trúc có nói qua, nội phủ Công chúa có quyền lập một đội Dực Vệ, chúng ta không thể nuôi không được.

Tiểu Phức thản nhiên cười, đôi mắt đẹp cong cong như vầng trăng khuyết, nàng gật đầu, dịu dàng nói:
- Chỉ có huynh mới suy nghĩ được nhiều như vậy.

Lục Thất khép hờ mắt đè nén dục vọng trong lòng, nụ cười của mỹ nhân trước mắt tuyệt đối có mị lực khuynh thành, bỗng nhiên hắn thật sự rất muốn hỏi thăm, nam chủ của tòa quan trạch này vì sao không ở đây?

- Thiên Phong, Phó Điển Quân của nội phủ Công chúa vốn muốn để cho huynh nhậm chức, nhưng mọi người sau khi thương lượng, lo lắng sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ làm quan của huynh ngày sau. Cho nên Công chúa giao chức đó cho Đỗ đại nhân, chính là phụ thân của Đỗ Lan Nhi, tuy nhiên quan chức Công Chúa Úy sẽ giữ lại cho người huynh đề cử đảm nhiệm.
Tiểu Phức chăm chú nhìn Lục Thất, khẽ nói.

Lục Thất ngẩn ra, hắn biết Phó Điển Quân là chức quan chính ngũ phẩm thượng giai, so với chức Phò Mã Đô Úy hiện giờ của hắn còn cao hơn nữa. Theo lý thuyết hắn thân là Phò mã, kiêm nhiệm quân chức tối cao trong nội phủ Công chúa là hợp tình hợp lý, vả lại không phải là hư chức, dù sao cũng có quân quyền điều động năm mươi Dực Vệ. Sau khi hắn tiêu diệt phỉ, nếu mất đi quân quyền Doanh tướng Ung Vương phủ, chức quan Phó Điển Quân của phủ Công chúa kia cũng là một an ủi rất tốt.

Hắn chỉ là hơi giật mình, nhưng rất nhanh cân nhắc suy nghĩ cẩn thận, nếu hắn đảm nhiệm chức Phó Điển Quân phủ Công chúa, đúng là không có quyền lợi lớn gì. Hắn thân là Phò mã, dù cho không làm Phó Điển Quân phủ Công chúa, một đội Dực Vệ kia dám có can đảm không tuân theo mệnh lệnh của hắn sao.

- Tiểu Phức, ta đảm nhiệm chức Phó Điển Quân không có ý nghĩa gì cả, ta là Phò mã, người có quyền lực cao nhất nội phủ Công chúa chính là Công chúa, chỉ cần Công chúa giao cho ta quyền hạn cầm quân khi ra ngoài, cho dù là Phó Điển Quân cũng phải nghe theo mệnh lệnh của ta.
Lục Thất đáp lại giải thích, cũng ám chỉ về sau Công chúa nên làm gì thì cứ làm.

Tiểu Phức cười nhẹ gật đầu, đôi mắt đẹp biểu lộ sung sướng, lại nghe Lục Thất nói tiếp:
- Tuy nhiên Công Chúa Úy và một ít chức quan Dực Vệ, hay là trước tiên để trống cho thỏa đáng, hai người bạn tri kỉ của ta trong quân có thể sẽ nhậm chức đấy.

- Bạn tri kỉ của huynh trong quân?
Tiểu Phức kinh ngạc nói.

Lục Thất kể về Vương Bình và Chu Vũ, nói ra lo lắng của bản thân, lo lắng rằng với bối cảnh Phò mã của mình sẽ liên lụy đến Vương Bình và Chu Vũ sau này bị Đường Hoàng cố tình bỏ đó không dùng.

Tiểu Phức nghe xong, gật đầu, dịu dàng nói:
- Công Chúa Úy vốn là giữ lại cho huynh đề cử bổ nhiệm, vậy trước hết cứ để trống đi.
Lục Thất nghe xong thở phào một hơi, lại nghe Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Ta cũng biết huynh rất để ý việc được mất quân chức trong quân tiễu phỉ. Bây giờ huynh đi tú trang đi, sau hoàng hôn rồi hãy trở về nơi này.

Lục Thất nghe xong trong lòng ấm áp, đứng dậy dịu dàng nhìn Tiểu Phức, chắp tay chào, lặng lẽ xoay người rời đi, Ngọc Trúc theo sau tiễn hắn ra ngoài.

Một lát sau, Ngọc Trúc đã trở lại thư phòng, Tiểu Phức giơ tay ngọc khẽ vẫy, dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ lại đây ngồi đi, chúng ta tâm sự một chút.

Ngọc Trúc đi tới trước cẩm tháp, bị Tiểu Phức cầm lấy tay kéo nhẹ, nàng kính cẩn xoay người ngồi trên cẩm tháp, Tiểu Phức cũng thu chân ngồi dịch vào trong cẩm tháp, đối mặt với Ngọc Trúc.

- Tỷ tỷ, ta là nữ nhân, kỳ thực ta không thích Phò mã có quá nhiều nữ nhân, nhưng vì phú quý và sinh tồn lâu dài, ta chỉ có thể khoan dung nhẫn nhịn.
Tiểu Phức nhìn Ngọc Trúc, ôn nhu nói.

Ngọc Trúc nghiêng người ngồi ở mép giường, vừa nghe liền ngẩn ra, nhìn lại Tiểu Phức, dịu dàng nói:
- Nếu Công chúa không thích, thế thì nên cùng Phò mã hiểu nhau một chút, khiến cho Phò mã có được tâm thỏa mãn.

- Nhân duyên giữa ta và Phò mã đến quá mức gấp gáp, dường như mục đích là vì kết thế mà tạo thành, ta nghĩ làm cho Phò mã thật tâm thích ta, thì mới có thể làm bạn trường cửu với nhau.
Tiểu Phức dịu dàng khẽ nói.

Ngọc Trúc hơi ngớ ra, dịu dàng nói:
- Lấy mỹ mạo của Công chúa, biểu hiện của Phò mã rõ ràng là vô cùng thích, nếu giấu giếm càng lâu chỉ sợ sẽ khiến hắn sinh ra oán ý.

- Nếu Phò mã thật tâm thích ta, kéo dài bao lâu hắn cũng sẽ không sinh ra lòng oán giận, ta tự biết mình là một mỹ nhân, nhưng một bông hoa xinh đẹp sớm muộn cũng sẽ ảm đạm theo năm tháng.
Tiểu Phức nhẹ giọng khẽ nói, nghĩa trong lời nói hiển lộ sự thê lương.Gương mặt xinh đẹp của Ngọc Trúc khẽ biến, nàng làm sao không sợ hãi tuổi xuân mất đi, vì sao nàng lựa chọn Lục Thất chuộc thân, có một nửa nguyên nhân là vì Lục Thất giữ chữ tín không lừa dối, nội tâm nàng sẽ chẳng phải lo lắng khi già đi không nơi nương tựa. Điều mà lòng nàng hy vọng chính là tuổi già vẫn có có được cuộc sống tôn quý, đó là một giai đoạn không trể tránh khỏi trong cuộc đời, đáng sợ là khi già rồi lại trở thành tiện nô hạ nhân thô tục.

- Công chúa lo nghĩ nhiều rồi, Công chúa là quý nữ Hoàng tộc, vĩnh viễn sẽ không ảm đạm.
Ngọc Trúc dịu dàng đáp lại.

Tiểu Phức thản nhiên mỉm cười, khẽ nói:
- Quý nữ ư? Tuyết Tâm cũng từng là quý nữ đấy thôi, nhưng khi đại họa ập tới, nàng có còn là quý nữ hay không? Rơi vào trong lao ngục, giống như con dê tùy ý người phẩm thân ra giá, cũng may nàng ấy không rơi vào chốn thanh lâu, nếu không nàng ấy và tỷ tỷ năm đó có cái gì bất đồng đâu.

Ngọc Trúc nghe xong muốn nói lại thôi, đôi mắt đẹp của Tiểu Phức nhìn nàng, dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ, thế sự vô thường, hôm nay là quý nữ, ngày mai đã có thể lưu lạc làm tiện tì, Công chúa ta đây, càng là phúc họa vô thường.

- Chẳng lẽ Công chúa lo lắng tứ ân của Đường Hoàng bệ hạ không được lâu dài.
Ngữ khí Ngọc Trúc không yên dịu dàng nói.

Tiểu Phức hơi lắc đầu, khẽ nói:
- Nếu đã ân phong Công chúa, phong hiệu này sẽ không dễ dàng bị tước đoạt, điều ta thực sự lo lắng là vận mệnh tương lai, vận mệnh của Đường quốc trong tương lai.

Ngọc Trúc giật mình quan sát Tiểu Phức, vận mệnh Đường quốc, cái đề tài này đối với nàng mà nói, dường như quá mức không thiết thực. Đường quốc trong nội tâm nàng vẫn luôn thái bình vô lo, đạt quan quyền quý, văn nhân tao khách đất Giang Ninh người người thảnh thơi tự tại, có điều từ sau khi ở cùng Lục Thất, nàng mới ít nhiều cảm nhận được phương xa không yên ổn.

- Việc không liên quan đến mình, tỷ tỷ sẽ không thể cảm nhận được nguy cơ của Đường quốc. Ta ở Tiêu phủ huyện Thạch Đại lớn lên, ở nơi đó người đối tốt với ta nhất là lão phu nhân Tiêu phủ, lão tổ tông đối đãi với ta như với cháu gái ruột vậy. Trước khi đến kinh thành, lão tổ tông nói cho ta biết, vận số của Đường quốc đã thấy hiện tượng suy vong, không tới mười năm, nếu không bị hủy diệt bởi nội loạn, cũng sẽ bị Chu quốc tiêu diệt.
Tiểu Phức khẽ nói tiếp.

Ngọc Trúc giật mình mở lớn đôi mắt đẹp nhìn Tiểu Phức, Tiểu Phức cười yếu ớt nhìn lại, dịu dàng nói:
- Cho nên, ta không thể khiến cho Phò mã mất đi ý chí chiến đấu, không thể chỉ vì cầu bình an mà sa vào cảnh ngộ quyển dưỡng (chăn nuôi súc vật trong chuồng; ý nói giống như gia súc được nuôi dưỡng no đủ trong chuồng thành quen, một khi bị thả ra nơi hoang dã, sẽ không biết cách tự lực cánh sinh, bàng hoàng, ngơ ngác). Nếu hôm nay chúng ta cầu được an nhàn, ngày mai chúng ta sẽ lưu lạc như một con dê lẻ loi mà thôi.

Ngọc Trúc cũng tán đồng theo bản năng gật đầu, nhưng lại lập tức hỏi:
- Công chúa, Đường quốc vì sao lại có nội loạn?

- Ngọn nguồn nội loạn là từ thế gia ở Tây bộ, lão tổ tông nói rằng, khi tiên Đế còn tại đã cảm giác được Tây bộ bất ổn, cho nên đã định Hồng Châu làm Nam Xương Phủ, muốn dời đô tới Tây bộ. Nhưng đương kim Bệ hạ sau khi đăng cơ lại luyến tiếc Giang Ninh an nhàn phồn hoa, gác lại việc dời đô đến Nam Xương Phủ. Bởi vì khoảng cách từ Tây bộ đến Giang Ninh quá xa, hơn nữa chiến sự với Việt quốc không ngừng, dẫn đến tình trạng quan thế và quân lực của Tây bộ bị thế gia thừa cơ ăn mòn tương đối nghiêm trọng, loại hậu quả này tỷ chắc cũng hiểu được.
Tiểu Phức khẽ trả lời.

Ngọc Trúc im lặng gật đầu, lại nghe Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Lúc ta đến kinh thành, lão tổ tông giao cho ta mật thư, bảo ta chuyển giao cho Tiêu phi tỷ tỷ. Nội dung trong thư chính là lệnh cho Tiêu phi tỷ tỷ ngăn trở Tiêu Tứ muội muội và Vinh thị kết thành quan hệ thông gia, sau đó ta lại bí mật đi cầu Tiêu phi tỷ tỷ thành toàn cho nhân duyên của ta cùng Phò mã.

Ngọc Trúc bất ngờ ồ một tiếng, Tiểu Phức lại dịu dàng nói:
- Tính tình Tiêu phi tỷ tỷ nhã nhặn trầm tĩnh, nếu không có mật lệnh của lão tổ tông, tỷ ấy chắc sẽ không xuất đầu đi phá hư quan hệ thông gia. Cho dù Tiêu Tứ muội muội không thích Vinh Xương cũng sẽ không mặt dày đi cầu Tiêu phi tỷ tỷ ra mặt phá hư quan hệ thông gia.

Quyển 3 - Chương 24: Ước hẹn

- Tại sao lão tổ tông muốn phá hư quan hệ thông gia?
Ngọc Trúc tò mò hỏi.

- Lão tổ tông nói là để tạo thành hiện tượng Tiêu thị và Vinh thị bất hòa. Một là có thể khiến cho Bệ hạ tín nhiệm Trì Châu Tiêu thị, hai là có thể áp chế dã tâm tạo phản của Vinh thị, không có Tiêu thị phối hợp chặt chẽ, khả năng tạo phản của Vinh thị và Vũ Văn thị ở Tây bộ sẽ giảm bớt rất nhiều. Quan trọng nhất là, một khi Tây bộ tạo phản, Tiêu thị sẽ đứng mũi chịu sào bị Bệ hạ giáng tội diệt tộc. Thế lực của Tiêu thị và Chu thị gần như đều đặt tại phía đông Trì Châu, mà ở phía đông Trì Châu, quân đội đều nắm trong tay Bệ hạ, lực khống chế vô cùng kiên cố.
Tiểu Phức khẽ trả lời.

Ngọc Trúc hiểu gật đầu, Tiểu Phức lại dịu dàng nói:
- Quốc sự, chúng ta chỉ có thể sầu lo, không thể quang minh chính đại tham dự vào, bằng không Bệ hạ sẽ ngờ vực vô căn cứ gây bất lợi cho chúng ta. Việc cấp bách của chúng ta bây giờ chính là phát triển gia sự, cùng với thu nạp và khởi công bồi dưỡng thế lực phủ Công chúa.

Ngọc Trúc im lặng gật đầu, Tiểu Phức tiếp tục nói:
- Gia hòa vạn sự hưng, cho nên ta cho Vương Cầm Nhi huyện Thạch Đại làm Công Chúa Lệnh, có một nửa nguyên nhân, là vì có thể cùng với các thê thiếp ở huyện Thạch Đại của Phò mã đoàn kết một lòng. Đều là nữ nhân của Phò mã, chúng ta không được phép tranh hơn thua, mà phải khoan dung hợp tác, mau chóng trong vài năm có được thế lực chân chính. Có thế lực chân chính rồi, ngày sau khi có biến, chúng ta mới có thể bình an nép dưới cánh chim của Phò mã.

Ngọc Trúc gật đầu, dịu dàng nói:
- Nô tì đã hiểu, về sau có thông báo việc gì cũng sẽ vừa phải thỏa đáng, cùng trấn an Kim Trúc các nàng.

Tiểu Phức vui mừng dịu dàng mỉm cười. Nàng là Công chúa điện hạ, nàng có thể dùng uy nghiêm áp chế hết thảy những lời oán hận, nhưng oán hận chất chứa trong lòng người không phải quyền thế có thể hoàn toàn áp chế dập tắt. Nàng nhất định phải dùng đại nghĩa và ích lợi cộng đồng để đột phá, đánh vào mặt tư tưởng để hóa giải oán hận rạn nứt ngày sau sẽ gặp phải.

Lục Thất về tới ngoài tú trang, vừa muốn đi gõ cửa, chợt có người chạy tới hỏi:
- Ngài là Lục đại nhân phải không?

Lục Thất ngẩn ra nhìn lại, thấy người tới là một người trung niên da mặt trắng nõn, mặc một bộ áo dài bằng vải bố, hắn gật đầu nói:
- Ta đúng là họ Lục.

- Lục đại nhân, thư này xin ngài thu nhận.
Người trung niên đưa qua một phong thư, chờ Lục Thất vừa tiếp lấy lập tức xoay người rời đi.

Lục Thất nghi hoặc nhìn bức thư, thư được phong kín. Hắn đưa tay gõ cửa, chờ khi cửa mở ra liền bước vào tú trang, đứng ở trong viện rồi, hắn mới xé ra phong thư, lấy ra một tờ giấy nhìn xem.

- Huynh đệ, sáng ngày mai, gặp mặt tại Khổng Tước lâu, thư xem xong lập tức hủy đi. Ngư Tứ.
Lục Thất xem xong thì kinh ngạc, người gửi thư đích xác là Dương gia Tứ huynh, bọn họ vừa mới gặp nhau không lâu, tại sao lại muốn gặp hắn.

Lục Thất trong lúc khó hiểu bắt đầu hủy đi thư tín, xé nát vụn, sau đó ném trên mặt đất, rồi lạnh lùng nói:
- Hạng người nhàm chán.

A Hồng nhìn bóng lưng Lục Thất đi, không hiểu ra sao nhìn mớ giấy vụn trên mặt đất, cuối cùng lắc đầu. Gần đây tú trang xảy ra rất nhiều việc kỳ lạ, nhóm nữ chủ tới tới đi đi, trong tú trang cũng điên cuồng đẩy nhanh tốc độ làm việc, hơn nữa rất ít thêu trang trí.

Ngày hôm sau, Lục Thất rời khỏi gia trạch của Tiểu Phức, đến tú trang ngồi tạm một thời, sau đó xuất môn đi Khổng Tước lâu. Hắn đã suy nghĩ kỹ, Dương gia Tứ huynh bí ẩn như vậy muốn gặp hắn, đương nhiên hắn cũng không thể đường hoàng trực tiếp đi gặp mặt. Lần này hắn chỉ có thể công khai đi gặp Thanh Phù, rồi nhờ Thanh Phù giúp hắn liên lạc với Dương gia Tứ huynh.

Đón xe đến Khổng Tước Lâu, lúc này Lục Thất một thân áo gấm, quang minh chính đại từ cửa chính tiến vào Khổng Tước lâu. Nhóm quy nô cúi đầu khom lưng tiếp đón, vừa nghe là tìm Thanh Phù, lập tức có một quy nô chạy vội đi thông báo, người tiếp khách sẽ có thưởng đấy.

Lục Thất tiến vào lầu các tráng lệ, bất đồng với cảnh tượng trước kia đã gặp qua đó là không có kỹ nữ lôi kéo khách. Hoàn cảnh tao nhã yên tĩnh khiến Lục Thất cảm giác như đã tiến vào nhầm nơi, hắn cũng biết, buổi sáng hẳn là thời điểm thanh lâu quạnh quẽ.

Trong lúc đứng đợi tại sảnh đường, hắn lần lượt nhìn thấy năm nam nhân áo gấm đi ra từ phía sau, khi đi ngang qua chỉ tùy ý liếc mắt nhìn Lục Thất. Một lát sau, gã quy nô kia đã trở lại, mang đến một tì nữ áo xanh mười hai mười ba, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp.

Tì nữ áo xanh trông thấy Lục Thất, thoải mái tự nhiên khẽ nói:- Công tử, mời theo nô tì đến đây.

Lục Thất mang theo tâm tư khác thường gật đầu, cất bước đi theo tì nữ áo xanh, hắn cùng Ngọc Trúc triền miền dạ thoại đã hiểu được đôi điều về tình hình thanh lâu. Các nữ nhân trong thanh lâu, địa vị cao thấp phân ra rõ ràng, hoàn cảnh sống của danh kỹ không hề thua kém tiểu thư nhà quan lại, đều có tú các của riêng mình để ở, thậm chí còn có thể sử dụng thuyền hoa.

Ra khỏi sảnh đường là một cảnh quan đình đài lầu các, sừng sững giữa rừng trúc xanh mướt trùng trùng điệp điệp trong tầm mắt là tòa tòa lầu các san sát nhau, thoáng nhìn qua, tuy rằng không đại khí lộng lẫy bằng Hoàng cung, nhưng cũng là nhã cư điền viên làm cho người ta thanh tâm vui vẻ.

Giẫm lên con đường rải đá sỏi trắng, tâm trạng của Lục Thất giữa cảnh quang tao nhã lặng lẽ thả lỏng an bình, trong vui sướng cũng cảm nhận được một loại tâm cảnh văn nhân nhã khách. Khó trách đám người văn nhân và quý tộc bằng lòng say mê lưu luyến chốn thanh lâu không về, chỉ nhìn khung cảnh nơi này cũng đã khiến người ta sinh ra cảm giác cao nhã, còn có tri kỷ mỹ nhân hiểu biết lòng người đón ý nói hùa, muốn không say lòng cũng khó.

Đi tới một tòa tiểu lâu hai tầng, Lục Thất quan sát thì phát hiện bên ngoài tiểu lâu còn có thang lầu có thể trực tiếp tiến lên tầng hai, chứng tỏ lầu trên và lầu dưới đều tự độc lập. Dưới sự cung kính dẫn đường của tiểu tì, hắn cất bước tiến vào cửa các ở tầng một.

Mùi thơm thanh nhã phả vào mặt, ánh mắt Lục Thất nhạy bén trông thấy thân ảnh của một vị mỹ nhân đứng ở trong các. Mỹ nhân kia có dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, làn da tựa tuyết tựa ngọc, má lúm đồng tiền ngậm một nụ cười yếu ớt thanh nhã, nhưng khi hai người vừa thấy mặt nhau, nụ cười yếu ớt của mỹ nhân lập tức biến thành kinh ngạc.

- Thanh Phù, không thích ta tới sao?
Lục Thất đi lên hai bước, mỉm cười nhìn mỹ nhân khẽ nói.

- A, công tử.
Kiều dung của Thanh Phù chuyển sang sửng sốt yêu kiều gọi, người cũng tiêu sái tiến lên nghênh đón, tới trước mặt Lục Thất ngửa lên bờ má lúm chăm chú nhìn hắn .

Lục Thất nhàn nhạt mỉm cười ngắm mỹ nhân tựa ngọc, trong nội tâm có chút hổ thẹn. Nếu không có mật ước với Dương gia Tứ huynh, có lẽ hắn sẽ quên mất lời hẹn ước hứa thân cùng vị mỹ nhân này, cho dù sau này có nhớ lại, chỉ sợ cũng đã qua thật lâu rồi.

- Công tử đến đây, nô thật không ngờ tới.
Chăm chú ngắm nhìn nhau trong chốc lát, Thanh Phù dịu dàng mở miệng trước.

Lục Thất gật đầu, thân thiết ôn hòa nói:
- Hôm nay ta rảnh, đến đây gặp nàng, muốn hỏi nàng một điều, nàng có thật tâm nguyện ý gả cho ta không.
- Những lời nô nói đều là thật tâm, công tử chớ nên ngờ vực vô căn cứ.
Thanh Phù dịu dàng đáp lại, một đôi mắt đẹp trong suốt chăm chú nhìn Lục Thất.

Lục Thất ấm lòng gật đầu, nói:
- Ta đến là muốn đón nàng về.

Thanh Phù ngẩn ra, hơi do dự, dịu dàng nói:
- Công tử muốn mang nô về, nhưng hiện tại không có lợi đâu.

- Tiền chuộc thân cho nàng thấp nhất có thể là bao nhiêu?
Lục Thất khẽ hỏi.

Thanh Phù cúi đầu im lặng, một lát sau mới ngẩng đầu dịu dàng nói:
- Giá trị của nô thấp nhất cũng phải hai vạn bạc, mà tiền tích góp của nô mới chỉ có năm ngàn lượng.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nàng đi tìm tú bà nói một chút, ta sẽ xuất ra một vạn năm ngàn bạc.

Thanh Phù dịu dàng nói:
- Công tử thật sự muốn chuộc thân cho nô sao?

Lục Thất nâng tay vuốt ve bờ má ngọc của nàng, dịu dàng nói:
- Là thật, ta và nàng từng có ước hẹn nhân duyên, chỉ cần ta có khả năng, tất nhiên không muốn để nàng tiếp tục lưu lại Khổng Tước lâu.

- Chỉ có điều nô cảm thấy, hiện giờ công tử chuộc nô trở về là mất nhiều hơn được, trong lòng nô không muốn khiến cho công tử bị tổn tài. Nô nghĩ một ngày nào đó có thể tự chuộc thân cho mình, rồi sẽ mang theo của hồi môn đi hầu hạ cho công tử.
Thanh Phù dịu dàng khẽ nói, một đôi mắt đẹp ôn nhu chăm chú nhìn Lục Thất.

Lục Thất nghe xong trong lòng ấm áp, nếu không biết dĩ vãng của Thanh Phù, có lẽ hắn sẽ cho rằng Thanh Phù đang thoái thác. Dựa theo những gì đã biết được, Lục Thất mơ hồ hiểu được con người Thanh Phù, nàng là một thiếu nữ cất giấu dưới đáy lòng sự tự tôn tự mình nỗ lực vươn lên, luôn làm việc dũng cảm quyết đoán.

- Thanh Phù, ta là nam nhân, nếu đã có năng lực chuộc thân cho nàng sẽ không tình nguyện để cho nàng tiếp tục ở lại nơi này. Ngân phiếu ta đã mang đến, nếu ước hẹn nhân duyên trước đây của nàng là xuất phát từ thật tâm, vậy nàng cũng đừng cự tuyệt ta.
Lục Thất thành khẩn đáp lại lời cự tuyệt dịu dàng của Thanh Phù, nói trắng ra không cho phản bác.

Gương mặt xinh đẹp của Thanh Phù ngẩn ngơ, tiếp đó cúi đầu im lặng. Lục Thất bình thản quan sát Thanh Phù, hắn biết bản thân xuất hiện quá mức đột ngột, khiến cho Thanh Phù không lường trước được mà hoảng loạn thất thố. Một nữ tử thanh lâu, nhất là một hoa khôi có sắc nghệ đáng kiêu ngạo được tôn sùng, đối với việc chuộc thân nhập tịch phải cực kỳ cẩn thận, một khi lựa chọn sai, sẽ một đời đau khổ bất hạnh.

- Thanh Phù, không mời ta uống chén trà sao?
Lục Thất khẽ cười nói.

Thanh Phù ngẩng đầu, đôi mắt đẹp ôn nhu nhìn Lục Thất, im lặng gật đầu, chợt vươn ra bàn tay ngọc nắm lấy tay áo phải của Lục Thất, kéo nhẹ Lục Thất đi đến ghế dựa, tới ghế dựa rồi dìu Lục Thất ngồi xuống, sau đó xoay người đi pha trà. Tiểu tì nữ kia đứng ở cửa, ánh mắt tò mò bất an nhìn Lục Thất.

Chợt ở cửa các phát ra hai tiếng gõ nhẹ, Lục Thất lập tức cảnh giác nhìn lại. Hắn được hẹn tới Khổng Tước lâu là bị động chờ gặp mặt Dương gia Tứ huynh, hắn thậm chí còn hoài nghi lá thư này liệu có phải là có người giả danh nghĩa của Dương Côn hay không.

Quyển 3 - Chương 25: Bí mật gặp mặt

Tiểu tì nữ quay người mở cửa, ngoài cửa có một vị nữ nhân váy tím dung mạo xinh đẹp đang đứng, chợt nghe Thanh Phù kinh ngạc nói:
- Tử Lan tỷ tỷ.

Thanh Phù sửng sốt kêu lên rồi đi tới, mỹ nhân ngoài cửa nhàn nhạt mỉm cưởi liếc mắt nhìn Lục Thất một cái, lại nhìn sang Thanh Phù dịu dàng nói:
- Muội muội, muội ra đây một chút, tỷ tỷ có chuyện muốn thương lượng với muội.

Thanh Phù gật đầu, quay đầu nhìn về phía Lục Thất, dịu dàng nói:
- Công tử xin hãy chờ một chút.

Lục Thất gật đầu, Thanh Phù đi ra ngoài, không ngờ tiểu tì nữ cũng bị nữ nhân váy tím gọi ra theo, các nàng vừa đi được giây lát, cửa các đột nhiên mở ra, một nam tử áo gấm đi tới, Lục Thất vừa nhìn liền thấy đúng là Dương Côn, hắn vội đứng lên.

Dương Côn bước nhanh đi tới bên người hắn, giống như kẻ trộm thấp giọng nói:
- Thất đệ, ngươi từng đến Ninh Quốc quân, có quen biết được ai hay không?

Lục Thất ngẩn ra, cũng thấp giọng kinh ngạc nói:
- Tứ huynh sao lại hỏi chuyện này?

- Ta sắp phải đi Ninh Quốc quân, thay thế Vu tướng quân đảm nhiệm chức Tư Mã hành quân của Tiết Độ Sứ quân, ta cần có thuộc hạ có thể dùng được.
Dương Côn thấp giọng trả lời.

Lục Thất chấn động, thất thanh nói:
- Huynh đi Ninh Quốc quân, Bệ hạ thật sự muốn điều Vu tướng quân rời khỏi sao.

Dương Côn gật đầu, thấp giọng nói:
- Là sự thật, kỳ thực ta cũng biết Bệ hạ không nên điều Vu tướng quân rời khỏi Ninh Quốc quân, Vu tướng quân là đại tài, đã ở trong Ninh Quốc quân nhiều năm. Vu tướng quân thống soái Ninh Quốc quân có thể làm cho lòng người tin phục, mà ta đến, nhất thời rất khó làm cho người ta kính phục, thậm chí sẽ khiến các quan tướng căm thù.

Lục Thất nghe hiểu, Dương Côn cần có quan tướng tâng bốc ủng hộ, chỉ cần có người đi đầu tôn kính Dương Côn, Dương Côn sẽ có thể thuận lợi dung nhập vào quần thể Ninh Quốc quân.

Dương Côn đến Ninh Quốc quân nhậm chức, khiến cho hắn hết sức bất ngờ, chẳng qua hắn nhanh chóng trấn định lại, nội tâm gấp gáp suy nghĩ cân nhắc một chút, cuối cùng thấp giọng nói cho Dương Côn biết những hảo hữu trong quân của mình. Dương Côn nghe xong rất kinh ngạc, nhưng trên mặt cũng đầy sung sướng, y mạo hiểm định ngày hẹn Lục Thất, thật ra là muốn biết chút ít về tình huống Ninh Quốc quân, nhưng không tưởng được Lục Thất ở Ninh Quốc quân thật sự có quan tướng có thể dùng.

Hai người bí mật nói chuyện với nhau nửa thời, cuối cùng Dương Côn thấp giọng nói:
- Thất đệ là Binh Mã Sứ quân tiễu phỉ, hẳn là vẫn chưa biết, hôm qua Bệ hạ đột nhiên đưa thánh chỉ tới Nam đại doanh, mệnh lệnh hai doanh quân của Nam đại doanh quy vào Vũ Lâm Vệ của phủ Công chúa.

Lục Thất nghe mà tim đập mạnh, vội hỏi:
- Tứ huynh có biết các quan tướng quy thuộc có tên là gì không

- Biết, Điển Quân của phủ Công chúa tên là Vạn Bân, nguyên là Tướng quân của Tả Thiên Ngưu Vệ, là cận vệ của Bệ hạ. Thứ hai là Đô Ngu Hầu tên Chu Vũ, được Bệ hạ giao cho chức quyền Lục Sự chấp chưởng hình luật và quản lý quân nhu. Chủ tướng doanh quân là Tả Đô Úy tên Vương Bình, Hữu Đô Úy tên Ngưu Sơn Kỳ, Ngưu Sơn Kỳ có bối cảnh Công bộ Thị lang.
Dương Côn thấp giọng trả lời.

Lục Thất nghe xong khó có thể tin nổi nhìn Dương Côn, giật mình nói:
- Tin tức của Tứ huynh là thật sao?

- Ta vẫn còn là Trung Lang Tướng của Kim Ngô Vệ, loại đại sự trong quân này sao có thể không biết. Ngươi hoài nghi như vậy, hẳn là vì Vương Bình và Chu Vũ có quan hệ rất sâu với ngươi phải không.
Dương Côn thấp giọng đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Bọn họ và ta ở trong Hưng Hóa quân là chiến hữu sinh tử chí cốt đấy.
- Có phải ngươi rất ngoài ý muốn, Bệ hạ vì sao có thể để cho hảo hữu của ngươi trở thành quan tướng phủ Công chúa.
Dương Côn thấp giọng nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đúng vậy, Bệ hạ hẳn là kiêng kị ta can thiệp vào việc quân của phủ Công chúa mới đúng.

- Bệ hạ đúng là kiêng kị quan tướng kết thế, nhưng tình thế bức bách Bệ hạ không thể không chọn lựa. Quân chế của Vũ Lâm Vệ phủ Công chúa rõ ràng chính là chế độ quân đội trú đóng bên ngoài, Bệ hạ có lẽ là có tâm tư ngày sau sẽ cho Vũ Lâm Vệ của phủ Công chúa ngoại trú. Nhưng nếu Vũ Lâm Vệ ngoại trú sẽ có khả năng bị thế lực ở địa phương thu mua, có loại khả năng đó, Bệ hạ chỉ đành bồi dưỡng phủ Công chúa để kềm chế Vũ Lâm Vệ.
Dương Côn rất khôn ngoan, tiết lộ dụng tâm của Đường Hoàng.

Lục Thất hiểu ra gật đầu, ý nghĩ của Đường Hoàng có đạo lý, lấy tình nghĩa giữa hắn và chiến hữu quả thật sẽ kềm chế được khả năng Vương Bình và Chu Vũ phản bội. Chỉ cần Vương Bình và Chu Vũ nhớ kỹ tình hữu nghị sẽ không bằng lòng tiếp nhận thu mua làm liên lụy đến hắn, nói cách khác, Lục Thất hắn đã biến thành một con tin.

- Về phương diện khác, Bệ hạ chắc là không muốn phủ Công chúa và Hưng Hóa quân có dính líu đến các thế lực khác, cho nên sắp xếp hảo hữu của ngươi đến một nơi trong phạm vi có thể khống chế. Mục đích của Bệ hạ là muốn bồi dưỡng phủ Công chúa trở thành một thế lực mới đấy.
Dương Côn hạ giọng nói.

Lục Thất gật gật đầu, cũng hỏi:
- Dù sao Công chúa cũng xuất thân từ phủ Ung Vương phủ, Bệ hạ bồi dưỡng phủ Công chúa, không sợ sẽ có nguy cơ làm lớn mạnh thế lực phủ Ung Vương à?

- Ngô Thành công chúa tuyệt đối sẽ không cấu kết với phủ Ung Vương, ngược lại còn thù hận đấy. Ngô Thành công chúa và Ung Vương phi có đại thù giết mẹ, hơn nữa Ngô Thành công chúa trưởng thành tại Tiêu phủ ở huyện Thạch Đại, căn bản không hề có tình cảm cha con với Ung Vương. Bệ hạ bồi dưỡng phủ Công chúa, một là để tỏ ra là một vị vua coi trọng thân nhân, hai là làm suy yếu thế lực của Ung Vương, ba chính là lợi dụng danh nghĩa của phủ Công chúa đi thực hiện rất nhiều mưu đồ.
Dương Côn thấp giọng đáp lại.

Lục Thất gật đầu, Dương Côn lại thấp giọng nói:
- Bản tính Bệ hạ ưa thích dạng người văn hoa tuấn lãng, ta thật không ngờ Thất đệ ngươi sẽ được y tín nhiệm, hiện giờ Bệ hạ ân tứ ngươi làm Phò mã, hành động đó chứng tỏ y có hảo cảm với ngươi đấy.

Lục Thất ngẩn ra, lại nghe Dương Côn thấp giọng nói:
- Tuy nhiên ngươi cũng không nên khinh thường, ngày sau làm việc cố gắng kín đáo một chút, trên phương diện quân sự và chính trị phải tuân theo khuôn phép cũ khiêm tốn làm việc, trên đời sống và việc tư phải tự nhiên tùy ý một chút. Chỉ cần ngươi có thể làm tăng sự thừa nhận của Bệ hạ với ngươi, mai sau y sẽ trọng dụng ngươi, còn nếu ngươi càng tham quyền giành thế, y sẽ càng thêm nghi kỵ chèn ép ngươi.

Lục Thất thụ giáo gật đầu, lại nghe Dương Côn thấp giọng cười nói:
- Ta thật sự chịu phục huynh đệ đấy, ta còn lo lắng huynh đệ sẽ công khai đi tìm gặp ta, ai ngờ huynh đệ đang ở Khổng Tước lâu, còn có mỹ nhân bầu bạn cơ chứ.Lục Thất nghe xong da mặt hơi nóng lên, lại nghe Dương Côn thấp giọng nói:
- Được rồi, ta phải đi đây, huynh đệ bảo trọng cho tốt.

- Ta chúc Tứ huynh thuận buồm xuôi gió.
Lục Thất thấp giọng đáp lại, Dương Côn vui vẻ cười, xoay người đi về phía cửa, giống như kẻ trộm từ khe cửa nhìn ra xung quanh một cái, mới mở cửa tự nhiên đi ra ngoài.

Lục Thất nhìn Dương Côn rời đi, hắn tuyệt không cảm thấy hành vi của Dương Côn buồn cười, nếu việc hắn cùng Dương Côn bí mật gặp nhau bị mật thám của Đường Hoàng phát hiện, hậu quả chính là cửa nát nhà tan.

Hắn ngồi trở về ghế dựa, trong đầu vẫn còn vang vọng lời nói gây chấn động của Dương Côn, Dương Côn có thể trở thành Chủ Soái Ninh Quốc quân, chính là đại diện cho quân quyền Tiết Độ Sứ thống soái hơn sáu vạn đại quân.

Mà Chu Vũ và Vương Bình lại được Đường Hoàng quy về dưới trướng phủ Công chúa, hơn nữa còn là quan tướng cấp Đô Úy nắm quân quyền, hắn cảm thấy rất không chân thực. Lúc trước, hắn còn lo lắng cho quan đồ của Vương Bình và Chu Vũ, cố ý để trống chức quan Công Chúa Úy.

Thật sự khó có thể đoán trước, hắn đây ở kinh thành lăn lộn, đến nay cũng không thu được quân quyền chân chính, thậm chí vì nguyên nhân trở thành Phò mã, khiến cho khả năng tương lai có thể cầm quân càng trở nên mơ hồ bất định. Hai vị ca ca vậy mà không cần hao công liền trở thành Đô úy thống quân, còn hắn thì sao, ngay từ khi mới hồi gia hương hắn vẫn không ngừng nỗ lực vì tương lai có thể thống quân, quả là có tâm trồng hoa hoa không ra.

Khi hắn đang cảm thán thiệt hơn ở trong lòng, cửa các mở ra, Thanh Phù và tiểu tì nữ đi vào. Thanh Phù lập tức đi tới trước mặt Lục Thất, trên khuôn mặt xinh đẹp hàm chứa ánh mắt kỳ lạ nhìn xuống Lục Thất, Lục Thất cũng nhàn nhạt cười ngẩng đầu nhìn Thanh Phù.

Trong lúc hai người đối mắt nhìn nhau, Lục Thất đã ngầm quyết định, hôm nay mặc kệ Thanh Phù có nguyện ý chuộc thân hay không, hắn cũng phải dẫn mỹ nhân này về nhà, hắn không cho phép có bất luận sơ hở nào xuất hiện.

- Tử Lan tỷ tỷ phải chuộc thân rời đi, nàng ta khuyên nô cũng chuộc thân rời đi cho thỏa đáng.
Thanh Phù dịu dàng khẽ nói.

Lục Thất mỉm cười, hạ giọng nói:
- Nói như vậy, nàng bằng lòng theo ta trở về.

- Nô vẫn chưa suy nghĩ kỹ.
Thanh Phù thẳng lưng dịu dàng khẽ nói, một đôi mắt đẹp ôn nhu nhìn Lục Thất.

Lục Thất đứng dậy, tiến lên một bước, duỗi tay choàng ôm eo của nàng, cúi xuống chăm chú ngắm gương mặt của Thanh Phù. Thanh Phù cũng ngửa bờ má lúm nhìn hắn, bốn mắt nhìn nhau, không một lời nói cất lên, đôi bên xem tâm ý của đối phương.

- Thanh Phù, gả cho ta đi, ta sẽ làm bạn cùng nàng suốt đời, ta sẽ cho nàng một cuộc sống có tôn nghiêm.
Lục Thất trịnh trọng hứa hẹn.

Thanh Phù thản nhiên cười yếu ớt, vươn tay ngọc âu yếm lồng ngực Lục Thất, dịu dàng nói:
- Còn gì nữa không.

Lục Thất ngẩn ra, khẽ cười nói:
- Còn có, ta muốn nàng sinh con cái cho ta.

Thanh Phù hơi giật mình, tiếp đó trên bờ má ngọc nhiễm một lớp son diễm lệ, nàng cúi đầu, khẽ nói:
- Đa tạ lời hứa của công tử, điều nô muốn nhất đó là có thể hầu hạ Ngọc Trúc tỷ cả đời, đó là lời thề nô đã từng phát thệ.

Lục Thất giật mình, hồi lâu mới thu lại cánh tay ôm lấy thân thể mềm mại của Thanh Phù, cúi đầu nhẹ nói:
- Ta đáp ứng nàng, về sau nàng và Ngọc Trúc sẽ cả đời không rời nhau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau