KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 271 - Chương 275

Quyển 3 - Chương 16: Chuyện nội phủ

- Giờ đây bệ hạ có thể để ta có quyền tự chủ trong phủ đã là ban ân rất lớn rồi.
Sau khi nghe xong những lời trêu đùa, Tiểu Phức lại dịu dàng nói sự thật, nàng ta rõ ràng có được tâm trạng thoải mái.

- Ban ân? Nếu như không phải là Công chúa đã có chuẩn bị thì bệ hạ sẽ không nhượng bộ đâu. Nếu như bệ hạ bức ép bác bỏ sắp xếp đó với Công chúa thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh danh của bệ hạ.
Thanh Văn nhỏ giọng bác bỏ.

Tiểu Phức cười yếu ớt lắc đầu, dịu dàng nói:
- Biết đủ thôi! Trước đây, khi chưa trở thành Công chúa thì ta không có gì cả, tất cả chỉ là danh nghĩa Thạch Thiền Huyện Chủ nhưng ta không có quyền can thiệp.

Thanh Văn im lặng gật đầu, lại nghe thấy Tiểu Phức nhỏ giọng nói:
- Ngày mai hãy để Ngọc Trúc đi một chuyến, gọi bốn tên truyền lệnh binh của Phò mã đến.

- Không có thông báo của Phò mã, bọn họ không hẳn đã dám đến!
Thanh Văn nhỏ giọng đáp lại.

- Bảo Ngọc Trúc nói là thị thiếp của Phò mã thì bọn họ chắc chắn sẽ đến thôi!
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Thanh Văn gật đầu, lại nhỏ giọng nói:
- Năm mươi hai tên Dực Vệ, nhất thời thật khó chiêu mộ được.

- Thà ít mà tốt còn hơn! Bệ hạ chịu cho nhiều Dực Vệ như vậy, dụng ý là không muốn ta lại xảy ra chuyện nữa, chúng ta chỉ có thể lấy sự trung thành tin cậy để chiêu mộ.
Tiểu Phức ôn hòa nói.

- Chiêu mộ những tướng sĩ trung thành là rất khó mà quân nhu tương ứng cũng cần chi phí lớn. Nô tì cảm thấy, quân nhu của Dực Vệ trong phủ, trông cậy vào Binh bộ cấp cho vũ khí thì tám phần là không có.
Thanh Văn nhỏ giọng nói.

- Trước tiên hãy làm gấp mười bộ vũ khí, sau đó đặt mua những cái khác cũng được.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

- Công chúa! Vũ khí rất đắt, nếu là mười bộ thì cũng phải mất hàng vạn lượng bạc. Khôi giáp của Dực Vệ cũng không thể sơ sài được, nếu dùng sơ sài thì chi bằng mặc quan phục.
Thanh Văn nhỏ giọng nói.

- Vậy thì mặc quan phục đi! Tài lực của chúng ta chính là dùng cho quân lương và quân y ngoài phủ, quân y chúng ta chỉ có thể trông cậy vào Tú trang mở rộng buôn bán mà làm thôi, hơn nữa nhất định phải làm tốt. Thấp nhất cũng không được giả hoặc kém hơn vệ quân trong hoàng cung, chúng ta không được để quân ngoài phủ sinh lòng oán giận.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Thanh Văn gật đầu, lại nghe thấy Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Ở huyện Thạch Đại, Phò mã có một thị thiếp tên là Tân Cầm Nhi, là người con gái rất giỏi việc buôn bán, sau này ta sẽ mời nàng ta đến đây giúp chúng ta quản lý chuyện nội phủ.

- Nếu đã là thiếp thị của Phò mã thì Công chúa nói một lời là có thể lệnh nàng ta đến được mà.
Thanh Văn nhỏ giọng nói.

- Không thể nói như vậy được! Sau này chúng ta nhất định phải tôn trọng thê thiếp của Phò mã ở huyện Thạch Đại. Nếu như chúng ta không tôn trọng thì chỉ làm cho Phò mã tức giận. Phò mã là người rất niệm tình thân, chàng đối với từng người phụ nữ của mình đều là sự tôn trọng yêu thương.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Thanh Văn gật đầu, tiếp đó ba cô gái lại bàn luận về kế hoạch chi tiêu cho quân y, chuyện gánh nặng trong Công Chúa phủ đã khiến các nàng rầu rĩ vì tài lực không đủ.

*****

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất dẫn theo Tư Trúc, Tư Ngọc, Uyển Ngọc và Băng Nhi cùng về Tú trang. Hắn ta phải quay về để đợi mệnh lệnh, còn bốn cô gái quay về may quần áo, còn về may quần áo như nào thì Lục Thất không quan tâm hỏi nhiều. Nhưng trên gương mặt xinh đẹp của Tư Trúc lại hiện ra nụ cười kỳ quái, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn hắn.

Buổi sáng, bốn tên truyền lệnh binh vẫn luôn ở kinh thành với tâm trạng nghi ngờ kinh ngạc, họ đi theo Ngọc Trúc đến Công Chúa phủ. Mấy ngày này, bọn họ ở kinh thành, từ tâm trạng hưng phấn trở nên khổ não. Lục Thất chần chừ không đến đưa bọn họ quay về, còn bọn họ cũng biết huyện Thạch Đại đã xảy ra chuyện xấu gì? Bọn họ cũng không biết tình hình hiện giờ như thế nào rồi? Muốn quay về nhưng lại không dám, Vương Nhị phu nhân cũng không dám để bọn họ quay về bảo vệ.

Bốn tên truyền lệnh binh có thể đi theo Ngọc Trúc, một là không chịu nổi những ngày tháng khổ não, vừa nghe thấy tên của Lục Thiên Phong liền thấy động lòng, hai là vừa nhìn thấy Ngọc Trúc xinh đẹp, không đáng tin cũng cảm thấy đáng tin. Một đại mỹ nhân như này, không thể chạy đến lừa bọn họ được.

Vừa mới đến nơi thì bọn họ đã nhìn thấy một mỹ nhân mặc váy xanh gọi Ngọc Trúc lại, mỹ nhân đưa bọn họ đến bảo họ chờ một lát liền vội vàng đến trước cửa đại sảnh. Bốn tên truyền lệnh binh lo lắng nhìn nhau, đều cảm thấy giống như đang nằm mơ vậy.

Ngọc Trúc vào thư phòng đã thấy các nữ quan đến đông đủ cả rồi. Nàng cung kính thi lễ với Tiểu Phức, Tiểu Phức nhìn nàng, dịu dàng nói:
- Bốn lính truyền lệnh binh đến rồi sao? - Đến rồi ạ! Bọn họ đang ở bên ngoài!
Ngọc Trúc dịu dàng trả lời.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Trước đó trong cung có truyền đến khẩu dụ, nói đến quân chế trong Công Chúa phủ. Nói chư quan trong phủ đều do ta làm chủ, cũng nói lệnh Công chúa và Lục sự cũng quy về nội phủ. Nhưng chi phí dùng của chư quan trong phủ cũng có thể tự cấp, thông báo là ta không cần đến quan nha lấy nữa.

Ngọc Trúc gật đầu, Tiểu Phức lại dịu dàng nói:
- Hiện giờ có một chuyện, giải thích của mọi người đều khác nhau. Chính là chủ quan Dực Vệ trong phủ lại là phó điển quân thống lĩnh hạng ngũ phẩm và Công chúa úy phụ lĩnh hạng lục phẩm. Đến nay vẫn đang thương lượng, có phải là để Phò mã kiêm nhiệm thì sẽ tốt hơn không?

Ngọc Trúc ngẩn người ra, dịu dàng nói:
- Nếu là quan ngũ phẩm thì vẫn cao hơn chức Đô úy Phò mã một bậc!

Tiểu Phức gật đầu nói:
- Đúng vậy! Ta cũng không ngờ đến, bệ hạ có thể cho chức quan lớn như vậy, dường như là để cho Phò mã kiêm nhiệm. Nếu như không để Phò mã kiêm nhiệm, vậy thì sau này có thể xảy ra những hậu quả khôn lường không?

Ngọc Trúc gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nhìn về phía Thanh Văn, dịu dàng nói:
- Công chúa điện hạ! Thanh Văn nghĩ thế nào?

- Ý của Thanh Văn là không nên để Phò mã kiêm nhiệm, có khả năng ảnh hưởng đến quan đồ sau này của Phò mã. Còn Kim Trúc cảm thấy nên để Phò mã kiêm nhiệm, dù sao Phò mã cũng là nam chủ trong Công Chúa phủ, sau này không được bằng khi ở quân chức thì sẽ cảm thấy xấu hổ, Vân Nga cũng nghĩ như vậy.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Ngọc Trúc gật đầu, dịu dàng nói:
- Nô tì cảm thấy, Phò mã không nên kiêm nhiệm quân chức nội phủ của Công Chúa phủ, có hư chức Đô úy Phò mã là được rồi. Chúng ta không thể để tương lai của Phò mã rơi vào tình cảnh bị kìm hãm, chức quan của Người nên để Đường Hoàng ban cho, không nên để Công chúa ban cho.

Tiểu Phức gật gật đầu, quay đầu dịu dàng nói:
- Vân Nga! Ta hiểu tâm tư của các em! Các em muốn để Phò mã có quan đồ bình an, nhưng chàng sẽ không thích bị gò bó. Một khi Phò mã kiêm nhiệm quân chức trong phủ, lâu ngày không đạt được tín nhiệm thăng quan thì chàng sẽ trách chúng ta lắm chuyện. Như vậy sẽ dẫn đến việc Công Chúa phủ sẽ không có ngày yên ổn, không khí cũng nặng nề hơn.

Đám thị nữ gật đầu, Tiểu Phức cười nhẹ nói:
- Chức quan phó điển quân ngũ phẩm đó, ta sẽ ban cho phụ thân của Đỗ Lan Nhi đảm nhiệm. Đỗ Lan Nhi sắp gả cho huynh trưởng của Phò mã để làm chính thiếp, sau này tính ra, Đỗ lão đại nhân cũng là trưởng bối của chúng ta. Chức quan của trưởng bối cao hơn của Phò mã thì sẽ không có gì là không hợp lẽ thường nữa.

Đỗ Lan Nhi cũng ở trong thư phòng, nghe thấy liền vội vàng lên trước quỳ xuống, cung kính nói:
- Nô tì thay mặt gia phụ tạ ơn Công chúa điện hạ.
- Đứng lên đi! Em hãy đến nhà trước thông báo cho Đỗ đại nhân và mọi người. Nói cho họ biết, hiện giờ Công Chúa phủ đang thiếu bạc, chỉ có thể làm quan phục cho bọn họ, vũ khí thì sau này sẽ bổ sung thêm.
Tiểu Phức dịu dàng dặn dò.

- Nô tì hiểu, nô tì xin cáo lui!
Đỗ Lan Nhi vui mừng cung kính nói, phụ thân và huynh trưởng có thể được làm quan, vậy thì đến kinh thành cũng chỉ là chuyện trong nay mai thôi. Nàng đứng dậy đi báo tin vui cho phụ thân.

- Ngọc Trúc! Em đến Tú trang một chuyến. Nói cho Phò mã, ngày mai phải đến hoàng cung diện kiến vua để Phò mã chuẩn bị trước tâm lý.
Tiểu Phức dịu dàng căn dặn.

- Công chúa điện hạ! Là Đường Hoàng bệ hạ muốn triệu kiến Phò mã sao?
Ngọc Trúc giật mình hỏi lại.

- Nghe đại nhân đến truyền khẩu dụ nói, ngày mai người mà bệ hạ muốn gặp là quan tướng diệt thổ phỉ.
Tiểu Phức dịu dàng trả lời, Ngọc Trúc nghe xong liền gật đầu.

Lúc xế chiều, Lục Thất ngồi xe đến cửa ngoài Công Chúa phủ. Lúc xuống xe thì nhìn thấy cửa lầu ngoài xưa nay vốn không có người, giờ đây lại có bốn người đàn ông mặc quần áo cũ kỹ đứng đó, Lục Thất liền tươi cười bước lại.

- Đại nhân!
Bốn tên truyền lệnh binh dường như cùng lúc vui mừng hô lên. Nhìn thấy Lục Thất, trong lòng bọn họ mới cảm thấy có chỗ dựa, bọn họ đến đây, sau khi được căn dặn một hồi thì liền trở thành người gác cửa phủ.

Lục Thất ngây người ra, căn bản không biết mình đã đến nhà rồi, cũng khó trách hắn không nhận ra. Suy nghĩ của hắn bị chính nhận thức của hắn hạn chế, luôn nghĩ đây là nhà của Tiêu phủ Thiếu phu nhân. Hắn có một niềm tin mù quáng với Tiểu Phức, trong sự tín nhiệm có quá ít sự nhạy cảm hoài nghi.

- Đại nhân! Chúng thuộc hạ có thể nhìn thấy đại nhân rồi.
Truyền lệnh binh Trịnh Tân kích động nói.

Lục Thất nghe xong lại có chút hổ thẹn, hắn mỉm cười gật đầu, nói:
- Gần đây ta có quá nhiều việc phải giải quyết nên không có thời gian đi thăm các huynh đệ.

- Đại nhân! Không phải là thuộc hạ có ý trách đại nhân, chỉ là đã lâu không gặp đại nhân, chúng thuộc hạ rất mong nhớ!
Trịnh Tân vội giải thích.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Vẫn làm các huynh đệ vất vả rồi, canh gác ở đây thêm mấy ngày nữa!

Đám lính truyền binh gật đầu, Hồ Ngạn thận trọng hỏi:
- Đại nhân! Ngài đã là Phò mã rồi sao?

Lục Thất ngẩn người ra, gật đầu cười nhẹ nói:
- Là Phò mã! Các ngươi biết rồi sao?

- Chúng thuộc hạ biết rồi!
Bốn tên truyền lệnh binh đồng loạt gật đầu đáp nhưng lại làm cho Lục Thất sửng sốt. Hắn lập tức cười, nói:
- Trước tiên các ngươi cứ ở đây, sau này ta sẽ nghĩ cách bố trí cho các ngươi.

- Vâng! Tạ ơn đại nhân cất nhắc!
Hồ Ngạn cung kính đáp lại, ba người khác cũng gật đầu.

Lục Thất lại cảm thấy kỳ quặc, hắn cũng không nghĩ nhiều, gật đầu rồi bước vào trong phủ. Hắn phải hỏi kỹ một chút, chuyện gặp vua ngày mai, có phải là Hình đại nhân đến truyền khẩu dụ không, có lẽ là Ngọc Văn có thể biết được gì đó.

- Tốt lắm! Các ngươi không nhiều lời!
Ngọc Trúc ở phía sau Lục Thất đi lại, dịu dàng nói.

Bốn tên truyền lệnh binh thi lễ quân đội, đợi đám người Ngọc Trúc vào phủ mới nhìn nhau với vẻ mặt ngạc nhiên. Bọn họ cảm thấy kinh ngạc, đại nhân thân làm Phò mã mà thật sự không biết đây là Công Chúa phủ sao?

Quyển 3 - Chương 17: Hoàng cung

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất đến cửa Đông của hoàng cung, phủ của Tiểu Phức gần hoàng cung, cách cửa Đông của hoàng cung chỉ năm trăm mét. Theo lý mà nói thì càng là đại quan, gia tộc mới có thể cách hoàng cung càng gần. Nhưng ở khu Đông Thành mà các quan tập hợp lại, các quan lớn dường như sống rất tùy ý, cũng rất chia rẽ.

Lục Thất đi thẳng đến sông Hộ Long mới rẽ sang hướng bắc, hắn vừa đi vừa quan sát hoàng cung. Hoàng cung của Đường quốc có một tòa bảo thành nhưng xây dựng tinh xảo mỹ lệ hơn hương bảo, cung thành bên sông Hộ Long cao tầm chín mét, bên trên thành có thể thấy rất nhiều vệ sĩ mặc áo giáp sáng chói, vệ sĩ trên thành tất nhiên cũng có thể nhìn thấy Lục Thất nhưng nhìn thấy rồi cũng không để ý đến.

Lục Thất vừa đến cửa Đông hoàng cung thì lập tức cảm nhận được không khí nghiêm nghị, mấy chục võ vệ mặc khôi giáp sáng chói, đứng cầm đao ở ngoài cửa cung. Lục Thất đến lúc này chỉ mặc áo giáp tướng bình thường, so với võ uy thì rõ ràng không thể bằng được.

Lục Thất thong dong đi qua cầu treo, qua rồi hắn nhìn thấy một vài tên võ vệ vẫn đứng ở trong cổng thành. Áo giáp những tên đó mặc không hề giống nhau, là áo giáp lân. Hắn cũng biết đó là Thiên Ngưu huân vệ, thị vệ trong hoàng cung đều do Kiêu Kỵ vệ và Thiên Ngưu Vệ cùng đảm nhiệm, hai bên này đều có quan hệ kìm hãm nhau.

- Phụng dụ, Tiễu Phỉ quân Binh Mã Sứ, hữu Thiên Ngưu Giáo Úy Lục Thiên Phong xin bẩm báo!
Lục Thất vừa mới qua cầu liền đứng, cao giọng báo.

Lời nói vừa dứt thì cửa ngoài và cửa trong đều có võ vệ đi đến, hai người bước lại kiểm tra binh ấn Lữ Soái của Lục Thất và lệnh Thiên Ngưu vệ. Sau khi kiểm tra xong, hai võ vệ nhìn nhau rồi đồng loạt gật đầu.

- Lục đại nhân, xin đi theo tôi!
Thiên Ngưu võ vệ ôn tồn nói.

- Đã làm phiền rồi!
Lục Thất khách khí đáp lại, sau đó đi cùng Thiên Ngưu võ vệ vào hoàng cung.

Vào hoàng cung, Lục Thất nhẹ giọng hỏi:
- Xin hỏi vị đại huynh! Việc đi lại trong hoàng cung này đều do Thiên Ngưu Vệ dẫn đường sao?

- Tất nhiên là không! Trong hoàng cung cũng giống như nhà quan vậy, phân làm nội cung và ngoại cung. Ngoại cung là nơi không có các nương nương ở, còn nội cung là nơi ở của các nương nương. Thiên Ngưu huân vệ chúng tôi, đa số sẽ trực ở ngoài cung, chỉ những nương nương có địa vị ở nội cung mới có thể có Thiên Ngưu huân vệ nghe lệnh ở ngoài. Còn về người dẫn đường thì tùy cơ ứng biến thôi.
Thiên Ngưu võ vệ thấp giọng trả lời.

Lục Thất gật đầu, lại hỏi:
- Ta phụng lệnh mà đến, không biết bệ hạ sẽ triệu kiến ở đâu?

- Ở Võ Công điện! Tôi sẽ trực tiếp dẫn đại nhân đi!
Thiên Ngưu võ vệ đáp.

Lục Thất gật đầu, đi trên đường rải đá trắng, hắn đưa mắt nhìn cảnh quan xung quanh. Quả không hổ là hoàng cung, trước mắt đều là những công trình tinh hoa mỹ lệ, điêu khắc thêm ngọc, hùng điện song song, còn có sóng xanh thạch đầm với hành lang cong cong uốn khúc.

- Vị đại huynh này! Cho tại hạ hỏi một chút! Địa vị của Tiêu phi nương nương trong hoàng cung có cao không?
Lục Thất chợt hỏi một câu.

Thiên Ngưu võ vệ ngẩn người ra, dừng bước, quay đầu nhìn Lục Thất một cái, rồi từ từ đi, đồng thời nói:
- Trong cung kiêng kị nói lung tung, Lục đại nhân đừng nói chuyện với tôi nữa!

Lục Thất ngẩn người ra im lặng. Đêm qua hắn đã cố ý gọi Thanh Văn đến tìm hiểu về hoàng cung, nhưng Thanh Văn bị ghẻ lạnh nhiều năm, nếu như không phải có người âm thầm bảo vệ thì sớm đã bị biến thành cô gái xấu xí khốn khổ rồi. Nàng ta dường như không biết gì về tình hình trong hoàng cung nhưng cũng cho Lục Thất chút gợi ý về mặt của Hoàng đế.

Thanh Văn nói xong với hắn liền chủ động rời đi. Lục Thất cũng biết chuyện hắn bị Tiểu Phức đổi tên, nghe xong cũng không quan tâm lắm. Trong lòng hắn hoàn toàn đang nghĩ đến chuyện diện kiến Hoàng đế vào hôm sau.

Tới trước Võ Công điện, Lục Thất không ngờ lại gặp được Hình đại nhân. Hình đại nhân đứng dưới bậc trước cửa, mỉm cười nghênh đón Lục Thất. Lục Thất vội thi lễ cảm tạ Thiên Ngưu võ vệ, sau đó cất bước đến chỗ Hình đại nhân.

- Hạ quan tham kiến Hình đại nhân!
Lục Thất đứng rồi thi lễ tham kiến.

- Lục đại nhân đến rồi, xin đợi một lát!
Hình đại nhân nhỏ giọng mỉm cười đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nói có chút cung kính:
- Hạ quan đến sớm rồi!

- Không sớm đâu! Bệ hạ đang tiếp buổi chầu sáng!
Hình đại nhân mỉm cười đáp lại.

Lục Thất ngẩn ra, hỏi:
- Hình đại nhân! Hạ quan nghe nói là triệu kiến Tiễu Phỉ quân mà!
- Ta biết, nhưng Lục đại nhân phải có tính nhẫn nại mới được!
Hình đại nhân mỉm cười nói.

Lục Thất gật đầu, lại nghe thấy Hình đại nhân nhỏ giọng nói:
- Cung nữ đó, Lục đại nhân thích chứ?

Lục Thất ngẩn ra, giọng điệu thản nhiên nói:
- Hạ quan thích!

- Lục đại nhân đối tốt với nàng ta, sau này sẽ có lợi với Lục đại nhân đấy!
Hình đại nhân mỉm cười, nói nhỏ.

Lục Thất ngẩn ra, đáp lại:
- Nếu như hạ quan đã thích thì cho dù về sau không có lợi gì, hạ quan cũng sẽ không vứt bỏ nàng ta.

Hình đại nhân mỉm cười, nhỏ giọng nói:
- Là nàng ta bằng lòng thuộc về đại nhân đó, nàng ta khỏa thân gặp đại nhân, chính là muốn thử xem phản ứng của Ngài thế nào. Nếu như nàng ta không hài lòng với Ngài thì Ngài sẽ không ôm được mỹ nhân về phủ đâu.

Lục Thất ngẩn ra, lại thấy Hình đại nhân nói:
- Lục đại nhân có thể trở thành Phò mã, đây cũng là chuyện rất đáng mừng rồi!

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đó là ân huệ của bệ hạ!

- Là ân huệ của bệ hạ nhưng không tách rời với thể hiện của Lục đại nhân được. Thật ra họa phúc của con người đều là có nhân mới có quả.
Hình đại nhân nhỏ giọng nói, nhưng không ngờ trong lời nói hàm chứa thiên cơ.

Lục Thất im lặng, lại nghe thấy Hình đại nhân nói:
- Nghe nói Lục đại nhân rất thích nhạc luật, nếu như thật sự thích thì hàng đêm phải ca hát mới được, nếu không sẽ phụ ban ân của bệ hạ!

Lục Thất nghe xong mà trong lòng có chút chấn động, hắn nghe ra, vị Hình đại nhân này đang chỉ giáo hắn. Chỉ là có kinh nghiêm trước đó mà khiến hắn luôn mang trong mình tâm trạng ‘kính nhi viễn chi’ với vị Hình đại nhân này.

- Hạ quan rất thích nhạc luật!
Lục Thất phụ họa đáp lại, bất luận Hình đại nhân có thiện ý hay không thì về tiểu tiết, hắn vẫn không đắc tội với quan quyền.
Hình đại nhân mỉm cười gật đầu, chợt ánh mắt ông ta nhìn ra phía xa. Tất nhiên Lục Thất cũng quay đầu lại nhìn theo thì thấy phía xa có hai võ quan đi lại. Một người trong đó rõ ràng là Thiên Ngưu huân vệ, người còn lại thì Lục Thất không biết. Nhưng hắn có thể nhìn rõ người đó là người trung niên.

- Người kia tên là Ngưu Sơn Kỳ, có quan hệ với Công bộ Thị Lang, y rất có thể sẽ trở thành điển quân ở ngoài phủ Công chúa. Ta cố ý bảo đại nhân đến sớm, để lát nữa giới thiệu hai người với nhau. Hôm nay quen biết, sau này có lẽ sẽ có tác dụng đấy.
Lục Thất bên tai nghe thấy giọng nói nhỏ của Hình đại nhân, hắn cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Một lát sau, hai người đã đến trước điện. Sau khi Thiên Ngưu Vệ cung kính thi lễ với Hình đại nhân thì rời đi. Hình đại nhân mỉm cười, mắt nhìn chăm chú vào quan tướng trung niên kia, nhỏ giọng nói:
- Là Ngưu Sơn Kỳ tướng quân phải không?

- Vâng! Ty chức tham kiến Hình đại nhân!
Quan tướng trung niên đó cung kính thi lễ đáp lại, thân người hạ thấp xuống nói.

Lục Thất vừa nhìn đã biết được sơ qua đức hạnh của người này, hẳn là người khôn khéo lõi đời, là kẻ không có định kiến.

- Không ngờ Ngưu tướng quân lại biết ta! Tốt quá rồi! Ta thật có vinh hạnh!
Hình đại nhân nhỏ giọng đáp lại, đôi mắt nheo lại trong nụ cười ấm áp.

- À! Phò mã gia! Vị này là Ngưu đại nhân - Ninh Viễn tướng quân.
Hình đại nhân chợt quay đầu cười giới thiệu.

Lục Thất vội thi lễ khách khí nói:
- Hạ quan tham kiến Ngưu đại nhân!

- Ngưu tướng quân! Vị này chính là Phò mã gia của Ngô Thành Công chúa, là hoàng tộc mới được bệ hạ ban thưởng.
Hình đại nhân cười giới thiệu.

- Thì ra là Phò mã đại nhân, quả là vinh hạnh, vinh hạnh!
Ngưu tướng quân chân thành thi lễ đáp lại.

Lục Thất mỉm cười đáp lễ, tiện hỏi:
- Ngưu đại nhân cũng đến đây, có phải sau này sẽ nhậm chức quân diệt thổ phỉ?

Ngưu tướng quân ngẩn ra, đáp lại:
- Tại hạ không biết, lần này đến là phụng chỉ dụ truyền kiến.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Tại hạ là Tiễu Phỉ quân Binh Mã Sứ! Nếu như Ngưu đại nhân vào Tiễu Phỉ Quân, thì vẫn mong đại nhân sau này sẽ chiếu cố cho.

Ngưu tướng quân mỉm cười nói:
- Sau này nếu thật sự có thể cùng quân với Phò mã đại nhân thì tại hạ nguyện cùng Phò mã chăm sóc lẫn nhau.

- Hạ quan tên là Lục Thiên Phong, mong sau này đại nhân chớ gọi là Phò mã, gọi Thiên Phong là được rồi.
Lục Thất cố ý sửa đổi.

- Ta cứ gọi là Lục đại nhân vậy!
Ngưu tướng quân cười, đáp lại.

Lục Thất cười gật đầu. Lúc này Hình đại nhân nhỏ giọng nói:
- Phò mã đến sớm, tôi sẽ đưa Phò mã đi nghỉ ngơi đợi được gọi vào. Ngưu tướng quân đợi bệ hạ ở đây nhé!

- Vâng!
Ngưu tướng quân thi lễ đáp lời.

- Phò mã gia! Xin hãy đi theo tôi!
Hình đại nhân nhỏ giọng nói rồi cất bước đi. Lục Thất vội vàng thi lễ với Ngưu tướng quân, trong khi đáp lễ lẫn nhau rồi rời đi, để lại Ngưu tướng quân tiễn đưa với ánh mắt nghi ngờ.

Quyển 3 - Chương 18: Cuộc gặp trước điện

Đi được hơn mười mét, sau khi ngoặt sang một góc nhỏ, Hình đại nhân đi ở phía trước đột nhiên dừng bước quay nửa người lại, nhìn Lục Thất nhỏ giọng nói:

- Lục đại nhân! Chắc Ngài không biết là Ngài và công bộ Thị lang đã kết mối thù lớn!

Lục Thất cũng dừng lại theo, nghe thấy lời đó thì ngạc nhiên nhìn về phía Hình đại nhân. Suy nghĩ đầu tiên trong đầu hắn chính là cái chết của Triệu Huyện thừa bị công bộ Thị lang cho rằng có liên quan đến hắn.

- Bệ hạ lấy cớ là giả mạo công lao khi quân phạm thượng, hạ chỉ giết Huyện Úy có tên là Ngưu Huy, rồi lại lấy cớ dũng cảm giết địch và danh nghĩa tiến cử hiền tài của Ngài mà đề bạt một người có tên là Lãnh Nhung làm Tả Huyện Úy. Tâm ý của bệ hạ là đè ép thế lực bên ngoài của Công bộ Thị lang, nâng đỡ Công Chúa phủ trở thành thế lực quan mạch mới, sau này Lãnh Huyện Úy kia phải dâng bạc lên Ngài. Bệ hạ biết tài lực của Công chúa phủ căn bản là không đủ, vì vậy cố ý cho Ngài có cơ hội có được cống phẩm bên ngoài, Ngài phải tận dụng cho tốt, nếu không sau này không nuôi được Công chúa phủ quân thì bệ hạ nhất định sẽ trách tội Ngài đó.
Hình đại nhân nhỏ giọng nói.

Lục Thất nghe xong như trút được gánh nặng trong lòng nhưng lại thấy kinh ngạc bất ngờ, sao đột nhiên lại có những sự thay đổi như vậy. Lãnh Nhung đã đi Nhiêu Châu rồi, thật không ngờ bây giờ lại được đề bạt làm Tả Huyện Úy Thạch Đại, nên quay về Thạch Đại huyện là tốt. Tất nhiên là do Đường Hoàng chỉ định đảm nhiệm thì không quay về không được.

- Đại nhân! Lẽ nào bệ hạ rất tín nhiệm chúng hạ quan rồi?
Lục Thất nghi ngờ nói.

- Bệ hạ muốn lợi dụng Công chúa phủ để làm rất nhiều việc. Mặc dù không nói được là vô cùng tín nhiệm đại nhân và Công chúa nhưng cũng có ý muốn trọng dụng. Thật ra, lý do mà bệ hạ muốn nâng đỡ Công chúa phủ thì có rất nhiều, nhưng một trong số đó là Công chúa và Ung Vương phi có mối thù giết mẹ, vì vậy một khi công chúa rời khỏi quyền quản lý của Ung Vương phi thì cơ bản sẽ không phục vụ cho Ung Vương nữa. Ngoài ra, chính vì Công chúa là con gái nên bệ hạ lợi dụng mới có thể yên tâm. Còn đối với Ngài thì bệ hạ vẫn còn chút không yên tâm lắm.
Hình đại nhân nhỏ giọng giải thích.

Lục Thất hiểu gật đầu, lại nghe thấy Hình đại nhân nhỏ giọng nói:
- Con người bệ hạ làm việc đều không muốn bị tổn hại đến thanh danh minh quân của mình, nhưng Người lại cần bạc để tăng cường quân bị. Người không muốn thêm phú khiến dân oán hận, mà thêm phú cũng làm mất đi sự lợi hại của mình. Vì vậy Người đã nâng đỡ để Công chúa phủ nuôi quân, nuôi dưỡng quân đội kinh thành cao hơn địa phương rất nhiều. Quân lương của hàng nghìn tên Võ Lâm Vệ ở ngoài Công chúa phủ không phải là việc Công chúa phủ có thể gánh vác được lâu dài.

Trong lòng Lục Thất cảm thấy kinh ngạc, quân lương của hàng nghìn Võ Lâm Vệ rõ ràng là muốn lấy mạng Công Chúa phủ rồi. Hắn nghe nói quân lương của quân đội kinh thành, những vệ binh bình thường nhất thì mỗi tháng cũng được năm lạng bạc, nếu như gộp cả quân lương của tướng quan thì mỗi người sẽ có bảy lạng. Nói cách khác, mỗi tháng Công Chúa phủ phải bỏ ra bảy nghìn lạng bạc quân lương. Nếu như thêm cả những chi tiêu khác thì mỗi tháng Công Chúa phủ phải tiêu hàng nghìn vạn lạng, còn sản nghiệp thu nhập ở kinh thành thì mỗi tháng nhiều nhất cũng đạt doanh thu từ bốn nghìn đến sáu nghìn lạng bạc.

- Quân mà bệ hạ bố trí ở Công Chúa phủ là quân chế, trên thực tế là xây dựng theo chế độ quân ngoài, là hai doanh mười đội. Bố trí tả hữu Đô Úy làm doanh tướng, bố trí điển quân làm chủ tướng.
Hình đại nhân lại nhỏ giọng nói.

- Vậy chắc hẳn là chủ chốt trong quân rồi!
Lục Thất thuận miệng đáp lại.

- Là chủ chốt của đội quân, tâm ý của bệ hạ có thể là để linh hoạt khi xuất quân, còn điển quân dùng Ngưu tướng quân, một là để trấn an công bộ Thị lang, hai là có thể tránh được Phò mã như Ngài đến tiếp cận lôi kéo. Nhưng hôm nay Ngài đã tiếp cận với Ngưu tướng quân rồi, sau này Ngưu tướng quân có điều kiêng kị gì, y cũng không dám mặt lạnh với Ngài đâu. Chỉ cần Ngài có thể tươi cười vui vẻ với y thì tướng sĩ ngoài Công Chúa phủ sẽ được chú ý đến, không cảm thấy Ngài là người ngoài nữa. Hơn nữa bạc là do Ngài cấp nuôi bọn họ thì tất nhiên sẽ càng thân thiết hơn.
Hình đại nhân nhỏ giọng nói.

Lục Thất nghe xong cảm thấy kinh ngạc, hắn do dự một một chút, nhỏ giọng hỏi:
- Đại nhân! Ngài ở phe phái nào?

Hình đại nhân quay đầu nhìn Lục Thất mỉm cười, nhỏ giọng nói:
- Sau này Ngài sẽ biết, Ngài cũng không cần nghi ngờ như vậy, tôi sẽ không hại Ngài đâu, nếu không tôi đã không đem ân nhân cho Ngài.

Lục Thất gật đầu im lặng, hắn bỗng nhiên hiểu được tâm ý của Hình đại nhân, bởi vì Thanh Văn cũng nói qua với hắn rồi. Nàng ta vốn là cung nữ của Hoàng hậu trước, nếu như Thanh Văn đã là ân nhân của Hình đại nhân, vậy phải nói là Hình đại nhân rất có thể có xuất thân Thái Tử, còn trải nghiệm lần trước tám phần là một lần khảo nghiệm với hắn.

- Sau này nếu tôi có chuyện liên lạc với đại nhân thì sẽ ký tên chữ “Dược”. Được rồi, sau này phải có tính kiên nhẫn, trước mắt mọi người đều biết, bệ hạ chắc chắn sẽ tước quân chức Ung Vương phủ của Ngài sau khi Ngài tiêu diệt thổ phỉ đó.
Hình đại nhân lại nói.

Hai người tiếp tục đi, cuối cùng đến trước một lầu các không biết rõ tên, lầu các có bốn tên hoạn quan trẻ tuổi đang đứng canh gác. Hình đại nhân dặn dò một hồi, sau đó cũng không để ý đến Lục Thất mà đi luôn. Lục Thât chỉ biết cung kính thi lễ tiễn đưa, sau đó ngồi lên ghế mà hoạn quan mang đến ở trước lầu các, hắn ngồi đó nhẫn nại chờ đợi.

Thời gian chầm chậm qua đi, Lục Thất trong lúc ngồi đợi sớm đã lặng lẽ luyện Tiên Thiên công. Chỉ đến qua buổi trưa, mới có lão thái giám đến gọi, hắn đi theo lão thái giám đó đến trước Võ Công điện.

Lần đến này, ánh mắt của hắn thấy được niềm vui bất ngờ, vừa nhìn đã thấy bóng dáng của Vương Bình và Chu Vũ. Hắn nhanh bước đi tới, còn nhiều quan tướng đứng trước điện cũng đồng loạt nhìn về phía hắn. Ánh mắt của Vương Bình và Chu Vũ trước tiên là ngạc nhiên, tiếp đó là khó có thể tin vào mắt mình.

- Hai vị đại huynh, không nhận ra đệ nữa sao?
Lục Thất vui mừng hỏi.
- Đệ...Sao đệ cũng ở đây?
Vương Bình kinh ngạc hỏi.

- Sao? Đệ không thể đến đây sao?
Lục Thất vui vẻ cười hỏi.

- Tên tiểu tử này! Ha ha! Không ngờ lại có thể gặp được đệ!
Vương Bình lập tức vui mừng giơ tay chỉ vào Lục Thất, giọng nói rõ ràng rất lớn.

- Vị đại nhân này, xin chớ ồn ào!
Một tên hoạn quan trước điện lên tiếng trách mắng.

Vương Bình vừa nghe thấy thế thì rụt cổ lại, rồi giơ tay nắm áo giáp của Lục Thất, kéo lại gần, nhìn Lục Thất nhỏ giọng hỏi:
- Người huynh đệ! Sao đệ cũng có thể đến đây?

Lục Thất cười, cũng thấp giọng nói:
- Sau khi đệ về quê, có cứu một vị quý nhân ở kinh thành, sau này được vào Ung Vương phủ, nhậm chức Lữ Soái Phủ quân, đến nay lại thuộc Tiễu Phỉ quân, là một trong những Binh Mã Sứ.

Vương Bình ngạc nhiên nhìn Lục Thất, đột nhiên giơ tay chỉ trỏ, cười nói:
- Tên tiểu tử này, nói như vậy là lăn lộn tốt hơn chúng ta rồi!

- Chưa chắc đệ đã tốt hơn hai huynh! Hai huynh đến kinh thành, lẽ nào sắp quy về Tiễu Phỉ quân?
Lục Thất nhỏ giọng hỏi.

Vương Bình gật đầu, hạ giọng nói:
- Đúng! Lần này chẳng phải là đều đến gặp Hoàng đế bệ hạ rồi sao?

Lục Thất gật đầu, vừa cười vừa nhìn Chu Vũ. Chu Vũ cũng đang nhìn hắn nhưng vẻ mặt điềm tĩnh, nhỏ giọng hỏi:
- Nếu huynh đệ đã là Tiễu Phỉ quân Binh Mã Sứ, vậy thì sau này chúng ta lại có thể ở cùng nhau rồi.
Lục Thất do dự một chút, nhỏ giọng nói:
- Mặc dù là cùng quy về Tiễu Phỉ quân, nhưng nghe nói, Tiễu Phỉ quân chia làm mấy lộ, đệ tất nhiên thuộc về lộ Ung Vương phủ, hai vị đại huynh chắc tám phần là dưới trướng Chu Chính Phong tướng quân rồi.

Chu Vũ bình tĩnh gật đầu, nói:
- Đợi tham kiến Hoàng đế bệ hạ rồi, huynh đệ chúng ta sẽ ra ngoài nói.

- Được! Đệ sẽ mời hai đại huynh đi uống rượu ngon!
Lục Thất nhỏ giọng cười nói.

Vương Bình lập tức trừng mắt nuốt ực một cái, nói có chút không thoải mái:
- Tên tiểu tử này, chẳng phải là biết rõ ta không uống được rượu sao?

Lục Thất cười, nói:
- Đệ đâu có biết là có thể gặp được các vị đại huynh!

Vương Bình gật đầu, chợt duỗi cánh tay ôm lấy Lục Thất một chút, nhỏ giọng nói:
- Có thể gặp được đệ là tốt rồi!

Lục Thất cảm động gật đầu, ba người im lặng chia hàng đứng, đợi Đường Hoàng triệu kiến.

Sau nửa canh giờ, một quan tướng thanh niên từ trong Võ Công điện đi ra. Lục Thất vừa nhìn thấy thì trong lòng chấn động, người đó là Tống Lão Thanh. Chỉ khi Tống Lão Thanh đi thẳng xuống bậc mới nhìn thấy Lục Thất nhưng chỉ hơi giật mình rồi đi đến chỗ khác.

- Vương Bình, bệ hạ triệu kiến!
Một hoạn quan ra Võ Công điện, hô truyền lệnh.

- Vâng!
Vương Bình cao giọng đáp lại, sau đó bước đi nhưng lại khiến tên hoạn quan đó nhau mày lại.

Vương Bình đi vào, một lát sau liền đi ra. Tiếp đến là Chu Vũ, sau khi Chu Vũ vào cũng mất gần nửa canh giờ mới ra, vẻ mặt bình tĩnh, không nhìn ra vẻ thất thường nào. Vương Bình càng tùy ý nói với Lục Thất, đi vào dập đầu, Hoàng đế chỉ hỏi một số chuyện trong nhà y rồi cho ra ngoài luôn.

- Lục Thiên Phong, bệ hạ triệu kiến!
Tên hoạn quan hô gọi Lục Thất.

- Vâng!
Lục Thất thi lễ, cất bước vào Võ Công điện.

Đây là lần thứ hai Lục Thất gặp Đường Hoàng, lần này Đường Hoàng mặc áo long bào, uy nghiêm hơn lần trước rất nhiều. Hạ đại nhân cũng mặc quan phục đen mũ sa, có vẻ rất trang trọng.

- Thần Lục Thiên Phong khấu kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế!
Lục Thất cung kính quỳ lạy.

- Lục khanh hãy đứng lên! Ban ghế ngồi!
Đường Hoàng ôn tồn nói.

- Tạ ơn bệ hạ!
Lục Thất đáp lại, đứng dậy ngồi trên ghế mà hoạn quan mang đến. Lần này hắn ngồi đúng quy tắc, vẻ mặt cũng không thấy chút căng thẳng nào.

Quyển 3 - Chương 19: Thấy mặt vua

Đường Hoàng mỉm cười nhìn Lục Thất, ôn tồn nói:
- Nay Lục khanh đã là Phò mã của hoàng tộc thì cũng là thân cận của trẫm rồi.

Lục Thất nhìn thẳng vào Đường Hoàng, chắp tay thi lễ nói:
- Bệ hạ ban hôn là phúc lớn của thần. Thần xuất thân bình thường mà có thể trở thành Phò mã, đây cũng là vinh hạnh của Lục Thất.

Đường Hoàng mỉm cười nói:
- Trẫm còn tưởng rằng khanh không thích!

Lục Thất cung kính nói:
- Thần không muốn giấu bệ hạ! Lúc đầu khi bệ hạ ban thưởng, thần cảm thấy rất hoảng hốt. Một là không biết tại sao lại có may mắn như vậy, hai là không biết Công chúa có phải là hiền thê không. Sau đó Công chúa triệu kiến các thê thiếp của thần, sự đối xử tử tế của Công chúa khiến thần yên tâm phần nào. Thần thật sự rất vui mừng trước sự ban ân này của bệ hạ!

Đường Hoàng mỉm cười gật đầu, hỏi:
- Sao khanh lại quen biết thiếu phu nhân của Tiêu phủ?

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Khởi bẩm bệ hạ! Khi thần ở Thạch Đại huyện đã từng giết được thổ phỉ và cứu được thiếu phu nhân của Tiêu phủ. Lúc đó thần không hỏi nhiều mà rời đi luôn. Sau khi đến kinh thành mới ở trong phủ của La trưởng sử, và gặp lại thiếu phu nhân Tiêu phủ.

Đường Hoàng mỉm cười gật đầu, ôn tồn nói:
- Nghe nói khanh ở huyện Thạch Đại được sắp xếp làm một quan tướng, đối phó với đám phỉ nhân ở Chu thị Kỳ lão gia.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Đúng là có chuyện này! Thần là Huyện Úy hộ quân của huyện Thạch Đại, chuyên trách tiêu diệt thổ phỉ. Lúc đó nghe nói con trai của Huyện lệnh Thanh Dương đến Chu phủ cầu hôn mà trước đó thần cũng cầu hôn với Chu phủ tiểu thư, vì vậy khi nghe xong thấy không cam lòng. Thật trùng hợp là một thiếp thị của thần có quan hệ thân thiết với Chu phủ, nàng ấy nghi ngờ kẻ đến cầu hôn là thổ phỉ. Lý do là tên đó là quan viên, lại là con trai trưởng của Huyện lệnh thì sao có thể đi đường xa chạy đến cầu hôn một nữ nhi thôn quê làm chính thê được.

Đường Hoàng nghe xong liền gật đầu, Lục Thất tiếp tục nói:
- Thần đột nhiên xông vào phủ để dọa tên thổ phỉ đó nhưng không may lại gặp phải Chu phu nhân, bị Chu phu nhân khiển trách đuổi ra khỏi phủ. Chu phu nhân nói là đã sai người đến huyện Thanh Dương để tìm hiểu, không cần thần nhiều chuyện. Chỉ là thần thấy tên thổ phỉ đó nhưng lại cảm thấy phản ứng điềm tĩnh quá mức, giống như một đại quan. Sau sự việc đó, vì có chuyện phải giải quyết nên giao chuyện này cho Lãnh Nhung làm thay. Lãnh Nhung rất tận tâm, đến huyện Thanh Dương tìm hiểu kỹ lưỡng, kết quả mới biết là con trai của Huyện lệnh Thanh Dương đã chết. Nhưng Huyện lệnh phu nhân đau lòng thương con mà không cho phép người ở huyện Thanh Dương nói là con trai bà đã chết, chỉ được phép nói là đã đi ngao du. Kết quả là để cho thổ phỉ có cơ hội giả mạo, đến nay tên thổ phỉ đó đã bị Lãnh Nhung bắn chết.

Đường Hoàng ngẩn ra, tiện đà gật đầu, giơ tay lấy tấu sớ, ôn tồn nói:
- Lục khanh! Khanh hãy xem qua cái này!

Một gã hoạn quan lại lấy bản tấu sớ đưa đến tay Lục Thất. Sau khi Lục Thất mở ra nhìn, sắc mặt hắn trở nên kinh ngạc, vội đứng dậy hô lên:
- Bệ hạ! Thần bị oan!

Đường Hoàng mỉm cười nói:
- Lục khanh! Trẫm biết bản tấu này chỉ là mưu hại khanh, khanh không cần sợ hãi đâu!

- Vâng! Thần tạ ơn bệ hạ minh xét!
Lục Thất cung kính đáp lại, trong lòng thật sự kinh hãi. Nếu như tội danh trong bản tấu đó là thật thì đúng là đại họa diệt môn thật rồi.

- Lục khanh! Trẫm đã trị tội Ngưu Huy, ngoài ra còn cất nhắc thuộc hạ Lãnh Nhung của khanh làm chức Tả Huyện Úy huyện Thạch Đại.
Đường Hoàng ôn hòa, nói.

Lục Thất cả kinh ngẩng đầu lên với vẻ mặt khó tin, lập tức cúi đầu cung kính nói:
- Thần thay mặt Lãnh Nhung, tạ ơn bệ hạ ban ân!

- Lục khanh! Trẫm ban ân đảm nhiệm chức Huyện Úy, là vì khanh mà ban ân đó, cũng là dùng danh nghĩa tiến cử hiền tài của khanh mà ban ân. Trẫm biết, quan địa phương có cách nói “cống bạc”, sau này Công chúa phủ có được cống phẩm bên ngoài thì trẫm hy vọng khanh có thể dùng vào việc nuôi quân.
Giọng điệu Đường Hoàng ôn hòa, nhưng cũng giải thích thẳng ra.

Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên hắn thấp người xuống, quỳ cung kính nói:
- Bệ hạ! Thần đã hiểu, thần nguyện san sẻ ưu phiền cho nước nhà!

Đường Hoàng mỉm cười gật đầu, nói:
- Lục khanh có thể hiểu được là tốt rồi! Ngồi đi!

Lục Thất đứng dậy rồi ngồi xuống ghế, Đường Hoàng lại ôn hòa nói:- Giờ đây khanh đã là Ngô Thành Phò mã rồi, sau này không cần tiếp tục làm việc cho Trưởng sử Ung Vương phủ nữa!

Lục Thất ngẩn ra, ngẩng đầu cung kính nói:
- Bệ hạ! Tam phu nhân của La Trưởng sử có ân với thần, thần chỉ mong, sau này chỉ cần không phải là việc tư của quốc gia thì vẫn có thể để thần tận tâm với La Tam phu nhân, ví dụ như chuyện hộ tống.

Đường Hoàng nhìn Lục Thất, qua mấy giây mới lạnh nhạt nói:
- Khanh biết chừng mực như vậy cũng được!

- Thần tạ ơn bệ hạ khoan dung!
Lục Thất cung kính đáp lại.

Đường Hoàng nhìn hắn, nói thêm:
- Trên đường đến Trì Châu vẫn thuận lợi chứ?

- Khởi bẩm bệ hạ! Trên đường đến Trì Châu rất thuận lợi, chỉ có điều thần không biết lễ pháp nên không ngờ đã để Mã đại nhân cung kính nhận mật chỉ. Sau sự việc đó nói chuyện với Mạnh đại nhân mới biết là để phòng thích khách, mật chỉ truyền đi là giao trực tiếp cho quan Châu Phụ, sau đó lại chuyển cho Thứ sử đại nhân!
Lục Thất có chút cười khổ, đáp lại.

Đường Hoàng khẽ cười, ôn hòa nói:
- Khanh thuận đường đưa đi, không phải là quan thư chính thức, không biết lễ pháp thì cũng không thể nói là thất lễ được.

Lục Thất đáp lại:
- Thần thất lễ là sự thật, vẫn may Mã đại nhân khoan dung, không những không tức giận trách tội thần, ngược lại còn vì câu nói “Thánh chỉ tới” mà cung kính tiếp nhận mật chỉ!

Đường Hoàng bình tĩnh, gật đầu hỏi:
- Khanh và Mạnh Thạch trên đường đi, quan hệ vẫn tốt chứ?

- Rất tốt ạ, thưa bệ hạ! Mạnh đại nhân là vị tài hoa tuấn kiệt, thần kính trọng từ tận đáy lòng. Mạnh đại nhân cũng vô cùng lo việc nước, đại nhân đã từng hỏi thần cách trị nước thế nào mới là đúng đắn. Thần là quan võ, không thể trả lời một cách tổng quát thấu đáo, nhưng thần biết, đại quân vừa xuất tập, không có lượng lớn tiền lương thực chống đỡ thì tuyệt đối không thành.
Lục Thất trả lời thẳng thắn, vẻ mặt điềm tĩnh giống như nói chuyện với người bình thường.

Vẻ mặt Đường Hoàng bình tĩnh, lại hỏi:
- Trẫm nghe nói, có quan binh ở huyện Thạch Đại đã thuộc quyền của Mạnh Thạch rồi!
Lục Thất gật đầu, nói:
- Vâng! Là thần đã góp lời với Mạnh đại nhân, giới thiệu Chủ bộ cũ của huyện Thạch Đại, giờ là Huyện thừa Vạn Niên, là Vương đại nhân dẫn theo thuộc hạ, thuộc quyền của Mạnh đại nhân. Vị Vương đại nhân đó là nhân vật am hiểu quyền đấu, Mạnh đại nhân có được sự hỗ trợ của ông ta thì mới có thể tranh đấu được với Vũ Văn thị ở Nhiêu Châu được.

- Khanh cũng biết dòng họ Vũ Văn thị sao?
Đường Hoàng hỏi với giọng điệu trầm xuống.

- Là thần nghe Vương đại nhân nói. Trước khi thần góp lời với Mạnh đại nhân thì đã từng bàn bạc qua với Vương đại nhân. Vương đại nhân đó nói, ông ấy không muốn góp sức giúp đỡ Mạnh đại nhân, nói Nhiêu Châu đã là địa bàn của Vũ Văn thị, một Huyện thừa Vạn Niên như ông ta nếu đối đầu với Vũ Văn thị, vậy tuyệt đối là đi tìm cái chết. Nhưng tiên phụ của Vương đại nhân từng là chính sự tham quân của Trì Châu, thần nói Mạnh đại nhân sẽ trọng dụng ông ta, có thể để ông tạm thay thế chức đó. Vương đại nhân suy nghĩ một đêm mới bằng lòng giúp sức cho Mạnh đại nhân. Sau đó phụng lệnh của Mạnh đại nhân, dẫn thuộc hạ đến quân Ninh quốc tiếp nhận chức Mạnh đại nhân giao cho.
Lục Thất dường như nói hết những gì mình biết.

Đường Hoàng nhau mày, nói:
- Khanh nói tên Huyện thừa Vạn Niên kia có thật sự sẽ giúp đỡ Mạnh Thạch không? Gã ta sẽ không cấu kết với Vũ Văn thị chứ?

- Thưa bệ hạ! Thần không dám bảo đảm nhưng Mạnh Thạch đại nhân cũng là nhân vật khôn khéo, sẽ không hoàn toàn tín nhiệm Vương đại nhân đâu. Còn sở dĩ Vương đại nhân bằng lòng giúp đỡ, thứ nhất là có thể làm tròn quan vị của phụ thân khi còn tại thế, thứ hai, ông ấy cũng từng nói rồi, một khi làm được chính sự tham quân thì sẽ có lý lịch quan Châu Phụ. Sau này dời đi hay lui sĩ thì đều là vinh dự.
Lục Thất cẩn thận trả lời, hắn không dám làm bảo vệ cho Vương Trọng Lương.

Đường Hoàng gật đầu, mỉm cười nói:
- Nghe nói Lục khanh rất thích nhạc luật, sau này có thời gian rảnh rỗi, có bằng lòng tấu một khúc cho trẫm nghe không?

Lục Thất cười nhẹ, nói:
- Bệ hạ! Thần rất thích tiêu âm, nếu như bệ hạ muốn nghe thì thần nguyện cùng bệ hạ tấu một khúc để thưởng thức.

Đường Hoàng hơi giật mình, cười nhạt nói:
- Lục khanh nói như vậy thì nhạc luật chắc hẳn không ở mức tầm thường rồi.

Lục Thất cười nhẹ nói:
- Sự tự tin của thần là đến từ sự khẳng định của Danh Linh thanh lâu ạ!

Đường Hoàng mỉm cười gật đầu, nói:
- Sau này sẽ tấu một khúc cùng khanh, khanh hãy lui xuống trước đi!

- Vâng! Thần xin cáo lui!
Lục Thất đứng dậy cung kính từ lễ, sau đó thong dong rời đi.

Lục Thất vừa đi, Hạ đại nhân nhỏ giọng nói:
- Bệ hạ! Không ngờ lần này vị Lục đại nhân này dám nói chuyện không khách khí gì với bệ hạ!

Đường Hoàng cười, ôn hòa nói:
- Lời nói và việc làm lần này của khanh ấy đã thật hơn rất nhiều rồi!

Hạ đại nhân gật đầu, Đường Hoàng chợt thu lại nụ cười, hạ giọng nói:
- Tên Ngưu Sơn Kỳ kia thật sự để lại ấn tượng không tốt cho trẫm!

Hạ đại nhân ngẩn ra, nhỏ giọng nói:
- Ngưu Sơn Kỳ là do Triệu đại nhân tiến cử. Bệ hạ triệu kiến Ngưu Sơn Kỳ không phải là muốn trấn an Triệu đại nhân sao?

- Là trẫm muốn trấn an Triệu khanh nhưng trẫm cũng có tính toán lâu dài với Võ Lâm Vệ của Công chúa phủ, muốn làm tiên phong đến Nam Xương phủ. Nhưng tên Ngưu Sơn Kỳ kia rõ ràng là hạng người khôn khéo, bỏ đến Hồng Châu, chỉ e sẽ bị Vinh thị hoặc Vũ Văn thị mua chuộc.
Vẻ mặt Đường Hoàng trầm nặng nói.

Hạ đại nhân gật đầu, nhưng ông ta không nói thêm lời nào nữa. Một lát sau, Đường Hoàng lạnh nhạt nói:
- Quân chức ở Công chúa phủ, trẫm nghĩ đi nghĩ lại, hay là đổi người đi!

Quyển 3 - Chương 20: Huynh đệ tụ hợp

Một mực chờ cho đến khi Đường Hoàng đã gặp qua tất cả quan tướng, các tướng quân mới có thể rời khỏi Vũ Công điện, ra khỏi cầu treo Hoàng cung, Vương Bình liền lớn tiếng hô với các quan tướng:
- Nào, cùng nhau đi uống rượu đi.

Lục Thất vừa nghe mặt liền xám xịt, thấy các tướng quân dừng chân nhìn đến, chợt có người lạnh nhạt nói:
- Vương Bình huynh đệ, hôm nay mệt chết rồi, để sau này rồi hãy tụ hợp.

Lục Thất thoáng nhìn, người nói chuyện đúng là Tống Lão Thanh, hắn vội tiếp lời:
- Đúng là mệt mỏi rồi, để sau đi, sau này ta sẽ mời các huyh đệ đến Di Tâm trà lâu dùng trà.

Lục Thất nói xong, tay liền giơ ra bắt lấy cánh tay của Vương Bình, kéo đi, Chu Vũ cũng im lặng ôm quyền, dời bước đi theo Lục Thất. Các tướng quân còn lại liếc nhìn nhau, vẫn là Tống Lão Thanh nói:
- Tụ hợp cũng không phải chỉ có một lần này, hôm nay không tụ hợp thì hơn.

Các quan tướng cũng hiểu được, hiện giờ đang ở kinh thành, quan đồ còn chưa ổn định, lời nói và việc làm tất nhiên cần phải cẩn thận, tụ tập uống rượu không chừng sẽ rước lấy biến cố gì, đều gật đầu cùng nhau rời đi.

Lục Thất kéo Vương Bình đi ra trăm thước, mới buông ra, cùng Chu Vũ đồng hành, lúc này Vương Bình mới mở miệng hỏi:
- Huynh đệ, ở kinh thành không được tụ tập uống rượu sao?

Lục Thất hô mướn một chiếc xe, ba người ngồi vào trong xe, hắn mới lên tiếng:
- Không phải không cho phép tụ tập uống rượu, mà là cố kỵ tụ tập uống rượu cùng với người nào cơ. Các huynh tụ tập ăn uống thì không có gì, nhưng nếu có ta sẽ không tốt, mà ta vốn cũng muốn trò chuyện riêng cùng các ca ca.

Vương Bình gật gật đầu, hỏi:
- Đệ bị làm sao à?

- Ta là quan tướng của phủ Ung Vương, Binh Mã Sứ trong quân tiễu phỉ, Giáo Úy Thiên Ngưu Vệ, Đô Ngu Hầu của Thái tử điện hạ, mấy ngày gần đây lại trở thành Phò Mã Đô Úy của Ngô Thành công chúa, cho nên ta rất kiêng kị kết giao cùng quan tướng thuộc quân đội bên ngoài.
Ngữ khí Lục Thất bất đắc dĩ hồi đáp.

Vương Bình và Chu Vũ lập tức sửng sốt, Vương Bình kinh ngạc nói:
- Đệ nói là sự thật sao? Thế nào mà đệ nhậm nhiều chức quan như vậy?

Lục Thất cười khổ nói:
- Ta tuy có nhiều chức quan, nhưng chỉ có chức Binh Mã Sứ trong quân tiễu phỉ là có thực quyền thôi, những thứ khác gần như là hư chức. Mặc dù là hư chức, nhưng cũng biểu lộ ra bối cảnh của ta, ta xem như là thế lực của Thái tử điện hạ.

- Thế lực của Thái tử điện hạ? Vậy là đệ đã leo lên cành cao rồi.
Vương Bình thốt ra.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Không tốt như vậy đâu, quyền lực của Thái tử điện hạ rất nhỏ bé, thậm chí có thể nói, y là một hư quan có quan vị cực cao, tính ra thì khi ta ở trong quân sẽ khác biệt với các ca ca.

Vương Bình nghe hiểu, hạ giọng nói:
- Ý đệ là, Thái tử điện hạ chính là một cực đại tán quan.

Lục Thất cười khổ gật đầu, Vương Bình gật đầu nói:
- Cái loại đại quan này, quả là nghẹn khuất đấy.

Lục Thất nghe xong tức giận nói:
- Thái tử cho dù có nghẹn khuất cũng không tới lượt ta và huynh có thể thất lễ không tôn trọng, về sau nếu ca ca gặp mặt Thái tử, tuyệt đối không được ngạo mạn đâu đấy, đó là muốn chết đấy. Tuy nhiên quyền lực của Thái tử điện hạ quả là tương đối yếu.

Vương Bình gật đầu, lại hỏi:
- Đệ ở cùng với chúng ta không tính là phạm húy à?

Vẻ mặt Lục Thất bất đắc dĩ, nói:
- Ta với các ca ca vốn là chỗ quen biết, đến cả Đường Hoàng bệ hạ cũng biết. Điều ta phải cố kỵ chính là đi kết giao, làm quen với những quan tướng Hưng Hóa quân chưa từng quen biết cơ.

Vương Bình gật đầu, nói:
- Đã hiểu.

Lục Thất quay đầu nhìn về phía Chu Vũ hỏi:
- Chu đại ca, có điều gì muốn hỏi phải không?

Chu Vũ cười, liếc nhìn Vương Bình một cái, trả lời:
- Ta có việc muốn hỏi đấy, nhưng ở chỗ này không dám hỏi.

Lục Thất gật đầu, hắn biết Chu Vũ muốn hỏi điều gì, nhưng có gã Vương Bình vô tư không quản được miệng mình ở đây, Chu Vũ sáng suốt bèn nhẫn nại. Chu Vũ đến kinh đột nhiên gặp được Lục Thất, y tự nhiên hiểu ra bản thân có thể thăng quan lên kinh, tám phần là có liên quan tới Lục Thất.
- Vương đại ca, ta cầu huynh một chuyện, sau này ở trong quân tiễu phỉ chớ nói ra chức quan của ta, bằng không ta rất có thể sẽ mất đi cơ hội tiêu diệt phỉ kiến công đấy.
Lục Thất lại nhìn Vương Bình chờ lời chấp thuận.

Vương Bình ngẩn ra nhìn Lục Thất, Lục Thất đành phải nói tiếp:
- Hư chức này của ta xung đột với chức vụ trong quân tiễu phỉ, huống chi ta còn từng đắc tội với Chủ soái quân tiễu phỉ. Gã hoàn toàn có quyền dâng thư đuổi ta rời khỏi quân tiễu phỉ, nhưng ta rất cần kinh nghiệm và lý lịch của lần cầm binh này.

Vương Bình gật đầu nói:
- Đệ yên tâm, ta sẽ không hại đệ, mà đệ làm sao lại đắc tội gã Chu tướng quân kia vậy, ta thấy người nọ đối với chúng ta tốt lắm mà.

Lục Thất cười khổ, tự thuật chuyện ngày trước, cuối cùng nói:
- Cho nên hai vị ca ca ở trong quân của Chu Chính Phong, không được nhắc đến tên ta, bằng không chỉ có tai hại ích lợi chẳng có.

Vương Bình gật đầu nói:
- Những việc đệ trải qua đã đủ truyền kỳ rồi.

Lục Thất cười khổ gật đầu, lại hỏi:
- Vương Dũng đại ca khỏe không?

- Vương đại ca có thể không tốt sao, làm Đô Úy đại nhân nha, rất là uy phong đấy, chẳng qua huynh ấy đối xử với lão huynh đệ vẫn rất thân thiết. Đúng rồi, trong số chức quan của đệ, không phải cũng có chức Đô Úy à.
Vương Bình rất tùy ý nói.

Lục Thất cười khổ, hồi đáp:
- Chức Đô Úy của ta chỉ là hư chức thôi.

- Ha hả, dù cho hư chức cũng là Đô úy đại nhân mà.
Vương Bình mờ ám cười nói, Lục Thất trừng mắt nhìn gã, trong lòng lại cảm thấy ấm áp, hắn thích tính cách này của Vương Bình.

- Khi chúng ta rời đi, Vương đại ca còn rơi nước mắt đấy, huynh ấy luyến tiếc lão huynh đệ, cũng có nhắc tới đệ. Dặn chúng ta tiện đường thì đi xem đệ thế nào, nói rằng nếu đệ ở quê nhà không được như ý, huynh ấy sẽ nghĩ biện pháp đi cầu Tiết Độ Sứ viết thư tiến cử cho đệ.
Chu Vũ thân thiết nói.

Mũi Lục Thất đau xót, trong mắt đã ngấn ánh lệ, gật đầu nói:
- Vương đại ca là đại ca tốt của chúng ta.

- Ôi, nếu Vương đại ca mà biết đệ so với huynh ấy lăn lộn còn tốt hơn, nhất định sẽ cao hứng lắm đây. Đệ viết thư cho huynh ấy đi, để huynh ấy cũng biết mà vui mừng.
Vương Bình khuyên bảo nói.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Ta hiện giờ phúc họa khó định, làm phiền hai vị ca ca đã là không nên rồi.- Tiểu tử ngươi nói bậy cái gì nha? Liên lụy chúng ta cái gì, mà ngay cả có liên lụy cũng không thể trách đệ, việc gì mà như một tiểu cô nương thế kia.
Vương Bình không chút che đậy bác bỏ nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Là ta sai rồi, nhưng thực sự cũng là bởi vì ta mà quan đồ mai sau của hai vị ca ca có khả năng sẽ không được trọng dụng đấy.

- Đệ là nói, sau này chúng ta cũng sẽ như đệ, chỉ có hư chức không được cầm binh ư?
Vương Bình lập tức sửng sốt hỏi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Có khả năng đó.

Vương Bình ngẩn ra, suy nghĩ một chút, nói:
- Vậy không xong rồi, ta chỉ biết quân võ, nếu không thể tham gia quân ngũ thì biết sống sao đây.

Chu Vũ cười nhạt nói:
- Nếu không được cầm binh, chúng ta làm hộ vệ cho Lục huynh đệ là được, làm hộ vệ cho Phò mã, cuộc sống cũng tốt lắm đấy.

Vương Bình ngẩn ra, nhìn Lục Thất hỏi:
- Huynh đệ, chức vị Phò Mã Đô Úy kia của đệ là quan chức rất lớn sao?

Chu Vũ đã nói, Lục Thất không thể thờ ơ, nghiêm nét mặt nói:
- Phò Mã Đô Úy giống như một loại quan chức có tính chất huân chương vậy, ý nghĩa là trượng phu của Công chúa, ta là phu lang của Ngô Thành công chúa.

- Trượng phu của Công chúa? Công chúa? Đây không phải là nữ nhi của Hoàng đế à?
Vương Bình kinh sợ nói, gã mới bắt đầu hiểu ra.

Lục Thất vội vàng lắc đầu nói:
- Ngô Thành công chúa không phải nữ nhi của đương kim Bệ hạ, là Công chúa do Bệ hạ ân phong.

Tiếp đó, Lục Thất lại cực khổ giải thích một hồi, thẳng đến Túy Vân tửu quán rồi mới giải thích thông suốt hết, xuống xe, ba người vào quán rượu tụ hợp uống rượu.

Đồ ăn còn chưa đưa lên, Vương Bình đã uống vào hai chén nhuận hầu, lau miệng khen rượu ngon, Lục Thất biết gã yêu thích rượu, cho nên trực tiếp gọi rượu ngon nhất trong tửu lâu. Chu Vũ thì ngược lại ổn trọng nhấp rượu hai hớp, lại hỏi tường tận Lục Thất vài câu.

- Ha hả, huynh đệ, nói như vậy chức vị Phò Mã Đô Úy của đệ là chuyện tốt nha, hẳn là so với gã Hàn đại nhân kia lợi hại hơn.
Vương Bình sau khi nghe xong, lớn tiếng cười nói.

Lục Thất cũng cười, nói:
- Phủ Công chúa được khai phủ giống như nghi thức quận vương khai phủ, độc lập thành một thể hệ, tuy nhiên đó cũng là do Đường Hoàng bệ hạ có ý bồi dưỡng. Phò mã ta đây và Ngô Thành công chúa không thể can thiệp vào việc quân trong phủ Công chúa, chỉ có thể nói là ở chốn kinh thành này có được địa vị tôn quý.

- Cho dù không thể can thiệp vào việc quân, đệ và vị công chúa kia cũng đã có được mạng lưới quan lại có thể vận dụng, bởi vì bối cảnh của phủ Công chúa trên thực tế là Hoàng đế bệ hạ.
Chu Vũ cười nói.

Lục Thất ngẩn ra, đáp lại nói:
- Không thể nói như vậy.

- Đúng là không thể nói như vậy, nhưng phủ Công chúa chính là do Hoàng đế bệ hạ ân phong, đó là một sự thật. Nếu đám quan lại ngoài kinh biết được, bọn họ cũng chỉ có thể cho rằng bối cảnh của phủ Công chúa là Hoàng đế bệ hạ mà thôi.
Chu Vũ nghiêm nghị nói tiếp.

Lục Thất nghe xong, đành gật đầu nói:
- Đúng là có đạo lý, phần đông quan lại ngoài kinh đều là tiểu quan, đối với quan kinh thành có một loại tâm tính ngưỡng mộ người cao cao tại thượng.

Chu Vũ gật đầu, lại nói:
- Việc liên lụy mà huynh đệ nói đến là bình thường thôi, kỳ thực, quan đồ của ta và Vương Bình huynh đệ, nếu không có mạng lưới quan lại kinh thành làm chỗ dựa, ngày sau cao nhất cũng chỉ có thể làm một tên Doanh tướng. Thật ra lòng ta hiểu rõ, hiện giờ có thể trở thành Binh Mã Sứ quân tiễu phỉ cũng không phải là vì ghi nhận công lao gì.

- Nào, đại ca, chúng ta uống một chén.
Lục Thất nâng chén nói, Chu Vũ ngẩn ra, mỉm cười nâng chén, ba người cụng một cái rồi uống cạn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau