KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 266 - Chương 270

Quyển 3 - Chương 11: Phân công

Ngọc Văn, ngươi lại đây.
Tiểu Phức khẽ gọi. Ngọc Văn lên tiếng đứng lên, uyển chuyển bước tới, tiếp nhận nghiệm thân, sau đó quay lại.

- Tuyết Tâm, ngươi lại đây.
Nghe gọi tên, Lý Tuyết Tâm giật mình đứng dậy, uyển chuyển vòng eo hơi cứng bước tới. Nàng ta cũng khom người cong mông lên để nghiệm thân.

- Ngươi theo Phò mã có lẽ cũng lâu rồi, lại còn mang thai nữa, trở về đi.
Tiểu Phức dịu dàng nói, vỗ nhẹ lên mông, cho Lý Tuyết Tâm trở về vị trí cũ.

……………..

Nghiệm thân một hồi, trong lòng Tiểu Phức cảm thấy vui hơn. Hành động của nàng là đang xác định lại địa vị chính thê của mình. Nàng muốn để những người phụ nữ này của Phò mã trong lòng phải sợ hãi phục tùng, sợ hãi thực sự, sau này sẽ hoàn toàn quy thuận Công chúa. Đó chính là lập uy.

- Bổn cung nhớ còn có một vị Lâm Tiểu Điệp nữa, sao không tới?
Tiểu Phức dịu dàng hỏi.

- Hồi Công chúa điện hạ, Lâm chủ mẫu rời khỏi Tú trang mấy ngày rồi, vẫn chưa quay lại.
Ngọc Trúc cung kính đáp.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Tiểu Mai, sau này ngươi là ty chức của phủ Công chúa, thuộc cung nữ bậc 2, quản lý thương nghiệp của Tú trang, sau này sẽ thuộc về Kim Trúc ty các cung nữ bậc 1.

Tiểu Mai ngẩn người ra, liền quỳ xuống cung kính đáp:
- Nô tỳ tạ Công chúa điện hạ ban thưởng.

- Đứng dậy đi, sau này các ngươi gặp bổn cung, nữ lễ là được rồi.
Tiểu Phức dặn dò. Tiểu Mai liền vâng mệnh đứng lên, nét mặt có vẻ bất ngờ.

- Ngọc Trúc, sau này ngươi là ty khách cung nhân bậc 1 của phủ Công chúa, chủ quản việc lễ nghĩa bên ngoài, kiêm quản lý quán rượu Túy Vân.
Tiểu Phức dặn dò, Ngọc Trúc nữ lễ bình tĩnh cung kính đáp.

- Tuyết Tâm, bổn cung biết ngươi thích yên tĩnh, sau này ngươi là ty tịch cung nhân bậc 1 của phủ Công chúa, còn Ngọc Văn sẽ là ty ấn cung nhân bậc 1. Hai người các ngươi cùng nhau quản lý các văn án phủ Công chúa.
Lý Tuyết Tâm và Ngọc Văn cung kính đáp lời.

- Băng Nhi, sau này là ty thiện cung nhân bậc 2. Uyển Ngọc sau này là ty uyển cung nhân bậc 2. Các ngươi đều thuộc quyền quản lý của Ngọc Trúc.
Băng Nhi và Uyển Ngọc cung kính vâng lời.

- Sau này Điệp Y sẽ là ty vệ cung nhân bậc 1, quản lý việc bảo vệ trong phủ. Vân Nga là ty nhạc cung nhân bậc 1, quản lý tùy tùng vào phủ là múa nhạc của các ngươi. Các ngươi không được đắc tội với nàng ta. Nàng tay có quyền tấu lên Phò mã, đối với các ngươi chỉ có thể nhìn, không được động tới.
Tiểu Phức nhẹ nhàng nói, những người phụ nữ đều sững người ra, gặp nhiều e ngại, trong lòng cũng đã thoải mái hơn nhiều.

- Sau này Băng Nhạn là ty bảo, phụ tá Công chúa thừa, quản lý lục sự xuất nhập tiền bạc trong phủ. Tư Ngọc Tư Trúc là cung nhân bậc 2, sau này phụ giúp Tuyết Tâm và Ngọc Văn.
Tiểu Phức nhẹ nhàng nói xong việc phân công.

Khẽ thở dài, Tiểu Phức lại nói tiếp:
- Các tỷ muội, phủ Công chúa gặp nguy hiểm, nguy hiểm lớn nhất là sự được mất về tiền bạc. Chúng ta phải đồng lòng, bảo vệ tài sản dưới tên Phò mã. Các ngươi cũng biết, nếu Tú trang, Văn Phụ, Dược Đường, quán trà và quán rượu bị quan chức của phủ Công chúa cướp đi hết, tương lai của bổn cung và các ngươi sẽ rơi vào cảnh không thể tự chủ được.

- Điện hạ, chúng nô tỳ hiểu rồi, sẽ thực lòng ủng hộ Công chúa điệ hạ.
Ngọc Trúc dịu dàng đáp.

Tiểu Phức cảm động gật đầu, nói:
- Trí của một người có nghèo, bổn cung muốn nghe xem suy nghĩ của các tỷ muội, xin không cần băn khoăn không dám nói. Bổn cung muốn nghe các ngươi nói.

Các ngọc nga nhìn nhau, chỉ có Lý Tuyết Tâm không quay đầu nhìn lại, nàng nhìn thẳng về phía Tiểu Phức, nhẹ nhàng nói:
- Điện hạ, nô tỳ thấy phủ Công chúa cần nhất chính là sức mạnh quân sự.

Tiểu Phức hơi giật mình, nói:
- Muội muội nói, bổn cung hiểu rồi. Bổn cung đã cho mời 7 vị võ sư tới, đang định báo cáo lên binh bộ, xin 12 quan võ cận vệ.

- Những võ sư điện hạ cho mời có thi hành theo lệnh không?
Lý Tuyết Tâm không khách khí hoài nghi hỏi.
Tiểu Phức hơi sững người nói:
- Có lẽ cũng được.

- Điện hạ, nô tỳ xin góp ý, đã từng nghe Ngọc Trúc tỷ tỷ nói, Phò mã tới kinh thành dẫn theo 10 tên thuộc hạ, nô tỳ cảm thấy dựa vào uy võ của Phò mã, 10 tên thuộc hạ đó có lẽ là cũng đáng đấy.
Lý Tuyết Tâm điềm tĩnh nói.

Tiểu Phức ngẩn người, gật đầu nói:
- Những tên thuộc hạ đó của Phò mã, bổn cung biết, là bảo vệ một vị Vương phu nhân ở Thành Nam.

- Trong số 10 tên đó, có 4 tên là binh lính Phò mã đích thân huấn luyện. Điện hạ nên cho quy thuộc về phủ Công chúa.
Lý Tuyết Tâm ôn tồn nói.

Tiểu Phức không do dự gật đầu, nói:
- Ý kiến của ngươi rất hay, bổn cung sẽ tiếp thu.

Lý Tuyết Tâm im lặng, nàng đã trải qua thiếu nữa của gia biến, trong lòng cũng có sự nhạy cảm và lo ngại đối với biến cố khác thường. Mặc dù tình tình lạnh lùng vô vi, nhưng hiện thực trước mắt nàng không tự chủ được cần phải có sự ứng phó. Trên thực tế, nàng rất xem trọng sự kiên trì của Lục Thất, là tôn trọng Lục Thất. Điều khiến nàng có được cuộc sống tôn nghiêm.

Sau đó cũng không ai còn ý kiến gì nữ, tinh thần của Tiểu Phức cũng đã mệt mỏi, nàng liền nói:
- Hôm nay như vậy thôi, Tuyết Tâm và Ngọc Văn ở lại, giúp ta viết báo cáo, những người còn lại trở về Tú trang, mau đi làm cung y của mình.

Mọi người nữ lễ cung kính, lại nghe thấy giọng ôn tôn của Công chúa:
- Các ngươi gặp Phò mã không được nói gì về dung mạo của bổn cung, chính là nói giấu mặt đấy.

Mọi người ngạc nhiên, nhưng không dám hỏi nhiều, vâng lệnh sau đó Lý Tuyết Tâm và Ngọc Văn ở lại, những người khác đều rời khỏi thư hiên. Điệp Y ở bên ngoài đưa đám người Ngọc Trúc trở về Tú trang.

- Nào, các ngươi lại đây.
Tiểu Phức khẽ gọi, giọng điệu rất thân thiết.

Lý Tuyết Tâm giật mình, Ngọc Văn bên trái cũng đã quay người bước lên một bước. Nàng ta chỉ là im lặng uốn éo chiếc đùi ngọc tiến lên. Họ vừa bước tới trước giường, liền bị đôi bản tay ngọc giữ lấy, bị kéo nhẹ xoay người ngồi xuống hai bên Công chúa.

Tiểu Phức ngồi ở giữa, một tay nắm lấy bàn tay Lý Tuyết Tâm, thân người quay sang nhìn Ngọc Văn, nhẹ nhàng hỏi:
- Ngọc Văn, người từ trong cung ra sao?

- Nô tỳ đúng vậy. Nô tỳ cũng đang muốn nói với điện hạ, nô tỳ không thích hợp làm nữ quan phủ Công chúa.
Ngọc Văn đáp.
- Vì sao?
Tiểu Phức không hiểu hỏi lại.

- Bởi vì nô tỳ vốn là cung nhân của Trương Hoàng hậu.
Ngọc Văn đáp.

Tiểu Phức hoảng sợ, lạc giọng nói:
- Trương Hoàng hậu?

- Đúng vậy, chính là mẫu thân dã qua đời của Thái tử điện hạ. Nô tỳ từ sau khi Trương Hoàng hậu qua đời vẫn luôn ở lại trong cung, là một người bạn cũ, nhờ vào cơ hội Đường Hoàng ban ân cung tỳ, đã chọn nô tỳ rời khỏi hoàng cung.
Ngọc Văn giải thích.

Tiểu Phức gật đầu tỏ ý đã hiểu, lại nghe Ngọc Văn nói tiếp:
- Trương Hoàng hậu sinh tiền vẫn luôn oán thán Đường Hoàng. Sau khi Trương Hoàng hậu ra đi, tất cả cung nhân và nô tỳ của Trương Hoàng hậu đều bị giáng xuống thành tiện tỳ. Sau khi nô tỳ rời cung, trong cung sẽ ghi là nô tỳ đã chết. Cho nên, nô tỳ không thể ở phủ Công chúa được, chỉ có thể ẩn cư ở Tú trang.

Tiểu Phức gật đầu như thoáng suy nghĩ, lát sau liền cười nói:
- Ngươi đã tới Tú trang rồi, chi bằng ở phủ Công chúa. Nếu ngươi không ngại, ta sẽ đổi lai lịch cho ngươi, chính là nói từ thanh lâu ra, được chứ?

Ngọc Văn ngẩn người ra, do dự một lát gật đầu nói:
- Nô tỳ đồng ý.

- Ta đổi lai lịch cho ngươi, là ta thực sự cần sự phụ tá của ngươi. Ở bên Tú trang, sau này cũng không phải là gia viên của Phò mã thường ở nữa. Ngươi ở phủ Công chúa, cứ xem như có người quen biết cũ thấy cũng chỉ có thể trở thành giống nhau mà thôi. Ngươi không thừa nhận, người khác cũng không dám đi báo linh tinh.
Tiểu Phức giải thích.

Ngọc Văn gật đầu, cung kính nói:
- Nô tỳ nguyện vì Công chúa làm việc.

Tiểu Phức ôn tồn cười, suy nghĩ một chút liền nói:
- Tên của ngươi nên đổi một chút.

- Tên của nô tỳ hiện giờ là Phò mã ban cho.
Ngọc Văn đáp.

- Phò mã ban, ừ, đổi một chữ được chứ? Chữ Ngọc đổi thành chữ Thanh, gọi là Thanh Văn.
Tiểu Phức nói.

- Vâng, Thanh Văn tạ điện hạ ban tên.
Thanh Văn cung kính đáp lại.

Tiểu Phức cười nhạt nhìn kỹ lại nàng, lát sau mới nói:
- Nghiệm thân trước đây, ngươi vẫn còn là xử nữ trong cung, lại là Phò mã có phúc.

- Điện hạ, thân thể của người phụ nữ có giữ được hay không cũng không có gì khác biệt cho lắm.
Thanh Văn liền đáp.

Tiểu Phức nhìn nàng cười mà như không cười, lát sau mới nói:
- Không nên nói như vậy, sự thực, giữa ta và ngươi với Tuyết Tâm cũng thế, cũng là giữ thân mình.

Thanh Văn ngẩn người ra, bối rối gật đầu, nói:
- Khi nô tỳ vào cung, chưa bao giờ thấy Đường Hoàng bệ hạ giá lâm cung Thanh Ninh.

Tiểu Phức ồ lên một tiếng, cũng nhẹ nhàng nói:
- Mặc dù ta là bảo vệ thân mình, nhưng cũng đã từng xuất giá.

Thanh Văn ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn Tiểu Phức. Tiểu Phức với dáng vẻ khắc khổ, nàng bỗng nói nhỏ:
- Ta mệt rồi. Nếu Kim Trúc tới, để nàng ấy đưa Phò mã đi, nói với nàng ấy một câu, không nên nói nhiều với Phò mã.

Quyển 3 - Chương 12: Cuộc gặp bất ngờ

Thanh Văn khẽ gật đầu, nhìn Tiểu Phức quay người vòng tay qua lả lướt trên ngọc thể của Lý Tuyết Tâm, dịu dàng nói:
- Muội muội, ta ôm muội ngủ, ta muốn ngủ ngon.

Lý Tuyết Tâm giật mình, im lặng theo Tiểu Phức lên giường. Thanh Văn thấy họ đã nằm xuống rồi, liền lặng lẽ đưa tay kéo chăn đắp lên người phụ nữ.

- Chờ ta ngủ rồi, các ngươi hãy nói chuyện.
Tiểu Phức miễn cưỡng nói, đôi mắt khép lại không nói gì nữa.

Lát sau, Tiểu Phức đã thở ra tiếng ngáy nhẹ như tiếng mèo con. Lý Tuyết Tâm nằm ngửa, nàng quay đầu về phía Thanh Văn đang ngồi bên giường. Thanh Văn thì nhìn Tiểu Phức, thần thái yên bình.

- Công chúa quả thực là rất mệt rồi.
Thanh Văn quay sang nhìn Lý Tuyết Tâm nói.

Lý Tuyết Tâm khẽ gật đầu đáp, lại nghe thấy tiếng Thanh Văn nói nhỏ:
- Có lẽ là Công chúa rất cô đơn. Cô ấy đã chọn chúng ta làm cung nhân tâm phúc. Sau này chúng ta phải hết lòng bảo vệ người.

Lý Tuyết Tâm biểu lộ khó hiểu, nói nhỏ:
- Sao Công chúa lại chọn chúng ta? Người không có nô tỳ tâm phúc sao?

- Chuyện của Công chúa, sau này Công chúa sẽ cho chúng ta biết. Muội muội đã từng là cháu của quan cao, xuất thân của ta cũng là con gái quan lại. Bây giờ chúng ta có thể hầu hạ Công chúa, thân là quý nữ gặp nạn, cuộc đời này hẳn là không uổng phí rồi.
Thanh Văn nói nhỏ, ánh mắt dịu dàng như dòng nước.

Lý Tuyết Tâm khẽ gật đầu, nói nhỏ:
- Tỷ tỷ là người phụ nữ thông minh, có thể biết được sự nguy hiểm của phủ Công chúa, có mấy phần an toàn?

- Không thể có gì gọi là an toàn, ở vị trí này, tranh quyền, bất kỳ quyền thế nào đều không thể không đấu tranh, trừ phi một bên đã chiếm được thắng lợi tuyệt đối. Phủ Công chúa sau này, nếu Công chúa bị mất quyền lực, nếu đạt được thỏa hiệp thế lực, hi vọng Công chúa có được kết cục tương đối an toàn.

Lý Tuyết Tâm khẽ gật đầu, Thanh Văn mỉm cười, nói nhỏ:
- Muội muội cũng không phải lo lắng, sau này chúng ta và Công chúa còn có con đường thứ ba để đi nữa.

Lý Tuyết Tâm ngẩn người nhìn Thanh Văn. Thanh Văn cười nói nhỏ:
- Là một đường lui. Sau này nếu Công chúa quả thực bị mất quyền, vậy chúng ta sẽ khuyên Công chúa từ bỏ tất cả rời khỏi kinh thành, đi tới cố hương của Phò mã, bách thiện hiếu làm đầu. Công chúa đi hầu hạ bá mẫu mà tạm trú ở huyện Thạch Đại, lẽ nào quan quyền của phủ Công chúa còn dám mặt dày đuổi theo cướp sản nghiệp Lục Thị Thạch Đại?

Lý Tuyết Tâm bừng tỉnh gật đầu, lại nghe thấy giọng Thanh Văn nói:
- Nhưng chúng ta cũng phải cố gắng phò tá Công chúa, nắm được tài chính trong phủ. Đó là nền tảng để chúng ta có được cuộc sống vinh hoa phú quý và tôn nghiêm. Thế đạo này rất thực tế, mất đi sự uy hiếp của quyền thế kinh thành, chúng ta đi tới huyện Thạch Đại, cũng sẽ bị kẻ khác ức hiếp.

Lý Tuyết Tâm ngẩn người, im lặng gật đầu, Thanh Văn lại nói:
- Muội muội cũng không nên thù hận đánh chó chửi mèo Công chúa. Công chúa của chúng ta trên thực tế cùng với người đó trong cung là đối địch đấy.

Lý Tuyết Tâm mỉm cười, nháy mắt biểu hiện hàm ý, im lặng giây lát, nàng mới nhìn Thanh Văn, khẽ gật đầu.

*************

Lục Thất ngồi trong xe, có chút không phấn chấn ngả về phía ngọc thể tuyệt đẹp của hai người đẹp. Vừa tới nơi ở, hai người đẹp liền cởi áo, lên giường bày phẩm hạnh song bướm chờ Lục Thất. Đỗ Lan Nhi được che kín mặt, xem như trong lòng đang thẹn với Lục Thất.
Say sắc trong giây lát, tâm tư Lục Thất lại chuyển sang vụ ám sát hôm nay. Hắn rất khó hiểu người nào muốn giết chết Tiêu phủ thiếu phu nhân, hay là cũng giống như gặp được La tam phu nhân, quả là rất có khả năng đó. Tuy nhiên, trong lòng hắn vẫn có chút kỳ lạ, khi Kim Trúc đưa hắn lên chiếc xe có rèm cửa ngoài, hắn thấy nhà Tiểu Phức rõ ràng là lạnh lẽo. Ngôi nhà lớn như vậy mà hầu như không có nô tỳ và gia đinh.

Hắn thuận lợi quay trở về tới ngoài cửa Tú trang, xuống xe hắn liền hỏi phu xe:
- Lão huynh, nhà của Tiêu phủ thiếu phu nhân hình như rất ít người?

Phu xe là một người trung niên bình thường, thấy hỏi lắc đầu đáp:
- Tiểu nhân không biết gì hết. Tiểu nhân và ba người phu xe khác đều được thuê tạm hôm qua, chỉ chờ dùng ở ngoài cửa.

Lục Thất nghe xong thất vọng gật đầu, phu xe liền đánh xe đi, đi xa rất xa rồi mới thở dài. Hắn là phu xe, đương nhiên nghe nói người thuê xe là phủ Công chúa, cho nên hỏi Lục Thất khiến hắn nghi ngờ khó hiểu. Nhưng điều tối kỵ khi làm phu xe là nhiều lời rước họa, cũng không biết cách ứng phó.

Lục Thất quay người vừa muốn tới gõ cửa, bỗng trên phố có một người chạy tới, tới trước mặt hắn nói:
- Lục đại nhân, có người mời người nói chuyện, xin hãy theo tôi.

Lục Thất nghe xong thấy bất ngờ, gặp người đó là một người đàn ông dũng mãnh, nói thẳng vào vấn đề. Hắn chần chừ một lúc, hắn đã quen đi gặp rồi, nhưng không biết là loại người nào muốn bí mật gặp hắn. Lẽ nào là Vi Hạo?

Hắn lại không biết Vi Hạo khi hắn đang trên đường về kinh, đã phụng chỉ về huyện Thạch Đại gấp. Hắn căn bản không biết, Đường Hoàng vì tự cảm thấy bị lừa dối và bị lợi dụng, khiến cho lòng quân sinh lòng phản nghịch rất lớn.

Lục Thất căn bản không ngờ, ban đầu hắn can thiệp tới chuyện của Lư tam công tử, sẽ như con bướm khẽ vỗ cánh. Hiện tại, sự thay đổi lớn nhất là phương hướng cuộc đời hắn. Tiểu Phức có thể trở thành Công chúa, hắn có thể trở thành Phò mã đú là đã phát sinh nhiều nhân tố chồng lên nhau, khiến cho lòng quân Đường Hoàng bị dao động nhẹ, thu nạp Lục Thất có thể dùng ở phạm vị tâm lý.

Vị trí của Tú trang vốn chính là khu buôn bán ngoài phố, đi được hơn 300m bước vào một quán cơm bình dân. Lục Thất được đưa vào một phòng sâu nhất được gọi là sang trọng. Hắn bước vào, điều khiến nam tử hán hắn đứng lại bên ngoài.

Bước vào phòng, Lục Thất liền ngẩn người ra, trong phòng chỉ có một người lạ. Người lạ đó mặc đồ màu xanh, khoảng 27, 28 tuổi, mày kiếm mắt hổ, tuấn tú, khí chất lộ rõ sự uy nghi.

- Thất đệ tới rồi, ngồi đi.
Người lạ ngồi không đứng lên, mỉm cười thân thiện chào hỏi.
Lục Thất bỗng thấy hồ nghi, gật đầu im lặng ngồi xuống, nghe người lạ đó cười nói:
- Ta là tứ huynh Dương gia ngươi, tên Dương Côn.

Lục Thất à lên một tiếng ngạc nhiên nhìn người lạ, liền đứng dậy cung kính nói:
- Tứ huynh, Lục Thất thất lễ rồi.

Dương Côn mỉm cười nói:
- Huynh đệ ngồi đi, ta và đệ gặp nhau không cần khách khí.

Lục Thất gật đầu ngồi xuống, Dương Côn có thể tới thăm hắn, phần lớn là đã xảy ra chuyện lớn, mắt nhìn Dương Côn nhìn hắn bình tĩnh, nói:
- Tỷ tỷ ngươi được nhị ca ta giải phóng rồi, ta muốn xin lỗi ngươi.

Lục Thất trong lòng thấy ấm áp, có lẽ hắn biết Dương Côn là Trung lang tướng, hắn cũng hữu hảo đáp:
- Chuyện Dương gia, Tiểu thất biết tứ huynh ở xa kinh thành, không nên can thiệp.

- Ngươi sai rồi, ta đã gửi thư gấp can thiệp, tiên phụ đã định ra chính thê rồi, nhị ca lại dám vì đường quan lộ mà phóng thích thê. Hắn đúng là điên rồi, nhỏ thì nói là chuyện của bản thân hắn, lớn thì nói đó hoàn toàn đã làm mất thanh danh của Dương gia ta rồi. Quả thực là tầm nhin đã có chút oán niệm do kìm nén áp lực quá lâu rồi.

Trong lòng Tø lôc có chút im lặng, thê thất không thể tùy ý phóng thích được, đặc biệt là vì con đường quan lộ mà phóng thích thê, điều này sẽ để lại ấn tượng rất xấu, không đáng tin về người đó. Ban đầu Vương dũng và Hàn đại nhân là tòng thê, sau đó nhận được sự tín nhiệm của đảng.

- Tứ huynh, Tiểu Thất vốn là rất oán hận, nhưng đại tẩu Dương gia đã chủ động xin lỗi rồi, còn gả con gái Dương gia cho ta là thiếp. Ta cảm nhận được thành ý của huynh đệ, đã muốn cùng Dương gia xây dựng mối giao tình.
Nét mặt Lục Thất bày tỏ thái độ ôn hòa.

Dương Côn gật đầu nói:
- Đại huynh cứ tin vào đệ, tuyên bố mấy nhà lập môn hộ, nhưng ta không muốn tiên phụ là đời đầu tiên đặt nền móng ở huyện Thanh Dương. Đi cùng với người già, huynh đệ họ rất muốn được tách ra, sự thực là khiến người khác cảm thấy run sợ.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nghe đại tẩu nói, không phân biệt không được. Người trong nhà loạn hết lên. Dưới sự ủng hộ của Thái phu nhân, địa vị gia trang của lão huynh đã không còn được tôn trọng nữa, đó chỉ có thể chia nhà ra mới có thể kết thúc tranh chấp được.

Dương Côn gật đầu nói:
- Ta cũng đã nghĩ rồi, đại ca là chủ nhà, dù đạ ca hạ lệnh chủ nhà mấy cánh, thì ta sẽ phục tùng, nhưng lát nữa ta thừa nhận đại ca là ngược hiện thực của gia chủ, không thể lập thêm tổ đường khác ở kinh thành đâu.

Lục Thất gật đầu nói:
- Gia chủ mới là một nhóm người, tứ huynh làm như vậy đi.


Lục Thất mỉm cười, Dương Côn cũng mỉm cười, nói:
- Huynh đệ chúng ta có thể giúp đỡ nhau, nhưng thân phận của chúng ta thì quá nhạy cảm. Ta tới gặp ngươi cũng chỉ có thể làm gặp lén mà thôi.

Lục Thất gật đầu, đáp:
- Tiểu Thật cũng biết, sau này ta và tứ huynh có thể không gặp nhau là tốt nhất.

Quyển 3 - Chương 13: Phong ngô thành

Dương Côn gật đầu nói:
- Nghe nói Thất đệ đã được tín nhiệm của Thái tử điện hạ, lại được bổ nhiệm là lữ soái phủ Ung Vương. Đó lại là một nguy cơ, nếu có thể sau này huynh đệ tốt nhất nên thoát ra khỏi phủ Ung Vương.

Lục Thất cười chua xót:
- Không giấu gì Tứ huynh, ta cũng không muốn bước chân lên hai con thuyền, là vì sự nhậm chức của ta khiến cho thân không được tự chủ. Sau khi diệt phỉ xong, ta có thể sẽ thoát khỏi phủ Ung Vương.

Dương Côn gật đầu nói:
- Hoàn cảnh hiện tại của Thất đệ, ta không thể giúp được gì. Dù sao Thất đệ cũng là thuộc hạ của Thái tử và phủ Ung Vương.

Lục Thất im lặng, lát sau liền hỏi:
- Tứ huynh biết Ngô Thành Công chúa ư?

Dương Côn ngẩn người ra đáp:
- Ngô Thành Công chúa, biết chứ, nghe nói là vị Công chúa hôm trước được bệ hạ ân phong. Vị Công chúa đó vốn là huyện chủ của Ung Vương phủ.

- Vậy Tứ huynh có hiểu gì về Ngô Thành Công chúa không?
Lục Thất lại hỏi. Hắn vốn nghĩ rằng Dương Côn biết hắn là Ngô Thành Phò mã, nhưng nhìn phản ứng của Dương Côn, có lẽ là không biết hắn là Ngô Thành Phò mã.

- Chuyện của Ngô Thành Công chúa ta cũng đã nghe thuộc quan nói qua rồi, thế nào? Ngươi và Ngô Thành Công chúa có quan hệ gì sao?
Dương Côn ngạc nhiên hỏi.

Lục Thất cười chua xót nói:
- Tứ huynh biết Phò mã của Ngô Thành Công chúa là người nào không?

Ánh mắt Dương Côn ngưng trọng, lắc đầu nói:
- Không biết, ta không nghe thuộc quan nói gì, thế nào? Ngươi có quan hệ với Ngô Thành Phò mã ư?

Lục Thất đưa tay ra chỉ mình, nói khẽ:
- Tứ huynh, ta, chính là Phò mã của Ngô Thành Công chúa.

- Cái gì?
Dương Côn thất thanh kinh ngạc nhìn Lục Thất.

Lục Thất hạ tay xuống, nói:
- Tứ huynh, hôm trước bỗng có thành chỉ tới Tú trang, bệ hạ phong ban ta là Ngô Thành Công chúa Phò mã đô úy. Ta thực sự không hiểu về chức vị Phò mã được phong này, đến giờ ta cũng vẫn không hiểu nguyên nhân gì khiến ta được trở thành Ngô Thành Phò mã?

Dương Côn nhíu mày nhìn Lục Thất, lát sau mới lên tiếng:
- Ngươi thành Ngô Thành Phò mã còn không biết nguyên nhân gì ư?

Lục Thất bất đắc dĩ gật đầu, nói:
- Tứ huynh, ta từ khi từ bên ngoài trở về kinh thành đã từng có vị Hình đại nhân trong cung truyền gặp ta, nói với ta về quan hệ thông gia của huyện chủ Thạch Đơn. Khi đó ta đã từ chối, không bao lâu sau lại được trực tiếp phong thưởng làm Ngô Thành Phò mã.

Dương Côn ngẩn người ra, ánh mắt dường như đã hiểu, liền cười nói:
- Huyện chủ Thạch Thiền, đó chẳng có gì là lạ cả, ngươi và Ngô Thành Công chúa hẳn là đã biết rồi chứ?

Lục Thất ngẩn người ra, lắc đầu nói:
- Tứ huynh, ta không quen huyện chủ Thạch Thiền.

Dương Côn sửng sốt, nói:
- Có lẽ ngươi không quen, nhưng huyện chủ Thạch Thiền chắc chắn là đã biết ngươi. Bởi vì đất phong của huyện chủ Thạch Thiền chính là huyện Thạch Đại. Nghe nói, huyện chủ Thạch Thiền ở huyện Thạch Đại có ba ngàn hộ thực ấp, ngươi đã làm Huyện Úy ở huyện Thạch Đại, tự nhiên nàng ta biết đến ngươi thôi.

Lục Thất liền sửng sốt, lát sau mới kinh ngạc nói:
- Hóa ra huyện chủ Thạch Thiền có phong ấp ở huyện Thạch Đại.

- Chắc chắn là vậy, ân phong của Ngô Thành Công chúa xuất hiện vô cùng đột ngột, cho nên khiến cho nhiều người tranh cãi. Mặc dù ta chẳng liên quan gì, nhưng cũng đã biết.Dương Côn đáp, ánh mắt có chút cổ quái.

Lục Thất cau mày gật đầu, lại hỏi:
- Tứ huynh, cho dù là huyện chủ Thạch Thiền đã biết ta đi, cũng không nên chọn ta chứ.

Dương Côn cười lắc đầu:
- Ngươi được phong cũng không cảm thấy kỳ lạ gì, quan hệ thông gia quan thế phần lớn được sinh ra từ cơ hội kết thế. Ngươi là quan tướng của Ung Vương phủ, nếu có người muốn ngươi kết thân với huyện chủ Ung Vương phủ, tự nhiên có thể làm mai mối. Nếu huyện chủ Thạch Thiền biết tới danh tiếng của ngươi, tự nhiên sẽ muốn chọn ngươi làm chồng.

Lục Thất giật mình, thầm nghĩ tới việc kết hôn của Ngô Thành Công chúa, là Tiểu Phức tác hợp, vị Công chúa đó có thể muốn hứa thân, vậy chắc chắn là đã biết tới lai lịch của người này.

- Thất đệ, đệ có biết cái lợi cái hại ân phong của Ngô Thành Công chúa chưa?
Dương Côn liền hỏi.

Lục Thất bình tĩnh đáp:
- Biết một chút, dù sao cũng đã trở thành Công chúa rồi, địa vị tôn sùng rồi. Nhưng đối với đệ lại không tốt. Đệ nghe nói, sản nghiệp của đệ ở kinh thành đều thuộc về phủ Công chúa.

Dương Côn lắc đầu, hạ giọng nói:
- Đối với phủ Ung Vương và Công chúa cũng không tốt. Từ huyện chủ ân phong làm Công chúa, hơn nữa còn sửa lại danh hiệu, đó có nghĩa là Ngô Thành là hư phong, ba ngàn hộ phong ấp của huyện Thạch Đại sau này có thể sẽ bị mất.

Lục Thất lại run sợ, nghe Dương Côn nói tiếp:
- Phong ấp huyện Thạch Đại của huyện chủ Thạch Thiền là tiên đế ban tặng, vẫn do Ung Vương phủ cai quản. Đó là một trong những nguồn tài chính quan trọng của Ung Vương phủ, cho nên ân phong của Công chúa đã ngầm biến động rất lớn tới lợi ích. Có thể nói, ân phong của Công chúa có được chỉ là hư danh. Cái mất đi là ngân lượng lớn và nguồn binh lính nông vụ phụ thuộc, ba ngàn hộ thực ấp, có nghĩa là ít nhất có thể tổ thành và nuôi dưỡng được hai doanh trại binh lực.

Lục Thất nghe xong mà thấy lạnh người, thầm nghĩ tên Đường Hoàng đó cũng quả là rất biết tính toán, nghe Dương Côn nói tiếp:
- Sở dĩ thuộc quan của ta bàn luận về Ngô Thành ân phong chủ yếu là ân phong ban cho Nghi Đồng Quận Vương mở phủ. Ý nghĩa của việc ban thưởng đó chính là có thể thành lập được một một đội quân Ngô Thành.

Lục Thất giật mình, liền cười nói:
- Nếu ta là Ngô Thành Phò mã, quân Ngô Thành chính là đã thành lập, Đường Hoàng bệ hạ cũng không cần dùng ta nữa.

- Bình thường mà nói thì chắc là sẽ không dùng ngươi để thống lĩnh quân. Nhưng theo như ta hiểu về bệ hạ, có lẽ bệ hạ sẽ cho ngươi một chức quân, ví dụ như Đô Ngu Hầu quân Ngô Thành.
Dương Côn phân tích nói.

Lục Thất giật mình, gật đầu nói:
- Có khả năng là thế, nhưng tính khả năng không lớn, hiện giờ ta vẫn đang là Đô Ngu Hầu quân Ninh Quốc.Dương Côn lắc đầu cười nói:
- Thất đệ, chính vì đệ là Đô Ngu Hầu của Thái tử điện hạ, cho nên mới có khả năng rất lớn, kiêm nhiệm thêm Đô Ngu Hầu quân Ngô Thành, đặc biệt là đệ là Phò mã của Ngô Thành Công chúa, như vậy khả năng sẽ khoảng 7 phần rồi.

Lục Thất không hiểu nhìn Dương Côn, Dương Côn dừng lại một chút, liền nói:
- Việc làm của bệ hạ, ta ít nhiều có thể hiểu được chút ít, ân phong Ngô Thành Công chúa, Ngô Thành ở đó, Ngô Thành thực sự, trên thực tế là Ngô Huyện của Thái Hồ đông nam. Đó là Vương Thành Ngô Quộc thời chiến quốc. Sau đó là phủ trị của Tô Châu. Ngày nay là lãnh thổ của nước Việt. Bệ hạ muốn thành lập quân Ngô Thành, tất nhiên là phải đóng ở Thường Châu. Thường Châu là đất của trung Ngô, lấy Ngô Thành làm quân hiệu, có nghĩa một là đóng ở Thường Châu. Hai là ngầm chỉ Ngô Thành thực sự.

Lục Thất nghe gật đầu, lại nghe Dương Côn nói:
- Thường Châu có thế lực của quân Giang Âm, cũng chính là Trương Thị thế gia. Sinh mẫu của Thái tử điện hạ chính là con gái Trương Thị, cho nên quân Ngô Thành sau này, tám phầm sẽ lấy danh nghĩa quy thuộc quân lực Thái tử. Như vậy, quân Giang Âm sẽ không thể loại bỏ được sự sát nhập của quân Ngô Thành. Bệ hạ ân phong Ngô Thành Công chúa, trên thực tế mục đích lớn nhất chính là có thể giành được đại nghĩa. Quân của phủ Công chúa đi Thường Châu phụ chiến, địa vị không kém hơn quân Giang Âm, có thể danh chính ngôn thuận không nghe theo Giang Âm Hầu Tiết Độ.

Lục Thất đã hiểu, bản chất của việc thành lập quân Ngô Thành e chính là đi Thường Châu kiềm chế quân Giang Âm. Hắn nói:
- Việc của quân Ngô Thành cũng không liên quan gì nhiều tới đệ. Điều đệ lo nhất bây giờ chính là sản nghiệp ở kinh thành sẽ bị mất.

- Đệ ở kinh thành, ngoài Tú trang ra còn có sản nghiệp gì?
Dương Côn ngạc nhiên hỏi. Hắn biết Lục Thất tới kinh thành chưa được bao lâu.

- Còn có quán rượu và quán trà, cửa hàng giấy và cửa hàng thuốc, cộng lại giá trị 300000 lượng bạc. Song, dù sản nghiệp đó là đứng tên đệ, nhưng đều hợp doanh với người khác, đệ chỉ là để tên mà thôi.
Lục Thất bất đắc dĩ nói.

Dương Côn ngây người, kinh ngạc:
- Đệ hợp doanh với người nào?

- Là hai người bạn thanh lâu.
Lục Thất đáp.

Dương Côn giật mình, gật đầu cười nói:
- Đệ cũng lợi hại thật, lại có thể nhận được sự tín nhiệm của kỹ nữ kinh thành.

Lục Thất đỏ ửng mặt, lại thấy Dương Côn nói tiếp:
- Nếu không phải là đại huynh gửi thư, đệ còn không biết Thất đệ làm quan ở kinh thành. Giờ đã biết rồi, cũng chỉ dám lặng lẽ tới gặp.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Làm quan ở kinh thành, quả thực không bằng làm quan ở huyện Thạch Đại.

- Nói như vậy, làm quan ở địa phương là uy phong thiếu kỵ, nhưng nếu không có chỗ dựa ở kinh thành, như vậy sẽ bị chết vì uất nghẹn, làm quan lớn vẫn hơn.
Dương Côn cười nói.

Lục Thất gật đầu thừa nhận. Hắn vốn là quyến luyến kiếp sống quan nhỏ của huyện Thạch Đại. Nhưng, hắn đã sớm hiểu ra, nếu không có chỗ dựa vững chắc ở kinh thành, làm quan địa phương quả là điều khó vô cùng. Ngay như hắn là quan Võ tán cấp cao còn không được tôn trọng bằng quan binh bình thường.

- Thất đệ, bây giờ đệ là Phò mã Ngô Thành, vậy ta cũng khuyên đệ vài câu. Sau này, đệ không nên ủng hộ Công chúa can thiệp vào quân quyền, không nên ra ngoài xây dựng thế lực gì đó, cố gắng giữ trạng thái vô vi, phải giữ được bình tĩnh, kiên trì chịu đựng vài năm.
Dương Côn lại chỉ giáo.

Lục Thất ngẩn người ra, nói:
- Tứ huynh, đệ hiện giờ hầu như chính là thân không tự chủ được.

- Ta biết đệ thân không tự chủ được. Lời khuyên của ta là chỉ đệ không được chủ động tham lam quyền thế, bởi vì thân phận Phò mã của đệ là nhạy cảm, rất dễ bị bệ hạ chú ý tới.
Dương Côn giải thích.

Lục Thất gật đầu nói:
- Lời khuyên của Tứ huynh, đệ nhớ rồi

Quyển 3 - Chương 14: Vụ án hành thích

Dương Côn cười, nói:
- Thất đệ, kỳ thực những ngày làm quan ở kinh thành không phải là khó khăn, ở Giang Ninh phân nửa quan lại đều sống rất sung túc. Nếu sau này có người mời đệ uống say, đệ cố gắng đừng nên từ chối.

Lục Thất ngẩn người ra, như đã hiểu ý liền gật đầu, Dương Côn lại nói tiếp:
- Lời không hay, ta thân là huynh trưởng chẳng nói với đệ làm gì. Đệ và ta huynh đệ sau này tìm một nơi uống rượu, đệ đi trước đi.

Lục Thất nghe xong liền đứng gậy bái lễ:
- Tứ huynh, Tiểu Thất đi đây.

Lục Thất liền đi ra, người đàn ông dũng mãnh đó lại bước vào, hỏi:
- Đại nhân, bây giờ chúng ta quay về chứ?

Dương Côn lắc đầu nói:
- Ngồi thêm lát nữa, ngươi cũng ngồi đi.

Người đàn ông hung hãn đó ngồi xuống, Dương Côn nhìn hắn nói:
- Việc ngươi làm lần này rất kịp thời, ít nhiều hôm nay ta cũng đã tới thăm huynh đệ Lục gia rồi.

Người đàn ông hung hãn bỗng ngây người ra, hỏi:
- Đại nhân, kỳ thực thuộc hạ cảm thấy có lẽ nên để hắn đi yết kiến.

- Yết kiến? Sao ta lại tới gặp? Chính là để hóa giải oán hận. Tiên phụ của ta và tiên phụ của Lục huynh đệ là chiến hữu sinh tử có nhau. Chiến hữu phụ bối là di sản quý vô cùng, là một kết thế được tín nhiệm vô cùng, tuyệt đối không phải là vì quan hệ thông gia gì có thể sánh được.
Dương Côn phản bác lại.

Người đàn ông hung hãn gật đầu, Dương Côn lại nói tiếp:
- Ngươi đừng nghĩ rằng ta là Trung Lang Tướng, địa vị là tôn sùng. Địa vị của ta là bệ hạ ban cho. Tự bản thân ta thì không có quyền lực gì thực sự, nói khó nghe hơn thì quân quyền của ta còn không bằng đội chính của Tiết Độ Quân, không có thánh chỉ của bệ hạ, Kim Ngô Vệ ta có thể điều động được mấy người? Hơn nữa, ta có dự cảm, ta có thể phải rời khỏi Kim Ngô Vệ, khi đó ta còn có thể mang đi được chỉ có ngươi và Phan Hùng.

Người đàn ông hung hãn gật đầu nói:
- Việc điều nhiệm của kinh quân quan tướng là chuyện bình thường, cũng không biết đại nhân sẽ đi tới quân nào?

Dương Côn mỉm cười:
- Điều chuyển quân đó cũng giống nhau.

Người đàn ông hung hãn gật đầu hỏi:
- Đại nhân liệu có bị điều ra ngoài quân không?

Dương Côn giật mình, lắc đầu nói:
- Không thể nào, ta là Trung Lang Tướng, tuổi tác cũng chưa quá 30, đi ra ngoài quân thì cao không tới, thấp không thông, lại cố gắng nhẫn nhịn vài năm nữa cũng chẳng có gì là khác biệt.

Người đàn ông hung hãn gật đầu, nói:
- Thuộc hạ thấy sự an nhàn cả ngày trong kinh quân, quả thực là vô vị, chúng ta là võ tướng.

Dương Côn im lặng, lát sau mới nói:
- Nếu ngươi quả thực muốn ra ngoài quân, ta có thể thay ngươi là, chỉ là không thể thành được.

Người đàn ông hung hãn ngẩn người ra, lắc đầu nói:
- Thuộc hạ sẽ không rời xa đại nhân, xa đại nhân rồi, tính nết này của thuộc hạ đến đâu cũng đều gặp phiền phức.

Dương Côn gật đầu, người đàn ông đó lại nói:
- Đại nhân, thuộc hạ ở bên ngoài nghe nói Lục Thiên Phong là Phò mã của Công chúa.

Dương Côn gật đầu, nói:
- Đúng vậy, cho nên ta đã tán dương ngươi. Nếu là mấy hôm trước thì đó đã trở thành nịnh bợ rồi.

- Thôi đi, hắn chính là Phò mã rồi, còn có gì mà nịnh bợ nữa chứ.Người đàn ông đó khinh thường đáp lại.

- Là Phò mã rồi, sẽ có địa vị quý tộc, hơn nữa phủ Công chúa là Nghi Đồng Quận Vương, hắn lại được sự chiếu cố của Thái tử, sau này nếu hắn ta nhận được sự giúp đỡ của Thái tử, thì sẽ có cơ hội nắm được quân của phủ Công chúa.
Dương Côn đáp lại.

- Không thể được, sao bệ hạ cho phép hắn nắm trong tay cái gì là quân phủ Công chúa được chứ? Quan tướng trong quân cũng không thể nghe theo hắn được.
Người đàn ông đó lắc đầu nói.

- Ngươi đấy à, nếu ta có trong tay thánh chỉ của Tân Hoàng, Kim Ngô Vệ sẽ phản lại quân lệnh của ta.
Dương Côn bình thản nói, người đàn ông đó liền sợ hãi nhìn Dương Côn.

Dương Côn khoát tay ngăn lại, dặn dò:
- Lục Thiên Phong là chuyện của Phò mã, nhất định không được nói ra từ miệng của ngươi, đi, phải đi uống chút rượu thịt.

Người đàn ông đó gật đầu, thần sắc trở lại bình thường, đứng dậy bước nhanh đi.

************

Gặp Dương Côn là ngoài ý muốn. Lục Thất có ấn tượng rất tốt về Dương Côn. Dương Côn chủ động làm hòa, hắn không thể cố chấp được, đặc biệt Dương Côn thân là Trung Lang Tướng chủ động tới xin lỗi khiến trong lòng Lục Thất ít nhiều cũng có chút cảm động.

Trở về Tú trang, lại gặp chuyện vui, các tùy thiếp đều vui mừng ở sân nhà xem cái gì đó, vừa thấy Lục Thất trở về Tư Trúc liền lao tới đầu tiên, nắm lấy áo Lục Thất, dịu dàng nói, thích nói tới hòa khí vô cùng của Công chúa điện hạ.

Lục Thất nghe mà thấy bất ngờ vô cùng, sao hắn vừa ra đi, Công chúa đã cho người tới đón các tỳ thiếp đi yết kiến, trong lòng cảm thấy bất ngờ. Nhưng, nghe nói Công chúa không làm khó gì các tỳ thiếp, trong lòng hắn cũng thấy đỡ lo lắng, tâm tình cũng giống như các tỳ thiếp vui vẻ đứng lên.

************

Sau giờ ngọ ngày hôm sau, trong hoàng cung Đường Hoàng nghe tấu sự của Đại lý tự, chuyện hôm qua Ngô Thành Công chúa bị hành thích đã nhanh chóng được bẩm báo tới hoàng cung. Sau khi Đường Hoàng nghe xong liền lo lắng, ám sát Công chúa mà hắn đã ân phong quả thực chính là đang thách thức với quyền uy của Đường Hoàng. Ngô Thành Công chúa vừa chết, cũng ảnh hưởng tới kế hoạch mà hắn đã tiến hành.

Đầu của khanh thần Đại lý tự đã vã mồ hôi hột, về việc điều tra vụ án ám sát không có kết quả gì, kỳ thực hắn cũng đã có chút thu hoạch nhưng không dám bẩm báo. Bởi vì điều đó quá khó khiến cho người ta tin. Dường như hung thủ là một quan võ dực vệ của Ung Vương phủ. Sao quan võ Ung Vương phủ lại đi ám sát con gái của Ung Vương chứ?

- Ngươi lui xuống đi.
Đường Hoàng bình tĩnh hạ lệnh lui xuống, Đại Lý Tự khanh bái lễ lui xuống.
- Hổ dữ không ăn thịt con, Ung Vương quả đúng là máu lạnh.
Đường Hoàng thầm nói.

- Bệ hạ, có lẽ là phi Ung Vương làm. Nghe nói Ung Vương phi với Ngô Thành Công chúa có mối thù giết chết sinh mẫu.
Hạ đại nhân nói nhỏ.

Đường Hoàng gật đầu, hỏi:
- Tờ trình của Ngô Thành trẫm đã xem rồi, còn hành vi Ngô Thành vào cung khấu ân, gộp lại với nhau, ngươi thấy thế nào?

- Nô tỳ thấy có lẽ là có người chỉ điểm cho Ngô Thành Công chúa.
Hạ đại nhân cung kính đáp.

- Chỉ điểm? Là Lục Thiên Phong?
Đường Hoàng thản nhiên hỏi.

- Có lẽ không phải là Lục Thiên Phong. Lục Thiên Phong sau khi tiếp nhận thánh chỉ ân phong, vẫn luôn rối rắm tìm hiểu xem Ngô Thành Công chúa là người thế nào. Ban đầu hắn đi gặp Võ khố giám sự Chu Vân Kỳ. Sau khi không có kết quả lại đi gặp thứ thê của La Trường Sử. Thứ thê của La Trường Sự liền rời nhà đi tới Ung Vương phủ. Bà ta là quan quyến của Ung Vương phủ. Nô tỳ thấy Lục Thiên Phong chỉ là võ tướng, có thể chỉ điểm chuyện trong phủ Ngô Thành Công chúa có lẽ là thứ thê La Trường Sử.
Hạ đại nhân nhỏ giọng đáp.

Đường Hoàng im lặng, lát sau mới lên tiếng:
- Lý Thiền Nhi này bị ám sát mà hoảng sợ, lại không dám để Lục Thiên Phong rời phủ, cũng không biết cô ta nghĩ gì, gặp mặt mà không biết, phải phù hợp mới được.

- Bệ hạ, dù sao họ cũng không thành hôn, Phò mã không nên ở lại qua đêm.
Hạ đại nhân nhỏ giọng nói.

- Thành hôn, thành hôn của họ không thể ở kinh thành, không ai có thể làm chủ hôn cho họ. Trẫm chỉ có thể là thành toàn, không thể đưa gả.
Đường Hoàng thản nhiên nói.

- Nô tỳ hiểu rồi, sẽ thông báo cho Công chúa biết, để họ đi huyện Thạch Đại, bái mẹ của Phò mã thành hôn.
Hạ đại nhân cung kính đáp.

Đường Hoàng không nói thêm gì, đưa tay ra cầm lấy cuốn sổ, lát sau mới lên tiếng:
- Trẫm cũng không phải là vị vua keo kiệt. Nghe nói Lục Thiên Phong thích nhạc luật, ngươi chọn ra mười nhạc nô xinh đẹp và một dụng cụ trong cung ngự dụng, ban cho Ngô Thành. Ngươi trực tiếp nói với Ngô Thành, Trẫm cho phép nàng ta tự chủ chuyện trong phủ, cho phép hắn ta tự chiêu mộ một đội dực vệ trong phủ. Nhưng chi phí cho ngàn võ lâm vệ ngoài phủ ngoại trừ võ bị ra, những thứ còn lại đều do phủ của nàng ta chu cấp.

- Bệ hạ, một đội dực vệ có phải là quá nhiều không?
Hạ đại nhân phản bác.

- Ngô Thành xin Trẫm ban cho 20 cận vệ. Trẫm cũng nên hào phóng chút, nàng ta đã có 52 cận vệ rồi, sau này sẽ không cần phải sai khiến hộ vệ ngoài phủ nữa. Mặt khác, Trẫm rất quan tâm tới sự an nguy của Công chúa.
Đường Hoàng bình thản đáp.

Hạ đại nhân cung kính vâng lệnh, lại nghe Đường Hoàng nói tiếp:
- Sổ của Vi Hạo đã tới chưa?

- Chưa, Vi đại nhân có lẽ là mới tới huyện Thạch Đại.
Hạ đại nhân cung kính đáp.

- Trẫm hiểu Vi Hạo. Sổ của hắn ta có lẽ là sắp tới rồi. Ngươi cho người đi Đại Lý Tự chờ, không cần quan nghiệm, trực tiếp lấy cho Trẫm.
Đường Hoàng lạnh lùng nói.

Hạ đại nhân cung kính vâng lệnh, lại nghe Đường Hoàng dặn dò:
- Ngươi cũng đi truyền chỉ đi, nói với Ngô Thành, vui chơi cũng phải có mức độ, không nên để Lục Thiên Phong ở bên ngoài.

Quyển 3 - Chương 15: Quân giận, chủ giết

Trước ngọn đèn, Đường Hoàng ngồi trên giường gấm, nhìn chăm chú vào bản tấu sớ trong tay và cũng không biết qua bao lâu rồi. Ông gấp bản tấu lại, lạnh lùng nói:
- Truyền chỉ! Ngưu Huy- Tả Huyện Úy Huyện Thạch Đại, giả mạo công lao khi quân phạm thượng, cách chức áp giải đến Trì Châu chém đầu, tịch thu tài sản, người nhà thì bắt bán cho quan.

- Chu thị Kỳ lão ở Vọng Giang Bảo huyện Thạch Đại, cấu kết với Chu quốc, ý đồ bất chính, cùng với con trai Chủ bạc Huyện Thạch Đại, cách chức áp giải đến Trì Châu chém đầu, tịch thu tài sản, người nhà bán cho quan phủ.

- Lãnh Nhung- Võ quan của Huyện Thạch Đại, trung thành với chức trách, dũng cảm giết địch Chu quốc, qua sự tiến cử của Phò mã Ngô Thành, thăng lên làm Tả Huyện Úy Huyện Thạch Đại, tán bậc cũng thay đổi.

- Nói cho Vi Hạo! Trẫm cần bạc chế tạo vũ khí, bảo y dự trù bốn mươi vạn ngân lượng ở Huyện Thạch Đại.
Đường Hoàng lạnh lùng nói một tiếng, Hạ đại nhân chỉ cung kính nghe theo.

- Ép trẫm phải giết thì trẫm sẽ giết một người răn trăm người, để xem bọn quan địa phương kia còn tên nào dám thông đồng với Chu quốc nữa.
Đường Hoàng lại lạnh lùng nói một câu.

- Bệ hạ nói là Ngô Thành Phò mã tiến cử hiền tài, lẽ nào là muốn tiến cử hắn.
Hạ đại nhân nhỏ giọng hỏi.

- Quan địa phương và quan triều đình cấu kết với nhau, là một sách lược trị quốc mà trẫm đành phải khoan nhượng. Trẫm muốn nâng đỡ Công Chúa phủ, hình thành thế lực ảnh hưởng với địa phương. Ngoài ra, khả năng nuôi quân của Công Chúa phủ không đủ, trẫm cho cơ hội có nguồn cống phẩm ở bên ngoài để Công Chúa phủ được dư dả một chút. Mấy năm nay, Triệu Thị lang đã “ăn” quá nhiều rồi.
Đường Hoàng lạnh lùng nói.

Hạ đại nhân lặng lẽ gật đầu, Đường Hoàng lại hỏi:
- Việc lựa chọn quan lại ở Công chúa phủ đã xong chưa?

- Khởi bẩm bệ hạ! Vẫn chưa! Thần vẫn đang chọn trong các quan thấp phẩm, cũng đang muốn hỏi bệ hạ, chi bằng sai hoạn quan trong cung đến nhận chức.
Hạ đại nhân cung kính đáp.

Đường Hoàng im lặng, một lát sau mới nói:
- Không cần chọn nữa, gác lại chuyện này đi! Ngoài Ngô Thành phủ cũng không dùng đến Công chúa lệnh và Lục sự.

Hạ đại nhân cung kính nghe theo, Đường Hoàng lại hỏi:
- Đại Ban! Khanh nói xem, hàng ngàn tên Võ Lâm Vệ của Công Chúa phủ thì dùng quân chế nào là thích hợp?

- Ngàn Võ Lâm Vệ mà bệ hạ nói đến là Ngô Thành quân sau này sao?
Hạ đại nhân nhỏ giọng hỏi lại.

- Không phải! Là trẫm muốn tăng cường quân lực kinh thành thôi.
Đường Hoàng nói.

- Thần cảm thấy, có thể theo quân chế thân vương, bố trí điển quân, phó điển quân, Ngũ Lữ Soái ở ngoài Công Chúa phủ.
Hạ đại nhân góp ý.

Đường Hoàng gật đầu, ông suy nghĩ một chút rồi dặn dò:
- Truyền dụ Binh bộ! Bố trí năm mươi hai võ quan Dực Vệ trong Ngô Thành Công Chúa phủ, do phó điển quân ngũ phẩm trở lên thống lĩnh, Công chúa úy chính lục phẩm trở lên phụ lĩnh, những người còn lại nhận chức Dực Vệ. Một ngàn Võ Lâm Vệ ở ngoài phủ chia làm hai doanh mười đội, bố trí Điển quân chính ngũ phẩm trở lên thống lĩnh, chính ngũ phẩm trở xuống cấp tả hữu Đô úy, Đô Ngu hầu chính ngũ phẩm trở lên khác lĩnh mười sáu hình vệ, Lục sự, chưởng quân nhu hình sát, những người khác áp dụng quân chế bên ngoài.

Hạ đại nhân cung kính nghe theo. Đường Hoàng phất tay, nhẹ giọng nói:
- Được rồi! Trẫm mệt rồi, đến Thanh Ninh cung thôi!

*****Lúc này, Lục Thất lại đang ở trong một lầu các tao nhã. Lúc hoàng hôn, hắn bị Tiểu Phức cử ba xe có rèm che đón đến phủ. Sau khi vào đại trạch, hắn được sắp xếp trực tiếp vào trong lầu các này.

Lầu các tất nhiên là tốt hơn nhiều so với Tú trang, đồ dùng cũng tinh xảo hoa mỹ hơn. Lục Thất một mình đứng ở trước cửa sổ, nhìn cảnh đêm hoa viên bên ngoài mà vẻ mặt có chút suy nghĩ lo lắng không yên.

Hắn “được” Tiểu Phức mời đến nhưng không có cảm giác gì không ổn. Tiểu Phức bị ám sát nên kinh hãi, mời hắn đến giúp canh gác đêm cho đại trạch, điều này rất hợp với lẽ thường. Hắn chỉ cảm thấy ngôi nhà này có chút kỳ quái, lần trước đến hắn đã cảm thấy lạnh thấu xương rồi, lần này đến lại nhìn thấy có thêm năm thị nữ mặc váy trắng, dung mạo của năm nàng đều xinh đẹp, mỹ lệ thướt tha, tuổi cũng xấp xỉ với tuổi của Tiểu Mai.

Hơn nữa, điều khiến hắn thấy ngượng ngùng lúng túng là sau khi hắn vào phủ thì những thị nữ đó đều đứng sau Tiểu Phức, người nào cũng có ý nhìn trộm hắn. Lúc đó, một nhóm nữ nhân vây quanh, chỉ có hắn là đàn ông, đến tận bây giờ, hắn vẫn không nhìn thấy bất cứ người đàn ông nào. Dường như hắn đang bước vào Nữ Nhi quốc.

Đến ngôi nhà này, trong lòng Lục Thất cảm thấy có gì đó không hợp lắm. Ở đây có tốt đến mấy cũng là nhà người khác, Tú trang đơn sơ đến mấy cũng vẫn là căn nhà ấm áp trong lòng hắn. Hắn với vẻ mặt lo lắng, nhưng không liên quan gì đến Tiểu Phức và ngôi nhà này, hắn đang lo lắng về con đường sau này của mình.

Đường Hoàng bỗng nhiên để hắn trở thành Ngô Thành Phò mã, điều này khiến hắn càng khó đoán được họa phúc với quan đồ trong tương lai. Con người vốn tham sống, trước đây Lục Thất rất muốn làm Huyện Úy ở Huyện Thạch Đại nhưng ngộ hợp liên tiếp ở kinh thành, đặc biệt là diễn võ trong Ninh Quốc quân khiến cho tâm thái của hắn từ những theo đuổi của một nhân vật tầm thường nhỏ bé mà thành tâm thái của một nhân vật tầm cỡ.

Trở thành Phò mã rồi, có phải là Đường Hoàng muốn hoàn toàn không trọng dụng hắn nữa. Với tính cách đa nghi của Đường Hoàng thì hắn hoàn toàn có thể đoán trước được. Thực quyền quan tướng sau này ở Công Chúa phủ tuyệt đối sẽ không để cho hắn đi nhậm chức, mà hắn lại có chức quan Đô úy Phò mã. Điều này khiến hắn khó có cơ hội được thoát ra ngoài.

Lục Thất nghĩ đến việc sau này chỉ có thể trở thành một quý tộc không được nắm binh quyền thì trong lòng hắn tất nhiên có chút không cam lòng. Hắn thà rằng tiếp tục nhậm chức Lữ Soái quân trong Ung Vương phủ chứ không muốn trở thành một Đô úy Phò mã không có vai trò gì. Giờ đây hắn chỉ mong đợi Đường Hoàng sẽ không tước đoạt quân quyền tiêu diệt thổ phỉ của hắn, chỉ cần để hắn dẫn quân đi chinh chiến thì hắn sẽ có kinh nghiệm lý lịch của chủ tướng. Kinh nghiệm lý lịch này sẽ là một nền tảng vững chắc cho quan đồ võ tướng của hắn.

“Phải chăng nên chủ động đến Nam đại doanh lĩnh quân?”

“ Không ổn, nếu lộ rõ ham muốn khẩn thiết được thống lĩnh quân, như vậy tình hình sẽ hoàn toàn ngược lại. Lúc này chỉ có thể khiêm tốn thuận thế mà ứng biến.”

“ Tính toán từng ngày, nếu như Đường Hoàng thật sự điều động quan tướng Hưng Hóa quân, vậy chắc sắp đến kinh thành rồi, lại phải bình tĩnh hơn. Giờ đây trở thành Phò mã rồi thì lời nói và hành động phải cẩn thận hơn mới được.”

Trong lòng Lục Thất đã có tính toán nên không rối rắm như trước nữa. Trước đây Dương Côn khuyên hắn, cũng chính là nhắc nhở hắn làm việc không nên nóng vội, phải có tính nhẫn nại, đợi vài năm. Ý đó là nhắc nhở hắn, Đường Hoàng đa nghi, ngay cả khi có ý trọng dụng hắn thì cũng không nhanh đến vậy. Dương Côn đang nói đến kinh nghiệm, y có thể trở thành Trung Lang Tướng, hẳn là thành quả của việc đã nhẫn nhịn nhiều năm.

Chợt hắn có cảm giác nên xoay người nhìn về phía đầu bậc thang, thì chợt nhìn thấy một mỹ nhân mặc váy xanh bước đến. Hắn lập tức cười vui mừng, thật không ngờ mỹ nhân đến đó lại là Lục Nga. Lục Nga vừa đến liền nhìn Lục Thất không ngớt.
Lục Thất hoàn toàn quay người lại, cười cười rồi hai tay giơ ra. Lục Nga xinh đẹp nhìn thấy vậy, uốn éo thân người rồi nhanh bước đến bên Lục Thất, thân thể mềm mại ôm nhào vào người hắn. Lục Thất vòng tay, âu yếm ôm chặt lấy Lục Nga.

Vừa mới ôm mỹ nhân âu yếm được một chút thì đột nhiên lại có cảm giác gì đó. Hắn ngẩng đầu lên nhìn thì thấy trên bậc thang có một mỹ nhân váy trắng đến, rồi hai người...Cứ liên tiếp như vậy sáu mỹ nhân cùng đến, trong tay họ đều cầm nhạc khí, sau khi đến đứng thành hàng theo quy tắc.

- Lão gia! Phu nhân lệnh cho nô tì đem theo những nhạc nô này đến hầu hạ Người!
Lục Nga ở trong lòng Lục Thất, nói nhỏ.

Lục Thất nghe thấy thì tim đập loạn nhịp, thân thể rõ ràng có chút hứng khởi. Hắn cúi đầu, nhỏ giọng nói:
- Có nàng là đủ rồi, bảo họ rời đi!

- Nhưng nô tì không dám bảo họ rời đi! Nào! Chúng ta cùng nghe nhạc nghệ của họ thôi!
Lục Nga nhỏ giọng nói, không nói thêm gì mà kéo Lục Thất lên trên giường, ôm nhau ngồi đó.

- Các ngươi vào vị trí đi, tùy ý tấu lên khúc nào sở trường!
Lục Nga dịu dàng dặn dò, trong lời nói ẩn ý uy nghi của kẻ bề trên.

- Vâng!
Sáu mỹ nhân thi lễ đáp rồi ai tìm vị trí của người nấy, bắt đầu hiến dâng tài nghệ.

*****

Trong thư phòng, chỉ có Tiểu Phức, Thanh Văn và Lý Tuyết Tâm ở cùng nhau. Nghe thấy láng máng tiếng sáo trúc vọng đến, Tiểu Phức nhau mày, nhẹ giọng nói:
- “Tên ngốc” đó thật có diễm phúc!

Lý Tuyết Tâm nghe thấy thì vô cùng bình thản, Thanh Văn dịu dàng nói:
- Chuyện này Công chúa chỉ có thể khoan dung nhượng bộ thôi, trong nhà các quan lớn kinh thành thì nuôi gia kỹ là tập tục hết sức bình thường.

- Ta chỉ có thể thừa nhận những điều em nói!
Tiểu Phức bất đắc dĩ, nói oán giận nhẹ một câu.

- Những lời nô tì nói không sai đâu. Đường Hoàng ban tặng mười nô tì nhạc nghệ kia là ban tặng cho Phò mã, nếu như ban cho Công chúa thì chỉ có thể là nô tì và hoạn quan bình thường. Phò mã nhất định phải có hành vi “hưởng thụ” những nhạc nô đó thì mới có thể làm giảm bớt sự nghi kỵ của Đường Hoàng. Quan quyền trong triều có thể có được sự tín nhiệm của Đường Hoàng, đa số đều đêm đêm ca hát trong nhà. Như vậy, trong lòng Đường Hoàng luôn cảm thấy, chỉ cần những đại thần đó lưu luyến hoan lạc hưởng thụ thì sẽ xóa bỏ những dã tâm tạo phản.
Giọng điệu Thanh Văn nói vô cùng trầm trọng.

Tiểu Phức im lặng, một lát sau nhỏ giọng nói:
- Ta không thích hắn ta trở thành hạng người tham vui hưởng lạc mà thích sự oai hùng và quả quyết của hắn.

- Công chúa yên tâm đi! Phò mã không phải là người đàn ông dễ dàng sa đọa vậy đâu. Nếu như Phò mã dễ dàng mê muội thì sau khi có được Tuyết Tâm rồi sẽ không thể nhẫn nại không động phòng như vậy.
Thanh Văn xinh đẹp cười nói một câu.

Má của Lý Tuyết Tâm đỏ ửng lên, nàng đưa mắt nhìn Thanh Văn một cái, nhỏ giọng nói:
- Nếu tỷ tỷ còn nói lung tung như vậy thì sau này Tuyết Tâm sẽ không quan tâm đến tỷ nữa.

Thanh Văn cười một cái, ba cô gái ở cùng nhau nghiễm nhiên thành một thể khen vinh nhục rồi. Nàng ta và Tuyết Tâm thật sự đã trở thành người tâm phúc trong cung của Công chúa, thậm chí Công chúa còn thẳng thắn nói cho các nàng, sau này các nàng là người của Công chúa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau