KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 261 - Chương 265

Quyển 3 - Chương 6: Bắt giam Thái tử

Lục Thất cười cười, cảm thấy vị Thái tử này có chút đơn thuần, có lẽ là bị Đường Hoàng quản quá chặt, chợt nghe Thái tử nói tiếp:
- Thiên Phong, hiện giờ ngươi đã xem như là anh rể của bổn cung rồi.

Lục Thất hơi sững người, liền cung kính đáp:
- Thần không dám, thần là thuộc quan của điện hạ.

Thái tử cười nói:
- Không cần câu nệ như vậy. Bổn cung cũng không ngờ, ngươi lại trở thành Phò mã của cung tộc bổn cung, chính là ban phong công chúa, cũng là chuyện ngoài ý muốn.

Lục Thất liền thấy đắng lòng, giọng nói hơi khúm núm:
- Điện hạ, thần cũng rất bất ngờ, bỗng nhiên kết duyên với một vị công chúa. Sau khi thần tiếp nhận thánh chỉ còn nghĩa là nằm mơ đấy.

Thái tử liền cười, hỏi:
- Trước đây ngươi có quen Lý Thiền Nhi không?

Lục Thất cười nói:
- Thần không quen, với xuất thân và lai lịch của thần, làm gì có cơ hội quen được với quý nữ tông thất chứ.

Thái tử nghe xong cười không nói thêm gì nữa, nhìn Lục Thất vài giây mới nói:
- Là Phụ hoàng của bổn cung thành toàn cho ngươi, ngươi nên ghi nhớ ân huệ này.

Lục Thất hơi sững người, liền nói:
- Ân huệ của bệ hạ, thần mãi mãi ghi nhớ.

Thái tử gật đầu nói:
- Có lẽ ngươi cũng không biết, việc thành toàn của phụ hoàng bổn cung đã chịu sự chê trách rất nhiều. Trong tông thất, kỵ nhất là trái với quy củ, hành động của phụ hoàng bổn cung đã khiến cho rất nhiều người bất mãn.

Lục Thất im lặng, trong lòng rất không ủng hộ lời Thái tử nói, lại không phải là hắn xin Đường Hoàng ban hôn. Hắn hiện giờ thậm chí chính là một người bị hại. Đường Hoàng là vì dụng tâm không tốt mới ban xuống cái gọi là hoàng ân này.

- Thiên Phong, bổn cung hôm nay không nên gặp ngươi, nhưng chuyện ngươi đột nhiên trở thành Phò mã khiến bổn cung lo lắng cho ngươi. Cho nên gặp mặt để dặn dò ngươi một số chuyện.
Thái tử ôn tồn nói.

Lục Thất hơi sững người, cung kính đáp:
- Thần tạ ơn sự quan tâm của điện hạ, thần xin nghe.

- Thiên Phong, bệ hạ ban phong Lý Thiền Nhi là Ngô Thành Công chúa, thêm Ân Quận Vương mở phủ, đó là ban ơn lớn vô cùng. Đó có nghĩa là Ngô Thành Công chúa mở phủ, là chiếu theo chế độ quan Quận Vương, cũng chính là nói có thể sẽ giống chế độ của Ung Vương phủ, có thể có Dực Vệ quân và ngoại phủ quân.
Thái tử ôn tồn nói.

Lục Thất cố ý giật mình nhìn Thái tử, Thái tử nhìn hắn, tiếp tục nói:
- Ta muốn dặn dò ngươi, chính là nhắc ngươi không nên mạo phạm kiêng kỵ. Sau này ngươi thân là Phò mã Ngô Thành, không nên đi can thiệp vào sự vụ quân chính của phủ Công chúa, tốt nhất là cái gì cũng không nên quản.

Lục Thất cúi đầu xuống, bỗng ngẩng đầu lên nói:
- Điện hạ, thần nhớ rồi, thần sẽ không liên quan với phủ Công chúa.

Thái tử nghe xong liền lắc đầu nói:
- Ngươi trở thành không liên quan là không được. Ngươi thân là Phò mã Ngô Thành, sau này tất cả người đều phải là quyền sở hữu của phủ Công chúa Ngô Thành. Ví dụ như quán trà này của ngươi, sau này sẽ là tài sản của phủ Công chúa.

- Cái gì? Điện hạ, quán trà và quán rượu này không phải là của thần, là cách thần dùng khoản nợ, trên danh nghĩa là có.
Lục Thất liền biện giải.

Thái tử lắc đầu nói:
- Thiên Phong, quán trà này ngươi làm sao có được? Bổn cung và phụ hoàng hiểu rất rõ. Nếu truy cứu tới cùng, ngươi có tội. Cho nên, ngươi không phải cùng tiền nợ nần gì đó để qua loa tắc trách. Chuyện phi pháp của ngươi hiện nay dã có thể quy về phủ Công chúa rồi, ngược lại còn có thể xem là hợp pháp, ngươi đừng có nhiều lời.

Lục Thất nghe xong liền ỉu xìu. Hắn là cậy thế cưỡng ép thương khế, quả thực đã vi phạm tới pháp luật, chỉ e là chuyện hắn đã giết chết quan Ngô Bộ và họ Tôn, Đường Hoàng cũng đã nghi ngờ hắn rồi.

- Thiên Phong, chuyện gì cũng đều có được và mất. Ngươi có thể làm Phò mã thì phải có lòng trả ơn. Ngươi chỉ là tài sản thuộc về phủ Công chúa, không phải hoàn toàn tài sản đã bị mất đi. Tài sản biến thành của người và Lý Thiền Nhi cùng có, sẽ bỏ ra khoản thu hoạch nhất định, dùng vào việc của phủ Công chúa.Thái tử nhẹ nhàng dẫn lời.

Lục Thất cười chua xót, nhìn Thái tử, không cam lòng nói:
- Điện hạ, thần đã biết, sau này đều thuộc về phủ Công chúa, sau này thần còn có gì để theo đuổi nữa chứ? Thần là chủ gia đình của gia tộc Lục Thị, lẽ nào gia tộc Lục Thị không thể có được tài sản của mình sao?

Thái tử ngẩn người ra, nhìn Lục Thất một lát mới ôn tồn nói:
- Ngươi yên tâm đi, bổn cung sẽ vì ngươi mà nói chuyện đó. Tuy nhiên, tài sản hiện có ở kinh thành của ngươi chỉ có thể quy về phủ Công chúa. Sau này quê nhà ngươi có được có thể là của Lục Thị.

- Thần tạ điện hạ đã hiểu.
Lục Thất quỳ một chân dưới đất, nói lời cảm tạ.

Thái tử đứng lên đỡ hắn dậy, sau khi ngồi trở lại liền nói:
- Thiên Phong, bổn cung cho ngươi biết, không nên cảm thấy thiệt thòi. Tài sản của ngươi, trên thực tế không gì thiệt thòi hết. Ngươi bây giờ là Phò mã đô úy, là quan kinh thành có gốc rễ kinh thành rồi. Sau này dựa vào bối cảnh tôn quý của phủ Công chúa, ngươi sẽ có cơ hội trở thành mạng lưới cung phọng của quan địa phương. Khi đó ngươi không thiếu gì tiền bạc, mà ngược lại là thiếu cơ hội thăng quan.

Lục Thất nghe mà run sợ, mất vài giây mới cung kính nói:
- Điện hạ, thần hiểu rồi.

- Ngươi hiểu là được rồi. Sau này ngươi có thể đi tìm hiểu một chút, chính là tuổi tác và xuất thân của ngươi trở thành quan ngũ phẩm có được mấy người? Việc thăng chức của quan lại phần lớn đều là từng bước một, dùng năm tháng tích thành quan cao.
Thái tử có mấy lời nhấn mạnh, lão thành nói chuyện.

- Vâng, thần không thiệt thòi.
Lục Thất biết đều đáp lại.

Sự thực, chuyện hắn bị mất đi tài sản, không phải là nguyên nhân chính. Nguyên nhân chính là lo lắng cho hạnh phúc tương lai của các thiếp tỳ. Một vị Công chúa trở thành chính thê của hắn, đó có nghĩa là thế yếu phu quyền của hắn. Nếu vị Công chúa đó không đối xử tử tế với các thê tỳ của hắn, về mặt quyền lực cơ bản hắn không thể chống lại được. Hắn có được đánh Công chúa không? Trừ phi hắn quyết tâm thoát chết, nếu đi được tới bước này, xem như hắn đã có thể giết chết Công chúa rồi.

- Thiên Phong, hôm nay Lý Thiền Nhi sẽ vào cũng khấu ân. Hoàn cảnh của nàng ấy hiện tại rất không tốt, nghe nói đêm qua Ung Vương đã từ nàng ấy. Hôm nay khấu ân xem như Ung Vương phi cũng không đi cùng.
Thái tử nói tiếp.

Lục Thất ồ lên một tiếng, lại không hiểu hỏi:
- Điện hạ, mẹ đẻ Công chúa không phải là Ung Vương phi sao?

Thái tử gật đầu, dừng lại một chút mới nói:
- Mẹ đẻ của Ngô Thành Công chúa nghe nói là một vũ/ nô.Lục Thất gật đầu như đã hiểu, Thái tử thở dài, mỉm cười:
- Bổn cung gặp ngươi chính là để dặn dò ngươi. Ngoài ra cũng muốn tìm hiểu về tình hình của Mạnh Thạch, bổn cung phải trở về rồi.

Lục Thất giật mình nói:
- Còn sớm mà.

Thái tử cười nói:
- Bổn cung không thể tùy tiện ở bên ngoài quá lâu, ngươi về trước đi.

Lục Thất đã hiểu ý, liền cung kính bái từ biệt ra đi, Lục Thất vừa đi, Thái tử mới nhìn lão già hỏi:
- Thái phó, ngài thấy hắn thế nào?

Lão già liền đáp:
- Là một người đáng dùng, Mạnh Thạch có thể tôn sùng ca ngợi đấy, hẳn là không kém.

Thái tử gật đầu, nói:
- Thái phó, ngài nói bệ hạ là muốn lợi dụng phủ Công chúa lập quân, đó liệu có phải là trọng dụng Lục Thiên Phong không?

- Bệ hạ chính là lập quân, cũng không thể dùng Lục Thiên Phong đi thực lĩnh được. Tên Lục Thiên Phong này có thể trở thành Phò mã là rất có nguyên nhân. Một trong những dụng ý của bệ hạ có lẽ là sau này để cho Lục Thiên Phong trở thành quan tướng của điện hạ. Chức Lữ Soái của hắn ở Ung Vương phủ không thể lâu dài được.
Lão già đáp.

Thái tử gật đầu nói:
- Hoàn toàn quy thuộc bổn cung cũng tốt, bổn cung có thể xin phụ hoàng để Lục Thiên Phong đi phụ tá Mạnh Thạch.

Thái phó lắc đầu nói:
- Điện hạ, sự thực Lục Thiên Phong đã được giữ lại ở kinh thành rồi, sau này sẽ có lợi rất lớn cho điện hạ.

Thái tử ngẩn người ra nói:
- Hắn đã được giữ lại kinh thành, chỉ có thể là hư quan.

Thái phó đáp:
- Điện hạ đi xin phóng thích Lục Thiên Phong tới Nhiêu Châu, bệ hạ không thể đồng ý, dù là xin cũng phải tới một nơi cách xa Nhiêu Châu mới được.

Thái tử im lặng, lát sau mới tiếp lời:
- Bổn cung biết bệ hạ là sợ kết đảng thế lớn, nhưng hiện tại Tây Vực nguy cấp, có lẽ nên dứt bỏ nỗi lo lắng kết đảng đi, dốc toàn lực vào việc ứng phó với Vũ Văn Thị.

- Bệ hạ thân là hoàng đế, kỵ nuôi hổ thành nạn, không thể nói là sai lầm, thế quan tranh cướp ở Nhiêu Châu một khi đã quá kịch liệt sẽ dễ dẫn tới xảy ra binh biến thế gia, chỉ có thể dùng cách ôn hòa để dập lửa từ từ.
Lão già nói suy nghĩ của mình.

Thái tử im lặng, lát sau lão già lại tiếp tục nói:
- Điện hạ, sách lược bệ hạ lập phủ nuôi quân sự thực là có lợi cũng có hại. Lợi là đã giải quyết được sự hao quân nhất định. Hại là rất dễ mất đi sự khống chế.

Thái tử khẽ giật mình, nói:
- Thái phó là nói, Lục Thiên Phong sẽ can thiệp vào chuyện quân sự của phủ Công chúa?

Lão già lắc đầu nói:
- Lục Thiên Phong có lẽ đã biết tiến lui. Hắn đã nghe dặn dò của điện hạ, chắc chắn không thể can thiệp tới quân sự của phủ Công chúa. Lão thần nói không không chế được là chỉ tính sở hữu của lòng quân.

- Tính sở hữu của lòng quân?
Thái tử thắc mắc nói.

Quyển 3 - Chương 7: Gặp mặt

- Là quy thuận lòng quân, binh tướng trong quân, trong tiềm thức sẽ còn có tính sở hữu. Ví dụ như điện hạ là Tiết độ sứ quân Ninh Quốc, vậy điện hạ xem như là không thống soái thực tế quân Ninh Quốc, nhưng trong tiềm thức của binh tướng quân Ninh Quốc cũng vẫn xem điện hạ là chủ soái tối cao.
Thái phó đáp.

Thái tử lắc đầu nói:
- Tiềm thức của tướng sỹ chẳng có ý nghĩa gì.

- Có sự tồn tại uy lực của Bệ hạ, đương nhiên là vô dụng rồi.
Thái phó thản nhiên đáp.

Thái tử sững người nhìn Thái phó. Thái phó lại nghiêm mặt nói:
- Điện hạ không nên hiểu lầm ý của lão thần. Ý của lão thần là tướng sỹ của phủ Công chúa sau này, trong tiềm thức sẽ tự cho là quyền ở hữu của phủ Công chúa, Bệ hạ phân công quan tướng nắm quyền có thể đạt được quyền binh của quân phủ Công chúa. Tuy nhiên, uy phong của Bệ hạ một khi không còn nữa, như vậy sẽ dễ dàng đoạt được quyền binh phủ Công chúa nhất, có lẽ là Lục Thiên Phong.

Thái tử nghe mà chau mày, suy nghĩ một hồi, lắc đầu nói:
- Nếu quan tướng là phụ hoàng đảm nhiệm, vậy sau này Lục Thiên Phong đó cũng không thể đoạt được quyền binh.

- Ý của lão thần là nói, sau này Lục Thiên Phong lấy được dụ lệnh của điện hạ, thì có thể cướp được binh quyền của phủ Công chúa. Đó có thể danh chính ngôn thuận tiếp quản.
Thái phó kiên nhẫn nói.

Thái tử suy nghĩ một hồi, nói:
- Lời của Thái phó bổn cung đã hiểu rồi. Nếu có ngày đó, quan tướng của phủ Công chúa tự nhiên sẽ nghe theo lệnh của bổn cung rồi.

Thái phó lắc đầu, bác bỏ:
- Điện hạ nghĩ đơn giản rồi, chủ tướng của phủ Công chúa sau này chắc chắn sẽ về tay điện hạ ư? Lẽ nào không thể bị Anh Vương hay Ung Vương, thậm chí là thế gia bụng dạ khó lường trong dân thu mua sao? Một khi có ngày đó, 500 binh sỹ sẽ tạo phản, đều khiến cho điện hạ rơi vào nguy hiểm.

Thái tử im lặng không nói, lát sau, Thái phó lại nhấn mạnh:
- Điện hạ, nếu tới ngày đó, rất nhiều đại thần và quan tướng đều xem chừng thái độ. Nếu thế lực của Anh Vương hoặc Ung Vương mạnh hơn điện hạ, như vậy sẽ tạp thành hậu quả lật đổ điện hạ. Đó là đạo lý kẻ mạnh cường bạo.

Thái tử gật đầu, đáp:
- Thái phó nói phải, chỉ là binh quyền của phủ Công chúa, bổn cung không dám ủng hộ Lục Thiên Phong đi tranh giành.

- Điện hạ, minh tranh thì không thành, lại có thể ngầm tranh một chút. Sau này điện hạ có thể tìm một vài cơ hội, để Lục Thiên Phong cầm một ít binh sỹ phủ Công chúa, ngẫu nhiên làm hộ vệ, cũng có thể trực tiếp dụ lệnh cho Công chúa Ngô Thành. Yêu cầu phủ Công chúa cho mượn binh hộ. Nếu chỉ mượn mấy chục binh, chủ tướng phủ Công chúa sau này sẽ không dám không tuân theo, chỉ cần mở miệng binh tùy tướng chuyển, sau này Lục Thiên Phong dưới sự ủng hộ của điện hạ sẽ nắm được binh quyền của phủ Công chúa là điều không khó.
Thái phó dạy bảo.

Thái tử gật đầu, Thái phó tiếp tục nói:
- Sau này, chỉ cần điện hạ nhận được sự ủng hộ của quân phủ Công chúa, mới có thể từng bước ổn định thế cục của kinh thành được. Lòng người khó đoán, sau này điện hạ không được cả tin chư quân kinh thành, phải phòng bị sách lược đảo tâm đâm vương.

Thái tử hiểu gật đầu, Thái bác nói tiếp:
- Bây giờ điện hạ có chút thế lực rồi, có thể kết hợp với các thế lực lớn trong và ngoài. Thế lực quân bên ngoài sau này, quân Giang Âm và quân Ninh Đức đều sẽ ủng hộ điện hạ.

Thái tử giật mình, lát sau thở dài nói:
- Phụ hoàng chính là không chịu cho phép, bổn cung hợp hôn với Nhược Lan.

- Bệ hạ không đồng ý, có lẽ là vì không muốn điện hạ quá gần gũi với Trương Thị Tẩu. Điện hạ muốn lấy đại cục làm trọng, không thể nghi ngờ điện hạ vô căn cứ được.
Thái phó khuyên dạy.

Thái tử im lặng, lát sau liền nói:
- Thái phó, bổn cung nghe nói, bệ hạ có ý dời đô?

Thái phó mỉm cười nói:
- Nếu dời đô, sẽ có lợi cho điện hạ, khi đó việc canh gác Giang Ninh chắc chắn là Anh Vương, còn Mãnh Thạch hiện đang đi Nhiêu Châu. Nếu có thể lấy được Kiến Thụ, thế lực Nhiêu Châu sẽ được sử dụng vì điện hạ.
Thái tử gật đầu, nói:
- Bổn cung tin Mạnh Thạch, nhất định sẽ có Kiến Thụ.

Thái phó mỉm cười, ôn tồn nói:
- Điện hạ, phải về rồi.

**************

Lục Thất lên xe trở về Tú trang, vừa gặp Thái tử đối với hắn mà nói chẳng có thu hoạch gì lớn. Hắn vốn muốn hỏi Thái tử để tìm hiểu một chút về vị công chúa đó, nhưng sau khi suy nghĩ lại đã từ bỏ ý định đó. Hắn không muốn để lộ nỗi sợ hãi trong lòng, cũng băn khoăn sau này Thái tử sẽ nói gì với vị công chúa đó, từ đó sẽ ảnh hưởng tới cách nhìn của công chúa về hắn.

Một ngày trôi qua trong yên lặng, không khí của Tú trang có chút nặng nề, Lục Thất cũng không có cách nào xử lý thích đáng, chỉ có gặp vị công chúa đó một lần mới có thể biết được tốn xấu tương lai.

Buổi sáng hôm sau, Tú trang bống có một thanh niên trang phục tuấn tú lãng tử tới cầu kiến Lục Thất, báo tên là Đỗ Lương, là anh trai cả của Đỗ Lan Nhi. Lần này tới là phụng mệnh gửi lời nhắn, nói Tiêu phủ thiếu phu nhân muốn gặp Lục Thất, sẽ chờ ở quán trà Di Tâm.

Lục Thất vừa nghe xong mừng rỡ, hắn rất muốn gặp thiếu phu nhân Tiêu phủ. Hắn liền quay về nhà sau thông báo một câu và rời khỏi Tú trang, vội vàng lên xe theo Đỗ Lương đi tới quán trà Di Tâm.

Lục Thất vừa đi, bên ngoài Tú trang lại có hai chiếc xe tới. Từ trên xe bước xuống là hai người phụ nữ xinh đẹp. Họ mặc váy ngắn thiêu hình màu xanh ngọc, sau khi bước vào Tú trang tự xưng là người của phủ Công chúa, phụng mệnh Công chúa tới đón các tùy thiếp của Phò mã.

Trước sự triệu kiến bất ngờ của Công chúa, sau khi những người phụ nữ nhà sau bàn bạc, cuối cùng đã quyết định đi gặp, hậu quả chủ yếu là Ngọc Văn Trần không đi, hơn nữa cũng đã nhận ra hai người tới, mặc quần áo trong cung.

Lúc này Liễu Kình Vũ đã tới quán trà Di Tâm rồi. Việc kinh doanh của quán trà vẫn bình thường. Trước khi hắn bước vào cửa, tiểu nhị đã nhìn thấy hắn liền cúi đầu khom lưng bái kiến. Hắn gật đầu, đi thẳng lên lầu, chỉ thấy bên ngoài của căn phòng tao nhã trên lầu có 6 người đàn ông lực lưỡng đang đứng.

Vừa thấy Lục Thất đi tới, 6 người đàn ông liền cúi thấp đầu khoanh tay ngang hành lễ. Lục Thất liền gật đầu theo quán tính, bái kiến quân lễ. Hắn nghĩ những người này là vệ sỹ của Ung Vương phủ.

- Thiếu phu nhân, Lục Thất tới rồi.
Dừng lại trước cả gian phòng, Lục Thất lễ phép báo danh.

- Vào đi.
Trong căn phòng trang nhã truyền ra giọng của người phụ nữ dịu dàng, Lục Thất đưa tay vén mành bước vào.
6 người đàn ông lực lưỡng bên ngoài, phần lớn đều nhìn nhau nghi ngờ. Một người đàn ông trung niên thấy Đỗ Lương đứng im lặng bên ngoài, liền hỏi nhỏ:
- Vị này không phải là Phò mã ư?

- Chú Trần, chuyện của tiểu thư chúng ta không nên nói nhiều.
Đỗ Lương nhỏ giọng đáp, lặng lẽ gật đầu trước câu hỏi của người đàn ông trung niên.

Lục Thất bước vào trong căn phòng trang nhã, nhìn thấy ba người phụ nữ đẹp, là thiếu phu nhân Tiêu phủ, Đỗ Lan Nhi và Kim Trúc. Thiếu phu nhân Tiêu phủ ngồi bên cạnh bàn trà đẹp, Đỗ Lan Nhi và Kim Trúc ngồi đối diện bàn trà.

- Lại đây đi.
Thiếu phu nhân Tiêu phủ dịu dàng nói, tự nhiên như đang gọi người thân.

Lục Thất cũng không khách khí, gật đầu bước vào ngồi bên cạnh giữa ba người phụ nữ, sau đó bình tĩnh nhìn thiếu phu nhân Tiêu phủ. Thiếu phu nhân Tiêu phủ cũng nhìn hắn dịu dàng, ánh mắt hai người gặp nhau, Lục Thất bỗng thấy tim đập mạnh, bất giác thân hình có chút tự chủ khác thường, theo bản năng hắn quay đầu lại nhìn kỹ.

- Có lẽ ngươi cũng rất muốn gặp ta.
Thiếu phu nhân Tiêu phủ dịu dàng nói.

Lục Thất liền gật đầu nói:
- Ta là muốn gặp phu nhân.

- Là vì chuyện của Công chúa Ngô Thành ư?
Thiếu phu nhân Tiêu phủ dịu dàng hỏi.

- Đúng vậy, ta muốn hỏi phu nhân, chủ yếu là muốn hỏi.
Lục Thất thẳng thẳn trả lời.

- Việc phong Công chúa Ngô Thành là Bệ hạ ban ơn, là chuyện ngoài ý muốn của tất cả mọi người.
Thiếu phu nhân Tiêu phủ dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu đáp:
- Là ngoài ý muốn, tôi biết hiện giờ còn nghĩ liệu có phải đang mơ không?

Thiếu phu nhân Tiêu phủ cười cười nhìn hắn, thấy vài giây lại dịu dàng trở lại:
- Nghe nói, ngươi đã từng từ chối duyên phận với Lý Đơn Nhi, vì sao lại từ chối? Hay là không muốn kết đảng với Ung Vương phủ?

Lục Thất hơi sững người nhìn thiếu phu nhân Tiêu phủ. Trên thực tế, sở sĩ trong lòng hắn bàng hoàng, bất an, chính là vì trước đây đã từ chối nhân duyên. Hắn lo lắng sẽ thành Lý Hận Nhi, ghi nhớ để gia quyến trả thù cho đám thiếp tỳ của hắn nữa.

- Nguyên nhân từ chối của ta rất đơn giản, chính là không muốn cưới một người phụ nữ mà mình không yêu.
Lục Thất bình tĩnh trả lời.

- Lời ngươi nói là thật chứ?
Thiếu phu nhân Tiêu dịu dàng nói.

Lục Thất mỉm cười, nhìn thiếu phu nhân Tiêu phủ, trong long liền nghĩ:
- Tuyệt đối là thật, đặc biệt là thê thiếp. Đó là muốn tôn trọng lẫn nhau. Về phần nguyên nhân kết bạn bè không tính đổi. Về nguyên nhân của kết đảng, đối với hắn ta mà nói, không chiếm chủ đạo.

Thiếu phu nhân dịu dàng nói:
- Tối hôm qua ngươi khiến người ta tin vào lời truyền của Công chúa mà lại quan trọng vô cùng.

Quyển 3 - Chương 8: Không biết bộ mặt thật “Lư Sơn”

Lục Thất khẽ giật mình, hơi lạ nói:
- Phu nhân thân cận với Công chúa chứ?

- Rất thân. Ta vì muốn tác thành nhân duyên giữa ngươi và Công chúa mà đã từng cầu xin La phu nhân giúp sức.
Tiêu phủ thiếu phu nhân cười nhạt trả lời.

Lục Thất kinh ngạc nhìn Tiêu phủ thiếu phu nhân, ngạc nhiên nói:
- Là phu nhân, thúc đẩy mối nhân duyên này?

- Cũng có thể xem như vậy, ngươi có trách ta nhiều chuyện hay không?
Tiêu phủ thiếu phu nhân nhìn Lục Thất, dịu dàng hỏi.

Lục Thất nhìn Tiêu phủ thiếu phu nhân một hồi mới cười nói:
- Phu nhân, phu nhân nên sớm nói cho ta biết.

- Nếu ngươi biết trước, liệu có từ chối không?
Tiêu phủ thiếu phu nhân nhẹ nhàng hỏi.

Lục Thất quay đầu suy nghĩ một hồi mới nói:
- Nếu biết là phu nhân có lòng thúc đẩy để đi đến thành công, ta sẽ không từ chối.

- Vì sao? Là không muốn đắc tội với ta ư?
Tiêu phủ thiếu phu nhân nhẹ nhàng hỏi.

Lục Thất quay lại nhìn phu nhân liền đáp:
- Không phải, ta nói không phải là từ chối kết hôn, là xuất phát từ thành ý, tín nhiệm đối với phu nhân, sớm muộn ta cũng phải cưới chính thê, bị động kết đảng với quan cao khác, chi bằng nhận được sự thúc đẩy của phu nhân. Phu nhân có lòng thúc đẩy con gái quý tộc, cứ xem như dù phu nhân có lẽ cũng chẳng có gì là khác biệt.

Tiêu phủ thiếu phu nhân nghe xong, cúi xuống không nói, Lục Thất cũng không nói thêm gì nữa, trong lòng có chút lo lắng cái được cái mất. Thực tại là về tính tình của vị Công chúa đó, có chút lo lắng cũng không còn cách nào khác.

Im lặng một hồi, Lục Thất liền cúi đầu hỏi:
- Tiểu Phức, phu nhân nói đã báo tin kịp thời, chẳng lẽ là đã báo rồi sao?

- Ngươi muốn gọi Tiểu Phức ta.
Tiêu phủ thiếu phu nhân nhìn lên, dịu dàng nói.

Lục Thất hơi sững người, nói:
- Ta vốn chính là muốn gọi Tiểu Phức phu nhân, nhưng chỉ có thể khi không có người ngoài mới dám gọi ngươi.

Tiểu Phức mỉm cười, đôi mắt đẹp như vầng trăng khuyết, nàng dịu dàng nói:
- Miệng lưỡi của ngươi đáng tin, có thể dùng được. Ngày mai Công chúa vào cung tạ ơn, khi khấu kiến Thái hoàng phi, xin Thái hoàng phi ban thừa nữ cung cho Công chúa, Thái hoàng phi đã đồng ý rồi.

Lục Thất gật đầu, xin Thái hoàng phi ban cung nữ là một trong bốn cách của Ngọc Văn đưa ra. Thái hậu trong cung Đường Quốc Hoàng là mẹ đẻ của Đường Hoàng, còn có một vị Thái hoàng phi tương đương với Thái hậu. Tiền thân của vị Thái hoàng phi đó là quý phi của tiên đế, hiện tại trong cung Đường Quốc Hoàng không còn thực quyền lớn, nhưng lại có địa vị tôn sùng đứng sau Thái hậu.

Thái hoàng phi mở miệng ban thưởng cung nữ phủ Công chúa chính là quản hợp tình hợp lý. Trong trường hợp quyền binh không bị cướp mất, Đường Hoàng sẽ nể mặt Thái hoàng phi. Còn Ngọc Văn lại nói ra một sự thực mang tính ẩn, Thái hoàng phi nhận lời ban phong Công chúa, đối với Đường Hoàng mà nói đã có ý nghĩa rất lớn, bất kỳ điều gì phi nghĩa xảy ra đều đã vô hình chung trừ khử được rồi.

- Ngươi cũng giỏi quá đấy, Lý Thiền Nhi được phong làm Công chúa rồi. Cô ta hoàn toàn bị rơi vào cảnh thất thố, quả thực là cũng mất đi niềm tin của ngươi, khiến cho cô ấy có thể bình tĩnh lại, tiếp tục ứng phó với những chuyện nhiễu loạn khác.
Tiểu Phức lại dịu dàng nói.

Lục Thất ngẩn người ra, giải thích:
- Đó không phải là ta tài giỏi, sau khi ta tiếp nhận thánh chỉ, cũng kinh hoàng không hiểu thế nào, là Ngọc Văn kịp thời nhắc nhở ta. Những lời đó đều là Ngọc Văn mưu tính đấy. Bất kể chuyện gì của phủ Công chúa, ta cơ bản là không biết gì hết.

- Ngọc Văn là ai?
Tiểu Phức dịu dàng hỏi.

- Ngọc Văn là nô tỳ trong cung. Được biết Đường Hoàng bệ hạ ban thưởng cho ta. Đó là khi ta lĩnh mật chỉ đi quân Ninh Quốc.
Lục Thất giải thích.

Tiểu Phức ồ lên một tiếng, Lục Thất lại nói tiếp:
- Hôm qua Thái tử điện hạ đã triệu kiến ta, nói cho ta biết sau này không được can thiệp vào việc quân của phủ Công chúa.
- Nói không được can thiệp việc quân, nhưng thân là Công chúa, thế nào cũng sẽ có một chút, có thể tin vào sự bảo vệ của dực vệ.
Tiểu Phức buồn rầu nói.

Lục Thất ngẩn người ra, suy nghĩ một hồi, liền hỏi:
- Chế độ quân sự của phủ Công chúa, ta không biết, liệu có phải cũng nên có cận vệ không?

- Chính là có cận vệ, cũng có thể quy về thống lĩnh Công chúa úy.
Tiểu Phức dịu dàng đáp.

- Điều đó cũng chưa chắc, cận vệ là một loại chủ tướng thân cận quan võ, không thể thống lĩnh quân, chỉ có thể trực thuộc chủ tướng. Công chúa hoàn toàn có thể thăm dò quân chế, tự bổ nhiệm cận vệ quan võ. Doanh tướng cận vệ có thể là 12 người, trong trường hợp chưa rõ thì có thể được chấp nhận.
Lục Thất đưa ra chủ ý mang tính tham chiếu.

- Nếu Công chúa tự bổ nhiệm quan võ, có hợp pháp không?
Tiểu Phức hoài nghi nói.

- Có hợp pháp không, phải thử mới biết được. Người có thể đề nghị Công chúa, dâng thư 12 cận vệ quan võ trình lên binh bộ thỉnh cầu phê duyệt, không được sẽ tính tiếp.
Lục Thất liền đáp.

Tiểu Phức khẽ gật đầu, Lục Thất lại suy nghĩ một hồi, nói:
- Chế độ xây dựng doanh quân chính là chủ tướng, trung quân lệnh, lục sự quân tào, còn chế độ quan của phủ Công chúa, ta nghe nói là Công chúa lệnh, Công chúa thừa và lục sự. Về phần Công chúa úy có lẽ là chức quan thuộc Công chúa lệnh.

Tiểu Phức gật đầu nhìn Lục Thất, Lục Thất lại nói tiếp:
- Nếu có thể, ngươi có thể đề nghị Công chúa đi can thiệp vào sự chuyển biến của chế độ quan, trực tiếp bổ nhiệm quan lại. Công chúa lệnh là chủ tướng ngoài phủ, Công chúa úy là trung quân lệnh ngoài phủ, Công chúa lục sự chính là lục sự quân tào ngoài phủ. Còn Công chúa thừa chính là quan lại trong phủ, quản lý tài chính trong phủ, tách bạch rõ ràng với tài chính ngoại quân, ngăn cản Công chúa lệnh và Công chúa úy tới can thiệp tài chính.

Tiểu Phức nghe xong im lặng, lát sau mới lắc đầu nói:
- Chỉ e là không được.

- Ta đã nói rồi, thành hay không phải làm mới biết. Công chúa làm với thái độ không can thiệp quân sự, có lẽ có thể khiến cho Đường Hoàng bệ hạ nhượng bộ.
Lục Thất nghiêm mặt nói.

- Nhưng chủ động đi làm có elx sẽ khiến cho Đường Hoàng bệ hạ nghi ngờ. Công chúa đã chủ động xin lên Công chúa thừa, nếu lại tiếp tục can thiệp tới quan chế, chỉ e là có hơi lộng quền, vậy thì hậu quả sẽ không tốt.
Tiểu Phức nhẹ nhàng phản bác.

Lục Thất giật mình, suy nghĩ một hồi, gật đầu nói:
- Nàng nói rất đúng, quá là lộng quyền, ngược lại sẽ khiến người ta nghi ngờ.- Nhưng chuyện ngươi nói quan võ vận vệ thì lại có thể làm được.
Tiểu Phức cười nói.

Lục Thất nghe xong liền mỉm cười, nói:
- Chuyện cận vệ quan võ, tốt nhất là trước khi bổ nhiểm chức quan vào phủ Công chúa, phải báo cáo lên bộ binh, lý do là để được bảo vệ.

Nói xong, trong phòng nói chuyện trang nhã, bỗng Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Thiên Phong, ngươi thành Phò mã rồi, trong lòng có vui không?

Lục Thất cúi đầu đáp:
- Ta không dám nói không vui ư?

- Nói như vậy, ngươi không vui.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

- Không thể nói như vậy, ta đã thành Phò mã rồi, có điều được, cũng có chút phiền phức. Ngươi nghĩ mà xem, thành Phò mã rồi, tất cả mọi thứ của ta đều quy về phủ Công chúa, đột ngột mất đi, ngươi nói ta có vui được không?
Lục Thất đau khổ nói.

Tiểu Phức ừ một tiếng, lại nhẹ nhàng nói:
- Nói thật, Công chúa cũng không vui. Vốn dĩ, cô ấy chỉ muốn lấy một người đàn ông tốt, sau này không phải lo lắng tới phú quý bình tĩnh tới già. Cô ấy chỉ muốn có một gia đình ấm cúng, không có tranh chấp hiểm ác.

- Công chúa là con gái của Ung Vương. Cô ấy muốn tránh khỏi tranh chấp, là điều rất khó.
Lục Thất dịu dàng đáp.

Tiểu Phức khẽ gật đầu, im lặng một hồi, Lục Thất bỗng quay đầu dặn dò:
- Kim Trúc tỷ tỷ.

- Ồ, công tử.
Kim Trúc phản ứng bất ngờ.

- Tỷ tỷ, hôm qua ta đã gặp Thái tử rồi, đã nói chuyện quán trà và quán rượu. Kết quả Thái tử nói, thủ đoạn của ta đã làm là phi pháp. Nếu nhất định phản đối, sau cùng chỉ có thể mất đi quyền vốn có. Thái tử nói, quán trà và quán rượu có thể quy về phủ Công chúa. Trên thực tế là phi pháp chuyển sang hợp pháp, ta chỉ có thể câm miệng.
Lục Thất giải thích một chút.

- Công chúa không cần phải phí công, bây giờ là muốn quán trà và quán rượu quy thuộc phủ Công chúa.
Kim Trúc dịu dàng đáp.

Lục Thất ngẩn người ra, nói:
- Tỷ tỷ, khế nợ là ta lập, sau này chỉ có ta có ngân lượng, tuyệt đối không quỵt nợ.

- Công tử muốn trả, vậy sau này trả một chút là được rồi.
Giọng Kim Trúc khẽ nhẹ nhàng nói.

Lục Thất nghe mà xúc động, lại có ý nghĩ khác thường, trả một chút, đó là trả bao lâu? Liệu có phải cả đời không? Xem ra người đẹp Kim Trúc là muốn về bên hắn rồi.

- Thiên Phong, ta phải về rồi.
Lục Thất bỗng nghe thấy lời từ biệt của Tiểu Phức, hắn liền quay đầu lại nhìn.

- Tiểu Phức, để ta đưa nàng về được chứ?
Lục Thất quan tâm hỏi.

Tiểu Phức dịu dàng nhìn hắn, mỉm cười nói:
- Ta cũng muốn ngươi bảo vệ ta một đoạn đường.

Lục Thất hơi giật mình, lời đáp của Tiểu Phức khiến hắn bất ngờ. Hắn là quan tâm mà hỏi, nhưng đây là kinh thành, hẳn là không cần hắn hộ tống. Nhưng hắn phản ứng rất nhanh mỉm cười gật đầu.

Quyển 3 - Chương 9: Hành thích

Khi mọi người rời khỏi quán trà Di Tâm, điều khiến Lục Thất bất ngờ là hộ vệ của Tiểu Phức vẫn ngồi trên xe, theo lý mà nói nên là cưỡi ngựa, hoặc đi bộ bảo vệ xe. Hơn nữa những người hộ vệ đó đều không mang theo trường đao. Hắn bỗng hiểu ra, những người hộ vệ này có lẽ là những người mà Tiểu Phức đó mời tới, mà không phải là dực vệ của phủ Ung Vương.

Ở kinh thành, không được sự cho phép của quan phủ được mang theo binh khí thì tự ý mang theo binh khí là vi phạm pháp luật. Lục Thất chỉ nhìn thoáng qua cũng không chú ý lắm, lại có chút lúng túng bị Kim Trúc đưa lên đi cùng xe.

Xe chạy rồi, Lục Thất ngửi thấy mùi hương sảng khoái. Hắn ngồi cùng xe với Tiểu Phức, ngoài ra còn có thêm hai người đẹp nữa. Mùi thơm trên xe này khiến cho Lục Thất cảm thấy hưng phấn lạ thường.

- Thiên Phong, Kim Trúc đã nói rồi, nguyện ở bên người.
Lát sau, Tiểu Phức bỗng dịu dàng nói.

Lục Thất hơi giật mình, lắc lắc đầu, dịu dàng nhìn Kim Trúc. Kim Trúc ngồi bên cạnh Tiểu Phức, chéo góc với Lục Thất. Hai người nhìn nhau, Kim Trúc thẹn thùng cúi xuống, khẽ mỉm cười.

- Kim Trúc, sau này ta sẽ đối xử tốt với nàng.
Lục Thất dịu dàng bảy tỏ thái độ.

- Cảm ơn công tử không chê, sau này nô tỳ sẽ hết lòng hậu hạ Công chúa và Phò mã.
Kim Trúc chân thành đáp.

Lục Thất ngẩn người cười, thấy Tiểu Phức đưa bàn tay phải thon dài ra, nắm lấy tay Kim Trúc, mỉm cười nói:
- Tỷ tỷ, sau này hầu hạ Phò mã rồi, không được quên tiểu thư ta đâu nhé.

- Nô tỳ không dám quên.
Kim Trúc cung kính đáp.

Lục Thất nghe mà thấy lòng xao động, lại có chút lo lắng. Hắn và người đẹp Tiểu Phức có duyên gặp mặt, nhưng không thể có được kết quả tốt đẹp gì. Trong lòng hắn cảm thấy thương Tiểu Phức vô cùng, không dám nghĩ tới những điều gì khác.

- Boong boong boong ….
Âm thanh hỗn tạp vang lên từ bánh xe.

Lục Thất nhảy lên như bị rắn cắn, đứng dậy nắm lấy tay của Tiểu Phức và Kim Trúc, nhanh chóng đè hai nàng nằm sấp xuống, khiến cho hai người phụ nữ cùng nằm xuống xe. Tiện đà lôi tiếp mười mấy tên trên thành xe vào, ngồi ở vị trí của Tiểu Phức và Kim Trúc.

Tiểu Phức và Kim Trúc cũng đồng thời thét lên chói tai. Lục Thất quả đoán di chuyển thân thể họ, mở cửa xe xông ra ngoài. Vừa ra khỏi xe đã thấy bóng của một người đàn ông áo vải chạy đi. Người đàn ông đó tay còn cầm một hộp thức ăn, đã chạy vội đi được khoảng hơn mười thước.

Mắt Lục Thất lộ rõ sát khí, thoắt cái đã chạy sát tới người đàn ông đó, nắm lấy cánh tay lôi đi, té ra ở đó có một xe hàng, trên xe có 4 chiếc gậy tre dài khoảng 2m, bị Lục Thất nắm được một chiếc, theo đà đó tay phải bị giơ lên phía sau, quăng ra ngoài.

Cành trúc như chiếc giáo, biến thành một đường lao thẳng đi, vô tình đã đâm trúng phía sau tim của người đàn ông đang chạy. Người đàn ông đó kêu lên một tiếng thảm thiết khi bị xuyên qua cơ thể. Thân người ngã nhào về phía trước khoảng 5, 6m. Trên đường lập tức biến thành cảnh chạy loạn huyên náo, Lục Thất đứng thẳng người nhìn lạnh lùng, hai chiếc xe phía sau mở cửa ra, các hộ vệ liền chạy ra ngoài.

- Đi, bảo vệ thi thể và hộp thức ăn đó, lập tức báo quan.
Lục Thất dặn dò, trong lúc nói chuyện đã lộ rõ vẻ uy nghiêm của kẻ bề trên, các hộ vệ liền cuống cuồng vâng lệnh, chạy tới bảo vệ thi thể, giữ nguyên hiện trường, chờ quan phủ tới nhận định hung án.

Lục Thất quay người trở về phía cửa xe, thấy Tiểu Thức và Kim Trúc đã được Đỗ Lan Nhi nâng dậy. Trên khuôn mặt của hai nàng còn lộ rõ vẻ sợ hãi.

- Không sao rồi, phỉ nhân đã chết rồi.
Lục Thất bình tĩnh nói, giống như đang nói tới chuyện cỏn con thường ngày.

- Thiên Phong, người không sao chứ?
Tiểu Thức hoảng hốt nhìn Lục Thất, quan tâm hỏi.

Lục Thất trong lòng cảm thấy ấm áp, cười nói:- Ta tu hộ thể khí công, chính là trúng ám sát cũng không dễ bị thương nhẹ. Khi nàng bị ngã, có bị thương không?

- Ta không sao.
Tiểu Thức dịu dàng đáp.

Lục Thất gật đầu, lại quay đầu quan tâm nói:
- Kim Trúc, nàng ở phía sau có bị ngã đau không?

Kim Trúc dịu dàng liếc nhìn Lục Thất, khẽ lắc đầu, đôi tay ngọc của nàng lại ôm lấy cánh tay phải của Tiểu Phức, không lên tiếng trả lời Lục Thất.

Lục Thất cười quay đi, nói:
- Tiểu Phức, tên thích khách đó ra tay rõ ràng chính là muốn giết nàng.

Tiểu Phức hoảng sợ gật đầu, chợt nhẹ nhàng nói:
- Thiên Phong, chàng bảo vệ ta về nhé, ta không muốn ở đây lâu.

Lục Thất ngẩn người ra, lúc này không nên đi, song suy nghĩ một hồi liền gật đầu nói:
- Được rồi, ta sẽ bảo vệ nàng về.

Lục Thất gọi chiếc xe phía sau tiến lên trước, sau đó để ba người phụ nữ chuyển xe, chiếc xe bị tập kích là vật chứng, phải giữ lại chờ quan phủ tới lục sự. Mà trên thực tế, Lục Thất cũng muốn rời đi, hắn không muốn đường hoàng, cũng tránh ảnh hưởng tới danh tiếng của Tiểu Phức.

Tất cả hộ vệ đều ở lại hiện trường xử lý sự việc. Lục Thất một mình bảo vệ chiếc xe rời đi. Hắn vẫn đang ngồi trong xe, tinh thần của Tiểu Phức không được vui lắm cùng Kim Trúc nhắm mắt dưỡng thần bị sợ hãi, cứ như vậy cho tới nơi, một tòa nhà mà Lục Thất không biết.

Xuống xe, Tiểu Phức để Kim Trúc đưa Lục Thất đi nghỉ ngơi. Lục Thất vốn muốn cáo từ ra về, lại bị cánh tay ngọc ngà của Kim Trúc kéo đi. Đương nhiên Lục Thất không thể từ chối được rồi, chỉ còn biết đi theo người đẹp nghỉ ngơi.

Cùng đi qua một chiếc cửa sáng, bước vào một hoa viên um tùm tao nhã. Lọt vào tầm mắt Lục Thất vẫn là hoa viên sau nhà của Long Uy tiêu cục, bố cục và cảnh sắc hoa viên hai nơi quả thực là độc nhất vô nhị.

- Tỷ tỷ, tỷ biết phu quân của Tiêu phủ thiếu phu nhân là vị quan nào không?Lục Thất không kìm nổi liền hỏi chuyện mà trong lòng hắn muốn biết.

Kim Trúc dừng bước, quay người đối mặt với Lục Thất, ngẩng đôi má lúm đồng tiền lên, dịu dàng nhìn Lục Thất, nói:
- Cảm ơn ngươi, lúc đó đã không bỏ rơi ta.

Lục Thất nghe mà thấy chua xót trong lòng, Kim Trúc lại dường như không hề nghe thấy câu hỏi của hắn. Hắn đành phải đích thân nói:
- Tỷ tỷ ở trong lòng ta cũng như Tiêu phủ thiếu phu nhân.

Kim Trúc thản nhiên cười, thân người ngả vào lòng Lục Thất. Lục Thất đưa tay ra đỡ lấy cơ thểm mềm mại đó, liền nhẹ nhàng nói:
- Tỷ tỷ, sự thực tỷ không nên nghiêng về phía ta, chuyện của phủ Công chúa, sau này là phú họa còn chưa biết được. Tỷ tỷ không nên theo, ta cũng xem tỷ tỷ như tòng thiếp.

- Nô tỳ biết rồi, nhưng trong lòng nô tỳ, thực sự muốn thuộc sở hữu của phủ Công chúa. Lão gia, nô tỳ là kỹ nữ, lòng nô tỳ khao khát được sự cao quý.
Kim Trúc dịu dàng nói lời tận đáy lòng mình.

Lục Thất ồ lên một tiếng, tay phải giơ lên vuốt mái tóc, nhẹ nhàng nói:
- Ta hiểu rồi, chờ mấy ngày nữa ta sẽ đón nhận nàng.

Kim Trúc ừ một tiếng, lát sau lại buồn rầu nói:
- Lão gia, thiếp còn có 3000 lượng tiết kiệm. Nếu lão gia dùng nhiều, lúc nào cũng có thể lấy đi, thiếp có được danh phận của người trong cung, cuộc đời này đã là đủ lắm rồi.

Lục Thất im lặng, tay phải khẽ vuốt mái tóc, lát sau mới nhẹ nhàng nói:
- Nếu ta là nàng, điều ta quan tâm nhất là có được tự do lâu dài mà không phải là vì cái danh phận được gọi là cao quý, mà nguyện nhốt vào lồng son.

- Người phụ nữ chính là muốn được bước vào lồng son của người đàn ông mình yêu, nguyện vì người đàn ông mình yêu mà dâng hiến tất cả những gì đẹp nhất.
Kim Trúc dịu dàng đáp.

Lục Thất vui vẻ cười, bỗng nhớ ra một chuyện, do dự một chút liền nói nhỏ:
- Tỷ tỷ, ta có chuyện bí mật, phải nhờ nàng giúp một tay.

- Chuyện gì? Người nói đi.
Kim Trúc dịu dàng đáp.

Lục Thất cúi đầu, nói nhỏ, Kim Trúc nghe xong liền rời khỏi Lục Thất, kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn, Lục Thất mỉm cười nhìn nàng nói nhỏ:
- Chuyện này tỷ tỷ phải giữ bí mật.

Kim Trúc gật đầu, nói nhỏ:
- Nô bây giờ sẽ đi hỏi ngay, lão gia ở đây không được đi đâu.

Lục Thất gật đầu, Kim Trúc lặng lẽ quay đi, khoan thai bước đi tới cửa mặt trăng. Thấy bóng Kim Trúc đã khuất rồi, trong lòng Lục Thất khẽ thở dài, sự cầu xin của huynh trưởng, hắn phải đi làm mới được.

Trong lòng Lục Thất thở dài, hắn không biết trong lúc đó, phía ngoài cửa mặt trăng mười mấy mét, cách ban công nhà quan một bức tường, các vị thiếp của Tú trang hắn từng người trần truồng thân ngọc trắng như tuyết, lo lắng bất an xếp hàng ở cửa phòng chính. Họ vào tới hành lang nhà quan này liền bị cưỡng chế thoát y khỏa thân chờ gọi.

Sau khi Tiểu Phức xuống xe liền đi thẳng tới phòng khách thư hiên hoa. Căn nhà này rất lớn, đại thể được chia ra thành năm khu, lần lượt đi sâu vào trong, từ nhà trước, nhà đường, nhà giữa, trong nhà và nhà sau tổ thành. Nhà trong chính là hoa viên. Nhà giữa chính là khu nhà có cửa bên thông ra ngoài. Nhà đường gồm có ba tầng, là nơi ở dày đặc của 12 kiểu sân.

Quyển 3 - Chương 10: Yết kiến

Căn nhà lớn như vậy vốn thuộc phủ Tiêu huyện Thạch Đại, giá trị không thể dưới 100000 lượng, lại do Tiêu phủ lão phu nhân huyện Thạch Đại làm chủ, tặng cho Tiểu Phức. Khi Tiểu Phức có được, trong nhà chỉ có 15 lão nô Tiêu phủ trông nom hộ.

Tiểu Phức và Đỗ Lan Nhi bước vào hiên nhà, liền nằm xuống giường. Trước khi Đỗ Lan Nhi tới giường, liền thân thiết hỏi:
- Điện hạ, người không sao chứ?

Tiểu Phức biểu lộ sự mệt mỏi, miễn cưỡng lắc đầu, nói nhỏ:
- Ta chỉ là mệt, quả thực rất mệt.

- Vậy điện hạ nghỉ ngơi đi.
Đỗ Lan Nhi dịu dàng nói.

- Không được, ta phải nhanh chóng viết tờ trình, sau đó gửi lên Binh bộ. Hôm nay gặp phải thích khách, là hung sự, nhưng cũng là một cơ hội. Ta muốn tranh thủ trước khi các quan nhậm chức, vì phụ huynh và bạn bè ngươi, mưu tính võ tán quan thân. Ta rất cần thân tín bảo vệ.
Tiểu Phức nói nhỏ.

- Điện hạ hôm nay muốn viết tấu trình binh bộ, liệu có gấp quá không? Có lẽ nên để ngày mai trình mới hợp với lý do vì hung sự mà yêu cầu thân cận.
Đỗ Lan Nhi nhẹ nhàng đề nghị.

Tiểu Phức im lặng một hồi, gật đầu nói:
- Cũng được, ta nghỉ một lát sẽ đi gặp những người phụ nữ của Tú trang. Họ có lẽ là tới rồi.

- Điện hạ, sao không cho Phò mã biết?
Đỗ Lan Nhi ôn tồn hỏi.

- Ta vốn là muốn hắn nổi giận, để ta có thể thành nhân duyên với hắn, cố gắng mọi chuyện, cuối cùng tên ngốc đó lại từ chối cầu hôn.
Tiểu Phức chua xót nói.

- Điện hạ, nô tỳ thấy đó lại là chuyện không trách Phò mã được, hơn nữa cũng đã chịu thiệt thòi vì sự từ chối của Phò mã rồi mới khiến cho Đường Hoàng bệ hạ trọng thưởng điện hạ. Huyện chủ sánh ngang với Công chúa, đó là sự khác biệt một trời một vực rồi.
Đỗ Lan Nhi dịu dàng đáp.

- Là sự khác biệt một trời một vực, nhưng cũng là nguy hiểm khôn cùng. Công chúa ta sau này uy quyền không thể có được, nguy hiểm lại có thể liên miên. Hôm nay thiệt thòi cho tên ngốc đó, ta vốn muốn cho hắn niềm vui bất ngờ, để hắn tới nhà này, sau đó mới cho hắn biết. Không ngờ, trên đường đi cùng hắn, đã khiến ta thoát khỏi cái chết.
Tiểu Phức nói nhỏ.

- Vậy vì sao điện hạ lại không cho biết? Bây giờ, điện hạ đang cần có Phò mã bảo vệ.
Đỗ Lan Nhi nhẹ nhàng đề nghị.

Tiểu Phức lắc đầu, nói nhỏ:
- Không cho hắn biết, ta muốn hắn tiếp tục yêu như vậy, để hắn từng chút từng chút thêm yêu mến ta hơn. Mọi người thường nói không có được nhau mới là nhớ nhau nhất.

Đỗ Lan Nhi cười thản nhiên, dịu dàng nói:
- Điện hạ nghỉ ngơi đi, nô tỳ tới nhà đường xem xem.

- Ngươi để Điệp Y tới bảo vệ ta.
Tiểu Phức nói nhỏ.

Đỗ Lan Nhi mỉm cười bước đi. Mặc dù Tiểu Phức mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại không thể ngủ được, trừng trừng nhìn nóc nhà, một lát mới nhỏ giọng nói:
- Tên ngốc, thử xem trong chuyện tình cảm ngươi nói xem có bước qua được ta không, ta sẽ làm khó những người phụ nữ đó.

Lát sau, một cung nữ bước vào thư hiên, lặng yên không một tiếng động tới trước giường, rất tự nhiên quay người ngồi xuống cạnh giường, nghiêng người xuống nhìn Tiểu Phức, dịu dàng nói:
- Nghe Lan Nhi nói, điện hạ gặp thích khách.

Tiểu Phức gật đầu, nói nhỏ:- Nếu không đi cùng với Phò mã, thì không về nhà được nữa rồi.

Người cung nữ gật đầu, dịu dàng nói:
- Sau này, nô tỳ sẽ đi theo điện hạ.

Tiểu Phức gật đầu, nói nhỏ:
- Ta cũng muốn ngươi bảo vệ ta.

- Nô tỳ nguyện bảo vệ điện hạ. Nhưng, nô tỳ chỉ là thân hình nhanh nhẹn, không thể bảo vệ chu toàn cho điện hạ được.
Người cung nữ dịu dàng đáp.

- Ngươi có thể tận lực là được rồi. Tới đây, ta sẽ xin quan võ hộ vệ nhậm chức, những tên hộ vệ đó đã là quan chức thì có thể mặc giáp cầm vũ khí cưỡi ngựa bảo vệ. Thân phận hiện tại của bọn chúng là bình dân đi theo ta, không dám vi phạm pháp luật.
Tiểu Phức dịu dàng đáp.

Người cung nữ gật đầu nói:
- Những vị thiếp Tú trang của Phò mã đã tới rất lâu rồi. Nô tỳ để họ thoát y đứng chờ ở ngoài sân. Họ đều thuận theo bố trí.

Tiểu Phức im lặng, lát sau mới nói:
- Điệp Y, ngươi đi nói với Vân Nga và Băng Nhạn, để họ thoát y, đích thân làm mẫu ở sân dạy bước đi quyến rũ. Nếu họ tập được bước đi quyến rũ rồi thì đưa tới gặp ta.

- Điện hạ, nếu họ không muốn tuân theo thì làm thế nào?
Người cung nữ lo lăng nói.

- Không thuận theo, sau này ta sẽ để Phò mã đưa họ về huyện Thạch Đại. Phủ Công chúa sau này không thể dung nạp người trong cung trái lại lệnh ta. Ngươi cũng thế, nếu trái lại lệnh của ta, ngươi sẽ được tự do.
Tiểu Phức nhỏ giọng đáp, lời nói không hàm chứa được sự uy nghiêm trái quy tắc.

Người cung nữ nghe xong lại phản ứng bình tĩnh, cười nhìn Tiểu Phức, nói:
- Điện hạ là chính thê của Phò mã, cả đời này nô tỳ đều tôn sùng điện hạ, không thể vì cái gọi là tự do mà làm trái lệnh được.

Tiểu Phức dịu dàng cười, nói:- Đi đi, hôm nay ta phải tiếp những người phụ nữ của Phò mã. Ta muốn các ngươi trở thành cung nhân quan phong, giúp ta chống lại thế lực xa lạ sau này. Ta không muốn cô lập không có sự giúp đỡ, trở thành một Công chúa búp bê trong phủ.

Người cung nữ nhẹ nhàng gật đầu, đứng lên bước đi. Tiểu Phức quay đầu nhìn ra cửa, ánh mắt lộ rõ sự lo âu trong lòng. Nàng nhìn thấy khả năng khác của Điệp Y, vô cùng kinh ngạc, cũng đã ý thức được kết quả sẽ là thất vọng. Thái độ giữa Điệp Y và nàng, luôn hạn chế là nô tỳ. Nếu Điệp Y kiêu căng vô lễ, hôm nay xem như nàng đã cần tới sự bảo vệ của Điệp Y, cũng không thể để Điệp Y ở bên cạnh mình được nữa.

Lục Thất trong hoa viên không phải chờ đợi bao lâu, Kim Trúc liền dẫn theo Đỗ Lan Nhi tới trước mặt hắn. Vừa nhìn hắn đã thấy Đỗ Lan Nhi rất bình tĩnh, điều khiến hắn có chút lúng túng cũng vì vậy mà chiếm phân nửa.

- Đỗ tiểu thư, nàng tới ta rất vui. Nhưng chuyện giữa ta và nàng sau này không thể truyền ra ngoài được.
Lục Thất có chút không tự nhiên nói.

- Lục đại nhân yên tâm, nô tỳ càng không muốn đều nhiều người biết chuyện. Nô tỳ cảm ơn ân thành toàn của Lục đại nhân.
Đỗ Lan Nhi nhỏ giọng đáp.

Lục Thất im lặng gật đầu, Kim Trúc bên cạnh dịu dàng nói:
- Lão gia, hôm nay là nô tỳ lần đầu tiên hầu hạ người, đi thôi.

Lục Thất gật đầu, đã thấy Kim Trúc bước tới ôm lấy tay phải Đỗ Lan Nhi, cùng đi về phía hoa viên. Hắn lặng lẽ đi phía sau, nhìn theo hai người đẹp uyển chuyển trước mặt, trong lòng hắn thấy bình tĩnh lạ thường.

*************

Một giờ sau, một hàng ngọc nữ khỏa thân trắng ngần từ cửa mặt trăng phía sau nhà đường đi ra, từng người lắc eo đánh mông, chỉnh tề nện đùi ngọc, dáng vẻ của họ lúc bình tĩnh, lúc đờ đẫn, lúc e thẹn. Khỏa thân ban ngày như vậy, bước tới khu nhà giữa, đi vào thư hiên.

Tiểu Phức đã ngồi dậy, đã nghỉ được một chút, tinh thần cũng tốt hơn nhiều rồi. Mấy ngày này bỗng có sự biến đổi lớn của cơ thể, khiến cho khả năng chịu đựng tâm lý nàng gần như suy sụp rồi, đặc biệt là gặp phải thích khách, khiến cho nàng hoang mang vô cùng.

Điều khiến cho nàng vui là người đàn ông trong tim nàng đã kịp thời giúp nàng. Truyền tin kịp thời đó, tác dụng lớn nhất là cho người tâm phúc của nàng, khiến nàng không phải một mình đối mặt với sự biến đổi lớn, khiến nàng có thể bình tĩnh lại, thung dung ứng phó với sự phẫn nộ của phủ Ung Vương, và âm mưu của Đường Hoàng.

Tiểu Phức đã hoàn toàn hiểu được dụng tâm Đường Hoàng phong ban nàng làm Công chúa. Đương nhiên, nàng không muốn trở thành một nàng Công chúa hình nộm hữu danh vô thực. Nàng phải tranh thủ cơ hội với tài sản của nàng và Lục Thất, nắm quyền hợp lý hóa trong tay. Có lẽ, ngày mai ngôi nhà này hoàn toàn thuộc vệ nhà của nàng không lâu nữa, sẽ có hàng đống người lạ vào nhà. Nàng muốn đấu tranh cùng họ, cố gắng bảo vệ tuyệt đối 3 nhà sau.

Thấy một hàng người đẹp ngọc ngà đứng cách bên ngoài 2m, trong lòng Tiểu Phức ít nhiều cũng có chút chua xót. Nhưng chủ yếu là sự vui vẻ vốn có, đối với những người phụ nữ này mà nói, nàng chính là kẻ bề trên quản chính. Hôm nay, nàng thân là Công chúa, cũng cần có những người phụ nữ này trở thành tâm phúc.

- Nô tỳ khấu kiến Công chúa điện hạ.
Một hàng ngọc ngà quỳ xuống đất, dịu dàng tề lạy.

- Ngẩng đầu lên.
Tiểu Phức đáp lại, giọng nói toát lên sự uy nghiêm, những thân ngọc ngà đó quỳ thẳng lên, nhìn về phía Công chúa điện hạ trước mặt, là một người phụ nữ đẹp như tiên.

- Ngọc Trúc, ngươi tới phía trước bổn cung.
Tiểu Phức dịu dàng dặn dò, Ngọc Trúc hơi giật mình, im lặng phụng mệnh đứng lên, lắc eo bước đi quyến rũ bước tới.

Cho tới khi bước tới bắp chân Tiểu Phức Ngọc Trúc mới không thể không dừng lại. Tiểu Phức ngửa mặt lên nhìn kỹ Ngọc Trúc, dịu dàng nói:
- Quay người, khom lưng ôm chân, bổn cung muốn kiểm tra cơ thể ngươi.

Ngọc Trúc kính cẩn nghe theo, ngọc thể vừa quay ra ngoài, thân trên gập cong xuống sát với đùi ngọc, khiến cho chiếc mông đầy đặn trắng trẻo cong vút lên, đường khe mông tự nhiên lộ rõ ra.

Tiểu Phức khéo léo đưa tay phải ra sờ soạng giống như kiểm tra rất nghiêm túc, tiếp đến di chuyển tay lên nhẹ nhàng vỗ vào mông Ngọc Trúc, nhẹ nhàng nói:
- Rất tốt, trở về hàng đứng chờ đi.

Ngọc Trúc đứng thẳng người quyến rũ bước đi, tới giữa hàng. Ngọc Văn lại dặn dò thêm, dù Công chúa nói gì cũng đều phải nghe theo mới được, nếu không sau này sẽ bị mất đi danh phận của Phò mã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau