KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 26 - Chương 30

Quyển 1 - Chương 26: Cầm tâm động

Tân di nương dịu dàng cười cười, quay đầu nói với Lục mẫu:

- Lục phu nhân, hôm nay mạo muội đến, không kịp chuẩn bị lễ vật, hôm sau Tiểu Cầm nhất định sẽ mang.

Lục mẫu ôn tồn bảo:

- Tân phu nhân khách sáo rồi, phu nhân đến đã là chuyện may mắn của Lục gia rồi đấy.

Tân di nương thi lễ nói:

- Tiểu Cầm còn có chút việc nhà, không quấy rầy phu nhân và các vị nữa.

Lục mẫu khách sáo tiễn Tân di nương hai câu, Chu Nguyệt Nhi trong tiệm cười một tràng rồi nói:

- Mẹ, Nguyệt Nhi thấy ý đồ Tân di nương đến, tám phần là vì để coi mắt Tiểu Thất.

Lục Thất nghe xong sắc mặt bình thản, Lục mẫu cười nói:

- Mẹ cũng đã nhìn ra, có phải là Chu phủ có ý với Tiểu Thất hay không.

Chu Nguyệt Nhi dịu dàng nói:

- Hẳn là vậy. Vị Tân di nương này trước giờ vẫn chưởng quản tài vật ở nhà đường bá của Nguyệt Nhi, là người mà đường tổ mẫu vô cùng tín nhiệm. Nếu là Tân Di có lòng hòa giải, đường tổ mẫu của Nguyệt Nhi có lẽ sẽ đáp ứng. Tỳ nữ xinh đẹp vừa mới đi cùng Tân di nương kia, là tỳ nữ bên cạnh của đường muội Nhạn Nhi, nhất định là đến coi mắt Tiểu Thất.

Lục mẫu vui mừng nói:

- Nếu như có thể thành thông gia, thì quả là phúc của Lục gia rồi.

Lục Thất nghe xong, trong lòng biết mẫu thân đã nhìn ra Chu phủ có địa vị Kỳ lão, kết thân với quan đương nhiên là có lợi ích rất nhiều. Ngược lại, trong lòng hắn không quan tâm đến dòng dõi quan gia gì, mà là vị tiểu thư Nhạn Nhi như thế cũng khó cầu, nếu như trở thành người con gái của hắn cũng là một chuyện đáng kiêu ngạo. Đương nhiên điều chính yếu nhất là, hắn biết tiểu thư Nhạn Nhi là mỹ nữ dịu dàng, nội điều này đã đủ để khơi dậy lòng háo cầu của hắn.

Thế là Lục gia cứ nghĩ về phương diện tốt. Sau khi Tân di nương và tỳ nữ rời khỏi hiệu thuốc, lúc đi được ba mươi mấy mét Tân di nương quay đầu dịu dàng nói:

- Vận Nhi, con xem vị công tử Lục Thất này có được không?

Tỳ nữ xinh đẹp Vận Nhi gật đầu dịu dàng nói:

- Rất là được, thính nhạc tri tâm, hỉ khúc tri nhân, đây là một người rất biết cầu tiến, công tử ấy dùng trái tim để thổi tiêu, trình độ nhạc luật rất cao thâm.

Tân di nương gật đầu nói:

- Đúng vậy, một người có thể dùng trái tim để dung nhập vào nhạc luật, thì người này ít nhất cũng là người biết lễ nghĩa, công tử ấy tuyệt sẽ không phải là kẻ vũ phu bạo ngược vô tình. Lại xem thử đám văn nhân nhã sỹ chỉ biết ngâm thơ, trong bọn họ có mấy người biết đến sự gian khổ của thế đạo, chẳng qua chỉ là một đám sâu mọt sống không mục đích. Văn của bọn họ không thể an bang phò quốc, cả ngày lưu luyến thanh lâu liền tự cho mình là phong lưu thanh cao, làm chút thơ này nọ thì có ích lợi gì.

Mỹ tỳ Vận Nhi lắc đầu nói:

- Cô cô, người nói những thứ này với Vận Nhi là vô dụng thôi, tiểu thư tâm tính thiện lương không tranh giành với ai, tiểu thư không thích vũ phu đánh đánh giết giết, Vận Nhi cũng đã khuyên hết nước hết cái.

Tân di nương lắc đầu thở dài:

- Tiểu thư không hiểu tình đời như thế quả là hết thuốc chữa, sớm muộn gì cũng sẽ làm hại đến chính mình, cô cô không giúp tiểu thư là không được rồi.

Mỹ tỳ Vận Nhi trầm mặc không nói, lại đi được mấy mét, Tân di nương dịu dàng nói:

- Vận Nhi, hay là con trở về khuyên đi, khen ngợi trình độ nhạc luật của công tử Lục Thất nhiều vào. Nếu bỏ lỡ lần này, e rằng sau này càng khó khăn hơn.

Mỹ tỳ Vận Nhi gật đầu nói:

- Vận Nhi sẽ khuyên.

Lại đi được mười mấy mét, Tân di nương bỗng dừng bước, giơ tay nắm lấy ngọc thủ của mỹ tỳ Vận Nhi, nghiêm trang nói:

- Vận Nhi, nếu Nhạn Nhi không nghe lời khuyên, thì con có nguyện ý gả cho công tử Lục Thất không?

Mỹ tỳ Vận Nhi giật thót người, trên đôi má lún đồng tiền lập tức đỏ ửng, xấu hổ nói:

- Cô cô, người nói cái gì thế?
Tân di nương nghiêm mặt nói:

- Cô cô suy nghĩ cho con đó, Nhạn Nhi một lòng muốn gả cho tài tử, nhưng thiếu niên tuấn nhã tài đức vẹn toàn thật sự, tìm đây tìm đó, sẽ làm hại đến cả đời của con. Con là cháu gái của cô cô, cha con lại mất sớm, cô cô vì để con được hạnh phúc, cố ý bảo mẹ con bán con vào Chu gia để hầu hạ Nhạn Nhi. Bảy năm nay con học nhạc biết chữ, dung nhan và thân hình cũng xinh đẹp trắng trẽo nhờ vào bối cảnh phú quý. Vốn dĩ cho rằng con có thể theo Nhạn Nhi gả vào chỗ tốt, nhưng hiện tịa Nhạn Nhi cố chấp như vậy, cô cô càng lúc càng lo lắng cho con. Nếu như con thấy công tử Lục Thất vừa ý, cô cô có thể chuộc thân cho con, đường đường chính chính xuất giá.

- Không, con không thể rời khỏi tiểu thư, con sẽ không gả đi đâu.

Mỹ tỳ Vận Nhi không chút do dự mà từ chối thẳng thừng.

Khuôn mặt xinh đẹp của Tân di nương lộ ra chút đau thương nhàn nhạt, ánh mắt thất vọng nhìn mỹ tỳ Vận Nhi. Trong lòng mỹ tỳ Vận Nhi hoảng sợ liền cúi thấp đầu, áy náy nhỏ giọng nói:

- Cô cô, trước giờ tiểu thư vẫn xem Vận Nhi là muội muội, Vận Nhi không thể phụ lòng.

Tân di nương đau đớn lắc đầu, khổ sở nói:

- Vận Nhi, con không muốn phụ Nhạn Nhi, nhưng lại bằng lòng phụ cô cô sao?

Mỹ tỳ Vận Nhi giật mình nhìn Tân di nương , kinh ngạc nói:

- Cô cô, lời này của cô cô là ý gì? Vận Nhi không rời khỏi tiểu thư sẽ phụ cô cô sao?

Tân di nương ngẩng đầu cảnh giác xung quanh, thấp giọng nói:

- Đi, cô cô tìm chỗ để nói với con một vài chuyện.

Mỹ tỳ Vận Nhi bị Tân di nương dẫn đến một cửa hàng vải với vẻ nghi hoặc, đó là một trong những sản nghiệp của Chu phủ Kỳ lão, ở Vọng Giang Bảo chỉ có Chu phủ Kỳ lão mới mở một cửa hàng vải ở mỗi con đường đông tây nam bắc, người khác không dám làm như vậy, đây chính là đặc quyền của quan bá.

Nhìn thấy Tân di nương chủ quản thu chi tài vật đến kiểm tra, chưởng quầy và hai gã tiểu nhị mặt tươi cười cúi đầu khom lưng. Tân di nương hỏi vài câu rồi lấy cớ mệt mỏi, cùng mỹ tỳ Vận Nhi đi vào hậu trạch nghỉ ngơi, căn dặn không ai được quấy rầy. Không được căn dặn, thì không ai dám tự ý vào phòng nghỉ của nữ chủ nhân.

Tiến vào phòng, Tân di nương nắm lấy tay của Vận Nhi, nghiêm mặt nói:

- Vận Nhi, những ngày tháng tốt đẹp của cô cô sắp hết rồi, con cứu cô cô được không?

Mỹ tỳ Vận Nhi vừa kinh sợ vừa nghi hoặc, nói:

- Cô cô, người nói rõ ràng hơn một chút được không?

Tân di nương thấp giọng nói:

- Vận Nhi, lời nói của cô cô con ngàn vạn lần đừng nói ra ngoài, nếu con nói cho Nhạn Nhi, vậy thì con sẽ bị tròng lồng heo đó.Mỹ tỳ Vận Nhi giật mình kinh hãi, lo sợ nói:

- Cô cô, chuyện gì vậy, Vận Nhi sẽ không nói đâu.

Tân di nương thấp giọng nói:

- Là bệnh nan y của lão phu nhân, sống không quá nửa năm nữa. Chuyện này chỉ có phu nhân và cô cô biết, lão gia cũng không biết. Phu nhân có nói là không được tiết lộ, ý là để lão phu nhân sống vui vẻ trong quãng đời còn lại. Nếu cô cô tiết lộ việc này, phu nhân sẽ bán cô cô vào thanh lâu. Hiện giờ con cũng biết, nếu như việc này truyền ra ngoài nhẹ thì bán đi thanh lâu, nặng thì lấy tội tung lời đồn nguyền rủa chủ nhà mà xử tử, vì vậy con ngàn vạn lần đừng nói cho Nhạn Nhi. Nhạn Nhi lòng tốt lại đơn thuần, sau khi biết nhất định sẽ ngày ngày lo lắng, đi gặp lão phu nhân cũng sẽ rơi lệ, thậm chí thiết hương án cầu phúc, nếu thế thì con và cô cô cũng đừng nghĩ đến con đường sống nữa.

Mỹ tỳ Vận Nhi sợ hãi gật đầu nói:

- Cô cô, Vận Nhi không nói.

Tân di nương thở dài:

- Con không nói thì sẽ không sao cả. Hai năm trước khi tỳ nữ Hương Thảo đi nhà xí vào ban đêm, thấy có bóng đen đi vào trong phòng của Mục di nương, lắm mồm kẻ cho người khác nghe, kết quả là Mục di nương đã thắt cổ chết rồi. Hương Thảo vì vu tội cho chủ bị tròng lồng heo xử tử, việc này con biết chứ.

Mỹ tỳ Vận Nhi giật thót người, sợ hãi gật đầu nói:

- Vận Nhi biết.

Tân di nương lạnh nhạt nói:

- Hương Thảo quả thật là đáng chết, làm nô tỳ kiêng kỵ nhất là nhiều chuyện, nữ nhân và nô bộc của quan gia giàu có nếu muốn bình yên, thì im lặng là hai chữ quan trọng nhất.

Mỹ tỳ Vận Nhi khổ sở nói:

- Cô cô không cần nói, Vận Nhi đã mười chín tuổi rồi, biết tốt xấu cả.

Tân di nương gật đầu nói:

- Là cô cô quá lo lắng rồi, Vận Nhi của ta thật sự là đã trưởng thành.

- Cô cô, nếu lão phu nhân qua đời, có phải cô cô sẽ không thể chưởng quản tài vật nữa.

Mỹ tỳ Vận Nhi rất hiểu chuyện, hỏi.

Tân di nương lạnh lùng lắc đầu, đờ đẫn nói:

- Đó là chuyện tất nhiên. Nếu lão phu nhân tạ thế, cô cô cũng sẽ đại nạn lâm đầu, rất có thể sẽ bị xử tử đấy.

- Sẽ không chứ, cô cô người đừng dọa Vận Nhi nha.

Mỹ tỳ Vận Nhi hoảng sợ nói, Tân di nương trong lòng nàng còn thân hơn mẹ đẻ. Không có vị cô cô này bảo hộ, từ lúc nhỏ nàng sớm đã bị bán làm dâu, có còn có cuộc sống phú quý như tiểu thư không.

- Điều cô cô nói là sự thật. Trước khi cô cô chưa gả làm thiếp thất, tài vật của Chu phủ vẫn do lão phu nhân đích thân quản, phu nhân chỉ có quyền chi phối rất ít tài vật bao gồm cả gia nhân. Sau khi cô cô được gả đã chiếm được tín nhiệm của lão phu nhân, khi tình hình sức khỏe không ổn đã hạ lệnh cho ta đại diện chưởng quản tài vật, sau cùng phu nhân đã mất đi quyền lực. Oán hận chồng chất hơn mười năm, lần này lão phu nhân chỉ còn sống được nửa năm, phu nhân lại nghiêm lệnh cô cô không được tiết lộ ra ngoài. Cô cô biết là phu nhân muốn trả thù, một khi lão phu nhân ra đi, phu nhân sẽ mang tội lừa bịp đổ lên đầu cô cô. Mấy năm gần đây càng ghen ghét cô cô hơn, chỗ dựa vững chắc của cô cô vừa mất, chín thành sẽ bị xử tử, còn lại một thành hy vọng sống cũng sẽ bị bán vào thanh lâu, cho nên cô cô cần Vận Nhi cứu mạng.

Tân di nương bi ai giải thích.

Mỹ tỳ Vận Nhi hiểu, nghiêm mặt nói:

- Cô cô, Vận Nhi đã hiểu, nguyện nghe theo sự an bài của cô cô.

Tân di nương vui mừng gật đầu, dịu dàng nói:

- Vận Nhi, con nói thật cho cô cô, con có vừa ý với công tử Lục Thất kia không?

Mỹ tỳ Vận Nhi đỏ mặt, do dự một chút, mới cúi đầu nhỏ giọng đáp:

- Vận Nhi thích nhạc luật, đối với công tử Lục Thất cũng coi như vừa ý, chỉ có điều Vận Nhi xuất thân ty tiện, Lục gia có thích không

Quyển 1 - Chương 27: Người giỏi mưu thì dùng mưu

Tân di nương cười dịu dàng nói:

- Chỉ cần Vận Nhi vừa ý là được, cô cô tự có cách để khiến Lục gia cưới hỏi con đàng hoàng.

Mỹ tỳ Vận Nhi kinh ngạc gật đầu, Tân di nương nghiêm mặt lại nói tiếp:

- Tuy nhiên, tốt nhất là con có thể khuyên được Nhạn Nhi, như vậy tức là đã cứu Nhạn Nhi, cũng tránh khỏi sau này Chu phủ ghi hận Lục gia, bởi vì con là người thân của cô cô, sẽ chịu liên lụy.

Mỹ tỳ Vận Nhi bất đắc dĩ đành nói:

- Vận Nhi sẽ cố gắng hết sức.

Nói như vậy tất nhiên là khả năng khuyên được rất nhỏ.

Tân di nương lắc đầu thở dài:

- Lão phu nhân vừa đi, hạnh phúc của Nhạn Nhi cũng đã kết thúc rồi. Tuy Nhạn Nhi là phu nhân thân sinh, nhưng mẹ con họ trước giờ không thân, sau khi lão phu nhân đi rồi, Nhạn Nhi rất nhanh sẽ xuất giá.

Mỹ tỳ Vận Nhi cả kinh nói:

- Cô cô, người có phải là biết chuyện gì đó không?

Tân di nương trầm mặc, mỹ tỳ gấp gáp nói:

- Cô cô người nói đi.

Tân di nương cười khổ nói:

- Cô cô nói ra con cũng sẽ không tin đâu.

- Vận Nhi tin, cô cô người nói đi.

Mỹ tỳ Vận Nhi kinh sợ nhanh chóng thúc giục hỏi, tình cảm của nàng và tiểu thư thật sự là quá sâu đậm.

Tân di nương thở dài:

- Năm ngoái lão gia đi Trì Châu dâng lễ mưu chức quan, Thứ sử Trì Châu Mã đại nhân cho gọi đến, bảo lão gia lấy vạn lượng bạc trắng và hôn thư của con gái đến gặp. Sau khi trở về lão gia đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng sợ lão phu nhân giận mà gác lại, nhưng Thứ sử Trì Châu Mã đại nhân đã tức giận, phái người đến bức bách lão gia nhận lời kết hôn. Lão gia cầm ba ngàn lượng bạc trắng đi gặp Thứ sử Mã đại nhân, khẩn cầu nói lão mẫu không đồng ý không dám nhận lời kết hôn, Mã đại nhân kia mới chịu nhận bạc bỏ qua cho lão gia. Lão gia đã mất trắng bạc lại đắc tội với quan lớn, buồn bực nên sinh bệnh. Bây giờ nếu lão phu nhân ra đi, cho dù là lão gia nhớ đến tình thân không hại Nhạn Nhi, Mã đại nhân kia nếu nghe phong thanh sẽ lại đến bức bách, cho nên chỉ có khi lão phu nhân còn tại thế thì Nhạn Nhi mới có thể tự chủ hôn sự.

Mỹ tỳ Vận Nhi vừa kinh sợ vừa nghi hoặc, nói:

- Mã đại nhân kia sao lại phải cưới tiểu thư chứ?

Tân di nương lạnh lùng nói:

- Đây là một loại quy tắc ngầm trong quan trường, quan nhỏ cầu quan lớn đề bạt, nhất định phải dâng con gái hoặc muội muội kết thành thông gia, ngược lại quan lớn muốn đề bạt thuộc cấp, đa số cũng sẽ lấy con gái gả cho. Đây chính là dùng quan hệ thông gia để kết thành quan đảng. Vị Mã đại nhân kia đã năm mươi tuổi, thê thiếp có danh phận trong nhà đến mấy mươi người, y muốn cưới Nhạn Nhi căn bản không phải là thích, mà là để được bạc và kết đảng, nếu như con theo Nhạn Nhi đi Trì Châu vào Mã gia, lão già kia nhiều lắm là chơi vài lần sẽ vứt như giày cũ. Khi đó các con liền trở thành nô tì thấp hén của Mã gia, kết cục thảm đến mức vào thanh lâu làm kỹ nữ cũng không bằng.

Mỹ tỳ Vận Nhi giật mình, sợ hãi nói:

- Cô cô, Vận Nhi dùng chuyện này để khuyên tiểu thư được không?

Tân di nương lắc đầu nói:

- Vô dụng, Nhạn Nhi ngoài mềm trong cứng, đối với tình đời lại ôm ảo tưởng đẹp đẽ, hai ta quan tâm hôn sự của tiểu thư, chỉ khiến tiểu thư mang tâm lý phản cảm, tiểu thư sẽ cho rằng là rung cây nhát khỉ.

Mỹ tỳ Vận Nhi nghe xong im lặng, khuôn mặt có đôi má lúm đồng tiền đã trĩu nặng, Tân di nương mỉm cười nói:

- Con không cần phải buồn bã, nếu như con có thể thuận lợi thoát ra khỏi Chu phủ gả vào Lục gia, vậy thì có cơ hội cứu được Nhạn Nhi rồi.

Mỹ tỳ Vận Nhi kinh ngạc nói:- Cô cô người có cách sao?

Tân di nương gật đầu nói:

- Có đấy, nếu Nhạn Nhi thật sự phải lấy chồng xa tận Trì Châu, cô cô tự có cách để cứu tiểu thư, mà còn quanh minh chính đại cùng con đi Lục gia. Tuy nhiên điều kiện tiên quyết là cô cô và con nhất định phải tự cứu mình thành công.

Mỹ tỳ Vận Nhi rung động, nghiêm mặt nói:

- Cô cô người nói đi.

Tân di nương gật gật đầu, dịu dàng nói:

- Vốn dĩ cô cô muốn thuyết phục lão phu nhân, gả Nhạn Nhi cho tam công tử của Thôn Thạch Đàm Nghiêm phủ Kỳ lão đại nhân làm bình thê. Tam công tử của Nghiêm phủ là một vị lang quân có chức quan lại nho nhã, cơ bản là phù hợp với điều kiện của Nhạn Nhi. Cô cô muốn mượn quyền thế của Nghiêm phủ để giải trừ đại nạn, nhưng ám thị cầu thân của Chu Nguyệt Nhi đêm qua, khiến cô cô cảm thấy Lục gia thích hợp giúp chúng ta hơn.

- Vì sao?

Mỹ tỳ Vận Nhi không hiểu, hỏi.

Tân di nương mỉm cười nói:

- Bởi vì Lục gia thân tình nồng hậu, trước kia cô cô từng tiếp xúc với người của Lục gia qua một lần. Chu Nguyệt Nhi có thể gả vào Lục gia, chính là Chu lão gia đã nhìn trúng gia phong hòa thuận của Lục gia, mà Nghiêm phủ ở thôn Thạch Đàm thân tình lạnh nhạt giống như Chu phủ, đều có gia phong chỉ nhận quyền quý không nhận thân. Nếu như Vận Nhi con được gả đi Lục gia, chỉ cần biết giữ quy củ, nhất định sẽ được Lục mẫu yêu thích.

Mỹ tỳ Vận Nhi bất an nói:

- Lục gia cũng có quy củ gì đó sao?

Tân di nương cười nói:

- Hiện tại coi như mình là người của Lục gia rồi à.

Khuôn mặt lúm đồng tiền của mỹ tỳ Vận Nhi đỏ ửng, xấu hố nói:

- Cô cô.Tân di nương mỉm cười nói:

- Không cười con nữa. Kỳ thực quy củ của Lục gia rất bình thường. Lục mẫu là người thiện lương, nhưng quan niệm truyền thống gia tộc rất nặng, nếu con thật sự vào Lục gia, điều đầu tiên phải tuân thủ chính là tôn trưởng. Chỉ cần con đi vấn an Lục mẫu, nói chuyện cùng Lục mẫu thì có thể được Lục mẫu yêu thích.

Mỹ tỳ Vận Nhi kinh ngạc nói:

- Đơn giản thế.

Tân di nương nghiêm mặt nói:

- Đúng là rất đơn giản, ngoại trừ Lục mẫu ra người thứ hai con phải tôn trọng là Chu Nguyệt Nhi. Lục mẫu là người đàn bà chính trực, tuy trưởng tử không phải là thân sinh nhưng vẫn đối đãi công bằng. Trong lòng Lục mẫu, con dâu trưởng của trưởng tử là tôn trưởng của Lục Thất công tử, cho nên con phải đặc biệt tôn trọng Chu Nguyệt Nhi. Chỉ cần con tôn trọng Lục mẫu và Chu Nguyệt Nhi, trên dưới Lục gia sẽ tôn trọng con, huynh đệ Lục gia đều là người đàn ông hiếu thuận.

Mỹ tỳ Vận Nhi gật gật đầu, Tân di nương lại nghiêm mặt nói:

- Làm được tôn thượng, còn phải xác lập địa vị của con với kẻ dưới. Nếu như con bước chân vào cửa Lục gia, chỉ cần là nô tì trong phòng Lục Thất, con đều phải lệnh cho bọn họ giữ quy củ theo bổn phận, ai phạm vào quy củ tuyệt đối không thể nhân nhượng, cho dù là Lục Thất nói cũng không được thỏa hiệp, trừ phi là Lục mẫu và Chu Nguyệt Nhi lên tiếng. Con phải cho đám nô tì biết nam chủ ngoại nữ chủ nội, sự việc trong nhà con nói sao thì là vậy. Ví dụ như thiếp tỳ Ninh Nhi, rõ ràng là con phải lệnh cho nó làm tốt bổn phận thiếp tỳ, không làm được thì con liền trách phạt. Tối qua cô cô nghie xong lời nói của Chu Nguyệt Nhi, lúc đó đã quyết định cố hết sức để dựa dẫm vào Lục gia, là cố ý kiếm chuyện để làm nhục Ninh Nhi kia, mục đích là cho nó biết rõ mình là thiếp tì ti tiện, không thể để cho nó ỷ được chiều chuộng mà đối kháng với Nhạn Nhi, hiện tại không phải là Nhạn Nhi, mà là con đó.

Mỹ tỳ Vận Nhi giật mình nói:

- Cô cô, nếu như còn làm nhục Ninh Nhi kia như người, Lục Thất công tử nhất định sẽ ghét bỏ con.

Tân di nương nghiêm mặt nói:

- Ghét cũng chỉ là ghét nhất thời, chỉ cần con giữ quy củ, đàn ông quen rồi thì tự nhiên cũng không ghét nữa. Nếu con thỏa hiệp, Lục mẫu sẽ cho rằng con không có năng lực đảm đương gia đình, bọn nô tì cũng sẽ không tôn trọng con, thời gian trôi qua Lục Thất cũng sẽ không để ý đến con nữa. Vì vậy con nhất định phải lập ra quy củ, nắm lấy sở thích của Lục Thất trong lòng bàn tay. Đương nhiên sau khi con xung đột với Lục Thất, nhất định phải dùng lời xin lỗi để dụ dỗ, ví dụ như quỳ xuống xin hắn tha thứ, đa số đàn ông tôn kính mẫu thân đều sẽ bị việc đàn bà quỳ xuống mà mềm lòng.

Mỹ tỳ Vận Nhi gật gật đầu, ngượng ngập nói:

- Cô cô, chuyện của Lục gia giờ nói vẫn còn hơi sớm, hay là người nói thử xem phải làm gì bây giờ?

Tân di nương gật gật đầu, nghiêm mặt nói:

- Vận Nhi, con nguyện ý giúp cô cô thoát nạn, sự tình chẳng khác gì đã thành công một nữa rồi. Sáng mai cô cô chuẩn bị lễ vật dẫn con đi thăm hỏi Lục gia, lúc đi cô cô sẽ giúp con chuẩn bị tốt một bộ váy của tiểu thư nhà giàu có mặc, lại tỉ mỉ trang điểm. Đương nhiên điều kiện tiên quyết là con, sự thật là đã không còn cách nào khuyên Nhạn Nhi nhận lời kết hôn với Lục gia.

Mỹ tỳ Vận Nhi gật gật đầu, ngẫm nghĩ lại ngày mai vận mệnh có thể sẽ thay đổi, nôi tâm có chút hoảng sợ và khẩn trương.

Tai nghe Tân di nương lại nói tiếp:

- Sau khi chúng ta thăm hỏi Lục gia, nếu như Lục mẫu có ấn tượng tốt với con, thì hôm sau cô cô sẽ đi một mình đến gặp Lục mẫu trao đổi việc hôn nhân. Chuyện này còn cứ yên tâm, sau đó cô cô lập tức đi chuộc lấy nô tịch cho con để con có thân phận bình dân tiểu thư Tân gia, khi đó Lục mẫu sẽ cho mời bà mai đến cầu thân.

Mỹ tỳ Vận Nhi nghi hoặc nói:

- Cô cô, sao người cho rằng Lục gia nhất định sẽ nhận lời cầu thân này?

Tân di nương dịu dàng nói:

- Vận Nhi, Lục gia cũng không phải là nhà cao cửa rộng, là một nhà tiểu phú vừa thoát khỏi cảnh nghèo khó. Cô cô không dối gạt con, từ lúc thay mặt lão phu nhân chưởng quản quyền quản lý tài sản Chu phủ, lúc đó ta đã nghĩ đến kết cục bi thảm trong tương lai. Vì vậy năm năm nay cô cô dùng chút thủ đoạn giấu được sáu ngàn lượng bạc trắng, cô cô cầm ba ngàn lượng bạc trắng đi bàn chuyện hôn sự. Đương nhiên, Lục mẫu là người truyền thống thủ lễ, đưa bạc đến trước nhất định là không thành, cô cô sẽ nói con sắp gặp phải bất hạnh, thỉnh cầu Lục mẫu thu nhận làm con dâu. Lục mẫu là người đàn bà tâm địa rất thiện lương, ắt sẽ nhận lời cầu thân, đợi khi Lục mẫu mở lời chấp nhận, cô cô liền để lại bạc lập tức rời khỏi. Lục mẫu nhận được bạc ân huệ này, sẽ có bảy thành hy vọng giúp con trở thành bình thê.

Mỹ tỳ Vận Nhi giật mình nói:

- Cô cô người……

Tân di nương khoát tay ngắt lời, dịu dàng nói:

- Ba ngàn lượng bạc khác cô cô đưa cho con giữ, sau này nếu như cô cô chết rồi, con đi thuê người đi tìm thi thể của cô cô rồi chôn trong phần mộ của Lục gia, trên bia mộ cấp cho cô cô một danh phận của Lục gia, cô cô không muốn hồn không có chỗ về, mà nếu chết cũng không muốn làm ma Chu gia nữa

Quyển 1 - Chương 28: Đắc quân

Câu nói âm trầm dọa người, khiến cho Vận Nhi hoảng sợ nhìn cô cô, Tân di nương lại dịu dàng nói:

- Đó là kết quả thảm nhất. Kết quả thứ hai là cô cô vẫn làm thiếp ở Chu phủ, nhưng kết quả này, cô cô sẽ giữ nghiêm nữ tắc sống hết quãng đời còn lại trong Chu phủ, không cần con quan tâm đến chuyện của cô cô nữa.

Vẻ mặt Vận Nhi như buông lỏng, gật đầu, đột nhiên lại lắc đầu nói:

- Nếu như cô cô sống cuộc sống không tốt, Vận Nhi sẽ nghĩ cách cứu cô cô ra khỏi Chu phủ đấy.

Tân di nương cảm động nhìn âu yếm Vận Nhi một cái, đứa cháu gái thân tộc này của mình quả thật không uổng công bà chiếu cố. Bà trầm tư một chút, lại dịu dàng nói:

- Kết quả thứ ba là cô cô bị Chu phủ bán, con nghĩ cách tìm kiếm rồi mua cô cô về, để cho cô cô vào Lục gia làm thiếp tỳ.

Vận Nhi sửng sốt, nhỏ giọng nói:

- Cô cô, người muốn làm thiếp tỳ của Lục Thất công tử sao?

Khuôn mặt lúm đồng tiền của Tân di nương hơi choáng, buông thõng đôi mắt một hồi, mới nhỏ giọng nói:

- Nữ nhân gả cho người nào thì thuộc về người đó, thời thiếu nữ cô cô say mê tiếng đàn, khúc “Tuyền” của Lục Thất công tử cất lên như thần ý tương hợp. Nếu có duyên phận, cô cô rất muốn cùng hắn thỏa lòng bằng một khúc cầm tiêu hợp tấu. Vận Nhi, con có khinh bỉ cô cô là một nữ nhân vô sỉ không?

Vận Nhi bình tĩnh lắc lắc đầu, dịu dàng nói:

- Vận Nhi sẽ không như vậy đâu. Vận Nhi biết lúc cô cô chưa được gả đi ái mộ nhất chính là hào dũng chi sỹ, nếu cuộc sống đã cho cô cô thêm một cơ hội hoàn thành ước mơ, Vận Nhi chỉ biết thành toàn mà thôi.

Thời kỳ Đại Đường là một thời đại khá thoáng, tiếp nhận một cách bao dung các loại tư tưởng của các dân tộc, thậm chí một số tập tục, giống như Đường Cao Tông nạp phong Tài nhân Võ Mị Nương của Đường Thái Tông làm hoàng hậu, Đường Huyền Tộng đoạt phong Thọ Vương Phi của con trai mình làm Dương Quý Phi. Vì vậy trong quan dân con nạp thiếp của cha cũng không kỳ lạ, bản thân tỳ thiếp chính là tài sản trong nhà.

Từ sau loạn An Sử, thiên hạ đại loạn ngoại tộc tàn sát bừa bãi. Chiến loạn đã tạo nên tình cảnh cửa nát nhà tan, nam đinh giảm mạnh, cô nhi quả phụ trong xã hội nơi đâu cũng có, vì sinh tôn chỉ có cho người trong nhà làm nô hoặc tái giá vào nhà giầu, trở tành nô tỳ cũng tức là tài sản của nhà chủ nhân. Những người nam chủ đó nào quan tâm ngươi là mẫu thân hay là con gái, thích thì có thể chơi đùa hết, đàn bà sinh được con thì khai ân cho danh phận thiếp thất. Tóm lại thời kỳ chiến loạn sau Đại Đường là xã hội phụ hệ tuyệt đối, nữ nhân bước vào cửa nhà nào là người của nhà đó, nam chủ ôm nữ nhân lên giường không quan tâm bối phận với nữ nhân, chỉ để ý cái bụng của nữ nhân to lên có phải là giống của hắn hay không.

Vận Nhi không chút mâu thuẫn mà đáp ứng, Tân di nương cũng ngẩn người, mười mấy giây sau bỗng lắc đầu bực bội nói:

- Không, thế này không được, ta là nữ nhân của Chu gia, sao ta có thể có những ý niệm vô sỉ đó trong đầu.

- Cô cô, người là nữ nhân, hiện tại người đang vào tình cảnh hung hiểm tìm đường lui thì phải vậy thôi, sau này khi Chu gia không cần người nữa, Lục gia đương nhiên có thể cần người, đây là chuyện tùy duyên, ngươi hồ đồ tự trách mình như thế sẽ hỏng việc mất. Người tỉnh lại chút đi, trước hết chú ý một chút về nguy cơ trước mắt, đó mới là chuyện mấu chốt.

Vận Nhi kéo tay Tân di nương, vội vàng lay tỉnh.

Tân di nương giật mình, khẽ ồ một tiếng hoàn hồn lại, ngẩn ngơ suy nghĩ thêm một hồi lâu rồi mới bình thường trở lại, bà có chút mệt mỏi ôn tồn nói:

- Cũng không có gì, chuyện còn lại đều là chuyện của cô cô. Đợi khi sắp xếp xong xuôi chuyện của con, cô cô sẽ lặng lẽ chuyển quyền sở hữu tài sản cho phu nhân (chính thê) và nhị phu nhân (bình thê), sau đó đến chỗ lão phu nhân ngày đêm hầu hạ, hy vọng việc ủy quyền và hầu hạ lão phu nhân, có thể đổi lấy hy vọng sống sót.Vận Nhi gật gật đầu, dịu dàng nói:

- Cô cô, nếu con thoát ly Chu phủ, vậy thì thường xuyên đến bầu bạn với tiểu thư có thích hợp không?

Tân di nương dịu dàng nói:

- Không sao cả, chỉ cần lão phu nhân khỏe mạnh, con đi gặp Nhạn Nhi sẽ không ai dám nhiều chuyện đâu, tuy nhiên con phải chú ý lời nói và hành động của mình, gặp người ta phải nhã nhặn hơn trước.

Vận Nhi gật đầu nói:

- Con đã nhớ kỹ.

Tân di nương thở nhẹ một hơi, ánh mắt nhìn về nơi mờ mịt. Đôi mắt xinh đẹp của Vận Nhi dịu dàng nhìn cô cô, nàng chẳng những thân thiết mà còn kính trọng cô cô, cô cô là người nữ nhân tài ba, trong hoàn cảnh đấu tranh gay gắt của Chu phủ vẫn sừng sững không ngã, tự cô cô chưởng quản quyền tài sản Chu phủ, làm việc luôn nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán. Tài phú của Chu phủ tăng lên gấp bội, hiện tại Chu phủ đã có gia sản trên hai mươi vạn bạc trắng.

Nhưng cũng chính người nữ nhân giúp Chu phủ giàu có lên, giờ lại phải mất đi tất cả, bởi vì bà là đàn bà, bởi vì bà là người đàn bà có địa vị thiếp thất, bà chỉ có thể đưa mình vào làm một phần tài sản của Chu phủ, tài sản không có quyền tự chủ. Nếu như lần này lựa chọn gả cho Lục gia thật sự có thể trở thành bình thê, đó hoàn toàn là đại ân trời ban của cô cô. Trong thâm tâm, Vận Nhi chợt nôn nóng trông chờ vào ngày mai và ngày kia nữa, rất muốn biết mình có thể đạt được địa vị nữ chủ mang danh “thê” cao quý hay không.



Mặt trời chiếu trên đỉnh đầu, trong quân doanh tập huấn ngoài cổng thành tây năm dặm, Lục Thất mặc quan phục Huyện úy màu xanh sậm, hông đeo trường đao quan chế. Hắn ưỡn ngực oai phong, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước. Ở trước mặt hắn năm mét, có năm hàng tráng sỹ mặt áo màu xanh, mỗi hàng hai mươi người. Một trăm tráng dũng này là do hắn chọn từ trong hơn bảy trăm binh dũng cả buổi sáng nay.

Ánh mắt của một trăm người đa số đều có chút nghi hoặc đối với vị Huyện úy đại nhân trẻ tuổi này, tư thế xếp hàng có chút xao nhãng, thậm chí mấy hàng sau còn có kẻ châu đầu ghé tai thì thầm với nhau.
- Các vị, bổn quan phụng mệnh lệnh của thượng quan tuyển chọn binh dũng đặc huấn hộ lương, sau này các người sẽ nằm dưới sự tiết chế của bổn quan. Bắt đầu từ thời khắc này, bổn quan hy vọng các người có thể nể mặt bổn quan, nếu ai không muốn nể mặt bổn quan, bổn quan là quân tướng giết địch trên trăm, bất cứ lúc nào cũng có thể ăn miếng trả miếng, có nghe rõ không?

Lục Thất lạnh lùng nghiêm nghị bắt đầu phát biểu.

- Đã nghe rõ.

Có hai ba mươi người rải rác đáp lại.

Lục Thất chau mày, ánh mắt sắc bén quét qua đám binh dũng, binh dũng vừa chạm vào ánh mắt của hắn lập tức cúi đầu hoảng sợ trốn tránh.

- Các vị, lời dễ nghe bổn quan sẽ không nói nhiều, chỉ là cảnh tỉnh các vị một câu. Quân pháp vô tình, nếu có ai không phục sự tiết chế của bổn quan, lúc đó đừng trách bổn quan lòng dạ độc ác.

Lục Thất vừa thấy đám binh dũng xao nhãng như thế, đành phải bắn tiếng đe dọa. Chỉ có điều sau khi đe dọa có chút hiệu quả, nhưng cũng có rất nhiều binh dũng trên mặt lộ vẻ khinh thường.

- Ngươi, lấy cung tiễn cho bổn quan. Ngươi, cầm bia bắn tên đặt cách xa năm mươi bước.

Lục Thất đưa tay chỉ, lạnh lùng nghiêm nghị ra lệnh cho hai gã binh dũng làm việc.

Một gã binh dũng đặt binh khí xuống rồi mang cung tiễn đưa cho Lục Thất, một gã binh dũng khác thì xách bia bắn tên chạy ra ngoài năm mươi bước. Lục Thất lạnh lùng nhìn về phía bia bắn tên ở ngoài năm mươi bước, tay cầm cung giương lên bằng một lực đạo quen thuộc, lấy một mũi tên đặt lên dây cung bắn ra. Đám binh dũng nhất tề quay đầu nhìn về phía bia bắn tên, mắt thấy mũi tên bắn vào giữa hồng tâm, ây da, lập tức có mười mấy gã binh dũng kêu lên kinh hãi.

Lục Thất cười ngạo nghễ. Khi hắn sáu tuổi đã được phụ thân hằng ngày chỉ dạy bắn cung, là bản lĩnh sở trường nhất của hắn. Chỉ thấy hắn lấy ra từng mũi từng mũi bắn liên tiếp, đến lúc hắn hạ cung xuống, một bình ba mươi mũi tên đã hoàn toàn nằm trên bia. Đám binh dũng đều xem đến ngây ngốc, không khí đột nhiên rơi vào im lặng trang nghiêm. Rất nhiều binh dũng nhìn về phía ánh mắt của Lục Thất đã có kính ý, có lúc, thần kỹ hơn người càng có thể khiến người ta kính phục.

- Các vị, hiện tại bổn quan muốn dựa vào tài để phân chức trách. Trăm người phải phân thành bốn binh chủng, ba mươi người trường thương binh, ba mươi người đao thuẫn binh, ba mươi người kỵ xạ tiên phong, còn có mười người là truyền lệnh do thám.

Sau khi Lục Thất trổ tài đã trở nên lạnh lùng, cao giọng nói, nói xong bắt đầu phân phối từng binh dũng. Đầu tiên căn cứ vào sở thích cá nhân để phân ngạch lớn, sau đó lại căn cứ vào năng lực cá nhân để phân lại, bận rộn hai canh giờ mới xong.

- Các vị, giờ bổn quan phát ra mệnh lệnh, việc huấn luyện hôm nay đã xong, giờ mão ngày mai tập kết thao luyện ở đây, bổn quan cảnh cáo một lần, ai đến sau giờ mão sẽ phạt nặng ba quân côn, mười người binh truyền tin thì ở lại, còn lại giải tán.

Phân phối xong Lục Thất cao giọng hạ lệnh.

Đám binh dũng dạ vâng một tiếng vui mừng rồi giải tán. Binh dũng không so với quan quân chính thức được, thuộc dạng dân binh nửa trưng nửa thuê. Ngày thường thì tập huấn định kỳ, có nhiệm vụ tập kết bất cứ lúc nào, được quân hưởng chỉ có một phần ba quan quân. Lần này tuyển trăm người làm binh dũng hộ quân, binh dũng được tuyển đã biết quân hưởng hàng tháng do quan quân cấp, vốn dĩ cho rằng cũng được như quan quân trong quân doanh vậy. Bây giờ vẫn còn là binh dũng tập huấn, lúc này đám binh dũng đương nhiên còn cao hứng, số quân hưởng này rất đáng giá.

Mười tên binh truyền tin là do Lục Thất tuyển chọn từ trong trăm người, đều là người cơ mẫn thân thủ nhanh nhẹn. Trên thực tế mười người này chính là đầu mục binh dũng rồi, cũng là thân binh lâm thời của Lục Thất, bất cứ lúc nào cũng phải nghe mệnh lệnh của Lục Thất, đương nhiên là mười người này cũng kiêm chức thám mã. Binh chủng Đại Đường lại gọi lòa thám báo, tác dụng của thám mã trong hành quân tác chiến cực kỳ quan trọng, rất nhiều hung hiểm và thời cơ chiến đấu đều là nhờ thám mã điều tra phát hiện.

Lục Thất lưu lại mười tên binh truyền tin chủ yếu là làm quen với bọn họ, hắn không thể dựa vào quan úy để áp chế quân binh dũng, phải lôi kéo vài người có tài để tâng bốc

Quyển 1 - Chương 29: Gia tộc

Mười gã binh truyền tin đa số là người thật sự có tài, người có thể lại càng dễ sùng bái kẻ lợi hại hơn mình, và tiễn kỹ vô cùng thần kỳ của Lục Thất đã khiến bọn họ phục sát đất. Đại bộ phận binh dũng đều tản ra, mười người liền đi qua miệng nói bái kiến đại nhân rồi hành quân lễ với Lục Thất, Lục Thất cười rồi nói hai câu khách sáo.

Sau đó lãnh mười con ngựa trong quân doanh phân cho mười gã binh truyền tin. Đường quốc khống chế cực nghiêm đối với quân dụng, ngựa của quan chỉ có võ quan có thể dùng lúc bình thường, khi có quan vụ kỵ binh mới có thể chiếu theo ngạch mà lãnh ngựa xuất chinh, khi không có quân vụ phải trả lại cho quân doanh. Lục Thất đã đi trước xin chỉ thị của Vương chủ bạcc lãnh mười con quân mã dùng thường ngày, lý do là để có thể thông trị cho binh dũng tập kết một cách nhanh nhất tránh làm hỏng việc. Vương chủ bạc hiện rất cần Lục Thất giúp sức, mười con quân mã cũng im im mà đồng ý.

Lục Thất ngồi lên tọa kỵ của mình, dẫn theo mười gã binh truyền tin đi ra khỏi quân doanh tập huấn, vừa ra khỏi quân doanh hắn lập tức cởi quan phục trên người đặt vào trong chiếc bao trên lưng ngựa, để lộ ra một bộ trang phục thợ săn ở bên trong.

Đám binh truyền tin nhìn thấy hắn cởi quan phục đều rất kinh ngạc, Lục Thất cười nói:

- Chỉ khi làm công vụ ta mới mặc quan phục, bình thường mặc quan phục quá mức câu nệ rồi. Hôm nay ta có duyên kết bạn với các vị huynh đệ, mặc cho ngày sau hợp tác được bao lâu, hôm nay ta mời các huynh đệ đi uống rượu trước, đi nào.

Lục Thất dẫn theo mười gã binh truyền tin đến trung tâm bảo thành Thạch Đàm của thôn Thạch Đàm. Trong Thạch Đàm Bảo tìm tửu quán tốt nhất mở tiệc chiêu đãi. Hắn chọn thôn Thạch Đàm làm nơi mở tiệc, một là vì khoảng cách từ quân doanh tập huấn đến thôn Thạch Đàm khá xa, có thể tránh khỏi tai tiếng, nguyên nhân lớn nhất mà hắn cởi quan phục cũng là vì cái này, hai là tửu quán ở đây tiện lợi, tiệc rượu phong phú một chút đi tốn ba lượng bạc, rượu thịt ở huyện đắt ít nhất gấp ba lần so với ở đây.

Trên bàn rượu, Lục Thất hào sảng uống liền ba chén rượu với mọi người, mượn rượu để xóa nhòa ngăn cách của mọi người đối với hắn, thứ rượu chè này là liều thuốc hay để gắn kết tình cảm. Đám binh truyền tin lúc ban đầu rất câu nệ, rượu vào bụng thêm vào sự hào sảng của Lục Thất, cả đám ai nấy cũng đều trở nên nhiệt tình.

Mượn rượu, Lục Thất uyển chuyển nói với mọi người, chức Huyện úy này vốn dĩ hắn có bản lĩnh ngồi được, nhưng vì không có gốc rễ không làm việc mà tránh tai tiếng, giống như mời mọi người uống rượu rất dễ khiến quan trên hiểu lầm hắn đang kết đảng xây dựng quân, đó là đại kỵ của võ quan cấp thấp, cho nên chỉ có thể lẳng lặng mời tiệc ở thôn.

Người ta ăn của người thì ngại miệng, rượu thịt vào bụng rồi sao còn không hiểu, cũng đều kính rượu tỏ vẻ thông hiểu. Xuất thân của người làm binh dùng đều là kẻ bần cùng, rượu vào thì khổ tâm gì ở trong lòng cũng đều nói ra hết. Bọn họ đa số đều có cha chú anh em bị trưng làm binh, đại bộ phận đều chết trên chiến trường, vừa biết Lục Thất hóa ra cũng cùng cảnh ngộ với bọn họ, lập tức cộng hưởng sự thấu hiểu trong lòng.

Một tiệc rượu nho nhỏ đã giúp Lục Thất có được mười tên trợ thủ, có được sự giúp đỡ của mười trợ thủ này, ngày sau hành sự có thể sai đâu đánh đó, đối với chuyện tiêu diệt phỉ tặc có thêm lòng tin. Hắn hứa hẹn với mười người, sau này ngoại trừ binh hưởng quan hưởng ai lấy nấy được, chỉ cần là tiền thưởng nhận thêm và chỗ tốt gì thì đảm bảo sẽ chia đều cho mọi người. Tất cả đều là người nghèo khổ, nghe xong sao có thể không cảm động, một bữa tiệc rượu vui vẻ đến cực điểm.



Đã gần đến lúc hoàng hôn, Lục Thất mang bốn phần men say cưỡi ngựa về đến nha, việc đầu tiên đương nhiên là phải đi gặp mẫu thân, Chu Nguyệt Nhi và Ninh Nhi đều ở trong phòng mẫu thân. Địa vị của Ninh Nhi là thiếp tỳ, nên đứng ở bên trái của Lục mẫu.

Thấy Lục Thất đã trở về, Lục mẫu tươi cười nhìn sang, quan tâm hỏi:

- Tiểu Thất, công vụ hôm nay có thuận lợi không?

Tâm tình của Lục Thất rất tốt, nở nụ cười nồng nặc mùi rượu, nói:

- Rất tốt, con huấn luyện quân xong liền mời mấy vị đầu mục đi uống rượu, để lại chút nhân tình cho mình.

Lục mẫu mỉm cười gật gật đầu. Bà có xuất thân là quan gia võ tướng, lại gả cho võ tướng, biết rằng người quân nhân uống rượu là chuyện thường, cũng là thủ đoạn hữu hiệu nhất để thân cận người khác, cho nên cũng không phản đối con trai uống rượu.

- Tiểu Thất, hôm nay Tân di nương của Chu phủ đến, mang theo lễ vật tạ lỗi với chúng ta.

Lục mẫu ôn tồn bảo.

Lục Thất ngẩn người, kinh ngạc nói:

- Tạ lỗi với chúng ta? Là sao?

Lục mẫu lắc đầu nói:

- Kỳ thực cũng không có gì, Tân di nương rất muốn bàn xong hôn sự cho con và tiểu thư Chu phủ, nhưng kết quả là tiểu thư Chu phủ không đồng ý, vì vậy mà hôm qua Tân di nương mạo muội đến nhà tạ lỗi.

Lục Thất nghe xong trong lòng buồn bã, con người ai cũng có lòng tự tôn, giờ hắn lớn nhỏ gì cũng là quan thất phẩm của triều đình, bất tri bất giác, trong lòng đã có cảm giác mình ưu việt. Nếu như không có việc phô trương tài hoa của ngày hôm qua, hôn sự Chu phủ có thành hay không thành hắn cũng không chú ý, nhưng giờ lại khác, hôn sự bất thành là một sự phủ định đối với tài hoa của hắn, khiến cho lòng tự tôn của hắn ít nhiều bị tổn thương.
Tuy trong lòng không phục, nhưng trên mặt lại cười nói:

- Việc này có là gì, một nhà có con gái trăm nhà cầu, không thành là chuyện rất bình thường, còn cần phải đến nhà tạ lỗi sao.

Hắn vừa nói xong, Chu Nguyệt Nhi không hài lòng nói tiếp:

- Đường muội này của ta không thấu tình đạt lý chút nào, tự cho mình là cao, một lòng muốn gả cho văn lang tài trí hơn người, lần này đến cả Tân di nương cũng tức giận, xem sau này muội ấy còn dựa vào ai.

Lại nghe nhắc đến Tân di nương, Lục Thất hiếu kỳ nói:

- Chị dâu, vị Tân di nương này rất có địa vị ở Chu phủ sao?

Chu Nguyệt Nhi dịu giọng nói:

- Tân di nương chỉ là địa vị thiếp thất, nhưng đường tổ mẫu của ta vô cùng tín nhiệm Tân di nương, Tân di nương nhận lệnh của đường tổ mẫu ta toàn quyền chưởng quản tài vật của Chu phủ, trên dưới Chu phủ không ai dám đắc tội với Tân di nương đâu. Ngày thường Tân di nương cũng vô cùng yêu thương bảo bọc đường muội Nhạn Nhi, cố ý để đứa cháu gái thân tộc của mình vào Chu phủ làm tỳ hầu hạ cho Nhạn Nhi, mục đích là để cho cháu gái và Nhạn Nhi cùng gả vào nhà tốt, nhưng lần này Tân di nương thật sự là giận đường muội Nhạn Nhi rồi. Nói về việc này, hôm nay vừa trở về đã vì việc chuộc thân cho cháu gái mà rời khỏi Chu phủ, hiện Tân di nương vô cùng thất vọng đối với Nhạn Nhi, sau này chuyện chung thân của đường muội Nhạn Nhi bà sẽ không quan tâm nữa.

Lục Thất nghe xong giật mình, hóa ra là tay nắm quyền sở hữu tài sản mới vênh váo như vậy, đối với những chuyện phía sau, không liên quan đến mình thì hắn cũng không để trong lòng.

Lục mẫu ôn hòa nói:

- Tiểu Thất, Tân di nương đến một mặt là tạ lỗi, mặt khác là đề nghị một quả phụ, muốn tác hợp cho ca ca con làm thiếp tỳ, nghe Tân di nương nói người này rất tốt, theo con thấy có được không?

Lục Thất ngẩn người, thầm nghĩ Tân di nương này thật thích làm mai mối, liền ôn hòa nói:

- Việc này phải do mẹ làm chủ rồi.

Lục mẫu dịu giọng nói:
- Mẹ có thể làm chủ, nhưng con đã là gia chủ của Lục gia, liên quan đến việc chi ra tài vật trọng đại phải do gia chủ gật đầu, đây là quy củ quyết định một gia tộc có thể ổn định giàu có hay không.

Lục Thất là đích tử của chính thê, chiếu theo tông pháp chính là lựa chọn đầu tiên làm chủ gia tộc, Lục mẫu để việc này cho hắn làm chủ, đã ngấm ngầm tuyên bố hắn là người đàn ông chủ quản cao nhất của Lục gia. Lục Thiên Hoa thân làm trưởng tử có thể được Lục Thất tôn trọng, nhưng việc thu chi của tài vật gia đình và đại sự quan trọng nhất định phải phục tùng quyết định của Lục Thất.

Đây là một loại trách nhiệm gia tộc, là thứ mà Lục Thất phải gánh vác, Lục Thất lập tức gật đầu nói:

- Vì chuyện ca ca mua thiếp tỳ, Ninh Nhi cũng từng khẩn cầu con một lần, Tân di nương đã chọn một người, vậy thì chuyện này con đồng ý.

Lục Thất vừa nói như thế, Chu Nguyệt Nhi lập tức vẻ mặt khác thường nhìn Ninh Nhi một cái, Ninh Nhi từ đầu đến cuối đều đứng ngoan ngoãn, nghe xong lời nói của Lục Thất cũng không phản ứng gì.

- Nguyệt Nhi, Tiểu Thất đã gật đầu, ngày mai con đi xem thử, nếu thấy thích hợp thì dẫn về.

Lục mẫu ôn tồn nói.

- Nguyệt Nhi tạ ơn của mẹ.

Chu Nguyệt Nhi dịu dàng nói, còn Lục Thất là đệ, thân làm trưởng tẩu không cần phải cảm tạ.

Lục mẫu gật gật đầu, lại nói với Lục Thất:

- Tiểu Thất, hôm nay trưởng giả chi khác của Lục gia chúng ta đều đã đến, nhất trí thỉnh cầu con cháu Lục thị tụ họp, đã cùng nhau đề cử con làm gia chủ rồi.

Lục Thất sửng sốt. Gia tộc Lục thị đã phân chia mười mấy năm, lúc này tụ họp đề cử hắn làm gia chủ, rõ ràng là muốn kiếm chác, bàng chi Lục gia hiện tại nhà nào nhà nấy cũng đều nghèo khó.

- Tiểu Thất, trưởng giả của bàng chi Lục gia nói, mục đích tụ họp là vì phô trương thanh thế hỗ trợ lẫn nhau, không tụ họp tài vật. Mười mấy năm nay Lục thị năm bè bảy mảng, làm gì cũng bị người ta ức hiếp, bọn họ cần một người chủ đến chủ trì công đạo, hội tụ sức mạnh của mọi người cùng đối ngoại. Nếu cha con còn tại thế, nhất định sẽ gánh vác phần trách nhiệm này.

Lục mẫu nói thêm vào, lời nói tràn đầy tình cảm.

Lục Thất nghe đến máu huyết sôi trào. Từ nhỏ người khiến hắn kính trọng nhất chính là phụ thân, chuyện tụ họp gia tộc này đối với nhà hắn rõ ràng là thua thiệt, nhưng trong chuyện này lại ẩn chứa ý nghĩa gia tộc Lục thị hưng khởi mạnh mẽ.

- Mẹ, họp lại cũng tốt, con và ca ca làm ăn đang thiếu nhân thủ.

Lục Thất ôn tồn đáp lời.

Lục mẫu vui mừng gật đầu nói:

- Nếu con đã đồng ý, ngày mai mẹ sẽ đi thông tri cho bọn họ.

Lục Thất suy nghĩ một hồi, nghiêm mặt nói:

- Mẹ, nếu muốn Lục gia tụ họp hòa thuận đồng tâm, nhất định phải có một quy củ gia tộc trói buộc, vì vậy quy củ phải do nhà chúng ta quyết định. Mấy ngày nay hài nhi không có thời gian lo gia đình, chuyện quy củ cứ do mẹ phác thảo ra một chút, sau đó đăng ký tư liệu tỉ mỉ về những người nhập tộc, bao gồm sở trường, tuổi tác, tình trạng sức khỏe, sau này hài nhi muốn phân phối để vực dậy sức mạnh gia tộc. Xin mẹ nhất định phải thống bao cho Lục thị muốn nhập tộc, ngày sau hài nhi dùng người sẽ không xét đến bối phận, muốn nói tư cách thì xin mời ở nhà dưỡng lão, hài nhi miễn dùng.

Những lời này của hắn giống như một vị tướng quân chủ trì chiến cục, tràn đầy giọng điệu khó có thể nghi ngờ.

Quyển 1 - Chương 30: Góp lời

Lục mẫu nghe xong nghiêm nghị gật đầu, nói:

- Con yên tâm, mẹ sẽ làm tốt.

Lục Thất khí thế vừa phát tiết ra, xoay mặt thì lại giống như một đứa trẻ, cười mỉm chi nói:

- Mẹ, còn có chuyện gì ạ?

Lục mẫu trìu mến nhìn con trai, ôn tồn bảo:

- Không có chuyện gì, cứ về phòng nghỉ ngơi đi. Ninh Nhi, con cũng về phòng đi.

Ninh Nhi đứng nghiêm lên tiếng trả lời, hành một lễ rồi đi song song cùng Lục Thất ra khỏi phòng.

Hai người vừa đi khỏi, Chu Nguyệt Nhi dịu dàng nói:

- Mẹ, người thấy Tân Vận Nhi mà hôm nay đến có xinh đẹp không?

Lục mẫu sửng sốt, suy nghĩ một hồi rồi gật đầu nói:

- Là mỹ nữ động lòng người, hôm qua cũng gặp mặt, không sao để ý, nhưng hôm nay lại nhìn rất là xinh đẹp, khí chất cũng dịu dàng nết na.

Chu Nguyệt Nhi cười nói:

- Hôm qua tâm tư của mẹ đều dồn vào Tân di nương, đương nhiên sẽ không để ý đến nàng ta, hơn nữa lúc trước nô không át chủ, hôm qua Tân Vận Nhi thân làm nô tì phải giả khiêm tốn không thể tranh gianh vẻ đẹp với đường muội Nhạn Nhi được, còn hôm nay mới là vẻ xinh đẹp chân chính của Tân Vận Nhi.

Lục mẫu mỉm cười nói:

- Nguyệt Nhi nói như vậy, có phải là đã nhìn ra được gì không hả?

Chu Nguyệt Nhi cười nhu hòa nói

- Mẹ, theo Nguyệt Nhi thấy, hôm nay mục đích thật sự khi Tân di nương đến nhà là vì cháu gái Tân Vận Nhi của bà. Tân di nương đã nhìn trúng Tiểu Thất, đường muội của Nguyệt Nhi không muốn ứng hôn, Tân di nương đành chỉ còn hy vọng vào cháu gái có thể gả cho Tiểu Thất.

Lục mẫu ồ một tiếng, ôn tồn nói:

- Con thấy như vậy à.

Chu Nguyệt Nhi cười nhu hòa nói:

- Mẹ, Tân Vận Nhi vẫn là là tỳ nữ của Chu gia, Tân di nương lại cố ý dẫn Tân Vận Nhi mặc váy và trang sức sang trọng đến gặp mẹ, có nghĩa là đang thăm dò mẹ có thiện cảm đối với Tân Vận Nhi hay không. Hơn nữa Nguyệt Nhi hiểu rất rõ Tân Vận Nhi, Tân Vận Nhi tính tình dịu dàng rộng lượng, đối nhân xử thế cũng không kiêu căng, tâm địa cũng thiện lương kiên nhẫn, đối với nô bộc xung quanh cũng tương đối thân thiện, điều khó có được nhất là nàng cũng là tài nữ, cầm kỳ thi họa đều có chút thành tựu. Tuy rằng thân là nô tỳ nhưng tâm khí cũng cực kỳ cao, hôm nay Nguyệt Nhi thấy nàng thái độ khác thường, có hơi ngượng ngùng, khẳng định là phải lòng Tiểu Thất rồi. Theo suy đoán của Nguyệt Nhi, tám thành là hôm qua một khúc nhạc của Tiểu Thất đã chạm đến trái tim của nàng, tính tình của Tân Vận Nhi giống như đường muội Nhạn Nhi, nhược bằng Tân Vận Nhi chưa phải lòng Tiểu Thất, thì tuyệt sẽ không nhận lời Tân di nương mặc váy mang trang sức đến Lục gia đâu.

Lục mẫu gật gật đầu, ôn tồn nói:

- Quả thật mẹ cũng có thiện cảm đối với Tân Vận Nhi, cô nương kia tạo cho người ta một cảm giác điềm đạm, dịu dàng.

Chu Nguyệt Nhi cười nhu hòa nói:

- Nếu bàn về nhan sắc thì Tân Vận Nhi kém hơn đường muội một hay phần, nhưng đường muội Nhạn Nhi đa sầu đa cảm không hiểu tình cảm trần tục, gả rồi cũng không quả được một nhà. Tài hoa của Tân Vận Nhi không thua kém đường muội Nhạn Nhi, lại thấu tình đạt lý, giản dị lại chịu được vất vả, gả đi nhất định có thể giúp gia đình phát đạt.

Lục mẫu nghe xong cười, ôn tồn nói:

- Nguyệt Nhi, có phải là con có lòng giúp Tân Vận Nhi bước vào cửa Lục gia không.

Chu Nguyệt Nhi lúng túng, nghiêm mặt nói:

- Mẹ, Nguyệt Nhi có lòng này, Tân Vận Nhi là người con gái tốt khó tìm, Lục gia có thể cưới được nàng vào cửa tuyệt đối là điều may mắn.Lục mẫu gật gật đầu thoáng suy nghĩ, trong lòng bà hiểu rất rõ vì sao Chu Nguyệt Nhi hy vọng Lục gia có thể cưới Tân Vận Nhi. Một là nhà mẹ đẻ của Chu Nguyệt Nhi cũng nhiều lần lâm vào túng quẫn, thêm vào việc nàng là dâu của con thứ, sức lực của bản thân đã không đủ, trong nội tâm rất không hy vọng Lục Thất cưới một người con gái của gia tộc có bối cảnh cao hơn mình làm vợ. Hai là ngoài sự cao thấp của bối cảnh gia tộc, Chu Nguyệt Nhi càng sợ Lục Thất cưới một người thê tử kiêu căng không hiểu tình lý, cho nên nàng ôm hy vọng tác hợp cho hôn sự của Lục Thất và đường muội, bởi vì nàng biết đường muội Nhạn Nhi ở chung rất tốt. Hiện tại đường muội Nhạn Nhi không nguyện ý thì lại có một Tân Vận Nhi đến. Xuất thân và tính tình của Tân Vận Nhi lại càng hợp với ý của nàng, lập tức vội vàng thuyết phục Lục mẫu tiếp nhận Tân Vận Nhi.

Trong lòng Lục mẫu đương nhiên là có chuẩn tắc của mình, chuẩn tắc của Lục mẫu chính là gia hòa vạn sự thuận. Xuất thân của Tân Vận Nhi kém một chút, nhưng nàng có một người cô cô nắm quyền to ở Kỳ lão Chu phủ, điều này rất quan trọng đối với Lục gia vừa thoát khỏi nghèo khó. Bởi vì Lục gia có tài sản ở Vọng Giang Bảo, nên có Tân di nương chiếu cố đương nhiên sẽ kinh doanh thuận lợi.

Ngoại trừ những việc khiến Lục mẫu thật sự rất có thiện cảm đối với Tân Vận Nhi, Lục mẫu cũng không vừa ý tiểu thư khuê các được chiều chuộng. Trong lòng Lục mẫu người làm thê phải vững vàng ung dung, làm việc rộng lượng, đủ sức quản việc nhà, giúp chồng, dạy con, những thứ này Tân Vận Nhi hầu như đều có, thêm vào sự hết lòng của Chu Nguyệt Nhi, thì đã có cơ sở cho gia hòa. Lục mẫu đã có lòng cầu hôn Tân Vận Nhi cho Lục Thất, chỉ có điều là cho Tân Vận Nhi địa vị như thế nào thì vẫn còn do dự, dù sao thì xuất thân của Tân Vận Nhi vẫn là tỳ nữ.

- Mẹ, nếu Tân di nương có lòng kết thân, người có nguyện ý không?

Chu Nguyệt Nhi nhẹ nhàng hỏi, nàng thấy Lục mẫu không nói, còn cho rằng lời nói của mình đã là vung tay quá trán, dù sao thì Tân di nương đã giới thiệu cho nàng một thiếp tỳ, có được chỗ tốt thì phải thay người khác nói đỡ nỗi hiềm nghi.

Lục mẫu nhìn về phía Chu Nguyệt Nhi cười ôm hòa, bà cũng rất yêu thích đứa con dâu trưởng này, đứa con dâu trưởng này dịu dàng hiếu thuận, mấu chốt là nàng thiện lương thẳng thắn, trước giờ trong nhà không lộ tâm cơ hay giấu tư tâm, hơn nữa cũng trung với Lục gia, trong thời kỳ khó khăn nhất của Lục gia Chu Nguyệt Nhi lần nào về nhà mẹ đẻ cũng là vì muốn cứu giúp, nhà Chu lão gia quả thật cũng đã tận lực tương trợ rồi. Chu Nguyệt Nhi được trở về nhà mẹ đẻ từ đầu đến cuối cũng chưa từng tái giá, chính là vì vậy, phân lượng của Chu Nguyệt Nhi trong lòng Lục mẫu rất nặng, người lúc hoạn nạn là người tri kỷ.

- Nguyệt Nhi, mẹ có thiện cảm với Tân Vận Nhi, nếu như Tân di nương có lòng kết thân, mẹ sẽ đồng ý cho Lục Thất nạp làm chính thê. Tuy nhiên việc này con đừng nói cho Tân di nương, đợi lúc Tân di nương hỏi con, con nói mẹ có thiện cảm với Tân Vận Nhi, mẹ làm như thế là vì cho Tân Vận Nhi có thời gian suy xét. Bởi vì nếu Tân Vận Nhi theo tiểu thư Chu gia có thể sẽ được đặt trên cành cao, Lục gia không thể nhận một người nữ nhân một dạ hai lòng bước vào cửa.

Lục mẫu ôn tồn nói.

Chu Nguyệt Nhi thở phào nhẹ nhõm, dịu dàng nói:

- Nguyệt Nhi đã nhớ kỹ ạ.

Lục mẫu lại ôn tồn bảo:

- Còn nữa, ngày mai con đi xem, phải về nhà mẹ đẻ trước để thăm hỏi một chút về người quả phụ kia, thà rằng trì hoãn mấy ngày cũng không thể qua loa nhận một điêu phụ vào Lục gia, chuyện này không thành, mẹ tự sẽ giúp con làm chủ, tìm người khác.

Khóe mắt của Chu Nguyệt Nhi đỏ lên, đứng lên quỳ gối trước mặt Lục mẫu, nghẹn ngào nói:

- Đa tạ mẹ, đều là do Nguyệt Nhi khiến mẹ thất vọng.

Lục mẫu giơ tay vuốt tóc nàng, trìu mến nói:

- Đừng nói thế, không có hậu duệ chưa chắc đã là vấn đề do con, cho dù là con không thể sinh nở, con là dâu trưởng của trưởng tử Lục gia, nữ nhân khác có thể sinh nở đi nữa cũng không thể cưỡi lên đầu con, huống chi Nhị Lang là thật lòng thật ý yêu con sâu đậm.

Chu Nguyệt Nhi rưng rưng gật đầu mừng rỡ.Lục Thất và Ninh Nhi trở về phòng, cửa vừa đóng cơ thể của Ninh Nhi đã bị Lục Thất dùng sức hai tay ôm lấy, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào đôi môi đỏ như son, một cánh tay to luồn vào trong áo mơn trớn trên đôi gò bồng đào, Ninh Nhi uốn éo người, kiều mị hừ lên mấy tiếng hưởng thụ sự hoang dã của ái lang.

Rất lâu sau Ninh Nhi mới chủ động đẩy Lục Thất ra, đôi má lúm đồng tiền ửng đỏ trông thật xinh đẹp, nàng dịu dàng nói:

- Được rồi, mau nằm lên giường tạm nghỉ ngơi đi.

- Ta không mệt, tỷ theo ta cùng nhau lên giường nhé.

Lục Thất giống như một đứa trẻ, làm nũng ôm lấy Ninh Nhi không buông.

Trái tim thiếu nữa của Ninh Nhi vui vẻ, dịu dàng nói:

- Đừng có nhốn nháo, tỷ tỷ phải đi xuống bếp, tỷ tỷ không thể để cho trưởng thiếu phu nhân tự mình xuống bếp được.

Lục Thất “ồ” lên một tiếng tỉnh ngộ, vươn cổ thơm Ninh Nhi một cái rồi buông tay ra. Ninh Nhi sửa sang lại quần áo, ổn định tinh thần lại một chút, cười với Lục Thất rồi đi ra khỏi phòng. Lục Thất vui mừng lắc lư cái đầu, tâm tình vui vẻ đi đến bên giường nằm xuống, trong tâm trạng phấn chấn và hơi men đã chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết.

Trong nhà bếp Lục gia, Chu Nguyệt Nhi và Ninh Nhi cũng nhau làm cơm tối, hai nàng đều mang tâm trạng rất tốt, làm liền tay liền chân, sau khi cơm canh đã vào nồi, Chu Nguyệt Nhi vỗ vỗ tay đứng thẳng lên.

- Trưởng thiếu phu nhân, ở đây cứ do nô tỳ trông coi, người đi xem trưởng thiếu chủ đã về chưa.

Ninh Nhi dịu dàng nói, trưởng tử Lục Thiên Hoa đang ở ngoài tiệm pha chế thuốc theo công thức, cũng rất bận rộn.

Chu Nguyệt Nhi sung sướng gật gật đầu, cười dịu dàng nói:

- Ninh Nhi, cảm ơn cô.

Ninh Nhi dịu dàng nói:

- Nô tỳ giúp trưởng thiếu phu nhân là việc nên làm.

Chu Nguyệt Nhi nhìn Ninh Nhi một cái, cười nhu mì, nói:

- Ninh Nhi, cô biết ta cảm ơn cô chuyện gì không?

Ninh Nhi sửng sốt, dịu dàng nói:

- Trưởng thiếu phu nhân cảm ơn, là vì nô tỳ đã nói chuyện với Thất thiếu chủ phải không.

Chu Nguyệt Nhi lắc đầu, dịu dàng nói:

- Chuyện đó đã cảm ơn rồi, còn chuyện này là cảm ơn cô lúc ở Chu phủ đã cho ta chút tôn nghiêm. Lúc đó Tân di nương dạy dỗ cô, nếu cô không nghe lời, ta sẽ rất khó xử.

Ninh Nhi chấn động cúi đầu, trong tại lại nghe Chu Nguyệt Nhi dịu dàng nói:

- Ninh Nhi, ngày mai ta đi gặp một người thiếp tỳ, nếu nhận về, ta muốn nhờ cô làm mẫu để dạy dỗ, cô có thể giúp ta không?

Trong lòng Ninh Nhi hơi hoảng, gật gật đầu theo bản năng.

- Ta cảm ơn cô trước, cô trông bếp đi.

Chu Nguyệt Nhi nói xong liền rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau