KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 256 - Chương 260

Quyển 3 - Chương 1: Bất ngờ

Quyển 3: Phàn Long phù Phượng, Phúc hề họa hề Chương 1: Bất ngờ

Ba ngày sau, Lục Thất về tới kinh thành, trên người hắn đầy bụi đi thẳng tới Nam đại doanh, kết không không gặp được Chu Chính Phong, nghe nói là đi kinh thành dự tiệc, Lục Thất chỉ báo danh, báo áp ở chỗ thư ký quân Tào, sau đó tới kinh thành, phân tán thuộc hạ ở kinh thành, hắn một mình tới Binh bộ báo cáo chuẩn bị giao lệnh, sau khi quá trình trình diện không có sai lầm mới quay trở về Tú trang.

Khi trở lại Tú trang đã là lúc hoàng hôn, sự trở về của hắn khiến đám thiếp thân xinh đẹp cực kỳ mừng rỡ, gần như mắt ai cũng ngấn nước, bận rộn hầu hạ hắn cởi giáp, nấu nước, nấu cơm, cảnh bận rộn trong nhà sau khiến Lục Thất ấm áp trong lòng, ngồi trong sân vườn yên lặng ngắm nhìn.

Ngày hôm sau, Lục Thất sảng khoái thức dậy, sau khi rửa mặt ăn cơm, hắn dẫn Ngọc Trúc, Uyển Ngọc và Băng Nhi cùng đi gặp huynh trưởng, kết quả cũng vô ích.

Không gặp được huynh trưởng, Lục Thất lo lắng lại tới nhà của Chu Vân Kỳ, kết quả được tin chính xác trong miệng tẩu tẩu là huynh trưởng được một vị Thiếu phu nhân Tiêu phủ mời đi tham gia việc kinh doanh hiệu thuốc, nói hiệu thuốc là do Thiếu phu nhân Tiêu phủ hợp tác với Lục Thất.

Lục Thất nhận được tin đã yên tâm hơn, lại dẫn các thiếp thị tới đường Minh Hiên, đường Minh Hiên ở khu đông Giang Ninh, là khu quần cư của quan lại quyền quý, trà các Thất Tịch và nhà của La Trưởng sử đều nằm ở đây, Lục Thất lại không thể ngờ rằng, Thiếu phu nhân Tiêu phu có khả năng mua được cửa hàng ở đường Minh Hiên.

Cho đến gần trưa, Lục Thất mới tìm được cái gọi là cửa hàng hợp doanh, nằm ở đoạn cuối cùng của đường Minh Hiên, gần với hoàng cung, chính vì gần hoàng cung nên nhân khí ở khu vực này không vượng lắm, người bình thường không muốn tới gần hoàng cung, mở hiệu thuộc ở đó không hề lý tưởng.

Khi Lục Thất nhìn thấy cửa hàng của mình, ánh mắt hắn chợt sửng sốt, mặt tiền rất lớn, còn hai tầng, chiều ngang khoảng ba mươi mét, cửa mở ba cánh, then chốt là tấm biển trên cánh cửa lại lần lượt là Vạn Sinh dược đường, Thiện đường và Vân đường, hắn kinh ngạc nhìn quanh quẩn, đây là kinh thành, không phải huyện Tam Nguyên.

Lục Thất vội vã bước vào cửa hàng, thấy trong đó có rất nhiều người đang thu dọn, đôi mắt hắn nhanh chóng nhìn thấy huynh trưởng, huynh trưởng mặc áo bào xanh cũ, cũng nhìn thấy Lục Thất bước vào, lập tức vui mừng bất ngờ ra đón.

- Tiểu Thất, đệ đã quay về rồi.
Lục Thiên Hoa mừng rỡ kêu lên.

Lục Thất ấm áp gật đầu, cười nói:
- Ca, hoàng hôn hôm qua đệ mới trở về kinh thành

Lục Thiên Hoa gật đầu, sung sướng nói:
- Đệ bình an là tốt rồi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, quay đầu liếc nhìn, hỏi:
- Ca, cửa hàng này tên là Vạn Sinh đường sao?

- Tên là Vạn Sinh đường, là Vạn Sinh đường của Thiếu phu nhân Tiêu phủ và Tuyên Châu, đạt được điều kiện thông doanh, chính là nói Vạn Sinh đường của kinh thành, là chi nhánh của Vạn Sinh đường Tuyên Châu.

Lục Thất giật mình, cười nói:
- Cửa hàng này đã lập rồi, ta còn chưa lấy một đồng bạc nào.

Lục Thiên Hoa giật mình, kinh ngạc hỏi:
- Tiểu Thất, đệ không bỏ bạc ra sao?

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu đáp:
- Đệ và Thiếu phu nhân Tiêu phủ chỉ là có ý định hợp doanh.

Lục Thiên Hoa lập tức nhíu mày, khó hiểu nói:
- Nhưng một vị chủ quản của Thiếu phu nhân Tiêu phủ nói, cửa hàng này đã có một nửa của đệ.

Lục Thất nghe vậy mỉm cười, nói:
- Ca, đó là chuyện của đệ, đợi đệ gặp Thiếu phu nhân Tiêu phủ sẽ thương lượng xong.

Lục Thiên Hoa nghi hoặc nhìn Lục Thất, kế đó gật đầu, quay đầu liếc một cái, nói:
- Cửa hàng này cũng cứ như vậy đi, hai hôm nữa ta sẽ trở về ôn bài, còn có mười sáu ngày nữa là vào kỳ thi rồi.

Lục Thất gật đầu, Lục Thiên Hoa mỉm cười, lạnh nhạt nói:
- Tiểu Thất, thực ra ta đã không còn để ý tới việc ứng thi nữa, văn chương của ta tốt hay không hẳn không ảnh hưởng tới đậu bảng vàng, trong lòng nghĩ, cho dù đậu cũng không có gì vinh quang cả.

- Ca, ca đừng có suy nghĩ mất mát đó, nếu ca đậu bảng vàng, văn chương tất nhiên sẽ được truyền ra ngoài, tốt hay không đều sẽ được các văn nhân đánh giá, ca có thể không để ý tới chuyện thi đỗ, nhưng không được để người ta mắng mình là người tầm thường.
Lục Thất nghiêm mặt khuyên bảo, suy nghĩ trì trệ của huynh trưởng tuyệt đối sai lầm.

Lục Thiên Hoa nghe xong vẻ mặt ngưng trọng, thoáng suy nghĩ một lát, gật đầu nói:
- Ca hiểu, sẽ nghiêm túc thi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, Lục Thiên Hoa chần chừ một chút, bỗng khẽ nói:
- Tiểu Thất, Thiếu phu nhân Tiêu phủ chuyển lời, phụ thân của Hinh Lan muốn kết thông gia, nếu đệ rảnh hãy tìm cơ hội đi, ca không muốn sau khi có danh phận mới gặp.Lục Thất im lặng gật đầu, chợt cười nói:
- Ca, ta dẫn theo các thiếp thị ở kinh thành tới, để bọn họ bái kiến ca một chút.

Đám Ngọc Trục dưới yêu cầu của Lục Thất đã bái kiến Lục Thiên Hoa với tư cách em dâu, sau đó Lục Thất rời khỏi cửa hàng.

Trong xe trên đường trở về, hắn có hơi rầu rĩ, vấn đề là hắn không muốn để quá nhiều người biết chuyện gieo hạt, sách lược

Vừa về tới Tú trang, sắc mặt của Lục Thất rõ ràng sầm lại, hóa ra lại thấy người áo xanh quen thuộc, chính là hoạn quan lần trước dẫn hắn đi gặp Hình đại nhân.

- Lục đại nhân đã trở về, chúng ta đã đợi hai tiếng rồi.
Người áo xanh thấy Lục Thất, vẻ mặt khẽ cười trong sân, nhỏ giọng nói.

Lục Thất nén nỗi chán ghét trong lòng, cười nhạt hỏi thẳng:
- Làm phiền đã phải chờ lâu, tuy nhiên lần trước mời, hạ quan chẳng những không được lợi gì, lại bị dọa hú hồn hú vía.

Người áo xanh mỉm cười, khẽ đáp:
- Lần trước là chúng ta nhầm lẫn, muốn đền tội với đại nhân, lần này vẫn là Hình đại nhân cho mời, đi thôi.

Lục Thất ngẩn ra, đành phải đi theo, ra khỏi cửa đi một đoạn mới lên xe, trong xe Lục Thất không nói gì, hắn cực kỳ cảnh giác cái trên Hình đại nhân đó, thực sự không đoán được Hình đại nhân lần trước là đại diện cho người nào hạ lệnh cho hắn, hắn có chút hoài nghi không phải là Đường Hoàng, nhưng cũng không loại trừ Đường Hoàng cố ý thử thăm dò.

Tới nơi, Lục Thất buồn bực xuống xe, thấy vẫn là hoa viên u buồn lần trước, hắn theo người áo xanh bước vào, trên đường hắn nhận ra không giống trước đây, cuối cùng được dẫn tới một tòa lầu các, còn lần trước là phòng khách.

Người áo xanh đẩy cửa lầu, sau đó đứng cạnh cười nhạt bảo Lục Thất bước vào, Lục Thất cảnh giác, giả bộ cúi đầu chỉnh trang phục, thực ra là nhắm mắt nhìn ngó bên ngoài một lúc, nhưng không thấy có gì bất thường, hắn đành cất bước vào cửa lầu.

Vừa vào trong lầu, cảnh tượng đập vào mắt lập tức làm thể xác và tinh thần hắn xao động, có sự phấn khích thú tính nguyên thủy.

Chỉ thấy ở chỗ cầu thang hướng lên trên bên trong cùng có một cô gái khỏa thân để lộ tấm thân ngọc ngà, cô gái đó đứng như người ngọc lóng lánh đúc bằng ngọc trắng, mái tóc sõa vai, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, như thể tiên nữ vừa mới tắm xong.

Lục Thất nhanh chóng nén nỗi phấn khích, cảnh giác nhìn quanh, rồi mới cất bước đi vào trong lầu, sau khi dừng lại, thản nhiên nhìn cô gái khỏa thân đó, thận trọng hỏi:
- Xin hỏi, Hình đại nhân có trong đó không?

- Ha ha, Lục đại nhân tới rồi.
Chợt một giọng nói the thé cất lên, Lục Thất nghe vậy nhìn lại, thấy trên cầu thang bước xuống một người đàn ông mập trắng, chính là Hình đại nhân.

Đợi Hình đại nhân bước xuống cầu thang, Lục Thất chắp tay làm lễ:- Hạ quan bái kiến Hình đại nhân.

- Lục đại nhân có thể bình an trở về, bổn viện chức mừng.
Hình đại nhân nhìn Lục Thất, nhỏ giọng nói.

Lục Thất ngẩn ra, đáp lại:
- Nói thế, đại nhân cho rằng hạ quan có thể không trở về.

- Đúng vậy, bổn viện từng nghĩ thế, cho nên cung tỳ và Ngư trường kiếm ngươi nên có, bổn viện đã cất đi, có điều ngươi đã trở về thì nên là của ngươi, phải cho ngươi.
Hình đại nhân khẽ cười nhạt nói, tự nhiên như thế đang nói lời bình thường.

Lục Thất do dự một lát, cuối cùng kìm lại không hỏi, thấy Hình đại nhân nhìn về cô gái khỏa thân đó, khẽ nói:
- Ta không còn cách nào, ngươi chịu thiệt đi nhé.

Cô gái khỏa thân không nói gì, chỉ cúi đầu khom người chào Hình đại nhân, sau đó nhấc bước chân trắng tuyết giống như tiên nữ giáng trần, thướt tha đi ra ngoài lầu, Lục Thất nghi hoặc nhìn theo.

- Đối xử tốt với cô ấy, cô ấy vốn là cung phi của tiên đế, năm xưa ta nợ ơn cứu mạng của cô ấy.
Lục Thất nghe được tiếng nói khe khẽ của Hình đại nhân, hắn giật mình quay ngoặt đầu lại nhìn.

- Đại nhân, ngài đây là muốn hại ta sao?
Lục Thất nhíu mày chất vấn.

- Hại ngươi? Nếu muốn hại ngươi, ta sẽ nói thật cho ngươi sao? Yên tâm đi, người đó trong cung đã đi theo tiên đế rồi, người này thuộc về ngươi, không ai có thể truy cứu.
Hình đại nhân thản nhiên đáp lại.

Lục Thất im lặng, hắn hiểu thế yếu của mình, tranh luận tiếp với tên quyền hoạn này cũng vô dụng, hắn chần chừ một lát, hỏi:
- Đại nhân, còn có chuyện chỉ bảo sao?

- Đương nhiên có chuyện rồi, ta phụng mệnh bề trên, hỏi xem ngươi có muốn kết thân với tông thất không, phủ Ung Vương có vị Huyện chủ tên là Lý Thiền Nhi, muốn làm vợ ngươi.
Hình đại nhân nhỏ giọng nói.

- Cái gì?
Lục Thất sửng sốt thất thanh.

- Ha ha, được kết thân với Huyện chủ của tông thất, đó là phúc khí của ngươi.
Hình đại nhân cười nhạt nói.

Lục Thất nghe xong ngạc nhiên, nghi hoặc hỏi:
- Đại nhân, ta chỉ là một võ quan không có nền tảng, sao có Huyện chủ muốn kết thân với ta?


- Đúng, cho nên mới nói là phúc khí, ngươi và Huyện chủ kết thân, chính là hoàng thân, là đại lợi cho sự ổn định trên quan đồ của ngươi sau này.
Hình đại nhân khẽ nói.

Lục Thất kinh sợ trong lòng, hắn tự thấy đây chắc chắn không phải chuyện tốt, Huyện chủ của Ung Vương phủ hứa gả làm vợ hắn, đây chẳng phải là kết nhân đảng sao, một khi đồng ý, sau này chắc chặn sẽ phúc ít họa nhiều, kể cả không kiệng kỵ kết nhân đảng, hắn cũng không muốn chấp nhận nhân duyên khó hiểu này.

- Đại nhân, hạ quan không muốn kết thông gia này, xin đại nhân hồi bẩm.
Lục Thất quả quyết cự tuyệt.

- Cái gì? Ngươi lại dám từ chối, ngươi biết hậu quả không? Điều đó sẽ làm ngươi mất đi mọi thứ hiện giờ.
Hình đại nhân lập tức biến sắc mặt, giọng the thé đe dọa.

Lục Thất giật mình, nhưng nhanh chóng lắc đầu nói:
- Đại nhân, kết thân nên là đôi bên tình nguyện, ta không muốn dựa thế giàu sang, mà tiếp nhận quan hệ thông gia không thích, đại nhân, hạ quan cáo từ.

Lục Thất nói xong chắp tay làm lễ, quay người vội vã đi, Hình đại nhân không gọi theo, nhìn theo bóng Lục Thất, vẻ mặt có chút cổ quái.

Quyển 3 - Chương 2: Vô tâm cắm liễu

Trong hoàng cung, Đường Hoàng mặc áo gấm ngồi trên sập, ánh mắt bình tĩnh nghe Hình đại nhân bẩm báo, sau khi hỏi mấy câu, phất tay cho Hình đại nhân lui đi.

Hình đại nhân đi khỏi, Đường Hoàng lấy một chiết tử ra xem, lát sau mới cười nhạt nói:
- Ở Trì Châu, Lục Thiên Phong được một người con gái thích, quỳ xuống cầu xin Mã Khanh, ở kinh thành, Lục Thiên Phong lại cả gan dám không thích mà từ chối thông gia tôn thất, Đại Ban, ngươi nói xem hắn có thật tâm làm không?

- Nô tài không biết, tuy nhiên nô tài có thể khẳng định, Lục Thiên Phong quả thực không biết Thạch Thiền Huyện chủ.
Hạ đại nhân đứng cạnh cung kính trả lời.

Đường Hoàng gật đầu, im lặng lại nhìn chiết tử hồi lâu, bỗng lên tiếng dặn dò:
- Đại Ban, chỉ dụ Tông Chính tự, con gái Lý Thiền Nhi của Ung Vương ban cho danh hiệu Ngô Thành Công chúa, ban thưởng cho Ngô Thành Công chúa quyền lập phủ, xây dựng theo chế độ Quận vương.

Hạ đại nhân ngẩn ra, khẽ kinh ngạc:
- Bệ hạ, tứ phong con gái Ung Vương làm Công chúa, có phải vinh sủng quá không?

Đường Hoàng mỉm cười, lạnh nhạt đáp:
- Ban phong hiệu cho Công chúa, có một số chuyện Ung Vương sẽ không có tư cách can thiệp nữa, trẫm tứ phong con gái huynh đệ làm Công chúa là để thân hòa với huynh đệ.

Hạ đại nhân hiểu ra gật đầu, cung kính nói:
- Nô tài lĩnh dụ.

- Đại Ban, Lý Thiền Nhi chẳng phải có một tòa quan trạch ở bên cạnh hoàng cung sao, thế thì không cần ban phủ địa cho nữa, sữa thẳng cửa phủ là được, ngoài ra quan lại của phủ Công chúa do ngươi sắp xếp, đặc biệt là tướng quan của Phủ quân và Dực vệ, ngươi phải cẩn thận lựa chọn.
Đường Hoàng thản nhiên dặn bảo.

- Nô tài hiểu, sẽ làm tốt.
Hạ đại nhân cung kính đáp lại.

- Tứ phong Lục Thiên Phong làm Phò mã Đô úy của Ngô Thành Công chúa, ngày mai ngươi sai người đi truyền chỉ.
Đường Hoàng lại dặn.

- Nô tài lĩnh dụ.
Hạ đại nhân cung kính đáp.

Đường Hoàng gật đầu, lại nghe Hạ đại nhân cung kính nói:
- Bệ hạ đã tứ phong Phò mã Đô úy, chi bằng bãi miễn chức quan khác của Lục Thiên Phong.

- Nóng vội quá là không nên, đợi sau khi Lục Thiên Phong tiêu diệt thổ phỉ, sẽ có triều thần dâng thư nói hắn không thể kiêm nhiệm chức quan của phủ Thân vương, khi đó Trẫm sẽ bãi chức Lữ soái phủ Thân vương của hắn, lấy danh là thưởng công, để hắn chuyển sang đảm nhiệm Đông cung Trung lang tướng, trên danh nghĩa sẽ thống soái kỳ quân Ngô Thành.
Đường Hoàng thản nhiên trả lời.

- Bệ hạ muốn xây dựng chế độ cho kỳ quân Ngô Thành?
Hại đại nhân khẽ kinh ngạc hỏi.

- Trẫm muốn tăng quân ở Thường Châu để kiềm chế Giang Âm quân, dù sao cũng phải có cơ hội xen vào hợp lý, kỳ quân Ngô Thành trên danh nghĩa là quân của phủ Công chúa, tôn sùng Công chúa, có thể ngự trị bên trên Giang Âm Hầu, ngoài ra sau khi Lục Thiên Phong trở thành Đông cung Trung lang tướng, Ngô Thành Quân dĩ nhiên chính là thân quân của Thái tử, trên dưới Giang Âm Quân về tâm lý đều không thể chỉ trích trẫm không tín nhiệm được.
Giọng Đường Hoàng hơi lạnh lùng nói.

Hạ đại nhân gật đầu, khẽ đáp:
- Nô tài hiểu.

- Thái tử gần đây đang làm gì?
Đường Hoàng nhã nhặn hỏi.- Thái tử điện hạ gần đây vẫn đọc sách, xuất cung năm lần, đều là đưa con gái của Trương thị đi du ngoạn.
Hạ đại nhân cung kính trả lời.

Đường Hoàng im lặng, một lát sau mới nói:
- Thái tử ít tuổi, dễ bị mê hoặc, ngươi không được coi thường.

- Vâng, nô tài không dám buông lỏng.
Hạ đại nhân cung kính đáp lại.

- Mấy hôm nay ngươi sắp xếp đi, trẫm muốn gặp tướng quan của Hưng Hóa quân, bốn quan tướng của Ung Vương phủ, trẫm cũng muốn gặp.
Đường Hoàng căn dặn.

- Bệ hạ yên tâm, lời phân phó trước đây, nô tài nhớ kĩ rồi.
Hạ đại nhân cung kính đáp.

- Tốt lắm, trẫm tới Văn Hoa các giải sầu.
Đường Hoàng nói nhỏ.

*****

Lục Thất ngồi trong xe, hai tay nắm một thanh đoản kiếm vỏ xanh, đây là Ngư trường kiếm, khi lên xe liền đặt ở chỗ ngồi, hắn đã thử qua, đúng là một kiếm khí thượng phẩm sắc bén.

Nắm Ngư trường kiếm, tâm trạng Lục Thất rất lo lắng, không hiểu sao bị dính dáng tới quan hệ thông gia với Huyện chủ gì đó, sau khi hắn quả quyết cự tuyệt, trong lòng cũng có chút hối hận, cảm thấy nên khéo léo thoái thác thì hơn, từ chối cứng nhắc có vẻ không nể tình lắm.

Thực ra hắn cũng hiểu, nếu đổi người cầu hôn, hắn chưa chắc đã vội vàng từ chối, là cái tên Hình đại nhân đó khiến hắn cảnh giác chán ghét.

Lâu lắm, hắn mới ngẩng đầu nhìn cô gái đối diện, cô gái đã mặc một chiếc váy màu trắng, tôn thêm làn da như tuyết ngọc, càng thêm thanh lịch như tiên, vẻ đẹp của cô gái này gần giống như Ngọc Trúc, nhưng khí chất lại có thể so sánh với Lý Tuyết Tâm.
- Hỏi một câu, nàng thích văn nhân, hay là võ nhân, huynh trưởng của ta là văn sĩ uyên bác, giờ nàng có thể lựa chọn.
Lục Thất khẽ hỏi, hắn bỗng muốn trao người phụ nữ này cho huynh trưởng.

Khuôn mặt cô gái bình tĩnh, môi son mấp máy, dịu dàng nói:
- Nô gia biết tình hình của chàng, nguyện theo chàng.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc hỏi:
- Ngươi biết tình hình của ta đúng như vị Hình đại nhân đó đã nói.

- Vâng, Hình Vân sở dĩ không sớm đem nô gia cho chàng, là vì nô gia, thực ra, Hình Vân là người vô cùng tri ân.
Cô gái đáp.

Lục Thất gật đầu, trong lòng có chút chuyển biến tốt với vị Hình đại nhân đó, hắn lại mỉm cười, nói:
- Vậy nàng nên biết, ta có rất nhiều phụ nữ đấy.

- Biết, vì thế nô gia muốn theo lão gia, nô gia thích người thanh tĩnh, mà lão gia mặc dù là võ quan nhưng những người phụ nữ của chàng đều là tài nữ biết văn thơ, nô gia nguyện cùng hầu hạ một chồng với đám tài nữ đó, chứ không muốn ở cùng với lũ ngu nữ.
Cô gái ôn tồn trả lời.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Tẩu tẩu của ta xuất thân thư hương, tính tình cũng hiền hòa.

- Nô gia đã nói rồi, nô gia thích người thanh tĩnh.
Cô gái cười nhạt đáp lại.

Lục Thất ngẩn ra, nhìn sâu cô gái, đáp lại:
- Vậy tùy nàng.

Cô gái dịu dàng mỉm cười, khẽ nói:
- Thực ra, nô gia không muôn trao thân cho người tầm thường.

Lục Thất khẽ cười nhìn nàng, nhìn một lát mới nói:
- Hôm nay tâm trạng ta không tốt, không nói nhiều với nàng, có điều ngươi yên tâm, ta sẽ tôn trọng nàng, sẽ cho nàng địa vị chính thiếp, cũng cho nàng tùy ý chọn chỗ ở.

Cô gái dịu dàng gật đầu, lặng lẽ cúi đầu thi lễ, hiền dịu nói:
- Thiếp thân cảm tạ lòng khoan dung của lão gia.

Lục Thất mỉm cười không nói gì nữa, nỗi lo lắng trong lòng hắn khó giải tỏa, đối diện với mỹ nhân, cũng phiền lòng không muốn ứng đối, lúc này người hắn muốn thổ lộ dường như chỉ có Lâm Tiểu Điệp, mà vị sư tỉ đó, hắn không dám bước vào tiêu cục Long Uy gặp lần nữa.

Ấy, Tiểu Điệp vẫn cứ không quay về tú trang, mà hắn lại không muốn đi gặp Lâm Tổng tiêu đầu đó hỏi, trái tim Lục Thất thật sự chìm trong buồn phiền.

Trở về tú trang, thấy Lục Thất dẫn về một cô gái tuyệt đẹp, các thiếp thị cũng không có phản ứng lạnh nhạt thù địch, trái lại ấm áp chủ động tiếp đón cô gái, Ngọc Trúc kéo cánh tay cô gái, thân thiện dắt ra nhà sau.

Tâm trạng Lục Thất không vui, mỉm cười che giấu đối diện với các thiếp thị, sau đó tới phòng của Ngọc Trúc nghỉ ngơi, trên đường trở về, hắn lại quên hỏi phương danh của mỹ nhân kia, cũng không còn tâm trạng để hỏi.

Ngày hôm sau, tâm tình của Lục Thất rõ ràng đã khôi phục lại ánh sáng, hắn đã nghĩ thông suốt, cùng lắm mượn chuyện này lui thân, từ quan rời khỏi kinh thành đi làm phú ông, thực ra sở dĩ hắn lo lắng là sợ sau này sẽ bị trả thù, trả thù trong quan trường vô cùng tàn khốc, vô tình, hơn nữa khó lòng phòng bị, chỉ cần một sự mưu phản vu cáo hãm hại là đủ để khiến cả nhà Lục thị diệt tộc

Quyển 3 - Chương 3: Tứ hôn

Sau khi Lục Thất tập luyện buổi sáng xng, ở trong sân nhìn các thiếp thị xinh đẹp thêu thùa, mỹ nhân mới tới kia đêm qua ngủ trong phòng Lý Tuyết Tâm, sáng sớm cũng không ra, Lục Thất cũng không hỏi, hắn lờ mờ cảm thấy, mỹ nhân đó là một mối họa, có ý thức không muốn lại gần, nhưng hắn cũng không thể mất đi sự tôn trọng.

Trong tú trang an nhàn cả buổi sáng, Lục Thất giờ không vội, chỉ đợi người khác tới tìm, cho dù là người đó truyền chỉ tới, hắn cũng ngoan ngoãn đi ứng phó.

- Lão gia, người đến.
Giọng A Hồng hốt hoảng truyền tới, Lục Thất cau mày, bất đắc dĩ đứng lên, thật sự chỉ được nửa ngày rảnh rỗi.

Hắn cất bước đi ra nhà trước, đám thiếp thị xinh đẹp đứng lên lo lắng nhìn theo, Lục Thất đã dặn không cho họ gặp người ngoài ở trong nhà, nhưng cho phép họ kết bạn đi ra ngoài dạo chơi.

Lục Thất đi tới sân trước, hắn giờ cũng lười hỏi A Hồng, người có thể tìm hắn cũng chỉ có người đó, nhưng vừa nhìn thấy người trong sân, hắn kinh sợ ngẩn ra, trong sân có ba người đứng thành hình chữ phẩm, trên cùng là một người trung niên béo trắng, chính là Hình đại nhân vừa gặp hôm qua, theo sau là hai người mặc áo xanh nhưng đều lạ mặt.

- Thánh chỉ hạ, Lục Thiên Phong tiếp chỉ.
Hình đại nhân cầm cuộn lụa vàng trong tay trái, vẻ mặt nghiêm trang hô lên the thé.

Lục Thất giật mình, chỉ chần chừ một lát rồi lập tức bước nhanh tới, cung kính quỳ xuống, cất cao giọng nói:
- Thần, Lục Thiên Phong nghe chỉ.

- Phụng thiên thừa vận, trẫm biết Lục khanh trung dũng, lòng rất an ủi, ý vui sướng, nay gia ân, ban thưởng hôn cho Ngô Thành Công chúa, phong Lục Thiên Phong làm Phò mã Đô úy của Ngô Thành, khâm thử.
Hình đại nhân giở thánh chỉ, the thé tuyên đọc.

- Thần lĩnh chỉ, tạ ơn long ân của bệ hạ.
Lục Thất không dám chậm trễ vội đáp lại.

Trên thực tế hắn lại nghe mơ hồ, cũng có vài phần kinh sợ lúng túng, sao hôm qua từ chối một Huyện chủ, hôm nay lại tới một Công chúa, có phải nằm mơ không?

- Lục đại nhân, chúc mừng, mau mời đứng lên.
Hình đại nhân khẽ nói.

Lục Thất đứng lên, giơ hai tay nhận thánh chỉ, sau đó mới thẳng lưng ngẩng đầu nhìn, thấy khuôn mặt Hình đại nhân đang cười tủm tỉm.

- Hình đại nhân, đây là chuyện gì thế?
Lục Thất không hiểu bèn hỏi.

- Là Lục đại nhân có phúc, hôm qua Lục đại nhân từ chối nhân duyên của Thạch Thiền Huyện chủ, bệ hạ biết được có vẻ không vui, may mà bệ hạ nhân từ, không trách tội Lục đại nhân, ngược lại tứ phong Thạch Thiền Huyện chủ làm Ngô Thành Công chúa, thân dụ ban thưởng hôn xuống, Lục đai nhân, ngài đúng là may mắn.
Hình đại nhân cười tít mắt giải thích.

Lục Thất lập tức hóa đá, hắn nhìn Hình đại nhân với vẻ khó tin, Hình đại nhân nhìn hắn chăm chú, chắp tay nhỏ giọng nói:
- Phò mã, nô tài cáo lui.

Hình đại nhân nói xong liền quay người đi, Lục Thất kinh ngạc như vừa tỉnh dậy trong giấc mộng, vội cất bước nói:
- Hạ quan tiễn Hình đại nhân.

Đưa tiễn Hình đại nhân xong, Lục Thất có chút quỷ dị cầm thánh chỉ về nhà sau, hắn đối diện với một đám thiếp thị, cau mày nói nhân duyên trời giáng không hiểu sao cả, chúng nữa cũng kinh ngạc không hiểu, cầm thánh chỉ nhìn kỹ.

Tiểu Mai lặng lẽ đi vào trong phòng Lý Tuyết Tâm, một lát sau mới đi ra, mời Lục Thất vào, Lục Thất trong lòng buồn bực, nghe mời liền đi, vào cửa phòng Lý Tuyết Tâm đã thấy hai mỹ nhân đứng nghênh đón, hắn mỉm cười bước vào ngồi xuống một chiếc ghế.

- Lão gia, là chuyện gì thế?
Lý Tuyết Tâm sau khi ngồi xuống, dịu dàng hỏi?

Lục Thất gượng cười, kể lại chuyện khó hiểu, cuối cùng nói:
- Ta chỉ không hiểu, vị tôn thất quý nữ đó tại sao cứ phải muốn kết thông gia với ta.

- Điều đó không có gì kỳ quái, thực ra đề hôn hôm qua chắc chắn là ý của Đường Hoàng.
Mỹ nhân ngồi trên giường, chợt nói tiếp.

Lục Thất ngẩn ra nhìn nàng, mỹ nhân cười nhạt, lại ôn tồn nói:
- Đường Hoàng tại sao muốn ban thưởng hôn, có thể có hai mục đích, một là phá hoại chuyện liên hôn của Ung Vương với thế gia, hai là có thể muốn bỏ không lão gia, bởi vì lão gia đã là Lữ soái của Ung Vương phủ, lại lọt vào mắt xanh của Thái tử, lão gia thành Phò mã, Đường Hoàng sẽ có thể hợp lý chiếm lấy chức Lữ soái Ung Vương phủ.

Lục Thất nhìn nàng giật mình gật đầu, rồi lại cau mày hỏi:
- Bệ hạ nếu muốn bãi miễn ta, cần gì phiền toái thế chứ?- Lão gia nghĩ thẳng quá rồi, Đường Hoàng làm chuyện sáng luôn kiêng dè, hơn nữa cũng thích đan xen, ông ta để lão gia làm Phò mã, có thể còn có nguyên nhân khác.
Mỹ nhân cười nhạt trả lời.

Lục Thất cụp mắt xuống lặng lẽ, một lát sau giương mắt hỏi:
- Vậy ngươi nghĩ, ta làm Phò mã là phúc hay họa?

- Khó mà nói được, việc ban thưởng hôn của Đường Hoàng hẳn là phúc nhiều, chứng tỏ ông ta không có ác ý gì với lão gia, nếu không ông ta không bõ công gây sức ép, ông ta muốn giết lão gia là rất dễ, lão gia cũng không có bối cảnh đại gia tộc gì chống đỡ mà.
Mỹ nhân dịu dàng đáp.

Lục Thất gật đầu, cũng mở lòng hơn nhiều, nghe mỹ nhân nói tiếp:
- Tuy nhiên làm Phò mã cũng là có họa, nếu tính tình vị Công chúa đó khoan dung hiền thục thì với lão gia là đại phúc, nếu không, chính là tai nạn của đám thiếp thân, theo lệ cũ, gia tài và phụ nữ của lão gia đều sẽ thuộc sở hữu của Công chúa.

Lục Thất nghe xong chấn động, môi run rẩy, bỗng nhíu mày, hắn im lặng suy nghĩ một lát mới hỏi:
- Nàng biết Thạch Thiền Huyện chủ không? Chính là Ngô Thành Công chúa hiện giờ.

Mỹ nhân nghe xong thoáng suy tư, một lát sau, lắc đầu nói:
- Thiếp thân chưa từng nghe qua.

Lục Thất thất vọng gật đầu, nghĩ một lúc bỗng đứng lên, nói:
- Ta phải đi tới chỗ Trưởng sử Ung Vương phủ hỏi một chút.

Hai mỹ nhân trong phòng cũng đứng lên, lại nghe Lục Thất căn dặn:
- Tiểu Mai, ngươi lập tức đi thuê xe, bảo tất cả mọi người chuẩn bị, ta có thể sẽ đưa các ngươi rời khỏi kinh thành.

Tiểu Mai ngẩn ra, tiếp đó đật đầu đáp lại, không ngờ mỹ nhân bên kia chợt ôn tồn nói:
- Lão gia, làm như vậy không ổn, một khi Đường Hoàng biết sẽ là đại họa giáng xuống đầu đấy, Đường Hoàng đó có bệnh đa nghi rất nặng, ông ta có thể sẽ cho rằng, lão gia lừa gạt ông ta.

Lục Thất kinh sợ nhìn mỹ nhân, mỹ nhân lại nói thêm:
- Thiếp thân từng nói, Đường Hoàng ban thưởng hôn hẳn là có cảm tình với lão gia, một khi lão ra mang cả nhà rời đi, hậu quả sẽ biến thành ác cảm.

Lục Thất nghe xong trong lòng hốt hoảng, hắn cảm kích nhìn mỹ nhân gật đầu, mỹ nhân cười, bổ sung thêm:
- Lão gia chỉ có thể tiếp tục chờ đợi, cũng không nên tới gặp Trưởng sử phủ Ung Vương xin hỏi.

Lục Thất im lặng gật đầu, đã không thể để các thiếp thân rời đi, vậy hắn đi tìm Trưởng sử Ung Vương phủ dò hỏi cũng không có ý nghĩa, tuy nhiên bảo hắn cứ ngồi đợi thì đó lại là sự dày vò khó chịu đựng nổi.- Anh vợ của huynh trưởng ta tên là Chu Vân Kỳ, là giám sự kho vũ khí ở kinh thành, là bối cảnh của Chu thị, ta đi hỏi y được không?
Lục Thất dò hỏi.

Mỹ nhân suy nghĩ một lát, gật đầu dịu dàng đáp:
- Cũng được, hơn nữa đã có hoàn hoãn kiến thân, lão gia lại tới gặp Trưởng sử Ung Vương phủ cũng được.

Lục Thất thả lỏng người, gật đầu, nhìn mỹ nhân, dịu dàng hỏi:
- Nàng tên là gì?

- Nguyên danh của thiếp thân không thể dùng nữa, lão gia đặt một cái tên đi.
Mỹ nhân cười yếu ớt trả lời.

Lục Thất nghe xong thấy bất ngờ, nhìn mỹ nhân một lát, hạ giọng hỏi:
- Tuyết Điệp, được không?

Mỹ nhân khẽ biến sắc mặt, lại cụp mắt xuống, dịu dàng nói:
- Xin lão gia nghĩ thêm một cái nữa đi.

Lục Thất ngẩn người, kế đến hiểu ra, hắn nghĩ một lát, mỉm cười nói:
- Tên của nàng, ta phải nghĩ kỹ đã, trở về sẽ nói.

Mỹ nhân dịu dàng gật đầu, Lục Thất cười, quay đầu lại gật đầu với Lý Tuyết Tâm, lúc này mới xoay người rời đi, hắn rời khỏi tú trang thuê xe đi thẳng tới gặp Chu Vân Kỳ.

Tìm được Chu Vân Kỳ một cách thuận lợi, Chu Vân Kỳ nghe xong chuyện ly kỳ của Lục Thất, cũng mang vẻ mặt ngưng trọng cau mày khó hiểu, y căn bản không biết phong hiệu của Thạch Thiền Huyện chủ, trong sự thất vọng, Lục Thất đành chạy tới Trưởng sử Ung Vương phủ.

Khi tới phủ của La Trưởng sử đã quá trưa, hắn được người hầu cửa mời thẳng vào phòng khách trong nhà, chờ một lát lại chỉ có Tam phu nhân ra gặp hắn.

- Thiên Phong, ngươi trở về thì tốt rồi.
Vừa thấy mặt, La Tam phu nhân đã tươi cười như hoa dịu dàng nói, tâm trạng vui sướng hoàn toàn biểu lộ ra.

Lục Thất ngẩn ra, trong lòng cũng có chút khác thường, La tam phu nhân là mỹ nhân tuyệt sắc, quan tâm hắn như thế, thân là đàn ông, rất khó lòng không gợn sóng.

- Tam phu nhân, Thiên Phong trở về hôm qua.
Lục Thất lễ phép đáp lại.

La Tam phu nhân mỉm cười gật đầu, quay người trở lại ghế chủ vị, sau đó cười nhìn Lục Thất, một đôi mắt đẹp có phần quyến rũ, giống như đang nhìn vật thú vị gì đó.

Lục Thất lập tức nhạy cảm phán đoán, hắn nhìn La Tam phu nhân, hỏi:
- Tam phu nhân, Thạch Thiền Huyện chủ, phu nhân biết chứ?

La Tam phu nhân hơi giật mình, kế đó mỉm cười đáp:
- Thạch Thiền Huyện chủ, là con gái của Ung Vương, ta đương nhiên biết.

Lục Thất gật đầu, hỏi tiếp:
- Phu nhân, tính tình của Thạch Thiền Huyện chủ có được không?

La Tam phu nhân lập tức kinh ngạc, dịu dàng hỏi:
- Sao ngươi lại hỏi điều này?

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Hóa ra phu nhân không biết, sáng nay, ta bất ngờ nhận được thánh chỉ ban thưởng hôn của bệ hạ, đã có hôn ước với Thạch Thiền Huyện chủ.

La Tam phu nhân kinh ngạc nhìn Lục Thất, giọng điệu bất ngờ:
- Ngươi nói cái gì? Bệ hạ tứ hôn.

Quyển 3 - Chương 4: Nước nghèo

Lục Thất gượng cười, rút thánh chỉ trong ngực ra, đứng dậy đưa cho La Tam phu nhân, La Tam phu nhân vội vã giở ra xem, sau đó kinh sợ nhìn Lục Thất, thất thanh nói:
- Phong ngươi làm Phò mã Đô úy Ngô Thành, thánh chỉ này có ý gì?

Lục Thất đành kể lại chuyện không hiểu hôm qua và hôm nay, La Tam phu nhân nghe xong lại cúi xuống nhìn thánh chỉ không nói.

- Yên Hồng, đi dặn chuẩn bị xe.
Một lát sau, La Tam phu nhân chợt ngẩng đầu dặn dò, một nô tì xinh đẹp đứng hầu bên cạnh cung kính đáp, xoay người đi ra ngoài phòng.

La Tam phu nhân nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Chuyện này tới quá đột ngột, bệ hạ lại tứ phong con gái của Ung Vương làm Công chúa, đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Lục Thất gật đầu, đáp lại:
- Ta cũng thấy, giống như đang nằm mơ.

La Tam phu nhân lắc đầu, ôn tồn nói:
- Thiên Phong, chuyện này với ngươi, không nói được là phúc hay là họa, ngươi phải thận trọng lời nói và hành động đấy.

Lục Thất gật đầu, đáp:
- Ta sẽ cẩn thận.

La Tam phu nhân gật đầu, dịu dàng nói:
- Ta phải tới Ung Vương Phủ xem có tin tức gì không, ta sẽ sai người báo lại cho ngươi.

Lục Thất gật đầu, vội hỏi:
- Phu nhân, điều ta hỏi trước đây…

La Tam phu nhân nhìn Lục Thất, khuôn mặt xinh đẹp mỉm cười cổ quái, nhìn mấy giây mới dịu dàng nói:
- Ta biết ý ngươi hỏi, ngươi không cần lo lắng, Huyện chủ Thạch Thiền tên là Lý Thiền Nhi, là một mỹ nhân hiểu lễ nghĩa.

Lục Thất ồ một tiếng, trong lòng lại bị vẻ mặt của La Tam phu nhân làm cho bán tín bán nghi. Thấy La Tam phu nhân đứng lên, hắn cũng đành đứng dậy.

- Thiên Phong, thực ra trước đây, ta đã có lòng tác thành nhân duyên giữa ngươi và Lý Thiền, nhưng không ngờ, bệ hạ lại ban thưởng hôn cho các ngươi.
La Tam phu nhân hiền dịu nói.

Lục Thất nghe xong rất bất ngờ, chỉ biết im lặng nhìn La Tam phu nhân, La Tam phu nhân dịu dàng nói:
- Thiên Phong, ta nghe nói ngươi đã trở thành thuộc hạ của Thái tử.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Đúng, chuyện ta trở thành Thiên ngưu vệ không còn là bí mật gì nữa.

- Ngươi trở thành thuộc hạ của Thái tử, sau này chỉ sợ không thể giữ chức Lữ soái ở Ung Vương Phủ lâu.
La Tam phu nhân nói tiếp.

Lục Thất gượng cười đáp:
- Phu nhân, ta bây giờ không tự chủ được, tuy nhiên xin phu nhân yên tâm, tình thân giữa chúng ta sẽ không thay đổi, sau này sẽ chỉ giúp đỡ lẫn nhau.

La Tam phu nhân nhìn Lục Thất, khuôn mặt nở nụ cười êm dịu.

Lục Thất cũng coi như có thu hoạch, một mình trở về tú trang, nhưng hắn không nói tới Công chúa ở tú trang, nguyên nhân là không thể hoàn toàn tin lời của La Tam phu nhân, Lý Thiền Nhi trong mắt La Tam phu nhân là mỹ nhân biết lễ nghĩa, Lý Thiền Nhi đối mặt với những người phụ nữ trong tú trang thì chưa chắc sẽ biết lễ, dù sao đó cũng là Công chúa điện hạ.

Đang lúc hoàng hôn, sau bữa cơm chiều có chút nặng nề, Lục Thất đợi tin của La Tam phu nhân, một phu xe đưa thư xong liền vội vạ quay về.
Lục Thất có phần căng thẳng mở thư ra, thấy nét chữ nắt nót trong thư viết: “Thiên Phong, Lý Thiền Nhi sáng sớm hôm nay đột nhiên được đưa Tông Chính Tự, tứ phong làm Ngô Thành Công chúa, gia ân Quận vương khai phủ nghi, chuyện này trên dưới Ung Vương Phủ đều được biết sau, bây giờ lòng người rất loạn, chuyện ngươi là Phò mã Ngô Thành cũng không ai biết, ngươi đừng manh động, tất cả yên lặng theo dõi kỳ biến.”

Lục Thất xem xong nhíu mày, thư này dường như không mang đến tin gì mới, hắn giao thư cho Tiểu Mai, bảo các thiếp thị truyền đọc, Tiểu Mai lại cầm thư đi thẳng vào phòng của Lý Tuyết Tâm, Lục Thất nghĩ một lát cũng vội đi theo.

Vào phòng hắn tùy ý ngồi lên ghế, vị mỹ nhân đó đọ thư xong, dịu dàng nói:
- Lão gia, từ trong thư được biết, chuyện tứ phong của Đường Hoàng quả nhiên là có dụng ý sâu hơn.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc hỏi:
- Nàng nhìn ra cái gì?

- Chính là ở câu này, gia ân Quận vương khai phủ nghi.
Mỹ nhân dịu dàng trả lời.

- Ồ, thế là ý gì?
Lục Thất khó hiểu hỏi.

- Lão gia, sắc phong Công chúa thông thường mà nói chỉ là có địa vị tôn quý, chính là khai phủ xây nha, cũng không có quyền thế lớn lắm, bình thường chỉ là có một lệnh, một thừa, một úy, một lục sự và một số thuộc lại và phủ vệ.
Mỹ nhân ôn tồn đáp.

Lục Thất gật đầu, nghe mỹ nhân nói tiếp:
- Lần tứ phong Công chúa này còn gia ân Quận vương khai phủ nghi, Quận vương khai phủ nghi chính là quan chế hội nghi của phủ Công chúa tương đương với Quận vương, mà quan chế của Quận vương chỉ xếp sau Thân vương, thuộc quan có rất nhiều chức như Trưởng sử, Đô úy, Giáo úy, Lữ soái…, nói cách khác, Quận vương là có đại quân, thậm chí có tư cách Diêu lĩnh Tiết độ sứ.

Lục Thất giật mình, kinh ngạc hỏi:
- Có tư cách Diêu lĩnh Tiết độ sứ?

- Đúng là có tư cách đó, đương kim Đường Hoàng thích nhất dùng phương pháp thống lĩnh từ xa để phân hóa quân quyền của Tiết độ, dùng Hành quân Tư mã thay cho binh quyền của Tiết độ sứ, hình thành chế ước với Tiết độ Phó sứ, có điều Công chúa không thể thống lĩnh chức quan Diêu Lĩnh Tiết độ sứ được, Đường Hoàng hẳn là có dụng ý khác.
Mỹ nhân dịu dàng hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, nghe mỹ nhân dịu dàng nói tiếp:
- Lão gia không phải lo lắng, Đường Hoàng làm như vậy rõ ràng đang đối phó với Ung Vương, và một số dụng ý khác, theo lời trong thư, yên lặng theo dõi kỳ biến là được.Lục Thất gật đầu, đáp:
- Ta cũng chỉ có thể yên lặng theo dõi kỳ biến.

Mỹ nhân mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng sau nụ cười lại dịu dàng nói:
- Lão gia, Đường Hoàng làm như vậy, thực ra là lỗ về đức hạnh đấy.

Lục Thất ngẩn ra nhìn nàng, mỹ nhân ôn tồn nói:
- Đường Hoàng tứ phong cho Công chúa và Phò mã, nhưng ông ta sẽ không buông tay việc phân công và khống chế quan lại, nói cách khác, sau này quyền thế của phủ Công chúa, Công chúa và Phò mã chỉ có trên danh nghĩa thôi.

Lục Thất nghe xong, suy nghĩ một chút, gật đầu nói:
- Thế cũng bình thường.

- Nhưng điều không bình thường là, tất cả quân lương và binh lương của phủ Công chúa lại để Công chúa và Phò mã gánh vác, giống như Ung Vương Phủ, không có quyền điều binh mà phải gánh vác cấp dưỡng hàng tháng cho quan lại và tướng sĩ.

Lục Thất ngẩn ra ngạc nhiên, lời mỹ nhân khiến hắn biết được một rắc rối lớn, nếu thật sự để hắn và vị Công chúa chia cấp dưỡng quan lại và tướng sĩ thì sẽ là gánh nặng rất khó gánh vác, hơn nữa về tâm lý cũng sẽ phải trả giá uất nghẹn, nói thô lỗ thì giống như nuôi con thay cho người khác vậy.

- Ung Vương Phủ còn dễ, dù sao có vạn hộ phụng dưỡng mà Tiên đế đã ban, cũng có sự ủng hộ âm thầm của các thế gia và sự hiếu kính bí mật của quan địa phương, cho nên có thể cấp dưỡng cho thuộc hạ của Ung Vương Phủ.

Lục Thất nghĩ một lát, nói:
- Chắc có lẽ không phải đâu, ta không có nhiều tài lực thế, bệ hạ cũng không thể ép buộc được.

- Lão gia nghĩ thế, nhưng Đường Hoàng sẽ không thương xót, thiếp thân đã nói chuyện với Ngọc Trúc tỉ, biết lão gia ở kinh thành có thu nhập ở trà các và quán rượu khá dồi dào, Đường Hoàng sẽ cho rằng, tài lực của lão gia hẳn có thể thay ông ta cấp dưỡng cho năm trăm tướng sĩ.
Mỹ nhân cười nhật nói.

Khóe miệng Lục Thất giật giật, hắn muốn nói đó là của Kim Trúc, nhưng trong lòng lại hiểu, sự phủ nhận của hắn không có ý nghĩa, chẳng lẽ Đường Hoàng thật sự làm thế? Lại trá hình vơ vét tài lực của hắn?

- Lão gia có lẽ không tin, nhưng nó sẽ trở thành sự thực, hiện giờ tài chính của nước Đường vận hành vô cùng khó khăn, thuế phú có thể thu về quốc khố rất khó, mà tiêu hao quân dụng và quan dụng lại cực kỳ lớn, mặc khác Đường Hoàng lại là một văn nhân xa xỉ phong hoa tuyết nguyệt, chuyện gì trong cung ông ta cũng theo đuổi hoàn mỹ, đặc biệt trong tiêu hao văn sự, hàng năm đều mất tám chín vạn lượng bạc, ông ta là Hoàng đế một nước, không nỡ cắt giảm tiêu hao bạc trong chi phí hoàng cung, vì vậy trong quân sự, ông ta muốn có ngay quân quyền nhưng lại không muốn hao phí bạc để cấp dưỡng.
Mỹ nhận nói thêm với giọng điệu bất đắc dĩ, như tỏ vẻ rất bất mãn với hành vi của Đường Hoàng.

Lục Thất gượng cười, bất đắc dĩ đáp:
- Chúng ta không cần nói nữa, yên lặng theo dõi kỳ biến đi.

- Lão gia nên yên lặng theo dõi kỳ biến, có điều cũng không thể bỏ qua một số cơ hội.
Mỹ nhân nói thêm.

Lục Thất ngẩn ra nhìn mỹ nhân, mỹ nhân cũng đang dịu dàng nhìn hắn, nói tiếp:
- Thiếp thân thuộc về lão gia, chuyện thiết thân, phải nói một số đề nghị.

Lục Thất gật đầu nói:
- Nàng nói đi, ta sẽ thận trọng tiếp nhận.

Mỹ nhân gật đầu, dịu dàng nói:
- Nếu lão gia có thể liên lạc được với Công chúa, nhất định hãy xin Công chúa tranh thủ nhậm chức Công chúa thừa, quan chức của phủ Công chúa, Công chúa lệnh là chủ quản chuyện ngoài phủ, Công chúa thừa là chủ quản chuyện trong phủ, Lục sự là cai quản tài chính xuất nhập, theo lệ cũ, quan lại trong phủ Công chúa do phụ nữ đảm nhận, đặc biệt là Công chúa thừa, vì là chủ quản nội phủ, nên đa phần do phụ nữ làm, cho nên Công chúa cố gắng tranh thủ là chuyện hợp tình hợp lý.

Lục Thất gật đầu, tuy nhiên lại lắc đầu nói:
- Nếu xin để phụ nữ đảm nhiệm, Đường Hoàng cũng có thể sai khiến, thậm chí sẽ phân công hoạn quan đảm nhiệm.

Quyển 3 - Chương 5: Sách lược

Người đẹp bỗng ngẩn người ra, dịu dàng nói:
- Có được kết quả đó, dù sao cũng là một cơ hội giành được quyền chủ động, hơn nữa chỉ cần là công chúa thừa thì không phải là đàn ông đảm nhiệm, là có thể bị lệnh của công chúa ràng buộc hầu hạ trong phủ. Điều đó khiến cho công chúa lệnh và công chúa thừa rất khó liên kết với nhau.

Lục Thất nghe xong đã ngộ ra, gật đầu đồng ý. Người đẹp này nói quả không sai, nếu công chúa thừa là một người phụ nữ, vị công chúa đó có thể sẽ ràng buộc bên cạnh, công chúa chính là công chúa, sao lại là một công chúa thừa to gan dám vi phạm lệnh? Nhưng nếu công chúa thừa là đàn ông, đó có thể là công khai, thoát ra khỏi việc quản lý ngoài phủ công chúa.

- Lão gia, nếu có thể nắm được chức quan của công chúa thừa, sự nghiệp kinh doanh kinh thành của lão gia sẽ hợp lý quy về quản lý trong phủ, sau đó theo nhu cầu bên ngoài phủ sẽ đưa kế hoạch chi phí giao cho công chúa phủ Lục sự, do Lục sự và công chúa lệnh đi chi phối phát lương. Công chúa và lão gia đều không phải can thiệp vào chuyện ngoài phủ. Trong trường hợp đó, Đường hoàng biết được sẽ rất hài lòng, không ủng hộ quan lại ngoài phủ nữa đi tranh giành quyền sở hữu tài sản cơ bản nữa.
Người đẹp lại nhẹ nhàng đề nghị.

Lục Thất im lặng gật đầu, hắn đã hiểu, trên thực tế việc tứ lập phủ công chúa chính là một cách dùng tiền bạc để mở rộng quân của Đường hoàng. Đường hoàng muốn là quân đội, chỉ cần hắn và vị công chúa đó biết điều không can thiệp vào quân sự, Đường hoàng có thể không thể làm quá tuyệt. Đường hoàng đã ban phong cho công chúa, công chúa chính là nên cảm ơn hồi báo, vì Đường hoàng mà chi tiền bạc nuôi dưỡng quân.

- Lão gia, nếu có thể, thiếp đề nghị bây giờ chúng ta lập tức đi thông báo vị công chúa đó rồi, để vị công chúa đó có chuẩn bị tiên cơ hành sự.
Người đẹp dịu dàng nói.

Lục Thất hơi sững người, đáp:
- Ta bây giờ căn bản không biết vị công chúa đó đang ở đâu.

- Lão gia hồ đồ rồi, là người nào gửi thư tới cho lão gia? Lão gia chỉ cần để người đó đi tìm gặp phu nhân La phủ. Vị phu nhân La phủ đó tự nhiên có thể chuyển lời. Về phần làm thế nào để tìm, rất đơn giản, ra ngoài thuê xe đi tới Ung Vương phủ, ở cửa phủ giả là người nhà của La phu nhân, tự có thể gặp được La phu nhân. Lúc này, nữ quyến trên dưới liên quan tới Ung Vương phủ đều không rời khỏi Ung Vương phủ.
Người đẹp mỉm cười nói.

Lục Thất gật đầu, thốt lên:
- Nàng đi được không?

Người đẹp bình tĩnh lắc đầu, dịu dàng nói:
- Thiếp không đi được, trong Tú trang chỉ có Ngọc Trúc tỷ là thích hợp đi đưa thư.

Lục Thất hiểu ý gật đầu, liền để Tiểu Mai mời Ngọc Trúc tới. Sau khi Ngọc Trúc tới, người đẹp đó đích thân nói nên làm thế nào, muốn nói hợp lý hơn Lục Thất một chút. Lục Thất lặng lẽ ngồi nghe, có được người đẹp trắng trẻo thông minh này, trong lòng rất vui mừng và may mắn.

Sau khi Ngọc Trúc được dặn dò xong, liền cùng Tiểu Mai đi ra. Trong phòng còn lại một người đàn ông và hai người đẹp, bầu không khí đã thay đổi một cách tinh tế, chủ yếu là hai người đẹp này không có quan hệ xác thịt với Lục Thất.

Yên tĩnh giây lát, Lục Thất mới nhìn người đẹp đó, nhẹ nhàng nói:
- Ngọc trong bạch ngọc, văn trong trên mưa dưới văn, tên Ngọc Văn, có được không?

Người đẹp mỉm cười, dịu dàng nói:
- Được, Ngọc Văn tạ ơn lão gia ban tên.

Trong lòng Lục Thất cảm thấy thư thái, lại im lặng giây lát, hắn mới lên tiếng:
- Ta vốn nghĩ sau khi trở về có thể an sinh vài ngày, không ngờ trở về lại gặp ngay lo lắng trước mắt.

- Chuyện của lão gia, Đường Hoàng có lẽ là đã có kế hoạch lâu rồi. Ông ta bỗng nhiên ban phong Công chúa và Phò mã chính là muốn để người ta trở tay không kịp. Nếu ông ta không ban phong Phò mã hôm nay, sẽ gặp phải sự phản bác của Ung Vương và Thế gia. Khi đó, Thế gia nhắc tới chuyện kết thân, Ung vương liền đồng ý kết thân, Đường Hoàng đến sau sẽ không thể phản bác chiếm lý được, kết quả lã sẽ rơi vào cảnh lợn lành thành lợn què. Có Phò mã bối cảnh Thế gia, đó có thể giành được quyền thế của phủ Công chúa rồi.
Ngọc Văn dịu dàng đáp.
Lục Thất gật đầu, Ngọc Văn lại tiếp tục nói:
- Đường Hoàng đã chọn lão gia làm Phò mã rồi, có thể là có liên quan tới Thái tử. Đường Hoàng có thể là muốn để Thái tử có quyền thế trên danh nghĩa. Đường Hoàng làm chuyện này dường như là muốn bảo vệ hình tượng của Nhân quân. Nhưng trên thực tế, ông ta rất quá đáng về việc áp chế Thái tử.

Lục Thất nghe mà động lòng, nhưng hắn không muốn nói tới chuyện nhạy cảm này nữa, liền nói:
- Ngọc Văn, Tuyết Tâm, ta hơi mệt rồi, đi nghỉ ngơi chút thôi.

- Lão gia đi đi.
Lý Tuyết Tâm dịu dàng đáp lại và đứng lên, Ngọc Văn cũng đứng lên, Lục Thất nhìn theo nàng gật đầu mỉm cười, quay người bước ra ngoài.

Lục Thất vừa đi, hai người đẹp lại ngồi xuống, Ngọc Văn dịu dàng nói:
- Có thể quen được người đàn ông tôn trọng phụ nữ quả thực là rất hiếm, chúng ta cũng xem như là may mắn rồi.

Lý Tuyết Tâm bình tĩnh, im lặng một hồi mới lên tiếng:
- Lão gia thật tốt.

Lục Thất mở cửa phòng ra, bước vào Thiên Tỉnh ngồi, Tư Ngọc, Tư Trúc liền bước tới rót trà. Băng Nhi ngồi bàn đối diện, nhẹ nhàng hỏi:
- Lão gia, pha đủ chưa?

Lục Thất nhìn Băng Nhi và Uyển Ngọc mỉm cười gật đầu. Hai nàng thiếp xinh đẹp liền bước tới rót nước, suy nghĩ hồi lâu liền nói:
- Đại ca, vị công chúa đó, được chứ?

Lục Thất cười, nói:
- Đại ca cũng không biết, nhưng các ngươi yên tâm, nếu cô ta không tốt với các ngươi, đại ca sẽ đưa các người về huyện Thạch Đại.
Tư Trúc ừ một tiếng gật đầu, Lục Thất liền cười, đưa tay ra cầm chén trà, trong lòng lại có chút lo lắng bất an. Không ngờ, ngày trở về kinh thành trời đã giáng xuống một nàng công chúa xuống người mình, khiến cho đầu óc hắn quay cuồng, hầu như đã mất đi một tấc vuông. Nên nhớ, hắn đối với chuyện Công chúa và Phò mã chỉ là nghe qua mà thôi.

Gần canh hai, Ngọc Trúc và Tiểu Mai mới trở về Tú trang. Lục Thất thấy họ bình an trở về, mới yên tâm trở lại. Hắn cũng biết, phần lớn thời gian của hai người có lẽ là lãng phí vào việc đi đường.

Ngọc Trúc đã mang tin tốt trở về. Họ đã gặp được La tam phu nhân ở Ung Vương phủ, cũng đã đem lời truyền lại rồi. Song cũng có tin không tốt, nghe nói Ung Vương và Ung Vương phi đã nổi giận. Nghe nói là vị công chúa đó đã lừa vợ chồng Ung Vương, đã làm chuyện ngỗ nghịch gì đó. Ung Vương phủ bây giờ không những không có tiếng cười vui mà ngược lại còn âm u đến rợn người.

Lục Thất nghe xong trong thấy thấy lạ, đoán chừng vị công chúa đó lẽ nào là vì dựa vào Đường Hoàng, sau khi bị hắn cự hôn đã được phong làm Công chúa. Nếu đúng như vậy, vậy thì ngang với tát vào mặt Ung Vương rồi. Vị nhạc phụ rẻ tiền đó của mình e là sau này không có cơ hội bái kiến nữa rồi.

Lời nhắn có thể đã được gửi đi rồi, trong bị động xem như đã giành được chút chủ động rồi. Không khí của Tú trang đã có chút ấm cúng, thư thái rồi, nhưng các thiếp tỳ đều biết được vận mệnh sau này, sẽ quy về trong tay vị Công chúa đó. Lo lắng cho tương lai, khó mà che giấu được. Đêm nay, Lục Thất nghỉ ở Thiên Tỉnh tọa tức tới bình minh.

Ăn sáng xong mặt trời đã lên tới ngọn sào, ngoài cổng vườn bông có một chiếc xe kiệu tới. Phu kiệu vào sân xin gặp Lục Thất. Lục Thất đã tới trước dân, phu xe liền im lặng hành lễ. Tiếp theo lấy ra một tấm thẻ bài, Lục Thất nhìn mà mặt biến sắc.

- Lục đại nhân, Thái tử điện hạ triệu kiến.
Phu xe nói ý đồ tới, đó là một người trung niên tướng mạo bình thường, là Thiên Ngưu Vệ.

Lục Thất còn có thể nói được gì nữa, chỉ biết theo phu xe ra ngoài, lên xe đi. Lục Thất có chút dở khóc dở cười, hóa ra là đã tới quán trà Di Tâm, Thái tử đã chọn ở đây rồi.

Bước vào cửa nhà, trong lòng Lục Thất hỗn tạp bước lên lầu hai. Tòa nhà này thuộc nhà tối không thuộc quán trà. Có lữ là hắn đã trở thành một trong những nguyên nhân được gọi là Phò mã. Đường Hoàng thân là hoàng đế, lại dùng thủ đoạn mượn tài chính nuôi quân, quả thực là vô sỉ.

Tầng hai đã có tám người mạc áo gấm đứng đó, gật đầu ân cần hỏi thăm Lục Thất giống như đã lâu không gặp Lục Thất. Lục Thất bước qua, đi vào một căn phòng tao nhã, Lục Thất thấy Thái tử điện hạ tuấn tú và một ông lão nho nhã chạc tuổi ngũ tuần.

- Thần Lục Thiên Phong, khấu kiến Thái tử điện hạ.
Lục Thất cung kính quỳ một gối.

- Thiên Phong mời đừng dậy đi.
Thái tử ôn tồn nói.

Lục Thất đứng dậy nhìn về phía Thái tử, thấy khuôn mặt Thái tử tuấn tú mỉm cười, rõ ràng là rất vui vẻ. Giọng hắn hơi cung kính nói:
- Điện hạ, Mạnh Thạch đại nhân hiện rất tốt, đã lên nhậm chức ở Nhiêu Châu rồi. Vâng mệnh thần ở lại quân Ninh Quốc, lại không thể hộ tống Mạnh Thạch đại nhân đi Nhiêu Châu.

Thái tử gật đầu nói:
- Thiên Phong, ngươi đã làm rất tốt. Ngươi không thể hộ tống Mạnh Thạch đại nhân đi Nhiêu Châu.

Lục Thất gật đầu nói:
- Điện hạ, mặc dù thần không thể hộ tống Mạnh đại nhân, nhưng khi thần đi Trì Châu truyền chỉ đã quen được Vương Chủ bộ ở huyện Thạch Đại, đã điều đi làm Huyện Thừa Vạn Niên, Nhiêu Châu rồi. Do đó, khi trở về Ninh Quốc quân, đã nói cho Mạnh Thạch đại nhân biết. Mạnh Thạch đại nhân liền sai người điều vị Vương Chủ Bộ đó về quy thuộc mình. Vị Vương Huyện Thừa của huyện Vạn Niên đó, hiện đã đưa hơn trăm tùy tùng từ Ninh Quốc quân, đón Mạnh Thạch đại nhân đi nhậm chức rồi.

- Vậy sao? Bổn cung chính là lo lắng cho Mạnh Thạch.
Ngữ khí của Thái tử đầy phấn khởi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau