KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 251 - Chương 255

Quyển 2 - Chương 126: Tiến cử

Ngựa phi nhanh trên đường, quá ngọ đã suôn sẻ về tới đại doanh Tiết độ sứ của Ninh Quốc quân, mới đến trước doanh trại đã thấy một tùy tùng của Mạnh Thạch, tên tùy tùng đó nhìn thấy Lục Thất, lập tức hiện nỗi vui mừng trên mặt tiến lên trước, nói Mạnh Thạch đại nhân cho mời.

Lục Thất vừa nhìn thấy trong lòng đã có tính toán, hắn điềm đạm gật đầu đồng ý, bất chấp gió bụi trên người, đi theo tùy tùng tới chỗ ở của Mạnh Thạch, ngoài cửa quân doanh của Mạnh thạch có hai gã thuộc quan đứng đó, vừa thấy Lục Thất vội cung kính chào theo nghi thức quân đội, rồi bước vào doanh trại.

Mạnh Thạch ngồi trên giường gỗ quân dụng, nghe thấy tiếng liền đứng thẳng dậy, Lục Thất đi thẳng tới, chắp tay bái kiến:
- Đại nhân, Thiên Phong đã trở về.

- Ngươi đã trở về rồi, ngồi đi.
Mạnh Thạch thẳng thắn đáp lời Lục Thất, hai người đã trải qua bầu bạn trên đường, quan hệ nghiễm nhiên thân như huynh đệ.

Lục Thất cũng không khách khí, dời bước đi tới chỗ một chiếc ghế gỗ, đối diện với Mạnh Thạch cách hơn một mét, Mạnh Thạch ngồi xuống, giơ tay lấy một miếng gấm vàng, đưa cho Lục Thất, Lục Thất nhận lấy mở ra nhìn một lát, sau đó vẻ mặt bình tĩnh cuộn lại, giơ tay đưa lại.

Mạnh Thạch nhận gấm vàng, đôi mắt nghi hoặc nhìn Lục Thất hỏi:
- Thiên Phong, chuyện thánh chỉ này có phải ngươi đã biết rồi không?

Lục Thất gật đầu, đáp:
- Biết từ hôm qua.

Mạnh Thạch biến sắc mặt, nghi ngờ hỏi:
- Là ai đã thông báo cho ngươi?

Lục Thất cũng không chần chừ, trả lời:
- Là Vi Hạo đại nhân, trước đây ta ở huyện Thạch Đại từng giúp đỡ Vi Hạo đại nhân giết thám quan Chu quốc, vì vậy đã kết giao tình.

Mạnh Thạch kinh ngạc hỏi:
- Vi Hạo? Y thông báo cho ngươi làm gì?

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Vi Hạo đại nhân đã bị đưa ra ngoài làm Trưởng sử Nhiêu Châu.

A! Mạnh Thạch bất ngờ kinh ngạc thất thanh, Lục Thất mỉm cười, nói tiếp:
- Vi Hạo đại nhân gửi thư đến nói, Nhiêu Châu là địa bàn của Vũ Văn thị, ông ấy đi lành ít dữ nhiều, cho nên, ông ấy hỏi ta có người trung thành võ dũng hay không để theo ông ta.

Mạnh Thạch yên lặng gật đầu, nhìn Lục Thất, nói:
- Thiên Phong, ta cũng muốn hỏi ngươi, các thuộc hạ cũ của ngươi ở huyện Thạch Đại, có thể cho ta sử dụng được không.

Lục Thất đáp lại:
- Đại nhân, hôm qua ta nhận được thư đã nghĩ rất nhiều, cũng đã tìm Vương Chủ bộ của huyện Thạch Đại bàn bạc một chút, ta muốn để Vương Chủ bộ phụ tá đại nhân.

Mạnh Thạch chau mày, suy nghĩ một lát mới trầm giọng nói:
- Vương Chủ bộ của huyện Thạch Đại, tên là Vương Trọng Lương phải không?

Lục Thất cũng không bất ngờ, gật đầu đáp:
- Đúng, Vương Chủ bộ hiện giờ đã được điều nhiệm làm Huyện thừa Vạn Niên rồi.

Mạnh Thạch ngẩn ra, quay đầu nghĩ một lát mới nói tiếp:
- Vương Trọng Lương thì ta biết, vốn là gia nô của Lễ bộ Thượng thư, được cử tới huyện Thạch Đại, nghe nói cấu kết với Huyện thừa Thạch Đại làm chuyện xấu, vẫn nắm giữ quan thế ở huyện Thạch Đại.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đại nhân nói đều là sự thực, tuy nhiên Vương Chủ bộ có được quyền lực ở huyện Thạch Đại trên thực tế là do Triệu Huyện thừa cố ý ban cho, chủ yếu là để che đậy cách nhìn của triều đình, hiện giờ Triệu Huyện thừa vừa chết, Vương Chủ bộ đã mất đi quyền thế rồi.

Mạnh Thạch gật đầu, lại hỏi:
- Thiên Phong, ngươi tiến cử người này, là bởi vì thân thiết sao?

- Không phải bởi vì thân thiết, mà con người Vương Chủ bộ là một quan lại tài năng trong chính trị, cực kỳ giỏi quyền đấu, đại nhân tới Nhiêu Châu làm Thứ sử, cực cần có người như thế phụ tá, như vậy mới có hy vọng giành được quân chính của Nhiêu Châu, hiện giờ ông ta vừa hay được điều nhiệm tới huyện Vạn Niên, một khi ông ta phụ tá đại nhân là có thể đột xuất kỳ binh, nhanh chóng giành được quyền khống chế Nhiêu Châu.
Lục Thất giải thích.Mạnh Thạch gật đầu, nhìn ra y cũng suy nghĩ rất sâu xa, đã hiểu chức vụ Thứ sử Nhiêu Châu là vô cùng hung nguy, chứ không phải cứ đi là có thể nắm quyền hành trong tay.

- Đại nhân, nếu đại nhân muốn dùng Vương Chủ bộ phụ tá, ta hy vọng đại nhân có thể ban cho chức quan Quyền tri Tham quân chính sự.
Lục Thất nêu ý kiến hợp thời.

Mạnh Thạch nghe xong không có phản ứng gì, ngược lại bình tĩnh gật đầu nói:
- Đã nể trọng dùng ông ta thì chỉ có thể giao cho ông ta trọng quyền.

Lục Thất sửng sốt, lập tức mỉm cười, nói:
- Đại nhân đúng là sáng suốt.

Mạnh Thạch cũng cười, ôn tồn nói:
- Ngươi đã tiến cử, ta đương nhiên muốn dùng ông ta, chỉ có điều thanh danh của người đó không tốt, ta tuyệt đối không thể hoàn toàn tin tưởng ông ta.

Lục Thất gật đầu, đáp:
- Suy nghĩ của đại nhân rất đúng, có điều Thiên Phong đề nghị đại nhân, giai đoạn đầu chiếm đoạt quyền thế thì nên hợp tác với ông ta, cố hết sức tiếp nhận ý kiến của ông ta, dù sao ông ta đã làm quan nhiều năm ở địa phương, rất có kinh nghiệm.

Mạnh Thạch gật đầu:
- Nghe huynh trưởng ngươi nói, ngươi đang đích thân huấn luyện trăm binh dũng quân ở huyện Thạch Đại, ta muốn dùng những người đó.

Lục Thất ngẩn ra, đáp lại:
- Ta cũng muốn đại nhân dùng họ, để các huynh đệ đó có cơ hội tiến thủ, tuy nhiên dù sao ta là quân tướng, không thể ra mặc thúc đẩy, đành để Vương Chủ bộ tác thành ngoài mặt.

Mạnh Thạch bình tĩnh gật đầu, nói:
- Vậy quyết định như thế đi, ngày mai ta sẽ tới huyện Thạch Đại, ngươi an tâm ở lại Ninh Quốc quân diễn võ đi.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Thiên Phong hộ tống đại nhân đi Nhiêu Châu thì không ổn lắm, nhưng đưa ngài tới huyện Thạch Đại thì vẫn có thể đấy.

Mạnh Thạch lắc đầu:
- Ngươi còn hộ tống ta, sẽ chỉ khiến Đường Hoàng bệ hạ thêm ngờ vực, với ngươi với ta đều bất lợi, sau khi ngươi diễn võ ngày mai, lập tức dứt ra trở lại kinh thành đi, tới kinh thành, đừng quên chuyện đầu tiên là tới Nam Đại doanh giao lệnh, nhất định đừng trở về nhà trước.Lục Thất ấm áp gật đầu, nghĩ một chút, nói:
- Đại nhân, binh dũng quân mà ta giáo huấn có ba người tiêu diệt thổ phỉ lập công được chức quan, ba người đó đều là những người nghĩa dũng, ta tiến cử Đỗ Dũng đi theo đại nhân, Đỗ Dũng võ nghệ cao cường, làm người trung thành nhất, có y bảo vệ đại nhân thì ta có thể yên tâm.

Mạnh Thạch gật đầu, cười nhạt nói:
- Hai người khác, ngươi muốn quy thuộc về Vương Trọng Lương và Vi Hạo.

Lục Thất gật đầu, đáp:
- Ta có suy nghĩ đó, chỉ có điều Vương Chủ bộ cũng từng nói, ông ta cần một người bảo vệ là quan tướng trung thành, nếu không căn bản không dám đi tranh đoạt quân chính với Vũ Văn thị, điều ông ta sợ nhất là bị ám sát.

- Cái tên Vương Trung Lương đó ở huyện Thạch Đại nhiều năm, chẳng lẽ không có ai dùng được.
Mạnh Thạch hoài nghi hỏi.

- Ông ta không nói, ông ta nói khi tin tức bị điều đi vừa được truyền ra, những người vốn nghe lời ông đều sinh lòng gian dối, mà binh dũng quân ta huấn luyện mặc dù thời gian không dài, nhưng là hộ gia đình tự phát bảo vệ cho ta, vì thế khi ta quay về huyện Thạch Đại đã vô cùng cảm động.
Lục Thất cũng không e dè trả lời thành thực.

Mạnh Thạch gật đầu, nói:
- Đó là vì ngươi đối xử với mọi người chân thành, kết được quả thiện.

Lục Thất mỉm cười đáp:
- Những huynh đệ kia đều là người trung nghĩa, kính xin đại nhân sau này có thể đề bạt họ.

Mạnh Thạch gật đầu, nói:
- Ta biết rồi.

Lục Thất khẽ than:
- Ý định ban đầu của ta là sau này từng bước thu nạp họ vào quân doanh, hiện giờ được đi theo đại nhân, sẽ tốt hơn là đi theo ta, hoàn cảnh của ta bây giờ thật sự là phúc họa khó biết, có lẽ có một ngày ta mất chức quan, cũng phải tới Nhiêu Châu tìm chút che chở.

Mạnh Thạch ngẩn ra, cười nhạt nói:
- Ngươi cũng đừng bi quan, chỉ cần ngươi không phạm tội rõ ràng, Đường Hoàng bệ hạ sẽ không giáng tội xuống ngươi đâu, một thời gian nữa ngươi sẽ đứng vững được ở kinh thành, còn tình cảnh của Thái tử điện hạ thì rất khó bị phế, dù sao thế lực hiện có của Thái tử điện hạ còn xa mới uy hiếp được ngôi vị Hoàng đế.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một lát, hỏi:
- Đại nhân, tại sao Vu Tướng quân để ta tham dự diễn võ, về lý mà nói, ông ta hẳn là kiêng kị chứ.

- Ông ta hẳn là kiêng kị, chỉ có điều trong lòng đã có nguy cơ bị điều đi, cho nên không kiêng kị nữa, trái lại cố ý lôi kéo ngươi, ông ta làm cho Thái tử xem mà, đồng thời cũng ngấm ngầm thể hiện sự bất mãn bởi lòng không tín nhiệm của Đường Hoàng bệ hạ.
Mạnh Thạch giải thích một chút.

Lục Thất cả kinh, kinh ngạc nói:
- Vu Tướng quân, ông ta không sợ Đường Hoàng bệ hạ giáng tội sao?

- Ông ta không sợ, trước đây hắn là người ủng hộ trung thành của Đường Hoàng bệ hạ, cũng là bạn thân tư giao của Đường Hoàng bệ hạ, hành động của ông ta có hai mục đích, một là có ý ẩn lui, hai là cố ý thăm dò độ tín nhiệm của Đường Hoàng bệ hạ, nếu Đường Hoàng bệ hạ điều ông ta đi, sau khi ông ta về kinh chắc chắn sẽ tự xin đảm nhiệm chức quan nhàn tản, không có quyền hành gì, Đường Hoàng chắc sẽ không đối phó với ông ta, ngược lại còn tiếc cho tình nghĩa trước đây mà đối xử tốt với ông ta.
Mạnh Thạch thản nhiên trả lời.

- Đại nhân, Đường Hoàng sẽ điều Vu Tướng quân đi sao?
Lục Thất kỳ quái hỏi.

- Sẽ, nghe nói Hành quân Tư mã kế nhiệm đã được định rồi, là Trung lang tướng của Kiêu Kỵ vệ.
Mạnh Thạch hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, lại nghe Mạnh Thạch nói tiếp:
- Ngươi đi mấy ngày nay, Ninh Quốc quân đã có biến động lớn, tách tổ hợp làm ba đoàn quân, một đoàn quân trong đó làm chủ soái, vốn là trung quân Giáo úy của Vu Tướng quân, Chu Vân Hoa mà ngươi tiến cử là Doanh tướng.

Quyển 2 - Chương 127: Tình nghĩa

Lục Thất kinh ngạc, một lát sau mới im lặng gật đầu, nghe Mạnh Thạch nói tiếp:
- Ngày mai ngươi tham gia diễn võ, cố gắng đừng lên sàn tranh phong, chỉ có điều nếu Vu Tướng quân mời ngươi, ngươi lại không được từ chối, chuyện gì cũng đều có điểm tốt, cũng sẽ kèm theo điều hại đấy.

- Thiên Phong nhớ kỹ.
Lục Thất thụ giáo đáp lại.

- Tốt lắm, ngươi viết một phong thư bảo thuộc quan của ngươi lập tức chạy về huyện Thạch Đại, dẫn binh dũng quân của ngươi tới đây.
Mạnh Thạch lại nói thêm.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc hỏi:
- Đại nhân muốn cho binh dũng quân tới đây?

- Đúng, ta không muốn chạy tới huyện Thạch Đại, tên Vương Trọng Lương ấy chẳng phải bị điều nhiệm làm Huyện thừa Vạn Niên sao, cứ để ông ta hôm tới chỉ huy thuộc hạ tới đón ta cùng đi nhậm chức, còn về việc tại sao tới đây, ta muốn mượn chút binh giáp của Vệ Quốc quân.
Mạnh Thạch mỉm cười nói.

Lục Thất giật mình, nghi vấn hỏi:
- Mượn binh giáp, Vu Tướng quân sẽ cho bên ngoài mượn sao? Đây là việc có tội đấy.

- Không sao, ta đã mượn được rồi.
Mạnh Thạch mỉm cười trả lời.

Lục Thất ngạc nhiên, kế đến gượng cười, hóa ra vị Mạnh Thạch đại nhân này thật sự đã nhớ đến binh dũng quân của hắn từ lâu, sau đó Lục Thất rời đi, tới doanh phòng căn dặn Quý Ngũ thúc, dẫn theo Lỗ Hải quay lại huyện Thạch Đại hành sự.

Sau bữa cơm chiều, đèn rực rỡ vừa mới lên, doanh phòng của Lục Thất bỗng xuất hiện một giáp sĩ xa lạ, nói Vu Tướng quân cho mời, Lục Thất đương nhiên không thể cự tuyệt, theo giáp sĩ tới quân phủ.

Vừa bước vào trong sảnh lúc trước, Lục Thất hơi giật mình, thấy trong sảnh chỉ có hai người, ngồi ở chính vị là Vu Tướng quân nho nhã, ngồi trên ghế khách là một người đàn ông mặc quân giáp Giáo úy, vị quân tướng đó có khuôn mặt cương nghị, vừa thấy Lục Thất đi vào đã đứng lên tỏ vẻ cung kính.

- Thuộc hạ bái kiến Tướng quân đại nhân.
Lục Thất bước tới, cung kính bái kiến theo nghi thức quân đội.

- Lục đại nhân về được đúng hẹn, bản quân rất vui, bản quân giới thiệu một chút, vị này là do ngươi tiến cử, Giáo úy Lý Xuyên.
Vu Tướng quân mỉm cười nói.

Lục Thất xoay người nhìn quân tướng, quân tướng lập tức cúi đầu chào theo nghi thức quân đội, cung kính nói:
- Mạt tướng Lý Xuyên, bái kiến Đô Ngu hầu đại nhân.

Lục Thất vội giơ tay phải theo nghi thức xã giao, nói:
- Lý đại nhân khách sáo rồi.

- Các ngươi đều ngồi đi.
Vu Tướng quân thẳng thắn nói.

Lục Thất xoay người nhún lễ, sau đó đi sang ghế khách bên phải ngồi xuống, hắn vừa ngồi xuống, Lý Xuyên ở đối diện mới ngồi xuống theo, đôi mắt điềm đạm nhìn Lục Thất.

- Lục đại nhân, hiện giờ Lý Xuyên là chủ tướng một doanh của đoàn quân, sự đề bạt của ta, ngươi hài lòng không?
Vu Tướng quân hỏi thẳng Lục Thất.

Lục Thất kinh ngạc, hắn vốn chỉ xin thăng cho Lý Xuyên làm Đội trưởng, không ngờ lại đề bạt làm Chủ tướng một doanh, Chủ tướng một doanh của đoàn quân, còn gọi là Hữu vệ doanh, chức quan chủ tướng vệ doanh đa phần là Quả nghị đô úy, hơn nữa Chủ tướng của Hữu vệ doanh trên thực tế có quyền chỉ huy thứ tư trong đoàn quân, quan danh là Hữu quân Ngu hầu.

Lý Xuyên đúng là một bước lên trời, luận về quan chức thực quyền còn trên cả Lục Thất, Lục Thất cố nén chấn động trong lòng, chắp tay hành lễ với Vu Tướng quân, chân thành nói:
- Đại nhân, Thiên Phong vô cùng hài lòng.

Vu Tướng quân mỉm cười, quay đầu nói:
- Lý Xuyên, cảm ơn Lục Ngu hầu đi.

Lý Xuyên vội đứng dậy bước lên ba bước, người quỳ xuống một gối hành lễ, Lục Thất vội đứng lên đỡ lấy, vội la lên:
- Thúc thúc, không được.

Lý Xuyên ngẩng đầu nhìn Lục Thất, đôi mắt hổ thoáng ngấn nước, do dự một lát, gã khẽ nói:
- Ta thẹn với Lục đại ca.Lục Thất lắc đầu, đáp lại:
- Lý thúc, chuyện năm đó Lục gia không thu thiệt gì cả, cha ta khi còn sống thật sự chỉ nhớ nhung tình nghĩa trước đây với Lý thúc, chưa bao giờ trách móc, ta nghe mẫu thân kể, cha ta lúc sinh thời cho rằng điều Lý thúc làm là chính xác, đổi lại là cha ta, cũng không muốn hủy hoại hạnh phúc của con gái.

Lý Xuyên rơi lệ, vẻ mặt áy náy lắc đầu, chợt trầm giọng nói:
- Ta thiếu nợ Lục đại ca, sẽ trả, sau này ngài đừng ghét bỏ.

Lục Thất ngẩn ra, ôn tồn đáp:
- Lý thúc nói như vậy là khách khí rồi, người Lý thúc nên ân tạ chính là Vu Tướng quân.

Lý Xuyên gật đầu nói:
- Ân điển của Vu Tướng quân, ta chỉ có thể quên mình phục vụ.

Lục Thất mỉm cười, mời Lý Xuyên ngồi về ghế khách, sau đó hai người cùng nhìn Vu Tướng quân, Vu Tướng quân nhìn Lục Thất, cười nhạt nói:
- Lục Ngu hầu, ngày mai diễn võ, ta muốn hỏi một câu, Lục Ngu hầu tinh thông quân võ nào?

Lục Thất ngẩn ra, trả lời:
- Đại nhân, thuộc hạ không nên tham gia.

- Ngươi tham gia cũng không sao, Thái tử điện hạ bảo ngươi tới, hẳn là muốn để ngươi có chút tiếng tăm ở Ninh Quốc quân, bây giờ là loạn thế, có thể có một ngày, Thái tử điện hạ sẽ đích thân tới Ninh Quốc quân, chỉ huy Ninh Quốc quân đi ngăn địch cho đất nước ấy.
Vu Tướng quân nói không hề kiêng dè.

Lục Thất nghe xong, nghĩ một lát bèn nói:
- Đại nhân, thuộc hạ có kỹ thuật bắn tên tạm được.

Vu Tướng quân gật đầu, mỉm cười nói:
- Ngươi từng là thám mã Hưng Hóa quân, cưỡi ngựa chiến đấu cũng hẳn không yếu, ngày mai ta bảo một vị quan tướng gọi ngươi ra mã chiến, ngươi giỏi sử dụng binh khí gì?

Lục Thất nghe xong trong lòng cười gượng, hắn chỉ sợ nổi trội, nhưng yêu cầu của Vu Tướng quân, hắn không dám và cũng không tiện từ chối, chần chừ một chút, hắn thản nhiên đáp:
- Ta thích dùng thương lớn.

- Được, lát nữa ngươi và Giáp vệ tới kho trọng binh chọn một thanh thương lớn phù hợp.
Vu Tướng quân mỉm cười nói, Lục Thất đành gật đầu.

- Lục Ngu hầu đi Trì Châu, có thu hoạch gì không?Vu Tướng quân bỗng chuyển đề tài.

- Cũng không có thu hoạch gì, chỉ là truyền chỉ bình thường thôi, sau đó rời đi luôn.
Lục Thất thuận miệng hồi đáp.

- Ồ, ngươi nói đi truyền chỉ, truyền thế nào?
Vu Tướng quân hứng thú hỏi.

Lục Thất kinh ngạc, kể quá trình truyền chỉ, Vu Tướng quân nghe xong mỉm cười, nói:
- Chẳng lẽ ngươi không biết, mật chỉ là để dụ mệnh sao? Không dùng lễ nghi tiếp thánh chỉ gì cả.

Lục Thất lập tức tỏ ý bất ngờ, kinh ngạc hỏi:
- Ý đại nhân là ta nên trực tiếp dâng lên sao?

Vu Tướng quân mỉm cười gật đầu, đáp:
- Nên trực tiếp đưa lên là được, trong trường hợp bình thường, do hạ quan thay mặt nhận chuyển đến tay Thứ sử, bởi vì ngươi đưa mật chỉ độc hành nên có khả năng tồn tại nguy cơ ám sát.

Lục Thất lập tức nhíu mày, hối hận nói:
- Nói như vậy, ta không biết lễ nghi nên đã đắc tội với Trì Châu Thứ sử.

- Không đắc tội, tên họ Mã ấy gian xảo nhất, sự thất lễ vội vã của ngươi trái lại sẽ là niềm hy vọng của gã, gã tôn kính cúi đầu tiếp nhận mật chỉ, để Đường Hoàng bệ hạ biết được sẽ chỉ càng thêm tín nhiệm cái lão gian nịnh đó.
Vu Tướng quân khinh thường lạnh lùng nói.

Lục Thất ngạc nhiên nhìn Vu Tướng quân, hạ giọng nói:
- Đại nhân, ngài có thành kiến rất sâu sắc với Mã đại nhân nhỉ.

- Ta có thành kiến rất sâu, Đường Hoàng bệ hạ bảo cái lão gian nịnh đó trấn thủ Trì Châu là quyết sách ngu xuẩn nhất, Trì Châu là nơi nào, đó là một trong những cửa đột phá để đại quân Chu quốc có thể tiến công, quân địa trọng đại như thế, không để cho quân thần tài năng trấn thủ, một khi quân Chu tới, lão gian nịnh đó sẽ chỉ đầu hàng hoặc chạy trốn, đó chính là một tên gian thần chỉ biết phỏng đoán ý bề trên.
Vu Tướng quân oán giận nói năng lỗ mãng.

Lục Thất chỉ biết gượng cười không nói gì, hắn chợt nhận ra, vị Vu Tướng quân này thoáng có gì đó giống với tính cách của Mạnh Thạch, đều là sự ngay thẳng phẫn tục có khí phách thư sinh, điều đó rất dễ rước họa.

Vu Tướng quân cũng cảm thấy thất lễ, nhìn Lục Thất mỉm cười, nói:
- Thiên Phong, ta muốn hỏi ngươi một chuyện, sau này ngươi sẽ tận trung với Thái tử điện hạ sao?

Lục Thất ngẩn ra nhìn Vu Tướng quân, chỉ chần chừ một lát liền trả lời:
- Không, ta là quân thần Đường quốc, người nên trung thành chỉ có thể là Đường Hoàng bệ hạ, ta có thể làm việc cho Thái tử điện hạ, nhưng sẽ không làm một cách mù quáng.

Vu Tướng quân gật đầu, lại hỏi:
- Ngươi nghĩ quốc sách hiện hành của Đường quốc phù hợp với sự cai quản của Đường quốc không?

Lục Thất nghe xong gượng cười trong lòng, đây lại là một lương thần lo cho đất nước, đành phải dùng quan điểm đã nói trước đây để cùng nói chuyện quốc sự với Vu Tướng quân, tán gẫu hơn một giờ, trong lời nói, quann điểm của Vu Tướng quân nghiêng về cường quân, nhưng ông ta cho rằng, nguy cơ lớn nhất của Đường quốc hiện giờ là lòng tham và sự lục đục trong nội bộ quan lại.

*****

Cùng ngày, gần như cùng thời gian, trong hoàng cung Đường quốc vào đêm, Đường Hoàng tức giận mém chiết tử trong tay đi, khuôn mặt văn nhã trông toàn u ám căm hận.

- Coi Trẫm là người thế nào chứ? Giết người sao?
Đường Hoàng tức tối khiển trách.

Có thái giám vội nhặt chiết tử trên mặt đất, dâng lên cho Hạ đại nhân ở bên cạnh Đường Hoàng, Hạ đại nhân cầm lấy chiết tử, cung kính hỏi:
- Bệ hạ, chuyện gì lại chọc bệ hạ tức giận như thế?

- Ngươi xem đi.
Đường Hoàng tức giận nói

Quyển 2 - Chương 128: Con bướm của huyện Thạch Đại tỉnh rồi

Hạ đại nhân cung kính gật đầu, mở sổ ra cầm xem, xem xong, kinh ngạc nói:
- Lục Thiên Phong cấu kết với quân địch Chu quốc, phục vào thế lực hương quan, mưu đồ làm loạn.

- Sổ là do Hình bộ trình lên, nói Tả Huyện úy Ngưu Huy của huyện Thạch Đại bắt được thám quan của Chu quốc, sau khi bí mật thẩm tra được biết Lục Thiên Phong cấu kết với quân địch Chu quốc, mưu đồ phục nhập vào thế lực hương quan, giờ quân địch phục nhập vào hương quan đã bị Ngưu Huyện úy đánh chết.

- Ngươi nói xem, đây là sổ thỉnh công với trẫm, hay là coi trẫm dễ bắt nạt, dùng trẫm làm dao giết người.
Đường Hoàng u ám nói ngập ngừng buồn bực.

Hạ đại nhân lắc đầu, khẽ đáp:
- Bệ hạ, Hình bộ trình lên cái này, hẳn là không biết Lục Thiên Phong đã vào gặp bệ hạ.

Đường Hoàng lặng im nhắm mắt, một lát sau mới mở mắt ra, thẫn thờ nói:
- Trẫm nhớ, đại án giết quan của huyện Thạch Đại, Vi Hạo đã bẩm báo qua, nói cách khác Ngưu Huyện úy của huyện Thạch Đại từng là gia nô của Triệu Thị lang.

- Bệ hạ, Tả Huyện úy Ngưu Huy của huyện Thạch Đại là do phủ Triệu Thị Lang thả ra ngoài.
Hạ đại nhân nhỏ giọng đáp lại.

Đường Hoàng im lặng, một lát sau mới lạnh nhạt nói:
- Ngươi đi nói cho Vi Hạo, trẫm muốn cái tên Ngưu Huyện úy là chủ mưu của hung án Huyện thừa, để Vi Hạo lập tức tới huyện Thạch Đại hình tra, hình tra xong chuyển cho chùa Đại Lý, sau đó trực tiếp đi Nhiêu Châu nhậm chức.

- Vâng, nô tài sáng mai sẽ đi.
Hạ đại nhân khẽ cung kính đáp.

Đường Hoàng lại trầm mặc, hồi lâu mới lạnh nhạt nói:
- Tả hữu Đô úy của Nhiêu Châu đều mang theo thuộc hạ dời tới Nhiêu Châu, đi Khang Hóa Quân làm doanh tướng, lại truyền mật chỉ đi Trì Châu, cho Mã Khanh mở rộng sáu doanh trại, thành một đoàn quân, ba chức Chủ soái, trẫm sẽ đảm nhiệm.

- Sáu trăm dặm khẩn cấp đi nói cho Mạnh Thạch, trẫm cho y tự chủ lựa chọn Hữu Đô úy của Nhiêu Châu và tướng quan thuộc hạ, ngươi cũng nói với Vi Hạo, trẫm bổ nhiệm Ôn Vũ mà y đã tiến cử làm Tả Đô úy Nhiêu Châu, tướng quan thuộc hạ do phủ vệ của chùa Đại Lý đảm nhiệm, cũng có thể là Lũng Tâm ở Nhiêu Châu đảm nhiệm.

- Sáu trăm dặm khẩn cấp, mang theo công thưởng hộ tống của Lục Thiên Phong, bậc quan nâng lên làm Chiêu võ Giáo úy, lệnh cho hắn lập tức quay về kinh, nhiệm vụ chính là tiêu diệt thổ phỉ.
Đường Hoàng tiếp tục phân phó một lượt.

Hạ đại đáp lại từng việc một, im lặng một lát, Đường Hoàng lại hỏi:
- Đại Ban, ngươi nói xem điều Tả Hữu Đô úy của Nhiêu Châu đi Khang Hóa quân, bọn họ cả gan dám từ chối không?

- Nô tài cảm thấy, bọn họ sẽ ám sát người thay thế, sau đó mượn cớ từ chối rời đi, nghịch thần ở phía tây có rất nhiều hạng người càn rỡ.
Hạ đại nhân cung kính đáp lại.

- Quan lại mà trẫm phái đi giữ chức ở phía tây đã chết rất nhiều, trong lòng trẫm thật sự không thể không lo.
Đường Hoàng bất đắc dĩ nói.

- Bệ hạ, nô tài cảm thấy, hai Đô úy bị điều đi đó, tốt nhất là tới Khang Hóa quân giữ chức Hành quân Tư mã, môt là thuộc loại thăng quan rời đi, để người khác không thể nói được gì, hai là Hành quân Tư mã mặc dù có thể trực thuộc một doanh, nhưng dù sao cách doanh tướng, sau này Mã đại nhân cũng dễ dùng cách điều chỉnh quân lực, tước bỏ hai Hành quân Tư mã đó.
Hạ đại nhân nhỏ giọng đề nghị.

Đường Hoàng gật đầu, lại nghĩ một chút, hỏi:- Đại Ban, ngươi cho rằng sau khi diệt thổ phỉ, trẫm cho Lục Thiên Phong chức gì mới phù hợp?

- Bệ hạ đã quyết định rồi, tác thành lời thỉnh cầu của Huyện chủ Thạch Thiền.
Hạ đại nhân mỉm cười nói.

Đường Hoàng gật đầu, nói:
- Thạch Thiền cầu lên Tiêu phi, nói Ung Vương có ý liên hôn với cháu của Giang Âm Hầu, mà Thạch Thiền không muốn lại trở thành người phụ nữ liên hôn với thế gia, nó đã chọn trúng Lục Thiên Phong, nói Lục Thiên Phong ở huyện Thạch Đại từng cứu nó trong tay phi tặc, sau đó Lục Thiên Phong không rêu rao thỉnh công, cho nên Thạch Thiền vô cùng cảm ân, xin trẫm có thể ban thưởng hôn.

Hạ đại nhân gật đầu, khẽ nói:
- Nô tài cảm thấy nên tác thành, một là có thể làm cho thần dân tôn kính việc coi trọng thân tình của bệ hạ, hai là cũng miễn đi vọng tưởng của Ung Vương.

Đường Hoàng im lặng, một lát sau lạnh nhạt nói:
- Đã nhiều năm như vậy, ông ta vẫn không nản lòng, nếu ông ta còn không biết chừng mực, trẫm chỉ có thể để ông ta thật sự đi sứ nước ngoài.

Hạ đại nhân gật đầu, lại nhỏ giọng nói:
- Bệ hạ, nếu Lục Thiên Phong làm con rể Ung Vương thì lại không được để hắn giữ quan chức quyền cao, nô tài nghĩ, có thể đề bạt hắn làm Thiên ngưu Vệ tướng quân là được rồi.

Đường Hoàng gật đầu, suy nghĩ một lát, đáp:
- Việc này không thể để cho người khác chê trách, sau khi Lục Thiên Phong trở về, ngươi hãy sai người đi cầu hôn, chờ hắn đồng ý, trẫm lại để triều thần làm mối ban thưởng hôn, chức quan sau này, trẫm tìm một võ chức Đông cung cho hắn, thật sự thuộc về Thái tử dùng đi.

- Vâng, nô tài nhớ kỹ.
Hại đại nhân cung kính trả lời.

*****

Ngày kế tiếp, trời tờ mờ sáng, Lục Thất đã đội mũ mặc giáp xong xuôi, hắn cầm đại thương trong tay trong doanh phòng, diễn võ ở biên độ nhỏ để cho độ thích ứng giữa đại thương và bản thân càng sâu hơn nữa, đại thương này làm bằng thép, nặng tới chín mươi chín cân, đối với Lục Thất bây giờ mà nói, có hơi nhẹ, tuy nhiên tốt hơn rất nhiều so với cái trước đây hắn đã dùng.Lục Thất mười bảy tuổi nhập quân, khi đó hắn chỉ có thể mang theo trường đao, áo giáp và một con ngựa, tiểu binh không được phép sử dụng quân nhu ngoài chế thức, nhiều năm như vậy, vũ khí và ngựa đã thay rất nhiều lần, hơn nữa hắn là thám mã, tốt nhất dùng trường đao, hắn ở trong quân chưa bao giờ chuẩn bị sẵn binh khí nặng của mã chiến.

Ngĩ đến việc hôm nay có thể lên sân mã chiến, tâm trạng của Lục Phong khá hưng phấn, cũng hơi căng thẳng, không biết Vu Tướng quân sẽ sắp xếp quan tướng như thế nào đánh với hắn, khi hắn ở Hưng Hóa quân đã từng thấy điểm tướng giao đấu, khi diễn võ, quan tướng ra sân có thể điểm danh khiêu chiến.

Năm đó hắn cũng muốn tham gia diễn võ giao đấu, chỉ có điều bị Vương Dũng đè xuống, Vương Dũng nói với hắn, điểm tướng giao đấu có thể khiến hắn n ổi danh, nhưng cũng dễ đắc tội với người, trong tiền dề không có thượng quan ủng hộ, đừng tỏ ra nổi trội như thế, bởi vì nổi trội cũng không được đề bạt, trái lại sẽ kết thù gây ra trở ngại.

Nghe tiếng tù và vang lên, Lục Thất cầm đại thương bước ra khỏi doanh phòng, ngoài doanh phòng, mười thám vệ của hắn đã tập kết, những thuộc hạ khác vẫn là hộ vệ ở chỗ Mạnh Thạch.

Lục Thất mỉm cười liếc một cái, nói:
- Lý Võ, ngươi cầm đại thương hộ ta.

Lý Võ đáp lại bước tới cầm lấy đại thương, lấy thương xong bèn hỏi:
- Đại nhân, trong diễn võ, đại nhân có muốn tham gia không?

- Ta sẽ không chủ động tham gia, chỉ chuẩn bị thôi, nhỡ may có người gọi ta, ta đành phải xuất chiến, nếu từ chối xuất chiến thì ta và các ngươi sau này sẽ bị nhạo báng cả đời, quân nhân bị đánh bại không coi là sỉ nhục, mà lâm trận sợ chiến mới khiến người đời khinh bỉ.
Lục Thất giải thích một lát.

Đám thám vệ rối rít gật đầu, lúc này một gã giáp vệ bước tới, mời Lục Thất vào ghế ở đài điểm tướng, Lục Thất dẫn thuộc hạ đi theo, tới đài điểm tướng, Lục Thất một mình bước lên đài điểm tướng cao hai mét, trên đó chỉ có mười mấy gã giáp vệ đứngbảo vệ, ngoài ra là Tiết độ Phó sứ, Vu Tướng quân và các Giáo úy trung quân của mình.

Lục Thất cung kính hành lễ với Tiết độ Phó sứ và Vu Tướng quân, hai vị đại lão mỉm cười gật đầu hữu hảo, sau đó Tiết độ Phó sử đi ra phía trước đài điểm tướng, Lục Thất và Vu Tướng quân đi theo song song phía sau, ba người đứng thành hình tam giác ở phía trước đài điểm tướng, hai bên là quân kỳ tín.

Chuyện diễn võ đều do Tiết độ Phó sứ chủ trì, nếu còn Tiết độ sứ thì sẽ do Tiết độ sứ chủ trì, Vu Tướng quân ở Ninh Quốc quân chỉ nắm quyền điều binh, quyền huấn luyện binh đa phần là do Tiết độ Phó sứ quản lý.

Ví dụ lần này chia làm ba đoàn quân mới, Vu Tướng quân nói cũng không được, chỉ có đi đến thống nhất với Tiết độ Phó sứ mới được điều chỉnh cơ cấu quân lưc, nói thẳng ra là chia cắt quyền lợi, tất cả mọi người đều hài lòng chính là hợp lý hợp pháp.

Lục Thất đứng trên đài điểm tướng, liếc mắt nhìn mà trong lòng rung động, dưới đài điểm tướng, có đến vạn binh tướng xếp hàng ngay ngắn, từng phương trận nhỏ, đường hướng rõ ràng, đó đều là do các tướng sĩ tinh nhuệ của các đoàn quân và doanh quân tạo thành.

Lục Thất biết rằng lần diễn võ này phải thực hiện trong năm ngày, ngày đầu là tướng võ, chính là các tướng quan thống binh các quân tỉ võ, chia làm kỵ xạ và bộ xạ, bộ chiến và mã chiến, có thể rút thăm, cũng có thể trực tiếp điểm tướng, điểm tướng là có điềm tốt, người thắng sẽ được thăng bậc quan hoặc có bạc, cụ thể ban cho thế nào đương nhiên là do Tiết độ Phó sứ và Tiết độ sứ Hành quân Tư mã quyết định.

Tiếng tù và trầm nậng vang lên, sau đó là tiếng trống trận “tùng tùng” ầm vang, ở bên trái ngoài cùng sàn đầu võ có hai mươi tư vệ sĩ khôi ngô, đều nhịp tung dùi trống, gõ từng cái từng cái xuống mặt trống, phát ra tiếng rền vang chấn động cả người, kích động khí huyết sôi trào của các tướng sĩ.

Hồi trống dừng lại, cánh tay phải của Tiết độ Phó sứ chậm rãi giơ cao, bàn tay to lớn mạnh mẽ giơ lên kia đột nhiên siết thành nắm tay, có lực giống như nắm được một binh khí vô hình.

- Ôi! Ôi! Ôi!
Vạn tướng sĩ trên sàn đấu đột nhiên đồng loạt giơ binh đao, lên lên xuống xuống, phát ra tiếng hò hét rung trời, thanh thế to lớn xung thẳng trời cao.

Tiếng hò hét chìm xuống, cánh tay phải của Tiết độ Phó sứ hạ xuống, dang ngang cánh tay sang phải, lập tức quan tướng cưỡi ngựa trên sàn võ lao ra từng người, chồm sang bên phải, rất nhanh tạo thành một dòng nước lũ thiết kỵ, tiếng vó ngựa ầm vang.

Cùng với các thiết kỵ chạy vòng quanh sàn đấu, phương trận binh lính trong sàn võ cũng bắt đầu đi động biến hóa đội hình, bắt đầu hình thành võ trường do các tường người xếp thành, Lục Thất hiểu, cuộc diễn võ thật sự sắp bắt đầu.

Quyển 2 - Chương 129: Diễn võ

Trên đài điểm tướng, mắt thấy sàn võ đã hình thành mười khu diễn võ, các mã tướng phi một vòng quanh sàn đấu rồi trở về chỗ của mình, Lục Thất thấy có mã tướng đi rút thăm nhập chiến, diễn võ thực hiện theo chế độ đào thải, lần lượt vào khu diễn võ đối chiến, thắng lợi từng trận sẽ tích điểm, cuối cùng được tham gia tổng tỷ võ mới được khen thưởng.

Lục Thất im lặng nhìn mười khu sàn đấu, nghĩ từ nơi đó sẽ xuất hiện một tướng quan khiêu chiến, hắn biết tất nhiên phải đấu một trận, nhưng điểm tướng phải được Tiết độ Phó sứ gật đầu thừa nhận tư cách, người điểm tướng trực tiếp nếu thẳng sẽ thuộc về người tham dự giành thưởng cuối cùng, nếu bại không những mất quyền tham gia, còn phải trả ít nhất trăm lượng bạc chuộc tội.

Đang nhìn, chợt bên trái sàn võ có một người phi ra đài điểm tướng với tốc độ vừa phải, Lục Thất lập tức nhìn về phía đó, nhưng hắn cũng nhìn thấy tướng sĩ trên sàn đấu cũng lần lượt quay người lại nhìn, dường như tên lao ra đó cực kỳ khiến người khác chú ý.

Người đó tới dưới đài điểm tướng, ngửa mặt giơ tay ngang ngực chào theo kiểu quân đội, cất cao giọng nói:
- Bái kiến Tiết độ Phó sứ đại nhân, Chủ soái quân thứ mười bốn Quan Xung muốn tặng ngàn lượng bạc, xin chiến với Đô Ngu hầu đại nhân, mời đại nhân chuẩn bị chiến.

Tiết độ Phó sứ lập tức quay đầu nhìn về phía Vu Tướng quân, vẻ mặt hơi bất ngờ, kế đó lại nhìn sang Lục Thất, Lục Thất vừa nhìn đã hiểu, chuyện hắn tham dự, Vu Tướng quân có thể không nói cho Tiết độ Phó sứ, hắn lễ phép giơ tay chắp lễ, đã hứa với Vu Tướng quân thì dứt khoát chủ động sẽ tốt hơn.

Tiết độ Phó sứ chau mày, quay đầu nhìn tướng quan dưới đài điểm tướng, chần chừ một lát mới cất cao giọng nói:
- Chuẩn bị chiến.

- Thuộc hạ tuân lệnh.
Lục Thất lập tức chào theo kiểu quân đội đáp lại, nói xong quay người đi xuống đài điểm tướng.

Nhìn Lục Thất rời đi, Tiết độ Phó sứ nhìn về phía Vu Tướng quân, cau mày hỏi:
- Vu đại nhân tại sao như thế? Chẳng lẽ muốn để Lục Ngu hầu xấu mặt sao?

- Không phải là ta muốn hắn xấu mặt, mà muốn có công đạo, hắn đã tới Ninh Quốc quân thì nên dựa vào bản lĩnh để được tôn trọng, nếu là hạng người vô năng, sao đáng để chúng ta tôn kính.
Vu Tướng quân thản nhiên đáp lại.

Tiết độ Phó sứ lắc đầu, nói:
- Chỉ sợ hắn không chịu nổi một hiệp của Quan Xung.

- Một hiệp đã bại thì chỉ có thể oán hắn không nên tới Ninh Quốc quân làm xấu mặt, nếu hắn chịu được quá mười hiệp sẽ là vinh quang của hắn.
Vu Tướng quân không khách khí, nói thẳng ra tâm thái chỉ tôn trọng kẻ mạnh của y, đối với kẻ yếu, chỉ có khinh bỉ.

Lục Thất lên ngựa ở bên cạnh đài điểm tướng, nhận lấy đại thương Lý Võ đưa cho, nhìn đám thuộc quan chờ mong, vẻ mặt họ lo lắng, hắn mặc dù trong lòng hồi hộp, nhưng bề ngoài cũng mỉm cười, chân thúc ngựa phi ra, đám thuộc quan vội lao ra ngoài xem cuộc chiến.

Trước đài điểm tưởng chính là nơi điểm tướng đối chiến, Lục Thất dừng ngựa trước một góc của đài điểm tướng, cách tướng quan khiêu chiến kia khoảng bốn mươi mét, hắn cũng nhìn thấy các tướng sĩ trên sàn đấu nhao nhao chuyển sang đây xem, hai tay hắn nắm chặt đại thương, đôi mắt bình tĩnh nhìn về phía quan tướng kia.

Quan tướng kia cũng đang nhìn hắn, là một thanh niên thân hình vạm vỡ, dung mạo dường như bình thường, bên dưới cưỡi một con ngựa đen thần tuấn, tay phải cầm một cây Thanh Long Yển Nguyệt Đao, Lục Thất chau mày, đối thủ tên là Quan Xung, lẽ nào là hậu nhân của danh tướng Quan Vũ cuối đời Hán, hắn cúi đầu nhìn quân mã, biết rằng bất kể chiến lực của Quan Xung thế nào, hắn đã yếu hơn một bậc về ngựa cưỡi.

Bỗng con ngựa đen đối diện di chuyển, chủ động phi tới, Lục Thất vội xốc lại tinh thần, cũng thúc ngựa tiếp đón, đại thương trong tay xiên ngang, dũng mãnh phóng đi nghênh chiến.

- Đại nhân tiếp chiêu.

Bỗng nghe Quan Xung hô to điếc tai, vó ngựa đạp đất như sấm, nhưng thấy đại đao trong tay hắn giơ xiên, ánh mắt Lục Thất thêm cổ quái, thấy mũi đại đao của Quan Xung lại ở phía sau, rõ ràng đang dùng sống đao đấu với Lục Thất, hẳn là lo một đao không thu lại được đã chém Lục Thất, xem ra còn e dè với quan vị của Lục Thất.

Lục Thất ngả ra trước, hai ngựa rất nhanh giao chiến, mắt thấy đại đao của Quan Xung xẹt trên không chém mạnh xuống trước người Lục Thất, rõ ràng muốn đánh bại Lục Thất bằng một sống đao.

Trên thực tế, Quan Xung chủ định không muốn khiêu chiến Lục Thất, không ai muốn đắc tội với quan trên từ kinh thành tới, nhưng Quan Xung vừa được Vu Tướng quân đề bạt làm Chủ soái đoàn quân, thực sự không thể thoái thác.

Lục Thất thân là võ tướng từng huyết chiến, lòng hiếu thắng là tât nhiên, vừa thấy đao tới, hắn không yếu thế vung ngang đao ra chặn, hắn muốn quan sát dũng lực của Quan Xung, thấy đầu ngựa đan xen chốc lát, sống đao và đại thương va chạm rất mạnh.‘Leng keng’! Một tiếng kim loại vang lên dữ dội, đại đao của Quan Xung lập tức bắn ngược ra, Lục Thất hơi ngửa ra sau trên ngựa, hắn chỉ thấy đại thương cong đi, một luồng chấn lực truyền vào cánh tay, theo cánh tay xông thẳng vào ngươi, khí huyết trong ngực đau cuồn cuộn, bỗng Tử Hỏa chân nguyên và Huyền Châu nguyên khí trong người đồng loạt phát động, nhanh chóng dẹp đi chấn lực khắp cơ thể này.

Lục Thất kinh sợ không thôi, sức mạnh của Quan Xung rõ ràng không phải là cậy mạnh, dường như chứa một sức mạnh chân nguyên, quân mã trong lúc hoảng sợ đã phi ra ngoài khoảng mười mấy mét, hắn vội thúc ngựa quay lại, lòng hiếu thắng bùng lên, hai tay thuận theo đại thương thúc ngựa chạy về.

- Ngươi cũng nhận một cái.

Lục Thất giơ đại thương, người mượn thế ngựa bổ Hoa sơn, đại thương trở thành cây gậy lớn đập về phía Quan Xung, Quan Xung đã quay ngựa, hắn vô cùng kinh ngạc với Lục Thất vốn có thân hình nhỏ hơn y môt bậc, trong Ninh Quốc quân, không tới mười người có thể chống được một đòn của y, kể cả đỡ được cũng sẽ bị chấn động tê cứng cơ thể bởi “Uyên long lực” tổ truyền của y.

- Được.

Quan Xung hứng thú đáp lại, đại đao quét ngang nghênh đón đại thương bổ tới, lại một tiếng kim loại leng keng vang lên, đại thương của Lục Thất bắn ngược lại rất mạnh, đao của Quan Xung chỉ hơi chìm xuống, lập tức y nhướn mày xoay đại đao, mũi đao vạch ra một hàn quang chém về phía Lục Thất, hắn bắt đầu nhìn thẳng đối thủ.

Lục Thất lần này không đỡ thẳng nữa, đại thương trong tay vung lên đỡ đao như rồng đen vẫy đuôi, chọc nghiêng đại đao trong tiếng kim loại va vào nhau, đại thương chọc xong, thân thương thuận thế chìm quấn vào thắt lưng xoay đi, mũi thương áp sát thắt lưng đâm mạnh ra, đại đao của Quan Xung cũng linh hoạt kinh người, chuôi đao cực nhanh điểm kích mũi thương phi tới.

Đao thương quay về trong tiếng kim loại, hai ngựa xoáy tròn, đại đao của Quan Xung lại chém mạnh, Lục Thất tiếp tục chọc đỡ, hắn nhận ra đại đao của Quan Xung nặng hơn đại thương của hắn mấy chục cân, hơn nữa lực đạo của quan Xung vô cùng có lợi cho bá công, ngoại lực kim cang của hắn cũng gọi là bá đạo, nhưng vẫn không bằng lực đạo của Quan Xung còn chứa cả chấn lực xuyên ngươi.

Hai người đối chiến nhanh chóng giao đấu mười mấy lần, đại thương của Lục Thất đâm như rắn độc, chọc như rồng đen, ở bất cứ góc độ nào của cơ thể cũng đều có thể linh hoạt tấn công, còn đại đao của Quan Xung lại múa may như trăng, dang ra chém mạnh, hai người biến chiêu cực nhanh giống như đèn cù, một người linh động, một người bá đạo.

- Thương thuật hay.
Tiết độ Phó sử khen từ đáy lòng ở trên đài điểm tướng.

- Hai người này đúng là ngang sức ngang tài.
Vu Tướng quân đáp lại một câu.

Tiết độ Phó sứ lắc đầu, nói:- Lục Ngu hầu chắc chắn sẽ bại, thương pháp của hắn linh động cực nhanh, nhưng tinh túy của mã chiến là bá đạo, đao của Quan Xung không những bá đạo, mà còn linh động không thua gì Lục Ngu hầu, cho nên Lục Ngu hầu sẽ rơi vào thế bị động, ngoài ra đây là diễn võ, nếu là huyết chiến thực sự, Lục Ngu hầu đã bại dưới bá công rồi, hắn điều khiển ngựa rất cứng nhắc, theo ta thấy, kể cả hắn đổi bảo mã cũng không bằng Quan Xung.

- Lục Ngu hầu ở Hưng Hóa quân vẫn luôn là thám báo.
Vu Tướng quân đáp lại.

- Cho dù là thám báo, cũng thường xuyên tiếp xúc với quân mã, trạng thái của Lục Ngu hầu so với mãnh tướng như Quan Xung rõ ràng thiếu thiên phú mã chiến, có điều đây là đối chiến, quân chiến thực sự là xung phong, trong tình huống trước đây chưa từng có, trái lại linh động nhanh nhẹn càng có lợi cho sinh tồn.
Tiết độ Phó sứ bình luận.

- Mã quân của Đường quốc ta không nhiều, toàn bộ phía nam Đại Giang, đa phần lấy bộ chiến và thủy chiến làm chủ.
Vu Tướng quân nói.

Tiết độ Phó sứ im lặng gật đầu, phương nam vốn thiếu ngựa, lúc này Lục Thất dĩ nhiên đã rơi vào bại cục, hắn điều khiển ngựa quả thực không bằng Quan Xung, may mà Quan Xung chỉ công kích thân trên của hắn, đại đao tung ra vô số hàn quang, giống như sóng biển dâng lên, đại thương của hắn linh động nhưng đã bị áp chế rất nhiều, cuối cùng một đao chém xiên phải tới làm hắn khó có thể chọc linh hoạt được, đành phải vung ngang thương ra đỡ.

Tiếng leng keng chấn động, ngựa của Lục Thất bị lực đạo xiên ngang, sau khi phi xiêu vẹo mấy bước không chịu nổi nữa đã ngã quỵ xuống, Lục Thất kinh hãi thoát khỏi yên ngựa, thuận thế đạp đất phi ra mấy bước tránh ngựa đâm vào.

Thăng bằng trở lại, hắn nhìn Quan Xung trên lưng ngựa đen, cất cao giọng nói:
- Ta bại rồi.

Quan Xung phi thân xuống ngựa, nhìn Lục Thất chần chừ một lúc, bất ngờ chào theo kiểu quân đội:
- Mời đại nhân lại chỉ giáo bộ chiến.

Lục Thất ngẩn ra, lòng nghĩ chiến một trận là được rồi, hắn tham gia mã chiến đều là không tình nguyện, lại thấy Quan Xung thỉnh chiến với đài điểm tướng, Tiết độ Phó sứ không ngờ đã đồng ý.

Ngựa được dắt đi, Lục Thất tay cầm đại thương đứng uy nghiêm, đối diện với bộ chiến, lòng tự tin của hắn rõ ràng đã nâng cao, lúc này tướng sĩ của Ninh Quốc quân toàn bộ kéo đến xem, đám đông nghìn nghịt tạo thành không khí căng thẳng vô hình.

Lục Thất nhấc thương lên, trong đôi mắt bình tĩnh chỉ có Quan Xung, hắn bỗng chạy nhanh về phía Quan Xung, giống như một con báo cái lao bổ về hươu đực, trong lúc chạy đại thương bất ngờ đâm mạnh ra, kế đó một tay nắm đuôi thương vươn người đâm, tấn công sắc bén người thương như một.

Đại đao nằm xiên trong tay Quan Xung, đối mặt với đại thương sắc bén đâm tới, y chọn cách dời bước né tránh, y vừa dời đi, đại thương sắc bén bỗng nhiên rụt lại, kế đó lại di chuyển vị trí đâm ra như con rắn độc trong tay Lục Thất, Quan Xung nhướn mày, đại đao trng tay ngang nhiên vung chém, y nhìn là hiểu ra, so tốc độ công kích với Lục Thất thì sẽ rơi vào bị động.

Lục Thất rụt thương dời bước, mũi thương vừa rụt lại đã tiếp tục tung ra, đâm mạnh xiên trái, rồi điểm thẳng vào đại đao đang chém tới, trong tiếng leng keng, mũi thương của Lục Thất đâm vào đại đao của Quan Xung, đại thương hơi rụt lại rồi lập tức đâm mạnh, lướt qua đại đao đâm thẳng về cổ họng của Quan Xung, tốc độ đâm giống như tia chớp, rất nhiều tướng sĩ Ninh Quốc quân kinh sợ biến sắc.

Quan Xung lại vững vàng, cơ thể mặc áo giáp cực nhanh lui lại một mét, đại đao trong tay vung lên phản công, một đường đao quang như hình mặt trăng ép Lục Thất phải lui bước, kế đó đại đao đó trút xuống như thủy ngân, không ngừng vung chém, tiếp đón Lục Thất vô cùng bá đạo.

Lục Thất đương nhiên biết ưu khuyết diểm trong kỹ thuật võ của nhau, đại thương của hắn không cứng rắn chỗng đỡ với đại đao vung chém, mà phát huy ưu thế đâm nhanh của đại thương, với tốc độ kinh người nuốt vào công kích, liên tục điểm kích đao thế một cách chuẩn xác, khiến cho tự thân không phải chịu chấn lực của Quan Xung, đồng thời bước khẽ như báo, tránh né điểm thêm tấn công, linh hoạt đấu với Quan Xung.

Nhược điểm của bá công là rất khó kéo dài, một người dũng lực thế nào cũng không thể liên tục vung binh khí nặng mà không phải nghỉ, giống như trận đấu quyền anh, bên liên tục ra đòn cuối cùng sẽ bị đối thủ linh hoạt chạy trốn vồ đến.

Tuy nhiên Lục Thất lại gặp phải Quan Xung của tà môn, hai người đấu với nhau bằng tốc độ kinh người khoảng nửa giờ, Lục Thất trông Quan Xung không hề có buông lỏng, đại đao nặng nề trogn tay Quan Xung dường như không có sức nặng, liên tục vung chém.

Lục Thất cũng không chịu nổi nữa, bị đống hao đấu như thế, giống như xỏ lá hắn không muốn nhận thua, quân nhân thích hình tượng dũng mãnh, giống như cuộc diễn võ này, trên thực tế chú trọng nhất tính thưởng thức, chứ không phải liều mạng gian xảo giết địch.

Lục Thất gào to một tiếng, vẫn trên lộ số đâm điểm, đột nhiên biến thành thương bá vương, nhưng thấy đại thương của hắn ngang nhiên đón đánh đại đao, trong tiếng nổ vang thân thương tung mạnh, một cây đại thương cũng giống như gậy lớn, linh xà, dũng mãnh bá đạo hơn so với Quan Trung, hơn nữa hai người ngẫu nhiên tiến gần nhau, lập tức chân tay vung ra, hổ nhảy báo đột, áo giáp của hai người va vào nhau không ngừng.

Quyển 2 - Chương 130: Đường ai nấy đi

Chiêu dũng mãnh này quả nhiên làm nhiệt huyết của các tướng sĩ sục sôi, tiếng trầm trồ khen ngợi liên tiếp, Tiết độ Phó sứ trên đài điểm tướng lại lắc đầu, người lành nghề nhìn vào võ đạo thực chiến, tướng sĩ bình thường đương nhiên thích tranh hùng cậy mạnh.

- Lục Ngu hầu dường như không chịu nổi nữa nhỉ.
Vu Tướng quân cười nhạt nói.

- Chỉ là diễn võ, hắn đương nhiên không muốn hao sức tiếp, chiến pháp của hắn là chính xác, tuy nhiên hắn muốn hao đấu chiến bại Quan Xung thì phải trên năm tiếng, hao đấu năm tiếng chưa chắc chắn chịu nổi.
Tiết độ Phó sứ hiểu ra giải thích.

Vu Tướng quân gật đầu, nói:
- Thêm nửa giờ nữa thì để họ ngừng chiến đi.

Tiết độ Phó sứ gật đầu, nửa giờ sau, hai vị tướng quan biểu diễn dũng mãnh được hô dừng và phán thành hòa nhau, Lục Thất khâm phục hướng về phía Quan Xung chắp tay rồi rời đi, hắn không biết giới hạn dũng lực của Quan Xung là bao nhiêu, bản thân hắn không chịu nổi nữa, tấn công chấn lực của Quan Xung khiến cơ thể hắn tiêu hao sức lực rất khó khôi phục.

Gần hoàng hôn, khi một ngày diễn võ gần kết thúc, bỗng có môn tướng phi báo, nói kinh thành có sứ giả đưa thư chạy gấp sáu trăm dặm tới xin gặp, muốn gặp Mạnh Thạch đại nhân và Đô ngu hầu đại nhân, các nhân vật trên đài điểm tướng đều kinh ngạc, Tiết độ Phó sứ vội ra lệnh dẫn vào.

Môn tướng đi khỏi, Lục Thất thấp thỏm trong lòng, không biết là phúc hay họa, lại nghe Tiết độ Phó sứ hạ lệnh diễn võ chấm dứt.

Một lát sau, một sứ giả đưa thư người đầy bụi đất được dẫn vào đài điểm tướng, sau khi xác nhận, dâng lên ống trúc bịt kín, sau đó người đưa thư lại đi gặp Mạnh Thạch.

Lục Thất mở ống trúc tại chỗ, lấy ra một bức thư đọc, vẻ mặt lập tức nhẹ nhõm, quay người chào theo kiểu quân đội:
- Hai vị đại nhân, là dụ lệnh của bệ hạ, bệ hạ ban thưởng thăng cấp bậc quan của ta là Chiêu võ Giáo úy, lệnh thuộc hạ sau khi thấy dụ, mau chóng trở về kinh thành.

Vu Tướng quân và Tiết độ Phó sứ đều gật đầu, Tiết độ Phó sứ mỉm cười nói:
- Bổn quân chúc mừng Lục Ngu hầu.

Vu Tướng quân cũng cười nhạt nói:
- Lục Ngu hầu thân thuộc với vua, thật là đáng mừng, tuy nhiên hôm nay trời đã tối, ngày mai đi cũng không muộn.

- Vâng, tạ ơn hai vị đại nhân quan tâm.
Lục Thất chân thành đáp lại.

Đêm đến, Lục Thất tới chỗ Mạnh Thạch, Mạnh Thạch đem mật dụ ra cho hắn, hắn xem xong vui vẻ nói:
- Đại nhân, đây là chuyện đại lợi.

Mạnh Thạch bình tĩnh gật đầu, đáp:
- Là chuyện đại lợi, tuy nhiên đáng tiếc là, ta muốn ngươi có thể nhậm chức Hữu Đô úy.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Đại nhân có thể đề bạt huynh đệ binh dũng quân của Thiên Phong, đó là đã điều vui nhất của Thiên Phong rồi.

Mạnh Thạch bình tĩnh gật đầu, nói tiếp:
- Cấp dụ này tới, chứng tỏ bệ hạ rất muốn nhanh chóng kiểm soát được Nhiêu Châu, bệ hạ muốn dời đô tới Hồng Châu rồi.

Lục Thất ngẩn ra, tiếp đó gật đầu, Mạnh Thạch nói thêm:
- Nếu không có gì bất ngờ, quan đồ sau này của ngươi hoặc sẽ ở lại kinh nhậm chức, hoặc sẽ ngoại trú ở Thường Châu, nếu được ở lại kinh thì không bao lâu chúng ta sẽ gặp lại ở phía tây.

Lục Thất gật đầu, trả lời:
- Cũng hy vọng có thể được làm quan ở lại kinh thành.
Mạnh Thạch mỉm cười, nói:
- Xác suất ngươi ở lại kinh thành rất lớn, theo thói quen hành sự của bệ hạ, ngươi đã nhập vào thế lực của Thái tử, rất có thể sẽ để ngươi hoàn toàn thuộc về Thái tử.

Lục Thất ngẩn ra, lấy mật thư giao cho Mạnh Thạch, Mạnh Thạch xem xong, gật đầu nói:
- Lại thăng vượt cấp cho ngươi, xem ra sau khi ngươi tiêu diệt thổ phỉ, khả năng kế nhiệm Lữ Soái của Ung Vương phủ không lớn lắm.

Lục Thất gật đầu, cười yếu ớt nói:
- Có thể thoát khỏi Ung Vương phủ, với ta mà nói hẳn là chuyện tốt, không cần khó xử nhìn quanh không biết theo ai.

Mạnh Thạch cười đưa trả lại mật thư, nói:
- Mật dụ bệ hạ viết cho ta nói rõ sẽ điều Tả hữu Đô úy và thuộc hạ ở Nhiêu Châu đi, binh dũng quân của ngươi sau này sẽ là quân lực trung kiên của ta, ngươi xem nên ban võ chức gì.

Lục Thất suy nghĩ một chút, hỏi:
- Trong tùy tùng của đại nhân, không có ai dùng được sao?

- Người theo ta đến không có tướng tài phù hợp để thống lĩnh quân, lần này đi Nhiêu Châu hung nguy, ta cần võ tướng giống như ngươi.
Mạnh Thạch hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một lát bèn nói:
- Đại nhân, Đỗ Dũng là người trung nghĩa, võ nghệ cao cường, thích hợp giữ chức Hữu đô úy, Lãnh Nhung và Vương Đạo thích hợp nhậm chức Giáo úy chính đội, võ chức bên dưới ta đề nghị đại nhân nghe theo ba người họ tiến cử, ngoài ra đại nhân nên lắng nghe lời tiến nhiệm của Vương Chủ bộ một cách phù hợp, sau này đại nhân có thể cai quản được hai cửa thành, ta nghĩ nên giao cho Vương Chủ bộ một cái, để ông ta sắp xếp cho quan quân huyện Thạch Đại muốn đi theo, hơn nữa sau này, nên để Lãnh Nhung đi theo bảo vệ Vương Chủ bộ, Đỗ Dũng theo bảo vệ đại nhân, năng lực thám mã của Vương Đạo xuất chúng, có thể giữ chức Tuần ti áp nha.

Mạnh Thạch gật đầu, đáp:
- Ngươi đều cho ta, vậy chỗ Vi Hạo sẽ ăn nói thế nào?

Lục Thất mỉm cười nói:
- Đại nhân, ta chỉ tiến cử, cụ thể, ta hy vọng đại nhân và Vi Hạo đại nhân sẽ âm thầm kết nối, nếu đại nhân có thể đồng tâm hiệp lực với Vi Hạo đại nhân thì việc kiểm soát Nhiêu Châu không khó nữa.

Mạnh Thạch gật đầu, Lục Thất do dự một lát, còn nói thêm:- Đại nhân, ta thấy chức Thứ sử Nhiêu Châu, đại nhân có thể làm không lâu dài, một khi đại nhân gây dựng được ở Nhiêu Châu, chỉ sợ Đường Hoàng bệ hạ sẽ điều đại nhân đi.

Mạnh Thạch mỉm cười, đáp lại:
- Hậu quả ngươi nói, ta biết, cho nên ta mới hoàn toàn đồng ý dùng binh dũng quân của ngươi, sau khi nắm được Nhiêu Châu, bệ hạ có thể sẽ đề bạt Vi Hạo làm Thứ sử, hoặc sai người thay đảm nhiệm, khi đó ta đi thì phải dựa vào uy danh của ngươi, ngấm ngầm ảnh hưởng tới quân lực của Nhiêu Châu.

Lục Thất kinh sợ nhìn Mạnh Thạch, Mạnh Thạch bình tĩnh nhìn thẳng vào hắn, lại nói thêm:
- Đừng xem thường Nhiêu Châu, sau này một khi dời đô tới Hồng Châu, quân lực Nhiêu Châu rất có thể sẽ trở thành kỳ binh có ích.

Lục Thất cụp mắt im lặng, lát sau mới hạ giọng nói:
- Đại nhân, việc đại nghịch, vẫn nên không làm thì tốt hơn.

- Ngươi nghĩ nghiêm trọng rồi, Thái tử điện hạ sẽ không soán ngôi đâu, nhưng nếu vẫn không có quân lực ủng hộ, ngôi vị Thái tử cũng càng lúc càng bất ổn, sự bất ổn đó chủ yếu đến từ chư Vương và thế gia, một hoàng đế mới không có quân lực trung thành ủng hộ sẽ rất dễ bị soán vị.
Mạnh Thạch khẽ nói.

Lục Thất chỉ biết yên lặng gật đầu, tai nghe Mạnh Thạch nói tiếp:
- Hôm nay biểu hiện diễn võ của ngươi đã có uy danh võ hùng ở Ninh Quốc quân, sau này nếu ngươi có cơ hội vào làm chủ Ninh Quốc quân, sẽ khiến lòng người tâm phụ ủng hộ đấy.

Lục Thất nghe vậy lắc đầu nói:
- Ninh Quốc quân tốt nhất là đừng đến, ta nghĩ, vẫn là Trung lang tướng ở kinh thành tốt hơn.

Mạnh Thạch thản nhiên mỉm cười, hạ giọng nói:
- Quan đồ về sau thế nào lại không do ngươi tự chủ nữa.

Lục Thất mỉm cười im lặng, sau đó cùng Mạnh Thạch nói chuyện đạo làm quan ở địa phương và kinh thành, sau khi trao đổi nửa giờ, hắn trở về doanh trại.

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất dẫn các thuộc quan rời khỏi Ninh Quốc quân, hắn không đi chào từ biệt Vu Tướng quân, lời khách khí bề ngoài miễn đi là tốt nhất, thân thiết quá mức chỉ sẽ chuốc họa.

Lục Thất mới đi được một giờ, ngoài đại doanh của Ninh Quốc quân, Quý ngũ thúc dẫn người tới, sau khi thỉnh kiến, một hàng mười bảy người được đưa vào gặp Mạnh Thạch, sau hai tiếng, Quý ngũ thúc và Lỗ Hải, Đỗ Dũng, Lãnh Nhung, Vương Đạo, Tôn Lực cùng ra khỏi đại doanh của Ninh Quốc quân.

Sau khi đi xa khoảng mười dặm, bốn người Đỗ Dũng tiễn Quý ngũ thúc và Lỗ Hải, cho đến khi không thấy bóng dáng, Tôn Lực mới chắp tay cung kính nói:
- Tôn Lực chúc mừng ba vị đại nhân.

- Tôn đại nhân, bọn ta mặc dù được đề bạt, có điều Thứ sử đại nhân cũng nói, đã bổ nhiệm Vương đại nhân làm Tham quân chính sự, ta nghĩ Vương đại nhân nếu giữ Châu quan, nhất định sẽ đề bạt Tôn đại nhân.
Đỗ Dũng đáp lại.

Bọn họ nghe theo mệnh lệnh của Vương Chủ bộ, phi ngựa nhanh tới bái kiến Thứ sử đại nhân, kết quả vừa gặp mặt, Thứ sử đại nhân sau khi hỏi tên đã bổ nhiệm tại chỗ cho Đỗ Dũng làm Hữu Đô úy châu nha, Lãnh Nhung và Vương Đạo làm Giáo úy đội chính, sau đó bảo ba người bọn họ trở về bảo vệ đại đội Vương Chủ bộ đang trên đường, là Đỗ Dũng xin mang theo Tôn Lực.

Tôn Lực cười mất tự nhiên, nói:
- Đỗ đại nhân, thuộc hạ nói thực là thật sự ngưỡng mộ ba vị, ba vị đại nhân một bước lên trời, quân chức Hữu Đô úy tương đương với Quả nghị Đô úy trong quân, trong Khang Hóa quân của Nhiêu Châu cũng không có mấy vị đâu.

Đỗ Dũng im lặng, y cùng Lạnh Nhung và Vương Đạo gần như đồng thời lại hướng về phía Quý ngũ thúc vừa đi, trong lòng ba người vô cùng cảm động, thực ra không cần Tôn Lực nói, bọn họ cũng biết mức độ cao thấp trong quyền vị quan võ, biết một bước lên trời đạt được đại phú quý.

- Tôn đại nhân, phú quý của ngài ở trên người Vương đại nhân, Vương đại nhân có thể để ngài gặp Thứ sử đại nhân chính là có lòng đề bạt, Lục đại nhân tiến cử chúng ta đã là không dễ, chúng ta mau đi đón Vương đại nhân.
Đỗ Dũng nhìn một lát mới quay đầu nói, sau đó lên ngựa phi về phía tây bắc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau