KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 246 - Chương 250

Quyển 2 - Chương 121: Đông hà

Mà Lục Thất sở dĩ chịu khoa trương, lý do lớn nhất không phải là sợ hãi kẻ đối địch, mà để cho Vương Chủ bộ có thể thăng chức vẻ vang, nói hiện thực hơn là để cổ vũ sĩ khí cho những người tùy tùng.

Thành viên binh dũng quân của hắn sẽ có rất nhiều người đi theo Vương Chủ bộ tới huyện Vạn Niên, mà quan viên ở huyện Vạn Niên nếu biết Vương Chủ bộ thăng quan nở mày nở mặt như thế thì sẽ không dám quá mức làm khó Huyện thừa mới nhậm chức, thanh thế cũng là một loại quyền thế vô hình.

Trên đường suôn sẻ tới phụ cậnhuyện nha, Vương Chủ bộ và vợ cả đích thân ra đón ở cửa, Lục Thất xuống ngựa, cung kính hành lễ vãn bối với vợ chồng Vương gia, hắn lần đầu gặp vợ cả của Vương Chủ bộ, thấy dung mạo bình thường nhưng có khí chất dịu dàng của phụ nữ trung niên.

Sau khi chào hỏi, Lục Thất trở lại tự mình dìu Tương Nhi xuống xe, Tương Nhi xuống xe xong vội tiến lên chào, sau đó ai nấy tươi cười bước vào Vương trạch.

Sau khi vào nhà, Tương Nhi theo vợ cả của Vương Chủ bộ tới hậu trạch, còn Lục Thất và Vương Chủ bộ cùng nhau tới thư phòng, bước vào thư phòng, Lục Thất liền nhìn thấy một người trung niên, người này mặc áo lam, vẻ mặt nho nhã vuông vắn.

- Đông Niên huynh, khách quý của huynh tới rồi.
Vương Chủ bộ tiến vào cửa, giọng điệu thân thiết giới thiệu.

- Đông Hà bái kiến Lục ân công.
Người đàn ông trung niên bước lên hai bước, chắp tay cung kính bái kiến.

- Ấy, thúc thúc, Thiên Phong không dám nhận đâu.
Lục Thất vội giơ tay lên đỡ Đông Hà.

- Thúc thúc, Thiên Phong và Đông Quang là nghĩa huynh đệ, ngài là trưởng bối của Thiên Phong.
Lục Thất đã Đông Hà, lại thân thiết giải thích quan hệ.

Đông Hà gượng cười nhìn Lục Thất, Lục Thất mỉm cười đỡ ông vào chỗ ngồi, rồi quay người nói:
- Trọng thúc, mời vào chỗ đi, chúng ta nói chuyện.

Vương Chủ bộ gật đầu bước tới chỗ ngồi, Lục Thất cũng ngồi xuống, ba người ngồi thành hình chữ phẩm cách bàn, Lục Thất nhìn Đông Hà, mỉm cười nói:
- Thúc thúc, sau này Thiên Phong tôn ngài là Hà thúc.

Đông Hà không gật đầu, nói:
- Ơn đề bạt của hiền chất, ta sẽ mãi mãi khắc ghi.

Lục Thất mỉm cười đáp:
- Hà thúc, Thiên Phong muốn giúp ngài, một là chịu ơn từ trước, hai là có cơ duyên.

Đông Hà gật đầu, thành khẩn nói:
- Hiền chất, chuyện ngươi cấp bạc cho Đông Quang, ta đã nhận được thư, hiền chất đối với thúc chất chúng ta quả là ân nghĩa sâu nặng.

Lục Thất cười nói:
- Hà thúc, Thiên Phong biết Hà thúc sẽ khó hiểu, không hiểu nhân vật trụ cột quan lớn thật sự là người nào.

Đông Hà gật đầu nhìn Lục Thất, Lục Thất nói:
- Hà thúc, cao quan đề bạt ngài là Trưởng sử phủ Ung Vương, nhưng người trụ cột thực sự của ngài chỉ có thể là ta.

Đông Hà ngẩn ra, tiếp đó gật đầu đáp:
- Ta hiểu.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Hà thúc ngài không hiểu, bởi vì Trưởng sử Ung Vương phủ đã đề bạt ngài, chỉ là có ý muốn lợi dụng, dưới tiền đề được lợi, hắn cũng đã dự định vứt bỏ ngài bất cứ lúc nào, lý do là hắn sợ Đường hoàng bệ hạ trách tội hắn, vì thế hắn không dám xây dựng mối quan hệ trực tiếp với ngài.

Đông Hà ồ lên một tiếng gật đầu, Lục Thất nói tiếp:
- Thiên Phong và ngài là giao tình ân nghĩa với nhau, đương nhiên không muốn chức quan của ngài không vững, cũng không muốn hại ngài, bởi vậy Thiên Phong lại lập kế hoạch nhân vật trụ cột ở bước thứ hai, chính là để Hà thúc có được sự ủng hộ của Thứ sử Trì Châu.Đông Hà ồ lên một tiếng, Lục Thất tiếp tục cất lời:
- Thiên Phong lần này phụng Hoàng mệnh, chuyển mật chỉ cho Thứ sử Trì Châu, nội dung mật chỉ ta đã biết khi ở kinh thành, cho nên mới đưa bạc cho Đông Quang, để gã nắm cơ hội tặng lễ, chỉ cần Đông Quang có thể trở thành Doanh tướng, thì sẽ là tâm phúc của Thứ sử Trì Châu, kể cả sau này Trì Châu thay đổi Thứ sử, Đông Quang dựa vào địa vị Doanh tướng của mình cũng nói lời trên cho chức quan của Hà thúc.

Đông Hà gật đầu, chắp tay trang nhiêm nói:
- Hiền chất, thúc chất ta xin cảm tạ.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Hà thúc, hiện giờ ta đã làm quan ở kinh thành, nhưng quan ở kinh thành không dễ làm, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ mất chức, vì vậy sau này Hà thúc đừng nói rõ Thiên Phong là người trụ cột thực sự, để tránh về sau bị liên lụy.

Đông Hà nghe thế vội định nói, nhưng Lục Thất khoát tay ngăn lại, nghiêm nét mặt nói:
- Hà thúc, giữa chúng ta không cần nói lời khách khí làm gì, Thiên Phong không muốn kết quả sau này tất cả đều tổn hại, nếu Thiên Phong xảy ra chuyện gì, còn phải trông cậy vào Hà thúc có đủ khả năng để giúp người thân của Thiên Phong.

Đông Hà gật đầu, nghiêm mặt đáp:
- Hiền chất yên tâm, thúc chất ta sẽ ghi ơn.

Lục Thất cười gật đầu, nói:
- Hà thúc, ta hiện ở kinh thành cũng coi như là thuộc hạ của Thái tử, bước vào thế lực của Thái tử, phúc họa khó định, cũng may trước khi ta được Thái tử ban ân, vô tình gặp Đường Hoàng bệ hạ ở chùa Phật, Đường Hoàng bệ hạ hỏi ta một số chuyện thường ngày, ta thuận thế xin được ban ân giữ chức Huyện úy hộ quân, đáng tiếc là sau này ta lại gặp Thái tử, được ban chức quan Thiên ngưu vệ, do đó phúc họa của ta hiện giờ đều nằm ở suy nghĩ của Đường Hoàng bệ hạ ra sao, nếu Đường Hoàng bệ hạ thấy ta là tử đảng của Thái tử, có lẽ sẽ sinh lòng ghét bỏ.

Đông Hà ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Hiền chất ý nói, Đường Hoàng bệ hạ nghi kỵ Thái tử.

Lục Thất gật đầu:
- Là nghi kỵ, cho nên ta mới tự thấy có nguy cơ, có điều hiện giờ ta không dám thoát khỏi thế lực của Thái tử, một khi thoát khỏi, Thái tử muốn trả thù ta sẽ rất dễ dàng, vì vậy ta đành thân không tự chủ làm quan ở kinh thành.

Đông Hà hiểu ra gật đầu, bỗng nghi hoặc hỏi:
- Hiền chất, ngươi không phải là Lữ soái của Ung Vương phủ sao?

Lục Thất gật đầu đáp:- Là Lữ soái của Ung Vươngphủ , hiện giờ vẫn là, tuy nhiên thế lực phủ của Ung Vương đã phần bị Đường Hoàng bệ hạ nắm giữ, nước trong kinh thành rất sâu, sau lưng mỗi vị quan đều có rất nhiều thế lực dính líu.

Đông Hà ồ lên một tiếng, gật đầu, Lục Thất nói tiếp:
- Nói ta nhé, ta là Lữ soái của phủ Ung Vương, lại là quan Thiên Ngưu Vệ, vẫn là Đô ngu hầu của Ninh Quốc quân, Thái tử điện hạ là Tiết độ sứ của Diêu Lĩnh Ninh Quốc quân, mà ta lại có chút quan hệ với Tiêu thị, ngoài ra chị dâu Chu thị của ta chính là con gái của Chu Cử Nhân ở Vọng Giang Bảo, lại là thân tộc thừa nhận của chi chính Chủ thị, làm cho ta có nền tảng giáp với Chu thị.

- Chu Cử Nhân? Không phải là Chu Kỳ lão gia sao?
Đông Hà kỳ lạ hỏi.

Lục Thất định giải thích, Vương Chủ Bộ bỗng lên tiếng:
- Niên huynh, Chu Kỳ lão và Chu thị thế gia không có quan hệ, thế gia thân tộc thực sự là Chu Cử Nhân của Vọng Giang Bảo, tuy nhiên vị Chu Cử Nhân đó tính cách ngay thẳng vì thế không ra làm quan, nếu vị Chu Cử Nhân ấy muốn làm quan thì kể cả muốn làm Huyện lệnh Thạch Đại cũng được nữa là.

Đông Hà ồ lên một tiếng, Lục Thất tiếp lời nói:
- Hà thúc, ta hy vọng lần này Đông Quang huynh có thể được thăng chức, một khi thăng chức, Hà thúc có thể thoát khỏi sự kiềm chế của La Trưởng sử bất cứ lúc nào, có điều trước mắt, Hà thúc không được đắc tội La Trưởng sử.

Đông Hà gật đầu, đáp lại:
- Hiền chất yên tâm, ta sẽ không chủ động từ bỏ nhân vật trụ cột, những thứ ta có được ở huyện Thạch Đại sau này đủ để duy trì hai nhân vật trụ cột, lợi nhuận cũng sẽ có.

Lục Thất gật đầu nói:
- Hà thúc đối với Thiên Phong mà nói, chính là một đường lui để gia tộc sống yên ổn, có một ngày nếu Thiên Phong mất chức quan, còn phải cần tới lực lượng của Hà thúc, để Lục gia thuận lợi rời khỏi huyện Thạch Đại.

Đông Hà ngẩn người, kinh ngạc nói:
- Hiền chất muốn sau này rời khỏi huyện Thạch Đại?

Lục Thất gật đầu đáp:
- Một khi mất chức, ta chỉ có thể rời khỏi huyện Thạch Đại mới tránh được sự trả thù của thế lực Ngưu Huyện úy, cũng tránh để liên lụy tới Hà thúc, còn Hà thúc chỉ cần tiếp tục làm quan, như thế Lục gia có dời đi cũng được Hà thúc giúp đỡ, hiện thực nhất là Hà thúc có thể tiếp tế một chút bạc.

Đông Hà giật mình nhìn kỹ Lục Thất, một lát sau mới gật đầu nói:
- Hà thúc nhớ rồi, không muốn nói thêm lời khách khí nữa.

Lục Thất vui mừng gật đầu, điều hắn thật sự muốn là có thể đưa Lục gia thuận lợi rời khỏi đây, hắn căn bản không dám kỳ vọng ở thúc chất của Đông thị sau này, khi hắn mất đi quan thế, còn có thể biết ơn báo đáp, đòi hỏi rời đi, không dễ để Đông Hà làm khó, đối với Huyện thừa mà nói là chuyện nhỏ.

Lục Thất gật đầu, rồi nhìn sang Vương Chủ bộ nói:
- Trọng thúc, ngài xem ta có cần đi gặp Tôn Huyện lệnh không?

- Nên gặp chứ, ngươi đi gặp Tôn Huyện lệnh sẽ chứng tỏ tình hữu nghị, có lợi cho Lục gia của ngươi, cũng sẽ giảm bớt áp lực cho Đông huynh.
Vương Chủ bộ trả lời.

Lục Thất gật đầu, nhìn Đông Hà mỉm cười hỏi:
- Hà thúc còn có chuyện sao?

- Không có, ngươi đi gặp Tôn Huyện lệnh đi, ta vẫn nên tránh ở đây là tốt nhất.
Đông Hà mỉm cười trả lời, nhìn được ra tâm trạng y rất vui mừng.

Lục Thất mỉm cười đứng dậy, Vương Chủ bộ cũng đứng lên, khách khí nói với Đông Hà mấy câu, sau đó cùng Lục Thất rời khỏi thư phòng.

Cửa vừa đóng, vẻ mặt của Đông Hà trở nên hoang mang, y vốn muốn hỏi Lục Thất một việc, nhưng trước mặt Vương Chủ Bộ, y không dám hỏi, nguyên nhân là trước khi Lục Thất trở về, y đã nhận được một mật thư, nội dung trong mật thư rất nhiều, trong đó lại nói, nhân mạch thực sự của Lục Thất là bà ta.

Quyển 2 - Chương 122: Quý nhân

Lục Thất ra khỏi thư phòng, chậm rãi đợi Vương Chủ bộ cùng đi, hắn hỏi:
- Trọng thúc biết được bao nhiêu về quan thế của huyện Vạn Niên?

Vương Chủ bộ mỉm cười trả lời:
- Ngươi yên tâm đi, chỉ cần ta dẫn theo hàng trăm hộ, huyện Vạn Niên sẽ có một bầu trời của ta, ở huyện Vạn Niên và huyện Bà Dương thuộc Tha Châu, ta đã sai người đi tìm hiểu rồi, cũng sắp trở về.

Lục Thất gật đầu, lại thấy Vương Chủ bộ nói tiếp:
- Thiên Phong, có chuyện này, ngươi nghe xong đừng buồn bực.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Vương Chủ bộ, Vương Chủ bộ nói:
- Nhân duyên mà thẩm thẩm dắt mối cho ngươi, có biến rồi, sau khi Triệu Huyện thừa chết, Tống Ngọc Nhi tự trở về Tống phủ, giờ chuẩn bị làm thiếp của Tôn Huyện lệnh rồi.

Lục Thất ngạc nhiên dừng lại, tin tức bất ngờ này làm hắn rất khó chịu, hắn kiềm chế cảm xúc, nghĩ một lát liền nói:
- Trọng thúc, Tống Ngọc Nhi hứa hôn với Tôn Huyện lệnh, là chính nàng đồng ý sao?

- Chuyện đó ta không biết, thật sự không biết, mấy hôm nay tâm tư của ta toàn nằm ở chỗ nên ứng biến ra sao, chuyện Tống Ngọc Nhi trở về Tống phủ cũng là do cơ sở ngầm bên cạnh Tôn Huyện lệnh nói cho ta biết, người về Tống phủ rồi, ta cũng bất lực, không còn tâm sức để ý chuyện đó.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một lát nói:
- Trọng thúc, ta không muốn làm người thất tín, ta nên tới Tống phủ hỏi Tống Ngọc Nhi.

- Nhất định không được, ngươi tới Tống phủ hỏi, Tống phủ sẽ hiểu lầm ngươi đi thị uy, còn Tôn Huyện lệnh nếu biết sẽ hận ngươi, được mất của một người con gái đối với nhà quan thần không quan trọng, quan trọng là thể diện không được nhục, ngươi không được cố ý đánh vào mặt Tống phủ và Tôn Huyện lệnh được.
Vương Chủ bộ vội vã khuyên can.

Lục Thất gật đầu, ngẫm nghĩ rồi nói:
- Trọng thúc, ta cũng không thích người con gái đứng núi này trông núi nọ, sau khi Triệu Huyện thừa chết, trong lúc trọng thúc thất thế, Tống Ngọc Nhi đã trở về Tống phủ, điều đó khiến trái tim ta băng giá, có điều dù sao ta từng hứa hôn nên ta chỉ muốn hỏi Tống Ngọc Nhi xem giữa ta và Tôn Huyện lệnh, nàng muốn chọn ai làm chồng.

Vương Chủ bộ im lặng, một lát sau mới trả lời:
- Thiên Phong, Tống Ngọc Nhi chắc chắn không thích ngươi, ta cũng coi như đã hiểu cô ấy, cô ấy là người phụ nữ không hiểu nhân thế hiểm ác, một lòng muốn gả cho văn lang.

Lục Thất nghĩ một lúc, bèn nói:
- Điều Trọng thúc nói, Thiên Phong hiểu, có điều Thiên Phong luôn không muốn thua người khác, ngày mai, Thiên Phong sẽ mặc áo bào tới Tống phủ cầu kiến Tống Ngọc Nhi, xin Trọng thúc giúp ta báo tin, ta chỉ cần lặng lẽ gặp mặt là được.

Vương Chủ bộ bất đắc dĩ gượng cười, gật đầu đáp:
- Được rồi, ngày mai ngươi đi một mình tới Tống phủ cầu kiến, giờ ta đã khôi phục uy danh quan thế, Tống phủ sẽ thông suốt.

Lục Thất bình tĩnh gật đầu, thực ra trong lòng hắn chỉ thấy hơi không thoải mái trước việc hủy hôn của Tống Ngọc Nhi, hắn đối với Tống Ngọc Nhi dường như không nảy sinh tình cảm gì, mà sự kiên trì của hắn thật sự chỉ là không muốn thất tín, tại sao không muốn thất tín, bản thân hắn đều hoang mang, hình như một khi làm chuyện thất tín bên ngoài thì sẽ có hậu quả không tốt nào đó.

Tôn Huyện lệnh vô cùng bất ngờ trước việc Lục Thất đến nhà thăm hỏi, tin Lục Thất giữ chức quan ở kinh thành trở về từ lâu đã truyền đến tai y, điều y đang lo lắng là sự trở về của Lục Thất có đoạt mất quyền thế của huyện Thạch Đại không, y sợ Lục Thất ủng hộ người nào đó, lật đổ và ngăn cản thi chính của y.

Khách chủ gặp nhau, Lục Thất vô cùng cung kính bái kiến theo lễ của hạ quan, nhìn Lục Thất minh quang sáng sủa, khí thế phi phàm, Tôn Huyện lệnh văn nhã có chút lo sợ, vội dùng lời lẽ hòa nhã mời Lục Thất và Vương Chủ bộ vào sảnh.

Sau khi ngồi xuống, ba người văn nhã bắt đầu nói chuyện, Lục Thất và Vương Chủ bộ luôn giữ thái độ tôn kính với Tôn Huyện lệnh, trên thực tế, bậc quan của Tôn Huyện lệnh là lục phẩm, cao hơn bậc Võ tán quan của Lục Thất.

Nói chuyện hơn một giờ, bởi vì ba người đã không tồn tại cạnh tranh đối địch, lời cũng thực sự thốt ra từ đáy lòng từng người, cuối cùng đều vui vẻ tan cuộc, Tôn Huyện lệnh đích thân tiễn khách ra cửa huyện nha.

Lục Thất trở về thư phòng của Vương trạch, gặp lại Đông Hà, Đông Hà đã suy nghĩ nhiều lần, cuối cùng quyết định hỏi Lục Thất, y sợ trời xui đất khiến bị người khác lừa gạt.

- Hiền chất, ta có một chuyện hỏi ngươi, ngươi ở kinh thành có quen biết một vị là Thiếu phu nhân của Tiêu phủ không?
Ngay trước mặt Vương Chủ Bộ, Đông Hà không chờ được nữa bèn hỏi, y bị suy nghĩ này bủa vây đến mức không chịu nổi nữa.
Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Thiếu phu nhân Tiêu phủ, ta biết, chẳng lẽ bà ta tìm ngài.

Đông Hà thở phào một cái, đáp:
- Ta nhận được một mật thư, là của Thiếu phu nhân Tiêu phủ viết, trong thư nói bà ta mới là nhân mạch chân chính của hiền chất, bảo ta sau này nghe theo lời chỉ bảo của bà ta, không được nghe một số mệnh lệnh của La Trưởng sử.

Lục Thất nghe vậy gượng cười, trả lời:
- Vị Thiếu phu nhân Tiêu phủ đó từng nói muốn làm nhân mạch chân chính của ta, nhưng dù sao nàng ấy là phụ nữ, ta có thể tín nhiệm nàng , nhưng không biết thế lực nàng ấy có thể mạnh hơn La Trưởng sử không, chỉ có điều nàng ấy đã viết thư tới, vậy thì sau này mệnh lệnh của nàng ấy, Hà thúc có thể coi là cao nhất.

Đông Hà gật đầu, Vương Chủ bộ đột nhiên hỏi:
- Thiên Phong, sao ngươi lại quen với Thiếu phu nhân Tiêu phủ?

Lục Thất quay đầu, thuật lại tóm tắt cuộc gặp gỡ trước đây, Vương Chủ bộ nghe xong, vẻ mặt cổ quái nhìn Lục Thất, Lục Thất bị Vương Chủ bộ nhìn tới dựng tóc gáy.

- Ngươi ấy, thật là rất có diễm phúc, có điều sau này có thể rất phiền toái đấy.
Vương Chủ bộ bỗng lắc đầu nói.

Lục Thất không hiểu hỏi:
- Trọng thúc, tại sao lại có phiền toái, Thiếu phu nhân Tiêu phủ đó không đáng tin sao?

- Người thì đáng tin, chỉ là thân phận rắc rối, theo ta biết, quả thực có thể làm nhân mạch tốt nhất của ngươi, dù sao cũng là Tiêu phủ mà.
Vương Chủ bộ trả lời với vẻ mặt cổ quái.

Lục Thất gật đầu, Đông Hà ở bên cạnh phụ họa:
- Vậy thì ta yên tâm rồi.

Vương Chủ bộ gật đầu, bỗng cười hỏi:
- Các ngươi ai đi trước?
Lục Thất ngẩn người, Đông Hà lên tiếng:
- Ta còn có chút việc quan muốn thỉnh giáo Vương huynh.

Lục Thất nghe vậy mỉm cười nói:
- Thế ta đi trước.

Vương Chủ bộ tiễn Lục Thất và Tương Nhi rời đi, sau khi quay lại thư phòng, lập tức thấy Đông Hà chặn đầu hỏi:
- Vương huynh, ta nhớ ra rồi, vị Thiếu phu nhân của Tiêu phủ đó, có phải là…

Vương Chủ bộ khoát tay ngăn không cho Đông Hà nói ra, y mỉm cười nói:
- Chính là vị quý nhân đó, nhưng chúng ta không được nói cho Thiên Phong.

Đông Hà ngẩn ra, kinh ngạc hỏi:
- Tại sao?

Vương Chủ bộ mỉm cười trả lời:
- Tại sao, đương nhiên là không được đắc tội với vị quý nhân đó, chuyện Thiên Phong không biết, nếu chúng ta nhiều chuyện, rất có thể sẽ làm hỏng việc đấy.

Đông Hà bừng tỉnh, nhưng lại cau mày nói:
- Thiên Phong và vị quý nhân kia, hẳn là không thể chứ.

- Chuyện trên đời này không có gì không thể, chỉ cần vị quý nhân kia có lòng, Thiên Phong đương nhiên sẽ có cơ hội.
Vương Chủ bộ thản nhiên nói.

Đông Hà gật đầu nói thêm:
- Nếu Thiên Phong có cơ hội, vậy chưa chắc có lợi cho con đường làm quan của hắn.

- Ngươi nghĩ nhiều quá, dựa vào xuất thân hiện giờ của Thiên Phong, hắn có thể thăng quan cao thế nào, kể cả quan lộ của hắn suôn sẻ, hắn muốn trở thành quan lớn thực quyền cũng là điều rất khó, chỉ có thể giữ chức Doanh tướng lâu dài, hắn không thể trở thành Thống soái trọng binh trong mười năm nữa, chức Đô Ngu hầu hắn nắm giữ chỉ là hư chức không nắm quân, thực ra chức vụ hắn thực sự có sức uy hiếp chính là chức quan Giáo úy Thiên Ngưu Vệ, cái đó tương đương với thân phận gia nô của Hoàng đế.

Đông Hà gật đầu, Vương Chủ bộ lại nói:
- Nếu Thiên Phong có duyên phận đó thì sẽ có lợi nhất cho ta và ngươi, vị quý nhân đó không có quyền thế gì, nhưng địa vị tôn sùng, có tư cách đi cầu một số phu nhân quan lớn nể mặt, loại quan phụ huyện như chúng ta, vị quý nhân đó hoàn toàn có thể bảo vệ.

Đông Hà thụ giáo gật đầu, Vương Chủ bộ mỉm cười nói:
- Niên huynh ngồi đi, ta sẽ dạy Niên huynh cách giao thiệp ra sao với Huyện lệnh và Huyện úy ở huyện Thạch Đại.

- Đa tạ Vương huynh.
Đông Hà cung kính tạ ơn, cùng ngồi xuống với Vương Chủ bộ.

Lục Thất và Tương Nhi về tới nhà, sau đó lại đi gặp đám binh dũng uống rượu thân mật, một ngày đã trôi qua trong bữa tiệc gần gũi.

Hoàng hôn, Lục Thất dẫn các thiếp thị cùng tới hiệu thuộc ở Vọng Giang Bảo, hai hôm nữa hắn phải quay về Ninh Quốc quân, đành quý trọng thời gian đoàn tụ với các thê thiếp.

Không ngờ hắn vừa đặt chân vào hậu trạch đã thấy Tiểu Vân từ phía trước đi tới, nói với hắn có hai vị võ tướng đến tìm, hắn ngẩn ra, vội cất bước đi tới hiệu thuốc.

Vừa vào hiệu thuốc, hắn nhìn thấy hai người đàn ông, một là binh dũng Tào Nghị, một người kia là võ quan mặc tướng giáp, người phong trần mệt mỏi, Lục Thất nhìn kỹ mới nhận ra, Tướng quan đó hóa ra là Phủ vệ của Vi Hạo.

Quyển 2 - Chương 123: Cơ hội

Phủ vệ thấy Lục Thất, lập tức lặng lẽ chắp tay làm lễ, tiếp đó giơ tay rút ra một ống trúc từ quân bao ở thắt lưng, im lặng đưa cho Lục Thất, Lục thất vội giơ tay ra lấy.

- Lục đại nhân, thư ta đã đưa tới rồi, ta sẽ nghi nghỉ ngơi, sáng mai ta tới lấy hồi âm, cáo từ.
Phủ vệ lãnh đạm nói, nói xong chắp tay, quay người bước đi.

Lục Thất thấy thế thầm lắc đầu, người này đại khái chỉ thích hợp làm thân vệ, không hiểu thói đời như thế, rất khó trở thành tướng quan thực quyền, tính tình quá lầm lì.

Lục Thất gọi Tào Nghị chờ, hắn mở ống trúc lấy ra một cuộn thư, mở ra xem xong, ánh mắt hắn có vẻ bất ngời, kế đó là cổ quái.

Vi Hạo sai người đưa thư khẩn cấp tới, nói cho hắn biết Đường Hoàng đột nhiên để Mạnh Thạch ra ngoài đảm nhiệm chức Thứ sử Nhiêu Châu, còn Vi Hạo cũng bị phóng ra ngoài giữ chức Trưởng sử Nhiêu Châu, dụng ý đưa thư của Vi Hạo chính là hỏi hắn có nhân tài nào dùng được không, nếu có thì nhân cơ hội sẽ cố gắng tiến cứ cho Mạnh Thạch.

Ví như binh dũng quân của Lục Thất, có thể để Mạnh Thạch đề bạt đưa đi Nhiêu Châu, trong thư nói rõ Đương Hoàng không cho Mạnh Thạch trở về kinh thành, hàm nghĩa là Đường Hoàng không cho Mạnh Taạch lấy người của Thái tử làm thuộc hạ.

Một hàm nghĩa khác có thể là Đường Hoàng cố ý gây khó dễ cho Mạnh Thạch, Mạnh Thạch không có cường thế thân tín đi theo, kết quả tới Nhiêu Châu chỉ sợ sẽ chẳng làm nên trò trống gì, thậm chí còn mất mạng, còn tình hình của Vi Hạo cũng tương tự như Mạnh Thạch, vì thế Vi Hạo phải kết thành quan thế với Mạnh Thạch.

Lục Thất xem xong thư, nhíu mày im lặng hồi lâu, thư của Vi Hạo nói là một cơ hội, có thể cũng sẽ kèm theo tai họa tồn tại, nếu Mạch Thạch có thể dùng binh dũng quân của hắn thì binh dũng quân sẽ đối mặt thẳng với nguy cơ của Nhiêu Châu, hơn nữa trong tương lai nếu để Đường Hoàng biết được cũng có thể là hậu họa vô cùng.

- Tào Nghị, ngươi lập tức đi huyện thành, mời Vương Chủ bộ đại nhân ra khỏi thành, ta sẽ đợi ngoài cửa thành tây một dặm, lệnh này ngươi cầm lấy đi.
Lục Thất quay đầu căn dặn, Tào Nghị phấn chấn tinh thần, đáp lại một tiếng bước lên nhận lệnh, quay người vội vã rời đi.

Lục Thất đi vào nhà trong tụ họp với các thê thiếp một lúc, sau đó cưỡi ngựa rời khỏi Vọng Giang Bảo, đi tới chỗ ngoài cửa thành phía tây một dặm chờ, dọc đường đi hắn nghĩ rất nhiều hơn thiệt, trong lòng đã có quyết định.

Khi đèn hoa vừa lên, xe ngựa của Vương Chủ bộ mới đập vào mắt Lục Thất, đợi đến khi Lục Thất lại gần, người bảo vệ xe lần lượt làm lễ chào hỏi với Lục Thất, Lục Thất cũng mỉm cười gật đầu đáp lại.

Vương Chủ bộ xuống xe, dáng vẻ ung dung liếc nhìn Lục thất, tự nhiên cùng Lục Thất bước đi hơn mười thước, sau đó mới nhìn hắn, e sợ hỏi:
- Thiên Phong, đã xảy ra chuyện gì sao?

Lục Thất lấy thư của Vi Hạo ra, Vương Chủ bộ nhận thư xem xong, kinh ngạc nói:
- Thiên Phong, vị Vi Hạo đại nhân này ta đã gặp qua, ngươi lại còn có quan hệ với ông ta nữa.

- Ta ở huyện Thạch Đại từng giúp Vi Hạo đại nhân giết thám quan Chu quốc, sau đó ta không khoe khoang, nhưng Vi đại nhân lại không quên chuyện lúc trước.
Lục Thất giải thích, quan hệ thông gia với Vi Hạo, hắn có thể giấu thì sẽ cố hết sức không nói.

Vương Chủ bộ gật đầu, hỏi:
- Thiên Phong, bức thư này ngươi nghĩ thế nào?

- Thiên Phong nghĩ rồi, điều này có lẽ là một cơ hội cho Trọng thúc, nhưng quá mạo hiểm, nếu Trọng thúc có chiếm lấy cơ hội, ta sẽ tiến cử Trọng thúc với Mạnh Thạch đại nhân, nếu Trọng thúc không muốn mạo hiểm, vậy thì binh dũng quân chỉ có thể theo Trọng thúc tới huyện Vạn Niên sống những này thái bình.
Lục Thất nói thẳng ra ý kiến.

Vương Chủ Bộ ngẩn ra, nghĩ một lát bèn nói:
- Thiên Phong, đây nên là cơ hội để ngươi đề bạt thuộc hạ, nếu ngươi tiến cử đám Đỗ Dũng, họ sẽ trở thành võ quan Châu nha, còn ngươi tiến cử ta, cơ hội được tiếp nhận không cao.

Lục Thất lắc đầu, trả lời:
- Trọng thúc, ta đã nghĩ cẩn thận rồi, quan trường hung hiểm, nếu không có Trọng thúc dẫn đầu, ta sẽ không để đám Đỗ Dũng tới chỗ Mạnh Thạch và Vi Hạo bán mạng đâu, thế không bằng đi huyện Vạn Niên sống yên ổn vài năm.
Vương Chủ bộ im lặng, lát sau mới lên tiếng:
- Thiên Phong, ngươi cho ta nghĩ đã, ngay mai sẽ trả lời ngươi.

- Trọng thúc, người đưa thư của Vi đại nhân sáng mai phải về gấp, ngàn vẫn nên quyết định bây giờ là hơn, thực ra lợi hại ta đã nghĩ tới rồi, lợi là có thể thăng quan cầm quyền, hại là quá hung nguy, hung nguy có hai phương diện, một là thế lực nguyên sinh của Nhiêu Châu, hai là Đường hoàng, tên Đường Hoàng đó cho ta cảm giá hành sự rất không định tính, ta lo một khi Mạnh Thạch đứng vững ở Nhiêu Châu, Đường Hoàng sẽ bất ngờ điều đi nơi khác giữ chức Thứ sử, khi đó sẽ lâm vào thế bị động.
Lục Thất phân tích một cách lý tính.

Vương Chủ bộ gật đầu, nghĩ một lát mới nói:
- Thiên Phong, ngươi nói hoàn toàn đúng, ta sợ nhất chính là tên Mạnh Thạch đó không ngồi lâu ở chức Thứ sử Nhiêu Châu, vậy sẽ lâm vào cảnh hai đầu đều không lấy lòng được, Nhiêu Châu là nơi Vũ Văn thị thẩm thấu rất nghiêm trọng, một khi đắc tội với Vũ Văn thị, hậu qủa rất đáng lo.

Lục Thất gật đầu đáp:
- Nói như vậy, Trọng thúc có khuynh hướng không mạo hiểm.

Vương Chủ bộ mỉm cười, trả lời:
- Mạo hiểm hay không, phải xem lợi ích thế nào, nếu có đủ lợi ích thì đáng mạo hiểm.

Lục Thất ngẩn ra, hỏi:
- Mấu chốt lợi ích của Trọng thúc là gì?

Vương Chủ bộ liếc nhìn Lục Thất, nói:
- Để ta mạo hiểm phải đáp ứng hai điều kiện, một là để ta trở thành Tham quân chính sự của Nhiêu Châu, hai là tên Mạnh Thạch đó sẽ tín nhiệm tiếp thu ý kiến quân chính của ta.

Lục Thất ngẩn ra, khó hiểu hỏi:
- Chức Tham quân chính sự, Thứ sử có quyền bổ nhiệm sao?

- Thứ sử có quyền bổ nhiệm Tham quân chính sự tạm thời, Tham quân chính sự không qua Lại bộ hạ văn gọi là quan Quyền tri, nói cách khác là Quyền tri Tham quân chính sự, trên thực tế, Tham quân chính sự là chức quan Biệt giá trước đây, về sau diễn biến thành Tham quân chính sự, chức Tham quân chính sự là nha quan phụ tá Thứ sử, có quyền thay Thứ sử trị quân thi chính, tương tự như Trung quân lệnh của ngươi.
Vương Chủ bộ giải thích một chút.
Lục Thất hiểu ra gật đầu, nói:
- Trọng thúc nếu giữ chức Tham quân chính sự, có phải không làm được Huyện thừa không.

- Không phải, Huyện thừa huyện Vạn Niên là bản quan của ta, nếu ta làm Quyền tri Tham quân chính sự thì vẫn sẽ là Huyện thừa Vạn Niên, có điều nếu Lại bộ hạ công văn sẽ là thăng quan chính thức, một khi chính thức thăng nhiệm, vậy sau này nếu điều ta dời khỏi Nhiêu Châu cũng sẽ đạt được tư cách kinh nghiệm lý lịch làm quan, trong đa số trường hợp sẽ được bổ nhiệm làm phụ quan châu khác, dầu gì cũng có thể làm quan ở kinh thành dưỡng lão.
Vương Chủ bộ giải thích.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta sẽ tiến cử cho Trọng thúc.

Vương Chủ bộ gật đầu, lại có chút tẻ ngắt nói:
- Thiên Phong, cha ta khi còn sống có chức quan lớn nhất là Tham quân chính sự, nếu ta có thể làm Quyền tri Tham quân chính sự, ta thật sự có thể động lòng.

Lục Thất gật đầu, trả lời:
- Chính là hung nguy quá lớn, một khi thất bại, chức Huyện thừa của Trọng thúc cũng sẽ không giữ nổi.

Vương Chủ bộ mỉm cười, lạnh nhạt nói:
- Thiên Phong, ngươi nghĩ rối rắm rồi, bất kỳ chuyện gì đều có điều được và điều mất, muốn thăng quan lại không muốn đắc tội người, đó là một kẻ ngu xuẩn chẳng làm nên trò trống gì.

Lục Thất đồng cảm gật đầu, nghe Vương Chủ bộ tiếp tục nói:
- Thực ra ta đi nhiệm chức Huyện thừa cũng là khởi bước gian nan, trên thực tế ta đi Nhiêu Châu không sợ mất chức, mà sợ mất mạng, giống như Triệu Huyện thừa vậy, bị người ta sai thích khách ám sát.

Lục Thất ngẩn ra, kế đó lặng lẽ gật đầu, Vương Chủ bộ cũng im lặng trong chốc lát rồi mới nói thêm:
- Thiên Phong, thực ra đạo lý một người xây dựng được thế lực rất đơn giản, chính là uy vọng và binh quyền chính thống, Nhiêu Châu là địa bàn của Vũ Văn thị, muốn đoạt được quyền thế, chỉ có thể dựa vào binh lực có thể dùng.

Lục Thất gật đầu, hỏi:
- Một điều kiện khác của Trọng thúc chính là bảo Mạnh Thạch đại nhân giao cho binh quyền sao?

Vương Chủ bộ lắc đầu, trả lời:
- Tham quân chính sự chỉ có quyền trị quân, không thể điều binh và thống quân, vì thế ta vì tự bảo vệ mình, chỉ có thể đi binh quyền sở hữu của thiên môn.

Lục Thất nghe thế giật mình, nói:
- Trọng thúc, Thứ sử có quyền bổ nhiệm và miễn nhiệm Huyện úy hộ quân.

Vương Chủ bộ mỉm cười, ánh mắt tán dương nhìn Lục Thất:
- Ta sắp là Huyện thừa Vạn Niên, sau khi tới nhậm chức lấy được quan ấn thì sẽ có thể dâng thư xin Thứ sử bổ nhiệm Huyện úy hộ quân.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Thứ sử không thể trực tiếp bổ nhiệm chức Huyện úy hộ quân ư.

Vương Chủ bộ gật đầu, trả lời:
- Thứ sử không thể trực tiếp bổ nhiệm, phải có công văn tiến cử của quan huyện mới có thể bổ nhiệm, nói cách khác quyền lực của Thứ sử có rất nhiều quan quy chế ước, nếu tên Mạnh Thạch đó tới Nhiêu Châu, chỉ dựa vào thế lực của một mình y, căn bản sẽ không có đủ quyền lực đấy, thế nào là quan uy, chính là trong tay có đủ vũ lực thi hành mệnh lệnh, Thứ sử không có vũ lực, quan vị của ông ta có lớn thế nào cũng chỉ là sự bài trí vô dụng

Quyển 2 - Chương 124: Tống phủ

Lục Thất gật đầu, Vương Chủ bộ lại nói:
- Thiên Phong, điều ta nói để sau hãy bàn, nếu ngươi gặp tên Mạnh Thạch đó, có thể uyển chuyển tiến cử ta, nếu gã đồng ý, ngươi phải lập tức phái người tới gặp ta, sau đó ta sẽ đáp lại yêu cầu, ví dụ sau khi nhậm chức làm Huyện úy hộ quận, phải luôn nghe theo điều động của ta, cụ thể, đến lúc đó ta sẽ viết thư cho vị Mạnh Thạch đại nhân đó.

Lục Thất gật đầu, bỗng nhớ đến một chuyện:
- Trọng thúc, ta nghe Mạnh Thạch đại nhân nói một chuyện rằng đã gặp qua Huyện lệnh trước của huyện Thạch Đại, nghe lời gã hình như rất tiếc thương tài hoa của Huyện lệnh đó.

Vương Chủ bộ ngẩn ra, nghĩ một lúc, hỏi:
- Vị Mạnh Thạch đó có phải là một chi sĩ văn nhã không?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đúng, có điều gã rất có chính kiến của mình, cũng vô cùng trung thành với Thái tử.

Vương Chủ bộ gật đầu nói:
- Không sao, Huyện lệnh trước không phải do ta hại chết.

Lục Thất nói:
- Trọng thúc, cần ta giải thích một chút không?

- Nhất thiết không cần, ngươi đi giải thích, trái lại sẽ có tác dụng ngược lại, ngươi có thể nói cho ta, ta tự có cách ứng phó.
Vương Chủ bộ vội bác bỏ.

Lục Thất gật đầu, đáp:
- Trọng thúc đã quyết định ứng tiến, vậy ta sẽ nói với người đưa thư, hôm sau mời Vi Hạo đại nhân âm thầm hợp tác.

Vương Chủ bộ gật đầu, nói:
- Nếu thực sự có thể vô tư hợp tác, vậy thì đoạt thế ở Nhiêu Châu cũng không quá khó khăn, thực ra Thứ sử và Trưởng sử mới là chức quan to nhất chế ước lẫn nhau.

Hai người bí mật nói chuyện một lát, Lục Thất mới tự mình hộ tống Vương Chủ bộ trở về cửa thành phía tây, trên đường một mình quay lại Vọng Giang Bảo, Lục Thất thong dong bước, hắn đang nghĩ làm như vậy có chính xác không.

Trong lòng hắn, Vương Chủ bộ là một gian quan trí tuệ, là một nhân vật tham quyền đoạt lợi, nếu Mạnh Thạch thật sự dùng Vương Chủ bộ, vậy thì mình đạt được lợi ích gì chứ?

Đáp án thì chưa biết, có lẽ lòng quân binh dũng mà hắn vất vả có được sẽ làm cơ sở thăng tiến cho Vương Chủ bộ, còn hắn sẽ chẳng thu được gì.

Lục Thất khẽ thở dài, mắt nhìn ánh trăng trên bầu trời xa, hắn cười nhẹ nhàng, Vương Chủ bộ nói đúng, muốn có được thì phải chấp nhận mất đi, hắn nên đánh cược, chính là vì các huynh đệ quân binh dũng đó, hắn cũng nên cược xem cơ hội lần này có là cơ hội để đám Đỗ Dũng đạt được chức võ quan hay không.

Mà quan đồ của hắn rất khó đề bạt các huynh đệ binh dũng quân, thân là quan ở kinh thành liên lụy phức tạp, thực sự không thể liên lụy đến nhiều huynh đệ tốt như thế, hắn vốn muốn từng bước thu nạp binh dũng quân, sau này trở thành tướng sĩ trung thành trong quân doanh của hắn, nhưng lúc này hắn đã nghĩ thông suốt rồi, không còn luẩn quẩn ở được mất trước mắt.

- Nếu quan đồ của ta sau này thuận lợi, thì ta sẽ là trụ cột quan mạch của huynh đệ quân binh dũng, nếu quan đồ của ta sụp đổ, kể cả ta trực tiếp thống lĩnh quân binh dũng cũng sẽ đánh mất họ.
Lục Thất sau khi nghĩ thông liền quất ngựa phi, vứt bỏ suy nghĩ lợi ích được mất, lao thẳng về ngôi nhà ấm áp.

Sáng sớm hôm sau, phủ vệ của Vi Hạo nhận được thư hồi âm, chắp tay cáo từ vội vã rời đi.

Lục Thất đuổi được Phủ vệ đi, an nhàn hưởng thụ cả buổi sáng ở hiệu thuốc gia đình, buổi trưa vừa qua, Lục Thất mặc áo bào xanh ngọc cùng Tân Vận Nhi và tiểu Vân ngồi xe xuất phát rời khỏi Giang Vọng Bảo.

Xe ra khỏi Vọng Giang Bảo, Lục Thất mỉm cười nhìn thê thiếp xinh đẹp đối diện, Tân Vận Nhi đoan trang mỉm cười, còn Tiểu Vân lại ẩn chút không vui.

- Vận Nhi, Tiểu Vân, có phải không thích ta tới Tống phủ?
Lục Thất mở miệng hỏi.

- Thất lang, không có.
Tân Vận Nhi dịu dàng đáp lại.

Tiểu Vân, nàng thì sao?Lục Thất quay đầu cười hỏi.

Tiểu Vân do dự một chút, khẽ đáp:
- Công tử, thiếp thân cảm thấy cái cô Tống Ngọc Nhi đó không đáng để công tử muốn nữa.

Lục Thất cười nói:
- Tiểu Vân, một số chuyện không thể nghe lời đồn đại mà đoán yêu ghét, ta tới Tống phủ là vì một chữ tín, nói cách khác, ta phải chịu trách nhiệm về hôn thư ta đã lập, chỉ có nghe thấy chín miệng Tống Ngọc Nhi bội ước, ta mới bỏ qua.

Tiểu Vân gật đầu, Lục Thất lại nhìn Tân Vận Nhi, ôn tồn nói:
- Vận Nhi, chữ tín là gốc để người đàn ông lập thân, thất tín chuyện nhỏ thường sẽ diễn biến thành kết cục thảm hại. Chuyện của Tống Ngọc Nhi coi như là chuyện nhỏ, nhưng nếu ta không để ý bỏ quả thì sẽ để lại ấn tượng không đáng tin cho Vương Chủ bộ và rất nhiều người dân huyện Thạch Đại.

Tân Vận Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Thiếp thân hiểu.

Lục Thất vui mừng mỉm cười, nói:
- Ta dù sao đã là quan ở kinh thành, chỉ có lập tín mới lôi kéo được người ủng hộ lâu dài, thân là kẻ bề trên, nói ra thì phải làm được, một khi thất tín sẽ gây nên lục đục.

Tân Vận Nhi và Tiểu Vân đồng loạt gật đầu, Lục Thất lại dặn dò:
- Những lời ta nói, các nàng nhất định chớ nói ra ngoài, người nhà cũng không được.

Tân Vận Nhi gật đầu, Tiểu Vân khẽ nói:
- Công tử yên tâm, lời hôm nay sẽ không truyền ra ngoài.

Lục Thất nhìn nàng tỏ ý khen ngợi gật đầu, tiếp đó quay lại nhìn Tân Vận Nhi, cúi người xuống trước giơ tay ra nắm lấy bàn tay ngọc, ánh mắt dịu dàng ngắm nhìn Tân Vận Nhi.

- Thất lang.
Tân Vận Nhi bị nhìn đến mức gò má ửng đỏ, khẽ gọi.

- Vận Nhi, đêm nay ta sẽ cố gắng hơn, nhất định sẽ gieo giống cho nàng.
Lục Thất nghiêm trang nói.Đôi mắt đẹp của Tân Vận Nhi hờn dỗi liếc mắt với hắn, khuôn mặt xinh đẹp cúi xuống, Lục Thất giơ cánh tay lên ôm lấy cơ thể mềm mại ngồi vào lòng mình, mỉm cười nhìn xuống, bỗng cúi đầu hôn một cái.

*****

Tống phủ trong Thất Lý bảo là hương tộc tồn tại mấy trăm năm ở huyện Thạch Đại, nếu luận về lai lịch căn cơ, hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất thế gia hương tộc.

Lục Thất dẫn thê thiếp tới hỏi thăm, được Tống phủ tiếp đón long trọng, Tống Kỳ lão hơn năm mươi tuổi là ông già nho nhã, có bộ râu đẹp, ông ta dẫn theo mười mấy con cháu có địa vị nghênh đón ở cửa phủ, trong đó có Tống Huyện úy, tuy nhiên Tống Huyện úy lúc này vẻ mặt vô cùng quy củ, thấy Lục Thất mỉm cười văn nhã, thoáng như đã thay đổi cả con người.

Lục Thất tỏ thái độ khiêm tốn, bái kiến bằng lễ vãn bối, vẻ mặt hữu ý vô ý thể hiện niềm vui bất ngờ, sau khi khiêm nhường được mời vào trong phủ, tới sảnh chính ngồi xuống nói chuyện, còn Tân Vận Nhi và Tiểu Vân được một nữ quyến mời đi thẳng ra hậu trạch.

Trong sảnh, Lục Thất ngồi ở ghế khách, khiêm tốn nói mấy lời khách sáo, sau đó nói dụng ý tới nhà, nói hôn ước với Tống Ngọc Nhi là do Vương nhị phu nhân dắt mối, hiện giờ Vương nhị phu nhân ở kinh thành chưa về, cho nên đành phải tự mình đến nhà hỏi tâm ý của Tống Ngọc Nhi, để mong một kết quả không nuối tiếc.

Tống Kỳ lão chỉ mỉm cười, sau đó nói chuyện ở kinh thành với Lục Thất, qua đó Lục Thất mới biết Tống Kỳ lão mười năm trước từng làm quan ở kinh thành, từng là Chủ sự Công bộ, đó là chức quan nhỏ cửu phẩm, quan mặc dù nhỏ nhưng dù sao từng lăn lộn ở kinh thành, nói chuyện ở kinh rất thành thạo.

Tống Kỳ lão tìm hiểu rất kỹ chức quan của Lục Thất ở kinh thành, Lục Thất cũng trả lời từng cái một, nhưng thấy Tống Kỳ lão sau khi nghe xong vẻ mặt thong dong, không hề thể hiện phản ứng kinh ngạc nào, khiến cho trong lòng Lục Thất có đôi chút mất mát.

Lát sau, Tân Vận Nhi và Tiểu Vân quay lại từ tòa nhà phía sau, nói với Lục Thất, Tống Ngọc Nhi nói hôn ước trước đây là cô bị ép buộc, hiện giờ không thể thừa nhận, xin Lục Thất thứ lỗi, Lục Thất nghe xong trầm lặng gật đầu, sau đó lễ phép cáo từ rời khỏi Tống phủ.

Ba người Lục Thất đi khỏi, đám đông ở Tống phủ tản đi, chỉ còn lại Tống Kỳ lão và một người trung niên mặc áo bào đi vào trong sảnh, vừa bước vào, người trung niên liền mở miệng hỏi trước:
- Cha, tên họ Lục này cũng xem như không tệ.

Tống Kỳ lão liếc nhìn người trung niên, lạnh nhạt nói:
- Tên họ Lục này là một nhân vật rất thâm độc.

Người trung niên ngẩn ra, không hiểu hỏi:
- Ý cha là, việc tên họ Lục tới nhà là có ý đồ xấu?

Tống Kỳ lão xoay người ngồi ở ghế chủ vị, lấy trà uống một ngum rồi mới ngẩng đầu nói:
- Tên họ Lục này, Tống gia chúng ta về sau chỉ có thể kính trọng nhưng giữ khoảng cách, không được đắc tội, nhưng cũng không thể thân thiết.

Người trung niên chăm chú gật đầu, Tống Kỳ lão hỏi:
- Vũ Tùng, nếu con là tên họ Lục, đối diện với việc hủy hôn của Ngọc Nhi, con có đến nhà hỏi không?

Người trung niên ngẩn ra, suy nghĩ một lát, lắc đầu nói:
- Con sẽ không đâu, không căm hận đã là rất tốt rồi.

Tống Kỳ lão gật đầu, nói:
- Cái tên Lục Thiên Phong này thân là người luyện võ, nhưng làm việc lại rất linh hoạt, nhìn lại thành tích của hắn ở huyện Thạch Đại trước đây và thành tựu bây giờ, tuyệt đối là nhân vật gian hùng.

- Ý cha nói, thành tựu sau này của Lục Thiên Phong có thể sẽ rất lớn.
Người trung niên ngạc nhiên hỏi.

- Sẽ rất lớn, nhưng cũng có thể sẽ gây họa cho cả nhà, vì thế, chúng ta không thể có dính dáng tới hắn, Tống gia ta xưa nay luôn ở thế trung lập, không cầu đại phú đại quý gì.
Tống Kỳ lão thản nhiên đáp.

- Con trai ghi nhớ lời dạy bảo.
Người trung niên cung kính đáp.

Quyển 2 - Chương 125: Lập tín

Tống Kỳ lão gật đầu, nói tiếp:
- Con hãy sai người bắn tin cho Ngọc Nhi, hôn sự sau này, nó có thể tự chủ.

Người trung niên ngẩn ra, không hiểu nhìn Tống Kỳ lão, Tống Kỳ lão liếc nhìn con trai, nói:
- Con hãy học khôn đi, vi phụ nói tên họ Lục đó thâm độc chính là ở chỗ hắn trịnh trọng tới nhà xin hỏi, kết quả sẽ ra sao? Tôn Huyện lệnh chắc chắn sẽ biết được, một khi biết được thì sẽ có ấn tượng cực tệ với Ngọc Nhi, kết quả hoặc là sẽ chủ động thoái hôn, hoặc sau này cũng không đối xử tử tế với Ngọc Nhi.

Người trung niên biến sắc mặt, giật mình hỏi:
- Ý cha là, Tôn Huyện lệnh sẽ thoái hôn?

Tống Kỳ lão gật đầu, nói:
- Tám mươi phần trăm sẽ như thế, Tôn Huyện lệnh là một văn nhân, không cần một người đàn bà dâm loàn, càng không muốn vì một thiếp thị mà đắc tội với Lục Thiên Phong đã là quan ở kinh thành, đặc biệt Lục Thiên Phong còn đã tới thăm hỏi Tôn Huyện lệnh, nghe nói trò chuyện rất vui vẻ, con nghĩ Tôn Huyện lệnh sẽ vì một người đàn bà mà ảnh hưởng tới quan đồ sau này sao?

Người trung niên giật mình không nói nên lời, một lúc sau, Tống Kỳ lão nói tiếp:
- Chuyện của Ngọc Nhi, chỉ có thể tùy cơ ứng biến, nếu Tôn Huyện lệnh thật sự thoái hôn, chúng ta đành đưa nó tới Lục gia làm thị thiếp, thậm chí bàn làm nô tì, nếu không, căn bản không có người nào thích hợp dám lấy nó.

- Cha, Tôn Huyện lệnh nếu không cần Ngọc Nhi, vậy nên nghị hôn lại với Lục gia.
Người trung niên đáp lại.

- Hồ đồ, lời lúc trước ta nói là vô ích sao? Chúng ta không được có liên lụy thật sự với Lục Thiên Phong, Ngọc Nhi đưa tới Lục gia làm nô tì chỉ để cho người ta thấy rằng, chúng ta bị ép bất đắc dĩ có hành động đắc tội, phía Tôn Huyện lệnh cũng không dễ sinh oán hận, mà sau này Lục Thiên Phong có tai họa, cũng không liên lụy được tới Tống gia, còn Ngọc Nhi nếu có thể vào Lục gia thì sau này khi thành tích của Lục Thiên Phong lớn mạnh, Tống gia chúng ta cũng có thể có một tia hy vọng tiến thân, đây là đạo sinh tồn trung dung tiến thoái tự nhiên.
Tống Kỳ lão thuyết giáo cho con trai, người trung niên bừng tỉnh liên tục gật đầu.

*****

Lục Thất ngồi ở trong xe, vẻ mặt lạnh nhạt bình tĩnh, xe đi được một đoạn, Tân Vận Nhi cuối cùng dịu dàng nói:
- Thất lang, Ngọc Nhi tiểu thư hẳn là một cô gái tốt.

Lục Thất bình tĩnh nhìn Tân Vận Nhi, hỏi:
- Nàng nói gì cơ?

- Ngọc Nhi tiểu thư khóc, cô ấy nói lúc trước không thích chàng, là sợ Triệu Huyện thừa mới bị ép đồng ý với Vương phu nhân.
Tân Vận Nhi dịu dàng trả lời.

Lục Thất ồ một tiếng, đáp lại:
- Đều đã trôi qua rồi, đừng nói cô ấy nữa.

Tân Vận Nhi do dự một chút, dịu dàng nói:
- Thất lang, Ngọc Nhi tiểu thư nói, nàng vốn đã cam chịu số phận, đã một lòng muốn gả cho chàng, muốn hầu hạ chàng cả đời, nhưng có một lần, chàng làm nàng vô cùng tổn thương, Ngọc Nhi tiểu thư nói, chàng từng không nhìn thấy sự tồn tại của nàng, ở trước mặt nàng mà theo đuổi một mỹ nhân xa lạ khác, khi ấy nàng vô cùng cay đắng, nếu không có trải nghiệm nhục nhã lần đó, sau khi Triệu Huyện thừa chết, nàng sẽ không quay về Tống phủ.

Lục Thất ngẩn ra như thoáng chút suy nghĩ, một lát sau mới lên tiếng:
- Lần đó là ta đã sai, ta khi ở nhà thường hay trêu đùa với các nàng, khi đó vì tâm trạng cực kỳ tốt, nhất thời mới không che đậy miệng nói những lời theo đuổi.

Tân Vận Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Thất lang, Ngọc nhi tiểu thư nói, vị mỹ nhan kia còn đẹp hơn nàng gấp ba lần, nếu không nàng cũng sẽ không cay đắng.Lục Thất ngẩn ra, đáp lại:
- Vận nhi, người phụ nữ đó là đàn bà đã có chồng, là Thiếu phu nhân của Tiêu phủ, sau này nàng đừng nhắc đến cô ấy thì hơn, chuyện lần đó nếu truyền đi sẽ hại người hại mình đấy.

Tân Vận Nhi nghe xong thấy kinh sợ, nhìn Lục Thất một lát, mới dịu dàng nói:
- Lục Thất, thiếp thân ghi nhớ rồi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, sau đó do dự một lát, nói:
- Vận Nhi, sau này nếu Tôn Huyện lệnh không cần Tống Ngọc Nhi nữa, nàng hãy dùng danh nghĩa của mình tới Tống phủ nghị hôn.

Tân Vận Nhi ngạc nhiên nhìn Lục Thất, hỏi:
- Thất lang, chàng nói Tôn Huyện lệnh sẽ không cần tiểu thư Ngọc Nhi sao?

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta đã gặp Tôn Huyện lệnh, Vương Chủ bộ cũng từng đánh giá Tôn Huyện lệnh, nói y là văn nhân dối trá thấy lợi quên nghĩa, nếu Tôn Huyện lệnh biết được hôn ước trước đây của ta và Tống Ngọc Nhi, có một nửa khả năng sẽ vì không để ảnh hưởng tới quan đồ mà buông tha cho Tống Ngọc Nhi, thấy nên bù đắp cho sai lầm trước kia.

Tân Vận Nhi gật đầu, dịu dàng đáp:
- Thất lang yên tâm, thiếp thân ghi nhớ.

Lục Thất hiền dịu nhìn nàng, nói:
- Vận Nhi, ta tới Tống phủ, xuất phát điểm thật sự là vì một chữ tín, ta không giấu nàng, các huynh đệ binh dũng của ta sắp phải theo Vương Chủ bộ đi Nhiêu Châu, mà ta không cam tâm mất đi binh dũng quân, cho nên, ta đành dùng lời nói và việc làm tín nghĩa để Vương Chủ bộ tin tưởng ta, để các huynh đệ binh dũng quân kính trọng ta lâu dài, nhớ đến ta thì tốt.

Tân Vận Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Thiếp thân hiểu, là thật lòng hiểu chàng.Lục Thất ấm áp gật đầu, trong lòng cũng ẩn giấu chút áy náy, trên thực tế hắn bỗng lại muốn có được Tống Ngọc nhi, nhưng vì Tống phủ, trong tiềm thức của hắn, bỗng thấy thế lực của Tống phủ trong tương lai có thể mượn lực thành thế.

Mỗi một gia tộc hương quan ở huyện Thạch Đại đều khống chế rất nhiều võ tráng, bề ngoài thì Hương bảo chỉ có ba đến bốn trăm binh dũng vũ trang, nhưng trên thực tế chỉ cần Kỳ lão mệnh lệnh một chút, hoàn toàn có thể tụ tập ba bốn ngàn binh dũng quân tinh tráng, binh dũng chỉ khác quan quân ở vũ khí khôi giáp, nếu có đủ quân nhu, trong huyện Thạch Đại chỉ mấy ngày đã thu thập được một vạn đại quân chiến lực rất mạnh.

- Lão gia, kể cả đám Đỗ đại nhân đi theo Vương Chủ bộ, đám Đỗ đại nhân cũng sẽ nghe nhất là quân lệnh của lão gia.
Tiểu Vân khẽ nói lên suy nghĩ của mình.

Lục Thất quay đầu mỉm cười, nhìn Tiểu Vân nói:
- Tiểu Vân, địa vị con người thay đổi thì lòng cũng sẽ cao ngạo, lần này, ta sẽ tiến cử Vương Chủ bộ giữ chức Tham quân chính sự của Nhiêu Châu, đó là chức quan cao châu nha rất có thực quyền, còn đám Đỗ Dũng, thấp nhất cũng sẽ làm Huyện úy hộ quân, nếu may mắn, thậm chí có thể trở thành Đô úy thống binh của châu nha, chức Đô úy thậm chí còn cao hơn võ quan của ta, ngươi nghĩ xem đám Đỗ Dũng còn to hơn chức quan của ta, lâu dần, còn sẽ nghe quân lệnh của ta nữa không?

Khuôn mặt xinh đẹp của tiểu Vân hơi kinh ngạc, nhìn Lục Thất một hồi lâu mới khẽ nói:
- Đỗ đại nhân là người vô cùng trọng nghĩa, gã chịu ân của lão gia, quan có to đi nữa cũng sẽ kính trọng lão gia.

Lục Thất gật đầu thấy lòng ấm áp, Đỗ Dũng là người đàn ông trọng nghĩa, cũng không kém lạnh lùng, binh dũng quân có rất nhiều người đều đáng tin cậy, nếu không, Lục Thất hắn sẽ không ăn no rỗi việc, đi làm chuyện bực bội lỗ vốn đó được, hắn đang đánh cược, lại là nhìn thấy hy vọng nên mới chịu đánh cược, giống như hắn mạo hiểm giúp đỡ Tống lão Thanh, bởi vì hắn tin cậy Tống lão Thanh.

- Thất lang, sao chàng có thể tiến cử Quan Châu chứ?
Tân Vận Nhi điềm đạm dịu dàng hỏi.

Lục Thất mỉm cười, đại khái giải thích một lát, Tân Vận Nhi hiểu ra gật đầu, Tiểu Vân khẽ nói:
- Lão gia không thể tiến cử mình sao? Nếu làm quan ở Nhiêu Châu, chuyển nhà đến đó cũng không xa.

Lục Thất mỉm cười, lắc đầu đáp:
- Ta cũng muốn lắm, đáng tiếc ta đã là quan ở kinh thành, điều nhiệm quan kinh thành chỉ có thể là Hoàng đế định đoạt, vì thế ta đành làm hết sức, tác thành cho đám Đỗ Dũng, có thể có một ngày ta không làm nổi quan kinh thành nữa, có lẽ sẽ chuyển tới Nhiêu Châu, khi đó còn phải dựa vàm đám Đỗ Dũng chiếu cố.

- Hóa ra lão gia đang dự tính cho lâu dài.
Tiểu Vân khẽ nói.

Lục Thất gật đầu:
- Quan đồ nhiều hiểm nguy, phải dự tính lâu dài, nói thật, ta thật sự muốn bỏ cái chức quan ở kinh thành, nhưng lại không dám tự mình vứt bỏ.

- Lão gia không phải lo lắng, cứ thân mật với chủ mẫu đi.
Tiểu Vân nhỏ giọng cười nói.

Lục Thất nghe xong mỉm cười sâu sa nhìn Tân Vận Nhi, Tân Vận Nhi thẹn thùng liếc hắn một cái, bỗng quay người giơ bàn tay ngọc kéo cơ thể uyển chuyển của Tiểu Vân đẩy vào trong ngực Lục Thất, Lục Thất ngẩn ra, tiện đà dang tay ra ôm lấy tiểu mỹ nhân.

Ngày hôm sau, Lục Thất lưu luyến từ biệt các thê thiếp, hắn rời khỏi Vọng Giang Bảo trong sự đưa tiễn đẫm nước mắt của đám thê thiếp và sự quyến luyến không dời của mười mấy huynh đệ binh dũng.

Hôm nay nhất định hắn phải đi, một là không thể thất tín với Hành quân Tư mã của Ninh quốc quân, hai là phải kịp thời góp lời với Mạnh Thạch, Mạnh Thạch có lẽ đã nhận được ý chỉ và công văn của Lại bộ về việc nhậm chức, đi muộn có thể sẽ mất cơ hội góp ý kiến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau