KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 241 - Chương 245

Quyển 2 - Chương 116: Thành ý của Dương gia

Khuôn mặt yêu kiều của trưởng phu nhân nở một nụ cười hạnh phúc, nàng nhìn Lục Thất một cái rồi quay lại lại lễ phép nói với Lục mẫu:
- Thẩm thẩm, Thất đệ đã về rồi thì con sẽ bảo Băng Ngọc ở lại đây hầu hạ người.

Lục mẫu hơi bất ngờ rồi cười hiền đáp lại:
- Cũng được, để nó ở lại đây đi!

Lục Thất nghe không hiểu, Lục mẫu nhìn hắn cười nói:
- Tiểu Thất, đại tẩu đã làm mối giúp con, đem tộc muội bàng chi của Dương gia gả cho con. Chuyện là thế này, 10 ngày trước chúng ta đã bàn bạc với nhau nhưng không ngờ là hôm nay con đã về rồi.

Lục Thất nghe xong mà không khỏi giật mình, đây chính là một kiểu biểu thị thành ý của trưởng phu nhân của Dương gia – lấy hôn nhân để làm cầu nối cho mối quan hệ của hai nhà. Nhưng nói thật, trong lòng của hắn cũng có chút cảm kích, trưởng phu nhân hoàn toàn không biết chuyện hắn ở kinh thành nên mới bằng lòng kết thân cùng với một hộ quân huyện úy bình thường như hắn, nhưng ít nhất mối nhân duyện này cũng là vì mối quan hệ hữu hảo của hai nhà từ đời cha chú.

- Thiên Phong đa tạ thành ý của đại tẩu.
Lục Thất đứng dậy cung kính cảm ơn.

Trưởng phu nhân mỉm cười đáp lại, đợi sau khi Lục Thất ngồi xuống nàng ta mới dịu dàng nói tiếp:
- Băng Ngọc là người con gái đẹp nhất của bàng chi Dương gia, Thất đệ sau này phải trân trọng, yêu chiều muội ấy.

- Đại tẩu yên tâm, Băng Ngọc một khi được gả vào Lục gia thì mãi mãi là chính thiếp, và đệ sẽ không bao giờ để muội ấy phải chịu thiệt thòi đâu.
Lục Thất vội vàng cam đoan.

Trưởng phu nhân dịu dàng mỉm cười, đứng dậy hành lễ với Lục mẫu:
- Thẩm thẩm, Gia Vân xin phép cáo lui.

Lục mẫu mỉm cười gật đầu:
- Thiên Nguyệt, mau tiễn đại tẩu của con.

Lục Thiên Nguyệt liền đứng dậy theo cùng với trưởng phu nhân quay người bước về phía cửa, mới đi được vài bước thì trưởng phu nhân đột nhiên dừng lại, quay lại dặn dò với tỳ nữ đi theo:
- Nhạc Xảo, muội hãy ở lại hầu hạ tiểu thư Băng ngọc, sau này cùng với tiểu thư hầu hạ công tử Lục Thất.

Nữ tỳ kia tuy là có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, cúi đầu đáp lại:
- Vâng, muội biết rồi.

Trưởng phu nhân mỉm cười gật đầu, quay người tiếp tục bước đi, nữ tỳ cũng đi theo sau, Lục Thiên Nguyệt tiễn nàng ra ngoài còn Lục Thất thì đứng nhìn theo, mãi đến khi khuất bóng mới ngồi xuống.

Lục Mẫu âu yếm nhìn Lục Thất, Lục Thất cũng vậy, yên lặng một lúc, Lục mẫu mới lên tiếng:
- Tiểu Thất, Dương gia thực sự loạn rồi.

Lục Thất gật đầu tán thành, hắn làm sao lại không nhìn ra cơ chứ, trưởng phu nhân của Dương gia rõ ràng là một nữ chủ nhân không cam chịu, thân là chính thất phu nhân mà lại tình nguyện chuyển nhà đến huyện Thạch Đại, điều này đã chửng tỏ mối quan hệ như nước với lửa của hai người phụ nữ trong Dương gia.

- Tiểu Thất, Vương chủ bộ đi rồi, Lục gia chúng ta có thật là sẽ bình an vô sự chứ?
Lục mẫu lo lắng hỏi Lục Thất.

Hiện tại, Lục mẫu đang là Thái phu nhân của Lục gia, tâm tư của bà dồn hết vào Lục gia, còn Lục Thất lại có vẻ hơi lãnh đạm chuyện này, hắn chỉ quan tâm tới những người thân máu mủ.

Lục Thất mỉm cười trấn an bà:
- Mẫu thân, xin người cứ yên tâm! Vị huyện thừa mới nhận chức của huyện Thạch Đại chính là bạn bè của con, vì lúc con ở kinh thành đã đi cầu cạnh một vị quan lớn xin cho người này. Tuy là Vương chủ bộ đi rồi nhưng Lục gia chúng ta vẫn sẽ có một huyện thừa âm thầm bảo vệ, nhưng chỉ có thể là âm thầm bảo vệ, vì một khi mối quan hệ này bị lộ thì đều không có lợi cho con và cả vị huyện thừa mới này, bởi đương kim Hoàng thượng luôn đề phòng quan võ liên kết với nhau.

Ánh mắt Lục mẫu như sáng lên sau khi nghe thất tin này, bà vui mừng nói với Lục Thất:
- Tiểu Thất, những điều con nói đều là thật ư?

Lục Thất hiểu được tâm tư của mẫu thân, hắn gật gật đầu và cười nói với bà:
- Đúng là sẽ có một huyện thừa âm thầm bảo vệ Lục gia, nhưng chuyện quan trường rất phức tạp, không thể lường trước được, một khi Đông huyện thừa lại bị điều đi nơi khác, nếu như Lục gia không có ai làm quan nữa thì đó chính là lúc mà gia đình ta phải chuyển đi nới khác, đến lúc đó thì chúng ta tuyệt đối không được chậm trễ.- Mẫu thân hiểu rồi, nếu như gia đình chúng ta không có ai bảo vệ, Lục gia buộc phải chuyển đi nơi khác thì chuyện này quả thực là rất khó.

Lục Thất im lặng, chuyện nhà hắn rời khỏi huyện Thạch Đại thì không phải là chuyện khó khăn gì nhưng với số hộ gia đình lớn như vậy thì lại là một chuyện khác. Dân số chính là nguồn tài nguyên quý báo của mỗi địa phương, đương nhiên là quan địa phương sẽ cấm việc dân chúng tự ý di chuyển cho nên một khi đông huyện thừa lại bị điều đi nơi khác thì Lục gia buộc phải di dời trước.

Hai mẹ con đang tâm sự đến những chuyện ngày xưa thì Lục Thiên Nguyệt bước vào, theo sau còn có vài cô gái nữa. Lục Thất nhìn lướt qua mấy cô gái đó thì nhìn thấy một người con gái xinh đẹp nổi bật lên giữa đám đông, đến lúc này hắn mới nhớ ra chuyện hứa hôn của hai gia đình Dương Gia và Lục gia, thì ra người con gái mà Trưởng phu nhân muốn mai mối cho hắn lại là một cô bé mới có 13-14 tuổi.

- Băng Ngọc kính chào mẫu thân, xin người nhận của con một lạy.
Băng Ngọc tiến lên vài bước, quỳ xuống trước mặt Lục mẫu rồi dập đầu.

- Đứng lên đi! Mau đến bên mẫu thân!
Lục mẫu hiền từ nói.

Băng Ngọc đứng dậy tiến lại gần Lục mẫu, nàng cứ cúi đầu mà đi, dường như không dám nhìn thẳng Lục Thất, nhìn cô bé thuần khiết, xinh xắn này, trong lòng hắn chợt có cảm giác vui buồn lẫn lộn. Dù là tướng mạo hay là tuổi tác thì Băng Ngọc đều có nét tương đồng với hai tỷ muội Tư Trúc, Tư Ngọc.

Lục mẫu nhẹ nhàng nắm lấy tay của băng Ngọc rồi quay sang nói với Lục Thất:
- Tiểu Thất, nghe Dương đại tẩu nói, vốn dĩ chính thê thái phu nhân của Dương gia muốn đưa Băng Ngọc đến kinh thành gả cho Thái Thường Khanh làm tì thiếp nhưng đại tẩu con yêu mến Băng Ngọc, hơn nữa lại có chút bất hòa với chính thê thái phu nhân nên đã giữ Băng Ngọc lại, đem gả cho con đó.

Lục Thất đã hiểu, hóa ra trưởng phu nhân của Dương gia trước khi đưa ra quyết định chuyển nhà thì đã có chuẩn bị chu toàn cho ngày tháng về sau, nhất là với tiểu muội Băng Ngọc- một bảo bối của Dương gia mà tẩu tẩu cũng nỡ cướp cho bằng được.

- Mẫu thân, con gái muốn tặng Vũ Nhi cho Băng Ngọc, mẫu thân thấy thế nào?
Lục Thiên Nguyệt dịu dàng lên tiếng.

Lục Thất quay đầu nhìn về phía Vũ Nhi, hình như Vũ Nhi cũng khá bất ngờ trước tình huống này, bối rối nhìn về phía Lục Thiên Nguyệt, Lục mẫu cũng quay sang nhìn Vũ Nhi, ngẫm nghĩ một lúc rồi bà mới mỉm cười lên tiếng:
- Vũ Nhi, sau này con hãy đi theo hầu hạ tiểu thư Băng Ngọc.

Vẫn giữ nguyên nét mặt đó, Vũ Nhi nhìn Lục mẫu, nhưng rất nhanh chóng Vũ Nhi lấy lại tinh thần, tiến lên vài bước và quỳ trước mặt Lục mẫu, dập đầu và nói:
- Nô tỳ tạ ơn ân điển của phu nhân, tạ ơn tiểu thư.

- Được rồi, mau đứng lên đi, về sau nhớ hầu hạ tiểu thư Băng Ngọc cho tốt, nghe chưa?
Lục mẫu dịu dàng nói.- Vâng, nô tỳ nhất định sẽ hẫu hạ tiểu thư Băng Ngọc thất tốt.
Vũ nhi cung kính đáp lại, nói xong liền đứng dậy, xoay người về phía Băng Ngọc quỳ lạy.

Thấy Vũ Nhi vừa quỳ vừa lạy trước mặt mình, Băng Ngọc cũng không giấu nổi kinh ngạc, nhất thời không biết nên làm thế nào, vội vàng đỡ Vũ Nhi và nói:
- Tỷ tỷ, tỷ mau đứng lên!

Lục Thấy thấy cảnh tượng này liền mỉm cười, Băng Ngọc xuất thân trong một gia đình bình thường, môi trường sinh hoạt khác nhau, nên tâm tính cũng khác, tâm tính của Băng Ngọc đúng là đang đứng ở địa vị của một người bề dưới.

Thấy Vũ Nhi cũng đã đứng lên, Lục Thất liền quay sang nói với tỷ tỷ:
- Tỷ tỷ, Tiểu Thất còn có chuyện quan trọng muốn bàn bạc thêm với mẫu thân, mời tỷ tỷ dẫn theo Băng Ngọc đi xem phòng trước!

Lục Thiên Nguyệt gật đầu đồng ý, dịu dàng dẫn Băng Ngọc và đám nô tỳ đi ra ngoài. Đến khi trong phòng chỉ còn lại có hai mẹ con, Lục mẫu mới lên tiếng:
- Tiểu Thất, ngoài căn nhà này, mẹ đã bán lại cho Dương gia rồi.

Thoạt đầu Lục Thất có chút ngạc nhiên nhưng sau đó thì hiểu ngay:
- Mẫu thân, ở kinh thành con đã có dịp gặp lại rất nhiều người, trong đó có Quý ngũ thúc.

- Sao, con đã gặp được Quý ngũ thúc.
Lục mẫu giật mình thốt lên, từ ánh mắt của bà có thể thấy rằng bà vẫn chưa tin vào những lời này của Lục Thất.

Lục Thất gật đầu, sau đó kể lại chuyện hắn và Quý ngũ thúc gặp nhau như thế nào, rồi còn kể cả chuyện Lâm Tiểu Điệp nữa.

Lục mẫu nghe xong mà rơi lệ, áy náy nói:
- Tiểu Thất, năm đó mẫu thân đúng là không có cách nào khác, nữ nhi của Lâm gia đã phải bán thân vào lầu xanh. Lúc đó, Quý ngũ thúc của con nói, tiền chuộc thân ít nhất cũng phải 8000 lạng, mặc dù Lục gia đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không kiếm đủ số tiền đó.

- Chuyện này thì con đã biết rồi, con không trách mẫu thân đâu.

- Bây giờ con đã tìm được nữ nhi của Lâm gia thì mẫu thân bằng lòng chấp nhận nó làm chính thê của con, sau này có thời gian, con hãy đón nó về đây rồi hai đứa thành thân.

Ánh mắt của Lục Thất đầy sự xót xa:
- Mẫu thân, con đã không thể cưới Tiểu Điệp làm chính thê được rồi.

Lục mẫu lặng người đi nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra vấn đề:
- Bây giờ con đã là mệnh quan triểu đình, đúng là không thể cưới một cô gái lầu xanh làm chính thất, bằng không sẽ bị người ngoài đàm tiếu.

Cả hai mẹ con đều im lặng, mãi một lúc sau Lục mẫu mới lên tiếng nói tiếp:
- Tiểu Thất, con hãy cưới Tiểu Điệp về đây, đợi sau khi nó sinh con mẹ sẽ cho nó một danh phận, bằng không thì mẫu thân cũng sẽ cho nó nhận một đứa cháu làm con.

Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Lục Thất, Lục mẫu liền mỉm cười giải thích:
- Chuyện này con không cần lo lắng quá, mẫu thân cho Tiểu Điệp cái danh phận phu nhân cũng là chuyện nên làm, để sau này nó có đủ tư cách làm ma nhà mình, để Tiểu điệp lúc còn sống không phải chịu sự khinh thường của những người khác.

Lục Thất gất đầu cảm ơn Lục mẫu:
- Không phải là con lo lắng mà là con cảm thấy hơi bất ngờ.

Lục mẫu khẽ thở dài và nói:
- Năm đó cũng là tại mẫu thân, trước khi xảy ra đại chiến ở Thọ Châu, phụ thân con nhiều lần đề cập đến chuyện đón Tiểu Điệp về phủ hầu hạ ta, nhưng lúc đó mẫu thân lại vì chuyện gia đình mà giận lây sang phụ thân con, rồi không để tâm đến chuyện này, nếu như lúc đó chúng ta có thể đón Tiểu Điệp về thì Tiểu Điệp đã có thể tránh được đại họa tội nữ rồi.

Quyển 2 - Chương 117: Lời của mẫu tử

Lục Thất im lặng, một lát sau rồi mới lên tiếng:
- Chuyện năm đó, nếu mẫu thân nhận Tiểu Điệp về Lục gia nuôi dưỡng, thì chưa chắc đã là một chuyện tốt với Lục gia, bởi nếu làm không tốt, gia đình mình rất có thể bị định tội.

Vẻ mặt Lục mẫu hiện lên nỗi khổ tâm, dường như những ký ức như đang ùa về, phải mất một lúc sau bà mới có thể nói tiếp:
- Tiểu Thất, Hoàng đế rất độc ác và vô tình, tướng quân đi đánh trận có lúc thắng lúc bại, mẫu thân đã từng nghe phụ thân con nói: chuyện thất bại ở Thọ Châu năm đó, lý do cơ bản chính là do Bệ hạ tạo thành, là do sự nghi ngờ của Bệ hạ, Người đã cố ý gây ra những bất hòa trong quân doanh, không những khiến cho quân đội không thể hùng mạnh mà còn tạo thành một bộ máy kiềm chế lẫn nhau, sau này ở chốn quan trường, con tuyệt đối không được chết vì tận trung với Bệ hạ, những tướng lĩnh tận trung với Bệ hạ thử hỏi có bao nhiêu người có được kết quả tốt.

Lục Thất ngạc nhiên nhìn mẫu thân, gật đầu với người rồi nói:
- Mẫu thân xin người hãy yên tâm, con sẽ cẩn thận khi hành sự.

Lục mẫu lặng lẽ gật đầu, cảm xúc nặng nề. Trong lòng Lục Thất có chút áy náy, vì vậy hắn vội vàng lảng sang một số chuyện khác mình gặp ở kinh thành.

Lục mẫu nghe xong, cười cười nhìn Lục Thất, giọng đầy oán trách:
- Con đó, ở kinh thành nạp nhiều thê thiếp như vậy, sau này biết nói sao với Vận Nhi đây.

Ánh mắt của Lục Thất thoáng chút bối rối:
- Mẫu thân, hôm qua con trở về huyện Thạch Đại chủ yếu là muốn liên lạc lại với Vương chủ bộ, đến nửa đêm thì con đến gặp Vận Nhi, đương nhiên là Vận Nhi cũng đã biết hết tất cả mọi chuyện của con ở kinh thành, nàng ấy cũng đã hiểu cho con.

Lục mẫu nghe xong lắc đầu, nhẹ nhàng trách móc:
- Vận Nhi không thể nào hoàn toàn hiểu cho con, chỉ là nó sợ con không vui. Vận Nhi xuất thân bần hàn, nó không dám giận hờn với con. Nhớ năm đó mẫu thận giận phụ thân con cũng chỉ vì phụ thận con tự ý nạp Lý Vân Nhi, mẫu thân là con nhà quyền quý làm sao có thể để phụ thân con tùy ý nạp thiếp cơ chứ.

Lục Thất im lặng lắng nghe, đúng là hắn cảm thấy có lỗi với Tân Vận Nhi, lại nghe Lục mẫu nói:
- Vận Nhi là một người vợ tốt, sau này con nhất định phải đối sử tốt với nó.

- Mẫu thân, con nhớ rồi.
Lục Thất gật đầu đáp lại.

Dừng lại một lát, hắn nói tiếp:
- Mẫu thân, Quý ngũ thúc đã là cấp dưới của con, đang đứng ở bên ngoài. Thúc thúc còn nói với con là có chuyện muốn nói với người.

Lục mẫu gật đầu, giọng đầy thương cảm:
- Quý Ngũ là một nam tử hán trọng nghĩa khí. Năm đó, mẫu thân vì Lục gia, mà không thể không hi sinh chú ấy, để chú ấy phải mang cái danh bất nghĩa, mẫu thân cũng rất muốn gặp lại chú ấy.

Lục Thất gật đầu, rồi đột nhiên hắn chợt nhớ tới Lý Xuyên của Ninh quốc quân, hắn vội quay sang hỏi mẫu thân:
- Mẫu thân, Lý Xuyên kia là người đáng tin chứ? Con cũng giúp ông ta đấy.

Lục mẫu trầm ngâm chốc lát rồi mới lên tiếng:
- Năm đó, quan hệ của Lý Xuyên và phụ thân con rất tốt, sau khi phụ thân con cưới ta, thì từng bước thăng quan tiến chức duy chỉ có Lý Xuyên cứ mãi dậm chân tại chỗ. Còn nhớ năm đó, phụ thân con đã từng có ý giúp ông ấy nhưng phụ thân con chỉ là đội trưởng Nha quân hữu vệ doanh, mà tướng sĩ Nha quân đều có hoàn cảnh như vậy, phụ thân con hoàn toàn không có khả năng giúp Lý Xuyên trở thành giáo úy đội trưởng. Sự hoán đổi của năm đó là do phụ thân con tự nguyện, do ông ấy yêu cầu trước, sau khi gia đình mình chuyển đến huyện Thạch Đại thì hai người mất liên lạc, rồi có một ngày Lý Xuyên đã đến nhà mình, nhưng là để từ hôn, còn phụ thân con không ngần ngại đồng ý luôn.

Lục Thất “ồ” lên một tiếng rồi lại chăm chú lắng nghe mẫu thân:
- Lý Xuyên là một người đáng tin, bởi năm đó, ông ấy cơ bản không cần phải từ hôn, và lần hoán đổi đó, ông ấy đã không đến, rồi đột nhiên từ hôn, điều này đã chứng tỏ bản tính của Lý Xuyên, ông ấy vẫn còn nhớ đến tình nghĩa giữa ông ấy và phụ thân con.

Lục Thất gật đầu, trong lòng hắn đã thoải mái hơn nhiều, trên đời này chẳng có ai lại đồng ý giúp kẻ thù của mình cả, cái gọi là khoan dung độ lượng chỉ thuộc về thánh nhân mà thôi.

Đột nhiên, hắn nhớ ra một chuyện, do dự một lúc hắn mới dám hỏi:- Mẫu thân, người còn nhớ, hồi con còn nhỏ, con hay hỏi người về chuyện của ông ngoại, nghe xong thì cả mẫu thân và phụ thân đều tức giận, và cấm con sau ngày không được hỏi nữa.

Lục mẫu ngạc nhiên nhìn hắn, sau khoảng thời gian suy tư, bà mới lên tiếng:
- Tiểu Thất, mẫu thân không nói cho con biết là vì muốn tốt cho con. Ông ngoại của con, sau trận chiến ở Thọ Châu năm đó, ông đã mang tàn quân đầu hàng Chu quốc.

Nghe xong thì Lục Thất bàng hoàng, ông ngoại hắn đã đầu hàng Chu Quốc, chuyện này chính là một cú sốc quá lớn đối với hắn.

Lục mẫu nói tiếp:
- Năm đó, số quân lính Đường quốc đầu hàng Chu Quốc rất nhiều, cả khu vực Giang Hoài cũng có rất nhiều quan lính đầu hàng Chu quốc, nhưng phụ thân con lại không đồng ý, một mực dẫn số tàn binh còn lại đến huyện Thạch Đại, sau đó triều đình chỉ trách tội những vị tướng quân quan trọng, phụ thân con tuy đã tàn tật nhưng vẫn chủ động xin được đến Giang Nam, về sau triều đình vẫn tiếp tục không truy tội, bởi lúc đó triều đình không dám luận tội lôi kéo.

Càng nghe Lục Thất càng thêm lo lắng, một khi Bệ hạ biết được chuyện ông ngoại hắn đầu hàng Chu quốc, Người sẽ giáng tội lên đầu hắn, làm quan dưới thời nhà đường, có nên sớm từ bỏ một số thứ ?

- Tiểu Thất, con đang nghĩ gì vậy
Lục mẫu ân cần hỏi hắn.

Lục Thất do dự một lúc rồi mới trả lời:
- Mẫu thân, con đang nghĩ, ông ngoại ở Chu qốc, nếu như con tiếp tục làm quan chỉ sợ là sẽ gặp họa, con nghĩ, chi bằng sớm ngày con rời xa Đường quốc.

Sau giây phút suy tư, Lục mẫu đáp lại:
- Mẫu thân nghe nói, ông ngoại con đã bị hoàng đế Chu quốc giết hại.

A! lục Thất bàng hoàng hét lên, còn Lục mẫu thì thở dài một tiếng, chán nản nói tiếp:
- Nghe nói, sau khi ông ngoại con đầu hàng không lâu thì bị hoàng đế Chu quốc giết hại với tội danh tạo phản.

Lục Thất vần còn chưa hết bàng hoàng, mẫu thân hắn cũng vậy, phải mất một lúc bà nói có thể nói tiếp:- Tiểu Thất, chính vì vậy mà chúng ta không cần phải chạy trốn, nếu như ông ngoại con vẫn còn ở Chu quốc thì người đã sớm cử người đến gặp ta rồi, nhiều năm như vậy, ông ngoại con chắc chắn là đã qua đời rồi.

Lục Thất gật đầu an ủi bà, trong lòng hắn chợt có cảm giác muốn từ bỏ tất cả, ông ngoại hắn bị Hoàng đế Chu quốc giết hại, đối với hắn, đây không phải là một tin xấu, Đường hoàng đã biết rồi nên cũng sẽ không hoài nghi sau này hắn sẽ đầu hàng Chu quốc.

- Mẫu thân, người có thể nói cho con biết tên của ông ngoại được không?
Lục Thất e dè hỏi.

- Ông ngoại con tên là Lỗ Minh Đạt, năm đó ông là chủ soái thống lĩnh hai vạn quân, còn phụ thân con vốn là thân vệ của người, sau đó thì làm lên chức đội trưởng, tiếp đến là chức thân quân đội trưởng giáo úy, không lâu sau phụ thân con bị điều đến Thọ Châu, quy về dưới trướng của trung lang quân Lâm đại nhân. Lâm đại nhân rất quý mến phụ thân con, hai người nhanh chóng trở thành bạn tốt của nhau, Lâm đại nhân là một tướng quân khiêm tốn, nhưng đáng tiếc…
Lục mẫu thương cảm kể lại.

Lục Thất gật đầu thông cảm, thật ra lý do hắn nhắc tới ông ngoại là vì hắn đang từng bước tiến đến chức quan cấp cao trong quân đội, tâm tình đã thay đổi, từ việc chỉ muốn an phận làm một vị quan nhỏ thay đổi thành âm mưu muốn trở thành một vị quan lớn. Hắn không biết tự bao giờ, bản thân hắn đã hài lòng với việc mưu cầu vinh hoa phú quý, chuyển sang mưu cầu quyền lực, bởi vì hắn đã sớm trở thành một vị quan có quyền thế.

- Tiểu Thất, thực ra phụ thân con còn có một người bạn tốt trong quân đội, tên là Vân Cẩm Đông, vốn là một đội phó cấp dưới của phụ thân con nhưng bây giờ ông ấy đang ở đâu, ta cũng không biết nữa.

Lục Thất ngẩn người ra, cố gắng ghi nhớ cái tên Vân Cẩm Đông rồi tiếp tục nghe mẫu thân nói tiếp:
- Tiểu Thất, nếu như đêm nay con không đi thì hãy ra ngoài sắp xếp một chút cho đám thuộc hạ, là một vị tướng quân, không thể thua thuộc hạ chỉ vì những tiểu tiết.

Lục Thất mỉm cười gật đầu đáp lại. Hắn vừa bước ra ngoài thì đã nhìn thấy Diêu Tùng đã đứng sẵn ở trong sân, hắn bước tới đồng thời Diêu Tùng cũng tiến lên hai bước, hành lễ theo nghi thức quân đội:
- Hồi đại nhân, người ngài muốn gặp đang đứng ở bên ngoài.

Lục Thất gật đầu, hạ lệnh:
- Ngươi ra đánh hắn 10 gậy rồi thả hắn đi. Nhớ lấy, chỉ cần làm hắn bị thương ngoài da là được.

Diêu Tùng đồng ý không một chút do dự, rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Lục Thất quay sang cười nói với những người còn lại:
- Các huynh đệ đã vất vả theo ta, đêm hôm nay ta muốn ở lại đây một đêm, các huynh đệ có thể ra ngoài thành vui chơi một chút, sáng mai phải quay lại đây nhanh nhất có thể.

Đám thuộc hạ ngơ ngác nhìn nhau, Quý Ngũ thúc chợt lên tiếng:
- Ý của đại nhân, thuộc hạ đã hiểu, chúng ta hãy đi đến Tứ Hương nghỉ ngơi, sớm mai hãy quay về.

Quý Ngũ thúc là đội trưởng Tham vệ, lời của ông đại diện cho tất cả các huynh đệ khác cho nên sau đó các huynh đệ liền cảm ơn hắn theo nghi thức quân đội. Bên ngoài truyền đến những tiếng kêu gào thảm thiết, Lục Thất khẽ cười bước vào sảnh chính.

Một lúc sau, đột nhiên có một vị võ quan chạy đến tìm hắn. Sau khi nghe xong báo cáo, Lục Thất liền bước ra ngoài, vừa gặp người này hắn liền bị bất ngờ, hắn không biết vị tướng quân này nhưng hình như đã gặp ở đâu đó, từng đi theo thứ sử Trì Châu.

- Lục đại nhân, thứ sử đại nhân sai tôi đến báo cáo cới ngài, phục binh ngoài thành Trì Châu là thuộc hạ của Trưởng sử Trì Châu, không có quan hệ gì với thứ sử đại nhân.
Võ quan lạnh lùng giải thích với Lục Thất, thái độ có chút ngạo mạn, rõ rằng là người này không muốn đến gặp hắn.

Lục Thất nghe xong mà không hỏi gì thêm nhưng lại hiểu rất rõ, trên mặt không chút biến sắc, cung kính nói:
- Quan hộ của Mã đại nhân, hạ quan đã hiểu, đúng là vất vả cho đại nhân rồi.

Vị quan kia không đáp lại, lạnh lùng bước lên ngựa và nhìn hắn một cái, rồi bất ngờ quất roi thúc ngựa chạy đi.

Quyển 2 - Chương 118: Trở về Thạch Đại

Lúc Thất nhìn theo bóng người này, nhưng hắn lại không tức giận về thái độ vô lễ của y. Hắn đã từ gặp qua vị tướng quân này, chỉ là y đang mặc binh phục của Đô úy, hắn cũng biết vị tướng quân bát thành này là hữu đô úy Trì Châu, bất kể là địa vị hay thực quyền thì người này đều hơn hắn rất nhiều. Với thân phận là hữu đô úy của một châu mà lại phải ngàn dặm xa xôi đến đây chỉ để nói với hắn những câu như thế này, tâm trạng chắc chắn là không vui, có phần uất ức.

Lục Thất đứng lặng hồi lâu suy nghĩ, rồi hắn lắc lắc đầu. Hắn rất tin vào phục binh của trưởng sử Trì Châu nhưng chưa bao giờ hắn tin tưởng vị trưởng sử Trì Châu này, nhưng vì sao thứ sử Trì Châu lại sai người đến báo tin cho hắn, điều này đúng là đã khiến hắn khá bất ngờ, chưa chắc thứ sử kia đã coi trọng hắn, chỉ sợ là ông ta đang có ý đồ không tốt.

Màn đêm vừa buông xuống, Quý Ngũ thúc một mình trở về, quỳ trước mặt Lục mẫu. Một người nam tử hán trọng nghĩa khí này liền khóc rất to, Lục mẫu cũng không kìm được nước mắt, bà bảo Lục Thất dìu Quý Ngũ thúc đến bên ghế. Trong sảnh, hai chủ tớ xúc động ôn lại những chuyện đã qua, còn Lục Thất chỉ im lặng đứng bên cạnh lắng nghe.

Gần tới canh hai, Quý Ngũ thúc mới xin phép cáo lui đi nghỉ ngơi, Lục Thất cũng được Nhạc Xảo dẫn tới phòng của Băng Ngọc.

Bước vào trong phòng của Băng Ngọc, một mùi hương quyến rũ tràn ngập. Hai chủ tớ Băng Ngọc và Vũ Nhi đã đứng sẵn ở đó đợi hắn. Lục Thất dừng lại mỉm cười ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng e thẹn của Băng Ngọc.

- Tiểu thiếp xin chào lão gia!
Băng Ngọc lễ phép chào hắn.

Lục Thất tươi cười bước đến, dang tay ôm lấy Băng Ngọc. Nếu như trước đây hắn không thể làm như vậy, bởi hắn tôn trọng Băng Ngọc bởi nàng vẫn còn là một cô bé, nhưng bây giờ bản thân Băng Ngọc cũng ý thức được về cuộc hôn nhân của bản thân, và hắn buộc phải làm vậy, buộc phải tỏ ra thích cô bé, để chứng minh cho người của Dương gia thấy rằng hắn thích cô bé, chỉ có như vậy thì họ mới yên tâm, mới toàn tâm toàn ý tin tưởng Lục gia. Lục Thất không hận Dương gia, bây giờ hắn đã có thiện cảm với họ rồi.

Bước tới giường, Lục Thất mới buông cô bé e thẹn Băng Ngọc ra. Sau đó, Băng Ngọc và Vũ nhi giúp hắn cởi y phục, Vũ Nhi thì tự nhiên và tươi cười, đôi mắt mở to thậm chí còn có chút ma mị, quyến rũ. Nhưng Băng Ngọc thì hoàn toàn ngược lại, cô bé cứ cúi đầu, hai người con gái, một người mạnh mẽ như lửa, một lạnh lùng như băng.

Xong xuôi, hắn ngồi trên giường. Đúng lúc đó, Nhạc Xảo bưng vào một thau nước, cô bé ngại ngùng đặt chiếc thau xuống, và ngồi xổm trước mặt hắn, đôi tay trắng như tuyết, nhanh nhẹn giúp hắn cởi giày, rửa chân. Lục Thất mỉm cười chăm chú nhìn Nhạc Xảo, cô bé khoảng 15 tuổi, da trắng như tuyết, ngoại hình rất giống với Tiểu Vân, cô bé cũng là một thiếu nữ xinh đẹp, đúng là trưởng phu nhân Dương gia có chút không nỡ tặng hắn cô người hầu xinh đẹp như thế này.

Lục Thất ngắm nhìn Nhạc Xảo thêm một lúc rồi giang tay ra ôm lấy Băng Ngọc, để cô bé ngồi lên đùi hắn. Băng Ngọc vốn là đứng bên cạnh hắn, trong lúc không biết nên làm, cô bé cũng quỳ xuống giúp hắn rửa chân, rồi đột nhiên bị hắn kéo lên, cô bé bị giật mình, thân hình mỏng manh run lên.

Lục Thất cúi xuống ngắm nhìn cô bé xinh đẹp, thuần khiết trong lòng mình. Hắn bây giờ không còn cảm thất hổ thẹn hay là tội lỗi như trước nữa, hắn cười hiền, đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt đang xấu hổ kia.

- Băng Ngọc, nàng 13 tuổi?
Lục Thất dịu dàng hỏi.

- Không phải, thiếp 14 tuổi rồi.
Băng Ngọc sợ hãi, lí nhí trả lời.

Lục Thất cười hiền, dịu dàng nói:
- Nàng không cần phải sợ hãi như vậy, ở Lục Gia ta đã lập ra một quy định: nữ nhân của ta, đủ 17 tuổi mới được hầu hạ ta, nàng và Nhạc Xảo, bây giờ chỉ cần giúp ta thay y phục là được rồi.

Băng Ngọc khẽ ồ lên một tiếng, cơ thể thể tự nhiên thả lỏng hơn nhiều, còn Nhạc Xảo ngẩng đầu lên nhìn hắn bằng đôi mắt kinh ngạc. Thấy vậy, hắn mỉm cười đáp lại, trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau thì Lục Thất lại tinh nghịch đối mắt với Nhạc Xảo.

Ánh mắt đó của hắn quả thực là có lực sát thương rất mạnh, nó khiến cho Nhạc Xảo bối rối, nhất là trái tim của cô bé đang loạn nhịp lên vì hắn, đôi tay ngọc ngà bất giác buông lỏng đôi bàn chân, nhưng khi nhìn thấy hắn giơ chân lên khỏi chậu, nhè nhẹ vỗ vỗ vài cái thì Nhạc Xảo liền cảm thấy có chút do dự, nhưng cuối cùng cô bé vẫn đưa tay ra khẽ vuốt chân cho hắn.Sáng sớm hôm sau, bên ngoài nhà hắn đã có ba chiếc xe ngựa có rèm che đợi sẵn ở đó, Lục Mẫu, Lục Thiên Nguyệt cùng với Tiểu Nguyệt, Tiểu Kỳ ngồi một xe, còn Băng Ngọc và mấy người hầu ngồi trên một chiếc xe khác, chiếc xe thứ ba thì dùng để chứa toàn bộ gia sản, đến lúc này thì Lục Thất đã từ bỏ ý định xây dựng cơ nghiệp ở huyện Thanh Dương.

Thuộc hạ của Lục Thất có nhiệm vụ đi theo sau và bảo vệ ba chiếc xe bình an dời khỏi huyện Thanh Dương. Vì thời gian gấp rút, vốn dĩ là Lục Thất muốn một mình cưỡi ngựa quay về Lục phủ ở huyện Thạch Đại, tranh thủ thời gian gặp lại mấy người vợ của hắn, bởi nếu như hắn muốn trở thành một người cha thì hắn cũng nên quan tâm nhiều hơn đến những người vợ này.

Nhưng sau khi biết chuyện thì Lục Mẫu và Quý Ngũ thúc liền khuyên ngăn hắn. Lục mẫu cảm thấy hắn một mình một ngựa vội vội vàng vàng quay về thì không được hay cho lắm, hắn nên trở về đó với một bộ dạng oai phong, lẫm liệt bởi chỉ có như vậy gia tộc Lục thi mới có thể dễ dàng sinh sống ở huyện Thạch Đại. Trong khi đó, lý do của Quý Ngũ thúc lại càng thiết thực hơn, thúc sợ trên đường chẳng may xảy ra chuyện gì thì hắn sẽ đắc tội với nhiều quan lớn.

Lục Thất đã nghe theo lời khuyên ngăn của họ, không một mình trở về nữa, mà cùng với thuộc hạ của mình hộ tống ba chiếc xe bình an trở về huyện Thạch Đại. Hắn vào thành bằng cửa đông, các quan binh trong thành cũng đã được biết trước chuyện hắn trở, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng hắn vinh quy áo gấm trở về, mình mặc áo giáp tướng quân, oai phong lẫm liệt tiến vào thành thì tất cả đám quan binh giữ thành đều cung kính nghênh tiếp hắn, bởi bọn họ đều biết, bây giờ Lục Thất đã trở thành một vị đại quan của kinh thành.

Lục Thất khiêm tốn chào hỏi đám quan binh này, hắn vô cùng kinh ngạc bởi trong số họ có rất nhiều người vốn là quan binh của cửa tây thành. Hắn hiểu rõ chốn quan trường trong huyện Thạch Đại, sau khi gia tộc Triệu thị không còn thì Ngưu huyện úy đã nhận được sự ủng hộ giúp đỡ của rất nhiều người, và một lần nữa ông ta chiếm giữ quyền thế khu vực tây thành.

Tây thành vốn là nơi có nhiều thân tín của Vương chủ bộ, nhưng từ khi ông ấy bị điều đến nơi khác thì tự nhiên những người này cũng bị di chuyển công tác, nhưng người có đủ quyền lực điều động họ đến đông thành thì chỉ có thể là Đông huyện thừa, và tiếp theo sẽ là đám thuộc hạ của hắn.

Trên thực tế, Lục Thất đã có rất nhiều kỳ vọng về đám quan binh cũ của tây thành, chỉ cần hắn ngầm hạ lệnh thì đám quan binh này sẽ yên tâm đi theo Đông huyện thừa.

Gần 20 người quan binh cũ của tây thành vừa nhìn thấy Lục Thất thì ngay lập tức chạy đến hỏi hành lễ với hắn, cứ như là họ đang được gặp người thân của mình vậy. Lục Thất và đội trưởng, đội phó của đông thành không quen biết nhau nhưng thái độ của hai người họ lại rất kính trọng hắn, mặc dù nhìn thấy đám quan binh mất trật tự nhưng họ cũng không tỏ thái độ bất mãn gì cả.

Khoảng nửa canh giờ sau, thì Lục Thất mới có thể rời khỏi đông thành, sau đó thì hắn đi thẳng về phủ. Mãi tới lúc về tới cửa phủ thì hắn mới có thể thở phào nhẹ nhõm, hắn xuống ngựa, chạy ra đỡ Lục mẫu, để tỷ tỷ đỡ bà vào trong, còn Tiểu Nguyệt và Tiểu Kỳ thì ngoan ngoãn theo sau.

Hai tỷ muội này đều có giấy hôn thú với chủ nhân của Dương gia, tạm thời là vị hôn thê của con Lục Thất, còn về lâu về dài thì hắn sẽ để hai tỷ muội này chăm sóc cho mẫu thân của hắn, chỉ có cách này và đồng thời cũng chứng minh được chuyện trưởng phu nhân của Dương gia đã hạ quyết tâm, trước khi chuyển nhà thì nhất định phải tận dụng hết quyền lực của người chủ nhân, giấy hôn thú nhất định sẽ có hiệu lực trước mặt quan phủ.Nhưng Lục Thất lại phản đối chuyện này, hắn không đồng ý chuyện biểu tỷ biểu đệ lại trở thành phu thê. Lý do rất đơn giản vì nó có thể ảnh hưởng đến căn cốt tu võ của thế hệ sau, đây chính là lời dạy dỗ của tiên phụ hắn. Hắn tỏ thái độ như vậy thì những người kia không thể nào phản đối được và đương nhiên hai tờ giấy hôn thú kia cũng không có hiệu lực.

Sau khi Lục Thất và Quý Ngũ thúc dẫn theo đám thuộc hạ rời đi thì hắn mới bước vào phủ, vừa bước vào đến cửa hắn đã nhìn thấy mười người đàn ông thân thiết, hắn đặc biệt chú ý đến một người mặc áo giáp, đó chính là Đỗ Dũng.

- Đại nhân!
Mười mấy người đàn ông đứng thành hàng chào hắn theo nghi thức của quân đội, vẻ mặt của mấy người này toát lên một niềm vui khó tả.

Lục Thất cảm thấy sống mũi cay cay, hắn gật đầu cảm động, bước đến trước mặt Đỗ Dũng, rồi ôm chặt lấy thân thể cường tráng của y:
- Cám ơn, các ơn các huynh đệ.

- Đại nhân, đây là chuyện mà chúng thuộc hạ nên làm.
Đỗ Dũng run run vì xúc động, cung kính đáp lại.

Lục Thất buông Đỗ Dũng ra, dùng tay phải lôi Đỗ Dũng lại gần và dặn dò:
- Mau dẫn các huynh đệ đến quán rượu thư giãn một chút, ngày mai hãy trở lại đây.

- Vâng!
Đỗ Dũng cung kính đáp lại, quay đầu lại thảo luận với mấy huynh đệ còn lại rồi cùng họ rời khỏi Lục Gia.

Lục Thất khoát khoát tay phải ra hiệu cho bọn họ, cả đám binh dũng biết ý nên không hành lễ nữa mà đi luôn, tất cả đều vui mừng ra mặt.

Cho đến khi bóng của đám binh dũng đã khuất xa, lục Thất mới quay đầu lại. Ánh mắt của hắn chợt trở nên hiền lành hơn, đám binh sĩ vừa mới rời khỏi phủ mà hắn đã nghe thấy tiếng mở cửa. Quay lưng lại, hắn nhìn thấy những khuôn mặt hiền lành rất đỗi quen thuộc, hắn cười, vui vẻ tiến lại gần và dang rộng cánh tay ôm Ninh Nhi và Tương Nhi vào lòng.

- Các nàng nhớ ta chứ!
Hắn nhẹ nhàng lên tiếng, trước mắt hắn là Thu Đường, Song Nhi và Diệu Ngọc, còn có cả Tiểu Trúc Nhi nữa.

Bốn nàng đều dịu dàng nhìn hắn rồi e thẹn gật đầu. Lúc này, ánh mắt của bốn nàng chất chứa những tâm tư không giống nhau. Thu Đường đưa tay ra xoa xoa bụng mình, ánh mắt toát lên niềm hạnh phúc; đôi mắt đẹp của Song Nhi thì lại chất chứa một nỗi buồn mang mác; ánh mắt của Diệu Ngọc ngoài niềm vui mừng còn toát lên sự hi vọng nữa, còn đôi mắt đẹp của Trúc Nhi thì ẩn chứa sự hồn nhiên đằng sau niềm hạnh phúc hiện tại của nàng.

- Nào chúng ta cùng đến phòng của Ninh Nhi tâm sự!
Lục Thất dịu dàng đề nghị với các nàng nhưng mặt của hắn lại nở một nụ cười mờ ám khi nhìn Song Nhi và Diệu Ngọc làm hai nàng đỏ mặt lên vì xấu hổ.

Quyển 2 - Chương 119: Dịu dàng

Lục Thất cùng đám thê thiếp bước về phía phòng của Ninh Nhi ở phía đông vườn. Hắn vừa bước vào trong phòng thì Tương Nhi đã nhanh nhẹn cởi áo giúp hắn. Lục Thất khẽ nâng khuôn mặt xinh đẹp của Tương Nhi lên, dịu dàng ngắm nhìn nàng, nhất là đôi mắt đẹp của nàng.

- Tương Nhi!
Lục Thất khẽ gọi tên nàng, ngắm nhìn nàng hồi lâu hắn mới phát hiện Tương Nhi đã tiều tụy đi nhiều.

- Lão gia, người đã trở về rồi, tốt quá rồi!
Tương Nhi xúc động đáp lại.

Lục Thất dang cánh tay phải ra ôm nàng vào lòng, còn tay trái thì vuốt ve mái tóc, im lặng một lúc hắn mói lên tiếng:
- Tương Nhi, nàng là nữ nhân của ta, là chính thiếp của ta, nếu như ta không chết thì ta mãi mãi sẽ là ông trời của nàng.

- Lão gia!
Tương Nhi nghẹn ngào lên tiếng, cũng dang cánh tay ôm chặt lấy Lục Thất, rồi nức nở khóc. Những người thê thiếp còn lại thì mắt ai cũng ngấn lệ.

Một lúc sau, Tương Nhi nhẹ nhàng đẩy Lục Thất ra, rồi đưa tay lên lau nước mắt, nũng nụi với hắn:
- Lão gia, thiếp mệt lắm rồi, thiếp muốn nghỉ ngơi.

Lục Thất khẽ ngẩn người ra, rồi gật đầu cười hiền, hắn ôm ấy bờ vai nhỏ và gầy của Tương Nhi, ân cần dặn dò:
- Nửa đêm, ta sẽ tới phòng nàng.

Tương Nhi gật gật đầu:
- Thiếp biết lão gia vẫn còn nhiều chuyện quan trọng phải làm, sau khi lão gia lên kinh sức khỏe của thiếp cứ yếu ớt như vậy, sau này lão gia phải chăm sóc thiếp nhiều hơn đó.

Lục Thất dịu dàng ngắm nhìn Tương Nhi hồi lâu, Tương Nhi vẫn giống như ngày xưa, rất thấu tình đạt lý, khéo hiểu lòng người.

- Diệu Ngọc, muội lại đây!
Tương Nhi quay người lại gọi tên Diệu Ngọc, vừa nghe thấy Tương Nhi gọi tên, Diệu Ngọc liền vội vàng, thướt tha bước lên.

- Diệu Ngọc, muội hãy ở lại đây nghe lời dặn dò của Ninh Nhi tỷ, cố gắng hầu hạ lão gia cho tốt. Nếu như sáng mai lão gia phàn nàn, muội không bằng Song Nhi thì tỷ sẽ trừng phạt rất nặng đó!
Những lời dặn dò chu đáo của Tương Nhi dường như có chút gì đó khiêu khích.

Diệu Ngọc nghe xong, lập tức e thẹn nhìn Lục Thất, nhưng vẫn tươi cười đáp lại:
- Tỷ tỷ yên tâm, muội sao có thể thua Song Nhi được cơ chứ?

Sau Lục Thất đã hiểu được tâm ý của của Tương Nhi, thì cơ thể liền nóng lên. Hắn cười một cái, rõ ràng là Tương Nhi muốn hắn được tận hưởng chuyện phòng the. Hắn không chế bản thân, quay sang nhìn Thu Đường, Thu Đường cũng đang nhìn hắn, trong lúc ánh mắt giao nhau thì nàng ta lại e thẹn cúi đầu.

Lục Thất bước tới, dang tay ôm lấy Thu Đường, nhỏ nhẹ vỗ về:
- Thu Đường, ta không thể ở bên cạnh nàng lâu dài được, vì con của chúng ta, nàng phải nhớ giữ gìn sức khỏe. Sau này nếu là con gái thì ta sẽ đích thân đặt tên cho con, còn là con trai thì sẽ do mẫu thân đặt.

- Lão gia, thiếp nhớ rồi!
Thu Đường nghẹn ngào đáp lại.

- Đừng khóc, nếu không con của chúng ta sẽ nghĩ rằng ta đang bắt nạt nàng đó.
Lục Thất cười hiền trêu nàng.

- Vâng! Thiếp sẽ không khóc nữa.
Thu Đường ngoan ngoãn nghe theo nhưng vì quá xúc động nên nàng không khống chế nổi cảm xúc, nước mắt cứ thế tuôn ra.

Lục Thất đưa tay lên lau nước mắt cho nàng, Thu Đường cảm động ngước lên hôn nhẹ vào má hắn rồi e ấp nói:
- Lão gia, đợi sau khi thiếp sinh con ra, thiếp sẽ chăm chỉ tập múa, thiếp và Diệu Ngọc sẽ cùng nhau múa cho lão gia thưởng thức.

Lục Thất cảm động,mỉm cười véo nhẹ vào má nàng một cái. Thu Đường mỉm cười hạnh phúc, khẽ cúi đầu xuống, rồi đột nhiên nàng chợt bước tới bên cạnh Tương Nhi. Hiểu ý của Thu Đường, Tương Nhi mỉm cười với Lục Thất và đưa tay ra đỡ lấy nàng, đồng thời nàng quay sang gật gật đầu với Ninh Nhi, rồi cùng Thu Đường đi ra ngoài.

Khi Tương Nhi và Thu Đường vừa đi khỏi phòng thì Trúc Nhi liền nhìn Lục Thất với ánh mắt rất hồn nhiên, sau đó thì cũng bước ra ngoài luôn. Lúc này, không khí trong phòng ám áp lạ thường. Lục Thất đưa mắt nhìn khắp căn phòng một lượt, rồi dừng lại ở Vi Song Nhi. Khác với những nàng kia, Song Nhi không hề en thẹn, xấu hổ, trái lại nàng còn nhìn hắn với ánh mắt chan chứa cảm xúc.
Lục Thất tiến đến bên cạnh Song Nhi, cúi xuống ngắm nhìn nàng một lúc rồi mới lên tiếng:
- Song Nhi, ta rất vui vì nàng đã trở về.

Đôi mắt đẹp của Song Nhi ánh lên niềm hạnh phúc, nàng rúc đầu vào ngực hắn, nũng nụi:
- Người thật là xấu, tại sao lại không đi tìm thiếp?

Lục Thất ôm chặt lấy thân hình mảnh mai của Song nhi và vỗ về:
- Người mà ta tìm được thì không phải là Song Nhi mà ta yêu thương, Song Nhi đã trở về nhưng trong lòng ta lại có một khoảng cách, nó sẽ chính là rào cản ngăn cách chúng ta. Ta hi vong có được một Song Nhi giống như là Tương Nhi, toàn tâm toàn ý là nữ nhân cả đời của ta.

Song Nhi nhẹ nhàng gật đầu rồi thút thít khóc, Lục Thất lại dịu dàng lau nước mắt cho nàng, phải một lúc sau đó, Vi Song Nhi mới lên tiếng:
- Lão gia, thiếp rất nhớ người, thiếp cũng lo sợ trong tương lai sẽ lại phải chịu bất hạnh, thiếp đã quỳ xuống cầu xin huynh trưởng, phải sau rất nhiều lần huynh ấy mới đồng ý cho thiếp quay về bên người. Thiếp thực sự không muốn rời ra lão gia, không muốn rời xa Ninh Nhi tỷ tỷ, thiếp nguyện cả đời này hầu hạ Ninh Nhi tỷ.

Lục thất im lặng, dang tay ôm trọn Song Nhi vào lòng và ân cần an ủi:
- Song Nhi, cả đời này ta sẽ không phụ nàng đâu, nếu như ta có phụ nàng thì sẽ bị ông trời trừng phạt.

- Lão gia, người đừng nói những lời độc miệng như vậy!
Song Nhi bàng hoàng đẩy Lục Thất ra và ngước mắt lên nhìn.

Lục Thất cúi xuống nhìn sâu vào đôi mắt đang ngấn lệ của Song Nhi rồi dịu dàng nói:
- Song Nhi, nàng không chê bai ta, thì ta xin thề với nàng, sau này nếu nàng có thể ở bên cạnh bầu bạn lâu dài với Ninh Nhi thì bất cứ lúc nào nàng muốn, ta cũng có thể lập nàng làm chính thiếp, như thế nào, chuyện này cho nàng tự quyết định.

Đôi mắt dàn giụa nước mắt của Song Nhi ngước lên nhìn Lục Thất, rồi dụi đầu vào ngực hắn, hắn cũng dang tay ôm chặt nàng vào lòng. Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Thật lâu sau, Vi Song Nhi mới khẽ đẩy Lục Thất ra, bước đến bên cạnh Ninh Nhi và nắm lấy tay phải của Ninh Nhi và nói:
- Chủ mẫu, sau này Song Nhi có thể an tâm hầu hạ người rồi.

Ninh Nhi mỉm cười nhìn Song Nhi, nàng do dự một lúc, như là có lời muốn nói nhưng lại thôi, đưa bàn tay trái ra, vuốt ve lấy bàn tay của Song Nhi:
- Ở trong phòng thì hãy gọi ta là tỷ tỷ.

- Tỷ tỷ!
Song Nhi ngoan ngoãn nghe lời, Ninh Nhi gật đầu đáp lại và quay sang dịu dàng nhìn Lục Thất.

Lục Thất cũng âu yếm nhìn hai người, khóe miệng nở một nụ cười hiền lành. Trong lúc mọi người đang hạnh phúc nhìn nhau, thì Ninh Nhi chợt quay sang mỉm cười với Diệu Ngọc.- Diệu Ngọc, muội ở lại hầu hạ lão gia nha.
Ninh Nhi dịu dàng dặn dò, nói xong thì nàng nhẹ nhàng đưa tay xoa bụng, xoay người để Song Nhi đỡ về phía chiếc ghế.

Lục Thất quay đầu nhìn Diệu Ngọc, mỉm cười tiến lên một bước, dang tay đỡ lấy bàn tay ngọc ngà của nàng. Khuôn mặt có má lúm đồng tiền của Diệu Ngọc khẽ mỉm cười nhìn hắn.

Lục Thất cũng mỉm cười, chợt nói nhỏ:
- Diệu Ngọc, Triệu huyện thừa chết rồi, nàng đã biết chuyện này chưa?

Nghe xong, khuôn mặt của Diệu Ngọc hiện lên sự kinh ngạc, nhìn Lục Thất hồi lâu rồi mới lên tiếng:
- Lão gia, thiếp đã biết rồi.

- Triệu huyện thừa chết rồi, nàng là một mỹ nữ, ta nghĩ chắc chắn là nàng xuất thân trong một gia đình giàu có.

Diệu Ngọc kinh ngạc nhìn Lục Thất, mất mấy giây nàng liền phá lên cười và nói với hắn:
- Tại sao lão gia lại nói về xuất thân của thiếp?

- Triệu huyện thừa chết rồi, ta nguyện cả đời này mang lại hạnh phúc cho nàng. Nếu như nàng đồng ý ở lại Lục gia, ta sẽ cho nàng một danh phận, còn nếu như nàng không đồng ý, nàng có thể thông báo cho người nhà của nàng đến đây chuộc nàng về.

Lời nói của hắn khiến cho Diệu Ngọc giật mình, nàng ngước lên nhìn hắn thật kỹ:
- Những lời này của lão gia, là muốn thiếp rời khỏi đây sao?

- Ta không muốn nàng rời xa ta, nhưng ta không cũng muốn giữ ta và nàng lại có chuyện đồng sàng dị mộng.
Lục Thất đáp lại không chút do dự.

Khuôm mặt của Diệu Ngọc chan chứa cảm xúc, đôi mắt đẫm lệ, nàng lắc đầu nói với hắn:
- Nhà của thiếp cách đây rất xa, ở tận Thường Châu.

Nhe xong Lục Thất không khỏi ngạc nhiên hỏi lại:
- Nhà của nàng ở Thường Châu?

Diệu Ngọc gật đầu, nhỏ nhẹ đáp lại:
- Thiếp vốn dĩ là chính thiếp của huyện lệnh trước, nhưng lại bị Triệu huyện thừa cướp về.

Lục Thất im lặng, một lúc sau hắn mới lên tiếng:
- Nếu như nàng muốn quay về Thường Châu thì ta sẽ để nàng đi.

Đôi mắt đẹp của Diệu Ngọc rưng rưng lên vì xúc động, nàng ngạc nhiên nhìn hắn. Lục Thất cười hiền đáp lại:
- Từ trước tới giờ ta là người rất giữ chữ tín, nếu như nàng muốn trở về Thường Châu, trước mắt thì nàng có thể ở lại Lục gia, sau này có cơ hội ta sẽ đưa nàng trở về nhà hoặc là đợi người thân của nàng đến đón.

Diệu Ngọc im lặng cúi đầu xuống, Lục Thất buông nàng ra và nói:
- Nàng nên đến chỗ của Tương Nhi trước đi, ngày mai thì hãy cho ta biết quyết định của nàng, nàng yên tâm, những lời mà ta đã nói trước mặt của Ninh Nhi và Song Nhi, tuyệt đối sẽ có chuyện lặp lại đâu.

Diệu Ngọc ngoan ngoãn gật đầu, quay lưng như muốn bước đi nhưng sau khi bước được vài bước, thì Diệu Ngọc liền xà vòng lòng của Lục Thất, hai cánh tay của nàng ôm chặt lấy hắn.

- Lão gia, Tân chủ mẫu đã từng hỏi muội, nhưng muội không không muốn rời xa nơi đây.
Diệu Ngọc nép đầu vào ngực hắn, dịu dàng trả lời.

Lục Thất ồ lên một tiếng vì bất ngờ, hắn âu yếm ôm chặt lấy Diệu Ngọc. Diệu Ngọc đột nhiên lên tiếng:
- Lão gia, đêm dài lạnh lẽo, để nô tì đi, bên Song Nhi tỷ tỷ đang đợi người đó.

Quyển 2 - Chương 120: Đêm đẹp

Lục Thất nghe thấy tiếng tim đập thình thịch, vật bên dưới người bỗng căng lên, đã bị bàn tay mềm mại nắm qua lớp quần, chợt có người chạy vội tới, giơ bàn tay ngọc kéo Diệu Ngọc rời khỏi hắn, hóa ra là Song Nhi.

- Đồ nỡm này, dám bố trí, nô tì sẽ để lão gia xem xem, cứ giương mắt nhìn đấy.

Song Nhi hờn dỗi đưa tay kéo váy áo của Diệu Ngọc xuống, bàn tay của Diệu Ngọc cũng linh hoạt kéo váy áo của Song Nhi, rất nhanh hai cơ thể ngọc ngà trắng ngần hiện ra trước mắt Lục Thất, lại thấy hai cơ thể ngọc ôm lấy mình kéo lên giường, diễn màn quấn quýt vật lộn hoạt sắc sinh hương trên giường.

Lục Thất mỉm cười nhìn hai người đẹp tuyệt mỹ trên giường, hiểu ra đội thiếp thất xinh đẹp này đang cố ý đùa giỡn, đêm đẹp bớt đắng, sự trở về của hắn giống như một vị khách qua đường, nên quý trọng thời gian nam nữ hoan ái này.

Dục hỏa trong cơ thể bừng bừng lên tràn trề, Ninh Nhi lặng lẽ bước tới, cùng hắn cởi quần áo, hắn đưa tay ôm khẽ lấy Ninh Nhi, dưới nụ cười nhè nhẹ có chút động viên, hắn mới quay người cất bước nhào lên giường.

Hắn vừa lên giường, đã thấy Song Nhi cưỡi trên người Diệu Ngọc, hai bàn tay ngọc túm lấy cổ chân của Diệu Ngọc, làm cho cặp đùi tuyết của Diệu Ngọc mở to ra, chỗ tuyệt diệu ấy đã lộ rõ hoàn toàn, còn Song Nhi lại chìm eo thon xuống giang cặp mông trắng nở nang ra.

Cánh tay trắng tuyết của Diệu Ngọc ôm lấy đầu Song Nhi, ngửa má lúm đồng tiền quyến rũ nhìn Lục Thất trên giường, mỉm cười duyên dáng nói:
- Lão gia, đây là song bướm bay, lão gia thưởng thức xong là phải nói xem bướm trên đẹp hay là bướm dưới đẹp, không được nói đều đẹp đâu đấy.

Ánh mắt của Lục Thất lộ vẻ bất ngờ, bỗng nở nụ cười tà cổ quái, bàn tay vạm vỡ của hắn duỗi ra, vuốt ve tư thế đứng kiểu bướm do hai mỹ nhân ghép thành, mơn trớn mấy giây, bỗng rời người đối mặt với cặp mông của Song Nhi, lặng lẽ vồ ép tới, cánh tay hắn ôm lấy thắt lưng và mông của Song Nhi, vật bên dưới người kia lại chĩa thẳng vào người Diệu Ngọc, người Diệu Ngọc run lên ồ một tiếng, bàn tay ngọc di chuyển xuống dưới ôm âu yếm cái lưng trắng ngần của Song Nhi.



Một chiếc đèn chụp lồng tròn đặt trên bàn, phát ra ánh sáng êm dịu, chiếu sáng nội thất, những cơ thể trắng ngần nằm khỏa thân cùng nhau trên giường, người ôm, người nằm sấp, người ngả lưng che hơn phân nửa cơ thể cao lớn của Lục Thất, hắn kê cao gối ngủ, cánh tay trái ôm lấy Ninh Nhi đang nép vào người như con chim nhỏ.

- Diệu Ngọc, tên thật của nàng là gì?
Lục Thật dịu dàng hỏi, Diệu Ngọc đang nằm sất trong ngực hắn, cánh tay phải của hắn vuốt ve mái tóc nàng.

- Nô tì vốn họ Tiêu, tên là Hương Lan.
Diệu Ngọc khẽ đáp, nàng nằm úp trên người Lục Thất, đầu lười biến cũng không muốn ngẩng lên.

- Nàng họ Tiêu?
Lục Thất lập tức nhạy cảm nhíu mày lại hỏi.

- Nô tì họ Tiêu, xuất thân là Tiêu thị Thường Châu, có điều nô tì là con vợ lẽ, địa vị rất thấp trong Tiêu thị Thường Châu.
Giọng Diệu Ngọc có chút thương cảm khẽ giải thích.

- Nói như vậy, nàng và Tiêu thị của huyện Thạch Đại là thân tộc?
Lục Thất hỏi.

Diệu Ngọc im lặng, một lát sau mới khẽ đáp:
- Coi như là thân tộc, nhưng Tiêu thị của huyện Thạch Đại lại không muốn nhận nô tì là người thân, nô tì năm đó theo… người chồng trước tới huyện Thạch Đại, từng tới Tiêu phủ cầu kiến, nhưng Tiêu phủ của huyện Thạch Đại không muốn cho nô tì vào cửa, sau này nô tì gặp rủi ro, từng đưa thư đến cầu cứu, kết quả Tiêu phủ căn bản không rảnh mà để ý tới.

Lục Thất bất ngờ ồ lên một tiếng, Diệu Ngọc lại im lặng một lát sau mới nhỏ giọng nói tiếp:
- Lão gia, nô tì từng nghe nói, Tiêu phủ huyện Thạch Đại sở dĩ không muốn nhận nô tì làm người thân, là vì Tiêu phủ nằm ở huyện Thạch Đại, kiêng kỵ có quan hệ với quan huyện, nghe nói thái độ của Tiêu phủ huyện Thạch Đại trước việc đến đây của nô tì thậm chí còn phản cảm thù hận đấy.

Lục Thất khẽ ồ lên một tiếng kinh ngạc, hắn hiểu điều Diệu Ngọc nói là sự thật, khi ở kinh thành, hắn đã biết Tiêu phủ huyện Thạch Đại vì muốn tránh rước họa vào người, luôn tránh ra mặt dính vào quan thế của huyện Thạch Đại, nghe nói là không muốn cho Đường hoàng cái cớ để hỏi tội.

- Diệu Ngọc, sau này nàng vẫn lấy tên Hương Lan đi, chính thức trở thành thiếp thị của ta.
Lục Thất đáp lại.- Nô tì tạ ân điển của lão gia.
Hương Lan nuốt tiếng đáp lại.

- Hương Lan, về sau ở Lục gia, đừng thấy tủi thân, ta nói cho nàng biết một chuyện, Lục Nga cũng là thiếp thị của ta, cô ấy đang ở kinh thành.
Lục Thất nhẹ nhàng nói.

A! Hương Lan ngẩng đầu thất thanh nhìn Lục Thất, Lục Thất nhìn nàng, lại nói thêm:
- Nếu nàng muốn ở cùng với Lục Nga, sau này ta có thể để nàng theo Lục Nga.

Hương Lan ngẩn ra, khuôn mặt xinh đẹp do dự, một lát sau lắc đầu nói:
- Lão gia, nô tì muốn hầu hạ Tương chủ mẫu.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta cũng thấy, nàng và Lục Nga ở cùng nhau, sẽ rất xấu hổ.

Hương Lan dạ nhẹ một tiếng gật đầu, Lục Thất âu yếm mái tóc nàng, nói tiếp:
- Hương Lan, nàng về phòng đi, nói với Tương Nhi đừng ngủ, nửa giờ nữa ta sẽ qua.

Hương Lan ngẩn ra, chần chừ một lát, nhỏ giọng nói:
- Lão gia mệt nhọc cả ngày rồi, chi bằng ngày mai hãy đi đi, nô tì sẽ chuyển lời tới Tương chủ mẫu về tấm lòng quan tâm của lão gia.

Lục Thất nghe xong thấy ấm áp trong lòng, cười nhẹ nhàng đáp:
- Cơ thể của ta còn có thể, nàng đi đi, đến ngày mai ta chưa chắc đã rảnh.

Hương Lan gật đầu không nói thêm nữa, đứng dậy lấy váy áo mặc và, im lặng rời đi.
Hương Lan vừa đi, Lục Thất giơ tay âu yếm mái tóc của Song Nhi, dịu dàng nói:
- Song Nhi, ta đã gặp đại huynh rồi, nói chuyện với hắn rất nhiều.

- Lão gia đã gặp huynh trưởng của nô tì rồi ư.
Song Nhi vui mừng bất ngờ đáp lại, duỗi cánh tay ngọc ra mơn trớn ngực Lục Thất.

- Đã gặp, huynh trưởng nói ta rằng nàng đã quay về Lục gia, lúc ấy ta nghe xong trong lòng vô cùng khoan khoái, thật sự muốn gặp nàng, đánh cho nàng một trận… thật mạnh.
Lục Thất nói với giọng điệu vui sướng.

- Lão gia trước đây đã đánh nô tì rất đau, chỗ đó của nô tì đến giờ vẫn rất đau kìa.
Song Nhi ngửa lúm đồng tiền xinh đẹp ra, nũng nịu khẽ nói.

Giọng nói khẽ lọt vào tai khiến Lục Thất mất hồn, vật đó bên dưới người lập tức ngóc lên ra uy, trong lòng hắn nhộn nhạo, khuôn mặt gượng cười, nói:
- Song Nhi, ta muốn nói với nàng chuyện chính.

- Nô tì đang nghe đây, lão gia cứ nói đi.
Song Nhi dịu dàng đáp lại, bàn tay trắng tuyết lại di chuyển xuống phía dưới túm lấy vật kia của Lục Thất.

Lục Thất không khỏi trợn mắt, cố áp chế dục vọng, mặt hướng lên nói:
- Song Nhi, đương kim Hoàng thượng cực kỳ nghi kỵ đại thần, sau khi ta và huynh trưởng mật bàn, chỉ có thể kết thành liên minh ngầm, vì thế ta chỉ có thể ủy khuất nàng làm thị thiếp, ta không thể để người khác biết huynh trưởng nàng là quan ở kinh thành, về sau nàng ở Lục gia, đừng nhắc đến huynh trưởng của nàng là ai nữa, nếu không sẽ rước họa vào người huynh trưởng và ta đấy, Hoàng thượng kỵ đại thần cấu kết với võ quan.

- Vâng, nô tì nhớ kỹ.
Song Nhi tùy ý đáp lại.

- Song Nhi, ta muốn nghe con của Ninh Nhi.
Lục Thất lại khẽ nói.

Song Nhi vâng một tiếng đứng dậy, cơ thể trắng ngần rời ra ngoài, Lục Thất được thoát thân ngồi dậy, lại nghiêng người áp tai vào bụng của Ninh Nhi, Ninh Nhi vui mừng dịu dàng nhìn hắn, lúc trước Lục Thất muốn “vui vẻ” với nàng, nàng lập tức từ chối, nàng sợ làm thương tổn đứa con trong bụng, đứa con trong bụng này là hy vọng mà nàng mong ngóng rất lâu rồi.

Sáng hôm sau, Lục Thất bước ra khỏi phòng Tương Nhi, duỗi duỗi gân cốt trong sân, lại luyện một bài quyền cước rồi mới cùng các ái thiếp vào ăn sáng.

Thời gian của Lục Thất rất ít, hôm nay hắn phải ra ngoài bái kiến Vương Chủ bộ, sau đó dưới sự sắp xếp của Vương Chủ bộ sẽ ngầm gặp Đông Hà, nếu cần thiết, hắn còn phải đi gặp Tôn Huyện lệnh, đêm trước hắn nghe Vương Chủ bộ nói, Tôn Huyện lệnh sau khi Triệu Huyện thừa chết đã tiếp quản thế lực của cửa đông thành dưới sự ủng hộ của Tống phủ, vệ quan huyện nha cũng có không ít người sẵn sàng góp sức cho Tôn Huyện lệnh, Tôn Huyện lệnh hiện giờ đã sốn ở hậu trạch của huyện nha, nhưng Vương Chủ bộ nói, Tôn Huyện lệnh sống ở huyện nha thực ra là y đang âm thầm giật dây.

Ăn cơm xong, Lục Thất thay khôi giáp, Tương Nhi cũng đã trang điểm xong chuẩn bị xuất hành, ngồi một mình trong xe chờ, Lục Thất sau khi trở về vẫn ân ái với nàng như trước, khiến trái tim hoảng hốt của nàng đã an lòng rồi.

Trong đêm qua, ái lang đêm khuya tới khiến cho lòng nàng ấm áp tột cùng, phóng đãng quyến rũ hầu hạ, phấn khích gần như cả đêm không ngủ, giờ người nàng vẫn còn mỏi không còn sức lực, nhưng trái tim thì lại sung sướng quên cả mệt mỏi.

Chờ trong sân một lát, đám thuộc quan của Lục Thất đã tới, hắn ra cửa cưỡi quân mã, cùng xe ngựa của Tương Nhi song song khởi hành, trên đường đội ngựa uy vũ của họ ầm ầm khiến người đi đường nhao nhao dừng chân đứng xem.

Vẻ mặt Lục Thất trước sau luôn thản nhiên, hắn không thích khoa trương như thế, nhưng Vương Chủ bộ lại yêu cầu hắn phải làm vậy, Vương Chủ bộ nói, sự khoa trương của hắn một mặt sẽ kinh sợ tới đối thủ, mặt khác sẽ lôi kéo rất nhiều thế lực quan thân.

Có câu nhiều thế lực mới làm nên tường thành, thế lực quan thân là cây cỏ đầu tường, ngươi mạnh mẽ thì họ mới muốn nịnh bợ ngươi, mới không muốn đối đầu với ngươi, sẽ hình thành một loại uy danh, có tiếng tăm cường thế, mới làm đối thủ kinh sợ, không dám lộ liễu đối phó với Lục gia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau