KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 236 - Chương 240

Quyển 2 - Chương 111: Thứ sử trì châu

Lục Thất rời khỏi Nam môn Châu nha, lập tức vòng đi chính môn Châu nha. Lần này hắn bái kiến Trưởng sử Trì Châu, ấn tượng trong lòng đối với vị Tạ đại nhân kia coi như cũng được, chủ yếu là bởi cá tính thẳng thắn đi ngay vào đề của Tạ đại nhân, khiến hắn cảm thấy không bài xích.

Đến chính môn Châu nha rồi, tướng thủ môn uy vũ vừa nghe Lục Thất là sứ giả từ kinh thành đến, không dám chậm trễ trực tiếp mời vào cửa, để Lục Thất chờ ở nơi bức bình phong, tướng thủ môn bước nhanh đi vào bẩm báo.

Một lát sau, tướng thủ môn cùng một người trung niên mặc áo gấm tới gặp Lục Thất, vừa thấy Lục Thất, người trung niên đánh giá một chút, hỏi:
- Vị quan tướng này, không biết là sứ giả của vị đại nhân nào?

Lục Thất vội chắp tay nói:
- Tại hạ là Giáo úy Thiên Ngưu Vệ, phụng Hoàng mệnh, chuyển giao thánh chỉ đến cho Mã đại nhân.

Vẻ mặt người trung niên kinh biến, chợt quay đầu nhìn về tướng thủ môn, tướng thủ môn cũng là vẻ mặt sửng sốt nhìn Lục Thất, Lục Thất vừa thấy, vội nói:
- Vật tại hạ cần phải chuyển giao là mật chỉ, vì vậy ở bên ngoài không dám đường hoàng.

Người trung niên ồ một tiếng, chắp tay cung kính nói:
- Không biết là Hoàng sử quá bộ đến, xin thứ tội, mời Hoàng sử đi vào trong.

- Tại hạ họ Lục, không dám xưng Hoàng sử, tại kinh thành có nghe nói, Mã đại nhân là Đại tướng quân của Hữu Thiên Ngưu, cũng chính là thượng quan của tại hạ, mời ngài gọi tại hạ Giáo úy là được.
Lục Thất khiêm tốn yêu cầu.

Người trung niên ngẩn ra, tiện đà mỉm cười nói:
- Tốt, mời Lục giáo úy vào trong.

Bố cục của nha môn Thứ Sử, cùng với nha môn ở hai phía Nam Bắc giống nhau, Lục Thất được dẫn vào khách sảnh ở sau công đường, sau đó người trung niên chủ động xin nghiệm chứng Thiên Ngưu Đao và lệnh của Lục Thất. Nghiệm xong thì mời Lục Thất chờ, nói rằng Mã đại nhân đã đi trong quân tuần tra phòng ngự quân sự sông Trường Giang, gã lập tức đi mời về.

Lục Thất đành phải ngồi chờ, kết quả là chờ một hồi thật lâu, trong lúc chờ đợi ngoại trừ tỳ nữ dâng lên trà bánh, cũng không có ai khác vào phòng tới gặp.

Đợi chừng hai thời, lòng Lục Thất đã nổi lên lo âu, đứng dậy đi đi lại lại, chủ yếu là vì hắn có chuyện trong lòng, chính là việc của Chu Nhạn Nhi. Nói thật, nội tâm hắn cũng không nguyện đi cầu Chu Nhạn Nhi, vấn đề là bởi nàng ta đã gả vào cửa Mã gia, nếu hắn đi xin vợ của người ta, thật sự là hoang đường.

Chẳng qua tính hắn làm việc luôn biết biến báo, nói rõ ra, chính là cách hắn làm việc rất thực tế. Theo phân tích khuyên bảo của Vương chủ bộ, hắn cũng cảm thấy có đạo lý, nên nắm bắt chút cơ hội này đi làm chuyện hoang đường, mưu cầu Đường Hoàng thay đổi cái nhìn đối với hắn. Cái gọi là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, thôi thì coi như hết thảy đều là vì tâm tư Vận Nhi khủng hoảng mà đi quỳ cầu vậy.

Từ bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, tinh thần Lục Thất phấn chấn lên, rất nhanh, một người đàn ông mặc áo bào tím từ cửa bên công đường đi vào. Lục Thất nhanh chóng trông thấy tướng mạo của người bên ngoài, mặt tròn tai to, sắc mặt có hơi ngả vàng, thân thể phúc hậu, nhìn lại trông có vẻ hơi già, tuổi chừng năm mươi, tuy nhiên ánh mắt nhìn về phía Lục Thất lại toát ra sự uy nghiêm.

Người đàn ông mặc áo bào tím nhìn Lục Thất, chân vẫn không dừng bước đi thẳng đến ghế chủ vị. Theo phía sau ông ta là hai gã võ quan khoác giáp, sau võ tướng là năm người hoặc mặc quan y hoặc mặc bào y, trong đó có người trung niên Lục Thất đã gặp qua.

Vừa thấy người đàn ông mặc áo bào tím ngồi xuống, Lục Thất khom lưng chắp tay hành lễ nói:
- Ti chức bái kiến Đại tướng quân.

Người đàn ông mặc áo bào tím ngẩn ra, lạnh nhạt nói:
- Ngươi gọi ta đại nhân là được.

- Vâng, hạ quan Lục Thiên Phong bái kiến Thứ sử đại nhân.
Lục Thất một lần nữa cung kính bái.

Người đàn ông mặc áo bào tím gật đầu, chợt chau mày nhìn Lục Thất, bật thốt:
- Lục Thiên Phong?

- Vâng, Lục Thiên Phong chính là ti chức.
Lục Thất cung kính nói.

Người đàn ông mặc áo bào tím nhìn hắn, qua mấy giây, mới lạnh nhạt nói:
- Ngươi hẳn là Huyện Úy hộ quân huyện Thạch Đại, như thế nào đã trở thành Thiên Ngưu Vệ rồi?

- Hồi đại nhân, ti chức có việc cần đi kinh thành, cầu chức Lữ Soái phủ quân của phủ Ung Vương phủ, sau thì được Thái tử điện hạ thưởng chức, ban cho Thiên Ngưu Đao, nhậm chức Điện Ti Đô Ngu Hầu.
Lục Thất cung kính trả lời, lôi ra da hổ của Thái tử mượn uy.

Người đàn ông mặc áo bào tím nhìn Lục Thất qua mấy giây mới lạnh nhạt nói:
- Ngươi đến là để truyền mật chỉ à?

- Vâng, mời Thứ sử Trì Châu Mã đại nhân tiếp chỉ.
Lục Thất cung kính đáp lại, sau đó lấy ra thánh chỉ hai tay nâng lên.

Trên mặt người đàn ông mặc áo bào tím lộ ra vẻ ngoài ý muốn, thấy Lục Thất vậy mà chần chờ chưa dâng tới. Lục Thất đang cung kính cầm mật chỉ cũng không động, hắn nhất định phải khiến cho Mã đại nhân kính cẩn tiếp mật chỉ. Trong lòng hắn cho rằng, nếu hắn chủ động đưa qua, như vậy sẽ có vẻ là hắn bất kính với Đường Hoàng, mà làm cho Mã đại nhân cung kính tiếp mật chỉ, sẽ có khí thế lớn tiếng dọa người.Song phương giằng co trong chốc lát, cuối cùng vẫn là Mã đại nhân chống chọi không nổi, mang vẻ mặt nghiêm nghị đứng lên, cúi đầu vươn ra hai tay, kính cẩn nói:
- Thần, tiếp thánh dụ, Hoàng thượng vạn tuế.

Lục Thất vừa thấy chuyển biến tốt lập tức đi qua, đặt mật chỉ vào trong tay Mã đại nhân, sau đó cung kính lui trở về. Mã đại nhân tiếp mật chỉ rồi, thân lùi về sau ngồi xuống, ông ta liếc mắt nhìn Lục Thất một cái, mới cúi đầu cẩn thận quan sát mật chỉ một hồi, cuối cùng ở trước mặt Lục Thất mở ra xem.

Xem trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn về phía Lục Thất, lạnh nhạt nói:
- Lục đại nhân vất vả rồi.

Lục Thất vẫn đứng, cung kính nói:
- Đại nhân, ti chức xin đại nhân cho một phong thư để trở về bẩm báo, ti chức cần phải giao cho Hạ đại nhân, làm chứng đã hoàn thành sứ mệnh.

Mã đại nhân ngẩn ra, nói:
- Lục đại nhân nhận biết Hạ đại nhân sao.

- Ti chức không dám nói nhận biết, chỉ có thể nói, trước khi gặp Thái tử điện hạ, từng ở một ngôi chùa gặp qua Hạ đại nhân.
Lục Thất cung kính trả lời.

Mã đại nhân trầm mặc, một lát sau mới nói:
- Lưu Sơn, ngươi đi viết một phong thư giao cho Lục đại nhân đi.

- Vâng.
Người trung niên kia cung kính đáp lời, xoay người đi đến án thư ở một góc phòng.

- Lục đại nhân ngồi đi.
Mã đại nhân thản nhiên nói.

- Tạ đại nhân.
Lục Thất cung kính thưa, nhưng vẫn hơi do dự chưa ngồi, chợt dời bước đến trước mặt Mã đại nhân, hạ thấp người quỳ một gối, kính cẩn nói:
- Đại nhân, hạ quan có một chuyện khẩn cầu, cầu đại nhân có thể thành toàn.

- Ồ, là chuyện gì, ngươi nói nghe xem.
Mã đại nhân giương mắt quan sát hắn, giọng điệu có chút bất ngờ trả lời.

- Đại nhân, ti chức vô cùng ái mộ tiểu thư Chu Nhạn Nhi của Chu phủ huyện Thạch Đại, và tỳ nữ của Nhạn Nhi tiểu thư, cũng từng cầu hôn nhưng lại bị Chu phủ cự tuyệt. Ti chức đi kinh thành, được chút quan đồ, vốn tưởng rằng sau khi trở về cầu hôn sẽ có thể thành, lại không nghĩ đã chậm một bước. Chu phủ đã tặng Nhạn Nhi tiểu thư cho đại nhân, ti chức mặt dày khẩn cầu đại nhân, có thể đem chủ tớ Nhạn Nhi thưởng cho ti chức, ti chức nhất định sẽ ghi nhớ ân tình của đại nhân.
Lục Thất cung kính thành khẩn thỉnh cầu một phen.Hắn kiên trì nói xong, vốn tưởng rằng Mã đại nhân sẽ giận tím mặt trách cứ, hoặc là băng lãnh hạ lệnh trục khách đuổi hắn đi, còn khả năng bằng lòng hào phóng thành toàn cơ hồ là cực kỳ bé nhỏ.

Trầm mặc, yên tĩnh, một hồi lâu, Lục Thất đang quỳ lại nghe được một chuyện không thể tin nổi, bên tai truyền đến thanh âm lạnh nhạt của Mã đại nhân:
- Lục đại nhân có phải là đã lầm lẫn gì không, bổn quân vừa mới suy nghĩ, chưa từng nghe qua vị tiểu thư Chủ phủ nào cả, trong phủ cũng không có người như ngươi nói.

Lục Thất ngớ ra ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy vẻ mặt và ánh mắt của Mã đại nhân lạnh nhạt, lòng của hắn khẽ động, lập tức phản ứng, vội trả lời:
- Đại nhân, ti chức là nghe nói, cho nên vội vàng chạy thẳng tới Trì Châu.

- Bản quân xem Lục đại nhân không phải là dạng người lỗ mãng đâu đấy.
Mã đại nhân thản nhiên nói.

- Ti chức biết tội, xin đại nhân thứ lỗi, ti chức sẽ trở về xem là có chuyện gì xảy ra.
Lục Thất cung kính đáp lại.

- Không vội, Lục đại nhân ngồi đi.
Mã đại nhân thản nhiên nói.

Lục Thất tạ ơn, rồi đứng dậy ngồi về chỗ cũ, lại nghe Mã đại nhân nói:
- Công trạng và thành tích của Lục đại nhân tại huyện Thạch Đại, bổn quân cũng có nghe qua.

- Tạ đại nhân khen ngợi, ti chức tự biết ở huyện Thạch Đại đã làm tròn bổn phận của mình, nhưng vẫn không tránh khỏi sinh ra nhiều chuyện rắc rối, ti chức cũng là thân bất do kỷ.
Lục Thất cung kính đáp lại.

- Lục đại nhân là trực tiếp từ kinh thành đến đây sao?
Mã đại nhân chuyển trọng tâm câu chuyện.

- Không phải, ti chức là từ Ninh Quốc quân đến đây. Ti chức phụng mệnh Thái tử điện hạ hộ vệ Mạnh Thạch đại nhân cùng chín quan tướng đi Ninh Quốc quân, mục đích đi Ninh Quốc quân là để tăng cường quân bị Tam doanh. Ti chức viện cớ thăm người thân, rời khỏi Ninh Quốc quân đến đây truyền mật chỉ đấy.
Lục Thất cung kính trả lời.

Mã đại nhân trầm mặc, một lát sau mới hỏi:
- Lục đại nhân có biết mật chỉ là mệnh lệnh việc gì không?

- Ti chức không biết.
Lục Thất lập tức phủ nhận.

- Chính là lệnh cho bổn quân tăng cường quân bị Tam doanh đấy.
Mã đại nhân thản nhiên nói, Lục Thất bình tĩnh không nói.

- Lục đại nhân hẳn là biết chuyện lập quân đội tại Thường Châu rồi chứ?
Mã đại nhân lại hỏi.

- Không dám giấu giếm đại nhân, ti chức cũng có nghe nói qua.
Lục Thất hàm súc trả lời.

- Tại Thường Châu lập quân, mật chỉ cũng là do Lục đại nhân đưa tới, hay là Bệ hạ có ý định để cho Lục đại nhân ngày sau trở thành Chủ soái quân Thường Châu.
Mã đại nhân hỏi trắng ra.

Lục Thất cả kinh nhìn lại, vội nói:
- Đại nhân chớ có nói bừa, ta trẻ tuổi như vậy, sau này lập quân nếu trong số quan tướng có ta, ta cũng chỉ có thể là Doanh tướng.

Mã đại nhân nhìn hắn cười cười, lúc này người trung niên đã quay lại đứng đợi, y quay đầu nói:
- Lưu Sơn, đưa cho Lục đại nhân đi.

Lục Thất vừa nghe vội đứng dậy, chắp tay nói:
- Ti chức cáo từ.

Quyển 2 - Chương 112: Cáo già

Thấy Lục Thất rời đi rồi, Mã đại nhân lại bảo mọi người rời phòng, sau đó cầm trở về mật chỉ nhìn xem, thậm chí hòm thư niêm phong mật chỉ cũng xem xét cẩn thận.

Một lát sau người trung niên trở lại, đi đến bên cạnh Mã đại nhân, cung kính nói:
- Đại nhân, người nọ là Lục Thiên Phong đấy.

Mã đại nhân nhìn gã một cái, lạnh nhạt nói:
- Ngươi dám cầm tù Thiên Ngưu Vệ sao.

- Không không, là thuộc hạ ngu độn rồi.
Người trung niên cả kinh, sợ hãi vội vàng tự trách nói.

Mã đại nhân buông xuống mật chỉ, lạnh nhạt nói:
- Mật chỉ là thật, cũng không có ám chỉ gì cả, Lục Thiên Phong này, bổn quân không thể lộn xộn đâu.

Người trung niên gật gật đầu, nhưng cũng không dám nhiều lời, một lát sau, lại nghe Mã đại nhân nói:
- Ngươi đi thông báo phu nhân, hai nữ nhân do Chu phủ huyện Thạch Đại đưa tới kia, lấy tội danh phạm thượng bất kính, bán đi Di Tình viện. Sau đó ngươi báo cho Lục Thiên Phong tới mang người rời đi, tuy nhiên ngươi phải nói cho Lục Thiên Phong biết, người không thể quay trở về huyện Thạch Đại.

- Đại nhân, Lục Thiên Phong chẳng qua chỉ là một võ quan mới được thăng tiến, đại nhân địa vị tôn quý, cần gì phải mặc cho hắn càn quấy.

Mã đại nhân nhìn gã một cái, lạnh nhạt nói:
- Bổn quân tất nhiên địa vị tôn quý, nhưng cũng không dám quên, địa vị tôn quý của bổn quân là do Bệ hạ ban cho. Ngươi cảm thấy bổn quân có cần thiết phải vì hai nữ nhân mà chọc tiểu nhân thị phi không?

Người trung niên ngẩn ra, hạ giọng nói:
- Đại nhân chẳng lẽ cho rằng, sẽ bị người này hãm hại.

Mã đại nhân gật gật đầu, đáp lại nói:
- Thiên Ngưu Vệ chính là gia nô của Bệ hạ, người này có thể tiếp xúc với Hạ đại nhân, nếu hắn ngầm ôm hận trong lòng, gặp dịp nhất định sẽ nói lời hãm hại ta. Đương kim Bệ hạ là một vị Hoàng đế nhẹ dạ, đôi khi, vừa nghe tiếng gió đã bảo là mưa (không có chủ kiến, bảo sao hay vậy).

Người trung niên gật đầu, bỗng nghe Mã đại nhân nói:
- Bổn quân mặc cho hắn càn quấy, kỳ thật còn là bởi một nguyên nhân trọng yếu khác, đó là phụ tử Chu phủ huyện Thạch Đại không thể trọng dụng. Bổn quân không muốn vì hạng người vô dụng mà liều lĩnh rước rắc rối vào thân.

Người trung niên ồ một tiếng, hơi kinh ngạc nói:
- Ý đại nhân là muốn cho người khác đảm nhiệm chức vị Chủ bộ huyện Thạch Đại sao?

- Hồ đồ, ngươi theo bổn quân lâu như vậy, thế mà cái gì cũng không nhìn thấu. Bổn quân là Thứ sử Trì Châu, kiêm chức Tiết Độ Sứ Khang Hóa quân, nếu mà lộ liễu kết đảng nắm quyền lực ở huyện, sẽ thành cái gì chứ. Ngươi nhớ cho kỹ, quan viên nắm giữ thực quyền thuộc huyện nhất định phải có bối cảnh được quan kinh thành tiến cử, người Chu phủ nhậm chức Chủ bộ, chẳng qua chỉ là con rối dùng để giữ chỗ trước thôi. Bổn quân tuyệt không ủng hộ chuyện đoạt quyền thi chính, mai sau trong kinh nếu có người muốn bổ nhiệm, bổn quân tự nhiên có được nhân tình.
Ngữ khí Mã đại nhân hơi nghiêm khắc thuyết giáo.

- Vâng, thuộc hạ thụ giáo.
Người trung niên cung kính đáp lại.

- Đi thôi, báo cho phu nhân biết chớ có nhầm lẫn, là người từ huyện Thạch Đại tới, tên... Nhạn Nhi.
Mã đại nhân dặn dò.

Người trung niên ngẩn ra, cung kính nói:
- Đại nhân yên tâm, thuộc hạ sẽ làm tốt hết thảy.
Mã đại nhân gật gật đầu.

*****

Lục Thất rời khỏi Châu nha, tìm đến tửu lâu nơi nhóm quan tướng thuộc hạ nghỉ ngơi. Mới gặp mặt nhóm thuộc hạ, hắn bỗng có linh cảm quay đầu nhìn lại, đã thấy ở cửa đi vào một nữ nhân mặc y phục màu lục nhạt, đầu đội đấu lạp buông xuống sa mỏng.

Hắn lập tức mỉm cười, vẫy tay với nhóm quan tướng thuộc hạ, xoay người nghênh đón nữ nhân lục y. Hai người khi đến trước mặt đối phương thì dừng bước, Lục Thất mỉm cười thân thiết gọi:
- Cầm Nhi.

- Lão gia.
Vương Cầm Nhi một thân lục y, dịu dàng đáp lại Lục Thất.

Lục Thất gật đầu, yếu ớt cười nói:
- Chúng ta lên lầu nói chuyện đi.

Vương Cầm Nhi gật đầu, cùng Lục Thất đi lên nhã gian trên lầu, nhóm quan tướng thuộc hạ lại tiếp tục uống rượu tán gẫu.
Đi vào nhã gian, sau khi hai người ngồi xuống rồi, Lục Thất nói:
- Cầm Nhi, nàng là vì Nhạn Nhi tiểu thư mới dừng chân ở Trì Châu ư?

Vương Cầm Nhi gỡ xuống đấu lạp, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp duyên dáng, đôi mắt đẹp của nàng ôn nhu nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Thiếp thân đúng là vì Nhạn Nhi mà ở lại nơi này, lão gia chắc là đã quay về huyện Thạch Đại rồi.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Quay về rồi, có điều khi về đã là vào ban đêm, chỉ có thể ở Vọng Giang Bảo bầu bạn cùng Vận Nhi các nàng, trời vừa sáng vì công vụ và chuyện của Nhạn Nhi tiểu thư, liền phải chạy vội tới Trì Châu gặp Mã đại nhân.

- Ồ, lão gia là vì Nhạn Nhi mà tới sao?
Vương Cầm Nhi kinh ngạc nói.

Lục Thất gật đầu, tự thuật đề nghị của Vương chủ bộ, cũng nói việc Vận Nhi khổ sở cầu xin, lại kể về quá trình gặp Thứ sử Trì Châu xin người, cuối cùng nói:
- Ta đã tận lực rồi, chỉ có thể tại nơi này chờ đợi kết quả thôi.

Đôi mắt đẹp của Vương Cầm Nhi ôn tình nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Thật cảm tạ lão gia, việc của Nhạn Nhi là tâm bệnh lớn nhất của thiếp thân và chủ mẫu.

Lục Thất im lặng mỉm cười, lại nghe Vương Cầm Nhi khổ sở nói:
- Trên đường đến Trì Châu, thiếp thân đã hết lời khuyên Nhạn Nhi chạy trốn, Nhạn Nhi cũng vì tâm địa thiện lương hiếu thuận, không chịu hại cha và huynh trưởng, rốt cuộc ngày hôm trước đã vào Mã phủ.

Lục Thất gật gật đầu, chợt nghe Vương Cầm Nhi dịu dàng nói:
- Lão gia, nếu Nhạn Nhi không còn nguyên vẹn nữa, liệu lão gia sẽ ghét bỏ chăng?

Lục Thất ngẩn ra, đáp lại:
- Nàng có thấy ta ghét bỏ Vi Song Nhi và Thu Đường bao giờ chưa?

Vương Cầm Nhi nở nụ cười xinh đẹp, dịu dàng nói:
- Nói như vậy, lão gia bằng lòng nạp Nhạn Nhi làm thiếp.

Lục Thất mỉm cười, nhẹ giọng nói:
- Ta sẽ tôn trọng ý nguyện của Nhạn Nhi tiểu thư, tuy nhiên trong vòng hai ba năm, ta không thể cho phép Nhạn Nhi tiểu thư rời đi, gả cho văn nhân vừa ý khác.

- Lão gia lo lắng Đường Hoàng thật sự biết được việc chàng quỳ xin người phải không?
Vương Cầm Nhi ôn nhu hỏi.

Lục Thất gật đầu, thấp giọng nói:- Không thể không phòng đấy.

Vương Cầm Nhi gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Lão gia ở kinh thành, có phải đã gặp chuyện gì chăng?

Lục Thất gật đầu, thuật lại những chuyện đã gặp phải tại kinh thành, đồng thời cũng nói về việc thích khách Ảnh tử.

Vương Cầm Nhi vừa nghe vừa nhíu đôi mi thanh tú, im lặng trong chốc lát, mới dịu dàng nói:
- Khi nào lão gia trở về Ninh Quốc quân, thiếp thân sẽ đi cùng lão gia.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Ta đi vào quân đội, không thích hợp mang nàng theo cùng. Nàng yên tâm đi, chiến lực của gã thích khách kia hẳn là không bằng ta, nếu không sao có thể chậm chạp không ra tay.

Vương Cầm Nhi có hơi chần chừ, gật đầu, Lục Thất há miệng thở dài, suy nghĩ một chút, nói:
- Cầm Nhi, ta có một ý tưởng, muốn nghe thử cái nhìn của nàng.

- Lão gia nói đi.
Vương Cầm Nhi thản nhiên cười đáp, khuôn mặt xinh đẹp ngậm cười quyến rũ.

Lục Thất nhìn mà ngẩn ngơ, trái tim bỗng đập thình thịch, vội âm thầm tự kiềm chế mi mắt hơi buông xuống, định thần rồi mới mở miệng nói về ý tưởng tìm đường lui của mình.

Sau khi Vương Cầm Nhi nghe xong, vẻ mặt trở nên trang trọng, đưa mắt nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Ý tưởng của lão gia, thiếp thân cho rằng rất tốt, có đường lui rồi khi làm việc cũng có thể giảm bớt kiêng kị.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ý tưởng của ta nghe qua thì tốt đấy, có điều muốn áp dụng sẽ gặp rất nhiều khó khăn, hơn nữa nếu hành sự không được kín đáo, ngược lại sẽ bị chính nó làm hại.

Vương Cầm Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Lão gia vừa mới nói, là muốn ở Thái Hồ an trí một thế lực Hồ phỉ phải không.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Hôi Ưng đã đáp ứng đến Thái Hồ gây dựng thế lực, mà sau này ta có thể sẽ phải đi Thường Châu đóng quân, cho dù không cần đi Thường Châu đóng quân, Thái Hồ vẫn là con đường trốn chạy có khả năng nhất, chỉ là làm sao để có thể hợp pháp cư ngụ tại Việt quốc, không phải là chuyện dễ.

Vương Cầm Nhi gật đầu, suy nghĩ một chút dịu dàng nói:
- Muốn hợp pháp cư ngụ tại Việt quốc không khó lắm, chỉ cần nhập cảnh tại phía tây Việt quốc, chọn ra một hộ thân hào nông thôn chuyên làm việc ác nào đó rồi tiêu diệt, sau đó mạo danh tìm đến họ hàng ở phương đông nương nhờ, cuối cùng tại phía nam Thái Hồ lựa chọn địa phương nhập hộ. Đường đi ở Việt quốc chỉ cần có bạc đều có thể thông qua, hơn nữa Tây bộ là nơi chiến loạn, di dời về phía Đông cũng là hợp tình hợp lý.

Lục Thất tin phục gật đầu, rồi lại nghe Vương Cầm Nhi dịu dàng nói:
- Lão gia, nguy hiểm nhất chính là vị Hôi Ưng kia, lão gia nếu dùng hắn đầu nhập vào Thái Hồ xây dựng thế lực, tốt nhất là phái tâm phúc cùng đi theo.

Lục Thất ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Hôi Ưng ta có thể tin tưởng, nhìn vào hành vi để biết con người, lúc trước Hôi Ưng hoàn toàn có thể thất tín một lần nữa bắn giết ta, nhưng y vẫn giữ chữ tín buông tha ta. Lần buông tha đó hoàn toàn không vì lợi ích, cho nên ta tin y, nếu ta phái người khác đi cùng y, ngược lại sẽ sinh ra nghi kỵ.

Vương Cầm Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Lão gia nói rất đúng lẽ, tuy nhiên nếu có tồn tại lợi ích, vị Hôi Ưng kia mới có thể ỷ lại vào lão gia lâu dài.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Là nam nhân đều ham muốn vinh hoa phú quý, ta đã cho Hôi Ưng và thủ hạ của y cả rồi, ngày sau sẽ thực hiện mong muốn trở thành quan quân của bọn họ. Sau này cho dù ta thật phải trốn chạy đến Thái Hồ, cũng phải tự thân ta đi đến Thái Hồ nói ra chân tướng, cho nên, địa phương cư ngụ tại phía nam Thái Hồ nếu được an trí xong, không thể để cho bọn người Hôi Ưng biết được.

Vương Cầm Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Việc an trí đường lui tại Việt quốc, thiếp thân là nữ nhân không thể tự thân đi làm, lão gia có tâm phúc nào giỏi giang, có thể đi làm việc này không?

Lục Thất thoáng suy nghĩ, nói:
- Chỉ có Quý Ngũ thúc ta mới có thể hoàn toàn tin tưởng, có điều ta rất coi trọng Quý Ngũ thúc, huống chi đi Việt quốc lại rất nguy hiểm.

- Lão gia, Quý Ngũ thúc là ai?
Vương Cầm Nhi ôn nhu hỏi.

Quyển 2 - Chương 113: Cầu thăng chức

Trong khách sảnh Châu nha, Mã đại nhân tay cầm mật chỉ tựa hồ thoáng chút suy nghĩ, bộ dáng kia trông như có tâm sự gì, chợt có người cung kính nói:
- Bẩm Thứ sử đại nhân, ngoài cửa có Giáo úy Khang Hóa quân Đông Quang cầu kiến.

- Ai?
Mã đại nhân ngẩng đầu trầm giọng hỏi.

- Đại nhân, là Giáo úy của Nha quân trong Khang Hóa quân, Đông Quang cầu kiến.
Người đến bẩm báo kính cẩn trả lời, cũng chính là tướng thủ môn kia.

- Cho gã tiến vào.
Mã đại nhân đáp lại, tướng thủ môn cung kính trả lời rồi đi.

Một lát sau, một gã Giáo úy thân khoác tướng giáp đi đến, diện mạo bình thường, tuổi hai bảy hai tám, tay phải xách theo một cái túi da, đúng là Đông Quang người mà Lục Thất chủ động thiết lập quan hệ ngoại giao.

- Đội trưởng Nha quân Hữu Vệ doanh Đông Quang bái kiến Tiết Độ Sứ đại nhân.
Cánh tay trái của Đông Quang đưa ngang ngực, quỳ một chân trên đất cung kính nói.

- Đông Quang, ngươi tới gặp bổn quân, có chuyện gì sao?
Mã đại nhân thản nhiên hỏi.

- Hồi bẩm đại nhân, gia thúc của thuộc hạ là Huyện thừa huyện Thạch Đại mới nhậm chức, thuộc hạ được gia thúc nhờ vả, hôm nay đưa tới một vạn lượng bạc làm lễ, kính xin đại nhân nhận cho.
Đông Quang cung kính, thẳng thắn hồi đáp.

Mã đại nhân nhìn Đông Quang, một lát sau mới lên tiếng:
- Đứng lên đi.

- Vâng, tạ đại nhân.
Đông Quang cung kính đứng dậy.

Mã đại nhân nhìn hắn, hỏi:
- Gia thúc của ngươi, vì cớ gì muốn dâng lễ cho bổn quân, không phải y đã có quý nhân kinh thành cất nhắc hay sao?

- Hồi đại nhân, gia thúc đúng là có quý nhân kinh thành đề bạt, nhưng vẫn hy vọng nhận được sự bảo hộ của đại nhân.
Đông Quang kính cẩn trả lời.

Mã đại nhân im lặng, một lát sau, đột nhiên nói:
- Hẳn là ngươi có biết Lục Thiên Phong.

Đông Quang ngẩn ra, cung kính nói:
- Vâng, thuộc hạ có biết Lục Thiên Phong, là trong một lần thi hành nhiệm vụ giết hắn mà nhận biết, lần đó thuộc hạ thất thủ.

Mã đại nhân lạnh nhạt nói:
- Gia thúc của ngươi cùng với Lục Thiên Phong có tới lui gần gũi hay không?

Đông Quang ngẩn ra, đáp lại:
- Hồi đại nhân, gia thúc và Lục Thiên Phong không quen biết nhau, thuộc hạ có thể cam đoan, gia thúc cùng Lục Thiên Phong tuyệt đối không có bất kỳ quan hệ trực tiếp nào cả.

- Thật vậy sao? Nhưng bổn quân nghe nói, gia thúc của ngươi từ khi nhậm chức Huyện thừa huyện Thạch Đại, đã năm lần bảy lượt ngầm hỗ trợ thế lực của Lục Thiên Phong đấy.
Mã đại nhân lạnh lùng nói.

Đông Quang cả kinh, do dự một chút, cung kính nói:
- Đại nhân, gia thúc thật sự không có nhận biết Lục Thiên Phong, nhưng gia thúc đúng là có ngầm bảo hộ Lục gia, tuy nhiên nguyên nhân căn bản không hề có quan hệ gì với Lục Thiên Phong.

Mã đại nhân ngẩn ra, ánh mắt oai nghiêm lạnh lẽo nhìn chòng chọc Đông Quang. Đông Quang vừa thấy sắc mặt liền trở nên kinh hoàng, vội nói:
- Đại nhân, thuộc hạ nghe gia thúc nói rằng, người vốn không muốn đối đầu với Ngưu huyện úy, nhưng có một vị tổng quản trong Tiêu phủ âm thầm đến gặp mặt gia thúc, nhờ gia thúc ngầm bảo hộ cho Lục gia, gia thúc không dám không nghe theo.

- Tiêu phủ?Mã đại nhân sửng sốt không nói nên lời.

- Là Tiêu phủ đấy ạ, đại nhân. Lục Thiên Phong có một muội muội, là tỳ nữ tâm phúc của Tứ tiểu thư Tiêu phủ, mà Tứ tiểu thư Tiêu phủ là vị hôn thê của Binh bộ Vinh thị lang. Gia thúc nói rằng, có khả năng chính là Tứ tiểu phủ Tiêu phủ yêu cầu người bảo hộ Lục gia.

Đông Quang gấp giọng giải thích, trong lòng sợ hết hồn, hóa ra là hôm nay gã nhận được vàng và một phong thư. Trong thư có vạch ra năm loại khả năng ứng đối, câu trả lời của gã chính là một trong số những khả năng đó. Gã không rõ thư có phải là do Lục Thất viết hay không, nếu đúng là vậy, gã Lục Thất kia thật sự rất đáng sợ đấy, lại có thể đoán trước được Mã đại nhân sẽ tra hỏi những gì.

Gã thấy mặt mũi của Mã đại nhân trở nên nghiêm trọng, xoay xoay đầu như có điều suy nghĩ, một lát sau, Mã đại nhân mới hỏi:
- Đông Quang, quý nhân tại kinh thành của gia thúc ngươi là vị nào?

- Đại nhân, thuộc hạ không dám nói loạn, kỳ thực, gia thúc cũng không biết vị quý nhân cất nhắc người là vị nào. Là đột nhiên có một người trung niên tìm tới gia thúc, hỏi gia thúc có thể cung ứng đủ vạn ngân lượng, cùng với nghe lệnh làm một vài việc trong khả năng cho phép hay không. Sau khi gia thúc nói có thể, không lâu sau đã được Lại bộ đề bạt làm Huyện thừa huyện Thạch Đại, tuy nhiên theo lời gia thúc tự phỏng đoán, vị quý nhân cất nhắc người không phải là Tiêu phủ, mà chính là Vinh thị. Chắc chắn sẽ không là Chu thị, bởi vì Ngưu huyện úy là gia nô cùa Công bộ Thị lang, mà nghe nói Công bộ Thị lang lại có bối cảnh Chu thị.
Đông Quang cung kính hồi đáp, trả lời cũng là theo một trong những khả năng trong thư.

Mã đại nhân gật gật đầu, chợt nói:
- Ngươi đi đi.

- Vâng.
Đông Quang cung kính đáp lời, tiếp đó do dự một chút, lại kính cẩn nói:
- Đại nhân, thuộc hạ có một thỉnh cầu muốn nói.

Mã đại nhân nhìn gã một cái, lạnh nhạt nói:
- Nói đi.

- Đại nhân, lần trước thuộc hạ giết Lục Thiên Phong thất bại, chọc cho Đô úy đại nhân vô cùng không hài lòng, từ đó về sau vẫn lãnh đạm thuộc hạ. Thuộc hạ muốn xin đại nhân điều thuộc hạ đến Tả Vệ doanh.
Đông Quang kính cẩn nói.

Đây chính là do gã tự phát huy, gã đã nhiều năm lăn lộn trong quân, dĩ nhiên hiểu rất rõ những quy tắc cùng kiêng kị tiềm ẩn. Gã thỉnh cầu được điều chuyển, một là có thể làm cho Mã đại nhân tiêu hết nghi ngờ về việc gã có biết chuyện tăng cường quân bị hay không, hai là trong quân luôn có quy tắc ngầm để trở thành chi chính.

Nếu Mã đại nhân đem gã đổi chỗ với đội trưởng Tả Vệ doanh, vậy sẽ khiến cho các quan tướng ngờ vực vô căn cứ, sẽ cho rằng Tiết Độ Sứ đại nhân có ý không tín nhiệm. Dưới sự băn khoan, Mã đại nhân sẽ suy xét ưu tiên đề bạt gã, cho dù không thể đề bạt, Đông Quang quả thật cũng muốn rời khỏi Hữu Vệ doanh. Chuyện của Lục Thất đã khiến gã mất vàng mất người, xác thực làm cho gã tại Hữu Vệ doanh chịu khinh miệt lạnh nhạt.

Mã đại nhân nghe xong ngẩn ra, suy nghĩ một chút, gật đầu nói:
- Được rồi, ngươi trở về chờ tin đi.

- Tạ đại nhân, thuộc hạ cáo lui.Đông Quang cung kính tạ ơn, tiến lên đặt túi vàng trên bàn, sau đó hướng về Mã đại nhân cung kính hành quân lễ, rồi rời đi.

Mã đại nhân dõi về phía cửa sảnh, trong chốc lát như thoáng chút suy nghĩ, chợt lẩm bẩm:
- Lục Thiên Phong hẳn là có Tiêu thị chống lưng, tại Thường Châu lập quân, ở Thường Châu có một trong những nhánh chính của Tiêu thị, chẳng lẽ ý tứ của Bệ hạ là muốn bồi dưỡng Tiêu thị cầm giữ quân sao? Muốn trông cậy vào Tiêu thị đối kháng với Giang Âm quân của Trương thị ư?

- Nhưng nghe nói Tiêu thị vẫn âm thầm ủng hộ Ung Vương cơ mà, nếu Bệ hạ làm vậy, chẳng lẽ không phải là nuôi hổ thành họa, lấy hành động của Bệ hạ thời gian qua, vẫn rất kiêng kị Ung Vương thế lớn.

Lúc này, người trung niên tên Lưu Sơn đi đến, cung kính nói:
- Đại nhân, phu nhân đã nói, xin đại nhân yên tâm, mặt khác chỗ của Lục Thiên Phong, thuộc hạ đã đích thân đi báo tin. Lục Thiên Phong nói rằng, hắn sẽ ghi nhớ ân tình đại nhân thành toàn.

Mã đại nhân gật gật đầu, giương mắt nói:
- Lưu Sơn, ngươi đi kinh thành một chuyến, âm thầm hỏi thăm một chút, Bệ hạ có phải là có tâm dời Đô rồi hay không.

Lưu Sơn cả kinh, kinh ngạc nói:
- Dời Đô?

Mã đại nhân gật đầu, nói:
- Bệ hạ muốn lập quân tại Thường Châu, vậy hẳn là có ý kiềm chế Giang Âm quân, tại sao phải lập một đội quân khác kiềm chế Giang Âm quân, hẳn là vì Kinh quân phải trú quân về Tây bộ rồi.

- Đại nhân, không thể nào đâu, hiện giờ Tây bộ hỗn loạn, Bệ hạ làm sao dám dời Đô đến Hồng Châu.
Lưu Sơn hoài nghi nói.

- Cũng là bởi hỗn loạn, Bệ hạ mới biết tình hình đã cấp bách lắm rồi, nếu mất đi Tây bộ, cái giang sơn Đường quốc này còn có thể giữ được à? Sớm nên dời Đô đến Tây bộ rồi.
Mã đại nhân lắc đầu nói.

Lưu Sơn ồ một tiếng, lại nghe Mã đại nhân khẽ thở dài, nói:
- Nếu Bệ hạ dời đô đến Hồng Châu, tất nhiên cần phải ở tại cửa ngõ Bà Dương Hồ trú đóng đại quân, mà điều bổn quân sợ nhất chính là bị điều đi khỏi Trì Châu. Bổn quân tuyệt không nguyện đi Bà Dương Hồ, lại càng không nguyện đi Thường Châu, bổn quân không nghĩ rời khỏi Trì Châu.

Lưu Sơn ồ một tiếng, Mã đại nhân lại phân phó nói:
- Ngươi đi kinh thành, đến gặp Công bộ Thị lang một chuyến, dâng lên năm vạn bạc, lại nói cho Triệu đại nhân biết. Lục Thiên Phong đến Trì Châu với vai trò là Thiên Ngưu Vệ do Hoàng đế sai sử, lại có Tiêu phủ ngầm bảo hộ, bổn quân không dám giết, mong Triệu đại nhân thứ lỗi cho.

Lưu Sơn cung kính đáp lời.

*****

Trong nhã gian tửu lâu, Lục Thất cầm một phong thư lệnh viết tay, đây là quan viên thuộc cấp của Mã đại nhân đích thân đưa tới, nói cho hắn biết ngày mai có thể đi Di Tình viện lĩnh người.

Vị trung niên kia lại nói Mã đại nhân chưa từng gặp qua chủ tớ Nhạn Nhi, ẩn ý cho Lục Thất, Nhạn Nhi tiểu thư vẫn nguyên vẹn. Mặt khác cũng giải thích rằng vì để không phát sinh phê bình chỉ trích, chỉ có thể đem người bán vào Di Tình viện, bảo Lục Thất sau khi lãnh người rồi, không được đưa trở về huyện Thạch Đại. Lục Thất đương nhiên hiểu được hết thảy là vì tránh gây tổn hại đến thanh danh của Mã gia, hắn chỉ có thể tỏ ra cảm kích cung kính tạ ơn.

Cung kính tiễn người trung niên đi rồi, Lục Thất mỉm cười đưa thư lệnh viết tay cho Vương Cầm Nhi, cười nói:
- Cầm Nhi, chúng ta không phải thất vọng rồi.

Vương Cầm Nhi tiếp nhận thư lệnh viết tay nhìn xem một chút, dịu dàng nói:
- Vị Mã đại nhân kia vẫn luôn mang tiếng lòng tham không đáy, ông ta thân là đại quan nắm quyền cực lớn, lại có thể dễ dàng khoan dung cả nể lão gia, xem ra hẳn là một tên cáo già co được giãn được đấy.

Lục Thất gật gật đầu, nói:
- Đáng tiếc, Nhạn Nhi tiểu thư bị bán nhập kỹ nữ tịch, không biết sau này có oán hận ta hay không.

Vương Cầm Nhi cười nhạt nói:
- Lão gia không cần lo lắng, ngày sau Nhạn Nhi sẽ không biết đến việc làm hào hiệp của lão gia đâu, nàng ấy sẽ chỉ biết mình là bị phu nhân Mã phủ đố kỵ nên bị bán đi.

Lục Thất ngẩn ra, tiếp đó im lặng không nói gì, làm nghĩa sĩ vô danh, hắn đương nhiên bằng lòng. Kỳ thực, hắn đã không ngờ tới Mã gia sẽ bán chủ tớ Nhạn Nhi nhập kỹ nữ tịch, hậu quả tàn khốc của ngày hôm nay, hắn không muốn đi gánh vác

Quyển 2 - Chương 114: Đi thanh dương

- Lão gia, sau này chủ tớ Nhạn Nhi sẽ là thị thiếp trong phòng thiếp thân, lão gia có đồng ý không?
Vương Cầm Nhi ôn nhu hỏi.

Lục Thất cười khổ, im lặng gật đầu, Vương Cầm Nhi cất vào thư lệnh viết tay, dịu dàng nói:
- Ngày mai thiếp thân sẽ cho người dẫn Nhạn Nhi rời khỏi Trì Châu, đưa đến thanh lâu khác dạy dỗ một thời gian.

Lục Thất nghe xong, kinh ngạc nhìn Vương Cầm Nhi, Vương Cầm Nhi cười nhạt nói:
- Ngày mai thiếp thân không nên lập tức đi gặp Nhạn Nhi, làm vậy sẽ càng khiến cho Nhạn Nhi hiểu sai mà mai sau sinh lòng oán hận, ngoài ra thiếp thân hết sức buồn bực Nhạn Nhi vô tri. Thiếp muốn cho Nhạn Nhi biết được cái gì mới là hiện thực sinh tồn, để cho nàng ấy mang theo cái tư tưởng tự cho là cao quý kia của mình, đi thể hội đau khổ của phận làm kỹ nữ.

Lục Thất chau mày, lại nghe Vương Cầm Nhi nói:
- Được rồi, việc của Nhạn Nhi, thiếp thân sẽ có chừng mực, lão gia cũng mau chóng trở về huyện Thạch Đại đi, với lại còn phải đi huyện Thanh Dương bái kiến mẫu thân kìa.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức thuận theo gật đầu, lại nghe Vương Cầm Nhi dịu dàng nói:
- Lão gia ở khu vực Trì Châu không được mất cảnh giác, phải đề phòng vị Mã đại nhân kia ám sát.

Lục Thất ngẩn ra, trong lòng ấm áp, mỉm cười gật đầu nói:
- Ta biết rồi, nàng ở bên ngoài, cũng cần phải để ý an nguy của mình đấy.

- Thiếp thân sẽ cẩn thận.
Vương Cẩm Nhi dịu dàng đáp lại, chợt tiến lên nhào vào lồng ngực của Lục Thất.

Cùng Vương Cầm Nhi ôm nhau âu yếm trong chốc lát, Lục Thất đành dằn lòng buông ra mỹ nhân, hắn xuống lầu gọi nhóm quan tướng thuộc hạ, xuất phát rời khỏi thành Trì Châu. Khi đã rời thành Trì Châu được năm dặm, Lục Thất đột nhiên đổi chủ ý, dẫn nhóm quan tướng thủ hạ chuyển hướng phóng ngựa về huyện Thanh Dương.

Lục Thất bất ngờ đổi hướng, cũng khiến cho binh mai phục ở hai mươi dặm phía trước rất ngoài ý muốn. Đó là một đội quan quân hơn hai trăm người, mỗi người cầm sẵn cung tiễn mai phục. Bọn họ phụng mệnh chờ đợi mai phục, cũng không biết khi nào thì Lục Thất rời khỏi thành Trì Châu.

Thẳng đến khi một gã lính trinh sát chạy tới, nhóm phục binh mới biết mục tiêu đã ra khỏi thành Trì Châu, nhưng lại thình lình đổi hướng đi huyện Thanh Dương, cơ hồ giống như biết phía trước có phục binh, nhóm phục binh đành phải thu đội trở về thành Trì Châu giao lệnh.

Trong khách sảnh Thứ sử, Mã đại nhân nghe một gã võ quan bẩm báo, nghe xong không ngờ trên mặt đã hiện lên một nụ cười lạnh, phân phó nói:
- Ngươi đuổi theo Lục Thiên Phong, một mình trực tiếp gặp hắn thông báo, người muốn giết hắn chính là Trưởng sử Trì Châu.

Võ quan lĩnh mệnh mà đi, Mã đại nhân lắc lắc đầu, hơi buồn bực nói:
- Ngu xuẩn vô tri, không ngờ lại muốn tại địa phương cướp giết tướng mã thiện chiến.

Trong Nam môn Châu nha, Trưởng sử Trì Châu cũng đang đối mặt với một gã võ quan, võ quan chắp tay nói:
- Đại nhân, thuộc hạ đã ở trên đường mai phục, nhưng không nghĩ tới gã Lục Thiên Phong kia lại đột nhiên chuyển hướng chạy đi huyện Thanh Dương.

Sắc mặt Trưởng sử Trì Châu âm trầm, y tức giận Vương chủ bạc tham lam bất kính, cho nên mới nổi lên sát tâm với Lục Thất. Tính toán một hòn đá ném hai con chim đe dọa Vương chủ bạc, khiến cho Vương chủ bạc hiến đến càng nhiều của tham được, đồng thời có thể lấy được lòng của vị đại nhân ở kinh thành kia.

- Đại nhân, thuộc hạ kiến nghị đại nhân chớ nên tiếp tục đuổi giết thì hơn, gã Lục Thiên Phong kia không chỉ đơn độc, mà còn có mười hai quan tướng tùy tùng, hơn nữa trên mình mỗi quan tướng kia đều có mặc minh quang khôi giáp và trang bị trọng cung điêu linh tiễn. Nói thật lòng, thuộc hạ nghĩ mà sợ đấy, một khi giao phong, cung tiễn của hơn hai trăm người thuộc hạ căn bản không thể so được với tầm bắn của trọng cung. Khi đó sẽ tạo thành cục diện chỉ có thể bị đánh, tình huống sẽ trở nên không tốt, thuộc hạ sẽ tổn thất thê thảm và nghiêm trọng.

Võ quan thành thật phân tích về chênh lệch vũ lực, gã thật sự không dám lại đi phục kích giết Lục Thất. Kỳ thực càng khiến cho gã sợ hãi chính là thân phận của đoàn người Lục Thất, đó rõ ràng là trang bị của Vũ Lâm Quân kinh thành. Hành động phục kích giết người của gã, một khi bị tiết lộ sẽ là đại họa diệt môn, trong lòng gã không sao hiểu nổi, đại nhân vì cớ gì phải đi chọc vào đại họa.

Trưởng sử Trì Châu trầm mặc không nói, y biết bản thân đã lỗ mãng rồi, nhất thời tức giận mà sinh ra sát tâm. Y vì Vương chủ bạc đã phải bỏ ra rất nhiều, kết quả không ngờ Vương chủ bạc lại nuốt hơn phân nửa của đoạt được, dám qua cầu rút ván không muốn hiếu kính y.

- Là bản quan lỗ mãng rồi, đã quên điều tra hắn đi một mình hay không, ngươi vất vả rồi, đi nghỉ ngơi đi.
Trưởng sử Trì Châu ôn hòa đáp lại, võ quan nhẹ nhàng thở ra, hành lễ rồi rời đi.

*****

Vì sao Lục Thất đổi hướng đi về phía huyện Thanh Dương, nguyên nhân chính là hắn phát hiện theo ở phía sau hắn trăm thước có hai người cưỡi ngựa, nhưng hắn cũng không thể chỉ bằng vào hai người cưỡi ngựa ở phía sau, liền đoán được phía trước có binh mai phục, mà là mẫn cảm cảm thấy không đúng. Sau một hồi cân nhắc, hắn vòng đi huyện Thanh Dương thăm hỏi mẫu thân, trong lòng của hắn càng muốn sớm biết mẫu thân của hắn được bình an.

Thuận lợi tới được huyện thành Thanh Dương, nhóm người Lục Thất khiến cho quân tướng trong thành kinh hãi cung kính đối đãi. Quan binh huyện Thanh Dương đối với trang bị của Vũ Lâm Quân khá là quen thuộc và sùng kính đấy, chính là hình tượng Dương phủ Tứ Lang dẫn theo hơn mười thuộc hạ khoác trên người minh quang khôi giáp, nở mày nở mặt quy hương thăm người thân. Ở trong lòng người huyện Thanh Dương, Dương phủ Tứ Lang là đại quan thống lĩnh quân kinh thành.Trái lại Lục Thất thật ra không để ý đến lực ảnh hưởng của Dương phủ Tứ Lang, chủ định của hắn là không nghĩ sẽ đường hoàng hành sự. Thuận lợi vào thành rồi, Lục Thất phóng thẳng tới cửa hàng nhà mình, đến trước cửa hàng hắn liền trở nên sửng sốt, lập tức sắc mặt âm trầm.

Hóa ra dọc đường hắn đi tới, trên đường phố người người tới lui ồn ào náo nhiệt, nhưng đến trước cửa hàng nhà hắn, lại quanh quẽ không một bóng người. Quái dị hơn chính là, người qua lại chỉ đi ở nửa bên kia đường, giống như xem cửa hàng của hắn như tai họa, nhưng cửa hàng của hắn rõ ràng đang mở cửa.

Lục Thất nhanh chóng hiểu ra, trong lòng âm thầm sinh buồn bực, hắn biết tám phần chính là Dương gia giở trò quỷ rồi, khả năng vẫn là muốn trục xuất tỷ tỷ của hắn. Nghĩ đến điều đó, hận ý đối với Dương gia vốn đã nhạt dần, nay liền trở lại sâu nặng.

Hơn mười người cưỡi ngựa chạy tới trước cửa cửa hàng, tự nhiên dẫn tới người qua đường dừng chân đứng ở xa quan sát. Từ trong cửa hàng cũng đi ra một người trung niên mặc áo vải, đứng ở cửa kinh hoàng mà nhìn, Lục Thất thoáng nhìn không biết là ai, hắn xuống ngựa đi tới.

- Ta là gia chủ của Lục thị, ngươi là ai?
Lục Thất tới trước cửa ôn hòa hỏi.

- A, tiểu nhân, tiểu nhân là công nhân làm thuê.
Người trung niên hoảng sợ rối loạn nói cà lăm.

Lục Thất gật gật đầu, hỏi:
- Tỷ tỷ của ta đâu rồi?

- Ở hậu trạch đấy ạ, lão phu nhân cũng đang ở đó.
Người trung niên vội vàng khom người luống cuống trả lời.

Lục Thất gật đầu, lại lạnh giọng nói:
- Đây là có chuyện gì? Là Dương gia giở trò quỷ sao?

- Không, không, không phải là Dương phủ, trưởng phu nhân Dương phủ từng có nói qua, không được làm khó dễ. Đây là, đây là do mấy đại gia đường phố,...
Người trung niên sợ hãi rụt rè đáp.

Lục Thất ngẩn ra, hỏi:
- Cửa hàng không giao nộp phí theo quy củ à?
- Không phải không giao, mà là đại gia ở nơi này không cần.
Người trung niên kinh hoàng trả lời.

Lục Thất chau mày, lại hỏi:
- Có tới cửa sinh sự không?

- Từng có, tuy nhiên nhờ mặt mũi của lão tổng quản, bọn họ tới đây chỉ dám ở bên ngoài đánh đập vài người tới mua hàng, sau đấy thì không ai dám tới đây mua hàng nữa. Tuy nhiên cũng nhờ lão tổng quản đi tìm một vài vị khách quen có địa vị đến mua hàng hóa, cho nên cửa hàng mới không bị thâm hụt đấy ạ.
Người trung niên cung kính trả lời, vẻ mặt cũng đã ổn định lại.

Lục Thất gật gật đầu, trong lòng rất cảm động lão tổng quản trọng nghĩa, hắn suy nghĩ một chút, quay đầu lại phân phó:
- Diêu Tùng, Giang Ngư, Lý Hoành, Lý Vũ, bốn người các ngươi đi tìm cho ra vị đại gia đường phố này, mang đến đây cho ta.

- Vâng.
Bốn gã quan tướng thủ hạ gần như đồng loạt lên tiếng đáp, thưa dạ xong liền cùng nhau rời đi.

Lục Thất quay đầu lại, lại hỏi:
- Ngươi có biết đại gia đường phố này có bối cảnh là vị quan lại nào chống lưng hay không?

- Tiểu nhân nghe nói là Lưu huyện úy, chính là Tả huyện úy đấy ạ.
Người trung niên cung kính trả lời.

Lục Thất gật đầu, phân phó nói:
- Đi chuẩn bị cho ta cây côn đi.

Người trung niên ngẩn ra, đã thấy Lục Thất cất bước đi vào cửa hàng, tiếp đó từng vị quan tướng áo giáp uy vũ cũng đi vào. Người trung niên cung kính nhất nhất gật đầu, âm thầm kinh sợ phỏng đoán Đông chủ là đại quan gì.

Tới trong sân hậu trạch, Lục Thất lập tức nhìn thấy ba thiếu nữ đang ở giữa sân vườn thêu thùa, hai người trong đó là cháu ngoại nữ của hắn Tiểu Nguyệt và Tiểu Kỳ. Còn có một thiếu nữ váy màu lục, tuổi chừng mười ba mười bốn, làn da như bạch ngọc, dung mạo rất thanh thuần mỹ lệ, có chút giống muội muội của Lục Thất Tiểu Nghiên.

Lục Thất xông vào làm các thiếu nữ kinh hãi đứng dậy xem chừng, rất nhanh Tiểu Nguyệt kinh hỉ kêu lên:
- Cậu bảy.

Lục Thất mỉm cười, hắn cảm thụ tình thân ấm áp, cất bước đi qua, cười nói:
- Là cậu bảy đến đây.

- Cậu bảy.
Tiểu Kỳ cũng kinh hỉ kêu lên một tiếng.

Lục Thất nhìn Tiểu Kỳ, mỉm cười gật đầu, Tiểu Nguyệt xoay người chạy đi, vừa chạy vừa cất giọng yêu kiều hô:
- Nương, bà ngoại, cậu bảy đến đây, cậu bảy của Tiểu Nguyệt đến đây rồi.

Theo thanh âm nũng nịu vang lên, rất nhanh từ chính diện cửa sảnh đi ra rất nhiều nữ nhân. Lục Thất đưa mắt nhìn tới, liền thấy được mẫu thân, tỷ tỷ, Vũ Nhi, và một mỹ phụ mặc váy quả lựu màu tím, sau mỹ phụ còn đứng một nàng tỳ nữ áo xanh xinh đẹp.

Lục Thất nhanh chân đi tới, đến trước cửa sảnh liền quỳ một chân trên đất, vui mừng nói:
- Nương, Tiểu Thất đến rồi.

- Tốt, tốt, mau đứng lên, vào đi.
Lục mẫu kích động vui sướng thất thố nói, đứa con bình an tới trước mặt, tâm của bà tự nhiên là cực kỳ vui mừng.

Quyển 2 - Chương 115: Dương gia

Chương 115: Dương gia

Lục Thất đứng dậy, đỡ lấy cánh tay trái của mẫu thân, rồi dìu bà bước vào trong cửa, trong khi đó, đám thuộc hạ của hắn rất biết ý đứng đợi ở sân vườn. Vũ Nhi vốn nổi tiếng là người hiểu chuyện và thông minh, nàng chủ động đến chào hỏi đám người đó, sai đám người hầu mang ghế ra sân đồng thời dâng trà, hoa quả và điểm tâm.

Vào đến trong sảnh, Lục mẫu mỉm cười giới thiệu:
- Tiểu Thất, vị này chính là trưởng phu nhân của Dương Phủ, con nên gọi một tiếng tẩu tẩu.

Lục Thất ngẩn người ra, kinh ngạc nhìn về phía người phụ nữ mặc váy tím. Người phụ nữ này ngoài 30 tuổi, mặt tròn, mày ngài mắt phượng, khí chất dịu dàng, mỉm cười đáp chào hắn.

- Thiên Phong bái kiến tẩu tẩu.
Lục Thất quay người, cung kính hành lễ.

- Vậy tẩu tẩu xin nhận lễ của Thất đệ.
Người phụ nữ mặc váy tím vui vẻ đáp lại.

Sau khi hành lễ xong, mọi người ngồi xuống trò chuyện, lúc này Lục Thất cũng đã hiểu ra mọi chuyện. Liên quan đến cách xưng hô với trưởng phu nhân Dương gia, thì ngày trước hắn đã từng nghe lão tổng quản của Dương gia nói qua, hơn nữa vị trưởng phu nhân Dương gia này có thể đến đây làm khách thì đã chứng tỏ mối quan hệ không đơn giản giữa người trong phủ Dương gia với Lục gia.

Quả nhiên, sau khi trưởng phu nhân ngồi xuống liền tươi cười bắt chuyện với hắn:
- Thất đệ, Đại Lang nhà ta luôn muốn có mối quan hệ hữu hảo với Lục gia nhưng chuyện của Thiên Nguyệt, Đại Lang đúng là không thể không can thiệp.

Lục Thất gật đầu đáp lại:
- Tẩu tẩu đã nói như vậy thì Thiên Phong hiểu rồi.

Trưởng phu nhân gật gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn thoáng hiện lên chút khổ tâm, hạ giọng nói:
- Đại Lang nhà ta chỉ là con của thứ thiếp, nhị lang của Dương gia mới là con của chính thất, còn tứ lang thì lại là con cuả một vị thiếp khác. Vị chính thất Thái phu nhân kia thì đã lên sống ở kinh thành, từ đó trở đi liền không trở về đây dù chỉ là một lần.

Lục Thất khẽ giật mình, nhưng vẫn gật đầu và chăm chú nghe trưởng phu nhân nói tiếp:
- Khi bố mẹ chồng ta còn sống thì Đại lang đã là trụ cột của Dương gia, sau khi họ qua đời, nhân lúc Dương gia lâm vào cảnh rối loạn, Thái phu nhân đã không ngừng can thiệp vào chuyện gia đình. Đại lang không còn cách nào khác, đành phải nhường nhịn bà ấy, thế nhưng mọi chuyện cuối cùng vẫn không được như ý muốn, Dương gia tổng cộng có tám người con trai nhưng bây giờ hầu hết huynh đệ đều coi Đại lang là kẻ thù, Dương gia thực sự tan rã rồi.

Lục Thất im lặng gật đầu, tiếp tục lắng nghe:
- Dương gia đã tan rã rồi nên ta liền khuyên Đại lang chuyển nhà nhưng huynh ấy không đồng ý: thứ nhất, làm như vậy thì thật là có lỗi với phụ thân; thứ hai, một khi chúng ta chuyển nhà thì Đại lang sẽ mất đi danh nghĩa bảo vệ gia đình, thế nhưng Thái phu nhân lại một lòng muốn chuyển nhà, cuối cùng thì chúng ta đành phải để con trai của Thái phu nhân – Ngũ lang làm chủ nhà.

Lục Thất càng nghe thì càng cảm thấy kinh ngạc, trưởng phu nhân của Dương gia tại sao lại nói với hắn những lời này, lẽ nào tẩu tẩu muốn hắn giúp việc gì đó? Hắn bây giờ thì có thể giúp được gì chứ, chỉ là một con hổ giấy, tiền đồ thì mờ mịt.

- Thất đệ, tẩu tẩu đã bàn bạc với thẩm thẩm, tẩu định ngày sau sẽ chuyển đến huyện Thạch Đại sinh sống, đệ xem có được không?

Lục Thất quả nhiên là không đoán sai, đúng là tẩu tẩu muốn nhờ hắn, hắn suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
- Tẩu tẩu, Tiểu Thất rất vui mừng vì có thể tiếp tục mối quan hệ với đại huynh Dương gia, nhưng tiền đồ của tiểu đệ vẫn chưa ổn định, chỉ có thể nói là qua được ngày nào hay ngày nấy, chính vì vậy mà đệ không dám chắc chắn điều gì với tẩu tẩu.

Trưởng phu nhân cười cười, nhẹ nhàng nói:
- Thất đệ, đệ suy nghĩ quá nhiều rồi, thực ra có điều này đệ vẫn chưa biết: tiền đồ của Tứ lang Dương gia cũng không được sáng lạn lắm, đệ ấy chỉ là một trung lang tướng ở kinh thành, chỉ là được cái danh tiếng thôi chứ thực ra binh quyền rất yếu. Số quân lính mà Tứ lang thống lĩnh không những có xuất thân phức tạp mà còn là đội quân trực thuộc của Bệ hạ, nếu như chưa có lệnh của Bệ Hạ thì Tứ lang căn bản là không có quyền điều động binh lính.

Những lời này của trưởng phu nhân càng làm Lục Thất kinh ngạc, hắn khẽ “ ồ” lên một tiếng, rồi lại chăm chú lắng nghe:
- Thất đệ, thực ra chuyện tẩu tẩu khuyên Đại lang chuyển nhà , một nửa là vì quan đồ của Tứ lang. Dương gia bây giờ đang chịu sự chỉ huy của Thái phu nhân, phu nhân hành sự thì quá khoa trương, chuyện gì cũng đặt lợi ích lên hàng đầu, thanh danh của Dương gia nhất định sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiền đồ của Tứ lang, vì vậy chỉ có thể là Đại lang – chủ nhân của Dương gia đồng ý chuyển nhà thì mới có thể giúp con đường thăng quan của Tứ lang tránh khỏi tiếng ác của gia đình.

Lục Thất lặng lẽ gật đầu, hắn nhớ đến mấy ngày trước, hắn còn cố ý thử Tứ lang của Dương gia, lúc đó hắn chỉ là muốn biết có hiệu quả hay không mà thôi.- Thất đệ, Thái phu nhân là một người phụ nữ chỉ biết đến lợi ích trước mắt, phu nhân không hiểu được nỗi khổ của Tứ lang ở kinh thành, và cũng không hiểu được một khi đuổi đại lang ra khỏi phủ thì sẽ mất đi một người ủng hộ Tứ lang, và đương nhiên Tứ lang cũng sẽ không thể nào tiếp tục tôn kính Thái phu nhân như mẫu thân của mình bởi đệ ấy có thể tôn kính mẫu thân của mình khi mà tổ tông của mình đã được chuyển đến kinh thành.

Lục Thất gật đầu đáp lại:
- Lời của tẩu tẩu, Thiên Phong đã hiểu rồi nhưng đệ cũng chỉ có thể bảo đảm rằng, Thiên Phong sẽ có gắng giúp đỡ Dương đại huynh, và đệ cũng rất thành tâm tiếp tục mối quan hệ của hai nhà.

Nghe xong, trưởng phu nhân liền cười, còn Lục Thất thì lại do dự một lúc, mới dám nói tiếp:
- Tẩu tẩu, Vương chủ bộ - người huyện Thạch Đại luôn ủng hộ đệ, đã bị điều đi nơi khác rồi, cho nên thế lực của đệ ở Thạch Đại không được như trước, đương nhiên là đệ cũng không thể tùy ý hành sự.

Nghe xong những lời này, trưởng phu nhân liền lặng người đi, còn mẹ của Lục Thất thì kinh ngạc thốt lên rằng:
- Tiểu Thất, Vương chủ bộ bị điều đi rồi?

Lục Thất quay đầu lại và gật đầu:
- Mẹ, Vương chủ bộ bị điều đến huyện Vạn Niên nhậm chức huyện thừa.

Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của mẫu thân, Lục Thất liền mỉm cười trấn an bà:
- Me, xin người hãy yên tâm, tuy rằng Vương chủ bộ đã đi rồi nhưng ở huyện Thạch Đại này, Tiểu Thất sẽ không bị ai ức hiếp đâu. Hơn nữa bây giờ Tiểu Thất đã là doanh tướng của Thiên Ngưu Vệ và Ung Vương phủ, ở kinh thành Tiểu Thất cũng có rất nhiều mối quan hệ khác.

Mẹ Lục Thất vẫn giữ nguyên ánh mắt kinh ngạc đó, Lục Thất cũng cúi đầu xuống nhìn một cái rồi nhẹ nhàng nói:
- Mẹ, Tiểu Thất không muốn làm quan ở kinh thành, lúc đầu con chỉ muốn có sự ủng hộ của một người, và sau này còn có thể quay về huyện Thạch Đại, nhưng đúng là ông trời khéo trêu người, vì tiền đồ của con mà bản thân lại không được tiêu dao .

Lục mẫu kinh ngạc, ồ lên một tiếng rồi hỏi lại hắn:
- Tiểu Thất, con làm quan ở kinh thành rồi.

- Vâng, đúng là con đã làm quan ở kinh thành nhưng tình hình ở kinh thành quá phức tạp, còn con hành sự lại quá bị động, lúc nào cũng cảm thấy không được tiêu diêu tự tại, con thực sự muốn quay về huyện Thạch Đại, tiếp tục giữ chức quan huyện úy nhỏ kia.
Lục mẫu ngẩn ra:
- Vương chủ bộ không còn ở đây, e rằng, con sẽ khó có được chức quan hộ quân huyện úy kia.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Chức quan hộ quân huyện úy kia con đã nhận được công văn nhận chức trực tiếp của sử bộ, thứ sử kia đã không có tư cách bãi miễn con rồi, nhưng con đã là quan của kinh thành nên chức vụ này chỉ có thể là nhận cho vui thôi.

Lục mẫu gật đầu, suy nghĩ một lúc rồi mới lên tiếng:
- Con có thể làm quan ở kinh thành đương nhiên là một chuyện tốt, bằng không, chuyện Vương chủ bộ bị điều đi nơi khác sẽ ảnh hưởng xấu đến gia đình ta.

- Đúng là như vậy, nhưng tiếc rằng kinh thành quá phức tạp, hài nhi muốn rời khỏi đó mà cũng không được.

- Mẹ không biết kinh thành hiểm ác như thế nào, nhưng ở huyện Thạch Đại này, nếu như trong nhà không có người làm quan thì cũng đã rất khó sống rồi.

- Mẹ, con sẽ cố gắng sống tốt, nếu như sau này quan lộ không được thuận lợi thì con chỉ còn cách dẫn Lục gia rời khỏi huyện Thạch Đại.

- Con yên tâm, mẹ sẽ ủng hộ con. Hiện tại, Lục gia chúng ta cũng có thể coi là khá giả, có của ăn của để, đến nơi khác lập nghiệp là chuyện có thể.

Lục Thất lặng lẽ gật đầu đáp lại, đường lui đã có, giờ lại có được sự ủng hộ của mẫu thân, sau này hắn có thể can đảm hơn trong giới quan trường Đại Đường, cho dù thời thế thay đổi thì hắn vẫn có thể mượn gió bẻ măng.

- Thất đệ, đệ đã là quan ở kinh thành, vậy thì sau này, đệ và Dương tứ huynh có thể giúp đỡ nhau rồi.
Trưởng phu nhân đột nhiên lên tiếng.

Lục Thất giật mình nhìn lại và nói:
- Tẩu tẩu, Dương tứ huynh là trung lang tướng.

Trường phu nhân mỉm cười đáp lại:
- Dương tứ lang là một nam tử hán trọng nghĩa khí, đệ ấy là người giống phụ thân nhất, cũng là người phản đối gay gắt nhất chuyện Thiên Nguyệt bỏ vợ, nhưng đây lại là quyết định của Thái phu nhân, đệ ấy cũng không thể làm khác được.

Lục Thất ngẩn ra, hỏi:
- Tẩu tẩu, nhị lang của Dương gia có thể làm được chức trưởng sử, lẽ nào không phải là mượn thanh thế của tứ huynh hay sao?

Trưởng phu nhân lắc đầu, khẽ đáp lại:
- Quan đồ của nhị lang đúng là nhờ vào phúc của tứ lang nhưng chủ yếu là đệ ấy có ân điển của Bệ hạ, chính Bệ hạ đã chủ động ban ân điển này cho nhị lang, hơn nữa, nhị lang là quan văn, mà Bệ hạ rất trọng dụng quan văn.

Lục Thất gật đầu đồng ý, hắn là người hiểu rõ hơn ai hết: con đường thăng quan của nhị lang Dương gia thực tế là một cách thống trị của Bệ hạ, cũng giống như hắn, nếu như sau này Bệ hạ muốn trọng dụng hắn, thì huynh trưởng của Lục gia - Lục Thiên Hoa cũng có thể trở thành quan văn ở kinh thành.

- Thất đệ, tẩu sẽ khuyên Đại lang bí mật viết một bức mật thư gửi cho tứ lang, nói với đệ ấy âm thầm kết giao với đệ thành một nhóm, nhưng hai người cũng chỉ có thể làm một nhóm bí mật thôi, bởi tẩu nghe Đại lang nói, Bệ hạ không thích quan võ kết đảng với nha.

Lục Thất nghe xong trong lòng cũng có chút dao động, bởi chuyện hắn có thể kết giao với trung lang tướng là một chuyện tốt, sau này sẽ giúp ích cho hắn nhưng còn về nhân phẩm của tứ lang Dương gia, có thật là đáng tin?

- Thiên Phong cảm ơn tẩu tẩu.
Lục Thất mỉm cười cảm ơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau