KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 231 - Chương 235

Quyển 2 - Chương 106: Trí giả

Lục Thất thụ giáo gật đầu, trên thực tế hắn đã tuân theo như thế mà hành sự, Vương chủ bộ lại nghiêm mặt nói:
- La trưởng sử kia ngươi phải đề phòng một chút, ta nói thật cho ngươi biết, ta có thể được điều nhiệm, đều là nhờ Trưởng sử Trì Châu xuất lực, còn vị La trưởng sử kia của ngươi, hoàn toàn không hề ra tay giúp ta.

Lục Thất ngẩn ra, nhìn Vương chủ bộ, Vương chủ bộ lạnh nhạt nói:
- Trên thực tế, công văn Lại bộ hạ xuống là bãi chức quan của ta giáng làm dân thường, nhưng tới Châu nha thì bị Trưởng sử Trì Châu tạm giữ chưa tuyên. Sau đó xin Thứ sử Trì Châu dâng thư bác bỏ, dâng thư nêu lên công trạng và thành tích của ta, kiến nghị thăng nhiệm, cho nên Lại bộ mới nể mặt mũi Thứ sử Trì Châu, một lần nữa hạ xuống công văn điều nhiệm ta làm Huyện thừa huyện Vạn Niên.

Vẻ mặt Lục Thất trầm trọng, Vương chủ bộ lại nói:
- Ta hiếu kính Trưởng sử Trì Châu đã tám năm rồi, cuối cùng y vẫn chịu giúp ta, mà ta hiếu kính Lễ bộ Thượng thư gia tám năm, đến một lần trợ giúp cũng chưa từng. Kỳ thực ta có thể ở tại huyện Thạch Đại cầm quyền, đều là dựa vào Trưởng sử Trì Châu, Triệu huyện thừa và Trần phủ.

Lục Thất gật gật đầu, Vương chủ bộ lại nói:
- Mấy ngày nay điều ta lo lắng nhất chính là không biết ngươi có xảy ra biến cố gì không, nhận được thư của ngươi, kết quả lại khiến ta lâm vào thế bị động. Thiên Phong, ta không dối gạt ngươi, thư của ngươi thiếu chút nữa đã hại ta, nếu như không có thư của ngươi, ta đã sớm đi Trì Châu an bài rồi. Cũng may Trưởng sử Trì Châu giữ lại công văn, để cho ta có thời gian sắp xếp nhiều chuyện ở huyện Thạch Đại, tỷ như việc ta nuốt riêng rất nhiều gia tài của Triệu huyện thừa, giá trị có năm vạn bạc đấy.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Là Thiên Phong làm việc khờ dại, quá mức tin tưởng hứa hẹn của La trưởng sử.

Vương chủ bộ gật đầu, nói:
- Sáng mai ngươi lập tức đi Trì Châu, việc đầu tiên phải làm đó là một mình đi gặp Tạ trưởng sử. Ta sẽ đưa cho ngươi châu báu giá trị một vạn bạc, cùng với một phong thư, ngươi nói là thay ta đến tạ ơn. Nội dung bức thư là muốn nữ nhi của ta quay về, ngươi giao thư của ta là được, không cần phải đề cập thêm về chuyện của nữ nhi ta.

Lục Thất ngẩn ra, nhìn Vương chủ bộ, Vương chủ bộ cười khổ nói:
- Ta là nhân đảng của Tạ trưởng sử, ta muốn đưa nữ nhi về, sau này tới huyện Vạn Niên rồi, sẽ tìm một mối hôn nhân khác gả nữ nhi làm vợ người, ta sẽ không khiến cho nữ nhi chịu khổ nữa, tìm cho nàng một phú hộ làm nữ chủ.

Lục Thất đồng cảm gật đầu, nảy sinh nhiều hảo cảm hơn với Vương chủ bộ, cũng lo lắng nói:
- Trọng thúc, nếu ta đi, Tạ trưởng sử chưa chắc sẽ thả người.

- Ngươi đi thì mới có khả năng y chịu thả nữ nhi của ta đấy. Y chỉ là Trưởng sử, trên tâm lý, xa không bằng Thứ sử Trì Châu một thân tôn quý kiêu ngạo. Y gặp ngươi, suy tính trước tiên nhất định là không được đắc tội với ngươi, huống chi vì một nữ nhi mà đánh mất lợi ích, y sẽ cảm thấy không đáng giá.
Vương chủ bộ thản nhiên đáp lại.

Lục Thất gật gật đầu, lại hỏi:
- Trọng thúc, cấp cho Đông Quang, cũng là châu báu sao?

- Cấp cho Đông Quang chỉ có thể là vàng thôi, châu báu là của nuốt riêng, cấp Tạ trưởng sử một phần, đối với ta mà nói, là việc cùng có lợi. Ta sợ Ngưu huyện úy không cam lòng mà sinh sự thôi, dù sao ta đã không còn là quan nắm quyền ở huyện Thạch Đại rồi.
Vương chủ bộ đáp.

Lục Thất gật đầu, thầm khen Vương chủ bộ trí giả, lại nghe Vương chủ bộ nói:
- Thiên Phong, sau khi Đông Quang tặng vàng rồi, trở thành Doanh tướng là việc chắc chắn đấy. Tác dụng của lễ vật chỉ chiếm một nửa, một nửa khác là do bản thân của Thứ sử Trì Châu cũng không nguyện để cho Ngưu huyện úy một tay che trời ở huyện Thạch Đại.

- Hữu Huyện úy kế nhiệm không phải là người của Thứ sử sao?
Lục Thất nghe xong kinh ngạc nói.

- Họ La kia không phải đến từ Trì Châu, mà là từ Giang Châu, có khả năng có bối cảnh Văn thị.
Vương chủ bộ trả lời.
Lục Thất nghe tâm liền cả kinh, không ngờ lại nghe thấy Vũ Văn thị, hắn suy nghĩ một chút, hỏi:
- Trọng thúc, ở huyện Vạn Niên, đoạt thế có dễ dàng không?

- Đoạt thế? Tại sao phải đoạt thế, Nhiêu Châu là phạm vi thế lực của Vũ Văn thị, ta đi đoạt thế, đó là tự tìm đường chết. Ta sẽ không đoạt thế, mà là dưỡng thế và dung thế, bất kể là đi nơi nào, đều phải yên ổn chậm rãi dung nhập, chỉ cần có được địa vị bề ngoài là được. Chỉ cần ta không chạm tới lợi ích chủ yếu của huyện Vạn Niên, người nơi đó tự nhiên sẽ không xa lánh ta, ngược lại sẽ ăn chia cho ta chút ít ích lợi, ta cũng sẽ không quy thuận thế lực của Vũ Văn thị, an tĩnh làm một vị quan hồ đồ là được.
Vương chủ bộ mỉm cười trả lời.

Lục Thất nghe xong gật đầu, hỏi:
- Trọng thúc, thế lực của Vũ Văn thị, có phải thật sự có khả năng đối kháng triều đình không?

- Không thể nói vậy, dù sao triều đình cũng là chính thống, nếu Vũ Văn thị tạo phản sẽ không được lòng người ủng hộ. Mà nếu Vũ Văn thị tạo phản, lo ngại lớn nhất đó là bị ngoại quốc dòm ngó, cho nên Vũ Văn thị chỉ có thể âm thầm từng bước xâm chiếm thế lực Tây bộ của Đường quốc.
Vương chủ bộ đáp lại.

Lục Thất gật gật đầu, Vương chủ bộ lại nói:
- Hiện giờ Đường quốc gặp nguy cơ, trên thực tế chính là do sự bất lực của Đường Hoàng tạo thành. Khi Tiên Đế còn tại vị, đã định ra dời đi Tây đô, kinh thành thì ở tại Hồng Châu, khi đó Vũ Văn thị sẽ rất khó có thể hình thành thế lực như hiện nay. Đáng tiếc Đường Hoàng không muốn rời khỏi ổ yên vui của mình, còn một lòng muốn dùng phương thức giáo hóa để giữ thái bình thế đạo, nhưng ngươi thử nhìn xem thủ đoạn Phật hóa của y, cũng chỉ có Trì Châu ở Đông bộ mới có tác dụng thôi. Mà tại Tây bộ, tín đồ Phật giáo chẳng hề chiếm chủ đạo, chiếm chủ đạo, ngược lại chính là những tín ngưỡng quỷ thần trong dân gian.

Lục Thất gật gật đầu, hắn chinh chiến ở Tín Châu cũng thấy được, dân chúng chủ yếu là tin quỷ thần yêu tiên, hơn nữa phần tử sùng tín xà tiên là nhiều nhất. Kỳ thực ở ngay tại Trì Châu, dân chúng thờ quỷ thần vẫn chiếm đa số, tỷ như mẫu thân của hắn, quả là vô cùng mê tín quỷ thần. Phụng thờ quỷ thần thật ra là một loại đạo giáo bàng môn, nhưng chính đạo sĩ của loại bàng môn này lại rất được dân chúng tôn sùng, lời nói ra tựa như pháp chỉ.

Lại nghe Vương chủ bộ nói:
- Một sự vô năng khác của Đường Hoàng chính là nghi kỵ võ tướng, sự không tín nhiệm của y khiến cho võ tướng hết sức bất an. Võ tướng bất an thì sao có thể đủ trung tâm với y, võ tướng bị bức bách đến nước không thể không tìm sự che chở của thế gia.

Lục Thất đồng cảm gật đầu, Vương chủ bộ mở miệng thở dài, lại nói:
- Thiên Phong, chờ đến Trần phủ rồi, ta chỉ giới thiệu ngươi là Thiên Ngưu Vệ quan, ngoài ra còn phải ủy khuất ngươi, quỳ một gối hành lễ bái kiến cữu phụ của ta.

Lục Thất gật đầu, đáp lại nói:
- Trần kỳ lão là bề trên, ta quỳ ra mắt cũng là nên làm.Vương chủ bộ vui mừng mỉm cười, đột nhiên hỏi:
- Thiên Phong, Lục Nga là ngươi mang đi phải không?

Lục Thất nghe liền cả kinh, nhìn Vương chủ bộ mấy giây, mới đáp lại nói:
- Trọng thúc, xin thứ lỗi, là Lục Nga khổ sở cầu xin ta.

Vương chủ bộ mỉm cười, thân thiện nói:
- Ngươi mang đi là chuyện tốt, ngươi không mang đi cũng chỉ để tặng không cho người. Kỳ thực nguyên nhân ta phải đem Lục Nga đưa ra ngoài, chính là vì Lục Nga là một mối họa lớn đối với ta. Năm đó Triệu huyện thừa giết Huyện lệnh tiền nhiệm, cũng liên đới dính líu tới ta, từ lâu ta đã muốn cho Lục Nga rời khỏi, có điều kiêng dè Triệu huyện thừa không vui, phải lần lữa mãi đến sau này. Hiện giờ, xem như ta đã đưa cho ngươi rồi.

Lục Thất im lặng gật đầu, trong lòng ngầm sợ hãi Vương chủ bộ lợi hại, hắn đáp lại nói:
- Thiên Phong tạ ơn Trọng thúc không trách.

- Ta sẽ không trách ngươi, tuy nhiên ngươi phải đáp ứng ta, sau này chỉ được cho Lục Nga danh phận thị thiếp, không thể cho nàng cơ hội tự lập làm chủ.
Vương chủ bộ bình thản nói.

- Trọng thúc yên tâm, ta biết rồi.
Lục Thất đáp ứng, hắn biết Vương chủ bộ lo sợ Lục Nga ngày sau sẽ trả thù.

Vương chủ bộ
mỉm cười, giơ tay vuốt râu, mỉm cười nói:
- Thiên Phong, mười hai gia kỹ của Triệu huyện thừa đều bị ta mang đi khỏi huyện Thạch Đại giấu kín rồi, sau này ta sẽ cho ngươi đi hưởng thụ.

Lục Thất ngẩn ra, vội vàng lắc đầu nói:
- Không không, Thiên Phong không nghĩ đi.

- Thiên Phong, việc này ngươi không thể cự tuyệt, ngươi cự tuyệt chính là trong lòng có khúc mắc với Trọng thúc. Nam nhân uống rượu hoa là kết giao bình thường, chẳng qua gia kỹ của ta sẽ không cho ngươi thêm người nào nữa.
Vương chủ bộ mỉm cười nói.

Lục Thất chần chừ một chút không nói gì, nếu đã cùng Vương chủ bộ tiến thêm một bước trên con đường hợp tác, chút chuyện tầm thường kia cũng không cần phải so đo quá. Vương chủ bộ có thể là có ý tứ thân cận lấy lòng, còn chuyện sau này làm sao ứng đối là sự tình về sau.

- Thiên Phong, giờ đây Ngưu huyện úy hận ta tới thấu xương, hơn phân nửa chính là vì nữ nhân. Lúc ta nhận được tin tức xấu, lập tức lệnh người đưa gia kỹ đến Triệu phủ, lại bức bách thê tử Triệu huyện thừa thả ra đám thị thiếp, trả mấy chục thị thiếp về nhà mẹ đẻ lấy chồng khác. Ta chính là muốn khiến cho Ngưu huyện úy, mỹ nhân gì cũng đừng nằm mơ đoạt được.
Vương chủ bộ oán hận nói.

Lục Thất nghe xong ngạc nhiên, hắn nghe ra khoái ý trong lời nói của Vương chủ bộ, lại nghe Vương chủ bộ vui mừng nói:
- Thiên Phong, ngươi có thể vinh quang trở lại, cho nên ta không sợ gì nữa. Chờ ngươi đi Trần phủ rồi, thì tự mình chạy về Vọng Giang Bảo, nhóm thuộc hạ của ngươi cứ để lại Trần phủ đi, để giảm bớt trở ngại cho ngươi.

Lục Thất vừa nghe, vui mừng gật đầu, hắn quay về việc muốn làm nhất đúng là đi gặp thân nhân. Lúc này xe đã tiến nhập Đông Lưu Bảo, đi thêm một hồi thì dừng, Lục Thất xuống xe, lại đưa tay giúp đỡ Vương chủ bộ xuống xe. Hai người cùng nhau nhìn đại môn Trần phủ, không ngờ trên mặt đồng thời hiện ra vẻ cảm thán.

Quyển 2 - Chương 107: Trấn an

Nô tài trông cửa vừa nhìn thấy là Vương chủ bạc đại nhân, cùng với nhóm tướng gia y giáp xa hoa, mỗi người đều uy vũ, vội vàng chạy vào bẩm báo, một nô tài trông cửa khác vội vã đẩy ra cửa phủ, cung kính đứng ở bên cửa.

Trần phủ trở nên náo nhiệt, vốn lòng người Trần phủ bàng hoàng, việc Vương chủ bộ sắp tới bị điều đi, đối với Trần phủ mà nói tuyệt đối là sấm sét giữa trời quang. Bọn họ tất nhiên biết nguyên nhân là bởi Vương chủ bạc đắc tội rất nhiều người ở huyện Thạch Đại, nhất là với Ngưu huyện úy và Tôn huyện lệnh đã thật sự trở mặt, tạo thành hậu hoạn thật lớn ngày sau cho Trần phủ, chỉ sợ quan vị kỳ lão của Đông Lưu hương phải đổi chủ rồi.

Lục Thất và Vương chủ bạc đi vào cửa phủ, nhóm quan tướng thuộc hạ thì uy vũ theo ở phía sau, trên hành lang mới đi được nửa đường, liền thấy ở trước cửa sảnh đi ra bốn người mặc bào y, trái phải hai bên cũng xuất hiện rất nhiều người vây quanh nhìn.

- Ai nha, cữu phụ, ngài đã lớn tuổi còn đi ra làm gì.
Vương chủ bạc bước nhanh lên trước, thân thiết hô gọi.

Lục Thất quay đầu lại phân phó một câu, để cho nhóm quan tướng thuộc hạ đi theo dừng bước, hắn tiếp tục cất bước đi đến, sau khi trông thấy Vương chủ bộ dìu đỡ Trần kỳ lão rồi, hắn mới chậm rãi dừng ở trước mặt Trần kỳ lão, đứng lặng ở ngoài hai thước.

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía hắn, vẻ mặt kinh ngạc, ngoài ý muốn, nghi hoặc.

- Cữu phụ, đây là Thiên Phong, Thiên Phong làm quan ở kinh thành, hôm nay mới bớt chút thời giờ trở về đấy.
Vương chủ bạc thân thiện cười nói.

Lục Thất tiến lên hai bước nhỏ, ánh mắt bình thản nhìn Trần bô lão, chợt cúi người quỳ một chân trên đất, ngữ khí kính cẩn nói:
- Thiên Phong, xin thỉnh an ngài.

Nha! Tất cả mọi người trong Trần phủ đều thay đổi sắc mặt, Trần kỳ lão ngây ngốc nhìn Lục Thất, tay Vương chủ bạc đang đỡ lão dường như hơi giật giật, Trần kỳ lão mới cả kinh hồi thần.

- Xin đứng lên, ai nha, lão hủ không đảm đương nổi đâu.
Trần kỳ lão có hơi bối rối nói.

Lục Thất đứng dậy, tiến lên đưa tay đỡ lấy cánh tay Trần kỳ lão, mỉm cười nói?:
- Ngài là trưởng bối của Thiên Phong, Thiên Phong sao có thể thất lễ.

Trần kỳ lão vội vàng gật đầu, Vương chủ bạc cười nói:
- Cữu phụ, chúng ta vào đại sảnh nói chuyện đi.

Trần kỳ lão gật gật đầu, Vương chủ bạc quay đầu, phân phó nói:
- Bát đệ, ngươi bảo Trần Phúc mau tới, an trí cho tốt chỗ nghỉ ngơi của quan tướng từ kinh thành tới.

Một người trung niên mặc bào y vội cung kính đáp lời, sau đó khách và chủ cùng đi vào chính sảnh. Vào sảnh ngồi xuống, ánh mắt Trần kỳ lão thân thiết nhìn Lục Thất một cái, lại quay đầu nhìn về phía Vương chủ bạc.

Vương chủ bạc mỉm cười nói:
- Cữu phụ, Thiên Phong ở kinh thành gặp được quý nhân, đã trở thành Thiên Ngưu Vệ quan rồi, chính là Đới Đao Dực Vệ của Hoàng cung đấy.

Trần kỳ lão ồ một tiếng, nhìn Lục Thất hỏi:
- Thiên Phong làm quan ở kinh thành, về sau không thể trở về huyện Thạch Đại đi?

Lục Thất đáp lại:
- Hẳn là không thể trở về, tuy nhiên Thiên Phong vẫn là Huyện Úy hộ quân của huyện Thạch Đại.

Vương chủ bạc ngẩn ra nhìn Lục Thất, Lục Thất nhìn lại cười nhạt nói:
- Quên nói với Trọng thúc, chức sự Huyện Úy hộ quân của ta là do chính Lại bộ bổ nhiệm. Là ta cầu chức từ một vị quý nhân đấy, có điều sau đó ta lại có duyên gặp được Thái tử, trở thành Thiên Ngưu Vệ.

Vương chủ bạc nghe xong khó hiểu, hỏi:
- Là quý nhân nào?

Lục Thất cười nhạt nói:
- Trọng thúc, nhiệm vụ đi Trì Châu gặp Thứ sử của ta, là do ai mệnh lệnh?

- Cái gì? Ngươi..., nha, ta thật ngốc, ngươi là Thiên Ngưu Vệ nha.
Vương chủ bạc mới đầu thoáng kinh ngạc, tiếp đó bừng tỉnh gật đầu.
- Về chuyện ta làm sao gặp được vị quý nhân kia, sau này có thời gian sẽ kể lại cho Trọng thúc.
Lục Thất lại nói thêm.

Vương chủ bộ gật gật đầu, quay đầu nói:
- Cữu phụ không cần phải ưu sầu nữa, ngày sau Ngưu huyện úy sẽ không dám đối phó Trần phủ đâu, nhiều lắm cũng chỉ tìm mấy việc nhỏ nhặt gây phiền phức thôi.

Trần kỳ lão gật gật đầu, Vương chủ bạc lại nói:
- Cữu phụ cũng biết, ở huyện Thạch Đại này ta có thể nắm quyền, thật ra là dựa vào Triệu huyện thừa và Trưởng sử Trì Châu Tạ đại nhân. Triệu huyện thừa chết rồi, Ngưu huyện úy vốn là gia nô của Công bộ Thị lang, không cam lòng ở dưới quyền ta, liền cầu lên Công bộ Thị lang bãi miễn chức của ta, may mà có Thiên Phong ở kinh thành cầu được quý nhân. Có điều quyền lực của vị quý nhân kia không bằng Công bộ Thị lang, chỉ có năng lực điều cháu ngoại trai đi nơi khác nhậm chức.

Trần kỳ lão giật mình gật đầu, nhìn Lục Thất cảm kích nói:
- Thiên Phong, lão hủ cảm tạ ngươi.

Lục Thất bình thản nói:
- Lão đại nhân yên tâm đi, Ngưu huyện úy không có năng lực bãi miễn ngài đâu, ta cùng Trọng thúc đều có quan mạch kềm chế gã. Nếu gã dám động tới quan chức của ngài, ta tự có biện pháp khiến cho gã cũng phải rời đi, ngài nên biết, ở huyện Thạch Đại này tuyệt không thể trêu vào là một nhà kia.

Vương chủ bạc ngẩn ra, lập tức khóe miệng nhếch lên một nụ cười, Trần kỳ lão nghe cũng sợ run, qua mấy giây mới bừng tỉnh gật đầu, nói:
- Tốt, tốt, lão hủ hiểu rồi.

Lục Thất lại thành khẩn nói:
- Lão đại nhân, Thiên Phong tuổi còn trẻ, quan cơ hiện tại vẫn còn nông, không thích hợp đường hoàng hành sự, cho nên không thể kiêu ngạo chủ động đi đối phó Ngưu huyện úy. Dù sao đánh gia nô, sẽ chọc cho Công bộ Thị lang sinh hận, cho nên nếu trên phương diện nhỏ nhặt mà bị làm khó dễ, cũng mong Trần phủ có thể nhẫn nhịn một chút. Còn nếu gã dám động đến gốc rễ của Trần phủ, cùng với sự được mất của thân nhân, ta tuyệt sẽ không dung gã.

- Tốt tốt, lão hủ yên tâm rồi.
Trần kỳ lão kích động giơ tay lên gật đầu nói.

Lục Thất suy nghĩ một chút, lại nói:
- Lão đại nhân, Thiên Phong không nghĩ cùng Ngưu huyện úy trở thành thân thích, cho nên lão đại nhân có thể bỏ ra chút ít tiền tài cho thỏa đáng là được, gả nữ nhi thì không cần.

Trần kỳ lão ngẩn ra, lập tức gật đầu nói:
- Tốt, lão hủ nhớ kỹ rồi.

Lục Thất gật gật đầu, hắn là nhất thời sinh lòng thương xót, không muốn để cho Tương nhi và tiểu thư của Tuyết Nhi muội phải đi cho Ngưu huyện úy đạp hư phát tiết oán hận.
- Cữu phụ, Thiên Phong còn có công vụ trong người, xin mang tới bút mực dùng một chút.
Vương chủ bạc tức thời chuyển sang chuyện khác nói.

Không cần phân phó, đã có người lên tiếng trả lời đi lấy bút mực, Vương chủ bạc lại lên tiếng cho hầu hết người rời đi, chỉ chừa lại Trần kỳ lão và trưởng tử của kỳ lão. Lục Thất theo lời chỉ bảo lúc ở trong xe của Vương chủ bạc, viết một phong thư cho Đông Quang, Vương chủ bạc xem qua lại chỉnh sửa mấy chỗ, cuối cùng để cho Lục Thất viết lại một lần. Phụ tử Trần kỳ lão ngồi trên ghế, căn bản không nghe ra cái gì.

Phơi cho thư khô mực rồi, Vương chủ bạc bảo nhi tử của Trần kỳ lão tiễn Lục Thất rời khỏi Đông Lưu hương bảo. Lục Thất đi rồi, Vương chủ bạc mới nói cho Trần kỳ lão biết, chỗ dựa vững chắc ở kinh thành của vị Đông huyện thừa mới nhậm chức và của Lục Thất là cùng một vị quan lớn, ngày sau Trần phủ sẽ được Đông huyện thừa âm thầm chiếu cố. Tuy nhiên chỉ có thể âm thầm trợ giúp, một khi chuyện bị mang ra ngoài sáng, Ngưu huyện úy sẽ lập tức trực tiếp nhắm vào Đông huyện thừa.

Trần kỳ lão nghe xong mừng rỡ, mới chân chính yên tâm, có tân Huyện thừa huyện Thạch Đại âm thầm hỗ trợ, Trần phủ sẽ không sợ Ngưu huyện úy làm hại rồi. Bởi vì Huyện thừa dù sao cũng trên chức Huyện úy, là người trực tiếp quản lý chính sự trong huyện đấy, Ngưu huyện úy chỉ có thể quản trị an và chiến sự trong thành mà thôi.

Tiếp đó Vương chủ bạc dùng một phần châu báu có trong Trần phủ, ước lượng đổi thành vạn lượng vàng trắng, lại bảo Trần kỳ lão xuất bạc khao thưởng cho mười hai quan tướng dưới quyền của Lục Thất mỗi người hai trăm lượng, và tìm cho mỗi người một nữ nhân hầu hạ. Trần kỳ lão liên thanh đáp ứng, đã có lại tinh thần gấp bội.

*****

Lục Thất một mình rời khỏi Đông Lưu Bảo, trong đêm tối phóng ngựa về hướng Vọng Giang bảo, hắn nóng lòng. Nghĩ đến được gặp thân nhân, trụ ở Vọng Giang bảo, hẳn là có Vận Nhi, Tuyết Nhi, Tiểu Thanh và Tiểu Vân, còn có Vân Thường.

Hắn nhanh chóng chạy lao đi tới ngoài cửa Vọng Giang bảo, trông thấy cầu treo đã dựng lên, hắn không thể làm gì khác hơn là lớn tiếng quát:
- Buông cầu treo xuống, bản quan có công vụ muốn tiến vào.

Trên tường Bảo có treo phong đăng, có binh dũng ló đầu ra thăm dò, hô:
- Xin hỏi, ngài là quan gia ở đâu?

- Bản quan là Huyện Úy hộ quân Lục Thiên Phong.
Lục Thất đành phải mang ra quan hào, cũng không biết có tác dụng hay không.

- Nha, Lục đại nhân, là Lục đại nhân, mau thả cầu treo.
Người ló đầu ra kinh hỉ hô.

- Ngươi hô cái gì, đêm đến niêm phong cửa, thả cầu treo cái gì?
Lập tức có người lớn tiếng trách cứ.

- Là Lục đại nhân, là Huyện Úy hộ quân đại nhân.
Tên lính mới nãy thò đầu ra thăm dò lập tức cãi lại.

- Cút ngay.
Có người tức giận mắng, tiếp theo có người từ trên tường Bảo thò ra nửa người, nhìn một chút mới lớn tiếng nói:
- Kỳ lão đại nhân có lệnh, đêm đến niêm phong cửa, tại hạ không dám làm trái, mời ngày mai lại đến đi.

Lục Thất giận dữ, giơ tay chỉ tới quát:
- Cẩu nô tài, nếu cửa này ngày mai mới mở, bản quan liền lấy lý do làm lỡ quân vụ chém chết ngươi, mở ra hay không?

Người nọ cả kinh, chần chừ một lúc buộc lòng khuất phục động thân đi xuống, qua giây lát, cầu treo chuyển động, mang theo âm thanh chấn động rơi xuống. Lục Thất cưỡi ngựa lập tức phóng lên cầu treo vào Vọng Giang Bảo.

Qua Bảo môn, trông thấy mười mấy binh dũng, lại không thấy gã binh dũng đầu mục đã ngăn hắn nhập môn kia đâu.

Lục Thất dừng ngựa, nhìn tên binh dũng vừa nãy đòi mở cửa cho hắn kia, nhìn thoáng cái liền nhận ra, là lính trong binh dũng quân của hắn, tên là Tào Nghị. Đối với trăm tên binh dũng quân, hắn đều cố ý nhớ kỹ danh tự.

Hắn mỉm cười hỏi:
- Tào Nghị, sao ngươi lại ở Vọng Giang Bảo?

Tào Nghị là một thanh niên khỏe mạnh hoạt bát, vừa nghe Lục Thất gọi tên mình cười hỏi, lập tức trên mặt hiện lên kích động, chắp tay cung kính nói:
- Đại nhân, thuộc hạ là người Nam Than, vốn là người Vọng Giang hương, binh dũng quân giải tán, thuộc hạ bèn tới Vọng Giang Bảo khi đó đang trưng mộ binh dũng xin nhập ngũ.

Quyển 2 - Chương 108: Về nhà

Lục Thất mỉm cười gật đầu, hơn phân nửa số binh dũng quân của hắn là người từ làng xã chung quanh, người trong thành rất ít ai đi ứng lệnh mộ binh.

- Đại nhân, ngài đã quay về, còn có thể thống lĩnh bọn thuộc hạ không?
Tào Nghị thấp thỏm hỏi, giọng nói tràn đầy khát vọng.

Lục Thất nhìn y, đáp lại:
- Ta vẫn là Huyện Úy hộ quân huyện Thạch Đại, hơn nữa cũng sẽ kiêm nhiệm lâu dài, chẳng qua lần này ta đi kinh thành, đã trở thành quân tướng kinh thành rồi, rất khó có thể trở lại tiếp tục thống lĩnh binh dũng.

Tào Nghị nghe xong ngạc nhiên, lúc này mới quan sát khôi giáp của Lục Thất, y giật mình nói:
- Đại nhân, ngài đã trở thành đại quan kinh thành sao?

Lục Thất mỉm cười, gật đầu nói:
- Đúng là quan kinh thành, tuy nhiên chỉ là Doanh tướng thống lĩnh năm trăm binh lính kinh thành mà thôi.

Tào Nghị gật gật đầu, Lục Thất nhìn y còn nói thêm:
- Tào Nghị, không cần phải thất vọng, qua một thời gian nữa, chờ quan cơ của ta ổn định rồi, khi đó, nếu các huynh đệ còn muốn nhập quân, ta sẽ nghĩ biện pháp. Hiện tại quan binh ta thống lĩnh chỉ có thể do Binh bộ điều về, nếu ta tự ý thu các huynh đệ, sẽ phạm vào đại tội mưu đồ bất chính.

Tào Nghị vội vàng gật đầu nói:
- Thuộc hạ hiểu được, tình nguyện chờ đợi.

Lục Thất cười, chợt ngẩng đầu nhìn lướt qua, lạnh nhạt nói:
- Các vị đã nghe rồi đấy, chức quan Huyện Úy hộ quân của huyện Thạch Đại vẫn sẽ do ta tiếp tục kiêm nhiệm. Ta không muốn tại nơi này thể hiện quan uy cái gì, chỉ là mời các vị chớ có ý định đối đầu với ta, Chu kỳ lão của các ngươi, đối với ta mà nói, đã là một tiểu quan rồi.

Lục Thất nói xong nhìn Tào Nghị gật đầu một cái, sau đó cưỡi ngựa chạy đi, để lại nhóm binh dũng sửng sốt im lặng đứng dõi theo hồi lâu. Mà trong lòng Lục Thất, lại vì Tào Nghị nhớ tình xưa nghe lệnh, đã tính toán sẽ càng thêm cố gắng tập hợp trở về thành viên binh dũng quân, theo Vương chủ bạc chuyển đi đến huyện Vạn Niên.

Tuy rằng hơn phân nửa binh dũng quân không có tự phát ủng hộ hắn, nhưng cũng không thể bỏ qua những nguyên nhân thực tế trong đó. Binh dũng quân bọn họ còn phải nuôi sống gia đình của mình, không thể vì ủng hộ Lục Thất mà bỏ mặc vấn đề sinh kế của bản thân. Lục gia không có khả năng bỏ ra bạc tư nuôi binh dũng quân, hành động đó sẽ trở thành tội chứng tạo phản bị người nắm cán.

Đi trên đường trong Bảo, ngựa của Lục Thất đã giảm chậm tốc độ rất nhiều, tuy rằng người trên phố không nhiều lắm, Lục Thất vẫn cố kỵ thanh danh của bản thân. Hắn có thể tỏ ra ngang tàng với nhóm binh dũng giữ cổng, nhưng không thể bởi vì phóng ngựa mà đưa tới sự phản cảm chê trách của dân chúng, cũng may hiệu thuốc cách đó cũng không xa.

Một lát sau, ánh mắt Lục Thất lộ rõ niềm vui sướng, hắn thấy ở ngoài hiệu thuốc có rất nhiều người đang đứng. Trong đó có mấy nữ nhân, đúng là nhóm thê thiếp của hắn, Tân Vận Nhi, Trần Tuyết Nhi, Tiểu Thanh và Tiểu Vân, còn có Vân Thường đứng ở phía sau. Số còn lại đều là binh dũng thuộc hạ của hắn, có hơn mười người.

Lục Thất đương nhiên biết đó là Tiểu Thanh linh cảm được hắn trở về. Hắn cưỡi ngựa chậm rãi chạy tới, phi thân xuống ngựa, trước tiên liếc mắt nhìn nhóm thê thiếp của mình một cái, sau đó mỉm cười quét mắt nhìn nhóm binh dũng.

- Đại nhân, đại nhân...
Nhóm binh dũng đều vắt ngang tay hành quân lễ, vui mừng cung kính hô gọi.

- Ta cảm tạ các vị huynh đệ.
Trong lòng Lục Thất cảm động, chân thành gật đầu nói lời cảm tạ.

- Đại nhân đã bình an trở về, bọn thuộc hạ an tâm rồi.
Một gã binh dũng dáng người khôi ngô cung kính nói.

Lục Thất nhìn binh dũng kia gật đầu, thân thiện nói:
- Sở Lương, ngươi và các huynh đệ đi tìm khách điếm nghỉ ngơi đi, sáng mai rồi trở lại. Sáng mai ta còn có công vụ phải rời khỏi, ta muốn cùng người nhà thương lượng một ít chuyện tình.

- Vâng, bọn thuộc hạ không quấy nhiễu đại nhân nghỉ ngơi.
Sở Lương vẻ mặt hiện rõ vui mừng, cung kính đáp lại, sau đó cùng những binh dũng khác rời đi.

Lục Thất nhìn nhóm binh dũng rời đi, ấn tượng của hắn đối với Sở Lương cũng rất sâu. Sở Lương sở hữu thân thể lực lượng cường mãnh, chỉ là chưa trải qua huấn luyện võ đạo nghiêm chỉnh, từ khi vào binh dũng quân, Lục Thất đối với tính chịu khó chịu khổ của Sở Lương rất có hảo cảm, đã từng nghiêm túc chỉ giáo quân võ.

Kỳ thực trong binh dũng quân, người giống như Sở Lương vậy có rất nhiều, Lục Thất vẫn kiên nhẫn trợ giúp chỉ giáo. Ngày hôm nay hắn có được sự ủng hộ của binh dũng quân, nguyên nhân là ở nhiều phương diện đấy, trong đó cử chỉ chỉ giáo như sư phụ của hắn kia, ít nhất cũng chiếm được một nửa tác dụng. Chỉ bằng bạc lung lạc quân tâm, không thể nào lâu dài được.
Ánh mắt của Lục Thất chuyển hướng về phía nhóm thê thiếp, dịu dàng ngắm nhìn từng người một. Nhóm thê thiếp cũng đang chăm chú nhìn hắn, một lát sau, Tân Vận Nhi mới dịu dàng nói:
- Thất lang, vào đi thôi.

Lục Thất gật đầu, thả ra dây cương, đi qua duỗi cánh tay trái dịu dàng ôm lấy Tân Vận Nhi, cùng nhau đi vào hiệu thuốc, Tiểu Vân ở lại sau cùng chăm sóc chiến mã.

Vào tới trong hậu trạch viện, Lục Thất lập tức ngửi được mùi thức ăn, trong viện bày một bàn cơm nước nóng hôi hổi, hương thơm thơm phức xông vào mũi. Lục Thất vừa thấy liền mỉm cười, quay đầu nhìn về phía Tiểu Thanh.

- Đây là thiếp thân cùng Tuyết Nhi tỷ làm đấy.
Tiểu Thanh có chút ngượng ngùng nhỏ giọng nói, tiểu cô nương làn da trắng ngọc ngà, dung mạo khí chất so với trước rõ ràng càng thêm xinh đẹp, nói chuyện cũng văn nhã hào phóng.

Lục Thất cười nhìn về phía Trần Tuyết Nhi, Trần Tuyết Nhi má ngọc như tỏa hào quang, nhỏ giọng nói:
- Thiếp thân chỉ là trợ giúp một chút.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, buông ra Tân Vận Nhi, để cho nhóm thê thiếp hầu hạ cởi ra khôi giáp, sau đó chủ động ngồi vào bên bàn. Tân Vận Nhi gọi nhóm thê thiếp toàn bộ cùng ngồi xuống, ngay cả Vân Thường cũng vào ngồi.

Lục Thất ôn tình nhìn lướt qua, dịu dàng nói:
- Ta rất nhớ các nàng.

Trong đôi mắt đẹp của nhóm thê thiếp đều ẩn hiện ánh lệ vui sướng, Tân Vận Nhị vội dịu dàng nói:
- Lão gia trở về là việc vui, nào, chúng ta kính lão gia một ly.

Tiểu Thanh đứng lên, duỗi bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn cầm lấy bầu rượu, dời bước tao nhã rót từng ly rượu. Lục Thất thầm kinh ngạc nhìn tiểu Thanh, cũng hiểu được Tiểu Thanh biến đổi lớn như vậy, hoàn toàn là kết quả của nhập tu ‘Xà hình hóa nguyệt’.

Rượu châm xong, mọi người đồng loạt nâng ly kính nhau, thu tay về rồi đều tự đưa lên miệng uống, buông chén xuống, Tiểu Thanh lại chủ động rót rượu, Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Thất lang, hôm nay lúc vị quan tướng kia đến, bọn thiếp còn tưởng là y giả mạo đấy, cũng nhờ Tiểu Thanh nói, thiếp mới tin tưởng Thất lang đã quay về.

Lục Thất đáp lại:
- Đều do ta quên viết thư tay, vị quan tướng kia từng là nô bộc của Lục gia, cũng là thân binh tâm phúc của tiên phụ, sau này các nàng gặp y, nhất định phải tôn trọng xưng Quý Ngũ thúc, không được đối xử như thuộc hạ.

Tân Vận Nhi ngẩn ra, dịu dàng nói:- Bọn thiếp sẽ ghi nhớ.

Lục Thất gật gật đầu, lại nói:
- Thế sự vô thường, ta không nghĩ đi kinh thành một chuyến, lại ngoài ý muốn hãm sâu vào vũng nước đục khó mà thoát ly. Lần này ta có thể trở lại, cũng là do có công vụ cần đi Trì Châu, mới có thể quay về gặp các nàng đấy.

- Ý Thất lang là, về sau cũng chưa thể về huyện Thạch Đại sao?
Tân Vận Nhi lập tức ưu sầu hỏi.

Lục Thất nhìn Tân Vận Nhi, nói:
- Ta muốn trở về, nhưng lại không tự chủ được, hiện giờ ta là Binh Mã Sứ trong quân tiễu phỉ, kiêm chức Thiên Ngưu Vệ quan, ta chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi.

Tân Vận Nhi lặng lẽ gật đầu, Lục Thất quay đầu dịu dàng quét mắt nhìn mọi người, chân thành nói:
- Nói thật lòng, ta chỉ muốn quay về đây làm một tiểu quan, giống như trước kia ấm áp xum vầy cùng các nàng, đó đã từng là những ngày hạnh phúc của ta. Nhưng ta không dám buông bỏ quan chức đoạt được, các nàng cũng biết, tình hình ở huyện Thạch Đại biến đổi như trở giời.

Sắc mặt nhóm thê thiếp đều trầm trọng gật đầu, các nàng trong những ngày này hầu như đều biết chuyện Vương chủ bộ bị điều nhiệm, gián tiếp cũng sẽ khiến Lục Thất mất đi chức quan Huyện Úy hộ quân. Mất chức quan Huyện Úy hộ quân, tuyệt đối sẽ khiến cho Lục gia lâm vào nguy cơ.

- Lão gia, sau này chúng ta phải dời đi khỏi huyện Thạch Đại sao?
Trần Tuyết Nhi ôn nhu hỏi.

Lục Thất ôn hòa nhìn nàng, đáp lại:
- Tạm thời sẽ không, trước mắt chức quan của ta vẫn chưa thực sự định vị, chờ sau này ổn định rồi, ta đang cân nhắc xem ngày sau sẽ định cư ở đâu.

Trần Tuyết Nhi gật gật đầu, Lục Thất chần chờ một chút, còn nói thêm:
- Ta không giấu giếm các nàng, ở kinh thành, ta cũng đã có một cái nhà.

A! Sau lưng Lục Thất vang lên một giọng nữ kêu lên thất thanh, Lục Thất quay đầu lại nhẹ giọng nói:
- Tiểu Vân, ngồi xuống đi.

Tiểu Vân mềm mại ứng tiếng, đi đến chỗ ngồi. Lục Thất quay đầu nhìn Tân Vận Nhi, Tân Vận Nhi cũng đang nhìn hắn, tuy nhiên khuôn mặt nàng bình tĩnh, đôi mắt đẹp vẫn dịu dàng như trước, không có một tia buồn bực hay mất mát.

- Vận Nhi, ta đã tìm được Lâm tiểu thư có đính ước với ta từ nhỏ, cho nên ta ở kinh thành có một cái nhà.
Lục Thất lại giải thích nói.

Tân Vận Nhi ngẩn ra, sau đó kinh ngạc nói:
- Chàng đã tìm được vị hôn thê rồi sao?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tìm được rồi, cho nên bố trí một cái nhà, tuy nhiên Lâm tiểu thư không muốn đến huyện Thạch Đại.

Tân Vận Nhi khẽ ồ một tiếng, thoáng do dự, mới dịu dàng nói:
- Thất lang, sau này nếu chúng ta chuyển nhà đến kinh thành, thiếp thân sẽ phụ tá Lâm tiểu thư, công việc quản gia đều do Lâm tiểu thư làm chủ.

Lục Thất quay đầu suy nghĩ một chút, nói:
- Ấn tượng Lâm tiểu thư cho ta, dường như không có hứng thú với việc quản lý gia sự. Ngày sau nếu Lục gia thật sự phải chuyển đến kinh thành, công việc quản gia vẫn là nàng làm chủ đi. Nếu thật phải chuyển nhà, khi đó ta càng muốn cho các nàng mỗi người độc lập một gia trạch.

- Không tốt, không hợp quy củ, thiếp thân thật sự nguyện ý nhường mà.
Tân Vận Nhi lắc đầu nói.

Quyển 2 - Chương 109: Nhà

Lục Thất quay đầu nở nụ cười, ôn hòa nói:
- Vận Nhi, ta thành thật cho nàng biết một việc, sau này chắc chắn ta sẽ phải thú thêm một vị bình thê, thú thê lần nữa, tất nhiên là vì quan hệ kết đảng. Ta không có khả năng tiên tri thê sau này ta thú, có được tri lễ ôn hòa giống như Lâm tiểu thư hay không, cho nên ta tình nguyện để nàng và Tiểu Điệp đều tự độc lập một gia trạch.

Tân Vận Nhi giật mình quan sát Lục Thất, vài giây sau mới dịu dàng nói:
- Thất lang, thiếp thân cảm tạ chàng.

Trái tim Lục Thất run lên, lập tức dâng trào cảm giác hổ thẹn, ánh mắt ôn nhu dừng ở trên người Tân Vận Nhi, hạ giọng nói:
- Vận Nhi, người nói cảm tạ nên là ta mới đúng.

Tân Vận Nhi buông mắt xuống im lặng, yên tĩnh trong chốc lát, Tiểu Vân chợt dịu dàng nói:
- Lão gia, chủ mẫu, kiếp này chúng ta được ở bên nhau là duyên phận, đối với nhau không nên tạ ơn này nọ.

Lục Thất mỉm cười nhìn Tiểu Vân, Tiểu Vân hơi ngượng ngùng nở nụ cười xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của tiểu cô nương đã có bảy phần tương tự Trần Tuyết Nhi. Dị công ‘Xà hình hóa nguyệt’ đối với Tiểu Vân, xem ra là có tác dụng cường điệu dưỡng nhan lệ dung.

- Lão gia, chúng thiếp thân kính chàng một ly.
Trần Tuyết Nhi bỗng phóng khoáng nói, dịu dàng nâng ly.

Lục Thất cười nâng ly, cùng nhóm thê thiếp uống vào một ly. Buông ly xuống, Tân Vận Nhi dịu dàng nói:
- Thất lang, trong nhà còn chút bạc dành dụm, đưa đi kinh thành dùng để bố trí cửa hàng chứ?

Lục Thất đáp lại nói:
- Không cần, ta ở kinh thành đã cùng người hợp tác kinh doanh hai cửa tiệm, một là kinh doanh văn phòng tứ bảo, một là bán thuốc. Hiệu thuốc ta tính toán để cho huynh trưởng làm chủ. Cửa hàng bán văn phòng tứ bảo ta sẽ giao cho nàng, hậu trạch cửa hàng sẽ do nàng chủ quản.

- Cùng người hợp doanh? Thất lang ở kinh thành lấy đâu ra bạc vậy?
Tân Vận Nhi kinh ngạc hỏi.

- Ta không ra tiền hợp doanh, là ta ra sức trợ giúp người hợp doanh với ta, cho nên ta chiếm được quyền quản lý cửa tiệm.
Lục Thất giải thích nói.

Tân Vận Nhi hiểu ra gật đầu, lại hỏi:
- Thất lang, Lâm tỷ tỷ sẽ nguyện ý để cho thiếp thân làm chủ cửa hàng văn phòng tứ bảo sao?

- Hiện tại Lâm Tiểu Điệp đang cư ngụ tại một tú trang, không có xung đột với nàng. Việc ở kinh thành, chờ sau khi chức quan của ta ổn định rồi, sẽ cùng nàng thương lượng tỉ mỉ. Ngày sau nếu ta không cần phải cư trú lâu dài ở kinh thành, ta mong muốn các nàng có thể cùng theo ta đến nơi ta nhậm chức.
Lục Thất đáp lại.

Tân Vận Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Bất kể Thất lang đi nơi nào, thiếp thân đều nguyện ý đi theo hầu hạ.

Trong lòng ấm áp Lục Thất mỉm cười, nâng lên ly rượu Tiểu Thanh đã rót, sung sướng nói:
- Nào, chúng ta uống, nguyện cho chúng ta vĩnh viễn đồng tâm.

- Thiếp thân nguyện ý cùng lão gia vĩnh viễn đồng tâm.
Nhóm thị thiếp nâng ly cùng kính, giọng dịu dàng đồng thanh nói, cùng Lục Thất ôn tình ngắm nhìn nhau, đồng loạt uống vào rượu trong ly.

Một lúc sau, Lục Thất đã đặt mình trong phòng Tân Vận Nhi, trong mũi thoang thoảng hương thơm thanh nhã, hắn khỏa thân kê cao gối nằm ở trên giường, tựa sát hai bên là hai ngọc thể tuyết trắng lả lướt, chính là Tân Vận Nhi và Trần Tuyết Nhi.

Ở trước giường trong phòng, còn có một nữ nhân xinh đẹp trần truồng như nhộng, uyển chuyển khẽ múa, chính là Vân Thường. Mà trước đó càng khiến cho Lục Thất cảm động đó là, Tân Vận Nhi thân là thê thất, không ngờ lại cùng Vân Thường khỏa thân múa khiêu gợi. Nữ nhân làm chuyện này là vì làm người vui sướng, còn Tân Vận Nhi múa thoát y, lại là vì phu quân hắn đây mà khắc khổ luyện tập.

- Lão gia, chàng muốn thiếp thân đi.
Trần Tuyết Nhi u oán nhỏ giọng khát cầu, Lục Thất cùng với Tân Vận Nhi và Vân Thường đều đã đến Vu sơn mây mưa, độc có thân thể của nàng là nhất định không chịu muốn.Lục Thất cười khẽ vuốt ve lưng ngọc tuyết trắng trơn trượt của nàng, dịu dàng nói:
- Tuyết Nhi, chờ một chút đi, ta là vì muốn tốt cho nàng.

Trần Tuyết Nhi ừ nhẹ một tiếng, hai má dán ở bên sườn Lục Thất, Lục Thất quay đầu nhìn Tân Vận Nhi, ôn hòa nói:
- Vận Nhi, chuyện tình của Nhạn Nhi tiểu thư, ta sẽ cố hết sức.

- Thất lang, tiểu thư nàng thật đáng thương. Thời điểm thiếp thân đưa tiễn, bộ dáng của tiểu thư đờ đẫn cứ như người gỗ vậy.
Tân Vận Nhi nghẹn ngào nói.

- Tổ mẫu của Nhạn Nhi tiểu thư vừa mới qua đời, phụ mẫu nàng liền đem nàng đi dâng tặng cho người ta, bị hai lần đả kích nặng nề thế kia, có thể không như vậy sao?
Lục Thất nhẹ giọng than, trong lòng cũng rất thương hại.

- Cô cô đi cùng, cũng không biết hiện giờ ra sao rồi?
Tân Vận Nhi ưu sầu nói, một phòng xuân sắc phóng đãng trước đó nhanh chóng biến thành nặng nề, nàng vẫy vẫy tay, Vân Thường ngừng múa thoát y, đi tới ngồi ở bên giường.

- Vận Nhi, cái vị Lư tam công tử gì kia, ra sao rồi?
Lục Thất nhẹ giọng hỏi.

- Có thể thế nào, chuyện đó đã trở thành trò cười lớn nhất ở Vọng Giang Bảo. Sau khi cô cô trở về, thiếp thân cũng không biết cô cô đã dùng thủ đoạn gì, không ngờ dưới sự phụ trợ của Lãnh Nhung đại nhân khám phá ra được gã Lư tam công tử kia là một lưu phỉ, còn vị Lư tam công tử chân chính đã chết từ ba năm trước rồi.
Tân Vận Nhi ôn nhu nói.

- Cái gì? Đã chết ba năm?
Lục Thất sửng sốt nghi ngờ nói, trước đây hắn có đi qua huyện Thanh Dương, thăm hỏi khắp nơi cũng không nghe nói là đã chết.

- Đúng là đã chết ba năm rồi, là phu nhân Huyện lệnh huyện Thanh Dương vì bi thương cái chết của ái tử, không cho phép người ta nói con trai cùa bà đã chết, cho nên người trong huyện thành Thanh Dương, chỉ dám nói Lư tam công tử đã đi xa thôi.
Tân Vận Nhi dịu dàng giải thích.

Lục Thất nghe xong, buồn bực ồ một tiếng, lại nghe Tân Vận Nhi dịu dàng nói:- Cô cô nói, tên lưu phỉ kia là do người giết, nhưng đối với người ngoài thì nói rằng là do Lãnh đại nhân dẫn đầu quan binh loạn tiễn bắn chết. Sở dĩ cô cô động sát cơ, là vì lão tổ tông Chu phủ vừa tạ thế, Chu phu nhân liền vội vàng để cho gã lưu phỉ kia cùng với Đại công tử mang theo số lượng lớn ngân lượng đi kinh thành. Cô cô nói người không nắm chắc khả năng giết chết lưu phỉ, chỉ có thể tìm cơ hội bất ngờ tập kích, kết quả là vào lúc đi Chu phủ tế bái, cô cô liền hạ thủ.

Lục Thất gật gật đầu, hắn đã gặp qua gã lưu phỉ tuấn lãng kia, đoán chừng là một nhân vật có võ đạo lợi hại, thân thể lực lượng của Vương Cầm Nhi cũng không mạnh mẽ, chỉ có thể bất ngờ tập kích giết. Mà gã lưu phỉ kia nhất định nghĩ rằng thời điểm diễn ra đại tang sẽ không có nguy cơ gì, do không có đề phòng trước nên bị Vương Cầm Nhi đắc thủ giết chết.

- Thất lang, sau khi gã lưu phỉ kia bị giết, Lãnh đại nhân lập tức lấy ra công văn chứng minh Lư tam công tử đã chết, kết quả khiến cho Vọng hương bảo khắp nơi xôn xao. Chu phủ lập tức phong cửa trục khách, nhưng qua mười ngày, liền truyền đến tin tức tiểu thư hứa gả cho Thứ sử Trì Châu. Chu phủ cũng không cho thiếp đi gặp tiểu thư, thiếp chỉ có thể vào lúc đưa tiễn, đứng từ xa ngóng theo thôi.
Tân Vận Nhi chua xót nói.

Lục Thất đưa tay vỗ nhẹ lên tấm lưng ngọc của nàng, an ủi:
- Sáng mai ta phải đi Trì Châu.

- Thất lang, chàng nên ngủ vào một chút đi.
Tân Vận Nhi quan tâm nói.

Lục Thất gật gật đầu, ánh mắt nhìn trần nhà, hắn đang tiếc nuối không thể gặp nhóm thị thiếp trong thành, nhưng trên tiệc rượu cũng có nghe kể tường tận. Ninh Nhi và Thu Đường đang mang thai tình hình sức khỏe đều tốt lắm, gia trạch trong thành cũng không bị xâm hại gì, hắn nghe nói Ngưu huyện úy cũng có rời khỏi huyện Thạch Đại một đoạn thời gian, mới quay về chưa bao lâu.

- Thất lang, chàng đi tiêu diệt phỉ, nguy hiểm có lớn không?
Tân Vận Nhi quan tâm ôn nhu hỏi.

- Nàng yên tâm, ta là Doanh tướng thống quân, không phải đi xung phong nên sẽ không có nguy hiểm gì đâ. Hơn nữa quân lực bọn đạo tặc thông thường rất yếu, trước đây nàng cũng từng đụng độ đạo tặc rồi mà.
Lục Thất nhẹ giọng trấn an.

- Dù sao vẫn không nên khinh thường.
Tân Vận Nhi dịu dàng dặn dò.

Lục Thất cười, gật gật đầu, hạ giọng nói:
- Vận Nhi, nàng có muốn nghe những chuyện ta trải qua ở kinh thành không?

- Muốn nghe, Thất lang chàng kể đi.
Tân Vận Nhi dịu dàng đáp.

- Ta muốn kể, nhưng sợ nàng tức giận.
Lục Thất chột dạ nói.

- Nói đi, cùng lắm thì chàng lại nạp thêm mười mấy thị thiếp nữa thôi.
Tân Vận Nhi rộng rãi mềm mại nói, một bàn tay ngọc cũng khẽ nhéo da thịt bắp đùi Lục Thất.

Lục Thất cười khổ, bỗng hắn trợn trừng mắt, tiện đà quay đầu nhìn về phía Trần Tuyết Nhi. Hai má Trần Tuyết Nhi vẫn dán trên người hắn, ánh mắt của hắn lại xoay chuyển xuống dưới, nhìn thấy một bàn tay tuyết trắng nhỏ nhắn tinh xảo đang cầm lấy vật đang dâng cao kia của hắn.

Trời tờ mờ sáng, Lục Thất chẳng muốn đứng dậy, Tân Vận Nhi tươi đẹp sáng chói gắng gượng chống thân mình dậy, tự mình hầu hạ Lục Thất. Lục Thất cười tà nhìn ái thê, đêm qua Trần Tuyết Nhi chọc họa, nhưng lại là Tân Vận Nhi và Vân Thường hứng chịu mưa xuân cuồng dã. Trên kiều dung của Trần Tuyết Nhi mang theo u oán, yên lặng phụ trợ Tân Vận Nhi hầu hạ Lục Thất, thê hầu hạ phu quân là một loại quan quy, thiếp chỉ có thể trợ giúp.

Ra khỏi phòng dùng một bữa cơm đoàn viên rồi, Lục Thất đội mũ mặc giáp, dưới sự đưa tiễn của chúng thê thiếp, lên quân mã sau đó lưu luyến đưa mắt ngắm nhìn, ngắm trong chốc lát rồi mới thu ánh mắt. Chân khẽ động cưỡi chiến mã chậm rãi chạy đi, nhà tuy ấm áp, nhưng hành trình vận mệnh của hắn đã không thể tùy theo hắn mà ngừng bước tiến.

Ra khỏi Vọng Giang Bảo, Lục Thất phóng ngựa chạy vội về hướng Đông Lưu Bảo, vừa tới Bảo môn liền thấy nhóm quan tướng thuộc hạ đã chỉnh tề chờ đợi. Trong lòng của hắn nhiều ít có chút áy náy, nhưng khi đến gần, lại trông thấy vẻ mặt của đám quan tướng thuộc hạ, mỗi người đều đầy mỹ mãn, thậm chí có hơi cổ quái.

- Đi thôi.
Lục Thất nhạy cảm phát hiện có gì đó không đúng, lập tức bình thản lệnh đi, đoàn người hướng về phía Trì Châu xuất phát

Quyển 2 - Chương 110: Trưởng sử Trì Châu

Quý Ngũ thúc cưỡi ngựa đuổi theo, chạy song song cùng Lục Thất, không đợi Lục Thất mở miệng hỏi, Quý Ngũ thúc liền nói ra nguyên do. Lục Thất giờ mới hiểu ra sự dị thường của đám quan tướng thuộc hạ, hóa ra mỗi người bọn họ đều được nhận bạc, hơn nữa còn có nữ nhân hầu hạ sảng khoái một đêm. Trong lòng hắn thầm cảm kích hành động của Vương chủ bộ, cũng cảm thấy có chút e ngại kiêng dè.

Vì là đội kỵ mã, sáng sớm Lục Thất liền chạy tới Trì Châu, mỗi người trong đoàn người bọn họ đều khoác khôi giáp sáng bóng, uy vũ không hề tầm thường, khiến cho quan binh thủ môn không dám chậm trễ, tra hỏi một chút xong liền cung kính cho tiến vào cửa thành.

Sau khi vào thành, Lục Thất tiếp nhận hộp châu báu từ Quý Ngũ thúc, một mình đi tìm gặp Trưởng sử Trì Châu. Dùng tiền mua chuộc người, Lục Thất thuận lợi tới Nam môn Châu nha, lần trước hắn đến Trì Châu là gặp Lục Sự Tham Quân, vào Bắc môn Châu nha.

Cơ cấu hành chính tổng thể của Châu nha này phân thành ba khu, chính môn Châu nha dẫn đến nha môn của Thứ Sử. Có rất nhiều nha quan lệ thuộc trực tiếp vào Thứ Sử, quyền lực lớn nhất chính là Chính Sự Tham Quân, thứ hai là Hữu Đô Úy hộ phủ chưởng quản võ quan quân trong thành, cùng một dạng với Huyện Úy. Mà Huyện nha trong Trì Châu cũng có bố trí một Huyện Úy, tuy nhiên chức trách chỉ là phụ trách truy nã dân gây án, quyền thế không bằng Huyện Úy huyện Thạch Đại.

Bắc môn là Quân nha, chủ quan là Tư Mã và Lục Sự Tham Quân, chức trách của hai người một là chủ quản việc chiêu mộ huấn luyện điều động binh dũng thuộc châu, một là chủ quản quân nhu. Trên thực tế chức quan Tư Mã Trì Châu chỉ là thùng rỗng kêu to, hương quân Trì Châu từ lâu đã bỏ qua nhiệm vụ luân phiên trú đóng rồi. Nguyên nhân là do việc chiêu mộ huấn luyện hương quân làm hao tổn chi phí quân nhu và quân lương, cũng sẽ ảnh hưởng tới nông canh. Quân lương của Khang Hóa quân chủ yếu là do địa phương Trì Châu cung cấp.

Nam môn là Chính nha, chủ quan là Trưởng Sử và Thôi Quan, quyền lực của Trưởng Sử một châu rất lớn, bất luận là chính lệnh gì nhất định phải có thêm ấn của Thứ Sử và Trưởng Sử mới có hiệu lực. Hơn nữa Trưởng Sử còn có Tả Đô Úy hộ phủ lệ thuộc trực tiếp, nắm trong tay gần phân nửa binh quyền châu thành. Cho nên Thứ Sử mặc dù là nhân vật đứng đầu trên quân sự và chính trị, nhưng lại bị Trưởng Sử phân chia quyền lực chế ước rất lớn.

Lục Thất đã từng tìm hiểu về quan quy Trì Châu, hắn biết rằng Châu binh của Trì Châu không nhiều lắm, chỉ có tám trăm người, tính cả hai trăm Nha binh thuộc Huyện nha Quý Trì cũng chỉ đủ ngàn binh. Hắn biết phủ châu không có quân trú đóng, thì đều có chế độ quân sự hương quân luân phiên trú đóng, cho nên nếu có châu trị, binh quyền của Châu Tư Mã sẽ rất nặng.

Chế độ hương quân luân phiên trú đóng bắt đâu từ khi nào thì Lục Thất không rõ, nhưng Lục Thất biết nguyên nhân căn bản, một là gia tăng huấn luyện tố chất quân hậu bị, hai là giảm thấp họa ngầm hương quan thao túng binh dũng lâu dài, ba là dựng nên uy quyền thống trị của triều đình. Đương nhiên vào thời loạn thế biên cương bị xâm phạm, chế độ hương quân được lập nên thì mục đích chủ yếu chính là nguyên nhân đầu tiên.

Lục Thất đến ngoài Nam môn Châu nha cầu kiến, thủ vệ vừa trông thấy khôi giáp của Lục Thất, lập tức không dám chậm trễ đi vào thông báo, chốc lát sau liền đi ra, cung kính mời Lục Thất cùng theo vào bên trong, Lục Thất thuận theo tiến vào Nam môn Châu nha.

Vào cửa đường viện lâu, trước mặt là bức bình phong, Lục Thất đi theo vòng qua bức bình phong, vừa nhìn vào công đường nha môn, hắn trông thấy một người trung niên mặc một bộ quan phục màu đỏ nhạt. Người trung niên kia tuổi ước chừng bốn mươi, khuôn mặt gầy yếu, làn da trắng nõn, thoáng nhìn thì thấy có chút nho nhã, nhưng càng nhiều hơn chính là một loại khí chất khôn khéo.

Lục Thất vội tiến lên trước, cánh tay phải đưa ngang ngực cúi đầu, chào theo nghi thức quân đội cung kính nói:
- Hạ quan bái kiến Trưởng sử đại nhân.

Người trung niên ngẩn ra, y nghe qua bẩm báo, liền biết người tới có thể là quan ở kinh thành, cho nên không dám chậm trễ đích thân ra đón. Thật không ngờ vừa mới gặp mặt, người nọ đã cung kính hành lễ bái kiến của thuộc cấp với y.

- Ồ, vào đi.
Trưởng sử Trì Châu chỉ hơi ngây ra, liền nhanh chóng bình thản nói, xoay thân đi vào công đường, Lục Thất thẳng lưng cất bước vào theo.

Vào công đường, Trưởng sử Trì Châu trực tiếp đi qua cửa bên trong công đường, tiến vào một khách phòng ở phía sau. Y cất bước đi tới ghế chủ vị, sau khi xoay người ngồi xuống thì ngẩng đầu nhìn thẳng Lục Thất.

- Ngồi đi.
Trưởng sử Trì Châu bình thản nói.

- Tạ đại nhân.
Lục Thất cung kính nói tạ ơn, dời bước ngồi xuống ghế dành cho khách ở bên trái.

- Ta họ Tạ, ngươi tới gặp ta, là vì việc tư hay là việc công.
Trưởng sử Trì Châu cười nhạt hỏi, trong lời nói hàm chứa sự khôi hài và thẳng thắn.

Lục Thất ngẩn ra, hắn chuyển tay nâng lên hộp châu báu, trên hộp châu báu có một phong thư, hắn cung kính nói:
- Đại nhân, hạ quan đến Trì Châu vốn là có công sự, nhưng được một vị trưởng bối nhờ vả, giao cho đại nhân phong thư.

Lục Thất nói xong đứng dậy dâng lên hộp châu báu, chủ động đặt trên bàn. Tạ đại nhân vẻ mặt bình tĩnh, giơ tay cầm lấy phong thư, ở ngay trước mặt Lục Thất mở ra xem.

- Tốt lắm, ta đã biết.
Tạ đại nhân ngẩng đầu nhìn Lục Thất, thản nhiên nói.

Lục Thất chắp tay nói:
- Hạ quan coi như đã hoàn thành sự nhờ vả.

Tạ đại nhân nhìn hắn, cười nhạt nói:
- Ngươi tới Trì Châu có công sự gì?

Lục Thất thò tay từ trong y giáp lấy ra công văn, đứng dậy đi tới dâng lên bằng hai tay, cung kính nói:
- Đại nhân, đây là công văn nhậm chức của hạ quan.

Tạ đại nhân thản nhiên giơ tay tiếp nhận, mở ra nhìn xem một chút, lại ngẩng đầu kinh ngạc nói:
- Công văn nhậm chức Huyện Úy hộ quân do Lại bộ hạ xuống sao?

- Vâng, đúng vậy, cho nên hạ quan mới tự mình đem đến, muốn cầu đại nhân nhập vào quan sách Trì Châu.
Lục Thất kính cẩn nói.

Tạ đại nhân chau mày, suy nghĩ một chút, nói:
- Huyện Úy là chức quan theo nhiệm kỳ do châu bổ nhiệm, ngươi lấy ra công văn nhậm chức do Lại bộ hạ xuống, có phải là muốn cho ta biết ngày sau không nên miễn đi chức Huyện Úy hộ quân của ngươi hay không.Lục Thất ngẩn ra, thầm nghĩ vị Tạ đại nhân này thật là thẳng thắn đấy, hắn cũng dứt khoát chắp tay nói:
- Đúng vậy, hạ quan muốn xin đại nhân ngày sau giúp đỡ cho.

Tạ đại nhân lắc đầu, nói:
- Phần công văn này của ngươi không hợp pháp độ, có cũng như không. Chức Huyện Úy hộ quân là nằm trong quyền hạn quản lý chính sự của Thứ sử, công văn của Lại bộ không đủ để áp đặt can thiệp đâu.

Lục Thất ngẩn ra, im lặng mấy giây, mới nói:
- Đại nhân, hạ quan rất cần chức quan Huyện Úy hộ quân này, mục đích là muốn bảo hộ cho người nhà tại huyện Thạch Đại. Hạ quan xin nói thật, công văn nhậm chức này là Hạ đại nhân tự tay đưa cho hạ quan đấy.

- Hạ đại nhân? Vị Hạ đại nhân kia có chức quan gì?
Tạ đại nhân nhíu mày hỏi.

Lục Thất nhìn y một cái, hạ giọng nói:
- Hạ đại nhân trong Hoàng cung, đại nhân chưa từng nghe qua sao?

Sắc mặt Tạ đại nhân cả kinh nhìn thẳng Lục Thất, cùng Lục Thất đối mắt với nhau mấy giây, chợt biến sắc cúi đầu nhìn công văn.

Lục Thất duỗi tay ra cởi xuống Thiên Ngưu Đao treo ở thắt lưng, bình thản nói:
- Đại nhân, hạ quan là Giáo Úy của Hữu Thiên Ngưu thuộc Hoàng cung.

Tạ đại nhân cả kinh lại quay đầu nhìn Lục Thất, tiếp đó quan sát Thiên Ngưu Đao Lục Thất nâng lên, y nhìn trong chốc lát, gật đầu nói:
- Tốt lắm, ta đã biết, sẽ thượng bẩm với Thứ sử đại nhân, sau này sẽ không miễn chức Huyện Úy hộ quân của ngươi.

- Ân tình của đại nhân, Lục Thiên Phong nhớ kỹ.
Lục Thất chắp tay nói lời cảm tạ.

Tạ đại nhân cười cười, chần chừ một chút mới nói:
- Nghĩ không ra, ngươi chính là Lục Thiên Phong nha.

- Đại nhân biết tên của hạ quan sao, hẳn là Vương đại nhân thượng bẩm?
Lục Thất ngẩn ra, cũng nghe ra được ý ở ngoài lời, vội hỏi.

- Không phải, là do những việc ngươi làm ở huyện Thạch Đại khiến cho người trong châu nha đều đã sớm biết.
Tạ đại nhân đáp lại.

Lục Thất ồ một tiếng gật gật đầu, Tạ đại nhân lại vẻ mặt như cười như không nhìn hắn, nói:- Ngươi rất may mắn đấy, có thể kịp thời rời khỏi huyện Thạch Đại, bằng không ngươi đã bị ném vào đại lao châu nha rồi.

Lục Thất giật mình kinh hãi, ngạc nhiên nhìn Tạ đại nhân, Tạ đại nhân quay đầu lại, lạnh nhạt nói:
- Một vị quan lớn trong kinh từng ban tới đây một đạo mệnh lệnh, ra lệnh bãi miễn chức vụ của Vương Trọng Lương, đồng thời buộc tội ngươi mưu đồ bất chính, bắt ngươi bỏ tù trảm thủ.

Lục Thất vừa nghe liền hãi hùng khiếp vía, ôn hòa hỏi:
- Đại nhân, sát lệnh của vị quan lớn trong kinh, là sau khi Triệu huyện thừa chết mới tới đúng không?

Tạ đại nhân gật đầu nói:
- Đúng vậy, tuy nhiên cho dù Triệu huyện thừa không bị giết, kết quả của ngươi sớm muộn gì cũng sẽ là bị ném vào lao ngục chờ trảm thủ đấy. Chẳng qua hiện nay ngươi làm quan ở kinh thành rồi, sát lệnh của vị quan lớn kia, chúng ta không tất yếu phải rước thêm phiền phức.

- Đại nhân, vị quan lớn kia chắc là Công bộ Thị lang phải không?
Lục Thất bình tĩnh hỏi.

Tạ đại nhân cười cười, trả lời:
- Ta không biết, thật sự là không biết, sát lệnh được hạ xuống dưới hình thức công văn ra lệnh điều tra do Hình bộ gửi tới. Cái loại công văn này chính là sát lệnh trá hình đấy, nếu chúng ta không xét xử ngươi, thì chính là mang tội thất chức che đậy cho mưu đồ bất chính.

Lục Thất gật đầu, chắp tay nói:
- Thiên Phong tạ ơn đại nhân chỉ điểm.

Tạ đại nhân bình thản nhìn hắn, nói:
- Ngươi biết là được rồi, chớ có hành động thiếu suy nghĩ muốn trả thù. Hiện tại ngươi có thể trở thành Thiên Ngưu Vệ, đã là một loại kỳ ngộ khó có được rồi, chỉ cần ngươi biểu hiện trung thành làm việc, tự có thể từng bước lên mây.

Lục Thất gật đầu, đáp lại nói:
- Tạ ơn đại nhân chỉ bảo, Thiên Phong sẽ chú ý.

Tạ đại nhân gật gật đầu, hỏi:
- Ngươi tới còn có công vụ gì?

Lục Thất trả lời:
- Thiên Phong đến Trì Châu, mục đích là giao cho Thứ sử đại nhân một đạo mật chỉ. Mật chỉ là do Hạ đại nhân đích thân giao cho hạ quan, cũng đồng thời đưa cho hạ quan công văn nhậm chức.

- Mật chỉ?
Tạ đại nhân kinh nghi nhìn Lục Thất nói.

Lục Thất do dự một chút, nói:
- Đại nhân không cần đa nghi, chuyện tình trong mật chỉ, hạ quan cũng có biết đại khái, không có liên quan đến chính sự đâu.

Tạ đại nhân vẫn nhìn hắn, lại hỏi:
- Ngươi biết cái gì? Có thể nói ra không?

Lục Thất chần chừ một chút, nói:
- Thiên Phong nghe nói, quân lực Thường Châu sau này có khả năng sẽ tăng cường, có thể sẽ lập một đội quân tại Thường Châu, Thiên Phong chỉ biết những điều này.

Tạ đại nhân quay đầu gật gật, dừng một chút mới nói:
- Không còn sớm nữa, ngươi đi tiến kiến Thứ sử đại nhân đi.

Lục Thất đứng dậy chắp tay, cung kính nói:
- Đại nhân, Thiên Phong cáo từ.

Tạ đại nhân không đứng dậy tiễn Lục Thất, thẳng đến khi không thấy bóng dáng Lục Thất nữa, y mới đưa tay cầm lấy hộp châu báu, mở ra nhìn một hồi, chau mày vẻ mặt trở nên âm trầm.

- Vương Trọng Lương, ta vì ngươi phải gánh chịu bao nhiêu trách nhiệm, không ngờ ngươi chỉ đưa đến có từng này, là có ý tứ gì?

. . . .

- Ngươi là muốn ta xem trọng Lục Thiên Phong sao?
Tạ đại nhân đóng lại hộp châu báu, lúc ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra phẫn nộ đậm đặc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau