KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 226 - Chương 230

Quyển 2 - Chương 101: Lý xuyên

Trong lòng Lục Thất cả kinh, nhưng ngoài mặt bình tĩnh gật đầu, suy nghĩ một chút nói:
- Đại nhân, ngày mai ta muốn đi Trì Châu truyền mật chỉ, Mạnh Thạch đại nhân, cũng chỉ cầu đại nhân bảo vệ thôi.

- Ngươi muốn đi Trì Châu truyền mật chỉ ư?
Lúc này Vu Tướng quân có phản ứng kinh hãi, lạ lùng hỏi Lục Thất.

Lục Thất gật đầu nói:
- Mật chỉ là Hạ đại nhân giao cho ta, muốn ta giao cho Khang Hóa Quân Tiết Độ Sứ Mã đại nhân.

Vu Tướng quân lập tức biến đổi sắc mặt, ánh mắt bình tĩnh nhìn Lục Thất, hỏi:
- Là Hạ đại nhân giao cho ngươi mật chỉ?

Lục Thất gật đầu, dừng một chút, hỏi:
- Việc mật chỉ, tôi biết chút nguyên do, đại nhân muốn nghe không?

Vu Tướng quân nhìn Lục Thất, vài giây sau mới khẽ gật đầu. Lục Thất nói:
- Nghe nói bệ hạ muốn lập một quân đội ở Thường Châu, khả năng sẽ điều đi ba doanh của Khang Hóa Quân và Ninh Quốc Quân, đi thiết lập quân đội ở Thường Châu.

Vu Tướng quân gật đầu, lại lắc đầu, im lặng chốc lát, Lục Thất chợt nói:
- Đại nhân, bên chỗ Khang Hóa Quân, có khả năng là quan tướng tự rút.

Vu Tướng quân quay sang nhìn Lục Thất, cười nhạt nói:
- Bổn quân đã biết.

Lục Thất chắp tay nói:
- Đại nhân, ngày mai ta đi Trì Châu, sẽ lấy lý do thăm người thân, xin đại nhân xin giữ kín chuyện ta đi truyền chỉ, hơn nữa không thể để cho Mạnh Thạch đại nhân biết, hiện giờ ta thân là quốc thần, cũng không có cách nào.

Vu Tướng quân ngẩn ra, lại gật đầu. Lục Thất đứng dậy cung kính nói:
- Thuộc hạ cáo lui.

- Lục Ngu hầu thuận buồm xuôi gió.
Vu Tướng quân đứng dậy đáp lễ, sau đó tiễn Lục Thất ra ngoài phòng.

Nhìn đến khi bóng lưng của Lục Thất khuất dạng, Vu Tướng quân mới ngẩng lên nhìn bầu trời đêm xa xăm, đứng đó nửa canh giờ mới quay lại phân phó:
- Triệu Lâm, đi Cửu Doanh gọi Đội phó Lý Xuyên đến đây.

- Vâng.
Quan tướng kia đáp lời đi luôn.

Vu Tướng quân trở về trong sảnh, tĩnh tọa suy nghĩ, đến khi bên ngoài có người cung kính nói:
- Đội phó Cửu Doanh tam Lý Xuyên đến ạ.

- Cho vào.
Vu Tướng quân nhướng mắt lên đáp.

Một quân hán khôi ngô, mặt cương nghị mặc giáp đi vào trong sảnh quỳ một chân trên đất, cung kính nói:
- Thuộc hạ Lý Xuyên, bái kiến Tướng quân đại nhân.

- Đứng lên đi.

- Vâng.
Lý Xuyên cung kính đứng lên.

Vu Tướng quân nhìn y, thản nhiên hỏi:
- Lý Xuyên, khi nào thì ngươi đi gặp Lục Ngu Hầu?

Lý Xuyên ngẩng lên kinh ngạc nhìn Vu Tướng quân, hành lễ nói:
- Tướng quân đại nhân, thuộc hạ chưa từng cầu cạnh người nào cả, về Lục Ngu hầu, thuộc hạ chỉ nghe nói đến thôi.

- Ngươi chưa từng cầu cạnh Lục Ngu hầu, vừa rồi Lục Ngu hầu đích thân đến chỗ bổn tướng, nói là thỉnh cầu bổn tướng quân ân điển ngươi đấy.
Vu Tướng quân thản nhiên nói.

Lý Xuyên ngẩn ra, vẻ mặt lộ phức tạp, một lúc sau mới chắp tay:
- Tướng quân đại nhân, thuộc hạ thật sự không hề cầu cạnh Lục Ngu hầu bao giờ, có điều vào ngày trước chúc quan của Lục Ngu hầu và thuộc hạ tình cờ gặp nhau, vị chúc quan kia và thuộc hạ từng ở trong một quân doanh.

- Thật sao, Lục Ngu hầu gọi ngươi là thúc thúc đấy, nói tiên phụ hắn là chiến hữu tình cảm tốt đẹp với ngươi.
Vu tướng quân lạnh lùng nói.Lý Xuyên ngẩn người, vẻ mặt lại xấu hổ, do dự một chút nói:
- Đại nhân, thuộc hạ và tiên phụ của Lục Ngu hầu từng có quan hệ rất tốt, có điều thuộc hạ làm việc bội tín, hổ thẹn không dám nận nữa.

- Ồ, ngươi bội tín việc gì?
Vu Tướng quân nhíu mày hỏi.

- Năm xưa khi thuộc hạ ở Thọ Châu từng đem con gái một thiếp đính hôn làm thiếp cho Lục Ngu hầu, mà con gái một thiếp của Lục gia đính hôn với làm thiếp con trai trưởng của thuộc hạ, sau đó Thọ Châu đại bại, thuộc hạ chuyển nha đến huyện Ninh Quốc, Lục gia chuyển nhà đến huyện Thạch Đại, thuộc hạ chuyển nhà nhập tịch tại huyện Ninh Quốc xong, vài năm sau có đi huyện Thạch Đại tìm Lục gia, kết quả là Lục gia xuống dốc nghèo khó, thuộc hạ không đành lòng để con gái mình chịu khổ, đã giải trừ hôn ước với tiên phụ của Lục Ngu hầu, sau đó thì không qua lại nữa.
Lý Xuyên áy náy nói.

Vu Tướng quân im lặng, một lúc sau phân phó.
- Triệu Lâm.

Quan tướng ngoài cửa đi vào, Vu Tướng quân phân phó:
- Đến hỏi Lục Ngu hầu, có biết việc hôn nhân với Đội phó Lý Xuyên không?

Quan tướng đi xác nhận, Lý Xuyên cúi đầu đứng, giống như tội nhân chờ tuyên án, Vu Tướng quân cũng không nói lời nào, trong phòng lâm vào yên tĩnh.

Một lát sau, quan tướng đi nhanh vào sảnh, đứng nghiêm cung kính nói:
- Bẩm đại nhân, Lục Ngu hầu nói biết, còn nói việc từ hôn năm xưa, Lục gia cũng không hề trách cứ, nói lúc tiên phụ hắn còn sống thì Lý thúc thúc vẫn là bạn tri kỷ tâm đầu ý hợp, chưa bao giờ oán hận cả, mặt khác năm xưa Lý thúc thúc từng âm thầm đưa cho mẫu thân của Lục Ngu hầu trăm lượng bạc nhận lỗi, Lục gia hết sức cảm kích.

Lý Xuyên nghe xong cả người run lên, đầu càng cúi thấp hơn. Vu Tướng quân vẫn nhìn Lý Xuyên, ông ta hạ giọng nói:
- Lý đội phó, Lục Ngu hầu thật sự không oán trách ngươi, ngươi có phúc khí rồi.

- Đại nhân, thuộc hạ hổ thẹn không dám nhận.
Lý Xuyên trầm thấp đáp lại.

- Chuyện đã qua rồi, đừng rối rắm nữa, việc trước kia ngươi làm cũng không coi là bội tín. Dù sao ngươi và Lục gia là trao đổi con cái thôi.
Vu Tướng quân thân thiện khuyên giải.

- Tạ Tướng quân đại nhân.
Lý Xuyên lại quỳ một chân trên đất cung kính đáp.

- Đứng lên đi, nói chính sự với ngươi một chút.
Vu Tướng quân phân phó, Lý Xuyên đứng lên.

- Lý Xuyên, ngươi cũng biết sự việc Ninh Quốc Quân tăng cường quân bị ba doanh, đây là một cơ hội mà rất nhiều tướng sĩ chờ mong, bổn quân nghĩ, ngươi cũng sẽ được thăng chức.
Vu Tướng quân nghiêm nghị nói.

Lý Xuyên ngẩng đầu, cung kính nói:- Tướng quân đại nhân muốn đề bạt thủ hạ đi tân doanh.

- Bổn quân không muốn đề bạt người, ngươi nên biết tướng sĩ muốn cất nhắc có nhiều lắm, là Lục Ngu hầu đích thân đến yêu cầu bổn quân ân điển ngươi, ân tình thuận nướng giong thuyền bổn quân nguyện ý làm, cho nên ngươi rất may mắn.
Vu Tướng quân trầm thấp đáp.

- Thuộc hạ tạ tướng quân đại nhân ân điển.
Lý Xuyên cung kính tạ ơn.

- Trở về âm thầm chuẩn bị, đem ám báo có quan hệ tốt của ngươi báo lên, giao cho Triệu Giáo úy, sau này ngươi phải nghe sai phái của y.
Vu Tướng quân phân phó.

- Vâng, sau này thuộc hạ sẽ nghe lệnh Trung quân đại nhân.
Lý Xuyên cung kính đáp.

- Sau này Triệu Lâm chính là chủ soái đoàn quân, ngươi là chủ tướng Hữu Vệ Doanh lệ thuộc trực tiếp y.
Vu Tướng quân lại nói.

- Cái gì?
Lý Xuyên giật mình thất thanh, ánh mắt khó tin nhìn Vu Tướng quân. Triệu Lâm tướng quân cũng giật mình bất ngờ.

Vu Tướng quân cười cười nói:
- Lúc này tăng cường quân bị, là một cơ hội, bổn quân sẽ một lần nửa điều chỉnh quân lực, sẽ giảm đi một vài quân lực đoàn quân, khuếch trương ra ba đoàn quân đi đóng trú phòng vệ biên cương, mỗi tân đoàn quân có lục doanh quân lực.

Lý Xuyên yên lặng gật đầu, Vu Tướng quân lại nhìn y, phân phó:
- Sau khi trở về không được phép tiết lộ, ngươi cứ báo với cấp trên là được, rồi yên lặng chờ đợi, cũng không thể đi gặp Lục Ngu Hầu, đi về đi.

Lý Xuyên cả kinh, vội cung kính nói:
- Thuộc hạ ghi nhớ, thuộc hạ cáo lui.

Lý Xuyên đi rồi, Triệu Lâm bước nhanh đến gần Vu Tướng quân, kinh ngạc hạ thấp giọng nói:
- Đại nhân, có thay đổi gì sao?

Vu Tướng quân nhìn ra bên ngoài, lạnh nhạt nói:
- Triệu Lâm, ta đến Ninh Quốc quân đã bảy năm rồi.

Triệu Lâm ngẩn ra, nói:
- Đại nhân, Lục Ngu Hầu kia...chưa chắc đáng tin đấy.

- Không thể tin, hắn nói gì rồi hả?
Vu Tướng quân cười nhạ hỏi.

Triệu Lâm ngẩn ra, nghĩ một chút mới nói:
- Nếu đại nhân thật sự tự tiện điều chỉnh quân lực, chỉ sợ sẽ khiến cho kinh thành nghi ngờ.

Vu tướng quân nhìn ra ngoài im lặng, một lát sau mới hỏi:
- Triệu Lâm, ngươi hãy nói thật, sau này có nguyện ý cùng ta rời khỏi Ninh Quốc quân hồi kinh, hay là nguyện ý trở thành chủ soái một đoàn quân.

Triệu Lâm ngẩn ra, im lặng chốc lát mới khẽ đáp:
- Đại nhân có ân với ta, ta nên đi theo đại nhân.

- Ngươi sai rồi, chính bởi vì ta có ân với ngươi, cho nên ta nguyện ý để ngươi ở lại Ninh Quốc quân lâu dài, dù sau này ngươi không thể lưu lại Ninh Quốc quân, ta cũng nguyện ý để ngươi là một chủ soái cầm binh.
Vu Tướng quân nghiêm nghị nói.

- Thuộc hạ hiểu, nguyện trung thành mãi mãi với Vu đại nhân.
Triệu Lâm thành khẩn đáp.

Vu Tướng quân gật gật đầu, nói:
- Ta đến bảy năm rồi, Bệ hạ không thể không nghi ngờ ta, vị quan tướng hôm nay tới chính là một loại thủ đoạn kiềm chế ta, hoặc là nói, là điềm báo bệ hạ sắp phái người đến thay ta, cho nên ta chỉ có thể lợi dụng cơ hội lần này mưu chức chủ soái cho ngươi, dù bệ hạ không đổi ta về kinh, ta cũng đã an trí cho ngươi rồi.

Triệu Lâm gật đầu, Vu Tướng quân nói tiếp:
- Ta mở rộng ba đoàn quân, một là an trí ngươi, một là cho Tiết Độ Phó sứ làm chủ, một cho Quan Xung. Quan Xung là đệ nhất dũng tướng của Ninh Quốc quân, đề bạt y có thể làm lòng người quy phục, quan tướng từ kinh thành tới, ba người thăng làm Quân Tư Mã Đoàn quân, ba người làm Quân Giáo Úy Đoàn quân, một làm Doanh tướng, hai doanh tướng khác một cấp cho Lý Xuyên, một cấp cho Chu Vân Hoa. Bối cảnh của Chu Vân Hoa là Chu thị, Mạnh Thạch lại chọn bổ nhiệm y, xem như ta lấy lòng Thái tử một lần.

Quyển 2 - Chương 102: Về nhà

Triệu Lâm ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Đại nhân coi trọng Thái Tử.

- Không phải là coi trọng, mà là làm việc gì không thể làm tuyệt. Cơ hội để Thái Tử trở thành Hoàng Đế là rất lớn. Có thể không đắc tội, thì cố gắng đừng đắc tội. Mặt khác đề bạt Chu thị. Ai cũng biết bệ hạ nể trọng Chu thị. Ta đề bạt Chu Vân Hoa, một phần là làm theo ý của bệ hạ.
Vu tướng quân giải thích.

Triệu Lâm gật đầu, lại nghe Vu tướng quân nói:
- Đợi xong việc tăng cường quân bị, ta liền dâng tấu thỉnh sang làm quan văn.

- Đại nhân chủ động dâng tấu?
Triệu Lâm kinh ngạc hỏi.

- Nắm quyền chủ động bao giờ cũng tốt hơn bị động. Nếu bệ hạ không muốn động tới ta, cho dù ta dâng tấu, bệ hạ cũng sẽ không điều ta rời khỏi Ninh Quốc quân. Nếu đã có ý động tới ta, sau khi ta dâng tấu, sẽ được một chức quan lớn.
Vu tướng quân cười nhạt nói.

Triệu Lâm giật mình, rồi lại nghe Vu tướng quân nói:
- Tay Lục Ngu Hầu kia là một nhân tài. Ngày sau nếu như ngươi làm việc với hắn, thì tận lực đừng đối địch với hắn.

- Nói như vậy, đại nhân thực sự coi trọng hắn.
Triệu Lâm kinh ngạc nói.

- Người có tài lãnh quân chân chính, là người biết điều binh dùng mưu. Hắn tới tìm ta, chỉ nói chuyện thôi đã khiến cho lòng ta loạn. Còn lợi dụng ta đề bạt bạn cũ của phụ thân hắn. Nói mấy câu liền gieo xuống một tảng đá trong lòng ta.
Vu tướng quân bình thản nói.

- Đó là đại nhân nhân hậu. Nếu không ở Ninh Quốc Quân này, sao cho phép hắn lộng ngôn.
Triệu Lâm không phục nói.

- Ngươi ấy à, đừng kiểu không phục ấy. Đổi thành ngươi, liệu có buông ân oán ngày xưa để đề bạt Lý Xuyên hay không?
Vu tướng quân cười nhạt hỏi.

Triệu Lâm suy nghĩ một lát, trả lời:
- Có lẽ là không. Không báo thù đã là tốt rồi. Tuy nhiên Lý Xuyên đã đền bạc rồi còn gì.

- Đúng vậy, là đền bạc.
Vu tướng quân cười nhạt nói. Ánh mắt hiện lên một tia thưởng thức.


Lục Thất ngồi lẳng lặng trong một tòa doanh riêng. Ánh mắt bình thản nhìn cửa doanh. Vu tướng quân phái người tới hỏi, khiến nguy cơ của hắn bớt đi một nửa. Chỉ chờ qua đêm này rời khỏi đại doanh của Tiết Độ Sứ, hắn có thể hoàn toàn yên tâm.

Chuyện giữa Lý Xuyên và Lục gia, là do Quý Ngũ thúc nói cho hắn biết. Quý Ngũ thúc khen Lý Xuyên là một nam nhân tốt, là một tướng tài. Năm đó có mối quan hệ thân thiết với cha của Lục Thất.

Nhưng việc y không đoái hoài tới sự lụi bại của Lục gia là việc có thật. Khiến cho Lục Thất khó có thiện cảm với y. Nếu không phải không thể không đi gặp Vu tướng quân, chắc hắn sẽ không tiến cử Lý Xuyên. Tất cả chỉ là thuận nước giong thuyền. Có lẽ thỉnh cầu của hắn có thể giúp cho Lý Xuyên trở thành đội trưởng. Tuy nhiên không biết vì sao, khi Vu tướng quân hỏi, hắn lại biên ra nhiều câu nói tốt cho Lý Xuyên.

Rất nhanh Lục Thất không nghĩ tới việc của Lý Xuyên nữa. Hắn rất nhớ những người thân của mình. Sáng mai rời đi, mấy trăm dặm, dùng khoái mã có thể tới huyện thành Thạch Đại trong một ngày. Không biết nên đi gặp Ninh Nhi hay là tới Vọng Giang Bảo trước.

Càng nghĩ, hắn biết rằng mình nên tới huyện Thanh Dương trước để gặp mẫu thân. Nhưng hắn rời huyện Thạch Đại đã một thời gian rất dài rồi. Hắn không biết tình hình ở huyện Thạch Đại giờ ra sao. Hắn rất muốn biết Đông Hà đã thăng làm Huyện thừa Thạch Đại hay chưa.

Nếu chưa biết được tình hình ở huyện Thạch Đại, hắn rất khó yên tâm đi gặp mẫu thân. Cho nên vẫn là về tới huyện Thạch Đại trước. Sau đó tới Trì Châu, cuối cùng mới đi gặp mẫu thân. Như vậy có thể có nhiều thời gian ở bên cạnh mẫu thân hơn.

Xác định xong hướng đi, Lục Thất tĩnh tâm nghỉ ngơi. Mới nghỉ được một lục, tay Quan tướng kia lại tới hỏi. Hỏi hắn rời đi mấy ngày thì quay lại. Lục Thất trả lời là năm ngày. Quan tướng nói với hắn rằng, năm ngày nhất định phải quay về. Năm ngày sau Tiết Độ Sứ đại doanh sẽ thao quân diễn võ. Đến lúc đó không thể thiếu hắn.

Lục Thất nghe không hiểu. Hắn chỉ là một Đô Ngu Hầu hư danh mà thôi. Ninh Quốc quân diễn võ thì liên quan gì tới hắn. Vu tướng quân luyện quân, hẳn là ước gì hắn không thể tham dự. Tuy khó hiểu, nhưng Lục Thất chỉ có thể đáp ứng.

Trời vừa mới tờ mờ sáng, Quý Ngũ thúc bất chợt dẫn theo Tham Vệ môn tới gặp Lục Thất. Lục Thất rất bất ngờ. Hắn muốn rời đi một mình. Nhưng Quý Ngũ thúc không đáp ứng. Lý do là đi Trì Châu, có thuộc hạ đi theo thì mới được người ta tôn trọng. Một khi gặp phải chuyện gì thì cũng có người để mà phân phó.

Mặt khác Quý Ngũ thúc nhấn mạnh, hắn phải tới phần mộ của lão gia quỳ thỉnh tội. Cũng phải đi bái kiến phu nhân. Lục Thất cảm động đáp ứng. Một hàng mười ba người rời khỏi đại doanh Tiết Độ Sứ. Các quan khác lưu lại bảo vệ Mạch Thạch và nghe lệnh.Nỗi nhớ nhà như dao cắt, Lục Thất cùng một hàng người phóng ngựa lao nhanh. Vì không muốn khiến ngựa kiệt sức, bọn họ có nghỉ giữa đường chừng một canh giờ. Lúc nghỉ ngơi, Lục Thất có trò chuyện với các tướng quân, nhằm tăng thêm sự thân cận. Lúc ở cùng đám chúc quan kia, Lục Thất cố ý không thân cận. Một là không có cơ hội, hai là trong lòng hắn có sự đề phòng. Cho dù là lúc uống rượu cũng đề phòng cẩn thận.

Quay về quê nhà, trong lòng Lục Thất buông lỏng rất nhiều, nói chuyện cũng nhiều hơn. Các tướng quân ở đây nghe qua ‘Huyền thoại’ của Lục Thất ở kinh thành, rất là kinh ngạc. Phần lớn bọn họ không biết Lục Thất. Một nửa cho rằng Lục Thất có bối cảnh rất lớn. Hóa ra vị có chứ quan ‘Dọa người’ này, là do bản thân hắn kiếm được.

Người với người gần nhau hơn là qua trò chuyện. Sau khi Lục Thất tóm tắt về bản thân, các tướng quân không còn nghi kỵ Lục Thất thuộc về trận doanh nào đó nữa. Ngược lại có chút thông cảm với tình trạng của Lục Thất. Kỳ thực trong lòng bọn họ có sự kính phục và tôn trọng với Lục Thất. Quan trên thường bóc lột bạc của cấp dưới. Mà Lục Thất lại trả thù lao cho cấp dưới rất rộng rại. Bọn họ tự nhiên muốn đi theo Lục Thất.

Một đường chạy vội, đi qua huyện Thái Bình thì đã qua giờ Ngọ. Vừa đặt chân tới huyện Thạch Đại, Lục Thất đã không nhịn được kích động. Hắn rất nhớ nhà, rất muốn gặp lại người thân, muốn biết Ninh Nhi và Thu Đường thế nào rồi.

Trong lòng kích động, nhưng suy nghĩ của Lục Thất rất rõ ràng. Đây là thói quen của quân nhân. Quen với việc làm gì cũng phải biết người biết ta. Hắn sẽ nhịn sự kích động muốn về nhà, mà là phái Quý Ngũ thúc tới huyện Thạch Đại để tìm hiểu tình hình. Một khi có biến, hắn phải nghĩ cách ứng phó.

Lục Thất dừng lại nghỉ ngơi ở xã Thất Lý trong trấn Cao Lãnh. Quý Ngũ thúc và Diêu Tùng tiếp tục tiến tới Vọng Giang Bảo. Phải tới Vọng Giang Bảo để tìm hiểu tình huống.

Ở khách điếm mời đám chúc quan uống rượu và ăn cơm. Trước để cho đám chúc quan tắm rửa, chỉnh đốn lại ngựa và mũ giáp. Sau khi ăn cơm xong thì nói chuyện phiếm chờ đợi.

Gần tới hoàng hôn, hai người đã trở lại. Đưa tới cho Lục Thất một tin xấu không ngờ tới. Nửa tháng trước, Vương chủ bộ nhận được công văn điều tới huyện Ly Thạch. Nghe nói là Thứ Sử Mã đại nhân dâng tấu lên triều đình. Triều đình điều nhiệm Vương chủ bộ tới Nhiêu Châu làm Huyện thừa.

Một tin khác là người mới nhậm chức Huyện thừa Thạch Đại là người họ Đông. Hình Phòng của huyện Thạch Đại là do Tào Bạt đảm nhiệm. Chủ Bộ mới của huyện Thạch Đại là họ Chu, là con lớn nhất của Vọng Giang Bảo Chu Kỳ lão. Huyện Úy mới họ La, là từ Trì Châu phái tới.

Gia đình Lục Thất vẫn bình yên. Trong thành và Vọng Gia Bảo không xảy ra việc gì. Cửa hàng kinh doanh vẫn bình thương. Nhưng binh dũng quân của Lục Thất đã bị giải tán. Đội phó Lãnh Nhung bảo vệ phía tây cửa thành bị cách chức. Đội trưởng Tôn Lực cũng bị cách chức.

Còn có lão phu nhân Chu phủ Vọng Giang Bảo, một tháng trước đã qua đời. Tiểu thư Nhạn Nhi của Chu phủ đã được gả cho Trì Châu Thứ Sử Mã đại nhân làm thiếp. Năm ngày trước đã đi Trì Châu.

Lục Thất nghe xong, giật mình không nói gì. Người nhà bình an khiến hắn yên tâm. Nhưng quan trường ở huyện Thạch Đại thay đổi quá lớn. Nhất là Vương chủ bộ bị điều nhiệm, làm cho hắn sinh lòng hoảng sợ. Rõ ràng La Trưởng Sử đã đáp ứng hắn rồi. Kết quả là chỉ đề bạt Đông Hà. Việc này có thực là do Thứ Sử Mã đại nhân quyết định?

Chắc không phải là y. La Tam phu nhân nói qua, có thể đưa công văn lên trên, không có Thứ Sử Trì Châu đồng ý là không được. Vậy vì sao lại xảy ra vấn đề?

Trong lòng Lục Thất chợt sinh ra lửa giận. Hắn nghĩ tám phần là La Trưởng Sử giở trò quỷ. Hắn cầu La Trưởng Sử, kết quả là La Trưởng Sử chẳng những không giúp hắn bảo vệ Vương chủ bộ, mà rất có thể còn cố ý hại Vương chủ bộ phải rời đi.

Vương chủ bộ rời đi là tổn thất rất lớn với Lục Thất. Hắn vất vả có được căn cơ binh lực ở huyện Thạch Đại, chỉ vì không khống chế được mà tan rã. Đông Hà chỉ là một quân cờ ẩn của hắn mà thôi. Hơn nữa tính tự chủ của y khá cao. Không thể dựa vào Đông Hà một khi hắn đi ra ngoài làm việc. Mà Vương chủ bộ thì chủ yếu dựa vào hắn.

Vì sao La Trưởng Sử phải tác động khiến Vương chủ bộ rời đi? Nếu đặt ở trước kia, Lục Thất sẽ cảm thấy không có khả năng. Nhưng trải qua rất nhiều chuyện ở kinh thành, Lục Thất biết rằng La Trưởng Sử có giấu quân ở huyện Thạch Đại. Rất có thể y muốn thực hiện kế hoạch gì đó. Thực thi kế hoạch của Đông Hà âm thầm trợ giúp là đủ rồi. Sự tồn tại của Vương chủ bộ ngược lại làm cản trở kế hoạch. Dù sao Vương chủ bộ cầm quyền ở huyện Thạch Đại cũng đã quá lâu.

Quyển 2 - Chương 103: Lũng tâm

Làm sao bây giờ? Vương chủ bộ bị điều đi, hắn cảm thấy có chút hổ thẹn và tức giận vì số Binh dũng quân mất đi, tuy rằng hắn vẫn là Hộ quân Huyện Úy, nhưng hắn không cách nào khiến Đông Hà giúp hắn tập hợp Binh dũng quân lần nữa, mà hắn cũng không có quyền quyết định sự tồn vong của Binh dũng quân.

Nói cách khác, cho dù Đông Hà có lòng giúp hắn tập hợp Binh dũng quân lần nữa, nhưng những quan lại khác nhất định phản đối, hơn nữa khuyết điểm lớn nhất là, hắn không thể thường xuyên ở tại huyện Thạch Đại, hắn không ở đó, Thống lĩnh và nhân viên sẽ không ổn định, vậy tập hợp lại cũng không có ý nghĩa, còn không bằng không tập hợp.

Xem ra chỉ có thể mong đợi Trì Châu Thứ sử tăng cường quân bị, chỉ có điều mong đợi này mang tính phiêu lưu rất lớn, Trì Châu Thứ sử là quan lớn, lại kiêm nhiệm Khang Hóa quân Tiết Độ Sứ, tất nhiên rất được tín nhiệm của Đường Hoàng, làm sao có thể để hắn chi phối, dù sao phân lượng của hắn quá nhẹ, làm không tốt, Trì Châu Thứ sử sẽ mật tấu với Đường Hoàng xin ý kiến.

Lục Thất suy nghĩ một lát rồi bình tĩnh lại, Vương chủ bộ bị điều đi, chưa chắc là do La Trưởng sử tạo nên, không thể bằng phỏng đoán chủ quan mà tức giận, trước mắt nên cùng Vương chủ bộ gặp mặt, nghe một chút ý kiến của ông.

- Đào Hoa.
Lục Thất quay đầu gọi một tiếng.

Một người đàn ông thân thể hơi gầy, lên tiếng trả lời, đứng dậy đi tới, Lục Thất vừa định phân phó, Quý Ngũ thúc đã nói:
- Đại nhân, để thuộc hạ đi đi, thuộc hạ thông thuộc đường sá, có thể đi rất nhanh.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Quý Ngũ thúc, Quý Ngũ thúc cười nói:
-Thuộc hạ còn chưa có già nha.

Lục Thất mỉm cười, nói:
-Tốt lắm, ta định gặp Vương chủ bộ, ngươi đi nhanh chắc là kịp vào thành, ta chờ ở bên ngoài Thất Lý Bảo.

- Vào thành thì có thể, ra khỏi thành thì chắc không được.
Quý Ngũ thúc đáp lại.

- Ngươi cứ đi đi, Vương chủ bộ mà định ra khỏi thành, ông ấy tất có cách ra.
Lục Thất giải thích.

Quý Ngũ thúc gật đầu, xoay người lên ngựa phóng đi, Lục Thất phân phó thuộc hạ khởi hành, đi Thất Lý Bảo nghỉ ngơi ăn cơm, đoàn người lần lượt lên ngựa.

Tới Thất Lý Bảo, binh lính hộ bảo vừa thấy bọn họ, bị hù dọa lập tức kéo cầu treo, Lỗ Hải vừa thấy quát:
- Buông xuống, chúng ta là võ quan.

Nhóm binh lính nghe xong cũng không buông cầu treo xuống, một người hô lớn :
- Xin các Quan gia thứ lỗi, nơi này thường có phỉ giả mạo quan quân, xin đợi một chút.

Lỗ Hải nghe xong không nói không rằng, quay đầu lại nhìn Diêu Tùng nhếch miệng cười, Diêu Tùng trừng mắt nhìn y, Lục Thất vừa thấy, biết Diêu Tùng hẳn là đã từng giả mạo quan quân đi cướp.

Một lát sau, trên tường thành hơn ba nam nhân mặc áo bào, sau khi xem xét nhóm người, lập tức buông cầu treo xuống, Lục Thất bảo thuộc hạ vào trong Thất Lý Bảo nghỉ ngơi, dặn họ xưng là quan quân kinh thành.

Đợi một hồi, mới thấy một chiếc kiệu được một đám người bảo hộ, Lục Thất vội dẫn ngựa nghênh đón, ánh mắt hắn nhạy bén, trong bóng đêm thấy rõ người tới, Quý Ngũ thúc ở phía trước một mình cưỡi ngựa, sau lưng đều là những gương mặt quen.

Trong lòng của Lục Thất cảm thấy ấm áp, hắn thấy Vương Đạo và Lãnh Nhung, cùng với ba người lính liên lạc và sáu Binh dũng quân, còn nhìn thấy Tôn Lực, cùng với hơn mười quan binh.

Thấy những người tới, hắn biết rằng trước kia mình trả giá vất vả hoàn toàn không vô ích, hoạn nạn mới hiểu bạn bè, chỉ cần là người hiểu chuyện sẽ minh bạch việc Vương chủ bộ bị điều đi nghĩa là Lục Thất hắn đã thất thế, vậy mà còn có thể không chút băn khoăn tiếp tục giúp đỡ hắn, thật sự làm cho Lục Thất hắn kính phục.

- Đại nhân, đại nhân... . , đúng là đại nhân rồi.
Từng tiếng kêu vui mừng vang lên, làm Lục Thất cảm thấy ấm áp, hắn nới lỏng cương ngựa đi nhanh đến nghênh đón.

- Các huynh đệ.
Lục Thất vui sướng đáp lại.

Các thành viên Binh dũng quân lập tức vọt tới bên cạnh hắn, vui vẻ cùng hướng về phía Lục Thất vấn an, Lục Thất mỉm cười gật đầu đáp lại, họ rất nhanh phát hiện khôi giáp của Lục Thất sáng ngời tinh xảo, là một loại tướng giáp mà bọn họ chưa từng thấy bao giờ, dưới ánh trăng chiếu rọi, hiển lộ một Lục Thất cực kỳ uy vũ, cực kỳ không tầm thường.
Lúc này cửa kiệu mở, Vương chủ bộ đi xuống, Lục Thất vội cất bước tiến lên, tới gần Vương chủ bộ, hơi cúi người thân cận nói:
- Trọng thúc.

Vương chủ bộ nhìn hắn, mỉm cười nói:
- Còn nhớ Trọng thúc à, Trọng thúc tưởng ngươi đến làm quan ở kinh thành, sẽ không nguyện trở lại đây nữa chứ.

Lục Thất nghe xong ngầm hiểu, Vương chủ bộ đây là thổi phồng trước mặt những tùy tùng, làm cho bọn họ hy vọng, trong lòng có hy vọng mới có thể chấn phúc sĩ khí, mới có thể khiến họ toàn tâm toàn ý ủng hộ.

Hắn thành khẩn nói:
- Thiên Phong sao có thể không về, chỉ có điều ở kinh thành làm võ quan, rất là bận rộn nên không thể hộ tống thím cùng trở về, lần này có thể trở về, chính là nhờ mượn cớ đi công vụ ở Ninh Quốc Quân, xin Tiết độ Phó sứ đại nhân ba ngày nghỉ, ba ngày sau, Thiên Phong phải về Ninh Quốc Quân, tham gia luyện binh.

Vương chủ bộ ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Thiên Phong, ngươi trở thành võ quan của Ninh Quốc Quân rồi à?

- Coi như là vậy đi, ta được nhậm chức Đô Ngu Hầu, chính là Tiết Độ Sứ trung quân lệnh, Thái tử điện hạ là Ninh Quốc Quân Tiết Độ Sứ, tuy nhiên trong quân Đô Ngu Hầu là hư chức, không có thực quyền, là truyền lệnh quan của Tiết Độ Sứ.
Lục Thất giải thích một chút, thực ra hắn không có thực quyền, tuy vậy hắn ở trong quân địa vị rất cao.

Vương chủ bộ gật đầu đã hiểu, các tướng sĩ xung quanh ngoại trừ Quý Ngũ thúc hiểu được, những người khác nghe xong chỉ có giật mình, trong lòng của bọn họ, có thể làm quan ở kinh thành đã là khó lường ..., còn là truyền lệnh quan của Tiết Độ Sứ, Tiết Độ Sứ là nhân vật nào chứ, là quan lớn trong tay cầm đại quân nha.

- Thiên Phong, ngươi gửi tin tới nói mình là Ung Vương Phủ Lữ Soái, tại sao giờ lại thay đổi?
Vương chủ bộ nghi hoặc hỏi.

Lục Thất trả lời:
- Ta bây giờ vẫn là Ung Vương Phủ Lữ Soái, sau khi Hoàng Đế Bệ hạ thành lập Tiễu Phỉ Quân, doanh quân của ta tạm thời thuộc sở hữu của Tiễu Phỉ Quân, ta bây giờ là một Tiễu Phỉ Quân Binh Mã Sứ.

- Ngươi, ngươi bây giờ là Tiễu Phỉ Quân Binh Mã Sứ rồi hả?
Vương chủ bộ giật mình nói, ông ta lúc trước vì để Lục Thất không phải tham gia Tiễu Phỉ Quân, cố ý cho Lục Thất áp tải lương thuế đến kinh thành.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Hoàng thượng ra lệnh, không thể chống lại nha, ta vào kinh thành xin chức Ung Vương Phủ Lữ Soái, chính là muốn có được một chức quan trong tay, để sau này, có thể về huyện Thạch Đại, không nghĩ tới lại thành Tiễu Phỉ Quân Binh Mã Sứ.
Vương chủ bộ gật đầu, nói:
- Chuyện đó cũng hết sức bình thường, thân là tướng lĩnh thống quân, tự nhiên có thể bất cứ lúc nào bị Binh bộ tiết chế, có chiến sự tất bị điều động.

Lục Thất gật gật đầu, nói:
- Ta cũng hiểu được rồi, ta ngay từ đầu ta nghĩ quá đơn giản thôi.

Vương chủ bộ gật đầu, lại hỏi:
- Vậy sao ngươi lại thành Ninh Quốc Quân Đô Ngu Hầu?

Lục Thất cười, hồi đáp:
- Sau khi ta quy về Tiễu Phỉ Quân, một lần vâng lệnh làm hộ vệ, kết quả ở ngoài kinh thành gặp được trinh sát của Thái Tử xa giá, Thái Tử nghe nói ta là Tiễu Phỉ Quân Binh Mã Sứ, liền gọi tới hỏi thăm, sau đó, bảo ta cùng một vị tướng quân luận võ, kết quả ta giành thắng lợi, Thái tử điện hạ liền ban thưởng cho ta một thanh Thiên Ngưu Ngự Đao.

- Thiên Ngưu Ngự Đao, ngươi nói là ngươi được Thiên Ngưu Ngự Đao?
Vương chủ bộ giật mình hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Vâng, sau đó ta mới biết được, được ban cho Thiên Ngưu Ngự Đao liền trở thành Thiên Ngưu Vệ.

Vương chủ bộ gật đầu, cười nói:
-Thiên Ngưu Vệ là vệ quan của hoàng cung, nói cách khác, ngươi là thị vệ của Hoàng Đế Bệ hạ, là thân quân của ngài ấy rồi.

Lục Thất sửng sốt, đáp lại:
- Trọng thúc, Thiên Ngưu Vệ không có thực quyền, còn không bằng quân chức doanh tướng quân của ta.

- Hồ đồ, quân chức doanh tướng có quyền thống lĩnh năm trăm quan quân, nhưng thống lĩnh năm trăm quan binh có thì có bao nhiêu quyền uy chứ, Thiên Ngưu Vệ quan là thị vệ của Hoàng Đế Bệ hạ, chỉ bằng chức Thiên Ngưu Vệ, quan viên trung hạ đẳng thấy ngươi tuyệt đối không dám thất kính.
Vương chủ bộ lập tức dùng giọng điệu dạy bảo, giảng giải cho Lục Thất thông suốt.

Lục Thất cười khổ, nói:
- Trọng thúc, trong quan trường ta không có căn cơ, không dám lạm dụng danh Thiên Ngưu Vệ để làm việc, ngài xem, ta toàn là dùng vải bố quấn thanh đao lại đấy.

Vương chủ bộ nhìn Lục Thất giơ đao lên, gật đầu nói:
- Ngươi không có căn cơ, quả thật không nên lạm dụng, nhưng bộc lộ thân phận Thiên Ngưu Vệ là nên làm, không coi là lạm dụng, cái gọi là lạm dụng, là khi ngươi dùng thân phận Thiên Ngưu Vệ, cưỡng bức quan viên làm việc.

Lục Thất gật gật đầu, buông thanh đao xuống, lại nghe Vương chủ bộ nói:
- Thiên Phong, như ta so sánh, Thiên Ngưu Vệ chính là gia nô của Hoàng Đế Bệ hạ.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Vương chủ bộ, Vương chủ bộ lại mỉm cười nói:
- Ngươi thử hỏi Tôn Lập, ở cửa thành, nếu gặp được xe nô của Tiêu phủ, hắn dám bất kính không?

Lục Thất nhìn Tôn Lập, Tôn Lập ngẩn ra, lập tức cười khổ nói:
- Gia nô của Tiêu phủ ở huyện Thạch Đại, ta cũng không dám đắc tội nha.

Lục Thất gật gật đầu, lại nghe Vương chủ bộ nói:
- Thiên Phong, ngay cả ta đến Tiêu phủ, cũng không dám đắc tội với gia nô của Tiêu phủ, cho nên ngươi phải nhớ kỹ, ngày sau đối với ngươi trọng yếu nhất, chính là một Thiên Ngưu Vệ.

- Thiên Phong xin thụ giáo, sẽ nhớ kỹ điều này.
Lục Thất đáp lại.

Quyển 2 - Chương 104: Tri kỷ

Vương chủ bộ vui mừng gật đầu, Lục Thất chần chờ một chút, hỏi:
- Trọng thúc, ta ở kinh thành, rõ ràng cầu được quan lớn ủng hộ, hiện giờ sao lại như vậy? Khiến thúc bị điều đi nữa?

Vương chủ bộ nhìn Lục Thất một cái, cười nhạt nói:
- Chuyện của ta, là do Ngưu Huyện Úy làm, Ngưu Huyện Úy vốn là gia tướng của Công bộ Thị lang, ngươi cầu quan lớn ủng hộ, so không được với Công bộ Thị lang.

Lục Thất giật mình gật đầu, rồi lại khó hiểu hỏi:
- Trọng thúc và Ngưu Huyện Úy hợp tác nhiều năm, ông ta sao lại hại thúc chứ?

- Ngươi sai rồi, cùng ta hợp tác là Triệu Huyện thừa, có Triệu Huyện thừa ở đây, Ngưu Huyện Úy chỉ có thể nhẫn nại, mà Triệu Huyện thừa sở dĩ nguyện ý cùng ta hợp tác, là bởi vì lão để ta đứng mũi chịu sào, cho nên để ta xử lý hơn phân nửa công việc ở huyện Thạch Đại, là muốn quan viên ở kinh thành nghĩ rằng, ở huyện Thạch Đại này ta một tay che trời, hiện giờ Triệu Huyện thừa chết rồi, nếu không đuổi ta đi, Ngưu Huyện Úy không thể nắm quyền ở huyện Thạch Đại.
Vương chủ bộ giọng lạnh lùng nói ra nguyên nhân, mọi người xung quanh nghe xong, đều minh bạch gật đầu.

Lục Thất gật gật đầu, Vương chủ bộ lại nói:
- Kỳ thật, người mà Ngưu Huyện Úy sợ hãi chính là ngươi, cường thế của ngươi ở huyện Thạch Đại, khiến Ngưu Huyện Úy không thể không cầu Công bộ Thị lang điều ta đi, dù sao ta cũng chỉ là chủ bộ, không có ngươi trợ giúp, Ngưu Huyện Úy có thể dễ dàng thổi bay ta.

Lục Thất ngẩn ra, nói:
- Nói như vậy, là ta hại Trọng thúc rồi.

- Ngươi lại sai rồi, ta cũng nên rời khỏi huyện Thạch Đại rồi, nếu không, tám năm tiếm quyền của ta, là tử tội, mặt khác ta là bị điều sang làm Huyện thừa, nghĩa là vẫn nhờ vào việc ngươi làm quan lớn, nếu không kết cục của ta hẳn là bị bãi chức.
Vương chủ bộ lập tức bác bỏ.

Lục Thất ồ một tiếng, trong lòng không ngờ là chức quan của mình có lợi ích như vậy, nói:
- Trọng thúc, ta có một chuyện bí mật muốn nhờ thúc chỉ giáo.

Vương chủ bộ ngẩn ra nhìn Lục Thất, thấy Lục Thất phất tay, đem thanh Ngưu Đao đưa cho Tôn Lập, thân thiết nói:
- Tôn đại nhân, mang các huynh đệ đi xem đao đi.

Tôn Lập ngẩn ra, hai tay vội vươn ra tiếp đao, cúi người cung kính nói:
- Vâng, ty chức cáo lui.

Sau khi Tôn Lập nhận đao và dẫn đoàn người đi xa, Lục Thất mới nhìn Vương chủ bộ, thấy Vương chủ bộ vẻ mặt mỏi mệt, hắn cũng đã sớm thấy được khuôn mặt Vương chủ bộ, so với trước kia gầy đi một tí, hốc mắt hõm sâu.

- Trọng thúc, chúng ta vào trong xe nói chuyện.
Lục Thất thân thiết nói, bước lên đỡ Vương chủ bộ vào xe.

Hai người ngồi đối diện, Vương chủ bộ nhìn Lục Thất, mỉm cười nói:
- Có người ủng hộ chính là có thế lực, chúng ta không được làm cho họ thất vọng.

Lục Thất gật đầu, đáp lại:
- Thiên Phong hiểu rồi.

Vương chủ bộ gật gật đầu, lại khẽ thở dài:
- Ta không bằng ngươi rồi, tuy ngươi đi, nhưng công ơn của người đối với thuộc hạ vẫn phát huy được tác dụng, biến cố ở huyện Thạch Đại, Binh dũng quân sau khi giải tán nhưngđại đa số vẫn ủng hộ ngươi, bọn họ tự giác thủ hộ cho gia đình ngươi, Đỗ Dũng vẫn canh giữ ở nhà cũ của ngươi.

Lục Thất tâm tình ấm áp gật đầu, Vương chủ bộ lại nói:
- Còn ta, chỉ có tầm mười người đi theo, đa số là bị ép buộc không thể không theo, như Tôn Lập và bốn nha Binh quan, bọn họ mà không theo ta, Ngưu Huyện Úy tuyệt đối sẽ không tha thứ cho bọn họ.

Lục Thất im lặng, lại nghe Vương chủ bộ nói:
- Ngươi như thế nào đảm nhiệm nhiều chức quan như vậy, thật dọa người, một khi có biến, ngươi chính là chân đạp nhiều thuyền nha. (ý nói gánh nhiều hậu quả)

Lục Thất cười khổ, nói:
- Thiên Phong thân bất do kỷ. Vương chủ bộ gật gật đầu, nói:
- Đúng là có nhiều nguy cơ, nhưng cũng có thể có nhiều cơ hội đạt thành tựu, nếu nắm chắc, ngươi sẽ trở thành một mãnh quan chân chính.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Vương chủ bộ, Vương chủ bộ cười cười, nói:
- Đường còn dài cứ từ từ mà bước, nói nhiều cũng không có ích gì, nói đi, ngươi có chuyện gì không thể giải quyết.

Lục Thất cười, lại cúi đầu nhắm mắt lại, một lát sau mới ngẩng đầu, nói:
- Trọng thúc, lúc ta rời kinh, có một vị hoạn quan bí mật gặp ta, đưa ta một mật chỉ, bảo ta đưa tận tay Trì Châu Thứ sử.

- Ngươi nói cái gì?
Vương chủ bộ giật mình mở to hai mắt.

Lục Thất lại nói:
- Thuần túy đưa đưa mật chỉ thôi, hẳn là không có ý nghĩa gì lớn.

Vương chủ bộ vẻ mặt buông lỏng, gật gật đầu, nói:
- Ngươi nói tiếp đi.

- Trọng thúc, ta lần này tới Ninh Quốc Quân, chính là truyền chỉ tăng cường quân bị Tam doanh, khuếch trương mộ binh ở các xã, bởi vậy ta đưa mật chỉ tới Trì Châu, chắc cũng là tăng cường quân bị, ta nghĩ, có thể hay không mượn cơ hội cầu Trì Châu Thứ sử, để cho ba người Đỗ Dũng trở thành đội trưởng của đám tân binh.
Lục Thất thỉnh giáo nói.

- Ngươi là muốn, ở Khang Hóa quân cài gián điệp.
Vương chủ bộ nhìn Lục Thất nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Tăng thêm thế lực ngầm, Đỗ Dũng bọn họ có năng lực làm việc này, ta không biết có nên hay không.

- Hoàn toàn không thể.
Vương chủ bộ bình thản bác bỏ.
Lục Thất bình tĩnh nhìn Vương chủ bộ, Vương chủ bộ dừng một chút, nói:
- Ngươi nghĩ như vậy là chơi với lửa, Trì Châu Thứ sử là ai, là Khang Hóa quân Tiết Độ Sứ, là trọng thần mà Đường Hoàng vô cùng tín nhiệm, bằng vào địa vị của ngươi hiện giờ, hắn căn bản sẽ không bán ân tình cho ngươi, nhất là liên quan tới việc quân, hắn sẽ càng không để ngươi thao túng, thậm chí để thể hiện lòng trung thành, hắn sẽ tố cáo ngươi với Đường Hoàng.

Lục Thất gật gật đầu, hắn biết rằng trước kia say rượu nên suy nghĩ lỗ mãng, thật là khờ khạo, hắn nói:
- Nghe trọng thúc nói như vậy, ta sẽ từ bỏ tâm tư này.

Vương chủ bộ cười cười, đột nhiên hỏi:
- Thiên Phong, ngươi làm thế nào quen biết với Đông Hà?

Lục Thất ngẩn ra nhìn Vương chủ bộ, mỉm cười nói:
- Trọng thúc làm sao mà biết được?

- Đông Hà sau khi từ chức Huyện thừa, vẫn hữu ý vô ý cản trở Ngưu Huyện Úy đả kích Binh dũng quân của ngươi, cũng âm thầm che chở cửa hàng của ngươi, lấy tính cách của Đông Hà, hẳn là tọa sơn quan hổ đấu mới phải.
Vương chủ bộ hồi đáp.

Lục Thất gật gật đầu, nói:
- Trọng thúc, ta là lúc trốn khỏi Trì Châu, quen biết Đông Quang, lúc đó Đông Quang giả mạo để cướp, bị ta bắt được, ta buông tha cho hắn, nên để cảm tạ ta, Đông Quang nhờ thúc thúc của hắn Đông Hà âm thầm bảo hộ ta, sau đó khi ta cầu La Trưởng sử làm quan mạch, La Trưởng sử hỏi ta ứng cử viên cho chức Huyện thừa huyện Thạch Đại, ta tiến cử Đông Hà.

Vương chủ bộ gật gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Trọng thúc, La Trưởng sử nói qua, đương kim Đường Hoàng kiêng kị Ung Vương Phủ cấu kết với quan địa phương, cho nên ông ta chỉ có thể âm thầm bồi dưỡng Đông Hà, mà ta nghĩ nếu Huyện thừa và chủ bộ đều là thân cận của ta, vậy thì rất tốt nha, thật không ngờ là Trọng thúc bị điều đi, ta có chút hoài nghi, Trọng thúc bị điều đi, là do La Trưởng sử giở trò quỷ.

Vương chủ bộ lắc đầu, đáp lại:
- Ta hỏi qua Trì Châu Trưởng sử rồi, chuyện của ta, là do Công bộ Thị lang làm, hơn nữa dù Đông Hà không từ chức, ta cũng sẽ bị điều đi.

Lục Thất gật gật đầu, lại nghe Vương chủ bộ nói:
- Ta bị điều đi, là lợi nhiều hơn hại, huyện Thạch Đại là địa bàn ẩn tàng căn cơ của Triệu gia, Triệu Huyện thừa vừa chết, ta nếu còn cầm quyền, vậy tử kỳ không xa nữa, còn một cái lợi nữa là, ta không cần vì Lễ bộ Thượng thư mà vơ vét của cải rồi.

Lục Thất ồ một tiếng, Vương chủ bộ cười cười, lại nói:
- Ta thật không buông xuống được huyện Thạch Đại, nhưng không buông không được nha, kỳ thật ta sợ nhất không phải là bị điều đi, mà là e sợ rời đi do thất thế, nếu là vậy gia đình cậu của ta liền gặp nguy cơ rồi, cậu đối với ta rất tốt, ta không thể làm liên lụy Trần phủ được.

Lục Thất cảm động trước tình cảm của Vương chủ bộ, gật đầu, Vương chủ bộ vừa cười nói:
- Hiện giờ ta đã yên tâm, có quân cờ ẩn tàng Đông Huyện thừa này, hơn nữa với thân phận của ngươi ở kinh thành uy hiếp, Trần phủ sẽ không bị hãm hại, ta cũng có thể ngang nhiên rời khỏi huyện Thạch Đại trong vinh dự, đến Nhiêu Châu huyện Vạn Niên, lúc này là thích hợp.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Trọng thúc muốn đi huyện Vạn Niên.

Vương chủ bộ gật gật đầu, nói:
- Đúng, huyện Vạn Niên, nghe nói là không giàu có bằng huyện Thạch Đại, nhưng ta đã không cần phải vơ vét của cải nữa, đi đâu cũng chỉ cần có chức quan để kinh doanh, là có thể nuôi sống rất nhiều người.

Lục Thất ngẩn ra, khó hiểu nói:
- Rất nhiều người?

Vương chủ bộ mỉm cười, nói:
- Ta đi huyện Vạn Niên, sẽ dẫn theo những Binh dũng quân ủng hộ ngươi trước đây, chờ khi thế lực của ngươi lớn mạnh cần người gia nhập quân đội, bọn họ sẽ phụ tá cho ngươi, chỉ huy đại quân, nếu là lưu tại huyện Thạch Đại, tâm cơ của ngươi liền uổng phí.

Lục Thất im lặng nhìn Vương chủ bộ, hắn lần đầu tiên cảm giác Vương chủ bộ là một tri kỷ, Vương chủ bộ lại nói:
- Cái gọi là ngàn quân dễ có, một tướng khó cầu, ý nghĩa thực sự của nó là, quan tướng trung thành không phản bội rất khó có được

Quyển 2 - Chương 105: Quyền mưu

Lục Thất cười cười không nói, lại nghe Vương chủ bộ nói tiếp:
- Vốn dĩ việc ta phát sầu chính là khó bỏ lại gia tộc mà đi, hiện giờ có quân cờ ẩn là Đông huyện thừa, gia tộc đã không phải lo nữa.

Lục Thất gật đầu, nhóm binh dũng theo đến huyện Vạn Niên, như vậy có thể giữ được tâm của bọn họ, qua một thời gian nữa, lực ảnh hưởng của hắn đối với binh dũng quân cũng sẽ tăng cường.

- Thiên Phong, kỳ thực ta biết, ngươi tiến cử Đông Hà, hẳn là vì muốn Đông Quang ở trong Khang Hóa quân có thể được đề bạt.
Vương chủ bộ còn nói thêm.

Lục Thất ngẩn ra, nhìn Vương chủ bộ, tiếp đó gật gật đầu, Vương chủ bộ mỉm cười, nói:
- Ngươi cầu Thứ sử Trì Châu là một việc làm không khôn ngoan, nhưng trợ giúp Đông Quang lại là hành động cực kỳ sáng suốt. Lúc này đây, ngươi cần phải xuất thủ giúp Đông Quang một tay.

Lục Thất nhìn Vương chủ bộ, hỏi:
- Trọng thúc, ta nên giúp thế nào?

- Rất đơn giản, đưa bạc cho Đông Quang, để cho Đông Quang đi dâng lễ cầu thăng tiến, dùng một vạn lượng bạc cũng đủ để Đông Quang thăng lên làm Chủ tướng tân doanh, dù cho không thăng được Doanh tướng, Đông Quang cũng sẽ cảm kích ngươi.
Vương chủ bộ trả lời.

Lục Thất gật đầu, sau đó cười khổ nói:
- Ta không có một vạn lượng bạc.

- Ta có, ta có thể cho ngươi.
Vương chủ bộ lập tức đáp lại.

Lục Thất nhìn Vương chủ bộ, quan sát mấy giây mới gật đầu nói:
- Vậy được, Thiên Phong xin nhận.

Vương chủ bộ gật đầu, nói:
- Dùng lễ một vạn lượng đi mua chức vị Doanh tướng, kỳ thực không đủ, cũng may Đông Hà đã là Huyện thừa huyện Thạch Đại, một vạn bạc kia coi như là tiền cúng đầu đi. Hiện giờ thúc chất Đông thị rất nghèo túng, lúc này ngươi đưa bạc là cực đại hóa thời cơ đấy.

Lục Thất gật đầu, Vương chủ bộ lại nói:
- Một khi Đông Quang lên được chức Doanh tướng, Đông Hà nhất định phải có được sự ủng hộ của Thứ sử Trì Châu làm chỗ dựa vững chắc. Khi đó Đông Hà mới có khả năng chân chính đứng ngang hàng với Ngưu huyện úy cùng ăn chia lợi ích, bằng không không bao lâu sau, Đông Hà cũng sẽ bị làm cho mất quyền lực trở thành vật bài trí.

Lục Thất tâm phục gật đầu, hắn không thể không thừa nhận, Vương chủ bộ là một cao nhân hết sức lợi hại trong tranh đấu quyền lực, hắn trị quân thì được, nhưng trên đấu trí quan trường, hắn thúc ngựa cũng không theo kịp.

- Tốt lắm, bây giờ nói đến chuyện tình của ngươi.
Vương chủ bộ lại chuyển sang nói.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Vương chủ bộ, Vương chủ bộ nói:
- Chu phủ ở Vọng Giang Bảo dùng ba vạn bạc cùng với nữ nhi đã đổi được chức vị Chủ bộ, Thiên Phong ngươi hẳn cũng biết?

Lục Thất gật đầu, Vương chủ bộ lại nói:
- Bình thê Tân Vận Nhi của ngươi đi quỳ lạy cầu xin ta, nhưng ta không thể giúp gì được.

Thần tình Lục Thất trầm trọng gật đầu, lại nghe Vương chủ bộ nói:
- Cho nên, ngươi đến Trì Châu rồi, phải đi gặp Mã đại nhân cầu xin Chu Nhạn Nhi.

Lục Thất ngẩn ra, khó hiểu nhìn Vương chủ bộ, do dự một chút mới nói:
- Ta đi thì được cái gì, cho dù có muốn, Mã đại nhân kia cũng không có khả năng cho ta.
- Thiên Phong, ngươi có biết nhược điểm hiện giờ của ngươi là gì không?
Vương chủ bộ nghiêm nghị hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, thành khẩn nói:
- Mời Trọng thúc chỉ giáo.

- Ngươi đã bộc lộ tài năng thái quá rồi, vì sao ngươi có thế lấy được rất nhiều chức quan, là vì thực lực của ngươi cường hãn, thành ra rất nhiều thế lực muốn lợi dụng ngươi, thế thì hậu quả của việc bộc lộ tài năng là gì? Là sẽ khiến cho hạng người đố kỵ sinh ra sát tâm.
Vương chủ bộ nghiêm nghị thuyết giáo.

Lòng Lục Thất sợ hãi, lập tức nhớ tới gã thích khách quỷ dị kia, hắn hoài nghi là do Đường Hoàng sai khiến, hắn công nhận gật đầu nói:
- Trọng thúc nói không sai, đó xác thực là nhược điểm của ta.

Vương chủ bộ gật đầu, nói:
- Dạng người như ngươi vậy, cùng với hoàn cảnh và từng trải của ngươi ngày hôm nay, rất dễ đưa tới sát tâm của Đường Hoàng.

Lục Thất cả kinh nhìn chằm chằm Vương chủ bộ, Vương chủ bộ nghiêm mặt nói:
- Ta nói như vậy là có căn cứ, Đường Hoàng người kia, tâm nghi kỵ vô cùng nặng, từng giết oan rất nhiều trung lương, nhất là võ tướng, nghi kỵ của y quá nặng.

Lục Thất gật gật đầu, Vương chủ bộ lại nói:
- Vì sao tâm nghi kỵ của Đường Hoàng nặng, là vì trong lòng của y sợ hãi. Y là một Hoàng đế yêu thích văn nhã, nội tâm của y yếu đuối, y không tin tưởng có khả năng khống chế võ tướng. Tâm sợ hãi cộng thêm sở thích yêu văn nhã khiến cho y chán ghét võ tướng, nếu đã không có lòng tin nắm trong tay, y sẽ sinh lòng nghi kỵ, một khi đã nghi kỵ cái gì, thân là Hoàng đế sẽ lập tức sinh ra sát tâm.

Lục Thất gật đầu, Vương chủ bộ lại nói:
- Cho nên việc tài năng của ngươi bộc lộ, cùng với dưới tình hình rất nhiều thế lực xem trọng ngươi, ở trong lòng Đường Hoàng lập tức sẽ cảm thấy ngươi không thể trọng dụng, mà đã không thể trọng dụng, đương nhiên là giết chết cho thỏa đáng.

Lục Thất im lặng gật đầu, Vương chủ bộ lại nói:
- Hiện giờ ngươi có muốn che giấu tài năng cũng đã quá trễ, nói cách khác ngươi đã không còn đường có thể lui, mặt khác ngươi hẳn là có hùng tâm, cần tài năng đi đề cao uy vọng.

Lục Thất ngẩn ra, lặng lẽ gật đầu, Vương chủ bộ mỉm cười, nói:- Đã không thể che giấu tài năng rồi, vậy ngươi cứ đi làm vài chuyện hoang đường buồn cười, để cho Đường Hoàng giảm bớt chán ghét.

Lục Thất nhìn Vương chủ bộ, Vương chủ bộ tiếp tục nói:
- Đường Hoàng là một người đa tình, y viết từ, phần lớn là tình văn phong hoa tuyết nguyệt. Y là một người sở hữu hai mặt tính cách, một mặt là Hoàng đế tâm đầy nghi kỵ, một mặt là nam nhân ôn nhu say mộng Dao Đài (chốn thần tiên trong truyền thuyết người Hán).

Vương chủ bộ dừng một chút, lại nói:
- Ngươi đi gặp Thứ Sử Trì Châu, sau khi giao mật chỉ rồi, phải lập tức quỳ xuống cầu được thành toàn. Nhớ kỹ, nhất định phải quỳ, phải để cho Đường Hoàng biết rằng, ngươi vì thích một nữ nhân, không tiếc từ bỏ tôn nghiêm quỳ lạy cầu xin. Nói không chừng hành động đó sẽ có thể đánh động tới lòng đồng cảm và thương hại của Đường Hoàng.

Lục Thất nghe xong chần chừ một chút, hỏi:
- Trọng thúc, Đường Hoàng có khả năng biết được hay không? Còn Chu phủ ngày sau có thể sẽ sinh sự không?

- Nếu ngươi cảm thấy Đường Hoàng sẽ không sinh ra sát tâm với ngươi, vậy ngươi không cần đi làm, nếu không, ngươi chớ nên bỏ lỡ lần này, cơ hội có thể giành được lòng thương xót của Hoàng đế. Về phần Chu phủ, ngươi quản bọn họ làm cái gì, Chu Nhạn Nhi đã không thuộc về Chu phủ nữa, hơn nữa chỉ bằng tên trưởng tử mọt sách kia, làm Chủ bộ chẳng qua chỉ là thứ đồ bài trí, một chút quyền lực cũng sẽ không có.
Vương chủ bộ trầm giọng nói.

Lục Thất gật gật đầu, nói:
- Ta nghe lời Trọng thúc.

Vương chủ bộ gật đầu, nói:
- Quân tâm vô thường, chỉ cần Đường Hoàng đối với ngươi có hảo cảm, liền sẽ có lòng dùng ngươi. Ngươi yên tâm đi làm đi, những gì phát sinh tại nơi của Thứ sử Trì Châu, Đường Hoàng nhất định sẽ biết.

Lục Thất ngẩn ra, im lặng gật đầu, chợt Vương chủ bộ lại hỏi:
- Ngươi là Hữu Thiên Ngưu à?

Lục Thất ngẩn ra, gật đầu, Vương chủ bộ mỉm cười, nói:
- Thứ sử Trì Châu là Đại tướng quân của Hữu Thiên Ngưu, ngươi phải hành lễ bái kiến của hạ quan, sau khi giao mật chỉ, lập tức quỳ xuống cầu xin.

Lục Thất ngẩn ra, lại gật đầu, hắn thật sự đã bị lời nói của Vương chủ bộ đánh động, trước là nguy cơ thích khách, nay lại có nguyện vọng của Tân Vận Nhi, hắn đi quỳ cầu cũng có ngại chi.

- Được rồi, Thiên Phong, ngươi đưa ta đi Đông Lưu Bảo, ta chuẩn bị một vạn bạc, rồi ngươi viết một phong thư tín, sáng mai ta sẽ lệnh cho tâm phúc đưa đi Trì Châu, hết thảy sẽ lấy danh nghĩa của ngươi hành sự.
Vương chủ bộ thân thiết lại nói.

Lục Thất ngớ ra nhìn Vương chủ bộ, Vương chủ bộ cười nói:
- Ngoài ra, để ngươi đi cùng, là vì muốn cấp cho Trần phủ một người đáng tin cậy, ta đã không còn phân lượng gì. Cữu phụ của ta chủ quản một gia tộc cũng rất khó khăn, Trần phủ là do rất nhiều phòng tụ chung một chỗ đấy.

Lục Thất giật mình, hắn mỉm cười xuống xe, phân phó Quý Ngũ thúc gọi nhóm quan tướng thuộc hạ đi ra. Quý Ngũ thúc thì không cần đi theo, cùng tùy tùng của Vương chủ bộ ở lại trong Thất Lý Bảo nghỉ ngơi. Tôn Lập chủ động nâng Thiên Ngưu Ngự Đao trả về.

Nhóm quan tướng thuộc hạ sau đó đi ra, Lục Thất vẫn ngồi trong xe cùng Vương chủ bộ, sau khi khởi hành rồi, Vương chủ bộ hỏi:
- Trong số những quan tướng này, tại sao không có ai tùy tùng ngươi, không phải ngươi có nói đề bạt bọn họ làm tâm phúc sao?

- Trọng thúc, là ta cố ý không cần người tùy tùng đấy, làm như vậy nhằm không khiến cho La trưởng sử nghi kỵ, tuy nhiên trong số bọn họ có ba người là tâm phúc của ta. Quý Ngũ thúc từng là thân binh của cha ta, sau khi cha ta suy bại thối lui, y vẫn theo vào Lục gia làm nô, sau lại phụng mệnh mẫu thân ta ở lại kinh thành. Trong một lần vô tình thì gặp được, ta liền yêu cầu y làm quan tướng dưới quyền, hai người khác có giao tình với Quý Ngũ thúc, còn những quan tướng khác đều không biết quan hệ giữa ta và Quý Ngũ thúc.
Lục Thất thành thật giải thích.

Vương chủ bộ gật đầu, lại hỏi kỹ thêm về những gì Lục Thất đã tương ngộ tại kinh thành, sau đó suy nghĩ một chút, nói:
- Thiên Phong, tình cảnh của ngươi hiện tại không phải tốt, nhưng cũng không tính là xấu, còn đi theo chiều hướng phúc hay họa, mấu chốt chính là phụ thuộc vào tâm ý của Đường Hoàng. Nếu những người khác không lợi dụng được ngươi, hậu quả sẽ là ruồng bỏ ngươi, quan hệ lớn nhất đến phúc họa của ngươi chính là có lui tới với Thái tử. Quân tâm vô thường, Đường Hoàng vô cùng cố kỵ thế lực của Thái tử trở nên lớn mạnh, cho nên ngươi ở bên ngoài làm việc, nhất định phải tuân theo quốc pháp. Nếu mệnh lệnh của Thái tử đòi hỏi làm trái với quan quy, ngươi nhất định phải tận lực cự tuyệt, nhưng nếu Thái tử lệnh ngươi đi làm chút việc tư, tỷ như hộ vệ, thậm chí ám sát, chỉ cần không có quan hệ gì với Đường Hoàng, ngươi cứ việc đi làm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau