KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 221 - Chương 225

Quyển 2 - Chương 96: Kinh tâm

Về tới tú trang, trả tiền xe, Lục Thất nhanh nhẹn bước vào nhà, khuôn mặt tươi cười, nghĩ tới vẻ vui mừng của mấy người thiếp xinh đẹp khi thấy hắn trở về...Ôi, đêm nay phải để Tiểu Mai cùng đến phòng Ngọc Trúc, hắn nhất định sẽ thoải mái lắm đây...

- Lục đại nhân đã về!

Một giọng nói nho nhỏ vang lên, vẻ tươi cười pha chút mập mờ trên khuôn mặt Lục Thất lập tức đổi thành kinh ngạc, hắn thấy một người áo xanh quen thuộc đang đứng trong sân viện.

- A, thì ra là đại nhân.

Lục Thất vội chắp tay thi lễ.

- Lục đại nhân, ta đợi được một lúc rồi.

Người áo xanh khẽ nói.

Lục Thất gật đầu, đưa tay vào trong ngực áo lấy ra tấm ngân phiếu một trăm lượng, bước tới thân mật nói:

- Làm phiền đại nhân chờ lâu.

Người áo xanh nhận lấy ngân phiếu, cất vào tay áo, nhỏ giọng nói:

- Lục đại nhân, đi thôi.

Lục Thất ngẩn ra nhìn người áo xanh, thấy người áo xanh nhìn thẳng phía trước, bước ra ngoài, hắn đành nhìn vào trong nhà một chút, thấy Tiểu Mai đang đứng phía trước lầu, im lặng nhìn xuống, đó là do hắn đã căn dặn, khi hắn có khách, các ái thiếp không được đến tiền viện. Hắn vẫy vẫy tay, mỉm cười với Tiểu Mai, rồi xoay người rời khỏi tú trang.

Lúc này đã sắp hết giờ Mùi, Lục Thất rảo bước đuổi theo người áo xanh, giữ khoảng cách lùi sau nửa bước, thấp giọng nói:

- Đại nhân, đi đâu vậy?

- Đi lĩnh thưởng, Lục đại nhân quên rồi sao?

Người áo xanh khẽ đáp.

Lục Thất ngẩn người, thầm nghĩ, chứ không đã nói đưa tới tú trang sao? Nhưng hắn cũng không dám hỏi lại, im lặng đi vài bước, lại nghe người áo xanh nhỏ giọng nói:

- Là Hình đại nhân muốn gặp ngươi.

Lục Thất gật gật đầu, thấp giọng hỏi:

- Hình đại nhân muốn gặp hạ quan, còn có chuyện gì sao?

- Ta cũng không biết, tuy nhiên ngươi phải nhớ kỹ, Hình đại nhân bảo ngươi làm cái gì, hoặc tiếp nhận cái gì, ngươi chỉ có thể đáp ứng.

Người áo xanh nhỏ giọng trả lời.

Lục Thất gật đầu, khẽ đáp:

- Hạ quan cảm tạ.

Người áo xanh không nói gì. Sau khi đi trên phố khoảng một trăm thước, hai người lên một chiếc xe có rèm che. Khi lên xe, Lục Thất ngẩn người, hóa ra bên trong xe còn có một gã mặc giáp võ quan, tuổi chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu, mày rậm mắt to, phong thái uy nghi.

Lục Thất và võ quan liếc nhìn nhau một cái, cùng cúi đầu, rồi xoay người ngồi đối diện nhau. Người áo xanh ngồi ở bên trái Lục Thất, sau khi xe chạy, ba người đều im lặng không nói.

Sau khoảng hai khắc, đột nhiên viên võ tướng ngồi đối diện Lục Thất, hỏi:

- Xin hỏi, đại nhân là ai?

Lục Thất đáp:

- Ta là Lữ soái phủ quân Ung vương phủ, xin hỏi đại nhân là ở đâu?

Viên tướng chăm chú nhìn Lục Thất, một lát mới nói:

- Ta là Hiệu úy Tả kiêu kỵ quân (1).

Lục Thất ngẩn người nhìn viên võ tướng, rồi chợt quay đầu lại nhìn người áo xanh. Người áo xanh thấp giọng nói:

- Tốt nhất là hai vị đại nhân không nên nói chuyện.

Lục Thất quay đầu lại, mắt nhìn xuống, ngồi im lặng. Lại hai khắc trôi qua, chiếc xe dừng lại. Cửa xe vừa mở ra, người áo xanh xuống xe trước, Lục Thất xuống sau, đi lên ba bước quan sát cảnh vật xung quanh, thấy đang ở trong một hoa viên thanh nhã.

- Hai vị đại nhân, mời vào.

Người áo xanh khẽ nói, rồi lập tức đi tới trước. Lục Thất im lặng theo sau, trong lòng mơ hồ có cảm giác không ổn.

Ba người trước sau bước vào hoa viên, đi khoảng mười mấy thước, tới trước một phòng khách hé cửa, Lục Thất nhìn thấy trong phòng có hai người đang ngồi, một trong hai người là Hình đại nhân. Hắn theo người áo xanh, bước lên bậc cấp vào phòng khách.

- Hạ quan bái kiến Hình đại nhân.

Lục Thất đứng nghiêm, cung kính chào.

- Thuộc hạ bái kiến Hồng đại nhân.

Võ tướng theo sau hắn cũng cung kính chào người còn lại. Lục Thất thấy người kia mặc áo bào tím, tuổi chừng bốn mươi, mặt tròn, phong thái ung dung.

- Các ngươi đã tới, tốt lắm.Hình đại nhân nói nhỏ.

Lục Thất đứng thẳng người, cung kính lắng nghe. Hình đại nhân lại nói tiếp:

- Lục Giáo úy, Vũ Giáo úy, bổn viện mời các ngươi tới, là có chuyện cần các ngươi làm.

Lục Thất giật mình, nghĩ thầm quả nhiên không phải là lĩnh thưởng, ban thưởng gì cả, hắn chắp tay cung kính nói:

- Xin đại nhân căn dặn, chỉ cần hạ quan có thể làm, nhất định sẽ cố gắng hết sức.

- Lục Giáo úy, ngày mai ngươi sẽ hộ tống Mạnh Thạch đến Ninh Quốc quân, bổn viện mong rằng ngươi có thể hợp tác với Vũ Giáo úy, giết chết Mạnh Thạch.

Hình đại nhân nói nhỏ.

Lục Thất kinh ngạc và hoảng sợ nhìn Hình đại nhân, chuyện này xảy ra quá bất ngờ, khiến hắn giật mình, lại nghe Hình đại nhân thấp giọng nói:

- Thế nào? Lục Giáo úy không thể làm được sao?

Lục Thất dịu nét mặt xuống, suy nghĩ một chút rồi thi lễ nói:

- Đại nhân, là ai sai hạ quan giết người? Không phải là đại nhân chứ?

- Đương nhiên không phải là bổn viện, đây là chỉ dụ của hoàng thượng.

Hinh đại nhân lạnh nhạt nói.

Lục Thất ngẩn ra, ngần ngừ một chút rồi nói:

- Đại nhân, hạ quan có thể xem chỉ dụ của hoàng thượng không?

- Hoàng thượng chỉ ra khẩu dụ thôi. Sao, ngươi không tuân lệnh dụ của hoàng thượng sao?

Hình đại nhân lạnh nhạt hỏi.

Lục Thất vội cung kính đắp:

- Đại nhân, nếu hạ quan không nhìn thấy chỉ dụ, thật sự khó tuân dụ mà làm, lần này theo nghiêm lệnh của Thái tử điện hạ, hạ quan phải bảo vệ sự an toàn cho Mạnh đại nhân.

- Ngươi nói như vậy, chẳng lẽ tự nhận là bộ hạ thân cận của thái tử sao?

Hình đại nhân tức giận hỏi lại, giọng the thé.

Lục Thất nghe vậy hoảng sợ, thoáng chốc men say bay đi rất nhiều, cố gắng định thần, chắp tay nghiêm trang nói:

- Đại nhân, Thái tử điện hạ là Thái tử một nước, vua có lệnh, hạ quan sao dám bất tuân? Trong lòng hạ quan luôn nghĩ tới trách nhiệm, nếu đại nhân cho hạ quan xem chỉ dụ của hoàng thượng, đương nhiên hạ quan phải phụng chỉ làm việc; nếu không thấy chỉ dụ của hoàng thượng, thì mệnh lệnh trước đây của thái tử, là quân lệnh cao nhất đối với hạ quan.

- Lớn mật! Ý ngươi là bổn viện giả truyền khẩu dụ của hoàng thượng sao?

Hình đại nhân đứng phắt dậy, tức giận quát lên.- Xin đại nhân tha lỗi, chuyện này rất quan trọng, hạ quan chỉ có thể tin vào chỉ dụ.

Lục Thất chắp tay nói, cũng không dao động thối lui, làm sao hắn có thể tin lời nói lại của một thái giám mà làm chuyện hồ đồ, hơn nữa còn là đi giết Mạnh Thạch.

- Ngươi! Ngươi làm bổn viện quá thất vọng, lập tức cút ngay!

Hình đại nhân tức giận quát.

Lục Thất đành phải chắp tay thi lễ, nói:

- Xin đại nhân thứ lỗi, hạ quan cáo lui.

Nói xong, Lục Thất lùi lại hai bước, xoay người đi ra ngoài. Rời khỏi sảnh, hắn đi thẳng ra xe ngựa, thấy phu xe vẫn còn đứng bên xe ngựa, hắn dứt khoát bảo y đưa về. Phu xe nghe lệnh, vội mở cửa xe cho Lục Thất leo lên, rồi đưa hắn rời đi.

Trong phòng khách, chờ Lục Thất đi ra ngoài, Hình đại nhân mới ngồi xuống, quay đầu lại hỏi:

- Hồng đại nhân, ngài thấy lời nói của ta có sơ hở gì sao?

Hồng đại nhân cười, đắp:

- Hình đại nhân làm rất tốt, người kia nồng nặc hơi rượu, bị đại nhân hù dọa hết hồn, hẳn là phản ứng chân thật.

- Nói như vậy, hẳn là người này có thể dùng đấy.

Hình đại nhân nói.

- Tính cách người này rất có nguyên tắc, bề ngoài có thể yên tâm sử dụng, tuy nhiên người như thế cũng rất khó trở thành kẻ trung thành đến mức liều chết. Tính cách của hắn quá mạnh mẽ, một khi bên trên hắn có sự thay đổi, lòng dạ của hắn cũng sẽ xoay chuyển theo.

Hồng đại nhân đánh giá Lục Thất.

Hình đại nhân gật đầu, thấp giọng nói:

- Người đó là quân tướng, xuất thân cũng là con nhà tướng, đương nhiên có thói quen tuân theo thượng lệnh mà làm việc.

Hồng đại nhân gật đầu, nói:

- Người đó hộ tống Mạnh đại nhân, là thích hợp.

Hình đại nhân gật gật đầu, lại nhìn viên võ tướng, nói:

- Vũ Giáo úy, sau khi rời kinh, ngươi phải trợ giúp người kia, bảo vệ Mạnh Thạch đại nhân cho tốt.

- Dạ, thuộc hạ xin tuân lệnh.

Vũ Giáo úy đáp lời, nhưng y lại cung kính nói:

- Đại nhân, người kia hẳn là đã coi thuộc hạ là địch, chỉ sợ trên đường dễ sinh ra hiểu lầm.

- Bảo ngươi đi cùng hắn, là muốn khiến hắn sinh ra hiểu lầm. Ngươi yên tâm, Mạnh đại nhân sẽ phối hợp với ngươi, việc ngươi cần làm là tìm cơ hội giết Tiền Nguy, như vậy ngươi mới có thể được đề bạt sang một doanh tướng khác.

Hình đại nhân thấp giọng nói.

- Dạ, thuộc hạ sẽ làm tốt chuyện này.

Vũ Giáo úy cung kính nói.

- Tốt, đi đi, phía ngoài có người chờ ngươi, sẽ dẫn ngươi đi lĩnh thưởng.

Hình đại nhân nói.

- Tạ đại nhân, thuộc hạ cáo lui.

Vũ Giáo úy cung kính tạ ơn, rồi xoay người rời khỏi sảnh.

Vũ Giáo úy vừa đi, Hồng đại nhân nói với vẻ mặt ngưng trọng:

- Hình lão đệ, lần này hoàng thượng ban ra sát lệnh, chẳng lẽ là đã phát hiện điều gì?

- Ngươi yên tâm đi, hoàng thượng là người ghen ghét người tài, vừa ham mê múa hát, văn thơ, tụng kinh niệm Phật, vừa vô cùng lo sợ có người tạo phản soán ngôi, chỉ cần hoàng thượng cảm thấy có người có thể uy hiếp địa vị của mình, là sẽ muốn trừ khử ngay, số đại thần trung lương bị hoàng thượng giết, bộ còn ít lắm sao!

Hình đại nhân thấp giọng nói với vẻ xem thường.

Hồng đại nhân gật đầu, Hình đại nhân nhỏ giọng nói:

- Về tên Lục Giáo úy này, bất quá là doanh tướng mới vào, binh còn chưa có trong tay, xuất thân cũng trong sạch, chỉ vì được thái tử ban thưởng Thiên Ngưu đao, khiến hoàng thượng động sát tâm, sợ thái tử có tướng quân đắc lực.

(1) Kiêu Kỵ: Kỵ binh dũng mãnh.

Quyển 2 - Chương 97: Khởi hành

Hồng đại nhân gật đầu, quan tâm nói:

- Ở trong ngoài cung, lão đệ cũng phải cẩn thận, không được lơ là, họ Hạ không dễ đối phó đâu.

Hình đại nhân gật đầu, nhỏ giọng nói:

- Họ Hạ nắm trong trong tay lực lượng ảnh vệ (1) của nội phủ, là những người sở trường về theo dõi, tuy nhiên ảnh vệ cũng không thể bay hoặc độn thổ, ban ngày cũng không có chỗ ẩn núp để theo dõi.

Hồng đại nhân gật đầu, lại nói:

- Xem ra việc hoàng thượng xây dựng quân đội ở Thường Châu, đã hết sức cấp bách rồi.

- Hoàng thượng có thể không vội sao? Hoàng thượng đã có ý muốn dời đô tới Hồng Châu rồi.

Hình đại nhân khẽ nói.

- Ô, hoàng thượng bỏ Giang Ninh mà đi được sao?

Hồng đại nhân có phần bất ngờ, kinh ngạc kêu lên.

- Không bỏ được cũng phải bỏ. Quá nửa lãnh thổ của Đường quốc ở phía tây, nếu không dời đô đến Hồng Châu, thì sự khống chế của triều đình đối với khu vực phía tây càng ngày càng kém. Hơn nữa, cuộc chiến giữa Chu quốc và Yên quốc sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc, một khi đại quân Chu quốc tiến về phía nam, Giang Ninh sẽ nguy hiểm, hơn nữa Việt quốc không ngừng đột kích Thường Châu, khiến Giang Ninh càng lúc càng lâm vào vị trí hai mặt đều có địch, bây giờ hoàng thượng xây dựng quân đội ở Thường Châu, kiềm chế Giang Âm quân, đồng thời cũng làm phá sản ý đồ trấn giữ Giang Ninh của Anh vương.

Hình đại nhân nói.

- Nói như vậy, sau này Thái tử cũng sẽ cùng đi về phía tây.

Hồng đại nhân hơi cau mày.

- Dĩ nhiên rồi, nếu để Thái tử ở lại Giang Ninh, chẳng phải là cho Giang Âm quân cơ hội ủng hộ Thái tử soán ngôi hay sao? Ít ra là hoàng thượng cho rằng như vậy.

Hình đại nhân nói với vẻ khinh thường.

- Thật đúng là một vị vua không anh minh, năm đó hoàng thượng hoàn toàn có thể lợi dụng quan hệ thông gia với nhà họ Trương, yêu cầu điều Giang Âm quân tới miền tây, trú đóng ở hồ Bà Dương, nhưng hết lần này tới lần khác, hoàng thượng chèn ép nhà họ Trương quá sớm, kết quả là đã buộc nhà họ Trương phải cố gắng lập quân đội để tự vệ.

Hồng đại nhân bất mãn nói.

- Hoàng thượng chỉ rắp tâm bày mưu tính kế, không có sự quyết đoán cần thiết của một hoàng đế, bệnh đa nghi đã lậm vào xương tủy, lại cứ giả bộ là một ông vua vì dân vì nước. Ngài xem, những đại thần mà hoàng thượng tín nhiệm, hầu như phân nửa là gian thần, nhất là tên Triệu thị lang kia, cũng bởi vì luôn xây dựng cung điện hợp ý hoàng thượng, liền trở thành trọng thần tâm phúc của hoàng thượng.

Hình đại nhân khinh thường nói.

- Triệu thị lang được họ Chu hậu thuẫn, hôm nay hoàng thượng muốn xâm nhập Hưng Hóa quân, nghe nói con trai thứ ba của Triệu thị lang cũng sẽ đi Tín Châu làm trưởng sử.

Hồng đại nhân nói.

- Chẳng những vị trí trưởng sử Tín Châu sẽ đổi mà trưởng sử Nhiêu Châu cũng vậy, nghe nói là Vi Hạo của Đại Lý ty được bổ nhiệm tới đó, trên thực tế, đó là chuẩn bị trước cơ sở bên ngoài cho việc dời đô sau này.

Hình đại nhân nói.

- Vi Hạo thuộc phe cánh họ Chu, làm việc rất có năng lực.

Hồng đại nhân đáp lại.

- Đúng là có năng lực, nhưng đến Nhiêu Châu chưa chắc có thể làm nên thành tích gì. Hiện nay quan viên quân chính miền tây đã bị nhà Vũ Văn và nhà họ Vinh gậm nhấm hết cả, quan lại triều đình tới đó nhậm chức, đa số đều bị lôi kéo hoặc bị vô hiệu hóa, hoàng thượng của chúng ta cũng không thể làm gì được.Hình đại nhân nói.

- Lẽ ra mười năm trước hoàng thượng nên đi Hồng Châu, lấy danh nghĩa hộ giá là có thể đưa Giang Âm quân đi, nhưng ông ta tham luyến sự xa hoa của Giang Ninh không chịu đi, công sức bao năm của tiên đế, đúng là đã bị ông ta phá hỏng hết.

Đột nhiên Hồng đại nhân bực bội quở trách.

Hình đại nhân ngẩn ra, cười cười, đứng lên, nhỏ giọng nói:

- Đừng la to như vậy, bây giờ ta hồi cung ứng phó, ngươi cũng về đi.

***

Lục Thất ngồi trong xe, cau mày, khuôn mặt lộ vẻ ưu tư, mệnh lệnh đột ngột của viên Hình thái giám kia khiến hắn không kịp đề phòng và hết sức bị động, chỉ gặp hai viên thái giám, làm sao hắn có thể tin vào mệnh lệnh mà đi giết Mạnh Thạch? Không biết đây là lời dối gạt, hay là hoàng đế Đường quốc thật sự có truyền khẩu dụ, sai hắn đi giết người?

Đột nhiên Lục Thất giật mình, trong lòng trở nên lạnh như băng, hắn chợt nhận ra, lời của Hình thái giám có tám phần là sự thật, nếu không, làm sao một thái giám lại muốn giết Mạnh Thạch? Mạnh Thạch chỉ là một người thân cận với Thái tử vô quyền, rất khó có thể kết thâm cừu đại hận gì với thái giám.

Nếu quả thật hoàng đế muốn giết Mạnh thạch, ông ta sẽ trực tiếp truyền khẩu dụ cho hắn đi giết sao? Hẳn là không thể! Làm sao hoàng đế có thể tin tưởng ở hắn? Nhưng nếu hoàng đế thật sự có truyền khẩu dụ cho hắn đi giết người, vậy kết quả sẽ là gì?

Trong mắt Lục Thất lóe lên những tia âm u lạnh lẽo, hoàng đế Đường quốc muốn giết Mạnh Thạch, chỉ có thể là do Mạch Thạch làm việc giúp Thái tử, như vậy còn hắn đây thì sao? Coi như hắn cũng làm việc cho thái tử, hoàng đế muốn giết Mạnh Thạch, làm sao có thể tha cho hắn? Nếu hắn giết Mạnh Thạch, sau đó hắn cũng sẽ bị giết, hừ, khẩu dụ, khẩu dụ cái con khỉ!

Lục Thất mừng vì mình đã không thỏa hiệp, hắn cũng không thể thỏa hiệp. Lúc này, trong lòng hắn càng thêm sợ hãi, bị hoàng đế lăm le muốn giết, tuyệt đối là đại họa khó thoát! Hắn nhắm mắt yên lặng một lát, rồi bình tĩnh lại.

Khi lại mở mắt ra, trong mắt hắn đã đầy vẻ bình tĩnh, hắn biết lo lắng cũng vô ích, hoảng hốt cũng chỉ là tự hành hạ mình, nhưng phải làm sao đây? Hắn cười lạnh, hoàng đế muốn giết hắn, nhưng vì hắn vô tội, ông ta sẽ không giết công khai, mà sẽ ám sát, hoặc tìm ra sai lầm, hoặc gài chứng cứ phạm tội, hắn chỉ có thể cẩn thận ứng phó, đồng thời phải nhanh chóng chuẩn bị sẵn một con đường thoát.

Về đến tú trang, Lục Thất cho phu xe mười lượng bạc, đôi khi cũng nên mua chuộc một nhân vật nhỏ như vậy. Phu xe ngẩn người, nhận bạc tạ ơn Lục Thất rồi lái xe rời đi.

Đã suy nghĩ thông suốt, cho nên Lục Thất hoàn toàn điềm tĩnh, hắn bước vào tú trang, hòa nhập vào không khí ấm cúng trong nhà. Sáng sớm hôm sau, hắn thay bộ minh quang giáp (2) rồi đến tửu lâu Túy Vân, mọi người cũng lần lượt kéo tới, đêm qua bọn ba người Quý Ngũ Thúc ở lại tửu lâu.

Sau khi quân tướng tề tụ đầy đủ, Lục Thất dẫn mọi người ra khỏi kinh thành, nhận ngựa chiến bên ngoài thành, rồi đến cửa thành Đông chờ đợi, mãi tới quá Ngọ, khi mọi người vừa dùng xong cơm trưa, Mạnh Thạch mới dẫn người tới.

Lục Thất nhìn thấy Mạnh Thạch ngồi xa giá, được hơn hai mươi kỵ sĩ theo hộ vệ, người nào cũng đeo đao, mang cung, trong đó có chín người mặc giáp minh quang, Lục Thất liếc nhìn, thấy trong số đó có Vũ Giáo úy đã gặp hôm qua, những người còn lại hắn không biết.- Lục ngu hầu, bổn quan giới thiệu cho ngươi, chín vị tướng quân mặc minh quang giáp kia là tướng quân mới nhậm chức của Ninh Quốc quân, ngươi đến chào hỏi một tiếng.

Mạnh Thạch ngồi trong xe, nhìn qua cửa xe, nói với Lục Thất với giọng khá lớn.

Lục Thất cảm thấy trong lòng đầy mâu thuẫn, qua chuyện ngày hôm qua, hắn đã đoán biết hoàng đế Đường quốc muốn giết mình, nguyên do đến tám phần là vì hắn làm việc cho Thái tử, nhưng Mạnh Thạc đã nói như vậy, hắn đành bất đắc dĩ đi tới.

Hắn lùi ngựa về phía sau mấy thước, chắp tay thi lễ, cao giọng nói:

- Tại hạ là Điện ty (3) và là Đô ngu hầu (4), thuộc hạ của thái tử, bái kiến các vị.

Khuôn mặt phần lớn chín võ tướng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng nhanh chóng lần lượt đáp lễ. Chợt Mạnh Thạch nói:

- Thái tử điện hạ là Tiết Độ Sứ Ninh Quốc quân, các ngươi đã là tướng của Ninh Quốc quân, thì sau này phải gọi Lục ngu hầu là đại nhân.

Lục Thất nghe vậy thật sự muốn cho Mạnh Thạch một mũi tên, y bảo chín tên võ tướng Ninh Quốc quân gọi hắn là đại nhân, đó là đẩy hắn vào đường chết, một khi hoàng đế Đường quốc biết chuyện này, tất nhiên càng muốn giết hắn, Mạnh Thạch nguyện tận trung với Thái tử, cũng không nên lôi hắn xuống nước.

Trong lòng không vui, nhưng ngoài mặt Lục Thất vẫn bình tĩnh thúc ngựa tới bên cạnh xe, nói:

- Đại nhân, chúng ta lên đường thôi.

Mạnh Thạch nhìn Lục Thất gật đầu, Lục Thất xoay người quát lên:

- Lên đường!

Mười mấy võ tướng cưỡi ngựa hộ vệ theo xe chạy tới. Trên đường khí trời nóng bức, đoàn người đi không nhanh lắm, Lục Thất ra lệnh, cho các tướng quân tùy ý nói chuyện phiếm với đồng bạn, Mạnh Thạch đã nói như vậy, hắn chỉ có thể thản nhiên mà làm người chỉ huy, làm người đứng đầu cũng có điểm tốt, đó là có thể nắm thế chủ động.

Mệnh lệnh của hắn vừa đưa ra, Lỗ Hải lập tức tới gần hắn, lấy lòng xin chỉ giáo võ thuật. Trong lòng Lục Thất cũng thích Lỗ Hải, thấy sau lưng Lỗ Hải đeo sợi xích, một đầu nối một chiếc rìu lớn, một đầu nối với một bánh xe, đây là một thứ binh khí độc nhất vô nhị.

Dọc đường, Lục Thất và Lỗ Hải trao đổi kinh nghiệm về võ thuật, Lục Thất cũng không tự cao và xem thường Lỗ Hải, mỗi người học võ đều có sở trường của mình, chẳng hạn sử dụng binh khí nặng là điểm yếu của Lục Thất, tuy nhiên sau khi luyện được dị công, hắn đủ sức chiến đấu lâu dài, mà dũng tướng xung phong, thường bị chết bởi mưa tên và mệt mỏi không còn hơi sức.

Lục Thất biết, cái gọi là nhân vật một địch vạn người, là không hề có trên đời, sự dũng mãnh của con người có hạn độ, khi quá hao tổn sức lực, ai cũng trở nên yếu ớt, cao nhân võ đạo kỳ lạ mà trước kia hắn gặp được, nếu đứng trước mười mấy cung nặng xếp thành hàng đồng loạt bắn tên, cũng sẽ bị tên găm thành lông nhím, trong võ đạo, người ta có thể giành được danh hiệu đệ nhất, nhưng lại không thể xưng là vô địch thiên hạ.

Hoàng hôn, đoàn người dừng lại ở một thị trấn tên Đan Thủy, tên tham vệ do Lục Thất phái đi trước đó, đã bao một quán trọ tốt nhất ở trấn Đan Thủy, mọi người vừa đến là ung dung vào thẳng nhà trọ.

Lục Thất thấy Mạnh Thạch xuống xe, bèn hỏi:

- Đại nhân, hạ quan muốn ở chung phòng với đại nhân, được không?

Mạnh Thạch mỉm cười nhìn hắn, đáp:

- Dĩ nhiên là được. Ta cũng muốn ở chung một chỗ với Lục ngu hầu.

(1) Ảnh vệ: Vốn là lực lượng để chỉ những cô gái xinh đẹp thân thủ nhanh nhẹn (gọi là ảnh tử), có nhiệm vụ ẩn núp theo dõi quân địch và giết chết khi có cơ hội vào thời Tôn Ngô, ở đây có lẽ chỉ lực lượng mật của hoàng đế, gồm những người có võ nghệ cao cường (có thể có cả nam) chuyên bí mật theo dõi và ám sát.

(2) Minh quang giáp: giáp có những tấm che tròn bằng đồng trước ngực và sau lưng, những tấm che được mài sáng bóng như gương
(3) Điện ty: một chức quan quản lý các phương tiện giao thông trong hậu cung như kiệu, xe cho vua, đồng thời cũng quản lý đèn lửa, than củi trong hậu cung. Đây là chức quan đặt ra đầu nhà Thanh, ở đây tác giả hư cấu nên không cần chính xác về thời điểm.
(4) Đô ngu hầu hoặc ngu hầu: một chức võ quan, thường là võ quan thân cận của chủ soái phiên trấn, không phải tước hầu, trong Thủy Hử, Lục Khiêm – người bạn thân phản bạn của Lâm Xung cũng được gọi là Lục ngu hầu, dường như cũng gọi theo chức quan này

Quyển 2 - Chương 98: Ám sát

Lục Thất cười cười, đi theo Mạnh Thạch, tên lính tham vệ đi trước đã đặt cho hai người một gian phòng hảo hạng.

Vừa bước vào phòng, Lục Thất dừng lại, quan sát xung quanh một lượt, rồi mới để tên lính thám vệ đi nghỉ ngơi. Hắn lại đi tới bên giường, cẩn thận xem xét, còn dùng vỏ đao gõ gõ lên vách tường.

Mạnh Thạch đi tới, mỉm cười nói:

- Lục ngu hầu cũng rất cẩn thận.

Lục Thất xoay người lại, cười cười nói:

- Ta chỉ muốn bảo đảm sự an toàn cho đại nhân.

Mạnh Thạch cười, hỏi:

- Lục ngu hầu, chuyện lần trước, Lục ngu hầu có thể tuân theo chứ?

- Việc đó chỉ có thể tìm cơ hội mà làm, hạ quan chỉ có thể hứa là sẽ cố gắng hết sức.

Lục Thất đáp.

Mạnh Thạch gật đầu, chợt Lục Thất lại nói:

- Đại nhân, hạ quan rất nhớ người nhà, muốn làm xong việc công ở Ninh Quốc quân, sẽ về huyện Thạch Đại thăm mọi người một chút, mong đại nhân có thể thu xếp cho.

Mạnh Thạch ngẩn người, suy nghĩ một chút rồi mới gật đầu nói:

- Ta có thể cho ngươi năm ngày thăm người nhà, ta chỉ có thể chờ ngươi năm ngày ở Ninh Quốc quân.

- Đa tạ đại nhân châm chước.

Lục Thất chắp tay cảm tạ.

Mạnh Thạch gật đầu, chợt hạ giọng nói:

- Khi nào đến trấn Bạch Ngư, ta sẽ cho ngươi cơ hội.

Lục Thất bình tĩnh gật đầu, đặt tay vào chiếc cung, đáp:

- Ta sẽ không để cho đại nhân thất vọng.

Mạnh Thạch gật đầu, nói:

- Có chuyện ta muốn cho ngươi biết, quan Thái tử Tẩy mã Tần đại nhân (1) có một cháu gái, năm nay vừa mười sáu, tướng mạo xinh đẹp, đoan trang biết lễ, Tần đại nhân muốn kết thân với ngươi.

Lục Thất ngẩn người, vậy là Chu Vân Kỳ nói đúng rồi. Hắn chần chừ một lát rồi trả lời:

- Đại nhân, ta có thể từ chối được không?

Mạnh Thạch khựng người, cau mày nói:

- Ngươi từ chối?

Lục Thất gật đầu, trả lời:

- Đại nhân, hiện giờ ta đã hài lòng với số thê thiếp hiện có, cũng rất quý trọng sự êm ấm mà họ mang lại cho ta, ta không muốn cưới vợ nạp thiếp thêm nữa.

- Đây là ngươi mượn cớ thoái thác, hẳn là ngươi hiểu được hàm ý của ta khi đề nghị ngươi kết quan hệ thông gia.

Lục Thất im lặng, hai tay cầm cánh cung và dây cung bật nhẹ, không khí trong phòng trở nên nặng nề...Một lúc sau, chợt có tiểu nhị xách hộp đồ ăn bước vào, đi tới gần chỗ hai người.

- Hai vị, đồ ăn đây ạ.

Tiểu nhị khom người, cung kính nói.

Mạnh Thạch vẫn nhíu mày, nói:

- Bày bàn đi.

- Dạ.
Tiểu nhị gật đầu đáp.

Tiểu nhị vừa dứt tiếng, đột nhiên Lục Thất đưa tay phải kéo mạnh Mạch Thạch khiến ông ta ngã ngồi trên giường. Vừa thả Mạch Thạch ra, tay hắn đã nhanh như chớp thò vào ống đựng tên, lấy ra ba mũi tên, cấp tốc gài lên cung.

Chỉ thấy thân thể hắn chuyển động mãnh liệt, một thức “Tê Ngưu Vọng Nguyệt” hướng lên cao, tiếng dây cung bật mạnh, ba mũi Điêu Linh Tiễn rời cung bay lên trần phòng, lập tức có tiếng hét thảm vang lên.

Nhưng cùng lúc Lục Thất hành động, tên tiểu nhị cũng ra tay, ôm hộp đồ ăn hướng về phía Lục Thất. Sau khi tên rời cung, thân hình Lục Thất cũng thuận thế ngã xuống mặt đất, đồng thời, tay phải hắn rút đao Thiên Ngưu ra.

Đao Thiên Ngưu vừa ra khỏi vỏ, liền hóa thành một luồng sáng như mặt trăng, chém vào phía dưới người tiểu nhị, “Xoạt, xoạt, xoạt” liên tiếp mấy tiếng vang lên, từ hộp đồ ăn bắn ra hơn mười lưỡi đao, đều sượt qua phía trên người Lục Thất.

Tiểu nhị không ngờ phản ứng của Lục Thất lại nhanh như vậy, cứ như là hắn biết trước y sẽ đánh lén. Y thấy đao chém tới, hoảng sợ co chân nhảy lùi lại, Lục Thất chém hụt, thân hình liền nương theo lực đạo đổ về bên trái, chân phải tung một cước trúng ngay lưng tên tiểu nhị.

“Bốp” một tiếng trầm đục, kế tiếp là tiếng hét thảm, tên tiểu nhị bị Lục Thất đá trúng, cả người bay lên, rơi phịch vào vách tường, vách tường vỡ ra, đụng vào tường phòng bên cạnh, lập tức phòng bên cạnh có người kêu lên sợ hãi.

Lục Thất tung người đứng lên, lại cực nhanh nhảy lên giường, chỉ thấy từ trên trần nhà phía trên chiếc giường, có một người đàn ông mặc quần áo tiểu nhị rơi xuống, tay y cầm một chiếc nỏ, trên người bị ba mũi Điêu Linh Tiễn xuyên qua.

- Người đâu, có thích khách!

Lục Thất nhìn lướt qua tên đó, rồi chợt ngẩng đầu hô lớn.

Nhưng hắn không cần hô, người cũng đã tới, các võ tướng nghe tiếng chạy tới, lao vào phòng, kinh ngạc nhìn. Lục Thất nghiêm mặt nói:

- Lập tức phong tỏa khách điếm, tra tìm người có giấu binh khí, hễ ai có binh khí thì bắt hết lại!

Lập tức một số võ tướng tuân lệnh rời đi, hầu như đều là võ tướng phủ quân. Lục Thất nhìn lướt qua, thấy chỉ có bảy võ tướng của Ninh Quốc quân trình diện, còn Võ Giáo úy mà hắn từng gặp không thấy tới.

- Sao lại thiếu mất hai người? Các ngươi lập tức đi xem.

Mặt đổi sắc, Lục Thất hỏi và ra lệnh.

Hắn vừa nói xong, bảy võ tướng nhìn nhau kinh ngạc, rồi chợt gần như đồng loạt chạy ra phía ngươi. Lục Thất quay đầu lại nhìn Mạnh Thạch, thấy vẻ mặt ông ta rất khó coi, ánh mắt kinh hãi nhìn thi thể trên mặt đất. Lúc này, các tùy tùng của Mạnh Thạch đi tới, hướng về phía Mạnh Thạch chào hỏi.

Mạnh Thạch khoát tay ra hiệu cho tùy tùng lui lại, ông ta đứng lên nhìn Lục Thất, hòa nhã nói:

- Lần này, may nhờ có ngươi.

- Đại nhân bình an là tốt rồi.

Lục Thất thản nhiên đáp lại, bình tĩnh như là chưa hề xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng hắn lại có một chút nghi ngờ, dường như bọn sát thủ chỉ nhắm vào một mình hắn, tuy nhiên cũng có thể do hắn là võ tướng, nên trở thành đối tượng chính để tấn công, dù sao Mạnh Thạch là một quan văn.

Mạnh Thạch gật gật đầu, liếc nhìn tử thi một cái, rồi nói:- Không thể ngờ là nhanh như vậy đã gặp phải thích khách rồi.

Lục Thất im lặng, chợt nghe có tiếng chân gấp gáp đang đến, sau đó một võ tướng Ninh Quốc quân chạy vào phòng, nhìn Lục Thất, nói một cách hoảng sợ:

- Đại nhân, bọn họ chết rồi, bọn họ bị giết rồi!

- Cái gì?

Mạnh Thạch kêu lên thất thanh, Lục Thất cũng ngẩn người, chết rồi, viên Vũ Giáo úy kia sao lại chết rồi?

Sau đó Lục Thất và Mạnh Thạch vội vã đi tới chỗ người bị giết. Tới nơi, nhìn thấy hai võ tướng nằm cong queo trong phòng, mũ giáp văng ra xa, nguyên nhân cái chết của hai người giống nhau, đều bị tên nỏ bắn trúng đầu mà chết.

Lục Thất ngẩng nhìn lên phía trên đầu, biết chắc là hai võ tướng vào phòng, vừa tháo mũ giáp ra, thì bị thích khách nấp trên cao bắn xuống. Hai người này là quân nhân, lại mặc giáp, rất khó bắn tên trúng chỗ hiểm, thích khách rất tâm lý, biết người đi đường xa, sẽ lơi lỏng thiếu cảnh giác khi được nghỉ ngơi.

- Lục ngu hầu, làm thế nào ngươi biết trên nóc phòng có thích khách?

Mạnh Thạch đột nhiên quay đầu lại hỏi, đôi mắt hàm chứa vẻ kinh hãi và phẫn nộ.

Lục Thất đáp:

- Đại nhân, ta là thám mã trong quân, trải qua năm năm huyết chiến trên chiến trường, sống sót được là nhờ ở hai chữ cảnh giác. Ta vừa vào phòng, đã nhận ra trên trần nhà có người, tuy nhiên đại nhân đã ở trong tầm phục kích của chúng, cho nên ta làm như không biết, tìm cơ hội giết thích khách.

Mạnh Thạch ồ lên một tiếng, gật gật đầu, lại đưa mắt nhìn thi thể của Vũ Giáo úy, Lục Thất thấy vậy, trong lòng chợt thoáng hiện một ý nghĩ, nhưng lại lập tức gạt đi, vì không có khả năng.

Trong phòng còn nhiều võ tướng đang đứng, ánh mắt nhiều người lộ vẻ kinh sợ, nghe câu trả lời của Lục Thất, có người lộ vẻ kinh ngạc, có người thoáng hiện vẻ kính phục.

- Đại nhân, chúng ta đổi nhà trọ khác đi.

Lục Thất đề nghị.

Mạnh Thạch gật đầu. Nơi này xảy ra trọng án, đương nhiên quan viên địa phương phải đến điều tra, mọi người đến ở một khách điếm khác, chỉ để lại một tùy tùng của Mạnh Thạch xử lý hậu sự.

Đêm, Mạnh Thạch ngồi trên giường, vẻ mặt nặng nề, Lục Thất cũng ngồi xếp bằng trên giường một cách bình tĩnh, hai người lặng im một lúc lâu, Mạnh Thạch mới lên tiếng:

- Chuyện trước kia, không cần làm nữa.

Lục Thất gật đầu, trong lòng biết cho dù hai võ tướng bị chết không phải do Mạnh Thạch muốn giết, Mạnh Thạch cũng không có khả năng để thực hiện kế hoạch sát nhân, bây giờ hai võ tướng đã chết, thì không thể đến Ninh Quốc quân nữa, mà chỉ có thể quay lại kinh thành giải thích, nếu không thì các võ tướng đến Ninh Quốc quân nhậm chức, cũng sẽ trở thành bằng chứng mưu đồ gây rối.

- Quan hệ thông gia mà ta nói lúc trước, ngươi thật sự không muốn sao?

Mạnh Thạch lại hỏi.

Lục Thất im lặng, một lúc sau mới nói:

- Đại nhân, cho dù ta đồng ý mối quan hệ thông gia này, đại nhân nghĩ rằng ta sẽ nhất định trung thành với Thái tử điện hạ sao?

- Nếu ngươi đồng ý mối quan hệ thông gia này, thì trong mắt người khác, ngươi sẽ là người thân cận của Thái tử.

Mạnh Thạch giải thích.

Lục Thất lắc đầu:

- Đại nhân nghĩ như vậy, theo ta thấy, chỉ là tự dối gạt mình. Cho dù ta đồng ý có quan hệ thông gia, người ta cũng chỉ cho ta có bối cảnh của nhà họ Tiêu, thậm chí có bối cảnh là nhà họ Chu, chị dâu ta là con gái nhà họ Chu, nhạc phụ của anh cả ta có quyền tham dự những lễ tế lớn danh cho những người có huyết thống gần nhất của họ Chu.

Mạnh Thạch ngẩn ra nhìn Lục Thất, Lục Thất lại nói:

- Đại nhân, Thái tử điện hạ có thể được nhà họ Chu và nhà họ Tiêu ủng hộ không? Nếu là không, ta tiếp nhận mối quan hệ thông gia này với Thái tử Tẩy mã, sẽ chỉ gánh lấy phiền phức vì Thái tử điện hạ mà thôi.

- Nói như vậy, là ngươi không thể trung thành với Thái tử điện hạ?

Mạnh Thạch lạnh nhạt hỏi.

(1) Thái tử tẩy mã là tên một chức quan phụ tá cho thái tử (nếu vua chưa lập thái tử thì chưa đặt chức quan này), hoặc dạy thái tử các môn học về chính sự, khoa học, văn học...

Quyển 2 - Chương 99: Mượn người truyền lời

- Đại nhân, Thái tử điện hạ có ân tri ngộ đối với ta, ta cũng nguyện phục vụ cho Thái tử điện hạ, nhưng lại không có khả năng thực hiện hai chữ trung thành với Thái tử. Nếu hoàng thượng ban thánh chỉ cho ta, ta chỉ có thể tuân theo thánh chỉ mà làm, bởi vậy cho nên, đại nhân không nên mong đợi là ta sẽ trung thành với Thái tử điện hạ.

Mạnh Thạch im lặng, một lúc sau, Lục Thất lại nói:

- Đại nhân, ta rất kính trọng ngài, nhưng có những chuyện thật sự không thể làm được, nhất là việc đại nghịch, từ cổ chí kim, hễ ai giúp Thái tử làm chuyện đại nghịch, đều không có kết quả tốt, bởi vì Thái tử rồi sẽ trở thành hoàng đế, mà một khi trở thành hoàng đế, sẽ có ấn tượng xấu đối với người từng bất trung với hoàng đế, những người đó sẽ gặp phải tai họa diệt tộc một cách thê thảm về sau.

- Thái tử điện hạ là là một vị vua nhân hậu.

- Hoàng đế Đường quốc cũng là một vị vua nhân hậu.

Lục Thất không do dự, đap lại một câu.

Mạnh Thạch ngẩn ra, kinh ngạc nhìn Lục Thất. Lục Thất chuyển sang chuyện khác:

- Đại nhân, chúng ta có nói nhiều cũng không có ý nghĩa gì, nếu như đại nhân có thể tín nhiệm ta, sau này ta có thể làm việc cho Thái tử, tận lực giúp đỡ Thái tử điện hạ giữ vững ngôi vị, nhưng nếu như đại nhân muốn ta một mực trung thành với Thái tử điện hạ, ta không làm được.

Mạnh Thạch nhìn Lục Thất bằng ánh mắt ngờ vực, một lát sau mới gật đầu nói:

- Ngươi có thể tận lực là tốt rồi.

Lục Thất gật đầu, trong lòng cũng không ngừng nghi ngờ phỏng đoán, nhờ vào dị năng tiên thiên công của mình, hắn đã sớm phát giác bên ngoài nóc nhà có người, thế nhưng sự tồn tại của người đó khiến hắn hết sức ngạc nhiên, người đó khiến hắn cảm thấy đó chỉ là một cái bóng, nằm rạp trên nóc nhà như một vật chết, nói cách khác, nếu chỉ dựa vào tai nghe, thì không có cách nào phát hiện đó là một người sống.

Lúc đầu đã xảy ra ám sát, thay đổi chỗ ở thì lại bị nhân vật kỳ dị này theo dõi, Lục Thất không tránh khỏi có phần hoảng sợ. Hắn đã từng chết một lần, cho nên đối với cao nhân võ đạo, hắn rất sợ sệt và kiêng dè, vị tướng quân trước đây ở hoàng cung Chu quốc, tám phần là thị vệ trong hoàng cung Đường quốc, cho nên hắn nói như vậy với Mạnh Thạch, là cố ý thể hiện sự tôn sùng đối với hoàng đế Đường quốc, thà rằng hắn đắc tội với Thái tử, cũng không muốn làm cho nhân vật kỳ dị trên nóc nhà xuống tới.

Yên lặng một lát, Lục Thất để bầu không khí trở nên tự nhiên một chút, lại nói:

- Đại nhân, trong quân ở kinh thành, có Trung lang tướng nào họ Dương không?

- Trung lang tướng họ Dương? Chỉ có một người, là Dương Côn, quan thống lĩnh Tả Kim Ngô vệ (1).

Lục Thất ồ một tiếng, gật gật đầu, Mạnh Thạch kinh ngạc hỏi:

- Ngươi và Dương Côn biết nhau sao?

- Không, nhưng ta có thù với Dương gia ở huyện Thanh Dương.

Lục Thất thản nhiên trả lời.

- Dương gia huyện Thanh Dương? Đó là gia tộc xuất thân của Dương Côn, vì sao ngươi lại có thù với Dương gia?

Mạnh Thạch lấy làm lạ hỏi.

- Dương Sĩ Kỳ của Dương gia ở huyện Thanh Dương là bạn tri kỷ sinh tử của phụ thân ta, tỷ tỷ ta và con thứ hai của Dương tướng quân đã được đính hôn từ nhỏ, về sau nhà ta suy tàn, mười năm trước, Dương tướng quân cũng không chê, vẫn rước tỷ tỷ của ta về huyện Thanh Dương làm vợ.

Lục Thất đáp.

Mạnh Thạch ồ một tiếng, gật gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Lúc Dương tướng quân còn sống, tỷ tỷ của ta sống rất hạnh phúc ở Dương gia, nhưng sau khi Dương tướng quân mất không lâu, con thứ hai của hắn vì muốn thăng tiến trên quan lộ, không ngờ lại đuổi tỷ tỷ ta đi. Sau khi trở về nhà ta mới biết, nhưng cũng đành chịu. Ta thật sự nghĩ không ra, vì sao Dương tướng quân một đời trung nghĩa như vậy, mà con trai lại là một kẻ tiểu nhân bất trung bất hiếu bợ đỡ như thế.

Mạnh Thạch nghe xong im lặng không nói gì, một lúc sau mới lạnh nhạt nói:

- Ngươi oán cũng vô ích thôi, loại người này trong triều nhiều vô cùng, trên thực tế, chỉ có một số lão thần thời tiên đế là thật sự trung thành với hoàng thượng, hiện giờ phần lớn quan lại nắm giữ thực quyền trong triều đều là hạng người bợ đỡ.

Lục Thất im lặng. Một lát sau, Mạnh Thạch thở dài:

- Sai lầm lớn nhất của đương kim hoàng thượng, đó là không nên trong chờ vào sự tranh đấu giữa các thế gia, các thế gia không phải là kẻ ngu, trong lúc tranh giành cấu xé lẫn nhau, họ đều hiểu rõ một điều mấu chốt, đó là hậu quả lưỡng bại câu thương.

- Đại nhân nói hoàng thượng không nên mong đợi, vậy thì có biện pháp gì hay để đối phó với các thế gia? Nếu dùng thủ đoạn mạnh mẽ để đối phó, thì kết quả sẽ tốt sao?

Lục Thất hoài nghi hỏi lại.

Mạnh Thạch liếc nhìn Lục Thất một cái, cười cười hòa nhã nói:

- Chúng ta không cần nói nữa, tranh luận tiếp cũng không có kết quả gì, ta cũng nên nghỉ ngơi thôi.

Lục Thất gật đầu, đợi Mạnh Thạch nằm xuống, hắn vung tay lên tắt ngọn đèn ở phía xa.

***

Trong hoàng cung Đường quốc, hoàng đế Đường quốc mặc y phục bằng gấm vang, ngồi trên giường, cúi xem một cuốn sổ nhỏ, vẻ mặt hơi âm trầm, Hạ đại nhân cung kính khom người đứng trước giường.
- Cuối cùng họ đã tới Ninh Quốc quân (2) rồi.

Hoàng đế chợt lạnh lùng nói một câu.

- Bệ hạ, ảnh vệ báo tin về nói, thật sự không có cơ hội ra tay, tên Lục Thiên Phong và Mạnh Thạch như hình với bóng, mà Lục Thiên Phong từng là lính tham vệ hộ vệ chủ soái Hưng Hóa quân, hành sự vô cùng cảnh giác, võ nghệ rất lợi hại, lại có sự hỗ trợ của các võ tướng đi cùng, do đó ảnh vệ không nắm chắc, sau lần xuất thủ đầu tiên không thành công, đã rút về bình an.

Hạ đại nhân cung kính đáp.

Hoàng đế Đường quốc im lặng, qua một lúc lâu, mới ôn hòa nói:

- Hạ ý chỉ cho Lại bộ, ngoài việc bổ nhiệm Mạnh Thạch đến Nhiêu Châu nhậm chức, để cho Mạnh Thạch dẫn theo tùy tùng ở Ninh Quốc quân đi nhậm chức, không được trở về kinh, nguyên thứ sử Nhiêu Châu về kinh, nhậm chức Lễ bộ Thị lang.

Hạ đại nhân cung kính đáp:

- Bệ hạ, có tiếp tục thi hành lệnh ám sát hay không?

- Bảo ảnh vệ trở về đi.

Hoàng đế trả lời.

Hạ đại nhân cung kính đáp lời. Một lát sau, hoàng đế lại hỏi:

- Ngươi thấy chức Tư mã Nhiêu Châu có thích hợp với Lục Thiên Phong không?

- Bệ hạ từng nói, lo rằng Lục Thiên Phong và Vi Hạo kết thành quan đảng.

Hạ đại nhân cung kính đáp, đối với sự thay đổi lớn của hoàng đế, y hơi ngạc nhiên.

Hoàng đế im lặng một lát rồi hờ hững nói:

- Kết thành quan đảng thì cũng trở thành tay chân tốt của họ Vũ Văn, trẫm cần phải nhanh chóng nắm Nhiêu Châu trong tay.

Hạ đại nhân cung kính đứng yên, hoàng đế lại nói:

- Vấn đề tư mã ở Nhiêu Châu, trẫm đang xem xét, lần trước ngươi cho Lục Thiên Phong cái gì?

- Bẩm bệ hạ, là một thanh chủy thủ cao cấp trong bảo khố và một nữ nô tỳ trong cung.

Hạ đại nhân cung kính trả lời.

Hoàng đế gật gật đầu, như có chút suy nghĩ, rồi ôn hòa nói:
- Thật ra trẫm vẫn rất tán thưởng tài năng của Mạnh Thạch, hắn trung thành như vậy đối với Thái tử, trẫm thấy cũng đáng dùng.

- Bệ hạ thánh minh, dù sao Mạnh Thạch đại nhân cũng là quan văn.

Hoàng đế gật đầu, chợt nói:

- Con thứ hai của Dương gia có bối cảnh như thế nào?

- Nô tỳ đã sai người điều tra gấp, chính thê của con thứ hai của Dương gia là con gái nhà họ Vinh, hai người vợ khác, một người họ Chu, một người là con gái của huyện lệnh huyện Thanh Dương, con trai thứ hai của Dương gia hiện giữ chức Trưởng sử Cát Châu.

Hạ đại nhân nhỏ giọng trả lời.

Hoàng đế gật đầu. Hạ đại nhân lại nói:

- Bệ hạ, Dương Côn là người trung nghĩa.

Hoàng đế mỉm cười nói:

- Dương Côn từng là thị vệ của trẫm, trẫm hiểu rõ hắn.

Hạ đại nhân im lặng, hoàng đế cũng im lặng suy nghĩ. Một lát sau, Hạ đại nhân chợt lên tiếng:

- Bệ hạ, còn có một việc đã điều tra rõ, quan quyến mà Lục Thiên Phong hộ tống, là Thạch Thiền Huyền chủ của Ung vương phủ.

Hoàng đế ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi:

- Thạch Thiền Huyền chủ tới ngoại thành làm cái gì?

- Là tới gặp một số hộ vệ thường dân đã tuyển được ở huyện Thạch Đại. Sau khi Thạch Thiền Huyền chủ tới kinh thành, Tiêu thị ở Trì Châu đã cấp một căn nhà cho Thạch Thiền Huyền chủ, căn nhà đó giáp với mặt phố, có người nói Thạch Thiền Huyền chủ muốn kinh doanh nhà thuốc.

Hoàng đế cau mày nói:

- Nói như vậy, Lục Thiên Phong và Thạch Thiền Huyền chủ đã quen biết nhau từ trước.

- Bệ hạ, hẳn là không phải, có nhiều dấu hiệu cho thấy, Lục Thiên Phong hoàn toàn không nhận ra Thạch Thiền Huyền chủ, nếu là nhận biết, y sẽ không dùng quân lệnh sai Lục Thiên Phong làm hộ vệ, bởi vì thân là huyền chủ của Ung vương phủ, hoàn toàn có quyền ra lệnh trực tiếp cho Lục Thiên Phong làm hộ vệ.

Hoàng đế ồ một tiếng, Hạ đại nhân lại nói:

- Bệ hạ, rất có thể Lục Thiên Phong không biết Thạch Thiền Huyền chủ, nhưng Thạch Thiền Huyền chủ hẳn là rất hiểu Lục Thiên Phong, có thể là cố tình mời chào Lục Thiên Phong.

Hoàng đế gật đầu, rồi lại cau mày nói:

- Nàng là huyền chủ, mời chào tướng trong quân làm cái gì?

- Nô tỳ chỉ bẩm báo dựa theo điều tra, không dám nói bừa, tuy nhiên tuy nhiên gần đây Thạch Thiền Huyền chủ đã hai lần vào cung yết kiến Tiêu phi nương nương, nghe nói còn thay người khác tặng Tiêu phi nương nương một nô tỳ giỏi ca múa.

Hạ đại nhân nhỏ giọng đáp.

Hoàng đế im lặng một lát, Hạ đại nhân lại nói:

- Nô tỳ giỏi ca múa kia, đã được nội phủ kiểm tra, thị là một cô gái trời sinh xương cốt mềm dẻo, tuy nhiên thân thể khiếm khuyết, là một phụ nữ có bộ phận sinh dục dị dạng.

Lại lặng im một lát, hoàng đế ôn tồn nói:

- Đã nhiều ngày trẫm không gặp Tiêu phi, mau đưa xa giá tới cung Ngọc Hoa đi!

- Nô tỳ tuân chỉ.

Hạ đại nhân cung kính đáp.

(1) Tả Kim Ngô vệ: chức quan quản lý quân cấm vệ của hoàng đế, còn có hữu Kim Ngộ vệ.

(2) Ninh Quốc quân:

Thiết lập vào thời Đường, quản lý Tuyên Châu, nay là thành phố Tuyên Thành, tỉnh An Huy

Quyển 2 - Chương 100: Ninh Quốc quân

Mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, Lục Thất nhìn đại doanh Tiết độ sứ của Ninh Quốc quân, thầm thở phào nhẹ nhõm, trên đường đi, hắn vẫn hết sức cảnh giác, do Mạnh Thạch từ bỏ kế hoạch, hắn không cần sử dụng tới con cờ ngầm là Hôi Ưng, đương nhiên hắn không thể đích thân ra tay giết người.

Binh lực Ninh Quốc quân có sáu vạn, đại doanh Tiết độ sứ có hai vạn rưỡi binh tướng trú đóng, Tiết độ phó sứ cũng ở đại doanh Tiết độ sứ, nhưng người nắm binh quyền cao nhất là viên Tiết độ sứ Hành quân tư mã (1), Tiết độ phó sứ và Tiết độ sứ Hành quân tư mã có quan hệ chế ước lẫn nhau.

Kế hoạch không có gì thay đổi, vốn là Lục Thất sẽ làm quan khảo thí chọn tướng, hiện giờ không cần nữa, trên đường đi, Mạnh Thạch đã nói rõ, trực tiếp chọn Chu Vân Hoa làm doanh tướng, việc lựa chọn một lục sự quân tào được giao cho viên Tiết độ sứ hành quân tư mã.

Lục Thất nghe xong, đương nhiên bằng lòng, liền sai Quý Ngũ Thúc và Diêu Tùng đi trước tìm Chu Vân Hoa, nhờ Chu Vân Hoa dẫn tới gặp viên quan hành quân tư mã, giải thích rõ ràng với ông ta. Đương nhiên Hành quân Tư mã Vu tướng quân đồng ý với sự đề bạt Chu Vân Hoa, bởi vì đó là thuận nước giong thuyền, dù sao Chu Vân Hoa là thuộc hạ dưới quyền ông ta.

Đoàn người vào viên môn đại doanh, vừa bước vào, Tiết độ sứ hành quân tư mã và Tiết độ phó sứ đã ra đón, đôi bên mỉm cười chào hỏi theo nghi lễ quan trường, Mạnh Thạch cố ý giới thiệu Lục Thất là Ngu hầu, Tiết độ sứ hành quân tư mã bất ngờ, Tiết độ phó sứ cũng nghiêm túc quan sát Lục Thất.

Lục Thất cung kính làm lễ bái kiến, Tiết độ phó sứ là một lão tướng khoảng năm mươi tuổi, tướng mạo khá uy nghiêm, mà Tiết độ sứ Hành quân tư mã cũng là một trung niên tướng mạo nho nhã, trắng trẻo, rõ ràng đều không phải là quân nhân.

Lục Thất thấy vậy thầm lắc đầu, hoàng đế Đường quốc đúng là không biết dùng người, dùng văn nhân cầm quân, khó làm lòng quân kính phục, chỉ có chủ tướng vũ dũng, mới chỉ huy được tướng giỏi binh mạnh, mới có thể thích ứng với chiến tranh thời loạn thế.

Vào quân phủ Tiết độ sứ, Mạnh Thạch trịnh trọng dâng quân lệnh, nội dung trong quân lệnh là tăng cường quân bị ba doanh, đội trưởng doanh mới do Tiết độ sứ hành quân tư mã lựa chọn và bổ nhiệm, đội phó do Tiết độ phó sứ chọn và bổ nhiệm, binh lính các doanh được điều chuyển từ các doanh cũ, còn thiếu thì bổ sung từ các hương dũng.

Tiết độ phó sứ và Tiết độ sứ Hành quân tư mã cung kính tiếp nhận quân lệnh, sau đó bày tiệc thết đãi, quan tướng tham dự rất nhiều, chủ tướng và lục sự quân tào các doanh hầu như đều đến đông đủ, cho thấy sự rộng lượng của Tiết độ sứ hành quân tư mã.

Lục Thất thấy vậy, mới biết mình đã sai khi coi thường văn nhân cầm quân, cách cư xử rộng lượng tạo cho người ta ấn tượng về sự tự tin và thẳng thắn vô tư, dễ làm người ta cảm thấy gần gũi và kính trọng.

Bản thân Lục Thất là ngu hầu, lại được Hành quân tư mã bố trí ngồi bên cạnh Tiết độ phó sứ, hết sức thể hiện sự tôn trọng đối với Lục Thất, Mạnh Thạch thì ngồi đối diện với Lục Thất, bên cạnh Mạnh Thạch là Tiết độ sứ Hành quân tư mã, vị trí chính giữa để trống, hẳn là dành cho Tiết độ sứ.

Khi khai tiệc, Tiết độ sứ Hành quân tư mã cũng không giới thiệu, chỉ nâng chén khắp một vòng, rồi một hơi uống cạn, sau đó buông một câu:

- Tự nhiên.

Tiệc rượu cũng khá vui vẻ, Tiết độ sứ Hành quân tư mã và Tiết độ phó sứ cũng không cấm quan tướng mời rượu Lục Thất, thậm chí Tiết độ phó sứ còn chủ động nói chuyện với Lục Thất, khiến Lục Thất rất bất ngờ, vốn hắn tưởng sẽ bị phân biệt đối xử vì là người ngoài.

Ban đêm, khi vừa lên đèn, Lục Thất đứng ở ngoài cửa doanh trại, ngắm nhìn toàn bộ đại doanh, quang cảnh nơi này rất khác với Hưng Hóa quân, lúc còn trong quân đội, hắn chưa từng đi khỏi Hưng Hóa quân, dù trải qua mấy năm chinh chiến, hắn cũng không bước vào hành dinh đại doanh Tiết độ sứ.

Ở trong quân, cả một thời gian dài hắn làm một tên lính quèn, hắn cũng từng ước ao được nhìn ra xa quá những quân phủ đại doanh, cũng mong muốn được nắm giữ quyền lực trong quân đội, nhưng trong quân rất khó cất đầu dậy, bởi vì có rất nhiều những dũng sĩ ngang tài hắn, tất cả mọi người đều nỗ lực tiến lên. Rốt cuộc, hắn chỉ có thể ngấm ngầm ước ao, ngấm ngầm chịu đựng và oán hận sự bất công, bởi vì hắn không có mối quan hệ để nương dựa, cấp trên của hắn là Vương Dũng, cũng chỉ là một viên quan thuộc tầng lớp thấp nhất.

Nhìn giáo trường thao luyện rộng lớn, từng dãy doanh trại to lớn xếp thành hàng, các tướng sĩ mặc giáp lui tới không ngớt, Lục Thất cảm thấy trong lòng có chút mất mát, đối với nơi này, hắn chỉ là một người khách qua đường, một vị khách mang cái chức ngu hầu.

Theo thể chế quân sự bình thường mà nói, hắn là người cầm quân đứng hàng thứ tư ở Ninh quốc quân, trên hắn là Tiết độ sứ, Tiết độ phó sứ, Tiết độ sứ Hành quân tư mã, thế nhưng để khống chế ngoại quân trong tay, hoàng đế Đường quốc cũng giao cho Tiết độ sứ Hành quân tư mã nắm quân quyền tiết độ sứ, cho nên Tiết độ phó sứ chỉ có địa vị cao mà thôi.

Lục Thất quay đầu nhìn về phía quân phủ Tiết độ sứ, do dự không biết có nên đi gặp vị Vu tướng quân kia không, nhưng vẫn đi thẳng tới, bất chợt phát hiện có thích khách bám theo mình. Hắn biết thích khách đang tìm cơ hội, cũng nhận ra năng lực chiến đấu của tên thích khách này không cao hơn mình.

Đây là đại doanh của Ninh Quốc quân, nếu tên thích khách này đúng là do hoàng đế Đường quốc phái tới, như vậy hoàng đế có ngầm hạ lệnh cho vị Vu tướng quân kia giết hắn không? Nếu là có, thì tính mạng của hắn đang rất nguy hiểm.

Lục Thất nghĩ xong, liền đi về phía quân phủ Tiết độ sứ, hắn muốn đến thăm dò động tĩnh, mặc khác hắn còn có chuyện muốn tranh thủ, bởi vì khi Quý Ngũ thúc tới gặp Chu Vân Hoa, bất ngờ gặp được một người bạn, là chiến hữu trước kia của phụ thân hắn.

Người đó tên là Lý Xuyên, năm nay đã hơn bốn mươi tuổi, năm xưa cũng là đội trưởng doanh thám mã như phụ thân hắn, cũng là một người có võ nghệ cao cường, đáng tiếc là đường làm quan không thuận lợi chút nào, năm xưa là đội trưởng, hiện giờ sau mười năm ở Ninh Quốc quân, vẫn chỉ là đội phó vệ binh, so với trước kia còn thấp hơn một cấp.

Tới trước cửa quân phủ, các vệ binh giữ cửa chào hắn theo nghi thức quân đội. Trong quân đội, thứ bậc rất nghiêm ngặt, cho dù là chức vụ của cấp trên không có thực quyền, cấp dưới cũng không dám tỏ ra bất kính, thực quyền và hư quyền trong quân đội thay đổi rất thất thường, trong tình thế không có thù oán, không ai lại đi đắc tội với thượng quan để nhận lấy xui xẻo.

Sau khi lính gác vào thông báo, Lục Thất được mời vào quân phủ. Vu tướng quân tướng mạo nho nhã, đứng trong một căn phòng làm việc mỉm cười nghênh đón. Sau khi hai người chào nhau, phân chủ khách ngồi xuống.

Lục Thất ngồi xuống xong, thấy ngoài cửa chỉ có bốn lính mặc giáp và một võ tướng chừng ngươi ba mươi, tướng mạo anh tuấn, canh gác bên ngoài, liền biết năm người này là tâm phúc của Vu tướng quân.

Hắn thẳng thắn thưa:

- Thuộc hạ tới gặp tướng quân đại nhân, là có chuyện muốn nhờ.Vu tướng quân nhìn Lục Thất, bình tĩnh mỉm cười nói:

- Lục ngu hầu cũng là người thẳng thắn, xin cứ nói ra.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Thuộc hạ có ấn tượng rất tốt đối với đại nhân, thuộc hạ đến đây, chủ yếu là xin đại nhân một chút ân huệ. Nguyên là một lần tham vệ của thuộc hạ tới đây, tình cờ gặp được một người bạn cũ, mà người đó lại là chiến hữu của tiên phụ, hiện đang làm đội phó. Nếu được, thuộc hạ xin tướng quân đại nhân ban ân.

Vu tướng quân giật mình, hỏi:

- Đội phó đó tên là gì?

- Là Lý Xuyên, hơn bốn mươi tuổi.

Lục Thất đáp nhỏ.

Vu tướng quân ồ một tiếng, mỉm cười nói:

- Bản quân biết Lý Xuyên, là hắn tìm ngươi sao?

- Dạ không, là thuộc hạ muốn gặp ông ấy. Thuộc hạ chưa từng gặp vị thúc thúc đó, cũng không biết là có thể giúp gì được cho ông ấy không, cho nên không dám đến gặp, mà nếu có thể giúp, thuộc hạ cũng không dám gặp.

Lục Thất đáp.

Vu tướng quân ngẩn ra, hỏi:

- Ngươi không dám đi gặp, là ý gì?

- Thuộc hạ sợ liên lụy cho vị thúc thúc đó, hiện nay địa vị của thuộc hạ rất khó xử, vốn thuộc hạ vào Ung vương phủ, không ngờ hoàng thượng lại bí mật cho thuộc hạ đến gặp, không lâu sau đó, thuộc hạ lại có duyên gặp gỡ Thái tử điện hạ, được Thái tử ban tặng Thiên Ngưu đao, lần này thuộc hạ đến đây là nhậm chức Đô ngu hầu.

Lục Thất cười khổ nói.Vu tướng quân vẫn tỏ ra bình tĩnh, hỏi lại:

- Ngươi từng bái kiến hoàng thượng?

Lục Thất gật đầu:

- Đúng vậy. Thuộc hạ vốn là võ tướng ở Hưng Hóa quân, hoàng thượng triệu kiến thuộc hạ, là vì muốn tìm hiểu về Hưng Hóa quân.

Vu tướng quân gật đầu, Lục Thất quan sát phản ứng của y, nhưng không thấy Vu tướng quân tỏ vẻ ngạc nhiên khác thường, nếu như ông ta đã nhận lệnh giết hắn, lại nghe hoàng đế Đường quốc từng triệu kiến hắn, hẳn là ít nhiều sẽ có phản ứng khác thường.

Hắn không phát hiện được gì, đành nói:

- Điều thuộc hạ thỉnh cầu, nếu làm tướng quân đại nhân khó xử thì thôi vậy, thuộc hạ cũng chỉ cố gắng bày tỏ một phần tâm ý của mình.

Vu tướng quân mỉm cười, đáp:

- Yêu cầu của ngươi không có gì khó cả, ta sẽ giúp cho.

Lục Thất nghe vậy, vội chắp tay thi lễ, chân thành nói:

- Đa tạ đại nhân, ân đức của đại nhân, thuộc hạ sẽ mãi mãi ghi nhớ.

Vu tướng quân cười, chuyển sang chuyện khác:

- Ta muốn hỏi ngươi chuyện này, các võ tướng chết trên đường tới đây, là do ngươi giết sao?

Lục Thất cả kinh, kinh ngạc nhìn Vu tướng quân, Vu tướng quân cũng chăm chú nhìn hắn một cách bình tĩnh, nhìn một hồi, Lục Thất lắc đầu nói:

- Không phải thuộc hạ.

Vu tướng quân gật gật đầu, mắt nhìn xuống, Lục Thất lại nói:

- Cũng không phải là Mạnh Thạch đại nhân.

Vu tướng quân lại nhìn Lục Thất, Lục Thất lại nói:

- Thích khách mà thuộc hạ giết trên đường, định giết Mạnh Thạch đại nhân, nỏ chúng dùng là loại có phạm vi sát thương lớn.

Mặt Vu tướng quân biến đổi, chợt quay đầu nhìn ra ngoài, im lặng không nói. Lục Thất nhìn một lát, lại nói thêm:

- Thái tử điện hạ đích thân ra lệnh cho thuộc hạ, phải bảo vệ Mạnh Thạch đại nhân an toàn về lại kinh thành.

Vu tướng quân quay đầu lại, nỏ nụ cười, hờ hững nói:

- Đã bình an tới được nơi này, ngươi có thể yên tâm.

(1) Hành quân tư mã: Phụ trách công việc nắm giữ quân sự thực quyền, hiệp trợ quân sự chủ quan

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau