KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 211 - Chương 215

Quyển 2 - Chương 86: Lên thuyền hải tặc

Lục Thất nghe rồi gật đầu, trong bụng cười khổ, hắn có thể không rõ ràng sao. Thái tử rõ ràng là đang chơi trò giống thật mà là giả quen thuộc, hắn đúng là có quân chức Đô Ngu Hầu, nhưng lại không có binh lực tương ứng. Nhưng hắn hiểu được, cho dù có binh lực tương ứng, chức Đô Ngu Hầu của hắn cũng chỉ là một hư quan không được can thiệp quân vụ.

- Lục giáo úy, ngươi có biết ta đi Ninh Quốc quân là có sứ mệnh gì không?
Mạnh Thạch ôn tồn lại nói.

Lục Thất ngẩn ra, ôn hòa nói:
- Hạ quan không biết.

- Kỳ thực ngươi hẳn là có biết một chút, hôm qua Điện hạ cũng có nói qua với ngươi.
Mạnh Thạch ôn tồn gợi ý.

Lục Thất ngẩn ra, ôn hòa nói:
- Đại nhân nói, là chỉ việc lập quân đội ở Thường Châu sao?

Mạnh Thạch gật đầu, ôn hòa nói:
- Lần này đi Ninh Quốc quân, còn có chín tên quan tướng cùng đi, chín tên quan tướng kia tới Ninh quốc quân rồi, sẽ ở trong Nha quân tăng cường quân binh tam doanh. Bọn họ ba người một tổ, chia ra đảm nhiệm Doanh tướng, Trung quân lệnh cùng với Lục sự quân tào, mà ngươi chủ yếu là hộ tống ta quay về.

Lục Thất hiểu ra gật đầu, rồi lại nghi hoặc hỏi:
- Đại nhân, Điện hạ làm như vậy, Hoàng đế Bệ hạ có tức giận hay không.

Mạnh Thạch cười cười, ôn hòa nói:
- Chín tên quan tướng kia là Thái tử điện hạ lựa chọn ra từ Vệ quân trong Hoàng cung đấy.

Lục Thất ngẩn ra, tiếp theo bừng tỉnh gật đầu, hắn hiểu, việc lựa chọn quan tướng đảm nhiệm trên thực tế là do Đường Hoàng quyết định, nhưng ở bên ngoài lại nói là Thái tử tuyển chọn bổ nhiệm. Tại sao phải làm như vậy, tám phần là để giảm bớt sự chống cự của Giang Âm quân. Ở Thường Châu lập một đội quân, kỳ thực cũng là sách lược của Đường Hoàng.

Hắn chợt thấy Mạnh Thạch như cười như không nhìn mình, hắn bị nhìn cảm thấy có hơi phát hoảng, mất tự nhiên ôn hòa nói:
- Đại nhân, hạ quan có cái gì không ổn sao?

Mạnh Thạch cười cười, ôn hòa nói:
- Lục đại nhân, Thái tử có một đạo khẩu dụ, muốn ngươi chấp hành.

Lục Thất nghe xong lòng lập tức căng thẳng, vẻ mặt hắn bất an nhìn Mạnh Thạch, ôn hòa nói:
- Mời đại nhân nói.

- Thái tử điện hạ khẩu dụ, lệnh Lục đại nhân trên đường đi, nghĩ biện pháp ám sát hai quan tướng.
Mạnh Thạch ôn tồn nói.

Lục Thất nhướng mày, im lặng buông xuống mí mắt, một lát sau, nghe Mạnh Thạch ôn hòa nói:
- Như thế nào, Lục đại nhân không thể sao?

Lục Thất giương mắt nhìn, ôn hòa nói:
- Đại nhân, việc ám sát hai người cũng không phải dễ dàng làm được, hạ quan chỉ có thể nói, sẽ tận hết sức thi hành chỉ lệnh của Điện hạ.

Mạnh Thạch gật đầu, ôn hòa nói:
- Trên đường, ta sẽ tạo cơ hội cho ngươi.

Lục Thất im lặng gật đầu, hắn rốt cuộc có càm giác bước lên thuyền hải tặc. Hơn nữa hắn cảm thấy, cái gọi là Thái tử khẩu dụ, tám phần là ngụy lệnh. Muốn giết quan tướng, hẳn là vị Mạnh Thạch đại nhân này.

- Đạo khẩu dụ này của Thái tử điện hạ, hàm nghĩa ngươi hẳn là hiểu được.
Mạnh Thạch lại ôn hòa nói.

Lục Thất do dự một chút, ôn hòa nói:
- Đại nhân, cho dù có giết quan tướng, Điện hạ cũng không chắc có quyền lực cho người đi bổ nhiệm.

- Bình thường mà nói quả là không thành, nhưng đây là một cơ hội. Quan tướng vừa chết, ta sẽ để cho nhân vật trong Ninh Quốc quân thay mặt bổ nhiệm. Một khi nhân vật trong Ninh Quốc quân thay mặt bổ nhiệm rồi, Hoàng đế Bệ hạ có một nửa khả năng, sẽ không dùng lại người đã đi bổ nhiệm.Mạnh Thạch ôn tồn trả lời.

- Trong Ninh Quốc quân đại nhân có người có thể sử dụng không?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

Mạnh Thạch bình tĩnh nhìn Lục Thất, cười nhạt nói:
- Không người có thể sử dụng.

Lục Thất ngẩn ra, ôn hòa nói:
- Không có người có thể dùng, cách làm của đại nhân sẽ không thu được ích lợi gì cả.

Mạnh Thạch ôn hòa nói:
- Nguyên nhân chính là không thu được lợi ích trực tiếp, cho nên ta mới suy nghĩ đi làm.

Lục Thất nghe xong ngạc nhiên nhìn Mạnh Thạch, Mạnh Thạch cười cười, ôn hòa nói:
- Chờ đến Ninh Quốc quân, ta sẽ để cho ngươi làm võ khảo quan, ở trong Ninh Quốc quân tuyển chọn bổ nhiệm quan tướng.

Lục Thất nghe vậy sắc mặt biến đổi, để cho hắn làm võ khảo quan tuyển chọn bổ nhiệm quan tướng, thế thì chẳng khác nào đẩy hắn vào trong nguy hiểm. Một khi Đường Hoàng biết được, hắn tự nhiên là đứng mũi chịu sào nhận chịu tội rồi.

- Đại nhân muốn dùng ta như vậy, không ổn đâu.
Lục Thất nén xuống phẫn nộ trong lòng, ôn tồn chất vấn.

- Có gì không ổn? Phú quý chỉ có thể cầu được từ trong gian khó, ngày sau ngươi rất có thể sẽ đi Thường Châu, nếu ngươi không nắm bắt cơ hội thu hoạch quân tâm đồng minh, sau này ngươi ở Thường Châu tuyệt đối sẽ lâm vào tình trạng bị cô lập, loại hậu quả này rất đáng sợ đấy.
Mạnh Thạch thản nhiên đáp.

Lục Thất im lặng, hắn biết không thể nói thêm gì được, hắn đã lên phải thuyền giặc, một khi kiên quyết rời khỏi thuyền, hậu quả chắc chắc sẽ là rơi vào hoàn cảnh không chết không thôi. Thế lực của Thái tử tuyệt đối sẽ trả thù hắn, hiện tại việc hắn có thể làm, chính là nghe lệnh hành sự như một quân cờ.

- Thế nào? Ngươi nghĩ thông suốt rồi.
Mạnh Thạch ôn tồn hỏi.

Lục Thất cười khổ, ôn hòa nói:- Đại nhân, trước đây ta có nói qua, Thái tử điện hạ không thích hợp tham dự binh quyền.

- Đúng là không thích hợp, nhưng hậu quả không tham dự binh quyền, đó là quyền uy của Thái tử sẽ không hề có trọng lượng, thâm sâu hơn một chút, chính là Thái tử điện hạ nhất định phải tự tìm đường giải thoát.
Mạnh Thạch lạnh giọng nói.

Lục Thất quái lạ nhìn Mạnh Thạch, kinh ngạc nói:
- Đại nhân nói là, Hoàng đế bệ hạ có tâm đổi Thái tử.

Mạnh Thạch gật đầu, ôn hòa nói:
- Hẳn là có cái tâm đó, ngươi chắc cũng biết Anh Vương, Anh Vương mới mười sáu tuổi nhưng đã có quyền lực điều động tả hữu Hổ Bí quân, có thể tùy thời điều động quân lực hai doanh hành sự bên ngoài. Còn Thái tử điện hạ cho tới nay thủy chung vẫn không có quyền điều động tả hữu Long Võ quân.

- Đại nhân, điều đó cũng không chứng tỏ Bệ hạ có tâm thay đổi Thái tử.
Lục Thất ôn tồn bác bỏ biện luận.

- Lục đại nhân, nếu Điện hạ không thể tham dự vào quân sự và chính trị, vậy sẽ mãi bị vây ở địa vị bày biện. Đương kim Bệ hạ nghi kỵ Thái tử Điện hạ, đó chính là do trong lòng vốn đã không thích Thái tử điện hạ. Hiện giờ nếu Anh Vương thực sự nắm được Hổ Bí quân, mà thân vương tay cầm trọng binh chính là một loại kiêng kỵ đuôi to khó vẫy. Cũng có thể nói, là dấu hiệu Anh Vương thay thế Thái tử điện hạ.
Mạnh Thạch lạnh giọng nói.

Lục Thất im lặng, hắn cảm thấy việc làm của Mạnh Thạch, sẽ chỉ khiến cho Thái tử lâm vào hoàn cảnh càng bất lợi hơn. Đường Hoàng không phải kẻ ngu, sao có thể cho phép Thái tử tự chủ đi đoạt lấy quân quyền, nếu vẫn ẩn nhẫn thuận theo, khả năng Thái tử bị phế cũng không lớn, ít ra là trong vòng mấy năm không thể nào.

- Lục đại nhân, sở dĩ Thái tử còn chưa đánh mất đại vị, chính là vì sự tồn tại của Giang Âm quân. Hiện giờ Hoàng đế bệ hạ muốn lợi dụng thân thích giữa Thái tử điện hạ và Trương thị, ở Thường Châu có thể thuận lợi lập một quân đội kiềm chế Giang Âm quân, cho nên Thái tử Điện hạ không thể để cho Giang Âm quân bị kiềm chế.
Mạnh Thạch ôn tồn giải thích nói.

Lục Thất ngẩn ra, thoáng suy nghĩ, ôn hòa nói:
- Đại nhân, hạ quan hiểu được, nguyện nghe theo an bài của đại nhân.

Thần tình Mạnh Thạch vui mừng gật đầu, ôn hòa nói:
- Cơ hội không nhiều lắm, chúng ta lại không thể công khai đấu với Hoàng đế bệ hạ, chỉ có thể nắm bắt cơ hội thu hoạch quân tâm này.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút, ôn hòa nói:
- Đại nhân, nếu ta làm võ khảo quan tuyển chọn bổ nhiệm quan tướng, ngày sau khả năng ta có thể đi Thường Châu sẽ vô cùng thấp. Không thể nào Hoàng đế Bệ hạ biết rõ ta là người của Thái tử, còn điều ta đi Thường châu nhập quân.

- Hậu quả ngươi nói ta cũng biết, nhưng ta đã nói rồi, kỳ ngộ thu phục quân tâm không nhiều. Dù cho sau này ngươi không được đi Thường Châu nhập quân, nhưng có nhân tình của ngươi, Thái tử điện hạ có thể ngấm ngầm lung lạc quan tướng. Làm việc, phải có nhân mới có thể có quả.
Mạnh Thạch ôn tồn giải thích.

Lục Thất gật gật đầu, trong lòng cũng buông lỏng hơn nhiều, sau này không phải đi Thường Châu, vậy tự nhiên là thoát được một phiền não lớn, hắn thật không muốn trở thành lính hầu đi đánh tiên phong.

- Chuyện của huynh trưởng ngươi chỉ có thể thuận theo tự nhiên, huynh trưởng ngươi có tài văn chương, chỉ cần có thể gặp được Hoàng đế bệ hạ, lại dựa vào quan hệ của ngươi, sau này ở kinh thành hẳn là có thể nhậm một chức quan Chủ sự có thực quyền.
Mạnh Thạch lại ôn hòa nói.

Lục Thất ngẩn ra, tiếp đó gật đầu, dừng một chút, ôn hòa nói:
- Đại nhân muốn ám diệt chính là Chủ tướng sao?

- Đúng vậy, lần đi này có ba danh Chủ tướng đều là Thiên Ngưu Túc Vệ của Bệ hạ, nhưng chúng ta chỉ có thể diệt hai, ba gã Trung quân lệnh đều là Kiêu Kỵ Vệ, ba gã Lục sự quân Tào đều là Thiên Ngưu Dực Vệ.
Mạnh Thạch ôn tồn trả lời.

Lục Thất gật gật đầu, trong lòng hắn thật sự không coi trọng cái gọi là kỳ ngộ này, quả là chơi với lửa, nếu làm không tốt sẽ dẫn lửa thiêu thân. Hắn thấy hành động của Mạnh Thạch, chẳng khác nào con thỏ nóng nảy muốn cắn người, tuy nhiên đại vị của Thái tử quả thật đang nguy cơ trùng trùng. Hành động kia là đi vật lộn giành lấy kỳ ngộ, so với chờ bị phế bỏ vẫn tốt hơn. Có điều đáng thương bản thân, hắn vốn nghĩ thoát khỏi tranh đấu quyền lực chốn kinh thành, lại không tự chủ được càng lún càng sâu.

Đoạn đường đi sau đó không ai nói chuyện, Lục Thất không nói, Mạnh Thạch cũng khép hờ mắt ngồi ngay ngắn. Mãi cho đến Tây đại doanh, hai người xuống xe, Lục Thất thoáng quan sát thì thấy quy mô của Tây đại doanh và Nam đại doanh gần giống nhau.

Trước kia hắn cũng có nghe qua thuộc tướng giới thiệu, Tây đại doanh là nơi Hổ Bí hữu quân và Long Võ hữu quân cộng trú, còn Hổ Bí tả quân và Long Võ tả quân thì cùng trú đóng ở Đông đại doanh. Nam đại doanh còn lại là nơi Kinh quân thay phiên thao luyện, hiện giờ trở thành nơi trú đóng của quân tiễu phỉ của Chu Chính Phong

Quyển 2 - Chương 87: Thu hoạch

Dừng chân bên ngoài đại viên môn cao lớn, thủ quân viên môn cũng là một nửa Hổ Bí hữu quân, một nửa Long Võ hữu quân, hai quân có quan hệ ước chế lẫn nhau, nghe nói chỉ có thánh chỉ của Hoàng đế mới có thể điều động hai quân.

Tỷ như Long Võ hữu quân muốn xuất động quân binh, vậy phải qua được sự đồng ý của Hổ Bí hữu quân mới thành, nói cách khác Hổ Bí hữu quân phải thấy được thánh chỉ điều quân, mới có thể để cho Long Võ hữu quân rời khỏi Tây đại doanh, ngược lại cũng thế.

Tuy nhiên theo lời Mạnh Thạch, Anh Vương đã có được quân quyền điều động Hổ Bí quân, tất nhiên không cần đến thánh chỉ cũng có thể điều động một doanh Hổ Bí quân rời khỏi. Nhưng Thái tử xuất hành thì có Thiên Ngưu Dực Vệ và Kiêu Kỵ Vệ có thể dùng, tự nhiên không có nhu cầu cần tới loại quân quyền điều động ngoại quân kia của Anh Vương.

Quan tướng Long Võ hữu quân phòng thủ viên môn thấy là Lai sử của Long Võ đại tướng quân, vội vàng tự mình đi vào báo tin. Không lâu sau, Trung Lang Tướng của Long Võ hữu quân tự mình ra viên môn nghênh đón, vị trí Đại tướng quân của Thái tử dù là hư quyền, nhưng trên lễ tiết Trung Lang Tướng cũng không dám có chậm trễ.

Vừa thấy Trung Lang Tướng của Long Võ hữu quân, Lục Thất cũng hơi giật mình, không ngờ vị Trung Lang Tướng kia là một người trung niên mặt như quan ngọc, khí độ văn nhã, dù mặc trên thân một kiện giáp y tinh xảo, cũng không có chút anh khí uy vũ.

Trung Lang Tướng của Long Võ hữu quân cùng với Mạnh Thạch có quen biết nhau, Lục Thất thấy hai người văn nhã mỉm cười với nhau, sau đó cùng nhau sóng vai đi vào Tây đại doanh. Lục Thất im lặng theo ở phía sau, sáu gã tùy tùng cũng tự phát ở lại trong viên môn.

Cùng nhau tiến vào sảnh đường của phủ quân soái, Mạnh Thạch trước tiên đưa lên công văn của Đại tướng quân, sau khi Trung Lang Tướng xem xong, hơi nhíu mày, tay cầm công văn im lặng không nói.

Mạnh Thạch mở miệng giới thiệu Lục Thất, cười nhạt nói:
- Hách tướng quân, vị này chính là Đô Ngu Hầu do đích thân Điện hạ bổ nhiệm, họ Lục.

Trung Lang Tướng của Long Võ hữu quân cả kinh, ngẩng phắt đầu nhìn Lục Thất, y vốn tưởng rằng Lục Thất là hộ vệ của Mạnh Thạch, kinh sợ quan sát một hồi có hơi chần chờ, y mới vẻ mặt hòa nhã chắp tay nói:
- Gặp qua Lục đại nhân, mới rồi chậm trễ.

Lục Thất vội hoàn lễ nói:
- Chức của mạt tướng dưới đại nhân, không dám vượt qua, mạt tướng bái kiến Tướng quân đại nhân.

Hách tướng quân ngẩn ra, sau đó cười cười, lại nghe Mạnh Thạch nói:
- Hách tướng quân, Thái tử Điện hạ có khẩu dụ, lệnh cho Lục ngu hầu và nhóm Doanh tướng trong Long Võ quân gặp mặt một lần, làm quen thích ứng một chút.

Thần tình Hách tướng quân tức thì sửng sốt, y nhìn Mạnh Thạch, giây lát sau mới nghiêm mặt nói:
- Mạnh đại nhân, không có thánh chỉ của Bệ hạ, bản quân không thể làm việc quá phận.

- Hách tướng quân quá lời rồi, có phải là điều quân xuất chinh đâu, cần gì tới thánh chỉ của Bệ hạ. Thái tử điện hạ là Đại tướng quân của Long Võ quân, khẩu dụ để cho Lục ngu hầu và quan tướng Long Võ quân gặp mặt nhau một chút, chẳng lẽ vậy cũng coi là việc quá phận?
Mạnh Thạch lạnh lùng đáp lại.

Sắc mặt Hách tướng quân khó coi, im lặng không nói, nghiêm mặt một hồi, Mạnh Thạch lại lạnh nhạt nói:
- Hách tướng quân, khẩu dụ của Thái tử điện hạ hẳn là không có can thiệp tới quân quyền của ngài, hàm nghĩa trong khẩu dụ chính là muốn công khai biểu thị uy nghiêm của Đại tướng quân mà thôi. Nếu ngài cảm thấy Thái tử điện hạ ở trong lòng quan tướng không cần có uy nghiêm, vậy thì không cần phải thi hành.

Hách tướng quân nhướng mày, không vui nói:
- Mạnh đại nhân, không có ý chỉ của Bệ hạ, Thái tử điện hạ không có quyền lệnh dụ Long Võ quân.

- Hách tướng quân, Thái tử điện hạ chỉ muốn cho Lục ngu hầu và quan tướng Long Võ quân gặp mặt, quen biết nhau thôi, không lẽ ngài cho rằng việc để cho các quan tướng nhận biết nhau một chút chính là tranh đoạt quân quyền của ngài đấy chứ.
Mạnh Thạch lạnh giọng nói.

Vẻ mặt Hách tướng quân khẽ biến, nhếch mày nói:
- Mạnh đại nhân, bản quân chỉ là tận trung với cương vị của mình thôi.

- Ta biết Hách tướng quân tận trung với cương vị, nhưng tận trung với cương vị cũng có mức độ. Thái tử điện hạ là Trữ quân (người kế vị) Đường quốc, kiêm chức Đại tướng quân của Long Võ quân, vậy mà không thể để cho quan tướng dưới quyền mình quen biết nhau một chút, Hách tướng quân không cảm thấy buồn cười sao?
Mạnh Thạch lạnh lùng đáp lại.

Hách tướng quân trầm mặc không nói, Mạnh Thạch lại lạnh lùng nói:
- Nếu Hách tướng quân khó xử, ta trở về là được, thẳng thắn báo cho Thái tử điện hạ, mời Thái tử điện hạ thượng tấu xin bãi đi chức phong Đại tướng quân của Long Võ quân cho rồi, tránh rước lấy sự nhạo báng của toàn thể triều đình.Sắc mặt Hách tướng quân khẽ biến, nhưng vẫn trầm mặc không nói, Mạnh Thạch đợi trong chốc lát, chợt lạnh nhạt nói:
- Thật là làm khó Hách tướng quân, ta cáo lui.

Mạnh Thạch nói xong cất bước đi ra ngoài, vẫn không thấy Hách tướng quân đuổi theo giữ lại. Lục Thất tự nhiên yên lặng đi theo, tới viên môn hội hợp với tùy tùng, sau đó lên xe rời khỏi Tây đại doanh.

Ở trong xe, vẻ mặt Mạnh Thạch bình thản, xe chạy một lát sau, y chợt giương mắt nhìn Lục Thất, cười nhạt nói:
- Có phải Lục đại nhân thất vọng hay không?

Lục Thất giương mắt, cũng cười nhạt nói:
- Hạ quan không có thất vọng, hạ quan cảm thấy, chuyến đi này của đại nhân tựa hồ có thu hoạch.

Mạnh Thạch ngẩn ra, tiện đà gật đầu nói:
- Lục đại nhân đúng là nhân vật cơ trí.

- Đại nhân quá khen, hạ quan chỉ cảm thấy đại nhân tâm bình khí hòa.
Lục Thất khiêm tốn nói.

Mạnh Thạch cười cười, nói:
- Lục đại nhân, chuyến đi tới Long Võ quân này, mượn được quân dụng hay không không trọng yếu, quan trọng là có thể thu được một kết quả. Ta không dối gạt Lục đại nhân, hiểu biết của Thái tử điện hạ có chút đơn thuần, thân là Thái tử, nhưng đối với nguy cơ của bản thân lại nhận thức không đủ. Chuyến đi đến Long Võ quân lần này, Lục đại nhân có biết ta thu được kết quả gì không?

Lục Thất suy nghĩ một chút, nói:
- Uy nghiêm của Thái tử điện hạ bị hao tổn.

Mạnh Thạch cười nhạt một tiếng, nói:
- Đó chẳng qua chỉ là một phương diện, thu hoạch chủ yếu nhất, chính là Trung Lang Tướng của Long Võ quân cho rằng đại vị của Thái tử Điện hạ không còn được lâu dài.

Thần tình Lục Thất kinh biến nhìn Mạnh Thạch, nhưng hắn nhanh chóng buông mí mắt nhìn xuống, thầm nghĩ chiêu thức ấy của Mạnh Thạch quả là ngoan độc tàn nhẫn. Nếu Thái tử điện hạ nghe y hồi bẩm châm ngòi, nhất định sẽ sinh lòng hoang mang, dẫn đến ảnh hưởng rất nhiều tới cái nhìn nguyên bản của bản thân, thậm chí tính tình sẽ bị kích thích biến đổi.
- Lục đại nhân cảm thấy cách làm của ta là sai sao.
Mạnh Thạch thản nhiên lại hỏi.

Lục Thất im lặng mấy giây, mới ngẩng đầu lên nói:
- Đại nhân, hạ quan không cách nào phán đoán cách làm là đúng hay sai, nhưng hạ quan cảm thấy, cách làm của đại nhân, rất có thể sẽ rước lấy tai họa lên người.

Mạnh Thạch bình tĩnh nhìn Lục Thất, cười cười, nói:
- Ta là quan thần thân cận của Thái tử, nếu có một ngày Thái tử bị phế, kết quả của ta sẽ như thế nào?

Lục Thất im lặng, một lát sau mới trả lời:
- Đại nhân, hạ quan không lời nào để nói.

- Ta biết ngươi không cam lòng, nhưng đó là mệnh số ngươi có duyên gặp được. Ngươi đã nhận Thiên Ngưu Đao Thái tử ban thưởng, vậy sẽ phải giác ngộ cống hiến cho Thái tử, nếu có suy nghĩ hai lòng nhìn trước ngó sau, kết quả của ngươi sẽ không được tốt đâu.
Ngữ khí Mạnh Thạch trầm trọng thuyết giáo.

Lục Thất im lặng, một lát sau mới gật đầu nói:
- Hạ quan hiểu được.

- Ngươi hiểu là tốt rồi, chuyến đi đến Long Võ quân này, tuy rằng ngươi không thể gặp mặt quan tướng, nhưng quan tướng Long Võ quân vẫn biết được sự hiện hữu của ngươi, bọn họ sẽ biết Long Võ quân có một võ quan Đô Ngu Hầu.
Mạnh Thạch ôn hòa nói.

Lục Thất ngẩn ra, khó hiểu nói:
- Bọn họ biết thì có ích lợi gì?

Mạnh Thạch mỉm cười, nói:
- Có ích lợi gì ư? Đương nhiên là có chỗ hữu dụng, chế độ tổ chức của Kinh quân và Tiết Độ quân bất đồng. Kinh quân không có thân quân doanh, kể cả điều nhiệm quan tướng bên trong hàng ngũ đều do Hoàng đế Bệ hạ đích thân định đoạt, hơn nữa quan tướng được điều nhiệm chỉ có thể một mình rời khỏi. Ngươi xem Hách tướng quân là Trung Lang Tướng của Long Võ quân, nhưng y chỉ có quyền Thống soái, y không có quyền điều nhiệm tướng tốt sở thuộc. Nếu không có y trong Long Võ hữu quân, vậy ngươi chỉ cần nắm được thánh chỉ, là có thể dùng chức võ quan Đô Ngu Hầu nắm lấy quyền khống chế Long Võ hữu quân.

Lục Thất kinh sợ giật mình nhìn Mạnh Thạch, giây lát sau mới ôn hòa nói:
- Hạ quan làm sao có được thánh chỉ điều quân.

- Đường là từng bước một mà đi, thế cục cũng phải từng bước một bày bố, chúng ta không thể hy vọng xa vời chờ đợi cơ hội, cái gọi là nuôi binh ngàn ngày, dụng binh một thời, hữu dụng hay vô dụng, ngày sau mới có thể biết.
Mạnh Thạch nhẹ giọng trả lời.

Lục Thất gật gật đầu, im lặng trong chốc lát, Mạnh Thạch lại nói:
- Thái tử điện hạ đối với việc thân cận Giang Âm Trương thị băn khoăn rất nhiều, vẫn không dám chân chính dựa vào Trương thị.

Lục Thất ngẩng đầu, phản bác:
- Nếu Điện hạ dựa vào Trương thị, Hoàng đế bệ hạ tất nhiên sẽ tức giận Điện hạ, hơn nữa dựa dẫm Trương thị, ngày sau sẽ tạo thành quốc hoạn đuôi to khó vẫy.

- Quốc hoạn? Trương thị hiện giờ đã là đuôi to khó vẫy rồi, nếu không có sự uy hiếp của Trương thị, đương kim Bệ hạ sớm đã phế Thái tử, lập Anh Vương làm Thái tử rồi.
Mạnh Thạch lạnh giọng bác bỏ.

Lục Thất ngây người, nhìn Mạnh Thạch không nói, Mạnh Thạch cũng nhìn hắn, lại nói:
- Có một số việc ngươi không biết, đương kim Bệ hạ vào hơn mười năm trước khi vẫn còn là Thái tử, từng vô cùng yêu thích một nữ nhân. Nữ nhân kia nghe nói là chết do khó sinh, nhưng có đồn đãi rằng là do sinh mẫu của Điện hạ cố ý hại chết.

Quyển 2 - Chương 88: Thưởng thức

Lục Thất kinh ngạc ồ một tiếng, lại nghe Mạnh Thạch nói:
- Tuy nói là đồn đại, nhưng kể từ khi đương kim Bệ hạ đăng cơ, liền trở mặt mạnh mẽ chèn ép Trương thị. Tiếp sau đó sinh mẫu của Điện hạ thân thể vẫn khỏe mạnh, lại đột nhiên mắc bệnh qua đời. Ngoài ra, Bệ hạ đối với Thái tử quản chế quá mức hà khắc nghiêm ngặt, rõ ràng không có ý tứ bồi dưỡng Trữ quân, ngược lại đối với Anh Vương nhiều lần khoan dung giao cho thực quyền.

Lục Thất ồ một tiếng, hiểu được gật đầu, lại nghe Mạnh Thạch nói:
- Mặc kệ lời đồn đãi là thực hay giả, Thái tử điện hạ thật sự cần phải dựa dẫm vào sự hỗ trợ của Trương thị. Thái tử điện hạ muốn ở kinh thành thu được thực quyền thế lực là điều vô cùng khó có khả năng.

Lục Thất gật gật đầu, lại nghe Mạnh Thạch nói:
- Thái tử điện hạ nhất định phải biết đi tranh giành, tương lai mới có hy vọng. Nếu chờ đến khi Bệ hạ tiêu diệt Giang Âm quân, hoặc là thế lực của Anh Vương khuếch trương lớn mạnh, thế thì hết thảy đều đã chậm rồi.

Lục Thất gật gật đầu, lại nghe Mạnh Thạch nói:
- Ta cũng biết có thể sẽ rước lấy tai họa trên thân, nhưng không thể không có hành động được.

Lục Thất im lặng, một lát sau, đột nhiên hỏi:
- Đại nhân, thế lực của Ung Vương rất mạnh sao?

Mạnh Thạch nhìn hắn một cái, nói:
- Thế lực của Ung Vương là bối cảnh thế gia, cũng có thể nói, thế gia vẫn luôn lợi dụng Ung Vương. Còn thế lực trực thuộc của Ung Vương đã bị đương kim Bệ hạ chèn ép còn lại không nhiều lắm.

Lục Thất gật gật đầu, lại nghe Mạnh Thạch nói:
- Đương kim Bệ hạ, là một vị Hoàng đế giỏi về tâm kế, nhưng cũng là một vị Hoàng đế yếu đuối. Thân là Hoàng đế, thế mà luôn e ngại võ tướng thế lớn, khuyết thiếu dũng khí trọng dụng quân thần có năng lực, bản tính y yêu văn ghét võ, cho nên lưu hành văn tự tuyên truyền Phật giáo thực thi quốc sách giáo hóa.

Lục Thất gật gật đầu, đã thấy Mạnh Thạch cười cười, nói:
- Ngươi là võ tướng, hẳn là hiểu được một đạo lý, chính là binh yếu chỉ yếu một, tướng kém sẽ kém cả một quân.

Lục Thất ngẩn ra, tiếp đó cười khổ gật đầu, Mạnh Thạch lại nói:
- Đương kim Bệ hạ không muốn dùng phương thức biểu dương quân công để lung lạc quân thần tài năng, ngược lại hết lần đến lần khác dùng sách lược phân hóa chèn ép quân thần. Y tự cho cách làm của mình là đúng, nhưng sửa trị hồng thủy, từ xưa chính là chận không bằng khai thông, y chèn ép, sẽ chỉ càng khiến cho quân thần có năng lực ly tâm, các tướng sĩ ghê lòng.

Lục Thất ngẩn ra, theo bản năng liếc mắt nhìn Mạnh Thạch một cái, lời nói của Mạnh Thạch cũng khiến cho lòng hắn sinh ra cộng hưởng, có hảo cảm hơn với Mạnh Thạch, bất mãn ngấm ngầm trong lòng cũng theo đó tan đi rất nhiều.

Mạnh Thạch nhìn hắn mỉm cười, nói:
- Ngươi có biết vì sao y chèn ép quân thần không? Bởi vì trong lòng y sợ hãi, y không có lòng tin có thể khống chế quân thần tài năng có quân công hiển hách.

Lục Thất im lặng gật đầu, Mạnh Thạch lại nói:
- Ngươi chỉ biết gật đầu thôi sao?

Lục Thất ngớ ra ngẩng đầu, thấy Mạnh Thạch như cười như không nhìn mình, hắn hơi túng quẫn, nhìn thẳng nói:
- Đại nhân, ta không cho rằng sách lược trị quốc của đương kim Bệ hạ là sai, cách trị quốc của Bệ hạ xác thực có thể thống trị Đường quốc, chưa tạo ra nội loạn nghiêm trọng. Nếu biết rõ bản thân không có khả năng khống chế quân thần hiển hách, vậy thì làm sao dám nuôi hổ thành họa. Triều vua tại Giang Bắc Trung Nguyên thay đổi luân phiên chẳng phải đều là kết quả do quân thần tạo phản mà ra.

Mạnh Thạch bình tĩnh gật đầu, nói:
- Giải thích của ngươi chính xác đấy, có điều họa ngoại xâm không dứt, quốc sách hiện nay lại là nhìn gần mà họa xa.

Lục Thất nhìn Mạnh Thạch, nói:
- Việc hiện giờ đại nhân làm thì là nhìn xa mà họa gần.

Mạnh Thạch ngẩn ra, sau đó không ngờ lại vỗ tay mỉm cười, hạ giọng nói:
- Nói rất hay, nói rất hay.

Lục Thất im lặng, hắn thực không cảm thấy cùng Mạnh Thạch nói những lời này, có cái gì tốt.

Yên tĩnh trong chốc lát, lại nghe Mạnh Thạch nói:
- Lục đại nhân, chờ khi từ Ninh Quốc quân trở về, ta và ngươi có thể sẽ có ba loại kết quả, một là bình an, hai là bị giáng tội giáng chức quan, ba là tước quan chức giáng làm dân thường.

Lục Thất ngẩn ra, hỏi:
- Không bị mất mạng sao?

- Tính mạng chắc là sẽ không mất đâu, đương kim Bệ hạ tự xưng là quân vương có phật tâm nhân từ, trừ phi xúc phạm vào kiêng kị thật lớn, nếu không y chắc sẽ không công khai giết người. Ta và ngươi chỉ là tham dự quân vụ thỏa đáng, y chỉ biết được kế sách phá hoại, đối với ngươi, nhiều lắm là tống đi phương xa làm quân tướng, còn ta thì sẽ bị giáng chức quan đi tới địa phương đảm nhiệm một cái chức quan nhàn tản.
Mạnh Thạch ôn tồn hồi đáp.

Lục Thất gật đầu, cũng nghĩ tốt nhất là tước hết quan chức của hắn tại kinh thành, sau đó trở về huyện Thạch Đại làm một gã Huyện Úy hộ quân, đương nhiên đi phương xa làm quân tướng cũng được, hắn thật không muốn ở lại kinh thành làm quân cờ.
Sau đó hai người trầm mặc, một đường trở về trong thành, Mạnh Thạch lại khăng khăng đưa Lục Thất trở về tú trang. Tới bên ngoài tú trang, Lục Thất vừa mới xuống xe, ngay lập tức có bốn hán tử cường tráng nhào tới vây lấy hắn.

Lục Thất ngẩn ra nhìn lướt qua, bỗng nhiên trong lòng rõ ràng điều gì, lập tức vẻ mặt trở nên nghiêm khắc, giọng oai nghiêm nói:
- Các ngươi là ai?

- Ngươi là Lục Thiên Phong phải không?
Một hán tử lạnh lùng nghiêm nghị hỏi.

- Đúng là bản quan, các ngươi là ai?
Lục Thất lạnh giọng trả lời.

- Lục Thiên Phong, chúng ta là Nha ti của Hình bộ, phụng mệnh bắt giữ ngươi đi Hình bộ thẩm vấn.
Hán tử lạnh lùng nghiêm nghị nói.

Lục Thất cố tình tỏ ra ngơ ngác, sửng sốt hỏi:
- Hình bộ? Hình bộ tìm ta làm cái gì?

- Bọn ta chỉ phụng mệnh bắt giữ ngươi, đi rồi tự nhiên biết.
Hán tử không kiên nhẫn lạnh lùng nghiêm nghị nói.

Lục Thất nhìn hán tử, lạnh nhạt nói:
- Ngươi muốn bắt ta đi Hình bộ, có công văn gì hay không?

- Công văn? Bọn ta là Nha ti của Hình bộ, bắt ngươi còn cần tới công văn?
Hán tử lạnh giọng đáp lại, động thân đánh về phía Lục Thất.

Xoát! Thiên Ngưu Đao của Lục Thất rút ra khỏi vỏ, hàn quang chợt lóe hung bạo chém về phía hán tử, hán tử đang vồ tới chợt kinh hãi đổi hướng thối lui, không ngờ thân hình Lục Thất đã phóng tới, Thiên Ngưu Đao đang bổ tới biến hóa thành đâm, vút qua lập tức đuổi tới yết hầu hán tử, hơi chếch đi, lưỡi đao vắt ngang bên trái cổ hán tử. Hán tử bị dọa sợ tức thì đình chỉ động tác, thân người thẳng đứng như cây gỗ, gã không tưởng nổi tốc độ của đối thủ nhanh như quỷ mị.

- Ngươi, ngươi dám hành hung quan chống cự lệnh bắt.
Hán tử giọng kinh sợ dọa nạt.

Lục Thất lạnh lùng nhìn hán tử, lạnh nhạt nói:
- Hành hung quan phải là ngươi mới đúng, bản quan là Lữ Soái của Ung Vương phủ, Binh Mã Sứ quân tiễu phỉ, hơn nữa còn là Giáo Úy thuộc Thiên Ngưu Vệ quân. Ngươi là nhân vật nào, cư nhiên muốn bắt ta mà không cần công văn, có tin bản quan có thể đường hoàng chính đại chém giết ngươi vì tội danh cường đạo mạo nhận quan lại hay không.

Hán tử kinh ngạc nhìn Lục Thất, sửng sốt chốc lát mới nói:- Ngài là Thiên Ngưu Vệ quan.

- Đúng vậy, còn ngươi là ai?
Lục Thất lạnh nhạt nói.

- Ta thật sự là Nha ti của Hình bộ, đây là yêu lệnh của ta.
Hán tử vội vàng nói, tay lấy ra một viên bài bằng đồng đỏ, giơ lên cho Lục Thất xem.

Lục Thất thoáng nhìn qua, cau mày nói:
- Coi như ngươi là Nha ti của Hình bộ, vì sao tìm đến ta?

- Ngô bộ quan của Hình bộ đêm qua bị giết rồi.
Hán tử hồi đáp.

Lục Thất ngẩn ra, đáp lại nói:
- Ngô bộ quan của Hình bộ? Chuyện Ngô bộ quan bị giết thì có quan hệ gì với ta?

- Đại nhân, không biết Ngô bộ quan sao?
Hán tử hoài nghi hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút, chợt kinh ngạc nói:
- Ngô bộ quan, ngươi nói, chẳng lẽ là Thần bộ Ngô lão gia ư?

Vẻ mặt hán tử cổ quái, gật đầu nói:
- Đúng là Thần bộ, Ngô bộ quan.

Lục Thất im lặng thu hồi Thiên Ngưu Đao, mắt nhìn xoáy hán tử nói:
- Ta có nhận biết Ngô lão gia, có điều ta và Ngô lão gia chỉ là sơ giao, gặp qua hai lần mà thôi, cũng không phải quen biết gì, tại sao ngươi phải tìm tới ta.

Hán tử nhìn Lục Thất, chần chừ một chút, trả lời:
- Đại nhân, bọn ta cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút, ôn hòa nói:
- Như vậy đi, ngươi trở về cầm công văn đến đây, ta nhìn qua công văn có đóng dấu của cao quan Hình bộ rồi mới có thể hợp pháp theo ngươi đi Hình bộ, nếu quan ấn đóng dấu thấp hơn lục phẩm, ta không thể theo ngươi đi Hình bộ.

Hán tử ngẩn ra, vội vàng gật đầu nói:
- Được, ta trở về xin chỉ thị.

Lục Thất gật đầu, lại nói:
- Chẳng qua ngày mai ta có công vụ Thái tử điện hạ giao phó đi làm, nếu trước sáng mai ngươi không đến được, vậy cũng chỉ đành chờ ta hồi kinh rồi gặp lại thôi.

Hán tử biến sắc mặt, giương mắt nhìn Lục Thất một cái thật sâu, chắp tay nói:
- Quấy nhiễu đại nhân rồi, cáo từ.

Nhìn bốn gã Nha ti mặc thường phục rời khỏi, Lục Thất chắp tay với Mạnh Thạch trong xe:
- Làm phiền đã giữ chân đại nhân.

Mạnh Thạch như cười như không nhìn hắn, tiếp đó gật đầu tán thưởng, lại nói:
- Ngô bộ quan kia, khả năng là có Vinh thị đứng sau, sau này ngươi phải cẩn thận rồi.

- Vâng, Thiên Phong nhớ kỹ.
Lục Thất đáp lại, sau đó đưa tay đóng cửa xe, mắt dõi theo xa giá của Mạnh Thạch đi xa.

Mãi đến khi không nhìn thấy bóng dáng của xa giá Mạnh Thạch nữa, trên mặt Lục Thất mới hiện lên nụ cười khổ. Hắn biết Mạnh Thạch có thể là chân chính thưởng thức hắn, mà hắn cũng là cố ý không có phủ định bác bỏ hành vi giết Ngô phó quan. Mục đích là muốn dùng sự bộc trực của mình để hồi đáp thưởng thức của Mạnh Thạch, có điều đối với thưởng thức của Mạnh Thạch, ở trong lòng hắn quả là mâu thuẫn, đó là một loại bất đắc dĩ không thể tự chủ.

Quyển 2 - Chương 89: Chim Phượng về tổ

Trở về tú trang, cùng các nữ nhân ấm áp đàm chuyện, sau đó rời khỏi đi Túy Vân tửu lâu. Đến Túy Vân tửu lâu hội họp cùng với các quan tướng dưới quyền, hắn nói về việc hộ tống.

Các quan tướng nghe xong đều sinh ra phản ứng bất ngờ, sau đó cũng không có ai biểu lộ ra bất mãn, ngay tức khắc Trung Quân Lệnh Địch Bình bày tỏ thái độ, nguyện nghe theo quân lệnh của đại nhân.

Hoàng hôn, Lục Thất mang theo bốn phần men say mướn xe rời khỏi Túy Vân tửu lâu. Hắn đã căn dặn xong xuôi, ai muốn ở tửu lâu khoái hoạt thì không cần rời đi, muốn về nhà cáo biệt thân nhân thì có thể đi về, nhưng sáng mai nhất định phải tập hợp đông đủ ở Túy Vân tửu lâu.

Lục Thất ngồi ở trong xe, tuy rằng trong người có men say, nhưng hắn vẫn tỉnh ngủ duy trì trạng thái đề phòng. Hắn tính kế diệt trừ lão họ Ngô âm độc kia, tiên hạ thủ vi cường giết chết người, nhưng họ Ngô kia tất có đồng đạo gốc rễ thâm sâu. Giống như ở huyện Thạch Đại, hắn giết chết đội phó thành môn, sau đó đã có người ra tay trả thù hắn.

Lục Thất đương nhiên biết hậu quả giết chết họ Ngô, nhưng hắn vẫn phải giết, giết họ Ngô này, thế lực đen ở kinh thành mới có thể tẩy bài lần nữa, kinh doanh của tửu lâu và trà các mới có thể tiếp tục tồn tại như thường. Hơn nữa hắn dùng thủ đoạn ám sát mà làm, chỉ có thể bị hoài nghi là hung thủ. Dưới tình huống bị hoài nghi, mức độ thù hận đối với hắn sẽ giảm bớt đi nhiều, dù sao người kết thù cùng họ Ngô kia nhất định có rất nhiều.

Xe chợt dừng, Lục Thất cảnh giác đưa tay cầm chuôi đao, chốc lát sau cửa xe mở ra, hắn biết đó là phu xe, phu xe mở cửa xe, vẻ mặt khẩn trương nói:
- Quan gia, có một vị quan gia muốn gặp ngài.

Phu xe nói xong thì dời bước nhường đường, một gã nam nhân mặc đoản giáp quan bào xuất hiện bên ngoài cửa xe, vẻ mặt bình thản chắp tay với hắn, tiếp theo thò tay vào ngực lấy ra một tờ giấy được gấp xếp đưa cho Lục Thất.

Lục Thất nghi hoặc, đề phòng giơ tay tiếp nhận tờ giấy gấp xếp, mở tờ giấy ra vừa nhìn thì thấy trên giấy viết:
- Mời đi theo phủ vệ, Vi Hạo.

Lục Thất xem xong thật ngoài ý muốn, hắn im lặng mấy giây mới thu lại tờ giấy gấp, đứng dậy xuống xe, lấy tiền thanh toán tiền xe, sau đó lặng lẽ theo phủ vệ kia đi.

- Vi Hạo vì sao muốn gặp ta? Chẳng lẽ là có quan hệ với họ Ngô?

Trên đường đi theo Lục Thất suy đoán, Vi Hạo chính là huynh trưởng của Vi Song Nhi. Nhớ tới Vi Song Nhi đã rời khỏi hắn, lòng của hắn có chút buồn bã, với Vi Hạo thì có chút buồn bực.

Theo phủ vệ đi được hai trăm thước, sau cùng tiến vào một trà các, đi qua tiền đường trà các. Vào sân nhà, cuối cùng được dẫn tới một tòa nhã các.

Một mình đi vào nhã các, Lục Thất liếc mắt nhìn liền thấy Vi Hạo một thân áo gấm, trường thân nhàn hạ đứng đối diện cửa vào, dáng người tuấn lãng tựa như cây ngọc đón gió, trong lòng Lục Thất nổi lên xung động muốn đấm cho một quả.

- Lục đại nhân, nhanh như vậy chúng ta đã gặp lại nhau rồi.
Vi Hạo mỉm cười mở miệng trước.

Lục Thất nhịn xuống chán ghét buồn bực trong lòng, mỉm cười nói:
- Ta cũng thật không ngờ, Vi đại nhân lại tìm gặp ta.

Vi Hạo mỉm cười gật đầu, nói:
- Chúng ta ngồi đi thôi, bàn chút chính sự.

Lục Thất ngẩn ra, cũng mỉm cười gật đầu, hai người ngồi ở hai bên bàn trà đặt trong nhã các, Vi Hạo nghiêng người nhìn Lục Thất, nói:
- Ta không nghĩ tới ngươi sẽ đến kinh thành, càng không ngờ, ngươi lại có thể thăng quan tiến chức như vậy.

Lục Thất ngẩn ra, tiếp đó cười khổ, hỏi ngược lại:
- Ngươi nói ta thăng quan tiến chức, ta thật là thăng quan tiến chức hay sao?

- Đương nhiên là thăng quan tiến chức rồi, bây giờ ngươi là Lữ Soái phủ Ung Vương, Binh Mã Sứ quân tiễu phỉ, lại được quan thân Giáo Úy Thiên Ngưu Vệ, chẳng lẽ không phải là từng bước lên mây à?
Vi Hạo ôn tồn đáp lại.

Lục Thất cười cười, bất đắc dĩ nói:
- Ngươi cho là như vậy, thì cứ như vậy đi.

Vi Hạo lắc đầu, nói:
- Vốn ta đã có tính toán cho ngươi, lại không ngờ tự ngươi đã đâm đầu đến kinh thành.
Lục Thất ngẩn ra nhìn Vi Hạo, Vi Hạo cũng nhìn hắn, hai người nhìn nhau mấy giây, Vi Hạo mới lạnh nhạt nói:
- Muội muội Song Nhi của ta cố chấp quay về Lục gia rồi, muội ấy không chịu theo ta đi kinh thành, tình nguyện đi làm thị thiếp của ngươi.

Thần sắc Lục Thất cấp tốc biến đổi thành sửng sốt, ánh mắt không tin nổi nhìn Vi Hạo, qua mấy giây mới kinh ngạc nói:
- Song Nhi, nàng trở về rồi.

Vi Hạo quay đầu nhìn hắn, lạnh nhạt nói:
- Trở về rồi, muội muội suy tư ưu sầu thật lâu, cuối cùng bỏ mặc lời ta can ngăn, cầu ta đưa muội ấy trở về.

Lục Thất quay đầu dõi mắt về phía trước, trong lòng bởi vì sự trở về của Song Nhi mà hoảng hốt sung sướng bất ngờ đan xen, hồi lâu mới lẩm bẩm:
- Song Nhi, Song Nhi trở về rồi.

- Ngươi có vẻ yêu thích muội muội của ta, thế thì vì sao không dùng thành ý giữ nàng ở lại?
Vi Hạo lạnh giọng hỏi.

Lục Thất quay đầu nhìn lại, hai người nhìn nhau giây lát, hắn mới đáp lại:
- Cái gì là thành ý? Là cho Song Nhi địa vị bình thê sao? Nếu ta cho, vậy sẽ không còn là thành ý nữa, mà là xem Song Nhi như người hám lợi trèo lên địa vị quyền quý, ta thích Song Nhi, là thật tâm thích, không muốn khiến cho Song Nhi trở thành người tham danh hám lợi.

Vi Hạo nhướng mày, không vui nói:
- Ý nghĩ này của ngươi là như thế nào, Song Nhi trở thành bình thê của ngươi, đó là việc bình thường, sao có thể nói thành người tham danh hám lợi rồi.

Lục Thất quay đầu trông về cửa, nói:
- Con người của ta suy nghĩ chính là như vậy đấy, nếu ta dùng địa vị bình thê để giữ lại Song Nhi, lòng sẽ sinh ra chán ghét, sẽ cảm thấy Song Nhi bầu bạn với mình là vì địa vị mà ở lại thôi.

Vi Hạo im lặng nhíu mày, một lát sau, Lục Thất lại nói:
- Mặt khác, địa vị của ta kém ngươi rất xa, ta nghĩ Song Nhi theo ta sẽ ủy khuất, nàng có một vị huynh trưởng như ngươi, mới có khả năng gả cho văn lang cao quan. Ta không biết ngươi nghĩ như thế nào, nhưng ta chính là nghĩ như vậy đấy.

- Suy nghĩ của ngươi đúng là lý luận kỳ quái.
Vi Hạo không hài lòng đáp lại.
Lục Thất mỉm cười, giọng điệu vui vẻ nói:
- Coi như là lý luận kỳ quái đi, nữ nhân như vậy ta sẽ không nghĩ thật tâm ưa thích, hoàn toàn là kết quả do kết thân ràng buộc bè đảng mà thôi. Giờ đây Song Nhi tự mình trở về, cho dù nàng cả đời chỉ ở địa vị thị thiếp, cả đời này ta cũng sẽ thích nàng.

- Nói như vậy, ngươi sẽ không cho Song Nhi địa vị bình thê.
Vi Hạo lạnh giọng nói.

Lục Thất quay đầu, nghiêm mặt nói:
- Đúng vậy, làm thị thiếp có thể theo ta cả đời, làm bình thê sẽ tùy theo quyền thế mà biến đổi. Song Nhi nếu đã chọn ta, ta cũng không nguyện có ngày buông tay nàng.

Vi Hạo ngẩn ra, tiếp đó quay đầu như thoáng chút suy nghĩ, một lát sau, Lục Thất lại nói:
- Đại huynh không cần suy nghĩ nhiều, thân tỷ tỷ của ta được gả đi làm chính thê, nhưng bởi vì Lục gia ta lụi bại, tỷ tỷ của ta đã bị đuổi đi rồi. Cái gọi là quan hệ thông gia giữa quan đảng, đều là tùy theo thời thế mà thay đổi.

Vi Hạo im lặng buông mắt, một lát sau đạm mạc nói:
- Ngươi giữ lại thê vị, hẳn là muốn mưu cầu mối hôn nhân với thế lực cao hơn đi?

Lục Thất nghe xong phản ứng bình tĩnh, trả lời:
- Đại huynh, tình huống của ta ở kinh thành chắc đại huynh đều biết, theo ý đại huynh, ta trở thành Thiên Ngưu Vệ của Thái tử điện hạ là họa hay phúc?

Vi Hạo im lặng chưa đáp lại, một lát sau, Lục Thất lại nói:
- Nếu đại huynh có thể trợ giúp ta thoát khỏi chức quan ở kinh thành, giúp ta bình an trở về huyện Thạch Đại, chỉ cầu làm một Huyện Úy hộ quân, ta tình nguyện cho Song Nhi địa vị bình thê.

Vi Hạo ngẩn ra nhìn Lục Thất, một lát sau mới nói:
- Ta vốn dĩ muốn cho ngươi thăng nhiệm chức quan Tư Mã Trì Châu.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Tư Mã Trì Châu, Đại huynh có năng lực đó sao.

- Chức quan Tư Mã Trì Châu muốn lấy cũng không khó. Chức quyền của Tư Mã một châu là quản lý huấn luyện hương dũng quân, nếu là ở một châu không có trú quân, có thể rất có thực quyền. Mà Trì Châu là địa phương của Khang Hóa quân, cho nên không có tồn tại binh dũng quân các huyện luân phiên đến đóng quân. Còn binh dũng quân thuộc huyện lại bị quan huyện và quan ở địa phương thống lĩnh, cho nên Tư Mã Trì Châu là một chức phó quan có thực quyền rất yếu.
Vi Hạo giải thích đáp lại.

Lục Thất hiểu ra gật đầu, lại nghe Vi Hạo nói:
- Tư Mã Trì Châu tuy rằng quyền yếu, nhưng dù sao cũng là Phó quan một châu có quyền cầm quân. Nếu ngươi được thăng nhiệm từ chức quan Huyện Úy hộ quân huyện Thạch Đại, ngày sau sẽ có kinh nghiệm và lý lịch của Châu quan, sẽ có cơ hội thăng nhiệm đi Châu khác nhậm chức. Chỉ là hiện tại, ta cũng không thể giúp ngươi rồi, các chức quan kinh thành mà ngươi đảm nhiệm đều rất chói mắt.

Lục Thất gật đầu, hắn cũng không có cách nào khác, sớm biết có thể thăng nhiệm Tư Mã Trì Châu, hắn cần gì phải đi cầu tiến vào Ung Vương phủ, hắn không kìm nổi hỏi:
- Đại huynh, ngươi có biện pháp có thể làm cho ta thăng nhiệm Tư Mã Trì Châu sao?

- Biện pháp của ta là theo con đường chính đồ, chính là góp lời đề cập tới năng lực của ngươi trước mặt Đường Hoàng, cùng với công lao của ngươi tại huyện Thạch Đại, sau đó đề nghị cho ngươi thăng nhiệm. Thế nhưng ta không có mười phần nắm chắc có thể giúp ngươi thăng nhiệm, cho nên mới không cho ngươi biết trước. Huống chi ta vốn cũng không nghĩ tới ngươi sẽ đến kinh thành, càng không ngờ ngươi ở kinh thành sẽ là một đường lên trời.
Vi Hạo bất đắc dĩ nói.

Lục Thất cười khổ gật đầu, tiện đà nói:
- Thiên Phong tạ đại huynh đã quan tâm.

- Muội muội của ta theo ngươi, ta tự nhiên là phải quan tâm ngươi rồi. Đương nhiên ta cũng có điều trông mong đấy, trông mong ngươi cùng ta sau này có thể trong quan đồ hỗ trợ lẫn nhau.
Vi Hạo thẳng thắn thành khẩn nói.

Lục Thất gật đầu, đáp lại nói:
- Ta cùng với đại huynh hỗ trợ lẫn nhau thì nhất định được rồi, tuy nhiên tình hình của ta không tốt. Ta hy vọng đại huynh đừng công khai chuyện Song Nhi đi theo ta, chúng ta ngầm phối hợp với nhau sẽ thích hợp hơn

Quyển 2 - Chương 90: Mật đàm

Vi Hạo lặng lẽ không nói gì thêm, mãi một lúc sau mới khẽ gật đầu và nói:
- Đệ giờ đây đã là Thiên Ngưu Vệ của Thái tử, những này tháng sau này, là phúc hay là họa quả thực là rất khó nói.

Lục Thất gật đầu tán thành:
- Chính vì vậy mà đệ sẽ không muốn chuyện này liên lụy đến đại huynh, nhưng đệ vẫn còn một câu nữa muốn hỏi, gia thế của đại huynh là như thế nào?

- Ta là trung thần của Bệ hạ, nhưng chính thất của ta lại mang họ Chu.

Vi Hạo trả lời.

Lục Thất nghe xong thì khẽ giật mình, suy nghĩ một lúc rồi hắn mới lên tiếng:
- Đại huynh, anh vợ của ca ca đệ cũng là họ Chu, tên là Chu Vân Kỳ, hiện tại đang là giám sự kho vũ khí. Hôm qua đệ đã ngầm cầu xin Mạnh Thạch đại nhân, cho anh vợ của đệ ra ngoài làm quan huyện phụ, đại huynh có thể ngầm giúp đựơc đệ được không?

- Đệ bây giờ đã là người của Thái Tử, e rằng ta không tiện tham gia vào chuyện này, chỉ có thể đợi đến khi nào mà Mạnh Thạch làm không được thì tự nhiên ta sẽ ngầm giúp đỡ.
Vi Hạo thẳng thắn trả lời Lục Thất

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đa tạ đại huynh!

- Năng lực của ta thì cũng có hạn, suy cho cùng thì cũng chỉ là thân tín của Bệ Hạ, nếu tìm được cơ hội thì ta sẽ giúp đệ nói tốt vài lời. Nói thật, trên thực tế thì chức quan Đại lý tự của ta quyền uy không lớn, nên cũng khó có thể làm được những việc hệ trọng.
Vi Hạo giải thích cặn kẽ.

Lục Thất cười, suy nghĩ một chút, nói:
- Đại huynh, thực ra thì đệ cũng đã từng được bái kiến Đường Hoàng Bệ hạ.

- Cái gì? Đệ vừa nói cái gì cơ?
Vi Hạo như bị rắn cắn, giật mình hỏi vội Lục Thất.

Lục Thất cười chua xót một cái, rồi kể lại nguyên do gặp Đương kim Hoàng thượng cho Vi Hạo nghe, sau đó nói:
- Đại huynh, đệ còn tưởng là huynh đã biết những chuyện này rồi.

Vi Hạo nặng nệ gật đầu một cái, nhưng lại không trả lời câu hỏi đó:
- Lục Thất, tự ta cảm thấy, Đương kim hoàng thượng hình như có chút ác cảm với đệ.

- Cũng không hẳn là Người có ác cảm với đệ. Lúc trước khi đệ chuẩn bị đi, đệ đã quỳ xuống cầu xin Bệ hạ cho đệ đảm nhiệm chức Hộ quân huyện úy của huyện Thạch Đại, không ngờ Bệ hạ lại đồng ý, sau này Người lại còn đặc biệt giao cho đệ công văn nhận chức của Lại Bộ, nhưng chỉ tiếc là sau đó đệ vô tình gặp được Thái tử điện hạ và được thưởng Thiên Ngư Ngự Đao.
Lục Thất thành thật đáp lại.

Vi Hạo gật đầu, trầm tư hồi lâu rồi mới lên tiếng:
- Rất tốt, đệ đã làm rất tốt, chuyện đệ xin Người đảm nhiệm chức Hộ quân huyện uý đã là một chuyện tốt rồi.

Lục Thất nghe xong mà không hiểu gì hết:
- Đại huynh, chuyện đệ xin Bệ hạ nhận chức Hộ quân huyện úy, quan trọng lắm à?

- Đệ được đảm nhiệm chức Hộ quân huyện úy không quan trọng, quan trọng là đệ chỉ cầu xin Bệ hạ một chuyện rất nhỏ. Từ chuyện nhỏ nhặt này, Bệ hạ có thể thấy được rằng, đệ không phải là một kẻ tham lam. Mặt khác, bệ hạ cũng sẽ cho rằng, trong tâm trí đệ, uy quyền và tôn nghiêm của Hoàng Thượng là tối cao. Tóm lại, đệ đã để lại cho Bệ hạ một ấn tượng rất tốt, mới nhập cung mà đệ đã tạo được ấn tượng tốt như vậy, ta tin rằng chuyện này sẽ rất có lợi cho tiền đồ của đệ.
Vi Hạo nghiêm nghị nói.

Lục Thất “ồ” lên một tiếng, lại nghe Vi Hạo giả thích:
- Bệ hạ chính là người quyết định tất cả mọi chuyện. Một khi Bệ hạ đã có ấn tượng tốt với đệ thì ngay cả khi Người biết chuyện đệ trở thành Thiên Ngưu Vệ của Thái tử, thì Người cũng sẽ tin rằng chuyện của đệ là sự thật, là một sự tình cờ. Nhưng nếu như Bệ hạ chưa bao giờ gặp đệ, vì chưa hiểu được con người của đệ, Bệ hạ sẽ cho rằng đệ chính là thân tín của Thái tử, vậy thì đúng là nguy thật rồi.

Lục Thất gật gật đầu, lại hỏi:
- Đại huynh, Bệ hạ muốn đổi Thái tử?

Vi Hạo im lặng, đắn đo một lúc, y mới nói tiếp:
- Câu hỏi này của đệ, ta thực sự không thể trả lời được. Chuyện liên quan đến Thái tử, ai cũng không thể biết trước được, nhưng nếu người nào mà chỉ dựa vào vẻ bề ngoài mà đánh giá sự việc, thì người đó sẽ luôn luôn rước họa vào thân.

Lục Thất gật đầu, hỏi tiếp:
- Xin đại huynh chỉ giáo cho đệ, sau ngày đệ nên làm gì thì mới có thể sống yên ổn được?

- Sau này, đệ hãy cứ đường đường chính chính mà hành sự, giống như lúc đệ xử lý chuyện của Chu Chính Phong, lúc đó đệ đã làm rất tốt. Tất cả mọi chuyện đều phải làm theo pháp luật. Đệ cũng nên nhớ rằng, người có quyền giết đệ nhất, không ai khác, chính là Bệ hạ, còn những thế lực khác, họ chỉ có thể dùng những thủ đoạn hèn hạ để ám sát đệ mà thôi.

Lục Thất gật gật đầu, trầm tư suy nghĩ, rồi lại nói về chuyện Thường Châu lập quân của Thái tử.

Vi Hạo nghe xong, phản ứng vô cùng bình tĩnh:
- Giang Âm Quân được xem là mối họa lớn trong lòng của Bệ hạ, sở dĩ Giang Âm Quân có thể tồn tại đến ngày hôm nay là vì Bệ hạ không thể ba mặt tác chiến. Trên thực tế, mối lo lớn của Bệ hạ lại là quốc vực Tây Bộ, đây chính là vùng biên cương lớn nhất của Đại Đường nhưng đồng thời nó lại cách quá xa với kinh thành.
- Hồng Châu không phải là Tây Đô à?
Lục Thất nói.

- Hồng Châu là Tây Đô trước đây được Tiên đế định ra, Hồng Châu có vị trí địa lý vô cùng thích hợp cho việc đóng đô, nhưng vấn đề ở chỗ, đương kim Hoàng thượng lại không nỡ rời xa Giang Ninh phồn hoa, náo nhiệt cho nên tới tận bây giờ, Người vẫn chưa dời đô đến Hồng Châu.
Vi Hạo đáp.

Lục Thất nghe xong, nhưng trong lòng vẫn hoài nghi, chần chừ một lúc lâu hắn nói:
- Đại huynh, Bệ hạ không muốn dời đô đến Hồng Châu, có thật là vì Người không nỡ rời xa Giang Ninh phồn hoa, tráng lệ?

Vi Hạo hơi sửng sốt, trả lời:
- Chắc là vậy, Người không nỡ rời xa quê cha đất tổ là điều dễ hiểu mà?

Lục Thất cười không nói gì, Vi Hạo hỏi:
- Đệ không cho là như vậy sao?

Lục Thất lạnh lùng đáp lại:
- Không nỡ dời xa nơi đây cũng chỉ là một cớ mà thôi, nguyên nhân quan trọng nhất là Người sợ phải dời đô đến Hồng Châu, bởi lẽ những thế lực ở vùng quốc vực Tâ Bộ rất hùng mạnh, một khi xảy ra tiết độ hoặc là binh biến địa phương thì Bệ hạ sẽ gặp phải nguy hiểm. Mặt khác, Giang Ninh cũng là một trọng điểm, nếu như dời đô thì sẽ phải cử người ở lại trấn giữ, những người có thể khiến Bệ hạ an tâm giao phó trọng trách này, thử hỏi có mấy người, mà người thích hợp nhất chính là Thái tử nhưng chuyện này có thể sao?

Sắc mặt của Vi Hạo chợt biến sắc, trầm tư chốt lát mới lên tiếng:
- Những chuyện mà đệ biết được quả là rất nhiều.

- Đệ vốn dĩ là không biết gì hết, chỉ là khi cùng Mạnh Thạch đại nhân nói chuyện, tình cờ biết được những tâm tư của Bệ hạ. Bệ hạ quản Thái tử rất nghiêm khắc, điều đó chứng tỏ Bệ hạ đang lo sợ sự lớn mạnh thế lực của Thái tử.
Lục Thất thẳng thắn bày tỏ quan điểm của mình.

Vi Hạo im lặng, một lát sau nói:
- Chuyện này mà đệ cũng dám nói ra.

- Song Nhi đã bình an trở về Lục Gia, có chuyện gì mà đệ không dám bày tỏ cùng huynh?

Lục Thất thản nhiên đáp lại.

Vi Hạo nghe xong liền mỉm cười, gật gật đầu rồi nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác:
- Chuyện của Ngô Bộ Quan, đệ hành sự quá lỗ mãng rồi đó.

- Sao đại huynh lại cho rằng, đệ có liên quan đến chuyện của Ngô Bộ Quan?
Lục Thất phản bác lại ngay, việc hắn nói ra đều tùy biến mà nói.

Vi Hạo ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Không phải là đệ làm hay sao?Lục Thất nghiêm túc trả lời:
- Đệ không có liên quan đến chuyện này. Đệ và Ngô Bộ Quan đúng là từng hẹn gặp mặt nhưng sau khi gặp được Thái tử thì đệ chỉ mải lo nghĩ đến chuyện của Ninh quốc quân, và tìm huynh trưởng thương lượng.

- Đệ tới Ninh quốc quân làm gì vậy?
Vi Hạo ngạc nhiên hỏi.

- Thái tử sai đệ hộ tống Mạnh Thạch đại nhân đến Ninh quốc quân, trong khi đó, em vợ của huynh trưởng đệ lại là đội trưởng nha quân Ninh quốc quân, đệ cho rằng đây có thể là một cơ hội tốt giúp đệ đề bạt người thân cho nên đệ đã đi tìm huynh trưởng bàn bạc, bảo huynh ấy đi tìm anh vợ để hiểu rõ về tình hình của người em vợ kia.
Lục Thất trả lời.

- Mạnh Thạch đại nhân đến Ninh quốc quân làm gì vậy?
Vi Hạo lại hỏi tiếp, quả thực là có rất nhiều chuyện mà y không biết.

Lục Thất thành thật kẻ hết tất cả những chuyện có liên quan tới Mạnh Thạch đại nhân, duy chỉ kế hoạch giết người là hắn không tiết lộ. Bây giờ hắn đang trong tình huống tiến thoái lưỡng nam, tất cả chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

Vi Hạo nghe xong thì cảm thấy yên tâm hơn nhiều, Lục Thất liền hỏi tiếp:
- Đại huynh, huynh thấy chuyện Thường Châu lập quân có lợi cho Giang Âm quân hay không?

- Chuyện này rất khó nói, Giang Âm Hầu cũng không phải là người dễ hợp tác.
Vi Hạo đáp.

Lục Thất gật đầu tán thành:
- Đệ rất đang lo lắng, sau này đệ phải đến Thường Châu.

- Đệ lo lắng cũng vô dụng, đệ là quân tướng, Thường Châu lại là nơi binh đao loạn lạc, chuyện đệ phải đến đó chỉ là chuyện một sớm một chiều, nhưng chuyện này đối với đệ mà nói, cũng có thể coi là một cơ hội tốt để đệ lập công.
Vi Hạo nói.

Lục Thất tán đồng điều này bởi con đường tiến thân của hắn chủ yếu là dựa vào đánh trận, hắn lại hỏi tiếp:
- Đại huynh, thực lực của Giang Âm quân ở Thường Châu là như thế nào?

- Chuyện của Thường Châu, ta cũng không rõ lắm, nhưng nếu đệ đã hỏi thì ta cũng có thể giải thích một chút.
Vi Hạo đáp lại.

Lục Thất gật đầu:
- Đại huynh, chuyện đệ và Ngô Bộ Quan có hẹn, nhưng tại sao khi có người bị giết, mọi người lại hoài nghi đệ?

Vi Hạo nhìn Lục Thất, nói:
- Đệ biết Tôn Ngọc Thư chứ? Ông ta và Ngô Bộ Quan đều bị giết cả rồi.

Vẻ mặt của Lục Thất hơi sửng sốt, trong giọng nói của hắn không giấu được sự kinh ngạc:
- Ý huynh là, quan hệ giữa hai người họ rất thân?

- Hai người họ là anh em họ.
Vi Hạo trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Chuyện này cũng khó trách, là đệ đã từng hung hãn, ngang ngược và đắc tội với họ Tôn kia nhưng đệ thực sự không biết là giữa ông ta và Ngô Bộ Quan lại có quan hệ với nhau. Lại nói thêm, đệ đã từng gặp Ngô Bộ Quan hai lần, hai bên cũng có thể xem là bạn bè tốt của nhau.

- Bạn bè tốt? Đệ có biết rằng chiếc thuyền Lạc Nguyệt, nơi mà Ngô Bộ Quan hẹn gặp đệ trên thực tế là một cái bẫy được gài sẵn dùng để hãm hại đệ không? Một cô kỹ nữ đã bị giết chết ngay tại đó, chỉ cần đệ bước chân lên thuyền thì đệ cứ chuẩn bị tinh thần đợi người của Hình Bộ bắt vào đại lao.
Vi Hạo lạnh lùng nói.

- Cái gì?
Lục Thất kinh hãi thốt lên, quay đầu sang nhìn chằm chằm Vi Hạo.

Vi Hạo cũng nhìn lại hắn và hỏi:
- Lý do mà đệ không lên thuyền Lạc Nguyệt có thật là những gì mà đệ đã nói trước đó?

Lục Thất gật đầu đáp lại:
- Đúng vậy, thật ra là đệ không đến gặp cái tên Ngô Bộ Quan đó là vì: thứ nhất, lúc đó đệ vẫn có một số vệc phải làm, thứ hai là đệ cũng không muốn đi, lý do chỉ có đơn giản như vậy thôi. Bây giờ, đệ đã là quân tướng của Ung Vương Phủ và Thiên Ngưu Vệ Giáo Úy, cho nên đệ không cần phải đi hối lộ cái tên Ngô Bộ Quan gian xảo đó. Trước kia, đệ gặp hắn là vì đệ có cảm giác là hắn muốn thu nhận đệ làm thuộc hạ của hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau